Sự thật về cái chết của Nhất Linh (Kỳ 3)



Nguyễn Tường Thiết


 


LTS: Bài viết dưới đây của nhà văn Nguyễn Tường Thiết, con trai nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, gởi đến trang Diễn Ðàn Người Việt, nhằm phản biện một số ý kiến được đưa ra gần đây, mà tác giả cho là “bóp méo sự thật, sửa đổi lịch sử, xuyên tạc cái chết” của thân phụ ông. Trong số các ý kiến này, có một chương sách trong tác phẩm “Một Thời Ðể Nhớ,” của tác giả Nguyễn Văn Lục, xuất bản mới đây. Người Việt xin đăng nguyên văn bài viết của nhà văn Nguyễn Tường Thiết. Bài đăng nhiều kỳ, trên cùng trang Diễn Ðàn.


 


***


Trong phạm vi văn chương


 


Trong chủ đề này ông Lục trích dẫn những đoạn văn của Nhất Linh hoặc của những người khác viết về Nhất Linh để chứng minh là Nhất Linh có bệnh tâm thần và có ý định tự tử.


Trang 18 (Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ) – ông Lục viết: “Ám ảnh về cái chết, về sự tự hủy như một cứu cánh đời sống, ám ảnh ông, bàng bạc trong các tác phẩm của ông, rõ rệt nhất là trong truyện Bướm Trắng.”


Ý ông Lục muốn nói là cha tôi đã manh nha ý định tự tử từ năm 1939, khi cha tôi viết cuốn tiểu thuyết Bướm Trắng này. Ðây là cuốn tiểu thuyết mà cha tôi ưng ý nhất vì giá trị nghệ thuật của nó. Tác phẩm mô tả nhân vật Trương mắc bệnh nan y không muốn sống kéo dài cuộc đời nên thường nghĩ đến chuyện quyên sinh.


Ông Lục dẫn chứng đoạn văn sau này trong truyện: “Cách tốt nhất là nhồi một viên đạn nhỏ vào trong sọ. Tạch một cái thế là hết. Ngọt như mía lùi. Lý luận thêm: Hèn nhát thì không bao giờ tự tử được, mà có can đảm như trời cũng không thể tự tử được. Tự tử được hay không là ở cảnh chứ không phải ở người” (Trang 180 Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ) rồi kết luận (ngon ơ!) như sau: “Những ám ảnh về tự tử trong truyện có thể dẫn đường cho việc giải thích việc tự tử của ông sau này vào năm 1963 hay không?” (Trang 181, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ).


Rồi ông lại còn viết thêm là: “Chính vì thế ông đã không muốn con cái trong nhà đọc Bướm Trắng khi còn nhỏ” (Trang 181, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ). Trời đất ơi! Ông đã diễn dịch quá xá lời tôi viết trong cuốn Nhất Linh Cha Tôi. Trong sách ấy trang 17 tôi viết: “Có một cuốn tiểu thuyết mà Nhất Linh cấm không cho chúng tôi đọc là cuốn Bướm Trắng, ông nói là chúng tôi chưa đủ lớn để hiểu được cuốn truyện này”.


Bướm Trắng là cuốn sách phân tách tâm lý rất sâu sắc, người lớn đọc chưa chắc đã hiểu, huống hồ chúng tôi hồi đó còn con nít, chỉ đáng đọc loại Sách Hồng (sách dành cho thiếu nhi) thôi. Ông cụ cấm là vì thế. Vậy mà qua con mắt của ông Lục suy diễn thì ông cụ cấm vì sợ mấy đứa con nít chúng tôi đọc xong Bướm Trắng sẽ ảnh hưởng mà “chính vì thế” sẽ lăn ra tự tử hết ráo!


Mà trong truyện Bướm Trắng đâu phải nhân vật Trương có ý nghĩ tự tử không thôi đâu, nhân vật này còn tuyệt vọng, đi thụt két, ăn cắp tiền của sở làm, để tiêu một chuyến đã đời trước khi chết… Không biết ông Lục có suy diễn là từ khi cha tôi viết Bướm Trắng trong đầu óc cha tôi đã manh nha ý định thụt két ăn cắp tiền của thiên hạ?


Ngoài ra Nhất Linh còn viết bao nhiêu các tác phẩm khác về tình yêu, sao ông không nói Nhất Linh bị ám ảnh bởi tình yêu? Hơn nữa tình yêu, thân phận con người và cái chết là những chủ đề lớn mà tất cả những nhà văn trên thế giới đều đề cập tới. Nếu ông Lục dùng chuyện Nhất Linh viết về một người muốn chết, muốn tự tử rồi ông kết luận là tác giả Nhất Linh muốn chết thì ông Lục có thể tìm ra đầy rẫy những nhà văn muốn chết, muốn tự tử, trên khắp thế giới!


Chẳng qua là vì cái định kiến bám chặt vào đầu để chứng minh cho lập luận “Nhất Linh muốn tự tử” ông Lục chỉ chăm chăm đi tìm để chỉ nhìn thấy hai chữ “tự tử” trong truyện của Nhất Linh mà thôi.


Cũng nằm trong phần chủ đề “Trong phạm vi văn chương” ông Lục còn trích một đoạn văn của tôi trong cuốn hồi ký Nhất Linh Cha Tôi (trang 19) như sau:


“Nhất Linh thường viết trong đêm khuya khoắt. Những khi giật mình thức giấc nửa đêm tôi thường thấy qua khe cửa, đèn trong phòng ông còn bật sáng. Có đêm lũ chúng tôi lòm còm bò dậy vì có tiếng khóc trong phòng cha tôi. Tiếng khóc lúc đầu còn nhỏ sau lớn dần không kìm hãm được. Lũ chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau… Không ai có thể đoán biết được ông khóc cái gì, ngay cả mẹ tôi cũng không thể nào biết được. Nhưng sự khám phá này đã gieo vào tuổi thơ tôi một ấn tượng mạnh mẽ, rằng cha tôi là một người cô đơn và đau khổ. Ngoài ra những giấc mơ kỳ lạ và kinh hãi cũng được tôi hình dung thấy qua giấc ngủ của ông, qua cách ông trằn trọc ú ớ trong đêm.”


Ở giữa đoạn văn nói trên tôi viết câu này, nhưng ông Lục không trích đăng: “Một người anh họ lớn tuổi hơn ra dáng hiểu biết, giải thích: “Chú Tam khóc vì chú nhớ chú Long đấy!”


Trước nhất tôi tố cáo ông Lục đã dùng tiểu xảo cắt xén để làm sai lạc ý nghĩa bản văn nguyên thủy của tôi.


Thứ hai, một vài người trong gia đình lưu ý tôi tại sao tôi lại viết ra điều đó để cho những người như Nguyễn Văn Lục khai thác vin vào đó gán ghép ông cụ tôi mắc bệnh tâm thần? Xin thưa: Tôi viết ra bởi vì tôi hãnh diện có một người cha biết khóc!


Nếu tôi phải dùng một câu gọn nhất để mô tả toàn diện con người Nhất Linh bao gồm trí tuệ lẫn nhân cách tôi sẽ không ngần ngại viết câu này: “Nhất Linh là một trong những người Việt Nam trí thức nhân bản nhất của thế kỷ 20.”


Tiếng khóc là biểu lộ khía cạnh nhân bản của con người ông. Bản chất của ông cụ tôi là bản chất một nghệ sĩ. Ông là người có cái tâm yêu nước, thương nòi. Nhất Linh lại là người đã thực sự dấn thân, dám sống ngược lại với bản chất của mình. Và đó là sự can đảm của ông.


Trên con đường dấn thân vừa chống Pháp vừa chống Cộng Sản ông cụ tôi đã mất đi nhiều người thân, nhiều đồng chí. Trong số có Hoàng Ðạo người em ruột, cũng là cánh tay phải của ông. Mất Hoàng Ðạo ông không những mất người em thân thiết mà còn mất đi hy vọng về một lý tưởng ông đang theo đuổi. Ông phải khóc thôi. Chuyện đó quá bình thường!


Không những thế ngoài Hoàng Ðạo, bao nhiêu những người thân khác của ông bị sát hại bởi bàn tay của Cộng Sản: Người anh ruột Nguyễn Tường Cẩm, người bạn văn Khái Hưng, họa sĩ Lemur Nguyễn Cát Tường… Ông phải khóc thôi. Nếu ông không khóc mới là chuyện bất bình thường.


Thế mà qua tiếng khóc đó ông Lục đã vội vã kết luận: “Những tiếng khóc về đêm khuya khoắt là dấu hiệu một tình trạng bệnh trầm cảm, cô đơn và tuyệt vọng” (Trang 185, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ).


Rồi ông Lục còn đi xa hơn thế khi viết: “Ðọc tiếp những trang hồi ký của Nguyễn Tường Thiết thật cũng không cầm nổi xúc động. Nhưng cũng cho thấy rằng Nhất Linh đã chuẩn bị cái chết của mình một cách chu đáo, từng chi tiết một” (Trang 185, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ).


