WASHINGTON, DC (NV) – Một nhóm thượng nghị sĩ lưỡng đảng Mỹ hôm Chủ Nhật, 19 Tháng Tư, lên tiếng kêu gọi mở rộng sự trợ giúp hiện nay của chính phủ tới các tờ báo cũng như cơ quan truyền thông khác tại địa phương đang gặp khó khăn trầm trọng vì mất nhiều quảng cáo trong thời đại dịch COVID-19.
Theo Reuters, hai thượng nghị sĩ phía đảng Dân Chủ là Maria Cantwell (Washington) và Amy Klobuchar (Minnesota), đã cùng với hai thượng nghị sĩ phía Cộng Hòa là John Kennedy (Louisiana) và John Boozman (Arkansas), kêu gọi các nhà lãnh đạo tại Thượng Viện hãy điều chỉnh quy định hiện hành để giúp hàng ngàn tờ báo, các đài truyền thanh và truyền hình tại địa phương được hưởng sự trợ giúp theo chương trình Paycheck Protection Program.
Nhiều cơ quan truyền thông địa phương hiện không được sự trợ giúp vì do các công ty lớn làm chủ, không hội đủ điều kiện.
“Việc bảo vệ sự sống còn của các cơ quan truyền thông địa phương vào thời điểm vô cùng quan trọng này không chỉ là sự công bằng, mà còn là cần thiết cho sức khỏe của công chúng,” theo bức thư của bốn thượng nghị sĩ này.
Hôm Chủ Nhật, giới hữu trách nói các nhà lập pháp Mỹ đang tiến gần tới thỏa thuận cấp thêm tiền để trợ giúp các doanh nghiệp nhỏ đang bị thiệt hại tài chánh do đại dịch.
Bốn thượng nghị sĩ nói trên cho biết rằng các tờ báo địa phương bị mất tới 50% nguồn tiền thu được từ quảng cáo, trong khi hiệp hội truyền thanh và truyền hình Mỹ National Association of Broadcasters (NAB) nói một số đài địa phương đã mất tới 90% thương vụ quảng cáo.
Hiện có hàng chục ngàn người làm việc trong các tờ báo địa phương đã phải nghỉ ở nhà không lương, bị cắt giảm lương, trong khi các tờ báo khác giảm nhân viên và giảm lượng báo in ra. Một số tờ báo nhỏ ở California, Vermont và South Dakota đã phải đóng cửa.
Công ty chủ tờ báo Los Angeles Times tuần này nói rằng họ có biện pháp tạm thời giảm lương tới 15% đối với giới chức điều hành cao cấp, và cho nghỉ ở nhà tới 16 tuần lễ đối với một số nhân viên không làm việc trong phần vụ nội dung. (V.Giang) (KN)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hai bộ Công Thương và Tài Chính của nhà cầm quyền CSVN kèn cựa, đổ tội cho nhau về những lình xình làm kế hoạch xuất cảng gạo kẹt ở bến bãi khi giá thị trường thế giới lên cao đã qua đi.
Mấy ngày tuần qua, thấy báo chí trong nước đăng tải những lời cáo buộc của Bộ Tài Chính CSVN nói đã hai lần, từ đầu tháng tới giữa Tháng Tư, gửi văn thư cho Bộ Công Thương phối hợp giải quyết xuất cảng gạo nhưng cái bộ này “không tiếp thu.”
Vào dịp này, hai bộ vừa kể đã có ý kiến đối chọi nhau về xuất cảng gạo và vấn đề an ninh lương thực trong nước dẫn đến việc nhà cầm quyền trung ương quyết định “tạm dừng” rồi lại chỉ cho xuất cảng 400,000 ngàn tấn gạo trong Tháng Tư, những tháng sau đó sẽ phải xếp đặt để xuất cảng sau khi đã mua đủ số lượng gạo dự trữ trong nước.
Ngày 10 Tháng Tư, Bộ Công Thương “loan báo hạn ngạch xuất cảng Tháng Tư, 2020, có hiệu lực từ 0 giờ ngày 11 Tháng Tư,” theo tờ Người Lao Động, “Tuy nhiên, khi Tổng cục Hải quan mở cửa hệ thống khai báo trở lại cho ngành xuất cảng gạo thì đến sáng 12 Tháng Tư, Tổng Cục Hải Quan thông báo số lượng gạo khai báo đã lấp đầy 400,000 tấn.”
Rất nhiều trong khoảng 40 doanh nghiệp trúng mối “lấp đầy” xuất cảng vừa kể lại là những doanh nghiệp đã trúng thầu cung cấp gạo cho quỹ dự trữ gạo an toàn trong nước của nhà cầm quyền. Thay vì giao nộp gạo cho kho nhà nước 160,000 tấn thì (26/28 doanh nghiệp) lại xin “bỏ chạy” để chộp cái mối xuất cảng vì có ăn hơn.
Các báo tại Việt Nam thuật lời kêu ca của nhiều doanh nghiệp nói rằng dù họ theo dõi rất sát tình hình nhưng khi mở tờ khai điện tử để lập thủ tục xuất cảng gạo thì vào trang mạng của hải quan không được. Người ta nghi ngờ có sự thông đồng của đám quan chức nhà nước mới dẫn đến tình trạng mà họ gọi là “biểu hiện lợi ích nhóm.”
Trong số những công ty xuất cảng gạo bị “trượt,” phần lớn là những công ty từng trúng thầu bán gạo cho nước ngoài, gạo đã cho vào kho bãi tại cảng trước khi có lệnh tạm ngừng xuất cảng để kiểm đếm số lượng gạo “an ninh lương thực” trong nước hồi tháng trước.
Theo tờ Người Lao Động, chỉ riêng 41 doanh nghiệp xuất cảng gạo tại Cần Thơ đã có hợp đồng ký kết phải giao ước khoảng 216,776 tấn. Vì không được xuất cảng nên “Ước tính riêng chi phí lưu bãi, lưu container, tiền phạt, tiền đóng container… thất thoát từ 260 triệu đến 350 triệu đồng/ngày đối với mỗi doanh nghiệp, tùy vào số lượng hàng tại cảng.”
Trước lời kết tội của Bộ Tài Chính, Bộ Công Thương CSVN qua báo “Công Thương” tức cái loa tuyên truyền chính thức của bộ này hôm Chủ Nhật, 19 Tháng Tư phân bua rằng đã “thực hiện nghiêm túc chỉ đạo của Thủ Tướng Chính Phủ” khi điều hành xuất cảng gạo.
Báo Công Thương giải thích rằng “phương án điều hành xuất khẩu 400,000 tấn gạo trong Tháng Tư, 2020, đã được lấy ý kiến 2 lần. Lần thứ nhất là các thành viên của Đoàn công tác liên ngành. Sau đó là trực tiếp lấy ý kiến các bộ trưởng theo chỉ đạo của thủ tướng chính phủ.” Và “phương án điều hành xuất khẩu gạo đã được Bộ Công Thương tổng hợp, tiếp thu, giải trình đầy đủ trong báo cáo gửi thủ tướng chính phủ ngày 6 Tháng Tư, 2020.”
Nông dân thu gom lúa sau khi phơi khô ngay trên lề đường lộ ở ngoại thành Hà Nội. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP via Getty Images)
Trước đó, hôm Thứ Sáu 17 Tháng Tư, tờ Công Thương đưa tin “Bộ Công Thương vừa ban hành quyết định thành lập đoàn kiểm tra liên ngành làm việc với một số cơ quan có liên quan để nắm tình hình về lượng gạo hàng hóa tại các cảng phục vụ công tác điều hành xuất khẩu gạo” gồm đại diện nhiều bộ cả Bộ Công An.
Trong khi các quan chức của chế độ vẫn còn đang cãi cọ nhau, đổ tội cho nhau về chuyện xuất cảng bị “ách tắc,” thì tờ Diễn Đàn Doanh Nghiệp (DĐDN) cho hay “sau khi đạt mức giá cao nhất trong vòng bảy năm qua, gạo Thái Lan đang có chiều hướng hạ nhiệt, gạo 5% tấm giá giảm xuống $530 – $538/tấn, so với $550 – $580/tấn hồi tuần trước. Nguyên nhân là tuần qua ở Bangkok và một số tỉnh trồng lúa đã có mưa, kết thúc giai đoạn khô hạn kéo dài từ Tháng Mười Một, 2019, thiệt hại do hạn hán thấp hơn dự báo lúc ban đầu.” Trong khi cả Ấn Độ và Pakistan đều tạm ngừng xuất cảng gạo.
Tờ DĐDN thuật ý kiến của ông Nguyễn Văn Thành, giám đốc công ty Phước Thành IV cho hay: “Sau khi tình hình dịch bệnh tại quốc gia đã tạm ổn, với sức hấp dẫn giá gạo tăng nóng, Trung Quốc đã chớp thời cơ cho mở kho xuất cảng gạo dự trữ cũ cho các quốc gia Châu Phi. Như vậy, Thái Lan đã không còn một mình một chợ nữa nên nếu muốn đẩy giá lên nữa cũng không được.”
Chuyên gia nghiên cứu, phân tích thị trường nông sản Nguyễn Đình Bích dẫn báo cáo của Bộ Canh Nông Hoa Kỳ dự báo sản lượng của Việt Nam đạt trên 43 triệu tấn lúa (hơn 22 triệu tấn gạo), tăng nửa triệu tấn nhưng trong năm tiêu dùng trong nước chỉ khoảng 10 triệu tấn.
Theo ông, “Nếu chúng ta “chậm chân” thì khi dịch bệnh trên thế giới được kiểm soát thì các quốc gia xuất cảng gjao như Ấn Độ, Pakistan… sẽ nối lại xuất khẩu thì giá gạo sẽ giảm.” (TN) (KN)
ĐIỂM TIN TRONG NGÀY 19/04/2020
-Chính phủ Mỹ, Anh lên án Hồng Kông bắt giữ người tranh đấu dân chủ
-Đợt lây nhiễm COVID-19 mới đe dọa hệ thống y tế Nhật
-Việt Nam liên tục không có ca COVID-19 mới
-Singapore thành vùng dịch lớn nhất Đông Nam Á
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Việt Nam hôm Chủ Nhật, 19 Tháng Tư, phản đối việc Trung Quốc loan báo thành lập hai huyện hành chính để quản trị hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà họ đã xua quân đánh cướp mấy chục năm trước của Việt Nam.
