Đảng làm luật bán nước

Ngô Nhân Dụng

Ngày 15 tháng Sáu, Đảng Cộng sản sẽ cho biểu quyết Luật Đặc Khu, hàng ngàn người thuộc hàng trăm tổ chức đã lên tiếng phản đối. Vì cả nước đang nghi ngờ dự luật này sẽ mở đường cho Cộng sản Trung Quốc có ngày sẽ chiếm nước ta.

Dự luật này sẽ lập ba đặc khu kinh tế tại ba vùng biển: Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Khánh Hòa), và Phú Quốc (Kiên Giang); với quy chế hành chính đặc biệt ưu đãi giới đầu tư. Mối lo chính của giới trí thức nước ta là các đặc khu này sẽ mở cửa cho các công ty Trung Cộng lợi dụng các ưu quyền để xâm nhập và bắt rễ, để có ngày nước Việt Nam sẽ biến thành như Tân Cương, Tây Tạng.

Nhà phân tích Nguyễn Quang Dy ở trong nước, nhận định: Trong khi Trung Quốc ráo riết quân sự hóa và kiểm soát Biển Đông, … chắc họ sẽ tăng cường bành trướng thế lực để chiếm các vị trí hiểm yếu trên đất liền. Đặc khu kinh tế là một miếng mồi ngon mà họ thèm muốn…

Ông dẫn ý kiến của chuyên gia kinh tế Vũ Quang Việt, ở Mỹ, nhận xét rằng các quy định trong dự luật về đặc khu chủ yếu nhằm vào thị trường địa ốc (property) và đánh bạc (casino) chứ không nhằm thu hút đầu tư công nghệ cao. Casino và nghề mại dâm sẽ phát triển “vì đây là nơi duy nhất (tại Việt Nam) các hoạt động này được phép hành nghề tự do;” sẽ gia tăng tệ nạn xã hội và tội phạm.

Trong khi đó, ông Vũ Quang Việt nhấn mạnh, “cái mà Việt Nam cần là công nghệ cao và giáo dục để tăng năng suất lao động, phát triển công nghiệp và kinh tế trí thức, chứ không phải là phát triển địa ốc và casino. Ông nhắc lại rằng năng suất lao động của Việt Nam vào loại thấp nhất thế giới (thấp hơn Singapore 15 lần).

Một điều đáng lo nhất là dự luật này mở đường cho bọn tham quan bán nước công khai. Chức “chủ tịch đặc khu” được trao quyền hành như những vua con để tiếp tay tài phiệt nước ngoài; như Võ Kim Cự đã làm tay sai cho Formosa ở Vũng Áng; với quyền cho nhà đầu tư nước ngoài thuê đất 70 năm, 99 năm nếu thủ tướng đồng ý. Ngay tên gọi chức vụ này “Trưởng khu hành chính” cũng rập theo chức “hành chánh trưởng quan” mà Trung Cộng đặt cho người đứng đầu Hồng Kông hiện nay. Thế kỷ 19, nhà Thanh đã phải nhượng Hương Cảng cho người Anh với thời hạn 99 năm, sau khi bại trận mấy lần. Bây giờ Cộng sản Việt Nam tự nguyện hiến dâng.

Những ưu đãi giành cho tài phiệt ngoại quốc có thể biến các đặc khu thành lãnh địa của họ. Họ chỉ cần đầu tư 110 tỷ đồng ($5 triệu đô la) sẽ được cấp thẻ tạm trú 10 năm, được miễn thuế thu nhập trong vòng 5 năm và giảm tiếp 50% sau đó. Họ được miễn thuế thuê đất 30 năm, có thể bán lại tài sản và tài sản được thừa kế. Họ được quyền thuê người nước ngoài vào làm việc 180 ngày trong một năm, không cần giấy phép lao động.

Những ưu đãi này sẽ dẫn đến một làn sóng di dân mới, đặc biệt là giới lao động không có nghề chuyên môn từ Trung Quốc. Các xí nghiệp Trung Cộng đã đưa công nhân của họ tràn ngập khắp nước ta, lập các “thành phố Tàu” từ Formosa Hà Tĩnh tới các mỏ bauxite ở Tây Nguyên.

Ông Nguyễn Quang Dy nhắc lại: “trước đây hầu hết các dự án lớn tại Việt Nam rơi vào tay các tập đoàn Trung Quốc, … Ngoài Vũng Áng (đã nằm trong tay Trung Quốc), Vân Phong và Cửa Việt là hai vị trí chiến lược hiểm yếu đang bị Trung Quốc nhòm ngó. Từ Bắc Trung bộ đến Nam Trung bộ, nhiều vị trí phòng thủ chiến lược đã và đang được giao cho doanh nghiệp làm dự án mà không tính đến yếu tố an ninh quốc gia. Tại Đà Nẵng và Nha Trang, nhiều vị trí phòng thủ chiến lược dọc bờ biển đã bị các doanh nghiệp Trung Quốc chiếm.” Và lo lắng: “không có lý gì các đặc khu kinh tế đó lại không rơi vào tay họ và biến thành các tô giới của Trung Quốc.’” Ông viết: “Ninh Bình không phải là đặc khu kinh tế, nhưng đã là ‘vương quốc’ riêng.”

