Phụ nữ gốc Việt đoạt giải ‘The Long Beach Carnevale 2016’

* Tôn vinh áo dài, nón lá…


Nhất Anh/ Người Việt


LONG BEACH, California (NV) – Lễ hội hóa trang hằng năm “The Long Beach Carnevale” vừa diễn ra hôm 26 Tháng Ba vừa qua tại khuôn viên của Long Beach Aquarium of the Pacific, 100 Aquarium Way, Long Beach, nhằm tôn vinh các bộ trang phục và mặt nạ hóa trang truyền thống Venice ở Ý. Điều đặc biệt là một phụ nữ gốc Việt đoạt giải nhì trong cuộc thi hóa trang năm nay, với bộ sưu tập “Asian Fusion”.









Bộ sưu tập “Asian Fushion” tham gia lễ hội The Long Beach Carnavale 2016. (Hình: nhân vật cung cấp)


Chị tên là Vân Anh Lê, cư dân ở thành phố Anaheim.


Nói với nhật báo Người Việt, chị Vân Anh cho biết chị rất vui và bất ngờ khi nhận được giải thưởng này.


“Không ngờ chỉ là sự tình cờ và sau đó là góp mặt cho vui, thì tôi lại dành được giải thưởng của lễ hội năm nay,” chị Vân Anh nói. “Điều tôi thấy tự hào nhất chính là áo dài và nón lá của người Việt mình có cơ hội có mặt tại một lễ hội truyền thống của nước ngoài, và các sắc dân khác có dịp được chiêm ngưỡng rõ hơn bộ quốc phục này.”


Khi được hỏi nguyên do nào dẫn đến việc tham gia lễ hội hóa trang truyền thống của người Ý diễn ra trên nước Mỹ, chị Vân Anh chia sẻ chính sở thích chụp ảnh đã giúp chị biết đến chương trình.









Chị Vân Anh (giữa) cùng hai người bạn trong quá  trình chuẩn bị bộ trang phục tham gia chương trình. (Hình: nhân vật cung cấp)


“Tôi có tham gia nhiều hội nhiếp ảnh cộng đồng. Các anh em trong hội từng đi chụp hình ở lễ hội này, và tôi có dịp được nhìn thấy các bức ảnh của các anh. Mới đầu tôi không quan tâm lắm, nhưng khi các anh nói nhiều về lễ hội này, tôi tự hỏi sao mình không hóa trang, cách tân áo dài của Việt Nam mình tham gia chương trình xem sao. Vậy là tôi làm,” chị kể lại.


Chị Vân Anh sau đó mời hai người mẫu chụp hình của mình là chị Trang Lý và Tina Trần cùng tham gia chương trình. Vì không phải là nhà thiết kế chuyên nghiệp, cũng chưa bao giờ làm qua học qua may vá bao giờ nhưng ba bộ trang phục của chị Vân Anh đã thu hút rất nhiều người.


“Sau khi ba bộ áo dài được đặt may xong, tôi tự mày mò đi mua vải, mua đồ dùng về thiết kế rồi cách tân thêm. Vì đây là lễ hội hóa trang masquerade, tức là nhấn mạnh vào mặt nạ, nên tôi sáng tạo ra kiểu  nón lá phù hợp với tiêu chí chương trình,” chị Vân Anh giải thích. “Tôi lấy tên bộ sưu tập này là ‘Asian Fushion’ vì muốn tôn vinh vẻ đẹp tà áo dài và nón lá của Việt Nam, đồng thời thể hiện sự tôn trọng truyền thống của lễ hội này. Ba bộ trang phục này là sự cộng hưởng giữa hai nền văn hóa Á Châu và Âu Châu.”









“Asian Fushion” dành được sự thu hút của nhiều nhiếp ảnh gia và khán giả. (Hình: nhân vật cung cấp)


“Mặc dù chúng tôi phải đi qua đi lại suốt từ một giờ chiều cho đến tối, nhưng ba chị em chúng tôi cảm thấy rất vui vì được góp mặt vào sự kiện này, và quan trọng nhất là được gia đình, bạn bè cũng như khán giả ủng hộ. Đây sẽ là kỷ niệm khó quên đối với tôi,” chị Vân Anh cho biết.


Lễ hội The Long Beach Carnevale là sự kiện hằng năm diễn ra trước trung tâm Long Beach Aquarium of the Pacific. Đây là chương trình hóa trang masquerade, là một lễ hội hóa trang truyền thống của thành phố Venice ở nước Ý. Người tham gia lễ hội sẽ mặc các bộ trang phục và đeo mặt nạ cầu kỳ, tạo dáng ở tại địa điểm. Đây cũng là dịp để các nhiếp ảnh gia ghi lại các khoảnh khắc hình ảnh tái hiện lại một lễ hội nổi tiếng có nguồn gốc tại Ý.

Thị Trưởng Trí Tạ đối thoại với giới tiểu thương

Quốc Dũng/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Trưa Thứ Ba, 19 Tháng Tư, Thị Trưởng Trí Tạ đã có một buổi đối thoại với các tiểu thương, doanh nhân trong thành phố, qua một bữa ăn trưa, do Phòng Thương Mại Westminster tổ chức tại phòng hội của Rose Center, Westminster.

Thị Trưởng Trí Tạ (phải) trao đổi với các tiểu thương. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Tại đây, Thị Trưởng Trí Tạ trình bày những chính sách của thành phố nhằm giúp đỡ giới tiểu thương, sẽ giảm những luật lệ rườm rà không cần thiết, để mang lại niềm tin cho giới tiểu thương. Đồng thời, thị trưởng thành phố cũng trả lời thắc mắc, quan tâm của giới tiểu thương và doanh nhân về sự phát triển của thành phố trong tương lai.

Bữa ăn trưa có gần 100 người tham dự. Riêng giới tiểu thương và doanh nhân Việt Nam có vài người, trong đó có bà Kimberly Hồ, tổng giám đốc công ty mỹ phẩm Apogee; ông Christopher Lương, làm việc tại First Nations Home Finance Corp…

Thị Trưởng Trí Tạ cho biết: “Kể từ năm 2013 khi tôi làm thị trưởng, thì đây là lần thứ tư Phòng Thương Mại Westminster tổ chức bữa ăn trưa giữa thị trưởng với các tiểu thương trong thành phố. Sau khi trở thành thị trưởng, tôi muốn tiếp xúc với giới tiểu thương và doanh nghiệp, nên mới đưa ra ý kiến này, còn trước đó thì thành phố không có truyền thống làm việc này.”

“Buổi đối thoại trực tiếp này giữa thị trưởng với giới tiểu thương và doanh nhân về các chính sách cho doanh nghiệp, rất cần thiết cho việc điều hành của tôi và tạo niềm tin giữa giới tiểu thương và doanh nhân với thành phố,” ông thị trưởng nói.

Thị Trưởng Trí Tạ nhận được ba thắc mắc của giới tiểu thương, trong đó đáng chú ý, có một câu hỏi liên quan đến việc California sẽ tăng mức lương tối thiểu bắt đầu từ năm 2017 cho đến năm 2022, và ý kiến của thị trưởng như thế nào.

“Đạo luật tăng lương này không chỉ ảnh hưởng đến các doanh nghiệp, mà tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng. Tăng lương là trả thêm lương, mà trả thêm lương thì bắt buộc sản phẩm phải tăng giá, thiệt thòi vẫn là người tiêu dùng. Việc tăng lương kéo cả một dây chuyền, trong khi những người tăng lương người ta cũng chưa chắc gì hài lòng, thích chuyện đó. Bởi vì tăng lương thì giá xăng lên, tiền nhà mướn lên, tiền thức ăn lên…Tất cả phải tăng hết, ảnh hưởng cho cả một nền kinh tế,” thị trưởng nói.

Tiếp theo, ông Trí Tạ nói về tương lai của thành phố. Ông nhấn mạnh: “Với một doanh nghiệp, yếu tố quan trọng nhất là thành công. Nhưng theo tôi, một điều quan trọng không kém đối với doanh nghiệp và cả thành phố, đó là tầm nhìn.”

“Tầm nhìn, theo ý kiến của tôi, là khả năng để xác định mục tiêu tương lai và cách tốt nhất để đạt được điều đó. Một chủ doanh nghiệp thành công khi bạn nhìn thấy cơ hội và quyết định nắm bắt nó. Một thành phố cũng vậy, muốn thành công cũng phải trải qua tiến trình bằng những bước đầu tiên. Tầm nhìn cho sự thành công của doanh nghiệp sẽ đóng một vai trò quan trọng cho tương lai của thành phố,” thị trưởng nói.

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Một người Trung Quốc bị án tử hình vì bán tài liệu về mã hóa

BẮC KINH, Trung Quốc (AP)Nguồn tin từ giới truyền thông Trung Quốc cho hay một chuyên viên điện toán đã bị án tử hình về tội bán 150,000 tài liệu mật liên quan cho một cơ quan tình báo ngoại quốc.


