Trả lời một số câu hỏi của độc giả


Câu hỏi 1:
Tôi trồng cây mãng cầu xiêm chỉ lèo tèo vài trái. Tôi có nghe người ta dạy nên cột các cành cây gần nhau thì hoa dễ thụ phấn hơn. Thưa ông điều đó đúng không? Xin ông chỉ cho cách thụ phấn bằng tay.


  Nên làm vào buổi sáng hay buổi chiều? Cách lấy phấn như thế nào? Xin ông chỉ chi tiết, vì tôi nhìn thấy hoa có 3 cánh úp vào nhau, không thấy nhị đâu cả. Cám ơn ông.


Kha Tạ


 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời: Tôi chắc cây mãng cầu của ông là loại mãng cầu Nam Mỹ, xin ông vui lòng xem câu giải đáp tương tự trong vài tuần trước trên Người Việt online.


 


Câu hỏi 2:


Gửi nhà văn Nguyễn Dũng Tiến



Royal Lee (sacherries.co.za)


Tôi là độc giả của báo Người Việt Online, có đọc bài viết của ông về cách chăm sóc và tưới cây như thế nào vừa đủ để cây khỏe mạnh và có nhiều trái, tôi tất thích, mong nhà văn đăng thêm nhiều bài nữa để chúng tôi học hỏi thêm. Tôi cũng có câu hỏi nhờ nhà văn chỉ, làm cách nào để ngăn ngừa ong khỏi chích vào trái, vì khi ong chích vào trái cây thì trái sẽ bị teo lại không lớn được và bên trong có sâu. Chúc nhà văn được nhiều sức khỏe.


Duong San Antonio TX


 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời: Cám ơn ông đã theo dõi những chia sẻ của chúng tôi. Hiện có nhiều loại sâu bọ, côn trùng đang định cư lậu tại những tiểu bang ở miền Nam Hoa Kỳ, chúng không tự di chuyển, chúng được đưa vào nội địa Hoa Kỳ bởi những di dân có gốc ở những quốc gia tại Thái Bình Dương. Nhiều khi vô tình, nhiều người trở lại Hoa Kỳ sau lần thăm viếng cố hương đem theo những loại trái cây đặc sản của xứ sở. Trong những loại trái cây đó có thể chứa trứng sâu bọ, hoặc trong trái hoặc lẫn trong lớp vỏ, đôi khi mắt thường của chúng ta không thể thấy được, với nhiệt độ ấm của những tiểu bang miền Nam, loại sâu bọ đó phát triển.


Có thể liệt kê một vài loại đang hoành hành như ruồi Ðịa Trung Hải, ruồi Mễ Tây Cơ, ruồi Á Châu, con xén tóc… những loại vừa kể gây thiệt hại nặng cho nền canh nông của nhiều quốc gia. Ruồi Ðịa Trung Hải đã ngoài vòng kiểm soát tại Âu Châu, ngay tại Paris, những ông tây, bà đầm mua trái cherry trong siêu thị lớn, đem về rửa, nhắm mắt bỏ miệng ăn dù biết bên trong trái, hầu như đến tám mươi phần trăm trái đều có ấu trùng (dòi). Bên Âu Châu, người ta phải tự làm quen với những nghịch cảnh như vậy. Những giống ruồi chúng tôi lược qua ở phần trên đều là những ruồi sống nhờ mật của trái hoặc trái chín, chu kỳ sống của chúng cũng khá ngắn, chúng không thể sống qua được mùa lạnh. Trước đó, chúng đã gởi gấm trứng của chúng trên những trái cây non, ấu trùng nở ra và có thể tự sống ngay bằng trái cây đó và làm trái bị teo hoặc thối, gần đến mùa lạnh, những trái rơi xuống đất có trứng ruồi, trứng sẽ nằm trong đất cho đến mùa xuân sau khi trời ấm sẽ nở và lại làm thành một chu kỳ tiếp. Trứng ruồi nở sớm hay muộn ảnh hưởng bởi độ nóng, mùa nóng là mùa nhiều loại trái cây chín.


Trở lại câu hỏi của ông, tôi không nghĩ là ong làm hỏng trái, ong khi hút mật từ hoa, đôi khi có thể làm trái bị dị dạng nhưng không đẻ trứng trong trái để trái bị hư. Ông sẽ không làm gì hết, canh nông của tiểu bang và liên bang lo giải quyết những loại côn trùng đó bằng cách thả những con ruồi đực cùng loại vào những khu vực đang bị hoành hành, loại ruồi này được nuôi trong phòng nghiệm, bên ngoài chúng sẽ làm việc đực, cái bình thường với những ruồi cái bên ngoài và làm những ruồi cái bên ngoài biến thành vô sản. Chúc ông vui mạnh.


 


Câu hỏi 3: Thưa anh Nguyễn Dũng Tiến, trong bài trước anh có dạy cách tỉa bớt hoa của cây bưởi. Tôi có thắc mắc. Tại sao mình không đợi cho hoa tượng hình thành trái non đàng hoàng, bấy giờ mình mới tỉa bớt trái non, cho chắc ăn. Anh dạy tỉa bớt hoa, lỡ những hoa còn lại nó không tượng thành trái thì mất cả chì lẫn chài sao?


NgaHoang


 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời: Nếu ông hoặc bà đã từng theo dõi những bài viết trước, đừng quan ngại việc mất cả chì lẫn chài. Những trại trái cây lớn, mùa hoa nở rộ, họ phải thuê máy bay để xịt một hóa chất (tôi quên mất tên) làm cháy hơn nửa phần hoa đang nở trên cây. Nếu tưới đúng và phân bón đúng, những hoa còn lại vẫn đậu trái bình thường, tâm lý chung của những gia chủ, không ai nỡ bẻ bỏ bớt trái non. Nhưng nếu không bỏ bớt hoa ngay từ khởi đầu, để hoa tượng thành trái, chúng ta đã để mất uổng một số năng lượng của cây, thay vì dùng nó để dồn vào những trái còn lại. Trường hợp để hoa tượng thành trái non và trái non đó lớn bằng cái chén cơm. Nếu chúng ta tưới không đúng, trái cũng vẫn có thể rụng như thường. Chỉ cần tưới cho đúng, trái đậu dễ dàng. Chúc vui.



Bưởi (Hình Mimosa/Los LA)


Câu hỏi 4: Tôi có cây cherry Mỹ mua ở Home Depot, trồng đã hơn 10 năm nhưng không có trái, có người nói với tôi, cây tôi là cây đựỳc, có phải không? Vậy ông có bán cây cái không? hoặc chỉ tôi cách nào cho có trái. Thành thật cám ơn.


Tưởng Mai


 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời: Cây cherry không có cây đực hoặc cây cái như những cây Pistachio, cây kiwi, cây bạch quả, v.v… nếu ông hoặc bà ở ngay miền Nam California, những giống cherry cũ như Bing, Black tartarian, Rainier v.v… không thể đậu trái được vì chúng ta không có đủ giờ lạnh cho những cây này, giống cây ăn trái này đòi hỏi 700 giờ lạnh ở nhiệt độ 45 độ F của cả năm, miền Nam Cali. chỉ có hơn 400 giờ. Tuy cây cherry không có đực, cái nhưng chúng cũng cần một giống cherry khác nở hoa cùng thời điểm để giúp nhau thụ phấn dễ dàng hơn giống như những giống mận (plum), lê Tầu, táo Tầu, v.v… Hiện nay chúng tôi có những giống mới thích hợp cho miền Nam Cali. như Royal Lee, Mini royal, Stella, những giống này đã được thử nghiệm hơn mười năm qua bởi một vườn cây khá lớn, L.E, Cooke, kết quả tốt. Ngoài ra, cây cherry có thể trồng trên núi cao của Pasadena, hoặc Riverside gần Big Bear. Có người thử trồng ở hướng Ðông Bắc để bớt sức nóng cho cây, đồng thời khi dư đá lạnh, đổ đầy quanh gốc cây để tạo thêm độ lạnh cho cây, nhưng cũng rất ít trái, chỉ có ba giống vừa kể trên đậu được trái và cả ba giống trái đều rất ngon.

C-minus is for anatomy

By ANDREW VO


 


 


Until now, all I have had to report are the mostly positive tales of my first-year experiences at Chapman University.


 


I now have seen the other side. It’s called anatomy.


 


Off the high of my fun and successful first semester, I decided to enroll in this class. It isn’t a requirement for my pre-med major, but I decided to take anatomy as a sort of resume booster for my med school application. It seems that the idea has backfired.


 


After a half-semester’s worth of exams and quizzes, I calculated, with some dread, my grade. It’s a C-. Ouch.


 


I wasn’t expecting to breeze through this class with little effort or without prior experience. We read about 200 pages of material in two weeks, followed by a 60-question exam. Sounds pretty typical of what I’ve encountered so far in college.


 


But I didn’t expect to struggle either. Maybe the most valuable lesson this class has taught me is that professors are like students. We have different learning styles, and they have different teaching styles. My style and his style just don’t mesh very well, apparently.


 


My first test was disastrous. For the next test, I read through the materials for a fourth time. My grade got lower.


 


At least I have the confidence in myself to know this is an aberration. Some people have suggested to me that maybe I had made a mistake entering college at age 15. Maybe I wasn’t mature enough and not ready. This is my biggest pet peeve.


 


It really gets on my nerves when someone tells me, “You’re crazy for graduating early,” or, “If I were you, I wouldn’t have wasted my life like that. You missed out on so many things.”


 


Every time I hear these statements, the first thing that crosses my mind is, “I’m sorry, have you ever had time to sit down with me to get to know me?” People jump to conclusions when they don’t even understand who I am or what led me to attend Chapman University at such a young age. The more people I meet, the more I hear this. I didn’t come to Chapman University to earn the next spot on a gossip magazine; I came to learn.


 


And last time I checked, education was supposed to better you, not ruin you. Except for anatomy, I feel way better off.


 


I haven’t decided whether to drop this class before the deadline on Friday or if I will muddle through. I am going to have lunch with the Chapman chancellor again in the near future and will ask for some guidance in surviving challenges like this that come up over the next three years.


 


Aside from the current purgatory that is anatomy, word got out that there was a 16-year-old honors student at Chapman University, so someone from the Panther, the campus newspaper, interviewed me. Here’s the link: http://www.thepantheronline.com/a-e/freshman-16-driven-to-college-early-by-passion-for-medical-future-1.2827704#.T4JlI5pSRsA if you would like to read it.


 


My other news: After communicating with the professor who offered me a research position, I will be doing the internship in the summer when my schedule is much less hectic.


 


I just finished my spring break; the much-needed relaxation time was great. I enjoyed every moment of it, but time goes too fast, and the next round of exams begins. With just six weeks left, there’s a small feeling of optimism in me saying it’s almost summer, but the rest of me is dreading the next anatomy class.


 


Until the next time. It looks like I’ll be really occupied for a while.


 


Former child actor Andrew Vo recently turned 16 and is a freshman at Chapman University. Follow him on Twitter @VoAndrew for updates ― when he has time to tweet.


 

Trần Thu Hà hội ngộ Ðình Bảo tại Lạc Cầm


WESTMINSTER (NV) –
Hai đêm nhạc mang chủ đề “Xưa và Nay” sẽ được tổ chức vào 9:00 tối ngày Thứ Sáu, 13 và Thứ Bảy, 14 Tháng Tư, tại hội quán Lạc Cầm, Westminster, California.



Ca sĩ Trần Thu Hà. (Hình: Trần Thu Hà cung cấp)


Khách mời đặc biệt cho cả hai đêm nhạc sẽ là ca sĩ Trần Thu Hà và ca sĩ Ðình Bảo.


Nếu nói về ca sĩ Trần Thu Hà thì “không còn gì phải bàn,” vì cô từng được trao tặng danh hiệu một trong năm Diva Việt Nam vào thập niên 80s-90s, sở trường của Trần Thu Hà là nhạc thính phòng, cô “chuyên trị” hầu hết những ca khúc nhạc tiền chiến hay nhạc của các nhạc sĩ tên tuổi, như Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Ðức Huy,…


Ca sĩ Ðình Bảo là khuôn mặt mới, một giọng hát “sạch,” sáng, mềm mại, lãng đãng, nhưng đầy nam tính với chất giọng barriton trầm ấm, mạnh và khỏe.


“Ðến với hai đêm nhạc ‘Xưa Và Nay’ quý vị sẽ được thưởng thức những ca khúc tiền chiến, hay những bài hát chỉ mới vừa hôm qua, đã và đang được nhiều người yêu thích, qua hai tiếng hát Trần Thu Hà và Ðình Bảo.” Nhạc sĩ Sĩ Dự, chủ nhân hội quán Lạc Cầm, cho biết.


“Ðây không phải lần đầu tiên Trần Thu Hà hát chung với Ðình Bảo, nhưng vì chỉ muốn giới thiệu đến giới thưởng ngoạn Quận Cam một tiếng hát mới, một người trẻ có nhiều tài năng, lại là học trò của thân phụ Thu Hà, là thầy Trần Hiếu, nên đêm nhạc này coi như là một sự kết hợp mới lạ đúng theo sự sắp xếp mỗi tháng có một đôi lần nhạc thính phòng đặc biệt tại hội quán Lạc Cầm.” Ca sĩ Trần Thu Hà bộc bạch.


Cô nói thêm, đêm Thứ Sáu, 13 Tháng Tư, sẽ là đêm hai ca sĩ trình bày những ca khúc nhạc xưa của các nhạc sĩ Văn Cao, Dương Thiệu Tước, Ðoàn Chuẩn, Từ Linh, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên,… Còn sang đến ngày Thứ Bảy, 14 tháng Tư, thì khán giả sẽ được thưởng thức một không khí hoàn toàn khác hẳn, với những ca khúc của các nhạc sĩ thời nay như Phú Quang, Ðức Huy, Trịnh Công Sơn…


Chương trình cũng sẽ giới thiệu đến khán giả một vài ca khúc của Ðình Bảo và Trần Thu Hà. (Ð.T.)

Calif. finds toxins in ‘nontoxic’ nail polishes


Photo courtesy of www.beautybeadsbooks.blogspot.com


 


 


By JASON DEAREN, Associated Press


 


            SAN FRANCISCO  — Some nail polishes commonly found in California salons and advertised as free of a so-called “toxic trio” of chemicals actually have high levels of agents linked to birth defects, according to state chemical regulators.


            A Department of Toxic Substances Control report to be released today determined that the mislabeled nail products have the potential to harm thousands of workers in more than 48,000 nail salons in California, and their customers.


            The use of the three chemicals in nail products is not illegal if properly labeled. But agency officials said the false claims may be a violation of a state law that requires disclosure of harmful chemicals in consumer products. A final decision on whether the companies will face legal action, which can include fines and an order to attach warning labels to their products, will be made by the state attorney general.


            Investigators randomly chose 25 brands of polishes that are available only at nail salons, including a number of products claiming to be free of the chemicals toluene, dibutyl phthalate (DBP) and formaldehyde, which are known as the toxic trio. Regulators said exposure to large amounts of the chemicals has been linked to developmental problems, asthma and other illnesses.


            Investigators found that 10 of 12 products that claimed to be free of toluene actually contained it, with four of the products having dangerously high levels.


            The report also found that five of seven products that claimed to be “free of the toxic three” actually included one or more of the agents in significant levels.


