ORANGE, California (NV) – Bình luận gia Lý Đại Nguyên, một trong những nhân vật nổi tiếng của làng báo VNCH trước năm 1975 và sau này ở hải ngoại, vừa qua đời lúc 0 giờ 42 phút sáng Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai, tại bệnh viện UCI ở Orange, hưởng thọ 87 tuổi.
Bà Mai Tuyết An, hiền thê của ông, nói với nhật báo Người Việt như sau: “Hôm 18 Tháng Mười Hai, ông bị cúm nặng. Thế là chúng tôi đưa vào UCI. Sau đó, bệnh tình nặng hơn, lan qua tim, và ông ra đi sáng nay.”
Theo tiểu sử được đăng trên trang web tvvn.org của Thư Viện Việt Nam, và được bà An xác nhận, ông Lý Đại Nguyên sinh ngày 14 Tháng Tư, 1930, tại Bắc Ninh.
Năm 1946, ông tham gia cuộc chiến chống Pháp với nhiệt tình của tuổi trẻ vừa mới lớn.
Tuy nhiên, đến năm 1952, ông rời cuộc kháng chiến với một nhận thức cần phải vượt bỏ chủ nghĩa Cộng Sản ngụy biện tàn độc nguy hiểm cho dân tộc và loài người.
Một năm sau, ông tham gia Mặt Trận Dân Chủ do bốn đảng quốc gia tập hợp gồm: Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Gia Xã Hội, Đại Việt Quốc Dân Đảng, và Đại Việt Duy Dân.
Năm 1956, Mặt Trận ra tuyên cáo đòi Tổng Thống Ngô Đình Diệm phải ban bố Luật Tự Do Báo Chí trước khi tiến hành bầu cử Quốc Hội Lập Hiến. Lúc đó, ông Lý Đại Nguyên, với tên hoạt động là Võ Anh Đức, gọi thường là Phong, bị an ninh quân đội bắt cùng với các lãnh tụ Mặt Trận khác.
Năm 1957, ông chính thức gia nhập mặt trận truyền thông, viết bình luận chính trị cho tờ tuần báo Tân Dân, một trong hai tờ báo độc lập, đối lập với chính quyền.
Đến năm 1960, báo bị đóng cửa, ông bắt đầu tham gia những sinh hoạt văn hóa Phật Giáo.
Năm 1962, ông hoàn tất cuốn Tổng Thức Vận, tổng hợp các nền tư tưởng cổ kim Đông Tây, dung hòa tất cả, nhằm đóng góp với suy tư thời đại.
Năm 1963, sau khi ra khỏi trại giam tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài Gòn, ông đứng tên xuất bản nhật báo Tin Sáng.
Đến năm 1964, chiến tranh Việt Nan bắt đầu bị “Mỹ hóa,” Tin Sáng thường xuyên viết bài cảnh giác Mỹ sẽ bị sa lầy tại Việt Nam, nếu không biết tới hai yếu tố dân tộc và dân chúng Việt Nam. Ngoài ra, báo đòi chấm dứt chế độ quân phiệt, để xây dựng một nền dân chủ đúng nghĩa.
Thế là báo bị đóng cửa, và ông Lý Đại Nguyên bị truy đuổi.
Bốn năm sau, năm 1968, ông trở lại làng báo, làm chủ bút tờ tuần báo Dân Chủ, cũng với chủ trương đòi tự do và dân chủ, và rồi cũng chung số phận với các tờ báo trước là bị đóng cửa.
Năm 1972, ông làm chủ bút nhật báo Sóng Thần, với chủ trương dứt khoát chống tham nhũng để cứu miền Nam Việt Nam, nhưng chỉ trụ được đến cuối năm 1974 là bị đóng cửa, và ông lại bị truy đuổi.
Ngày 1 Tháng Chín, 1975, bốn tháng sau khi chiếm miền Nam, Cộng Sản đến tận nhà đọc án lệnh bắt giam ông, với lý do thuộc thành phần nguy hiểm gây hoang mang dư luận. Sau đó, ông bị tù trên 10 năm, cuối năm 1985 mới được thả.
Năm 1995, ông sang Hoa Kỳ định cư, và như một cái nghiệp, lại cầm bút, viết bình luận cho các báo Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Hải Ngoại, Chân Nguyên, Trúc Lâm, Saigon Times, Thủ Đô, Thằng Mõ, và Việt Nam (Canada).
Bài viết của ông được nhiều báo chí Việt ngữ hải ngoại đăng tải, và ông là một trong những bình luận gia sắc bén thường xuất hiện trên nhiều đài truyền hình và các phương tiện truyền thông khác.
Ông từng cộng tác với các đài truyền hình SBTN, SET, và IBC ở vùng Little Saigon.
Ngoài ra, ông cũng viết sách, và năm 1998 cho mắt cuốn Việt Nam, Dân Tộc Bị Đọa Đày, do nhà xuất bản Văn Nghệ xuất bản và phát hành, và năm 2000 ra mắt cuốn Tổng Thức Vận Do Trí Tuệ, do nhà xuất bản Văn Nghệ phát hành. (Đỗ Dzũng)
BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Quân đội Trung Quốc nay khởi sự đưa vào sử dụng các phi cơ không người lái (drone) với khả năng trinh sát và tấn công, có thể vô hiệu hóa ảnh hưởng chiến lược của các giàn hỏa tiễn chống hỏa tiễn loại THAAD của Mỹ ở Nam Hàn.
Tờ báo của quân đội Trung Quốc hôm Thứ Sáu loan tin rằng loại drone có tên Yilong-1, và có thể là sẽ có Yilong-2 trong thời gian tới, được đưa ra sử dụng tiếp theo các chuyến bay thử thành công từ hôm 27 Tháng Hai, theo bản tin của hãng thông tấn UPI.
Tờ báo này cho hay chiếc drone có thể dùng vào nhiệm vụ trinh sát, do thám và tấn công.
Theo cơ quan thông tấn Newsis của Nam Hàn thì các phân tích gia quân sự tin rằng loại drone Yilong-1 sẽ sớm được chuyển giao cho các đơn vị tiền phương.
Trung Quốc cũng đang tranh giành thị trường drone với Mỹ và Israel, đưa ra các sản phẩm nói rằng có khả năng tương đương nhưng rẻ hơn rất nhiều, theo UPI.
Chiếc Yilong được rao giá là $1 triệu, thấp hơn nhiều so với giá của chiếc MQ-9 Reaper do Mỹ sản xuất là $30 triệu.
Hình dạng chiếc Yilong rất giống chiếc MQ-1 Predator do Mỹ sản xuất và từng bị cáo buộc là Trung Quốc đánh cắp kiểu mẫu của Mỹ.
Chiếc Yilonng nặng 1.1 tấn, có sải cánh dài 14 thước, có thể mang theo sáu hỏa tiễn và bay hơn 20 giờ liên tục. (V.Giang)
NEW YORK, New York (AP) – Cảnh sát New York hứa rằng sẽ gia tăng an ninh ở mức tối đa, chưa từng có từ trước tới nay, cho quảng trường Times Square, khi hàng triệu người dân đến đây đón Giao Thừa, để khép lại một năm 2017 có nhiều vụ tấn công, bao gồm vụ một chiếc xe hơi đâm vào đám đông ở một đường dành cho người đi bộ làm một số người thiệt mạng.
Ngoài các tay súng thiện xạ, cảnh sát viên xét túi, và máy dò kim loại, có mặt khắp nơi, sở cảnh sát còn dựa vào một “lực lượng” quân khuyển gọi là “vapor wake,” được huấn luyện để ngửi được chất nổ của bom mang trong người một ai đó.
Tất cả 125 bãi đậu xe trong khu vực xung quanh Times Square sẽ bị phong tỏa và để trống hoàn toàn, để không thể có một chiếc xe nào chở bom vào được, cảnh sát cho biết.
Cảnh sát được triển khai nấp trong một số khách sạn cao tầng xung quanh khu vực, với mục đích ngăn chặn một vụ thảm sát giống như từng xảy ra ở Las Vegas, khi một tay súng bắn xuống đám đông đang nghe nhạc sống, làm hơn 50 người thiệt mạng.
