Chiến hạm Nhật sẽ hộ tống tàu tiếp tế Hải Quân Mỹ ở Thái Bình Dương

TOKYO, Japan (NV) – Nhật sẽ gửi chiến hạm lớn nhất của mình từ sau Thế Chiến 2 đi làm công tác hộ tống một tàu tiếp tế của Hải Quân Mỹ, trong khi tình trạng căng thẳng gia tăng trong khu vực về vấn đề Bắc Hàn, theo các nguồn tin từ giới truyền thông hôm Chủ Nhật.

Bản tin hãng thông tấn AFP cho hay chiếc khu trục hạm chở theo trực thăng Izumo sẽ rời căn cứ ở cảng Yokosuka, nằm về phía Nam Tokyo, hôm Thứ Hai, và sẽ hộ tống chiếc tàu tiếp tế của Hải Quân Mỹ vào vùng biển Tây Thái Bình Dương, theo tờ báo Asahi Shimbun cùng hãng thông tấn Jiji Press ở Nhật.

Đây sẽ là chuyến công tác quân sự đầu tiên của chiếc Izumo, ngoài các cuộc thực tập huấn luyện, để bảo vệ hải đội Mỹ sau khi Thủ Tướng Shinzo Abe mở rộng khả năng hoạt động của Lực Lượng Phòng Vệ Nhật năm 2015, theo AFP.

Chiếc tàu tiếp tế Mỹ dự trù sẽ hỗ trợ các chiến hạm Mỹ hoạt động trong vùng Thái Bình Dương, có thể gồm cả hải đội do hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson chỉ huy, vốn trong tình trạng báo động cao sau khi xảy ra vụ phóng hỏa tiễn của Bắc Hàn, AFP cho hay.

Chiếc Izumo, trọng tải tới 27,000 tấn và chở theo tối đa là 28 trực thăng, được coi là một hàng không mẫu hạm, nhưng chính phủ Nhật vì lý do chính trị, vẫn gọi đây là một khu trục hạm. (V.Giang)

Tổng thống Mỹ mời tổng thống Philippines tới Washington, DC

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Bảy ngỏ lời mời Tổng Thống Philippines Rodrigo Duterte đến Washington, DC sau khi có cuộc điện đàm “thân thiện,” trong đó hai nhà lãnh đạo thảo luận về cuộc chiến chống ma túy ông Duterte đang tiến hành ở Philippines cũng như mối quan hệ giữa hai nước, theo Tòa Bạch Ốc.

Ông Duterte đang gặp sự lên án của thế giới vì cuộc trấn áp ma túy tàn bạo của ông, khiến hàng ngàn người thiệt mạng, và cảnh cáo từ các nhóm tranh đấu nhân quyền là ông có thể có hành vi tội ác chống lại con người, theo bản tin của hãng thông tấn AFP.

Tòa Bạch Ốc nói rằng hai nhà lãnh đạo, vốn cùng được bầu lên hồi năm ngoái, có cuộc nói chuyện “rất thân thiện,” vốn gồm cả cuộc thảo luận về nỗ lực diệt trừ ma túy của ông Duterte và mối đe dọa an ninh khu vực từ Bắc Hàn.

“Tổng Thống Trump cũng mời Tổng Thống Duterte tới Tòa Bạch Ốc để thảo luận về sự quan trọng của liên minh Mỹ-Philippines, vốn đang đi theo chiều hướng tích cực,” theo bản thông cáo của Tòa Bạch Ốc.

Tòa Bạch Ốc cho hay ông Trump thích thú khi nói chuyện với ông Duterte, người từng gọi Tổng Thống Barack Obama là “con của mụ điếm” và Đức Giáo Hoàng Francis là “đồ chó đẻ.”

Ông Trump cũng cho hay ông trông đợi đến ngày tham dự cuộc họp giữa Mỹ và khối ASEAN cùng hội nghị thượng đỉnh Đông Á được tổ chức ở Philippines vào Tháng Mười Một tới đây. (V.Giang)

Giữ rừng, thủ tướng Việt Nam chẳng khác ‘bù nhìn’

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Những thông tin mới nhất liên quan tới việc khai phá bán đảo Sơn Trà khắc họa thêm thực tế, tại Việt Nam, hệ thống công quyền là “quân hồi vô phèng,” thủ tướng chẳng khác “bù nhìn.”

Theo báo Tuổi Trẻ, Trung Tâm Nghiên Cứu Con Người Và Thiên Nhiên, Trung Tâm Bảo Tồn Đa Dạng Sinh Học Nước Việt Xanh (Green Viet), Nhóm Nghiên cứu-Giảng Dạy về Môi Trường và Tài Nguyên Sinh Vật của Đại Học Đà Nẵng vừa đồng tổ chức một hội thảo về việc bảo tồn, phát triển bền vững bán đảo Sơn Trà tại trường Đại Học Sư Phạm Đà Nẵng hôm 28 Tháng Tư.

Lý do dẫn tới hội thảo vừa kể là vì 1/4 bán đảo này đã được “quy hoạch” thành “trung tâm du lịch sinh thái.” Một mớ “nhà đầu tư” đã được cho phép và đang băm nát Sơn Trà.

Tường thuật của tờ Tuổi Trẻ về hội thảo vừa kể cho thấy, giữ rừng, bảo vệ môi trường, hệ sinh thái tại Việt Nam là bất khả thi vì chẳng ai bảo được ai.

Tại hội thảo, ông Hoàng Sừ, một kiến trúc sư, dẫn các tài liệu chứng minh, do tầm quan trọng của bán đảo Sơn Trà đối với môi trường, hệ sinh thái trong khu vực, từ năm 1977, người đứng đầu chính phủ Việt Nam lúc đó đã xác định, bán đảo này là một trong mười khu “rừng cấm” của Việt Nam (cấm tất cả các kiểu tác động). Căn cứ vào quyết định đó, năm 1992, Bộ Lâm Nghiệp thành lập Khu Bảo Tồn Thiên Nhiên Sơn Trà, diện tích 4,439 hécta.

Năm 2004, Luật Bảo Vệ Rừng ra đời. Luật này quy định, việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất rừng trong các khu bảo tồn thuộc thẩm quyền của thủ tướng.

Tuy nhiên năm 2008, chính quyền thành phố Đà Nẵng vẫn tự tiện ban hành một quyết định, phê duyệt “quy hoạch ba loại rừng ở Đà Nẵng trong giai đoạn từ 2008 đến 2020.”

Theo quyết định, bán đảo Sơn Trà chỉ còn 2,591.1 hécta, 1,840 hécta còn lại (tương đương 41% tổng diện tích khu bảo tồn) được chính quyền thành phố Đà Nẵng cho phép “chuyển mục đích sử dụng” bất kể điều đó vốn thuộc thẩm quyền của Thủ tướng Việt Nam.

Ông Vũ Ngọc Long, một chuyên gia của Viện Sinh Thái Học Miền Nam, nhận định tính đến cuối năm 2016, 1/4 diện tích bán đảo Sơn Trà đã được “quy hoạch” là “trung tâm du lịch sinh thái,” bất kể “quy hoạch” thay đổi sự liên hoàn về hệ sinh thái của Sơn Trà từ rừng tới bờ biển, rạn san hô…

Ông Huỳnh Tấn Vinh, chủ tịch Hiệp Hội Du Lịch Đà Nẵng, cho biết tuy Đà Nẵng hiện có 22,000 phòng khách sạn, có thể đón 15 triệu khách, lượng khách đến Đà Nẵng năm 2016 chỉ khoảng 5.5 triệu nhưng chính quyền thành phố Đà Nẵng vẫn quyết định xây dựng thêm “trung tâm du lịch sinh thái,” đến năm 2030, Khu Bảo Tồn Thiên Nhiên Sơn Trà sẽ góp thêm 1,600 phòng khách sạn nữa.

Môt kiến trúc sư khác tên Hồ Duy Diệm nhận định, các công trình ở “trung tâm du lịch sinh thái” Sơn Trà là một thứ “kẽ hở” để phát triển biệt thự, phục vụ “lợi ích nhóm.”

Bất chấp chỉ trích của nhiều chuyên gia và dân chúng, chính quyền thành phố Đà Nẵng vẫn đang “tạo mọi điều kiện thuận lợi” cho một số “nhà đầu tư” biến khu bảo tồn này thành “trung tâm du lịch sinh thái.”

Đáng ngạc nhiên là đến giờ, chính phủ Việt Nam không gật mà cũng chẳng lắc dẫu những quyết định về “rừng cấm,” những quy định về các khu bảo tồn thiên nhiên đang bị chính quyền các địa phương sổ toẹt.

Ngoài chính quyền thành phố Đà Nẵng, chính quyền tỉnh Phú Yên cũng sổ toẹt các quyết định, quy định về rừng.

Tuần trước, tờ Tuổi Trẻ công bố một loạt bài điều tra, cho biết, 140 hécta rừng dương sát đoạn bờ biển chạy dọc thành phố Tuy Hòa, được trồng từ năm 1979 đến nay nhằm chắn gió, cát cho Tuy Hòa đã bị dọn sạch.

Về nguyên tắc, chính quyền các tỉnh/thành phố chỉ được phép giao, cho thuê, chuyển mục đích sử dụng các cánh rừng phòng hộ có diện tích từ 20 hécta trở lên sau khi thủ tướng có văn bản đồng ý và hội đồng nhân dân tỉnh/thành phố có nghị quyết về việc này.

Ở Phú Yên thì khác, chính quyền tỉnh này không cần thủ tướng và cũng chẳng cần hội đồng nhân dân do các công trình như sân golf 36 lỗ, khu du lịch cần phải hoàn tất trước khi& vòng chung kết cuộc thi “Hoa Hậu Hữu Nghị ASEAN 2017” khai mạc.

Năm 2005, Tổ Chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc (FAO) xác định, Việt Nam đứng thứ nhì thế giới về “phá rừng nguyên sinh” (đứng đầu là Nigeria). Tỉ lệ rừng tự nhiên ở Việt Nam được ước đoán chỉ còn 85,000 hécta (chiếm khoảng 0.7% mức độ che phủ đất).

Đáng lưu ý là chỉ trong 20 năm từ 1975 đến năm 1995, Việt Nam mất 2.8 triệu hécta rừng tự nhiên. Mất rừng dẫn đến nhiều hậu quả khốc hại, Việt Nam đã cố gắng trồng lại rừng. Với sự trợ giúp của cộng đồng quốc tế, Việt Nam tuyên bố sẽ cố gắng đạt tỉ lệ phủ xanh diện tích toàn quốc từ 42% đến 43% vào năm 2015. Song đầu năm 2016, giới hữu trách Việt Nam thú nhận, tính đến hết năm 2015, mức độ che phủ của rừng/diện tích toàn quốc chỉ ở mức 40.84%.

Diện tích rừng tại Việt Nam tuy đã được nâng lên khoảng 13,520 triệu hécta nhưng đa số là rừng mới được trồng lại nên chất lượng rất thấp. Thập niên 1940, trữ lượng gỗ của rừng Việt Nam từ 200 đến 300 mét khối gỗ/hécta và đa số là gỗ quý. Đến thập niên 1990, trữ lượng gỗ giảm xuống chỉ còn 76 mét khối gỗ/hécta và đa số là gỗ tạp. (G.Đ)

Lốc xoáy, lụt lội làm chết 8 người ở Texas, Missouri, Arkansas

DALLAS, Texas (NV) – Lụt lội và lốc xoáy làm thiệt mạng ít nhất tám người và làm bị thương hàng chục người khác ở Missouri, Arkansas và Texas hôm Thứ Bảy.

Bản tin của hãng thông tấn UPI cho hay các vụ lụt và lốc xoáy này do cùng trận bão gây ra khi kéo tới vùng Tây Nam Missouri và Bắc Arkansas, trút xuống tới 11 inches nước mưa.

Có năm người thiệt mạng khi có ít nhất ba trận lốc xoáy đánh vào khu vực Đông thành phố Dallas ở Texas, nơi có các thành phố Eustace, Caney City và Canton vào tối ngày Thứ Bảy, theo các giới chức quận Van Zandt, cũng theo bản tin UPI.

Các bệnh viện ở gần Dallas cho hay điều trị ít nhất 54 bệnh nhân liên quan đến trận bão này, với một người trong tình trạng trầm trọng.

Có ít nhất 49 người được điều trị các vết thương ở East Texas Medical Center.
Chỉ huy trưởng cơ quan cứu hỏa ở Canton, ông Brian Horton, cho đài truyền hình WFAA-TV hay rằng “Chúng ta có thể vẫn còn những người hiện chưa biết tình trạng ra sao.”

Một đại lý bán xe ở Canton bị hư hại nặng nề khi một trận lốc xoáy vượt qua xa lộ liên bang I-20.

Ở tiểu bang Missouri có hai người thiệt mạng do bão. Một thanh niên 18 tuổi chết sau khi xe của anh này đi vào vùng ngập nước ở quận Polaski, nằm cách St. Louis chừng 150 dặm về phía Tây Nam.

Xa hơn về phía Tây Nam tại Clever, người ta tìm thấy thi thể một phụ nữ 72 tuổi sau khi nước lũ cuốn trôi chiếc xe của bà. Ông chồng của bà được cứu trước khi chiếc xe bị nhấn chìm dưới làn nước, cũng theo UPI.

Ở quận Madison tại Missouri, hai trẻ nhỏ mất tích trong một cuộc cấp cứu vì nước lụt. Người mẹ bơi được đến nơi an toàn nhưng hai đứa trẻ trôi đi mất.

Thống Đốc tiểu bang Missouri, ông Eric Greitens, tuyên bố tình trạng khẩn trương, cho hay có 93 cuộc di tản và 33 cuộc cấp cứu do nước lụt trong tiểu bang.

Ở Arkansas, một phụ nữ thiệt mạng sau khi cây đổ xuống căn nhà mobile home ở thành phố De Witt, nằm cách Little Rock chừng 80 dặm về phía Nam.

Tại Oklahoma, nước lụt và ngay cả tuyết đổ xuống khiến Thống Đốc Mary Fallin phải tuyên bố tình trạng khẩn trương. Thành phố Oklahoma City bị mưa đá, lụt và mất điện.

Hôm Chủ Nhật, còn có hơn 30 triệu người Mỹ bị ảnh hưởng bởi lụt cũng như được báo động bão lụt, khi trận bão tiếp tục di chuyển về hướng Đông, theo CNN. (V.Giang)

Thảm họa ô nhiễm lại đe dọa vùng biển miền Trung Việt Nam

THỪA THIÊN-HUẾ, Việt Nam (NV) – Đúng một năm sau khi cá chết trắng vùng biển phía Bắc miền Trung, ngư dân các huyện Phú Lộc, Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên-Huế, cuốn lưới, ngừng ra khơi vì vừa có một đợt cá chết hàng loạt nữa.

Tháng Tư năm ngoái, thảm họa cá chết trắng biển phát xuất từ vùng biển ở khu vực Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, sau đó lan rộng đến vùng biển thuộc các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế. Tháng Tư năm nay, hiện tượng tương tự đang hiện diện tại vùng biển ở khu vực các huyện Phú Lộc, Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên-Huế.

Theo tờ Người Lao Động, từ hạ tuần Tháng Tư đến nay, biển gần như không có cá. Đáng ngại là nhiều loại cá vốn chỉ sống ở các tầng nước cách mặt biển khoảng 20 mét như cá liệt chạng, cá phèn, cá đuối… đột nhiên đồng loạt trồi lên sát mặt biển trong trạng thái lờ đờ.

Ông Ngô Thảo, một ngư dân tại xã Lộc Vĩnh, huyện Phú Lộc, kể với phóng viên báo Người Lao Động rằng, trước kia, thỉnh thoảng ngư dân mới bắt được những loại cá sống ở tầng nước sâu, trọng lượng trung bình từ 15 kg đến 20 kg nhưng gần đây, những loại cá sống ở tầng nước sâu, trọng lượng lớn hơn như thế liên tục trồi lên, thậm chí dạt cả vào bờ. Cá lớn hiếm gặp trở thành nhiều vô kể nên giá sụt xuống.

Ông Lê Công Minh, chủ tịch xã Lộc Vĩnh, xác nhận vài ngày vừa qua, có nhiều con cá vẩu nặng hơn 30 kg/con chết và bị sóng đánh giạt vào bờ biển. Ông Minh bảo đó là “hiện tượng kỳ lạ” bởi loài cá này chỉ sống ở tầng nước sát đáy biển.

