Little Saigon: Thi thể dạt vào bờ biển Seal Beach là người Việt

HUNTINGTON BEACH, California (NV) – Một thi thể dạt vào bờ  biển Seal Beach hôm 7 Tháng Mười vừa được chính thức xác nhận là của một người đàn ông gốc Việt bị sóng cuốn mất tích ở Huntington Beach một ngày trước đó.

Phòng giảo nghiệm tử thi Orange County hôm Thứ Ba chính thức xác nhận thi hài này là của ông Văn Nguyễn, 53 tuổi, người bị chết đuối sau khi bị cơn sóng lớn đánh vào hôm 6 Tháng Mười, theo bản tin của tờ Los Angeles Times.

Nơi ở của nạn nhân hiện chưa được biết rõ ràng.

Ông Văn và hai người khác đang lội gần chòi canh số 18 ở bờ biển Huntington Beach, gần đường 22, vào lúc khoảng 4 giờ chiều ngày 6 Tháng Mười thì một cơn sóng cao từ 3 feet đến 5 feet đánh vào.

Hai người kia sau đó thấy trồi lên khỏi mặt nước và vào được trong bờ, nhưng không thấy ông Van đâu, theo giới hữu trách, tờ LA Times cho hay.

Tuần Duyên Mỹ lục soát khu vực rộng 152 dặm vuông trước khi ngưng tìm kếm.

Cảnh sát Orange County cùng với cơ quan tuần tiễu hải cảng và các cơ quan khác ở Huntington Beach, Newport Beach, và Laguna Beach cùng tham gia vào việc tìm kiếm này, cũng theo tờ LA Times. (V.Giang)

Một ông gốc Việt ở Little Saigon nhận tội buôn chim lậu lần thứ hai

Ông Trần Đại Quang muốn quân đội ngăn chặn ‘hoạt động chống phá’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Báo điện tử VNExpress tường thuật Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang “đề nghị quân đội vô hiệu hóa các hoạt động chống phá, giao Bộ Quốc Phòng triển khai chiến lược bảo vệ tổ quốc, không để bị động, bất ngờ trong mọi tình huống.”

Ông Quang đưa ra phát ngôn này trong lúc đến thăm Trung Tâm Huấn Luyện Quốc Gia Miếu Môn ở Hà Nội.

Blogger Thanh Sơn Phạm, người điều hành Diễn Đàn Phản Biện và Bàn Luận Về Kinh Tế-Chính Trị, đặt câu hỏi: “Lực lượng chống phá là lực lượng nào thưa ngài chủ tịch? Chức năng chính quân đội bảo vệ tổ quốc bảo vệ nhân dân quân đội không lo lại đi bảo vệ an nguy của đảng CSVN.”

“Hoạt động chống phá” có thể được xem là cụm từ gây ám ảnh với các quan chức ở Hà Nội. Trong bài diễn văn bế mạc Hội Nghị Trung Ương lần thứ sáu hôm 11 Tháng Mười, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng nêu: .”..Không để các thế lực thù địch, các phần tử xấu lợi dụng xuyên tạc, chống phá, chia rẽ nội bộ.”

Hồi Tháng Năm, báo Quân Đội Nhân Dân đăng bài “Không được lợi dụng vấn đề đối thoại để chống phá.” Bài báo viết: “Các ‘nhà khoa học,’các ‘chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền Việt Nam’ suy nghĩ về chuyện ‘đối thoại’ mà ông Võ Văn Thưởng (trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương) nêu ra như thế nào? Liệu đây có phải là cơ hội để các vị ấy được công khai truyền bá quan điểm chống chế độ xã hội, chống đảng CSVN và nhà nước hay không? Xem xét một số comment, bài viết về chủ đề này ở một số trang mạng của những ‘nhà khoa học,’ ‘nhà báo,’ ‘nhà dân chủ,’ ‘nhân quyền’ tự phong, người đọc không khỏi thất vọng, thậm chí là bức xúc về tư duy chính trị mang tính bạo lực chống phá chế độ của một số người, tuy số lượng không đáng kể.”

Việc quan chức thường xuyên lạm dụng cụm từ “thế lực chống phá” mỗi khi phát ngôn khiến công luận bức xúc lên đến đỉnh điểm là khi Bộ Trưởng Thông Tin-Truyền Thông Trương Minh Tuấn nói: “Có thế lực chống phá lợi dụng tình trạng cá chết để công kích” khi đề cập về thảm họa do công ty Formosa gây ra hồi năm ngoái.”

Blogger Nhân Thế Hoàng viết: “Nghĩ cũng lạ, giờ cái gì xảy ra ở đất nước này, người ta cũng đổ cho các thế lực chống phá cả. Chị phó chủ tịch quận đi ăn bún, kêu trưởng công an ra trông xe, dân tình lên tiếng thì chị ấy lại bảo bọn thế lực thù địch nhân cơ hội để bôi nhọ chính quyền. Formosa xả thải làm chết biển, làm hàng triệu người dân điêu đứng, những người có lương tâm lên tiếng thì cũng bị vu là phản động, là nhận tiền của các thế lực thù địch để chống phá.”

“Mấy công trình nghìn tỷ đắp chiếu, mấy biệt phủ xa hoa của quan chức, những đại án hàng chục nghìn tỷ của mấy công ty nhà nước… Dân tình lên tiếng phản đối, trích rõ nguồn của báo chí chính thống đăng, thế mà cũng bị vu là đăng các thông tin phản động, là lợi dụng những việc lẻ tẻ để đánh giá sai các chính sách của đảng, nhà nước,” blogger này kể ra.

“Riết rồi cái nước này người ta tin rằng, khi bạn nói ra sự thật, tức là bạn đang phản động hoặc ít ra là bạn đang cổ xúy cho bọn phản động chống phá. Nói thật, mấy ông bà mà đường đường chính chính, cư xử nhã nhặn và lễ phép thì ai làm gì được mấy ông mấy bà. Đây, toàn phường lưu manh, ăn nói hàm hồ, cư xử thì như khỉ trong rừng mới ra, đến tiên Phật trên trời nhìn các ông bà còn nổi khùng chứ nói gì đến người trần mắt thịt như tụi tôi đây. Đúng là, người ta có thể mang con khỉ ra khỏi khu rừng chứ không bao giờ mang được khu rừng ra khỏi con khỉ.”

Blogger Khiêm Nhu Thị Nguyễn bình luận trên mạng xã hội: “Chưa có một chính quyền nào khinh thường, lăng mạ, sống chết mặc bay như chế độ này. Đến cả ý thức dân chủ của người dân, cũng bị đảng CSVN xem là thù địch, bị xem như một làn gió thời trang ngoại nhập từ Việt Tân thôi sao? Chính sự độc tài và bất công tột đỉnh của đảng đã đưa đẩy người dân, lương tâm họ thúc bách.” (T.K.)

Soeur Nicole Thạnh, sáng lập trường Regina Pacis, Sài Gòn, qua đời

LOS ALTOS, California (NV) – Soeur Nicole Nguyễn Kim Thạnh, sáng lập viên Trung Tâm Giáo Dục và Xã Hội Regina Pacis, 42 Tú Xương, Sài Gòn, trước đây, vừa qua đời tại Dòng Nữ Tử Bác Ái ở Los Altos, miền Bắc California.

