Nam Hàn bác bỏ đề nghị nhờ tòa quốc tế phân xử của Nhật

SEOUL (AFP) – Chính phủ Nam Hàn hôm Thứ Ba bác bỏ đề nghị của chính phủ Nhật là nhờ Tòa Quốc Tế (ICJ) phân xử cuộc tranh chấp biển đảo đang trở nên căng thẳng hiện nay, theo giới hữu trách.









Dân chúng Nam Hàn mang quốc kỳ trong cuộc biểu tình trước tòa Ðại Sứ Nhật tại Seoul ngày 17 Tháng Tám, để bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Nhật tại các hòn đảo do Nam Hàn kiểm soát, được phía Nhật gọi là Takeshima và phía Nam Hàn tên là Dokdo. Hiện chính phủ Nam Hàn bác bỏ đề nghị nhờ tòa án quốc tế giải quyết tranh chủ quyền của Nhật. (Hình: Jung Yeon/GettyImages)


Ðề nghị này được tòa Ðại Sứ Nhật ở Seoul chuyển giao cho chính phủ Nam Hàn, theo tin từ Bộ Ngoại Giao Nhật.


Tuy nhiên tại Seoul, Ngoại Trưởng Nam Hàn Kim Sung-Hwan ngay lập tức bác bỏ đề nghị này, nói rằng “không đáng để cứu xét.”


Ông Kim cũng tuyên bố trong một cuộc họp Quốc Hội rằng, ngay cả trước khi công hàm của chính phủ Nhật gửi tới, phía Nam Hàn sẽ có “các biện pháp cứng rắn” nếu Nhật tiếp tục nêu lên một vấn đề “không chính đáng” liên quan đến các hòn đảo này.


Hôm 10 Tháng Tám, Tổng Thống Nam Hàn Lee Myung-Bak viếng thăm các hòn đảo do Nam Hàn kiểm soát, được phía Nhật gọi là Takeshima và phía Nam Hàn tên là Dokdo. Chuyến viếng thăm này được sự hoan nghênh của dân chúng trong nước nhưng khiến mối giao hảo với Nhật xuống thấp hơn nữa.


Chuyến đi của ông Lee cùng với một số bộ trưởng, “không phù hợp với chính sách của chúng ta và là điều vô cùng đáng tiếc,” theo lời thủ tướng Nhật trong cuộc họp nội các vào sáng ngày Thứ Ba.


“Chúng ta phải có thái độ cứng rắn về việc này. Chúng ta phải xem xét mọi biện pháp có thể cần đến trong tương lai,” ông Noda cho hay khi loan báo đề nghị nhờ tòa án quốc tế phân xử vụ tranh chấp biển đảo.


Nam Hàn trước đây từng bác bỏ đề nghị Nhật đưa ra năm 1954 và 1962 để nhờ tòa án quốc tế tại The Hague xét xử.


“Dokdo là lãnh thổ Hàn Quốc trên phương diện lịch sử, địa dư và do đó theo luật quốc tế hoàn toàn không có vấn đề tranh chấp lãnh thổ,” phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Nam Hàn Cho Tai-Younghe tuyên bố trước khi Ngoại Trưởng Kim lên tiếng về đề nghị của Nhật. (V.Giang)

Bà Maria Phạm Thị Hường

Tòa Oregon: ‘Vatican không là chủ nhân của các linh mục’

 


PORTLAND, Oregon (AP) –Tòa Thánh Vatican đạt được một chiến thắng pháp lý quan trọng hôm Thứ Hai tại một phòng xử tòa liên bang ở Oregon, khi một thẩm phán ra phán quyết rằng Tòa Thánh không phải là chủ nhân của các linh mục bị cáo buộc xâm phạm tính dục trẻ nhỏ.









“Chúng tôi thất vọng, dĩ nhiên, nhưng không nản lòng.” Luật sư bên nguyên Jeff Anderson tuyên bố sau khi tòa phán quyết rằng Vatican không là chủ nhân các linh mục. (Hình: AP)


Quyết định của Thẩm Phán Michael Mosman trả lời câu hỏi đã có từ sáu năm nay của vụ kiện kéo dài khoảng một thập niên này và có thể giúp che chở cho Tòa Thánh Vatican không phải trả tiền bồi thường thiệt hại.


Vụ kiện khởi sự năm 2002 khi một người đàn ông ở thành phố Seattle nói rằng ông bị Linh Mục Andrew Ronan liên tiếp xâm phạm tình dục trong cuối thập niên 60.


Phía nguyên đơn tìm cách chứng minh rằng Linh Mục Ronan cũng như các linh mục khác đều là nhân viên của Tòa Thánh Vatican, do đó Tòa Thánh phải chịu trách nhiệm về hành động của họ.


Thẩm Phán Mosman trước đó đã có một phán quyết, hoàn toàn dựa theo căn bản pháp lý, theo đó cho rằng nếu tất cả mọi sự kiện trong vụ án đều đúng, thì Tòa Thánh Vatican quả là chủ nhân của Linh Mục Ronan.


Tuy nhiên hôm Thứ Hai, Thẩm Phán Mosman nói rằng ông xem xét lại tất cả sự kiện trong vụ này và không thấy có mối liên hệ giữa chủ nhân và nhân viên.


“Không có chứng cớ nào để có thể nói rằng thật sự có mối liên hệ công ăn việc làm giữa Ronan và Tòa Thánh,” Thẩm Phán Mosman cho hay trong phán quyết.


Luật Sư Jeff Anderson của nguyên đơn nói rằng họ thất vọng nhưng không nản lòng và sẽ kháng án. (V.Giang)

DVD ‘Việt Nam My Beloved Country – Quê Hương Yêu Dấu’ phát hành khắp nơi

 


GARDEN GROVE (NV) –Ðã hai tuần trôi qua, tác phẩm DVD “Việt Nam My Beloved Country – Quê Hương Yêu Dấu” do Trung Tâm Asia phát hành đã được trình làng với nhiều lời bình luận từ phía khán giả, giới thưởng ngoạn.










Ca sĩ Ðan Nguyên. (Hình: Trung Tâm Asia cung cấp)


“Ðây là tác phẩm DVD mà tôi nghĩ sẽ có rất nhiều những ý kiến khác nhau từ khán giả, bởi vì ngay chính chủ đề của nó đã nói lên được phần nào cốt lõi của cuốn DVD, tôi đã nghe có những người không thích lắm về tác phẩm này vì nghiêng nhiều quá về tình tự quê hương, ‘trầm lắng’ là hai chữ tôi muốn dùng đến trong trường hợp này” nhạc sĩ Nam Lộc cũng là một trong các MC của DVD “Việt Nam – Quê Hương Yêu Dấu” nói.


Thật vậy từ trước đến nay có rất nhiều tác phẩm DVD tôn vinh vẻ đẹp của quê hương, nhắc nhở tình tự dân tộc, và bao giờ cũng vậy những tác phẩm văn hóa ca ngợi đất nước đều là những sản phẩm được nhiều người yêu thích, đón nhận.


“Việt Nam My Beloved Country – Quê Hương Yêu Dấu” gồm hai đĩa DVD, cưu mang tổng cộng 37 tiết mục, cũng giống như “format” của những tác phẩm DVD do Trung Tâm Asia đã thực hiện, 37 tiết mục trong đó bao gồm đơn ca, song ca, hay hợp ca.










Ca sĩ Nguyễn Hoàng Anh Thư. (Hình: ca sĩ cung cấp)


“Có một vài chỗ trong chương trình MC Thùy Dương nói bằng tiếng Anh một đoạn dài với khán giả, đó là sự cố ý khi Trung Tâm Asia muốn nhấn mạnh ‘đã đến lúc những người trẻ, thế hệ @ chia sẻ với các bậc cha anh về tình cảm, suy nghĩ của họ đối với những vấn đề của đất nước, quê hương là như thế nào?’” nhạc sĩ Nam Lộc nói về những điểm mới của DVD này.


DVD “Việt Nam My Beloved Country – Quê Hương Yêu Dấu” có phải là một tác phẩm cần thiết, giá trị cho tủ nhạc của gia đình bạn hay không?


Câu hỏi còn chờ sự khẳng định từ giới thưởng ngoạn khắp nơi. (Ð.T.)

Tìm bạn như thể tìm chim

 


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


 


Kính gửi chị Nguyệt Nga và anh Vân Tiên,


Ðầu thư có lời cầu chúc những gì tốt đẹp nhất đến anh chị và toàn thể gia quyến.


Em là L. hiện đang cư ngụ ở gần Hollywood, từ bên quê nhà qua đến bên đây gia đình em luôn ổn định trong vấn đề tài chánh. Nhưng về mặt tinh thần thì hỡi ơi thật là terrible không biết có phải Thượng Ðế không muốn em hạnh phúc trên quả đất này hay không.


Vì em chẳng làm sao kiếm được bạn hợp tình hợp lý để trò chuyện tâm sự với nhau trong cuộc sống. Em đã tham gia ghi danh trong mục “Tìm Bạn Bốn Phương” mà các nhật báo họ mở ra cho mọi người ai muốn tham dự. Nhưng mấy người cùng tuổi với em thì em chẳng hạp với họ: còn những người lớn thì họ lại “tứ đổ tường” nên em đâu dám liên lạc với họ. Em muốn kiếm người “tâm đầu ý hợp” để cùng nhau đi nhà thờ, shopping hay đi vacation đó đây khắp thế giới đều có nhau. Nhưng hơn 10 năm qua nguyện vọng em chẳng đạt được kết quả. Trong lời đăng em ghi “không phân biệt giới tính” nhưng toàn là nam nhi và các cánh mày râu làm quen với em không à. Vì làm ở phi trường, giờ giấc thay đổi liên tục nên em chẳng tham gia được trong sinh hoạt cộng đồng hay nhà thờ gần nơi em cư ngụ. Trong khi đó ở hãng ai cũng nhìn em với ánh mắt “cao sang quyền quý” nên họ cứ hỏi: “When are u going to get married?”


Vậy xin hỏi anh chị: Bây giờ em phải làm sao để dễ dàng kiếm được bạn bè cùng chí hướng với mình? Ða tạ.


Lan Thi – gần sườn đồi thơ mộng “Hollywood.”


* Xin mời quý độc giả tham gia góp ý với Lan Thi. Thư về [email protected]


 


Thư độc giả góp ý về đề tài “Ðàn ông năm bảy lá gan”


 


*Thú Hoang góp ý:


Vân Tiên nói đàn ông năm bảy lá gan là diễn tả tính can đảm của người đàn ông không đúng. Xin đọc lại trong văn chương VN.


“Ðàn ông năm bảy lá gan. Lá ở cùng vợ, lá toan cùng người.” Nếu có ý nói can đảm để chịu đòn thì đúng.


Xin thêm vài câu nữa về đàn ông:


Sông bao nhiêu nước cũng vừa


Trai bao nhiêu vợ cũng chưa thỏa lòng.


Hoặc:


Ra đường thấy cánh hoa rơi


Hai tay chụm lấy cũ người mới ta


Nói tóm lại: Ðàn ông rất can đảm trong việc Ham Của Lạ.


 


* Nguyentk@… góp ý:


Theo tui, nếu chị còn nghi ngờ là chị chưa totally in love. So don’t go further.


 


* Thi Tran góp ý:


Sau khi đọc: “Ðàn ông năm bảy lá gan,” tôi thấy mình mang tâm trạng giống cô B. Ng. Tôi đã từng băn khoăn, cân nhắc như lời góp ý của các bạn.


Có người san sẻ chung quãng đời còn lại thì rất hạnh phúc, sau khi con cái đã thành đạt. Nhưng đàn ông thì thích chinh phục nhiều người, gây không ít băn khoăn cho người phụ nữ muốn gầy dựng một gia đình đàng hoàng trước mắt gia đình, người thân và bạn bè. Ðâu còn trẻ nữa để chơi trò cút bắt ú tim… Nếu có thể được xin cô Nguyệt Nga giúp cho tôi được liên lạc với chị B. Ng để chia sẻ. Cám ơn rất nhiều. Chúc cô Nguyệt Nga và cậu Vân Tiên được nhiều sức khỏe!

Cây trái rau cỏ Việt Nam trên đất Mỹ (Kỳ 2)

 


Hà Tường Cát/Nguời Việt


 


Sau năm 1975, những dân Việt đến định cư ở Florida và Louisiana tìm thấy cơ hội thuận tiện để thả rau muống trên các đầm lầy, hồ nước và kinh rạch hoang vu tại hai tiểu bang miền Nam đó.



Buổi đầu có lẽ họ đã lấy giống ngay từ loại rau muống sẵn mọc hoang, nhưng về sau các loại hạt giống khác cũng được mang từ Việt Nam đến dù là không được phép. Tới một lúc rau muống tràn lan khắp nơi và chính quyền địa phương phải can thiệp vì thấy loại cây ấy mọc chằng chịt làm tắc nghẽn các hệ thống thoát nước và tạo nên các khoảng nước tù hãm thuận tiện cho muỗi sinh sản. Theo cơ quan bảo vệ môi trường Florida, dây rau muống có thể dài tới 70 feet, mọc rất nhanh khoảng 4 inches mỗi ngày và quấn quít với nhau thành bè mảng, một mặt cản trở đường nước chảy, mặt khác lấn át các loại thảo mộc bản địa làm biến đổi hệ sinh thái thiên nhiên. Thế là từ khoảng năm 1980 những nơi trồng rau muống nước bị phá hủy dọn dẹp bằng mọi cách, có nơi còn sử dụng tới cả thuốc diệt cỏ. Các tiểu bang Florida, North Carolina… cấm trồng trọt và buôn bán rau muống.


Tuy vậy ở mọi cộng đồng người Việt vẫn có rau muống, loại rau muống cạn sau này được chuộng hơn là rau muống nước và không gặp khó khăn vì có thể trồng ngay vườn sau nhà. Một vài nơi khí hậu ấm áp quanh năm như Hawaii rất thuận tiện cho những nhà trồng rau muống. Tại California có một số trại trồng rau muống dùng mái che để có thể tiếp tục sản xuất trong mùa Ðông.


Trong một bài báo trên tờ Atlanta Journal Constitution năm 1996 viết về nhóm người Việt ở làng “Vực Sâu” (Versailles, New Orleans), ký giả John Blake nhận định rằng khu vườn nhỏ trong nhà hết sức quan trọng đối với những người lớn tuổi về mặt tâm lý và là một góp phần của họ vào kinh tế gia đình. Nhiều loại sản phẩm cây nhà lá vườn, đặc biệt là rau muống, được đem bán tại ngôi chợ nhỏ và trở thành một nguồn cung cấp thiết yếu cho cộng đồng cùng các nhà hàng tiệm ăn khác của người Việt Nam ở thành phố New Orleans.


Trải qua các giai đoạn phát triển quá mức rồi tạo nên khó khăn, cuối cùng thì với hàng trăm ngàn dân tị nạn Việt Nam lần lượt đến Hoa Kỳ, dần dần rau muống đã chính thức được trở lại “định cư và hội nhập” vào hàng rau quả ở Mỹ. Một nhóm chuyên viên thực vật của Viện Ðại Học Massachusetts có công đầu tiên trong việc này, bằng cách hợp tác với các giới hữu trách liên bang để đưa ra những quy định cho phép trồng trọt và bán rau muống trên thị trường.


Có hai lý do chính khiến Massachusetts ở trong số những tiểu bang đầu tiên đã công nhận rau muống. Trước hết tiểu bang này đứng hàng thứ sáu trên toàn quốc về số dân Việt, 36,685 người (US Census 2000). Sau đó, trong điều kiện thiên nhiên của Massachussetts, rau muống không là loại cây cỏ tác hại. Ðiều kiện thời tiết thích hợp nhất với rau muống là nhiệt độ từ 75 đến 85 độ F, đến mùa Ðông khi nhiệt độ xuống dưới 50 độ F và gặp giá lạnh rau muống chết ngay. Vì vậy ở Massachusetts, rau muống không thể phát triển quanh năm đến mức làm nghẹt các đường thoát nước như trường hợp của Florida và Louisiana.