Kết luận của ông Lục lạ lùng quá! May mà tôi không kể ra là sau khi cha tôi mất, mẹ tôi và chúng tôi đã khóc không biết bao nhiêu ngày tháng vì cái chết đau buồn của cha tôi. Nếu không thì ông Lục đã cho rằng gia đình chúng tôi đều mang tâm bệnh trầm cảm, cô đơn và tuyệt vọng rồi!


Không biết ông Lục nghĩ gì khi đọc những lời sau đây về tiếng khóc âm thầm của người em khi ở nơi đất lạ quê người hay tin người anh chết: “Mãi tới năm 1963, tôi đột nhiên nghe tin anh từ bỏ cuộc đời. Âm dương đôi ngả. Vĩnh biệt người anh mà tôi hằng yêu quí. Những đêm khuya vắng, tại nơi quê người, tôi đã hằng khóc – khóc người anh thân yêu, một người đi tiền phong cho làng văn Việt Nam, một nhà văn lỗi lạc, một người lãnh đạo cách mạng Việt Nam trong những lúc khó khăn gian khổ nhất, một người không màng danh lợi, chỉ biết mình có gì để cống hiến cho đồng bào cho đất nước” (Nguyễn Tường Bách, trang 66, Nhất Linh, Người Nghệ Sĩ-Người Chiến Sĩ).


Tiếng khóc này có khác gì tiếng khóc của cha tôi trước cái chết của người em Hoàng Ðạo? Không hiểu ông Lục có vin vào cái tiếng khóc này để gán ghép cho chú tôi, ông Nguyễn Tường Bách mắc bệnh tâm thần, lúc nào cũng chăm chăm đòi tự tử, như ông đã vu cáo cho cha tôi? Nếu sự suy luận về tiếng khóc là nguyên nhân của bệnh tâm thần để đưa đến chuyện tự tử của ông Lục là đúng thì nhân loại đã tự tử chết hết rồi.


Vẫn dùng cái tiểu xảo cắt xén văn người khác ông Lục trích dẫn một đoạn trong cuốn hồi ký Người Bác của Thế Uyên:


“Thỉnh thoảng ông lên cơn loạn trí, đứng trước nhà đường Lý Thái Tổ, móc giấy tờ trong ví đưa cho mọi người, miệng nói lảm nhảm: ‘Lấy hết đi, xin các ông lấy hết đi. Ðừng áp chế tôi’. Tội nghiệp các người thân hết sức lo lắng. Chỉ riêng mẹ tôi sau lần chứng kiến cơn loạn thần kinh về nói riêng với tôi: ‘Bác điên khôn ghê, chỉ thấy bác vứt giấy tờ lẩm cẩm, chẳng thấy bác vứt tiền cho mẹ con mình tiêu.’” (Trang 188 Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ).


Nhưng ông Lục lại không trích dẫn câu này Thế Uyên viết ngay sau đó: “Nhận xét bí mật này của mẹ tôi làm hai anh em nghi ngờ ‘sự loạn trí của Nhất Linh’. Nhất là tôi, vì được mẹ tôi kể lại những thủ đoạn chống Pháp của ông thời trước: hóa trang làm ăn mày, ông già, người say rượu, mê thổi kèn để che dấu hoạt động cách mạng. Hoàng Ðạo còn bị bắt giam, chứ Nhất Linh, suốt đời không bao giờ để bị bắt.”


Ðoạn văn của Thế Uyên viết (mà ông Lục không trích dẫn) nói về vụ cha tôi đã từng đóng kịch để che mắt mật vụ là chuyện có thật. Trong cuốn sách Chân Dung Nhất Linh trang 135, tác giả Nhật Thịnh viết: “Tiểu thuyết Bướm Trắng của Nhất Linh in xong, Hoàng Ðạo, Khái Hưng, Nguyễn Gia Trí bị bắt ở Vụ Bản (Hòa Bình). Nhất Linh học chơi hắc tiêu (Clarinette) để che mắt bọn mật thám Pháp. Ông làm nhạc công cho ban nhạc tài tử (Orchestre Amateur) của giáo sư Lê Ngọc Quỳnh và các nhạc sĩ Thẩm Oánh, Vũ Khánh”.


Như vậy là rõ ràng là ông Lục trích dẫn mà như không trích dẫn. Ông đã cố tình xuyên tạc ý nghĩa thực của bản văn nguyên thủy mà ông trích dẫn. Từ việc bóp méo văn bản của người khác, ông Lục đã bóp méo sự thật. Từ việc bóp méo sự thật, ông Lục đã bóp méo lịch sử!


“Ðừng tin những gì ông Lục viết, hãy nhìn kỹ những gì ông Lục làm!” Tôi xin nhại một câu nói thời danh của ông Nguyễn Văn Thiệu để nói về bài viết của ông Lục.


Cái “làm” của ông Lục là cái làm tiểu xảo trích dẫn văn người khác, làm sai lệch ý nghĩa của bản văn nguyên thủy, bằng cách chỉ trích ra những chữ hoặc những đoạn văn có lợi cho lập luận của ông: Lập luận ấy là ông Nhất Linh mắc bệnh tâm thần, lúc nào cũng chỉ lăm le muốn tự tử!


 


Tìm hiểu ý nghĩa của hai lần tự tử


 


Như tôi đã nói ở trên, trong cuốn sách mới xuất bản Một Thời Ðể Nhớ ông Lục đã thêm vào một chuyện hoàn toàn không có thực mà bài trước (2008) không có. Ðó là chuyện ông cụ tôi, nhà văn Nhất Linh, tự tử hai lần. Tôi xin minh xác đây là chuyện bịa đặt trắng trợn.


Ðây là chuyện mà ông Lục viết ra để bàn luận về hai lần tự tử của Nhất Linh:


“Cũng theo bác sĩ (Nguyễn Hữu) Phiếm, Nhất Linh cũng đã uống thuốc ngủ tự tử khi ông trốn ở đường Lê Thánh Tôn. Chính bác sĩ Phiếm chữa chạy, rửa dạ dầy, chích thuốc Strychnine. Số lượng thuốc ngủ hồi ấy vì ít, nên ông bình phục ngay và vài hôm sau ông lại đi họp Hội Bút Việt.” (Trang 188 Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ).


Sao lạ vậy? Chuyện động trời như thế mà sao tôi không biết, bà cụ tôi không biết, anh em tôi không biết. Bác sĩ Phiếm là người bạn thân nhất của ông cụ tôi, nếu quả có vụ đó thì bác phải thông báo cho mẹ tôi hay biết chứ?


Thêm nữa câu chuyện ông Lục kể có vẻ mâu thuẫn: Vài ngày trước Nhất Linh đi trốn công an mật vụ ở đường Lê Thánh Tôn rồi không thiết sống, uống thuốc độc tự tử, nhưng vài ngày sau lại bình thường, không trốn nữa, đi họp Hội Bút Việt. Thế là sao?


Khi viết đoạn trên ông Nguyễn Văn Lục đã mập mờ không nói rõ cái nguồn của tin này, cố tình để độc giả hiểu như thể chính bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm là người đã trực tiếp nói hoặc viết ra điều đó.


Thật ra thì không phải bác sĩ Phiếm nói như vậy. Ông Nguyễn Văn Lục đã trích đoạn trên từ bài viết “Bệnh Tật và cái chết của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam” của ông Trần Văn Bảng (trong sách ông Lục viết sai là Trần Văn Bang). Ông Bảng viết, nguyên văn như sau:


“Mấy tháng trước, cũng theo bác sĩ (Nguyễn Hữu) Phiếm, Nhất Linh cũng đã uống thuốc ngủ tự tử khi ông trốn ở đường Lê Thánh Tôn. Chính bác sĩ Phiếm chữa chạy, rửa dạ dầy, chích thuốc Strychnine. Số lượng thuốc ngủ hồi ấy vì ít, nên ông bình phục ngay và vài hôm sau ông lại đi họp Hội Bút Việt.”


So sánh đoạn ông Lục trích dẫn với nguyên bản thì thấy ông Lục đã cố ý bỏ đi ba chữ hết sức quan trọng, đó là ba chữ “Mấy tháng trước”. Ý của ông Bảng muốn nói là “Mấy tháng trước ngày 7-7-1963”. Tại sao ông Lục lại bỏ ba chữ này đi? Vì ông Lục thừa biết rằng mấy tháng trước ngày 7-7-1963 ông cụ tôi ở nhà, không đi trốn, có nghĩa là câu chuyện do ông Bảng thuật lại là hoàn toàn bịa đặt. Như tôi đã viết trong bài Tâm Tình của Một Người Con đăng trong sách “Nhất Linh, Người Nghệ Sĩ-Người Chiến Sĩ” trang 251: “…Và cũng có thể vì mặc cảm (bỏ bê gia đình) đó mà cuối đời, sau thời gian trốn tránh (cuối 1960-đầu 1961) lần đầu tiên ông sống hẳn với gia đình, mặc dù trong điều kiện sống vô cùng chật vật, trong một căn gác rất nhỏ ở chợ An Ðông cho đến mãi tận ngày ông qua đời”.


