Vàng Ðen (Kỳ 41)

 




“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 

Kỳ 41

 

Phong công nhận xôi nếp tre thật ngon, sụm tàm tuy quá cay, nhưng cũng bắt mồi thiệt dữ. Phong chỉ phân vân không biết làm cách nào để khởi đầu câu chuyện buôn bán vũ khí, hầu không phá vỡ cái thơ mộng của một buổi chiều đối với người đàn bà đang ngồi bên cạnh.

-Chắc Phong Sương mải tìm chỗ nấu xôi ngon nên quên giúp tôi chuyện ấy?

-Sương lo xong cho anh rồi, anh thưởng em cái gì?

-Tôi có gì xứng đáng để tặng Sương đâu?

-Anh phải dẫn em đi chơi ba ngày khắp Sà Vằn.

-Rồi chuyện gì sẽ xảy ra?

-Chẳng có gì cả, em yêu anh. Ðược gần anh vài ngày em cũng đã mãn nguyện rồi. Em chẳng đòi hỏi gì nhiều nơi anh. Em cũng chẳng hỏi xem anh đã có vợ hay chưa. Em chỉ biết, em yêu anh.

Tuy biết trước cô nàng có rất nhiều cảm tình dành cho mình, nhưng cách tỏ tình thật thà này nó đột ngột quá. Nó làm Phong ngộp và rơi vào một thế thụ động.

-Mình đâu thể có tương lai chắc chắn với nhau.

-Em có muốn làm vợ anh đâu, anh sống như một người đàn ông giang hồ, em buôn bán thuốc phiện. Cả hai chúng mình đều có tiền, nhưng không có tương lai. Gặp được anh, yêu anh và nếu được anh yêu em, em thấy đã quá đủ.

-Cám ơn Sương…

-Anh không thể nói được tiếng “em”?

-Cám ơn… em, mình cứ để câu chuyện diễn tiến theo lẽ tự nhiên của nó. Sương… Ờ… nghĩ sao?

-Em không thể chờ cái tự nhiên của anh đâu, người đâu cứ như cái cục đá. Có chữ “em” mà cứ ấp a, ấp úng. Anh phải đưa em đi chơi ba ngày, ba đêm đó.

Phong Sương dựa hẳn đầu vào vai Phong. Bên ngoài quán ăn, trời đã tối hẳn.

Chiếc xe bẻ cua phải thật gấp tại một ngã tư đường. Bánh xe phía sau leo hẳn lên lề đường, rồi dọng cả chiếc xe xuống đường đánh rầm một tiếng. Khách bộ hành chạy dạt cả vào trong phố, lầm bầm nguyền rủa. Trong xe, người Phong bay lên khỏi ghế, đầu đụng trần xe.

-Anh ngồi cho tử tế nghe, đường bên Lào xấu quá.

-Em học lái xe ở đâu vậy?

-Em lấy bằng tại Lào.

-Thảo nào bằng “Lèo” quá.

-“Lèo” là gì vậy?”

-Tiếng “Lèo” được người bên Việt ám chỉ sự nói xạo.

-Em có bằng thật mà.

-Nhưng bằng được cấp bởi những người “Lèo.” Cô đã lái xe leo lề rồi cô hai.

-Tật của em vậy đó.

-Chỉ sợ cái tật ấy có thể làm chết một vài người.

-Anh cũng biết sợ à, em không làm chết anh đâu.

Chiếc xe dừng, đậu tại bãi đậu xe của khách sạn Ánh Sáng xứ Lào. Phong Sương thản nhiên khóa cửa xe và xách theo một chiếc va li nhỏ. Phong ấp úng hỏi:

-Em… làm gì vậy?

-Em không có quyền thuê chỗ ở à? Lại nữa em cũng cần phải xem xét vấn đề ăn ngủ của anh ra sao nữa. Ðàn ông thường bê bối lắm.

Phong ngọng cứng. Lẽo đẽo xách chiếc va li nhỏ theo Phong Sương vào khách sạn.

-Hai người trai độc thân ở như thế này cũng khá gọn.

Sau khi đã bỏ va li vào chiếc phòng vừa thuê. Phong Sương nhất định đòi sang phòng của Phong và ông Sán để xem xét.

-Ðồ đạc của anh đâu?

Miệng hỏi, nhưng tay cô nàng đã gom quần áo của Phong bỏ lên giường, rồi dồn hết vào chiếc va li của Phong.

-Em làm gì vậy?

-Chẳng lẽ em thuê phòng cho một mình em? Anh phải qua ở với em. Ðể giấy lại cho ông Sán biết, vậy thôi.

Phong lại lúng túng theo chân cô nàng, tay quấn vội cây tiểu liên Tiệp Khắc loại nhỏ cùng cây colt 45 vào chiếc khăn tắm để mang theo.

Tình cảm đến thật bất ngờ. Phong đã bị chinh phục hoàn toàn. Nó không đến từ những quyến rũ đầy gay gắt, đầy văn minh, đầy kinh nghiệm của một người nữ. Cũng không một chút gì đến từ Phong Sương, một người nữ với hình ảnh một nữ chúa thuốc phiện của xứ Lào. Ðơn thuần với một thứ tình cảm chân thật, mộc mạc của tình yêu đến từ một người nữ như mọi người nữ khác.

Trái tim của Phong đã bị vật ngã trong khoảnh khắc. Trái tim đã không còn đập bình thường nữa, nó rung chuyển mãnh liệt, tạo nên một dây chuyền dẫn đến từng thớ thịt, từng tế bào não. Khốc liệt hơn nữa, dây chuyền rung chuyển đó đã trìu mến kéo Phong Sương hội nhập để cùng tạo ra những rung cảm thầm kín. Cả hai đã hòa nhập vào nhau, tác động, vuốt ve trên thân xác nhau để đem lại cho nhau những khoái cảm, ngây ngất mãnh liệt nhất. Cái kỳ diệu của tình yêu đã khiến cả hai không còn cảm thấy trần truồng với nhục cảm, nó chỉ còn là một sự giao cảm, biết ơn lẫn nhau. Hai thân xác hòa nhập vào nhau như một.

Giáo hoàng Chính Thống Giáo Ai Cập qua đời

 

  

CAIRO, Ai Cập (AP) – Tín đồ Chính Thống Giáo Ai Cập Coptic hôn chân dung cố Giáo Hoàng Shenouda III trong lúc xếp hàng chờ viếng thi thể giáo hoàng tại Cairo, Ai Cập, hôm Chủ Nhật. Vị giáo hoàng dẫn dắt người Thiên Chúa Giáo ở Ai Cập trong hơn 40 năm, qua đời hôm Thứ Bảy, thọ 88 tuổi. Triều đại Giáo Hoàng Shenouda III cũng đánh dấu thời gian mối quan hệ giữa các tín đồ tôn giáo thiểu số này với người Hồi Giáo đa số ngày càng bị căng thẳng thêm. (Hình: AP Photo/Nasser Nasser)

 

Ba thợ sơn chết bí hiểm ở Nam California

 

 

 

RANCHO CUCAMONGA (LAT)Nhà chức trách đang điều tra cái chết bí mật cua ba thợ sơn bên trong một căn nhà ở thành phố Rancho Cucamonga, miền Nam California, hôm Thứ Sáu tuần qua.

Một phụ nữ thuê ba thợ sơn này đến sơn bên trong căn nhà của bà và sau đó quay trở lại vào lúc 2 giờ 52 phút trưa để xem công việc tiến triển đến đâu. Bà thấy họ nằm bất tỉnh trên sàn nhà và ngay lập tức gọi điện thoại cấp cứu 911, theo lời giới chức Sở Cứu Hỏa và Cảnh Sát cho hay.

(Hình: Người Việt; nguồn: Google Maps)

Nhà chức trách sau đó xác nhận ba người đàn ông này, Francisco Corado, 27, ở thành phố Cathedral City, Oscar Aguirre, 44, ở Cathedral City và Jahiron Aaron Mejia-Morales, 24, đã chết trong căn nhà.

Trong một phòng tắm, lính cứu hỏa tìm thấy một máy nén hơi đã hết xăng và ngưng hoạt động, theo lời bà Kelley Donaldson, một nữ phát ngôn viên của Sở Cứu Hỏa Rancho Cucamonga.

Văn phòng giảo nghiệm quận hạt San Bernadino tuần tới sẽ giảo nghiệm tử thi các nạn nhân để tìm nguyên nhân gây thiệt mạng. (V.Giang)

Bắc Hàn khẳng định tiếp tục kế hoạch phóng hỏa tiễn

 

PYONGYANG, Bắc Hàn (AP) Bắc Hàn hôm Chủ Nhật khẳng định sẽ tiếp tục kế hoạch phóng một hỏa tiễn tầm xa, bác bỏ các lời cảnh cáo của thế giới Tây phương rằng điều này sẽ ngăn cản các nỗ lực ngoại giao gần đây.

Chính quyền Bình Nhưỡng (Pyongyang) hôm Thứ Sáu cho hay sẽ bắn hỏa tiễn tầm xa để đưa một vệ tinh quan sát vào quỹ đạo trong chương trình chào mừng 100 năm kỷ niệm ngày sinh của nhà lãnh tụ sáng lập Cộng Sản Bắc Hàn Kim Nhật Thành (Kim Il Sung) vào tháng tới.

Mô hình phỏng theo hỏa tiễn Scud-B của Bắc Hàn (phải) trung bày trong
Bảo Tàng Chiến Tranh Nam Bắc Hàn ở Seoul. Bắc Hàn nhất quyết sẽ bắn hỏa tiễn
tầm xa với lý do đưa vệ tinh lên không gian kỷ niệm 100 năm
ngày sinh cố lãnh tụ Kim Il Sung.
(Hình: AP Photo/Ahn Young-joon)

Lời loan báo này được đưa ra hai tuần sau khi Bắc Hàn đồng ý ngưng thử hỏa tiễn tầm xa cũng như các thỏa thuận khác về nguyên tử để đổi lấy trợ giúp thực phẩm từ Mỹ. Ðiều này được coi là một tiến triển nhiều hứa hẹn trong việc cải thiện mối quan hệ giữa hai quốc gia.

Mỹ, Nhật, Anh và các quốc gia khác lên tiếng kêu gọi Bắc Hàn hủy bỏ ý định phóng hỏa tiễn này, gọi đây là một đe dọa cho nỗ lực ngoại giao và cảnh cáo điều này cũng vi phạm một lệnh cấm của Liên Hiệp Quốc về hoạt động nguyên tử và hỏa tiễn vì cũng kỹ thuật hỏa tiễn này có thể ứng dụng vào lãnh vực chế tạo hỏa tiễn tấn công tầm xa.

Trung Quốc, đồng minh chính yếu của Bắc Hàn về chính trị và kinh tế, cũng bày tỏ sự lo ngại hôm Thứ Bảy và kêu gọi mọi phía hãy có sự kềm chế.

Hôm Chủ Nhật, cơ quan thông tấn nhà nước Bắc Hàn bác bỏ các yêu cầu này, nói rằng Bình Nhưỡng có quyền sử dụng không gian cho mục tiêu hòa bình.

Cuộc phóng hỏa tiễn này, dự trù diễn ra trong thời gian từ 12 đến 16 Tháng Tư, sẽ là lần phóng hỏa tiễn tầm xa thứ ba của Bắc Hàn. (V.Giang)

Hàng ngàn người dự tang lễ nông dân Tây Tạng tự thiêu

 

 

BẮC KINH (AP)Hàng ngàn người Tây Tạng kéo đến tham dự tang lễ một nông dân thiệt mạng sau khi tự thiêu để phản đối sự cai trị của Trung Quốc ở khu vực Tây Tạng, theo đài phát thanh Á Châu Tự Do (RFA).