Khi có tranh tụng giữa người nước ngoài và người Việt, Luật Đặc khu còn cho phép các bên được lựa chọn toà án nước ngoài xét xử. Điều kiện này không khác gì những đòi hỏi tài phán mà các đế quốc Tây phương đã bắt triều đình nhà Thanh bên Tàu và nhà Nguyễn ở nước ta phải theo trong thế kỷ 19. Khi đó, các đế quốc đã dí súng vào đầu đám vua quan để được quyền “ngoại tài phán” trong các tô giới. Bây giờ Cộng sản Việt Nam tự nguyện hiến dâng.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải, Vũng Tầu lo rằng: “…chắc chắn ba Đặc khu ấy sẽ là ba thành phố Trung Hoa khổng lồ. Và chỉ trong vòng 30 năm vừa tăng trưởng dân số … và di dân, tối thiểu mỗi nơi ít nhất có từ 7 triệu đến 10 triệu người. Vài ba chục triệu người Trung Hoa nối đời sinh ra trên mảnh đất 99 năm ấy …” Ông báo động: “Thử xem dân tộc Uyghur ở Trung Á bị … nhập vào lãnh thổ Trung Hoa từ cuối thế kỉ 19…. Năm 1949, tỉ lệ người Hán trên vùng lãnh thổ này chỉ chiếm 4%. Tới năm 2000 người Hán đã chiếm tỉ trọng 46%. Vài năm gần đây người Hán đã áp đảo với tỉ lệ 60/40.

Nhưng trên đây chỉ là những mối lo xa nếu chúng ta sống trong thời bình. Mối lo gần hơn, như ông Nguyễn Quang Dy nêu lên là, “Nếu xung đột tại Biển Đông xảy ra thì ba đặc khu Vân Đồn, Vân Phong, và Phú Quốc có ý nghĩa chiến lược hiểm yếu, … không chỉ đối với Việt Nam mà còn cả các nước ASEAN.” Bởi vì, “Nếu ba vị trí chiến lược đó bị đối phương (Trung Quốc) chiếm thì coi như hết cờ (và “xong phim”).

Ông giải thích: “Vân Đồn … án ngữ cửa ngõ phía Đông Bắc, để ngăn chặn thủy quân Trung Quốc xâm nhập bằng đường biển, như thời Ngô Quyền chống quân Nam Hán (938), thời Lý Thương Kiệt chống quân Tống (1075- 1077), thời Trần Hưng Đạo chống quân Nguyên Mông (1287-1288). Nếu Vân Đồn có vị trí chiến lược … nhìn ra Vịnh Bắc Bộ, thì Phú Quốc có vị trí chiến lược án ngữ cửa ngõ phía cực Nam nhìn ra Ấn Độ Dương, trong khi Vân Phong có vị trí chiến lược án ngữ cửa ngõ Miền Trung nhìn ra Biển Đông.”

Nhà báo Thiên Điểu mô tả: “Vân Đồn rõ ràng chỉ phục vụ cho hàng hóa Trung quốc ra Biển Đông. Nghĩa là Việt Nam chỉ thu được tiền ‘cho thuê bến bãi’ là chính; nhưng sẽ không dễ cạnh tranh với cảng Phòng Thành; Thẩm Quyến…” ở bên Tàu. Trong khi đó, “Phú Quốc có vị trí chiến lược án ngữ cửa ngõ phía cực Nam nhìn ra Ấn Độ Dương, …, bất cứ ai cũng hiểu được giá trị của Phú Quốc nếu các tuyến hàng hải (nối vùng Đông Nam Á tới Australia, Nhật Bản, Trung Đông, châu Âu, châu Phi) được hình thành cho những tàu tải trọng lớn của thế giới đi qua.

Ông Nguyễn Quang Dy nhắc nhở: “… người ta đã chóng quên bài học xấu về các dự án lớn như ‘đặc khu kinh tế gang thép Vũng Áng,’ khai thác bauxite Tân Rai và Nhân Cơ; cũng như kinh nghiệm xấu tại Chu Lai (Quảng Nam, 2003), Dung Quất (Quảng Ngãi, 2005), Nhơn Hội (Bình Định, 2005), Chân Mây (Thừa Thiên, 2006), Vân Phong (Khánh Hòa, 2006), Phú Yên (2008).

