Chuyện lạ y học Việt Nam

 


 


Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức


 


Trong thời gian vừa qua, tại Việt Nam xuất hiện chiều chuyện “lạ” lớn nhỏ khác nhau rất đáng lưu ý.


Chuyện lạ nhớn nhất là có những tàu “lạ” lởn vởn tại vịnh Nam Hải tấn công bắt bớ ngư dân người Việt đã nhiều đời chài lưới kiếm ăn ở vùng biển cả quê hương này.


Chuyện “lạ” kế tiếp là đã có những thực phẩm độc hại cho sức khỏe người dân từ quốc gia “lạ” vượt biên giới phía Bắc xâm nhập thị trường Việt Nam, gây ra biết bao nhiêu vụ ngộ độc thực phẩm mà hậu quả có thể kéo dài nhiều thế hệ.


Rồi còn có những cột mốc “lạ” được cắm lấn vào lãnh địa Việt Nam để nới rộng đất cho nước “lạ” phương Bắc, những người “lạ” ra vào đất nước mình “tự do như người Hà Nội”, để lập nghiệp làm ăn buôn bán lấy vợ lấy chồng tạo ra đơn vị cư dân độc lập.


Riêng về địa hạt y tế sức khỏe cũng có vài chuyện “lạ” đáng kể.


 


Bé gái phát ra lửa


 


Trước hết là trường hợp một bé gái tại một xóm nọ ở Sài Gòn được cho hay là có thể phát lửa đốt cháy các đồ vật khi cháu tới gần. Dân chúng khắp nơi tò mò kéo nhau tới xem. Báo chí cũng phóng sự rộng rãi loan tin, cho là một hiện tượng lạ. Chỉ có cơ quan y tế nhà nước thì không thấy chính thức nói gì về hiện tượng này, khiến cho sự việc càng trở nên bí mật khi báo chí, dân chúng cũng như nhiều nhà “khoa học” tự do nghiên cứu, phỏng đoán, giải thích.


Ví dụ, sau khi tiếp xúc với cháu gái, một nhà chuyên môn về Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người hợp tác với các nhà ngoại cảm đã kết luận là “trong người cô bé có nguồn hỏa lực mạnh” có thể gây cháy, “nơi nào cháu đến gần là có thể gây cháy”, thậm chí kể cả khi ngồi trên xe bus đi học thì xe cũng cháy!!! Vị này còn phát ngôn thêm là đã “coi lá số tử vi để xem bé sinh vào ngày giờ nào để suy đoán tư duy trừu tượng của bé ” và ông cho hay “hình chụp não của cháu cho thấy não phát triển kỳ lạ giống như não các nhà tôn giáo, nhà văn”!!!


Một nhà “khoa học” khác dè dặt hơn, phát biểu: “Thực tế về khía cạnh vật lý, cho đến bây giờ, mọi người vẫn dựa vào lời kể của người thân cháu Th. mà chưa ai trực tiếp tiếp cận hay chứng kiến sự việc bé tự gây cháy khi nhìn vào đồ vật”.


Thực vậy, theo báo chí, tất cả các vụ cháy đều do lời kể của thân nhân hoặc chính cháu nói ra, chứ chưa có ai chứng kiến sự việc. Một lần cháy khác đã được gia đình kêu cứu sở cứu hỏa và cơ quan này cho hay hỏa hoạn xảy ra là do chạm dây điện.


Một nhật báo tại Việt Nam cho hay, Liên Hiệp Khoa Học Công Nghệ Tin Học Ứng Dụng và Viện Hình Sự Việt Nam sẽ “vào cuộc làm rõ nguyên nhân những vụ cháy bí ẩn được cho là do bé Th. gây ra trong thời gian qua”.


Vẫn không thấy cơ quan bảo vệ sức khỏe người dân từ khu phố văn hóa địa phương tới cơ quan y tế phường khóm quận có ý kiến, vì có lẽ cho rằng đây là “chuyện lạ nhỏ”, không đáng lưu ý. Cứ để tự nhiên cho dân chúng tò mò giải trí, quên đi nỗi buồn kinh tế khó khăn.


Riêng cá nhân người viết nhớ lại rằng trong y khoa có một tâm bệnh gọi là Pyromania mà tự điển y học định nghĩa là người bệnh có một ám ảnh đốt cháy đồ vật. Gốc của chữ Pyromania từ tiếng Hy Lạp: Pyro là lửa và tiếp vĩ ngữ mania có nghĩa là ám ảnh, cưỡng chế mất suy luận loss of reason.


Pyromania là bệnh rất hiếm, thường thấy ở trẻ em hơn là người lớn và 90% các trường hợp do nam giới gây ra. Bệnh đã được nhà tâm lý Freud cho là người phóng hỏa muốn có quyền lực hơn tạo hóa.


Có nhiều hoàn cảnh đưa tới ám ảnh phóng hỏa, như:


-Có mục đích giải tỏa những căng thẳng, ấm ức trong lòng hoặc để thỏa mãn một ý nguyện;


-Tìm kiếm sự chú ý của người khác hoặc của nhân viên công lực để giải tỏa một vấn nạn như bị ức hiếp bullying ở trường học, thiếu hiếm bạn bè hoặc trả thù một bất công nào đó trong quá khứ;


-Khi bị cha mẹ ruồng bỏ, không chăm sóc hoặc bị lạm dụng;


Tài liệu DSM IV của Hội Tâm Bệnh Hoa Kỳ đưa ra các tiêu chuẩn như sau để xác định chẩn đoán Pyromania:


-Bệnh nhân có chủ tâm cố tình phóng hỏa một hoặc nhiều lần;


-Bệnh nhân phải cảm thấy có một tâm trạng căng thẳng hoặc cảm giác khơi gợi trước khi phóng hỏa;


Bệnh nhân phải chứng tỏ là đương sự cảm thấy mê hoặc, lôi cuốn hoặc tò mò về lửa và các hoàn cảnh xung quanh lửa (như dụng cụ liên quan tới lửa, những phương thức dùng lửa hoặc những gì xảy ra sau khi phóng hỏa);


-Bệnh nhân phải cảm thấy nhẹ nhõm, khoái trá hoặc vừa lòng vì đã phóng hỏa, chứng kiến hoặc tham gia việc phóng hỏa;


-Bệnh nhân không có một dụng ý khi phóng hỏa như là mục đích tài chánh, chính trị, che đậy một tội trạng nào đó.


Cần phân biệt trẻ em cưỡng chế phóng hỏa với cố ý gây hỏa hoạn arson.


Pyromania là một tâm bệnh có chủ ý khi phóng hỏa đôi khi ám ảnh với những gì liên quan tới lửa như xe cứu hỏa, sở cứu hỏa hoặc nhân viên cứu hỏa. Bệnh nhân bị lôi cuốn với lửa và thấy vừa lòng và nhẹ nhõm sau mỗi lần gây cháy.


Arson là một rối loạn hành vi, bao gồm một số người tò mò muốn thử nghiệm, chơi với lửa hoặc có bất thường tâm lý, gây ra hỏa hoạn để trả thù hoặc mưu lợi cá nhân.


Trở lại với cháu bé ở Sài Gòn, biết đâu cháu chẳng vì một hoàn cảnh nào đó mà rơi vào tâm bệnh Pyromania hoặc cũng có thể do bất thường hành vi, muốn được để ý, đốt cháy sự vật với nguồn lửa từ một dụng cụ nào đó không xuất phát tự cơ thể mình.


Giá kể có một cơ quan y tế nho nhỏ nào đó chịu khó dành thì giờ quan sát hành vi của cháu trong dăm ngày tại môi trường y khoa để phân tích tâm trạng, thực hiện vài xét nghiệm căn bản rồi giải thích việc làm của cháu thì cũng hợp tình hợp lý đấy nhỉ. Kẻo người nước ngoài biết chuyện, họ lại bảo dân mình dễ tính, hay phao tin đồn nhảm.


 


Hội chứng viêm da dày sừng bàn tay bàn chân


 


Chuyện “lạ” thứ hai là bệnh gọi là “Hội chứng viêm da dày sừng bàn tay bàn chân” tại huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi.


Bệnh “lạ” xuất hiện từ năm gần 2 năm nay mà chưa có cơ quan y tế lớn nhỏ tại Việt Nam biết tại sao, điều trị thế nào. Cho tới tháng 5 năm 2012 đã có 235 người mắc bệnh với 21 tử vong. Dân chúng rất hoang mang.


Theo báo trong nước, một dân làng than phiền “Tôi thực sự rất hoang mang. Trong làng người dân bị bệnh, ra đi ngày càng nhiều, trong đó có cả con gái tôi. Và cho đến bây giờ vẫn chưa có thể chắc chắn có thể chữa khỏi bệnh. Người dân sẽ còn ở đây, và chứng kiến biết bao cảnh tang thương nữa.”


Bác sĩ giám đốc Trung Tâm Y Tế huyện Ba Tơ cho biết: “Hiện số lượng trẻ em mắc chứng bệnh này ngày càng tăng. Hơn nữa, xuất hiện thêm các triệu chứng mới nóng sốt, buồn nôn và tổn thương gan khiến cho người dân rất khó phát hiện để đưa đến điều trị kịp thời”.


Và sau đây là ý kiến của cơ quan y tế “cấp cao” cả nước.


“Sau khi khảo sát thực địa và xét nghiệm mẫu, Hội Ðồng Khoa Học của Bộ Y Tế đã xác định hội chứng viêm da dày sừng lòng bàn tay, bàn chân là do nhiễm độc trên cơ địa người bệnh có tình trạng kém dinh dưỡng”. Ðó là ý kiến của cục trưởng Cục An Toàn Thực Phẩm Bộ Y Tế.


Vị đứng đầu cơ quan điều trị Bộ Y Tế cho hay, “Các chuyên gia đầu ngành y tế và cán bộ y tế địa phương đã cập nhật phác đồ điều trị mới cho cán bộ y tế trong việc điều trị này”.


Và theo báo chí, trong một năm, Bộ Y Tế đã sửa đổi phác đồ điều trị 3 lần nhưng bệnh vẫn còn, tỷ lệ tử vong vẫn cao, sự hoang mang ngày càng lớn trong người dân.


Một thứ trưởng Bộ Y Tế đã họp báo về bệnh lạ này, với sự hiện diện của đại diện tại Việt Nam của CDC Hoa Kỳ và Tổ Chức Y Tế Thế Giới. Ông cho hay các nghiên cứu của bộ chưa tìm ra nguyên nhân gây bệnh, nhưng kết luận bệnh gây ra do “người bệnh có tình trạng dinh dưỡng kém, thiếu vitamin B3, vì ăn gạo mốc ẩm”. Và gạo không mốc đã được tiếp tế cho dân chúng, nhưng bệnh vẫn còn.


Ðiểm đáng lưu ý trong cuộc họp báo là ông thứ trưởng nhắn nhủ phóng viên không nên phỏng vấn 2 nhà chuyên môn nước ngoài là khách mời. Vì “họ tới đây để nghe chứ không trả lời câu hỏi”. Kể cũng lạ. Nhà chuyên môn mà không góp ý kiến thì tới làm gì. Chắc là lại có bí mật quốc gia gì đây.


Trước kết luận của Bộ Y Tế là bệnh gây ra do gạo mốc ẩm, chủ tịch Ủy Ban Hành Chánh huyện Ba Tơ “bức xúc” đại ý là: “Chúng tôi bây giờ chỉ trông chờ vào ngành y nhưng thời gian phát hiện đến nay đã quá lâu mà người dân vẫn bế tắc về thông tin (…)Bây giờ mà chờ tìm mãi thì dân chết vì đây không phải là nơi thí nghiệm. Ðối với ngành y, lòng tin đã mai một dần”. Theo ông, đây không phải là gạo mốc mà là loại gạo khi gặt lúa về bà con mang đi ủ ngay, khi cần ăn thì mới phơi rồi đi xay gạo. Do đó gạo có mùi như gạo ủ và hạt cơm rất chắc. Dân chúng nơi đây vẫn ăn gạo này từ nhiều đời mà chưa bao giờ mắc bệnh.


Phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị nhận định: “Cái cần phải phê phán ở đây là Bộ Y Tế chưa tỏ ra cho dân thấy rằng họ thực sự có trách nhiệm với sinh mạng của người dân khi ba năm qua vẫn chỉ luẩn quẩn với những câu trả lời vòng vo và kết quả thu được là bệnh vẫn tiếp tục hoành hành. Không bộ nào hiểu được tính cấp bách của việc cứu người hơn Bộ Y Tế. Việc biến cả một huyện Ba Tơ thành phòng thí nghiệm suốt ba năm qua là điều khó có thể chấp nhận được”.


Và có nhà báo phóng bút tả chân: “Ngày tháng cứ nặng nề trôi qua với những người dân làng Rêu. Hung tin liên tục ập tới. Người chết, trẻ bị bệnh tật, quấy khóc. Ðâu đâu cũng thấy người dân da tay chân nổi mẩn, da vàng vọt vì suy gan, những ánh mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Một không khí xác xơ, tang tóc ngập cả một làng quê”.


Bệnh vẫn tiếp tục hoành hành. Nhà nước nói sẽ tiếp tục “chỉ đạo” để xác định rõ căn nguyên của căn bệnh này trong thời gian tới. Và bệnh nhân cứ tiếp tục mãn phần.


Rồi lại còn bệnh “lạ” già trước tuổi, bệnh chân tay miệng, bệnh lở mồm long móng, chuyện “lạ” giới cung cấp y tế mất lương tri nghề nghiệp, bỏ bê bệnh nhân tới chết, nhận tiền hoa hồng nhập cảng dược phẩm.


Xin hẹn quý thân hữu vào dịp khác sẽ nói tới.


Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức


Texas-Hoa Kỳ


www.bsnguyenyduc.com

Bảo trì các bộ lọc xe hơi

 


Phạm Ðình


 


Nhân đề tài đang được đề cập về bộ lọc nhớt và vấn đề lọc nhớt bị rớt gây tai hại nặng nề không ai để ý, hôm nay chúng ta sẽ duyệt qua một lượt các bộ lọc có mặt trên chiếc xe. Thế nào cũng có bạn cảm thấy lo lắng, “Rồi, lại còn chuyện gì nữa đây? Nguyên một cái lọc nhớt rớt lên rớt xuống chưa đủ phiền hay sao mà còn dọa đưa thêm thứ gì khác?”









Bộ lọc dầu trong xe Mercedes Benz 300 Turbo Diesel.
(Hình minh họa: Robyn Beck/AFP/Getty Images)


Xin nói ngay, đó là chuyện có thật – trên xe còn nhiều bộ lọc khác – chứ không phải là lời nói bông lơn hay dọa nạt. Sau nữa, chỉ có hộp lọc nhớt là bộ phận đu đưa bên ngoài, mà một người bạn của Phạm Ðình đặt tên là “cái bìu” cho dễ nhớ, tất cả các bộ lọc khác đều nằm sâu kín bên trong. Với những cái lọc này, mình không sợ chúng vô tình rớt ra, mà là ngược lại: Làm sao mang được chúng ra ngoài để thay thế bằng những cái lọc mới khi cần thiết?


