Ẩn số nào trong thơ Nguyễn Ðức Liêm?

 


Du Tử Lê


 


Bằng vào ghi nhận riêng, tôi thấy bên cạnh với những nhà thơ chọn con đường phổ biến thơ của mình qua những phương tiện chính như báo chí, Internet… thì cũng có những nhà thơ từ chối các phương tiện phổ biến ấy. Những người này lại chia thành hai thành phần.



Thành phần thứ nhất, chỉ đưa sáng tác của mình cho một vài thân hữu đọc. Những người mà họ tin là sẵn sàng chia sẻ mọi tâm tư của họ.


Thành phần thứ hai, cũng khước từ đăng tải thơ trên báo hoặc các trang mạng… Nhưng lâu lâu lại tung vào đám đông, như ném “phi tiêu” bất ngờ vào văn giới. Trong số nọ, cũng có người đi đó đây, nhờ bằng hữu tổ chức những buổi ra mắt sách khi có tác phẩm mới.


Ở thành phần thứ hai vừa kể, tôi thấy có nhà thơ Nguyễn Ðức Liêm.


Họ Nguyễn làm thơ rất nhiều. Từ Việt Nam. Bên cạnh một nghề nghiệp để mưu sinh, Nguyễn Ðức Liêm làm thơ gần như “full-time.”


Trong tình cảnh này, những người không biết nhiều về ông, sẽ dễ dàng đi đến kết luận: Họ Nguyễn quá dư thì giờ, không biết làm gì cho hết, nên quay qua “hành hung” thơ. “Cho đỡ buồn.”


(Dù đã bước qua tuổi bảy mươi họ Nguyễn vẫn theo đuổi chủ nghĩa độc thân. Ông chưa một lần lập gia đình).


Trong những bữa nhậu mịt mờ khói sóng, từ ngày này tiếp ngày khác, Nguyễn Ðức Liêm thường cao hứng nói chuyện về thơ. Thậm chí, ông còn đọc thơ của mình cho một vài bằng hữu chọn lọc nghe.


Những giây phút ấy, không ai có thể phân biệt đâu là thơ? Ðâu là rượu? Tôi nghĩ, ngay chính ông, nếu được hỏi, ông cũng sẽ không thể biết đâu là rượu? Ðâu là thơ? Nhưng tuyệt nhiên, không bao giờ ông hé răng tiết lộ về e ngại xung đột hay, tranh chấp gần xa nào, giữa quyết tâm ăn ở với thi ca và, ký thác một đời riêng cho gia đình!


Tôn trọng bạn, một số người thân thiết nhất với ông như Trần Lam Giang, Ðỗ Hùng, Nguyễn Tường Tâm, hoặc ông LS coi trời… “nhỏ như con thỏ” Triệu Bá Thiệp… cũng không bao giờ nêu “vấn nạn” này với thi sĩ.


Chỉ biết, thời còn ở Saigon, nghề nghiệp chính của ông là chuyên viên thu hình của đài truyền hình số 9, đường Hồng Thập Tự. Qua Mỹ tháng 4, 1975, ông theo học và hành nghề điện toán tới ngày về hưu.


Như một “tự bạch,” (hay một thứ tuyên ngôn về thi ca?) nơi trang đầu mở vào “Tuyển Tập 2, Nguyễn Ðức Liêm,” (1) viết:


“Trước khi làm người tôi đã là thơ là rượu / Thơ với rượu là một / Nó giao hưởng tôi / Nó đã thêm thắt sức sống cho tôi / Nó sẽ vỗ về tôi khi tôi chết / Nó cổ như Ðạo Ðức Kinh / Nó mới lạ như lối diễn xuất của James Dean trên màn bạc Hoa Lệ Ước / Nó bảo / Ðời người là hí cuộc biết bao cửa vào mà chưa chắc đã có một cửa ra / Nó dỗ tôi cô đơn / Nó dạy tôi những bí mật của tâm linh / Nó gạch nối tôi với ba nghìn thế giới / Nó bảo / Phật nói ‘duy ngã độc tôn’ nghĩa là mỗi chúng sinh chúng ta đều có cái tôi ở ngoài vòng sinh lão bệnh tử’ / Vì sao / Vì ‘nhất thiết chúng sinh giai hữu Phật tính’ ‘cái tôi ở ngoài vòng sinh lão bệnh tử là phật tính’ / Nếu không có phật tính thì rượu và thơ cũng chẳng ra hồn.”


Dù phát biểu kể trên của họ Nguyễn là một “tự bạch” hay một thứ “tuyên ngôn” về thơ thì, với nhiều người trong số độc giả của ông, có một cảm giác chung là choáng váng, xựt xừ (như người bị say sóng hay say rượu) bởi những câu thơ bất ngờ ý tưởng, hành hung chữ nghĩa, ngật ngưỡng (hay xiêu tán) hình ảnh.


Ngay tự những bài thơ đầu đời, Nguyễn Ðức Liêm đã hạ bút:


“Giai nhân


không có nhà


lấy thi nhân làm vương quốc


Thi nhân


Không có nước


Lấy đỉnh đáy đu đưa


Làm tình tính tang mình”


(NÐL, “Của Những Vuông Tròn,” 1969)


Hoặc bài thơ “Cửu Chương Hồng,” (do bằng hữu sưu tập được), họ Nguyễn viết năm 1957, lúc 16 tuổi:


“Ðỏ hơn con bé quàng khăn


Em nhân với nắng thành trăng trắng ngà


Chia em vào cõi tiên sa


Vi lên em vút nũng ra nịu đời


Ðể anh ba bị chín quai


Mười hai con mắt theo hoài gót son


Rồi thành thằng bé tí hon


Ði hia bảy dặm vẫn còn xa em.”


Hoặc nữa:


“Năm món điểm tâm


Cháo lòng con hươu sao cổ cao chín ngấn


Bánh cuốn nhân phục linh


Xôi gạo nếp nàng Hương


Xoa mỡ gà lôi lai phụng


Mứt ngó sen ngào mật


Vặn nõn mình thon thắt đáy lưng ong


Chè kho lam bát giác…”


(NÐL, trích “Trùng Trùng Cúc,” 1969)


Với thời gian, cũng với những người trong số những độc giả kiên trì đọc thơ Nguyễn Ðức Liêm, cảm thấy dường như mức độ choáng váng (như người bị say sóng hay say rượu) bởi những câu thơ bất ngờ ý tưởng, hành hung chữ nghĩa, ngật ngưỡng (hay xiêu tán) hình ảnh trong thơ họ Nguyễn… ngày một gia tăng – Tựa mũi tên thi ca mang tên ông, chỉ có một đường bay duy nhất là thẳng tới! (Mặc dù thẳng tới đâu? Có dễ chỉ tác giả biết?!):


“Tiếng hạc bay


nam thanh nữ thoát


Tiếng suối reo


thế gian qui về một mối


tứ hải giai huynh đệ


Tiếng… Cô ‘thăng’


Con đồng hiện nguyên hình nộm


Beethoven đờ đẫn


thứ người máy iRobot


Cô-mình-sao-y-chính-bản


tiến lên bục xoay Beethoven


quay lại cúi rạp xuống cảm tạ


hàng hàng lớp lớp


vỗ tay câm…


Này?


Bạch Cư Dị


người thế kỷ thứ tám thứ chín


Beethoven


người thế kỷ mười tám mười chín


Thế còn


thế kỷ hai mươi mốt


phản lực cơ vượt bức tường âm thanh


chơi những nốt ‘atonic’


‘vô chính diệu’


Trên không


Thế còn


những sát na câm


chơi chết lặng giữa hai nốt nhạc…”


(NÐL, “Sao Y Chính Bản Bích Tô Vân,” 2010)


Ðến nay, qua những buổi ra mắt sách ở nhiều nơi khác nhau, đã có nhiều tác giả, thân hữu ghi nhận, phát biểu về về thơ Nguyễn Ðức Liêm…


Tựu trung, đa số gặp nhau ở điểm chung chung: Thơ họ Nguyễn rất mới lạ.


Tiếc chưa tác giả nào phân tích rốt ráo để chỉ ra cho người đọc rõ cái mới lạ kia, của tiếng thơ… mới lạ này!


Phải chăng thơ Nguyễn Ðức Liêm vốn có quá nhiều ẩn số?


(Còn tiếp 1 kỳ)


 


Chú thích:


(1) “Tuyển Tập 2, Nguyễn Ðức Liêm,” ấn hành năm 2012, bởi nhà XB Của Những Vuông Tròn, dày gần 500 trang. Khổ lớn. Bìa bọc. Gồm những bài thơ họ Nguyễn sáng tác từ năm 1960, tới những bài thơ mới nhất, viết năm 2011 ở Hoa Kỳ.

Màu sắc rực rỡ của hoàng hôn

 


Viên Linh


 


Trong tháng này, có hai cuộc họp mặt màu sắc rực rỡ của hoàng hôn, một ở Houston, Texas, và một ở Little Saigon, California. Ở Houston, hoàng hôn không ngũ sắc, mà những bảy màu: Ðinh Cường, Trịnh Cung, Nguyên Khai, Nguyễn Lâm, Nguyễn Phước, Hồ Hữu Thủ và Nguyễn Trung.










Một tấm bích chương của Lê Tài Ðiển.


