Nam Hướng Đạo Mỹ sẽ tiếp nhận và huấn luyện cho nữ giới

NEW YORK, New York (AP) – Trong một chuyển biến lịch sử, Hội Nam Hướng Đạo Mỹ hôm Thứ Tư loan báo kế hoạch tiếp nhận các nữ thiếu nhi kể từ đầu năm tới và lập một chương trình mới cho các thiếu nữ lớn hơn với cùng giáo trình như cho nam Hướng Đạo.

Theo kế hoạch này các toán Sói Con, ít tuổi nhất, sẽ chỉ gồm một giới tính, nam hay nữ. Các đơn vị có đoàn viên lớn tuổi hơn có thể chọn lựa chỉ có một hay gồm cả hai giới tính.

Chương trình cho các thiếu nữ lớn, dự tính khởi sự năm 2019, sẽ cho phép những phụ nữ lên tới Eagle Scout, cấp cao nhất trong Hướng Đạo Mỹ.

Hội Đồng Huynh Trưởng Hướng Đạo đồng thuận kế hoạch này trong cuộc họp tại trụ sở trung ương ở Irving, Texas, nói rằng qua nhiều tháng trao đổi thu nhận ý kiến công chúng, sự thay đổi nhằm tạo cho phụ huynh có được nhiều chọn lựa hơn.

Tuy nhiên, Hội Nữ Hướng Đạo Mỹ chỉ trích sáng kiến này, cho rằng làm căng thẳng mối quan hệ lâu đời giữa hai hội. Các giới chức Nữ Hướng Đạo cho rằng hành động của Nam Hướng Đạo một phần là vì vấn đề tài chính và nhu cầu tăng thu nhập.

Trong một văn thư viết hồi Tháng Tám gởi cho ông Randall Stephenson, chủ tịch Nam Hướng Đạo, bà Kathy Hopinkah Hannan, chủ tịch Nữ Hướng Đạo, viết: “Tôi chính thức yêu yêu cầu tổ chức của quý vị nên tập trung phục vụ cho 90% nam thanh thiếu niên Mỹ không gia nhập Hướng Đạo và đừng mở rộng qua đến nữ giới.”

Hội Nam Hướng Đạo thành lập năm 1910 và Hội Nữ Hướng Đạo thành lập năm 2012 là hai tổ chức cho giới trẻ lớn nhất ở Mỹ.

Cho đến Tháng Ba  năm nay Hội Nữ Hướng Đạo cho biết có 1,566,671 đoàn viên trẻ và 749,008 đoàn viên tuổi trưởng thành, so với 2 triệu và 800,000 năm 2014. Hội Nam Hướng Đạo nói rằng hiện nay họ có khoảng 2.35 triệu đoàn viên so với 2.6 triệu năm 2013 và kém xa con số 4 triệu vào thời gian những năm cao điểm trong quá khứ. (HC)

Mời độc giả xem phóng sự “Đưa tiếng Việt vào chương trình tiểu học tại Little Saigon”

Giá thuê nhà tại Nam California sẽ tăng thời gian tới

LOS ANGELES, California (NV) – Theo một thống kê công bố hôm Thứ Tư, giá thuê nhà tại Nam California tiếp tục “leo thang” trong hai năm tới vì nhu cầu ngày càng cao và càng có nhiều việc làm, theo nhật báo The Los Angeles Times.

Tại Los Angeles County, tiền thuê trung bình năm 2018 dự tính ở mức $2,304, tăng 3% hơn năm ngoái. Vào năm 2019, số tiền này sẽ tăng thêm 3%, khiến mức tiền thuê lên $2,373, theo một thống kê hằng năm của tổ chức Real Estate Economics Forecast thuộc đại học USC.

Orange County cũng sẽ có mức tăng tương tự, với tiền thuê là $2,157 vào năm 2019.

Tuy nhiên, trong năm nay, giá thuê chung cư tăng chậm tại Los Angeles County và Orange County, chỉ tăng 1% trong quý 2, so với năm ngoái. Cũng trong thời điểm này, giá thuê tăng 6% tại Los Angeles County và 5% tại Orange County năm 2016.

Ông Richard Green, giám đốc điều hành của Lusk Center for Real Estate tại đại học USC, cho biết, giá thuê nhà tăng chậm hơn trước vì hiện có nhiều nhà mới. Ông cũng cho biết mức độ tăng chậm như hiện nay sẽ không kéo dài.

Ông nói: “Chúng tôi nghĩ rằng thu nhập ngày càng cao, nhưng vẫn không có đủ.”

Một số chuyên gia kinh tế cho biết, tiền thuê tăng và giá nhà ngày càng cao là một trong những nguyên nhân dẫn đến nền kinh tế của tiểu bang không phát triển mạnh trong năm nay.

Ông Chris Thornberg, một đồng sáng lập của Beacon Economics, người tham gia lập bản thống kê này, cho biết: “Giá nhà cao là một trở ngại lớn với nhà tuyển dụng khi họ muốn tuyển nhân viên có khả năng từ những tiểu bang khác đến đây làm việc.”

Hiện có nhiều cư dân địa phương đang “chật vật” sống qua ngày và đây là một thực tế khi người thuê nhà vận động tại một số thành phố nhằm kêu gọi có luật mạnh mẽ hơn để kiểm soát tiền thuê nhà.

Các kinh tế gia, đa phần, đều đồng ý rằng nguyên nhân chính của cuộc khủng hoản này là do ít nhà và chung cư mới được xây, dù dân cư ngày càng đông và càng có nhiều việc làm tại khu vực này.

Thống kê này không bao gồm những thế hệ sinh ra vào thập niên 1990 vì được xem là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tiền thuê tăng.

“Ngày càng có nhiều người ra đời vào thập niên 1990, và có người đến độ tuổi gần 30 hay chỉ mới qua 30. Thành ra, nhà có nhiều thế hệ trong một gia đình sống chung với nhau vẫn chiếm ưu thế,” bản báo cáo cho biết. (Kh.L.)

Trung Quốc có thể vượt mặt Mỹ, thành quốc gia cấp viện lớn nhất thế giới

Los Angeles đền gần $2 triệu cho gia đình nạn nhân bị cảnh sát bắn chết

LOS ANGELES, California (NV) – Hội Đồng Thành Phố Los Angeles quyết định trả $1.9 cho gia đình ông Luis Martinez, khi ông ngồi xe lăn và bị cảnh sát bắn chết tại một căn hộ ở Lincoln Heights hai năm trước, theo nhật báo The Los Angeles Times.

Kết quả bỏ phiếu với 12 phiếu thuận và một phiếu chống.

Người đâm đơn kiện là người vợ và các con của ông Martinez. Cảnh sát cho biết, ông này “xông” tới trước với một con dao trong tay.

Một luật sư đại diện cho gia đình bà Martinez, trong một cuộc họp báo năm 2016, nói rằng, thân chủ của mình khi ấy bị chấn thương hông và đang trong quá trình phục hồi. Vì vết thương nặng nên ông Martinez không thể đứng và đến gần cảnh sát.

Theo hồ sơ vụ án, vào ngày 21 Tháng Tư, 2015, ông Martinez đang ngồi xe lăn, và phủ nhận ông có mang theo vũ khí.

Hồ sơ cũng cho biết, đương đơn gọi đây là một vụ nổ súng “không có lý do chính đáng, không cần thiết, quá mức, và không theo luật.”

Hiệp Hội Cảnh Sát, một tổ chức dân sự có trách nhiệm giám sát Sở Cảnh Sát Los Angeles, ủng hộ hành động nổ súng và xem đây là một hành động hợp lý. Hiệp hội này cho biết, lý do nổ súng chính đáng vì ông Martinez “tạo một mối đe dọa hoặc có dấu hiệu có thê gây thiệt hại nặng.”

Tuy nhiên, hội đồng năm người này cũng đồng ý với Cảnh Sát Trưởng Charlie Beck rằng hành động của cảnh sát viên khi ấy có thiếu sót.

Hiệp hội ghi nhận rằng, những cảnh sát viên có mặt tại hiện trường khi ấy không nghĩ đến phương thức phản kháng phù hợp từ trước và không giao tiếp với nạn nhân một cách hiệu quả.

Khi ấy, cảnh sát bỏ quên súng điện (taser) trong xe, một vũ khí ít chết người hơn khi họ tiếp cận ông Martinez. (Kh.L.)

Hải Quân Mỹ giải nhiệm hai chỉ huy USS John S. McCain

Ông Đoàn Văn Vịnh

Little Saigon: Fountain Valley muốn xây 60 căn hộ giá rẻ

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Thành phố Fountain Valley đang tìm cách để giải quyết tình trạng thiếu nhà giá rẻ, bằng cách xây 60 căn hộ.

Theo tin của nhật báo The Orange County Register, Hội Đồng Thành Phố đang thương lượng với công ty phát triển C&C Development Co. để xây một khu nhà ở, dành cho người lao động, tại một khu công nghiệp trên đường Harbor, gần bờ sông Santa Ana.

Trong buổi họp ngày 4 Tháng Mười, Hội Đồng Thành Phố Fountain Valley đồng ý thông qua việc thương lượng với công ty phát triển.

Khoảng thời gian để hai bên thương lượng là 120 ngày.

Công ty phát triển C&C Development Co. muốn xây một tòa nhà có 60 căn hộ, có từ hai đến ba phòng ngủ, trên khu vực rộng đến 2 mẫu đất. Tòa nhà này, cho người có thu nhập thấp thuê, sẽ tọa lạc trên đường Harbor, phía Đông Bắc của thành phố Fountain Valley.

Ông Brent Hoff, phụ trách gia cư của Fountain Valley, cho biết, 98% đất của Fountain Valley đã được xây cất, và nói: “Tìm được chỗ để xây được 60 căn hộ rất khó.”

Ông cho biết thêm thành phố phải tìm được đất để xây 358 căn hộ rẻ tiền, theo yêu cầu của tiểu bang, trong đó có 83 căn hộ cho người thu nhập thấp.

“Chúng tôi đang trong tình thế rất bối rối. Khi có cơ hội để xây một tòa nhà 60 hộ, chúng tôi phải chộp ngay,” ông Hoff nói.

Ông Hoff cho biết cơ quan trợ cấp gia cư Fountain Valley vừa bán 3.96 mẫu đất, và cần phải bỏ tiền để xây nhà ở rẻ tiền.

