Anjolie Phượng


Cô Anjolie Phượng muốn tìm việc phụ tá tiệm bán thuốc Tây (pharmacy technician). Cô cho biết cô tốt nghiệp chương trình này năm 2010 từ trường Westminster Advanced Institute, Westminster.


Cô nói cô từng thực tập tại tiệm thuốc Tây CVS và có kinh nghiệm phụ tá văn phòng cho các tiệm bán điện thoại di động ở Little Saigon. Cô biết sử dụng máy điện toán và biết về nhu liệu MSOffice. Cô cũng có kinh nghiệm điều hành tiệm giặt ủi (dry clean).


Công ty hay tiệm thuốc Tây cần mướn nhân viên, hoặc bất cứ công việc gì, xin liên lạc cô Anjolie Phượng tại điện thoại số (714) 299-1133.

Sắm Tết ở Bolsa, cái gì cũng có

 


Huy Phương/Người Việt 


Ðúng ra phải nói Nam Cali, Quận Cam, nhưng người ở xa thường gọi tắt, lấy tên một con phố, một tên đường để nói đến một vùng đất, như Phước Lộc Thọ (một khu thương xá nổi tiếng của người Việt) hay là khu Bolsa (một tên đường tiếng Tây Ban Nha), là con đường có đông phố xá, hàng quán người Việt.

Những người Việt tị nạn, di dân ở trên đất Mỹ hay ở các nước khác ít ra cũng đã hơn một lần về thăm Bolsa, nơi họ thường có bạn bè hay bà con để thăm viếng hay dự một buổi lễ cưới của con cháu. Các cựu quân nhân các binh chủng của Quân Ðội VNCH, thì có cơ hội về họp mặt hằng năm do các đơn vị quân đội tổ chức hay các buổi hội ngộ của các bạn tù “cải tạo” trại này hay các trại khác.

Rồi các cựu học sinh, đồng hương các tỉnh thành ngày trước vài năm một lần cũng có dịp gặp gỡ nhau tại đất Bolsa trong các buổi hội ngộ. Ban tổ chức nào cũng chọn địa điểm Nam Cali để tổ chức các buổi họp vì nhân số đông, ít ra cũng nắm chắc con số thành phần tham dự.









Hình: Ngọc Lan/Người Việt


Từ ngày phải rời bỏ quê hương đến nay, người Việt tại miền Nam California không năm nào không tổ chức ăn Tết bằng nhiều hình thức khác nhau: Diễn Hành trên đường Bolsa, Hội Chợ Tết Sinh Viên, Chợ Hoa Tết, v.v. Những hình thức trên đã quá quen thuộc với đồng hương tại đây, nhưng nhiều người từ các phương xa về Nam Cali ăn Tết với thân nhân, rất thích thú được có cơ hội tham gia các lễ hội này.


Bolsa cái gì cũng có


Bolsa có nhiều khu thương mại tập trung, tuy không liên tục, sầm uất cùng trên một con đường như khu Caramatta của Sydney, nhưng cũng không rải rác xa xôi như ở thành phố Houston hay Dallas của Texas. Về Bolsa mùa nào cũng thích nhờ khí hậu ấm cúng, nên “long weekend” hay Giáng Sinh, New Year, ngày Tết Âm lịch, vừa đi chơi vừa mua sắm (thức ăn Việt Nam,) nên lúc về, ai cũng tay xách tay mang, lúc thì nem Huế, chả lụa, nem nướng, lúc khô bò… có người bạn ở Hawaii còn mang bánh cuốn tráng tay mang về. Ðồng bào ở Arizona, Los Angeles, San Bernadino… một hai tuần đều về Bolsa đi chợ mua thức ăn chở về nhà.


Ông Tiêu Văn Chi đến từ Nevada nói rằng vợ chồng ông mới qua Mỹ đoàn tụ với các con được một năm tại Las Vegas, nhưng ở Las Vegas ít đồng bào Việt Nam sinh sống, không có cái không khí tấp nập vui tươi như ở đây. Nhân dịp sắp đón mừng năm mới Nhâm Thìn, ông bà về đi chợ hoa, mua sắm và nhất định ngày cuối năm sẽ trở lại đây để tham dự các sinh hoạt văn hóa. Ông Chi nói: “Ở đây có không khí Tết giống như ở bên nhà, chợ hoa thì đủ loại, hoa thật, hoa giả khó mà phân biệt, hoa nào cũng đẹp hết. Ở Las Vegas đồng bào mình làm ăn quanh năm theo các sinh hoạt của sòng bài, không thấy gì là không khí Tết. Qua đây tôi thấy mình được sống lại cái không khí ấm cúng của ngày Tết như ở quê hương, thật là thú vị”.


Chị Nguyễn Thị Lan (vợ ông Chi): “Qua đây thích quá, vô chợ thì chợ nào cũng có đủ mứt bánh, mà giá cả tương đối dễ mua, còn ra đây thì hoa quá là nhiều, nhất là hoa Lan. Tôi thấy nhiều chậu hoa Mai, hoa Ðào đầy nụ có lẽ sẽ trổ bông đúng ngày mùng một Tết. Tôi rất thích hoa Lan, có nhiều loại tôi chưa thấy bao giờ nên chắc cũng phải mua vài chậu về cho các cháu chưng trong mấy ngày Tết.”








Hình: Ngọc Lan/Người Việt


Chị Trinh Ngọc, chủ nhân một sạp bán hoa cho biết, từ hôm qua đến nay nhiều người ở các nơi xa về đây đã ghé sạp hoa của chị, ai cũng trầm trồ và họ đều nói, ở Little Saigon này đâu có khác gì ở thủ đô Saigon bao nhiêu, cũng đủ loại Mai, Lan, Cúc, Trúc chả thiếu thứ gì, nên Tết đến ai cũng muốn về đây ăn Tết để khỏi nhớ nhà


Ông Trần Minh Châu một H.O. cao niên ở Denver thì cho rằng, Nam Cali có nhiều bạn bè, không khí văn nghệ và các lễ hội văn hóa nên một năm ông đến đây cũng ít nhất cũng đôi ba lần. Năm nào đi chơi về cũng lên cân, đến đây bạn bè hết rủ đi ăn món này lại được đãi đằng món nhậu khác, từ món nước như bún mắm, bún riêu, bún ốc cho đến món nhậu như bê thui, lòng heo, tiết canh… Mấy bạn trẻ trung, thì đi cà phê “tươi mát” như các “thương hiệu” Cali, Dễ Thương, Dĩ Vãng… Ông cũng có nghe đến “foot massage” nhưng chưa có thời giờ ghé qua. Một cách dí dỏm, ông nói đùa: “Nếu chịu khó đi kiếm, tôi nghĩ Bolsa cái gì cũng có!”


Anh Michael Hải và cô Jennifer Loan là hai bạn học chung một trường tại Chicago, vừa rủ nhau về Bolsa, thăm bà con và luôn tiện “ăn Tết”. Gặp một đôi bạn trẻ đứng xem thi gói bánh chưng trong khu Phước Lộc Thọ, cả hai cho biết ở Chicago mới qua được hai ngày. Anh Michael Hải nói: “Ðây đúng là thủ đô của người Việt tỵ nạn, cái gì cũng có, chúng cháu qua đây rất thích không khí Tết của người Việt mình, chúng cháu còn trẻ nên chưa hiểu hết ý nghĩa của ngày Tết, nay thấy họ tổ chức thi có hỏi những câu hỏi về ý nghĩa của bánh Chưng, bánh Tét thấy rất hay, giúp người trẻ chúng cháu hiểu được phong tục của người Việt mình”. Cô Loan nói: “Cháu nghe nói ở đây có diễn hành và hội chợ nữa, chú có biết ngày nào không? Ðể cháu ở lại coi, bên Chicago chúng cháu không có mấy vụ này!” Cô cũng cho biết cô dược bà con dẫn đi ăn món ngon đủ ngày ba bữa, “mệt nghỉ,” rất khó mà từ chối!


Mới rằm Tháng Chạp, chợ Tết “Phước-Lộc-Thọ” trên đường Bolsa mới mở được mấy hôm, cũng như chợ hoa lan “Euro Asian-Furnishings” tại Fountain Valley vừa khai mạc tại đã có đông người lui tới và đã có rất nhiều người bắt đầu mua hoa về nhà. Theo dự báo thời tiết, những ngày giáp Tết ở Bolsa năm nay, sẽ có những cơn mưa nhỏ, trời sẽ trở lạnh vừa đủ cho quý cô, quý bà lên áo ấm, khăn san.

‘Ðại Bàng’ và ‘Cô Gái Vàng’ nói gì về Hướng Ðạo?

 

Ngọc Lan/Người Việt

GARDEN GROVE (NV) Thân thiện, cởi mở, nói năng lưu loát và toát lên được sự tự tin, là điều có thể dễ dàng nhận ra ngay khi tiếp xúc, trò chuyện với Jamie Thuy, Annie Yam, Kenny Ngô và Kevin Nguyễn, những em vừa được nhận giải “Eagle Scout” và “Girl Scout Gold Award,” giải thưởng cao nhất dành cho hướng đạo sinh tại Hoa Kỳ, hồi tháng 12 vừa qua.

 

Cả bốn em này đều thuộc Liên Ðoàn Hướng Ðạo Hoa Lư.

Nhìn Kenny Ngô, chàng trai có vẻ mặt khôi ngô, dễ mến, khó mà nghĩ rằng em là sinh viên năm thứ nhất đại học Cal State Long Beach. Khi nhìn Kevin Nguyễn, ít ai nghĩ rằng cậu bé đang học lớp 10 trường Northwood High School ở Irvine này lại có thể nói chuyện một cách chững chạc, đầy thuyết phục đến như vậy.

Trong khi Kenny Ngô và Kevin Nguyễn có thể tự hào về giải thưởng “Eagle Scout” mình nhận được, thì hai cô gái học cùng trường Fountain Valley High School, Jamie Thuy và Annie Yam, rất vui mừng khi được giải “Girl Scout Gold Award”.

Nếu Jamie mang cho mình một vẻ bề ngoài nhỏ nhắn, điềm đạm, nghiêm trang, thì đằng sau sự cao lớn của Annie lại có điều gì đó rất thật thà, ngây thơ.

***

Cùng sinh hoạt chung một liên đoàn, nhưng thời điểm tham gia Hướng Ðạo của các em rất khác nhau. Kenny Ngô “vào Hướng Ðạo từ năm học lớp 7, sau khi ‘đi’ Thiếu Nhi Thánh Thể”. Annie và Jamie đến với Hướng Ðạo khi đang học lớp 9. Riêng Kevin thì lại biết đến Hướng Ðạo lúc mới… 2 tuổi.


Annie Yam, học sinh lớp 12 Fountain Valley High School, “Em cảm thấy rất tự hào và cảm giác là đã hoàn thành sứ mạng khi thực hiện được những điều đã làm.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ða phần các em được cha mẹ cho tham gia sinh hoạt hướng đạo, chứ không phải chính các em chọn lựa. Chính vì thế, thời gian đầu Annie “không có thích, vì con không biết nó là cái gì, không biết làm gì, không biết ai hết”.

Tuy nhiên, theo thời gian, cách nhìn của các em hoàn toàn thay đổi.

“Khi vô đây rồi thấy mình biết nhiều điều hơn, có nhiều điều để học hỏi hơn so với thời gian sinh hoạt trong Thiếu Nhi Thánh Thể,” Kenny nhận xét.

Trong khi đó, “vui vì có nhiều bạn và được đi ‘camping’” lại là lý do níu chân Jamie, Annie và Kevin những năm tháng qua.

Khi đã thấy vui, thấy thích rồi thì cũng chính là lúc các em học được cách sắp xếp thời gian của mình sao cho hợp lý giữa chuyện học và chuyện chơi.

“Có những ngày Chủ Nhật bạn bè rủ đi chơi, nhưng em nghĩ nếu em nghỉ một buổi đi Hướng Ðạo thì em sẽ bỏ lỡ nhiều bài học hay, nên thôi, em đi lúc khác.” Jamie nói.

Annie thì cho rằng, “Ngày Chủ Nhật giờ đó đã đi Hướng Ðạo rồi thì những chuyện kia em phải làm vào lúc khác, không tính tới nữa.”

“Vào hướng đạo, mình học được cách sắp xếp thời gian. Như tuần sau mình đi cắm trại mà tuần sau mình cũng có bài thi nữa thì mình phải biết sắp xếp học bài từ bây giờ để tuần tới đi ‘camping’ mà không phải lo lắng gì.” Kenny chia sẻ thêm.

***

“Vui nhất là những lúc đi cắm trại. Vậy thì chán nhất là điều gì khi tham gia Hướng Ðạo?” phóng viên nhật báo Người Việt hỏi.

“Học điều lệ là chán nhất.” Cô bé Annie trả lời đầu tiên.

“Chủ Nhật nhiều khi con chỉ muốn ngủ thêm, nhưng phải thức dậy để đi sinh hoạt, vừa muốn đi vừa muốn ngủ. Ðó là cái chán nhất.” Kevin vừa cười vừa cho biết.

