Gỏi đu đủ gan cháy

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


*Vật liệu:


– 2 trái đu đủ xanh (khoảng 6lbs).


– 3lbs miếng gan bò. Nếu không thích ăn gan thì làm bằng bò lá (flank steak), ăn cũng rất ngon.



– 1 vĩ rau húng quế: ngắt lấy lá, rửa sạch để ráo, cắt nhỏ.


– 1/3 gói ớt miếng khô.


– 3 cup xì dầu Maggi.


– 1 hộp đường nâu 1lb (Dark brown sugar).


– 1 chén giấm.


– Vài tép tỏi: lột vỏ, bào mỏng.


– Tương ớt hoặc ớt xay.


– 1 chén nhỏ đậu phộng đập hơi dập, ít bánh phồng tôm (nếu thích).



 


* Cách làm:


– Ðu đủ gọt vỏ, cắt làm đôi bỏ hột, bào sợi, rửa qua vài lần với nước lạnh, ngâm với nước đá lạnh khoảng 15-20 phút (cho đu đủ giòn). Vớt ra để ráo.


– Gan rửa sạch với nước và một ít rượu trắng, để ráo, cắt thành từng miếng khoảng bằng bàn tay, rồi cắt ngang cho mỏng. Sắp vào khay nhôm, lấy nĩa đâm vào 2 mặt của miếng gan, cho xì dầu + đường vào, rồi rắc ớt bột miếng lên mặt.


– Vặn lò nướng (500*F) trước 10 phút cho nóng, khi cho gan vào thì vặn lò xuống 350*F, và cứ 1/2 tiếng là mở lò ra trở mặt gan. Nướng khoảng 2 tiếng rưỡi thì tắt lò.



– Chờ nguội, đem ra cắt thành từng miếng nhỏ rồi bỏ trở lại vào khay cho thấm. Làm thêm một chai giấm + tỏi bào.


– Khi ăn, cho đu đu vào dĩa + gan cháy, một ít rau quế, múc 1 muỗng súp của nước gan cháy rưới vào + xịt thêm chút giấm tỏi, tương ớt, rắc thêm miếng đâu phộng lên mặt.

Hai ngân hàng bị tố kỳ thị phụ nữ mang bầu


NASHVILLE, Tennessee –
Hôm Thứ Năm, Bộ Gia Cư và Phát Triển Ðô Thị (HUD) đạt được dàn xếp với Magna Bank và Home Loan Center, giải quyết những lời cáo buộc rằng họ bác đơn xin vay tiền mua nhà của các phụ nữ bởi vì họ có thai hoặc đang nghỉ hậu sản.



Lời loan báo về vụ dàn xếp được đưa ra 44 năm sau khi ban hành đạo luật Fair Housing Act cấm đoán sự kỳ thị trong việc cho vay, mua bán và những giao dịch thuê mướn căn cứ vào giới tính hoặc tình trạng gia đình của một người.


Thỏa thuận dàn xếp được ký bởi ngân hàng Magna có trụ sở tại Nashville, tiểu bang Tennessee, buộc ngân hàng phải trả $14,085 cho một phụ nữ vì đòi hỏi bà phải trở lại làm việc trước khi đơn xin vay tiền của bà được chấp thuận.


Home Loan Center, trụ sở tại Irvine, California, đã đồng ý trả $15,000 cho một phụ nữ ở Las Vegas vì bác bỏ đơn tái tài trợ món thế chấp của bà với lý do bà đang nghỉ hậu sản.


HUD hiện có 18 hồ sơ đang cứu xét từ năm ngoái liên quan đến việc nghỉ hậu sản. Ba vụ đang hòa giải, và những vụ còn lại đang trong vòng điều tra. Phát ngôn viên của HUD, bà Shantae Goodloe, nói bộ can thiệp vào vấn đề này khi nó phát sinh, nhưng chỉ có những dữ kiện cho hai năm qua.


“Phụ nữ không cần phải lựa chọn giữa việc mua hoặc tái tài trợ một căn nhà và việc thực thi quyền có một gia đình,” theo lời ông John Trasvina, thứ trưởng HUD về cơ hội công bằng và bình đẳng về nhà ở. “HUD sẽ có hành động thích hợp bất cứ khi nào chúng tôi thấy xảy ra sự kỳ thị.”


Vào Tháng Sáu năm 2011, HUD đã nộp đơn kiện chống lại công ty bảo hiểm thế chấp Mortgage Guaranty Insurance Corp., cáo buộc công ty này đã bác đơn bảo hiểm thế chấp của một cặp vợ chồng với lý do người vợ đang nghỉ hậu sản.


HUD cáo buộc rằng vào Tháng Bảy 2010, MGIC đã gởi một e-mail liên quan đến đơn vay tiền của gia đình, nói rằng các báo cáo mới của ngân hàng cùng với e-mail của người vay tiền cho biết bà đang nghỉ hậu sản, do đó ngân hàng báo cho bà biết rằng họ không thể xúc tiến cho tới khi bà trở lại làm việc toàn thời gian.


Bà Goodloe nói vụ MGIC đang ở trong tiến trình kiện tụng. “HUD đã đưa ra một lời buộc tội trong vụ này, một bên đã quyết định đưa nội vụ ra trước tòa án liên bang và Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đã nộp một đơn kiện,” bà nói.


Ít lâu trước khi có vụ khiếu nại MGIC, HUD đã đạt được một cuộc dàn xếp với công ty Cornerstone Mortgage ở Houston, sau khi cáo buộc công ty là kỳ thị chống lại những bà mẹ đang mang thai.


Fair Housing Month, được cử hành mỗi Tháng Tư, được tạo ra để kỷ niệm việc ban hành đạo luật Fair Housing Act năm 1968, đã trở thành luật một tuần lễ sau vụ ám sát Tiến Sĩ Martin Luther King Jr. vào ngày 4 Tháng Tư và cấm sự kỳ thị vì lý do chủng tộc, màu da, quốc tịch gốc và tôn giáo.


Vào năm 1974, đạo luật được mở rộng để bao gồm sự kỳ thị vì lý do giới tính, và trong năm 1988 nó được mở rộng để che chở những người bị tàn tật và chống kỳ thị vì tình trạng gia đình, kể cả tình trạng làm mẹ của một phụ nữ. (nn)

Hồi phục địa ốc đi đôi với hồi phục kinh tế


HOA KỲ –
Các kinh tế gia và các chuyên viên địa ốc đã bàn cãi, tranh luận, và đồng ý về vai trò quan trọng của một cuộc hồi phục địa ốc trong việc giúp hồi phục nền kinh tế nói chung.










Chủ tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang điều trần ở Quốc Hội ngày 1 tháng 3, 2012 nói rằng thị trường công việc làm vẫn còn rất yếu nên chính sách của chính phủ liên bang là kích thích tăng trưởng để giúp hồi phục cả kinh tế và thị trường địa ốc. (Hình: AP Photo/J. Scott Applewhite)


Trong một bài diễn văn mới đây trong cuộc triển lãm năm 2012 của Hiệp Hội Xây Dựng Nhà Toàn Quốc, ông Ben Bernanke, chủ tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Fed), nhấn mạnh chỉ cần một cuộc hồi phục thị trường địa ốc như vậy.


Mặc dù cuộc suy thoái đã chấm dứt vào năm 2009, nhiều gia đình Mỹ vẫn tiếp tục chật vật. Tỉ lệ thất nghiệp tiếp tục cao, quanh quẩn trong khoảng 8 và 9 phần trăm. Giá nhà đang xuống dốc, giảm hơn 4% trong năm ngoái, và những bất động sản bị túng quẫn vẫn chi phối nhiều thị trường.


Ngoài ra, những người có ý định mua nhà đã bị gạt ra ngoài lề vì các tiêu chuẩn cho vay chặt chẽ, kể cả nhu cầu phải có tín dụng xuất sắc và tiền đặt cọc ít nhất 20%.


Trong những lời bình luận về tình hình hiện nay, ông Bernanke ghi nhận: “Mặc dù vài tiến bộ đã đạt được trong việc đảo ngược những mất mát kéo dài về việc làm và lợi tức trong cuộc suy thoái, nhịp độ phát triển đã chậm chạp một cách đáng thất vọng và tỉ lệ thất nghiệp vẫn rất cao theo các tiêu chuẩn trong lịch sử. Tình trạng của khu vực nhà đất đã là một chướng ngại chính cho một cuộc hồi phục nhanh chóng hơn.”


Những vụ mua bán nhà hiện hữu và việc xây dựng mới đã chứng kiến những gia tăng nhỏ trong những cuộc nghiên cứu các dữ kiện mới đây, nhưng nhịp độ đã không đủ để cân bằng số nhà bán thừa thãi trên thị trường.


Trong bài diễn văn, ông Bernanke đã đưa ra một quan điểm về tình hình địa ốc. Ông cho rằng mấy năm qua đã chứng kiến một sự chênh lệch lớn giữa số cung về nhà biệt lập và nhu cầu về loại nhà này. Số cung đã vượt xa số cầu. Ðiều này đã đưa tới tình trạng có rất nhiều nhà không có người ở.


Ông nói: “Trong khi con số này đã giảm nhẹ trong vài năm qua, nó vẫn cao hơn đáng kể so với nửa đầu của thập niên 2000, khi con số khoảng 1 triệu 250 ngàn căn nhà trống là chuyện bình thường.”


Hơn nữa, “Trong vài năm qua, năm nào cũng có khoảng 2 triệu căn nhà đã đi vào tiến trình xiết nhà, và nhiều trong số những căn nhà này đã được đưa vào thị trường để bán, khiến việc xây dựng nhà mới ít cần thiết.”


Những sụt giảm trong giá nhà đưa tới một sự sụt giảm hơn 50% trong trị giá căn nhà thuộc về chủ nhà (sau khi trừ tiền vay mua nhà) so với giá cao nhất của thời bùng phát. Ðiều đó có nghĩa một mất mát khoảng $7 ngàn tỉ trong tài sản gia đình. Còn khó khăn hơn nữa là nhóm 12 triệu chủ nhà hiện giờ bị đảo lộn trong những món thế chấp nhà của họ.


Chính những khó khăn này về nhà đất đã làm cho nền kinh tế không thể hồi phục nhanh chóng và mạnh mẽ như đáng lẽ nó phải xảy ra. Theo ông Bernanke, “Tình hình địa ốc và các thị trường thế chấp có thể cũng đang kềm hãm sự hồi phục của hệ thống tài chánh Hoa Kỳ và việc bình thường hóa các điều kiện tín dụng. Những vụ không trả nợ tiền vay mua nhà đã tăng vọt trong khoảng 2007 và 2009 và tiếp tục cao, gây ra những mất mát cho những nhà cho vay, các nhà bảo hiểm thế chấp, và các nhà đầu tư.”


Ðể giúp thị trường nhà đất bị túng quẫn, và đồng thời giúp sự hồi phục kinh tế nói chung và tình hình thuê mướn nhân công, “cần phải có những nỗ lực kéo dài để đối phó với nhiều yếu tố chồng chéo đang kềm hãm việc thị trường địa ốc sẽ đem lại lợi ích trong trường kỳ.” (nn)

Quà vặt hàng rong

 


* Vân Giang


 


Lời tác giả: Thân tặng bạn bè tôi, những người dân Sài Gòn đã sống cùng thời với tôi trên mảnh đất thân yêu ấy, dù còn ở lại hay đã đi xa. Những người bạn mới quen và cả những người chưa từng quen biết. Ðể nhớ về những món quà tuyệt diệu của tuổi thơ mà bây giờ chỉ còn lưu lại trong chúng ta hương vị ngọt ngào của một thời đã xa mãi mãi.


 


Tôi là một người có “tâm hồn ăn uống.” Cái thân hình đều đặn ba vòng bằng nhau bây giờ là kết quả (hay hậu quả?!) của mấy chục năm miệt mài thưởng thức một cách hết sức nhiệt tình những món ngon và chưa ngon của hầu hết những quán hàng tiệm ăn to nhỏ lớn bé trong lòng thành phố!










Hàng cà rem cây.


Ăn trong nhà hàng máy lạnh có nhạc nhè nhẹ êm dịu mọi người nói năng nhỏ nhẹ lịch sự hay ăn trong một quán nướng ồn ào tiếng cụng ly côm cốp cười nói rân trời của mấy ông bợm nhậu, hay ăn nhỏ nhẻ mát mẻ trong một sân vườn cạnh bờ sông bốn bề gió lộng nước lách tách vỗ sóng bên sàn gỗ dưới chân…


Tôi đã ăn cùng với bạn bè, người thân, người yêu và cả với người ghét (thí dụ như phải đi ăn đám cưới của công an khu vực chẳng hạn!) những món ăn đã có từ thời xưa hay những món vừa được sáng chế ra lúc mới đây, những món có tên gọi bình dân hay những món nghe nghĩ mãi chẳng biết là món gì bởi cái tên gọi vừa cầu kỳ vừa bí hiểm! Có món tôi thích, có món không. Nhưng chưa bao giờ có một món ăn nào làm cho tôi chợt ngẩn người vì một nỗi nhớ nhung lạ lùng, đến dường như khắc khoải, như trong một lần gần đây khi đi qua một ngôi trường tiểu học nhỏ nằm cạnh một đường ray xe lửa, trong khi đứng chờ bên cạnh thanh chắn ngang đường ray, giữa tiếng bánh sắt nghiến rầm rập, hình ảnh hai em bé học sinh cùng uống chung một chiếc ly nhựa nhỏ nước xi rô bất giác làm tôi nhớ đến món quà của tuổi nhỏ ngày xưa, bây giờ không còn thấy bán nữa: cục đá nhận! Và tôi nhớ đến bàng hoàng tha thiết những món quà hồi tôi còn nhỏ, những món quà của một thời!


Ồ, nói ra thì thấy lạ lùng, chứ hồi nhỏ quả không mấy ai là không mê cái vị ngọt lạnh dễ chịu của cục đá nhận mà cách làm vừa đơn giản vừa… mất vệ sinh của xe nước giải khát bán ở cổng trường! Có lẽ khi ấy kem cây chưa có nhiều, lại mắc không phù hợp với túi tiền ít ỏi của lũ học trò nhỏ chúng tôi, nên cục đá nhận vừa lạnh vừa ngọt, có màu sắc rực rỡ lại rẻ tiền được hoan nghênh số một!


Người bán hàng dùng một cái bàn bào nước đá bằng gỗ bốn chân có một lưỡi dao bào bằng thép trên mặt đặt cục nước đá lên, bào ra những vụn đá tơi xốp trắng toát đầy cái đĩa nhôm nhỏ hứng ở dưới, nhanh nhẹn dùng một cái ly nhựa nhỏ hốt đầy đá bào vào ấn chặt như cách ta làm bánh bằng khuôn, gõ nhẹ cho cục đá bào đã được nén chặt trong ly rớt ra, vớ lấy chai xi rô màu xanh, đỏ hay vàng theo yêu cầu (xanh lá cây là mùi Bạc Hà, vàng là Chanh, đỏ là Cam hay Lựu) trên nắp chai xi rô bằng nhựa đã đục sẵn một lỗ nhỏ, xịt mấy cái trên cục đá nhận cho nước xi rô thấm vào, vừa xịt vừa khéo léo xoay tròn cục đá cho màu loang đều, có khi còn rưới thêm một chút nước chanh muối lên trên nếu được nằn nì xin thêm. Ðứa học trò trả tiền chộp ngay lấy cục đá nhận ngửa cổ mút lấy mút để vị ngọt lạnh trong lúc đứa bạn không có tiền kiên nhẫn chờ kế bên đợi khi cục đá nhạt màu vì đã gần hết xi rô thì được mút ké một chút, cứ thế hai đứa nhỏ vừa đi vừa kề đầu chụm vai chia nhau một cục nước đá nhận đã hết cả vị ngọt lẫn mùi thơm, chỉ còn trơ cái lạnh và nhạt trên đầu lưỡi bị nhuộm màu!