(Hình minh họa: Mario Tama/Getty Images)

Ðài truyền hình nhà nước Trung Quốc CCTV hôm Thứ Ba cho hay ông Huang Yu, người từng làm việc cho một cơ quan nghiên cứu Trung Quốc chuyên về mã hóa, đã nhận được số tiền $700,000 để cung cấp các tài liệu này từ năm 2002 tới 2011.

Bản tin của CCTV không cho biết ông Huang bị xét xử tội gián điệp lúc nào.

Vụ này được loan báo trong khuôn khổ một chiến dịch trên toàn quốc nhằm nhắc nhở dân chúng về vấn đề an ninh quốc gia tiếp theo ngày an ninh quốc gia đầu tiên được tổ chức trên toàn lãnh thổ Trung Quốc hôm Thứ Sáu tuần trước.

Ông Huang bị đưa ra trình diện trước báo chí với bộ quần áo tù nhân và đầu bị cạo trọc.

Ông kêu gọi những người khác đang cộng tác với các cơ quan tình báo ngoại quốc để do thám Trung Quốc hãy ra đầu thú. (V.Giang)

Một ông ở Florida cướp xe chở vàng trị giá $4.8 triệu

MIAMI, Florida (AP)Một trong ba người đàn ông ở vùng Nam Florida bị cáo buộc tham gia vào vụ cướp xe vận tải chở số vàng trị giá $4.8 triệu trên một xa lộ ở North Carolina vừa nhận tội.


Hồ sơ ở tòa cho thấy, ông Roberto Cabrera có thể bị án tù tối đa là 50 năm sau khi nhận tội hôm Thứ Hai, kể cả các các tội cướp, phạm pháp với võ khí và các tội khác.








(Hình minh họa: Wikipedia.org)


Ông Cabrera sẽ bị tuyên án ngày 23 Tháng Sáu ở Miami.


Sở Ðiều Tra Liên Bang Mỹ (FBI) cho hay ông Cabrera, đồng phạm Adalberto Perez, và một người thứ ba chưa được nêu danh tính, đã gắn một máy định vị (GPS) lên một xe vận tải chở đầy vàng hồi Tháng Ba, 2015 để theo dõi chiếc xe trên đường đi từ Miami đến Massachusetts, đưa tới một xưởng ở Bridgewater để biến chế rồi bán cho các tiệm kim hoàn.


Các điều tra viên nói rằng những người này cũng gài được một máy xịt hơi cay có thể điều khiển từ xa và đã khởi động máy này, làm tài xế và một hành khách ngồi trên xe bị ngạt phải mở cửa chạy ra ngoài và bị ba kẻ cướp khống chế.


Nhóm cướp ba người này sau đó lấy đi các thỏi vàng nặng 275 pound và một số tiền xu bằng bạc.


Nội vụ vỡ lỡ khi một người bạn của ông Perez tháng trước đây đi báo với cảnh sát, nói rằng đã được Perez khoe về vụ cướp này. (V.Giang)

Lãnh đạo Học Khu Washington, DC, bị tố đòi nhà thầu $100,000

WASHINGTON, DC (AP)Giám đốc Học Khu Washington, DC, bị tố là đã đòi một nhà thầu cung cấp thực phẩm phải đóng góp $100,000 cho một buổi lễ vinh danh các nhà giáo ở trung tâm Kennedy Center, chỉ mấy tuần sau khi công ty này bị tố cáo là có hành động dối trá gây thiệt hại nhiều triệu đô la cho thành phố này.


Giám Ðốc Kaya Henderson bị tố cáo đòi nhà thầu $100,000 chi cho buổi lễ vinh danh các nhà giáo. (Hình: Kris Connor/Getty Images for The Weinstein Company)

Các chi tiết mới có được cho thấy mối quan hệ giữa giới chức lãnh đạo học khu và một nhà thầu, vốn theo như hồ sơ ở tòa, bị cáo buộc là đã gian lận học khu số tiền $19 triệu và cung cấp thực phẩm hư thối cho học sinh.

Nhà thầu này, có tên là Chartwells, hiện vẫn còn được cung cấp thực phẩm cho các trường, dù rằng học khu dự trù sẽ tìm nhà thầu mới.

Sau khi có đơn kiện, công ty Chartwells và một công ty làm ăn chung ở địa phương, Thompson Hospitality, đã đồng ý đóng góp $25,000 cho việc tổ chức buổi lễ này, theo hồ sơ của tổ chức thiện nguyện DC Public Education Fund, chuyên gây quỹ cho các trường và đã đứng ra tổ chức buổi lễ có chi phí vào khoảng $700,000.

Các email qua lại cho thấy hai công ty này đóng góp số tiền nói trên sau khi Giám Ðốc Kaya Henderson yêu cầu tổng giám đốc công ty Thompson Hospitality cho số tiền $100,000.

Luật lệ về liêm chính của thành phố nói chung là cấm nhân viên thành phố xin tiền, kể cả để đóng góp cho việc thiện, từ các công ty có dịch vụ làm ăn với thành phố.

Luật này là để tránh xảy ra việc các nhà thầu được ưu đãi để đổi lấy việc đưa quà tặng hay đóng góp vào quỹ tranh cử.

Bà Mary Cheh, nghị viên hội đồng thành phố, người điều tra mối quan hệ giữa Chartwells và học khu, nói rằng bà quan tâm về thời điểm và số tiền mà bà Henderson yêu cầu Chartwells cung cấp. “Tôi nghĩ đây là điều rất bất thường và không đúng,” bà Cheh nói. (V.Giang)

Florida: Tìm thấy thi thể linh mục mất tích 8 ngày trước

WAYNESBORO, Georgia (NV)Một linh mục ở Florida bị mất tích từ hơn một tuần, thi thể vừa được tìm thấy cách xa nhà đên 250 dặm, theo tin của NY Daily News.

   Linh Mục Rene Robert, mà thi thể được tìm thấy tại vùng đồng quê ở Georgia
hôm Thứ Hai. (Hình: Facebook)

Linh Mục Rene Robert, 71 tuổi, cư dân của St Augustine, Florida, được trông thấy lần cuối tám ngày trước khi thi thể được tìm thấy tại Waynesboro, Georgia, hôm Thứ Hai, sau nhiều ngày tìm kiếm qui mô.

Một người đàn ông lái chiếc Toyota của linh mục, bị cảnh sát rượt đuổi vì chạy quá tốc độ và bị bắt vào sáng sớm Thứ Năm.

Thi thể được cho là của linh mục được tìm thấy, sau khi nghi can Steven James Murray, 28 tuổi, dẫn các nhà điều tra đến địa điểm chôn giấu thi thể nạn nhân.

Nghi can hiện bị giam mà không được đóng tiền tại ngoại, và được cho là người từng được Linh Mục Robert giúp đỡ. Linh mục là người thường làm việc với kẻ bị tù tội.

Nghi can Murray từng bị bắt tội trộm cướp và cảnh sát tìm thấy một khẩu súng trường trong xe của linh mục mà đương sự lái.

Gần đây, Murray bị câu lưu ở Duval County, Florida, vì lái xe với bằng lái đang bị treo, rồi được thả bốn ngày trước khi Linh Mục Robert bị mất tích.

Vào ngày bị mất tích, Linh Mục Robert có đưa lên Facebook bài viết nói rằng ông đang gặp một bệnh nhân tại một bệnh viện ở Jacksonville, Florida.

Cảnh sát tin rằng Linh Mục Robert bị giết ở Georgia trong khoảng từ 8 đến 10 giờ tối cùng ngày.

Gia đình và bạn bè Linh Mục Robert để tang cho người được nhiều người ngưỡng mộ, và là người làm việc tại một trường dành cho người mù và cũng thường giúp đỡ người vô gia cư ở Bắc Florida. (TP)

Vài điều cần xem xét trước khi tân trang nhà cửa

(RealtyTimes) Theo cuộc khảo sát của Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NAR) về chân dung của những người mua nhà và bán nhà trong năm 2015, trung bình người Mỹ sinh sống trong căn nhà của họ khoảng 14 năm trước khi bán nhà, gia tăng từ con số 6 năm vào năm 2007. Do đó, các dự án tân trang đang trở thành một điều cần thiết chứ không còn là một sự xa hoa nữa, giữa lúc các gia đình phát triển và nhà cửa hư hao nhiều hơn. Năm ngoái, việc đầu tư vào các dự án cải thiện nhà ở gia tăng 5.5% và có vẻ như sẽ gia tốc trong năm 2016.








Không nên bỏ quá nhiều tiền vào việc tân trang một nhà bếp trong căn nhà có giá trị trung bình. (Hình: Getty Images)


Nếu bạn đã ở trong căn nhà của bạn từ 5 năm đến 10 năm và không nghĩ rằng bạn sẽ ở thêm một thập niên nữa với một nhà bếp lỗi thời hoặc tầng hầm còn thực hiện dở dang, có thể đã đến lúc bạn xem xét việc tân trang và công việc đó cần tiền bạc. Có ba điều chính yếu bạn cần xem xét trước khi thực hiện một dự án tân trang nhà cửa.