Gần đây vì muốn kiểm chứng lại chuyện bác sĩ Phiếm rửa ruột cho cha tôi mà ông Lục nêu lên trong bài, tôi có e-mail hỏi chị Bạch Tuyết, con gái bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm, thì được chị trả lời như sau:


“Chú Thiết thân mến,


Gió nào đưa đến, lâu lắm mới được tin Thiết mà chú lại đặt những câu hỏi lạ lùng quá vậy ? Hai gia đình và nhất là cha mẹ chúng ta thân nhau như thể ruột thịt, chuyện gì mà không biết, nói chi chuyện bác tự tử, bơm ruột, v.v. Không hiểu ở đâu lại có chuyện hoang đường như vậy. Chị không bao giờ nghe và biết là bác ở Lê Thánh Tôn, một thời ngắn trước ngày song Thất 1963. Chị chỉ biết địa chỉ duy nhất của hai bác và gia đình là chợ An Ðông, trên lầu của nhà hàng cơm gà Xiu Xiu. Bác dọn về đó thời gian nào thì chắc Thiết nhớ nhưng chị quả quyết ngày 19 March 1962, ngày chị sanh cháu gái đầu lòng ở Bệnh Viện Saint Paul, thì tình cờ bác lại chơi với bố chị và hai ông cùng đưa chị vào nhà thương. Như vậy là trước song Thất 1963 cả hơn một năm, gia đình ở An Ðông.


Chuyện rửa ruột ở Lê Thánh Tôn là một chuyện hoàn toàn bịa đặt. Gia đình Thiết không biết, gia đình chị cũng không hề nghe tới. Lại nữa, vì lương tâm chức nghiệp, một thầy thuốc không bao giờ tiết lộ với một người thứ hai về tình trạng bệnh lý của một bệnh nhân. Chị chắc chắn ông Bố chị không bao giờ vi phạm đạo lý này cũng như chuyện tự tử hụt, rửa ruột tại Lê Thánh Tôn hoàn toàn không có.


Bố chị quen B.S. Trần Văn Bảng (chứ không phải Bang) có lẽ từ hồi còn ở Bắc vì ông cũng tốt nghiệp trường thuốc ở Hànội. Có một thời gian, hai ông cùng làm chung tại Viện Pasteur, Saigon. Bố chị chuyên về bệnh ngoài da và ông Bảng thì bệnh cùi. Quen nhưng không thể gọi là thân vì chưa bao giờ ông cụ mời ông Bảng lại nhà ăn cơm như những bạn thân khác. Ông Bảng rất thích làm thơ nhưng thơ loại bình dân, châm biếm, ngông nghênh và tính tình hơi khác người.


Ðể chứng minh về cái ‘hơi khác người’ này và có liên quan đến gia đình chị là năm 1975, Bố Mẹ chị di tản sang Pháp. Bỗng một ngày nào đó, ông Bảng làm một bài thơ bịa ra cảnh Bố chị đặt chân đến Pháp bi thảm ra sao vì con trai có vợ đầm, theo CS… Một chuyện bịa đặt trắng trợn làm cho ông bà già chị rất bực mình. Cách đây khoảng 3 năm, chị lại được đọc bài thơ đó trong một Tập san tết của nhóm Y Sĩ VN. Ðã tính viết cho ông chủ trương tờ đặc san phản đối nhưng nghĩ sao lại bỏ qua. Nói thế để hiểu thêm được cái tính thích xuyên tạc của ông bác sĩ này.


Mong là chị đã trả lời những thắc mắc của chú. Nếu moi móc cái ‘memory’ cùn này mà còn nhớ thêm chi tiết gì khác, thế nào cũng liên lạc với Thiết.


Chúc vui,


BT


(Còn tiếp)

Bà Maria Vũ Tuyết Thanh

 

Cụ Bà Maria Nguyễn Quang Rư

 

Ông Phan Phần

 

Cụ Bà Kỳ Ngọc Tú

 

Cụ Ông Đinh Bá Tiếu

 

Bà Kỳ Ngọc Tú

 

Ái Hữu Bùi Duy Tú

 

Một ngày không xe hơi


BOGOTA, Colombia (AP) –
Ngày Thứ Năm được chỉ định là “Ngày Không Xe Hơi” ở Bogota, Colombia, một thành phố thủ đô 7 triệu dân. Trong ngày này, người dân đi bộ, đi xe đạp, hay đi xe bus và taxi thay vì đi xe hơi.



 Ðây là lần thứ 12 ngày này được đặt ra, mỗi năm một lần, khuyến khích người dân tìm hiểu cách đi lại khác thay vì tự lái xe hơi, để giúp giảm ô nhiễm không khí. (Hình: AP Photo/William Fernando Martinez)

‘Cơn bão’ trong bãi đậu xe Mall of Fortune



4 chủ tranh nhau, xe khách hàng bị kéo


 


Ðỗ Dzũng/Người Việt


GARDEN GROVE (NV) – Ở góc đường Westminster và Brookhurst, phía Tây Nam, có một khu thương mại lớn. Khách hàng có thể tới đó đi ăn, mua sắm ở Mall of Fortune, còn gọi là Tam Ða, hoặc vào nhà hàng New Triều Châu, mua đồ trong tiệm 99 Cent Only Stores, hoặc mua đồ làm móng tay tại Beauty Zone.









Một miếng đất lớn, 4 chủ riêng biệt: Màu xanh dương là của Mall of Fortune, màu vàng là của chợ 99 Cent Only Stores và Beauty Zone, màu cam là của nhà hàng New Triều Châu. Màu trắng giữa bãi đậu xe của Mall of Fortune và nhà hàng là hàng rào tạm vừa mới được dựng lên. (Hình: Google Map, Graphics: Khoa Vũ/Người Việt)


Nhưng, trong vài ngày qua, khách hàng gặp chuyện vô cùng bực tức.


Ðó là vì khi trở ra bãi đậu xe, họ thấy xe của họ bị kéo đi mất. Lý do là những người này đậu xe không đúng chỗ.


Họ ngạc nhiên. Họ tức giận. Có người viết những bức email dài, kèm cả hình ảnh, chửi bới nặng nề.


Một người, lấy tên là Henry Nguyen, còn kêu gọi tẩy chay khu này. “Hãy tẩy chay, tránh xa… khu vực góc Westminster/Brookhurst,” Henry Nguyen viết.


Một người khác lấy tên Long Le, kể:


“Mới cách đây mấy ngày, 1 người bạn của tôi chỉ parking xe ở gần hủ tíu (New) Triều Châu, đi qua McDonald xếp hàng mua 1 ly cà phê. Chỉ 30 phút sau quay lại thì đã bị tow xe mất tiêu rồi!!! Nó đang thất nghiệp mà phải cúng hết $218 để lấy xe ra… chỉ vì 1 ly cà phê.”


Một bãi, bốn chủ









Bảng thông báo của Mall of Fortune ghi rõ chỗ đậu xe của họ, không phải của nhà hàng New Triều Châu. (Hình: Dan Huynh/Người Việt) 


Những người này là nạn nhân trong một cuộc đấu đá giữa các chủ đất trong khu đó. Miếng đất lớn trong khu này không phải chỉ có một chủ, mà có tới bốn người chủ.


Bốn chủ đất này, theo lời ông Calvin Ngô, quản lý khu thương mại Mall of Fortune, gồm: Mall of Fortune, Beauty Zone, 99 Cent Only Stores và nhà hàng New Triều Châu.


Những người bị kéo xe, là vì đậu sai chỗ, mặc dù đã có bảng ghi rõ chỗ đậu xe nào là dành riêng cho ai.


Calvin Ngô nói: “Ở khu vực này, có bốn chủ đất, về nguyên tắc, mỗi nơi có bãi đậu xe riêng. Phía bên Mall of Fortune là nhiều nhất. Rồi đến chợ 99 Cent Only Stores, rồi Beauty Zone và ít nhất là nhà hàng New Triều Châu, chỉ có 11 chỗ đậu.”


Don Lê, một người bán hàng tại Beauty Zone, cho nhật báo Người Việt biết “Chúng tôi và chợ 99 Cents sử dụng chung chỗ đậu xe, có nghĩa là khách hàng của chúng tôi và của họ đậu bên này hoặc bên 99 Cents thì không sao.”


“Chúng tôi có nhắc khách hàng đừng đậu bên đó (Mall of Fortune). Chúng tôi cũng có dán thông báo ngay trước cửa ra vào, nhắc nhở khách của chúng tôi về vấn đề này,” ông James Quách, quản lý nhà hàng New Triều Châu, nói. “Nhiều khi chúng tôi hỏi khách hàng khi họ bước vô là ‘Xe quý vị đậu ở đâu?’ để biết họ đậu có đúng chỗ hay không.”