Hiện nay một số trở lực hãy còn tồn tại trong việc trồng rau muống ở Mỹ, chẳng hạn chưa phải tất cả các tiểu bang đều đã chấp nhận giống cây này nên không có loại thuốc trừ sâu chuyên dụng nào cho rau muống. Nhu cầu tạm sử dụng thuốc trừ sâu của những loại rau khác cũng là một lý do khiến cho ở một số địa phương rau muống có thể không được phép bán chính thức trên thị trường. Tuy vậy có thể tin chắc là trong tương lai rau muống sẽ thành một loại rau thông dụng tại Hoa Kỳ và không chỉ đặc trưng của bữa ăn Việt Nam mà còn có thể cho mọi dân tộc trên đất nước đa chủng tộc đa văn hóa này.


 


Những loại cây mang tính quê hương khác


 


Christopher Airriess và David Clawson trong một bản nghiên cứu về cộng đồng Việt Nam năm 1994 nói rằng người Việt Nam hơn bất cứ một dân tộc nào khác đã tìm cách tái tạo tại nơi định cư mới một khung cảnh quê hương của mình, trong đó cây cỏ đóng vai trò quan trọng. Họ mang theo những giống cây từ Việt Nam hoặc cố gắng tìm kiếm tại Tây Bán Cầu những cây cùng loại mà họ đã quen thuộc ở Ðông Nam Á.


Rau muống là một trong những loại rau thông dụng nhất của dân Việt nên dù khó khăn đến đâu thì cuối cùng vẫn phải có được trên đất Mỹ. Nhưng không thiếu những loại chẳng thông dụng bao nhiêu mà người Việt Nam vẫn cố gắng bằng cách nào đó đem qua để cho giữa quê hương mới và quê hương cũ không còn bao nhiêu xa cách. Chẳng hạn như mồng tơi, rau đay, rau lang, bầu, bí, mướp, khổ qua… Bạc hà và đậu bắp là hai trong số những phụ phẩm không thể thiếu cho nồi canh cá nấu chua kiểu miền Nam, và chỉ cần một khoảng đất ẩm ướt góc tường hay trồng ngay trong chậu cũng đã đủ dùng. Có thể tin rằng trong số 10 độc giả đọc bài này, ít lắm cũng vài ba quý vị có trồng những cây ấy trong vườn nhà.


 


Phần trả lời câu hỏi:


 


*Câu hỏi của độc giả Ben:


Chào Mr. Dũng Tiến, xin phép được hỏi ông về việc cây xoài của tôi.


– Cây xoài cứ ra bông thì bị đen và rụng, nếu có đậu trái thì rất nhỏ và bị héo.


– Còn ra lá non thì mặt dưới của lá bị một lớp phấn trắng dần dần bị đốm đen rồi lá teo lại rồi rụng.


Rất mong ông giúp cho ý kiến. Cám ơn, chào ông.


Ben


 


*Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời:


Cây xoài là loại cây không chịu được quá nhiều nước và phân bón, trường hợp xẩy ra cho cây xoài của ông vì tưới quá nhiều nước và tưới vào buổi chiều. Chiều tối tưới cây, đất không kịp se mặt, hơi nước sẽ tạo nấm cho lá, lá non sẽ bị nấm phát triển ngay và nếu rơi vào mùa hoa, hoa cũng sẽ bị nấm và hỏng. Trời mưa khi xoài ra hoa, hoa cũng bị hỏng hết, do đó người ta gọi là mất mùa, trường hợp này là do ý trời, tất cả mọi người cũng đều bị giống như nhau. Thưa tưới cho cây xoài, nhưng phải tưới đẫm một khi đã tưới. Ðể rõ hơn về cách tưới, đề nghị ông vào trang mạng của báo Người Việt, chúng tôi đã trình bày về cách tưới, xin cám ơn.

Tự tình dưới hoa

 


LTS: Thi ca, như âm nhạc, thường ở lại trong tâm hồn chúng ta, như một kỷ niệm. Có những bài thơ cứ ngỡ bị xóa nhòa trong ký ức. Vậy mà tình cờ đọc lại, hay nghe đâu đó vang lên vần thơ xưa, bỗng dậy lên trong ta cả một trời nhung nhớ, tựa như sự trở lại của một người bạn thân thiết, một chứng nhân thương yêu cho quãng đời mình đã qua.


Trong tinh thần đó, trên trang Phụ Nữ hàng tuần, chúng tôi trân trọng gửi tới quý độc giả “Một Bài Thơ Cũ,” và cũng mong đón nhận từ độc giả những bài thơ của một thời.


Thư về [email protected]hoặc [email protected]



“Tự tình dưới hoa” là một trong những bài thơ tình đẹp của cố thi sĩ Ðinh Hùng. Ông viết giữa thập niên 50, khi mới di cư từ miền Bắc vào miền Nam.


Là một tài thơ lớn của Việt Nam, cố thi sĩ Ðinh Hùng sớm nhận ra một trong những phong cảnh đậm nét Nam Bộ là hàng dừa soi bóng, lả ngọn trên các dòng kênh, lạch… Vì thế ông dùng chữ “lả” trong câu “mắt xanh lả bóng dừa hoang dại.”


Năm 1957, khi phổ nhạc bài thơ này, cố nhạc sĩ Phạm Ðình Chương giữ nguyên chữ “lả” và chỉ đề nghị tác giả cho ông được đổi tựa đề thành “Mộng dưới hoa.”


Tiếc thay, nhiều ca sĩ vô tình biến chữ “lả’ thành chữ “là” nên phần nào làm mất đi vẻ đẹp duyên dáng, mượt mà mà cố thi sĩ Ðinh Hùng đã nhìn ra.


Tp


 


Tự tình dưới hoa


 


Ðinh Hùng


 


Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:


Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng,


Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại,


Thăm thẳm nhìn tôi không nói năng.


 


Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,


Ôi mộng nào hơn giấc mộng này?


Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,


Nửa như hoài vọng, nửa như say.


 


Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,


Hương ngàn gió núi động hàng mi.


Tâm tư khép mở đôi tà áo,


Hò hẹn lâu rồi – Em nói đi.


 


Em muốn đôi ta mộng chốn nào?


Ước nguyền đã có gác trăng sao


Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,


Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào


 


Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ,


Nắng trong hoa với gió bên hồ


Dành riêng em đấy. Khi tình tự,


Ta sẽ đi về những cảnh xưa


 


Rồi buổi ưu sầu, em với tôi


Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời


Vai kề một mái thơ phong nguyệt


Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười

Chè bà ba

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


* Nguyên liệu:


– 2 củ khoai lang bí (ruột vàng đỏ): gọt vỏ


– 2 củ khoai môn (loại to, gọt vỏ sẵn)



– 2 củ khoai mì: ngâm nước, lột vỏ


– 1 hộp đường phèn, 1/3 muỗng cà phê muối


– 1/2 chén bột khoai: ngâm nước lạnh khoảng 10-15′


– 1/2 chén đậu xanh cà (không vỏ): vo sạch


– 1/2 chén đậu phộng (không vỏ): ngâm nước, luộc chín


– 2 lon nước cốt dừa


– 1 bó lá dứa


– 1 muỗng súp bột bắp (hoặc bột năng)


 


* Cách nấu:


– Hấp (hoặc luộc) tất cả các loại khoai (khoai lang & khoai môn chỉ nên hấp chín giòn, đừng chín mềm). Cắt miếng vuông.


– Nấu tan gói đường phèn cùng bó lá dứa, khi đường tan hết, tắt bếp, cho tất cả các thứ khoai vào (trộn nhẹ tay), để khoai ngâm trong nước đường 1-2 tiếng (hoặc hơn) cho thấm ngọt.


– Khuấy tan 1 muỗng súp bột bắp với nước cốt dừa + 1/3 muỗng cà phê muối.


– Bắc nồi nấu đậu xanh (lửa nhỏ), đến khi đậu mềm, trút khoai đã ngâm đường + đậu phộng + bột khoai vào, để sôi lại, vừa châm nước cốt dừa bột vào vừa khuấy đều tay cho chè sánh lại. Chè phải sền sệt chứ không được đặc, nếu thấy đặc cho thêm ít nước sôi khuấy lại. Nếu thích có thể cho thêm một ít vani vào trước khi bắc xuống. Ăn nóng, ấm.

Phân biệt các loại nước hoa

 


Nhiều người tỏ ra hơi lúng túng khi cầm chai nước hoa lên, lúc thì thấy ghi Au De Cologne, lúc Eau De Toilette, khi lại là perfume. Sự khác nhau giữa chúng là gì? Ðó chính là nồng độ mùi thơm của chúng.


 


Au De Cologne



Hình: olfactoriastravels.com


 


Eau de cologne thường được dùng để nói tới các loại nước hoa dành cho nam giới. Eau de cologne, hay gọi tắt là cologne, hiện đã trở thành một thuật ngữ phổ biến và quen thuộc đối với những người quan tâm và sử dụng nước hoa. Cologne chứa từ 3-5% tinh dầu, có khả năng giữ mùi tối đa 2 tiếng, tùy thuộc vào nhãn hiệu.


 


Eau De Toilette



Hình: eggpricer.com


 


Eau de Toilette là nước hoa có nồng độ nhẹ hơn cologne và thường được sử dụng dưới dạng chất làm thơm da. Loại này có mùi hương nhẹ hơn và rất thích hợp để sử dụng hàng ngày. Các loại nước hoa eau de toilette chứa 4-8% tinh dầu và có khả năng giữ mùi được từ 2-4 tiếng.


 


Eau de parfum



Hình: fashion1star.com


 


Eau de parfum có nghĩa là “nước hoa” hay “nước thơm,” chứa từ 8-15% tinh dầu nhưng vẫn giữ được mùi khá lâu trên cơ thể (từ 3-5 tiếng trở lên).


 


Perfume



Hình: blurbology.com


 


Perfume (Parfum): Loại có mùi nặng nhất, thường chứa từ 15-30% tinh dầu. Ðiều này có nghĩa rằng bạn sẽ chỉ cần dùng ít nước hoa hơn, đồng thời mùi hương sẽ giữ lại trên cơ thể bạn lâu hơn (trên 6 tiếng tùy thuộc vào việc bạn xức nước hoa ở đâu. (NL)

Tay người chới với…

 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected] 


 


 


Uyên Nguyên/Người Việt


(để chia sẻ với anh chị Hồng Chi, bạn Nguyên Thùy và Lê Công Trí…)


 


1.


Tôi bước ra, thấy anh đang ngồi ở bàn làm việc với một nhân viên trong tòa soạn nhật báo Người Việt. Anh đến để cậy đăng cáo phó.










Hình: Uyên Việt/Người Việt


Tôi tiến gần bắt tay và vỗ nhẹ lên vai anh như bày tỏ sự chia buồn. Anh với tay nắm lấy rồi ngước mắt lên nhìn tôi nhưng không còn chút thần sắc. Tôi cảm nhận một sự hụt hẫng, hoàn toàn mất liên lạc ngay giây phút ấy, dù bàn tay vẫn nắm lấy nhau chưa buông ra, mà tôi và anh như đang ở hai thế giới khác. Anh đang ở một thế giới đau riêng, khi con gái tròn đôi mươi của anh chị vừa qua đời!


2.


Buổi chiều ngồi với Nguyên Thùy ở Amazon, thường ngày nó vẫn huyên thuyên, to tiếng với bạn, nhưng hôm nay ủ dột như mèo mắc mưa. Tôi ngồi với nó hàng giờ cho đến khi đêm xuống, kéo theo cõi lòng nó chùng thấp, là lúc tôi bắt đầu nghe tiếng nó nức nở, khóc. Tin như sét đánh ngang tai, con gái tròn 19 mới vào đại học mà tương lai xán lạn là niềm hy vọng của dòng họ, nhưng mắc phải chứng bịnh ung thư máu hiểm nghèo.


3.


Tối Thứ Năm trong tuần, Nguyên Túc, một người bạn ở Virginia lại gởi cho tôi và anh Trần Trung Ðạo một mẩu tin ngắn khác, thư của người cha ngửa xin tình nhân ái, mong cứu lấy con mình:


Tôi tên là: Lê Công Trí, Pháp danh: Ðồng Ðức (huynh trưởng cấp tập GÐPT Việt Nam). Vợ tôi tên: Nguyễn Thị Vinh (huynh trưởng cấp tập GÐPT Việt Nam). Hiện đang sinh hoạt tại GÐPT Chơn Vinh thuộc xã Duy Vinh, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam. Xin có vài lời tâm tình:


Vào năm 2011 vợ chồng tôi có sinh được một cháu bé đến nay đã được 1 tuổi, cháu tên là Lê Thị Thảo Nguyên, nhưng thật không may đối với cháu, khi mới vừa sinh ra cháu đã mang trong người một căn bệnh rất hiểm nghèo (thiếu máu bẩm sinh), đặc điểm của bệnh này là không thể tự tái tạo máu được nên hằng tháng phải đi truyền máu cho cháu từ 2-4 bịch mỗi lần, một năm qua đi chuyện gì đến thì cũng đến, theo chẩn đoán của bệnh viện thì hiện nay lách của cháu đã quá lớn nên cần phải phẫu thuật để thay TỦY cho cháu nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng của cháu, và để làm được việc đó phải cần đến một số tiền khá lớn, nhưng cả 2 vợ chồng đều là công nhân làm ăn đủ kiếm sống qua ngày thì không thể nào có được một số tiền lớn như thế, hơn nữa trong một năm qua cả 2 vợ chồng cũng đã chạy khắp nơi để lo cho bệnh tình của cháu nên giờ cũng gần như đã kiệt quệ, bây giờ không thể nào đứng nhìn đứa con ruột thịt của mình ra đi như thế, thật là một nỗi đau không thể nào tả được.


Vậy nay tôi xin tha thiết khẩn cầu các tổ chức, cá nhân có tấm lòng nhân ái xin hãy giúp đỡ cho cháu có điều kiện được phẫu thuật để cháu vượt qua cơn hiểm nghèo này.


Xin chân thành cảm ơn!


4.


Giữa đêm, tôi ngồi đọc lại vài lần mẩu tin bạn gởi, thoắt thấy lòng chơi vơi. Khua tay nắm vội một vật gì có sẵn trên mặt bàn, mà mộng tưởng như bàn tay ai đó vừa chìa ra, níu giữ mình.

GGUSD student meal prices unchanged

            There
is good news for budget-conscious parents as the Garden Grove Unified School
District holds the line on prices for all regular student meals for the 2012-13
school year. The new school year for all GGUSD students begins Thursday, Sept.
6.

            “For the fourth consecutive year, we are able to maintain
our low prices while providing quality service and healthy, nutritious meals
for our students,” said Agnes Lally, director of food services for the
district.

          Elementary school lunch
remains $1.50. At district secondary schools, intermediate school lunches will
cost $2 while high school lunches will sell for $2.50. Reduced-price lunches
for all qualifying students are 40 cents.

          Students buying
breakfast will pay $1.25 in elementary and $1.50 in intermediate schools.
Breakfasts at high school will cost $1.75. Reduced-price breakfasts will
continue to be sold for 30 cents.

          Milk prices in the
district are 50 cents for a half-pint serving.

          The National School
Lunch Program is offered at all district schools; the National School Breakfast
Program is available at 36 elementary schools, all 10 intermediate schools, and
seven high schools; and the After-School Snack Program is available at 41
elementary schools, nine intermediate schools, and two high schools.