1. Lượng định trị giá hiện nay của căn nhà


Bước quan trọng đầu tiên trong công việc tân trang là xác định trị giá của căn nhà theo sự ước lượng, căn cứ vào những vụ mua bán nhà gần đây trong vùng của bạn. Những thay đổi trong khu phố của bạn và những thăng trầm trong nền kinh tế có thể ảnh hưởng tới trị giá bất động sản, do đó ảnh hưởng tới phần trị giá căn nhà thuộc về bạn (sau khi trừ đi số tiền thế chấp mà bạn còn nợ). Ðiều quan trọng là bạn cần nhận được một sự đánh giá chính xác và mới nhất cho căn nhà của bạn.


2. Ðánh giá các giải pháp tài trợ


Bạn sẽ trả chi phí cho các dự án tân trang của bạn như thế nào, và phí tổn tổng cộng là bao nhiêu? Nếu bạn có tiền tiết kiệm được dành riêng cho những vụ cải tiến nhà, có thể ít nhất bạn đã đi được nửa đường – và bạn có thể tài trợ một dự án tân trang bằng cách sử dụng căn nhà của bạn như vật thế chấp. Các khoản tín dụng căn cứ vào trị giá căn nhà thuộc về bạn (Home Equity Line of Credit, hay HELOC) giúp bạn có thể vay tiền trong tiến trình tân trang và thường có lãi suất thấp hơn so với các giải pháp tài trợ khác.


Một lợi ích của một khoản tín dụng HELOC là bạn sử dụng phần trị giá căn nhà thuộc về bạn làm vật thế chấp để duy trì hoặc gia tăng trị giá của nó sau này. Dù bạn sẽ ở vĩnh viễn ở trong căn nhà đó hoặc dự tính dọn đi trong tương lai, những dự án tân trang có thể cần thiết để duy trì trị giá nói chung của căn nhà.


3. Bạn đang đầu tư hay chỉ cốt làm đẹp căn nhà?


Khi đi tới công việc tân trang, bạn nên phân biệt giữa các dự án đầu tư và công việc làm đẹp. Căn nhà của bạn sẽ tăng giá trị bao nhiêu nhờ dự án này. Thực hiện một dự án lớn để cải tiến phong cảnh có thể chỉ làm tăng sự hấp dẫn khi nhìn từ bên ngoài mà không làm tăng trị giá thị trường của căn nhà. Hãy thực tế về những mong đợi của bạn.


Trị giá thị trường có thể trồi sụt, và bạn nên bảo đảm bạn sẽ chi tiêu một cách khôn ngoan. Chẳng hạn, trị giá thị trường bất động sản được coi như rất mạnh với giá nhà gia tăng từ 5% đến 6%. Tuy nhiên, bạn không nên tân trang quá mức bằng cách đầu tư một số tiền tới $60,000 vào nhà bếp. Giá căn nhà của bạn sẽ vượt quá trị giá trung bình của bất động sản trong khu phố của bạn. Nếu bạn đi theo con đường đó, bạn sẽ phải ở trong căn nhà của bạn một thời gian lâu hơn để thấy việc đầu tư của bạn có lợi. (n.n)

Sách mới: “Nhóm Lửa Yêu Thương”

Sách mới: “Nhóm Lửa Yêu Thương”


tập truyện ngắn mới của Tràm Cà Mau tự xuất bản 2016.

Gồm 18 truyện ngắn, 300 trang, giá $15

Liên lạc: [email protected]

(xin đừng gởi tiền trước)

Thơ Viên Dung


Muộn màng biển hỏi cơ man


có khi mình không rõ
mà sự thể đã rành rành
số đảo đó mình đâu có bỏ
mà sao người ta đóng cứ dễ dàng


thực tế đó chẳng những soạt giữa tim tôi
thách thức
thật, tôi không dám nhìn lên tiên tổ
thâm tâm mình mắc tội


mặt chánh truyền thông cứ hí bày vô tội
dẫn não người vô thế dễ quên thời
tình yêu nước bây giờ đã dở hơi
đương bè lợi ích phất thịnh thời


ai đã biết tháng tư nọ bạt hồn
thì bề hậu nó cũng bạt vía tông môn
phần thư nọ hoang tàn chữ nghĩa
những sợi tóc ngọn ngành rẽ ngã chia phôi


có khi ngày nọ rượu vỡ bình mê
mảnh vỡ hoen ố ấy đừng cứa lối về
để giấc chim tan đường hoàng bến đậu
tình đất dài, chớ đời ở hỏi bao lâu


tình biển dài, sao nỡ sóng gào vô hậu
sóng đảo gọi cơ man mà tình bậu ở đâu
gìn xưa đâu muốn làm chư hầu
để lại đảo. ý muốn đó giữ đâu. muộn màng?
(08.04.2016)





Lòng đau cũ, nấc, chưa tan


tiếng nấc tháng tư vướng bên rào cũ
mẹ đùm túm con lưu trú xứ người
chưa ai tháo mối ngậm thù hùng cứ
chờ đất cũ chưa đủ chín quay về


người bỏ đi đem lòng đợi, càng trễ
tưởng thắng đó đang ngạo nghễ cầm roi
mong về hay đợi sáng một cơ ngơi
còn vất vưởng bên rào tiếng nấc cũ
(05.04.2016)

(Nguồn: sangtao@org)

Thơ Thiện Hiệp


Ta nhớ tình em
mùa trái ngọt

 
(Bài thơ cho 55 năm hạnh phúc phu thê)
 
 Dòng sông uốn khúc dần ra biển
 Ta đứng bến này buồn theo sông
 Thuyền em chèo khuất bờ lau sậy
 Mây trời ráng đỏ chiều phương tây
 
 Ta nhớ tình em mùa trái ngọt
 Tóc bay trong gió ánh tơ trời
 Ru hời tha thiết sầu Dạ Cổ
 Lẫn trong tiếng dế buồn chơi vơi
 
 Trăng sao da phấn, em ngọc nữ
 Ta gã tiên đồng đọa trần gian
 Khát khao nhan sắc lòng biển sóng
 Rượu rót đêm đầy hồn mênh mang
 
 Ngợi ca gieo chữ thơ không thoát
 Tẩu thuốc khói bay vào trong mơ
 Tỉnh say trăng khuyết đêm ngà ngọc
 Canh trường huyền diệu em dáng thơ
 
 Từ đấy đường trần trăm lối rẽ
 Em theo gót nhỏ ủ tình ta
 Thơ rơi thánh thót thành thạch nhũ
 Có em xinh đẹp bốn mua hoa
 
 Nhật nguyệt đầy vơi em lồng lộng
 Ta thành lão trượng vẫn say, mơ
 Chia em tất cả trời đất rộng
 Còn lưa tẩu thuốc, rượu, và thơ






Ðoạn đời cổ lai hy
 
Tuổi trên tám mươi, sống từng ngày
Bạn bè thiếu, vắng, một mình say
Sáng mở mắt biết mình tại thế
Cảm ơn trời ban thêm ngày này


Tháng, năm chồng chất thêm già yếu
Phủi tay vui hưởng cảnh thanh nhàn
Mở lòng thương giúp người khốn khó
Thấy mình hạnh phúc hơn giàu sang


Nhớ khi vượt biển đầy sinh tử
Thuyền trôi lạc hướng, sóng gió to
Sinh mệnh như treo đầu sợi chỉ
Quyết tâm tìm đến bến tự do


Ðịnh mệnh, số phần do thiên định
Làm sao cưỡng lại được mệnh trời
Mỉm cười chấp nhận thua hay thắng
Bình tĩnh kiên cường nhập cuộc chơi


Cuộc đời vốn dĩ trường tranh đấu
Xắn tay xoay trở hết bình sinh
Ðắn đo chi lắm cùng thời vận
Tìm vui trong vận dụng sức mình.

Thơ Trúc Thanh Tâm


Mùa yêu thay lá


Em thấy không, buổi chiều còn say ngủ
Gió trở mùa, tháng mấy cũng cô đơn
Những chấn động gọi hồn ta tỉnh giấc
Bỗng nghe thèm bờ môi ngọt em hơn!


Em thấy không, những mượt mà điệu lý
Quyển sổ đời mờ nét chữ ngày xưa
Ðôi tay ta nổi đường gân khốn khổ
Ánh trăng tan qua cửa sổ mong chờ!


Em thấy không, mưa còn bay lất phất
Lá cuộn vòng qua băng đá công viên
Tương lai nào mở ra từ phía trước
Nhưng cuộc đời đã đánh tráo con tim!


Em thấy không, mấy mươi năm rồi đó
Ta lạc vào những cám dỗ bủa vây
Hạnh phúc nào cho ta thêm sức sống
Hay vẫn là nước mắt ngập bờ mi!


Em thấy không, những nỗi đau mất mát
Người chết nằm bên vũng máu chưa khô
Thời vùng vẫy giờ xuôi tay quên hết
Mỉa may thay, hạnh phúc những nấm mồ!