Cảnh sát không cho biết là khách trú ngụ tại các khách sạn xung quanh có bị khám xét trước lúc Giao Thừa hay không, nhưng Cảnh Sát Trưởng James O’Neill nói các cảnh sát viên đã làm việc với nhân viên an ninh các khách sạn.
“Đây sẽ là một trong những sự kiện được cảnh sát canh chừng tốt nhất, một trong những sự kiện được bảo vệ nhất, tại một trong những nơi an toàn nhất trên toàn thế giới,” ông O’Neill nói. (Đ.D.)
WASHINGTON, DC (NV) – Tối Thứ Sáu vừa qua, cựu Tổng Thống Barack Obama tweet ra nhiều câu chuyện tích cực của năm 2017 mà ông nói là “nhắc nhở chúng ta nhiều điều tốt đẹp nhất về nước Mỹ” và khuyến khích mọi người “tiếp tục thay đổi thế giới trong năm 2018.”
Ông viết trong một tweet: “Trong lúc chuẩn bị đón năm mới, chúng ta hồi tưởng và chuẩn bị cho những gì phía trước. Cho dù có những tin xấu có vẻ tràn ngập suy nghĩ của chúng ta, vẫn có vô số câu chuyện của năm nay nhắc nhở chúng ta điều gì tốt nhất về nước Mỹ.”
Vị cựu tổng thống chia sẻ nhiều câu chuyện của năm 2017, bao gồm chuyện vợ chồng ông Kat Creech, một nhà tổ chức đám cưới ở Houston, Texas, tận dụng một đám cưới bị hoãn để mở một chiến dịch tình nguyện giúp nạn nhân vụ lụt lội do bão Harvey gây ra.
Câu chuyện thứ nhì là cầu thủ Chris Long của đội bóng NFL Philadelphia Eagles ủng hộ toàn bộ lương năm 2017 cho các tổ chức giáo dục ở Philadelphia, Boston, và St. Louis.
Trong một tweet khác, ông Obama nhắc chuyện cậu bé 10 tuổi ở Chicago, tên là Jahkil Jackson, mở một cuộc vận động lớn, tặng 5,000 người vô gia cư, mỗi người một bịch quà trong đó có vớ, bản chải, kem đánh răng, và thực phẩm.
Ông Obama kết thúc loạt tweet của mình với lời khuyến khích “tiếp tục thay đổi thế giới trong năm 2018.”
“Khắp nước Mỹ, người dân tham gia, hành động, và đứng lên. Mỗi chúng ta có thể tạo sự khác biệt, và tất cả chúng ta nên thử,” cựu Tổng Thống Obama viết.
Mùa Giáng Sinh năm nay, ông Obama và gia đình có mặt tại Hawaii.
Trong khi ông dự tiệc ở biệt thự mà gia đình mình trú ngụ, một số người địa phương đến hát nhạc Noel bên ngoài phía trước. Một lúc sau, ông bất ngờ bước ra bắt tay và chúc mừng Giáng Sinh họ.
Thăm dò do Gallup thực hiện công bố hôm Thứ Tư cho thấy, cựu Tổng Thống Barack Obama là “người đàn ông được ngưỡng mộ nhất” trong 10 năm liên tiếp. (Đ.D.)
HỒNG KÔNG (NV) – Cơ quan di trú Hồng Kông vừa thuê một chiếc máy bay chở 68 người Việt Nam về nước hôm Thứ Năm.
Theo nhật báo The South China Morning Post, đây là những người không chứng minh được lý do xin tị nạn và những người đến Hồng Kông một cách bất hợp pháp.
Phương cách trục xuất này được coi là sẽ giúp Hồng Kông giải quyết nhanh chóng các trường hợp còn kẹt ở đây.
Trước đây, chỉ có một vài người bị trục xuất một lần, thường bay trên các chuyến bay bình thường, và có một số trường hợp có nhân viên di trú đi theo.
Hôm Thứ Năm, chiếc máy bay thuê bao của Vietnam Airlines chở 30 người nam giới và 38 người nữ giới, và đã hạ cánh xuống phi trường Nội Bài, Hà Nội, lúc 5 giờ 15 chiều cùng ngày.
Trong số 68 người này, ngoại trừ ba em bé dưới 2 tuổi, 65 người còn lại có tuổi từ 18 đến 64.
Những người này trung bình đã ở Hồng Kông trong 10 tháng.
Một nửa trong số này nộp đơn xin quy chế tị nạn, nhưng không thành công.
Sở Di Trú Hồng Kông nói rằng những di dân bất hợp pháp trong nhóm này tình nguyện trở về Việt Nam.
Hôm Thứ Sáu, ông William Fung Pak-ho, phụ tá giám đốc Sở Di Trú Hồng Kông, nói rằng ý tưởng thuê bao nguyên chuyến bay chở người bị trục xuất đã có từ lâu, nhưng rất khó thực hiện.
“Chúng tôi phải giải quyết vấn đề căn cước cho họ, phối hợp với chính phủ Việt Nam trong việc tiếp nhận lại họ, và giải quyết vấn đề an ninh do các hãng hàng không nêu ra,” ông Fung nói.
Ông nói thêm rằng, Hồng Kông cũng sẽ xem xét việc thuê bao máy bay để chở di dân bất hợp pháp không tình nguyện rời lãnh thổ này trong tương lai.
Theo ông Fung, trước đó, kế hoạch thực hiện việc trục xuất hôm Thứ Năm cũng được Bộ Tư Pháp xem xét.
“Trong năm nay, chúng tôi thực hiện bảy vụ trục xuất. Có một số người cũng chống đối, và phải mất hai hoặc ba lần thực hiện chúng tôi mới trục xuất được họ,” ông Fung nói. “Một số người la hét, phản đối dữ dội, làm cho hãng hàng không phải đưa họ ra khỏi máy bay.”
Bắt đầu từ năm 2015, ngày càng có nhiều di dân xin quy chế tị nạn, theo báo SCMP.
Vào lúc cao điểm, không kể các sự kiện bên Trung Quốc, mỗi tháng, có 480 người xin quy chế tị nạn, trong nửa đầu năm 2015, so với 120 trường hợp mỗi tháng trong thời gian từ 2010 đến 2013.
Trong số này, đông nhất là người Việt Nam, vẫn theo SCMP.
Từ năm 2014 đến Tháng Mười Một năm nay, theo dữ kiện chính thức, trong số 15,268 người xin quy chế tị nạn, có 3,913 trường hợp là người Việt Nam – tương đương 26%.
Cũng trong thời điểm này, trong số 8,861 người vào Hồng Kông bất hợp pháp, có 5,104 trường hợp là người Việt Nam – tương đương 57.6%. (Đ.D.)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Là quốc gia đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu cà phê, chỉ sau Brazil, tuy nhiên lượng cà phê Việt Nam nhập khẩu lại đang tăng mạnh, phần lớn dưới dạng rang xay, pha sẵn.
Theo báo Thanh Niên, số liệu từ Cục Xúc Tiến Thương Mại – Bộ Công Thương cho thấy, Việt Nam đang tăng nhập cà phê từ các thị trường Mỹ, Brazil và Trung Quốc.
Niên vụ 2016-2017, Việt Nam nhập khẩu từ các thị trường này khoảng 1 triệu bao, dự báo niên vụ tới (2017-2018) nhập gần 1.06 triệu bao (ước trên 63,600 tấn cà phê nhân).
Nguyên nhân nhập khẩu cà phê này được cơ quan quản lý xuất khẩu và các chuyên gia cà phê giải thích là do nhiều chuỗi cà phê “Tây” du nhập vào Việt Nam ngày càng nhiều.
Đáng lưu ý, cách đây 5-7 năm, khi hàng loạt chuỗi cà phê ngoại du nhập vào, Việt Nam phần lớn nhập khẩu cà phê từ Mỹ và một số nước Châu Âu. Tại thời điểm đó, Trung Quốc đang nhập cà phê thô từ các nước Châu Á, trong đó từ Việt Nam chiếm đến 92%.
