Dung Nguyen, 58, suspected of killing nephews at House of Pho
Elise Kaplan/Albuquerque Journal
It is hard to believe that an uncle would attack his two nephews, but police in Albuquerque have identified the man who they believe shot and killed two brothers at the House of Pho Friday as the men’s uncle, 58-year-old Dung Nguyen.

Brothers Jerry Nguyen, 24, and Anpha Nguyen, 31, were shot and killed by their uncle Dung Nguyen at their restaurant House of Pho on Friday, police say. (Courtesy picture)
Dung Nguyen is the brother of the men’s father, Hung Nguyen, who was injured in the shooting, police say.
Police say Dung Nguyen shot and killed Anpha Nguyen, 31, and Jerry Nguyen, 24, in their Vietnamese food restaurant on San Mateo around 1:30 p.m. Friday. The brothers died on the scene.
Hung Nguyen was taken to the hospital with non life-threatening injuries.
Dung Nguyen shot and killed himself a short time later when officers tried to pull his car over, said officer Tanner Tixier, a spokesman for the Albuquerque Police Department.
A GoFundMe account has been set up to help the victims’ families. You can donate here: https://www.gofundme.com/houseofpho.
To read more, click here:
http://www.abqjournal.com/751170/news/police-uncle-shot-and-killed-two-brothers-at-house-of-pho.html
Brig. Gen. Viet Luong visits USC to inspire ROTC students
Emily Gersema/USC NEWS
As an alumnus of the University of Southern California, Brig. Gen. Viet Luong has a lot of wisdom to impart to the new generation of ROTC students enrolled at the university. A graduate of biological sciences from the USC Dornsife College of Letters, Arts and Sciences, Luong in 2014 was promoted to the rank of brigadier general, becoming the first Vietnamese-born American to have earned the fifth-highest rank in the Army.

U.S. Secretary of Defense Ash Carter (L) walks with U.S. Army General Viet Luong (2nd L) as Carter arrives at Kandahar Airfield on February 22, 2015 in Kandahar, Afghanistan. (Photo by Jonathan Ernst-Pool/Getty Images)
Last week, Luong paid his respects to the university and its ROTC program, which gave him the foundation for a successful career in the U.S. military. He also attended the university’s annual dinner for veterans and ROTC students.
Forty men and women are currently in the USC Reserve Officers’ Training Corps – a program that has existed at USC since 1940. Luong recalled that when he was in the USC ROTC from 1983 to 1987, he was the only immigrant cadet – a difference of which he was aware almost daily.
For Luong and his family, opportunity has been a life saver. He, his father, mother and seven sisters fled Saigon for the United States a day before the North Vietnamese took over the city on April 30, 1975. The family found safety on the USS Hancock in the South China Sea. From there, they and thousands of other refugees made their way to the United States as part of Operation Frequent Wind, a political asylum program.
While standing on the aircraft carrier, Luong said he knew that he would serve in the U.S. military. Doing so also continued the legacy of service in his family. His father and uncles had all served in the South Vietnamese military. Like them, he said, he ended up specializing in combat.
To read more, click here:
http://news.usc.edu/97768/usc-alum-an-army-brigadier-general-shares-his-tale-of-success-with-cadets/
Mất trắng hàng chục ngàn tỉ vì dùng công nghệ Trung Quốc
HÀ NỘI (NV) – Việt Nam hiện có bảy nhà máy sản xuất ethanol (một loại cồn chiết xuất từ khoai mì để pha vào xăng, tạo thành xăng sinh học) đã ngưng hoạt động vì sử dụng công nghệ của Trung Quốc.
Ðó là nội dung của một báo cáo do Bộ Công Thương của Việt Nam vừa công bố. Báo cáo này khiến dân chúng Việt Nam sốc nặng sau khi mới bị sốc trước các thông tin liên quan đến nhà máy Bio Ethanol Dung Quất.

Một góc nhà máy Bio Ethanolo Dung Quất. (Hình: Dân Trí)
Tuần trước, báo chí Việt Nam cho biết, ngoài 1,900 tỉ đồng đã chi cho dự án xây dựng nhà máy Bio Ethanol Dung Quất và nay coi như mất trắng, mỗi tháng, nhà máy Bio Ethanol Dung Quất đang ngốn thêm hai tỉ nữa dù đã tạm ngưng hoạt động.
Lý do chính khiến nhà máy Bio Ethanol Dung Quất, tọa lạc tại Quảng Ngãi phải ngưng hoạt động vì sản phẩm có giá thành quá cao. Nhà máy này bắt đầu vận hành vào tháng 2 năm 2012 và chưa bao giờ có lời mà còn lỗ nặng vì chi phí quá lớn, giá thành của sản phẩm cao hơn giá bán trung bình của sản phẩm cùng loại trên thị trường tới 2,000 đồng một lít.
Bởi càng sản xuất càng lỗ, kể từ tháng 4 năm ngoái đến nay, nhà máy Bio Ethanol Dung Quất đã ngưng hoạt động. Ðáng nói là trong 12 tháng vừa qua, mỗi tháng, công quỹ Việt Nam mất thêm hai tỉ đồng để trả lãi và chi phí bảo trì.
Nói cách khác, ngoài 1,900 tỉ vốn đầu tư, tổng thiệt hại trong 12 tháng vừa qua là 48 tỉ đồng và mức độ thiệt hại sẽ còn tiếp tục tăng.
Tuy nhiên Việt Nam không chỉ có một nhà máy sản xuất ethanol như nhà máy Bio Ethanol Dung Quất, ngoài nhà máy Bio Ethanol Dung Quất, Việt Nam hiện có sáu nhà máy tương tự. Sáu nhà máy này giống hệt nhà máy Bio Ethanol Dung Quất ở chỗ, sau khi ngốn rất nhiều tiền đều đã ngưng hoạt động vì càng hoạt động thì mức độ thua lỗ càng lớn.
Trong báo cáo mới nhất liên quan đến các nhà máy sản xuất ethanol tại Việt Nam, Bộ Công Thương Việt Nam giải thích, lý do có tới bảy nhà máy sản xuất ethanol tại Việt Nam ngưng hoạt động là vì sử dụng công nghệ Trung Quốc.
Bốn trong số bảy nhà máy sản xuất ethanol đã ngưng hoạt động sử dụng 100% cả công nghệ lẫn thiết bị của Trung Quốc. Ba trong số bảy nhà máy còn lại tuy có sử dụng công nghệ của một số quốc gia khác nhưng thiết bị vẫn là của Trung Quốc. Sau khi khánh thành, thời gian vận hành của cả bảy nhà máy chỉ khoảng một hoặc hai năm rồi đóng cửa.
Tại sao trong khi có rất nhiều quốc gia đã và đang tăng mức độ sử dụng xăng sinh học (xăng pha ethanol) trong sinh hoạt xã hội thì các nhà máy sản xuất cồn ethanol (để pha vào xăng thường, tạo thành xăng sinh học) tại Việt Nam lại lại phải ngưng hoạt động?
Bộ Công Thương của Việt Nam trả lời, đó là do công nghệ hoặc thiết bị mà những nhà máy này sử dụng đều thuộc loại lạc hậu, Trung Quốc không sử dụng nữa mới bán lại cho Việt Nam. Ngoài yếu tố giá thành cao, ethanol do những nhà máy này sản xuất ra không đủ chất lượng để pha vào xăng thường, tạo thành xăng sinh học. (G.Ð)
Hóa điên là vì di truyền, không phải do công an?
BÌNH PHƯỚC (NV) – Dù công chúng và báo chí đòi phải điều tra nhưng vẫn chưa có cơ quan nào nhập cuộc để trả lời về trách nhiệm đối với trường hợp ông Nguyễn Ðình Long, 45 tuổi, ngụ tại tỉnh Bình Phước.
Ngày 13 tháng 9 năm 1999, công an thị xã Bình Long xông vào nhà ông Long bắt ông vì có “lệnh truy nã.” Công an còn khám nhà, tịch thu một chỉ vàng vì đó là “tang vật của một vụ trộm cắp.”

Càng ngày, bệnh tình của ông Long càng nặng. Nay thì ngay cả áo quần ông Long cũng không chịu mặc. (Hình: baophapluat.vn)
Bốn ngày sau, ông Long được phóng thích vì kết quả điều tra cho thấy công an thị xã Bình Long bắt lầm người. Trước đó ở thị xã Bình Long xảy ra một vụ trộm, công an thị xã Bình Long đã bắt được gần như toàn bộ băng trộm, chỉ có một nghi can tên là Nguyễn Ðình Long trốn thoát. Ông Long bị bắt vì trùng tên với nghi can.
Tuy nhiên tai họa chưa chấm dứt. Do bị cả bạn tù lẫn công an đánh đập, ông Long bị thương nặng. Khi phóng thích, thay vì đưa ông Long về nhà, công an thị xã Bình Long tống ông ra khỏi trại giam. Thấy ông bò trên đường, một người lái xe ôm tốt bụng tình nguyện chở ông về…
Kể từ đó, ông Long phát điên, mức độ càng ngày càng nặng. Chịu không nổi áp lực vì nghèo đói và người chồng khật khùng, ba năm sau vợ ông Long bỏ đi, để lại đứa con lúc đó mới hơn ba tuổi…
Cũng kể từ đó, cha mẹ ông Long vừa phải chăm đứa con trai bị tâm thần, vừa phải nuôi đứa cháu dại.
17 năm qua, ông Nguyễn Ðình Cảnh đi khắp nơi đòi công lý cho con. Ông Cảnh, nay đã 80, bị liệt nửa người, chống gậy đến đủ mọi chỗ vẫn chưa tìm được công lý cho con trai.
Ông kể với báo chí Việt Nam là sau một thời gian khiếu nại nhiều nơi, công an thị xã Bình Long mới tổ chức xin lỗi ông Long – một người bình thường nhưng sau khi bị bắt oan, luôn co rúm vì sợ hãi.
Tuy vợ chồng ông Cảnh khánh kiệt vì chữa chạy cho ông Long ở bệnh viện thị xã Bình Long, bệnh viện Tâm Thần Biên Hòa nhưng công an không hề đoái hoài. Chỉ có một công an xã tham gia “bắt khẩn cấp” ông Long, áy náy về hậu quả nên đưa riêng cho ông Cảnh 500,000 đồng.
Mãi đến năm 2007, thấy ông Cảnh không nản, công an thị xã Bình Long mới hứa bồi thường cho ông Long tám triệu. Ông Cảnh không chịu, công an thị xã Bình Long kỳ kèo “bớt một, thêm hai,” giờ chót, chịu bỏ ra mười triệu. Trên giấy tờ, mười triệu này không phải là tiền bồi thường mà là khoản hỗ trợ cho một gia đình nghèo, có một căn “nhà tình thương”!
Năm 2011, sự kiên trì của ông Cảnh có vẻ như được đền đáp, tòa án thị xã Bình Long đưa vụ ông Cảnh kiện đòi bồi thường cho ông Long ra xét xử và buộc công an thị xã Bình Long phải bồi thường 1 tỉ 75 triệu đồng.
Công an thị xã Bình Long kháng cáo. Ðáng ngạc nhiên là dù công an thị xã Bình Long chưa bao giờ đưa ông Long đi giám định tâm thần nhưng sau khi tòa án thị xã Bình Long công bố phán quyết vừa kể, họ lại có “bệnh án” của Trung Tâm Giám Ðịnh Pháp Y về tâm thần. Nơi này kết luận: Ông Long bị bệnh tâm thần là do… di truyền. Phát bệnh từ năm 1998, việc ông bị tâm thần không phải do bị bắt oan.
Họ hàng nội ngoại của ông Long nổi giận, yêu cầu cho biết những ai là trưởng bối của ông Long bị tâm thần để xác định ông Long bị tâm thần là do… di truyền nhưng không cơ quan nào thèm trả lời.
“Bệnh án” khiến nhiều người muốn “bệnh” nhưng tòa án tỉnh Bình Phước đã dựa vào “bệnh án” này, hủy phán quyết của tòa án thị xã Bình Long và yêu cầu xử lại. Vụ kiện đòi bồi thường cho ông Long đã được đưa ra xử bảy lần song vẫn chưa có phán quyết cuối cùng. (G.Ð)
Khoa học tìm hiểu bí ẩn Cánh Đồng Chum ở Lào
XIENG KHOUANG, Lào (NV) – Các nhà khảo cổ vừa khai quật các hài cốt cổ xưa, cùng khám phá nhiều tập tục tống táng khác nhau tại Cánh Đồng Chum đầy bí ẩn ở Lào.
![]() |
| Cánh Đồng Chum ở tỉnh Xieng Khouang, miền Trung Lào. (Hình: Getty Images/Veronique Durruty) |
AFP trích thuật lời các nhà khảo cứu người Úc đưa ra hôm Thứ Hai, trong khi giới khoa học đang tìm cách giải mã những ẩn số nơi các chum bằng đá ở cánh đồng nổi tiếng tại tỉnh Xieng Khouang, thuộc miền Trung Lào.
Rải rác trên khắp Cánh Đồng Chum là hàng ngàn chum đá mà giới khoa học từ lâu vẫn điên đầu không biết nguồn gốc được dùng vào việc gì.
Ông Dougald O’Reilly, thuộc phân khoa khảo cổ trường Đại Học Quốc Gia Úc, nói: “Đây là nỗ lực lớn nhất đầu tiên kể từ thập niên 1930, nhằm tìm hiểu mục đích của các chum và ai là người làm ra chúng.”
Theo ông, qua những cuộc khai quật các nhà khoa học khám phá được ba hình thức tống táng.
Một trong số đó, xương cốt được chôn trong hố với một khối đá vôi lớn được đặt ở bên trên, trong khi chỗ khác, xương được tìm thấy chôn trong những hũ sành, tách biệt với chum.
Ông O’Reilly nói, các chum ngày nay bên trong đều trống không, có lẽ trước đây từng được dùng để đặt xác chết vào cho đến khi thịt da phân hủy hoàn toàn rồi mới lấy xương ra đem chôn.
Ông tiếp: “Chúng ta không thấy chứng cớ có sự hỏa thiêu, điều mà hồi xưa người ta thường nghĩ.”
Ông cũng thêm rằng không rõ những người được chôn tại đây, hồi đó họ sống ở đâu.
Tuy khám phá như thế nhưng theo ông, mục đích nguyên thủy của các chum vẫn còn là một ẩn số.
Chỉ một vài vật thể giản dị như những hạt chuỗi bằng thủy tinh được tìm thấy chôn chung với xương cốt, mà thời gian được ước tính từ 500 hoặc 600 năm trước công nguyên đến 550 sau Tây lịch.
Toán khảo cứu chung của hai nước Úc và Lào đã bỏ ra cả một tháng trời để thu thập dữ kiện tại địa điểm, và ông O’Reilly hy vọng một sự hiểu biết hơn về khảo cổ của Cánh Đồng Chum có thể giúp đưa đến đề nghị cho nơi này vào danh sách Di Sản Thế Giới của UNESCO.
Khu vực Cánh Đồng Chum bao gồm khoảng chừng 90 địa điểm, nơi có những chum có chạm khắc với chiều cao từ một đến ba mét.
Cuộc khai quật được thực hiện hồi Tháng Hai với sự phối hợp của Bộ Thông Tin, Văn Hóa và Du Lịch Lào, cùng trường Đại Học Monash ở Melbourne, Úc, nằm trong dự án kéo dài 5 năm. (TP)
Tưởng nhớ ông Lê Khắc Kỷ