Ở cổng trường tiểu học của tôi hồi đó có nhiều hàng quà rong lắm. Mặc dù đã có lời dạy không nên ăn quà vặt nhưng hầu hết học sinh đều vi phạm bởi sức hấp dẫn của những món quà này. Mà ngày xưa thì quà bánh cũng chẳng lấy gì làm phong phú đẹp đẽ như ngày nay, chỉ những món đơn giản rẻ tiền mà sao nhớ nhung đến thế, hay vì trong những món quà thời ấy còn chất chứa cả một thời trẻ dại hồn nhiên chưa biết nghĩ suy gì?! Trẻ con ngày nay đi học hầu hết đều được cha mẹ đưa đón bằng xe riêng, ít thấy em nào đi một mình, hàng quà lại bị cấm bày bán trước cổng nên chẳng còn cảnh lê la ăn quà trước khi vào lớp như chúng tôi ngày xưa. Hồi tôi nhỏ, đi học toàn là tự đi bộ một mình, mấy đồng bạc cắc đút túi cứ như muốn nhảy ra khỏi tay trước những mẹt quà bày sát lối vào trường, thôi thì đủ món đủ thức tùy theo mùa theo vụ:


Ðây là hàng bánh tráng kẹo có bà bán hàng mặc áo nâu nhanh nhẹn trở bánh trên bếp than nhỏ trong một cái nồi bầu miệng loe bằng đất nung, vừa thoăn thoắt bẻ bánh mới nướng xong còn đang nóng hổi, kéo những đường mạch nha dẻo quẹo trên mặt bánh rắc lên nhúm dừa nạo trắng muốt rồi gập đôi miếng bánh lại, món quà này tương đối mắc tiền, chỉ khi nào có tiền nhiều một chút tôi mới ăn.


Ðây là mẹt hàng của một chị còn trẻ tuổi tóc búi gọn phía sau gáy, bán đủ thứ bánh kẹo xanh đỏ rất ưa nhìn:


Những cái bánh bằng bột gạo nướng với đường nhỏ xíu tròn tròn như những cái móc dùng để treo màn cửa màu vàng cam được xâu từng chùm vào một sợi dây lác để đeo vào cổ như một sợi dây chuyền, những xấp me ngào bột màu nâu đỏ nhỏ cỡ đồng xu ăn với muối ớt chua chua ngọt ngọt, những viên cốm nếp ngào đường tròn cỡ nắm tay thơm thơm mùi gừng, những cục kẹo ú đẫm bột hình khối tam giác màu vàng nhạt, những cục kẹo sữa màu trắng đục cắn vào có vị bùi béo của đậu phụng rang giã nhuyễn gói bằng giấy màu trắng có chữ màu xanh, những viên kẹo màu xanh màu vàng màu đỏ bọc giấy bóng kiếng trong thơm mùi trái cây, những bịch mứt dừa nhuộm đủ màu, những bịch bánh tráng tròn nhỏ màu vàng đỏ mặn mà…


Còn ai nhớ vị ngọt chát của những trái Trâm to bằng đầu ngón tay cái màu tím thẫm ăn vào nhuộm tím cả lưỡi cả miệng? Những trái Nhãn Lồng mọc hoang nhỏ cỡ đầu ngón tay út vỏ màu trắng ngà với chút xíu cơm mỏng dính ngòn ngọt. Những trái Sung chín đỏ nhìn ngon mắt nhưng nhạt phèo và ruột đôi khi có đầy kiến gió. Những trái Chùm Ruột chua ghê răng ăn với muối ớt. Những trái Bình Bát trông giống như trái Mãng Cầu Xiêm nhưng lổn nhổn hạt chua chua… Loại trái cây mọc hoang dại trong lùm, trong bụi nơi vùng ngoại ô thành phố được bày bán trong những mẹt hàng nho nhỏ bên cổng trường thuở ấy đã gợi thèm thuồng biết bao đứa học trò nhỏ mỗi lúc ghé nhìn.


Và đây nữa, những trái Cóc xanh gọt vỏ rồi tách thành một bông hoa nhiều cánh ngâm trong nước Cam Thảo vàng, những lát xoài sống ăn với mắm ruốc tím có điểm những khoanh ớt đỏ thắm, chùm trái Trường trông giống như những trái Vải tí hon vỏ màu đỏ nâu, những chùm trái Sai vỏ đen nhung với lớp ruột màu vàng cam có cái hạt dẹp dẹp nho nhỏ trông giống như… một con ve chó lớn! Và Thơm xẻ miếng, và Ðu Ðủ, Mận, Mít bày trong một cái tủ nhỏ bằng kính có đặt cục đá ướp lạnh.


Tôi không biết ăn Ô Môi. Thứ trái cây dài ngoằng và cứng ngắc ấy không ngờ là hậu thân của những bông hoa đỏ thắm xinh đẹp vẫn mọc dọc bờ sông nhiều nhà ở miền tây Lục Tỉnh. Trái Ô Môi hơi giống trái Phượng nhưng to hơn, cũng có vỏ màu nâu đen. Khi ăn phải hái phơi kỹ trên nóc nhà cho khô, dùng dao chặt thành từng khúc ngắn, vạt hai bên vỏ trái cho lộ ra lớp hạt xếp đều đặn dính liền nhau bởi một lớp cơm màu nâu đen như nước màu kho cá, và cái mùi thum thủm của nó thì thật khó tả! Tôi chịu! Chỉ nghe đã muốn bịt mũi chạy xa, vậy mà bọn bạn tôi cứ mua từng khúc gặm ngon lành, còn cẩn thận mút cho bằng hết những chiếc hạt ấy, nghe kể rằng ngọt nhưng hơi chát ăn mãi không chán!


Tôi rất thích đến bên thùng xe làm bắng sắt tròn của ông hàng Kẹo Bông Gòn. Ở giữa tâm vòng tròn có một cái lõi nhỏ, mỗi khi ông bán Kẹo cho vào đó ít đường cát trắng, vừa đạp cái bàn đạp cho vòng thùng tròn quay thì lớp đường kéo tơ hiện ra càng lúc càng nhiều, đưa đôi đũa quơ quanh một vòng thành một lớp bông gòn xốp mịn nhìn thật đẹp mắt, cho vào miệng lớp bông ấy tan nhanh để lại vị ngọt ram ráp trên đầu lưỡi như một chút tiếc nuối. Hàng kẹo kéo thì lúc nào cũng có quay số, số bao nhiêu thì được trúng bấy nhiêu kẹo, nhưng hễ số kẹo càng nhiều thì ông hàng kẹo kéo lại kéo nhỏ cây kẹo thêm một chút, rốt cuộc nếu gộp tất cả số kẹo trúng thưởng vào chung thì có lẽ vừa bằng một cây kẹo mua bằng tiền không quay số mà thôi!


Ngày xưa chúng tôi gọi là hàng “Cà Rem.” Người bán Kem có hai bình thủy để cân đối hai bên “boọc ba ga” một bên đựng kem các mùi như Va ni, Sầu Riêng, Dừa… một bên đựng kem đá với các màu xanh đỏ vàng tượng trưng cho Cam,Chanh và Bạc Hà. Mỗi khi bán, tùy theo giá tiền người bán sẽ dùng dao cắt cục kem lớn nhỏ khác nhau, dùng một que nhỏ ghim vào miếng kem mà đưa. Một loại kem khác, thứ này mắc tiền hơn, mà người ta thường bán trong tiệm nhưng cũng có những xe đẩy bán trước cổng trường, là loại kem múc bằng muỗng tròn để lên trên những cái bánh bột mỏng hình loe dài như một đài hoa xinh xắn có đủ các màu vàng xanh trắng, rưới lên trên khi thì một ít đậu phụng rang giã nhuyễn với một chút sữa đặc có đường, khi thì một chút xi rô xanh xanh đỏ đỏ. Trẻ con không thích ăn kem ly, phải đứng tại chỗ mà ăn, mất thì giờ; vừa đi vừa ăn ngon mà nhanh hơn. Hôm nào có tiền kha khá một chút thì mua hẳn một cái bánh mì ngọt kẹp mấy cục kem có rưới sữa và rắc đậu vào thì quả là ngon hết chỗ chê!


Buổi sáng đến trường sớm mà chưa ăn sáng ở nhà, đã có hàng xôi của bà hàng với hơi nóng nghi ngút bốc lên kèm theo mùi thơm hấp dẫn! Bà hàng lấy một miếng lá chuối cỡ hai bàn tay xòe, đặt lên trên đó một miếng bánh tráng phồng cỡ bàn tay, thường có hai loại xôi là xôi đậu xanh và Xôi Nếp than, ai muốn ăn gì thì bà sẽ xới xôi ấy lên trên miếng bánh phồng, trét một lớp nhưn đậu xanh nấu chín tán mịn lên, rưới một muỗng mỡ hành có lẫn mấy miếng tóp mỡ béo ngậy, rắc một lớp đường cát trắng và sau cùng là chan lên một muỗng nước cốt dừa. Xôi được gói chặt lại sao cho miếng bánh phồng bọc kín hết như một lớp vỏ bánh, cắn vào vừa bùi vừa béo, thơm ngon làm sao! Cạnh đó lại có bà cụ người Bắc mặc áo vải trắng đầu vấn khăn nhung bày một thúng bán xôi Lúa hay còn gọi là Xôi bắp, cụ có hàm răng đen nhánh với miệng cười hiền từ, thoăn thoắt xé lá gói những gói Xôi bắp với những hạt Bắp màu trắng đục hầm mềm và những hạt nếp dẻo thơm phức, cũng là đậu xanh nấu chín nhưng đậu của xôi Bắp thì giã tơi thành một lớp bột khô rắc lên trên, chan vào một muỗng nhỏ hành tím bào mỏng phi vàng rồi sau cùng là một muỗng muối đường.


Ít tiền hơn đã có hàng khoai luộc. Cũng tỏa khói nghi ngút nhưng giản dị hơn, chỉ một nồi hay rá nhỏ đặt trên bếp lửa, này là khoai lang Bí vỏ nâu đỏ ruột vàng, khoai lang Dương Ngọc vỏ hồng tím ruột tím nhạt, cả khoai lang trắng ruột trắng như bột, khoai Ðà Lạt thì củ nhỏ mà ốm nhưng mật tươm cả ra ngoài vỏ, lâu lâu mới thấy bán. Khoai Mì (Sắn) thì cắt thành từng khúc xếp ngay ngắn bên cạnh những củ khoai Mì Tinh (có người còn gọi là khoai Bình Tinh) và củ Chuối (Dong Riềng) và những củ Từ vỏ vàng nhạt hay những củ khoai Môn tròn trĩnh.


Cũng là khoai mì, nhưng khoai mì quết dừa làm bằng những củ khoai bột tán nhuyễn, trộn thêm xác dừa khô nạo và đường cát trắng, thêm chút muối đậu, gói trong lá chuối, có thể dùng lá cây Dứa dại cắt ngắn từng khúc thay cho muỗng xúc ăn, hay nắm lại thành nắm như nắm xôi mà ăn; vừa ngọt, vừa bùi. Lại thơm và béo của dừa khô trộn lẫn, ngon không biết tả sao cho vừa!


Khoai mì mài ra lấy bột đem lọc kỹ, để ráo sẽ cắt thành sợi dài mà dẹp, hấp chín rồi cũng trộn chung với dừa khô nạo nhuyễn là sẽ thành món bánh tằm khoai mì trộn dừa, muốn có màu sắc hồi đó người bán không dùng màu hóa chất mà lấy màu xanh của lá dứa, màu tím của lá cẩm, màu đỏ của trái gấc chín, nên những sợi bánh tằm ăn vào mỗi màu có một mùi thơm riêng biệt, vì vậy ăn ít ngán hơn.


Hồi đó trước cổng trường tôi có một bà già người Tàu mà mọi người thường gọi là Thím Xẩm bán bánh ướt rất ngon. Bánh ướt của người Tàu khác bánh ướt của người Việt ở chỗ bánh họ tráng dầy hơn, lại thoa lên trên một lớp mỡ có hành lá xắt nhỏ rồi cuộn lại thành từng cuộn dẹp, ăn với nước mắm pha loãng và giá trụng. Bà Tàu già ấy quanh năm chỉ thấy mặc một chiếc áo vải màu đen bạc phếch, một chiếc quần ngắn trên mắt cá bó ống và một đôi giày vải đen có thêu đã cũ mèm. Tóc bà cắt ngắn tới ngang cổ, cài một chiếc lược sừng đã bóng lộn vì thời gian. Mặc cho lũ chúng tôi tíu tít hối thúc bà già vẫn chậm chạp cắt bánh, lấy rau, rót nước mắm, rửa đĩa, thu tiền, những động tác chậm chạp của tuổi già và đôi mắt một mí hum húp như thuộc về một nơi chốn khác, không phải là cái nơi ồn ào nhộn nhịp của một cổng trường đang giờ sắp mở cửa.


Cái bánh tôm ăn chung với bánh ướt của bà Tàu già cũng ngon lạ lùng. Khá giống với bánh Cóng của Sóc trăng, nhưng không có tôm, cũng không có giá, tuy gọi là bánh tôm nhưng chỉ có đậu xanh hột được hấp chín và bột gạo, chiên vàng thành những cái bánh tròn xốp, ăn không biết chán.


Cùng một thứ ăn với nước mắm như bánh ướt là huyết heo hấp. Những miếng huyết heo vuông vức cỡ lòng bàn tay màu đỏ nâu được hấp chín rải lên trên từng lớp mỡ hành xếp đầy trong chiếc nồi được ủ nóng bằng mấy lớp bao bố dầy cộm. Người bán dùng dao cắt miếng huyết heo thành từng lát, cho thêm mỡ hành, giá trụng và một nhúm rau thơm cắt nhỏ, chan nước mắm lên, thế là xong! Nhưng món quà này ăn mau ngán, nên người bán hàng, một ông già mặc áo quần màu nâu, đầu đội mũ cối nhựa trắng, chở chiếc nồi trên yên sau chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ, lâu lâu mới ghé qua cổng trường, dựng chiếc xe đạp vào một góc tường quen thuộc, vừa phì phà điếu thuốc vấn vừa chờ đợi đám khách hàng nhỏ tuổi.


Thịt bò khô phải có gan cháy chỗ nước mía Viễn Ðông ăn mới sướng… rên mé đìu hiu!


Cũng bán hàng trên xe đạp và cùng là đàn ông bán hàng là món gỏi khô bò. Trong chiếc thùng một mặt có kính đựng đầy ắp những sợi đu đủ xanh bào mỏng, khô bò màu đen sánh cất trong một ngăn tủ nhỏ, chai giấm trắng, chai nước tương đen, chai nước ớt màu đỏ xếp cạnh chồng đĩa nhôm nhỏ, nắm đũa nhôm chiếc cong chiếc thẳng cắm trong một ống đựng treo lủng lẳng, ông hàng gỏi có một chiếc kéo sắt đen và to vừa dùng để cắt khô bò, vừa dùng nhắp thành những tiếng đều đều báo hiệu thay cho tiếng rao mời.


Cái đĩa nhôm trầy trụa và trẹt lét của ông hàng gỏi chỉ được tráng qua nước rồi lau vội bằng một cái khăn màu cháo lòng sau khi có khách ăn xong, lại được bốc đầy có ngọn nắm đu đủ bào, vài sợi khô bò nhỏ xíu cỡ đầu que diêm đặt khéo léo lên trên, một chút rau thơm thái sợi và một nhúm đậu phọng rang vàng giã dập, chan đẫm nước giấm và nước tương, thêm chút ớt đỏ cay cay, chúng tôi vừa ăn vừa xuýt xoa xin thêm giấm, thêm nước tương, ăn hết đu đủ húp cạn hết cả nước giấm mà vẫn còn thấy thòm thèm!


