Olympic và mê tín dị đoan

 


Nguyễn Văn Khanh (tường trình từ London, Anh)


 


Không phải lực sĩ nào cũng mê tín dị đoan, nhưng cũng chẳng phải lực sĩ nào cũng không. Ðiều đó từng xảy ra ở những cuộc tranh tài thuộc mọi đẳng cấp, từ cấp thành phố cho đến tiểu bang, từ cấp quốc gia cho đến cấp quốc tế. Và đương nhiên, chuyện mê tín dị đoan cũng được nói tới ngay tại Olympic London 2012.









Kình ngư Michael Phelps trong cuộc thi bơi 200 mét hỗn hợp cá nhân hôm 2 Tháng Tám. Michael về nhất, đoạt huy chương thứ 20 của anh, trở thành lực sĩ có nhiều huy chương nhất lịch sử Thế Vận Hội. Michael cũng là một người mê tín dị đoan. (Hình: Adam Pretty/Getty Images)


Chuyện bắt đầu từ nữ cầu thủ Laura Unsworth của nước chủ nhà, một trong những cầu thủ hockey 24 tuổi vừa nổi tiếng vì tài năng vừa nổi tiếng là người… mê tín dị đoan. Chính cô thú nhận với báo chí là mỗi khi cùng các bạn đồng đội ra sân tranh tài “tôi phải vào cầu tiêu ngồi ít nhất ba lần: lần đầu trước khi vào phòng thay áo, lần thứ nhì trước lúc ra sân tập nhẹ để làm quen với sân cỏ và lần thứ ba trước khi cùng đồng đội xếp hàng theo trọng tài ra sân chính thức thi đấu.”


Không chỉ mê tín, cô còn bắt các bạn đồng đội cũng phải mê tín theo, hoặc chấp nhận ý kiến cô đưa ra “để tránh xui xẻo cho cả đội.” Một trong những nữ cầu thủ phải gật đầu chiều theo ý của người bạn tin dị đoan là cô Ashleigh Ball xinh đẹp có mái tóc quăn tít dài tới giữa lưng. “Cô bạn tôi mà chải tóc thẳng là thế nào đội cũng thua hoặc vất vả lắm mới cầm được chiến thắng” thành ra trước các trận đấu, “tôi cấm cô ấy không được đến tiệm chải tóc, bắt cô phải để quăn tự nhiên.”


Laura Unsworth không phải là nữ lực sĩ duy nhất tin dị đoan của đội. Một cô khác tên là Alex Danson, trước khi trận banh bắt đầu bao giờ cũng phải cầm cây gậy đánh banh quay đủ 15 vòng, vì “số 15 hạp với tôi,” theo như lời cô nói. Thoạt đầu, khi thấy cô bạn đồng đội cầm cây gậy quay vòng vòng “ai ai cũng ngạc nhiên, thắc mắc không hiểu con khỉ này làm trò trống gì,” nhưng dần dần sau đó ai cũng hiểu là cô bạn của mình đang “phù phép” để cho đội tuyển “thêm may mắn, nên chẳng ai thắc mắc nữa.” Nên nhớ: không biết có phải vì có cô Laura Unsworth “ngồi cầu tiêu ba lần” và cô Alex Danson “quay cây gậy đánh banh 15 lần” hay không, nhưng đội tuyển hockey nữ của Vương Quốc Anh thắng cả ba trận vòng loại, đang đứng đầu danh sách những đội có nhiều triển vọng mang huy chương vàng về cho Xứ Sương Mù.


Trong đội tuyển bóng đá nữ của Anh cũng có nhiều cầu thủ mê tín, chẳng hạn như cô Kim Little, bao giờ cũng đi vớ chân trái trước chân phải, trong khi cô Kelly Smith luôn luôn là người cuối cùng rời khỏi phòng thay áo. Một nữ lực sĩ khác của Anh là cô Jessica Ennis cũng nổi tiếng là người mê tín dị đoan. Cô này đại diện nước Anh dự tranh môn “heptathlon” – tức phải qua bảy cuộc thi gồm nhảy rào 100 mét, nhảy xa, ném tạ, ném lao, nhảy cao, chạy 200 mét và chạy 800 mét, bao giờ trong túi xách cũng có cái thước dây được gọi là “sợi dây may mắn.”


Cô dùng cái thước này vào mục đích gì? Xin thưa: cô dùng để đo xem chỗ nào là chỗ “hên,” sau đó đứng ngay chỗ “hên” để thi thố tài năng cho các môn nhảy xa, nhảy cao, ném tạ và ném lao (ba môn thi nhảy rào, chạy 200 mét và chạy 800 mét phải đứng ngay ở vạch quy định dành cho các lực sĩ). Chính chiếc thước thần này – cộng với tài nghệ sẵn có – đã giúp cô Jessica Ennis tự tin hơn trong các cuộc thi, bằng chứng là cô hai lần phá kỷ lục Âu Châu, chỉ thua đối thủ tài ba đang giữ kỷ lục thế giới Hylias Fountain của Hoa Kỳ.


Không chỉ các nữ lực sĩ Anh tin dị đoan, mà các lực sĩ nam nữ của những nước khác cũng tin dị đoan không kém. Người đẹp bơi lội Stephanie Rice của Úc được xem là lực sĩ mất nhiều thì giờ nhất… cho dị đoan: phải vung tay tám lần (gồm bốn lần quay tay về phía trước, sau đó là bốn lần quay tay về phía sau), kế đến là đưa tay lên sờ chiếc mũ cao su che mái tóc bốn lần, và kết thúc bằng bốn lần sờ kính đeo mắt. Lực sĩ bơi lội Hoa Kỳ Brendan Hansen (mới chiếm huy chương đồng 200 mét bơi sải) bao giờ cũng nhúng tay trái xuống nước trước khi tranh tài, lực sĩ điền kinh Hunter Kemper “ngày mai tranh tài, tối nay phải ăn một miếng pizza” để lấy hên.


Hai nữ lực sĩ Kelci Bryant và Abby Johnston còn lạ hơn: đi đâu cũng mang theo con vịt nhựa mầu vàng để lấy hên, và biết đâu chính nhờ con vịt nhựa này mà hai cô chiếm chiếc huy chương bạc đầu tiên cho Hoa Kỳ ở môn “synchronized diving” toàn đội. Ở bên nam, lực sĩ Tom Daley đi đâu cũng mang theo con khỉ bằng nhựa mầu vàng để lấy may mắn, nhưng rất tiếc anh không thành công ở bể bơi Olympic London 2012.


Ngay chính những lực sĩ lừng danh thế giới cũng tin dị đoan. Hình ảnh cả thế giới đều thấy là trước khi dự cuộc đua, kình ngư Michael Phelps luôn luôn làm hai động tác sau đây: trước hết là đưa tay tháo tai nghe, sau đó là vươn vai vung tay ba lần ra phía trước. Hai chị em nhà Williams cũng vậy: cô chị Venus khi ra sân bao giờ cũng đi chân trái trước chân phải, cô em Serena luôn luôn đập banh xuống đất năm lần trước khi giao banh.


Kết quả mới nhất: Michael Phelps vừa lấy thêm một huy chương vàng, tổng cộng có cả thảy 20 chiếc huy chương (gồm 16 vàng, 2 bạc, 2 đồng); chị em nhà Williams cũng vừa chiến thắng để vào bán kết đôi nữ.

Hội Nghề Cá Việt Nam gọi hành động của Trung Quốc là ‘xâm lược’

HÀ NỘI (NV) – Trung Ương Hội Nghề Cá Việt Nam, vừa ra một bản tuyên bố lên án Trung Quốc đưa hàng chục ngàn tàu đánh bắt cá ở Hoàng Sa và Trường Sa là “hành động xâm lược.”









Ngư dân Việt Nam bị tàu tuần Trung Quốc bắt giữ khi hành nghề gần quần đảo Hoàng Sa trong khi hàng đoàn tàu đánh cá Trung Quốc ngang nhiên xâm phạm vùng biển đặc quyền kinh tế dọc theo miền Trung của Việt Nam thì không bị bắt. (Hình: báo mạng Trung Quốc)


Báo chí ở Việt Nam thời gian gần đây được bật đèn xanh viết những bài chỉ trích hành động bá quyền của Trung Quốc trên Biển Ðông. Một số bài viết dẫn chứng các tư liệu lịch sử chứng minh các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.


Nhưng đây có vẻ là lần đầu tiên, người ta thấy một văn bản như Bản tuyên bố của Trung Ương Hội Nghề Cá Việt Nam gọi hành động của Trung Quốc là “hành động xâm lược.”


Bản tuyên bố của Trung Ương Hội Nghề Cá Việt Nam hôm 3 tháng 8 gởi đến chính phủ, Bộ Ngoại Giao và các cơ quan truyền thông ở Việt Nam còn gọi hành động của Trung Quốc là phi pháp và “yêu cầu Trung Quốc phải chấm dứt ngay hành động kể trên.”


“Thời gian qua, Trung Quốc đã liên tục có nhiều hành động xâm phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam và gần đây khi lệnh cấm biển đơn phương của phía Trung Quốc hết hiệu lực (1 tháng 8, 2012) thì hàng chục nghìn tàu cá của Trung Quốc đồng loạt triển khai hoạt động đánh bắt cá tại khu vực quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Ðây là hành động xâm lược của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam.” Bản tuyên bố viết.