Ông Nguyễn Thanh Phát, chủ tịch Hội Nghề Cá xã Vinh Thanh, huyện Phú Vang, đề cập đến một thực trạng khác: Lượng cá thông thường đột nhiên giảm đáng kể. Sau những chuyến hải hành dài ngày, nhiều tàu đánh bắt xa bờ chỉ kiếm được vài tạ cá, khác hẳn với trước kia, đánh được từ vài tấn đến vài chục tấn cá. Ông nói rằng, ngư dân không hiểu sao từ khi cá sống ở tầng nước sâu trồi lên thì lượng cá sống ở các tầng nước sát mặt biển ở ngoài khơi giảm hẳn.

Theo ông, ngư dân xã Vinh Thanh hiện chỉ bán được một số loài cá sống ở tầng nước sát mặt biển như cá hố vì thương lái có thể xuất cảng sang Trung Quốc. Vì không có người mua, ngư dân đành mang những loại cá lớn, sống ở tầng nước sâu về nhà ướp lạnh, chờ người mua… Vào lúc này, trước khi nhổ neo, ngư dân phải liên lạc trước với thương lái xem họ có mua cá hay không thì mới dám ra khơi…

Báo Người Lao Động cho hay, nhiều ngư dân xã Lộc Vĩnh đã ngưng ra khơi, mang lưới đi cất, chờ hiện tượng cá sống ở tầng nước sát đáy biển nổi lên, dạt vào bờ chấm dứt…

Tuy nhiên tin mới nhất cho biết, hồi cuối tuần vừa qua, một số thợ lặn chuyên tìm tôm hùm dưới biển phát giác nhiều cá mú gai vừa chết dưới đáy biển. Đó cũng là lý do khiến họ phải trồi lên vì sợ nhiễm độc từ nước biển.

Giống như năm ngoái, chính quyền các xã, các huyện và kể cả giới hữu trách cấp tỉnh “án binh bất động.”

Ông Lê Trần Nguyên Hùng, phó giám đốc Sở Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn tỉnh Thừa Thiên-Huế, cho biết động tác duy nhất mà họ đã làm là “báo cáo với UBND tỉnh về thiệt hại của ngư dân” nhưng chỉ mới “đề xuất” hỗ trợ cho giới nuôi cá. Ngoài chuyện cá ở ngoài biển chết hàng loạt, tỉnh này vừa có khoảng 35 tấn cá nuôi trong các lồng, bè bị chết, thiệt hại khoảng 7 tỷ đồng.

Theo ông, giới hữu trách chỉ có thể thống kê, xác định được thiệt hại của giới nuôi cá, còn ảnh hưởng của chuyện cá chết hàng loạt ngoài biển đối với ngư dân thì cần phải… nghiên cứu. (G.Đ)

Anh Nguyễn Văn Hạo

10583674-PU-12P - NGUYEN VAN HAO

Bạn Võ Văn Truyện

10583673-PU12-Ong VO VAN TRUY...

Ông Nguyễn Ngọc Hựu (Hill Nguyen)

untitled

Chính nghĩa thời loạn

Vậy là chỉ với một bản cam kết viết tay trên giấy kẻ ô của học sinh tiểu học, giống như một tờ giấy bán nhà viết tay không công chứng, dù có chữ ký của “luật sư” như người làm chứng, uy tín và thể diện của ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch Hà Nội, trước nay thường xuất hiện trên truyền thông với một hình ảnh của một chính khách năng động, gây được nhiều thiện cảm, bỗng chốc có phần “xuống giá.” Và cả sân khấu chính trị Việt Nam cũng phút chốc trở nên hài hước như một màn tấu hài nghiệp dư.

“Dân” dường như không tin chủ tịch Hà Nội nên bắt phải ký cam kết theo kiểu giao kèo, điểm chỉ. Thậm chí họ còn cho người đọc lại dõng dạc từng chữ, phát trên loa phóng thanh của thôn, quay video clip tung lên mạng. Không khác một cuộc “đấu tố” ngày xưa là mấy. Loa phường sau những cuộc tranh luận liệu có nên bỏ đi không, bỗng chốc trở nên thật hữu dụng.

Và Chủ Tịch Nguyễn Đức Chung cũng có vẻ như không có lựa chọn nào khác là phải ký vào cam kết. Xem ra ông Chung cũng không khác những “con tin” bị “dân” bắt giữ là bao. Phải ký vào tờ giấy thì mới xong chuyện.

Liệu sau đây loại “khế ước” độc nhất vô nhị này sẽ chính thức được công nhận, dưới cái tên “hợp đồng hành chính” như một vài “chuyên gia luật” nào đó phân tích, dưới góc độ “học thuật?”

Từ việc bắt giữ con tin cho đến ký giao kèo, đều cho thấy những điều khá bất thường. Sự lúng túng, bất lực của chính quyền và một tình trạng hỗn loạn dường như mất kiểm soát nhưng lại vẫn được kiểm soát theo một cách nào đó. Hành vi giữ người trái luật bỗng nhiên lại được xem là “chính nghĩa,” được bao biện rằng vì chính quyền bắt người trái phép trước nên dân cũng được quyền bắt người trái phép để trả đũa! Vậy mà không hề có bất cứ đại diện nào của nhà nước pháp quyền thực thi phận sự của mình.

Ở một đất nước thỉnh thoảng lại có một vụ “dân tự tử ở đồn công an” mà đột nhiên mấy chục cảnh sát cơ động, có cả lãnh đạo huyện, lại bị “dân” bắt nhốt suốt cả tuần liền mà không hề thấy công an lẫn quân đội gửi lực lượng đến dẹp loạn nhanh chóng thì thật hết sức lạ lùng. Lạ nữa là không thấy ai trong số những người ở vị trí cao nhất lên tiếng và có hành động để giải quyết tình trạng khẩn cấp này.

Một số tin thất thiệt (“fake news”) như “dân tưới xăng lên người cảnh sát cơ động bị bắt làm con tin,” “300 côn đồ kéo vào làng tấn công,” “trẻ con quanh người quấn mìn, sẵn sàng tử thủ” … được cho là do một nhóm các “nhà dân chủ” tung ra trên Facebook, nhưng sau đó đã bị báo chí bác bỏ. Các trang tin được xem là “đài địch” hay “lề trái” đưa tin về Đồng Tâm, trong khi báo chí “lề phải” chịu kiểm duyệt chặt chẽ gần như hoàn toàn im lặng trong mấy ngày đầu.

Một cuộc gặp giữa dân xã Đồng Tâm và Chủ Tịch Nguyễn Đức Chung nhằm đối thoại và giải quyết sự việc cũng phải tới lần thứ hai mới thực hiện được. Buổi làm việc đầu tiên ở trụ sở huyện Mỹ Đức, chỉ có ông Chung mà không có ai là dân Đồng Tâm tới dự. Lý do đưa ra để giải thích cũng thật lạ. Chủ Tịch Nguyễn Đức Chung hỏi nếu đến tận thôn Hoành thì người dân có bắt ông không, trong khi người dân cũng nêu lý do “sợ bị bắt” nếu như lên huyện để họp!

Tất cả những diễn biến lạ lùng của sự việc ở Đồng Tâm khiến nhiều người phải đặt dấu hỏi. Liệu có phải đây một màn đấu đá giữa các phe nhóm chính trị, mà mâu thuẫn đất đai chỉ là cái cớ được đem ra làm bình phong nhằm đẩy sự việc lên cao trào để trả đũa nhau? Đâu đó người ta nói đến thương vụ làm ăn $1 tỷ, tương đương 22,000 tỷ đồng, mà ông Chung ký với tập đoàn Viettel để xây dựng “thành phố thông minh” cho Hà Nội. Phải chăng đây mới là một trong những lý do thật sự của sự việc ở Đồng Tâm? Ngay khi cuộc khủng hoảng ở Đồng Tâm còn chưa chấm dứt, đã có không ít người kêu gọi tẩy chay tập đoàn Viettel trên mạng xã hội.

Quan sát phản ứng của công luận, có thể thấy không ít người tỏ vẻ mừng rỡ, tin rằng đây là một thắng lợi rực rỡ của chính nghĩa, của nhân dân. Đám đông theo dõi sư việc “vô tiền khoáng hậu” này có vẻ hoan hỉ tin rằng thế là đã có một trận đánh đẹp, một cái kết đẹp. Chính nghĩa đã thắng. Nhân dân đã chiến thắng bạo quyền!

Tinh thần lạc quan lên cao phơi phới, như khẩu hiệu ghi trên băng-rôn căng ngang đường thôn Hoành trong mấy ngày “chiến sự:” NHÂN DÂN ĐỒNG TÂM TUYỆT ĐỐI TIN TƯỞNG VÀO CHÍNH SÁCH VÀ ĐƯỜNG LỐI CỦA ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC (!?!). Cái băng-rôn lạ lùng khiến cho bất kỳ ai tỉnh táo và lý trí cũng phải buồn cười, thắc mắc vì sự tréo ngoe, mâu thuẫn đến khó hiểu của nó. Phải chăng dân xã Đồng Tâm bị mắc hội chứng “Stockholm” (*)? Hay đây là một sự tính toán có chủ đích nhằm ngăn ngừa những địa phương khác cũng có các mâu thuẫn tranh chấp về đất đai bắt chước mà nổi dậy theo?

Trong niềm hân hoan chiến thắng, có vẻ như không ít người ngỡ đất đã được giành lại cho dân, mà không hề hay biết rằng có một cuộc “cướp đất” quy mô lớn hơn nhiều, khủng khiếp hơn nhiều đã và đang diễn ra, bởi công cuộc “cải cách đất đai” với những khẩu hiệu “tích tụ ruộng đất,” “xóa bỏ hạn điền” … đang chuẩn bị hoàn tất, có thể sẽ tước đoạt ruộng đất của hàng triệu người Việt để làm lợi cho các “địa chủ” mới.

Có nhiều thứ được nhân danh “chính nghĩa” trong sự việc ở Đồng Tâm, nhưng có khi tin vào “chính nghĩa” thời loạn thật chẳng khác nào nhắm mắt uống một ly rượu bị lén bỏ thuốc mê, đến khi tỉnh ra thì có khi đã quá muộn mất rồi.


Chú thích:
(*) “Hội chứng Stockholm (hay quan hệ bắt cóc) là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc. Tuy nhiên, những cảm xúc nói trên của “nạn nhân” hoàn toàn vô lý vì họ đang nhầm lẫn hành vi hành hạ với lòng tốt của kẻ bắt cóc, mặc cho những nguy hiểm mà họ đã phải trải qua” (Wikipedia).

Purdue mua Kaplan University với giá $1, đổi thành đại học công

Đại học công lập Purdue University ở Indiana hôm Thứ Năm tuần này cho hay sẽ mua lại trường đại học vì lợi nhuận Kaplan University với giá $1, và dự trù sẽ biến trường này thành một đại học công lập mới ở Indiana, dành cho “học viên lớn tuổi, không là sinh viên truyền thống.”

Theo USA Today, loan báo bất ngờ này được đưa ra trong hồ sơ nộp với cơ quan điều hành thị trường chứng khoán SEC sau khi hội đồng quản trị đại học Purdue chấp thuận việc này.

Theo hồ sơ, khoảng 32,000 sinh viên hiện nay của trường Kaplann sẽ được thuyên chuyển sang trường đại học mới, hiện chưa có tên này.

Kaplan sẽ tiếp tục điều hành trường mới và có được 12.5% tiền thu được hàng năm của trường này trong vòng 30 năm tới.

Bộ Giáo Dục Mỹ sẽ phải có sự đồng ý về thỏa thuận giữa hai trường Purdue và Kaplan. Chính phủ Oama trước đây bác bỏ điều này, nhưng chính phủ Trump đưa ra chỉ dấu cho thấy sẽ tháo gỡ bớt các quy luật kiểm soát chặt chẽ đưa ra trước đây.

Purdue nói trường mới sẽ phần lớn hoạt động trên mạng nhưng cũng sẽ dùng 15 địa điểm trên toàn quốc, kể cả một nơi ở Indianapolis.

Viện trưởng Purdue, cựu thống đốc Indiana Mitch Daniels nói rằng thỏa thuận sẽ cho phép Purdue mở rộng dịch vụ giáo dục cho các sinh viên lớn tuổi và các cựu chiến binh.

Ông Daniels nói rằng Purdue phải vươn tới 36 triệu người lớn đang làm việc, với khoảng 750,000 người trong số này là cư dân Indiana, vốn từng đi học đại học nhưng không có cơ hội hoàn tất và có bằng cử nhân, cũng như với 56 triệu người dân Mỹ khác chẳng hề có một tín chỉ đại học nào. Ông Daniels nói tiếp rằng: “Không ai trong chúng ta biết được giáo dục đại học qua mạng sẽ phát triển nhanh ra sao hoặc theo hướng nào, nhưng chúng ta biết là vai trò của việc này sẽ phát triển và chúng ta muốn trường Purdue ở vào vị trí sẵn sàng khi điều này xảy ra.”

Kaplan hiện thuộc công ty Graham Holdings Co., từng là Washington Post Co., vốn đã bán tờ báo cho người sáng lập công ty Amazon, ông Jeff Bezos, vào năm 2013.

Hiện có sự lo ngại rằng thỏa thuận giữa hai trường sẽ giúp tạo ra một trường mới, thật sự là trường vì lợi nhuận, nhưng lại không bị các điều khoản chế tài gắt gao do chính phủ Obama đưa ra trước đây, như “gainfull employment” vốn sẽ không cho trường nhận các sinh viên trả học phí bằng tiền vay của chính phủ nếu các sinh viên tốt nghiệp bị mắc nợ quá cao so với số tiền lương của các công việc họ kiếm được.

Một cuộc phân tích của tạp chí Chronicle of Higher Education cho thấy có năm chương trình học của trường Kaplan năm 2015 không đáp ứng được đòi hỏi về “gainful employment” này. (L.T.)

Bayern Munich vô địch Bundesliga lần thứ năm liên tiếp

Bundesliga 2016-17: Đè bẹp Wolfsburg 6-0

TỔNG HỢP – Sau khi bị Borussia Dortmund đá văng ra khỏi giải German Cup DFB-Pokal, các học trò của huấn luyện viên Carlo Ancelotti tập trung vào cuộc chạy đua với đội RB Leipzig cho danh hiệu vô địch Bundesliga mùa bóng 2016-17.

Và trong trận đấu với Wolfsburg vào ngày Thứ Bảy, 29 Tháng Tư, Bayern Munich chính thức đăng quang danh hiệu vô địch Bundesliga lần thứ 27 và cũng là lần thứ 5 liên tiếp sau khi đè bẹp đối thủ Wolfsburg 6-0.

Trước đó trận hòa không bàn thắng giữa RB Leipzig và Ingolstadt đủ giúp cho thầy trò Carlo Ancelotti giơ cao chiếc cúp vô địch sớm ba vòng đấu khi có được ba điểm trước Wolfsburg tại sân Volkswagen Arena.

David Alaba mở tỉ số đầu tiên cho Bayern Munich ở phút 19 với cú đá phạt trực tiếp, trước khi Robert Lewandowski lập cú đúp đưa đội bóng Munich dẫn trước 3-0 khi hiệp một kết thúc.

Trong hiệp nhì, lần lượt Arjen Robben, Thomas Muller và Joshua Kimmich gia tăng khoảng cách biệt đến tỉ số chung cuộc 6-0 và đem về ba điểm.

Huấn luyện viên Carlo Ancelotti (giữa) cùng các cầu thủ chào khán giả sau khi đá bại đội VfL Wolfsburg 6-0 trong trận đấu diễn ra tại Wolfsburg, để đăng quang vô địch Bundesliga mùa bóng 2016-17. Đây là lần thứ năm liên tiếp Bayern đoạt giải đấu này. (Hình: Getty Images)
Huấn luyện viên Carlo Ancelotti (giữa) cùng các cầu thủ chào khán giả sau khi đá bại đội VfL Wolfsburg 6-0 trong trận đấu diễn ra tại Wolfsburg, để đăng quang vô địch Bundesliga mùa bóng 2016-17. Đây là lần thứ năm liên tiếp Bayern đoạt giải đấu này. (Hình: Getty Images)

Dù vô địch Bundesliga sớm ba vòng đấu, nhưng huấn luyện viên Ancelotti không thể mỉm cười được khi thất bại ở cả hai giải đấu quan trọng trong mùa bóng năm nay: Bị Real Madrid loại ở tứ kết Champions League, rồi sau đó lại thua ngược trước Borussia Dortmund ở bán kết German Cup.