Theo thỏa thuận, Hội Đồng Thành Phố sẽ cho công ty C&C Development Co. mượn $125,000 để lo các chi phí về giấy tờ cho dự án.

Theo lời của ông Todd Cottle, một người đại diện của C&C Development Co., công ty này hoạt động ở Orange County được 35 năm rồi, và xây hơn 1,500 căn hộ.

Ông cho rằng đây là bước khởi đầu, và cho biết phải mất từ một năm đến 18 tháng để lo các thủ tục, rồi mới bắt đầu xây dựng được.

Đây là dự án đầu tiên của công ty này ở Fountain Valley.

Ông Cottle cho biết, trong một năm vừa rồi, C&C Development Co. có tìm đất để xây dựng, và bắt đầu thảo luận với thành phố chỉ hồi năm tháng trước.

Ông cho biết thêm công ty đang giao kèo với chủ đất, nhưng chưa mua xong.

Bà Kim Constantine, môt cư dân Fountain Valley, cảm thấy rất ngạc nhiên vì thành phố đi thương lượng mà không cho công chúng biết.

Ông Cottle nói có rất nhiều người cần nhà ở rẻ tiền, và nói lên cảm nghĩ của mình: “Tôi cảm thấy rất vui khi công ty của mình cho những gia đình một nơi ở, và người cao tuổi một nơi để dưỡng già.” (TL)

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Bánh bò nướng rễ tre lá dứa nước dừa”

Kiến Trúc Sư Đặng Hữu Hạnh

Thầy Huỳnh Tấn Trích (Don)

Little Saigon giỗ tổ nghệ thuật, gìn giữ văn hóa Việt

WESTMINSTER, California (NV) – “‘Đi xa nhớ mãi quê nhà. Nhớ câu vọng cổ đậm đà tình thương. Dù cho xa cách dặm trường. Vẫn còn hoài vọng cố hương quê mình.’ Ở nơi nào có tiếng nói Việt Nam, ở nơi đó còn được nghe một câu ca vọng cổ, còn nghe được làn điệu cải lương.”

Đó là lời phát biểu khai mạc Lễ Giỗ Tổ Nghệ Thuật của nghệ sĩ Triệu Mỹ Ngân, trưởng ban tổ chức, nhân kỷ niệm 100 năm ngành nghệ thuật sân khấu (1917-2017), vào chiều Chủ Nhật, 8 Tháng Mười, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster.

Và, Lễ Giỗ Tổ Nghệ Thuật này hoàn toàn không dành cho nghệ sĩ cải lương, hát bội, tân nhạc, hay kịch nghệ, điện ảnh… mà dành cho tất cả những người làm việc liên quan đến nghệ thuật như hóa trang, hậu đài, nhạc sĩ…

Có lẽ vì vậy mà nhiều thế hệ nghệ sĩ cùng xuất hiện trong lễ giỗ do hai nghệ sĩ Triệu Mỹ Ngân và Đỗ Thanh đề xướng. “Chúng tôi mời hết mọi người về đây, cùng thắp lên nén hương cúng tổ,” cô nói.

Vũ đoàn Việt Cầm trong màn múa cúng tổ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Trên sân khấu là bàn thờ Tổ Nghiệp thật trang nghiêm, phía cuối sân khấu là bàn thờ Hậu Tổ, tưởng niệm những nghệ sĩ từ đời cận đại trở về sau này, đều do nghệ sĩ Nguyễn Hùng thiết kế.

Trước khi vào lễ chính, các nghệ sĩ đều đến thắp hương trước bàn thờ Hậu Tổ.

Sau đó các nghệ sĩ Triệu Mỹ Ngân, Nguyễn Hùng, Ngọc Ân trong trang phục sân khấu cổ truyền, dẫn đầu đoàn nghệ sĩ tiến lên sân khấu dâng hương bàn thờ tổ, trong tiếng chiêng trống vang rền, mọi người đều đứng lên trang nghiêm kính cẩn.

Vũ đoàn Việt Cầm trình diễn màn múa cúng tổ với những vũ điệu điêu luyện, nhận được tràng pháo tay nồng nhiệt.

“Bài Ca Giỗ Tổ,” sáng tác của soạn giả Đỗ Thanh, được trình diễn mở màn với các nghệ sĩ Minh Hùng, Triệu Mỹ Ngân, Ngân Linh và Bình Trang.

Tiếng đàn ngọt ngào của các nhạc sĩ Lê Khiêm (đờn cò), Văn Hoàng (guitar cổ nhạc), Hai Trân (đờn sến), Kim Đồng (đờn bầu), Văn Điền (guitar cổ nhạc) cùng thi nhau hòa điệu trong các màn vọng cổ “Lửa Cháy Cổ Loa Thành,” trích đoạn Hồ Quảng “Lưu Kim Đính,” cùng nhiều nghệ sĩ trẻ trình diễn hết mình trong các màn tân cổ giao duyên, tân nhạc.

Toàn ban các nghệ sĩ, nhạc sĩ trong ngày vui giỗ tổ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Không khí trong thính phòng chừng như lên tới cao trào trong những trích đoạn hay, nhận được từng tràng pháo tay tán thưởng nồng nhiệt.

Nhân dịp này, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn trao tặng bằng tưởng lục của Thượng Viện California cho các nghệ sĩ về việc bảo tồn văn hóa Việt tại hải ngoại.

Giáo Sư Trần Văn Chi cho biết, năm nay tổ chức kỷ niệm 100 năm nghệ thuật sân khấu là vì từ năm 1917 có gánh hát đầu tiên của ông thầy Năm Tú trình diễn ở rạp Vĩnh Lợi, Mỹ Tho.

Nghệ sĩ Đỗ Thanh cũng nhắc lại sân khấu cổ nhạc miền Nam Việt Nam với hai câu đối treo hai bên sân khấu: “Cải cách hát ca theo tiến bộ. Lương truyền tuồng tích sánh văn minh.” Lấy hai chữ đầu của hai câu đối ghép lại thành hai chữ “Cải Lương,” từ đó nền nghệ thuật cổ của nước nhà với nét đặc trưng tiêu biểu, đã sánh vai với nền nghệ thuật Âu Á.

Ông Thành Nhân, một nghệ sĩ lão thành, hát cúng tổ bài vọng cổ “Tiếng Cầm Ca” của soạn giả Trần Ngọc Thạch, xong ông nói: “Giỗ Tổ như thế này là dịp để phụ huynh đưa con em mình đến, hướng dẫn cho các cháu nhỏ biết gắn bó với tình yêu quê hương đất nước. Các cháu nhỏ bây giờ có thể chưa hiểu hết, nhưng khi lớn lên các cháu sẽ hiểu và thương quê mình nhiều hơn.”

Nghệ sĩ Triệu Mỹ Ngân đại diện các nghệ sĩ nhận bằng tưởng lục Thượng Viện California của Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn do ông David Nguyễn (thứ tư, phải) đại diện trao tặng. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Bà Kim Cúc, từ tiểu bang Virginia sang, cho biết: “Ngày xưa tôi chưa nghe được cải lương, 15 năm nay bỗng nhiên thấy thấm thía tình yêu quê hương đất nước qua những làn điệu này. Khi nghe cổ nhạc, tôi như thấy lại đất nước VNCH, nhất là khi tới Little Saigon, tôi tưởng như thấy lại khung cảnh Sài Gòn xưa của tôi. Và hôm nay được dự buổi lễ Giỗ Tổ Nghệ Thuật kỷ niệm 100 năm nền nghệ thuật cổ truyền Việt Nam, thấy ấm cúng và hãnh diện lắm.”

Ông Bảo Long, cư dân Westminster, đi xe đạp đến dự lễ giỗ tổ từ sớm, ngồi say mê xem diễn từ đầu tới cuối. Ông rất tiếc khi cái điện thoại của mình quá cũ nên không quay lại được những đoạn phim rất giá trị trong buổi lễ để khoe mọi người.

“Thật xúc động khi thấy không khí giỗ Tổ, cũng đầy đủ không thiếu những nghi thức cổ truyền, cùng với những màn trình diễn độc đáo. Càng xúc động hơn khi thấy những em nhỏ theo cha mẹ đem những lễ vật lên tận sân khấu dâng hương. Thật xứng đáng lắm!” ông hết lời ngợi khen.

Đến dự lễ giỗ còn có nghệ sĩ Nguyễn Sanh, đạo diễn Xuân Phước mới từ Việt Nam sang. Nghệ sĩ Nguyễn Sanh cho biết: “Lễ Giỗ Tổ Nghệ Thuật ở Little Saigon thật cảm động. Mỗi người đều có cuộc sống phải lo toan, nhưng tất cả đều vì lòng kính yêu với Tổ nghiệp mà tề tựu về trình diện cúng Tổ trong khung cảnh thật trang nghiêm. Tôi được gặp lại những bạn bè đồng nghiệp sau mấy mươi năm, ai ai cũng còn khỏe mạnh thật đáng mừng. Cầu xin Tổ phù hộ độ trì cho anh chị em nghệ sĩ hải ngoại được nhiều ơn phước.”

Không khí như sôi động hẳn lên với màn trình diễn của các nghệ sĩ trẻ, như Diệu Liên, Mỹ Liên, cùng Thanh Hằng, Erlinda, Nguyễn Hiền, Andy Christ, Ngọc Châu, Đoàn Thanh Tâm, Hải Âu, Ngọc Thiên Thanh, và nhiều nghệ sĩ khác, với những bản tân nhạc quen thuộc, cùng làn điệu bolero nổi tiếng làm níu chân người thưởng thức. (Văn Lan)

Mời độc giả xem bình luận “Sinh hoạt trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt”(Phần 2)

Nga gửi tặng Philippines 5,000 khẩu AK

MANILA, Philippines (NV) – Tổng Thống Philippines Rodrigo Duterte hôm Thứ Tư cho hay Nga sẽ gửi tặng 5,000 khẩu AK, đợt cung cấp súng Nga đầu tiên từ trước tới nay cho đồng minh của Mỹ này.

Bản tin của hãng thông tấn AFP cho hay, ông Duterte, người viếng thăm Moscow hồi Tháng Năm trong nỗ lực “chuyển trục” xa Mỹ, nói rằng các khẩu súng này đang được chuyển tới bằng tàu.