Ông đặt câu hỏi Tại sao các nơi đó thất bại? Và trả lời: “không cải tổ thể chế để kiểm soát quyền lực và tham nhũng, thì các mô hình phát triển tương tự sẽ lặp lại bài học ‘lợi bất cập hại.”

Nhận xét này vạch ra tai họa của nước Việt Nam hiện nay: Một chế độ độc tài đảng trị, ra lệnh cho quốc hội bù nhìn làm ra những đạo luật bán nước. Không ai ngoài đảng được quyền tự do phát biểu ý kiến, không ai được tự do lập hội, lập đảng để tranh đấu bảo vệ tổ quốc.

Nhật báo Người Việt hoan nghênh và ủng hộ bản ý kiến của giới trí thức Việt Nam trong và ngoài nước ký ngày 30 tháng 5 năm 2018, yêu cầu các đại biểu: “KHÔNG biểu quyết thuận để thông qua dự luật Đơn vị Hành chính-Kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc.” Và “KHÔNG tiếp tay cho đám tư bản đứng sau đề án này.”

Tuy nhiên, chúng ta không hy vọng Việt Cộng sẽ chịu lắng nghe những lời nói phải. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã thú nhận: “Bộ chính trị đã chỉ đạo, (quốc hội) phải bàn để ra luật.” Biết hậu quả của dự luật này, phải nói rằng họ sẽ cho ra một đạo luật bán nước.

Nhà văn Nhất Chi Mai, là sinh viên chuẩn bị ra trường của Đại Học Y Dược ở Việt Nam, đã chỉ mặt đảng Cộng sản để hỏi: “Vì sao tôi cho rằng nguy cơ mất nước quá rõ ràng? Năm 1958 trong công hàm Phạm Văn Đồng các vị đã giao chủ quyền Hoàng Sa cho Trung Cộng. Năm 1988 Lê Đức Anh ra lệnh ngưng nổ súng cho Trung Cộng chiếm Gạc Ma ở Trường Sa, 64 chiến sĩ Việt Nam làm bia cho bọn Tàu bắn. Năm 1979 Trung cộng kéo quân xuống … đòi dạy cho tập đoàn Lê Duẩn một bài học, 6 vạn quân và dân Việt Nam tử thương. (Sau khi hệ thống xã hội chủ nghĩa tan rã ở châu Âu) các vị đã nhận Trung Quốc làm cha đỡ đầu trong hội nghị Thành Đô. Năm 1999 các vị lại cắt ẢI NAM QUAN, THÁC BẢN GIỐC cho Trung Cộng.

Dự luật Đặc Khu là một bước nữa trên con đường bán nước của đảng Cộng sản. (Ngô Nhân Dụng)

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Phi trường Houston bị dọa bom, phải tạm đóng

HOUSTON, Texas (NV) – Phi trường quốc tế Bush International ở Houston phải tạm đóng cửa Terminal D sáng Thứ Tư, sau khi có người dọa bom.

Theo nhật báo The Houston Chronicle, cảnh sát được gọi đến phi trường sau khi có một ông hành khách “mất kiên nhẫn tại quầy vé” nói rằng có mang bom trong túi sách.

Cảnh sát Houston được phái đến để điều tra người đàn ông này, người đưa ra đe dọa vào lúc 8 giờ 45 phút, theo cảnh sát cho biết.

Sau đó, Terminal D được xác nhận an toàn, không có đe dọa nào, và mọi hoạt động trở lại bình thường, không có chuyến bay nào bị hoãn hoặc bị hủy, ông Bill Begley, phát ngôn viên phi trường, nói.

Cuộc điều tra chỉ “ảnh hưởng một chút” đối với hoạt động của phi trường, bởi vì nhóm gỡ bom điều tra sự việc vào lúc không có nhiều chuyến bay đến và rời phi trường, ông Begley nói.

Cảnh sát chưa cho biết danh tánh người đàn ông dọa bom.

Đến 10 giờ sáng, mọi việc tại phi trường trở lại bình thường. (Đ.D.)

Singapore giới hạn không phận nhân dịp thượng đỉnh Mỹ – Bắc Hàn

Kết quả ban đầu cuộc bầu cử sơ bộ California

Kết quả sơ khởi cuộc bầu cử sơ bộ hôm Thứ Ba, 5 Tháng Sáu cho thấy, trong số tám ứng cử viên gốc Việt tại Orange County, có ba người thắng. Đó là Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, Phó Thị Trưởng Westminster Tyler Diệp, và Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn.

