Liên Âu bác lý do lao động cưỡng bức trong tariffs mới của Trump

BRUSSELS, Bỉ (NV) – Chính quyền Trump hôm Thứ Sáu, 24 Tháng Bảy, áp thuế từ 10% đến 12.5% đối với hàng hóa từ 60 đối tác thương mại, trong đó có Liên Âu, theo Reuters. 

Liên Âu phản đối lý do chính quyền Tổng Thống Donald Trump dùng để áp thuế quan mới lên hàng hóa Châu Âu, cho rằng cáo buộc khối này kiểm soát lỏng lẻo hàng hóa liên quan đến lao động cưỡng bức không phản ánh hệ thống bảo vệ người lao động của EU.

Bà Kaja Kallas, ngoại trưởng Liên Âu, phát biểu tại một cuộc họp báo bên lề hội nghị ngoại trưởng ASEAN tại Philippines hôm Thứ Sáu. (Hình minh họa: Ezra Acayan/POOL/ AFP via Getty Images)

Văn Phòng Đại Diện Thương Mại Mỹ, gọi tắt là USTR, nói các nền kinh tế này chưa ban hành hoặc chưa thực thi đầy đủ lệnh cấm nhập cảng hàng hóa sản xuất bằng lao động cưỡng bức. 

Bà Kaja Kallas, ngoại trưởng Liên Âu, nói Washington không thể dùng lập luận về điều kiện lao động để mô tả EU.

“Nếu so sánh luật lao động của chúng tôi với luật của Mỹ, chúng tôi có kỳ nghỉ được trả lương, chúng tôi có điều kiện lao động rất tốt cho nhân viên, vì vậy lý do đó thực sự không có cơ sở,” bà Kallas nói bên lề hội nghị ASEAN tại Manila, Philippines.

Bà gọi mức thuế mới là một “bất ngờ tiêu cực,” đồng thời nhấn mạnh Liên Âu tuân thủ những cam kết trong thỏa thuận thương mại xuyên Đại Tây Dương đạt được năm ngoái.

“Chúng tôi có một thỏa thuận với Mỹ và chúng tôi giữ đúng phần cam kết của mình,” bà Kallas nói. “Đó là lý do việc thỏa thuận không được tôn trọng trở thành một bất ngờ tiêu cực.”

Tuy nhiên, phản ứng chính thức của Ủy Ban Châu Âu có phần thận trọng hơn. Brussels ghi nhận mức thuế mới không cộng toàn bộ lên thuế suất tối huệ quốc hiện hữu, nhờ đó phần lớn hàng hóa EU vẫn nằm trong giới hạn tổng cộng 15% theo thỏa thuận Mỹ–EU ký năm 2025.

Phát Ngôn Viên Ủy Ban Châu Âu Olof Gill nói kết quả này phù hợp với cam kết thuế quan của Washington. Dù vậy, EU lo ngại các cuộc điều tra tiếp theo của Mỹ về tình trạng sản xuất dư thừa và chính sách định giá dược phẩm có thể khiến tổng thuế vượt quá giới hạn 15%.

Câu nói của bà Kallas đúng khi so sánh quyền lợi căn bản của người lao động trong EU với tiêu chuẩn liên bang tại Mỹ.

Theo luật lao động của Liên Âu, nhân viên được hưởng ít nhất bốn tuần nghỉ phép có lương mỗi năm. Thời gian làm việc trung bình, kể cả giờ phụ trội, không được vượt quá 48 giờ mỗi tuần. Người lao động còn có quyền nghỉ liên tục ít nhất 11 giờ trong mỗi 24 giờ và ít nhất 24 giờ mỗi tuần, ngoài thời gian nghỉ hằng ngày.

Luật liên bang Mỹ không buộc chủ nhân cung cấp kỳ nghỉ, ngày lễ hoặc ngày bệnh có lương. Những quyền lợi này phần lớn tùy thuộc thỏa thuận giữa người lao động với chủ nhân, nghiệp đoàn hoặc luật riêng của từng tiểu bang. 

Luật Lao Động Công Bằng Mỹ cũng không đặt giới hạn số giờ một người từ 16 tuổi trở lên có thể làm trong một tuần. Đối với nhân viên thuộc diện được bảo vệ, luật chủ yếu yêu cầu trả ít nhất một lần rưỡi mức lương thông thường khi làm quá 40 giờ mỗi tuần. 

Liên Âu còn bảo đảm ít nhất 10 ngày nghỉ có lương cho người cha hoặc người cha/mẹ thứ hai khi trẻ chào đời. Mỗi cha hoặc mẹ có quyền nghỉ nuôi con ít nhất bốn tháng; hai tháng trong số đó không thể chuyển cho người còn lại và phải được bồi hoàn ở mức do từng quốc gia quy định. 

Tại Mỹ, Đạo Luật Nghỉ Phép Vì Gia Đình và Y Tế cho phép người đủ điều kiện nghỉ tối đa 12 tuần để sinh con, chăm sóc người thân hoặc điều trị bệnh nghiêm trọng, nhưng luật liên bang chỉ bảo đảm nghỉ không lương. Quyền này cũng không bao phủ mọi người lao động: nhân viên tư phải làm cho chủ nhân đủ lớn, làm việc ít nhất 12 tháng và đạt tối thiểu 1,250 giờ trong năm trước đó. 

EU cũng yêu cầu chủ nhân cung cấp sớm bằng văn bản những điều kiện thiết yếu của công việc, giới hạn thời gian thử việc thông thường ở sáu tháng, báo trước lịch làm việc đối với công việc thất thường, ngăn lạm dụng hợp đồng không bảo đảm số giờ và cung cấp miễn phí những chương trình huấn luyện bắt buộc. 

Về tiền lương, EU không ấn định một mức lương tối thiểu chung cho toàn khối, nhưng yêu cầu các quốc gia thiết lập phương thức đánh giá mức lương thích hợp, tăng cường thương lượng tập thể và lập kế hoạch mở rộng thương lượng tại nơi tỷ lệ lao động được bao phủ thấp hơn 80%. 

Như vậy, nhận xét của bà Kallas về điều kiện lao động có cơ sở rõ ràng là EU đặt ra một nền bảo vệ tối thiểu rộng hơn luật liên bang Mỹ về nghỉ phép, giờ làm việc, nghỉ nuôi con và sự ổn định trong quan hệ lao động.

Tuy nhiên, đây chưa phải câu trả lời hoàn chỉnh đối với lập luận của Washington.

Chính quyền Trump không chính thức cáo buộc các công ty EU bóc lột người lao động Châu Âu. Lý do USTR đưa ra tập trung vào việc EU chưa thực thi đầy đủ lệnh cấm hàng hóa nhập cảng có nguồn gốc từ lao động cưỡng bức tại các quốc gia khác.

Liên Âu thông qua Quy Định Chống Lao Động Cưỡng Bức vào năm 2024, cấm bán tại EU hoặc xuất cảng khỏi EU mọi sản phẩm làm bằng lao động cưỡng bức, bất kể nguồn gốc. Tuy nhiên, quy định này chỉ bắt đầu được thực thi từ ngày 14 Tháng Mười Hai, 2027. 

Vì thế, Washington có một điểm thực tế giới hạn: EU có luật, nhưng cơ chế cấm và điều tra toàn diện chưa hoạt động đầy đủ.

Dù vậy, đánh thuế rộng rãi lên hàng hóa Châu Âu không chứng minh từng sản phẩm bị đánh thuế liên quan đến lao động cưỡng bức. Thuế quan trừng phạt cả doanh nghiệp tuân thủ luật, thay vì nhắm vào nhà sản xuất, mặt hàng hoặc chuỗi cung ứng có chứng cứ vi phạm. (MPL) [dt]

Sài Gòn: Á hậu ném gạch vào nhà bạn do ‘bực tức’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Cô Bùi Thị Mỹ Duyên, á hậu một cuộc thi sắc đẹp hồi 2024 gây tranh cãi trên mạng xã hội khi có hành động ném gạch vào cửa kính nhà một người bạn trên đường Nguyễn Trãi, phường Cầu Ông Lãnh, Sài Gòn, do “bực tức vì cửa đóng.”

Theo báo Tuổi Trẻ và VnExpress hôm 24 Tháng Bảy, một đoạn video clip lan truyền trên mạng xã hội cho thấy vào đêm hôm trước, một cô gái mặc đầm trắng đi bộ trong một con hẻm ở đường Nguyễn Trãi, sau đó nhặt cục gạch bên đường ném vào cửa kính căn nhà.

Á Hậu Bùi Thị Mỹ Duyên trong đoạn video clip. (Hình: Chụp qua màn hình).

Sau đó, cô gái dừng lại, bấm điện thoại. Một số người dân tiến đến can ngăn, cô gái rời đi.

Nguyên nhân sự việc được diễn giải là do cô gái đến tìm bạn rồi “bực tức vì cửa đóng.”

Công An Phường Cầu Ông Lãnh đến hiện trường, ghi nhận cửa kính căn nhà có nhiều vết trầy xước. Nhà chức trách mời chủ nhà và người đăng tải clip lên làm việc để xác minh.

Sau khi đoạn clip được nhiều người chia sẻ, cô gái được cộng đồng mạng nhận diện là Bùi Thị Mỹ Duyên, á hậu cuộc thi Hoa Hậu Siêu Sao Việt Nam 2024 (Miss Celebrity Vietnam).

Cô Mỹ Duyên viết trên trang cá nhân: “Mình [tôi] xin nhận lỗi về những hành động chưa phù hợp trong video. Hôm đó mình có sử dụng một chút đồ uống có cồn và trong lúc đùa giỡn với bạn nên đã cư xử thiếu kiểm soát. Mình khẳng định mình không sử dụng bất kỳ chất cấm nào như một số thông tin đang lan truyền.”

“Hiện tại mình chỉ mong được yên ổn để tiếp tục cuộc sống và công việc,” cô Mỹ Duyên viết thêm trước khi khóa trang cá nhân để ngăn những bình luận.

Á hậu cho biết người bạn trong vụ việc “không hề trách móc, thông cảm và bỏ qua.”

Cô Bùi Thị Mỹ Duyên, á hậu cuộc thi Hoa Hậu Siêu Sao Việt Nam 2024 (Miss Celebrity Vietnam). (Hình: Tuổi Trẻ).

Hiện chưa rõ cô Bùi Thị Mỹ Duyên có bị xử phạt hành chính hay không.

Ban tổ chức cuộc thi Miss & Mister Celebrity Vietnam tự quảng bá đây là cuộc thi dành cho người mẫu triển vọng, nhằm “tìm kiếm những gương mặt đáp ứng được cả hai yếu tố là thời trang cao cấp và thương mại.

Tuy vậy, những người giành được thành tích trong cuộc thi này gần như không được công chúng biết đến trước khi vụ ồn ào của Á Hậu Bùi Thị Mỹ Duyên xảy ra. (N.H.K) [dt]

Bị Mỹ đe dọa áp thuế 50%, Canada sẵn sàng đối phó

VANCOUVER, British Columbia (NV) – Thủ Tướng Mark Carney hôm Thứ Năm, 23 Tháng Bảy, cho biết Canada đang tăng cường đàm phán với Mỹ nhằm đạt một thỏa thuận thương mại toàn diện, đồng thời chuẩn bị nhiều biện pháp đáp trả nếu mức thuế 50% do Tổng Thống Donald Trump đe dọa áp đặt đối với hàng hóa Canada có hiệu lực, theo AP.

Tổng Thống Trump công bố kế hoạch thuế quan hôm Thứ Hai và ấn định ngày 19 Tháng Tám làm thời điểm bắt đầu. Sau cuộc họp với thủ hiến các tỉnh bang và lãnh đạo lãnh thổ tại Charlottetown, Prince Edward Island, ông Carney nói Canada có “đầy đủ các lựa chọn” nếu Washington thực hiện mức thuế mới hoặc áp dụng thêm biện pháp thương mại khác.

Ông Mark Carney, thủ tướng Canada, tại cuộc họp báo ở Ottawa hồi Tháng Sáu. (Hình: Dave Chan / AFP via Getty Images)

“Mọi lựa chọn đều được đặt trên bàn” nếu hai bên không đạt thỏa thuận trước thời hạn, ông Carney nói. Tuy nhiên, ông cho rằng Canada không cần trả đũa trước, vì hành động quá sớm có thể làm tổn hại tiến trình thương lượng.

Mức thuế 50% của ông Trump bao phủ nhiều mặt hàng, gồm mật ong, rượu, xi măng, sản phẩm từ sữa, một số sản phẩm gỗ và gậy khúc côn cầu. Các sản phẩm năng lượng, potash, cá và khoáng sản thiết yếu được miễn. Tuy nhiên, danh sách chịu thuế bao gồm cả những mặt hàng trước đây được bảo vệ theo Hiệp Định Mỹ–Mexico–Canada, gọi tắt là USMCA.

Thỏa thuận thương mại ký năm 2020 không được Mỹ gia hạn, mở ra một tiến trình thương lượng mới có thể kéo dài tới năm 2036. Ông Carney nhận định lời đe dọa áp thuế của Tổng Thống Trump có thể là chiến thuật thương lượng quen thuộc của Washington: đặt ra thời hạn, kèm một mức thuế rất cao nhằm tạo sức ép trước khi đạt thỏa thuận.

Dù vậy, Thủ Tướng Canada nói ông nhận thấy giới chức Mỹ vẫn có ý định tìm kiếm một thỏa thuận. Thủ Hiến Prince Edward Island Rob Lantz kêu gọi chính quyền liên bang, các tỉnh bang và lãnh thổ duy trì lập trường thống nhất.

“Canada mạnh nhất khi các tỉnh bang, lãnh thổ và chính quyền liên bang cùng hợp tác,” ông Lantz nói.

Ông Carney cam kết tiếp tục củng cố và đa dạng hóa nền kinh tế Canada, bất kể kết quả đàm phán với Mỹ. Chính phủ Canada tập trung hỗ trợ các gia đình, công nhân, nông dân và doanh nghiệp trong nước, đồng thời mở rộng quan hệ thương mại với những thị trường ngoài Mỹ.

Một phân tích của Desjardins, một trong những định chế tài chính lớn nhất Canada, ước tính thuế quan tác động đến khoảng 28 tỷ đô la Canada, tương đương $19.8 tỷ, hàng hóa xuất cảng sang Mỹ mỗi năm. Con số này chiếm khoảng 5% tổng giá trị hàng hóa Mỹ nhập cảng từ Canada hằng năm.