“Con thấy những khi phải học lại những gì mình đã biết rồi, như khi tập lại những điều căn bản nhất của ‘Morse-code’ thì chán lắm.” Chàng sinh viên năm thứ nhất nói ra điều khiến mình chán.

Riêng với Jamie thì khác hẳn, “Hỏi con chán cái gì con không biết đâu. Bởi vì con thích mọi thứ nên không thấy có cái gì chán hết.”

“Vậy thì điều gì là khó nhất với hướng đạo sinh?” Tôi thắc mắc.

Kevin trả lời không chút đắn đo, “Thực hiện dự án để được công nhận ‘Eagle Scout’ là khó nhất.”

Jamie cũng đồng ý với điều Kevin đưa ra. “Với Girl Scout cũng vậy. Tụi em phải thật kiên nhẫn để thực hiện mọi điều cho dự án đó, như phải biết học cách giao tiếp, phải dành nhiều thời gian, tiền bạc, và phải nỗ lực, thực sự nỗ lực.”

“Mình phải làm sao nói chuyện với một cơ sở thương mại, phải nói làm sao để lấy được một cái ‘discount’ để họ giúp mình kiếm được tiền để thực hiện cho xong dự án.” Kevin nói thêm.

Kenny giải thích chi tiết hơn, “Mình phải tập cách nói chuyện với người quản lý của mấy doanh nghiệp, hỏi làm sao để họ giúp cho dự án của mình có tiền để thực hiện những công trình tại nhà thờ hay chùa. Mà không chỉ có nói chuyện, mình còn phải biết tập hợp mọi người giúp mình thực hiện hoàn chỉnh dự án đó, chứ không phải là đến giúp một chút rồi đi, tức là mình phải làm việc chỉ huy cho một nhóm hoạt động. Những cái đó là chuyện khó.”


Kenny Ngô, sinh viên năm thứ nhất đại học Cal State Long Beach, “Cách duy nhất để chứng minh bản thân mình xứng đáng với tên gọi của giải thưởng là biết sống một cuộc sống trung thực và danh dự.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Cái khó đó chính là điều quyết định khả năng của một hướng đạo sinh. Theo thống kê, chỉ có khoảng 4% đến 5% các em tham gia hướng đạo đạt được đẳng cấp “Eagle Scout” hoặc “Girl Scout Gold Award”.

Trưởng Nguyễn Trí Tuệ, tổng thư ký Hội Ðồng Trung Ương Hướng Ðạo Việt Nam, cho biết, “Ðây là những đẳng cấp cao nhất mà các em có thể đạt được khi tham gia sinh hoạt Hướng Ðạo. Ðể đạt được thành tích đó, các em phải trải qua nhiều giai đoạn huấn luyện, từ một Sói Con trở thành một người có trách nhiệm, biết cách bàn thảo, phân tích, chia việc và quản lý. Các em đã được huấn luyện để trở thành những người lãnh đạo biết cách chỉ huy và biết cách điều hành.”

“Ðiều khó nhất đối với các em được giải là thực hiện một dự án phục vụ cộng đồng. Dự án này khá cam go vì nó phải được Hội Hướng Ðạo Hoa Kỳ chấp nhận. Sau đó, các em phải có kế hoạch đi gây quỹ để thực hiện dự án. Ðiều quan trọng là các em là người lên chương trình cho toàn bộ công việc này để các bạn cùng làm chứ không phải tự em làm một mình. Dự án đó phải phục vụ cho một tổ chức bất vụ lợi. Thường những dự án này có giá trị từ $500 đến $3,000, có khi lên đến $5,000, tùy theo khả năng của các em. Ý nghĩa của các dự án là tập các em làm người lãnh đạo.” Trưởng Tuệ giải thích thêm.

Có hình dung ra mức độ “khó khăn và cam go” như thế mới thấy được sự xúc động và niềm tự hào của các hướng đạo sinh khi đạt được giải “Eagle Scout” và “Girl Scout Gold Award”.

“Ngay lúc này em cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì em đã trải qua một buổi lễ với những điều khiến em thực sự tự hào.” Jamie Thuy chia sẻ sau khi lãnh giải.

Kenny Ngô cho biết, “Em thì dường như lặng đi vì sửng sốt, và xúc động. Giống như lần đầu tiên em vươn tới đỉnh cao hay nhận được thành tích này, vì vậy em thực sự tự hào về tất cả cùng một lúc.”

Kevin Nguyễn, cậu bé nhỏ tuổi nhất trong những người đạt được đẳng cấp cao trong lần này, phát biểu một cách đĩnh đạc, “Em thực sự thấy mình trưởng thành so với ngày ba dẫn em đến sinh hoạt hướng đạo khi mới 2 tuổi.”

“Em cảm thấy rất tự hào và cảm giác là đã hoàn thành sứ mạng khi thực hiện được những điều đã làm, để từ đây em hy vọng vào điều mà em có niềm đam mê trong việc giúp đỡ những em bé và hy vọng đạt được điều đó trong tương lai.” Annie Yam, người ước mơ trở thành bác sĩ nhi khoa, nói.

***

“Tại sao giải thưởng của con trai và con gái lại khác nhau, và có vẻ như của con trai lại quan trọng hơn?”

Em Jamie nói, “Khi con làm giải ‘Girl Scout Gold Award’ thì con chỉ làm thôi, vì, một là nó tốt cho việc nộp đơn vào các trường đại học của con, hai là con thấy vui khi giúp được những đứa trẻ nhỏ.”

Cô gái có vẻ “hiền” nhất nhóm nêu suy nghĩ, “Girl Scout làm nhiều chuyện hoàn toàn khác hẳn với Boy Scout. Con nghĩ bên nào cũng là giải thưởng lớn nhất, thì cũng không có bên nào quan trọng hơn bên nào.”

Kevin chững chạc giải thích, “Các bước thực hiện cho ‘Girl Eagle Project’ hay ‘Boy Eagle Project’ có hơi khác nhau nhưng mà mục đích của dự án nào cũng là để tạo nên sự giúp đỡ người khác, nên ‘Eagle Scout’ không có giỏi gì hơn ‘Girl Scout Gold Award’ đâu và ‘Girl Scout Gold Award’ cũng không giỏi hơn ‘Eagle Scout.’”


Kevin Nguyễn, học sinh lớp 10 Northwood High School, Irvine, “Em thực sự thấy mình trưởng thành so với ngày ba dẫn em đến sinh hoạt hướng đạo khi mới 2 tuổi.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Kenny trả lời đúng với sự trưởng thành của một chàng sinh viên, “Tên của giải không quan trọng. Ðiều mình học hỏi thêm được khi thực hiện dự án mới là cái quan trọng nhất. Còn giải thưởng cũng chỉ là cái tên thôi.”

Giải thưởng chỉ là một cái tên, nhưng làm thế nào để xứng đáng với tên của giải thưởng đó?

“Biết sống một cuộc sống trung thực và danh dự, biến mình thành tấm gương trong mắt bạn bè, cha mẹ, và mọi người,” như lời Kenny Ngô nói trong buổi lễ nhận danh hiệu “Eagle Scout”.

––

Liên lạc tác giả: [email protected]

Phản đối cải cách, công tố viên Ba Lan tự tử

Ðược cứu kịp 


WARSAW, Ba Lan (AP) Một công tố viên quân sự ở vùng Tây Ba Lan tự bắn vào đầu hôm Thứ Hai sau khi bênh vực hoạt động của văn phòng ông và bác bỏ các đề nghị cải cách, theo giới hữu trách và truyền thông Ba Lan hôm Thứ Hai.








Ðại Tá Mikolaj Przybyl thoát chết trong vụ nổ súng xảy ra ngay tại văn phòng ông ở thành phố Poznan, chỉ vài phút sau khi ông đọc bản tuyên cáo trước sự hiện diện của giới truyền thông rồi yêu cầu họ ra ngoài.


Ðại Tá Przybyl là chỉ huy phó văn phòng công tố ở Poznan và là người đứng đầu một ủy ban điều tra các tổ chức tội phạm trong quân đội.


Một đoạn video do đài truyền hình TVN24 chiếu cho thấy Ðại Tá Przybyl đi vào văn phòng rồi chợt nghe có tiếng súng nổ.


Giám đốc bệnh viện địa phương, Leslaw Lenartowicz, cho hay Ðại Tá Przybyl hiện tỉnh táo và trong tình trạng ổn định.


Cấp chỉ huy trực tiếp của ông, Krzysztof Parulski, cho hay Przybyl là người tài giỏi và có uy tín.


Các giới chức từ văn phòng Tổng Thống Bronislaw Komorowski và Bộ Trưởng Tư Pháp Jaroslaw Gowin cho hay đang theo dõi kỹ vụ này.


Một số nhà lập pháp yêu cầu có cuộc điều tra đặc biệt của Quốc Hội trong vụ này vì nghi rằng có vấn đề tham nhũng trầm trọng trong quân đội Ba Lan.


Trước khi tự tử hụt, ông Przybyl đọc tuyên cáo phản đối việc đặt văn phòng công tố quân đội dưới sự điều hành của giới chức dân sự. (V.Giang)

Nhắc lại trận hải chiến Hoàng Sa

 


Chính Biên


Nhắc đến trận hải chiến này, theo những tài liệu được hải quân VNCH viết ra cũng như một số những bài viết được phổ biến trước 1954, người đọc đều thấy được cái tinh thần bảo vệ đất nước của người lính VNCH dù trong hoàn cảnh rất bất lợi cho mình, phía địch mạnh hơn gấp bội và phía bạn thì dứt khoát bỏ mặc cho đồng minh chiến đấu đơn độc.


Trong một buổi nói chuyện với các cựu quân nhân trong Tập Thể Chiến Sĩ VNCH hải ngoại vào năm 2010, Phó Ðề Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại, vị Tư Lệnh Hải Quân vùng I vào thời gian ấy đã cho biết: “Ðánh giá tình hình phía cố vấn, tôi thấy rõ rệt hiện trạng Hoàng Sa ngay từ đầu năm 1974. Người bạn mình không để cho mình tham dự vào việc thương lượng, bàn tính cái gì cả mà mình (trong hòa đàm Paris), Tổng Thống Thiệu hoàn toàn trong bóng tối. Nếu ông đã biết cái điều gì thì chưa chắc ông đã có cái quyết định một cách lẹ làng như vậy (trong vụ Hoàng Sa). Là vì ông đã có cái phản ứng của người quân nhân, một vị Quốc Trưởng là phải giữ đất, không để cho mất một tấc đất nào. Chính ông cũng nói ngay trong buổi họp cũng vậy là vì ổng nói đúng ra là không phải vì chủ quan mà chính là làm cái bổn phận của một nguyên thủ quốc gia. Theo nhận định của người ngồi trong phòng họp, của một thuộc cấp thì tôi thấy ổng phản ứng rất là tự nhiên, phản ứng một cách theo nguyên tắc chứ không cân nhắc vì tình hình quốc tế. Nếu không thì ổng đã giải thích rồi. Ổng nói với tôi là nhiệm vụ của anh là thấy tầu lạ tới anh phải báo cáo là anh vô nhà tôi mời anh ra, không ra thì bắn trước mũi tầu cho người ta biết mà vẫn không ra thì phải tiêu diệt”.


Vẫn theo lời vị tư lệnh này thì khi phía tầu của HQ/VNCH ra lệnh bắn trước mũi tầu Trung Cộng thì một vị hạm trưởng có cho biết bây giờ tầu của hai bên quá gần nhau, 4 chiếc nằm trong thế răng lược, nếu bắn trước mũi tầu địch có thể trúng chiến hạm của mình, thành ra Tư Lệnh Hồ Văn Kỳ Thoại đã nghĩ rằng trước sau gì cũng nổ súng thôi, chi bằng mình nổ súng trước thì sự thiệt hại sẽ ít hơn là để họ bắn trước.


