MURFREESBORO, Arkansas (NV) – Một người đàn ông đến từ Pháp viếng thăm Hoa Kỳ gần đây khám phá ra một viên đá quý lớn trong chuyến thăm đầu tiên tới công viên Crater of Diamonds State Park tại tiểu bang Arkansas.
Giới chức Cơ Quan Công Viên Tiểu Bang Arkansas ASP cho biết Julien Navas đến từ Paris, Pháp, tìm thấy một viên kim cương nặng 7.46 carat trong chuyến thăm công viên tiểu bang hôm Thứ Năm, 11 Tháng Giêng.
Giới chức Công Viên cho biết ban đầu Navas đi du lịch Hoa Kỳ để chiêm ngưỡng vụ phóng hỏa tiễn Vulcan Centaur Rocket của công ty United Launch Alliance tại Florida. Sau khi xem phóng hỏa tiễn xong, các viên chức công viên cho biết Navas đi New Orleans, Louisiana, trước khi tìm hiểu về công viên Crater of Diamonds State Park.
Viên kim cương nặng 7.46 carat tìm thấy ở công viên Crater of Diamonds State Park tại tiểu bang Arkansas hôm 11 Tháng Giêng, 2024 (Hình: Arkansas State Parks)
“Tôi ghé công viên lúc khoảng 9 giờ sáng rồi bắt đầu đào,” Navas nói. “Đó là một việc không dễ dàng nên cho tới chiều, phần nhiều là tôi dành thì giờ tìm kiếm coi trên mặt đất có cái gì lý thú không.”
Phụ Tá Giám Đốc Công Viên Waymon Cox có nói rằng nhiều khám phá lớn nhất của công viên được tìm thấy trên mặt đất.
Các viên chức công viên cho biết Navas khám phá ra viên kim cương sau khi tìm kiếm trong vài giờ. Các viên chức cho biết viên kim cương này có màu nâu chocolate đậm, tròn trịa như đá cẩm thạch và có kích thước bằng một cục kẹo cao su.
Ông Julien Navas đến từ Paris, Pháp, tìm được viên kim cương nặng 7.46 carat tìm thấy ở công viên Crater of Diamonds State Park tại tiểu bang Arkansas hôm 11 Tháng Giêng, 2024 (Hình: Arkansas State Parks)
Navas quyết định đặt tên viên kim cương là Carine Diamond, theo tên vị hôn thê, giới chức công viên cho biết. Ông có ý định cắt viên đá thành hai viên kim cương để tặng vợ sắp cưới và con gái ông. Ông cũng dự định sẽ quay lại công viên khi con gái khôn lớn.
Giới chức Công Viên cho biết Carine Diamond là viên kim cương thứ năm ghi danh tại công viên bang Crater of Diamonds State Park trong năm nay. Đây là viên kim cương lớn nhất từng ghi danh tại công viên từ năm 2020 và là viên kim cương lớn thứ tám ghi danh từ khi công viên trở thành công viên thuộc cơ quan Cơ Quan Công Viên Tiểu Bang Arkansas vào năm 1972. (TTHN)
MOSCOW, Nga (NV) – Trong hiện tình cuộc chiến tranh mà nước Nga đang lâm vào tại Ukraine, những kẻ chỉ trích cuộc chiến tranh đó luôn luôn bị lên án là không yêu nước, và rồi họ phải thực hiện những đoạn video để bày tỏ lòng ăn năn hối cải của mình, theo tin của Đài BBC hôm Thứ Bảy, 20 Tháng Giêng.
Các đoạn video xin lỗi chính quyền này là một khuynh hướng thời thượng tại nước Nga ngày nay, kể từ khi các lực lượng Nga mở cuộc tấn công toàn diện vào nước láng giềng Ukraine cách nay gần hai năm mà cho tới nay vẫn chưa giành được thắng lợi rõ rệt để kết thúc được cuộc chiến tàn hại cả về chính trị, kinh tế lẫn sinh mạng của binh lính Nga dưới quyền lãnh đạo của Tổng Thống Vladimir Putin.
Một số các video mà dân Nga bị bắt buộc phải thực hiện đều có nội dung cho thấy họ đã xúc phạm tới tư tưởng và hành động của các giới chức lãnh đạo tại Điện Kremlin chứ không phải vì chuyện gì khác. Nhà cầm quyền Nga làm vậy với hai mục đích rõ rệt: một là để hạ nhục những người chỉ trích cuộc chiến tranh tại Ukraine, và hai là để hù dọa những kẻ không chịu ủng hộ cuộc chiến tranh nhưng chỉ chưa dám bày tỏ công khai mà thôi.
Người biểu tình, phần đông là kiều dân Nga đang sống tại Đức, tụ tập tại Cổng Brandenburg kêu gọi bầu cử công bằng, tự do ở Nga hôm 21 Tháng Giêng, 2024 ở Berlin, Đức (Hình: Michele Tantussi/Getty Images)
Phương pháp hạ nhục và hù dọa dân chúng qua các băng video kiểu này đã có từ hồi năm 2015 tại Nga khi những kẻ chỉ trích lãnh tụ Chechnya Ramzan Kadyrov, kẻ đã theo về với Putin để dẹp tan cuộc nổi dậy chống Nga tại phần đất này – và sau đó được Putin phong làm tổng thống nước cộng hòa Chechnya trong Liên Bang Nga – đều phải làm video bày tỏ lòng ăn năn, hối cải về hành động tội lỗi của mình.
Hồi gần đây, tức là sau khi Nga phát động cuộc chiến tranh xâm lược tại Ukraine vào Tháng Hai năm 2022, đã xuất hiện nhiều đoạn video có nội dung chỉ trích cái gọi là “cuộc hành quân đặc biệt” của quân đội Nga tại Ukraine. Một số các video này đã được các cơ quan an ninh và cảnh sát Nga cũng như các nhóm ủng hộ chiến tranh đưa lên mạng xã hội để làm bằng cớ tội lỗi chống những kẻ phản đối cuộc chiến tranh Nga-Ukraine.
Một tỷ dụ là, và Tháng Sáu năm rồi, có một video cho thấy một ca sĩ tên là Sharlot đã đốt thẻ thông hành của mình, bảo rằng anh ta không muốn làm công dân của “một nước Nga tội phạm chiến tranh” và thay vào đó lại muốn chạy qua Kyiv để ủng hộ chính nghĩa của dân chúng Ukraine.
Khỏi phải suy đoán gì thêm, Sharlot đã bị cảnh sát bắt, để rồi chẳng bao lâu sau đó anh ta lại xuất hiện trên một video mới, trong đó anh ta lên tiếng xin lỗi vì “sự thiếu hiểu biết về diễn tiến cuộc chiến tranh” nên mới có hành động phản dân, hại nước như vậy.
Những video khác do cảnh sát Nga đưa lên hiện nay đều cho thấy cảnh có người lên tiếng hối lỗi về những hành động sai trái, như ra sức lật đổ một tượng đài có hình chữ Z, tiêu biểu cho cuộc chiến tranh ái quốc của Nga tại Ukraine bây giờ, hoặc cảnh có kẻ nổi lửa đốt nhà của một người dân ủng hộ cuộc chiến tại Ukraine. Và dĩ nhiên các video lại này đều được thực hiện lúc các nhà sản xuất video đó đang ngồi tù sau khi đã bị cảnh sát bắt giam. (TTHN)
ANBAR, Iraq (NV) – Một vài quân nhân Hoa Kỳ bị thương trong vụ tấn công hỏa tiễn nhắm vào một căn cứ không quân tại miền Tây Iraq, BBC đưa tin.
Bộ Tư Lệnh Trung Tâm quân đội Hoa Kỳ cho biết một lực lượng dân quân được Iran chống lưng nhắm vào căn cứ không quân Al Asad, nơi quân đội Hoa Kỳ đóng quân, bằng hỏa tiễn đạn đạo và rocket vào tối Thứ Bảy, 20 Tháng Giêng.
Một vài tùy viên Hoa Kỳ chưa rõ danh tánh đang “được chẩn đoán về chấn thương sọ não.”
Hình chụp ngày 13 Tháng Giêng, 2020, tại căn cứ không quân Ain al-Asad ở tỉnh Anbar, Iraq, nơi thường xuyên bị các lực lượng Iran tấn công (Hình: AYMAN HENNA/AFP/Getty Images)
Ít nhất một binh lính Iraq bị thương trong vụ tấn công.
Cuộc tấn công vào căn cứ không quân được phát động bởi một lực lượng tự xưng là Kháng Chiến Hồi Giáo tại Iraq. Theo Viện Chính Sách Cận Đông tọa lạc tại Washington, đặt trụ sở tại Hoa Kỳ, lực lượng này nổi lên vào cuối năm 2023 và gồm có một số toán võ trang liên kết với Iran hoạt động tại Iraq.
Kháng Chiến Hồi Giáo kích động các cuộc tấn công khác chống lại quân lực Hoa Kỳ trong những tuần gần đây. Còn căn cứ Al Asad thì bị tấn công liên tục trong những năm gần đây.
Quân đội Hoa Kỳ cho biết phần lớn hỏa tiễn nã ra hôm Thứ Bảy đều bị đánh chặn nhưng một số hỏa tiễn né được hệ thống phòng không và bắn trúng căn cứ, đồng thời cho biết thêm rằng việc kiểm tra thiệt hại đang được tiến hành.
Đây là vụ công kích mới nhất trong hàng loạt đợt tấn công nhắm vào các cứ điểm của Hoa Kỳ ở Iraq và Syria bởi lực lượng ủy nhiệm của Iran trong khu vực từ khi xung đột Israel-Gaza bùng nổ vào Tháng Mười năm ngoái.
Quân lực Hoa Kỳ và các đồng minh cũng phải can thiệp để ngăn chặn các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn do Houthi nhắm vào hoạt động vận chuyển hàng hải quốc tế tại Biển Đỏ.
Lực lượng Hoa Kỳ cũng thực hiện một cuộc không kích riêng biệt hôm Thứ Bảy chống lại dân quân Houthi – lực lượng nổi dậy được Iran chống lưng chiếm đóng phần lớn miền Tây Yemen. Quân đội Mỹ cho biết họ nhắm vào một địa điểm phóng hỏa tiễn sau khi ghi nhận một hỏa tiễn chống hạm “chĩa tới Vịnh Aden và chuẩn bị khai hỏa.”
Quân đội Iran cũng thực hiện một số cuộc tấn công hỏa tiễn trong những ngày gần đây nhắm vào các mục tiêu ở Syria, Iraq và Pakistan.
Trước đó hôm Thứ Bảy, Iran cáo buộc Israel tổ chức không kích thủ đô Damascus thuộc Syria, làm cho năm thành viên cấp cao của lực lượng an ninh Iran thiệt mạng. (TTHN)
HÀ NAM, Trung Quốc (NV) – Mười ba học sinh trong độ tuổi 9 và 10 được ghi nhận thiệt mạng sau khi hỏa hoạn bùng lên tại ký túc xá của một trường học tại miền Trung thuộc Trung Quốc, Tân Hoa Xã đưa tin.
Cơn hỏa hoạn chết chóc xảy ra vào tối Thứ Sáu, 19 Tháng Giêng tại trường Yingcai School ở làng Yanshanpu, tỉnh Hà Nam.
Người đứng đầu trường học, tọa lạc gần thành phố Nam Dương, bị bắt giữ và một cuộc điều tra đang được tiến hành.
Hình do China News Service (CNS) cung cấp hôm 20 Tháng Giêng, 2024, cho thấy cửa sổ vỡ sau vụ hỏa hoạn tại trường Yingcai ở Yanshanpu trong tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc (Hình: CNS/AFP/Getty Images)
Một người khác đang được điều trị trong bệnh viện và đang ổn định.
Một nhà giáo tại trường nói với tờ Hồ Bắc Nhật Báo rằng tất cả các em nạn nhân đều học chung một lớp ba.
Khoảng 30 học sinh đang ở trong ký túc xá lúc đám cháy bùng lên và những học sinh còn lại cũng được di tản an toàn. Đám cháy được dập tắt chưa đầy một giờ sau khi lực lượng cứu hỏa nhận được báo động, Tân Hoa Xã đưa tin.
Không có thêm chi tiết nào về danh tánh của nạn nhân hoặc nguyên nhân gây ra hỏa hoạn công bố trên các phương tiện truyền thông chính thức.
Hình ảnh trên phương tiện truyền thông quốc doanh cho thấy một số cửa sổ của tòa nhà ký túc xá bị bể, khu vực xung quanh trường bị phong tỏa và cảnh sát đang tổ chức canh gác.
Theo Tân Hoa Xã, đây là trường tư thục hoạt động được mười năm và dạy học cho học sinh mẫu giáo và tiểu học sống ở các vùng thôn quê lân cận.
Tân Hoa Xã cho biết trẻ em ghi danh vào nhà trẻ của trường đã trở về nhà vào cuối tuần.
Các vụ hỏa hoạn làm chết người ở Trung Quốc không phải là hiếm do giám sát lỏng lẻo các tiêu chuẩn xây cất và an toàn lao động.
Hồi Tháng Mười Một, 26 người thiệt mạng sau vụ hỏa hoạn dữ dội thiêu rụi một tòa nhà văn phòng tại thành phố Lữ Lương, tỉnh Sơn Tây.
Một vụ cháy nhà thương ở Bắc Kinh hồi Tháng Tư năm ngoái tước đi sinh mạng của ít nhất 29 người – phần lớn là bệnh nhân – dẫn tới một cuộc điều tra trong đó có 12 người bị cảnh sát bắt giữ để thẩm vấn.
Đoạn phim đau lòng về vụ cháy quay cảnh người ta leo ra khỏi cửa sổ rồi bước lên máy điều hòa không khí để thoát thân. (TTHN)
Cựu Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị, cựu tổng cục trưởng Tổng Cục Quân Huấn QLVNCH, qua đời lúc 5 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 8 Tháng Giêng, 2024, tại bệnh viện Hoag Health Center, Huntington Beach, hưởng thọ 95 tuổi.
Cố Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị. (Hình: Chụp từ sách “Lược Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa”)
Chị của em chắc hẳn đau buồn lắm
Tết năm nay thiếu hình bóng anh yêu
Ai tặng hoa cho chị đẹp mỹ miều
Để chị vẽ trong thiệp hồng chúc Tết.
Anh đi xa nhưng chưa bao giờ hết
Nhớ về anh của chị và gia đình
Một người cha gương mẫu tốt anh minh
Một người chồng hiền lành đầy cá tính.
Đông về không đi biển thiếu bình minh
Anh bước vội bằng đôi chân mềm mại
Sợ đánh thức em yêu nên ngần ngại
Biển vắng thiếu anh đâu ánh mặt trời.
Làn sóng bạc đã đưa anh ra khơi
Cánh sao rơi cho lòng anh thổn thức
Cuộc đời ta sống sao cho chừng mực
Khi Chúa gọi về ai cũng như nhau.
Vĩnh biệt anh người anh hiền khả kính
Không đau buồn thanh thản sống yên bình
Trong nước Chúa ngày đêm đọc Thánh Kinh
Mong nhân loại sống hoà bình hạnh phúc.
Đã ba năm kể từ ngày tiếng hát “vàng của mùa thu” thôi “khóc than phận người,” để “hoàng hạc bay, bay mãi, bỏ trời mơ.”
Nữ danh ca Lệ Thu bước lên sân khấu trong chương trình “Những ngày xưa thân ái” (Tháng Mười năm 2020) với ca khúc “Bản tình cuối” của nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên, mà không ngờ đó chính là bản tình ca cuối cùng bà trả nợ nghiệp dĩ và cuộc đời. Nhắc lại câu chuyện này, nhạc sĩ Trúc Hồ chỉ có thể thốt lên: “Ngộ lắm!”
Nữ danh ca Lệ Thu là một trong những tiếng hát nổi tiếng nhất tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975. (Hình: Nguyễn Lập Hậu)
“Bản tình cuối” thật ra không phải ca khúc mà nhạc sĩ Trúc Hồ dự tính sẽ trao cho “tiếng hát vàng mười” Lệ Thu trong chương trình thu hình “Những ngày xưa thân ái.” Để phù hợp với chủ đề hoài niệm về những tháng ngày yêu dấu cũ, ông đặt cạnh tên danh ca Lệ Thu bài hát “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa.”
“Tôi muốn chị ấy nhớ về Hà Nội. Chị ấy là người Hà Nội mà,” nhạc sĩ Trúc Hồ kể lại.