Phóng ảnh bản tuyên bố của Trung Ương Hội Nghề Cá Việt Nam đề ngày 3 tháng 8, 2012 ký tên ông chủ tịch là Tiến Sĩ Nguyễn Việt Thắng.


Ông Thắng từng là thứ trưởng Bộ Nông Nghiệp & Phát Triển Nông Thôn Việt Nam.


Hôm 1 tháng 8, truyền thông Trung Quốc đồng loạt loan tin nước này sẽ đưa khoảng 23,000 chiếc tàu đánh cá tràn xuống biển Ðông để đánh bắt hải sản khi lệnh cấm đánh cá hàng năm trên biển này hết hạn.


Trong số 23,000 tàu cá này, có gần 9,000 tàu đánh cá của tỉnh Hải Nam và 14,000 tàu của tỉnh Quảng Ðông.


Mới tuần trước, ngày 30 tháng 7, 2012, Tân Hoa Xã loan tin “Ngày 28 tháng 7, tại Hà Nội, Bộ Trưởng Quốc Phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh cho biết, Quân Ðội Nhân Dân Việt Nam coi trọng cao phát triển quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện với Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc, đây là chủ trương nhất quán và xem xét ưu tiên nhất trong chính sách ngoại giao quốc phòng của Việt Nam.”


Tân Hoa Xã, dịp này, viết thêm rằng, “Trước thềm kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc, Bộ Quốc Phòng Việt Nam đã tổ chức gặp mặt các cán bộ Quân Ðội Nhân Dân Việt Nam từng được đào tạo tại Trung Quốc trong các thời kỳ. Phát biểu trong tại cuộc gặp, Bộ Trưởng Phùng Quang Thanh đã điểm lại sự viện trợ của Trung Quốc dành cho cuộc đấu tranh giành độc lập đất nước và giải phóng dân tộc của Việt Nam, Việt Nam sẽ luôn luôn khắc sâu trong trí nhớ việc Trung Quốc dành sự viện trợ to lớn và chân thành cho Việt Nam.”


Phía ông đại tướng bộ trưởng Quốc Phòng của “Quân Ðội Nhân Dân Việt Nam” được Tân Hoa Xã kể lại những lời tốt đẹp về tình nghĩa Hoa-Việt trong khi ông chủ tịch Hội Nghề Cá lại đang tố cáo “Trung Quốc xâm lược.” Ðây là hai dấu hiệu tương phản trong mối quan hệ “16 chữ vàng” và “tinh thần 4 tốt” của hai nước cộng sản anh em “núi liền núi, sông liền sông.”


Ngày 21 tháng 7, 2012, tờ Hoàn Cầu Thời Báo ở Bắc Kinh cho hay hai tàu đánh cá của Trung Quốc đã xâm phạm vùng biển đặc quyền kinh tế của Nga. Khi bị tàu tuần của Nga bắt giữ đã chống lệnh nên bị bắn. Các tàu này bị bắt và thuyền trưởng sẽ bị Nga truy tố ra tòa. Nhà cầm quyền Bắc Kinh đã không dám làm gì ngoài những lời yêu cầu Nga “đối xử nhân đạo” với các người bị bắt.


Trong số hàng chục ngàn tàu đánh cá cỡ lớn của Trung Quốc tràn xuống biển Ðông cào vét tôm cá, hải sản, nhiều chiếc ngang nhiên khai thác không những gần các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà còn vào sâu các vùng đặc quyền kinh tế dọc theo bờ biển miền Trung Việt Nam như báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 16 tháng 7, 2012 tố cáo.










Bản tuyên bố của Hội Nghề Cá Việt Nam. (Hình: Facebook)


“Ngư trường gần bờ ở Quảng Ngãi ngày càng cạn kiệt, nhưng tàu cá Trung Quốc vẫn tiến vào để càn quét, vơ vét kiểu tận diệt. Với ngư dân Quảng Ngãi và miền Trung, kinh nghiệm đánh bắt có thừa, không thua ngư dân bất cứ nước nào. Thế nhưng, ngư dân Trung Quốc với tàu sắt to, công suất lớn, gấp 3-4 lần, thậm chí cả chục lần so với tàu thuyền ngư dân ta, vì thế, mỗi lần gặp tàu cá Trung Quốc, ngư dân ta đành cuốn lưới chào thua.” SGTT viết.


Trước tình hình như vậy, không thấy Hà Nội có biện pháp gì cụ thể bảo vệ ngư trường cho ngư dân của mình.


Tờ SGTT kể rằng, “Phó giám đốc Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Quảng Ngãi, ông Phan Huy Hoàng, khẳng định: tàu cá Trung Quốc tiến về biển miền Trung và các quần đảo của Việt Nam càng nhiều, ngư trường của ta càng bị hẹp lại, ngư dân ta càng bị ép bởi ngư dân Trung Quốc.” (TN)

TT Obama yểm trợ quân nổi dậy Syria

 


WASHINGTON (NV) –Tổng Thống Barack Obama vừa ký một lệnh mật, cho phép Hoa Kỳ yểm trợ quân nổi dậy Syria trong công cuộc tranh đấu lật đổ chính quyền Assad, theo những nguồn tin thông thạo về vấn đề này tiết lộ với hãng thông tấn Reuters. Trong khi đó, tình hình tại Syria ngày càng phức tạp.









Tổng Thống Obama đưa ra nhận định trong lần vận động hôm 2 Tháng Tám ở Orlando, Florida. Trong cùng ngày ông chấp thuận viện trợ nhân đạo cho thường dân Syria thêm $12 triệu. (Hình: Jim Watson/AFP/Getty Images)


Theo The Guardian, lệnh của Tổng Thống Obama được ban ra từ hồi đầu năm, cho phép CIA và các cơ quan khác của chính phủ cung cấp yểm trợ, hầu giúp quân nổi dậy lật đổ Tổng Thống Bashar al-Assad.


Các giới chức Hoa Kỳ lẫn Tây Phương nhận xét có sự tiến bộ trong cách chiến đấu có phối hợp và hữu hiệu của quân nổi dậy trong mấy tuần qua. Ðiều này có nghĩa là quân nổi dậy có được sự tiếp cận quan trọng với giới chức Tây Phương. Trước đây quân nổi dậy bị xem như tổ chức ô hợp, thiếu thống nhất.


Thời gian chính xác khi nào Tổng Thống Obama ký lệnh mật chưa thể xác định được. Phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, ông Tommy Vietor, từ chối cho biết ý kiến.


Tức giận trước tình hình nội chiến tiếp tục leo thang ở Syria, ông Kofi Annan, cựu tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, hôm Thứ Năm loan báo quyết định từ chức đặc sứ của tổ chức quốc tế này ở Syria. Trước các phóng viên, ông Annan nói ông không thể tiếp tục chức vụ khi mà Hội Ðồng Bảo An gồm 15 quốc gia không có thiện chí ủng hộ việc làm của ông, đặc biệt là năm nước có quyền phủ quyết đã tạo nên bế tắc, mà một bên là Nga với Trung Quốc, còn bên kia là Mỹ, Anh và Pháp.


Theo AP, việc ông ra đi làm củng cố thêm nhiều chỉ trích, cho rằng các siêu cường đã thất bại, không thống nhất trong việc chấm dứt tình trạng rối ren ở quốc gia Ả Rập này. Ông Annan còn thêm rằng, vì đất nước Syria, Tổng Thống Assad nên từ bỏ quyền lực.


Tòa Bạch Ốc đổ lỗi Nga và Trung Quốc cho sự ra đi của ông Annan.


Trong khi đó, hôm Thứ Năm, phe nổi dậy dùng chiến xa chiếm được từ quân chính phủ Syria để đánh trả. Họ bắn phá một phi trường quân sự, nơi dùng làm điểm tập trung để tăng viện cho chiến trường.


Quận Salaheddine ở Aleppo bị quân chính phủ nã vào bằng trọng pháo lẫn chiến xa. Tại thủ đô Damascus, quân chính phủ chiếm lại một khu vực ngoại ô, giết chết 35 người, phần lớn là thường dân không võ trang, theo tin của các tổ chức bảo vệ nhân quyền. Cũng theo các tổ chức này, trên khắp Syria, nội trong ngày Thứ Tư, có 180 người bị chết, trong đó có 133 thường dân và 45 quân chính phủ.


Tổng Thống Obama hôm Thứ Năm chấp thuận viện trợ nhân đạo cho thường dân Syria thêm $12 triệu, nâng tổng số tiền lên đến $76 triệu, tính từ khi cuộc xung đột bắt đầu hồi năm ngoái. (TP)

Cháy lớn tại khách sạn 5 sao JW Marriott Hà Nội đang xây

 


HÀ NỘI (NV) – Một vụ hỏa hoạn lớn xảy ra tại công trình xây dựng khách sạn 5 sao JW Marriott Hà Nội thuộc địa phận huyện Từ Liêm khiến hàng trăm công nhân đang làm việc hoảng hốt tháo chạy khỏi công trường.










Khói bốc nghi ngút khi hỏa hoạn xảy ra. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Theo báo Tuổi Trẻ, vụ hỏa hoạn xảy ra lúc 3 giờ chiều ngày 2 tháng 8, tại khu vực sảnh của tòa khách sạn. Chỉ ít phút sau khi đám cháy bùng phát, những cột khói đen nghi ngút bao phủ kín công trình.


