Cộng Hòa phản ứng ‘diễn văn liên bang’: Obama làm kinh tế đi xuống

 
WASHINGTON, DC (AP) – “Tổng Thống Barack Obama là người theo ‘chủ nghĩa cực đoan’ trong chính sách ‘bẻ tay’ và chống tăng trưởng kinh tế, cũng như tìm cách chia rẽ dân Mỹ, chứ không đoàn kết họ.” Ðó là phát biểu của thống đốc tiểu bang Indiana, ông Mitch Daniels, đại diện đảng Cộng Hòa đáp lại bài diễn văn liên bang do người đứng đầu khối hành pháp Hoa Kỳ, thuộc đảng Dân Chủ, đọc trước lưỡng viện Quốc Hội tối Thứ Ba.



(Hình: AP Photo/Saul Loeb, Pool)



Tám tháng sau khi quyết định không ra tranh cử tổng thống, Thống Ðốc Mitch Daniels dùng bài diễn văn được truyền hình toàn quốc đả kích ông Obama và đưa ra hình ảnh đảng Cộng Hòa là những người nhiệt thành, sẵn sàng “cởi trói” để nền kinh tế Hoa Kỳ vươn lên.


Vị thống đốc tiểu bang Indiana đặc biệt nhắm ngay vào đề nghị tăng thuế người giàu của ông Obama. Ông Daniels cũng bác bỏ chỉ trích của ông Obama rằng người giàu không chia sẻ gánh nặng quốc gia một cách công bằng.


Ông Daniels và những người thuộc đảng Cộng Hòa hy vọng sự chỉ trích thẳng thừng này sẽ chuyển hướng sự chú ý của công chúng đối với chủ đề của ông Obama về sự công bằng, bao gồm bảo vệ giới trung lưu và bảo đảm người giàu phải đóng thuế như người nghèo.


“Không có gì tệ hại hơn những cố gắng của ông Obama khi tìm cách chia rẽ chúng ta, khi thiên vị một số người Mỹ và trừng phạt một số người khác,” Thống Ðốc Daniels nói. “Cũng giống như những lần trước, người Mỹ chúng ta đang sống trong nguy hiểm.”


Các nhà lãnh đạo Cộng Hòa cũng nhắm vào đề nghị tăng thuế của ông Obama, trong đó bảo đảm những người kiếm được bạc triệu phải đóng thuế ít nhất 30%.


Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky), thủ lãnh khối thiểu số tại Thượng Viện, gọi bài diễn văn của ông Obama là “diễn văn vận động tranh cử, làm hài lòng cử tri cấp tiến của ông.” Ông McConnell cũng cảnh báo rằng ông Obama đừng nên để “những viên thuốc độc, như tăng thuế đối với người tạo ra việc làm” ảnh hưởng công việc của mình.


“Cho dù tổng thống có biện luận như thế nào về sự công bằng, trên thực tế, đề nghị tăng thuế của ông sẽ ảnh hưởng xấu đối với doanh nghiệp nhỏ,” Thượng Nghị Sĩ Orrin Hatch (Cộng Hòa-Utah) nói. Ông là thành viên cao cấp nhất của đảng Cộng Hòa trong Ủy Ban Tài Chánh Thượng Viện.


Nội dung bài diễn văn của Thống Ðốc Daniels được coi là lạ lùng, vì ông nổi tiếng là một người luôn đoàn kết mọi người và được tôn trọng, ngược hẳn với sự trái ngược giữa hai ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa, Mitt Romney và Newt Gingrich.


Ông Daniels, từng là giám đốc ngân sách đầu tiên dưới thời Tổng Thống George W. Bush và hiện là thống đốc hai nhiệm kỳ ở Indiana, luôn chống lại lãng phí ngân sách làm thâm thủng ngân sách, mặc dù một số người cho rằng ông làm việc trong thời kỳ nước Mỹ đang có thặng dư bị trở thành thiếu hụt ngân sách.


“Khi Tổng Thống Obama nói rằng kinh tế nước Mỹ ngày càng tệ hại, ông phải biết trong suy nghĩ của ông là điều này không đúng sự thật,” ông Daniels nói. Ông nói thêm rằng mặc dù ông Obama không gây ra tình trạng kinh tế tồi tệ này, nhưng ông “được bầu lên với lời hứa sẽ giải quyết khó khăn kinh tế nước Mỹ, và ông không dám nói là trong ba năm qua đã làm tình trạng kinh tế ngày càng tệ hơn.”