Bánh mì tương cũng là món quà được bọn học trò chúng tôi chiếu cố tận tình vì rẻ mà lại ngon; chỉ có một khúc bánh mì không xẻ ra, rưới một muỗng tương đen, một muỗng tương đỏ, thứ tương người ta vẫn dùng để ăn phở nhưng có lẽ người bán đã cho thêm ít đường cho dịu bớt, và thêm ít bột cho sánh lại, gắp vào một ít đồ chua làm bằng củ cải trắng và cà rốt cắt sợi ngâm giấm đường là có một món vừa ngon vừa no bụng. Nếu có tiền thì ăn bánh mì bì, bì làm bằng da heo cắt sợi nhuyễn, thêm chút thịt đùi heo chiên cắt nhỏ như que tăm, trộn một chút thính gạo rang vàng cho thơm, bánh mì bì ăn với hành lá xắt nhỏ phi chín chung với tóp mỡ, chan nước mắm chua ngọt, ngon hơn bánh mì tương một bậc, và cũng mắc tiền hơn!


Bắp thì có hai thứ, bắp luộc đựng trong thúng ủ tấm bàng tròn, hơi nóng bốc lên cùng với mùi lá dứa thơm phức, những trái bắp vỏ ướt nước nóng hổi cầm bỏng cả tay, xé lớp vỏ như những lần lụa mỏng mềm mại phía trong cùng là lớp hạt vàng rực đều đặn hiện ra trông thật bắt mắt, hạt bắp luộc dẻo và ngọt, nếu ăn bắp non thì cái cùi bắp mềm mà ngọt không thua gì mía hấp. Bắp nướng thì phải ngồi đợi một bên cái bếp than làm như một cái máng chữ nhật nhỏ của bà hàng, chờ lớp vỏ ngoài cháy đen một phần, bà mới bóc hết làn vỏ bắp ra để những hạt bắp được nướng chín trên lửa từ từ trở sang màu vàng ruộm, rồi vàng cháy, mùi bắp nướng thơm lừng tỏa ra trong không khí, xé một miếng vỏ bắp bọc lấy cái cuống trái bắp nướng dốc ngược đầu xuống một chén mỡ hành đặt cạnh bếp, dùng một đoạn sống lá chuối chẻ dập đầu thoa đều mỡ hành lên khắp trái bắp, mùi thơm của bắp và mỡ hành làm chúng tôi nuốt nước miếng thèm thuồng, cầm vội vàng trái bắp nóng hôi hổi trên những ngón tay lóng ngóng và gặm hối hả, vị mặn mà của mỡ hành có lẫn vài miếng tóp mỡ giòn giòn, hạt bắp vừa cứng vừa dẻo, nhồm nhoàm một cái đã thấy chỉ còn trơ lại cái cùi khô khốc vô duyên!


Bây giờ ít thấy bán đậu đỏ bánh lọt, thứ quà ngon mà mắc tiền hơn đá nhận xi rô, vẫn bán trước cổng trường trên những chiếc xe đẩy bằng nhôm sáng loáng thuở nào. Trong những chiếc thẩu tròn xếp thành dãy người ta đựng nào là đậu xanh hấp chín màu vàng đậm đà, nào là đậu đen chín bở, đậu đỏ đều hạt, đậu Mỹ màu trắng hạt to như đầu ngón tay cái,và một cái thẩu đầy những sợi bánh lọt màu trắng trong và dai ngập trong nước đừa đục màu sữa, lại có cả hạt É lấm tấm như những chùm trứng Ếch tí hon có lẫn những tảng nhỏ Lười Ươi nâu như màu mận chín, nước đường thắng kẹo đựng trong hũ thủy tinh trong được múc bằng một cái muỗng đặc biệt làm bằng nửa quả Mù U khô cắm trong một cây đũa tre dài.


Ðã lâu lắm tôi không còn thấy ai bán Bông Cỏ với Hột Lựu. Hình như món ăn này, cũng như món mía hấp, mía ghim đã lặng lẽ biến mất tự lúc nào chẳng ai hay biết. Mía hấp thì thường là một người đàn ông trung niên đẩy xe ba bánh rao bán trên đường phố vào khoảng tối khuya, tiếng rao “Mía hấp” kéo dài hơi ngân nga và ánh sáng chập chờn của một ngọn đèn dầu nhỏ thắp trong chiếc lồng đèn vuông thường gợi nhớ vào những tối trời tạnh mưa, không khí ẩm và lạnh mà mùi thơm ngọt ngào của những cây mía nóng hổi khi mở nắp chiếc vung to lớn của ông hàng mía lan tỏa trong không gian thật là dễ chịu. Ông hàng Mía hấp có một cái bào to với một bên thân bào là dao bén ngót. Những khúc mía màu nâu tím hay vàng mơ được hấp chín trong một loại nước có vị thuốc Bắc xếp đầy trong một cái thùng sắt to đặt trên bếp than cháy âm ỉ để giữ cho nước trong nồi lúc nào cũng nóng già, khi có người mua ông dùng bào róc sạch vỏ rồi nhanh nhẹn trở lưỡi dao tiện thành từng khẩu mía ngắn và đều nhưng không tiện đứt hẳn mà vẫn còn dính vào nhau, mía hấp ăn thơm và mềm, người già răng yếu cũng có thể ăn được. Mía ghim thì chỉ là mía thường, róc vỏ, bỏ mắt và tiện ra thành những lóng ngắn nhỏ cỡ một đốt ngón tay, ghim vào trong một đoạn tre ngắn được chẻ ra nhiều thanh nhỏ ở một đầu thành ra một bông hoa ngộ nghĩnh xòe tròn người ta thường bán trước cửa rạp hát hay rạp xi nê hồi đó. Mía bây giờ người ta đựng trong bịch nylon, tuy cũng tiện tròn nhưng nhìn tẻ nhạt chứ không xinh xắn hấp dẫn như mía ghim thuở đó!


Bông Cỏ thì đặc biệt hơn, trông giống như Sương Sa nhưng hơi mềm mình, và lại thơm ngon hơn nhiều. Có lẽ tuổi nhỏ với khẩu vị đơn giản và đồng tiền có hạn nên món nào hồi xưa mình ăn đều thấy ngon lạ ngon lùng, hay bởi vì những món ăn thời ấy còn chất chứa cả một khung trời ký ức êm đềm dịu ngọt nữa mà bây giờ cho dẫu có ăn bất cứ món gì mình cũng thấy không thể sánh bằng? nhưng món Bông Cỏ thì quả là hơn đứt Sương Sa hay Thạch của người Bắc, Ðông Sương của người Trung. Bông Cỏ hình như là xuất xứ từ bên Tàu, cách làm cũng khá lạ, phải ngâm nước một đêm cho nở rồi mới cho vào trong một cái bao vải dày (gọi là bao bồng bột) cùng với một vài (bao nhiêu?) trái chuối Xiêm chín, nhồi lấy nước sền sệt pha chung với nước lã sao cho vừa đủ lượng nước cần dùng, cho vào thau để yên trong mấy giờ sẽ đông lại như Sương Sa nhưng mềm và dẻo hơn, dùng cái muỗng như cái vá xới cơm nhưng dẹp và mỏng hơn vát nhẹ thành từng miếng mỏng cho vào ly, ăn với bột mì tinh cắt nhỏ vuông vức pha màu hồng đỏ luộc vừa chín còn cái ngòi bột trăng trắng nhỏ xíu trông giống như những hột Lựu tươi vừa tách ra khỏi trái chín cây (vậy nên mới được gọi tên là Bông Cỏ Hột Lựu), chan nước đường thắng kẹo và nước cốt dừa béo ngậy, thêm vào chút dầu chuối đựng trong cái ve nhỏ xíu mà thơm lừng. Ðôi khi người ta còn bán chung với Sương Sáo và Sương Sâm, một thứ màu đen có mùi hôi nhẹ của thuốc Bắc, một thứ màu xanh biếc của lá cây với những đám bọt nhỏ phía trên mặt, ăn cùng với đường cát trắng lạo xạo trong miệng và những vụn đá bào mát lạnh.


Lớn thêm một chút, vào Trung Học,tôi nhớ tới những xe bán Bò Bía trước cổng trường,người bán thoăn thoắt gói những cuốn nhỏ bánh tráng có ít củ sắn và cà rốt thái sợi xào chín giữ nóng trong một cái thau nhỏ đặt trên bếp lửa, cho thêm vài lát Lạp Xưởng mỏng tanh, một ít tép ruốc chấy vàng nhuộm đỏ, có khi một ít trứng chiên vàng cắt sợi, một lá Xà lách, vài ngọn rau thơm, ăn với tương ngọt và tương ớt có ít đồ chua, một ít hành phi giòn và một ít đậu phọng rang giã dối. Cuốn Bò Bía ngọt thì chỉ là một cuốn bánh bột mỏng gói cây kẹo giòn và ít dừa nạo sợi, rắc ít mè rang vàng, chỉ tiện ở chỗ có thể cất vào trong cặp dành ăn trong giờ ra chơi, còn thì chẳng có gì đặc biệt!


Xi rô kem khác với kem ly, vì có cả đá bào và nước xi rô trộn chung với mấy muỗng kem thành một thứ vừa dùng để múc ăn vừa có thể uống như nước được, có thấy bọn học trò xúm quanh hối thúc bà hàng thì mới thấy món quà này được ưa chuộng ra sao. Ya ua cũng có thể ăn theo cách này, chung với đường và đá gọi là ya ua đá. Sinh tố bịch thì làm bằng các loại trái cây cho vào máy xay nhuyễn, thêm đường thêm nước thành một loại thức uống ngon lành cho vào bịch ny lon nhỏ cột chặt bỏ tủ đá cho đông cứng lại, bọn con gái chúng tôi vẫn thường mút một đầu bao mút như mút đá nhận mặc cho bọn con trai tròn mắt thèm thuồng mà giả vờ trêu chọc.


Những quả ổi luộc ngâm trong nước cam thảo màu vàng luôn là món hấp dẫn tôi hơn cả Me và Cà Na ngâm. Xẻ đôi trái Ổi ra, màu ruột vẫn trắng ngà và giòn tan, nhưng lớp vỏ ngoài lại hơi mềm và ngọt mùi cam thảo, trét lên một lớp muối ớt cay cay thì thật là tuyệt! Me thì giòn và đã được lấy sạch hột, Cà Na hơi chát mà chua chua, trời ơi còn Xoài sống thì cắn miếng nào biết miếng đó, Chùm ruột chỉ nhìn thôi đã ứa nước miếng vì thèm, Cóc chín trái vàng lườm và thơm nức mũi. Những món trái cây ngâm ấy được gói trong mấy tấm lá chuối xanh rờn, một góc là nhúm muối ớt đỏ tươi ngon lành, buổi trưa trời nắng đổ lửa hay buổi sáng rét nhẹ chúng tôi đều chiếu cố tận tình như nhau! Vậy mà chẳng thấy đứa nào đau bụng đau bão gì, ấy thế mới lạ!


Còn hàng Phá Lấu trên đường Pasteur, nơi có xe nước mía Viễn Ðông nổi tiếng một thời với những cây tăm tre xiên vào từng xâu nhỏ gan, lưỡi, tim & phá lấu màu nâu đen thơm phức vừa miệng đặt trong mấy cái đĩa nhôm bày trên một mẹt hàng có bốn chân gác chéo, mà tôi đã đi ăn cùng với người bạn trai đầu tiên. Ly nước mía mát lạnh hơn cả những câu chuyện thủ thỉ không đầu không đuôi tuổi học trò nhớ lại vẫn còn cảm thấy ngọt ngào. Hẻm Casino SaiGon có hàng Bún chả và bánh cuốn Thanh Trì một ngày nào đã dung dăng dung dẻ cùng các bạn vào ăn sau khi mỏi chân mỏi mắt khắp phố phường, trong Crystal Place hay trong Passage Eden. Hiệu kem Pole Nord nằm bên thương xá Tax với một dãy ki ốt hoa tươi trên đường Nguyễn Huệ một tối nào tôi nhận từ tay người bạn trai sắp theo tàu đi xa một bông hồng màu đỏ thắm với bàn tay ấm áp ân cần. Quán cơm Bà cả Ðọi nằm trên một căn phòng nhỏ thấp sâu trong hẻm với những món ăn được dọn ra trên chiếc đi văng bóng gỗ bóng màu thời gian, những món ăn quen thuộc như bữa cơm thường ngày gợi nên cảm giác gia đình cùng ăn với bọn bạn là sinh viên miền Trung vào Sài Gòn trọ học…


***


Vậy mà thoắt cái đã mấy mươi năm! Những món ăn tôi đã ăn trong cả một thời ấu thơ cùng với bạn bè, những món ăn tôi đã chia sẻ cùng với những người thân thương một thuở, bây giờ có món vẫn còn bày bán đâu đó trong thành phố, có món đã lâu lắm chẳng còn nhìn thấy lại. Nhưng cùng với thời gian trôi qua, và mọi điều đã thay đổi, tôi mãi mãi sẽ chẳng bao giờ còn có thể thêm một lần nữa nếm được cái hương vị ngọt ngào tuyệt diệu của những món quà ấy, cho dù có tha thiết ước ao, hay thèm thuồng mong đợi đến thế nào!


Như có lần tôi đã bày tỏ cùng một người bạn ít tuổi hơn nhiều, và lại không cùng sinh ra, lớn lên trong cùng một hoàn cảnh sống, về những món ăn ở một nơi mà cô đã đến, nghe ca tụng nhưng thất vọng lúc nếm thử, rằng cái hương vị trong ký ức của mỗi một người khi ăn một món ăn nào là hương vị rất đặc biệt chỉ riêng người ấy mới cảm nhận được, gói ghém cả những ngọt ngào của quá khứ và kỷ niệm, mà không phải ai cũng có thể chia sẻ. Nhớ lại những món ăn một ngày nào, là tôi nhớ lại biết bao là êm ái và dịu ngọt, mà những món quà tuy tầm thường bé nhỏ ngày xưa ấy, cho dẫu chỉ là quà của một thời, nhưng lại là một thời của những tháng ngày yên vui mãi mãi trong tâm tưởng, mà những khoảnh khắc quý báu ấy thì mãi mãi tôi chẳng bao giờ có thể nguôi quên.


Thôi đừng kể nữa chỉ thêm… thèm!


(Nguồn: [email protected])

Xúc cảm Tháng Ba

 


*Trần Minh Hiền


 


Tháng Ba trời đất thực sự mới vào Xuân vào ngày 20 Tháng Ba (thường thì hàng năm phải đến 21 Tháng Ba nhưng năm nay là năm nhuần leap year cho nên sớm là 20 Tháng Ba).


 Dù chúng ta ai cũng nghĩ là Tết ta xong đã là Xuân. Năm nay dường như Hoa Kỳ nóng hơn mọi năm 1 cách bất thường, mới vào Tháng Ba mà đã nóng gay gắt không biết vào Hè thì sao nữa? Cuộc đời vẫn đẩy đưa anh vào những thử thách mới vô cùng khó khăn, ngày càng khó khăn hơn nhưng anh vẫn phải cố mà vượt qua thôi. Anh vẫn tin tưởng rằng cánh cửa này đóng lại thì chắc chắn sẽ có cánh cửa khác tốt đẹp hơn mở ra cho chúng ta, những người biết cố gắng, biết khả năng của mình và biết trân quý từng phút giây của cuộc đời. Hôm nay anh đưa em và con đi chơi biển vì bé Tiên nghỉ Spring Break, biển đẹp tuyệt vời và niềm vui của Tiên, Toàn và em làm cho anh vui sướng vô cùng. Vậy mới biết hạnh phúc vẫn tràn đầy trong từng giây phút của chúng ta.