          School meals may be
purchased using cash, pre-payment by check at the school, and through the myLunchMoney.com online payment
option.

            Information about the district’s food services program,
including menus, nutrition guides, payment information, and free and
reduced-price meal applications, is available on-line from the GGUSD website at
www.ggusd.us. From the district
main page, select “Food Services” from the “Departments” pull-down menu.

            For additional information, contact the Food
Services Department at (714) 663-6155.

Phái yếu không hẳn là yếu ở Thế Vận Hội London

 


Hà Tường Cát/Người Việt


 


Ðấy là một thực tế nổi bật ở Thế Vận Hội London 2012 mà người ta có thể ghi nhận được qua nhiều khía cạnh.



Ngôi sao điền kinh Anh Quốc Jessica Ennis lãnh huy chương vàng heptathlon tại Thế Vận Hội và khi trang điểm tại phim trường Wella Studio ở London làm quảng cáo cho hãng mỹ phẩm Olay. (Hình: Getty Images)


Trước hết, khác với những kỳ Thế Vận Hội trước kia từ khởi đầu và cho đến giữa thế kỷ trước, ngày nay sự hiện diện của nữ giới không phải chỉ có tính cách tượng trưng, không còn đơn giản là sự góp mặt mà họ là thành phần chính nắm giữ vai trò quan trọng trong hầu hết các phái đoàn đại biểu quốc gia.


Ông Jacques Rogge, chủ tịch IOC (Ủy Hội Thế Vận Quốc Tế), đã nói trong buổi lễ khai mạc: “Lần đầu tiên trong lịch sử phong trào Olympic, tất cả các đoàn tham dự đều có nữ vận động viên. Ðây là một tăng tiến lớn về bình đẳng giới tính.”


Một cách thật chính xác, trong 204 phái đoàn thế vận đến London, đoàn Nauru chỉ có 2 nam vận động viên. Nauru là một đảo quốc nhỏ bé miền Nam Thái Bình Dương (21 km2 – 9,378 dân); nhưng kỳ 2008 ở Bắc Kinh, Nauru đưa đến 1 vận động viên duy nhất và là nữ.


Trong các đoàn, thành phần nam nữ gần như ngang nhau. Ðoàn chủ nhà Anh Quốc đông nhất với 554 người gồm 286 nam, 268 nữ.


Rất nhiều đoàn lớn cũng như nhỏ, nữ vận động viên đông hơn nam vận động viên. Hoa Kỳ 530 (261/269), Nga 436 (208/228), Trung Quốc 396 (171/225) hay Việt Nam 18 (6/12)…


Về thành tích, đã có một số trường hợp nữ vận động viên đạt thành tích cao hơn nam vận động viên, có nghĩa là nữ không hề yếu hơn nam như thông thường người ta vẫn hiểu. Chẳng hạn cô thiếu nữ Trung Quốc 16 tuổi Ye Shiwen trong môn bơi 200 mét hỗn hợp 4 kiểu, ở đoạn 50 mét bơi kiểu tự do cuối cùng, tính ra nhanh hơn Ryan Lochte tay bơi nam hàng đầu của Hoa Kỳ. Và sự kiện ấy đã khiến có những nghi ngờ về “doping.”


Ở bộ môn thể dục dụng cụ và nghệ thuật, đội tuyển nữ Hoa Kỳ đoạt 3 huy chương vàng – 1 đồng đội và 2 về cá nhân – trong khi đội nam chỉ đem về được 1 huy chương đồng. Tương tự như vậy trong các môn bóng đá, bóng nước, bóng chuyền trên bãi biển, các đội tuyển nữ chiếm huy chương vàng còn những đội tuyển nam đều thất bại.


Bộ môn bơi lội với tổng số 17 môn thi cho nam và 17 môn thi cho nữ, đoàn tuyển thủ Hoa Kỳ đoạt tổng cộng 16 huy chương vàng, 8 nam và 8 nữ,


Trong chiến lược tìm cách chiếm đoạt được nhiều huy chương, các đoàn tuyển thủ như Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản chú trọng đến khả năng dẻo dai, khéo léo của phụ nữ hơn là sức lực nói chung thua kém dân da trắng hay da đen. Vì vậy Trung Quốc đã có thể chiếm được một số huy chương nhiều vào hàng thứ nhì sau Hoa Kỳ, hơn Anh, Nga, Ðức và các nước khác. Ðoàn Trung Quốc giành tới 6 trong số 8 huy chương vàng ở môn nhảy cầu trong đó nữ chiếm đa số, và hầu hết huy chương trong các môn cầu lông, bóng bàn. Nam Hàn chiếm một số huy chương đứng hàng thứ năm, hay nếu tính theo huy chương vàng là hàng thứ tư, phần chính cũng nhờ vào thành tích của các nữ vận động viên.


Trong các môn điền kinh đoàn Hoa Kỳ có được một số thành tích do những vận động viên gốc dân da đen nam cũng như nữ, nhưng trong nhiều trường hợp không vượt hơn được các nam nữ vận động viên Jamaica, Kenya, Nigeria, Uganda.


Huy chương vàng đầu tiên ở London về tay một nữ xạ thủ Trung Quốc và huy chương vàng đầu tiên cho đoàn Anh do hai nữ vận động viên bơi thuyền. Mấy ngày đầu của những cuộc thi tài, nhiều ghế trên khán đài bỏ trống, thế rồi hình như Jessica Ennis đã làm thay đổi hẳn tình thế khi nữ vận động viên ngôi sao của đoàn Anh này thu hút sự chú ý của toàn thể khán giả nước chủ nhà kể cả hoàng gia với Hoàng tử William và Công nương Kate Middleton hiện diện tại vận động trường Olympic. Jessica Ennis chiếm huy chương vàng heptathlon (7 môn điền kinh phối hợp gồm chạy cự ly 100m rào, 200m, 800m, nhảy dài nhảy cao, ném tạ và ném lao).


Cho đến ngày Thế Vận Hội London chấm dứt, 85 đoàn đã chiếm được huy chương trong đó hơn 60 đoàn chỉ chiếm dưới 10 huy chương và không ít trong số ấy là nhờ thành tích đóng góp chính do từ phụ nữ. Lithuania, quốc gia nhỏ bé vùng biển Baltic chiếm 2 huy chương vàng trong đó huy chương vàng đầu tiên do Laura Asadauskaite môn pentathlon (5 môn điền kinh phối hợp: chạy 60m rào, 800m, nhảy cao, nhảy dài, ném tạ). Ấn Ðộ, quốc gia trên 1 tỷ dân nhưng chỉ có một đoàn thế vận 83 người với thành tích khiêm nhượng 2 huy chương bạc, 4 huy chương đồng trong đó người ta chú ý nhất đến nữ võ sĩ Mary Kom chiếm được huy chương đồng quyền Anh nữ, một môn mới được đưa vào Thế Vận Hội.



Thế Vận Hội 1900 là lần đầu tiên có nữ giới tham gia và chỉ trong 3 môn: tennis, croquet, golf; nhưng cho đến năm 1996 tại Thế Vận Hội Atlanta, 26 quốc gia vẫn còn từ chối gởi nữ vận động viên. Bây giờ 34 môn được tranh tại Thế Vận Hội đều cho cả hai giới. Những quốc gia Hồi giáo bảo thủ như Saudi Arabia, Bahrain, Qatar, Brunei,… cũng đều có vận động viên hai giới nam nữ tham dự. Saudi Arabia có 2 nữ là Sarah Attar và Wojdan Shaherkani. Cô sinh viên 19 tuổi Attar trường Ðại Học Pepperdine, California mặc y phục Hồi giáo quần dài áo dài tay, chạy cự ly 800m không qua khỏi vòng loại nhưng được khán giả cổ vũ nồng nhiệt vì ý nghĩa tượng trưng. Shaherkani gặp đôi chút rắc rối khi Liên Ðoàn Judo Quốc Tế không đồng ý cho mang khăn trùm đầu khi thi đấu, cuối cùng thỏa hiệp để đội chiếc mũ tương tự như mũ bơi. Cô thua ngay khi mới đấu được 80 giây, điều không có gì ngạc nhiên vì Shaherkani ở hạng 78kg và chỉ là võ sĩ đai xanh duy nhất giữa các đối thủ đai đen. Tuy vậy sự tham gia mới là quan trọng mà theo cô, “Ðây là mở đầu cho một kỷ nguyên mới của phụ nữ Hồi giáo.” (HC)

New season set for GGUSD radio show

            “Youth and Education,” the
live education talk show for parents sponsored by the Garden Grove Unified
School District, returns for a new season on Radio Bolsa, KVNR (1480 AM),
beginning Sept. 5, at 7 p.m.

            Hosted by educators from the Garden Grove
Unified School District, the 45-minute broadcasts air on alternate Wednesday
evenings with in-studio guests exploring a variety of topics designed to
benefit all parents in helping their children be successful in school. Listeners
are invited to call in with their on-air questions to (714) 918-4455.

            The new season’s premiere episode features
discussion on the “Opportunities for Parent Involvement – Parent and Community
Outreach Programs for 2012-2013.” Future installments of “Youth and Education”
will explore positive communication, homework support and test preparation,
high school graduation requirements, AP classes, the PSAT, and special
education.

            The season’s final episode will take place on
June 12, 2013.

            Call the district Public Information Office
at (714) 663-6503 for additional information.

 

Nữ ký giả đầu tiên được điều khiển cuộc tranh luận tổng thống

 


Hà Giang/Người Việt


 


Tin nữ phóng viên chuyên về chính trị của đài CNN, bà Candy Crowley, được Ủy Ban Tranh Luận Tổng Thống đề cử là một trong ba người trực tiếp điều khiển các cuộc tranh luận của ứng cử viên tổng thống Mỹ sắp tới, đã gây xôn xao dư luận.









Ba nữ sinh trung học Sammi Siegel (trái), Elena Tsemberis, và Emma Axelrod, thu hút được 180,000 chữ ký trên trang mạng change.org cho kiến nghị yêu cầu phải có một nữ ký giả điều khiển chương trình tranh luận tổng thống. (Hình: Facebook của Emma)


Không xôn xao sao được, khi đây là lần đầu tiên một phụ nữ được trao trọng trách này kể từ khi nữ phóng viên Carole Simpson của đài ABC có vinh hạnh điều phối cuộc tranh luận sôi nổi của các ứng cử viên George W. Bush, Bill Clinton và Ross Perot vào năm 1992, cách đây đã 20 năm.


Không phải tự nhiên mà Ủy Ban Tranh Luận Tổng Thống chợt nhận ra là trong suốt hai thập niên qua, không có một phụ nữ nào được tham dự vào đội ngũ điều phối viên của các cuộc tranh luận có tầm quan trọng quốc gia, chỉ xẩy ra mỗi bốn năm một lần, và quyết định có một thay đổi.


Sự đổi thay được xem là đáng chú ý này đến từ ba em nữ sinh trung học! Ðúng vậy, ba em nữ sinh trung học.


Ðầu năm nay, ba em học sinh lớp Mười Hai trường trung học Montclair, thuộc tiểu bang New Jersey, sau khi khám phá ra trong một lớp học công dân là lần cuối một phụ nữ được điều khiển chương trình tranh luận tổng thống là năm 1992, đã quyết định viết một kiến nghị (petition), yêu cầu Ủy Ban Tranh Luận Tổng Thống chọn một phóng viên phái nữ cho vai trò điều hợp viên.


Vào Tháng Năm, ba em Emma Axelrod, Sammi Siegel và Elena Tsemberis quyết định viết hai petitions, một gửi cho Ủy Ban Tranh Luận Tổng Thống, một gửi cho ủy ban vận động tranh cử của cả Obama lẫn Romney. Và, như những em học sinh trung học của thời kỹ thuật Internet, các em bỏ petitions của mình lên trang Change.org.


Petitions của Emma, Sammi và Elana nhanh chóng lôi kéo sự chú ý, thu gặt được nhiều hậu thuẫn, và có được hơn 180,000 chữ ký ủng hộ.


Rồi, số chữ ký đông đảo này giúp các em thu hút sự quan tâm của các tổ chức đấu tranh nặng ký và các nhân vật tên tuổi, có quyền lực, trong đó có tổ chức Phụ Nữ Quốc Gia, Dân Biểu Carolyn Maloney, phát ngôn viên hội đồng thành phố Christine Quinn, bà Nancy Pelosi, chủ tịch Khối Thiểu Số (Dân Chủ) Hạ Viện Hoa Kỳ, và Thượng Nghị Sĩ Kirsten Gillibrand.


Nhớ lại nỗ lực vận động này, Emma tâm sự:


“Tụi em hồi hộp lắm, vì chẳng được ai phúc đáp, cho đến lúc ủy ban công bố tên ba người được chọn.”


Ngày 13 Tháng Tám, Ủy Ban Tranh Luận Tổng Thống công bố là bà Candy Crowley đã được chọn làm điều phối viên cho cuộc tranh luận tổng thống thứ hai, được tổ chức vào ngày 16 Tháng Mười.


Trả lời phỏng vấn báo giới, Emma cho biết “ủy ban không bình luận” là petitions của các em có ảnh hưởng đến quyết định chọn một nữ ký giả hay không. Nhưng em khẳng định một điều là “qua chiến dịch này, hàng triệu người mới để ý rằng trong hai thập niên qua, không hề có phụ nữ nào điều khiển một cuộc tranh luận tổng thống Hoa Kỳ cả.”


Emma tâm sự:


“Tụi em rất tự hào đã giúp nâng cao nhận thức của người Mỹ về vấn đề này, và rất vui sướng khi nghĩ rằng phụ nữ và các nữ sinh khi xem cuộc tranh luận năm nay, sẽ có thể có hứng khởi trong việc phát triển khả năng điều phối trên sân khấu.”


Sammi Siegel thì cho rằng, “Chúng tôi rất vui khi Ủy Ban Tranh Luận Tổng Thống cuối cùng đã chấm dứt chính sách không bao gồm điều khiển chương trình thuộc nữ giới. Ðã đến lúc phụ nữ phải cùng xuất hiện với các ông trên các diễn đàn chính trị.”


Trong khi đó, là người có đầu óc chiến lược nhất trong bộ ba, Elena Tsemberis nhấn mạnh đến vai trò quan trọng của những người hỗ trợ nỗ lực của các em:


“Có được sự hỗ trợ của những người như ký giả Carole Simpson, Thượng Nghị Sĩ Gillibrand, và Dân Biểu Maloney – chứng minh cho chúng tôi cuộc vận động này quan trọng như thế nào. Ðây không phải là một cuộc đấu tranh có tính cách đảng phái, hay các vấn đề tự do hay bảo thủ. Cuộc vận động của chúng tôi liên quan đến quyền bình đẳng giữa nam và nữ. Khi nữ ký giả Candy Crowley xuất hiện trước sân khấu để điều khiển chương trình tranh luận giữa hai ứng cử viên tổng thống Obama và Romney, nó sẽ là một chiến thắng cho tất cả mọi người dân Mỹ.”


Trả lời phỏng vấn báo chí, bà Carole Simpson, người điều phối cách đây 20 năm, không những chỉ là nữ giới, mà còn là người da đen, phát biểu: “Ðã đến lúc một phụ nữ khác phải được trao cho vai trò này.”


Ký giả Candy Crowley thì ngay sau khi hay tin mình được chọn, nói với báo Los Angeles Times rằng: “Trước tiên, tôi là một ký giả, và đây là một cơ hội tuyệt vời và quý báu cho bất cứ ký giả nào. Và tôi cũng là một phụ nữ.”