Trước đó một ngày, hôm Thứ Bảy, 18 Tháng Tư, Tân Hoa Xã và một số cơ quan truyền thông nhà nước của Bắc Kinh loan tin Trung Quốc thành lập huyện “Tây Sa” (tức quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) và huyện “Nam Sa” (tức quần đảo Trường Sa của Việt Nam) trực thuộc thành phố “Tam Sa.”
Thành phố “Tam Sa” là Trung Quốc gộp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, với khu vực “Trung Sa” là các bãi đá ngầm, bãi cạn Scarborough và Macclesfield tranh chấp với Philippines. Trung Quốc xua quân cướp của Việt Nam quần đảo Hoàng Sa năm 1974 và cướp một số bãi đá ngầm tại Trường Sa năm 1988.
Hôm 19 Tháng Tư, CSVN cho phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Lê Thị Thu Hằng lập lại lời tuyên bố từng được nói đi nói lại là Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
“Lập trường nhất quán của Việt Nam là phản đối mạnh mẽ việc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” và các hành vi có liên quan vì đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, không có giá trị và không được công nhận, không có lợi cho quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia và gây thêm phức tạp tình hình Biển Đông, khu vực và thế giới”, lời bà Hằng qua bản tuyên bố phổ biến trên trang mạng của Bộ Ngoại Giao CSVN.
Dịp này, bản tuyên bố của bộ Ngoại Giao CSVN viết rằng “Việt Nam yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, huỷ bỏ các quyết định sai trái liên quan đến những việc làm đó và không có những việc làm tương tự trong tương lai.”
Năm 2012, Bắc Kinh cho thành lập thành phố “Tam Sa” trực thuộc tỉnh Hải Nam với trụ sở hành chính và quân sự tai đảo Phú Lâm mà họ gọi là Vĩnh Hưng đảo.
Tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu hải cảnh Trung Quốc đâm chìm ngày 2 Tháng Tư, 2020, tại Hoàng Sa. (Hình: Thanh Niên)
Tuy bị Trung Quốc chiếm đóng nhưng Việt Nam đã công bố thành lập huyện Hoàng Sa từ năm 1982 trực thuộc tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng rồi đến năm 1997 thì trực thuộc thành phố Đà Nẵng.
Năm 2007, Việt Nam cho thành lập ba đơn vị hành chính cấp xã trực thuộc huyện Trường Sa là thị trấn Trường Sa, xã Sinh Tồn và xã Song Tử Tây. Ngư dân Việt Nam dù bị Trung Quốc đâm chìm tàu hoặc bắt giữ vẫn thấy đến khai thác thủy sản ở những khu vực họ coi là ngư trường truyền thống suốt nhiều thế hệ.
Hồi đầu Tháng Tư, ba ngày sau khi Việt Nam nộp tại Liên Hiệp Quốc bản phản kháng Bắc Kinh ngang ngược tuyên bố chủ quyền Biển Đông theo 9 vạch nối lại giống hình “Lưỡi Bò,” tàu hải cảnh Trung Quốc đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam tại khu vực gần đảo Phú Lâm rồi vu vạ ngược lại là tàu cá vỏ gỗ nhỏ bé của ngư dân Quảng Ngãi đâm tàu hải cảnh vỏ sắt 3,000 tấn võ trang.
Những gì đang diễn ra trên biển và qua guồng máy tuyên truyền của hai nước đưa ra những dấu hiệu cho thấy mối quan hệ hai nước cộng sản độc tài “đồng chí anh em, núi liền núi sông liền sông” có các khẩu hiệu “4 tốt” (Láng giềng tốt. Bạn bè tốt. Đồng chí tốt. Đối tác tốt) và “16 chữ vàng” (Láng giềng hữu nghị. Hợp tác toàn diện. Ổn định lâu dài. Hướng tới tương lai) đang không mấy thuận hảo.
Sau khi đâm chìm tàu đánh cá của Việt Nam, bị Hà Nội đòi bồi thường và còn bị chê trách làm ngược lại những lời cam kết của lãnh đạo cấp cao hai nước, Bắc Kinh cho tờ Hoàn Cầu Thời Báo đe dọa “sẽ còn căng thẳng hơn giữa hai nước.” (TN) (KN)
LITTLE SAIGON, California (NV) – “Tuần rồi, một bà đi chợ dẫn theo đứa con trai, chừng hơn 10 tuổi. Ra tới xe, thằng nhỏ tháo bao tay ra, tính nhét vô túi quần, chắc đem về nhà bỏ vô thùng rác. ‘Bả’ đánh vô tay nó cái ‘chát’ rồi biểu nó bỏ xuống đường lập tức.”
Đó là lời của ông Tony, một nhân viên thu xe đẩy cho một chợ khá lớn ở Garden Grove, kể với phóng viên nhật báo Người Việt vào sáng Thứ Bảy, 18 Tháng Tư, câu chuyện liên quan đến sự lan tràn rác rến thời COVID-19.
Nhìn quanh, không thấy thượng cấp, ông ngồi bệt xuống thành xi măng trồng hoa rồi kể tiếp: “Tui nghe rất rõ, ‘bả’ la, ‘Mày ngu thì ngu vừa vừa chớ. Rước bệnh về nhà hả.’”
“Má dạy con xả rác nơi công cộng, tui mới thấy lần đầu. Buồn hơn là thằng nhỏ tỏ ra biết lỗi và rất hối hận,” ông lắc đầu ngao ngán.
“Chuyện này xảy ra hồi tuần trước. Tôi về kể cho vợ con tôi nghe mà không ai tin được. Không thể ngờ có chuyện như vậy xảy ra. Nhưng chuyện đã xảy ra và tôi là người chứng kiến,” ông nói thêm.
Tại một khu chợ khác ở Santa Ana mà khách hàng, hầu hết là người gốc Việt, ông Nguyễn, một nhân viên thu xe đẩy, nhiều lần bị cấp trên phê bình vì không nhặt “rác COVID-19” kịp.
Ông Nguyễn thở dài: “Tui bị la hai lần hồi tuần rồi và một lần mới bữa qua. Người nào đi chợ xong cũng ‘lột’ cái ‘rẹt’ ra rồi quăng đầy đường. Một mình tui làm sao mà lượm cho kịp. Phần lại bị gió thổi tung tứ phía. Cái nhẹ thì bay lung tung, cái nặng thì lủng lẳng trên cây, trên xe (xe đẩy).”
Ông nhận xét: “Nhiều người ăn mặc lịch sự lắm mà không biết họ nghĩ sao khi làm vậy.”
Người một bên và “rác COVID-19” một bên. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Ông Jose, một nhân viên gốc Hispanic thu xe đẩy cho chợ của người Việt, cũng ngao ngán lắc đầu khi nhìn những “dấu tay COVID-19” tràn ngập khắp nơi trong bãi đậu xe.
“Trong năm giờ làm việc của tôi, tôi gặp hàng triệu găng tay và khẩu trang do khách hàng bỏ lại dưới mặt đường và trong xe đẩy,” ông nói.
Dĩ nhiên không chợ nào có lượng khách đông như vậy, nhưng sau khi trừ hao sự phóng đại của ông Jose, người ta có thể thừa sức hình dung được “dấu tay COVID-19” quanh các chợ vùng này cũng giống nhau.
Thiết bị vệ sinh đã xong nhiệm vụ cho chủ, giờ trở thành trách nhiệm của người khác. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Một nhân viên khác của một chợ tại Anaheim, cũng ngao ngán khi nói về hiện tượng này.
“Bỏ trong xe thì tui còn lượm được, còn xả ra đường thì không cách nào tui lượm kịp,” ông than. “Tui vừa phải lo trong chợ, vừa lo ngoài bãi (đậu xe), không cách chi mà xuể. Quét lại, chắc gom thành ngọn núi.”
“Rác COVID-19” hiên ngang, chễm chệ giữa đường đi lối lại. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
“Dấu tay COVID-19” này, nhiều nhất là găng tay cao su hay ny-lông đủ màu trắng đục, trong suốt, hồng nhạt, xanh hoặc đen và một số khẩu trang giấy. Những “dấu tay” này khi thì ngạo nghễ ngay trên xe đẩy của chợ, lúc thì khép nép quanh các lùm cây và khuất lấp trên lòng bãi đậu xe.
Trong khu Bank of America ở góc đường Magnolia và đường Bolsa thuộc Westminster, một phụ nữ gốc Việt khoan thai đẩy xe từ chợ bước ra.
Sau khi chất rau quả, thịt và đồ hộp, mì gói vào xe, bà kéo cái xe đẩy vào chỗ đậu xe bỏ trống bên cạnh, thản nhiên tuột đôi găng tay cao su màu xanh dương, vứt xuống đất rồi vào xe nổ máy vội vã đi, như để mau mau tránh xa đôi găng dơ bẩn, có thể dính vi trùng sau lưng.
Không lâu sau, cũng tại khu này, một ông quá tuổi trung niên, đeo kính trắng có vẻ trí thức, cũng chất thịt thà hoa quả và rau thơm vào xe, cởi găng tay, vứt xuống đường rồi tháo khẩu trang vàng nhạt, cũng vứt xuống đường rồi châm điếu thuốc lá, chống nạnh, ngấu nghiến rít. Vừa hút thuốc, ông vừa giơ chân đá rác rến ông vừa vứt xuống đường ra xa, dường như để không ai nhận ra là của ông.
Thấy có người chứng kiến hành động này của ông, ông vứt điếu thuốc đầu lọc trắng xuống đất, di chân lên, ông chui vào xe rồi hất mặt: “Kiếm chuyện hả?” Không đợi nghe lời giải thích, ông de xe rồi lao xe đi.
Mới bảo vệ chủ nhân, giờ trở thành vật vô dụng. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Một nhân viên thu xe đẩy tại một khu chợ khác lắc đầu chán nản khi được hỏi về loại “rác mới” này: “Nếu mấy thứ này chỉ bán ve chai được 5 cent một pound thôi, thì trong một tuần, tôi có thể sắm chiếc Lexus mới tinh. Sao mà nhiều tới vậy. Ra tới xe, họ lạnh lùng xả rác một cách tỉnh bơ như quý tộc Ăng Lê vậy. Chán hết sức.”
Vứt ngay trong xe đẩy. Một kiểu lịch sự mới? (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Trong khu thương mại có nhiều người gốc Việt làm chủ ở góc đường Brookhurst và đường McFadden thuộc thành phố Westminster, một phụ nữ trẻ, mặt khá xinh xắn vứt đôi găng tay ny-lông xuống đường trước khi mở “trunk.”