            The agency said it did not have enough data to accurately estimate how many people were being exposed to the chemicals through the products.


            “We know there are exposures at salons, both to workers and customers, and we’re concerned about potential harm,” said Karl Palmer, the DTSC’s pollution prevention performance manager who oversaw the report.


            “Our strategy first and foremost is to shed light on the reality of what’s in these products and put this information out to everyone.”


            Among the products tested that the state says were mislabeled were: Sation 99 basecoat, Sation 53 red-pink nail color, Dare to Wear nail lacquer, Chelsea 650 Baby’s Breath Nail Lacquer, New York Summer Nail Color, Paris Spicy 298 nail lacquer, Sunshine nail lacquer, Cacie Light Free Gel Basecoat, Cacie Sun Protection Topcoat, Golden Girl Topcoat, Nail Art Top-N-Seal and High Gloss Topcoat. The polishes are not available in stores and can be purchased only at a nail salon.


            The DTSC said all three chemicals are linked to chronic health conditions when inhaled, and that the 121,000 licensed nail care technicians who work in the salons, many of them young Asian American women, are most at risk.


            The agency said the salons are often poorly ventilated, leading to exposure to a number of harmful chemicals.


            Loann Tran, co-owner of Happy Nails in Salinas, Calif., said she can only control certain elements of workplace safety for the handful of workers and customers in her salon: better ventilation and equipment sterilization. She cannot force manufacturers to accurately label products, she said, and hopes the report will help.


            “They have to be responsible for what they are doing with their products. It’s shocking,” Tran said. “We work in this field, and we need this knowledge to help make our environment healthier.”


            Because of these workplace health issues, some cities around the nation have passed laws seeking to increase safety for workers and customers at nail salons.


            San Francisco passed an ordinance in October 2010 that gives a “green seal” to salons that voluntarily choose to use nail polishes free of the three chemicals included in the DTSC’s report. New York City had a similar ordinance to recognize salons that choose products devoid of the toxic trio.


            “We are alarmed by the results of this report,” Julia Liou, co-founder of the California Healthy Nail Salon Collaborative and a public health administrator for Asian Health Services, said in a statement. “The misbranding of products is not only a major public health problem, but also interferes with a salon worker’s right to a safe and healthy work environment. ”


            DBP has been banned in nail products in the European Union, which has strict limits on the amount of formaldehyde and toluene that can be used.


            Doug Schoon, a scientist who works with the Nail Manufacturers Council, agreed that mislabeling products should never be done, but said that proper ventilation and training of salon workers are much more important to preventing negative health effects. He said the levels of toluene and other chemicals found in the nail polishes featured in the report did not pose a serious threat.


            He said the “need for appropriate ventilation for the work you’re doing, whether it be in printing shops or other workplaces, is a huge area of opportunity that the (DTSC) should be focusing on. ”


            The California attorney general’s office said it will have to review DTSC’s findings before making a decision on any legal action.


            “We will need to examine the data for compliance with Prop. 65 and other state laws,” said Lynda Gledhill, a spokeswoman for the attorney general’s office.


            Proposition 65 is a state law that requires that all harmful chemicals in a product be revealed by the manufacturer. It requires warning signs be posted in areas where consumers could be exposed.


            Mike Vo, vice president of Miss Professional Nail Products Inc., the maker of the Sation products and others on the list, said he disputed DTSC’s findings.


            “We will look at the report and challenge it, ” he said.


            A legal expert on environmental law, Thomas J.P. Henry, said that if the state attorney general decides to act on the report and nail polish makers are unsuccessful at fighting it, then “the retailers and manufacturers of these products may be subject to litigation and liability exposure. ”


 

Bobby Brown bị bắt vì DUI


HOLLYWOOD (OMG!) –
Nếu như Whitney Houston đã không thể nào cưỡng lại nổi cơn nghiện thuốc, thì người chồng trước của cô, Bobby Brown, có vẻ cũng là một người hay… “say thuốc.”










Bobby Brown (trái) đứng bên ngoài khu vực tang lễ Whitney Houston tại nhà thờ New Hope Baptist Church, Newark, New Jersey, ngày 11 Tháng Hai, 2012. (Hình: Bennett Raglin/Getty Images)


Trưa Thứ Hai, lúc 12:00, giờ tại Reseda-California, Bobby bị cảnh sát ách lại vì vừa lái xe vừa nói điện thoại. Nhưng rồi sau khi bị ách lại, trong lúc tiếp xúc, cảnh sát khám phá rằng Bobby đang trong lúc say thuốc. Anh bị câu lưu về nhà tù Van Nuy.


Người quản lý của Bobby Brown tiết lộ cho biết ông chủ của anh được thả ra với tiền đóng bail, và hiện nay anh ta đang ở nhà để theo dõi diễn tiến của tai nạn bất ngờ đó.


Thật ra đây không phải lần đầu tiên Bobby bị bắt vì lái xe trong tình trạng say thuốc hay rượu, năm 1996 anh từng bị như thế, và kết quả là phải ở tù 8 ngày trong nhà tù Georgia.


Sau khi tách ra khỏi Whitney Houston vào năm 2007, Bobby Brown đã từng thú nhận anh ta nghiện thuốc phiện, ma túy, bồ đà và rượu.


Dầu tuyên bố có thể chiến thắng tất cả những chất độc đó, Bobby vẫn cứ thường xuyên say xỉn.


Hiện vẫn chưa có lời giải thích chính thức tại sao Bobby Brown bị bắt; và sự việc này có ảnh hưởng như thế nào đến chuyến đi lưu diễn kỷ niệm lần thứ 30 của nhóm nhạc “80’s Boy Band,” từng nổi tiếng với ca khúc “Cool It Now” hồi năm 1984.


Chương trình lưu diễn lần này có lịch trình diễn tại St Louis ngày Thứ Năm, rồi sau đó tiếp tục lưu diễn khắp mọi tiểu bang trên toàn nước Mỹ.


Trong giai đoạn tang lễ Whitney Houston, người ta thấy Bobby Brown bị đẩy lùi sang một bên, ra khỏi sự chú ý của công chúng và truyền thông. Lẽ thường, ngay sau khi biết tin Whitney Houston qua đời, Bobby phải bay sang Los Angeles để có mặt bên cạnh con gái của mình, nhưng sự việc đã không được như thế. Cho đến ngày tang lễ vợ cũ, Bobby bị hàng rào bảo vệ nghiêm ngặt của gia đình Whitney Houston ngăn không cho tham dự. Bobby Brown đã phải ra về trong sự bực tức.


Tuần rồi, theo báo cáo của cảnh sát, người ta tìm thấy trong cơ thể Whitney Houston chất ma túy, thuốc phiện và Xanax khi cô trầm mình trong bồn tắm của khách sạn Beverly Hilton đêm trước ngày trao giải thưởng Grammy. (Ð.T.)

Alec Baldwin sửa soạn cho cuộc hôn nhân mới


HOLLYWOOD –
Chuyện chia tay cay đắng giữa Alec Baldwin với Kim Basinger nay lại cay đắng hơn với tin tài tử này cầu hôn một cô gái khác, nhỏ hơn mình… 26 tuổi.










Alec Baldwin và Hilaria Thomas tại New York Philharmonic Spring Gala, 26 Tháng Ba, 2012. (Hình: Jamie McCarthy/Getty Images)


Tin cho hay, “người mới” của Alec Baldwin chính là huấn luyện viên Yoga mà Baldwin quen đã lâu: Hilaria Thomas.


“Alec đã cầu hôn Hilaria hồi cuối tuần rồi và chúng tôi chờ đợi đám cưới mới.” Một người bạn của Baldwin đưa lên mạng Twitter lời chúc như thế hôm Thứ Hai rồi.


Alec Baldwin năm nay 54 tuổi và cô huấn luyện viên Yoga năm nay 28 tuổi, cô đồng thời cũng là người hùn vốn để mở phòng tập Yoga ở New York, theo tin của Hunffington Post.


Hai người gặp nhau khi Hilaria là vũ nữ cho Latin ballroom. Họ gặp nhau ở buổi phát giải thưởng Tony tại New York và trong một vài buổi lễ khác. Khi ấy cả hai đều được vinh dự là những vị khách bước đi trên thảm đỏ, sau đó thì cả hai anh chị trao đổi tin tức cho nhau trên mạng Twitter.


Con gái của Alec Baldwin là Ireland Baldwin, 16 tuổi, cũng lên mạng Twitter gửi lời chúc mừng đến cha mình, như sau: “Chúc mừng Alec Baldwin và Hilaria Thomas đính hôn với nhau, Con yêu ba mẹ.” (Ð.T.)

Những chiếc váy hợp với thân hình trong lễ tiệc

 



Ðể có dáng người hình quả lê (Pear-Shaped)


Hình dáng này sẽ mang đến cảm giác vòng eo nhỏ nhắn và phần bên dưới đầy đặn, như thiết kế của Anntaylor.



Ðể có dáng người hình quả táo (Apple-Shaped)


Kiểu váy bằng vải rũ xếp ly tạo thành bụng lớn hơn và cổ bèo rũ vai trần, trông đầy nữ tính, như mẫu của shopbop.com


 


Ðể tạo dáng nam tính (boyish builds)


Thiết kế dưới đây của BCBG với màu tối hơn ở khoảng giữa đưa đến hình ảnh của một đồng hồ cát dễ thương.



Cho dáng người nhỏ nhắn


Mẫu chiếc váy đơn giản với một bên thắt dún của Ralph Lauren giúp cho dáng người trông nhỏ gọn hơn bao giờ hết.

‘Chị lại lo các em chuyện chồng con’ *


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email:
[email protected]


 


 


Ba chị em tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Tôi thương hai em, nên ở vậy không lấy chồng. Mà thật ra cũng không lấy chồng được, vì yêu ai, hai em tôi cũng không bằng lòng. Chúng hết chê điều này đến chê điều kia, không ai vừa lòng.


 Tôi thì càng ngày càng lớn tuổi, nên người để ý tôi cũng không còn trẻ, họ cũng đã dang dở vợ con. Do đó khi quen cũng phải thương con họ. Các em tôi lại chì chiết, con cháu không thương đi thương con người ta. Tôi lại thấy ân hận và lại chấm dứt.


Cứ thế, tuổi xuân qua đi. Hai em tôi lần lượt có gia đình, rồi có con. Tôi vẫn tiếp tục lo bù đắp cho hai em. Vì nói nào ngay, tôi làm ăn thành công, trong khi hai em cứ ạch đụi thiếu thốn.


Phần tôi khi nghĩ đến tuổi già, tôi sợ cảnh cô đơn, lúc đau ốm không có ai bên cạnh. Nói ra thì các em bảo, “Chị đừng có lo, không chồng thì đã có em, không con thì đã có cháu,” Nhưng hễ hôm nào tụi nó giận tôi, mà phần lớn là tôi không cho mượn tiền, thì nó không cho con sang tôi chơi. Tôi thì nhớ cháu nên lần nào tụi nó cấm không cho cháu sang là tôi lại phải tìm cách mua chuộc tụi nó để được ôm cháu.


Mới đây tôi có quen với một anh, anh đã li dị vợ và các con đã có gia đình. Anh là người đạo đức, tốt bụng… anh muốn đi đến hôn nhân với tôi. Tôi vui lắm vì anh thật đúng là người tôi mong đợi. Nhưng tôi lại sợ mất các em. Tôi hiện làm chủ một quán cơm, những hôm cuối tuần anh ra phụ tôi buôn bán. Các em tôi, cuối tuần muốn kiếm thêm tiền cũng ra phụ bán. Các em tôi không bao giờ nói chuyện hoặc chào hỏi anh, còn dạy các con không chào. Cái mà tôi khổ tâm nhất là anh không phiền hà gì cả. Tôi không dám la em sợ mang tiếng chưa gì đã quay mặt với các em.


Tôi rất muốn nhận lời làm vợ anh nhưng sợ các em. Anh chị giúp tôi phải làm sao để vẹn đôi bề.


Cô Sáu Bán Cơm


 


Nguyệt Nga góp ý:


Không biết cô Sáu Bán Cơm có bà con gì với cô Ba Cơm Tấm, người mà Vân Tiên “đòi” 30 phần cơm tấm cho báo Người Việt và Diet Pepsi cho riêng Vân Tiên?


Cô Sáu ơi! các em của cô Sáu chẳng qua chỉ vì không muốn chia sẻ người chị rất dễ thương và tốt bụng của mình cho bất cứ một ai, chứ không phải ghét bỏ gì cô Sáu đâu. Mà cũng tại từ xa xưa, cô Sáu thương các em mồ côi, không nỡ làm điều gì trái ý sợ các em buồn. Nhưng cô Sáu có biết là vô tình cô Sáu đã biến các em của mình thành người ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến ý thích của mình mà không quan tâm đến nhu cầu của người khác. Các em cô biết yêu, biết kết hôn để sống chung với người mình yêu. Nhưng không quan tâm đến nỗi cô đơn của chị mình.


Không nghĩ chị mình cũng cần có gia đình có chồng có con.


Giờ cũng chưa phải là quá trễ để cô Sáu sửa đổi. Cô Sáu lấy chồng đi. Cô Sáu không lấy anh ấy thì người khác sẽ lấy anh ấy đó. Các em đương nhiên sẽ giận cô Sáu, nhưng chắc chắn không ai “lấy” các em của cô Sáu. Các em vẫn mãi mãi là em của cô Sáu. Nhớ bớt chìu các em, để khi chìu các em quý.


 


Trả lời của Vân Tiên:


Cô Sáu Bán Cơm thân mến:


Các cụ ngày xưa có câu rằng, “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.” Thời nay, có nhiều bác thở dài mà rằng, “Thời nay con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy.”


Và đó là hai câu duy nhất trong nền văn hiến 4000 năm của nước Việt mình. (Ðã “hai” còn “nhất,” thế nào cũng có thư độc giả về chuyện này!)


Nhưng điều đó có nghĩa là không có chuyện “em đặt đâu chị ngồi đấy.” Có câu rằng “chị ngã em nâng” nhưng hoàn toàn không có chuyện chị ngồi đâu em lại xô cái ghế.


Vân Tiên cho rằng các em của Cô Sáu Bán Cơm hơi bị vấn đề gì đó về attachment. Hai cô em có thể đã xem Cô Sáu Bán Cơm là mẹ, nên chỉ muốn mẹ thuộc về mình thôi. Hai cô cũng có thể có chút vấn đề tâm lý gì đó khi mới mất cha mẹ, một thứ anxiety vì bị mồ côi. Nói nôm na là có thể họ sợ bị bỏ rơi. Cho nên, mặc dù có thể không cố tình, nhưng trong tiềm thức, có một động lực nào đó khiến họ vô tình làm những chuyện để cho Cô Sáu Bán Cơm đừng đi lấy chồng, đừng “bỏ” họ.


Và, là người chị tốt, Cô Sáu Bán Cơm cũng trăn trở với việc “bỏ” hai cô em.


Nhưng trên thực tế Cô Sáu Bán Cơm có bỏ ai đâu? Cô Sáu Bán Cơm mà lấy chồng, đâu có nghĩa là bỏ bê em mình? Trên thế giới có 2-3 tỷ cặp vợ chồng, đâu có mấy người bỏ bê gia đình mình sau khi thành hôn nhân?