Nữ ký giả Carole Simpson, người da đen, thì tuyên bố rằng “đã đến lúc phải có ký giả nữ khác được tuyển chọn tuy nhiên tôi hơi thất vọng khi thấy rằng cả ba người dẫn chương trình được chọn đều là người da trắng. Nếu có thêm một chút mầu sắc thì tốt hơn.”


Bỏ qua chuyện kỳ thị nam nữ, nếu có, dựa trên lời phát biểu của cả hai bà Crowley và Simpson, nhiều người theo dõi sự kiện này cho rằng các ký giả này không có tầm nhìn bao quát bằng ba em học sinh trung học.


Người khác cho rằng ba em Emma, Sammi và Elena đúng là các bậc nữ nhi của thời đại mà nhiều thay đổi có thể đến nếu biết cách vận động, nhất là biết cách dùng kỹ thuật Internet để vận động.


 


–––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

 


HỘI H.O. CỨU TRỢ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” kỳ 6:


(Tính đến ngày 12 tháng 8, 2012)


 


Tuan T. Nguyễn, Garden Grove, CA $300


Nhóm thân hữu Croissant Doré, Westminster, CA $100


Kim Hồng Eggrolls, Westminster, CA $20


Cường Nguyễn, Westminster, CA $40


Bông Nguyễn, Midway City, CA $20


Anh Vũ, $50


Hội Trà Hoa (Võ Văn Xét), $140


Luật Sư Trần Ðình Ðịnh (Law Office of DinhTran), Garden Grove, CA $1,000


Nguyễn Hồng Phấn, Anaheim, CA $100


Yến, Thiện, Thịnh, Hương, Xuân Lan, Anaheim, CA $200


Bác Sĩ Dương Hồng Tạo, Westminster, CA $2,000


Tín Nghĩa (TN Monex) c/o O. Hồ Văn Xuân Nhi, Anaheim, CA $1,000


Bác Sĩ Trọng Võ (TN America Herbs, Inc.), Westminster, CA $3,000


Ô. Bùi Phát, Garden Grove, CA $1,000


Lá rách TPB/TQLC đùm lá nát TPB các đơn vị bạn, $3,100, gồm:


Hùng Ðức Nguyễn, Salem, OR $1,000


Phước V. Nguyễn, Kentwood, MI $370


Minh Ðiểu Úc Châu c/o Thuy T. Nguyễn, Westminster, CA $100


Minh Khắc Cao, San Jose, CA $100


Lạc Hữu Nguyễn, Urbana, IL $100


Hòa Trương, Kentwood, MI $100


Huyen Văn Lê, Des Moines, IA $100


Kim Thieu Nguyễn, Irvine, CA $100


Don D. Le, Bristow, VA $50


Jacqueline Bảo Châu Lê c/o Don V. Le, Bristow, VA $50


Kewin Bảo Lộc c/o Don V. Le, Bristow, VA $50


Thanh Hữu Nguyễn, Everett, WA $50


TQLC Nicholas N. Giang, La Porte, TX $50


Châu Ðỗ & Ha Bich Hồng, Beaverton, OR $50


Julie Trần Ðoàn, Westminster, CA $50


Thông Công Trương, Kent, WA $50


Chanh D. Nguyễn, San Jose, CA $50


Long T. Nguyễn, San Jose, CA $50


Christina Trịnh Nguyễn, Laguna Niguel, CA $50


Anh Ðặng, CAN., c/o To V. Cap & Thuy Nguyễn, $50


Cash (c/o Phạm Cang), $530


Phước Lộc Thọ Food To Go, Westminster, CA $1,000


Nhóm Café Forest Park (HQ),Quận Clayton GA $1,020


c/o Phong Triệu Trần, Morrow, GA


Hội Ái Hữu Hải Quân Colorado c/o Thao Can Nguyễn, Westminster, CO $1,000


Nguyễn Ðức & Nhóm Ái Hữu Cựu TNCT Bình Ðiền $500


c/o Elegant Hair & Nail, Hayward, CA


TPB Phạm Sinh, Vancouver, CAN $200


Việt Tạ, Kansas City, MO $300


Minh Ð. Trần, Temple City, CA $500


Daniel Tôn, San Diego, CA $500


Hoa T. Lê, Arvada, CO $300


Diệp Thị Ðinh, Toronto, CAN $400


Thao Nguyễn, Placentia, CA $300


Khánh Nguyễn, Huntington Beach, CA $300


Lannie Nghiêm, Fountain Valley, CA $300


Lê Văn Ðà c/o Thuy Thanh Lâm, Friendswood, TX $300


Tuyet Nhu Ðào, c/o Thanh T. Bùi, Glendale, AZ $300


Toại Ke Nguyễn c/o Steven Nguyễn, Hayward, CA $200


Thừa Ngô, Gardena, CA $200


Ðức Việt Bùi, Lexington, PA $200


Kim Nguyễn, Burmingham, AL $200


Nga Huỳnh & Thuy Huỳnh c/o Anh L. Trần, San Jose, CA $200


Phạm V. Huỳnh, Spokane, WA $200


Nguyen & Kim Văn Nguyễn, Converse, TX $200


Ðặng Thị Yến, Spokane, WA $200


Nhóm Sưởi Ấm (Helping Lonely/Poor Seniors and Disabled Children), Garden Grove, CA $200


Kalynn Vương, San Marcos, CA $300


Jennifer Le, Westminster, CA $200


T.U.V. Le, Albany, NY $200


California First Finance, Santa Ana, CA $100


Nhóm Hòa Thuận Hayward, c/o Thương Nguyễn, Hayward, CA $200


Dần V. Hồ, Atlantic City, NJ $170


(gồm Ô. Kha Hi $20, Cô Nguyễn Ngọc Xương $50, và ÔB. Hồ Văn Dần $100)


Trang Văn Hoàng, Lubbock, TX $100


Dung Nguyễn, Westminster, CA $100


ÔB. Truyền Ðăng Trương, Garden Grove, CA $100


Bà Quả phụ Cố TrTg Lê Nguyên Khang, West Covina, CA $100


ÔB. Toàn X. Bùi & Thao Ðinh, Albuquerque, NM $100


Dale Vu, Katy, TX $100


Ngọc Báu Trần, Centerville, VA $100


Châu Phạm, Westminster, CA $100


Sinh Ð. Ðặng, West Valley City, UT $100


Hoa Lương, York, PA $100


Sơn Duyên Trần, Angien, NC $100


Thang Trần, Westminster, CA $100


Nguyễn Phát Tần, Kent, WA $100


Betty Nguyễn, Estero, FL $100


ÔB. Tài Chính Nguyễn, Milwaukee, WI $100


Hiền Ngọc $20, Vũ M. Lê $20, Vị Ẩn danh $100, Oklahoma City, OK $140


Nghiem Le, Dayton, OH $100


Thanh Nguyễn, Santa Ana, CA $100


ÔB. Linh Nguyễn, Westminster, CA $100


An Văn Lê, Kennesaw, GA $100


Thien T. Nguyễn, Garden Grove, CA $100


Thuận Hoàng, Santa Ana, CA $100


ÔB. Nguyễn Hiếu & Kim Chi, Santa Ana, CA $100


Tien Nguyễn, Westminster, CA $100


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Ngô Thành Công, Ðồng Tháp, HS ÐPQ Sq: 555.990. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Ðặc, An Giang, Xã trưởng. Liệt chân phải.


Ðinh Văn Rớt, Vĩnh Long, XDNT Sq:430.551. Bể gót chân phải.


Ly Kim Vũ, Sóc Trăng, HS ÐPQ Sq:389.468. Cụt Ệ bàn chân trái.


Hồ Văn Dương, An Giang, HS ÐPQ Sq:579.321. Cụt Ệ bàn chân trái.


Phạm Văn Chợ, Cần Thơ, TS1 ÐPQ Sq:502.033. Cụt Ệ bàn chân trái.


Nguyễn Văn Nuôi, An Giang, B1 CLQ Sq:502.680. Mù mắt trái. Liệt tay phải.


Châu Sơn, An Giang, B2 TQLC Sq:700.820. Bị thương ở chân phải.


Bùi Thanh Liêm, Saigon, TrU CLQ Sq:141.504. Cụt chân phải.


Ðỗ Văn Mai, Saigon, TS CLQ Sq:119.582. Cụt chân trái.


Nguyễn Mạnh, Saigon, B2 TQLC Sq:131.174. Cụt chân trái.


Mai Minh Châu, Saigon, TS1 CLQ Sq:182.182. Cụt tay trái.


Ðặng Tấn Xuân, Saigon, B2 BÐQ Sq:806.078. Cụt 1 chân.


Lê Văn Loan, Saigon, ChU Nhảy Dù Sq:146.671. Cụt bàn tay trái. Bị thương ở chân trái.


Chung Văn Quới, Saigon, B2 TQLC Sq:109.425. Cụt tay trái.


Cao Văn Ðiền, Saigon, HS HQ Sq:700.143. Cụt chân trái.


Nguyễn Thanh Hồng, Saigon, HS HQ Sq:701.490. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Tú, Saigon, HS CLQ Sq:126.126. Cụt chân phải.


Lại Ðình Tuấn, Saigon, B1 CLQ Sq:107.219. Cụt chân trái.


Bùi Văn Tác, Saigon, TU CLQ Sq:??? Gãy tay trái. Cắt lá lách.


Lê Văn Ngan, Saigon, B2 ÐPQ Sq:310.450. Gãy chân trái. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Ðót, Saigon, HS1 CLQ Sq:400.276. Mù 1 mắt. Bị thương ở mặt.


Lý Văn Vang, Saigon, TU BÐQ Sq: 149.264. Cụt chân trái.


Huỳnh Vĩnh Kim, Saigon, NQ Sq:370.632. Bị thương ở chân phải.


La Lưỡng Lương, Saigon ,TS1 CLQ Sq: 188.329. Liệt bán thân trái.


Lê Văn Năm, Saigon, HS ÐPQ Sq:185.532. Cụt tay trái. Cụt các ngón tay phải.


Lê Văn Thanh, Saigon, B1 ÐPQ Sq:305.327. Bị thương ở đầu.


Lê Văn Thành, Saigon, TrU CLQ Sq:303.431. Cụt chân trái.


Lữ Thành Vinh Sat (Charles), Saigon, B1 ÐPQ Sq:782.339. Cụt chân trái.


Lưu Cẩm Toàn, Saigon, Sq:161.848. Cụt 1 chân.


Ngô Bình Ðẵng, Saigon, HS ÐPQ Sq:267.355. Cụt chân trái.


Nguyễn Bình Tâm, Saigon, B1 CLQ Sq:107.966. Mù 1 mắt. Gãy chân.


Nguyễn Ðình Thúy, Saigon, TS ÐPQ Sq:127.241. Liệt chân phải.


Phạm Chí Thành, Ðồng Nai, ChU Sq:147.330. Gãy chân trái.


Phan Phù Ðịnh, Ðồng Nai Sq:132.958. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Kỳ, Ðồng Nai, Sq:104.688. Gãy tay trái.


Ngô Văn Nhi, Ðồng Nai, B1 CLQ Sq:101.966. Cụt tay trái.


Võ Hữu Nhuận, Ðồng Nai, Sq:202.088. Cụt chân trái.


Nguyễn Viết Phúc, Ðồng Nai, B2 Nhảy Dù Sq:713.586. Bị thương ở chân phải.


Lê Giai, Ðồng Nai, HS1 CLQ Sq:200.730. Cụt chân phải.


Quách Văn Tần, Ðồng Nai, B2 CLQ Sq:111.887. Bị thương ở tay trái.


Phạm Văn Phước, Ðồng Nai, Sq:771.392. Cụt chân phải.


Lưu Văn Thép, Ðồng Nai, B2 CLQ Sq:103.967. Gãy chân phải. Gãy tay trái.


Hồ Văn Quang, Ðồng Nai, NQ Sq:406.396. Cụt chân phải.


Võ Bào, Ðồng Nai, TS CLQ Sq:201.236. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Tư, Ðồng Nai, TS TQLC Sq:204.913. Gãy chân trái.


Nguyễn Văn Lý, Ðồng Nai, Sq:206.871. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Hùng, Ðồng Nai, HS CLQ Sq:103.145. Mù mắt trái.


Nguyễn Hữu Vinh, Ðồng Nai, Sq:201.634. Liệt tay trái.


Trần Hồng Sang, Ðồng Nai, B1 CLQ Sq:100.649. Gãy tay phải. Bị thương ở bụng.


Ðỗ Văn In, Ðồng Nai, Sq:404.154. Cụt tay trái.


Ðoàn Văn Lâm, Ðồng Nai, ÐU Sq:151.078. MDVV 75%.


Nguyễn Khuê, Ðồng Nai, HS Nhảy Dù Sq:200.795. MDVV 80%.


Nguyễn Mâu, Ðồng Nai, HS1 CLQ Sq:201.710. Bị thương ở khắp người. Ðau nhức.


Lê Minh Quỳ, Ðồng Nai, HS. Gãy tay phải.


Nguyễn Chí Tuệ, Ðồng Nai, Sq:808.142. Gãy tay trái.


Phan Văn Ðầy, Ðồng Nai, NQ Sq:317.271. Gãy tay chân.


Nguyễn Văn Kịch, Ðồng Nai, NQ Sq:411.583. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Trọt, Bình Phước, HS1 ÐPQ Sq:783.702. Cụt chân trái.


Lương Văn Tố, Saigon, B1 Sq:147.761. Cụt chân phải. Liệt chân trái.


Nguyễn Văn Ðiều, Ðồng Nai, Sq:114.891. Cụt chân trái.


Ðoàn Công Văn, Hậu Giang, HS ÐPQ Sq:616.769. Cụt chân trái.


Nguyễn Tấn Kiệt, Vĩnh Long, ÐU CLQ Sq:179.879. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Hoành, Ðồng Nai, Sq:712.484. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Tốt, Trà Vinh, B2 ÐPQ Sq:348.142. Cụt chân phải.


Hồ Sĩ Ðồng, Ðồng Nai, Sq:204.320. Cụt chân trái.


Nguyễn Thành Nhơn, Ðồng Nai, Sq:131.530. Liệt 2 chân.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Trần Thị Hành, Bến Tre, Quả phụ Cố NQVõ Văn Tươi. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Lộc, Ðồng Nai, Quả phụ Cố ThTá Bửu Kế. Mất sau khi ở tù cải tạo về.


Phan Thị Hường. Quảng Trị. Quả phụ Cố HS1 Bùi Văn Phúc. Tử trận năm 1971.

Nhớ về Biệt Ðội 817 thuộc Liên Ðoàn 81 Biệt Cách Dù

 


Góc Chiến Trường Xưa:


 


Bùi Ngọc Thăng


 


Vâng! Chúng tôi thuộc Biệt Ðội 817 của Liên Ðoàn 81 Biệt Cách Dù, một biệt đội tân lập để nhằm đáp ứng nhu cầu chiến trường thật sôi động vào những ngày cuối tháng tư đen.


 


Nhận đơn vị


 


Sau lễ ra trường vội vã tại căn cứ Long Thành, tôi và một số anh em khóa 28/29 TVBQGVN, những người trai trẻ khát khao gió mưa cùng nguy hiểm, đã chọn bộ đồ dù với chiếc nón xanh ngạo nghễ làm chiến y. Nếu ai hỏi tôi: Cái gì làm mày chọn binh chủng oai hùng đó, tôi sẽ trả lời bằng hai câu thơ cảm khái của một nữ sinh ở chiến trường đẫm máu An Lộc:


An Lộc địa, sử lưu chiến tích,


Biệt Cách Dù, vị quốc vong thân.