Desjardins cảnh cáo tác động không chỉ giới hạn ở lượng hàng hóa bị đánh thuế. Sự bất định kéo dài có thể làm suy giảm niềm tin của doanh nghiệp và khiến các công ty trì hoãn hoặc thu hẹp kế hoạch đầu tư. Ontario, Quebec và British Columbia được dự đoán chịu ảnh hưởng nặng nhất.

Trước cuộc họp, Thủ Hiến Ontario Doug Ford kêu gọi Canada thể hiện sức mạnh và chủ động phản công. Khi được hỏi về khả năng áp phụ phí đối với điện Ontario bán sang Mỹ, ông Ford nói quyết định tùy thuộc diễn biến quan hệ với Washington.

“Ontario hiện có nhiều thứ để mất nhất,” ông Ford nói. “Tôi làm mọi điều có thể để bảo vệ người dân Ontario.”

Cùng ngày, chính quyền Trump đưa Canada vào danh sách hàng chục đối tác thương mại chịu thuế quan liên quan đến cáo buộc lao động cưỡng bức trong chuỗi cung ứng.

Bộ Trưởng Thương Mại Canada – Mỹ Dominic LeBlanc nói hành động này “không bất ngờ.” Ông khẳng định Canada chia sẻ mục tiêu ngăn hàng hóa sản xuất bằng lao động cưỡng bức đi vào chuỗi cung ứng, đồng thời tiếp tục đối thoại với Mỹ về thuế quan và các vấn đề thương mại còn tồn đọng. (MPL) [dt]

25 tiểu bang kiện chính quyền Trump ‘ém’ tiền cứu trợ thiên tai, đòi can thiệp bầu cử

WASHINGTON, DC (NV) – Một liên minh gồm 25 tiểu bang và đặc khu Washington DC kiện chính quyền Tổng Thống Donald Trump, cáo buộc Bộ Nội An dùng ngân khoản chuẩn bị thiên tai và tình trạng khẩn cấp làm áp lực, buộc các tiểu bang chấp nhận những quy định bầu cử do Tòa Bạch Ốc đề ra trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ Tháng Mười Một, theo Reuters.

Đơn kiện nộp hôm Thứ Năm, 23 Tháng Bảy, tại Tòa Án Liên Bang ở tiểu bang Rhode Island. Phần lớn các tiểu bang đứng nguyên đơn do thống đốc hoặc giới chức đảng Dân Chủ lãnh đạo. Họ yêu cầu toà án ngăn Bộ Nội An giữ lại tiền trợ cấp của Cơ Quan Quản Trị Khẩn Cấp Liên Bang, gọi tắt là FEMA, trong lúc đảng Cộng Hòa đối diện cuộc cạnh tranh quyết liệt nhằm duy trì quyền kiểm soát Quốc Hội.

Cảnh ngập lụt sau cơn bão Helene ở Atlanta, Georgia, hồi Tháng Chín, 2024. (Hình minh họa: Megan Varner/Getty Images)

Tranh chấp bắt nguồn từ thông báo ngày 10 Tháng Bảy của Bộ Nội An. Theo chính sách mới, cơ quan này giữ lại 20% một số khoản trợ cấp FEMA nếu tiểu bang không trình kế hoạch thay đổi cách tổ chức bầu cử theo yêu cầu của chính quyền Trump.

Những ngân khoản liên quan có tổng trị giá hơn $1 tỷ, nhằm giúp các tiểu bang chuẩn bị đối phó khủng bố, thiên tai và các mối đe dọa khẩn cấp khác. Chính quyền yêu cầu tiểu bang sử dụng thiết bị chấp nhận phiếu giấy do cử tri tự đánh dấu, thay vì những hệ thống điện tử dùng mã vạch hoặc mã QR để kiểm phiếu. Các điều kiện khác gồm kiểm toán thủ công ít nhất 5% số phiếu, đối chiếu số cử tri tham gia với tổng số phiếu trong mỗi cuộc bầu cử liên bang và so sánh danh sách cử tri với cơ sở dữ liệu của Bộ Nội An nhằm tìm người không có quốc tịch Mỹ ghi danh bỏ phiếu.

Tuy nhiên, những biện pháp trên là chủ đề tranh luận trong Quốc Hội hoặc tại cơ quan lập pháp từng tiểu bang. 

Vấn đề cốt lõi của vụ kiện không nằm ở việc phiếu giấy hay kiểm toán thủ công có hợp lý hay không. Vấn đề là chính quyền liên bang có quyền lấy tiền dành cho an toàn công cộng làm công cụ cưỡng ép chính trị hay không.

Các tiểu bang, đứng đầu bởi Rhode Island, California, Illinois và New Jersey, lập luận Hiến Pháp trao cho tiểu bang trách nhiệm chính trong việc tổ chức bầu cử liên bang. Đơn kiện nhấn mạnh Quốc Hội chưa bao giờ trao cho Bộ Nội An hoặc FEMA quyền viết lại luật bầu cử của tiểu bang.

Trong tài khóa 2026, các nguyên đơn được phân bổ hơn $740 triệu từ những chương trình bị chính sách mới chi phối. Nếu Bộ Nội An giữ lại 20%, ít nhất $148 triệu không đến được các cơ quan tiểu bang và địa phương đúng thời điểm cần thiết.

Đơn kiện nói những chương trình trợ cấp này tồn tại nhiều năm và không được Quốc Hội thiết lập riêng cho mục đích an ninh bầu cử. Nói cách khác, chính quyền Trump đang gắn thêm một điều kiện chính trị mới vào số tiền mà Quốc Hội dành cho một mục tiêu hoàn toàn khác.

Cần lưu ý rằng tiền FEMA không thuộc về Tổng Thống Trump, Bộ Nội An hay bất cứ đảng phái nào. Đó là tiền thuế của người dân Mỹ, được Quốc Hội phân bổ để cộng đồng chuẩn bị trước cháy rừng, bão, lũ lụt, động đất, khủng bố và các tình trạng khẩn cấp khác.

Giữ lại ngân khoản ấy không chỉ gây khó khăn cho một thống đốc hay một viên chức bầu cử. Hậu quả có thể rơi xuống nhân viên cứu hỏa thiếu thiết bị, lực lượng cấp cứu thiếu phương tiện liên lạc, hoặc cộng đồng không đủ khả năng chuẩn bị trước một tai họa.

Thiên tai không chừa ra nạn nhân thuộc Đảng Dân Chủ hay Đảng Cộng Hòa. Một trận bão không chờ tiểu bang chấp nhận điều kiện chính trị của Tòa Bạch Ốc rồi mới đổ bộ. Khi chính quyền dùng khả năng sống còn của người dân để ép tiểu bang sửa luật bầu cử, đó không còn là quản trị công quyền mà là biến sự an toàn của dân chúng thành món hàng mặc cả.

Nếu Tổng Thống Trump tin các đề nghị bầu cử của mình đúng, ông có thể đưa chúng ra Quốc Hội, tranh luận công khai và thuyết phục cử tri. Dùng tiền khẩn cấp để buộc tiểu bang khuất phục cho thấy mục tiêu không phải xây dựng đồng thuận, mà là giành quyền kiểm soát bằng áp lực tài chính.

Vụ kiện vì thế không chỉ liên quan đến $148 triệu hoặc một loạt quy định kiểm phiếu nhưng đặt ra một câu hỏi nghiêm trọng hơn rằng một tổng thống có thể lấy chính tiền thuế và tính mạng của người dân làm đòn bẩy phục vụ chiến lược bầu cử đảng phái hay không? (MPL) [dt]

Trump cảnh cáo Trung Quốc và Nga giữa lúc Mỹ tấn công Iran ào ạt

DUBAI, United Arab Emirates (NV) – Mỹ phóng hỏa tiễn tấn công nhiều mục tiêu trên khắp Iran hôm Thứ Sáu, 24 Tháng Bảy, sau khi Tổng Thống Donald Trump đe dọa áp dụng “trừng phạt quân sự to lớn” đối với Tehran và lực lượng Houthi vì mở rộng chiến tranh tại cửa ngõ Hồng Hải.

Giữa lúc chiến sự lan rộng, Tổng Thống Trump cảnh cáo Trung Quốc và Nga không cung cấp vũ khí hoặc trực tiếp hỗ trợ Iran. Ông không tin hai nước này hiện tham chiến, nhưng cảnh cáo việc can dự “rất bất lợi cho họ.”

Tổng Thống Donald Trump trong buổi đón linh cửu quân nhân Mỹ tử trận chiến trường Iran ở phi trường Dover Air Force Base hôm 22 Tháng Bảy. (Hình: Saul Loeb/AFP via Getty Images)

Ông Trump cho biết Chủ Tịch Tập Cận Bình từng cam kết trong cuộc gặp tại Beijing rằng Trung Quốc và các công ty Trung Quốc không bán hoặc cung cấp vũ khí cho Iran. Ông cũng nói Tổng Thống Vladimir Putin đưa ra cam kết tương tự về Nga.

Tuy nhiên, tình báo Mỹ điều tra khả năng Nga hỗ trợ Iran bằng thông tin xác định mục tiêu hoặc công nghệ drone, sau những cuộc tấn công của Iran vào cơ sở CIA tại vùng Vịnh. Điện Kremlin từ chối bình luận, trong khi Mỹ trừng phạt một số cá nhân và công ty tại Nga và Trung Quốc vì giúp Iran mua vũ khí.

Các cuộc không kích diễn ra hai tuần sau khi thỏa thuận ngừng bắn tạm thời sụp đổ. Quân đội Iran đáp trả bằng các đợt tấn công nhắm vào căn cứ Mỹ tại Kuwait, Bahrain, Jordan và Iraq, đồng thời cảnh cáo có thể đánh vào những tòa nhà dân sự mà nhân viên quân sự Mỹ sử dụng.

Bộ Tư Lệnh Trung Ương Mỹ công bố hình ảnh những vụ nổ tại các mục tiêu quân sự Iran. Truyền thông Iran tường trình hỏa tiễn Mỹ đánh trúng bộ chỉ huy hải quân Vệ Binh Cách Mạng tại khu vực Ziba Kenar thuộc tỉnh Gilan, gần biển Caspian, cùng thành phố cảng Bandar Anzali. Đài truyền hình nhà nước Iran nói bốn người thiệt mạng và năm người bị thương trong một cuộc tấn công tại Ahvaz.

Tổng Thống Trump viết trên mạng xã hội rằng Iran phải chịu trách nhiệm đối với những cuộc tấn công tiếp theo của Houthi. Ông nói “hình phạt quân sự lớn” nhắm vào cả Iran lẫn Houthi, đồng thời nói với Axios rằng Tehran “chưa chịu đủ đau đớn.”

Bộ Y Tế Iran cho biết 59 người thiệt mạng và 666 người bị thương kể từ khi giao tranh với lực lượng Mỹ tái diễn vào cuối Tháng Sáu. Một chỉ huy quân sự Iran tuyên bố nước này trả đũa bằng cách giết một quân nhân Mỹ cho mỗi người Iran thiệt mạng.

Ngũ Giác Đài ghi nhận 18 quân nhân Mỹ thiệt mạng trong cuộc chiến. Khoảng 100 quân nhân bị thương kể từ ngày 7 Tháng Bảy, trong đó 96% trở lại nhiệm vụ.

Tình hình thêm nguy hiểm khi Houthi, lực lượng kiểm soát miền bắc và miền tây Yemen, tuyên bố phong tỏa đường biển đối với Saudi Arabia. Riyadh chuyển hàng triệu thùng dầu mỗi ngày bằng đường ống sang Hồng Hải để tránh cuộc phong tỏa gần như hoàn toàn của Iran tại eo biển Hormuz.

Hôm Thứ Năm, Houthi tấn công hai tàu dầu Saudi Arabia tại eo biển Bab el-Mandeb, đẩy giá dầu tăng 7%, vượt $100 một thùng lần đầu tiên kể từ Tháng Năm. Nhiều tàu dầu quay đầu về hướng bắc qua Kênh Đào Suez hoặc cân nhắc hành trình dài hơn vòng quanh Africa để tới Asia. Chi phí bảo hiểm hàng hải tại miền nam Hồng Hải tăng gấp đôi đối với một số công ty.

Chỉ một tàu dầu đi qua eo biển Hormuz hôm Thứ Năm, mức thấp nhất kể từ ngày 7 Tháng Năm. Trong khi đó, 18 tàu rời cảng Bab el-Mandeb, một nửa chở dầu thô, bao gồm hai siêu tàu dầu Trung Quốc.

Giữa lúc giao tranh tiếp tục, Pakistan tìm cách nối lại đàm phán Mỹ-Iran theo một sáng kiến do Trung Quốc thúc đẩy. Các nguồn tin nói trở ngại vẫn rất lớn, phản ánh khoảng cách sâu sắc giữa ngoại giao và thực tế chiến trường. (MPL) [dt]

Trump trở lại buổi tiệc của báo giới với bài nói ‘đoàn kết nhưng độc địa’

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump dự kiến đọc một bài diễn văn được Tòa Bạch Ốc mô tả là “đoàn kết nhưng độc địa” tại buổi tiệc của Hiệp Hội Phóng Viên Tòa Bạch Ốc vào tối Thứ Sáu, 24 Tháng Bảy, Reuters loan tin.

Sự kiện ban đầu phải hoãn, vì một vụ nổ súng bên ngoài địa điểm tổ chức xảy ra hồi Tháng Tư.

Tổng Thống Donald Trump cùng Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump (thứ ba từ trái) và nữ ký giả Weijia Jiang (phải), chủ tịch Hiệp Hội Phóng Viên Toà Bạch Ốc, tại buổi tiệc truyền thông hồi Tháng Tư. (Hình: Mandel Ngan/AFP via Getty Images)

Buổi tiệc quy tụ các nhà báo, chính trị gia và viên chức chính quyền nhằm gây quỹ học bổng báo chí, đồng thời tôn vinh Tu Chính Án Thứ Nhất của Hiến Pháp Mỹ, trong đó bảo vệ quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí. Tại đây, dự kiến Tổng Thống Trump có bài nói chuyện trước đại diện của nhiều cơ quan truyền thông lớn từng xung đột với ông về nội dung tường thuật và quyền tiếp cận thông tin.

Bà Karoline Leavitt, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, nói bài diễn văn của tổng thống mang tính “đoàn kết nhưng độc địa, nghiêm túc nhưng hài hước, tất cả cùng một lúc.”

“Có một điều tôi có thể bảo đảm là bài diễn văn rất thú vị,” bà Leavitt nói.

Cách Tòa Bạch Ốc giới thiệu một cách gây chú ý về bài nói chuyện vì Tổng Thống Trump xuất hiện tại một sự kiện tôn vinh tự do báo chí giữa lúc chính quyền của ông đối diện nhiều chỉ trích về các vụ kiện nhắm vào cơ quan truyền thông, những hạn chế đối với quyền tiếp cận của phóng viên và các lời đe dọa chống lại một số hệ thống truyền hình.

