Hội Thánh Orange County tổ chức Lễ Phục Sinh 2016

Quốc Dũng/Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Hội Thánh Orange County và Truyền Hình An Bình Hạnh Phúc sẽ kỷ niệm Chúa Phục Sinh vào lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy, 26 Tháng Ba, tại thánh đường Orange County (Vietnamese Seventh-Day Adventist Church), 2101 West Edinger Ave., Santa Ana, CA 92704.

Hội Thánh Orange County, nơi sẽ tổ chức lễ kỷ niệm Chúa Phục Sinh. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Trưởng lão Phạm Lưu Sử cho biết: “Trong ngày này, hội thánh tổ chức chương trình thờ phượng Đức Chúa Trời, Thánh Nhạc và tiệc Phục Sinh. Chương trình thờ phượng có hai phần, phần đầu từ 10 giờ đến 11 giờ, Mục Sư Dương Quốc Tùng trình bày những bài học về Kinh Thánh, cùng lúc truyền hình trực tuyến trên Internet tại địa chỉ: http://abhp.us. Tiếp theo, từ 11 giờ đến 12 giờ 30, mục sư sẽ giảng luận về Phục Sinh và kế đến là Thánh Nhạc, cùng tiệc.”

“Cũng trong chương trình, chúng tôi có tổ chức thu góp các khoản dâng hiến. Nếu chúng ta là những người tin Chúa, đã nhận những ơn phước của Chúa ban cho chúng ta có việc làm, có tiền, có nhà cửa… thì tùy khả năng của mỗi người, dâng hiến một ít tiền. Khi đó sẽ có người cầm hộp đi ngang từng hàng ghế, ai muốn góp tiền vào thì bỏ vào, không bắt buộc. Số tiền này được dùng để sử dụng trong vấn đề rao giảng Tin Lành,” vị trưởng lão cho hay.

Theo vị trưởng lão, Phục Sinh là sự sống lại, tóm tắt lại tất cả sự thờ phượng, sự tin Chúa, sự được cứu rỗi. Chúa chết cho thế gian và Chúa sống lại. Chúa Giê-Su đã hy sinh xuống thế gian mang hình thể của loài người để sống và thông cảm sự cực khổ của loài người. Loài người sống ai cũng có sự phạm tội, phạm tội về hai mặt: tội lỗi di truyền và tội lỗi trong đời sống của mình.

“Trước hết chúng ta là những người phạm tội, bởi vì chúng ta là nòi giống của ông Adam và bà Eva. Họ đã mang tội lỗi vào thế gian khi họ không vâng lời Chúa, Chúa bảo họ ở trong vườn Eden, không được ăn trái cấm nhưng cuối cùng họ ăn. Tội lỗi của họ di truyền đến ngày hôm nay. Kế đến, trong đời sống ai cũng có sự phạm tội, không ít thì nhiều. Do đó, Đức Chúa Trời mới đưa Chúa Giê-Su xuống thế gian để sống một đời sống không bao giờ phạm tội,” vị trưởng lão nói.

Vị trưởng lão nói tiếp: “Chúa Giê-Su không mang tội lỗi di truyền của Adam và Eva để lại vì Chúa không do họ sinh ra. Chúa Giê-Su cũng không mang tội lỗi trong đời sống. Nhưng vì Đức Chúa Trời không đành để loài người, một tạo vật thượng đẳng được chính ngài sáng tạo nên theo hình ảnh mình, phải chết hết vì tội lỗi, vì đó là một tổn thất quá lớn lao và là một nỗi đau vô cùng. Đức Chúa Trời cũng không thể tha bổng cho loài người được vì như thế là đi ngược lại quy luật muôn đời do chính ngài đặt ra. Vậy nên, ngài phải trù liệu cho Con Một yêu dấu của ngài chịu chết thay.”

“Thế là Chúa Giê-Su Kitô là đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Đức Chúa Trời đã biến người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta. Một khi Chúa Giê-Su đã trở thành tội nhân, chiếu theo quy luật ‘Ai mang tội, người đó phải chết,’ thì ngài cũng phải chịu chết. Nhưng Chúa Giê-Su không phạm tội, thế mà ngài chịu lên thập tự giá, nên sự chết của Chúa Giê-Su để mang tội lỗi cho loài người,” vị trưởng lão tiếp lời.

Vị trưởng lão cho hay: “Khi Chúa Giê-Su đi khỏi mặt đất, ngài đã nói: ‘Ta đi để sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi ta đã đi và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại và đem các ngươi đến với ta, hầu cho, ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.’ Nghĩa là Chúa hứa, dù cho chúng ta chết đi thì khi Chúa trở lại, tất cả những người chết vì Chúa sẽ được sống lại.”

“Đạo Thiên Chúa tin Chúa Giê-Su sẽ cứu vớt mình khỏi tội lỗi, tin việc thờ phượng Chúa để nhận được sự cứu rỗi. Nếu Chúa Giê-Su xuống thế gian mà thất bại, tức phạm tội như loài người, thì ngài sẽ không bao giờ lên trời nữa, ngài sẽ không còn quyền năng để cứu loài người, và ngài sẽ chết như một người bình thường. Còn khi Chúa Giê-Su không phạm tội thì dẫu loài người chết ở thế gian này nhưng sẽ được cứu rỗi và sống lại,” vị trưởng lão giải thích.

Theo trưởng lão Phạm Lưu Sử, sau chương trình thờ phượng là Thánh Nhạc Phục Sinh để ca ngợi Chúa Giê-Su đã đến thế gian, để kỷ niệm Chúa đã bị đóng đinh trên thập tự giá, để chết cho tội lỗi của loài người, sau đó ba ngày, phép lạ đã xảy ra, Chúa đã sống lại, để cho loài người biết rằng ngài là người từ trên trời xuống và chịu chết để cứu chuộc thế gian. Thánh Nhạc sẽ có những bài thánh ca nói về sự phục sinh của Chúa và lòng thương xót của ngài với loài người.

“Chương trình Thánh Nhạc sẽ có đơn ca, tốp ca, ca đoàn… với ca sĩ từ thiếu nhi đến người lớn. Hiện tại các anh em trong ca đoàn đã tập dượt rất nhiều lần để hôm đó tôn vinh Chúa. Cuối cùng, hội thánh có buổi tiệc thân mật chung vui giữa các tín hữu trong hội thánh và khách viếng,” vị trưởng lão cho hay.

Liên lạc tác giả: [email protected]

CLB Sân Khấu Nhỏ với đêm nhạc ‘Một Góc Cõi Riêng Anh Bằng’

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Đêm nhạc “Một Góc Cõi Riêng Anh Bằng” do CLB Sân Khấu Nhỏ tổ chức tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster, chiều Thứ Bảy, 19 Tháng Ba, đã dẫn dắt khán thính giả đắm chìm vào không gian thật riêng biệt trong dòng nhạc Anh Bằng.

Hợp ca “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Trong chương trình này, CLB Sân Khấu Nhỏ đưa khán thính giả trở về với quá khứ khoảng 30 năm, từ 1986 đến nay, qua các ca khúc của nhạc sĩ Anh Bằng, mà thính giả được nghe, được cảm nhận những gì rất riêng, rất đặc sắc của ông.

Và để đi vào “một góc cõi riêng,” các ca sĩ đã cống hiến hết mình trong giai điệu và ca từ ấy để thính giả cùng thưởng thức.

Lần này, CLB Sân Khấu Nhỏ gởi đến khán thính giả một số nhạc phẩm ít được phổ biến, pha lẫn những tác phẩm mới nhưng quen thuộc của nhạc sĩ Anh Bằng từ thập niên 1980 trở đi, cùng với sự góp mặt của hai diễn giả, thi sĩ Du Tử Lê và họa sĩ Châu Thụy.

Ba MC điều hợp trong chương trình đêm nhạc gồm Ly Ly, Đan Thư và Nguyễn Bá Thành, cùng với âm thanh của Dũng-Hạ Trắng Studio, cùng ban nhạc Vũ Danh (Keyboard), Nguyên Vũ (Piano), Tuấn Hùng (Saxo), Linh Nguyễn (Acounstic Guitar), Đinh Trung Chính (Guitar).Mở đầu chương trình là nhạc phẩm “Nỗi Lòng Người Đi” qua tứ ca nam: Nguyên Phong, Nguyễn Hoan, Mạnh Hùng và Nguyễn Bá Thành, qua tiếng đàn của các nhạc sĩ Nguyên Vũ (Piano), Tuấn Hùng (Saxo).

“Nỗi Lòng Người Đi,” một nhạc phẩm gắn liền với Anh Bằng mà hơn sáu thập niên qua, mỗi khi nhắc đến, mọi người đều nhớ đến một người nhạc sĩ tài hoa, cây cổ thụ trong làng âm nhạc Việt Nam, với một kho tàng hơn 600 nhạc phẩm để đời, trong đó hơn 200 bài đã được phổ biến rộng rãi, mà mỗi người chúng ta ít nhất cũng thuộc vài bài.

Tiếp theo là “Từ Độ Ánh Trăng Tan,” phổ thơ của thi sĩ Đặng Hiền, do Nguyễn Hoan đến từ Fresno trình bày. Với giọng hát cao vút, trong giai điệu và ca từ không kém phần khổ đau, ca sĩ này đã đưa người nghe vào tâm trạng của một cuộc tình đã xa rồi khi người yêu đi theo chồng. “Tình như đã xưa tình yêu đã xa. Mà sao vẫn nghe hồn ta gió mưa gió mưa. Thôi mình lỡ mất nhau, rồi nát đi hy vọng ban đầu. Sau nụ cười tươi thắm, ngày em bỏ tôi đi lấy chồng…”

Những bài thơ, nếu lạc vào tay Anh Bằng, sẽ trở thành một nghệ thuật hòa điệu, một duyên tình giữa thơ và nhạc, và một trong những nhạc phẩm ấy, bài “Kỳ Diệu,” phổ thơ Nguyên Sa, đến với người nghe qua giọng hát Kim Thoa.

Nhạc sĩ Phạm Thành Tài, người thi sĩ của xứ trầm hương tỉnh Khánh Hòa, miền Trung Việt Nam, đã cho ra đời nhiều bài thơ tuyệt vời, và trong tập thơ “Tình Yêu Em Còn Đó,” nhạc sĩ Anh Bằng đã phổ nhạc bài “Anh Còn Nợ Em,” được trình bày qua tiếng hát Nguyên Phong. Đây là một bản nhạc được hát và nhớ nhiều ở Mỹ.

“Nỗi Lòng Người Đi” với tứ ca nam Nguyên Phong, Nguyễn Hoan, Mạnh Hùng, và Nguyễn Bá Thành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Chương trình được tiếp nối với các nhạc phẩm “Nhớ Mẹ Đêm Mưa,” qua giọng ca Kim Yến, “Anh Còn Yêu Em,” thơ Phạm Thành Tài, qua hai giọng ca của đôi uyên ương Mạnh Hùng-Ngọc Diệp.

Có lẽ chẳng nỗi buồn nào giống nhau, nhưng nỗi buồn của một cuộc tình tan vỡ, mất mát với sự chia xa là nỗi buồn đem lại nhiều đau khổ nhất.

Nhà thơ Hư Vô đã thổ lộ nỗi lòng qua “Còn Có Chút Em,” với tiếng hát Nam Trân. Bài hát thật lạ nhưng nghe thật quen với những tên đường góc phố mà cuộc tình đã đi qua, bây giờ đã tan biến. “Tìm em nơi đâu giữa giòng người lạ. Ngã tư Phú Nhuận phố đã quen tên. Hay ngược Chi Lăng dài thêm Gia Định. Cầu Bông chờ nhau từng giờ dài thêm Quán Nhớ…” “Để trên đường dài từng bước ngậm ngùi còn có chút em…”

Sự hòa điệu giữa thơ và nhạc trong tình yêu, đã chạm vào đáy tâm hồn người nghe qua tiếng hát cao vút của Nam Trân, mang cả niềm tâm sự của nhà thơ vào âm điệu tuyệt vời trong nhạc Anh Bằng.

“Nhớ Đêm Mưa Sài Gòn,” qua tiếng hát Nguyên Phong, một nhạc phẩm của BH được Anh Bằng phổ nhạc.

“Nhớ Đêm Mưa Sài Gòn” là sự tiếp nối của “Nỗi Lòng Người Đi” khi ở thành phố Sài Gòn hoa lệ với bao nhiêu tà áo khoe màu phố vui mà nhớ về Hà Nội thì nỗi nhớ càng dâng lên cao độ hơn khi ở California mà nhớ về Sài Gòn, cùng với ước mơ trở về Sài Gòn cháy bỏng.

Trong không khí gợi về những êm đềm của ngày xưa cũ, không khí bỗng nhiên trở lại sôi nổi hơn khi thi sĩ Du Tử Lê được mời lên tâm tình cùng thính giả.

Qua lời đối thoại với MC Ly Ly, cuộc trò chuyện càng thú vị hơn khi nhà thơ nhắc đến mối giao tình giữa ông và nhạc sĩ Anh Bằng, trả lời khi được hỏi vì sao thơ của ông được chọn nhiều để các nhạc sĩ phổ thơ, ông cho rằng đó có thể là do duyên nghiệp mà thôi, càng thú vị hơn khi ông nói rằng sẽ không có thi sĩ, không có nhạc sĩ nếu không có khán thính giả.

Ông cũng nói rằng chỉ làm thơ khi nào trong ông có sự thôi thúc, với một ý tưởng nào đó đã chín muồi.

“Khúc Thụy Du,” một sáng tác được Du Tử Lê viết vào Tháng Ba, 1968, khi là một phóng viên, đã chứng kiến những hình ảnh kinh hoàng của chiến tranh, và ông muốn gởi đến người đọc những hệ quả của chiến tranh thật khốc liệt, với những con chó đói, ăn những cánh tay của xác chết, hay những mảnh thịt người giăng trên dây điện, bài thơ “Khúc Thụy Du” dài hơn 100 trang giấy viết tay, được gởi đến tạp chí Văn. Bài thơ này nói về chiến tranh, không phải là bài thơ tình.

Họa sĩ Châu Thụy (trái) giải thích bức chân dung nhạc sĩ Anh Bằng. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Nhưng nhạc sĩ Anh Bằng đã rất tài hoa khi chỉ nhặt ra những câu thơ mang tính tình yêu để phổ nhạc.

Ông cũng nhắc đến mối giao tình giữa ông, nhạc sĩ Anh Bằng và ca nhạc sĩ Việt Dzũng. Khi gặp nhau lần đầu, Anh Bằng nói đã phổ nhạc bài thơ “Khúc Thụy Du” và xin hỏi Du Tử Lê muốn ai là người đầu tiên hát bài này, và nhà thơ đã giới thiệu ngay ca nhạc sĩ Việt Dzũng. Vì thế mới có sự nhầm lẫn khi nhiều người tưởng rằng Việt Dzũng là người phổ nhạc bài này.

Nhưng có lẽ gây thú vị nhất đối với thính giả khi nhà thơ, trong “cõi Du Tử Lê,” đã trả lời rằng khi ông chết, hãy nhớ duy nhất ông với tên Du Tử Lê mà thôi.

Và đôi uyên ương Mạnh Hùng-Ngọc Diệp trở lại chương trình với nhạc phẩm “Khúc Thụy Du.”