Khi thấy phóng viên Người Việt nhìn đôi găng tay mỏng dính đang bay bay là đà dưới đất rồi nhìn cô, cô sẵng giọng: “Ai cũng làm vậy, cả thế giới cùng làm vậy. Lạ lùng gì mà dòm dữ vậy. Người đâu mà lạ kỳ.”
Nói xong, cô vùng vằng chuyển thức ăn vào xe sau khi trề môi và vung ra một cái nguýt thật dài.
Không biết cả thế giới có làm vậy hay không, chỉ thấy “dấu tay COVID-19” đang ngập tràn khu Little Saigon của chúng ta. (Đằng-Giao) [qd]
THÁI BÌNH, Việt Nam (NV) – Trên Facebook, vợ chồng ông Đường “Nhuệ” khoe hình chụp cùng với “cha già mẫu mực” là ông Trần Đại Vinh, anh trai ông Trần Đại Quang – thời điểm đó còn là chủ tịch nước CSVN; vợ ông Đường bắt tay với Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc…
Một tuần sau khi vợ chồng “đại gia” Nguyễn Xuân Đường, tức Đường “Nhuệ,” bị bắt, mạng xã hội dấy lên suy đoán về những nhân vật nào được cho là “bảo kê” cho băng nhóm xã hội đen này trong nhiều năm qua.
Báo VTC News dẫn lời Luật Sư Trần Hồng Lĩnh cho rằng băng nhóm Đường “Nhuệ” “còn nguy hiểm và tàn bạo hơn cả Năm Cam ở Sài Gòn trước đây” và bình luận rằng “muốn xóa sổ nhóm này thì trước hết phải cách ly những cán bộ có dấu hiệu bao che.”
Ông Nguyễn Thanh Trường, giám đốc Công An tỉnh Thái Bình, nói trên tờ Người Lao Động rằng kết quả điều tra “sẽ giải tỏa được [nghi ngờ của] dư luận về việc có hay không ai đứng đằng sau, bao che cho vợ chồng Đường ‘Nhuệ’ cùng các đồng phạm.”
Tuy vậy, các bài trên báo nhà nước vẫn đang úp úp mở mở về chuyện những quan chức cỡ bự nào đứng sau để vợ chồng ông Đường “Nhuệ” có thể dùng vỏ bọc doanh nghiệp kinh doanh bất động sản “tác oai tác quái” trong nhiều năm liền trước khi bị bắt: “Thu phí” đưa người chết đi hỏa táng, đánh người ngay trụ sở công an…
Trong khi đó, mạng xã hội rò rỉ nhiều hình ảnh cho thấy Facebook của vợ chồng ông Đường “Nhuệ” khoe hình chụp tại nhà riêng hồi năm 2016 cùng với “cha già mẫu mực” là ông Trần Đại Vinh, anh ruột ông Trần Đại Quang – thời điểm đó còn là chủ tịch nước CSVN. Cặp vợ chồng này còn mô tả rằng nhờ “tình cảm” của ông Vinh mà họ “luôn vững tin trên bước đường đời.”
Một post của vợ chồng ông Đường “Nhuệ” hồi năm 2016 khoe có “cha đỡ đầu” là ông Trần Đại Vinh, anh ruột ông Trần Đại Quang. (Hình chụp qua màn hình)
Cũng cần nói thêm, trong số bốn anh em “Vinh – Quang – Sáng – Tỏ” của gia đình cố chủ tịch nước CSVN, ông Vinh khá “kín tiếng” trên truyền thông nhà nước, trong lúc hai người em còn lại của ông Quang, ông Trần Quốc Tỏ vẫn đang ngồi ghế bí thư Tỉnh Ủy Thái Nguyên, ông Trần Quốc Sáng đã rời ghế cục trưởng Cục Cảnh Sát Quản Lý Hành Chính về Trật Tự Xã Hội hồi Tháng Tư, 2019.
Ngoài hình thân mật với ông Vinh, các hình chụp khác tại tư gia vợ chồng ông Đường “Nhuệ” cho thấy bà Nguyễn Thị Thùy Dương, vợ ông Đường, đứng cạnh Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc và cựu Chủ Tịch Nước CSVN Trương Tấn Sang trong một số sự kiện vinh danh doanh nhân.
Trang tin điện tử Môi Trường và Cuộc Sống hiện vẫn còn lưu bài đăng hồi Tháng Ba, 2016, với hình chụp bà Dương và ông Trương Tấn Sang, cùng mô tả bà này “mỗi năm bỏ ra hàng trăm triệu đồng (hàng ngàn đô la) để thực hiện các hoạt động từ thiện” và là nữ doanh nhân “có trí tuệ sáng suốt, trái tim bồ tát.” (N.H.K) [qd]
ĐIỂM TIN BUỔI SÁNG 19/04/2020
-Mỹ tăng 1,000% xuất cảng đồ y tế sang Trung Quốc trong hai tháng đầu năm
-12 nhà dưỡng lão ở Orange County có người nhiễm COVID-19
-Hà Nội ăn tiền mua máy xét nghiệm COVID-19
-Vietnam Airlines trong lúc xin ‘giải cứu’ vẫn đòi mua 50 phi cơ
SEATTLE, Washington (NV) – Giám đốc điều hành công ty Amazon Jeff Bezos mới đây nói rằng nước Mỹ cần có thêm nhiều người được thử nghiệm COVID-19 hơn nữa trước khi có thể mở lại các hoạt động kinh tế trong thời đại dịch này.
Theo bản tin của tờ USA Today, trong thư thường niên gửi các cổ đông được công bố hôm Thứ Năm, 16 Tháng Tư, ông Bezos đưa ra nhận định này và cũng cho hay công ty Amazon đang lập ra phòng thử nghiệm riêng của mình để thử cho tất cả các nhân viên của công ty.
Ông Bezos nói rằng việc thử nghiệm thường xuyên, trên toàn cầu, và ở khắp các kỹ nghệ, sẽ giúp có sự an toàn cho người làm việc và cũng giúp cho nền kinh tế hoạt động trở lại.
“Để có được điều này, xã hội chúng ta cần có khả năng xét nghiệm lớn lao hơn nhiều so với những gì đang có lúc này. Nếu mỗi người đều được thường xuyên xét nghiệm, điều này sẽ tạo thay đổi lớn trong cuộc chiến chống virus COVID-19. Những người có kết quả dương tính sẽ được cách ly và chăm sóc, trong khi những người âm tính có thể mạnh dạn bước trở lại vào các hoạt động kinh tế,” theo ông Bezos.
Ông Bezos nói công ty Amazon dự trù sẽ khởi sự thử nghiệm một số nhỏ nhân viên, gồm những người trực tiếp liên hệ với khách hàng. Tuy nhiên, nhà tỷ phú này cũng nói rằng ông không biết chắc là Amazon có đạt được mục tiêu là thử nghiệm tất cả nhân viên trong khoảng thời gian cần thiết hay không.
Công ty Amazon thuê thêm 100,000 nhân viên hồi Tháng Ba và hiện đang tính thuê thêm 75,000 người nữa để đáp ứng nhu cầu mua sắm của khách hàng. (V.Giang) (Đ.D.)
DEARBORN, Michigan (NV) – Hãng sản xuất xe hơi Mỹ Ford trong nỗ lực giúp nước Mỹ ngăn chặn đại dịch COVID-19 đưa ra những cách để có thể sản xuất ra được nhiều đồ dùng y tế trong thời gian nhanh nhất có thể. Trong đó có cả cách tận dụng “túi hơi” xe hơi.
Tạp chí Fortune vào ngày 13 Tháng Tư cho biết ngoài các thiết bị y tế như máy trợ thở, Ford còn sản xuất khẩu trang, mặt nạ bảo hộ y tế hay áo bảo hộ y tế có thể tái sử dụng.
Tạp chí này dẫn lời bà Marcy Fisher, giám đốc thiết kế của Ford, cho biết: “Áo bảo hộ y tế có thể tái sử dụng có cùng chất liệu mà chúng tôi dùng cho các túi khí xe hơi.”
Bà nói: “Chất liệu này có đủ các phẩm chất mà chúng ta cần trong việc sản xuất đồ bảo hộ y tế đồng thời có thể giặt và sử dụng lại đến 50 lần.”
“Đây là một ‘phát hiện’ tuyệt vời vì chúng tôi có thể tận dụng những thứ mà chúng tôi biết rõ cách làm sao để sản xuất để tạo ra những chiếc áo bảo hộ y tế,” theo bà Fisher.
Thay vì sản xuất túi hơi, Ford sẽ tận dụng chất liệu này để làm bộ quần áo bảo hộ. (Hình minh họa: Getty Images)
Hãng xe hơi Mỹ thiết kế ra những chiếc áo bảo hộ y tế dưới sự tư vấn của các bệnh viện địa phương ở Detroit. Ford có kế hoạch sẽ sản xuất 1.3 triệu áo bảo hộ trước Tháng Bảy, 2020.
Bà Fisher không tiết lộ với tạp chí Fortune về số tiền mà hãng Ford có thể bỏ ra trong mùa đại dịch này để sản xuất các thiết bị y tế.
Giống như các công ty sản xuất xe hơi lớn khác của Mỹ, Ford hiện đang gặp khó khăn và phải tạm thời đóng cửa các nhà máy sản xuất xe hơi để ngăn chặn dịch bệnh lây lan.
Ngành sản xuất xe hơi là ngành mà những nhân viên làm việc trong cùng một ca thường phải đứng rất gần nhau.
Tính đến giữa Tháng Tư, 2020, Ford có tám nhân viên tử vong vì COVID-19. (C.Thành) [qd]
HỒNG KÔNG (AP) – Chính phủ Mỹ hôm Thứ Bảy, 18 Tháng Tư, lên án việc chính quyền Hồng Kông đồng loạt bắt giữ ít nhất là 14 nhân vật tranh đấu dân chủ và nhân quyền lâu năm ở nơi này, với tội danh là tham gia vào các cuộc biểu tình lớn lao chống chính quyền hồi năm ngoái.
Trong số những người bị bắt giữ hôm Thứ Bảy có nhà tranh đấu 81 tuổi và cũng từng là một nghị viên Hồng Kông, ông Martin Lee, cùng những nhân vật tranh đấu dân chủ nổi tiếng khác như Albert Ho, Lee Cheuk-yan và Au Nok-hin. Cảnh sát cũng bắt một doanh gia nổi tiếng ngành truyền thông Hồng Kông, ông Jimmy Lai, người thành lập tờ báo địa phương Apple Daily.