Nhắc về tình hình căng thẳng lúc bấy giờ, cựu Ðề Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại kể tiếp: “Tôi đến bên tổng thống nói nhỏ với ông là tình hình nó như vậy đó, thì tổng thống nói thôi được rồi bây giờ anh Thoại đi về đi, chuẩn bị thuyết trình cho tôi ngày mai 8 giờ sáng tôi sẽ qua Bộ Tư Lệnh duyên hải. Ðêm đó tôi đã phải thức tới 3 giờ sáng để tìm lịch sử về Hoàng Sa, về hiện tình lực lượng địch và hiện tình lực lượng ta. Sáng hôm sau, tổng thống tới cùng các tướng lãnh, tôi đã thuyết trình. Nghe xong Tổng Thống lấy giấy bút viết. ổng viết lâu lắm đến 15, 20 phút. Trong phòng họp êm ru, không ai biết ông viết gì. Xong, ông nói anh Thoại ra đây, đứng trước mặt tôi này và ông bảo tôi đọc cho kỹ, chỗ nào không hiểu thì hỏi ngay, không để sau lại thắc mắc hiểu lầm. Tôi đọc thấy cái phần đầu làm tôi hơi khó chịu vì dòng chữ bự ở trên rằng ‘Chỉ Thị cho Tư Lệnh vùng I Duyên Hải’. Phần dưới nơi trang thứ ba thì phải, mới chỉ thị cho thủ tướng chính phủ. Tôi ngạc nhiên là sao không chỉ thị cho Tư Lệnh Hải Quân hay cho Tư Lệnh Vùng. Tôi nghĩ ổng chỉ thị thẳng cho tôi vì ổng là tổng tư lệnh có quyền chỉ thị thẳng mà không cần qua hệ thống quân giai. Tôi vẫn thi hành dù rằng sau này có ra Tòa Án Quân Sự cũng sẽ là mình. Ðọc xong, tôi nói tôi hiểu. Ổng day qua hỏi các tướng lãnh có ý kiến gì không, mọi người êm ru. Lúc ấy ông tổng thống có nói một câu mà nhiều người nay còn nhắc tôi, đó là câu ổng nói ‘không để mất một tấc đất’. Ðêm hôm đó tôi có nói tình hình với Ðại tá Ngạc lúc ấy là hải đội trưởng đang đi thăm các chiến hạm và tình hình nhân viên, nhiên liệu chứ ông không là người chỉ huy tác chiến. Tôi cũng gọi về hỏi tư lệnh hải quân là Ðề Ðốc Trần Văn Chơn rằng bây giờ tổng thống chỉ thị như vậy thì tôi sẽ gửi thêm hai chiến hạm nữa ra và sẽ ra ngoài đó chỉ huy 2 chiến hạm này. Ðề Ðốc Trần Văn Chơn bảo tôi anh chờ tôi ra đã rồi mình tính. Tôi mới nhờ ông Ngạc ra thăm các chiến hạm. Bữa cơm tối đó chỉ có tôi với ông Ngạc. Chúng tôi tâm tình chuyện gia đình ít phút rồi nói đến tình hình và diễn tiến công việc thì ông Ngạc có hỏi tôi là tư lệnh có cần tôi không thì tôi mới nói nếu anh tình nguyện thì hãy xuống đi với 4 chiến hạm ra Hoàng Sa coi tình hình ra sao còn không, anh ở lại cũng không sao. Ông Ngạc có nói tư lệnh bảo thì tôi đi, linh tính báo cho tôi biết là sẽ nguy kịch. Chúng tôi tâm sự với nhau về tình hình này, bắn cũng chết mà bỏ chạy cũng chết vì tổng thống đã chỉ thị rõ ràng. Tôi có nói với ông Ngạc là anh ra, cố gắng ôn hòa đừng có nổ súng vội. Khi ông ra tới nơi ông thấy tình hình khiêu khích cố tình của địch thì ông có gọi về nói trước sau gì nó cũng sẽ nổ súng, hiện súng của chúng đã chỉa thẳng vào tầu mình rồi trong khi chúng làm đủ mọi hành động khiêu khích. Tôi nói anh đã sẵn sàng chưa, nếu xong thì anh cứ tự do khai hỏa. Trong máy, ông xin tắt máy khi chiến đấu, thì tôi đã nghe thấy tiếng nổ liên hồi cùng lúc ông báo về đã khai hỏa. Sau đó là im lặng đến rùng rợn. Một hồi sau, tin về cho biết tầu bị trúng đạn nặng có thể bị chìm. Tôi có bảo anh em cố cho tầu ủi vào bãi san hô để chiếc tầu nằm cho có dấu vết nhưng tầu mới đến cách bờ 1 hải lý thì chìm hẳn”.


Trong khi đó thì bạn đồng minh Hoa Kỳ có thái độ như thế nào thì cựu đề đốc cũng cho biết: “Mỹ họ cũng biết cái vị trí của Hoàng Sa vì nó là một vị trí chiến lược quan trọng trong vùng Ðông Nam Á. Nếu nói rằng Mỹ bất ngờ hay không biết trước thì tôi không tin. Có thể Mỹ đã sẵn sàng nhường cho Trung Cộng mà có sự đổi chác nào mình không biết. Bởi vì sao hồi còn Mỹ yểm trợ cho VNCH, Trung Cộng lại không lấy vì khi ấy chỉ có 24 Ðịa Phương Quân giữ 4 cái đảo. Việc càng rõ ràng hơn là sau cuộc hải chiến ấy, người Mỹ qua các cố vấn đã không tỏ một chút quan tâm nào đến độ làm cho tôi cũng tủi thân. Ngay cả đến nhờ cậy họ đi tìm vớt những hải quân bị lênh đênh tứ tán trên biển sau khi tầu chìm họ cũng không đáp ứng”.


Ba sáu nhăm năm nhìn lại trận hải chiến Hoàng Sa, chúng ta cùng ngậm ngùi thương tiếc những chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ tự do, đặc biệt là các chiến sĩ hải quân trong trận hải chiến không cân sức này. Cuộc hải chiến ấy, so với thái độ của Cộng Sản VN hiện nay, cả quân lẫn dân sự, trước tình trạng Trung Cộng ngang nhiên lấn chiếm đất đai, vùng biển và hải đảo của VN thì đã thấy rõ bên nào, người quốc gia hay người cộng sản là những người yêu nước thực sự, dám cang cường bảo vệ từng tấc đất của ông cha chứ không vì quyền lợi cho một cái đảng của những người đang nắm quyền đè đầu cưỡi cổ người dân Việt.

Châu Long (Kỳ 37)


LGT:
Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 


Kỳ 37


 


Từ khi giả làm trai… chưa bao giờ nàng cảm thấy tâm hồn linh động, giá Châu Long mà là con trai thật thì không khỏi yêu Vân Lan!


Nàng tự nghĩ thầm: Giá ta ăn mặc kiểu đàn bà, chải đầu, bới tóc, quần là áo lượt… thì ta cũng chẳng kém gì tiểu thư đấy nhỉ?


Nghe như Vân Lan đã đính hôn cùng con trai ông bạn đồng khóa của quan Ngự Sử thì phải, vị hôn phu của Vân Lan thật đã tu tử mười kiếp trước nên kiếp này được kết hôn cùng nàng đó!


Châu Long đang vơ vẩn mỉm cười ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình… thì tiểu thư cũng đang hái hoa… nhưng đưa mắt lên thư phòng như tìm kiếm ai!


Châu Long nóng lòng muốn gặp Vân Lan… Gọi:


– Em Mạnh Ðức ơi, học xong chưa?


– Em vừa học xong rồi… đang định rủ anh ra vườn chầy quả ổi chín để ăn… đêm hôm qua mưa nhiều. Chắc trên cây ổi nhiều quả chín lắm… rồi cậu phổng mũi lên hít… anh có ngửi thấy mùi ổi thơm không?


– Sáng nay mẫu thân em và Vân Lan đang ở ngoài vườn hái hoa cúng phật, em ra vườn một mình… anh ra không tiện!


Mạnh Ðức phụng phịu…


– Cây ổi cao thế, em trèo lên làm sao được? Anh ra với em đi.


Nói xong cậu kéo tay nàng lôi sền sệt ra ngoài.


– Ðừng kéo anh ra vườn như thế.


Tuy nói vậy, xong nàng cũng theo Mạnh Ðức…


Bà mẹ thấy cậu con lôi Châu Long sền sệt phải bật cười:


– Con ơi, sao con lại bắt nạt anh Lương như vậy? Ra đây với mẹ, để Châu Lương dọn dẹp thư phòng…


Mạnh Ðức kêu to:


– Con lôi mãi mới được anh ấy ra vườn con không bỏ tay đâu!


Vân Lan dừng chân xem mẹ và em đang nói nàng nhìn thấy Châu Lương đang kéo co với Mạnh Ðức, thì một con ong to… bay rè rè trên mặt nàng, nàng kêu:


– Mẹ ơi. Con ong này nó sắp đốt vào mặt con đây.


Tụi thị tỳ còn đang nhặt hoa ở đằng xa, chưa kịp lại thì Châu Long đã vồ lấy con ong, trượt chân suýt nữa ngã…


Mạnh Ðức cười ha há, bà mẹ giắt con trai vào trong nhà, còn lại Vân Lan và Châu Long. Không thẹn thùng Vân Lan nói:


– Cám ơn anh đã giết con ong… anh bị ngã có đau không?


Rồi nàng hạ giọng:


– Cám ơn anh đã trả lại tôi chiếc kim thoa…


Châu Long chỉ đợi có dịp nói với Vân Lan, nhân khi đã vắng người, nàng thưa:


– Thưa tiểu thư, khi tiểu sinh bắt được của rơi… đoán chắc là chỉ có của tiểu thư, lẽ cố nhiên là phải hoàn lại chủ của nó, chứ tiểu sinh có làm gì đặc biệt, mà dám nhận cám ơn của tiểu thư. Mấy cô thị tỳ đến, hai người lặng lẽ mỗi người đi một ngả…


Về đến thư phòng… Châu Long hơi luyến tiếc buổi gặp gỡ bất ngờ ấy.


Vân Lan vào thư phòng, ngơ ngẩn như mến tiếc cái gì… một sức mạnh vô hình sui nàng nhớ đến Châu Lương… nàng muốn biết tình cảnh của Lương, nhà cửa quê quán ở đâu? Cha mẹ là ai? Tại vì đâu mà phải làm thư đồng cho Mạnh Ðức?


Khi gặp mặt Lương ở ngoài vườn, nàng chưa trông kỹ nét mặt Lương, chỉ thoáng thấy trong đôi mắt đen huyền ấy đượm một vẻ buồn vô hạn. Chắc đời của Châu Lương có nhiều điều bí ẩn… dáng điệu anh ta không phải là một kẻ thường nhân. Vân Lan quên mình là một cô con gái yêu của ông quan Ngự Sử… là một vị hôn thê của con một trọng thần ở trong kinh thành, nàng chỉ muốn giúp đỡ Châu Lương.


Ngồi viết thư… lại xé đi… nàng muốn viết làm sao cho Lương không hiểu lầm mà coi nàng như (Chi nghênh nam bắc điểu… Ðiệp tống vãng lai phong…)


Lòng nàng ngay thẳng, nàng cầu xin trời phật chỉ đường dẫn lối cho nàng.


Tối hôm ấy, Châu Long không thấy đói, không buồn ngủ, ngồi bên giường của Mạnh Ðức, ngắm cậu bé con ngủ… mặt mũi hồng hào… môi đỏ như son, hơi thở đều đều… thỉnh thoảng lại mỉm cười ú ớ, như cậu đang nằm mơ… giấc mơ đẹp của đứa trẻ con được trời cho nhiều hạnh phúc, sinh trưởng trong nơi quyền quý… nàng lấy khăn thấm những giọt mồ hôi trộm chảy trên trán, ở ngoài, ai nhìn thấy cảnh êm đềm này, nhất định đoán nàng là người mẹ hiền, ngồi trông đứa con yêu ngủ…


Hơn một tháng nay nàng chăm chút Mạnh Ðức, mà nàng đã yêu nó như đứa em ruột, Mạnh Ðức cũng không vô tình với nàng, cậu yêu nàng như Vân Lan, hơn nữa, cậu coi nàng như người anh cả… Người anh có sức khỏe, để che chở cậu, dạy cậu học hành, đồng lõa với cậu và tha thứ khi cậu đã làm điều gì lầm lỗi…


Châu Long tìm những nét của Vân Lan trên mặt cậu bé, hai chị em Mạnh Ðức khá giống nhau. Cũng miệng cười, cũng đôi mắt dài thông minh hóm hỉnh. Mạnh Ðức bướng bỉnh, tò mò… không biết tính tình của Vân Lan có giống em không?


Nàng nhớ lại tiếng nói của Vân Lan nhẹ nhàng như gió thoảng, bất giác nàng lại muốn gặp Vân Lan…


Vài ngày sau, Chu Mạnh Tử phải đi kinh lý, chừng mươi bữa mới về. Ông muốn đem Châu Lương đi theo hầu. Ông hỏi ý bà vợ, bà bằng lòng, cho người xuống thư phòng của Mạnh Ðức gọi Châu Long.


Châu Long không biết vì sao mà buổi sáng sớm, cả hai ông bà chủ cùng gọi nàng lên hầu? Trong lòng lo sợ… Phải chăng là một thị tỳ của Vân Lan đã mách ông bà là nàng có nói chuyện với tiểu thư ở ngoài vườn?


Hay Mạnh Ðức đã buột miệng mà nói chuyện với mẹ là nàng đã viết thư, và gửi trả lại tiểu thư chiếc kim thoa chăng? Hay là… gì nữa nhỉ?


Một trăm câu hỏi trong đầu nàng… Quan Ngự Sử trị gia nghiêm lắm! Nếu ông biết chuyện, mặc dầu là chuyện không có gì quan trọng, đáng để ý… nhưng ai biết đâu…!!! Nếu vì lẽ gì oan uổng mà ông bà đuổi nàng ra, nghĩ đến đấy Châu Long buồn quá! Vì chưa giãi bày tâm sự cùng Vân Lan… Phải xa lìa Mạnh Ðức!