 


I. Phân loại bộ lọc


 


Nhìn một cách tổng quát, chúng ta có thể phân biệt được 5 thứ lọc chính trong xe. Ðể dễ nói chuyện, xin phân chia thành 2 thể loại: Lọc chất lỏng và lọc khí.


Lọc chất lỏng bao gồm lọc nhớt (oil filter), lọc dầu hộp số (transmission fluid filter), và lọc xăng (fuel filter).


Lọc khí bao gồm lọc đưa khí vào máy (combustion air filter) và lọc đưa khí vào khoang hành khách (cabin air filter).


Như tên gọi đã nói lên đầy đủ ý nghĩa của công việc, tất cả các thứ lọc này đều có chung một công tác là gạn đục khơi trong, là ngăn chặn các yếu tố ngoại lai và các thành phần rác bẩn lại để cho một dòng chất liệu tinh khiết tiến vào làm nhiệm vụ chỉ định. Mang trên mình những thứ rác bẩn được ngăn lại, thì rồi bộ lọc hay màng lọc cũng có lúc trở thành dơ bẩn, và bị nghẹt, khiến cho “dòng tinh khiết” không còn chảy qua được nữa, và làm trở ngại toàn bộ tiến trình hoạt động của hệ thống.


Chính vì thế, sau một thời gian làm việc, tất cả 5 bộ lọc nói trên, và nếu bạn còn khám phá ra thêm một thứ lọc nào nữa, lần lượt cũng phải được thay mới. Công việc thay bộ lọc, có thứ thì dễ dàng, bất cứ ai cũng có thể làm và được khuyến khích tự làm. Có thứ khác khó hơn, vì đòi hỏi kinh nghiệm hoặc những dụng cụ chuyên biệt. Nhưng dù khó dù dễ, bản thân người chủ xe phải hiểu được qui trình làm việc của chúng, và quyết định thay mới khi cần thiết; Công việc thay mới, nếu không làm được hoặc không muốn tự làm, bạn có thể đưa ra thuê thợ làm giúp. Nhưng điều quan trọng, chính bạn – người chủ xe – phải quyết định khi nào làm để ngăn chặn sự suy thoái hoặc hư hại của cái xe.


 


II. Công tác thay lọc


 


Chúng ta sẽ nói sơ qua về từng loại.


 


1.Lọc chất lỏng:


Muốn thay lọc nhớt và lọc dầu hộp số thì trước hết chúng ta phải thay nhớt và thay dầu. Ðây là việc đã được đề cập vài lần. Còn muốn thay lọc xăng (fuel filter) thì chúng ta không cần tháo hết xăng ra, nhưng phải giải tỏa áp lực xăng bằng cách ngắt công tắc của máy bơm xăng. Công việc này không có gì khó khăn, nhưng người lái xe bình dân không dễ tìm được đúng chỗ để ngắt cầu chì máy bơm. Vào lúc này, bạn có thể đưa xe ra ngoài tiệm, thuê thợ chuyên môn làm giúp. Việc thay lọc xăng được khuyến khích thực hiện sau mỗi 50,000 ngàn dặm đường hoặc mỗi 5 năm, cùng thời điểm với việc thay dầu thắng (brake fluid). Nếu thường lái xe trên những đường đất và đá sỏi, thay vì đường nhựa, thì lọc xăng cần phải được thay sớm hơn. Xe từ 10 tuổi trở lên cũng phải thay lọc xăng thường hơn. Vì các bộ phận kim loại trong xe cũ – nhất là bình xăng – thường han rỉ và bong ra nhiều cặn, cáu bẩn, làm cho lọc xăng chóng nghẹt hơn.


 


2. Lọc khí:


Nói sang những bộ lọc khí, trước hết là bộ lọc đưa khí vào trong phòng cháy nổ (combustion air filter). Ðây là không khí hút từ ngoài trời, được phối hợp với xăng để tạo thành một hỗn hợp cháy nổ, diễn tiến ngay tại trung tâm của máy xe để đưa chiếc xe chuyển động. Nếu không khí đưa vào không tinh khiết, có lẫn nhiều xà bần, bụi bậm ngoài trời thì xi lanh chẳng mấy chốc sẽ chất đầy muội dơ, làm trở ngại tiến trình cháy nổ. Ngược lại, nếu bộ lọc bị nghẹt vì bám nhiều cặn bẩn, thì lượng khí chuyển vào phòng cháy nổ sẽ không đủ, và hỗn hợp nhiên liệu không thể phát sinh một “đám cháy đủ mạnh”, đưa đến hiện tượng xe chạy lạch bạch, hao xăng.


Vì thế vai trò của bộ lọc khí rất quan trọng, và thay lọc khí sau một thời gian “trấn giữ tiền đồn” là chuyện đương nhiên cần thiết. Nhưng đặt ra câu hỏi, “bao lâu phải thay lọc khí một lần” thì thật là lạ đời, ý kiến của giới chuyên gia cách nhau rất xa về việc này như các bạn thấy sau đây:


-Những người chủ trương trang mạng www.2carpros.com tỏ ra rất khắt khe với lập trường thay lọc khí cứ mỗi 3,000 dặm, tức là cùng thời điểm khi thay nhớt. Lập trường này quả là nghiêm khắc, khó mà trở thành phổ thông được.


-Bên cạnh đấy, nhà sản xuất General Motors lại đưa ra một con số quá rộng rãi – thay air filter sau mỗi 60,000 dặm, tức là lơi giãn gấp 20 lần so với những chuyên viên trên đây.


-Có người trung dung hơn, chủ trương thay lọc khí sau mỗi 24,000 dặm hoặc 2 năm tùy điều kiện nào đến trước.


Phạm Ðình theo chủ trương trung dung này: Thay lọc khí cho các xe của mình sau 24,000 dặm hoặc sau 2 năm, cùng thời điểm với công tác thay mới nước coolant và dầu hộp số.


Bộ lọc khí còn lại là Cabin Air Filter, tức là lọc đưa khí vào trong khoang hành khách. Chúng ta cần có khí trong lành cho hỗn hợp nhiên liệu trong lốc máy, thì một bầu khí sạch cho hai lá phổi những người ngồi trong xe đương nhiên là cần thiết, và cần phải được chú trọng hơn. Ấy vậy mà chúng ta lại chứng kiến một thực tế ngược lại: Nếu Combustion Air Filter đã có từ lâu, ngay từ ngày đầu tiên của hệ thống cháy nổ thì Cabin Air Filter chỉ mới xuất hiện trong những năm gần đây. Thậm chí trong nhiều đời xe hiện nay, nhà sản xuất vẫn chưa hề nghĩ tới việc lắp thêm Cabin Air Filter.


Sự so sánh này được nêu lên hoàn toàn không do động lực ghen tuông, mà đó là một thực tế. Nhưng tại sao lại có trường hợp “con yêu con ghét” như vậy? Vì nhà sản xuất không để ý đến con người? Hay cơ thể chúng ta, tác phẩm của tạo hóa, là một cấu trúc hoàn hảo, và dĩ nhiên hoàn hảo hơn nhiều so với tất cả mọi cấu trúc nhân tạo khác, nên nhà sản xuất mới có thể lơ là đôi chút?


Câu trả lời đúng nhất là nhìn vào thực tế: Cái buồng phổi của chúng ta quả là bền, còn bền hơn cả lốc máy bằng sắt thép. Trong khi lốc máy chỉ dùng được khí sạch, buồng phổi những người ngồi trên xe thì cái gì cũng hít, bất kể đó là khí trong lành, hay đầy bụi bậm. Dường như còn chưa đủ, nhiều người muốn thử sức chịu đựng của buồng phổi bằng cách hằng ngày nạp thêm nhiều lượng khói thuốc, bất kể những lời báo động – Hút thuốc có thể đưa tới ung thư – của giới y khoa và ngay của những nhà sản xuất thuốc lá.


Mặc dầu hoàn hảo hơn cấu trúc nhân tạo, nhưng sức chịu đựng của buồng phổi con người không phải là vô cùng, vô tận. Ðiều đó thì đã hẳn, và nhà sản xuất xe hơi trong tiến trình cải tiến sản phẩm của mình cũng sực nhớ ra điều đó, chính vì thế nhiều xe đã có cái Cabin Air Filter. Nếu bạn mua được một cái xe như thế thì để dễ nhớ, xin thay Cabin Air Filter theo thời biểu 2 năm hoặc 24,000 dặm một lần.


Trên đây là sơ lược về 5 thứ “lọc” chính ở trong xe. Phần chi tiết về từng loại sẽ được đề cập trong các bài sau.


 


B


[email protected]


Xe lột dên, xe kêu lóc cóc, xe rỉ nhớt…? Xin xem Cẩm Nang Bảo Trì Tập III đã phát hành. Cùng với Tập I, Tập II, mỗi tập $6.00+$2.00 cước phí. Money Back Guarantee 3 tháng. Gửi cheque hoặc tiền mặt cho Phạm Ðình, PO Box: 9255, Fountain Valley, California 92728 – 9255. Tel: 714-837-1935. Cho biết điện thoại và email, nếu có. Có thể hỏi tại nhà sách Tú Quỳnh 714-531-4284; hoặc Tự Lực 714-531-5290.

Cụ Bà Quả Phụ Đỗ Xuân Du

Thầy Lê Quang Ánh

Mỹ chuẩn bị bán võ khí cho Việt Nam?

 

 

 

Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta đến thăm Cam Ranh trước khi tới Hà Nội

 

SINGAPORE 2-6 (NV) Một số dấu hiệu cho thấy mối quan hệ giữa hai kẻ cựu thù Mỹ và CSVN đang tới gần khúc quanh quan trọng.

Bộ trưởng quốc phòng Mỹ trình bày về sự thay đổi trong chính sách an ninh quốc phòng Mỹ tại Diễn Ðàn An Ninh Khu Vực ký 11 tổ chức ở khách sạn có tên là Shangri-La ở Singapore ngày 2 tháng 6, 2012. (Hình: AP Photo9/Jim Watson, Pool)

Sau khi rời Diễn Ðàn An Ninh Khu Vực Shangri-La ở Singapore ngày Thứ Bảy, theo lịch trình, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Leon Panetta đến Việt Nam thăm viếng và thảo luận 2 ngày.

Ðiều gây ngạc nhiên là ông không bay thẳng đi Hà Nội mà lại ghé Cam Ranh ngừng lại gây khoảng 4 giờ, nơi đang có tàu tiếp liệu của Hải quân Mỹ, USNS Richard E. Byrd đang được bảo trì định kỳ.

Ðây là lần đầu tiên một bộ trưởng quốc phòng Mỹ tới Cam Ranh kể từ khi cuộc chiến chấm dứt năm 1975 chắc chắn được nhiều nơi chú ý, đặc biệt là Bắc Kinh. Các tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương từng đến Việt Nam hàng năm suốt nhiều năm qua nhưng không hề thấy tin những vị đó đến Cam Ranh.

Việc Bộ Trưởng Panetta tới địa điểm nhạy cảm là một tín hiệu mà Hà Nội sẽ phải giải thích với Bắc Kinh nhưng không chắc giải tỏa được hết mọi nghi ngờ chiến lược. Ðiều nghi ngờ nhất cần phải giải tỏa là Việt Nam đang tiến gần hơn về phía Mỹ.

Lúc này, Việt Nam đang tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc và các căng thẳng giữa Bắc Kinh và Manila về khu vực bãi đá san hô Scarborough Shoal vẫn còn nguyên đó.

Quân cảng Cam Ranh rộng lớn gồm cả một phi trường vốn được Hoa Kỳ xây dựng hồi thập niên 60 làm Bộ Chỉ Huy các lực lượng chiến đấu tại Việt Nam. Sau chiến tranh, Việt Nam cho Liên Xô thuê 25 năm. Năm 2002, Nga rút các đơn vị hải quân đồn trú tại đây về nước vì không muốn trả cái giá thuê $200 triệu/năm.

Giữa nhiều đồn đoán, Hà Nội từng phải tuyên bố sẽ không cho thuê Cam Ranh nữa, đó là nước nào. Nhưng năm 2010, Hà Nội đã bắn tiếng sẽ mở cửa và cung cấp dịch vụ cho các tàu chiến nước ngoài đến Cam Ranh, kể cả tàu ngầm.

Cũng năm này, bộ trưởng quốc phòng Nga sau khi từ Việt Nam trở về bật mí với báo chí là Việt Nam muốn Nga giúp xây dựng một cơ sở sửa chữa tàu chiến. Hai ngày trước, một số báo loan tin một số tướng lãnh Bộ Quốc Phòng và Hải quân CSVN đã đến Cam Ranh dự lễ khởi công xây dựng nhà máy sửa chữa bảo trì tàu chiến với qui mô lớn nhất Việt Nam, khả năng cung cấp dịch vụ cho các loại tàu có trọng tải lớn.

Không thấy báo chí Việt Nam đưa ra chi tiết tài chính nào cũng như các loại máy móc trang bị cho “Nhà máy X52 Hải quân” khởi công xây dựng ở Cam Ranh. Nhưng tin tức cho biết nhà máy không những phụ trách sửa chữa, bảo đảm kỹ thuật cho tàu chiến của Việt Nam mà còn cung cấp dịch vụ bảo trì, sửa chữa cho cả tàu chiến nước ngoài.

Từ ba năm nay, tàu tiếp liệu của Hải quân Mỹ USNS Richard E. Byrd đều đến Cam Ranh để bảo trì định kỳ. Theo báo Tuổi Trẻ thuật lời một viên chức cảng vụ Nha Trang cho hay, trong tương lai, “cứ 2-3 tháng thì có một tàu của Hải quân Hoa Kỳ vào sửa chữa ở Cam Ranh”.

Nếu điều này xảy đến, sẽ làm gia tăng mối hoài nghi của Bắc Kinh không ít.

Trong ngày Thứ Bảy 2 tháng 6, Tân Hoa Xã có bài bình luận đe dọa bâng quơ: “Ðừng làm nổi sóng biển Nam Hải”. Bắc Kinh luôn luôn lu loa rằng mình luôn luôn “trước sau như một” đóng góp vào hòa bình và ổn định của khu vực, đổ tội cho các nước khác kiếm chuyện. Cái ma mãnh của Bắc Kinh là dùng thế kẻ mạnh, cướp lấy của người khác rồi bắt điều đình chia chác quyền lợi theo chiều hướng Bắc Kinh áp đặt.

Cùng với chuyến thăm Cam Ranh của Bộ Trưởng Panetta, những gì được Nghị Sĩ John McCain, thành viên nhiều ảnh hưởng trong Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện Mỹ, tiết lộ bên lề Diễn Ðàn Shangri-La cũng rất đáng chú ý.

Theo lời ông nói với BBC, Hoa Kỳ đang thương thuyết về bán võ khí sát thương cho Việt Nam với chiều hướng “tích cực”. Theo ông cho biết “Việc (bán võ khí) này phụ thuộc vào loại võ khí gì. Có loại võ khí mà chúng tôi cho rằng Việt Nam không cần thiết phải có”.