Bayern Munich, hiện tại với 37 điểm dẫn đầu bảng xếp hạng Bundesliga trước đội thứ nhì Leipzig đến 10 điểm dù còn ba vòng đấu nữa kết thúc mùa bóng và hơn Dortmund đến 16 điểm, đồng thời còn lại đội ghi nhiều bàn thắng nhất với 76 bàn thắng và để lọt lưới ít nhất với 17 bàn.

Ngoài chức vô địch, Bayern Munich còn chính thức tiếp tục được tham dự vòng đấu bảng (group stage) giải UEFA Champions League mùa tới trong khi RB Leipzig (thứ nhì) 63 điểm, Borussia Dortmund (thứ ba) 57 điểm, 1899 Hoffenheim (thứ tư) 55 điểm cũng dự Champions League nhưng hai đội nào có mặt ở vòng đấu bảng (group stage) và đội còn lại phải thi đấu ở vòng playoff (qualification to Champions League play-off round) vẫn chưa được xác định, phải chờ kết quả ba vòng đấu sắp tới. (TTC)

Sunderland chính thức xuống sân chơi Championship

FA Premier League: Thất bại trước Bournemouth 0-1 

TỔNG HỢP – Sau hai mùa bóng vất vả trụ hạng, cuối cùng rồi cũng không chịu nổi cuộc cạnh tranh khốc liệt tại sân chơi Premier League, đội bóng cũ của tiền đạo đội tuyển Mỹ, Jozy Altidore, chính thức ngậm ngùi nói lời chia tay Premier League, xuống sân chơi thấp hơn Championship kể từ mùa tới sau khi để thua Bournemouth 0-1 trong trận đấu diễn ra vào ngày Thứ Bảy, 29 Tháng Tư, 2017.

Đối với Sunderland, chỉ còn bốn trận đấu nữa là kết thúc mùa giải nhưng chỉ được 21 điểm kém đội xếp hạng 17 Hull City đến 13 điểm. Điều này có nghĩa là Sunderland dù có thắng cả bốn trận còn lại cũng chỉ được 33 điểm, không đủ điều kiện để trụ hạng lần thứ ba liên tiếp.

Trước trận đấu, mọi người đều biết Sunderland không tránh khỏi việc rớt hạng và ngay cả giới lãnh đạo đội này cũng biết điều đó. Nhưng giờ đây, khi tiếng còi trọng tài kết thúc trận đấu với Bournemouth thổi lên, tất cả trở thành chính thức.

Đoàn quân Black Cats muốn tiếp tục nuôi hy vọng trụ hạng dù mong manh, ít nhất phải có điểm ở trận đấu này. Và trong suốt 90 phút, các cầu thủ đội đứng chót bảng rõ ràng đã cố gắng với tất cả sức lực của mình. Tuy nhiên ở phút thứ 88 oan nghiệt, Bournemouth đã đặt dấu chấm hết cho đội chủ nhà sân Stadium of Light, với bàn thắng duy nhất trong trận đấu, bẻ gãy mọi hy vọng tồn tại ở Premier League của đội bóng này.

Cầu thủ Joshua King (phải) của Bournemouth cùng đồng đội vui mừng khi ghi bàn thắng vào lưới Sunderland trong trận đấu Premier League giữa hai đội diễn ra trên sân Stadium of Light, Sunderland, ngày 29 Tháng Tư. (Hình: Getty Images)
Cầu thủ Joshua King (phải) của Bournemouth cùng đồng đội vui mừng khi ghi bàn thắng vào lưới Sunderland trong trận đấu Premier League giữa hai đội diễn ra trên sân Stadium of Light, Sunderland, ngày 29 Tháng Tư. (Hình: Getty Images)

Josh King của Bournemouth là cầu thủ chính thức tiễn Sunderland xuống sân chơi Championship sau một thập niên đội này thi đấu tại giải league cao nhất nước Anh. Bàn thắng của Josh King từ đường chuyền của đồng đội Ryan Fraser, ấn định tỉ số chung cuộc 1-0 và đóng dấu trận thua thứ 23 trong mùa này của Sunderland.

Sunderland nhen nhúm lại hy vọng khi không hơn một phút sau bàn thua, thì ở trận đấu khác cùng ngày giữa Southampton và Hull City, đội Southampton hưởng quả phạt đền nhưng cú sút sà của Dusan Tadic lại bị thủ môn Hull City Eldin Jakupovic cản phá kịp thời.

Hull City hòa Southampton 0-0, được thêm 1 điểm nâng tổng số điểm lên 34 với ba trận đấu còn lại. Điều này có nghĩa bốn trận đấu sắp tới của Black Cats đều là bốn trận cuối cùng giã từ sân chơi Premier League.

Hai đội rớt hạng còn lại sẽ là cuộc chạy đua tránh xuống hạng giữa 5 đội Crystal Palace, hạng 15 với 39 điểm, Burnley hạng 14, 36 điểm, Hull City thứ 17, 34 điểm, Swansea City hạng 18, với 31 điểm và Middlesbrough đứng áp chóp bảng, được 27 điểm. Tất cả 5 đội đều còn 4 trận đấu ngoại trừ Hull City thi đấu được 35 trận.

Điều khó cho Swansea City là gặp Manchester United đầu tiên trong bốn trận còn lại. Trong khi đội đứng thứ 19, Middlesbrough với 27 điểm, cách điểm trụ hạng an toàn đến 7 điểm, nhưng muốn trụ hạng phải thắng ít nhất 3 trận. Middlesbrough, Chủ Nhật sẽ rất khó khăn khi đón tiếp Manchester City.

Đội xếp hạng 16 Burnley và thứ 15 Crystal Palace, cũng có nguy cơ giã từ Premier League nếu như cả hai đều không có điểm nào trong số bốn trận còn lại. (TTC)

Hai cầu thủ Mỹ Pulisic và Chandler sẽ đối đầu nhau trong trận đấu?

Chung kết German Cup

TỔNG HỢP – Sau khi ngược dòng đá bại đội bóng đương kim vô địch Đức, Bayern Munich, tiền vệ trẻ 18 tuổi của Hoa Kỳ, Christian Pulisic cùng với đội Borussia Dortmund ngày 27 Tháng Năm tới đây sẽ ra sân Olympiastadion, Berlin để so tài với Eintracht Frankfurt tranh chức vô địch.

Điều đáng nói ở đây, đội Eintracht Frankfurt cũng có một cầu thủ của đội tuyển Mỹ thi đấu. Đó là Timmy Chandler.

Trong trận bán kết mà Frankfurt thắng Moenchengladback bằng những quả phạt đền luân lưu, hậu vệ tuyển Mỹ, Timmy Chanlder đã chơi trọn vẹn 120 phút (90 phút chính thức và 30 phút của hai hiệp phụ).

Trước đây, ít khi có cầu thủ Mỹ thi đấu trong trận chung kết một giải đấu tại Châu Âu. Nhưng vào ngày 27 Tháng Năm tới đây, cả hai Pulisic và Chandler có thể đối đầu với nhau trên sân cỏ tại Berlin trong trận chung kết giải DFB-Pokal (German Cup) 2016-17.

Thứ Tư, 26 Tháng Tư, 2017, tài năng trẻ 18 tuổi Christian Pulisic và Borussia Dortmun thực hiện cuộc ngược dòng ngoạn mục thắng lại Bayern Munich 3-2 để lần thứ tư liên tiếp vào chung kết giải PFB-Pokal (German Cup), một giải đấu quan trọng chỉ đứng sau Bundesliga.

Trong ba năm trước đây, đội Dortmund đều thất bại cả ba trận chung kết. Tuy nhiên với lần này, đối thủ của Dortmund là Eintracht Frankfurt, không thực sự mạnh, hiện đứng thứ 10 trên bảng xếp hạng, thế nên Pulisic nhiều hy vọng lần đầu tiên cùng đồng đội giơ cao chiếc cúp vô địch DFB-Pokal.

Ngược lại, phía đội bóng của Timmy Chandler cũng không kém cạnh khi lần đầu tiên trong vòng 11 năm được góp mặt trong trận chung kết giải German Cup.

Hậu vệ Hoa Kỳ Timmy Chandler của Eintracht Frankfurt nhảy lên tranh chấp bóng với tiền vệ Marvin Schulz của Moenchengladbach trong trận đấu bán kết giải German Cup (DFB Pokal) giữa hai đội Frankfurt và Borussia Moenchengladbach diễn ra tại Moenchengladbach, Đức ngày 25 Tháng Tư, 2017. (Hình: Getty Images)
Hậu vệ Hoa Kỳ Timmy Chandler của Eintracht Frankfurt nhảy lên tranh chấp bóng với tiền vệ Marvin Schulz của Moenchengladbach trong trận đấu bán kết giải German Cup (DFB Pokal) giữa hai đội Frankfurt và Borussia Moenchengladbach diễn ra tại Moenchengladbach, Đức ngày 25 Tháng Tư, 2017. (Hình: Getty Images)

Trong trận tranh bán kết trước đó, đội này đã loại Monchengladback 7-6 bằng những quả đá phạt đền luân lưu sau khi cả hai hòa nhau 1-1 trong suốt 120 phút. Cầu thủ Lukas Hradecky trở thành anh hùng khi đem chiến thắng cuối cùng về cho đội Frankfurt.

Thế nên trận chung kết này là trận đặc biệt thu hút rất nhiều sự quan tâm theo dõi của người hâm mộ bóng tròn Mỹ, nhất là khi có cả hai cầu thủ của đội tuyển Mỹ đối địch với nhau trên sân cỏ Berlin, Đức.

Chắc chắn trận đấu chung kết German Cup này sẽ làm trì hoãn thời gian Pulisic đến trại tập trung của đội tuyển Hoa Kỳ bắt đầu vào ngày 28 Tháng Năm, 2017 tại vùng Denver. Và cả hậu vệ Timmy Chandler cũng cùng chung số phận với Pulisic nếu được gọi tập trung lần này.

Trong đợt tập trung Tháng Ba vừa qua, Chanlder không được triệu tập vào đội tuyển Mỹ.

Pulisic sẽ cần có vài ngày nghỉ ngơi trước khi bắt đầu thao dượt với đội tuyển Hoa Kỳ tại Denver. Tuy nhiên, với việc tập dượt ở độ cao là phần quan trọng trong việc chuẩn bị cho hai trận vòng loại World Cup 2018 đối đầu với Trinidad and Tobago vào ngày 8 Tháng Sáu tại Commerce City, Colorado và tại Mexico City ba ngày sau đó.

Thế nên ban huấn luyện tuyển Mỹ muốn Pulisic làm quen thi đấu ở độ cao với không khí mỏng càng sớm càng tốt. (TTC)

Kiểm toán California: Hệ thống UC sử dụng ngân quỹ không đúng

California (NV) – Kiểm toán viên tiểu bang California, bà Elaine Howle, vừa công bố một bản kiểm toán gay gắt và chi tiết về Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống Đại Học University of California (UC), theo yêu cầu của quốc hội vì có nhiều khiếu nại hệ thống này không minh bạch trong ngân sách, theo nhật báo The Los Angeles Times.

Sau đây là những phát hiện tiêu biểu được công bố:

1-Không công bố hàng chục triệu đô la trong ngân quỹ

Bà Howle phát hiện Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC không công bố trước Hội Đồng Quản Trị, các nhà lập pháp, và công chúng là có một quỹ “không chính thức” lên đến $175 triệu.

Bà Janet Napolitano, chủ tịch UC, cho rằng số tiền không được công bố ra vì nó sẽ được dùng cho việc nâng cấp hệ thống UC.

Trong khi đó, giới chức tiểu bang nhận định rằng hệ thống UC nên điều chỉnh lại mức học phí như trước.

2-$32 triệu không được dùng để phục vụ sinh viên

Trong khi còn $32 triệu chưa dùng đến, Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC vẫn yêu cầu các trường UC phải đóng tiền hằng năm, thay vì dùng số tiền này, để nâng cấp các thiết bị và dịch vụ cho sinh viên, bà Howle nói.

Số tiền này là nguồn quỹ được sử dụng cho những chương trình an ninh trực tuyến (cybersecutiry), cung cấp thức ăn cho sinh viên nghèo và bảo đảm lượng khí carbon tại các khuôn viên trường UC ở mức ổn định. Bà Howle và các nhà lập pháp của tiểu bang cho biết số tiền này nên được đưa về lại những trường UC.

3-Nhân viên tại Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC lãnh lương cao hơn đồng nghiệp

Lương của nhân viên tại Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC cao hơn những đồng nghiệp làm cho chính quyền tiểu bang. Đây là một vấn đề luôn bị các nhà lập pháp, hội đồng quản trị, và sinh viên chỉ trích.

Tổng mức lương của nhân viên trong ban điều hành lên đến $2.5 triệu và số tiền này nhiều hơn số tiền lương tối đa hằng năm mà nhân viên làm cho tiểu bang nhận được, theo các chuyên viên kiểm toán.

Ví dụ điển hình:

-Một nhân viên cao cấp trong lĩnh vực đầu tư của hệ thống UC lãnh lương căn bản là $615,000/năm. Trong khi đó, một nhân viên có chức vụ tương tự làm việc cho trường công lập lãnh $568,000.

-Một chuyên viên tư vấn tại hệ thống UC có mức lương $428,000 trong khi một người có cùng cương vị, nhưng làm việc cho Văn Phòng Hưu Bổng tiểu bang California được trả $414,000.

-Một nhân viên tài chính của đại học UC kiếm được $412,000 trong khi nhân viên có cùng chức vụ tại hệ thống CSU chỉ được $341,000.

4-Chi hàng triệu cho quyền lợi nhân viên

Trong thời gian năm năm, Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC chi ra ít nhất $21.6 triệu cho quyền lợi nhân viên. Một số quyền lợi nhân viên tại đây nhận được “cao cấp” hơn những ai làm cho nhà nước như “bổ sung” thêm tiền cho nhân viên khi về hưu, theo hồ sơ kiểm toán.

Hệ thống UC, cũng như các cơ quan khác của tiểu bang, cung cấp những quyền lợi cho nhân viên khi về hưu. Tuy nhiên, văn phòng của bà Napolitano còn cấp cho những nhân viên cao cấp một tài khoản tiết kiệm về hưu (retirement savings account) và đóng vào đó 5% trên số lương mà mỗi nhân viên này nhận được. Trong năm năm qua, số tiền này lên đến khoảng $2.5 triệu.

5-Ban điều hành không chứng minh được nguồn chi 

Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC không đưa ra được bằng chứng thuyết phục cho việc khởi sự một số dự án, theo bản kiểm toán ghi nhận, ngoài ra, văn phòng cũng không đánh giá mức chi phí và ưu tiên chương trình nào cần được chú trọng trước.

Nhân viên kiểm toán cho biết Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC không cung cấp đủ chứng cứ về những bước đầu của một số dự án quan trọng, mức giá, và những dự án này tác động tích cực đến hệ thống đại học này ra sao.

Dân Biểu Anthony Rendon (Dân Chủ-Paramount), chủ tịch Hạ Viện California, so sánh sự việc này như vụ “scandal” tài chính của Sở Công Viên California vào năm 2012 và của Ủy Ban Tiện Ích California.

6-Mạnh tay chi tiền hơn những hệ thống đại học khác

Mức chi tiêu của Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC vẫn tăng trong thời gian qua. Ngoài ra, kinh phí và nhân viên tại văn phòng quá nhiều so với những trường đại học thông thường.

Ví dụ điển hình là:

-Mức chi tiêu của văn phòng này tăng 28%, tương đương $80 triệu, từ năm tài khóa 2012–13 đến 2015–16.

-Nhân viên kiểm toán cũng nhận định rằng, văn phòng này cần lên một kế hoạch cụ thể để kiểm soát và cắt giảm chi tiêu.