Bài diễn văn của Tổng Thống Obama kéo dài 65 phút, trong khi bài diễn văn của ông Daniels dài 20 phút. (Ð.D.)

Tin hay không tin – Ngô Nhân Dụng

 


Ngô Nhân Dụng


 


Sau vụ anh Ðoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng bị cướp đất rồi bị bắt, nhiều người Việt trong nước đã đặt câu hỏi trên các mạng lưới: “Liệu vụ này có bị chìm xuồng không?” Rồi tự trả lời, “Chúng tôi chả còn biết tin vào đâu nữa!” Một độc giả khác trấn an: “Hãy tin vào đảng vào trung ương…” Nhưng có người phản bác ngay: “Các bác vẫn còn cái trung ương để tin. Em thì chẳng. Dứt khoát như thế cho nó nhanh. Còn tin vào đâu?”


Một cách cụ thể, một vị độc giả trên mạng đề nghị: “Hãy làm một cuộc trưng cầu dân ý bằng cách cho mọi người bỏ phiếu với hai khả năng (chọn lựa): Tin – Không tin.” Và vị này đoán kết quả sẽ “có đến 90 % người dân không tin vào vai trò lãnh đạo của đảng nữa.” Một vị khác đồng ý: “Tôi nghĩ… việc mất lòng tin của dân là nhãn tiền.”


Thực sự bây giờ mà đặt câu hỏi dân Việt Nam còn tin hay không tin đảng cộng sản thì hơi phí thời giờ. Ðó là một vấn đề chẳng cần nêu ra làm gì nữa, câu trả lời ai cũng biết rồi. Có thể đặt ngay một câu hỏi là “Ðảng cộng sản có còn tin vào đảng nữa hay không?” Và có thể trả lời ngay là KHÔNG. Cũng trả lời “Dứt khoát như thế cho nó nhanh!”


Hãy thử tự đặt mình vào địa vị các đảng viên và lãnh tụ cao cấp của đảng mà tự hỏi: “Nếu TIN thì TIN vào cái gì? Có cái gì để TIN hay không?” Hỏi rồi, nhìn quanh nhìn quẩn, thực tình, chẳng thấy có cái gì để tin hết! Chính họ cũng không thấy có gì để tin vào đảng của họ nữa, “Nói dứt khoát như thế cho nó nhanh!”


Trước hết, đảng viên cộng sản còn ai tin vào mục đích sau cùng của các đảng cộng sản là làm cách mạng vô sản toàn thế giới hay không? Các đảng viên cộng sản bây giờ còn tin rằng kinh tế tư bản đang rẫy chết, sắp sụp đổ như ông tổ Karl Marx đã tiên đoán trước đây hơn 150 năm hay không? Các đảng viên cộng sản bây giờ còn ai muốn nghiên cứu học tập những lý thuyết viển vông như Duy Vật Biện Chứng hay Duy Vật Lịch Sử nữa hay không?


Những giáo điều căn bản của đảng cộng sản, họ không tin, thì họ tin vào cái gì? Ngay cả những lãnh tụ cao cấp nhất trong đảng cũng chỉ chăm chắm lo làm giầu, lo củng cố địa vị cho con cháu; có ai bây giờ còn tự xưng mình là một “chiến sĩ vô sản?”


Cơn khủng hoảng niềm tin trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam đã bắt đầu ngay từ khi họ chiếm được miền Nam Việt Nam. Những đảng viên người miền Bắc thấy rõ người dân trong Nam từng có mức sống cao hơn và có nhiều quyền tự do hơn trước khi “được Ðảng giải phóng.” Những chính sách kinh tế thất bại gây ra nạn đói, cho thấy chủ trương và tài cán của các lãnh tụ là số không. Các cuộc chiến tranh với Khờ Me Ðỏ và Trung Cộng cho thấy cái gọi là chủ nghĩa quốc tế vô sản là hoàn toàn dối trá, bịp bợm. Cảnh sụp đổ của Liên Xô và khối cộng sản ở Âu Châu đã mở mắt tất cả những đảng viên vẫn còn mơ hồ. Khi đảng cộng sản quyết định “đổi mới” thì người ta đã thấy chẳng qua chỉ là trở về với những phương pháp cũ, trước bị đảng cộng sản thay đổi! Nếu còn ai tin tưởng vào đảng cộng sản thì niềm tin đó cũng chấm dứt khi người ta nhìn thấy cảnh các cán bộ từ trên xuống dưới chạy đua trên con đường biến thành tư bản đỏ. Không phải tất cả các đảng viên cộng sản đều hy vọng thành tư bản đỏ, vì chỉ có một thiểu số giành được quyền làm giầu. Những người còn lại phải bám vào đảng để sống.