Tuy nhiên, một số loại võ khí “có thể đàm phán được” và đang trong quá trình thương thuyết.

Ông nói thêm rằng “Ðây là chủ đề mà chúng tôi cho là hai nước có thể giải quyết một cách tích cực”.

Năm 1994, Hoa Kỳ đã bỏ lệnh cấm vận kinh tế với Việt Nam nhưng vẫn giữ lệnh cấm bán các loại võ khí sát thương. Khi đến Việt Nam hồi tháng 1 năm nay, ông McCain từng nói Việt Nam đưa cho Mỹ một danh sách rất dài các loại võ khí muốn mua nhưng trước hết cần cải thiện nhân quyền.

Bây giờ, như tiết lộ của ông về các điều đình bán võ khí, liệu điều kiện nhân quyền còn là một trong những điều kiện thương thuyết hay không?

Các vụ bắt những người bất đồng chính kiến và bỏ tù họ vẫn đang diễn ra tại Việt Nam, các vụ đàn áp tôn giáo, đặc biệt là với người Thượng ở Tây nguyên và người Hmong ở các tỉnh miền núi phía Bắc, không có dấu hiệu giảm bớt. (T.N.)

Cựu tổng thống Ai Cập bị tù chung thân

 

 

 

Dân biểu tình, phản đối án nhẹ

 

CAIRO (AP) Ðám đông gần 10,000 người ùa vào quảng trường Tahrir ở Cairo, nơi phát sinh cuộc cách mạng Ai Cập, để phản đối bản án trong vụ xử cựu Tổng Thống Hosni Mubarak, hai con trai, và viên chức an ninh, mà người biểu tình cho là quá nhẹ.

Cựu Tổng Thống Hosni Mubarak nằm trên cáng được đưa tới tòa án ở Cairo hôm Thứ Bảy, và sau đó bị tuyên án tù chung thân vì không ngăn chặn an ninh bắn vào người biểu tình năm ngoái, vào cuối triều tổng thống kéo dài ba thập niên của ông. (Hình: AP Photo)

Mubarak, 84 tuổi, bị án tù chung thân vì không ngăn chặn cảnh sát an ninh bắn vào đoàn biểu tình trong cuộc cách mạng lật đổ ông. Nhưng ông và hai con trai được tha bổng trong tội danh tham nhũng.

Ngoài Cairo, người dân cũng xuống đường ở nhiều thành phố khác, trong đó có Alexandria và Suez trên bờ Hồng Hải.

Cũng bị kết tội với ông Mubarak là cựu trùm cảnh sát an ninh Habib el-Adly, cũng bị án chung thân. Tuy nhiên, 6 viên chỉ huy cảnh sát khác được tha bổng vì, theo chánh án Ahmed Rifaat, thiếu bằng chứng cụ thể.

Vừa sau khi viên chánh án đọc xong án lệnh, các luật sư đại diện gia đình 900 nạn nhân bị giết lập tức hô khẩu hiệu phản đối ngay trong tòa.

“Tẩy sạch hệ thống tư pháp,” họ hô. Một số luật sư giương bảng hiệu ghi dòng chữ, “Án lệnh của Chúa: Tử hình,” trong khi một số khác la lớn, “Bất hợp lệ!”

Vụ án này chỉ chú trọng vào vài ngày đầu tiên của cuộc nổi dậy, và hai vụ tham nhũng cụ thể. Bị cáo gồm Mubarak, hai con trai, cựu trùm cảnh sát an ninh, và 6 phụ tá cao cấp.

Mubarak và hai con bị tố cáo nhưng được tha bổng trong tội mua rẻ 5 biệt thự của thương gia Hussein Salem, và sau đó Mubarak ký quyết định cho phép Salem xuất cảng hơi đốt qua Israel. Salem đang trốn và bị xử khiếm diện.

Tuy được trắng án, hai con Mubarak vẫn chưa được thả vì còn đang bị truy tố tội gian lận tài chánh.

Gần như toàn bộ hệ thống cảnh sát an ninh thời Mubarak vẫn còn tiếp tục làm việc hiện nay. Giới tướng lãnh lật đổ ông Mubarak dường như không mặn mà trong việc truy tố nhân sự của chế độ cũ.

Chánh án Rifaat phê phán công tố không trưng bày đủ bằng chứng để ủng hộ cáo trạng.

Phía công tố chỉ trích Bộ Nội Vụ không hợp tác để điều tra và cung cấp bằng chứng.

Cựu thủ tướng cuối cùng thời ông Mubarak, Ahmed Shafiq, hiện đang là một trong hai ứng cử viên vào vòng chung kết bầu cử tổng thống.

Ứng cử viên kia là Mohammed Morsi thuộc nhóm Huynh Ðệ Hồi Giáo. Ông này tuyên bố sẽ tiếp tục truy tố Mubarak nếu đắc cử.

“Ai Cập và những người con cách mạng sẽ tiếp tục cuộc tranh đấu. Cuộc cách mạng sẽ không ngừng.” (H.N.V.)

Vàng Ðen (Kỳ 118)

 





“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.




 


Kỳ 118


 


Trời càng lúc, càng sáng tỏ. Ðơn vị đội hình hàng ba lũ lượt nối chân nhau lên đường. Vẫn có thể có những chuyện trời ơi, đất hỡi ở đâu đó rơi xuống, nên Phong nghĩ chia ba cánh quân để phòng ngừa một cuộc bị phục kích vẫn hơn. Bầu không khí có vẻ nặng nề hơn chút đỉnh từ khi quan ba Vi dẫn lính bắt tay được với Phong.


Gần sáng, Phong nhận được tin của Sán từ Chiang Mai cho biết, lính của Khun Sa đang quậy nát Chiang Mai, thị trấn hiện đầy những lính Thái Lan, tình hình sẽ không đơn giản. Theo Sán, có lẽ người của Khun Sa đã bắt cóc rất nhiều du khách da trắng để đòi đổi lấy Khun Sa. Sán đề nghị Phong nên dời gấp chỗ đóng trại. Tin không tốt đi kèm với một tin vui nhỏ, đại úy Vi đã đến Thái Lan cùng hai trung đội, đang trên đường đến Mã Hồng Sơn. Sán xét rằng, tin tức có phần quan trọng, nên đành bước qua rào im lặng vô tuyến để báo cho Phong.


Quyết định quay ngược về biên giới Miến Ðiện, phía Hồ Mông được mọi người chấp nhận sau khi cùng hội ý. Chiếc chìa khóa vàng Khun Sa ở trong tay cùng với một lực lượng mạnh hơn, Phong biết chắc sẽ không bị tấn công bởi người của Khun Sa, nhưng tình ý của Thái Lan khó đo lường, nên nằm ở bên kia biên giới Miến Ðiện có vẻ có lý hơn. Ðơn vị chuẩn bị nhưng vẫn phải chờ bắt tay toán quân của ông Vi để cùng lên đường.


Trời sáng tỏ, hai bên đã bắt được tay nhau. Từ đó không khí trở nên nặng nề, quyện thêm những ngôn ngữ thanh lịch của quan ba.


“Ðù má, trời ơi, chỗ này đẹp quá trời trời. Ðụ mẹ cho tao cất chòi ở đây cả đời, đù mẹ, tao ở liền.”


“Ờ thì ông cứ tự nhiên.”


“Ðụ mẹ, đưa tao đi coi mặt Khun Sa cái coi.”


Sau khi giới thiệu cả hai, Phong vắn tắt cho Khun Sa biết ý định quay ngược về biên giới vì tình hình đổi khác như vậy, mặt hắn vẫn thản nhiên, không một tình ý. Quan Ba dè dặt hơn trong lời ăn, tiếng nói vì Khun Sa trả lời bằng những câu Anh ngữ thật lịch sự.


Ðội hình hàng ba vẫn tiếp tục xắn xâu vào trong những bờ bãi dưới ánh mắt tò mò của những người đàn bà sơn cước. Tò mò nhưng không một phản ứng trước cuộc di hành của đám lính lạ, trái lại, Khun Sa tấm tắc khen phục những người lính của đơn vị dưới sự chỉ huy mướt của Phong cùng đám sĩ quan.


Quan ba Vi không bao gồm trong đám sĩ quan đó. Quan như một đứa nhỏ chăn trâu, thảnh thơi với hoa đồng cỏ nội. Ðầu lắc lư ngó nghiêng nhìn trời, nhìn đất, nhìn bốn chung quanh. Trong tay một cây gậy trúc ngắn, dùng để chỉ huy, quan không ngừng phạt lia lịa những ngọn cỏ hai bên bờ. Hoa cỏ tơi tả bay, vương hương khắp bước đường. Quan Vi trông thật nhàn hạ, phong thái ung dung, tự tại, nhưng miệng quan không ngớt sử dụng mỹ từ.


“Ê Phong, đù má, ông thầy ở nhà khen tụi bay dữ à. Mày chơi cú này đẹp à. Ðụ mẹ, gặp tao, chắc tao cũng đái trong quần luôn.”


“Thì đù mẹ, nước đến thì phải nhẩy, gặp trường hợp của tôi, ông còn binh bảnh hơn như vậy nữa.”


“Giỡn hoài, đù má, mày binh cú này thiệt đẹp.”


“Tới biên giới, chương trình của ông sẽ ra sao, đại úy?”


“Ðại cái con bà nó. Không có ông thầy ở đây, mày đừng gọi tao bằng đại ca hay đại úy con mẹ gì hết. Ê mà đù mẹ, tao đến đây để yểm trợ an ninh cho mày chứ tao có nói với mày tao bao thầu đâu.”


“Cấp bậc của ông…”


“Cấp cái con mẹ nó, mày đừng đem mấy cái thứ đó ra nhát ma tao. Ðù mẹ…”


“Ê ông, chuyện đâu còn có đó, đâu việc gì phải đù má, đù mẹ hoài vậy.”


“Ðù mẹ, tao vậy đó, chịu thì chịu, không chịu thì cũng ráng chịu…”


Những bông cỏ cao lả người theo gió vẫn bị cây gậy trúc của đại úy Vi tàn nhẫn hớt ngang ngọn. Trông dáng ngài có vẻ tung tăng đi dạo hơn là đang hành quân.


“Ậy tao nói vậy chớ, đù má, ông thầy giao nhiệm vụ cho mày, mày phải nắm vững tình hình hơn tao, làm luôn cho tới chót đi thằng em. Tao sẽ bảo đảm an toàn cho mày. Ê, mà nghe nói mày hốt được con nhỏ Việt lai Lào hấp dẫn lắm hả?”


Phong sa sầm nét mặt, đến cỡ mười thước tây cũng còn ngửi thấy mùi. Quan thầy ngửi thấy ngay, tà tà, ngài rảo bước nhanh hơn để né cái bộ mặt coi bộ không mấy khá của Phong, miệng lai rai, ê a vài câu hát nhỏ, sau khi cũng cố dùng dằng neo thêm một câu:


“Ðù mẹ, hỏi chơi chơi, không nói thì thôi…”


Gió vẫn đưa những làn hương hắc dịu từ những đám cỏ không đầu đến mũi những người theo sau bước ông Vi.


Khi ông Vi đụng đến Phong Sương, Phong bị chạm rõ. Cả đêm dật dờ, không chợp mắt được bao nhiêu, cộng thêm cái mệt của cả ngày trước làm Phong bẳn tính. Phần Khun Sa, Phong khá an tâm khi có sự hiện diện của ông Vi. Người đâu lạ kỳ, ruột để ngoài da, đi hành quân lại cà tửng, cà tửng, trong khi đó Phong lo xốn vó cho Rật lẫn Phong Sương, không biết cả hai hiện đang ở chốn nào.

Của ai?

 

 

Lê Phan

 

Mới đây tôi nhận được một bài một người quen gửi tới viết diễu về cuộc đối đầu ở Bãi Scarborough.

Bài của The Spoof!, website tự nhận mình có những tựa đề dỏm để diễu cợt ngộ nghĩnh và chọc cười nhất thiên hạ, mang tựa đề “Cuộc đối đầu ở Bãi Scarborough: Mọi xác nhận chủ quyền của Trung Quốc đều có nền tảng…” mở đầu với lời giới thiệu “Sau một cuộc tranh luận dài một phút với chủ tịch Trung Quốc, Tổng Thống Noy Noy Aquino của Philippines nói là tất cả những gì Trung Quốc nói là của mình đều hoàn toàn đúng và nằm trong biên giới của luật lệ quốc tế.”

Và sau đây là toàn bài của The Spoof!:

Tổng Thống Aquino nói “Chúng tôi hiện hữu để thần phục người Trung Quốc, và lý luận của họ là mọi sự có chữ China trên đó là sở hữu của Trung Quốc nằm trong luật pháp quốc tế và có nền tảng vững chãi.”

Ðáp lời, Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào, trong một thông cáo phổ biến cho báo chí tái khẳng định “Thế giới nay phải hiểu là ngay cả vũ khí của Hoa Kỳ cũng không làm hại được chúng ta. Nhiều triệu đầu đạn của họ mang những con chips điện tử rẻ tiền Made in China!!! Tất cả những gì có chữ China là của chúng ta! Biển Nam Trung Hoa, làm tại Trung Quốc tất cả đều là của chúng ta!”

Hai giờ đồng hồ sau khi thông báo đó được phổ biến, Liên Hiệp Quốc tuyên bố là tất cả những gì “Made in China và tất cả những gì có chữ ‘China’ là sở hữu của người Trung Quốc”.

Tổng Thống Barack Obama của Hoa Kỳ đã huy động toàn thể quân đội để tìm mọi vũ khí có dòng chữ “Made in China” và “China” để lấy ra khỏi kho kẻo lại bị chính quyền Trung Quốc “tịch thu”.

Tướng Raymond T. Odierno đã loan báo với Tổng Thống Barack Obama là tất cả những gì còn lại trong kho vũ khí của Hoa Kỳ là vài con chó German Shepherds, phát xuất từ Ðức. Ông Odierno nhắc lại là Hoa Kỳ sẽ không còn gì nữa nếu Ðức cũng tuyên bố đòi sở hữu và chủ quyền một cách nực cười như Trung Quốc.”

Sau khi cười thích thú, tôi đột nhiên giật mình nghĩ lại, tuy nói quá nhưng The Spoof! không sai sự thật bao nhiêu.

Trung Quốc quả đã có thái độ ngạo mạn như vậy.

Huyền thoại về chủ quyền của Trung Quốc trên toàn biển Ðông theo các tài liệu của chính quyền Bắc Kinh “chưa bao giờ bị thách thức cho đến khi các đế quốc đến xâm lăng”.