Tin này được Soeur Martin, một nữ tu của dòng, cho nhật báo Người Việt biết.

“Soeur Nicole qua đời lúc 3 giờ 15 phút sáng Thứ Ba, 17 Tháng Mười. Soeur ra đi rất nhẹ nhàng. Mấy ngày nay soeur mệt lắm, không chịu ăn, cứ ngậm miệng lại, rồi đến sáng hôm qua thì từ từ ra đi,” Soeur Martin kể.

Theo tiểu sử người nhà cho biết, Soeur Nicole Nguyễn Kim Thạnh sinh năm 1923, con trưởng của ông Hội Đồng Nguyễn Văn Tứ, nguyên đô trưởng Sài Gòn thời Thủ Tướng Nguyễn Văn Tâm, và cũng là tỉnh trưởng các tỉnh Biên Hòa và Bà Rịa.

Bà khấn dòng Nữ Tử Bác Ái năm 18 tuổi, từng du học tại Pháp và Nhật.

Năm 1955, bà là một trong năm nữ tu của Dòng Nữ Tử Bác Ái (Files de la Charite, hay Daughters of Charity) theo lời kêu gọi của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm về tiếp quản Dòng Nữ Tử Bác Ái tại Đà Lạt.

Trong suốt cuộc đời tu hành, Soeur Nicole Nguyễn Kim Thạnh thành lập và phục vụ vô số các công trình giáo dục và xã hội, ví dụ như thiết lập trường Trung Học Kỹ Thuật Phụ Nữ Regina Pacis năm 1970, kế đến là trường đại học cộng đồng dành cho phụ nữ Regina Pacis nổi tiếng tại 42 Tú Xương, Sài Gòn, sau được gọi là Trung Tâm Giáo Dục và Xã Hội Regina Pacis.

Bà cũng phục vụ tại trại cùi Di Linh, các trại tị nạn, và cô nhi viện,…

Trong lúc có chính biến, bà từng đi nuôi các trí thức thuộc nhóm Caravelle bị cầm tù trong thời Đệ Nhất Cộng Hòa.

Bà được nhiều chính khách cao cấp của hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, cũng như giới ngoại giao tại Sài Gòn, cũng như giới chức Công Giáo kính nể và biết đến.

Theo nhật báo The Los Angeles Times, số ra ngày 6 Tháng Chín, 1979, vào năm 1975, bà được mời đi học quản trị khách sạn và nhà hàng ở Kansas City, qua một ngân khoản do Bộ Y Tế Hoa Kỳ tài trợ, nhưng do khách sạn Hyatts quản trị, với mục đích về Sài Gòn huấn luyện nhân viên cho hệ thống khách sạn này. Tuy nhiên, bà bị kẹt lại sau ngày 30 Tháng Tư, 1975.

Trong suốt bốn thập niên tại Hoa Kỳ, Soeur Nicole cũng giúp nhiều người tị nạn và các vị cao niên, ví dụ như trong thời gian làm việc tại tổ chức Catholic Charity thuộc Tổng Giáo Phận Los Angeles.

Sau này, bà về hưu dưỡng tại Dòng Nữ Tử Bác Ái ở Bắc California. (Đ.D.)

Mời độc giả xem phóng sự “Cuộc sống trong những chung cư cũ nát ở Sài Gòn”

Chanh muối

Chợ chiều thừa khế ế chanh/ Nhiều con gái đẹp nên anh phụ nàng.” Câu ca dao từ xưa cho thấy những món hàng đẹp, sang trọng, ngon lành khách hàng đã mua từ buổi chợ sáng hết rồi, còn lại hàng ế, hàng thừa không ai mua là chanh với khế, chứng tỏ chanh, khế không có giá trị gì trong mắt người dân Việt.

Ai đã từng sống qua thời kỳ ngăn sông cấm chợ, thiếu đói triền miên dưới chế độ Cộng Sản sau năm 1975 thì sẽ thấy nó thật sự là nỗi ám ảnh không bao giờ quên được cho dù đã trôi qua mấy chục năm, đã có thời gian dài no đủ hơn rất nhiều lần, đã không còn lo lắng về cái đói nữa. Đó là những ký ức không bao giờ quên được, khi con người phải sống kiếp con vật nhiều hơn, nhưng thật ra lúc đó có được bao nhiêu người dân Việt ý thức được rằng mình đang phải sống đời con vật, cả chính tôi cũng vậy.

Bây giờ, người ta không thể tưởng tượng, hình dung được rằng đã có lúc người dân Việt Nam phải ăn cơm độn với bã đậu nành và thức ăn là chanh muối. Có chanh muối đã quý lắm rồi, vẫn dễ ăn hơn phải ăn cơm độn với muối cục. Và có lẽ dân Mỹ gốc Việt bên này không ai điên đến mức độ đi ăn cơm với chanh muối, nhưng uống ly nước chanh muối với đá cục, nấu món ăn có thêm gia vị là chanh muối thì vẫn được người ta ưa chuộng, nhất là trong thời tiết mùa Hè nắng nóng gay gắt như thế này.

Có nhiều cách làm chanh muối, làm theo kiểu Tàu cho ra trái chanh muối nhìn đẹp mắt lắm, nếu muốn làm chanh muối để bán thì nên làm theo kiểu Tàu. Dượng Bảy tôi gốc người Hoa, cứ đến mùa chanh, dượng Bảy mua rất nhiều chanh để làm chanh muối trong những cái hũ thủy tinh bự khoảng chục lít nước, hàng chục hũ để phơi nắng xếp hàng trên mặt cái hồ xi măng chứa nước ngoài sân cho cả nhà ăn suốt năm. Dượng tôi nấu canh hay làm món mặn cũng đều cho thêm chanh muối. Cô tôi không thích, cho nên quanh năm suốt tháng dượng Bảy giành phần vô bếp nấu ăn để… thoải mái nấu món có chanh muối. Lần nào xuống nhà cô chơi, dượng tôi cũng đãi món ăn do dượng nấu có gia vị chanh muối, và luôn luôn có cái câu kết: “Vậy mà cô mày lúc nào cũng chê tao nấu dở.” Thật ra, dượng Bảy nấu ăn không dở, có điều ngày nào cũng ăn như vậy cho nên cô tôi bị ngán.

Chanh muối kiểu Tàu cũng dễ làm dù nó hơi cầu kỳ một chút. Mua chanh phải lựa chanh già trái, vỏ mỏng có màu xanh hơi ngả chút vàng, mọng nước, tươi nguyên, không lấy chanh non. Trái chanh lớn vừa phải, không nhỏ quá, không to quá. Chanh non quá sẽ bị đắng không ngon. Chanh vỏ xanh có vị chua nhiều mà thanh, đừng thấy chanh giấy vỏ mỏng vàng óng mà ham, chanh giấy vị chua ít nhưng vị đắng đắng trong nước chanh lại nhiều, làm gì cũng không ngon, cho nên đừng có ham rẻ mua chanh giấy, mua xong là hối hận muộn màng đó nhe.