Báo Tuổi Trẻ dẫn lời một công nhân làm việc trong công trường này kể: “Khu vực cháy là nơi để vật liệu xốp chống ẩm nên khi gặp lửa gây cháy đã tạo thành những đám khói đen phủ kín lối ra vào. Khi thấy khói lớn thì hàng trăm công nhân đang làm việc hò nhau tháo chạy.”


“Theo một số công nhân làm việc trong công trường, khách sạn này được khởi công năm 2008, hiện nay đang trong giai đoạn hoàn thiện nên có khá đông công nhân làm việc.”


Một công nhân khác cho báo Tuổi Trẻ hay là: “Ban đầu thì anh em công nhân làm việc trong công trình dùng bình cứu hỏa tự chữa cháy nhưng đám cháy mỗi lúc một lan nhanh. Phải đến khi 5 xe cứu hỏa đến chữa cháy thì đám cháy mới được dập tắt.”


Sau 30 phút thì đám cháy được dập tắt. Nhưng theo báo Tuổi Trẻ, “phải đến gần 4 giờ chiều thì các tốp công nhân đã tháo chạy khỏi công trường mới quay trở lại. Theo một số công nhân, nguyên nhân gây cháy là do trong quá trình hàn điện tại khu vực tầng 4-5 đã để tia lửa hàn rơi xuống khu vực tập kết vật liệu xốp chống ẩm.”


Vẫn theo báo Tuổi Trẻ, khách sạn 5 sao JW Marriott Hà Nội do tập đoàn Bitexco làm chủ đầu tư với tổng vốn đầu tư khoảng $200 triệu. Công trình này có 9 tầng với 450 phòng, dự kiến hoàn thành trong năm 2012.”


Ðây không phải là lần đầu tiên các tòa cao ốc đang xây dựng ở Hà Nội xảy ra hỏa hoạn.










Cận cảnh vụ hỏa hoạn trước khi bị dập tắt. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Vụ gần đây nhất xảy ra hôm 15 tháng 12 năm 2011. Tòa nhà 33 tầng của Tập đoàn Ðiện lực Việt Nam trên phố Cửa Bắc đang trong giai đoạn hoàn thiện bốc cháy dữ dội làm 24 công nhân bị ngạt khói phải đi bệnh viện cấp cứu.


Trước đó hơn 3 tháng, hôm 27 tháng 8, 2011, cao ốc Keangnam 70 tầng, cao hơn 300 mét đang xây dựng thì xảy ra hỏa hoạn tại 7 tầng khiến hàng trăm công nhân hốt hoảng, đường phố ùn tắc. (KN)

MỸ LẦN ĐẦU TIÊN CÓ HUY CHƯƠNG VÀNG OLYMPIC MÔN JUDO

Nữ võ sĩ  Kayla Harrison khoác quốc kỳ chào mừng chiến thắng mang về huy chương vàng đầu tiên cho Hoa Kỳ về môn Judo tại Thế Vận Hội.

[toggle title=” “]

Từ trái sang phải: Gemma Gibbons (Anh) huy chương bạc, Kayla Harrison (Hoa Kỳ) huy chương vàng, B. Maylar Aguiar (Brazil) và A. Audrey Tcheumeo (Pháp) huy chương đồng.

Kayla Harrison (trắng) đấu với Gemma Gibbon(xanh) trong trận chung kết.

Kayla Harrison, 22 tuổi, sinh quán Middletown, Ohio, đã từng đoạt huy chương vàng ở giải Vô địch Judo Thế giới năm 2010 tại Tokyo và Vô địch Judo Liên Mỹ Châu tại Guatemala năm 2011;  huy chương đồng gải thế giới năm 2011 ở Paris và giải Liên Mỹ Châu  ở San Salvador năm 2010.

Harrison  có bà mẹ cũng là một võ sĩ judo đai đen, tập judo từ khi 6 tuổi và vô địch Hoa Kỳ năm 15 tuổi. Năm 2008, Harrison chuyển từ hạng 63kg sang hạng 78kg cho đến nay. (Hình: Getty Images)

[/toggle]

Lực sĩ Trung Quốc đoạt HCV rồi mới được biết hung tin

 


LONDON – Cuộc ăn mừng đoạt huy chương vàng của nữ lực sĩ Wu Minxia bị gián đoạn, sau khi cô được bố mẹ cho hay về cái chết của ông bà ngoại. Gia đình cô giữ kín hung tin này, để cô có tâm trí mà tập luyện, hầu có thể giành lấy huy chương.









Hai lực sĩ Trung Quốc, He Zi (trái) và Wu Minxia vui mừng với huy chương vàng đoạt được trong môn thi nhảy nhào lộn từ ván cao 3 mét, hôm 29 Tháng Bảy. (Hình: AP/Mark J Terrill)


Tin ông bà ngoại cô qua đời và mẹ cô vật lộn với căn bệnh ung thư vú được giữ kín trong nhiều năm, cho đến khi cô lấy được huy chương vàng cho môn vô địch nhảy nhào lộn từ ván cao 3 mét tại Thế Vận Hội London.


Cha cô là ông Wu Yuming nói: “Nói dối với con gái tôi là điều cần thiết.”


Câu chuyện giữ bí mật của gia đình cô Wu gây nên một làn sóng tranh luận dữ dội ở Trung Quốc, nơi mà việc theo đuổi thành tích là chủ trương của chính quyền đối với chương trình thể thao quốc gia do nhà nước hậu thuẫn, có từ trong hai thập niên qua.


Cái tinh thần phải thắng bằng mọi giá, nay trở nên phản tác dụng, sau khi câu chuyện của cô Wu được loan truyền rộng rãi, theo sau một chỉ trích gay gắt của một tờ báo chính thức của nhà nước về sự thất bại của một lực sĩ cử tạ 17 tuổi.


Ở Trung Quốc, muốn thành lực sĩ phải chấp nhận sống xa gia đình ngay từ khi còn nhỏ, để vào ở trong các trường huấn luyện chuyên nghiệp, nơi phải tập dợt nhiều giờ mỗi ngày. Ðối với trường hợp của cô Wu, cô vào trường lúc mới 6 tuổi.


Thái độ của nhà nước Trung Quốc đối với thành tích của các lực sĩ nay càng khắt khe hơn bao giờ. Giấy ban khen của chính phủ gởi đến các lực sĩ, chỉ dành cho người đoạt được huy chương vàng. (TP)

Facebook có 83 triệu trương mục ‘dỏm’

 


PALO ALTO, California – Tuần trước, trong báo cáo lần đầu tiên về mức thu nhập của công ty mỗi tam cá nguyệt, Facebook tiết lộ rằng, hằng tháng họ có hơn 950 triệu người sử dụng có hoạt động.










Logo chính thức của Facebook. (Hình: facebook.com)


Ngoài ra, có hơn 540 triệu người vào trang mạng xã hội này qua dụng cụ di động. Riêng nhóm sau, trong Tháng Sáu, khoảng 20%, tức 102 triệu có sử dụng Facebook.


Tuy nhiên, Facebook công nhận có chừng 8.7% hay hơn 83 triệu trương mục là giả mạo. Ðây là một thay đổi lớn so với ước tính trước đây. Hồi Tháng Ba, Facebook cho biết họ có từ 5% đến 6% trương mục “dỏm.” Ðối với hồi đó, con số tương đương với giữa 42.25 triệu đến 50.7 triệu người sử dụng.


Trong số 8.7% trương mục “dỏm,” 4.8% thuộc loại “duplicate,” tức là một trương mục mà người sử dụng xài song song với trương mục chính của mình; 2.4% thuộc loại “user-misclassified account,” tức người sử dụng lập bản sơ khai cho một kinh doanh, tổ chức hay một thực thể nào đó; và 1.5% thuộc dạng “undesirable account,” mục đích sử dụng với tính cách lừa đảo (spam). (TP)

Los Angeles cấm công chức xem Olympic qua Internet

LOS ANGELES (Reuters) – Thành phố Los Angeles vừa yêu cầu các nhân viên không xem tường trình Thế Vận Hội qua mạng trong giờ làm việc vì làm tăng vọt mức sử dụng Internet, gây tình trạng quá tải.









Sir Tim Berners-Lee, người sáng lập hệ thống Internet, được hoan nghênh tại Thế Vận Hội London. Thành phố Los Angeles yêu cầu công chức không xem Thế Vận Hội qua Internet vì hệ thống bị quá tải. (Hình: Fabrice Coffrini/AFP/GettyImages)


“Các đồng nghiệp: chúng ta đang gặp phải tình trạng sử dụng Internet quá nhiều vì nhiều người coi Thế Vận Hội qua mạng,” theo một điện thư do Randi Levin, giám đốc sở quản trị điện toán của thành phố Los Angeles, gửi đến mọi nhân viên.


Ðiện thư này không cho biết nhân viên ở phần vụ nào gây ra tình trạng quá tải nhiều nhất. (V.Giang)

Hành khách Air Canada thấy kim may trong sandwich

 


TORONTO, Canada – Hãng hàng không Air Canada xác nhận báo cáo của hành khách, cho biết phát hiện chiếc kim may trong bánh sandwich dọn cho khách, trên chuyến bay từ Victoria đến Toronto hôm Thứ Hai, theo MSNBC.









Một chiếc máy bay của hãng hàng không Air Canada. Một hành khách của hãng khám phá kim may trong sandwich. (Hình: Joeg Koch/AFP/Getty Images)


Báo Wall Street Journal trích dẫn lời của cảnh sát Canada, nói rằng, người hành khách chỉ bị thương nhẹ.