Từ khắp nơi bảy họa sĩ ấy, của Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam thành lập năm 1967 – trẻ, như qui định trong bản điều lệ của họ: dưới 35 tuổi – đã gửi tranh về dự cuộc triển lãm chung tại Viet Art Gallery, mà nhà thơ Tô Thùy Yên viết là “rất có thể là cuộc triển lãm chung cuối cùng.” Ở Little Saigon lại khác, không phải là triển lãm chung, mà là màu sắc sum họp quanh cuộc ra mắt sách “Những Mảng Rời” của họa sĩ Lê Tài Ðiển, có mặt nhiều họa sĩ, tại phòng họp, và trong cuốn sách, không phải chỉ có 7 màu, mà 16 màu rực rỡ là ít nhất. Ðây không phải là cuộc triển lãm chung cuối cùng của thành viên Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam, mà là một họp mặt nhắc nhở, họ và các đồng nghiệp tập hợp quanh họ từ những thập niên giữa nửa cuối của thế kỷ XX tại miền Nam, là “những đại biểu đặc sắc nhất của một giai đoạn lịch sử mỹ thuật của Sài Gòn và miền Nam.” (1)


Nhân hai cuộc họp mặt của màu sắc này, người ta nhớ đến chân dung và hình bóng, con người và tác phẩm của họ. Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam đã qui tụ cùng với mình những “bàn tay bắt được của Trời” – xin dùng chữ của họa sĩ Duy Thanh – những tài năng tạo hình tiền phong góp sức phần lớn để làm nên Nền Hội Họa Mới của Việt Nam, sau giai đoạn “mở đường cho nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam” khi tiếp xúc với mỹ thuật và dùng các phương pháp của mỹ thuật Tây phương, hồi cuối thập niên ’20 và hai thập niên sau đó, với những Nguyễn Ðỗ Cung (1912-1977), Mai Trung Thứ (1906-1980), Nguyễn Phan Chánh (1922-1984), Nguyễn Gia Trí (1908-1993), Tô Ngọc Vân (1906-1954).


Còn nhớ sự xuất hiện của họ trong sinh hoạt tạo hình Sài Gòn, bắt đầu là Nguyễn Trung được trao huy chương Bạc trong phòng triển lãm Hội Họa Mùa Xuân năm 1960. Tấm tranh này thuộc “thời kỳ bleue” của Trung, vẽ thiếu nữ, cô Oanh, cả tranh và người trong tranh đều quen thuộc với tôi. Số là Trung và tôi thuê chung một căn nhà ván ở hẻm Nguyễn Huỳnh Ðức, sau chùa Phú Thạnh. Tấm tranh để ngay trong phòng khách, trên sàn nhà, vì chẳng ai chịu treo lên. Còn Oanh và Trung đã sống những ngày tuổi trẻ trì chiết của thời mới lớn, trong một xã hội giằng xéo bởi vô vàn những ước lệ giao thời, những giới hạn chật hẹp, trong một đất nước lâm thế chiến tranh, vòng vây lửa đạn ngày càng thu nhỏ dồn Sài Gòn vào giữa (năm 1960 là năm Hà Nội thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam). Sau đó đâu nửa năm, người trong tranh đã đắm ngọc chìm châu trong một dòng nước xoáy, dòng nước của bi thiết thương đau và phẫn nộ. Năm sau Cù Nguyễn tham dự phòng triển lãm Hội Họa Mùa Xuân 1961 với tấm tranh “Chân dung thiếu nữ” và được trao huy chương Vàng. Năm kế tiếp Ðinh Cường, Nguyễn Lâm được huy chương Bạc. Trịnh Cung phải tới 1964 mới lãnh giải này, huy chương Vàng. Nguyên Khai đi hơi nhanh, lãnh huy chương trước khi tốt nghiệp trường mỹ thuật, nên được huy chương Ðồng. Trong đám các họa sĩ trẻ đặc biệt có Mai Chửng gồ ghề và kềnh càng với búa kìm, sắt đá và đất, vì là điêu khắc gia. Anh lại cũng là hội trưởng của Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam sau Ngy Cao Uyên và Nguyễn Trung. Một điêu khắc gia khác rất bản lãnh đã gia nhập hội khá muộn, 1971, là họa sĩ Lê Tài Ðiển, người tốt nghiệp trường Mỹ Thuật Huế năm 1962, song xuất ngoại, học thêm và tốt nghiệp Mỹ Thuật Paris năm 1968, dạy mỹ thuật liên tiếp 16 năm tại trường Mỹ Thuật Sartrouville Pháp. Anh mang về nhiều giải thưởng, huy chương, lãnh từ các cuộc triển lãm ở Turin, Ý (giải nhất), và ở New York, từ 1968, trước khi trở về Việt Nam và làm tờ Thời Tập cùng anh em chúng tôi, 1973. Cuốn sách về nghệ thuật tạo hình của Việt Nam của VALAA đã có đoạn như sau về anh: “Có lẽ Lê Tài Ðiển là người đa năng nhất trong lãnh vực nghệ thuật: anh làm tượng, làm tranh, làm ấn họa. Là học trò của Andre Lhote, anh đã mang được một số kiến thức rất hữu ích cho chúng ta trong nghề ấn họa. Nhưng tranh của Ðiển còn quan trọng hơn nữa […]từ tượng hình đến trừu tượng. Khuynh hướng sau cùng với không gian trải rộng, với màu đỏ, vàng, nhấn mạnh bằng màu đen mang tính chất Việt Nam.”


Những tên tuổi nói trên đây chỉ là khu vườn ở giai đoạn đầu, sau đó là một bình nguyên, một cánh rừng. Hãy nghe các họa sĩ Việt Nam nói về nghệ thuật, về quê hương, về bằng hữu. Phát biểu của họ ở đây chỉ là những nét chấm phá giới hạn, để kết thúc bài này:


“Và niềm cô độc Lê Tài Ðiển cưu mang, kết khối tinh hoa trong bố cục, trong màu sắc, trong ánh sáng… một niềm hài hòa của sắc sảo, sâu đậm bản sắc tinh tuyền Ðông phương.” (Bích Anh, tuyển tập Những Mảng Rời của Lê Tài Ðiển và 16 tác giả) (2)


“Anh Lê Tài Ðiển nói: Nếu moa vẽ tình yêu moa sẽ không vẽ như thế này. Chỉ cần hai mảng màu yêu nhau là đủ.” (Ðặng Mai Lan, tuyển tập)


“Thời kỳ này Lê Tài Ðiển làm nhiều thủ ấn họa mới lạ… với nhiều trải nghiệm từ đời sống và những sinh hoạt tạo hình của Paris, cái nôi của nghệ thuật một thời.” (Ðinh Cường, như trên)


“Nụ cười xé hai của Lê Tài Ðiển luôn luôn gợi cảm giác đớn đau,… một bệnh chứng di căn không cách gì lành trong con người, người Việt… Dường như ông muốn vẽ cái đau đớn, cô độc của chính mình trong cuộc đời nghệ sĩ những đêm say lạc ngủ quên trên con tàu từ Paris ra ngoại ô, đến cuối đường lại quay trở lại.” (Thụy Khuê, như trên)


 


Chú thích:


1. Huỳnh Hữu Ủy, Nghệ Thuật Tạo Hình Việt Nam Hiện Ðại, VAALA, 2008.


2. Lê Tài Ðiển và 16 tác giả, Những Mảng Rời, Paris, 2012. Sách này ra mắt vào Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012 tại Việt Báo, lúc 3 giờ chiều.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 104)


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 104


 


Zorba lần này không buồn cử động để bắt nó ngậm miệng nữa. Hắn nhìn người đàn bà đang khóc lóc và hôn hít Chúa Gia-tô trong khi một vẻ dịu dàng bất ngờ dàn trải trên khuôn mặt bị tàn phá của mụ.


Cửa mở, lão Anagnosti, mũ cầm nơi tay, rón rén bước vào. Lão lại gần người bệnh, cúi xuống và quì gối. Lão nói với mụ:


– Xin bà tha thứ cho tôi, tha thứ cho tôi, và Chúa sẽ tha thứ cho bà. Tha thứ cho tôi nếu đôi khi tôi nói với bà một lời nghiệt ngã. Chúng tôi chỉ là người.


Nhưng người đàn bà thân mến bây giờ nằm im lặng chìm đắm trong một niềm vĩnh phúc khôn tả, và mụ không nghe thấy những lời nói của lão Anagnosti. Tất cả những dầy vò của mụ đã biến mất – tuổi già bất hạnh, những đàm tiếu, những lời nghiệt ngã mà mụ phải chịu, những buổi chiều buồn bã ngồi trên ngưỡng cửa một mình và đan những đôi vớ quê mùa như một người đàn bà lương thiện tầm thường, người đàn bà Ba Lê thanh lịch này, người đàn bà uốn éo quyến rũ này, người, trong lúc đắc thời, đã khiến cho Tứ Cường nhẩy tưng tưng trên đùi và được bốn hạm đội dàn chào!


Biển xanh mầu thiên thanh, sóng trào bọt, những pháo đài nổi ngả nghiêng, những lá cờ đủ mầu sắc phất phới trên những cột buồm. Người ta ngửi thấy mùi chim đa đa quay và những con cá hồng trên rá sắt, trái cây ướp lạnh được mang lại trong những chén pha lê và những nút champagne vọt lên trần thiết giáp hạm.