Em thấy không, thế gian là cõi tạm
Con sông dài đơn lẻ lục bình trôi
Trăm năm hay đến nghìn năm nữa
Lời mẹ hiền vọng mãi thuở nằm nôi!


Em thấy không, khi con người hối cải
Những chuyến đò còn chờ khách sang sông
Bao cánh chim mang nỗi niềm canh cánh
Món nợ đời trả mãi vẫn chưa xong!


Em thấy không, mùa yêu thay lá mới
Ðất quê mình màu mỡ hạt phù sa
Hãy cho nhau bằng nụ cười, ánh mắt
Ðẹp đơn sơ áo bà ba tím hoa cà!





Tháng Tư còn trong tim


Người một lần họp mặt
Rồi nghìn trùng xa nhau
Mùa xuân vờ trôi mất
Trần gian đầy chiêm bao


Cầu tre qua xóm nhỏ
Hoàng hôn lạc nẻo tìm
Tháng tư người cất giữ
Nên tình còn trong tim


Như đời ta buổi sáng
Chờ mặt trời biển đông
Tình chưa phai màu nắng
Nên thích má em hồng


Áo bạc màu sương gió
Ta treo nỗi buồn cao
Thương miền trăng thơ ấu
Ru nhau buổi ban đầu


Chín dòng sông hò hẹn
Ta một đời bôn ba
Buộc hồn nhau sợi khói
Thơm ngát hương quê nhà


Bốn mươi năm tình lỡ
Nước xa nguồn ra khơi
Thời gian mờ nhân ảnh
Tìm nhau giữa cõi đời


Nửa đời ta lận đận
Nửa đời người hư hao
Cánh chim trời bay mỏi
Nên thèm về bên nhau.
(Châu Ðốc)

(Nguồn: sangtao@org)

Thơ Sương Lam

Nỗi buồn nhược tiểu


Xin cảm ơn các đồng minh chiến hữu
Xin tạ lời bè bạn khắp muôn nơi
Ðã giúp nước tôi mấy chục năm trời
Cùng chiến đấu cho tự do lý tưởng


Nhưng vận nước đã thay chiều đổi hướng
Nước Việt tôi đã thay chủ đổi ngôi
Cờ vàng kia nay đã bị đổi rồi
Bằng màu đỏ, một màu đầy sắc máu


Nhớ chuyện cũ lòng càng thêm sầu não
Gia đình xưa, nhiều kẻ phải cách xa
Trẻ còn thơ phải cách mẹ lìa cha
Con xứ lạ, mẹ quê nhà thương nhớ


Ai đã làm cho thế cờ xoay trở
Ai đã làm cho một triệu hùng binh
Bỗng phải trở thành một đám tàn binh
Kẻ thoát chạy, người hy sinh tử tiết


Ðau đớn quá, triệu triệu người dân Việt
Sống dật dờ như bóng quế hồn ma
Ôm mối sầu vong quốc ở phương xa
Hay khốn khổ điêu linh nơi quê cũ


Chinh chiến đã bao năm còn chưa đủ
Bom đạn cày nhiều mảnh đất quê hương
Hỡi người ơi! Sao không dệt tình thương
Gây chi nữa, những oan khiên, oán hận


Là dân Việt, người có tuôn lệ ngấn
Khóc nỗi buồn nhược tiểu nước Việt Nam
Một con cờ, để thỏa mãn lòng tham
Của những kẻ có quyền uy sức mạnh


Xin đừng mộng chuyện công hầu khanh tướng
Xin đừng mơ chuyện mưu bá đồ vương
Xin hãy làm một người Việt bình thường
Yêu đất Việt vì ta là người Việt

(Nguồn: [email protected])

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp


trà hoa. camellia


xin đốm tuyết dưới trời thu hạ
hứng giọt máu từ cườm tay
bình minh
chợt tím một bông trăng tình sử
hương tóc ai. anh thở với cây rừng


một lần chân đã rời xa
anh mơ qua cầu gỗ lim
tìm câu ca dao cổ
bỗng quẹo. gặp camellia
ngỡ hoa trà ngày xưa anh hái
trong máu. và bùn. chiêm bao

(Huntington library 1996)





đêm nay.
anh ngồi viết cho em


đêm nay
anh ngồi viết cho em
bản tin thời tiết nói. tuyết sẽ rơi vào lúc 2 giờ sáng
những mái nhà lặng thinh…


hình như giờ này những bụi hoa lavender.
trước ngôi nhà thờ cổ vẫn còn thức
cây bàng vương phủ còn thức
anh ngồi đây tự hỏi
cây đàn cello trong tay người nghệ sĩ
của tranh modigliani còn thức không
những dòng chữ trong thơ anh. còn thức không
mà anh nghe vọng tiếng khóc than


và anh ngồi viết
chỉ bởi không thể không viết
dẫu biết bài thơ rồi dang dở
như anh đã viết. về vầng trăng.
trên sông mississippi
và cây cầu pontchartrain
hay những bông dã quỳ ở oklahoma
như đời anh
đời em
vậy đó


cánh chim nào vừa bay ngang
qua mái nhà
và bông tuyết bắt đầu rơi
2 giờ sáng.





mưa xám


mưa xám
mùa đông. vương phủ
tuổi nhỏ. và lá bàng. mái ngói nâu
bếp lửa. cay mắt
nhánh củi cười
bài thơ. ở quán lau thưa
khi mặt đất. những đám mây qua.
không còn nghe âm hưởng tiếng đàn mộc lan
thơ. và tôi. dắt nhau đi
những ngày khùng điên. khốn khổ
mưa xám
ướt đời tôi


cùng nhau
chúng ta đã đi. tìm gì
hỡi bạn
một nụ cười
một bếp lửa
một căn phòng. của mùi tóc. hương nắng. và cà phê
nhưng kìa
bóng quạ
trên cành khô
quạnh hiu. khi đỗ phủ về lỗi dương
và nguyễn du về ngàn hống
tôi đi
những tiếng ho khan
chiều cũng xám như mưa
những ngày ấy. bạn ơi. không nhìn thấy mặt trời

mưa xám
giăng. giăng. qua đời tôi. đời bạn.
và còn những ai nữa. hở em
như chiều qua
mưa xám lạnh mặt hồ. ngôi nhà ở irving.
của nguyễn xuân phước
tôi ngồi nhìn
mặt trời
nói lời từ giã
adieu

(chủ nhật, 16 tháng 3. 2014)

Thơ Nguyễn Công Lượng


Ðếm bước tha hương


Tôi ngồi đếm bước tha hương
Nghe trong tâm tưởng lệ thương chảy dài
Ðàn xưa lắng nhịp bi ai
Dạt dào biển nhớ cho dài ngày đi
Quê hương còn lại những gì
Nửa vòng thế kỷ sân si vẫn là
Gom giùm tôi nắng quê nhà
Cho tôi mơ chút mùa xa nắng chiều
Quê người chỉ thấy cô liêu
Quê xa vời vợi lại nhiều vấn vương
Tình người là nghĩa yêu thương
Tình quê là nghĩa mười phương góp về
Ôi đau thương lắm ê chề !
Người không thoát được cơn mê đã là
Cũng từ chính chiến bước ra
Buồn vui chính tại tâm ta, tâm người
Một vòng mộng huyễn biển trời
Bài thơ hoài niệm ý đời chơi vơi
Xuân về hoa thắm xuân ơi
Cho ta đếm được bước đời lưu vong.

(Nguồn: [email protected])

Ba Sao chi mộ


Phạm Thanh Nghiên


Xin kính cẩn nghiêng mình thắp nén tâm hương trước tấm bia không mộ của 626 người tù chính trị đã chết trong nhà tù Ba Sao, Nam Hà giai đoạn 1975-1988. Và rất nhiều những người tù chính trị khác đã chết oan khiên trong ngục tù Cộng Sản.

Lời đầu: Lẽ ra, câu chuyện này phải được chúng ta kể cho nhau nghe một cách trọn vẹn. Tiếc rằng, vì một số lý do ngoài ý muốn, “người trong cuộc” (1) đã ngừng sự giúp đỡ tôi nên việc thu thập, tìm hiểu thông tin đã bị gián đoạn. Hơn nữa, xuất phát từ nhu cầu an toàn cá nhân của nhân chứng, nỗi lo về sự can thiệp hầu phá vỡ sự bình yên, tôn nghiêm của ngôi chùa – nơi đặt tấm bia thờ 626 người tù chính trị – nên người viết đã phải rất cân nhắc khi chuyển tải thông tin đến bạn đọc. Nhưng tôi tin, câu chuyện dù không được kể trọn vẹn như mong muốn cũng sẽ khiến chúng ta thấy xót xa cho thân phận quê hương. Một thân phận quê hương được phản chiếu từ thân phận của những người con Việt bị bức tử bằng cách này hay cách khác trong một giai đoạn khốc liệt, đau thương nhất của lịch sử.