Tuổi trẻ là vậy đó: thèm khát chiến trường, sau gần bốn năm trui rèn gian khổ mong được thử lửa, thêm với bầu máu nóng của tuổi trẻ muốn bảo quốc an dân. Chúng tôi đã xông pha vào trận chiến với hành trang thật đầy đủ từ tinh thần, thể lực lẫn trí tuệ của một sĩ quan đa hiệu. Và còn nữa: trên vai chúng tôi còn cả một truyền thống oai hùng của các bậc đàn anh. Ôi! Kể sao cho hết lòng tự tin, hăng say náo nức của ngày đầu tiên tôi được khoác lên mình bộ quân phục khét tiếng chiến trường ấy.


Tôi và Xuân, một tay có dáng người cao, đen, đẹp trai của khóa 29, sau khi cùng anh em trình diện Trung Tá Thông ở Bộ Tư Lệnh Tiền Phương 2 Suối Máu, được phân phối ngay về Biệt Ðội 817 đo Ðại úy L. chỉ huy, không một ngày giờ phép.


Tôi xin nói sơ qua về cách phối trí đơn vị và danh xưng trong liên đoàn một cách tóm lược vì sự hiểu biết hạn hẹp của tôi và cũng để bảo mật cho một đơn vị đặc biệt này. Chỉ huy trưởng liên đoàn là Ðại tá Huấn, hậu cứ đóng ở An Sương, Hóc Môn. Có hai Bộ Tư Lệnh Tiền Phương đặc nhiệm cho từng vùng hoạt động. Dưới quyền của Bộ Tư Lệnh Tiền Phương là những biệt đội, có quân số của một đại đội, lúc nào cũng được bổ sung thật đầy đủ, và được chia ra làm 3 Trung Ðội Xung Kích, một Trung Ðội Thám Kích và một Trung Ðội Súng Nặng, sau đó được chia thành toán và tổ. Khi hành quân, các trung đội xung kích thường đánh trực diện, và trung đội thám kích được phân phối thành 6 toán để nhảy thăm dò, đột kích, tìm diệt, thu thập tin tức, hay hoa nở trong lòng địch. Biệt đội được yểm trợ đặc biệt như một tiểu đoàn khi hành quân.


Ðại úy L. là một người chỉ huy dày dạn và bình tĩnh. Sau khi chúng tôi chào trình diện, ông chỉ nói vỏn vẹn: “Chào hai anh,” rồi lặng yên nhìn hai đứa tôi như dò xét khả năng. Chúng tôi như một cặp gà nòi ế độ, đứng lặng yên chờ nhận nhiệm vụ, không chút bồn chồn, dù trong lòng có chút băn khoăn.


Sau khi yên lặng soi vảy và xem giò cẳng, Ðại úy L. từ từ nói: “Biệt đội cần một trung đội trưởng súng nặng và một trưởng toán thám kích, hai anh chọn cái nào.” Xuân K.29 e dè nhìn qua tôi, cho tôi hiểu rằng “em muốn nhường anh.” Tôi không ngần ngại, bước lên một bước, đưa tay lên chào và dõng dạc nói: “Tôi nhận trưởng toán thám kích.” Quả thật cái gì đã in sâu trong tôi: Truyền Thống -Tình Anh Em? Em nhường anh và anh gánh vác hiểm nguy cho em… và cùng lúc đó trong đầu tôi thoáng qua hình ảnh người tôi yêu với đôi mắt đợi chờ sâu thẳm.


Sau thủ tục giấy tờ và giới thiệu sơ qua về đơn vị do một sĩ quan khác đảm nhiệm, hai đứa tôi được đi ăn bữa tối đầu tiên của đời lính thật sự trong căn lều lớn có những lớp bao cát dày che chở chung quanh. Trên đường đi, Xuân lo ngại hỏi tôi: “Làm sao niên trưởng, tôi quên hết rồi, niên trưởng chỉ tôi với.” Tôi trấn an Xuân: “Ông đừng lo, chỉ cần ông định điểm đứng và chấm tọa độ cho chính xác là đủ, tụi nó sẽ làm hết cho ông.” Xuân vẫn còn lo ngại nói tiếp: “Tối nay tôi qua hỏi thêm niên trưởng vài chuyện.” Tôi gật đầu và suỵt khẽ với Xuân khi có vài người lính đi lại gần. Trong đầu tôi lúc đó cũng mang nặng nỗi lo không kém: Làm sao để thu phục được những người lính gan lì đã từng vào sinh ra tử này. Buổi tối hẹn với Xuân không bao giờ đến, vì sau bữa cơm chiều, chúng tôi nhận được lệnh hành quân cấp tốc vào sáng sớm ngày mai.


 


Vào vùng trách nhiệm


 


Biệt đội chúng tôi được chuyển vận về sân vận động Quận Nhất ở bên hông bộ Tổng Tham Mưu đúng vào ngày 23 Tháng Tư của năm định mệnh 1975.


Trên đường về Sài Gòn, ngang qua đại lộ Phan Thanh Giản, chúng tôi đã nhìn thấy những căn cứ phòng thủ được vội vàng thiết lập đọc hai bên đường, nhưng Sài Gòn vẫn còn ngơ ngác, chưa sẵn sàng cho một cuộc phòng thủ qui mô rộng lớn trong chiến tranh. Dân chúng hốt hoảng, sợ VC, ủng hộ quân đội Quốc gia, nhưng họ vẫn xem cuộc chiến chống lại VC là của Quân Ðội VNCH, người dân chỉ đóng vai trò như một cổ động viên trong một trận tranh tài thể thao không hơn không kém. Những căn cứ phòng thủ được thiết lập lẻ loi trơ trọi, không kết hợp được với địa hình bao quát chung quanh, chưa thiết lập được sự liên kết chặt chẽ cần thiết giữa dân và quân cũng như giữa những đơn vị chính qui và địa phương cho một phòng tuyến liên hợp cần thiết khi chiến tranh đã đi vào thành phố.


Nhìn những lô cốt bằng bao cát nằm lẻ loi trơ trọi hai bên xa lộ, quan sát những tòa nhà cao ốc chung quanh không một sự phòng thủ thích nghi, tôi lo ngại cho sự an toàn bền vững của nhưng chốt phòng thủ này. Chúng là miếng mồi béo bở của một trái B40 hay cối 61 của một toán đặc công vô danh nào đó len lỏi vào các tòa cao ốc trước khi tank hay lực lượng chính qui tiến chiếm trận địa.


Suy nghĩ bâng quơ một lúc, thì đoàn xe đã đến ngã tư Công Lý và quẹo phải để chạy về hướng Bộ Tổng Tham Mưu. Ðến đây, chúng tôi phải chạy chậm lại vì dân hai bên đường di chuyển hỗn loạn khác thường, một số đã nhận ra chúng tôi và bắt đầu hô lên: “Biệt Cách Dù về! Biệt Cách Dù Về!” và làn sóng âm thanh ấy từ từ rộ lên nhịp nhàng lấn át cả mọi tiếng động ồn ào trong thành phố và rồi tỏa rộng ngân vang: Biệt Cách Dù về! Biệt Cách Dù về! Biệt Cách Dù về! hòa với tiếng vỗ tay cách nhịp của các em thiếu niên, và trên khuôn mặt hốt hoảng của những người dân đã dấy lên ánh mắt lóe sáng của niềm tin. Vâng! chúng tôi, những người lính của chiến trường đẫm máu, đã về thành phố. Bất giác, tay tôi nắm chặt lại, nhìn gương mặt của những người lính vốn đã gan lì nay lại rạng ngời lên ánh mắt cương quyết. Trong lòng chúng tôi như cùng thầm nguyện lời hứa Kinh Kha.


Chúng tôi đổ quân xuống sân vận động Quận Nhất, Sau khi bố trí canh gác phòng thủ, các sĩ quan trong biệt đội được lệnh họp và chúng tôi được tiếp xúc với một vị trung tá từ Bộ Tổng tham Mưu phái đến. Sau khi sơ lược ngắn gọn tình hình và nhiệm vụ, ông ta dõng dạc nói: “Các anh là đơn vị cuối cùng được cấp trên tin tưởng đưa về đây phòng thủ BTTM và chúng tôi tin rằng đơn vị các anh không phụ lòng tin đó.” Sau lời phát biểu ngắn gọn hàm chứa ý nghĩa ủy thác, ông ta lên vội xe jeep về lại TTM, chúng tôi về đơn vị mình và tôi bắt đầu làm quen với những người lính chai lì có gương mặt lạnh lùng u uất, những nét chỉ có trên những người đã từng về từ cõi chết. Quả thật họ là những người đáng gờm, những người lính lạnh lùng ít nói này sẽ gầm lên như hổ dữ khi chạm trán địch quân.


Chiều hôm đó, chúng tôi được cấp phát mỗi người một bộ quân phục của cán binh VC và được huấn luyện sơ qua về các hoạt động trà trộn trong lòng địch cùng cách xưng hô địch quân thường gọi nhau trong đơn vi… Mãi sau này, tôi mới biết cấp trên đã dự trù một kế hoạch rút vào rừng và tiếp tục chiến đấu nếu Sài Gòn thất thủ. Sau đó, sĩ quan và các trưởng toán được phát một bản đồ quân sự của Sài Gòn.


Chúng tôi đóng quân hai ngày đêm trong sân vận động để dưỡng quân, huấn luyện và cũng để các binh lính và sĩ quan làm quen với đơn vị mới. Sáng ngày 26 tháng 4, 1975, theo từng vùng trách nhiệm đã phân định sẵn, chúng tôi âm thầm rải quân trấn ngự các địa điểm trọng yếu. Toán thám kích do tôi chỉ huy trấn đóng nhà thương Cơ Ðốc lúc bấy giờ còn đang xây cất dở dang và một dãy cao ốc đối diện.


Ðã được chỉ thị từ trước, tôi cho anh trung sĩ toán phó chọn hai người lính có kinh nghiệm sử dụng M72, thiết lập hai tổ chống tank di động trải dài dọc theo bờ rào bằng gạch táp- lô (concrete block) nằm cạnh lề đường. Một tổ khác nằm trên cao ốc đối diện. Tôi theo tổ thứ tư đóng ở nhà thương Cơ Ðốc…


Phối trí đơn vị xong thì trời cũng đã đứng bóng, trong lòng tôi đầy ắp những lo âu và căng thẳng tột cùng: giặc vào Ðô Thành dân chúng sẽ ra sao. Ðánh giặc trong thành phố thật là điều mới mẻ trong kiến thức quân sự nhỏ bé của tôi. Từ cao ốc nhìn xuống nhũng dãy phố chung quanh, tôi tưởng như những dãy đồi trùng điệp với nhũng địa đạo bí hiểm bên trong. Trong đầu tôi lóe lên kế hoạch sử dụng những toán trẻ đưa tin như Huân tước Baden Powell (ông tổ của Phong trào Hướng đạo) để chống lại sự xâm nhập bằng đặc công của địch. Tôi lịm người thiếp đi trên vai người hạ sĩ mang máy PRC25 với giấc mơ tuổi thơ của những trò chơi lớn. Những đêm mất ngủ lo âu đã kéo đôi mi tôi sụp xuống.


 


Tình quân dân


 


Tôi giật mình tỉnh giấc vì những tiếng rè rè của PRC 25 từ Tổ 1 gọi lại: K đây Hắc Báo! nghe rõ trả lời. Tôi đáp: 5/5. “Có 2 con tôm đang bò lại nghe rõ trả lời! 5/5 tôi đáp gọn nhưng trong lòng hoang mang với danh từ mới mẻ này. Cua là tank của địch, én hay chuồn chuồn là các loại phi cơ, còn tôm… tôi đảo mắt nhìn xuống mặt đường, hai chiếc xích lô đang đậu lại, trên mỗi xe là một giỏ cần xé đầy được phủ bao đệm, không biết cái gì bên trong. Tôi giật mình thét lên: “Ð.M. coi chừng!” rồi nhảy từ lầu một xuống một đụn cát bên dưới, người hạ sĩ mang máy cũng nhảy theo. Toán phó H. đã nhanh chóng dẫn tổ ba người của anh tràn lên mặt đường, phối hợp với tổ trực đang gác trên đường để cô lập hiện trường, một mặt kềm chế những chiếc xích lô, một mặt chận đứng giao thông. Tôi đích thân gọi các toán trưởng khác cùng lên máy. Một người đàn bà ăn mặc bình dân từ sau giỏ cần xé của chiếc xích lô bước xuống với vẻ ngạc nhiên lẫn hốt hoảng: “Tôi đem đồ ăn tới cho lính mình mà.” Trung sĩ nhất H. quay nhìn tôi chờ lệnh.


Thấy hơi quê với đàn em, tôi làm như tay sành điệu, đưa bàn tay phải ra, chúm năm đầu ngón tay lại rồi dùng ngón chỉ của tay kia chạm vào chúm tay nọ rồi bung năm đầu ngón tay ra (hiệu lệnh lục soát tôi mới học lóm được). H. hiểu ý, sai một lính dưới quyền trải tấm poncho mỏng bên lề đường, (đời lính ăn ngủ và hy sinh gói trọn trong tấm poncho).


Người đàn bà cùng hai phu xích lô lần lượt chất chả và bánh mì xuống poncho dưới sự quan sát cẩn thận của H. rồi tất tả cùng đạp đi như sợ người khác nhận diện, không kịp nhận một lời cảm ơn. Tôi giao cho H. xử lý mọi việc, không quên nhắc anh ta chia đều cho các toán khác và “cúng dường” ban chỉ huy biệt đội.


Bữa cơm trưa thật ngon miệng, những lát chả thơm ngon lạ lùng sau một tuần lễ gạo sấy, cá hộp làm ấm cả lòng người (ration C chỉ còn là huyền thoại). Nhìn khuôn mặt những người lính tươi lên, có lẽ họ cũng thấy ấm lòng như tôi và tay súng của họ sẽ ghì chặt thêm trong trận chiến.


Trời dần về chiều, những tin tức bất lợi dồn dập đưa tới, tiếng nổ xa gần của đại pháo không làm tôi quan tâm đến nữa. Những chiếc xe buýt chật cứng người được Mỹ cho đặc ân di tản chạy về hướng Tân Sơn Nhất báo trước sự chạy làng của cái gọi là “Ðồng Minh,” chúng tôi chỉ chận lại xem xét giấy tờ và tịch thâu tất cả vũ khí trên xe để phòng ngừa rối loạn có thể xảy ra.


Họ ra đi cho bản thân riêng, chúng tôi ở lại vì nhiệm vụ chung của người lính cho đến giờ phút cuối, không mảy may than phiền thắc mắc.


Tối đến trong căng thẳng, sau bữa cơm chiều, tôi ra lệnh cho các tổ giữ vững cách phối trí nhưng thay đổ vị trí để ngừa đặc công. Tổ chỉ huy của tôi di chuyển qua bên kia đường đóng trên một cao ốc. Khuya hôm đó, H. toán phó, chuyền tay đến tôi một chai Johny Walker với hàng chữ thật dễ thương ghi bên ngoài: “Tặng các anh.” Chúng tôi chuyền tay nhau hết chai, đỏ mắt lên chờ sáng.


 


Ngao du sài gòn


 


Hôm nay đã là ngày 29, 08 ngày mang chiếc lon thiếu úy mới toanh trên trên cổ áo với những nhiệm vụ thật mới lạ và bất ngờ không có trong binh thư, tôi cũng đã quen dần với đời sống lính rừng trong thành phố. Suốt gần 4 năm quân trường, có bao giờ tôi nghĩ đến tình huống ngộ nghĩnh như thế này: Ðường đường một đơn vị lính trận mà phải chia nhau đứng gác đường như những anh chàng cảnh sát bạn dân không bằng. Thật rõ chán, lòng lại nóng như lửa đốt vì những tin tức bất lợi dồn dập đưa đến không ngừng qua các đài phát thanh. Ðất nước tan hoang, gia đình di tản không nơi ăn chốn ở.