Không những các tờ báo như tờ Hoàn Cầu Thời Báo, tờ báo lá cải của Nhân Dân Nhật Báo, lên tiếng khẳng định mà nhiều học giả Trung Quốc đã tốn giấy mực biện minh hùng hồn cho sở hữu của Trung Quốc trên các hòn đảo của biển Ðông. Một bài báo của một học giả Trung Quốc Jianming Shen, hiện là giáo sư tại đại học Hồng Kông, khẳng định “Căn bản mà nói, Trung Quốc đã kiểm soát hòa bình và không đứt đoạn trên các hòn đảo của biển Nam Trung Hoa và vùng biển phụ cận cho đến thập niên 1930 khi người Pháp nhân cơ hội chiếm và sát nhập nhiều hòn đảo của biển Nam Trung Hoa. Sự việc này xảy ra vào lúc chính phủ Trung Quốc đang bận tâm với nội chiến và đe dọa của một cuộc xâm lăng của Nhật Bản và do đó không thể bảo vệ hữu hiệu chính mình ngoại trừ việc đưa ra những phản kháng mạnh mẽ nhất chống lại chính phủ Pháp nhiều lần.”

Và ông giáo sư đã bỏ ra 64 trang giấy với giọng điệu tương tự. Chẳng hạn như nói về Hội nghị San Francisco (mà hồi còn chế độ quốc gia chúng ta vẫn quen gọi Hội nghị Cựu Kim Sơn), ông ta viết “Trong bài diễn văn của Thứ Trưởng Andrei Gromyko của Liên Xô lúc đó, ông đã kêu gọi công nhận ‘chủ quyền toàn vẹn’ của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc trên đảo Ðài Loan, đảo Pescadoré, đảo Sisha và Nanshatsuntao kể cả quần đảo Spratly. Cả Pháp lẫn Việt Nam đều có đại diện tại hội nghị hòa bình và đòi chủ quyền trên các đảo của biển Nam Trung Hoa, nhưng những đòi hỏi đó đã bị lờ đi ở hội nghị nói riêng và cộng đồng quốc tế nói chung!!!”

Chưa hết Bắc Kinh còn lý luận là chủ quyền của họ có trước Luật Biển do đó không phải chịu chế tài theo Luật Biển!

Lập luận như vậy có vẻ đã là lập luận chung của Trung Quốc, từ chính quyền đến khoa bảng đến báo chí, mặc dầu thực sự vô cùng vô lý.

Trước hết là cái tên South China Sea. Nó nào phải là cái tên của Trung Quốc cho vùng biển nằm ngoài khơi chính là bờ biển Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Trung Quốc nếu có chỉ là qua biên giới với đảo Hải Nam. Cái tên này do người Tây phương đặt ra chỉ để nói đến cái vùng biển nằm ở phía Nam của lục địa Trung Quốc. Nhưng ngày nay Bắc Kinh đã thản nhiên tuyên bố “Biển này mang tên biển Nam Trung Hoa thành ra nó thuộc chủ quyền của Trung Quốc”. Chả trách Ấn Ðộ, khi thấy Trung Quốc hăng say xông vào Ấn Ðộ Dương, lập căn cứ, mua chuộc từ Sri Lanka, Pakistan đến Miến Ðiện, đã tức tối bảo “Biển này là biển Ấn Ðộ chứ nào phải biển Trung Quốc!”

Mà thực ra, theo tài liệu lịch sử vùng biển này trước đây được Trung Quốc gọi là Giao Chỉ Hải, tức là biển Giao Chỉ. Nếu tôi nhớ không lầm Giao Chỉ là tên Trung Quốc gọi Việt Nam vậy thì biển Giao Chỉ tức là biển Việt Nam!

Trung Quốc, vốn là một quốc gia lục địa, bản chất hướng vào đất liền chứ không hướng ra biển. Trong suốt lịch sử của họ, ngoại trừ chuyến đi của Trịnh Hòa, không mấy khi mạo hiểm ra biển. Một bài báo trên tờ Asia Sentinenl nhắc lại là khi Sư Pháp Hiển đi Sri Lanka thỉnh kinh vào thế kỷ thứ 4, ngài đã phải dùng tàu của người Malay đi từ Trung Quốc đến Sumatra rồi từ đó đi Sri Lanka. Cũng vậy, tổ tiên của người Philippines ngày nay đã buôn bán với Vương Quốc Phù Nam ở vùng Ðồng Bằng Sông Cửu Long vào năm 300. Và cũng vào giai đoạn đó, những nhà hải hành từ Indonesia vượt Ấn Ðộ Dương sang định cư ở Madagascar. Ngày nay tiếng Madagascar vẫn còn nằm trong tộc Malay.

Vả lại nếu cứ dùng tên mà lý luận thì rất nhiều những cái tên mà thế giới đang sử dụng để chỉ các hòn đảo trong biển Ðông vốn do người Anh đặt ra. Bãi Scarborough chẳng hạn là tên của một chiếc tàu chở trà của công ty Ðông Ấn Anh bị chìm ở vùng bãi san hô này cùng với toàn thể thủy thủ đoàn vào ngày 12 tháng 9 năm 1784. Cứ nhìn vào danh sách của các hòn đảo thuộc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là đủ thấy đây là những hòn đảo được các thủy thủ người Anh đặt tên. Quần đảo Hoàng Sa chẳng hạn có: Bãi Balfour, đảo Duncan, đảo Herald, bãi Howard, hòn Alicia Annie, và nhiều nữa. Còn quần đảo Trường Sa còn có những cái tên không thể nào không phải là của Anh được chẳng hạn như bãi Prince of Wales hay là bãi Prince Consort, ấy là chưa kể còn có đảo London nữa! Chuyện thực ra chẳng có gì là lạ, khi hải quân Anh “rule the waves-cai trị sóng biển”, người Anh đi khắp năm châu bốn biển thì tất cả các tàu bè Anh đều có nhiệm vụ vẽ bản đồ, đặt tên cho các hòn đảo, bãi ngầm để giúp trong việc hải hành.

Nếu lý luận như Trung Quốc, có lẽ đã đến lúc Anh Quốc nên tìm đến dành chủ quyền trên các hòn đảo này bởi đây là những tên tuổi được quốc tế công nhận.

Trung Quốc, hồi xưa khi còn là một đế quốc, vốn coi cả thiên hạ tức là toàn thế giới này là tài sản của họ. Nhưng cái thời đó đã qua rồi. Cứ đòi là của mình đất biển của thiên hạ thì thể nào cũng có lúc bị chọc quê kiểu The Spoof! thôi.

Tin 1 Phut

 

Việt Nam

  • Việt Nam xây nhà máy sửa tàu chiến tại quân cảng Cam Ranh, vừa để sửa tàu trong nước, vừa sửa thuê cho tàu chiến nước ngoài ghé qua. Xem thêm
  • Hai trung úy cảnh sát hình sự bị xe tải đụng gần Vinh, bị kéo lê hàng chục mét dưới gầm xe.
  • Báo chí tiết lộ chủ nhân Grand Plaza Hotel Hà Nội chi 30 triệu đô la Mỹ năm 2009 để dát vàng phòng khách sạn.

 

Ðịa phương

  • Phiếu bầu bằng thư gởi đến văn phòng bầu cử Orange County mấy ngày qua cho thấy số người tham gia bầu cử sơ bộ sẽ rất thấp, khoảng dưới 30%.
  • Cảnh sát trở lại lục bãi rác ở Irvine hy vọng tìm được xác hai bé trai, 1 tuổi và 3 tháng tuổi, có thể bị cha giết cách đây hơn một tháng rưỡi.

 

Hoa Kỳ

  • Mitt Romney trị giá $250 triệu, theo bản khai tài sản mới nhất nộp cho cơ quan bầu cử.
  • Tổng Thống Obama thúc giục Quốc Hội thông qua luật về công ăn việc làm, nhưng Hạ Viện chần chừ không muốn hành động.
  • Nhiều tài liệu mật Watergate sắp được công bố, theo yêu cầu của một giáo sư Sử đại học Texas A&M. Nhưng nội dung những cuốn băng Tổng Thống Nixon nghe lén được của đảng Dân Chủ sẽ vẫn giữ mật.
  • Một sinh viên đại học, sinh viên sĩ quan trừ bị ROTC, bị truy tố tội giết người rồi ăn tim và não nạn nhân. Xem thêm
  • Top 10 xe bán chạy nhất tháng 5: Ford F-Series, Toyota Camry, Chevy Silverado, Honda Civic, Toyota Corolla/Matrix, Honda Accord, Chevy Malibu, Ford Fusion, Ram pickup, Honda CR-V.
  • Drew Barrymore, 37 tuổi, sắp lấy chồng. Tài tử từng đóng hơn 60 phim từ năm 5 tuổi và nổi tiếng năm 7 tuổi với “E.T.” sẽ lên xe hoa lần thứ 3, với Cameron Diaz làm phù dâu.

 

Thế Giới

  • NATO giải cứu 4 nhân viên cứu trợ ở Afghanistan, hạ sát 5 kẻ bắt cóc.
  • Giám đốc WTO khuyến cáo Châu Á đừng đi theo con đường bế môn tỏa cảng để bảo hộ kinh tế quốc nội.
  • Myanmar ngưng nghiên cứu hạt nhân, bộ trưởng quốc phòng nước này tuyên bố tại hội nghị Shangri-la.
  • Quan thuế phi trường ở Mozambique bắt giữ một người đàn ông Việt Nam mang theo bảy chiếc sừng tê giác và ba vòng xuyến ngà voi.
  • Sony giới thiệu bộ tai nghe mới Pulse Elite Edition dành cho người chơi game.

Vàng Ðen (Kỳ 117)

 



“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 

Kỳ 117

 

Quả tình tên phóng viên này đã có ăn qua gan người. Hai chữ “sát hại” trong câu hỏi làm phát ngôn nhân của Khun Sa phải chau mày, cộng thêm chữ “độc ác”, nét mặt của người bị hỏi tỏ vẻ khó chịu lạ lùng. Hắn vẫn bình tĩnh trả lời:

“Chúng tôi rất ân hận về cái chết của mười người chúng tôi không thù oán, song vận mệnh của cả dân tộc chúng tôi đang bị tổng thống Hoa Kỳ đẩy đến bờ vực thẳm. Quý ông cho rằng chúng tôi độc ác, sát hại người trước ống kính truyền hình được truyền đi quanh thế giới, nhưng quý ông cũng cần phải có sự công bằng để nói lên sự thật, cho thế giới biết sự thống khổ của dân tộc chúng tôi. Ai đã độc ác ra lệnh cho rải độc chất Dioxine mầu da cam xuống ruộng vườn của chúng tôi, cắt đứt hoàn toàn nguồn thực phẩm đã sẵn hạn hẹp của chúng tôi, tạo nên những cái chết vì ung thư bởi độc chất ấy. Chính tổng thống Hoa Kỳ…”

“…Ông nghĩ sao khi tuyên bố Hoa Kỳ cắt đứt nguồn thực phẩm của dân chúng ông, khi quý vị trồng đầy núi rừng những cây thẩu, biến nó thành bạch phiến, chuyển vào Hoa Kỳ cùng khắp thế giới. Bao nhiêu người đã khổ sở chết vì nó.”

“Bốn thập niên qua, người Mỹ đã lấy tiền đâu ra để cho C.I.A. thực hiện những cuộc chiến không tên tuổi tại Ðông Dương? Số phận của những người Mèo (Hmong) tại thượng Lào đã ra sao khi C.I.A. bỏ rơi họ vì cuộc chiến Ðông Dương đã chấm dứt, hay họ đang vất vưởng, không quê hương, không tổ quốc tại những vùng biên giới, âm thầm chết…”

“Dân tộc Mèo và quý vị hoàn toàn khác nhau…”

Tên phóng viên hay cắt lời bị chỉnh ngay tại lần thứ ba.

“Quý ông nên tôn trọng cái văn minh phương Tây của quý ông một chút. Tôi chưa từng cắt lời ông kia mà. Dân tộc Mèo và chúng tôi chỉ có một điểm dị biệt: Chúng tôi có người lãnh đạo anh minh, biết thương dân chúng, dám hy sinh cho dân tộc. Ngoài ra tôi không thấy có điểm gì khác biệt từ sự tranh đấu để sống còn cho đến cuộc chiến đấu để bảo tồn.”

“Cuối cùng, quý vị vẫn quy tội cho Hoa Kỳ đã từ từ sát hại đồng bào của quý vị, nay…”

Cuộc đối thoại còn kéo dài, trong khi đó, thế giới bất lực bàng hoàng khi nhìn thấy từng thây người đổ gục sau từng phát đạn. Tổng thống Mỹ quốc rùng mình, ớn lạnh. Kèm với sự bấn loạn, cơn tức giận bỗng bùng nổ. Yếu tố kín đáo, mật để giải cứu con tin đã bị tụi truyền thông làm thối um, còn làm ăn gì được nữa. Gì đi nữa cũng phải gọi tên thủ tướng Thái Lan, nạo cho một chặp.

Nhìn dân chúng Mỹ xôn xao bầy tỏ ý kiến giận dữ vì sự chậm trễ của chính phủ trên những đài truyền hình, thủ tướng Thái vẫn thâm trầm ngồi gõ nhịp trên mặt bàn.

Tên cao bồi Mỹ vừa gọi điện thoại phản đối um sùm về việc để lọt tụi truyền thông vào được Chiang Mai, lại để chúng trực tiếp truyền thanh, truyền hình cảnh mười người bị sát hại thật dã man. Hắn có giỏi, cứ việc qua đây để chặn lại. Ðồng đô xanh của chúng dù có lành hay rách nát, từ một nguyên thủy sạch sẽ hay thật mù mờ cũng vẫn có thể mở được nhiều cửa ngõ tại Thái Lan. Tuy đã ra lệnh, nhưng uyển chuyển nhắm mắt lại là một chuyện khác.

Thủ tướng Thái tiếp tục gõ nhịp, trên khuôn mặt thâm trầm, hơi tái của một người Thái Lan lại hé một nụ cười. Nụ cười này, nếu tổng thống Hoa Kỳ nhìn thấy sẽ cho là đểu.

 

Chương 19

 

Sớm mai của núi rừng quanh Mã Hồng Sơn thật yên tĩnh. Không khí lờ mờ màn sương đục nhưng thật trong lành. Vài người đàn bà sơn cước từ trong những bản xa đã thoăn thoắt theo những con đường mòn nhỏ để mang thổ sản ra bán ở thị trấn Mã Hồng Sơn.

Lưng đeo gùi, đầu đội thêm chiếc thúng kềnh càng, có vẻ như rất nặng, làm Phong có cảm tưởng chiếc cổ thon nhỏ, cao sẽ bị gẫy gập nếu không có những chiếc vòng đồng thứ tự xếp thành vòng cao quanh cổ đỡ lấy. Cổ được đẩy cao bằng những chiếc vòng trang sức bằng đồng, ngược lại hai trái tai lại bị kéo trì xuống cũng bằng những vòng khoen tai quá khổ, lủng lẳng, đong đưa theo nhịp bước. Nếu không có những chiếc thúng trên đầu, chiếc gùi trên lưng, vẻ thoáng hiện của những người đàn bà ấy sẽ cho mọi người cái cảm tưởng gặp những con cò ma đang đi tìm mồi với mầu y phục nhạt nhòa hòa với mầu đất.

