‘Ðây là Ðài Tiếng Nói Quân Ðội, phát thanh từ thủ đô Sài Gòn…’

SAN JOSE, California (NV) – Ngày ấy, cứ trước giờ phát thanh của Ðài Phát Thanh Quân Ðội thì xướng ngôn viên lại dùng ngón trỏ búng nhẹ vào chuông to bằng cái chén nhỏ và nói: “Ðây là Ðài Tiếng Nói Quân Ðội, phát thanh từ thủ đô Sài Gòn. Mời quý thính giả và các chiến hữu nghe tin tức.”

Ký ức của những xướng ngôn viên, biên tập viên tin tức chợt ùa về sau 42 năm xa cách, như có dịp sẻ chia. 

Nhớ mãi các anh chiến sĩ tiền tuyến

Cựu xướng ngôn viên Thảo Trang, tên thật là Hạ Hoàng Vân, là một giọng đọc kỳ cựu tại đài, cho hầu hết chương trình phát thanh của các quân binh chủng, từ Sư Ðoàn 5, Sư Ðoàn 22, đến Công Binh, rồi Biệt Ðộng Quân, Nhảy Dù, và Thủy Quân Lục Chiến. Bà được cựu Trung Tá Phạm Hậu đề cử làm việc từ năm 1970 đến năm 1974.

Tuy nhiên, chương trình Nhạc Yêu Cầu do bà phụ trách vào mỗi 10 giờ sáng Chủ Nhật vẫn mang đến cho bà nhiều kỷ niệm với bao nỗi vui buồn.

Bà nói: “Thính giả trung thành của tôi là các anh chiến sĩ tiền tuyến trên bốn vùng chiến thuật và các sinh viên học sinh, người dân hậu phương. Nhiều người viết thư yêu cầu nhạc với những danh xưng rất quen thuộc với tôi, như: Nhóm Thố Ty Hoa Bình Dương, Cô giáo Nhã và Khóa 23 Võ Bị Ðà Lạt, Y Tá Áo Trắng tặng người Khóa 23 Võ Bị Ðà Lạt…”

“Qua những tên gọi này tôi được biết đến những chuyện tình lãng mạn, cũng như những hoàn cảnh thương tâm. Chuyện hai cô gái yêu cầu nhạc tặng cho cùng một người yêu thuộc Khóa 23 Võ Bị Ðà Lạt mà sau này được biết anh đã hy sinh trong trận chiến An Lộc. Hay Mai Phương và Mũ Ðỏ Tiểu Ðoàn 5 Nhảy Dù, cũng chính là Nguyễn Thị Nghĩa Trang và Trung Úy Lê Chiến Tranh mà tôi chỉ dám đọc một lần trong chương trình thôi vì nghe buồn quá,” bà nhớ lại.

Bà kể, khoảng năm 1972, qua loạt bài của ký giả Kiều Mỹ Duyên viết về người thương binh trẻ tên Tân đã bỏ lại chiến trường đôi chân, muốn xin một chiếc xe lăn. “Tôi tìm đến gặp em và từ đó như một gắn bó đến với các thương binh tại Tổng Y Viện Cộng Hòa. Tôi thường đến đây cuối tuần để giúp cắt tóc, cắt móng tay, đút thức ăn, chuyện trò, đọc sách,… cho thương binh,” bà nói.

“Mỗi sáng Chủ Nhật đến nơi này, tôi thấy các anh chụm lại quanh máy cassette, hay có anh một mình trầm ngâm nằm trên giường bệnh để nghe chương trình Nhạc Yêu Cầu Thảo Trang, hoặc hình ảnh người lính gác cổng vào một trại Thiết Giáp ở Long Khánh, bên cạnh anh là một cassette nhỏ, đúng lúc giọng tôi giới thiệu chương trình. Tôi muốn ngừng lại nói với anh tôi là Thảo Trang, nhưng lại không dám, vội rảo bước đi,” bà tủm tỉm nói.

Thêm một kỷ niệm khác mà bà không thể quên được.

Bà kể: “Một trong những thính giả trung thành của tôi là Trung Sĩ Trịnh Công Âu, y tá Nhảy Dù. Anh thường viết thư yêu cầu tặng nhạc cho ‘vợ hiền yêu dấu’ bằng mực tím đặc biệt. Ði đâu, anh cũng gởi quà về tặng tôi. Ra miền Trung, anh gởi kẹo mè xửng; qua Hạ Lào, anh gởi tượng Phật về.”

Cựu xướng ngôn viên Hạ Hoàng Vân trong chiếc áo dài do phu nhân cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tặng. (Hình: Hạ Hoàng Vân cung cấp)
Xướng ngôn viên Hạ Hoàng Vân trong chiếc áo dài do phu nhân cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tặng. (Hình: Hạ Hoàng Vân cung cấp)

Bà lặng đi một lúc, như để dằn cơn xúc động, rồi tiếp: “Một ngày kia, năm 1974, vợ anh đến nhờ tôi giúp chị và bốn người con mau xin được tiền thất tung vì anh mất tích. Sở dĩ chị đến tìm tôi vì hay nghe chồng nhắc đến tôi và chương trình của tôi.”

Chiều hôm ấy, khi đưa người đàn bà bất hạnh này về nhà ở Trại Gia Binh Hoàng Hoa Thám, “thấy mấy đứa con anh nheo nhóc, đang lê la chơi với đám trẻ con hàng xóm, tôi thấy nghẹn ngào vô cùng. Lòng tôi đau thắt khi nghe đứa bé nói rằng nó chỉ mong có đầy đủ sách vở để đi học. Tôi chỉ giúp chị ấy một số tiền vì không biết làm gì hơn.”

Gần 42 năm trôi qua, tuổi đời chồng chất, nhưng vẫn có lúc ngồi yên lặng thật lâu nhớ về kỷ niệm và thầm ao ước được biết tác giả những cánh thư đã gửi về đài cho chương trình Nhạc Yêu Cầu do Thảo Trang phụ trách là ai, giờ này ở đâu, còn hay đã mất?

Khi lấy chồng họ Vũ, bà đổi tên là Vũ Hạ Vân. Hiện bà sống tại San Jose, California, và dành trọn thời gian vào công việc thiện nguyện cho nhà thờ. 

Người kéo dài chương trình Dạ Lan

Hồng Phương Lan là tên thật của cựu xướng ngôn viên Mỹ Linh, và bà cũng là Dạ Lan 2, người giúp kéo dài chương trình Dạ Lan nổi tiếng một thời cho đến ngày mất nước.

Theo nhận định của cựu Trung Tá Phạm Hậu, cựu quản đốc đài, Mỹ Linh là một trong những giọng nói lừng danh ở Sài Gòn thuở ấy.

Bà thích công việc nói chuyện trước công chúng ngay từ thời trung học. “Tôi được nhận làm xướng ngôn viên cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội Ðệ Nhị Quân Khu (ở Huế) từ năm 1952. Ðến năm 1957 tôi mới chuyển vào Sài Gòn, làm việc cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội tại số 2 bis Hồng Thập Tự,” bà kể.

Ban đầu, bà phụ trách phần tin tức, bình luận và nhạc yêu cầu.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất của bà trong thời gian này là mùi vị ngọt ngào lẫn đắng cay khi nhận được những cánh thư của thính giả gởi về từ khắp bốn phương khi bà bắt đầu chương trình Nhạc Yêu Cầu (nhạc Việt Nam), và Nhạc Bốn Phương (nhạc ngoại quốc, gồm Anh và Pháp).

Thư ngợi khen thì rất nhiều. Những lá thư khuyến khích nên cứ giữ phong cách riêng rất dễ mến của bà cũng không ít. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có những bức thư công kích với những lời lẽ không đẹp đẽ lọt vào tay bà.

Bà tâm sự: “Là người của công chúng, tôi luôn quan niệm rằng đã có người khen mình thì sẽ phải có người chê trách. Khen thì tôi xin cám ơn vì thấy việc mình làm được niềm nở đón nhận. Chê trách thì tôi cũng cám ơn vì đây là cơ hội tốt để mình học hỏi. Nhưng thư gởi về công kích với những câu viết thô tục thì tôi không biết phải làm gì, bởi vì mình không rút tỉa được gì cả.”

Ðến năm 1966, khi chương trình Dạ Lan, một chương trình dành riêng cho lính, bị gián đoạn vì xướng ngôn viên Hoàng Xuân Lan (Dạ Lan 1) xin nghỉ việc, thư từ của lính gởi về tràn ngập hằng ngày để phàn nàn và yêu cầu đài phải giữ chương trình này.

Ðể tiếp tục chương trình Dạ Lan, bà được đề cử thay thế Dạ Lan 1, và có biệt danh là Dạ Lan 2.

“Ban đầu, tôi định thử thay cô Xuân Lan một thời gian ngắn xem sao. Nhưng cấp trên thấy tôi có khả năng làm được nên giao thêm cho tôi nhiệm vụ này luôn cho đến ngày mất nước,” bà nói.

Sau biến cố 1975, chồng bà và vài người con trai vượt biên sang Mỹ. Sau đó bà và con nhỏ được bảo lãnh sang đoàn tụ gia đình.

Bây giờ bà vẫn thỉnh thoảng làm việc thiện nguyện khi có đoàn thể nào đó nhờ làm xướng ngôn viên cho các chương trình đặc biệt.

Cũng như những xướng ngôn viên cùng thời, bà luôn luôn nhạy bén thay đổi cách thể hiện kỹ thuật xướng âm sao cho phù hợp.

Bà phân tích: “Cách đọc tin tức khác hẳn với cách đọc bình luận và lại càng không giống với cách đọc thư thính giả gởi về yêu cầu nhạc. Ðọc tin, giọng nói chỉ là tường trình, không chen lẫn tình cảm. Ðọc bình luận, giọng nói phải có chút thẩm quyền, nghiêm nghị hơn và đôi khi có pha cảm xúc. Còn đọc thư thính giả thì giọng thân mật hơn, gần gũi hơn.”

Hiện ở Columbia, South Carolina, những lúc không làm việc thiện nguyện, bà thường vào Internet theo dõi tin tức.

“Tôi mê coi tin tức lắm, hết coi ở TV thì đọc tin trên Internet. Một phần vì ở đây không có đài Việt Nam,” bà nói.

Khi hỏi bà đọc tin tức như mọi người hay đọc thành tiếng như thời còn làm xướng ngôn viên, bà cười xòa: “Giọng tôi đâu còn trẻ trung như hồi xưa mà còn ham đọc như thế. Thôi, cái thời ấy qua rồi.” 

Bật khóc khi đọc tin về sự tàn ác của chiến tranh

Bà Quỳnh Giao trong thời gian làm việc tại đài. (Hình: Hoàng Quỳnh Giao cung cấp)
Bà Quỳnh Giao trong thời gian làm việc tại đài. (Hình: Hoàng Quỳnh Giao cung cấp)

Cựu xướng ngôn viên Hoàng Quỳnh Giao kể: “Khi bắt đầu làm việc, tôi gặp xướng ngôn viên Thảo Trang (tức Hạ Hoàng Vân), cũng vừa 20 tuổi, và kết thân ngay vì chúng tôi là những xướng ngôn viên trẻ tuổi của đài lúc ấy. Tôi đi làm sớm vì may mắn gặp cơ hội, và vì được đánh giá có giọng nói mạnh, phát âm rõ, dễ nghe.”

Nhờ giọng nói chuẩn mực và truyền cảm, bà được đọc tin tức trực tiếp ngay. “Ðọc tin ‘vivan’ (tin mới nhận) rất khó vì mình chỉ có chừng ít phút trước khi đến giờ tin tức. Trong thời gian ngắn ngủi này, tôi phải đọc lướt qua bản tin khá dài do các biên tập viên gởi xuống, nhưng phải nắm rõ nội dung, từ ý tổng quát đến từng dấu ngắt câu,” bà giải thích.

Bà nói thêm: “Khó hơn nữa, đôi khi có tin quan trọng cần loan báo ngay, dù mình không được xem trước; và đang đọc tin khác cũng phải tạm ngưng để đọc ngay tin mới.”

Một xướng ngôn viên như bà phải tự tìm cho mình một nhịp điệu tương thích cho từng bản tin.

Bà nói về “bí mật” của cái microphone thời ấy: “Nếu đặt nó thẳng hàng với miệng thì đọc xong bản tin chừng 15 phút, mình sẽ rất mệt vì bị hút hơi nhiều. Nếu đặt nó lệch quá sang một bên thì giọng sẽ rất yếu, quá nhẹ cho tin tức, nên phải đặt sao cho mình không mệt mà giọng nói vẫn không thay đổi.”

Yêu công việc, bà biết phải cố gắng vươn lên trong nghề nghiệp. “Không có trường lớp huấn luyện, tôi biết mình chỉ có cách duy nhất là phải rút tỉa kinh nghiệm từ những xướng ngôn viên đàn chị khác như Dạ Lan, Thu Hoài, Lệ Mai,” bà nói.

Cái khó khăn của bà là học hỏi từ người khác mà không được giống như họ. Học của người khác mà vẫn phải tự tạo cho mình một phong thái riêng.

Mỗi ngày với nhiệm vụ đọc tin tức và 15 phút thâu thanh cho mục Khoa Học và Văn Học Mới Trên Thế Giới, bà không tiếp xúc với thính giả nhiều như các xướng ngôn viên của những chương trình văn nghệ, tâm tình khác tại đài. “Công việc tuy không sôi động như của các chị, nhưng nhờ thế tôi có thì giờ trau dồi khả năng và làm thêm những chương trình khác cho đài,” bà nói.