Từ trước đến nay, Mỹ vẫn là quốc gia chính cung cấp võ khí cho Philippines.

Tuy nhiên, quân đội Philippines, hiện đang vất vả chiến đấu chống cả thành phần phiến quân cộng sản ở vùng thôn quê và Hồi Giáo quá khích ở khu vực phía Nam, vẫn bị coi là yếu kém nhất trong khu vực.

“Đây là một phần tôi được phía Nga trợ giúp, sau khi chỉ đến nơi này chưa tới 24 giờ, chúng ta sẽ có các khẩu súng AK,” ông Duterte nói với cảnh sát và binh sĩ ở một nơi gần Manila, theo bản tin AFP.

Ông Duterte không cho biết các khẩu AK này thuộc loại nào.

Ông đang tìm các nguồn cung cấp võ khí khác sau khi bày tỏ sự giận dữ về các chỉ trích của Mỹ liên quan đến chiến dịch chống ma túy đẫm máu ở nơi đây.

Trong năm nay, Trung Quốc cũng trợ giúp khoảng 6,000 khẩu súng, gồm cả các loại súng tương tự như AR-15, súng bắn tỉa, súng lục và nhiều ngàn viên đạn cho Manila, cũng theo AFP. (V.Giang)

Hải Quân Mỹ giải nhiệm hai chỉ huy USS John S. McCain

Little Saigon: Chùa Bát Nhã mở khóa tu trong ba ngày

SANTA ANA, California (NV) – Chùa Bát Nhã sẽ mở khóa tu Lương Hoàng Sám và Kinh Hạnh Niệm Phật trong ba ngày, 27, 28, và 29 Tháng Mười, tại khuôn viên chùa ở địa chỉ 4717 W. First Street, Santa Ana, CA 92703.

Thông cáo do Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, viện chủ chùa, gởi ra cho biết: “Kính bạch chư tôn đức tăng ni, kính thưa quý Phật tử gần xa thân mến, nay chùa Bát Nhã xin thông báo cho quý Phật tử gần xa được rõ, vì bệnh duyên, nên Hòa Thượng Thích Quảng Tâm ở Đài Loan không thể chủ trì pháp hội Tam Thời Niệm Phật được. Thay vào đó là khóa tu Lương Hoàng Sám và Kinh Hạnh Niệm Phật trong ba ngày 27, 28 và 29 Tháng Mười.”

Chi tiết chương trình như sau:

1-Thứ Sáu, 27 Tháng Mười
-8:30 AM – 10 AM: Khai Kinh Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật.
-10:30 AM – 11:30 AM: Chia sẻ Phật Pháp (Thượng Tọa Thích Tịnh Giác).
-11:45 AM: Cúng ngọ và thọ trai.
-1:30 PM – 3 PM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật.
-3:30 PM – 5 PM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật, dùng cơm chiều.

2-Thứ Bảy, 28 Tháng Mười
-8:30 AM – 10 AM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật.
-10:30 AM – 11:30 AM: Chia sẻ Phật Pháp (Thượng Tọa Thích Tịnh Giác).
-11:45 AM: Cúng ngọ và thọ trai.
-1:30 PM – 3 PM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật.
-3:30 PM – 5 PM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật, dùng cơm chiều.

3-Chủ nhật, 29 Tháng Mười
-8:30 AM – 10 AM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật, dùng điểm tâm.
-11 AM – 12:30 PM: Tụng kinh cầu siêu cúng ngọ và cúng cơm cho hương linh thờ tại chùa, thọ trai.
-1:30 PM – 2:30 PM: Chia sẻ Phật Pháp (Đại Đức Thích Tâm Nguyên).
-3 PM: Tụng Lương Hoàng Sám và Kinh Hành Niệm Phật, cúng thí thực cô hồn. (Đ.D.)

Mời độc giả xem phóng sự “Đưa tiếng Việt vào chương trình tiểu học tại Little Saigon”

Cựu chiến sĩ Lực Lượng Đặc Biệt VNCH họp mặt tại Little Saigon

WESTMINSTER, California (NV) – Chiều Chủ Nhật, 8 Tháng Mười, Hội Thân Hữu Lực Lượng Đặc Biệt (LLĐB) tổ chức buổi hội ngộ thường niên tại nhà hàng Paracel Seafood, Westminster, với sự tham dự của nhiều niên trưởng trong QLVNCH, cùng đại diện các đoàn thể, hội đoàn và gia đình của cựu chiến sĩ LLĐB.

“Trong tinh thần của các chiến sĩ LLĐB, khi nhận lệnh công tác để lên đường thì không hẹn ngày về. Vì thế, tình đồng đội của chúng tôi vô cùng gắn bó, cho đến lúc trước khi chết, chúng tôi vẫn nhớ đến đồng đội. Tôi đã từng làm những bài điếu văn trước khi các chiến hữu của chúng tôi lên đường nhảy vào lòng địch, lý do là sợ khi bạn của chúng tôi chết, thân xác sẽ được vùi thây tại những rừng sâu hiểm độc, chúng tôi sẽ không bao giờ gặp được bạn của chúng tôi nữa,” Hội Trưởng Trần Ngọc Lễ nói.

“LLĐB là một đơn vị của QLVNCH được khởi đầu từ các toán Biệt Kích để thi hành các công tác đặc biệt như xâm nhập vào miền Bắc, hoặc đến những mật khu của Việt Cộng đặt trên đất Lào và Cambodia. Mục đích để sưu tầm tin tức tình báo, bắt cóc, phá hoại các mục tiêu quân sự của đối phương. Sau này, các toán Biệt Kích này được phát triển thêm thành một đơn vị tác chiến, có vai trò như một binh chủng đặc biệt tinh nhuệ,” ông cho biết thêm.

Ông Nguyễn Đức Tiến, trưởng ban tổ chức, cho hay: “Tôi về đơn vị LLĐB năm 1969. Đầu tiên tôi vào trình diện Thiếu Tá Phạm Xuân Trường, trưởng phòng Tổng Quản Trị tại Bộ Tư Lệnh LLĐB, Nha Trang, ông cho biết là các chiến sĩ LLĐB từ Bến Hải đến Cà Mau, trong đó có Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù và Trung Tâm Hành Quân Huấn Luyện Delta, tổng cộng quân số chưa tới 2,000 người. Lý do là nhiệm vụ của các chiến sĩ LLĐB chỉ cần một toán nhỏ xâm nhập vào lòng địch để lấy tin tức. Nếu có nổ súng thì chúng tôi khó có thể trở về.”

Ban văn nghệ Tập Thể Chiến Sĩ Tây Nam Hoa Kỳ đồng ca bài “Vẫn Còn Đây.” (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

“Trước đây, LLĐB được gọi là Lực Lượng Biệt Cách Dù, trong đó có Tiểu Đoàn 81 Biệt Cách Dù được nằm trong binh chủng LLĐB. Sau này LLĐB giải tán thì Tiểu Đoàn 81 Biệt Cách Dù được tách ra sáu đại đội, trong đó hai đại đội được chuyển sang Trinh Sát Dù, còn bốn đại đội thì được thành lập Tiểu Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù, sau này được phát triển mạnh hơn với danh xưng là Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù,” ông kể.

“Khi mới thành lập, LLĐB được tổ chức có đơn vị như Sở Bắc với nhiệm vụ hành quân thả toán xuống Bắc Việt. Riêng tại chiến trường miền Nam thì có Biệt Kích Biên Phòng, Lực Lượng Hành Quân Delta, cùng hoạt động phối hợp với Sở Không Yểm với Biệt Đoàn 83 Thần Phong và Phi Đoàn 219 King Bee, Sở Phòng Vệ Duyên Hải với Lực Lượng Biệt Hải và Hải Kích… Thế nên, những chiến sĩ LLĐB tuy không nhiều, nhưng đã đóng góp nhiều chiến công chung với những đơn vị bạn như Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Hải Quân, các đơn vị sư đoàn, và còn nhiều đơn vị khác,” ông kể thêm.

Nói về sự kiêu hùng của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù, ông nhắc đến hai câu thơ để đời: “An Lộc địa sử ghi chiến tích/ Biệt Cách Dù vị quốc vong thân.”

Ông cũng nhắc đến hai đơn vị trưởng anh hùng của LLĐB là cố Đại Tá Lê Quang Tung, cựu tư lệnh LLĐB, bị sát hại trong cuộc binh biến ngày 1 Tháng Mười Một, 1963, và cố Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, cựu tư lệnh LLĐB, đã tuẫn tiết không đầu hàng giặc trong biến cố 30 Tháng Tư, 1975.

Ông Trần Ngọc Lễ (trái), hội trưởng, và ông Nguyễn Đức Tiến, trưởng ban tổ chức. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Cựu Đại Úy Nguyễn Đa, cựu liên toán trưởng đoàn công tác 71 LLĐB, đơn vị cuối cùng đóng tại Đà Nẵng, cho hay: “Toán xâm nhập của chúng tôi chỉ có từ bốn đến sáu người mà thôi, khi đến điểm công tác là xem như chúng tôi đã hoàn tất nhiệm vụ, còn sống hay chết thì chưa quyết định được, và chúng tôi không được nổ súng. Nhưng nếu có nổ súng thì 99% là chúng tôi phải bỏ xác lại điểm.”

“Có lần chúng tôi gồm bốn người được lệnh xâm nhập vào mật khu Đông Nam ở Cambodia của Cộng Sản đóng quân từ cấp trung đoàn. Các anh em trong đơn vị tiễn chúng tôi đi lần đó vẫn mong chúng tôi được trở về sau khi xong công tác. Nhưng thật ra họ biết là chúng tôi khó thoát dưới lằn đạn của địch quân trong chuyến này. Nhưng anh em chúng tôi không nao núng vì khi đã là chiến sĩ của LLĐB là phải chấp nhận cái chết. Nhưng rất may là lần đó khi chúng tôi vừa đến điểm xâm nhập thì Cộng Sản mới vừa chuyển quân về nơi khác, bởi vì chúng tôi phát hiện những tro củi để nấu nướng vẫn còn mới,” ông kể.