Còn một chút gì để nhớ Việt Nam Cộng Hòa
Vann Phan
Xin được phép vinh danh các nhạc sĩ tài hoa của nền âm nhạc Việt Nam Cộng Hòa – kể cả các nhạc sĩ thời tiền chiến mà tác phẩm của quý vị đã chọn Miền Nam Tự Do làm đất sống – những người đã đem hết tâm tình viết nên các ca khúc bất diệt cho đời. Cũng xin được vinh danh các nam, nữ ca sĩ thời Việt Nam Cộng Hòa và thời sau năm 1975, những nghệ sĩ chân chính đã đem giọng hát vượt thời gian của mình làm thăng hoa các tác phẩm âm nhạc bất hủ đó. Vì khuôn khổ của bài, người viết lấy làm tiếc là nhiều nhạc sĩ đã không được đề cập tới nơi đây. Chỉ xin thưa rằng, dù được nhắc tới hay không, các nhạc sĩ thân thương vẫn sống thênh thang trong lòng muôn người biết yêu nền âm nhạc Việt Nam Cộng Hòa.
Bốn mươi mốt năm sau ngày Cộng Sản đánh chiếm Việt Nam Cộng Hòa và thống nhất đất nước, nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tức Cộng Sản Việt Nam, nom chẳng giống ai khi nền giáo dục và y tế, xã hội của đất nước Cộng Sản này hầu như nằm trong tay của Mỹ hoặc Tây Âu, với hằng trăm nghìn sinh viên Việt Nam đi du học tại Mỹ và các nước Tây phương khác cùng hằng nghìn tổ chức cứu trợ và từ thiện của người Việt hải ngoại từ Mỹ, Úc và các nước Âu Châu đổ về Việt Nam để chăm lo cứu lụt, cứu đói và chữa bệnh cho dân chúng từ Nam chí Bắc, trong khi chính quyền Cộng Sản Việt Nam thì khỏe re, chỉ ngồi không chia của. Phải biết rằng Việt Nam là một nước rất giàu tài nguyên khi đem so với các quốc gia khác tại Á Châu, như Trung Quốc, Ấn Ðộ, Thái Lan, Miến Ðiện, Nhật Bản, Nam Hàn và Ðài Loan. Ðây là điều mà một sinh viên Nhật đến Việt Nam du học đã phải kêu lên cho thế giới biết để ngầm chê trách giới lãnh đạo hiện nay của đất nước cộng sản này chỉ biết lo bán tài nguyên đất nước để bỏ túi thay vì lo cho dân, đồng thời tiếc giùm cho dân tộc Việt Nam là quốc gia có tài nguyên lớn như thế mà ngày càng tụt hậu – để cho đàn ông Việt Nam phải bán sức lao động tại nước ngoài và phụ nữ Việt Nam phải đi ở đợ hoặc làm nô lệ tình dục khắp thế giới – so với các quốc gia khác tại Á Châu, ít tài nguyên hơn, nhưng lại giàu mạnh hơn Việt Nam rất nhiều.
Nỗi niềm sau mấy mươi năm
Một đất nước như vậy đã làm nảy sinh những đảng viên công khai chống lại chủ trương độc tài, đảng trị của đảng Cộng Sản Việt Nam và đấu tranh đòi tự do, dân chủ ngay trong lòng đất nước Việt Nam, như Nguyễn Hộ, Trần Ðộ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Cơ Thạch, Vi Ðức Hồi, Cù Huy Hà Vũ, Ðặng Xương Hùng, Ðỗ Xuân Thọ, Trần Anh Kim, Lê Hiếu Ðằng, Nguyễn Hữu Vinh…
Một đất nước như vậy thì chẳng trách sao ai ai cũng muốn hễ có dịp là bỏ nước ra đi, cho dù họ có là những thành phần đang hưởng ơn mưa móc của đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Báo chí Việt Nam cho hay, nếu ngày xưa người Việt tị nạn lìa xa quê hương nhớ từng chiếc lá me, từng cành phượng vĩ, thương từ viên ngói vỡ, bóng con chim se sẻ trước hiên nhà… thì ngày nay, người giàu cũng như nghèo, ngay cả con cái các quan chức nằm trong bộ máy chính quyền Cộng Sản cũng tìm mọi cách để rời bỏ đất nước, ra đi không ngoái đầu nhìn lại. Trong phiên họp tại văn phòng Quốc Hội Cộng Sản Việt Nam ngày 29 Tháng Mười Hai năm 2015 để thảo luận về tình trạng các du học sinh cấp phổ thông trung học và đại học sau khi tốt nghiệp mà không chịu trở về, Thứ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Duy Thăng đã nhìn nhận với các đại biểu Quốc Hội rằng ông nghĩ con em của nhiều người ngồi trong tòa nhà Quốc Hội này cũng sẽ không về sau khi tốt nghiệp. Ông cũng thẳng thắn nhìn nhận rằng gia đình ông cũng vậy thôi, khi 2 người con của ông đã tốt nghiệp ở ngoại quốc nhưng lại không chịu về nước để nối tiếp sự nghiệp cách mạng quang vinh của các bậc cha, anh.
Sau mấy đời ráng sức đả kích, miệt thị chủ nghĩa tư bản và chống Mỹ cứu nước, giới lãnh đạo Việt Nam ngày nay, đặc biệt là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, đều có tài sản lớn ở ngoại quốc, với nhiều ngôi biệt thự và đất đai tại Mỹ, đa số là tại California, nơi có một cộng đồng lớn lao của người Việt hải ngoại sinh sống. Ðiều này giải thích tại sao nhạc sĩ Việt Khang, qua nhạc phẩm “Việt Nam Tôi Ðâu,” đã phải thốt lên: “Việt Nam ơi, thời gian quá nửa đời người, và ta đã tỏ tường rồi… Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói…” Ðiều này cũng giải thích vì sao lá quốc kỳ màu vàng ba sọc đỏ thân thương của Việt Nam Cộng Hòa và bộ quân phục bạc màu của các anh chiến sĩ Cộng Hòa đang được ưa chuộng và xuất hiện nhiều nơi tại Cộng Sản Việt Nam ngày nay, mặc dù những cá nhân hay tập thể giương cờ và mặc những bộ quân phục đó không sao thoát khỏi số phận bị công an Cộng Sản trừng trị thẳng tay.
Và cũng chính trong niềm thất vọng đắng cay kia đã phát sinh ra nỗi nhớ khôn nguôi trong tâm khảm những người dân Miền Nam Tự Do trước đây về một quá khứ vàng son, về một thời đại “thái bình” trong ý nghĩa “thái bình ngay trong chiến tranh, loạn lạc” và “thịnh trị” trong ý nghĩa “thịnh trị giữa những tàn phá, đổ vỡ.” Ðó là thời đại Việt Nam Cộng Hòa tại Miền Nam Tự Do, từ năm 1954 tới 1975.
Sau năm 1975, vì cứ tưởng chế độ Cộng Sản tại Việt Nam không thể nào lại tệ hại đến như vậy, ít có ai dám nghĩ rằng 21 năm tồn tại của Việt Nam Cộng Hòa chính là thời kỳ vàng son nhất trong lịch sử Việt Nam trước khi mất nước vào tay Trung Cộng. Nhưng nay, 41 năm đã trôi qua, lịch sử đang chứng minh rằng rất ít hoặc không bao giờ có hy vọng Việt Nam tìm lại được thời đại vàng son cũ.
Việt Nam Cộng Hòa là biểu tượng cho một nền văn minh và văn hóa rực rỡ. So với tiêu chuẩn thời bấy giờ và so với các nước đồng minh cũng như láng giềng không bị các cuộc xung đột vũ trang tàn phá trên quy mô khủng khiếp thời đó, như Ðại Hàn Dân Quốc (Nam Hàn), Phi Luật Tân, Trung Hoa Dân Quốc (Ðài Loan), Thái Lan, Tân Gia Ba (Singapore), Mã Lai Á, Nam Dương (Indonesia), Brunei, Lào, Căm-Bốt và Miến Ðiện (Myanmar), Việt Nam Cộng Hòa hồi đó chẳng hề thua kém ai và có khi còn hơn hẳn một số các nước kể trên. Nền kinh tế Việt Nam Cộng Hòa thời Ðệ Nhất Cộng Hòa vẫn được coi là khuôn mẫu của các nước mới phát triển trên thế giới sau Thế Chiến Thứ Hai. Nền giáo dục và y tế của Việt Nam Cộng Hòa được coi là đầy tính nhân bản và có phẩm chất cao, trong khi các lãnh vực văn hóa, văn chương, nghệ thuật, thể thao, và âm nhạc của Miền Nam Tự Do đều phát triển vượt bực, giúp Việt Nam Cộng Hòa đạt được nhiều thành tích rực rỡ và giành được nhiều giải thưởng quốc tế giá trị thời bấy giờ.
Nhớ nhau, đành tìm trong tiếng hát…
Dân chúng Miền Nam Tự Do, mỗi khi nhớ lại thời Việt Nam Cộng Hòa, không hiểu sao ai cũng nhớ tới Sài Gòn trước tiên, cho dù quê anh có ở Nam Ðịnh hay Biên Hòa, còn quê em thì từ bao năm vẫn nép mình bên dòng sông Bến Hải hay ở mãi tận Bắc Ninh.
Trong những bài hát về Sài Gòn, có lẽ ca khúc đầu tiên mà khách tha hương ưa nhớ tới là “Sài Gòn” của nhạc sĩ Y Vân, với lời hát “Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi!” đã đi vào lòng người qua nhiều thế hệ:
Phố xá thênh thang đón chân tôi đến chung vui
Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi!
Thời Chiến Tranh Việt Nam, dù quê hương Miền Nam Việt Nam đang ngập tràn khói lửa vì cuộc xâm lược bạo tàn của quân Cộng Sản từ Miền Bắc tràn vào, Sài Gòn vẫn là thiên đàng của tuổi thơ, của tuổi trẻ, với:
…khung trời đại học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát…
(Trả Lại Em Yêu, Phạm Duy)
Ngoại trừ hồi Tết Mậu Thân năm 1968 khi cộng quân bất chấp lệnh hưu chiến trong ngày nghỉ lễ thiêng liêng của dân tộc mà bất ngờ đánh tràn vào thủ đô của Miền Nam Tự Do, điều vẫn thường thấy trong những đêm Sài Gòn là lệnh giới nghiêm trong tiếng “đại bác đêm đêm dội về thành phố”:
Giờ này thành phố chợt bùng lên, để rồi tắt nghỉ sớm
Ôi Sài Gòn, Sài Gòn giờ giới nghiêm
Ôi Sài Gòn, mười một giờ vắng yên
Ôi em tôi, Sài Gòn không buổi tối!
(Chiều Trên Phá Tam Giang, Trần Thiện Thanh)
Sài Gòn, cùng các thành phố, tỉnh lỵ và miền quê từ Bến Hải đến Cà Mau sở dĩ có được cuộc sống yên bình trong chiến tranh như thế đó chính là nhờ sự bảo bọc, chở che của người lính Cộng Hòa nơi chiến tuyến, những chàng trai thế hệ đã xếp bút nghiên, chẳng chút ngại ngần giã từ cuộc sống ấm êm nơi hậu phương mà băng mình ra tiền tuyến, hầu như không một tiếng thở than:
Không than, không sầu
Ðầu non, cuối ghềnh ôm cây súng canh rừng sâu…
(Nửa Ðêm Biên Giới, Anh Bằng)
Ðó có thể cũng là vì lời hứa danh dự của chàng trai nơi biên cương, rằng sẽ hết lòng bảo vệ, chở che cho người em gái hậu phương mà lời ước nguyện của nàng như còn vang vọng đâu đây chốn rừng sâu, núi thẳm, nơi người chiến sĩ đang tạm dừng bước vào “một chiều hành quân qua thôn xưa, lúc nắng Xuân chưa nhạt màu”:
Xin anh che chở tấm đời nhỏ bé hậu phương
Như câu chuyện tình Người Hùng Và Giai Nhân…
(Cánh Hoa Thời Loạn, Y Vân)
Và đã là người lính chiến thì ai lại không mong muốn có ngày được quay về thăm lại thủ đô Sài Gòn, thành phố thân yêu lúc nào cũng là biểu tượng bất diệt của chan hòa “nắng đẹp miền Nam”:
Anh về thủ đô nước Nam tự do
Chút quà mừng anh chiến binh đường xa
Là muôn tấm lòng yêu thương đón anh
Ðón anh trai hùng bước qua!
(Anh Về Thủ Ðô, Y Vân)
hay:
Thủ đô ơi! thủ đô!
Ðoàn quân ta về đây
Tiếng reo vang vang dậy một trời
Lớp lớp tinh kỳ bay trong gió…
(Bài Ca Chiến Thắng, Minh Duy)
Trong ký ức của người dân Miền Nam Việt Nam, những bài hát về Sài Gòn bài nào cũng tuyệt vời và cũng có sức gợi nhớ bao kỷ niệm thiết tha nơi chốn quê nhà giờ đã quá xa xôi: Ghé Bến Sài Gòn (Văn Phụng), Sài Gòn (Y Vân), Trả lại Em Yêu (Phạm Duy), Thu Sài Gòn (Ngô Thụy Miên), Sài Gòn Thứ Bảy (Anh Bằng), Anh Về Thủ Ðô (Y Vân), Bước Chân Chiều Chủ Nhật (Ðỗ Kim Bảng), Chiều Trên Phá Tam Giang (Trần Thiện Thanh)…
Sài Gòn ôi quá thân thương, tới nỗi sau khi Sài Gòn sụp đổ vào tay Cộng quân trong cái ngày 30 Tháng Tư năm 1975 ấy, nhiều nhạc sĩ đã viết nên những ca khúc vật vã khóc than trong nỗi tiếc nhớ khôn nguôi của mình về thành phố thương yêu mà nay còn chăng chỉ là trong mớ kỷ niệm u buồn, xót xa của kẻ lưu đày nơi quê người: Sài Gòn Ơi! Vĩnh Biệt (Nam Lộc), Sài Gòn Trong Lòng Ta Mãi Mãi (Nguyệt Ánh), Vĩnh Biệt Sài Gòn (Lam Phương), Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên (Nguyễn Ðình Toàn), Cho Thành Phố Mất Tên (Phạm Ðình Chương), Thương Nhớ Sài Gòn (Phạm Duy)…
Nơi đây, về điệu buồn nức nở nhất trong hàng vạn tiếng khóc Sài Gòn, xin được nhắc đến những nghẹn ngào tiêu biểu trong nhạc phẩm “Sài Gòn Ơi! Vĩnh Biệt” của Nam Lộc, với lời ca chân tình, tha thiết làm thổn thức hằng triệu con tim của những kẻ, sau cùng, biết rằng mình nay đã vĩnh viễn đánh mất quê hương vào tay kẻ thù truyền kiếp Bắc phương:
Sài Gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời
Sài Gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời
Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi
Những nụ cười nát trên môi
Những giọt lệ ôi sầu đắng!
(Sài Gòn Vĩnh Biệt, Nam Lộc)
Nhưng, dĩ nhiên rồi, quê hương Miền Nam Tự Do đâu chỉ có Sài Gòn 11 quận đô thành mà còn là “Trăng Phương Nam” và “Về Miền Trung” và là gì gì đó nữa chứ. Ôi! Làm sao mà có thể kể hết được các ca khúc mang tên những miền đất dấu yêu trên quê hương Miền Nam trong tâm trí những con dân Việt Nam Cộng Hòa:
Quê hương ta đất xưa vốn nghèo, nhưng giàu tình thương nhau
Biết yêu lúa màu xa cuộc đời cơ cầu
Gái trai biết làm tròn lời thề ghi ban đầu…
(Tình Lúa Duyên Trăng, nhạc Hoài An, lời Hồ Ðình Phương)
Tình yêu quê hương Việt Nam ôi quá đơn sơ, bình dị:
Người ơi, một chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa?
Người ơi, đường xa lắm con đường về làng dìu mấy thuyền đò
Còn đó tiếng tre êm ru
Còn đó bóng đa hẹn hò
Còn đó những đêm sao mờ hồn ta mênh mông nghe sáo vi vu…
(Hương Xưa, Cung Tiến)
Và quê hương đó càng đẹp tươi hơn khi, sau Hiệp Ðịnh Genève 1954, một triệu người Miền Bắc di cư, mang theo tất cả những tinh hoa của đất Bắc thân yêu, đã được chính quyền của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đón tiếp nồng nhiệt và cho định cư tại những vùng đất trù phú để xây dựng một ngày mai sáng tươi nơi miền đất đầy những “Nắng Ðẹp Miền Nam”:
Ðây phương Nam bao la dịu dàng
Say sưa câu hoan ca nhịp nhàng
Duyên xưa còn thắm
Chung xây cuộc sống chan chứa mênh mông…
(Dựng Một Mùa Hoa, Hoài An … Phó Quốc Thăng)
Như thế, nếu một sớm mai trời nhẹ lên cao, lòng khách tha hương cảm thấy buồn mà không hiểu vì sao mình buồn thì đây có thể là lúc người ta bỗng nhớ đến Nha Trang:
Nha Trang cảnh đẹp trăng thanh gió mát
Ai qua không quên để lại
Một vài luyến nhớ xa xôi
Ai ơi, người về cho ta nhắn với
Nha Trang quê hương dịu hiền
Ngàn đời lòng tôi mến yêu.
(Nha Trang, Minh Kỳ)
Sông nước Miền Nam vốn nên thơ và bình dị, khiến “người về còn nhớ khúc hát” của Anh Việt Thu thay vì của “người yêu dấu bên bờ thành Vienne”:
Dòng An Giang trăng lên lấp lánh
Dòng Anh Giang tung tăng múa hát
Ðêm đến dòng sông thở than
Bên mấy hàng cây hắt hiu
Ðã mấy mùa Xuân chiến chinh…
(Dòng An Giang, Anh Việt Thu)
Nhưng, một khi đã nói đến thơ với mộng, phải nói đến Huế thơ, Huế mộng thì mới đúng điệu:
Bến Vân Lâu còn sâu thương nhớ
Thuyền Bến Ngự còn đợi anh về
Người tình quê, ơi người tình quê, có nhớ xin trở về.
(Ai Ra Xứ Huế, Duy Khánh)
và luôn cả Ðà Lạt nữa:
Ai lên xứ hoa đào, đừng quên mang về một cành hoa
Cho tôi bớt mơ mộng, chiều chiều nhìn mây trôi xa xa…
(Ai Lên Xứ Hoa Ðào, Hoàng Nguyên)
Còn gì vui hơn ngày về vui hát trên đồng xanh, dẫn dắt bước chân người lữ thứ qua “lối về xóm nhỏ” ngay trong ngày mùa:
Chiều hôm nay quay gót bước phiêu du
Về thôn xóm để vui trong ngày mùa
Ðường về thôn quyện chân bên nhánh lúa…
(Lối Về Xóm Nhỏ, Trịnh Hưng)
Và thỉnh thoảng, trong mớ ký ức của một số người, lại hiện về địa danh Charlie, một mảng chiến trường xưa khốc liệt đã cướp đi của Miền Nam Tự Do đứa con yêu dấu kiêu hùng mang tên Nguyễn Ðình Bảo hồi “Mùa Hè Ðỏ Lửa” năm 1972, mặc dù Charlie là cái “tên vẫn chưa quen người dân thị thành” vì nó ở mãi tận chốn núi rừng Kontum đèo heo hút gió:
Xin một lần thôi, một lần thôi
Vẫy tay tạ từ Charlie
Xin một lần nữa, một lần nữa
Vẫy tay chào buồn anh đi…
(Người Ở Lại Charlie, Trần Thiện Thanh)
Ðó là các bài hát về quê hương Miền Nam Việt Nam mà ai cũng nhớ và cũng có thể một mình vu vơ hát lên những điệu buồn năm cũ đó. Nhưng phải biết rằng nhạc Việt thời Việt Nam Cộng Hòa, ngoài những bài hát ca ngợi quê hương, cũng còn dẫy đầy những ca khúc về “Xuân và tuổi trẻ” nữa.
Về những bài hát ca ngợi mùa Xuân, không ai là không nhớ đến âm điệu trẻ trung, đầy hứng khởi trong nhạc phẩm “Xuân và Tuổi Trẻ” của nhạc sĩ La Hối, mà khi giọng hát cao vút kia chỉ vừa mới được cất lên thôi là người ta đã thấy dường như mùa Xuân hiện về đâu đó rồi:
Ngày thắm tươi bên đời Xuân mới
Hồn đắm say bao niềm vui sống
Xuân về, với ngàn hoa tươi thắm
Ta muốn hái muôn ngàn đóa hồng…
(Xuân Và Tuổi Trẻ, nhạc La Hối, lời Thế Lữ)
Kế đó, là ca khúc nói tới ly rượu mừng Xuân, không thể nào thiếu được trong những lần họp mặt mừng Xuân từ Bến Hải tới Cà Mau năm xưa, và nay là từ Mỹ Châu tới Âu Châu và Úc Châu, rồi luôn cả Việt Nam nữa:
Rót thêm tràn đầy chén quan san
Chúc người chiến sĩ lên đàng
Chiến đấu công thành
Sống cuộc đời lành
Mừng người vì nước quên thân mình…
(Ly Rượu Mừng, Phạm Ðình Chương)
Rồi mùa Xuân lại trở về trên quê hương Miền Nam mịt mờ khói lửa chiến chinh. Ðối với nhạc sĩ Phạm Duy, Hoa với Xuân tuy hai mà một, cùng nhau làm thăng hoa cuộc đời mọi người qua bao tháng năm:
Xuân! Hoa còn tươi mãi
Hoa vì nhân thế biết sum vầy cuộc vui
Xuân! Hoa nở vì ai
Tay nhịp bàn tay, cùng đắp xây ngày mai…
(Hoa Xuân, Phạm Duy)
Cùng tô điểm cho mùa Xuân thêm đẹp, những “cánh thiệp đầu Xuân” càng làm cho lòng người thêm hưng phấn và tràn đầy tình yêu người, yêu đời:
Tôi chúc yên lành người người khắp chốn
Mong gió đưa duyên cho cô gái Xuân thì
Ước nguyện sao chóng thành rượu nồng xe duyên…
(Cánh Thiệp Ðầu Xuân, Lê Dinh & Minh Kỳ)
Những ngày Xuân rực rỡ có thể cũng là thời gian để những đôi trai gái đắm đuối trong giấc mộng tình diễm ảo thuở ban đầu:
Mối tình đầu Xuân ai thấu chăng
Lòng tha thiết buông theo tiếng đàn
Mơ đời ái ân, những ngày phong trần
Sống trong mộng đẹp ngày Xuân…
(Mộng Chiều Xuân, Ngọc Bích)
Xuân là mùa của đoàn tụ, của sum vầy, của hơi ấm nồng nàn tỏa ra từ ngày về sum họp:
Vui mùa Xuân năm nay gần nhau
Hát vang câu mến thương nhau
Cầm tay nhìn nhau cùng mơ
Ước mơ Xuân đến bao lần…
(Xuân Họp Mặt, Văn Phụng)
Ấy vậy mà riêng các anh chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nơi tiền tuyến, vì phải lo bảo vệ cuộc sống an lành của người dân chốn hậu phương, lắm khi các anh cũng chẳng biết Xuân đã về hay chưa nữa:
Ðồn anh đóng ven rừng mai
Nếu mai không nở
Anh đâu biết Xuân về hay chưa?
(Ðồn Vắng Chiều Xuân, Trần Thiện Thanh)
Rồi còn các ca khúc về tuổi học trò nữa. Những nhạc phẩm viết về tuổi trẻ Việt Nam thời Việt Nam Cộng Hòa thường chọn đối tượng là giới học sinh, sinh viên, nói chung là về tuổi học trò hoa mộng:
Trả lại em yêu khung trời đại học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
Chủ Nhật uyên ương hẹn hò đây đó…
Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt…
(Trả lại Em Yêu, Phạm Duy)
Trong dòng “nhạc tuổi xanh,” những tiếng hát thơ ngây và trinh nguyên nhất vẫn là “tiếng hát học trò” của một thời hoa mộng:
Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ
Tà áo em xanh màu mắt ngây thơ
Nụ cười hồn nhiên không vương sầu nhớ
Lời ca vang bên gác nhỏ
Tiếng tơ êm đềm trong ngõ.
(Tiếng Hát Học Trò, Nguyễn Hiền & Minh Kỳ)
Còn gì buồn hơn “ba tháng tạ từ” khi mỗi độ Hè về, bạn bè mỗi người một nơi, thôi đành xa nhau suốt những tháng ngày dài đăng đẳng. Cuộc đời học sinh tuy hoa mộng, nhưng mỗi lần hoa phượng nở là mỗi lần nhớ nhung, luyến tiếc dâng tràn cho những ai sớm biết yêu tự thuở đang còn cắp sách đến trường:
Thời gian trôi qua mau không ngừng đâu
Mỗi mùa hoa phượng đầu, tiếng ve kêu gợi sầu
Phút chia tay rầu rầu
Tiếc thương riêng mình biết, hoặc tìm trong mắt nhau…
(Kỷ Niệm Nào Buồn, Hoài An)
“Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò,” ai đâu có ngờ rằng lũ quỷ sứ lúc nào cũng vui như sáo kia mà lại biết buồn, vì đó chính là “nỗi buồn hoa phượng” không sao cưỡng nổi:
Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn,
Cảm thông được nỗi vắng xa người yêu.
Màu hoa tươi thắm như máu con tim.
Mỗi lần Hè thêm kỷ niệm,
Người xưa biết đâu mà tìm?
(Nỗi Buồn Hoa Phượng, Thanh Sơn)
Nhớ nhau, tuổi học trò chỉ còn biết tìm vào lưu bút, nơi lưu dấu biết bao hình ảnh và tình cảm thân thương của bạn bè một thời áo trắng:
Người ơi nhắc đến chi kỷ niệm xưa khiến lòng tôi bùi ngùi
Ngày biệt ly hai đứa đứng nhìn nhau, anh cài cành hoa tím
Hoa xưa đây, nhưng bóng dáng em đâu?
Dòng nhật ký đã ghi nốt tâm tình
Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còn để lại chuyện buồn vui.
(Lưu Bút Ngày Xanh, Thanh Sơn)
Nhưng, còn gì buồn hơn là tâm trạng của một chàng trai phiêu bạt, một chiều quay lại trường xưa để dõi tìm bạn cũ, thì cảnh cũ còn đây mà người xưa đã biền biệt phương nào, dẫu biết rằng đó cũng chỉ là vì hoàn cảnh quê hương thời ly loạn:
Bạn cũ xa rồi, có người về đất buông xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời, hai thằng đầu quân năm tới
Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly, khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về…
(Trường Cũ Tình Xưa, Duy Khánh)
Nhạc Việt Nam Cộng Hòa vô cùng phong phú, ngoài tuổi học trò ra còn tình yêu nữa, một đề tài muôn màu, muôn sắc và muôn thuở của biết bao văn nhân, thi sĩ và ca, nhạc sĩ của Miền Nam Tự Do.
Ðối với xã hội Miền Nam Việt Nam hồi các thập niên 1950, 60 và 70, một xã hội còn tràn đầy những cương thường, đạo lý, yếu tố quan trọng đầu tiên của tình yêu là lòng chung thủy:
Yêu ai, yêu cả một đời.
Tình những quá khắt khe
Khiến cho đời ta đau tủi cả lòng
Vì yêu ai mà lòng hằng nhớ…
(Nỗi Lòng, Nguyễn Văn Khánh)
Tình yêu có khi là mù quáng, khốn nạn, khiến con người cứ vất vơ, vất vưởng:
Tình yêu như trái phá con tim mù lòa.
Một mai thức dậy, chợt hồn như ngất ngây, chợt buồn trong mắt nai,
Rồi tình vui trong mắt, rồi tình mềm trong tay…
(Tình Sầu, Trịnh Công Sơn)
Có khi, như lời Văn Phụng, tình yêu còn đồng nghĩa với khổ đau:
Yêu là tìm thương đau, với xót xa lệ tình khôn lau
Biết nói sao những khi u sầu, những khi úa nhàu tâm tư.
(Yêu, Văn Phụng)
hay cũng có nghĩa là nước mắt, là tiếng khóc nữa, theo lời Y Vân:
Những ân tình em đong bằng nước mắt
Khóc cho đầy hai chữ tình yêu
Phấn hương nồng em xem tựa tấm áo
Ðã thay màu ân ái từ lâu…
(Ảo Ảnh, Y Vân)
Với Lê Uyên Phương, tình yêu, vì lỡ muộn màng, nên phải vội vàng, và tình yêu, dẫu có muộn màng, cũng không hề thiếu vắng đắm say:
Cho tôi yêu em nồng nàn
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng.
(Tình Khúc Cho Em, Lê Uyên Phương)
Khi đã yêu, còn nỗi sầu nào lớn hơn là nỗi sầu vì đôi lứa phải xa nhau, nhất là khi hai người đã thật sự và vĩnh viễn xa nhau:
Mai! Anh đã xa em thật rồi
Anh sẽ xa em trọn đời
Dù lòng thương nhớ không nguôi
Mai!
Anh biết em trong một ngày
Anh đã yêu trong một ngày
Ðể sầu đau đến bao ngày…
(Mai, Quốc Dũng)
Và nếu đã đến thế, thì còn lưu luyến nhau làm gì cho thêm khổ, thêm sầu:
Không! Không! Tôi không còn yêu em nữa
Không! Không! Tôi không còn yêu em nữa
Không! Không! Tôi không còn yêu em nữa, em ơi!
Tình đời thay trắng đổi đen, tình đời còn lắm bon chen
Tình đời còn lắm đam mê, nên tình còn lắm ê chề…
(Không, Nguyễn Ánh 9)
Nhưng yêu có khi còn là những phút giây cuồng loạn, chụp giựt vì cảnh sống rày, chết mai của đời lính trong chiến tranh cũng có mà vì cuộc đời quá ngắn ngủi, phù du cũng có:
Ớ là thế, đời sống không là bao
Ớ là bao, đời không lâu là thế
Ớ được bao năm sống mà yêu nhau…
(60 Năm Cuộc Ðời, Y Vân)
Ðặc biệt, trong xã hội Miền Nam Việt Nam thời bấy giờ, một đề tài trong âm nhạc có khi còn lớn hơn cả đề tài tình yêu nữa, đó là đề tài về người lính, bởi vì 21 năm tồn tại ngắn ngủi của Việt Nam Cộng Hòa phải được coi như là 21 năm chiến tranh liên tục, từ những cuộc chiến tranh đảng phái do Thực Dân Pháp để lại trong 2 năm đầu lập quốc cho tới cuộc chiến tranh phá hoại dai dẳng của Cộng Sản Bắc Việt trong kế hoạch trường kỳ thôn tính Miền Nam Tự Do của Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Vì thế, hễ nói đến nền âm nhạc Việt Nam Cộng Hòa hồi các thập niên ’50, ’60 và ’70 là phải nói đến “nhạc lính.”
Nhạc lính của Việt Nam Cộng Hòa vẫn được coi là một thứ “bửu bối” có mãnh lực kỳ diệu đem lại sức sống kiên cường cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến đấu gian khổ chống lại cuộc xâm lược bạo tàn và dai dẳng kéo dài suốt 2 thập niên của các lực lượng Cộng Sản Quốc Tế. Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa luôn được coi là lẽ sống của Miền Nam Tự Do, bởi vì hễ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa còn thì Miền Nam Tự Do còn, mà hễ quân lực đó mất đi thì Miền Nam cũng mất theo luôn.
Các nhạc phẩm về lính thường đặt người trai nơi tiền tuyến chống đánh giặc Cộng vào vòng yêu đương với người em gái chốn hậu phương:
Này chàng, từ hậu phương hay biên cương
Nơi đây, chàng đến, áo vương bụi đường
Nhìn chàng là người trai, ôi phong sương
Tim tôi đã mến biết bao lâu rồi
Chàng từ miền ngược xuôi hay nơi đâu
Nơi đây, dừng bước kết duyên bạn đầu
Một lời, đẹp tình xin trao cho nhau
Tuy tôi chưa biết hỡi chàng là ai…
(Chàng Là Ai, Nguyễn Hữu Thiết)
Hàng hàng, lớp lớp những người trai thế hệ đã cầm súng lên đường bảo vệ quê hương Miền Nam Tự Do:
Người đi giúp núi sông, hàng hàng lớp lớp chưa về
Hàng hàng nối tiếp câu thề giành lấy quê hương…
(Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Nguyễn Văn Ðông)
Có khi, những lần ra đi vì nước như vậy của người trai thời loạn lại diễn ra vào một đêm trăng sáng lung linh:
Những đêm mười sáu trăng tròn
Vượt con đường mòn đi giữ làng thôn…
(Mười Sáu Trăng Tròn, Trần Thiện Thanh)
Các chàng trai đó vẫn hiên ngang ra đi, “băng mình vào sương gió, sống trọn kiếp trai hùng” bởi vì họ:
Không quên lời xưa đã ước thề
Dâng cả đời trai tới sa trường
Nam nhi cổ lai chinh chiến hề
Nào ai ngại gì vì gió sương…
(Anh Ði Chiến Dịch, Phạm Ðình Chương)
Ðời lính luôn gian khổ, nhưng tình yêu quê hương, xóm làng trước cuộc xâm lược của quân cộng sản từ phương Bắc luôn là động lực giúp người lính chiến vượt thắng bao gian nguy:
Tôi thường đi đó đây, bùn đen in dấu giày…
Ðêm đêm nằm đường ngăn bước thù
Áo nhà binh thương lính, lính thương quê
Vì đời mà đi…
(Trên Bốn Vùng Chiến Thuật, Trúc Phương)
Cuộc gặp gỡ giữa chàng trai tiền tuyến hiên ngang và người em gái hậu phương e ấp không làm sao khỏi để lại những vấn vương, tiếc nuối:
Chợt thấy lòng lưu luyến và tâm hồn xao xuyến
Trông anh trai phong sương, em thấy mà thương…
(Ðò Chiều, Trúc Phương)
để rồi:
Thương người gió lạnh đường xa, khuê phòng em đan áo
Thương đời bé bỏng miền quê, anh giữ yên biên thùy…
(Tình Chàng Ý Thiếp, Y Vân)
hay:
Chờ ngày dệt xong áo chung tình
Em đem tới đồn mà tặng anh…
(Bức Tâm Thư, Lam Phương)
Người lính Cộng Hòa nơi biên cương, “ngoài yêu núi sông thì tim này dâng cả em,” luôn nhớ về người em gái hậu phương bé bỏng, mong manh như một cành hoa:
Xin anh che chở tấm đời nhỏ bé hậu phương
Như câu chuyện tình Người Hùng và Giai Nhân
Những cánh hoa hồng bên hàng rào kẽm hầm chông
Vẫn mong bàn tay người đem tưới vun trong vườn…
(Cánh Hoa Thời Loạn, Y Vân)
Có lẽ người lính Cộng Hòa, ngoài tình yêu dành cho người em gái hậu phương, chỉ còn một tình yêu lớn khác là tình yêu quê hương, đất nước:
Dẫu cho tình đôi ta bao la như chiều vàng
Tim sông hồ trót mang, quê hương tình vấn vương
Nên đêm trăng vàng đẹp hành trang xuôi vạn lý, anh nói câu tạ từ…
(Ðôi Ngã Ðôi Ta, Trần Thiện Thanh)
hay:
Viết cho em, trao cả về em với muôn vạn niềm thương
Vì đời trai gió sương
Ngoài yêu núi sông thì tim này dâng cả em…
(Ðêm Dài Chiến Tuyến, Lam Phương)
Thế rồi, “kìa nơi xa xa có bà mẹ già, từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa” cho thấy, bên cạnh tình yêu trai gái, người lính Cộng Hòa lại còn có tình yêu Mẹ nữa, ôi quá thiêng liêng “mẹ già một nắng hai sương mỏi mòn” chờ đợi người con trai lính chiến trở về từ chốn xa xăm:
Con biết bây giờ Mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng trên nương
Năm trước, con hẹn đầu Xuân sẽ về
Nay, én bay đầy trước ngõ
Mà tin con vẫn xa ngàn xa…
(Xuân Này Con Không Về, Trịnh Lâm Ngân)
Và, đặc biệt trong những giây phút cô đơn ngoài biên ải, hình ảnh Mẹ và những lời giáo huấn của Mẹ lại hiện lên trong tâm trí của người lính chiến Việt Nam Cộng Hòa:
Ngày nào con ra đi nhớ câu Mẹ khuyên
Yêu nước như yêu Mẹ hãy còn giữ trong linh hồn.
(Nửa Ðêm Biên Giới, Anh Bằng)
Chiến tranh là mất mát, là đổ vỡ, và là chết chóc, tang thương. Làm thân chiến sĩ dặm nghìn da ngựa, một đi không trở lại là chuyện thường tình trong chiến tranh, dù anh lính chiến đó có là Nguyễn Văn Ðương, Nguyễn Ðình Bảo, Bắc Ðẩu, Trần Thế Vinh, Lưu Kim Cương, Ngụy Văn Thà, hay là Phạm Phú Quốc, người phi công anh hùng chợt rụng cánh đại bàng trong lần vượt tuyến lửa trên đường Bắc phạt:
Chiều nao anh đi làm kiếp người hùng
Chiều nao thương ôi rụng cánh đại bàng
Chiều nao anh đi, anh về đất
Chiều nao anh đi, anh về nước
Chiều nao huy hoàng, bụi hồng bay khắp không gian…
(Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc, Phạm Duy)
Trong dòng nhạc của Miền Nam Tự Do thời trước 1975, còn một đề tài lớn nữa, đó là đề tài về “khát vọng hòa bình” của toàn thể quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng đây chắc chắn không phải là thứ hòa bình mà những người cộng sản đã áp đặt lên đầu, lên cổ người dân Miền Nam Tự Do từ ngày 30 Tháng Tư năm 1975, một thứ hòa bình mà phe phản chiến tại Việt Nam luôn kêu gào, để rồi đa số những người đó lại tìm cách này hay cách khác mà cao bay xa chạy khỏi một Việt Nam Cộng Sản khi xe tăng và đại pháo của Bắc quân đã ập tới, để cho dân chúng Miền Nam Việt Nam đáng thương kia phải lãnh đủ hậu quả đau thương từ khát vọng hòa bình khờ khạo đó của họ.
Khát vọng hòa bình của dân chúng Miền Nam Việt Nam dường như đã đến rất sớm, ngay sau khi đất nước vừa bị chia đôi:
Người ơi, ước mong ngày tan chính chiến
Ðể toàn dân sống trong cuộc đời ấm êm
Ta nhắn gửi về nơi phương Bắc xa vời
Hỡi ai lạc hướng mau quay về đây.
(Về Ðây Anh, Nguyễn Hiền & Nhật Bằng)
Lời chúc Tết trong ly rượu mừng Xuân, ngay từ những năm đầu lập quốc, đã nói lên khát vọng hòa bình thật thà và nhân hậu đó của dân chúng Miền Nam Tự Do, điều mà, ngày nay, người dân Việt khắp nơi cho rằng Miền Nam Việt Nam lúc đó đã quá thơ ngây trước âm mưu đen tối của Cộng Sản Bắc Việt muốn chiếm trọn phần đất phía Nam của tổ quốc, cho dù với cái giá phải trả là xương chất thành núi, máu chảy thành sông, từ Quảng Trị qua Kon Tum cho tới An Lộc:
Chúc non sông hòa bình, hòa bình
Ngày máu xương thôi tuôn rơi
Ngày ấy quê hương yên vui
Ðợi anh về trong chén tình đầy vơi
Nhấc cao ly này
Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do
Nước non thanh bình
Muôn người hạnh phúc chan hòa.
(Ly Rượu Mừng, Phạm Ðình Chương)
Lúc đó, cũng chính nhạc sĩ Phạm Ðình Chương, đã nổi hứng ước mơ một nền hòa bình trong tự do, dân chủ trên quê hương sau khi miền Bắc đã sạch bóng quân thù cộng sản, nhưng ước vọng này, tiếc thay, đã không thể thành hiện thực:
Bao nhiêu chàng trai tay siết mạnh
Thầm hẹn ngày về quê Bắc ơi…
(Anh Ði Chiên Dịch, Phạm Ðình Chương)
Vì cuộc Chiến Tranh Việt Nam quá đau thương và quá tàn khốc sau gần 2 thập niên, Hòa Bình đã trở thành tiếng kêu gào thê thiết của dân chúng Miền Nam Việt Nam:
Hòa Bình ơi, chờ trông nhau như con chờ mẹ
Chờ trông nhau như gió mùa Hè
Chờ trông nhau nắng đẹp tình quê…
(Tình Em Biển Rộng Sông Dài, Duy Khánh)
Cuộc chiến tranh tàn khốc kéo dài đã dập vùi biết bao ước vọng chân thành của người dân Miền Nam Việt Nam, đẩy lùi nền hòa bình hằng mong đợi đó ra xa, và người dân Miền Nam Việt Nam vẫn cứ thế mà mỏi mòn trông đợi hòa bình:
Nếu một mai khi hòa bình anh sẽ dìu em qua phố đêm
Cho từng ngón tay đan lại ái ân ngọt mềm…
Nếu một mai khi hòa bình anh có về như em ước mơ
Khi lửa khói xa chỉ là giấc mê trong đời,
Ngày chia tay nhòa nước mắt, nhạt mi em, mặn môi anh
Thì em ơi xin xem là dĩ vãng mà thôi…
(Lời Cho Người Em Nhỏ, Trần Thiện Thanh)
Trịnh Lâm Ngân, luôn tin vào chiến thắng sau cùng của chính nghĩa Tự Do, cứ tưởng nền hòa bình sắp tới trên đất nước Việt Nam là nền hòa bình theo thiện ý của người dân Miền Nam hiền hòa, tội nghiệp:
Một mai xa cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em
Ngay gió mưa không còn nên dường dài thật dài, ta mặc tình rong chơi…
Cùng nhau ta sẽ đi, sẽ thăm bao nơi xưa, xuôi một thuở lênh đênh
Ta sẽ thăm từng người, sẽ đi thăm từng đường, sẽ vô thăm từng nhà…
(Qua Cơn Mê, Trịnh Lâm Ngân)
Nhưng dẫu sao, đó cũng vẫn là khát vọng hòa bình chân chính của hai mươi mấy triệu người dân Miền Nam Việt Nam trước một cuộc chiến tranh quá dài từng gieo rắc quá nhiều đổ vỡ và gây quá nhiều tang tóc, điêu linh cho đất Mẹ, khiến nhiều người phải thiết tha van xin chút hồng ân từ Ðấng Tối Cao:
Có những lúc tiếng chuông đêm đêm vọng về rừng sâu
Rưng rưng tôi chắp tay nghe hồn khóc đến rớm máu
Quê hương non nước tôi ai gây hận thù tội tình
Mẹ Việt Nam yêu dấu ơi! Bao giờ thanh bình?
(Ðêm Nguyện Cầu, Lê Minh Bằng)
Thay lời kết
Có người định nghĩa “văn hóa là những gì còn lại sau khi người ta đã quên hết mọi thứ.” Kỳ diệu thay, điều này cũng đúng cho âm nhạc nữa, nhất là đối với nền âm nhạc của Việt Nam Cộng Hòa sau ngày mất nước, bởi vì, cũng giống như thơ trong văn chương, âm nhạc dễ nhớ hơn và dễ đi vào lòng đại chúng hơn so với các tác phẩm văn xuôi cũng phản ảnh giai đoạn an bình, hạnh phúc trong chiến tranh của Miền Nam Tự Do thuở ấy. Ðó là chưa kể phần lớn những công trình văn hóa bằng sách vở, chữ viết, phim ảnh và điêu khắc của Miền Nam Việt Nam, sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975, đều đã bị quân cộng sản chiếm đóng tịch thu và tiêu hủy theo sách lược “đốt sách, chôn học trò” thời Tần Thủy Hoàng (247-221 trước Công Nguyên) bên Tàu.
Thủ đô Sài Gòn cũng như đường sá tại Sài Gòn và các tỉnh, thành khác tại Miền Nam Việt Nam đã bị chính quyền cộng sản đổi tên. Nhiều công trình và cấu trúc mới mọc lên trong khi các tòa nhà và kiến trúc cũ dần dà bị đập phá khắp nơi, kể cả các cây cổ thụ và cây xanh bị bứng gốc một cách phũ phàng khỏi các thành phố lớn đã ấp ủ chúng từ bao nhiêu thập niên qua. Cảnh trí tại Miền Nam Việt Nam bây giờ mới quá, nhìn không ra. Từ chiếc cầu đến xa lộ cho đến cây đa, bến nước, con đò… tất cả đều đã đổi thay.
Trong khi “ngày về quê xa lắc lê thê” – như lời nhạc trong “Tình Khúc Thứ Nhất” của Vũ Thành An – thì ngày phục quốc nay vẫn còn xa vời lắm, bởi vì người Việt hải ngoại chưa đủ nhân tài và vật lực để làm chuyện đó, trong khi các thành phần còn nặng lòng với Việt Nam Cộng Hòa thì lại đang mai một dần, và chính quyền Mỹ thì không bao giờ ủng hộ việc dùng võ lực lật đổ chính quyền Hà Nội. (Ai cũng biết rằng, hồi Tháng Sáu năm 2007, căn cứ vào Ðạo Luật Trung Lập của Hoa Kỳ, gọi là Neutrality Act, chính phủ Mỹ đã từng bắt giữ và truy tố ra tòa Tướng Vang Pao của nhóm người Hmong lưu vong, vị cựu tướng lãnh của Quân Ðội Hoàng Gia Lào từng đóng góp xương máu vào cuộc chiến tranh ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản tại Ðông Nam Á do Mỹ đề xướng thời Chiến Tranh Việt Nam, chỉ vì vị tướng kiêu hùng này mưu cầu chuyện dùng vũ lực lật đổ chế độ Cộng Sản Lào.)
Với thời gian, các công trình vật chất của các thời đại xưa cũ như Việt Nam Cộng Hòa, nếu không được những thế hệ mai sau bảo trì bằng tất cả thành tâm, thiện chí, sẽ không thể nào tồn tại được, đừng nói gì tới chuyện tồn tại trước những ác ý phá hoại của người cộng sản ngày nay.
Tuy nhiên, “may mà có em, đời còn dễ thương” – như lời nhạc trong “Còn Một Chút Gì Ðể Nhớ” (nhạc Phạm Duy, thơ Vũ Hữu Ðịnh) – khi người Việt hải ngoại cũng như tại quốc nội vẫn còn một chỗ dựa ấm êm để bảo tồn những gì còn lại sau khi Miền Nam Tự Do và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã mất đi, và đó chính là nền âm nhạc Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975.
Trong nhạc phẩm “Ơn Nghĩa Sinh Thành,” nhạc sĩ Dương Thiệu Tước nói đến chữ “hiếu” trong truyền thống đạo đức của xã hội Việt Nam. Thật ra, cốt lõi của chữ “hiếu” chính là lòng biết ơn và nhớ về nguồn cội của con người:
Uống nước nhớ nguồn, làm con phải hiếu…
Vì đâu anh nên người tài ba?
Hãy nhớ công sinh thành
Vì đâu mà có ta?
(Ơn Nghĩa Sinh Thành, Dương Thiệu Tước)
Dù đã đánh mất quê hương, các con dân của Việt Nam Cộng Hòa cùng đoàn hậu duệ không thể nào quên ơn nước Việt Nam Cộng Hòa đã sinh ra, giáo dục và giang rộng đôi cánh bảo vệ họ cho tới ngày mất nước. Rồi khi hằng triệu dân chúng Miền Nam Việt Nam phải bỏ nước ra đi để lánh nạn cộng sản tại các quốc gia khác, Việt Nam Cộng Hòa vẫn tiếp tục dùng chính nghĩa và danh thơm còn sót lại để giúp họ được nhận vào làm người tị nạn tại các nước tự do, dân chủ trên thế giới.
Giờ đây, Việt Nam Cộng Hòa, có còn chăng, chỉ là còn trong kỷ niệm:
Nên khi vắng anh
Ðường đã thay tên
Còn chăng kỷ niệm
Lạnh đầy theo tiếng bước ưu tư đi tìm.
(Con Ðường Mang Tên Em, Trúc Phương)
Ðối với nhạc sĩ Song Ngọc, dường như cuộc chia ly nào cũng là do bàn tay của định mệnh gây ra:
Ôm ấp chi một định mệnh buồn
Ðể chua xót những gì cho nhau
Người bước đi mà nát tan lòng
Ai đứng trông theo ngậm ngùi
Tình yêu mất đi còn đâu…
(Ðịnh Mệnh, Song Ngọc)
Trong tâm tình đó, nhạc sĩ Nguyễn Hiền đành thả hồn tìm về những chiều vàng trên lối biếc:
Niềm thương dù cho xa cách muôn trùng không phai mờ
Ngày tháng vấn vương theo áng mây trôi đi bơ vơ
Tìm lúc chiều về những phút say mơ
Tìm về lối cũ nên thơ
Hàng cây im bóng bên hồ…
(Tìm Ðâu, Nguyễn Hiền)
Còn Ðoàn Chuẩn-Từ Linh thì vẫn mãi chung tình với cung đàn cũ, điệu buồn xưa:
Nhớ nhau, đành tìm trong tiếng hát
Ðời vắng em rồi, vui với ai?
(Lá Ðổ Muôn Chiều, Ðoàn Chuẩn-Từ Linh)
Heineken không tin cơn sốt bia táo ở Mỹ đã mai một
NEW YORK CITY, New York (NV) – Thương vụ bia cider giảm ồ ạt trong năm 2015, với doanh số chỉ tăng 10.8%, so với sức tăng 71% của năm 2014, và 89% của năm trước đó.