(Hình: Phạm Thanh Nghiên)


Phần 1: Chuyến tàu vét


Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, một trong những hành động đầu tiên mà chế độ Cộng Sản thực hiện là trả thù những người từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Hầu hết những cựu quân nhân cán chính, những viên chức từng làm việc trong chính quyền VNCH, hoặc bị nghi ngờ thuộc thành phần này đều bị đưa đi “cải tạo,” nhưng thực chất là chịu lưu đày tại các nhà tù trên khắp cả nước. Một trong những nơi khét tiếng tàn bạo ở miền Bắc, từng giam cầm hàng ngàn cựu quân nhân cán chính VNCH là nhà tù Ba Sao, Nam Hà.

Con tàu cuối cùng chở tù chính trị từ Nam ra Bắc có cái tên rất thơ mộng: Sông Hương. Rời Sài Gòn ngày 18 tháng 4, 1977, sau 2 ngày 3 đêm (2), tàu cập bến Hải Phòng, tiếp tục hành trình lưu đày tù ngục của 1,200 con người thuộc “bên thua cuộc.”

“Chúng tôi, cứ hai người bị chung một chiếc còng. Vừa lên đất liền, hai bên đường đã có người dân Miền Bắc đợi sẵn. Họ ném gạch đá vào chúng tôi. Vừa ném, vừa chửi rủa, mạ lỵ rất thậm tệ. Nhiều người trong số chúng tôi bị ném trúng, vỡ đầu, chảy máu và thương tích.”

Ðấy là lời kể của ông Nam, một trong những người tù bị đẩy ra Bắc trong chuyến tàu Sông Hương. Khi Cộng Sản cưỡng chiếm Miền Nam, ông Nam đang là thiếu úy quân đội VNCH. Chi tiết này cũng được Linh mục Nguyễn Hữu Lễ thuật lại trong cuốn hồi ký “Tôi Phải Sống.”

Từ Hải Phòng, số tù nhân này bị tách ra để chia rải rác cho các trại giam khác. Bài viết này xin chỉ đề cập tới những người tù ở Ba Sao, Nam Hà.

Không riêng gì những người tù Ba Sao, hầu như tất cả những người từng phục vụ trong chính quyền VNCH đều bị bắt sau biến cố 30 tháng 4, 1975. Một số bị đưa ra Bắc ngay thời kỳ đầu. Nhiều người khác bị giam cầm ở miền Nam sau vài năm mới bị chuyển ra Bắc, rồi lại trở ngược vào Nam để tiếp tục cuộc đời lao tù cho đến ngày chết, hoặc trở về khi sức cùng lực cạn.

Nhà tù Ba Sao lại “rộng cửa” đón thêm vài trăm người từ chuyến tàu vét Sông Hương, nơi đang đọa đày hơn 600 tù VNCH đã bị chuyển đến từ những chuyến tàu trước đó.

Tôi có dịp hỏi chuyện Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ (ngài hiện đang sống tại New Zealand) và một nhân chứng khác (sống tại Sài Gòn), thì nhà tù Ba Sao thời bấy giờ chia làm 4 khu giam giữ.

– Khu A: Giam cầm các thành phần thuộc viên chức chính phủ, dân biểu, nghị sĩ, sĩ quan cao cấp như Thượng Nghị Sĩ Huỳnh Văn Cao, Bộ Trưởng Ðàm Sỹ Hiến, Bộ Trưởng Trần Ngọc Oành, Tướng Lê Minh Ðảo, ông Văn Thành Cao, Tướng Nhu, Tướng Trần Văn Chơn, ông Nguyễn Văn Lộc,… hay lãnh tụ Quốc Dân Ðảng là ông Vũ Hồng Khanh.

– Khu B: Giam những quân nhân cán chính, những người bị buộc tội “phản động” như Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, Linh Mục Nguyễn Bình Tỉnh…

– Khu C: Giam tù hình sự miền Bắc.

– Khu Mễ: Giam cầm những người bệnh tật, đau yếu. Trong khu Mễ lại có một khu “kiên giam.” Khu “kiên giam”
dành cho các tù nhân bị kỷ luật với điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Ðã có rất nhiều tù nhân chết trong khi bị “kiên giam.”

“Chúng tôi bị chuyển từ nhà tù miền Nam tới nhà tù Ba Sao miền Bắc trong chuyến tàu Sông Hương vào tháng 4, 1977. Lúc ấy nhóm của tôi có 350 người ra đi từ trại Giaray, tỉnh Xuân Lộc. Ở Ba Sao được 9 tháng, tôi bị chuyển lên trại Quyết Tiến còn gọi là “Cổng Trời” thuộc tỉnh Hà Giang, nằm sát ranh giới Trung Quốc. Một năm sau đó tôi về trại Thanh Cẩm, tỉnh Thanh Hóa. Mười năm sau, tức tháng 1, 1987, tất cả tù chính trị miền Nam còn sót lại rải rác trong các trại miền Bắc được dồn hết về trại Ba Sao, Nam Hà, trong đó có tôi. Nhưng đội của tôi trước khi tôi rời Ba Sao ra đi nay đã chết quá phân nửa.

Tết năm đó có một đợt tha tù, được tổ chức rất ồn ào. Ðến tháng 5, 1987, tất cả số tù nhân từ miền Nam còn sót lại, được chuyển hết về Nam để ở tù tiếp. Chỉ còn “sót lại” 3 người ở miền Bắc, đó là Linh Mục Nguyễn Bình Tỉnh, anh Nguyễn Ðức Khuân và tôi. Hầu hết họ đã chết. Chết vì tuyệt vọng, đói rét, suy kiệt, tiêu chảy, kiết lỵ và nhiều bệnh khác.” Tác giả Bút ký “Tôi Phải Sống” bùi ngùi kể lại.

Tôi rùng mình tự hỏi, có bao nhiêu tù nhân chính trị đã chết trong suốt thời kỳ từ 1975 trở về sau? Bao nhiêu ở nhà tù Ba Sao?Bao nhiêu ở Cổng Trời, Thanh Hóa, Phú Yên, Xuân Lộc, Xuyên Mộc, Hàm Tân, Bố Lá,…?

Bao nhiêu người đã bị bách hại bởi chính người đồng bào ruột thịt mang tên “Cộng Sản,” và chết lặng câm ở khắp các nhà tù từ Bắc-Trung-Nam trên dải đất đau thương này?

Không ai biết chính xác, nhưng số người phải bỏ xác ở khắp các nhà tù hẳn không phải là con số ít.

Một ngày nào đó, chế độ Cộng Sản sẽ phải trả lời những câu hỏi này trước quốc dân đồng bào. Cũng như trả lại sự thật lịch sử cho dân tộc này.


Phần 2: Tấm bia thờ 626 người tù chính trị


“Có một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà. Nghe nói tấm bia được đặt trong một ngôi chùa ở miền Bắc. Ngoài tấm bia ra còn có một ngôi am thờ (3) những người tù này được dựng ngay khu đất thuộc trại giam. Người làm tấm bia này là một cựu giám thị nhà tù Ba Sao. Em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé!”

Một người anh, cũng là cựu tù chính trị hiện sinh sống tại Pháp đã nhắn tôi như thế. Tôi chưa bao giờ trải qua cảm xúc đặc biệt và đầy ám ảnh như lần này. Chuyện thật khó tin: Một trùm cai tù dựng một tấm bia và am thờ những người tù thuộc bên kia chiến tuyến.

Câu dặn dò “em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé” làm tôi xót xa. Hình như tôi sắp làm một công việc rất khó khăn và cũng rất thiêng liêng. Hai chữ “các anh” không còn là cách xưng hô nữa mà là tiếng gọi gần gũi, thân thương của những người chung khát vọng. Chứ theo tuổi tác, họ là bậc cha chú của tôi – đứa nhóc Bắc Kỳ sinh sau biến cố 1975.

Mãn án tù nhà (4), tôi lên đường.

Ðịa chỉ ngôi chùa không chính xác nên tôi phải đi tìm hơn hai ngày mới đến nơi. Ðó là một ngôi chùa nhỏ, nằm
khiêm tốn bên một con phố khá đông đúc. Sư trụ trì đi vắng, tôi lang thang cho hết thời gian rồi trở lại vào buổi chiều.

– Thưa thầy, con được người quen giới thiệu đến đây. Nghe nói nhà chùa có đặt một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà?

Nghe tôi nhắc đến tấm bia, nét mặt thầy tái đi, không giấu được vẻ bối rối.

– Bác Thanh giới thiệu con đến đây.

Nhận ra người quen, sư thầy trở nên cởi mở hẳn.

Sư thầy kể rằng vài năm trước, cô Thu Hương (một Phật tử) đưa viên cựu giám thị đến gặp sư thầy. Viên giám thị trao cho sư thầy một danh sách gồm 626 người tù đã chết trong trại Ba Sao từ năm 1975 đến 1988. Vị này ngỏ ý muốn làm một tấm bia đặt trong nhà chùa để thờ cúng các hương linh. Ðây không phải ngôi chùa đầu tiên họ gõ cửa.
Những ngôi chùa trước đều từ chối vì sợ. Các vị sư trụ trì không muốn giữ một danh sách toàn “sĩ quan ngụy” và công khai đặt tấm bia thờ người tù ngay trong chùa.