Dược Sĩ Nguyễn Đình Thức, đại diện Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, nói: “Tôi được hân hạnh là một dược sĩ quân y của Binh Chủng LLĐB đầu tiên. Hôm nay, ngoài đến chung vui với các anh em, tôi còn có nhiệm vụ chuyển lời của Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn tới các anh em: ‘Chúc tất cả cựu chiến sĩ LLĐB và gia đình luôn bình an và mạnh khỏe, và có một đêm họp mặt đầy tình chiến hữu và vui vẻ.’ Và tôi xin đại diện cho bà trao bằng vinh danh của Thượng Viện California cho ông trưởng ban tổ chức.”

Ông Trần Nam, hội trưởng Hội Ái Hữu Quân Trường Đồng Đế Nam California, tặng cho ban tổ chức một đồng hồ treo tường có khắc hình phù hiệu của Binh Chủng LLĐB. Đồng hồ này được bán đấu giá để gây quỹ tổ chức.

Buổi họp mặt có phụ diễn chương trình văn nghệ với những tiếng hát của gia đình cựu chiến sĩ LLĐB và thân hữu đóng góp. (Lâm Hoài Thạch)

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Tôm kho tàu gạch đỏ au”

Ngọt ngào món cá hấp bầu ở quán Phượng Mai

WESTMINSTER, California (NV) – Ở Orange County, có rất nhiều tiệm bán món cá nướng da dòn, nhưng quán Phượng Mai lại có món cá bông lau hấp bầu nghe khá lạ tai và mới mẻ.

Quán Phượng Mai nằm trong khu chợ T&K trên đường Bolsa, ngay kế bên chợ, rất dễ tìm.

Quán do ca sĩ Phượng Mai, và chồng (nhà báo Trần Nhật Phong) làm chủ, lúc trước nằm ở khu chợ Saigon Supermarket, rồi tái khai trương ở chợ T&K hồi Tháng Ba năm nay.

Món chính, hủ tiếu Phượng Mai của quán, chắc nhiều người thưởng thức, nhưng cá hấp thì chắc ít người biết.

Quán Phượng Mai nằm ngay bên cạnh chợ T&K, rất dễ tìm. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Ở vùng này đi đâu cũng thấy cá nướng, vậy tại sao quán Phượng Mai lại chọn bán món cá hấp này?

Ông Phong cho biết: “Tiệm tôi bán món cá hấp vì ở đâu cũng bán cá nướng. Rồi người nhiều người sợ dầu mỡ, nhất là người già, nên vợ chồng tôi mới bán cá hấp.”

“Rồi chưa kể là bên Công Giáo, có Mùa Chay là lúc người ta kiêng thịt, rồi thèm ăn cá. Bán cá hấp vậy người ta dễ ăn hơn cá nướng,” ông Phong nói thêm.

Một phần cá có giá khoảng $30, và nặng từ 3 đến 4 pound, đi hai người ăn no nê.

Phía trên con cá là một lớp hành phi, đậu phộng và ngò. Bên dưới là một lớp củ sắn và cà rốt xắt sợi để ăn kèm. Món cá này, cũng như cá nướng, ăn với mắm nêm hoặc mắm me rất ngon.

Phải nói là quán Phượng Mai rất chu đáo với món cá này. Rau thơm và sà lách được để trong một chiếc rổ để khỏi bừa bộn khi ăn. Còn có bún trong một chiếc rổ nhỏ nữa.

Rau thơm cho nhiều nên ăn không sợ thiếu.

Thịt cá mềm mại, lấy đũa “quẹt” một cái là rớt miếng thịt ra. Lấy bánh tránh cuốn lại với ít bún và rau, rồi chấm mắm, ăn tê cả người.

Vị ngọt nhẹ của thịt cá, mùi thơm của các loại rau, thêm vị mặn mà nhưng có chút ngọt của mắm nêm, làm thực khách cứ muốn ăn mãi.

Điểm đặc biệt của món cá này là được hấp với trái bầu.

Ông Phong ‘bật mí’ cách thức làm cá của tiệm: “Hấp chung với bầu như vậy, nước bầu thấm vào cá, làm cá ngọt hơn.”

Quả thật là như vậy, bầu làm cho mùi vị của cá bông lau ngon hơn. Cá ăn ngọt ngào, nhưng không tanh chút nào.

“Cá bông lau mua ở chợ thường hay có mùi hôi cỏ, nhưng vợ tôi biết cách làm nên không hôi,” ông Phong nói.

Ông Phong nói thêm về lý do bán cá hấp: “Cá nướng, theo tôi thấy, ăn không ngon như cá hấp, vì lúc nướng bị mất chất ngọt của cá. Hấp thì giữ được mùi vị tự nhiên của cá hơn. Chưa kể là, bán cá nướng có nhiều tiệm họ ăn gian. Gọi là cá nướng thôi, chứ nhiều khi họ đem chiên cho lẹ. Rồi còn nướng bằng lò ga nữa, làm sao ngon như nướng bằng than.”

Ngoài món cá hấp bầu ra, quán Phượng Mai còn có những món đặc sắc như thịt luộc cuốn bánh tráng, bánh canh Trảng Bàng, và lẩu vịt nấu chao. Ngoài ra còn có hủ tiếu và các món ăn trưa vừa túi tiền khác.

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Bánh bò nướng rễ tre lá dứa nước dừa”

Cháy rừng California: Số người chết lên đến 21, thiệt hại có thể lên $58 tỷ

NAPA VALLEY, California (NV) – Số người thiệt mạng trong các đám cháy rừng đang hoành hành ở vùng Bắc California lên tới 21, tính tới ngày Thứ Tư, và có thể còn tăng nữa, đồng thời, có thể gây tổn thất lâu dài cho kỹ nghệ rượu nho danh tiếng nơi đây tới $58 tỷ, theo AP.

Ngoài ra, số người mất tích nay lên đến 560.

Trong khi đó, bản tin của Bloomberg News nói rằng có ít nhất 4 trang trại làm rượu nho ở Napa Valley đã bị thiêu rụi hay thiệt hại nặng nề, và ảnh hưởng của hỏa hoạn có thể còn trầm trọng hơn ở Sonoma County ở về phía Tây.

Tuy phần lớn nho làm rượu cho mùa này đã được hái, ảnh hưởng của khói đối với các vườn nho chưa hái có thể khiến phải bỏ số nho này, làm giảm mức sản xuất của năm nay.

Lửa tiếp tục lan ra sau khi bất ngờ bùng lên và nhanh chóng tràn ra khắp vùng từ tối ngày Chủ Nhật tới nay, làm hàng ngàn người khác phải di tản.

Đây là một khu vực du lịch đông đảo người lui tới và là một trong những khu vực sản xuất rượu nho giá trị nhất nước Mỹ.

Tuy hiện còn quá sớm để ước tính thiệt hại đối với kỹ nghệ rượu nho California, vốn đóng góp vào khoảng $58 tỷ cho nền kinh tế tiểu bang hồi năm ngoái, ảnh hưởng của mùa cháy rừng này chắc chắn sẽ còn thấy lâu dài, theo Bloomberg News.

“Một số lớn nơi trồng trọt sẽ không sản xuất được gì trong thời gian dài,” theo lời ông Phil Lynch, một phát ngôn viên của công ty Brown-Forman Corp., vốn làm chủ các vườn nho Sonoma-Cutrer và bán sâm banh Korbel.

“Nếu chỉ là khói thì phải ngưng một mùa. Nếu thiệt hại do lửa cháy gây ra, thì sẽ là ba hay bốn mùa,” ông Lynch nói.

Vùng Napa và Sonoma là nơi có hơn 1,000 trại làm rượu nho.

Đây cũng là nơi trồng các loại nho làm rượu ngon nhất trong tiểu bang California, nơi sản xuất khoảng 85% rượu vang ở Mỹ.

Ông Stephen Rannekleiv, một phân tích gia về thức uống cho công ty Rabobank International, nói rằng vùng bờ biển California là nơi sản xuất rượu nho giá trị nhất ở Mỹ.

Đa số các loại nho làm rượu ở California được trồng ở khu San Joaquin Valley, sâu hơn trong đất liền, nơi loại nho làm rượu Cabernet Sauvignon bán với giá khoảng $400 một tấn.

Cũng cùng loại nho này, nếu trồng ở Napa Valley, có thể có chi phí tới gần $7,000 một tấn và bán được tới $50,000 một tấn, theo Bloomberg News. (V.Giang)

Trung Quốc có thể vượt mặt Mỹ, thành quốc gia cấp viện lớn nhất thế giới

TT Trump và vùng Asia-Pacific: Lại chuyện ‘cọp giấy’ nữa?

Đầu năm 2017, khi cột báo này trở lại báo Người Việt người viết giới thiệu những nghiên cứu năm trước của Giáo Sư Mark Beeson, chuyên gia về Châu Á và chính trị quốc tế, với chú trọng vào chính trị, kinh tế và an ninh vùng “Asia-Pacific/Châu Á-Thái Bình Dương.” Trước khi về viện Đại Học Western Australia, ông từng giảng dạy và làm khoa trưởng bang giao quốc tế ở một số đại học Anh, cùng làm việc tại trung tâm Nghiên Cứu Cao Đẳng, viện Đại Học Freiburg, Đức. Ông là tác giả 150 nghiên cứu và sách vở, sáng lập chuyên san Critical Studies of the Asia-Pacific. Ông đều đặn cho xuất bản những công trình nghiên cứu thẩm quyền và viết cho báo Asia Times về bang giao quốc tế và khu vực Asia-Pacific.

Năm 2016 ông đưa ra năm nghiên cứu về chính trị và ngoại giao Trung Quốc. Công trình thứ sáu cuối năm đặt nhiều câu hỏi về bang giao Mỹ-Trung và cố gắng đưa ra một số trả lời. Liên hệ giữa hai siêu cường thượng đỉnh (dựa trên kích thước kinh tế, quân sự, chính trị cùng ảnh hưởng văn hóa tràn ngập – và tham vọng bá chủ) là đề tài vô cùng quan trọng cho cả thế giới; hệ quả từ đây có thể nói là rất sâu đậm và lâu dài riêng trường hợp Việt Nam.