Cuộc bắt giữ hàng loạt người tranh đấu này, giữa khi có trận đại dịch COVID-19, được tiến hành với lý do vi phạm luật cấm tụ tập bất hợp pháp, sau các cuộc xuống đường biểu tình khổng lồ hồi năm ngoái để phản đối dự luật dẫn độ người ở Hồng Kông về lục địa để bị xét xử.
Các cuộc biểu tình đó cũng cho thấy khát vọng lớn lao muốn sống trong tự do dân chủ của người dân Hồng Kông, bất chấp đe dọa của chính quyền cộng sản ở Bắc Kinh.
Ngoại Trưởng Mỹ Mike Pompeo đưa ra bản thông cáo lên án các cuộc bắt giữ này.
“Bắc Kinh và đại diện của họ ở Hồng Kông tiếp tục có các hành động đi ngược lại những gì họ đã hứa hẹn theo bản tuyên bố chung với Anh để đảm bảo rằng Hồng Kông tiếp tục có được sự tự trị với các quyền tự do của mình.”
Bộ Trưởng Tư Pháp Mỹ William Barr cũng đưa ra bản thông cáo nói rằng các hành động đàn áp ở Hồng Kông và các can dự nội tình Mỹ cùng là hoạt động gián điệp nhắm vào kỹ nghệ Mỹ, cho thấy thêm một lần nữa là “không thể nào tin vào đảng cộng sản Trung Quốc.”
Bộ Ngoại Giao Anh cũng chỉ trích việc bắt giữ, nói rằng “Quyền được biểu tình trong ôn hòa là điều căn bản trong đời sống người dân Hồng Kông và được bảo vệ bởi cả tuyên bố chung và luật căn bản ở Hồng Kông.”
Chính quyền Bắc Kinh cáo buộc Mỹ, Anh và các quốc gia Tây Phương khác đã khuyến khích các cuộc biểu tình này và nói rằng hành động bắt giữ người tranh đấu là việc nội bộ Trung Quốc. (V.Giang) (KN)
CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Người dân tại Thới Lai vẫn sống nhờ nghề nông, trồng trọt và buôn bán. Tuy nhiên, từ lúc đại dịch COVID-19 lây lan khiến đời sống của họ bị ảnh hưởng rất nhiều.
Cho tới ngày 18 Tháng Tư, thị trấn Thới Lai ở huyện Thới Lai, thành phố Cần Thơ, vẫn thưa thớt bởi vì lệnh cách ly của chính quyền. Cả thị trấn chỉ có chợ Thới Lai còn “hoạt động” vì đây là nơi để bà con mua thực phẩm về nhà nấu ăn. Chính vì vậy, nhiều gia đình sống bằng nghề trồng rau quả, cây trái, ngoài việc bán cho các thương lái, họ còn mang những rau trái của mình ra chợ ngồi bán mỗi ngày.
Bà Phạm Thị Hằng, một người bán hàng, cho biết gia đình bà có hai công đất chuyên trồng cà dài và bí đao. Từ khi có dịch COVID-19, các thương lái không vào mua cà và bí đao của bà nữa, nên bà phải đem ra chợ bán.
“Vì dịch mà cà và bí của tôi cũng bị thiệt thòi vì mối lái không vào mua hàng của chúng tôi, nên tôi phải tự mang ra chợ để kiếm sống cho qua ngày,” bà nói.
Bà Nguyễn Kim Cương bán cà phê vào mỗi buổi sáng tại chợ Thới Lai, chia sẻ: “Trong những ngày cách ly xã hội, tôi chỉ được bán cà phê cho những ai đến mua để mang đi mà thôi, chớ không được cho ai ngồi bàn để uống cà phê. Tuy có hơi cực hơn lúc trước, nhưng đời sống thì cũng tạm đủ cho gia đình.”
Ngoài trung tâm thị trấn, phóng viên nhật báo Người Việt đã đến xã Thới Tân để tìm hiểu về đời sống của những người dân nghèo trong hoàn cảnh bị dịch COVID-19 đang lây lan.
Ông Phan Văn Đen ở ấp Thái Phước, xã Thới Tân, sống bằng nghề nuôi gà vịt để đem ra chợ Thới Lai bán hằng ngày. Ông cho biết vợ chồng ông sống bằng nghề này đã trên 15 năm.
Bà Nguyễn Kim Cương bán cà phê tại chợ Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
“Nhà tôi cách chợ Thới Lai khoảng 4 cây số. Mỗi buổi sáng, khoảng 5 giờ là tôi lo bắt vài con gà và vịt để mang ra chợ Thới Lai bán. Lúc chưa có dịch bệnh thì mỗi ngày tôi cũng bán được từ bốn đến năm con gà và vịt, tiền kiếm được cũng trên 200,000 đồng ($8.5) mỗi ngày để nuôi gia đình. Thật ra, dịch cúm đối với gia đình tôi thì không bị ảnh hưởng nhiều về phần thu nhập hằng ngày, vì mình vẫn được chăn nuôi và còn được mang ra chợ bán nữa,” ông Đen chia sẻ.
Ông Phan Văn Đen, nuôi gà vịt tại nhà ở ấp Thái Phước, xã Thới Tân, huyện Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Còn tại trại bán cá giống của ông Năm Cu, với diện tích ao nuôi cá giống trên năm công đất, ông chuyên bán cá bột (cá giống còn nhỏ) để cho những nhà chuyên sống bằng nghề nuôi cá vào mua.
Ông kể, sau khi mua cá con từ những nhà vựa, ông mang về thả xuống hồ để nuôi khoảng hai tháng. Lúc đó cá đã đủ lớn để bán lại cho những nhà chuyên sống bằng nghề nuôi cá.
Ông Năm Cu và ao cá giống tại xã Thới Tân, huyện Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
“Tôi sống bằng nghề nuôi loại cá giống này từ lâu. Hiện nay, hồ cá này có khoảng trên năm triệu con cá tra giống. Lái đến mua với giá khoảng 30,000 đồng ($1.3) một ký, và mỗi ký có khoảng từ 50 đến 60 con,” ông Năm Cu cho biết.
Một góc thị trấn Thới Lai, huyện Thới Lai, Cần Thơ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Theo ông Năm Cu, dịch COVID-19 cũng làm thất thoát thu hoạch hằng ngày của ông rất nhiều. Ông nói thêm: “Lý do là những nơi bán cá to bị ứng động, không tiêu thụ được nên việc họ mua thêm cá giống để nuôi cũng bị trì trệ. Vì thế, số tiền thu nhập bị chậm lại mỗi tháng gần 20 triệu đồng ($856).” (Lâm Hoài Thạch) [qd]
Huyện Thới Lai rộng 25,566.3 hécta, cách thành phố Cần Thơ khoảng 30 km, có diện tích tương đối lớn trong số chín huyện của thành phố Cần Thơ, dân số gồm có khoảng 28,000 nhà với 130,000 cư dân.
Trên 20 năm qua, thị trấn Thới Lai được thành lập với nhiều tiềm năng để có thể phát triển kinh tế, xã hội. Tuy nhiên, việc khai thác để phát triển kinh tế vẫn còn chưa đáp ứng theo yêu cầu.
NEW YORK CITY, New York (NV) – Tập luyện thể dục thể thao là thói quen cực kỳ tốt để duy trì một lối sống lành mạnh và hạnh phúc.
Tuy nhiên, tập như thế nào, tập trong bao lâu là đủ và là đúng chuẩn luôn là thắc mắc của rất nhiều người.
Cân bằng bài tập cho từng vùng cơ thể
Bền bỉ và kiên trì trong quá trình tập luyện phụ thuộc rất nhiều yếu tố. Theo huấn luyện viên Jacqueline Kasen của trung tâm thể hình Anatomy, việc tập luyện có hiệu quả hay không phụ thuộc vào mục tiêu cá nhân của người tập. Và lịch tập nên được lên tỉ mỉ phù hợp với mục tiêu của bạn và quan trọng nhất là phải thật phù hợp với cơ địa từng người.
Ngoài ra, bao lâu tập luyện cũng phụ thuộc vào bài tập. Chẳng hạn, nếu mục tiêu của bạn là muốn lên cơ thì bạn nên chia ra những bài tập cho những ngày khác nhau. Ví dụ, bạn tập vùng ở tay và vai vào ngày Thứ Hai, chân vào ngày Thứ Ba, và có thể thay phiên các bài tập liên tục trong một tuần. Việc này giúp cho các cơ có thời gian nghỉ ngơi và hồi phục.
Tuy nhiên, đối với những ai thích chạy bộ, đạp xe hay thích tập cardio thì không cần phải tách ra hai, ba ngày mới tập như tập lên cơ mà có thể thực hiện. Điều này sẽ giúp hệ thống tim mạch không cần thời gian để hồi phục kéo dài như cơ bắp.
Đâu là dấu hiệu cho thấy tập thể dục quá mức?
Tập luyện quá mức cũng giống như việc tập luyện quá ít. Việc phục hồi sau thời gian tập đóng vai trò cực kỳ quan trọng vì cơ thể bạn cần có thời gian sửa chữa các mô bị phá vỡ và khôi phục lại lượng glucose. Khi cơ thể có thời gian nghỉ ngơi, nó sẽ đạt năng suất cao nhất. Thời gian nghỉ ngơi chính là thời gian bạn đạt kết quả khi tập luyện.
Vì vậy, nếu cảm thấy thể chất mệt mỏi, hãy dành thời gian nghỉ ngơi. Nếu bạn không thật sự chắc chắn liệu cơ thể có cần nghỉ ngơi hay nên vận động hay không, bạn có thể để ý đến cơ và khớp của mình. Nếu tập quá sức, bạn sẽ cảm thấy bị đau ở khớp và cơ bắp và bị khó ngủ.
Bên cạnh đó, tập luyện quá sức sẽ khiến cơ thể đau nhức ở khớp xương và dễ dẫn tới bị chấn thương. Nhưng nếu bạn thuộc típ người năng động và vẫn muốn hoạt động trong ngày nghỉ ngơi, bạn có thể chọn các môn nhẹ nhàng như yoga, thực hiện các bài tập căng cơ đơn giản và đi bộ chậm. (K.D) [qd]
Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông sinh ngày 1 Tháng Ba, 1932, ông nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm như “Áo Lụa Hà Đông,” “Paris Có Gì Lạ Không Em,” “Tuổi Mười Ba,” “Tháng Sáu Trời Mưa”…
Tổ tiên Nguyên Sa gốc ở Thuận Hóa (Huế), ông cố ông là Thượng Thư Trần Trạm, giữ chức Hiệp Tá Đại Học Sĩ trong triều đình thời Tự Đức, đến đời ông nội mới ra Hà Nội.