Thế mà, có lẽ chính danh ca Lệ Thu cũng không thể hiểu vì sao bà lại muốn được hát “Bản tình cuối” cho lần trình diễn đó. Nhạc sĩ Trúc Hồ cũng không bao giờ biết được lý do. Sau hơn ba mươi năm làm việc cùng nhau, đó là lần hoà âm cuối cùng ông thực hiện cho “Nữ hoàng phòng trà” – cách gọi của giới mộ điệu dành cho ca sĩ Lệ Thu từ cuối những năm của thập niên 1960. Bà cũng chính là người đầu tiên đưa ca khúc “Bản tình cuối” của nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên đến với khán giả Việt Nam.
Do đó, nếu đã là “Những ngày xưa thân ái” thì tiếng hát Lệ Thu với nhạc phẩm “Bản tình cuối” quả là một hồi ức rất đẹp, chắc chắn như thế. Quyết định đổi ca khúc vào giờ chót được nhạc sĩ Trúc Hồ thực hiện nhanh chóng. Ông dành thời gian để hoà âm và gửi cho bà luyện tập. Kế đến là thu âm. “Chỉ cần ba lần, chúng tôi thu xong. Rất dễ dàng,” nhạc sĩ Trúc Hồ kể.
Rồi, cũng vẫn là định mệnh. Sau khi thu âm xong “Bản tình cuối”, ca sĩ Lệ Thu và nhạc sĩ Trúc Hồ ngồi lại hàn huyên với nhau rất lâu trong phòng thu. Những câu chuyện về xã hội Mỹ, về “sự cố” của thế giới giữa đại dịch COVID-19 lúc ấy, về “mặt trái” của con người và nhiều vấn đề khác nữa, hoàn toàn không liên quan đến âm nhạc, được họ nói với nhau trong hai giờ đồng hồ. Đó gần như là lần đầu tiên, trong hơn ba mươi năm, nữ ca sĩ và người nhạc sĩ đồng điệu với nhau về một đề tài khác, không phải là nghệ thuật, mà là chính trị và xã hội.
“Trong phòng thu âm, chỉ có hai chị em ngồi tâm sự. Chúng tôi nói với nhau đủ thứ chuyện, chỉ là không phải chuyện âm nhạc. Nói về đời sống hiện nay, những gì nó xảy ra mà mình thấy nó ‘ngộ ngộ’, nó không đúng mà sao bây giờ nhiều người lại ‘thích’ đến vậy?” nhạc sĩ Trúc Hồ nhớ lại.
Hai con người được sinh ra dành cho nghệ thuật, hai tâm hồn của nghệ thuật, một lần nữa họ tìm thấy nhau, trân trọng nhau trong cái nhìn về xã hội thực tại. Hai giờ đồng hồ – một khoảng thời gian đặc biệt họ chưa bao giờ có với nhau cho dù họ đã rất nhiều dịp đi diễn, sinh họạt cùng nhau.
Rất “Ngộ”!
Đến ngày thu hình cho “Bản tình cuối,” nữ danh ca vẫn còn rất khoẻ mạnh. Ông Han Nguyễn – giám đốc hình ảnh, đạo diễn chương trình “Những ngày xưa thân ái” nhớ lại: “Bà còn nói vui rằng ‘Muốn tui chết hả?’ khi biết mình cần phải thu hình vài lần cho đúng với kịch bản của ca khúc.”
Hôm đó, vẫn là hình ảnh muôn thuở của “Nữ hoàng phòng trà” với chiếc áo dài Việt Nam, vẫn mái tóc tém không bao giờ thay đổi mỗi khi bước lên sân khấu suốt 60 năm đi hát. Bà từng nói: “Chiếc áo dài cho tôi cảm giác tự tin và gần với khán giả hơn bất kỳ trang phục nào. Tôi nghĩ là áo dài đã chọn người Việt. Bao nhiêu năm tôi đi hát là bấy nhiêu năm tôi gắn bó với chiếc áo dài.”
Rồi, bà cất tiếng hát…
“Mưa có rơi và nắng có phai
Trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ
Mơ trăng sao đưa đến cùng người…”
Mỗi khi nhắc lại lần trình diễn đó, hình ảnh đáng yêu và “ngộ” nhất mà nhạc sĩ Trúc Hồ nhớ đến, đó là “Lệ Thu ngồi trên chiếc xe vespa cổ.”
Mỗi khi nhắc lại lần trình diễn đó, hình ảnh đáng yêu và “ngộ” nhất mà nhạc sĩ Trúc Hồ nhớ đến, đó là “Lệ Thu ngồi trên chiếc xe vespa cổ.” (Hình: chụp từ video)
“Chủ đề của chương trình là dựng lại cảnh sống Sài Gòn của những ngày xưa thân ái, với mỗi bài là một cảnh khác nhau. Chiếc vespa xuất hiện trên sân khấu là để phục vụ cho bài trình diễn của Lệ Thu. Đó là ý tưởng của chị ấy. Bây giờ chính là hình ảnh làm tôi nhớ nhất ngày hôm đó. Tôi nhớ lúc đó mình nghĩ trời ơi, không ngờ có ngày thấy chị Lệ Thu ngồi trên chiếc xe vespa. Nhìn chỉ ‘cool’ lắm.”
“Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ
Bên em bên em ta hát khúc mong chờ
Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay…”
Tiếng hát khàn trầm, rõ lời, chậm rãi, như một người đang khoan thai bước qua từng khúc quanh cuộc đời. Chỉ duy nhất là những nốt cao của bài hát nay được nhạc sĩ Trúc Hồ hạ xuống một cung để phù hợp với một danh ca Lệ Thu của 60 năm sau. Còn lại, tất cả, từ độ rung rất riêng cho đến chất giọng u uẩn đặc biệt, vẫn không thay đổi.
“Chị ấy là một trong những ca sĩ rất hiếm hoi lớn tuổi rồi mà không bị mất giọng. Giọng ca vẫn như ngày nào, chỉ trầm hơn một chút so với tuổi trẻ. Cách hát, vẫn luôn là Lệ Thu,” nhạc sĩ Trúc Hồ nhận xét. Tiếng hát của bà, có lẽ không cần phải nói nhiều, nó quá ấn tượng và riêng biệt. “Đơn giản là khi tiếng hát của chị Lệ Thu đã đến một đỉnh cao mà tìm một người thứ hai hát thể loại nhạc của chị ấy thì không dễ, khó có ai mà hát như vậy được”.
Khi nhắc về danh ca Lệ Thu, nhạc sĩ Trúc Hồ còn kể: “Chị Lệ Thu là một người rất thích đọc sách.” Những chuyến lưu diễn xa, khi ngồi chờ ở phi trường, luôn nhìn thấy hình ảnh bà cầm một quyển sách, đọc rất chăm chú.
“Tôi thấy vậy, tôi cũng bắt chước theo. Mỗi khi đi show, phải đợi chuyến bay, tôi mua một quyển sách ở phi trường và ngồi đọc. Nhắc về chị Lệ Thu, tôi nhớ ngay hình ảnh đó”.
Khó mà phân biệt chính xác giữa “Ngộ” và “Định mệnh”- từ nào lột tả được hết những điều không lý giải được trong đời sống. Chỉ biết rằng, rất nhiều cái “ngộ” chưa được biết đến và tất cả đều là định mệnh.
Đã ba năm trôi qua, kể từ ngày tiếng hát “vàng của mùa thu” thôi “khóc than phận người,” để “hoàng hạc bay, bay mãi, bỏ trời mơ.” Bà chào tạm biệt mọi người bằng một “Bản tình cuối.” Như một lời chia tay – mà chính bà cũng không biết trước đó – cất lên với tình yêu và sứ mệnh âm nhạc mà bà đã được giao cho ở cõi tạm này, “Bản tình cuối” của Lệ Thu không chỉ là một điểm son trong dòng chảy nghệ thuật của Việt Nam, mà sẽ mãi mãi là một định mệnh, của riêng bà.
Nữ danh ca Lệ Thu qua đời lúc 7 giờ tối Thứ Sáu, 15 Tháng Giêng, 2021 sau một thời gian bị nhiễm COVID-19.
ORANGE COUNTY, California (NV) – Nhu cầu vay thế chấp để mua nhà kết thúc năm 2023 vẫn ở mức thấp, bất chấp lãi suất thế chấp giảm mạnh trong Tháng Mười Hai vừa qua, theo CNBC.
Tổng số lượng đơn ghi danh đã giảm 9.4% trong tuần kết thúc vào ngày 29 Tháng Mười Hai, so với hai tuần trước đó, theo chỉ số đã điều chỉnh theo mùa của Hiệp Hội Ngân Hàng Thế Chấp (MBA).
Nhiều người Mỹ vẫn chưa muốn bán nhà vì họ đang hưởng lãi suất vay thế chấp vốn thấp nhất trong lịch sử dưới 3%. (Hình minh họa: Spencer Platt/Getty Images)
Lãi suất thế chấp trung bình cố định kỳ hạn 30 năm kết thúc năm 2023 ở mức 6.76%, thấp hơn so với hai tuần trước đó, nhưng vẫn cao hơn so với một tuần trước. Tuy nhiên, lãi suất này vẫn thấp hơn nhiều so với mức cao 8% được thấy vào giữa Tháng Mười, 2023.
“Thị trường tiếp tục tiêu hoá tác động của lạm phát chậm lại và khả năng cắt giảm lãi suất của Fed, giúp lãi suất thế chấp duy trì ở mức gần mức thấp nhất kể từ giữa năm 2023,” Joel Kan, phó chủ tịch kiêm phó kinh tế gia trưởng của MBA cho biết. “Sự sụt giảm lãi suất gần đây đã mang lại cho thị trường nhà đất một số lý do lạc quan vào năm 2024, nhưng vẫn chưa phản ánh qua số lượng đơn đăng ký mua nhà.”
Đơn xin tái cấp vốn cho khoản vay mua nhà kết thúc năm 2023 cao hơn 15% so với cùng kỳ năm trước. Đơn ghi danh vay thế chấp để mua nhà kết thúc năm thấp hơn 12%.
Những người có thể hưởng lợi từ việc tái cấp vốn đang cố gắng tham gia trong khi họ có thể, nhưng đại đa số chủ nhà ngày nay đều đang nhận khoản vay có lãi suất ở mức 4% và thậm chí 3%. Lãi suất gần mức thấp kỷ lục trong hai năm đầu tiên của đại dịch, vì vậy hầu hết người đi vay đều đã thực hiện tái cấp vốn vào lúc đó.
Người mua nhà vẫn đang phải đối mặt với nguồn cung ứng rất ít, giá nhà rất cao và vẫn đang tăng.
Câu hỏi vào thời điểm này là, với lãi suất thế chấp trong phạm vi 6%, nếu mức lãi suất này có thể xảy ra, liệu điều đó có đủ để khiến những người bán tiềm năng thoát khỏi rào cản để có thêm nguồn cung ra thị trường hay không. Các nhà xây dựng là một giải pháp, đặc biệt là vì họ có thể mua lãi suất thế chấp thấp hơn, nhưng những căn nhà mới thường có giá cao hơn.
Lãi suất thế chấp bắt đầu cao hơn trong cuối Tháng Mười Hai, nhưng vẫn ở phạm vi 6%.
Matthew Graham, giám đốc điều hành của Mortgage News Daily, lưu ý: “Điều này không nhất thiết ám chỉ những gì đang diễn ra có động lực hướng tới lãi suất cao hơn.”
Ông nói thêm rằng động lực rất có thể được xác định bởi dữ liệu kinh tế sắp tới từ biên bản cuộc họp mới nhất của Fed được công bố và báo cáo việc làm hàng tháng của chính phủ. (Ng.Tr) [kn]
QUẬN CAM, California (NV) – Là thị trường xe hơi lớn nhất thế giới, Hoa Kỳ có rất nhiều tạp chí, trang mạng chuyên về xe hơi. Họ có nhiều góc nhìn về xe hơi khác nhau, giúp cho người mua xe có cái nhìn đa chiều về những mẫu xe trên thị trường. Điều này là hợp lý, bởi vì thị hiếu của người mua luôn luôn đa dạng.
Trang mạng xe hơi lâu đời autoweek.com có đưa ra danh sách những mẫu xe sedan 2024 mà họ cho rằng phù hợp nhất cho gia đình. Theo họ, dù xe sedan không còn là mẫu xe phổ biến trên thị trường Mỹ, nhưng hiện nay vẫn còn nhiều mẫu xe xứng đáng để người mua quan tâm. Những chiếc sedan gia đình tốt nhất là những chiếc xe đáng tin cậy, được trang bị các tính năng hiện đại, có nhiều giải pháp chứa hành lý thông minh. Chúng có những mức giá khác nhau để phù hợp với thu nhập của nhiều tầng lớp. Chúng cũng cần tạo cảm giác thú vị cho người lái.
2024 Honda Accord. (Hình: Hung Doan/Người Việt)
Sau đây là 10 chiếc sedan gia đình tốt nhất cho năm 2024 theo Autoweek.
1- 2024 Honda Accord 1 – Giá: $28,990
Trong một thị trường xe SUV thống trị, Honda vẫn bán được hàng chục nghìn chiếc Accord mỗi năm vì nó có quá nhiều ưu điểm. 2024 Accord có kiểu dáng rất đẹp, cảm giác lái thú vị, đáng tin cậy và hữu ích cho cả cá nhân và gia đình. Cốp xe lớn, cabin rộng rãi cho bốn người lớn và hành lý. 2024 Accord có hệ thống truyền động hybrid với công suất 200 mã lực cho khách hàng thích tiết kiệm nhiên liệu.
2- 2024 Hyundai Sonata – Giá: $28,000
Thiết kế mới rất hiện đại không phải là ưu điểm duy nhất của 2024 Sonata. Cách bố trí nội thất mới của nó tạo ra sự tiện nghi, thoải mái cho một gia đình. Nó có nhiều hệ truyền động để khách hàng lựa chọn, bao gồm cả hybrid. Phiên bản mà chuyên gia Autoweek ưng ý nhất là N-Line, có công suất 290 mã lực, có khả năng tăng tốc 0-60 mph chỉ trong 5.0 giây.
3- 2024 BMW 3-Series – Giá: $45,495
Cho dù những mẫu SUV của BMW đã chinh phục nhiều người mua trong thập kỷ qua, nhưng mẫu sedan 3-Series vẫn là sự lựa chọn tuyệt vời cho những gia đình. 2024 3-Series có thể chở bốn người và đồ đạc một cách thoải mái. Nó có thiết kế sang trọng, đồng thời tạo cảm giác lái thú vị vào bậc nhất trong phân khúc. Một chiếc xe lý tưởng cho những gia đình trung lưu muốn có một chiếc xe đặc biệt.
4- 2024 Toyota Camry – Giá: $27,515
Có lý do để khiến rất nhiều chiếc Uber hay Lyft trên đường hiện nay là Toyota Camry. Đây là một trong những chiếc sedan phổ thông nhất trên thị trường. 2024 Camry có thiết kế đẹp hơn nhiều mẫu xe đời trước, mang lại cảm giác lái thoái mái. Nó có nhiều không gian. Danh tiếng của Toyota về độ tin cậy là một ưu điểm khác. Động cơ bốn máy là tiêu chuẩn, nhưng 2024 Camry vẫn có tùy chọn động cơ V-6 công suất 301 mã lực cho những khách hành thích xe mạnh mẽ.
5- 2024 Hyundai Ioniq 6 – Giá: $39,000
Đây là một mẫu sedan điện có kiểu dáng rất hiện đại, với phần đuôi xe dốc như một chiếc xe thể thao. 2024 Ioniq có nội thất rất rộng rãi nhờ chiều dài cơ sở tương đối dài. Người lớn ngồi ở băng ghế sau có chỗ để chân thoải mái. Người lái có bảng điều khiển hiện đại theo kiểu tối giản với nhiều tính năng cao cấp. Các chuyên gia đề nghị chọn phiên bản SE Long Range với phạm vi di chuyển sau một lần sạc lên tới 361 mile, xa nhất so với bất kỳ chiếc sedan điện khác trong cùng phân khúc.
6- 2024 Honda Civic – Giá: $25,045
Nhiều người sẽ ngạc nhiên khi thấy chiếc sedan cỡ nhỏ này lại là xe của gia đình, vì nghĩ rằng kích thước của nó tương đối nhỏ. Nhưng họ lầm, vì Civic nổi tiếng với thiết kế nội thất rộng rãi nhất trong phân khúc. Trông 2024 Civic không nhỏ hơn nhiều so với “người anh” Accord, những lại có lợi điểm là giá khởi điểm thấp hơn, tiết kiệm nhiên liệu tốt hơn, chi phí bảo trì rẻ hơn. Trừ khi chủ nhân định đi chơi xa với nhiều hành lý, các chuyên gia cho rằng 2024 Civic không có nhược điểm dành cho một gia đình nhỏ.