Muối thì phải là muối cục trắng hột bự, đừng lấy hũ nhựa muối chanh mà xài hũ thủy tinh lớn vừa sạch sẽ, bắt nắng mà lại không có mùi nhựa, không sợ các chất trong hũ nhựa tan ra thấm vào trái chanh.

Chanh rửa sạch xong cắt bỏ núm rồi đổ vô thau lớn trộn với muối cục. Đeo bao tay dầy chà xát cho muối cọ vô lớp vỏ nhanh nhằm loại bỏ bớt lớp tinh dầu xung quanh vỏ trái chanh làm chanh có vị đắng sau khi muối. Nếu chà kỹ sẽ thấy sau khi chà xong màu vỏ chanh lợt đều đi xung quanh trái chanh thì rửa lại bằng nước lã cho sạch rồi đổ vô rổ để ráo nước.

Nấu một nồi nước sôi để chần sơ qua chanh trong một phút rồi đổ ra rổ cho ráo nước lần nữa. Pha ba lít nước lã với hai muỗng phèn chua cho tan đều, đổ chanh vô nước phèn chua ngâm khoảng hai giờ cho vỏ chanh trắng ra rồi đổ ra rổ để ráo lần nữa.

Nấu một nồi nước sôi pha với muối độ đậm đặc, thử độ mặn bằng cách thả hột cơm nguội vô nồi nước, thấy hột cơm nổi trên mặt nước là đủ yêu cầu. Chắt lấy phần nước muối trong để nguội.

Sắp xếp chanh vô trong hũ thủy tinh, lấy nan tre chuốt sẵn gài chặt lại để khi đổ nước muối vô chanh không nổi lên rồi đổ nước muối vô ngập mặt chanh. Đậy kín nắp hũ chanh muối lại rồi đem phơi nắng mỗi ngày, khoảng một tháng là thấy vỏ chanh đổi sang màu trắng vàng vàng là ăn được.

Chanh muối để càng lâu ăn càng ngon, chanh cũ đến mức đem trái chanh ra lấy cái muỗng giẽ ra thấy bên trong nát và quến như bột nhuyễn thì rất là ngon.

Tuy nhiên, làm chanh muối theo cách này độ chua và độ the cũng rất ít, chỉ đẹp mắt, dễ bán mà thôi. Để pha nước uống thì ngon, làm thuốc chữa bịnh thì không đủ đô bởi tác dụng chữa bịnh của trái chanh, nhất là chanh muối, nằm ở vỏ chanh và tinh dầu của nó. Cho nên, nếu muốn làm chanh muối chữa bịnh ho, đau họng, tiêu đàm thì phải làm kiểu khác.

Muối chanh theo cách này nước chanh muối đặc sánh như mật ong và không nhiều nước. (Hình: soha.vn)

Cũng lựa chanh giống như ở trên, rồi rửa sạch để cho thiệt ráo nước, cắt bỏ núm nhưng không cần chà vỏ chanh loại bỏ tinh dầu ở vỏ. Để trái chanh dựng đứng, lấy dao cắt hình chữ thập xuống một nửa trái chanh rồi nhét muối cục xay nhuyễn vô chỗ cắt cho đầy, xếp chanh vô hũ thủy tinh cho đến khi đầy hũ rồi đậy kín lại. Cũng đem phơi nắng hũ chanh mỗi ngày. Khi chín, chanh sẽ tự động ra nước và đổi màu thành màu vàng đặc trưng của chanh muối, nhưng làm cách này nước chanh muối đặc sánh như mật ong và không nhiều nước như muối kiểu dùng nước muối. Bên trong trái chanh khi chín để lâu cũng giống như chanh muối bằng nước muối. Màu trái chanh cũng sậm đen hơn, nhưng giữ nguyên được tất cả vị chua, the, đắng của trái chanh. Vì vậy mà cả trái chanh lẫn nước của nó chảy ra trong hũ thủy tinh làm thuốc hiệu nghiệm hơn. Tuy nhiên, để pha nước uống giải khát thì muối kiểu này uống không ngon bằng kiểu muối bằng nước muối bởi nước chanh sẽ có vị đắng nhiều hơn.

Trời đất rất công bằng, mùa nào thức nấy, hễ mùa nắng thì chanh lại chua ngon hơn mùa mưa. Chịu khó tốn công một chút là có chanh muối dùng cả năm, lúc đó, muốn ăn, muốn uống, muốn nấu canh, muốn ăn chanh muối không với cơm tùy thích.

Chỉ cần nửa trái chanh muối dầm nát ra trong cái ly lớn, cho thêm muỗng đường hay mật ong, cho thêm chút nước sạch vô quậy cho tan đều rồi đập nhỏ một số nước đá cục thả vô là có ly nước chanh muối ngon lành, bổ dưỡng để uống giải nhiệt trong cái nóng như thiêu đốt giữa mùa Hè.

Chanh chua thì khế cũng chua/ Chanh bán có mùa khế bán tư niên.” Quý vị nào trong nhà chưa có hũ chanh muối thì đi chợ lựa mua chanh ngon tự làm cho mình vài hũ chanh muối để sang năm thưởng thức cũng chưa muộn, trời đang nắng rất to. Đừng chờ đến lúc hết mùa chanh hay mùa mưa mới lục đục nổi hứng lên đòi làm chanh muối thì xôi hỏng bỏng không à.

Ngoài ra, nấu canh cải xanh với thịt heo bằm với gừng non, chanh muối. Hay làm món cá mặn chưng gừng thêm chút chanh muối vô. Hai món này có tính nhiệt, ăn trong mùa lạnh thì tuyệt vời không có gì bằng.

Hoa chanh nở giữa vườn chanh/ Thầy u mình với chúng mình chân quê.” Thời buổi bây giờ, có mấy ai nhà có dư đất trồng vài cây chanh. Uống nước đá chanh muối mà lại được ngồi hóng mát giữa vườn chanh, ngửi mùi hương hoa chanh để tận hưởng cái không khí tinh khiết, trong lành thoang thoảng mùi tinh dầu chanh cũng là cái thú không phải ai cũng có. (Tạ Phong Tần)

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Cách làm bánh chuối nướng”

Los Angeles sẽ cấm mang một số vật dụng khi biểu tình

LOS ANGELES, California (NV) – Lo ngại bạo động của các nhóm quá khích, thành phố Los Angeles dự định sẽ cấm mang một số vật dụng trong những cuộc biểu tình và tập họp dân chúng nơi công cộng, theo tin nhật báo The Los Angeles Times.

Theo luật hiện hành, các nhóm biểu tình không được phép mang những cây gỗ rộng hơn 2 inch và dày hơn 1/4 inch.

Quy định mới do Nghị Viên Mitch Englander đề xuất cấm thêm một số vật dụng khác bao gồm bình xịt hơi cay, súng bắn nước, taser (súng điện), búa, gạch đá, bình xịt sơn, mặt nạ chống khói, drone (máy bay không người lái), và khiên tự chế bằng kim loại, gỗ hay plastic.

Quy định này cũng cấm chai, lọ, bình thủy tinh hay plastic đựng rượu hoặc chất lỏng không uống được nhưng độc và dễ cháy.