-Kinh phí và số nhân viên tại Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC quá nhiều so với những trường đại học thông thường, như hệ thống đại học University of Texas. Một số giới chức hệ thống UC cho biết, nguyên nhân có thể vì hệ thống UC cung cấp những dịch vụ mà những hệ thống khác không có, trong đó có chương trình tài khoản tiết kiệm khi về hưu.

7-Khảo sát bị chỉnh sửa

Nhân viên kiểm toán gửi khảo sát đến những trường trong hệ thống để nhận định có sự trùng khớp về chi tiêu nào hay không, nhưng Văn Phòng Chủ Tịch Hệ Thống UC đã chỉnh sửa kết quả trước khi gửi đến nhân viên kiểm toán, theo bản báo cáo tiểu bang. Nhân viên kiểm toán cho biết hành động này được xem là cố tình và gây ảnh hưởng đến tiến trình kiểm toán. (Kh.L.)

Người ghép bức tranh Ðài Phát Thanh Quân Ðội sau 42 năm

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – “Sau 42 năm trên quê hương thứ hai này tôi mới chợt nhận ra tôi và các anh chị, bạn bè ở Ðài Phát Thanh Quân Ðội VNCH chưa một lần gặp mặt đông đủ. Bức tranh chung về người Việt Nam tị nạn vốn đã đầy đủ sắc màu, nhưng vẫn còn thiếu một phần của Ðài Quân Ðội, nên tôi muốn được hoàn thiện bức tranh này bằng cách ghép thêm các mẩu chuyện về những cựu nhân viên đài.”

Ðó là chia sẻ của bà Yến Tuyết, cựu biên tập viên tin tức của đài, về buổi họp mặt lần đầu tiên của các cựu nhân viên đài sau 42 năm xa cách, sẽ diễn ra vào lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy, 6 Tháng Năm, tại tư gia của một trong những thành viên ở Fountain Valley.

Bà cho hay: “Sau ngày mất nước 30 Tháng Tư, 1975, những cựu nhân viên đài tản mác hết. Một số sĩ quan bị đi tù, một số nhân viên và sĩ quan thì vượt biên và mất liên lạc trong cả một, hai thập niên. Khi qua Mỹ, tình cờ người này gặp người kia ở California và tạo thành một nhóm nhỏ, gặp nhau mỗi năm một lần. Tuy nhiên, họp mặt đầy đủ với sự tham dự của nhiều anh chị em thì chưa có lần nào.”

“Vì vậy trong lần hội ngộ này, tôi mong những ai còn sức khỏe thì nên gặp nhau, ít nhất một lần, bởi vì người trẻ nhất hiện nay nhất cũng ở tuổi lục tuần. Tình cờ buổi họp mặt cũng ngay sau ngày tưởng niệm Tháng Tư Ðen. Ðây là dịp để chúng tôi chia sẻ những kỷ niệm, tuy chỉ là chuyện từng đời sống riêng của mỗi người, nhưng hy vọng sẽ góp vào bức tranh chung của người Việt Nam tị nạn để nó phong phú hơn,” bà nói thêm.

Bà tâm sự: “Ðây cũng là dịp để nhiều người và thế hệ sau biết thêm về những tin tức liên quan đến sinh hoạt của một đài quân đội trong thời gian chiến tranh. So với Ðài Phát Thanh Sài Gòn thì Ðài Quân Ðội nhỏ hơn, do nhiệm vụ của đài chỉ là binh vận, tức hỗ trợ tinh thần binh sĩ, dưới sự quản lý của Cục Tâm Lý Chiến thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị.” 

Nữ phóng viên duy nhất

Kể về cơ duyên làm việc với đài, bà nói: “Khi tôi học báo chí tại Ðại Học Vạn Hạnh vào đầu năm 1970 thì ba tôi về hưu, do vậy mà tôi muốn tìm một việc làm thêm để có tiền ăn học, nhưng nó phải liên quan đến ngành truyền thông. Lúc đó anh rể tôi làm bên Cục Tâm Lý Chiến cho biết bên Ðài Quân Ðội cần nữ phóng viên. Tôi xin việc và được nhận làm nữ phóng viên duy nhất vào lúc đó của đài.”

“Thời gian đầu, tôi làm việc dưới thời Trung Tá Phạm Hậu, nhưng chỉ vài tháng sau, ông được bổ nhiệm làm quản đốc Ðài Sài Gòn. Khi ông đi thì Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến về làm quản đốc đài cho đến ngày mất nước,” bà nói.

Bà cho hay, trở thành phóng viên lúc mới 20 tuổi nhưng do còn đi học toàn thời gian nên bà xin đổi qua làm biên tập viên tin tức vì được làm theo ca, bởi vì làm phóng viên thì phải đi rất nhiều và có khi phải đi cả ngày để thực hiện phóng sự thu thanh, phỏng vấn.

Theo bà, thời đó kỹ thuật phát thanh của đài còn rất thô sơ. Trong khi Ðài Sài Gòn có hệ thống phòng thu rất tốt, thì Ðài Quân Ðội hầu như làm thủ công ở mọi công đoạn. Sau khi thu bản tường trình của phóng viên qua điện thoại vào máy cassette, người biên tập còn phải viết lời mở đầu, chẳng hạn: “Ðây là bản tường trình từ mặt trận An Lộc do phóng viên Trần Ðạm Thủy gửi về,” rồi sau đó phải viết bao nhiêu chữ để đọc trong thời gian bao lâu, một phút, hai phút, hay nhiều hơn.

Nhiều khi, lúc thu thanh, tường thuật, các phóng viên hay lặp lại những chữ như “ờ, mà, là, thì” hay thu có quá nhiều tiếng động ở sau; rồi đôi lúc, phóng viên và người được phỏng vấn nói không rõ nghĩa, người biên tập phải dùng kéo cắt đoạn băng rồi dán lại, nghe lại trước khi đem lên phòng thu âm. Ðó là những phương cách rất thô sơ trong giai đoạn đó.

Bà cho hay: “Sau khi biên tập viên làm xong bản tin thì đưa sang cho trưởng ca tin tức kiểm soát. Người trưởng ca, là một sĩ quan, sẽ xét lại tin chúng tôi chọn có đúng không, tin nào nên hay không nên loan… Có những tin quan trọng đã loan giờ đầu thì giờ thứ hai có thể loan lại hay không? Người trưởng ca phải kiểm soát tin tức rất kỹ trước khi đem lên phòng thu để xướng ngôn viên đọc.”

Bà tâm sự: “Lương ở đài rất khiêm nhường nên vào năm 1972, bên Ðài Sài Gòn có tuyển phóng viên, tôi thi và được nhận. Vậy là tôi làm song song hai đài từ năm 1972 đến ngày 30 Tháng Tư, 1975. Tôi là một trong những nhân viên cuối cùng bước ra khỏi Ðài Sài Gòn sau khi lệnh đầu hàng của Tổng Thống Dương Văn Minh được loan báo.”

Tiệc mừng các tân sĩ quan trong phòng thu âm Ðài Phát Thanh Quân Ðội ngày 3 Tháng Hai, 1970. (Hình: Quách Vĩnh Trường cung cấp)
Tiệc mừng các tân sĩ quan trong phòng thu âm Ðài Phát Thanh Quân Ðội ngày 3 Tháng Hai, 1970. (Hình: Quách Vĩnh Trường cung cấp)

Theo bà, vì tin tức bên Ðài Quân Ðội phần lớn lấy tin của Việt Tấn Xã, chỉ có phần phóng sự chiến trường hay tin tức quân sự mới đặc biệt, nên buổi sáng bà đi họp báo để lấy những tin tức cho Ðài Sài Gòn, chiều đó, đôi lúc bà có thể dùng tin đó cho Ðài Quân Ðội.

Do làm hai việc nên bà phải sắp xếp thời khóa biểu ở trường và ở cả hai đài sao cho phù hợp. “Buổi sáng tôi làm bên Ðài Sài Gòn, còn buổi chiều thì làm ở Ðài Quân Ðội theo ca. Cũng may là hai đài nằm gần nhau, nên đi qua, đi lại dễ dàng. Thì giờ còn lại tôi đi học và tốt nghiệp cử nhân báo chí năm 1974,” bà cho hay. 

Chứng nhân giây phút lịch sử

Bà kể: “Ngoài phần tin tức thì đài còn có nhiều chương trình khác nhau như chương trình nhạc yêu cầu, trong đó có chương trình Dạ Lan rất nổi tiếng, lấy âm nhạc làm phương tiện chính, góp phần rất lớn trong việc hỗ trợ tinh thần cho người chiến sĩ vào giai đoạn đó.

“Chương trình Dạ Lan nổi tiếng là vậy nhưng tôi chưa có dịp gặp hay nói chuyện với chị Dạ Lan, tức Hoàng Xuân Lan, vì lúc tôi vào thì chị đã nghỉ để chuyển về Ðài Phát Thanh Ðà Lạt. Vậy mà tối 29 Tháng Tư, 1975, sau khi tôi làm xong ca biên tập viên cuối cùng ở Ðài Quân Ðội, ghé qua Ðài Sài Gòn thì tôi gặp chị,” bà kể tiếp.

“Sở dĩ tối đó tôi qua Ðài Sài Gòn vì người yêu tôi là nhà báo Vũ Ánh, khi đó giữ chức chánh sự vụ Sở Thời Sự của đài, còn làm việc ở đây, và ngay thời điểm đó Việt Cộng pháo kích dữ lắm nên tôi muốn ở bên cạnh anh. Tình hình nguy hiểm khi nghe súng đạn nổ khắp nơi, mọi người ngồi núp dưới chân cầu thang. Tôi ngồi kế bên chị Dạ Lan, đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi gặp chị. Lúc đó ai cũng run sợ nên tôi và chị không có cơ hội nói chuyện nhiều với nhau. Sau tôi mới biết khi đó chị trở lại làm ở Ðài Sài Gòn,” bà nhớ lại.

Bà nói: “Sáng 30 Tháng Tư thì anh tôi ở trong Hải Quân ghé nhà và nói nên kiếm đường đi, nhưng vì tôi biết anh Vũ Ánh còn ở đài nên tôi không đi với anh tôi, mà lấy xe đến đài. Mặt khác, anh Ánh cũng có đường đi nhưng chỉ được đi một mình, vì vậy anh không đi. Vào thời điểm đó, nhiều vị chỉ huy đã không vô đài rồi vì đang kiếm đường thoát khỏi Việt Nam.”

“Khoảng 9 giờ sáng tôi đến đài thì có lệnh bên Phủ Tổng Thống. Ông Dương Văn Minh đòi anh Ánh phải gửi phóng viên qua để thu âm lại một tin rất quan trọng. Thời đó, những tin tức gì bên Phủ Tổng Thống đều do hai phóng viên đặc trách. Hôm đó, anh Lê Phú Bổn và một người nữa là kỹ thuật viên âm thanh được giao trọng trách này,” bà hồi tưởng.

Theo bà, sáng đó, ông Vũ Ánh vẫn cho phát thanh những chương trình tin tức như thường lệ. Khoảng 10 giờ 30 phút đến 11 giờ, bà cùng ông Ánh từ trên lầu nhìn xuống thì thấy ông Lê Phú Bổn và người kỹ thuật trở về. Ông Bổn đưa cuốn băng thu lệnh đầu hàng của ông Dương Văn Minh và nói Phủ Tổng Thống ra lệnh phát thanh nhiều lần.

“Nhận được tin đó chúng tôi sững sờ, tay chân rụng rời. Ai cũng muốn khóc mà không khóc được. Thật là một cảm giác kinh hoàng vào giây phút đó vì không ngờ chiến tranh chấm dứt lại là sự đầu hàng của miền Nam. Anh Vũ Ánh cho phát thanh hai lần lệnh đầu hàng và xúc động nói với tôi: ‘Em ơi, như vậy mình phải rời đài phát thanh vì hết nhiệm vụ rồi. Tổng thống ra lệnh đầu hàng rồi,’” bà hồi tưởng.

“Khi chúng tôi vừa bước ra khỏi cổng đài thì thấy nhóm người mặc quần áo Việt Cộng đi cùng ông Dương Văn Minh vào đài, và lúc đó ông cựu giám đốc đài tên Th. cũng lái xe tới. Tôi không biết giờ cuối cùng ông còn vô làm gì nữa, có lẽ ông không nghe lệnh đầu hàng trên đài hay sao đó. Rồi ông bảo hai chúng tôi leo lên xe và dự định kiếm đường đi khỏi Sài Gòn,” bà kể.

Giọng bà chùng xuống: “Chúng tôi tính đi xuống Cần Thơ nhưng nghe người ta nói pháo kích và người chết dữ lắm, nên chúng tôi ra bến tàu, nhưng không được vì đường sá đông quá, kẹt xe. Chúng tôi bèn chạy về hướng Chợ Lớn thì bánh xe bị bể, đang thay bánh xe thì thấy xe tăng của Cộng Sản xuất hiện trên đường Trần Hưng Ðạo. Chúng tôi nhìn nhau và nghĩ thôi hết rồi, không có đường nào để thoát vào giờ phút đó nữa.”

“Sau đó anh Vũ Ánh đi tù đến 13 năm, còn tôi phải đi thủy lợi, đi bán chợ trời,… Sau khi anh đi tù được khoảng hai năm thì tôi mất tin tức của anh. Vì không thể sống dưới chế độ Cộng Sản nên tôi vượt biên năm 1981, được tàu Panama vớt sau 14 ngày lênh đênh đói khát trên biển và cuối cùng anh tôi bảo lãnh qua Mỹ vào Tháng Tư, 1982,” bà nói.

“Năm 1992, tôi biết tin anh Ánh còn sống và qua Mỹ diện H.O.12. Chúng tôi gặp lại nhau sau 16 năm xa cách. Hai năm sau, chúng tôi lập gia đình, sống với nhau được 20 năm thì anh đột ngột qua đời vào năm 2014,” bà bùi ngùi kể.

Trong thời gian 35 năm sống ở Mỹ, bà Yến Tuyết cộng tác với các đài phát thanh như Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA), Ðài Á Châu Tự Do (RFA), Văn Nghệ Truyền Thanh, VNCR, Mẹ Việt Nam. Bà cũng giữ cột báo “Medicare Hỏi và Ðáp” trên nhật báo Người Việt với tư cách là cố vấn Medicare thuộc chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program) của cơ quan tư nhân vô vụ lợi Council On Aging – Southern California. (Quốc Dũng)

—————–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Ðại Úy Quách Vĩnh Trường, người không đầu hàng nghịch cảnh

HUNTINGTON BEACH, California (NV) – Khi nhắc về Ðài Phát Thanh Quân Ðội trong những năm Sài Gòn gần thất thủ, không ai không nhớ đến Ðại Úy Quách Vĩnh Trường, dù ông chưa lần nào đọc tin phát thanh. Ông là một thành viên âm thầm mà hết sức quan trọng của đài.

Tuy vậy, ông nói một cách khiêm tốn: “Có gì đâu mà quan trọng. Nhiệm vụ của tôi khi được bổ nhiệm về đài năm 1968 là kiểm soát bài vở trước khi các xướng ngôn viên đọc mà thôi.”

Thực ra, là đại úy đặc trách, với chức danh là trưởng ban nghiên cứu, ông có trách nhiệm nhiều hơn như thế. Ông phải nghiên cứu, tìm cách cho chương trình của đài ngày càng hữu hiệu hơn. Ðây là một trọng trách lớn lao khi phải trông coi toàn bộ nội dung phát thanh của một đài quân đội sao cho đúng đắn, vừa có tính giải trí, vừa là tiếng nói đại diện cho những người cầm súng.

Ðể được đặc phái về đài, ông phải trải qua bao nhiêu thử thách mà bình thường, người ta bỏ cuộc từ lâu.

Không như những người khác, sinh ra trong thời loạn, đến tuổi thì nhập ngũ, hết hạn thì giải ngũ là xong nhiệm vụ với quê hương.

“Năm 1963, trong lúc phong trào biểu tình của sinh viên Sài Gòn lên cao, thấy nhiễu nhương quá, tôi tình nguyện xin học ở trường Võ Bị Sĩ Quan Ðà Lạt. Học đến năm 1965 thì ra trường,” ông cho hay.