Riêng đám lãnh tụ đầu đảng bây giờ chỉ còn lo củng cố địa vị mà làm giầu. Họ tìm cách học tập rồi chắp vá những mánh khóe của các chế độ độc tài khác trên thế giới, cố làm sao bảo vệ quyền hành, và bảo đảm đám con cháu sẽ còn được hưởng thụ như họ càng lâu càng tốt. Tất cả là một mạng lưới kết hợp chặt chẽ với nhau để giữ quyền và đục khoét. Ở cấp xã, cấp huyện thì tiêu biểu là xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Ở cấp cao hơn thì tiêu biểu là bọn những tập đoàn PMU 18, Xa lộ Ðông Tây ở Sài Gòn, Vinashin. Tất cả đều nhắm mục đích vơ vét thật nhanh, vì biết ngày sụp đổ không còn xa nữa. Leo lên ngồi được vào một cái ghế rất tốn kém, thời gian kiếm chác không biết được bao lâu, cho nên phải nhất trí vơ vét thật nhanh! Như một người dân đã viết trên mạng: Họ đầu tư thì họ phải cố thu hồi!


Tóm lại, bây giờ, đảng cộng sản cũng không còn tin vào chính nó nữa. Những bài diễn văn vẫn đề cao những chủ nghĩa lạc hậu, vẫn hô to các khẩu hiệu rỗng tuếch; chính họ cũng không còn tin lời họ nói nữa. Ngay việc họ vẫn tự gọi tên đảng của họ là đảng cộng sản đã là một điều dối trá trơ trẽn rồi. Người dân coi họ chỉ là một bè lũ Mafia.


Nhưng một hậu quả thê thảm sau hơn nửa thế kỷ cộng sản cai trị, là họ cũng phá vỡ hết cả niềm tin của mọi người dân Việt Nam. Ðảng cộng sản ngay từ đầu đã chủ trương phá các tôn giáo, vì sợ lòng trung thành với đảng bị chia sẻ. Họ hủy bỏ trật tự của các gia đình, là nơi vẫn chứa đựng các giá trị nhân bản như tình thương yêu giữa cha mẹ và con cái, niềm tin vào phúc đức tổ tiên, truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác. Họ biến công việc giáo dục thành một khí cụ tuyên truyền, xóa sạch tinh thần “tôn sư trọng đạo” mà các tiền nhân từ Chu Văn An đến Nguyễn Ðình Chiểu đã xây dựng trong hàng ngàn năm. Họ bỏ mặc các giáo chức sống nghèo khổ, phải lo kiếm ăn nhiều hơn là lo giáo dục; làm mất uy tín của các thầy giáo, cô giáo, mà từ đời xưa vẫn được coi là lớp người làm gương mẫu cho thanh thiếu niên Việt Nam. Họ coi cả hệ thống tư pháp là một dụng cụ cai trị, không người dân nào tin tưởng vào luật pháp nữa. Trật tự xã hội chỉ dựa trên nỗi sợ hãi trước guồng máy công an.