Một loại khác đề nghị bị cấm là “tiki torch,” tức là đuốc có cán bằng tre, có nguồn gốc từ văn hóa của các bộ lạc ở quần đảo Nam Thái Bình Dương nhưng đã được biến đổi và dùng tại nhiều nơi khác. Các nhóm dân tộc cực đoan, KKK, và tân Phát Xít thường đem theo loại đuốc này trong những cuộc diễn hành hay biểu tình.

Hội đồng thành phố biểu quyết hôm Thứ Ba yêu cầu các luật sư thành phố soạn thảo thành luật và phối hợp với cảnh sát để áp dụng.

Những nhà hoạt động dân quyền không đồng ý sự cấm đoán này vì theo họ những vật dụng đó được dùng hợp pháp ở nơi công cộng.

Ông Eugen Volokh, giáo sư luật tại đại học UCLA, cũng cho rằng một số những phương tiện ấy được sử dụng vào mục đích ôn hòa hay cần thiết cho sự tự vệ của cá nhân. (HC)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 18 tháng 10 năm 2017

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 48)

Diễm ngoan cố ghìm lại, chậm rãi quét lên mặt Tuấn một tia nhìn tình tứ, làn môi dỗi hờn cong lên đầy mê hoặc:

– Gớm! Làm gì mà cuống lên như gà mắc đẻ thế. Vợ sắp cưới thôi mà. Em để quên túi hành lý ở nhà anh…

Diễm vòng bàn tay nõn nà nhè nhẹ ve vuốt gáy Tuấn rồi mơn trớn trượt dài trên sống lưng một cách đầy nhột nhạt. Chàng đứng lặng, da chợt nổi gai trước những đụng chạm nhạy cảm đến… tê người. Rồi không biết vô tình hay hữu ý, nàng khẽ cúi xuống, vô tư phô bày những đường nét trập trùng ẩn hiện một cách huyền ảo gọi mời sau chiếc áo thời trang cổ rộng. Chàng sững sờ khép chặt cặp mắt đã bắt đầu thấy xốn xang, lầm bầm kêu Trời. Eo ôi! Quả là chàng đã lỡ dại mà chạm tay vào lửa. Ối Giời cao đất dày! Chuyến này, nàng “Yêu Quái” muốn… xơi tái chàng thật mà!

Tuấn lái ô tô về đến nhà, trời đã sập tối. Dừng xe trước tòa nhà chung cư, chàng vòng qua phía bên kia mở cửa cho Diễm, dúi bừa chùm chía khóa vào tay nàng:
– Em vào nhà một mình lấy hành lý. Anh đưa em ra trạm đò rồi lái ô tô về Montréal ngay lập tức, kẻo vợ anh trông.

Diễm thong thả bước ra, túi xách đong đưa trên vai, chiếc váy ngắn gợi cảm nhún nhảy một cách đầy… khiêu khích theo từng bước chân của nàng. Tuấn ngượng ngùng quay ngoắt, dợm bước trở vào ô tô ngồi chờ.

– Anh đi đâu đấy? Vào nhà với em đi mà. Em không nhớ đã để túi hành lý ở đâu nữa…

Vừa khéo léo đẩy đưa chất giọng êm ả dịu ngọt như muốn ru hồn người vào chốn bồng lai tiên cảnh, Diễm vừa choàng hai tay qua hông Tuấn, phả từng hơi thở mơn man nồng ấm vào da thịt chàng, lơi lả kéo vào nhà. Chàng toan… cự tuyệt nhưng tay chân đã mềm nhũn và mất cả tự chủ. Cứ thế, chàng mơ màng bước thấp, bước cao, nửa say, nửa tỉnh, như kẻ bị yểm bùa mê…

Vừa vào đến nhà, Diễm bỗng trượt chân, ngã một cú ngoạn mục ngay vào… lòng Tuấn. Cô nàng nhanh tay bá lấy cổ chàng, uốn éo cọ xát thân hình bốc lửa nghi ngút vào người chàng khiến chàng cảm thấy chơi vơi tê dại như có dòng điện cao thế phóng qua người. Làn môi nóng bỏng và bàn tay năm ngón búp măng đầy ma thuật bắt đầu lang thang phù phép khắp nơi, đến đâu là chàng hoàn toàn bị… tê liệt đến đấy…

CHƯƠNG 12: SA NGÃ

Sáng sớm Chúa Nhật hôm sau…

Reng… Reng… Reng… Có tiếng điện thoại réo inh ỏi liên hồi. Tuấn lừ đừ mở mắt, toàn thân rã rời sau một đêm bị “yêu quái”… xào nấu tả tơi. Chàng uể oải xoay người, kéo chăn trùm kín, dợm ngủ tiếp thì Diễm, nằm kế bên, đã ngóc đầu lên, vói tay lên chiếc bàn ngủ, toan nhấc ống nghe. Chàng hốt hoảng nhoài người tới, nhanh tay giật sợi dây điện thoại ra khỏi ổ. Tiếng reo ầm ĩ lập tức tắt hẳn. chàng bực dọc gằn mạnh từng tiếng một:

– Em làm gì đấy?

– Thì… em bắt điện thoại…

Diễm đáp lại thái độ cộc cằn của Tuấn bằng chất giọng mật ngọt đến chết người. Chàng trừng mắt, cố ghìm cứng đôi quai hàm đang kích động giật giật, nạt nộ qua kẽ răng:

(Còn tiếp)

Điện ảnh và lịch sử

Những lúc về sau này tôi không muốn theo dõi những chuyện về Việt Nam, kể cả những gì người ta viết về chiến tranh Việt Nam. Thành ra mãi đến khi có một người bạn gọi điện thọai hỏi và nhờ tôi cho ý kiến về tập phim mới nhất của hệ thống truyền hình PBS về chiến tranh Việt Nam tôi mới biết. Nhưng khi mất thì giờ coi tuy rằng không phải toàn bộ 18 tiếng của bộ phim 10 tập này nhưng cũng coi một số đoạn đáng kể, tôi đã thất vọng.

Thật sự thì điện ảnh không phải là một môi truờng có thể diễn tả lại những phức tạp của lịch sử. Để hấp dẫn người coi, điện ảnh cần phải đơn giản hóa những nét xám cần phải giảm bớt để nổi lên cái tương phản giữa đen và trắng. Thành ra tôi cũng không trông đợi nhiều về bộ phim này trên khía cạnh lịch sử.

Nhưng với việc bộ phim 10 tập này về chiến tranh Việt Nam do Ken Burns và Lynn Novick sản xuất và đạo diễn với kịch bản viết bởi Geoffry Ward được ca ngợi như là bộ phim xét lại hoàn chỉnh nhất về chiến tranh Việt Nam vốn đã làm trên 2 triệu người Việt chết cùng với mạng sống của 58,000 lính Mỹ, tôi chờ đợi ít nhất một sự trung thực lịch sử hơn là bộ phim cho thấy.

Truớc hết chúng ta cần phải xác nhận rằng bộ phim này là bộ phim của người Mỹ viết về cuộc chiến tranh của người Mỹ tại Việt Nam trong đó Việt Nam chỉ là bối cảnh. Thành ra chúng ta không nên chờ một sự thấu hiểu nào về lịch sử Việt Nam của các tác giả.