Có một lần vào năm 1966, trong lúc đang phân công tác tại một bộ chỉ huy ở Gò Công, bất thình lình, Cộng Sản nằm vùng quăng lựu đạn vào. Không đắn đo, Trung Úy Trường chạy đến dùng chân trái đá quả lựu đạn ra ngoài. Chẳng may, chân vừa chạm, quả lựu đạn nổ tung, giết chết người y tá đại đội đứng gần đó, đồng thời cướp đi tay trái và chân trái của viên sĩ quan 26 tuổi này.

“Tôi bị hất tung lên rồi ngất đi. Nhưng may mắn, tôi cứu sống được trên dưới 30 anh em binh sĩ hôm ấy,” ông nói.

Ông được cho giải ngũ vì bị thương tật 170%. “Chỉ bị cụt một tay hay một chân là bị thương tật 100% rồi,” ông giải thích.

Vào dịp trước Tết Mậu Thân, ông được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu gắn Ðệ Ngũ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương có kèm Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu tại Tổng Y Viện Cộng Hòa, nhằm tưởng thưởng và cám ơn ông đã hết lòng phục vụ tổ quốc.

Thế nhưng, tinh thần “không đầu hàng nghịch cảnh” không cho phép ông nghỉ ngơi. Ông xin được tiếp tục phục vụ quân đội. Là người đầu tiên xin ở lại quân đội sau khi được xếp vào tình trạng giải ngũ, ông gặp rất nhiều khó khăn. Ban đầu, không ai cứu xét cho ông cả.

Nhưng ý chí kiên trì và nghị lực siêu phàm của ông đã làm cấp trên phải quan tâm.

Ông kể: “Trước tôi, chưa hề có trường hợp này bao giờ. Tôi phải chật vật lắm mới xin được Thủ Tướng Trần Văn Hương ký quyết định cho tôi được tiếp tục ở lại phục vụ quân đội.”

Cuối năm 1968, nhờ quyết định đặc biệt này, ông được Trung Tướng Trần Văn Trung nhận về Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị và được Thiếu Tá Phạm Hậu đón nhận về phục vụ cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội.

Dù có chân giả, nhưng việc đi lại của ông vẫn hết sức khó khăn.

“Cũng may, nhờ thượng cấp thương, tôi được cấp một tài xế và một xe Jeep để đưa đón hằng ngày,” ông nói.

Nói về thời gian phục vụ tại đài, ông rất hãnh diện được ở lại quân ngũ để còn được tiếp tục cống hiến cho Quân Lực VNCH.

Ông rất vui được làm việc với mọi người tại đài.

“Tất cả các anh chị em trong đài đều dễ thương và làm việc rất tận tình. Lúc đó đài có chương trình Dạ Lan rất phổ biến với giọng nói của xướng ngôn viên Dạ Lan, tên thật là Hoàng Xuân Lan,” ông hồi tưởng.

Ông chia sẻ: “Tôi luôn luôn quan niệm rằng, là chiến sĩ, mình không cần phải có mặt tại chiến trường thì mới chiến đấu được. Mình có thể chiến đấu cho quê hương ở bất cứ nơi nào, qua bất cứ công việc gì. Ăn thua là đầu óc mình không đầu hàng nghịch cảnh.”

“Với tinh thần hăng say phục vụ quân đội và tổ quốc, dù trong tình trạng khuyết tật nặng, tôi được Thiếu Tá Quản Ðốc Ðài Tiếng Nói Quân Ðội, là ông Phạm Hậu, đề nghị thăng cấp đại úy vào ngày 1 Tháng Giêng, 1970,” ông nói.

Sang Mỹ năm 1986, trước khi có chính sách H.O., ông cùng vợ và con trai được chính phủ Mỹ bảo lãnh với tư cách tị nạn chính trị.

Ðến nay, ông vẫn không quên nhiệm vụ của một chiến sĩ Quân Lực VNCH. Ông dùng kỹ năng photoshop để giúp thực hiện những bộ sách như “Lược Sử Quân Lực VNCH” của ông Hồ Ðắc Huân (đồng tác giả) qua những công trình sưu tập và phục hồi những bức hình bị hư nát vì thời gian.

Ngoài ra, ông còn đóng góp tiền bạc và dùng sự quen biết để kêu gọi quyên góp cho các thương phế binh còn sót lại ở Việt Nam. Dù vậy, ông tâm sự: “Hối tiếc duy nhất của tôi là nguyện vọng đóng góp cho Việt Nam vẫn còn dang dở.”

Năm 2003, bác sĩ cho biết ông bị ung thư ruột. Năm 2016, bác sĩ lại cho biết ông bị ung thư nhiếp hộ tuyến.

Nhưng với bản tính “không đầu hàng nghịch cảnh” cố hữu của mình, ông vượt qua tất cả và ngày nay ông hoàn toàn không bị ung thư.

Gia đình ông hiện sống tại Huntington Beach, California, và con trai ông cũng là quân nhân. (Đằng-Giao)

—————–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Phóng viên chiến trường: Mỗi cây bút là một sư đoàn

ANNANDALE, Virginia (NV) – Chỉ có khoảng 10 phóng viên, nhưng lúc nào tin tức của Ðài Quân Ðội cũng dôi dư khi phát thanh. Ðể làm được khối lượng công việc đó, hầu như mọi phóng viên đều lăn xả ở chiến trường mà không nề hà khó khăn hay tính mạng của mình.

Cựu Ðại Úy Dzương Ngọc Hoán, cựu trưởng ban tin tức, cho biết: “Vì là Ðài Quân Ðội nên tin tức của đài nặng về phần tin có liên quan đến quân đội, như tin chiến sự, tin quyền lợi của binh sĩ& Do đó, những bản tin phát thanh về tin chiến sự là tin chính, còn tin quốc tế thì chỉ những tin quan trọng chúng tôi mới loan, hoặc chỉ là một phần rất nhỏ trong bản tin mà thôi.”

Nặng nợ với phát thanh

Nói về thời gian làm việc ở đài, ông cho hay: “Tôi làm việc cho đài không lâu lắm, độ khoảng chín năm, và làm trong hai giai đoạn. Sau khi bị động viên vào học khóa 14 Thủ Ðức thì năm 1963 tôi ra trường về làm cho Nha Chiến Tranh Tâm Lý. Ðơn vị này có nhiều cơ sở, trong đó có Ðài Phát Thanh Quân Ðội, nhưng khi đó tôi làm cho phòng báo chí.”

“Ðến năm 1964, tôi được lệnh về đài làm chương trình Mai Lan với cô xướng ngôn viên tên thật là Trúc Diệp. Thời đó đài mới tung ra vài chương trình đặc biệt, trong đó hai chương trình đặc biệt nổi tiếng là Dạ Lan và Mai Lan. Dạ Lan, một chương trình binh vận, nghĩa là hoa lan nở về đêm, phát thanh vào buổi tối. Còn Mai Lan, chương trình đồng minh vận, tức hoa lan nở vào buổi sáng, phát thanh vào mỗi buổi sáng,” ông kể.

“Chương trình Mai Lan này có nghĩa, cô gái hậu phương Việt Nam nói tiếng Anh dùng tâm lý vận động tinh thần chống Cộng Sản của các anh lính Mỹ và đồng minh đang tham chiến trên chiến trường Việt Nam, đồng thời giới thiệu văn hóa, phong tục, tập quán của người Việt cho các chiến sĩ đồng minh. Chương trình này cũng nhanh chóng thành công như Dạ Lan, hằng ngày có rất nhiều thư của các chiến sĩ Mỹ và đồng minh gửi về,” ông kể thêm.

Tuy nhiên, đến khoảng năm 1965, khi quân đội ra nhật báo Tiền Tuyến, ông được lệnh về làm việc tại báo này.

“Tôi làm việc cho báo Tiền Tuyến tới năm 1966, tức là đã phục vụ quân đội bốn năm, thì được giải ngũ. Nhưng sự kiện Mậu Thân 1968 làm tôi tái ngũ và tôi làm tiếp cho báo này. Cũng trong năm đó, đài tăng giờ phát thanh từ 12 lên 18 tiếng một ngày nên cần người, tôi lại được thuyên chuyển về đây. Và tôi làm trưởng ban tin tức từ năm 1968 đến năm 1975. Tôi thương mến đài lắm, vì một phần tuổi trẻ làm trong đài này,” ông trải lòng.

Mặc dù xác định tin liên quan đến quân đội thì được coi là ưu tiên, nhưng “phóng viên ban tin tức ít quá, chúng tôi có chừng hơn 10 phóng viên, thành ra chỉ gửi đi những chiến trường nào thật sự sôi động thôi,” ông nói.

“Vì vậy, để có được tin, chúng tôi nhờ Phòng 5- Phòng Tâm Lý Chiến của mỗi đơn vị gửi về. Nhân viên các phòng tâm lý chiến này đều được đài tổ chức những lớp huấn luyện về cách viết và gởi tin về đài. Nhờ vậy chúng tôi có tin liên quan đến những trận đánh, tuy nhỏ nhưng họ mang thân xác ra để chiến đấu. Chúng tôi cố gắng loan cho họ để nâng cao tinh thần chiến sĩ lên, bởi vì đơn vị nào chiến thắng cũng đều mở radio cho lính nghe về tin chiến thắng của đơn vị mình trên đài,” ông kể.

“Tin nhiều đến nỗi nhiều khi phải bớt đi vì thời lượng phát thanh chỉ giới hạn, dù các biên tập viên tin tức đã cô đọng lại hết mức,” ông giải thích.

“Riêng những trận quan trọng thì phải loan liên tục. Không chỉ loan trong bản tin thôi, chúng tôi còn loan trong cả những chương trình ca nhạc. Nghĩa là sau phần nhạc ca sĩ hát thì tới đoạn nhạc giữa để chờ hát tiếp, chúng tôi cho nhạc êm xuống và phát một vài tin ngắn nhắc về chiến thắng, hay hoan nghênh một đơn vị nào đó thắng… để luôn luôn cổ võ cho chiến thắng của các đơn vị. Ðặc biệt, một trận đánh lớn chiến thắng xong thì bộ phận văn nghệ phải có ngay một bài hát để ca tụng chiến thắng đó,” ông nói thêm.

Ông cười thật tươi và nói: “Hồi đó ngoài đài chúng tôi, còn có hệ thống Ðài Sài Gòn hay còn gọi là Ðài Quốc Gia. Dù chỉ có hai đài nhưng chúng tôi cũng ngấm ngầm cạnh tranh nhau lắm. Bởi vì mình là đài quân đội mà họ có những chi tiết mà mình không có thì kỳ quá.”

Rồi ông trầm ngâm nói: “Vậy mà đã 42 năm kể từ ngày tôi xa nơi ấy. Khi biến cố 1975 xảy ra, tôi được cố vấn Mỹ của đài đưa tôi cùng gia đình đi từ ngày 25 Tháng Tư. Suốt 42 năm qua, anh em chúng tôi cũng không biết nhiều về tin tức của nhau, thành ra cũng không biết bao nhiêu người đi được và ở lại. Ngay cả những người còn lại trong nước cũng không biết tin tức của nhau, vì tản mác hết.”

“Lúc mới qua, cũng như bao người Việt khác, tôi hốt hoảng chạy đi với hai bàn tay trắng, chỉ mang đúng thẻ căn cước quân nhân trong người, quần áo cũng không có. Sau đó thì nghề gì cũng làm hết. Tôi làm lung tung cho đến năm 1984 thì tôi thi vào Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) và làm được 21 năm, đến cuối năm 2005, tôi nghỉ hưu. Hiện tôi sống tại thành phố Annandale, một thành phố thuộc Virginia, nằm trong vùng ngoại ô của Washington, DC,” ông nói.

Ông tâm sự: “Anh em chúng tôi trong đài tuy không cầm súng ra mặt trận nhưng luôn cố gắng làm tròn phận sự của người quân nhân. Người đời cho rằng những người cầm bút chúng tôi thì một cây bút là một sư đoàn. Tôi chỉ dám nghĩ rằng, chúng tôi đã làm tròn bổn phận của người quân nhân đối với đất nước trong cuộc chiến tranh chống lại cuộc xâm lược của quân Cộng Sản Bắc Việt.”

Làm phát thanh là máu thịt

Ông Dương Phục làm việc ở Ðài Phát Thanh Quân Ðội từ năm 1969 đến năm 1975. Là phóng viên chiến trường, ông phụ trách phần tin tức và làm phóng sự chiến trường tại nhiều mặt trận, thường xuyên đi theo các lực lượng Quân Lực VNCH hành quân tại khắp bốn vùng chiến thuật.

“Mục đích của đài là phát thanh thông tin hiệu quả cho thính giả tại thành phố biết sự hy sinh của chiến sĩ tại các mặt trận,” ông giới thiệu.

Nhắc về những kỷ niệm đáng nhớ trong thời gian làm cho đài, ông kể: “Tôi nhớ mãi là cuộc phỏng vấn tường thuật từ các mặt trận Lam Sơn 719 tại Hạ Lào, hay phỏng vấn Tướng Phạm Văn Phú tại Khe Sanh, trận chiến Bình Long, bị rớt trực thăng thoát chết trên đường bay vào An Lộc và cuộc phỏng vấn Tướng Lê Văn Hưng. Tôi cũng từng đi hành quân theo chân Tướng Nguyễn Khoa Nam khi ông là trung tá chiến đoàn trưởng Chiến Ðoàn 3 Nhảy Dù, nhảy dù xuống mật khu Thới Lai, Chương Thiện.”

Ông cùng vợ là bà Vũ Thanh Thủy đồng sáng lập Ðài Saigon Houston năm 1997 và cùng điều hành cho đến nay.

Sau khi cả hai trải qua nhiều nhà tù Cộng Sản và đời sống trốn chạy trong vòng bốn năm, ông trốn khỏi nhà tù Long Giao, và vượt thoát khỏi Việt Nam bằng đường biển. Trên đường đi, ông bà trải qua nhiều cướp bóc và đọa đày trong 21 ngày kinh hoàng bị hải tặc bắt nhốt trên đảo Ko Kra, trước khi đến được trại tị nạn Songkhla tại Thái Lan và định cư tại Hoa Kỳ vào Tháng Chín, 1980.

Ông nói: “Cả hai chúng tôi là bạn đồng nghiệp. Lúc tôi làm cho Ðài Quân Ðội thì vợ tôi làm Ðài Tiếng Nói Tự Do. Chúng tôi gặp nhau tại mặt trận, lấy nhau năm 1974, và tiếp tục làm tại hai đài này tới ngày mất nước.”

Tuổi đã cao nhưng ông vẫn gắn bó với ngành phát thanh. “Ðó là thú vui hằng ngày của tôi. Dù đã 72 tuổi, tôi vẫn mỗi ngày đến đài làm việc. Thỉnh thoảng, tôi vẫn làm tin tức, phóng sự khắp nơi như từng làm trên 47 năm qua.”

Lời khuyên của ông cho các phóng viên, xướng ngôn viên muốn vào nghề là “phải có sự đam mê cao độ mới có thể đeo đuổi lâu năm mà vẫn còn yêu nghề, say mê nghề, chứ không phải chỉ hành nghề để kiếm sống.”

“Phải có sự đam mê,” ông nhấn mạnh.

Với đam mê làm nghề truyền thanh, trong bao năm, ông bươn chải với nghề, với nghiệp gần suốt cuộc đời. Trước năm 1975, từ Ðài Sài Gòn dân sự, ông nhập ngũ, học trường Sĩ Quan Thủ Ðức, rồi gia nhập Ðài Phát Thanh Quân Ðội.

Sau 1975, ông vượt biển đến trại tị nạn Songkhla, cũng thành lập đài phát thanh dã chiến trong trại. Qua Mỹ, ở California, ông cộng tác với nhật báo Người Việt, rồi làm thông tín viên cho Ðài VOA, Ðài Little Saigon Radio. Rồi hoàn cảnh đưa đẩy ông sang Houston, ông lại tiếp tục làm đài phát thanh cho đến giờ.

Ông tâm sự: “Ðộng lực chính là sự đam mê không ngưng nghỉ. Có lẽ sẽ đẩy mình đi mãi cho đến cuối đời.”

Và đó cũng là tâm niệm chung của nhóm phóng viên các ông, khi đã làm phóng viên phát thanh, báo chí, họ sẽ theo đuổi suốt đời.