Sư sãi Tây Tạng tụ tập cầu nguyện trước thi thể Sonam Thargyal, người nông dân tự thiêu chống Trung Quốc, trong tấm hình do tổ chức Free Tibet cung cấp. Hàng ngàn người tham dự tang lễ người nông dân này. (Hình: AP Photo/Freetibet.org)

Một tổ chức bảo vệ nhân quyền có trụ sở đặt tại London cho hay tang lễ hôm Thứ Bảy đã biến thành một cuộc biểu tình phản kháng, với hàng ngàn người đòi phải có tự do và sự trở về của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần hiện phải sống lưu vong của họ.

Có gần 30 người Tây Tạng đã tự thiêu trong năm qua để phản đối việc đàn áp tôn giáo và văn hóa của người Tây Tạng đồng thời yêu cầu nhà nước Trung Quốc phải để cho Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, người phải trốn khỏi quốc gia ở vùng Hy Mã Lạp Sơn này năm 1959 sau một cuộc nổi dậy bất thành, được trở về.

Chính quyền cộng sản Trung Quốc cáo buộc rằng các thành phần ủng hộ Ðức Ðạt Lai Lạt Ma khuyến khích tự thiêu.

Ðài RFA cho hay ông Sonam Thargyal, một nông dân 44 tuổi, đã cột nệm bông quanh người rồi tự đổ xăng lên mình trước khi châm lửa hôm Thứ Bảy ở Tongren, một thành phố ở tỉnh Thanh Hải (Qinghai). Ông cũng uống xăng trước khi tự thiêu, theo RFA.

“Những người Tây Tạng gần đó tìm cách dập ngọn lửa nhưng ông Sonam Thargyal chết nhanh chóng vì lửa cháy bên trong và ngoài thân thể,” theo bản tin của RFA trích thuật lời của Dorjee Wangchuk, một người Tây Tạng có liên hệ chặt chẽ với cộng đồng ở Tongren và đang sống lưu vong ở Ấn Ðộ. RFA nói rằng có tới 7,000 người Tây Tạng tham dự tang lễ của ông Thargyal. (V.Giang)

Nếu chưa có ứng cử viên trước đại hội đảng Cộng Hòa?

 

 

Cộng Hòa chuẩn bị tinh thần nếu Romney không thắng kịp

CHICAGO (NYT) Lần đầu tiên từ vài thập niên qua, phía đảng Cộng Hòa đang phải chuẩn bị tinh thần cho việc ứng viên đại diện họ ra tranh cử Tổng Thống Mỹ sẽ được quyết định ở đại hội đảng, thay vì trong các cuộc vận động hiện nay.

Phải làm gì nếu tới đại hội đảng mà giữa 4 ứng cử viên chưa ngã ngũ? Ðó là điều đảng Cộng Hòa đang phải chuẩn bị – cho trường hợp các ứng cử viên, từ trái: Ron Paul, Rick Santorum, Mitt Romney, Newt Gingrich, vẫn chưa ai có đủ phiếu để thắng trọn trước đại hội. (Hình: Don Emmert/AFP/Getty Images)

Ứng viên Mitt Romney hiện vẫn đứng hàng đầu, và nếu ông tiếp tục thu thập được các đại biểu ở mức độ hiện nay, khởi sự với cuộc bầu cử sơ bộ ở Puerto Rico hôm Chủ Nhật và ở Illinois hôm Thứ Ba, ông vẫn có thể có đủ con số đại biểu cần thiết là 1,144 người để có được sự đề cử của đảng trước ngày diễn ra cuộc bầu sơ bộ cuối cùng tại Utah hôm 26 Tháng Sáu.

Nhưng vì ông vẫn còn gặp khó khăn để đạt được sự ủng hộ của thành phần bảo thủ trong đảng cũng như không đè bẹp được ứng viên Rick Santorum, thành phần lãnh đạo đảng Cộng Hòa cũng như các giới khác trong đảng đang lần đầu tiên phải đặt ra vấn đề là có thể không ai có được con số 1,144 đại biểu trước ngày đại hội.

Trong trường hợp đó, việc đại diện sẽ được hơn 2,200 đại biểu tham dự đại hội đảng Cộng Hòa ở Tampa, tiểu bang Florida vào cuối Tháng Tám quyết định.

Ðây sẽ là một cuộc tranh luận ồn ào, gay gắt, nhiều biến chuyển bất ngờ không được chuẩn bị trước, và dân chúng Mỹ sẽ có cơ hội nhìn thấy sự vận hành nhiều khúc mắc trắc trở bên trong một đảng phái chính trị chứ không êm đẹp thuận hòa như họ đã được cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa cho coi trong 36 năm qua.

Các giới chức điều hành tranh cử và các luật sư của đảng Cộng Hòa đang phải xem lại các điều lệ đảng, duyệt xét các quy luật có từ nhiều thập niên qua về tranh luận trên sàn đại hội và cũng để chuẩn bị cho trường hợp có thể xảy ra đụng độ giữa thành phần sinh hoạt thâm niên trong đảng và giới thuộc phong trào Tea Party, với nhiều người lần đầu tiên về họp đại hội đảng.

Tuy nhiên, phía ông Romney vẫn lạc quan cho rằng ông sẽ đạt được con số 1,144 đại biểu trước ngày khai diễn đại hội và cho dù các ứng cử viên khác có không hài lòng, họ vẫn phải chấp nhận quy luật này. (V.Giang)

Con trai cựu thủ tướng Bangladesh bị truy tố tội sát nhân

 

DHAKA (AFP) Tòa án Bangladesh hôm Chủ Nhật chấp thuận việc truy tố con trai lớn của một cựu thủ tướng quốc gia này vì liên quan đến vụ ném lựu đạn năm 2004 làm thiệt mạng ít nhất 20 người và làm bị thương nhiều người khác, trong số có cả đương kim Thủ Tướng Sheikh Hasina.

Tareque Rahman (giữa) trong tấm hình chụp năm 2007 khi xuất hiện ở tòa tại Dhaka, Bangladesh. (Hình: Farjana K. Godhuly/AFP/Getty Images)

Tòa bác bỏ kháng cáo của Tareque Rahman, 46 tuổi, hiện sống ở Anh, theo đó cho rằng ông ta không liên hệ đến một trong những vụ bạo động chính trị tệ hại nhất từ mấy thập niên qua tại Bangladesh.

Tareque Rahman, con trai lớn và có lúc từng được coi là sẽ kế nghiệp mẹ là bà Khaleda Zia, người hai lần làm thủ tướng Bangladesh, sẽ bị xử khiếm diện, theo công tố viên Syed Rezaur Rahman.

“Tòa truy tố ông ta tội âm mưu giết Hasina và thành phần lãnh đạo đảng Awami League. Phiên xử sẽ bắt đầu hôm 28 Tháng Ba,” theo công tố viên Rahman, cho biết thêm hình phạt tối đa là tử hình.

Bà Hasina đang đọc diễn văn trong một cuộc tập hợp của những người ủng hộ tại thủ đô Dhaka của Bangladesh hôm 21 Tháng Tám năm 2004 thì bất ngờ có mấy quả lựu đạn phát nổ, khiến ít nhất 20 người chết, kể cả người vợ của Tổng Thống Bangladesh hiện nay.

Bà Hasina, lúc đó là lãnh tụ phía đối lập, thoát chết nhưng bị thương tích nặng nề một bên tai.

Công tố viên Rahman cho hay có 51 người khác cũng bị truy tố trong vụ này, gồm cả một cựu bộ trưởng Nội Vụ, một số cấp chỉ huy cảnh sát và an ninh. (V.Giang)

Cổ động chống AIDS bằng truyện Ðường Tăng, bị phản đối

 

 

HÀ NỘI (NV) Một cuộc thi tuyên truyền chống bệnh HIV/AIDS bằng cách khuyến khích sử dụng bao cao su của Trung Ương Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản đã đem câu chuyện thầy trò Ðường Tăng đi Tây Trúc thỉnh kinh lồng vào chuyện trần tục khiến giới Phật tử phẫn nộ.

Ðoạn clip đi thỉnh bao cao su khiến Tăng, Ni, Phật tử bức xúc. (Hinh: Bee.net)

Vụ việc đã được nhiều báo điện tử Phật Giáo và một số báo chính thống của nhà nước phản ứng từ hơn nửa tháng qua. Tới ngày 17 tháng 3, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam tức giáo hội được nhà cầm quyền hậu thuẫn, cũng gửi văn thư tới một số cơ quan nhà nước phản đối.

Câu chuyện chỉ được dư luận biết đến qua một bản tin loan tải trên báo điện tử VTC ngày 27 tháng 2 với tựa đề: “Thầy trò Ðường Tông đi thỉnh… bao cao su” với lời giới thiệu: “Ðây là tác phẩm tham dự cuộc thi tìm kiếm thông điệp xuất sắc cho dự án ‘Friendly Condom’ (Bao cao su thân thiện) của Ngôi nhà Tuổi trẻ – trung tâm chăm sóc, tư vấn sức khỏe sinh sản thuộc Ðoàn TNCSHCM.”

Một đoạn của bản tin VTC viết rằng: “Với phong cách ‘chế’ hài hước, dí dỏm đậm chất sinh viên, câu chuyện “Thầy trò Ðường Tông đi thỉnh… bao cao su” trở thành một phiên bản hoàn toàn mới lạ của tích “Tây Du Ký.”

Hình ảnh phản cảm được chụp từ clip. (Hình của VTC chụp lại trên web chùa Phúc Lâm)

“Thầy trò Ðường Tông” chỉ là các nói giả bộ né “Thầy trò Ðường Tăng” như trong chuyện giả tưởng Tây Du Ký của nhà văn Ngô Thừa Ân dựa theo chuyện thật của vị cao tăng đời nhà Ðường. VTC viết tiếp rằng, “Với lợi thế cốt truyện quen thuộc, các bạn trẻ khéo léo lồng ghép ‘người bạn tên Su’ vào vai nguyên cớ để bốn thầy trò Ðường Tông (cách gọi lái đi của nhân vật Ðường Tăng) lên đường đi Tây Trúc. Nhờ đó, câu chuyện đi theo lối hài hước, thu hút khán giả trẻ hơn hẳn những tác phẩm khác cùng dự thi.”

Các báo Phật Giáo ở trong nước như Giác Ngộ, báo Chùa Phúc Lâm (Biên Hòa), Người Phật tử đã có các phản ứng, cho rằng những video clip hoạt họa chỉ dài 1.5 phút mang tích cách phỉ báng Phật Giáo.

Lời lẽ rất trần tục trong clip về bao cao su. (Hình chụp lại trên web của chùa Phúc Lâm)

Video clip nói trên tham dự cuộc thi “Friendly Condom – Bao cao su thân thiện” là do một nhóm sinh viên của trường Học Viện Báo Chí Tuyên Truyền thực hiện. Bản tin VTC thì nói video clip “Thầy trò Ðường Tông đi thỉnh… bao cao su” đoạt giải xuất sắc. Nhưng ông Nguyễn Ðắc Xuân, người “điều phối dự án Friendly Condom” nói video hoạt họa nói trên không đoạt giải nào cả, theo Bee.net ngày 12 tháng 3, 2012. Nếu như lời ông này phủ nhận, chẳng lẽ 2 tuần trước đó VTC lại đăng tin láo? Mà nếu VTC đăng tin láo, không thấy ông Nguyễn Ðắc Xuân đòi tờ báo cải chính ngay, làm mất uy tín của ông và cái dự án “Bao cao su thân thiện”? Ðợi tới khi dư luận phản ứng dữ dội thì mới thấy ông phát ngôn.

Còn ông Trần Sỹ Minh, giám đốc “Ngôi Nhà Tuổi Trẻ,” theo lời thầy Thích Minh Trí của chùa Phúc Lâm (Biên Hòa), giải thích bằng những lời lẽ kiểu trốn trách nhiệm: “Tôi phụ trách chung nhiều mảng nên không có điều kiện theo dõi sát sao nội dung cuộc thi. Việc một tác phẩm dự thi bị độc giả phản ánh là ‘phản cảm’ là điều hoàn toàn nằm ngoài ý muốn và chúng tôi sẽ rút kinh nghiệm.”

Thầy Minh Trí cho rằng ông Minh “nói lấy được” chỉ để “phủi trách nhiệm cá nhân.”