Bài kỳ trước đưa ra những nét tổng quan của Giáo Sư Beeson về vùng Asia-Pacific và Hoa Kỳ trong thời điểm 2017 và tương lai. Người viết trình bày thêm về bối cảnh chính trị, kinh tế và xã hội Mỹ đưa đến việc ông Donald Trump thắng cử bất ngờ và lên làm tổng thống. Cột báo tiếp tục trình bày công trình nghiên cứu mới nhất của ông năm nay; tuy nhiên, người viết xin đưa ra trước những nét tổng quát về chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ cùng những giải thích cần thiết và góp ý nhỏ bé. 

Một cái nhìn về đường lối ngoại giao Mỹ

Từ thời bắt đầu tranh cử, ông Trump liên tục phát ngôn một cách hàm hồ về “America first/Nước Mỹ trên hết” hoặc “Nước Mỹ trước hết.” Cử tri bình thường nghe khó có thể hiểu khẩu hiệu này sẽ được chuyển dịch thành chính sách như thế nào. Tuy nhiên, nó rất “ăn khách” với đám da trắng nhỏ bé, thiếu hiểu biết lẫn học thức, nhưng đầy kỳ thị chủng tộc và phẫn nộ. Đám “ủng hộ trung kiên/base” của ông Trump này còn hung hăng hơn cả đám da trắng tương tự trong phong trào Tea Party kịch liệt chống đối tổng thống Mỹ da đen đầu tiên Barack Obama từ thời ông mới nhậm chức. Theo đám “base,” khẩu hiệu hướng về đặt để người Mỹ và Hoa Kỳ trước hết, lo chuyện nhà, mặc kệ người và nước ngoài (đường lối hay khuynh hướng “isolationism/cô lập”). Khẩu hiệu cũng có thể gồm ý nghĩa kinh tế và chiến lược hung hăng (đường lối hay khuynh hướng “interventionism/can thiệp”) với “nước Mỹ trên hết” toàn thế giới.

Đây gần giống (tuy ở mức độ rộng lớn gấp bội) vị thế “cô lập” khá mập mờ và mâu thuẫn Tổng Thống James Monroe đưa ra năm 1823 qua “Chủ Thuyết Monroe/Monroe Doctrine:” “Châu Mỹ là của người Mỹ/America is for Americans” xác nhận “cô lập,” nhưng lại khẳng định đế quốc Mỹ làm chủ hết Châu Mỹ, các đế quốc Châu Âu không được léo hánh tới. Hoa Kỳ lại “cô lập” sau khi tham gia vào Thế Chiến 1 (1914-1918) ở Châu Âu – vì bị trí thức và người trong nước tố cáo làm giầu bằng chiến tranh. Sau Thế Chiến 2 (1939-1945) ở cả Châu Âu và Châu Á, Hoa Kỳ thành nước giầu mạnh nhất thế giới, nhưng lại “hoảng sợ trước đe dọa Cộng Sản” từ đồng minh (trong Thế Chiến) Liên Xô lạc hậu, tan nát và kiệt quệ – và từ đây đi tới Cold War. Sau 40 năm Cold War/Chiến Tranh Lạnh (bắt đầu ngay năm 1947) Hoa Kỳ thành siêu cường độc nhất thế giới – ở một vị trí, dù muốn hay không, khó mà “cô lập” được, và cũng khó có thể gọi là “cọp giấy.”

Hơn 40 năm ở Hoa Kỳ, chúng ta chứng kiến nhiều tranh cử tổng thống, trong đó những ứng viên thường cho thấy khuynh hướng đối ngoại của mình – cũng thường dựa vào kết quả tốt hoặc xấu của đường lối do tổng thống đi trước theo đuổi. Nhiều khi ứng viên đắc cử thay đổi đường lối khi lên cầm quyền; hoặc chọn đường thứ ba “realism/thực tiễn,” uyển chuyển bao gồm hai đường lối trái ngược nhau nói trên. Ví dụ: Chính quyền Trump non yếu cho tới nay vẫn theo đường “cô lập.” Đây khác hẳn đường “can thiệp” của chính quyền non yếu George W. Bush (con) chịu ảnh hưởng “can thiệp” hùng hổ của Phó Tổng Thống Dick Cheney và Bộ Trưởng Quốc Phòng Donald Rumsfeld. Hai ông này từng làm lớn trong chính quyền Ronald Reagan thời 1980; cả ba mang tham vọng chuyển hóa khuynh hướng “cô lập” trong nước ngay sau thất bại đau đớn ở Việt Nam.

Tổng Thống Barack Obama, phải đối phó với kinh tế kiệt quệ, một phần từ cuộc chiến “chống khủng bố toàn cầu” của chính quyền Bush-Cheney, chọn đi theo hướng “cô lập” và thu hẹp cuộc chiến ngoài nước trước. Sau khi đạt một phần những mục tiêu về “công bình trong xã hội/social justice” trong nước (như y tế cho mọi người, cải tổ tài chính nhằm bảo vệ người dân tiêu thụ, bảo toàn môi sinh, mở rộng giáo dục), ông chuyển đường “thực tiễn” qua chính sách “Chuyển trục về Châu Á/Pivot” với Hiệp Định Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương/TPP – mà ông Trump gạt bỏ ngay ngày đầu nhiệm kỳ.

Càng bị đa số dân Mỹ chống đối liên tục từ khi lên cầm quyền, ông Trump càng muốn dẹp bỏ hoặc đảo ngược những gì ông Obama đã đạt được – với mục tiêu rõ ràng: triệt hạ thành quả đáng kể của tổng thống da đen Mỹ đầu tiên để làm vừa lòng và giữ được ủng hộ của đám “base” không ưa người da mầu và ghét bỏ người da đen.  

Hoa Kỳ: “Cọp giấy” trong vùng?

Một chút lịch sử: Năm 1949, cuộc “nội chiến” giữa “quân đội nhân dân” của Mao Trạch Đông và phe Tưởng Giới Thạch “quốc gia” đi đến kết thúc rõ rệt. Phe “quốc gia” phong kiến, tham nhũng, thiếu “hỗ trợ của nhân dân” nhưng có Mỹ yểm trợ vật chất mạnh, chạy khỏi lục địa ra đảo Formosa lập thành “nước” Đài Loan. Chính quyền Trung Quốc “có căn bản nhân dân” tiếp tục cuộc “trường chinh” xã hội chủ nghĩa bình đẳng trong nghèo đói, cùm kẹp. Trung Quốc đi qua ba cuộc chiến với Hoa Kỳ, gián tiếp ở Trung Quốc, trực tiếp và đẫm máu ở bán đảo Triều Tiên, và lại gián tiếp ở Việt Nam. Ba cuộc chiến cũng mang nhiều tính cách ý thức hệ (từ “quốc gia/ái quốc, giải phóng đất nước” rồi sang “xã hội chủ nghĩa” chống “tư bản chủ nghĩa.” Nay lại với tinh thần quốc gia, nhằm trở lại vị thế siêu cường lịch sử của mình, Bắc Kinh vẫn xem Hoa Kỳ như “con cọp giấy” – nhất là với Tổng Thống Trump, tuy “mánh mung” nhưng non nớt về nhiều mặt và chẳng chịu học học hỏi gì hết. Qua thời gian tranh cử và chín tháng tại chức, giới truyền thông nhận xét ông không biết nhiều lịch sử sơ đẳng về nước Mỹ, chưa nói gì những đường lối, chính sách ngoại giao rối rắm. Ông là người quen làm ăn thương mại, thực tế và chỉ nhìn vào kết quả – không mấy bận tâm về phương tiện dẫn đến kết quả, miễn có lợi cho mình và gia đình mình là được.

Theo tự điển lớn Wikipedia trên mạng, trong văn hóa người Hoa cổ xưa, chữ “cọp giấy” được dùng để mô tả một người hay thế lực có vẻ đầy đe dọa bên ngoài nhưng thật sự không đủ sức chống chọi những thử thách. Năm 1946, trong thời kháng chiến chống phe Hoa Kỳ-Tưởng Giới Thạch, lãnh tụ Mao Trạch Đông, qua một cuộc nói chuyện với nữ phóng viên Mỹ Anna Louise Strong, dùng danh từ “cọp giấy/paper tiger” để chỉ bom hạch nhân mà những thế lực “phản động” dùng để đe dọa người khác – trông thì ghê gớm nhưng thực tế chẳng mấy đáng sợ. Mười năm sau, ông Mao nhắc lại mọi thế lực phản động là cọp giấy, “thực dân Mỹ bề ngoài thật ghê gớm, nhưng thực tế chẳng có gì đáng sợ;” nó là “cọp giấy/paper tiger” vì hoàn toàn “tách rời khỏi nhân dân.” Đầu năm 1973, khi gặp gỡ “đi đêm” với cố vấn an ninh sau là Ngoại Trưởng Henry Kissinger của Tổng Thống Cộng Hòa Richard Nixon, ông Mao nhận mình là người phát minh ra chữ Anh “paper tiger.” Từ đây người Tây Phương hiểu “paper tiger” như khẩu hiệu của chính quyền Mao chống lại đối thủ Mỹ.

Kỳ tới, ông Beeson sẽ cho thấy cái nhìn xem Hoa Kỳ với chính quyền non yếu Trump có phải là một “paper tiger” chăng. Theo ông, sự kiện vùng Asia-Pacific “có một tính chất đặc thù” phản ánh “những hoàn cảnh/yếu tố ngẫu nhiên” không phải là chuyện lạ. Những tiến hóa, biến chuyển trong vùng về mặt chính trị, kinh tế, và ngay cả các định chế chiến lược, “ảnh hưởng vào đường lối Hoa Kỳ gắn bó với vùng này.” (Cổ-Lũy)

Mời độc giả xem bình luận “Tướng Không Quân bảo vệ giá trị Mỹ”(Phần 1)

Nghệ An: Phá đường dây pha xăng dỏm bán ra thị trường

NGHỆ AN (NV) – Nhiều doanh nghiệp tại Nghệ An đã lừa người tiêu thụ bằng việc bán xăng dỏm theo tỷ lệ pha chế 50% xăng A92, 50% dung môi cùng chất tạo màu, bất chất hậu quả cháy nổ, hư hại cho xe cộ.

Báo điện tử VNExpress loan tin, trưa 10 Tháng Mười, Phòng Cảnh Sát Kinh Tế, công an Nghệ An, phối hợp với Sở Khoa Học Công Nghệ tỉnh này bắt quả tang một xe bồn đang đổ 40,000 lít dung môi vào nơi chứa xăng của công ty Thanh Ngũ, xã Diễn Ngọc, huyện Diễn Châu. Tài xế xe bồn khai nhận chở chất dung môi từ miền Nam về.