Sau khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ, gia đình ông tản cư đi Hà Đông. Tại đây, ông bị Việt Minh bắt giam khi mới 15 tuổi. Hồi cư về Hà Nội, gia đình cho ông qua Pháp du học vào năm 1949. Năm 1953, ông đậu tú tài ở Pháp, lên Paris ghi danh học triết tại Đại Học Sorbonne. Nhiều bài thơ nổi tiếng của ông được sáng tác trong thời gian này.
Năm 1955, ông lập gia đình với bà Trịnh Thúy Nga ở Paris. Đầu năm 1956, hai ông bà về nước. Năm 1975, ông di tản đi Pháp. Ba năm sau, ông và gia đình qua Hoa Kỳ và ở California từ đó cho tới ngày qua đời. Ông mất ngày 18 Tháng Tư, 1998.
Về phương pháp làm thơ, Nguyên Sa có thuyết cho rằng vần thơ nếu luôn luôn thật sát thì sẽ nhàm chán. Vần không sát hẳn, thậm chí lạc vận, nếu sử dụng đúng cách, đúng chỗ, vẫn ra một bài thơ hay.
Ông nói nhiều về thuyết này trong Nguyên Sa – Hồi ký: “Vần thơ có vần chỉnh, vần thông, vần cưỡng áp và lạc vận. Vần chỉnh không cần sự hỗ trợ, không cần sự phối âm, nhưng sự sử dụng những nền âm thanh khác biệt có khả năng làm cho vần thông trở thành vần chỉnh, vần cưỡng và ngay cả vần lạc cũng được nắm tay giữ được trong khoảng không gian giữa trời, giữa đất mênh mông.”
Thơ Nguyên Sa có một số bài được biết đến nhiều hơn qua những bài hát do nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên phổ nhạc: “Áo Lụa Hà Đông,” “Paris Có Gì Lạ Không Em,” “Tuổi Mười Ba,” “Tháng Sáu Trời Mưa”…
Tác phẩm:
Thơ
-Thơ Nguyên Sa Tập 1
-Thơ Nguyên Sa Tập 2
-Thơ Nguyên Sa Tập 3
-Thơ Nguyên Sa Tập 4
-Thơ Nguyên Sa Toàn Tập
Truyện dài:
-Giấc Mơ 1
-Giấc Mơ 2
-Giấc Mơ 3
-Vài Ngày Làm Việc Ở Chung Sự Vụ
Truyện ngắn:
-Gõ Đầu Trẻ
-Mây Bay Đi
Biên khảo triết học và văn học
-Descartes Nhìn Từ Phương Đông
-Một Mình Một Ngựa
-Một Bông Hồng Cho Văn Nghệ
Bút ký
-Đông Du Ký
Hồi ký
-Nguyên Sa – Hồi Ký
-Cuộc Hành Trình Tên Là Lục Bát
Sách giáo khoa
-Luận Lý Học
-Tâm Lý Học
Tranh Đinh Trường Chinh.
Tôi sẽ sang thăm em
Tôi sẽ sang thăm em Để nhớ những mớ tóc màu củi chưa đun Mầu gỗ chưa ai ghép làm thuyền Lùa vào nhau nhóm lửa
Tôi sẽ sang thăm em Để những ánh mắt màu sao sáng tỏ Hay đôi mắt màu thóc đang say Màu vàng khô pha lẫn sắc nâu gầy Đừng nhớ những ngày còn là lúa Để lệ trắng như gạo mềm rơi trên tay
Tôi sẽ sang thăm em Để tình yêu đừng chua cay Để tình yêu là sóng Một giòng sông gặp gỡ giòng sông
Tôi sẽ sang thăm em Dù có một nhịp cầu mới mở Nhưng chỉ để hành quân Tôi sẽ sang thăm em – Ngay hôm nay – Chờ ngày mai có thể Chúng mình sẽ xa nhau Chúng mình sẽ thù nhau Chúng mình sẽ nhìn nhau bằng đôi mắt người đàn bà có tuổi
Và giòng sông có thể dài thêm nửa với Bờ sông không đuổi kịp giòng sông Nhịp cầu đổ gãy Và chúng mình Với bốn bàn tay chết đuối Trên bờ sông Như người đàn bà suốt đời thai nghén Phải không em?
(Nguồn: Thơ Nguyên Sa, Tổ hợp Gió xuất bản, 1971)
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
Nam California là một địa điểm du lịch nổi tiếng của thế giới, với nhiều bãi biển đẹp và nhiều địa danh không thể bỏ qua. Tuy vậy, hầu hết những nơi thu hút du khách đều phải đóng cửa vì quy định của tiểu bang, không cho tụ tập đông người do dịch COVID-19 đang hoành hành. Điều này làm cho một nơi thường ngày sôi động trở nên vắng lặng lạ thường.
Đường vào phi trường LAX không có xe nào chạy vào. (Hình: Valerie Macon/AFP via Getty Images)Phi trường LAX không có ai bên trong. (Hình: Valerie Macon/AFP via Getty Images)Bên ngoài phi trường LAX cũng không có ai. (Hình: Valerie Macon/AFP via Getty Images)Một rạp phim ở Burbank đóng cửa. (Hình: Amy Sussman/Getty Images)Người dân vừa đi ngắm hoa poppy Antelope Valley vừa đeo khẩu trang. (Hình: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)Nhà ga Union Station ở Los Angeles chiếu đèn màu xanh để vinh danh nhân viên y tế khắp Hoa Kỳ. (Hình: Kevin Winter/Getty Images)Bãi biển Santa Monica không có ai đến. (Hình: Robyn Beck/AFP via Getty Images)Đường sá Los Angeles vắng vẻ lạ thường. (Hình: Mario Tama/Getty Images)
SANTA ANA, California (NV) – Quân và dân Miền Nam Tự Do đã mất hết tinh thần chiến đấu trước cuộc tổng tấn công của các lực lượng Cộng Sản Bắc Việt, Quân Đoàn 1 QLVNCH, vùng đất được cho là sẽ bị bỏ lại cho Cộng Sản trong kế hoạch “co cụm” lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa, đã mau lẹ rơi vào tình trạng hầu như “không đánh mà tan” chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần lễ.
Nếu cuộc lấn chiếm Phước Long đã khích lệ tham vọng đánh chiếm miền Nam Việt Nam của các lực lượng Cộng Sản tấn công, vì Hoa Kỳ (dưới chính quyền Gerald Ford) đã không chịu trả đũa Cộng Sản Bắc Việt như cựu Tổng Thống Richard Nixon đã hứa, thì cuộc di tản hỗn độn và bi thảm của Quân Đoàn 2 QLVNCH (về hướng Nha Trang và Sài Gòn) đã làm cho quân và dân Miền Nam Tự Do mất hết tinh thần chiến đấu.
Biến cố này xác nhận việc Hoa Kỳ đã dứt khoát cắt hết viện trợ và bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, dẫn đến mối lo sợ tột cùng rằng việc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã quyết định chỉ giữ lại Vùng III và Vùng IV và bỏ Vùng I và Vùng II lại cho Cộng Sản là sự thật 100 phần trăm chứ không còn là lời đồn đoán mơ hồ nữa.
Tâm trạng hoang mang của quân và dân miền Nam Việt Nam sau Hiệp Định Paris 1973
Khi Quân Đoàn 2 và Quân Khu 2 khởi sự bị các lực lượng Cộng Sản Bắc Việt tấn công dữ dội để rồi thất thủ vào Tháng Ba, 1975, nỗi lo âu rằng Hoa Kỳ đành đoạn bỏ rơi miền Nam Việt Nam lại cho Cộng Sản muốn làm gì thì làm đã trở thành một sự thật cay đắng, nhất là sau khi Hoa Kỳ đã đạt được Hiệp Định Paris 1973 với Cộng Sản Quốc Tế để có thể rút toàn bộ quân đội của họ ra khỏi Việt Nam “trong danh dự,” và sau khi những tù binh Mỹ cuối cùng đã được hồi hương.
Đó chính là hậu quả trông thấy của việc Quốc Hội Mỹ, kẻ nắm hầu bao trong mọi cuộc tiêu pha của chính phủ và quân đội Hoa Kỳ, đã dứt khoát không chi thêm một đô la nào nữa cho cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Từ $1 tỷ rưỡi trong những năm trước đó, viện trợ kinh tế và quân sự cho Việt Nam Cộng Hòa sau năm 1973 đã bị cắt giảm gắt gao, cụ thể là đến tài khóa 1974-1975 thì chỉ còn lại $750 triệu, tức là, trên thực tế, chỉ còn có $350 triệu dùng được sau khi khoản viện trợ đó đã bị trừ đi chi phí $300 triệu dành cho phái bộ quân sự Mỹ (DAO, Defense Attaché Office, Saigon) còn lưu lại miền Nam Việt Nam cho đến cuối Tháng Tư, 1975.
Bản đồ Vùng I Chiến Thuật. (Hình: wikimedia.org)
Viễn tượng Việt Nam Cộng Hòa sắp bị bỏ rơi nửa chừng, cho dù Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã trở nên ngày càng hùng mạnh và có thừa khả năng một mình chiến thắng quân Cộng Sản Bắc Việt xâm lược nếu được võ trang và tiếp tế đầy đủ như thời gian trước Hiệp Định Paris 1973, đã làm cho tinh thần của quân và dân Miền Nam Việt Nam mau lẹ suy sụp.
Ngón đòn cắt giảm viện trợ Mỹ để gây áp lực buộc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa phải nhường đất cho Cộng Sản hoặc gia nhập vào một chính phủ liên hiệp với phe Cộng Sản, trên thực tế, đã gây thiệt hại nặng nề cho nỗ lực chiến đấu chống lại cuộc xâm lược miền Nam Việt Nam của Cộng Sản Bắc Việt.