“Ngôi Nhà Tuổi Trẻ” là “trung tâm săn sóc, tư vấn sức khỏe sinh sản vị thành niên, thanh niên, thuộc trung tâm thanh thiếu niên miền Bắc (Trung Ương Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản).

Không những đem thầy trò Ðường Tăng ra làm trò cười, một trong những clip còn có lời Phật Tổ dạy thầy trò Ðường Tăng: “Ta sẽ trao cho các con một dụng cụ bảo vệ cho người dân của vương quốc khỏi HIV/AIDS: bao cao su. Các con bằng kiến thức của mình hãy truyền bá, vận động mọi người sử dụng nó. Hãy coi nó như một người bạn.”

Hòa Thượng Thích Thiện Nhơn, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đòi hỏi các cơ quan có trách nhiệm ở Trung Ương Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản và Bộ Truyền Thông và Thông Tin, Ban Tôn Giáo Chính Phủ kêu gọi “lập tức áp dụng mọi biện pháp để xóa bỏ mọi hình ảnh của đoạn video clip nói trên ở mọi trang mạng hiện đang phát tán. Công khai nêu ý kiến của cơ quan có trách nhiệm về việc thực hiện, phát tán, trao giải cho đoạn video clip ngắn đó. Có biện pháp xử lý đối với những ai có liên quan đến việc thực hiện, phát tán, trao giải, tán dương đối với đoạn video clip ngắn ‘Thầy trò Ðường Tông đi thỉnh.. bao cao su.’ Ðồng thời những người thực hiện đoạn video clip đó phải công khai xin lỗi về những nội dung được thể hiện trong đoạn video clip có nội dung báng bổ Phật Giáo, xúc phạm niềm tin tôn giáo.”

Vào mạng tìm kiếm Google, người ta thấy khoảng 1.3 triệu đề mục liên quan tới câu chuyện trên.

60 công nhân Việt bị lừa, bị bỏ đói tại Malaysia

 

KUALA LUMPUR (NV) Có thể hơn 60 nam nữ công nhân Việt Nam làm các loại công việc thấp kém ở Malaysia bị lừa gạt, bị bỏ đói và là nạn nhân của một tổ chức buôn người từ Việt Nam. Hiện những người này đang được chính phủ Malaysia dàn xếp đưa tới trung tâm bảo vệ ở thủ đô Kuala Lumpur.

Trước mâm cơm, một số trong số 42 phụ nữ Việt Nam khóc nức nở trước ống kính của nhà báo. (Hình: The Star)

Các bản tin của báo The Star ở Malaysia cho hay 42 phụ nữ và có thể hơn 20 nam công nhân Việt Nam trong số 34 nam công nhân người Việt và Nepal sống như cá hộp trong hai căn nhà nhỏ bé ở thành phố George Town, bán đảo Penang.

Người ta được biết đến họ nhờ các người hàng xóm gọi điện thoại cho cảnh sát than phiền không chịu được vì thấy có quá nhiều người và tiếng ồn lớn từ căn nhà của các người phụ nữ tạm trú.

Theo lời một nạn nhân, bà Trần Thị Hai, 31 tuổi kể lại, mấy tháng qua, họ chỉ sống lây lất qua ngày bằng một ít gạo. Các người phụ nữ tuổi từ 20 đến 50, cho hay họ không thể trở về Việt Nam dù thời hạn cư trú đã hết hạn trong khi hộ chiếu thì bị kẻ môi giới lao động nắm giữ.

Tất cả 42 người phụ nữ sống trong một căn nhà nhỏ 2 tầng ở khu phố Jalan Tull, có 4 phòng và một nhà cầu trên lầu. Tầng dưới thì có phòng khách, một phòng ngủ nhỏ, một nhà bếp và một nhà cầu.

Quá đông người, 17 phụ nữ phải nằm ngủ trong phòng khách trong khi 5 phòng ngủ kia mỗi phòng chỉ đủ chỗ cho 5 người. Bà Hai cho hay hầu hết bọn họ đều thất nghiệp và không thể gửi tiền về giúp gia đình ở quê nhà, lý do chính yếu để họ chấp nhận đi lao động nước ngoài.

“Một số chúng tôi đã qua Malaysia một năm rưỡi trong khi hộ chiếu đã hết hạn.” Bà Hai nói.

Các nữ công nhân Việt kể cảnh ngộ của họ cho và năn nỉ giúp họ trở về quê nhà. (Hình: The Star)

Theo lời bà, một số thì làm công nhân vệ sinh dọn dẹp cho một bệnh viện và được trả 50 ringits một ngày, nhưng gần đây bị giảm lương xuống còn có một nửa.

“Cuối cùng, chúng tôi không được trả lương dù vẫn tiếp tục làm. Chỉ một số rất ít trong bọn tôi tiếp tục làm việc.” Bà kể.

Khi phóng viên báo The Star tới tiếp xúc thì thấy có 3 phụ nữ đang bệnh. Trong tủ lạnh có một ít cá, một ít trứng và rau. Bản tin ngày Thứ Bảy của The Star thì nói kẻ môi giới lao động của họ cứ 3 ngày mang đến cho họ 20kg gạo, nhưng trong số báo ra ngày Chủ Nhật lại nói mỗi 3 tháng, không biết điều nào đúng.

“Chúng tôi gọi cho Tòa Ðại Sứ Việt Nam hàng ngày, yêu cầu họ giúp chúng tôi về nước nhưng nay chúng tôi vẫn chờ trả lời.” Bà Hai cho biết.

Ðiều bà nói gián tiếp cho người ta cảm tưởng cái tòa đại sứ này không mấy mặn mà giúp họ.

Hãng thông tấn Bermana của Malaysia ngày Chủ Nhật đưa tin 42 nữ công nhân Việt và 42 đàn ông vừa Việt vừa Nepal đã bị các kẻ môi giới đối xử như những “nô lệ” suốt 20 tháng qua có thể sắp được đưa tới trung tâm bảo vệ ở Kuala Lumpur.

Cảnh sát đang mở cuộc điều tra để xem họ có phải là nạn nhân của các vụ buôn người hay không, theo chương 14 của đạo luật Chống Buôn Người của Malaysia ban hành năm 2007.

Hiện Sở Di Trú và Cảnh Sát Malaysia đang truy lùng tổ chức môi giới lao động đã đưa họ tới nước này.

“Chúng tôi đã thông báo cho Sở Di Trú, Tòa Ðại Sứ Việt Nam, và Cảnh Sát Quốc Tế. Chúng tôi sắp hoàn tất cuộc điều tra.” Một viên chức cảnh sát cho biết.

Trong khi chờ đợi, một số người Malaysia hảo tâm đã mang thực phẩm tới cho, như dầu ăn, gạo, rau. Một vài người ngỏ ý muốn thuê một số phụ nữ giúp việc trong nhà.

Koay Teng Hai, một dân cử địa phương cho biết ông đã tiếp xúc với Tòa Ðại Sứ Việt Nam và được nghe nói nơi đây đã biết về hoàn cảnh của họ.

“Tòa Ðại Sứ Việt Nam đã tiếp xúc với Sở Di Trú và một cuộc họp sẽ diễn ra vào ngày mai.” Ông Koay Teng Hai nói.

Hầu như tất cả các tổ chức, cơ quan xuất khẩu lao động ở Việt Nam làm ăn theo kiểu đem con bỏ chợ. Ðưa vé máy bay cho người ta xong là coi như hết trách nhiệm, không cần biết họ bị đối xử thế nào ở nước người.

Hàng trăm công nhân Việt Nam chết với các nguyên nhân không rõ ràng ở Malaysia nhưng không được điều tra. Rất nhiều vụ đình công tập thể của công nhân Việt trên đất Malaysia, những năm gần đây, phản đối sự bóc lột và cư xử ác độc của các chủ xí nghiệp nước này.

Trên dưới 100,000 công nhân Việt Nam đang làm việc ở Malaysia theo các chương trình xuất khẩu lao động của nhà cầm quyền Hà Nội, giúp nhà nước lấy đô la. Không ít những công nhân này phải cầm cố nhà cửa, ruộng vườn để vay đủ nợ nộp những khoản “phí” do nhà nước đặt ra. Cũng không ít người đã bị lừa gạt, tiền mất tật mang, báo chí Việt Nam nhiều lần đề cập.

 

Thạch ‘Tak’ Nguyễn, chàng trai vươn lên từ gia đình đổ vỡ

 

Ngọc Lan/Người Việt

WESTMINSTER (NV) Từ một học sinh xuất sắc suốt những năm tiểu học cho đến lớp 11, kết quả học tập của em bỗng rớt xuống. Em không thể tập trung được đầu óc vào việc gì hết. Gia đình em tan vỡ. Ba mẹ em ly dị sau những năm dài liên tục cãi vã. Em xung đột với bạn trai của mẹ ngay trong ngôi nhà mình. Em sống trong những ray rứt, ngột ngạt của một đứa con trai đang ở giai đoạn chưa hẳn là người lớn và cũng chẳng phải là trẻ con.

Trong hoàn cảnh như vậy, đứa học trò ở tuổi trăng tròn đó sẽ đi vào con đường gì, theo lẽ thường tình của cuộc sống?

Một màu xám xịt trước tương lai của em – người ta có quyền nghĩ như vậy lắm chứ!

Vậy mà em làm khác đi tất cả, trong sự ngỡ ngàng của những người quen biết em.

Em là một trong năm người trẻ tuổi xuất sắc nhất được Tổng Thống Barack Obama vinh danh trong chương trình “Champions of Changes” tại Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Năm vừa qua.

Ðó là Thạch “Tak” Nguyễn, 23 tuổi, cựu sinh viên trường đại học UCLA, một cư dân của Little Saigon, đồng sáng lập tổ chức giúp đỡ cho những người vô gia cư và sinh viên nghèo mang tên “Swipes for the Homeless.”


 

Thạch Nguyễn trong ngày lễ tốt nghiệp cử nhân tâm lý học. (Hình: Thạch Nguyễn cung cấp)

Giúp người vô gia cư

Bà Cúc Nguyễn, mẹ của người thanh niên ưu tú ấy và là một người thợ làm tóc ở Huntington Beach, nói trong xúc động, “Nghĩ đến Thạch, tôi vừa muốn cười lại vừa muốn khóc. Niềm vui tràn ngập trong tim. Nó làm mình hãnh diện và vui sướng quá!” Như hầu hết các bậc cha mẹ trong cộng đồng, cha mẹ của Tak vẫn còn gọi Tak bằng tên Việt Nam của em, “Thạch.”

Trong khi đó, ba của Tak, ông Thống Nguyễn, một người thợ cắt tóc ở Santa Ana, cũng không thể nào nén được cảm xúc của mình, “Tôi không diễn tả bằng lời nói được. Không gì quý hơn những điều con tôi đã cho tôi hôm nay. Ðến giờ nếu có nhắm mắt tôi cũng an lòng bởi vì tôi có một đứa con quá tuyệt vời.”

Từ Washington, DC, Tak nói qua điện thoại bằng giọng rất vui, “Tất cả chỉ mới một ngày trôi qua thôi, em vẫn chưa thể tin rằng chuyện này đã xảy ra. Em cứ suy nghĩ về nó và tối rồi em không có ngủ được. Nguyên ngày hôm nay em cũng không ăn được. Em vẫn còn bị ‘sốc’ chị à. Sẽ cần một ít thời gian nửa trước khi em nhận ra được chuyện gì đã xảy ra.”

Tak cười, nghe rất hạnh phúc.

Trong chương trình “Champions of Changes,” Tak được hơn 23,000 phiếu bình chọn, đủ để giành chiến thắng cho hành trình đến Washington, DC, để bao nhiêu triệu người nhìn thấy em qua màn ảnh truyền hình. Ngày Thứ Năm đó, chàng trai trẻ gốc Việt, có gương mặt rạng rỡ, nụ cười không tắt trên môi, ngồi ngay phía bên tay phải của Tổng Thống Barack Obama, trong lúc ông nói chuyện vinh danh em và bốn người khác.