James Quách kể tiếp: “Chuyện mới xảy ra gần đây thôi. Họ nói làm như vậy là để bảo vệ lợi ích của thương xá. Mấy bữa trước ngày nào cũng có xe tow và security đứng ở parking canh chừng. Họ vừa mới dựng một hàng rào hôm trước để xe của khách chúng tôi không qua đậu nữa.”


Ðối với chợ 99 Cents Only Stores, rất khó để nhắc khách hàng đậu xe đúng chỗ. Ông Jesus Bargas, quản lý chợ 99 Cents, nói: “Chúng tôi biết nhiều khi khách đậu sai chỗ, nhưng họ chỉ vào mua một món hàng rồi ra ngay. Vả lại, làm sao chúng tôi có người ở ngoài đó để dặn khách hàng là đừng đậu vào chỗ của Mall of Fortune. Nếu xe của khách chúng tôi bị kéo vì đậu sai chỗ, tôi luôn bước ra nói chuyện với bên đó, kêu họ bỏ qua. Nhưng không phải lúc nào chúng tôi cũng có người để đứng ra giải quyết chuyện này.”


Bốn người chủ đất này, sau một thời gian dài chung sống hòa bình, sau đó chiến tranh nổ ra và người này bắt đầu kéo xe của khách người kia.


Ai kéo xe ai trước?









Thông báo dán ngay cửa nhà hàng New Triều Châu yêu cầu khách đừng đậu bên phải (của Mall of Fortune). (Hình: Dan Huynh/Người Việt) 


Sự việc bắt đầu xảy ra hồi Tháng Mười Hai năm ngoái, theo lời kể của ông Calvin, khi 24 chiếc xe của nhân viên nhà hàng Brodard bị kéo. Nhà hàng này tọa lạc trong Mall of Fortune.


Ông kể: “Lâu nay, trong khu này, dù có bốn chủ đất khác nhau, nhưng không ai quan tâm đến chuyện khách của ai đậu ở đâu. Ðùng một cái, hồi cuối Tháng Mười Hai năm ngoái, 24 chiếc xe của nhân viên nhà hàng Brodard đậu phía sau chợ 99 Cent Only Stores và tiệm Beauty Zone bị kéo. Nhà hàng Brodard là người thuê đất của chúng tôi, và họ phản ứng dữ dội, không biết ai là người kêu kéo xe.”


Ðể giải quyết vấn đề, ông nói nhân viên nhà hàng Brodard đậu ra phía trước Mall of Fortune.


Cùng lúc đó, tiệm phở Pasteur Hiền Vương cũng mới mở. Khi nhân viên Brodard và khách của phở Pasteur Hiền Vương cùng đậu phía trước thì không đủ chỗ đậu xe như trước đây.


“Ðể bảo vệ quyền lợi thân chủ, chúng tôi bắt buộc phải yêu cầu khách của ba chủ đất kia đừng đậu nữa,” ông Calvin Ngô kể tiếp.


Người đại diện Mall of Fortune cho biết công ty sau đó có treo bảng cấm đậu xe đối với trường hợp không phải là khách hàng của họ.


“Chúng tôi mua bảng về, đề rõ ràng chỗ đậu xe của Mall of Fortune, nếu đậu không đúng sẽ bị kéo, theo luật định của địa phương,” ông Calvin Ngô kể.


Nhưng tấm bảng treo được một hôm, sáng hôm sau, bảng bị lấy mất.









Hàng rào tạm giữa hai khu đậu xe của Mall of Fortune và nhà hàng New Triều Châu. (Hình: Dan Huynh/Người Việt)


“Chúng tôi không biết ai lấy, nhưng bị mất nhiều nhất là mé gần nhà hàng New Triều Châu. Tụi tôi phải mua $45/bảng. Ðể tránh tình trạng mất bảng, chúng tôi cho treo lên cao hơn và bắt đầu đặt máy quay phim. Từ đó mới không bị mất bảng nữa.”


Tại bãi đậu xe, phóng viên Người Việt thấy một hàng rào dã chiến dựng lên, ngăn chặn xe phía bên nhà hàng New Triều Châu sang bên Mall of Fortune đậu.


Ông Calvin Ngô giải thích: “Bất đắc dĩ chúng tôi mới phải dựng hàng rào vì chúng tôi vẫn bị ‘xâm chiếm.’ Anh thử nghĩ coi, bên New Triều Châu chỉ có hơn chục chỗ đậu xe mà có tới 16 nhân viên, chỗ đâu để khách của họ đậu nữa?”


“Thực ra, nếu họ đậu phía sát McDonald’s thì không sao, vì chỗ này còn rất nhiều chỗ đậu xe, cho dù đây vẫn là khu đậu xe của chúng tôi. Nhưng có lẽ khách ngại đi bộ xa, nên cứ đậu ngay trước tiệm phở, bắt buộc chúng tôi phải ngăn chặn,” ông Calvin Ngô nói tiếp.


 


Bị khách hăm dọa









Trong khi nhiều xe đậu trước Mall of Fortune, không có chiếc nào đậu bên phải. (Hình: Dan Huynh/Người Việt) 


Trong cuộc chiến này, ông Calvin Ngô cũng bị một số người hăm dọa, theo lời ông cho biết.


“Tôi bị hăm dọa, bị chửi,” ông nói. “Có người bị kéo xe, kéo cả gia đình đến làm dữ với tôi. Thật ra, trước khi kéo xe, nhân viên an ninh đều có quay phim, có bằng chứng người đó đậu xe trong khu Mall of Fortune, đi vào nhà hàng New Triều Châu. Nhân viên an ninh có nhắc với khách là đậu sai chỗ, nhưng họ nhất định không nghe. Ðương nhiên là xe bị kéo.”


“Có người đậu xe, rồi vào nhà hàng đó ăn, sau khi ra biết xe bị kéo, liền ghé vô một tiệm bên Mall of Fortune, mua ly nước, lấy biên lai, nhằm chứng minh là họ có mua đồ của bên này. Anh nghĩ coi, có ai mua ly nước mà lấy biên lai, để làm gì?” Ông Calvin hỏi. “Nên nhớ, khi nhân viên an ninh thấy họ đậu xe mà không đi vào khu Mall of Fortune, làm sao họ biết anh sẽ trở lại khu này để mua hàng?”


Tại sao không sơn hẳn hàng chữ “Mall of Fortune” tại các chỗ đậu xe để khách hàng biết rõ hơn?


Ông Calvin Ngô giải thích: “Ðó là điều lý tưởng, nhưng rất tốn kém. Hiện chúng tôi chưa có đủ khả năng làm. Vì thế, chúng tôi phải treo bảng, phải mướn nhân viên an ninh để nhắc nhở. Trong điều kiện kinh tế hiện nay, phải nói là chúng tôi chưa có kinh phí để sơn tất cả.”


“Chúng tôi có yêu cầu thành phố Garden Grove giúp giải quyết, bằng cách mời tất cả chủ đất họp lại với nhau, bàn ra một giải pháp, để có lợi cho tất cả các bên, nhưng thành phố cho biết họ chưa có thời gian,” ông Calvin Ngô nói. “Trong khi chờ đợi, chúng tôi vẫn duy trì hàng rào tạm. Và kể từ Thứ Hai tuần rồi, chúng tôi không kêu xe kéo xe của khách nữa. Bây giờ, chúng tôi đang chờ thành phố giúp giải quyết vấn đề này.”


Và trong khi chờ đợi, ông Calvin Ngô có nói ông sẽ không kéo xe của khách hàng nữa.


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Chặn một đầu mối bóc lột lao động sinh viên ngoại quốc


WASHINGTON (NYT) –
Một nhà môi giới hàng đầu bị cấm hoạt động trong việc đưa sinh viên ngoại quốc vào Mỹ để làm công việc hè, trong một bước thay đổi lớn trong chương trình trao đổi văn hóa quốc tế của Bộ Ngoại Giao Mỹ.


Việc loại bỏ công ty giới thiệu việc làm lâu năm này, có tên Council for Educational Travel, USA (Cetusa), nhằm mục đích cảnh cáo hàng chục công ty tư nhân khác tham dự chương trình của Bộ Ngoại Giao Mỹ là sẽ có thêm việc theo dõi kiểm soát để bảo đảm là những sinh viên ngoại quốc đến Mỹ làm việc và tìm hiểu văn hóa trong thời gian hè sẽ không bị lạm dụng.


Cetusa, vốn bảo trợ khoảng 5,000 sinh viên mỗi năm, hồi năm ngoái đã đưa khoảng 400 sinh viên ngoại quốc đến làm việc trong một hãng đóng gói kẹo chocolate cho công ty Hershey. Hồi Tháng Tám, hàng trăm sinh viên đã tổ chức cuộc lãng công ồn ào để phản đối mức lương quá thấp và điều kiện làm việc tệ hại.