Bia táo Strongbow của hãng Heineken. (Hình: Getty Images/Sergi Alexander)
Thuyết nói rằng cơn sốt bia táo cider đã kết thúc được hậu thuẫn mạnh thêm do sự kiện một số thương hiệu bia táo lớn ở Mỹ, như Angry Orchard, Woodchuck, và Johnny Appleseed, báo cáo doanh số giảm mạnh vào cuối năm 2015.
Ông Martin Roper, tổng giám đốc của Boston Beer Company, công ty mẹ của Angry Orchard Hard Cider, nói trong buổi báo cáo thu nhập của công ty trong Tháng Hai: “Chúng tôi thấy sự tăng trưởng chậm hẳn của bia táo, nhưng việc xuống đến số âm của tam cá nguyệt thứ tư là điều ngoài dự liệu. Theo tôi chắc chắn là chúng ta đang mất dần số khách hàng ưa chuộng loại bia này.”
Mặc dù là thế, Heineken lại tin rằng cơn sốt cider chỉ mới bắt đầu, và rằng thuyết nói bia táo đã hết thời, bắt nguồn từ sự thất bại của các thương hiệu sản xuất thứ bia này khi không hiểu rõ thị hiếu của khách hàng.
Cơn sốt cider bùng mạnh vào năm 2012 là sự kiện không thể phủ nhận.
Số hộ gia đình có người thích uống bia táo ở Mỹ tăng từ 6 triệu lên đến 18 triệu, với sự gia tăng chừng 60% trong năm năm.
Heineken trở thành công ty mẹ của Strongbow vào năm 2008, khi mua lại công ty Scottish & Newcastle, và nay Strongbow trở thành thương hiệu cider đứng đầu cả thế giới.
Năm 2011, công ty loan báo kế hoạch bắt đầu bán vào thị trường Mỹ cùng các nước khác trên thế giới, trong khi trước đây chỉ bán ở Anh, Trung Quốc, Malaysia, và Singapore.
Ngày nay, trong khi hầu hết ngành kỹ nghệ sản xuất bia táo đang đi xuống thì Strongbow vẫn tiếp tục tỏa sáng.
Strongbow báo cáo thương vụ tiếp tục tăng trong 15 tháng liên tiếp.
Năm ngoái, thương hiệu này có thị phần tăng gấp ba lần ở Mỹ, với hai năm có thương vụ tăng hơn 65%.
Ở Anh, cider chiếm hết 22% của thị trường bia, trong khi chỉ mới 1% ở Mỹ, mặc dù sau năm năm tăng trưởng ở cấp lũy thừa.
Năm 2015, Strongbow giành được giải World Cider Championship cho hạng mục bia táo có vị ngon nhất. (TP)
Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans aND. Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email: [email protected]; [email protected]; [email protected]
Website: http: www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH
Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 27 tháng 3, 2016)
Ô. Don Cao, Wealthy Investments Inc., Pearland TX $500
Moon Nguyệt Nguyễn, Bloomington, MN $300
Hằng Nguyễn, Austin, TX $200
Lan Thị Ðỗ, Alhambra, CA $240 (để giúp 2 TPB nhẹ ở Saigon/Tân Bình)
Nguyễn Văn Khôi và gia đình, Victorville, CA $120
Sơn Ðỗ, Chicago, IL $100
Hoa Tăng, Garland, TX $100
Phạm Hoạt, Fountain Valley, CA $20
Julie B. Liệu, St. Lorton, VA $50
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 8:
Ô.B. Trần Loan, Charlotte, NC $50
Phạm M. Lynncee, Elk Grove, CA $50
Ô.B. Huỳnh Andy, Burke, VA $50
Ô.B. Phạm Thị Nghĩa, Tacoma, WA $50
Kỳ Huệ, Sacramento, CA $50
Nguyễn Huệ, Wichita, KS $50
Ô. Hà Văn Vinh, Garden Grove, CA $70
Nguyễn Hữu Tiệp, Glendale, AZ $75
Nguyễn Thùy Linh, Cary, NC $80
Ô.B. Phạm Quốc Thái, Fort Worth, TX $100
Ô.B. Nguyễn Giản, Garland, TX $100
Ðặng T. Linh, Olathe, KS $100
Lê Cường, Morrow, GA $100
Ô.B. Huỳnh Ngọc Ðức, Annandale, VA $100
Võ Duy Khải, Houston, TX $100
Nguyễn Ngọc Mỹ, Bothell, WA $100
Ô.B. Ðặng Văn Nghi, Gaithersburg, MD, $100
Trần Lệ Tiên, Houston, TX $100
Ô.B. Lê B. Sơn, Olathe, KS $100
Trần Diane, Manning, SC $100
Cao Ngô Trực, Anahuac, TX $100
Ô. Lương Quốc Sơn, Kansas City, MO$100
Ô.B. Nguyễn Ðình Trúc, Lubbock, TX $100
Lê Châu Hao, Orlando, FL $100
Ðàm N. Long & Bùi K. Thanh, Aurora, CO$200
Võ Duy Khải, Houston, TX $200
Ô.B. Lê B. Sơn, Olathe, KS $200
Ô.B. Võ T. Tam, Portland, OR $20
Ô.B. Nguyễn Q. Hoàng, Vancouver, WA $20
Ô.B. Nguyễn H. Nhơn, Charlotte, NC $20
Ô.B. Phạm T. Ðức, Glen Allen, VA $25
Nguyễn Thiện Tâm, Arlington, TX $25
Ô.B. Phạm Xuân Hai, Glen Allen, VA $30
Ô.B. Nguyễn V. Chính, San Diego, CA $40
Bà Nguyễn Lan Chi, Austin, TX $50
Ô. Nguyễn Văn Tiếng, High Point, NC $50
Ô.B. Ðặng H. Dũng, San José, CA $50
Vũ Thu, Annandale, VA $50 (còn tiếp)
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 9:
Phượng Quách, $200
Kiệt Võ, 2,000
Nguyễn Văn Chi, $100
Thảo Hoàng, $100
Long Ðặng, Milpitas, CA $200
Kenny Hồ, $100
Võ Dung Trần, $500
Huỳnh Phước Trường, $100
Tôn Thất Sương, $300
Joe Trương, 120
Dịch Vụ, $50
Trương Văn Ba, $100
Thu Diễm, $200
Ngô Q. Dũng, $100
Yên V. Tong, $50
Minh Tâm Bùi, $100
Trung Liệt, $200
Dung Quang, $100
Phạm Peter, $200
Lài Thị Nguyễn, Chicago, IL $100
Nguyễn Văn Sơn, $200
Diệp Dương, Brooklyn, NY $300
Hạnh Ngô, $100
Mai Thị Do, $200
Hồ Tấn Hùng, MD $100
Lê Toàn, $100
Nha Sĩ Tôn Thất Cương, $200
Dung T. Lê, $100
Ðặng Phước, Canada $200
Lý Quốc Hùng, WA $100
Mộc Mai, KY $500
Joseph Nguyễn, MA $100
David Han, CA $200
Kim Chi OK $100
Thu Hương Viên, $150
Phạm Văn Hưng, $200
Nguyễn Thị Hương , Canada $1,000
Ngọc Trần, GA $200
Thương Nguyễn và Nguyễn Kinh Luân, San Antonio, TX $100
Thu Yen Ngô, $100
Cư and Hoa Nguyễn, $100
Cựu TTá Cảnh sát Lê Minh Dũng, CA $500
Nguyễn Ðại, CA $100
Ô.B. Trần Ðình Ðàng, LA $300
Vị ẩn danh, $100
Hưng Ðoàn, CA $100
Nguyễn Bình Tuy, MN $500
Toàn Hoàng, CA $100
Tâm Lê, CA $100
Phương Nguyễn, VA $100
Hội Thủ Ðức Pflugerville (c/o An Lê), Pflugerville, TX $730
Bảo Ðào, $100 (còn tiếp)
Danh sách Thương Phế Binh VNCH đã được giúp đỡ:
Thái Văn Thanh, Trà Vinh, SQ:59/510313/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Hải, Hậu Giang, SQ:829284/NQ. Cụt chân trái.
Trịnh Văn Khen, Cà Mau, SQ:499606/NQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Nhân, Vĩnh Long, SQ:54/574301/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trần Văn Ðức, Cà Mau, SQ:66/500952/HS/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Văn Minh, Vĩnh Long, SQ:45/270737/TU/ÐPQ. Bị thương bụng.
Ðoàn Văn Mới, Tiền Giang, SQ:63/139912/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Giáo, Trà Vinh SQ:67/814245/HS/ND. Cụt chân phải.
Lê Văn Thu, Phú Yên, SQ:64/000419/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Phạm Khắc Diệu, Nha Trang SQ:69/132400/HS1/ND. Gãy chân trái.
Nguyễn Văn Thêm, Bình Ðịnh, SQ:242140/NQ. Cụt tay phải.
Nguyễn Ngọc Bích, Bình Ðịnh, SQ:244020/NQ. Bị thương ở mặt. Mù mắt trái.
Ðinh Văn Tân, Phú Yên, SQ:255030/NQ. Bị thương ở bụng, tay chân phải, và bàn chân trái.
Trần Xuân Lâm, Bình Ðịnh, SQ:31/295250/HS/ÐPQ. Mù mắt trái.
Nguyễn Tẩy, Phú Yên, SQ:64/405730/CLQ. Mờ mắt trái.
Ðoàn Kiêu, Phú Yên, SQ:57/412030/B1/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Ngọc Châu, Bình Ðịnh, SQ:33/431180/B2/CLQ. Mù 2 mắt.
Huỳnh Cảo Bạn, Bình Ðịnh, SQ:52/669070/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Trần Văn Sơ, Bình Thuận, SQ:62/101002/BÐQ. Bị thương ở chân phải.
Nguyễn Bửu, Bình Ðịnh SQ:33/117973/TU/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Sơn, Bình Ðịnh, SQ:38/127268/B1/ÐPQ. Bị thương ở đầu và tay phải.
Nguyễn Vinh Sanh, Bình Ðịnh, SQ:46/166999/B1/CLQ. TPB, bệnh phong.
Võ Văn Kiệt, Bình Thuận, SQ:66/167604/TrU/CLQ. Cụt chân trái.
Võ Thiển, Bình Ðịnh, SQ:202105/NQ. Cụt tay phải.
Lê Văn Nị, Phú Yên, SQ:206636/NQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Cáng, Khánh Hòa, SQ:211626/NQ. Bị thương bụng.
Liên Bang, Bình Ðịnh, SQ:63/212684/TrU/CLQ. Tù 17 năm.
Nguyễn Giới, Cam Ranh, SQ:53/213947/HS1/CLQ. MDVV 80% .
Lê Tảng, Bình Ðịnh, SQ:233632/NQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Hữu Luận, Bình Ðịnh, SQ:237339/NQ. Cụt chân phải. Gãy bàn chân trái.
Ðặng Chi, Bình Ðịnh, SQ:280239/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Ðào Minh Phúc, Bình Ðịnh, SQ:281122/NQ. Liệt tay phải.
Trương Văn Dần, Bình Ðịnh, SQ:37/293551/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quý, Bình Ðịnh, SQ:30/301741/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Xiệc ($100), Phú Yên. Gãy khớp xương háng.
Nguyễn Quân, Phú Yên, SQ:54/401589/TS/CLQ. Gãy liệt tay phải.
Nguyễn Minh Tân, Bình Ðịnh, SQ:69/402448/HS/CLQ. Mù mắt trái. Bị thương ở mặt.
Nguyễn Văn Kim, Phú Yên, SQ:62/403823/HS1/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Văn Bảy, Phú Yên, SQ:45/404433/HS/ÐPQ. Bị thương ở mắt trái.
Nguyễn Lê Lâm, Bình Ðịnh, SQ:66/404527/TU/CLQ. Mù mắt trái, đầu còn đạn.
Nông Hòa, Bình Ðịnh, SQ:64/406159/B2/CLQ. Gãy chân phải và tay phải. Bị thương ở bụng.
Trần Ba, Bình Ðịnh, SQ:71/407144/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Ðức Bảo, Phú Yên, SQ:70/409365/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Hồ Hữu Khôi, Phú Yên, SQ:70/4 0896/TU/CLQ. Gãy khuyết hàm dưới.
Nguyễn Ðông, Bình Ðịnh, SQ:57/411849/HS/CLQ. Gãy chân phải.
Lương Muộn, Khánh Hòa, SQ:57/412056/HS1/CLQ. Cụt chân phải.
Phan Ngọc Quế, Phú Yên, SQ:412606/B1/CLQ. Gãy chân trái.
Nguyễn Thạnh, Phú Yên, SQ:72/415905/TU/CLQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Thanh Liễu, Bình Ðịnh, SQ:57/416526/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Trịnh Thanh Hoa, Nha Trang, SQ:74/425837/CU/CLQ. Gẫy tay phải.
Nguyễn Ðình Ba, Bình Ðịnh, SQ:37/517076/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Thự, Phú Yên, SQ:53/656597/CLQ. Cụt chân phải, liệt chân trái.
Lê Trang, Phú Yên, SQ:54/666966/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Dung, Bình Ðịnh, SQ:53/668794/B2/CLQ. Cụt chân phải. Mù mắt phải.
Nguyễn Tùng (Tuấn), Bình Ðịnh, SQ:49/762934/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Phan Dinh, Phú Yên, SQ:57/902635/HS/CLQ. Gãy tay phải.
Võ Ngọc Anh, Bình Ðịnh, SQ:44/D01129/NQ. Cụt chân phải.
Lê Kính, Phú Yên, SQ:59/700571 TS/CLQ. Liệt 2 chân.
Ngô Mạnh, Quảng Ngãi, SQ:138793/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Của, Quảng Nam, SQ:52/608741/ BÐQ. Cụt chân phải.
Trần Hay, Quảng Nam, SQ:183671/NQ. Cụt chân phải. (còn tiếp)
‘The Lost Mandate of Heaven,’ sách mới về cố TT Ngô Ðình Diệm
Linh Nguyễn/Người Việt
SANTA ANA, California (NV) – Buổi ra mắt sách “The Lost Mandate of Heaven” của tác giả Geoffrey Shaw, nói về sự phản bội của Hoa Kỳ đối với cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, do nhà xuất bản Ignatius Press và Nguyệt San Diễn Ðàn Giáo Dân tổ chức, diễn ra lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật, 3 Tháng Tư, tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Santa Ana, dưới sự chủ tọa của Giám Mục Mai Thanh Lương, cựu giám mục phụ tá Giáo Phận Orange.