Ông Andrew Nguyễn, người đưa thương hiệu cà phê chuỗi The Coffee Bean & Tea Leaf về Việt Nam xác nhận công ty phải nhập toàn bộ nguyên liệu cà phê từ nước ngoài cho dù đầu tư kinh doanh tại Việt Nam, một quốc gia đang xuất khẩu cà phê vào hàng đầu thế giới.
Lý do được giải thích là do “gu” cà phê Việt không hợp với cà phê Tây vốn nhẹ hơn. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa được nhiều chuyên gia thương mại cảnh báo từ lâu là Việt Nam không có một nền công nghiệp rang xay phối trộn cà phê chuyên nghiệp hợp “gu” toàn cầu. Còn Trung Quốc từ 5 đến 10 năm trước ngoài việc tăng nhập cà phê thô, phát triển mạnh vùng nguyên liệu ở tỉnh Vân Nam, họ đã đầu tư nhiều cho công nghệ chế biến, rang xay cà phê.
Đến bây giờ, sau thời gian xuất thô miệt mài cho Trung Quốc, Việt Nam nay chính thức tăng nhập cà phê rang xay từ quốc gia này. Hiện Trung Quốc đang là “cái nôi” chế biến, rang xay cà phê cho các chuỗi cà phê lớn trên thế giới.
“Trong khi Việt Nam vẫn giậm chân tại chỗ trong phát triển công nghệ rang xay để tăng giá trị gia tăng hạt cà phê, thì Trung Quốc đã tiến một bước tiến lớn. Có thể trong tương lai gần, quốc gia này tiến lên vị trí ‘top’ xuất khẩu cà phê của thế giới,” một chuyên gia cảnh báo, đồng thời làm phép tính so sánh: giá cà phê thô chỉ $3/kg, nhưng nếu qua khâu chế biến, bán ra khoảng $50 đến $70/kg là chuyện bình thường. (TS)
THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Sau khi sát hại vợ và hai con gái, ông chồng ở xã Nga An, huyện Nga Sơn đã gọi điện cho cán bộ thôn nhờ kêu công an tới bắt mình.
Theo báo Người Lao Động, khoảng 10 giờ tối 28 Tháng Mười Hai, do mâu thuẫn vợ chồng, ông Nguyễn Minh Hùng (36 tuổi, ở xóm 8, xã Nga An, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa) đã dùng dao chém nhiều nhát vào vợ và hai con gái làm cả ba mẹ con chết.
Sau đó, ông Hùng đã dùng dao tự chém vào tay trái của mình để tự sát. Đến sáng hôm sau, được người thân và hàng xóm phát hiện liền đưa ông này đến bệnh viện cấp cứu và trình báo sự việc tới công an.
Tin cho hay, ông Hùng là lao động tự do, còn vợ là giáo viên cấp 1 tại một xã của huyện Nga Sơn.
Ông Phạm Văn Tuấn, chủ tịch xã Nga An, cho biết thêm: “Gây án xong, nghi can đã dùng dao chặt tay mình để tự sát, sau đó gọi điện cho bí thư thôn báo tin và yêu cầu gọi công an đến bắt mình.”
Một người hàng xóm của gia đình ông Hùng cho biết, xưa nay ông Hùng là người hiền lành, không uống rượu, không chơi bời và cũng không mâu thuẫn với bất kỳ ai nên không biết sao lại xảy ra chuyện như vậy.
Hiện Công An tỉnh Thanh Hóa đã bắt giữ ông Hùng, khám nghiệm hiện trường, giảo nghiệm tử thi để điều tra làm rõ. (Tr.N)
WESTMINSTER, California (NV) – Hơn 10 giờ đêm ngày 21 Tháng Mười Hai, trang Facebook “Kết Nối Việt” xuất hiện một status của anh Cường Lê nhan đề “Món quà kỳ diệu mùa Giáng Sinh sau hành trình gian nan đi tìm ánh sáng.”
Nội dung status cho biết, Giáo Sư Bác Sĩ John Day, Trưởng khoa Ngoại Thần Kinh của Bệnh Viện Nhi Khoa Stanford, San Jose đã đề nghị Lãnh Sự Quán Mỹ tại Sài Gòn cấp visa cho cháu Nguyễn Thiên Ân, 66 ngày tuổi, bệnh nhân SMA Type 1 (Spinal Muscular Atrophy, bệnh “Bệnh liệt cơ vận động do rối loạn di truyền” mà Việt Nam gọi là ‘teo cơ tủy sống’) cùng cha mẹ cháu đến Stanford để tham gia chương trình thử thuốc mang tên “Firefish” do hãng thuốc Roche, Thụy Sĩ tài trợ.
Trưa ngày Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai (giờ Việt Nam), lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn đã đồng ý cấp visa cho bé Thiên An và cha mẹ bé sang Mỹ.
Nếu đạt được hết các kết quả xét nghiệm tại Stanford, bé Thiên Ân sẽ là bệnh nhân thứ hai trên toàn thế giới đến Mỹ tham gia chương trình thử thuốc này ngay sau kỳ nghỉ lễ đón năm mới.
Tuy nhiên, kỳ tích mà chúng tôi muốn nói đến ở đây chính là sự kết nối, giúp đỡ không mệt mỏi giữa những con người chưa một lần gặp gỡ ngoài đời, chưa một lần trò chuyện trước đây, họ chỉ biết nhau qua Facebook, đúng hơn là từ trang Kết Nối Việt, thế mà tất cả đã “lao vào cuộc chiến” vì sự sống còn của một đứa bé mang dòng máu Việt.
Cha mẹ và hai chị gái của bé Nguyễn Thiên Ân được hãng thuốc Roche (Thụy Sĩ) bảo trợ đến Bệnh Viên Standford để tham gia chương trình thử thuốc trị bệnh SMA type 1 (Hình: Nguyễn Trí Dũng cung cấp)
Từ ánh mắt của em bé qua đời vì bệnh SMA
Phải nói ngay rằng, người mang được bé Thiên Ân đến với kết quả ngoài sức tưởng tượng này chính là anh Cường Lê, 43 tuổi, mà theo lời anh tự giới thiệu, “Tôi chỉ là một người dân bình thường sống ở thành phố Anaheim, miền Nam California, đến Mỹ chưa được 9 năm, chưa từng biết qua những gì thuộc về lãnh vực y khoa.”
Mọi chuyện bắt đầu từ giữa Tháng Chín, 2017 khi Cường tình cờ đọc được lời cầu xin của một người mẹ trẻ nhờ mọi người trên Facebook Kết Nối Việt giúp cô tìm xin thuốc Spinaraz của hãng thuốc Biogen để cứu con trai cô là bé Cao Anh Cát, khi đó đã được hơn 5 tháng tuổi, bị chứng bệnh SMA Type 1.
Theo lời của Cường, “Một mũi thuốc Spinaraz hiện có giá sỉ tại Mỹ là $125,000, phải chích thẳng vào cột sống. Trong hai tháng đầu phải chích 6 mũi, sau đó phải được chích nhắc lại cứ sau mỗi 4 tháng.”
Khi tìm hiểu, biết được hãng Biogen đang có chương trình thử thuốc nới rộng, Cường đã liên lạc xin cho cháu bé này tham gia nhưng “họ trả lời chương trình đã nhận đủ bệnh nhân tại Mỹ.”
Không bỏ cuộc, Cường tiếp tục tìm hiểu, liên lạc với hãng Roche của Thụy Sĩ xin cho bé tham gia chương trình thử nghiệm “Firefish” loại thuốc uống, dành cho trẻ sơ sinh bị SMA Type 1. Tuy nhiên, một lần nữa lời đề nghị lại bị từ chối vì “bệnh nhân không đáp ứng đủ điều kiện sức khỏe.”
Không nản lòng, Cường lại dò ra bệnh viện Nationalwide Childrens Hospital ở Ohio có thực hiện thử nghiệm này với hãng thuốc AveXis của Mỹ. Một lần nữa, hy vọng lại lóe lên, nhưng, rồi vụt tắt khi bệnh viên liên lạc phỏng vấn và từ chối, cùng lý do “bệnh nhân không đủ sức khỏe khi phải thở máy, bị viêm phổi, và sắp qua 6 tháng tuổi.”