Cuộc lãng công này, và sự chú ý của dư luận sau đó, đã khiến Bộ Ngoại Giao Mỹ phải mở cuộc điều tra theo lệnh của Ngoại Trưởng Hillary Rodham Clinton. Những người chỉ trích nói rằng chương trình này đã mất đi tính cách tích cực của việc phổ biến văn hóa Mỹ đến sinh viên ngoại quốc và trở thành nguồn cung cấp nhân lực ngoại quốc làm việc tạm thời trong khi nhiều người Mỹ không có việc làm.


Các biện pháp Bộ Ngoại Giao Mỹ dự trù đưa ra trong thời gian tới gồm việc mở rộng danh sách các loại công việc bị coi là nguy hiểm, cấm các sinh viên ngoại quốc đến Mỹ trong thời gian hè làm việc, như ngành xây cất và sửa mái nhà. Ðồng thời Bộ Ngoại Giao cũng sẽ tìm cách ngăn không để cho nhiều sinh viên tụ tập sinh sống cùng một chỗ vì như vậy không cho họ cơ hội tiếp xúc với người dân Mỹ.


Trong thập niên qua, đã có khoảng 1 triệu sinh viên ngoại quốc đến Mỹ theo chương trình làm việc hè mang tên Summer Work Travel program.


Chương trình này, vốn khởi sự từ năm 1963, đưa khoảng 103,000 sinh viên ngoại quốc đến Mỹ hồi năm ngoái theo visa J-1, để làm việc bốn tháng rồi du lịch trong nước Mỹ. Bộ Ngoại Giao Mỹ cho hay đây là một cách để người trẻ ở nước ngoài tìm hiểu về Mỹ mà không bị tốn kém quá nhiều vì có việc làm tạm thời để chi trả. (V.Giang)

Tối Cao Pháp Viện Pakistan truy tố thủ tướng tội bất tuân lệnh


ISLAMABAD (AP) –
Tối Cao Pháp Viện Pakistan hôm Thứ Năm cho hay sẽ truy tố thủ tướng nước này tội bất tuân lệnh sau khi ông không chịu mở lại cuộc điều tra tham nhũng đối với tổng thống, làm trầm trọng hơn tình trạng bất ổn chính trị đang gây nhiều xáo trộn, giữa khi Washington đang cố gắng tái lập mối quan hệ với đồng minh quan trọng này.









Tòa nhà Tối Cao Pháp Viện Pakistan tại Islamabad. Tòa án cao nhất nước này sẽ truy tố thủ tướng tội bất tuân lệnh sau khi ông không chịu mở lại cuộc điều tra tham nhũng đối với Tổng Thống Asif Ali Zardari. (Hình: AP Photo/B.K. Bangash)


Nếu bị kết án, Thủ Tướng Yousuf Raza Gilani có thể bị án sáu tháng tù và bị bãi nhiệm.


Tối Cao Pháp Viện đòi ông Gilani phải trình diện trước họ ngày 13 Tháng Hai tới đây để nghe các cáo buộc.


Quyết định trên làm tăng mức độ trầm trọng của một vụ kiện đã theo đuổi chính phủ dân sự do dân bầu lên này từ năm 2009 đến nay, khi Tối Cao Pháp Viện ra lệnh cho chính phủ phải gửi văn thư đến giới hữu trách Thụy Sĩ yêu cầu họ mở lại cuộc điều tra tham nhũng nhắm vào Tổng Thống Asif Ali Zardari, khởi sự trong cuối thập niên 90.


Chính phủ Pakistan từ chối làm việc này, lấy lý do tổng thống có quyền miễn tố khi còn tại chức.


Hồi đầu Tháng Giêng, các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện dọa sẽ truy tố ông Gilani tội bất tuân lệnh tòa nếu ông không gửi văn thư.


Những người ủng hộ chính phủ Pakistan nói rằng Tối Cao Pháp Viện tìm cách bãi nhiệm ông Gilani vì sự bất hòa cá nhân từ lâu nay giữa tổng thống và chủ tịch Tối Cao Pháp Viện. (V.Giang)

Dân Palestine biểu tình, ném giày dép vào xe tổng thư ký LHQ


DẢI GAZA (Reuters) –
Hàng chục người dân Palestine ném đá, giày dép vào đoàn xe của Tổng Thư Ký LHQ Ban Ki-moon khi ông đến thăm khu vực dải Gaza hôm Thứ Năm, để phản đối điều họ cho rằng không ai để ý tới số phận người Palestine bị giam cầm ở Israel.









Người Palestine biểu tình, bao vây đánh đập vào đoàn xe của Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon khi đoàn xe này băng biên giới từ Israel vào dải Gaza hôm Thứ Năm. (Hình: AP photo/Hatem Moussa)


Không ai bị thương tích gì trong cuộc chào đón không lấy gì là thiện cảm này và đoàn xe, vốn đi từ lãnh thổ Israel vào vùng tự do lực lượng dân quân Hamas kiểm soát, nhanh chóng chạy ngang qua đám đông để đến nơi họp.


Tổng Thư Ký Ban đến vùng này để tìm cách tái khởi động cuộc hòa đàm đang bị trì trệ giữa Israel và Palestine.


“Tôi cám ơn dân chúng Gaza về sự chào đón nồng nhiệt này,” ông tuyên bố trong cuộc họp báo, khiến các nhà báo địa phương phải cười ầm lên. “Tôi có cơ hội gặp nhiều người chờ đón tôi ở cổng vào.”


Ông Ban nói tiếp rằng ông thông cảm về những than phiền của người dân trong vùng Gaza: “Tôi hoàn toàn chia sẻ sự lo lắng và bất mãn của họ,” ông nói. “Ðó là lý do tại sao lần thứ ba tôi đến nơi này. Ðây là một vấn đề rất trầm trọng về kinh tế, xã hội và nhân đạo.”


Tổng Thư Ký Ban Ki-moon một lần nữa kêu gọi phía Israel hãy tháo gỡ mọi ngăn cản trong vùng dải Gaza và kêu gọi cả hai phía Israel cùng Palestine hãy tiếp tục duy trì tiến trình thương thảo hòa bình. (V.Giang)

Ôn Gia Bảo xem xét góp phần cứu tài chánh Âu Châu


BẮC KINH (Reuters) –
Trung Quốc hiện đang xem xét gia tăng tham dự vào quỹ giải cứu cuộc khủng hoảng nợ nần Âu Châu, theo lời Thủ Tướng Ôn Gia Bảo (Wen Jiabao) cho báo chí hay hôm Thứ Năm.










Thủ Tướng Ôn Gia Bảo. (Hình: AP Photo/Lintao Zhang, Pool)


Tuy nhiên, ông Ôn Gia Bảo cũng không có hứa hẹn tài chánh rõ rệt nào cho quỹ hỗ trợ ổn định tài chánh Âu Châu có tên European Financial Stability Facility (EFSF) hay quỹ mới có tên European Stability Mechanism (ESM).


Trong cuộc họp báo chung với Thủ Tướng Ðức Angela Merkel ở Bắc Kinh, ông Ôn nói rằng Trung Quốc vẫn còn nghiên cứu xem sẽ đóng góp hỗ trợ như thế nào.


“Trung Quốc cũng đang tính tới việc gia tăng dự phần vào việc giải quyết cuộc khủng hoảng nợ nần ở Âu Châu qua EFSF và ESM,” ông Ôn nói.


ESM là một quỹ thường trực có số vốn 500 tỉ Euro (khoảng $650 tỉ) để trợ giúp các quốc gia Âu Châu gặp khó khăn nợ nần, dự trù sẽ khởi sự hoạt động vào Tháng Bảy tới đây và sẽ thay thế quỹ EFSF, một biện pháp tạm thời được dùng để giải cứu Ireland và Bồ Ðào Nha đồng thời cũng góp phần trong việc cung cấp tài chánh đợt nhì cho Hy Lạp.


Trung Quốc, với số dự trữ ngoại tệ khổng lồ lên tới $3.2 ngàn tỉ, thường được coi là nguồn vốn có thể giúp một số chính phủ Âu Châu thoát khỏi nguy cơ vỡ nợ.


Trung Quốc cũng nhiều lần cho hay họ muốn thấy đồng Euro được ổn định, và theo ước lượng của nhiều quan sát viên, Trung Quốc có khoảng 25% dự trữ ngoại tệ của họ là đồng Euro.


Tuy nhiên, Bắc Kinh cũng thường không đưa ra các hứa hẹn rõ rệt về việc đóng góp vào các quỹ trợ giúp tài chánh. (V.Giang)

Indiana: Công nhân không phải trả tiền nghiệp đoàn


INDIANAPOLIS (Reuters) –
Tiểu bang Indiana tuần này trở thành tiểu bang thứ 23, và cũng là tiểu bang đầu tiên trong khu vực sản xuất kỹ nghệ của Mỹ, thông qua luật mệnh danh “quyền làm việc – right to work”, bị coi là chống nghiệp đoàn vì cho phép công nhân có quyền không trả nguyệt liễm nghiệp đoàn.