“Có nhiều hôm, đọc bản tin mà tôi muốn bật khóc vì những cái chết oai hùng của các chiến sĩ, sự bi thương của những dân lành, sự tàn ác của chiến tranh, sự dã man của Việt Cộng. Ðọc những tin này như một cái máy thì lạnh lùng quá, nên tôi có pha một chút tình cảm trong đó. Ðôi khi đọc bình luận cũng vậy, tôi thường đọc với cung cách hùng biện của luật sư, cứng rắn nhưng có sức thuyết phục chứ không thể nào nhẹ nhàng hay yểu điệu như giới thiệu thơ văn, âm nhạc,” bà chia sẻ.

Theo bà, cũng là một tin, chỉ cần người đọc hơi lên giọng hay xuống giọng là thính giả sẽ hiểu xướng ngôn viên muốn nói điều gì.

Bà kể: “Khi nói chuyện về tin lũ lụt ở miền Bắc, một chị nhại giọng người miền biển để kể chuyện vui làm mọi người cười nghiêng ngửa. Khi đọc tin tức, chị vẫn nói giọng ấy, ‘nũ nụt’ thay vì ‘lũ lụt’ nên phải xin lỗi thính giả và đọc lại. Chỉ được vài câu, chị lại ‘nũ nụt’ nữa, lại phải xin lỗi và đọc lại. Tôi phải nín cười mà đọc hết bản tin. Từ đó về sau, không ai dám đùa nghịch trước khi đọc tin.”

Xướng ngôn viên Hoàng Quỳnh Giao, làm việc tại đài từ năm 1970 cho đến khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam.

Bà lập gia đình năm 1977, có ba người con, hai gái một trai. Bà tốt nghiệp cử nhân ngành kế toán năm 1980 tại đại học Oklahoma.

Hiện nghỉ hưu tại Phoenix, Arizona, khi rảnh rỗi, bà cùng chồng bơi lội, tập thể dục, theo dõi tin tức, xem phim, du lịch, thăm viếng người thân và bạn bè. “Tôi thích nấu ăn lắm nên cũng tốn nhiều thì giờ,” bà chia sẻ. 

Tháng Tư Ðen bao trùm đài

Kể về ngày làm việc cuối cùng ở đài vào ngày 30 Tháng Tư, 1975, bà Nguyễn Thị Thu, cựu biên tập viên tin tức, nói: “Khoảng ngày 23, 24 Tháng Tư đài đã vắng một số người. Riêng ngày 30 Tháng Tư nhốn nháo lắm. Mặc dù vậy, ông Trung Tá Văn Quang vẫn có mặt ở đài và nhân viên làm việc cho đài với tinh thần rất cao. Quản đốc đài còn ngồi đó, tin vẫn được phóng viên gửi về, biên tập viên nhận tin và xướng ngôn viên vẫn đến để đọc tin.”

“Tôi làm ca sáng nên lúc nào 7 giờ cũng có mặt, cho đến lúc nổ trái bom gần đài thì mọi người sợ quá, chạy tán loạn. Tôi cũng phóng xe chạy luôn. Lúc đó khoảng 9 giờ. Sau đó thì nghe Ðài Sài Gòn phát tin quân Cộng Sản vào đến Dinh Ðộc Lập. Như vậy là đã hết,” bà trầm giọng nói.

Bà buồn bã nói tiếp: “Mất nước, tôi hoàn toàn bất ngờ, bởi vì chúng tôi làm trong Ðài Quân Ðội nhận được tin tức hằng ngày mà. Lúc lình xình khi tin tức bay về nói là mất Ban Mê Thuột thì tôi có hoang mang, bắt đầu lo. Nhưng lúc đó quản đốc đài bảo rằng đừng lo, không có gì đâu, nếu có gì thì cố vấn Mỹ sẽ cho các nhân viên của đài đi. Vậy mà không ngờ mọi chuyện lại nhanh đến vậy.”

“Cũng vì bất ngờ mà ông Quản Ðốc Văn Quang và rất nhiều nhân viên ở lại sau ngày 30 Tháng Tư. Khi mất miền Nam Việt Nam thì biên tập viên hầu như còn lại hết, chỉ có lác đác vài người đi được thôi. Sau ngày đen tối đó chúng tôi có đến đài và có gặp lại nhau, quyến luyến cảnh tình mà bấy nhiêu năm làm việc. Nhìn thấy Cộng Sản chiếm đài mà đau lòng lắm. Họ tịch thu tất cả giấy tờ của chúng tôi và bắt chúng tôi phải ‘đi học’ ba ngày để ‘cải tạo đầu óc.’ Sau đó thì mọi người tản mác đi dần,” bà kể.

Nói về cơ duyên đến với đài, bà cho hay, sau biến cố Mậu Thân 1968, bà “may mắn xin được việc làm trong đài để vừa đi học ở trường luật vừa đi làm bán thời gian ở đài, bởi vì lúc đó đài cần người để làm nhiều chương trình. Lúc tôi vào thì có làm việc một thời gian với ông Phạm Hậu, sau khi ông qua Ðài Sài Gòn thì ông Văn Quang làm cho đến ngày mất nước.”

“Khi vào làm tôi được ông Dzương Ngọc Hoán dạy cách biên tập tin, theo dõi những tin tức từ chiến trường do các phóng viên gửi về và biên tập lại để xướng ngôn viên đọc. Một thời gian sau thì ông Văn Quang cho đi học một khóa cấp tốc về biên tập bên Ðài Sài Gòn,” bà nói.

“Thời điểm đó tin tức được lấy từ nhiều nguồn. Nếu tin từ Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị thì lấy nguyên văn, còn phóng viên gửi về thì phải ghi chép và biên lại theo lời phóng viên. Riêng những tin của phóng viên chiến trường thì sẽ phát nguyên văn bản tường trình, hoặc viết lại tùy theo tình hình chiến trường lúc đó và tùy theo trưởng ca sẽ quyết định phát tin như thế nào,” bà cho biết.

“Ðặc biệt, với những chiến trường sôi động, sẽ phát nguyên băng có giọng tường trình của phóng viên. Thường nguyên băng hay phát vào giờ tin chính lúc 7 giờ sáng hoặc 12 giờ trưa. Sau đó, những bản tin này được biên tập viên tóm tắt và phát lại vào các bản tin phụ như 2 giờ chiều hoặc 3 giờ chiều. Tuy nhiên, để có một bản tin cho xướng ngôn viên đọc thì trưởng ca sẽ quyết định việc phát tin, rồi tới trưởng ban tin tức duyệt, sau đó mới phát tin. Trưởng ban tin tức lúc đó là ông Dzương Ngọc Hoán chịu trách nhiệm chính, dưới ông có rất nhiều trưởng ca,” bà nói thêm.

Chia sẻ về cuộc sống hiện tại, bà nói: “Tôi sang Mỹ năm 1990 theo diện bảo lãnh. Anh tôi vượt biển năm 1984, sau đó bảo lãnh mẹ tôi và tôi. Lúc mới qua tôi ở Houston, Texas. Sau đó tôi dọn về Los Angeles, California, ở và làm việc 22 năm cho công ty T.J. Maxx. Nay thì tôi mới về hưu và dọn lên Roseville, trong vùng đô thị Sacramento, California, để thoải mái hơn vì ở Los Angeles xô bồ quá.” 

Thèm một không khí gia đình

Tuy chỉ làm việc cho đài vài tháng ngắn ngủi, nhưng sau 42 năm sau, bà Vũ Nguyệt Hằng, cựu biên tập viên, vẫn còn nhớ mãi không khí gia đình của ban biên tập. “Mọi người, ai ai cũng thân thiện, không ai để ý, phê bình, chỉ trích nhau cả,” bà nhắc lại một cách luyến tiếc.

“Tôi bắt đầu làm việc từ Tháng Giêng, 1975. Hôm ấy là Mùng Một, có lẽ mọi người nghỉ Tết nên không khí vô cùng tĩnh lặng. Nhưng chỉ vài hôm sau, khi được gặp bạn bè đồng sự, tôi thấy không khí thay đổi hoàn toàn. Lúc ấy mọi người tấp nập, ai làm việc nấy, đài nhộn nhịp hẳn lên,” bà nói.

Công việc hằng ngày của bà là nhận tin tức do Việt Tấn Xã gởi sang, hoặc tin từ chiến trường của các phóng viên gởi về. “Tôi phải viết lại, thu gọn những tin này để các xướng ngôn viên đọc,” bà nói. “Thượng cấp trực tiếp của tôi là nhạc sĩ Nhật Bằng.”

Vì thích văn nghệ từ thuở bé, nên từ lâu bà muốn được làm cho đài. “Khi được nhận vào làm, tôi thấy rất thích hợp cho mình. Bởi vậy tôi rất quý thời gian làm việc tại đây,” bà nói.

Bà kể: “Lúc ấy, mọi người trong ban biên tập đều có biệt danh theo những nhân vật trong truyện ‘Xì Trum’ mà rất nhiều người Sài Gòn đã đọc. Vì hay cười và hay giúp đỡ người khác, tôi được gọi là ‘Tí Vui Vẻ.’” Theo bà, đây là giai đoạn màu hồng của cuộc đời, và bà còn giữ mãi những kỷ niệm quý báu này.

Có duyên với quân đội, bà làm việc tại đài, thành hôn với quân nhân, và sang Mỹ vẫn cùng chồng tham gia những sinh hoạt quân đội.

Bà nói: “Trước năm 1975, ông xã tôi là lính Biệt Ðộng Quân. Sang đây, chúng tôi cũng tham gia sinh hoạt với các đoàn thể Biệt Ðộng Quân rất thường xuyên. Tôi thích hát giúp vui trong những dịp lễ lớn.”

Ðịnh cư tại Mỹ năm 1994, bà là chuyên viên thẩm mỹ và cùng chồng sống tại West Covina, California.

Cũng vậy, với bà Nguyễn Thanh Tuyền, cựu biên tập viên, kỷ niệm nhớ nhất khi còn làm tại đài là không khí gia đình, chan hòa tình thân.

Bà Nguyễn Thanh Tuyền (phải) trong dịp lễ Hai Bà Trưng, năm 2016. (Hình: Nguyễn Thanh Tuyền cung cấp)
Bà Nguyễn Thanh Tuyền (phải) trong dịp lễ Hai Bà Trưng, năm 2016. (Hình: Nguyễn Thanh Tuyền cung cấp)

Bà kể: “Trong ban biên tập, chúng tôi đặt biệt danh cho nhau, theo tên những nhân vật trong truyện ‘Xì Trum,’ mà lúc ấy ở Sài Gòn ai cũng đọc. Sếp Dzương Ngọc Hoán là ‘Tí Vua,’ chị Yến Tuyết là ‘Tí Ðiệu,’ anh Trần Ðạm Thủy là ‘Tí Lười’ (không phải anh lười mà vì anh hay cười), và sếp Huỳnh Hữu Trung là ‘Tí Quạu,’ còn tôi là ‘Tí Cô Nương.’”

“Tình hình chiến cuộc càng lúc càng khốc liệt, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng tìm vài giây phút nhẹ nhàng giữa những giờ làm việc căng thẳng. Lúc còn tuổi 19, 20, chúng tôi thích tán gẫu nên buổi trưa thường rủ nhau vào câu lạc bộ ăn uống, hoặc xuống ban báo chí trò chuyện. Nói chung, làm gì với nhau cũng thấy vui cả,” bà chia sẻ.

Làm việc cho đài từ năm 1972 đến ngày 27 Tháng Tư, 1975, bà theo gia đình lên tàu riêng vượt biên. Bà kể: “Ba ngày trước khi mất nước, lúc 12 giờ trưa, tàu chúng tôi nhổ neo ra hải phận quốc tế. Chúng tôi lên Ðệ Thất Hạm Ðội và chờ ở đó cho đến khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng rồi mới đi.”

Bà sống cùng gia đình tại Montreal, Canada, từ năm 1975 đến nay, và có văn phòng tư vấn pháp lý tại đây.

“Tôi rất thích hoạt động xã hội, là hội trưởng Hội Phụ Nữ bên này. Năm nào chúng tôi cũng cũng tổ chức giỗ cúng Hai Bà Trưng,” bà nói. “Hằng năm, cứ đến Tháng Tư Ðen là Gia Ðình Mũ Ðỏ Canada của mấy anh cựu chiến sĩ Nhảy Dù tổ chức văn nghệ gây quỹ để giúp thương phế binh ở Việt Nam, tôi luôn luôn ủng hộ.”

Tất cả những hoạt động cộng đồng này của bà là để cho thế hệ kế tiếp.

Bà tâm sự: “Tôi muốn các con tôi còn nhớ rằng mình là người Việt, và mình có một lịch sử hào hùng. Chúng ta không thể bị mất gốc.”

Nói về ngày hội ngộ của Ðài Tiếng Nói Quân Ðội sắp tới, bà nói: “Tôi mua vé và chuẩn bị mọi thứ rồi. Tôi đếm từng ngày, mong cho mau mau tới.” (Ðằng-Giao & Quốc Dũng)

——————-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Huyền thoại Dạ Lan

WESTMINSTER, California (NV) – Năm 1954, Ðài Phát Thanh Quân Ðội (một phòng trong Sở Kỹ Thuật của Nha Chiến Tranh Tâm Lý thuộc Bộ Quốc Phòng, sau đổi thành Cục Tâm Lý Chiến, nằm trong Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH) ra đời cùng lúc với Ðài Phát Thanh Sài Gòn (thuộc Bộ Thông Tin).

Quản đốc đài đầu tiên là Trung Tá Vũ Quang Ninh. Cuối năm 1962, Thiếu Tá Nguyễn Văn Thúy thuộc Nha Truyền Tin được cử làm quản đốc. Tiếp theo, Thiếu Tá Hà Sĩ Phong là quyền quản đốc một thời gian dài, sau đó là Trung Tá Phạm Hậu và giai đoạn cuối cùng là Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến.