Tác giả Geoffrey Shaw ký sách “The Lost Mandate of Heaven.” (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Thay mặt ban tổ chức, MC Nguyễn Mạnh Chí và ông Joseph Hiếu mời cựu Dân Biểu Liên Bang Cao Quang Ánh, hiện đang ứng cử chức thượng nghị sĩ Hoa Kỳ tiểu bang Lousiana, phát biểu, mở đầu buổi ra mắt sách.
“Tôi có dịp được đi nhiều nơi, tới cộng đồng nào của người Việt tôi cũng thấy lòng yêu nước, yêu dân của đồng bào mình,” vị cựu dân biểu nói.
“Hôm nay là một ngày rất quan trọng để tiếp tục tranh đấu cho một nước Việt Nam tự do, và người dân Việt phải có tự do tôn giáo. Xin quý vị cùng tôi noi gương yêu nước của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm,” ông Ánh nói trước khi cáo lỗi phải ra phi trường.
Giám Mục Mai Thanh Lương tiếp tục chương trình dành cho các diễn giả.
“Tôi nhớ mãi lời ông Cao Xuân Vỹ nói về vị tổng thống khả kính, rằng dù ông không phải là người Công Giáo, nhưng ông nghĩ cụ Diệm là thánh sống của thời đại chúng ta,” vị giám mục nói giữa tiếng vỗ tay của mọi người.
“Trong thâm tâm tôi, cụ Diệm là một người đạo đức bị Mỹ và một số tướng lãnh Việt Nam phản bội. Nếu ngài còn sống thì đất nước Việt Nam chúng ta ngày nay đã sánh bước với các nước tiền tiến rồi,” Giám Mục Mai Thanh Lương khẳng định.
Kế đến, tác giả Geoffrey Shaw được mời phát biểu.
Ông nói ngắn gọn: “Tôi viết hết những sự thực tôi biết, với chứng cớ trong tay, nội các Kennedy đã xúi giục đảo chánh ngày 1 Tháng Mười Một, 1963, để lật đổ chính quyền Ngô Ðình Diệm.”
“Tổng Thống Kennedy đã mất đi cơ hội duy nhất có thể chiến thắng Cộng Sản tại Việt Nam, và hậu quả tai hại khiến Hoa Kỳ bị lún sâu vào cuộc chiến, thiệt hại hơn 58,000 chiến binh Hoa Kỳ và hàng triệu người Việt Nam thiệt mạng. Tóm lại, lịch sử phải được nói lên sự thật,” ông Geoffrey Shaw khẳng định.
Bác Sĩ Nguyễn Văn Quát, thuộc Nguyệt San Diễn Ðàn Giáo Dân, trình bày cảm nhận sau khi ông đọc xong cuốn sách trong bốn ngày.
Bác sĩ nhấn mạnh vai trò rất tốt của cựu Ðại Sứ Mỹ Frederick Nolting, những thiên kiến xấu về Tổng Thống Ngô Ðình Diệm của ông Harriman, thứ trưởng ngoại giao thời bấy giờ, và giới truyền thông Mỹ.
Giáo Sư Lê Tinh Thông, đại diện Ngô Ðình Diệm Foundation, đọc diễn văn bằng Anh ngữ, nội dung nói lên cái chết tức tưởi của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và bào đệ Ngô Ðình Nhu.
“Chúng tôi mong mỏi những tổng thống Mỹ sau này hãy nhìn lại lịch sử một cách đúng đắn,” ông Thông nói. “Tôi không nhớ có một ai nói, đại khái rằng, ai cũng cũng có thể làm nên lịch sử, nhưng chỉ có vĩ nhân mới viết được lịch sử.”