Thân phận nàng lại như bèo dạt, hoa trôi… xong đầu còn xanh, tuổi còn trẻ… nếu tạo hóa không éo le… sẽ chỉ đường dẫn lối cho nàng.


Còn Mạnh Ðức? Chắc cậu sẽ buồn lắm vì phải xa lìa người bạn duy nhất…


Nàng quả quyết, mình có làm gì lầm lỗi đâu mà sợ!


Rồi mạnh bạo theo người lính lệ lên tư thất của ông bà chủ.


Tay gõ cửa… tim đập mạnh! Tiếng của quan Ngự Sử vang:


– Ai đó? Lương đấy à? Vào đây con!


Chỉ có một câu (vào đây con) của ông quan đủ làm cho nàng trấn tĩnh, êm dịu trong lòng… nếu ông giận nàng khi nào ông lại nói dịu như thế?


Lần đầu tiên, Châu Long được hân hạnh đặt chân vào tư thất của một vị trọng thần… Lễ phép, nàng cúi đầu kính chào hai người chủ, rồi đứng thẳng khoanh tay đợi lệnh:


Chu Mạnh Tử:


– Con thu xếp hành lý đi theo hầu ta mười bữa, con không phải đem nhiều… chỉ đủ dùng thôi nghe!

Châu Long (Kỳ 36)


LGT:
Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 


Kỳ 36


 


Học xong Mạnh Ðức thích trí cười ha há nói:


– Anh Lương ơi, em học thuộc lòng rồi, em lên đọc cho chị Vân Lan nghe nhé, chị Vân Lan chắc thích lắm, em vẫn nói chuyện của anh cho chị em nghe!


Tò mò, nàng hỏi:


– Thế Mạnh Ðức nói chuyện vì về anh cho chị nghe nào?


– Em bảo là anh giỏi lắm, anh ngoan lắm, anh khỏe lắm, Vân Lan xem sách của em, bảo chữ của anh đẹp lắm, thân phụ, thân mẫu cũng khen anh luôn.


Nàng sung sướng vì vô tình Mạnh Ðức đã cho nàng biết là gia đình Chu Mạnh Tử yêu mình, nàng chỉ mong gặp được mặt Vân Lan một lần…


Một buổi sáng, nàng dậy sớm, ra vườn nhổ cỏ, bón cây, qua cụm hoa hồng, nàng dừng chân nhìn những giọt sương sớm trong vắt, còn đọng lại trên những cánh hoa hồng hàm tiếu, hoa đẹp làm sao! Nàng đi từng luống cây một, tới gốc cây Ngọc lan, ánh mặt trời buổi sớm còn dịu… chiếu xuống gốc cây, phản chiếu lên một vật gì lóng lánh, lấy tay bới vài cái lá rụng, trông thấy một kim thoa.


Nàng lấy vạt áo lau sạch, ngắm nghía mãi…


– À, chắc hôm qua Vân Lan ra vườn hái hoa cúng Phật, chiếc kim thoa này vướng vào bụi cây rơi mà nàng không biết. Ta phải mang trả lại nàng mới được.


Mà lại sợ là nếu mình đưa trả cho chủ mẫu, thì lại sợ Vân Lan bị quở chăng?


Trở về phòng, lấy giấy bút ra viết mấy chữ… rồi gói chiếc kim thoa lại, đợi Mạnh Ðức đi học về, nhờ đưa trả lại Vân Lan.


Vân Lan đang ngồi một mình trông ra vườn, nàng băn khoăn… không biết mình đánh mất chiếc kim thoa bao giờ? Ở đâu? Nếu ai nhặt được liệu có trả lại nàng không? Ðồ nữ trang ấy, khi cha ở kinh thành Huế về đã mua cho nàng làm quà… Nàng rất quý nó. Nay đánh mất thì biết nói làm sao với cha mẹ đây!


Mạnh Ðức đẩy cửa phòng vào… Nàng cũng chẳng buồn để ý đến em, cậu bé lấy hai bàn tay nhỏ tý bịt mắt chị. Nàng gỡ tay em ra.


– Mạnh Ðức! Ðừng trêu chị! Chị đang buồn đây.


Cậu bé quên là Châu Long đã gởi một gói để đưa cho chị, nói huyên thuyên:


– Chị buồn à? Ðể em đọc bài cho chị nghe nhé. Anh Lương mới dạy em tối hôm qua, rồi cậu đọc bài thơ con ếc cho chị nghe.


Vừa đọc vừa cười sằng sặc.


Vân Lan quên cả buồn, kéo em ngồi lên đùi rồi hỏi:


– Châu Lương dạy em học, em cười hay nghe anh ta giảng? Ngày xưa không có Lương, sao em ít khi học thuộc bài, mà bây giờ em học thuộc lòng những bài dài như vậy?


– Anh ấy cho em học những bài mà em thích. Còn những bài nào khó, khi em học xong, anh ấy cùng với em ra vườn vót cành cây, làm cung với nỏ để em chơi với anh ấy.


Vân Lan phục cách dạy học của Lương, nàng biết là em nàng rất thông minh, xong cả nhà chiều, nên cậu làm nũng học qua loa thôi.


Nay mượn được Châu Lương, chắc cha mẹ nàng cũng vui. Mà chưa bao giờ nàng gặp Châu Lương cả, chỉ nghe mẹ khen là Lương hiền lành giỏi văn, chữ tốt, và rất thương yêu Mạnh Ðức, nàng cũng định phải xem mặt anh ta như thế nào mới được.


Mà Vân Lan đường đường là một vị Thiên kim tiểu thư, làm sao mà lại phải nhìn trộm mặt người thư đồng của em nàng.


Bản tính tò mò… vẫn là một yếu điểm của cô con gái cấm cung, đang vơ vẩn nghĩ, thì Mạnh Ðức nhảy từ trên đùi nàng trượt ngã xuống đất, một gói nhỏ ở trong túi cậu rớt ra đất, câu kêu to:


– Ồ… suýt nữa em quên.


Cậu ghé miệng vào tai chị nói thầm:


– Ðấy… Châu Lương cho chị đấy.


Vân Lan đỏ mặt. Không biết vì thẹn hay vì giận. Thẹn vì nàng vừa nghĩ đến Châu Lương… em nàng đã nói đúng vào tâm lý nàng…


Giận là tại làm sao Châu Lương là tôi đòi… mà dám ngạo mạn gửi gói quà cho nàng?


Mạnh Ðức muốn biết ở trong cái gói giấy có gì? Hỏi:


– Kìa sao chị không mở ra mà xem đi… đưa đây em mở hộ chị!


Rồi cậu vồ lấy cái gói ở trong tay chị.


Vân Lan phải nói ngọt, cậu mới trả lại chị.


Tay hơi run run, mở gói ra thấy chiếc kim thoa của mình… nàng buột miệng nói:


– À Châu Lương trả lại ta chiếc thoa này…


– Sao anh Lương lại trả lại chị? Chị cho anh ấy tự bao giờ?


Vân Lan thẹn quá! Vì cậu em cứ hỏi dồn, nếu nàng không giảng rõ cho cậu và đuổi cậu ra ngoài… thì còn lâu nàng mới đọc được mấy hàng chữ mà Châu Lương đã kèm theo chiếc thoa, viết cho nàng.


Lấy gói kẹo lạc đưa cho em rồi phân trần:


– Không, hôm qua chị ra vườn với mẹ, để hái hoa tươi cúng phật, đánh rơi chiếc thoa này, Châu Lương nhặt được gửi trả lại chị. Chứ ai lại chị cho anh ta phải không em?


Em đừng nói với cha mẹ biết chuyện này… kẻo chị lại bị la nhé!


Mạnh Ðức vừa nhai kẹo vừa nói:


– Không nói với ai đâu, thôi em xuống vườn đây!


Nàng xoa đầu đứa em hóm hỉnh, cậu bé chào chị rồi chạy biến mất.


Ðợi em đi khỏi, nàng dở tờ giấy ra đọc:


Kính thưa tiểu thư,


Sáng nay, tiểu sinh rẽ lá, vạch hoa, vun bờ xén cỏ. Trông thấy vật báu này… tiểu sinh đoán là tiểu thư thất lạc, tiểu sinh nhờ Mạnh Ðức đem hoàn lại châu về hợp phố.


Kính lạy tiểu thư,


Châu Lương


Trên mảnh giấy có vài hàng chữ, mà ý tứ, lời lẽ, cao thượng, không chút hạ mình.


Không kiêu căng, nét chữ đẹp như rồng bay, phượng múa.


Vân Lan đọc đi, đọc lại, mấy lần, càng đọc nàng càng muốn biết dung nhan tính hạnh của người viết… cùng dưới mái nhà. Mà nam nữ hữu biệt. Nàng là một vị thiên kim tiểu thư, Châu Lương là kẻ tôi đòi, nàng thầm phục Châu Lương đã dám viết thư cho nàng, lại không tham của giữ lại chiếc kim thoa, đã thông minh tính toán, nhờ Mạnh Ðức trả lại cho nàng… Chắc vì cảnh ngộ gia đình mà phải đầy đọa tấm thân! Tả đoán chắc Châu Lương là con nhà gia giáo, nếu không, tại sao mà lại cư xử như người quân tử? Kẻ thường nhân làm sao mà theo kịp Châu Lương?


Ta nguyện sẽ gặp Châu Lương để hỏi cho ra manh mối…


Hôm nay ngày Phật đản… bà Chu Mạnh Tử, Vân Lan và mấy đứa thị tỳ đi sau cắp rổ, để hái hoa cúng phật, mẹ nàng đi đằng trước, trên những lối đi trải sỏi, hai bên trong đủ hết các thứ hoa thơm cỏ lạ, bà chỉ cho thị tỳ cắt những đóa hoa sớm nở, đặt vào trong rổ.


Vân Lan đi bên cạnh, xem những hoa lan… hoa sơ, hoa mộc, trăm thứ hoa buổi bình minh tỏa ra hương thơm ngào ngạt, tay búp măng trắng trẻo của nàng nâng những đóa hoa, rồi hái đặt trong rổ của cô thị tỳ…


Châu Long đứng trong thư phòng của Mạnh Ðức trông ra vườn… lần đầu tiên nàng nhìn thấy dung nhan của tiểu thư… quả là Vân Lan đẹp như bức tranh linh động, mày tầm, mắt phượng, má phấn, môi son, thân nàng mềm mại như liễu rủ bên mành.

Thuế liên bang năm nay được gia hạn thêm 2 ngày

 


Triệu phú bị IRS kiểm toán nhiều hơn 


NEW YORK (NV) Sở Thuế Liên Bang (IRS) vừa cho biết thời hạn chót nộp thuế liên bang năm nay được gia hạn thêm hai ngày. Ngoài ra, trong năm 2011, IRS thường kiểm toán người có thu nhập từ $1 triệu/năm trở lên nhiều hơn, theo một bản tin của CNN.








Giấy khai thuế để tại một bưu điện ở New York. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)


Như vậy hạn chót để nộp thuế năm nay sẽ là ngày 17 Tháng Tư, thay vì 15 Tháng Tư theo luật định.


IRS gia hạn thêm hai ngày vì 15 Tháng Tư năm nay là Chủ Nhật. Trong khi đó, ngày Thứ Hai hôm sau lại là ngày “Emancipation Day” (Ngày Giải Phóng Nô Lệ), ngày mà thủ đô Washington DC tổ chức lễ kỷ niệm ngày nô lệ được giải phóng và mọi người được nghỉ.


Năm ngoái, hạn chót nộp thuế cũng được gia hạn tới 18 Tháng Tư cũng vì ngày “Emancipation Day”.


Ngoài ra, IRS cũng nhận hồ sơ đóng thuế qua hệ thống trên Internet vào ngày 17 Tháng Giêng. IRS nói đây là cách nhanh nhất và chính xác nhất.


Nếu ai muốn gia hạn nộp thuế cho năm 2011, có thể được chấp thuận đóng thuế trễ nhất ngày 15 Tháng Mười, IRS cho biết.


Cơ quan thu thuế liên bang này dự trù sẽ có hơn 144 triệu người Mỹ khai thuế năm nay, trong đó đa số sẽ nộp hồ sơ khai thuế đúng hạn vào ngày 17 Tháng Tư.


Theo thống kê của IRS, đăng trên báo The Los Angeles Times, một trong tám người kiếm được từ $1 triệu/năm trở lên bị kiểm toán trong năm 2011. Trong khi đó, chỉ có một trong 100 người có thu nhập dưới $200,000/năm bị kiểm toán.


Như vậy, trong năm ngoái 12% triệu phú ở Mỹ bị kiểm toán, so với 8% hồi năm 2010.


IRS cho biết tỉ lệ triệu phú bị kiểm toán cao là một cố gắng chứng minh thuế được áp dụng đồng đều cho mọi người. (Ð.D.)