Bà Angela Mah, phát ngôn viên hãng Air Canada, nói: “Ngay sau khi khám phá sự việc, chúng tôi đã liên lạc ngay với công ty thầu cung cấp thức ăn cho các chuyến bay, đồng thời cũng thông báo với cơ quan công quyền.” Bà cho biết thêm rằng, hãng và cảnh sát đang tiến hành cuộc điều tra.


Sự kiện này xảy ra sau khi nhiều kim may được khám phá thấy trong sáu miếng bánh sandwich khác trên chuyến bay của Delta Airlines, cất cánh từ Amsterdam hồi Tháng Bảy. Chính quyền Hòa Lan đang còn điều tra vụ này và nói rằng còn quá sớm để kết luận rằng biến cố hôm Thứ Hai có liên hệ gì với vụ trước, hay chỉ là một hành động rập khuôn. (TP)

Bác sĩ tâm thần của nghi can thảm sát ở Colorado từng đưa ra cảnh báo

AURORA, Colorado (ABC) – Tiến Sĩ Lynne Fenton, bác sĩ tâm thần của nghi can James Holmes tại University of Colorado, từng chia sẻ mối quan tâm của ông với “ủy ban thẩm định các đe dọa” của trường khoảng sáu tuần trước khi xẩy ra vụ thảm sát tại Aurora, nhưng không ai làm gì, theo một bản tin của đài truyền hình ABC, trích dẫn tin của tờ Denver Post.









Cây Thánh giá có hình những nạn nhân trong vụ thảm sát ở Aurora, Colorado. Nghi can James Holmes bị cáo buộc là hung thủ bắn chết 12 người. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


James Holmes, 24 tuổi, cựu sinh viên đại học này, bị cáo buộc bắn chết 12 người và bắn bị thương 58 người tại rạp hát Century 16, Aurora, hôm 20 Tháng Bảy.


Bị cáo Holmes ghi danh học tại Anschutz Medical Campus thuộc University of Colorado ở Aurora, nhưng sau đó bỏ học trước khi tạo ra thảm họa trước khi rạp hát chiếu phim Batman tên “Dark Knight Rises.”


Nghi can bị truy tố 24 tội danh giết người cấp một, và 116 tội mưu sát.


Tiến Sĩ Fenton cho biết từ đầu Tháng Sáu, khi thấy hành vi của Holmes đáng báo động, bà đã nhiều lần trình bày quan tâm của mình trước “ủy ban thẩm định các đe dọa” mà bà trước đây vận động thành lập, để yêu cầu xúc tiến điều tra. Tuy nhiên, ủy ban dường như đã không hành động gì vì sau đó Holmes bắt đầu bỏ học và ít khi đến trường.


Ông Don Elliman, viện trưởng University of Colorado, hơi bênh vực cách giải quyết của trường hợp James Holmes trước khi thảm sát xảy ra, khi phát biểu: “Cho tới khi có được chứng cớ ngược lại, hiện giờ thì tôi cho rằng nhân viên của trường đã hành xử một cách thích hợp.” (H.G.)

Tổng hành dinh tình báo Libya bị đặt bom

 


BENGHAZI, Libya (AP) –Một vụ nổ được cho là do gài bom tại tòa nhà tình báo quân sự của Libya ở thành phố Benghazi, xảy ra lúc rạng đông ngày Thứ Tư, gây hư hại cho cấu trúc của tòa nhà lẫn các căn kế cận; tuy nhiên, theo một giới chức an ninh, không có ai bị thương.









Dân Libya đốt phiếu bầu bên ngoài địa điểm bỏ phiếu ở Benghazi hồi đầu Tháng Bảy, đòi hỏi có thêm đại diện của họ trong Quốc Hội. Trụ sở tình báo ở đây vừa bị đặt bom, gây thiệt hại vật chất nhưng không có thương vong. (Hình: Mohammed Abed/AFP/Getty Images)


Vụ nổ xảy ra chỉ vài giờ sau khi nhiều tay súng xông vào một trại giam ở Benghazi và giải thoát cho một dân quân Hồi Giáo tên Salem al-Obeidi, người bị tình nghi giết chết cựu thủ lãnh quân nổi dậy, là ông Abdel-Fattah Younis. Ông này từng là bộ trưởng Nội Vụ dưới thời Moammar Gadhafi cho đến khi đi theo phe nổi dậy hồi năm ngoái. Ông bị giết vào Tháng Bảy, 2011.


Hai sự kiện này cho thấy tình trạng an ninh yếu kém của Libya, gần một năm sau khi lật đổ nhà độc tài Gadhafi. Các thành viên thuộc lực lượng nổi dậy trước đây không chịu bỏ khí giới và tự hoạt động như chính quyền không chính thức ở nhiều khu vực khác nhau trong nước.


Benghazi là nơi xuất phát của cuộc nổi dậy dẫn đến sự sụp đổ của chế độ Gadhafi, và cũng là thủ đô của phe chống đối trong thời gian đó. (TP)

Công an canh chừng chặt chẽ tang lễ bà Ðặng Thị Kim Liêng

BẠC LIÊU (NV) –Tang lễ bà Ðặng Thị Kim Liêng, mẹ blogger Tạ Phong Tần, đã hoàn tất trong ngày 2 tháng 8, 2012 trong sự canh chừng chặt chẽ của guồng máy công an CSVN.


Số lượng an ninh mật vụ, theo sự mô tả của báo mạng Truyền Thông Chúa Cứu Thế, đông gấp nhiều lần tang gia và thân hữu.










Phái đoàn Viện Hóa Ðạo, thuộc Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất, do Hòa Thượng Thích Không Tánh, tổng vụ trưởng vụ từ thiện, dẫn đầu cùng hai đại đức Thích Nhật Thành và Thích Ðồng Minh. Quý thầy đã đến Bạc Liêu từ 3 giờ sáng, ngày 2 tháng 8, 2012 để tham dự và trực tiếp cầu siêu cho bà Ðặng Thị Kim Liêng. (Hình: VRNs)


“Có thể nói gần 200 người thường xuyên lui tới, lảng vảng quanh khu vực nhà hiếu là an ninh mật vụ tỉnh Bạc Liêu, Sài Gòn và bộ. Những người này có mặt không nhằm phúng điếu, nâng đỡ tang quyến, mà gây lo sợ cho gia đình và khách đến kính viếng hương hồn bà Liêng.” VRNs kể.


Nhiều bloggers từ Hà Nội và miền Trung, Vũng Tàu, Sài Gòn muốn đến Bạc Liêu để chia buồn và đưa tiễn bà Liêng nhưng đã bị chận dọc đường.


Ðoàn tang gia và thân hữu đi trên 3 xe taxi và chừng 30 xe gắn máy trong khi đám an ninh mật vụ đi kèm đông khoảng 70 xe máy. Mỗi xe đều chở đôi. Dưới sông còn có cả an ninh đường thủy giám sát.


Bà bị công an CSVN áp lực nhiều lần, thúc ép bà tố cáo con gái (bà Tạ Phong Tần) nhưng bà từ chối. Bà từ Bạc Liêu lên Sài Gòn nhiều lần xin gặp mặt con nhưng không được gặp. Công an cũng ép bà ký những tờ giấy vu khống bà Tạ Phong Tần nhưng không được nên tiếp tục theo dõi, kiểm soát bà dù đi chợ hay đi chùa tụng kinh. Bên cạnh đó, bà bị người lối xóm chiếm đất, bà khiếu kiện suốt nhiều năm nhưng không được giải quyết.


Ngày 7 tháng 8, 2012 tới đây, bà Tạ Phong Tần cùng 2 bloggers Ðiếu Cày (Nguyễn Văn Hải) và anhbasg (Phan Thanh Hải) bị lôi ra tòa ở Sài Gòn vì bị vu cho tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Khoản 2 Ðiều 88 Luật Hình Sự mà bản án sẽ từ 10 năm đến 20 năm tù.


Dưới đây là một số hình ảnh về tang lễ bà Ðặng Thị Kim Liêng, 64 tuổi. Bà tự thiêu sáng ngày 30 tháng 7, 2012 trước trụ sở tỉnh ủy tỉnh Bạc Liêu, rồi qua đời vài giờ sau đó.