Năm 1964, Ðại Tá Trần Ngọc Huyến, lúc đó là thứ trưởng Bộ Thông Tin, về nhận chức giám đốc Nha Chiến Tranh Tâm Lý. Chính giai đoạn này đài bắt đầu khởi sắc, và số thính giả tăng rất nhanh nhờ chương trình Dạ Lan phát thanh hằng đêm.

Ông là người khai sinh ra chương trình này của Ðài Phát Thanh Quân Ðội, và ông có nhiều sáng kiến thay đổi các lối mòn truyền thông của thời cũ, nhất là sau biến cố đảo chính năm 1963, cần ổn định lại tinh thần của binh sĩ ngoài mặt trận.

Ngoài chương trình Dạ Lan là binh vận nhằm nâng cao tinh thần chiến sĩ, còn có chương trình Gia Binh dành cho gia đình binh sĩ, chương trình Ðồng Minh Vận Mai Lan phát thanh bằng Anh Ngữ dành cho các quân nhân đồng minh chiến đấu bên cạnh Quân Lực VNCH.

Riêng với Dạ Lan, mỗi ngày, chương trình nhận được rất nhiều thư của các quân nhân ở các tiền đồn heo hút xa xôi, viết thư thăm hỏi và xin hình. Có người tỏ tình, mê, và cũng có anh lính chiến miền xa, đem lòng yêu, hẹn hò về Sài Gòn sẽ đến gặp… Nhưng chưa ai được gặp, hẹn hò với Dạ Lan.

Không ai ngờ được người xướng ngôn viên mang tên Dạ Lan nói giọng Bắc lại là người con gái Quảng Nam, có một thời sống ở Huế, tên là Hoàng Xuân Lan. Trước đó, cô làm việc tại Ðài Phát Thanh Gươm Thiêng Ái Quốc, một chương trình thuộc dạng tuyên truyền xám (không rõ nguồn gốc) phát thanh về bên kia vĩ tuyến, thiết lập tại Ðông Hà, Quảng Trị. Ðài này do Trung Tá Phạm Hậu làm quản đốc và Thiếu Tá Ðặng Trí Hoàn (nhà thơ Hà Huyền Chi) làm phó.

Cô Xuân Lan được chọn nhờ giọng nói rất truyền cảm, làm xao xuyến người nghe, và phát âm tiếng Bắc rất đúng giọng (nhờ ông Hà Huyền Chi huấn luyện trong thời gian ở Ðồng Hà) và lẽ cố nhiên rất ngọt ngào.

Ðêm đêm trên làn sóng điện của Ðài Phát Thanh Quân Ðội, giọng nói của người em gái hậu phương có mãnh lực thu hút cảm tình của các binh sĩ trú đóng khắp bốn vùng chiến thuật. Danh từ “em gái hậu phương” và “anh trai tiền tuyến” là một danh từ khá quen thuộc phát sinh trong thời gian này được nghe và dùng nhiều trong các bài thơ hay nhạc phẩm thịnh hành.

Ðến năm 1966, cô Hoàng Xuân Lan chuyển lên sinh sống ở Ðà Lạt. Không thể nửa chừng khai tử chương trình Dạ Lan, nên một xướng ngôn viên khác của đài, cô Hồng Phương Lan (Dạ Lan 2), người phụ trách chương trình Nhạc Ngoại Quốc vào buổi trưa, vào thay thế, bởi vì hai cô có giọng nói rất giống nhau.

Chương trình Dạ Lan phát thanh mỗi tối từ 7 giờ đến 9 giờ, gồm các phần câu chuyện hằng ngày, tin tức, thời sự, điểm báo và phần văn nghệ. Ðặc biệt nhất là phần trao đổi thư tín giữa Dạ Lan và các quân nhân, phần lớn là các quân nhân ở các tỉnh xa thủ đô, nhất là thành phần trú đóng ở các tiền đồn.

Trong giai đoạn mới thành lập, phần câu chuyện hằng ngày do Lưu Nghi phụ trách, điểm báo do Nguyễn Triệu Nam, tin tức do Dzương Ngọc Hoán biên tập, phần nhạc do nhạc sĩ Ðan Thọ, Ngọc Bích chọn và lời dẫn nhạc do Huy Phương viết.

Chương trình Dạ Lan rất được anh em quân nhân hoan nghênh, nhất là các quân nhân xa nhà, trú đóng ở các tiền đồn hẻo lánh. Vào những năm 1964-68, đài phải tuyển thêm một số nữ nhân viên dân chính để phụ trách vấn đề trả lời thư của các “anh tiền tuyến” hằng đêm.

Nhân vật “em gái hậu phương Dạ Lan” chưa bao giờ xuất hiện trên truyền hình, báo chí hay qua các cuộc phỏng vấn ngoài đời mà chỉ duy nhất nghe tiếng nói cô qua Ðài Quân Ðội, bởi vì những người chủ trương muốn giữ cho cô một huyền thoại.

Cô cũng nhận được không ít thư từ tỏ tình của các “anh tiền tuyến.” Không ít anh em binh sĩ tiền tuyến đi phép về Sài Gòn đã tìm đến đài ở KBC 3168, 2 bis Hồng Thập Tự, gần cầu Thị Nghè, ngang hông Sở Thú, nhưng không bao giờ gặp được Dạ Lan bằng xương bằng thịt.

Chương trình Dạ Lan kéo dài tới ngày tàn cuộc chiến, biến mất vào những ngày miền Nam mất.

Riêng cựu Ðại Tá Trần Ngọc Huyến giải ngũ khoảng năm 1966 và những năm cuối cùng trước khi ra ngoại quốc, ông là giám đốc hãng xăng Esso ở Sài Gòn. Sang Hoa Kỳ năm 1975, ông sống ở Houston, Texas, với một đời sống tương đối lặng lẽ và qua đời vì bệnh tim vào ngày 15 Tháng Mười Một, 2004, hưởng thọ 80 tuổi.

Ðài Phát Thanh Quân Ðội ngày ấy quy tụ nhiều văn nghệ sĩ tên tuổi, từ Bắc di cư vào Nam, phần lớn là các quân nhân đồng hóa như Anh Ngọc, Nhật Bằng, Xuân Tiên, Xuân Lôi, Canh Thân, Nguyễn Ðức, Văn Ðô, Ngọc Bích, và các quân nhân mới tuyển dụng về đài như Nguyễn Triệu Nam (K13 Thủ Ðức), Dzương Ngọc Hoán (K14 Thủ Ðức), Nguyễn Thiệu Hùng (tức nhà thơ Mai Trung Tĩnh, K16 Thủ Ðức), Nguyễn Quốc Hùng (K17 Thủ Ðức), Nguyễn Ngọc Quan (K18 Thủ Ðức), Châu Trị (em rể nhà thơ Tô Thùy Yên), Hoàng Văn Lân và về sau nữa là Dương Phục, Lâm Tường Dũ, Nguyễn Xuân Thiệp và một số quân nhân đồng hóa có chuyên môn như các nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Trần Trịnh, Ðào Duy Tình…

Nhất là sau biến có Mậu Thận 1968, chiến trường trở nên khốc liệt, thời lượng phát thanh của Ðài Quân Ðội từ 12 lên đến 18 tiếng, phần biên tập cũng được tăng cường nhiều nhân viên dân chính, như Yến Tuyết, Bạch Thị Hoàng Oanh…

Thiếu Tá Trịnh Lan Phương chọn cái chết thay vì đầu hàng

Sáng 30 Tháng Tư, 1975, sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh lên Đài Phát Thanh Sài Gòn kêu gọi quân đội buông súng đầu hàng vô điều kiện, rất nhiều vị anh hùng của chúng ta chọn cái chết tại chỗ thay vì ra hàng với giặc.

Thất vọng, bẽ bàng, căm giận, hàng ngàn người lính miền Nam đã tự sát để khỏi rơi vào tay quân địch, tránh nỗi ô nhục của một hàng binh trước cảnh nước mất, nhà tan.

Thế giới đã biết đến những vị tướng lãnh miền Nam, tư lệnh những đại đơn vị đã tuẫn tiết khi nghe tin Sài Gòn thất thủ, nhưng đã có biết bao nhiêu anh hùng vô danh, lặng lẽ chọn cái chết về phần mình, mà không hề ai biết đến.

Thiếu Tá Trịnh Lan Phương là một trường hợp như thế!

Hoàn cảnh gia đình của ông mang những nghịch cảnh đau lòng trong chiến tranh. Gia đình bên ngoại ông là một điền chủ giàu có ở Tây Ninh, nhưng thân phụ ông lại là một chàng trai từ miền Bắc phiêu bạt vào Nam.

Sau khi ông ra đời vài năm, thân phụ ông bỏ gia đình tập kết ra Bắc, gây phật lòng cho gia đình bên ngoại của ông, vốn có lập trường kiên quyết không chấp nhận chế độ Cộng Sản.

Không được hỗ trợ của gia đình, cũng không biết tin tức của chồng, với đồng lương giáo viên ít ỏi, mẹ ông cần kiệm nuôi con khôn lớn với nỗi xót xa trong một hoàn cảnh gia đình khó khăn, vợ không chồng, con không cha.

Năm 1964, chiến tranh tại miền Nam bùng phát dữ dội, như hầu hết những thanh niên miền Nam, Trịnh Lan Phương tình nguyện nhập ngũ, và ông chọn trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Khóa 21.

Ra trường vào cuối năm 1966, Thiếu Úy Trịnh Lan Phương được phân phối chỉ huy một đơn vị Biệt Động Quân tham chiến tại Đắc Tô, Tân Cảnh, Kon Tum. Tháng Mười Hai, 1966, ông được thăng trung úy và giữ chức đại đội trưởng.

Từ Tháng Bảy, 1968, cho đến Tháng Tư, 1975, ông được chuyển về phục vụ tại Đội Cận Vệ Phủ Tổng Thống VNCH.

Ngày 30 Tháng Tư, 1968, ông kết hôn với cô Huỳnh Thị Kim Hoa. Năm 1970, hai vợ chồng ông sinh con gái đầu lòng là Trịnh Thiên Hương. Để giúp đỡ thêm đồng lương với chồng, vợ ông mở thêm một tiệm sách báo nhỏ trong đường hẻm gần trường tiểu học Mạc-Ty-Nho. Tháng Ba, 1975, vợ chồng ông sinh thêm con trai là Trịnh Đức Huy.

Đầu năm 1975, ông được vinh thăng thiếu tá.

Trưa 30 Tháng Tư, 1975, sau lệnh đầu hàng của ông Dương Văn Minh, Thiếu Tá Trịnh Lan Phương từ phủ tổng thống trở về căn nhà nhỏ ở đường Nguyễn Thiện Thuật, Bàn Cờ, quận 3. Trong tình trạng hỗn loạn của Sài Gòn, ai cũng kéo cánh cửa nhà, nín lặng chờ những biến cố mới.

Thủ bút của Trịnh Lan Phương: “Súng đạn, xương máu, chiến thắng và hy sinh.” (Hình: Huy Phương cung cấp)
Thủ bút của Trịnh Lan Phương: “Súng đạn, xương máu, chiến thắng và hy sinh.” (Hình: Huy Phương cung cấp)

Sau bữa cơm trưa qua loa, ông ôm hôn hai đứa con và lặng lẽ leo lên căn gác nhỏ để nghỉ ngơi như thường lệ. Vào khoảng 3 giờ chiều, một tiếng nổ chát chúa vang lên trên căn gác nhỏ.

Trong âm thanh hỗn tạp của một đô thị lớn như Sài Gòn, không ai để ý đến tiếng nổ ấy, nhưng gia đình Trịnh Lan Phương cảm thấy có sự bất thường. Người em trai vợ, trước tiên, rồi chị ông, cả bà mẹ già tuôn lên căn gác, thì ông đã chết. Khẩu súng Colt 45 ở trong tay, máu từ thái dương bên phải tuôn ra từng dòng.

Ông được đưa vào bệnh viện Sài Gòn ngay sau đó, để được bác sĩ khám nghiệm và ghi một dòng chữ kết luận: “Plaies par balls du crane” (Thương tích trên sọ do đạn). Giữa cảnh tên bay đạn lạc ngày ấy, ai còn để ý đến viên đạn nổ trong hộp sọ của một người lính tan hàng!

Cả một quân đội hùng mạnh tan vỡ trong chốc lát, chí nguyện của người lính chưa thành, hay hình ảnh người cha bên kia chiến tuyến đã quên mặt, trở về như một kẻ xâm lược đắc thắng, là nguyên nhân của viên đạn oan nghiệt cuối cùng.

Trong thư của Trịnh Thiên Hương, con gái đầu của ông gửi cho bạn bè ông, có ghi lại:

“Tự hào vì ba của mình, một người cha vĩ đại trong lòng cháu. Từ 5 tuổi cháu đã mồ côi cha, hình ảnh người cha trong tâm trí cháu là một người đàn ông, đẹp trai, cao lớn, hiền lành, vui tính, yêu vợ thương con, sống chân thật với những người thân xung quanh và tình yêu đẹp thật lãng mạn của ba mẹ (đây là những lời kể lại từ bà nội, bà ngoại và các dì của cháu – từ đó hình thành lên một hình ảnh người cha tuyệt vời trong tâm trí cháu).

Cháu không được nghe bất kỳ một lời nói nào của ba từ mẹ cháu cả. Ba cháu tự sát tại nhà, ngay ngày 30 Tháng Tư, 1975, cháu vẫn còn bị ám ảnh mãi trong tâm trí mình những người cậu, ôm ba từ trên gác xuống.