Hậu quả của các chính sách cộng sản là tạo nên một xã hội bơ vơ không còn ai tin vào các giá trị tinh thần. Trước đây 30 năm, tập truyện Thằng Người Có Ðuôi của nhà văn Thế Giang đã cho thấy những thứ tội ác diễn ra lạnh lùng, ngay cả cảnh người lớn đối xử ác độc với trẻ em. Trước đây 25 năm Nguyễn Huy Thiệp đã mô tả tình trạng con giết cha, vợ bỏ chồng, anh em, bạn bè lợi dụng lẫn nhau; trong một xã hội hoàn toàn không có các tiêu chuẩn luân lý. Nhưng trong văn chương của Nguyễn Huy Thiệp cũng như Thế Giang độc giả còn thấy bóng dáng của lòng từ bi, của những khát vọng hướng về Cái Thiện. Ngày nay, đọc tiểu thuyết Xe Lên Xe Xuống của Nguyễn Bình Phương chúng ta thấy ông cực tả tình trạng trống rỗng tinh thần ở một mức độ kinh hoàng hơn nữa. Cái Thiện hoàn toàn vắng mặt. Các nhân vật trong Xe Lên Xe Xuống không quan tâm đến một giá trị luân lý nào cả. Ðộng cơ của họ khi cư xử với nhau, khi đối phó với hoàn cảnh bên ngoài, đều là do lòng tham và nỗi sợ. Họ chỉ đi tìm tiền bạc, quyền hành, và nhục dục. Họ nhìn người khác đều chỉ thấy đó là những vật có thể dùng để thỏa mãn các mục đích này. Hình ảnh duy nhất còn mang lại niềm tin trong toàn cảnh tiểu thuyết này là tình anh em ruột thịt, qua những ký ức về thời thơ ấu của nhân vật chính, khi hai anh em đối xử với nhau như những con người, không vụ lợi.


Có thể đó là một điều mà Nguyễn Bình Phương nêu lên như mầm mống để nuôi hy vọng cho một nước Việt Nam tốt đẹp hơn. Cuốn tiểu thuyết đặt trong bối cảnh cuộc chiến tranh Việt Hoa tàn khốc những năm 1979, và 1984, cuối cùng, chứa đựng một nỗi khát khao: Phải sống lại tình anh em máu mủ, như thời chúng ta còn là những đứa trẻ thơ.


Bởi vì các chế độ chính trị sau cùng đều tàn lụi cả. Các chủ nghĩa, các lý thuyết đều chỉ có giá trị nhất thời. Những người giầu có nhất, quyền lực cao nhất, sau cùng cũng sẽ bị lãng quên. Quyền hành, danh vọng, tiền bạc, khi chết không ai mang theo được. Nhưng tình tự dân tộc, tình thương yêu giữa người Việt Nam với nhau giống như tình anh em ruột thịt, vẫn tồn tại. Mọi người Việt Nam dù ở trong nước hay ở nước ngoài đều chia sẻ những nỗi nhục nhằn cay đắng của các nhân vật trong Xe Lên Xe Xuống, trong cơn hoạn nạn đất nước bị xâm lăng. Tất cả đều xúc động khi đọc tin tức về gia đình ông Ðoàn Văn Vươn. Tình đồng bào đó vượt lên trên mọi bức tường chia rẽ chúng ta, dù là tường lửa.


Bây giờ chẳng cần đặt ra câu hỏi người dân còn tin chính quyền cộng sản hay không nữa. Nhưng chúng ta có thể tin vào tình thương yêu giữa đồng bào với nhau. Mối quan tâm lớn là chính chúng ta phải xây dựng lại niềm tin giữa người Việt Nam với người Việt Nam. Bắt đầu bằng tấm lòng thành thật, bằng lời nói đúng sự thật, và thái độ sẵn sàng tin tưởng vào những người cùng thành tâm thiện chí. Chỉ có sự thật xây dựng được niềm tin.

Giá tiền mướn chung cư tăng hầu hết Quận Cam

 


QUẬN CAM (OCR) – Thăm dò mới nhất của Real Facts cho thấy, tiền mướn chung cư ở hầu hết các thành phố trong Quận Cam tăng trong tam cá nguyệt của mùa Thu năm 2011, với Irvine và Santa Ana tăng cao nhất.



Phòng khách một căn chung cư tại Costa Mesa, Quận Cam. (Hình minh họa: David McNew/Getty Images)


Tiền mướn chung cư trung bình ở Irvine là $1,897, cao hơn cùng kỳ năm ngoái $155, tức tăng 8.9%; về nhì là Santa Ana ở giá $1,415, lên $129, tức tăng 10.1%.


Trong số 23 thành phố được thăm dò, chỉ có hai thành phố tiền mướn không tăng mà lại còn giảm nữa. Tại Cypress tiền mướn trung bình là $1,342, hạ $31 hay giảm 2.3%; và tại Mission Viejo, giá mướn hằng tháng trung bình $1,448, giảm $4 hay hạ 0.3%.