7- 2024 BMW i4 – Giá: $53,195
Đây là phiên bản xe điện của mẫu xe xăng thể thao 4-Series Gran Coupe. Hệ dẫn động của 2024 i4 giống như những chiếc BMW hiện đại với thiết kế khung gầm tối ưu, cho cảm giác lái nhanh nhẹn và khả năng đánh lái nhanh. Mẫu xe này có thể đi được 307 mile sau một lần sạc đầy. 2024 BMW i4 là một lựa chọn hấp dẫn cho các gia đình khá giả.
8- 2024 Genesis G80 – Giá: $55,345
Genesis là mẫu xe hạng sang của Hyundai. Với dáng vẻ cực kỳ sang trọng, 2024 Genesis G80 giống như một chiếc xe có giá trên sáu con số. Nội thất cũng rất đẹp mắt, vật liệu sử dụng cao cấp như nhiều mẫu xe Đại Hàn khác. Cho dù chọn động cơ xăng hay mẫu chạy hoàn toàn bằng điện, chắc chắn những gia đình sẽ có cảm giác tuyệt vời trong những chuyến đi gần xa với 2024 G80.
9- 2024 Kia K5 – Giá: $26,415
Kia K5 là một điểm sáng trong phân khúc sedan cỡ trung, với thiết kế độc đáo và động cơ 290 mã lực. Hầu hết các gia đình sẽ hài lòng với hệ truyền động cơ sở là động cơ tăng áp 4 máy dung tích 1.6 lít công suất 180 mã lực, với mức tăng tốc 0-60 mph chỉ trong 7.0 giây.
10- 2024 Nissan Altima – Giá: $26,845
Là một trong những mẫu sedan phổ biến nhất cuả Nissan, Altima rẻ hơn nhiều đối thủ cạnh tranh, nhưng vẫn có nhiều tính năng và hiệu suất tương tự. 2024 Altima có thiết kế đẹp mắt và nội thất tiện dụng. Phiên bản cơ sở được trang bị tiêu chuẩn với động cơ 4 máy 2.5 lít công suất 188 mã lực. Các chuyên gia thích động cơ tăng áp 2.0 lít có trên phiên bản SR VC-Turbo cấp cao nhất, tạo ra công suất 248 mã lực, đủ để gia tốc 0-60 mph dưới sáu giây. (HD)
Cắm xong ba nén nhang, tôi liếc nhìn bức hình của anh trên bàn thờ. Đại uý Nguyễn Tường Lân trong chiếc áo trận bạc màu, mất ngày 25 Tháng Chín. Hôm nay là ngày giỗ thứ hai mươi của anh.
Bỗng tôi thấy anh nhìn tôi bằng cặp mắt kỳ lạ. Mọi thứ chung quanh như mờ dần. Mắt tôi chao đi, đôi mắt anh từ từ sáng lên. Không còn hoài nghi gì nữa, đôi mắt của anh trong ngày về phép cuối cùng đang trở về trên bức hình này. Tôi rùng mình. Có phải anh Lân muốn nói với tôi điều gì?
Tôi với tay lấy tờ báo đầy tro trên bàn thờ. Tờ đặc san Cảm Thông của Bộ Chỉ Huy 5 Tiếp vận phát hành năm 1970. Tất cả những gì tôi còn giữ của anh là tấm ảnh này, chụp trong chuyến đi Nha Trang năm 1969 và tờ Cảm Thông có được từ gia đình anh tại Sài Gòn mấy ngày trước khi tôi vượt biên.
Ngồi xuống ghế, tôi mở tờ báo ra. “Chiến trường Đức Lập, ai sẽ sống sót” – bài viết cuối cùng của anh về những ngày khốc liệt tại mặt trận Đức Lập. Trong bài viết, anh mô tả xác bạn xác thù nằm chồng lên nhau là tấm ảnh tiêu biểu nhất của chiến tranh Việt Nam.
Hôm nay đọc lại bài viết, những hình ảnh quá khứ như vừa trở về đâu đây, đang dẫn tôi về lại những nơi hai đứa đã đến, từng bước chân hai đứa đã đi trên những nẻo đường thành phố cao nguyên. Bài viết như là hình ảnh thu nhỏ về cuộc chiến anh tham dự. Anh mỗi ngày đối mặt kẻ thù ngoài mặt trận. Tôi hằng giờ thấp thỏm chờ tin ở hậu phương.
“Chiến trường Đức Lập, ai sẽ sống sót”. Thân xác anh đã về với tro bụi, nhưng hơn ai hết tôi biết anh đang sống bên hai mẹ con tôi. Những đồng đội một thời binh lửa với anh chắc khó mà quên được người chỉ huy sống chết với binh sĩ ngoài mặt trận.
Tôi nhìn lên bàn thờ lần nữa, đôi mắt như một lời nhắn hãy theo anh về lại mảnh đất miền Nam vấy máu, và một cuộc tình vỡ tan bởi mảnh pháo trên ngực người lính hai mươi năm trước…
Minh họa: markus-spiske-unsplash
Ngoại ô Ban Mê Thuột. Năm 1967.
Đang đẩy chiếc xe đạp lên bậc thềm, tôi nghe tiếng xe jeep trước cổng nhà. Anh Hai bước xuống xe. Dặn dò gì đó với tài xế rồi anh bước vào nhà. Thấy tôi, anh reo lên:
-Anh đang cần em đây.
-Có chuyện gì vậy anh?
-Chị Hai đã ra phi trường đón chú Khang. Vy đi với anh đến câu lạc bộ sĩ quan.
-Chỗ lính tráng em đến làm gì?
-Không có chuyện gì, chỉ là đi ăn thôi.
-Không có chị Hai mới nghĩ đến em phải không?
-Bậy nà.
Từ nhỏ đến giờ tôi ít khi từ chối anh điều gì, nhưng vẫn tìm cách thoái thác.
-Nhưng em đâu có áo quần đi ăn, chẳng lẽ mặc áo dài trắng?
-Vy mặc đầm của chị Hai cũng vừa mà.
Tôi đành làm thinh. Vắng chị Hai, căn nhà trống trải.
-Anh có người bạn vừa về hậu cứ. Anh mời ăn cơm tối nay ở câu lạc bộ. Bạn cùng khóa rất thân. Vy đi với anh.
Cái lối xưng tên em gái làm tôi dễ xiêu lòng. Chợt nghĩ tôi có khi nào lạc vào rừng gươm của người lính, nghe nói họ nỗi tiếng táo bạo, tán tỉnh bất kể chữ nghĩa. Có anh Hai bên cạnh, tôi cứ thử một lần cho biết lính tráng có gì ghê gớm không.
Nhìn vào kiếng tôi thấy khuôn mặt nữ sinh ngây ngô của mình ửng đỏ. Chưa có người yêu, chưa biết vẻ vời, vậy mà hôm nay tôi có một cảm giác là lạ. Chiếc váy hồng nhạt của chị Hai cũng vừa thân hình. Bắt chước chị Hai, tôi cũng tô chút son môi hồng.
Đứng trước mặt anh Hai, tôi hơi lúng túng trong chiếc váy. Anh như giám khảo đang ngắm nghía thí sinh trước khi chấm điểm.
-Em lớn hồi nào anh không hay. Từ hôm nay anh phải để mắt đến em mới được.
-Em còn ở tuổi học trò mà. Hay anh bày đặt tán tỉnh giùm ai đây?
Chú tài xế trở lại đón chúng tôi.
Câu lạc bộ sĩ quan nằm cạnh Tiểu khu quen thuộc với tôi vì thỉnh thoảng ra phố thường đi qua con đường Thống Nhất này, nhưng lần đầu tiên tôi bước vào bên trong. Anh Hai cho biết câu lạc bộ dành cho sĩ quan, có nấu cơm tháng, cuối tuần có ca nhạc và nhảy đầm. Bước vào cửa tôi thấy những chiếc bàn vuông có nhiều sĩ quan đang ăn cơm. Anh Hai đảo mắt về phía quầy rồi đưa tay chào người nào đó.
Vừa ngồi xuống, thì một sĩ quan mang cấp bậc trung uý tiến lại gần. Anh Hai bắt tay rồi nhìn tôi giới thiệu:
-Đây là anh Lân, cùng khoá với anh mới về từ Đức Lập. Còn đây là em gái tao, Thụy Vy.
Anh Lân gật đầu chào tôi, nét mặt buồn buồn. Anh Hai gọi thức ăn, bia lạnh và một ly đá chanh cho tôi. Tôi lặng lẽ quan sát hai người nói chuyện. Suốt bữa ăn, anh Lân chỉ hỏi tôi vài câu về chuyện học hành, xem ra đầu óc để đâu đâu, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi rất nhanh rồi lại tiếp tục câu chuyện của hai người lính.
Thì ra họ là bạn cùng trường Quốc Học ngoài Huế, thi Tú Tài II xong là rủ nhau vào trường Võ Bị Đà Lạt. Hai người lính xưng hô mày tao như hai cậu học trò thân thiết ngày xưa. Tôi ngồi im làm quen với chữ nghĩa của lính đánh giặc, bao lâu nay không có cơ hội biết đến.
Nhìn kỹ mới thấy anh Lân phong sương hơn anh Hai nhiều, có lẽ là lính ngoài mặt trận trong khi anh Hai đã về hậu cứ, thong dong hơn những năm trước đây lăn lóc nơi các tiền đồn ở Quảng Đức.
-Mầy về nhà tao chơi một lát rồi đi đâu thì đi. Bà xã tao có hỏi dạo này không thấy mầy với Diễm ghé nhà.
Anh Lân vẫn làm thinh. Ăn xong, anh biểu tài xế lái một vòng phố Ban Mê Thuột. Anh Lân yêu cầu tài xế lái thật chậm khi qua đường Quang Trung. Nơi đây có một dãy quán bar dành cho lính Mỹ. Đèn quán vừa bật sáng. Tôi liếc thấy bên trái tên bảng hiệu Kim Bar kết đèn màu. Anh Lân cũng nhìn bảng tên này thật lâu, nhưng không có vẻ gì muốn tài xế ngừng xe lại. Tôi lạ lẫm về dãy quán này, cũng lạ lẫm về thái độ của hai người lính.
Về đến nhà, đã thấy chị Hai đang sửa soạn cơm tối. Chị cho biết chú Khang đã vào Châu Sơn ở lại với ba mẹ. Anh Hai bảo tôi ở lại, đằng nào ba mẹ cũng biết, vì cuối tuần tôi thường ra đây dọn dẹp nhà cửa cho anh chị rồi ngủ lại.
Sau bữa cơm, chị Hai chợt hỏi anh Lân:
-Sao hôm nay Diễm không đi theo?
Anh Lân không trả lời ngay, một lúc sau mới nói từng tiếng một:
-Chuyện buồn về Diễm.
Anh Hai ngạc nhiên hỏi.
-Diễm có chuyện gì?
-Mầy nhớ con Thu làm chung với Diễm ở Kim Bar đường Quang Trung? Nó nhờ người ở Truyền Tin gọi cho tao.
-Nhớ. Nhưng có chuyện gì?
Anh Lân lặng đi một lúc rồi nghẹn lại
-Diễm mất rồi. Tao vừa ghé thăm mộ.
Anh Hai biến sắc. Chị Hai sửng sốt la lên. Anh Lân chùng xuống. Đang dọn dẹp phòng khách, tôi bỗng quay nhìn anh Lân thật kỹ. Cô Diễm nào đó là người con gái quan trọng của đời anh đã mất. Tôi nhớ lại khuôn mặt anh Lân buồn buồn tại câu lạc bộ, và mắt anh nhìn thật lâu vào quán Kim Bar khi qua đường Quang Trung.
-Diễm bị ung thư mà không biết. Hay Diễm biết nhưng không nói ra, kể cả gia đình. Tao cũng không biết. Chỉ thấy Diễm yêu đời hơn, sống những ngày hạnh phúc trọn vẹn mỗi lần tao về thăm.
Tôi cứ đứng đó lặng người nghe anh Lân nói về Diễm. Cái chết của Diễm thật bất ngờ, chỉ hai ngày sau khi nhập viện vì ung thư phổi. Tự nhiên tôi thấy thương cô gái xa lạ ấy. Mà sao anh Lân lại yêu một cô gái bán bar, và anh chị Hai lại quan tâm đến cô gái này?
Sau nầy tôi được chị Hai kể về mối tình của họ với lòng thương mến đặc biệt. Không phải mối tình của người lính ngang tàng với cô gái buông thả. Họ yêu nhau từ tuổi học trò ở Nha Trang, lạc mất nhau vì chiến tranh, gặp lại nhau trên đường phố Ban Mê Thuột. Thỉnh thoảng, họ đến thăm anh chị Hai, coi nhau như người thân trong gia đình. Đêm đó, không hiểu sao tôi cứ trằn trọc nghĩ đến anh Lân.
Sáng sớm, tôi quyết định theo anh Hai vào phi trường L19 tiễn anh Lân lên trực thăng về đơn vị. Trên xe anh Lân ngồi với tôi ở băng ghế sau, có vẽ chú ý đến tôi chứ không lạnh lùng như hôm qua. Nét mặt vẫn thế, buồn, trầm lặng nhưng bình tĩnh hơn. Tôi làm một việc mà sau này nhớ lại thấy mình đi quá nhanh, nhưng tôi không hối tiếc. Tôi xin địa chỉ đơn vị anh Lân.
Lá thư đầu tiên tôi gởi đi sau mấy tuần lễ đắn đo. Tôi nhận thơ anh khoảng hai tuần sau đó. Anh cám ơn tôi đã tiễn anh lên máy bay, chúc tôi học hành chăm chỉ. Chỉ thế thôi. Tôi trở lại lớp học với chút vấn vương như làn khói nhẹ lững lờ trong đầu.
Rồi những lá thư tiếp theo tôi viết về cảm xúc của đứa con gái hậu phương mỗi khi thấy một toán lính đi qua khung cửa sổ. Tôi bắt đầu nghe tin tức chiến sự chị Hai đọc trên đài phát thanh, thích nghe những bản nhạc về lính, và các chương trình tiền tuyến hậu phương. Anh Lân khuyên tôi chỉ nên quan tâm việc học hành, chuyện chiến sự là chuyện của người lính.
Xem ra lời anh khuyên chẳng tác dụng, vì tôi đã thành người lớn rồi, biết nghĩ tại sao tôi được tung tăng vào lớp học. Như có ai đã mở trí óc tôi ra. Tôi thương anh Hai nhiều hơn, thường xúc động khi nhìn những người lính lầm lũi trong mưa đi qua nhà tôi.
Tôi không xao lãng việc học, ngược lại càng chăm chỉ hơn. Cả lớp ngạc nhiên về sự thay đổi của tôi, không còn nghịch phá đám con trai, không còn nhiều chuyện với đám con gái. Anh chị Hai hài lòng, ba mẹ tôi vui, mấy đứa em có người chị nghiêm nghị hơn trước.
Những lá thư đều đặn qua lại, có chút lo lắng, có chút quan tâm, nhiều thứ dặn dò lẫn nhau đẩy tôi lại gần anh hơn. Tôi cảm thấy những lá thư ngầm chứa một thứ tình cảm khác thường vừa nẩy mầm. Đi lễ, tôi cầu nguyện cho anh được bình yên trong các cuộc hành quân. Tôi hẹn ngày Giáng Sinh anh về đi lễ với tôi, sẽ quỳ thật lâu bên hang đá cầu nguyện khi không còn ai trong nhà thờ.
Tôi tìm nghe những bản nhạc về Giáng Sinh nói về tình yêu người con gái hậu phương dành cho người lính tiền tuyến xem tình yêu quê hương lớn hơn mọi thứ. Gần như mọi bài hát đều không có đoạn kết “tay trong tay khi đất nước thanh bình”, mà hầu hết người lính đều nằm xuống ngoài chiến trường. Có phải đó là số phận của người con gái hậu phương trong thời chiến. Những đoạn kết chia ly ấy dường như đã vận vào đời tôi.
Tôi không biết đã yêu anh từ lúc nào, từ những lá thư qua lại thường xuyên, từ nỗi buồn chiến tranh của anh, từ hình ảnh người lính xông pha nơi chiến trường, hay vì định mệnh đã đưa chúng tôi đến với nhau?