Bớt tiêu xài để tiết kiệm

Bớt tiêu xài để tiết kiệm 


Kinh tế suy thoái khiến nhiều người Mỹ phải giảm bớt chi tiêu, thanh toán bớt nợ nần, và cố gắng dành dụm thêm. Trong khi sự phục hồi kinh tế vẫn đang còn èo uột, điều quan trọng là quí vị cần phải kiểm soát chi tiêu. Dù quí vị nghĩ là mình đã thắt lưng buộc bụng hết mức rồi, quí vị vẫn có thể tiết kiệm được thêm ít nhiều nếu đọc kỹ lời khuyên sau đây. 


Về bảo hiểm y tế 


– So sánh để thay đổi mỗi năm. Nếu quí vị có thể chọn lựa kế hoạch sức khỏe ở chỗ làm hoặc qua chương trình Medicare, duyệt lại hằng năm vào Mùa Thu. So sánh tiền khấu trừ, co-payment, cùng các chi phí khác ngoài tiền phải đóng hằng tháng. Nếu quí vị tự mua lấy bảo hiểm, nên vào trang mạng HealthCare.gov, nơi đây quí vị biết được các chương trình bán trong tiểu bang của mình.


– Tìm hiểu phương thức chữa trị ít tốn kém. Xem các loại thuốc có ghi toa trên BestBuyDrugs.org, một trang mạng của Consumer Report chuyên so sánh và liệt kê các loại thuốc giá rẻ và an toàn nhất thích hợp với tình trạng bệnh lý của mình.


– Mua thuốc ở các tiệm lớn. Giá thuốc không cần toa bán ở Target, Walmart, thường 50% rẻ hơn so với các siêu thị trên khắp nước Mỹ. Hai nơi này cũng cung ứng thuốc biên toa đủ dùng trong 30 ngày, do các hãng không danh tiếng bào chế, và quí vị chỉ phải trả $4. Ðể tiết kiệm hơn, lấy số thuốc dùng cho 90 ngày nhưng chỉ trả $10. Chương trình này có thể tìm thấy ở CVS, Kmart, Kroger, Rite Aid, Sam’s Club, và Walgreen.


– Xem kỹ giấy đòi tiền để tìm những sai sót. Nghiên cứu cho thấy 8 trong 10 bệnh viện thường bị sai sót khi gửi giấy đòi tiền (bill). Vậy quí vị nhớ xem kỹ. Khám phá sai sót không những tiết kiệm tiền cho quí vị mà một vài hãng bảo hiểm còn thưởng cho quí vị nữa. 


Về thực phẩm 


– Mua đồ ở siêu thị theo chu kỳ đại hạ giá. Thực phẩm như đồ ngũ cốc và thịt gà thường bán rẻ nhất mỗi 12 tuần. Ghi nhớ ngày bán đại hạ giá để lần sau đi mua lại.


– Ðơn giản hóa việc sưu tầm phiếu giảm giá. Hai trang mạng Coupons.com và SmartSource.com thường liệt kê mỗi lần đến 100 phiếu giảm giá (coupon), so với khoảng 30 trong các nhật báo.


– Mua thực phẩm mang nhãn hiệu của siêu thị. Mua đồ mang nhãn hiệu của siêu thị quí vị đi chợ, thường giúp tiết kiệm có khi trên 50%.


– Xài chung thẻ hội viên với người khác. Ở những nơi quí vị đi chợ đòi hỏi phải có thẻ hội viên (club card), quí vị nên chia sẻ chung với người khác, có vậy quí vị vừa chia sẻ chung lệ phí hằng năm mà còn chia bớt số lượng mà quí vị phải mua và chất đầy trong nhà. Ngoài ra giá cả cũng rẻ hơn so với khi mua ở các siêu thị thông thường.


 Về chi phí cho xe cộ 


– Cập nhật bảo hiểm hằng năm. Tiền bảo hiểm khi xe còn mới thường cao hơn khi xe cũ dần đi. Gọi hãng bảo hiểm mỗi năm một lần hỏi xem họ có thể điều chỉnh lại giá bảo hiểm không, nhất là trong năm qua quí vị không bị thêm một giấy phạt nào.


– So giá các hãng bảo hiểm. Quí vị gọi các hãng khác nhau để so sánh giá rẻ nhất, hoặc vào AccuQuote hoặc Insure.com để so sánh. Tuy nhiên nếu quí vị đã theo một công ty bảo hiểm trong nhiều năm, đổi hãng chưa chắc giúp tiết kiệm cho quí vị.


– Ðổ xăng ở đâu rẻ nhất. Vào FuelPrices.com, GasBuddy, Gas Price Watch, MapQuest, và MSN Autos có thể biết được ở đâu bán xăng rẻ trong địa phương quí vị sinh sống.


– Thay nhớt xe ít thường xuyên hơn. Mặc dù đại lý xe thường đề nghị quí vị thay nhớt mỗi 3,000 dặm, động cơ xe ngày nay được thiết kế có thể chạy đến 7,500 dặm hoặc lâu hơn mới phải đem thay nhớt, nếu xe được chạy trong điều kiện bình thường. Chỉ thay thường xuyên hơn khi nào xe chạy đường núi, nơi bụi bặm, kéo rờ-mọt, v.v. 


Sắm áo quần 


– Mua áo quần ở outlet. Quần áo giày dép không đúng mùa thường bán rẻ ở các outlet, tuy nhiên nhớ cẩn thận xem kỹ các khuyết điểm của từng món.


– Mua đồ không tính tiền cước phí. Nhiều nơi bán lẻ trên Internet bán quanh năm chứ không riêng gì vào các ngày lễ. Vào FreeShipping.org để xem danh sách hàng chục tiệm bán hàng mà không tính tiền cước phí.


– Ðọc kỹ nhãn hiệu trước khi mua. Áo quần làm từ sợi thiên nhiên như 100% cotton thường dễ giặt và lâu mòn hơn từ sợi vải pha với chất khác. Tránh mua hàng đòi hỏi phải hấp tẩy (dry clean) thêm tốn tiền phiền phức. 


Giải trí 


– Tải vào máy sách điện tử (ebook) miễn phí. Hàng trăm ngàn sách xuất bản trước năm 1923, gồm cả các sách cổ điển (classic), được Google hoặc Project Gutenberg chuyển qua kỹ thuật số (digitized), mà quí vị có thể tải xuống đọc miễn phí. Một số sách mới hơn có khi cũng được đọc miễn phí khi có chương trình khuyến mại. Có sách miễn phí dành cho người có các máy đọc sách điện tử như Kindle, Kobo, Nook, và Sony Reader. Nếu vào ngồi trong tiệm Barnes and Noble, quí vị có thể đọc sách miễn phí bằng máy Nook tối đa một giờ mỗi ngày. Và dĩ nhiên bạn có thể luôn luôn mượn sách, sách đọc qua băng thâu, và DVD ở thư viện địa phương của quí vị. (T.P.)

Cán bộ ngành thực phẩm sợ thực phẩm mùa Tết

 


VIỆT NAM (NV) Cục trưởng Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm thuộc Bộ Y Tế Nguyễn Công Khẩn vừa lên tiếng thú nhận “chưa yên tâm về phẩm chất thực phẩm mùa Tết này”.








Một trong những cơ sở sản xuất củ kiệu dùng cho Tết với thuốc tẩy trắng. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ về nội dung “Tháng hành động vì phẩm chất vệ sinh và an toàn thực phẩm diễn ra vào đợt Tết,” ông Nguyễn Công Khẩn cho biết 10 đoàn thanh tra tại 21 tỉnh thành khám phá nhiều sự việc “rùng rợn quá sức”.


Ông Khẩn cũng xác nhận phần lớn thực phẩm “bẩn” đều được phát giác tại Hà Nội và Sài Gòn là hai thành phố tổ chức ăn uống tưng bừng trong dịp Tết này.


Ông Khẩn cùng nhìn nhận các vụ vận chuyển thực phẩm thiu ôi; sản xuất thực phẩm chứa đầy thuốc trừ sâu, thuốc bảo quản và biến thực phẩm quá hạn thành hàng mới nhập kho… lan tràn vì thái độ bao che của các viên chức thẩm quyền ở các địa phương.


Ông Khẩn cũng cho biết ngay cả các cơ quan nhà nước cũng giấu diếm, bưng bít thông tin liên quan đến thực phẩm độc hại vì sợ ảnh hưởng đến lợi tức của các nhà hàng, quán ăn và ảnh hưởng xấu đến uy tín của địa phương.


Nhận định này của ông cán bộ lãnh đạo Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm được đưa ra sau hàng loạt vụ khám phá thực phẩm độc hại đang bày bán trên thị trường cho người tiêu thụ trong dịp Tết.


Cũng theo báo Tuổi Trẻ hôm 29 tháng 12, đội quản lý thị trường Hà Nội khám phá hàng ngàn thùng bánh kẹo, xúc xích, thịt nguội, phô mai… hết hạn sử dụng được “phù phép” thành hàng mới nhập kho.


Công an Hà Nội còn tìm thấy 20.8 tấn chân, đuôi và lòng bò đã bị bốc mùi đang trên đường đến các nhà hàng, quán ăn.








Cá được ngâm trong thuốc chống ôi trước khi được phơi làm cá khô. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Ông Nguyễn Công Khẩn thú nhận rằng chỉ có 3% số lượng thịt bày bán trên thị trường bảo đảm vệ sinh giết mổ.


Tại Sài Gòn mới đây, cũng theo báo Tuổi Trẻ, người ta khám phá vô số món ăn dùng trong mùa Tết gồm củ cải muối, cổ hữu dừa, củ kiệu… được ngâm trong hóa chất tẩy trắng và khử nấm mốc có thể gây ung thư.


Các giới chức thẩm quyền tại Sài Gòn cho hay, dù đã cố “bung” ra hoạt động nhưng cũng không xuể vì khó theo kịp hoạt động “thần tốc” của hàng ngàn nhà sản xuất “tại gia” các loại thực phẩm đe dọa sức khỏe của người tiêu thụ. (P.L.)

‘Ðại biểu quốc hội’ đụng người bỏ chạy

 


PHÚ YÊN (NV) Quốc Hội Việt Nam vừa mang tai tiếng vì vụ một ông đại biểu Quốc Hội đụng người bất tỉnh trên quốc lộ vào ban đêm rồi bỏ chạy luôn.










Ông Bình tại bệnh viện. (Hình: Báo Pháp Luật Sài Gòn)


Theo báo Thanh Niên, vụ “hit and run” này xảy ra hơn một tuần lễ trước đây nhưng bị giấu nhẹm. Cho đến khi gia đình nạn nhân lên tiếng, sáng ngày 8 Tháng Giêng, công an huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên, nơi xảy ra tai nạn mới xác nhận sự việc.


Trưởng công an huyện Tây Hòa xác nhận vụ một chiếc xe hơi tông hai người chở nhau trên xe gắn máy chạy chiều ngược lại té nhào tối 2 Tháng Giêng tại quốc lộ 29. Sau khi gây tai nạn, người lái xe là ông Y Thông, đại biểu Quốc Hội khóa 13 của tỉnh Phú Yên bỏ chạy luôn.


Nạn nhân là ông Nguyễn Văn Bình 41 tuổi và ông Nguyễn Văn Cần 54 tuổi, cư dân huyện Tây Hòa bị xe ô tô của ông Y Thông tông té nhào, ngất xỉu tại chỗ. Chiếc xe hơi do ông Y Thông cầm lái chở vợ là bà chủ tịch Hội Phụ Nữ huyện Sông Hinh, Phú Yên vội vã chạy biến đi. Không may cho ông này, người đi đường trông thấy ghi lại số xe sau đó báo cho công an biết. Còn hai nạn nhân được đưa vào bệnh viện cấp cứu.


Ông Cần bị bể đầu gối, gãy xương đùi và xương cẳng chân trái. Ông Bình mang thương tích nhẹ hơn nhưng cũng phải điều trị tại bệnh viện 4 ngày.


Theo ông Y Thông thì ông không có ý định bỏ chạy sau khi gây tai nạn mà phóng xe chạy luôn vì “không thấy người bị nạn”.


Trong khi đó, theo báo Người Lao Ðộng, ông Bình tố cáo ông Y Thông tông chiếc xe gắn máy của ông chỉ vì né ổ gà ở bên phải, gây tiếng động lớn thì không thể nào không biết đã gây ra tai nạn nguy hiểm cho người đi đường. Thay vì dừng xe để chưa người bị nạn đang nằm ngất xỉu vào bệnh viện, cả hai vợ chồng ông đại biểu Quốc Hội và bà cán bộ lãnh đạo hội phụ nữ huyện lại bỏ trốn, để mặc hai nạn nhân.


Vụ này đang gây xôn xao dư luận tỉnh Phú Yên.


Dư luận cho rằng nếu không nhờ người dân kịp thời phát giác thì thương tích của hai ông Bình và Cần có thể trở nặng và ông Y Thông thoát được tội đụng người bỏ chạy. (P.L.)