Tổng Thống Trump bác bỏ những lời chỉ trích này, lập luận rằng chính quyền muốn tăng trách nhiệm giải trình và giải quyết tình trạng thiên lệch trong truyền thông.

Lúc đầu buổi tiệc diễn ra ngày 25 Tháng Tư tại khách sạn Washington Hilton, nhưng ban tổ chức hủy sự kiện sau khi một người đàn ông tìm cách vượt qua trạm kiểm soát an ninh rồi nổ súng bên ngoài phòng đại tiệc. Vụ tấn công xảy ra đúng lúc Tổng Thống Trump và các thành viên Nội Các vào chỗ ngồi. Hồi Tháng Năm, nghi can Cole Allen không nhận tội đối với nhiều cáo buộc, bao gồm âm mưu ám sát tổng thống. 

Sự kiện này bây giờ được tổ chức ở khách sạn Waldorf Astoria với các biện pháp an ninh tăng cường. Ông Sean Curran, giám đốc Sở Mật Vụ, cho biết một toán tiền trạm thực hiện kế hoạch bảo vệ toàn diện tại khách sạn.

Ngay sau vụ nổ súng hồi Tháng Tư, Tổng Thống Trump viện dẫn chuyện vừa xảy ra để biện minh cho kế hoạch xây dựng một phòng đại tiệc trị giá $400 triệu tại Tòa Bạch Ốc. Ông cho rằng tổ chức những sự kiện lớn trong khuôn viên Tòa Bạch Ốc giúp tăng mức độ an toàn cho tổng thống.

Buổi tiệc tối Thứ Sáu cũng vinh danh đặc vụ Victor Gonzales, người trúng đạn tại trạm kiểm soát và được ghi nhận có công ngăn chặn cuộc tấn công. Ông Gonzales mặc áo chống đạn và là người duy nhất bị thương trong đêm đó. Ban tổ chức cũng tuyên dương các nhân viên Washington Hilton từng giúp đỡ khách tham dự.

Tổng Thống Trump từng tẩy chay buổi tiệc của Hiệp Hội Phóng Viên Tòa Bạch Ốc trong những năm cầm quyền trước đây. Lần xuất hiện hồi Tháng Tư đánh dấu lần đầu ông tham dự sự kiện với tư cách tổng thống.

Quan hệ giữa Tổng Thống Trump và báo chí tiếp tục căng thẳng. Ông kiện nhiều cơ quan truyền thông, gọi các bản tin bất lợi là “tin giả” và công khai hạ thấp một số nhà báo bằng cách nêu tên. Chính quyền Trump loại hãng tin AP khỏi nhóm phóng viên tháp tùng tổng thống tại Tòa Bạch Ốc và hạn chế quyền tiếp cận Ngũ Giác Đài của nhiều nhà báo.

Tuần trước, Tổng Thống Trump đe dọa thu hồi giấy phép của những hệ thống truyền hình không phát bài diễn văn vào giờ vàng của ông về an ninh bầu cử. Bài phát biểu chứa các cáo buộc về sự can thiệp bầu cử của ngoại quốc, trái với đánh giá của các cơ quan tình báo Mỹ.

Hàng trăm nhà báo kỳ cựu cùng tám tổ chức báo chí chuyên nghiệp ký thư kêu gọi Hiệp Hội Phóng Viên Tòa Bạch Ốc dùng buổi tiệc để lên án những cuộc tấn công vào Tu Chính Án Thứ Nhất.

Nữ ký giả Weijia Jiang, chủ tịch Hiệp Hội Phóng Viên Toà Bạch Ốc, nói sự kiện khẳng định rằng bạo lực không có chỗ đứng trong đời sống Mỹ và một nền báo chí tự do không thể bị đe dọa đến mức phải im lặng. (MPL) [dt]

California tiếp tục đấu tranh để cư dân có bảo hiểm sức khỏe giá phải chăng

SACRAMENTO, California (NV) – Tiểu bang California tiếp tục đấu tranh để người dân có được bảo hiểm sức khỏe với chi phí phải chăng, theo thông cáo báo chí của Covered California hôm 21 Tháng Bảy.

Các chương trình bảo hiểm sức khỏe và phí cho năm bảo hiểm 2027 với mức tăng trung bình dự kiến là 9.9% và có thêm một công ty bảo hiểm mới tham gia cung cấp bảo hiểm sức khỏe. Khách hàng có thể so sánh các chương trình bảo hiểm và suy tính đổi sang chương trình khác có mức phí hợp lý hơn cho ngân sách của mình, để giúp giảm bớt tác động của việc chi phí bảo hiểm gia tăng.

Trang web “Hãy Nói Về Sức Khỏe!” của Covered California với nhiều ngôn ngữ, trong đó có tiếng Việt để cư dân dễ tìm hiểu về bảo hiểm hơn. (Hình: Covered California)

Khó khăn hơn trong việc tìm chương trình bảo hiểm sức khỏe

Bà Jessica Altman, giám đốc điều hành Covered California, cho biết: “Liên bang và chính quyền hiện nay làm cho cư dân Hoa Kỳ, những người làm việc chăm chỉ gặp nhiều khó khăn hơn trong việc tìm được chương trình bảo hiểm sức khỏe với mức giá mà họ thực sự có khả năng chi trả. Các hành thái từ chính quyền liên bang tiếp tục gây nên những hệ quả khiến cho bảo hiểm sức khỏe trở nên đắt đỏ và xa tầm với cho quá nhiều người. Đây là một vấn đề nghiêm trọng mà thật may mắn là tiểu bang của chúng ta đang nỗ lực khắc phục.”
Các mức điều chỉnh phí bảo hiểm được đề xuất do nhiều yếu tố khác nhau, bao gồm việc chi phí chăm sóc sức khỏe và dược phẩm ngày càng tăng cao, cùng những thách thức chung của ngành y tế. Bên cạnh đó, các hành động từ chính quyền liên bang cũng khiến giá thành tăng cao cho người tiêu dùng.

Tiểu bang California đang tiếp tục đấu tranh vì chi phí phải chăng và khả năng tiếp cận bảo hiểm sức khỏe cho cư dân bằng cách cung cấp thêm các chọn lựa bảo hiểm và mở rộng chương trình trợ cấp của tiểu bang. Với chương trình trợ cấp này, cứ bốn người ghi danh thì sẽ có một người được giảm mức phí bảo hiểm phải trả hàng tháng.

Thống Đốc Gavin Newsom cho biết: “Vì đảng Cộng Hòa không thể bãi bỏ Đạo Luật Chăm Sóc Sức Khỏe Giá Phải Chăng (Affordable Care Act – ACA), nên thay vào đó chính quyền đã và đang tìm mọi cách để làm suy yếu và lan truyền thông tin sai lệch về các thị trường bảo hiểm sức khỏe thuộc ACA như Covered California. Những hành động đó không mang lại kết quả gì. Tiểu bang California vẫn tiếp tục đóng vai trò tiên phong trong việc hỗ trợ người dân có được bảo hiểm sức khỏe cần thiết với chi phí phải chăng.”

“Chương trình trợ cấp ban đầu của tiểu bang California từng là nguồn cảm hứng để tạo nên các khoản tín dụng thuế cho phí bảo hiểm nâng cao của liên bang, và chương trình liên bang này đã hết hạn vào cuối năm ngoái. Chương trình trợ cấp mở rộng của tiểu bang California mở ra hướng đi mới để bảo vệ những người dân Hoa Kỳ dễ bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi chi phí cao, để họ có thể tiếp tục có được bảo hiểm sức khỏe với giá phải chăng,” Thống Đốc Newsom nói thêm.

California hỗ trợ những ai bị ảnh hưởng nặng nề nhất do chi phí tăng

Trong năm 2026, Thổng Đốc Newson và cơ quan lập pháp tiểu bang California phân bổ ngân sách dành cho chương trình trợ cấp của tiểu bang cho Covered California, tăng từ $190 triệu lên $300 triệu vào Quỹ Dự Trữ Khả Năng Chi Trả Chi Phí Y Tế (Health Care Affordability Reserve Fund – HCARF). Nhờ đó, người dân California có thu nhập lên đến 200% mức nghèo liên bang năm 2027 ($31,920 cho cá nhân hoặc $66,000 cho gia đình bốn người) sẽ đủ điều kiện được nhận hỗ trợ tài chính giúp giảm chi phí bảo hiểm sức khỏe phải trả hàng tháng.

Mặc dù chương trình trợ cấp của tiểu bang không thể đủ để bù đắp cho khoảng trống gây ra do các trợ cấp nâng cao của liên bang đã hết hạn, nhưng dự kiến sẽ có hơn 500,000 người dân California được nhận trợ cấp từ tiểu bang vào năm 2027, chiếm khoảng 30% tổng số người ghi danh bảo hiểm sức khỏe. Ngoài ra, gần 200,000 người có thể chọn một trong hai chương trình bảo hiểm hạng Bạc (Silver) với mức phí bảo hiểm $0.

Thống Đốc Newsom phát biểu: “Đầu tư vào sức khỏe của người dân mang lại lợi ích cho chính họ. Và đó cũng là một chính sách đúng đắn. Chính quyền liên bang đã quyết định rằng người dân được chăm sóc sức khỏe với giá phải chăng không phải là việc cần ưu tiên, vì vậy tiểu bang California một lần nữa lại tiên phong hành động để hỗ trợ các gia đình đang gặp nhiều khó khăn nhất trên toàn tiểu bang.”
Covered California ước tính chương trình trợ cấp của tiểu bang sẽ có thể cung cấp hỗ trợ tài chính cho thêm 200,000 người dân California. Đây là những người không hội đủ điều kiện được nhận hỗ trợ tài chính vào năm 2026. Bên cạnh đó, chương trình cũng sẽ giúp ngăn chặn 90,000 người phải từ bỏ bảo hiểm sức khỏe vào năm 2027.

Bà Altman cho biết: “Khi có bảo hiểm sức khỏe, người dân có ít rủi ro hơn trong việc phải đối mặt với khó khăn tài chính vì các vấn đề sức khỏe gây ra, ít phải nghỉ làm hơn, và có thể đóng góp nhiều hơn cho gia đình và cộng đồng của mình. Chúng tôi rất cảm kích vì Thống Đốc Newsom và cơ quan lập pháp tiểu bang California đã thông qua các khoản đầu tư quan trọng này để giúp nhiều người dân California có thể có được bảo hiểm sức khỏe mà họ cần.”

Mặc cho những thay đổi liên tục của quy định liên bang gây ảnh hưởng đến điều kiện được ghi danh bảo hiểm sức khỏe cũng như làm tăng phí bảo hiểm, Covered California vẫn duy trì một thị trường bảo hiểm mạnh mẽ với 1,785,000 người ghi danh bảo hiểm tính đến Tháng Ba, và đồng thời vẫn tích cực đàm phán với các công ty bảo hiểm sức khỏe để Covered California có thể tiếp tục cung cấp những chọn lựa bảo hiểm sức khỏe với chi phí phải chăng nhất.

Những nỗ lực này giúp giữ cho mức tăng phí bảo hiểm ở California chỉ 9.9%, thấp hơn đáng kể so với mức tăng trung bình sơ bộ 14% trên toàn quốc. Đây cũng là lý do mà trong phần lớn thập kỷ qua, chi phí trung bình của chương trình bảo hiểm sức khỏe tham chiếu tại California luôn thấp hơn mức trung bình toàn quốc.

Covered California tiếp tục cung cấp bảo hiểm chất lượng với giá phải chăng

Bất chấp tình trạng phí bảo hiểm tăng lên và số người ghi danh bảo hiểm giảm đi trên toàn quốc, Covered California đã thành công hỗ trợ 1.785 triệu người dân California có được bảo hiểm sức khỏe trong năm nay; đây là số người ghi danh cao thứ hai trong toàn bộ lịch sử hoạt động của Covered California.

Bà Altman nói: “Kết quả này thực sự cho thấy giá trị của việc ghi danh bảo hiểm sức khỏe qua Covered California; vì ngay cả khi chi phí bảo hiểm tăng lên, mọi người vẫn chọn giữ hoặc thay đổi chương trình bảo hiểm của mình thay vì hoàn toàn từ bỏ bảo hiểm sức khỏe. Cho thấy rõ rằng một khi đã có bảo hiểm sức khỏe, người dân muốn tiếp tục duy trì nó. Vì vậy, việc chúng tôi tiếp tục đấu tranh và tìm giải pháp để mọi người dân California đều có được bảo hiểm sức khỏe với mức chi phí hợp lý là rất quan trọng.”

Mặc dù mức tăng phí bảo hiểm bình quân có trọng số là 9.9%, phần lớn người ghi danh bảo hiểm qua Covered California sẽ có thể tránh được phải thực sự trả nhiều tiền hơn cho phí bảo hiểm hàng tháng. Nhờ các khoản tín dụng thuế liên bang hiện hành và chương trình trợ cấp mở rộng của tiểu bang California, 60% người ghi danh sẽ không phải trả nhiều hơn cho phí bảo hiểm hàng tháng, 26% sẽ vẫn đủ điều kiện được hưởng mức phí $0 mà không cần thay đổi chương trình bảo hiểm, và nhiều người khác thậm chí có thể sẽ trả ít hơn mỗi tháng.

Một cách khác để giảm chi phí cho người ghi danh bảo hiểm là làm tăng sự cạnh tranh giữa các công ty bảo hiểm và cung cấp nhiều chọn lựa bảo hiểm hơn. Vào năm 2027, 12 công ty bảo hiểm sức khỏe sẽ cung cấp các chương trình bảo hiểm trên toàn tiểu bang, bảo đảm tất cả cư dân California đều có từ hai lựa chọn trở lên. Ngoài ra, 92% sẽ có thể chọn từ ba công ty bảo hiểm trở lên, và gần 75% sẽ có từ bốn công ty trở lên để chọn lựa.

Tất cả những nỗ lực này phối hợp cùng nhau để giúp giữ cho bảo hiểm sức khỏe có mức chi phí hợp lý nhất có thể cho các gia đình trên khắp California:

• Một cặp vợ chồng tại Los Angeles có thu nhập khoảng $38,000 có thể chọn chương trình bảo hiểm hạng Đồng (Bronze) với mức phí bảo hiểm hàng tháng là $0.
• Một gia đình bốn người tại Sacramento với thu nhập khoảng $82,000 có thể mua chương trình bảo hiểm hạng Bạc (Silver) với mức phí dưới $580 mỗi tháng.
• Một gia đình ba người tại Orange County với thu nhập khoảng $41,000 một năm có thể mua chương trình bảo hiểm hạng Bạc với mức phí dưới $240 một tháng.