(minh họa: laurentiu-iordache-unsplash)
Chuyện buồn về cô Diễm không hề nghe anh nhắc đến lần nào, nhưng tôi tin anh đã để vào một góc kín nào đó trong tim. Tôi cũng kín đáo tôn trọng nỗi buồn của anh. Ngồi trên hàng ghế cuối lớp học, tôi nhớ anh da diết, biết không thể sống xa anh được, viết lên tập vở học trò: “Anh Lân, em đã yêu anh”.
Anh Hai để ý đến sự thay đổi của tôi, chắc hẳn biết tôi đã yêu anh Lân, nhưng vẫn lặng thinh không biểu lộ điều gì ủng hộ hay phản ứng. Có phải tình bạn của hai người cùng lớp xa xưa hay cùng chung quân trường Đà Lạt, rồi những ngày chiến tranh khốc liệt đã làm cho hai người không có sự lựa chọn nào khác là chấp nhận hiện tại? Anh Hai thương yêu tôi như một sự che chở. Anh Lân đi vào trái tim tôi giữa bất trắc của chiến tranh. Tôi nhìn hai người như nơi nương tựa cần thiết cho một đứa con gái yếu đuối nhưng lại như có nổi loạn ngấm ngầm bên trong.
Ngày lễ Giáng Sinh năm đó, anh về phép. Hai đứa đi lễ nhà thờ Chính toà. Tan lễ, tôi kéo anh đến hang đá Đức Mẹ, chỉ cho anh cách làm dấu thánh và nói rằng lời cầu nguyện của một người ngoại giáo dễ được lắng nghe hơn một người có đạo. Anh ngoan ngoãn làm theo mà không một cử chỉ gượng ép. Tình yêu của chúng tôi chính thức bắt đầu dưới bóng giáo đường từ đêm hôm đó.
Đó là buổi chiều se lạnh, mưa lất phất, bầu trời quen thuộc của thành phố “buồn muôn thuở”. Tôi đến hậu cứ Trung đoàn của anh Hai để nói chuyện với anh Lân qua máy vô tuyến. Những lá thư không đủ cho tôi vơi bớt nỗi nhớ anh.
Chiến trường nào đó tôi không biết, chỉ biết anh sống giữa bom đạn, hầm hố và hỏa châu. Đã ba năm yêu nhau, anh vẫn không cho tôi đến nơi đóng quân của anh. Suốt tháng nay, tôi không một tin tức về anh ngoài vài lần nghe anh Hai nói anh vẫn bình yên.
Tôi run run cầm ống nghe. Anh Lân đang ăn cơm chiều với binh sĩ dưới hầm phòng thủ. Tôi xúc động khi nghe anh mô tả bữa ăn với gạo sấy và lương khô. Toán lính gõ loạn vào nồi niêu chào mừng người yêu của lính. Họ cười vang, lại còn trêu chọc tôi mít ướt. Tôi bắt anh kể chuyện tiền đồn, chuyện những người lính của anh sống như thế nào giữa núi rừng.
Qua điện thoại, giọng anh nghe khác lạ, nhưng lại ấm áp, hơi thở như phà vào tai tôi. Thỉnh thoảng có tiếng gió rít xen vào khó nghe. Hình như có tiếng một người lính hỏi tôi có em gái nào chịu viết thư cho lính không.
Trong một giây, không ngăn được lòng mình, tôi nói thật chậm “Anh Lân, em yêu anh suốt đời”. Nói xong, nước mắt tôi lăn dài trên má. Anh Hai ngồi kế bên cười tủm tỉm.
-Sao bây giờ mới chịu nói?
Tôi nguýt anh Hai một cái dài:
-Tại em muốn… để dành chứ bộ.
Đó là khoảnh khắc tôi nhớ suốt đời. Vâng, em yêu anh và không bao giờ hối tiếc đã xin địa chỉ lính của anh khi chưa biết anh là ai.
Bao nhiêu người tìm cách an thân thì anh Lân cứ miệt mài với những trận đánh. Đơn vị anh hành quân liên miên, hết quy mô đến lẻ tẻ, đụng độ du kích đến lính chính quy. Anh nói không thể tin được tụi lính Bắc chỉ là những đứa trẻ non choẹt đáng lẽ đến trường thì lại xung phong vào Nam đánh Mỹ cứu nước. Có một lần, anh Hai đùa với anh Lân:
-Mầy cẩn thận nhìn cho kỹ mấy đứa cháu tao ở Bắc Ninh vào mà tha cho tụi nó.
Anh thường nói về số phận đáng quý nhưng lại bọt bèo của người lính ngoài chiến trường. Anh rất hiền khi về phép, nóng tính ngoài mặt trận, nhưng rất thương lính, quan tâm vợ con họ trong trại gia binh. Tôi nghĩ khó mà làm anh thoát ra khỏi nỗi buồn chiến tranh. Những lá thơ của anh thường viết về hai điều. Chuyện về người lính trận và chuyện tình yêu của chúng tôi. Đây là một đoạn:
“Người Việt đang giết người Việt. Vì đâu ra nông nổi này? Miền Nam bình yên không cần ai đến đây. Sao lại có cộng sản trên mảnh đất sung túc của chúng ta rồi phất cờ giải phóng dân tộc? Sao lại có quân viễn chinh đến đây? Họ tạo ra cuộc chiến để bán vũ khí, để đạt tham vọng, nhưng lại nhân danh bảo vệ tiền đồn của thế giới tự do.
Người Việt sinh ra giữa cơn gió đồng nội, hài lòng với đám trẻ quê mùa ê a trong lớp học, hạnh phúc giữa tiếng pháo Giao thừa trong xóm nghèo. Người Việt được nuôi sống và tồn tại bởi hơi thở của tổ tiên. Có quá nhiều hình ảnh đau thương ngoài chiến trường hay ở hậu phương vẫn không làm thế giới thổn thức.
“Trước mắt, anh phải đưa tay bóp cò súng loại trừ kẻ thù để sống sót. Biết rằng ngày nào đó mình sẽ ngã xuống. Trước khi ngã xuống, người lính phải hiểu rằng họ hy sinh không phải cho một chế độ, cho một số người, mà cho mảnh đất đã sinh ra mình, đã nuôi nấng mình thành người Việt Nam”.
Ban Mê Thuột, 1970.
Tan học, tôi không về nhà mà đến nhà anh Hai vì cảm nặng ngay trong lớp, có lẽ tôi đã đi bộ dưới mưa ngày hôm trước. Anh Hai đã vào Trung đoàn từ sáng sớm, chị Hai thì có chương trình ở đài phát thanh Đắc Lắc. Tôi thành bệnh nhân không ai chăm sóc nằm mê man trên giường.
Khi thức giấc, tôi mờ mờ thấy một người đàn ông ngồi bên giường. Tôi giật mình nhận ra chiếc áo trận quen thuộc. Anh Lân.
Tôi đoán anh đã ngồi nhìn tôi lâu lắm. Chuyến về phép nào của anh cũng ngắn ngủi và không khi nào tôi được báo trước. Trước khi tôi đưa hai tay quàng lên cổ anh thì anh cúi xuống. Tôi nhắm mắt chờ đợi, nhưng anh chỉ nhìn tôi một lúc rồi đưa tay luồn vào mái tóc rối tung của tôi. Anh thường làm cử chỉ này với tôi trước khi nói điều gì đó. Hai đứa nhìn nhau thật lâu, mắt tôi ươn ướt.
Một lúc sau anh mới nói:
-Anh có ba ngày phép dành cho em.
Tin vui bất ngờ làm tôi bật dậy, bắt anh dìu ra phòng khách. Cơn sốt bỗng biến mất. Tôi không nói một lời, vùi đầu vào lòng anh, im lặng nghe anh nói, cảm giác được che chở khi năm ngón tay anh tiếp tục lùa vào mái tóc tôi.
Hôm đó anh cứ lẩn quẩn bên cạnh tôi. Không như những lần về phép trước đây, anh thường dẫn tôi đến cây số 14 đi bộ dọc con suối, lên thác nhà đèn chụp hình, đến Buôn Hô quen thuộc uống rượu cần, nói tiếng Pháp với mấy người Thượng lớn tuổi, hay thỉnh thoảng vào Châu Sơn thăm ba mẹ tôi.
Sáng hôm sau, anh liên lạc với một người bạn trong phi trường L19 xin quá giang hai chỗ về Nha Trang. Tôi thấy anh khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo anh. Đi đâu cũng được, chỉ cần có anh bên cạnh, người đàn ông thâm trầm, lắm bạn bè mà lại cô độc, gắn bó với gia đình mà vẫn lẻ loi, nhiều gian truân nhưng lại thích khôi hài. Thật bất ngờ, anh Hai không phản đối chuyến đi của tôi. Tại anh muốn chiều tôi hay anh và anh Lân đều là những người lính quý cái hiện tại hiếm có này?
Trước khi đến Khánh Dương, chiếc trực thăng bay vào một thung lũng hẹp giữa hai dãy núi. Tôi sợ hãi vì phi công lượn quanh co theo sườn núi đến chóng mặt. Anh Lân cho biết đó là chuyến bay cuối ngày về Bộ Chỉ Huy sau một ngày quần thảo trên rừng Quảng Đức. Anh nói tụi Mỹ ngán phi công Việt Nam gan lì. Họ thường liều lĩnh cứu phi công Mỹ, trong khi tụi Mỹ cần tới cả phi đội. Lần đầu tiên tôi phiêu lưu vào thế giới người lính trận. Liếc nhìn phi công rồi nhìn anh Lân, tôi thực sự thấy mình quá bé nhỏ trước những người lính ngang tàng coi thường sinh tử.
Đến Nha Trang thì trời đã về chiều. Nha Trang không có không khí chiến tranh như Ban Mê Thuột. Màn đêm đã phủ lên thành phố, nhưng đằng sau cái bình yên này, có gì đó đang âm thầm chuyển dịch. Tình yêu của chúng tôi đang nằm giữa chiến tranh và bất ổn, nhưng tình yêu vẫn cứ lớn dần.
Hôm nay với tôi, giây phút bên anh lớn hơn bất cứ điều gì chung quanh. Lần đầu tiên tôi đi xa với một người đàn ông. Ngồi trên chiếc xích lô chầm chậm trong buổi chiều êm ái của thành phố biển, tôi nói chậm rãi bên tai anh là tôi không thể sống xa anh được. Anh nhìn thật lâu vào mắt tôi rồi hôn lên môi tôi nóng bỏng. Người tôi mềm đi trong vòng tay rắn chắc của anh. Bác xích lô dường như đạp xe chậm lại. Tôi nói nhỏ:
-Chút nữa cho ông nhiều nhiều tiền nghe anh!
-Nhất quỷ nhì ma thứ ba là… em.
Thay vì nhéo anh, tôi lại rúc đầu vào lòng anh hưởng hạnh phúc đầu đời của đứa con gái hư hỏng, thật sự muốn hư hỏng bên người lính đang bảo vệ đất nước và bảo vệ đời tôi.
Hai đứa tắm biển một lúc rồi về khách sạn.
Nằm bên anh trong căn phòng nhìn ra biển là một thế giới riêng tư tôi chưa bao giờ nghĩ đến, một hạnh phúc trọn vẹn chưa bao giờ gặp. Hai thân xác quyện vào nhau, truyền cho nhau dòng nước tình yêu chầm chậm chảy vào từng đường gân thớ thịt. Tôi bằng lòng thay đổi cuộc đời cô nữ sinh ngơ ngác để bước qua tận hưởng một thế giới tình yêu lạ lùng khiến tôi có thể chết đi trong vòng tay bảo bọc của anh.
Lúc này tôi không muốn nghe anh kể chuyện chiến trường, chỉ muốn nghe anh kể về tuổi thơ của anh. Những ngày thơ ấu của anh ở trường nội trú, những năm lang thang nhiều nơi tìm kế mưu sinh để tiếp tục học hành, hay quãng đời quân ngũ lăn lộn theo chiến tranh.
Anh nói anh không có giấc mơ nào, cũng không thể làm gì cho riêng anh trong những ngày chiến trận sôi bỏng này. Tôi nhận ra tình yêu của chúng tôi giá trị như thế nào khi gạt ra những giấc mơ hay dự tính, để yêu nhau thật trọn vẹn và chấp nhận những gì xảy đến. Không biết tôi đang lãng mạn hay đang thách thức cuộc đời khi cho anh tất cả, thân xác này và cả sự lo lắng mạng sống của anh ngoài mặt trận.
Chiến tranh như bóng ma lởn vởn ngày đêm làm chùng lại mọi toan tính. Chúng tôi không có chuẩn bị nào cho ngôi nhà tương lai. Chúng tôi chỉ biết yêu nhau và yêu nhau. Anh cũng chưa có dịp đưa tôi về giới thiệu gia đình anh tại Sài Gòn. Cũng nhờ anh chị Hai mà cha mẹ tôi không hối thúc chuyện hôn nhân.
Một buổi sáng Chủ Nhật anh Lân về phép rồi cùng tôi đi lễ nhà thờ Châu Sơn. Sau thánh lễ, quỳ dưới tượng Chúa, chúng tôi có một ý nguyện chung là giao phó tình yêu cho đấng Tối Cao định đoạt. Tôi có những cảm giác khác nhau sau lời cầu nguyện. Lòng tin vào sự che chở của Chúa, hạnh phúc về tình yêu anh dành cho tôi, nhưng vẫn lo âu cho những ngày sắp tới về số phận người lính trận giữa bom đạn gầm thét không biết ngày nào chấm dứt.
Anh Hai lấy chiếc Honda 67 chở tôi chạy như bay khi nghe nhân viên hậu cứ báo trực thăng đang đưa thương binh về Trung đoàn.
Anh Lân có tên trong danh sách thương binh. Tôi không khóc nhưng nước mắt cứ trào ra.
-Nhanh lên anh Hai, em nóng ruột lắm! Anh Lân bị thương ở đâu? Sao không đưa vào bệnh viện quân y mà đưa về hậu cứ?
Anh Hai phóng xe vù vù mà tôi cứ hối thúc anh chạy nhanh hơn nữa.
Đến doanh trại, đã thấy một chiếc trực thăng trên bầu trời đang giảm tốc độ. Trực thăng quạt mạnh vào những mái tôn, thổi tung bụi mù trong lúc đáp xuống. Tôi nhìn thấy hai người lính nhanh chóng lôi từng chiếc băng ca ra khỏi trực thăng. Máy bay vụt lên không, lao đi về phía phi trường Phụng Dực.
Năm chiếc băng ca được đưa vào một nhà kho trống. Hai anh em tìm anh Lân giữa năm bao đựng xác. Tôi hiểu tạo sao máy bay không đáp xuống quân y viện. Anh Hai kéo tôi đến một bao xác, rồi kéo dây mở ra. Hai vũng máu khô trên thân thể người lính. Không phải anh Lân. Nhưng khi thấy bảng tên Lân trên túi áo lem luốc máu, tôi nhìn vào đôi mắt dường như còn hé mở của anh, tôi thét lên. Anh Lân!
Mắt tôi mờ đi. Tôi gục xuống ngực anh như một cái xác rồi không biết gì nữa.
Tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm giữa những thương binh trong Quân y viện Ban Mê Thuột. Chỗ này không phải dành cho tôi, là chỗ dành cho anh Lân. Anh phải được sống.
Anh Hai đang nói chuyện với bác sĩ. Thấy tôi tỉnh lại, anh mừng rỡ, nhưng nỗi buồn thật nặng nề trên khuôn mặt.
-Em cần nghỉ ngơi cho khoẻ lại.
-Không. Em sẽ không cần nghỉ ngơi. Em sẽ ở bên cạnh anh Lân, em sẽ làm bất cứ điều gì một góa phụ phải làm. Em muốn về lại hậu cứ.
Anh Lân được liệm vào quan tài đặt trong doanh trại Trung đoàn, nhưng nắp vẫn để hở chờ gia đình anh ở Sài Gòn ra. Trên đầu anh là cây thánh giá, bức ảnh của anh lấy từ album của tôi phóng lớn ra. Hai bên quan tài có hai sĩ quan gác xác đứng nghiêm như pho tượng. Sĩ quan và binh sĩ lần lượt đến thắp nhang, có người nước mắt dàn dụa.
Tôi, cô học trò Thụy Vi, người vợ chưa bao giờ cưới của anh Lân, không khăn tang trên đầu, lễ phép cúi chào đáp lễ từng người đến thắp nhang. Trong căn phòng nghi ngút khói nhang, tất cả đang là những nhân chứng cuối cùng tiếc thương, đau đớn, uất nghẹn về người lính trận Nguyễn Tường Lân đã ngã xuống chiến trường Đức Lập.