Râu đen, hung, xám, vàng, bốn thứ hương thơm: nước hoa đổng thảo, eau de Cologne, xạ hương, long diên hương, những cánh cửa buồng kim loại đóng lại, những rèm cửa nặng nề hạ xuống, ánh sáng được thắp lên. Mụ Hortense nhắm mắt. Tất cả cuộc đời tình ái, tất cả cuộc đời dầy vò của mụ, a! Lạy Chúa, nó chỉ tồn tại giây phút nữa thôi…


Mụ chuyển từ lòng này sang lòng khác, ôm trong tay những binh phục thêu vàng, luồn ngón tay vào những hàm râu thơm nức. Mụ không nhớ nổi tên họ. Như con két của mụ, mụ chỉ nhớ Canavaro, bởi chàng là người trẻ nhất trong bọn và tên chàng là cái tên duy nhất con két có thể phát âm. Những tên khác phức tạp, khó khăn và vì thế trôi vào quên lãng.


Mụ Hortense thở dài và say đắm ghì lấy tượng Chúa bị đóng đinh trên cây thập tự.


– Caranavo của em, Canavaro yêu dấu của em…, mụ vừa mê sảng vừa ghì chặt tượng Chúa vào bộ ngực vữa nhão của mụ.


Dì Lenio nói khẽ:


– Mụ bắt đầu không biết mình nói gì. Chắc mụ đã trông thấy thần hộ mệnh và mụ thất kinh…, chúng mình hãy cởi khăn ra và lại gần chút nữa.


Mệ Malamatenia cự nự:


– Chết chửa dì không còn kính sợ Chúa Trời một tí nữa sao, hở? Dì muốn hát vãn ca trong khi mụ hãy còn sống ư?


Dì Lenio càu nhàu:


– Ha, mệ Malamatenia, thay vì nghĩ tới cái rương và quần áo của mụ, tới hàng họ cửa tiệm, tới gà qué với thỏ trong sân, mệ ngồi đó mà nói phải chờ cho mụ thở hơi cuối cùng! Không! Ăn cỗ phải đi trước, thật đấy!


Nói đoạn, mụ đứng lên và mụ kia tức tối đi theo. Họ cởi khăn vuông đen, xõa mớ tóc bạc lưa thưa và níu lấy thành giường. Dì Lenio ra hiệu bằng cách thốt lên một tiếng kêu chát chúa dài, làm người ta sởn gai ốc:


– I i i i i!


Zorba nhào tới, túm tóc hai mụ già và đẩy họ lùi lại. Hắn quát:


– Ngậm mõm lại, mấy con mụ quạ khoang! Không thấy mụ vẫn còn sống à? Cút đi!


Mệ Malamatenia vừa càu nhàu vừa chít khăn lại:


– Lão già lẩm cẩm! Không biết lão ở đâu chui ra thế này, đồ phá đám!


Mụ Hortense, mụ ngư nữ già cực kỳ truân chuyên, nghe thấy tiếng kêu inh ỏi bên giường. Ảo tượng dịu dàng tan tác, soái hạm chìm nghỉm; chim quay, rượu champagne, râu thơm nức biến mất và mụ lại ngã xuống giường lâm chung hôi hám, ở góc biển chân trời. Mụ cố gượng ngồi dậy như thể mụ muốn trốn thoát, nhưng mụ lại rơi mình xuống và rên rỉ một cách thảm thiết, thê lương…


– Tôi không muốn chết! Tôi không muốn!


Zorba cúi xuống, sờ bàn tay hộ pháp chai cứng lên vầng trán nóng bỏng của mụ và vuốt những sợi tóc lòa xòa dính vào mặt mụ xuống; cặp mắt chim của hắn giàn giụa nước mắt. Hắn thì thầm:


– Em đừng nói nữa, đừng nói nữa, em yêu; anh đây, Zorba đây, đừng sợ!


Và đây rồi ảo tưởng trở lại như một con bướm mầu xanh nước biển khổng lồ phủ hết cái giường. Kẻ hấp hối siết bàn tay hộ pháp của Zorba từ từ duỗi tay ra và vòng quanh khuôn cổ đang cúi xuống của hắn. Môi mụ mấp máy:


– Canavaro của em, Canavaro yêu quí của em…


Tượng Chúa bị đóng đinh trên cây thập tự rơi tuột khỏi gối, rơi xuống đất. Một giọng đàn ông vang lên trong sân:


– Ê! Anh em, bỏ gà vào nồi đi, nước sôi rồi!

Yên tâm hơn khi lấy vợ Việt?

 

Về ‘Ða số đàn ông gốc Việt muốn lấy vợ Việt’




Nhiều ban trẻ Việt Nam khi hoc hành ra trường, đa số đều thích mua nhà khu có nhiều Mỹ trắng. Đây cũng là tâm lý chung của nhiều người Việt khác. Thế nhưng khi lấy vợ, đa số bạn trẻ VN lại cảm thấy yên tâm hơn khi lấy vợ Việt.Có nhiều lý do để hiểu , nhưng có lẻ lý do quan trọng nhất đó là lòng chung thủy và biết lo toan cho gia đình của phụ nữ Việt .


Hãy nhìn lại thế hệ cha me chúng ta. Đa số phụ nữ Việt sau khi lấy chồng rồi thì cứ một đường mà đi. Đối với họ chồng con , gia đình là trên hết, là tất cả…Tôi thật sự mong các con trai tôi sau này lấy vợ là ngườiVN




Bí Bầu



Một chuyện tình quá đẹp!

Về ‘Yêu nhau, nhưng hơn 50 năm sau mới lên xe hoa’


Cám ơn NV đã cho đọc một chuyện tình quá đẹp. Điều ấy chứng tỏ tình yêu đích thưc vẫn có mặt trong đời sống này, chứ không phải xa vời vợi ở một góc thiên đường
Lời dich thuật rất trong sáng, giản dị, nhẹ nhàng, đã tô điểm thêm cho cuôc tình lãng mạn.


 Người Dakao

Nhật thực tại New Zealand


AUCKLAND, NEW ZEALAND –
Học sinh nước Úc thích thú đứng xem hiện tượng nhật thực được nhìn thấy qua ánh nắng mặt trời vào ngày Thứ Tư tại Auckland, New Zealand.



Nhật thực xảy ra khi mặt trăng đi qua giữa trái đất và bóng mặt trời trải rộng 150km, bắt đầu vào lúc bình minh tại phía Bắc của Úc, và sau đó qua phía Ðông Bắc của nước này trước khi đến Nam Thái Bình Dương. (Hình: Sandra Mu/Getty Images)

TIN LŨỚT

Việt Nam


 



  • Hãng hàng không Nga đang chuẩn bị mở đường bay trực tiếp từ Chelyabinsk tới Cam Ranh, Khánh Hòa.

 



  • Công an Sóc Trăng bắt một nghi can mang tổng cộng 700 triệu đồng tiền giả có mệnh giá cao, nhiều lần đi mua hàng để được thối lại tiền thật.

 



  • Ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng có thể bị phạt từ 2 đến 5 triệu đồng Việt Nam trong vụ hôn 2 tu sĩ Phật giáo mà theo Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn là “phản cảm, cần xử lý nghiêm.”

 



  • Kể từ ngày 1 Tháng Giêng năm 2003, Việt Nam sẽ tăng lệ phí cấp thị thực (Visa) đối với người Việt Nam ở nước ngoài. Lệ phí cấp thị thực có giá trị một lần sẽ là $45 thay cho mức $25 hiện nay.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Số người mua nhà ở Quận Cam tăng 40.5%, cao nhất trong vòng bảy năm qua.

 



  • Daniel Le, học sinh gốc Việt ở Tigerwood Learning Center, Anaheim, là một trong 100 học sinh trung học cấp I, tham dự chương trình dùng Appjam+ để tạo “App” cho điện thoại.

 



  • Hệ thống vận chuyển Anaheim Resort Transportation, tại khu vực Disneyland, chào mừng cô Roxana Sylva là người khách đi xe bus thứ 35 triệu nhân dịp kỷ niệm 10 năm hoạt động.

 



  • Các dân trượt sóng nhà nghề của Orange County sẽ tụ hội ở Hawaii mùa Ðông năm nay để tranh giải Van Triple Crown of Surfing năm thứ 30. Người thắng sẽ được thưởng $100,000.

 


Hoa Kỳ


 



  • Ohio thi hành án tử hình người đàn ông từng đâm một phụ nữ đến 138 lần, cắt lìa hai bàn tay và cổ họng bà ta.

 



  • Một máy bay nhỏ chở theo ba người đâm vào một căn nhà gần phi trường ở Jackson, Mississippi. Chưa có thông tin nào về tổn thất.

 



  • Nhân viên công lực Ohio hôm Thứ Hai phát giác hai người lớn và ba trẻ em chết trong một chiếc xe hơi đậu ở trong nhà xe, và kết luận đây là một trường hợp sát nhân lẫn tự sát.


Thế Giới


 



  • Nhật thực toàn phần làm tối đen cả vùng phía Bắc nước Úc hôm Thứ Tư.

 



  • Ðại hội đảng Trung Quốc họp kín để chọn một thế hệ lãnh đạo mới, kết thúc vào ngày Thứ Tư.

 



  • Viên kim cương không màu của hoàng tử nước Áo, Archduke Joseph, bán đấu giá được $21.5 triệu, một giá kỷ lục thế giới tính theo mỗi carat.