Giáo dục hay trừng phạt?

Phương Bích
(Nguồn: chimkiwi.blogspot.com)


Anh em bạn bè vừa theo Bùi Nhân lên tiếp tế cho Bùi Hằng về, nghe họ kể lại cho mọi người, ai nấy đều rất phẫn nộ. Tất cả các gói cháo, gói mì, gói bánh gói kẹo, nghĩa là tất cả những gì đóng gói trong bao bì đều bị họ cắt hết ra để kiểm tra. Bánh kẹo thì vài gói có thể buộc túm lại chứ cháo với mì ăn liền hàng mấy chục gói thế mà bị cắt hết ra thì bảo quản kiểu gì? Vì bị cắt hết ra như thế nên Bùi Hằng không nhận nữa. Nếu vậy thì lần trước không cho thằng con gặp Bùi Hằng, nhưng các vị ở trại vẫn nhận hết quà của chúng tôi gửi cho Bùi Hằng. Làm sao mà kiểm chứng được Bùi Hằng có nhận được tất cả những thứ đó hay không?








Mọi người ai nấy đều căm giận, chửi rủa cái quy định độc ác ấy hết lời. Ở đời thì ác giả ác báo. Quy định gì thì cũng phải có lý có tình, phải có lương tâm chứ. Ðến tù tạm giam cũng không đến nỗi bị đối xử như thế. Tôi nhớ trong Hỏa Lò người ta cũng không kiểm soát đến nỗi gắt gao như vậy. Nếu họ sợ người nhà nhét cái gì đó vào trong thì sao không dùng cái máy soi đồ thay vì cắt vụn nó ra thế. Cả một cái trại trông khang trang như thế mà không mua nổi một cái máy như vậy sao?


Chúng tôi chả rõ thẩm quyền của công an đến đâu. Những cái quy định này là do công an họ tự đặt ra, không thông qua một sự giám sát của một cơ quan lập pháp nào. Nếu vậy thì làm sao có thể khẳng định được cái quy định đó là đúng? Là không vi phạm hiến pháp? Ngay việc giáo dục cưỡng chế một người vốn có nhà cửa đàng hoàng hợp pháp ở Vũng Tàu đưa ra tít tận Vĩnh Phúc, cách xa hàng nghìn cây số để giam giữ cải tạo là trái với chính quy định của họ, mà họ cứ cố tình lờ đi. Luật sư của Bùi Hằng gửi đơn khiếu nại gần tháng nay họ cứ im lặng. Vậy có thể hiểu là họ cố tình không?


Hơn một tháng nay, thằng con trai của Bùi Hằng bỏ cả nhà cả cửa ở Vũng Tàu để ra ngoài này nhờ cậy luật sư và tìm cách gặp mẹ. Lần gặp thứ hai vừa rồi, nó nói mẹ nó tay bị sưng tím, khắp người bắt đầu lở loét và hắc lào. Nó nói khi mẹ nó yêu cầu được chữa bệnh, cán bộ trại có tiêm thuốc nhưng không nói tên thuốc cũng như xuất xứ và công dụng, thế là Bùi Hằng không đồng ý tiếp tục chữa bệnh nữa. Cô ấy cảnh giác như thế là phải, bây giờ chuyện bệnh nhân chết trong bệnh viện không phải là hiếm, huống hồ trong cái trại giam đèo heo hút gió này thì mạng người nó lại càng rẻ rúng bao nhiêu. Hôm đọc cái đơn của Bùi Nhân có đoạn cảnh báo về hậu quả của việc giam giữ cải tạo mẹ nó, tay đội trưởng phân khu 3 có vẻ quở trách trong đơn dùng từ nặng quá, nhưng rồi vẫn rất dõng dạc nói không sao, ý nói nặng thế chứ nặng nữa cũng chả là cái cóc khô gì đối với họ. Không khéo ngày ra trại, tinh thần không lo hỏng chỉ lo hỏng người. Không khéo sau khi được giáo dục về, ích lợi đâu chả thấy, tiến bộ đâu chả thấy, chỉ thấy mang thêm bệnh vào người – món quà duy nhất thu hoạch được nhờ ơn chính quyền gia ân ban tặng.


Hãy chứng minh cho sự nghi ngờ của tôi, rằng đây là sự trả thù của chính quyền đối với Bùi Hằng là không đúng đi. Tôi chắc hẳn không một kẻ gây rối trật tự công cộng nào bị kiểm soát chặt chẽ và gắt gao đến vậy. Họ muốn giáo dục cái gì khi một đề nghị chẳng cao sang gì lắm là được ăn cháo sau 15 ngày tuyệt thực cũng không được. Giáo dục kiểu gì mà dã man thế?


Sau khi mục sở thị cái cung cách thăm nuôi trại viên, tôi tự hỏi chính quyền có nhằm giáo dục thực không hay đó chỉ là sự trừng phạt? Việc giáo dục thì phải có chuyên ngành sư phạm, vậy mà các cơ sở này hoàn toàn do công an trực tiếp cai quản thì có nên gọi nó là cơ sở giáo dục cải tạo không? Trong các cơ sở giáo dục ấy, thay vì gọi là học viên thì người ta gọi là trại viên (vậy sao không gọi béng là trại cho rồi). Rồi trại viên chỉ được gặp người nhà trong một gian buồng có vách ngăn bằng tấm kính mờ. Họ nhìn nhau, nói chuyện với nhau qua những ô cửa tò vò be bé không khác gì nhà tù.


Khi nói giáo dục ai đó thì thường là câu người ta dành cho những kẻ bề dưới. Ví dụ như cha mẹ giáo dục con cái, thầy cô giáo dục học sinh chứ có bao giờ người ta nói ngược lại. Ðấy là cách nói chung về cái công việc giáo dục. Còn việc người nào, thành phần nào trong xã hội cần phải giáo dục thì người ta hiểu đó là những kẻ hư đốn. Nhưng ngay cả đến cái từ hư ấy người ta cũng chỉ dành cho bọn trẻ chứ ít khi dùng cho người lớn.


Thế nào là hư để bắt phải để xã hội giáo dục? Rồi ai là người đủ tư cách giáo dục ai lại là một câu hỏi có những đáp án không giống nhau khi ngày một nhiều quan chức phạm pháp, thiếu tư cách đạo đức bị phơi bày trên mặt báo. Ngày càng nhiều clip quay các vụ cảnh sát nhận hối lộ trưng lên trên mạng. Người ta có quyền nghi ngờ, đặt dấu hỏi về uy tín và tư cách của chính quyền, bởi trước khi bị bắt quả tang phạm tội thì họ chính là những người lớn tiếng giảng giải về bài học đạo đức cho xã hội nhất.


Cố lên Bùi Hằng ơi. Hãy dũng cảm chống đỡ lại bệnh tật. Hãy chứng minh cho họ thấy bà mạnh mẽ thế nào. Không một ai quên sự hy sinh của bà, và mọi người đang chờ đợi từng giây từng phút ngày được đón bà trở về.

Hai bộ giành trách nhiệm, xe vẫn ‘tự bốc cháy’ đều đều

 


VIỆT NAM (NV)Thêm ít nhất 5 vụ cháy xe trong lúc hai bộ hữu quan lên tiếng giành nhau trách nhiệm tại Việt Nam.










Chiếc xe chở kẹo dừa bị cháy “tiêu”. (Hình: Báo Tiền Phong)


Báo Tiền Phong cho biết, vụ cháy xe mới nhất của năm 2012 xảy ra khoảng 5 giờ rưỡi chiều ngày 9 Tháng Giêng trước đài truyền hình Việt Nam thuộc quận Ba Ðình, Hà Nội. Sở hữu chủ chiếc xe là bà Nguyễn Thị Lý cho biết khói “xì” ra ở yên xe trong khi bà đang phóng vun vút trên đường. Cũng may, bà Lý còn kịp mở cốp nắm lấy túi xách và tri hô cầu cứu, nhờ người dân cư ngụ gần đó giúp dập tắt ngọn lửa.


Còn theo báo Tuổi Trẻ, một chiếc xe vận tải chở kẹo dừa từ quận Tân Phú, Sài Gòn định hướng về Bến Tre thình lình phát hỏa hôm 7 Tháng Giêng tại đường rẽ vào đường cao tốc Trung Lương thuộc quận Bình Tân, Sài Gòn.


Chiếc xe bốc cháy dữ dội khiến không ai chế ngự được ngọn lửa, cuối cùng bị thiêu rụi hoàn toàn. Tài xế xe Nguyễn Văn Nghĩa cho biết vụ hỏa hoạn gây tổn thất khoảng 4,000 đô la.


Báo Tiền Phong còn cho biết, chiều ngày 6 Tháng Giêng trước đó, một chiếc xe chở hành khách chạy đường Sài Gòn-Ðà Lạt cũng phát hỏa thình lình tại quốc lộ 1A. Chiếc xe bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng 30 phút sau. Nhiều hành khách lung túng không thoát được ra ngoài, may nhờ người đi đường đập cửa lôi họ ra thoát nạn.


Hai hành khách bị ngất xỉu vì khói được đưa đến bệnh viện cứu cấp. Hành lý của tất cả hành khách trên xe đều bị cháy sạch.


Tài xế phụ Trần Duy Thanh cho biết chiếc xe đang ngừng ở ngã tư đèn đỏ thình lình bốc cháy dữ dội không sao kiểm soát được.








Chiếc xe chở khách đường Sài Gòn-Ðà Lạt cháy thình lình làm 2 hành khách ngất xỉu vì ngộp khói. (Hình: Báo Tiền Phong)


Riêng trong ngày 6 Tháng Giêng tại Hà Nội xảy ra hai vụ cháy xe gắn máy chỉ cách nhau trong vòng 5 tiếng đồng hồ, trong đó có chiếc xe S.H. mới mua hồi năm rồi.


Hàng loạt vụ cháy xe từ vận tải, xe chở hành khách cho đến xe gắn máy tiếp tục xảy ra trong những ngày qua, đúng vào lúc ông bộ trưởng Bộ Công Thương Việt Nam Vũ Huy Hoàng lên tiếng “nhận trách nhiệm, nếu đúng là xe cháy vì người tiêu thụ đổ nhằm xăng dầu dởm”.


Sáng ngày 8 Tháng Giêng, ông Vũ Huy Hoàng cho rằng Bộ Công Thương phải nhận trách nhiệm vì việc quản trị phẩm chất xăng dầu thuộc bộ này.


Ông Vũ Huy Hoàng cũng cam kết sẽ mở đợt tổng kiểm soát hệ thống phân phối để “xử lý” thỏa đáng các cơ sở bán xăng không đạt tiêu chuẩn.


Trước đó, ngày 4 Tháng Giêng, Bộ Trưởng Ðinh La Thăng của Bộ Giao Thông-Vận Tải Việt Nam cũng đã lên tiếng nhận trách nhiệm để xảy ra gần 100 vụ cháy nổ xe trong năm qua. Ông Ðinh La Thăng cũng trực tiếp gọi đích danh đơn vị chịu trách nhiệm là Cục Ðăng Kiểm Việt Nam.


Tuy nhiên, tình hình thực tế cho thấy trong khi hai bộ giao thông – vận tải và công thương giành nhau trách nhiệm thì các vụ cháy xe tiếp tục xảy ra có vẻ đều đặn hơn trong những ngày đầu năm.


Người ta còn lo việc Bộ Công Thương “giành trách nhiệm và hứa hẹn mở các cuộc tổng kiểm soát” có vẻ không hứa hẹn sẽ ngăn chận được tình trạng “đau khổ” này. Thay vào đó, việc kiểm soát xem ra chỉ là cơ hội để cán bộ tham nhũng “chấm mút” nhiều hơn. (P.L.)

Tàu du lịch Hạ Long bị ép sơn màu trắng

 


QUẢNG NINH (NV)Lần đầu tiên tại cuộc họp diễn ra sáng 9 Tháng Giêng, tất cả các chủ tàu du lịch vịnh Hạ Long đồng loạt phản đối quyết định của chính quyền tỉnh này buộc họ phải sơn trắng thân tàu.








Những con tàu du lịch màu cánh gián ở vịnh Hạ Long bị ép đổi màu trắng đồng loạt. (Hình: Báo Người Lao Ðộng)


Theo báo Người Lao Ðộng, mới đây chính quyền tỉnh Quảng Ninh cao hứng buộc các chủ tàu du lịch hoạt động tại vịnh Hạ Long đều phải sơn tàu màu trắng để gọi là “đổi mới và nâng cao chất lượng tàu tại thắng cảnh kỳ quan thiên nhiên thế giới”.


Trong văn bản buộc các chủ tàu phải đổi màu sơn vỏ tàu, chính quyền không loại trừ các con tàu mà người chủ cho rằng đã có “màu gỗ tự nhiên tuyệt đẹp”.


Quyết định của chính quyền tỉnh Quảng Ninh còn ra thời hạn cuối cùng phải thực hiện lệnh “đổi màu” hàng trăm con tàu ở vịnh Hạ Long là ngày 30 tháng 4 tới.