“Tôi đã lặng người đi khi hay tin bé Anh Cát qua đời chỉ vài ngày sau đó,” Cường nói.
Nhưng, “chính ánh mắt của bé Anh Cát trong tấm hình mà mẹ bé đưa lên Facebook đã ám ảnh tôi, để tôi thấy mình cần phải làm một điều gì đó cho lời cầu cứu của những người mẹ khác đang có con bị mắc chứng bệnh này,” Cường nhớ lại.
Anh Cường Lê (thứ hai từ phải), người có công trong việc giúp đưa bé Thiên Ân vào chương trình thử thuốc trị bệnh SMA type 1 do hãng Roche (Thụy Sĩ) bảo trợ. (Hình: Ngô Đình Thuần cung cấp)
41 ngày ‘lên bờ xuống ruộng’ tìm ‘chiếc vé’ thử thuốc cho Thiên Ân
Trong thời gian Cường như một chiến binh kiên trì đi tìm nơi có thể giúp đỡ cho đứa bé không quen biết, cùng sự dõi theo của rất đông người nơi cộng đồng Facebook, thì chị Huỳnh Thị Cao Thu, 35 tuổi, ở Sài Gòn, khi đó đang mang thai 8 tháng, cũng gia nhập vào trang Kết Nối Việt trên Facebook và cho biết đứa con chuẩn bị chào đời của chị cũng sẽ mắc căn bệnh SMA.
Cường nghe tin đó, dặn lòng “Sẽ cố gắng giúp.”
Và đứa bé chào đời, chính là Nguyễn Thiên Ân.
Vẫn còn trong sự xúc động, “không biết phải dùng lời nào để diễn tả” ngay sau khi được lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn chấp thuận cấp visa đến Mỹ, chị Thu kể, “Năm 2011, tôi sanh một bé trai và cháu mất khi vừa hơn 2 tháng vì chứng bệnh ‘teo cơ tủy sống.’ Năm 2017 khi mang thai bé Thiên Ân, tôi được cảnh báo, nếu sanh con trai, cháu sẽ bị chứng bệnh giống người anh đã mất, nếu sanh con gái thì không sao.”
Quả thật, khi bào thai được 4 tháng, mọi xét nghiệm từ nhiều bệnh viện khác nhau đều cho ra cùng kết quả: đứa bé bị bệnh SMA loại 1 cùng lời khuyên “nên kết thúc thai nhi.”
“Gần 99% kết quả đều nói cháu bị ‘teo cơ tủy sống’, chỉ có 1% hy vọng là sẽ có một phép màu nào đó xuất hiện. Gia đình tôi là người Công Giáo nên cho dù thế nào cũng chào đón cháu ra đời, còn chuyện con có ở lại được với mình không thì đó là cái duyên vậy,” người mẹ nói.
Thu tiếp tục, “Khi bé Thiên Ân ra đời, tay chân cháu vẫn hoạt động được. Tuy nhiên, khi bé được 23 ngày tuổi, thì gia đình đưa bé đi làm các xét nghiệm cho chắc chắn thì được biết rằng bé bị SMA.”
Anh Nguyễn Trí Dũng, 42 tuổi, ba của bé Thiên Ân, kể tiếp, “Khi đó chúng tôi chỉ biết là còn nước còn tát, dù hy vọng mong manh lắm. Gia đình liên lạc với anh Cường. Chúng tôi chỉ biết anh qua trang kết Nối Việt. Anh Cường liên lạc với các bệnh viện, hãng thuốc, tìm đọc tài liệu và giải thích rất cặn kẽ mọi thứ về căn bệnh của bé cũng như việc thử thuốc. Càng ngày, niềm hy vọng của chúng tôi càng sáng hơn.”
Anh Cường, sau mấy mươi ngày “chiến đấu” không mệt mỏi với các hãng thuốc, bệnh viện, cũng cảm thấy vỡ òa niềm hạnh phúc khi nhận tin gia đình bé Thiên Ân đã được chấp nhận đến Mỹ hôm 28 Tháng 12.
Cường nói trong niềm vui tột cùng, “Chuyện này quả thật là thần kỳ, bởi tất cả đều không ai biết ai, không ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.”
Theo lời Cường, quá trình sục sạo tìm kiếm từ Google, trên Internet, Cường biết có một số bệnh viện hàng đầu ở Mỹ có những chương trình thử thuốc cho căn bệnh “liệt cơ vận động do rối loạn di truyền,” trong đó có bệnh viện Stanford ở miền Bắc California, nơi có người Việt. Đặc biệt có một số anh chị em trong nhóm Kết Nối Việt đã sẵn lòng giúp đỡ nếu bé Thiên Ân được sang Mỹ.
Cường gọi điện thoại cho bệnh viện Stanford trình bày hoàn cảnh của bé Thiên Ân, “Họ rất sốt sắng trong việc lắng nghe và tiến hành các bước giúp đỡ. Ngay khi mình vừa dứt cuộc nói chuyện trên điện thoại là đã thấy email của họ gửi tới yêu cầu mình gửi hồ sơ bệnh án của bé Thiên Ân. Khi mình email cho họ những giấy tờ gì mình có, thì chỉ trong khoảng 2 tiếng đồng hồ sau là họ đã gửi trở lại một bảng câu hỏi để kiểm tra tình trạng của bé, cũng như yêu cầu gia đình bé phải quay một video clip trong khoảng 1 phút để họ nhìn vào đó
chẩn đoán xem sức khỏe của bé như thế nào.”
Cường cho biết, “Giáo Sư Bác Sĩ John Day, Trưởng khoa Ngoại Thần Kinh của Bệnh Viện Nhi Khoa Stanford, là người nói chuyện trực tiếp với tôi. Hồi năm 2013, Bác Sĩ John là người đã có công cứu sống một bé gái 7 tháng tuổi bị SMA Type 1 với thuốc Spinazar thử nghiệm lúc bấy giờ, bé này cũng là bệnh nhân đầu tiên trên thế giới nhận thuốc thử nghiệm Spinaraz tại Stanford.”
Theo lời Cường, sự liên lạc giữa anh và Bác Sĩ John liên quan đến việc tìm hiểu bệnh tình, sức khỏe của bé Thiên Ân diễn ra liên tục trong 5 ngày, bất kể sáng trưa, khuya tối. Tuy nhiên, lần thử lượng oxy trong máu đầu tiên, Thiên Ân đã bị Bác Sĩ John từ chối vì “không đủ sức khỏe.”
Nghĩ rằng chuyện chiếc máy thử có thể sai, Cường cố thuyết phục Bác Sĩ John cho gia đình thử lại lần nữa, và có quay cả video clip để ông quan sát.
Lần này, Bác Sĩ John kết luận Thiên Ân là ứng cử viên xuất sắc cho chương trình thử thuốc của hãng AveXis của Mỹ.
Nhưng, trước Thiên Ân đã có 3 bé được chích thử thuốc này, và sau mỗi mũi chích, hội đồng nghiên cứu y khoa lại phải họp bàn, xem xét kết quả. Chính vì vậy thời gian đến lượt Thiên Ân sẽ kéo dài, nghĩa là khi đó bé đã vượt quá tháng tuổi chích thử nghiệm.
Thế nên, hãng thuốc AveXis từ chối.
“Tôi nhớ lúc đó anh Cường gọi điện thoại báo tin mà anh ấy khóc, vợ chồng tôi cũng khóc, ngỡ như mọi thứ đều rơi xuống vực thẳm,” anh Dũng nhớ lại.
Cường nói thêm, “Tôi hiểu Bác Sĩ John đã làm hết khả năng của ông, nên dù kết quả không như ý, tôi vẫn viết thư cám ơn ông đã giúp trong những ngày qua. Sau đó, tôi liên lạc với 7 bệnh viện khác, toàn những bệnh viện hàng đầu ở Mỹ, nhưng tất cả đều từ chối.”