Họa sĩ trẻ Châu Thụy, trước bức vẽ thật lớn chân dung nhạc sĩ Anh Bằng, đã chia sẻ kỹ thuật và thời gian hình thành của bức tranh bằng bút họa, một nghệ thuật kết hợp giữa tranh và chữ viết để tạo nên hồn của tác phẩm, một sự liên hệ giữa họa sĩ và người nhạc sĩ một đời cho âm nhạc.

Ông nói đã mất sáu giờ ròng rã để hoàn thành bức chân dung này, với lối viết thư pháp thật tinh vi, biến thành bức tranh bút họa với hơn 200 tựa bài hát của nhạc sĩ Anh Bằng, nói lên sự yêu thương và kính trọng ông qua những lần gặp nhau.

Phía bên phải của tác phẩm là một phần bản đồ Việt Nam hình chữ S, mở đầu là con đường Việt Nam từ Ải Nam Quan, xuôi về miền Nam đến thủ đô Sài Gòn, tất cả là những tựa đề của các nhạc phẩm do Anh Bằng sáng tác. Đặc biệt là ở đuôi mắt của nhạc sĩ là bản “Nước Mắt Cho Quê Hương,” còn trên đôi môi là nhạc phẩm “Anh Còn Nợ Em,” vì nhạc sĩ Anh Bằng còn nợ quê hương, nợ “em” Sài Gòn, nợ chúng ta bằng nhạc phẩm “Nỗi Lòng Người Về.”

Các nhạc phẩm Mất Nhau Mùa Đông, Mai Tôi Đi (thơ Nguyên Sa), Cõi Buồn, Chia Tay Hư Ảo (thơ BH), Có Một Ngày (thơ Nguyễn Khoa Điềm), Mất Anh Đêm Giáng Sinh (thơ Ý Nga) qua các giọng ca Nam Trân, Kim Yến, Nguyễn Hoan, Ngọc Diệp, Thúy Anh tiếp tục chương trình.

Kế đến, ca sĩ Thúy Anh thật xúc động khi hát bài “Mình Ơi Em Chẳng Cho Về.” Cô kể nỗi nhớ về những lúc gặp gỡ như trong gia đình, và nhạc sĩ Anh Bằng Đã viết tặng cho cô bài này.

Đêm nhạc cũng tới lúc khép lại với nhạc phẩm “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ,” sáng tác Nguyễn Đức Quang, tất cả mọi người cùng vỗ tay bắt nhịp hòa theo tiếng hát vang như lời tâm tình hẹn ngày về khi đất nước thanh bình.

Các anh chị em trong CLB Sân Khâu Nhỏ, qua các thành viên chủ trương nhóm như Đinh Trung Chính, Trần T. Ly Ly, Thy Linh, Nguyễn Bá Thành, Julie Trần, cũng xin mượn nơi đây, trong không khí đêm nhạc này, xin gởi đến nhạc sĩ Anh Bằng và toàn thể gia quyến ông như một lời tưởng niệm.

Lee’s Sandwiches tiếp tục phát triển trong năm 2016

WESTMINSTER, California (NV) – Hệ thống bánh mì Lee’s Sandwiches tiếp tục phát triển qua việc mở thêm một số tiệm, không chỉ tại Hoa Kỳ, mà còn ở ngoại quốc nữa, thông cáo báo chí của công ty này cho biết.

Tiệm bánh mì Lee’s Sandwiches tại Đài Bắc, Đài Loan. (Hình: Lee’s Sandwiches cung cấp)

“Lee’s Sandwiches chân thành cảm tạ quý khách hàng, quý đồng hương, các bạn hữu đã luôn ủng hộ và đồng hành cũng Lee’s Sandwiches trong nhiều năm qua. Để đáp lại tấm chân tình ấy, Lee’s Sandwiches đã và đang làm cầu nối, mang nhiều niềm vui và hạnh phúc đến với bạn và người thân ở quê nhà,” thông cáo viết.

Thông cáo cho biết: “Lee’s Sandwiches luôn thay bạn gửi quà người thân, tận tay trao những chai cà phê, trà Thái đến với người thân ở Sài Gòn, Việt Nam, miễn phí. Hãy gặp nhau ở Lee’s, chúng tôi luôn là người bạn mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mọi nhà.”

Theo công ty cho biết, để phục vụ người Việt sống và làm việc tại Đài Loan, một lần nữa Lee’s Sandwiches vượt ra khỏi lãnh thổ Hoa Kỳ, tiếp tục mở thêm tiệm thứ hai tại Đài Bắc, Đài Loan.

Tiệm này sẽ chính thức khai trương vào ngày 30 Tháng Ba, với món bánh mì kẹp thịt, ly cà phê sữa đá, cùng những món khoái khẩu đặc trưng truyền thống Việt Nam, mà lâu nay không ngừng phát triển tại Việt Nam, Hoa Kỳ, mà đã và đang có mặt trên toàn thế giới, theo thông báo của công ty.

Tại Hoa Kỳ, công ty này cho biết thêm, trong Tháng Tư, Lee’s Sandwiches sẽ chính thức khai trương tiệm đầu tiên tại tiểu bang Virginia, tại Park Plaza Retail Center, 3037 Annandale Road, Falls Church, VA 22042.

Tiệm này có tổng diện tích gần 7000 sqft, với dây chuyền sản xuất bánh mì tại chỗ, luôn cho ra lò những ổ bánh mì baguette kiểu Pháp, tưới mới và nóng dòn, với đầy đủ các món ăn truyền thống và dĩ nhiên là không thể thiếu Lee’s Coffee – ly cà phê sữa đá quen thuộc mỗi ngày.

Riêng vùng Little Saigon, Orange County, trong Tháng Năm năm nay, Lee’s Sandwiches sẽ chính thức khai trương tiệm thứ ba tại thành phố Anaheim, tọa lạc tại 1228 S. Magnolia Avenue, Anaheim, CA 92804.

Thông cáo kết luận: “Một lần nữa, chúng tôi chân thành cảm tạ quý khách hàng, quý đồng hương cùng các bạn hữu luôn đồng hành và ủng hộ Lee’s Sandwiches phục vụ cộng đồng mọi lúc mọi nơi.”

Được biết, ngoài việc kinh doanh, Lee’s Sandwiches thường đóng góp tài chánh và thực phẩm ủng hộ các hoạt động trong cộng đồng Việt Nam, như gây quỹ giúp nạn nhân thiên tai, nạn nhân khủng bố…

Hồi năm 2015, Lee’s Sandwiches đóng góp $5,000 cho Hội Bảo Tồn Lịch Sử và Văn Hóa Người Mỹ Gốc Mỹ Gốc Việt (VAHF) khi hội này ra mắt phim “Vietnamerica” ở Newseum tại Washington, DC.

Ngoài ra, trong đại nhạc hội Hát Lên Mừng Chúa, được tổ chức tại nhà thờ Chúa Kitô ở Garden Grove năm ngoái, công ty cũng ủng hộ ban tổ chức một số bánh mì thịt và hiện kim.

Lee’s Sandwiches là chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh phục vụ đặc biệt món bánh mì và nhiều loại sản phẩm khác. Được thành lập năm 1983 tại San Jose, California, Lee’s Sandwiches đã phát triển và trở thành chuỗi nhà hàng bánh mì lớn nhất nước thế giới, đã có mặt khoảng 60 địa điểm – trải khắp Arizona, California, Las Vegas (Nevada), Oklahoma, Oregon, Texas, và nay là Đài Loan. Ngoài ra, Lee’s Sandwiches sẽ khuếch trương thương hiệu của mình tại Georgia, Maryland, Virginia và Washington, DC, trong tương lai.

Trong số rất nhiều sản phẩm, Lee’s Sandwiches nổi tiếng nhất với món Bánh Mì Thịt kiểu Á-Âu đặc biệt tươi ngon và Cà Phê Sữa Đá. Sản phẩm cà phê với tên gọi Lee’s Coffee đang được phân phối trong hệ thống Costco và các hệ thống chuỗi siêu thị tại Hoa Kỳ. (Đ.D.)

Khúc thụy du

Bùi Bích Hà

Không biết do tình cờ nào, một người bạn biết tôi thích sưu tầm những món đồ chơi ngộ nghĩnh, đã mua tặng tôi con chim bói cá đứng chơ vơ giữa trời đất mênh mông, khắc trên một khúc gỗ thật nhẹ với bộ lông màu sơn xanh biếc, óng ả. Tính cẩn thận, bạn tôi viết thêm mấy chữ gởi theo món quà: “Thấy đẹp, hay hay, liên tưởng đến chị, chắc chị thích nên mua. Không với hậu ý nào cả, chị nhé! Enjoy!”

Tôi để con chim bói cá dễ thương và tội nghiệp trên bàn làm việc, ngay trước mắt, quan sát xem điều gì ở công trình điêu khắc này (chữ hơi lớn so với tác phẩm, một chữ hơi lớn khác) khiến bạn nhớ ra tôi mà thân ái gởi nó qua đường bưu điện về đây, không nhân một dịp đặc biệt nào cần đến quà cáp.

Không biết bạn “liên tưởng” thế nào về mình nhưng tôi liên tưởng ngay tới bài thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc. Bài hát được trình bày, được nghe, được yêu thích rất nhiều ở khắp nơi, trong nhiều thập niên qua.

Nghe kỹ, đọc kỹ, thấy dường như bản nhạc phổ thơ Du Tử Lê rất nổi tiếng này không có góc cạnh nào phản chiếu tâm hồn/tâm sự mình nên phải tin lời trần tình của người gửi quà. Có thể bất giác bạn nhìn thấy hình ảnh con chim bói cá đẹp như một thiên thần nhỏ, mây trời xanh biếc lưng, áo mơ phai vàng trước bụng, đứng côi cút một mình “trên cọc nhọn trăm năm,” cũng uy dũng ra phết, cũng tội tình đến nát lòng, nên thưởng thức và muốn chia sẻ.

Không chỉ bạn nôn nao, cuống quýt, vồ lấy nó từ kệ hàng của một tiệm bán quà lưu niệm đâu đó; không chỉ nhà thơ đưa chim bói cá vào tác phẩm để đời của ông; không chỉ người nhạc sĩ phổ thơ chọn lọc giai điệu chắp cánh cho chim bói cá bay lên những tầng thanh khí bao la mà còn biết bao nghệ nhân ở mọi tầm cỡ tài năng cũng lấy cảm hứng từ chim bói cá? Nhiếp ảnh gia Alan McFadyen, ở tuổi 46, trải qua 40 năm khôn lớn và trưởng thành, vẫn ấp ủ không nguôi trong ký ức một lần được theo ông nội tới nơi chim bói cá làm tổ bên bờ hồ vùng Kirkcudbright, Tô Cách Lan, và bị hớp hồn vì vẻ đẹp của loài chim này. Tốt nghiệp đại học chuyên ngành nhiếp ảnh, ông vội vàng ôm máy tìm đến bờ hồ xưa, mỗi ngày ra điểm hẹn hai lần và mỗi năm chừng một trăm ngày, bấm máy mỗi buổi khoảng 600 lượt. Ròng rã sáu năm, ông tin là đã tích lũy được 720,000 tấm hình chim bói cá nhưng chỉ hài lòng với một số ít tạm coi là có giá trị thôi. Tuy vậy, cuối cùng thì đam mê lạ thường của Alan đã được đền bù bằng một cú bấm tuyệt hảo khi ông “canh” đúng lúc chàng hay nàng chim bói cá lao thẳng xuống mặt hồ, mỏ thép nhọn đớp ngọt con mồi không làm tung tóe một giọt nước.

Đầu to, mắt sắc, mỏ dài, đuôi ngắn, toàn thân bói cá tròn ủm, xinh xắn. Thế nhưng khi xòe cánh phóng xuống nước săn mồi, nó mạnh mẽ như một pháo đài bay. Nhiếp ảnh gia McFadyen kể lại: “Ngày mới là thằng nhóc con chừng 6 tuổi, tôi nhớ được ông nội dẫn đi xem nơi chim bói cá làm tổ và tôi nhớ là tôi đã choáng váng trước vẻ đẹp lộng lẫy mê hồn của lũ chim.”

Một đời mình chưa đủ, ông còn muốn trao truyền lại cho cậu con trai Leighton lên 8, tình yêu gần như cuồng dại của ông với loài chim bói cá.

Tôi cũng có kỷ niệm với chim bói cá nhưng hẳn nhiên không đặc sắc và sáng tạo như với nhiếp ảnh gia Alan McFadyen, năm tôi bằng trạc tuổi Alan, lên 7, cùng gia đình tản cư về Phù Lương, một làng nhỏ ven thành phố Huế, trong biến cố 1945. Đã quá lâu cho trí nhớ một đứa trẻ để nay có thể hình dung cặn kẽ địa thế của làng Phù Lương nhưng tôi ghi khắc như in trong ký ức mình những đêm trăng vằng vặc trên một phía có con đường làng quanh co giữa những bờ ruộng gió mát làm thoảng lên cái mùi quê khó tả của lúa trổ đòng đòng, lẫn với mùi phân trâu bò, phân người, mùi đất và mùi nước đọng; phía kia, gần ngôi nhà tranh ba gian nơi gia đình chúng tôi tạm trú, là một con hói cạn, sát bờ nước trong veo nhìn thấy đáy.

Tôi nhớ nhất những buổi trưa nắng ong ong, trốn nhà ra hói tập bơi sau khi vất vả rình bắt cho bằng được con chuồn chuồn ớt và để nó cắn vào rốn, đau chẩy nước mắt nhưng chục lần như một, tấm hình hài nhỏ xíu của tôi vẫn không thể nổi lên mà chìm lỉm, sặc nước nên phải ngoi đầu lên thở. Ngồi buồn trên bờ, chờ gió làm khô quần áo, tôi đang mơ màng nghĩ ngợi mông lung (chẳng biết nghĩ gì) bỗng thấy nhanh như một mũi tên rời khỏi dây cung, con chim nhỏ từ đâu đó cắm đầu xuống nước, cái mỏ dài lúc bay lên ngậm cứng con cá chỉ bé bằng một ngón tay của tôi.

Tạo hóa khi tạo sinh muôn loài, dường như cùng một lúc cho chúng khả năng kiếm lương thực để tự tồn nên chim bói cá mới có thể là những tay săn mồi dưới nước tài nghệ tuyệt luân đến thế! Khác với Alan McFadyen ngưỡng mộ ngoại hình xinh đẹp của chim bói cá, hình ảnh tôi giữ về nó là con mồi nhỏ nằm vắt ngang cái mỏ vừa dài vừa nhọn của chim. Sau này lớn thêm, tôi hiểu ra nhu cầu tranh sống khắc nghiệt của chúng, của mọi đẳng cấp sinh vật trên địa cầu, sinh/tử tròng tréo nhau bằng nhân quả, vừa thiện vừa ác, làm nên nghiệp dĩ nhọc nhằn của mọi sinh linh ở chốn trần ai.

“Hãy nói về cuộc đời, khi tôi không còn nữa, sẽ lấy được những gì, về bên kia thế giới, ngoài trống vắng mà thôi, Thụy ơi, và tình ơi!”

Thi sĩ Du Tử Lê nghĩ đến ngày ông ra khỏi cuộc đời nhân gian nhiều hệ lụy song vẫn còn “yêu quá cuộc đời ấy” nên còn nắm nuối hỏi mình và hỏi người “sẽ lấy được những gì mang theo về thế giới trống vắng bên kia?” Có lẽ tuy tôi không hỏi câu ông hỏi nhưng tôi đồng ý với ông là ở một kiếp đời nào khác chưa biết rõ song mất hết người thân/ bạn bè với mọi yêu thương và hệ lụy phát sinh tròng tréo từ đây, tôi chẳng còn gì ngoài sự trống vắng chẳng có chút ý vị nào!

Chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm thường tìm được cái đích nó dụng công tìm kiếm nhưng nhà thơ và chúng ta, chắc giống con bé con là tôi ngày xưa, ngồi ngẩn trên bờ sông nhỏ soi bóng mình trong niềm tuyệt vọng vì những giấc mơ hiếm khi thành sự thật và thời gian để sống mất dần trong vũng đời khô cạn. Tôi thương tiếng gọi buồn bã của thi sĩ và những tiếng “Ơi” rơi vào thinh không mênh mông! Là tiếng thở dài đến đứt hơi và lịm tắt cùng hư vô tịch lặng, không nghe vọng hồi âm.

Cũng như hầu hết những bài thơ được phổ nhạc, người nhạc sĩ thường chọn một số lời hay ý trong toàn bài thơ gợi hứng cho dòng âm thanh chờ đợi tuôn trào bên trong mình nên từ Thơ qua Nhạc (cũng như từ truyện qua phim) chân dung của nàng thơ ít nhiều có thay đổi dưới cây cọ hóa trang của người nhìn ngắm vẻ đẹp ban đầu và để lòng rung động. Trong một dịp chia sẻ nào đó, thi sĩ Du Tử Lê cho biết khi thoạt tiên nhìn thấy hình hài/thể tạng/khí phách đứa con tinh thần của ông trong bản nhạc bị cắt xén khá mạnh tay, ông có phần ngỡ ngàng nhưng bây giờ (lúc ông nói về bài thơ và bài hát) thì ông đồng ý với cách nhìn và sự đãi lọc cảm xúc của nhạc sĩ Anh Bằng. Một khi khói lửa chiến tranh đã tàn lụi, các kinh nghiệm chiến tranh đã trở thành bài học lịch sử, chỉ còn lại tình yêu hằng cửu là sự cứu rỗi chữa lành mọi vết thương và hồi sinh những vùng đất chết.

Xin cảm ơn món quà bất ngờ và dễ thương của người bạn hiền trong cuộc viễn du quê nhà đã có phút giây trạnh nghĩ đến tôi mà gởi gấm chút tình lưu xứ. Buổi sáng nắng hướng đông rọi qua cửa sổ bàn viết có một ô vuông cho con chim bói cá về hưu, an nhàn đứng nhìn ra cái góc vườn nhỏ có bụi hồng vàng đang nở rộ, không biết còn nhớ hay đã quên con hói nhỏ ở làng Phù Lương mà tới đây và ở lại đây? Cho người vũ công Ba Lê gầy như một nhánh cây thường xuân đang nhón gót múa một điệu vũ cầu kỳ. Cho cái lọ thủy tinh có một bông hồng lụa trắng nở tóe loe không bao giờ tàn úa vì chưa bao giờ được là nụ. Cho cái đồng hồ có mặt số to tướng nhắc nhớ thời gian, tên sát thủ lạnh lùng và kiên trì chưa từng bỏ sót một ai trong sổ bộ đời.

Người khán giả ngồi bên cánh gà của cái sân khấu nhỏ ấy thấy mình vừa xem vừa diễn một kịch bản không đầu, không đuôi, thêm thắt những tình tiết buồn vui bất ngờ từng ngày. Khi là tiếng reo trong như tiếng suối của cô bạn nhỏ, khoe: “Hôm nay trời nắng đẹp, khách đông, em kiếm được $300 tha hồ shopping.” Khi là tiếng khóc khô u uất của cô cháu dâu xinh đẹp đã ra khỏi gia đình mấy chục năm trước: “Cháu 60 rồi cô ạ! Đau ốm hoài mà xin SSI chưa được!”

Tiếc sao mình không là nhạc sĩ để phổ bài thơ đời và hát lên những âm ba đầy cảm xúc không bao giờ ngừng lan tỏa ấy?

Dân Little Saigon lên án khủng bố trong vụ tấn công ở Bỉ

Quốc Dũng/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Người dân Little Saigon ở miền Nam California đau buồn khi hay tin hàng chục người chết và hàng trăm người bị thương trong hai vụ nổ ở phi trường Brussels và trên một xe điện ngầm đông đảo hành khách ở thủ đô Bỉ hôm Thứ Ba, 22 Tháng Ba, đồng thời lên án: “Cần tiêu diệt khủng bố!”

Ông Mai Bá Cường (trái): Cần phải loại bỏ khủng bố để thế giới được yên bình. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Ông Lâm Nhật, cư dân Santa Ana, nói: “Nhóm khủng bố ISIS quá tàn nhẫn, hung bạo khi các cuộc tấn công khủng bố chỉ nhằm vào dân thường vô tội. Tội ác của họ là chống lại loài người, họ cần phải bị ngăn chặn và tiêu diệt. Ở Mỹ, tôi mong Bộ Nội An phải thật chặt chẽ để đối phó các mối đe dọa khủng bố. Ở các sân bay, quan thuế phải kiểm tra cho kỹ sổ thông hành của những người nhập cảnh.”

“Ngày càng nhiều vụ khủng bố xảy ra khiến tâm lý tôi cũng không được thoải mái khi ở những chỗ đông người, hay vào các ngày lễ lớn. Dạo gần đây tôi không cho vợ con đi đến những nơi đông đúc. Cẩn thận vẫn tốt hơn,” ông chia sẻ.

Ông Nhật ước mong: “Tôi hy vọng tại hội nghị thượng đỉnh G7 của các cường quốc kinh tế thế giới gồm Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Ý, Canada và Nhật, tổ chức tại Tokyo vào Tháng Năm tới đây sẽ bàn đến vấn đề an ninh để chống khủng bố.”

“Đây là chuyện rất đau buồn. Tôi kịch liệt chống khủng bố, chống những kẻ theo băng đảng để làm chuyện xấu. Tôi cho rằng 99.9% người Việt không đồng ý khủng bố, còn nếu về tôn giáo mà đồng ý thì đây là chuyện quá đặc biệt và kinh khủng. Chính phủ cần có biện pháp mạnh để chống khủng bố, tuy nhiên nếu cô lập người Hồi Giáo để chống khủng bố là không nên, là kỳ thị,” ông Trường Nguyễn, cư dân Garden Grove, khẳng định.

Ông Mai Bá Cường, cư dân Fountain Valley, cho hay: “Khủng bố không được chấp nhận trong thế giới nhân loại. Sống thì cần hòa bình, và tình thương là trên hết. Nhân loại thật sự chỉ cần tình thương, tình yêu, chứ không muốn giết chóc. Tôi nghĩ, cho dù khủng bố chiếm 1% cũng không thể chấp nhận được. Cần phải loại bỏ khủng bố để thế giới được yên bình. Tôi cực lực lên án khủng bố, bởi vì ngay cả bản thân mình muốn hòa bình thì thế giới cũng muốn hòa bình.”

“Có lẽ chẳng người nào thích hành động quá khích, cuồng tín của họ. Mặc dù họ đã vì niềm tin và tôn giáo của họ, nhưng họ đã làm một cách quá dã man. Họ quá liều mạng, không sợ chết, và không biết họ có phải là người không. Tôi cầu mong thế giới được sống trong bình yên,” ông Đức Đỗ, cư dân Westminster, tâm sự.

Ông Quốc Nguyễn, cư dân Fountain Valley, cho biết: “Thật sự tôi không hiểu gia đình của những kẻ khủng bố nghĩ gì về họ, và nghĩ gì về những nạn nhân vô tội đã chết tức tưởi trước sự tàn ác của họ. Tôi đồng ý với ý kiến của ứng cử viên tổng thống Donald Trump, để chặn khủng bố thì phải thận trọng với người nhập cư, kiểm soát chặt biên giới. Thà bắt lầm còn hơn bỏ sót.”

Ông Lâm Nhật (trái) và ông Đức Đỗ bên bàn cà phê sáng. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Trong khi đó, ông Cung Lưu, cư dân Westminster, đề nghị: “Phải dùng sức mạnh tiêu diệt bọn khủng bố thôi, chứ không còn cách nào cả. Không thể nhân nhượng với khủng bố. Bây giờ họ đã dùng bạo lực với mình thì mình phải dùng bạo lực để đáp trả lại họ.”

“Đầu tiên phải giải quyết vấn đề Trung Đông, chứ Trung Đông vẫn bất ổn như hiện nay thì khủng bố sẽ kéo dài. Do đó, chừng nào chưa giải quyết được vấn đề Trung Đông thì đừng bao giờ nói đến vấn đề giải quyết được khủng bố,” ông nói.

Ông Cung nói tiếp: “Không thể đặt tình cảm cùng với bọn khủng bố được. Với tôi, người Việt Nam đã gánh chịu khủng bố cách đây hơn 50 năm rồi. Có tin nổi không, rạp hát Nguyễn Văn Hảo ở quận 1 Sài Gòn trên đường Galliéni, tức đường Trần Hưng Đạo bây giờ, hàng trăm dân thường đã chết khi đang coi hát do pháo kích dội. Trong rạp hát đâu có lính, đâu có cảnh sát.”

“Rồi khủng bố của ISIS có khác gì ‘đặc công’ đánh vào nhà hàng Mỹ Cảnh trên bến Bạch Đằng ở Sài Gòn 50 năm về trước, đêm 25 Tháng Sáu, 1965, khi Cộng Sản đặt chất nổ để giết hàng chục khách hàng ăn đang có mặt trên nhà hàng nổi, và giết luôn hàng chục thường dân ngồi hóng mát hay đi dạo mát bên ngoài hoặc đang đứng chờ phà qua sông. Ai làm việc đó và tiếc là thời đó không gọi đó là khủng bố,” ông Cung Lưu kể.

Ông Lê Tinh Anh, cư dân Garden Grove, đồng tình: “Khủng bố hiện nay đâu khác gì khủng bố của Cộng Sản trong Tết Mậu Thân đâu. Gian ác của khủng bố ngày nay giống như Cộng Sản.”

“Có cần thiết giết người để hù dọa thế giới không? Đừng lấy hận thù, đừng độc tôn, rồi đi giết người để người khác sợ mình, nghe lời mình, như thế không tồn tại ở thế giới này. Cuộc sống bây giờ thì khủng bố là thứ không thể chấp nhận được,” ông Anh nói tiếp.

—–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Một thiếu niên Mormon sống sót qua ba vụ khủng bố

 

WASHINGTON, DC (NV) – Theo tin của ABC News, Mason Wells, công dân Mỹ 19 tuổi,  bị thương trong vụ khủng bố ở Bussels hôm Thứ Ba, đã từng hiện diện trong các vụ khủng bố ở Boston và Paris trước đây.

Anh Mason Wells, 19 tuổi, thoát chết trong ba vụ khủng bố. (Hình: Mormon Church via AP)

Mason Wells bị thương vì bom nổ tại phi cảng Brussels khi đang cùng đi với hai nhà truyền giáo Mormon khác.

Anh bị vỡ gót chân, trúng một số mảnh. Mặt và tay phỏng ở mức trung bình.

Ông Chad Wells, cha của thanh niên này, nói rằng ông và Wells ở cách một khu phố khi bom nổ trong cuộc chạy đua marathon tại Boston mấy năm trước.

Lúc đó, họ đang đứng chờ bà mẹ của Mason tham gia cuộc chạy đua. Hai người chỉ bị chấn động, và theo lời người mẹ “Mason rất bình tĩnh.”

Năm ngoái, Mason Wells ở Paris khi khủng bố tấn công, báo tin về gia đình là được an toàn và sẽ rất thận trọng đề phòng.

Ông Chad Wells cho biết đã nói chuyện được với con trai còn trong bệnh viện và rất lạc quan biết Wells đang bình phục.

Theo lời ông, Mason ở ngay gần nơi bom nổ và nhờ ơn Thượng Đế mà thoát chết.

Ông cho rằng kinh nghiệm từ Boston đã khiến Mason giữ được bình tĩnh.

Tuy nhiên, gia đình vẫn còn lo lắng vì không biết Mason có đủ điều kiện để thực hiện ước vọng của mình là phục vụ trong quân ngũ.

Mason vẫn muốn vào Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ. (HC)

Quận Cam: Ăn Poké, mê … chết bỏ!


Nhất Anh/Người Việt


WESTMINSTER, California (NV) – Ngoài nắng đẹp, biển xanh, không khí trong lành, nhiều địa điểm vui chơi, ẩm thực là một trong những yếu tố khiến người ta lưu luyến và thích thú ở Orange County. Từ hamburger, steak của người Mỹ, sushi của người Nhật, korean BBQ của người Hàn, taco của người Mexico cho đến các món ăn thuần Việt như phở, cơm tấm, bò bảy món, cá nướng hay gần đây là các món ốc hay lẩu, mọi thứ đều có mặt tại đây. Nhưng nếu bạn để ý kỹ, bạn sẽ thấy sự xuất hiện của một món ăn mới với cái tên Poké, đang “ngấm ngầm xâm nhập” vào thế giới ẩm thực ở Orange County, thậm chí là ở cả khu Little Saigon, vốn nổi tiếng với đồ ăn Việt.

Một tô poké ở PokiNometry. Ở đây nổi tiếng với duy nhất một loại nước sốt với mức độ cay khác nhau. (Hình: Nhất Anh/ Người Việt)

Poké? Poké là gì?

Poké (đọc là poh-kay), là món ăn có nguồn gốc từ Hawaii. Nó được coi là đặc sản của vùng đảo này, khi mà mọi nguyên liệu bắt nguồn từ vùng biển. Trong tiếng của người bản địa Hawaii, poké nghĩa là “từng phần, từng cục, từng viên nhỏ.” Poké còn được xem là một loại “biến thể” khác của sushi. Thay vì cá sống được cuộn với cơm dưới miếng lớp rong biển như sushi, thì poké lại trộn tất cả nguyên liệu với nhau trong tô.

Thông thường, một tô poké có bốn phần. Phần thứ nhất là protein, bao gồm cá sống (thường là cá hồi, cá ngừ ahi, cá albacore) và các loại hải sản (như mực, sò điệp hay bạch tuộc), được cắt thành từng phần vuông vức. Phần thứ hai là “base;” bạn có thể lựa chọn ăn chung với cơm, salad, hay các loại chip khác nhau. Có những nơi còn chia ra nhiều loại cơm, như cơm trắng hay cơm gạo lức; các loại salad như spring mix hay kale mix. Phần thứ ba là nước sốt. Có rất nhiều loại nước sốt để ăn kèm với poké, đa phần được dựa trên các loại gia vị của người Nhật như wasabi, nước tương ponzu, tương teriyaki. Nước sốt được rưới và trộn đều trong tô, để phần protein và phần base thấm đều. Phần cuối cùng của một tô poké chính là phần “topping.” Bạn có thể lựa chọn bỏ vào tô poké của mình dưa leo, trái bơ, bắp, rong biển, hành tây, wasabi, trứng cá masago, thịt cua, gừng chua của Nhật, hạt mè, tỏi rang và nhiều thứ khác. Và như vậy, bạn có một tô poké đúng điệu.

Điều thú vị ở poké là không có một món poké cố định nào từ nhà hàng, mà thực khách chính là người tự chọn cho mình. Từ phần base, phần protein, phần topping cho đến nước sốt, bạn có thể thêm bớt tùy theo ý thích của mình. Mỗi tô poké là của riêng bạn.