 



  • Chính quyền Thái vừa bắt một xe tải chở đầy rắn hổ mang, tại một trạm kiểm soát. Số rắn này được chuyển vận từ Malaysia và đang trên đường đến một quốc gia thứ ba để dùng làm thuốc hoặc để ăn.

Bà Huỳnh Ngọc Ảnh

Bà QP Nguyễn Tăng Cơ

Ca sĩ Huệ Quyên trở lại sân khấu với đêm nhạc ‘Hạnh Phúc Nơi Nào’



Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Nhạc sĩ Sĩ Dự, chủ nhân của hội quán Lạc Cầm, vừa cho nhật báo Người Việt biết ngay trong đêm Giáng Sinh, Thứ Ba, 25 Tháng Mười Hai, đêm nhạc giới thiệu tiếng hát trở lại của ca sĩ Huệ Quyên mang chủ đề “Hạnh Phúc Nơi Nào” sẽ được bắt đầu lúc 8:00 tối tại hội quán Lạc Cầm, 15041 Moran St., #103-104, Westminster, CA 92683.










(Hình: Ca sĩ cung cấp)


“Ðây sẽ là đêm nhạc rất đặc biệt mang chủ đề khá rộng rãi ca tụng tình yêu giữa người và người trong đêm Chúa hài đồng chào đời,” nhạc sĩ Sĩ Dự nói.


Ca sĩ Huệ Quyên sau một thời gian vắng bóng vì chuyện riêng gia đình, trong buổi tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt, cô cho biết đã sẵn sàng trở lại sân khấu sau mấy tháng tạm nghỉ.


Tốt nghiệp từ trường Cao Ðẳng Âm Nhạc Văn Hóa Nghệ Thuật Hà Nội, năm 1996, cô bắt đầu đi hát từ lúc 10 tuổi, thời gian đó cô sinh hoạt ở các câu lạc bộ văn hóa, cung thiếu nhi Hà Nội.


Năm 1998, Huệ Quyên là thành viên của nhóm nhạc TicTicTac, một trong những nhóm nhạc nổi tiếng tại Hà Nội.


2002, Huệ Quyên vào Sài Gòn định cư và cô bắt đầu tham gia các phòng trà ca nhạc quanh Sài Gòn.


Năm 2010, Huệ Quyên theo gia đình định cư Hoa Kỳ, ngay sau khi đến Mỹ được vài tháng cô đã nhận lời đi hát ở rất nhiều chương trình lớn ở hải ngoại.


Huệ Quyên có chất giọng Soprano, mạnh và truyền cảm, CD Hạnh Phúc Nơi Nào là tác phẩm đầu tiên cô trình làng.


“Chủ đề ‘Hạnh Phúc Nơi nào’ cũng là tên của tác phẩm CD đầu tay của tôi tại hải ngoại, sau một thời gian tạm nghỉ, lần này trở lại tôi nghiệm ra được hạnh phúc không cần tìm kiếm đâu xa, hạnh phúc chính là trong tầm tay mình có, bởi vì những gì mình cho là hạnh phúc thì hạnh phúc thế thôi,” ca sĩ Huệ Quyên nói.


Ðược biết cũng trong đêm nhạc này đã có rất nhiều ca sĩ bạn bè thân hữu hứa hẹn sẽ đến chia vui với ca sĩ Huệ Quyên.


Giá vé: VIP $45, đồng hạng $35


Liên lạc mua vé: (714) 487-2888 (Ð.T.)

Nghệ sĩ Cao Bá Hưng thăm báo Người Việt


 


Dân Huỳnh/Người Việt


 


Nghệ sĩ Cao Bá Hưng đã đến thăm báo Người Việt hôm Thứ Ba, 13 Tháng Mười Một, 2012. Cao Bá Hưng là một trong những “lãng tử” trong phong trào du ca và hướng đạo ở Việt Nam trước năm 1975 cho đến nay, ông cũng là bạn thân thiết các bậc du ca khóa đàn anh như nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu, Nguyễn Ðức Quang, Nguyễn Thiện Cơ, Ðinh Quang Anh Thái, v.v…



Nghệ sĩ Cao Bá Hưng (Hình: Dan Huynh/NguoiViet)


Lần đầu tiên ông đặt chân đến nước Mỹ ông đã chia sẻ cảm xúc của mình với 4 câu thơ:


Nước Mỹ cờ hoa lộng lẫy bay


Khi chưa đến được buồn lắm thay


Ðến rồi về lại tâm thanh thản


Nước Mỹ cờ hoa lộng lẫy bay


Nghệ sĩ Cao Bá Hưng cũng là một điêu khắc gia tài năng, trong dịp đến Mỹ lần này ngoài việc ông hội ngộ lại những chiến hữu năm xưa, ông còn nhận thực hiện một số công trình phù điêu lớn cho các chùa và nhà thờ, đặc biệt ông sẽ đến NewYork vào tháng tới để thực hiện tác phẩm điêu khắc chân dung cố triệu phú Trần Đình Trường, một nhà hảo tâm lớn của cộng đồng người Việt hải ngoại. Nghệ sĩ Cao Bá Hưng sẽ lãng du đúng hai tháng trời để sáng tác và… du ca.

Cal State hoãn tăng học phí đối với sinh viên ra trường trễ


SACRAMENTO, California (OCR) –
Hội đồng quản trị hệ thống đại học California State University (CSU) vừa hoãn thi hành quyết định tăng học phí đối với sinh viên học lại lớp, ghi danh với 18 tín chỉ (units) và đối với “super senior,” tức nhưng sinh viên nán lại lâu mà chưa chịu ra trường.










Sinh viên không lấy được lớp do hậu quả của cắt giảm ngân sách, điền đơn than phiền lập pháp tiểu bang California, tại trường Cal State University, Los Angeles, hồi Tháng Tám, 2009. (Hình: Mark Ralston/AFP/Getty Images)


Mike Uhlenkamp, phát ngôn viên CSU, tuyên bố: “Các ủy viên trong hội đồng quyết định cần phải có thêm thông tin trước khi tiến xa thêm. Họ xem xét lại các sinh viên được xem là đối tượng và nhận thấy có nhiều sự hiểu lầm. Do vậy họ quyết định chờ xem.”


CSU dự trù mỗi sinh viên “super senior” sẽ phải trả thêm $372 mỗi unit, ngoài học phí $2,985 cho mỗi semester áp dụng đối với cư dân tiểu bang. Như vậy nếu lấy 15 unit, họ sẽ trả khoảng $8,500, tương đương với học phí của sinh viên từ ngoài tiểu bang. Sinh viên nào lấy lại lớp, sẽ phải trả thêm $100 cho mỗi unit của lớp đó. Và sinh viên nào ghi danh 18 unit trở lên cho mỗi semester, thì phải trả trội thêm $182 cho mỗi unit lấy dư.


Giới chức Cal State nói rằng, những sinh viên “super senior” lấy thêm nhiều unit, nhiều lớp hơn so với số lớp cần thiết cho bằng tốt nghiệp của họ.


Ý kiến này không được sự đồng ý của sinh viên đang đổi ngành, khi cho rằng họ bị trừng phạt. Họ than phiền rằng việc cắt bớt ngân sách khiến họ gặp khó khăn khi lấy lớp, do vậy nhiều sinh viên phải quay sang lấy những lớp họ không cần đến để khỏi bị cắt trợ cấp tài chánh.


David Allison, chủ tịch hiệp hội sinh viên California State Student Association, đưa ý kiến: “Ðôi khi dù không muốn nhưng nhiều sinh viên vẫn bỗng dưng bị biến thành ‘super seniors.’” (TP)

Cuộc tranh cử rất tốn tiền

 


Ngô Nhân Dụng


 


Cuộc vận động tranh cử năm 2012 ở Mỹ tiêu tốn gần 6 tỷ đô la, tăng thêm 600 triệu so với năm 2008. Riêng cuộc vận động tranh cử tổng thống thì chi tiêu ít hơn so với lần trước: 2 tỷ 6 thay vì 2 tỷ 8. Giảm bớt 200 triệu vì năm nay trong đảng Dân Chủ, Tổng Thống Obama không có đối thủ, không ai tốn tiền tranh cử sơ bộ như bên Cộng Hòa.


Kết quả cuộc bầu cử không thay đổi gì cả: Ông Obama vẫn làm tổng thống, đảng Cộng Hòa vẫn kiểm soát Hạ Viện và đảng Dân Chủ tiếp tục nắm Thượng Viện nhưng vẫn không đủ 60 ghế để quyết định một mình. Tại sao người ta phải chi tiêu quá nhiều như vậy?


Một lý do khiến người ta tiêu tốn rất nhiều tiền là vì năm nay cuộc chạy đua gay go thật. Bên nào cũng lo bị thua, cho nên có đồng đô la nào là đem chi ra hết, vớt được lá phiếu nào hay lá phiếu đó. Cũng vì cuộc chạy đua rất gay go cho nên những người có tiền mà thích chính trị thấy phải giúp tiền ngay những ứng cử viên phe mình; nếu hà tiện có khi chỉ thua mấy trăm lá phiếu thì rất ân hận. Nhưng tốn tiền nhiều quá cũng vì ngoài việc chi thật nhiều tiền thì các ban vận động tranh cử không biết làm cái gì khác! Ðây là chuyện thật, không phải nói chơi!