***


Cuộc vận động TNT và những chuyện bàn tán tiếp sau nó làm cho anh nghiệm ra nhiều điều. Bất cứ một nỗ lực nào cũng cần có 1 quá trình lâu dài, kiên trì, khéo léo, khôn ngoan và phải lường trước những tình huống xấu nhất xảy ra. Một người làm nhưng đến mười người phá cho nên chúng ta phải hết sức tỉnh táo và bình tĩnh cũng như khôn khéo. Nhưng chúng ta phải công tâm đánh giá đây là 1 sự thành công to lớn, 1 sự kiện lịch sử của chúng ta, 1 dấu mốc cho Việt Nam và chúng ta sẽ có những cơn sóng to lớn của dân chủ từ tiền đề tốt đẹp này để thành công, đừng vì những gièm pha, nghi kỵ, phá hoại mà nản lòng, nhìn ra, bỏ cuộc. Mọi người hãy cùng nhau tiếp bước, viễn cảnh tương lai tốt đẹp của dân tộc Việt không còn xa. Nhưng chúng ta phải chịu hy sinh, phải đoàn kết, phải khôn ngoan, khôn khéo, kiên trì, vững lòng tin và quyết tâm tiến lên phía trước.


***


Vụ án của cậu bé Trayvon Martin bị Zimmerman bắn ở Sanford, Florida là 1 vụ án phức tạp mà nó gợi lại những âm ỉ của vấn đề căng thẳng màu da sắc tộc ở Hoa Kỳ. Thực sự khi 1 người không có súng bị bắn chết thì chắc chắn gây xúc động cho mọi người nhưng có lẽ chúng ta phải bình tĩnh nhìn kỹ sự việc, không đơn giản chút nào. Sự kỳ thị chủng tộc dù bị pháp luật Hoa Kỳ chế ngự nhưng vẫn còn đó, như ngọn lửa trong tro tàn vẫn ngún ngấm ngầm. Chúng ta ai cũng cảm nghiệm điều đó và dường như ai cũng bị dễ bị kích động bởi những xung đột va chạm sắc tộc, màu da nhưng thực sự bên trong nó là cả một vấn đề to lớn của loài người. Tương lai của cả loài người phụ thuộc vào việc chúng ta giải quyết nó như thế nào.


***


Hàng ngày bận rộn với muôn ngàn mối lo toan dường như làm anh mất đi thói quen ngắm nhìn thiên nhiên và vũ trụ. Những đám mây đủ hình thù, màu sắc, những cánh chim bay liệng, những lá hoa đa màu, những hồ nước đẹp xinh, những cảnh vật tưởng chừng tầm thường vô tri vô giác nhưng vẫn làm anh xúc động vô cùng. Tất cả giao thoa, va chạm vào tâm hồn anh tạo nên những tổng hợp màu sắc cho những bức họa độc đáo và những nốt nhạc cho bản tình ca tuyệt vời nhất. Ôi cuộc đời với biết bao nhiễu nhương, giả dối, tàn bạo đã dày xéo, chà nát trái tim anh, nhưng anh vẫn cố níu kéo, cố giữ cho mình 1 tâm hồn rung động, xúc cảm trước nỗi đau của chính mình và nhân loại, anh vẫn cố giữ lòng yêu thương, thông cảm, tha thứ vị tha, từ bi hỷ xả để hy vọng 1 ngày kia những điều anh tâm niệm, những điều anh muốn nói, muốn viết sẽ có người tri kỷ tri âm hiểu ra và đồng cảm, chia sẻ.


***


Thế giới ảo của cyberspace, của Internet, email, của twitter, của Facebook, của forum, diễn đàn, egroups… cũng như thế giới thực, cũng ồn ào, xô bồ, lộn xộn như chợ đời từ ngàn năm vẫn vậy. Ðầy những oan khiên, ác độc, dối trá, lăng loàn, vu khống, ngồi lê đôi mách,… nhưng vẫn có 1 thế giới khác của sự thanh tịnh, tu thân, đạo đức và hướng thiện. Chúng ta không nên vơ đũa cả nắm, cũng như phải luôn tỉnh táo mà đánh giá tha nhân cũng như chính bản thân chúng ta. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, người xưa đã chí lý khi truyền tụng như thế. Bất cứ 1 sự việc gì, 1 vấn đề gì, 1 con người nào, 1 chủ thuyết, tôn giáo nào cũng đều có hai mặt hay nhiều hơn thế nữa. Không có gì là toàn bích, không có gì hoàn mỹ. Chỉ có nỗ lực để đạt đến chân thiện mỹ là có thực muôn đời.


***


Gần hết Tháng Ba của năm 2012, anh muốn nói với em những lời yêu thương,dù như em đã biết rất rõ, dù anh viết thơ tình, viết truyện, viết tùy bút… với nhiều điều hoa mỹ nhưng anh vẫn thấy dường như là 1 sự giả dối và nhột nhạt khi phải nói ra những lời đầu môi chót lưỡi với em, nhưng anh vẫn muốn nói bây giờ vì anh biết tình yêu đôi khi cũng cần phải tỏ bày, cũng như sự hy sinh đôi khi cũng cần phải được đánh giá trong 1 chừng mức nào đó, ít ra cũng là như vậy. Anh vẫn cố gắng, hy vọng, và cầu mong tất cả mọi người ai cũng hạnh phúc, dù chỉ trong khoảnh khắc. Cầu mong cho ngày mai kia thế giới sẽ không bị tận thế mà còn giàu có hơn, xinh đẹp hơn, an toàn hơn, hạnh phúc hơn và mọi người ai cũng yêu thương nhau để cùng nhau xây dựng 1 tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta.


Có viển vông, đáng cười lắm không em?


Orlando ngày 27 tháng 3 năm 2012


(Nguồn: DaiHocVanKhoaSG)

Lục bình trên bến sông xa


(Viết hộ Ben)


 


* Trang Ðài Glassey-Trầnguyễn


 


Lục bình trôi


trôi vô hướng


trôi vất vưởng


giữa trần ai.


Lục bình yêu


duyên cay đắng


lục bình thắm


tình mồ côi.


Lục bình trôi


qua cam lộ


hồi cố phủ


rũ hồng trần.


 


Người bạn của tôi yêu lục bình. Tôi không biết rõ lắm vì lý do nào. Anh chỉ bảo với tôi, rằng lục bình có số phận lênh đênh. Có lẽ anh thấy đời sống nhân sinh cũng bềnh bồng như lục bình chăng? Bài thơ tam tự tứ cú này, tôi viết cho bạn tôi.



Cô giáo và bầy trẻ. (Hình: Benjamin Vũ)


Có những mảnh đời lục bình theo nghĩa đen của nó, và cả nghĩa bóng nữa. Khi người bạn, mà tôi mạn phép gọi là “LB” ở đây, kể với tôi về đồng hương Việt Nam trôi dạt trên xứ Chùa Tháp, anh muốn tôi giúp ghi lại chuyến đi của anh – qua những dữ liệu lưu trữ bằng phương tiện điện tử: hình ảnh kỹ thuật số và âm thanh MP3.


Trên đại dương của mạng điện toán toàn cầu, nổi trôi là những mẩu thông tin đa tuyến đa năng. Tôi chợt nghĩ, giữa biển thông tin đó, câu chuyện của người Việt ở Cambốt rồi sẽ như lục bình, về đâu? Sẽ có bao nhiêu người để tâm chú ý đến cảnh đời sông nước bôn ba?


Nhưng điều đó không làm LB ngại. Anh chỉ biết một điều thật chắc chắn: phải kể về đồng hương của mình ở Cambốt, và anh đã kể cho tôi nghe, với một tình thương thật chan đầy và gần gũi:


LB quý nhất là ở chỗ các em nhỏ, tuy không quen biết gì mình, nhưng thấy người lớn là khoanh tay cúi đầu chào rất ngoan ngoãn. Thương lắm!


 


Bé gái bán bánh rán gói lá lục bình


 


Cuộc đời của các gia đình Việt Nam trên đất nước láng giềng không chỉ đong đầy khó khăn, mà chứa chan nếp sống của người bình dân đất Việt. Giữa những lênh đênh bất định của cuộc sống Biển Hồ, hoa đời và hoa người vẫn nở, dù không kiêu sa như hồng nhung trong vườn thượng uyển hay mượt mà như ngọc lan trong khuê lầu. Nhưng hoa lục bình nở, tự nhiên và đầy sức sống, cho dù có bị sóng đẩy hay gió vùi.


Cô giáo Tuyết Mai sống nơi xứ người đã năm năm. Trước đây, cô sống ở Cần Thơ khi ba mẹ đi làm ăn ở Biển Hồ. Sau khi tốt nghiệp trung học, gia đình gặp khó khăn, nên cô theo cha mẹ đi tha hương cầu thực và phải gián đoạn việc học. Ở vùng Biển Hồ, cô là cô giáo trường “thuyền” vì lớp học nằm trên một chiếc thuyền con. “Tuy bà con Việt Nam mình ở đây rất đông, nhưng giáo viên thì không có,” Tuyết Mai thuật lại. Cô giáo thì ít, nhưng hay bị đuổi vì theo lời cô, Ban Chi Hội (BCH) làm việc rất phức tạp. BCH do người Việt tổ chức. Có khi một năm, đổi giáo viên đến ba lần, đưa đến tình trạng các em không học hành đến nơi đến chốn được.


Tuyết Mai đã dạy đến đợt hai ở vùng này. Vì cô giáo đi dạy thiện nguyện, nên phụ huynh thỉnh thoảng mang cơm đến cho cô ăn trưa, hay tặng cô giáo một ít thức ăn gạo muối. Có ba lớp học, tổng số 159 em. Lớp buổi sáng có 55 em, tuy số học sinh hiện diện cũng thất thường. Buổi chiều, thì rất đông học sinh. Tuy nhiên, tùy lúc phụ huynh có thể đưa con em đi học nếu không đi đánh cá, nên việc học rất thất thường. Vì thương học trò nghèo, cô giáo Tuyết Mai cố gắng cầm cự để tiếp tục dạy dỗ cho các em. Cái gì đã thôi thúc cô kiên quyết với công việc lao công vô lộc này? Có phải cái tình quê vẫn còn lai láng ấy? Có phải một tình yêu dành cho trẻ thơ không bị mai một bởi cảnh khó khăn? Có phải tấm tình kiên trung với những thế hệ tương lai đang đâm chồi nẩy lộc mà không được một mảnh đất tốt để vươn lên?


Cô giáo Tuyết Mai hay đối chiếu đời sống ở Biển Hồ và ở miền Nam của quê hương cô. Ðiều đó cho thấy, kim chỉ nam trong đời sống của người Việt ở nơi này vẫn gắn liền với quê nhà trong tâm thức và cách sống của họ. Tôi nghĩ, cái sức mạnh của tình quê hương ấy đã thôi thúc LB, khi trở lại Hoa Kỳ, muốn gióng lên tiếng trống để loan báo về hoàn cảnh của đồng bào Việt Nam ở Cambốt, và để đi tìm những tấm lòng Nghiêu Thuấn cứu đời.


 


Ðời Lục Bình


 


Ở Mỹ, đôi khi các bậc phụ huynh phải vất vả năn nỉ con em chịu khó học hành, làm bài tập về nhà, hoặc phải hối lộ con mình em để các cháu chịu khó đi học đàn, học vẽ. Ở Biển Hồ, mỗi lớp học là một canh bạc – vì không có gì bảo đảm cho các em rằng ngày mai, cô giáo sẽ đứng lớp, và học trò có thuyền để quá giang ra lớp. Có nhiều em, như cô bé áo vàng, thèm được đi học, nhưng mẹ nói phải theo mẹ đi bán kiếm cơm. Bâng khuâng giữa chợ đời, bước chân em quày quả trở lại mái trường đơn sơ trên chiếc thuyền độc mộc, chỉ để thấp thỏm ghé mắt vào một thế giới mà tuy chỉ cách vài bước chân, lại quá đỗi xa vời. Trong ánh mắt ấy, vẫn long lanh một sức sống mãnh liệt và một ước mơ chưa chịu phôi pha.


Một hình ảnh khác xoáy vào tâm tư tôi, là hình ảnh cô bé bán bánh rán gói lá lục bình trên một con thuyền. Cô bé ấy mong manh như một chiếc lá lục bình, ngỡ ngàng giữa cảnh đìu hiu của một ngày chợ thưa, không cười không nói. Những cái bánh rán vàng ươm mật đường thốt nốt ấy, xem chừng hớn hở hơn cả cô bé bán hàng bất đắc dĩ kia. Tôi chợt nhớ câu thơ trong bài “Sở Kiến Hành” của đại thi hào Nguyễn Du, “Trông mặt trời vàng úa.” Trên thuyền, là một mặt trời chưa rạng ban mai mà đã úa vàng. Tôi xót xa khi nghĩ rằng, có thể chính mình cũng ở trong thế giới mâm cao cổ đầy của Trạm Tây Hà, khi cô bé bán bánh rán kia vẫn lưu lạc trong trời đêm lạnh cóng của Sở Kiến Hành. Tôi có xứng đáng chưa với những gì mình nhận được trong cuộc đời này? Và liệu tôi có dám làm người vô can khi chứng kiến cảnh sống nhục nhằn đứt khúc của tuổi thơ Việt Nam bên vệ đường thế giới?


Những anh Năm, anh Bảy, những cô Tám, cô Ba, và những em bé khác nữa, đang đi chài sâu lưới bẩm trên những Biển Hồ lưu vong. Những mầm non Việt Nam đang tìm đất để bén rễ cho một cuộc đời vô định. Họ đi bủa lưới ở những nơi mà thiên nhiên đã cạn kiệt, cả ngày chỉ tìm được một mẩu cá con. Họ đi giăng câu ở bờ sông nước cạn, đi mò ốc ở bãi kênh cùn. Họ đổi cái quần quật hằng để lấy chút cơm chút cháo, và đôi khi, để đổi lấy cái nợ không cách gì thoát khỏi của kiếp lầm than.


Giữa nền kinh tế thị trường của thời đại hoàn cầu hóa, nhân mạng nằm trong một mối rối: nhân mạng phải vật lộn với lợi nhuận và cạnh tranh với độc quyền kinh tế. Thực trạng của con dân Việt vẫn phải rời bỏ quê hương đi tìm miếng cơm manh áo ở khắp cùng bờ cõi địa cầu là một điều cần cho mỗi con người mang dòng máu Việt Nam phải lưu tâm. Chúng ta không chỉ sống trong một quốc gia đơn độc, hay thuộc về một vùng đất quê hương đơn thuần nào đó. Chúng ta trở nên gia đình Việt Nam trong đại gia đình thế giới. Chỗ đứng của mỗi người Việt Nam là một phần của chỗ đứng của dân tộc Việt Nam trên diễn đàn thế giới. Nhân phẩm của mỗi người Việt Nam là nhân phẩm của giống nòi Lạc Hồng trong nhân sinh quan toàn cầu. Ðúng thế, những em bé xa lạ kia thật ra không hề xa lạ, vì các em là máu mủ của mỗi chúng ta, là hiện thân của một nhân diện và tâm thức dân tộc cho dù chúng ta có chọn đứng chung với các em hay không.


Em muốn đi học, nhưng phải theo mẹ đi bán kiếm sống.