Ngoài ra, công ty bảo hiểm CalOptima Health sẽ tham gia cung cấp bảo hiểm qua Covered California cho năm 2027 tại Khu vực 18 để phục vụ cư dân trong Orange County, và công ty Molina Healthcare sẽ ngừng cung cấp các chương trình bảo hiểm tại Khu vực 15 và 18. Khoảng 1,600 khách hàng hiện tại của Molina ở các khu vực này sẽ có thể chọn chương trình mới hoặc chuyển sang công ty bảo hiểm có mức phí thấp nhất trong cùng hạng kim loại (metal tier) của chương trình bảo hiểm hiện có.

Các lựa chọn bảo hiểm và mức giá sẽ khác nhau tùy theo khu vực. Để tìm hiểu thông tin về các chương trình bảo hiểm sức khỏe tại khu vực của bạn, Covered California khuyến khích bạn nên so sánh trực tuyến tại trang web CoveredCA.com. Sau khi nhập một số thông tin cơ bản như thu nhập và nơi sống, bạn có thể xem được những chương trình bảo hiểm nào hiện được cung cấp tại khu vực của mình, phạm vi chi trả, chi phí bảo hiểm, cũng như các chương trình và hình thức hỗ trợ tài chính mà bạn có thể đủ điều kiện được nhận.

Những khách hàng hiện có bảo hiểm qua Covered California có thể chọn gia hạn hoặc thay đổi chương trình bảo hiểm của mình bắt đầu từ ngày 1 Tháng Mười. Bạn có thể xem và so sánh các lựa chọn của mình bất cứ lúc nào tại trang web CoveredCA.com. Bất kỳ ai cũng có thể ghi danh bảo hiểm, thời gian kéo dài trong ba tháng, bắt đầu từ ngày 1 Tháng Mười Một và kết thúc vào ngày 31 Tháng Giêng, 2027.

***

Covered California là dịch vụ cung cấp bảo hiểm sức khỏe của tiểu bang, nơi cư dân California có thể tìm thấy bảo hiểm giá phải chăng, chất lượng cao từ các công ty bảo hiểm hàng đầu. Covered California là nơi duy nhất mà những cá nhân đủ điều kiện có thể nhận được hỗ trợ tài chính theo thang trượt để giảm chi phí bảo hiểm. Khách hàng sau đó có thể so sánh các chương trình bảo hiểm sức khỏe và chọn chương trình phù hợp nhất với nhu cầu sức khỏe và ngân sách của mình. Tùy thuộc vào thu nhập, một
số khách hàng có thể đủ điều kiện tham gia chương trình Medi-Cal với chi phí thấp hoặc miễn phí.

Covered California là một bộ phận độc lập của chính quyền tiểu bang với trách nhiệm làm cho thị trường bảo hiểm sức khỏe phục vụ người dân California. Covered California được giám sát bởi một hội đồng gồm năm thành viên do thống đốc và các thành viên của cơ quan lập pháp bổ nhiệm. (Đ.Tr)

Áp tariffs mới: Lại moi tiền dân và làm gây sốc kinh tế Mỹ

play-rounded-fill
Áp tariffs mới: Lại moi tiền dân và làm gây sốc kinh tế Mỹ

2026 Toyota Sienna Vs Kia Carnival: hai mẫu minivan đối đầu

QUẬN CAM, California (NV) – Dù dòng xe SUV đang thống trị thị trường Mỹ, nhưng minivan vẫn được xem là lựa chọn tốt cho gia đình. Được thiết kế để chở 7-8 người cùng nhiều hành lý, minivan là mẫu xe thực dụng dù có thể hơi đơn điệu về mặt kiểu dáng.

Toyota Sienna đã có mặt trên thị trường từ cuối những năm 1990, khẳng định được vị thế là mẫu xe được các gia đình ưa chuộng. Hiện tại, xe chỉ được bán ra với phiên bản hybrid. Trong khi đó, Kia Carnival là một đối thủ mới đến từ Đại Hàn, đang thực hiện nhiều cải tiến để dành thị phần lớn hơn. Cả hai mẫu xe này có mức giá khá tương đồng. Đâu mới là lựa chọn đáng tiền? Trang mạng xe hơi www.edmunds.com có đưa ra ý kiến của các chuyên gia.

2026 Toyota Sienna Vs Kia Carnival: so sánh giữa hai mẫu minivan gia đình. (Hình minh họa tạo bởi Chat GPT)

2026 Toyota Sienna có giá bán MSRP khởi điểm là $40,820. 2026 Kia Carnival có giá khởi điểm là $37,390 cho phiên bản động cơ xăng tiêu chuẩn, và $41,390 cho phiên bản hybrid.

Có rất nhiều lý do để yêu thích chiếc Toyota Sienna, nhưng điểm cộng lớn nhất có lẽ là các giải pháp chứa đồ đạc phong phú. Xe được trang bị nhiều ngăn chứa đồ, đặc biệt là có đến 16 vị trí để cốc! Ngoài ra còn có thể tùy chọn tủ lạnh tích hợp, máy hút bụi mini để làm vệ sinh xe. Sienna thực sự là hiện thân của sự tiện dụng.

Hàng ghế trước Sienna cho cảm giác thoải mái, nhưng chính hàng ghế thứ hai mới là điểm nhấn. Hàng ghế giữa có thể trượt lên phía trước đủ xa để người lái dễ dàng đưa thức ăn cho trẻ nhỏ; đồng thời cũng cho phép đẩy ghế lùi xa về phía sau. Cửa xe mở rộng, giúp việc bước vào hàng ghế thứ ba dễ dàng.

Trong khi Toyota tập trung vào tính thực dụng, Kia Carnival lại hướng tới sự toàn diện và tinh tế hơn. Hàng ghế trước thuộc hàng êm ái nhất trong phân khúc, với khả năng sưởi ấm. Chất liệu nội thất cao cấp hơn hẳn so với Sienna. Carnival có một số tính năng công nghệ mà Toyota không có. Điểm nổi bật nhất là camera hiển thị điểm mù ngay trên cụm đồng hồ kỹ thuật số khi người lái bật đèn báo rẽ, rất dễ quan sát. Xe cũng được trang bị camera quan sát phía sau, giúp người lái dễ theo dõi trẻ nhỏ. Hệ thống micro nội bộ giúp tài xế không cần phải ngoái đầu lại và nói to để ra lệnh cho con cái ngồi phía sau.

Dù sở hữu nhiều tính năng hiện đại, nhưng Kia Carnival có ít không gian chứa đồ nhỏ. Một chiếc minivan cần có chỗ để cất những món đồ chơi nhỏ, gấu bông, bút sáp màu… luôn gắn liền với trẻ em; nhưng Carnival lại chưa đáp ứng tốt điều này. Xe cũng không có tùy chọn tủ lạnh hay máy hút bụi tích hợp.

Hệ thống hybrid của Carnival cho công suất tương đương với Sienna, nhưng khả năng vận hành không mượt mà bằng. Các chuyên gia lái thử Carnival Hybrid trong một năm với quãng đường khoảng 10,000 dặm, ghi nhận mức tiết kiệm nhiên liệu trung bình hỗn hợp là 28.2 mpg. Con số này ở Sienna là 32 mpg.

Cả hai mẫu minivan đều đạt điểm số đánh giá 7.8 từ Edmunds. Xét về từng khía cạnh, Sienna vượt trội ở khả năng chứa đồ, sự linh hoạt của hàng ghế thứ hai, mức tiết kiệm xăng. Carnival hơn về giá trị mang lại. Dù giá khởi điểm là tương đương, Kia có nhiều trang bị tiêu chuẩn hơn như ghế bọc da nhân tạo, màn hình cảm ứng lớn hơn. Ngoài ra, Kia còn có điều kiện bảo hành 10 năm/100,000 dặm. Edmunds vẫn đánh giá Toyota Sienna cao hơn vì tính thiết thực cho các gia đình; khả năng tiết kiệm nhiên liệu là quan trọng trong thời điểm hiện nay. (HD)

3 thành phố của Wisconsin trong nhóm tốt nhất cho người mua nhà lần đầu

ORANGE COUNTY, California (NV) – Green Bay, Kenosha và Madison của tiểu bang Wisconsin nằm trong nhóm 20 thành phố tốt nhất nước Mỹ dành cho người mua nhà lần đầu, theo Green Bay Press Gazette, ngày 17 Tháng Bảy.

Kết quả dựa trên báo cáo thường niên của WalletHub, xếp hạng 300 thành phố theo 22 tiêu chí về khả năng chi trả, thị trường địa ốc và chất lượng cuộc sống, như giá nhà, thuế, bảo hiểm, nguồn cung, việc làm, trường học và an toàn. Điểm tổng càng cao, thành phố càng thuận lợi cho người mua nhà lần đầu; trong từng nhóm tiêu chí, vị trí số 1 là tốt nhất.

Green Bay, Kenosha và Madison của Wisconsin nằm trong nhóm 20 thành phố tốt nhất cho người mua nhà lần đầu. (Hình minh họa: Storyblocks.com)

Green Bay đứng thứ 13 toàn quốc

Green Bay đạt 60.41 điểm và đứng thứ 13 trong 300 thành phố được khảo sát.

Thành phố đứng thứ 45 về khả năng chi trả, thứ 125 về thị trường địa ốc và thứ năm về chất lượng cuộc sống. Kết quả cho thấy Green Bay không thuộc nhóm rẻ nhất hoặc có thị trường nhà ở mạnh nhất, nhưng điều kiện sinh sống giúp thành phố đạt thứ hạng chung cao.

Khi các thành phố được phân theo quy mô dân số, Green Bay đứng thứ ba trong nhóm thành phố nhỏ, sau Palm Bay, Florida, và Yuma, Arizona.

WalletHub xếp thành phố có dưới 150,000 dân vào nhóm nhỏ, từ 150,000 đến 300,000 dân vào nhóm cỡ trung và trên 300,000 dân vào nhóm lớn. Cách phân loại dựa trên dân số trong địa giới thành phố, không tính toàn bộ vùng đô thị chung quanh.

Kenosha dẫn đầu về chất lượng cuộc sống

Kenosha đạt 59.64 điểm và đứng thứ 17 toàn quốc.

Thành phố xếp thứ 44 về khả năng chi trả, thứ 180 về điều kiện thị trường địa ốc và đứng đầu cả nước về chất lượng cuộc sống.

Nhóm chất lượng cuộc sống của WalletHub gồm hệ thống trường học, thị trường việc làm, chi phí năng lượng, điều kiện giao thông, thời tiết, tỷ lệ tội phạm bạo lực và tội phạm tài sản.

Kenosha có tỷ lệ tội phạm tài sản thấp thứ tư trong 300 thành phố được khảo sát. Lợi thế về an toàn và những điều kiện sinh hoạt khác giúp bù lại thứ hạng tương đối thấp của thị trường địa ốc.

Trong nhóm thành phố nhỏ, Kenosha đứng thứ tư toàn quốc, ngay sau Green Bay.

Madison đứng thứ 18

Madison đạt 59.41 điểm và đứng thứ 18 toàn quốc, ngay sau Kenosha.

Thành phố đứng thứ 110 về khả năng chi trả, thứ 58 về thị trường địa ốc và thứ 40 về chất lượng cuộc sống.

So với Green Bay và Kenosha, Madison có giá nhà và chi phí sinh hoạt tạo nhiều sức ép hơn cho người mua lần đầu. Bù lại, thị trường địa ốc của thành phố được đánh giá tốt hơn hai nơi còn lại của Wisconsin.

Madison đứng thứ 11 trong nhóm thành phố cỡ trung. WalletHub xếp thành phố này cùng nhóm với Surprise, Gilbert, Peoria và Chandler của Arizona, Boise của Idaho cùng một số thành phố có dân số từ 150,000 đến 300,000 người.

Wisconsin là một trong ba tiểu bang có ít nhất ba thành phố nằm trong nhóm 20 nơi tốt nhất, cùng Arizona và Florida.

Milwaukee đứng thứ 132

Milwaukee không đạt kết quả cao như ba thành phố trên. Thành phố lớn nhất Wisconsin đứng thứ 132 toàn quốc với 51.41 điểm.

Milwaukee xếp thứ 69 về khả năng chi trả, thứ 156 về thị trường địa ốc và thứ 240 về chất lượng cuộc sống. Trong nhóm thành phố lớn, Milwaukee đứng thứ 24.

Kết quả cho thấy giá nhà tại Milwaukee có thể tương đối dễ tiếp cận hơn nhiều thành phố lớn khác, nhưng những hạn chế về thị trường địa ốc và điều kiện sống kéo thứ hạng chung xuống.

Thứ hạng của Milwaukee cũng cho thấy giá bán thấp chưa đủ để một thị trường trở thành lựa chọn tốt cho người mua lần đầu. Người mua còn phải cân nhắc an toàn, việc làm, trường học, chi phí duy trì căn nhà và triển vọng giá trị tài sản.

10 thành phố tốt nhất cho người mua lần đầu

Palm Bay, Florida, đứng đầu bảng xếp hạng với 65.94 điểm. Thành phố có nhiều nhà đang rao bán, hoạt động xây dựng mạnh và tỷ lệ sở hữu nhà trong thế hệ millennial thuộc nhóm cao nhất nước.

Mười thành phố đứng đầu gồm:

1-Palm Bay, Florida

2-Surprise, Arizona

3-Gilbert, Arizona

4-Tampa, Florida

5-Yuma, Arizona

6-Peoria, Arizona

7-Boise, Idaho

8-Chandler, Arizona

9-Orlando, Florida

10-Murfreesboro, Tennessee

Arizona chiếm năm vị trí, gồm Surprise, Gilbert, Yuma, Peoria và Chandler. Florida có ba thành phố là Palm Bay, Tampa và Orlando.

Sự hiện diện của nhiều thành phố Arizona và Florida phản ánh nguồn cung nhà mới tương đối lớn, hoạt động cấp giấy phép xây dựng mạnh và mức giá dễ tiếp cận hơn những trung tâm ven biển đắt đỏ.

Tuy nhiên, thứ hạng cao không có nghĩa mọi căn nhà tại các thành phố này đều rẻ. Một số nơi như Palm Bay hoặc Gilbert có giá tăng mạnh trong những năm gần đây. Kết quả chung còn phụ thuộc vào nguồn cung, thuế, việc làm, tội phạm và nhiều tiêu chí khác.