– Có cách nào liên lạc với hai người ấy không thưa thầy?

– Khó lắm. Người giám thị sau khi làm xong tấm bia thì không trở lại đây nữa. Chỉ có cô Thu Hương thời gian đầu vẫn hay tới chùa tụng kinh và thắp hương cho 626 vị ấy. Nhưng kể từ khi đứa con trai 15 tuổi của Thu Hương bị tai nạn giao thông chết hai năm trước, cô ấy không tiếp xúc với ai nữa.

– Thầy có nghe nói đến ngôi am thờ 626 vị này không?

Tôi hỏi, không giấu nổi vẻ hồi hộp khi chờ câu trả lời.

– Ðúng là có cái am thờ. Nhưng tôi chưa tới thăm bao giờ. Nghe nói nằm trong vùng đất của trại giam thì phải.

– Vậy ai có thể đưa con tới đó?

– Chỉ có người giám thị và cô Thu Hương thôi. Nhưng Thu Hương thì như tôi vừa nói đấy, cô ấy buồn chán, tuyệt vọng từ ngày mất con nên không còn thiết chuyện gì. Còn người giám thị thì từ đó không thấy trở lại nữa. Số điện thoại cũng đổi rồi.

Tôi bắt đầu nhìn thấy sự mịt mù phía trước.

Người giữ sổ sách đi vắng. Sư thầy hẹn tôi dịp khác trở lại, sẽ cho tôi xem danh sách 626 người tù. Thầy dẫn tôi xuống Nhà Linh, nơi đặt tấm bia.

Tôi cảm thấy rợn rợn khi bước chân vào Nhà Linh, nơi đặt di ảnh của những người quá cố. Có mấy người đội khăn tang đang ngồi tụng kinh cho người thân mới qua đời.

Tìm mãi không thấy tấm bia đâu. Tôi bắt đầu lo. Sư thầy quả quyết rằng tấm bia đặt ở phòng này nhưng lâu ngày không nhìn lại nên ngài không nhớ chính xác vị trí nào.

– Ôi đây rồi! Sư thầy reo lên.

Tôi sững người lại. Vừa nhìn thấy tấm bia, nước mắt tôi ứa ra.

Tôi không xác định được cảm xúc của mình lúc đó. Vui vì đã “tìm thấy các anh,” như lời người anh đồng tù nhắn nhủ, hay buồn vì tôi lại chứng kiến thêm một nỗi đau đớn của quê hương?

Tôi lập cập lục tìm trong túi xách chiếc máy ảnh. Tôi hay bị lúng túng mỗi khi cảm xúc bị “quá độ.” Sư thầy dặn chỉ chụp tấm bia thôi, đừng để những di ảnh xung quanh lọt vào ống kính. Cảm giác tủi thân và xót xa khiến tôi không nói nổi tiếng “vâng” một cách rõ ràng.

Trước khi về, tôi gửi một ít tiền để sư thầy giúp việc nhang khói cho“các anh.” Tôi cầm theo nải chuối, mấy quả cam thầy vừa cho, chậm rãi cuốc bộ trên con phố. Tôi không khóc nhưng cổ họng nghèn nghẹn và bước chân nặng nề.

Một tuần sau tôi trở lại chùa. Sư thầy đi vắng. Vừa nghe tiếng tôi trong điện thoại, sư thầy nhận ra ngay:

– Chị Nghiên hả? Tiếc quá! Thầy đã hỏi người trông coi sổ sách của nhà chùa rồi. Nhưng chị ấy nói là danh sách đã được hóa (4) đi từ hôm Rằm Tháng Bảy.

Tôi chết đứng người. Cố gắng lắm tôi mới thốt lên được một câu nghe như không phải giọng của mình.

– Sao lại đốt hả thầy, sao thế được?

– Thì nhà chùa nghĩ là không cần dùng đến danh sách ấy nữa nên tiện dịp lễ Vu Lan thì hóa luôn cùng với áo mũ, vàng mã chị ạ.

– Thầy ơi! Thầy làm ơn kiểm tra lại giúp con với. Cái danh sách ấy… 626 người tù… thầy ơi, thầy làm ơn!

Tôi cố gắng trấn tĩnh để van lơn.

– Thầy không thể làm gì hơn chị Nghiên ạ. Chúng tôi sẽ hương khói đầy đủ cho các vị ấy.

Nói xong, sư thầy cúp máy.

Một cảm giác còn tệ hơn sự tuyệt vọng. Tôi ôm mặt ngồi thụp xuống giữa đường. Một đứa bé từ đâu chạy lại, trân trân nhìn tôi. Hình như bộ dạng tôi làm đứa bé sợ. Nó co chân chạy, không ngoái lại nhìn.

Bấy giờ tôi nhận thấy, có một thứ cảm xúc rất giống với nỗi buồn, rất giống với niềm tuyệt vọng. Nhưng không hoàn toàn như thế. Thứ cảm xúc thật khó gọi tên.

Tôi về nhà, lầm lì đến vài hôm.

Không thể dễ dàng bỏ cuộc được, tôi quyết định đi Nam Hà để tìm đến ngôi am thờ. Người anh đồng tù buồn rầu bảo:

– Không có cô Thu Hương hay vị giám thị dẫn đường, em không tìm được đâu.

Lần này thì tôi thật sự tuyệt vọng. Tấm bia, danh sách và am thờ, tôi chỉ hoàn thành một phần ba công việc.

Tôi nghĩ đến người giám thị.

Không biết vì lý do gì viên giám thị lại làm một việc cấm kỵ và mạo hiểm như thế. Hơn ai hết, người này phải ý thức được mức độ nguy hiểm của việc mình làm, nhất là nếu thông tin bị lộ ra ngoài. Chắc chắn phải có một lý do sâu xa và rất đặc biệt để người này làm thế. Vì lợi nhuận ư? Không ai dại dột vì chút giá trị vật chất mà đánh đổi cuộc sống bình yên của mình. Vả lại, bản thân nghề cai tù đã là một cơ hội để làm giàu một cách rất an toàn.

Người anh đồng tù và bác Thanh lý giải rằng, niềm tin tâm linh đã thúc đẩy người giám thị và cô Thu Hương làm như thế. Có thể người giám thị sợ bị vong hồn của những người tù tìm đến hỏi tội chăng? Lý giải này không hẳn là vô lý. Tôi đã từng nghe và được biết những chuyện tương tự như thế khi còn trong nhà tù Thanh Hóa. Ðã là cai tù, không ít thì nhiều, không chủ ý thì cũng bắt buộc phải dính vào tội ác. Song dù với lý do gì, thì hy vọng cũng có phần trăm nào đó của sự ăn năn, của chút lương tâm bị hối thúc.

Tôi vốn không mê tín, không tin chuyện dị đoan nhưng tin rằng luôn có một thế giới tâm linh đang nhìn ngó thế giới con người. Ước gì một ngày nào đó, duyên cớ run rủi để chúng ta được biết trọn vẹn câu chuyện về 626 người tù chính trị Ba Sao, Nam Hà. Chúng ta cần được biết về số phận của những người từng bị cộng sản bách hại để hiểu về một giai đoạn lịch sử đã tạo nên thân phận đau thương của dân tộc này.

(Nguồn: Tác giả gửi bài và ảnh qua sangtao@org)





Chú thích:

(1) Người trong cuộc: Những người đã giúp đỡ tôi có được thông tin để viết bài viết này. Tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi.

(2) Hai ngày ba đêm: Dựa vào lời kể của nhân chứng và qua hồi ký “Tôi Phải Sống” của Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ.

(3) Am: Trong tín ngưỡng tôn giáo là nơi thờ Phật, thờ cúng thần linh hoặc vong linh. Am có phạm vi, diện tích nhỏ hơn miếu.

(4) Mãn hạn tù nhà: Với tôi, án quản chế là một hình thức tù tại nhà. Tôi hết án quản chế vào tháng 9, 2015.

Làm thế phải tội chết!


Người Buôn Gió


Bảy tuổi mình theo mẹ về quê ngoại. Bà ngoại sống một mình ở quê. Chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 15 cây nhưng đã là quê thật sự.

Quê có ruộng, ao, rặng tre và một con sông đầy ắp nước xanh trong, nước chảy cuồn cuộn. Có lối đi xuống bằng gạch đỏ xây nghiêng. Mọi người hay tắm giặt ở đấy.








Thực phẩm độc hại. (Hình: Google)


Nhà bà ngoại ở cuối làng, đến đầu đoạn rẽ mình và mẹ gặp bà ở ruộng rau muống. Bà đang hái rau, bây giờ mình vẫn nhớ như in dáng bà gầy còng còng lúi húi dưới ruộng, rồi ngẩng đâu lên gọi:

– Mẹ con nhà mày về đấy à?

Ở quê chơi mấy ngày Hè, ở quê nhiều cây nên có nhiều bóng mát. Nhất là rặng tre góc nhà tỏa bóng kín cả sân. Nhà gỗ mái giant, nền đất nện rất mát. Buổi chiều ăn cơm ngoài hiên cũng bằng đất nện khô nứt toác.