Tôi phải tỉnh táo ở bên anh, thu vào mắt những khoảnh khắc cuối cùng trước khi đưa anh vào lòng đất. Hơn ai hết, tôi hiểu sự hy sinh của anh quá lớn lao như những dòng chữ anh đã viết cho tôi: “Trước khi ngã xuống, người lính phải hiểu rằng họ hy sinh không phải cho một chế độ, cho một số người, mà cho mảnh đất đã sinh ra mình, đã nuôi nấng mình thành người Việt Nam”.
Minh họa: holly-mindrup-unsplash
Đại uý Nguyễn Tường Lân mất ngày 25 Tháng Chín 1971, cùng ngày anh nhập ngũ.
“Chiến trường Đức Lập, ai sẽ sống sót” bài anh viết như một lời báo trước về số phận của chính anh, hơn là viết cho độc giả.
Ước vọng một mái nhà cho hai kẻ yêu nhau đã tan thành mây khói. Không có hình ảnh hai đứa quỳ bên hang đá cầu nguyện, không còn những lá thư, không có hẹn hò, không bao giờ tay trong tay cho cuộc đời.
Trước khi nằm xuống, anh Lân đã không biết một điều quan trọng. Tôi mang thai trong chuyến về phép cuối cùng của anh. Anh không biết mặt con. Bé Thụy Vân chỉ biết cha mình qua khung hình trên bàn thờ hay qua những chuyện tôi kể.
Anh mất đi, ba mẹ tôi mang vào lòng nỗi buồn đứa con bất hạnh. Khi biết tôi có thai, mọi người có những phản ứng khác nhau. Anh chị Hai là những người nâng đỡ tôi khỏi rơi xuống hố tuyệt vọng. Tôi quyết định nghỉ học tìm việc làm. Với tôi, đứa con sắp chào đời quan trọng hơn mọi thứ. Không có anh để đặt tên cho con, tôi đã ghép tên tôi và bút hiệu của anh thành Thụy Vân để nó mang hình ảnh của ba mẹ nó suốt đời.
Tuổi thanh xuân của anh dành cho chiến tranh, anh chết cho quê hương nơi chiến trường. Nhưng may mắn, anh đã ra đi trước ngày miền Nam mất. Anh thoát khỏi những trại giam tàn độc của quân thù. Anh khỏi nhìn thấy quê hương tan tác sau 75. Anh không phải lênh đênh trên biển cả tìm đường sống.
Anh Hai trong trại tập trung, chị Hai khốn đốn tìm đường mưu sinh vì nhà của bị cướp mất. Cũng may cha mẹ tôi còn đất để cày cuốc.
Nhưng hai mẹ con tôi phải rời khỏi mảnh đất này. Tôi tin anh Lân muốn mẹ con tôi ra đi. Tôi bất chấp mọi can ngăn của gia đình, bất chấp mọi rủi ro trên đường đi. Tôi nói thầm với anh Lân suốt cuộc hành trình bằng đường bộ: “Hãy bảo vệ mẹ con em đến nơi an toàn”.
Khởi đi từ Tây Ninh. Tôi phải nộp cho người trung gian ba cây vàng để được hướng dẫn theo lộ trình từng chặng trên đất Miên, khi dùng tàu lửa, khi đi bằng xe lam, hay lách vào rừng để tránh các trạm kiểm soát. Có lúc người hướng dẫn buộc tôi bỏ con lại vì sợ bị lộ. Tôi đưa thêm tiền cho anh ta. Thấy tôi cương quyết, anh ta đồng ý với điều kiện phải cho con tôi uống thuốc ngủ, loại thuốc dành cho người lớn.
Cháu vẫn không chịu ngủ, cho tới khi uống thêm thuốc thì mê man. Tôi lo sợ cho tính mạng con tôi, ngày đêm chỉ biết cầu nguyện. Mấy ngày sau tôi phải trốn trong nhà dân, tìm mọi cách làm con tôi tỉnh dậy. Sau đó lại bồng con đi tiếp, đi sâu vào trong rừng. Đạp trên gai mà chạy khi có giao tranh giữa hai toán lính Miên.
Sau bảy ngày lẩn trốn trên đất Miên, rồi cuộc băng rừng gian nan qua biên giới Thái Lan, mẹ con tôi đến được trại Panatnikhom. Mòn mỏi trên đất Thái ba năm để chờ thanh lọc của Cao Uỷ Tỵ Nạn, cuối cùng tôi được định cư tại Mỹ năm 1993. Tôi tin anh Lân là tấm thẻ hộ mệnh cho hai mẹ con tôi suốt cuộc hành trình kinh hoàng.
Tôi đứng lên đặt tờ báo trở lại trên bàn thờ, bước đến bên cửa sổ, vén màn nhìn ra vườn. Cánh rừng sau khu vườn bây giờ trần trụi chờ bàn giao cho mùa đông đang đến gần. Tôi cố tìm bóng anh Lân ẩn hiện đâu đó giữa những thân cây, ước gì thấy anh bước trên khu vườn phủ đầy lá khô tiến về phía tôi.
Hôm nay ngày giỗ thứ hai mươi của anh, cộng với ba năm yêu nhau, tôi vẫn là người vợ không có ngày cưới. Tôi không được là góa phụ chít khăn tang cho chồng. Tôi không có khăn tang may bằng vải trắng. Khăn tang của tôi kết bằng nước mắt và đau đớn. Tôi không ngờ mình đã để tang anh trong lòng đến tận hôm nay, như một góa phụ thủ tiết thờ chồng.
Có tiếng chân bước vào phòng, tôi quay lại. Vân và Quý đã về nhà. Hai đứa vừa đi tham dự buổi hội thảo của AEI tổ chức bên Washington D.C.
-Tụi con về hơi trễ, vì ghé tiệm mua hoa cho ba.
-Hoa đẹp quá. Thắp nhang cho ba đi.
Vân và Quý cùng bước lên cắm hoa vào bình rồi thắp nhang. Nhìn hai đứa đứng yên một lúc trước khi vái lạy, tôi nghĩ đến căn nhà sắp có thêm một đứa con.
Tôi không có gì lo lắng về bạn trai của con gái. Quý là du học sinh, con của một sĩ quan bị kẹt lại Việt Nam vì không đủ điều kiện định cư theo chương trình HO. Học xong là xin ở lại. Quý đang học về political science. Nó quen con bé trong một thư viện. Chuyện tôi vượt biên suôn sẻ, cuộc sống của hai mẹ con bình yên nơi đất khách quê người, chuyện hai đưa đến với nhau, dường như mọi thứ xảy ra theo một trình tự ai đó đã sắp đặt.
-Mẹ đã nấu cơm rồi. Hai đứa đói chưa?
-Tụi con chưa đói. Quý lên tiếng.
-Qua D.C. có gì vui kể cho mẹ nghe.
Vân nở nụ cười thật tươi. Con bé luôn luôn cười với bất cứ ai trò chuyện với nó.
-Sau hội thảo, tụi con ở lại nói chuyện với một giáo sư người Mỹ. Ông này nói tiếng Việt rất giỏi. Ông còn rành lịch sử Việt Nam nữa. Ông còn mời tụi con qua Oregon chơi khi có dịp. Mẹ cũng nên đi xa một chuyến với tụi con.
-Để qua mùa tuyết rồi tính. Hôm nay mẹ cho tụi con xem một bài viết của ba cách đây hơn hai chục năm.
Tôi đứng dậy định lấy cuốn đặc san trên bàn thờ thì Quý đưa tay bảo tôi ngồi xuống.
-Con biết mẹ muốn nói bài viết của ba trong tờ báo Cảm Thông phải không? Tụi con đã đọc mấy lần rồi.
Thật ngạc nhiên vì tôi để cuốn báo trên bàn thờ chỉ mấy tuần nay, sau bao nhiêu năm cất kỷ trong tủ.
-Hai đứa đọc hồi nào?
-Tụi con đánh được hơi của ba mà.
-Hay lắm. Tụi con nghĩ gì sau khi đọc bài của ba?
Vân nghiêm mặt lại, cặp mắt hơi buồn:
-Con đọc xong là khóc quá chừng. Không ngờ mẹ giữ được bài viết của ba. Anh Quý rất xúc động cho rằng không có bài viết nào hay hơn được. Con nghĩ đó là di sản ba để lại. Tụi con hiểu được tình yêu của mẹ dành cho ba và sự hy sinh của ba cho đất nước.
Quý tiếp lời:
-Vân và con đã nói chuyện với nhau rất nhiều về bài viết của ba. Con nhận ra ba đã gián tiếp để lại bài học cho tụi con về xây dựng gia đình và có trách nhiệm với đất nước mình.
-Con nói rõ hơn.
-Con đã nghĩ nhiều đến tựa đề “Chiến trường Đức Lập, ai sẽ sống sót”. Con không hiểu được ý ba khi đặt tựa đề. Có thể hiểu rằng sau khi chiến trường chấm dứt, bên nào sống sót sẽ làm chủ chiến trường. Riêng con thì rất thích bốn chữ “ai sẽ sống sót”. Con nghĩ điều gì sống sót sau trận địa, đó là sự hy sinh chứ không phải thân xác của người lính. Con đã hiểu được điều đó. Bạn bè của con trong nước vẫn tìm đọc tài liệu của những tác giả hải ngoại, không những về chính trị mà còn về hệ thống giáo dục và văn hoá của miền Nam trước năm 1975. Con muốn nói là chúng con phải tìm về nguồn.
-Những gì con nói là do ba mẹ con dạy dỗ hay do nhận thức của con?
-Con nói một cách thành thật, có lẽ do kết quả của những lần trao đổi với Vân, những kiến thức từ môn học, và một phần từ gia đình con. Tuy nhiên một điều gì đó tiềm tàng khó hiểu từ sự hy sinh của ba, từ cuộc sống yên lặng của mẹ đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của con. Chính Vân cũng thừa nhận, mẹ ít nói khi dạy dỗ, nhưng Vân học được nhiều điều từ mẹ. Con biết mình may mắn khi có Vân trong đời con, và may mắn được làm con trong gia đình này.
Đến đây tôi thực sự xúc động, nhưng lại muốn che giấu niềm hạnh phúc của mình.
-Mẹ đói lắm rồi. Mình ăn cơm đi.
Vân chần chừ như muốn nói điều gì.
-Mẹ. Con muốn cả nhà mình thắp nhang cho ba thêm một lần nữa.
-Để làm gì?
-Để cám ơn ba lúc nào cũng ở bên hai mẹ con mình.
Quý nhìn tôi rồi nhìn Vân.
-Mẹ. Vân quên một người nữa cũng phải cám ơn ba.
Vân thắp ba cây nhang mới. Hai đứa thì thầm gì đó tôi không biết. Nhưng nhìn vào đôi mắt anh Lân, tôi tin anh đang nghe rõ tụi nó nói gì. Hai mươi năm rồi, mẹ con tôi trải qua biết bao thay đổi, nhưng có một thứ không hề lay chuyển: Tình yêu của tôi dành cho anh.
“Ngày ấy hai đứa bên nhau trên mọi nẻo đường cao nguyên, yêu nhau mà không lo lắng về một căn nhà. Chuyến về phép ngập tràn hạnh phúc cuối cùng của anh. Rồi những buổi chiều bên mộ anh bên cạnh mấy cây bông sứ anh thích. Những ngày mò mẫm từng bước trong cánh rừng Miên tối om, để vượt qua biên giới Thái Lan. Và bây giờ mỗi năm trong ngày giỗ của anh, em luôn tin anh vẫn sống với mẹ con em.
Anh có nhớ ngày em đến hậu cứ Trung đoàn nói chuyện với anh qua máy vô tuyến? Anh nhớ không? Nếu không nhớ, em nhắc lại câu nói trong nước mắt của cô nữ sinh lãng mạn với người lính chiến: “Anh Lân, em yêu anh suốt đời”.
LAS VEGAS, Nevada (NV) – Nhà pha chế nghiêng bình sữa mịn, sủi bọt lên cái ly latte, ban đầu rót từ từ, sau đó nhấc lên rồi nghiêng cái bình như một vũ điệu để vẽ ra những cánh hoa tulip.
Nghệ thuật vẽ hình trong tách cà phê sữa là một kỹ năng có thể phải mất hàng tháng, thậm chí hàng năm khổ luyện để thành thục – nhưng với nhân viên pha chế được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence – AI) thì không.
Người máy đủ loại gây xôn xao trong màn trình diễn tuần trước tại triển lãm thương mại kỹ nghệ CES thường niên tại Las Vegas, phóng sự do hãng tin AP ghi nhận hôm 12 Tháng Giêng.
Người máy làm kem Ice Cream Robot tại hội nghị triển lãm kỹ nghệ Consumer Electronics Show ở Las Vegas Convention Center hôm 11 Tháng Giêng, 2024, ở Las Vegas, Nevada (Hình: BRENDAN SMIALOWSKI/AFP/Getty Images)
Những cải tiến này làm cho Roman Alejo, nhân viên pha chế 34 tuổi tại khách sạn-sòng bạc Sahara trên dải Las Vegas Strip đau đáu, ông không thể không tự hỏi liệu thời gian có đang xóa nhòa công việc khách sạn trong thời đại AI hay không.
“Thứ đáng sợ là không biết ngày mai sẽ ra sao,” ông nói. “Rất nhiều dụng cụ AI đang xuất hiện trên cõi đời này. Thật đáng e dè và cũng thật mở mang tầm mắt khi thấy con người có thể nghĩ ra cách thay thế người khác.”
Triển lãm kỹ nghệ lớn nhất thế giới còn làm người ta ngộp thở hơn với những nỗi sợ hãi đó chỉ sau hơn một tháng từ khi nghiệp đoàn công nhân sòng bạc tại Las Vegas phê duyệt hợp đồng mới cho 40,000 thành viên, chấm dứt cuộc chiến gay gắt, hướng sự chú ý tới mối đe dọa của AI đối với công việc của nghiệp đoàn.
“Kỹ nghệ là một vấn đề gây tác động và là một trong những khúc mắc cuối cùng cần phải được giải quyết,” Ted Pappageorge, phát ngôn viên kiêm thủ quỹ của Nghiệp Đoàn Công Nhân Ẩm Thực, viên chức lãnh đạo các nhóm đàm phán hợp đồng năm mới, ngăn chặn cuộc đình công lịch sử tại hơn chục khách sạn-sòng bạc trên Dải Las Vegas.
Nhân viên lãnh vực khách sạn nói với hãng tin AP trong các cuộc phỏng vấn trong tám tháng thương thảo rằng họ sẵn sàng giảm lương khi đình công để giành được sự bảo vệ việc làm dứt khoát hơn, trước những tiến bộ không thể né tránh trong kỹ nghệ. Điều đó gồm có kỹ nghệ được áp dụng tại một số khu nghỉ dưỡng: trạm tự nhận phòng, dịch vụ soát vé tự động và robot pha chế rượu được gọi là “robot chếnh choáng.”
Các chuyên gia cho rằng đột phá trong kỹ nghệ AI buộc các nghiệp đoàn lao động phải ngẫm nghĩ lại cách thức đàm phán với các công ty.
Bill Werner, giáo sư khoa tiếp tân phục vụ tại đại học University of Nevada, Las Vegas, cho biết các nghiệp đoàn giờ đây phải “đắn đo hơn nhiều” trong các cuộc đàm phán để bảo đảm việc làm.
“Điều gì sẽ xảy ra với những người này và họ có những quyền hạn gì?” ông nói. “Và điều gì sẽ xảy ra với họ nếu họ mất việc vào tay robot?”
Trong hợp đồng mới nhất, nghiệp đoàn ủng hộ mạng lưới an toàn cho người lao động, giành được $2,000 tiền trợ cấp thôi việc cho mỗi năm làm việc nếu công việc bị xóa bỏ bởi kỹ nghệ hoặc AI, cũng như lựa chọn cố gắng chuyển qua một bộ phận khác trong công ty.
Hơn 100 thành viên nghiệp đoàn tham dự triển lãm thương mại tuần này để tìm hiểu kỹ nghệ mới nổi có thể làm nhiều người mất việc trong sòng bạc.
Và còn đó rất nhiều thứ mới mẻ trong triển lãm: Những robot có gương mặt thân thiện hoàn thành việc giao hàng tại các khách sạn và nhà hàng. Một nhân viên robot massage. Những con Bot có thể pha chế và phục vụ cà phê, kem hoặc trân châu. Lò nướng thông minh được hỗ trợ bởi AI có thể đảm nhận các công việc như nướng và chiên mà không cần ai vô làm bếp. Và có những robot giống đầu bếp đang hé lộ tương lai với “các nhà hàng tự động,” như một công ty cho hay.