Mẹ cháu, bà ngoại và mọi người thì gào khóc, cháu không được nhìn thấy ba, vì bị mọi người ôm cháu lại và che đi, nhưng cháu vẫn nhớ hoài hình ảnh rối loạn chiều hôm đó. Sau đó thì cháu không gần mẹ cháu nữa, thậm chí đứa em cháu – Trịnh Đức Huy – mới tròn một tháng tuổi cũng không được gần mẹ. Mẹ cháu lúc đó không còn bình thường nữa, do cú sốc quá lớn, tinh thần không ổn định, nên mẹ cháu đã bị khủng hoảng, không chịu đến gần chị em cháu. Kể từ đó cho đến bây giờ, cháu không bao giờ nghe mẹ nhắc về ba. Hai chị em cháu lớn khôn thành người nhờ sự chăm sóc nuôi dưỡng của ông bà ngoại và các dì. Bà nội cháu cũng đi tu sau khi an táng ba cháu.

… Hiện bây giờ chỉ còn mẹ cháu là người duy nhất biết về ba, nhưng trí nhớ của mẹ cháu sau 42 năm, từ khi ba mất đã không còn như xưa nữa. Cách đây 10 năm, mẹ cháu bị tai biến, xuất huyết não, hiện tại đang bị liệt nửa người, tinh thần không còn minh mẫn nữa. Vì vậy, cháu rất buồn và cảm thấy bất lực khi đi tìm thông tin về người cha yêu quý của mình. Ba cháu luôn luôn vẫn là một người tuyệt vời trong lòng cháu, cháu luôn tự hào là đứa con gái ngoan của ba Lan Phương.

Mừng vì được gặp các bạn bè, chiến hữu của ba, được nhìn thấy sự quan tâm của mọi người đối với ba. Cháu rất cảm động về những điều tốt đẹp mà mọi người dành cho ba cháu.”

Bốn mươi hai năm trôi qua, hôm nay không khí nghẹn ngào của những ngày 30 Tháng Tư tang tóc lại đến. Bà con chúng ta chết sông, chết biển, vì phải bỏ đất nước ra đi, anh em ta chết trong cảnh tù đày trên chính quê hương của mình. Nhưng chính những anh hùng liệt nữ đã chọn cái chết hào hùng ngay trong giờ phút cuối cùng, phải buông súng là những cái chết đời đời ngời sáng, rửa mặt cho nỗi nhục của quê hương.

(*) Email của Trịnh Thiên Hương: [email protected]. Điện thoại: 0907485656. Địa chỉ: 5/11, đường 23, phường Bình Trưng Tây, Quận 2, Sài Gòn.

Chuyện lạ Âu Châu

Xin nói trước, tôi là một người nhiệt thành ủng hộ Liên Hiệp Âu Châu. Là công dân Anh, tôi đã bỏ phiếu ở lại Âu Châu trong kỳ trưng cầu dân ý năm ngoái. Hơn thế, tôi tự hào mình cũng là công dân của Liên Hiệp Âu Châu, một trong những sáng kiến tốt đẹp nhất của nhân loại trong giai đoạn hậu bán thế kỷ thứ 20. Nhưng cũng phải xin thêm, Liên Hiệp Âu Châu có những điều thật khó hiểu ngay cả cho một công dân trung thành.

Một trong những chuyện lạ đó là việc Liên Hiệp đang “vui vẻ” tài trợ cho chính những kẻ ngày ngày tuyên bố phải dẹp Liên Hiệp.

Bà Marine Le Pen, lãnh tụ cực hữu đang muốn trở thành tổng thống Pháp, thực ra đã có công việc làm dân biểu cho Quốc Hội Âu Châu, một vị thế mà bà khinh bỉ và thường tỏ rõ thái độ. Bà không đi họp, không đi bỏ phiếu, chọc quê tiến trình hoạt động của Quốc hội và rõ ràng hoan hô sự sụp đổ của Liên Hiệp Âu Châu.

Ấy vậy mà bà Le Pen vẫn “vui vẻ” nhận cái lương rất “sộp” 101,808 euro (khoảng $110,000) một năm, một phụ phí hàng ngày thật rộng rãi để bà đi họp và một văn phòng với ngân sách trên 340,000 euro. Hôm Tháng Hai, Quốc Hội Âu Châu giảm một nửa trợ cấp văn phòng cho bà sau khi một cuộc điều tra về gian lận kết luận là bà đã chuyển tiền của Liên Hiệp sang chi cho các hoạt động của đảng Front National của bà ở Pháp.

Vụ scandal này, mà có vẻ những người ủng hộ bà bất chấp, là một trong những thí dụ về việc Âu Châu “tài trợ” cho các đảng cực hữu vốn thúc đẩy ngọn lửa mỵ dân bằng cách tấn công vào Liên Hiệp Âu Châu, nhưng vẫn vui vẻ đút túi đồng lương và các bổng lộc khác. Đối với một chính trị gia cực hữu, Quốc Hội Âu Châu có nghĩa là một chỗ làm lương hướng rộng rãi, bổng lộc nhiều, được dễ dàng tiếp cận với truyền thông và được quyền miễn tố cho các cáo trạng hình sự ở nước mình.

Dân biểu Franck Proust, lãnh tụ khối trung hữu Cộng Hòa trong Quốc Hội Âu Châu than thở “Chúng ta ở trong một tình trạng phân liệt. Âu Châu đáng lẽ không nên tài trợ cho những người trải suốt thời giờ tìm cách phá hủy nguồn tài trợ của họ.”

Trong nhiều thập niên nay, những đảng cực hữu như đảng Front National của bà Le Pen đã đạt được một thứ chính đáng kỳ lạ qua việc được bầu vào Quốc Hội Âu Châu. Nực cười hơn nữa là những người này đổ lỗi cho các định chế Âu Châu là hành chánh cồng kềnh, không có sự kiểm soát dân chủ trong khi họ được hưởng chức vụ và quyền lợi mà không chịu thi hành những nghĩa vụ hàng ngày của một Quốc Hội, làm luật và kiểm soát bên hành pháp.

Thắng cử vào Quốc Hội Âu Châu thường dễ dàng hơn là thắng cử trong nước, bởi số người đi bầu thường rất ít, gia tăng cơ hội cho những ứng viên có tổ chức thuộc phe đối lập chống chính phủ. Đảng Front National, với hơn 20 dân biểu Âu Châu, kể cả bà Le Pen và ông bố của bà, Jean-Marie Le Pen, là khối lớn nhất trong số các dân biểu Pháp ở Quốc Hội Âu Châu, mặc dầu họ chỉ có hai ghế ở Quốc Hội Pháp.

Năm 2014, khi khủng hoảng kinh tế ở Âu Châu lên đến tột đỉnh, các đảng chống Âu Châu bên lề đã có thắng lợi lớn nhất trong các cuộc bầu cử Âu Châu, và nay thì các vị dân cử cực hữu chiếm đến khoảng 10% trong số 751 ghế ở Quốc Hội Âu Châu. Cũng như đảng của bà Le Pen, đảng UK Independent Party (UKIP), cũng có 20 ghế ở Quốc Hội Âu Châu, kể cả cựu chủ tịch đảng Nigel Farage, trong khi không có ghế nào trong Quốc Hội Anh.

Các định chế của Liên Hiệp ở Brussels thường xuyên bị chỉ trích là thiếu trách nhiệm dân cử. Quốc Hội Âu Châu, do dân trực tiếp bầu lên, đáng lẽ là để giải trừ những chỉ trích đó. Nhưng các vị dân cử chống Âu Châu thay vì vậy sử dụng Quốc Hội, được đặt ở Strasbourg, Pháp, để tấn công Liên Hiệp Âu Châu.

Tiến Sĩ Thilo Janssen, một nhà chính trị học vốn đã nghiên cứu phong trào cực hữu và cố vấn cho một dân biểu cánh tả ở Quốc Hội giải thích là tổng số lương bổng và các phụ phí khác cho các dân biểu bài Âu Châu và nhân viên của họ tiêu tốn mất $55 triệu của Liên Hiệp mỗi năm.

Còn mỉa mai hơn là Quốc Hội cung cấp một diễn đàn cho các vị dân cử này để kết hợp và điều phối những cố gắng chống Âu Châu – trong khi được chính Âu Châu trả tiền. Họ đã thành lập những nhóm chính trị, vốn là đơn vị tổ chức chính của Quốc Hội, cho phép họ được hưởng thêm một loạt các đặc quyền khác nữa.

Bà Le Pen chẳng hạn, là đồng chủ tịch của Khối Europe of Nations and Freedom, thành lập năm 2015 cùng với ông Marcel de Graaff, một chính trị gia cực hữu của Hòa Lan. Năm đầu tiên khối đòi Liên hiệp trả 1.6 triệu euro cho nhân viên và các hoạt động của họ.

Ông de Graaff là một đồng minh hung hăng của lãnh tụ cực hữu Geert Wilders của phe cực hữu Hòa Lan. Ông đã có lần tuyên bố là những di dân bất hợp pháp đã thực hiện “hiếp dâm tập thể” và khuyến cáo là “chúng ta phải ngưng cuộc xâm lăng của Hồi Giáo vào Âu Châu.” Trong một bài diễn văn gần đây ở Quốc Hội, ông khẳng định “Ngày càng có nhiều người thấy rõ cái dối trá của giới cầm quyền EU và tham gia những người yêu nước. Ngày tàn của EU đã gần kề.”

Cách đây hai năm, khi bà Le Pen vắng mặt cho một cuộc bỏ phiếu, ông de Graaf bỏ phiếu thay. Bà ta sau đó khen “tinh thần hiệp sĩ” của ông. Các vị dân cử khác không đồng ý, ông bị phạt vạ 1,530 euro. Ông Manfred Weber, một thành viên của đảng bảo thủ Đức trong Quốc hộ Âu Châu bực tức nói “Một sự xấc xược chưa từng thấy.”

Nhưng ông de Graff và các người khác đã phớt lờ đi những chỉ trích. Ông Farage, vốn đã đóng góp nhiều trong chiến dịch Brexit để Anh quốc rời Liên Hiệp Âu Châu, đã lôi cuốn được sự chú ý của truyền thông nhờ những lời tuyên bố nảy lửa, bài Âu Châu. Ông Farage cầm đầu một khối Bài Âu châu khác tên là Europe of Freedom and Direct Democracy, và khối này chia sẻ nhiều thành viên của một đảng tên là Alliance for Direct Democracy in Europe.

Hôm Tháng Mười Một, Quốc Hội ra lệnh cho đảng này phải hoàn trả 172,655 euro. Số tiền này đáng lẽ là để cho các vị dân cử vận động tranh cử trong các cuộc bầu cử ở Âu Châu và “đóng góp vào việc tạo ra một sự hiểu biết về Âu Châu.” Nhưng UKIP dùng tiền đó để tổ chức trưng cầu dân ý về Brexit.

Cả ông de Graff lẫn bà Le Pen không trả lời cho yêu cầu bình luận của tờ New York Times. Nhưng một đồng minh của bà Le Pen, ông Jean-Luc Schaffhauser, vốn giúp Front National vay một ngân khoản từ một ngân hàng có liên hệ với Nga nhưng bản thân không phải là một đảng viên, nói ông tin là những nhà điều tra cố tình chỉ nhắm vào các đảng khuynh hữu.

Các vị dân cử khác bực tức trước những trò hề của phe cực hữu nhưng chả làm gì được cả.

Những nhân vật như bà Le Pen còn được một quyền quan trọng, quyền miễn tố. Tháng rồi, công tố viện Pháp đã thuyết phục được các vị dân cử Âu Châu đình chỉ quyền miễn tố của bà liên quan đến điều tra hình sự bà chia sẻ trên Twitter những hành động tàn bạo của Islamic State. Ở Pháp, phổ biến hình ảnh tàn bạo là một tội hình sự. Hôm thứ tư họ bắt đầu tiến trình khiến bà có thể mất quyền miễn tố liên quan đến việc lạm dụng ngân quỹ của Liên Hiệp để trả tiền cho nhân viên đảng của bà ở Pháp. Các vị dân cử cũng đang nghiên cứu một yêu cầu của Pháp hủy quyền miễn tố của bà trong một vụ liên quan đến mạ lỵ cựu thị trưởng thành phố Nice.

Mỉa mai thay hiện nay thì bà Le Pen tiếp tục được sự bảo vệ từ một định chế mà bà muốn lật đổ.

Văn Quang và Phạm Hậu, hai ‘linh hồn’ của Ðài Quân Ðội

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sau 42 năm, nhắc về Ðài Phát Thanh Quân Ðội không thể thiếu tiếng nói của hai vị quản đốc cuối cùng của hệ thống phát thanh nổi tiếng một thời Việt Nam Cộng Hòa, cựu Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến (nhà văn Văn Quang) và cựu Trung Tá Phạm Hậu (nhà thơ Nhất Tuấn).

Người gắn bó với đài cho đến ngày mất nước là nhà văn Văn Quang. Hiện ông 84 tuổi và còn ở Sài Gòn, Việt Nam. Còn nhà thơ Nhất Tuấn, thời điểm đó ông là tổng giám đốc Việt Nam Thông Tấn Xã, hiện ông 82 tuổi và ở tại Seattle, Washington.

Văn Quang – người quản đốc cuối cùng

Nói qua điện thoại với phóng viên nhật báo Người Việt, nhà văn Văn Quang gần như không nghe được. “Tai tôi yếu rồi, rất khó nghe điện thoại, thường là ai gọi đến cũng phải nhờ bà xã tôi nghe rồi nói lại,” ông nói.