Khám trụ sở công ty, lực lượng chức năng phát hiện hai bể chứa 7,000 lít xăng A92 kém phẩm chất cùng hai lọ bột tạo màu xăng.

Làm việc với cơ quan chức năng,  bà Vũ Thị Thanh, chủ công ty khai báo, số xăng kém chất lượng được pha chế theo công thức: 50% xăng A92 + 50% chất dung môi + bột tạo màu.

Mở rộng điều tra, công an khám cơ sở kinh doanh xăng dầu Kiên Lục tại xã Quỳnh Mỹ, huyện Quỳnh Lưu, đã phát hiện hai bể chứa 10,000 lít xăng A92 kém chất lượng cùng một lọ bột tạo màu cho xăng.

Ba lọ bột hóa chất tạo màu xăng bị cảnh sát niêm phong mang đi xét nghiệm. (Hình: Báo VNExpress)

Ông Trần Văn Tuấn, đại diện chủ cơ sở, thừa nhận đã mua 320,000 lít chất dung môi với giá 10,600 đồng/lít, trong khi xăng A92 bán lẻ có giá gần 18,000 đồng/lít. Một nửa số này đã bán cho công ty Thanh Ngũ, số còn lại dùng để “chế biến” xăng tại cơ sở.

Theo ông Tuấn, doanh nghiệp Kiên Lục mua chất dung môi ở Cần Thơ và đưa về Nghệ An bán cho nhiều cơ sở khác. Từ Tháng Tám 2017 đến nay, ước tính số dung môi đã bán ra đủ dùng để pha chế hơn hai triệu lít xăng kém chất lượng.

Ông Nguyễn Cảnh Toàn, phó trưởng Phòng Cảnh Sát Kinh Tế cho biết, đây là chuyên án lớn nhất về việc phát hiện xăng dầu dỏm tại Nghệ An trong thời gian qua.

Hiện mẫu phẩm về xăng, chất tạo màu đang được đưa đi giám định. Hàng chục nghìn lít xăng kém chất lượng, chất dung môi, chất tạo màu, xe hơi, xe tải và giấy tờ sổ sách liên quan bị niêm phong. Hai cơ sở kinh doanh xăng dầu nói trên đã bị đóng cửa chờ xử lý. Tám đại lý khác ở Nghệ An đang bị lấy mẫu để kiểm tra chất lượng xăng. Công an đang tiếp tục điều tra. (Tr.N)

Cô gái ở Trà Vinh bị năm thanh niên cưỡng hiếp tập thể

Trà Vinh: Cô gái bị 5 thanh niên cưỡng hiếp tập thể

TRÀ VINH (NV) – Đang ngồi nhậu, 5 thanh niên ở xã Phú Cần, huyện Tiểu Cần thấy cô gái trẻ ở cùng xã đi một mình trên đường vắng, cả nhóm lao vào khống chế rồi thay phiên nhau cưỡng hiếp.

Báo Tuổi Trẻ loan tin, ngày 10 Tháng Mười, công an huyện Tiểu Cần, tỉnh Trà Vinh xác nhận, đang bắt giữ 5 nghi can gây ra vụ cưỡng hiếp tập thể tại xã Phú Cần gồm: Thạch Chanh Đa (29 tuổi), Thạch Khe Ma Ra (22 tuổi), Sơn Hoa My (22 tuổi), Kim Si La (20 tuổi) và Thạch Phi Tha (16 tuổi), đều là dân địa phương.

Theo kết quả điều tra, ba ngày trước đó, nhóm nghi phạm đang ngồi nhậu bên lề đường ở xã Phú Cần, thỉ nhìn thấy chị T. (21 tuổi), ngụ cùng xã, đi một mình trên đường vắng liền nảy sinh ý nghĩ hiếp dâm. Liền sau đó, cả nhóm khống chế chị T. đưa vào bãi đất trống, thay nhau cưỡng hiếp.

May mắn thay cùng lúc này, tổ tuần tra công an huyện Tiểu Cần đi ngang đã phát hiện bắt giữ các nghi can và giải cứu nạn nhân. Tại cơ quan điều tra, nhóm thanh niên người Kh’me này đã nhận tội.

Trước đó, truyền thông Việt Nam cùng loan tin, ngày 7 Tháng Mười, công an tỉnh Ninh Thuận đã khởi tố vụ án, triệu tập 10 thanh niên ở xã Nhơn Hải, huyện Ninh Hải, có tuổi đời từ 13-16, do Đinh Quang Huy (16 tuổi), cầm đầu để điều tra về tội “Hiếp dâm trẻ em.”

Theo báo điện tử VOV cho biết, khoảng 22 giờ ngày 30 Tháng Chín, nhóm thanh niên trên  tổ chức ăn nhậu tại bờ kè chắn sóng biển ở thôn Khánh Nhơn, xã Nhơn Hải, thì một người trong nhóm gọi điện mời bạn gái là em H.T.K.H (14 tuổi), ở huyện Ninh Hải và một bạn nữ của H. đến chơi.

Đến khoảng 23 giờ, hai cô gái đòi về nên được hai người trong nhóm lấy xe máy đưa về. Tuy nhiên, khi xe máy chở H. chạy được một đoạn thì hết xăng dừng lại ở khu vực bờ kè.

Thấy H. đang đứng một mình ở bờ kè, Huy đến dẫn H. đi một đoạn rồi bất ngờ ôm và đòi quan hệ tình dục với H. Sau đó, nhiều tên trong nhóm cùng nhau cưỡng hiếp nạn nhân.

Rạng sáng hôm sau, về tới nhà em H. đã kể lại mọi sự việc cho người thân biết. Sau đó, gia đình nạn nhân đã làm đơn tố cáo gửi đến công an. Tại cơ quan điều tra, nhóm nghi can nói trên đã nhận tội. (Tr.N)

Hội An không có nước sạch sinh hoạt suốt một tuần

Lục Quân Mỹ tăng tiền thưởng đầu quân, bỏ lơ việc sử dụng cần sa

WASHINGTON, DC (NV) – Trước nhu cầu tân binh ngày càng cao, Lục Quân Mỹ hiện đang phải chấp nhận tuyển mộ từ nhóm gồm những người được coi là chỉ ở mấp mé tiêu chuẩn để vào quân đội, hứa tặng các món tiền thưởng đầu quân lên tới tổng cộng hàng trăm triệu đô la, và cũng giản dị hóa tiến trình miễn trừ cho những người đã từng sử dụng cần sa.

Bản tin của tờ báo USA Today cho hay Thiếu Tướng Jeffrey Snow, tư lệnh Bộ Chỉ Huy Tuyển Mộ của Lục Quân Mỹ, nói rằng sẽ đạt được con số 80,000 tân binh cho năm nay mà không phải giảm thiểu phẩm chất tuyển mộ.

Nhu cầu tân binh hiện đang gia tăng vì Quốc Hội Mỹ nay cung cấp ngân khoản để thay đổi chiều hướng cắt giảm nhân sự có từ thời Tổng Thống Barack Obama.

Tuy nhiên, mọi quân binh chủng Mỹ lúc này đều gặp khó khăn tuyển lính vì nền kinh tế đang phát triển khiến nhiều người trẻ thích đi làm bên ngoài hơn.

“Đây là tình hình chúng tôi phải đối phó khi mà mức thất nghiệp chỉ vào khoảng 4.5%,” theo Tướng Snow.

Bà Beth Asch, một chuyên gia về tuyển lính tại cơ quan nghiên cứu RAND Corp., cho hay nếu Lục Quân, quân chủng lớn nhất của Mỹ tiếp tục chấp nhận tuyển thêm một số nhỏ tân binh với trình độ và khả năng thấp hơn, thì họ vẫn sẽ có đủ lính mà không gặp phải các vấn đề trầm trọng như từng thấy vào những năm đầu 2000, theo USA Today.

Năm 2005, khi chiến trường Iraq và Afghanistan sôi động, Ngũ Giác Đài phải hạ thấp tiêu chuẩn tuyển lính, nhận các tân binh được xếp vào loại Cấp 4, nghĩa là những người có điểm thấp trong kỳ thi sát hạch.

Lúc đầu Lục Quân chỉ nhận 2% trong số này, sau đó tăng lên thành 4% và nhiều lúc còn cao hơn nữa.

Điều nguy hiểm của việc nhận tân binh dựa trên tiêu chuẩn thấp được thấy trong vụ xảy ra năm 2006, trong đó một thiếu nữ Iraq bị hãm hiếp và cả gia đình cô bị mấy người lính giết chết.

Trong số này, có một người lính được tuyển theo tiêu chuẩn miễn trừ dù có các hành vi phạm pháp ngoài đời.

Ngũ Giác Đài hiện ra lệnh là không quân binh chủng nào được có hơn 4% số tân binh thuộc thành phần Cấp 4.

Lục Quân Mỹ cần có nguồn tân binh đều đặn trong suốt năm để lấp đầy các khóa huấn luyện và việc nhận thành phần có khả năng kém hơn cũng giúp tiết kiệm các món tiền thưởng đầu quân mà không ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu của quân đội, bà Ash cho hay.

Năm ngoái, Lục Quân Mỹ chi $424 triệu cho tiền thưởng đầu quân, so với con số $284 triệu của năm 2016 và vượt trội con số $8.2 triệu của năm 2014.

Việc cấp giấy miễn trừ cho những người từng hút cần sa cũng được giản lược.

Trước đây, một tướng hai sao như Tướng Snow phải ký tờ giấy này, sau khi tân binh hứa sẽ không hút nữa.

Bây giờ, một trung tá thuộc văn phòng tuyển mộ có thể làm thủ tục này, cũng theo USA Today. (V.Giang)

Mời độc giả xem bình luận “Tướng Không Quân bảo vệ giá trị Mỹ”(Phần 1)

Sách có linh hồn không?