Cho nên Cô Sáu Bán Cơm có tiến tới hôn nhân cũng không hề có nghĩa là “quay mặt với các em.” Cô Sáu Bán Cơm có thấy ai xứng đáng làm chồng, thì cứ cưới đi. Các em cũng phải chấp nhận thôi. Lớn rồi, không thể giành chị như trẻ con mãi được.


 


* Thơ Trần Tiến

Con lớn tự lúc nào…


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: NgocLannguoi-viet.com.


 


 


Lang Khương


 


Sáng nay, lúc đứng cạo râu, thằng con út của tôi vẫn như thường lệ chạy tót vào, lăng xăng lấy khăn cho tôi lau mặt. Nó rất thích mùi xà phòng cạo râu, nên nó cứ lẩn quẩn bên tôi mỗi khi tôi làm công chuyện đó.


Nó đứng sát bên tôi, nhìn lom lom vô tấm kính rồi chợt hỏi: “Bá (ba)! sao râu bá grey nhiều dị?” Tôi mắc méo miệng cạo cho xong đám râu mọc ngược nên không thể trả lời trong lúc đó.


Vô tình tôi ngước nhìn nó, tôi thảng thốt trong bụng “úi cha, con tôi hôm nay cao gần bằng Bá rồi hở con?” Lấy khăn từ tay con đưa cho, lau vội rồi liệng nó qua một bên, tôi quàng vai thằng nhỏ kéo nó lại gần nói “con lớn mau quá, cao hồi nào mà Bá không ngờ!” Tôi xoay mặt nó vô kiếng, chỉ vô viền xanh xanh trên mép thằng nhỏ nói tiếp “con thấy không, tóc Bá bạc, râu Bá đổi màu là vì những cái đám lún phún này nè!” Tôi nói thì tôi nói, chứ tôi biết nó chả hiểu gì đâu.


Mới ngày nào chúng nó cón ẵm ngửa, đỏ hon hỏn từ nhà thương về. Rồi bi bô tập ăn tập nói. Rồi những cái ngã đầu đời khi chập chững biết đi, chúng nó đau ít, mình đau thì nhiều. Rồi những lúc chạy theo sau con, khi chúng nghiêng qua ngã lại trên chiếc xe đạp hai bánh. Rồi những lúc thắt lòng khi buông tay cho chúng tự chạy một mình, điếng hồn khi chúng té nhủi, cười rộn rã khi chúng chấp chới tay lái, chạy được một mình dù vẫn còn ngã nghiêng.


Rồi lúc cầm tay con, đưa con đến trường nhập học. Nhìn con trong tay người lạ, lần đầu tiên xa con, lần đầu tiên con xa Bá Má. Quặn cả ruột gan khi nghe con khóc thét “Bá ơi! Má ơi!”


Rồi những lớp mẫu giáo, những lớp Middle School, rồi những lớp High Gchool, rồi sẽ có những lớp cao hơn đưa con đi xa dần Bá, Má…


Ôi thời gian vội vã. Vội vã như sáng nay nhìn những sợi râu, sợi tóc ngả màu trên đầu, trên mặt. Vội vã như lúc này đang ngồi lật chậm từng tấm hình của từng đứa con trong những cuốn album của gia đình, nhìn từng nét tuổi thơ trôi qua cùng năm tháng.


Tôi có nhiều đứa cháu con của các bà chị. Chúng nó cũng đã vỗ cánh xa rời tổ ấm lâu lắm rồi. Có những lúc về thăm anh chị tôi, thấy anh chị tôi ngồi hắt hiu một mình, tội nghiệp lắm. Lặng ngắm nhìn anh chị, hình như tôi thấy trong ánh mắt mông lung của họ có bóng hình các con đang chạy nhảy, la hét đâu đây.


Tôi lần bước vào phòng từng đứa, vẫn còn những món đồ chơi xưa cũ sắp xếp gọn gàng, giường ngủ bàn ghế ngay ngắn, sạch sẽ, im lìm. Tiếng đồng hồ gõ nhịp đếm thời gian tích ta tích tắc, như muốn nói rằng vẫn còn có sự sống nơi đây.


Nâng niu từng kỷ niệm trên tay, trên từng tấm hình, tôi biết cái ngày đó sẽ xảy ra không xa lắm đâu. Vì các con tôi nay đã lớn, chúng đã không còn bé dại như ngày nào. Mong cho con mau khôn, mau lớn. Mong cho con mong chóng trưởng thành.


Nhưng, sao tôi vẫn cứ mong thời gian đừng trôi quá vội vã như vầy…

Thu Hà, Thu Phương: Hai bà mẹ, hai ca sĩ, và một đêm nhạc



 


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Ðêm nhạc thính phòng gây quỹ thường niên do Tăng thân Xóm Dừa thực hiện vào tối Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012 tại Trung Tâm Sangha, 7641 Talbert Ave., Huntington Beach, CA 92648 có một điều lạ: lần đầu tiên chỉ có hai ca sĩ Thu Phương và Trần Thu Hà hát trọn vẹn cho một chương trình.










Ca sĩ Trần Thu Hà, “Ðược làm mẹ thì hạnh phúc đó chắc chỉ có người mẹ mới hiểu. Cảm giác mình tạo nên một sinh linh, mang nó vào đời sống và đứa trẻ ấy có một chút gì của bố, một chút gì của mẹ, nó như một bài hát hoàn hảo nhất của mình ấy.” (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


Chưa hết, Trần Thu Hà và Thu Phương lại vừa mới qua một lần vượt cạn – người lần thứ nhất, người lần thứ tư, cùng là con gái.


Tâm tình của người ca sĩ, người mẹ sau khi sanh con “vẫn còn chơi vơi, hụt hẫng, có gì như mong manh, dễ xúc động” có gì đó thật lạ, thật hay, và rất đời.


 


Làm mẹ, lần đầu hay lần thứ tư, đều mới lạ


 


Trần Thu Hà, người mẹ của đứa con gái hơn 3 tháng tuổi, đã có được vẻ mặn mà của “gái một con,” trông tươi tắn và nhiều sức sống hơn so với lần cô đến nhật báo Người Việt thực hiện cuộc Trò Chuyện Online cách đây hơn một năm, vừa đưa tay vuốt ve đuôi tóc, vừa nói:


“Lần đầu tiên làm mẹ thấy nhiều sự hưng phấn lắm, chị ạ. Trước đây nghe dọa Hà cũng sợ, ai cũng nói có con rồi vất vả lắm, thế cho nên sợ không đi làm, suốt ngày chỉ ở nhà chăm con thôi, không nhận đi hát ở đâu hết.”


“Nhưng cũng may là em bé rất dễ, nên chăm con Hà không thấy khó khăn gì hết. Dĩ nhiên chăm con ai cũng khổ sở vì thức đêm thức hôm nhưng Hà thấy cái lớn nhất là mình rất hạnh phúc, không thấy gì đến nỗi phải than thở cả.” Trần Thu Hà “thủ thỉ” liền một hơi.


Với Thu Phương, thật khó mà biết rằng cô chỉ vừa sanh con được hai tháng. Thu Phương không chỉ may mắn của một người có thân người mảnh dẻ, mà ở người mẹ 4 con này còn có một sức cuốn hút khiến người đối diện phải bị cuốn vào cách nói chuyện của cô, “Với Thu Phương, mặc dù đã lần thứ 4 nhưng mọi thứ vẫn như mới như lần đầu mình có bầu, mình sanh con.”


Vẫn nụ cười thật duyên, Thu Phương tâm sự:


“Mỗi lần có bầu cảm giác mỗi khác, vì lúc đó mình trải qua nhiều gia đoạn trong đời sống qua nhiều độ tuổi của mình thì sự mong chờ con hay đón nhận một hạnh phúc mới đều hoàn toàn khác nhau, nhưng trải qua 4 lần kinh nghiệm sanh đẻ, Phương mới so sánh được sự vất vả khi có con là như thế nào, vất vả của mỗi đứa con mỗi khác thế cho nên đến giờ phút này, Phương thấy là vất vả như thế, vẫn có những cái mệt mỏi và hạnh phúc thì dĩ nhiên phải khác, hạnh phúc nhiều hơn vì mình đã đến giai đoạn này rồi, trải qua nhiều những thăng trầm trong đời sống rồi, mỗi lần hạnh phúc đến mình lại thấy đây là một cái duyên hay phước phần mình có được. Nếu có cơ hội, có thời gian và điều kiện, Phương vẫn muốn sanh con nữa.”


Tiếng cười đi sau giấc mơ của Thu Phương như đong đầy hạnh phúc.


“Bốn lần sinh rồi vẫn không cảm thấy ngán sao?” Tôi bật hỏi.


“Không.” Thu Phương trả lời ngay với ánh mắt cười có đuôi. “Vì đã nói đến bây giờ vẫn thấy như là mới mà.”


Thu Hà san sẻ tiếp:


“Bây giờ có con rồi mới thấy thương những người làm cha mẹ. Trước đây cứ nghe có con rồi vất vả lắm, cuộc sống thay đổi, không còn như trước đây nữa. Nhưng Hà chỉ thấy thay đổi theo chiều hướng tốt hơn chứ không phải là xấu đi.”


“Hà thấy làm mẹ là một cảm giác gì đó rất đặc biệt, giống như một cái hạnh phúc chưa bao giờ có trong đời mình, nó khiến mình cảm thấy sự đầy đủ và trọn vẹn.”


 


Hạnh phúc làm mẹ


 


“Vất vả” là từ không người phụ nữ làm mẹ nào không nhắc tới khi đề cập tới thiên chức thiêng liêng này. Tuy nhiên, như Trần Thu Hà nhận xét, “Vất vả nhưng vui.”


Người ca sĩ có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng sức hút từ giọng hát như có ma lực này thật khó có gì sánh nổi, dường như có nhiều điều muốn nói về hạnh phúc đầu đời mình đang nắm trong tay, “Có đứa con đầu, tình cảm mình thay đổi nhiều lắm. Ðược làm mẹ thì hạnh phúc đó chắc chỉ có người mẹ mới hiểu. Cảm giác mình tạo nên một sinh linh, mang nó vào đời sống và đứa trẻ ấy có một chút gì của bố, một chút gì của mẹ, nó như một bài hát hoàn hảo nhất của mình ấy.”


“Nhìn con thay đổi mỗi ngày thấy lạ lắm, thấy vui lắm, nhìn con giống như mình được giải trí hơn là xem tivi hay bất kỳ loại giải trí nào khác.” Nụ cười Hà rạng rỡ.


“Phương thì thấy không có từ ngữ nào có thể diễn tả cho hạnh phúc ấy cả.” Thu Phương tiếp lời.


“Lần đầu đầu có con khác với lần thứ tư có con. Hạnh phúc nhiều hơn, vất vả nhiều hơn và nỗi buồn cũng nhiều hơn chứ không phải chỉ có niềm vui không đâu, thêm gánh nặng nữa.” Càng nói về con, giọng Thu Phương càng lúc càng trở nên da diết lạ lùng.


“Khi có bầu đứa thứ tư thì lại thương vô cùng thằng bé thứ 3, là bởi vì tình cảm của mình đã phải san sẻ bớt đi, ngày xưa có 1 đứa thì mình dồn hết cho 1 đứa, giờ thì phải làm sao chia cho 4 đứa con, rồi làm sao phải yêu hết được chúng nó. Rồi mình nghĩ mình có thể làm được tất cả những gì cho con, mai mốt nó có hạnh phúc không, nỗi lo đi cùng hạnh phúc. Giống như bài hát Ca Dao Mẹ của Trịnh Công Sơn vậy.”


 


Ðêm nhạc sẽ thăng hoa cùng cảm xúc


 


Nói về chương trình đêm nhạc thính phòng sắp tới khi mà Thu Hà và Thu Phương cùng làm chủ sân khấu, chỉ hai người cho một chương trình xuyên suốt, Trần Thu Hà thỏ thẻ:


“Mọi năm hát một mình em cảm thấy hơi buồn, lần này có chị Phương dĩ nhiên là sẽ vui hơn nhiều.










Ca sĩ Thu Phương, “Lần đầu đầu có con khác với lần thứ tư có con. Hạnh phúc nhiều hơn, vất vả nhiều hơn và nỗi buồn cũng nhiều hơn chứ không phải chỉ có niềm vui không đâu, thêm gánh nặng nữa.” (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


Thu Phương thì liến thoắng:


“Nói chung thì đây hạnh phúc được nhân đôi, thành công được thăng hoa. Có nhiều phần trình diễn kết hợp chung của hai người nên chắc chắn là có nhiều điều đặc biệt hơn những chương trình khác. Thêm nữa, lần này không có ca sĩ của Xóm Dừa, ca sĩ cây nhà lá vườn, chỉ có Thu Phương và Trần Thu Hà, nên ngay từ đầu chương trình, những sự đầu tư hay chất lượng mang đến cho khán giả là có ngay từ đầu chương trình rồi. Phương đánh giá cao sự kết hợp giữa hai người sẽ có những sự trình diễn giữa hai người với nhau và thành công nhân đôi như vậy do cả 2 chị em có chung quan niệm về đời sống, dòng nhạc, trong phong cách âm nhạc. Hy vọng đây sẽ là chương trình có nhiều kỷ niệm.”


Nói về những ca khúc sẽ trình bày, Trần Thu Hà cho biết:


“Ngày hôm đó là gần ngày Mother’s Day, nên có nhiều khúc hát về mẹ và có nhiều ca khúc được sửa soạn chỉ dành riêng cho chương trình mà hai người hát chung với nhau.


Do chương trình này chỉ có 2 ca sĩ nên Hà hy vọng là chương trình sẽ rất ấn tượng và thành công vì không gian nó không là quá lớn, khán giả Xóm Dừa cũng là những người chung thủy với Tăng thân Xóm Dừa từ bao năm nay, và trong một khán phòng chỉ có vài ba trăm người thì Hà nghĩ rất là ấm cúng để cho chương trình.”


Thu Phương nói thêm:


“Trong chương trình sắp tới Phương đã chọn bài hát Ca Dao Mẹ để hát, vì bài hát đó nói hết được thân phận âu lo hạnh phúc của một người mẹ khi mà sẵn sàng hy sinh, trả giá cho mọi thứ cho những đứa con của mình. Thật sự Phương cũng chưa biết đến bữa đó mình có thể hát bài này được không vì đó là bài hát rất nhiều cảm xúc. Nhiều tâm sự. Nhưng có thể do Phương và Hà mới làm mẹ nên cảm xúc của người phụ nữ sau khi sanh vẫn còn đây, nó có gì đó vẫn còn chơi vơi, hụt hẫng, rất mong manh, dễ xúc động bởi nhiều thứ cho nên ngày đó là ngày Phương muốn chia sẻ sự suy nghĩ của mình, cảm giác sau khi làm mẹ với những người tham gia chương trình, nhất là khi biết chương trình ấy lại được làm từ thiện cho những trẻ em nghèo, cơ nhỡ. Ðó là điều đáng quý của những người thực hiện chương trình và Phương và Hà cũng thấy mình hạnh phúc khi tham gia trong một chương trình như thế.”


Ðây là buổi văn nghệ gây quỹ hằng niên mà Tăng thân Xóm Dừa vẫn thường tổ chức để góp vào quỹ điều hành các lớp vườn trẻ, mẫu giáo tại vùng quê tỉnh Khánh Hòa; cấp phát học bổng cho trẻ nghèo hiếu học, từ bậc tiểu, trung tới đại học. Các tăng thân và thân hữu tại Việt Nam đảm trách việc điều hành các quỹ này, hằng năm vẫn gửi tin tức và hình ảnh của các học snh qua cho Tăng thân Xóm Dừa, và một số bạn từ Mỹ cũng lâu lâu về thăm các trường lớp do Xóm Dừa bảo trợ.