Về mặt kinh tế, những đợt cắt giảm viện trợ tài chánh liên tiếp trong những năm 1973-1975 đã làm cho đồng bạc Việt Nam Cộng Hòa bị phá giá trầm trọng, và mức sống của những người có đồng lương cố định, như giới quân nhân và công chức, tại miền Nam Việt Nam bị sa sút thê thảm.
Về mặt quân sự, việc cắt giảm mức tiếp đạn được và quân trang, quân dụng cho miền Nam Việt Nam trong khi chiến cuộc đang gia tăng cường độ đã đặt các đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vào thế hết sức bất lợi. Bởi vì các tiền đồn hẻo lánh không được trọng pháo và phi cơ yểm trợ, cho dù đó là một trận đánh lớn của địch cỡ cuộc tấn công vào Tiểu Khu Phước Long hồi cuối năm 1974 hoặc là một trận đánh nhỏ vào xã Khánh An ở Thới Bình thuộc tỉnh An Xuyên (Cà Mau) hồi đầu năm 1975.
Quân Đoàn 1 tan rã
Ngày 14 Tháng Ba, 1975, trong một cuộc họp tại Dinh Độc Lập, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho biết Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH quyết định rút bớt Lữ Đoàn 1 và Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù từ Quân Đoàn 1 về để bảo vệ thủ đô Sài Gòn, đồng thời ra lệnh cho Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Đoàn 1 và Quân Khu 1, rút quân từ các nơi khác về phòng thủ vùng duyên hải từ Huế và Đà Nẵng cho tới Chu Lai trong kế hoạch “co cụm” lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa về hướng Quân Khu 3 và Quân Khu 4.
Ngày 19 Tháng Ba, tức là chỉ ba ngày sau khi các lực lượng Quân Đoàn 2 khởi sự cuộc di tản cồng kềnh và đẫm máu – vì quân và dân lẫn lộn – khỏi Cao Nguyên trên liên tỉnh lộ 7B, các lực lượng Quân Khu 1, trong đó có Thủy Quân Lục Chiến, khởi sự rút khỏi Quảng Trị, về lập phòng tuyến ở Mỹ Chánh ở phía Bắc Huế.
Tuy nhiên, đến tối ngày 20 Tháng Ba, Tổng Thống Thiệu lại ra lệnh rút nốt Lữ Đoàn 2 Dù về Sài Gòn. Thế là Quân Khu 1 chỉ còn có Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến tăng phái cho Quân Đoàn mà thôi, lúc đó gồm có các Sư Đoàn 1, 2 và 3. Tướng Trưởng đâm ra bối rối trước sự thể quân Cộng Sản Bắc Việt ngày càng gây áp lực nặng nề, với thêm bốn sư đoàn sẵn sàng vượt sông Bến Hải và kết hợp với các đơn vị của Cộng Quân đã có sẵn tại vùng Hỏa Tuyến nhằm tiến chiếm toàn bộ Quân Khu 1.
Ngày 21 Tháng Ba, Cộng Quân đã cắt đứt Quốc Lộ 1 ở Truồi (giữa Huế và Đà Nẵng) và đóng chốt ở đèo Phú Gia. Như thế, đoạn đường bộ giữa Huế và Đà Nẵng đã bị Cộng Quân khống chế. Ngày 25 Tháng Ba, Tướng Trưởng quyết định cho các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến rút ra cửa Thuận An trong khi Sư Đoàn 1 Bộ Binh, Biệt Động Quân và Địa Phương Quân được lệnh xuống cửa Tư Hiền đề các tàu của Hài Quân VNCH đến đón.
Trong tình thế hỗn độn khi quân và dân Vùng I chen chúc nhau chạy loạn giữa những đợt pháo kích truy đuổi của Cộng Quân, cả hai đoàn quân rút lui nói trên đã tan rã tại hai cửa biển này, và khi về tới Đà Nẵng thì chỉ còn lại một phần ba quân số. Cuộc rút lui của Sư Đoàn 2 Bộ Binh tương đối thành công hơn chút đỉnh vì họ chỉ phải di chuyển từ Chu Lai ra bờ biển để được tàu Hải Quân chở ra Cú Lao Ré ở gần đó, vì thế hơn phân nứa sư đoàn này đã về tới Bình Tuy.
Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, vị tướng nổi tiếng trong sạch, từng chiến thắng lẫy lừng trận Quảng Trị 1972. Đức thanh liêm, trong sạch của Trung Tướng Ngô Quang Trưởng được người dân miền Nam ca ngợi bằng câu vè dân gian: Nhất Thắng, nhì Chinh, tam Thanh, tứ Trưởng (tức các vị Trung Tướng Nguyễn Đức Thắng, Thiếu Tướng Phan Trọng Chinh, Thiếu Tướng Nguyễn Viết Thanh và Trung Tướng Ngô Quang Trưởng). (Hình: vi.wikipedia.org)
Ngày 27 Tháng Ba, 1975, tình hình Đà Nẵng vô cùng nghiêm trọng, quân Cộng Sản Bắc Việt dùng đủ loại trọng pháo và súng cối pháo kích liên tục vào Bộ Chỉ Huy Quân Đoàn 1 và nhiều nơi trong thành phố Đà Nẵng, tạo bất ổn và gây nhiều thương vong cho các lực lượng đồn trú, đồng thời làm cho tinh thần của dân chúng thêm hoảng loạn. Hơn nữa, dân chúng từ Quảng Trị, Huế, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi… đổ về đây quá đông từ nhiều ngày trước khiến chính quyền và các lực lượng an ninh không thể nào kiểm soát được tình hình tại chỗ. Trung Tướng Ngô Quang Trưởng đành ra lệnh rút bỏ Đà Nẵng.
Ngày 28 Tháng Ba, tàu Hải Quân đến Đà Nẵng đón binh sĩ và dân chúng di tản đưa vào Nha Trang, Cam Ranh, và Vũng Tàu, với ưu tiên dành cho các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến từng hứng chịu những tổn thất nặng nề trong cuộc rút lui hỗn độn dẫn đến sự tan rã của Quân Đoàn 1 và Vùng I Chiến Thuật.
Ngày 29 Tháng Ba, các lực lượng Cộng Sản Bắc Việt tiến vào chiếm đóng đô thị lớn hàng thứ hai tại miền Nam Việt Nam, thành phố từng giữ một vị trí chiến lược độc đáo kể từ khi người Pháp khởi sự cuộc chiến tranh chinh phục Việt Nam hồi năm 1858. Rồi hơn một thế kỷ sau đó, hồi năm 1965, các lực lượng Mỹ bắt đầu đổ bộ vào miền Nam Việt Nam để cứu vãn tình hình quân sự nguy ngập tại đây, và bây giờ khi Cộng Sản Bắc Việt bỗng chốc trở thành chủ nhân nơi này trên đường tiến quân về Nam để đánh chiếm Sài Gòn.
Tàn cơn binh lửa
Trước khi thực hiện kế hoạch bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, một đồng minh quan trọng tại Đông Nam Á, không những chỉ trong những thập niên cuối của thế kỷ 20 mà còn kéo dài cho tới những thập niên đầu của thế kỷ 21 nữa, Quốc Hội và chính phủ Hoa Kỳ, được sự hỗ trợ tích cực của nền báo chí thiên tả cố hữu trong nước, đã tìm cách đổ hết mọi tội lỗi lên đầu chính phủ và quân đội Việt Nam Cộng Hòa để ru ngủ lương tâm mà phủi tay trước cuộc diện tồi tệ. Nào là chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tham nhũng, nào là quân đội Việt Nam Cộng Hòa thiếu khả năng, nào là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu độc tài và phe đảng, vân vân.
Từ cuối năm 1972 tới đầu năm 1975, nhiều phái đoàn của Quốc Hội Mỹ đã được cử đến miền Nam Việt Nam để hạch sách và điều tra về tình trạng tham nhũng trong chính quyền và quân đội, về cách đối xử với các tù nhân tại các nhà lao không đúng với Công Ước Geneva về tù binh chiến tranh, về hành vi kiểm duyệt và bóp nghẹt báo chí trong nước, về tin đồn chính quyền và quân đội miền Nam Việt Nam bán thuốc Tây và đạn dược cho Cộng Sản… Tất cả chỉ với mục đích tìm cho ra ít nhất một cái cớ nào đó để có thể bỏ rơi không thương tiếc Việt Nam Cộng Hòa, một đồng minh thân thiết và quan trọng mà chỉ ba thập niên sau họ lại bắt đầu cảm thấy sự sinh tồn của người bạn đó là thiết yếu cho nền an ninh của thế giới tại vùng Ấn Độ và Thái Bình Dương trước hiểm họa bành trướng hầu như không có gì cản nổi của Cộng Sản Trung Hoa.
Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Đoàn 1 và Quân Khu 1, gắn huy chương tưởng thưởng quân nhân Hoa Kỳ sau trận chiến, vào ngày 12 Tháng Tám, 1972, tại Đà Nẵng. (Hình: Bettmann/Getty Images)
Mặc dù hầu hết quân và dân tại miền Trung Việt Nam – và sau đó là toàn thể dân chúng miền Nam Việt Nam – đều phải hứng chịu những hậu quả tàn khốc do sự tan rã bất ngờ của Quân Đoàn 1 QLVNCH nơi địa đầu giới tuyến, tưởng cũng nên ghi nhận rằng, giữa những tang thương, bi hận đó của cuộc chiến, Tướng Ngô Quang Trưởng và Lữ Đoàn 147 Thủy Quân Lục Chiến, éo le thay, lại nằm trong số các nạn nhân đáng thương của cuộc lui binh hết sức đáng tiếc đó.
Tướng Trưởng, một vị tướng lãnh tài ba và trong sạch của QLVNCH với biết bao chiến công lừng lẫy, bỗng dưng trở thành một bại tướng trong tình thế hỗn loạn và mờ mịt của cuộc rút quân mà ngay từ những giờ phút đầu tiên đã vượt khỏi tầm kiểm soát của ông.
Đại Tướng Mỹ Norman Schwarzkopf, trước kia là cố vấn cho Đại Tá Ngô Quang Trưởng và sau này trở thành tư lệnh cuộc Hành Quân Bão Sa Mạc (Desert Storm) ở Iraq hồi năm 1991, nhận định rằng Tướng Trưởng là “vị tư lệnh tác chiến sáng chói nhất mà ông từng được biết tới” (Truong was “the most brilliant tactical commander I’d ever known”).