California chiếm phần lớn nhóm cuối bảng

Mười thành phố khó khăn nhất đối với người mua nhà lần đầu gồm:

1-Berkeley, California

2-Santa Monica, California

3-Santa Barbara, California

4-Oakland, California

5-Anchorage, Alaska

6-San Francisco, California

7-Costa Mesa, California

8-Los Angeles, California

9-San Mateo, California

10-Glendale, California

California chiếm chín trong mười vị trí cuối. Anchorage của Alaska là thành phố duy nhất ngoài California xuất hiện trong nhóm này.

Berkeley đứng cuối trong số 300 thành phố, sau Santa Monica và Santa Barbara. Các thành phố California chịu bất lợi lớn về giá nhà, chi phí sinh hoạt và tỷ lệ tiền thuê so với giá mua.

Costa Mesa ở Orange County đứng thứ 294 toàn quốc. Thành phố cũng thuộc nhóm có nhà ở kém dễ tiếp cận nhất trong khảo sát.

Tuy vậy, bảng xếp hạng không có nghĩa California thiếu việc làm, tiện ích hoặc những khu dân cư đáng sống. Kết quả phản ánh mức độ khó khăn của riêng người mua lần đầu, nhóm thường có ít tiền trả trước, thu nhập chưa cao và chưa sở hữu căn nhà khác để dùng vốn chủ sở hữu cho lần mua kế tiếp.

Thứ hạng chỉ là một công cụ tham khảo

WalletHub sử dụng số liệu thu thập đến ngày 16 Tháng Sáu từ Sở Thống Kê Dân Số Mỹ, Bộ Lao Động, Bộ Phát Triển Gia Cư và Đô Thị Mỹ, Cục Điều Tra Liên Bang, Hiệp Hội Môi Giới Địa Ốc Quốc Gia và một số tổ chức nghiên cứu khác.

Bảng xếp hạng so sánh các thành phố theo cùng một phương pháp, nhưng chưa thể phản ánh đầy đủ hoàn cảnh của từng người mua. Một gia đình có việc làm ổn định tại Madison hoặc Milwaukee có thể thấy nơi đó phù hợp hơn một thành phố đứng cao nhưng xa nơi làm việc và người thân.

Chi phí sở hữu nhà cũng thay đổi theo từng khu phố, loại nhà, thuế địa phương, phí bảo hiểm và tình trạng căn nhà. Thứ hạng toàn thành phố vì vậy không thay thế việc xem xét từng căn nhà và tính toán ngân sách cụ thể.

Kết quả cho thấy người mua nhà lần đầu không nên chỉ nhìn vào giá bán. Một thị trường phù hợp còn phải có nguồn cung đủ để lựa chọn, chi phí sở hữu vừa sức và điều kiện sống ổn định.

Green Bay, Kenosha và Madison được xếp hạng cao vì đáp ứng khá cân bằng cả ba yếu tố này. Nhờ đó, ba thành phố của Wisconsin vẫn cạnh tranh được với nhiều thị trường phát triển nhanh tại Arizona và Florida (Ng.Tr) [t.c.]

California thiếu trầm trọng giáo viên song ngữ, đang ‘nhắm’ đến học sinh trung học

SACRAMENTO, California (NV) – California đặt mục tiêu đến năm 2030 có một nửa học sinh K-12 theo học các chương trình giáo dục song ngữ, nhưng mục tiêu này đang gặp trở ngại lớn vì tiểu bang thiếu giáo viên song ngữ đủ tiêu chuẩn, theo trang thông tin giáo dục EdSource hôm Thứ Hai, 6 Tháng Bảy.

Để giải quyết một phần tình trạng này, ngân sách giáo dục tiểu bang vừa dành $10 triệu cho một chương trình tài trợ giúp các học khu tuyển học sinh trung học làm nguồn giáo viên song ngữ trong tương lai.

California đang thiếu giáo viên song ngữ, tiểu bang muốn tuyển học sinh trung học song ngữ làm nguồn giáo viên tương lai. (Hình minh họa: Storyblocks.com)

Khoản tiền nằm trong dự luật ngân sách giáo dục được thông qua hôm Thứ Năm, 2 Tháng Bảy. Theo kế hoạch, các học khu có thể hợp tác với đại học cộng đồng và đại học bốn năm để giúp học sinh theo đuổi lộ trình đào tạo lấy chứng chỉ giáo viên, cùng với chứng nhận dạy song ngữ cần thiết để đứng lớp cho học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh.

Dân Biểu David Alvarez (Dân Chủ-Chula Vista) nói ý tưởng lập chương trình này xuất phát một phần từ phản ánh của các học khu về khó khăn trong việc tìm giáo viên song ngữ đủ tiêu chuẩn.

“Tôi nghe nhiều học khu và nhà giáo dục nói rằng học sinh song ngữ muốn trở thành giáo viên, nhưng bị vướng vào một cơ chế rời rạc, thiếu lộ trình rõ ràng từ trung học lên đại học hoặc đại học cộng đồng, rồi đến giai đoạn lấy chứng chỉ,” ông Alvarez nói.

Các nhà nghiên cứu và những người phụ trách chương trình đào tạo giáo viên song ngữ hoan nghênh khoản tài trợ mới, nhưng cho rằng số tiền này quá nhỏ so với nhu cầu thật sự của California.

“Tài trợ là điều quan trọng, nhưng với quy mô của California, cũng như với ước mơ và tham vọng của tiểu bang, tôi thấy khoản này vẫn quá ít,” bà Lucrecia Santibanez, giáo sư đại học UCLA và tác giả của hai báo cáo gần đây về đào tạo giáo viên song ngữ, nói.

California cần thêm khoảng 6,000 giáo viên song ngữ

Tám năm trước, California đưa ra mục tiêu lớn là đến năm 2030, một nửa học sinh K-12 sẽ theo học các chương trình giúp các em thông thạo hai ngôn ngữ hoặc nhiều hơn.

Để đạt mục tiêu đó trong bốn năm tới, California cần thêm khoảng 6,000 giáo viên song ngữ.

Các báo cáo gần đây cho thấy California đang thiếu cả chương trình đào tạo lẫn sự phân bố hợp lý trong việc chuẩn bị giáo viên song ngữ. Nhiều vùng có đông học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh lại nằm xa các trường có chương trình đào tạo giáo viên song ngữ. Ngay cả ở những nơi có chương trình, quy mô đào tạo vẫn quá nhỏ so với nhu cầu tuyển dụng của các học khu.

Chi phí đào tạo cũng là một rào cản. Học sinh song ngữ muốn trở thành giáo viên thường phải trả thêm tiền để hoàn tất cả chứng chỉ giáo viên lẫn chứng nhận dạy song ngữ. Phần chứng nhận song ngữ đòi hỏi một số lớp học, 20 giờ thực tập giảng dạy, và có thể tốn thêm từ $1,500 đến $4,000 ngoài chi phí lấy bằng đại học.

Theo Ủy Ban Cấp Chứng Chỉ Giáo Viên California, số chứng nhận dạy song ngữ được cấp hằng năm đã tăng hơn gấp đôi, từ 617 trong niên khóa 2014-2015 lên mức kỷ lục 1,370 trong niên khóa 2023-2024. Tuy vậy, bà Santibanez và các nhà nghiên cứu của đại học UCLA nhận thấy mỗi năm các học khu vẫn phải cấp hàng trăm giấy phép khẩn cấp dạy song ngữ cho những giáo viên thật ra chưa đủ tiêu chuẩn để dạy trong chương trình song ngữ.

Nhu cầu giáo viên song ngữ cũng khác nhau giữa các địa phương. Một số học khu xây dựng được chương trình song ngữ hai chiều khá mạnh và tìm được cách tăng số giáo viên song ngữ. Nhiều học khu khác lại thiếu cả giáo viên lẫn ngân sách để mở rộng những chương trình này.

Bà Anya Hurwitz, giám đốc điều hành SEAL, một tổ chức phi lợi nhuận huấn luyện chương trình giảng dạy song ngữ cho các học khu, nói tổ chức của bà từng làm việc với những học khu phải đóng chương trình song ngữ sau khi đã mở, vì họ không tìm được giáo viên.

“Phụ huynh rất thất vọng, nhưng học khu cũng không muốn dùng giáo viên thay thế dài hạn để điều hành chương trình song ngữ, và điều đó cũng có lý,” bà Hurwitz nói. Theo bà, một số học khu xây dựng được quan hệ tốt với các chương trình đào tạo giáo viên, nhưng đó vẫn là những trường hợp đi trước, không phải tình hình chung.

Nơi cần giáo viên nhất lại là nơi thiếu điều kiện đào tạo nhất

Theo bà Santibanez, những vùng ở California có nhu cầu giáo viên song ngữ cao nhất cũng là những nơi thiếu chương trình đào tạo, hoặc chương trình đào tạo quá yếu vì thiếu nguồn lực. Imperial County, sát biên giới Mexico, cũng như Kings County và Tulare County ở Central Valley, đều có số học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh rất lớn nhưng không có chương trình đào tạo giáo viên song ngữ gần đó.

“Nghiên cứu cho thấy giáo viên và sinh viên đại học chọn nghề dạy học thường muốn ở gần nơi họ sống,” bà Santibanez nói. “Vì vậy, khi các nơi đào tạo giáo viên không tăng hiệu suất đào tạo cho những vùng có số học sinh đa ngôn ngữ tăng mạnh, khoảng cách giữa nhu cầu và khả năng tiếp cận song ngữ sẽ lớn hơn.”

Một vùng có ít giáo viên song ngữ kinh nghiệm cũng đồng nghĩa là có ít người đủ khả năng hướng dẫn sinh viên thực tập sư phạm.

Bà Santibanez nói khó trông đợi một người từ San Diego, hoặc Los Angeles, lái xe hai giờ đến Indio, Coachella, hay Calexico để làm công việc hướng dẫn thực tập. Vì vậy, California cần xây dựng năng lực đào tạo ngay tại nơi có nhu cầu thật sự.

Bắt đầu từ học sinh trung học

Chính sách mới đáp ứng một số đề nghị của giới nghiên cứu. Chẳng hạn, các học khu sẽ được ưu tiên nhận tài trợ nếu có tỉ lệ học sinh cần hỗ trợ tiếng Anh cao và đang thiếu chương trình đào tạo giáo viên gần đó.

Ông Adam Sawyer, giám đốc chương trình chứng nhận dạy song ngữ tại đại học Cal State Bakersfield, nói việc khơi gợi hứng thú với nghề dạy song ngữ ngay từ trung học là điều rất cần thiết.

Theo ông, Cal State Bakersfield mỗi năm giúp khoảng 30 giáo viên đã có chứng chỉ lấy thêm chứng nhận dạy song ngữ. Trường cũng có chương trình nội trú sư phạm song ngữ với các học khu tiểu học địa phương, thu hút khoảng 10 đến 15 sinh viên thực tập mỗi năm.

Ông Sawyer cho biết Cal State Bakersfield đang xây dựng lộ trình bậc cử nhân cho sinh viên muốn trở thành giáo viên, đồng thời chuẩn bị mở một lớp ghi danh kép cho học sinh trung học vào năm tới.

“Tôi luôn nghĩ đây là cách rất tốt để tiếp cận học sinh Lớp 11 và Lớp 12, những em có thể chưa từng nghĩ đến nghề dạy song ngữ, nhưng rồi bắt đầu nhận ra rằng đây có thể là điều mình muốn làm,” ông Sawyer nói.

Một giọt nước giữa biển

Dù vậy, giới giáo dục cho rằng khoản tài trợ mới, được phân bổ thành các ngân khoản tài trợ tối đa $600,000, vẫn quá nhỏ so với nhu cầu giáo viên song ngữ của California.

“Đó không phải là chuyện nhiều tiền để làm những việc lớn,” ông Eduardo Munoz-Munoz, giáo sư đại học San Jose State University và đồng tác giả một báo cáo của hai tổ chức California Association of Bilingual Teacher Education và Californians Together, nói. “Nó chỉ như một giọt nước giữa biển.”

Các nhà nghiên cứu đề nghị California thu thập và công bố đầy đủ hơn dữ liệu về giáo dục song ngữ. Dữ liệu này cần cho biết toàn tiểu bang có bao nhiêu chương trình song ngữ hai chiều, các chương trình đó đang phục vụ bao nhiêu học sinh, và có bao nhiêu giáo viên có chứng nhận dạy song ngữ đang đứng lớp.

Theo ông Munoz-Munoz, dữ liệu đầy đủ hơn sẽ giúp tiểu bang xác định nơi nào cần thêm chương trình đào tạo giáo viên song ngữ và nên rót tiền vào đâu.

Bà Santibanez và ông Munoz-Munoz cũng đề nghị tiểu bang gia tăng hỗ trợ tài chính cho sinh viên lấy chứng nhận dạy song ngữ bên cạnh chứng chỉ sư phạm, trả phụ cấp cho sinh viên thực tập trong lớp song ngữ, hoặc thưởng thêm cho giáo viên có chứng nhận dạy song ngữ, điều mà hiện nay không phải học khu nào cũng làm.

Theo bà Santibanez, tiểu bang cần có thêm hỗ trợ tài chính để khuyến khích sinh viên muốn có chứng nhận dạy song ngữ. Bà nêu ví dụ một sinh viên sư phạm nói được tiếng Tây Ban Nha vì lớn lên trong gia đình dùng ngôn ngữ này. Với người đó, lấy thêm chứng nhận dạy song ngữ là lựa chọn rất hợp lý. Tuy nhiên, bất hợp lý lại nằm ở chỗ sinh viên vẫn phải tự trả thêm chi phí để có được giấy chứng nhận ấy. (T.C.) [đ.d.]

Né phán quyết Tối Cao Pháp Viện, Trump sắp áp thuế lên 60 nước vì lao động cưỡng bức, có Việt Nam

play-rounded-fill

Né phán quyết Tối Cao Pháp Viện, Trump sắp áp thuế lên 60 nước vì lao động cưỡng bức, có Việt Nam

Chính quyền Trump có thể công bố một loạt thuế quan mới trong tuần này, có hiệu lực từ thứ sáu ngày 24/7, nhằm thay thế mức thuế nhập cảng tạm thời sắp hết hạn.

Đợt đầu tiên dự trù ảnh hưởng tới khoảng 60 quốc gia bị chính quyền cáo buộc cho phép nhập cảng hàng hóa được sản xuất bằng lao động cưỡng bức, khiến công nhân Mỹ có mức lương cao hơn rơi vào thế bất lợi. Những nước không có luật cấm loại hàng hóa này có thể bị áp thuế 12.5%. Những nước đã có luật nhưng không thực thi nghiêm chỉnh có thể chịu thuế 10%.