Thống Ðốc Mitch Daniels tiểu bang Indiana. (Hình: AP Photo/APTN)


Thống đốc Indiana, ông Mitch Daniels, ký ban hành đạo luật này sau khi có sự chấp thuận của Thượng Viện tiểu bang. Lần sau cùng một đạo luật có nội dung này được thông qua tại Mỹ là khoảng một thập niên trước đây, tại tiểu bang Oklahoma.


Ông Daniels, thống đốc tiểu bang từ năm 2005 và là phát ngôn viên nổi tiếng của đảng Cộng Hòa trên toàn quốc, cho hay ông thấy rằng Indiana cần có đạo luật gây nhiều tranh cãi này sau khi một số doanh nghiệp quyết định dời đi nơi khác.


“Bảy năm nhìn thấy nhiều chứng cớ và có quá nhiều kinh nghiệm cho tôi thấy rằng Indiana cần có luật về quyền-làm-việc để giữ công việc, vì tuy được coi là có điều kiện thuận lợi, chúng ta vẫn không được giới doanh nghiệp để ý tới,” ông Daniels cho hay trong bản thông cáo đưa ra sau khi ký ban hành đạo luật.


Những gì diễn ra ở Indiana được cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa theo dõi kỹ càng trong cuộc tranh luận về tạo ra việc làm và vực dậy nền kinh tế Mỹ.


Cuộc bỏ phiếu của Thượng Viện, với tỉ số 28 thuận và 22 chống, diễn ra trong khi có hàng ngàn người kéo về tụ tập bên ngoài tòa nhà Quốc Hội để phản đối.


Phía chống nói rằng luật nhằm chống nghiệp đoàn và sẽ đưa mức lương công nhân xuống thấp hơn. Phía ủng hộ cho hay luật không có mục đích ngăn cản ai tham gia nghiệp đoàn mà chỉ cho phép họ không bị buộc phải trả nguyệt liễm nếu họ không muốn. (V.Giang)

Bị trộm không dám khai báo vì sợ mất thành tích


QUẢNG NGÃI (NV) –
Sợ “mất thành tích” viên chức của một trạm y tế ở Quảng Ngãi đã âm thầm mua sắm dàn computer bị trộm. Tuy nhiên, tay trộm đã bị bắt nên mới lộ ra sự việc.









Tay trộm Bùi Phụ Tình và tang vật tại trụ sở công an phường Quảng Phú. (Hình: VietNamNet)


Theo bản tin VietNamNet hôm Thứ Sáu 3 tháng 2 năm 2012, công an phường Quảng Phú, thành phố Quảng Ngãi đã bắt một người đàn ông tên Bùi Phụ Tình, 31 tuổi, ngụ ở tổ 22, phường Quảng Phú về hành vi “trộm cắp tài sản”.


Nguồn tin kể rằng, theo lời khai của nghi can thì “trước đó (ngày 22 tháng 1) y đột nhập vào trạm y tế phường Quảng Phú, thành phố Quảng Ngãi lấy trộm một dàn vi tính, sau đó đem giấu để chờ tìm mối tiêu thụ. Tuy nhiên, chưa kịp tiêu thụ thì bị công an bắt giữ”.


VietNamNet nói “Thế nhưng, điều lạ là chủ tài sản bị mất – Trạm y tế phường Quảng Phú – đã không dám báo công an vì sợ bị phê bình và mất thành tích. Do đó, trạm y tế phường này đã âm thầm bỏ tiền mua một bộ vi tính khách thay vào. Ðến khi đối tượng bị bắt và khai, công an làm việc với trạm y tế, thì lúc này trạm y tế mới thừa nhận mất tài sản”. (T.N.)

Hiệu trưởng đánh con trật khớp tay, phụ huynh sợ cho con tới trường


BẮC CẠN (NV) –
Một bà mẹ và đồng thời là hiệu trưởng của một trường mầm non đã được tòa án phúc thẩm xóa bản án sơ thẩm và cho phục hồi chức vụ làm dân chúng và các phụ huynh “bất bình” nên đã không cho con tới trường.










Nông Thị Thoa bị mẹ nuôi đánh thương tích trầm trọng phải nhập viện. (Hình: Báo CAND)


Theo TTXVN hôm Thứ Năm, bà Nguyễn Thị Thoa, hiệu trưởng trường mầm non Ðồng Lạc ở huyện Chợ Ðồn tỉnh Bắc Kạn bị truy tố và xử 9 tháng tù hồi năm ngoái về tội “hành hạ con”. Bà đã đánh con nuôi là Nông Thị Loan, 8 tuổi tuổi đến thâm tím cả người, cánh tay bị trật khớp không co duỗi được.


Cô bé chịu không nổi sự hành hạ của mẹ nuôi đã trốn vào rừng. Bà đã bi truy tố tội “hành hạ con” theo điều 151 của Bộ Luật Hình Sự hồi tháng 5 năm ngoái.


Sau bản án sơ thẩm, bà Nguyễn Thị Thoa kháng án nên tòa phúc thẩm của tỉnh Bắc Kạn xử ngày 21 tháng 11, 2011 đã bỏ bản án sơ thẩm và chỉ còn phạt “cảnh cáo” và bắt phải cho bà phục hồi chức vụ hiệu trưởng.


Theo nguồn tin, người dân địa phương bất mãn vì thấy tòa án bênh một bà hiệu trưởng và cũng là bà mẹ độc ác. Họ đã không cho con cái đến trường vì sợ con của họ cũng có thể bị bà đánh đập.


Theo nguồn tin, trong tổng số 154 học sinh tại 4 điểm trường của trường mầm non Ðồng Lạc mỗi nơi thường ngày có khoảng 10 trẻ thì nay chỉ còn một hai trẻ. (T.N.)

‘Vỏ quýt dày, có móng tay nhọn’

 


Giới trẻ ở Việt Nam tránh né kiểm duyệt


 


HÀ NỘI (AP) –Hãng thông tấn AP hôm Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012, vừa có một bài ký sự miêu tả việc giới trẻ ở Việt Nam  né tránh việc kiểm duyệt văn hóa của nhà cầm quyền, thông qua cuốn sách bị thu hồi có tên là “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ”.









Nguyễn Thành Phong, tác giả tập biếm họa “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ” gây nhiều tranh cãi ở Việt Nam. (Hình: AP Photo/Na Son Nguyen)


“Khi cô nữ sinh viên Nguyễn Hồng Nhung nhìn thấy hình ảnh tập biếm họa ‘Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ’ trên máy điện thoại cầm tay thông minh của một người khác, cô cũng muốn có một quyển như họ.”


AP cho hay, “Tuy chính sách kiểm duyệt của nhà cầm quyền đã buộc nhà xuất bản thu hồi tập truyện tranh, tìm một ấn bản điện tử không mấy khó khăn”.


Cô Nhung chỉ cần vào mạng tìm kiếm Google, đánh tên quyển sách. Sau một vài cái nhắp chuột là cô đã có thể lấy xuống máy của mình một bản miễn phí.


Ðây là một tập sách minh họa theo các tiếng lóng mà những người trẻ tuổi ở Việt Nam hay dùng. Mỗi câu nói lóng đi kèm tấm hình minh họa nhiều khi vô nghĩa, dù quen thuộc, của đám thanh thiếu niên ở Việt Nam hiện nay.


Cơ quan kiểm duyệt của nhà cầm quyền cho rằng một số hình ảnh mang tính bạo động hoặc nhạy cảm chính trị.


“Nhà cầm quyền càng cố cấm cái gì, các người trẻ tuổi lại càng cố tìm hiểu tại sao.” Cô gái 20 tuổi nói với nhà báo ở Hà Nội.


Ðảng CSVN thì kiểm soát tất cả. Kiểm duyệt báo chí thông tin, nghiền nát mọi cuộc biểu tình và bỏ tù bất cứ ai giám nói ra những lời chống lại guồng máy cai trị độc đảng. Nhưng bây giờ, khi các tiệm bán điện thoại thông minh chen vai với các ngôi chùa, cơ quan văn hóa của nhà cầm quyền hiện đang thấy khó khăn ngày càng khó cổ võ nền văn hóa đồng nhất và chung một bản chất, đặc biệt giữa lớp người trẻ tuổi của Việt Nam.


“Ðây là khúc ngoặt chính yếu của thế hệ trẻ tuổi hơn.” Thaveeporn Vasavakul, một học giả Ðông Nam Á phát biểu như vậy khi được tham vấn về cải cách khu vực công tại Việt Nam. “Mặc dù có luật lệ độc đảng nhưng anh có thể thấy đa nguyên trong suy nghĩ văn hóa và chính trị. Và thế hệ trẻ hơn đang đứng ở đó, nhìn chung quanh và họ thấy có nhiều cơ hội khác nhau để lựa chọn.”