Bơ cũng là một thành phần được nhiều thực khách lựa chọn cho tô poké của mình. Tuy nhiên, đa số nhà hàng đều tính thêm tiền nếu gọi thêm. (Hình: Nhất Anh/ Người Việt)


Poké ở Orange County

Poké ở Orange County chỉ mới trở nên phổ biến gần đây. Thử lướt qua một vòng, bạn sẽ thấy danh sách nhà hàng bán poké càng lúc càng dài ra. Hầu như hiện tại, mỗi thành phố ở Orange County đều có từ một đến hai tiệm bán poké. Và đại đa số, thực khách là người trẻ tuổi, những người thích theo xu hướng và thích khám phá.

Mỗi tiệm poké đều mang cho mình nét riêng để có thể thu hút thực khách.  Ở The Lowkey Poké Joint, ở góc đường Westminster và Brookhurst, trong khu Brodard và 99 cents, gần khu vực Little Saigon nhất, sáng tạo các nguyên liệu đặc biệt và lạ như boo-tea rice (là cơm được nấu với trà và bamboo), trứng cút sống, hot cheetos. Tiệm Poke Island ở Hungtinton Beach thì có cả dứa cho thực khách lựa chọn, nhằm tăng vị chua chua, ngọt ngọt cho poké. Để tăng thêm phần hấp dẫn cho món ăn, các nhà hàng còn có cung cấp cả bơ để thực khách có thể lựa chọn. Nhưng nếu thêm bơ trong mỗi tô poké thì thực khách thường phải trả thêm $1 ở một số nơi. Ba nhà hàng không tính thêm tiền bơ ở OC là Uroko Cafe, Poki Ya và Calipoké.

Tất nhiên chỉ riêng thành phần nguyên liệu đặc biệt thì không đủ để cạnh tranh. Các nhà hàng còn đua nhau sáng tạo ra các loại nước sốt đặc biệt, “có một không hai” của riêng mình để thu hút thực khách. Ngoài các nước sốt thông thường như ponzu, mayo hay mayo cay, Lowkey Poké Joint có “I lava you”, nước sốt cay đặc biệt từ chanh, nước tương và hot sauce, “You’ve got kale” với nước sốt được pha từ cải xanh kale và mù tạt. Ở PokiNometry, gần Disneyland, chỉ có duy nhất một loại sốt của tiệm với tên gọi là “nometry sauce”, nhưng thực khách có thể chọn nước sốt đó từ không cay, cay, cay vừa, cay xé cho đến cay đỉnh điểm. Ở một số nhà hàng, bạn còn có thể trộn hết tất cả các sốt với nhau nếu bạn muốn.

Giá của mỗi tô poké dao động từ $8 cho đến $12/một tô. Ở một số nhà hàng như Poke Island còn có lựa chọn mua poké theo pound.

Poké tuy mới xuất hiện ở Orange County nhưng đang dần dần tạo ra một xu hướng mới cho ẩm thực tại nơi đây. Nếu bỗng dưng một ngày bạn thèm sushi, nhưng lại không muốn chi quá nhiều tiền hay đơn giản chỉ muốn thử một món mới lạ, thì còn chần chừ gì nữa mà không thử chọn cho mình một tô poké để thưởng thức.

Poké đang trở thành một xu hướng ẩm thực mới ở Orange County. (Hình: Nhất Anh/ Người Việt)

Một số nhà hàng poké ở Orange County, đặc biệt là quanh vùng gần Little Saigon
1. PokiNometry: 184 S Harbor Blvd, Anaheim, CA 92805
2. The Lowkey Poke Joint: 9904 Westminster Ave, Garden Grove, CA 92843
3. Poke Island: 8812 Talbert Ave, Ste 103, Hungtinton Beach, CA 92646
4. Cali Poké: 2390 Bristol St, Bldg C, Costa Mesa, CA 92626
5. LovFish:  12902 Harbor Blvd, Garden Grove, CA 92840
6. Uroko Café: 3030 Bristol St, Costa Mesa, CA 92626

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 40)


1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam





Tạ Phong Tần


Thằng cán bộ trại quay sang nhìn Phạm Anh Tuấn, Trần Tiến Tùng có ý hỏi. Lão Phạm Anh Tuấn lên tiếng:


– Cháu dẫn chị ấy vào đi.


Trần Tiến Tùng lại nói:


– Chị đi trước đi.


Tôi không muốn thằng Tùng què nhìn thấy cảnh tôi đi vào phòng giam, nó thấy chắc là nó hí hửng lắm, nên tôi nói gằn chậm từng tiếng:


– Các người đi trước, không được đi sau lưng tôi. Tôi chỉ đi với cán bộ trại này thôi.


Phạm Anh Tuấn thấy vậy ngoắc Trần Tiến Tùng đi thẳng không một lời từ biệt. Nhìn cái kiểu đi của hai thằng này biết chúng nó căm tôi lắm, ở cơ quan kẻ vâng người dạ quỳ mọp chúng nó, còn ở đây một đứa tù như tôi lại dám ngang nhiên sỉ nhục chúng nó trước mặt thằng cán bộ trại oắt con, mà chúng nó không dám làm gì được tôi, ngay cả quát lớn cũng không dám, không phải chúng nó ra lệnh, mà tôi ra lệnh cho chúng nó. Phải cố kìm nén xuống, nên nét mặt chúng nhìn khó coi lắm. Tôi thấy cái mặt chúng nó mắc cười quá nhưng tôi vẫn làm mặt lạnh thản nhiên như không. Tên Tuấn già quay lưng đi thẳng làm cho cái mặt nạ đạo đức giả của nó mới đeo lên lúc ban đầu vô gặp tôi rơi bõm xuống ngay lập tức.


Tôi cố tình đi thiệt chậm từ từ theo thằng cán bộ trại đi vô phòng giam. Nó không dám giục tôi đi lẹ, phải đi chậm chậm chờ tôi. Vừa đi tôi vừa hỏi nó:


– Cán bộ biết hai người đó là ai không?


– Tôi không biết. Có giấy bên giám đốc đưa qua thì cho vô thôi. – Thằng cán bộ trẻ nói.


– Vậy hai người đó chưa qua đây lần nào hả? – Tôi hỏi tiếp.


– Không, tôi mới gặp lần đầu. – Thằng cán bộ trả lời.


Tôi không hỏi gì thêm nữa. Thằng kia cũng làm thinh luôn. Mục đích tôi muốn biết hai thằng Trần Tiến Tùng và Phạm Anh Tuấn có qua đây gặp thằng Ba Sài Gòn và ông Điếu Cày hay không, vì tôi biết hai người này đã từng ở đây và đang ở đây. Thằng cán bộ trại lại nói nó mới gặp lần đầu. Vậy chắc bọn thằng Tuấn, thằng Tùng nghĩ rằng tôi dễ dụ nên mới tới đây hòng giở trò, không ngờ bị tôi cho một trận chạy té khói.


Vô đến phòng giam rồi, tôi vẫn còn tức tối, nghĩ trong bụng: Mẹ nó, tao mà không yếu sức thì chiếc dép đó vô mặt con chó Trần Tiến Tùng rồi. Chúng mày còn muốn qua đây gặp tao lần nữa hả? Chờ đó, lần sau qua đây tao cho mày ăn dép. Hôm nay tao sẽ lấy cơm ăn cho có sức chiến đấu với mấy con chó chúng mày.


Nghĩ là làm, buổi chiều, tôi lấy cơm trại phát chan nước canh vô ăn hai muỗng, nhai thiệt kỹ mới nuốt. Còn dư cơm tôi bỏ hết.


Nhịn ăn lâu ngày, phải ăn từ từ mỗi lần một ít thì mới không hại bao tử, rồi thủng thẳng mới tăng lên, ăn một lúc nhiều quá không ổn. Tôi nhớ hồi nhỏ đi học có đọc cái truyện ngắn “Một bữa no” của Nam Cao, kể chuyện bà lão bị đói hồi năm bốn lăm, bỏ quê lên Hà Nội ăn xin, gặp đứa cháu làm đầy tớ cho nhà giàu, xin cơm chủ nhà cho bà ăn. Bà đói lâu ngày nên khi có cơm ăn thì bà ăn nhiều quá, ăn hết cả nồi cơm nhà người ta còn vét hết cả dề cơm cháy ăn không sót hột cơm nào. Vì no quá nên bà bị đau bụng, lăn đùng ra chết.


Sáng hôm sau, Trần Văn Cống lại lù lù vô gặp tôi.


Ông ta vẫn như thường lệ mời tôi ngồi ghế rồi kêu thằng tù bên ngoài lấy cho tôi chai nước uống. Ông ta nói:


– Tôi nghe nói chị ăn cơm rồi hả?


– Phải, chiều hôm qua, tin tức cũng nhạy bén quá chớ. – Tôi nói. – Hôm qua anh có ở cơ quan không?


– Không, hôm qua tôi đi vắng, có chuyện gì không? – Ông Cống hỏi.


– À, hôm qua có hai người đến đây gặp tôi là Phạm Anh Tuấn và Trần Tiến Tùng đó. Tôi tưởng anh biết rõ chuyện đó rồi chớ. – Tôi nói.


– Không, tôi không biết hai người này. Họ nói với chị cái gì?. Ông ta hỏi tiếp.


– Sao lạ vậy? – Tôi nói. – Không bàn bạc với nhau trước sao? Đáng lẽ phải bàn trước với nhau chớ, làm việc kiểu gì kỳ vậy? Họ không nói gì với anh à? Vậy anh về hỏi lại đồng nghiệp của anh đi nhé. Còn tôi nhờ anh nhắn với hai thằng đó như thế này: Hôm qua tôi không có sức nên phang chiếc dép không trúng mặt, nhưng lần sau sẽ khác.


– Là sao? Tôi không hiểu. – Ông Cống nói.


– Là hôm qua tôi lấy chiếc dép đan mang trong chân phang vô mặt Trần Tiến Tùng, tôi đập bàn chửi cho một trận rồi đi ra. Tưởng tôi ngu chắc, tính dụ hả. Bảo với chúng nó là xưa rồi, bây giờ tôi điên mới nghe lời chúng nó.


Ông ta nghe tôi nói nhe răng ra cười, rồi hỏi:


– Chị đã ăn rồi, vậy chị có khai không?


– Không. – Tôi đáp gọn lỏn.


– Ủa sao kỳ vậy? Lúc trước không ăn không khai, bây giờ ăn rồi sao cũng không khai? – Ông Cống hỏi.


– Chuyện tôi ăn với chuyện tôi khai không có liên quan gì với nhau hết. Tôi có nói tôi ăn rồi sẽ khai đâu? – Tôi nói.


(Còn tiếp)

Garden Grove tái khánh thành Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng

 

Thị trưởng Bảo Nguyễn chào mừng mọi người quay lại “Community Meeting Center”

GARDEN GROVE, California (NV) – Thứ Ba 22 Tháng Ba, lúc 5 giờ chiều, Thị Trưởng Bảo Nguyễn cùng viên chức thành phố cũng như cư dân tổ chức buổi lễ tái khánh thành Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng tại 1300 Stanford Avenue, Garden Grove, sau gần một năm đóng cửa để tu sửa với kinh phí là $1.1 triệu. Đồng thời, buổi lễ cũng để kỷ niệm 40 năm thành lập “ H. Louis Lake Senior Center,” một cơ sở sinh hoạt dành riêng cho các vị cao niên, cùng nằm trong trung tâm.

 

Thị Trưởng bảo Nguyễn đọc diễn văn tại buổi lễ. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Từ năm 2015, thành phố quyết định phải chỉnh trang và canh tân phần nội that trung tâm.

Trung tâm này hiện nay hoàn toàn đổi mới. Toàn bộ thảm và cỏ ở sân giữa được thay bằng đá nên sạch sẽ hẳn lên; sân giữa rộng rãi hẳn lên vì hai cây cũ đã được dời đi. Hệ thống đèn treo cũng hoàn toàn mới và mái kính cũng được thay.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn cũng có mặt và trao cho Thị Trưởng Bảo Nguyễn một văn bản chúc mừng Garden Grove. Ông Bảo có vài lời chào đón mọi người quay lại trung tâm và cám ơn mọi người đã phải chờ đợi cả năm qua.

“Tôi rất vui được quay lại đây và được đứng trong một trung tâm hoàn toàn mới mẻ,” bà Janet Nguyễn nói. Bà từng làm nghị viên Garden Grove từ năm 2004 đến 2007.

Phòng họp của hội đồng thành phố cũng nằm trong trung tâm này.

Bà Leslie C. M. Wilson, một vị cao niên ngồi trên xe lăn, nói: “Tôi ở Garden Grove đã trên 50 năm rồi và đã nhìn thấy biết bao thay đổi. Nhưng đây là một sự thay đổi rất có ý nghĩa. Tôi có thể tăng tuổi thọ lên 20 năm nữa.”

Bà giải thích: “Mái kính mới là khung cảnh sáng sủa hơn. Quan trọng hơn nữa là bây giờ, tôi có thể di chuyển bằng xe lăn một cách thoải mái. (ĐG)

Nhà Sử Học Tạ Chí Đại Trường qua đời tại Sài Gòn


WESTMINSTER (NV) – Nhà sử học, nhà nghiên cứu văn hóa Việt Nam, ông Tạ Chí Đại Trường, vừa qua đời tại Sài Gòn, thọ 81 tuổi. Người chị dâu của ông Tạ Chí Đại Trường, là bà Nguyễn Thị Minh Hiền, xác nhận với Người Việt tin này.









Nhà sử học Tạ Chí Đại Trường. (Hình: Trần Triết/Người Việt)


Theo bà Minh Hiền, ông Tạ Chí Đại Trường mất vào khoảng từ 4 giờ đến 4:30 sáng ngày 24 tháng Ba (giờ Việt Nam), tại tư gia ở Quận 5 của người anh ruột, là ông Tạ Chí Đông Hải.

Bà Minh Hiền cho biết ông Tạ Chí Đại Trường sinh năm 1935 (nhưng trên giấy tờ ghi 21 tháng Sáu, 1938), tại tỉnh Bình Định. Và vì ông có quốc tịch Hoa Kỳ nên gia đình phải khai báo để cơ quan hữu trách thực hiện khám nghiệm tử thi. Gia đình cho biết người quá cố sẽ được hỏa thiêu tại Việt Nam.

Bác Sĩ Ngô Thế Vinh, tác giả “Vành Đai Xanh” và “Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng,” nói với Người Việt: “Tạ Chí Đại Trường là một nhà nghiên cứu sử học quan trọng, không chỉ với miền Nam, mà của cả Việt Nam.”


Theo Wikipedia, tên của ông, Đại Trường, được ghép từ hai địa danh của tỉnh Khánh Hòa là Đại Lãnh và Trường Giang (sông Cái). Ông là con trai Cử Nhân Hán Học Tạ Chương Phùng, một nhà cách mạng hoạt động trong phong trào toàn dân chống Pháp giành độc lập dân tộc thập niên 40 – 50.


Vẫn theo Wikipedia, năm 1964, Tạ Chí Đại Trường tốt nghiệp cao học Sử tại Đại Học Sài Gòn rồi nhập ngũ. Ông phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1964, cấp bực cuối cùng là đại úy. Trong thời gian chiến tranh, Tạ Chí Đại Trường bắt đầu sưu tập tiền cổ và tập trung nghiên cứu về đề tài này. Những bài viết của ông về tiền cổ trong thời gian sau đó được giới nghiên cứu sử học quốc tế đánh giá cao.