Tính chung toàn Quận Cam, tiền mướn trung bình $1,561, tăng $83 mỗi tháng hay 5.8% so với tam cá nguyệt của mùa Thu năm 2010. Ðây được xem như tăng nhiều nhất kể từ 4 năm rưỡi qua.


Một vài thành phố tiêu biểu trong Quận Cam, nơi có nhiều người gốc Việt cư trú, những thay đổi như sau: Westminster có giá thuê trung bình là $1,307, tăng $25 hay 2.0%. Garden Grove $1,310, tăng $28 hay 2.2%. Huntington Beach $1,448, tăng $41 hay 2.9%. Fountain Valley $1,375, tăng $54 hay 4.1%. Anaheim $1,306, tăng $86 hay 6.0%. Costa Mesa $1,580, tăng $78 hay 5.2%. Tustin $1,529, tăng $86 hay 6.0%. Stanton $1,212, tăng $64 hay 5.6%. (TP)

Hạ Viện Mỹ điều trần về nhân quyền Việt Nam

 


Ðòi đưa Việt Nam vào CPC và thả nhạc sĩ Việt Khang


 


Ðỗ Dzũng/Người Việt


 


WASHINGTON, DC (NV) – Một số nhà đấu tranh nhân quyền và nạn nhân buôn người tham dự một buổi điều trần liên quan đến tình trạng nhân quyền Việt Nam do Dân Biểu Chris Smith chủ tọa, tại văn phòng Hạ Viện Mỹ lúc 2 giờ chiều Thứ Ba, trong đó vị dân biểu chủ tọa chỉ trích tình trạng nhân quyền tại Việt Nam và Dân Biểu Ed Royce đòi đưa Việt Nam trở lại Danh Sách Các Quốc Gia Cần Quan Tâm Ðặc Biệt (CPC) và yêu cầu Việt Nam thả nhạc sĩ Việt Khang vừa bị bắt trước Giáng Sinh năm ngoái.



Dân Biểu Chris Smith (trái) và Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng (phải) cùng một số người bàn bạc về buổi điều trần nhân quyền Việt Nam tại Hạ Viện hôm Thứ Ba. (Hình: BPSOS)


“Chính quyền Việt Nam tiếp tục vi phạm nhân quyền quá mức với bình diện rộng hơn,” Dân Biểu Chris Smith (Cộng Hòa-New Jersey) nói tại buổi điều trần, theo thông cáo báo chí do văn phòng ông đưa ra. “Mặc dù Bộ Ngoại Giao đưa Việt Nam ra khỏi danh sách CPC hồi năm 2006, trên thực tế, Việt Nam vẫn tiếp tục là một trong các quốc gia vi phạm tự do tôn giáo tệ hại nhất trên thế giới.”


Theo báo cáo năm 2011 của Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ, “chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục kiểm soát tôn giáo và đàn áp dã man những cá nhân và nhóm được coi là thách thức chính quyền,” vị dân biểu đại diện tiểu bang New Jersey nói tiếp.


Dân Biểu Smith là thành viên cao cấp của Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện.


Trong phần phát biểu của mình, theo thông cáo báo chí do văn phòng ông gởi ra, Dân Biểu Ed Royce (Cộng Hòa-California) nói: “Tôi có đề nghị một dự luật đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC vì hồ sơ đàn áp tôn giáo của họ. Tôi cũng đưa ra dự luật, cùng với ông Joseph Cao, đề nghị trừng phạt giới chức Việt Nam vi phạm nhân quyền. Chúng ta nên thông qua những dự luật này. Ðó là điều tối thiểu cần làm.”



Các nhân chứng tại buổi điều trần. (Hình: BPSOS)


Về nhạc sĩ Việt Khang, ông Royce nói: “Hôm nay, nhạc sĩ này vẫn còn ngồi trong tù chỉ vì sáng tác nhạc và bỏ lên Internet. Nhạc sĩ này, giống như các tù nhân chính trị khác tại Việt Nam, nên được thả tự do ngay hôm nay.”


“Buổi điều trần này tiếp tục soi sáng những điểm quan trọng về những vi phạm này. Tôi hy vọng chính quyền Obama chú ý,” ông Royce nói tiếp.


Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng, giám đốc điều hành tổ chức BPSOS, một trong năm nhân chứng phát biểu tại buổi điều trần, nói: “Ðây là một buổi điều trần quan trọng. Ngoài những vấn đề nhân quyền, tự do tôn giáo, ca sĩ Việt Khang, lần đầu tiên, chúng tôi cũng đưa ra vấn đề chính quyền Việt Nam đàn áp người Hmong tại Mường Nhé, có đưa ra danh sách người chết và người bị bắt nữa.”


“Tôi nghĩ, đây là ‘bàn đạp’ để Dân Biểu Smith và các dân biểu khác đẩy mạnh dự luật nhân quyền Việt Nam tại Quốc Hội,” Tiến Sĩ Thắng nhận xét.


Ông cho biết, ngoài ông ra, buổi điều trần còn có các nhân chứng khác như ông Joseph Cao (cựu dân biểu Hoa Kỳ), cô Vũ Phương-Anh (từng là nạn nhân của vụ buôn người ở Jordan trước đây), ông Rong Nay (giám đốc điều hành tổ chức “Montagnard Human Rights Organization”) và ông John Sifton (Human Rights Watch).


Ông Thắng cũng cho biết, ngoài hai dân biểu nêu trên, buổi điều trần còn có sự tham dự của các dân biểu Al Green (Dân Chủ-Texas), Dana Rohrabacher (Cộng Hòa-California), Jeff Fortenberry (Cộng Hòa-Nebraska) và Donald Payne (Dân Chủ-New Jersey).


Sau buổi điều trần, theo Tiến Sĩ Thắng, BPSOS đã tổ chức một buổi tiếp xúc giữa đồng hương Việt Nam và cô Vũ Phương-Anh, đồng thời giới thiệu về hoạt động của Liên Minh CAMSA, một tổ chức chống buôn người, vào lúc 7 giờ 30 tối, tại văn phòng ở Falls Church, Virginia.


 


–––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Bà Maria Nguyễn Mùi

 

Ông Nguyễn Văn Sáng

 

Ông Vũ Long Mão

 

Nhạc sĩ Nhật Ngân

 

Nhạc sĩ Nhật Ngân

 

Nhạc sĩ Nhật Ngân

 

Nhạc sĩ Nhật Ngân

 

Bà Nguyễn Thị Diệu Tâm

 

Bà Nguyễn Thị Diệu Tâm

 

Bà Nguyễn Thị Diệu Tâm

 

Bà Vương Thị Kim

 

Bà Vương Thị Kim

 

Ông Nguyễn Quang Minh

 

Tây phương biểu dương sức mạnh quân sự tại Vùng Vịnh

 


TEHRAN, Iran (AP) – Sức mạnh quân sự gần eo biển chiến lược Hormuz vừa được lực lượng của quân đội Anh tăng cường thêm. Trong khi đó Iran tỏ vẻ thách thức trước lệnh cấm vận về dầu hỏa Liên Âu mới ban hành, đồng thời tiến hành kế hoạch diễn tập hải quân dọc theo đường chuyển vận của các tàu dầu họ từng đe dọa phong tỏa.



Khinh tốc đỉnh Iran thao dượt trên vùng biển Oman hôm 30 tháng 12. Tư lệnh hải quân Iran lần thứ hai trong không đầy một tuần lập lại lời đe dọa họ có thể đóng eo biển Hormuz một cách dễ dàng. (Hình: AP/IIPA/Ali Mohammadi)


Úc trở thành quốc gia mới nhất không mua dầu của Iran. Cùng lúc ấy, người đứng đầu chính sách đối ngoại của Liên Âu bay sang Israel để trình bày về niềm tin của Tây phương, rằng với sự gia tăng cô lập kinh tế thay vì đẩy mạnh hành động quân sự, là công cụ hữu hiệu nhất chống lại cấp lãnh đạo Iran.


Tại London, Bộ Trưởng Quốc Phòng Anh Philip Hammond nói, nước ông sẵn sàng tăng cường sự hiện diện quân sự của mình ở Vùng Vịnh bất cứ khi nào thấy cần.


Ðoàn tàu chiến do Hoa Kỳ dẫn đạo ở Vùng Vịnh nay gồm hai khu trục hạm HMS Argyll của Anh và La Motte Picquet của Pháp, đã gửi “một tín hiệu rõ ràng về quyết tâm của cộng đồng thế giới, đó là bảo vệ quyền lưu thông trên hải lộ quốc tế,” phát biểu của ông Hammond trước báo chí.