Còn Lữ Đoàn 147 của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến “bách chiến, bách thắng” thì hầu như bị bỏ quên (vì không có ai đến đón họ xuống tàu di tản như đã định trong kế hoạch hành quân) tại bãi biển Thuận An, khiến lữ đoàn này phải một mình chiến đấu giữa vòng vây của các lực lượng Cộng Sản Bắc Việt. Để rồi lữ đoàn này đành phải cay đắng hứng chịu số thương vong cao nhất, với hàng trăm chiến binh tử trận trong giao tranh và dưới mưa pháo của địch cùng với hàng nghìn chiến binh khác bị địch bắt sống sau khi họ đã chiến đấu cho đến viên đạn cuối cùng mà không được tiếp tế, đừng nói chi tới tiếp viện. (Vann Phan) [qd]
NEW YORK CITY, New York (NV) – Giải vô địch bóng tròn nhà nghề Hoa Kỳ – Major League Soccer (MLS) – tiếp tục hoãn những trận đấu đến hết ngày 8 Tháng Sáu vì sự lan rộng của đại dịch COVID-19 tại Hoa Kỳ và Canada, theo những nguồn tin từ league này cho biết.
Trước đây, league đã tạm ngưng kể từ ngày 12 Tháng Ba, sau khi diễn ra hai lượt đấu đầu tiên, và nhằm tái tục lại vào ngày 10 Tháng Năm.
Theo ESPN, ông Don Garber, ủy viên điều hành MLS, cho biết trong ngày Thứ Hai, 13 Tháng Ba, rằng league nhắm đến việc “thi đấu càng nhiều trận có thể được” đồng thời nói thêm, ông và chủ nhân hay đại diện các đội bóng đang tìm kiếm những hình thức thi đấu mới để hoàn tất mùa giải.
Trong cuộc nói chuyện với bình luận viên Taylor Twellman của đài ESPN, ông Garber cho biết: “Từ những hình thức thi đấu giải và những sân trung lập, để có thể thi đấu hết mùa giải thường xuyên, nhưng phải làm mọi việc để cho càng có nhiều trận đấu càng tốt.”
Và khi nào giải đấu được diễn ra trở lại, gần như toàn bộ các trận sẽ diễn ra trên những sân không khán giả mà ông gọi là các trận đấu “MLS Studio.”
Trước đây MLS có lệnh cấm cho các cầu thủ tập luyện cho đến ngày 24 Tháng Tư và theo ông Garber lệnh này sẽ nới thêm ít nhất hai tuần nữa.
Việc kéo dài thời gian tạm hoãn này sẽ đưa giải MLS có thể diễn ra trong mùa Đông theo như ông Garber cho biết: “Chúng tôi có thể thi đấu trong mùa Đông. Điều đó thậm chí khó tưởng tượng bởi vì chúng tôi từng có trận chung kết giải MLS Cup diễn ra ở Toronto vào giữa Tháng Mười Hai, 2017, trong điều kiện nhiệt độ 0 độ C. Nhưng chúng tôi sẽ phải đẩy mùa bóng năm nay càng xa càng tốt để chúng tôi có thể trao cúp vô địch trong năm 2020.”
Ông Don Garber (trái), ủy viên MLS. (Hình: Paras Griffin/Getty Images for Target)
Theo ông Garber, MLS luôn theo dõi những league ở Châu Âu như Premier League của Anh và Bundesliga ở Đức về những vấn đề liên quan nhưng làm thế nào các league này thực hiện kiểm tra và huấn luyện các cầu thủ.
Ngoài ra, liên quan đến vấn đề lương bổng trong tình hình hiện nay, ông Garber cũng nói “không có công thức nào” được thảo luận để giảm lương các cầu thủ, nhưng nhiều người tiên đoán rằng rồi trong những ngày tới những thảo luận giảm lương cũng diễn ra.
Giám đốc điều hành MLS Players Association, Bob Foose, nói với ESPN trong tuần rồi là league chưa bàn đến việc cắt bớt lương cầu thủ, và thêm rằng các đội MLS được trang bị tốt hơn các đội khác trên thế giới để đối phó với những ảnh hưởng của đại dịch.
Hiện thời đội Real Salt Lake cắt giảm lương của một số nhân viên và cho nghỉ phép những người khác. Garber nói ông mong đợi những đội khác có những quyết định về lương bổng đối với những nhân viên không phải là cầu thủ.
Trong tuần vừa qua, MLS tuyên bố cắt giảm lương 25% đối với những giới chức điều hành hàng đầu bao gồm ông Garber, đồng thời cũng giảm lương chi trả cho các nhân viên khác nữa. (TTC) [qd]
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hãng hàng không Vietnam Airlines nhất quyết đòi mua thêm 50 phi cơ trị giá đến $3.7 tỷ trong lúc yêu cầu chính phủ CSVN “giải cứu” do bị thiệt hại nặng nề vì dịch bệnh COVID-19.
Trang Nhịp Sống Kinh Tế dẫn lời giải thích của ông Dương Trí Thành, tổng giám đốc Vietnam Airlines, nói: “Dù giai đoạn này rất khó khăn nhưng việc đầu tư 50 phi cơ sẽ là một cơ hội vì phần lớn các hãng hàng không trên thế giới đang hủy đơn hàng. Cách đây hai tháng, đặt hàng phi cơ phải mất ba, bốn năm mới có, nhưng bây giờ có thể sớm hơn. Việc mua thêm 50 chiếc phi cơ có thể giúp Vietnam Airlines đón đầu xu thế phục hồi hậu dịch COVID-19.”
Ông Thành nói thêm rằng “đến thời điểm này thì không đặt vấn đề lỗ lãi nữa, quan trọng nhất là giải pháp phục hồi thế nào.”
Dự án đầu tư 50 phi cơ cần được Bộ Giao Thông Vận Tải CSVN đề nghị chính phủ “xem xét, chấp thuận chủ trương.” Đây là những phi cơ thân hẹp Airbus A320, A321 hoặc Boeing 737 MAX nhằm thay thế phi cơ cũ trên 10 tuổi và tăng nhu cầu phát triển lên 135 chiếc vào năm 2025.
Đáng lưu ý, chỉ vài ngày trước, theo báo VNExpress, Vietnam Airlines đã gửi công văn cầu cứu chính phủ CSVN cấp khoản vay thuộc gói tín dụng dành cho doanh nghiệp bị ảnh hưởng của dịch bệnh COVID-19, giảm thuế và các khoản phải nộp ngân sách, trợ giúp thương thảo với các bên cho vay, chủ nợ, các tổ chức khác nhằm gia hạn khoản vay và giãn nghĩa vụ thanh toán.
Cụ thể, hãng này cần chính phủ CSVN trợ giúp 12,000 tỷ đồng ($514.5 triệu) và bắt đầu giải ngân ngay trong Tháng Tư để “bảo đảm khả năng thanh toán năm 2020.”
Ông Dương Trí Thành, tổng giám đốc Vietnam Airlines. (Hình: Tổ Quốc)
Trong lúc khó khăn, để xoay tiền, Vietnam Airlines đã ký các hợp đồng bán năm chiếc phi cơ A321 với tổng giá trị thanh lý hơn $37 triệu. Giao dịch này dự trù hoàn tất trước Tháng Sáu.
Những hành động bất nhất đó của Vietnam Airlines gây tranh cãi. Ông Lê Hồng Hiệp, nhà nghiên cứu chính trị Việt Nam tại Singapore, bình luận trên trang cá nhân: “Tình hình ngành hàng không bây giờ thật bi thảm. Kể cả khi hết dịch, chưa biết khi nào, cũng không biết mất bao lâu nữa thì nhu cầu đi lại mới phục hồi được như cũ. Thế mà Vietnam Airlines vẫn đòi ‘đẩy nhanh’ việc đặt thêm 50 phi cơ, trong khi nhiều hãng phải hủy đơn hàng để giảm rủi ro. Cái này gọi là liều ăn nhiều hay điếc không sợ súng? Hay có lý do gì khác?”
Theo bản báo cáo tài chính hợp nhất sau kiểm toán năm 2019 của Tổng Công Ty Hàng Không Việt Nam, nếu dịch COVID-19 còn kéo dài đến quý 4, 2020, tổng doanh thu của hãng này dự trù giảm hơn 72,400 tỷ đồng ($3.1 tỷ) so với kế hoạch năm nay, cùng khoản lỗ gần 20,000 tỷ đồng ($857.6 triệu).
Trang web Chính Phủ CSVN cho hay Vietnam Airlines là doanh nghiệp nhà nước trực thuộc Cục Hàng Không Dân Dụng Việt Nam. (N.H.K) [qd]
SEATTLE, Washington (NV) – Trung Tâm Lão Hóa Người Á Châu Thái Bình Dương (NAPCA) công bố hợp tác với Lyft và tổ chức thiện nguyện Shaper Hands, để cung cấp dịch vụ thiện nguyện miễn phí hỗ trợ những người lớn tuổi gốc Việt và những người có nguy cơ lây nhiễm cao ở Seattle và Los Angeles trong đại dịch COVID-19.
Theo thông cáo của NAPCA, sự hợp tác này nhằm giúp người Mỹ gốc Á Châu Thái Bình Dương (AAPI) và những người cao tuổi bị cô lập, cùng những người bị suy giảm miễn dịch, bằng cách giải quyết các khó khăn về ngôn ngữ và công nghệ thông qua đường dây trợ giúp đa ngôn ngữ NAPCA. Bất cứ ai có thể truy cập vào Internet đều có thể trực tiếp sử dụng trang web của Shaper Hands để đặt hàng.
Người lớn tuổi cần hỗ trợ về đơn hàng có thể gọi cho đường dây trợ giúp của NAPCA. Tổ chức này sẽ xác định những nhu cầu của họ đối với Shaper Hands. Trong khi đó, Lyft sẽ cung cấp mã số đi xe miễn phí cho các thiện nguyện viên của Shaper Hands để giúp họ giao hàng tạp hóa và các mặt hàng thiết yếu khác cho những người có nhu cầu.
