Tưởng nhớ ông Đỗ Bá Tòng

My Dad was a Captain in the Marines of the former South Vietnamese Military.

He was captured and sent to a concentration camp after the communist invasion in 1975. In 1978, he was able to escape and fled on a boat with my younger brother to Indonesia; and eventually got sponsored and relocated to Tacoma, Washington. My Dad raised my younger brother and I by working various manual labor jobs in lumber and janitorial. We grew up very poor and Goodvill was our mall. My Dad was hired as a postal carrier in 1986, and that also happens to be the year that my mom and my sister reunited in the States. My Dad was a postal cerrier until he retired in 2008.

My Dad has been battling avery painful battle with cancer for the past 6 months and eventually passed away in his sleep on 4/12/2018.

Ba tôi

Ba tôi không được may mắn như bao người khác. Từ bé đã thiếu tình mẫu tử, lớn lên Ba phải tự mưu sinh. Lúc vào quân ngũ được vài năm Ba lập gia đình với Mẹ, ba anh em chúng tôi lần lượt chào đời. Tưởng gia đình sẽ sống trong những ngày hạnh phúc, nào ngờ xảy ra biến cố 30 tháng Tư năm 1975. cùng với những đồng đội Ba đã bị tù đày vì tội yêu nước.

Ba mươi bảy tuổi, khi chưa đi được nửa chặng đời người, Ba đành ngậm ngùi bỏ lại tất cả ra đi tìm tự do nơi đất lạ quê người, cần mẫn sớm hôm không quản ngại khó nhọc để lo cho anh em chúng tôi ăn học nên người. Bảy năm sau gia đình tôi lại sum họp trùng phùng. Gia đình lại bên nhau ấm nồng hạnh phúc.

Khi còn khỏe, Ba tôi lúc nào cũng chỉnh chu, lịch lãm, giờ thì vẻ lịch lãm đó đã lần lần không còn được chăm chút nữa, dáng dấp khỏe mạnh, tao nhã ngày nào giờ đây chỉ còn là một dáng dấp tiều tụy ốm o. Đôi mắt thâm đen vì nhiều đêm thức trắng. Tuy thế, bệnh tật không hề làm mất đi tính cách bên trong của Ba. Ba luôn là người tự trọng, giầu tự tin và đầy nghị lực. Dù bệnh tật ốm đau nhưng chưa bao giờ Ba chịu đầu hàng trước số mệnh. Suốt 6 tháng trời sống chung với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe Ba nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đống nghĩa với việc trốn tránh sự thật. Ba luôn luôn đối diện với tử thần, Ba cố gắng vượt qua những cơn đau thắt người để làm yên lòng người thân trong gia đình.

Giờ đây Ba đã ra đi đến một thế giới khác, ở nơi đó, Ba sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Hình ảnh của Ba sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng sưởi ấm tâm hồn con mãi tận sau này.

Đỗ thị Mỹ Linh
Ngày 19 tháng 4 năm 2018


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...