Bộ Trưởng Hammond từ chối không tiết lộ chi tiết lực lượng đang hiện diện ở Vùng Vịnh, nhưng cho biết có chừng 1,500 quân ở phía Ðông kênh đào Suez, gồm ở Trung Ðông, Ấn Ðộ Dương và một căn cứ Không quân Hoàng gia. Anh còn có 4 tàu vét mìn đang nằm ở Bahrain, cũng là căn cứ của hạm đội 5 của Hoa Kỳ, hai khu trục hạm, ba tàu hộ tống, một tàu thăm dò và một tàu lùng và diệt tàu ngầm ở trong vùng. (TP)

Ngư phủ Philippines thanh toán nhau, 15 chết

 


MANILA (AFP) – Trong một cuộc tấn công trên biển, các tay súng tình nghi của phía kình chống đã hạ sát 15 người và làm bị thương 3 người khác, theo nguồn tin quân đội Philippines hôm Thứ Ba.


Các nạn nhân bị bắn chết bằng súng tiểu liên quân sự ngoài khơi đảo Basilan ở phía Nam Phillipines, nơi thành phần phiến quân hoạt động mạnh, theo phát ngôn viên quân sự vùng, Trung Tá Randolph Cabangbang.


“Các nạn nhân đang đánh cá trong khu vực của nhóm khác,” Trung Tá Cabangbang cho hay trong cuộc phỏng vấn.


Ông nói rằng giới hữu trách loại bỏ trường hợp có sự can dự của thành phần phiến quân Hồi Giáo, hiện đang hoạt động trên đảo Basilan.


Một đơn vị quân đội hiện đang được điều động đến để bảo vệ cho các điều tra viên cảnh sát cũng như truy lùng các nghi can, được cho hay là võ trang hùng hậu.


“Ðang có cuộc hành quân truy lùng thành phần tấn công, cũng có thể là các ngư dân. Vụ này có thể là do tranh giành khu vực đánh cá,” theo lời chỉ huy quân sự vùng, Thiếu Tướng Noel Coballes.


Các nạn nhân đều ở thành phố Pagadian, nằm cách nơi xảy ra tấn công khoảng 160 km về phía Ðông Bắc, bị bắn ngay khi tàu họ đến gần đảo Sibago, nằm ngoài khơi đảo Basilan. (V.Giang)

Nga bán phi cơ quân sự cho Syria

 


MOSCOW (AP) – Nga vừa ký giao kèo bán phi cơ quân sự cho Syria, theo nguồn tin giới truyền thông hôm Thứ Hai, trong hành động hỗ trợ cho Tổng Thống Bashar Assad và công khai chống lại việc thế giới lên án chế độ Damascus đàn áp tàn bạo thành phần chống đối hiện nay.



Kiều dân Syria tại Ai Cập biểu tình tại cuộc họp giữa các bộ trưởng Ngoại Giao khối Arab, quyết định về tương lai của sứ mệnh giám sát tình trạng bất ổn tại Syria. (Hình: Khaled Desouki/AFP/Getty Images)


Tờ nhật báo thương mại Kommersant, trích thuật nguồn tin thân cận với công ty sản xuất võ khí nhà nước Nga Rosoboronexport, cho hay giao kèo trị giá $550 triệu được ký kết để chuyển giao 36 chiếc Yak-130.


Nếu tin này được xác nhận thì đây sẽ là bằng chứng rõ rệt nhất về việc Nga chống lại các nỗ lực của thế giới nhằm tạo áp lực lên chế độ Assad để buộc phải ngưng việc giết hại dân chúng. Liên Hiệp Quốc cho hay có hơn 5,400 người đã bị giết trong vòng 10 tháng qua kể từ khi có các cuộc nổi dậy của dân chúng trên khắp lãnh thổ Syria.


Chiếc Yak-130 là loại phi cơ phản lực huấn luyện hai động cơ và cũng có thể được dùng vào nhiệm vụ oanh kích yểm trợ. Quân đội Nga đã đặt mua 55 chiếc phi cơ loại này. (V.Giang)

Tin mới cập nhật