Sinh trưởng ở thành phố Huế cổ kính, những thập niên đầu và giữa thế kỷ 20, chúng tôi chịu một nền giáo dục hết sức nghiêm khắc của gia đình. Cha mẹ và cả các anh chị, kiểm soát con em rất chặt chẽ về cả hai phương diện hành vi và tư tưởng. Người lớn rất sợ chúng tôi tiêm nhiễm những điều chất chứa trong nội dung các cuốn sách, nặng nhất là sách truyện hay tiểu thuyết. Bàn học của chúng tôi không có sách nào khác ngoài tập vở liên quan đến chương trình học ở nhà trường, Vài bạn may mắn được gia đình chăm sóc kỹ thì có mấy cuốn sách hồng mỏng tang nêu cao gương đạo đức cho tuổi thiếu niên.

Phần tôi, người vô tình gợi ý cho tôi tò mò muốn đọc sách từ tuổi lên bảy là chị cả của tôi. Bố mẹ tôi vì công việc, thường vắng nhà. Khác với tôi bị một chị và một anh trên mình canh gác và trừng phạt thay bố mẹ, chị không bị ai giám sát cả nên chị tự do đọc bất cứ sách gì chị muốn. Tôi còn nhớ như in cảnh những buổi trưa mùa Hè gió hây hây mát, chị ngồi dựa lưng trên cái ghế xích đu đặt ở mé hiên thấp thoáng nắng từ cái dàn thiên lý lá xanh như ngọc, quyển sách úp hờ hững trên ngực, hai mắt chị lim dim, khuôn mặt chị đằm đằm nét dịu dàng thỏa thuê của một bông hoa hé cánh. Chị ngưng đọc từng lúc như thế khiến tôi thầm đoán chắc chị đang ôn lại những gì chị vừa thấy mô tả qua mấy trang sách chị cầm trên tay. Điều này kích thích trí tưởng tượng non nớt của tôi, khiến tôi liều giấu một cuốn của chị trên cái hộp nước trong bồn cầu để tôi có chỗ đọc nó. Dần dần, bằng cách này, tôi đọc được nhiều sách lắm, của Dương thị Hạnh, Hoàng Ngọc Phách, Lê văn Trương, Phạm Cao Củng, v.v.. nhiều nhất là của Tự Lực Văn Đoàn. Có những cuốn đối thoại giữa các nhân vật rất hay và tôi bắt chước họ bằng cách một mình lần lượt đóng mấy vai, một mình đối đáp qua lại, làm đủ cử chỉ như sách mô tả đằng sau cánh cửa phòng vệ sinh tôi đã chốt kỹ. Sau này lớn lên, ăn nói trôi chảy, khẩu khiếu của tôi chắc từ đây mà ra.

Năm tháng trôi qua, như các bạn bè cùng trang lứa, thời mới lớn, tôi cũng có nhiều anh ngấm nghé. Có một anh du học bên Pháp về, cứ mỗi lần đến thăm tôi, anh đều cho sách, những cuốn anh chọn mua ở nhà sách Albert Portail (sau này là Xuân Thu) trên đường Catinat, Saigon. Nhờ anh, tôi đọc hết những cuốn của Francoise Sagan và rải rác trong chương trình học bên Văn khoa, vài cuốn của Jean Paul Sartre, Albert Camus, Somerset Maugham, Andre Gide (tôi bỏ nửa chừng) Alain Robbe-Grillet (tôi không mấy thích). Riêng trong số sách anh cho, có một cuốn không thuộc loại văn học nên tôi đặc biệt lưu ý, cuốn Sur Les Hauts Plateaux du Vietnam, viết về đời sống của các bộ lạc thiểu số vùng cao.

Thấy anh qua lại đã lâu mà tôi thì lửng lơ, mẹ tôi khuyến khích: “Này con, mẹ thấy cậu Thụy được đấy. Trai gái quen nhau mà cậu ấy chỉ cho con sách. Người quý sách tính tình nho nhã, thanh lịch và sâu sắc con ạ!”

Tôi ngạc nhiên nghe nhận xét của mẹ trong cách đánh giá một con người. Nhất là bà xuất thân từ một làng quê nghèo Bắc Ninh, bản thân mù chữ, trưởng thành với công việc đồng áng lam lũ cho đến khi bước vào ngôi nhà bề thế của bố tôi để sinh con cho ông. Mãi sau này, nghĩ lại, tôi mới nghiệm ra niềm an ủi nuôi sống mẹ tôi qua suốt cuộc đời nhọc nhằn, cơ cực của bà là mấy cuốn Truyện Kiều, Chinh Phụ Ngâm, Cung Oán Ngâm Khúc mà tôi thực sự không biết nhờ đâu bà thuộc lòng không sót một câu!

Đến đời tôi, đứa con không ai chờ đợi trong gia đình vì trên tôi đã có một chị xinh đẹp và một anh khôi ngô, tuấn tú. Từ khi lọt lòng, tôi hẩm hút trong tay người đàn bà sinh ra tôi mà tôi chỉ được gọi là chị, loanh quanh với “người chị” từ tinh mơ đến quá nửa đêm, ngày nào như ngày nấy, phải làm trăm công ngàn việc, nhiều lắm chỉ cho tôi thỉnh thoảng ngửi hơi áo đầy mùi mắm muối của chị, không có thì giờ bế ẵm, chuyện trò với tôi, bỏ mặc tôi trong cái xe đẩy bằng mây, lọc cọc bốn cái bánh gỗ trong gian bếp ám khói là nơi chị phải đánh vật suốt ngày với mấy ông đầu râu để lo cơm nước cho mấy chục nhân khẩu. Biết đi rồi, tôi vẫn một mình lủi thủi chơi với mấy con côn trùng vô hại, với cái chày giã cua quấn cái tã cũ giả bộ làm búp bê, với cái bánh xe lăn vòng quanh cái sân gạch và tôi luôn miệng mời chào, “Chị ơi, chị đi xe của em lên chợ Đông Ba không?” Lớn hơn tí nữa, tôi lăn lóc từ sáng đến chiều tối với con cái những người thợ thuyền và công nhân trong nhà, chơi đủ thứ trò chơi lảm nhảm của đám con nít không có ai giáo dục như tôi. Phước đức tổ tiên để lại, nhờ chị cả, tôi bước vào thế giới sách và học được bao nhiêu điều kỳ diệu qua ngôn ngữ và cách ứng xử của các nhân vật tác giả vẽ ra trong những cuốn sách ấy. Cũng cắp sách đi học như nhiều trẻ con khác nhưng vì có tình yêu chữ nghĩa, tôi với biển học như cá gặp nước, cha mẹ không cần roi vọt đe nẹt, thúc bách. Hơn ai hết, tôi sớm biết sách là chìa khóa mở cửa một thế giới huy hoàng, của ánh sáng, của tâm hồn, của trí tuệ, của trái tim và của trí khôn nhân loại.

Mấy tháng nay, tôi có chị bạn đang loay hoay tìm hiểu, thu góp mọi tài tiệu liên quan đến những vụ đốt sách xảy ra ở Sài Gòn những ngày đầu tiên sau biến cố 30 Tháng Tư 1975, khi cả miền Nam bị Cộng Sản Bắc Việt trắng trợn vi phạm Hiệp Định Paris, lợi dụng thời cơ đến trong tầm tay và xua quân nuốt trọn phần lãnh thổ VNCH phía Nam vĩ tuyến 17.  Chị nói với tôi: “Tội đốt sách cũng ngang với tội diệt chủng. Lịch sử kết tội những lò hơi ngạt của Hitler, sao không ai kết tội kẻ đốt sách?” Bạn tôi không quá lời nếu chúng ta hình dung được mỗi con chữ, mỗi cuốn sách cũng có linh hồn.

Trận đốt sách đầu tiên tôi chứng kiến diễn ra tại lề đường trước mặt rạp chiếu bóng Cao Đồng Hưng, gần chợ Bà Chiểu, Gia Định. Tôi không biết có bao nhiêu cuốn sách và những loại nào được gom thành đống có ngọn, cao chừng hơn một thước, đáy tòe ra chừng thước rưỡi. Nam nữ đoàn viên đội băng đỏ xúm quanh, hăng hái diễn thuyết về nền văn hóa Mỹ Ngụy đồi trụy cần phải được đốt sạch. Họ kêu gọi dân chúng tự giác đem nộp sách cho ủy ban quân quản xử lý hay là chờ nhà cửa bị lục soát, sách bị tịch thâu và người mang tội với giải phóng và nhân dân? Hiệu triệu xong, họ cùng nhau hò hét inh ỏi rồi châm lửa vào nấm mộ sách. Ngọn lửa nhanh chóng bốc lên ngùn ngụt, khói bay khét lẹt. Tôi hơi lạ, nghĩ sao sách mới in ra thơm mùi giấy, mùi mực là thế mà khi bị đốt, sách không thơm nữa? Mỗi tờ, mỗi trang là thịt da của sách chăng?

Sau màn đốt sách này, tôi chờ đợi phải chứng kiến thêm nhiều lần nữa nhưng không! Có ai đó thông suốt về kinh tế tầm nhỏ, đã mách nước chính quyền giải phóng đừng dại dột đem sách ra đốt vì tiền đấy! Đem bán ve chai hay giấy lộn sẽ thu được khối tiền. Thế là lề đường đầy người trải những tấm bạt bày bán sách cân theo kí lô và bạn hàng chạp phô các chợ xé sách xoàn xoạt để lấy giấy gói các vật phẩm bán lẻ cho người mua. Đó là cách làm kinh tế cấp kỳ của những người chủ mới của miền Nam Việt Nam sau “chiến thắng vĩ đại đưa họ lên đỉnh cao trí tuệ của loài người.”

Không đốt sách nhưng sách vẫn là một hiểm họa đáng sợ cho những kẻ không có khả năng đọc sách, hiểu sách để làm chủ sách. Sách vẫn muôn đời là ngọn đuốc soi đường, là vũ khí tranh đấu hiệu quả trên mặt trận xây dựng Tự Do/Dân Chủ/Nhân Quyền và Hạnh Phúc cho con người chống lại bóng tối của ngu muội và của sự ác. Không triệt được sách, không bỏ tù được sách thì triệt người viết sách, bỏ tù tác giả. Sau cuộc chiến đốt sách sớm tàn lụi là cuộc chiến truy đuổi và bách hại các văn nghệ sĩ, nhà báo, học giả, trí thức kẹt lại trong nước.