Cho rằng đây là quyết định “quái chiêu,” phản thực tế, hàng trăm chủ tàu lớn đều lên tiếng phản đối việc thi hành mệnh lệnh của chính quyền tỉnh Quảng Ninh tại cuộc họp diễn ra hôm 9 Tháng Giêng tại tỉnh này.


Các chủ tàu cho hay sẽ có đến 502 chiếc tàu bị buộc phải “đổi màu” tốn đến 40 tỉ đồng, tương đương 2 triệu đô la.


Một số chủ tàu cho biết rằng quyết định buộc phải sơn lại màu trắng trên 500 con tàu gây lãng phí lớn. Theo họ, điều quan trọng hơn là quyết định này đánh mất hình ảnh truyền thống của những chiếc tàu buồm có màu cánh gián nổi bật trên sắc xanh của biển cả và núi non vùng vịnh Hạ Long.


Giới chủ tàu cũng cho rằng màu sơn trắng sẽ chóng bẩn, lộ vết rạn, lộ chân đinh và “xuống sắc” nhanh chóng.


Thái độ phản đối được coi là đồng loạt và mạnh mẽ này chưa biết liệu có làm thay đổi quyết định “vững như đồng” của chính quyền tỉnh Quảng Ninh hay không.


Trước đó, Sở Văn Hóa và Thông Tin tỉnh Quảng Ninh cũng ra một quyết định tăng giá vé du lịch vịnh Hạ Long đúng vào mùa Tết có đông người đến thăm thắng cảnh này. Lần này thì tổ chức Hiệp Hội Du Lịch Sài Gòn tỏ thái độ phản đối quyết liệt.


Hiệp hội này, theo báo Người Lao Ðộng đã gửi văn bản phản đối việc tăng giá vé du lịch vịnh Hạ Long đúng vào lúc địa điểm này được người dân chọn là “kỳ quan mới của thế giới”.


Các công ty du lịch cho hay việc tăng giá vé du lịch thắng cảnh Hạ Long là một việc làm “phản khoa học,” quay lưng với du khách, gây khó khăn cho tính cạnh tranh của ngành du lịch Việt Nam. (P.L.)

Vietnam Airlines sẽ phạt nặng người vi phạm an ninh hàng không

 


VIỆT NAM (NV)Hãng hàng không Vietnam Airlines (VNA) cho biết sẽ áp dụng nhiều hình phạt dành cho hành khách vi phạm qui định an ninh trên các chuyến bay. Các hình phạt này sẽ bắt đầu được thực hiện từ ngày 9 Tháng Giêng, 2012, để gọi là “xiết chặt an ninh và bảo đảm an toàn các chuyến bay”.









Máy bay của hãng Hàng không Việt Nam đầy những chuyện “đùa như thật”. (Hình: Báo Người Lao Ðộng)


Theo báo Người Lao Ðộng, tất cả mọi thái độ của hành khách từ việc la hoảng “trên máy bay có bom” nhằm mục đích đùa giỡn đến việc lén hút thuốc lá hoặc táy máy bấm nút “open” làm mở cửa thoát hiểm… đều bị trừng phạt. Vi phạm các qui định này, hành khách có thể bị đuổi xuống máy bay, bị phạt tiền và còn có thể phải hầu tòa.


Theo Cảng Vụ Hàng Không miền Nam, hơn 20 vụ vi phạm vận chuyển máy bay xảy ra trong năm qua, trong đó có 14 vụ hành khách hút thuốc và sử dụng điện thoại di động trên máy bay “tỉnh bơ”.


Gần đây, VNA còn đau đầu khi phải đối phó với nạn đùa giỡn của hành khách khi chỉ trỏ người này, người nọ nói họ “mang bom trong người”. Có hai vụ được coi là “đặc biệt nghiêm trọng” khi một cán bộ hướng dẫn đoàn nhân viên công ty đi du lịch chỉ vào một vali đựng tiền mặt và nói rằng “trong này toàn là bom”. Trong một vụ khác, một thanh niên chỉ vào bạn gái và nói rằng “trong người cô ấy có bom”.


Trong cả hai vụ, chiếc máy bay phải hoãn cất cánh để kiểm soát mọi thứ, từ việc đưa máy bay ra bãi xa; di tản hành khách; đưa máy rà bom mìn gây tổn thất hàng chục ngàn đô la.


Mới đây, ngày 6 Tháng Giêng, một hành khách vào buồng vệ sinh chiếc máy bay chuẩn bị cất cánh tại Tân Sơn Nhất hướng đến Hải Phòng để… hút thuốc lá. Ðây là vụ hành khách vi phạm qui định an toàn đầu tiên trong năm mới dành cho ngành hàng không Việt Nam làm hàng trăm hành khách đi chung chuyến bay một phen lên ruột.


Mức phạt dành cho hành khách này, theo dư luận, chỉ có 37 đô la là quá nhẹ.


Người ta e rằng các biện pháp trừng phạt của VNA dành cho hành khách Việt Nam trong nước không đủ để răn đe sẽ khó chấm dứt tình trạng “đùa như thật” trên các chuyến bay. (P.L.)



 

Triển Lãm Tranh Xuân Nhâm Thìn

Dân nổ súng là bất bình với nhà cầm quyền


 


Vụ người dân bắn công an ở Hải Phòng


 


 


HẢI PHÒNG (NV) – Một trong những người chống lại vụ cưỡng chế đất đai và bắn bị thương 6 công an, bộ đội ở xã Vĩnh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, hôm 5 tháng 1, khai rằng nguyên nhân của việc nổ súng là vì bất bình với nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng.


Ông Ðoàn Văn Quý, 45 tuổi, trú xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng vào chiều tối 7 tháng 1 công an Hải Phòng đầu thú đã khai như vậy.


Ông Ðoàn Văn Quý là em ruột ông Ðoàn Văn Vươn, người chủ của khu đất bị nhà cầm quyền cưỡng chế. Ông Ðoàn Văn Quý là nghi can chính trong vụ đặt mìn, nổ súng chống lại lực lượng cưỡng chế sáng 5 tháng 1 tại khu đầm hồ xã Vinh Quang, làm 6 công an bị thương.


 



Ông Đoàn Văn Vươn, người bị nhà cầm quyền cưỡng chế đất. (Hình: Báo Pháp Luật)


 


Tin của báo Ðất Việt cho biết, ngày 5 tháng 1 năm 2012, một lực lượng gồm cả công an, bộ đội đông hàng trăm người với đầy đủ súng ống đã tới cưỡng chế khu đất trồng cây ăn trái và đàm nuôi thủy sản của anh em ông Ðoàn Văn Vươn. Ðoàn người cưỡng chế đã bị ăn 2 quả mìn nhưng không ai bị thương tích, rồi sau đó bị một số loạt đạn khi đem lực lượng tăng phái đến.


Trưởng công an huyện Tiên Lãng, một đại úy công an là hai trong số 6 người trúng đạn hoa cải từ trong bắn ra. Nhóm người chống cưỡng chế đã rút đi trước một rừng người đầy đủ súng ống. Vì vậy, nhà cầm quyền địa phương đã truy tố vụ việc. Một số người khó tránh khỏi tù tội hoặc cũng có thể đến tử hình.


Công an đã bắt giữ 6 người trong đó có vợ chồng ông Vươn và con trai. Theo VNExpress, vợ chồng ông Vươn và con trai lại là những người đứng xem nổ súng trong số hàng ngàn người dân địa phương đứng chật cứng con đê dài 2 cây số.


Theo báo Ðất Việt, sau khi đầu thú tại cơ quan công an, ông Quý cho biết: “Nguyên nhân phạm tội do quá bất bình với việc UBND huyện Tiên Lãng đã dùng đủ mọi cách thu hồi vùng đầm nuôi trồng thủy sản rộng 38 ha mà Quý cùng cả đại gia đình đã đổ không biết bao nhiêu tiền của, mồ hôi cải tạo suốt gần 20 năm qua. Anh trai của Ðoàn Văn Quý là Ðoàn Văn Vươn, dù có bằng ÐH nhưng cũng bỏ công việc văn phòng để khai phá đầm hồ.”


Ðoàn Văn Quý khai nhận đã dựng hai hàng rào tre chắn ngang đường vào khu đầm, chuẩn bị sẵn mìn tự tạo, bình ga, xăng, rơm… để chống lực lượng cưỡng chế. Người này cũng thừa nhận chính mình đã trực tiếp cầm súng hoa cải bắn vào lực lượng tham gia giải tỏa. Sau khi nổ súng, Ðoàn Văn Quý trốn vào vùng rừng ngập mặn ven biển nhằm trốn tránh sự truy bắt.


Tuy nhiên, vụ cưỡng chế dẫn tới nổ súng không giản dị là cưỡng chế đất của người đã hết hạn thuê. Nó có dấu hiệu của một vụ mánh mung của một số viên chức địa phương muốn cướp trắng công lao khai phá đất hoang đầm lầy của người dân thành một cơ sở nuôi thủy sản và vườn cây ăn trái.


Nhiều người dân địa phương trong đó có ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Ðảng ủy xã Vinh Quang, cho báo Pháp Luật Sài Gòn biết rằng, ông Vươn “đã có công với bà con xóm làng chúng tôi, nếu không có cậu ấy làm bờ kè tạo tấm lá chắn thì không biết bao giờ người dân Vinh Quang mới hết cảnh vỡ đê, chạy bão.”


Theo lời ông Danh, “Hơn 20 năm trước, thằng Vươn nó đề nghị tôi nhận bãi biển phía ngoài đê làm đầm. Hồi ấy cả vùng này là biển nước mênh mông. Tôi khuyên nó: ‘Cháu không làm được đâu, Nhà nước còn không làm được thì mày làm sao được.’ Nhưng nó không nghe, cứ quyết tâm làm.”


Vẫn theo báo Pháp Luật Sài Gòn, “Vùng cửa biển mênh mông sau hàng chục năm cải tạo đã trở thành khu đầm thủy sản trù phú. Từ đó, người dân Vinh Quang đã thoát khỏi cảnh vỡ đê chạy bão. Biết bao bà con xóm chùa gần đó được anh tạo công ăn việc làm, nhà ai túng bấn lại được anh giúp đỡ. Khi đó, gia đình anh Vươn tiếng là khá giả nhưng vẫn đang gánh khoản nợ vài tỉ đồng…


“Thế mà bỗng dưng anh Vươn nhận được quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng. Không bồi thường, không giao lại. Không chỉ anh Vươn mà nhiều hộ khác, trong đó có ông Vũ Văn Luân (ngụ xã Hùng Thắng) cũng cùng chung cảnh ngộ.


“Cho rằng đầm nuôi thủy sản phải được giao 20 năm, khi hết thời hạn sẽ được giao tiếp, anh Vươn và ông Luân đã khởi kiện quyết định thu hồi đất ra tòa. Bị TAND huyện Tiên Lãng bác yêu cầu, họ kháng cáo lên TAND TP Hải Phòng. Tòa TP tổ chức cho hai bên thỏa thuận, nghe đại diện của UBND huyện hứa hẹn nếu rút đơn sẽ cho thuê tiếp, anh Vươn và ông Luân đã rút đơn.


“Sau đó, họ nhiều lần làm đơn xin thuê tiếp nhưng không có hồi âm. Tháng 11, 2011, UBND huyện ra quyết định cưỡng chế thu hồi đất. Rồi đến cái ngày ‘định mệnh’ 5 tháng 1, 2012, UBND huyện tổ chức lực lượng thực hiện quyết định cưỡng chế…”

Ðồ Phong Thủy đắt hàng trong những ngày cuối năm

 


HÀ NỘI (NV) Nhiều người dân ở Hà Nội trong những ngày giáp Tết rất thích những đồ vật phong thủy khiến các cửa hàng đồ thờ, đồ phong thủy càng đắt khách.










Một cửa hàng bán đồ thờ và đồ phong thủy trên đường phố Hà Nội. (Hình: VNN)


Theo trang tin “Diễn Ðàn Kinh Tế Việt Nam,” “những người thích tìm kiếm các đồ vật phong thủy nhằm vượng khí, mong may mắn, giàu sang tới gia đình mình. Nhiều đồ phong thủy có giá từ vài chục triệu đồng tới vài trăm triệu đồng. Ðặc biệt, người Việt thường có xu hướng năm con gì thì mua con đó về nhà. Hay chọn mua các loại tượng, đá phong thủy vừa trang trí, vừa có tác dụng phong thủy.”


Báo này dẫn lời một cư dân ở quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội cho biết: “Lúc đầu mọi người khuyên nên mua các đồ phong thủy cho thuận khí, giữ gìn sức khỏe mọi người và làm ăn phát tài nên mua gần chục viên đá thạch anh và vài loại đá khác.”


Tin cho hay, trên thị trường rất nhiều các cửa hàng bán các đồ phong thủy, riêng trên đường Hoàng Hoa Thám, Hà Nội, có rất nhiều cửa hàng bán và tư vấn về phong thủy. Trong một cửa hàng có đủ thứ từ các loại đá, tới các con vật, đồ trang trí… tất cả đều được gắn kèm với những công hiệu khác nhau.