Từ Tháng Bẩy, hai nhà bình luận chính trị nổi tiếng, nghiêng về hai đảng khác nhau (Peggy Noonan trên báo The Wall Street Journal cánh hữu và David Brooks trên tờ New York Times cánh tả) đều than thở rằng cuộc tranh cử tổng thống năm nay quá “buồn nản” (boring). Có lẽ ngay các ứng cử viên cũng thấy chán! Bà Nooman nhận thấy Tổng Thống Barack Obama hầu như coi việc phải đi vận động những người ủng hộ mình là vì phận sự, bất đắc dĩ phải làm! Nếu như được chọn thì chắc ông Obama sẽ không đi tranh cử; ngồi nhà suy nghĩ những giấc mơ “vĩ đại” của ông.


Nhận xét đó không ngờ cũng là một lời tiên đoán: Trong cuộc tranh luận truyền hình đầu tiên giữa hai ứng cử viên, trông ông Obama như đang buồn ngủ thật! Ông để đầu óc ở đâu đó, làm phiên phiến cho xong; trong khi ông Romney tấn công tới tấp. Kết quả là ông Romney thắng lớn và uy tín tăng vọt lên sau cuộc tranh luận đầu tiên; đến cuộc tranh luận thứ hai ông Obama mới có vẻ tỉnh ngủ.


Lý do thứ hai là cả hai ứng cử viên tổng thống không đưa ra một cái gì mới mẻ cả. Khi không có một đề tài nào để hấp dẫn cử tri, thì thôi, người ta lo “kiếm phiếu lẻ,” bằng cách chi thật nhiều tiền để lôi cuốn từng nhóm cử tri nhỏ một về phía mình, và tấn công đối thủ để làm nản lòng những cử tri bên địch! Lần chót, trong một cuộc bầu cử tổng thống có người đưa ra một khẩu hiệu hấp dẫn là năm 2000, ông George W. Bush hô hào phải theo đường lối “Bảo Thủ Từ Bi,” (Compassionate Conservative).


Khẩu hiệu đó khi nghe chưa biết rõ nội dung, nhưng ít nhất nó kích thích trí tưởng tượng cả nước, và người ta đua nhau bàn cãi. Trước đó, ông Bill Clinton tranh cử với cụ thân sinh ông Bush cũng đưa ra được khẩu hiệu “Ðảng Dân Chủ Mới” (New Democrat), và sau đó, ông ta có thay đổi thật: Chính đảng Dân Chủ cắt bớt trợ cấp xã hội, buộc người nhận trợ cấp phải đi làm. Năm 2008, ông Obama tung ra các khẩu hiệu: “Thay đổi! Hy vọng! Chúng ta có thể làm được!” Ðó là những tiếng hô làm nức lòng nhiều người trẻ tuổi.


Năm nay, ông Obama không còn khẩu hiệu nào nữa. Nói thẳng, là đã hết ý! Nếu hô lên những tiếng “Phải Thay Ðổi,” hay “Hãy Hy Vọng,” người ta lại tưởng là đang cổ động cho ông Mitt Romney lên thay! Nhưng còn ông Romney, ông cũng không đưa ra được một khẩu hiệu nào mới, chỉ đọc đi đọc lại lại một thần chú, là “Chính Phủ Nhỏ!” Nhưng đây là một câu chú đã được tụng niệm từ thời Tổng Thống Reagan, sau hơn 30 năm đã bớt linh nghiệm. Không kể là chính các vị tổng thống hô khẩu hiệu đó cũng là những người đã mở rộng chính phủ liên bang Mỹ (thêm các bộ mới) và cho chính phủ gia tăng ngân sách chi tiêu nhiều nhất!


Khẩu hiệu “Chính Phủ Nhỏ,” trong thực tế lại làm hại ông Romney. Ông từng hô hào chính phủ liên bang không nên cứu các công ty xe hơi, cứ để cho thị trường quyết định hãng xe nào đáng sống thì sống; nếu các hãng xe hơi thiếu tiền thì hãy đi vay tư nhân chứ không nên ngửa tay nhờ chính phủ. Mấy tiểu bang có kỹ nghệ xe hơi được ông Obama cứu năm 2009, năm nay đều dồn phiếu cho người đã cứu họ, vì tỷ lệ thất nghiệp ở đó thấp hơn tỷ lệ toàn quốc; trong ba năm đã tạo thêm 250,000 công việc làm. Mà ai cũng nhớ là vào năm 2009 thì đào đâu cũng không ra ngân hàng nào có tiền cho vay, trong khi chính các ngân hàng cũng đang lo bị sập. Tự nhiên, người ta thấy cũng có lúc các doanh nhân cần có chính phủ lơn lớn một chút! Ông Romney cũng có lần hô hào việc cứu trợ thiên tai nên để cho các tiểu bang làm, chính phủ liên bang nên tránh xa. Cơn bão Sandy khiến cho người ta thấy vai trò của liên bang cũng cần thiết! Nhất là khi thống đốc New Jersey, một ngôi sao trong đảng Cộng Hòa, lại lên tiếng khen ông Obama đã giúp tiểu bang mình. Người ta thấy ý kiến “chính phủ nhỏ hay to” không là vấn đề chính, điều quan trọng là nó có to lớn quá đáng không, và nó có làm được việc hay không!


Cuối cùng, cuộc tranh cử tổng thống năm 2012 không dựa trên những ý kiến lớn lao nào cả. Mà ngay cả ý kiến nhỏ, tức là những chính sách, đường lối cụ thể, cũng thiếu nữa. Ông Obama đã cạn ý. Dự án lớn về cải tổ y tế nay đã thành luật rồi, bây giờ chỉ còn chuyện giảm bớt nó đi, kéo lùi lại mấy bước, cho nó bớt bị chống đối, chứ khó nói chuyện đẩy nó đi xa hơn. Cải thiện kinh tế, thì có mấy phương thuốc kích thích ông Obama cũng đã đem dùng hết cả rồi, khó đem chuyện chích thêm thuốc mà không khiến mọi người kêu lên vì ngân sách thâm thủng và nợ đầm đìa. Bên ông Romney cũng chỉ đả kích chính sách của ông Obama không thành công, nhưng chẳng thấy một đề nghị cụ thể nào để thay thế. Ông Romney hô chỉ khẩu hiệu “Cắt giảm thuế,” nhưng đó là điều ông Bush đã hô lên 12 năm trước, và đã làm xong rồi. Mà sau hai vụ cắt thuế lớn năm 2001 và 2003 thì đến năm 2007 kinh tế Mỹ lại bị khủng hoảng, đi xuống mức tệ nhất kể từ thời 1930, cho nên ngay cả khẩu hiệu cắt thuế cũng khó lôi cuốn. Sau cùng, cả hai ứng cử viên tổng thống chỉ còn khác nhau ở một điểm, là chuyện có tăng thuế nhà giầu hay không. Mà đây lại là một đề tài đã được tranh luận suốt từ năm 2010 và 2011 đến nay; bao nhiêu lý lẽ đã được trình bày, dân chúng nghe đủ rồi, khó kích thích thêm được người ta và kiếm thêm người ủng hộ nhiều hơn.


Thiếu các ý kiến lớn cũng như nhỏ, cho nên cả hai ban vận động tranh cử quay ra đánh lẻ. Tức là nhặt nhạnh lá phiếu của từng nhóm cử tri cụ thể, được phân tích kỹ càng bằng máy vi tính, để lôi họ về phía mình hoặc kéo họ ra khỏi tay đối thủ. Công việc tìm hiểu cử tri, đếm số người ủng hộ mỗi ứng cử viên ở từng tiểu bang, từng quận, từng khu đặt thùng phiếu, là một việc khá tốn tiền vì cần người nghiên cứu và phân tích giỏi. Sau đó, lại phải ấn định xem ở mỗi nơi làm sao bảo đảm những cử tri phe ta đừng ngủ quên, đến ngày bầu cử nhớ cất công đi bầu. Ðó cũng là một việc cần nhiều người làm việc cho đến chiều ngày 6 tháng 11, tức là cũng cần tiền. Mà trong trận đấu đánh lẻ này, ông Obama có một đạo quân lớn hơn, thiện chiến hơn ông Romney. Ban vận động của ông Obama đã bắt đầu làm việc từ hai năm qua, lại có cơ sở sẵn để lại từ năm 2008. Trên toàn thể nước Mỹ, ông Obama có 800 văn phòng đại diện, ông Romney chưa có được một nửa. Tại tiểu bang gay go phải giành bằng được là Ohio, ông Obama có hơn 120 văn phòng vận động, ông Romey chưa có được 60 ban đại diện.


Cũng vì cuộc vận động ngả về phía “đánh lẻ” cho nên cả hai bên phải tận dụng việc quảng cáo trên đài truyền hình. Ở California hay Texas người ta ít được coi các màn quảng cáo cho hai ứng cử viên tổng thống vì ai cũng đoán trước Obama sẽ thắng ở Cali và Romney đã chắc ăn ở Texas. Nhưng tại các tiểu bang gay go thì tiền đổ vào khiến các màn hình nhỏ tràn ngập quảng cáo. Cả hai bên đều tìm cách kiếm từng trăm phiếu một, của các cử tri “chưa quyết định” ở các tiểu bang gay go này. Những người chưa quyết định chính là mục tiêu để hai bên tấn công bằng quảng cáo. Và công việc đó đòi hỏi rất nhiều tiền!