Nhưng chính những phần về lịch sử Mỹ cũng không được tác giả nói lên một cách trung thực.

Truớc hết về nguyên nhân dẫn đến sự can thiệp của Mỹ vào Việt Nam. Các tác giả không hề giải thích hoặc có một cố gắng nào để giải thích vấn đề địa chính trị quan trọng nhất của thời đại mà chiến tranh Việt Nam chỉ là một phần, đó là cuộc đấu tranh sinh tử giữa hai hệ thống phương Tây do Mỹ lãnh đạo và khối Cộng Sản do Liên Xô Trung Quốc cầm đầu. Thành ra khi lên án chiến tranh Việt Nam của Hoa Kỳ là một cuộc chiến tranh phi nghĩa, các tác giả đã né tránh không trả lời câu hỏi vì sao chống lại cuộc xâm luợc của Cộng Sản tại Berlin năm 1949 hoặc tại Triều Tiên trong thập niên 1950 là chính đáng trong khi việc chống lại sự xâm lược của Cộng Sản tại Việt Nam trong thập niên 1960-70 lại là phi nghĩa?

Và có lẽ để tránh câu hỏi đó, bộ phim mô tả ông Hồ và những người Cộng Sản đồng chí của ông như là “quốc gia” và chỉ theo Cộng Sản là để thực hiện mục tiêu giải phóng dân tộc, nhưng cũng vì vậy không bao giờ tìm cách giải thích tại sao những người quốc gia như vậy lại làm một cuộc chiến tranh xâm lược chống lại chính những đồng bào của mình nhân danh chủ nghĩa Mác-Lê? Và tại sao sau khi chiếm được miền Nam đã nhân danh thực hiện thiên đàng Xã Hội Chủ Nghĩa cầm tù hàng trăm ngàn và gởi đi “học tập cải tạo” những người mà họ gọi là ngụy quân ngụy quyền cũng như đẩy hàng triệu “thuyền nhân” bỏ nước ra đi.

Mô tả lại diễn biến của cuộc chiến cũng cho thấy một sự thiên lệch rõ rệt. Tuy rằng bộ phim cũng có nhắc đến những hành động tàn bạo của phe Cộng nhưng tập trung chính vào những hảnh động tàn bạo của phía Việt Nam Cộng Hòa và Mỹ. Các lãnh tụ Cộng Sản miền Bắc không bao giờ bị gán cho danh từ “hủ hóa,” tham nhũng.” Những danh từ này được dùng để chỉ những nhà lãnh đạo Viêt Nam Cộng Hòa và về phía Mỹ, Richard Nixon, một người bị các nhà làm phim coi như là một tên tội phạm.

Bộ phim nhắc lại huyền thọai rằng Tổng Thống Richard Nixon đã ngăn cản thỏa hiệp hòa bình tại Paris vào năm 1968 khi thuyết phục Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chối không tham dự Hội Nghị Paris trước cuộc bầu cử tổng thống năm 1968, qua đó kéo dài chiến tranh để ông có thể thắng cử tổng thống.

Trên thực tế năm 1968, ông Thiệu không cần phải ông Nixon thuyết phục cũng biết rằng có tham gia vào hội nghị hòa bình chỉ là một hình thức để Mỹ rút chạy và bỏ mặc cho Việt Nam đối phó với Cộng Sản. Ông Thiệu cuối cùng chỉ chấp nhận ký vào Hiệp Định Paris duới sự đe dọa Mỹ sẽ bỏ rơi Việt Nam và ký riêng thỏa hiệp với Cộng Sản và với lời hứa của Nixon là tuy rằng Mỹ rút quân khỏi Việt Nam nhưng sẽ còn tiếp tục viện trợ quân sự và kinh tế cho Việt Nam để có thể chống lại với Cộng Sản.

Và chính Quốc Hội Mỹ là thủ phạm cho sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam khi đầu tiên cắt giảm và sau đó cắt luôn cả viện trợ quân sự và kinh tế cho Việt Nam. Trong dự thảo luật viện trợ cho Việt Nam năm 1975 đến ngân khoản viện trợ mua phân bón cho nông dân Việt Nam cũng bị cắt chứng tỏ rằng quyết tâm của Quốc Hội Mỹ muốn bảo đảm cho sự sụp đổ của chế độ miền Nam. Tất cả những điều đó không hề được nhắc tới trong bộ phim.

Tập chót của bộ phim có tựa đề là “Reconciliation.” Nhưng tuy rằng đề tài của tập này là “hòa hợp hòa giải,” nó chỉ là cho cho người Mỹ. Nguời Việt không có phần. Rất nhiều thời giờ được dành cho đài kỷ niệm chiến tranh Việt Nam tại Washington DC và những câu chuyện của các cựu chiến binh Mỹ trở về Việt Nam hai mươi năm sau cuộc chiến để coi lại các chiến truờng cũ và bắt tay với kẻ cựu thù. Ta có cảm tuởng rằng người miền Bắc mới là bạn của Mỹ còn người miền Nam là kẻ thù.

Thật là đáng buồn. (Lê Mạnh Hùng)

Mời độc giả xem bình luận “Tướng Không Quân bảo vệ giá trị Mỹ”(Phần 1)

Bữa cơm chay

Gần trưa ngày Thứ Hai, 9 Tháng Mười, 2017, bầu trời dài theo con đường Brookhurst chạy lên hướng Bắc về phía Anaheim Hills, phủ đầy mây xám. Một người bạn đi cùng xe cất tiếng hỏi bâng quơ: “Lạ thiệt, không có vẻ mưa gió chi cả mà sao trời xám ngoét?” HT đang lái xe, nhân chờ đèn ở một ngã tư, nhanh nhẹn vào Internet tìm câu trả lời. Cô cười: “Không phải mây đâu, trời đặc cứng thế kia. Có đám cháy ở vùng chúng ta sắp tới đó các anh chị. Có ai sợ không?” Sau câu nói của HT, mùi khét của khói đã bắt đầu phảng phất len vào xe. Mây màu xám lúc nãy bây giờ nhuộm khói của đám cháy, thẫm lại như nghiên mực tàu, cuồn cuộn bay lên và nắng đỏ như pha chu sa.

Tôi định cư ở quận Cam, Nam Cali, hơn ba thập niên, chưa một lần đi tới khu vực này. Những con đường nửa quê, nửa tỉnh trông lạ mắt tuy xe cộ lưu thông không kém bận rộn so với các thành phố trung tâm. HT vừa trả lời điện thoại vừa điều khiển cái xe chạy ngoằn ngoèo qua nhiều con đường như thế, có lúc người trong xe hồi hộp khi cô lách một xe chạy trước hay chạy bên hông để tìm lane trống cho mình.

Đã quá giờ hẹn 20 phút, một chị ở bữa cơm chay nóng ruột, điện thoại hỏi. Vừa liếc cái GPS trên xe, HT vừa trả lời: “Tám phút nữa tới! Khi không máy nó chỉ đi đường trong, chắc sợ xa lộ kẹt vì người trong khu có cháy di tản.”