Trong khi chưa kịp tuyệt vọng thì Bác Sĩ John email cho Cường, giới thiệu Cường với hãng thuốc Roche của Thụy Sĩ. Thế là niềm hy vọng lại lóe lên một lần nữa.
Cường kể tiếp, “Hãng Roche liên lạc với tôi và họ làm một cuộc phỏng vấn khoảng 30 phút qua điện thoại, hỏi làm sao tôi biết gia đình bé Thiên Ân, gia đình đó có bao nhiêu người, tuổi tác ra sao…”
Độ một tuần sau, đại diện hãng Roche thông báo cho biết hãng không thể thực hiện được chương trình thử thuốc cho Thiên Ân tại Stanford vì chi phí đòi hỏi quá cao theo luật của Mỹ.
Không thể diễn tả được sự suy sụp của những người trong cuộc khi một lần nữa tia hy vọng bị dập tắt.
Cường cũng không thể giải thích được tại sao anh lại có đủ kiên trì không bỏ cuộc cho một “sứ mệnh” mà anh “vô tình” vướng phải. Cường lại email cho hãng thuốc Roche thuyết phục họ.
“Hãng Roche cho biết họ sẽ giới thiệu bé Thiên Ân sang Bỉ để tham gia chương trình thử thuốc, vì chi phí ở Châu Âu rẻ hơn, hãng không bị bắt buộc phải bảo trợ cho toàn bộ gia đình bệnh nhân gồm cha mẹ và anh chị em ruột như bên Mỹ,” Cường nói.
Dĩ nhiên, đó là chiếc phao không ai muốn vuột mất. Dù không quen biết ai ở Bỉ, nhưng cha mẹ bé Thiên Ân vẫn xem đó là cơ hội vàng để có cơ may chữa bệnh cho con.
“Thật sự không thể ngờ được, Bác Sĩ John đã bay sang Thụy Sĩ để điều đình với hãng Roche, thuyết phục họ. Cuối cùng, hãng Roche đồng ý thực hiện thử thuốc trên bé Thiên Ân ngay tại bệnh viện Stanford,” Cường kể tiếp.
Ba của Thiên Ân nhớ lại, “Lúc đó là 2 giờ sáng, anh Cường gọi điện thoại báo tin, cả nhà thức dậy, niềm vui vỡ òa, thức luôn đến sáng, mừng không thể tả được.”
Cường cho biết, ngoài lá thư của Bác Sĩ John Day gửi đề nghị lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn cấp visa cho bé Thiên Ân sang Mỹ trị bệnh, hãng thuốc Roche cũng gửi một lá thư dài 7 trang giấy, trong đó cho biết họ sẽ lo toàn bộ chi phí vé máy bay, nhà cửa, ăn uống, bệnh viện, bảo hiểm, học hành,… cho toàn bộ gia đình Thiên Ân trong suốt thời gian ở Mỹ.
Anh Cường Lê (đứng, trái), Luật sư Ngô Đình Thuần (đứng, phải) và bố mẹ bé Nguyễn Thiên Ân trong lần đầu gặp gỡ tại Sài Gòn. (Hình: Ngô Đình Thuần cung cấp)
Cuộc hẹn phỏng vấn xin visa đến Mỹ nhanh ‘thần tốc’
Như đã nói, sự kỳ diệu của câu chuyện này nằm ở chỗ những người chung tay giúp sức đều là những người chưa từng quen biết nhau ngoài đời. Họ chỉ biết nhau, qua câu chuyện, trên Facebook.
Khi Cường hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình để có được sự đồng ý của hãng thuốc ở Thụy Sĩ, của bệnh viện ở Mỹ, đến chuyện nộp hồ sơ xin visa là “trách nhiệm” của anh Ngô Đình Thuần, một luật sư ở Việt Nam, cũng một người quen trên Facebook.
Ngay sau khi nhận được toàn bộ những giấy tờ cần thiết từ Mỹ gửi về, trưa ngày 26 Tháng 12, anh Thuần giúp gia đình bé Thiên Ân hoàn tất đơn từ nộp vào xin lịch hẹn phỏng vấn visa.
“Sáng 27 Tháng 12, tôi vào xem thì đã thấy gia đình có lịch hẹn phỏng vấn sớm nhất là ngày 30 Tháng 1, 2018. Trong khi thời gian của bé này thì tính từng ngày, nên tôi vội vàng viết một cái đề nghị xin ‘phỏng vấn khẩn cấp’ với lời lẽ thống thiết bi ai và kèm theo những giấy tờ cần thiết,” anh Thuần kể.
Anh cho biết thêm, “Trước đây tôi từng làm hồ sơ xin visa cho một người bạn sang Mỹ để dự đám tang cha. Đó cũng được xem là trường hợp khẩn cấp, nhưng cũng phải 3-4 ngày sau mới có lịch phỏng vấn. Còn lần này, chỉ chừng 1 tiếng sau khi tôi gửi lời đề nghị, lãnh sự quán Mỹ đã gửi thư chấp thuận. Và đúng 8 giờ sáng ngày 28 Tháng 12, gia đình bé Thiên Ân sẽ có mặt để phỏng vấn visa.”
Nghĩa là chưa đầy 48 tiếng từ lúc nộp đơn, gia đình bé Thiên Ân đã được chấp thuận đến Mỹ!
Nói chuyện với Người Việt qua điện thoại, anh Thuần cho biết, “Mỹ rất tình cảm, họ hiểu chuyện, không máy móc. Tôi yêu nước Mỹ từ cách làm việc rất nhân bản như thế này.”
Hẹn gặp tại Stanford
Trước khi bài báo lên khuôn, chúng tôi nhận được tin hãng Roche đã đặt vé máy bay cho gia đình Thiên Ân đến Standford vào ngày 7 Tháng Giêng, 2018.
Anh Cường cho biết, “Hiện giờ chỉ có Thiên Ân và cha mẹ bé được sang Mỹ với visa du lịch. Nếu đạt hết tất cả các ‘screening exams’ tại Bệnh Viện Stanford, dự định khoảng 2 đến 3 tuần, Thiên Ân sẽ được chính thức nhận vào chương trình thử thuốc Firefish.”
“Khi đó, visa của gia đình Thiên Ân sẽ được đổi thành visa đi trị bệnh có thời hạn 2 năm, rồi sau 2 năm sẽ được gia hạn tiếp. Cả nhà Thiên Ân, gồm cả cha mẹ và 2 chị gái của bé, sẽ phải sống liên tục gần Bệnh Viện Stanford trong thời gian ít nhất là 4 năm trong thời gian thử thuốc. Tất cả mọi chi phí, vé máy bay, ăn, ở, bảo hiểm sức khỏe, đi lại đều do hãng thuốc tài trợ 100%,” Cường giải thích thêm.
Liệu bé Thiên Ân có được chính thức nhận vào chương trình hay không? Chưa biết.
Liệu những liều thuốc thử của hãng Roche có tác dụng hữu hiệu đến căn bệnh “liệt cơ vận động do rối loạn di truyền” mà bé Thiên Ân đang mang hay không? Chưa biết.
Nhưng, trời dường như ấm hơn, nắng có vẻ trong hơn, trong những thời khắc cuối cùng của năm 2017 này, bởi, một kỳ tích về tình nhân ái đã được lập nên từ Facebook, từ Kết Nối Việt. (Ngọc Lan)
Cuối năm 2017, không khí chính trị Hoa Kỳ thay đổi theo đúng con đường của đảng Cộng Hòa, thị trường chứng khoán đi lên theo chính sách giảm thuế.
Theo lý thuyết của đảng Cộng Hòa, giảm thuế cho các công ty lớn sẽ tạo công ăn việc làm, kinh tế thịnh vượng sẽ giảm số thất nghiệp, một chu kỳ kinh tế mới sẽ đến. Đầu thế kỷ 21 thế lực tài chánh ảnh hưởng mạnh trên các chính trị gia, đa số bị xem là tham nhũng, chênh lệch giữa người nghèo và người giàu càng ngày càng tăng, di dân đang bị áp lực nặng, Hoa Kỳ đang ở tình trạng giống như cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, lịch sử có chu kỳ, thời đại được văn hào Mark Twain gọi là thời đại kim tiền (Gilded Age), tiếng nói của người nghèo không được chính quyền nghe đến.