Ngay sau khi chấm dứt bài diễn văn, tổng thống quay sang bắt tay chúc mừng Tak.

Năm 2009, Tak Nguyễn cùng với Brian Pazeshki, một sinh viên cùng trường, đồng sáng lập tổ chức “Swipes for the Homeless.”

“Swipe” có nghĩa là cà thẻ ăn. Tại đại học, sinh viên thường trả tiền ăn trước cho suốt mùa học. Mỗi khi ăn, họ phải cà thẻ để nhà trường trừ đi một bữa ăn. Tak cùng Brian kêu gọi mọi người ủng hộ bằng cách cà thẻ thêm một lần để dành bữa đó cho người vô gia cư.

Mỗi lần cà thẻ như vậy, Tak nhận được 1 pound thực phẩm. Ðến nay, sau 3 năm thực hiện chương trình này, “Swipes for the Homeless” được sinh viên cà thẻ cho khoảng 25,000 lần, tương đương 25,000 pound thực phẩm.

Không chỉ dừng lại ở UCLA, “Swipes for the Homeless” giờ đây hiện diện tại nhiều trường đại học ở Hoa Kỳ và quốc gia khác, trong đó có UC Berkeley, USC, University of Texas at San Marcos, University of Paris, Pháp…

Chuyện những người trẻ làm thiện nguyện trên đất nước này không phải là hiếm. Nhưng chuyện cậu bé Mỹ gốc Việt vươn lên từ những khó khăn của một gia đình đổ vỡ để sống, để học và để làm những công việc như thế lại là điều đáng để người ta suy nghĩ.

Thạch Nguyễn và mẹ ngày tốt nghiệp đại học UCLA. (Hình: Cúc Nguyễn cung cấp)

Vượt qua khủng hoảng

Bà Cúc kể về thời gian “khủng hoảng tâm lý” của đứa con trai mình.

“Tám năm về trước, khi vợ chồng tôi chia tay, Thạch chỉ mới 15 tuổi. Hai anh trai của Thạch đủ lớn để hiểu và chấp nhận tình cảnh của ba mẹ. Em trai Thạch còn nhỏ nên chuyện đó cũng không ảnh hưởng gì. Chỉ có Thạch ở ngay tuổi ‘teenager,’ nó phản đối chuyện ba mẹ ly dị. Không nói ra, không hỗn hào, nhưng tôi biết nó giận tôi, bất mãn với tôi, khi nhìn thấy cảnh một mình ba nó ra khỏi nhà. Nó thương ba nó. Nó trở nên lạnh lùng và xa cách với mẹ.”

Nhìn lại ngày tháng đó, Tak tâm sự: “Thật khó nói những cảm xúc của em khi đó. Em nghĩ ai ở vào hoàn cảnh đó cũng sẽ có những sự xúc động như vậy. Em không biết là em đúng hay sai khi những có những tình cảm như thế, chỉ biết là kết quả học tập của em tụt xuống, em không tập trung được vào chuyện gì hết. Em không làm được điều gì tốt ở trường lẫn trong đời sống.”

Ông Thống nhớ lại: “Khi quyết định chia tay, cả hai chúng tôi đều thỏa thuận là cho dù có vấn đề gì thì đó cũng là chuyện giữa hai người lớn thôi, còn con cái thì tụi tôi vẫn phải có trách nhiệm lo lắng. Thế nên dù không sống trong nhà, hằng ngày tôi vẫn đưa Thạch đi học, vẫn chăm sóc cho nó.”

Trong lúc đó, “sợ con hư,” mẹ Tak cũng cố gắng theo dõi con từng bước một, để “bù đắp cho con bằng tình thương của người mẹ đã không giữ được sự êm ấm của một gia đình.” Có điều, mẹ Tak vẫn không thể nào biết hết được chuyện con mình làm những gì, “thấy nó đi nhiều, đi đêm, cứ ngỡ nó giận mình nó bỏ đi chơi nên la nó.”

Bị la, Tak chỉ nói, “Mẹ không biết con làm gì mà sao cứ la hoài vậy!”

Không ai trong nhà biết được điều gì đã hun đúc trong lòng cậu con trai, trừ khi nghe chính Tak bộc bạch.

“Mọi chuyện thay đổi khi em viết bài luận văn xin vào trường đại học UCLA. Trong bài, em nói em là một người biết cố gắng, biết đeo đuổi những mục đích. Em thông minh và có tiềm năng để trở thành một người tuyệt vời trong tương lai. Em xin mọi người hãy bỏ qua một năm điểm xấu của em bởi vì khi đó ba mẹ em trong giai đoạn ly dị, em muốn mọi người nhìn lại thành tích mà em đạt được suốt từ tiểu học, rồi cả những năm ở trung học. Em viết trong bài luận văn rằng được vào trường UCLA là ước mơ của em, em muốn họ cho em một cơ hội. Và thật là may mắn khi họ nhận em vào. Em rất rất biết ơn về điều đó, vì em cứ nghĩ là mình sẽ không được nhận.”

Cũng chính vì điều này mà Thạch Nguyễn nghĩ “em phải cố gắng thật nhiều, làm thật nhiều, em phải chứng tỏ cho bản thân mình và cho những người ở trường UCLA hiểu rằng họ không có quyết định sai. Em muốn bảo đảm là họ không có sự hối tiếc khi cho em vào học tại trường.”

Thạch Nguyễn và cha ngày tốt nghiệp đại học. (Hình: Thống Nguyễn cung cấp)

Niềm vui vào đại học 

“Ngày nó được nhận vào UCLA, lúc 3 giờ sáng, nó chạy vào phòng ngủ kêu tôi dậy, ôm tôi, và hai mẹ con cùng khóc. Mừng quá!” Chị Cúc kể lại trong nước mắt. “Con người ta vào đại học, đương nhiên là mừng, nhưng tôi mừng hơn nữa là vì cảm thấy mình bớt được mặc cảm tội lỗi không cho các con có được một gia đình trọn vẹn.”

“Cả đêm đó tôi không ngủ được, cứ nằm khóc, cứ nghĩ, trời ơi, mẹ cám ơn con nhiều quá! Cứ nghĩ con mình hư, chứ không ngờ nó đi làm nhiều chuyện thiện nguyện để lấy điểm vào đại học,” chị nói tiếp.

Trong suốt 4 năm đại học, Tak không nhận một khoản tiền nào từ gia đình, từ cha mẹ.

Người cha kể: “Ngay từ lúc còn ở trung học, đến ngày Hè, nó nói tôi chở nó đi làm ở những tiệm fast food, cái gì nó cũng làm, không nề hà. Cuộc sống chúng tôi là cuộc sống của dân lao động, không có dư dả, nhưng cũng không đến mức không lo được cho con, nhưng Tak lại không muốn phiền đến cha mẹ. Nên ngay khi vào đại học, là nó đã tự lo cho cuộc sống của nó. Làm cả ba việc cùng lúc, ngày ra trường nó lại còn dư tiền nữa.”

Người mẹ xót xa nhớ lại: “Vào đại học, nó mừng vì như được thoát ra khỏi nhà, vì không còn phải kình nhau kịch liệt với bạn trai tôi. Ngay năm đầu tiên, nó đi làm thêm ca đêm, từ 9 giờ tối đến 3 giờ sáng, người ta trả cho $9 một giờ. Nhìn nó xanh lè xanh lét, ốm nhom ốm nhách mà đau lòng. Nhưng có năn nỉ, la rầy, dỗ dành gì nó cũng dứt khoát đi làm kiếm tiền đi học.”

Theo lời bà Cúc, chỉ có khi vào năm thứ hai, Tak nói sẽ “chỉ đi học, không đi làm,” và “ba mẹ phải cho con tiền xài, mỗi tháng $75, hai người được $150, vậy là đủ cho con rồi.”

Cha mẹ xót con, mỗi tháng mỗi người gửi lên cho Tak $100. Vậy mà chỉ bốn tháng sau, “con có việc làm rồi, bài vở không khó như con tưởng. Ba mẹ đừng gửi tiền cho con nữa.”

“Khi nó gửi về cho tôi tấm chi phiếu $400, tức là bằng số tiền bốn tháng tôi gửi cho nó, tôi khóc, thấy con mình sao mà nó trưởng thành và lớn quá!” bà Cúc lại nghẹn ngào.

Tôi hỏi Tak, “Em làm những điều đó, để muốn chứng tỏ cho ba mẹ em biết rằng, không có họ, em vẫn có thể tồn tại và sống vững chãi?”

“Không phải vì vậy đâu,” Tak trả lời ngay. “Khi ba mẹ em chia tay, có rất nhiều khó khăn trong tình thân thuộc nhưng chưa bao giờ, chưa một lần nào em nghĩ là em không cần ba mẹ. Ngay cả khi ba mẹ không dư dả, không giàu có để giúp cho em thì em vẫn không dám nghĩ là em không cần ba mẹ. Ba mẹ có thể không dư dả để giúp em về mặt tài chánh, tiền ăn, tiền học, tiền ở, tiền bill, nhưng ba mẹ đã cho em nhiều thứ khác. Ủng hộ em, lo lắng cho em.”

Tak nói tiếp: “Mẹ em, như em đã nói, có thể không có tiền cho em đi học, nhưng mẹ nấu cơm khi em thèm ăn thức ăn Việt Nam, khi em bận quá, không có giờ để ăn, mẹ sẵn sàng dành thời gian nấu đồ ăn, chở lên trường cho em. Ba em cũng vậy. Chưa bao giờ em nghĩ em không cần ba mẹ em. Em rất cần và rất thương ba mẹ em. Ba mẹ là một phần rất lớn trong đời em.”

Tôi lại hỏi, “Nhìn lại hình ảnh của một gia đình có ba mẹ chia tay, Tak có suy nghĩ gì không?”

Em cho biết, “Bây giờ thì em đã lớn hơn so với lúc đó, thật sự rất khó nói được điều gì khi quay nhìn lại. Chỉ biết là bây giờ em cảm thấy vui vì ba mẹ em ai cũng vui với cuộc sống hiện tại của họ. Mẹ rất hạnh phúc với cuộc sống của mẹ. Ba rất hạnh phúc với cuộc sống của ba. Và đó là điều quan trọng nhất đối với em bây giờ, thành ra cảm xúc của em hồi đó là gì không còn quan trọng nữa.”

Thạch Nguyễn (giữa) lắng nghe Tổng Thống Barack Obama nói chuyện trong Tòa Bạch Ốc. (Hình: Thạch Nguyễn cung cấp)

Ba thích không? Mẹ mừng không? 

Từ Tòa Bạch Ốc, Thạch Nguyễn gọi điện thoại về cho cha mình, kể chuyện được dẫn đi tham quan mọi nơi, và hỏi như một đứa trẻ thơ, “Ba có thích không ba?”

“Không những ba thích, mà ba rất cám ơn con đã cho ba niềm hãnh diện này.” Người cha nghẹn ngào.

“Thạch gọi cho tôi hỏi ‘Mẹ ơi, mẹ mừng không mẹ?’ Làm sao mà tôi không mừng được, mừng đến không ngủ được. Tôi cứ nghĩ làm sao con mình lại có thể lớn như vậy, vươn lên được như vậy. Tôi thấy tôi cảm phục con mình.” Người mẹ chia sẻ.

Tak Nguyễn nói trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, “Ðiều em muốn nói với bạn bè đồng trang lứa là vào đại học không chỉ cần lấy điểm tốt, mà đại học còn là nơi để mình gặp gỡ, học hỏi thêm bao điều mới lạ. Những kinh nghiệm sống không chỉ có trong bài vở, nó còn đến từ những điều mà em đã làm, các bạn đã làm, bất kỳ là việc gì, hãy làm bằng đam mê.”

“Ðó là những gì làm cho em trở thành con người như hôm nay,” Tak kết luận.