Năm 1964, trong thời gian học Cao Học, Tạ Chí Đại Trường cho ra đời một cuốn tiểu luận lịch sử Việt Nam giai đoạn 1771 đến 1802, trong đó ghi lại những sự kiện xoay quanh cuộc nội chiến giữa nhà Tây Sơn và Nguyễn Ánh. Tác phẩm này đoạt giải Văn Chương Toàn Quốc, bộ môn Sử năm 1970 và được nhà xuất bản Văn Sử Địa in thành sách năm 1973 với tựa đề Lịch sử nội chiến ở Việt Nam từ năm 1771 đến 1802.


Wikipedia viết, sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, cuốn sách với nội dung đặt lại vấn đề về nhà Tây Sơn đã khiến Tạ Chí Đại Trường gặp nhiều rắc rối. Lịch sử nội chiến bị cho là “hạ thấp Quang Trung, đề cao Gia Long” và bị cấm lưu hành tại Việt Nam trong một thời gian dài và chỉ được in lại trong nước từ cuối thập niên 2000.


Sau năm 1975 ông bị tù “cải tạo” đến năm 1981.


Tháng Tám năm 1994, Tạ Chí Đại Trường định cư tại Hoa Kỳ. Do điều kiện cuộc sống, phải tới 10 năm sau ông mới quay trở lại Việt Nam và khó có cơ hội tiếp xúc với tài liệu sử học trong nước, vì vậy Tạ Chí Đại Trường phải từ bỏ những đề tài chuyên biệt để tập trung nghiên cứu lịch sử Việt Nam nói chung thông qua các tư liệu thu thập được qua nhiều nguồn ở Mỹ, kể cả từ các chợ sách ngoài trời.


Tại Mỹ ông bắt đầu cho in các tác phẩm chính của mình, như Những bài dã sử Việt (1996), vốn là tập hợp các bài viết ở Việt Nam của ông giai đoạn 1984-1986; hay cuốn Thần, Người và Đất Việt (1989, 2000). Cuốn Thần, Người và Đất Việt khi xuất hiện không chính thức ở Việt Nam được đánh giá cao, nhiều nhà sử học Việt Nam nhận xét rằng Tạ Chí Đại Trường là một chuyên gia sử học, dân tộc học đáng tin cậy.


Kể từ cuối thập niên 2000, sách của Tạ Chí Đại Trường mới được chính thức in và phát hành tại Việt Nam. Năm 2014, Tạ Chí Đại Trường được Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh trao giải thưởng Văn Hóa Phan Chu Trinh về ngành nghiên cứu.


Các tác phẩm của Tạ Chí Đại Trường đã được xuất bản tại Hoa Kỳ: Thần, Người và Đất Việt (1989, 2000), Những bài văn sử (1999), Những bài dã sử Việt (1996), Việt Nam nhìn từ bên trong (viết cùng Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, 1994), Một khoảng Việt Nam Cộng hòa nối dài (1993), Lịch sử nội chiến Việt Nam (1771-1802) (1991, in lại từ bản gốc năm 1973). (T.Đ.)

Công ty Apple dự tính đầu tư $1 tỷ vào Việt Nam


HÀ NỘI (NV) – Công ty sản xuất máy điện toán và điện thoại di động hàng đầu thế giới Apple dự tính đầu tư thiết lập một trung tâm nghiên cứu và phát triển cho các sản phẩm của họ tại Việt Nam.



Phil Schiller, phó chủ tịch tiếp thị thế giới của công ty Apple giới thiệu sản phẩm mới 9.7′ iPad pro tại trụ sở trung ương, thành phố Cupertino, California, ngày 21 tháng 3, 2016 vừa qua. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)


Theo tin từ Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư Việt Nam, đây là dự án đầu tiên của công ty Apple của Hoa Kỳ tại Việt Nam, với số vốn lên đến $1 tỷ.


Cách đây 10 năm, công ty sản xuất chip điện tử Intel đã lập một trung tâm lắp ráp và hoàn thiện chip bán dẫn (ATM) tại khu công nghệ cao tại Sài Gòn với số vốn đầu tư qua nhiều giai đoạn lên đến $6 tỷ.


Khác với các công ty Intel của Hoa Kỳ và Samsung của Đại Hàn muốn lợi dụng giá nhân công rẻ của Việt Nam để tập trung lắp ráp các công đoạn sản xuất các máy móc điện tử, Apple muốn lợi dụng khối chuyên viên phần mềm rất đông đảo được các trường đại học tại Việt Nam đào tạo suốt nhiều năm qua nhưng lại có nhiều người không kiếm được việc làm đúng khả năng chuyên môn.


Khi những người này được công ty Apple tuyển dụng sẽ được tái huấn luyện để trở thành các chuyên viên có phẩm chất và trình độ cao.


Dự án của Apple đang trong giai đoạn lập kế hoạch thực hiện và nhiều phần sẽ được đặt tại một khu công nghệ cao ở Hà Nội, theo báo Đầu Tư. Ban đầu thì dự án của Apple tại Việt Nam đóng vai trò một cơ sở dữ liệu phục vụ cho toàn bộ thị trường Châu Á.


Năm ngoái, công ty Apple đã đổ ra 8 tỷ đô la cho các hoạt động nghiên cứu và phát triển sản phẩm tại nhiều nơi trên thế giới. Hiện Apple đang có các trung tâm như thế tại Hoa Kỳ, Anh quốc, Trung Quốc, Đài Loan và Israel.


Trong khi Apple mới đang thiết lập dự án thì hiện nay, tập đoàn điện tử Samsung vừa được nhà cầm quyền Việt Nam cấp giấy phép thành lập một trung tâm nghiên cứu và phát triển các sản phẩm điện, điện tử và viễn thông công nghệ cao tại Hà Nội với số vốn đầu tư $300 triệu.


Tổng số tiền mà Samsung đã bỏ ra để xây dựng các nhà máy sản xuất điện thoại và điện tử lớn nhất thế giới của tập đoàn này tại Việt Nam đã lên tới hơn $10 tỷ, với các nhà máy ở Thái Nguyên, Bắc Ninh và Sài Gòn.


Theo báo Đầu Tư, cuối tháng 10 năm ngoái, Apple đã âm thầm thành lập một công ty con tại Việt Nam, lấy tên là Apple Vietnam LLC. Người đứng tên chủ sở hữu là ông Gene Daniel Levoff, hiện là phó chủ tịch phụ trách về luật và điều hành của tập đoàn.


Theo thông tin từ Bloomberg, ông Gene Daniel Levoff là nhân vật quan trọng của Tập Đoàn Apple trong việc phát triển hoạt động ở các thị trường nước ngoài.


Cách đây ít ngày, Apple đã chính thức đăng thông báo tuyển dụng giám đốc phân phối iPhone và giám đốc kênh bán lẻ iOS. Điều này lại đã khiến giới công nghệ kỳ vọng, Apple sẽ sớm mở Apple Store tại thị trường Việt Nam.


Dù nhiều dự báo cho rằng, điều này là khó xảy ra ngay trong năm 2016, song đây rõ ràng là việc “dọn đường” cho sự hiện diện ngày càng mạnh mẽ hơn tại thị trường Việt Nam của “quả táo,” nguồn tin vừa kể nhận định.


Cho tới nay, công ty Apple chưa có đại lý chính thức tại Việt Nam. Các sản phẩm của công ty này được phân phối thông qua các đối tác chính thức và qua các nhà mạng, như FPT Shop, hay mới đây là MobiFone.


Hiện có tới phân nửa sản phẩm Apple bán tại Việt Nam được nhập cảng về thông qua con đường xách tay. Do vậy, Apple Store, nếu được xây dựng, sẽ là một sự hiện diện chính thức của đại công ty này ở Việt Nam. (TN)

Thủy thủ già Nam California gặp mặt Xuân 2016

Tam Giang Hoàng Đình Báu

Trong cảnh sắc tuyệt vời của Xuân năm nay 2016, những thủy thủ già Nam California lại đến với nhau. Quanh khu Little Saigon của Orange County, hoa đã nở trong gió Xuân trên khắp các nẻo đường, nắng vàng như mật ngọt rải khắp những căn chung cư, những căn mobil home và cả những khu nhà hưu dưỡng nơi những người già yếu đang sống với nhau, xa gia đình, xa con cháu, trong đó có những người thân, những bạn bè của chúng ta.

Ngày 20 Tháng Ba năm nay cũng là ngày Xuân Phân, ngày mà mặt trời chiếu thẳng vào mặt phẳng đường xích đạo làm cho ngày và đêm bằng nhau. Trong thiên văn, tiết Xuân Phân báo hiệu một mùa Xuân ở Bắc bán cầu trùng hợp với ngày gặp mặt của chúng ta hôm nay. Mùa Xuân thường liên tưởng đến sự tái sinh, trẻ đẹp, đổi mới hay là sự sống lại của của muôn loài trên trái đất. Chung quanh nơi gặp mặt, nào hoa kèn đủ màu, hoa ly ly trên thảm cỏ xanh chen lẫn với hoa cúc vàng, hoa cúc tím, hoa mười giờ. Hoa hôm nay dường như đẹp lên, rạng rỡ ra, căng mộng hơn nên sinh động và hình như biết nói. Trong các góc tường của nhà hàng, hoa hồng đơn, hoa hồng cụm hé nụ như đang chào đón những thủy thủ già, tóc bạc, răng long, nhưng thời gian không sao xóa mờ bao kỷ niệm của những người lính biển này.

Trong buổi gặp mặt hôm nay, có sự hiện diện của phu nhân cố Đô Đốc Chung Tấn Cang và Đề Đốc Vũ Đình Đào cùng phu nhân. Ngoài ra còn có cựu Hải Quân Đại Tá Phạm Mạnh Khuê và phu nhân, vị cựu tư lệnh Hạm Đội Hải Quân VNCH trong những ngày cuối cùng của Tháng Tư, 1975. Có lẽ tiết trời ấm áp nên nhiều vị niên trưởng và nhiều chiến hữu cũng đến tham dự đông hơn những lần trước.

Đầu tiên chiến hữu Vũ Kim Thanh lên tường trình chuyện ai còn ai mất, ai đang bệnh nặng, ai đang nằm viện dưỡng lão. Ghi nhận trong năm 2016 nhiều chiến hữu đã vĩnh biệt từ giã gia đình và bạn bè. Người vừa mới ra đi gần đây nhất là Hải Quân Trung Tá Trần Văn Sơn, bút hiệu Trần Bình Nam, mãn phần ngày 11 Tháng Ba tại San Diego, California, hưởng thọ 82 tuổi.

Tiếp đến chiến hữu Nguyễn Thế Phiệt điều hợp chương trình. Lần nầy họp mặt có các phần quà kỷ niệm về tác phẩm nhiếp ảnh “My Homelands“của chiến hữu Lưu Thanh Vương và các phần quà để bốc thăm như CD và các tách cà phê có “logo” tên của các khóa học Hải Quân ở Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang trước năm 1975 do chiến hữu Nguyễn Thế Phiệt sưu tầm và thân tặng. Chiến hữu Phiệt cũng không quên nhắc đến chiến hữu Trần Quang Tài, người đã tích cực tổ chức để có cuộc gặp mặt ngày hôm nay.

Qua từng nét mặt vui tươi, được gặp mặt nhau thân mật, không lễ nghi quân cách, tất cả chỉ là bạn già. Bên tách trà nóng, bên các món ăn do nhà hàng đem lên trong nắng ấm của mùa Xuân, ai ai cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc được trò chuyện với nhau thân mật, tuy năm tháng còn lại đang trôi dần về cuối cuộc đời. Nhưng trong sâu thẳm của những thủy thủ già vẫn còn nhớ quê hương, nhớ biển cả mà hơn nửa cuộc đời gắn bó. Trong gần 100 chiến hữu có mặt hôm nay, không ai mà không một lần đến đảo Hoàng Sa hay Trường Sa qua việc tuần tiễu, tiếp tế, chở quân, hay cắm bia chủ quyền trước năm 1975. Hầu hết các đảo đó nay đã vào tay Trung Quốc. Nỗi đau mất nước, mất biển đảo bởi tập đoàn toàn trị Cộng Sản Việt Nam đặt quyền lợi của đảng trên quyền lợi của tổ quốc và nhân dân.

Ngư dân Việt Nam ra biển mà không có hải quân yểm trợ và bảo vệ. Người dân hành nghề một cách cô đơn trên biển, hay nói cách khác ngư dân Việt Nam đánh bắt hải sản trên biển Việt Nam không còn ngư trường như ngày trước nữa. Sự tổn thất về người, tài sản xuyên suốt nhiều năm qua trên Biển Đông như việc bị Trung Quốc đâm tàu, bắt người, bắn giết ngư dân, cướp tài sản xảy ra thường xuyên. Rồi đây ngư dân Việt Nam phải bỏ nghề, bỏ biển. Viết đến đây, tim tôi thấy đau nhói khi nghe lại bản nhạc do nhac sĩ Nhật Trường hát với bài “Biển Mặn” đầy tâm sự thắm thiết của người đi biển để chúng ta nhớ lại một thời trên biển cả Thái Bình Dương: “Cao ngất Trường Sơn, ôm ấp tình thương, nước ra sông buồn. Nhìn về biển đông, tình yêu thành sóng Thái Bình Dương. Gió biển mặn nuôi lớn khôn thôi. Rồi từng đêm sương, sóng vỗ về ru giấc quê hương…”

Và mới đây, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến đã có một bài thơ dài nói về sự mất biển với tên “Nếu Đất Việt Đau Thương Không Thấy Biển,” xin trích vài đoạn:

“Nếu đất mẹ xót xa không thấy biển
Biển yêu thương che chở suốt ngàn đời
Hồn dân Việt lắng hồn trong sóng biển
Tiếng dân ca còn mặn muối trùng khơi.”

Để rồi:

“Sóng sông Hồng, quặn sôi mùa lũ đỏ
Dòng Cửu Long bông lúa mãi hao gầy
Nếu quê mẹ thân yêu xa sóng biển
Ta về đâu trên sóng nước quê mình.”

Cuối cùng:

“Nếu đất nước yêu thương mồ côi biển
Có lẽ nào con cháu chịu khoanh tay
Chín chục triệu trái tim nghe biển gọi
Thề giữ gìn đất mẹ Việt Nam đây.”

Hơn 40 năm, xa quê hương, xa biển là một khoảng thời gian dài. Chúng ta đến với nhau, rồi chúng ta xa nhau. Chúng ta ai cũng muốn gặp nhau lại đông đủ hơn để hàn huyên, để nhắc nhở bao kỷ niệm vui buồn và nói với nhau những đều muốn nói. Rồi chẳng may, trong chúng ta nay mai có người phải vĩnh viễn ra đi thì cuộc gặp mặt nào cũng là cuộc gặp mặt lần chót làm cho mọi người ấm lòng vì chúng ta đã sống, chiến đấu và đến với nhau cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời.

Kính chúc tất cả các chiến hữu, các phu nhân một mùa Xuân tràn đầy sức khỏe. Hẹn gặp nhau lần tới.

Mắm tôm, ‘sát thủ’ dễ thương

Mặc Lâm


Đi xa, ghé vào một quán nhỏ xứ người lại gặp người Việt mình giúp việc trong quán, ai lại không vui?

Niềm vui ấy chúng tôi cùng chia sẻ với nhau trong những ngày trôi dạt. Mấy anh em tứ xứ người từ Mỹ sang, kẻ từ Việt Nam bỏ chạy, bạn Sài Gòn, anh Hà Nội, em Nghệ An, đủ cả… lại có cả văn thi sĩ bọt bèo muôn nơi tụ lại, con mắt nheo nheo nhìn nắng xứ Thái như muốn thu cả cái nóng tương tự Sài Gòn cho đỡ nhớ. Tiếng gì thì tiếng khi giọng nói đậm chất Nghệ cất lên thì ôi thôi ai trong chúng tôi cũng trố mắt. Ba cô gái từ Thanh Hóa sang đây làm công kéo chúng tôi ra khỏi giấc mơ Hà Nội lẫn Sài Gòn. Giọng nói như chim non chưa cứng lưỡi, vừa nhanh vừa líu ríu như sợ người nghe không kịp… nghe. Vừa lạ bởi không thể hiểu hết, vừa quen bởi biết đích xác trên thế giới này không nơi nào có cái ngữ âm thân thương đến thế.

(Hình minh họa: Ánh Bùi)

Ba cô Thanh Hóa cùng làm công trong một quán ăn tương đối sạch sẽ, ngăn nắp tại vùng ngoại ô Bangkok. Bàn được dọn ra, món ăn Thái được trình bày trên một tờ menu đầy chữ… Thái. Dĩ nhiên có thêm hình ảnh cho biết nó là món gì, nhưng nhìn hoài cũng chịu, không biết mùi vị nó ra sao, thôi thì các cô cứ giới thiệu đi cho lành.

Các chú các anh thử món này món kia không món nào vừa ý, chỉ tới khi mấy con mực tươi hấp lên chấm nước mắm ớt thì bàn tiệc mới lao xao sinh động hẳn lên. Mùi mực tươi xốc vào tận mũi làm người ăn nhớ tới vỉa hè Sài Gòn với những chú khô mực chấm tương ớt bên ly xây chừng Bình Chánh hay Hóc Môn. Con mực tươi có phần hấp dẫn hơn bởi cái thân hình trắng trơn của nó. Sang trọng hơn hẳn mấy con ốc miệt vườn và nhất là cái sừng sựt khi ăn vào làm cho miệng ai cũng cảm thấy lâng lâng sảng khoái.

Chưa. Bài viết này sẽ không được viết nếu hôm ấy không xuất hiện thêm một “kỷ vật” đi kèm với chú mực tươi chong nuột nà của xứ Thái.

Đang ngon trớn, một chú em trong bàn len lén đề nghị, vợ em vừa mang sang một hũ mắm, các anh có “hứng thú” không?

Sét đánh không bằng! Chú mày chơi ác cũng vừa thôi, thử hỏi trong cả cái bàn này từ Nam ra Bắc ai lại không ưa mắm? Cái hồn cốt làm cho ẩm thực Việt Nam đậm đà lại đang ở xứ người thì tại sao lại không mang ra?

Cậu em lăng xăng mượn bàn của chủ quán, pha pha chế chế như một tín đồ trung thành với món mắm. À quên hỏi chú mắm gì thế? Mắm tôm anh à…

Lặng xuống một chút rồi cả bàn nhao nhao. Mắm tôm Bắc à, hết biết. Ngon nhé, nước miếng tươm ra đầu lưỡi rồi này! Nhanh lên chấm với mực tươi hấp gừng thì còn gì bằng. Cô gái Thanh Hóa “ăn rau má phá đường tàu” nhanh nhanh làm món mực hấp gừng đi nào…

Một tiếng mắm tôm Bắc thôi mà cả bàn như ngồi không yên đủ biết sức mạnh của nó đến cỡ nào.

Đấy. Người Thái cũng là vua về mắm. Ra chợ Thái bất cứ lớn nhỏ gì cũng thấy mắm đủ loại bày bán. Mắm từ cá, tôm hay các loài bò sát khác khi trở thành mắm đều có hương vị đặc biệt nhưng thú thật mắm của Thái không thể cạnh tranh với mắm Việt, nhất là mắm tôm vì cái mùi ngang tàng của nó. Mắm gì mà nồng nàn đến làm cho người ta sợ hãi. Sợ rồi lại tò mò ghé lại, lấy ngón tay chấm thử một chút, từ từ đưa lưỡi ra chạm cái màu “tím cả chiều hoang” ấy và… mê. Ôi, cái mê man khó cưỡng của chị nhà quê một lần ra phố, như anh lái đò có dịp chở cô tiểu thơ đài các con ông bá hộ dọc một khoảng sông dài thật dài.

Chị nhà quê về nhà kể lại cho chồng những thi vị phố xá làm sao thì mức quyến rũ của mắm tôm đối với khẩu vị người ta cũng y như thế. Chị có thể nói huyên thuyên về con người, về độ sầm uất của chợ búa cũng như mắm tôm với độ “thơm” quái lạ và cái vị ngọt khó phân tích bằng lưỡi chỉ biết nó ngon bằng sự suy ngẫm hết sức vô lý của cảm quan từng người. Anh chèo đò sẽ nhớ chiếc lưng mềm oặt của cô tiểu thư còn người thưởng thức món mắm tôm sẽ không ngần ngại nhớ hoài lớp bọt sôi lên trong chén mắm khi được đánh lên với chanh, với ớt, với đường cùng một tí bột ngọt, nước dùng…

Và hôm ấy cả bàn chúng tôi kẻ làm anh lái đò người mơ về nơi đô hội qua chén mắm tôm mang từ Nghệ An sang xứ Thái.

Ôi, giữa đất Thái, nếm mắm tôm, nhớ… Sài Gòn quá thể.

Ba người phụ nữ khốn khó xứ Thanh nhìn chúng tôi trố mắt. Họ không thể hiểu tại sao một chén mắm tôm lại có thể làm cho cả bàn vừa ăn vừa hít hà quá khứ. Người này kể về thịt chó, người kia lại nói tới vị đậm của mắm tôm khi bỏ vào món giả cầy. Người khác cho rằng bữa cơm đơn sơ nhưng có mắm tôm và cà pháo thì không khác gì trái cóc được uống với Chivas 23, người nữa thì lặng lẽ kể kỷ niệm của mắm tôm và đậu phụ!

Mắm tôm, xứng đáng được đối xử như thế bởi nó được sinh ra từ bàn tay của các bà mẹ quê xứ Bắc, nơi mà sự thiếu thốn lương thực gần như nỗi ám ảnh của người dân. Mắm tôm đồng hành cùng miền Bắc như thứ gia vị chữa cháy trong những mùa đông dằng dặc rét. Mắm tôm giúp chống lại những cơn rét đậm rét hại, chỉ cần nó và một ít cơm nguội thì người cha có thể ra đồng cắm người xuống ruộng…

Lạ lắm. Hôm ấy chính mắm tôm làm cho con mực Thái Lan đậm đà không thể tả bởi hương vị đậm đặc của nó kiểm soát hầu như toàn bộ vị giác người ta. Chưa nói tới mùi mắm khi tiếp xúc với hải sản phần nào tiết giảm mùi tanh của chúng và có thể không cần phải có chiếc mũi thật thính người ta cũng nhận ra hương vị mắm tôm bay thoang thoảng khắp bàn. Nó làm chủ và hoàn toàn kéo người ăn về một phía: Phía của quê nhà.

Đấy! đừng nghe tới mắm mà chê. Một lúc nào đó đang lang thang nước ngoài chợt trong không khí thoảng qua một hương vị nào đó của mắm, bất cứ loại mắm gì, cũng đủ làm người xa nhà bâng khuâng tự hỏi: Không biết giờ này con mắm thân thương ngày xưa có nhận ra mình hay không?

Rau càng cua tuổi thơ

Tạ Phong Tần


Hồi tôi bảy tám tuổi, ngoài những giờ phải đi học ở trường thì tôi thường hay thơ thẩn một mình ở ngoài ruộng lúa, đình làng, đền thờ Đức Thánh Trần để “hái hoa bắt bướm.” Tôi thích đến những chỗ đó vì có nhiều cổ thụ mát mẻ, cây cỏ xanh mướt, đa dạng, tha hồ mà hái, mà bắt đủ thứ đem về chơi. Thích hơn nữa là dưới những khoảng đất rộng rãi, mát mẻ núp dưới bóng cây, trong các chậu kiểng to đùng có mọc lên một loại rau gọi là rau càng cua, ăn rất ngon và mát. Không những mọc trên đất, ở những chỗ mái ngói cũ rêu phong ẩm thấp, rau mọc trên mái ngói thành từng đám lớn xanh rờn. Tôi trèo lên nắm nguyên một dề rau lôi xuống, ông Từ thấy tôi trèo lên mái ngói không la rầy mà còn mừng nữa. Bởi lẽ ông đã già, đi đứng chậm chạp lấy gì leo trèo, ông nói để rau nó mọc trên lâu ngày trên đó nó làm ẩm ướt mục ngói hết trơn.

(Hình minh họa: www.rausachviet.com)

Rau càng cua không thích chỗ nào nước nhiều hay ngập nước, nơi đâu có chút đất, có hơi ẩm ướt là nó sống được. Ngay cả những bức tường cũ nứt nẻ rêu bám nó cũng bám theo mọc được. Giản dị và tràn trề sức sống như chính người dân quê vùng đất mới phía Nam này. Gặp điều kiện thuận lợi, rau mọc nhiều dày bịt, khít rịt cả vùng rộng lớn như một tấm thảm xanh mượt. Cọng rau có thể dài đến năm sáu tấc, vươn thẳng, xanh trong và giòn rụm. Mùa nắng khô, hột rau rụng xuống nằm lẫn trong đất cát, lá mục “mai danh ẩn tích.” Khi có cơn gió nồm mùa Hè mạnh mẽ lướt qua, mang theo hạt rau rải lên bờ tường, mái ngói, hạt rau vẫn kiên nhẫn nép mình ở đó cho đến mùa mưa năm sau. Khi những giọt mưa đầu mùa mát rượi bắt đầu rơi xuống, hạt rau lại vươn mình ngồi dậy chui ra khỏi nơi ẩn nấp để chìa ra những cái lá hình trái tim tròn trịa, mượt mà, xanh mát.

Lá rau càng cua lớn nhất cũng chỉ bằng ngón chân cái, hình giống trái tim màu xanh mướt. Thân cây màu xanh nhạt, hơi trong trong, rất giòn và mềm. Ngọn rau màu trắng xanh, lớn cỡ que tăm, ngọn nhọn mọc vươn lên, xung quanh có nhiều hạt trắng trắng xanh xanh bám chung quanh giống như cái tua con mực, mà cũng giống như những hạt nhỏ nhỏ trên càng con cua, có lẽ vì vậy mà người ta đặt cho nó cái tên là rau càng cua.

Tôi thường vừa hái, vừa ngắt những cọng rau sạch nhất, non nhứt bỏ vào miệng nhai nhai để thưởng thức vị ngòn ngọt pha chút the the nồng nồng, mòng mọng nước mát cả cổ họng.

Rau càng cua mùa nào cũng có, mùa mưa rau mọc nhiều hơn mùa nắng. Mỗi lần đi chơi, tôi thường cầm theo cái rổ hái đầy một rổ rau. Về nhà, trả lời cho câu hỏi: “Mày đi đâu cả buổi từ sáng (hoặc từ chiều) đến giờ mới về?”, tôi chỉ cần chìa rổ rau ra là xong. Thời chiến tranh, mỗi buổi chiều chạng vạng là nghe tiếng súng “ô buýt” từ bên đồn thụt ình ình mà sao dân xóm tôi không thấy có biểu hiện sợ hãi gì. Cha mẹ tôi để mặc tôi đi lang thang từ làng trên xuống xóm dưới, chơi chán thì về. Không phải như bây giờ, con nít ra đường cha mẹ phải giữ khư khư, sểnh một chút gặp “yêu râu xanh” là “tàn đời cô Lựu.”

Mỗi lần tôi hái được rau, hoặc mẹ mua được rau ở chợ gần nhà, mẹ tôi thường làm món gỏi rau càng cua trộn giấm đường với trứng vịt luộc, da heo luộc.

Rau đem về nhặt sạch cỏ lẫn lộn, ngắt lấy phần non, rửa sạch để ráo, xong cho rau vào một cái thau sức chứa lớn gấp hai lần số rau để cho dễ trộn mà không bị đổ ra ngoài. Mẹ tôi lấy chừng bốn muỗng canh mỡ, phi tỏi cho thơm rồi để cho hơi nguội một tí. Mỡ nguội quá thì nó đông lại không trộn được, mà nóng quá thì nó làm chín rau ăn không ngon. Trứng vịt chạy đồng luộc chín, lòng đỏ đậm màu cà rốt, lòng trắng trắng tinh khôi và dai, để nguội lột vỏ bay mùi thơm phức. Mẹ tôi thường dùng sợi chỉ ngậm vào miệng để cắt mỗi cái trứng luộc ra làm tám miếng đều nhau. Mẹ tôi cho dấm nuôi, đường, chút muối, chút bột ngọt vào thau rau rồi dùng đôi đũa xốc tới xốc lui trộn đều. Một lúc sau thì rau thấm dấm và muối, xẹp xuống thấy rõ. Lúc này mẹ tôi mới rưới mỡ phi tỏi vào, dùng đôi đũa trộn đều rồi mới cho trứng vịt đã cắt lúc nãy vào, thêm da heo luộc mềm cắt mỏng, tôm khô, đậu phộng rang trộn chung vô luôn, gia giảm gia vị sao cho đủ mùi chua, ngọt vừa ăn. Xong xúc ra dĩa dọn lên bàn ăn.

Gỏi rau càng cua trộn dấm, trứng vịt, da heo luộc này vừa rẻ vừa ngon. Ăn với cá kho, thịt kho đều bắt cơm. Cái vị giòn, chua, ngọt của rau, vị béo của mỡ, vị bùi của trứng, dai dai giòn giòn của da heo, thơm thơm của đậu phộng cộng với vị mằn mặn của cá kho (hay thịt kho) quyện vào nhau, trở thành một thứ hương vị đặc biệt, chỉ người miền Tây mới được trời ban ơn cho thưởng thức. Tôi ăn liên tục mấy chén cơm to đùng vẫn không biết ngán. Bụng đã no căng rồi mà cái miệng vẫn còn thòm thèm muốn ăn thêm nữa.

Mẹ tôi nói đúng ra thì không bỏ trứng vịt vào trộn như vậy nhìn không đẹp, muốn đẹp thì xúc rau ra dĩa rồi mới bày trứng lên trên, và có thể cắt trứng theo chiều ngang thành hình tròn cho đẹp. Nhưng vì anh em tụi tôi tham ăn lắm, phải trộn như vậy rồi chia ra cho đỡ… đánh lộn. Nếu nhà nào khá giả, mua thêm thịt bò hay thịt heo, xắt mỏng ngang sớ thịt, ướp gia vị rồi xào sơ qua, xong trút lên trên dĩa rau đã trộn dấm sẵn, thêm cà chua cắt mỏng bày xung quanh rồi ăn nóng thì ngon tuyệt.

Tôi để ý các chợ ở Sài Gòn, dù là chợ lớn hay chợ nhỏ, chợ quận hay chợ phường, chợ cóc bên đường, không bao giờ nhìn thấy có bán rau càng cua. Có lẽ, rau càng cua là món quà Thượng Đế đã dành riêng cho người dân nông thôn miền Nam chân chất.

Hồi tôi ở quê, rau càng cua ít người bán bởi giá bán quá rẻ không bỏ công hái, muốn ăn phần nhiều là tự đi hái. Người ta có quan niệm rau mọc hoang nó “không sang trọng.” Bây giờ, món ăn gì có nguồn gốc thuộc về chữ “hoang” đều trở nên mắc mỏ, khi mà nhìn đâu cũng thấy rau cải, trái cây đều bơm, tưới, tắm, xịt, rưới, ép… đầy thuốc trừ sâu, thuốc tăng trưởng, thậm chí cả nhớt thải xe cho rau (muống) bóng mượt, thì rau càng cua trở nên có giá. Vào mùa nắng, một ký rau có thể bán đến ba mươi ngàn đồng cho các nhà hàng để phục vụ thực khách loại “sang”(!). Người bán bây giờ cũng tinh ranh lắm, nhổ rau lên để nguyên cả gốc lẫn rễ, giũ cho sạch đất cát, vuốt lại cho thẳng rồi đem bán để cân cho nặng ký. Một ký rau đem về nhặt sạch, bỏ gốc rễ đi chẳng còn lại bao nhiêu phần rau non, trộn gỏi được một dĩa hột xoài là hết cỡ.

Rau càng cua, rau đắng, rau dệu, rau sam, là những loài rau hoang dã mọc bên hè nhà, bụi chuối, bờ ao. Là những thứ rau quen thuộc không bao giờ thiếu trong bữa ăn của người nông dân nghèo ở quê tôi, đã nuôi sống bao thế hệ nên tầm nên vóc. Ngày trước, khi hái rau, ăn rau càng cua, có mấy ai quý trọng, nâng niu nó. Giờ thì tôi muốn ngậm một lá rau trong miệng cũng không có mà ngậm nữa. Thế mới biết, những điều bình thường, giản dị nhất ở gần bên ta nhưng ta không biết trân trọng, để rồi khi mất đi, mới thấy tiếc rẻ, bâng khuâng thì cũng không thể níu kéo cho quá khứ trở về.

Cách làm mì xá xíu

Ngọc Quỳnh (thực hiện)

Nguyên liệu: (cho 4 người ăn)

Xương heo: 500gr

Thịt nạc dăm: 500gr

Tôm khô: 50gr

Thịt xay: 100gr

Củ cải muối: 50gr

Củ hành tây: 1 củ

Mì các loại: 200 gr

Rau ăn kèm bao gồm xà lách, giá, hẹ.

Củ hành, tỏi, tiêu, đường, nắm, muối, dầu ăn, ớt, chanh, dầu hào, ngũ vị hương, rượu trắng, dầu mè…

Rau ăn kèm bao gồm xà lách, giá, hẹ.


Cách làm:

Chuẩn bị:

Tạo hỗn hợp gồm dầu hào (1 muỗng canh), dầu mè (2 muỗng café), mật ong (1 muỗng canh), nước tương đậu nành (1 muỗng canh), rượu trắng (1 muỗng canh), ngũ vị hương (2 muỗng café), đường, muối, tiêu, màu đỏ thực phẩm (1/2 muỗng café).

Thịt rửa sạch, để ráo (hoặc dùng khăn sạch lau khô miếng thịt), cho hỗn hợp gia vị vừa tạo vào, trộn đều, dùng tay xoa đều miếng thịt cho thấm gia vị và sử dụng tăm đâm trên bề mặt miếng thịt cho thấm bên trong. Cho thịt đã ướp vào tủ lạnh 3-4h hoặc lâu hơn (bước này nếu chuẩn bị ngày hôm trước thì thịt sẽ thấm và ngon hơn).

Củ hành tây nướng qua bếp than hay gas cho thơm và vàng.

Tôm khô rửa qua, ngâm nước ấm cho nở.

Củ cải mặn ngâm lâu với nước ấm cho bớt mặn.

Xương heo rửa qua bằng nước sôi, bỏ nước dơ.

Thịt heo xay ướp chút hành tỏi xay nhuyễn và chút muối rồi để riêng.

Phi hành đã cắt.

Rau rửa sạch, giá hẹ rửa cắt khúc.

Hành ngò thái nhuyễn.

Mì trứng hoặc mì ăn liền.

 

Tiến hành nấu:

Hầm xương nhỏ lửa cùng củ hành tây đã nướng + củ cải mặn + tôm khô trong khoảng 1h-2h sao cho xương ra hết nước ngọt, vớt bọt thường xuyên cho nước trong. Bỏ chút muối + chút tiêu vào, vớt phần xác. Vậy là đã có phần nước lèo của món mì xá xíu.

Mì có thể là mì trứng hoặc mì ăn liền.

Bắc chảo cho dầu + tỏi xay vào, phi cho vàng thơm. Cho phần thịt xay đã ướp vào, đảo đều để chín thịt, phần thịt này cho vào nồi nước lèo đã nấu.

Sử dụng chảo cho phần thịt đã ướp vào áp chảo, đảo cho thật vàng hơi cháy cạnh, rồi cho phần nước ướp thịt vào, đảo đều 2 mặt miếng thịt. Chú ý lửa vừa phải, để thịt chín từ từ, cho nước vào và đậy nắp lại, đảo thường xuyên, canh sau khi nước vừa cạn là miếng thịt vừa chín tới, dậy màu là tắt bếp. Sau đó cho vào đĩa đặt vào microwave, nướng lại 5 phút. Lấy ra để nguội, cắt từng lát.

Mì trần qua nước sôi cho nở, đổ ra rổ, rửa qua nước lạnh và cho chút dầu ăn vào để mì không dính cục.

 

Hoàn tất:

Để hoàn tất món mì xá xíu, làm các bước sau:

Cho mì vào tô. Giá hẹ cho dưới tô hoặc để riêng.

Thịt cắt miếng + hành phi trên mặt tô.

Tô mì xá xíu thơm ngon! Chúc ngon miệng!

Cho xà lách + bông cải trang trí lên tô.

Cho nước lèo có chút thịt băm + hành ngò vào tô.

Ta được tô mì xá xíu thơm ngon! Chúc ngon miệng!

Thủ Tướng Trudeau: Canada không lâm chiến với ISIS

OTTAWA, Canada (NV) – Giữa bối cảnh của cuộc tấn công khủng bố vừa xảy ra ở Brussels, Bỉ, chính phủ đảng Tự Do cho biết Canada không có chiến tranh với ISIS, một quan điểm rõ ràng trái ngược với đồng minh Pháp của mình.

Thủ Tướng Justin Trudeau. (Hình: Ilya S. Savenok/Getty Images)

Chỉ một ngày sau vụ tấn công khủng bố tại Brussels khiến hơn 30 người thiệt mạng và 270 người bị thương, Thủ Tướng Justin Trudeau và Ngoại Trưởng Stephane Dion từ chối quan điểm cho rằng đất nước Canada trong tình trạng lâm chiến với ISIS.

Rõ ràng, quan điểm này không được Pháp chia sẻ.

Bốn tháng trước vụ đánh bom tại Brussels, một cuộc tấn công khủng bố ở Paris đã khiến 130 người thiệt mạng. Nhóm ISIS nhận trách nhiệm cho cả hai vụ này. Ngay sau vụ tấn công, Thủ Tướng Pháp Manuel Valls tuyên bố Châu Âu trong tình trạng chiến tranh.

Quan điểm của Thủ Tướng Trudeau được phát đi qua một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh CBC. Quan điểm này được ông Dion phụ họa trong sảnh đường Quốc Hội hôm nay, cả hai đều nêu rõ, cuộc xung đột với ISIS không phù hợp với định nghĩa thực sự của cuộc một cuộc chiến tranh.

Khi được hỏi liệu Canada có chiến tranh với ISIS sau cuộc tấn công tại Brussels, ông Trudeau nói “chắc chắn có một số lượng công việc hết sức lớn mà Canada cần phải làm” trong cuộc chiến đấu. Tuy nhiên, ông cho biết “chiến tranh là cái gì có bên thắng bên thua, và không có lộ trình nào cho ISIS để thực sự giành được chiến thắng chống lại phương Tây. Họ chỉ muốn làm mất ổn định, gây sợ hãi.”

Trong khi đó, tại sảnh đường tòa nhà lập pháp, ông Dion cho rằng quan điểm muốn coi cuộc chiến đấu chống lại những kẻ cực đoan như một cuộc chiến tranh chỉ đơn giản là lỗi thời.

“Trong luật pháp quốc tế, thuật ngữ ‘chiến tranh’ có nghĩa là có quân đội của hai nước cùng những quy tắc (chiến tranh) tương thích thì đây hoàn toàn không phải là trường hợp như vậy,” ông Dion nói.

Trước đây, sau cuộc tấn công khủng bố ở Pháp, Tướng Jonathan Vance, bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Canada, từng khẳng định về mặt pháp lý, đất nước Canada không ở trong tình trạng lâm chiến với ISIS. (L.Q.T.)

Canada thắt chặt an ninh sau khủng bố ở Bỉ

OTTAWA, Canada (NV) – Tại hầu hết trung tâm giao thông chính trên khắp Canada, các biện pháp an ninh lập tức được tăng cường sau cuộc tấn công khủng bố ở Brussels, Bỉ, tại các sân bay và trạm vận chuyển quan trọng.

Cảnh sát võ trang tại phi trường Toronto. (Hình: J.P. Moczulski/AFP/Getty Images)

Ngay sau cuộc tấn công khủng bố ở Bỉ, trong cuộc họp báo tại Ottawa, ông Ralph Goodale, bộ trưởng An Ninh Công Cộng, cho biết lực lượng an ninh Canada gia tăng gấp đôi nỗ lực của mình tại các sân bay, bến bãi vận chuyển giao thông công cộng, những nơi được gọi là “một phần của các cơ sở hạ tầng quan trọng” đối với Canada.

Ông Goodale cũng trấn an người dân Canada rằng không có mối đe dọa nào sắp xảy ra ở đất nước này và cuộc tấn công tại Brussels hoàn toàn không có một kết nối gì với Canada. Ông cho biết mức báo động an nguy của Canada vẫn ở tầm trung bình, như đã được thiết lập vào Tháng Mười, 2014.

Trả lời phóng viên báo chí, ông nói: “Người dân Canada có thể yên tâm rằng cảnh sát và các dịch vụ an ninh luôn tỉnh táo, thận trọng và đang thực hiện các biện pháp cần thiết trên khắp đất nước.”

Ông Mark Saunders, cảnh sát trưởng Toronto, nói với các phóng viên rằng cuộc tấn công khủng bố ở Brussels khiến Canada phải lập tức tiến hành một kế hoạch an ninh nghiêm ngặt.

Ông nói: “Bất cứ khi nào có vấn đề xảy ra bất cứ nơi nào trên thế giới có thể có ảnh hưởng đến thành phố Toronto, chúng tôi có một hệ thống an ninh sẵn sàng. Chúng tôi làm việc với cảnh sát RCMP, OPP. Chúng tôi làm việc với cơ quan tình báo an CSIS, các cơ quan thực thi pháp luật trong GTA và chúng tôi có sẵn một kế hoạch hành động.”

Trong khi đó, tại sân bay quốc tế Vancouver, giới chức thẩm quyền cho biết họ làm việc với cảnh sát, nhân viên và những chuyên viên khác trong dịch vụ biên giới Canada để bảo đảm an ninh.

Ông Steve Hankinson, phó chủ tịch điều hành phi trường Vancouver, cho biết công chúng sẽ nhận thấy nhiều nhân viên cảnh sát và các đội quân khuyển tuần tra tại sân bay.

Ở Toronto, bà Anne Marie Aikins, phát ngôn viên của Metrolinx, trạm quá cảnh khu vực Toronto, trung tâm giao thông bận rộn nhất của Canada, cũng như ông Brad Ross, phát ngôn viên Ủy Ban Giao Thông Công Cộng Toronto, lập tức thông báo về các kế hoạch an ninh tại nhà ga, hệ thống tàu điện ngầm, đặc biệt tại những trạm trọng điểm.

Cho đến nay, Canada mới chỉ trải qua các cuộc tấn công có tính cá nhân trên quy mô nhỏ. Tuy nhiên, theo ông Christopher Kilford, giáo sư chính trị học, chuyên gia về khủng bố tại Queens University, sự nguy hiểm đối với Canada là “ít có khả năng hơn so với ở Châu Âu, nhưng không phải không thể xảy ra.” (L.Q.T.)

Lockheed Martin tái sinh chiếc máy bay do thám U-2

 

WASHINGTON, DC (NV) Đại công ty kỹ nghệ quốc phòng Lockheed Martin có dự án tái sinh chiếc máy bay do thám U-2 nổi danh thời Chiến Tranh Lạnh, thành một máy bay không người lái mang tên TR-X.

Máy bay do thám U-2. (Hình: USAF via Wikipedia)

Lockheed Martin cho biết TR-X sẽ là một máy bay do thám có những phương tiện điện tử hiện đại  nhất, hoạt động trên cao độ 70,000 foot, được chế tạo với những bộ phận từ U-2 và máy bay không người lái RQ-4 Global Hawk. Hình dạng bên ngoài của TR-X đã được chấp nhận nhưng chưa tiết lộ cho công chúng vì lý do bảo toàn bí mật.

U-2 Dragon Lady với sải cánh rất dài có thể tắt động cơ để bay trên cao độ như một máy liệng và đi rất xa, được CIA sử dụng hoàn toàn bí mật trong nhiều năm để do thám Liên Xô, Trung Quốc, Cuba. Người ta chỉ được biết đến nó khi chiếc máy bay do phi công Gary Powers lái xâm nhập không phận Liên Xô bị hỏa tiễn bắn rơi năm 1960. Thời kỳ chiến tranh Việt Nam, U-2 cũng hoạt động bí mật từ Biên Hòa bay do thám Trung Quốc.
 
Theo Flightglobal, 80% trang thiết bị của TR-X được tân trang từ U-2 cũ kể cả động cơ tương tự như động cơ của oanh tạc cơ tàng hình B-2. Mặc dầu vậy kế hoạch phát triển sẽ phải mất rất nhiều thời gian và chi phí lớn. Lockheed ước lượng năm tới mới có thể đưa TR-X vào hoạt động, với phí tổn $3.8 tỷ chế tạo 30 chiếc nghĩa là mỗi chiếc $126 triệu, tương đương một chiếc F-35.

Bay trên cao 70,000 foot, hệ thống radar Raytheon ASARS 2B và sensors MS-177 có khả năng nhìn xuyên qua mây để quan sát lãnh thổ đối phương từ ngoài biên giới nghĩa là không cần đi vào không phận. (HC)

Garden Grove vẫn chưa chọn xong bản đồ địa hạt

 

Đằng-Giao/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV)Hội Đồng Thành Phố Garden Grove vẫn chưa quyết định sẽ chọn bản đồ chia địa hạt để bầu chọn nghị viên thành phố sắp tới, vào Tháng Mười Một, trong buổi họp thường kỳ tối Thứ Ba, 22 Tháng Ba.

Ông Phát Bùi, nghị viên thành phố, nói: “Hiện chúng tôi đang muốn lắng nghe ý kiến đóng góp của mọi người và cẩn thận cân nhắc trước khi quyết định.”

 

Hội Đồng Thành Phố Garden Grove lắng nghe ý kiến người dân. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Cũng trên tinh thần lắng nghe ý kiến quần chúng này, ông David Ely, đại diện công ty nghiên cứu nhân khẩu Compass Demographics, đệ trình một bản đồ mà ông vừa sửa chữa cho phù hợp hơn với nguyện vọng của cư dân.

“Tôi cố gắng để vừa lắng nghe sự góp ý của nhiều người trong lúc phải tôn trọng sự đồng đều cho dân số và sắc dân cũng như cơ sở thương mại, nhà thương, công viên để tuân theo luật bầu cử California,” ông Ely nói.

Hiện thời, Garden Grove có một đề nghị do công ty Compass Demographics hoàn tất và hai đề nghị do cư dân đệ nạp, một của cô Kim Nguyễn và một do ông Andrew Angler gởi vào, đưa tổng số bản đồ đề nghị chỉ còn ba.

Buổi họp lần này có rất nhiều cư dân tham dự, trong đó, số người gốc Việt chiếm rất đông, xen lẫn với người da trắng và gốc Latino. Họ đóng góp ý kiến rất sôi nổi và nói lên sự ủng hộ nhiệt tình cho bản đồ có tên là “Submision 1,” do cô Kim Nguyễn đề nghị.

Lâu lắm Garden Grove mới có đông đảo người gốc Việt đến tham dự buổi họp và hăng hái đứng lên tỏ bày ý kiến như vậy.

 

“Submission 1” do cô Kim Nguyễn vẽ. (Hình: Garden Grove cung cấp)

Bà Hoài Mỹ Trần nói với nhật báo Người Việt: “Tôi đến đây để ủng hộ ‘Submision 1.’ Tôi tin rằng, nếu hội đồng thành phố (Garden Grove) tôn trọng sự công bằng và lẽ phải, họ sẽ chọn bản đồ này.”

Anh Billy Vũ Lê, một thanh niên gốc Việt hăng say tham gia nhiều công tác xã hội và cộng đồng, cũng nói lên nguyện vọng của mình là ủng hộ “Submision 1.”

Anh nói: “Đây là một bản đồ phân chia đơn giản nhất, công bằng nhất và hợp lý nhất.”

Ông Ngô Thiện Đức, một nhà hoạt động trong cộng đồng Việt Nam, cũng thành khẩn yêu cầu Hội Đồng Thành Phố Garden Grove chọn “Submision 1.”

Tuy nhiên, bà Thu Võ lại có một sự lựa chọn khác. Bà mạnh dạn đứng lên phát biểu cảm tưởng: “Tôi tán thành bản đồ ‘Submision 2D.’”

Bản đồ 2D do ông Andrew Angler, một cư dân Garden Grove, vẽ.

 

“Submision 2D của ông Andrew Angler. (Hình: Garden Grove cung cấp)

Theo ý kiến của đa số cư dân bên ngoài phòng họp, bản đồ của cô Kim Nguyễn là công bình nhất cho cả ba sắc dân chính của Garden Grove là da trắng, Châu Á, và Latino. Đó là lý do cả ba sắc dân cùng ủng hộ bản đồ này.

Còn bản đồ của ông Andrew Angler có vẻ có lợi cho dân da trắng, tuy không nhiều.

Một cảnh sát viên, không muốn nêu tên vì đang trong giờ làm việc, nói: “Tôi tin là ‘Submision 1’ sẽ thành bản đồ chính thức. Điều này có lợi cho những người gốc Á, vì nếu khéo léo, họ có thể chiếm hai ghế nghị viên trong cùng một năm.”

Việc chia Garden Grove thành sáu địa hạt là kết quả của việc dàn xếp một vụ kiện giữa hội đồng thành phố và ông Rickk Montoya, một cư dân gốc Latino. 

Garden Grove sẽ vẽ ra sáu địa hạt, không chồng lấn lên nhau, để mỗi địa hạt bầu ra một nghị viên.

Bắt đầu từ Tháng Mười Hai, 2015, Hội Đồng Thành Phố Garden Grove đã bắt đầu tổ chức nhiều buổi họp cộng đồng để lấy ý kiến cư dân liên quan đến việc phân chia địa hạt cho cuộc bầu cử trong thành phố Tháng Mười Một năm nay.

Việc chia Garden Grove thành sáu địa hạt nhằm mục đích là thành phố sẽ bầu chọn sáu nghị viên (thay vì bốn như hiện nay) và mỗi nghị viên sẽ đại diện cho địa hạt của mình.

Thị trưởng Bảo Nguyễn nói: “Việc này có lợi cho các nghị viên vì họ sẽ gần gũi hơn với các cử tri của mình và họ không cần tốn kém nhiều để ra tranh cử. Quan trọng nhất là việc này tuân thủ theo đúng luật bầu cử của tiểu bang.”

Ông Ely nói: “Hội đồng thành phố sẽ phải có quyết định dứt khoát trước Tháng Bảy năm nay vì đó là ngày các ứng cử viên bắt đầu nạp đơn. Họ cũng cần thời gian để chuẩn bị.”

Theo dự trù, vì nhiệm kỳ hai năm của ông Bảo Nguyễn sẽ hết, nhiệm kỳ bốn năm của hai ông Steve Jones và Chris Phan cũng hết, nên ba ghế của ba vị này sẽ được bầu vào Tháng Mười Một năm nay.

Hai địa hạt của ông Phát Bùi và ông Kris Beard sẽ được bầu vào năm 2018, khi nhiệm kỳ bốn năm của hai vị này mãn.

Theo luật hiện nay, vì giới hạn nhiệm kỳ, ông Steve Jones không được tái ứng cử. Còn ông Chris Phan được quyền tái ứng cử.

Theo số liệu thống kê dân số Hoa Kỳ mới nhất, Garden Grove có 37.9% gốc Á; 36.8% gốc Latino và 21.3% gốc da trắng.

Sớm nhất là ngày 26 Tháng Tư, hội đồng thành phố mới quyết định chọn bản đồ phân chia địa hạt chính thức.

***
Liên lạc tác giả: [email protected]

 

Một bài viết cho báo thiếu nhi

Viên Linh

1-Duyên Anh và Tuổi Ngọc.

Tại Sài Gòn trước 1975 có rất nhiều báo thiếu nhi, một vài tờ phát hành rộng rãi và lâu dài phần đông do các nhà văn có tên tuổi phụ trách việc biên tập, như Duyên Anh, Nhật Tiến,… Trong một dịp nói chuyện với các thính giả, độc giả cuối năm 2015, người viết bài này đã thổ lộ là trong văn nghiệp của mình, vốn là người “không có thời niên thiếu trong văn chương,” đại ý là như thế. Trước sau chỉ còn tìm thấy… hai bài, mà bài thứ hai chỉ mới được một độc giả gửi cho qua Internet cách đây vài ba tháng! Đó là bài “Một ấu thời hà khắc.” Trang báo độc giả gửi cho có mục “Ngày xưa còn bé,” và đoạn số 2 bài này xuất hiện trong mục ấy.

Một tờ báo thiếu nhi ở Sài Gòn năm 1972: Mây Hồng, không rõ tên chủ nhiệm chủ bút. (Hình: Viên Linh cung cấp)

Nhìn trang bài, chỉ có một trang, tác giả đoán xem tên tờ báo này là gì, mà không đoán ra, song nghĩ là báo của Duyên Anh, vì mang máng nhớ bài viết sở dĩ có là vì Duyên Anh xin, và do không có nhuận bút, nên bài chỉ dài có một trang. Mang máng nhớ tên báo của Duyên Anh là Tuổi Ngọc. Nhớ như thế là bởi vì khoảng giữa thập niên ’60, có lẽ là năm 1965, hai ông tướng đảo chánh Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính xuất bản nhật báo Công Luận, Duyên Anh coi trang trong, có mời tôi viết một truyện dài từng kỳ, Cuối Cùng Em Đã Đến, kéo dài mãi cho đến khi Nguyễn Thị Hoàng in thành sách, dày tới ngót 600 trang. Trong thời gian ấy Duyên Anh thường rủ tôi đi hớt tóc tại một tiệm rất thời trang trên đường Gia Long, và vô số chuyện thời sự văn nghệ chính trường đã được trao đổi. Sau tôi cũng giữ thêm một mục tạp luận trên báo Công Luận, lấy tên là Nhận Đường, mà một hôm Mai Thảo hứa đưa bài, phút chót không viết nổi, tôi phải viết thay, vẫn đề tên Mai Thảo như đã quảng cáo từ trước. Những bài viết trên báo hàng ngày thường là bỏ mất, không ai có thì giờ thu cắt lại, có làm, mà làm cho có mà thôi. Bài “Một ấu thời hà khắc” viết cho báo của Duyên Anh, nửa thế kỷ thấy lại, tôi cứ trầm ngâm, không biết nghĩ sao, vì tâm tình nửa thế kỷ trước không thể nào là suy nghĩ bây giờ, nhưng vẫn là mình!

2-Một Ấu Thời Hà Khắc.

“Tôi phải nhiều can đảm lắm mới dám thú nhận rằng mãi đến năm tám tuổi tôi mới bắt đầu học ABC. Lúc tôi cắp sách đến trường làng, bọn trong lớp tỉnh khô, vì có đứa còn to đầu hơn tôi nữa. Nhưng ba năm sau khi đặt chân lên Hà Nội, bước vào trường tiểu học Đồng Nhân trong khu đền thờ Hai Bà, cái sự bẽ bàng mới đến với tôi, đến trong một đường thẳng sỗ sàng, diễu cợt. Là đứa học trò lớn tuổi nhất, lù lù trên hàng ghế cuối lớp, ngơ ngẩn và lẻ loi, lúng túng, quờ quạng trước một mặt bàn thấp, nhỏ. Nhưng cũng may, nỗi bất hạnh và sự trễ tràng ấy đã khiến tôi học hành khá chăm chỉ, và tập cho tôi được tính nhẫn nhục lạ lùng. Trong những vụ xích mích xảy ra, trong những cuộc đánh nhau không tránh khỏi, tôi luôn luôn bị coi là đứa nhút nhát, ngừng tay khi còn có thể đấm vài quả nữa vào mặt, vào bụng đối thủ cũng là do tính nhịn nhục này. Tôi biết là mình to xác, nếu đánh thẳng tay thì chúng càng ghét bỏ, trêu chọc mình, cho nên tôi cứ lùi, cứ lùi, và chỉ đỡ gạt, để cuối cùng bị coi là to xác mà non gan trong lớp. Một cái khác đỡ đòn cho tôi, giúp tôi cứu vãn chút danh dự trước bạn học, là cái vốn hiểu biết về các chữ khó. Cái này không có gì lạ: Tôi đã được dạy chữ Nho bốn năm trước khi học chữ “ngoại bang.” Ông Nội tôi, cụ Tú tài Hán học Nguyễn Hữu Khắc là người trong cả huyện năm ấy thi đỗ trong khoa thi áp chót của trường Nam Định vào năm 1915. Cụ đã khai tâm tôi bằng Tam Tự Kinh (Kinh ba chữ), “Nhân chi sơ Tính bản thiện Tính tương cận Tập tương viễn Cầu bất giáo Tính nải thiên Giáo chỉ đạo Quí dĩ chuyên…” (Người ban đầu Tính vốn lành Nết vốn gần Tục làm xa Nếu mất dạy Tính bèn đổi Dạy lấy đạo Quí chuyên cần…). Đó là những chữ đầu tiên tôi phải tập đọc, đọc thật to, tập viết, viết cho ngang bằng xổ ngay, và học thuộc lòng vào khoảng từ khoảng giữa bốn tuổi đến sáu tuổi. Học thuộc Tam Thiên Tự (Ba nghìn chữ) cũng thật là vui. “Thiên trời Địa đất Cử cất Tồn còn Tử con Tôn cháu Lục sáu Tam ba Gia nhà Quốc nước Tiền trước Hậu sau Ngưu trâu Mã ngựa Cự cựa Nha răng Vô chăng Hữu có Khuyển chó Dương dê Quy về Tẩu chạy v.v…”

Nếu Thầy tôi không mất sớm có lẽ tôi không phải đâm đầu vào con đường Nho mạt ấy mà học ra rả suốt ngày trên một tấm phản cứng như đá, làm mỏi nhừ một tấm lưng rất tốn vải. Tôi đã không trở thành một Anh Khóa giữa thế kỷ XX là nhờ một ông chú tôi sau khi đi Hà Nội về đã trở thành một ông Nguyễn Trường Tộ nho nhỏ, bắt tôi bỏ bút lông gạt bỏ nghiên mực tàu xé giấy bồi, sau khi cãi nhau với ông tôi một trận kịch liệt. Thế là tôi sáu bảy tuổi không còn phải phết cậy (cậy: keo của một thứ cây) vào giấy mà làm bìa sách, còng lưng đóng và khâu tập và mài mực hay gân cổ thổi bếp than hồng đun nước pha trà khi ông Nội có khách nữa. Tôi được học “Quốc ngữ là chữ nước ta, Con cái nhà đều phải học,” mặc dù ông Nội tôi gọi nó là “chữ của quân bán nước.”

Điều thứ hai mà thời ấu thơ tôi phải khuất phục, cũng vẫn do ông tôi, là sự sửa sang sắc đẹp. Ít nhất cũng có vài lần tôi bị cụ chửi mắng tàn tệ liên miên dai dẳng chỉ vì đã “bị bắt quả tang” đang đứng trước gương. Con trai mà soi gương là đồ vứt đi, đồ vô tích sự, hay là một chữ gì đó còn tệ hơn thế nữa. Tắm xong, thường là nhảy xuống cái ao trước sân, tóc phải vuốt ngược về phía sau, gần như không cần đến lược nữa. Cô tôi, một phụ nữ muộn chồng sống gần cha, nghiện thuốc lào vì suốt ngày quanh quẩn bên ông tôi – có lần đã chải cho tôi một đường ngôi lệch trên đầu – và sau đó hai cô cháu tôi mất vui suốt mấy ngày vì sự canh tân này, vì tiếng chửi rủa đay nghiến cực kỳ hà khắc và tàn nhẫn của một lão ông lỡ thời. Cho đến khi học đệ lục Chu Văn An Hà Nội, tôi vẫn có một cái đầu mái tranh, mớ tóc rủ trước trán cắt vạt đi như góc một tờ giấy. Tuy thế khi ở với chú tôi sau đó ở Hà Nội, mái tóc tôi được săn sóc kỹ càng, láng bóng và dài mượt, có thể vắt lại phía sau được, giống như nhiều chàng hồi ấy, tối ngày thấy hình ảnh tài tử Robert Taylor và cô đào Elizabeth Tayor vẽ lớn trên phông vải trước các rạp xi nê như Ciro’s hay cái rạp gì đó ở Chợ Hôm, hình như Đại Nam.

Tôi nhớ mỗi khi đàn chó vừa sủa vang vừa chạy xô ra cổng, cùng với mấy con ngan, con ngỗng giữ nhà, là y như đàn bà con gái trong nhà, mẹ tôi, thím tôi, cô tôi vội vã lẩn vào sau cánh cửa. Nhà có khách, khách đàn ông. Suốt thời gian có khách chỉ có cô tôi – chưa chồng – được xuất hiện đâu đó, thấp thoáng. Những phụ nữ khác nếu có việc gì cần làm, đều phải đi phía xa xa, đi vòng dưới sân phía trước hay vòng quanh nhà phía sau – ngôi nhà năm gian – thêm một nhà ngang. Phụ nữ muốn đi từ đầu nhà tới đầu kia, dù là những lúc thường, cũng không bao giờ được đi trên thềm gạch. Phải xuống sân, đi ra mé sân, rồi mới băng ngang nếu không muốn đi phía sau. Những lúc ấy tôi thấy mình đi tới ngang nhiên, nghĩ cũng oai oai. Phải cho tới khi ra đời, tôi mới quên dần đi một ấu thời hà khắc.

Tin mới cập nhật