Ðông đảo đồng hương dự buổi ra mắt sách. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Ông Richard Botkins, tác giả cuốn phim “Ride The Thunder,” cho biết ông đã đọc cuốn sách “The Lost Mandate of Heaven” ba lần, và sẽ đọc lại nữa.
“Không còn lời nào để tả bọn Cộng Sản ác độc hơn là gọi họ là bọn quỷ dữ,” ông kết luận.
Bà Elizabeth Thu Hồng Nguyễn, một người cháu trong gia đình Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, diễn tả nỗi khổ đau trong ký ức của bà.
“Tôi còn nhớ mãi những hình ảnh chết chóc, hết chôn người này đến chôn người khác trong gia đình. Tựa đề cuốn sách đánh động đến tim tôi và khiến tôi nhớ đến những kỷ niệm đau buồn ấy,” bà nói.
Sau đó, ban tổ chức mời tác giả Geoffrey Shaw, Giáo Sư Lê Tinh Thông, bà Thu Hồng, và Bác Sĩ Nguyễn Văn Quát lên bàn chủ tọa để giải đáp thắc mắc cho người tham dự.
Trước đó, đoàn trống Thiên Ân và một số nghệ sĩ trình diễn văn nghệ xen kẽ.
Về phía người tham dự, hầu hết đều không tỏ vẻ ngạc nhiên về nội dung cuốn sách, và tỏ lòng kính mến cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm.
“Ðã đến lúc người Việt phải học được từ bài học lịch sử đau thương này, để tự tạo cho đất nước một nội lực, đủ để giữ được sự độc lập, chống chủ nghĩa độc hại của ngoại bang,” Bác Sĩ Vĩnh Thừa, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa, Garden Grove, chia sẻ.
Ông Hoạt Nguyễn, 67 tuổi, một cựu quân nhân Hải Quân VNCH, tâm sự: “Tôi mua sách cho con tôi đọc vì cháu thích học về lịch sử. Qua kinh nghiệm mà tác giả chia sẻ, tôi là cựu quân nhân, song hành với lịch sử, phải nhận ra Tổng Thống Diệm là người yêu nước, đã ra đi một cách tức tưởi.”
“Hãy nhớ câu của ông Ngô Ðình Nhu, rằng miền Nam Việt Nam nếu bị Cộng Sản chiếm thì nước Việt Nam, chỉ còn là vấn đề thời gian, sẽ rơi vào tay Trung Cộng,” ông Hoạt nói.
Ông Phạm Ðình Thụy, công tố viên Los Angeles County, ứng cử viên chánh án Orange County, tham dự và chia sẻ: “Ðây là lần đầu tiên tôi tham dự lễ chào cờ Việt Nam và nghe bà Thu Hồng nói rất hay. Tôi rất xúc động về cái chết của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm.”
“Tôi ứng cử vì nghĩ rằng đã đến lúc chúng ta phải tham dự chính quyền, để chúng ta có tiếng nói trung thực của cộng đồng người Việt,” ông nói.
Tác giả Geoffrey Shaw tốt nghiệp trường Ðại Học Manitoba, Canada, với bằng cấp tiến sĩ, chuyên môn về lịch sử ngoại giao và quân sự Hoa Kỳ tại Ðông Nam Á. Từ năm 1994 đến 2008, ông làm phụ tá giáo sư về lịch sử học cho trường Ðại Học Quân Sự Hoa Kỳ. Ông viết nhiều tác phẩm và đi thuyết trình rộng rãi về sự dính líu quân sự của Hoa Kỳ tại Việt Nam và Trung Ðông. Ông hiện là chủ tịch Alexandrian Defense Group, một nhóm “nghiên cứu chiến lược” (think tank) về chiến tranh chống nổi dậy.
Sách “The Lost Mandate of Heaven, the American Betrayal of Ngo Dinh Diem, President of Vietnam” (Thiên Mệnh Bị Ðánh Mất – Sự Phản Bội của Hoa Kỳ Ðối Với Tổng Thống VNCH Ngô Ðình Diệm) giá $25 và có bán online qua nhà xuất bản Ignantius Press.
—————–
Liên lạc tác giả: [email protected]
Trump hăm dọa Đảng nghĩa là tự làm hại
WASHINGTON (TH) – Chủ tịch Đảng Cộng Hòa, Reince Priebus, nói rằng Donald Trump tự gây khó cho mình khi hăm dọa sẽ ứng cử với tư cách độc lập nếu đảng Cộng Hòa đối xử với ông không công bằng.