Xe rẽ vào con đường đất nhỏ bên kia lối vào xa lộ 91west và bắt đầu lên dốc. Nhà cửa nơi này có lẽ thích hợp với người có khuynh hướng ẩn cư. Hội Từ Bi Phụng Sự Xã Hội và Thầy Hằng Trường đã khéo chọn địa điểm khuất tịch và u nhã này để lập “tổng hành dinh” của hội, xem ra rất hữu lý.

Vườn trước vườn sau cỏ cây không có bàn tay chăm sóc kỹ, mang nét tiêu sơ của mùa Thu mới về trong tịch mịch. Ngôi nhà lớn không để ở và cũng không là nơi thờ phượng dù ngay cửa vào, có một khoảng rộng lát đá, trên trải thảm, có tượng đức Phật Bà Quán Thế Âm uy nghi khắc trên cây gỗ cổ nghe nói cả ngàn năm tuổi. Chúng tôi cung kính đảnh lễ như những đứa con xa về, tâm thái nhẹ nhàng vấn an hiền mẫu. Cơ sở cũng được dùng làm nơi truyền dạy giáo pháp cho môn sinh và hội viên, làm nơi tạm trú cho tăng đoàn khi có việc về qua vùng này.

Ngôi nhà lớn tất nhiên còn có nơi để kinh sách, có một phòng thiền tập chỉ vừa đủ cho khoảng mươi chiếc bồ đoàn màu đỏ không phải là những miếng nệm tròn mà có hình dáng những chiếc ghế dựa không có chân, xếp ngay trên nền nhà và sát vào hai mé tường đối diện, chỉ cách nhau chưa tới một thước.

Thầy Hằng Trường có một phòng nhỏ trong ngôi nhà, ăn chay ngày một bữa và nằm đất. Thầy đi về giữa cơ sở này và Trung Tâm Sinh Hoạt của hội trên đường Brookhurst, thành phố Anaheim, nơi tổ chức các lớp dưỡng sinh miễn phí cho quần chúng. Cũng ở địa điểm này, thầy thực hiện nhiều chương trình truyền hình và truyền thanh nhằm gởi ra thính chúng một cách nhìn mới về Phật pháp, lấy thân tâm con người làm trọng điểm phát triển con đường tu học; một triết lý giải thoát mới giải thích quan điểm xuất gia nhập thế, thể hiện từ bi của người Phật tử thay vì lập chùa với nhiều hình thức cúng kiến và lễ bái. Nói là mới có lẽ trong ý nghĩa khác với cách hành đạo phổ biến hiện nay thôi vì thật ra, quan điểm như vừa nêu trên rất gần, thậm chí chính là giáo pháp chân truyền theo chân Phật trên bước đường hoằng dương đạo pháp của người.

Hơn hai ngàn năm trước, cùng đứng bên bờ sông, Phật đã nói với một người đang trò chuyện với Phật, rằng muốn qua bờ bên kia, ông ta chỉ có mấy lựa chọn mà lựa chọn nào cũng do bản thân ông ta quyết định và thực hiện: bơi, lội, chèo thuyền, bắc cầu,… Cứ đứng ở chỗ ông mà chờ, mà cầu khẩn thì Phật ngay đây cũng không có pháp thuật nào giúp ông qua sông được. Thấy được năng lực vi diệu với đặc tính hướng thượng và khám phá trong mỗi con người, chỉ ra cho con người cách tế nhận năng lực ấy, sử dụng nó, phát triển nó, để một phút sau hoàn hảo hơn một phút trước và luôn đạt được ý nguyện, là quá trình tu tập tinh tấn mà Phật đã trải nghiệm và muốn chia sẻ với chúng sinh là vô vàn Phật sẽ thành. Chính tâm thế lớn lao vô lượng này là hành trang đưa Phật lên ngôi vị của bậc Đại Chánh giác.

Hơn hai ngàn năm trước, nhân loại chưa hình thành khoa Tâm Lý Học nghiên cứu về con người, Phật đã dùng ánh sáng uy lực của thiền định để nhìn thấu những tầng tâm thức còn trong u minh của con người, định vị nó trong vũ trụ và trong đời sống. Hơn hai ngàn năm trước, xã hội chưa có các định chế văn minh xác lập các giá trị nhân bản như tự do, bình đẳng, Phật đã chiêm nghiệm sự vận hành của muôn loài trong thiên nhiên để kêu gọi tự do và bình đẳng mà dạy chúng sinh đừng lệ thuộc tư tưởng của bất cứ ai, kể cả Phật, đừng sát sanh vì sự sống sinh linh đáng quý. Đạo Phật lớn lao ở chủ trương con người có khả năng tự hoàn thiện. Ai nghĩ đạo Phật là bi quan, yếm thế hay cầu ơn, xin lộc, hẳn đã hiểu sai về đạo Phật.

80 năm trụ thế, non một nửa con đường này để khôn lớn, tìm tòi, khám phá và chứng nghiệm. Hơn một nửa còn lại Phật đã cùng môn đệ đi khắp nơi trên nước Ấn Độ, xuyên rừng, qua núi để giáo hóa đại chúng những gì Phật đã thu thập được, để mỗi người độ thân và giác tha ngõ hầu cuộc sống bớt được tối tăm và khổ đau. Tuy nhiên, con đường tu học không đơn giản, cũng không mau như mì ăn liền. Sau khi Phật nhập diệt, xã hội thời bấy giờ loạn ly, nhũng nhiễu, từ triết lý Phật Giáo nguyên thủy đi tìm và xây đựng minh triết để tự tỏa sáng và soi sáng xung quanh, con người có nhu cầu vay mượn ánh sáng từ hào quang Phật để thấy mình yên tâm vì được che chở. Có lẽ từ đây, đạo Phật dưới hình thức lễ bái, cấu tài, cầu phước lộc được hình thành, đi ngược lại giáo pháp ban đầu được Phật truyền dạy lấy sức mình là chính và lấy buông bỏ làm chánh niệm.

Trong đạo Phật, có hai chữ Tùy Duyên rất hay. Tùy duyên cũng có nghĩa là thành tựu tùy nghiệp lực đưa đẩy. Duyên và nghiệp đi với nhau như bóng với hình nhưng Tạo nghiệp hay giải nghiệp lại do chính con người. Nói tùy duyên có nghĩa là cây giống tốt đã trồng, chỉ không biềt khi nào trái quả đủ thời giờ và nắng gió để chín thôi. Cho nên duyên lành (thiện duyên) hay duyên dữ (nghiệt duyên) là do bàn tay đã trồng cây, như cụ Nguyễn Du từng hạ bút viết: “Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa, thiện căn ở tại lòng ta…” Sau nhiều lần hẹn bất thành vì nhiều lý do (hay chưa đủ túc duyên) bữa cơm chay mong đợi đến đúng vào trưa ngày Thứ Hai khi đồi Anaheim có trận hỏa hoạn lịch sử. Ngọn gió tùy duyên trước khi ngừng bỗng nhiên đổi hướng đi của lửa, đuổi nó vòng xuống phía Tây Nam đe dọa Orange và North Tustin. Quá trưa, cư dân các vùng lân cận này ngỡ ngàng nhận được lệnh báo động di tản. Bụi tro và tàn lửa nguội lợp trắng những chiếc xe đậu trên parking chợ Thuận Phát trên đường Brookhurst, thành phố Garden Grove, có thể cả Westminster và một phần Santa Ana.