Vậy nhưng, khi nói về Tháng Tư Ðen, ông cho hay: “Sau 42 năm mất nước, Tháng Tư Ðen lại đang đến gần. Năm nào tôi cũng bùi ngùi tưởng nhớ đến những ngày đau buồn này của dân tộc chúng ta. Có lẽ chẳng phải chỉ mình tôi mà hầu như cả những người ở miền Bắc xưa và người Việt ở khắp nơi trên thế giới cũng mang tâm trạng đau buồn này.”

“Tôi là quản đốc Ðài Phát Thanh Quân Ðội VNCH, nhận thấy mình cũng có một phần trách nhiệm trong trách nhiệm gìn giữ đất nước này. Những ngày cuối cùng là những ngày buồn nhất của chúng tôi. Anh chị em chúng tôi còn làm việc và ở lại ngay tại trụ sở đài cho đến khi những chiếc xe tăng địch kéo qua cầu Thị Nghè, qua cổng đài. Lúc đó chúng tôi mới ngơ ngác đứng nhìn nhau, có người rơi lệ khóc thầm rồi ôm nhau nói lời từ biệt. Ðó là những giây phút tôi chưa bao giờ quên trong cuộc đời mình,” ông kể.

Ông tâm sự: “Bây giờ, nếu có dịp gặp lại những anh chị em cũ của đài chắc tôi không thể nói được điều gì ngoài việc nhìn nhau với những thăng trầm biến đổi trên nét mặt từng người như gặp lại người anh em ruột thịt của mình. Thật ra hồi đó cùng làm việc với nhau, chúng tôi vẫn coi nhau thân thiết như anh em một nhà. Hầu như chưa từng có bất cứ một sự việc đáng tiếc nào xảy ra.”

“Tôi nhớ từng người. Chưa bao giờ tôi quên các bạn dù có bất cứ chuyện gì xảy ra,” ông bùi ngùi nói.

Nhắc lại những kỷ niệm về đài, ông cho hay: “Anh em phóng viên của đài hầu hết có tuổi đời còn rất trẻ. Những ‘ông trời con’ này cũng ngang ngang bướng bướng chứ không vừa đâu. Ăn chơi văng mạng và làm việc cũng hết mình. Anh nào cũng nghèo trơ xương, có khi đi công tác mà trong túi chẳng còn đồng xu teng nào, vậy mà vẫn xách ba lô và máy thu thanh lên đường đến các chiến trường xa. Ðến đơn vị nào cũng ăn đậu ở nhờ thôi.”

“Hồi đó chiến trận ở khắp nơi, có khi đang ở Huế, vừa làm xong công tác bị điều động đến ngay chiến trường Pleiku, Kon Tum, hay Bình Long, bởi vì lúc đó chỉ có chừng hơn 10 phóng viên thôi. Ðôi khi tôi phải nhờ các cô nữ phóng viên đi thay,” ông kể.

Cựu Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến (nhà văn Văn Quang) năm 1964, khi còn là chủ bút báo Chiến Sĩ Cộng Hòa. (Hình: Văn Quang cung cấp)
Cựu Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến (nhà văn Văn Quang) năm 1964, khi còn là chủ bút báo Chiến Sĩ Cộng Hòa. (Hình: Văn Quang cung cấp)

“Tình trạng thiếu phóng viên mỗi lúc một gay go nên chúng tôi tổ chức một lớp huấn luyện cho các anh phóng viên ở ngay tại sư đoàn, gọi là các phóng viên tại đơn vị. Nhờ đó, có tin gì các anh này gọi thẳng về đài mà không phải qua bất kỳ sự kiểm soát nào của Bộ Tham Mưu Sư Ðoàn,” ông kể tiếp.

“Lớp huấn luyện này ở ngay đài do anh Dzương Ngọc Hoán làm giám đốc khóa học và trực tiếp giảng bài. Anh Hoán từng được cử đi học làm phóng viên tại nước ngoài gồm nhiều quốc gia có nhân viên theo học ở đây. Anh là một trong những học viên xuất sắc nhất của khóa học này rồi trở về làm trưởng ban tin tức của đài. Sau khóa học, các phóng viên sư đoàn được Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị cấp giấy chứng nhận là phóng viên chính thức của quân đội. Từ đó chúng tôi giải quyết được việc thiếu phóng viên,” ông kể thêm.

Nói về cơ duyên đến với đài, ông cho hay: “Năm 1960, tôi vừa là trưởng phòng báo chí, vừa làm chủ bút báo Chiến Sĩ Cộng Hòa và là phụ tá chuyên môn của Khối Kỹ Thuật-Cục Tâm Lý Chiến. Khi đó Khối Kỹ Thuật gồm có năm phòng chuyên môn về các công tác báo chí, phát thanh, truyền hình, ấn họa và phòng văn nghệ.”

“Giữa năm 1969, anh Phạm Hậu được điều động sang Bộ Thông Tin làm giám đốc Ðài Phát Thanh Quốc Gia Sài Gòn, tôi được lệnh về thay thế anh,” ông hồi tưởng.

“Cần nói rõ thêm là tình hình chính trị vào lúc đó rất phức tạp vì có nhiều đoàn thể, đảng phái, tôn giáo có những lập trường khác nhau. Vì vậy, việc phổ biến tin tức thời sự cần phải rất thận trọng. Quân đội là của toàn dân và có nhiệm vụ bảo vệ an ninh tổ quốc, không nghiêng theo bất cứ đoàn thể hay giáo phái nào. Phải giữ vững lập trường đó để làm tình hình chính trị, kinh tế ổn định hơn,” ông nhấn mạnh.

Sau biến cố 30 Tháng Tư, 1975, cũng như mọi sĩ quan Quân Lực VNCH khác, ông bị đưa qua nhiều trại tù từ miền Nam tới miền Bắc trong thời gian dài hơn 12 năm, ở K5 Vĩnh Phú và K2 thuộc Z30 tại Hàm Tân.

Tháng Chín, 1987, ông được thả ra. Trở về Sài Gòn, ông từ chối đi theo diện H.O., và quyết định ở lại Việt Nam.

“Tôi vẫn cho rằng những người bạn tôi đi định cư hầu hết vì lo cho tương lai của con cái, cho cuộc sống gia đình. Họ có lý do chính đáng để ra đi. Còn tôi chẳng có lý do gì. Khi tôi ở trại tù ra, vợ con tôi đã vượt biên rồi. Bốn đứa lớn tôi cho đi học ở Mỹ và chúng nó bảo lãnh cho nhau đi Mỹ hết rồi. Hiện nay tôi có tám người con ở Mỹ và tất cả đều lập gia đình. Chỉ còn mình tôi ở lại đây thôi,” ông kể.

“Ðời sống kinh tế rồi cũng ổn định, bằng việc học điện toán, rồi ra ‘hành nghề’ đánh vi tính thuê và làm lay-out cho các tiệm sách báo. Hồi đó Sài Gòn có rất ít máy điện toán và người làm được công việc này càng hiếm. Cái may mắn của tôi là ngay khi ở trại tù ra, tôi đã tò mò đi học khóa đầu tiên. Sau khi học xong vài khóa, tôi được các cháu ở Mỹ yểm trợ cho mấy cái máy và máy in laser để hành nghề. Công việc kiếm ăn khá phát đạt. Vì thế tôi thấy không cần phải đi đâu nữa cả. Hơn thế, vợ cũ của tôi và các cháu cũng đã ‘yên bề gia thất’ nên tôi không muốn khuấy động cuộc sống của gia đình mình, gây thêm những thắc mắc vướng bận cho những người thân,” ông kể thêm.

Chia sẻ về cuộc sống hiện tại, ông cho biết: “Cuộc sống của tôi bây giờ cũng ung dung và yên ấm rồi. Chẳng còn gì phải đi đâu nữa. Ở đây còn có nhiều đề tài sống để viết nên tôi ở lại tiếp tục làm công việc mình cần làm. Tuy bây giờ tuổi đã cao, tôi không còn được minh mẫn như ngày nào, nhưng mỗi tuần tôi vẫn cố gắng nắm bắt và phân tích tình hình kinh tế chính trị, văn hóa nhất là đời sống của người dân từ thành thị tới nông thôn để viết một bài tường thuật. Tôi nói lên tiếng nói của người dân không thể nói được những mong ước của đời mình. Những bài nay tôi chỉ gửi ra báo ở nước ngoài thôi.”

“Ðôi khi có một số anh chị em là phóng viên cũ của đài có dịp về Việt Nam ghé thăm tôi, ngồi nhắc lại chuyện xưa. Thú thật, tôi nhớ nhớ quên quên có khi nói mãi mới nhận ra người bạn xưa của mình là ai. Những lúc như thế tôi nghĩ đây là lần gặp nhau cuối cùng trong đời. Khi các anh chị ấy ra về, tôi còn ngẩn ngơ đứng sau khung cửa hẹp nhìn theo bóng dáng người bạn xưa,” ông tâm sự.

Và cũng vì viết bài “gửi ra báo ở nước ngoài” mà cách đây chừng 5-6 năm, ông bị công an Sài Gòn tịch thu hết máy móc nên “tất cả hình cũ không còn cái nào nữa,” ông tiếc rẻ nói.

Bệnh Alzheimer’s không làm gục ngã cựu quản đốc đài

Vợ chồng cựu Trung Tá Phạm Hậu và cựu Ðại Úy Dzương Ngọc Hoán (phải) trong lần gặp mặt năm 2017. (Hình: Dzương Ngọc Hoán cung cấp)
Vợ chồng cựu Trung Tá Phạm Hậu và cựu Ðại Úy Dzương Ngọc Hoán (phải) trong lần gặp mặt năm 2017. (Hình: Dzương Ngọc Hoán cung cấp)

Năm nay, ở tuổi 82, cựu Trung Tá Phạm Hậu phải cố gắng lắm mới ôn được chuyện xưa. Nhiều lúc ông cần có sự trợ giúp của vợ, bà Bạch Thị Hoàng Oanh.

Ông kể: “Tôi về làm việc tại đài năm 1968. Lúc này, đêm nào Cộng Sản cũng pháo kích hỏa tiễn vào Sài Gòn. Tôi liên lạc với Biệt Khu Thủ Ðô để có tin và loan tin cho thật nhanh. Bản tin cũng phải viết cẩn thận, chính xác mà lại không cho địch biết chúng đã pháo trật hay trúng mục tiêu.”

Nói về một chương trình nổi tiếng của đài, ông cho hay: “Chương trình Dạ Lan, một chương trình dành cho lính rất nổi tiếng, cũng phải tạm ngưng một thời gian vì cô Dạ Lan nghỉ việc. Thư lính gửi về đài tràn ngập mỗi ngày, than phiền vì chương trình hay quá mà tại sao không phát thanh đều. Tôi trình với cựu Thiếu Tá Lê Ðình Thạch, khi đó là chánh sự vụ Sở Kỹ Thuật của Cục Tâm Lý Chiến, để coi kỹ lại chương trình này.”

Ông cho hay, chương trình binh vận của đài, Dạ Lan, mới đầu do xướng ngôn viên Hoàng Xuân Lan, tức Dạ Lan 1, phụ trách từ năm 1964 tới năm 1966 thì nghỉ việc. Từ năm 1967 đến 1975, xướng ngôn viên Hồng Phương Lan, tức Dạ Lan 2, còn có tên Mỹ Linh, người từng trông coi chương trình Nhạc Yêu Cầu của đài từ năm 1957, thay Dạ Lan 1 khi cô nghỉ việc.

Những năm làm việc tại đài, kỷ niệm đáng nhớ nhất của ông là lần được mời ăn cơm chiều tại Dinh Ðộc Lập.

Ông khoe: “Ðây là lệnh trực tiếp chứ không phải thông qua thượng cấp của tôi. Nhóm chúng tôi, có anh Nguyễn Ðạt Thịnh bên phòng báo chí, được ông Hoàng Ðức Nhã, bí thư kiêm tham vụ báo chí tổng thống, đón tiếp. Ông Nhã nói với chúng tôi, ‘Tổng thống nghe tường trình về các anh em, và tổng thống cũng nghe radio, đọc báo thường xuyên, biết các anh em làm việc vất vả, lâu lâu cũng muốn anh em thoải mái một chút. Bữa nay đẹp trời, tổng thống cho mời anh em tới nói chuyện và ở lại ăn cơm chiều với tổng thống.’”

“Chừng nửa giờ thì Tổng Thống Thiệu từ Dinh Ðộc Lập đi ra. Ông bắt tay mỗi người, ngồi xuống nói chuyện với ông Nhã và toán 10 người chúng tôi thật là vui. Vì ông Thiệu ở trong quân đội lâu năm trước khi làm tổng thống, ông dùng ngôn ngữ nhà binh nói chuyện với chúng tôi về đời quân nhân nhiều hơn là chính trị. Bữa cơm chiều từ nhà hàng đem tới khá ngon; hơn nữa, chúng tôi hãnh diện vì được ăn trong hoa viên của Dinh Ðộc Lập với tổng thống,” ông nói.

Nhắc về nhân viên cũ, ông nói rằng ai được nhận vào đài cũng có tài cả. Nhưng có một người đặc biệt là Trung Úy Quách Vĩnh Trường. “Tôi rất phục anh ấy. Anh cụt một tay và một chân vì cứu 30 anh em binh lính trong lúc chuẩn bị hành quân. Sau khi bị thương 170% như vậy, anh vừa làm việc tại đài, vừa là sinh viên trường luật nữa.”