Viết đến đây, tôi sực nhớ mẹ tôi xuất thân mù chữ. Rõ ràng bà không có khả năng đọc, hiểu và làm chủ sách nhưng sao mẹ tôi không hằn thù, không sợ hãi sách mà trái lại, bà quý sách và ca tụng những người quý sách? Sự khác biệt giữa mẹ tôi và các đội viên mang băng đỏ ở tay áo ngày 30 Tháng Tư 1975, cả những kẻ ra lệnh cho họ đốt sách, là gì? Phải chăng là trái tim của yêu thương con người, của thiện ý muốn thấy cuộc đời này tươi đẹp hơn, tiến bộ hơn, sáng sủa hơn? Phải chăng là niềm tin vào khối óc con người cần được nuôi dưỡng và phát triển thay vì triệt hạ nó?

Thi sĩ Phùng Quán hạ bút viết những câu thơ để đời: “Có những phút ngã lòng, tôi vịn câu thơ mà đứng dậy.” Mẹ tôi là nhân chứng cho thơ của ông khi bà sống được như một người tử tế và đi trọn cuộc hành trình khốn khó của bà trên mặt đất này cũng chỉ nhờ những câu thơ trong Kiều, Chinh Phụ Ngâm và Cung Oán Ngâm Khúc, để bà vịn đứng lên và không qụy ngã. Chữ nghĩa là tường thành, là đá tảng, là gậy thép, là sức mạnh sinh tồn vượt qua mọi thử thách và đe dọa. Sợ là phải.

Mới đây, nhân chuyện con nhện giăng tơ ở vườn sau nhà tôi, chúng tôi nhớ lại bài thơ cổ đăng trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư, người Việt Nam nào ra đời trong thế kỷ 20 đều thuộc: “Đêm qua ra đứng bờ ao/ Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ/ Buồn trông con nhện giăng tơ/ Nhện ơi nhện hỡi, nhện chờ mối ai?”… Điều bất ngờ vô cùng lý thú là một anh trong nhóm chúng tôi đang có nguyên vẹn cuốn sách này trong tay, khiến tôi ngẩn ngơ rồi kinh ngạc, tự hỏi làm sao mà một cuốn sách mỏng có thể trôi nổi gần một thế kỷ, qua biết bao tai ương, sóng gió để vẫn đường hoàng tồn tại trong tủ sách của một người suốt đời yêu sách như thế? Tôi nhất định tin rằng không chỉ xương da mà sách còn có linh hồn và linh hồn ấy bất tử, sá gì ý đồ diệt sách của một chính thể vô đạo mà sự hiện diện tính bằng cái ngắn ngủi của một kiếp người? (Bùi Bích Hà)

Mời độc giả xem phỏng vấn “Chuyện trò với Giáo Sư Phạm Minh Hoàng”(Phần 4)

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 41)

Cơn nhức mỏi cũng thuyên giảm hẳn. Bây giờ đến phiên cái bụng lép kẹp bắt đầu cồn cào đòi biểu tình. Suốt cả tuần rồi, sau lễ thành hôn của Minh-Đào, chàng đột ngột ốm nặng, hết sốt cao, đến đau họng, viêm phổi, phải nằm liệt giường, không trở về lại Ottawa được. Trong thời gian này, ngoại trừ những lúc đến trường, Hương không rời chàng lấy một bước, ân cần chăm sóc chu đáo cho chàng từng miếng ăn, thức uống, thuốc men, giấc ngủ, kín đáo gói ghém trong từng cử chỉ cả một trời yêu thương đằm thắm.

Hương khéo léo hớt một thìa cháo trên mặt, cẩn thận thổi cho nguội bớt rồi dịu dàng đưa lại gần môi Tuấn. Chàng ngoan ngoãn há miệng đón lấy.

– Cháo nêm nếm được không anh?

– Rất ngon. Cảm ơn em nhiều lắm.

Húng hắng ho vài tiếng, Tuấn siết chặt tay Hương, trìu mến đáp trả bằng ánh mắt cảm kích bất tận, mỉm cười thật hiền. Húp xong thìa cháo cuối cùng, chàng khoan khoái ngả lưng vào tường, chống tay lên, hít hà thưởng thức hương vị hấp dẫn vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi. Nàng cẩn thận đặt cái bát trên bàn, rồi nũng nịu xà đến bá cổ, vùi đầu vào khuôn ngực săn chắc của chàng. Lời cảnh báo khe khắt của Phương từ tuần rồi bỗng trồi lên trong trí khiến nàng cảm thấy nôn nao khôn tả. Lại thêm việc chàng kết bạn trên mạng ảo mà nàng chưa tìm được cơ hội tế nhị để tiếp cận vấn đề. Bờ vai mảnh dẻ khẽ rung lên từng hồi, nàng bồn chồn ghì chặt lấy chàng trong nỗi khắc khoải nhức nhối có thể vuột mất chàng vĩnh viễn. Phần Tuấn, lòng tràn ngập cảm xúc yêu thương, rạo rực nhớ đến bao nhiêu ân tình đong đầy của Hương trong mấy ngày qua, chàng âu yếm đáp trả bằng những nụ hôn êm ái và những ve vuốt dịu dàng. Ngọn lửa tình chất ngất cùng bao luyến lưu da diết bị đè nén bấy lâu liền bùng cháy ngút ngàn theo những mơn trớn ngọt ngào làm mềm nhũn và tan chảy mọi ý chí sắt đá. Vòng tay ấm áp của chàng càng lúc càng trở nên nóng bỏng, cuồng nhiệt dìu nàng vào chốn mê cung đắm đuối. Trong phút chốc, hai trái tim hồng đã hòa quyện và tan chảy vào nhau trong các cung bậc đê mê không dứt của ân ái nồng nàn…

Đầu Hè… Chiều Chúa Nhật… Tại Đền Thánh Giuse trên Đồi Hoàng Gia…

Tuấn cùng Hương sánh vai bước vào Đàng Thánh Giá tọa lạc trên một sườn đồi thênh thang. Họ len lỏi trên con đường bé nhỏ, lượn quanh co dưới những hàng cây sum suê cao ngất. Mỗi chặng đường được bài trí công phu và hài hòa với những pho tượng bằng đá cẩm thạch trắng tinh khôi, được điêu khắc tinh xảo, sừng sững giữa muôn trùng kỳ hoa dị thảo. Rải rác đó đây là những lùm cây đủ sắc lá được xén tỉa khéo léo thành các hình thù kỳ lạ và những bụi hoa rực rỡ, mạnh mẽ vươn cao khoe hương sắc. Gió đầu Hè thoảng nghịch ngợm lay động cành lá xào xạc, mơn man vui đùa trên những ngọn cỏ mượt mà nhấp nhô. Những cánh hoa mỏng manh khẽ đong đưa trước làn gió nhẹ, hăm hở đón những giọt nắng chiều vàng rượm. Tuấn khoan khoái hít thở thật sâu, tận hưởng mùi hương dìu dịu của cỏ cây trong khu vườn thơ mộng như chốn thần tiên này.

(Còn tiếp)

Mỹ lại đe dọa Bắc Hàn, hai bên tiếp tục khẩu chiến

GUAM (NV) – Mỹ lại vừa đe dọa Bắc Hàn bằng một hành động biểu dương lực lượng, khi cho hai máy bay oanh tạc chiến lược của Không Quân bay trên bán đảo Triều Tiên chiều tối Thứ Ba, trong lúc Tổng Thống Donald Trump thảo luận với bộ tham mưu an ninh quốc gia, bao gồm ngoại trưởng, bộ trưởng Quốc Phòng, và tổng tham mưu trưởng, về vấn đề đối phó đe dọa của Bình Nhưỡng, theo hãng thông tấn Reuters.

Ngày hôm sau, Bắc Hàn gọi hành động này là “(Tổng Thống) Trump ‘điên khùng’ đã châm ngòi cho chiến tranh.”

Hai máy bay siêu thanh B-1B Lancer, thuộc phi đoàn oanh tạc viễn chinh 37 biệt phái đến Guam, cất cánh từ căn cứ Không Quân Anderson được hai chiến đấu cơ F-15 của Nam Hàn đón và hộ tống vào không phận phía Đông bán đảo Triều Tiên và sau đó bay qua vùng biển phía Tây giữa Nam Hàn và Trung Quốc, thực hiện một cuộc tập trận oanh tạc với hỏa tiễn không địa tầm xa.

Bộ tư lệnh Mỹ cho biết sau đó các máy bay cũng tập trận với máy bay chiến đấu của Nhật và đây là lần đầu tiên có một cuộc tập trận ban đêm giữa máy bay oanh tạc Mỹ cùng lúc với máy bay của hai đồng minh quan trọng ở Châu Á.

Không lực Mỹ có khoảng gần 100 oanh tạc cơ B-1B, phiên bản cải tiến của B-1 có từ thời Chiến Tranh Lạnh, cánh xếp xuôi lại phía khi bay nhanh, vận tốc tối đa Mach 1.25, nhưng thường chỉ bay tới gần vận tốc xuyên thanh lúc oanh tạc. Máy bay có thể chở bom nguyên tử nhưng cho tới bây giờ chỉ trang bị bom và các loại vũ khí quy ước. Loại hỏa tiễn bình phi có cánh AGM-158 JASSM mang trên B-1B giúp máy bay có thể tấn công oanh kích từ xa, không cần đến gần mục tiêu, tránh khỏi hỏa lực phòng không của địch.

Trong khi đó, thông tấn xã TASS của Nga hôm Thứ Tư dẫn lời ông Ri Yong Ho, ngoại trưởng Bắc Hàn, nói rằng “Phát biểu của (Tổng Thống) Trump ‘điên khùng’ đã châm ngòi cho chiến tranh” và sẽ phải trả giá đắt. Ông Ri từng gọi ông Trump là “một tổng thống tàn ác,” tiếp sức cho cuộc khẩu chiến gay gắt giữa hai nhà lãnh đạo một nước nhỏ bé với một đại cường quốc.

Về chương trình phát triển vũ khí của Bắc Hàn, ông Ri nói: “Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên hầu như đã đi đến mục tiêu cuối cùng là ngang bằng cán cân lực lượng với Mỹ. Lập trường chúng tôi là không bao giờ chấp nhận những cuộc thảo luận trong đó vũ khí nguyên tử của chúng tôi được đưa ra để thương lượng.” (HC)

Bắc Hàn đánh cắp kế hoạch quân sự của Mỹ và Nam Hàn

Tin mới cập nhật