Một số bloggers dân chủ từ Sài Gòn đến dự tang lễ gồm các nhóm VRNs, No-U SG, và Nghiên cứu học thuyết XHCG, cùng LM Lê Ngọc Thanh của DCCT Sài Gòn đang dâng hương, kính viếng hương hồn bà Liêng. (Hình: VRNs)






Hòa Thượng Thích Không Tánh và Linh Mục Antôn Lê Ngọc Thanh đang cầu nguyện cho hương hồn bà Liêng theo cách riêng của tôn giáo mình, ngay bên cạnh nhau. (Hình: VRNs)






Nhóm Phật tử chùa Huệ Quang, nơi bà Liêng thường xuyên đến tụng kinh, lúc sanh thời viếng tang. (Hình: VRNs)







Thầy trụ trì chùa Huệ Quang đang chủ sự giờ tụng niệm trước lúc động quan. (Hình: VRNs)








Nhóm an ninh mật vụ quay phim, đứng trước quan tài (cách chưa tới 3 m) theo dõi, có người vẫn đội nón. (Hình: VRNs)






Chân dung một số nhân viên mật vụ quanh quẩn nhà tang quyến mấy ngày qua. Cô áo vàng còn giả làm người nhà tiếp khách, bị cô Tạ Khởi Phụng phát hiện đuổi ra ngoài. (Hình: VRNs)






Trong nhà, anh Tuấn, con trai thứ hai của bà khóc thảm thiết trước cái chết oan ức của mẹ. Ở ngoài công an lạnh lùng đứng theo dõi. (Hình: VRNs)






Phần mộ của bà Ðặng Thị Kim Liêng được lập tại Triều Quang Sùng Thiện Ðường. Ðây là nơi vừa cho hòm, vừa cho đất an táng. Trên đường đi, người dân địa phương ngạc nhiên không biết tại sao đám tang này có quá nhiều xe gắn máy. Thực tế, số người đưa tang đi xe gắn máy thực sự dưới 30 chiếc (gia đình và đoàn khách đến từ xa đều đi xe riêng hoặc taxi). Số còn lại khoảng trên dưới 70 chiếc gắn máy là công an chở đôi chạy theo áp sát xe tang và các xe chở khách. (Hình: VRNs)






Quý thầy và mọi người có mặt tại nghĩa trang đang hiệp lòng cầu siêu cho bà Ðặng Thị Kim Liêng. (Hình: VRNs)






Nhóm Sài Gòn chụp hình lưu niệm tại nhà xe Phương Trang ở Bạc Liêu trước lúc trở lại Sài Gòn. (Hình: VRNs)

Mỹ mở trung tâm chống gian lận Medicare

BALTIMORE (AP) – Cuộc chiến chống gian lận Medicare nay được hiện đại hóa với việc khai trương một trung tâm điều khiển trị giá $3.6 triệu, với một màn hình khổng lồ cùng các máy điện toán và dụng cụ thông tin tân kỳ nhất.









Một cảnh sát viên đi bên ngoài một cơ sở gian lận Medicare ở Miami, Florida. Bộ Y Tế Mỹ vừa mở trung tâm chống gian lận này, có văn phòng tại Baltimore, Maryland. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


Cơ sở này chỉ mới mở cửa được một tuần, tại một khu vực toàn văn phòng thương mại, nằm bên ngoài thành phố Baltimore. Bên trong còn thơm mùi thảm mới và đối diện với màn hình lớn là chừng nửa tá máy điện toán được xếp thành hình bán nguyệt, có thể tiếp xúc mặt đối mặt với các nhân viên điều tra trên toàn quốc.


Gian lận Medicare gây thiệt hại cho ngân quỹ quốc gia đến $60 tỉ hằng năm, mà bấy lâu nay chính phủ gần như thua cuộc vì không làm được gì mấy để ngăn chận.


Ông Peter Budetti, người được mệnh danh là vua chống gian lận, tuyên bố với báo chí rằng trung tâm chỉ huy mới này sẽ là một bước ngoặt. Tuy nhiên, có hai thượng nghị sĩ tỏ ra hoài nghi, khi đặt câu hỏi rằng liệu cơ sở mới tốn cả bạc triệu này có là hình thức quăng tiền qua cửa sổ mới chăng.


Bộ Trưởng Y Tế Kathleen Sebelius viếng thăm trung tâm hôm Thứ Ba và đánh giá cao hoạt động này. Bà nói: “Chống gian lận là việc mà nỗ lực này nhắm đến.” (TP)

Kinh tế tư nhân Mỹ có thêm 170,000 việc làm trong Tháng 7

 


WASHINGTON (LAT) –Khu vực kinh tế tư nhân đã tạo thêm được 167,000 việc làm mới trong Tháng Bảy, vượt dự đoán của các nhà phân tích, tuy nhiên, kết quả này vẫn là dấu hiệu cho thấy sự hồi phục còn chậm chạp.









Xếp hàng tìm việc tại một hội chợ việc làm ở New York, hôm 11 Tháng Sáu. (Hình: John Moore/Getty Images)


Theo Automatic Data Processing Inc., một hãng tư nhân theo dõi tình hình lương bổng, trong Tháng Sáu, số việc mới trong khu vực tư nhân là 172,000; như vậy trong Tháng Bảy đã xuống chút ít, tuy nhiên vẫn còn cao hơn dự đoán 120,000.


Những dữ kiện của ADP chưa đủ tin cậy lắm vì theo Văn Phòng Thống Kê Nhân Dụng của Bộ Lao Ðộng, số việc trong khu vực tư nhân chỉ thêm 84,000 trong Tháng Sáu. Mặc dầu vậy, ông Joel Prakken, chủ tịch công ty tư vấn Macroeconomics Advisors, nói rằng tất cả những điều này đã làm nhẹ mối lo âu là kinh tế có thể đi tới một giai đoạn suy thoái nữa.


Trong khi đó, sản xuất của các xí nghiệp giảm hai tháng liên tiếp vì số đơn đặt hàng xuống.


Fed có thể sắp đưa ra một đợt kích thích kinh tế mới bằng cách mua lại những trái phiếu sau cuộc họp hai ngày hôm Thứ Tư. (HC)

Thiếu niên Trung Quốc dùng dao đâm chết 9 người

BẮC KINH (AFP) – Một thiếu niên Trung Quốc vừa bị bắt sau khi dùng dao đâm chết chín người và làm bị thương bốn người khác trong một vụ tấn công ở vùng Ðông Bắc, theo nguồn tin giới truyền thông nhà nước hôm Thứ Năm.









Một bó hoa tưởng niệm một em bé bị đâm chết ở một nhà trẻ ở Bắc Kinh, Trung Quốc, hồi Tháng Tám, 2004. Một thiếu niên Trung Quốc 17 tuổi vừa đâm chết chín người ở thành phố Liaoning. (Hình minh họa: STR/AFP/Getty Images)


Thiếu niên 17 tuổi, có tên là Li, sau khi cãi cọ với bạn gái, cầm dao xông vào nhà cô ở thành phố Liaoning, thuộc quận Xinbin, rồi hạ sát hai người trong gia đình, theo tờ nhật báo Luật Pháp.


Sau khi rời khỏi căn nhà này, Li đâm chết thêm sáu người và làm bị thương năm người khác. Một trong những người bị thương sau đó qua đời tại bệnh viện hôm Thứ Năm, theo giới hữu trách.


Li bị công an bắt giữ gần hiện trường vào chiều tối ngày Thứ Tư, theo Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc.


Công an bắt Li kịp lúc khi hung thủ chuẩn bị nhảy lầu tự tử.


Các vụ giết người hàng loạt đang xảy ra ngày càng nhiều ở Trung Quốc khi nền kinh tế quốc gia này phát triển mạnh và khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn.


Các chuyên gia xã hội nói rằng sự gia tăng trong số các vụ tấn công cho thấy Trung Quốc đang phải trả giá cho việc chú trọng vào kinh tế trong hơn 30 năm qua mà bỏ lơ các vấn đề đi cùng với sự thay đổi nhanh chóng trong xã hội. (V.Giang)

Viết tiếp về Tự Do Ngôn Luận

 


A House Divided Against Itself Cannot Stand


“Anh em xâu xé gia đình tất phải đổ”


(Abraham Lincoln, 1858)


 


Phan Quang Tuệ


 


Lời tác giả: Ngày 22 tháng 7 vừa qua tại St. Paul, Minnesota tôi đọc một bài tham luận với đề tài: “Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Báo Chí trong đời sống quốc gia và sinh hoạt cộng đồng.” Bài nói chuyện được đọc nhân dịp kỷ niệm một năm phát hành báo Người Việt Minnesota và Ngày Truyền Thông Báo Chí Việt Ngữ tại Minnesota. Bài nói chuyện được phổ biến rộng rãi trên báo chí và các trang mạng Việt Ngữ, gây nên nhiều phản ứng. Những phản ứng chống đối cho rằng bài viết của tôi nhằm mục đích bênh vực báo Người Việt California sau khi báo này chọn đăng một lá thư của một độc giả trong đó có đoạn viết: “Ngày 30 tháng 4, 1975 là một ngày vui mừng của dân tộc, và VNCH là bè lũ tay sai của giặc Mỹ.” Trong số phản ứng trên hệ thống trang mạng Việt Ngữ có 2 bài gởi đích danh cho tôi là của Bác Sĩ Trần Văn Tích và Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Khôi. Tôi đã liên lạc với hai vị trên qua điện thư và hứa sẽ có bài trả lời. Ðây là lý do của bài viết này, vừa trả lời hai vị bác sĩ, vừa trả lời chung cho những quý vị đã lên tiếng về vấn đề này. Tôi sẽ đề cập đến hai vấn đề: (1) Nói rõ thêm về tự do ngôn luận và tự do báo chí trong Tu Chính Án Thứ Nhất và (2) Trả lời câu hỏi phải chăng sự có mặt của tôi tại St. Paul, Minnesota cũng như bài nói chuyện của tôi nhằm mục đích bênh vực cho báo Người Việt California.


 


Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Báo Chí trong Tu Chính Án Thứ Nhất


 


Bản Hiến Pháp Hoa Kỳ được đại biểu của 13 tiểu bang biểu quyết chấp thuận ngày 17 tháng 9 năm 1787 tại Philadelphia. Toàn bộ Hiến Pháp thực ra không dài lắm, chỉ gồm 7 điều khoản.