Meng Wang, đồng sáng lập của công ty khởi nghiệp kỹ nghệ thực phẩm Artly Coffee, một trong hơn 4,000 nhà triển lãm tại CES năm nay, cho biết ông không có ý định làm mất việc làm. Wang cho biết các robot pha cà phê tự động của Artly có thể giúp giải quyết tình trạng thiếu lao động trong ngành dịch vụ.
Nhưng giáo sư Werner cho biết AI đặt ra mối đe dọa thực sự lên các công việc của nghiệp đoàn sòng bạc không yêu cầu giao tế trực tiếp với khách hàng – chẳng hạn như dọn phòng, chuẩn bị thực phẩm và nấu ăn. (TTHN)
MIDWAY CITY, California (NV) – Hàng trăm thí sinh gốc Việt tham dự “Thi Chính Tả và Viết Văn” do Liên Hiệp Các Trường Việt Ngữ Hải Ngoại (TAVIET) tổ chức tại Hội Thánh Tin Lành Midway City.
Toàn thể thí sinh từ các trường có dạy chương trình song ngữ và các trường Việt Ngữ trong ngày “Thi Chính Tả và Viết Văn.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Trong không khí rộn ràng vui như ngày hội, thầy cô lì xì mỗi thí sinh một phong bao màu đỏ thắm, để khuyến khích tinh thần các thí sinh trước giờ thi hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Giêng, trong khi các bậc phụ huynh cũng nôn nao không kém.
Cuộc thi nhận được sự tham dự của các trường có dạy chương trình song ngữ như Học Viện Ngôn Ngữ DeMille (trước đây là trường tiểu học DeMille) ở Midway City, Warner Middle School, và Westminster High School, cùng các trường Việt Ngữ gồm Trường Việt Ngữ Ca Dao, Trường Việt Ngữ Giáo Xứ Đức Mẹ La Vang, và Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam.
Đặc biệt các vị hiệu trưởng của Warner Middle School, Học Viện Ngôn Ngữ DeMille đích thân dẫn học sinh của trường mình đến dự thi.
Mục Sư Văn Đài, quản nhiệm hội thánh, bày tỏ: “Các em gốc Việt được sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ đương nhiên các em rất giỏi tiếng Anh, nhưng nếu không biết tiếng Việt thì mối liên thông trong gia đình cũng không trọn vẹn; hơn nữa đối với cộng đồng, các em cũng không biết nghĩ đến quê hương Việt Nam như thế nào. Nếu các em biết tiếng Việt, nói tiếng Việt với ông bà cha mẹ, anh chị em trong nhà hoặc với bạn bè trong trường học, thì sẽ biết đến quê hương mình nhiều hơn, trong đó có văn hóa nước nhà. Chúng tôi ủng hộ cuộc thi tiếng Việt đã hơn 30 năm nay với cùng ý nghĩa đó. Ước mong các vị phụ huynh chăm lo cho con nhiều trong việc học tiếng Việt.”
Học sinh trường Việt Ngữ Giáo Xứ Đức Mẹ La Vang được lì xì “lấy hên” trước giờ dự thi. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Sau đó, ông Vũ Hoàng, chủ tịch điều hành Liên Hiệp Các Trường Việt Ngữ Hải Ngoại (TAVIET), cám ơn công sức của Mục Sư Văn Đài rất nhiều trong công việc góp sức bảo tồn văn hóa, bảo tồn tiếng Việt nơi hải ngoại. Đặc biệt là mục sư quản nhiệm đã hỗ trợ, cho mượn hội thánh với nhiều phòng rộng lớn để tổ chức cuộc thi tiếng Việt trong bao năm qua.
Về cuộc thi, ông Văn Tường, trưởng ban tổ chức, cho hay: “Có bốn cấp cho cuộc thi, gồm Cấp 4 với các bài thi viết luận văn, với ba loại đề thi, các em sẽ chọn một trong ba đề theo thứ tự văn miêu tả, văn thuật sự, và đề thi về bình luận, phê bình.”
“Với đề thi Cấp 3, Cấp 2, và Cấp 1 giống nhau, nhưng nội dung có khác. Cả ba cấp đều có một bài thi viết chính tả và câu hỏi. Cấp 1 với các từ trong gia đình, Cấp 2 các từ trong học đường, Cấp 3 cao hơn với các từ ngoài xã hội. Nhưng khác ở các câu hỏi về tiếng đồng nghĩa, tiếng phản nghĩa, và một câu tục ngữ, những câu ca dao có liên hệ với bài viết chính tả, với những chỗ trống để các em điền thêm vô cho trọn nghĩa,” ông Tường nêu chi tiết.
Ông Vũ Hoàng (phải), chủ tịch điều hành Liên Hiệp Các Trường Việt Ngữ Hải Ngoại (TAVIET), cám ơn Mục Sư Văn Đài (giữa) cho mượn Hội Thánh Tin Lành Midway làm nơi tổ chức cuộc thi. Kế bên là ông Văn Tường, trưởng ban tổ chức “Thi Chính Tả và Viết Văn.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Từ sáng sớm, học sinh các cấp được phụ huynh đưa đến dự thi để kiểm tra lại lớp và danh sách dự thi.
Cô Giang Quế Dung, mẹ của em Phan Thùy Trang Abigail, cho hay: “Tôi muốn con mình giữ gìn tiếng Việt truyền thống để nói chuyện với ông bà cha mẹ, và hiểu được phong tục tập quán của Việt Nam, đó là quan trọng nhất. Hiện nay cháu biết viết thư, viết văn miêu tả, hoặc hiểu được ý nghĩa những câu tục ngữ ca dao Việt Nam.”
Cô kể thêm: “Ngoài những giờ học ở trường, con tôi cũng tham gia những dịp lễ, Tết Trung Thu ở Phước Lộc Thọ, hoặc tham gia diễn hành Tết Nguyên Đán hằng năm, hoặc đi thi viết chính tả do Liên Hiệp Các Trường Việt Ngữ Hải Ngoại tổ chức. Trong gia đình ai cũng ủng hộ con cháu học tiếng Việt, vì khi biết nghe, nói, đọc và viết, hiểu được tiếng Việt rõ ràng rành mạch, mới có thể hòa nhập được với cộng đồng Việt. Ngoài ra cháu cũng giúp đỡ các em nhỏ trong việc học tiếng Việt, và được sinh hoạt thiện nguyện trong cộng đồng, cháu rất thích.”
“Trong cuộc thi này có được giải hay không không thành vấn đề. Con tôi biết trân trọng và giữ gìn ngôn ngữ Việt Nam mới là quan trọng,” cô Dung bày tỏ.
Ông Kenneth Lopour, hiệu trưởng trường Warner Middle School, dẫn các học sinh của trường dự “Thi Chính Tả và Viết Văn.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Tiếp lời mẹ, em Phan Thùy Trang Abigail, học sinh lớp Mười trường Oxford Academy, Cypress, hiện đang học lớp Bảy tại Trung Tâm Việt Ngữ Ca Dao, cho biết em học tiếng Việt được bảy năm và rất cám ơn ông bà cha mẹ đã cho em đi học tiếng Việt. “Tiếng Việt nói khó nhưng viết dễ hơn, em muốn học xong lớp Bảy, nếu có thời gian, em sẽ trở lại giúp các em nhỏ ở trường,” em nói.
Cô Lan Ngô, đưa bốn con đều học Việt Ngữ tại Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam đến dự thi Cấp 1 và Cấp 2, cho hay: “Các em sinh ở Mỹ đương nhiên tiếng Mỹ là giỏi rồi. Nhưng các con của em từ lúc mới sinh cho tới lớn đều nói tiếng Việt với ông bà cha mẹ trong nhà. Các cháu đều được dạy lễ phép với mọi người, cùng tham gia các sinh hoạt cộng đồng như lễ Tết, nên tiếng Việt cũng thấm dần, hiện nay các cháu vẫn thích nói và hát tiếng Việt.”
Cô giáo hướng dẫn các học sinh vào phòng thi. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
“Tuy phụ huynh rất cực khi phải đưa đón con đi học, nhưng các cháu còn cực hơn khi phải học hai ngôn ngữ cùng lúc. Mỗi tối nghe con nói ‘Con thương mẹ’ hoặc khi nghe con nói cám ơn ông bà, cha mẹ… vẫn thấy ấm lòng. Các cháu biết viết, biết phong tục văn hóa Việt Nam càng quý hơn nữa. Điều đó có nghĩa là các cháu vẫn còn dòng máu Việt trong người, trong khi trên toàn nước Mỹ nói toàn tiếng Anh! Trong dịp Tết Giáp Thìn sắp tới đây các con tôi tham gia tại Hội Tết Sinh Viên để trình diễn võ thuật Vovinam trong ngày khai mạc,” cô Lan tiếp.
Cô Thảo Huỳnh đưa con gái học lớp Bốn chương trình song ngữ tại Học Viện Ngôn Ngữ DeMille, đến dự thi Cấp 1, cho biết bé rất thích tiếng Việt và bắt kịp tiến độ học ở trường, và rất muốn học tiếng Việt tới hết trung học.
Còn cô Kim Trần có ba con học ở Học Viện Ngôn Ngữ DeMille thì có một em đến dự thi Cấp 1, cho biết vào mùa Hè, các phụ huynh gom con em mình vô một nhà để tiếp tục phụ giúp dạy các em học tiếng Việt. “Các bà mẹ như người thầy thứ hai dạy tiếng Việt cho con mình tại nhà,” cô chia sẻ.
Toàn thể các vị hiệu trưởng, các thầy cô, cùng ban giám khảo “Thi Chính Tả và Viết Văn.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Trong khi đó, cô An Trần, đưa con dự thi Cấp 3, nói: “Con em có tham gia chương trình của Trung Tâm Tài Liệu Quốc Gia Về Ngôn Ngữ Châu Á (National Resource Center for Asian Languages, NRCAL) thuộc đại học Cal State University, Fullerton, từ sáu năm nay, cháu rất thích và giỏi tiếng Việt. Trừ khi học và làm bài bằng tiếng Anh, còn lại cháu nói chuyện trong gia đình hoặc gọi về Việt Nam đều nói tiếng Việt. Nhất là khi cháu về nước, ai cũng nghĩ là cháu ở Việt Nam chứ không phải ở Mỹ. Cháu thường nói khi con về Việt Nam, con phải nói tiếng Việt vì con là người Việt Nam.”
Đa số các bậc phụ huynh đều cùng ý nghĩ con em mình đi thi dù thắng giải hay không đều không quan trọng, chỉ mong các cháu biết nói tiếng Việt trong từng giây phút và ngày càng giỏi hơn “là vui rồi.” [qd]
WESTMINSTER, California (NV) – Nhiều đồng hương đến dự buổi triển lãm quân trang, quân dụng nhằm vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và chương trình “Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ” để gây quỹ giúp các thương phế binh VNCH tại quê nhà, do Câu Lạc Bộ (CLB) Xe Jeep Quân Đội VNCH Nam California và các hậu duệ trẻ tổ chức vào sáng Chủ Nhật, 14 Tháng Giêng, tại phòng hội Thánh Thất Cao Đài, trên đường Chestnut St., thành phố Westminster.
Cựu quân nhân và hậu duệ Quân Lực VNCH cùng đoàn xe jeep quân đội. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Các thành viên trong nhóm là những con em của quân, dân, cán, chính VNCH. Trong buổi tổ chức, họ đã mặc những quân phục của Quân Lực VNCH. Những màu áo trận này đã từng hiện diện trên khắp bốn vùng chiến thuật tại chiến trường miền Nam Việt Nam. Đặc biệt với sự hiện diện hậu duệ của các cựu quân nhân Hoa Kỳ đã từng tham chiến tại chiến trường Việt Nam trước năm 1975.
Những chiến sĩ oai hùng ngày xưa đã để lại cho thế hệ tiếp nối hiểu được sự kiêu hùng bất khuất, gương hy sinh anh dũng để bảo vệ nền tự do, dân chủ cho tổ quốc và dân tộc.
Bên ngoài khuôn viên tổ chức có nhiều xe jeep quân đội VNCH và xe jeep của Cảnh Sát Quốc Gia. Nhiều quân trang, quân dụng, những phù hiệu của các quân, binh chủng Quân Lực VNCH được trưng bày trong phòng triển lãm.
Các thành viên trong ban tổ chức. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Đồng hương đến dự phần nhiều là những cựu chiến sĩ của Quân Lực VNCH. Họ rất cảm động khi nhìn thấy những quân trang, quân dụng mà ngày xưa họ đã từng khoác trên người những màu áo trận này trên khắp bốn vùng chiến thuật tại chiến trường Việt Nam.
Hậu duệ Vincent Lê, trưởng nhóm Câu Lạc Bộ Xe Jeep Quân Đội VNCH, cho hay: “Nhóm chúng tôi gồm những con, em, cháu của những cựu quân nhân trong Quân Lực VNCH.
Trong thời chiến, chúng tôi còn bé nên không hiểu nhiều về cuộc chiến tại Việt Nam. Đến khi ra hải ngoại, chúng tôi mới hiểu được tại sao các chiến sĩ Quân Lực VNCH đã hy sinh cuộc đời trai trẻ của họ để bảo vệ lãnh thổ miền Nam, trong số này cũng có rất nhiều cha anh của chúng tôi.”
Trong khán phòng triển lãm. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
“Cuộc chiến đã qua gần 50 năm, những cựu chiến sĩ ngày xưa cũng đã già hết rồi. Tại hải ngoại, chúng tôi là những thế hệ trẻ được sống an bình cho đến ngày hôm nay, đó cũng là nhờ công ơn của các cựu chiến sĩ VNCH đã từng chiến đấu để bảo vệ sự tự do, hạnh phúc cho đồng bào miền Nam ngày xưa. Vì thế, chúng tôi mới thành lập CLB Xe Jeep Quân Đội để duy trì gương hy sinh của những cựu quân nhân VNCH tại hải ngoại, cũng như để tỏ lòng cám ơn những bậc cha anh của mình đã từng cầm súng chiến đấu để bảo vệ đồng bào và Tổ Quốc Việt Nam.”
Anh Hoàng Nguyễn, trưởng ban Xe Jeep Quân Đội VNCH, tâm tình: “Thật ra đoàn Xe Jeep Quân Đội VNCH đã được gầy dựng hơn bảy năm rồi, do một nhóm nhỏ của chúng tôi tự nguyện thành lập, nhằm phục vụ cho những tổ chức của các hội đoàn quân đội, cũng như trong những dịp diễn hành của các quân, binh chủng Quân Lực VNCH.”
Cũng theo anh Hoàng Nguyễn, vài năm sau đó, nhóm Xe Jeep Quân Đội VNCH đã được một số mạnh thường quân yểm trợ tài chánh để thực hiện thêm nhiều xe jeep nữa, cho đến bây giờ thì đoàn xe Jeep Quân Đội VNCH cũng được khá nhiều.
Chương trình văn nghệ hào hứng. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
“Hôm nay, để biểu dương tinh thần chiến đấu anh dũng của các cựu chiến sĩ VNCH ngày xưa, chúng tôi phối hợp với một số bạn trẻ, cũng là những con em của các cựu quân nhân VNCH tổ chức ra buổi triển lãm này, nhằm để vinh danh các cựu chiến sĩ trong Quân Lực VNCH,” Hoàng Nguyễn cho biết thêm.
Anh Long Nguyễn, trưởng ban văn nghệ CLB Xe Jeep Quân Đội VNCH, nói: “Ba của tôi là cựu sĩ quan của Sư Đoàn 7 Bộ Binh, vì thế tôi là một hậu duệ của Quân Lực VNCH. Tuy ba của tôi đã mất, nhưng ông để lại cho tôi một tinh thần yêu nước vô giá. Những cựu quân nhân ngày xưa, một số đã hy sinh tại chiến trường và trong ngục tù cải tạo của Cộng Sản.
Những người còn sống sót được ra hải ngoại thì cũng đã trong tuổi xế chiều. Nhưng cũng còn rất nhiều thương phế binh VNCH đang còn sống trong hoàn cảnh tật nguyền, cơ cực trong nước.”
Ông Lê Văn Phương và những quân dụng do ông thực hiện. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Cũng theo anh Long Nguyễn, buổi tổ chức này cũng là buổi quyên góp để thực hiện chương trình “Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ” giúp các thương phế binh VNCH tại quê nhà. Ai đến xem triển lãm và thưởng thức chương trình văn nghệ, tùy lòng hảo tâm muốn đóng góp bao nhiêu cũng được. Số tiền thu được, ban tổ chức sẽ gởi về cho Dòng Chúa Cứu Thế tại quê nhà để trao lại cho các thương phế binh.