Ông kể: “Giữa năm 1969, vì lý do riêng, tôi nộp đơn xin theo học khóa chỉ huy tham mưu cao cấp trên Ðà Lạt, và bàn giao đài lại cho anh Văn Quang. Sau đó, tôi làm quản đốc Ðài Phát Thanh Sài Gòn. Ðến năm 1971 thì làm giám đốc Nha Vô Tuyến Truyền Thanh (Hệ Thống Truyền Thanh Việt Nam). Và gần cuối năm 1974 tôi về làm tổng giám đốc Việt Nam Thông Tấn Xã. Nhưng chưa làm được bao lâu thì lại có thay đổi nội các. Tôi bàn giao cho anh Nguyễn Ngọc Bích rồi về lại Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị. Và tan hàng!”

Bà Hoàng Oanh, vợ ông, nhắc lại kỷ niệm với đài: “Tôi thuộc ban biên tập. Công việc hằng ngày của tôi là liên lạc với Việt Tấn Xã hoặc gọi điện thoại trực tiếp cho các sĩ quan ở mặt trận để lấy tin nóng hổi nhất. Sau đó tôi viết thành bản tin rồi đợi các sĩ quan trưởng ban như ông Dzương Ngọc Hoán hoặc Nhật Bằng duyệt xong rồi chuyển ra cho các xướng ngôn viên phát thanh.”

Ngày 30 Tháng Tư, 1975, sau khi ông Dương Văn Minh đầu hàng, ông Phạm Hậu quyết định đưa vợ vượt thoát ra ngoại quốc.

“Khoảng 2 giờ chiều hôm ấy vợ chồng tôi thoát khỏi Sài Gòn trong đường tơ kẽ tóc. Lúc đó đang ở Nhà Bè, nên tiện đường chúng tôi xuống một cái ghe nhỏ, lái ra đến Phú Quốc. May quá, ông nhà tôi liên lạc được với một người bạn đang ở trên chiến hạm với ông Hoàng Cơ Minh. Biết tin về chúng tôi, ông Minh điều chiến hạm HQ 5 là chiếc đi sau cùng, quay lại đón và đưa chúng tôi đến đảo Guam,” bà cho hay.

Sang Mỹ ở tuổi 40, ông bà cùng làm việc cho chính phủ Mỹ cho đến khi về hưu tại Seattle, Washington.

Trong những năm gần đây, bà luôn sát cánh bên chồng để giúp ông đương đầu với chứng bệnh Alzheimer’s. (Quốc Dũng & Đằng-Giao)

——————

Liên lạc tác giả: [email protected]

Hai lính Biệt Động Quân Mỹ có thể tử vong vì đạn quân bạn tại Afghanistan

WASHINGTON, DC (NV) – Hai người lính Biệt Động Quân thiệt mạng trên chiến trường Afghanistan hồi đầu tuần này có thể do trúng đạn của đồng đội, theo Ngũ Giác Đài.

Bản tin của hãng thông tấn UPI cho hay Trung Sĩ Joshua Rodgers, 22 tuổi, và Trung Sĩ Cameron Thomas, 23 tuổi, cả hai thuộc căn cứ Fort Benning ở Georgia, chết trong cuộc đột kích đêm Thứ Tư nhằm tiêu diệt một chỉ huy cao cấp của ISIS.

Một người lính Biệt Động Quân khác cũng bị thương nhưng sống sót.

Phát ngôn viên Ngũ Giác Đài, Hải Quân Đại Tá Jeff Davis, nói rằng giới hữu trách đang điều tra xem hai quân nhân nói trên thiệt mạng có thiệt mạng vì đạn của phía Mỹ hay của lính biệt kích Afghanistan hay không, hãng thông tấn UPI cho hay.

Ông nói rằng có thể là hai lính Biệt Động Quân này trúng đạn của quân bạn.

Khoảng 50 lính Biệt Động Quân và 40 lính biệt kích Afghanistan được trực thăng vận đổ xuống một nơi trong tỉnh Nagarhar, nằm cách nơi Mỹ vừa thả quả bom mệnh danh là “Mẹ của các quả bom” hôm 13 Tháng Tư khoảng hơn một cây số, cũng theo UPI.

Một số chỉ huy cao cấp ISIS bị giết trong cuộc hành quân này. (V.Giang)

Cướp bóc trên xe điện vùng San Francisco tăng 45%

SAN FRANCISCO, California (NV) – Các vụ cướp bóc trên xe điện thuộc hệ thống BART ở vùng Vịnh San Francisco cũng như tại các trạm tăng khoảng 45% trong năm ngoái, theo các dữ kiện do cơ quan điều hành hệ thống này công bố hôm Thứ Sáu.

Bản tin của tờ báo địa phương San Francisco Chronicle nói rằng họ yêu cầu BART cung cấp dữ kiện có được, và thấy rằng trong ba tháng đầu năm 2017 có 71 vụ cướp bóc so với con số 49 vụ cùng thời gian năm ngoái.

Tuy số vụ phạm pháp gia tăng, các giới chức BART cho rằng nói chung mức độ phạm pháp trên các xe điện của BART rất thấp.

Vì nếu tính theo lượt người sử dụng thì chỉ có 1.6 vụ cướp cho mỗi triệu lượt người sử dụng trong năm 2016 và dự đoán trong năm nay sẽ là 1.7, theo tờ SF Chronicle.

Nữ phát ngôn viên BART, bà Alicia Trost, nói rằng “Chúng tôi chỉ muốn nêu lên rằng mức độ phạm pháp thấp và chúng tôi phục vụ rất nhiều người mà chẳng có vấn đề gì.”

Tờ SF Chronicle yêu cầu BART cung cấp dữ kiện phạm pháp sau vụ cướp hồi tối Thứ Bảy tuần qua, khi một nhóm khoảng 60 thanh thiếu niên tràn qua các cổng ở trạm Coliseum Station, chạy lên một số toa, đánh và cướp hành khách rồi sau đó tẩu thoát bằng mấy hướng khác nhau.

Cảnh sát cho hay họ bắt được một số nghi can nhờ vào các máy ghi hình rất rõ gài trên các toa xe.

Giới chức điều hành BART chỉ cài các máy này hồi năm ngoái sau khi tờ SF Chronicle có loạt bài điều tra, cho hay các máy gắn lúc đó chỉ là máy giả, không thể ghi được hình ảnh gì. (V.Giang)

Nga và Trung Quốc ủng hộ Liên Hiệp Quốc cấm vận Bắc Hàn

NEW YORK CITY, New York (NV) – Trung Quốc và Nga gặp nhau để giúp giải quyết vấn đề vũ khí nguyên tử của Bắc Hàn, trước khi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc bắt đầu một phiên nhóm đặc biệt của cùng vấn đề vào hôm Thứ Sáu.

Theo hãng thông tấn UPI, Ngoại Trưởng Nga Gennady Gatilov gặp ông Vương Nghị, đối tác phía Trung Quốc hôm Thứ Năm, trong cuộc họp của ngoại trưởng các nước thuộc Hội Đồng Bảo An.

Ông Vương Nghị hôm Thứ Sáu nói với nhà ngoại giao Nga rằng “tình hình hiện tại của bán đảo Triều Tiên đang nguy hiểm ở mức đủ để có thể vượt tầm kiểm soát.”

Nhà ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc nói, Bắc Kinh hợp lực với Nga trong một “biện pháp song đôi,” không chỉ để ngăn chận những khiêu khích nguyên tử và hỏa tiễn của Bắc Hàn, mà còn để chấm dứt những cuộc tập trận chung của Mỹ và Nam Hàn.

Ông Vương Nghị thêm rằng cả hai phía đồng ý tiếp tục “liên lạc với nhau” và chấp nhận thi hành hoàn toàn mọi biện pháp cấm vận do Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đưa ra chống lại Bắc Hàn trong tương lai.

Hãng thông tấn Yonhap của Nam Hàn trích lời bộ ngoại giao Trung Quốc, trong đó có đoạn nói: “Trong khi chúng tôi đưa ra những biện pháp để ngăn chận tiến trình phát triển hỏa tiễn và vũ khí nguyên tử của Bắc Hàn, chúng tôi đồng thời cũng phải gia tăng nỗ lực càng sớm càng tốt để phục hồi lại những cuộc hội thoại và thương thuyết.”

Ông Vương Nghị cũng gặp cựu Ngoại Trưởng Mỹ Henry Kissinger để thảo luận về quan hệ Mỹ-Trung và những vấn đề liên quan đến bán đảo Triều Tiên.

Hôm Thứ Sáu, Ngoại Trưởng Mỹ Rex Tillerson trong phiên nhóm đặc biệt của Hội Đồng Bảo An, đề nghị những biện pháp cấm vận mới đối với Bắc Hàn.

Tại phiên nhóm, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc António Guterres nói, ông cảm thấy “báo động về nguy cơ leo thang quân sự trong khu vực, do tính toán sai hay do hiểu lầm nhau,” sau khi Tổng Thống Mỹ Donald Trump đưa ra những nhận xét rằng xung đột trực tiếp với Bắc Hàn là điều có thể xẩy ra. (TP)

TT Trump: ‘Tiếc cuộc sống trước kia vì tưởng làm tổng thống thoải mái hơn’

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Năm nhìn lại 100 ngày đầu tiên của ông ở Tòa Bạch Ốc với cái nhìn thèm muốn về cuộc sống trước khi làm tổng thống.

Trả lời cuộc phỏng vấn của phóng viên hãng thông tấn Reuters, tổng thống nói: “Tôi yêu cuộc sống trước đây, có nhiều thứ chờ đợi tôi. Ở đây tôi phải làm việc nhiều hơn. Tôi tưởng làm tổng thống sẽ được thoải mái hơn.”

Ông than rằng ở địa vị hiện tại ông có quá ít cuộc sống riêng tư và đến nay vẫn đang cố làm quen với việc được Mật Vụ bảo vệ suốt ngày đêm và đi đâu cũng có họ kè kè cạnh bên.

Ông Trump tâm sự: “Quí vị trở thành bị giam hãm ngay trong tổ kén của chính mình vì quí vị được bảo vệ quá kỹ, đến nỗi quí vị muốn đi đâu một mình cũng không được.”

Mỗi khi tổng thống rời Tòa Bạch Ốc, thường thường ông di chuyển trên một chiếc limousine hoặc một chiếc SUV. Ông nói ông tiếc những ngày được tự mình ngồi sau tay lái.

Tổng Thống Trump than tiếp: “Tôi thích lái xe nhưng bây giờ tôi không còn được tự lái nữa.”

Từ hồi bắt đầu tranh cử, ông thường xuyên đụng độ với các cơ quan truyền thông nên ông né không đến dự buổi dạ tiệc White House Correspondents’ Dinner được tổ chức tại thủ đô Washington vào đêm Thứ Bảy, vì ông có cảm tưởng ông bị giới truyền thông đối xử bất công.

Được hỏi trong tương lai ông có đến dự không, thì Tổng Thống Trump đáp: “Năm tới tôi sẽ có mặt, chắc chắn như vậy.”

Buổi dạ tiệc do White House Correspondents’ Association tổ chức, mà đặc phái viên Jeff Mason của Reuters giữ chức chủ tịch. (TP)

Đức Giáo Hoàng Francis: Đối thoại giúp tránh quá khích

CAIRO, Ai Cập (NV) – Đức Giáo Hoàng Francis hôm Thứ Bảy kêu gọi hãy có đối thoại để chống lại chủ nghĩa quá khích khi nói chuyện với hàng ngàn tín đồ trong một chuyến tông du nhằm khuyến khích có sự hòa giải với Hồi Giáo và bày tỏ sự hỗ trợ cho các tín đồ Thiên Chúa Giáo đang bị nhiều đe dọa.

Chuyến viếng thăm của ngài, diễn ra sau khi ISIS hạ sát hàng chục tín đồ tại ba nhà thờ Thiên Chúa Giáo ở Ai Cập trong các vụ nổ bom tự sát hồi đầu tháng này và Tháng Mười Hai, cho cộng đồng Thiên Chúa Giáo nơi đây một cơ hội hân hoan vui mừng, theo bản tin của hãng thông tấn AFP.

“Sự mê cuồng duy nhất mà các tín hữu có thể có được là lòng bác ái,” theo Đức Giáo Hoàng trong buổi thánh lễ dành cho tín đồ Công Giáo ở Ai Cập.

“Lòng tin đích thực… khiến trái tim chúng ta yêu thương tất cả mọi người. Điều đó giúp chúng ta không nhìn người khác là kẻ thù mà là anh chị em để yêu thương,” ngài nói với đám đông khoảng 15,000 người, cơ quan thông tấn AFP cho hay.

Buổi lễ diễn ra trong ngày thứ nhì và cũng là ngày cuối chuyến viếng thăm của Đức Giáo Hoàng Francis tại Ai Cập.

Chuyến đi này của ngài diễn ra 17 năm sau chuyến viếng thăm của Đức Giáo Hoàng John Paul II tại quốc gia đông dân nhất trong thế giới Ả Rập này. (V.Giang)

Trung Quốc trục xuất công dân Mỹ bị quy chụp ‘tội gián điệp’

LOS ANGELES, California (NV) – Trung Quốc trong tuần này trục xuất một công dân Mỹ, người bị quy tội gián điệp và bị giam trong hai năm mà không hề được đem ra xét xử.

Theo Reuters, bà Sandy Phan-Gillis bị bắt vào hồi Tháng Ba 2015 khi đang chuẩn bị rời khỏi Trung Quốc để sang Macau, cựu thuộc địa Bồ Đào Nha và nay thuộc kiểm soát của Trung Quốc.

Được biết bà Phan-Gillis là người Việt gốc Hoa, cư dân của Houston, Texas.

Một tòa án Trung Quốc hôm Thứ Ba ra lệnh trục xuất bà, sau khi tuyên án bà ba năm rưỡi tù về tội gián điệp.