Tạ ơn LB đã nhờ tôi viết bài này, mà qua đó, tôi trải nghiệm một chuyến đi bằng trái tim và tâm hồn. Tôi nói với LB rằng tuy viết hộ anh, nhưng thật ra, là viết hộ những đồng hương sống đời vất vưởng ở quê người. Cảnh đời ở Biển Hồ cũng có nhiều điểm tương tự với hoàn cảnh sống của người Việt ở Ba Lan. “Nhưng dù sao, đó cũng là Châu Âu, vẫn đỡ hơn,” LB bảo. Có lẽ trên bề mặt, thì vậy. Nhưng nếu chúng ta nhìn vào thực trạng của đời sống hằng ngày của người Việt ở hai nơi này, cái khác nhau không nhiều lắm, “Không phải đâu, LB ạ. Mình nghèo, mà đi ăn nhờ ở đậu ở xứ giàu như Mỹ, thì còn có cơ may đổi đời. Còn ở Ba Lan, mình nghèo, đến ở một xứ cũng mạt, thì khổ muôn trùng.” Ngoài ra, nhiều người Việt đi mưu sinh ở Ba Lan lại không có giấy tờ tùy thân, và họ cùng chung số phận khốn đốn với những người vô quốc gia ở khắp nơi trên thế giới.


Cho nên tuy tôi chưa đến xứ Chùa Tháp,chưa lênh đênh trên Biển Hồ để cảm nhận trực tiếp cái bấp bênh của đời sống thiếu trước hụt sau,nhưng qua những đối diện với đời sống đồng bào ở Sân Vận Ðộng tại Ba Lan,tôi hiểu được cái điêu đứng và thăm thẳm của một đời sống không có tương lai, không có lối về.


Cái khổ của nhân sinh, lấy gì mà đo được? Rất mong rằng, qua cam lộ, những đóa lục bình sẽ hồi cố phủ, và tìm cho mình một niềm quê sau những thăng trầm đời thường. Cái khổ của người Việt ở mọi miền thế giới, ở mọi miền đất nước, là cái khổ chung của dân tộc. “Máu chảy ruột mềm.” Nhìn cảnh khó khăn vất vưởng của đồng bào, mỗi người Việt xa xứ thấm thía hơn mối tương quan của mình với những khúc ruột mà Mẹ Âu Cơ đã mang nặng đẻ đau. Ðể mỗi một mối chạnh lòng sẽ dẫn đến một nghĩa cử tương trợ, mỗi tấm tình quê hương sẽ là nhịp cầu để bắt sang con sông Cơ Hàn, đưa đồng bào Việt Nam về một đời sống xứng đáng hơn với bao cố gắng và sự chân thành của họ.


[TÐG-TN]


* Trang Ðài Glassey-Trầnguyễn


(Nguồn: [email protected])

Ðỏ Trời Hoa Gạo Tháng 3


* L.L


 


“…Ngày Tháng Ba còn chút hanh vương lại


Má em hồng hoa gạo rực hương xưa…”



Có một màu hoa thắp lửa, sắc đỏ rực rỡ đến tận cùng, mãnh liệt như dòng máu con tim. Nồng nàn như tình yêu ở nơi Em. Ðỏ trời hoa gạo tháng ba. Từng chiếc lồng đèn rực rỡ tiễn mùa Xuân xa… xa dần. Tôi yêu màu hoa ấy như yêu những gì mộc mạc của quê hương thân yêu mà tôi đã bỏ lại… Như yêu má hồng Em một thuở đến trường. Những khúc nhạc, những vần thơ như nghiêng nghiêng trong mùa Nhớ.


(Nguồn: [email protected])

Lui Binh Hành


* Trần Văn Sơn


(Tặng 2 vị tiểu đoàn trưởng của tôi: Lê Phi Ô & Lê Hùng)


 


Lui binh lui binh hề lui binh


tướng giỏi nghiến răng nén bất bình


chiến trận bao năm chưa chiến bại


một ngày buông súng quỉ thần kinh


 


Dìm súng đêm đen đồi Bảo Ðại


quân đi ngậm thẻ nuốt hờn căm


Hoài Ðức pháo rơi như đậu vãi


về đâu quốc lộ 1 mù tăm


 


Băng rừng vượt chốt mở đường máu


tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi


bi đông cạn nước tay lựu đạn


máu trộn mồ hôi lẫn xác người


 


Sông núi rùng mình Biển Lạc khóc


ba lô nón sắt vững lòng dân


hình vợ thẻ bài đeo trước ngực


Lăng Quăng cầu gãy lính chồn chân


 


La Ngà, Gia Huynh địch vây khổn


Tánh Linh tràn ngập bầy kên kên


quan nghinh đầu súng lính đoạn hậu


sống chết trời cho súng nổ rền


 


Vợ trẻ chờ chồng con chờ cha


giặc ruồng thôn xóm nát tan nhà


Võ Xu, Chính Ðức rồi Võ Ðắt


về đâu La Gi xa thật xa


 


Người lính can trường vuốt mắt bạn


cắn nát môi nuốt lệ rưng rưng


hỡi ơi chiến trận anh hùng tận


vùi thây đánh dấu gốc bằng lăng


 


Ðêm sao Bắc Ðẩu soi mắt thần


mỗi bước chân mìn bẫy giăng ngầm


Suối Kiết, Láng Gòn, Tân Long bến


hải đội đâu mà biển lặng câm


 


Tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi


mất tích thương vong lính tả tơi


tận nhân lực anh hùng mạt vận


xuôi đời theo vận nước nổi trôi


 


Lui binh lui binh hề lui binh


tướng giỏi nghiến răng nén bất bình


trăm trận ra quân trăm trận thắng


tháng tư bẻ súng đất trời kinh.


 


(Ðường Trúc Thư Trang, tháng 3, 2012)

Tháng Tư Nắng

 


* Tưởng Dung


 


Ðêm thật sâu


và nỗi buồn rất lạ.


như buổi chiều


góc phố tình cờ qua


Chỗ ngồi quen,


Starbucks nắng nhạt nhòa


Cà phê đắng


hay tình yêu hóa đắng?


 


Tháng Tư rớt


trên vai em hờ hững


Gió mùa về


rời rạc tiếng phong linh


Căn phòng xưa


em về soi bóng mình


Tim lạnh ngắt


hay tình xưa quay quắt?


 


Tháng Tư nắng,


lòng buồn như giấy trắng.


Trải ngoài hiên


phơi trần trụi ưu phiền


Chân qua thềm


không còn bước hồn nhiên


Ngày sắp tắt


có nghe đời héo hắt?


 


Tháng Tư hết,


tháng Tư nào đã chết?


Hạnh phúc tàn,


sầu thắp nến đi hoang


Không còn ai


Ðêm, bóng tối rất dài.


Ngày, nắng rũ


xóa tình ta đã cũ?


Tháng 4, 2009


(Nguồn: [email protected])

Chung Nhớ Một Ngày

 


* Nguyễn Hải Hà


 


Người lính cũ từ khi bại trận


Màu cờ xưa chưa nhạt đáy thâm tâm


Ngày tan tác, bao phen đời lận đận


Chúng mình sống nửa kiếp người chung:


 


Chung cười, chung khóc, chung luân lạc


Chung cảnh điêu linh bốn hướng trời


Xin hãy về đây ngày quốc hận


Cùng nhau ôn lại những trang đời


 


Cùng tưởng nhớ anh hùng yêu giống Việt


Trải bao thời gục ngã giữa quê hương


Dòng máu đỏ hòa cùng mạch đất


Và âm thầm tô thắm nước non


 


Cùng giận lũ gian manh xuẩn động


Bắt dân lành chịu mãi ách nô vong


Miền Nam đó quá mười xuân giải phóng


Vẫn máu xương sông núi chập chùng


 


“Ðường Kách Mệnh” (1) đưa người về khổ ải


Thiếu tự do, cơm áo, sống nhọc nhằn


Mác, Lê (2), bốn mắt lầm chân lý


Thế giới muôn năm chẳng đại đồng


 


Thời sẽ chuyển, trăm nghìn tia lửa hận


Gây cháy rừng, thiêu sạch bọn hung tàn


Lòng thắm lại, ngày giang san đổi mới


Ướt mặt cười, người thoát ách nô vong…


 


(1) Ðường Kách Mệnh: tác phẩm của Hồ Chí Minh.


(2) Karl Marx, Nikolai hoặc Vladimir Ilyich Lenin.

Xuân nay bên ngõ trúc vàng


Giao Yên


 


Mai nở thoáng nhìn sực hay Tết đến


Nay ngắm cho tường cảnh mới tinh xuân


Nắng quê vẫn gượng đùa phiên gió mới


Hoa lạnh lùng – Bịn rịn lá sương ngân


Rụt rè nét trẻ măng cành lộc trĩu


Rón rén cành nhấn phím rắc bâng khuâng


Ngõ tiết trực trúc vàng giương mắt ngóng


Tận phương trời chim hộc thấu cho chăng?


Lòng trổ sóng đùa dâng miền biển lớn


Rộn ràng xuân thiên hạ đã rần rần


Và Bến Trữ tháng ngày con nước vọng:


Hòn ngọc đem về lại với ngọc chân.


(San Diego, CA.)

Xuân ghi nhớ Hè

 


Giao Yên


 


Kìa xuân trên những cánh xuân phùng


Ghi nhớ hè bôn tẩu tứ tung


Liều đến bờ xa cho dễ thở


May còn ngoảnh lại rõi trùng trùng…


Nhận nơi đất khách làm quê kiểng


Ơn chốn dung thân thệ chí trung


Mà nẻo cố hương lòng vẫn nặng


Muốn về thăm – Nghĩ lại nên dừng…


Xuân kiếp lưu vong xuân thấm lạnh


Lạc loài trôi dạt nuốt rưng rưng


Nhớ ôi! Cố xứ đầy thân hữu


Chúc phúc, khà men thoáng ấm xuân.

Góc vườn đón Xuân

 


Giao Yên


 


Chúc phúc nghe hoài – nghe lại nữa


Tết trong vườn cũ ngắm mai xinh


Gió lay lá ngọc làn xuân mịn


Ta trải trang mây ngọn bút trình


Tâm sự đem pha hàng chữ mót


Men lòng ủ thấm giấc phù sinh


Hỏi cây đời buổi trời thay tiết


Lành được bao u nhọt quải mình?

Tóc rụng vào Xuân

 


Giao Yên


 


Ừ! Nay quá biết đời vui lắm


Tóc rụng vào xuân trắng tiết xanh


Cạn chén hong hơ niềm trổ mã


Chạnh lòng dùng giục trống cầm canh


Tháng năm sao để tiêu hao mộng!?


Bè bạn chỉ còn lơ láo thân


Rướn cổ nhìn trời quê muốn hỏi


Ðổ ngông từng bữa rất ngon lành.

Tháng 4 nhìn lại: Quận Dĩ An, những ngày cuối


CH Nguyễn Minh Châu


 


Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày tang tóc mà những người miền Nam không ai có thể quên được sau mấy mươi năm phải chịu đựng cuộc chiếu điêu tàn đầy mồ hôi, nước mắt và xương máu. Cộng sản miền Bắc đã vi phạm Hiệp Ðịnh Paris cưỡng chiếm miền Nam để cai trị với chế độ độc tài sắt máu.


Trong bài viết nầy tôi xin kể lại tâm trạng não nề vào những ngày cuối cùng của các chiến sĩ âm thầm trong bóng tối vì ít được ai để ý tới họ. Ðấy là những chiến sĩ Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân, các viên chức xã ấp cũng như lực lượng CSQG, cán bộ XDNT, và các chiến sĩ Nhân Dân Tự Vệ đã anh dũng ở lại cố thủ quận Dĩ An tới giờ phút cuối cùng.


Tôi xin ghi ơn những người đã tận tình giúp nước và cộng tác với tôi trong nhiều năm qua và xin thành kính tưởng niệm những người đã hy sinh vì tổ quốc.


“Họ là những anh hùng không tên tuổi


Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông


Không bao giờ được hưởng ánh vinh quang


Nhưng can đảm và tận tình giúp nước”


 


* Trở về mái nhà xưa – Cuộc bàn giao gấp rút và đơn giản vì tình hình đất nước đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng


 


Sau khi rời TÐ3 Sói Biển, tôi được biệt phái qua ngành Hành Chánh, tôi làm việc tại quận Dĩ An đươc gần 7 năm, về Ðức Hòa hơn 1 năm rồi trở về lại quận Dĩ An đúng một tháng trước ngày miền Nam bị thất thủ.


Buổi lễ bàn giao rất đơn giản, không kèn không trống, được tổ chức tại sân cờ của Bộ Chỉ Huy Chi Khu. Chủ tọa lễ bàn giao là Ðại Tá Lưu Yễm và một viên chức trên tỉnh Biên Hòa cùng xuống tham dự với ông. Tại quận thì có thiếu tá chi khu phó, ông phó quận trưởng hành chánh, các xã trưởng, các phân chi khu trưởng, các sĩ quan trưởng ban của chi khu, các trưởng ban trong văn phòng hành chánh quận, chi cảnh sát và cán boÒ XDNT quận tham dự.


Tôi cũng xin nói thêm là tôi đã làm việc với ba vị tỉnh trưởng của Biên Hòa gồm có Trung Tá Nguyễn Văn Hai gốc Nhảy Dù mới về thay thế cố Ðại Tá Mã Sanh Nhơn cũng gốc Nhảy Dù đã được bổ nhiệm làm tỉnh trưởng Hậu Nghĩa kiêm trung đoàn trưởng của Sư Ðoàn 25 Bộ Binh. Kế đó là Ðại Tá Lâm Quang Chính, cựu trung đoàn trưởng của Sư Ðoàn 18 và sau cùng là cố Ðại Tá Lưu Yểm về từ Tỉnh Phước Long. Tôi chỉ gặp ông Lưu Yểm có hai lần khi trở về đây làm việc dưới quyền ông. Các vị nầy đều có rất nhiều kinh nghiệm chiến trường nên được tư lịnh Quân Ðoàn III đề nghị làm tỉnh trưởng để bảo toàn an ninh lãnh thổ trong tỉnh.


Hiện nay tại thành phố San Jose có vài cựu sĩ quan trưởng ban của chi khu, vài vị xã trưởng và phân chi khu trưởng như Thiếu Úy Nguyễn Văn Gắn, v.v… và Cảnh Sát Quốc Gia đã từng làm việc với tôi rất lâu năm đã qua diện H.O.


Tại Mỹ, tôi cũng đã gặp lại vài anh em của quận Ðức Hòa như Trung Úy Lê Xuân Sang, Trưởng phòng Nhân Dân Tự Vệ của quận, Ðại Úy Cao Thanh Vân, trưởng Ban 3 của Chi Khu Ðức Hòa, và Trung Úy Lên, phân chi khu trưởng, v.v…


Chúng tôi cũng rất vui mừng được gặp lại nhiều đồng bào quận nhà và các chiến sĩ trong những lần Ðại hội Ðồng hương Dĩ An tại Nam Cali. Tôi xin có lời cám ơn ông Ngụy Ðược, hội trưởng, Ban Cố Vấn và Ban Chấp Hành đã bỏ nhiều công sức để tổ chức những cuộc gặp gỡ thân tình cho người đồng hương. Tình đồng hương và tình đồng đội vẫn còn tốt đẹp. Tôi cũng lấy làm hãnh diện là các gia đình của đồng bào di tản trước hay qua sau đều được ổn định và có cuộc sống sung túc.


Ông quận trưởng bàn giao chức vụ lại cho tôi khi trở về Dĩ An lần thứ hai là Trung Tá Nguyễn Thế Thứ, người mà tôi đã bàn giao chức vụ quận trưởng Dĩ An cho ông ta hơn một năm trước đây để tôi đi nhận chức quận trưởng Ðức Hòa, Hậu Nghĩa.