Thạch Nguyễn (phải), lúc 4 tuổi, trước khi lên đường cùng gia đình định cư tại Mỹ. (Hình: Cúc Nguyễn cung cấp)

Liên lạc tác giả: [email protected]

Ông Nguyễn Trọng Kim

Tìm bạn Trần Văn Bé Bá

Tìm bạn Trần Văn Bé Bá


Trước 1975 làm việc ở quận Phong Phú, tỉnh Cần Thơ và 1 người bạn nữa tên Trần Văn Chương, trước 75 làm việc ở Pleiku. Xin gọi số phone 714-204-5267 cho Phạm Tâm, nếu đọc được tin nhắn này.

Tìm anh Nguyen Xuan Quang


Năm 1975 di tản sang Mỹ, học tại Ðại Học Mississippi, sau về ở tại Nam Cali.


Ðã mất liên lạc từ lâu, anh nhận đuợc tin nhắn này xin liên lạc với Catherine Nguyen 281-655-8082 hoặc 714-204-1932 (nhờ chuyển). Mong tin anh.

MN tham gia Ðại Cuộc

 


Mai Hoàng


 


Một cuộc “họp báo” đã được Hội Cựu Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Minnesota (Hội CCSQLVNCH/MN) tổ chức vào trưa Chủ Nhật, ngày 11 tháng 3 năm 2012.










Ðại diện phái đoàn và thân hữu tại buổi họp báo.


Nhiều ký giả và lãnh đạo cộng đồng đã được nghe tường trình về chuyến đi Washington DC cho việc ủng hộ thỉnh nguyện thư ở Tòa Bạch Ốc và vận động hành lang trên Quốc Hội Hoa Kỳ.


Trong bầu không khí ấm cúng, thân mật tại hội trường Việt Nam Center, mọi người được nghe những mẩu chuyện thích thú, cảm động của những người về từ thủ đô trong chuyến công tác đặc biệt vừa qua.


Ông Lê Bé đại diện Hội CCSQLVNCH kể lại các diễn tiến của phái đoàn MN từ lúc khởi hành hôm Thứ Sáu, ngày 2 tháng 3 đến chiều Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012 rời thủ đô Hoa Thịnh Ðốn.


Ông Bé cho biết dù phải lái xe xa xôi, nhưng vì tinh thần hăm hở cho đại cuộc nên không thấy mệt mỏi gì và do đó mà phái đoàn MN được chính thức công nhận là phái đoàn đầu tiên được ban tổ chức tiếp xúc.


Những công tác tiêu biểu cùng những phái đoàn khác là tập trung, diễn hành, hô khẩu hiệu, giương biểu ngữ trước Tòa Bạch Ốc ngày Thứ Hai, 3 tháng 6, 2012 và vận động với Quốc Hội Hoa Kỳ vào 3 tháng 6, 2012.


Ông Trịnh Ðức Hùng, đại diện cho tổ chức Diễn Ðàn Tiếng Nói Tự Do cho biết ông đã thực hiện được buổi nói chuyện với nhà tranh đấu Lê Thị Công Nhân cho trực tiếp nghe âm thanh của đồng hương tại trước Tòa Bạch Ốc cũng như nhận được tiếng khóc cảm động của bà về nghĩa cử cao đẹp của đồng bào hải ngoại đối với quê hương Việt Nam.


Ông Nguyễn Văn Tom, đại diện Hội Thiện Nguyện Quân Ðội Hoa Kỳ/MN, USAVSCMN cho biết ông cảm thấy vui mừng được trực tiếp yểm trợ chương trình thỉnh nguyện thư cũng như đã có cơ hội đạo đạt nguyện vọng đồng hương về vấn đề Nhân quyền tại Việt Nam đến Quốc Hội Hoa Kỳ.









Nhà thơ Cung Trầm Tưởng phát biểu ý kiến.


Trong phần phát biểu, nhà thơ Cung Trầm Tưởng thì cho rằng, “Trong nước đã nhóm lên ngọn lửa, người hải ngoại phải làm những công tác yểm trợ.” Ông Nguyễn Ðình Tuy, một niên trưởng của Hội CSQLVNCH/MN thì rất “cảm ơn sự hy sinh của các thành viên của phái đoàn đã hy sinh về thì giờ và tiền bạc cho chuyền đi” và mong rằng “chúng ta tiếp tục ủng hộ những chương trình ý nghĩa tương tự.”


Trong phần đúc kết ông Ngô Trọng Phục, chủ tịch Hội CCSQLVNCH/MN đã vinh danh các thành viên nòng cốt của phái đoàn gồm các ông Phạm Anh Tuấn, ông Lê Bé, ông Trịnh Ðức Hùng và ông Nguyễn Văn Tom trong số 10 thiện nguyện viên của phái đoàn.


 

Tôi đi vào Tòa Bạch c: Một cuộc họp nặng phần trình diễn



 


Tâm Việt


 


Trong hai ngày 5 và 6 tháng 3 vừa qua, có lẽ lần đầu tiên Tòa Bạch Ốc và các vị dân cử trên Quốc Hội Hoa Kỳ có dịp chứng kiến sức huy động của người Việt hải ngoại một khi đã có sự đồng thuận và tham gia tích cực của các phương tiện truyền thông đại chúng cũng như của một số hội đoàn, đoàn thể, tổ chức cộng đồng.



Bắt đầu bằng một thách thức


 


Cuộc chơi bắt đầu bằng một sự thách thức. Trang “We The People” của Tòa Bạch Ốc, mới có từ tháng 9 năm ngoái (2011), mời gọi sự tham gia của quần chúng ở xứ này. Ai hay tổ chức nào mà thu hút được 25 nghìn người vào ký chung một thỉnh nguyện thư về một vấn đề gì nội trong vòng 30 ngày thì Tòa Bạch Ốc của ông Obama hứa là sẽ cử người liên lạc để hai bên có thể nói chuyện với nhau và, biết đâu, có thể làm một vài chuyện chung với nhau.



Ðó là nguồn khởi hứng của phong trào thỉnh nguyện thư gửi cho Tòa Bạch Ốc về vấn đề nhân quyền VN. Cũng phải nói ngay là một nguồn cảm hứng bất ngờ còn là hai bản nhạc của Việt Khang, “Việt Nam Tôi Ðâu?” và “Anh Là Ai?,” đã gây cảm xúc cực mạnh đối với một tâm hồn bạn, nhạc sĩ Trúc Hồ, người có SBTN và Asia Entertainment trong tay, để liền lập tức Anh có thể phát động được phong trào phổ biến nhạc của Việt Khang và sau này, để tìm cách cứu Việt Khang ra khỏi gông cùm của CS.



Cuộc vận động cũng không thể đạt tới quy mô của nó, nghĩa là lan như cháy rừng nếu nhạc của Việt Khang đã không có nét độc đáo của nó, nó chua xót hơn mạnh bạo (không có tới một chút bạo động hay thù hận trong đó), nó độ lượng bao dung và nhắm vào tâm can mình hơn là chĩa mũi dùi vào ai (bởi thế mà CS không có cách đỡ ngoài một hành động thô bạo và ngu xuẩn là bắt anh). Song thử hỏi đã ai cấm đoán được một tiếng hát, một con tim rung động trong cả ngàn, triệu người?


Cộng thêm vào đó là tuổi trẻ của Việt Khang. Bởi nếu tuổi trẻ VN hôm nay có thể không chia sẻ nhiều thứ với thế hệ cha ông thì trái tim họ vẫn đập cùng nhịp với tuổi trẻ trong nước như được biểu tượng bởi Việt Khang! Thêm vào đó, họ còn là thế hệ Twitter và Facebook và khả năng liên lạc của họ mạnh không thua gì những người đã phát động được phong trào “Cách Mạng Hoa Lài” ở Trung Ðông!


Do đó mà ai cũng tính lầm trước hiện tượng này, kể cả Tòa Bạch Ốc. Họ đâu biết là người Việt, nhiều khi khá ù lì song vẫn bật dậy khi bị thách thức! Và trả đáp của bài toán này có thể đo đếm được từng ngày, từng giờ, từng phút! Hơn 4 ngày thay vì 30 ngày đã đạt tới con số nhiệm mầu 25 nghìn chữ ký! Ðến khi con số lên tới 27 nghìn thì Tòa Bạch Ốc đã phải vội giữ lời hứa: cử người liên lạc với cộng đồng VN để xem có thể tìm cách gặp gỡ nhau! Ðó là lý do Luật Sư Tuyết Dương thuộc văn phòng White House APA Initiatives lo về các sáng kiến xuất phát từ cộng đồng người Mỹ gốc Á Châu Thái Bình Dương được chỉ định và giao cho công việc này. Ðã từng là chủ tịch Ban Quản Trị của Boat People S.O.S. (“Tổ chức Cứu Người Vượt Biển”), không lạ là cô Tuyết Dương đã liên lạc với Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng là giám đốc điều hành của tổ chức này và là một người đã lâu năm làm việc với cô.


 


Con số ùn ùn lên làm Tòa Bạch Ốc bất ngờ


 


Lúc đầu, có lẽ Tòa Bạch Ốc cũng chỉ nghĩ đến một cuộc gặp gỡ vừa phải, có tính cách thăm dò nhiều hơn là một sự cam kết sâu hơn. Do đó nên vai trò chủ động dành cho văn phòng APA Initiatives, với những nhân viên chưa thể gọi là cao cấp lắm trong hệ thống quân giai ở trong Tòa Bạch Ốc. Nhưng khi con số người ký thỉnh nguyện thư cứ tăng lên ùn ùn, vượt quá kỷ lục của tất cả các thỉnh nguyện thư khác trong trang “We The People” (nghĩa là hơn 42 nghìn người vào ký), thì các quan chức trong Tòa Bạch Ốc bắt đầu lo bởi thấy câu chuyện bắt đầu không còn bình thường nữa. Tới đây, vai trò chủ động không còn để trong tay văn phòng APA Initiatives mà được giao cho văn phòng Tiếp Cận Công Chúng (Office of Public Engagement, tức văn phòng giao tiếp với công chúng, trong những trào tổng thống trước thường được gọi là Office of Public Relations) là một văn phòng với vai vế cao hơn văn phòng APA Initiatives khá nhiều.



Bởi thế mà chương trình được dự thảo từ trước đã phải đem ra duyệt lại và thay đổi khá nhiều. Ðiển hình là phía chính quyền lúc đầu chỉ định đưa một nhân viên cấp vừa phải ra trả lời về nội dung của thỉnh nguyện thư, vào giờ chót đã phải thay thế bằng ông Mike Posner, trợ lý thứ trưởng Ngoại Giao về Dân chủ, Nhân quyền và Lao động (Office of Democracy, Human Rights and Labor), tức là người cao cấp nhất trong chính quyền về vấn đề này, người vẫn hàng năm chủ trì các cuộc gặp gỡ gọi là “đối thoại nhân quyền” (“human rights dialogues”) với VNCS.


Song vì đã có sự duyệt lại chương trình và thay đổi một số chuyện đã có thỏa thuận từ trước, như cắt cuộc gặp gỡ từ 3 tiếng xuống còn 2 tiếng, cũng vì đó mà phần trình diễn văn nghệ (lúc đầu tính dành cho một số ca sĩ hát nhạc của Việt Khang và nhạc tranh đấu khác của VN) cũng đã bị cắt, và phần thuyết trình của 3 4 đại diện trong cộng đồng chúng ta phải thay thế bằng một cuộc thảo luận bàn tròn khá linh động nhưng không đi sâu được vào nội dung chi tiết của thỉnh nguyện thư.


 


Buổi gặp gỡ nặng phần trình diễn


 


11 giờ trưa Thứ Hai, 5 tháng 3, phái đoàn VN bắt đầu làm thủ tục đi qua an ninh để vào phòng họp khá rộng ở tầng basement của Phủ Tổng Thống, Tòa Bạch Ốc (kêu là EEOB, Eisenhower Executive Office Building). Con số người vào, lúc đầu được thỏa thuận là 100 người, sau đã được Tòa Bạch Ốc tăng lên 125, rồi 150, rồi 160, cuối cùng họ cũng đã nhượng bộ để nhận vào gần 200 người.