Các biểu ngữ tuyên truyền và các chiến dịch cổ võ lòng yêu nước tiếp tục thúc giục lớp trẻ cũng như người lớn tuổi thi đua học tập theo gương khắc khổ của Hồ Chí Minh. Các cơ quan kiểm duyệt vẫn kiểm duyệt phim ảnh, sách và báo ngoại quốc để tìm các thông tin nhạy cảm trong khi cơ quan hành chánh cố ngăn cản từ các trò chơi điện tử đến đua xe máy dù chỉ thành công phần nào.


Lớp người trẻ tuổi Việt Nam hiện nay phần lớn không để ý tới chính trị nên một cuộc nổi dậy tập thể vẫn còn xa vời, theo Ðặng Hoàng Giang, một chuyên viên khảo cứu tại Trung Tâm Nghiên Cứu Phát Triển Yểm Trợ Cộng Ðồng.


Làm cho nhà cầm quyền Hà Nội thấy bất an là phong trào dân chủ nổi dậy vào Mùa Xuân năm ngoái ở mấy xứ Ả Rập đã quét qua một số chế độ độc tài ở Bắc Phi Châu và Trung Ðông cũng như những cuộc chống đối nhà cầm quyền gia tăng ở Trung Quốc.










Bìa của cuốn sách ‘Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ’. (Hình: NV)


Gia tăng khác biệt giữa những thế hệ khác nhau làm đám cán bộ văn hóa âu lo vì “họ luôn nghĩ rằng họ là những kẻ chỉ huy”, theo ông Giang.


Tuy nhiều vụ cấm đoán về văn hóa từng bị bãi bỏ những năm gần đây, phản ứng như kiểu phản xạ của nhà cầm quyền vẫn là cấm đoán các hành vi của giới trẻ mà họ coi như có thể đe dọa đến quyền lực của nhà cầm quyền, cho dù những lệnh lạt đó không hiệu quả.


Năm 2009 nhà cầm quyền đã cấm chơi trò chơi điện tử quá khuya nhưng không thể ngăn cản được chúng chơi ở các quán dịch vụ Internet. Ðôi khi chúng chơi trong bóng tối để tránh bị phát giác. Phạt những kẻ đua xe máy cũng vẫn không cấm nổi đua xe nên cảnh sát giao thông ở Thanh Hóa đã nghĩ ra trò quăng lưới để bắt. Những ngăn chận lỏng lẻo để cấm người ta vào mạng Facebook cũng không cản được ai.


 


* ‘Vỏ quýt dày, có móng tay nhọn’


 


Vụ bắt buộc thu hồi tập biếm họa “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ” là một bằng chứng khác cho thấy đường lối kiểm duyệt cũ đã thất bại.


Tuy nhà cầm quyền đã buộc nhà xuất bản thu hồi nó chỉ sau 2 tuần lễ phát hành lấy cớ nó có nội dung nhiều đề tài nhạy cảm, người ở Việt Nam vẫn có thể đọc trên Internet hay mua những ấn bản phát hành lậu trên đường phố. Một ấn bản điện tử có thể mua qua hệ thống bán hàng hóa Amazon.com trên Internet của Mỹ với giá $7.99 đô la.


Cuốn sách biếm họa “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ” in khổ nhỏ với 120 tấm hình minh họa các tiếng lóng trong đời sống thường ngày và các vấn đề xã hội. Tác giả Nguyễn Thành Phong nhắm đến các đề tài quen thuộc như buôn lậu thú rừng, bạo lực gia đình, sử dụng một thứ ngôn ngữ vui vui, khôi hài.


Mỗi câu nói bắt chước theo một lối nói lóng trên đường phố khiến những người lớn tuổi coi đó như làm suy đồi ngôn ngữ và văn hóa chính thống.


Nguyễn Thành Phong, 25 tuổi, đoạt một giải thưởng năm ngoái của Hội Hoạt Họa và Hí Họa Á Châu-Thái Bình Dương cho hay anh làm quyển sách đó để chứng tỏ “nghệ sĩ có thể làm bất cứ cái gì anh ta muốn” và giúp người Việt Nam “cảm thấy gần hơn với các vấn đề hiện đại”.


Anh phủ nhận những lời chỉ trích nói cái thứ ngôn ngữ đó làm bại hoại ngôn ngữ chính thống và cho rằng cái lệnh bắt thu hồi quyển sách là quá đáng.


“Một trong những điều cản trở khả năng sáng tạo trong lớp nghệ sĩ trẻ là cái sợ không nhìn thấy.” Phong nói như thế khi ngồi uống cà phê sữa ở Hà Nội. “Họ không biết cái gì có thể làm chính quyền bất mãn nên họ đặt ra giới hạn cho họ về cái gì họ sáng tạo ra.”


Trong một hình vẽ có vẻ quá tàn bạo đối với cơ quan kiểm duyệt là một người cho máu với lòng lo sợ, bán máu để lấy tiền cho con ăn học.


“Bác sĩ, xong chưa”. Người đó hỏi. “Chờ thêm chút nữa”, bác sĩ đáp.


“Tôi chỉ có 3 lít máu”. Người đó nói.


Lời đối thoại có thể diễn dịch như sự phê bình về tình trạng gia tăng cách biệt giầu nghèo trong xã hội, mô tả mặt trái của sự phát triển kinh tế nhanh chóng ở Việt Nam. Một tấm hoạt họa khác miêu tả hai người bộ đội đá qua đá lại quả lựu đạn như một cách tát tai giới quân sự với lời miêu tả “Bộ đội phải chơi trội”.


Quân đội ở Việt Nam được ca tụng trong xã hội và cấm tất cả mọi sự chỉ trích.


Ðặng Thị Bích Ngân, phó giám đốc nhà xuất bản Mỹ Thuật bênh cái quyết định thu hồi quyển sách ấn hành 5,000 bản và đã bán hết 4,000 ở lần xuất bản đầu tiên. Dù sao bà nhìn nhận cái lệnh cấm đã kích thích người ta bán chui trên thị trường.


Tuy nhiên, những người chủ trương nhà sách Nhã Nam, nơi phát hành quyển Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ, thì từ chối đưa ra lời bình luận. (T.N.)

34 người Việt nhập lậu bị bắt ở Trung Quốc


BẮC KINH (NV) –
Nhiều người từ Việt Nam nhập lậu vào Trung Quốc để kiếm việc làm đã bị bắt giữ đầu tuần này.










Cảnh sát Trung Quốc bắt giữ người nhập lậu để tìm việc làm. (Hình: AFP)


Theo tin Tân Hoa Xã, 34 người đã bị bắt hôm Thứ Ba, 1 tháng 2, 2012 vừa qua ở khu vực tự trị Quảng Tây Choang thuộc tỉnh Quảng Tây.


Theo nguồn tin, cảnh sát ở Phòng Thành Cảng đã bắt giữ những người này khi kiểm soát một chiếc xe buýt chở quá tải. Trong số 54 hành khách, người ta thấy có 34 người Việt Nam không có giấy tờ nhập cảnh hợp pháp.


Tân Hoa Xã cho hay các người Việt Nam sẽ bị trục xuất về nước trong khi tài xế xe buýt sẽ bị phạt vì đậu xe trái luật cũng như chở các người không có giấy tờ hợp lệ.


Tháng 4 năm 2010, báo chí Trung Quốc rộ lên những lời phàn nàn về làn sóng người việt Nam nhập cư bất hợp pháp để kiếm việc làm. Họ cho hay càng ngày càng có nhiều người Việt Nam nhập lậu vì lý do kinh tế.


Báo chí Trung Quốc dạo đó nói rằng từ năm 2009 đến tháng 4 năm 2010, đã có 1,820 người Việt Nam nhập lậu bị bắt giữ trong khi cảnh sát ở cửa khẩu đã chặn được 4,839 người, trong khi đã trục xuất 2,218 người trở về Việt Nam.


Một số tin tức thì nói rằng số lượng người nhập lậu vào Trung Quốc mỗi năm có thể cả chục ngàn người. Ða số người nhập lậu vào Trung Quốc tìm việc làm ở các nhà máy và cả công việc nông nghiệp, dù biết họ bị bắt chẹt trả công chỉ bằng nửa người địa phương. (T.N.)

Ðời cát, đời cần lao



Phương Ngạn/Người Việt


 


QUẢNG NAM – Nói về đời sống cần lao ở Việt Nam, có lẽ đây là câu chuyện bất tận, chẳng biết bắt đầu từ đâu và kết thúc chỗ nào. Nhưng nếu giới hạn câu chuyện trong một nhóm người, một nhóm nghề thì có thể khái quát được đôi nét về họ. Câu chuyện này xoay quanh những mảnh đời cần lao gắn liền với đời cát.










Những người phụ nữ kéo xe đi bán cát giữa phố thị trong ngày cuối năm. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Với họ, cát hiện hữu như một ân sủng yêu thương của tạo hóa mà cũng là hiện thân nỗi thống khổ của kiếp người giống như họ.