Phe cực hữu đang thắng thế ở Hoa Kỳ và đang lên ở các quốc gia Âu Châu, Anh, Pháp, Đức. Phe cực hữu ảnh hưởng lên Tổng Thống Donald Trump giống như Ku Klux Klan (KKK) trong thập niên 1920. KKK là một phong trào nhưng đồng thời cũng là một bộ máy kinh doanh được ủng hộ của Thiên Chúa Giáo Phúc Âm (Evangelicals) giáo phái đa số của Thiên Chúa Giáo ở Hoa Kỳ (chứ không phải Công Giáo) mạnh cả về hai phương diện tài chính và chính trị như quyết định của Tổng Thống Trump vào cuối năm đã xem Jerusalem là thủ đô của Do Thái vì phái Phúc Âm dựa vào câu trong kinh thánh, vua Solomon phán: “Từ ngày ta đưa dân ta về từ Ai Cập ta chọn Jerusalem để xây nhà và ta đã chọn David dẫn dắt dân Do Thái của ta.” Quyết định đi ngược lại quan điểm của Giáo Hoàng Francis. Phong trào KKK ghét khoa học và có một bộ máy tuyên truyền chính trị giống như các cố vấn chính trị hiện nay.
Những cuộc biểu tình của KKK từ khi Tổng Thống Trump lên cầm quyền đã khiến bà Linda Gordon cảnh báo trong cuốn sách của bà: “Một cuộc trở lại lần thứ hai của KKK.” Những ngọn lửa đốt cháy, những KKK bịt mặt, mang áo trắng nón trắng nhọn với tinh thần Klan gây sợ hãi, giận dữ, thù những nhà lãnh đạo, dùng những lời lẽ hằn học, ghét khoa học và giới trí thức nhưng luôn luôn giữ một giấc mơ chung là ai cũng có thể thành công trên đường kinh doanh nếu họ cố gắng.
Những tác giả như Linda Gordon và Felix Harcourt (văn hóa KKK) đã quan tâm vì 90 năm trước vào ngày lễ Memorial 1927, một ngàn KKK đã biểu tình qua khu phố Queens, Nữu Ước, xô xát với cảnh sát. Nhiều người bị phạt vì tội làm rối loạn và một người từ chối không chịu giải tán, dưới nón trắng che mặt của KKK là ông Fred Trump, cha của Tổng Thống Donald Trump (có lẽ một phần vì vậy mà hồi Tháng Tám, uy tín Tổng Thống Trump xuống dần khi ông xem hai bên biểu tình ở Charlottsville đều tốt).
Adam Hochschild nhận xét thời kỳ 1920 giống như 2016-2017, tinh thần KKK và phe cực hữu đằng sau ông Trump nhờ giới truyền thông mà đi lên và thành công. Hồi thập niên 1920, báo chí chống KKK các bài viết vạch trần bộ mặt KKK trên 17 tờ báo đưa đến điều tra của quốc hội lại có kết quả trái ngược: hội viên KKK tăng hơn một triệu, giúp độc giả biết KKK sống lại (chết vào cuối thập niên 1870). Các báo làm quảng cáo không tốn tiền cho KKK. Dân Mỹ thích gia nhập các hội kín với những buổi lễ nhập đảng bí mật sau đó được phong chức rất kêu. Lực lượng KKK mạnh lên vì những thay đổi xã hội quá nhanh của xã hội Hoa Kỳ vào thời đó, dân Mỹ cảm thấy lợi tức và bậc thang xã hội của họ bị đe dọa vì di dân. Năm 1871, di dân Âu Châu sau trận chiến tranh của Napoleon vì cuộc khủng hoảng kinh tế đã đẩy làn sóng di dân và tị nạn qua Hoa Kỳ, dân số Hoa Kỳ vì di dân, tăng từ 40 triệu lên 76 triệu, gần gấp đôi.
Năm 2017, những người ủng hộ Tổng Thống Trump cũng thấy đe dọa tương tự, kinh tế trì trệ, lợi tức giảm, kinh tế toàn cầu và kỹ thuật tự động khiến giới trung lưu cảm thấy công việc bị đe dọa. Chống toàn cầu hóa và chống di dân của chính quyền Trump đưa “Hoa Kỳ trên hết” cũng giống tinh thần 1920. Thập niên 1920 với tinh thần kỳ thị chủng tộc lên cao vì những người Mỹ da đen rời bỏ miền Nam.
Năm 1850, KKK nhắm giết di dân nhất là dân Công Giáo từ Âu Châu qua. Thập niên 1920, KKK chống tất cả di dân và người da đen, chống dân Công Giáo gốc Ái Nhĩ Lan vì họ có nhiều quyền lực tài chính ở vùng New England và Trung Tây. Giáo Hoàng bị nghi ngờ vì Công Giáo bị xem là một đế quốc, cha làm lễ trong nhà thờ bằng tiếng La Tinh, trong nhà không nói tiếng Mỹ.
Dân Do Thái bị kỳ thị vì họ không bao giờ đồng hóa vào xã hội Hoa Kỳ, có tiền họ xem người da trắng như nô lệ, những người trí thức Do Thái ở các thủ đô lớn bị xem là không đạo đức. Dân Mỹ thời đó ghét xem đánh Box vì dân đánh Box đa số là Do Thái và Công Giáo, không xem nhạc kịch Broadway vì diễn viên Do Thái, không nghe nhạc Jazz vì ca sĩ nhạc sĩ da đen.
Năm 2017, chính quyền Trump chống di dân Hồi Giáo. Năm 1920 KKK muốn cấm dân Do Thái trốn từ Nga qua Mỹ, cấm dân Ái Nhĩ Lan trốn qua Mỹ vì họ là dân Công Giáo.
Thập niên 1920 cũng giống 2017, vai trò đàn ông trong xã hội giảm, phụ nữ bắt đầu leo bậc thang kinh tế và chính trị, vợ làm nhiều tiền hơn chồng, vai trò người đàn bà nội trợ mất đi (ứng cử viên Trump khi tranh cử không thích đàn bà làm việc vì họ nguy hiểm). Cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, nông gia và tiểu thương nghiệp bị phá sản nhiều giống như năm 201, khiến tinh thần cực đoan “Nước Mỹ trên hết” gia tăng.
Thập niên 1920 phong trào KKK cao nhất ở Oregon và Indiana, phong trào đi vào chính trị, biết tổ chức gây quỹ ủng hộ các ứng cử viên, họ học bài học tổ chức chính trị từ dân Do Thái và dân Công Giáo mặc khác từ Tổng Thống Wilson đến Tổng Thống Hoover không ai lên tiếng, lên án hay phản đối những hoạt động kỳ thị chủng tộc của KKK.
Năm 1924, phong trào KKK thành công, giới hạn di dân Công Giáo và Do Thái. Năm 1930, nước Mỹ trong thời kỳ kinh tế khủng hoảng nhưng KKK không mạnh lên được dù có môi trường thuận tiện là nhờ Tổng Thống F. D. Roosevelt với chính sách kinh tế “Neal Deal” chữa bệnh kinh tế quốc gia đồng thời chữa bệnh bất công xã hội cộng thêm là bà đệ nhất phu nhân Elanor Roosevelt chống hành hình treo cổ của KKK đối với người da đen và tôn trọng quyền của người da đen ở Hoa Kỳ.
Linh hồn của phe cực hữu ở Mỹ hiện nay là Steve Bannon cựu chiến lược gia của Donald Trump, rời Tòa Bạch Ốc Bannon trở lại với đám cựu hữu Breitbart, đứng sau các ứng cử viên quá khích quốc gia cực đoan nhằm đẩy các ứng cử viên Cộng Hòa kỳ cựu ra khỏi bộ máy cầm quyền, mục đích của Breitbart là nhắm đẩy Hồi Giáo ra khỏi Hoa Kỳ. Xâm nhập vào nội các của Tổng Thống Trump, một thành phần cực hữu thân cận khác là Stephen Miller chủ trương giảm thiểu tối đa di dân kể cả di dân hợp pháp lẫn bất hợp pháp.