12 giờ đúng, cuộc họp bắt đầu. Khai mạc buổi họp là ông Lee, văn phòng trưởng Văn phòng White House APA Initiatives, ông “boss” của LS Tuyết Dương. Ông cũng như ông Jon Carson, diễn giả kế tiếp, giám đốc Văn phòng Tiếp cận Công chúng, người nào cũng nhấn mạnh đến sự thành công vượt bực của cuộc vận động ký thỉnh nguyện thư của người Việt, một hiện tượng chưa bao giờ được chứng kiến (“unprecedented”) từ khi có trang “We The People” trên website của Tòa Bạch Ốc, chứng tỏ khả năng huy động rất đáng nể của cộng đồng người Mỹ gốc Việt bằng chứng là chính Tòa Bạch Ốc đã phải giữ lời hứa và đáp ứng, lý do vì sao có cuộc gặp gỡ này. Và đây cũng là một cuộc gặp gỡ đầu tiên với một cộng đồng ở quy mô này (gần 200 người). Song cả hai người cũng nhấn mạnh đây chỉ là một buổi gặp sơ khởi, một “bước đầu,” không phải là một buổi gặp độc nhất hay cuối cùng để tìm cách giải quyết tất cả các thứ vấn đề của chúng ta. Ðó cũng là thông điệp của diễn giả thứ ba tức là LS Tuyết Dương. Cô dành cho mọi người một sự bất ngờ khá thích thú khi cô nói (khá lâu) bằng tiếng Việt tương đối lưu loát, một điều hay nhưng có lẽ cũng không còn cần thiết nữa vì phần lớn cử tọa là những người đã ở lâu ở Mỹ nên chắc chắn là hiểu tiếng Anh khá vững vàng.



Diễn giả thứ tư là ông Quintan Wiktorowicz, giám đốc thâm niên về Cộng đồng Ðối tác thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia (Senior Director of Community Partnerships, National Security Council). Là một người khá thành thật, ông nói văn phòng ông mới được lập ra cách đây có 8 tuần và chính ông còn đang học việc. Ông cho biết: nhiệm vụ của ông (và văn phòng của ông) là phải học hỏi về các cộng đồng (và hôm nay là một vụ học hỏi như vậy), rằng đây cũng là lần đầu ông được làm quen với cộng đồng người Mỹ gốc Việt; thứ nữa mới đến giai đoạn “bắt tay làm việc” (engagement stage) và cuối cùng mới là lập ra một sự liên hệ đối tác với cộng động làm việc chung với Tòa Bạch Ốc.


Mặc dù cả bốn diễn giả đầu đã rào đón cẩn thận như vậy, song vì kỳ vọng của một số người có mặt có thể đặt cao hơn thế nên một vài sự bực bõ đã thấy xuất hiện. Có người than phiền là tại sao cuộc họp lại được ghi là “White House Briefing with National Vietnamese American Leaders,” vì cho rằng chúng tôi không ai tự nhận mình là “lãnh đạo cả.” Ðể thỏa mãn sự phản đối này, phóng ảnh trên màn ảnh có lúc đổi thành “with Vietnamese Americans” (nghĩa là “với Người Mỹ gốc Việt”) thì cũng không đúng và làm nhẹ hẳn ý nghĩa của cuộc gặp gỡ (bởi Tòa Bạch Ốc không thể gặp hết được mọi người Mỹ gốc Việt, còn nếu chỉ gặp với một số người nhỏ thì ai là có quyền vào, và tại sao, họ có đại diện tính không?). Rõ ràng là câu hỏi này khó có lời giải đáp. Bởi vậy cuối cùng màn ảnh lại ghi “with Young Vietnamese American Leaders.” Nghĩa là khá lúng túng!


Ðến phần trình bày của các diễn giả người Việt thì hình thức đã được đổi thành bàn tròn với cô Tuyết Dương. Song cô Tuyết Dương, để cho cuộc nói chuyện sống động, đã gợi ý bằng những câu hỏi cá nhân nhiều hơn là đi vào đề tài nhân quyền ở VN nên cả cô Cindy Dinh (ở Houston lên) cũng như anh Billy Lê (ở Nam Cali qua) không nói được bao nhiêu vào nội dung thỉnh nguyện thư. Cô Cindy có lúc đưa được hình Cha Lý bị bịt miệng song cũng không nói được nhiều về nội dung bài cô đã viết sẵn song không có cơ hội đọc. Chỉ khi ca sĩ Quốc Thanh phát biểu là anh nhắc được đến Việt Khang và vấn đề nhân quyền nên được khoảng một nửa cử tọa dành cho một “standing ovation” (đứng lên vỗ tay).


Sau đó là 10 phút nghỉ giải lao nhưng thật ra đã kéo dài hơn nửa giờ. Bà con đã nhân dịp này trao đổi với một số quan chức người Mỹ có mặt hay chụp hình kỷ niệm. Song vì nghĩ quá lâu nên khi họp lại, thời giờ không còn nhiều để cho các nhân viên bên Bộ Ngoại Giao nói chuyện: Ðó là hai ông Thomas Debass nói về “sáng kiến đối tác toàn cầu” (“Global Partnerships Initiative”) và ông Erich Barboriak, quyền giám đốc Văn phòng Ðông Nam Á châu Lục địa (Acting Director, Office of Mainland Southeast Asia) trong đó có Việt nam. Và cuối cùng là ông Trợ lý Thứ trưởng Mike Posner.


Sang phần hỏi đáp, ông Nguyễn Ngọc Bích đã xin được chuyển tới chính quyền Tổng Thống Obama mấy lời nhắn của các nhà dân chủ trong nước. Ðầu tiên là thư của bà Nguyễn Thị Dương Hà: bà cám ơn TT Obama đã có buổi gặp gỡ đầu tiên này với cộng đồng người Mỹ gốc Việt, bà cũng cám ơn cộng đồng người Việt ở Mỹ đã qua cuộc vận động thỉnh nguyện thư mà đưa đến cuộc gặp gỡ ý nghĩa này, song bà cũng muốn nói là dù chồng bà, LS Cù Huy Hà Vũ đang bị tù tội, bà yêu cầu chính quyền Mỹ hãy can thiệp cho tất cả các tù nhân lương tâm và những tiếng nói dân chủ ở trong nước một thái độ thật can trường và đầy lòng thông cảm với những tù nhân lương tâm khác ngoài chồng bà (như Bùi Thị Minh Hằng, v.v.). Sau nữa là lá thư của ba người, BS Phạm Hồng Sơn, LS Nguyễn Văn Ðài và LS Lê Quốc Quân viết yêu cầu chính phủ và Quốc Hội Mỹ duy trì Ban Việt Ngữ Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ hiện đang bị đe dọa đóng cửa vì không có gì khó hiểu cho bằng Hoa Kỳ muốn khuyến khích những tiếng nói tự do và dân chủ ở VN mà lại đi đóng cửa một trong những nguồn tin đứng đắn nhất về tin tức thế giới và nhất là tiếng nói chính thức của Hoa Thịnh Ðốn đã có mặt từ năm 1942.


Khoảng gần 20 người khác cũng lên đặt những câu hỏi cụ thể như: Bước tiếp nối cụ thể cho cuộc gặp gỡ ngày hôm nay là gì? Các ông có thể cho biết được không? Chính phủ Mỹ có tính can thiệp cho ông Cù Huy Hà Vũ không? Các tù nhân lương tâm khác như Ðiếu Cày, Cha Lý, bà Bùi Thị Minh Hằng v.v.?


Song phải nói là những câu trả lời của các viên chức có mặt không hoàn toàn thỏa mãn. Vì họ chỉ trả lời bằng nguyên tắc mà không hứa hẹn được điều gì cụ thể. Ngay khi ông Thứ Trưởng Mike Posner bước ra khỏi Tòa Bạch Ốc và bị ông Võ Thành Nhân níu áo hỏi cho SBTN Washington: “Ông tính gì sau cuộc gặp gỡ này?” Ông Posner cũng chỉ trả lời được là: “Chúng tôi sẽ tiếp tục bắt tay làm việc với cộng đồng người Mỹ gốc Việt.” (“We shall continue to engage with the Vietnamese American community.”) Một câu trả lời không hẳn là làm vừa lòng sự mong mỏi của nhiều người trong chúng ta.


Springfield, Virginia


Ngày 7 tháng 3, 2012

Tin sinh hoạt cộng đồng


Diễn thuyết Lưu Hương Ký


Chương trình cao niên của Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN sẽ có một buổi thuyết trình đặc biệt về Lưu Hương Ký (Thơ Hồ Xuân Hương). Diễn giả là Giáo sư/Học giả Nguyễn Ngọc Bích (Washington DC)


Chi tiết như sau:


Thời gian: Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012.


10 AM-11Am: Diễn thuyết


11AM- Noon: Sinh hoạt cao niên


Ðịa điểm: Nhà hàng Lucky Dragon, 1827 Riverside Ave. Mpls., MN 55454


Liên lạc: Cô Cẩm Hương, chánh sở chương trình cao niên CQXHVN/MN, 651-641-8904.


 


Giỗ Tổ Hùng Vương


Hội Hùng Vương Minnesota kính mời đồng hương tham dự Ngày Giỗ Ðức Quốc Tổ Hùng Vương và Lễ Tưởng Niệm Hai Bà Trưng theo chi tiết sau:


Thời gian: 2PM-4PM, Thứ Bảy, 31 tháng 3 năm 2012


Ðịa điểm: Oak Grove Middle School, 1350 W. 106th St., Bloomington, MN 55431


Liên lạc:


– Phùng Ð. Hưng 952-681-6413


– Trương Hứa 651-285-1317


– Lê Mác 763-227-2795


 


Lễ Tốt Nghiệp Báo Chí


Viện Báo Chí Á Châu (Asian Community Media Institute) trân trọng mời đồng hương tham gia buổi lễ tốt nghiệp của 20 học viên Khóa Huấn Luyện Báo Chí. Chương trình sẽ được tổ chức theo các chi tiết sau:


Thời gian: 5PM-8 PM, Thứ Bảy, 31 tháng 3 năm 2012


Ðịa điểm: Mai Village, 384 University Ave., St. Paul, MN 55103


Diễn giả: Ðại diện cơ quan truyền thông và chính quyền, GS Nguyễn Ngọc Bích (VA), chủ tịch Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ


Giá vé ủng hộ: $20/mỗi người


Liên lạc:


– Thế Vinh 651-224-0242


– Trần An 651-224-6570


– Huỳnh Sĩ Nghị 651-755-6864, [email protected]


 


Ðại Nhạc Hội Bảo Tồn Văn Hóa Việt


Chùa Phật Ân sẽ trình làng một buổi văn nghệ đặc biệt chủ đề “Bảo Tồn Văn Hóa Việt.” Ðây là chương trình đại nhạc hội lần thứ II nhằm gây quỹ xây Chánh điện Chùa Phật Ân.


Thời gian: Từ 5PM-11PM, mở cửa 4PM, Chủ Nhật, 1 tháng 4 năm 2012


Ðịa điểm: Kennedy High School, 9701 Nicolet Ave. S., Bloomington, MN 55420


Mua vé ủng hộ, xin liên lạc Chùa Phật Ân 651-481-0514


 


Live show “Mẹ và Em Tôi”


Ðây sẽ là lần đầu tiên những tài năng khuyến tật ở Việt Nam và Mỹ trình diễn chung với các ca sĩ tài danh hải ngoại để vinh danh người mẹ Việt Nam và các em.


Thời gian: 2PM, Chủ Nhật, ngày 13 tháng 5, 2012


Ðịa điểm: Kennedy High School, 9701 Nicollet Ave., Bloomington, MN 55420


Liên lạc: Susan Liên 651-428-1648


 


Trại Lên Ðường


Hội Văn Hóa Khoa Học Việt Nam (Văn phòng chính ở Houston, TX và chi nhánh MN) sẽ tổ chức Trại Lên Ðường lần thứ 15 với tên là “Phát triển Kỹ năng Lãnh đạo Thanh niên” tại Camp Courage – Maple Lake, Minnesota. Thời gian từ 6PM, Thứ Sáu, ngày 25 đến 2PM Thứ Hai, ngày 28 tháng 5, 2012.