Theo báo cáo của Văn Phòng Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ, USTR, Việt Nam bị xếp vào nhóm chưa có biện pháp pháp lý cấm nhập cảng hàng hóa được sản xuất bằng lao động cưỡng bức và chưa thực thi hiệu quả lệnh cấm như vậy. Theo công bố hồi Tháng Sáu, hàng hóa Việt Nam có thể chịu mức thuế bổ sung 12.5%, ngoại trừ một số mặt hàng được miễn.

Bà Cao Thị Như Hoa

Trump đang ‘nuôi’ cuộc chiến Iran?

Trúc Phương/Người Việt

Ngày 23 Tháng Bảy, Mỹ tiếp tục tăng cường phi cơ tiếp liệu đến Israel, cùng lúc, oanh tạc cơ B-1 cũng rời khỏi các căn cứ tại Anh. Tất cả cho thấy Mỹ sắp đẩy mạnh các hành động quân sự tại Trung Đông. Ngày 22 Tháng Bảy, Ngoại Trưởng Marco Rubio nói, chính sách của Tổng Thống Trump là “ăn một trả hai” (nguyên văn: “a head for an eye”). Giá dầu lại tăng. Các công ty vũ khí và năng lượng tiếp tục rung đùi nhìn cổ phiếu tăng vọt. Có vẻ như chiến tranh đang được “nuôi” để trở thành món hàng thu lợi tiền tỷ…

Một người đi bộ ngang qua tấm quảng cáo khổng lồ ở Tehran vào ngày 21 Tháng Bảy; tấm bảng có hình Tổng Thống Donald Trump nằm trong quan tài cùng dòng chữ tiếng Ba Tư mang nội dung “Chúng tôi sẽ giết Trump.” (Hình minh họa: Atta Kenare/AFP via Getty Images)

Chờ mãi “Tết” chưa tới…

Trong ký ức còn “tươi mới” của thế giới, ông Trump cùng ngoại trưởng lẫn bộ trưởng quốc phòng của ông từng tuyên bố cuộc chiến với Iran đã kết thúc và Mỹ toàn thắng. Dù vậy, đến thời điểm hiện tại, sau gần năm tháng chiến sự, với ít nhất 18 người Mỹ thiệt mạng và hàng trăm người bị thương, dân Mỹ vẫn không thể nào biết chính xác tình hình thực tế hay mục tiêu thực sự của ông Trump là gì.

Ngày 17 Tháng Tư, ông Trump nói với USA Today rằng cuộc chiến giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz đã “kết thúc, đó là một thắng lợi vang dội.” Thống kê cho thấy ông Trump đã tuyên bố ít nhất 30 lần rằng “chiến thắng đến rất gần.” Ông luôn khẳng định quân đội Iran bị đánh “tan tành không còn một manh giáp.” Ngay trong tuần đầu tiên cuộc chiến, ông nói, “chúng ta đã phá hủy hoàn toàn đế chế tà ác của chúng.” Ít nhất sáu lần nữa ông lặp lại điều đó trong tháng đầu tiên. Rồi ông nói Tehran không còn chọn lựa nào khác ngoài việc phải giao nộp vật liệu nguyên tử; sau đó, ông “đính chính” rằng vật liệu nguyên tử mà Tehran đang giữ chẳng có giá trị gì và ở đâu thì cứ để nguyên đó.

Với tất cả ai từng theo dõi các cuộc chiến của Mỹ ít nhất từ thời Tổng Thống Bill Clinton đến nay, có thể nhận ra rằng chưa từng có tổng thống Mỹ nào “đi đánh nhau” theo cách như ông Trump. Cách mà nội các Trump nói dối về diễn tiến cuộc chiến là chưa từng có tiền lệ. Ngày 8 Tháng Tư, ông Trump nói với hãng tin AFP: “Thắng lợi toàn diện và trọn vẹn. 100%. Không còn gì phải bàn cãi.” Cùng ngày, bộ trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth gọi Chiến Dịch Epic Fury là “một chiến thắng lịch sử và áp đảo trên chiến trường, một chiến thắng quân sự đúng nghĩa.” Hegseth nói thêm, Iran bị vô hiệu hóa khả năng chiến đấu “trong nhiều năm tới.”

Từ ưa thích của Trump là “xóa sổ” (obliterated). Thực tế cho thấy, năng lực quân sự Iran bị thiệt hại nặng nhưng không hề bị xóa sổ. Mới đây, người dẫn chương trình Fox Business, Maria Bartiromo, nói với khán giả: “Tôi không thể hiểu làm sao Iran có khả năng chiến đấu theo cách này và tiếp tục tung đòn đáp trả, khi mà Mỹ phá hủy hoàn toàn quân đội họ và tổng thống liên tục khẳng định như vậy.” Thắc mắc này chỉ có thể được diễn dịch rằng, hoặc Trump thực sự không hiểu ông đang nói gì; hoặc ông biết rõ nhưng nói láo.

Ông Trump liên tục khẳng định Iran thực sự muốn tìm kiếm một thỏa thuận. CNN cho biết Trump đề cập như vậy gần 40 lần. Ông thậm chí nói, “họ không chỉ muốn một thỏa thuận. Họ đang khẩn khoản cầu xin một thỏa thuận. Họ đang khao khát một thỏa thuận đến mức tuyệt vọng.” Trong khi đó, Ngũ Giác Đài – nơi chịu trách nhiệm chính toàn bộ cuộc chiến về mặt quân sự – lại quan tâm đến tác phong quân nhân và xét nghiệm hormone sinh dục nam (testosterone) như thể “vấn đề tinh hoàn” của quân nhân giờ quan trọng hơn cả việc kho vũ khí Mỹ bị teo tóp. Kể từ ngày 5 Tháng Năm đến nay, Ngũ Giác Đài không tổ chức cuộc họp báo nào liên quan tình hình chiến sự.

“Nuôi” cuộc chiến?

Kho dự trữ dầu mỏ chiến lược, về cơ bản là nguồn dự trữ dầu thô khẩn cấp của nước Mỹ, đang ở mức thấp nhất kể từ năm 1983. Một phần nguyên nhân là do chính quyền Trump xả kho dự trữ nhằm kiềm chế đà tăng giá đột biến gây ra bởi sự gián đoạn nguồn cung. Như đã biết, kho dự trữ vũ khí Mỹ cũng cạn kiệt. Cuộc chiến đang làm nước Mỹ thật sự kiệt quệ. Tháng Năm, một nửa cử tri MAGA cho rằng cuộc chiến với Iran là xứng đáng với những cái giá phải trả về mặt kinh tế. Giờ đây, con số này chỉ còn hơn một phần ba – theo thăm dò mới nhất của Politico công bố ngày 22 Tháng Bảy.

Liệu ông Trump muốn kéo dài, hơn là kết thúc, cuộc xung đột tốn kém tiền tỷ tiền thuế dân Mỹ? Kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, ông Trump hốt bộn khi tài khoản đứng tên ông thực hiện các vụ mua vàng, trái phiếu kho bạc và cổ phiếu – theo báo cáo giao dịch định kỳ dài 113 trang do Văn Phòng Đạo Đức Chính Phủ (U.S. Office of Government Ethics) công bố ngày 14 Tháng Năm.
Ngày 22 Tháng Bảy, trong bài “How Wall Street’s Bots Are Cashing In on Trump’s Truth Social Posts,” tờ Wall Street Journal cho biết thêm, trương mục Truth Social của Trump đang bán quyền truy cập siêu tốc (superfast access) cho giới giao dịch chứng khoán. Có nghĩa, người mua dịch vụ này sẽ được cập nhật cực nhanh mọi tuyên bố của Trump trên Truth Social để từ đó thực hiện giao dịch cổ phiếu.

Trong thực tế, nhiều công ty lớn đã xây dựng hệ thống cập nhật tự động để theo dõi Truth Social, phát hiện những từ khóa quan trọng nhằm “ngửi” được mùi kiếm chác và từ đó phản ứng cực nhanh, thường chỉ trong tích tắc, việc mở hoặc đóng giao dịch (“initiating or canceling positions” – nôm na là “mua vào hoặc bán ra”). Trong chứng khoán, việc mở một “vị thế” (initiating a position) có nghĩa bắt đầu mua một cổ phiếu với kỳ vọng giá tăng, hoặc bán khống một cổ phiếu trước nguy cơ giá giảm. Và việc đóng một vị thế (canceling a position) có nghĩa bán ra, thoái vốn, đóng giao dịch.

Phân tích dữ liệu cho thấy một số nhà giao dịch đã phản ứng siêu nhanh trước những phát biểu của ông Trump trên Truth Social. Tháng Sáu, chỉ trong vòng một phút sau hai bài đăng của ông về Iran, các nhà đầu tư đã giao dịch hơn hai triệu cổ phiếu, gây ra biến động hơn 2% ở gần hai chục mã cổ phiếu thuộc lĩnh vực năng lượng và công nghiệp. Ông Trump kiếm tiền từ việc này bằng cách nào?

Trump Media & Technology tạo ra cái gọi là “Truth API” – cho phép các công ty trả phí để nhận nội dung bài đăng của ông Trump với tốc độ cực nhanh. Họ dự tính thu phí $100,000 mỗi tháng, hoặc $60,000/tháng nếu các nhà giao dịch cam kết sử dụng dịch vụ trong nhiều năm. Với tay chơi chứng khoán cá nhân, mức phí trên có thể quá tầm nhưng với những công ty đầu tư chứng khoán chuyên nghiệp thì chẳng thành vấn đề.

Biểu đồ Wall Street Journal cho thấy khối lượng giao dịch các công ty năng lượng ConocoPhillips, Chevron và EOG Resources trước và sau bài đăng trên Truth Social của ông Trump ngày 9 Tháng Sáu đã tăng vọt như hỏa tiễn. Cụ thể, lúc 12 giờ 38 phút ngày 9 Tháng Sáu, ông Trump loan báo Iran bắn hạ một trực thăng Apache tại eo biển Hormuz và “Mỹ buộc phải đáp trả.” Dữ liệu cho thấy hoạt động giao dịch cổ phiếu các công ty năng lượng tăng gần như ngay lập tức.

Wall Street Journal cho biết, Vladimir Novachki (giám đốc Công Nghệ của Trump Media), Paul Bremer (giám đốc Doanh Thu) và Mattheus Wagner (giám đốc Sáng Kiến Chiến Lược) móc nối các công ty giao dịch để chào mời dịch vụ cung cấp dữ liệu trả phí. Trong các công ty đăng ký sử dụng dịch vụ, có năm công ty chuyên về giao dịch tần suất cao. Họ tìm kiếm lợi nhuận từ những chênh lệch giá diễn ra trong tích tắc.

Trong lĩnh vực này, việc tiếp cận dữ liệu nhanh hơn, dù chỉ vài nano giây, cũng có thể mang lại lợi thế, nhờ việc “hớt tay trên” đối thủ. Bắn chậm là chết. Cụ thể, nếu một công ty giao dịch chuẩn bị đặt lệnh mua hợp đồng giao dịch dầu thô kỳ hạn (oil futures contract) nhưng sau đó, trên Truth Social, ông Trump tuyên bố chiến tranh với Iran “đã kết thúc,” họ có thể lập tức hủy lệnh mua và chuyển sang bán khống. Tất cả điều này diễn ra trong chớp mắt, hiểu theo nghĩa đen, trước khi các nhà đầu tư khác kịp thấy Truth Social vừa loan báo gì với câu kết thúc “cám ơn sự quan tâm của các bạn, Tổng Thống Donald J. Trump”.

Như đã biết, ông Trump không chỉ mang lại cơ hội kiếm tiền cho giới đầu tư chứng khoán từ những gì ông nói mà chính ông cũng hốt bạc từ những gì ông loan bố, rồi sửa lại, rồi lại tái loan bố như từng loan bố. Tất cả điều này giúp giải thích tại sao sự hỗn loạn từ cuộc chiến Iran không hề khiến thị trường chứng khoán Mỹ sụp đổ mà thậm chí còn làm nó hoạt động sôi nổi. Biến động chính trị hoặc địa chính trị thường làm Wall Street chao đảo nhưng lần này thì không. Việc dựa vào chỉ số chứng khoán để diễn giải sức khỏe nền kinh tế Mỹ giờ đây gần như vô giá trị.

Truth Social của ông Trump đã và tiếp tục tạo ra vô số lừa phỉnh gây ảo giác, về mọi thứ. Trong tất cả, chỉ có một thứ là có thật: ông đang khuynh loát và thao túng thị trường để trục lợi một cách dễ dàng. Tất cả “chính sách” của ông đều đặt trọng tâm vào việc ông và gia đình ông kiếm lợi từ đó như thế nào. [dt]

California yêu cầu Orange County tạm dừng dọn cây tại San Juan Creek và Trabuco Creek

ORANGE COUNTY, California (NV) – Sở Công Chánh Orange County tạm hoãn kế hoạch cắt cây và dọn thảm thực vật dọc San Juan Creek và Trabuco Creek, gần Doheny State Beach, theo yêu cầu của bộ Cá và Động Vật Hoang Dã California (CDFW).

Cơ quan tiểu bang đang kiểm tra kế hoạch này có tuân thủ các điều kiện bảo vệ lòng suối và sinh cảnh của những loài có nguy cơ tuyệt chủng hay không, theo Voice of OC ngày 22 Tháng Bảy.

Một đoạn Trabuco Creek tại San Juan Capistrano, nơi kế hoạch dọn thảm thực vật của Sở Công Chánh Orange County đang được tạm hoãn để tiểu bang xem xét. (Hình: Julie Leopo/Voice of OC)

Kế hoạch của Sở Công Chánh Orange County (OC Public Works) gây tranh cãi sau khi cơ quan này thông báo sẽ cắt dọn một diện tích lớn thảm thực vật dọc San Juan Creek và Trabuco Creek. Nhóm hoạt động Creek Team lo ngại công việc có thể ảnh hưởng đến sinh cảnh nhạy cảm của các loài có nguy cơ tuyệt chủng và không phù hợp với quyết định mà Hội Đồng Giám Sát Orange County thông qua hồi Tháng Sáu.

Ông Cort Klopping, phát ngôn viên của CDFW, xác nhận Bộ này yêu cầu Sở Công Chánh chưa bắt đầu công việc trước cuộc họp giữa hai bên ngày 22 Tháng Bảy.

Ông Klopping cho biết Sở Công Chánh có thỏa thuận với tiểu bang cho phép loại bỏ thực vật ngoại lai trong khu vực lòng sông, suối. Cuộc họp nhằm đánh giá toàn bộ việc tuân thủ của cơ quan này và xác định kế hoạch có đáp ứng đầy đủ các điều kiện trong thỏa thuận hay không.