“Giải mã” chiến trường thách đố An Lộc

Thẻ Báo Chí Quân Sự cấp cho cựu phóng viên Trần Ðạm Thủy. (Hình: Trần Ðạm Thủy cung cấp)
Thẻ Báo Chí Quân Sự cấp cho cựu phóng viên Trần Ðạm Thủy. (Hình: Trần Ðạm Thủy cung cấp)

Chia sẻ về cơ duyên đến với đài, cựu Trung Úy Trần Ðạm Thủy, cựu phóng viên chiến trường, nói: “Tôi nhập ngũ theo lệnh tổng động viên và học Khóa 3/1968 Thủ Ðức, sau Tết Mậu Thân. Thực tế, tôi có thể xin hoãn dịch vì lý do gia cảnh, bởi vì gia đình tôi có ba anh em thì hai người đã ở trong quân đội, chỉ còn tôi ở nhà cùng cha mẹ già trên 60 tuổi. Tuy nhiên, chán cảnh bất ổn và sự tàn sát dân vô tội dã man của Cộng Sản nên tôi nhập ngũ mà không thắc mắc, khiếu nại gì cả.”

Ông cho hay, sau khi tốt nghiệp ông tham dự chiến dịch Diên Hồng và sau đó thuyên chuyền về Ðài Phát Thanh Quân Ðội từ đầu năm 1969 cho đến ngày mất nước năm 1975.

Từ năm 1969 đến 1972, ông là phụ tá trưởng ban chương trình cho Ðại Úy Nguyễn Thiệu Hùng (tức thi sĩ Mai Trung Tĩnh), sau đó ông phụ trách coi tiểu ban kiểm duyệt các chương trình trước và trong khi thu thanh ở các phòng thu âm của đài.

“Các chương trình trước khi thu thanh phải theo đúng đường lối chính phủ và Quân Lực VNCH. Vì vậy, kiểm soát viên phải theo dõi đúng bản sao lúc thu thanh tại phòng thu âm studio. Khi thu xong đánh dấu tape và bàn giao cho quân nhân giữ kho bảo mật, phòng ngừa tráo băng với nội dung phản tuyên truyền,” ông nói.

Qua năm 1972 ông phụ trách tiểu ban tin tức phóng sự thay phóng viên Dương Phục đặc trách tháp tùng tổng thống. Cũng trong năm này, “Chuyện vui nhất trong cuộc đời mà tôi không tưởng tượng mình làm được. Ðó là chuyện Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng tử thủ trận An Lộc, tôi là phóng viên duy nhất liên lạc được với ông,” ông nói.

An Lộc, tỉnh lỵ của Bình Long, là cửa ngõ phía Tây Bắc và chỉ cách Sài Gòn hơn 100 km. Ðầu Tháng Tư, 1972, sau khi chiếm được quận Lộc Ninh, đại quân Cộng Sản tiến về bao vây thị xã An Lộc. “Thời điểm đó vào An Lộc bằng đường bộ, trực thăng vận đều không thành công, vì vậy phóng viên cũng không thể vô được,” ông kể.

Ông nhớ lại: “Hồi Tướng Hưng tử thủ An Lộc thì mấy tờ báo phản chiến, những dân biểu đối lập loan tin là An Lộc đã bị vây hãm. Trước tình hình đó, Bộ Tư Lệnh của Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH ra lệnh cho các phóng viên phải làm sao liên lạc phỏng vấn Tướng Hưng để phát lên đài cho yên lòng dân chúng và yên tâm của người chiến sĩ.”

“Mọi người bàn chuyện sẽ để phóng viên ngồi vào thùng tiếp tế rồi thả dù vào đó. Tuy nhiên, mọi ý tưởng đều không thể thực hiện vì rất nguy hiểm. Tình cờ buổi tối tôi bốc điện thoại và xin tổng đài gọi vào Sư Ðoàn 5 Bộ Binh để gặp tướng tư lệnh mặt trận. May thay Tướng Hưng bốc điện thoại nghe. Tôi mới nói ‘Chúng tôi có lệnh là bằng đủ mọi cách lấy tin An Lộc và phỏng vấn chuẩn tướng để chúng tôi phát trên đài phát thanh, báo chí để làm an lòng người dân hậu phương,’” ông kể.

“Tôi nói tiếp ‘Người ta đồn ông đã chết rồi và mọi người đều bị tàn sát do Cộng Sản tràn vào chiếm cả Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn 5 Bộ Binh và phân khu An Lộc.’ Tức thì, ông cười và nói ‘Tôi còn đây, bằng chứng là tôi đang trả lời và chúng tôi sẽ đánh tới viên đạn cuối cùng rồi tử thủ ở đây, bởi vì bây giờ ra hay vô cũng không có đường nên chỉ có một lối duy nhất là đánh,’” ông kể tiếp.

Ông tâm sự: “Tôi mừng quá và yêu cầu ông viết một bài về hiện tình của An Lộc, đại khái là anh em cùng nhau quyết tâm tử thủ tới giờ cuối cùng, kêu gọi đồng bào đừng nghe những tuyên truyền không đúng sự thật, vì anh em vẫn chiến đấu cuối cùng, không buông súng đầu hàng.”

“Sau đó, bài viết này được Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến (nhà văn Văn Quang), quản đốc đài, cho phát băng. Và chỉ sau thời gian ngắn Quân Lực VNCH phản công lại được, đánh tan và lấy lại An Lộc,” ông tự hào nói.

Hiện ông về hưu và sống tại Austin, Texas. (Quốc Dũng & Ðằng-Giao)

—————–
Liên lạc tác giả: [email protected]

‘Ðây là Ðài Tiếng Nói Quân Ðội, phát thanh từ thủ đô Sài Gòn…’

SAN JOSE, California (NV) – Ngày ấy, cứ trước giờ phát thanh của Ðài Phát Thanh Quân Ðội thì xướng ngôn viên lại dùng ngón trỏ búng nhẹ vào chuông to bằng cái chén nhỏ và nói: “Ðây là Ðài Tiếng Nói Quân Ðội, phát thanh từ thủ đô Sài Gòn. Mời quý thính giả và các chiến hữu nghe tin tức.”

Ký ức của những xướng ngôn viên, biên tập viên tin tức chợt ùa về sau 42 năm xa cách, như có dịp sẻ chia. 

Nhớ mãi các anh chiến sĩ tiền tuyến

Cựu xướng ngôn viên Thảo Trang, tên thật là Hạ Hoàng Vân, là một giọng đọc kỳ cựu tại đài, cho hầu hết chương trình phát thanh của các quân binh chủng, từ Sư Ðoàn 5, Sư Ðoàn 22, đến Công Binh, rồi Biệt Ðộng Quân, Nhảy Dù, và Thủy Quân Lục Chiến. Bà được cựu Trung Tá Phạm Hậu đề cử làm việc từ năm 1970 đến năm 1974.

Tuy nhiên, chương trình Nhạc Yêu Cầu do bà phụ trách vào mỗi 10 giờ sáng Chủ Nhật vẫn mang đến cho bà nhiều kỷ niệm với bao nỗi vui buồn.

Bà nói: “Thính giả trung thành của tôi là các anh chiến sĩ tiền tuyến trên bốn vùng chiến thuật và các sinh viên học sinh, người dân hậu phương. Nhiều người viết thư yêu cầu nhạc với những danh xưng rất quen thuộc với tôi, như: Nhóm Thố Ty Hoa Bình Dương, Cô giáo Nhã và Khóa 23 Võ Bị Ðà Lạt, Y Tá Áo Trắng tặng người Khóa 23 Võ Bị Ðà Lạt…”

“Qua những tên gọi này tôi được biết đến những chuyện tình lãng mạn, cũng như những hoàn cảnh thương tâm. Chuyện hai cô gái yêu cầu nhạc tặng cho cùng một người yêu thuộc Khóa 23 Võ Bị Ðà Lạt mà sau này được biết anh đã hy sinh trong trận chiến An Lộc. Hay Mai Phương và Mũ Ðỏ Tiểu Ðoàn 5 Nhảy Dù, cũng chính là Nguyễn Thị Nghĩa Trang và Trung Úy Lê Chiến Tranh mà tôi chỉ dám đọc một lần trong chương trình thôi vì nghe buồn quá,” bà nhớ lại.

Bà kể, khoảng năm 1972, qua loạt bài của ký giả Kiều Mỹ Duyên viết về người thương binh trẻ tên Tân đã bỏ lại chiến trường đôi chân, muốn xin một chiếc xe lăn. “Tôi tìm đến gặp em và từ đó như một gắn bó đến với các thương binh tại Tổng Y Viện Cộng Hòa. Tôi thường đến đây cuối tuần để giúp cắt tóc, cắt móng tay, đút thức ăn, chuyện trò, đọc sách,… cho thương binh,” bà nói.

“Mỗi sáng Chủ Nhật đến nơi này, tôi thấy các anh chụm lại quanh máy cassette, hay có anh một mình trầm ngâm nằm trên giường bệnh để nghe chương trình Nhạc Yêu Cầu Thảo Trang, hoặc hình ảnh người lính gác cổng vào một trại Thiết Giáp ở Long Khánh, bên cạnh anh là một cassette nhỏ, đúng lúc giọng tôi giới thiệu chương trình. Tôi muốn ngừng lại nói với anh tôi là Thảo Trang, nhưng lại không dám, vội rảo bước đi,” bà tủm tỉm nói.

Thêm một kỷ niệm khác mà bà không thể quên được.

Bà kể: “Một trong những thính giả trung thành của tôi là Trung Sĩ Trịnh Công Âu, y tá Nhảy Dù. Anh thường viết thư yêu cầu tặng nhạc cho ‘vợ hiền yêu dấu’ bằng mực tím đặc biệt. Ði đâu, anh cũng gởi quà về tặng tôi. Ra miền Trung, anh gởi kẹo mè xửng; qua Hạ Lào, anh gởi tượng Phật về.”

Cựu xướng ngôn viên Hạ Hoàng Vân trong chiếc áo dài do phu nhân cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tặng. (Hình: Hạ Hoàng Vân cung cấp)
Xướng ngôn viên Hạ Hoàng Vân trong chiếc áo dài do phu nhân cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tặng. (Hình: Hạ Hoàng Vân cung cấp)

Bà lặng đi một lúc, như để dằn cơn xúc động, rồi tiếp: “Một ngày kia, năm 1974, vợ anh đến nhờ tôi giúp chị và bốn người con mau xin được tiền thất tung vì anh mất tích. Sở dĩ chị đến tìm tôi vì hay nghe chồng nhắc đến tôi và chương trình của tôi.”

Chiều hôm ấy, khi đưa người đàn bà bất hạnh này về nhà ở Trại Gia Binh Hoàng Hoa Thám, “thấy mấy đứa con anh nheo nhóc, đang lê la chơi với đám trẻ con hàng xóm, tôi thấy nghẹn ngào vô cùng. Lòng tôi đau thắt khi nghe đứa bé nói rằng nó chỉ mong có đầy đủ sách vở để đi học. Tôi chỉ giúp chị ấy một số tiền vì không biết làm gì hơn.”

Gần 42 năm trôi qua, tuổi đời chồng chất, nhưng vẫn có lúc ngồi yên lặng thật lâu nhớ về kỷ niệm và thầm ao ước được biết tác giả những cánh thư đã gửi về đài cho chương trình Nhạc Yêu Cầu do Thảo Trang phụ trách là ai, giờ này ở đâu, còn hay đã mất?

Khi lấy chồng họ Vũ, bà đổi tên là Vũ Hạ Vân. Hiện bà sống tại San Jose, California, và dành trọn thời gian vào công việc thiện nguyện cho nhà thờ. 

Người kéo dài chương trình Dạ Lan

Hồng Phương Lan là tên thật của cựu xướng ngôn viên Mỹ Linh, và bà cũng là Dạ Lan 2, người giúp kéo dài chương trình Dạ Lan nổi tiếng một thời cho đến ngày mất nước.

Theo nhận định của cựu Trung Tá Phạm Hậu, cựu quản đốc đài, Mỹ Linh là một trong những giọng nói lừng danh ở Sài Gòn thuở ấy.

Bà thích công việc nói chuyện trước công chúng ngay từ thời trung học. “Tôi được nhận làm xướng ngôn viên cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội Ðệ Nhị Quân Khu (ở Huế) từ năm 1952. Ðến năm 1957 tôi mới chuyển vào Sài Gòn, làm việc cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội tại số 2 bis Hồng Thập Tự,” bà kể.

Ban đầu, bà phụ trách phần tin tức, bình luận và nhạc yêu cầu.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất của bà trong thời gian này là mùi vị ngọt ngào lẫn đắng cay khi nhận được những cánh thư của thính giả gởi về từ khắp bốn phương khi bà bắt đầu chương trình Nhạc Yêu Cầu (nhạc Việt Nam), và Nhạc Bốn Phương (nhạc ngoại quốc, gồm Anh và Pháp).

Thư ngợi khen thì rất nhiều. Những lá thư khuyến khích nên cứ giữ phong cách riêng rất dễ mến của bà cũng không ít. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có những bức thư công kích với những lời lẽ không đẹp đẽ lọt vào tay bà.

Bà tâm sự: “Là người của công chúng, tôi luôn quan niệm rằng đã có người khen mình thì sẽ phải có người chê trách. Khen thì tôi xin cám ơn vì thấy việc mình làm được niềm nở đón nhận. Chê trách thì tôi cũng cám ơn vì đây là cơ hội tốt để mình học hỏi. Nhưng thư gởi về công kích với những câu viết thô tục thì tôi không biết phải làm gì, bởi vì mình không rút tỉa được gì cả.”

Ðến năm 1966, khi chương trình Dạ Lan, một chương trình dành riêng cho lính, bị gián đoạn vì xướng ngôn viên Hoàng Xuân Lan (Dạ Lan 1) xin nghỉ việc, thư từ của lính gởi về tràn ngập hằng ngày để phàn nàn và yêu cầu đài phải giữ chương trình này.

Ðể tiếp tục chương trình Dạ Lan, bà được đề cử thay thế Dạ Lan 1, và có biệt danh là Dạ Lan 2.

“Ban đầu, tôi định thử thay cô Xuân Lan một thời gian ngắn xem sao. Nhưng cấp trên thấy tôi có khả năng làm được nên giao thêm cho tôi nhiệm vụ này luôn cho đến ngày mất nước,” bà nói.

Sau biến cố 1975, chồng bà và vài người con trai vượt biên sang Mỹ. Sau đó bà và con nhỏ được bảo lãnh sang đoàn tụ gia đình.

Bây giờ bà vẫn thỉnh thoảng làm việc thiện nguyện khi có đoàn thể nào đó nhờ làm xướng ngôn viên cho các chương trình đặc biệt.

Cũng như những xướng ngôn viên cùng thời, bà luôn luôn nhạy bén thay đổi cách thể hiện kỹ thuật xướng âm sao cho phù hợp.

Bà phân tích: “Cách đọc tin tức khác hẳn với cách đọc bình luận và lại càng không giống với cách đọc thư thính giả gởi về yêu cầu nhạc. Ðọc tin, giọng nói chỉ là tường trình, không chen lẫn tình cảm. Ðọc bình luận, giọng nói phải có chút thẩm quyền, nghiêm nghị hơn và đôi khi có pha cảm xúc. Còn đọc thư thính giả thì giọng thân mật hơn, gần gũi hơn.”

Hiện ở Columbia, South Carolina, những lúc không làm việc thiện nguyện, bà thường vào Internet theo dõi tin tức.

“Tôi mê coi tin tức lắm, hết coi ở TV thì đọc tin trên Internet. Một phần vì ở đây không có đài Việt Nam,” bà nói.

Khi hỏi bà đọc tin tức như mọi người hay đọc thành tiếng như thời còn làm xướng ngôn viên, bà cười xòa: “Giọng tôi đâu còn trẻ trung như hồi xưa mà còn ham đọc như thế. Thôi, cái thời ấy qua rồi.” 

Bật khóc khi đọc tin về sự tàn ác của chiến tranh

Bà Quỳnh Giao trong thời gian làm việc tại đài. (Hình: Hoàng Quỳnh Giao cung cấp)
Bà Quỳnh Giao trong thời gian làm việc tại đài. (Hình: Hoàng Quỳnh Giao cung cấp)

Cựu xướng ngôn viên Hoàng Quỳnh Giao kể: “Khi bắt đầu làm việc, tôi gặp xướng ngôn viên Thảo Trang (tức Hạ Hoàng Vân), cũng vừa 20 tuổi, và kết thân ngay vì chúng tôi là những xướng ngôn viên trẻ tuổi của đài lúc ấy. Tôi đi làm sớm vì may mắn gặp cơ hội, và vì được đánh giá có giọng nói mạnh, phát âm rõ, dễ nghe.”