Nhìn hình ảnh những người bản xứ chênh vênh trên những con đường mòn nhỏ, Phong liên tưởng đến già Trí, đến hình ảnh thần tiên với hàng râu bạc như cước trắng, phất phới giữa nền trời xanh, khi già Trí đi ngược lên đồi. Lòng Phong se lại, đầy những ân hận.

Mới sáng hôm qua, đôi mắt bắn tinh quang của già Trí còn gườm gườm nhìn Phong, giờ đã ở một cõi thinh không vô định nào đó. Khí phách của con cọp già ở một góc núi rừng làm Phong phục.

Con cọp già tuy đầy móng vuốt nhưng vẫn biết tôn trọng lẽ phải, biết tôn ti trật tự trong chốn giang hồ. Xả thân hy sinh ôm trái lựu đạn sắp nổ chỉ vì chữ “phục”, già Trí đã phục một con cọp trẻ tuổi hơn, con cọp Khun Sa. Riêng Phong, Phong phục cả hai con cọp, lòng vô cùng xót xa khi nhìn ngọn lửa liếm dần thân xác già Trí. Xót xa thật, dù chỉ mới biết nhau chưa đến tháng trời, chưa kịp được văng tục với nhau nhiều hơn.

Vàng Ðen (Kỳ 116)

 



“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 

Kỳ 116

 

Tổng thống Pháp vẫn còn cay vì chuyện năm xưa. Trận Ðiện Biên tại Việt Nam, Mỹ đã thẳng thừng từ chối xen vào. Tưởng chúng không muốn đụng chạm thêm vào máu xương sau đệ nhị thế chiến, ai ngờ, chúng nẫng luôn cái tam giác vàng.

Thủ tướng Ðức mềm mỏng hơn, lái câu chuyện của cả ba sang một hướng khác:

“Tôi đề nghị cùng hai ngài tổng thống, chúng ta vừa đánh, vừa đàm. Ai cảm thấy thoải mái đem quân đến tam giác vàng, cứ việc chuẩn bị. Riêng nước Ðức, chúng tôi sẽ nhờ thủ tướng Thái Lan điều đình để chúng thả công dân của chúng tôi.”

Rõ ràng cả hai đã bỏ rơi Mỹ, đành đoạn để Mỹ đối phó một mình.

Chẳng nổi giận sao được. Ðiên cuồng hơn nữa, tên tư bản tỷ phú cũng đã gọi điện thoại thật sớm, hắn không hài lòng một chút nào về chuyện Khun Sa bị bắt cóc.

Hắn nói năng thật nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng có sự hăm dọa ngầm. Trời ơi, hắn dám xa xôi nói đến cái chết của Kennedy nữa trời. Hắn còn bỏ nhỏ việc bạn bè của hắn toàn những tay lớn sản xuất vũ khí, trăm ngàn cây súng ra khỏi lò, thể nào cũng có cây bị nổ bậy, làm sao hắn kiểm soát nổi.

Hay nhất, phải né tụi này. Thế lực của tụi tư bản sản xuất súng đạn này còn mạnh hơn cả thế lực của chính mình nữa, dù mình có là đương kim tổng thống Hoa Kỳ. Lát nữa, nếu có họp Quốc Hội, kết quả cũng lẩn quẩn 5 trên 5. Nửa sẽ ưng thuận tấn công, nửa sẽ nhất định đòi thương thuyết để lấy con tin về. Lũ này cũng thật tệ hại.

Chặc, gọi tên xếp C.I.A. vào rồi sẽ tính.

“Anh biết thêm chút gì không?”

“Trình tổng thống, tụi đánh thuê Việt Nam đã làm cú này theo khế ước ký với tôi.”

“Nói tụi nó bàn giao ngay cho mình.”

“Tổng thống định trao đổi con tin?”

Lấp lửng câu trả lời:

“Tôi cũng chưa có quyết định, mà này, nhân viên của anh có nắm được chút nào đầu mối những con tin ở đâu không?”

“Trình tổng thống, qua hình ảnh của vệ tinh, tụi nó đang điều động con tin về biên giới Miến Ðiện, về Hồ Mông.”

“Sao lại về Hồ Mông, tụi nó hăm dọa… để xem, còn vài phút nữa, chúng sẽ giết năm người đầu tiên uy hiếp tinh thần mình. Bắt buộc tụi nó phải ở Chiang Mai chứ?”

“Không ảnh cho thấy như vậy. Trình tổng thống, lính của Khun Sa đang tập trung cấp trung đoàn nằm chờ ở biên giới Thái-Miến.”

“Anh nghĩ sao?”

“Trình tổng thống, tụi nó kéo chủ lực rời khỏi Hồ Mông, để lại căn nhà trống, tại sao mình không hô tụi Miến Ðiện nhào vô quậy nát căn cứ của Khun Sa liền. Bên này biên giới Thái Lan, mình sẽ giội bom, lùa người của mình đánh banh cái chủ lực đó, xóa luôn tên quân đội Mông Tai của hắn.”

“Ý hay, ý hay. Ðược, nhưng tôi phải thảo luận, mổ xẻ thêm vấn đề với các tướng nhà binh đã. Anh có thể về nghỉ.”

Xếp sòng C.I.A. nhìn không ảnh đoán đúng được phân nửa. Quả thật lực lượng của Khun Sa đang sôi sục căng hàng ngang nơi biên giới, chờ lệnh để cứu chúa. Nhưng không có chuyện dẫn con tin về lại Hồ Mông. Bởi vì hình ảnh của vệ tinh đưa về không thể nói rõ, giải thích bằng lời giữa lính Khun Sa cùng những con tin, hay đơn vị đánh thuê đang di chuyển về biên giới Miến Ðiện.

Giữ chức vụ tối cao của một đại cường, nhưng tổng thống của hiệp chủng quốc Hoa Kỳ cũng không có được cái quyền thong thả, tà tà thảo luận, mổ xẻ vấn tế với các tướng lãnh. Vì khi xếp sòng C.I.A. vừa định quay lưng bước ra cửa, trên màn ảnh truyền hình trong phòng của tổng thống, thế giới nổ tung.

Cả thế giới đang chấn động. Mười con tin đã bị đem ra trước tòa hành chánh của Chiang Mai hành quyết, từng người một bị bắn từng phát súng vào sau gáy trước ống kính của một vài đài truyền hình. Chúng hạ thủ ngay cả trước mắt cảnh sát, quân đội Thái đang bao quanh.

Những lực lượng quân sự của Thái đã bám cứng chiếc xe vận tải chở hơn hai chục con tin, từ ngoài thị trấn tiến vào, nhưng lệnh trên đưa xuống, án binh bất động. Người của Khun Sa hành quyết mười người thay vì năm như đã hăm dọa.

Phát ngôn nhân chính của chúng đã ngạo nghễ trả lời với đài truyền hình, chúng đã quên xử năm người sau khi tuyên bố, nay chúng xử bù. Chúng quy trách nhiệm cho tổng thống Hoa Kỳ, người đã làm chậm trễ việc đưa đại tướng Khun Sa về lại Hồ Mông.

Phóng viên của một đài truyền hình chừng như đã nuốt qua gan người nên tỉnh bơ đặt câu hỏi với người phát ngôn của quân đội Mông Tai dù mười xác chết nóng hổi vẫn nằm cạnh đó:

“Quý vị đổ trách nhiệm lên tổng thống của Hoa Kỳ, vì sự chậm trễ thương lượng với quý vị, quý vị thẳng tay, lạnh lùng sát hại ngay mười người trước sự quan sát của cả thế giới. Quý vị nghĩ sao về hành động độc ác đó?”

Tại sao là Miến Ðiện mà không phải Việt Nam?

 

 

Huỳnh Thục Vy (Nguồn: danluan.org)

 

Ðã gần hai tháng trôi qua nhưng dư âm của cuộc bầu cử Quốc Hội bổ sung ở Miến Ðiện vẫn có sức lan tỏa lớn. Vẫn còn nhiều dè dặt, thậm chí là hoài nghi về những đổi thay chính trị chóng vánh ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không được quyền tin tưởng vào một tương lai mới, tốt đẹp hơn cho xứ sở vàng này.

 

Miến Ðiện thay đổi, Việt Nam thì chưa

 

Nhiều nguyên nhân của sự thay đổi được nói đến: 1. Do tác động của Hoa Kỳ và phương Tây lên chính quyền Miến Ðiện vì họ không muốn Miến Ðiện với vị trí địa chính trị quan trọng, rơi vào tay Trung Cộng; 2. Do sức ép về sự nghèo khổ, lạc hậu và ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc; 3. Do tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của những người lãnh đạo Miến Ðiện trước hiện trạng đất nước bị cô lập với thế giới; 4. Do sự đấu tranh ngoan cường của nhân dân Miến Ðiện dưới biểu tượng Aung San Suu Kyi, cùng với tác động của các cuộc nổi dậy ở Ả Rập khiến nhà cầm quyền nhận thấy sự cần thiết phải nới lỏng chính sách cai trị “bàn tay sắt” của mình nếu không muốn chịu chung số phận với những kẻ độc tài đã ra đi ở Ả Rập…

Có thể mức độ tác động của những nhân tố này lên sự cải cách chính trị ở Miến Ðiện là không giống nhau, nhưng thiển nghĩ nguyên nhân của vấn đề nằm trong mối quan hệ cộng hưởng tất cả các nhân tố này. Không phải là cái này hay cái kia mà là tất cả; vấn đề là nhân tố nào đóng vai trò cốt yếu, thúc đẩy các nhân tố còn lại.

Với nguyên nhân đầu tiên, tức là vị trí chiến lược của Miến Ðiện đã giúp họ, ta có thể đặt câu hỏi là Việt Nam với bờ biển dài nhìn ra một vùng biển chiến lược không quan trọng trong con mắt người phương Tây và Mỹ sao? Nếu căn cứ vào nguyên nhân thứ hai, tức tình trạng nghèo khổ và bị cô lập, thì ta ngỡ ngàng tự hỏi: Bắc Triều Tiên không nghèo khổ và bị cô lập với thế giới ư? Về nguyên nhân thứ ba, nếu tập đoàn độc tài Miến Ðiện yêu nước thì sao lại khiến Miến Ðiện kiệt quệ như thế rồi mới đổi ý, tại sao mới đây họ vẫn đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình năm 2007; lâu nay họ vẫn cai trị bằng chính sách khắc nghiệt, tại sao bỗng nhiên trở nên đầy lương tri như thế? Và với nguyên nhân cuối cùng, ta có thể nhận thấy rằng, người Mỹ và phương Tây chỉ can thiệp vào những nơi mà tự nó đã có một phong trào vững mạnh và cũng chính sự phản kháng mạnh mẽ ấy của người dân Miến mới là điều gợi lên trong tâm trí những kẻ cầm quyền ý muốn thay đổi nhiều nhất, vì họ cảm thấy thực sự bất an về tương lai của mình. Với kiến thức hạn hẹp của mình, tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân nền tảng, là điều kiện tiên quyết, ảnh hưởng đến các nguyên nhân còn lại.

 

Miến Ðiện phản kháng mạnh mẽ, Việt Nam thì chưa

 

Từ cách nhìn nhận rằng một phong trào quần chúng phản kháng bền vững và mạnh mẽ là vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi, và có lẽ cũng ám ảnh khá nhiều người. Tại sao ngay từ năm 1974 đã có những cuộc biểu tình lớn ở Miến Ðiện, và năm 1988 đã có nửa triệu người tham gia meeting nghe bà Aung San Suu Kyi đọc diễn văn? Tại sao năm 2007, hơn 20,000 người bao gồm các nhà sư và dân chúng Miến Ðiện đi biểu tình, còn Việt Nam vào năm 2011, số người đi biểu tình chỉ bằng 1/10 con số ấy vào lúc cao điểm (dù ở ta, chỉ là biểu tình phản đối Trung Quốc chứ không phải là biểu tình đòi tự do dân chủ – một đòi hỏi tiến bộ, quan trọng và cũng nhạy cảm hơn nhiều)?

Người Miến Ðiện không sợ hãi sao? Không, đã là con người không ai muốn mang sự an toàn và sinh mạng của mình ra thách đố, đặc biệt là thách đố những kẻ cai trị có vũ trang. Người Miến Ðiện cũng vậy. Bằng chứng là theo các phóng viên quốc tế có mặt tại Miến Ðiện, sau những tuyên bố cải cách của chính quyền, nhiều người dân còn rất dè dặt, có người còn không dám dừng lại nhìn ảnh Aung San và con gái quá lâu vì họ e ngại những sự “cởi trói” này là giả dối (kiểu như năm 1986 Nguyễn Văn Linh “cởi trói văn nghệ sĩ”).

Người Miến Ðiện dám dấn thân vì họ từng có kinh nghiệm với nền dân chủ ư? Ðồng ý kinh nghiệm về một nền dân chủ là điều kiện thúc đẩy lòng kháo khát được sống tự do. Nhưng người dân bình thường rất dễ quên, trong một khoảng thời gian đủ dài bị cai trị quá khắc nghiệt, họ sẽ quên mất mình từng được hưởng điều gì; huống chi lớp người đã từng kinh qua nền dân chủ ở Miến Ðiện vào thời điểm năm 1988 đã già và những người hăng hái đấu tranh nhất trong cuộc nổi dậy 1988 lại là những người trẻ. Và một câu hỏi quan trọng được đặt ra ở đây là: Người miền Nam Việt Nam không có kinh nghiệm với dân chủ sao?

Hay vì dân Miến Ðiện quá đói khổ và thiếu thốn mọi phương tiện khiến họ phải đấu tranh, còn ở Việt Nam dù sao vẫn còn có thể chịu đựng được? Chúng ta hãy nhớ lại, năm 1962 khi Ne Win thiết lập chế độ độc tài, thì đến năm 1974, tức là 12 năm sau, đã có những cuộc biểu tình phản kháng chế độ. Còn ở miền Bắc Việt Nam, từ năm 1954 trải qua cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu cùng thời kỳ tem phiếu bao cấp đói khổ cùng cực, cho đến năm 1986 là hơn ba mươi năm, thành thị và làng quê tan hoang nhưng không có cuộc phản kháng nào xảy ra cả. Ở miền Nam, từ năm 1975 đến 1986 trải qua thời kỳ bao cấp quằn quại cũng gần 12 năm nhưng mọi thứ vẫn im ắng. Bởi vậy, sự nghèo đói không thể là động lực giúp dân chúng vượt qua sợ hãi để đứng lên, nếu không muốn nói là nó có thể làm kiệt quệ tinh thần phản kháng.

Vậy thì tại sao Miến Ðiện có một phong trào phản kháng mạnh mẽ như thế, còn chúng ta thì không? Có lẽ nếu muốn đơn giản hóa vấn đề, ta chỉ cần quy kết cho vận mệnh mỗi dân tộc. Nhưng dù sao trước tiên chúng ta hãy tự cho mình cơ hội suy nghĩ một chút về vấn đề này.