Bản văn chỉ quy định mà không giải thích. Bản văn cũng chẳng đưa ra một lý thuyết hay nguyên tắc căn bản nào như kiểm soát và cân bằng (checks and balances), phân quyền (separate powers), hay vai trò phán xét của tư pháp (judicial review). Muốn tìm hiểu ý nghĩa và giải thích thẩm quyền (authoritative interpretation) bản Hiến Pháp Hoa Kỳ và 10 tu chính án đầu tiên, người ta cần phải đọc 85 bài khảo luận được viết bởi ba cây viết: James Madison, Alexander Hamilton và John Jay cùng viết chung dưới một bút hiệu là “Publius.” Bài đầu tiên được viết ngày 27 tháng 10, 1787. Bài thứ 85 được viết ngày 28 tháng 5, 1788. Họ viết đều đặn, liên tục, các bài viết xuất hiện 4 lần một tuần. Tất cả các bài viết này được gọi chung là The Federalist Papers.


Tu Chính Án Thứ Nhất nói về tự do báo chí và tự do ngôn luận nằm trong 10 Tu Chính Án gọi chung là Bill of Rights được biểu quyết thông qua ngày 15 tháng 12, 1791 tức là hơn 3 năm sau khi Hiến Pháp Hoa Kỳ được ban hành.


Muốn tìm lời giải thích về tự do ngôn luận và tự do báo chí trong Tu Chính Án Thứ Nhất, người ta phải trở về với bài Federalist số 84 viết vào ngày 28 tháng 5, 1788, tức 3 năm trước đó, mà tác giả là Alexander Hamilton.


Hamilton viết như sau:


“Why, for instance, should it be said, that the liberty of the press shall not be restrained, when no power is given by which restrictions may be imposed?….


What is the liberty of the press? Who can give it any definition which would not leave the utmost latitude for evasion? I hold it to be impracticable; and from this, I infer, that its security, whatever fine declarations may be inserted in any constitution respecting it, must altogether depend on public opinion, and on the general spirit of the people and of the government. And here, after all, as intimated upon another occasion, must we seek for the only solid basis of all our rights. (Gạch dưới là do tác giả thêm vào).


(Tạm dịch: “Tại sao, chẳng hạn, lại nên nói rằng tự do báo chí sẽ không được kiềm chế khi không có quyền lực nào được tạo ra để có thể dùng vào việc kiềm chế đó?…


“Tự do báo chí là gì? Liệu ai có thể định nghĩa được nó mà không để hở ra một không gian tối đa cho sự chạy thoát. [Bởi thế mà] tôi cho điều đó là bất khả; và từ đó tôi rút ra kết luận rằng sự an toàn về mặt tự do báo chí là, dù bạn có thể đưa những lời lẽ đẹp đẽ nhất vào trong một hiến pháp tôn trọng nó, sẽ bắt buộc phải tùy thuộc vào công luận cũng như vào tinh thần chung của người dân và của chính quyền. Và, cuối cùng thì như tôi đã ngụ ý trong một dịp khác, chính ở đây là nơi ta phải tìm cơ sở độc nhất cho tất cả mọi quyền của chúng ta.” (Gạch dưới do tác giả thêm vào))


Hóa ra là như vậy! 224 năm trước đây một tác giả lỗi lạc nhất của Bản Hiến Pháp Hoa Kỳ, của Tu Chính Án Thứ Nhất, đã viết trong lá thư Federalist paper thứ 84 là tìm cách định nghĩa tự do báo chí là một điều không thực tế, và mọi cố gắng để mang lại một ý nghĩa cho ý niệm tự do báo chí đều phải tùy thuộc vào công luận (public opinion) và dân trí (general spirit of the people). Và theo Hamilton, đây mới là nơi chúng ta cần phải dựa vào để tìm căn bản vững chắc duy nhất cho mọi thứ dân quyền.


Không những thế, làm sao có thể quy định rằng tự do ngôn luận không bị hạn chế trong khi không có bất cứ một điều khoản nào quy định quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí là gì? Và suy ra từ những câu hỏi và phương cách đặt vấn đề của Hamilton thì câu trả lời là ý dân và dân trí. Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí bắt nguồn từ ý dân, và giới hạn của hai quyền này cũng lại là… ý dân. Và vì thế mới có Tu Chính Án Thứ Nhất:


“Congress shall make no law… abridging the freedom of speech, or of the press!”


(Tạm dịch: “Quốc Hội sẽ không làm ra luật nào… giới hạn tự do ngôn luận hay tự do báo chí!”)


 


Bênh vực một tờ báo hay bênh vực quyền tự do ngôn luận?


 


Vị trí đúng nhất của lá thư của độc giả Sơn Hào là sọt rác. Tờ Người Việt California đăng lên mới thành có chuyện. Và gây công phẫn. Mới đầu còn nhỏ, sau lan rộng. Có nhiều buổi họp được triệu tập. Có tuyên cáo chung. Có kêu gọi tẩy chay, biểu tình. Có áp lực đòi sa thải nhân viên đã chọn đăng lá thư. Có áp lực đòi tờ báo phải công bố lý lịch của độc giả Sơn Hào trong khi đây chính là điều tối kỵ trong ngành báo chí luôn luôn giữ kín nguồn tin. Có ý kiến lập Ủy Ban theo dõi phân tách các bài của báo Người Việt. Nói cách khác cần lập ngay một Ban Kiểm Duyệt ngay giữa lòng cộng đồng người tỵ nạn Cộng Sản đi tìm tự do! Vậy có nên lập luôn một ủy ban kiểm soát và chỉ đạo tư tưởng hay không? Cộng đồng có nên thành lập một ủy ban quy định những điều mọi người tỵ nạn phải tuân theo trong những sinh hoạt của cộng đồng như chào cờ, phủ cờ, hát quốc ca VNCH, hay đặt bàn thờ tổ quốc. Và khi quy định những điều khoản này thì phải lập ra những đoàn cảnh sát để kiểm soát việc thi hành. Ðây có phải là điều chúng ta muốn cho cộng đồng dân Việt tỵ nạn trở thành hay không?


Báo Người Việt California, hay bất cứ tờ báo nào khác, không những là một cơ quan ngôn luận mà còn là một cơ sở thương mại, cung cấp công ăn việc làm cho nhân viên, và nhờ đó những nhân viên này nuôi sống gia đình, đóng thuế, đóng góp vào ổn cố và thịnh vượng của cộng đồng chúng ta nói chung. Nhân danh điều gì, lý tưởng nào, để cắt nguồn sống của bao gia đình?


Và sau khi đóng cửa được báo Người Việt California rồi thì đến phiên báo nào? Cơ sở thương mại nào? Phòng thuốc nào? Phòng mạch nào? Tiệm ăn nào? Chợ nào? Quán cà phê nào? Tiệm phở nào? Tiệm hủ tíu nào? Tiệm bánh mì nào? Tiệm làm móng tay, cắt tóc nào? Có phải đây là điều chúng ta muốn cộng đồng dân Việt trở thành không?


George Orwell là một nhà văn Anh Quốc của đầu thế kỷ 20. Ông căm thù cộng sản và nổi tiếng qua hai tác phẩm Animal Farm (Trại Gia Súc) và “1984.” Trại Gia Súc là một truyện giả tưởng về một cuộc nổi loạn của các gia súc. Sau khi chiếm được trại, hai con heo lãnh đạo, Napoleon và Snowball, đã họp toàn thể các gia súc trong trại và đưa ra Bảy Ðiều Răn (The Seven Commandments) cho mọi gia súc phải tuân theo, Bảy Ðiều Răn (The Seven Commandments) như sau:


1- Whatever goes upon two legs is an enemy


2- Whatever goes upon four legs, or has wings, is a friend


3- No animal shall wear clothes


4- No animal shall sleep in a bed


5- No animal shall drink alcohol


6- No animal shall kill any other animal


7- All animals are equal


 


Tạm dịch:


1- Bất cứ cái gì đi trên hai chân đều là kẻ thù


2- Bất cứ cái gì đi trên bốn chân, hay có cánh, đều là bạn


3- Không súc vật nào được ăn mặc quần áo


4- Không súc vật nào được ngủ trên giường


5- Không súc vật nào được uống rượu


6- Không súc vật nào được giết một súc vật khác


8- Mọi súc vật đều bình đẳng


 


Thời gian qua, các khẩu hiệu và 7 điều răn thay đổi. Khẩu hiệu hai chân, bốn chân được đổi như sau: “Four legs good, two legs better! Four legs good, two legs better”! (Tạm dịch: “Bốn chân tốt, hai chân tốt hơn! Bốn chân tốt, hai chân tốt hơn!”)


Và 7 điều răn chỉ còn lại một điều thứ 7 được sửa lại như sau:


“All animals are equal


But some animals are more equal than others!!”


Tạm dịch:


“Mọi súc vật đều bình đẳng


“Nhưng cũng có vài con bình đẳng hơn những con khác!”


Nghe đâu giống như “Kinh Tế Thị Trường theo Xã Hội Chủ Nghĩa” của Cộng Sản Việt Nam ngày nay!


Tất cả mọi người đều quen với một bức ảnh ô nhục nói lên bộ mặt áp bức của chế độ Cộng Sản. Ðó là bức ảnh một tên công an bịt mồm Linh Mục Nguyễn Văn Lý. Ai trong chúng ta muốn làm bàn tay bịt miệng quyền tự do phát biểu của người khác?