Cũng một nhũ đá thạch anh nhưng có nơi giá chỉ vài trăm ngàn đồng nhưng có chỗ lại lên giá tới cả triệu đồng. Hay một khối thạch anh hồng được chế tác hình cầu chỉ nhỏ bằng nắm tay có nơi chỉ 600-700,000 đồng nhưng có nơi lên đến triệu đồng.


“Diễn Ðàn Kinh Tế Việt Nam” dẫn lời ông Ngô Ðức Thịnh, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Bảo tồn Văn hóa Tín ngưỡng Việt Nam, viện trưởng Viện Văn hóa Dân gian Việt Nam cho rằng, “hiện nay con người có xu hướng tìm về với tự nhiên. Trong điều kiện thành phố chật hẹp nhiều người đã cố gắng tạo ra những ‘tiểu tự nhiên’ trong môi trường sống. Không chỉ có đá, mà cây cỏ, đất và nước cũng đang giúp con người tạo ra một môi trường sống tốt hơn. Hiểu theo nghĩa đó, phong thủy là một điều tốt.” (KN)

Ôn cố tri tân

 


Trịnh Hội (Nguồn: VOA)


Mấy hôm nay tôi đi chơi nhiều hơn là đi làm. Những ngày cuối năm thì cả gia đình kéo nhau xuống vùng cực Nam của tiểu bang Victoria ở Úc để nghỉ mát hóng gió biển. Còn những hôm trước thì ngày nào tôi cũng xách vợt đi đánh tennis với đám bạn thân hồi còn đi học chung. Quả thật nếu cuộc sống ngày nào mà cũng được như vầy thì quá là hạnh phúc. Không cần phải tranh đua với ai, bươn chải đi xa, kiếm tiền nuôi con, hay làm giàu mỗi ngày. Mà hạnh phúc là ở những gì đơn giản, bình dị nhất: trên sân banh gần nhà, ở một khu biển vắng lúc hoàng hôn vừa buông xuống, hay trong hương vị thơm lừng của tô phở do chính tay mẹ mình nấu.


Cũng có thể đó là lý do tại sao chúng ta thường nghe câu nói: the best journey is the one leading you back to home. Con đường tuyệt diệu nhất là con đường dẫn chúng ta trở về nhà. Mặc dù đối với nhiều người thì “home is where the heart is” (nhà là nơi mà tim bạn đang ở).


(Cái này nói theo kiểu người Nam là ‘thiệt trớt quớt’!).


Nhưng cũng nhờ mấy hôm nay tôi làm ít, chơi nhiều, mỗi ngày đều có thời gian chạy bộ ra biển vắng một mình chỉ để nghe sóng biển vỗ nên tôi lại thấy thật ra chúng ta rất cần những thời gian lắng đọng như thế này. Ðể nghiệm lại những điều vừa xảy ra trong năm qua. Và suy ngẫm đến những hy vọng, hoài bão của những năm tháng kế tiếp. Cuộc sống cũng như những cơn sóng biển, sóng sau dồn sóng trước, không có điểm dừng, cũng chẳng có điểm khởi đầu. Nhưng không có cơn sóng nào giống như cơn sóng nào. Và cũng không phải ngọn sóng nào cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Có những ngọn sóng tsunami nhận chìm tất cả ở Nhật Bản. Nhưng cũng có những ngọn sóng giúp cho các thuyền buồm về đến đích trong chuyến tranh tài Sydney – Hobart Yatch Race vào những ngày cuối năm.


Nhìn lại những ngày tháng vừa qua chúng ta có thể cho rằng năm 2011 là năm của những thay đổi lớn lao trong xã hội, nhất là ở những xã hội chưa được phát triển, những nơi mà quyền lợi tối thiểu của con người chưa được tôn trọng. Từ Bắc Phi sang Trung Ðông qua đến Việt Nam, nơi nào cũng có những con người sẵn sàng đứng lên tranh đấu cho quyền lợi chung của dân tộc. Có những nơi, họ đã thành công. Những lãnh tụ tưởng chừng như mãi mãi sẽ trở thành “cha già của dân tộc” cuối cùng đành phải chấp nhận số phận. Một số phận khó có ai đoán trước được cách đây 365 ngày.


Nhưng cũng có nhiều người ở nhiều nơi khác nhau trên thế giới vẫn chưa đạt được những gì họ mong muốn. Máu ở Syria đã đổ nhiều. Những giọt nước mắt cá sấu ở Bắc Hàn vẫn sẽ phải tiếp tục nhỏ xuống cho đại gia đình họ Kim cha truyền, con nối. Hay ở Việt Nam, nơi những tiếng nói lương tâm vẫn tiếp tục bị bịt miệng, trấn áp và cho vào trại cải tạo mà không cần bất kỳ một bản án nào. Ngay cả vào những ngày cuối năm và đầu năm trong tuần này.


Tôi không biết nhiều về họ, cũng không thể phán đoán gì về hoàn cảnh, tâm tư của mỗi người. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi rất nể phục và trân trọng việc làm của họ. Vì việc họ làm là việc chung. Nhưng sự hy sinh lại là những hy sinh riêng. Những hy sinh rất to lớn làm ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống cá nhân và của cả gia đình, người thân, bè bạn.


Như tuần trước cả gia đình tôi đã có dịp ghé thăm Viện Bảo Tàng Quốc Gia của các Chiến Binh Úc ở Việt Nam (National Vietnam Veterans Museum) ở Phillip Island, gần thành phố Melbourne. Ðây là nơi đã làm cho tôi nghĩ rất nhiều đến những hy sinh cá nhân cho công cuộc chung của đất nước.


Nhìn lại những hình ảnh của một thời khói lửa, ở Vũng Tàu, Long Tân, Bà Rịa… đọc lại những lá thư, từng vần thơ của đôi trai gái gửi cho nhau, tôi có thể cảm nhận được một phần nào của sự mất mát cách đây gần 50 năm về trước: 


But You Didn’t (Nhưng Anh Ðã Không) 


Remember the time you lent me your car and I


Dented it? (Anh có nhớ không lần anh cho em mượn xe và em đã làm cho nó bị móp?


I thought you’d kill me…


But you didn’t. (Em tưởng là anh sẽ giết em nhưng anh đã không)


Remember the time I forgot to tell you the dance was


Formal, you came in jeans? (Anh có nhớ không lần em quên nói cho anh biết đó là một buổi tiệc sang trọng nên anh đã mặc quần jeans đi vào?)


I thought you’d hate me…


But you didn’t. (Em tưởng là anh sẽ hận em nhưng anh đã không)


Remember the times I’d flirt with


Other boys just to make you jealous, and


You were? (Anh có nhớ không những lần em giỡn hớt với các chàng trai khác để làm cho anh ghen và anh đã ghen thật?)


I thought you’d drop me…


But you didn’t. (Em tưởng là anh sẽ bỏ em nhưng anh đã không)


There were plenty of things you did to put up with


Me. (Có rất nhiều điều anh đã phải chịu đựng vì em)


To keep me happy, to love me, and there are


So many things I wanted to tell


You when you returned from


Vietnam… (Ðể cho em vui, yêu em, và có rất nhiều điều em muốn nói cho anh biết khi anh trở về từ Việt Nam)


But you didn’t. (Nhưng anh đã không)


(But You Didn’t – Merill Glass)


…..


Một bài thơ khá đơn giản, rất dễ đọc, dễ hiểu, phải không bạn?


Thế vậy mà nó đã buộc tôi phải đọc đi đọc lại rất nhiều lần trước khi chân chịu rảo bước sang khu triển lãm khác. Ðể tiếp tục đọc, hiểu và cảm nhận những hy sinh, mất mát lớn lao của hàng ngàn chiến binh Úc cùng gia đình của họ, kể cả 503 người một lần sang Việt Nam đã không bao giờ trở lại. Khi tuổi trung bình của các chiến binh Úc trong cuộc chiến chỉ vừa tròn 20.


Nếu so với những mất mát của nước Mỹ hay của đất nước Việt Nam thì có thể nói nước Úc không phải là nơi có nhiều người phải trả cái giá đắt nhất cho những lý tưởng cao đẹp vì tự do, dân chủ. Sự hiện hữu và cần thiết của chiến tranh lại càng không phải là những điều chúng ta nên bàn đến trong những ngày đầu năm.


Vậy mà không hiểu sao từ hôm đó đến nay tôi vẫn bị những hình ảnh, ý nghĩa của từng hành động, câu nói của những người đi trước, của những người còn có lòng với đất nước ám ảnh tôi, theo tôi ra đến tận sân banh. Ðọc những hàng chữ kêu gọi anh em trên facebook, thông báo cho mọi người biết ai vừa bị công an bắt ở Sài Gòn, ai vừa bị hành hung ở Hà Nội, tôi chợt nghĩ chắc có lẽ đã đến lúc mình phải trở lại với công việc. Với cuộc sống và những trăn trở mới.


Cùng với một niềm tin mãnh liệt là cuối cùng chính nghĩa sẽ thắng. Chắc chắn chúng ta sẽ thành công.

Cắt ngân sách, quân đội Mỹ vẫn nhất thế giới

 


WASHINGTON (Reuters) Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta hôm Chủ Nhật lên tiếng khuyến cáo thành phần đối nghịch với Mỹ trên khắp thế giới chớ tính toán sai lầm về kế hoạch cắt giảm ngân sách quốc phòng của Washington, nói rằng Mỹ vẫn sẽ có quân đội hùng mạnh nhất thế giới và đừng ai “tìm cách gây sự.”








Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta trên chương trình “Face the Nation.” Ông khuyến cáo thành phần đối nghịch với Mỹ rằng Mỹ vẫn sẽ có quân đội hùng mạnh nhất thế giới và đừng ai “tìm cách gây sự.” (Hình: AP Photo/CBS News, Chris Usher)


Ông Panetta, phát biểu trong chương trình “Face the Nation” của hệ thống truyền hình CBS trước ngày có cuộc bầu cử sơ bộ ở tiểu bang New Hampshire, cũng nhắc nhở các ứng viên tổng thống phía đảng Cộng Hòa vốn đã chỉ trích chiến lược quân sự mới của Mỹ rằng quyết định cắt giảm $487 tỉ ngân sách quốc phòng đã được cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ tại Quốc Hội thông qua.


Một số nhân vật Cộng Hòa bày tỏ sự lo ngại về việc cắt giảm và ảnh hưởng đối với khả năng quân sự của Mỹ. Nhân vật đang dẫn đầu cuộc vận động để đại diện đảng Cộng Hòa ra tranh cử tổng thống Mỹ, ông Mitt Romney, tố giác rằng chiến lược quân sự mới do Tổng Thống Barack Obama đưa ra hồi tuần qua là điều “không bào chữa được và cũng không thể tưởng tượng được” vì sẽ giảm thiểu khả năng quân sự toàn cầu của Mỹ.


Chiến lược mới, nhằm ấn định ưu tiên chi tiêu quốc phòng trong thập niên tới trong hoàn cảnh cắt giảm ngân sách, chú trọng vào khu vực Á Châu dù rằng Lục Quân và Thủy Quân Lục Chiến Mỹ sẽ giảm quân số để trở thành các lực lượng chiến đấu gọn nhẹ, cơ động hơn.


Một số chính trị gia khác phía Cộng Hòa cũng lo ngại về việc từ bỏ chỉ tiêu quân sự có từ thời Chiến Tranh Lạnh là Ngũ Giác Ðài có thể cùng lúc đối phó với hai cuộc chiến trên bộ. Các giới chức Ngũ Giác Ðài cho rằng quân đội Mỹ vẫn có thể tiếp tục phần nào thực hiện điều này.


Tham mưu trưởng Liên Quân Mỹ, Tướng Martin Dempsey, phát biểu trong chương trình “Face the Nation” rằng ông lo ngại một số quốc gia có thể hiểu lầm về cuộc tranh luận hiện nay ở Mỹ về thay đổi chiến lược và nhu cầu cắt giảm ngân sách quốc phòng.


“Có thể có một số quốc gia trên thế giới coi chúng ta là một quốc gia đang suy thoái, hay tệ hơn nữa là một sức mạnh quân sự đang suy thoái. Và đây là một điều hoàn toàn sai lầm,” Tướng Dempsey nói.


Ông cho hay rằng sự tính toán sai lầm đó có thể “tạo ra khó khăn” khi đối phó với các quốc gia như Iran và Bắc Hàn nhưng đồng thời cũng có thể khiến một số đồng minh của Mỹ lo lắng không biết là Mỹ còn tiếp tục duy trì mối quan hệ quân sự như trước hay không.


“Ðiều tôi muốn nói ngay lúc này là chúng ta sẽ tiếp tục sự hợp tác quân sự như từng có trước đây,” Tướng Dempsey khẳng định. (V.Giang)

Tin mới cập nhật