Qua nhiều cuộc phỏng vấn trên các hệ thống truyền hình hôm Chủ Nhật, ông Priebus nói rằng những ứng cử viên có đôi khi tuyên bố nhằm gây áp lực với đảng, nhưng việc này phản tác dụng. Theo ông, một người ứng cử chủ tịch Câu Lạc Bộ Kiwanis, hay hội Hướng Đạo Hoa Kỳ mà nói không thích công tác từ thiện ấy hay không thích sinh hoạt hướng đạo thì khó có thể đắc cử. Với đảng Cộng Hòa thì cũng như vậy.
Hôm Thứ Ba trong buổi hội luận “town hall” do CNN điều hợp, ông Trump rút lại lời cam kết sẽ ủng hộ ứng cử viên được đảng Cộng Hòa đề cử. Nghị Sĩ Ted Cruz và Thống Đốc Jonh Kasich cũng xác định sẽ không ủng hộ Trump nếu là ứng cử viên chính thức của đảng. Theo lời ông Priebus, đảng Cộng Hòa đã yêu cầu các ứng cử viên ký cam kết này nhằm tạo lòng tin tưởng cho cử tri của đảng.
Chủ tịch Priebus cũng nhắc lại quy luật của đảng là nếu không ứng cử viên nào có đủ 1,237 đại biểu ở các cuộc bầu cử sơ bộ thì sẽ phải giải quyết qua hình thức được quen gọi là đại hội môi giới. Trong đại hội, nếu vòng đầu biểu quyết vẫn không đủ đa số thì sẽ qua các vòng sau, và tất cả đại biểu được toàn quyền bỏ phiếu, không còn bị ràng buộc phải ủng hộ ứng cử viên đã chỉ định trước.
Ông Priebus nói với CNN rằng người được đảng đề cử có lẽ sẽ là một trong ba ứng cử viên còn đang tranh cử – Trump, Cruz, Kasich – chứ không phải là một người khác mới được giới thiệu. Ông từ chối bình luận và không đưa ra dự đoán gì vì các cuộc bầu cử hãy còn đang diễn tiến. (HC)
Viet 101: How to say “spoon, fork and chopsticks”
Welcome to Vietnamese 101 with Jocelyn Nguyen. This week we will teach you how to say “spoon, fork and chopsticks” in Vietnamese so you know the basics in the kitchen.
Chả Cá Rô Phi
Người hướng dẫn: Ngọc Vân