Mục đích bài nói chuyện của tôi ở St. Paul, Minnesota không nhằm bênh vực báo Người Việt California hay bất cứ báo nào khác. Mục đích và ý nghĩa bài nói chuyện là để nhắc nhở về sự cần thiết bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của tất cả mọi người dân Việt yêu chuộng tự do.


Rudyard Kipling là một nhà văn, nhà thơ Anh Quốc đầu thế kỷ thứ 19. Ông là nhà văn Anh Quốc đầu tiên được giải Nobel về văn chương. Tôi biết đến Kipling qua một bài thơ mà thân phụ tôi đã gửi cho tôi khi tôi còn là một thiếu niên mới bắt đầu vào ngưỡng cửa trung học. Thân phụ tôi giờ đã qua đời, và tôi cũng đã trên 70, nhưng bài thơ này luôn là một ngôi sao Bắc Ðẩu làm kim chỉ nam đối với tôi. Tựa bài thơ là “If,” bài thơ nổi tiếng nhất của Kipling, xuất hiện vào năm 1910. Tôi muốn trích dẫn vài đoạn để làm kết luận cho bài viết này.


“If you can keep your head when all about you


Are losing theirs and blaming it on you,


If you can trust yourself when all men doubt you,


But make allowance for their doubting too;



If you can bear to hear the truth you’ve spoken


Twisted by Knaves to make a trap for fools,



Yours is the Earth and everything that’s in it,


And, which is more, you’ll be a Man, my son.”


 


Tạm dịch:


“Nếu con giữ được cái đầu bình thản


Trong khi mọi người đã mất mà còn trách móc con,


Nếu con vẫn tin được ở mình dù bị mọi người ngờ vực


Mà vẫn không chấp điều người ta ngờ vực;



Nếu con chịu đựng được những sự thật mà con đã nói ra


Bị vặn vẹo bởi những kẻ tồi tàn để bẫy những thằng điên,



Thì, con ạ, Trái Ðất thuộc về con và tất cả trên Ðất ấy,


Và hơn nữa, con ạ, bởi con đã thành Người.”


 


Quý vị cùng thế hệ với tôi chắc rất quen thuộc với những bài học trong ngụ ngôn của La Fontaine, một nhà thơ Pháp thế kỷ thứ 17. Trong bài vịnh về cái bị có hai túi (la besace), có đoạn thơ như sau:


“Nous nous pardonnous tout, et rien aux autres hommes



Le fabricateur souverain,


Nous créa besaciers tout de même manière,


Tant ceux du temps passé que du temps d’aujourd’hui:


It fit pour nos défauts la poche de derrière,


Et celle de devant pour les défauts d’autrui.”


 


Tạm dịch:    


Chúng ta tự tha thứ cho nhau hết cả, trừ tha cho người khác



Ðấng Tạo Hóa tối cao


Dựng ra tất cả chúng ta cùng một kiểu,


Từ trong quá khứ xa xưa đến tận hôm nay:


Cho bao sai trái của ta vào túi sau


Và để hết sai trái của người vào túi trước.”


 


Một nhà báo Anh Quốc, John Morley, đã viết: “You have not converted a man because you have silenced him!” (“Bạn chưa thuyết phục được tôi chỉ vì bạn cấm được tôi nói.”)


Tôi muốn kết thúc bài này với một niềm hy vọng. Thứ sáu vừa qua Thế Vận Hội Mùa Hè 2012 đã long trọng và tưng bừng khai mạc tại Luân Ðôn. Có 204 quốc gia tham dự. Sau những nghi thức khai mạc cả vận động trường im lặng và từ trên khán đài giọng ca của Paul McCarney của ban nhạc The Beatles cất lên. Giọng ca không còn mạnh như xưa. Nhưng lời ca đã đưa tâm hồn tôi trở về những năm 60. Trở về một không gian của tuổi thanh niên mới vào đời, của những giấc mơ không những cho đời mình mà còn cho cả một bầu trời quê hương yêu dấu. Lời ca giản dị đến mộc mạc. Hai câu đầu của bài hát như sau:


“Hey Jude, don’t let me down


Take a sad song and make it better!!”


“Ê Jude, đừng bỏ rơi anh


Hãy lấy một bài hát buồn mà làm thành lạc quan hơn!!”


Có thể nào tất cả chúng ta nhận lấy bài ca buồn và cùng nhau biến bài ca buồn thành khúc hoan ca cho những thế hệ mai sau?


 


Ghi chú:


Những phần dịch các câu trích dẫn trong tiếng Anh, tiếng Pháp là do NNB.

Về “Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”

 


Về “Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”


Tôi nghĩ chữ “Nhập Tống” viết bởi Trần Nhật Hiệu hay bị giải thích một cách gượng ép là Trần Nhật Hiệu muốn đầu hàng. Tôi chưa thấy ai giải thích thỏa đáng tại sao “vào nước Tống” lại có nghĩa là đầu hàng Mông Cổ.


Tôi nghĩ rằng hồi ấy, nhà Trần và nhà Tống cùng một phe, cùng chung chiến tuyến chống người Mông Cổ. Thái úy Trần Nhật Hiệu đề ra chiến lược là chạy lên phía Bắc, vào nước Tàu, để liên minh cùng với nhà Tống chống lại Mông Cổ. Sau này người Việt không phân biệt Mông Cổ và Tàu, cứ gộp chung 2 nước lại cho tiện. Mãi sau này Mông Cổ mới trở thành vua nước Tàu, lập nên triều đại nhà Nguyên của Tàu. Các chiến tướng chỉ huy 3 cuộc xâm lăng toàn là người Mông Cổ. Người Tàu chỉ được làm lính, chăn ngựa, nấu ăn, phu khuân vác thôi.


Như sử đã cho biết, nhà vua không theo chiến lược chạy lên phía Bắc, mà theo kế sách của Trần Hưng Ðạo, không liên minh với nhà Tống để chống Mông Cổ, mà liên minh với Chiêm Thành ở phía Nam. (Chuyện này càng rõ rệt hơn nữa ở lần xâm lăng của Mông Cổ lần thứ hai, Ðại Việt liên kết với Chiêm Thành chặt chẽ để chống mặt trận của Toa Ðô đánh vào Chiêm Thành, khi đánh không nổi, Toa Ðô đổ bộ vào đánh Nghệ An.)


Những lần các vua Trần không giữ nổi Thăng Long, thì các ngài đều rút về Thanh Hóa, không chạy lên phía Bắc để “nhập Tống.”


Sử cũng chép sau khi bình Mông Cổ xong, Trần Nhật Hiệu xin từ chức. Nhưng vua Trần Thái Tông không cho, vẫn để ông giữ chức vụ. Thật ra Trần Nhật Hiệu không xin từ chức vì chữ “Nhập Tống.” Ông từ chức vì không tổ chức nổi việc ngăn chặn quân Mông Cổ tràn vào Hà Nội mà lúc ấy ông là tư lệnh chiến trường Thăng Long, bảo vệ Thăng Long. Ông tuy làm chức thái úy, tương đương với bộ trưởng quốc phòng, nhưng chỉ được chỉ huy mặt trận nhỏ vì trên ông còn có có Thái Sư Trần Thủ Ðộ, và người tiết chế điều binh khiển tướng lại là vị tướng trẻ tuổi Trần Quốc Tuấn.


Enqdudq



 

Utah hồi âm

 


 


Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Bài thơ đăng báo, đã hồi âm


Người Việt Utah, núi lửa thầm


Bỗng thắp lên tình thơ diễm tuyệt


Hỏi rằng Khánh có thực trong tâm


 


Thực, hư trang trải nỗi gì đây


Hoang hóa tâm tư ở chốn này


Lửa trại bâng khuâng thời Hướng Ðạo


Sáng đời binh nghiệp lúc chia tay


 


Trở về đô thị, nhớ Nha Trang


Thơ tới, thơ lui, cũng lỡ làng


Hẹn trước, hẹn sau, đều lỡ dở


Mỗi người qua một chuyến đò ngang


 


Ðường ra Ninh Chữ buồn ghê nơi


Khánh vẫn chờ em ở cuối trời


Nhưng, biết bao điều xưa khó nói


Giờ càng khó nói bởi xa khơi


 


Thì thôi, quên hết để Utah


Trọn vẹn cô liêu giống biển nhà


Sẽ khiến ta vui đời tị nạn


Cuốn vào dĩ vãng mối tơ sa.

Những trang nhật ký rơi

 


Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Tại sao Ton Ton tôi không viết hồi ký cả một thời dài, từ 30 tháng 4 năm 1975 tới ngày ông rời khởi Chốn Bụi Hồng này, có quá nhiều thì giờ, để ông chỉ cần ghi lại một trang, rằng sao miền Nam Việt Nam bị bức tử, hoặc giả vì sao ông phải ra đi, khi thực sự Việt Cộng chưa vô hẳn Sài Gòn.