Lúc nầy tinh thần tôi bị giao động nhiều vì tình hình đất nước hết sức căng thẳng và tôi cảm thấy vui buồn lẫn lộn. Tôi cảm thấy vui là được gặp lại cảnh cũ, người xưa mà tôi đã làm việc tại đây gần bảy năm. Tôi cảm thấy buồn là vì tôi phải rời bỏ quận Ðức Hòa mà tôi cũng yêu mến và ngược lại họ cũng luyến tiếc sự ra đi của tôi, mặc dù tôi chỉ làm việc tại đây chỉ hơn một năm. Tôi phải từ giã vị tỉnh trưởng Hậu Nghĩa là Ðại Tá Tôn Thất Soạn cũng là cựu chiến đoàn trưởng TQLC của tôi trước kia.


Bàn giao chức vụ xong là tôi bắt tay vào việc ngay vì tôi đã nắm vững tình hình lãnh thổ của quận Dĩ An từ lâu rồi. Tất cả mọi đơn vị của chi khu ráo riết đặt kế hoạch phòng thủ chống chiến xa địch. Căn cứ phòng thủ của Bộ Chỉ Huy Chi Khu là căn cứ cũ của lực lượng Ðại Hàn rất kiên cố, hơn nữa sau Hiệp Ðịnh Paris đầu năm 1973, các đơn vị Ðồng Minh trước khi rút đi đã để lại cho chúng tôi rất nhiều vũ khí đạn dược và gần 100 cây M72 chống chiến xa, do Ðại Úy Thành, trưởng Ban 4 Chi Khu, ngoại giao xin giữ lại, nên anh em chúng tôi cũng yên tâm. Trước ngày 30 tháng 4, 1975, Ðại Úy Thành có nhắc nhở và đề nghị tôi cho phân phối hết đồ quân tiếp vụ cho trại gia binh, tôi đã chấp nhận ý kiến sáng suốt nầy, nếu chúng tôi bị bao vây cũng có lương thực cầm cự được một thời gian. Anh em Nghĩa Quân được may mắn là nhân viên của Tiểu Khu Biên Hòa đã xuống quận phát lương trước đó vài ngày. Ðại Úy Thành đã vượt biên sau khi đi tù và gia đình ông nay đang sống tại San Jose.


 


* Một quyết định khó khăn


 


Tôi phải ở lại đến giờ phút cuối cùng với anh em chiến sĩ và đồng bào. Tình hình tại quận còn rất yên tịnh, chưa có việc gì xảy ra. Chúng tôi chưa bị quân cộng sản tấn công và pháo kích, nhưng một số chiến sĩ cũng nao núng vì nghe tin chỗ nầy di tản chiến thuật chỗ kia rút quân, người thì mang gia đình xuống tàu kẻ xuống ghe đánh cá ra khơi, và một số người đã được phi cơ Mỹ cho di tản từ phi trường TSN trước đó mấy tuần. Ông bà ngoại mấy cháu của chúng tôi sợ nguy hiểm đến tánh mạng của mấy cháu nhỏ, nên mang hết về Saigon cho tôi rảnh tay lo nhiệm vụ. Vợ tôi thì nhứt quyết ở lại căn cứ để yểm trợ tinh thần tôi, nên anh em chiến sĩ và đồng bào còn thấy sự hiện diện của vợ chồng chúng tôi cũng bớt hoang mang và lo lắng.


Một điều nữa làm cho tôi đắn đo không thể bỏ quận được là vì trong 7 năm tôi được sát cánh làm việc ngày đêm với anh em Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân, viên chức quận xã ấp, Cán bộ XDNT và lực lượng CSQG làm việc trong tình thương mến đậm đà. Các cơ quan và đơn vị hết lòng làm tròn trọng trách nên nhiều năm qua tình hình Dĩ An rất yên tịnh, dân chúng sống thanh bình làm ăn phát đạt. Quân được dân thương mến và khắng khít thật là tình dân với quân như cá với nước. Khi tôi được cấp trên đổi về lại quận cũ, anh em chiến sĩ vui mừng như gặp lại người anh cả đã vắng mặt đi xa mới về, và đồng bào cũng vui vẻ đón nhận tôi như một đứa con biệt ly nay trở về quê cũ, nên tôi xem quận Dĩ An như có mối tình thiêng liêng gắn liền với đời tôi. Tôi hết lòng cám ơn những chiến sĩ và viên chức, lực lượng CSQG và cả lực lượng Nhân Dân Tự Vệ đã hăng say cộng tác với tôi trong nhiều năm. Tôi xin nghiêng mình trước những anh linh của những người trong quận Dĩ An đã hy sinh vì nhiệm vụ với tổ quốc.


Ðến nay, tôi vẫn còn nhớ mãi Nghĩa Quân Nguyễn Văn Giữ, người cận vệ can đảm đã theo tôi suốt bao nhiêu năm. Vì lúc ấy tôi đi đứng phải chống gậy nên ông đã giúp, đỡ đần tôi trong những lần nhảy trực thăng hay leo đồi lội suối trong các cuộc hành quân, ông luôn bên cạnh để bảo vệ tôi. Ông đã chết trong trại cải tạo năm 1979 vì bạo bịnh mà không có thuốc chữa. Thỉnh thoảng chúng tôi có gởi quà về gia đình để đền đáp công ơn ông đã giúp tôi suốt thời gian tôi làm việc tại Dĩ An.


Trong đời binh nghiệp của tôi có ba chiến sĩ cận vệ và luôn luôn sát cánh bên tôi trong các trận mạc nay đã ra người thiên cổ. Ngoài Nghĩa Quân Nguyễn Văn Giữ tôi vẫn còn nhớ và không quên ơn cố Trung Sĩ Nguyễn Văn Liễn, trước khi ông tử trận ở quận Bồng Sơn, tỉnh Bình Ðịnh ông là hạ sĩ thuộc toán Biệt Kích của tôi, lúc tôi còn là tiểu đoàn phó Tiểu Ðoàn 3 TQLC. Ông nầy đã tận tình lo cho tôi lúc bị tôi bị thương nặng nằm bịnh viện Huế và Ðà Nẵng. Còn một chiến sĩ nữa cũng luôn luôn sát cánh cánh bên tôi ngoài chiến trường là Hạ Sĩ I Nhứt Hồ, nhân viên truyền tin của tôi đã bị tử trận ở Vùng I Chiến thuật. Tôi luôn thành kính tưởng niệm và ghi ơn ba chiến sĩ nầy đã giúp tôi rất nhiều.


 


*Ðêm chờ sáng và cũng là đêm cuối cùng chấm dứt đời binh nghiệp của tôi đúng 21 năm


 


Tất cả các chiến sĩ Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân và viên chức quận, xã, ấp và CBXDNT cũng như CSQG trong quận đều tuân lệnh thượng cấp quyết ở lại cố thủ. Nhưng đến đêm 29 rạng 30 tháng 4, chúng tôi bị bỏ rơi chới với vì mất liên lạc với Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu tỉnh Biên Hòa và không biết phải nhận lệnh nơi đâu. Ðông Tây Nam Bắc chẳng còn ai yểm trợ, trong khi đó chúng tôi được tin tình báo là một trung đoàn Cộng Sản BV cùng chiến xa T54 đã di chuyển từ hướng Tân Uyên tới rừng Cò Mi phía Bắc quận Dĩ An rồi dừng lại đấy. Chiều hôm đó, tôi phải nhờ Pháo binh của căn cứ TQLC bắn chận mấy trăm quả 105 và 155 ly. Vị chỉ huy căn cứ Sóng Thần giúp tôi lúc đó là Trung Tá Ân và cũng là Chi Huy Trưởng TTHL/TQLC. Vị sĩ quan trực tiếp chỉ huy các pháo đội TQLC bắn yểm trợ là Ðại Úy Minh TQLC, hiện ông Minh đang sống cùng gia đình tại San Jose.


Chúng tôi tiến thối lưỡng nan, thôi đành phải liều quyết tử thủ tới đâu hay đến đó, đành phó mặc số phận cho Trời định.


Thật là một đêm hãi hùng, hồi hộp, tất cả từ quan tới lính với súng chống chiến xa, súng đại liên và súng cá nhân cầm tay, thức sáng đêm chờ địch nơi phòng tuyến. Tiếng súng pháo binh và đại bác của chiến xa ta và địch nổ vang dội từ hướng Hậu Nghĩa và căn cứ Sư Ðoàn 25 BB tại Củ Chi. Nhìn những ánh sáng hỏa châu chiếu chập chờn nơi cuối trời ở phương Tây, phương Ðông và phương Bắc, và nhìn về hướng Saigon thấy ánh đèn phi cơ trực thăng lên xuống, chúng tôi đoán là Mỹ đang tiếp tục bốc người của họ di tản, anh em chúng tôi rất não lòng không biết vận mạng quận Dĩ An nói riêng và vận mạng miền Nam sẽ ra sao? Mong chờ đến sáng rồi sẽ tính. Nhưng vào gần sáng toán quân thám thính ở tiền đồn gọi máy báo về Bộ Chỉ Huy Chi Khu là chiến xa địch đã đổi hướng bọc xa lộ vòng đai từ hướng Lái Thiêu trực chỉ Saigon.


 


* Giã từ vũ khí trong sự uất hận và tủi nhục


 


Quân lịnh buông súng rã hàng


Xé tan đời lính, vạn người khổ đau !


(Trích bài thơ Ðêm cuối cùng của Tuyết Lan)


Sáng hôm sau lúc 10 giờ, tiếng nói Ðại Tướng Dương văn Minh loan báo trên đài phát thanh Saigon ra lệnh tất cả các đơn vị buông súng đầu hàng. Cái tin sét đánh làm cho mọi người từ quan tới lính, cả trại gia binh và dân chúng đều bàng hoàng rơi lệ. Tôi liền dùng máy truyền tin thông báo cho các chiến sĩ và viên chức quận, xã, ấp hủy diệt tất cả tài liệu, hãy rời đơn vị và nhiệm sở với những lời chúc lành cùng họ và gia đình, và nói vài câu giã từ trong nghẹn ngào uất hận, không cầm được nước mắt.


Sau đó, vợ chồng chúng tôi và một số anh em chiến sĩ có gia đình tại Thủ Ðô rời căn cứ di chuyển về Saigon, vì chậm trễ sẽ rất nguy hại khi bọn Việt Cộng địa phương vào chiếm căn cứ. Nhưng sau đó chúng tôi được tin là đến chiều hôm đó bọn VC mới dám vào Chi Khu.


Toán di tản của chúng tôi gồm có một xe Jeep, trên xe có tôi, vợ tôi một tài xế và hai cận vệ, Thiếu Úy Tâm, BCH Chi Khu, và Ðại Úy Vân, giang đoàn trưởng Giang Cảnh sông Ðồng Nai, tỉnh Biên Hòa. Ðại Úy Vân là em vợ của tôi vì thương chị nên ở lại với chúng tôi trong đêm cuối cùng. Trưa ngày 29 tháng 4, 1975, theo lịnh của Bộ Chỉ Huy Giang Cảnh, Ðại Úy Vân cho tất cả tàu của đại đội giang cảnh về căn cứ ở Nhà Bè nhưng ông ở lại với chúng tôi từ chiều ngày ấy. Nếu ông muốn ra khơi để gặp Ðệ Thất Hạm Ðội thì quá dễ dàng. Theo sau xe Jeep của tôi còn có một chiếc xe GMC và một chiếc Dodge 4x 4 chở các anh em của Bộ Chỉ Huy Chi Khu đi theo.


Mới ngày nào khi ra khu phố quận hay vào xã ấp gặp gỡ đồng bào, anh em chúng tôi lấy làm hãnh diện với dân chúng vì công cuộc bình định lãnh thổ được tốt đẹp. Nhờ những sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân và công lao nhọc nhằn của các viên chức xã ấp, Cán bộ XDNT và lực lượng CSQG, nên đồng bào Quận Dĩ An được vui hưởng cảnh thanh bình trong nhiều năm qua.


Nhưng sáng hôm nay, khi chúng tôi đi ngang qua khu phố chợ Dĩ An, đông đảo dân chúng ngậm ngùi đứng nhìn chúng tôi đi qua, tôi cảm thấy xấu hổ mà muốn độn thổ vì nay mình là lính bại trận. Thoáng nhìn nét mặt u buồn của đồng bào tôi biết là họ đang âm thầm, lặng lẽ tiễn đưa và từ giã chúng tôi ra đi trong sự nghẹn ngào và thương tiếc! Anh em chiến sĩ chúng tôi buồn lắm vì phải bỏ họ lại trong tình thương và nỗi nhớ!


Ra đến ngã ba Cây Lơn và Quốc lộ số 1, toán BCH chúng tôi tháp tùng đoàn quân di tản của các đơn vị thuộc SÐ18BB, các đơn vị thuộc căn cứ Long Bình gồm có Công Binh, Pháo Binh, v.v… kẻ đi xe người đi bộ lũ lượt đi về hướng Gia Ðịnh để về Saigon. Ðến gần cầu Gò Dưa, xe Jeep của tôi bị vài tên du kích trong làng bắn một quả B40 nhưng không trúng và rơi nằm ngay giữa đường lộ trước đầu xe. Chú tài xế tránh quả đạn và phóng ga chạy nhanh cho ra khỏi tầm mắt mấy thằng du kích nầy. Thật buồn! và bực tức, tôi chửi thầm: Ðồ khốn kiếp! Trước đây một ngày chúng bây thấy bóng dáng anh em chiến sĩ chúng tao là chúng bây chạy chết cha! Bây giờ theo lịnh cấp trên chúng tao đã buông súng mà chúng bây hành động hèn hạ như thế. Nếu xe Jeep bị trúng một trái B40 thôi thì chắc chắn tôi và vợ tôi với vài anh em bị tiêu mạng.


Trên đường di tản từ Quốc lộ số 1 về Saigon, tới Gia Ðịnh chúng tôi gặp thấy nhiều xác chết của những người chiến sĩ Dù và BÐQ nằm rải rác đó đây lẫn lộn cả những thây của dân chúng có cả phụ nữ và trẻ con. Quang cảnh thật là vô cùng thê thảm. Khi về đến Chợ Lớn chúng tôi vẫn còn nghe lác đác những tiếng súng nổ ở hướng ngã tư Bảy Hiền của các anh em chiến sĩ Nhảy Dù có lẽ tức mình rồi bắn chỉ thiên như có vẻ không bằng lòng tuân lịnh đầu hàng.


Khi về tới nhà cha mẹ vợ tôi gần hãng Beer ở Chợ Lớn, chúng tôi từ giã các chiến sĩ của Bộ Chỉ Huy Chi Khu Quận Dĩ An để ai về nhà nấy. Các anh em khóc sụt sùi và hứa hẹn hôm nào sẽ trở lại thăm chúng tôi. Nhưng tôi tự nói trong lòng: Than ôi! Nước đã mất rồi, biết ngày mai sẽ ra sao???


Ngày 30 tháng 4, 1975 đã chấm dứt đời binh nghiệp của tôi đúng 21 năm, vì ngày nhập ngũ của tôi cũng vào tháng 4 năm 1954.


Vợ tôi đã chứng kiến những sự việc đã xảy ra tại quận Dĩ-An vào những ngày cuối cùng và thấy những thảm cảnh trên đoạn đường di tản về Saigon nên viết vài dòng thơ như những lời than thở khi nhớ đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 không bao giờ quên.

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội



Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 1 tháng 4, 2012)


 


L.H.H. và gia đình c/o Hải Yến T.