Trong ban tổ chức cũng có nhiều cựu chiến sĩ Quân Lực VNCH trong vai trò cố vấn, và yểm trợ một số quân trang, quân dụng.
Cựu quân nhân Thế Nguyễn nói: “Với tư cách là một cựu quân nhân VNCH tôi phải đến yểm trợ cho tổ chức của giới trẻ Việt Nam hôm nay. Họ là những hậu duệ của Quân Lực VNCH đã thực hiện được đoàn Xe Jeep Quân Đội tại thủ đô của người Việt tị nạn Cộng Sản. Đoàn xe jeep này đã từng tham gia vào những tổ chức của các hội đoàn quân nhân tại hải ngoại, trong tinh thần yêu nước và duy trì truyền thống bất khuất của Quân Lực VNCH tại hải ngoại.”
Ông Phạm Hòa và súng phóng lựu M79 (báng ngắn). (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Ông Lê Văn Phương, cựu chiến sĩ Sư Đoàn 21 Bộ Binh, đã thực hiện một số quân trang, quân dụng của Quân Lực VNCH để yểm trợ cho các giới trẻ tổ chức buổi triển lãm này, nói: “Đây là một tổ chức tốt phát xuất từ những con em của những quân, dân, cán, chính VNCH. Họ sẽ tiếp tục dấn thân để tiếp nối những người đi trước trong việc vinh danh những cựu chiến sĩ VNCH. Lúc nào tôi cũng ủng hộ tinh thần đoàn kết của mấy em trẻ biết nghĩ đến quê hương đất nước và các cựu chiến binh VNCH.”
Cựu chiến sĩ Phạm Hòa, tổng hội trưởng Tổng Hội Nha Kỹ Thuật VNCH, nói: “Buổi tổ chức hôm nay có hậu duệ của Quân Lực VNCH, và hậu duệ của các cựu chiến sĩ đồng minh Hoa Kỳ đã từng tham chiến tại chiến trường Việt Nam đã nói lên tinh thần đoàn kết của các hậu duệ tại hải ngoại.”
Ông Thế Nguyễn (thứ hai từ phải) và các hậu duệ quân đội đồng minh Hoa Kỳ. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Chương trình văn nghệ với những bài nhạc hát cho những người lính VNCH và quê hương dân tộc, do những tiếng hát của giới trẻ trong ban văn nghệ Câu Lạc Bộ Xe Jeep Quân Đội, và một số ca sĩ tại Little Saigon đóng góp.
Câu Lạc Bộ Xe Jeep Quân Đội VNCH góp phần yểm trợ cho những tổ chức bất vụ lợi theo đường lối của chính nghĩa quốc gia dân tộc, và cũng sẵn sàng hợp tác với những tổ chức, những hội đoàn, đoàn thể trong tinh thần chống cộng và gìn giữ văn hóa, truyền thống của dân tộc Việt Nam tại hải ngoại. (Lâm Hoài Thạch) [qd]
CONCORD, NEW Hampshire (NV) – Hôm Thứ Bảy, 20 Tháng Giêng, tờ The Hill loan tin kết quả một cuộc thăm dò được công bố vào hôm Thứ Sáu cho biết giả sử cuộc bầu cử tổng thống năm 2024 diễn ra bây giờ thì cựu đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc Nikki Haley dẫn trước Tổng Thống Joe Biden 3 điểm, trong khi đó ông Biden lại đứng trên cựu Tổng Thống Donald Trump và Thống Đốc Florida Ron DeSantis.
Cuộc thăm dò Maris New Hampshire cho thấy bà Haley giành được 47 phần trăm số phiếu bầu và ông Biden được 44 phần trăm khi chỉ có hai người cùng tranh đua với nhau, với số sai biệt kết quả là +/-3.8 phần trăm số điểm, tức là coi như hai bên ngang nhau.
Nhưng khi Biden ra tranh cử tay đôi với Trump và DeSantis tại Tiểu Bang Đá Hoa Cương thì vị tổng thống đạt điểm cao hơn. Biden dẫn trước DeSantis với 51 phần trăm so với 42 phần trăm và dẫn trước Trump 52 phần trăm so với 45 phần trăm.
Ứng cử viên tổng thống Đảng Cộng Hòa Nikki Haley chào đón, chụp hình chung với cử tri hâm mộ hôm 20 Tháng Giêng, 2024 ở Nashua, New Hampshire (Hình: Joe Raedle/Getty Images)
Khi cuộc thăm dò cho ba ứng cử viên Biden, Trump và ứng cử viên độc lập Robert F. Kennedy Jr. thử tranh đua với nhau thì Biden thắng khít khao Trump với tỷ số 44 phần trăm so với 41 phần trăm, trong khi Kennedy chỉ giành được 12 phần trăm số phiếu. Nhưng vì khoảng cách biệt giữa hai ứng cử viên đứng đầu nằm trong phạm vi con số sai biệt kết quả, coi như Biden và Trump bằng nhau.
New Hampshire được ấn định mở cuộc bầu cử sơ bộ đầu tiên trên toàn quốc vào Thứ Ba tới, và con số trung bình lấy từ một cuộc thăm dò do trang mạng bầu cử Decision Desk HQ và tờ The Hill thực hiện cho thấy Trump dẫn đầu với ngót nghét 46 phần trăm số phiếu, Haley được 35 phần trăm và DeSantis chỉ được 6 phần trăm thôi. (TTHN)
WASHINGTON, DC (NV) – Cựu Đại Sứ Nikki Haley đang đẩy mạnh các cuộc tấn công nhằm vào cựu Tổng Thống Donald Trump khi bà phải đối mặt với thời điểm quan trọng nhất trong chiến dịch tranh cử của mình ở vòng bỏ phiếu sơ bộ New Hampshire vào Thứ Ba tới.
“Có nhiều trường hợp chúng ta cần bắt đầu đặt câu hỏi cho Donald Trump và ngừng coi những gì ông ấy nói là vàng,” bà Haley trả lời trong cuộc phỏng vấn với “Fox and Friends” vào Thứ Sáu, 19 Tháng Giêng.
Cựu Đại Sứ Nikki Haley. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)
“Thực tế là ai đã làm mất Hạ Viện trong tay chúng ta? Ai đã làm mất Thượng Viện? Ai đã làm mất Tòa Bạch Ốc? Chính là Donald Trump, Donald Trump, Donald Trump,” bà Haley nhấn mạnh hôm Thứ Năm.
Bà Haley bám sát ông Trump ở New Hampshire với tỷ số tương đối nhỏ hơn so với các tiểu bang khác, khiến đây là cuộc đua có nhiều triển vọng nhất để cựu đại sứ ghi điểm trước đối thủ, theo The Hill.
Để thể hiện tầm quan trọng của cuộc bầu cử sơ bộ, cựu đại sứ đã bỏ đi sự miễn cưỡng trước đây để chỉ trích sếp cũ của mình, cảnh cáo cử tri không nên chọn ông ấy làm ứng cử viên của họ vào Thứ Ba.
Bình luận của cựu Đại Sứ Haley được đưa ra trong bối cảnh cựu tổng thống ngày càng nhắm vào tấn công bà trong thời gian chuẩn bị cho cuộc bầu cử sơ bộ ở New Hampshire, coi bà là ứng cử viên “không xứng để bầu chọn” và cáo buộc bà muốn cắt giảm An Sinh Xã Hội.
Không giống như Iowa, New Hampshire có một cuộc đua sát hơn, với điểm trung bình thăm dò của The Hill/Decision Desk HQ cho thấy ông Trump dẫn trước bà Haley 10 điểm.
Thống Đốc Ron DeSantis của Florida, người đứng thứ hai sau ông Trump ở Iowa, đặt South Carolina là mục tiêu cần tranh thủ hơn New Hampshire.
Ông Desantis đã dừng chiến dịch ở New Hampshire trong tuần này. (MPL) [qd]
GARDEN GROVE, California (NV) – “‘Phố Hoa Ngày Tết’ là sự kiện nhằm tôn vinh sự tương tác năng động giữa các thế hệ người Việt và sự chung sống hài hòa giữa các khía cạnh truyền thống và hiện đại của văn hóa Việt trên đất Mỹ,” ông Phillip Hồ, giám đốc sự kiện, cho biết tại buổi họp báo ở District 1 Deli, Garden Grove, chiều Thứ Sáu, 19 Tháng Giêng.
Hình mẫu Xe Hoa Rồng, sẽ được trưng bày tại phố Hoa. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)
Đây là lần thứ nhì phố Hoa mừng Tết Nguyên Đán được tổ chức tại phố cổ Main Street, Garden Grove, và được lấy cảm hứng từ truyền thống Tết sôi động của đường hoa Nguyễn Huệ ở Việt Nam năm xưa.
Garden Grove là thành phố có nhiều người Việt cư ngụ nhất ở Orange County.
Bên cạnh phố Hoa, Vietnamese Creatives Collective (VCCSOCAL), đơn vị tổ chức chính, còn phối hợp với đài truyền hình Little Saigon TV (LSTV) giới thiệu “Sự hòa hợp của Rồng,” chương trình đếm ngược đêm Giao Thừa vào Thứ Sáu, 9 Tháng Hai (30 Tết Giáp Thìn), từ 7 giờ tối đến nửa đêm.
Tại buổi họp báo, ông Phillip Hồ cho biết: “Mục đích của việc tổ chức phố Hoa nhằm mang đến cho cộng đồng Việt những kỷ niệm đẹp về văn hóa Việt, mang đến trải nghiệm độc đáo thể hiện sự phong phú của văn hóa người Mỹ gốc Việt.”
Nhóm “người mẫu nhí” và các bạn trẻ biểu diển thời trang trong buổi họp báo, cũng là nhóm biểu diễn trong hai ngày Tết tại phố Hoa. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)
“Phố Hoa Ngày Tết” năm nay được các đơn vị tài trợ về truyền thông và kinh phí thực hiện, như LSTV, GGDBA, Người Việt Cali FB Group, Người Việt California FB Group, Julie Chau Farmer Insurance Agency, Ny beauty, Huy Khiêm Studio, The Hive, Azteca Restaurant, Phuc Long Coffee & Tea, và nhiều doanh nghiệp khác.
Chị Julie Châu, người phụ trách chính phần sắp đặt trang trí, cho biết sẽ có nhiều điều mới lạ và hấp dẫn hơn năm ngoài.
“Năm nay khác năm ngoái nhiều, vì là năm Rồng, chắc chắc sẽ có Rồng nè, Công, Phụng,… Những cảnh trí như cây hoa mai, cây tre, cây nêu, cầu khỉ, nhà tranh, nhà cổ, xe cổ,… sẽ được trang trí từ đầu đường đến cuối đường, mà đầu đường được trang hoàng cổng làng, rất đẹp. Năm nay hứa hẹn nhiều hấp dẫn lắm,” cô nói thêm.
Những người trong ban tổ chức “Phố Hoa Ngày Tết” tại cuộc họp báo. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)
Theo chương trình của ban tổ chức, Phố Hoa sẽ được khai mạc lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy, 10 Tháng Hai (Mùng Một Tết), có múa lân, chương trình ca nhạc, thi và biểu diễn múa dành cho trẻ em, và các trò chơi dân gian,…
Ngày Chủ Nhật, 11 Tháng Hai (Mùng Hai Tết), chương trình cũng bắt đầu từ 11 giờ sáng, có múa lân, các chương trình văn nghệ, biểu diễn thời trang, trò chơi Lotto,… và kết thúc vào lúc 8 giờ 30 tối cùng ngày. [đ.d.]
SANTA ANA, California (NV) – Nhạc phẩm “Hạnh Phúc Đầu Xuân” của Minh Kỳ và Lê Dinh nằm trong số khá nhiều ca khúc viết về mùa Xuân của hai nhạc sĩ tài hoa này, như “”Xuân Đã Về,” “Xuân Đến Rồi Anh Biết Hay Không,” “Cánh Thiệp Đầu Xuân,” “Gác Nhỏ Đêm Xuân,” “Mùa Xuân Gởi Em,” “Em Là Mùa Xuân”…
Nhạc phẩm “Hạnh Phúc Đầu Xuân” của Minh Kỳ và Lê Dinh. (Hình: Tài liệu)
Có hơi khác với những ca khúc về mùa Xuân nói trên và ngoài điểm nhấn vào mùa Xuân chiến chinh trên quê hương, “Hạnh Phúc Đầu Xuân” là những lời nguyện cầu và chúc lành cho hết thảy mọi người dân miền Nam Việt Nam hiền hòa, trong đó có những đôi bạn lòng phải sống cách xa nhau vì cuộc chiến chưa tàn trên đất nước còn lắm thương đau.
Mùa Xuân và ngày Tết Việt Nam là thời điểm bắt đầu của một vận may mới, là cơ hội để “xóa hết bài làm lại từ đầu” cho những ai lỡ thất bại trong hiện tại. Nó chính là một thứ triết lý có tính cách an ủi và dẫn dụ rất nhiệm màu. Vì thế, người già có cái hy vọng của người già lúc Tết đến, Xuân về, người trẻ cũng có cái hy vọng của người trẻ trước thềm năm mới. Đối với trẻ em, ngày Tết Việt Nam là cột mốc thời gian để cho các em thấy rằng, trong những bộ đồ Tết thật đẹp mới may của mình, chúng đang ngày một lớn khôn, và đang tiến đến chỗ được hưởng trọn vẹn những quyền tự do mà chỉ có người lớn mới được hưởng.
Còn đối với những cặp trai gái đang yêu nhau, mùa Xuân và ngày Tết có thể khơi dậy những tình cảm trái ngược nhau, có khi là vui mà cũng có khi là buồn, tùy theo đó là mùa Xuân sum họp hay là mùa Xuân chia cách đối với họ. Trở lực mạnh mẽ và lớn lao nhất tạo nên những mùa Xuân chia cách không có gì khác hơn là cuộc chiến tranh kéo dài trên quê hương, đất nước, vì nó biến những mùa Xuân đoàn tụ trở thành những mùa Xuân ly biệt giữa người chiến binh nơi tiền tuyến và người yêu chốn hậu phương. Và đó chính là các đối tượng được đề cập đến trong nhạc phẩm “Hạnh Phúc Đầu Xuân” của Minh Kỳ và Lê Dinh.
Rồi cũng vì Xuân này vẫn chưa phải là mùa Xuân họp mặt, mùa Xuân đoàn tụ mà còn là mùa Xuân chia cách, mùa Xuân mà đôi bạn lòng chưa được gần nhau, cho nên đây vẫn là mùa Xuân của những lời nguyện cầu cho tình yêu đôi lứa được mãi mãi bền lâu cùng với những lời chúc cho một tương lai tươi sáng hơn trong năm mới, cụ thể là hòa bình sớm trở về trên quê hương chiến chinh để người người khắp chốn thật sự có được “hạnh phúc đầu Xuân,” và những đôi bạn lòng từng yêu nhau lúc triền miên khói lửa, chuyện vui buồn ai biết ra sao sớm được sum họp dưới một mái nhà.
“Thấm thoát là đây một mùa Xuân mới với ngàn cánh mai vàng/ Nụ cười trên môi trên làn má ai đón Xuân tươi vừa sang/ Biết chúc chi đây khi làn gió Xuân về/ giấy trắng ghi lại đôi dòng nhạc tâm tư/ làm thơ trao duyên gửi người đôi câu chúc nhau vào lúc đầu Xuân.”
Ngàn mai hé nhụy, Xuân xưa lại về trên khắp quê hương, đem lại bao nụ cười, bao niềm vui cho nhân thế. Ca khúc này là một bài thơ Xuân êm đềm và cũng là lời chúc Xuân nồng ấm đến cho mọi người đang cùng mừng đón Xuân sang.
“Xuân nay tôi chúc người miền biên cương muôn ngàn câu mến thương/ Mong Xuân yên lành trong bao hương tình/ để rồi người thêm vui cuộc sống thanh bình.”
Lời chúc đầu tiên xin trìu mến dành cho các anh chiến sĩ ngoài biên cương hay chốn sa trường, chỉ dám mong sao các anh luôn an lành cho đến ngày đất nước hết binh đao, lúc mọi người sẽ cùng nhau vui Xuân trong nắng đẹp huy hoàng và trong thanh bình miên viễn.
“Xuân nay tôi chúc người người nơi nơi cho bền duyên lứa đôi/ Như hoa Xuân đời tay trong tay rồi/ dựng xây ngày hôm nay cho ngày mai thắm tươi.”
Cũng xin cầu chúc cho những kẻ yêu nhau, những cặp vợ chồng và những đôi bạn lòng được bền duyên lứa đôi trong tình yêu dịu ngọt lúc Xuân vừa về trên bãi cỏ non và tồn tại mãi trong ngày mai tươi sáng khi gió chuyển mùa, mùa thương mến nhau.