Nguyên Liệu:
-3 pounds cá rô phi phi lê
-1 bó hành lá rửa sạch, cắt khúc ngắn
-Bột năng
-Baking powder
-Muối, đường, tiêu xay, nước mắm, dầu ăn



Cách Làm:
-Cá rô phi rửa sạch, để ráo nước. Cho vào rổ cá 1.5 muỗng cà phê muối + 4 muỗng cà phê đường, trộn đều, để rổ cá trong tủ lạnh vài giờ cho cá thấm đều gia vị.
-Cho cá vào máy xay nhuyễn, mỗi lần khoảng 1 pound, xay trong vòng 1 phút
-Cho cá mới xay vào ngăn đá tủ lạnh, để 30 phút cho cá lạnh trở lại.
-Xay cá lần thứ hai, cách xay tương tự lần thứ nhất. Sau khi xay xong lần hai, cho cá vào ngăn đá tủ lạnh, để thêm 30 phút.
-Hành lá cắt khúc, xay nhuyễn


-Cho cá, hành lá, 2 muỗng cà phê nước mắm, 2 muỗng cà phê đường, 2 muỗng cà phê tiêu xay, 2 muỗng canh dầu ăn, 3 muỗng canh bột năng, 1 muỗng cà phê baking powder vào trong thố của máy trộn.
-Vặn máy ở tốc độ vừa, cho máy quết chả khoảng 5 phút cho chả đươc dai
-Cho chả cá vào tủ lạnh. Phần chả cá đã xong.