Chương trình được tham dự của nhiều diễn giả nổi tiến như ông Nguyễn Ðạt cựu cầu thủ football, Dallas Cowboys, Bác Sĩ Mylene Trần Huỳnh, đại tá Không Quân Hoa Kỳ v.v.


Muốn ghi danh hoặc cần thêm chi tiết, xin liên lạc với Ban Tổ Chức 281-933-8118 – www.lenduongcamp.org hoặc www.vcsa.org


 


Ðại Hội Tổng Hội Sinh Viên Bắc Mỹ


Tổng Hội Sinh viên Bắc Mỹ (The Union of North American Vienamese Student Association) sẽ tổ chức đại hội lần thứ 9 vào các ngày 26-29 tháng 7 năm 2012, tại University Hotel Minneapolis, MN.


Ðược biết Tổng Hội Sinh Viên Bắc Mỹ gồm hàng trăm hội sinh viên Việt Nam ở Mỹ và Canada nhằm giúp phát triển sinh hoạt sinh viên để phục vụ cộng đồng.


Ðại hội tập trung vào các chương trình huấn luyện lãnh đạo, thảo luận với các diễn giả và tìm hiểu những vấn đề của tuổi trẻ.


Muốn tìm hiểu hoặc ghi danh tham dự, xin liên lạc Jacklin Nguyễn 651-829-9326, [email protected], http:/www.unavsa.org

Giới thiệu Thương mại: Tiệm Vàng Phước Lộc Thọ

 


Mai Hoàng


 



 


Gia đình của hai anh em thuộc thành phần cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng hòa, đã chung sức tạo mãi và điều hành một cơ sở thương mại lý tưởng – tiệm vàng Phước Lộc Thọ.



Tiệm nằm ngay trong khu buôn bán đông đúc người Việt, chắc chắn Phước Lộc Thọ sẽ được nhiều đồng hương Việt Nam chiếu cố.



Tuy không đồ sộ nguy nga, nhưng tiệm vàng Phước Lộc Thọ được trình bày gọn gàng ngăn nắp, khang trang và sạch sẽ. Hàng hóa rất đầy đủ như nữ trang, đồng hồ, vàng tây, vàng y và vàng thẻ. Chủ nhân cho biết đặc biệt của tiệm là “Ân cần tiếp đãi, không thách giá, uy tín và tận dụng sự khéo tay và sáng tạo để làm vừa lòng quí khách.”



Chủ nhân hy vọng quí khách đến với tiệm vàng Phước Lộc Thọ sẽ hài lòng với chủ trương của tiệm.


Tiệm Vàng Phước Lộc Thọ


2510 Nicollet Avenue S.


Minneapolis, MN 55404


Tel. (612) 879-6061

Tản Mạn Thơ Văn


Lê Hoàng Long


 


Chúng tôi xin đa tạ sự đóng góp của quý vị độc giả khắp nơi. Vườn hoa văn nghệ sẽ khởi sắc với muôn mầu, muôn vẻ nhờ những áng thơ của quý vị với tiết tấu truyền cảm và những văn thể đanh thép, cương cường, ngọt ngào, lãng mạn, trữ tình, châm biếm, dí dỏm, khôi hài, v.v.


Ðể đóng góp, xin quý vị gởi về emails dưới đây: [email protected]hay [email protected]


Khi đóng góp, xin đề “Mục Tản Mạn Thơ Văn”


***


Dưới đây là một số bài thơ quý vị độc giả đóng góp:


Mùa Xuân là mùa tràn đầy nghị lực, hy vọng, và ước mong. Tuy nhiên, trong thực thế, những gì người ta dùng nghị lực, hy vọng, hay ước mong trở thành hiện thực hay không tùy vào bối cảnh và những yếu tố.


  Do vậy, người ta đón chào nàng Xuân với nguồn cảm giác khác nhau.


1. Vào thời đó, người cải tạo chấp nhận bản án vô hạn định vì thời gian không được nêu rõ! Người cải tạo đón Xuân với tiếng chim, tiếng suối reo miền sơn cước để quên nhọc nhắn và chấp nhận xa hẳn người thân yêu.


 


Xuân Cải Tạo


Mùa xuân hoa lá đâm chồi,


Khoe màu xanh mạ cho đời đáng yêu.


Trời trong khoe vẻ mỹ miều,


Gió thơm hiền dịu làm xiêu lòng người.


Hoa rừng đua sắc thắm tươi,


Lưng đồi lơi lả, hé cười đón xuân.


Bên đường róc rách suối nguồn,


Cùng chim hòa điệu vũ luân lạc hồn.


Ðắm say ngắm cảnh càn khôn,


Ðường về quên lối, du hồn cõi tiên.


Tạm quên bao nỗi ưu phiền,


Kiếp tù cải tạo triền miên nhọc nhằn!


Nào ai chia sẻ băn khoăn?


Nào ai xóa được vết hằn xót đau?


Ai gieo tang tóc cho nhau?!


Ai gây ly biệt, biết đâu ngày về?!


Thôi em đừng vẹn lời thề!


Coi như ta chết; chẳng về cùng em!


Nơi đây Xuân thắm êm đềm,


Thay em, dịu ngọt lời mềm nhẹ ru.


Giữa rừng đồi núi hoang vu.


Cho ta quên lãng kiếp tù chiến binh!


Lê Hoàng Long


Sơn La Hoài Niệm:


Sau khi kéo bó vầu to xuống đồi, mệt quá, tôi ngồi bên đường nghỉ để lấy sức về trại. Nhân dịp này, tôi ngắm cảnh Xuân miền sơn cước. Tôi cố hòa mình vào cảnh hùng vĩ thiên nhiên của núi, rừng để quên đi kiếp tù “cải tạo” nhục nhã và khổ đau trong giây phút.


 


2. Mùa Xuân đem lại sinh lực và tươi mát cho vạn vật và con người. Còn gì thú vị bằng có được tình yêu chớm nở giữa mùa Xuân! Quả là kỷ niệm khó quên trong đời.


 


Mùa Xuân Áo Trắng


 


Có một thuở anh yêu mầu áo trắng,


Như mùa Xuân yêu chim én bay về


Như trời xanh yêu gió nhẹ đam mê,


Như mầm sống yêu hoa mầu lòng đất.


Ôi! thuở ấy men say tình ngây ngất,


Tô trần gian bằng sóng mắt ngây thơ.


Em đến trường chiều thứ sáu bơ vơ,


Anh tự hỏi, “Sao mình yêu đến thế.”


 


Sao lặng yên và đi theo nhè nhẹ,


Bước chân buồn như gió lạnh cuối năm.


Rất ngập ngừng, Anh bối rối hỏi thăm:


“Thêm một tuổi, cô có buồn không nhỉ?”


 


Em khẽ cười mùa Xuân hoa nở nhụy,


Vườn hồn anh đầy ong bướm xôn xao.


Như mùa Xuân hoa trái chín ngọt ngào.


Anh ngây ngất trong tình yêu chợt đến…


 


Nhưng… từ độ chia xa người yêu mến,


Hồn anh buồn như trái chín rụng rơi.


Như thời gian mang nặng trĩu tuổi đời,


Hằn lên mắt lên môi người Tô-Vũ. (*)


 


Yêu một thuở để trọn đời nhung nhớ,


Là trọn đời mang hương vị đắng cay!


Anh giật mình nghe hoa lá đổi thay.


Tình ái ấy còn gì không em nhỉ?


 


Ôi, ngày mai đôi mắt này yên nghỉ,


Ðôi môi này không nói được yêu em,


Và ngày mai em gái sẽ lãng quên,


Anh một thuở trót yêu mầu áo trắng…


Lê Phương Khanh


(*) Tô Vũ: người bị tù từ lúc trẻ đến lúc già ở bên Tàu thời xa xưa.


______________


 


Xuân Giá Băng


 


Anh vẫn hoài đi đếm bước thương đau


Mùa Xuân mới cúi đầu qua rất vội


Hoa tàn úa trên bàn tay tội lỗi


Từng cánh mai đã vỡ mộng đêm qua


 


Hồng ngẩn ngơ bên lũ cúc mặn mà


Chùm quất đỏ mộng mơ gì xuân trước


Pháo đã nổ tiễn đưa người xuôi ngược


Em sang sông chân buộc sợi chỉ vàng


 


Mắt bồng bềnh tóc thả xõa mênh mang


Tay nhỏ bé dịu dàng nâng tà áo


Thuyền vượt sóng lìa xa bờ mộng ảo


Bến yêu đương gió bão cũng vừa qua


 


Anh vẫn đi trong tiếng nói mơ hồ


Lời sám hối đâu ngờ em còn nhớ


Anh đã biết tình yêu xưa một thuở


Ngày bên nhau thư ngỏ mới vừa trao


 


Tay trong tay môi gợi ý ban đầu


Em cúi mặt nguyện cầu duyên nồng thắm


Chùa hương khói đèn nhang đêm bất tận


Tiếng kinh cầu vang vọng mấy lần sân


 


Hồn nhẹ lâng anh rũ sạch bụi trần


Em một thuở đã tan thành cát bụi


Tình đã chết thiên thu lên tiếng gọi


Hào quang xa vời vợi bóng dung nhan


 


Xuân chưa đi anh đã thấy xuân tàn


Mưa tắt hạt trên nguồn thiêng thần thánh


Ôi thần tượng rơi trên vai bất hạnh


Áo lụa thưa tóc ngắn lạnh lùng buông


Ôi mùa xuân xin tiếng hát em buồn


Lời băng giá đưa anh vào quên lãng.


Lê Như Quỳnh


______________


 


Những đoạn thơ Xuân sưu tập


 


Xuân sắc muôn màu náo nức tươi


Gió như ngừng thổi nước ngừng trôi.


Hồn em ngây ngất trong say đắm


Ôm ấp tình xuân trước gió cười…


(Vân Ðài)


 


Tuổi xuân ngập lối đi về,


Có con dế nhỏ tỉ tê bên đường


Hương xuân cười nụ yêu đương


Ðường quê tươi thắm điểm sương cho đời.


(lad)


 


Hoa Xuân nhuộm ướt đời nhau


Tình Xuân nở rộ mang màu yêu đương


Lối Xuân mê cõi vô thường


Yêu nhau từ thuở em vương mắt người


(lad)


 


Chẳng hẹn nhau hai dứa cùng liếc khẽ,


Anh rụt rè nắm lấy bàn tay em,


Những ngón tay tìm những ngón tay quen,


Cái siết nhẹ mà sao tim đập mạnh…


Ðêm cuối Chạp dẫu tiết trời se lạnh,


Mà lòng anh ấm lắm nụ hôn đầu…


(Trần Huy Sao)


 


Xuân lạnh anh ơi, em nhớ anh,


Ðường xa bao ngã bấy nhiêu tình,


Tương tư trằn trọc năm canh lệ,


Gối chiếc chăn đơn mộng chẳng thành.


(Thất Khê)


 


Xuân về mở khóa thiên thu,


Cho ong bướm hợp phù du cõi người,


Hương xuân sao nghẹn nụ cười,


Giờ sum hợp ấy ngát tươi nẻo trần!


(lad)


 


Cành mai khẳng khiu già,


Nhìn mùa Xuân đi qua,


Hoa thưa buồn trong nắng,


Ðời réo gọi thiết tha.


 


Mai già nẩy mầm non,


Cành xù xì khoe nhụy,


Rực ánh vàng điểm son,


Bướm ong về chung thủy


(lad)


 


Quê người nhận làm quê hương


Cố quên tiếng mẹ cố thương tiếng người.


Cành xuân đua nở hoa cười,


Tương lai tuổi ngọc thắm tươi hương đời!


(lad)


______________


 


Xuân Ly Hương


Phương trời góc biển xa xôi.


Hướng về cố quốc, lòng tôi chợt buồn.