Ðêm nhạc sẽ do hai ca sĩ nổi tiếng Trần Thu Hà và Thu Phương trình diễn với phần nhạc đệm do nhạc sĩ dương cầm Hoàng Công Luận đảm trách. Hai ca sĩ sẽ hát những bản tình ca và các bản nhạc tình tự quê hương của các tác giả Phạm Duy, Cung Tiến, Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Trần Tiến,…


Quý vị có thể gọi điện thoại giữ chỗ và để lấy vé tại các số: (714) 891-8579 (Kim Dung), (714) 975-6864 (Quyên Ðỗ), (714) 583-8160 (Phương Mai) và (714) 374-7230 (Ngọc Tần).

Nhớ cho trẻ em chạy chơi ngoài trời


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt


 


Trong chúng ta, ai không có những kỷ niệm thời nhỏ, chạy lăng xăng ngoài vườn, ngoài đường, trong công viên?



Con trai cũng được ra chơi ngoài trời nhiều hơn con gái. Khả năng bé gái được đưa ra chơi ngoài trời, bị thua thiệt 15% so với bé trai. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Trong ký ức, và trong phim, trong truyện, hình ảnh thường được miêu tả về một em nhỏ 4-5 tuổi, chẳng hạn, là các em được đưa ra công viên, ra playground, chơi đùa nhảy nhót, trong lúc cha mẹ đứng canh.


Và nhất là số lần trẻ em được cha mẹ đưa ra chơi ngoài trời. Con số này tụt xuống rất thấp.


Trong tập san chuyên môn của ngành Nhi khoa, Archives of Pediatric & Adolescent Medicine, số tháng 4, Bác Sĩ Pooja S. Tandon và cộng sự khám phá ra là gần nửa trẻ em ở Mỹ không được cha mẹ đưa đi chơi ngoài trời ít nhất 1 lần mỗi ngày.


Ðây là một điều thiệt thòi cho các em. Nhiều cuộc nghiên cứu từng cho thấy chạy chơi ngoài trời có lợi hơn hẳn so với chạy chơi trong nhà. Chạy chơi ngoài trời giúp trẻ em phát triển cơ thể và năng khiếu tay chân (“motor development”).


Và trong lúc chơi ngoài trời, qua tiếp xúc với thiên nhiên và môi trường chung quanh, các em phát triển trí tuệ và khả năng nhận thức cao hơn. Một số cuộc nghiên cứu trước đây cũng cho thấy trẻ em chơi ngoài trời nhiều lúc, lớn lên sẽ học khá hơn và có khả năng giao tiếp khá hơn.


Biết là tốt vậy, nhưng nhiều bậc cha mẹ bỏ bê, hay quên, không cho con em ra chơi ngoài trời. Nhất là phụ huynh gốc Á – nghiên cứu thấy vậy.


Bác Sĩ Tandon và cộng sự, ở đại học University of Washington, thăm dò một nhóm mẫu 8950 trẻ em trong tuổi pre-school. Những em này được chọn để phản ảnh 4 triệu trẻ em nhỏ trên toàn nước Mỹ. Họ tìm hiểu, qua cha mẹ, xem các em làm gì trong ngày.


Và họ khám phá ra, chỉ có 51% trẻ em là được ra ngoài trời chơi với cha hoặc mẹ ít nhất một lần trong ngày.


Mà cụ thể, là với mẹ. Có 44% các bà mẹ đưa con ra chơi ngoài trời ít nhất một lần trong ngày, trong khi chỉ có 24% các ông bố là làm vậy.


Con trai cũng được ra chơi ngoài trời nhiều hơn con gái. Khả năng bé gái được đưa ra chơi ngoài trời, bị thua thiệt 15% so với bé trai.


Những nhà nghiên cứu này cũng khám phá ra, sắc tộc của người mẹ, là một yếu tố đáng kể để các con được đưa ra chơi ngoài trời. Những bà mẹ da trắng thường đưa con ra chơi nhiều nhất, rồi tới các bà mẹ Hispanic, rồi tới các bà mẹ da đen.


Hạng chót, ít chịu đưa con đi chơi ngoài trời nhất, là các bà mẹ gốc Á. Khả năng một bà mẹ gốc Á đưa con ra chơi, chỉ bằng 51% một bà mẹ da trắng.


Tại sao vậy? Có phải tại các bà mẹ thiểu số sống trong khu không an toàn và ngại không cho con ra chơi? Các nhà nghiên cứu đã nghĩ tới chuyện này, và họ cũng thăm dò cảm tưởng của các bà mẹ về khu nhà họ ở. Thì họ khám phá ra hai điều: Trước hết, hầu hết các bà mẹ (93%) cho rằng khu nhà mình an toàn. Thứ nhì, bất kể cảm tưởng các bà mẹ ra sao, tỷ lệ không thay đổi theo cảm tưởng này.


Người ta cho là trong những năm qua, phụ huynh có khuynh hướng đặt thời khóa biểu để gắn chặt các em nhỏ và những sinh hoạt trong nhà. Nhiều em nhỏ chưa tới tuổi đi học đã được đưa đến trường lớp tư, để học trước. Cha mẹ đón con từ daycare về, cũng thường đưa thẳng vào nhà rồi lo cơm nước, thay vì đưa ra đi bộ quanh xóm hoặc chơi trong công viên.


Việc giữ cho con gái sạch sẽ hơn con trai, ít chơi ngoài trời hơn con trai, cũng gây hậu quả lâu dài. Bác Sĩ Tandon và hai cộng sự viên, Tiến Sĩ Chuan Zhou và Bác Sĩ Dimitri A. Christakis, viết trong bài nghiên cứu của họ, mang tựa đề “Frequency of Parent-Supervised Outdoor Play of US Preschool-Aged Children”:


“Có triết gia cho rằng ‘tiêu chuẩn vệ sinh bị giới tính hóa’ khiến các em gái ít được tiếp xúc với các loại vi sinh vật thường thấy trong thiên nhiên ngoài trời và có thể giải thích lý do phụ nữ bị nhiều bệnh miễn nhiễm và dị ứng hơn.”


Nhắc tới daycare: Trẻ em đi daycare sẽ có cơ hội chơi ngoài trời vì các trường daycare có giờ chơi. Các nhà nghiên cứu này tìm ra, những trẻ em được gởi tạm đây đó – như gởi ông bà chẳng hạn – cơ hội được chơi ngoài trời xuống thấp hơn các em có daycare.


“Kết luận của chúng tôi cho thấy còn cần cải thiện thêm cơ hội cho các em có thời gian chơi ngoài trời do cha mẹ canh chừng, đối với trẻ em ở tuổi preschool, một điều sẽ có nhiều lợi điểm cho sự phát triển cơ thể và tinh thần các em,” những nhà nghiên cứu này viết.


Và họ nhấn mạnh thêm:


“Ðặc biệt, cần có nỗ lực gia tăng thời gian chơi ngoài trời cho các em gái không phải da trắng.”


Nhất là các em gốc Á (như Việt Nam chẳng hạn), vì hiện nay các em đang bị hạng chót!

Gỏi đu đủ gan cháy

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


*Vật liệu:


– 2 trái đu đủ xanh (khoảng 6lbs).


– 3lbs miếng gan bò. Nếu không thích ăn gan thì làm bằng bò lá (flank steak), ăn cũng rất ngon.



– 1 vĩ rau húng quế: ngắt lấy lá, rửa sạch để ráo, cắt nhỏ.


– 1/3 gói ớt miếng khô.


– 3 cup xì dầu Maggi.


– 1 hộp đường nâu 1lb (Dark brown sugar).


– 1 chén giấm.


– Vài tép tỏi: lột vỏ, bào mỏng.


– Tương ớt hoặc ớt xay.


– 1 chén nhỏ đậu phộng đập hơi dập, ít bánh phồng tôm (nếu thích).



 


* Cách làm:


– Ðu đủ gọt vỏ, cắt làm đôi bỏ hột, bào sợi, rửa qua vài lần với nước lạnh, ngâm với nước đá lạnh khoảng 15-20 phút (cho đu đủ giòn). Vớt ra để ráo.


– Gan rửa sạch với nước và một ít rượu trắng, để ráo, cắt thành từng miếng khoảng bằng bàn tay, rồi cắt ngang cho mỏng. Sắp vào khay nhôm, lấy nĩa đâm vào 2 mặt của miếng gan, cho xì dầu + đường vào, rồi rắc ớt bột miếng lên mặt.


– Vặn lò nướng (500*F) trước 10 phút cho nóng, khi cho gan vào thì vặn lò xuống 350*F, và cứ 1/2 tiếng là mở lò ra trở mặt gan. Nướng khoảng 2 tiếng rưỡi thì tắt lò.



– Chờ nguội, đem ra cắt thành từng miếng nhỏ rồi bỏ trở lại vào khay cho thấm. Làm thêm một chai giấm + tỏi bào.


– Khi ăn, cho đu đu vào dĩa + gan cháy, một ít rau quế, múc 1 muỗng súp của nước gan cháy rưới vào + xịt thêm chút giấm tỏi, tương ớt, rắc thêm miếng đâu phộng lên mặt.

Hai ngân hàng bị tố kỳ thị phụ nữ mang bầu


NASHVILLE, Tennessee –
Hôm Thứ Năm, Bộ Gia Cư và Phát Triển Ðô Thị (HUD) đạt được dàn xếp với Magna Bank và Home Loan Center, giải quyết những lời cáo buộc rằng họ bác đơn xin vay tiền mua nhà của các phụ nữ bởi vì họ có thai hoặc đang nghỉ hậu sản.



Lời loan báo về vụ dàn xếp được đưa ra 44 năm sau khi ban hành đạo luật Fair Housing Act cấm đoán sự kỳ thị trong việc cho vay, mua bán và những giao dịch thuê mướn căn cứ vào giới tính hoặc tình trạng gia đình của một người.


Thỏa thuận dàn xếp được ký bởi ngân hàng Magna có trụ sở tại Nashville, tiểu bang Tennessee, buộc ngân hàng phải trả $14,085 cho một phụ nữ vì đòi hỏi bà phải trở lại làm việc trước khi đơn xin vay tiền của bà được chấp thuận.


Home Loan Center, trụ sở tại Irvine, California, đã đồng ý trả $15,000 cho một phụ nữ ở Las Vegas vì bác bỏ đơn tái tài trợ món thế chấp của bà với lý do bà đang nghỉ hậu sản.


HUD hiện có 18 hồ sơ đang cứu xét từ năm ngoái liên quan đến việc nghỉ hậu sản. Ba vụ đang hòa giải, và những vụ còn lại đang trong vòng điều tra. Phát ngôn viên của HUD, bà Shantae Goodloe, nói bộ can thiệp vào vấn đề này khi nó phát sinh, nhưng chỉ có những dữ kiện cho hai năm qua.


“Phụ nữ không cần phải lựa chọn giữa việc mua hoặc tái tài trợ một căn nhà và việc thực thi quyền có một gia đình,” theo lời ông John Trasvina, thứ trưởng HUD về cơ hội công bằng và bình đẳng về nhà ở. “HUD sẽ có hành động thích hợp bất cứ khi nào chúng tôi thấy xảy ra sự kỳ thị.”


Vào Tháng Sáu năm 2011, HUD đã nộp đơn kiện chống lại công ty bảo hiểm thế chấp Mortgage Guaranty Insurance Corp., cáo buộc công ty này đã bác đơn bảo hiểm thế chấp của một cặp vợ chồng với lý do người vợ đang nghỉ hậu sản.


HUD cáo buộc rằng vào Tháng Bảy 2010, MGIC đã gởi một e-mail liên quan đến đơn vay tiền của gia đình, nói rằng các báo cáo mới của ngân hàng cùng với e-mail của người vay tiền cho biết bà đang nghỉ hậu sản, do đó ngân hàng báo cho bà biết rằng họ không thể xúc tiến cho tới khi bà trở lại làm việc toàn thời gian.


Bà Goodloe nói vụ MGIC đang ở trong tiến trình kiện tụng. “HUD đã đưa ra một lời buộc tội trong vụ này, một bên đã quyết định đưa nội vụ ra trước tòa án liên bang và Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đã nộp một đơn kiện,” bà nói.


Ít lâu trước khi có vụ khiếu nại MGIC, HUD đã đạt được một cuộc dàn xếp với công ty Cornerstone Mortgage ở Houston, sau khi cáo buộc công ty là kỳ thị chống lại những bà mẹ đang mang thai.


Fair Housing Month, được cử hành mỗi Tháng Tư, được tạo ra để kỷ niệm việc ban hành đạo luật Fair Housing Act năm 1968, đã trở thành luật một tuần lễ sau vụ ám sát Tiến Sĩ Martin Luther King Jr. vào ngày 4 Tháng Tư và cấm sự kỳ thị vì lý do chủng tộc, màu da, quốc tịch gốc và tôn giáo.


Vào năm 1974, đạo luật được mở rộng để bao gồm sự kỳ thị vì lý do giới tính, và trong năm 1988 nó được mở rộng để che chở những người bị tàn tật và chống kỳ thị vì tình trạng gia đình, kể cả tình trạng làm mẹ của một phụ nữ. (nn)

Hồi phục địa ốc đi đôi với hồi phục kinh tế


HOA KỲ –
Các kinh tế gia và các chuyên viên địa ốc đã bàn cãi, tranh luận, và đồng ý về vai trò quan trọng của một cuộc hồi phục địa ốc trong việc giúp hồi phục nền kinh tế nói chung.










Chủ tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang điều trần ở Quốc Hội ngày 1 tháng 3, 2012 nói rằng thị trường công việc làm vẫn còn rất yếu nên chính sách của chính phủ liên bang là kích thích tăng trưởng để giúp hồi phục cả kinh tế và thị trường địa ốc. (Hình: AP Photo/J. Scott Applewhite)


Trong một bài diễn văn mới đây trong cuộc triển lãm năm 2012 của Hiệp Hội Xây Dựng Nhà Toàn Quốc, ông Ben Bernanke, chủ tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Fed), nhấn mạnh chỉ cần một cuộc hồi phục thị trường địa ốc như vậy.


Mặc dù cuộc suy thoái đã chấm dứt vào năm 2009, nhiều gia đình Mỹ vẫn tiếp tục chật vật. Tỉ lệ thất nghiệp tiếp tục cao, quanh quẩn trong khoảng 8 và 9 phần trăm. Giá nhà đang xuống dốc, giảm hơn 4% trong năm ngoái, và những bất động sản bị túng quẫn vẫn chi phối nhiều thị trường.


Ngoài ra, những người có ý định mua nhà đã bị gạt ra ngoài lề vì các tiêu chuẩn cho vay chặt chẽ, kể cả nhu cầu phải có tín dụng xuất sắc và tiền đặt cọc ít nhất 20%.


Trong những lời bình luận về tình hình hiện nay, ông Bernanke ghi nhận: “Mặc dù vài tiến bộ đã đạt được trong việc đảo ngược những mất mát kéo dài về việc làm và lợi tức trong cuộc suy thoái, nhịp độ phát triển đã chậm chạp một cách đáng thất vọng và tỉ lệ thất nghiệp vẫn rất cao theo các tiêu chuẩn trong lịch sử. Tình trạng của khu vực nhà đất đã là một chướng ngại chính cho một cuộc hồi phục nhanh chóng hơn.”