Con chó nhà bà lại gần mâm cơm, cái con chó đen gầy nhẳng. Mình với cái chổi sể đập cho một nhát. Nó bị bất ngờ ẳng một tiếng vùng ra, rõ là ăn vạ, nó chả đau tí nào. Bà bảo:

– Ðừng đánh nó phải tội.

Mình ngơ ngác, không hiểu phải tội là gì. Lúc đó cũng chẳng hỏi bà, chỉ biết như thế là không nên làm.

Lớn một tí, lúc tầm 10 tuổi phải nấu cơm cho cả nhà. Mẹ dạy cách nấu cơm, mẹ bảo:

– Người ta vất vả lắm mới làm được hạt gạo, mình có để ăn là may, nếu không nấu ngon mà khê hay nhão không ăn được. Phải tội lắm con ạ, của Trời cho để nuôi con người.

Chị Hà ở cùng ngõ bán cháo lòng, một hôm mình thấy anh chồng chị làm lòng thế nào như không sạch. Anh ấy vội đi đánh chẵn. Chị Hà mắng:

– Chỉ ham rúc vào hội thôi, làm thế người ta ăn đau bụng phải tội chết.

Cái câu phải tội cứ như luôn ở miệng người lớn, làm cái gì cũng phải tôi chết, phải tội chết.

Một hôm mình hỏi bố:

– Bố ơi! sao trẻ con làm gì sai, người lớn cứ nói phải tội chết, phải tội là gì hả bố. Như ông Lư bán bánh mì xốt vang, người ta bảo ông cho phẩm đỏ vào à. Ông bảo ông chỉ cho gấc thôi, cho phẩm đỏ phải tội chết.

Bố bảo:

– Mình làm gì ác cho người khác là phải tội con ạ, cho phẩm đỏ là hóa học. Người ta ăn vào bị đau bụng, ốm. Thế là mình phải tội. Nếu phải tội như thế, sẽ bị trừng phạt. Con người lúc nào cũng có hai vị thần ngự ở hai vai, mình làm gì ác họ đều thấy hết.

Năm tháng qua đi, lớn rồi làm đủ nghề, vì ham tiền có lúc làm nghề chả ra gì. Ðôi lúc nghe văng vẳng câu – phải tội đấy. Thế là bỏ nghề. Làm thợ cửa hoa, cửa sắt cùng mấy anh em. Có ai định làm ẩu không sơn chống gỉ, chỉ định phun luôn lớp sơn màu lên. Cũng phải ngăn lại, bắt phải sơn chống gỉ rồi hôm sau khô mới sơn màu. Mất thêm cả ngày công, nhưng nói anh em mình làm thế phải tội. Vài hôm sắt gỉ, người ta oán mình.

Thế mới biết cái câu – phải tội đấy – ám ảnh. Mà tội phạm kiểu ấy chẳng có pháp luật nào xử, chẳng pháp luật nào biết mà vẫn sợ.

Bây giờ dường như người lớn chẳng nói với trẻ con câu ấy, nhiều lần mình để ý chỉ thấy quát mắng trẻ con nghịch.

Hoặc đứa trẻ đánh con chó, con mèo cùng lắm ngăn nó lại. Không ai nói câu – phải tội đấy. Chắc tại câu ấy quê mùa, lạc hậu và lẩm cẩm, dở hơi.

Nhưng mà từ khi không có câu dở hơi, lẩm cẩm quê mùa ấy. Mọi thứ có vẻ khác, rau ngấm thuốc sâu, thuốc kích thích, thịt lợn ăn chất tạo nạc, cá trắng cho ăn hóa chất thành cá đỏ, con moi (ruốc) nhuộm thành màu khác. Ðủ các thứ hóa chất người ta cho vào thức ăn để bán cho nhau. Mỗi năm có đến 200 ngàn người ung thư, 75 ngàn người chết vì ung thư.

Mình đi chùa, chỉ thấy nhà sư ở chùa to nói về cúng dàng, cúng càng nhiều càng được lộc. Rồi giải hạn, rồi cầu tài lộc. Rồi thuyết giảng những điều cao siêu huyễn hoặc đâu đâu cho đám con buôn, cờ bạc, cầm đồ nghe. Chẳng thấy nhà sư nào thuyết giảng về việc làm ăn gian dối, pha chất nọ kia để trục lợi sẽ bị phải tội đày chín tầng địa ngục, vào vạc dầu, con cháu bị vạ lây.

Chảng hạn lúc này, gặp ai đang pha hóa chất tẩy rửa thực phẩm ôi thiu để chúng hết mùi rồi bán cho khách. Mình có nói làm thế phải tội, chắc họ cười cho là mình dở hơi. Có thể họ bảo mày điên à, tao làm thế này là đóng “luật” các cửa rồi. Sao mà bị tội được.

Thế đấy, giờ không còn quỷ thần hai vai chứng giám tội lỗi để ghi lại rồi trừng phạt. Giờ chỉ có các cấp chính quyền, họ là những con người cụ thể. Nhưng quyền của họ còn hơn thần thánh, họ bắt là được, tha là xong. Ðôi khi họ bận nhiều việc, nên không thể biết hết những ai làm gian dối, hại người. Mà chính quyền cũng gian dối kiểu chính quyền bảo sao người dân không gian dối kiểu của họ.

Cả một xã hội dối gian điên đảo, lừa nhau đủ mọi thứ, pha cho nhau đủ mọi thứ để tống vào miệng nhau. Mày cho tao ăn rau độc tao cho mày ăn thịt độc, thằng kia bán rượu pha thuốc sâu thằng này bán trà cũng phân bón tăng độ đậm.

Không có thần thánh, không có pháp luật, không có tình thương. Ai làm gì gian dối cũng được, miễn là lo lót cho quan chức và không để người tiêu dùng thấy là ổn.

Bỗng dưng thèm nghe ai nói – làm thế phải tội chết.

Thèm đến ứa nước mắt, có khi mình dở hơi và lẩm cẩm thật rồi.

(Nguồn: Blog Người Buôn Gió, qua sangtao@org)

Cần sa hợp pháp ở Colorado: Người lớn hút nhiều hơn trẻ em

DENVER, Colorado (AP)Từ khi cần sa được cho dùng hợp pháp, số trẻ em ở Colorado không hút nhiều thêm, trong khi anh chị và cha mẹ các em lại là người hút nhiều hơn.

   (Hình minh họa: Getty Images/Steve Russell)

Báo cáo mới do tiểu bang vừa công bố cho thấy số học sinh trung học hút cần sa không tăng rõ rệt, sau khi luật cho phép sử dụng cần sa giải trí được cử tri bỏ phiếu chấp thuận vào năm 2012.

23% học sinh trung học hút cần sa trong năm 2005 giảm xuống còn 20% trong năm 2014.

Tương tự, không có thay đổi đáng kể đối với trẻ em dưới 13 tuổi trong những năm gần đây.

Tuy nhiên, nếu so với so với các em ở những tiểu bang khác, trẻ em ở Colorado có khuynh hướng hút cần sa nhiều hơn.

Khoảng 13% các em trong hạng tuổi 12-17 ở Colorado có dùng cần sa trong vòng 30 ngày trong năm 2014, so với 7% các em cùng lứa trên toàn quốc.

Trong khi số trẻ em dùng cần sa ở Colorado không tăng đáng kể thì điều này lại thấy rõ đối với người lớn.

Theo thăm dò, một phần ba người dân Colorado trong hạng tuổi 18-25 có dùng cần sa trong vòng 30 ngày trong năm 2014, tức tăng 5% so với năm trước khi cần sa được cho phép dùng để giải trí.

Sự gia tăng tương tự cũng có thể thấy đối với người lớn trên 26 tuổi, với 7.6% trong năm 2012 tăng lên 12.4% trong năm 2014.

Giới ủng hộ hợp thức hóa cần sa cho rằng kết quả mang lại ít vụ bắt giữ hơn, giúp cảnh sát tập trung đối với những vụ hình sự nghiêm trọng.

Số vụ bắt giữ vì hút cần sa khi lái xe giảm phần nào, từ 674 vụ trong năm 2014 xuống 655 vụ trong năm 2015.

Trong khi đó, các tai nạn gây thương vong do tài xế có hút cần sa tăng 44% trong hai năm đầu, sau khi cần sa được sử dung hợp pháp. (TP)

Vào nhà ăn trộm, hiếp dâm luôn gia chủ

SÀI GÒN (NV)Sau khi lấy hết tài sản, tên trộm phát hiện cô chủ nhà đang nằm ngủ đã nổi máu dâm tà, dùng kéo khống chế để hiếp dâm.


Theo báo Tiền Phong, ngày 19 tháng 4, công an quận Thủ Ðức, cho biết, đang tạm giữ Lê Nhật Trường (20 tuổi), quê tỉnh Bình Dương để điều tra, xử lý về tội “Trộm cắp tài sản.”