Người yêu duy nhất của tôi lúc bấy giờ đã một lần đến thăm tôi nắm tay để nói lời từ biệt, nàng muốn ra đi với một ông lớn nào đó trong Bộ Dân Vận Chiêu hồi, nơi nàng đang làm việc. Lòng tôi thật rối như tơ vò nhưng ngoài mặt vẫn lạnh như băng.


Tội nghiệp những người lính đang trông chờ tất cả vào tôi, họ nhìn thẳng vào mắt tôi mỗi khi có biến động dầu chỉ là tiếng nổ của đạn pháo xa xa.


Quả thật phòng thủ không phải là sở trường của một đơn vị đầy tính chất linh động như thế này.Và chúng tôi bắt đầu cảm thấy mình như những con vật nửa người nửa ngợm. Bộ đồ dù này chỉ đẹp trong những buổi sớm chiều trong rừng già trùng điệp, hay trên bãi chiến trường khét mùi thuốc súng.


Ngày 29 trôi qua thật nhàm chán, thỉnh thoảng chỉ nghe vài tràng liên thanh nhỏ, không khí ngột ngạt, một sự yên lặng ngấm ngầm ghê rợn. Lệnh tử thủ vẫn được nhấn mạnh từ Bộ Tư Lệnh Tiền Phương. Trong ánh mắt những người lính gan lì đã thoáng lên sự nhàm chán. Tôi chợt nghĩ ra một cách để giải khuây: Hai tiếng đồng hồ phép cho tất cả mọi người, một quyết định thật táo bạo trong tình huống bấy giờ, nhưng không biết tại sao tôi lại tin tưởng hoàn toàn ở những người lính chịu chơi này.


Tôi im lặng phối trí lại các tổ tam đầu chế, mỗi tổ có một người biết đường đi nước bước ở Sài Gòn. Ðúng 8 giờ tối, tôi cho tổ đầu tiên âm thầm lên trình diện.


Tôi ra lệnh ngắn gọn:


– Tao cho tụi bay đi chơi, đúng hai tiếng, mỗi đứa chỉ được mang theo một trái mini, súng đạn để hết lại đây, thằng tổ trưởng giữ cây P38 này của tao nghe. Ði về cho đúng giờ để thằng khác còn đi. Nhớ cẩn thận.


Ðầu tiên là ngạc nhiên và sau đó là những nụ cười sáng rỡ, hồn lính thật ngây thơ. Một tiếng dạ ngắn rồi ba chàng ngự lâm biến mất trong màn đêm, tôi bắt đầu lo âu chờ đợi… Và họ đã trở về đầy đủ, đúng giờ với những nụ cười hồn nhiên pha một chút bẽn lẽn khi nghe tôi hỏi: “Dzui không tụi bay.”


Khi các tổ đã về đầy đủ, tôi cũng tự cho phép tôi, mượn chiếc Honda, chạy vội về thăm gia đình đang tạm trú ở nhà người quen gần đó sau khi di tản từ Qui Nhơn. Tôi chỉ kịp ôm hôn Mẹ tôi, trấn an bà vài câu rồi vội vã ra đi, mang theo ánh mắt luyến lưu chịu đựng của một bà mẹ VN tiễn con đi trong những giờ phút cuối.


 


Ðôi co trên lửa đốt


 


Khoảng 5 giờ rạng sáng ngày 30 Tháng Tư, toán thám kích chúng tôi như một chú sư tử ngái ngủ trong cũi sắt giữa một thanh phố bỏ hoang. Bỗng nhiên tiếng gầm của đại pháo và súng chống tank vang lên dữ dội từ hướng Lăng Cha Cả, cùng lúc tiếng rè rè của máy PRC25 vang lên, tôi vươn mình chụp vội cần liên hợp không kịp chờ anh hạ sĩ mang máy. Lệnh chuẩn bị hành quân từ đại úy biệt đội trưởng.


Qua đối thoại ngắn ngủi, tôi biết rằng biệt đội đang chận đứng một đoàn Tank của cộng quân không rõ bao nhiêu chiếc và đã nướng được 4 con. Chúng tôi được lệnh chuẩn bị thật nhẹ để nhảy chân chim, một lối nhảy trải mỏng từng tổ một và thay đổi vị trí liên tục để gây hoang mang trên đường tiến của địch quân. khu vực và phương tiện sẽ được chỉ định sau.


Tôi ra lệnh cho thuộc cấp chỉ mang theo những trang bị nhẹ nhàng nhất và chuẩn bị tinh thần cho những trận cận chiến và chống tank. Vài người lính rút chiếc dao găm ra ngắm, liếc nhẹ vào nòng súng vài cái, đút lại vào bao rồi vỗ mạnh, tôi biết họ đã sẵn sàng và thật điệu nghệ. Có người còn nhổ một bãi nước bọt vào nòng súng, có lẽ vì một thói quen cố hữu.


Chúng tôi nóng lòng đợi chờ lệnh hành quân như những con ngựa chiến bị ghìm cương, mắt trợn trừng lồng lộn, bạn bè cùng đơn vị chúng tôi đang sống chết với giặc ngoài kia, sao chúng tôi đành ôm vó đợi chờ vô tích sự, và tôi như một chàng trai tân đang chờ đợi cuộc hẹn đầu đời với con gái của Ma Vương.


Cái đợi chờ làm tôi bồn chồn nóng nảy lẫn lo âu như một chú cá đang bị nướng sống trên lò lửa nóng, mắt tôi đỏ gừ, hơi thở dồn dập, mặt tôi tê dại đi không còn cảm giác. Tôi cắn chặt hàm răng, cố thở thật sâu để nén đi cảm xúc của mình rồi lừ mắt nhìn thẳng vào mặt của từng người lính. Bất giác, tôi chưởi thề lớn tiếng: “ÐM. tao như đứng trên lửa…” và cứ thế thời gian trôi qua như thử thách sự dẻo dai của những dây thần kinh đang căng thẳng đến cùng cực. Ðể đốt thời gian, trấn an tinh thần lính, tôi trải rộng tấm bản đồ, định hướng chính xác, rồi gọi các tổ trưởng đến phân tách và giải thích từng cứ điểm quan trọng trong vùng.


Tuy sẵn sàng nhưng chúng tôi vẫn duy trì nhiệm vụ của mình trong vùng trách nhiệm, các tổ vẫn thay phiên nhau cho người đứng gác đường, chứng tỏ sự có mặt của mình để duy trì trật tự. Ðang trong tình thế căng thẳng đó, một sự kiện buồn cười nhưng cảm động xảy đến làm tôi nhớ mãi.


Người đứng gác đường lúc bấy giờ là một anh trung sĩ tổ trưởng với bộ quân phục đẹp nhất mà anh có được trong túi quân trang. Bỗng nhiên, có chiếc cyclo đậu xịch lại sát bên anh, mọi người đều giật mình chưa kịp phản ứng thì một cô gái trẻ ăn mặc diêm dúa nhảy ra, cô ta cười toe toét, ăn nói líu lo rồi rút ra một xấp tiền dúi vào tay anh chàng trung sĩ trẻ, anh ta đẩy tay cô này ra, nhìn về hướng tôi có vẻ lo lắng vì tôi rất nghiêm ngặt trong nhiệm vụ đứng gác này, sau một hồi đôi co, cô gái tìm cách dúi đại tiền vào túi quần trận của anh trung sĩ rồi leo lên cyclo chạy đi mất.


Tôi ra lệnh cho người khác lên thay gác, kêu anh chàng này đến chấn chỉnh để làm gương. Anh trung sĩ này chỉ biết gãi đầu bứt tai rồi phân trần với giọng đặc sệt miền Nam:


– Hồi hôm, trung úy cho tụi em đi chơi (lại lên lon), em quằm con nhỏ này, tiền bạc đàng hoàng, sáng nay ngang qua đây, nhận ra mặt em đứng gác, nó tội nghiệp, nằng nặc đòi trả tiền lại cho được.


Tôi mỉm cười trong bụng, ra lệnh anh ta quay lưng lại, đá nhẹ một cái vào đít cảm thông. Anh ta xoay người chào tôi với nụ cười trên khóe mắt rồi vội vàng chạy đi thi hành tiếp nhiệm vụ canh gác đang được tạm thời thay thế.


 


Người lính mang máy


 


Lúc bấy giờ đã hơn 10 giờ 30 phút trưa ngày 30, lệnh tử thủ vẫn được duy trì, lệnh hành quân tôi vẫn đang chờ đợi mặc dù trên đài phát thanh, Tướng Minh đã tuyên bố và kêu gọi đầu hàng. Chúng tôi, những người lính, chỉ biết tuân lệnh cấp chỉ huy trực tiếp của mình. Tôi thấy được trong ánh mắt lính sự hoang mang, trong lòng tôi cũng tự đặt câu hỏi không biết phải làm gì.


Tuy đã quá mệt mỏi với sự đợi chờ và lo âu kéo dài, nhưng tinh thần trách nhiệm trong tôi vẫn còn tỉnh thức: mạng sống của thuộc cấp và sự an toàn ổn định của người dân trong khu vực trách nhiệm lúc bấy giờ là mối quan tâm chính yếu của tôi.


Trên vai trái hai khẩu M72, trong túi áo 4 trái mini, vai phải là cây M16 với cấp số đạn đầy đủ trong túi quần, giắt khẩu P38 ngắn nòng vào dây nịt dưới chiếc áo 4 túi, tôi cố gắng tạo cho mình một dáng đi chững chạc bình tĩnh dẫn anh hạ sĩ mang máy đi một vòng thăm hỏi nói chuyện với từng người lính, tinh thần họ hơi xao động vì không biết việc gì sẽ xảy ra, nhưng những người lính gan lì này vẫn quyết tâm sát cánh bên tôi cho đến giờ phút cuối, thật không hổ danh là những con cọp biết nhảy dù. Không biết tôi trấn an họ hay chính họ đã làm lòng tôi ấm lại và vững vàng hơn.


Tôi biết rằng một sơ sẩy của tôi trong lúc này có thể đưa đến cái chết thật oan uổng cho những người lính quả cảm trung thành ấy. Chúng tôi như keo sơn sống chết có nhau, quan cũng như lính, sự hiểm nguy thật công bằng trong những đơn vị nhảy toán này. Ðây đã là giờ thứ 25, tất cả đều im lặng vô tuyến, tôi rít một hơi thuốc dài cuối cùng rồi dùng ngón tay bóp nát đóm thuốc lúc nào không biết. Mãi lo nghĩ đến sự an nguy của thuộc cấp, tôi quên hẳn đi thân phận của chính mình.


Ðang suy nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên, một chiếc Peugoet 404 màu trắng bóng loáng thắng rít cạnh lề đường, gần chỗ tôi đang đứng, một người đàn bà đứng tuổi, ăn mặc sang trọng xuống xe, chạy vội lại ôm chầm lấy người hạ sĩ mang máy, bù lu bù loa:


– Con ơi con! Sao giờ này con còn ở đây con! Về với má đi con.


Trong tình huống này, tôi không biết phải làm gì, có nên giữ anh ta ở lại đơn vị trong giờ phút thứ 25 này không? Suy nghĩ thoáng nhanh trong đầu, tôi vội bước lui vài bước, quay đi hướng khác, để tùy anh ta định đoạt. Qua ánh nắng đỗ nghiêng, tôi thấy bóng anh ta quay lại phía tôi im lặng hồi lâu, rồi với giọng trầm buồn nhưng quả quyết:


– Má về đi, con ở lại với thiếu úy à.


Tôi bất giác quay lại nhìn anh, nén vội dòng lệ đang trào dâng lên mắt. Tình đồng đội, tinh thần trách nhiệm hay khí phách của một người trai đã giữ anh ở lại với chúng tôi trong những giờ phút cuối cùng tuyệt vọng đó. Ðơn giản quá một câu trả lời ngắn ngủi, nhưng nó hàm chứa tâm tình của một hào kiệt, và tâm tình đó không thiếu trong đơn vị dù mũ xanh này.


Người mẹ không biết làm gì, quay lại phía tôi với ánh mắt nhìn cầu cứu, một lần nữa tôi lại phải ngoảnh mặt để tránh đi một tình huống ngỡ ngàng khó xử. Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh luyến lưu chịu đựng của mẹ tôi đêm hôm trước.


– Thôi, mẹ về, con nhớ lời mẹ dặn.


Bà chỉ nói được bao nhiêu, rồi ôm chầm lấy con thổn thức. Người lính mang máy đứng thẳng người, hai tay trong túi quần trận, đầu ngẩng cao, cắn chặt răng, quai hàm bạnh ra, trông anh vững vàng như một cổ thụ đang cố đè nén những cơn bão táp phong ba dữ dội trong lòng.


Người mẹ sau đó lau vội nước mắt, đi chậm chậm về hướng chiếc xe, tôi đưa mắt ra hiệu cho anh trung sĩ toán phó đang ở gần đó đến mở cửa đứng chờ. Bà lẳng lặng bước lên xe nổ máy, ngồi nhìn con một lúc rồi từ từ lái xe đi sau khi quay lại đón nhận cái gập mình cúi đầu chào tôn kính của tôi.


Quả cảm thay người lính, bao la thay lòng hy sinh của người mẹ trong chiến tranh. Lòng tôi chạnh lại dưới ánh nắng dã dượi của Sài Gòn trong ngày tàn cuộc.


 


Ðầu hàng rồi


 


Lòng bàng hoàng xúc động về lòng trung thành của anh hạ sĩ mang máy đối với đơn vị, tôi ngẩn ngơ đứng lặng người, nhìn bâng quơ lên bầu trời ám khói hanh vàng.


Lúc bấy giờ đã gần 11 giờ, dân chúng di chuyển tấp nập, thỉnh thoảng họ lén đưa ánh mắt ái ngại nhìn về phía chúng tôi. Họ đang nghĩ gì về chúng tôi?: những nhân chứng của chiến tranh, hình ảnh hào hùng đã trôi vào quá khứ, hay những hình nộm được trưng bày không đúng thời hợp lúc. Mặc cho những suy nghĩ thị phi, chúng tôi vẫn chu toàn nhiệm vụ của mình trong vùng trách nhiệm: bảo vệ mạng sống của binh sĩ dưới quyền và sự an toàn ổn định của người dân cho đến khi có lệnh mới.


Một tràng M16 nổ giòn tan kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, tiếp theo là tiếng thét thất thanh phẫn nộ: “Ð.m nó! Ðầu hàng rồi. Ðầu hàng rồi.” Một toán lính Dù gồm một người có vẻ là cấp chỉ huy và 3 người lính xuất hiện ở ngã ba cuối phố, họ di chuyển về phía chúng tôi không được bình tĩnh. Thỉnh thoảng, người chỉ huy bắn một tràng M16 rồi lại thét lên: “Ð.m nó! Ðầu hàng rồi.” Trên vai anh, một dòng máu chảy dài xuống cánh tay còn nhỏ giọt, ba người lính với khuôn mặt đanh lại lạnh lùng im lặng đi theo bảo vệ.


Tôi ra dấu cho thuộc cấp giữ ổn định tại vị trí của mình. Chúng tôi đã dùng áp lực tước vũ khí nhiều toán quân lẻ tẻ không tổ chức khi họ qua phòng tuyến của chúng tôi để vào Sài Gòn nhằm tránh những hỗn loạn đáng tiếc trong thành phố. Nhưng đây là một trường hợp thật nguy hiểm và khó khăn.


Chúng tôi tôn trọng những người anh em lính Dù mũ đỏ này với những chiến công lừng lẫy. Nhìn tình đồng đội của họ trong hoàn cảnh tuyệt vọng hiện nay cũng đủ thấy tinh thần và hiệu quả chiến đấu của họ như thế nào khi lâm chiến. Làm sao đây để chận đứng những hành động nguy hiểm chết người có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong cơn cuồng nộ phẫn uất ấy.