Những vụ mua bán nhà hiện hữu và việc xây dựng mới đã chứng kiến những gia tăng nhỏ trong những cuộc nghiên cứu các dữ kiện mới đây, nhưng nhịp độ đã không đủ để cân bằng số nhà bán thừa thãi trên thị trường.


Trong bài diễn văn, ông Bernanke đã đưa ra một quan điểm về tình hình địa ốc. Ông cho rằng mấy năm qua đã chứng kiến một sự chênh lệch lớn giữa số cung về nhà biệt lập và nhu cầu về loại nhà này. Số cung đã vượt xa số cầu. Ðiều này đã đưa tới tình trạng có rất nhiều nhà không có người ở.


Ông nói: “Trong khi con số này đã giảm nhẹ trong vài năm qua, nó vẫn cao hơn đáng kể so với nửa đầu của thập niên 2000, khi con số khoảng 1 triệu 250 ngàn căn nhà trống là chuyện bình thường.”


Hơn nữa, “Trong vài năm qua, năm nào cũng có khoảng 2 triệu căn nhà đã đi vào tiến trình xiết nhà, và nhiều trong số những căn nhà này đã được đưa vào thị trường để bán, khiến việc xây dựng nhà mới ít cần thiết.”


Những sụt giảm trong giá nhà đưa tới một sự sụt giảm hơn 50% trong trị giá căn nhà thuộc về chủ nhà (sau khi trừ tiền vay mua nhà) so với giá cao nhất của thời bùng phát. Ðiều đó có nghĩa một mất mát khoảng $7 ngàn tỉ trong tài sản gia đình. Còn khó khăn hơn nữa là nhóm 12 triệu chủ nhà hiện giờ bị đảo lộn trong những món thế chấp nhà của họ.


Chính những khó khăn này về nhà đất đã làm cho nền kinh tế không thể hồi phục nhanh chóng và mạnh mẽ như đáng lẽ nó phải xảy ra. Theo ông Bernanke, “Tình hình địa ốc và các thị trường thế chấp có thể cũng đang kềm hãm sự hồi phục của hệ thống tài chánh Hoa Kỳ và việc bình thường hóa các điều kiện tín dụng. Những vụ không trả nợ tiền vay mua nhà đã tăng vọt trong khoảng 2007 và 2009 và tiếp tục cao, gây ra những mất mát cho những nhà cho vay, các nhà bảo hiểm thế chấp, và các nhà đầu tư.”


Ðể giúp thị trường nhà đất bị túng quẫn, và đồng thời giúp sự hồi phục kinh tế nói chung và tình hình thuê mướn nhân công, “cần phải có những nỗ lực kéo dài để đối phó với nhiều yếu tố chồng chéo đang kềm hãm việc thị trường địa ốc sẽ đem lại lợi ích trong trường kỳ.” (nn)

Quà vặt hàng rong

 


* Vân Giang


 


Lời tác giả: Thân tặng bạn bè tôi, những người dân Sài Gòn đã sống cùng thời với tôi trên mảnh đất thân yêu ấy, dù còn ở lại hay đã đi xa. Những người bạn mới quen và cả những người chưa từng quen biết. Ðể nhớ về những món quà tuyệt diệu của tuổi thơ mà bây giờ chỉ còn lưu lại trong chúng ta hương vị ngọt ngào của một thời đã xa mãi mãi.


 


Tôi là một người có “tâm hồn ăn uống.” Cái thân hình đều đặn ba vòng bằng nhau bây giờ là kết quả (hay hậu quả?!) của mấy chục năm miệt mài thưởng thức một cách hết sức nhiệt tình những món ngon và chưa ngon của hầu hết những quán hàng tiệm ăn to nhỏ lớn bé trong lòng thành phố!










Hàng cà rem cây.


Ăn trong nhà hàng máy lạnh có nhạc nhè nhẹ êm dịu mọi người nói năng nhỏ nhẹ lịch sự hay ăn trong một quán nướng ồn ào tiếng cụng ly côm cốp cười nói rân trời của mấy ông bợm nhậu, hay ăn nhỏ nhẻ mát mẻ trong một sân vườn cạnh bờ sông bốn bề gió lộng nước lách tách vỗ sóng bên sàn gỗ dưới chân…


Tôi đã ăn cùng với bạn bè, người thân, người yêu và cả với người ghét (thí dụ như phải đi ăn đám cưới của công an khu vực chẳng hạn!) những món ăn đã có từ thời xưa hay những món vừa được sáng chế ra lúc mới đây, những món có tên gọi bình dân hay những món nghe nghĩ mãi chẳng biết là món gì bởi cái tên gọi vừa cầu kỳ vừa bí hiểm! Có món tôi thích, có món không. Nhưng chưa bao giờ có một món ăn nào làm cho tôi chợt ngẩn người vì một nỗi nhớ nhung lạ lùng, đến dường như khắc khoải, như trong một lần gần đây khi đi qua một ngôi trường tiểu học nhỏ nằm cạnh một đường ray xe lửa, trong khi đứng chờ bên cạnh thanh chắn ngang đường ray, giữa tiếng bánh sắt nghiến rầm rập, hình ảnh hai em bé học sinh cùng uống chung một chiếc ly nhựa nhỏ nước xi rô bất giác làm tôi nhớ đến món quà của tuổi nhỏ ngày xưa, bây giờ không còn thấy bán nữa: cục đá nhận! Và tôi nhớ đến bàng hoàng tha thiết những món quà hồi tôi còn nhỏ, những món quà của một thời!


Ồ, nói ra thì thấy lạ lùng, chứ hồi nhỏ quả không mấy ai là không mê cái vị ngọt lạnh dễ chịu của cục đá nhận mà cách làm vừa đơn giản vừa… mất vệ sinh của xe nước giải khát bán ở cổng trường! Có lẽ khi ấy kem cây chưa có nhiều, lại mắc không phù hợp với túi tiền ít ỏi của lũ học trò nhỏ chúng tôi, nên cục đá nhận vừa lạnh vừa ngọt, có màu sắc rực rỡ lại rẻ tiền được hoan nghênh số một!


Người bán hàng dùng một cái bàn bào nước đá bằng gỗ bốn chân có một lưỡi dao bào bằng thép trên mặt đặt cục nước đá lên, bào ra những vụn đá tơi xốp trắng toát đầy cái đĩa nhôm nhỏ hứng ở dưới, nhanh nhẹn dùng một cái ly nhựa nhỏ hốt đầy đá bào vào ấn chặt như cách ta làm bánh bằng khuôn, gõ nhẹ cho cục đá bào đã được nén chặt trong ly rớt ra, vớ lấy chai xi rô màu xanh, đỏ hay vàng theo yêu cầu (xanh lá cây là mùi Bạc Hà, vàng là Chanh, đỏ là Cam hay Lựu) trên nắp chai xi rô bằng nhựa đã đục sẵn một lỗ nhỏ, xịt mấy cái trên cục đá nhận cho nước xi rô thấm vào, vừa xịt vừa khéo léo xoay tròn cục đá cho màu loang đều, có khi còn rưới thêm một chút nước chanh muối lên trên nếu được nằn nì xin thêm. Ðứa học trò trả tiền chộp ngay lấy cục đá nhận ngửa cổ mút lấy mút để vị ngọt lạnh trong lúc đứa bạn không có tiền kiên nhẫn chờ kế bên đợi khi cục đá nhạt màu vì đã gần hết xi rô thì được mút ké một chút, cứ thế hai đứa nhỏ vừa đi vừa kề đầu chụm vai chia nhau một cục nước đá nhận đã hết cả vị ngọt lẫn mùi thơm, chỉ còn trơ cái lạnh và nhạt trên đầu lưỡi bị nhuộm màu!


Ở cổng trường tiểu học của tôi hồi đó có nhiều hàng quà rong lắm. Mặc dù đã có lời dạy không nên ăn quà vặt nhưng hầu hết học sinh đều vi phạm bởi sức hấp dẫn của những món quà này. Mà ngày xưa thì quà bánh cũng chẳng lấy gì làm phong phú đẹp đẽ như ngày nay, chỉ những món đơn giản rẻ tiền mà sao nhớ nhung đến thế, hay vì trong những món quà thời ấy còn chất chứa cả một thời trẻ dại hồn nhiên chưa biết nghĩ suy gì?! Trẻ con ngày nay đi học hầu hết đều được cha mẹ đưa đón bằng xe riêng, ít thấy em nào đi một mình, hàng quà lại bị cấm bày bán trước cổng nên chẳng còn cảnh lê la ăn quà trước khi vào lớp như chúng tôi ngày xưa. Hồi tôi nhỏ, đi học toàn là tự đi bộ một mình, mấy đồng bạc cắc đút túi cứ như muốn nhảy ra khỏi tay trước những mẹt quà bày sát lối vào trường, thôi thì đủ món đủ thức tùy theo mùa theo vụ:


Ðây là hàng bánh tráng kẹo có bà bán hàng mặc áo nâu nhanh nhẹn trở bánh trên bếp than nhỏ trong một cái nồi bầu miệng loe bằng đất nung, vừa thoăn thoắt bẻ bánh mới nướng xong còn đang nóng hổi, kéo những đường mạch nha dẻo quẹo trên mặt bánh rắc lên nhúm dừa nạo trắng muốt rồi gập đôi miếng bánh lại, món quà này tương đối mắc tiền, chỉ khi nào có tiền nhiều một chút tôi mới ăn.


Ðây là mẹt hàng của một chị còn trẻ tuổi tóc búi gọn phía sau gáy, bán đủ thứ bánh kẹo xanh đỏ rất ưa nhìn:


Những cái bánh bằng bột gạo nướng với đường nhỏ xíu tròn tròn như những cái móc dùng để treo màn cửa màu vàng cam được xâu từng chùm vào một sợi dây lác để đeo vào cổ như một sợi dây chuyền, những xấp me ngào bột màu nâu đỏ nhỏ cỡ đồng xu ăn với muối ớt chua chua ngọt ngọt, những viên cốm nếp ngào đường tròn cỡ nắm tay thơm thơm mùi gừng, những cục kẹo ú đẫm bột hình khối tam giác màu vàng nhạt, những cục kẹo sữa màu trắng đục cắn vào có vị bùi béo của đậu phụng rang giã nhuyễn gói bằng giấy màu trắng có chữ màu xanh, những viên kẹo màu xanh màu vàng màu đỏ bọc giấy bóng kiếng trong thơm mùi trái cây, những bịch mứt dừa nhuộm đủ màu, những bịch bánh tráng tròn nhỏ màu vàng đỏ mặn mà…


Còn ai nhớ vị ngọt chát của những trái Trâm to bằng đầu ngón tay cái màu tím thẫm ăn vào nhuộm tím cả lưỡi cả miệng? Những trái Nhãn Lồng mọc hoang nhỏ cỡ đầu ngón tay út vỏ màu trắng ngà với chút xíu cơm mỏng dính ngòn ngọt. Những trái Sung chín đỏ nhìn ngon mắt nhưng nhạt phèo và ruột đôi khi có đầy kiến gió. Những trái Chùm Ruột chua ghê răng ăn với muối ớt. Những trái Bình Bát trông giống như trái Mãng Cầu Xiêm nhưng lổn nhổn hạt chua chua… Loại trái cây mọc hoang dại trong lùm, trong bụi nơi vùng ngoại ô thành phố được bày bán trong những mẹt hàng nho nhỏ bên cổng trường thuở ấy đã gợi thèm thuồng biết bao đứa học trò nhỏ mỗi lúc ghé nhìn.


Và đây nữa, những trái Cóc xanh gọt vỏ rồi tách thành một bông hoa nhiều cánh ngâm trong nước Cam Thảo vàng, những lát xoài sống ăn với mắm ruốc tím có điểm những khoanh ớt đỏ thắm, chùm trái Trường trông giống như những trái Vải tí hon vỏ màu đỏ nâu, những chùm trái Sai vỏ đen nhung với lớp ruột màu vàng cam có cái hạt dẹp dẹp nho nhỏ trông giống như… một con ve chó lớn! Và Thơm xẻ miếng, và Ðu Ðủ, Mận, Mít bày trong một cái tủ nhỏ bằng kính có đặt cục đá ướp lạnh.


Tôi không biết ăn Ô Môi. Thứ trái cây dài ngoằng và cứng ngắc ấy không ngờ là hậu thân của những bông hoa đỏ thắm xinh đẹp vẫn mọc dọc bờ sông nhiều nhà ở miền tây Lục Tỉnh. Trái Ô Môi hơi giống trái Phượng nhưng to hơn, cũng có vỏ màu nâu đen. Khi ăn phải hái phơi kỹ trên nóc nhà cho khô, dùng dao chặt thành từng khúc ngắn, vạt hai bên vỏ trái cho lộ ra lớp hạt xếp đều đặn dính liền nhau bởi một lớp cơm màu nâu đen như nước màu kho cá, và cái mùi thum thủm của nó thì thật khó tả! Tôi chịu! Chỉ nghe đã muốn bịt mũi chạy xa, vậy mà bọn bạn tôi cứ mua từng khúc gặm ngon lành, còn cẩn thận mút cho bằng hết những chiếc hạt ấy, nghe kể rằng ngọt nhưng hơi chát ăn mãi không chán!


Tôi rất thích đến bên thùng xe làm bắng sắt tròn của ông hàng Kẹo Bông Gòn. Ở giữa tâm vòng tròn có một cái lõi nhỏ, mỗi khi ông bán Kẹo cho vào đó ít đường cát trắng, vừa đạp cái bàn đạp cho vòng thùng tròn quay thì lớp đường kéo tơ hiện ra càng lúc càng nhiều, đưa đôi đũa quơ quanh một vòng thành một lớp bông gòn xốp mịn nhìn thật đẹp mắt, cho vào miệng lớp bông ấy tan nhanh để lại vị ngọt ram ráp trên đầu lưỡi như một chút tiếc nuối. Hàng kẹo kéo thì lúc nào cũng có quay số, số bao nhiêu thì được trúng bấy nhiêu kẹo, nhưng hễ số kẹo càng nhiều thì ông hàng kẹo kéo lại kéo nhỏ cây kẹo thêm một chút, rốt cuộc nếu gộp tất cả số kẹo trúng thưởng vào chung thì có lẽ vừa bằng một cây kẹo mua bằng tiền không quay số mà thôi!


Ngày xưa chúng tôi gọi là hàng “Cà Rem.” Người bán Kem có hai bình thủy để cân đối hai bên “boọc ba ga” một bên đựng kem các mùi như Va ni, Sầu Riêng, Dừa… một bên đựng kem đá với các màu xanh đỏ vàng tượng trưng cho Cam,Chanh và Bạc Hà. Mỗi khi bán, tùy theo giá tiền người bán sẽ dùng dao cắt cục kem lớn nhỏ khác nhau, dùng một que nhỏ ghim vào miếng kem mà đưa. Một loại kem khác, thứ này mắc tiền hơn, mà người ta thường bán trong tiệm nhưng cũng có những xe đẩy bán trước cổng trường, là loại kem múc bằng muỗng tròn để lên trên những cái bánh bột mỏng hình loe dài như một đài hoa xinh xắn có đủ các màu vàng xanh trắng, rưới lên trên khi thì một ít đậu phụng rang giã nhuyễn với một chút sữa đặc có đường, khi thì một chút xi rô xanh xanh đỏ đỏ. Trẻ con không thích ăn kem ly, phải đứng tại chỗ mà ăn, mất thì giờ; vừa đi vừa ăn ngon mà nhanh hơn. Hôm nào có tiền kha khá một chút thì mua hẳn một cái bánh mì ngọt kẹp mấy cục kem có rưới sữa và rắc đậu vào thì quả là ngon hết chỗ chê!