Cát đen và cát trắng còn gọi là hắc sa, bạch sa, đây là hai loại cát được xếp vào top “vàng” trong các loại cát. Hắc sa dùng để điều chế titan, bạch sa dùng để điều chế pha lê, thủy tinh. Cả hai thứ này đều có giá rất cao. Nghiệt nỗi, những người có “duyên phận” với nó thì lại lao đao, khốn đốn chẳng kém gì nó!


Gần đây, các đầu nậu, các công ty liên doanh nhà nước, các tay tài phiệt và xã hội đen đổ xô đi khai thác quặng titan, khai thác hắc sa, những người dân sống trong vùng “vàng đen” trở nên khốn đốn, bất an, nguy cơ mất trắng mọi thứ, vô gia cư cũng đang đe dọa họ từng ngày.


Ông Tuyên, một người dân ở xã đảo Nhơn Lý, Qui Nhơn, Bình Ðịnh cho biết: “Xóm chài của tôi lâu nay sống trên vùng đất khắc nghiệt nhất của đảo, toàn là cát đen, chỉ biết bám biển, ra khơi, chịu sóng chịu gió mà sống. Vậy mà cũng không yên!”


“Sống đang yên đang lành, tự dưng người ta ùn ùn đến tìm cát đen, có khi lăm le vào sát sườn nhà mình lấy cát, ban đầu còn lén lút, sau làm công khai, làm ngang tàng, chẳng coi bà con ra gì, khi bà con đứng lên đấu tranh thì họ lại ra khu vực bãi biển mà khai thác…”


“Mà khai thác làm cho thềm biển hỏng sâu thì nguy cơ cả làng bị ném ra khơi sau một trận động biển là chắc chắn rồi. Nhưng trong chuyện này, mình càng nguy hiểm thì những kẻ khai thác càng có lợi, cuộc đời sao mà khốn nạn!”


Không riêng gì xã đảo Nhơn Lý, thành phố Qui Nhơn, mà hầu như trên khắp mọi miền đất nước, cứ nơi nào có tài nguyên, thì dân cư ở đó lao đao, bất an. Vùng cát Thăng Bình, Quảng Nam vốn là nơi vắng vẻ, bình yên. Nhưng khi phong trào khai thác quặng titan nổi lên, mọi chuyện cũng rối mù, người dân kêu trời, kêu đất.










Cát bị mất đi bởi khai thác quặng. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Ông Lợi, chủ của mảnh đất rộng 3 hecta, đến khi có dự án khai thác quặng titan, cũng hoang mang không kém: “Trước đây trảng cát này bỏ hoang, tôi khai thác, tạo vườn, đến năm 1995, nhà nước cấp sổ nghiệp chủ, tôi bị cắt hết bảy phần mười vào diện đất canh tác, ba phần mười kia thì có một ít là đất ở, còn lại là đất vườn, vậy thì nguy cơ bị mất đất rất cao, dân ở đây đều lo lắng giống tôi, khổ lắm!”


Ðó là nỗi niềm, thân phận của người dân gắn đời với hắc sa, còn với những người kiếm sống với bạch sa thì có khác.


Cuối năm, mưa lạnh, gió bấc, những người đàn bà kéo chiếc xe bò (còn gọi là xe cải tiến) chở một ít cát trắng kéo lững thững đi vòng quanh thành phố, đôi khi, cả một buổi sáng không thấy ai hỏi han lấy một câu, cảm giác họ đi như những cái bóng đang trôi dọc theo phố.


Tấm bảng ghi: “Bán cát trắng lư hương – 2000 đồng/1 bịch” cắm trên đuôi xe bò và một ít cát trắng nằm chơi vơi trong lòng xe vô tình làm nặng thêm cảm giác về nỗi khốn khổ và bất định của họ. Trời cuối Ðông lạnh lẽo, nhưng gương mặt họ nhễ nhại mồ hôi vì kéo xe, kèm thêm một chút vời vợi trong ánh mắt, khó mà tả!


Chị Phượng, người có thâm niên mười một năm bán cát trắng vào giáp Tết ở thành phố Ðà Nẵng cho biết: “Năm nào tôi cũng canh đúng rằm Tháng Chạp là chở một xe bò đầy cát ra đây (khoảng 1/4 m3), bán cho đến tận chiều ba mươi Tết, nếu may mắn bán hết thì ấm túi, nếu không bán hết thì tìm một bãi đất trống, đổ đó rồi kéo xe về”.


“Trước đây mình tự kéo xe bò, đi đoạn đường dài gần 60 km, từ Thăng Bình ra Ðà Nẵng để bán, nhưng giờ sức yếu, đành vô cát trong bao tải, gởi xe hàng, ra đến Ðà Nẵng thì thuê xe bò để kéo đi bán”.


“Tính cả tiền thuê phòng trọ, xe cộ đi lại, ăn uống và thuê xe bò, mỗi Tết dư cũng được 500 ngàn đồng. Thì kệ, chứ ở trong quê làm gì kiếm được chừng đó tiền trong dịp Tết, chỉ có chịu khó ra đây bán cát mới có cái mà ăn Tết thêm ấm, thì thôi cảm ơn trời đất đã cho mình cát để bán ăn Tết vậy!”.


Huyền, 18 tuổi, quê Hà Lam, Thăng Bình, quanh năm làm ruộng nuôi mẹ già bị mù, cha mất sớm, cuộc đời cứ dang dở, chồng bỏ lễ hỏi được gần một năm thì bị tai nạn xe chết cách đây mấy tháng. Nhìn gương mặt buồn héo hon của cô cùng chiếc xe bò cát nặng nề thách thức sau lưng càng thêm thảm não.


Huyền kể: “Em bán cát ở thành phố được ba năm nay, phức tạp lắm anh ơi, nhất là năm đầu tiên ra đây, thuê phòng trọ, chủ nhà là một cán bộ về hưu, lão ta có máu dê, cứ thấy em là tơm tớp, mỗi khi em kéo xe cát về là lão ra đẩy phụ rồi chọc ghẹo đủ điều, còn bà vợ thì ghen lấy ghen để, thay vì dạy ông chồng thì bà lại bắt nạt em. Em cắn răng chịu trận để mà đi tìm cho được chỗ trọ mới, cực trăm bề!”


“Năm nay cũng chẳng hơn gì, đi bán cát cứ gặp mấy lão có máu dê chọc ghẹo, rủ em đi chơi, nói là cho tiền sau khi đi chơi, đi chơi sướng hơn bán cát mà nhiều tiền hơn… Ðủ thứ chuyện éo le trên đời, mà mấy lão này nhìn mặt mày trơn tru, ra dáng nhà quan lắm! Xã hội như thế thì làm sao mà mấy đứa con gái quê mới ra phố không bị sập bẫy, không sa ngã được chứ!”


“Em bán khá nhanh, nên mỗi Tết kiếm được một triệu đến một triệu rưỡi đồng. Thường thì tối ba mươi về đến nhà, sáng đầu năm, vừa mệt vừa tủi thân, nằm khóc cả buổi sáng, năm nào cũng như năm nào thôi anh ơi!”


Trên đất nước này, có nhiều, rất nhiều người đổi ba bữa cơm bằng chính mồ hôi, nỗi thống khổ, sự tủi nhục và cả bằng máu để tồn tại qua ngày. Ðã có không ít những cái chết thương tâm vì tai nạn, vì trúng gió trong lúc đi đường, vì bụng đói của những người lao động kiếm sống bên hè phố.









Hậu quả của việc khai thác cát là những lời đe dọa của biển. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Và, cũng chính đất nước này, có những bữa nhậu, những tô phở với giá hàng triệu đồng, hàng chục triệu đồng, rồi những cuộc ăn chơi tốn tiền tỉ của những ông quan. Thử hỏi, nếu liêm chính, họ lấy tiền đâu ra để phung phí trong khi mức lương mỗi tháng chưa đủ cho nửa bữa nhậu của họ?


Tham nhũng, đó là câu chuyện xảy ra như cơm bữa trong giới quan chức Việt Nam. Khi tham nhũng, đương nhiên là ngân sách nhà nước bị bòn rút. Ngân sách từ đâu ra? Dân đóng thuế. Ai đóng thuế? Thì kể cả những người cần lao thống khổ chứ còn ai nữa!


Mấy chục triệu con người “ăn mắm mút dòi” để còng lưng đóng thuế cho vài triệu con người ăn trên ngồi trốc, mặt to bụng phệ, nước hoa thơm phức… hưởng thụ. Ðó là hiện thực rất sinh động trên đất nước này!


Trở lại những người lao động nghèo kiếm từng đồng lẻ để mua sắm thêm lát thịt, con cá… Họ kéo chiếc xe bò, gánh đôi quang, đạp chiếc xe cà tàng… Họ hiện hữu như một cái bóng mờ minh chứng về xã hội họ đang sống.

Tin mới cập nhật