Một suy nghĩ táo bạo thoáng qua trong đầu, tôi lột chiếc nón sắt đưa cho một thuộc cấp, gác hai khẩu M72 bên vệ đường, rút trong túi áo ra chiếc nón xanh của binh chủng đội lên đầu, mang cây M16 trên vai, khoác tay ra dấu cho thuộc cấp cùng đứng lên, rồi với thái độ bình tĩnh ung dung, tôi dẫn anh hạ sĩ mang máy chậm bước đến vị trí người lính đang đứng gác giữa đường. Một tràng M16 nữa lại nổ vang, toán lính Dù này chỉ còn cách chúng tôi khoảng 30 thước, và họ vẫn chưa nhận thấy sự hiện diện của chúng tôi. Họ tiến gần chúng tôi khoảng 20 thước nữa, một tràng đạn chỉ thiên lại nổ giòn trên không. Tôi hít một hơi thở sâu, dùng hết sức thét lên


” N-G-H-I-Ê-M.” Ðúng là lính, họ giật mình dừng lại nhìn quanh, thấy chúng tôi với quân trang và vũ khí đầy đủ, có lẽ cảm thấy ấm lòng trong vùng kiểm soát của một đơn vị bạn, họ dừng chân và hơi bình tĩnh trở lại, chúng tôi nhìn nhau, chung bộ đồ Dù, một là chiếc nón đỏ với những trận chiến vang danh, một là chiếc nón xanh với những hoạt động biệt cách đởm lược. Tôi tiến đến bắt tay anh, người chỉ huy toán lính Dù quả cảm. Chúng tôi im lặng nhìn nhau, anh vẫn còn thì thào: Ð.m nó!…


Tôi đích thân đưa anh vào một căn bỏ trống trong tòa cao ốc, kêu toán phó băng bó vết thương ở vai và lưng cho anh rồi vội vã bỏ ra ngoài sau khi đưa cho anh chiếc áo dù còn mới toanh của tôi để thay chiếc áo đã bết máu khô. Ba người lính Dù vẫn lặng lẽ bám theo anh không rời một bước.


Tôi không nhớ anh mang cấp bậc nào, nhưng chỉ biết toán lính Dù này rút về đây khi trại Hoàng Hoa Thám đã hoàn toàn thất thủ. Sau khi chuyện trò thuyết phục, họ đã đồng ý ở lại với chúng tôi và trở thành một tổ mới trong toán. Về sau toán lính Dù này đã theo chúng tôi cho đến tọa độ cuối cùng.


 


Tọa độ cuối cùng


 


Thời gian như dừng lại, cái nắng ảm đạm của Sài Gòn như chuyên chở tâm tư tôi trở về với những thực tại phũ phàng:


Sụp đổ rồi ư những hoài bão ước mơ vá trời ngang dọc, có làm được gì không trong cơn tuyệt vọng cùng đường này.


Ðầu óc tôi trống không mụ mẫm. Cổ họng tôi khô quánh lại. Những người lính của tôi dễ thương và tội nghiệp quá, làm sao để bảo vệ mạng sống của họ trong hiện tại và dẫn dắt họ trong đời sống vô định của một tương lai đen tối. Vì trách nhiệm, tôi bám chặt họ để làm lẽ sống.Vì quả cảm trung thành, họ quyết theo tôi cho đến bước đường cùng. Tôi đứng như trời trồng, nhìn sững xuống chân thấy bóng mình dần thu ngắn lại.


Tiếng rè rè của PRC25 làm tôi giật mình, đích thân đại úy biệt đội trưởng ra lệnh hành quân, các sĩ quan trong ban chỉ huy biệt đội đã đồng ý một kế hoạch rút quân về tòa nhà Quốc Hội, giá súng tại đây, tuyệt đối không buông súng trong vùng trách nhiệm. Trung đội thám kích mở đường và tập hậu, chiếm các cao ốc làm điểm tựa cho cuộc rút quân.


Tôi tê dại đánh rơi cần liên hợp xuống mặt đường. Vậy là hết!…


Sững người trong phút chốc, tôi buông thõng:


– Ði.


– Ði đâu thiếu úy. Người toán phó nôn nóng hỏi.


Tôi nhìn anh ta với đôi mắt ngầu lên uất hờn tủi nhục rít qua kẽ răng đang nghiến chặt:


– Lệnh hành quân về Quốc Hội. Tôi đáp gọn rồi kịp quay đi dấu đôi dòng lệ trào tuôn không cầm được.


Biệt đội đã bắt đầu di chuyển, ba toán nhảy theo chân sáo mà điểm đậu là các tòa cao ốc để bảo vệ các trung đội xung kích di chuyển trên mặt đường. Toán chúng tôi tuy vẫn giữ nguyên tắc tổ tam đầu nhưng tụ lại cho ấm cúng hơn.


Bỗng nhiên, tiếng máy của T54 đồng loạt gầm lên trên khắp ngả đường, những khối sắt đen đồng loạt bò ra dừng lại án ngữ những điểm chính yếu rồi đứng lại đe dọa, có tiếng click nhẹ của những khẩu M72 dương nòng, tôi chưa kịp phản ứng gì thì nhìn quanh, những người lính thiện nghệ của tôi đã vào vị trí sẵn sàng chiến đấu, tôi vụng về dương nòng cây M72 rồi ẩn mình sau một gốc cây lớn vệ đường quan sát.


Một sự im lặng căng thẳng cùng cực, T54 gục nòng trong tư thế trực xạ, M72 đã sẵn sàng với biểu xích đã bật lên, súng ghìm súng, mắt long lên theo từng động tĩnh của đối phương, chỉ cần một tiếng súng nổ là khai hỏa một trận chiến không ai lường được hậu quả. Lúc bấy giờ khả năng tham chiến của Biệt Ðội 817 chúng tôi vẫn đầy đủ.


Chiến công cuối cùng của Biệt Ðội 817 Liên Ðoàn 81 BCD ngay giữa Thủ đô Sài Gòn sáng ngày 30 Tháng Tư, 1975


Ðang trong phút im lặng tử thần đó, một sĩ quan, nếu tôi nhớ không lầm là một toán trưởng kỳ cựu trong trung đội thám kích, một cánh tay phải của biệt đội trưởng, đứng thẳng người, mạnh dạn bước ra, nhìn về hướng biệt đội trưởng như chờ sự chấp thuận. Nhận được thủ lệnh, anh từ tốn cởi bỏ vũ khí để xuống mặt đường, rồi dõng dạc bước ra đứng giữa đường lớn tiếng:


– Chúng tôi, Biệt Ðội 817 Biệt Cách Dù, chúng tôi không buông súng trong vùng trách nhiệm, chúng tôi đang hành quân về Quốc Hội để trả vũ khí lại cho dân. Giọng anh sang sảng bằng tiếng Bắc 54.


Phía đối phương không động tĩnh một hồi lâu, có lẽ họ đang liên lạc để chờ lệnh trên hay để đánh giá lực lượng chúng tôi trước khi quyết định việc gì. Sau đó, từ chiếc T54 phía sau, một người bên đối phương bước xuống nói chuyện với anh sĩ quan toán trưởng này, hai bên tranh luận giằng co, lúc nhẹ nhàng, khi lớn tiếng, cuối cùng, anh toán trưởng quay trở lại, khuôn mặt đỏ ngầu. Vì sự an nguy của đồng đội, anh đã cố nén đi sự phẫn nộ, có lẽ anh đã quen nói chuyện với địch quân bằng một phương pháp cứng rắn hơn.


Sau khi về lại vị trí, anh toán trưởng này đã gọi mọi người cùng lên máy và chúng tôi nói chuyện bằng bạch văn.


Tôi được biết đối phương đã đồng ý để chúng tôi tiếp tục hành quân về tòa nhà Quốc Hội, nhưng hai bên cùng thỏa thuận: trên lộ trình hành quân, nếu gặp nơi đối phương đang trú quân, chúng tôi phải vác súng lên vai và ngược lại, khi chúng tôi nghỉ chân thì bất cứ đơn vị nào của đối phương đi chuyển qua cũng phải vác súng lên vai không được ở tư thế tác chiến.


Ðại úy biệt đội trưởng ra lệnh tiếp tục hành quân.


Chúng tôi câm lặng di chuyển, trong lòng thấm dần niềm đau nỗi nhục, nhìn quang cảnh phố phường lẫn lộn đỏ xanh của màu cờ gạt lừa dối trá.


Dân chúng hai bên đường nhìn chúng tôi như những bóng ma đang đi chuyển trong một nghĩa địa hoang tàn của Sài Gòn sau cơn binh lửa.


Ðến ngã tư Trương Minh Giảng-Công Lý, một lần nữa tiếng gầm rú của T54 lại vang lên như đang cố gắng nghiền nát tinh thần chúng tôi. Ðối phương đã huy động một lực lượng chiến xa lẫn chủ lực đáng kể nhằm khống chế chúng tôi tại chỗ. Toán nhảy tiền phương đã bị chận đứng không thi hành được nhiệm vụ vì đối đầu với những khẩu 3.5 đang theo dõi bước chân của từng người lính thám kích. Nhìn chung quanh, đại pháo của chiến xa trên các ngả đường dang gục nòng sẵn sàng khai hỏa. Toán nhảy tập hậu đã gọi về báo một tình trạng tương tự ở sau lưng, trên các cao ốc đối phương đã hoàn toàn trấn giữ.


Chúng tôi nhìn nhau không biết phải làm gì, Biệt đội trưởng lắc đầu chậm chạp, từng khuôn mặt lặng câm không cảm xúc. Một cảm giác tê dại chạy khắp người tôi từ bàn chân lên đến đỉnh đầu. Tâm trí hoàn toàn trống không, tôi đứng như trời trồng uất nghẹn, mắt trợn trừng nhìn vào cõi hư vô, tai ù lên chỉ còn nghe tiếng mạch máu nhảy lên trong lồng ngực. Tôi nói như trong mơ:


– Các anh về với gia đình đi.


……


Từng người lính rời xa, trái tim tôi quặn thắt.


……


Tôi không nhớ việc gì đã xảy ra sau đó, nhìn chung quanh trống vắng lạnh lùng, nòng đại pháo trên các chiến xa T54 vẫn còn nhìn tôi với con mắt chột đen ngòm lạnh lẽo.


Tôi lặng lẽ trút bỏ quân trang và vũ khí trên người, giắt khẩu P38 ngắn nòng vào thắt lưng, đặt chiếc nón sắt nhẹ nhàng xuống một gốc cây gần đó, rút chiếc nón xanh của binh chủng đội lên đầu, vuốt sơ lại bộ quân phục đã nhàu nát và bước đi giữa những vết tích tàn lụn ngổn ngang của binh sĩ, như kẻ mộng du, nhắm về hướng Suối Máu, như loài cá vô tri tìm về nơi chốn đã khởi đầu một cuộc hành trình dĩ vãng.


Tôi bước đi như vào chốn không tên, tất cả giác quan đều ngưng hoạt động, mắt nhìn đăm đăm trơ dại, tai ù lên những tiếng vo ve nhức nhối, miệng lưỡi đắng khô và chân tôi đều bước nhịp quân hành… Lúc bấy giờ trời đã nghiêng bóng, có lẽ đã hơn 2 giờ…


– Niên trưởng! Niên trưởng! Trời ơi, giờ này mà niên trưởng còn mặc đồ này đi coi chừng tụi nó bắn chết.


Một khóa đàn em hay một người lính nào đó nắm tay tôi, vừa la thất thanh vừa kéo tôi vào một hẻm nhỏ bên kia cầu xa lộ . Anh ta giằng lấy nón, cởi phăng áo tôi ra, rút khẩu P38 gói vào trong áo chung với chiếc nón xanh dấu vào một góc nhà, rồi khoác vào tôi một chiếc áo sơ mi cũ nhàu nát loang đốm vết dầu. Sau đó quăng cho tôi một chiếc quần cũng nhàu nát không kém và một đôi dép Nhật, tôi lặng lờ theo lời anh thay đôi giày và chiếc quần trận ra như một kẻ không hồn.


Anh dẫn tôi ra lại xa lộ, nắm tay khẽ bảo: “Niên trưởng về nhà đi.”


Và tôi lại lững thững bước đi… Như một xác âm binh lạc lối…


Bước chân tôi dừng lại trước căn nhà trọ của gia đình đã di tản từ Qui Nhơn hơn tháng qua. Nhìn qua khe cửa hé mở, tôi thấy Mẹ tôi ngồi im lặng một góc theo lối Kiết già, Bà đang niệm Phật để nguyện cầu cho quốc thái dân an, hay cho hai đứa con trai đang còn mải mê ở chiến trường đâu đó. Tôi khẽ lách cửa bước vào, hai người chị gái tôi ngồi bệt dưới đất trong tư thế đợi chờ ngột ngạt không biết chuyện gì sẽ xảy đến.


– Mạ! tôi khẽ kêu lên.


Cả nhà nhìn lên tôi, ngạc nhiên, sững sờ, bể dâu của cuộc đời đã thể hiện cả lên hình hài tôi qua bộ đồ dân sự nhàu nát.


Mẹ tôi nhìn tôi từ trên xuống dưới, cái nhìn đau đớn đến vô hồn của một bà Mẹ đi nhận xác con.


Vâng! con của Mẹ đã chết trong ngậm ngùi, mang theo những hoài bão ước mơ vá trời lấp biển, và nó đang về đây với cái xác không hồn từ cõi âm ti…


Tôi viết lên những dòng chữ này để nhớ đến những người lính quả cảm trung thành cùng binh chủng. Ðây là dấu tích sau cùng của riêng tôi trong đoạn đường binh nghiệp ngắn ngủi.


Trong những ngày cuối Tháng Tư Ðen, hãy chia sẻ niềm đau với biết bao nhiêu người trai trẻ đã bị sống trong cảnh bức tử oan nghiệt.


Thượng cấp, vì quá lệ thuộc vào ngoại bang, đã tước bỏ đi của chúng tôi cái quyền căn bản của các cấp sĩ quan trẻ đầy lý tưởng và nhiệt huyết:


“Quyền được chiến đấu để đi đến chiến thắng hoặc hy sinh bên cạnh những người lính thân yêu.”


Khóa 28 Võ Bị Ðà Lạt


Bui Ngoc Thang


(713) 820-1470


21226 Somerset Park Ln


Katy, TX 77450

Arnold Schwarzenegger: Từ tài tử làm chính trị gia rồi lại làm tài tử

 


HOLLYWOOD (ET) –Câu chuyện sau đây là nói về ông cựu thống đốc của tiểu bang California và cũng là nam tài tử Arnold Schwarzenegger.










Arnold-Schwarzenegger. (Hình: AP)


Chuyện kể rằng chỉ vài tuần sau khi chính thức rời khỏi chức vụ thống đốc tiểu bang California, ông Arnold Schwarzenegger đã tuyên bố ông sẽ quay lại nghề đóng phim, chính tuyên bố này của ông đã làm ngạc nhiên rất nhiều người lúc đó.


Cuốn phim “Expendables 2” sẽ ra mắt trong tuần lễ này, được biết vai diễn của ông “cựu thống đốc” là cảnh sát viên Ray Owens, đó là hình ảnh người ta thấy được trên tấm bích chương quảng cáo về ông.


Theo như câu chuyện, vai của tài tử Arnold là một vị cảnh sát tài ba, ông kết hợp cùng với đội ngũ cảnh sát liên bang để truy bắt kẻ xấu, chính vì vậy cuốn phim sẽ mang nhiều cảnh đánh đấm, chết chóc, can đảm, và có cả những cảnh hài hước cũng như phản ảnh đôi chút hình ảnh những ngày ông ở Los Angeles.