“Chúc tiếp rằng em dù đường xa cách nhưng mà chớ xa lòng/ Người về thương nhau tâm tình luyến trao ước mong sao dài lâu/ Nhớ nhớ hôm nao ước hẹn lúc ban đầu/ mãi mãi ta là đôi bạn lòng bên nhau/ Mình về mai sau xin đừng quên câu chúc nhau hạnh phúc đầu Xuân.”
Và cũng xin chúc cho người em gái nhỏ hậu phương biết ấp yêu, trân quý và giữ mãi mối duyên đầu để cho tình yêu không phai nhạt hương sắc dù năm tháng có phôi pha. Còn gì đẹp hơn những ước hẹn ban đầu, rằng đôi ta mãi mãi vẫn là của nhau, để rồi dù Xuân đến, Xuân đi, dù hoa mai, hoa mận nở, chúng ta vẫn một lòng đợi chờ phút giây hạnh phúc đầu Xuân bên nhau ngày vui, để âu yếm trao nhau trọn tình đắm say…
Bìa nhạc phẩm “Hạnh Phúc Đầu Xuân” của Minh Kỳ và Lê Dinh. (Hình: Tài liệu)
*****
Minh Kỳ và Lê Dinh là hai nhạc sĩ nổi tiếng trong dòng nhạc trữ tình của miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Từ năm 1959 tới năm 1975, hai nhạc sĩ này đã hợp cùng với nhạc sĩ Anh Bằng để lập nên nhóm nhạc Lê Minh Bằng.
Nhạc sĩ Minh Kỳ tên thật là Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ, gốc người Huế nhưng sinh tại Nha Trang và là cháu sáu đời của Vua Minh Mạng. Chàng trai Vĩnh Mỹ học nhạc hồi mới 14 tuổi ở trường Gagelin tại Quy Nhơn, sau đó đi du học tại Trường Bách Khoa Paris bên Pháp. Tác phẩm đầu tay của nhạc sĩ Minh Kỳ là ca khúc “Chị Hằng,” được sáng tác vào năm 1949 lúc Minh Kỳ mới 19 tuổi.
Năm 1957, Minh Kỳ vào định cư tại Sài Gòn và trở thành một sĩ quan Cảnh Sát Quốc Gia với cấp bậc sau cùng là đại úy. Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, Minh Kỳ bị bắt đi “học tập cải tạo” tại trại An Dưỡng ở Biên Hòa, nơi ông thiệt mạng vì một quả lựu đạn bỗng nổ tung giữa bữa cơm với các bạn tù. Lúc ấy Minh Kỳ mới 45 tuổi.
Phần lớn các sáng tác của Minh Kỳ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam đều là những bản nhạc tình cảm, kể cả những bản “nhạc lính.” Số lượng các nhạc phẩm do Minh Kỳ viết ra rất nhiều và rất đa dạng, bởi vì Minh Kỳ thường hợp soạn với các nhạc sĩ khác: “Xuân Đã Về,” “Nha Trang” (lời Hồ Đình Phương), “Lá Vàng Rơi,” “Anh Tiền Tuyến Em Hậu Phương,” “Tình Hậu Phương,” “Cánh Thiệp Đầu Xuân” (với Lê Dinh), “Đường Về Khuya” (với Lê Dinh), “Hạnh Phúc Đầu Xuân” (với Lê Dinh), “Cánh Thư Ướp Hoa Rừng” (với Lê Dinh), “Cánh Buồm Chuyển Bến” (lời Hoài Linh), “Biệt Kinh Kỳ” (lời Hoài Linh), “Mấy Độ Thu Về” (lời Hoài Linh), “Nếu Một Mai Anh Biệt Kinh Kỳ” (lời Hoài Linh), “Sầu Tím Thiệp Hồng” (lời Hoài Linh), “Tiếng Hát Học Trò” (với Nguyễn Hiền)…
Nhạc sĩ Lê Dinh chào đời tại Gò Công, với tên đầy đủ là Lê Văn Dinh. Thời niên thiếu, Lê Dinh học tại Collège Le Myre de Vilers ở Mỹ Tho và học hàm thụ âm nhạc từ École Universelle de Paris. Từ năm 1957 tới năm 1975, Lê Dinh làm việc tại đài Vô Tuyến Việt Nam (đài Phát Thanh Sài Gòn), với các chức vụ chủ sự Phòng Sản Xuất và chủ sự Phòng Điều Hợp.
Nhóm Lê Minh Bằng, gồm Lê Dinh, Anh Bằng và Minh Kỳ. (Hình: Tài liệu)
Tháng Tám, 1978, nhạc sĩ Lê Dinh vượt biển sang Đài Loan rồi định cư tại Montréal ở Canada. Từ năm 1994, Lê Dinh chủ trương tờ Nguyệt San Nghệ Thuật cho đến khi tạ thế vào ngày 9 Tháng Mười Một, 2020, tại Québec, Canada, thọ 86 tuổi.
Cũng như Minh Kỳ, các sáng tác của Lê Dinh tuy xoay quanh chủ đề tình yêu nhưng rất đa dạng, trong đó có các bản “nhạc lính” như “Hoa Đào Năm Trước,” “Tấm Ảnh Ngày Xưa,” “Bóng Đêm,” “Giấc Ngủ Cô Đơn,” “Chiều Lên Bản Thượng,” “Tiếng Ca U Hoài,” “Tình Yêu Trả Lại Trăng Sao,” “Nếu Hai Đứa Mình,” “Nếu Ai Có Hỏi,” “Khi Mình Xa Nhau,” “Nỗi Buồn Châu Pha,” “Đường Về Khuya,” “13 Tuổi Lính” (với Minh Kỳ), “Cánh Thiệp Đầu Xuân” (với Minh Kỳ), “Hạnh Phúc Đầu Xuân” (với Minh Kỳ), “Tiếng Hát Mường Luông” (với Minh Kỳ)… (Vann Phan) [qd]
Nhạc phẩm “Hạnh Phúc Đầu Xuân” của Minh Kỳ và Lê Dinh
Thấm thoát là đây một mùa Xuân mới với ngàn cánh mai vàng. Nụ cười trên môi trên làn má ai đón Xuân tươi vừa sang. Biết chúc chi đây khi làn gió Xuân về, giấy trắng ghi lại đôi dòng nhạc tâm tư, làm thơ trao duyên gửi người đôi câu chúc nhau vào lúc đầu Xuân.
Đ.K.: Xuân nay tôi chúc người miền biên cương muôn ngàn câu mến thương Mong Xuân yên lành trong bao hương tình, để rồi người thêm vui cuộc sống thanh bình.
Xuân nay tôi chúc người người nơi nơi cho bền duyên lứa đôi Như hoa Xuân đời tay trong tay rồi, dựng xây ngày hôm nay cho ngày mai thắm tươi.
Chúc tiếp rằng em dù đường xa cách nhưng mà chớ xa lòng. Người về thương nhau tâm tình luyến trao ước mong sao dài lâu. Nhớ nhớ hôm nao ước hẹn lúc ban đầu, mãi mãi ta là đôi bạn lòng bên nhau Mình về mai sau xin đừng quên câu chúc nhau hạnh phúc đầu Xuân.
MUNICH, Đức (NV) – Tổng Thống Frank-Walter Steinmeier của Đức bày tỏ lòng kính trọng đối với Franz Beckenbauer khi hàng ngàn người tập trung tại sân vận động của Bayern Munich vào Thứ Sáu, 19 Tháng Giêng, để dự lễ tưởng niệm dành riêng cho cầu thủ ngôi sao và huấn luyện viên đội tuyển bóng đá quốc gia được biết đến với cái tên “Der Kaiser,” qua đời ngày 7 Tháng Giêng ở tuổi 78, theo AP.
Lễ tưởng niệm ngoài trời vào một ngày tươi sáng, lạnh lẽo ở quê nhà Munich của Beckenbauer có sự tham gia của nhiều nhân vật có ảnh hưởng nhất trong nền chính trị Đức và thế giới bóng đá, cũng như hàng nghìn người hâm mộ Bayern.
Ca sĩ Jonas Kaufmann hát tại lễ tưởng niệm Franz Beckenbauer. (Hình: Daniel Kopatsch/Getty Images)
“Chúng tôi không chỉ chia tay một cầu thủ bóng đá đẳng cấp thế giới. Chúng tôi đang chia tay một người tuyệt vời. Kỹ năng của ông đã truyền cảm hứng cho chúng tôi, phong thái thân thiện của ông đã chinh phục được mọi người, sự công bằng và thái độ của ông không kém gì tài năng của ông ấy,” Tổng Thống Steinmeier phát biểu và nói thêm: “Cảm ơn Franz, cảm ơn vì tất cả mọi thứ.”
Ngoài tổng thống Đức, các diễn giả khác bao gồm ông Herbert Hainer, chủ tịch câu lạc bộ Bayern Munich, và ông Uli Hoeness, cựu chủ tịch Bayern Munich và là cựu tuyển thủ quốc gia, cùng nhiều đồng đội cũ của Beckenbauer. Ông Uli Hoeness ca ngợi Beckenbauer xuất sắc trong sự kết hợp tài năng trên sân với tính cách đầm ấm.
“Câu lạc bộ này lớn lên cùng với Franz Beckenbauer, chúng tôi cùng nhau phát triển,” ông Hainer nói. “Thế giới ngưỡng mộ ông nhưng ông ấy không hề coi thường bất cứ ai.”
Một bức ảnh đen trắng của Beckenbauer bao phủ vòng tròn trung tâm của sân, xung quanh là những vòng hoa được đặt để tưởng nhớ ông, bao gồm cả những lời tri ân từ các câu lạc bộ như Barcelona và Liverpool.
Một vòng hoa tưởng niệm Franz Beckenbauer tại buổi lễ tổ chức ở sân vận động câu lạc bộ Bayern Munich. (Hình: Daniel Kopatsch/Getty Images)
Khi ca sĩ nổi tiếng Jonas Kaufmann cất tiếng hát, 11 cựu cầu thủ tiến lên đặt hoa tưởng nhớ. Họ bao gồm các đồng đội của Beckenbauer từ đội tuyển Tây Đức vô địch World Cup 1974 như Paul Breitner và Berti Vogts, những cầu thủ được ông huấn luyện để giành chiến thắng tại World Cup 1990 như Lothar Matthaus, và nhà vô địch World Cup 2014 Bastian Schweinsteiger.
Trong số các khách mời có Thủ Tướng Olaf Scholz và nhiều nhân vật chính trị khác. Ông Gianni Infantino, chủ tịch FIFA; ông Aleksander Ceferin, chủ tịch EUFA; và ông Julian Nagelsmann, huấn luyện viên đội tuyển quốc gia Đức, cũng hiện diện. (KV) [đ.d.]
Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
Non Profit Corporation No. 3141107 EIN: 26-4499-492 Địa chỉ: P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799 Điện thoại: (714) 837-5998, (714) 371-7967, 1-888-333-9030 Email:[email protected], [email protected] Website:camonanh.org, 1giadinh1thuongphebinh.org
Danh sách mạnh thường quân và thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa đã được giúp đỡ hằng tuần đến ngày 14 Tháng Giêng, 2024.
Ân nhân và mạnh thường quân:
-Thuận Nguyễn, Sacramento, CA, $30.
-Kiên Trần, Stockton, CA, $50.
-Thuy T. Nguyễn, Sacramento, CA, $50.
-Khanh Phương Đặng, Sacramento, CA, $50.
-Nga Bạch Trần, Elk Grove, CA, $100.
-Nhu Q. Đào, Sacramento, CA, $100.
-Hoa Huỳnh, Elk Grove, CA, $100.
-Do Hunduc Trần, Sacramento, CA, $100.
-Hoai Do Nguyễn, Fair Oaks, CA, $100.
-Minh T. Trần, Roseville, CA, $100.
-Phương Đàm, Elk Grove, CA, $100.
-Phiêm Huyền, Sacramento, CA, $100.
-Kim D. N. Vũ, Sacramento, CA, $100.
-Thịnh Nguyễn Tất, Carmichael, CA, $100.
-VN Parent-Teacher Asso., Sacramento, CA, $100.
-Hà Mạnh Đỗ, Citrus Height, CA, $100.
-Vũ Tường Tôn, Citrus Height, CA, $100.
-Đào X, Vũ, Sacramento, CA, $100.
-Phương Thủy Phan, Elk Grove, CA, $200.
-Donald E. Fuller, Carmichael, CA, $200.
-Bích Nga Thị Trần, Sacramento, CA, $200.
-Minh T. Nguyễn, Sacramento, CA, $200.
-Ẩn danh, Sacramento, CA, $200.
-Triệu Du Trần, Elk Grove, CA, $200.
-Long Hồng, Sacramento, CA, $200.
-Thanh Tri Nguyễn, Fair Oaks, CA, $200.
-Hao Q. Lâm, Sacramento, CA, $200.
-Ha Liêu Nguyễn, Elk Grove, CA, $200.
-Rick Nguyễn Phan, Rancho Cordova, CA, $300.
-Quang Nhật Đinh, Sacramento, CA, $300.
-GĐ Châu Bình, Elk Grove, CA, $300.
-Huyen Gwen Thi Trần, Elk Grove, CA, $500.
-Xuan An Trần, Stockton, CA, $500.
-Phương Trịnh, Sacramento, CA, $500.
-Lynn Trần, Sacramento, CA, $500.
-Vũ Đình Bôn, $500.
-Trung V. Bùi, Sacramento, CA, $1,820. (Còn tiếp)
TOKYO, Nhật Bản (NV) – Tình yêu của người mẹ và niềm khát khao hòa bình tuôn chảy từ thi phẩm của Hoàng Hậu Nhật Bản Masako, được đọc hôm Thứ Sáu, 19 Tháng Giêng tại lễ kỷ niệm thi ca thường niên tại Cung Điện Hoàng Gia ở Tokyo.
Bài thơ kể về việc Masako thấy xúc động như thế nào trước những gì con gái bà, Công Chúa Aiko, viết sau chuyến đi du học tới thành phố Hiroshima miền Nam Nhật Bản, nơi bị tàn phá bởi một trái bom nguyên tử vào những ngày cuối cùng của Đệ Nhị Thế Chiến.
Ngâm thơ khởi đầu năm mới là một phần trong văn hóa Nhật Bản. Thông lệ quây quần tại cung điện được cho là bắt đầu từ thế kỷ 13, theo Cơ Quan Nội Chính Hoàng Gia.
Thiên Hoàng Naruhito (giữa), Hoàng Hậu Masako (trái), và Công Chúa Aiko (phải) trong dịp năm mới 2024 (Hình: The Imperial Household Agency)
Trong số những vị khách vận âu phục, kimono và các trang phục trịnh trọng khác có những người từng giành được giải thưởng cho chính thi khúc của mình.
Nhiều tác phẩm khác nhau được sáng tác theo lối “waka” truyền thống được xướng lên vào Thứ Sáu, được đọc lớn một cách trang trọng theo lối ca hát, trước sự chứng kiến của gia đình hoàng gia. Waka – nghĩa đen là ca khúc theo phong cách Nhật Bản – là một khổ thơ ngắn thường có cấu trúc âm tiết 5-7-5-7-7.
Thi khúc của Aiko mô tả niềm say mê của cô với thể thơ waka mà cô theo học tại đại học Gakushuin University. Cô ngạc nhiên trước việc môn nghệ thuật này tồn tại qua hàng ngàn năm như thế nào, điều mà cô cho rằng song hành cùng với khổ ải đau thương con người.
Bài thơ của Thiên Hoàng Naruhito khẳng định ý tưởng hòa bình bằng cách mô tả việc nhìn thấy nụ cười của công chúng trong chuyến du hành khắp Nhật Bản của ông.
Naruhito – cháu của Thiên Hoàng thời chiến, Hirohito – và gia đình ông khá danh tiếng, được công chúng vẫy tay chào đón ở bất kỳ nơi nào họ lui tới. Thiên Hoàng không có quyền lực chính trị nhưng lại mang ý nghĩa biểu tượng với Nhật Bản. Cha của Naruhito, Akihito, thoái vị năm 2019. Đây là hành động hiếm gặp với một hoàng đế Nhật Bản, người chỉ có vương vị chấm dứt sau khi băng hà.
Bản dịch chính thức khổ thơ của Masako có nội dung: “Thật xúc động khi đọc được/Cảm xúc nặng trĩu về hòa bình của con gái tôi/Sau chuyến đi đầu tiên/Tới Hiroshima.” (TTHN)