Thông báo ngày 15 Tháng Bảy của Sở Công Chánh nêu rằng cơ quan quản lý tiểu bang chấp thuận kế hoạch. Tuy nhiên, phản hồi của CDFW cho thấy kế hoạch cụ thể vẫn cần được xem xét trước khi công việc bắt đầu.

Tranh cãi xung quanh quyết định ngày 9 Tháng Sáu

Hội Đồng Giám Sát Orange County bỏ phiếu hôm 9 Tháng Sáu để ngưng sử dụng thuốc diệt cỏ trong một năm tại San Juan Creek và Trabuco Creek, đồng thời nghiên cứu cách quản lý thảm thực vật tại khu vực có sinh cảnh của các loài nguy cấp.

Trong khoảng một năm qua, Creek Team vận động Orange County áp dụng phương pháp kiểm soát cây cỏ ít độc hại và thân thiện hơn với môi trường. Các thành viên nhóm hiểu rằng sau cuộc bỏ phiếu, hai con lạch sẽ được để nguyên trong lúc quận nghiên cứu các phương án khác.

Vì vậy, thông báo Sở Công Chánh chuẩn bị đưa nhân viên xuống hai con lạch để cắt cây bằng tay khiến nhóm bất ngờ. Cuối tuần trước, một số thành viên còn tính đến việc tập trung dọc các kênh để phản đối. Sau đó, họ chuyển sang liên lạc với cơ quan quản lý của tiểu bang.

Ông Brent Linas, người sáng lập Creek Team, hiện điều hành nhóm tình nguyện cùng bà Bethany Nelms và ông Robert Beard. Ông cho biết nhóm thường xuyên trao đổi với các cơ quan giám sát hoạt động của Sở Công Chánh tại các con lạch và dòng sông trong Orange County.

Theo ông Linas, CDFW xác nhận không có sự chấp thuận nào dành cho kế hoạch dọn cây và Bộ cũng không được báo trước, dù thông báo của Sở Công Chánh nói ngược lại. Ông còn cho rằng thỏa thuận hiện hành về hoạt động trong lòng sông, suối không thể cho phép một công việc mà nhóm ông xem là gây tổn hại cho sinh cảnh của loài nguy cấp.

Đây là phát biểu của ông Linas. CDFW chưa kết luận Sở Công Chánh vi phạm thỏa thuận. Bộ chỉ xác nhận cần xem xét việc tuân thủ các điều kiện trước khi công việc tiếp tục.

Sở Công Chánh nói đây là chương trình thí điểm

Sở Công Chánh cho biết kế hoạch được tạm hoãn để giải quyết những lo ngại của cộng đồng.

Bà Jaime Cargo, phát ngôn viên Sở Công Chánh, nói công việc dự kiến thuộc một chương trình thí điểm nhằm đánh giá tính khả thi và chi phí của các phương pháp dọn thực vật bằng tay và bằng máy tại San Juan Creek và Trabuco Creek.

Theo bà Cargo, Hội Đồng Giám Sát chỉ đạo thực hiện chương trình này trong cuộc họp ngày 9 Tháng Sáu.

Tuy nhiên, theo Voice of OC, bà Cargo không trả lời trực tiếp câu hỏi liệu CDFW có xem xét và chấp thuận kế hoạch cụ thể trước khi thông báo ngày 15 Tháng Bảy được công bố hay không.

Ông Vicente Sarmiento, thành viên Hội Đồng Giám Sát Orange County, cho biết ông hiểu quyết định hồi Tháng Sáu là Sở Công Chánh sẽ ngưng dùng thuốc diệt cỏ, nghiên cứu các lựa chọn rồi phân tích những phương pháp phù hợp để quản lý các kênh thoát lũ.

Cách hiểu của ông Sarmiento khác với lời giải thích của Sở Công Chánh rằng việc dọn cây là một phần của chương trình thí điểm được Hội Đồng Giám Sát chỉ đạo.

Bất nhất về thời điểm thông báo

Bà Jaime Cargo cho biết Sở Công Chánh thông báo kế hoạch cho Hội Đồng Giám Sát ngày 14 Tháng Bảy, trước khi công bố một ngày. Tuy nhiên, bà Katrina Foley, đại diện khu vực có hai con lạch, nói văn phòng bà chỉ biết sự việc cùng lúc với công chúng. Vì vậy, chưa rõ các thành viên Hội Đồng Giám Sát được báo trước ở mức độ nào.

Sau khi CDFW yêu cầu tạm hoãn, bà Foley nói những câu hỏi từ văn phòng bà và Tiểu Ban Giải Pháp Không Độc Hại cũng góp phần khiến Sở Công Chánh ngưng chương trình thí điểm. Bà không giải thích sự khác biệt giữa phát biểu của mình và thông tin do Sở Công Chánh cung cấp.

Kế hoạch dọn dẹp thảm thực vật tại San Juan Creek và Trabuco Creek đang bị tạm dừng. Công việc chỉ có thể tiếp tục sau khi CDFW xác định Sở Công Chánh tuân thủ đầy đủ các điều kiện trong thỏa thuận với tiểu bang.(T.C.) [kn]

Chính quyền Trump dọa trục xuất người không có quốc tịch Mỹ bỏ phiếu ở New Jersey

WASHINGTON, DC (NV) – Chính quyền Tổng Thống Donald Trump đang muốn biết danh tánh hàng ngàn người không có quốc tịch Mỹ trong danh sách cử tri ở New Jersey, theo Politico hôm Thứ Năm, 23 Tháng Bảy.

Giờ đây, bà Mikie Sherrill (Dân Chủ), thống đốc New Jersey, phải quyết định trao danh sách đó cho Bộ Tư Pháp (DOJ) hay không.

Cử tri bỏ phiếu bầu cử tổng thống tại Babbio Center ở Hoboken, New Jersey, hôm 5 Tháng Mười Một, 2024. (Hình: Kena Betancur/Getty Images)

Hôm Thứ Ba, bà Harmeet Dhillon, phụ tá bộ trưởng Tư Pháp về dân quyền, gửi thư yêu cầu bà Sherrill trong vòng năm ngày phải giao nộp danh sách đó, vốn bao gồm tên, quốc tịch, địa chỉ của khoảng 6,600 người không phải công dân Mỹ.

Hôm Thứ Ba, bà Sherrill loan báo chính quyền của bà phát giác khoảng 6,600 người không phải công dân Mỹ trong danh sách cử tri. Những người này bị đưa lầm vào danh sách cử tri do trục trặc nhu liệu tại Nha Lộ Vận New Jersey thời Thống Đốc Phil Murphy, bà cho biết.

Khoảng 400 người không phải công dân Mỹ bỏ phiếu bầu cử từ năm 2023 tới nay, bà Sherrill xác nhận. Bà lưu ý tới tuần trước, bà mới biết vụ trục trặc này.

Trong thư gửi bà Sherrill hôm Thứ Ba, bà Dhillon chỉ thông báo chính phủ liên bang đang điều tra New Jersey làm đúng luật liên bang không. Nhưng trong cuộc phỏng vấn của nhà bình luận bảo thủ Benny Johnson hôm Thứ Tư, bà Dhillon tỏ ý nói có thể những người đó sẽ bị truy tố và trục xuất.

“Hậu quả cho việc bỏ phiếu bầu cử liên bang dù không được quyền bỏ phiếu có thể là bị trục xuất về quê hương và nghiêm trọng hơn – đó là phạm pháp,” bà cho hay.

Trong khi đó, DOJ tái khẳng định họ đang cân nhắc truy tố.

“Bất cứ ai không phải công dân mà bỏ phiếu bầu cử liên bang đều phạm pháp, và mọi lá phiếu bất hợp pháp đều làm suy yếu tiếng nói của công dân Mỹ,” bà Kiersten Pels, phát ngôn viên DOJ, cho hay. “Ban Dân Quyền đang điều tra và sẽ tiếp tục thúc ép tiểu bang làm sạch danh sách [cử tri]. DOJ sẽ truy tố trường hợp nào có bằng chứng, theo pháp luật.”

Thống Đốc Sherrill từng tuyên bố “không có bằng chứng” 400 người đó làm thay đổi kết quả bầu cử. Hôm Thứ Tư, phát ngôn viên của bà tỏ ý nói New Jersey sẽ phản đối lời yêu cầu của DOJ, nhưng không khẳng định tiểu bang này sẽ không tuân thủ.

“Chính quyền ông Trump từ lâu nổi tiếng dùng DOJ làm vũ khí cho mục đích chính trị và âm mưu lật ngược kết quả bầu cử,” ông Sean Higgins, phát ngôn viên của bà Sherrill, cho hay. “Thống Đốc Sherrill đã nói rõ sẽ dùng mọi công cụ pháp lý mà bà có thể dùng để bảo vệ thông tin cá nhân của cư dân New Jersey.”

Trước đây, bà Sherrill lưu ý 400 người đó có lẽ sẽ không bị truy tố hình sự vì họ vô tình bị đưa vào danh sách cử tri của New Jersey mà không biết. (Th.Long) [kn]

2 người, gồm 1 Châu Á, bị đâm vô cớ giữa ban ngày ở Manhattan

NEW YORK, New York (NV) – Hai người đàn ông bị đâm ở Manhattan, thành phố New York vào trưa Thứ Năm, 23 Tháng Bảy, cảnh sát loan báo, theo CNN.

Cảnh sát đang điều tra hai vụ tấn công này xem có phải tội ác thù ghét không.

Xe cảnh sát thành phố New York. (Hình minh họa: Storyblocks)

Một trong hai nạn nhân là người Châu Á, còn người kia Do Thái, bà Jessica Tisch, cảnh sát trưởng thành phố New York, xác nhận, và nhân chứng cũng như nạn nhân cho hay nghi can hét lớn “Allahu Akbar” (“Đấng Allah vĩ đại nhất”) trong cả hai vụ tấn công. Theo điều tra ban đầu, nghi can có lẽ bệnh tâm thần, bà Tisch cho biết.

Nghi can Raul Morales, 51 tuổi, bị bắt và cảnh sát đang điều tra lý do ông đâm hai nạn nhân, theo Sở Cảnh Sát New York (NYPD).

Cả hai nạn nhân, 50 và 57 tuổi, bị đâm “khắp” người, NYPD cho hay. Họ bị đâm vô cớ, hai nguồn tin công lực cho biết.

“Tới lúc này, chúng tôi thấy không có mối liên hệ nào giữa nghi can Morales với cả hai nạn nhân, hay giữa hai nạn nhân với nhau,” bà Tisch xác nhận.

Cảnh sát nhận được tin báo ngay sau 1 giờ rưỡi trưa, và khi tới hiện trường, họ thấy nạn nhân đầu tiên còn tỉnh táo, lưng có vết đâm, theo một giới chức công lực.

Nạn nhân kia bị đâm trúng ngực, nguồn tin khác cho hay. Một trong hai vụ tấn công xảy ra tại góc đường West 84th và Central Park West, còn vụ kia cách đó chỉ vài dãy phố gần góc đường West 86th và Central Park West. Hai nạn nhân được chở đi bệnh viện trong tình trạng ổn định và dự trù sống sót.

Trên mạng xã hội X, ông Zohran Mamdani, thị trưởng New York, xác nhận ông được nghe báo cáo về “những vụ đâm kinh hoàng” này.

“Thành phố chúng tôi không có chỗ cho những vụ tấn công đầy thù ghét và hèn hạ này,” ông Mamdani viết, cho biết thêm rằng ông cảm thấy nhẹ nhõm vì tình trạng cả hai nạn nhân đều ổn định. (Th.Long) [kn]

‘Luật To Đẹp’ của Trump đặt 41 tiểu bang trước nguy cơ mất một phần food stamp

Mai Phi Long/Người Việt (tổng hợp)

WASHINGTON, DC (NV) – Kể từ Tháng Bảy, 2025, đến Tháng Hai, 2026, khi bắt đầu áp dụng “Luật To Đẹp” (One Big Beautiful Bill) của Tổng Thống Donald Trump đánh dấu bằng việc 3.5 triệu người bị mất các tài trợ thực phẩm qua chương trình SNAP, hay quen gọi là food stamp, theo phân tích của trung tâm Center On Budget and Policy Priorities (CBPP), một viện nghiên cứu chính sách phi đảng phái.

Giữa lúc người dân Mỹ vất vả đối mặt với chi phí thực phẩm, xăng và những nhu yếu phẩm ngày càng cao, hệ quả từ cuộc chiến Iran và chính sách đánh thuế hàng nhập cảng (tariffs), giờ lại chồng thêm tình trạng ngặt nghèo khi “Luật To Đẹp” dần dần có hiệu lực.

Bảng thông báo nhận trả bằng food stamp tại một tiệm bán thực phẩm ở Miami, Florida. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)

Theo tường thuật của KTLA và AP, có một con số lạnh lùng rằng 41 tiểu bang đứng trước nguy cơ mất một phần ngân khoản SNAP vì tỷ lệ sai sót vượt 6%, vốn chỉ chín tiểu bang đạt dưới mức này trong tài khóa 2025. 

Luật One Big Beautiful Bill quy định các tiểu bang vượt ngưỡng sai sót 6% phải tự trả từ 5% đến 15% chi phí trợ cấp, bắt đầu sớm nhất từ Tháng Mười, 2027. Luật đặt hóa đơn trước cửa tiểu bang và buộc họ tìm tiền, cắt chương trình khác hoặc loại người đang thụ hưởng ra khỏi SNAP.

Trump áp dụng mức 6% chưa từng có tiền lệ

Mức giới hạn 6% không phải phát minh của chính quyền Tổng Thống Donald Trump. Trước năm 2025, đây là tiêu chuẩn kiểm soát hành chính khi tiểu bang có tỷ lệ sai sót từ 6% trở lên phải nộp kế hoạch sửa chữa, nếu tiếp tục để sai sót cao kéo dài có thể chịu mức chế tài riêng. 

Tuy nhiên, tiền trợ cấp SNAP vẫn do chính phủ liên bang chi trả 100%. Mốc 6% khi ấy chủ yếu là chiếc đèn báo động buộc tiểu bang sửa hệ thống, chứ chưa phải đồng hồ tính tiền trên toàn bộ trợ cấp. 

Luật One Big Beautiful Bill biến chiếc đèn báo động thành hóa đơn. Từ tài khóa 2028, tiểu bang sai sót từ 6% đến dưới 8% phải trả 5% chi phí SNAP; từ 8% đến dưới 10% phải trả 10%; từ 10% trở lên phải trả 15%. Đây là lần đầu Washington chuyển một phần chi phí quyền lợi SNAP sang tiểu bang dựa trực tiếp trên tỷ lệ sai sót. Cùng lúc, phần chi phí điều hành mà tiểu bang phải gánh tăng từ 50% lên 75% bắt đầu từ tài khóa 2027.