Ông Romney là một ứng cử viên tổng thống giầu nhất trong cả thế kỷ vừa qua. Nhưng điều không ngờ là trong cuộc vận động tranh cử của ông có lúc lại thiếu tiền! Mà lại thiếu vào lúc gay go, cần chi tiền nhất. Ðó là vào Tháng Sáu năm 2012. Khi đó, tiền tranh cử của ông Romney đã đem chi gần hết vào cuộc vận động sơ bộ, để giành được đảng Cộng Hòa đề cử. Các nhà hào phú như vua sòng bạc Adelson đã đặt tiền vào cửa Newt Gringrich, chưa ủng hộ Romney. Ban vận động của ông phải đi vay 20 triệu đô la để có tiền tạm dùng. Ðúng lúc đó, bên Obama chi 50 triệu đô la (báo Wall Street Journal nói là 100 triệu) để tấn công vào cá nhân Romney, ở những tiểu bang gay go nhất. Họ tràn ngập máy ti vi với các lời tố cáo ông như một nhà tài phiệt chỉ biết lo kiếm tiền, sẵn sàng sa thải công nhân, và đưa công việc sang bên Tàu làm cho đỡ tốn. Những hình ảnh đó gây một ấn tượng xấu, sau này rửa mãi cũng không sạch. Mà cũng vì thiếu tiền nên không rửa được sạch. Ban vận động Romney đã mời được một số vị giám đốc chỉ huy các xí nghiệp mà ông Romney đã cứu lên phim bênh vực ông, nhưng vì thiếu tiền nên không đem chiếu được trên ti vi đủ để phản công xóa bỏ hình ảnh xấu trên.


Ông Romney cũng thiếu tiền, chuyện khó tin nhưng có thật. Sau khi được đề cử làm ứng cử viên chính thức của đảng, ông Romney đã được rất nhiều người tài trợ. Nhưng họ không được góp thẳng vào quỹ tranh cử của ông, vì luật lệ giới hạn mỗi người chỉ được góp tối đa 5,000 đô la. Muốn quyên góp bạc triệu, họ phải lập ra những quỹ Siêu Vận động (Super PAC), làm việc độc lập không liên hệ gì với ứng cử viên, và họ đã góp hàng trăm triệu. Nhưng điều không may cho ông Romney là số tiền lớn lao này khi đi mua những phút quảng cáo trên ti vi thì giá đã tăng lên. Bên ông Obama đi mua thời giờ quảng cáo trước đó mấy tháng, lúc giá còn thấp; càng gần ngày bỏ phiếu các đài truyền hình càng tăng giá. Hơn nữa, theo luật lệ thì các đài ti vi phải tính giá quảng cáo hạ cho các ứng cử viên; nhưng đối với các ban vận động bên ngoài thì họ muốn tính giá bao nhiêu cũng được. Cho nên, cũng một đồng đô la, ban vận động của mỗi ứng cử viên mua được nhiều quảng cáo hơn các nhóm siêu vận động ở bên ngoài. Ông Romney dựa vào các nhóm siêu PAC này nhiều hơn, cho nên bị thiệt thòi!


Sau khi thấy cuộc tranh cử tốn nhiều tiền như vậy, nhiều người lo tiền bạc sẽ làm lệch cán cân chính trị ở nước Mỹ. Chắc trong vòng mươi năm tới, sau vài cuộc tranh cử nữa, người ta lại sẽ bàn chuyện làm sao giảm bớt ảnh hưởng của tiền bạc. Nhưng chúng ta cũng biết rằng đồng tiền có thể được đổ vào cả hai bên, chứ không phải chỉ có một bên. Có những tỷ phú góp tiền vận động cho Romney thì cũng có những người giầu bạc tỷ ủng hộ Obama; ảnh hưởng của họ triệt tiêu lẫn nhau. Ông Obama còn được lợi là thu được tiền của rất nhiều người, hơn bốn triệu người đóng góp. Cứ mỗi người trung bình cho mấy trăm là cũng thành mấy trăm triệu rồi. Người Mỹ có thể tin rằng một ứng cử viên tổng thống đắc cử không phải chỉ vì có nhiều tiền hơn đối thủ.

Xe buýt Disneyland mừng người khách thứ 35 triệu


ANAHEIM, California (OCR) –
Hệ thống xe buýt đưa đón khách ở khu vực Disneyland vừa tổ chức ăn mừng đón đưa người khách thứ 35 triệu. Biến cố này xảy ra vào lúc thành phố Anaheim chuẩn bị với tuyến xe streetcar, chạy cùng lộ trình.









Roxana Silvia, cư dân Anaheim, chụp hình chung với hai con, trong buổi lễ vinh danh bà là hành khách thứ 35 triệu, sử dụng hệ thống xe buýt của Anaheim Resort Transportation. (Hình: Mark Rightmire/OCR)


Cơ quan chuyển vận Anaheim Resort Transportation, ART, hôm Thứ Ba, đánh dấu ngày kỷ niệm thành lập lần thứ 10 bằng lễ vinh danh người khách tên Roxana Silva.


Cư dân thành phố Anaheim khám phá ra rằng, bà là người sử dụng hệ thống xe thứ 35 triệu, sau khi bà lấy xe để đi làm tại Boys & Girls Clubs vào ngày Thứ Sáu vừa qua. Hôm Thứ Ba bà Silva sững sờ khi biết tin mình được thưởng nhiều vé miễn phí của nhiều công viên giải trí, kể cả phần thưởng.


Xe buýt của ART phục vụ chính yếu ở khu vực Disneyland, tuy nhiên cũng có xe chạy đến các nơi lân cận như Anaheim Metrolink Station ở Angel Stadium và Honda Center. Vào đầu năm nay, nhiều xe bắt đầu chạy thêm tuyến đi đến Knott’s Berry Farm ở Buena Park và Discovery Science Center ở Santa Ana. Cả khách du lịch lẫn công nhân làm ở các công viên giải trí đều dùng hệ thống xe buýt này. (TP)

Lương Ngọc Anh nhận hối hộ của cảnh sát Úc



 


AUSTRAILIA (NV) – Không chỉ đứng trung gian nhận hàng triệu đô la tiền hối lộ trong vụ in tiền polymer cho Việt Nam, Ðại tá tình báo CSVN Lương Ngọc Anh còn nhận hàng trăm ngàn đô la tiền hối lộ từ cảnh sát bang Vicroria của Úc trong thời gian từ 1998 đến 2002.










Lương Ngọc Anh. (Hình: trang mạng ÐCSVN)


Số tiền hối lộ này, theo hồ sơ tòa án Melbourne đang xử vụ tám cựu lãnh đạo của hai công ty, Securency và Note Printing Australia, được báo The Age tiết lộ hôm 11 tháng 11, là để cảnh sát Vicroria giành được các hợp đồng bán các thiết bị an ninh cho công an Việt Nam.


Các thiết bị này bao gồm cả những máy móc phục vụ cho kỹ thuật pháp y, lấy dấu vân tay, hay cả truy tìm DNA.


Tài liệu tòa án cho thấy, cảnh sát Victoria đã đưa cho Lương Ngọc Anh ít nhất là 422,460 đô la Úc thông qua một trung gian ở cơ quan Frankston.


Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc công ty phát triển công nghệ (CFTD) và cũng là viên chức tình báo của công an CSVN.


Hôm 11 tháng 10, cựu đại sứ Úc tại Việt Nam, ông Michael Douglas Mann, nói với tòa rằng: “Tôi tin công ty của Lương Ngọc Anh có quan hệ mật thiết với Bộ Công An Việt Nam trong những thỏa thuận mua công nghệ của cảnh sát Victoria.”


Trước đó, cũng tại tòa án này, nữ đại diện Thương mại Úc, bà Elizabeth Masamune, thú nhận là từng lên giường hai lần với Lương Ngọc Anh. Vẫn theo lời bà Elizabeth Masamune, thì bà đã nhiều lần được Lương Ngọc Anh tặng quà từ nước hoa đến máy truyền hình.


Chính phủ Úc đã từ lâu nghi ngờ Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc công ty phát triển công nghệ (CFTD) là viên chức tình báo của công an CSVN mà vẫn dùng làm kẻ môi giới cho mối thầu in tiền.


Trong cuộc chất vấn hôm 2 tháng 10, 2012 tại phiên tòa, ông Patrick Stringer, một cựu viên chức cao cấp của Cơ Quan Xúc Tiến Thương Mại Úc (Austrade) tại Việt Nam khai những gì liên quan đến ông.


Khi được hỏi năm 2007, khi Austrade báo cáo rằng đại diện môi giới cho công ty dịch vụ in tiền Securency là Ðại Tá Lương Ngọc Anh “có thể” có những quan hệ với cơ quan tình báo của Việt Nam, ông Stringer trả lời là, “Chúng tôi đã biết. Chúng tôi tại tòa Ðại Sứ Úc (tại Hà Nội) đã nghi về vai trò của anh ta suốt nhiều năm.”


Ông Stringer đã được điều động đến làm việc tại Việt Nam từ 2006 đến 2008, khi được hỏi nguồn gốc của những sự nghi ngờ đó là các lời đồn đãi hay là những gì đáng tin cậy hơn thì ông nói, “Các tin tức đáng tin cậy hơn.”


“Ở những nơi như Việt Nam, chứng cớ thì rất khó lấy được.” Ông nói như vậy và cho rằng nếu muốn điều tra kỹ hơn thì sẽ phản tác dụng.