Buổi sáng đến trường sớm mà chưa ăn sáng ở nhà, đã có hàng xôi của bà hàng với hơi nóng nghi ngút bốc lên kèm theo mùi thơm hấp dẫn! Bà hàng lấy một miếng lá chuối cỡ hai bàn tay xòe, đặt lên trên đó một miếng bánh tráng phồng cỡ bàn tay, thường có hai loại xôi là xôi đậu xanh và Xôi Nếp than, ai muốn ăn gì thì bà sẽ xới xôi ấy lên trên miếng bánh phồng, trét một lớp nhưn đậu xanh nấu chín tán mịn lên, rưới một muỗng mỡ hành có lẫn mấy miếng tóp mỡ béo ngậy, rắc một lớp đường cát trắng và sau cùng là chan lên một muỗng nước cốt dừa. Xôi được gói chặt lại sao cho miếng bánh phồng bọc kín hết như một lớp vỏ bánh, cắn vào vừa bùi vừa béo, thơm ngon làm sao! Cạnh đó lại có bà cụ người Bắc mặc áo vải trắng đầu vấn khăn nhung bày một thúng bán xôi Lúa hay còn gọi là Xôi bắp, cụ có hàm răng đen nhánh với miệng cười hiền từ, thoăn thoắt xé lá gói những gói Xôi bắp với những hạt Bắp màu trắng đục hầm mềm và những hạt nếp dẻo thơm phức, cũng là đậu xanh nấu chín nhưng đậu của xôi Bắp thì giã tơi thành một lớp bột khô rắc lên trên, chan vào một muỗng nhỏ hành tím bào mỏng phi vàng rồi sau cùng là một muỗng muối đường.


Ít tiền hơn đã có hàng khoai luộc. Cũng tỏa khói nghi ngút nhưng giản dị hơn, chỉ một nồi hay rá nhỏ đặt trên bếp lửa, này là khoai lang Bí vỏ nâu đỏ ruột vàng, khoai lang Dương Ngọc vỏ hồng tím ruột tím nhạt, cả khoai lang trắng ruột trắng như bột, khoai Ðà Lạt thì củ nhỏ mà ốm nhưng mật tươm cả ra ngoài vỏ, lâu lâu mới thấy bán. Khoai Mì (Sắn) thì cắt thành từng khúc xếp ngay ngắn bên cạnh những củ khoai Mì Tinh (có người còn gọi là khoai Bình Tinh) và củ Chuối (Dong Riềng) và những củ Từ vỏ vàng nhạt hay những củ khoai Môn tròn trĩnh.


Cũng là khoai mì, nhưng khoai mì quết dừa làm bằng những củ khoai bột tán nhuyễn, trộn thêm xác dừa khô nạo và đường cát trắng, thêm chút muối đậu, gói trong lá chuối, có thể dùng lá cây Dứa dại cắt ngắn từng khúc thay cho muỗng xúc ăn, hay nắm lại thành nắm như nắm xôi mà ăn; vừa ngọt, vừa bùi. Lại thơm và béo của dừa khô trộn lẫn, ngon không biết tả sao cho vừa!


Khoai mì mài ra lấy bột đem lọc kỹ, để ráo sẽ cắt thành sợi dài mà dẹp, hấp chín rồi cũng trộn chung với dừa khô nạo nhuyễn là sẽ thành món bánh tằm khoai mì trộn dừa, muốn có màu sắc hồi đó người bán không dùng màu hóa chất mà lấy màu xanh của lá dứa, màu tím của lá cẩm, màu đỏ của trái gấc chín, nên những sợi bánh tằm ăn vào mỗi màu có một mùi thơm riêng biệt, vì vậy ăn ít ngán hơn.


Hồi đó trước cổng trường tôi có một bà già người Tàu mà mọi người thường gọi là Thím Xẩm bán bánh ướt rất ngon. Bánh ướt của người Tàu khác bánh ướt của người Việt ở chỗ bánh họ tráng dầy hơn, lại thoa lên trên một lớp mỡ có hành lá xắt nhỏ rồi cuộn lại thành từng cuộn dẹp, ăn với nước mắm pha loãng và giá trụng. Bà Tàu già ấy quanh năm chỉ thấy mặc một chiếc áo vải màu đen bạc phếch, một chiếc quần ngắn trên mắt cá bó ống và một đôi giày vải đen có thêu đã cũ mèm. Tóc bà cắt ngắn tới ngang cổ, cài một chiếc lược sừng đã bóng lộn vì thời gian. Mặc cho lũ chúng tôi tíu tít hối thúc bà già vẫn chậm chạp cắt bánh, lấy rau, rót nước mắm, rửa đĩa, thu tiền, những động tác chậm chạp của tuổi già và đôi mắt một mí hum húp như thuộc về một nơi chốn khác, không phải là cái nơi ồn ào nhộn nhịp của một cổng trường đang giờ sắp mở cửa.


Cái bánh tôm ăn chung với bánh ướt của bà Tàu già cũng ngon lạ lùng. Khá giống với bánh Cóng của Sóc trăng, nhưng không có tôm, cũng không có giá, tuy gọi là bánh tôm nhưng chỉ có đậu xanh hột được hấp chín và bột gạo, chiên vàng thành những cái bánh tròn xốp, ăn không biết chán.


Cùng một thứ ăn với nước mắm như bánh ướt là huyết heo hấp. Những miếng huyết heo vuông vức cỡ lòng bàn tay màu đỏ nâu được hấp chín rải lên trên từng lớp mỡ hành xếp đầy trong chiếc nồi được ủ nóng bằng mấy lớp bao bố dầy cộm. Người bán dùng dao cắt miếng huyết heo thành từng lát, cho thêm mỡ hành, giá trụng và một nhúm rau thơm cắt nhỏ, chan nước mắm lên, thế là xong! Nhưng món quà này ăn mau ngán, nên người bán hàng, một ông già mặc áo quần màu nâu, đầu đội mũ cối nhựa trắng, chở chiếc nồi trên yên sau chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ, lâu lâu mới ghé qua cổng trường, dựng chiếc xe đạp vào một góc tường quen thuộc, vừa phì phà điếu thuốc vấn vừa chờ đợi đám khách hàng nhỏ tuổi.


Thịt bò khô phải có gan cháy chỗ nước mía Viễn Ðông ăn mới sướng… rên mé đìu hiu!


Cũng bán hàng trên xe đạp và cùng là đàn ông bán hàng là món gỏi khô bò. Trong chiếc thùng một mặt có kính đựng đầy ắp những sợi đu đủ xanh bào mỏng, khô bò màu đen sánh cất trong một ngăn tủ nhỏ, chai giấm trắng, chai nước tương đen, chai nước ớt màu đỏ xếp cạnh chồng đĩa nhôm nhỏ, nắm đũa nhôm chiếc cong chiếc thẳng cắm trong một ống đựng treo lủng lẳng, ông hàng gỏi có một chiếc kéo sắt đen và to vừa dùng để cắt khô bò, vừa dùng nhắp thành những tiếng đều đều báo hiệu thay cho tiếng rao mời.


Cái đĩa nhôm trầy trụa và trẹt lét của ông hàng gỏi chỉ được tráng qua nước rồi lau vội bằng một cái khăn màu cháo lòng sau khi có khách ăn xong, lại được bốc đầy có ngọn nắm đu đủ bào, vài sợi khô bò nhỏ xíu cỡ đầu que diêm đặt khéo léo lên trên, một chút rau thơm thái sợi và một nhúm đậu phọng rang vàng giã dập, chan đẫm nước giấm và nước tương, thêm chút ớt đỏ cay cay, chúng tôi vừa ăn vừa xuýt xoa xin thêm giấm, thêm nước tương, ăn hết đu đủ húp cạn hết cả nước giấm mà vẫn còn thấy thòm thèm!


Bánh mì tương cũng là món quà được bọn học trò chúng tôi chiếu cố tận tình vì rẻ mà lại ngon; chỉ có một khúc bánh mì không xẻ ra, rưới một muỗng tương đen, một muỗng tương đỏ, thứ tương người ta vẫn dùng để ăn phở nhưng có lẽ người bán đã cho thêm ít đường cho dịu bớt, và thêm ít bột cho sánh lại, gắp vào một ít đồ chua làm bằng củ cải trắng và cà rốt cắt sợi ngâm giấm đường là có một món vừa ngon vừa no bụng. Nếu có tiền thì ăn bánh mì bì, bì làm bằng da heo cắt sợi nhuyễn, thêm chút thịt đùi heo chiên cắt nhỏ như que tăm, trộn một chút thính gạo rang vàng cho thơm, bánh mì bì ăn với hành lá xắt nhỏ phi chín chung với tóp mỡ, chan nước mắm chua ngọt, ngon hơn bánh mì tương một bậc, và cũng mắc tiền hơn!


Bắp thì có hai thứ, bắp luộc đựng trong thúng ủ tấm bàng tròn, hơi nóng bốc lên cùng với mùi lá dứa thơm phức, những trái bắp vỏ ướt nước nóng hổi cầm bỏng cả tay, xé lớp vỏ như những lần lụa mỏng mềm mại phía trong cùng là lớp hạt vàng rực đều đặn hiện ra trông thật bắt mắt, hạt bắp luộc dẻo và ngọt, nếu ăn bắp non thì cái cùi bắp mềm mà ngọt không thua gì mía hấp. Bắp nướng thì phải ngồi đợi một bên cái bếp than làm như một cái máng chữ nhật nhỏ của bà hàng, chờ lớp vỏ ngoài cháy đen một phần, bà mới bóc hết làn vỏ bắp ra để những hạt bắp được nướng chín trên lửa từ từ trở sang màu vàng ruộm, rồi vàng cháy, mùi bắp nướng thơm lừng tỏa ra trong không khí, xé một miếng vỏ bắp bọc lấy cái cuống trái bắp nướng dốc ngược đầu xuống một chén mỡ hành đặt cạnh bếp, dùng một đoạn sống lá chuối chẻ dập đầu thoa đều mỡ hành lên khắp trái bắp, mùi thơm của bắp và mỡ hành làm chúng tôi nuốt nước miếng thèm thuồng, cầm vội vàng trái bắp nóng hôi hổi trên những ngón tay lóng ngóng và gặm hối hả, vị mặn mà của mỡ hành có lẫn vài miếng tóp mỡ giòn giòn, hạt bắp vừa cứng vừa dẻo, nhồm nhoàm một cái đã thấy chỉ còn trơ lại cái cùi khô khốc vô duyên!


Bây giờ ít thấy bán đậu đỏ bánh lọt, thứ quà ngon mà mắc tiền hơn đá nhận xi rô, vẫn bán trước cổng trường trên những chiếc xe đẩy bằng nhôm sáng loáng thuở nào. Trong những chiếc thẩu tròn xếp thành dãy người ta đựng nào là đậu xanh hấp chín màu vàng đậm đà, nào là đậu đen chín bở, đậu đỏ đều hạt, đậu Mỹ màu trắng hạt to như đầu ngón tay cái,và một cái thẩu đầy những sợi bánh lọt màu trắng trong và dai ngập trong nước đừa đục màu sữa, lại có cả hạt É lấm tấm như những chùm trứng Ếch tí hon có lẫn những tảng nhỏ Lười Ươi nâu như màu mận chín, nước đường thắng kẹo đựng trong hũ thủy tinh trong được múc bằng một cái muỗng đặc biệt làm bằng nửa quả Mù U khô cắm trong một cây đũa tre dài.


Ðã lâu lắm tôi không còn thấy ai bán Bông Cỏ với Hột Lựu. Hình như món ăn này, cũng như món mía hấp, mía ghim đã lặng lẽ biến mất tự lúc nào chẳng ai hay biết. Mía hấp thì thường là một người đàn ông trung niên đẩy xe ba bánh rao bán trên đường phố vào khoảng tối khuya, tiếng rao “Mía hấp” kéo dài hơi ngân nga và ánh sáng chập chờn của một ngọn đèn dầu nhỏ thắp trong chiếc lồng đèn vuông thường gợi nhớ vào những tối trời tạnh mưa, không khí ẩm và lạnh mà mùi thơm ngọt ngào của những cây mía nóng hổi khi mở nắp chiếc vung to lớn của ông hàng mía lan tỏa trong không gian thật là dễ chịu. Ông hàng Mía hấp có một cái bào to với một bên thân bào là dao bén ngót. Những khúc mía màu nâu tím hay vàng mơ được hấp chín trong một loại nước có vị thuốc Bắc xếp đầy trong một cái thùng sắt to đặt trên bếp than cháy âm ỉ để giữ cho nước trong nồi lúc nào cũng nóng già, khi có người mua ông dùng bào róc sạch vỏ rồi nhanh nhẹn trở lưỡi dao tiện thành từng khẩu mía ngắn và đều nhưng không tiện đứt hẳn mà vẫn còn dính vào nhau, mía hấp ăn thơm và mềm, người già răng yếu cũng có thể ăn được. Mía ghim thì chỉ là mía thường, róc vỏ, bỏ mắt và tiện ra thành những lóng ngắn nhỏ cỡ một đốt ngón tay, ghim vào trong một đoạn tre ngắn được chẻ ra nhiều thanh nhỏ ở một đầu thành ra một bông hoa ngộ nghĩnh xòe tròn người ta thường bán trước cửa rạp hát hay rạp xi nê hồi đó. Mía bây giờ người ta đựng trong bịch nylon, tuy cũng tiện tròn nhưng nhìn tẻ nhạt chứ không xinh xắn hấp dẫn như mía ghim thuở đó!


Bông Cỏ thì đặc biệt hơn, trông giống như Sương Sa nhưng hơi mềm mình, và lại thơm ngon hơn nhiều. Có lẽ tuổi nhỏ với khẩu vị đơn giản và đồng tiền có hạn nên món nào hồi xưa mình ăn đều thấy ngon lạ ngon lùng, hay bởi vì những món ăn thời ấy còn chất chứa cả một khung trời ký ức êm đềm dịu ngọt nữa mà bây giờ cho dẫu có ăn bất cứ món gì mình cũng thấy không thể sánh bằng? nhưng món Bông Cỏ thì quả là hơn đứt Sương Sa hay Thạch của người Bắc, Ðông Sương của người Trung. Bông Cỏ hình như là xuất xứ từ bên Tàu, cách làm cũng khá lạ, phải ngâm nước một đêm cho nở rồi mới cho vào trong một cái bao vải dày (gọi là bao bồng bột) cùng với một vài (bao nhiêu?) trái chuối Xiêm chín, nhồi lấy nước sền sệt pha chung với nước lã sao cho vừa đủ lượng nước cần dùng, cho vào thau để yên trong mấy giờ sẽ đông lại như Sương Sa nhưng mềm và dẻo hơn, dùng cái muỗng như cái vá xới cơm nhưng dẹp và mỏng hơn vát nhẹ thành từng miếng mỏng cho vào ly, ăn với bột mì tinh cắt nhỏ vuông vức pha màu hồng đỏ luộc vừa chín còn cái ngòi bột trăng trắng nhỏ xíu trông giống như những hột Lựu tươi vừa tách ra khỏi trái chín cây (vậy nên mới được gọi tên là Bông Cỏ Hột Lựu), chan nước đường thắng kẹo và nước cốt dừa béo ngậy, thêm vào chút dầu chuối đựng trong cái ve nhỏ xíu mà thơm lừng. Ðôi khi người ta còn bán chung với Sương Sáo và Sương Sâm, một thứ màu đen có mùi hôi nhẹ của thuốc Bắc, một thứ màu xanh biếc của lá cây với những đám bọt nhỏ phía trên mặt, ăn cùng với đường cát trắng lạo xạo trong miệng và những vụn đá bào mát lạnh.