Theo lời chồng bà là ông Jeff Gillis, bà rời Quảng Châu vào hôm Thứ Sáu và đến Los Angeles trong cùng ngày.

Ông Jeff Gillis nói, Trung Quốc truy tố vợ ông tội hai lần đến nước họ trong năm 1996 để thực hiện công tác gián điệp, và làm việc cho FBI để bắt hai gián điệp Trung Quốc ở Hoa Kỳ và biến họ thành điệp viên nhị trùng.

Vụ trục xuất diễn ra vào lúc quan hệ Mỹ-Trung trở nên nồng ấm hơn, sau khi Tổng Thống Donald Trump gặp Chủ Tịch Tập Cận Bình ở Florida hồi đầu Tháng Tư.

Theo Dui Hua Foundation, tổ chức có trụ sở đặt tại San Francisco, cường độ những cuộc thương thuyết để cho bà Phan-Gillis được trả tự do gia tăng mạnh khi Ngoại Trưởng Rex Tillerson đến thăm Bắc Kinh hồi Tháng Ba. (T.P)

Dân Nga: ‘Chán Putin lắm rồi’

MOSCOW, Nga (AP) – Người dân Nga hôm Thứ Bảy, mang theo biểu ngữ với hàng chữ “Chúng tôi chán lắm rồi,” biểu tình khắp nước để đòi Vladimir Putin không tái tranh cử nhiệm kỳ thứ tư.

Có hàng chục người bị bắt ở thành phố St. Petersburg cũng như các nơi khác.

Cuộc biểu tình ở thủ đô Moscow diễn ra ôn hòa, dù rằng không được phép của chính quyền.

Có mấy trăm người tập trung ở một công viên rồi sau đó tuần hành tới một tòa nhà chính quyền gần đó để trao thỉnh nguyện thư yêu cầu Putin chớ ra tranh cử trong năm 2018.

Tuy nhiên, ở thành phố St. Petersburg có hàng chục người bị bắt giữ. Tổ chức OVD-Info, thường theo dõi các hành vi đàn áp chính trị, cho hay có nhiều vụ bắt giữ xảy ra tại một số thành phố khác, kể cả 20 người ở Tula và 14 người ở Kemerovo.

Putin cho đến nay chưa loan báo là ông ta có ra tranh cử tổng thống lần nữa vào năm tới hay không.

Putin thống trị chính trường Nga từ khi lần đầu tiên trở thành tổng thống Nga vào năm 1999, khi Boris Yeltsin từ chức.

Khi phải rời khỏi điện Kremlin trong thời gian từ 2008 đến 2012 do hạn định nhiệm kỳ tổng thống, Putin vẫn mặc nhiên là người lãnh đạo nước Nga.

Một cuộc biểu tình trước đó vào ngày 23 Tháng Ba khiến cho điện Kremlin lo ngại vì mức độ lớn lao và cũng vì số người tham dự đa số là thành phần trẻ, phá bỏ quan điểm cho rằng thế hệ lớn lên dưới sự cai trị chặt chẽ của Putin trở nên phi chính trị hay không còn ý chí phản kháng chế độ. (V.Giang)

Thiếu nhân công gặt hái, chủ trại nhắm tới người máy

SPOKANE, Washington (AP) – Hàng ngàn nhân công, nhiều người trong số này là thành phần làm việc bất hợp pháp, đang giúp thu hoạch mùa màng ở các trang trại trái cây rộng lớn ở tiểu bang Washington mỗi năm.

Tình trạng này có thể sẽ có sự thay đổi lớn lao trong những năm tới đây, khi ít nhất là hai công ty đang ráo riết tìm cách chế tạo người máy dùng vào công việc gặt hái trái cây.

Các người máy này không phải lo vấn đề di trú, không bao giờ mệt mỏi và có thể làm việc 24 tiếng một ngày.

“Công nhân hái trái cây nay ngày càng hiếm,” theo lời Gad Kober, một đồng sáng lập viên công FFRobotics ở Israel.

“Người trẻ không muốn làm việc trong nông trại, và các công nhân lớn tuổi nay dần dần cũng nghỉ hưu.”

Công ty FFRobotics và Abundant Robotics, ở thành phố Hayward, tiểu bang California, đang ráo riết hoàn thiện người máy hái trái cây của họ để có thể đưa ra thị trường trong hai năm tới.

Công việc gặt hái bằng máy từ lâu nay đã được cơ giới hóa trong ngành nông nghiệp cho các nông phẩm như lúa mì, bắp, đậu và cà chua.

Nhưng đối với các loại nông phẩm cần có sự nhẹ nhàng và khéo léo khi gặt hái như táo, dâu, nho và rau xanh, những món mà dáng vẻ bề ngoài cũng rất quan trọng với người mua, hiện vẫn còn phải làm bằng tay.

Các chủ trại ở tiểu bang Washington, nơi sản xuất số nông phẩm trị giá khoảng $7.5 tỉ mỗi năm, từ lâu nay vẫn phải đối diện với tình trạng khan hiếm nhân công, và phải tùy thuộc vào người từ Mexico sang làm việc bất hợp pháp mỗi năm để giúp thu hoạch mùa màng.

Tuy nhiên, chính sách cứng rắn của Tổng Thống Donald Trump về vấn đề di dân bất hợp pháp đang khiến nhiều chủ trại ở Mỹ tìm kiếm các giải pháp khác cho vấn đề thu hoạch nông phẩm.

Một số mua các máy móc mới để giảm bớt số nhân công mà họ cần có, trong khi những người khác vận động các chính trị gia để có biện pháp giải quyết ít gây xáo trộn cho việc làm ăn của họ.

“Ai có thể biết chắc là chính phủ này sẽ làm gì hay không làm gì?” theo lời ông Jim McFerson, người đứng đầu Trung Tâm Nghiên Cứu Hoa Quả Tiểu Bang Washington ở Wenatchee. “Đối với nông dân, đây là vấn đề sống còn của họ,” ông McFerson nói thêm.

Washington đứng đầu nước Mỹ về sản xuất táo và một số loại hoa quả khác. Mùa gặt hái khởi sự vào mùa Xuân với măng tây và kéo dài cho đế cuối mùa Thu với các loại táo.

Công việc này nặng nhọc và nguy hiểm, lôi kéo nhân công từ Mexico đến tiểu bang Washington, nơi một số quận gần biên giới Canada nay có đa số dân là người Hispanic.

Những người hái trái cây nhiều kinh nghiệm, được trả tính theo từng thúng, có thể kiếm được hơn $200 một ngày.

Phía chống việc dùng người máy nói rằng điều này sẽ có ảnh hưởng xấu về mặt kinh tế.

“Người máy không mướn nhà, không mua quần áo cho con họ, không mua đồ ăn trong chợ, không chi số tiền họ kiếm ra vào các dịch vụ ở nơi sinh sống,” theo lời Erik Nicholson, một giới chức nghiệp đoàn công nhân nghề nông ở tiểu bang Washington. (V.Giang)

Chương trình ‘Smart Micro Loan’ của Cathay Bank

Giúp giới tiểu thương và các doanh nghiệp nhỏ phát triển
Tín dụng từ $5,000 đến $10,000 – Thủ tục đơn giản – Không cần tài sản thế chấp

LOS ANGELES, California (NV) – Nhằm giới thiệu chương trình “Smart Micro Loan,” cung cấp tín dụng từ $5,000 đến $10,000 để đáp ứng nhu cầu của giới tiểu thương và các doanh nghiệp nhỏ phát triển, Ngân Hàng Cathay phối hợp với Chương Trình Tiểu Thương Châu Á Thái Bình Dương, Công Ty Tài Trợ PACE, và Chương Trình Tài Trợ Tiểu Thương Ngân Hàng CDC, cùng tổ chức họp báo lúc 11 giờ sáng Thứ Năm, ngày 13 Tháng Tư, tại khách sạn San Gabriel Hilton, với sự tham gia đông đảo của giới truyền thông địa phương và các tổ chức hoạt động tài chánh cộng đồng.

“Giới tiểu thương và các doanh nghiệp nhỏ là xương sống của cộng đồng, vì thế chúng tôi thành lập chương trình ‘Smart Micro Loan’ để giúp họ trang trải những chi phí không lường trước, mua hàng tồn kho hay điều hành các khoản tiền thu, chi của doanh nghiệp. Có như thế mới có thể giúp được họ chú tâm vào việc kinh doanh,” bà Esther Wee, phó chủ tịch kiêm giám đốc phát triển cộng đồng của Cathay Bank, tuyên bố mở đầu buổi họp báo.

Bà Esther Wee, phó chủ tịch kiêm giám đốc phát triển cộng đồng của Cathay Bank, mở đầu cuộc họp báo.
Bà Esther Wee, phó chủ tịch kiêm giám đốc phát triển cộng đồng của Cathay Bank, mở đầu cuộc họp báo.

“Chúng tôi muốn cám ơn Chương Trình Tiểu Thương Châu Á Thái Bình Dương, Công Ty Tài Trợ PACE và Chương Trình Tài Trợ Tiểu Thương Ngân Hàng CDC đã luôn giúp đỡ và hỗ trợ chúng tôi phục vụ cộng đồng doanh nghiệp nhỏ ngày một tốt hơn,” bà nói thêm.

Bà giới thiệu các khuôn mặt chính điều hành Cathay Bank trong các vùng lân cận, như ông Ray Chang, phó chủ tịch chi nhánh El Monte, kiêm giám đốc phát triển cộng đồng; ông James Tun, phụ tá phó chủ tịch kiêm quản lý chi nhánh West Covina; ông Peter Siu, phó chủ tịch vùng, kiêm quản lý chi nhánh San Gabriel; và ông Wilson Leung, đệ nhất phó chủ tịch và điều hành văn phòng quận.

Ông Ray Chang, phó chủ tịch kiêm quản lý điều hành chương trình tài trợ lẻ của Cathay Bank ở El Monte, phát biểu.
Ông Ray Chang, phó chủ tịch kiêm quản lý điều hành chương trình tài trợ lẻ của Cathay Bank ở El Monte, phát biểu.

Từng thành phần trong ban tổ chức sau đó được người đại diện lần lượt lên giới thiệu nhân viên và công việc họ đảm trách, như ông Ray Chang, phó chủ tịch kiêm quản lý điều hành chương trình tài trợ lẻ của Cathay Bank ở El Monte; ông Ron Fong, giám đốc điều hành Chương Trình Tiểu Thương Châu Á Thái Bình Dương ở Los Angeles; ông Namoch Sokhom, giám đốc Trung Tâm Phát Triển Thương Vụ thuộc Công Ty Tài Trợ PACE; và ông Antonio Pizano, phó chủ tịch CDFI thuộc Chương Trình Tài Trợ Tiểu Thương Ngân Hàng CDC.

Ðể hội đủ điều kiện cho chương trình Smart Micro Loan, chủ doanh nghiệp phải có quá trình hoạt động ít nhất là một năm, và có lịch sử tín dụng tốt về phương diện cá nhân cũng như của doanh nghiệp.

Bà Esther Wee chụp hình với các đối tác dồng tổ chức.
Bà Esther Wee chụp hình với các đối tác dồng tổ chức.

“Ðây là một chương trình tài trợ mới và đóng vai trò quan trọng, vì dữ liệu cho thấy tiềm năng của giới tiểu thương chiếm 80% của kinh tế Hoa Kỳ. Số tiền $5,000-$10,000 tuy không là bao, nhưng là bước khởi đầu,” ông Ray Chang nói.

“Chương trình vay này rất linh động và chỉ trả tiền lời khi dùng đến. Doanh nghiệp phải có quá trình hoạt động được một năm. Lệ phí văn bản là $50 một khi đơn vay được chấp thuận. Tiền lời hôm nay là ‘prime + 4%’ tức 8%. Giấy tờ được đơn giản hóa và khách hàng phải mở tài khoản chi phiếu (checking account) với Cathay Bank để thanh toán tự động hàng tháng, vì chúng tôi muốn cùng khách hàng đồng hành phát triển,” ông Chang giải thích.

Ông Ron Fong chia sẻ: “Ðây là chương trình mượn tài trợ dễ dàng để hội đủ điều kiện. Bắt đầu từ đây để về sau có thể mượn tài trợ lớn hơn.”

Nhân sự của Cathay Bank trong vùng cùng tham dự.
Nhân sự của Cathay Bank trong vùng cùng tham dự.

Ông Antonio Pizano cho biết tuy chương trình vay ở cỡ nhỏ, nhưng thủ tục đơn giản, khiến khách hàng dễ chịu hơn. Ông hy vọng chương trình này sẽ tăng lên mức $50,000 và rất vui khi là đối tác với Cathay Bank.

Ông Peter Ng, tổng giám đốc Trung Tâm Dịch Vụ Chinatown, cho biết: “Chúng tôi sống và hiểu hoàn cảnh của các doanh nghiệp nhỏ, nhất là thuộc dân thiểu số, nên cố gắng tìm cách để giúp họ giải quyết các khó khăn bất ngờ. Chúng tôi còn có hai chi nhánh khác ở San Gabriel Valley và Monterey Park.”

Bà Wee cho biết: “Ngoài chương trình Smart Micro Loan, Cathay Bank còn có chương trình ‘Smart Capital Business Line of Credit’ từ $10,001 đến $50,000; và chương trình ‘Premium Smart Capital Business Line of Credit’ từ $50,001 đến $150,000. Hai chương trình này dành cho các doanh nghiệp hoạt động được ba năm.”

Kế tiếp là phần giải đáp thắc mắc.

Nhân viên Cathay Bank tại bàn ghi danh.
Nhân viên Cathay Bank tại bàn ghi danh.