Hiệp Hội Công Nhân Viên Quận Cam hướng dẫn cách tránh bị xiết nhà

 


Tâm Nguyễn/Người Việt


 


SANTA ANA (NV) –Hiệp Hội Công Nhân Viên Quận Cam (Orange County Employee Association) tổ chức buổi hướng dẫn cách tránh bị tịch thu nhà, vào Thứ Bảy, ngày 10 Tháng Mười Một, với sự giúp đỡ của Orange County Home Ownership Preservation Collaborative và hai ngân hàng Bank of America và Wells Fargo.









Ðại diện của OCHOPC thuyết trình hướng dẫn cử tọa những phương cách để tránh bị tịch thu nhà. (Hình: Tâm Nguyễn/Người Việt)


Trong buổi hướng dẫn, nhóm Orange County Home Ownership Preservation Collaborative, viết tắt là OCHOPC, chỉ dẫn người tham dự cách phòng ngừa việc nhà bị xiết. Ngoài ra, Bank of America và Wells Fargo còn cung cấp thông tin chi tiết về những điều kiện cần thiết để đơn xin vay mượn được ngân hàng chấp thuận.


Người tham dự có cơ hội được hỏi chuyện các chuyên viên tư vấn về việc vay mượn ngân hàng và giữ lại nhà khi có khó khăn tài chính. Sau đó, các công ty cho vay mượn từ hai ngân hàng Bank of America và Wells Fargo trả lời câu hỏi của người vay. Buổi hướng dẫn giúp cho các chủ hộ gia đình quản lý nợ và cách thế chấp bất động sản để tránh việc nhà bị kéo vì không khả năng chi trả.


Bắt đầu sinh hoạt với cộng đồng từ Tháng Bảy năm 2007, OCHOPC là một tổ chức vô vị lợi được công nhận bởi HUD (Bộ Gia Cư), chuyên tư vấn về bất động sản, đại diện cho giới doanh nghiệp và các nhóm thiện nguyện của địa phương và thành phố, phục vụ xã hội, nhằm tăng khả năng sở hữu nhà cửa cho cộng đồng. Tiêu chí của OCHOPC khi thành lập là hỗ trợ và bảo vệ “giấc mơ có một mái nhà” bằng cách đến với cộng đồng, hướng dẫn, tư vấn và hỗ trợ tài chính cho họ.


Trong khi chờ đợi tới phiên mình được trò chuyện với các tư vấn viên, khán giả tham gia vào các nhóm hội thảo về phương pháp hợp lý giúp giữ nhà và chi trả các khoản nợ bất động sản. Một số chủ nhà may mắn được ngân hàng chấp thuận cho vay lập tức trong ngày hôm đó. Một chủ nhà, xin giấu tên, nói: “Mừng là mình đến đây hôm nay và được giúp, giờ cũng bớt lo về ngôi nhà.”


Buổi hướng dẫn kéo dài năm tiếng đồng hồ là một cơ hội tốt cho các chủ nhà có được sự tư vấn đúng đắn về sở hữu bất động sản. “Hiện trên thị trường, rất nhiều công ty bất động sản làm lợi trên sự thiếu hiểu biết của khách hàng mà không giúp cải thiện tình hình khó khăn của họ,” đại diện của OCHOPC cho biết. Ông nói thêm: “Buổi hướng dẫn này cũng nhằm giúp các chủ nhà không bị các công ty lừa đảo lợi dụng.”


Mục tiêu của OCHOPC trong buổi hướng dẫn lần này là mang lại một điểm tư vấn duy nhất cho nhiều vấn về khác nhau, bao gồm: thông tin và cách ngăn ngừa việc kéo nhà, phá sản, vi phạm bất động sản, chống nạn lừa đảo người bị kéo nhà, cũng như cung cấp thông tin về nơi có thẩm quyền trong những vụ việc lừa đảo tương tự. Tất cả những điều trên đều nhằm giúp cho chủ nhà yên tâm hơn trong việc sở hữu ngôi nhà.


Trong buổi hướng dẫn, OCHOPC trình bày cách giảm nguy cơ bị kéo nhà dưới dạng các đề nghị khác nhau, bao gồm: chỉnh sửa hợp đồng vay mượn (loan modifications), chỉnh sửa kế hoạch chi trả nợ (repayment plans), nhà bán dưới giá (short sales), (deed in lieu), (credit issues), khai phá sản. Bên cạnh đó, các tổ chức vô vị lợi hợp tác với OCHOPC cung cấp những nguồn thông tin được Bộ Gia Cư chuẩn thuận mà khách hàng có thể tìm đến khi cần bảo vệ việc sở hữu bất động sản. Ngoài ra, OCHOPC mang lại những thông tin có tính giáo dục mới cập nhật về ngành bất động sản nói chung, quy cách mua nhà nói riêng, và việc nên làm nếu nhà bị kéo.


Ðể có thông tin về buổi hướng dẫn tiếp theo của OCHOPC, quý vị có thể gọi vào số (714) 599-1014 hoặc vào trang mạng www.ochopc.org hoặc gửi email cho người quản lý chương trình, Connie Der Torossian qua địa chỉ: [email protected]. (T.N.)

Ra mắt ‘Tuyển Tập Trần Phong Vũ’


Nguyên Huy/Người Việt


 


Chiều hôm Chủ Nhật, 11 Tháng Mười Một vừa qua, nhà văn Trần Phong Vũ đã ra mắt độc giả cuốn “Tuyển Tập Trần Phong Vũ” tại Trung Tâm Công Giáo, giáo phận Orange County cùng với nhà biên khảo Trần Ðại Sỹ ra mắt những tác phẩm về lịch sử của mình.










Nhà văn Trần Phong Vũ đang ký sách cho nhà văn Bích Huyền.


Trước trên 200 đồng hương, độc giả đến tham dự – phần lớn là những người hoạt động trong các ngành nghệ thuật và văn hóa – mà Bác Sĩ Trần văn Cảo, trưởng ban tổ chức, gọi là “những khán giả thật chọn lọc.” Bác Sĩ Cảo phát biểu rằng: “Cả hai đã đóng góp làm phong phú thêm cho nền văn học Việt Nam, qua những tác phẩm của mình. Những tác phẩm này sẽ được lưu truyền trong các thư viện và đến khắp độc giả.”


Tiếp đó, nhà văn Vương Kỳ Sơn từ New Orleans, qua đại diện nhà xuất bản Tiếng Quê Hương, đã giới thiệu những tác phẩm của nhà biên khảo Trần Ðại Sỹ. Hai vị giới thiệu “Tuyển Tập Trần Phong Vũ” là Bác Sĩ Trần Việt Cường và Giáo Sư Lưu Trung Khảo.


Nhà văn Trần Phong Vũ, với nhiều độc giả từng đọc ông, nhiều khi không biết nên gọi ông là nhà văn, nhà biên khảo, nhà truyền thông, người viết tâm bút hay nhà thơ… vì trên lãnh vực nào cũng thấy ông xuất hiện, mà xuất hiện với cây bút và ngôn ngữ thật sắc bén, tế nhị, phủ đầy yêu thương và tràn ngập niềm tin, niềm tin Cơ Ðốc Giáo.


Ông viết văn từ khi còn trẻ ở trong nước, từng là bình luận gia của các chương trình trên đài phát thanh quốc gia Saigon từ năm 1957 đến ngày miền Nam phải lọt vào vòng tay cộng sản. Ông cũng từng là tổng thư ký của nhiều tờ báo tại miền Nam trước năm 1975. Và, ông cũng là một nhà giáo dạy văn chương đệ II cấp tại các tư thực lớn ở Saigon như Thủ Khoa, Hưng Ðạo, Nguyễn Bá Tòng, Lasan Tabert… Ông là tác giả của 14 tác phẩm thuộc đủ mọi lãnh vực từ văn chương thơ phú cho đến những biên khảo, nghiên cứu chính trị, tôn giáo. Ông cũng từng được Giải Nhất của Văn Hóa Vụ, Bộ Thông Tin VNCH, năm 1956 với Mùa Hợp Tấu, một tác phẩm trường ca.


Sau năm 1975, định cư ở Hoa Kỳ, nhà văn Trần Phong Vũ lại tiếp tục cầm bút, chủ trương các tờ báo như Ðường Sống, Diễn Ðàn Giáo Dân, đồng thời hợp tác trong nhiều chương trình bình luận thời sự, văn học trên các đài truyền hình lớn của cộng đồng người Việt như SBTN, VHN…


Nhận xét về ông, nhà phê bình văn học Thụy Khuê – dù mới sơ giao như bà viết – cũng phải thốt lên: “Biết anh, một ông già tuổi ngoại bát tuần vẫn còn chạy ‘show’ hết đài phát thanh, đài truyền hình này khác để cổ võ cho một lý tưởng ‘Phát triển văn hóa Việt trên đất Mỹ” và “những chữ nghĩa của anh đã xuyên vào tâm tôi qua những làn sóng ngầm không tên, không biên giới. Anh đã tạo được một cõi Tâm cho những người sống trên cõi Tạm bằng thơ, bằng truyện, bằng lời.” Rồi nhà phê bình Thụy Khuê phải buông lời thán phục “ông già này sinh ra làm một số việc mà chẳng ai thích làm. Ông già này tự gánh những việc mệt nhọc không có lời, không có lãi, không có lợi. Ông già này xung phong vác cây thánh giá trong khi mọi người bận bịu làm ăn.”