Tên trộm Lê Nhật Trường tại cơ quan công an. (Hình: Tiền Phong)


Khoảng 2 giờ sáng cùng ngày, Trường cùng đồng bọn (chưa rõ lai lịch) rình rập quanh khu vực quận Thủ Ðức tìm kiếm những nhà dân sơ hở để đột nhập trộm cắp tài sản. Khi đi ngang qua nhà chị P. (23 tuổi) ở phường Tam Phú, quận Thủ Ðức, thấy cửa mở nên Trường nói với đồng bọn ở ngoài cảnh giới để mình đột nhập vào nhà.


Ðúng lúc này, một người dân tình cờ phát hiện kẻ trộm nên gọi điện cấp báo công an địa phương. Biết bị lộ, tên đồng bọn của Trường liền nhanh chân tẩu thoát. Trong khi đó, Trường lên gác lấy cắp nhiều tài sản rồi tình cờ phát hiện chị P. đang nằm ngủ một mình. Lập tức y liền dùng kéo khống chế chị P rồi cưỡng ép để hiếp dâm.


Tin cho biết, lực lượng công an đã vây ráp căn nhà, ập lên gác bắt giữ Trường trong bộ dạng đang khỏa thân. Chị P. cũng được giải cứu ngay sau đó trong tình trạng hoảng loạn, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo phông.


Thời gian qua, ở Việt Nam liên tục xảy ra nhiều vụ hiếp dâm táo tợn, thậm chí có những trường hợp nạn nhân tưởng là chồng mình như trường hợp ở xã Ea Mđróh, huyện CưM’gar, tỉnh Ðắk Lắk.


Theo đó, Lý Văn Ton (27 tuổi) ở huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, đến nhà người bạn tên Hùng để nhậu rồi ngủ lại ngoài phòng khách. Giữa đêm, Ton dậy đi vệ sinh rồi chui thẳng lên giường chị D (29 tuổi), vợ anh Hùng giở trò đồi bại.


Tưởng là chồng mình nên chị D. vẫn nằm im. Thấy nữ chủ nhà không có phản ứng gì, được khoảng 5 phút, hứng chí, bất ngờ y cắn vào má chị D. khiến chị này đau quá đã dùng tay đẩy y ngã xuống nền nhà và dậy bật điện, lúc này sự việc mới bại lộ. (Tr.N)

Trưởng ban tổ chức thành ủy xài bằng của bạn

HẬU GIANG (NV) Ông trưởng ban tổ chức Thành Ủy Vị Thanh đã mượn và sử dụng bằng tốt nghiệp cấp 2 của ông bạn cùng tuổi, chỉ khác tên đệm để ghi danh “đủ điều kiện” học lên tới… cao cấp chính trị.


Loan báo với truyền thông Việt Nam, ngày 18 tháng 4, ông Nguyễn Văn Y, phó chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Tỉnh Ủy Hậu Giang, cho biết, vừa có kết luận về việc sử dụng bằng tốt nghiệp cấp 2, cấp 3 của ông Lê Thành Nhân (44 tuổi), trưởng Ban Tổ Chức Thành Ủy Vị Thanh.








Nhiều cán bộ của chính quyền CSVN xài bằng giả. (Hình: báo Lao Ðộng)


Theo báo Lao Ðộng, kết quả thẩm tra, xác minh cho thấy, ông Lê Thành Nhân đã mượn và sử dụng bằng tốt nghiệp cấp 2 của ông Lê Hoàng Nhân để đủ điều kiện ghi danh học trung học phổ thông (cấp 3) hệ bổ túc.


Trong giải trình của ông Thành Nhân, năm 1987-1988 ông học lớp 9 tại trường cấp 2 Vị Bình nhưng không được thi tốt nghiệp vì học quá tệ. Tuy nhiên, khoảng năm 1996, do muốn học lớp trung cấp chính trị (chuyên dạy tư tưởng cộng sản cho cán bộ) để lên làm lãnh đạo, nên ông Nhân đã mượn bằng tốt nghiệp cấp 2 của bạn học có cùng năm sinh là chỉ khác tên đệm để làm hồ sơ nhập học.


Năm 2001, ủy ban thị xã Vị Thanh phân công ông Thành Nhân đi học lớp bổ túc văn hóa, một lần nữa ông Nhân lại mượn và sử dụng bằng cấp của ông Hoàng Nhân để ghi danh nhập học. Ðiều lạ là sau đó, ông Nhân theo học lớp đại học Luật (2005-2010), lớp cao cấp chính trị-hành chính (2013-2015) và “đều đã tốt nghiệp”?


“Ông Nhân đã vi phạm quy định của Bộ Chính Trị. Ủy Ban Kiểm Tra Tỉnh Ủy đang xem xét, xử lý kỷ luật ông Nhân. Tuy ông Nhân tự nhận hình thức kỷ luật cảnh cáo, nhưng vụ này còn phải xem xét nhiều yếu tố mới có hình thức kỷ luật cụ thể,” ông Y nói.


Cùng lúc, tin VNExpress ngày 19 tháng 4 cũng cho biết, ủy ban tỉnh Cà Mau loan báo, vừa có phúc trình về Bộ Nội Vụ “kết quả xử lý kỷ luật cán bộ, công chức, viên chức của tỉnh liên quan đến việc sử dụng bằng giả.”


Theo nguồn tin này, một số giáo viên ở ba trường tiểu học 1, 2, 3 Khánh Bình Tây Bắc; trường tiểu học 3 Phong Ðiền… đã bị cảnh cáo vì xài bằng giả “tham gia đào tạo, bồi dưỡng.”


Ngoài ra, còn có các ông Trần Quốc Tuấn, chủ tịch xã Tân Hưng, huyện Cái Nước; ông Trịnh Thanh Trần, trưởng ban quản lý chợ và bến xe U Minh và bà Lê Thu Mọt, phó chủ tịch Hội Chữ Thập Ðỏ huyện U Minh, cũng bị kỷ luật cảnh cáo vì sử dụng giấy tờ, bằng cấp giả. (Tr.N)

Phụ huynh hoảng loạn vì trường lo học sinh bị bắt cóc

NGHỆ AN (NV)Một số trường mầm non ở Nghệ An đã dán thông báo loan tin “cảnh giác, đề phòng bắt cóc học sinh,” khiến người dân hoang mang, lo sợ.


Theo tin báo Pháp Luật Sài Gòn, hiện ở huyện Diễn Châu có một số kẻ giả danh là người mua bán tóc, đồ vặt, ông nội, bà ngoại… để bắt cóc trẻ em. Vì vậy nhà trường đã loan báo cho gia đình và các cô giáo biết chuyện cảnh giác. Một số người dân đã chụp ảnh bảng thông báo trên và đưa lên mạng xã hội để cảnh báo mọi người.








Thông báo dán ở bản tin Trường Mầm Non Diễn Thọ. (Hình: Pháp Luật Sài Gòn)


Chiều 19 tháng 4, bà Cao Thị Thuận, phó hiệu trưởng Trường Mầm Non Diễn Thọ, huyện Diễn Châu, xác nhận, nhà trường đã dán thông báo có nội dung trên tại bản tin trước sân trường để thông báo tình hình, cảnh báo, đề phòng bắt cóc học sinh.


Theo bà Thuận, vừa qua Phòng Giáo Dục huyện Diễn Châu có thông báo “tình hình nạn bắt cóc trẻ em” và đề nghị cảnh giác, đề phòng, nên nhà trường đã dán thông báo trên. Khi được hỏi ở xã Diễn Thọ và gần trường có vụ bắt cóc nào chưa, thì bà Thuận cho biết đã có một vụ xảy ra ở xã Diễn Lâm.


“Ðọc được bản thông báo, nhiều người có con nhỏ đang đi học đã rất lo lắng. Vì vậy đã đề phòng, cẩn thận hơn trong việc đưa rước con cháu đến trường và ngay cả ở nhà,” bà Thuận nói.


Tuy nhiên, nói với phóng viên Pháp Luật Sài Gòn, ông Ngô Quang Long, trưởng Phòng Giáo Dục huyện Diễn Châu, cho biết: “Ở huyện Diễn Châu thời gian gần đây không có vụ bắt cóc trẻ em, học sinh nào. Chỉ có cách đây vài tháng, một người đàn ông vào Trường Mầm Non xã Diễn Lâm, huyện Diễn Lâm xưng là ông nội xin đón cháu về. Cô giáo đã cảnh giác nên không cho người này đón học sinh. Ðến chiều cùng ngày, thì ông nội thật sự của cháu mới đến trường đón. Từ đó, chúng tôi có đề nghị các trường ở huyện đề phòng, cảnh giác, không cho người lạ vào trường đón học sinh.”


Hiện nay, nhiều trường Mầm Non cũng đã thông báo cho cô giáo chỉ cho ông, bà (nội, ngoại) và bố, mẹ hoặc anh, chị ruột (trên 18 tuổi) của học sinh mới được đưa đón trẻ. Nếu phụ huynh nào nhờ người đón hộ phải gọi điện thoại thông báo cho cô giáo biết trước. (Tr.N)

Tin mới cập nhật