Thôi thì Ton Ton không muốn viết hồi ký cũng được, chẳng lẽ nêu ra những điều cay đắng, nhục nhã mà ông phải bắt buộc bôn tẩu, không thì sẽ như cụ cố Ngô Ðình Diệm. và cụ cố vấn Ngô Ðình Nhu, đã bị chết trong xe bọc thép, tức xe tăng, hay sang trọng hơn là xe thiết giáp, vì một phút nào đó, người dân quên phứt cái lễ nghĩa liêm sỉ, bởi ly nước đã tràn tay, không cách nào giữ cho… yên lắng được. Ton Ton tôi không viết hồi ký, với tôi, thật là một điều đáng tiếc vô cùng, nhân dân miền Nam chỉ muốn an tâm tị nạn, hay là vớt vát nỗi ưu tư, lạ quá, mình mạnh chứ có yếu đâu mà… thua, mà bỏ cuộc chơi thì đúng hơn. Cứ một trăm người, khi cố ý hay vô tình được hỏi tới về ông UNO, tức Ton Ton tôi, đều có ý chờ một ngày nào, truyền thông báo chí, thông tin mời quý đồng hương, đến địa điểm N., giờ G. để dự buổi ra mắt Hồi Ký Ton Ton UNO, sẽ biết vì sao tác giả bỏ miền Nam, vì sao trao quyền cho cụ giáo già, và vì sao cụ giáo già trao lại quyền lần thứ Phó Bản cho đại tướng Big Minh của đại tộc Kaki chúng tôi. Rồi thì chúng nó tiến về Saigon, như bài hát chúng nó bắt anh chị em quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa phải tập, trong hàng vạn trại tù cải tạo lớn nhỏ từ Nam ra Bắc: “Tiến Về Sàigòn”. Tiến Về Sài Gòn, chao ôi, giống y cái bài Tiến Về Thủ Ðô Hà Nội, chúng nó đã la hét lên năm 1954, thế mà, vẫn có các ca sĩ thượng thặng hát ngay khi cái gọi là ban quân quản tiếp thu đô thành Saigon Chợ Lớn của ta, Việt Nam Cộng Hòa, nên mới có hiện tượng:


Thương nữ bất tri vong quốc hận


Cách giang do xướng hậu đình hoa


Tức là sự kiện người ca kỹ nữ không biết cái hận mất nước, bên sông vẫn hát xướng khúc hậu đình trác táng. Tất nhiên đó là điều suy luận của bất cứ ai không thấy cảnh liêm chính, hát ca, khi giặc thù đã đến sát bên lưng… Ðể tránh điều sỉ nhục, có thể Ton Ton tôi đã thoát thân, nếu như muốn ra đi, để nuôi chí phục hận tức tưởi.


Thì ông phải hứng lệ hòa mực viết lại Những Ðiều Trông Thấy mà đau đớn lòng trải ra hàng ngàn, hàng ngàn trang giấy chứ.


Tại sao ông không viết Hồi Ký Ông UNO, tôi tức giận quá, khi tâm sự với vị trung tá tên K., nguyên xa xưa là một trung úy, trưởng phòng Nhì… Bót Catinat, tức cái cơ sở khét tiếng tra tấn tù binh của Pháp, sau cải tổ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vị trung úy này lên tới cấp trung tá ngày tan hàng, cũng vì quá tin tưởng vào chế độ có quân đội mạnh nhất Ðông Nam Á thời trước 30 tháng 4 năm 1975, là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nên ông chưa có ý di tản, thì chúng nó vô Dinh Ðộc Lập, và tất cả thay áo lính, cùng nhau đi tù.


– Từ ngày quy Mã, ông năm đã gặp Ton Ton tôi chưa? (chuyện năm 1992)


– Có điện thoại ổng nhắc lại câu: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói. Mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.”


Vậy anh đi tù, ảnh thấy chúng quá xá chớ gì?


– Dạ, đó là phần tụi này phải chịu, còn ông UNO, ông chưa bạch hóa chuyện phe ta năm 1975, cho dân chúng lấy lại Niềm Tin mất mát.


– Có gì mà bạch hóa, nó trắng như ban ngày, nó là sự việc thời cuộc, tôi có nói ra, cũng bảo là ngụy biện. Thôi số phận miền Nam vậy.


– Ông UNO ạ, số phận là của Ton Ton thôi, chúng tôi còn nhiều ưu tư lắm.


– Anh mới lạ, trung tá K. thân mến, anh làm tình báo là cung cấp tin tức cho tui, chứ tui đưa ra tin tức à. 17 năm mới nghe lại tiếng nhau, tôi nghĩ phần nào chúng ta nên mừng sức khỏe là tốt nhất đó. Phần sau của cuộc điện thoại chào mừng kẻ đến muộn, không cần thiết cho việc tôi muốn đề cập tới: Hồi Ký của ông UNO, nên tôi đổi… lập trường.


– Thế thì ông Big Minh, tại sao ông đại tướng không viết hồi ký, có lẽ hồi ký của Dương Ðại Tướng, một vị tổng thống không có thuốc trong cơn hấp hối, chắc còn hay hơn hồi ký của ông UNO.


– Này cô, cô chỉ nên thái cá, thái rau ở trong bếp thôi, được lên tới chức Thái… thái trong hàng ngũ nữ Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa, mà không hiểu được là Hồi Ký Dương Văn Minh nếu có của Big Minh, chỉ để cho Cộng Kiều (tiếng của nhà thơ Lê Giang Trần, báo Hồn Việt) hay quần chúng trong nước Việt Nam Cộng Sản đọc, vì bọn họ muốn hiểu xã hội Việt Nam Cộng Hòa quanh mốc Tự Rút Quân (tiếng của Mũ Xanh Bác Sĩ Phạm Vũ Bằng), chứ nhân dân trăm họ vượt biển, vượt biên, vượt mây sau này, có ai cần biết những điều mình đã biết rồi đâu.


– Trung tá K., ông mới là lạ hơn nữa, các tướng tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã viết khá nhiều hồi ký, Trung tướng Nguyễn Chánh Thi, Thiếu Tướng Ðỗ Mậu, v.v. và v.v. Rồi cựu thủ tướng, cựu phó tổng thống, thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ viết bằng English cho Mỹ đọc, chứ đâu muốn cho… ta đọc. Thì cứ mỗi người trong phạm vi và cách nghĩ của mình cứ viết, để mai sau, những người chép sử lấy đó làm tài liệu biên soạn, chứ cần chi phải quý ông lãnh đạo quốc gia, lãnh tụ đảng phái, chủ tịch cơ quan hội đoàn, mới có trách nhiệm viết hồi ký đâu, nên nhớ là ta viết cho tương lai, chứ ai chẳng hiểu hiện tại này nó rõ như ban ngày, xưa như cổ tích.


– Hiểu rồi, mai mốt cô sẽ nhận được thiệp mời của tôi, trung tá K., cô nhớ mời bạn bè tới dự nhé: Những Trang Nhật Ký Rơi Quanh Dinh Ðộc Lập.


– Ông năm (trung tá K.) có thu nhặt được à, tại sao có tựa sách dài dòng thế, khó nhớ!


– Trời ơi, bây giờ tựa sách dài là cái mốt đó nghe. Cô không cập nhật hóa gì cả. Cô có thấy tập thơ với tên sách là hai câu lục bát chưa:


Một thời binh lửa đã tan


Một thời hương lửa đã tàn lạnh tanh.


– Ủa, sách gì… cầu kỳ thế.

Lá thư chủ nhiệm

 


Sinh viên và cộng đồng


 


Năm nay tiểu bang Minnesota có cơ hội  tiếp đón nhiều sinh viên từ khắp nơi cả Hoa Kỳ và Gia Nã Ðại. Trại lên đường lần thứ 15 tại Maple Lake/MN vào tháng 5 năm 2012 của Hội Văn Hóa Khoa Học đã thu hút khoảng 300 sinh viên và giới trẻ.


Ðại Hội Liên Hội Sinh Viên Việt Nam Bắc Mỹ kỳ 9 trong 4 ngày 26-29 tháng 7 năm 2012 tại Bloomington/MN cũng tập trung xấp xỉ 300 người. Cả hai chương trình đều chú trọng đến việc hướng dẫn lãnh đạo. Ngoài ra khóa huấn luyện tuổi trẻ lần thứ 12 của Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa kỳ cũng được tổ chức thành công tốt đẹp tại vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn vào các ngày 20-22 tháng 7 năm 2012. Sinh viên và giới trẻ đang cố gắng dấn thân, cần sự hướng dẫn tiếp tay và hỗ trợ của cộng đồng.


“Tre già măng mọc”, những bậc cao niên dày kinh nghiệm phục vụ cộng đồng quê hương đất nước nên tìm cách chuyển giao cho giới trẻ những bó đuốc trong sáng để họ tiếp nối và phát huy dựa vào kiến thức kỹ thuật tân tiến. Muốn làm được điều này cả hai bên cần vượt qua các trở ngại về ngôn ngữ (tiếng Anh và tiếng Việt), tuổi tác (cha mẹ thường cho mình đúng trong khi cho con cái không kinh nghiệm), hoàn cảnh xã hội (người lớn tuổi thường đặt lý luận dựa trên nền tảng xã hội Việt Nam trong khi giới sinh viên đặt nhiều vào môi trường xã hội mới nước ngoài). Lãnh đạo cộng đồng cần chịu khó hòa hợp và giới trẻ cần đắn đo tiếp nhận để tạo sự đả thông lâu dài.


Sinh viên, giới trẻ đã có nhiều thiện chí dấn thân. Người lớn, cộng đồng cũng sẵn sàng muốn giúp các em. Chúng tôi mong rằng quý vị độc giả, quý đồng hương gợi ý thêm những phương cách hữu hiệu cho sự chuyển tiếp cần thiết này.


Trân trọng,


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ nhiệm

Tin mới cập nhật