Cũng thế Thêrêsa Thanh Thủy, dòng Nữ Tu Mến Thánh Giá cũng viết về ông: “Lội ngược dòng với một xã hội văn minh, thích hưởng thụ hơn là ban phát, thích tính toán làm giầu hơn là lo tính sổ với Thiên Chúa, ao ước trúng số độc đắc hơn là ước mong có được một tâm hồn bình an, anh Trần Phong Vũ đã mời gọi người đọc trở về với căn nhà nội tâm của mình để đặt lại giá trị ưu tiên trong cuộc sống.”


Về “Tuyển Tập Trần Phong Vũ” thì, theo tác giả: “Ðây là tập hợp ba trong số những cuốn sách đã xuất bản từ hai thập niên 80 và 90 thế kỷ trước và đã tuyệt bản từ lâu. Truyện ngắn và tạp văn ‘Quê Hương Còn Ðó’ do Bách Việt ấn hành 2000 bản mùa Hè năm 1983 chỉ hơn một năm sau đã được độc giả chiếu cố đến cuốn cuối cùng. Thi tập ‘Dấu Chân Trên Cát’ ấn hành năm 1995 và tâm bút ‘Bên Vực Tử Sinh’ ra đời năm 1998 cũng đã hết.”


Với 500 trang sách khổ lớn, bìa cứng giấy vàng, ấn phí 25 Mỹ kim do nhà xuất bản Tiếng Quê Hương ấn hành năm 2012, Tuyển Tập Trần Phong Vũ đã thâu gọn được ba tác phẩm kể trên và một số bài viết về tác giả và tác phẩm…


Với “Quê Hương Còn Ðó,” nhà văn Trần Phong Vũ viết: “Quê hương ở trong hồn ta. Cho dù vì hoàn cảnh ta có phải phiêu dạt nơi góc bể chân trời, và cho dù quê hương có nhất thời gặp cơn ma chướng thì quê hương vẫn còn đó… Còn đó, còn đó như một thôi thúc, một réo gọi hoài hoài, bất tuyệt đối với những tấm lòng Việt Nam muôn thuở.”


Với “Bên Vực Tử Sinh” thì Sơ Thêrêsa Thanh Thủy nhận định: “Bên Vực Tử Sinh là kết tụ những chuỗi ngày suy nghĩ về sự sống và sự chết của tác giả Trần Phong Vũ, những suy nghĩ không thể đến được từ những lý luận cứng rắn của khối óc, nhưng phải là những cảm nhận nội tâm, khắc khoải nhưng sâu xa, vọng về từ chính kinh nghiệm của một người đã đứng trên bờ sống chết để thấy rằng sinh mạng của mình thực sự mong manh hơn sương khói.”


Và với tập thơ “Dấu Chân Trên Cát,” Giáo Sư Lưu Trung Khảo có nhận xét: “Hầu hết những bài thơ này đều phát xuất từ những nguồn cảm hứng chân thành và có thật. Những nguồn cảm hứng đó được qui chiếu vào những chủ điểm: tình yêu gia đình (phụ tử, mẫu tử), tình yêu nhân loại. Và tuồng như tất cả những tình cảm đằm thắm này đều khơi nguồn từ một thứ tình cảm siêu nhiên. Ðó là niềm tin tôn giáo.”










Quang cảnh hội trường Trung Tâm Công Giáo trong buổi ra mắt sách của Trần Phong Vũ.


Ðọc “Tuyển Tập Trần Phong Vũ” người đọc sẽ cũng đồng ý như nhận xét của nhà thơ Viên Linh rằng: “Ngoài đời, anh (Trần Phong Vũ) là một nhà mô phạm, một nhà báo. Trong khi cầm bút, anh viết văn, nhận định và dĩ nhiên, còn làm thơ. Dù là con người nào, Trần Phong Vũ luôn sống và viết với ý hướng giáo dục.”


Ðể có “Tuyển Tập Trần Phong Vũ” quí độc giả có thể liên lạc với Tủ Sách Tiếng Quê Hương, P.O. Box 4653 Falls Church, VA 22044, hay điện thoại cho tác giả (949) 232-8660.

Pháp, nước đầu tiên công nhận phe nổi dậy Syria


BEIRUT (AP) –
Pháp, hôm Thứ Ba, trở thành quốc gia Tây Phương đầu tiên chính thức công nhận tổ chức liên minh các phe phái chống đối người Syria mới thành lập, như là đại diện hợp pháp duy nhất của người dân Syria.









Mouaz al-Khatib (phải), cựu giáo sĩ thuyết giảng Hồi Giáo, vừa được các tổ chức chống chính phủ Syria bầu làm lãnh tụ cho một liên minh chung của họ. (Hình: AP/Osama Faisal)


Hoa Kỳ cũng công nhận tổ chức lãnh đạo công bố tại Qatar hôm Chủ Nhật là đại diện hợp pháp, nhưng chưa xem đây là tổ chức “duy nhất,” khi nói rằng, họ phải chứng tỏ khả năng đại diện cho người dân Syria ở trong nước.


Hai loan báo nói trên có thể mở màn cho quốc tế hướng đến việc công nhận chính quyền của phe nổi dậy Syria là hợp pháp, làm mất tính chính đáng của chế độ Tổng Thống Bashar Assad, vốn vẫn tồn tại sau 20 tháng nội chiến đẫm máu.


Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, Mark Toner, phát biểu từ Washington: “Chúng tôi hướng đến việc ủng hộ liên minh quốc gia khi họ đang tiến đến việc chấm dứt sự cai trị đẫm máu của ông Assad. Chúng tôi tin rằng điều này đánh dấu sự khởi đầu một tương lai hòa bình công chính và dân chủ cho người dân của Syria.”


Dưới áp lực mạnh mẽ của quốc tế, đòi hỏi sự thành lập một tổ chức của phe chống đối, gồm đại diện các phe phái trong nước đang chiến đấu chống lại chế độ Assad, các tổ chức chống chính phủ đi tới một thỏa thuận chung hôm Chủ Nhật ở Doha, Qatar. Họ cùng đứng vào một liên minh dưới sự lãnh đạo của Mouaz al-Khatib, người trước đây từng là một giáo sĩ thuyết giảng Hồi Giáo. (TP)

Tóc để mái, một xu hướng của Thu 2012


Hình: ourvanity.com



Hình: allure.com



Hình: glamour.com



Hình: usmagazine.com



Hình: tophair.org


Từng là trào lưu rất được ưa chuộng vào những năm 1970-1980, khuynh hướng để tóc mái (bangs) quay trở lại từ mùa Hè 2012 và tiếp tục có sức ảnh hưởng đến xu hướng Thu Ðông 2012-2013.


Với khuynh hướng tóc để mái, bạn cần tùy thuộc vào khuôn mặt để quyết định độ dài của phần mái cho thích hợp.


1. Với khuôn mặt oval nên để phần mái dài ngang bằng lông mày.


2. Ðể tạo ấn tượng, có thể sáng tạo bằng cách cắt ngắn phần mái ngang trán.


3. Với khuôn mặt tam giác nên cắt mái dài ngang tầm mắt và chải lệch. (N.L)

Cháo lòng



Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


* Nguyên liệu:


– Khoảng 2, 3lbs xương cổ heo: rửa sạch, bắc nồi nước sôi cho chút muối + ít giấm vào, thả xương vào chờ sôi lại rồi để yên trong nồi chừng 10, 15 phút, sau đó xả lại với nước lạnh, để ráo.



– 1/4 cup tôm khô: rửa với nước nóng cho bớt mùi, rồi xả lại với nước lạnh.


– 1 con mực khô nhỏ: nướng sơ qua.


– 1 củ gừng: gọt vỏ, cắt sợi nhuyễn (chia làm 2).


– 2 bó hành lá, 1 bó ngò: rửa sạch để ráo, xắt nhỏ.


– 1 củ hành tây (nướng sơ cho thơm), nước mắm, đường phèn, bột nấm (vì nhà này không dùng bột ngọt), tiêu, chanh, ớt xay, giá.


– Vài củ hành hương: lột vỏ, phi vàng (chia làm 2 phần).


– Giá, chanh, ớt xay, tiêu.


– 1 tô cơm nguội (hoặc gạo thì vo thật sạch, rang sơ qua với chút dầu của hành phi cho thơm).


– Lòng và giò cháo quẩy thì chỉ việc ra chợ Bến Thành hay Tam Biên mua, vì họ làm nóng hổi ra lò mỗi ngày.



 


* Cách nấu:


– Bắc nồi nước sôi, cho xương + thả củ hành tây, tôm khô, mực đã nướng vào nồi nước lèo, thả vào thêm vài cục đường phèn, 2 muỗng súp nước mắm, 2 muỗng cà phê bột nấm. Hầm xương khoảng 1 tiếng thì cho tô cơm nguội (hoặc gạo đã rang) vào nồi nấu tiếp (để lửa vừa), cứ để cho cháo sôi riu riu, còn nếu lỡ quậy thì nhớ quậy thường xuyên để cháo không bị khét. Khi thấy cháo nhừ nát thì nêm thêm ít muối, đường, bột nấm cho vừa ăn. Khi nêm cháo xong thì cho 1/2 phần gừng + 1/2 hành phi vô nồi cháo cho thơm.



– Khi ăn thì cho giá vào tô trước, múc cháo rồi cho lòng vào, rắc hành, ngò, tiêu, ớt lên…


– Ăn thêm giò cháo quẩy.

Tin mới cập nhật