Hoa Kỳ trong các thập niên gần đây đặt Mễ Tây Cơ lên hàng đầu trong vấn đề di dân. Chúa dạy “yêu láng giềng” nhưng Tổng Thống Trump xem dân Mễ và Canada là hai cái gai, không yêu ông láng giềng Mễ, Tổng Thống Trump có giấc mơ xây bức tường biên giới Mễ – Hoa Kỳ giống như bức Vạn Lý Trường Thành của các Hoàng Đế Trung Hoa ngăn chận bọn rợ.
Từ sau biến cố 911, kinh tế suy thoái, và khủng bố thì giấc mơ xây bức tường của ông Trump được Bannon và Miller khuyến khích nhiệt tình. Chính sách của các chính quyền trước, như sau chiến tranh Việt Nam, giúp các nước thế giới thứ ba xây dựng kinh tế, dân có công việc làm thì di dân và tị nạn qua Hoa Kỳ sẽ giảm không được chính quyền Trump với “Hoa Kỳ trên hết” theo đuổi. Chống di dân sẽ giúp đảng Công Hòa trong kỳ tranh cử bốn năm tới vì dân thiểu số có khuynh hướng bầu cho đảng Dân Chủ.
Năm 2017, Hồi Giáo quá khích với chính sách khủng bố giúp phe hữu cực đoan ở Hoa Kỳ và các nước Âu Châu có lý do chống di dân, họ tránh bị gọi là kỳ thị chủng tộc sau tấm màn chống khủng bố. Quan điểm của Breibart cũng như phe cực hữu của Pháp đứng sau lý do thầm lặng: số sinh sản dân da trắng trong thế kỷ này giảm trong khi các dân da màu khác vẫn tăng, giống như “Họa Da vàng” đầu thế kỷ thứ 20.
Âu Châu dùng chữ “Chủ nghĩa căn cước” (Identitarianism) để nhắm cho một Âu Châu thuần chủng, trong sang, quan điểm có từ thời Tổng Thống De Gaulle năm 1959 sau đó đến Thủ Tướng Winston Churchill, những người Hồi Giáo mang khăn, đội mũ không sát nhập vào xã hội Âu Châu mặc dù dân số họ gia tăng. Mối lo này đã có ở Âu Châu từ đầu thế kỷ khi dân thiểu số từ các nước Phi Châu thuộc địa của Pháp qua làm việc ở Âu Châu.
Người Pháp sợ lao công của các nước thuộc địa lên làm chủ cũng giống người Mỹ trắng sợ nô lệ da đen trở thành đa số dành quyền lợi. Linh hồn của phe cực hữu ở Pháp là Benoist, ông này ra cuốn Tuyên Ngôn mới cho Phục Hưng Âu Châu, bản văn căn bản của phe cực hữu cực đoan từ Tây Âu qua Hoa Kỳ đến tận Nga. Giống như Tổng Thống Trump, Benoist chống nền điện ảnh Hollywood, giới truyền thông và các đại công ty toàn cầu hóa. Benoist nói ông ta không tranh đấu cho dân da trắng mà chỉ tranh đấu cho quan điểm chung của thế giới. Di dân là vấn đề, di dân phá hủy bản ngã quốc gia.
Số di dân Ả Rập và Phi Châu tăng lên dần thế giới trở nên dân màu Coca (Coca Colonization of the world), thần tượng của Benoist là Tổng Thống Nga V. Putin (bạn của ông Trump) vì Putin chống đồng tình luyến ái, sẽ tạo ra giống dân Âu Châu da trắng thuần chủng Euro Siberian lập ra một “liên bang đa số đàn ông da trắng.”
Tuyên ngôn sẽ đưa đến cách mạng cực hữu như Steve Bannon có lúc đã tự nhận mình là người theo chủ nghĩa Lenin trong phong trào Al – Right, quốc gia quá khích, bảo vệ cá tính đồng nhất. Các nhóm cực hữu cực đoan lan tràn khắp Âu Châu. Thụy Điển thay đổi nhanh theo Pháp, Anh. Phong trào quốc gia quá khích ở Hoa Kỳ khó bành trướng vì khác với Âu Châu, di dân là rường cột của Hoa Kỳ từ thời lập quốc, cha đẻ Hoa Kỳ là dân da đỏ, khác với dân Âu Châu, những người Mỹ da trắng quá khích không thể hát bài hát “Máu và đất của chúng tôi.”
Remand Camus (không liên hệ đến triết gia Pháp nổi tiếng Albert Canus) qua cuốn sách “Sự thay thế vĩ đại” năm 2012 đã đi trước Benoist, cho thấy đầu thế kỷ 21 dân da trắng Âu Châu đã bị thuộc địa hóa ngược, bởi di dân da đen, da nâu tràn ngập Âu Châu. Ngày xưa cha ông của họ là Tây thuộc địa giờ thì người da trắng sợ các quan thuộc địa da màu.
Quan điểm của Camus khác với chủ trương của Hoa Kỳ, ông cho rằng cá nhân có thể sống trong xã hội khác nhưng văn hóa, văn minh và tôn giáo không hòa lẫn được vào với nền văn minh khác. Tất cả các quốc gia Âu Châu hiện nay đang phải đối đầu với “văn minh và dân tộc” khác đến thay thế. Hiện tượng của Camus giống như nổi quan ngại của Trump là tiếng Mễ và người Mễ tràn ngập với văn hóa Mễ từ miền Nam lên nước Mỹ.
Quan điểm của Camus được các phong trào da trắng cựu hữu quốc gia quá khích của tất cả các quốc gia nói tiếng Anh từ Âu sang Mỹ đón nhận và làm căn bản cho chiến dịch chống di dân. Trong tất cả các giống dân trên quả đất hiện nay chỉ có giống dân da trắng Âu Châu đang phải đối diện với sự tuyệt giống!
Bị ám ảnh với sự thuần chủng phong trào quốc gia quá khích giống với Đức Quốc Xã thời thế chiến thứ hai. Chống di dân mạnh nhất là Merion “Marine” Le Pen chủ tịch đảng Quốc Gia cực hữu muốn “Pháp là của người Pháp” Bà chống Tổng Thống Emanuel Macron vì muốn đồng nghĩa với “lực lượng thay thế” của di dân nhất là khi Tổng Thống Macron đồng quan điểm và hợp tác với Thủ Tướng Đức Angela Merkel.
Phong trào quốc gia quá khích lan rộng qua Ba Lan, qua cuộc biểu tình ngày độc lập 11 Tháng Mười Một ở Warsaw dân da trắng Ba Lan đã có thời kỳ sống dưới chế độ Cộng Sản, nhưng lại khác quan điểm với bà Merkel người sống và lớn lên ở Đông Đức, hô hào “Poland tinh khiết của người Ba Lan da trắng” và cầu nguyện cho sự tàn sát xảy đến cho người Hồi (Islamic Holocaust) như Holocaust đã xảy ra cho dân Do Thái thời Hitler!
Alexander Gauland lãnh tụ phe hữu cực đoan ở Đức (Alternative for Dutschland) chỉ trích kinh tế toàn cầu hóa (giống như Tổng Thống Trump) vì kinh tế toàn cầu hóa có hậu quả tiêu cực cho Đức, toàn cầu hóa đưa dân ngoại quốc đến Đức, nhận di dân và đón khủng bố, đưa đến diệt chủng trong tương lai. Kinh tế đối với Đức không đóng vai trò quan trọng, không gia nhập toàn cầu hóa Đức trên hết, vì kinh tế Đức mạnh, thành phần trung thượng lưu giàu có, vấn đề là văn hóa (kultur) mất văn hóa và mất ngôn ngữ Đức là mất hết. 92% dân Đức sợ ảnh hưởng văn hóa Hồi Giáo.
Thập niên 1920, lý thuyết gia Mark Polanyi đã cảnh cáo: nền dân chủ không thể tồn tại với thị trường kinh tế tự do quá độ, chính trị có nhiệm vụ kiểm soát thị trường kinh tế tự do, quên vai trò chính trị này Phát Xít sẽ xảy đến. Gần một thế kỷ trước tiên đoán của Mark Polanyi đã thành sự thật nay với các phong trào quốc gia quá khích đang tiến lên trong các quốc gia Âu Châu và ở Mỹ chương trình của Tổng Thống Donald Trump là bàn đạp của phe cực hữu.