Ðón xuân xứ lạ, lệ tuôn.


Tim mua héo hắt; hồn buôn rã rời!


Dân tôi mắt lệ đầy vơi.


Nước tôi cam chịu mấy thời long đong.


Tôi xin thắp nén hương lòng.


Nguyện cầu đất mẹ trời trong gió hòa!


Ðồng quê lúa rộ nở hoa!


Vườn cây sai trái; vườn rau thắm mầu!


Người dân thoát khỏi thương đau!


Hưởng đời hạnh phúc; trao nhau nụ cười!


Lê Hoàng Long, 01-20-11


 


Xuân Chúc


Xuân về gởi cánh thiệp hồng.


Trao nhau câu chúc đậm nồng luyến thương.


Nhớ người em nhỏ xa phương


Chúc em tươi thắm sắc hương chẳng tàn!


Lê Hoàng Long, 01-18-11


 


Chúc Xuân


Mừng Xuân xin chúc muôn người.


Một năm thịnh vượng gấp mười năm xưa.


Vượng tài, phúc, lộc có thừa


Như cây khoe lá gặp mưa mát lành.


Bao nhiêu mộng ước sớm thành.


Thênh thang sự nghiệp, công danh lẫy lừng.


Gặp nhiều may mắn vui mừng.


Hưởng mùa xuân thắm tưng bừng vui chơi.


Trước thềm năm mới tốt tươi,


Chúng tôi xin có vài lời chúc Xuân.


Lê Hoàng Long, 2-9-06


 


Xuân Chúc Tếu


Trời cao ngó xuống mà coi!


Thiên hạ đón Tết, đua đòi chúc nhau.


Còm tôi cũng phải mau mau


Dăm ba câu chúc trước sau cho tròn.


Chúc Ông khỏe xác, to con!


Chúc Bà sức lực vẫn còn chẳng thua!


Ðể rồi mặc sức mà đua,


Mà thi nhau đẻ chẳng thua muỗi đàn!


Chúc Anh, chúc Chị thăng quan,


Thêm bao nhiêu dịp đo gang tính tiền,


Sắm nhà, tậu cửa liên miên,


Cho thuê, cho mướn, giầu liền một hơi!


Chúc dân đói rách tả tơi


Sang năm gặp phúc, thoát đời cu-li!


Túi quần rủng rỉnh tiền chi,


Ghé vào hàng quán, tù tì vài chai.


Chúc anh ế ẩm thân trai


Sang năm lắm mối, lắm mai, đắt đào!


Ði đâu cũng được mời chào;


Tha hồ mà lựa đám nào xứng đôi.


Chúc cô duyên phận nổi trôi


Sang năm đũa lẽ có đôi mặn nồng!


Kẻo mang tiếng gái ế chồng;


Than trời, đạp đất, chổng mông cô gào!


Chúc ông quán ế, khách vào.


Cho ông sung sướng, mời chào không ngơi.


Chúc bà tiệm đắt, luôn mời!


Cho bà nét mặt sáng ngời, hết xui!


Vài lời chúc tết làm vui.


Mọi người hoan hỷ hưởng mùi vị Xuân.


Nhà nhà con cháu quây quần


Ðón Xuân Năm Mới trăm phần khá hơn!!!


Lê Hoàng Long, 02-05-06 (Pháo Còm chúc tết thiên hạ)


 


Xuân Yêu


Nàng Xuân hỡi! Có thấu lòng ta nhỉ?


Ngọn lửa tình nhen nhúm đã từ lâu.


Tim ta úa nàng nụ cười biếng nở!


Hồn ta đau nàng mắt lệ vương sầu!


Tươi lên nhé! Hỡi nàng Xuân thơ mộng!


Ta yêu nàng; tình tỏa khắp không gian.


Và mãi nguyện làm người tình chung thủy


Ðể cho nàng hạnh phúc cõi trần gian!


Lê Hoàng Long, 01-18-11

Sách ‘Viết ở Rừng Phong’

 


Tạp ghi Hoàng Hải Thủy- Công Tử Hà Ðông


 


“Một đời sống để viết và viết để sống. Suốt đời thấy viết là hạnh phúc.” Là câu nói của Hoàng Hải Thủy bút hiệu Công Tử Hà Ðông đã được thực hiện.


Hoàng Hải Thủy sinh năm Quý Dậu 1933 tại Hà Ðông, sống ở Sài gòn được 19 năm, 8 năm bị cộng sản bắt đì tù. Ðến Mỹ tháng 12 năm 1994. Từ đó viết đều những bài tùy bút gọi là viết ở Rừng Phong.


Sống trong xã hội mà người biến thành thú, ngay cả người thân thiết với nhau cũng mất cả lương tri, tình người. Hoàng Hải Thủy là nạn nhân và cũng là chứng nhân của thực trạng xã hội lúc bấy giờ. Ông đã viết một cuốn sách viết về Rừng Phong để ghi lại thời kỳ lịch sử Việt Nam mà người dân lương thiện, những con người đúng nghĩa con người đã bị quật ngã, dập vùi… để làm chứng tích và lưu giữ lại cho thế hệ mai sau.


Trăng Vàng xin được giới thiệu đến quý độc giả một quyển sách tạp ghi của tác giả Hoàng Hải Thủy. Sách có tựa đề Viết ở Rừng Phong Hoàng Hải Thủy Tạp Ghi.


Sách dày 394 trang, in khổ giấy vừa cầm tay.


In lần thứ nhất tại Hoa Kỳ Virginia 2004


Ấn phí 20 Mỹ kim


Muốn mua sách hoặc biết thêm chi tiết, xin liên hệ với:


Tủ sách Quê Hương P.O Box 4653


Falls Church – VA 22044


Tel. 703-573-1207


Email: [email protected]

Removal of The Condition (Thẻ Xanh 10 Năm – Mẫu Ðơn I-751) – Phần III

 


Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.


 


Luật Di Trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 232,000 luật sư nhưng chỉ có 167 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.


 


ÐỀ TÀI:


Removal of The Condition (Thẻ Xanh 10 Năm – Mẫu Ðơn I-751) – Phần III


 


Như tôi đã trình bày vào tuần trước, cuộc phỏng vấn của đơn I-751 để được thẻ xanh 10 năm có phần khó hơn cuộc phỏng vấn thẻ xanh 2 năm vì Sở Di Trú sẽ tách rời hai vợ chồng ra và hỏi mỗi người những câu hỏi y như nhau để xem hai vợ chồng trả lời giống nhau hoặc khác nhau.


Nếu “người thừa hưởng” hoặc “người bảo lãnh” không đi phỏng vấn chung sau khi được hẹn thì sự thường trú của “người thừa hưởng” sẽ tự động bị chấm dứt (terminated) tính từ ngày thẻ xanh 2 năm hết hạn. Vì lý do đó, nếu “người thừa hưởng” hoặc “người bảo lãnh” không đi phỏng vấn được theo ngày Sở Di Trú đã định, “người thừa hưởng” nên làm đơn yêu cầu Sở Di Trú dời ngày hẹn đi phỏng vấn vào ngày khác khi cả hai vợ chồng có thể đi phỏng vấn chung. Nếu đơn I-751 bị từ chối, Sở Di Trú sẽ báo cho “người thừa hưởng” biết lý do đơn bị từ chối và Sở Di Trú sẽ chuyển hồ sơ của “người thừa hưởng” qua tòa di trú để tiến hành thủ tục trục xuất. Thường Sở Di Trú không tiến hành hồ sơ trục xuất ngay sau khi đơn I-751 bị từ chối, cho nên “người thừa hưởng” có thể lợi dụng cơ hội đó để làm mẫu đơn I-751 mới và xin miễn sự đòi hỏi làm đơn chung với “người bảo lãnh.” Khi “người thừa hưởng” làm mẫu đơn I-751 mới, Sở Di Trú sẽ hoãn sự tiến hành hồ sơ trục xuất để Sở Di Trú có cơ hội xét đơn I-751 mới đó.


Nếu Sở Di Trú quyết định rằng:


1. Hôn nhân của hai vợ chồng là hợp pháp theo luật của nơi làm hôn thú;


2. Hôn nhân là chân thật;


3. Trong thời gian giá trị thẻ xanh 2 năm, hôn thú không bị tòa án bãi bỏ; và


4. Không phải trả bất cứ chi phí nào để khuyến dụ hoặc thuyết phục ai để làm đơn bảo lãnh lúc đầu (ngoài tiền luật sư phí để làm hồ sơ bảo lãnh ra), Sở Di Trú sẽ phải chấp thuận đơn I-751 và cấp thẻ xanh 10 năm cho “người thừa hưởng.”


Ðể quyết định rằng sự hôn nhân là chân thật, câu hỏi chính cần trả lời là ý định của hai người LÚC lập hôn thú. Cho nên, nếu hai người thật sự là vợ chồng nhưng sự hôn nhân của hai người không thành (tức là không còn sống với nhau như vợ chồng trong thời gian thẻ xanh 2 năm) và hôn thú chưa bị tòa án bãi bỏ, Sở Di Trú có thể chấp thuận đơn I-751 đó. Nhưng Sở Di Trú có thể nhìn vào sự đổ vỡ hôn nhân của 2 người để quyết định về sự chân thật trong hôn nhân của 2 người.


Nếu Sở Di Trú biết tin tức khác thường gì về đơn I-751 của 2 người, Sở Di Trú phải cho “người bảo lãnh” cơ hội để giải thích. Sau khi “người bảo lãnh” giải thích, nếu Sở Di Trú hài lòng với sự giải thích đó thì Sở Di Trú có thể chấp thuận đơn I-751 đó và nếu Sở Di Trú không hài lòng với sự giải thích thì Sở Di Trú sẽ từ chối đơn I-751 đó. Khi Sở Di Trú từ chối đơn I-751, Sở Di Trú phải cho biết lý do trên thư từ chối. Khi đơn I-751 bị từ chối, sự thường trú và giấy phép đi làm của “người thừa hưởng” sẽ bị kết thúc. “Người thừa hưởng” không được kháng cáo sự từ chối. Nhưng thường sau khi đơn I-751 bị từ chối, Sở Di Trú sẽ chuyển hồ sơ qua tòa di trú để tiến hành thủ tục trục xuất. Khi đó “người thừa hưởng” có quyền yêu cầu tòa di trú xét lại đơn I-751 của đương đơn. Sở Di Trú có bổn phận chứng minh rằng chi tiết trong đơn I-751 không đúng và sự từ chối là hợp pháp. Trong thời gian hồ sơ được tòa di trú xét xử, “người thừa hưởng” được Sở Di Trú cấp giấy tạm chứng minh sự thường trú.


Mời quí bạn đọc theo dõi tiếp theo phương cách làm mẫu đơn I-751 và xin miễn sự đòi hỏi làm chung với “người bảo lãnh” để chuyển từ thẻ xanh 2 năm sang thẻ xanh 10 năm, cũng trong mục di trú do Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương phụ trách, trên số báo Người Việt tuần tới, với đề tài “Removal of The Condition (Thẻ Xanh 10 Năm – Mẫu Ðơn I-751) – Phần IV.”


 


Bản tin chiếu khán


 


Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 4 năm 2012.


Ưu Tiên 1 – priority date là ngày 1 tháng 4 năm 2005, tức là Ưu Tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu Tiên 2A – priority date là ngày 8 tháng 10 năm 2009, tức là Ưu Tiên được dành cho Vợ, Chồng, hoặc Con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu Tiên 2B – priority date là ngày 15 tháng 1 năm 2004, tức là Ưu Tiên được dành cho Con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu Tiên 3 – priority date là ngày 1 tháng 2 năm 2002, tức là Ưu Tiên được dành cho Con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu Tiên 4 – priority date là ngày 08 tháng 11 năm 2000, tức là Ưu Tiên được dành cho Anh, Chị hoặc Em của công dân Hoa Kỳ.


Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2012-4%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html


Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời quý vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm hiểu Luật Di Trú” và mục “Giải đáp Thắc Mắc” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Thứ Hai ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.


Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Tin mới cập nhật