Có khá nhiều những người tài tử chuyển nghề sang làm chính trị gia, nhưng có bao nhiêu chính trị gia đó trở lại phim trường sau khi rời khỏi chức vụ của họ?


Nếu như ông Ronald Reagan không bị chứng bệnh Alzheimer, thì liệu ông có trở lại đóng phim không? Dẫu sao người ta cũng tin tưởng Ronald Reagan chắc phải là một tài tử đóng phim tốt bởi vì vai trò của ông đã hoàn thành mỹ mãn tại tòa Bạch Ốc.


Trở lại với Arnold, người ta thấy ông sẽ có “dính dáng” ít nhất với 4 phim trong tương lai: “The Tomb” với Sylvester Stallone, “Unknown Soldier,” “Breach,” và “Triplets.” (Ð.T.)

Cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân tại Pala Casino

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


PALA (NV) – Chuẩn bị đón mừng lễ Tạ Ơn sắp tới, Trung Tâm MFC (Media Film Company) sẽ thực hiện chương trình tuyển lựa Hoa Hậu Quý Bà Toàn Cầu, được mở màn vào lúc 6:00 chiều ngày Chủ Nhật, 25 Tháng Mười Một, tại sòng bài Pala, San Diego 11156 Hwy 76, Pala- CA 92059.










LS Nguyen Hoang Dung. (Hình: LS Nguyễn Hoàng Dũng cung cấp)


Ðó là thông báo chính thức được gửi ra từ Trung Tâm MFC kèm theo tờ poster giới thiệu với màu sắc lộng lẫy và những hình ảnh các ca nghệ sĩ tài danh cùng góp mặt trong chương trình này.


“Hầu như tất cả những chương trình thi tuyển lựa hoa hậu của công ty MFC như Miss Vietnam Global đã từng xảy ra khoảng mấy năm trước đều được người xem rất hoan nghênh vì tính chất nghiêm túc cũng như công bằng của các cuộc thi, bởi vậy lần này công ty MFC trở lại với cuộc tuyển lựa hoa hậu quý bà quả thật là một điều rất hay, vui mừng.” Bà Lê Hoàng, cư dân của Anaheim cũng là một khán giả yêu thích những sản phẩm văn hóa của MFC nói với phóng viên nhật báo Người Việt như thế.


“Mục đích của chương trình tuyển lựa hoa hậu quý bà của chúng tôi là để bảo tồn văn hóa Việt Nam và tôn vinh nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam cả trong đời sống gia đình lẫn ngoài xã hội” một đại diện ban tổ chức nói về ý nghĩa của cuộc thi hoa hậu quý bà.


Tôn chỉ của cuộc thi tuyển lựa hoa hậu quý bà là chọn những quý phụ nữ có sắc đẹp mặn mà, hoàn hảo, “Nhan sắc là yếu tố cần thiết để ban giám khảo dễ dàng quyết định cho các thí sinh tiếp tục đi tiếp vào các vòng trong của cuộc thi,” một nhân vật giấu tên, đại diện ban tổ chức nói như thế.










Jennifer Le. (Hình: MFC cung cấp)


Dĩ nhiên bên cạnh vẻ đẹp bề ngoài của thí sinh, bước vào chi tiết còn có những yếu tố khác sẽ là nhân tố giúp cho các quý bà có thể đoạt giải như công việc, học vấn, gia đình (trong đó bao gồm sự thành công của con cái hay gia đình hạnh phúc, ấm êm) cũng như đối với bên ngoài xã hội cá nhân của mỗi quý bà có những điều gì đặc biệt như hoạt động từ thiện, xã hội hay thậm chí các tài năng khác như ca hát, nghệ thuật… Tất cả những điều đó đều giúp cho ban giám khảo dễ dàng chấm điểm.


Ðặc biệt ngoài công ty kiểm toán uy tín MAH giúp cho phần chấm điểm của vòng chung kết top 5, còn có phần chấm điểm của khán giả đang có mặt tại rạp hát qua phương cách gửi text.


Ðược biết số điểm của ban giám khảo chấm sẽ chiếm 50% tổng số điểm, và 50% còn lại là điểm do khán giả chấm.


Ban giám khảo là những nhân vật tên tuổi, trẻ, có uy tín trong cộng đồng Việt Nam cũng như người bản xứ như cô Leyna Nguyễn…


Ðược biết giải thưởng của cuộc thi sẽ là những phần thưởng hiện kim, hiện vật giá trị được gửi tặng từ những nhà tài trợ chương trình.


Chương trình ca nhạc với lực lượng ca nghệ sĩ hùng hậu, tên tuổi như: Ý Lan, Elvis Phương, Tuấn Anh, Ðức Tuấn, Chế Linh, Thanh Tuyền, Hồng Ngọc, Duy Mạnh, Tuấn Hưng, Quang Thành, Trina Bảo Trân.










Leyna Nguyễn. (Hình: (MFC cung cấp)


MC là Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng, đồng thời Miss Vietnam Global Jennifer Le cũng sẽ có mặt trong chương trình.


Ðược biết chương trình sẽ được trực tiếp thu hình để thực hiện thành tác phẩm DVD.


Giá vé: $500, $300, $150, $100, $70, $40.


Vé bắt đầu được bán ngày 25 Tháng Chín tới tại các địa điểm sau: Tú Quỳnh: (714) 531-4284; Bích Thu Vân (714) 897-4519; Bốn Phương (San Diego) (619) 582-4221.


Vietnamese Casino Host: Kim Phạm (760) 801-3120, Hotel Reservation: (877) 725-2766.

‘Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ II’

 


Thế giới nghệ sĩ với đêm nhạc cảm động lòng người:


 


 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


SANTA ANA (NV) – Gặp gỡ nhà báo, MC Trần Quốc Bảo buổi chiều cuối tuần, anh kể nhiều chuyện bên lề của ca nghệ sĩ, những show nào thành công, thất bại đã xảy ra vòng vòng quận Cam.










Ca sĩ Nguyễn Lệ Thu. (Hình: MC Trần Quốc Bảo cung cấp)


Trong những mẫu chuyện đó anh nhắc đến show nhạc “Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ II” sẽ được mở màn lúc 5:00 chiều ngày Chủ Nhật, 26 Tháng Tám, tại nhà hàng Emerald Bay, 5015 W. Edinger Ave, Santa Ana CA.


“Nhắc đến chương trình Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ II mà tự dưng tôi nhớ lại cách đây 27 năm, ngày 3 Tháng Hai năm 1985, lúc đó tôi cùng một số anh chị em nghệ sĩ tên tuổi phối hợp để thực hiện đêm ca nhạc ‘Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ I’ gây quỹ giúp các trẻ em mồ côi đang sống lây lất tại các trại tị nạn Ðông Nam Á, còn bây giờ chúng tôi làm đêm ‘Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ II’ nhằm gây quỹ giúp các trẻ em mồ côi tại cô nhi viện Vinh Sơn (Kon Tum),” nghệ sĩ Trần Quốc Bảo bắt đầu câu chuyện như thế.


“Tôi còn nhớ show nhạc ‘Giọt lệ Cho Tuổi Thơ I’ có khoảng trên dưới 20 ca nghệ sĩ nổi tiếng tham gia như Thái Thanh, Khánh Ly, Elvis Phương, Thanh Thúy, Ngọc Minh, Duy Quang, Vũ Khanh, Hải Lý… còn nhiều lắm ca sĩ đến hát giúp cho chương trình,” anh Trần Quốc Bảo nói tiếp: “Lúc đầu tôi định đặt tên là ‘Bông Hồng Cho Tuổi Thơ’ nhưng sau đó chị Khánh Ly mới nói là các em mồ côi thì có gì vui mà lại đặt là bông hồng, bởi vậy chị đề nghị sửa lại là ‘Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ.’”


“Tại sao sau 27 năm anh mới mang trở lại tên gọi ‘Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ’?” Anh Bảo nói: “Ý tưởng này đến từ câu chuyện thương tâm của những em bé mồ côi cha mẹ đang sống thiếu thốn ở cô nhi viện Vinh Sơn và các em đó đang cần sự trợ giúp của mọi người, bởi vậy tôi muốn dùng chủ đề ‘Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ II’ như một lời kêu gọi tha thiết gửi đến mọi người trong công tác từ thiện này.”










Nguyễn Lệ Thu với Jean Jacques. (Hình: MC Trần Quốc Bảo cung cấp)


“Thế thì ca sĩ ‘Nguyễn Lệ Thu’ có liên quan gì đến chương trình này?” anh Trần Quốc Bảo cười cho biết Nguyễn Lệ Thu là ca sĩ hiện đang sống tại Pháp, năm 2011 chị có sang Mỹ chơi và nhân dịp đó có một chương trình được tạp chí “Thế Giới Nghệ Sĩ” thực hiện và chị là khách mời chính, danh dự cho đêm đó, vẫn theo anh Trần Quốc Bảo tiết lộ chương trình giới thiệu ca sĩ Nguyễn Lệ Thu năm trước đã thật thành công, “Ðó là lần đầu tiên giới thưởng ngoạn quận Cam, nhất là những ai đã từng nghe và biết đến tiếng hát của cô trong thập niên 80 tại Sài Gòn được thưởng thức lại tiếng hát người ca sĩ đó như một kỷ niệm” và lần này sẵn dịp cô sang chơi nên thêm lần nữa Nguyễn Lệ Thu đóng góp cho chương trình “Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ II.”


Nói một chút về tên tuổi của người ca sĩ ấy: Nguyễn Lệ Thu, mới nghe chắc chắn sẽ có nhiều người nhầm lẫn với tên của danh ca Lệ Thu nhưng họ là hai người khác nhau, năm 1979-1980 tại Sài Gòn có một ca sĩ trẻ được biết đến nhiều vì cô là một trong các thành viên của nhóm Hi Vọng trong đó có nhạc sĩ Lê Hựu Hà, giữa lúc tên tuổi của Nguyễn Lệ Thu đang nổi như “cồn” thì cô theo gia đình rời Việt Nam định cư Pháp, những hình ảnh của nữ ca sĩ Nguyễn Lệ Thu tại nước ngoài đã không nhiều thì ít “impress” người ta vì những show nhạc cô hát chung với các “star” nước ngoài như Lobo, Patricia Kaas, Jean Jacques, Golmann (tác giả của nhạc phẩm Comme Toi).


Chất giọng của Nguyễn Lệ Thu là Mezzo Soprano, nhạc sĩ Phú Quang đã từng nói về tiếng hát của Nguyễn Lệ Thu như sau:


“Những năm đầu tiên tôi mới vào Sài Gòn, một buổi ngồi nói chuyện với nhà thơ Phan Vũ ở sân Nhà Văn Hóa quận 3, được anh đọc cho nghe một bài thơ. Nghe xong tôi nói với anh rằng tôi cảm giác bài thơ này có thể phổ nhạc được nhưng lúc ấy chưa định là sẽ phổ ra sao. Ngay tối hôm đó tôi đã viết ‘Em ơi, Hà Nội phố’ trong nỗi nhớ của những ngày xa Hà Nội. Viết xong, hát cho anh Phan Vũ nghe, anh bảo âm nhạc đã làm cho bài thơ lung linh lên.


“Lần đầu tiên bài hát được lên sóng phát thanh là năm 1987 với giọng hát của ca sĩ Lệ Thu cũng rất lạ, trước đấy Lệ Thu hát khá nhiều bài hát của tôi trên sân khấu kịch, có một lần cô ấy nói: ‘Sao anh chẳng cho em hát bài nào trên đài nhỉ.’ Tôi đưa bài hát ấy cho Thu, nó vừa vặn và hợp với giọng hát cô ấy đến độ tưởng như bài hát ấy tôi ‘đo ni đóng giày’ cho Thu. Sau này có nhiều người hát hay và thành công ca khúc này nhưng khán giả nói không ai hát hay hơn Lệ Thu lần đầu tiên ấy.”










MC Trần Quốc Bảo. (Hình: MC Trần Quốc Bảo cung cấp)


Ðược biết ngoài ca sĩ chính là Nguyễn Lệ Thu còn có sự góp mặt của nữ tài tử Kim Vui (Phim Chân Trời Tím), POV Phirun (Ngôi sao ca nhạc thời trang người Cambodia), Diamond Bích Ngọc và Nhóm Chân Quê, cùng nhiều ca sĩ khác.


Giá vé: $30 (bao gồm 7 món ăn), VIP bảo trợ $40 (Mỗi bàn được tặng hai phần quà của Vivian Beauty Center, mỗi phần trị giá $50).


Poster không thấy đề cập đến địa điểm bán vé, liên lạc MC Trần Quốc Bảo: (714) 981-9255.

Hai ca sĩ thắng giải V Star gặp gỡ độc giả Người Việt

Vì trục trặc kỹ thuật, buổi chuyện trò của hai ca sĩ  Thiên Tôn và Anh Tú không thể thực hiện được vào lúc 6 giờ chiều nay, 24 tháng Tám. Người Việt Online chân thành cáo lỗi cùng quý độc giả và hai ca sĩ. Xin hẹn vào một dịp gần nhất.


Trân Trọng


Người Việt Online





WESTMINSTER (NV)
Hai ca sĩ Thiên Tôn và Anh Tú vừa thắng giải cuộc thi V Star do Trung Tâm Thúy Nga tổ chức sẽ có buổi gặp gỡ và chuyện trò với độc giả Người Việt Online vào lúc 6 giờ chiều Thứ Sáu, 24 tháng Tám tới đây.



Ca sĩ Anh Tú


Tại cuộc thi V Star, Thiên Tôn được nhận giải khán giả bình chọn với $10,000 và tham gia trong DVD 106 của Trung Tâm Thúy Nga sẽ được thu hình tại Las Vegas.


Còn Anh Tú được trao giải ban giám khảo bình chọn và được mời ký hợp đồng 2 năm với Trung tâm Thúy Nga.


Thiên Tôn là khám phá mới của hội quán Lạc Cầm. Anh có chất giọng Tenor trung. Sở trường của Thiên Tôn là giòng nhạc trước 1975, như những ca khúc của các nhạc sĩ như Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Đoàn Chuẩn Từ Linh…


Ngay từ buổi ban đầu bước vào cuộc thi V Star, Thiên Tôn đã nhanh chóng chiếm được cảm tình từ phía ban giám khảo, cho đến vòng thi tứ kết, bán kết rồi chung kết anh luôn luôn nhận được số điểm khá cao.


Ngoài sở thích ca hát, Thiên Tôn còn là thầy giáo dạy thanh nhạc, piano.


Trong khi đó Anh Tú là ca sĩ có chất giọng lạ, một tài năng mới. Mới trong cách trình diễn cũng như giọng hát và ngay cả những sáng tác trẻ trung, đáp ứng được nhu cầu cần thiết trong giới sáng tác tại hải ngoại.



Ca sĩ Thiên Tôn


Ở vòng bán kết cuộc thi V Star, Anh Tú chỉ nhận được số điểm 24 – 25 và sau đó anh phải chờ sự bình chọn của khán giả để vào thi tiếp vòng trong.


Bước vào vòng chung kết, người ta vẫn còn nhớ phần trình bày của Anh Tú qua ca khúc “Góc Tối”. Bài hát đã khẳng định được khả năng hướng dẫn khán giả đi vào thế giới âm nhạc của anh một cách rất tự nhiên.  Với số điểm 26, Anh Tú được xem đã vượt qua nhiều thí sinh có số điểm cao hơn anh ở vòng bán kết, ai cũng cho rằng đây là hiện tượng “ngựa về ngược”.


Người Việt Online

Tin mới cập nhật