Có người đề nghị mướn nhân viên nói tiếng Thái để giúp khách hàng địa phương gặp trở ngại về ngôn ngữ.

“Chúng tôi có nhân viên nói tiếng Tagalog, tiếng Triều Tiên, tiếng Việt, nhưng sẽ suy nghĩ đến các ngôn ngữ khác khi có nhu cầu,” bà Wee trả lời.

Một người khác hỏi có cần nộp giấy khai thuế khi làm đơn chương trình Smart Micro Loan không?

Ông Ray Chang cho biết: “Ðối với doanh nghiệp mới vì chúng tôi hiểu hoàn cảnh của khách hàng, nên chỉ yêu cầu giấy ngân hàng cho biết tình trạng tài chánh trong ba tháng gần nhất. Ngoài ra, điểm tín dụng có thể ở mức điểm thấp 600, 620 cũng được.”

Chương trình “Smart Micro Loan.”
Chương trình “Smart Micro Loan.”

Một phụ nữ hỏi nếu trả tiền trễ thì lãi suất có bị tăng không?

“Dù chương trình không đòi thế chấp tài sản, khi trả trễ, doanh nghiệp sẽ chỉ phải trả 5% tiền lệ phí trả trễ trên số tiền sử dụng, lãi suất vay vẫn giữ nguyên như từ đầu. Ðó là điều khác với trường hợp của thẻ tín dụng,” ông Chang giải thích.

Sau cùng, buổi họp báo kết thúc với bữa ăn trưa và để mọi người có dịp gặp nhau trao đổi thông tin.

Ngoài ra thành phần tham dự còn có Trung Tâm Phát Triển Nghề Nghiệp Cộng Ðồng, Trung Tâm Thanh Thiếu Niên và Cộng Ðồng Koreantown, Trung Tâm Dịch vụ Little Tokyo, Search to Involve Filipino Americans, và Trung Tâm Phát Triển Cộng Ðồng Thái.

Bà Esther Wee (trái) và ông Ray Chang trong phần giải đáp thắc mắc.
Bà Esther Wee (trái) và ông Ray Chang trong phần giải đáp thắc mắc.

Về Cathay Bank

Cathay Bank là công ty con của Cathay General Bancorp, thành lập năm 1962, và cung cấp nhiều dịch vụ về tài chánh. Cathay Bank hiện có 33 chi nhánh ở California, 12 chi nhánh ở tiểu bang New York; 3 chi nhánh ở Chicago, khu vực Illinois; 3 chi nhánh ở tiểu bang Washington; 2 chi nhánh ở Texas, 1 ở Maryland; 1 ở Massachusetts; 1 ở Nevada; 1 ở New Jersey; 1 ở Hồng Kông; và một văn phòng đại diện ở Taipei và ở Shanghai.

Muốn biết thêm chi tiết về Smart Micro Loan:

Cathay Bank – Fountain Valley
(714) 619-0268

Cathay Bank – Westminster
(714) 890-7118

1-800-9CATHAY
1-800-922-8429

www.cathaybank.com

Đức Giáo Hoàng thăm Ai Cập

Pope Francis speaks from aboard his plane bound to Cairo from Rome, on April 28, 2017. Pope Francis began a visit to Egypt to promote "unity and fraternity" among Muslims and the embattled Christian minority that has suffered a series of jihadist attacks. / AFP PHOTO / POOL / Andreas SOLARO (Photo credit should read ANDREAS SOLARO/AFP/Getty Images)
Đức Giáo hoàng Francis đi máy bay của ông khi ông đến sân bay quốc tế Cairo vào ngày 28 tháng 4 năm 2017, trong chuyến thăm chính thức Ai Cập.
Pope Francis (C) is greeted by Muslim clerics at the prestigious Sunni institution Al-Azhar in Cairo on April 28, 2017, during an official visit to Egypt. Pope Francis began a visit to Egypt to promote "unity and fraternity" among Muslims and the embattled Christian minority that has suffered a series of jihadist attacks. / AFP PHOTO / Thomas COEX (Photo credit should read THOMAS COEX/AFP/Getty Images)
Đức Giáo hoàng Francis đã bắt đầu chuyến viếng thăm Ai Cập để thúc đẩy ‘sự hiệp nhất và tình anh em’ trong số những người Hồi giáo và những người thiểu số Kitô hữu bị lấn lướt đã phải chịu một loạt các cuộc tấn công của thánh chiến.
Pope Francis (C) stands next to Sheikh Ahmed al-Tayeb (C-R), the Grand Imam of Al-Azhar, during a visit to the prestigious Sunni institution in Cairo on April 28, 2017. Pope Francis began a visit to Egypt to promote "unity and fraternity" among Muslims and the embattled Christian minority that has suffered a series of jihadist attacks. / AFP PHOTO / Andreas SOLARO (Photo credit should read ANDREAS SOLARO/AFP/Getty Images)
Đức Giáo Hoàng Francis đứng bên cạnh Sheikh Ahmed al-Tayeb (thượng viện), Grand Imam của Al-Azhar, trong chuyến viếng thăm tổ chức Sunni có uy tín tại Cairo vào ngày 28 tháng 4 năm 2017.
Pope Francis (C-R) walks alongside Muslim clerics at the prestigious Sunni institution Al-Azhar in Cairo on April 28, 2017, during an official visit to Egypt. Pope Francis began a visit to Egypt to promote "unity and fraternity" among Muslims and the embattled Christian minority that has suffered a series of jihadist attacks. / AFP PHOTO / Thomas COEX (Photo credit should read THOMAS COEX/AFP/Getty Images)
Đức Giáo hoàng Francis được các giáo sĩ Hồi giáo chào mừng tại cơ quan Sunni có uy tín Al-Azhar ở Cairo.(Hình ảnh : Getty Images )

 

Quân đội Philippines bắn hạ chỉ huy cao cấp Abu Sayyaf

MANILA, Philippines (AP) – Thủy Quân Lục Chiến Philippines vừa hạ sát một chỉ huy cao cấp của thành phần phiến quân Abu Sayyaf, kẻ chuyên bắt cóc người đòi tiền chuộc và từng mở các cuộc đột nhập bằng đường biển vào Malaysia để bắt du khách và thủy thủ các tàu hàng.

Tư lệnh quân đội Philippines, tướng Eduardo Ano, hôm Thứ Bảy cho hay Alhabsy Misaya bị giết trong một cuộc đụng độ với TQLC hồi tối ngày Thứ Sáu trong khu rừng nằm giữa hai thị trấn Indanan và Parang trong tỉnh Sulu.

Ông cho biết xác của Misaya được chính các thành viên Abu Sayyaf bị bắt nhận diện.

Misaya từng chỉ huy bắt cóc làm con tin hàng chục người Malaysia và Indonesia, kể cả một người bị chặt đầu.

“Chúng tôi coi Misaya là kẻ bắt cóc nguy hiểm nhất trong nhóm Abu Sayyaf và đây là một thiệt hại lớn cho nhóm phiến quân này,” theo Tướng Ano.

Giới hữu trách cho hay Misaya mới đây chỉ huy bắt giữ một số thủy thủ Việt Nam và giam giữ họ trong khu rừng rậm ở Suhu. Tuy nhiên các con tin này không đi cùng với Misaya khi cuộc đụng độ diễn ra. (V.Giang)

Cụ bà 86 tuổi thiệt mạng vì cứu bạn

NORTH HIGHLANDS, California (NV) – Một cụ bà 86 tuổi bị tấn công tình dục, trước khi bị đánh chết đã dùng gậy chống để đánh hung thủ cứu bạn.

Theo CBS News, cụ Fusako Petrus bị giết chết hôm Thứ Tư khi xông vào cứu bạn 61 tuổi, người bị tấn công trước, lúc cả hai đang đi bộ thể dục dọc theo đường rầy ở gần Sacramento.

Đài truyền hình KCRA tường thuật rằng trong khi hung thủ đang bóp cổ người bạn thì cụ Petrus dùng gậy chống đánh kẻ tấn công khiến tên này phải tránh ra.

Cảnh sát cho biết một người 18 tuổi bị bắt vào tối cùng ngày vì liên quan đến một vụ tấn công khác cách đó vài dặm.

Phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Sacramento hôm Thứ Sáu nhận diện nghi can tên là Neven Glen Butle, bị cáo buộc cũng là thủ phạm tấn công tình dục cụ Petrus và người bạn trước đó.

Nhà chức trách cho hay nghi can Butle đã tấn công ba phụ nữ cao niên cùng trong ngày Thứ Tư và vẫn có mặt tại hiện trường khi cảnh sát đến sau khi nhận báo cáo về vụ tấn công thứ ba.

Nghi can Butle đang bị giam vì tình nghi sát nhân và sẽ ra trình diện tại Tòa Thượng Thẩm Sacramento vào Thứ Hai tới. (T.P)

Thống Đốc Brown ban hành luật mới, giá xăng California sẽ tăng

SACRAMENTO, California (AP) – Người lái xe ở tiểu bang California sẽ thấy giá xăng tăng cao trong Tháng Mười Một và sẽ phải trả thêm tiền khi đăng bộ xe của họ bắt đầu từ Tháng Giêng năm tới, sau khi Thống Đốc Jerry Brown ký ban hành hôm Thứ Sáu việc tăng thuế trị giá $5 tỉ mỗi năm để có tiền sửa chữa hệ thống xa lộ trong tình trạng suy sụp hiện nay.

Ông Brown và các đồng minh tại quốc hội tiểu bang California nói rằng việc tăng thuế là cần thiết để có tiền lấp các ổ trâu ổ gà và sửa chữa các con đường hiện quá tệ hại khiến làm mất thêm thời gian di chuyển và gây hư hỏng cho xe cộ.

“Đường xá an toàn và di chuyển suôn sẻ giúp California thành nơi sống tốt đẹp hơn và giúp phát triển nền kinh tế của chúng ta,” ông Brown cho hay, nói thêm rằng “Đạo luật này cũng sẽ tạo ra hàng ngàn công việc làm.”

Theo đạo luật SB1, tiền thuế có được sẽ được chia đều cho các đường xa lộ tiểu bang và địa phương.

Ủy Ban Giao Thông Vận Tải California, với nhân sự do ông Brown bổ nhiệm phần lớn, sẽ xem xét và chấp thuận các dự án tài trợ và kế hoạch mới nhằm xây đường xa lộ tiểu bang có thể khởi sự vào mùa Hè năm 2018, theo ông Mark Dinger, một phát ngôn viên của Caltrans.

Đạo luật mới ban hành sẽ nhằm kiếm tiền trang trải cho chi phí dự trù lên tới $59 tỉ để tu bổ đường xá cấp tiểu bang và $78 tỉ ở cấp địa phương.

Theo luật này, thuế xăng sẽ tăng 12 xu mỗi gallon trong Tháng Mười Một và tăng tới 19.5 xu vào năm 2020. Giá dầu diesel tăng 20 xu mỗi gallon và thuế bán diesel tăng 4%.

Khi đăng bộ xe, người chủ xe phải trả thêm từ $25 tới $175 tùy theo trị giá xe của họ.

Lãnh tụ phía thiểu số Cộng Hòa tại Thượng Viện California, Patricia Bates, đại diện khu vực Laguna Niguel, nói rằng ông Brown và phía Dân Chủ đáng lẽ ra phải chọn giải pháp tài trợ sửa đường mà không tăng thuế, và việc này sẽ tạo thêm khó khăn tài chánh cho nhiều người dân California. (V.Giang)

Lụt lội, lốc xoáy đe dọa vùng Trung Tây Hoa Kỳ

OKLAHOMA CITY, Oklahoma (NV) – Các trận mưa lớn dự trù sẽ trút xuống nhiều nơi ở khu vực Trung Tây Mỹ cuối tuần này, gây ra lụt lội, mưa đá và lốc xoáy.

Mưa bão sẽ trải dài từ Oklahoma tới Ohio và dự trù tiếp tục cho đến ngày Chủ Nhật tại một số nơi. Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS) đưa ra cảnh báo lũ quét tại nhiều tiểu bang dọc theo đường tiến của bão, theo bản tin USA Today.

Tại vùng Tây Nam tiểu bang Missouri, các giới chức phòng chống thiên tai đang chuẩn bị đối phó với tình hình tệ hại nhất.

Mặt đất nơi này đang bị sũng nước từ các trận mưa trước đó. Tại thành phố Branson, tiểu bang Missouri, các mực nước hồ cũng dâng lên cao, theo USA Today.

Các giới chức khí tượng liên bang nói rằng các suối lạch đang nhanh chóng tràn bờ và nhiều con đường có thể sớm bị ngập, làm gián đoạn giao thông.

Mưa đá, gió mạnh tới hơn 60 dặm/giờ (khoảng 96 km/giờ) cũng có thể đi cùng với trận bão.

Có tới 6 inches nước mưa có thể rơi xuống Springfield và Branson. Một số nơi khác ở Missouri có thể có tới 8 inches nước mưa.

Thị trưởng thành phố Branson ở khu ngoại ô St. Louis đã tuyên bố tình trạng khẩn trương hôm Thứ Sáu. Bão dự trù sẽ kéo đến nơi này vào trưa ngày Thứ Bảy.

Cũng theo tờ USA Today, dân chúng ở phía Bắc Arkansas cũng đang chuẩn bị đón bão, với mưa trút nước, mưa đá và gió mạnh cùng là lốc xoáy.

Xa hơn về phía Tây, một trận bão trễ mùa Xuân có thể trút tuyết xuống một số nơi ở Colorado, kể cả từ 3 đến 7 inches ở khu ngoại ô Denver, theo USA Today. (V.Giang)

Ông Nguyễn Văn Hạo

10583155-PU12-Ong NGUYEN VAN ...

Tin mới cập nhật