Lớn thêm một chút, vào Trung Học,tôi nhớ tới những xe bán Bò Bía trước cổng trường,người bán thoăn thoắt gói những cuốn nhỏ bánh tráng có ít củ sắn và cà rốt thái sợi xào chín giữ nóng trong một cái thau nhỏ đặt trên bếp lửa, cho thêm vài lát Lạp Xưởng mỏng tanh, một ít tép ruốc chấy vàng nhuộm đỏ, có khi một ít trứng chiên vàng cắt sợi, một lá Xà lách, vài ngọn rau thơm, ăn với tương ngọt và tương ớt có ít đồ chua, một ít hành phi giòn và một ít đậu phọng rang giã dối. Cuốn Bò Bía ngọt thì chỉ là một cuốn bánh bột mỏng gói cây kẹo giòn và ít dừa nạo sợi, rắc ít mè rang vàng, chỉ tiện ở chỗ có thể cất vào trong cặp dành ăn trong giờ ra chơi, còn thì chẳng có gì đặc biệt!


Xi rô kem khác với kem ly, vì có cả đá bào và nước xi rô trộn chung với mấy muỗng kem thành một thứ vừa dùng để múc ăn vừa có thể uống như nước được, có thấy bọn học trò xúm quanh hối thúc bà hàng thì mới thấy món quà này được ưa chuộng ra sao. Ya ua cũng có thể ăn theo cách này, chung với đường và đá gọi là ya ua đá. Sinh tố bịch thì làm bằng các loại trái cây cho vào máy xay nhuyễn, thêm đường thêm nước thành một loại thức uống ngon lành cho vào bịch ny lon nhỏ cột chặt bỏ tủ đá cho đông cứng lại, bọn con gái chúng tôi vẫn thường mút một đầu bao mút như mút đá nhận mặc cho bọn con trai tròn mắt thèm thuồng mà giả vờ trêu chọc.


Những quả ổi luộc ngâm trong nước cam thảo màu vàng luôn là món hấp dẫn tôi hơn cả Me và Cà Na ngâm. Xẻ đôi trái Ổi ra, màu ruột vẫn trắng ngà và giòn tan, nhưng lớp vỏ ngoài lại hơi mềm và ngọt mùi cam thảo, trét lên một lớp muối ớt cay cay thì thật là tuyệt! Me thì giòn và đã được lấy sạch hột, Cà Na hơi chát mà chua chua, trời ơi còn Xoài sống thì cắn miếng nào biết miếng đó, Chùm ruột chỉ nhìn thôi đã ứa nước miếng vì thèm, Cóc chín trái vàng lườm và thơm nức mũi. Những món trái cây ngâm ấy được gói trong mấy tấm lá chuối xanh rờn, một góc là nhúm muối ớt đỏ tươi ngon lành, buổi trưa trời nắng đổ lửa hay buổi sáng rét nhẹ chúng tôi đều chiếu cố tận tình như nhau! Vậy mà chẳng thấy đứa nào đau bụng đau bão gì, ấy thế mới lạ!


Còn hàng Phá Lấu trên đường Pasteur, nơi có xe nước mía Viễn Ðông nổi tiếng một thời với những cây tăm tre xiên vào từng xâu nhỏ gan, lưỡi, tim & phá lấu màu nâu đen thơm phức vừa miệng đặt trong mấy cái đĩa nhôm bày trên một mẹt hàng có bốn chân gác chéo, mà tôi đã đi ăn cùng với người bạn trai đầu tiên. Ly nước mía mát lạnh hơn cả những câu chuyện thủ thỉ không đầu không đuôi tuổi học trò nhớ lại vẫn còn cảm thấy ngọt ngào. Hẻm Casino SaiGon có hàng Bún chả và bánh cuốn Thanh Trì một ngày nào đã dung dăng dung dẻ cùng các bạn vào ăn sau khi mỏi chân mỏi mắt khắp phố phường, trong Crystal Place hay trong Passage Eden. Hiệu kem Pole Nord nằm bên thương xá Tax với một dãy ki ốt hoa tươi trên đường Nguyễn Huệ một tối nào tôi nhận từ tay người bạn trai sắp theo tàu đi xa một bông hồng màu đỏ thắm với bàn tay ấm áp ân cần. Quán cơm Bà cả Ðọi nằm trên một căn phòng nhỏ thấp sâu trong hẻm với những món ăn được dọn ra trên chiếc đi văng bóng gỗ bóng màu thời gian, những món ăn quen thuộc như bữa cơm thường ngày gợi nên cảm giác gia đình cùng ăn với bọn bạn là sinh viên miền Trung vào Sài Gòn trọ học…


***


Vậy mà thoắt cái đã mấy mươi năm! Những món ăn tôi đã ăn trong cả một thời ấu thơ cùng với bạn bè, những món ăn tôi đã chia sẻ cùng với những người thân thương một thuở, bây giờ có món vẫn còn bày bán đâu đó trong thành phố, có món đã lâu lắm chẳng còn nhìn thấy lại. Nhưng cùng với thời gian trôi qua, và mọi điều đã thay đổi, tôi mãi mãi sẽ chẳng bao giờ còn có thể thêm một lần nữa nếm được cái hương vị ngọt ngào tuyệt diệu của những món quà ấy, cho dù có tha thiết ước ao, hay thèm thuồng mong đợi đến thế nào!


Như có lần tôi đã bày tỏ cùng một người bạn ít tuổi hơn nhiều, và lại không cùng sinh ra, lớn lên trong cùng một hoàn cảnh sống, về những món ăn ở một nơi mà cô đã đến, nghe ca tụng nhưng thất vọng lúc nếm thử, rằng cái hương vị trong ký ức của mỗi một người khi ăn một món ăn nào là hương vị rất đặc biệt chỉ riêng người ấy mới cảm nhận được, gói ghém cả những ngọt ngào của quá khứ và kỷ niệm, mà không phải ai cũng có thể chia sẻ. Nhớ lại những món ăn một ngày nào, là tôi nhớ lại biết bao là êm ái và dịu ngọt, mà những món quà tuy tầm thường bé nhỏ ngày xưa ấy, cho dẫu chỉ là quà của một thời, nhưng lại là một thời của những tháng ngày yên vui mãi mãi trong tâm tưởng, mà những khoảnh khắc quý báu ấy thì mãi mãi tôi chẳng bao giờ có thể nguôi quên.


Thôi đừng kể nữa chỉ thêm… thèm!


(Nguồn: [email protected])

Xúc cảm Tháng Ba

 


*Trần Minh Hiền


 


Tháng Ba trời đất thực sự mới vào Xuân vào ngày 20 Tháng Ba (thường thì hàng năm phải đến 21 Tháng Ba nhưng năm nay là năm nhuần leap year cho nên sớm là 20 Tháng Ba).


 Dù chúng ta ai cũng nghĩ là Tết ta xong đã là Xuân. Năm nay dường như Hoa Kỳ nóng hơn mọi năm 1 cách bất thường, mới vào Tháng Ba mà đã nóng gay gắt không biết vào Hè thì sao nữa? Cuộc đời vẫn đẩy đưa anh vào những thử thách mới vô cùng khó khăn, ngày càng khó khăn hơn nhưng anh vẫn phải cố mà vượt qua thôi. Anh vẫn tin tưởng rằng cánh cửa này đóng lại thì chắc chắn sẽ có cánh cửa khác tốt đẹp hơn mở ra cho chúng ta, những người biết cố gắng, biết khả năng của mình và biết trân quý từng phút giây của cuộc đời. Hôm nay anh đưa em và con đi chơi biển vì bé Tiên nghỉ Spring Break, biển đẹp tuyệt vời và niềm vui của Tiên, Toàn và em làm cho anh vui sướng vô cùng. Vậy mới biết hạnh phúc vẫn tràn đầy trong từng giây phút của chúng ta.


***


Cuộc vận động TNT và những chuyện bàn tán tiếp sau nó làm cho anh nghiệm ra nhiều điều. Bất cứ một nỗ lực nào cũng cần có 1 quá trình lâu dài, kiên trì, khéo léo, khôn ngoan và phải lường trước những tình huống xấu nhất xảy ra. Một người làm nhưng đến mười người phá cho nên chúng ta phải hết sức tỉnh táo và bình tĩnh cũng như khôn khéo. Nhưng chúng ta phải công tâm đánh giá đây là 1 sự thành công to lớn, 1 sự kiện lịch sử của chúng ta, 1 dấu mốc cho Việt Nam và chúng ta sẽ có những cơn sóng to lớn của dân chủ từ tiền đề tốt đẹp này để thành công, đừng vì những gièm pha, nghi kỵ, phá hoại mà nản lòng, nhìn ra, bỏ cuộc. Mọi người hãy cùng nhau tiếp bước, viễn cảnh tương lai tốt đẹp của dân tộc Việt không còn xa. Nhưng chúng ta phải chịu hy sinh, phải đoàn kết, phải khôn ngoan, khôn khéo, kiên trì, vững lòng tin và quyết tâm tiến lên phía trước.


***


Vụ án của cậu bé Trayvon Martin bị Zimmerman bắn ở Sanford, Florida là 1 vụ án phức tạp mà nó gợi lại những âm ỉ của vấn đề căng thẳng màu da sắc tộc ở Hoa Kỳ. Thực sự khi 1 người không có súng bị bắn chết thì chắc chắn gây xúc động cho mọi người nhưng có lẽ chúng ta phải bình tĩnh nhìn kỹ sự việc, không đơn giản chút nào. Sự kỳ thị chủng tộc dù bị pháp luật Hoa Kỳ chế ngự nhưng vẫn còn đó, như ngọn lửa trong tro tàn vẫn ngún ngấm ngầm. Chúng ta ai cũng cảm nghiệm điều đó và dường như ai cũng bị dễ bị kích động bởi những xung đột va chạm sắc tộc, màu da nhưng thực sự bên trong nó là cả một vấn đề to lớn của loài người. Tương lai của cả loài người phụ thuộc vào việc chúng ta giải quyết nó như thế nào.


***


Hàng ngày bận rộn với muôn ngàn mối lo toan dường như làm anh mất đi thói quen ngắm nhìn thiên nhiên và vũ trụ. Những đám mây đủ hình thù, màu sắc, những cánh chim bay liệng, những lá hoa đa màu, những hồ nước đẹp xinh, những cảnh vật tưởng chừng tầm thường vô tri vô giác nhưng vẫn làm anh xúc động vô cùng. Tất cả giao thoa, va chạm vào tâm hồn anh tạo nên những tổng hợp màu sắc cho những bức họa độc đáo và những nốt nhạc cho bản tình ca tuyệt vời nhất. Ôi cuộc đời với biết bao nhiễu nhương, giả dối, tàn bạo đã dày xéo, chà nát trái tim anh, nhưng anh vẫn cố níu kéo, cố giữ cho mình 1 tâm hồn rung động, xúc cảm trước nỗi đau của chính mình và nhân loại, anh vẫn cố giữ lòng yêu thương, thông cảm, tha thứ vị tha, từ bi hỷ xả để hy vọng 1 ngày kia những điều anh tâm niệm, những điều anh muốn nói, muốn viết sẽ có người tri kỷ tri âm hiểu ra và đồng cảm, chia sẻ.


***


Thế giới ảo của cyberspace, của Internet, email, của twitter, của Facebook, của forum, diễn đàn, egroups… cũng như thế giới thực, cũng ồn ào, xô bồ, lộn xộn như chợ đời từ ngàn năm vẫn vậy. Ðầy những oan khiên, ác độc, dối trá, lăng loàn, vu khống, ngồi lê đôi mách,… nhưng vẫn có 1 thế giới khác của sự thanh tịnh, tu thân, đạo đức và hướng thiện. Chúng ta không nên vơ đũa cả nắm, cũng như phải luôn tỉnh táo mà đánh giá tha nhân cũng như chính bản thân chúng ta. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, người xưa đã chí lý khi truyền tụng như thế. Bất cứ 1 sự việc gì, 1 vấn đề gì, 1 con người nào, 1 chủ thuyết, tôn giáo nào cũng đều có hai mặt hay nhiều hơn thế nữa. Không có gì là toàn bích, không có gì hoàn mỹ. Chỉ có nỗ lực để đạt đến chân thiện mỹ là có thực muôn đời.


***


Gần hết Tháng Ba của năm 2012, anh muốn nói với em những lời yêu thương,dù như em đã biết rất rõ, dù anh viết thơ tình, viết truyện, viết tùy bút… với nhiều điều hoa mỹ nhưng anh vẫn thấy dường như là 1 sự giả dối và nhột nhạt khi phải nói ra những lời đầu môi chót lưỡi với em, nhưng anh vẫn muốn nói bây giờ vì anh biết tình yêu đôi khi cũng cần phải tỏ bày, cũng như sự hy sinh đôi khi cũng cần phải được đánh giá trong 1 chừng mức nào đó, ít ra cũng là như vậy. Anh vẫn cố gắng, hy vọng, và cầu mong tất cả mọi người ai cũng hạnh phúc, dù chỉ trong khoảnh khắc. Cầu mong cho ngày mai kia thế giới sẽ không bị tận thế mà còn giàu có hơn, xinh đẹp hơn, an toàn hơn, hạnh phúc hơn và mọi người ai cũng yêu thương nhau để cùng nhau xây dựng 1 tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta.


Có viển vông, đáng cười lắm không em?


Orlando ngày 27 tháng 3 năm 2012


(Nguồn: DaiHocVanKhoaSG)

Lục bình trên bến sông xa


(Viết hộ Ben)


 


* Trang Ðài Glassey-Trầnguyễn


 


Lục bình trôi


trôi vô hướng


trôi vất vưởng


giữa trần ai.


Lục bình yêu


duyên cay đắng


lục bình thắm


tình mồ côi.


Lục bình trôi


qua cam lộ


hồi cố phủ


rũ hồng trần.


 


Người bạn của tôi yêu lục bình. Tôi không biết rõ lắm vì lý do nào. Anh chỉ bảo với tôi, rằng lục bình có số phận lênh đênh. Có lẽ anh thấy đời sống nhân sinh cũng bềnh bồng như lục bình chăng? Bài thơ tam tự tứ cú này, tôi viết cho bạn tôi.



Cô giáo và bầy trẻ. (Hình: Benjamin Vũ)


Có những mảnh đời lục bình theo nghĩa đen của nó, và cả nghĩa bóng nữa. Khi người bạn, mà tôi mạn phép gọi là “LB” ở đây, kể với tôi về đồng hương Việt Nam trôi dạt trên xứ Chùa Tháp, anh muốn tôi giúp ghi lại chuyến đi của anh – qua những dữ liệu lưu trữ bằng phương tiện điện tử: hình ảnh kỹ thuật số và âm thanh MP3.