Nghịch lý là muốn giảm sai sót, tiểu bang cần thêm nhân viên và hệ thống điện toán; nhưng Washington lại giảm kinh phí. Khi vừa thiếu tiền vừa bị đe dọa phải trả hàng trăm triệu đô la, con đường rẻ nhất có thể làm là tạo khó khăn thêm khiến ít người đạt đủ tiêu chuẩn để được ở lại trong chương trình hơn.

Sai sót không đồng nghĩa với gian lận

“Payment error rate” không phải tỷ lệ gian lận nhưng bao gồm cả việc trả thừa tiền lẫn trả thiếu tiền. Nguyên nhân có thể là người nhận khai báo sai, lợi tức chưa cập nhật, nhân viên tính nhầm, hồ sơ thiếu hoặc quy định quá phức tạp. 

Cơ Quan Nghiên Cứu Quốc Hội nhấn mạnh đây không phải thước đo gian lận vì các hoạt động mua bán trái phép quyền lợi SNAP tại cửa hàng được đo bằng chỉ số khác.

Cho nên việc dùng toàn bộ tỷ lệ sai sót để tạo cảm giác người nghèo “ăn gian” là đánh tráo khái niệm.

Một gia đình được trả thiếu cũng làm tỷ lệ tăng. Một hồ sơ bị tiểu bang tính sai cũng làm tỷ lệ tăng. Nhưng hậu quả có thể rơi xuống người hội đủ điều kiện mà không đủ khả năng đi qua “một núi giấy tờ.” 

Các chuyên gia được CNBC phỏng vấn cho biết người dân đang mất trợ cấp vì không liên lạc được, giấy tờ không được duyệt hoặc đơn bị từ chối sai.

SNAP duy trì ổn định kinh tế

Chương trình SNAP giúp hơn 42 triệu người mua thực phẩm mỗi tháng với khoảng 70% người thụ hưởng là trẻ em, người cao niên hoặc người khuyết tật. Chương trình mang tính “tỷ lệ nghịch” là khi kinh tế suy yếu thì số người thụ hưởng tăng, kinh tế phục hồi thì nhu cầu giảm. 

Bởi vậy, SNAP phải đáp ứng theo thực trạng từng tiểu bang, chứ không thể bị đóng khung bằng mục tiêu tiết kiệm cố định từ Washington.

Về kinh tế vĩ mô, tiền SNAP được tiêu gần như ngay lập tức tại chợ, siêu thị và cửa hàng địa phương. Theo Giáo Sư Sara Bleich, khoa kinh tế của trường Đại Học Harvard, mỗi $1 SNAP tạo ra khoảng $1.50 đến $1.80 trong chu trình hoạt động kinh tế, hỗ trợ việc làm bán lẻ và lợi tức của nông dân. SNAP còn giảm thiếu an ninh thực phẩm, giảm nghèo và hạ chi phí y tế. Cắt SNAP không chỉ lấy đi thức ăn nhưng rút sức mua khỏi những cộng đồng nghèo, nơi mỗi Mỹ kim được “xoay vòng nền kinh tế” nhanh nhất.

Các trung tâm phát thực phẩm miễn phí (ngân hàng thực phẩm/food bank) không thể thay thế SNAP: cứ một bữa ăn do ngân hàng thực phẩm cung cấp thì SNAP cung cấp chín bữa. Kêu gọi từ thiện lấp chỗ trống là chuyển nghĩa vụ quốc gia sang các tổ chức dân sự không đủ nguồn lực.

Cắt gần $187 tỷ trước, rồi để nhu cầu thực tế tự xoay xở

Cần nói chính xác rằng luật không ghi mỗi tiểu bang phải cắt theo hạn ngạch để tổng cộng đúng $187 tỷ. Đây là con số Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội ước tính mức chi liên bang cho các chương trình trợ cấp thực phẩm, tăng dinh dưỡng giảm trong 10 năm, khoảng $186.65 tỷ. 

Nhưng cấu trúc luật được xây dựng trong tiến trình cân đối ngân sách để tạo khoản tiết kiệm ấy, qua yêu cầu làm việc, thu hẹp điều kiện hội đủ, hạn chế cách tính trợ cấp, chuyển chi phí sang tiểu bang và giảm ngân khoản điều hành.

Tuy nhiên, cần lưu ý rằng nhu cầu SNAP không phát sinh theo lịch trình “tiết kiệm” của các dân cử Cộng Hòa tại Quốc Hội mà thay đổi theo tình trạng thất nghiệp, tiền thuê nhà, giá thực phẩm, thiên tai, sức khỏe và mức lương địa phương. 

Trung tâm CBPP ghi nhận số người nhận SNAP giảm mạnh trong khi tỷ lệ thất nghiệp gần như đứng yên quanh mức 4% cho thấy rất khó kết sự suy giảm xảy ra là vì người dân bớt cần trợ giúp.

Cơ Quan Ngân Sách Quốc Hội (CBO) dự đoán riêng cơ chế bắt tiểu bang chia sẻ chi phí có thể khiến khoảng 300,000 người mất SNAP trong một tháng trung bình và ảnh hưởng quyền lợi dinh dưỡng của khoảng 96,000 trẻ em. Các thay đổi về giới hạn thời gian làm việc được dự đoán làm giảm khoảng 2.4 triệu người tham gia mỗi tháng trong giai đoạn 10 năm.

Cắt thức ăn giữa lúc giá cả và chiến phí tăng

Vào Tháng Sáu, 2026, giá tiêu thụ tại Mỹ cao hơn một năm trước 3.5%; giá thực phẩm tăng 3%, năng lượng tăng 15.7% và xăng tăng 26.7%. Chiến tranh Iran và gián đoạn quanh eo biển Hormuz không phải nguyên nhân duy nhất của lạm phát, nhưng đã tạo thêm cú sốc dầu khí và đẩy giá xăng trung bình tại Mỹ vượt $4 một gallon trong Tháng Bảy.

Trong khi đó, Bộ Quốc Phòng cho biết chiến tranh Iran tiêu tốn khoảng $37.5 tỷ tính đến ngày 21 Tháng Bảy và xin thêm $67.1 tỷ. 

Hạ Viện do Đảng Cộng Hòa lãnh đạo vừa thông qua đề nghị ngân sách $95 tỷ, trong đó $60 tỷ dành cho Ngũ Giác Đài và $13 tỷ cho các nhu cầu an ninh khác. 

Không thể nói mỗi Mỹ kim cắt khỏi SNAP được chuyển thẳng sang một trái hỏa tiễn; ngân sách liên bang không vận hành bằng cách đánh dấu từng đồng đô la. Nhưng sự đối chiếu cho thấy thứ tự ưu tiên: tiền chiến tranh được gọi là khẩn cấp, còn tiền cho bữa ăn của trẻ em lại bị đặt dưới phép thử sai sót hành chính. 

SNAP giúp hơn 42 triệu người mua thực phẩm mỗi tháng với khoảng 70% người thụ hưởng là trẻ em, người cao niên hoặc người khuyết tật. (Hình minh họa: Joe Raedle/Getty Images)

“Bán cái” cho tiểu bang để Washington thoái thác nghĩa vụ 

Mục tiêu công khai của chính quyền ông Trump là buộc tiểu bang chịu trách nhiệm với việc chống lãng phí và bảo vệ người đóng thuế. Nhưng cơ chế này còn “bán cái” cho tiểu bang qua việc Washington đặt tiêu chuẩn, giảm tài trợ kinh phí rồi chuyển hóa đơn xuống dưới. 

Nếu tiểu bang phải tăng thuế, cắt giáo dục, giảm dịch vụ khác hoặc siết SNAP để cứu đói cho cư dân thì chính phủ liên bang đổ hô rằng “đó là lựa chọn của tiểu bang.”

Đây cũng là cách cắt chương trình mà không phải công khai tuyên bố sẽ lấy thức ăn của hàng triệu người. Một lá thư thất lạc hoặc tài liệu không tải được lên mạng có thể dẫn đến kết quả cắt trợ cấp cho một cư dân đứng trước nguy cơ đói ăn.

Cũng không thể nói một khoản SNAP cụ thể trực tiếp trả cho một khoản giảm thuế cụ thể. Tuy nhiên, đáng đề cập đến là các chương trình dành cho người lợi tức thấp bị cắt trong cùng đạo luật kéo dài nhiều ưu đãi thuế cá nhân và doanh nghiệp, gồm khấu hao nhanh, khấu trừ chi phí nghiên cứu và ưu đãi đối với lợi tức kinh doanh. 

Phân tích của CBO cho thấy gia đình thuộc 10% lợi tức thấp nhất mất trung bình khoảng $1,214 nguồn lực mỗi năm, trong khi 10% cao nhất được thêm khoảng $13,622 và nhóm giàu nhất nhận gần 64% tổng mức gia tăng nguồn tài chính. Đó là bằng chứng rõ về chiều phân phối của đạo luật cắt từ thành phần phía dưới dồn lên trên. (Congressional Budget Office)

“To Đẹp” với người giàu, khắc nghiệt với người đói

Tên gọi One Big Beautiful Bill nghe như một lời quảng cáo bóng bẩy. Nhưng với gia đình trong hoàn cảnh tài chánh chật vật phải chọn giữa tiền thuê nhà, thuốc men và thực phẩm, vẻ “đẹp” ấy rất khó nhìn thấy. 

Với học sinh nghèo mất con đường tự động vào bữa ăn miễn phí, với người cao niên phải chứng minh lại từng giấy tờ, và với tiểu bang bị đặt giữa tăng thuế và cắt trợ cấp. Luật “To” này không hề “Đẹp.”

Điều mỉa mai là nhiều cử tri lợi tức thấp tiếp tục bỏ phiếu cho những chính trị gia với khẩu hiệu đầy mỹ từ về bảo tồn giá trị văn hóa, duy trì bản sắc nhưng thực tế làm ngân sách theo hướng có lợi nhất cho người giàu và đại công ty. 

Không phải là họ thiếu hiểu biết, nhưng cái bẫy quá tinh vi hơn thế. Họ được mời bỏ phiếu vì nỗi sợ và lòng trung thành đảng phái, trong khi sự chuyển giao tài sản diễn ra bằng những công thức khó hiểu như “tỷ lệ sai sót 6%.”

Sau cùng, Big Beautiful Bill có thể thật sự “big” đối với hóa đơn chiến tranh, “beautiful” đối với các mục giảm thuế của người giàu cuối năm, nhưng đối với người nghèo và học sinh cần một bữa ăn, ba chữ cái thứ nhì trong bảng mẫu tự đứng chung với nhau, “BBB” còn có nghĩa là: “Đói!” [kn]

Truy tố thanh niên ‘chơi thuốc,’ lái xe hơn 100 dặm/giờ, tông chết người ở Huntington Beach

ORANGE COUNTY, California (NV) – Một thanh niên 24 tuổi ở Oceanside bị truy tố tội sát nhân sau khi bị cáo buộc lái xe trong tình trạng chịu ảnh hưởng của rượu và cần sa, chạy hơn 100 dặm một giờ rồi đụng vào xe của một phụ nữ trên Pacific Coast Highway ở Huntington Beach, theo nhật báo The Orange County Register và Sở Cảnh Sát Huntington Beach hôm Thứ Tư, 15 Tháng Bảy.

Nghi can Lukas McHargue bị cảnh sát bắt tại Oceanside đúng ba tháng sau vụ tông xe khiến bà Heather Lewis, 53 tuổi, thiệt mạng. Văn Phòng Biện Lý Orange County truy tố McHargue tội sát nhân. Anh ta bị giam tại nhà tù Orange County và chưa được phép đóng tiền thế chân.

Hiện trường chiếc xe bị lật ngược rớt xuống đầm lầy ở Huntington Beach sau tai nạn xảy ra tối 15 Tháng Tư. (Hình: Sở Cứu Hỏa Huntington Beach)

Vụ đụng xe xảy ra tối 15 Tháng Tư trên Pacific Coast Highway, đoạn phía Nam đường Warner Avenue. Theo cảnh sát, chiếc BMW do McHargue điều khiển đụng từ phía sau vào chiếc Kia Soul của bà Lewis.

Sức va chạm hất chiếc Kia khỏi mặt đường và lao xuống khu đầm lầy Bolsa Chica. Chiếc xe lật úp, chìm trong nước và khiến bà Lewis mắc kẹt bên trong. Nhân viên cứu hộ đưa bà ra khỏi xe rồi chuyển đến bệnh viện, nơi bà qua đời ít lâu sau đó.

Các điều tra viên cho rằng McHargue chạy hơn 100 dặm một giờ ngay trước vụ đụng xe, cao hơn gấp đôi tốc độ tối đa tại khu vực. Cảnh sát cũng cho biết nghi can có cả rượu lẫn cần sa trong cơ thể và nồng độ cồn trong máu cao hơn gấp đôi mức luật định.

Theo luật California, giới hạn nồng độ cồn trong máu đối với phần lớn tài xế từ 21 tuổi trở lên là 0.08%. Cảnh sát chưa công bố kết quả xét nghiệm cụ thể của McHargue.

Sở Cảnh Sát Huntington Beach cho biết McHargue từng nhiều lần được cảnh báo rằng lái xe trong tình trạng chịu ảnh hưởng của rượu hoặc ma túy có thể gây chết người. Anh ta cũng xác nhận mình hiểu rõ nguy cơ ấy.

Chi tiết này có thể trở thành chứng cứ quan trọng đối với cáo buộc sát nhân. Tại California, công tố viên có thể truy tố tội sát nhân cấp độ hai trong một vụ lái xe say xỉn gây chết người khi có chứng cứ cho thấy tài xế đã nhận thức được nguy cơ chết người, song vẫn cố ý phớt lờ sự an toàn của người khác. Loại vụ án này thường được gọi là “Watson murder,” theo một phán quyết của Tối Cao Pháp Viện California.

Cảnh Sát Trưởng Huntington Beach Eric Parra nói việc lái xe hơn 100 dặm một giờ với nồng độ cồn cao hơn gấp đôi mức cho phép là hậu quả của hàng loạt quyết định liều lĩnh đã cướp đi sinh mạng của một người vô tội.

Bà Lewis là thành viên của câu lạc bộ xe cổ Beach City Classics. Bạn bè gọi bà bằng biệt danh “Candy Corn,” gắn với màu cam và vàng bà thường sơn trên móng tay. Những người quen nhớ đến bà như một người tận tâm và giàu tình cảm.

McHargue mới bị truy tố và được xem là vô tội cho đến khi tòa án kết luận có tội. (T.C.) [kn]

Tin mới cập nhật