Nguyễn, Garden Grove, CA $390


Trần Tiến San, Westminster, CA $1,000 (Tiền phúng điếu của thân mẫu là bà quả phụ


Trần Ðiền nhũ danh Jeanne d’Arc Hà Thị Việt Nga)


Ðồng bào tại Dayton & vùng phụ cận (Vietnamese Association of Greater Dayton), OH $1,100 (c/o Binh V. Ðinh, Kettering, OH)


Phương Mai, Reading, PA $100


Tony Nguyễn, Westminster, CA $100


Vũ Lê (gồm Vũ M. Lê $20, Hiền Ngọc $20, Vị ầm danh $100), Oklahoma City, OK $140


Linh Trương, Stanton, CA $50


Tuan A. Phan, Highland, CA $50


Thuan Ly (99 Discount Variety), Tucson, AZ $10


Sương Võ, Farmers Branch, TX $50


Nguyễn Hữu Hạnh, Seattle, WA $30 (kèm hồ sơ TPB TrU Vương Văn Chưa Sq:140.470)


Cháu Minh (gia đình CSQG/KS) c/o O. Phan Tấn Ngưu, Westminster, CA $100


Châu Hồ, San Antonio, TX $100


Ngọc Hải Võ, Canada, $100


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ V:


 


Phạm V. Ðức, Loma Linda, CA $40


Bùi Richard, Jr., Corona, CA $300


Lâm S. Hùng, San Antonio, TX $25


Rotha Sơn CSQG, $40


Hoa Thịnh Ðôn, San Jose, CA $100


Georgia, Lilburn, GA $100


Hương Cà Mau, Fountain Valley, CA $200


Báo Tiếng Việt, San Diego, CA $200


Trần Quang Lâm, CSQG, $50


Quả phụ Nguyễn Kim Tiến, Irvine, CA $100


Cô Trần Thị Huy Lễ, Westminster, CA $100


Lê Văn Huyến, Des Moines, IA $100


Tây Ðô Lâm Tài Thanh, $100


Bang, Hawthorne, CA $200


Pháo Thủ Hùng, $100


Con, $280


Lạt Ma Khá Lạt, Bedford, TX $50


Lê Công Truyền, $50


Phạm Văn Tình, $55


Nguyễn Hiến, $20


Sói Biên Chánh, Westminster, CA $50


BÐQ Nguyễn Văn Ðại, Westminster, CA $40


LM Nguyễn Hải Khánh, $100


Nhanh, Judy Ma & Binh, $400


Phạm N. Kim, Winchester, CA $200


ÔB. Trần Quang Tuyến, Santa Ana, CA $100


Cựu TT Trần Thiện Khiêm, Westminster, CA $200


Chơn, Westminster, CA $100


Khắc Bình, Westminster, CA $100


Bà Nguyễn Thị Ngàn, Tustin, CA $100


Cô Nguyễn Caryn, Tustin, CA $300


ÔB. Pettis, Brookfield, WI $100


Bà Lê Thị Ưu, $100


ÔB. Nguyễn Văn Bút, Fairlaw, NJ $200


Nguyễn Thị Kim Loan, Burmingham, AL $100


ÔB. Vũ Mindy, Westminster, CA $100


Châu Viên & Nguyệt, Garden Grove, CA $200


Vị ẩn danh, $400


ÔB. Vũ Văn Chương, Irvine, CA, $2,000


Trần Kim Hạnh, Columbus, IN $100


Hồng Thiện Sơn, Winnetka, CA $300


Tôn Nữ Như Xuân, San Jose, CA $100


ÔB. Trương Can, Houston, TX $200


ÔB. Tô Văn Tiệp, Santa Ana, CA $160


Ô. Nguyễn Khắc Ðại, Garden Grove, CA $100


HS Phụng, Rosemead, CA $100


Toán GE Arizona, Gilbert, AZ $132


Bà Lương Kim Khánh, Arlington, VA $50


Bà Lee P. Vivian, Litchfield, VA $50


Bà Lương Thị Cúc, Gilbert, AZ $50


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Hoàng Duy Bẫy, Saigon, HS CLQ Sq:107.590. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Trò, Saigon, HS Nhảy Dù Sq:004.624. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Lẹ, Saigon, B2 TQLC Sq:170.540. Cụt chân phải.


Lưu Văn Nhâm, Saigon, NDTV. Cụt tay phải.


Trần Quang Hiền, Saigon, B1 Nhảy Dù Sq:119.329. Cụt tay phải.


Lý Trung Trực, Saigon, B2 CLQ Sq:145.300. Cụt chân trái.


Nguyễn Hữu Trung, Saigon, CLQ Sq:106.606. Liệt toàn thân. Bị thương ở cột sống.


Phạm Văn Chính, Saigon, ChU CLQ Sq:160.198. Cụt chân trái. Gãy chân phải.


Nguyễn Văn Chính, Saigon, B2 CLQ Sq:100.895. Gãy tay trái.


Hồ Văn Lợi, Saigon, B2 CLQ Sq:129.403. Bị thương ở bụng.


Phạm Văn Hân, Saigon, HS1 CLQ Sq:304.973. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Lảng, Saigon, TS1 TQLC Sq:700.407. Bị thương ở đầu.


Nguyễn Tuấn Ðức, Saigon, B2 CLQ Sq:510522. Cụt chân trái.


Nguyễn Phan Vân, Saigon, ChU CLQ Sq:112.309. Cụt chân phải.


Võ Thành Long, Saigon, B2 CLQ Sq:112.283. Cụt chân trái.


Ðỗ Văn Việt, Saigon, TS Nhảy Dù Sq:802.199. Cụt chân trái. Bị thương ở chân phải.


Phạm Văn Bình, Saigon, HS1 Nhảy Dù Sq:123.947. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Tâm, Saigon, HS Nhảy Dù Sq:200.485. Bị thương ở sọ.


Trương Văn Hoàng, Saigon, TS BÐQ Sq:127.893. Cụt tay phải.


Lê Khắc Tuấn, Saigon, TU KQ Sq:601.432. Cụt bàn chân phải.


Võ Văn Xuân, Saigon, NQ Sq:304.027. Cụt chân phải. Gãy chân trái.


Trần Văn Phôi, Saigon, B1 ÐPQ Sq:359.048. Cụt chân trái.


Kim Anh, Saigon, HS1 Thiết Giáp Sq:118.783. Cụt chân trái.


Trương Văn Tiền, Saigon, B2 Cụt chân phải.


Tạ Văn Ðực, Saigon, B2 CLQ Sq:117.253. Gãy chân trái.


Nguyễn Văn Kính, Saigon, B1 Nhảy Dù Sq:129.588. Cụt tay phải.


Ðào Ngọc Khanh, Saigon, B2 TQLC Sq:130.988. Cụt chân phải.


Phạm Văn Hiến, Saigon, B1 CLQ Sq:138.645. Cụt chân phải.


Nguyễn Tích, Saigon, B1 CLQ Sq:200.245. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Ánh, Saigon, B1 TQLC Sq:122.552. Cụt chân trái.


Hồ Văn Quí, Saigon, TU CLQ Sq:818.020. Cụt chân phải.


Lê Văn Ðẹp. Saigon, B1 Nhảy Dù Sq:108.512. Cụt chân trái. Gãy chân phải.


Lê Phước Tân, Saigon, ÐU CLQ Sq:154.606. Cụt chân phải.


Lê Văn Hồng, Saigon, HS CLQ Sq:803.682. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Lựa, Saigon, HS CLQ Sq:803.682. Cụt chân trái.


Thái Văn Ðậu, Saigon, CLQ Sq:152.568. Cụt chân phải.


Phạm Văn Quá, Saigon, HS Nhảy Dù Sq:157.661. Bịnh phổi.


Hoàng Ðình Hiệp, Saigon, TU CLQ Sq:600.919. Gãy chân trái.


Nguyễn Thanh Hùng, Saigon, B1 BÐQ Sq:106.359. Bị thương ở mặt. Mù mắt trái.


Trần Văn Hiền, Saigon, B1 CLQ Sq:128.206. Mù mắt trái.


Nguyễn Văn Minh, Saigon, B2 CLQ Sq:142.310. Cụt chân phải.


Trần Văn Lai, Saigon, B1 CLQ Sq:191.913. Cụt chân trái. Cụt 1 ngón tay trái.


Nguyễn Văn Trí, Saigon, B2 CLQ Sq:120.489. Gãy tay trái.


Lý Văn Châu, Saigon, B2 BÐQ Sq:123.754. Cụt chân trái.


Hồ Văn Bảy, Bình Dương, NQ Sq:371.953. Cụt chân trái.


Huỳnh Văn Phụng, Kiên Giang, B2 CLQ Sq:509.539. Cụt chân phải.


Thạch Siếp, Vĩnh Long, NQ Sq:479.070. Cụt chân phải.


Phạm Văn Mừng, Vĩnh Long, NQ Sq:823.819. Bị thương ở đùi phải.


Ðỗ Văn Chính, Tây Ninh, Sq:167.17?. Bị thương ở hông.


Lê Văn Diệu, Tây Ninh, Sq:110.416. MDVV 40%.


Ngô Hữu Minh, Tây Ninh, Sq:102461. Liệt thanh quản.


Lê Văn Ðực, Tây Ninh, Sq:030.461. Cụt chân phải.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Trần Thị Ba, Saigon, Quả phụ Cố B1 Võ Hữu Ngọc. Tử trận năm 1973.


Phạm Thị Gần, Saigon, Quả phụ Cố TS Nguyễn Văn Tài. Tử trận năm 1969.


Phạm Thị Chừ, Bến Tre, Quả phụ Cố HS1 ÐPQ Nguyễn Văn Hồ. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Sẩm, Ðồng Nai, Quả phụ Cố CSQG Nguyễn Văn Môn. Tử trận năm 1967.


Ðặng Thị Vân, Long An, Mẹ của Cố NQ Phạm Văn Hoa. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Dành, Long An, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Bả. Tử trận năm 19??


Huỳnh Thị Ý, Long An, Quả phụ Cố NQ Võ Văn Phu. Tử trận năm 1973.


Huỳnh Thị Mai, Kiên Giang, Quả phụ Cố B2 ÐPQ NguyễnVăn Giỏi. Tử trận năm 19??


Trần Thị Danh, Saigon, Mẹ của Cố HS HQ Trần Văn Dương. Tử trận năm 1968.


Hoàng Thị Phúc, Saigon, Quả phụ Cố TS Nguyễn Xuân Ái. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Lang, Vũng Tàu, Quả phụ Cố TS CLQ Trần Văn Khương, Tử trận năm 1971.


Vũ Thị Hoa, An Giang, Quả phụ Cố B1 CLQ Trần Văn Ðạo. Tử trận năm 1968.


Trần Thị Hai, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 ÐPQ Trần Văn Ân. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Ðương, Saigon, Quả phụ Cố NQ Giang Thanh Ðồng. Tử trận năm 1965.


Nguyễn Thị Làng, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố HS1 CLQ Nguyễn Văn Bình. Tử trận năm 1969.


Hồ Thị Xôm, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Châu. Tử trận năm 1970.


Ðỗ Thị Chuyên, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B2 TQLC Nguyễn Văn Khoái. Tử trận năm 1963.


Huỳnh Thị Ly, Saigon, Quả phụ Cố HS Huỳnh Hữu Ba. Mất năm 1971.


Nguyễn Thị Tư, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố HS1 CLQ Lê Văn Long. Tử trận năm 1972.


Lê Thị Kim Tư, Bình Thuận, Quả phụ Cố TS Búi Quang Miêu. Mất năm 19 71.


Lê Thị Hai, Kiên Giang, Quả phụ Cố HS1 CLQ Lê Văn Anh. Mất năm 19 71.


Lương Thị Tuyết, Cần Thơ, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Tư. Tử trận năm 1968.


Huỳnh Thị Bối, Khánh Hòa, Mẹ của Cố HS Lê Cầm Tử trận năm 1968.


Phạm Thị Ngọc, Saigon, Tổ phụ Cố Nguyễn Văn Quí. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Lương, Saigon, Quả phụ Cố TS Phạm Kim Sinh. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Minh Hương (Nhàn), Bà Rịa, Quả phụ Cố TS Nguyễn Hữu Thỉ. Tử trận năm 1973.


Lâm Thị Riệt, Ðồng Nai, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Hai. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Ngọc Anh, Ðồng Nai, Con Cố Xã trưởng Nguyễn Văn Hùng. Tử trận năm 19??


Trương Thị Xuân, Quảng Ngãi, Quả phụ Cố Trần Phước. Tử trận năm 19??


La Thị Kim Hên, Tây Ninh, Quả phụ Cố Biệt Kích Huỳnh Anh Kiệt. Tử trận năm 1964.


Bùi Thị Ngọc Hạnh, Ðồng Nai, Quả phụ Cố Huỳnh Văn Mai. Tử trận năm 1974.


Phan Thị Thanh, Tây Ninh, Quả phụ Cố Biệt Kích Lê Văn Cảnh. Tử trận năm 1968.


Lê Thị Ðôi, Tây Ninh, Quả phụ Cố Biệt Kích Nguyễn Văn Tần. Tử trận năm 1964.


Phan Thị Viễn, Bà Rịa, Quả phụ Cố NQ Võ Văn Sáu. Tử trận năm 19??


Nguyễn Thị Trang, Long An, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Sam. Tử trận năm 1975.


Trần Thị Lợi, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Bích. Tử trận năm 1971.


Trương Thị Thanh, Saigon, Quả phụ Cố HS Nguyễn Văn Hợi. Tử trận năm 1965.


Nguyễn Thị Dần, Khánh Hòa, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Lai. Tử trận năm 1967.


Nguyễn Thị Ba, Khánh Hòa, Tổ phụ Cố B2 TQLC Nguyễn Sang. Mất tích năm 19 73.


Bùi Thị Mát, Tây Ninh, Quả phụ Cố CSQG Nguyễn Văn Hạo. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Thị Bon, Long An, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Văn Tông. Tử trận năm 1972.


Phạm Thị Mết, An Giang, Quả phụ Cố ThS Lê Văn Bảy. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Cảnh, Tây Ninh, Quả phụ Cố HS1 Võ Văn Thành. Tử trận năm 1974.


Lê Thị Lẹ, Tây Ninh, Quả phụ Cố NguyễnVăn Tư. Tử trận năm 1968.

MAKINO JAPANESE RESTAURANT

Bảo hiểm xe giá rẻ tại Orange County sẽ giảm

 


Phỏng vấn bộ trưởng bảo hiểm California


 


Ðỗ Dzũng/Người Việt (thực hiện)


 





LTS.
Nhân dịp ghé Orange County, ông Dave Jones, bộ trưởng Bộ Bảo Hiểm California, dành cho nhật báo Người Việt cuộc phỏng vấn liên quan đến bảo hiểm xe giá rẻ. Bộ Trưởng Dave Jones từng là dân biểu tiểu bang từ năm 2004 đến năm 2010. Sau đó, ông đắc cử chức bộ trưởng với nhiệm kỳ 4 năm, từ 2010 đến 2014. Một trong những nhiệm vụ của Bộ Bảo Hiểm California (California Department of Insurance-CDI) là bảo đảm người mua bảo hiểm được bảo vệ, thị trường bảo hiểm ổn định, luật bảo hiểm được tôn trọng, công khai và công bằng.




 


Ðỗ Dzũng (NV): Xin ông cho biết có gì mới liên quan đến bảo hiểm xe trong những ngày tới.


Bộ Trưởng Dave Jones: Ðiều trước tiên tôi xin nói là bắt đầu từ 15 Tháng Năm, bảo hiểm xe giá rẻ tại Orange County sẽ giảm. Hiện nay, bảo hiểm xe giá rẻ tại Orange County là $358/năm. Sau ngày 15 Tháng Năm, nó sẽ được giảm xuống còn $340/năm.