Lúc mọi người bắt đầu cầm đũa, một bà có tuổi bước vào, băn khoăn hỏi Thầy Hằng Trường: “Con thấy cháy, chạy về. Trước khi về nhà, con tạt qua coi thầy và bằng hữu có sao không?” Trước sự bình yên của mọi người có mặt, bà hỏi thêm để được an tâm hơn: “Dạ, như vậy chúng ta có phải di tản không ạ?” Thầy Hằng Trường dung dị cười đáp: “Chưa có lệnh thì chắc mình chưa phải đi.”

Bữa cơm chay do một nhóm chừng năm chị cùng nhau ra thực đơn và nấu nướng. Ngoài món mì nước chủ lực, các chị thực hiện nhiều món rất lạ mắt và cầu kỳ mà tôi không thể đoán ra vật liệu là gì ngoại trừ một món các chị có sáng kiến dùng những lá sà lách nhỏ trong ruột cây sà lách romaine, có hình dáng những cánh hoa sen, để đựng một loại nhân bằm nhuyễn chỉ vừa một miếng ăn. Sà lách dọn cho khách thì có dressing nhưng thầy có một tô riêng cũng như hai quả mướp đắng thái mỏng để thầy dùng tươi với mayonnaise chay. Ra về, một anh bạn trong nhóm chúng tôi khen thầy có tướng ăn như hổ, ý nói một người có thể lực khỏe, mạnh mẽ, mau lẹ và dứt khoát. Riêng tôi nhìn thức ăn thanh đạm dọn cho thầy chỉ một bữa trưa, so với sức làm việc hàng ngày của thầy, trộm nghĩ có sự không cân xứng. Tuy nhiên, đó là suy nghĩ của một người chưa từng có kinh nghiệm tu tập nhưng với bậc hành giả luôn đề cao thể lực như một điều kiện học đạo và hành đạo căn bản qua các chương trình huấn luyện được Hội Từ Bi Phụng Sự Xã Hội quảng bá kiên trì và rộng rãi gần hai thập niên qua, tôi tự biết mình đã nghĩ sai. Điều này khiến tôi nhớ lại hình ảnh Thái Tử Tất Đạt Đa khi mới bỏ cung điện ra đi tìm đường giải thoát, ngài đã nôn nóng giam mình trong hang động, nhịn ăn, nhịn uống, ngồi thiền suốt ngày đêm đến kiệt lực, gần chết, mà ánh đạo vàng đâu không thấy thì thức tỉnh, hiểu ra rằng muốn đi trọn con đường tầm đạo cũng phải có sức khỏe để sống đã. Xem ra Thầy Hằng Trường đang đi con đường rất gần với giáo lý của đức Phật Thích Ca Mâu Ni, chủ trương dùng phương pháp trường kỳ khai mở tâm thức bằng giáo dục và đối thoại. Trong các cuộc chiến thế gian phải đương đầu, cuộc chiến trong tự ngã chống lại sự mê muội khó khăn nhất, nói gì hay mơ tưởng gì đến chuyện khuất phục sự mê muội ở tha nhân? Không thể đốn ngã hay đập vỡ vì mê muội không thể bị trấn áp mà nó cần được chuyển hóa, từ tối ra sáng. Không thể phá cửa để thâm nhập nội tâm một người như căn phòng đóng kín vì sẽ bị khước từ, phản kháng và xua đuổi nên chỉ có thể kiên trì, rón rén, chân thành, gõ nhè nhẹ, nói sau bức tường, khơi gợi niềm tin vào khả năng tự hoàn thiện sẵn có (mà bị bỏ quên) nơi người đó, trao cho họ cái chìa khóa bằng,… đối thoại. Như Phật đã làm hơn hai ngàn năm trước, xuất gia rồi nhập thế. Không có tình thương và cả sự đam mê giáo hóa (là đặc ân trời ban hay sứ mệnh tự buộc) để giúp chúng sinh thông suốt cội nguồn của khổ đau, chế ngự, hóa giải nó, bậc hành giả sẽ dễ dàng  xa lánh thế gian và đi tìm nơi am thanh cốc vắng, đạt sự viên mãn cho riêng mình. Tôi không biết Thầy Hằng Trường đang ở chặng đường nào trong vô lượng kiếp tu của một hành giả nhưng thầy đã chọn con đường dấn thân cô đơn và quả cảm. Tôi cũng không được biết tại các đạo tràng lớn trên thế giới, sinh hoạt diễn tiến như thế nào nhưng tại các cơ sở của Hội TBPS Xã Hội ở quận Cam, Phật tử tìm đến để cùng nhau sưởi ấm trong tình đồng đạo an vui, cho họ cơ hội phục hồi tâm thể lực, niềm tin thiện hảo vào con người và tương lai. Trong căn bếp vui ở đồi Anaheim trưa Thứ Hai vừa qua, phần thưởng của chúng tôi không phải là được khoản đãi bữa cơm chay quá đẹp, quá tinh khiết và công phu mà là được nhìn thấy bên cạnh những khuôn mặt sáng ngời an lạc, còn có những khuôn mặt chưa phai hết dấu ấn khổ đau của đời thường nhưng đã thấp thoáng nét cười báo hiệu mùa Xuân đang hồi sinh. (Bùi Bích Hà)

Dạ phục của bà Melania Trump sẽ được đưa vào viện bảo tàng

WASHINGTON, DC (NV) – Theo truyền thống đã có từ hơn 100 năm, bộ dạ phục khiêu vũ mà Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump mặc dự buổi tiệc trong ngày lễ tuyên thệ nhậm chức của Tổng Thống Donald Trump sẽ được tặng cho viện bảo tàng lịch sử Smithsonian, Washignton, DC, theo tin của CNN.

Bộ dạ phục đầu tiên đưa vào Smithsonian năm 1912 là của bà Helen Herron, phu nhân tổng thống thứ 27, ông William Howard Taft (1909-1913).

Năm 2016, hơn 4 triệu du khách đến viện bảo tàng đã vào xem khu sưu tầm những bộ áo này.

Tổng Thống Trump và nhà thiết kế bộ áo, Hervé Pierre, sẽ hiện diện trong buổi lễ ở Smithsonian vào Thứ Sáu tuần này.

Nhà vẽ kiểu thời trang nổi tiếng Hervé Pierre, 52 tuổi, là dân Mỹ gốc Pháp, từ 1990 đến nay đã vẽ kiểu áo cho các đệ nhất phu nhân như Hillary Clinton, Laura Bush, Michelle Obama, và Melania Trump.

Trong một cuộc phỏng vấn của tờ New York Times tháng trước, ông Pierre cho biết bà Melania gặp và đề nghị với ông hôm 3 Tháng Giêng, nghĩa là chỉ 17 ngày trước lễ nhậm chức của tân tổng thống.