KOKOMO, Indiana (NV) – Một bé trai 9 tuổi dùng súng hơi bắn đạn bi ngăn được một người đàn ông định trộm chiếc xe truck của cha em, theo cảnh sát cho hay tuần này.
Em Larry Larimore đang ngồi đợi cha, Kevin Cooksey, trong chiếc xe Dodge Ram đậu bên ngoài một tiệm tạp hóa, máy vẫn chạy, ở thành phố Kokomo, tiểu bang Indiana, vào ngày Giáng Sinh, theo bản tin của hãng thông tấn UPI.
Một người đàn ông, Ollie Dunn, 32 tuổi, mở cửa chiếc xe, bên phía người lái, với ý định lái đi. Nhưng khi người này định leo vào trong, em Larry chụp lấy khẩu súng bắn hơi của mình.
“Tôi rất sợ hãi khi thấy ông ta mở cửa xe,” em Larry cho đài truyền hình địa phương WTHR-TV hay. “Do vậy, tôi rút khẩu súng hơi và chĩa vào đầu ông ta.”
Thấy khẩu súng, Dunn đổi ý định không cướp chiếc xe Dodge Ram này nữa, bước sang chiếc Chevrolet Trailblazer đậu gần đó, theo nguồn tin cảnh sát.
Lúc đó, ông Cooksey biết được có kẻ định cướp xe của mình và chủ chiếc Trailblazer, ông Kyle Sparling, biết có người đang lái đi chiếc xe của mình.
Thế là ông Sparling lên chiếc truck của ông Cooksey và hai người, cùng với đứa bé võ trang súng hơi, rượt theo kẻ trộm.
Ít phút sau đó, Dunn ủi xe vào lề đường và bị cảnh sát bắt.
Dunn bị bắt và bị truy tố về nhiều tội, gồm cả trộm xe, theo bản tin của đài truyền hình Fox59-TV. (V.Giang)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Đường Vành Đai 1 đoạn Hoàng Cầu-Voi Phục, Hà Nội, dài chỉ 2.2 cây số nhưng được nhà cầm quyền CSVN chi đến 7,800 tỷ đồng (hơn $343.9 triệu).
Theo báo VNExpress, Phó Thủ Tướng Trịnh Đình Dũng đã ký quyết định phê duyệt dự án xây dựng tuyến đường này. Đây là tuyến đường được ghi nhận là “đắt nhất từ trước đến nay ở Hà Nội,” phá vỡ các kỷ lục trước đó.
Bình quân chi phí làm một mét đường gồm giải tỏa và xây lắp là 3.5 tỷ đồng (hơn $154,350). Truyền thông trong nước gọi đây cũng là “tuyến đường đắt nhất hành tinh.”
Tin ch hay, dự án này được thực hiện từ năm 2017 đến 2020 với tiền đầu tư “từ nguồn vốn ngân sách thành phố Hà Nội và các nguồn hợp pháp khác.”
Ban quản lý dự án làm đường giải thích sở dĩ chi phí làm mỗi mét đường đạt mức kỷ lục vì “chi phí giải tỏa mặt bằng, bồi thường, tái định cư lên đến hơn 6,400 tỷ đồng (hơn $282.2 triệu) do giá đất tại khu vực quận Đống Đa, Ba Đình, rất cao và phần còn lại dành cho xây lắp.”
VNExpress cho hay, việc đầu tư đoạn đường này “nhằm hoàn thiện đồng bộ tuyến đường Vành đai 1 từ đê Nguyễn Khoái đến Cầu Giấy theo quy hoạch, góp phần giải tỏa tắc nghẽn giao thông trên mạng lưới và trong khu vực đô thị trung tâm Hà Nội.”
Trước đó, kỷ lục “tuyến đường đắt nhất Hà Nội” được ghi nhận thuộc về đường Ô Đông Mác-Nguyễn Khoái dài 570 mét, với tổng mức đầu tư trên 1,100 tỷ đồng (hơn $48.5 triệu), chi phí giải phóng mặt bằng khoảng 800 tỷ đồng (hơn $35.2 triệu) khiến bình quân chi phí làm một mét đường là gần 2 tỷ đồng (hơn $88,200).
Kế đó là đường Nguyễn Văn Huyên “nối dài,” dài hơn 500 mét, tổng mức đầu tư 969 tỷ đồng (hơn $42.7 triệu), chi phí đền bù giải tỏa mặt bằng hơn 680 tỷ đồng (hơn $29.9 triệu), với giá gần 1.8 tỷ đồng (hơn $79,380) một mét. (T.K.)
Thương xá Phước Lộc Thọ, một trong những điểm chính của thủ phủ Little Saigon, có không khí đón năm mới rất là… Việt Nam!Happy New Year 2018 ai cũng sẽ thêm một tuổi và ai cũng vui tươi hạnh phúc để đón chào một năm mới an lành thịnh vượngĐi mua sắm và ăn uống trong những ngày cuối năm trong không khí gia đình thật nồng ấm, vui tươi.Đón năm mới, các cửa hàng quần áo ở thương xá Phước Lộc Thọ không thể thiếu những tà áo dài truyền thốngĐến trung tâm Little Saigon để ăn uống thỏa thích những món ăn Việt Nam.Lịch năm mới, bao lì xì đỏ đã xuất hiện khắp ở các của hàng.Một người khách lớn tuổi đang phân vân chọn món quà để tặng gia đình vào dịp cuối năm.Nữ trang là món hàng khá được ưa thích của giới nữ từ trẻ đến… già khi có điều kiện mua sắmNghề viết chữ đẹp cũng có nhiều khách trong dịp cuối năm.Cuối năm ai cũng muốn thử vận may. Biết đâu nếu trời thương thì trúng một tờ Mega hay Power Ball thì sẽ đổi đời!Một gian hàng bán thức ăn truyền thống của người Việt Nam trong Thương xá Phước Lộc Thọ (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
LONG BEACH, California (NV) – Ít nhất có hai người chết, 1 người bị thương trong vụ nổ súng ở một văn phòng luật sư ở Long Beach, Nam California, khi một người đàn ông bước vào văn phòng và nã đạn vào hai người đàn ông khác.
Theo tin của đài KTLA, cảnh sát viên Brad Johnson, phát ngôn viên của Sở Cảnh Sát Long Beach, cho biết có tiếng súng nổ vào lúc 2 giờ 25 chiều ngày Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Hai.
Sự việc xảy ra tại khu nhà số 300 đường San Antonio, Long Beach.
Đến lúc 4 giờ chiều hôm đó, cảnh sát cho biết nguy hiểm đã qua, và tin rằng hung thủ đã chết ở hiện trường.
Nhật báo Los Angeles Times cũng có đưa tin về sự việc này.
Theo báo này, cư dân ở gần đó rất hốt hoảng vì có một vụ nổ súng như vậy xảy ra.
Một phụ nữ 40 tuổi không cho LA Times biết tên, nhưng có họ là Agnes, cho biết bà sống ở một căn chung cư ở gần đó đang đi bộ đến Trader Joe’s để đi chợ thì thấy xe cảnh sát chặn đường và trực thăng bay trên đầu.
“Đây là một khu vực rất an toàn, hàng xóm của chúng tôi rất tốt. Tôi rất ngạc nhiên vì từ trước đến giờ đâu có chuyện như vậy,” bà Agnes nói.
Giới hữu trách thì chưa cho biết doanh nghiệp nào ở tòa nhà này có dính dáng đến sự việc, nhưng nhật báo Long Beach Press-Telegram cho biết đây là một văn phòng luật sư, có tên gọi là Law Office of Larry H. Parker.
Những người có mặt ở gần đó còn quay phim lại cảnh xe cảnh sát và cứu hỏa chặn đường. (TL)
New York cài chó nghiệp vụ, đội chống bắn tỉa bảo vệ giao thừa