Cách Chiên Chả Cá:
-Bắt chảo lớn lên bếp, chế dầu vào chảo cho dầu cao khoảng 1 inch, để lửa lớn. Chả cá ép thành từng miếng mỏng tròn, dày khoảng 2/3 inch.
-Khi dầu vừa nóng, hạ lửa nhỏ, cho chả cá vào chiên vàng hai mặt, mỗi mặt khoảng 10 phút.
-Vớt chả cá ra dĩa.
-Món chả cá ăn nóng với cơm, bún, bánh mì, bánh ướt, hay bánh canh đều ngon.
Giá dầu thô hạ vì các nước dầu hỏa không ngưng sản xuất

Iran nói họ sẽ gia tăng sản xuất và xuất khẩu cho đến khi đạt đến mức họ có trước khi bị cấm vận, Reuters trích lời của cơ quan thông tấn Mehr, tường thuật theo phát biểu của Bộ Trưởng Dầu Khí Bijan Zanganeh.
Hồi tuần trước, một hoàng thân của Saudi Arabia tuyên bố bác bỏ kế hoạch ngưng sản xuất nếu không có sự tham gia của Iran.
Giá dầu định chuẩn quốc tế Brent hạ 60 cent xuống còn $38.07/thùng, trong khi dầu thô Hoa Kỳ trượt giá 50 cent, xuống còn $36.29/thùng.
Tuần qua, giá dầu tuy mất đà đi lên những vẫn còn ở mức cao, khoảng 40% so với kể từ mức thấp nhất trong 12 năm hồi giữa Tháng Hai.
OPEC, tổ chức các nước sản xuất dầu hỏa, cùng các nước sản xuất dầu quan trọng khác, sắp sửa họp tại Doha, Qatar, trong hai tuần để bàn thảo về kế hoạch ngưng sản xuất.
Nhưng theo giới phân tích, viễn cảnh để đạt được thỏa thuận có vẻ xa vời, với việc Saudi Arabia sẽ không thi hành một khi Iran không chịu tham gia.
Đồng thời Nga cũng thông báo rằng họ vừa đạt được sản lượng dầu cao nhất trong 30 năm. (TP)
Saigon Art Academy triển lãm tranh thiếu nhi
Nguyên Huy/Người Việt
WESTMINSTER, California (NV) – Sáng hôm Thứ Bảy, 2 Tháng Tư, lớp vẽ thiếu nhi Saigon Art Academy của họa sĩ Nguyễn Duyên lại có một cuộc triển lãm tranh thiếu nhi tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster.

Các em thi nhau điểm xuyết trên một bức tranh chưa hoàn thành theo sáng tạo của mình. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Đây là lần thứ bảy trường tổ chức triển lãm tranh của học viên.
Theo họa sĩ Duyên Nguyễn, giám đốc Saigon Art Academy, mục đích của những cuộc triển lãm hàng năm này là để “khuyến khích các em tham dự triển lãm và để phụ huynh nhìn thấy kết quả sự học tập của con em mình. Ngoài ra, cuộc triển lãm còn trình bày thành quả học tập của các em trong suốt một năm qua trong đó có sự chăm chút của phụ huynh và của các giáo viên đã tận tình hướng dẫn.”
Phòng triển lãm được phân làm hai phần, một là khoảng 100 bức vẽ của các em thuộc đủ trình độ từ sơ cấp đến lớp 6, và hai là phần các bức tranh lớn chưa hoàn tất về phong cảnh biển và núi. Các bức tranh lớn này trường dành những chi tiết cho các em điền thêm vào để bức tranh được hoàn chỉnh. Còn có một vài khung vải lớn được chia thành từng ô để các em tự tạo theo sự nhận biết và quan sát của mình về phong cảnh chung quanh trong đời sống của các em.
Như trong bức tranh về biển và về núi, có em vẽ thêm những con cua trên mặt cát ven bờ. Có em vẽ thêm những thuyền bè theo sóng nước. Có em vẽ thêm những khóm hoa muôn mầu sắc dưới chân núi v.v…
Họa sĩ Duyên Nguyễn cho biết: “Đây là phần thực tập trí tưởng tượng của các em, sự quan sát của các em và nhất là trí sáng tạo của các em mà các em đã được các thầy cô trong lớp hướng dẫn. Bảy thầy cô giáo đã có mặt cùng vẽ thêm với các em. Các thầy cô gợi ý cho các em tham gia, cố vấn mầu sắc hình thể mà các em vẽ thêm trong tranh để có sự hòa hợp. Điều này đã làm các em say mê, thi nhau nhập cuộc.
Lớp vẽ để sẵn bút vẽ và đủ loại mầu nước cho các em chọn lựa thực hiện bản vẽ của mình.
Buổi triển lãm bỗng dưng nhộn nhịp hẳn lên khi phụ huynh cũng nhập cuộc cùng các em qua những gợi ý, chỉ dẫn…

Một phụ huynh cùng cô con gái sáng tác thêm chi tiết cho một bức tranh đã hoàn tất theo sự sáng tạo của mình. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Nói chuyện với chúng tôi, họa sĩ Duyên Nguyễn vui vẻ kể: “Lớp vẽ cho thiếu nhi của chúng tôi có thể được kể là chuyên môn nhất tại Little Saigon kể từ năm 2004. Chúng tôi có nhiều lớp cho từng trình độ để các em có thể tự tạo một bức tranh một cách hoàn chỉnh. Chúng tôi có những lớp cho thanh thiếu nhi, lớp chuẩn bị đại học. Có những lớp chuyên đề về hoạt hình, chân dung, tĩnh vật và phong cảnh. Các giáo viên rất tận tâm và kinh nghiệm đều tốt nghiệp tại các đại học Mỹ, cộng thêm với các họa sĩ chuyên nghiệp. Phương pháp dạy của chúng tôi là tạo không khí vui nhộn trong lớp và bài vở thường được ứng dụng vào chương trình ở trường học. Về tiện nghi học tập, các em được học trong các lớp học tiện nghi, có học cụ phong phú và đa dạng. Chúng tôi còn có cả những lớp kèm từng người và các khóa hè đặc biệt.”
Đế cập đến những em có năng khiếu đặc biệt, trường có một biệt lệ nào không, họa sĩ Duyên Nguyễn cho biết: “Tất nhiên là có, nhưng chúng tôi thường khuyên các em và phụ huynh của các em rằng dù gì thì cũng cần biết đến căn bản của hội họa đã. Căn bản sẽ là nền tảng cho tài năng của các em vượt lên tiến vào thế giới nghệ thuật. Xin nói rõ là mục đích của lớp vẽ thiếu nhi Saigon Art Acadeny là nhắm đào tạo những nhà thiết kế, minh họa trong ngành điện toán hay là những chuyên viên về tạo hình, điêu khắc trong tiểu công nghệ. Tất nhiên là sẽ có những em trở thành những họa sĩ tên tuổi nhưng đó là từ thiên bẩm, không có trường nào đào tạo được họa sĩ cả.”
Bà Ngân Lưu, có hai con đang theo học tại Saigon Art Academy, cho biết: “Tôi có hai cháu đang theo học tại lớp vẽ này. Cháu lớn Emily 7 tuổi đã học được 2 năm, cháu nhỏ là Evelyn 5 tuổi mới theo học có sáu tháng. Cháu lớn rất mê vẽ. Đi chơi cùng gia đình, khi về là cháu lại hí hoáy vẽ lại phong cảnh người, vật nơi cháu vừa thấy. Nhưng nét vẽ còn thô sơ quá và màu sắc thì chưa biết cách pha. Từ ngày cháu theo học thì nét vẽ khác hẳn, màu sắc đẹp hơn nhiều, có nhiều bức chúng tôi phải ngạc nhiên vì bức vẽ của cháu đã gần như một bức tranh đẹp. Lý do để chúng tôi đưa các cháu đi học vẽ là để thêm điểm tại trường học, hai là vì các cháu cũng thích mà chúng tôi thì mong mỏi con mình có được đời sống cao đẹp hơn khi biết hòa mình với thiên nhiên.”
Mọi chi tiết về lớp vẽ thiếu nhi Saigon Art Academy, xin gọi (714) 292-9568, hoặc đến lớp tại 15751 Brookhurst Street, Ste 104, Westminster, CA 92683.
TNS Janet Nguyễn tổ chức khai thuế miễn phí
GARDEN GROVE, California (NV) – Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn và tổ chức CalEITC4Me sẽ tổ chức Buổi Chuẩn Bị Hồ Sơ Khai Thuế miễn phí cho các gia đình chưa khai thuế năm nay và có thu nhập $54,000/năm hoặc ít hơn, từ 4 giờ chiều đến 8 giờ tối Thứ Sáu, 8 Tháng Tư, tại văn phòng địa hạt của bà, 10971 Garden Grove Boulevard, Suite D, Garden Grove, CA 92843 (đối diện chợ Costco), thông cáo báo chí của văn phòng vị dân cử gốc Việt này cho biết.

(Hình minh họa: bbb.org)
Những ai đến trước sẽ được phục vụ trước.
Buổi khai thuế sẽ có sự xuất hiện của chiếc xe buýt gọi là eBus, có đầy đủ kỹ thuật và phương tiện để giúp khai thuế. Ngoài ra, cư dân còn được tham dự một hội chợ thông tin cần thiết, và xem triển lãm xe cổ.
Một trăm người đầu tiên đến để được giúp khai thuế còn được cung cấp một bữa ăn tối miễn phí.
Người khai thuế phải mang theo các hồ sơ sau:
-Thẻ căn cước có hình
-Bản sao hồ sơ khai thuế năm 2014
-Thẻ An Sinh Xã Hội hoặc Số Xác Định Hồ Sơ Thuế Cá Nhân (ITIN)
-Thư của mỗi người có tên trong hồ sơ khai thuế
-Các mẫu khai thuế W-2, 1099, và các hồ sơ khác liên quan đến khai thuế cho năm 2015
-Tất cả mẫu khai thuế 1098-E và 1098-T cho các chi phí giáo dục/trả tiền lời vay nợ đi học
-Hồ sơ bảo hiểm y tế của quý vị với các mẫu hồ sơ như 1095 A, B, hoặc C
-Tên, địa chỉ, số điện thoại, số hồ sơ khai thuế của người cung cấp dịch vụ chăm sóc con cái
-Chi phiếu vô giá trị (void) để sở thuế trực tiếp trả bớt tiền thuế vào tài khoản cá nhân
-Đối với trường hợp khai thuế chung, cả vợ và chồng phải có mặt để ký vào hồ sơ thuế
Một số cư dân trả thuế có thể hội đủ tiêu chuẩn được hưởng chương trình Miễn Thuế Thu Nhập Liên Bang, hoặc chương trình Miễn Thuế Thu Nhập California (Cal EITC), nếu gia đình nào có tổng số thu nhập điều chỉnh ít hơn $6,580 nếu không có con cái đủ tiêu chuẩn được hưởng, ít hơn $9,880 nếu có một đứa con đủ tiêu chuẩn được hưởng, hoặc ít hơn $13,870 nếu có từ hai đứa con trở lên đủ tiêu chuẩn được hưởng.
Sự kiện này tổ chức được là nhờ những cố gắng rộng lượng của Chương Trình Tình Nguyện Trợ Giúp Khai Thuế (VITA), bao gồm những người được Sở Thuế IRS chứng nhận.
Nên nhớ, các dịch vụ khai thuế miễn phí này chỉ dành cho những người có thu nhập từ thấp tới trung bình, khai hồ sơ thuế căn bản đối với liên bang và tiểu bang.
Những người có hồ sơ thuế phức tạp hoặc cần cố vấn về thuế, nên gặp một cố vấn chuyên nghiệp.
Hạn chót khai thuế năm nay là Thứ Hai, 18 Tháng Tư, 2016.
Mọi chi tiết, xin liên lạc (714) 741-1034. (Đ.D.)
Bác Sĩ Daniel Trương được bầu làm chủ tịch Hội Parkinson Thế Giới
WESTMINSTER, California – Hôm Thứ Sáu, 1 Tháng Tư, Bác Sĩ Daniel Trương tổ chức một buổi tiệc tại nhà hàng Grand Garden, Westminster, với sự tham dự của gia đình và đông đảo các bác sĩ, nhân sĩ tên tuổi và thân hữu Việt-Mỹ trong cộng đồng, để mừng ông được bầu làm chủ tịch Hội Parkinson Thế Giới.

Trong hình, Bác Sĩ Daniel Trương (bìa phải) cùng gia đình trên sân khấu nhà hàng. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Cựu ngôi sao bóng đá Abby Wambach bị bắt vì DUI
PORTLAND, Oregon (NV) – Cựu ngôi sao bóng đá nữ Abby Wambach của Mỹ, người vừa giã từ sân cỏ, bị bắt sáng sớm Chủ Nhật tại Portland, Oregon, vì uống rượu lái xe (DUI), theo CNN.

Cựu cầu thủ Abby Wambach lúc bị bắt. (Hình: Multnomah County Jail)
Wambach, 35 tuổi, bị bắt vào khoảng 2 giờ sáng, theo giới chức nhà tù Multnomah County ở Portland.
Sau đó, nữ cầu thủ này được thả ra, sau khi cam kết nhận tội và đóng tiền thế chân.
Abby Wambach là một trong những cầu thủ có nhiều thành tích nhất của làng bóng đá nữ Hoa Kỳ.
Trong 14 năm chơi bóng, cô đoạt hai huy chương vàng Thế Vận Hội, một chức vô địch World Cup, từng được FIFA chọn là Cầu Thủ Xuất Sắc Nhất Trong Năm, và sáu lần đoạt giải Cầu Thủ Xuất Sắc Nhất Trong Năm của Hoa Kỳ.
Hôm Chủ Nhật, Abby Wambach lên tiếng xin lỗi trên trang Facebook của cô. (Đ.D.)