 

Người Miến Ðiện giữ được nội lực, Người Việt Nam thì đã mất nội lực

 

Từ trước khi bà Aung San Suu Kyi về nước năm 1988, những cuộc biểu tình lớn đã nổ ra; nhưng không thể phủ nhận sự tham gia và lãnh đạo của bà đối với Liên Ðoàn Quốc Gia vì Dân Chủ đã làm phong trào đấu tranh dân chủ Miến Miến có thêm sức mạnh và sự gắn kết. Nhận định và đánh giá cao vai trò của bà – con gái một vị anh hùng dân tộc trong việc kết nối mọi thành phần đấu tranh, các trưởng lão dày dạn kinh nghiệm đã mời bà tham gia và trở thành người lãnh đạo liên đoàn cũng như phong trào đối lập, dù trước đó bà chưa có kinh nghiệm chính trị nào. Tôi thật sự khâm phục những con người khả kính này, những con người đã đặt quyền lợi dân tộc lên trên cái tôi hão huyền để có được một người lãnh đạo có uy tín, một biểu tượng của phong trào – điều mà những người đối lập ở Việt Nam chưa có được. Bởi, như một người bạn mà tôi quý trọng đã nói rằng: “Những người hoạt động ở Việt Nam có một tâm lý rất lạ: Một mặt họ chống lại lãnh đạo (hiểu theo nghĩa lãnh tụ), mặt khác họ hành xử đầy tính lãnh tụ”. Vậy là ngay từ bước đầu tiên này chúng ta đã không thể sánh với người Miến Ðiện; còn chuyện thế nào là lãnh đạo, thế nào là lãnh tụ và vai trò của người lãnh đạo, tôi xin được nói trong một bài khác.

Có một người lãnh đạo nhiều uy tín là một điều quan trọng, nhưng sẽ là vô ích nếu người dân không hưởng ứng. Ðiều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, khi nói về sự lớn mạnh của phong trào phản kháng ở Miến Ðiện chính là cái NỘI LỰC của họ. Dù sợ hãi chế độ độc tài, người Miến Ðiện đã có được một thứ NỘI LỰC mà người Việt Nam không có. NỘI LỰC ấy nằm ở sức mạnh văn hóa.

Mặc dù dưới những năm cầm quyền của mình, Ne Win muốn học tập Trung Quốc, định hướng cho Miến Ðiện theo con đường XHCN. Nhưng nhìn chung Miến Ðiện không bị áp đặt một chủ thuyết nào lên toàn bộ hệ thống chính trị, xã hội, kinh tế. Chế độ cầm quyền ở đó là quân phiệt chứ không phải cộng sản như Việt Nam. Một chính thể độc tài không mang theo mình một chủ thuyết độc hại như chủ nghĩa cộng sản thì bản chất nó cũng gần giống với một nền quân chủ chuyên chế; nó có thể làm cho xã hội trì trệ và lạc hậu, nhân cách xuống cấp ở một mức độ nào đó nhưng ít ra nó không phá hủy triệt để những giá trị văn hóa truyền thống của xã hội, để thay vào đó là một loại văn hóa, loại mô hình xã hội bệnh hoạn, duy ý chí như trường hợp Việt Nam, Trung Quốc.

Ở Miến Ðiện, văn hóa, đạo đức và tôn giáo vẫn giữ được giá trị nội tại, đời sống văn hóa tinh thần của người dân vẫn nhân văn và thuần phác. Một nền luân lý Phật Giáo đúng nghĩa đứng ở vị trí trung tâm trong đời sống tinh thần của họ. Như những nhà báo quốc tế ghi nhận thì, người dân Miến tuy sống nghèo khổ nhưng rất hiền lành, đa số họ thiền định mỗi ngày. Nghèo khổ và lạc hậu ở họ không đồng nghĩa với sự hèn nhát và sự xuống dốc về văn hóa và đạo đức. Chính vì giữ được sức mạnh tinh thần ấy, chính vì đứng trên cái trụ văn hóa nhân bản, trong đói khổ, đàn áp và sợ hãi, người dân Miến không ngừng phản kháng, đòi tự do, dân chủ.

Trái lại, dưới chế độ cộng sản Việt Nam, văn hóa, đạo đức và các truyền thống tôn giáo tốt đẹp đã gần như bị hủy hoại tận gốc rễ. Một xã hội hiện đại nửa mùa, một nền văn hóa mới theo kiểu Tây phương chưa xây dựng được (mà chỉ bắt chước người ta những thói xấu), còn cội nguồn văn hóa truyền thống thì đã biến thái thành những thứ quái dị. Những nhân đức hiền lành, chất phác, lòng yêu nước thiết tha biến thành những mánh mung, lừa đảo, vị kỷ. Một tôn giáo truyền thống từng góp phần to lớn xây dựng nên khí chất Việt Nam, bây giờ đã trở thành một thứ mê tín dị đoan. Ðã mấy mươi năm sống dưới một chế độ độc tài hủy diệt văn hóa, bóp méo ý chí lành mạnh và làm thui chột năng lực tinh thần thì lúc đói khổ chúng ta chỉ lo miếng cơm, lúc sung túc chúng ta chỉ lo hưởng thụ. Mất cái gốc tinh thần (văn hóa, luân lý) chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về ý chí và nhân cách. Cái gốc của mọi hành động là tinh thần, ý chí yếu đuối, tinh thần bạc nhược, thì chẳng thể làm những việc lớn lao (nếu không có những điều kiện đột biến làm đòn bẩy).

Vì thế, giáo dục dân trí thông qua những luận bàn nghiêm túc về văn hóa (kể cả văn hóa chính trị), đạo đức, xã hội, chính trị… sẽ là cực kỳ cần thiết để vực dậy cái nội lực đã hư hao ấy; để chính sự phục hồi này, nếu không tạo được một biến cố cho sự đổi thay thì nó cũng giúp cho một thể chế tiến bộ trong tương lai dễ vận hành hơn. Và như John Stuart Mill đã nói: “Một dân chúng có thể còn chưa sẵn sàng cho một thiết chế tốt đẹp, nhưng việc nhen nhóm lên lòng mong ước có được thiết chế ấy phải là phần việc cần thiết cho sự chuẩn bị”. Văn hóa suy đồi, tinh thần khiếp nhược chính là những thứ chúng ta phải chung tay từng giờ để tháo gỡ, hầu mang lại một nội lực mới cho dân tộc. Có nội lực ấy rồi, không những chúng ta có thể dễ dàng xóa bỏ chế độ độc tài, mà còn có thể tiến vào chế độ dân chủ tự do không chút trở ngại.

Huỳnh Thục Vy

Sài Gòn, ngày 25 tháng 5 năm 2012

Sống

 

Lún Ghẻ
(Nguồn: lunghe.blogspot.com)

 

Một học sinh lớp vẽ có chồng bị cancer. Bà cần vô lớp vẽ để relax, có người san sẻ và tạm quên đi những vất vả của một người 24/7 care giver cho ông chồng. Lớp bắt đầu lúc 12 giờ. Bữa bà vô trễ. Bà nói bà mới đứng ngoài đường ăn hết một cái hot dog. Bà cảm tưởng như đang ở thiên đàng. Sau khi bị ung thư, chồng bà phải theo một chế độ ăn kiêng khá nghiêm ngặt. Nên mấy cái junk food như hot dog, đồ béo, liquor hay wine là không được rớ tới. Bà ở nhà nấu rồi ăn theo chồng như một cách support người ốm. Nhưng lâu lâu thèm đồ ăn khác thì ra đường ăn lén như vậy á.

(Hình: Evan Swigart/Wikimedia/Creative Commons)

Bà nói. Tao nghĩ người ta sẽ chẳng bao giờ nỗ lực tìm ra thuốc chữa ung thư đâu. Vì đó là điều không cần thiết. Một lần chồng bà đi chemo (hóa trị) là tiền. CAT scan là tiền. Trial thuốc mới cũng là tiền. Những người ung thư như chồng bà nuôi sống cả một đám người. Bác sĩ, bịnh viện, phòng lab, phòng dược và những dịch vụ liên quan (như social workers vậy nè). Tiền! Ðể nuôi hy vọng và giảm phần đau đớn cho người có ung thư nhưng cũng tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người. Nên chuyện tìm ra thuốc chữa ung thư là một chuyện không có “make sense”. Tìm ra thuốc, người ta hết bịnh thì “toi”.

Trong lớp của tôi, có nhiều người bị ung thư đã 10 năm, 15 năm và có trường hợp, vài người đã sống tới 20 năm. Người ta không dùng từ patient (bịnh nhân) hay cancer survivor mà dùng từ a person with cancer. Sống lâu như vậy là nhờ thuốc và nghị lực sống và những tổ chức hỗ trợ tinh thần như cái nơi mà tôi đang làm.

Ðã mượn nợ thì phải ráng học cho xong

 

Thống kê: Sinh viên bỏ ngang khó có thể trả lại nợ học

 

Lê Tâm (theo Higher Education)

Các sinh viên mượn nợ tiền học nhưng lại bỏ ngang nửa chừng sẽ gặp nhiều khó khăn hơn khi phải trả lại món nợ của mình.

Một trong những khó khăn chính khi tìm một giải pháp cho vấn đề nợ tiền học đại học ở Mỹ hiện nay là làm cách nào để chắc chắn rằng một khi người sinh viên đặt bút ký giấy mượn nợ đi học, họ sẽ có sự giúp đỡ để kiên trì theo đuổi việc học cho đến khi tốt nghiệp trong khoảng thời gian đã định. Hiện nay, có đến gần 1/3 các sinh viên ghi danh tại đại học, nộp đơn mượn nợ tiền học, đã nghỉ ngang trước khi có được mảnh bằng.

Trong nền kinh tế mà ngay cả các sinh viên tốt nghiệp cũng còn gặp khó khăn trong việc trả nợ, việc nghỉ ngang trong khi vẫn còn mắc nợ có thể sẽ là một quyết định vô cùng tai hại.

Một số chuyên gia cho rằng con số đông đảo sinh viên nghỉ ngang là kết quả của một chính sách theo đó nhấn mạnh việc phải học đại học dù phải trả giá cao đến đâu, trong khi đó lại không chú ý tới việc gì sẽ xảy ra sau đó khi người sinh viên hoàn tất chặng đường cam go này.

“Họ mang trên mình gánh nặng kinh tế là món nợ nhưng họ không được hưởng lợi lộc của mảnh bằng như thu nhập cao hơn hay có khả năng kiếm việc dễ dàng hơn,” theo lời Jack Remondi, giám đốc điều hành Sallie Mae, công ty tư nhân cho vay tiền học lớn nhất nước Mỹ. “Ði học và thành công trong trường hợp này chẳng liên hệ gì với nhau.”

Vấn đề của những người bỏ ngang đã trở nên trầm trọng hơn với việc món nợ tiền học trên toàn quốc nay lên quá $1 ngàn tỉ, theo cơ quan Consumer Financial Protection Bureau. Bên cạnh đó, tình hình kinh tế khó khăn buộc nhiều sinh viên đang phải vừa đi học vừa đi làm, cả toàn thời lẫn bán thời gian, gia tăng khả năng là họ sẽ không ra trường.

Khuyến khích học sinh làm quen cách học online

 

 

Lê Tâm (theo Higher Education)

 

Thống đốc tiểu bang Virginia, ông Bob McDonnell, mới đây đã ký ban hành một đạo luật theo đó việc lấy một lớp học trên mạng (online) là điều bắt buộc cho tất cả học sinh vào lớp Chín trong niên khóa 2013-2014.

Tiểu bang Virginia nay ở trong danh sách một số tiểu bang khác trên nước Mỹ đòi hỏi học sinh trung học phải học một lớp online để đáp ứng điều kiện tốt nghiệp. Thống Ðốc McDonnell, vốn là người đặt lãnh vực giáo dục lên hàng đầu và tin tưởng mạnh mẽ vào lãnh vực học online, nói rằng điều kiện này sẽ chuẩn bị cho học sinh tốt hơn để tham gia vào thị trường việc làm của Thế Kỷ 21.

Ðiều này nay đang ngày càng trở nên phổ thông hơn. Các tiểu bang như Alabama, Florida và Michigan nay đều có luật tương tự để đòi hỏi học sinh phải lấy lớp online. Các học sinh vào lớp 9 ở tiểu bang Idaho niên khóa tới này sẽ được yêu cầu lấy hai lớp online nếu muốn ra trường.

Những người ủng hộ việc học online coi đây là một điều tự nhiên trong nỗ lực chuẩn bị học sinh trước khi bước vào thị trường lao động đang ngày càng đòi hỏi phải có trình độ kỹ thuật; tuy nhiên các nghiệp đoàn nhà giáo lại không tỏ ra nhiệt thành cho lắm về việc học online. Ở Idaho, nghiệp đoàn nhà giáo than phiền rằng biện pháp này không cho bậc cha mẹ sự lựa chọn như họ mong muốn.

Thống Ðốc McDonnell đã đặt vấn đề cải cách giáo dục là ưu tiên hàng đầu trong nhiệm kỳ của ông và khẳng định sẽ nâng cao tiêu chuẩn nhà giáo cũng như mở rộng các chọn lựa về giáo dục. Ngoài việc chuẩn bị cho học sinh để gia nhập thị trường lao động, các lớp học trên mạng lấy tín chỉ này cũng sẽ giúp các nhà giáo và gia đình học sinh quen thuộc hơn với các giải pháp học trên mạng trong tương lai.

Tin 1 tháng 6

 

Việt Nam




Phụ nữ Mỹ gốc Việt bị nghi lừa $45,000 của người dân Hậu Giang. Xem thêm.




Gần một triệu học sinh trung học tại Việt Nam bước vào kỳ thi tú tài. Bộ Giáo Dục cần khoảng 150,000 giáo viên để coi thi và chấm thi.




Viết bài về bảo kê vũ trường và xã hội đen, phóng viên báo Pháp Luật Thành phố bị côn đồ ở Phan Thiết bắn súng điện và hành hung.







Ðịa Phương




Một giáo dân lâu năm của hội thánh Nhà Thờ Kiếng (Crystal Cathedral), có vợ chôn tại đây, nộp đơn kiện Giáo Hội Công Giáo đòi $30 tỉ với lý do “làm mất tính thiêng liêng” nơi này.




Một người cha gốc Việt ở Pennsylvania bị tội bỏ rơi con gái ở một trung tâm thương mại và không cho về nhà, vì cô này điểm toán kém. Xem thêm.







Hoa Kỳ




Giá xăng ở Mỹ giảm, có nơi xuống dưới $3/gallon. Giá trung bình giảm 30 cents tính từ đầu tháng 4.




Cựu Thống Ðốc Jeb Bush, điều trần tại Quốc Hội, nói ông chưa hề ký vào lời hứa không tăng thuế do nhóm Americans for Tax Reform của Grover Norquist đưa ra. Norquist thường vận động chống chính trị gia Cộng Hòa nào không chịu ký.




Con trai nhà sản xuất đĩa nhạc hip hop Sean “Diddy” Combs được học bổng tham gia đội football UCLA.