Bộ Trưởng Dave Jones trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


NV: Vì sao có sự giảm giá như vậy?


Bộ Trưởng Dave Jones: Mỗi năm, chúng tôi đều điều chỉnh lại giá bảo hiểm dựa trên số tai nạn giao thông xảy ra tại mỗi quận hạt. Orange County là một quận hạt có diện tích nhỏ, nhưng lại có đông người. Vì thế, giá bảo hiểm xe tại đây khá cao so với hầu hết các quận hạt khác. Tuy nhiên, trong năm qua, số tai nạn giao thông ở đây có giảm. Vì vậy, trong quyền hạn luật cho phép, chúng tôi điều chỉnh giá bảo hiểm cho phù hợp.


NV: Những ai có đủ tiêu chuẩn mua bảo hiểm giá rẻ?


Bộ Trưởng Dave Jones: Phải đủ 19 tuổi, đang lái xe với ít nhất 3 năm kinh nghiệm. Có hồ sơ lái xe tốt và chiếc xe đang lái có trị giá thị trường không quá $20,000. Có thu nhập theo mức hiện nay là $27,075/năm cho gia đình một người, $36,425/năm cho gia đình hai người, $45,775/năm cho gia đình 3 người, và $55,125/năm cho gia đình 4 người. Nếu muốn biết thêm về tiêu chuẩn thu nhập, quý vị có thể vào trang nhà www.mylowcostauto.com/qualifications.php để tìm hiểu.


NV: Làm sao mua bảo hiểm giá rẻ, nếu đủ tiêu chuẩn?


Bộ Trưởng Dave Jones: Có hai cách. Thứ nhất, gọi điện thoại trực tiếp cho chúng tôi, tại số miễn phí 1-866-602-8861, từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều (giờ California). Nếu quý vị muốn nói tiếng Việt, chúng tôi sẽ có người thông dịch ngay tại chỗ. Chúng tôi sẽ cho quý vị biết công ty bảo hiểm nào thuộc hệ thống bán bảo hiểm xe giá rẻ và được chúng tôi chấp thuận. Rồi quý vị mua.


Thứ hai, quý vị có thể vào trang nhà www.mylowcostauto.com để tìm hiểu và mua bảo hiểm giá rẻ theo quy định, nếu đủ tiêu chuẩn.


NV: Có cách nào nhanh hơn để mua bảo hiểm giá rẻ không?


Bộ Trưởng Dave Jones: Sử dụng “smart phone.” Quý vị có thể dùng điện thoại “text” chữ “low cost” cho số “65374.” Sau đó, quý vị sẽ được “text” lại hỏi số “zip code.” Sau khi quý vị “text” số “zip code” lại, quý vị sẽ được “text” lại tên của công ty môi giới bán bảo hiểm xe giá rẻ. Nên nhớ, đây là công ty nằm trong chương trình được Bộ Bảo Hiểm California chấp thuận.


NV: Ngoài vụ “texting,” có gì mới liên quan đến bảo hiểm xe ở California không?


Bộ Trưởng Dave Jones: Giấy chứng nhận có mua bảo hiểm xe. Sau khi thi đậu lái xe, quý vị phải mua bảo hiểm xe trước khi được cấp bằng lái. Trước đây, phải mất hai tuần công ty bảo hiểm mới cấp giấy chứng nhận mua bảo hiểm. Bây giờ, qua đề nghị thay đổi của chúng tôi, quý vị có thể nhận giấy chứng nhận tạm thời đã mua bảo hiểm, để lấy bằng lái ngay. Ðiều này có nghĩa là quý vị không phải chờ hai tuần như trước đây nữa.


NV: Câu hỏi sau đây có vẻ không cần thiết lắm. Nhưng xin ông nhắc lại, tại sao người lái xe ở California phải mua bảo hiểm xe vậy?


Bộ Trưởng Dave Jones: Ðây là luật, bắt đầu được áp dụng từ năm 1996, bắt buộc mọi người lái xe phải mua bảo hiểm xe. Chúng tôi là cơ quan áp dụng luật.


NV: Nếu không mua bảo hiểm xe thì sao?


Bộ Trưởng Dave Jones: Nếu không mua bảo hiểm, khi bị bắt, quý vị có thể bị treo bằng lái, treo giấy đăng bộ xe (có nghĩa là xe đó không được lưu thông), xe bị kéo và bị phạt tối thiểu là $800. Thử nghĩ xem, cái giá phải trả khi không mua bảo hiểm xe, $800, cộng với tiền kéo xe, trên $1,000 như chơi, chưa kể những phiền phức khác.


NV: Nhưng thưa ông, cảnh sát đâu có chặn người đang lái xe để hỏi giấy bảo hiểm?


Bộ Trưởng Dave Jones: Ðúng là như vậy, nhưng trong thời gian qua, các cơ quan công lực ngày càng tổ chức nhiều vụ chặn xe để kiểm tra bằng lái hoặc lái xe có uống rượu (DUI). Khi đó, họ có thể hỏi giấy bảo hiểm. Như vậy, không cần quý vị vi phạm luật giao thông hoặc bị tai nạn mới bị chặn và hỏi giấy bảo hiểm. Tốt hơn hết là nên mua bảo hiểm xe để tránh những phiền phức khác có thể lớn hơn, ví dụ như vừa bị phạt $800 vừa bị bồi thường, ảnh hưởng đến tài sản khác của mình.


NV: Một số trường hợp mua bảo hiểm tại California, nhưng khi bị tai nạn mới biết công ty bảo hiểm đó không thuộc tiểu bang này, và mức bồi thường của họ có thể khác. Ông giải thích sao trường hợp này?


Bộ Trưởng Dave Jones: Bất cứ công ty nào ngoài tiểu bang California mà muốn bán bảo hiểm tại đây đều phải được chúng tôi đồng ý và phải theo luật tiểu bang. Có thể có trường hợp như sau: quý vị sống ở tiểu bang đó, rồi mua bảo hiểm ở đó. Khi chuyển về sống ở California, có thể chính sách bồi thường không giống như ở tiểu bang cũ. Trong trường hợp này, trước khi chuyển về sống ở California, quý vị nên báo cho công ty bảo hiểm biết, để họ điều chỉnh, nếu có sự khác biệt. Trong bất cứ trường hợp nào, nếu có thắc mắc, quý vị có thể gọi cho số điện thoại “hotline” tại số 1-800-927-4357 để được giúp đỡ.


NV: Xin cảm ơn ông trả lời phỏng vấn.

Người mua thị trấn Buford muốn làm ‘showroom’ hàng Việt

 


SÀI GÒN (NV) Ông Phạm Ðình Nguyên, người bỏ ra $900,000 mua “thị trấn một người” Buford ở tiểu bang Wyoming tiết lộ với báo Tuổi Trẻ ở Sài Gòn rằng ông sẽ biến thị trấn này thành “showroom” giới thiệu hàng Việt Nam.










Ông Nguyên (phải) chủ nhân mới của thị trấn Buford. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Ông Nguyên được báo Tuổi Trẻ trích lời nói: “Tôi chỉ xem Buford như là một phần của nước Mỹ, một thị trường lớn và nhiều tiềm năng cho hàng Việt Nam. Buford có thể sẽ là một showroom giới thiệu những sản phẩm, thương hiệu Việt Nam, cùng với những mặt hàng hiện đang bán trong cửa hàng 200m2 này!”


Ông Phạm Ðình Nguyên hiện là tổng giám đốc Công ty Dịch vụ Phân phối Tổng hợp Quốc tế.


Theo báo Tuổi Trẻ, “Trước đó ông Phạm Ðình Nguyên đã có bảy năm kinh nghiệm làm việc tại Coca-Cola Việt Nam với các vị trí khác nhau trong bộ phận phát triển kinh doanh và tiếp thị thương mại. Sau đó chuyển sang làm cho Nokia Việt Nam trong hai năm trước khi giữ vị trí phó tổng giám đốc phụ trách phát triển kinh doanh Công ty Cổ phần Hàng gia dụng Quốc tế. Gần đây nhất, ông Nguyên giữ vị trí giám đốc toàn quốc kênh hiện đại cho Tập đoàn Kinh Ðô.”


Ông Nguyên kể với báo Tuổi Trẻ về buổi đấu giá hồi tuần trước rằng, “Khởi điểm với $100,000. Giá sau đó bắt đầu được nâng lên $150,000, $200.000, rồi $250,000… Ðến mức giá $600,000, nhiều người tham gia đã bỏ cuộc. Khi giá nâng lên 750,000, chỉ còn ông Nguyên và một người đấu giá online (thông qua điện thoại di động). Lúc này, cuộc đấu tay đôi căng thẳng với từng bước giá $10,000-$15,000, do ai cũng muốn được sở hữu Buford, thị trấn lâu đời thứ hai tại bang Wyoming.”


Vẫn theo lời ông Nguyên thuật lại, “Người đấu giá online chỉ bỏ cuộc khi giá được nâng lên $900,000.”


Ông Nguyên còn cho biết theo quy định, trong 30 ngày kể từ ngày đấu giá nếu người thắng cuộc không thanh toán phần còn lại của số tiền thì sẽ mất khoản tiền đặt cọc 10%. “Vì vậy, sẽ không có chuyện đấu giá ‘chơi cho vui’ hoặc lấy tiếng như ở VN xong ‘bỏ của chạy lấy người,’” ông Nguyên nói với báo Tuổi Trẻ.


Báo Tuổi Trẻ trích dẫn tài liệu đấu giá do Williams & Williams cung cấp cho ông Nguyên cho hay, “lợi nhuận đem lại cho ông Don Sammons trong năm 2011 là 150,000 USD, chủ yếu đến từ cửa hàng tiện lợi, trạm xăng, tiền thuê trạm điện thoại và tiền đặt các hộp thư bưu điện của chính phủ.” (KN)

Trung Quốc bắt đầu cho du lịch đến Hoàng Sa

 


BẮC KINH (NV) Bắc Kinh tiếp tục ra sức đe dọa Việt Nam và Philippines trong cuộc tranh chấp chủ quyền quần đảo Trường Sa đồng thời cổ võ cho chương trình du lịch đến quần đảo Hoàng Sa.









Một góc quần đảo Hoàng Sa. (Hình: Xinhua.net)


Tân Hoa Xã của Trung Quốc loan tin, công ty vận tải biển Hải Hiệp đưa tàu du lịch Coconut Princess thực hiện tuyến du lịch đường biển từ Tam Á, tỉnh Hải Nam, đến đảo Ðá Bắc thuộc quần đảo Hoàng Sa vào tối 6 tháng 4, 2012.


Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị, hôm 9 tháng 4 lên tiếng phản đối “Trung Quốc ngay lập tức phải ngừng các chuyến du lịch đến Hoàng Sa, chấp hành nghiêm chỉnh Nguyên Tắc Ứng Xử Trên và không có thêm hành động làm phức tạp tình hình ở Biển Ðông.”


Ông Lương Thanh Nghị nói thêm, “hoạt động nói trên của Trung Quốc là bất hợp pháp và vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam.”


Ngày 7 tháng 4, 2012, tờ Hoàn Cầu Thời Báo của Trung Quốc nói rằng chương trình tổ chức du lịch tới quần đảo Hoàng Sa “giúp củng cố chủ quyền lãnh thổ.”


Tuần trước, một số báo ở Trung Quốc đã thuật lời của viên chức tỉnh đảo Hải Nam xác nhận chương trình đưa du khách từ cảng Tam Á hay cảng Hải Khẩu (trên đảo Hải Nam) tới quần đảo Hoàng Sa.


“Bất cứ sự phát triển du lịch nào của Trung Quốc đến Tây Sa (Hoàng Sa của Việt Nam) cũng sẽ bị phản ứng mạnh mẽ của các nước trong vùng. Nhưng điều đó cũng không gây trở ngại gì cho các nỗ lực (tổ chức du lịch) của Trung Quốc.” Hoàn Cầu Thời Báo viết.


“Phát triển du lịch Tây Sa (Hoàng Sa) có thể là sự đột phá đối với Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Trung Quốc nên khẳng định lập trường của mình qua những hành động như vậy. Thế giới phải làm quen dần với những hành động hợp pháp của Trung Quốc.”


Trung Quốc đã cướp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ năm 1974 sau một trận hải chiến với Hải Quân VNCH.


Từ giữa tuần trước đến nay, Hoàn Cầu Thời Báo (con đẻ của Nhân Dân Nhật Báo, Bắc Kinh) liên tiếp có các bài bình luận, phân tích liên quan đến khu vực Biển Ðông (mà họ gọi là Nam hải). Các bài viết đó đả kích từ Ấn Ðộ, Philippines đến Việt Nam.


Ðả kích Ấn Ðộ, ngày 9 tháng 4, 2012, vì Ấn tuyên bố không lùi bước trước các đe dọa của Bắc Kinh đối với kế hoạch của công ty ONGC hợp tác với Petro Vietnam dò tìm dầu khí. Ngoại Trưởng Ấn Ðộ S.M. Krishna tuyên bố mấy ngày trước là Biển Ðông là tài sản chung của thế giới, công phải của riêng nước Trung Quốc.


Ðả kích Philippines, ngày 8 tháng 4, 2012, vì Philippines đưa ra kế hoạch, với sự hậu thuẫn của Việt Nam, các nước ASEAN xây dựng một bộ quy tắc ứng xử để tránh xung đột với nhau vì tranh chấp biển Ðông trước khi thảo luận với Bắc Kinh.


Ngày 6 tháng 4, 2012, Hoàn Cầu Thời Báo lớn tiếng nói đừng tưởng các nước khác liên kết với nhau bao vây mà có thể cô lập được Trung Quốc.


“Những nước nhỏ như Philippines đang cầm đầu gây sóng gió, Trung Quốc nên dạy cho chúng một bài học. Có nhiều cách khả thi để làm như thế kể cả việc dùng chiến thuật cây gậy và củ cà rốt.” Hoàn Cầu Thời Báo viết.


Chủ Tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Ðào đến Phnom Penh dùng 5 tỉ đô la tiền viện trợ để áp lực Cambodia không đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Ðông vào nghị trình Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN. Dù vậy, Philippines vẫn nêu vấn đề và được Việt Nam hậu thuẫn cho việc các nước của hiệp hội hoàn thành một bộ quy tắc ứng xử trước khi thảo luận với Bắc Kinh.


Không cản được, ngày 8 tháng 4, 2012, Hoàn Cầu Thời Báo mỉa mai rằng kế hoạch của Tổng Thống Philippines Aquino thế nào cũng sẽ thất bại vì nó “không thích hợp với lợi ích của nhiều nước thành viên ASEAN.”


Bắc Kinh đã đem mối lợi kinh tế, viện trợ và tín dụng để quyến rũ các nước ASEAN hậu thuẫn cho lập trường của mình.


Ngày 9 tháng 4, 2012, Hoàn Cầu Thời Báo cho tướng diều hâu La Viện đe dọa rằng “đây là cơ hội chót” để Philippines giải quyết các tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc.


“Sự tính toán sai lầm lớn nhất của Philippines là họ phỏng đoán quá thấp sức mạnh và ý chí của Trung Quốc trong việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ.” Tướng La Viện nói.


Tuy La Viện không phải là phát ngôn viên chính thức, nhưng một tờ báo đảng có tầm cỡ và nằm dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trung Ương Ðảng Trung Quốc, ít nhất cũng phản ảnh hay được bật đèn xanh để phát ngôn đe dọa.


Gần đây, báo chí Trung Quốc đưa tin Bắc Kinh cho mở thầu 19 lô trên biển Ðông trong đó có các lô sát với quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Việt Nam đã lên tiếng phản đối nhưng làm được gì hơn. (TN)

Tin mới cập nhật