Nhờ giọng nói chuẩn mực và truyền cảm, bà được đọc tin tức trực tiếp ngay. “Ðọc tin ‘vivan’ (tin mới nhận) rất khó vì mình chỉ có chừng ít phút trước khi đến giờ tin tức. Trong thời gian ngắn ngủi này, tôi phải đọc lướt qua bản tin khá dài do các biên tập viên gởi xuống, nhưng phải nắm rõ nội dung, từ ý tổng quát đến từng dấu ngắt câu,” bà giải thích.

Bà nói thêm: “Khó hơn nữa, đôi khi có tin quan trọng cần loan báo ngay, dù mình không được xem trước; và đang đọc tin khác cũng phải tạm ngưng để đọc ngay tin mới.”

Một xướng ngôn viên như bà phải tự tìm cho mình một nhịp điệu tương thích cho từng bản tin.

Bà nói về “bí mật” của cái microphone thời ấy: “Nếu đặt nó thẳng hàng với miệng thì đọc xong bản tin chừng 15 phút, mình sẽ rất mệt vì bị hút hơi nhiều. Nếu đặt nó lệch quá sang một bên thì giọng sẽ rất yếu, quá nhẹ cho tin tức, nên phải đặt sao cho mình không mệt mà giọng nói vẫn không thay đổi.”

Yêu công việc, bà biết phải cố gắng vươn lên trong nghề nghiệp. “Không có trường lớp huấn luyện, tôi biết mình chỉ có cách duy nhất là phải rút tỉa kinh nghiệm từ những xướng ngôn viên đàn chị khác như Dạ Lan, Thu Hoài, Lệ Mai,” bà nói.

Cái khó khăn của bà là học hỏi từ người khác mà không được giống như họ. Học của người khác mà vẫn phải tự tạo cho mình một phong thái riêng.

Mỗi ngày với nhiệm vụ đọc tin tức và 15 phút thâu thanh cho mục Khoa Học và Văn Học Mới Trên Thế Giới, bà không tiếp xúc với thính giả nhiều như các xướng ngôn viên của những chương trình văn nghệ, tâm tình khác tại đài. “Công việc tuy không sôi động như của các chị, nhưng nhờ thế tôi có thì giờ trau dồi khả năng và làm thêm những chương trình khác cho đài,” bà nói.

“Có nhiều hôm, đọc bản tin mà tôi muốn bật khóc vì những cái chết oai hùng của các chiến sĩ, sự bi thương của những dân lành, sự tàn ác của chiến tranh, sự dã man của Việt Cộng. Ðọc những tin này như một cái máy thì lạnh lùng quá, nên tôi có pha một chút tình cảm trong đó. Ðôi khi đọc bình luận cũng vậy, tôi thường đọc với cung cách hùng biện của luật sư, cứng rắn nhưng có sức thuyết phục chứ không thể nào nhẹ nhàng hay yểu điệu như giới thiệu thơ văn, âm nhạc,” bà chia sẻ.

Theo bà, cũng là một tin, chỉ cần người đọc hơi lên giọng hay xuống giọng là thính giả sẽ hiểu xướng ngôn viên muốn nói điều gì.

Bà kể: “Khi nói chuyện về tin lũ lụt ở miền Bắc, một chị nhại giọng người miền biển để kể chuyện vui làm mọi người cười nghiêng ngửa. Khi đọc tin tức, chị vẫn nói giọng ấy, ‘nũ nụt’ thay vì ‘lũ lụt’ nên phải xin lỗi thính giả và đọc lại. Chỉ được vài câu, chị lại ‘nũ nụt’ nữa, lại phải xin lỗi và đọc lại. Tôi phải nín cười mà đọc hết bản tin. Từ đó về sau, không ai dám đùa nghịch trước khi đọc tin.”

Xướng ngôn viên Hoàng Quỳnh Giao, làm việc tại đài từ năm 1970 cho đến khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam.

Bà lập gia đình năm 1977, có ba người con, hai gái một trai. Bà tốt nghiệp cử nhân ngành kế toán năm 1980 tại đại học Oklahoma.

Hiện nghỉ hưu tại Phoenix, Arizona, khi rảnh rỗi, bà cùng chồng bơi lội, tập thể dục, theo dõi tin tức, xem phim, du lịch, thăm viếng người thân và bạn bè. “Tôi thích nấu ăn lắm nên cũng tốn nhiều thì giờ,” bà chia sẻ. 

Tháng Tư Ðen bao trùm đài

Kể về ngày làm việc cuối cùng ở đài vào ngày 30 Tháng Tư, 1975, bà Nguyễn Thị Thu, cựu biên tập viên tin tức, nói: “Khoảng ngày 23, 24 Tháng Tư đài đã vắng một số người. Riêng ngày 30 Tháng Tư nhốn nháo lắm. Mặc dù vậy, ông Trung Tá Văn Quang vẫn có mặt ở đài và nhân viên làm việc cho đài với tinh thần rất cao. Quản đốc đài còn ngồi đó, tin vẫn được phóng viên gửi về, biên tập viên nhận tin và xướng ngôn viên vẫn đến để đọc tin.”

“Tôi làm ca sáng nên lúc nào 7 giờ cũng có mặt, cho đến lúc nổ trái bom gần đài thì mọi người sợ quá, chạy tán loạn. Tôi cũng phóng xe chạy luôn. Lúc đó khoảng 9 giờ. Sau đó thì nghe Ðài Sài Gòn phát tin quân Cộng Sản vào đến Dinh Ðộc Lập. Như vậy là đã hết,” bà trầm giọng nói.

Bà buồn bã nói tiếp: “Mất nước, tôi hoàn toàn bất ngờ, bởi vì chúng tôi làm trong Ðài Quân Ðội nhận được tin tức hằng ngày mà. Lúc lình xình khi tin tức bay về nói là mất Ban Mê Thuột thì tôi có hoang mang, bắt đầu lo. Nhưng lúc đó quản đốc đài bảo rằng đừng lo, không có gì đâu, nếu có gì thì cố vấn Mỹ sẽ cho các nhân viên của đài đi. Vậy mà không ngờ mọi chuyện lại nhanh đến vậy.”

“Cũng vì bất ngờ mà ông Quản Ðốc Văn Quang và rất nhiều nhân viên ở lại sau ngày 30 Tháng Tư. Khi mất miền Nam Việt Nam thì biên tập viên hầu như còn lại hết, chỉ có lác đác vài người đi được thôi. Sau ngày đen tối đó chúng tôi có đến đài và có gặp lại nhau, quyến luyến cảnh tình mà bấy nhiêu năm làm việc. Nhìn thấy Cộng Sản chiếm đài mà đau lòng lắm. Họ tịch thu tất cả giấy tờ của chúng tôi và bắt chúng tôi phải ‘đi học’ ba ngày để ‘cải tạo đầu óc.’ Sau đó thì mọi người tản mác đi dần,” bà kể.

Nói về cơ duyên đến với đài, bà cho hay, sau biến cố Mậu Thân 1968, bà “may mắn xin được việc làm trong đài để vừa đi học ở trường luật vừa đi làm bán thời gian ở đài, bởi vì lúc đó đài cần người để làm nhiều chương trình. Lúc tôi vào thì có làm việc một thời gian với ông Phạm Hậu, sau khi ông qua Ðài Sài Gòn thì ông Văn Quang làm cho đến ngày mất nước.”

“Khi vào làm tôi được ông Dzương Ngọc Hoán dạy cách biên tập tin, theo dõi những tin tức từ chiến trường do các phóng viên gửi về và biên tập lại để xướng ngôn viên đọc. Một thời gian sau thì ông Văn Quang cho đi học một khóa cấp tốc về biên tập bên Ðài Sài Gòn,” bà nói.

“Thời điểm đó tin tức được lấy từ nhiều nguồn. Nếu tin từ Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị thì lấy nguyên văn, còn phóng viên gửi về thì phải ghi chép và biên lại theo lời phóng viên. Riêng những tin của phóng viên chiến trường thì sẽ phát nguyên văn bản tường trình, hoặc viết lại tùy theo tình hình chiến trường lúc đó và tùy theo trưởng ca sẽ quyết định phát tin như thế nào,” bà cho biết.

“Ðặc biệt, với những chiến trường sôi động, sẽ phát nguyên băng có giọng tường trình của phóng viên. Thường nguyên băng hay phát vào giờ tin chính lúc 7 giờ sáng hoặc 12 giờ trưa. Sau đó, những bản tin này được biên tập viên tóm tắt và phát lại vào các bản tin phụ như 2 giờ chiều hoặc 3 giờ chiều. Tuy nhiên, để có một bản tin cho xướng ngôn viên đọc thì trưởng ca sẽ quyết định việc phát tin, rồi tới trưởng ban tin tức duyệt, sau đó mới phát tin. Trưởng ban tin tức lúc đó là ông Dzương Ngọc Hoán chịu trách nhiệm chính, dưới ông có rất nhiều trưởng ca,” bà nói thêm.

Chia sẻ về cuộc sống hiện tại, bà nói: “Tôi sang Mỹ năm 1990 theo diện bảo lãnh. Anh tôi vượt biển năm 1984, sau đó bảo lãnh mẹ tôi và tôi. Lúc mới qua tôi ở Houston, Texas. Sau đó tôi dọn về Los Angeles, California, ở và làm việc 22 năm cho công ty T.J. Maxx. Nay thì tôi mới về hưu và dọn lên Roseville, trong vùng đô thị Sacramento, California, để thoải mái hơn vì ở Los Angeles xô bồ quá.” 

Thèm một không khí gia đình

Tuy chỉ làm việc cho đài vài tháng ngắn ngủi, nhưng sau 42 năm sau, bà Vũ Nguyệt Hằng, cựu biên tập viên, vẫn còn nhớ mãi không khí gia đình của ban biên tập. “Mọi người, ai ai cũng thân thiện, không ai để ý, phê bình, chỉ trích nhau cả,” bà nhắc lại một cách luyến tiếc.

“Tôi bắt đầu làm việc từ Tháng Giêng, 1975. Hôm ấy là Mùng Một, có lẽ mọi người nghỉ Tết nên không khí vô cùng tĩnh lặng. Nhưng chỉ vài hôm sau, khi được gặp bạn bè đồng sự, tôi thấy không khí thay đổi hoàn toàn. Lúc ấy mọi người tấp nập, ai làm việc nấy, đài nhộn nhịp hẳn lên,” bà nói.

Công việc hằng ngày của bà là nhận tin tức do Việt Tấn Xã gởi sang, hoặc tin từ chiến trường của các phóng viên gởi về. “Tôi phải viết lại, thu gọn những tin này để các xướng ngôn viên đọc,” bà nói. “Thượng cấp trực tiếp của tôi là nhạc sĩ Nhật Bằng.”

Vì thích văn nghệ từ thuở bé, nên từ lâu bà muốn được làm cho đài. “Khi được nhận vào làm, tôi thấy rất thích hợp cho mình. Bởi vậy tôi rất quý thời gian làm việc tại đây,” bà nói.

Bà kể: “Lúc ấy, mọi người trong ban biên tập đều có biệt danh theo những nhân vật trong truyện ‘Xì Trum’ mà rất nhiều người Sài Gòn đã đọc. Vì hay cười và hay giúp đỡ người khác, tôi được gọi là ‘Tí Vui Vẻ.’” Theo bà, đây là giai đoạn màu hồng của cuộc đời, và bà còn giữ mãi những kỷ niệm quý báu này.

Có duyên với quân đội, bà làm việc tại đài, thành hôn với quân nhân, và sang Mỹ vẫn cùng chồng tham gia những sinh hoạt quân đội.

Bà nói: “Trước năm 1975, ông xã tôi là lính Biệt Ðộng Quân. Sang đây, chúng tôi cũng tham gia sinh hoạt với các đoàn thể Biệt Ðộng Quân rất thường xuyên. Tôi thích hát giúp vui trong những dịp lễ lớn.”

Ðịnh cư tại Mỹ năm 1994, bà là chuyên viên thẩm mỹ và cùng chồng sống tại West Covina, California.

Cũng vậy, với bà Nguyễn Thanh Tuyền, cựu biên tập viên, kỷ niệm nhớ nhất khi còn làm tại đài là không khí gia đình, chan hòa tình thân.

Bà Nguyễn Thanh Tuyền (phải) trong dịp lễ Hai Bà Trưng, năm 2016. (Hình: Nguyễn Thanh Tuyền cung cấp)
Bà Nguyễn Thanh Tuyền (phải) trong dịp lễ Hai Bà Trưng, năm 2016. (Hình: Nguyễn Thanh Tuyền cung cấp)

Bà kể: “Trong ban biên tập, chúng tôi đặt biệt danh cho nhau, theo tên những nhân vật trong truyện ‘Xì Trum,’ mà lúc ấy ở Sài Gòn ai cũng đọc. Sếp Dzương Ngọc Hoán là ‘Tí Vua,’ chị Yến Tuyết là ‘Tí Ðiệu,’ anh Trần Ðạm Thủy là ‘Tí Lười’ (không phải anh lười mà vì anh hay cười), và sếp Huỳnh Hữu Trung là ‘Tí Quạu,’ còn tôi là ‘Tí Cô Nương.’”

“Tình hình chiến cuộc càng lúc càng khốc liệt, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng tìm vài giây phút nhẹ nhàng giữa những giờ làm việc căng thẳng. Lúc còn tuổi 19, 20, chúng tôi thích tán gẫu nên buổi trưa thường rủ nhau vào câu lạc bộ ăn uống, hoặc xuống ban báo chí trò chuyện. Nói chung, làm gì với nhau cũng thấy vui cả,” bà chia sẻ.

Làm việc cho đài từ năm 1972 đến ngày 27 Tháng Tư, 1975, bà theo gia đình lên tàu riêng vượt biên. Bà kể: “Ba ngày trước khi mất nước, lúc 12 giờ trưa, tàu chúng tôi nhổ neo ra hải phận quốc tế. Chúng tôi lên Ðệ Thất Hạm Ðội và chờ ở đó cho đến khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng rồi mới đi.”

Bà sống cùng gia đình tại Montreal, Canada, từ năm 1975 đến nay, và có văn phòng tư vấn pháp lý tại đây.

“Tôi rất thích hoạt động xã hội, là hội trưởng Hội Phụ Nữ bên này. Năm nào chúng tôi cũng cũng tổ chức giỗ cúng Hai Bà Trưng,” bà nói. “Hằng năm, cứ đến Tháng Tư Ðen là Gia Ðình Mũ Ðỏ Canada của mấy anh cựu chiến sĩ Nhảy Dù tổ chức văn nghệ gây quỹ để giúp thương phế binh ở Việt Nam, tôi luôn luôn ủng hộ.”

Tất cả những hoạt động cộng đồng này của bà là để cho thế hệ kế tiếp.

Bà tâm sự: “Tôi muốn các con tôi còn nhớ rằng mình là người Việt, và mình có một lịch sử hào hùng. Chúng ta không thể bị mất gốc.”

Nói về ngày hội ngộ của Ðài Tiếng Nói Quân Ðội sắp tới, bà nói: “Tôi mua vé và chuẩn bị mọi thứ rồi. Tôi đếm từng ngày, mong cho mau mau tới.” (Ðằng-Giao & Quốc Dũng)

——————-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Huyền thoại Dạ Lan

WESTMINSTER, California (NV) – Năm 1954, Ðài Phát Thanh Quân Ðội (một phòng trong Sở Kỹ Thuật của Nha Chiến Tranh Tâm Lý thuộc Bộ Quốc Phòng, sau đổi thành Cục Tâm Lý Chiến, nằm trong Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH) ra đời cùng lúc với Ðài Phát Thanh Sài Gòn (thuộc Bộ Thông Tin).

Quản đốc đài đầu tiên là Trung Tá Vũ Quang Ninh. Cuối năm 1962, Thiếu Tá Nguyễn Văn Thúy thuộc Nha Truyền Tin được cử làm quản đốc. Tiếp theo, Thiếu Tá Hà Sĩ Phong là quyền quản đốc một thời gian dài, sau đó là Trung Tá Phạm Hậu và giai đoạn cuối cùng là Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến.