Một thế kỷ mới có một lần: Kim Tinh sẽ được thấy như một chấm đen nhỏ đi qua trước mặt trời vào chiều Thứ Ba tới, trước lúc mặt trời lặn ở Bắc bán cầu.





Thế Giới




Interpol, cảnh sát Pháp lùng tài tử phim sex bị nghi giết bạn tình, chặt khúc gởi cho đảng Bảo Thủ, đảng Lao Ðộng Canada. Xem thêm.




Nữ hoàng Anh mừng 60 năm trị vì, lâu thứ nhì lịch sử, sau nữ hoàng Victoria 63 năm. Xem thêm.




Google đối phó với kiểm duyệt ở Trung Quốc: Nếu người dùng bị chặn với chữ nào đó, Google ra đề nghị thay chữ khác. Nhiều người cho rằng Bắc Kinh sẽ trả thù Google.




Cựu đại tá Nga lãnh án 12 năm tù vì tội gián điệp, chuyển hơn 7,000 bản đồ bí mật cho Mỹ.




Tân Tổng Thống Pháp Francois Hollande đòi Tổng Thống Syria Bashar Assad phải ra đi.




Xe tải chở thú vật ở Úc bị lật gần Melbourne, hàng trăm con cừu chết.

Công an, bảo vệ dân phố, đánh dân vỡ sọ

 

 

Công an, bảo vệ dân phố, đánh dân vỡ sọ

 

SÀI GÒN (NV)Sự hung bạo của công an và các thành phần hợp tác với công an có dấu hiệu gia tăng trong năm 2012, dẫn đến cái chết và thương tích trầm trọng cho người dân.

Anh Tống Văn Phước tại bệnh viện đa khoa Ðắk Lắk. (Hình: Kienthuc.net)

Theo tin của kienthuc.net, một người dân ở tỉnh Ðắc Lắc đã bị công an xã đánh bằng súng đến lún sọ nhưng may mắn thoát chết. Trong khi đó, tại Sài Gòn, một thanh niên khác bị một nhóm “Bảo Vệ Dân Phố” (BVDP) đánh hội đồng đến vỡ sọ rồi chết khi được chuyển đi cấp cứu lòng vòng, tin của báo Pháp Luật Thành Phố ở Sài Gòn.

Theo tờ Pháp Luật tại Sài Gòn, Ðặng Ðình Bình (41 tuổi, ngụ Dĩ An, Bình Dương), đã qua đời tại bệnh viện Chợ Rẫy ngày 31 tháng 5, 2012 sau một tuần lễ hôn mê với các thương tích trầm trọng trên đầu và mặt.

Anh Bình đã bị một nhóm bảo vệ gọi là “Bảo Vệ Dân Phố” đánh bằng gậy đến lòi mắt và vỡ sọ.

Theo sự tường thuật của báo nói trên, Ðặng Ðình Bình nghe tin cháu của anh bị tai nạn giao thông tại khu phố Chiêu Liêu (phường Tân Ðông Hiệp, thị xã Dĩ An). Anh vội cùng một người cháu khác tên Thắng tới nơi “nắm tình hình”.

Tờ Pháp Luật Thành Phố kể: “Tại đây, lực lượng dân quân và bảo vệ dân phố (BVDP) giữ cả hai lại không cho vào hiện trường. Thắng trình bày ‘Tôi là anh của người bị nạn’ thì được trả lời ‘Mày không liên quan gì, biến đi chỗ khác’. Nghe vậy, Thắng cự lại thì bị tát vào mặt. Một người bạn của Thắng lao vào can và dẫn Thắng đi để tránh va chạm. Lúc này, anh Bình vẫn ở lại và đôi co với các BVDP. Sau đó, người bạn của Thắng quay lại thì hay tin anh Bình bị đánh và chở vào bệnh viện An Dân (phường Tân Ðông Hiệp).

Biên bản “Ðánh người gây thương tích” khẳng định ông Hà Quang Trịnh đánh anh Tống Văn Phước 3 cái bằng súng. (Hình: Kienthuc.net)

Người nhà tìm đến bệnh viện đúng lúc hai BVDP chở anh Bình tới cấp cứu rồi bỏ đi. Các bác sĩ thấy nạn nhân bị đánh lồi tròng mắt nên chuyển đến bệnh viện đa khoa khu vực Thủ Ðức. Sau đó, bệnh viện Thủ Ðức chuyển tiếp đến bệnh viện Mắt thành phố. Tuy nhiên, sau khi chẩn đoán bệnh nhân bị dập não, bác sĩ lại chuyển anh Bình đến BV Chợ Rẫy.”

Công an phường làm “báo cáo nhanh” viết rằng nhóm anh Bình đến xóa dấu vết tai nạn nhưng bị BVDP ngăn cản dẫn đến “cãi qua cãi lại”. Lại còn đổ tội cho Bình là “giằng gậy” rồi “trong quá trình giằng co, anh Bình té xuống đường chảy máu nên được đưa vào bệnh viện cấp cứu”.

Giải thích về những vết thương chết người trên thân thể nạn nhân, hai BVDP Phạm Thành Tuấn và Lê Minh Tuấn cho rằng: “Khi anh Bình té xuống, có thể mắt trái trúng đầu gậy nên bị thương, đầu có mấy vết bầm nhỏ do bị té. Còn chân bị mất da là do lúc chở đi cấp cứu, anh cạ chân xuống đường”.

Ba BVDP gồm Lê Minh Tuấn, Lê Văn Nghiên và Phạm Thành Tuấn mới bị “đình chỉ công tác” để chờ điều tra làm rõ nghi án đánh anh Bình.

Nạn nhân Ðặng Ðình Bình bị dập não trái, lồi mắt trái, đang hôn mê tại bệnh viện. (Hình: Pháp Luật thành phố)

Mặt khác, báo kienthuc.net ngày 30 tháng 5 năm 2012 cho hay, người nhà đã phải đưa Tống Văn Phước, 22 tuổi, cư ngụ ở xã Dray Sap, huyện Krong Ana, tỉnh Ðắc Lắc đi cấp cứu vì bị trưởng công an xã là Hà Quang Trịnh dùng súng đánh vào đầu đến bất tỉnh.

Vụ việc xảy ra từ ngày 20 tháng 5 được nạn nhân kể lại là bố anh Phước bị một nhóm người gây tai nạn bị thương tích trầm trọng. Anh Phước nói không chấp nhận cho nhóm người gây tai nạn lấy xe đi mà đòi phải đợi công an tới làm biên bản.

Trưởng công an xã Hà Quang Trịnh tới nơi thì nhóm người đó lấy xe đi, bị anh Phước cản và đòi lập biên bản trước. Ông Trịnh đã lấy súng ngắn đập vào đầu anh Phước làm nạn nhân bị thương tích nặng.

Bác sĩ cấp cứu nói anh Phước bị “vỡ lún sọ chẩm phải”.

Ông Trịnh giải thích rằng “lúc đó, anh Phước lao vào, tôi sợ anh Phước đánh 3 thanh niên kia nên rút súng rồi vung tay ra cản lại. Không may nòng súng trúng vào đầu anh Phước gây thương tích”.

Tuy nhiên, biên bản do công an viên xã lập lại xác nhận chuyện ông trưởng công an xã đánh người là “có thật”.

Biên bản xác nhận “ông Trịnh trưởng công an có đánh ông Tống Văn Phước 3 cái bằng súng vào đầu, làm ông Phước chảy máu đầu, dưới sự chứng kiến của bà con làng xóm, sau đó chúng tôi cho ông Phước đi bệnh viện…”

Ðược biết anh Phước sau 10 ngày điều trị ở bệnh viện đã qua khỏi cơn nguy ngập tính mạng. (T.N.)

 

Lại nói về các quan lớn ở Việt Nam

 

 

Song Chi/Người Việt

 

Nếu nhìn vào tiểu sử của các nhân vật lãnh đạo cao cấp trong bộ máy đảng và nhà nước cộng sản VN người ta phải thừa nhận họ lắm bằng cấp. Người nào cũng vài ba mảnh bằng vắt vai, học vị tiến sĩ, phó tiến sĩ, học hàm giáo sư, phó giáo sư… Nhưng đến lúc họ làm việc, sao mà tệ. Chẳng cần “thế lực thù địch” nào bôi xấu, cứ đọc, xem thông tin trên chính báo chí, TV trong nước thì thấy, hiện tình đất nước dưới sự lãnh đạo của họ ra sao.

Bộ Trưởng Giao Thông Ðinh La Thăng, người gây dư luận ồn ào tại Việt Nam trong thời gian qua. (Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Không ngày nào mà không có những thông tin, sự kiện xấu, đáng buồn, đáng lo trên mọi lĩnh vực từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, xã hội, y tế, nông-ngư nghiệp, cho đến đời sống của nhân dân, viễn cảnh tương lai của đất nước…

Chỉ tính riêng trong thời điểm hiện tại, với thành phần nhân sự vừa mới được “cơ cấu, sắp xếp lại” sau Ðại hội đảng cộng sản lần thứ XI kết thúc vào tháng 1, 2011 và sau kỳ họp thứ nhất vào tháng 8, 2011 của Quốc Hội khóa XIII (nhiệm kỳ 2011-2016). Nhân dân cũng đã có thể nhận ra khoảng cách giữa lời nói và việc làm, năng lực thực sự, cái tâm và cái tầm của họ… như thế nào, thông qua thực tế đang diễn ra.

Chẳng hạn, trong lĩnh vực y tế, bộ trưởng là bà Nguyễn Thị Kim Tiến, về học vấn, nghiệp vụ chuyên môn là tiến sĩ y khoa, học hàm giáo sư, được nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Thầy Thuốc Nhân Dân v.v…

Thế nhưng kể từ ngày bà Tiến lên làm bộ trưởng y tế cho đến nay, những vấn đề đã tồn đọng từ lâu của ngành y như nạn quá tải ở các bệnh viện lớn tại các thành phố, tình trạng y đức sa sút, nạn phong bì nhan nhản ở mọi nơi… tiếc thay, vẫn chưa được cải thiện.

Bên cạnh đó, qua hàng loạt dịch bệnh từ dịch tay chân miệng, bệnh “lạ” ở Quảng Ngãi… đã cho thấy cách xử lý rất quan liêu, kém cỏi của ngành y tế.

Khi bệnh tay chân miệng đã lan rộng ở nhiều tỉnh, thành trong năm 2011, với gần 80,000 ca nhiễm bệnh, 137 trường hợp tử vong, toàn là trẻ em. Nhưng đến lúc họp báo vào ngày 25 tháng 10, 2011, bà bộ trưởng vẫn cho rằng “chưa đến mức công bố dịch.” (Bộ trưởng Y Tế: “Chưa đến mức công bố dịch tay chân miệng,” VNEpress)

Bước sang năm 2012, dịch tay chân miệng vẫn tiếp tục diễn biến phức tạp và ngành y tế vẫn không thể kiểm soát, khống chế tình hình!

Trường hợp bệnh “lạ” ở Quảng Ngãi, với hàng trăm người mắc bệnh, vài chục người tử vong, rất nhiều “chuyên gia các loại” của ngành y tế đã vào cuộc điều tra. Nhưng rồi “một năm truy tìm ‘bệnh lạ’ vẫn chưa rõ nguyên nhân” (VietnamNet), mặc cho người dân lo lắng. Vậy mà Bộ Y Tế vẫn “sĩ diện,” không chịu mời các tổ chức, chuyên gia y tế thế giới vào cuộc giúp đỡ!

Mới đây nhất, là hàng loạt vụ tai biến sản khoa chết người tại nhiều bệnh viện khác nhau… Người dân đang rất lo lắng, hoang mang nhưng những động thái của lãnh đạo các Sở Y Tế và Bộ Y Tế mới chỉ dừng ở mức “đang yêu cầu báo cáo” (“Ðã có 7 sản phụ chết: Không thể im lặng mãi,” VietnamNet)

Và sau khi bài báo này ra đời thì… “Lại một sản phụ tử vong sau khi sinh” (VietnamNet) tại bệnh viện Nhân Dân Gia Ðịnh, TP.HCM vào ngày 26 tháng 5!

Quả là một sự vô cảm đến lạ lùng trước sinh mệnh của người dân. Ở nước ngoài, chỉ cần một vụ như dịch tay chân miệng, là hàng loạt lãnh đạo cao cấp của ngành đã tự động từ chức đồng thời lên tiếng xin lỗi nhân dân vì sự bất tài, bất lực của mình rồi.

Khi mới lên nhậm chức, hai ông Bộ Trưởng Bộ Tài Chính Vương Ðình Huệ và Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải Ðinh La Thăng được báo chí nhà nước dành cho những lời khen ngợi hết sức nồng nhiệt. Thế rồi cho đến nay người dân thấy gì?

Ông Vương Ðình Huệ, sau những lời phát biểu “có cánh” rằng sẽ đứng về phía quyền lợi của 80 triệu người dân, nhất quyết không cho phép xăng được tăng giá, thì chẳng bao lâu giá xăng dầu lại tăng và tăng. Chỉ tính từ đầu năm 2012 đến nay giá xăng dầu đã được điều chỉnh đến 4 lần, trong đó 3 lần tăng cao, chỉ có 1 lần giảm nhỏ giọt, khiến giá cả tăng theo, đời sống người dân thêm khốn khó.

Còn ông Bộ trưởng GTVT Ðinh La Thăng thì quả là “chuyện dài nhiều tập.”

Từ những tuyên bố đánh trống bỏ dùi, hàng loạt chủ trương, chính sách vừa mới áp dụng đã bị phá sản như cán bộ công nhân viên chức phải đi xe bus đi làm tuần mấy lần, cấm cán bộ nhân viên trong ngành chơi golf… Hoặc thay đổi giờ làm việc và giờ học ở Hà Nội với nhiều bất hợp lý, gây xáo trộn giờ giấc của nhiều người nhưng cuối cùng vẫn không giảm thiểu được tình trạng ùn tắc. Tiếp theo là hàng loạt đề xuất thu phí lưu thông ô tô và xe máy bị người dân phản ứng dữ dội v.v…

Trong khi nạn tham nhũng, lãng phí nặng nề trong ngành giao thông từ bao lâu nay vẫn không thấy cải thiện, giải quyết. Bộ GTVT lại đề xuất dự án hiện đại hóa, công nghiệp hóa ngành trong đó có cả chuyện xây mới trụ sở, lên đến 12 nghìn tỷ đồng VN tức khoảng 600 triệu đô la Mỹ!

Có vẻ như tư duy ông bộ trưởng này chỉ xoay quanh chữ “tiền,” làm thế nào để móc tiền trực tiếp từ túi người dân, hay gián tiếp thông qua ngân sách nhà nước, chứ không bận tâm gì đến cách giải quyết những vấn đề tồn đọng của ngành giao thông cả nước.

Chưa hết, trong quý I/2012 khi Thanh tra Chính phủ có kết luận thanh tra tại một số tập đoàn lớn đã phát hiện sai phạm, thiếu sót về kinh tế. Trong đó, có Tập đoàn Sông Ðà và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam – nơi Bộ Trưởng Thăng từng là người đứng đầu!