Các thiện nguyện viên của NAPCA. (Hình: NAPCA cung cấp)
Ông Joon Bang, CEO của NAPCA cho biết: “Đại dịch này đang dạy chúng ta cần phải nhìn nhận lại cách chúng ta phục vụ người Mỹ lớn tuổi. Hơn ba tuần trước, chúng tôi đã ra mắt tám đường dây trợ giúp và trang web đa ngôn ngữ của chúng tôi để hỗ trợ người già và người chăm sóc có rào cản trong việc tiếp cận ngôn ngữ và công nghệ. Hôm nay, chúng tôi thông báo mở rộng các dịch vụ để cung cấp năm ngôn ngữ trợ giúp qua điện thoại (tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Quảng, tiếng Hoa Phổ Thông và tiếng Việt) để hỗ trợ người cao tuổi cần hỗ trợ vì bị cô lập và hạn chế truy cập Internet. Sự hợp tác của chúng tôi với Lyft và Shaper Hands là đa quốc gia, đa sắc tộc, và một sáng kiến đa ngành mà chúng tôi hy vọng sẽ có giá trị đối với những người chúng tôi phục vụ. Quan hệ đối tác của chúng tôi với Lyft và Shaper Hands sẽ bảo đảm quyền truy cập đáng tin cậy vào các nhu yếu phẩm cho các cá nhân có nguy cơ.”
Đường dây trợ giúp NAPCA hiện đã hỗ trợ trực tiếp bằng năm ngôn ngữ khác nhau: tiếng Anh, tiếng Quảng, tiếng Hoa Phổ Thông, tiếng Hàn và tiếng Việt cho cư dân của Los Angeles và Seattle. Các cá nhân không thể rời khỏi nhà tiếp cận các nhu yếu phẩm hiện có thể gọi từ Thứ Hai đến Thứ Sáu, từ 8 giờ 30 phút sáng đến 1 giờ trưa, để yêu cầu hỗ trợ đặt hàng với Shaper Hands.
“Shaper Hands là một dịch vụ do thiện nguyện viên cung cấp, giao hàng miễn phí, an toàn cho người già và suy giảm miễn dịch tại Atlanta, Los Angeles, Orange County, thành phố New York, Portland, Seattle, Sacramento và San Francisco. Chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ NAPCA trong thời gian này và rất vui mừng khi bắt đầu giúp đỡ cư dân Los Angeles và King County,” ông Muhammed Fazeel, thiện nguyện viên và đại diện của Shaper Hands, cho biết.
Shaper Hands đang hợp tác với NAPCA và Lyft ở Los Angeles và Seattle để huy động một nhóm thiện nguyện viên mang hàng tạp hóa và đồ tiếp tế cho các thành viên đặc biệt dễ bị tổn thương của cộng đồng AAPI. Tuy Shaper Hands tập trung chủ yếu vào người già và suy giảm miễn dịch, nhưng họ sẵn sàng giúp đỡ bất cứ ai có nhu cầu.
“Đây là một thời gian chưa từng có và chúng tôi nhận ra rằng nhiều người thiếu khả năng di chuyển và tiếp cận các mặt hàng quan trọng như cửa hàng tạp hóa.” Lisa Boyd, giám đốc tác động xã hội của Lyft, cho biết. “Chúng tôi tự hào hợp tác với NAPCA và Shaper Hands để tạo điều kiện vận chuyển hàng hóa cho những người cần chúng, đồng thời cung cấp thêm cơ hội thu nhập cho những người lái xe với Lyft.”
Lyft hợp tác với NAPCA để giao hàng. (Hình: NAPCA cung cấp)
Lyft đang quyên góp tín dụng với hàng chục ngàn chuyến đi cho những người có nhu cầu vận chuyển thiết yếu trong đại dịch COVID-19 – bao gồm gia đình và trẻ em, người cao tuổi có thu nhập thấp và người chăm sóc.
Để phân phối những chuyến đi này, Lyft đang kích hoạt LyftUp, công ty nỗ lực toàn diện để mở rộng quyền truy cập giao thông cho những người cần nhất và hợp tác với các tổ chức y tế công cộng, chính quyền địa phương, các tổ chức phi lợi nhuận và các tổ chức cộng đồng đang ở tuyến đầu của cuộc khủng hoảng.
Thông qua làm việc với NAPCA và Shaper Hands, Lyft đang cung cấp mã số xe cho các thiện nguyện viên của Shaper Hands không có xe riêng và giúp họ đi xe Lyft để thực hiện các chuyến giao hàng quan trọng.
Nhật báo Người Việt liên lạc với NAPCA và tổ chức này cho biết dịch vụ giúp người cao niên chỉ mới có ở Seattle và Los Angeles, chưa có ở Orange County.
Đường dây trợ giúp của NAPCA hoạt động 24 giờ suốt tuần và người gốc Việt ở Los Angeles có thể gọi số 1 (800) 582-4336 để nhận giúp đỡ. (TL) [qd]
NEWPORT BEACH, California (NV) – Một đại lý BMW ở thành phố Newport Beach, tiểu bang Califonia, rao bán một chiếc xe cổ từ những năm 1960 nhưng lại có thiết kế gần giống với chiếc “xe hơi của năm” Chevrolet Corvette Stingray đời mới.
Tạp chí Motor1 vào ngày 13 Tháng Tư cho biết nếu bạn là một người mê xe cổ nhưng vẫn muốn có thêm những thiết kế hiện đại thì đây có thể là chiếc xe dành cho bạn.
Chiếc xe cổ Chevy Corvette C6 ra đời từ năm 1967 và được công ty CR Coachworks làm mới lại.
Bằng cách làm lại chiếc xe cổ với những chi tiết sử dụng “carbon fiber,” “keyless entry,” đèn LED… chiếc xe cổ Chevy Corvette C6 đời 1967 mang dáng vẻ của một chiếc xe Corvette Stingray đời mới.
Chiếc xe có động cơ 8 máy, 430 mã lực này được rao bán với giá $150,000 và hiện chỉ mới chạy hơn 11,000 dặm.
Giá bán của chiếc xe cổ này cao hơn cả mức giá của chiếc “xe hơi của năm” Chevrolet Corvette Stingray đời 2020 có giá bắt đầu từ $58,900.
Chevrolet Corvette Stingray là một kiểu xe hơi thể thao được dân mê xe ưa thích. Kiểu xe này vừa thắng được một giải thưởng xe hơi uy tín ở Bắc Mỹ đó là “North American Car of the Year” tại Detroit vào đầu năm 2020.
Chevrolet Corvette Stingray là một kiểu xe hơi thể thao được dân mê xe ưa thích. (Hình minh họa: Getty Images)
Trước đó, kiểu xe này cũng nắm trong tay một giải thưởng uy tín khác là “Motor Trend Car of the Year 2020.”
Chevrolet Corvette Stingray được đánh giá là một kiểu xe thể thao hiệu suất cao, dẫn đầu về kỹ thuật và có hiệu suất tương đương với những kiểu xe có giá cao hơn gấp hai hay ba lần như Ferrari hay Lamborghini. (C.Thành) [qd]
WASHINGTON, DC (NV) – Các dữ liệu kinh tế và hồ sơ nội bộ cho thấy chính phủ liên bang khuyến khích các nhà sản xuất Hoa Kỳ bán hàng triệu Mỹ kim khẩu trang và thiết bị y tế cho Trung Quốc vào Tháng Một và Hai vừa qua, theo nhật báo Washington Post.
Giá trị xuất cảng khẩu trang và đồ bảo vệ y tế từ Hoa Kỳ sang Trung Quốc tăng 1,000% so với cùng thời điểm vào năm ngoái.
Tính bằng trị giá tiền mặt, mức tăng này đi từ $1.4 triệu đến $17.6 triệu, so sánh thời điểm Tháng Giêng và Hai, 2019 với cùng tháng trong năm 2020.
Chi tiết về những thông số trên dựa theo hồ sơ xuất cảng các vật dụng bảo vệ y tế từ Sở Quan Thuế do tổ chức Public Citizen thu thập.
Cũng trong hồ sơ xuất cảng, các chuyến hàng chở máy trợ thở và quần áo bảo vệ y tế tăng gấp trăm lần.
Trở về thời điểm ngày 30 Tháng Giêng, Bộ Trưởng Thương Mại, Wilbur Ross, nói trên đài Fox News rằng bệnh dịch hoành hành tại Trung Quốc là cơ hội đưa việc làm trở về nước Mỹ.
Vào ngày 26 Tháng Hai, khi Trung Quốc báo cáo có ít nhất 2,770 ca tử vong, Bộ Thương Mại Hoa Kỳ ra một tờ rơi có tựa đề “CS China COVID Procurement Service,” hướng dẫn các công ty Mỹ cách bán những mặt hàng y tế quan trọng cho Trung Quốc và Hồng Kông theo những quy định dễ dãi được Bắc Kinh cho phép trong thời gian dịch bùng nổ.
Trong email của một viên chức lo về thương mại tại Tòa Đại Sứ Mỹ tại Bắc Kinh, đề ngày 3 Tháng Ba, nhắc các đồng nghiệp: “Văn phòng giao dịch với Trung Quốc tại Bộ Thương Mại đang làm việc rối riết với phía Trung Quốc và các công ty Hoa Kỳ để kịp cung ứng đòi hỏi các mặt hàng y tế. Xin quý vị gởi các tờ rơi này đến các công ty sản xuất và các nhà thầu Mỹ.”
Một y tá biểu tình đòi vật dụng bảo vệ. (Hình: AP Photo/Mary Altaffer)
Những tài liệu kể trên được Dân Biểu Lloyd Doggett (Dân Chủ-Texas), chủ tịch Tiểu Ban Y Tế của Ủy Ban Chuẩn Chi Hạ Viện, trích dẫn.
Ông Doggett nhận định: “Người Mỹ, từ nhân viên y tế đến bệnh nhân, đều trong tình trạng sinh tử vì thiếu các dụng cụ bảo vệ cần thiết. Nhưng, chính phủ liên bang thay vì chuẩn bị, phớt lờ mọi lời khuyên của các chuyên gia y tế.”
Hành động thúc giục các công ty Mỹ tung hàng y tế cho Trung Quốc cho thấy chính quyền liên bang đánh giá thấp trong việc nhận ra và chuẩn bị cho mối đe dọa đại dịch trên đà gia tăng.
Ngay chính ông Peter Navarro, cố vấn kinh tế cho tổng thống, đã đưa ra cảnh báo viễn ảnh tàn phá của dịch COVID-19 trong hai báo cáo ngày 29 Tháng Giêng và 23 Tháng Hai.
Chưa rõ vì sao những thông điệp của Cố Vấn Navarro không được chú ý.
Hàng hóa y tế vẫn xuất cảng từ Hoa Kỳ sang Trung Quốc ào ạt trong hai tháng trọng điểm, thời gian cần thiết để Hoa Kỳ chuẩn bị chu đáo phòng chống bệnh dịch. (MPL)