Trên đại dương của mạng điện toán toàn cầu, nổi trôi là những mẩu thông tin đa tuyến đa năng. Tôi chợt nghĩ, giữa biển thông tin đó, câu chuyện của người Việt ở Cambốt rồi sẽ như lục bình, về đâu? Sẽ có bao nhiêu người để tâm chú ý đến cảnh đời sông nước bôn ba?


Nhưng điều đó không làm LB ngại. Anh chỉ biết một điều thật chắc chắn: phải kể về đồng hương của mình ở Cambốt, và anh đã kể cho tôi nghe, với một tình thương thật chan đầy và gần gũi:


LB quý nhất là ở chỗ các em nhỏ, tuy không quen biết gì mình, nhưng thấy người lớn là khoanh tay cúi đầu chào rất ngoan ngoãn. Thương lắm!


 


Bé gái bán bánh rán gói lá lục bình


 


Cuộc đời của các gia đình Việt Nam trên đất nước láng giềng không chỉ đong đầy khó khăn, mà chứa chan nếp sống của người bình dân đất Việt. Giữa những lênh đênh bất định của cuộc sống Biển Hồ, hoa đời và hoa người vẫn nở, dù không kiêu sa như hồng nhung trong vườn thượng uyển hay mượt mà như ngọc lan trong khuê lầu. Nhưng hoa lục bình nở, tự nhiên và đầy sức sống, cho dù có bị sóng đẩy hay gió vùi.


Cô giáo Tuyết Mai sống nơi xứ người đã năm năm. Trước đây, cô sống ở Cần Thơ khi ba mẹ đi làm ăn ở Biển Hồ. Sau khi tốt nghiệp trung học, gia đình gặp khó khăn, nên cô theo cha mẹ đi tha hương cầu thực và phải gián đoạn việc học. Ở vùng Biển Hồ, cô là cô giáo trường “thuyền” vì lớp học nằm trên một chiếc thuyền con. “Tuy bà con Việt Nam mình ở đây rất đông, nhưng giáo viên thì không có,” Tuyết Mai thuật lại. Cô giáo thì ít, nhưng hay bị đuổi vì theo lời cô, Ban Chi Hội (BCH) làm việc rất phức tạp. BCH do người Việt tổ chức. Có khi một năm, đổi giáo viên đến ba lần, đưa đến tình trạng các em không học hành đến nơi đến chốn được.


Tuyết Mai đã dạy đến đợt hai ở vùng này. Vì cô giáo đi dạy thiện nguyện, nên phụ huynh thỉnh thoảng mang cơm đến cho cô ăn trưa, hay tặng cô giáo một ít thức ăn gạo muối. Có ba lớp học, tổng số 159 em. Lớp buổi sáng có 55 em, tuy số học sinh hiện diện cũng thất thường. Buổi chiều, thì rất đông học sinh. Tuy nhiên, tùy lúc phụ huynh có thể đưa con em đi học nếu không đi đánh cá, nên việc học rất thất thường. Vì thương học trò nghèo, cô giáo Tuyết Mai cố gắng cầm cự để tiếp tục dạy dỗ cho các em. Cái gì đã thôi thúc cô kiên quyết với công việc lao công vô lộc này? Có phải cái tình quê vẫn còn lai láng ấy? Có phải một tình yêu dành cho trẻ thơ không bị mai một bởi cảnh khó khăn? Có phải tấm tình kiên trung với những thế hệ tương lai đang đâm chồi nẩy lộc mà không được một mảnh đất tốt để vươn lên?


Cô giáo Tuyết Mai hay đối chiếu đời sống ở Biển Hồ và ở miền Nam của quê hương cô. Ðiều đó cho thấy, kim chỉ nam trong đời sống của người Việt ở nơi này vẫn gắn liền với quê nhà trong tâm thức và cách sống của họ. Tôi nghĩ, cái sức mạnh của tình quê hương ấy đã thôi thúc LB, khi trở lại Hoa Kỳ, muốn gióng lên tiếng trống để loan báo về hoàn cảnh của đồng bào Việt Nam ở Cambốt, và để đi tìm những tấm lòng Nghiêu Thuấn cứu đời.


 


Ðời Lục Bình


 


Ở Mỹ, đôi khi các bậc phụ huynh phải vất vả năn nỉ con em chịu khó học hành, làm bài tập về nhà, hoặc phải hối lộ con mình em để các cháu chịu khó đi học đàn, học vẽ. Ở Biển Hồ, mỗi lớp học là một canh bạc – vì không có gì bảo đảm cho các em rằng ngày mai, cô giáo sẽ đứng lớp, và học trò có thuyền để quá giang ra lớp. Có nhiều em, như cô bé áo vàng, thèm được đi học, nhưng mẹ nói phải theo mẹ đi bán kiếm cơm. Bâng khuâng giữa chợ đời, bước chân em quày quả trở lại mái trường đơn sơ trên chiếc thuyền độc mộc, chỉ để thấp thỏm ghé mắt vào một thế giới mà tuy chỉ cách vài bước chân, lại quá đỗi xa vời. Trong ánh mắt ấy, vẫn long lanh một sức sống mãnh liệt và một ước mơ chưa chịu phôi pha.


Một hình ảnh khác xoáy vào tâm tư tôi, là hình ảnh cô bé bán bánh rán gói lá lục bình trên một con thuyền. Cô bé ấy mong manh như một chiếc lá lục bình, ngỡ ngàng giữa cảnh đìu hiu của một ngày chợ thưa, không cười không nói. Những cái bánh rán vàng ươm mật đường thốt nốt ấy, xem chừng hớn hở hơn cả cô bé bán hàng bất đắc dĩ kia. Tôi chợt nhớ câu thơ trong bài “Sở Kiến Hành” của đại thi hào Nguyễn Du, “Trông mặt trời vàng úa.” Trên thuyền, là một mặt trời chưa rạng ban mai mà đã úa vàng. Tôi xót xa khi nghĩ rằng, có thể chính mình cũng ở trong thế giới mâm cao cổ đầy của Trạm Tây Hà, khi cô bé bán bánh rán kia vẫn lưu lạc trong trời đêm lạnh cóng của Sở Kiến Hành. Tôi có xứng đáng chưa với những gì mình nhận được trong cuộc đời này? Và liệu tôi có dám làm người vô can khi chứng kiến cảnh sống nhục nhằn đứt khúc của tuổi thơ Việt Nam bên vệ đường thế giới?


Những anh Năm, anh Bảy, những cô Tám, cô Ba, và những em bé khác nữa, đang đi chài sâu lưới bẩm trên những Biển Hồ lưu vong. Những mầm non Việt Nam đang tìm đất để bén rễ cho một cuộc đời vô định. Họ đi bủa lưới ở những nơi mà thiên nhiên đã cạn kiệt, cả ngày chỉ tìm được một mẩu cá con. Họ đi giăng câu ở bờ sông nước cạn, đi mò ốc ở bãi kênh cùn. Họ đổi cái quần quật hằng để lấy chút cơm chút cháo, và đôi khi, để đổi lấy cái nợ không cách gì thoát khỏi của kiếp lầm than.


Giữa nền kinh tế thị trường của thời đại hoàn cầu hóa, nhân mạng nằm trong một mối rối: nhân mạng phải vật lộn với lợi nhuận và cạnh tranh với độc quyền kinh tế. Thực trạng của con dân Việt vẫn phải rời bỏ quê hương đi tìm miếng cơm manh áo ở khắp cùng bờ cõi địa cầu là một điều cần cho mỗi con người mang dòng máu Việt Nam phải lưu tâm. Chúng ta không chỉ sống trong một quốc gia đơn độc, hay thuộc về một vùng đất quê hương đơn thuần nào đó. Chúng ta trở nên gia đình Việt Nam trong đại gia đình thế giới. Chỗ đứng của mỗi người Việt Nam là một phần của chỗ đứng của dân tộc Việt Nam trên diễn đàn thế giới. Nhân phẩm của mỗi người Việt Nam là nhân phẩm của giống nòi Lạc Hồng trong nhân sinh quan toàn cầu. Ðúng thế, những em bé xa lạ kia thật ra không hề xa lạ, vì các em là máu mủ của mỗi chúng ta, là hiện thân của một nhân diện và tâm thức dân tộc cho dù chúng ta có chọn đứng chung với các em hay không.


Em muốn đi học, nhưng phải theo mẹ đi bán kiếm sống.


Tạ ơn LB đã nhờ tôi viết bài này, mà qua đó, tôi trải nghiệm một chuyến đi bằng trái tim và tâm hồn. Tôi nói với LB rằng tuy viết hộ anh, nhưng thật ra, là viết hộ những đồng hương sống đời vất vưởng ở quê người. Cảnh đời ở Biển Hồ cũng có nhiều điểm tương tự với hoàn cảnh sống của người Việt ở Ba Lan. “Nhưng dù sao, đó cũng là Châu Âu, vẫn đỡ hơn,” LB bảo. Có lẽ trên bề mặt, thì vậy. Nhưng nếu chúng ta nhìn vào thực trạng của đời sống hằng ngày của người Việt ở hai nơi này, cái khác nhau không nhiều lắm, “Không phải đâu, LB ạ. Mình nghèo, mà đi ăn nhờ ở đậu ở xứ giàu như Mỹ, thì còn có cơ may đổi đời. Còn ở Ba Lan, mình nghèo, đến ở một xứ cũng mạt, thì khổ muôn trùng.” Ngoài ra, nhiều người Việt đi mưu sinh ở Ba Lan lại không có giấy tờ tùy thân, và họ cùng chung số phận khốn đốn với những người vô quốc gia ở khắp nơi trên thế giới.


Cho nên tuy tôi chưa đến xứ Chùa Tháp,chưa lênh đênh trên Biển Hồ để cảm nhận trực tiếp cái bấp bênh của đời sống thiếu trước hụt sau,nhưng qua những đối diện với đời sống đồng bào ở Sân Vận Ðộng tại Ba Lan,tôi hiểu được cái điêu đứng và thăm thẳm của một đời sống không có tương lai, không có lối về.


Cái khổ của nhân sinh, lấy gì mà đo được? Rất mong rằng, qua cam lộ, những đóa lục bình sẽ hồi cố phủ, và tìm cho mình một niềm quê sau những thăng trầm đời thường. Cái khổ của người Việt ở mọi miền thế giới, ở mọi miền đất nước, là cái khổ chung của dân tộc. “Máu chảy ruột mềm.” Nhìn cảnh khó khăn vất vưởng của đồng bào, mỗi người Việt xa xứ thấm thía hơn mối tương quan của mình với những khúc ruột mà Mẹ Âu Cơ đã mang nặng đẻ đau. Ðể mỗi một mối chạnh lòng sẽ dẫn đến một nghĩa cử tương trợ, mỗi tấm tình quê hương sẽ là nhịp cầu để bắt sang con sông Cơ Hàn, đưa đồng bào Việt Nam về một đời sống xứng đáng hơn với bao cố gắng và sự chân thành của họ.


[TÐG-TN]


* Trang Ðài Glassey-Trầnguyễn


(Nguồn: [email protected])

Ðỏ Trời Hoa Gạo Tháng 3


* L.L


 


“…Ngày Tháng Ba còn chút hanh vương lại


Má em hồng hoa gạo rực hương xưa…”



Có một màu hoa thắp lửa, sắc đỏ rực rỡ đến tận cùng, mãnh liệt như dòng máu con tim. Nồng nàn như tình yêu ở nơi Em. Ðỏ trời hoa gạo tháng ba. Từng chiếc lồng đèn rực rỡ tiễn mùa Xuân xa… xa dần. Tôi yêu màu hoa ấy như yêu những gì mộc mạc của quê hương thân yêu mà tôi đã bỏ lại… Như yêu má hồng Em một thuở đến trường. Những khúc nhạc, những vần thơ như nghiêng nghiêng trong mùa Nhớ.


(Nguồn: [email protected])

Lui Binh Hành


* Trần Văn Sơn


(Tặng 2 vị tiểu đoàn trưởng của tôi: Lê Phi Ô & Lê Hùng)


 


Lui binh lui binh hề lui binh


tướng giỏi nghiến răng nén bất bình


chiến trận bao năm chưa chiến bại


một ngày buông súng quỉ thần kinh


 


Dìm súng đêm đen đồi Bảo Ðại


quân đi ngậm thẻ nuốt hờn căm


Hoài Ðức pháo rơi như đậu vãi


về đâu quốc lộ 1 mù tăm


 


Băng rừng vượt chốt mở đường máu


tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi


bi đông cạn nước tay lựu đạn


máu trộn mồ hôi lẫn xác người


 


Sông núi rùng mình Biển Lạc khóc


ba lô nón sắt vững lòng dân


hình vợ thẻ bài đeo trước ngực


Lăng Quăng cầu gãy lính chồn chân


 


La Ngà, Gia Huynh địch vây khổn


Tánh Linh tràn ngập bầy kên kên


quan nghinh đầu súng lính đoạn hậu


sống chết trời cho súng nổ rền


 


Vợ trẻ chờ chồng con chờ cha


giặc ruồng thôn xóm nát tan nhà


Võ Xu, Chính Ðức rồi Võ Ðắt


về đâu La Gi xa thật xa


 


Người lính can trường vuốt mắt bạn


cắn nát môi nuốt lệ rưng rưng


hỡi ơi chiến trận anh hùng tận


vùi thây đánh dấu gốc bằng lăng


 


Ðêm sao Bắc Ðẩu soi mắt thần


mỗi bước chân mìn bẫy giăng ngầm


Suối Kiết, Láng Gòn, Tân Long bến


hải đội đâu mà biển lặng câm


 


Tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi


mất tích thương vong lính tả tơi


tận nhân lực anh hùng mạt vận


xuôi đời theo vận nước nổi trôi


 


Lui binh lui binh hề lui binh


tướng giỏi nghiến răng nén bất bình


trăm trận ra quân trăm trận thắng


tháng tư bẻ súng đất trời kinh.


 


(Ðường Trúc Thư Trang, tháng 3, 2012)

Tháng Tư Nắng

 


* Tưởng Dung


 


Ðêm thật sâu


và nỗi buồn rất lạ.


như buổi chiều


góc phố tình cờ qua


Chỗ ngồi quen,


Starbucks nắng nhạt nhòa


Cà phê đắng


hay tình yêu hóa đắng?


 


Tháng Tư rớt


trên vai em hờ hững


Gió mùa về


rời rạc tiếng phong linh


Căn phòng xưa


em về soi bóng mình


Tim lạnh ngắt


hay tình xưa quay quắt?


 


Tháng Tư nắng,


lòng buồn như giấy trắng.


Trải ngoài hiên


phơi trần trụi ưu phiền


Chân qua thềm


không còn bước hồn nhiên


Ngày sắp tắt


có nghe đời héo hắt?


 


Tháng Tư hết,


tháng Tư nào đã chết?


Hạnh phúc tàn,


sầu thắp nến đi hoang


Không còn ai


Ðêm, bóng tối rất dài.


Ngày, nắng rũ


xóa tình ta đã cũ?


Tháng 4, 2009


(Nguồn: [email protected])

Tin mới cập nhật