Mới đây, ông Thăng lại bị dư luận chất vấn về việc đã ký bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng, người đã trốn mất tiêu sau vụ Vinalines đổ bể hàng nghìn tỷ đồng, vào chức vụ cục trưởng Cục Hàng Hải VN. Khi ông này còn đang trong quá trình bị điều tra về hàng loạt sai phạm nghiêm trọng từ thời còn là tổng giám đốc Tổng Công ty Xây dựng Ðường thủy cho tới tổng giám đốc Tổng công ty Hàng hải VN (Vinalines).

Ðó là chỉ mới nêu lên hai, ba người, còn các bộ trưởng khác, cũng không có gì khá hơn, nếu chúng ta nhìn vào thực trạng xã hội VN trong mọi lĩnh vực. Mà ngay cả 4 vị trong “Tứ trụ triều đình” thì cũng có thể thấy năng lực của họ ra sao.

Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng làm người dân hết sức ngán ngẩm vì những tư duy cũ mèm không thay đổi, cứ kiên định một con đường đi lên xã hội chủ nghĩa theo tư tưởng, học thuyết Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.

Ông Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng thời còn là phó thủ tướng thường trực đã nổi danh với hàng loạt câu phát biểu bổ bã, vô trách nhiệm. Ðây cũng là nhân vật trưởng ban chỉ đạo tái cơ cấu Tập đoàn Vinashin sau khi Vinashin bị vỡ nợ 5 tỷ USD không có khả năng thanh toán. Tái cơ cấu như thế nào thì nay đã rõ, khi sự đổ bể của Vinalines một phần là do gánh nợ cho Vinashin.

Ông Trương Tấn Sang cũng chưa thể hiện được gì, do vai trò có phần nặng về hình thức mà ít quyền lực của chủ tịch nước.

Ðược cho là nhiều quyền lực nhất, phe cánh mạnh nhất là ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nền kinh tế sau 5 năm nhiệm kỳ đầu tiên của ông Dũng đã nát bét như tương, lạm phát phi mã, đồng tiền mất giá… nhưng ông Dũng vẫn trụ tiếp một nhiệm kỳ.

Nếu cứ theo dõi trên báo chí, người ta có cảm giác ông Dũng làm rất nhiều việc, việc gì cũng phải có thủ tướng chỉ đạo chỗ này chỗ kia… Nhưng thật lạ lùng, ông Dũng chỉ đạo thì cứ chỉ đạo, còn cấp dưới có thi hành, việc có chạy hay không là chuyện khác. Từ vụ cưỡng chế đất ở Tiên Lãng mà đích thân ông đứng ra giải quyết cũng vậy, cho đến vụ cưỡng chế đất ở Văn Giang, vụ Vinalines… lại thấy thủ tướng lên tiếng, thủ tướng yêu cầu báo cáo…

Người dân tự hỏi, ông Nguyễn Tấn Dũng có thực sự có quyền như người ta tưởng, hay ông bất lực không trị được đám tay chân nay đã trở thành yêu ma phù thủy hết cả? Hay tất cả những trò hề báo cáo, giải quyết, xử lý này cũng chỉ là “diễn,” để xoa dịu lòng dân còn bên trong ai cũng biết thừa không thể giải quyết được vì mọi chuyện điều hành kinh tế vĩ mô ở nước này đã rối ren trật đường rầy, càng gỡ càng rối?

Một đất nước được điều hành bởi toàn những con người như vậy mà không ngày càng tiến nhanh tiến mạnh xuống hố mới là lạ!

Khó khăn cho du khách đến Euro 2012

 


KIEV, UkraineNhững du khách khán giả, và ủng hộ viên của 14 đội Âu Châu, muốn đến dự xem tận mắt những trận đá trên nhiều sân khác nhau ở Ba Lan và Ukraine, cho đến bây giờ vẫn còn lo ngại sẽ gặp tình trạng kẹt xe trên xa lộ, lỡ chuyến xe lửa hoặc phải chờ đợi nhiều giờ để qua trạm biên giới.










Xe cộ chờ đợi đi qua biên giới giữa Ba Lan và Ukraine. (Hình: Goal.com)


Một tuần lễ trước ngày Euro 2012 khai mạc, những công tác chuẩn bị đã dự trù từ hàng năm đến nay vẫn chưa hoàn chỉnh hoặc còn thiếu sót.


Năm 2007 khi Ba Lan gia nhập ‘Schengen Agreement’, thỏa hiệp bãi bỏ kiểm soát đi qua biên giới giữa các nước Âu Châu, trên nguyên tắc 40 trạm biên giới giữa Ba Lan và Ðức không còn nữa. Nhưng giữa Ba Lan và Ukraine vẫn có 6 cửa khẩu và cho đến bây giờ chưa thay đổi. Lý do của sự hạn chế này trước hết là do vấn đề di dân bất hợp pháp và kế tiếp là nạn buôn lậu. Theo nhà chức trách Ba Lan có tới 70% di chuyển ngang biên giới có liên quan đến buôn lậu.


Chỉ một cửa khẩu Budzimierz, trên đường từ Warsaw, Ba Lan đi L’viv, Ukraine, tạm thời được mở cho các ‘fan’ bóng đá.


Bình thường, lưu thông qua các cửa khẩu là một ác mộng, một tháng trước khi Euro 2012 khai diễn, xe cộ vẫn còn phải nối đuôi chờ đợi từ 5 đến 12 tiếng đồng hồ.


Bộ Trưởng Nội Vụ Ba Lan Jacek Cichocki mới đây đã bảo đảm là sẽ không có khó khăn gì cho các fans khi qua biên giới và thời gian kiểm soát mỗi người sẽ chỉ trong 20 giây.


Nhưng Jan Tomaszewski, cựu thủ môn và bây giờ là một bình luận viên thuộc đảng đối lập trong Quốc Hội Ba Lan, nói: “Ngoài chuyện biên giới, tôi cho rằng với nhiều đường sá chưa làm xong, các fans chắc chắn sẽ phải ngồi trên xe nhiều giờ”.


Slawomir Nowak, bộ trưởng giao thông nhìn nhận là đường lộ đến nay mới chỉ “vừa đủ tốt”, và xa lộ A-2 đến Warsaw mới chỉ mở từng đoạn trong lúc các công nhân còn đang gấp rút hoàn thành công tác.


Theo dự đoán của UEFA, sẽ có từ 750,000 đến 1.5 triệu du khách đến Euro 2012 nhưng chỉ khoảng 15% đi xe hơi hay xe bus. Tomaszweski nói rằng các ủng hộ viên muốn đi từ Gdansk đến Poznan hay từ Warsaw đến Wroclaw sẽ còn khó khăn vì không có xa lộ nối liền các thành phố ấy.


UEFA cũng dự tính sẽ có 15% fans dùng đường xe lửa và các công ty xe lửa đã mở thêm các tuyến và chuyến tàu. Tuy vậy vấn đề là các nhà ga. Poznan và Wroclaw sẽ hoàn thành nhà ga mới hoặc tân trang kịp trước ngày Euro khai mạc nhưng chưa biết sẽ hoạt động ổn định như thế nào.


Ở Ukraine đoạn đường Lviv-Donetsk dài tới 1,350 km và hy vọng các đoàn tàu tốc hành mới của Hyundai chạy với vận tốc trung bình tối thiểu là 75 km/giờ sẽ rút ngắn được thời gian di chuyển.


Ukraine đã chi tiêu khoảng $2 triệu vào việc cải thiện hệ thống giao thông cho Euro 2012, bằng khoảng 1/10 chi tiêu của Ba Lan. (H.C.)

Nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát và ước mơ về một ca đoàn Phật giáo

 


 


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) Ôm ấp hoài bão phải làm sao để đưa âm nhạc đến với hoằng dương đạo pháp, “làm sao để từ những nét nhạc, lời ca mà người nghe có được sự thanh thản trong tâm hồn theo ý nghĩa của đạo pháp” là lý do thôi thúc nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát nghĩ đến việc thành lập nhóm Hương Thiền, bước đầu cho ước mơ thành lập một ca đoàn Phật giáo trong tương lai.







Nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát và ước mơ về một ca đoàn Phật giáo. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


***


Như lời nhạc sĩ tự nhận xét, “sở thích duy nhất” của ông là “hoạt động âm nhạc,” nên ngay từ nhỏ, cuộc đời ông đã gắn liền với các sinh hoạt văn nghệ. Từ trường tiểu học, lên tới trung học, vào đại học, cả khi vào lính, rồi trở lại với đời sống dân sự, thậm chí lúc vào tù cộng sản từ năm 1975 đến năm 1984, ông cũng “dùng khả năng văn nghệ của mình để sáng tác, viết lách và dùng nó như phương tiện đấu tranh.”


Ông cho biết, “Tôi không học trường chuyên về nhạc, nhưng tôi may mắn có hai người anh là nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi và Nghiêm Phú Phương, tôi học nhạc từ họ.”


Mặc dù tốt nghiệp kỹ sư công chánh ở trường Kỹ Thuật Phú Thọ, “việc làm văn nghệ chỉ là thú vui” nhưng “văn nghệ lại chiếm nhiều thời gian và tim óc của tôi. Tôi từng là người thảo kế hoạch thành lập các đoàn văn tuyên trên toàn quốc và điều hành các đoàn văn tuyên trên toàn quốc, trừ đoàn văn tuyên trung ương tại Sài Gòn lúc đó.” Nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát nói thêm.


Chính từ quá trình lâu dài gắn bó mật thiết với âm nhạc, với văn nghệ như thế, nên người nhạc sĩ này đủ thời gian và kinh nghiệm để nghiệm ra một điều “tác động của âm nhạc trong lòng con người mạnh lắm. Nó đi rất nhanh, đi rất sâu, và có thể tồn tại trong tâm hồn người ta nhiều hơn, lâu hơn những bộ môn nghệ thuật khác như văn thơ, nhiếp ảnh, hội họa, nghệ thuật nói chung.”


Trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, thời gian gần đây nhất, “ở tuổi về già,” nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát “lại nghĩ đến chuyện làm sao đưa văn nghệ vào trong lãnh vực tâm linh với tư cách là một Phật tử mà cũng là người thấy nhu cầu đời sống tâm linh của mình phải được chăm sóc nhiều hơn.”


Ông nói, “Tôi có sáng tác vài chục ca khúc mang tính phổ biến đạo pháp và tôi ước mong là dùng những ca khúc này để có thể phẩn nào trợ duyên cho những sinh hoạt hoằng dương đạo pháp.”


Cách dùng âm nhạc trợ duyên cho những bài nói pháp, nếu có thể, để những nội dung thuyết pháp đó có thể đi vào lòng người một cách dễ dàng hơn và sâu hơn, theo người nhạc sĩ này chính là hình thức “pháp thí,” một trong ba pháp bố thí của nhà Phật là tại thí, pháp thí và vô ý thí.


“Bên cạnh đó, tôi cũng thấy được những ca khúc viết về đạo pháp hay mang những ý nghĩa của thiền, sẽ giúp người nghe cảm thấy được sự thanh thản của tâm hồn trước một cuộc sống đầy dẫy những sự căng thẳng của công việc, của gia đình, của đời sống xã hội,… Ai ai cũng muốn tâm hồn mình được bình dị, thanh thản, hạnh phúc hết.” Nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát diễn giải thêm về ý nghĩa của dòng nhạc mang tính đạo pháp và chứa đựng chất thiền này.


 


Nhạc thiền và nhóm Hương Thiền


 


“Nhạc thiền” hay “thiền ca” là những chữ xuất hiện nhiều trong thời gian gần đây.


Tuy nhiên, khi được hỏi “Nhạc thiền là gì? Như thế nào thì được xem là nhạc thiền?” nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát, người sáng tác được một số bài hát “mang những ý nghĩa của thiền” thỉnh thoảng được phát trong chương trình thuyết pháp của các chùa trên các đài phát thanh hoặc được hát tại những sinh hoạt của nhà chùa trong những ngày lễ hoặc đại lễ, trả lời một cách thẳng thắn: “Thật sự nhạc thiền tôi chưa được học và cũng chưa nghe ai nói nhiều về nó.”


Mặc khác, ông nhận định, “Theo sự hiểu biết của tôi, một người chơi nhạc, viết nhạc, thưởng thức âm nhạc, và viết những ca khúc như thế và phổ biến một số thì thiền là một pháp môn tu của nhiều tôn giáo chứ không phải chỉ của đạo Phật. Ðây là pháp môn tu giúp cho tâm con người trở lại sự thanh thản, an bình, từ đó giúp cho con người sống được hạnh phúc, sống có ý nghĩa và làm được nhiều việc thiện trong cuộc đời mình.”


“Khi âm nhạc mang phần nhạc điệu và thể điệu cộng với lời ca mà chuyên chở được tính thiền thì mới gọi là nhạc thiền, ca khúc thiền hay thiền ca. Còn trong trường hợp chỉ là những lời ca mà lời nhạc ồn ào, náo nhiệt gây nên những xáo động trong lòng người nghe, thì phải coi lại đó có phải là nhạc thiền không.” Nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát diễn giải thêm.


Chính từ suy nghĩ “thiền ca hay nhạc thiền sẽ giúp người nghe cảm thấy được sự thanh thản của tâm hồn trước một cuộc sống đầy dẫy những sự căng thẳng của công việc, của gia đình, của đời sống xã hội” mà nhóm nhạc Hương Thiền do nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát thành lập chính thức ra đời vào Tháng Ba năm nay bằng một chương trình văn nghệ cũng mang tên “Hương Thiền” được nhiều người biết đến.


Việc thành lập nhóm nhạc với “mục đích tạo nên những thuận duyên đó,” theo nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát là “một sinh hoạt mang nội dung khá lạ, khá mới, chưa hề xảy ra trong cộng đồng người Việt hải ngoại.”


Tuy nhiên, “chương trình trình diễn văn nghệ mang tên Hương Thiền được quần chúng Phật tử đánh giá khá thuận lợi” và “yêu cầu thực hiện thường xuyên chương trình này.”


Hiện tại, theo nhạc sĩ, “nhân sự của nhóm Hương Thiền là một số anh chị em văn nghệ sĩ là Phật tử, có được sự giúp đỡ của nhạc sĩ Võ Tá Hân và một vài tác phẩm của anh Hoàng Quốc Bảo” và nhóm đang trong quá trình “hợp thức hóa thành một nhóm non-profit để có tư cách pháp nhân hoạt động trong cộng đồng Việt Nam, để từ đó mới mời gọi được mọi người tham gia cùng.”


“Chúng tôi muốn kêu gọi những bạn trẻ tham gia vào nhóm này, từ đó sẽ có một chương trình diễn ra vào ngày Lễ Vu Lan sắp tới,” người thành lập nhóm nhạc Hương Thiền kêu gọi.


Những ai yêu thích đời sống âm nhạc, yêu thích cuộc sống tâm linh, yêu thích sự an bình, thanh thản, muốn tham gia vào nhóm Hương Thiền, có thể liên lạc với nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát qua email: [email protected] hoặc điện thoại: (714) 852-2777.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật