HÀ NỘI (NV) –Ông Phó Thủ Tướng CSVN Hoàng Trung Hải mắng các quan chức cầm đầu Bộ Giao Thông Vận Tải là “không có tâm và tầm” vì đường sá hư hỏng khắp nơi, nạn kẹt xe kinh niên bên cạnh những tồi tệ khác.
Quốc lộ 1A, đoạn qua xã An Dân, huyện Tuy An-Phú Yên được ví như chiếc áo rách chưa bao giờ vá lành suốt 5 năm qua. (Hình: Người Lao Ðộng)
“Quản lý ngồi đút chân gầm bàn, không có tâm và tầm, sâu sát với cuộc sống đang vận động, thay đổi liên tục mà đi xây dựng luật lệ rồi mong cuộc sống chấp nhận thì khó khăn lắm. Luật người ta viết ra, trải qua bao nhiêu năm vẫn không phải sửa đổi mà mình thì cứ vừa ra đã sửa.”
Báo Người Lao Ðộng hôm Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013 dẫn lại lời ông Hoàng Trung Hải mắng quan chức cầm đầu Bộ Giao Thông Vận Tải khi ông đến dự và “chỉ đạo” tại “hội nghị trực tuyến vào ngày 10 tháng 1, tổng kết công tác năm 2012 và triển khai nhiệm vụ năm 2013” của Bộ GTVT.
Ðó là những lời đả kích rất nặng nhắm vào từ ông Bộ Trưởng Ðinh La Thăng trở xuống khi ông “chỉ ra hàng loạt yếu kém trong công tác chỉ đạo, điều hành, giám sát” của Bộ GTVT.
Mới đây, nhà cầm quyền CSVN ra nghị định mới bắt các người chủ xe gắn máy và các loại xe hơi, xe tải đóng thêm “phí bảo trì đường bộ.” Loại “phí” cũng là thuế này bị nhiều người đả kích là “phí chồng lên phí” vì nhà cầm quyền đã đánh nhiều loại “phí” trên xăng dầu, hiểu ngầm là có cả “phí bảo trì đường bộ” trong đó.
Trên nguyên tắc loại “phí” này bắt đầu thu từ ngày 1 tháng 1, 2013. Xe hơi dưới 9 chỗ ngồi phải nộp 130,000 đồng/tháng; các loại xe tải, “xe chuyên dùng” phải đóng cao nhất là 1,040,000 đồng/tháng. Chủ xe đóng qua các lần đăng kiểm.
Tuy nhiên các loại xe máy (đóng 50,000 đồng/năm (dung tích dưới 100cm3), 100,000-150.000 đồng/năm (trên 100cm3) lại phải đóng tại UBND xã, phường, thị trấn. Nếu không đóng thì bị phạt từ 800,000 đồng đến 10 triệu đồng tùy loại xe.
Nhưng đóng “phí bảo trì” như vậy thì đường lộ sẽ khá hơn hay vẫn vậy? Ðây là điều sẽ nhìn thấy trong những ngày sắp tới.
Trong cuộc họp nói trên, ông Trương Tấn Viên, thứ trưởng Bộ GTVT kêu rằng, “thiếu vốn duy tu, sửa chữa định kỳ nên ảnh hưởng lớn đến chất lượng kết cấu hạ tầng giao thông và giảm năng lực khai thác; sự thiếu kiểm soát xe quá tải trên diện rộng cũng khiến các tuyến quốc lộ hư hỏng, mất an toàn.” Nhưng không thiếu những con đường chưa khánh thành đã hỏng, đang xây thì cậu sập xuống sông vì tham nhũng rút ruột, nuốt sắt nuối xi măng, nhựa đường. Có cả những trụ “bê tông cốt tre” lộ ra tại một số công trình cầu đường tại Việt Nam. Dù vậy, không thấy có ông lớn nào bị bỏ tù.
Ông Ðinh La Thăng, 52 tuổi, được đôn lên làm bộ trưởng GTVT từ ngày 3 tháng 8, 2011 khi đang cầm đầu tập đoàn dầu khí quốc doanh Việt Nam.
Sau khi được Quốc Hội Hà Nội phê chuẩn vào chức bộ trưởng, ông nói với báo chí là: “Bộ trưởng là tư lệnh lĩnh vực ngành, phải cho tôi toàn quyền. Tư lệnh ra chiến trường phải được toàn quyền quyết định chiến đấu, tiến hay lùi, nếu chờ xin phép thủ trưởng ở nhà thì sẽ lỡ cơ hội.”
Ông cũng tuyên bố đưa ra “3 khâu đột phá chiến lược” gồm “Thứ nhất là đầu tư xây dựng hạ tầng giao thông, thứ hai là tình trạng tai nạn giao thông, thứ ba là ùn tắc giao thông. Tôi sẽ thực hiện quyết liệt ba vấn đề trên.”
Nhưng các thành phố lớn vẫn kẹt xe như nêm cối, đường lộ hư hỏng không sửa chữa bao nhiêu, hạ tầng cũng không thấy được đầu tư nhiều hơn. Ðã vậy, ông còn nổi tiếng với những lời tuyên bố đòi công chức Hà Nội phải đi làm bằng xe buýt cũng như cấm họ chơi gôn và cũng chỉ những lệnh suông, chẳng ai nghe. Cái lệnh đổi giờ làm công sở, đổi giờ học của học sinh để tránh kẹt xe vẫn cứ kẹt, chỉ đầy những lời kêu ca bất tiện.
Cuối năm 2011, ông Ðinh La Thăng đề nghị Quốc Hội cấp cho ngân sách thêm 40,000 tỉ đồng đầu tư vào hạ tầng vì “hiện Bộ GTVT không còn tiền.”
Bây giờ, ông bị ông phó thủ tướng mắng là “không có tâm và tầm.” (TN)
NEW YORK, NY –Phó tổng thống Hoa Kỳ, Joe Biden, gặp gỡ đại diện kỹ nghệ trò chơi điện tử vào ngày 11 Tháng Giêng, để thảo luận về hình ảnh bạo lực, thường là súng, trong các trò chơi dành cho thanh, thiếu niên.
Ðây là một trong những nỗ lực của Tòa Bạch Ốc, nhằm hạn chế thảm nạn do súng gây ra. Trong hình: Quảng cáo cho trò chơi điện tử “Call of Duty Black Ops 2,” chụp tại New York. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)
HÀ NỘI (NV) – Nhà cầm quyền Việt Nam không chống lại ý kiến hợp tác để dò tìm và phát triển các tài nguyên ở những vùng biển có tranh chấp, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN nói như vậy hôm Thứ Năm.
Một người lính Ðài Loan dùng ống nhòm quan sát từ đảo Thái Bình, quần đảo Trường Sa. (Hình: WantChinaTimes)
Hãng tin Ðài Loan CNA cho hay ông Lương Thanh Nghị nói Việt Nam không chống lại ý kiến phát triển tài nguyên ở các vùng biển tranh chấp với các nước láng giềng nhưng những sự hợp tác đó phải làm theo Công Ước Quốc Tế về Luật Biển từng được các nước ký kết năm 1982. Tuy nhiên, theo ông nói với CNA, không có sự hợp tác tại các vùng biển thuộc chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam.
Ông Lương Thanh Nghị phản ứng như trên khi được ký giả của CNA nêu vấn đề là tổng thống Ðài Loan, Mã Anh Cửu, đưa ra đề nghị hòa bình để tránh gia tăng căng thẳng trên Biển Hoa Ðông cũng có thể được áp dụng để giải tỏa căng thẳng tranh chấp trên Biển Ðông.
Tuy nhiên, ông Nghị nói Việt Nam kịch liệt chống lại kế hoạch của Ðài Loan tính dò tìm dầu khí gần khu vực đảo Thái Bình (Ðài Loan đang chiếm đóng) thuộc quần đảo Trường Sa mà Việt Nam luôn luôn xác nhận chủ quyền. Ông đòi Ðài Loan phải dừng kế hoạch đó.
Ngày 1 tháng 1, 2013, Luật Biển của Việt Nam có hiệu lực thi hành. Ðạo luật xác định các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một phần của lãnh thổ Việt Nam. Cả Ðài Loan và Bắc Kinh đều chống đối đạo luật này.
Quần đảo Trường Sa là một tập hợp gồm nhiều đảo san hô, cồn cát, bãi đá ngầm rải rác từ 6 độ 12′ đến 12 độ 00′ vĩ độ Bắc và từ 111 độ 30′ đến 117 độ 20′ kinh độ Ðông, trên một diện tích gần 160,000 km2 ở giữa Biển Ðông. Quần đảo kéo dài từ Tây sang Ðông khoảng 800 km, từ Bắc xuống Nam khoảng 600 km. Mỗi tài liệu lại có một con số thống kê riêng về số lượng quần thể địa lý của quần đảo này với hơn 100 đảo và rặng đá ngầm, bãi ngầm.
Việt Nam không chiếm giữ đảo lớn nhất (Thái Bình) nhưng lại đang đồn trú và bảo vệ nhiều đảo nhất trong số các nước tranh chấp quần đảo Trường Sa.
Một số các cuộc nghiên cứu nói tiềm năng dầu khí nằm dưới lòng biển rất lớn mà đây là cái chính yếu thúc đẩy lòng tham muốn chiếm đoạt hết của nhà cầm quyền Bắc Kinh.
Việt Nam tranh chấp quần đảo Trường Sa với cả Bắc Kinh và Ðài Loan bên cạnh Philippines, Brunei và Mã Lai.
Ông Mã Anh Cửu đưa đề nghị các nước liên quan gác qua một bên các tranh chấp chủ quyền, các quan điểm khác biệt, kềm chế các hành động thù địch, duy trì các cuộc đối thoại cũng như tôn trọng luật lệ quốc tế để giải quyết vấn đề một cách hòa bình. Những đề nghị này tương tự như những lời dụ dỗ của Bắc Kinh, nhưng Bắc Kinh vẫn công bố cái bản đồ “Lưỡi Bò” chiếm 80% của Biển Ðông, gộp luôn cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Thời gian gần đây, Bắc Kinh mở rất nhiều cuộc tập trận trên Biển Ðông cũng như điều động thêm một số chiến hạm lớn và tàu tuần biển tới khu vực không ngoài ý định uy hiếp Việt Nam và các nước tranh chấp khác. (TN)
QUẢNG NAM (NV) –Rau, củ, quả tăng giá vùn vụt vì nông vụ thua, khan hiếm hàng và hơn hết là trong dịp sắp Tết, củ quả phần lớn được dùng làm nguyên liệu cho mứt, như mứt cà rốt, mứt quất, mứt tắc, mứt bí đao, mứt dừa, mứt mãng cầu, mứt xoài, mứt mận…
Rau, củ, quả lên giá nhưng người bán hàng lại buồn vì ế ẩm. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)
Ðủ các loại củ quả được dành để chế biến mứt Tết. Chính vì vậy, những người nội trợ ở các gia đình nghèo hoặc trung bình gặp phải rất nhiều khó khăn.
Bà Thủy, người Hội An, Quảng Nam, chủ một gia đình có bốn người con đang đi học, cho biết: “Ðùng một cái, mọi thứ tăng giá, ngay cả thịt gà, mình biết nó là gà phế thải của Trung Quốc đó, nhưng vẫn cứ lên giá như thường, đụng thứ gì cũng lên giá, cầm một trăm ngàn đồng ra ngoài chợ chẳng khác nào cầm tờ giấy lộn!”
“Trái cây cũng có lên giá nhưng không nhiều, chỉ có củ quả dành cho việc chế biến thức ăn hằng ngày là tăng gấp rưỡi, gấp đôi lần, mà mình dân nhà nghèo, nhu cầu trái cây không nhiều, không có nó cũng không sao, nhưng củ quả như khoai tây, cà rốt, bí đao là tối cần thiết. Nghiệt nỗi, những thứ này lên giá dữ quá, có thứ gấp đôi lần thường ngày…”
Bà Hồng, người Ðại Lộc, Quảng Nam, ngồi bán hàng xén lâu năm ở chợ Quảng Huế, cho biết: “Còn không mấy ngày nữa tới Tết nhưng chợ ở đây vắng hơn ngày thường, vì thứ hàng hóa nào cũng lên giá, khan hiếm, mà vùng này thì toàn nông dân, chẳng mấy người đủ khả năng đi chợ một cách bình thường khi giá cả tăng lên.”
“Như nhà tui nè, có tổng cộng sáu người, mỗi ngày tui đi chợ chưa tới 60 ngàn đồng (tương đương $3), như vậy đó là quá sang so với dân ở đây. Vùng này là vùng chuyên trồng bí đao, đu đủ, nhưng gần đây tư thương họ vào tận bãi để cân ký, chẳng mấy ai bán lẻ, cuối cùng, chợ quê mà khan hiếm mấy thứ này, phải mua lại hàng từ Ðà Lạt về hoặc Trung Quốc sang.”
“Nói là hàng từ Ðà Lạt về nhưng cũng không chắc đâu, tui bán lâu năm, nhìn màu củ cà rốt là biết ngay cái hàng của anh Tàu, nhưng mình cũng phải nói dối với khách hàng là của Ðà Lạt, mình bị người khác dối, mình dối lại người khác, thế mới ra cái chợ chứ, nghĩ cũng buồn mà nghĩ cho lắm rồi cũng chẳng làm được chi mô!”
Nói về đời sống người nông dân miền Trung, mà chính xác hơn là nông dân Quảng Nam, Quảng Ngãi, Huế và Quảng Trị thì gần như dịp gần Tết năm nay đối với họ buồn nhiều hơn vui. Nhất là những gia đình có con em đi lao động nước ngoài và làm công nhân trong nước, hầu như họ có chung một tâm lý u ám, nặng nề, lo nhiều hơn vui.
Cô Hiến, người Thuận An, Thừa Thiên-Huế, là chủ một gia đình có ba người con đi lao động ở Hàn Quốc và một người đang học Ðại Học Kinh Tế Ðà Nẵng, chua chát nói: “Năm nay mấy đứa nó lương bổng không ra chi, tôi biết tụi nó bị nợ lương nhưng sợ tôi buồn nên giấu, năm ngoái, giờ ngày đó đã gởi tiền về, một phần nhờ tôi giữ giùm, một phần nhờ tôi lo Tết cho đứa em đang học và hương khói cho ba nó được ấm áp ba ngày Tết.”
“Năm nay chưa thấy gì, tui đang lo cho tụi nó không biết có sao không, mà năm nay gia đình nào có con đi lao động Hàn Quốc thấy cũng yếu xìu à, ra ngoài chợ, gặp mấy bà bạn giống mình, thấy bà nào cũng mua một bó rau, mấy con cá và mấy lạng thịt cho qua bữa, phải công nhận năm nay giá cả tăng khó chịu quá, mà đồng lương, đồng tiền mình kiếm được thì èo ọp hơn mọi năm, đó là chưa muốn nói đến chuyện tiền mất giá!”
Bà Bảy, người Quảng Ðiền, Huế, có hai người con đang làm công nhân ở khu công nghiệp, chia sẻ: “Năm nay tụi con bác có nguy cơ bị nợ lương Tháng Chạp, lạy trời làm sao họ trả cho nó lương cuối năm và tăng thêm tháng lương cộng như mọi năm.”
“Có như thế thì mới có cái để ăn Tết, chứ Tháng Chạp mà bị nợ lương thì chỉ còn cách bán áo kháo bành mà sắm sửa Tết, mình làm ăn đầu tắt mặt tối quanh năm, Tết mà để người khác thấy khó thì giống ai, Tết quê mà, muôn đời, có đói cũng phải ấm áp bàn thờ gia tiên, mà tình thế giá cả kiểu này, khó thiệt!”
Ðó là tâm lý của những bà nội trợ cao niên, với những cô vợ trẻ mới lập gia đình, thuộc diện đời sống trung bình hoặc khó khăn, chuyện cái Tết của họ nghe ra còn nỗi niềm hơn nhiều.
Hiền, 23 tuổi, người Bình Ðịnh, vừa đám cưới được 3 tháng, than thở: “Tụi em làm công nhân nhà máy gạch bông, lương mỗi đứa được ba triệu đồng một tháng, mức lương như vậy chỉ đủ để trả tiền thuê nhà trọ, mua các thứ dùng trong gia đình, chẳng dám đụng đến những thứ đắt giá!”
“Mà bây giờ, đụng thứ gì cũng thấy giá trên trời hết, đến củ cải, củ cà rốt cũng mắc hơn ngày thường, đâm ra mỗi khi đi chợ rất mất tự tin. Còn chuyện Tết, với tình hình lương bổng ở công ty kiểu này, chưa nghe nói năng gì hết, không chừng phải bán một chỉ vàng tiền cưới để lo liệu, mới đám cưới mà mang bộ mặt nghèo thăm họ hàng ngày Tết thì giống ai chứ!”
Cùng tâm lý với Hiền, Thục, người Quảng Ngãi, năm nay 27 tuổi, cũng vừa đám cưới xong, hai vợ chồng đều làm ở công ty giày da trong khu công nghiệp, chia sẻ: “Tết của công nhân nghèo thật, nhưng dù sao vẫn đỡ hơn rất nhiều so với Tết của những người lao động ở quê, nhiều người không đủ tiền để mua một mâm thức ăn cho tươm tất mà cúng ông bà. Năm ngoái đã thế, năm nay có khi còn khó hơn ấy chứ!”
Những người bán hàng rong cũng buồn chẳng kém các bà nội trợ vì bão giá tăng, thu nhập xuống dốc. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)
“Vì năm nay mọi thứ củ quả cứ leo thang, mà chỉ mới cuối Tháng Mười Một đã thế, sang Tháng Chạp thì không biết leo thang đến cỡ nào. Tiền mình kiếm thì khó, mà tiền mình cầm ra chợ nó cứ bay vèo vèo… Tiền ra như nước sông Ðà, tiền vô nhỏ giọt như cà phê phin! Hì hì…”
Miền Trung vốn đã nghèo khổ, gặp thời buổi kinh tế khủng hoảng, mọi thứ hàng hóa lại tăng giá vùn vụt, đời sống đại bộ phận nhân dân còn nghèo khó, đó là dấu hiệu cho thấy cái Tết sẽ đến với họ ảm đạm và buồn tẻ hơn mọi năm.
VIỆT NAM (NV) – Dân số Việt Nam nhiều gấp 17 lần, nhưng số tài liệu nghiên cứu khoa học của Việt Nam chỉ bằng 1/10 đảo quốc Singapore. Còn so với Thái Lan, ngành nghiên cứu khoa học của Việt Nam thua đến… nửa thế kỷ.Ðó là nhận định một học giả người Việt Nam tại đại học quốc gia Singapore, Tiến Sĩ Bùi Du Dương.
Biểu đồ kết quả nghiên cứu khoa học được công bố của Việt Nam và các quốc gia láng giềng. (Hình: VNExpress)
Theo VNExpress, phúc trình của Tiến Sĩ Bùi Du Dương trích dẫn thống kê của Viện Thông Tin Khoa Học viết tắt là ISI nói rằng Việt Nam chỉ có khoảng 13,172 tài liệu nghiên cứu khoa học được công bố trên các tạp chí quốc tế. Con số này, đối với thế giới là quá ít ỏi, trong khoảng thời gian kéo dài 15 năm từ 1996 đến 2011.
So với Việt Nam, Thái Lan – cũng trong khoảng thời gian trên – có gần 70,000 tài liệu nghiên cứu được công bố chính thức trên các tạp chí quốc tế, nhiều gấp 5 lần Việt Nam. Còn số tài liệu nghiên cứu của Malaysia là 75,000, nhiều gấp 6 lần và Singapore là 126,881, nhiều gấp mười lần Việt Nam. Trong khi đó, dân số Việt Nam nhiều gấp 17 lần Singapore, gấp ba lần Malaysia và gấp rưỡi Thái Lan.
Nhận định của ông Bùi Du Dương còn nói rằng thực trạng kém cỏi của ngành nghiên cứu khoa học Việt Nam chỉ tính trong không gian nhỏ hẹp của các quốc gia Ðông Nam Á, chứ chưa nói trên phạm vi toàn cầu.
Ðáng lo là cả “làng trí thức” của Việt Nam bao gồm 9,000 vị giáo sư và phó giáo sư, 24,000 vị tiến sĩ và trên 100,000 thạc sĩ, tổng cộng là 133,000 nhà trí thức, một con số khổng lồ. Thế mà, số tài liệu nghiên cứu khoa học được công bố của Việt Nam chưa bằng 1/5 của trường Ðại Học Tokyo và chỉ bằng một nửa của trường đại học quốc gia Singapore.
VNExpress còn nói rằng vì tài liệu nghiên cứu khoa học của Việt Nam được công bố trên các tạp chí quốc tế quá thấp, cho nên số bằng sáng chế và chỉ số sáng kiến được Tổ chức Sở Hữu Trí Tuệ Thế Giới (WIPO) xếp hạng cũng chẳng là bao.
Cũng theo ông Bùi Du Dương, Việt Nam cũng có một số công trình nghiên cứu “đáng giá” nhưng đã không được công bố chính thức trên các tạp chí quốc tế; cũng không có cơ hội chia sẻ với kho tàng tri thức chung của nhân loại.
Cũng theo ông này, nguyên nhân khiến ngành nghiên cứu khoa học Việt Nam trở nên lạc hậu đến 50 năm so với quốc gia láng giềng Thái Lan vì vô số nguyên nhân. Ông Bùi Du Dương cho rằng Việt Nam còn thiếu tiếng Anh, thiếu nhận thức đầy đủ về tầm quan trọng; thiếu kinh nghiệm; chưa có thói quen, thiếu chính sách đãi ngộ các nhà khoa học trong việc công bố tài liệu nghiên cứu trên các tạp chí thế giới…
Ông Bùi Du Dương cũng cho biết, trong khi Việt Nam lạc hậu ghê gớm thì các quốc gia trong vùng như Trung Quốc, Nam Hàn và Ðài Loan đang vươn lên vượt bậc trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học. (PL)
VIỆT NAM (NV) – Trong cùng ngày 11 tháng 1, công an Hà Nội cho hay có hai vụ cướp tại ngân hàng và cướp của tài xế taxi đều là… giả. Hai đương sự trong hai vụ này đều đã dựng hiện trường giả, vờ bị cướp, định “ôm” tiền của công ty, nơi mình làm việc.
Một trong những vụ cướp taxi gay cấn. (Hình: Internet)
Theo VTC News, vụ giả cướp thứ nhất xảy ra tại quận Thanh Xuân, Hà Nội. “Khổ chủ giả” là bà Nguyễn Hồng Phương 35 tuổi, cư dân huyện Từ Liêm, Hà Nội, hiện là kế toán viên của một công ty ở quận Ðống Ða.
Chiều ngày 7 tháng 12, bà Phương được yêu cầu đến ngân hàng thương mại ở quận Thanh Xuân rút 800 triệu đồng, tương đương 40,000 đôla.
Sau khi rút tiền, bà cẩn thận giao cho đồng bọn tẩu tán. Trên đường từ ngân hàng đến sở làm, bà vờ té vào một vũng nước sình rồi tri hô “cướp, cướp.” Tuy nhiên, gian mà không ngoa, nội dung màn kịch được dựng lên quá vụng về, bà Phương bị nghi đã bịa đặt sự việc để sang đoạt tiền của công ty. Bị thẩm vấn, cuối cùng bà này đành thú nhận chính mình cướp tiền của công ty chứ không ai khác.
Còn người thứ hai cũng dựng hiện trường giả bị cướp là một tài xế taxi tên Nguyễn Ðăng Huỳnh 28 tuổi.
Cuối tháng 11 vừa qua, ông Huỳnh đến đồn công an báo vừa bị một khách hàng cướp trên 100 đôla và một điện thoại di động. Ông Huỳnh khai trước đó được một thanh niên ngoắc xe lại bảo chở đi. Ðến đoạn đường vắng vẻ thuộc địa phận Long Biên, Hà Nội, ông bị thanh niên này uy hiếp, dùng dây điện siết cổ để cướp tiền, điện thoại.
Tuy nhiên, sau hồi bị tra vấn, cuối cùng ông Nguyễn Ðăng Huỳnh đành thú nhận đã dựng ra vụ cướp để lừa công ty vì… túng tiền. (PL)
VIỆT NAM (NV) –Chỉ trong vòng một tuần lễ, công an Việt Nam khám phá hai đường dây mua bán ma túy lên đến hàng chục kg từ Lào và Cambodia về Việt Nam.
Ma túy giấu trong áo lót, đưa từ Cambodia về Việt Nam. (Hình: VietNamNet)
Vụ thứ nhất bị phát giác tại vùng biên giới Việt-Lào chiều ngày 9 tháng 1. Công an tỉnh Thanh Hóa cho hay đã bắt giữ hai người đàn ông quốc tịch Lào đi xe gắn máy chở theo 33.6 kg thuốc phiện vượt biên giới từ Lào sang Việt Nam. Hai người đàn ông này cho biết đã được thuê đưa số thuốc phiện này đến một địa điểm bí mật để cất trữ, chế biến trước khi đưa vào sâu nội địa Việt Nam để tiêu thụ.
Trong vụ thứ hai, chiều ngày 4 tháng 1, công an tỉnh Tây Ninh bắt được 4 phụ nữ mang tổng cộng 4.3 kg ma túy từ Cambodia về Việt Nam. Bốn bà này giấu ma túy trong áo ngực, quần lót, áo khoác và cả đế giầy, ngồi trên xe chở khách từ Cambodia vào Việt Nam, đội lốt khách du lịch.
Theo VietNamNet, đây là đường dây buôn bán, vận chuyển ma túy từ Cambodia về Việt Nam lớn nhất từ trước đến nay bị phá vỡ trên địa phận Việt Nam. Người đứng đầu đường dây này là một phụ nữ tên Trần Thị Thanh Lan 47 tuổi, cư dân tỉnh Bình Phước.
Hồ sơ điều tra của công an Sài Gòn nói rằng một chi nhánh của tổ chức buôn lậu ma túy này đã bị phá vỡ hồi cuối tháng 10, năm 2012. Riêng trong vụ này, một phụ nữ bị phát giác đã cất giấu trong ba lô trên 3kg ma túy ngồi xe đò từ Cambodia về đến đường Phạm Ngũ Lão, quận 1. Bà này tên Nguyễn Thị Thanh 51 tuổi bị bắt ngay tại bến, khi từ trên xe bước xuống.
Tất cả các bà nói trên khai được thuê mang ma túy từ Cambodia về Sài Gòn cho bà Thanh Lan. Họ còn nói được trả công mỗi người 1,400 đôla cho mỗi chuyến đi. Ða số đều xuất thân từ thợ uốn tóc, gội đầu, đồng nghiệp cũ của bà Thanh Lan. Vì ham tiền, họ rủ nhau bỏ nghề để trở thành người vận chuyển ma túy cho bà trùm Thanh Lan. (PL)
ROSEMEAD (NV) – Công ty điện lực Southern California Edison (SCE) ra thông báo, báo động về sự gia tăng lường gạt mới qua đường điện thoại, mạo danh SCE.
Thông báo nói rằng kẻ gian hối thúc khách hàng “phải trả tiền điện ngay vì hóa đơn quá thời hạn”.
Thông báo viết, kẻ mạo danh gọi cho khách hàng SCE, bảo họ phải trả tiền ngay vì hóa đơn đã trễ ngày, nếu không, công ty sẽ cúp điện của họ.
Kẻ gọi đến cũng đòi phải trả bằng thẻ có sẵn tiền mặt (prepaid cash card), như thẻ Paypal hoặc Green Dot.
Ông Henry Martinez, phó chủ tịch đặc trách an toàn và an ninh của SCE, phát biểu: “Chúng tôi xin khách hàng lưu ý những cuộc điện thoại đòi trả tiền ngay và đe dọa cúp điện như vậy. Khi nghi ngờ gian dối, khách hàng phải hỏi tên người gọi đến, hỏi họ làm việc cho ban nào, và số điện thoại chỗ làm. Nếu người gọi từ chối, không chịu trả lời các câu hỏi đó, khách hàng phải cúp điện thoại và báo cáo ngay cho cảnh sát địa phương hoặc cho SCE tại số 800-655-4555.”
SCE cũng nhắc nhở khách hàng đòi xem thẻ làm việc khi có người lạ đến gõ cửa hoặc gọi đến xưng mình là nhân viên của công ty. Ngay khi được hỏi, nhân viên SCE sẽ đưa các chi tiết xác minh (thuộc ban nào, số điện thoại…)
Trong nhiều trường hợp, nhân viên SCE đến nhà là do khách hàng yêu cầu, và SCE sẽ viết thư xác nhận ngày giờ. Nếu có bất cứ quan ngại gì, SCE và nhân viên công lực đề nghị quí vị hãy để người nhân viên đứng chờ bên ngoài cho đến khi xác minh xong lý lịch của họ.
Khách hàng SCE cũng cần lưu ý, theo thông báo gởi ra, rằng nhân viên SCE sẽ không bao giờ trực tiếp đòi tiền. Vì thế, khách hàng không bao giờ nên tiết lộ chi tiết thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng ATM, thẻ điện thoại (hoặc số mật mã, số PIN) cho bất kỳ ai. Nếu có người gọi đến yêu cầu gia chủ rời nhà vào một giờ nào đó vì lý do liên quan đến điện hoặc nước, hãy báo cảnh sát.
Ðể biết thêm cách thức giữ gìn an toàn, độc giả có thể vào trang mạng http://www.sce.com/safety và đọc các chỉ dẫn về an toàn (safety tips). (L.N.)
Ngày Chủ Nhật vừa qua, các ký giả của tờ tuần báo Nam Phương đã đình công biểu tình phản đối trưởng ban tuyên giáo thuộc thành ủy Quảng Châu, tỉnh Quảng Ðông bên Tàu.
Mỗi năm ở Trung Quốc có trên trăm ngàn vụ dân biểu tình phản đối chính quyền. Nhưng đây là lần đầu tiên hàng trăm nhà báo công khai phản đối một “bố già” trực tiếp nắm đầu họ. Họ đưa lên những biểu ngữ đòi quyền ngôn luận tự do.
Lý do gây nỗi bất bình là trưởng ban tuyên giáo Thỏa Chấn (Tuo Zhen) đã tự ý sửa bài xã luận đầu năm 2012 của tờ báo, trong đó có những câu kêu gọi Trung Quốc phải tôn trọng các quyền tự do ghi trong Hiến Pháp. Thay vào đó, Thỏa Chấn viết những lời ca ngợi đảng Cộng sản vinh quang, như thường lệ! Cả tờ báo nổi giận, đòi đình công! Trong số những người đòi cách chức Thỏa Chấn có cả nhà kinh tế nổi tiếng Mao Vu Thức (Mao Yushi) và Giáo Sư Hạ Vệ Phương (He Weifang).
Trong cuộc biểu tình ngày Thứ Hai, một diễn giả tự giới thiệu từng là một sinh viên tham dự những cuộc biểu tình ở Thiên An Môn năm 1989 đã nhắc lại những khát vọng của giới trẻ suốt 23 năm qua: “Hai mươi ba năm không hề có tiến bộ! Hai mươi ba năm qua Trung Quốc vẫn là một nước độc tài, dùng bạo lực để khuất phục dân chúng. Chúng ta phải lên tiếng, đừng sợ hãi nữa!” Một diễn giả khác tiếp lời: “Hai mươi ba năm rồi, bây giờ tiếng nói của lương tâm lại cất lên;” và ông hô khẩu hiệu qua máy phóng thành đòi “Dân chủ tự do!” Trong đám hô theo, có người còn hô: “Ðả đảo Ðảng Cộng sản!” “Ðảng Cộng sản hãy rút lui!” Những hình ảnh này được truyền khắp nơi trên toàn thể Trung Quốc nhờ các công dân mạng. Rất nhiều nhà trí thức viết thư ngỏ ủng hộ ban biên tập. Chính quyền cắt đứt các thông tin trên mạng của báo Nam Phương, không ai vào được. Nhưng cảnh sát kéo đến đám biểu tình không dám đàn áp. Bí thư tỉnh Quảng Ðông Hồ Xuân Hoa phải đích thân can thiệp, gặp các nhà báo, hứa hẹn không cho ban tuyên giáo can thiệp sửa bài của nhà báo nữa. Họ quay lại làm việc, tờ báo Nam Phương tiếp tục xuất bản số ra ngày 10 Tháng Giêng 2013.
Một làn sóng phấn khởi đã dâng lên trong báo giới khắp nước, xưa nay vẫn bị đảng Cộng sản kiểm soát. Chính quyền cộng sản ra lệnh tất cả các báo phải đăng lại một bài xã luận của tờ Hoàn Cầu Thời Báo, phụ bản của Nhật báo Nhân Dân. Trong bài này, họ tố cáo những người đòi tự do ngôn luận là do “các thế lực thù địch” xúi giục. Họ cũng phê bình các ký giả báo Nam Phương đòi tự do quá đáng, đòi những quyền “không thể thực hiện trong điều kiện xã hội và chính trị thực tế tại Trung Quốc.” Ðặc biệt, bài xã luận này còn viết: “Ngay cả báo chí các nước Tây phương cũng không công khai phản đối chính phủ như vậy!” Ðây là một lời khẳng định hoàn toàn trái ngược với sự thật.
Chỉ thị trên bị nhiều tờ báo phản đối. Một số báo cho đăng bài xã luận của Hoàn Cầu Thời Báo trên mạng, với lời minh xác rằng những ý kiến trong đó không hoàn toàn phù hợp với quan điểm của tờ báo. Riêng tờ Tin Bắc Kinh bị làm áp lực mạnh nhất, các quan chức ban tuyên giáo phải đến tận nơi yêu cầu. Trong một cuộc họp có nhiều ký giả đã khóc, người chủ nhiệm đã dọa sẽ từ chức. Sau cùng, Tin Bắc Kinh vẫn phải đăng lại bài “xã luận lề phải” trên nhưng xóa bỏ những đoạn công kích các ký giả tờ Nam Phương.
Hà Nội cách Quảng Châu không xa. Chế độ cộng sản Việt Nam luôn luôn nghe ngóng tình hình “nước đồng chí anh em” để chạy theo từng bước. Bắc Kinh lo lắng trước cảnh các công dân mạng nổi loạn thì Hà Nội cũng lo. Chính quyền cộng sản kiểm soát 800 tờ báo và các đài, với lực lượng gần 20 ngàn “ký giả.” Nhưng họ vẫn lo sợ trước các mạng lưới tự do như Boxit Việt Nam hay Anh Ba Sàm. Ðiếu Cầy, Tạ Phong Tần, đã bị tù, nhưng chưa đủ hết lo. Hôm Thứ Tư, trưởng ban tuyên giáo thuộc thành ủy Hà Nội đã ra lệnh các người làm nghề truyền thông phải “đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên Internet trong việc đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch.” Họ khoe đã tổ chức một “nhóm chuyên gia” lo bút chiến trên Internet với các nhà trí thức và nhà báo tự do. Trong lúc khoe khoang thành tích phục vụ bọn cầm quyền, họ còn viết: “Ðến nay, đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng.” Chuyện tức cười ở đây là hai chữ “tài khoản,” dịch nguyên văn chữ “account” trong tiếng Anh. Nhưng người ta chỉ dịch account là tài khoản khi nào nói chuyện gửi tiền vào ngân hàng. Mở account tức là mở một tài khoản, chữ tài nghĩa là tiền bạc. Khi một người “mở account” trên mạng lưới thì chỉ mở một diễn đàn, một địa chỉ trên mạng, không có tài khoản tiền bạc nào cả. Khi ông trưởng ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội dùng chữ “400 tài khoản,” người ta hiểu là đảng ông đã phát tiền cho 400 người!
Trong lúc hô hào “đấu tranh trực diện” với những người bất bình về chế độ, đảng cộng sản có ngay một mục tiêu để “đấu tranh.” Ðó là diễn viên điện ảnh nổi tiếng Kim Chi. Cô Kim Chi được Hội Ðiện Ảnh Việt Nam đề nghị cô làm đơn và sửa soạn hồ sơ, để hội đề nghị cô được nằm trong danh sách được Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng khen thưởng. Ðây là một việc làm theo thông lệ hàng năm, mà bình thường các nghệ sĩ, nhà văn, hay giáo sư được đề nghị khen thưởng đều chấp nhận. Nhiều người còn cúi rạp nửa mình khi được trao bằng khen thưởng! Nhưng cô Kim Chi đã từ chối. Ngày 28 Tháng Mười Hai năm 2012 cô đã gửi một lá thư cảm ơn và nêu rõ lý do từ chối.
Hãy nghe cô diễn viên điện ảnh này phân bày: “Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm.”
Chắc đã có nhiều người can đảm từ chối không nhận những bằng khen thưởng của chính quyền vì trong lòng bất bình. Nhưng thường họ lẳng lặng lắc đầu, ít có người dám hiên ngang nói rõ lý do tại sao từ chối. Khi viết lá thư từ chối, đánh máy, gửi cho Hội Ðiện Ảnh, cô Kim Chi chắc cũng biết sớm muộn bức thư cũng được đưa ra công khai. Ðiều đáng khâm phục là cô đã nói rõ mình sẽ bị xúc phạm nếu trong nhà có chữ ký của một người mà cô không nêu đích danh. Cô viết về “một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân,” nhưng ai cũng biết, đó là “Ðồng chí Ếch (X),” đương kim thủ tướng! Không thèm nêu tên người sẽ ký bằng khen thưởng mà cô từ chối không nhận, Kim Chi chứng tỏ ngay việc nhắc đến cái tên này đã làm hạ phẩm giá của một người tự trọng!
Bức thư của cô Kim Chi đã được truyền bá khắp nơi, trong và ngoài nước, qua mạng lưới Internet! Ðây đúng là mục tiêu mà đội quân “nhóm chuyên gia bút chiến trên Internet” của thành ủy Hà Nội phải lo đối phó! Cô Kim Chi càng được nhiều người hoa hô thì chiến dịch “đấu tranh” càng quyết liệt!
Họ sẽ “bút chiến” như thế nào? Cách giản dị nhất là nói dối, như đảng cộng sản đã thi hành từ hơn nửa thế kỷ nay. Mai mốt, trên 400 “tài khoản” sẽ có người viết rằng cô Kim Chi không hy vọng được khen thưởng, dù có được đề nghị, cho nên đành rút tên trước cho đỡ ngượng! Cách thứ hai là phỉ báng. Họ sẽ tung ra những bài bôi bác về quá khứ của Kim Chi, bịa ra những chuyện xấu không ai kiểm chứng được. Cứ bêu xấu bên địch bằng các thủ đoạn đê hèn nhất, lâu ngày thế nào cũng có người tin! Cách thứ ba là vu cáo. Thế nào trên 400 “tài khoản” cũng có những bài nói cô Kim Chi đã bị các “thế lực thù địch” xúi giục và mua chuộc!
Họ sẽ bày ra những trò bôi bác mới, trí tưởng tượng của chúng ta không thể nghĩ trước được. Nhưng có một điều họ khó “bút chiến” để phủ nhận, là câu: “Một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân.” Ðồng chí Ếch chính là kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân! Chỉ có một cách phản bác nhận xét này, là nhóm chuyên gia bút chiến vạch ra rằng trong “nhân dân” cũng có những người nhờ đồng chí Ếch là giầu nứt đố đổ vách! Nếu không thì làm sao người ta tổ chức được đám tang báo hiếu cha mẹ với hai chục chiếc xe xịn để khoe của và phơi bày cho công chúng thấy ai là người đã đẻ ra những tay giầu sụ như thế!
Khi đọc lá thư từ chối của Kim Chi, có người trong nước đã đặt câu hỏi (trên mạng Internet) rằng: “Tại sao một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân, vẫn chễm chệ ghế thủ tướng?” Câu hỏi này đã được đồng chí Ếch trả lời trước Quốc Hội: Ðồng chí không muốn làm chức vụ nào cả. Ðồng chí làm bất cứ việc gì khi được đảng giao phó nhiệm vụ. Con cái đồng chí được cất nhắc lên chức này chức nọ, cũng vì được đảng giao nhiệm vụ. Ðồng chí đưa tay chân vào làm các công ty Vinashin, Vinalines, cũng vì được đảng giao nhiệm vụ!
Khi biết như vậy, thì lá thư từ chối phần thưởng của cô Kim Chi còn thiếu một phần. Tại sao một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân được đảng giao cho nhiều nhiệm vụ để tiếp tục làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân mãi như vậy?
Cô Kim Chi vẫn tự nhận, “Tôi là nghệ sĩ cộng sản chính hiệu… Tôi có thể không tin cá nhân ông thủ tướng nhưng mà tôi tin cái chung, còn nhiều cái điều tốt đẹp.” Nếu nhìn ra chung quanh, cô Kim Chi có thể thấy “cái chung, còn nhiều cái điều tốt đẹp” đó ở đâu?
Nó không nằm trong đám quan chức đang giành nhau nhau những miếng xôi miếng thịt. Hiện nay chỉ thấy một điềm hy vọng, một ngọn lửa của niềm tin, là trên những mạng Internet. Như Anh Ba Sàm mới viết: “Cuối cùng, nó (lá thư từ chối của cô Kim Chi) góp phần thức tỉnh giới văn nghệ sĩ đang ‘sống trong sợ hãi’ và danh lợi. Các đấng nam nhi, hãy bằng tri thức và tiếng tăm của mình, nói thay, dẫn dắt dân chúng cùng lên tiếng, thức tỉnh những người cầm quyền, rằng thời cơ đã đến rồi, hãy biết sám hối bằng quyết tâm tự gột rửa, hành động vì dân, vì nước, trước khi quá muộn.”
Khi đảng Cộng sản Liên Xô bị mất quyền, đảng còn hàng chục triệu đảng viên. Không một chi bộ cộng sản nào ở nước Nga đưa một ngón tay lên để cứu đảng. Vì họ biết ngày tàn của nó không thể tránh được. Trong hàng chục triệu đảng viên đó, chắc nhiều người vẫn tự nhận “Tôi là đảng viên cộng sản chính hiệu.” Nhưng họ cũng biết không còn đủ thời giờ để sám hối, để tự gột rửa nữa!
PARIS (AP) –Tổng Thống Pháp Francois Hollande bất ngờ cho triển khai quân đội tại Mali nhằm ngăn phiến quân, có liên hệ với al-Qaeda, tiến chiếm thủ đô quốc gia này.
Người Mali ủng hộ Tổng Thống Francois Bozize khi ông này đến Libreville hôm 10 Tháng Giêng nhằm nói chuyện hòa bình với phiến quân. (Hình: Steve Jordan/AFP/Getty Images)
Quyết định của tổng thống Pháp được cho là bất ngờ, vì mới gần đây ông, cũng như các quốc gia khác trong khối EU, chỉ nói đến việc trợ giúp huấn luyện và trang bị cho quân đội chính phủ Mali và để cho một lực lượng của các quốc gia Phi Châu lo việc đối phó với phiến quân.
Pháp hiện có một số đơn vị đóng ở các quốc gia cựu thuộc địa như Senegal, Ivory Coast, Chad và Gabon.
Trước thời điểm triển khai quân, một nhà ngoại giao Pháp nói có hai phi cơ không người lái của Pháp trong vùng để làm nhiệm vụ trinh sát.
Các nhóm phiến quân ở Bắc Mali hiện đang cầm giữ bảy con tin Pháp. (V.Giang)
HOLLYWOOD, California –Grauman’s Chinese Theatre, một trong những cảnh quan nổi bật của kinh đô điện ảnh Hollywood, nay đang được đổi tên mới, theo tường thuật của Yahoo.com.
Rạp Grauman’s Chinese Theatre ở Hollywood, California, trong ngày ra mắt cuốn phim “Star Trek” Tháng Tư 2009. (Hình: Frazer Harrison/Getty Images)
Theo tiết lộ của LA Times, công ty điện tử TCL của Trung Quốc mua quyền đổi tên rạp hát với giá trên $5 triệu và đổi tên thành TCL Chinese Theatre. Số tiền này được dùng vào việc nâng cấp hệ thống âm thanh và máy chiếu của rạp, cùng nhiều công việc tân trang khác.
Hai nhà sản xuất Elie Samaha và Donald Kushner sau khi mua lại rạp từ phần hùn của Warner Bros. với Viacom Inc. vào năm 2011, nguyện sẽ mang lại thời vàng son của nó như là một tụ điểm của sinh hoạt xã hội cũng như địa điểm ra mắt những phim mới.
Rạp hát này tọa lạc tại đại lộ mệnh danh “Walk of Fame” ở Hollywood, nơi có những ngôi sao khảm trên lề đường với tên tuổi của các nghệ sĩ hoặc siêu sao nổi tiếng. Rạp có mặt tiền mang hình dáng của một ngôi chùa Tàu màu đỏ khổng lồ và từ lâu trở thành biểu tượng của ngành kỹ nghệ điện ảnh.
Ðược biết rạp Chinese Theatre bắt đầu mở cửa từ năm 1927. Ngoài việc trình chiếu ra mắt những phim mới, rạp còn chủ trì những buổi trao giải Oscar hằng năm, làm lễ in dấu tay và chân của siêu sao lên nền bê tông ở sân trước của rạp, khiến địa điểm này trở thành nơi thu hút du khách. (T.P.)
ATLANTA, Georgia (NYT) – Giới chức y tế liên bang hôm Thứ Sáu nói là số người chết vì cúm đã vượt định mức về dịch bệnh nhưng hãy còn quá sớm để phải báo động là tình hình có thể lên tới cao điểm.
Luis Puentes, giám đốc ban Chuẩn bị Khẩn cấp bệnh viện Lehigh Valley Health Network ở Allentown, Pennsylvania, gắn dấu hiệu lên một lều lưu động được dựng lên để sẵn sàng tiếp nhận các bệnh nhân cúm. (Hình: Jessica Kourkounis/Getty Images)
Các viên chức Trung Tâm Phòng Chống Dịch Bệnh (CDC) trong cuộc họp báo tại trụ sở trung ương ở Atlanta, Georgia, một lần nữa khuyến cáo dân chúng nên chủng ngừa cúm. Mặc dầu theo sự nghiên cứu, hiệu quả không phải là hoàn toàn mà chỉ vào khoảng 62% trung bình (từ 50% đến 70%), nhưng đây là cách đề phòng đúng nhất với các virus đang lan tràn.
Bộ Y Tế cho biết từ khi dịch bệnh phát khởi giữa Tháng Mười Hai năm ngoái, tới nay đã có hơn 11,000 trường hợp được xác nghiệm là cúm ở 41 tiểu bang.
Dù số bệnh nhân tử vong ở những khu vực đang phát bệnh (trong số đó Massachusetts và New Jersey) tăng lên đến mức dịch nhưng CDC chưa đưa ra báo động, đồng thời cảnh giác là cao điểm có thể xảy ra ở một nơi khác.
Thông thường mỗi mùa cúm, trong một hay hai tuần lễ xấu nhất mức dịch bệnh có thể bị vượt qua nhưng tình trạng trầm trọng hay không tùy thuộc vào số tử vong lên cao như thế nào và dịch kéo dài bao nhiêu tuần. Mùa Hè dịch cúm ít xảy ra hơn là Mùa Ðông.
Bác Sĩ Thomas Frieden, giám đốc CDC giải thích rằng “Thuốc chủng ngừa còn xa mới đạt tới hoàn hảo nhưng là phương tiện tốt nhất để phòng ngừa cúm”. Michael T. Osterholm thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Bệnh Truyền Nhiễm Ðại Học Minnesota cho là cần phải phát triển thêm loại thuốc chủng mới. Nhưng theo ông chưa có cơ quan chính quyền hay công ty tư nhân nào chịu chi ra $1 tỷ để làm việc này và phải qua một chặng đường dài mới có thể đạt tới chỗ được công nhận. (H.C.)
WESRMINSTER (NV) –Không dưng mà những tên tuổi lớn trong làng văn nghệ sĩ, họa sĩ, báo chí, những người đam mê với nghệ thuật như Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp, Kiều Chinh, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Ðỗ Quý Toàn, Du Tử Lê, Ðăng Khánh, Ðinh Cường, Ðinh Quang Anh Thái, Ann Phong… lại cùng đứng chung tổ chức một buổi triển lãm tranh, cho một người duy nhất: họa sĩ Duy Thanh, vào chiều Chủ Nhật, 13 Tháng Giêng, 2013 tại Việt Báo Gallery, 14841 Moran Street, Westminster, CA 92683.
Họa sĩ Duy Thanh ngồi trong kho tàng tranh của chính mình. (Hình: Tuyền Phan/Người Việt)
Bởi lẽ, Duy Thanh, một thời với Ngọc Dũng, Thái Tuấn, được xem như những họa sĩ đã thổi luồng gió mới vào không khí sinh hoạt hội họa Miền Nam sau những năm di cư 1954 từ Miền Bắc vào.
Bởi lẽ, Duy Thanh, cùng Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp, là một trong số ba người còn sót lại của nhóm Sáng Tạo, nhóm đã mở đường cho một không khí văn chương nghệ thuật mới của Việt Nam thời kỳ giữa thập niên 50 của thế kỷ trước.
Và bởi, Duy Thanh, người họa sĩ 82 tuổi, “người vẽ phác họa chân dung số một, vẽ rất đẹp, rất mạnh” như lời nhận xét của nhà văn Viên Linh, đang mang trong mình căn trọng bệnh và bạn bè, những người hâm mộ, muốn làm một điều gì đó cho riêng ông.
***
Họa sĩ Duy Thanh sanh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học lớp dạy vẽ tư, do các họa sĩ xuất thân từ Trường Mỹ Thuật Ðông Dương dạy, như Lương Xuân Nhị, Nguyễn Tiến Chung, Bùi Xuân Phái.
Theo họa sĩ Ðinh Cường, người thầy dạy hội họa đầu tiên cho họa sĩ Duy Thanh chính là họa sĩ Nguyễn Tiến Chung.
“Thầy đã lưu lại ở tôi nhiều kỷ niệm tốt. Nhất là lề lối truyền thụ nghề nghiệp không bị gò bó lắm vào khuôn khổ, nề nếp vốn là truyền thống của các trường mỹ thuật. Tôi thụ giáo ông được đúng năm rưỡi.” Họa sĩ Duy Thanh cho biết.
Tâm sự cùng họa sĩ Ðinh Cường về trường phái hội họa, họa sĩ Duy Thanh cho biết, “Tôi không ở trong phái nào cả. Nhận mình ở trong môn phái nào, là cho mình bằng lòng với hội họa mình đeo đuổi, là đứng ì một chỗ, tức là không còn băn khoăn nghi ngờ, học hỏi, tìm tòi nữa…”
Cũng theo họa sĩ Duy Thanh, “Mỗi bức tranh là một trạng thái tâm hồn trong một thời gian nào đó của nhà họa sĩ. Trạng thái đó kết bằng màu sắc, hình thể, đường nét trong thời gian ấy. Cho nên không thể nào có hai bức họa giống nhau dù là do một người vẽ cùng một sự vật hai lần. Thành thử họa phẩm nếu có một giá trị hơn các tác phẩm khác như thơ văn là ở chỗ đó. Nó chỉ có một.”
Như đã nói, họa sĩ Duy Thanh, một thời với Ngọc Dũng, Thái Tuấn, được xem như những họa sĩ đã thổi luồng gió mới vào không khí sinh hoạt hội họa Miền Nam sau những năm di cư từ Miền Bắc vào. Thái Tuấn-Duy Thanh-Ngọc Dũng, ba họa sĩ thường được nhắc như một cái tên chung khi nói đến nhóm Sáng Tạo, đã ghi được một chặng đường đầy hưng phấn cho hội họa Miền Nam. “Nếu tranh Thái Tuấn bàng bạc chất hoài niệm, tranh Ngọc Dũng thơ mộng, thì tranh Duy Thanh tươi mươi nồng thắm.”
Ðến kho tàng tranh của họa sĩ Duy Thanh những năm gần đây, nhà thơ Du Tử Lê cảm nhận, “Tôi không biết điều gì, khiến một họa sĩ sơn dầu, nổi tiếng trên dưới nửa thế kỷ, khi bước lần tới những năm tháng cuối đời, ông lại có thể thanh thản ‘bẵng quên’ sắc mầu và đường nét (hai thành tố căn bản làm thành hội họa), để chỉ còn giữ cho riêng ông những nét phất trắng/đen. Như hai mặt âm/dương, tử/sinh một đời sống.”
“Tôi chỉ có thể khẳng định, cuối đời, người họa sĩ (cũng là một nhà văn, một thi sĩ) đã không vẽ bằng những kỹ năng thụ đắc được thời tuổi trẻ, từ người thầy lớn, Nguyễn Tiến Chung!
“Tôi chỉ có thể khẳng định, cuối đời, ông đã không vẽ bằng bề dầy kinh nghiệm đa tầng của một họa sĩ thành danh nửa thế kỷ trước! Và, tôi cũng có thể khẳng định, ông không vẽ bằng ‘những ngón tay bắt được của trời!’ Mà: Ông vẽ bằng những ngón tay hồn-nhiên-trẻ-thơ. Bằng căn tính bẩm sinh, con người vốn gần cái đẹp; nếu không muốn nói là cái đẹp.” Nhà thơ Du Tử Lê viết về họa sĩ Duy Thanh như thế trong bài viết có tên “Và, Những bức tranh không ngày tháng, không chữ ký.”
***
Là một trong những thành viên của nhóm thực hiện buổi triển lãm, cô Lê Ðình Ysa, giám đốc điều hành của Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA), cho biết, “Họa sĩ Duy Thanh rất ít khi triển lãm, tranh ông cũng không nhiều. Những bức tranh được mang ra triển lãm và bán lần này phần lớn nằm trong bộ sưu tập của bác Lê Thiệp. Ðây là một dịp hiếm có để sưu tập những tác phẩm của một họa sĩ tài hoa, kỳ cựu thuộc nhóm Sáng Tạo.”
“Toàn bộ tiền bán tranh chúng tôi dành tặng hết cho họa sĩ Duy Thanh hiện đang bị bệnh ung thư.” Ysa nói thêm.
“Thiếu nữ,” tranh sơn dầu (1962) của họa sĩ Duy Thanh. (Hình: litviet.com)
Chia sẻ cảm nghĩ của mình khi nghe bạn bè và những người hâm mộ tổ chức buổi triển lãm tranh cho mình, họa sĩ Duy Thanh nói, “Rất vui khi được những người thân tổ chức cho mình cuộc triển lãm, nhất là tưởng rằng chẳng bao giờ có cơ hội triển lãm nữa khi đã ở tuổi 82. Niềm vui này được nhân lên nhiều lần khi những người tổ chức cho tôi lại là con cháu của bạn bè thân thiết, như YSa, con của Lê Ðình Ðiểu, Hòa Bình, con của Trần Dạ Từ-Nhã Ca…”
Buổi triển lãm được tổ chức từ lúc 3 giờ đến 5 giờ 30 chiều Chủ Nhật, 13 Tháng Giêng, 2013, tại Việt Báo Gallery, 14841 Moran Street, Westminster, CA 92683, điện thoại (714) 894-2500.
SANTA ANA (NV) –Gần 40 cư dân gốc Việt trong tổng số hơn 100 người cư ngụ tại quận Cam đến tham dự buổi hội thảo và cập nhật thông tin về Mobilehome do thượng nghị sĩ tiểu bang California, Lou Correa, tổ chức lúc 9 giờ sáng Thứ Sáu, tại phòng hội của Học Khu Ðại Học Rancho Santiago ở Santa Ana.
Ngoài phần trình bày của các đại diện văn phòng dịch vụ và trợ cấp gia cư Orange County, còn có các luật sư trả lời các câu hỏi về trợ cấp bảo trì, và việc kiểm soát tăng tiền thuê đất hàng năm mà mọi người quan tâm.
Trong hình, một số đồng hương Việt Nam tham dự hội thảo được nhận tập sách tiếng Việt “Luật cư trú trong khu nhà Mobilehome tại California và giải đáp những thắc mắc thông thường,” do TNS Lou Correa tặng. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
WESTMINSTER (NV) –Nhạc sĩ Đăng Khánh, tác giả của nhiều ca khúc nhạc tình, gặp gỡ và chuyện trò với độc giả Người Việt Online vào lúc 4 giờ chiều Thứ Ba, 15 tháng Giêng, 2013. Dưới đây là nội dung của buổi chuyện trò:
Nhạc sĩ Đăng Khánh: Xin thân mến chào quý độc giả Người Việt Online, rất hân hạnh được tiếp chuyện cùng quý vị nhân dịp chúng tôi sang thăm Orange County trong chương trình Tình Ca Đăng Khánh “Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai.”
Nhạc sĩ Ðăng Khánh
Câu hỏi: Tôi đọc đâu đó thấy nói bài nhạc đầu tay của ông,bài Tiễn em chiều mưa có rất nhiều người thu đĩa. Tôi được xem Elvis Phuong thu hình trên You tube,ngoài ra còn những ai nữa thưa ông.? (Phi Nguyen – San Jose)
Trả lời: Ngoài Elvis Phương ra, có khoảng 10 người như: Ý Lan, Thanh Hà, Khánh Hà, Tâm Khanh, Thùy Dương, Thanh Tuyền, Thúy Vi…
Câu hỏi: Thưa chú Đăng Khánh bố mẹ cháu có CD Em Ngủ Trong Một Mùa Đông của chú.Cháu rất thích Ý Lan hát bài Đến Em Chiều Qua.Chú có nhiều bài trẻ trung như vạy không? (Nhi Vu – Los Angeles)
Trả lời: Có chứ, thí dụ bài Ly Cafe Buổi Sáng, La Sương Sương và Nhật Trung đã thu băng song ca rất hay, Dù Nghìn Năm Qua Đi, và bài Đừng email Cuồng Điên điệu Techno rất trẻ trung, hy vọng cháu sẽ thích.
Câu hỏi: Chau thích dancing,bác có làm nhạc dancing không.Có bài Fast Rythm không? (Tu-Quan Pham – Nha Trang)
Trả lời: Tôi làm nhạc rất nhiều thể loại, chắc chắn là có chứ, Đừng Email Cuồng Điên có thể hát techno hay chacha. Hoặc Valse với bài Đến Em Chiều Qua. Tôi sẽ để ý đến nhạc trẻ nhiều hơn nữa. Cám ơn Từ Quân.
Câu hỏi: Câu hỏi hơi ngoài lề một chút. Ông là người thành đạt trong ngành y khoa, và lại là một nhạc sĩ. Tại sao không chọn Cali định cư để gần với giới văn nghệ hải ngoại mà lại chọn Houston, Texas. Houston có gì đặc biệt không, thưa ông? (MaiLy – LA, California)
Trả lời: Đây là cái duyên, khi ra trường năm 1979, Houston gần gũi với nơi tôi tốt nghiệp hơn. Sinh hoạt văn nghệ lúc ấy chưa đi vào cuộc đời tôi như sau này. Nhưng nghĩ cho cùng “Đất lành chim đậu” thôi.
Câu hỏi: Tôi là cư dân ở Houston, tôi rất mê chương trình của đài VCVN, tôi không biết tại sao ông bà không tiếp tục nữa. Trong tương lại ông bà có trở lại làm đài không/ Cầu chúc ông bà sức khoẻ (Toàn – Houston)
Trả lời: Thưa ông Toàn, Đài VOVN tại Houston đã hoạt động hơn 15 năm, chắc đến khi hết duyên thì VOVN phải ngưng thôi, khi nào trở lại? Tôi có bản nhạc “Làm Sao Tôi Biết”? Thu Phương hát rất hay, cám ơn ông đã yêu mến VOVN.
Câu hỏi: Tôi không có câu hỏi mà chỉ có lời khen: Nhạc của anh rất trữ tình, hy vọng anh sẽ luôn giữ phong cách đó. (Kinh Pham – GG, Cali)
Trả lời: Cám ơn ông Kinh rất nhiều, là người sáng tác không gì hạnh phúc hơn được nghe những lời khen như vậy.
Câu hỏi: Nếu có kiếp sau, Nhạc sĩ chọn mình là nhạc sĩ hay nha sĩ? Và vì sao? (Quan Phan – Cali)
Trả lời: Chắc là nhạc sĩ quá, vì tôi đến với âm nhạc từ lúc 13-14 tuổi và vẫn thủy chung với âm nhạc cho đến ngày hôm nay. Xin mời Quân vào dangkhanh.com để hiểu thêm về câu trả lời này. Cám ơn Quan nhiều.
Câu hỏi: Nếu cho 10 tính từ, nhạc sĩ chọn 10 tính từ nào cho những ca khúc của mình? Xin cám ơn (Binh – Bolsa)
Trả lời: 10 tĩnh từ thì nhiều quá ông bình ạ. Chỉ xin một chữ thôi, đó là chữ “Trữ Tình”.
Câu hỏi: Trong những CD của nhạc sĩ hình như lưôn có sự có mặt của Tuấn Ngọc. Tại sao nhạc sĩ chọn Tuấn Ngọc cho những bài hát của mình? (KhoaVan – Seattle)
Trả lời: Thứ nhất, nhạc tôi thích hợp với giọng nam nhiều hơn, thứ hai là âm vực của Tuấn Ngọc rất rộng thích hợp với âm nhạc của tôi, thứ ba Tuấn Ngọc là tiếng hát hàng đầu, thì còn muốn gì hơn nữa… Bạn đồng ý chứ.
Câu hỏi: Thưa ông, ông có thể cho biết quá trình sáng tác một bài nhạc. Ông làm lời trước hay nhạc trước. Có bao giờ ông làm theo đơn đặt hàng, có thể là đặt hàng của bà xã chẳng hạn. (TrangThanh – Houston)
Trả lời: Điều đầu tiên chắc chắn không làm theo đơn đặt hàng dù là của bà xã (làm tặng bà xã thì có). Thông thường nhạc và lời gân như cùng đến một lần, tuy nhiên melody nhạc thường đến trước trên đàn. Cám ơn bà đã hỏi câu này.
Câu hỏi: Thưa ông ngày càng nhiều những bài hát không có “nội dung” hay những bài hát có những câu rất “đời thường” nếu không mưốn nói là ngô nghê, thí dụ “anh và người ấy em chọn ai?”… Theo nhạc sĩ đấu mà có những hiện tượng đó (Hung trần Anh – Cali)
Trả lời: Âm nhạc phản ảnh đời sống xã hội, nhìn vào xã hội mà âm nhạc ấy đang thịnh hành thì tìm thấy câu trả lời. Hình như lâu rồi tôi có đọc đâu đó tựa đề bài nhạc “Giữa anh và bố anh, em chọn ai?” Buồn quá nhưng biết nói sao bây giờ!
Câu hỏi: Thưa nhạc sĩ Đăng Khánh, tại sao ông chọn ca khúc (Nhung – Cali)
Trả lời: Tôi chọn “Saigon Buồn Cho Riêng Ai” làm chủ đề cho CD mới nhất và cũng cho chương trình nhạc thính phòng Tình ca Đăng Khánh, thứ nhất là tác phẩm mới nhất, thứ hai là Saigon luôn luôn ở trong trái tim tôi, thứ ba là những trăn trở và ước vọng của tôi với thành phố thân yêu này.
Câu hỏi: Xin chao nhac si. Cach day vai nam vo chong toi rat thich nghe CD “Dream of Love” cua Dang Khanh do nhac si Hoang Cong Luan arranged. Chung toi se di du chương trinh sap den, va mươn mua them vai CD de tang co kem chu ky cua hai nhac si co dươc khong a? Xin cam on va chuc mung nhac si Dang Khanh den voi Cali chung toi. (Dung P. – Newport Beach)
Trả lời: Cám ơn ông Dung, “Dream of Love” là CD mà tôi rất tâm huyết. Rất mong gặp ông để ký tặng không phải một mà nhiều CD khác nữa.
Câu hỏi: Nhạc của Đăng Khánh buồn nhưng cái buồn không quặn thắt mà lại mênh mông lãng đãng. Điều gì đã làm cho nhạc của ông như thế? (Một Thính Giả Little Saigon – California)
Trả lời: Xin cám ơn nhận xét rất chính xác của ông. Tôi chịu ảnh hưởng của âm nhạc Tây phương lãng mạn tiền kỳ (romantic era) tuy nhiên tôi may mắn được sống rất lạc quan, có thể vì vậy mà âm nhạc tôi như thế chăng.
Câu hỏi: Muồn mua nhac phẩm Biển Sầu Mênh Mông ở San Jose phải mua ở đâu.Bản nhạc này rất hay,đúng với tâm trang củ những người vươt biển chúng tôi,cám ơn NS. (Mai Manh – San Jose)
Trả lời: Xin tặng ông bài “Biển Sầu Mênh Mông” tại San Jose xin ông đến tiệm băng nhạc Hương Giang là có ngay. Cám ơn ông nhiều.
Câu hỏi: Toi dã đươc nghe va rất thích nhạc phẩm Saigon Buên cho riêng ai,xin hỏi NS định gủi gấm tâm sự gĩ qua bàn nhạc này.NS có định mang chương trình SGBCRA lên San Jose không?Chúc NS nhiều sức khkhoẻ (Bui Dươc – San Jose)
Trả lời: SGBCRA là tâm sự của rất nhiều người Saigon, nỗi buồn ấy chẳng phải của riêng ai phải không ông? Rất mong muốn có một chương trình Đăng Khánh tại San Jose, xin ông chờ nhé. Cám ơn ông.
Câu hỏi: Năm ngoái tôi có đi nghe chương trình nhạc th1inh phòng Đăng Khánh & Từ Công Phụng,Ca Sĩ Trần Thu Hà có trình bầy bản Biển Sầu Mênh Mông rất là đặc sắc,cả thính phòng im lặng tuyệt đói,rồi oà lên tiêng vỗ tay,tôi có ý chờ bản nhạc đó ra CD,nhưng chưa thấy,xin hõi NS bao giờ định phát hành bản nhac đó.Cám ơn NS (Đỗ An – San Jose)
Trả lời: CD đã được phát hành có tựa đề “Lệ Buồn Nhớ Mi” Trần Thu Hà có thu bản nhạc này, ông nhớ đón mua.
Câu hỏi: Tôi rất thích các chương trình nhạc thính phòng của ông bà ở Houston trong những năm gần đâỵ Ban nhạc Việt Mỹ đã góp phần không nhỏ cho sự thành công đô Không biết trong chương trình Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai, nhạc sĩ Hoàng Công Luận có còn chơi chung với ban nhạc Việt Mỹ đó không? (Thuy Nguyen – Huntington Beach)
Trả lời: Ban nhạc tại Cali gồm các nhạc sĩ ở đây và NS Hoàng Công Luận vẫn là người viết toàn bộ hòa âm cho chương trình.
Câu hỏi: Trên poster, chúng tôi chỉ thấy nhắc đến nhạc sĩ Hoàng Công Luận phụ trách hòa âm phối khí. Ở Cali, nhạc sĩ Hoàng Công Luận đã được biết nhiều về tài nghệ đàn violin và piano. Xin nhạc sĩ Đăng Khánh vui lòng cho biết thêm về tài năng phối khí của nhạc sĩ Hoàng Công Luận và ban nhạc nào sẽ chơi trong chương trình của ông? Kính chúc nhạc sĩ có một chương trình thành công mỹ mãn (Julie Tran – Fountain Valley)
Trả lời: Ban nhạc trong chương trình Tình ca Đăng Khánh tại Cali là ban The Brothers. Tôi tin rằng Hoàng Công Luận là một arranger tuyệt vời, xin mời bà Julie đến nghe để thưởng thức.
Câu hỏi: Ông bà thường tổ chức những đêm nhạc rất high class ở Houston. Chúng tôi và bạn bè đều rất thích. Rất tiếc là ông không tổ chức hàng năm và sau đó lại không có video để chúng tôi có thể gửi cho bạn bè phương xa. Mong lắm nếu ông bà làm được điều ấy. Chúng tôi thích những bài thơ phổ nhạc của ông, (Hoàng Oanh – Houston)
Trả lời: Cám ơn lời khen tặng của bà, nếu bà hứa mỗi năm đi nghe nhạc một lần, chúng tôi sẽ tổ chức hàng năm. Còn video thì vì có nhiều ràng buộc nên không thực hiện được, xin bà thông cảm nhé.
Câu hỏi: Thưa nhạc sĩ Đăng Khánh, khi tổ chức một đêm nhạc hát hoàn toàn nhạc của mình,tại một nơi có thể gọi là Thủ Đô của âm nhạc Việt, ông có cho rằng mình quá phiêu lưu? nếu phiêu lưu thì động lực nào khiến ông dám làm điều phiêu lưu ấy. Xin cám ơn (Khánh Trương Kim – Sacramento)
Trả lời: Điều này chắc ông phải hỏi ban tổ chức thôi, ngoài tầm tay của tôi. Nếu ông hỏi chuyện sáng tác, chắc tôi sẽ có câu trả lời thỏa đáng hơn.
Câu hỏi: Tôi rất thích những bài của NS do Trần Thu Hà hoặc Tuấn Ngọc hát. Qua những bài này thấy phong cách viết nhạc của nhạc sĩ thay đổi khá nhiều, từ phong cách tiền chiến (có một chút âm hưởng của Văn Cao) qua đến vô cùng lạ lùng và mới mẻ. Yếu tố gì đã khiến nhạc sĩ thay đổi chiều hướng sáng tác ? Nguyễn B. Bình (Nguyễn Bích Bình – Houston)
Trả lời: Thật tình tôi không thay đổi chiều hướng sáng tác, tôi viết nhiều thể loại và càng về sau sự hiểu biết nhiều hơn về âm nhạc cho phép tôi thử nghiệm những style mới mẻ hơn.
Câu hỏi: Chao Nhac Si Dang Khanh, Bai hat “Tien Em Chieu Mua” pho tu tho cua Le Thi Y nhung ong da khong de cap gi hay de ten ngươi thi si nay trong ban nhac. Xin ong cho biet ly do. Cam on ong. (Christine Tran – Los Angeles)
Trả lời: Bài “Tiễn Em Chiều Mưa” phổ từ bài thơ của chính tôi viết năm 1964 tặng người bạn gái đầu đời và năm 1966 phổ thành ca khúc.
Xin thành thật cám ơn quý độc giả của Người Việt Online đã cho chúng tôi một buổi nói chuyện online vô cùng lý thú. Mong quý vị có dịp tham dự chương trình nhạc thính phòng Tình ca Đăng Khánh chiều Chủ Nhật, 20 Tháng Giêng này tại Performing Art Center. Chúc quý vị nhiều hạnh phúc và may mắn.
Xem giới thiệu chương trình nhạc Tình Ca Ðăng Khánh – Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai
Nhạc sĩ Ðăng Khánh
Nhạc sĩ Ðăng Khánh tên thật Nguyễn Nhật Thăng, sinh sống tại thành phố Houston-Texas, ông là một nha sĩ tên tuổi tại Houston, và là người đam mê viết nhạc tình.
Nhạc sĩ Ðăng Khánh, một trong những người viết ca khúc cùng thời với các nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, mà theo nhận xét của nhà thơ Du Tử Lê là ‘người nhạc sĩ tài hoa nhưng cực kỳ nhũn nhặn.’
Âm nhạc của Ðăng Khánh, gồm vài mươi ca khúc, đa số là tình ca tôn vinh tình yêu. Các ca khúc này mang đủ loại thể điệu nhưng phần lớn là chậm buồn (slow rock). Mặc dù nhạc của ông chưa được giới thưởng ngoạn biết đến nhiều nhưng trong số trên 20 ca khúc đó đã có những bài được đánh giá là sang cả, và được một số ca sĩ tên tuổi trình bày.
Trong số này có thể kể đến CD do ông thực hiện, như ‘K Khúc Của Lê,’ ‘Ta Muốn Cùng Em Say,’ ‘Hạt Mưa Bay Cuối Ðời,’ ‘Lệ Buồn Nhớ Mi…’
Không chỉ tham gia các sinh hoạt văn nghệ tại thành phố Houston và tiểu bang Texas, nhạc sĩ Đăng Khánh còn có mối liên lạc mật thiết với đời sống văn nghệ tại Little Saigon, miền Nam California.
Sự kiện sắp tới đây là chương trình nhạc chủ đề “Tình Ca Ðăng Khánh – Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai,” được bắt đầu lúc 2 giờ 30 chiều Chủ Nhật, 20 Tháng Giêng, 2013, tại Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurst St., Fountain Valley, CA 92708.
Để tìm hiểu thêm về nhạc sĩ Đăng Khánh, quý độc giả có thể vào trang web riêng của ông tại http://dangkhanhmusics.com.
BANGKOK (The Nation/ANN) –Malaysia ủng hộ nỗ lực của chính phủ Thái Lan nhằm chấm dứt tình trạng bạo động của thành phần đòi ly khai ở vùng Nam quốc gia này, đồng thời sẵn sàng trợ giúp trong vai trò trung gian nếu được yêu cầu.
Các nhà hoạt động nhân quyền Myanmar giương biểu ngữ bên ngoài tòa Ðại Sứ Myanmar ở Bangkok hôm 15 Tháng Sáu, 2012, kêu gọi chính phủ Miến Ðiện tích cực giải quyết mâu thuẫn giữa Phật Giáo và Hồi Giáo. (Hình: Pornchai Kittiwongsakul/AFP/Getty Images)
Tổng thư ký Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia Thái Lan, Trung Tướng Paradorn Pattathabutr cho hay như trên hôm Thứ Năm khi tháp tùng Phó Thủ Tướng Chalerm Yoobamrung trong chuyến viếng thăm Malaysia.
Ông Chalerm và phái đoàn đã gặp Thủ Tướng Malaysia Najib Razak và thảo luận trong hơn một giờ đồng hồ về vấn đề này cũng như các vấn đề khác liên quan đến hai nước.
Tướng Paradorn cho hay Thủ Tướng Najib khẳng định rằng Malaysia hoàn toàn bác bỏ việc tỉnh Pattani tách rời khỏi Thái Lan và sẽ không hỗ trợ thành phần ly khai vượt biên giới vào ẩn náu trên lãnh thổ Malaysia.
Phía Malaysia từng hỗ trợ Philippines trong cuộc thương thảo với thành phần Hồi Giáo ly khai và cho biết sẽ ứng dụng mô hình này vào trường hợp Thái Lan. (V.Giang)
WASHINGTON (AP) – Thâm thủng mậu dịch Hoa Kỳ tăng mạnh trong Tháng Mười Một, được xem là cao nhất trong bảy tháng, do hậu quả của nhập cảng tăng trong khi xuất cảng chỉ nằm ở mức khiêm tốn.
Tàu chở hàng neo tại bến Port of Oakland, tiểu bang California. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)
Báo cáo của Bộ Thương Mãi công bố hôm Thứ Sáu cho thấy người Mỹ chi tiêu vào sản phẩm nước ngoài nhiều hơn, trong khi thu nhập của ngành kinh doanh tại Hoa Kỳ kém đi.
Tuy nhiên báo cáo cũng cho thấy người tiêu dùng vẫn còn khoái tiêu xài. Họ tiếp tục mua iPhone cùng các hàng hóa nhập cảng khác trong Tháng Mười Một, mặc dù mức thất nghiệp và người có việc với đồng lương ít ỏi vẫn ngày càng cao.
Gregory Daco, kinh tế gia lão thành thuộc HIS Globao Insight nhận xét: “Sự nẩy bật về mặt nhập cảng không hẳn là có hại cho nền kinh tế vì đó là chỉ dấu cho thấy người tiêu dùng vẫn còn chịu tiêu xài. Ðiều này có nghĩa là khu vực tư nhân vẫn chưa bị khai tử.”
Mức thâm thủng mậu dịch lên đến $48.7 tỉ, tức tăng 15.8% trong Tháng Mười Một so với tháng trước. Nhập cảng tăng 3.8%, dẫn đầu với lượng cell phone nhập vào nhiều, trong đó có cả iPhone mới của hãng Apple.
Xuất cảng chỉ tăng 1%, trong khi giảm 1.3% ở thị trường Âu Châu, chứng cớ cho thấy nạn khủng hoảng nợ công kéo dài đã làm tê liệt khu vực này. (TP)
WASHINGTON (TH) –Hôm Thứ Năm, Phó Tổng Thống Joe Biden thảo luận khoảng 1 giờ rưỡi với đại diện NRA (Hiệp Hội Súng Hoa Kỳ) và những giới chức của những tổ chức dùng súng khác, trong khuôn khổ tìm kiếm một dự án có hiệu quả đi đến hạn chế việc sử dụng súng đạn.
Một trong số 4.3 triệu thẻ hội viên của NRA cùng gần phân nửa dân chúng Hoa Kỳ vẫn tán thành việc dùng súng, tổ chức này có ảnh hưởng lớn trong vận động chính trị, ngăn cản những sửa đổi luật lệ để hạn chế súng đạn. (Hình: Karen Bleier/AFP/Getty Images)
Buổi nói chuyện nằm trong chương trình mà Tổng Thống Obama giao phó cho ủy ban đặc nhiệm, do Phó Tổng Thống Biden cầm đầu.
Phó tổng thống nói với các phóng viên rằng ông muốn đề nghị kiểm tra lý lịch tất cả những người mua súng và cấm bán loại băng đạn nhiều viên có sức công phá mạnh. Theo ông việc này có thể được thi hành bằng sắc lệnh hay nghị định của hành pháp, nhưng cuối cùng vẫn cần có luật mới do Quốc Hội đưa ra.
Nhưng sau cuộc họp, NRA đưa ra một thông cáo nói: “Chúng tôi bất mãn vì cuộc họp không làm được gì để bảo đảm an ninh cho con em chúng ta trong khi lại nhắm mũi tấn công vào Tu chính án số 2 của Hiến Pháp và đáng tiếc là chính quyền này vẫn tiếp tục cố gắng thi hành những giải pháp đã thất bại. Chúng tôi sẽ không để cho những công dân được luật pháp cho phép giữ súng bị trách móc vì hành động của các kẻ tội phạm và điên rồ.” Văn phòng phó tổng thống chưa có phản ứng gì với thông cáo của NRA.
Theo dự trù, Phó Tổng Thống Biden sẽ trình một dự án lên Tổng Thống Obama ngày Thứ Ba. Những giới tán thành hạn chế vũ khí cho rằng không ai đảm nhận nhiệm vụ này thích hợp hơn Biden, từ 30 năm ông đã tranh đấu cho mục tiêu ấy. Tuy nhiên NRA nói Biden chỉ là một lý thuyết gia không thực tế, chính ông cũng đang giữ hai khẩu shotgun.
Thái độ của NRA, một tổ chức mà người ta hiểu là có ảnh hưởng lớn đối với nhiều nhà lập pháp thuộc cả hai đảng, phản ánh khó khăn trong sự thay đổi luật súng ở một quốc gia từ lâu đã quen thuộc với việc dễ dàng mua và giữ vũ khí. Hơn nữa, Tu chính án số 2 của Hiến Pháp Hoa Kỳ xác định rõ người dân có quyền tự do mang súng và chỉ có Quốc Hội mới có thể đưa ra những đạo luật sửa đổi một vài chi tiết trong quy định này.
Ban đặc nhiệm do Biden cầm đầu cố gắng mau chóng đạt được đồng thuận về một số biện pháp để có thể đưa ra vào thời gian mà vụ nổ súng ở trường tiểu học Sandy Hook hãy còn lưu lại tâm lý bất bình mạnh mẽ.
Trong cùng mục tiêu này, Bộ Trưởng Tư Pháp Eric Holder hôm Thứ Năm đã họp với các hệ thống cửa hàng lớn có bán súng bao gồm Wal-Mart Stores Inc., Bass Pro Shops và Dick’s Sporting Goods. Ngày Thứ Sáu, Phó Tổng Thống Biden gặp các đại diện của giới công nghệ sản xuất video game.
Mặt khác, một đạo luật liên bang về hạn chế súng đạn nếu hình thành chưa chắc đã là hợp lý và có hiệu quả. Nhiều ý kiến cho rằng luật lệ phải khác nhau và áp dụng cho từng tiểu bang hay địa phương. Chẳng hạn ở các thành phố nếu giảm thiểu được các băng đảng và tội phạm thì hầu hết người dân không cần có súng. Trái lại ở những khu vực nông thôn hay rừng núi súng là cần thiết tại các trang trại hẻo lánh để phòng vệ thú rừng cũng như kẻ bất lương, ngoài ra là phương tiện săn bắn giải trí. (HC)