Năm 1964, Ðại Tá Trần Ngọc Huyến, lúc đó là thứ trưởng Bộ Thông Tin, về nhận chức giám đốc Nha Chiến Tranh Tâm Lý. Chính giai đoạn này đài bắt đầu khởi sắc, và số thính giả tăng rất nhanh nhờ chương trình Dạ Lan phát thanh hằng đêm.

Ông là người khai sinh ra chương trình này của Ðài Phát Thanh Quân Ðội, và ông có nhiều sáng kiến thay đổi các lối mòn truyền thông của thời cũ, nhất là sau biến cố đảo chính năm 1963, cần ổn định lại tinh thần của binh sĩ ngoài mặt trận.

Ngoài chương trình Dạ Lan là binh vận nhằm nâng cao tinh thần chiến sĩ, còn có chương trình Gia Binh dành cho gia đình binh sĩ, chương trình Ðồng Minh Vận Mai Lan phát thanh bằng Anh Ngữ dành cho các quân nhân đồng minh chiến đấu bên cạnh Quân Lực VNCH.

Riêng với Dạ Lan, mỗi ngày, chương trình nhận được rất nhiều thư của các quân nhân ở các tiền đồn heo hút xa xôi, viết thư thăm hỏi và xin hình. Có người tỏ tình, mê, và cũng có anh lính chiến miền xa, đem lòng yêu, hẹn hò về Sài Gòn sẽ đến gặp… Nhưng chưa ai được gặp, hẹn hò với Dạ Lan.

Không ai ngờ được người xướng ngôn viên mang tên Dạ Lan nói giọng Bắc lại là người con gái Quảng Nam, có một thời sống ở Huế, tên là Hoàng Xuân Lan. Trước đó, cô làm việc tại Ðài Phát Thanh Gươm Thiêng Ái Quốc, một chương trình thuộc dạng tuyên truyền xám (không rõ nguồn gốc) phát thanh về bên kia vĩ tuyến, thiết lập tại Ðông Hà, Quảng Trị. Ðài này do Trung Tá Phạm Hậu làm quản đốc và Thiếu Tá Ðặng Trí Hoàn (nhà thơ Hà Huyền Chi) làm phó.

Cô Xuân Lan được chọn nhờ giọng nói rất truyền cảm, làm xao xuyến người nghe, và phát âm tiếng Bắc rất đúng giọng (nhờ ông Hà Huyền Chi huấn luyện trong thời gian ở Ðồng Hà) và lẽ cố nhiên rất ngọt ngào.

Ðêm đêm trên làn sóng điện của Ðài Phát Thanh Quân Ðội, giọng nói của người em gái hậu phương có mãnh lực thu hút cảm tình của các binh sĩ trú đóng khắp bốn vùng chiến thuật. Danh từ “em gái hậu phương” và “anh trai tiền tuyến” là một danh từ khá quen thuộc phát sinh trong thời gian này được nghe và dùng nhiều trong các bài thơ hay nhạc phẩm thịnh hành.

Ðến năm 1966, cô Hoàng Xuân Lan chuyển lên sinh sống ở Ðà Lạt. Không thể nửa chừng khai tử chương trình Dạ Lan, nên một xướng ngôn viên khác của đài, cô Hồng Phương Lan (Dạ Lan 2), người phụ trách chương trình Nhạc Ngoại Quốc vào buổi trưa, vào thay thế, bởi vì hai cô có giọng nói rất giống nhau.

Chương trình Dạ Lan phát thanh mỗi tối từ 7 giờ đến 9 giờ, gồm các phần câu chuyện hằng ngày, tin tức, thời sự, điểm báo và phần văn nghệ. Ðặc biệt nhất là phần trao đổi thư tín giữa Dạ Lan và các quân nhân, phần lớn là các quân nhân ở các tỉnh xa thủ đô, nhất là thành phần trú đóng ở các tiền đồn.

Trong giai đoạn mới thành lập, phần câu chuyện hằng ngày do Lưu Nghi phụ trách, điểm báo do Nguyễn Triệu Nam, tin tức do Dzương Ngọc Hoán biên tập, phần nhạc do nhạc sĩ Ðan Thọ, Ngọc Bích chọn và lời dẫn nhạc do Huy Phương viết.

Chương trình Dạ Lan rất được anh em quân nhân hoan nghênh, nhất là các quân nhân xa nhà, trú đóng ở các tiền đồn hẻo lánh. Vào những năm 1964-68, đài phải tuyển thêm một số nữ nhân viên dân chính để phụ trách vấn đề trả lời thư của các “anh tiền tuyến” hằng đêm.

Nhân vật “em gái hậu phương Dạ Lan” chưa bao giờ xuất hiện trên truyền hình, báo chí hay qua các cuộc phỏng vấn ngoài đời mà chỉ duy nhất nghe tiếng nói cô qua Ðài Quân Ðội, bởi vì những người chủ trương muốn giữ cho cô một huyền thoại.

Cô cũng nhận được không ít thư từ tỏ tình của các “anh tiền tuyến.” Không ít anh em binh sĩ tiền tuyến đi phép về Sài Gòn đã tìm đến đài ở KBC 3168, 2 bis Hồng Thập Tự, gần cầu Thị Nghè, ngang hông Sở Thú, nhưng không bao giờ gặp được Dạ Lan bằng xương bằng thịt.

Chương trình Dạ Lan kéo dài tới ngày tàn cuộc chiến, biến mất vào những ngày miền Nam mất.

Riêng cựu Ðại Tá Trần Ngọc Huyến giải ngũ khoảng năm 1966 và những năm cuối cùng trước khi ra ngoại quốc, ông là giám đốc hãng xăng Esso ở Sài Gòn. Sang Hoa Kỳ năm 1975, ông sống ở Houston, Texas, với một đời sống tương đối lặng lẽ và qua đời vì bệnh tim vào ngày 15 Tháng Mười Một, 2004, hưởng thọ 80 tuổi.

Ðài Phát Thanh Quân Ðội ngày ấy quy tụ nhiều văn nghệ sĩ tên tuổi, từ Bắc di cư vào Nam, phần lớn là các quân nhân đồng hóa như Anh Ngọc, Nhật Bằng, Xuân Tiên, Xuân Lôi, Canh Thân, Nguyễn Ðức, Văn Ðô, Ngọc Bích, và các quân nhân mới tuyển dụng về đài như Nguyễn Triệu Nam (K13 Thủ Ðức), Dzương Ngọc Hoán (K14 Thủ Ðức), Nguyễn Thiệu Hùng (tức nhà thơ Mai Trung Tĩnh, K16 Thủ Ðức), Nguyễn Quốc Hùng (K17 Thủ Ðức), Nguyễn Ngọc Quan (K18 Thủ Ðức), Châu Trị (em rể nhà thơ Tô Thùy Yên), Hoàng Văn Lân và về sau nữa là Dương Phục, Lâm Tường Dũ, Nguyễn Xuân Thiệp và một số quân nhân đồng hóa có chuyên môn như các nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Trần Trịnh, Ðào Duy Tình…

Nhất là sau biến có Mậu Thận 1968, chiến trường trở nên khốc liệt, thời lượng phát thanh của Ðài Quân Ðội từ 12 lên đến 18 tiếng, phần biên tập cũng được tăng cường nhiều nhân viên dân chính, như Yến Tuyết, Bạch Thị Hoàng Oanh…

Thiếu Tá Trịnh Lan Phương chọn cái chết thay vì đầu hàng

Sáng 30 Tháng Tư, 1975, sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh lên Đài Phát Thanh Sài Gòn kêu gọi quân đội buông súng đầu hàng vô điều kiện, rất nhiều vị anh hùng của chúng ta chọn cái chết tại chỗ thay vì ra hàng với giặc.

Thất vọng, bẽ bàng, căm giận, hàng ngàn người lính miền Nam đã tự sát để khỏi rơi vào tay quân địch, tránh nỗi ô nhục của một hàng binh trước cảnh nước mất, nhà tan.

Thế giới đã biết đến những vị tướng lãnh miền Nam, tư lệnh những đại đơn vị đã tuẫn tiết khi nghe tin Sài Gòn thất thủ, nhưng đã có biết bao nhiêu anh hùng vô danh, lặng lẽ chọn cái chết về phần mình, mà không hề ai biết đến.

Thiếu Tá Trịnh Lan Phương là một trường hợp như thế!

Hoàn cảnh gia đình của ông mang những nghịch cảnh đau lòng trong chiến tranh. Gia đình bên ngoại ông là một điền chủ giàu có ở Tây Ninh, nhưng thân phụ ông lại là một chàng trai từ miền Bắc phiêu bạt vào Nam.

Sau khi ông ra đời vài năm, thân phụ ông bỏ gia đình tập kết ra Bắc, gây phật lòng cho gia đình bên ngoại của ông, vốn có lập trường kiên quyết không chấp nhận chế độ Cộng Sản.

Không được hỗ trợ của gia đình, cũng không biết tin tức của chồng, với đồng lương giáo viên ít ỏi, mẹ ông cần kiệm nuôi con khôn lớn với nỗi xót xa trong một hoàn cảnh gia đình khó khăn, vợ không chồng, con không cha.

Năm 1964, chiến tranh tại miền Nam bùng phát dữ dội, như hầu hết những thanh niên miền Nam, Trịnh Lan Phương tình nguyện nhập ngũ, và ông chọn trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Khóa 21.

Ra trường vào cuối năm 1966, Thiếu Úy Trịnh Lan Phương được phân phối chỉ huy một đơn vị Biệt Động Quân tham chiến tại Đắc Tô, Tân Cảnh, Kon Tum. Tháng Mười Hai, 1966, ông được thăng trung úy và giữ chức đại đội trưởng.

Từ Tháng Bảy, 1968, cho đến Tháng Tư, 1975, ông được chuyển về phục vụ tại Đội Cận Vệ Phủ Tổng Thống VNCH.

Ngày 30 Tháng Tư, 1968, ông kết hôn với cô Huỳnh Thị Kim Hoa. Năm 1970, hai vợ chồng ông sinh con gái đầu lòng là Trịnh Thiên Hương. Để giúp đỡ thêm đồng lương với chồng, vợ ông mở thêm một tiệm sách báo nhỏ trong đường hẻm gần trường tiểu học Mạc-Ty-Nho. Tháng Ba, 1975, vợ chồng ông sinh thêm con trai là Trịnh Đức Huy.

Đầu năm 1975, ông được vinh thăng thiếu tá.

Trưa 30 Tháng Tư, 1975, sau lệnh đầu hàng của ông Dương Văn Minh, Thiếu Tá Trịnh Lan Phương từ phủ tổng thống trở về căn nhà nhỏ ở đường Nguyễn Thiện Thuật, Bàn Cờ, quận 3. Trong tình trạng hỗn loạn của Sài Gòn, ai cũng kéo cánh cửa nhà, nín lặng chờ những biến cố mới.

Thủ bút của Trịnh Lan Phương: “Súng đạn, xương máu, chiến thắng và hy sinh.” (Hình: Huy Phương cung cấp)
Thủ bút của Trịnh Lan Phương: “Súng đạn, xương máu, chiến thắng và hy sinh.” (Hình: Huy Phương cung cấp)

Sau bữa cơm trưa qua loa, ông ôm hôn hai đứa con và lặng lẽ leo lên căn gác nhỏ để nghỉ ngơi như thường lệ. Vào khoảng 3 giờ chiều, một tiếng nổ chát chúa vang lên trên căn gác nhỏ.

Trong âm thanh hỗn tạp của một đô thị lớn như Sài Gòn, không ai để ý đến tiếng nổ ấy, nhưng gia đình Trịnh Lan Phương cảm thấy có sự bất thường. Người em trai vợ, trước tiên, rồi chị ông, cả bà mẹ già tuôn lên căn gác, thì ông đã chết. Khẩu súng Colt 45 ở trong tay, máu từ thái dương bên phải tuôn ra từng dòng.

Ông được đưa vào bệnh viện Sài Gòn ngay sau đó, để được bác sĩ khám nghiệm và ghi một dòng chữ kết luận: “Plaies par balls du crane” (Thương tích trên sọ do đạn). Giữa cảnh tên bay đạn lạc ngày ấy, ai còn để ý đến viên đạn nổ trong hộp sọ của một người lính tan hàng!

Cả một quân đội hùng mạnh tan vỡ trong chốc lát, chí nguyện của người lính chưa thành, hay hình ảnh người cha bên kia chiến tuyến đã quên mặt, trở về như một kẻ xâm lược đắc thắng, là nguyên nhân của viên đạn oan nghiệt cuối cùng.

Trong thư của Trịnh Thiên Hương, con gái đầu của ông gửi cho bạn bè ông, có ghi lại:

“Tự hào vì ba của mình, một người cha vĩ đại trong lòng cháu. Từ 5 tuổi cháu đã mồ côi cha, hình ảnh người cha trong tâm trí cháu là một người đàn ông, đẹp trai, cao lớn, hiền lành, vui tính, yêu vợ thương con, sống chân thật với những người thân xung quanh và tình yêu đẹp thật lãng mạn của ba mẹ (đây là những lời kể lại từ bà nội, bà ngoại và các dì của cháu – từ đó hình thành lên một hình ảnh người cha tuyệt vời trong tâm trí cháu).

Cháu không được nghe bất kỳ một lời nói nào của ba từ mẹ cháu cả. Ba cháu tự sát tại nhà, ngay ngày 30 Tháng Tư, 1975, cháu vẫn còn bị ám ảnh mãi trong tâm trí mình những người cậu, ôm ba từ trên gác xuống.

Mẹ cháu, bà ngoại và mọi người thì gào khóc, cháu không được nhìn thấy ba, vì bị mọi người ôm cháu lại và che đi, nhưng cháu vẫn nhớ hoài hình ảnh rối loạn chiều hôm đó. Sau đó thì cháu không gần mẹ cháu nữa, thậm chí đứa em cháu – Trịnh Đức Huy – mới tròn một tháng tuổi cũng không được gần mẹ. Mẹ cháu lúc đó không còn bình thường nữa, do cú sốc quá lớn, tinh thần không ổn định, nên mẹ cháu đã bị khủng hoảng, không chịu đến gần chị em cháu. Kể từ đó cho đến bây giờ, cháu không bao giờ nghe mẹ nhắc về ba. Hai chị em cháu lớn khôn thành người nhờ sự chăm sóc nuôi dưỡng của ông bà ngoại và các dì. Bà nội cháu cũng đi tu sau khi an táng ba cháu.

… Hiện bây giờ chỉ còn mẹ cháu là người duy nhất biết về ba, nhưng trí nhớ của mẹ cháu sau 42 năm, từ khi ba mất đã không còn như xưa nữa. Cách đây 10 năm, mẹ cháu bị tai biến, xuất huyết não, hiện tại đang bị liệt nửa người, tinh thần không còn minh mẫn nữa. Vì vậy, cháu rất buồn và cảm thấy bất lực khi đi tìm thông tin về người cha yêu quý của mình. Ba cháu luôn luôn vẫn là một người tuyệt vời trong lòng cháu, cháu luôn tự hào là đứa con gái ngoan của ba Lan Phương.

Mừng vì được gặp các bạn bè, chiến hữu của ba, được nhìn thấy sự quan tâm của mọi người đối với ba. Cháu rất cảm động về những điều tốt đẹp mà mọi người dành cho ba cháu.”

Bốn mươi hai năm trôi qua, hôm nay không khí nghẹn ngào của những ngày 30 Tháng Tư tang tóc lại đến. Bà con chúng ta chết sông, chết biển, vì phải bỏ đất nước ra đi, anh em ta chết trong cảnh tù đày trên chính quê hương của mình. Nhưng chính những anh hùng liệt nữ đã chọn cái chết hào hùng ngay trong giờ phút cuối cùng, phải buông súng là những cái chết đời đời ngời sáng, rửa mặt cho nỗi nhục của quê hương.

(*) Email của Trịnh Thiên Hương: [email protected]. Điện thoại: 0907485656. Địa chỉ: 5/11, đường 23, phường Bình Trưng Tây, Quận 2, Sài Gòn.

Tin mới cập nhật