Trong nhiều dịp khác sau đó ở quốc nội cũng như hải ngoại, bà Melania Trump đều mặc những bộ áo do ông Hervé Pierre vẽ kiểu. (HC)

TT Trump phủ nhận việc khiến vợ của một người lính phải khóc

Đêm nhạc ‘Dòng Giống Tiên Rồng’ đậm nét lịch sử tại Little Saigon

WESTMINSTER, California (NV) – “Dòng Giống Tiên Rồng,” đêm nhạc lưu lại nhiều cảm xúc trong lòng người thưởng thức với tiếng vỗ tay của khán giả hòa nhịp cùng bài hát, khí thế như tiếng quân hành, vừa diễn ra tối Thứ Bảy, 14 Tháng Mười, tại Viện Việt Học, Westminster.

Nhiều khán giả cho biết, đây là một đêm diễn mang đậm tính lịch sử về nguồn gốc, về sự phát triển suốt chiều dài của nước Việt Nam từ thời lập quốc đến thời kỳ đấu tranh dành tự do độc lập, đầy tình tự quê hương qua nét nhạc của ba miền đất nước, liên kết cùng những màn biểu diễn võ thuật cổ truyền Việt Nam, thứ vũ khí độc đáo riêng của tộc Việt đã dùng để chiến thắng kẻ thù phương Bắc, lưu lại dấu ấn huy hoàng của đất nước.

Mở đầu chương trình là liên khúc “Một Mẹ Trăm Con và Những Nẻo Đường Việt Nam” sáng tác Thanh Bình, Phạm Duy, do Ban Hợp Xướng Thiếu Nhi, Trường Việt Ngữ Viện Việt Học, cùng CLB Văn Nghệ Viện Việt Học trình diễn.

Cô Thanh Hằng, cư dân Irvine, một người thường đi nghe các chương trình âm nhạc tại Viện Việt Học, nói rằng chương trình này được biên soạn quá công phu, thật giá trị. “Nếu có được nhiều chương trình như thế này, tôi tin chắc rằng người thưởng thức rất thích thú, vì không có chương trình nào mà người nghe vừa biết được lịch sử của đất nước mình, vừa nghe được những nhạc phẩm Việt rất xưa. Thí dụ như nhạc phẩm ‘Ải Chi Lăng’ được nhạc trưởng Trần Chúc chỉ huy, với bốn bè giọng nữ và nam, quá tuyệt vời,” cô nói.

“Còn những bài như ‘Tình Ca,’ ‘Trương Chi’ của Văn Cao, hoặc ‘Đường Lên Sơn Cước,’ sáng tác Lê Bình, là những nhạc phẩm vượt thời gian, chưa thấy trình diễn ở bất cứ chương trình nhạc nào tại Little Saigon. Những người thuộc thế hệ xưa sẽ không còn được thưởng thức, nếu không được nhắc nhớ lại qua những chương trình như hôm nay. Và nếu không có những buổi như thế này thì những nhạc phẩm này có thể sẽ bị mai một trong tương lai. Tôi rất may mắn đi dự đêm diễn này, đầy tính lịch sử, văn học và nghệ thuật,” cô hào hứng nói tiếp.

Không khí sôi nổi trong đêm nhạc “Dòng Giống Tiên Rồng.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Một người nghe say đắm trong góc phòng, ông Cao Lê cho biết đêm nhạc giúp ông nhớ lại thời trước, ông thường hát trong những đêm nhạc sinh viên, cùng những bản nhạc du ca của thời thanh niên đầy khát vọng cháy bỏng trong tim, mơ về ngày hòa bình trên quê hương đang ngập tràn khói lửa chiến tranh.

“Đêm nay tôi thật xúc động khi nghe cô Kim Ngân hát hai ca khúc ‘Hát Cho Tương Lai Hòa Bình’ và ‘Bằng Tay Ta Bằng Tim Ta’ của hai tác giả Đặng Mục Tử và Lưu Quang Diệp, trong tiếng đàn guitar bập bùng đầy khí thế, lan tỏa qua người nghe bằng cả trái tim, dồn dập cùng nhịp vỗ tay khắp cả thính phòng hòa theo lời hát,” ông bồi hồi cảm xúc.

Tiếp theo, bản giao hưởng “Việt Nam Minh Châu Trời Đông,” sáng tác Hùng Lân, được nhạc sĩ Trần Chúc viết hòa âm cho hợp ca và dàn nhạc. Bài nhạc nói lên sự trang trọng trong lịch sử Việt Nam, có lúc đấu tranh cương quyết, dấn thân với non sông, có lúc đau buồn cho người nằm xuống hiến thân cho đất nước, chuyển thành cái hồn của bài nhạc, khi thì khí thế mạnh bạo, lúc thì chùng xuống với giai điệu da diết tiếc thương.

Bản giao hưởng này do nhạc trưởng Trần Chúc chỉ huy Ban Hợp Xướng Viện Việt Học trình diễn nhận được tràng pháo tay tán thưởng nồng nhiệt.

Trong không khí hào hùng của tinh thần chiến đấu, cũng có những giai điệu tự tình dân tộc, qua bài “Dân Ca Ba Miền” gồm dân ca quan họ Bắc Ninh “Người Ơi Người Ở Đừng Về” do Thanh Vân trình diễn, cùng tiếng đàn tranh của Nhã Vân; bài “Dân Ca Cổ Nhạc Huế” theo điệu hò mái nhì, Bích Thuận hát; và bài “Áo Mới Cà Mau” sáng tác Thanh Sơn, qua giọng ca Thùy Linh. Màn trình diễn độc đáo này đã chiếm trọn cảm tình khán giả bằng tràng pháo tay nồng nhiệt.

Cùng những màn hợp xướng “Trưng Nữ Vương,” liên khúc “Lối Về Xóm Nhỏ và Tôi Yêu,” màn múa nón lá với vũ khúc “Vớt Ánh Trăng Vàng” do ban vũ Viện Việt Học trình diễn, Nhóm Cỏ Mây, Nhóm Sóng Xanh, những nhạc phẩm bất hủ trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, được các ca sĩ trình diễn khiến đêm diễn càng tuyệt vời thêm.

Không khí sôi động hẳn lên theo bài nhạc du ca “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ,” sáng tác Nguyễn Đức Quang đã khép lại chương trình. Tất cả mọi người đứng dậy, vỗ tay hòa nhịp, rầm rập như tiếng quân hành, đôi lúc như khúc hoan ca cho ngày quê hương tươi sáng. (Văn Lan)

Mời độc giả xem bình luận “Sinh hoạt trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt”(Phần 1)

Bác Sĩ Nguyễn Khắc Minh Mẫn

Bác Sĩ Nguyễn Khắc Minh Mẫn

Bác Sĩ Nguyễn Minh Mẫn

Bác Sĩ Nguyễn Khắc Minh Mẫn

Bác Sĩ Nguyễn Khắc Minh Mẫn

Bà Bác Sĩ Nguyễn Đình Phác

Cụ Bà Lê Thị Bửu

Anh Trương Công Ân

Chiến Hữu CSQG Trương Công Ân

Ông Tôma Trịnh Minh Điểm

Tin mới cập nhật