TT Trump: Kết quả bầu sơ bộ ‘rất tốt đẹp’ cho Đảng Cộng Hòa

LOS ANGELES, California (AP) — Tuy từng có nhiều tiên đoán là “làn sóng xanh” của đảng Dân Chủ sẽ phủ chụp lên đảng Cộng Hòa trong kỳ bầu cử Tháng Mười Một năm nay, kết quả bầu sơ bộ ở tám tiểu bang hôm Thứ Ba ngày 5 Tháng Sáu cho thấy cả hai phía đều có vẻ bị bất ngờ trước sự chọn lựa của cử tri nơi phòng phiếu.

Tổng Thống Donald Trump coi đây là chiến thắng lớn cho đảng Cộng Hòa. “Chẳng phải là Làn Sóng Xanh, mà thật ra có thể là Làn Sóng Đỏ,” theo bản tweet của ông Trump gửi ra vào sáng sớm ngày Thứ Tư, ca ngợi điều ông gọi là “ảnh hưởng của Trump”.

Tuy kết quả một số cuộc tranh cử ở California hiện chưa có thắng bại rõ ràng, phía Cộng Hòa đã tránh được thảm bại trong cuộc giành ghế thống đốc nơi này khi ứng cử viên John Cox có được đủ số phiếu để đi tiếp tới cuộc bầu cử Tháng Mười Một.

Phó thống đốc Gavin Newson, phía đảng Dân Chủ, dễ dàng có được số phiếu để đứng đầu trong vòng loại sơ bộ.

Do quy luật bầu cử sơ bộ ở California chỉ cho phép hai ứng cử viên có số phiếu cao nhất, bất kỳ ở đảng nào, được tiếp tục đi tới trong kỳ bầu cử vào Tháng Mười Một, phía Dân Chủ cũng thở phào nhẹ nhõm khi các ứng cử viên của mình trong một số cuộc tranh cử dân biểu tiểu bang có được đủ số phiếu để đi tiếp, không lâm vào tình trạng bị chia phiếu do có quá nhiều người cùng đảng ra giành ghế.

Ở bảy tiểu bang khác, hiện chưa có kết quả rõ ràng, nhưng cũng có vẻ là không đảng nào bị thiệt hại nặng nề. Tuy nhiên, ông Trump coi kết quả bầu cử sơ bộ hômThứ Ba là sự trả lời của cử tri trước điều mà ông vẫn gọi là “Tin Bịa Đặt”.

Nói chung, kết quả có được đêm Thứ Ba cho thấy sự thắng lợi của các nữ ứng cử viên. Ứng viên thống đốc Michelle Lujan Grisham (Dân Chủ) ở New Mexico và ứng viên thống đốc South Dakota, bà Kristi Noem (Cộng Hòa), tiếp tục đi tới cuộc bầu cử Tháng Mười Một này.

Các nữ thống đốc Cộng Hòa ở Alabama và Iowa sẽ giành quyền được phục vụ trọn nhiệm kỳ sau khi tạm thời lên thay thế các nam thống đốc phải từ chức giữa chừng.

Tại California, nữ thượng nghị sĩ Dianne Feinstein cũng chiến thắng lớn, chống lại được tấn công từ cánh tả ngay trong đảng Dân Chủ. Hiện chưa rõ là có ứng viên đảng Cộng Hòa nào đạt được đủ số phiếu để đối đầu với bà trong kỳ bầu cử cuối năm hay không. (V.Giang)

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Điểm tin buổi sáng ngày 6 tháng 6 năm 2018

-Dân chống kịch liệt, gọi dự luật ‘Đặc Khu’ của Quốc Hội CSVN là ‘bán nước’
-TT Trump trực tiếp can dự vào cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ
-118 ngàn cử tri Quận Los Angeles County bị sót tên cuộc bầu cử sơ bộ
-B-52 của Mỹ thám sát gần quần đảo Trường Sa
-9,900 vụ động đất xảy ra tại Hawaii trong 30 ngày vừa qua
-Mục sư đang làm lễ rửa tội cho giáo dân, bị cá sấu cắn chết

Một số sai lầm nên tránh khi bán nhà

(Realtor.com) – Bạn đang cố bán nhà nhưng chẳng có ai mua? Trong tình trạng khan hiếm nhà hiện nay, đó là chuyện hiếm hoi nhưng không phải là không thể xảy ra. Có rất nhiều lý do phức tạp khiến một căn  nhà không bán nhanh chóng được, sau khi được đưa lên thị trường, trong đó có những lý do nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn.

Tuy nhiên, cũng có nhiều lý do mà người ta có thể gọi là “ngu ngốc” khiến một căn nhà không bán được – những điều mà người bán có thể tránh được một cách dễ dàng.

Bán nhà là một công việc mà có thể bạn chỉ thực hiện một vài lần trong đời, do đó cũng dễ hiểu nếu bạn không biết mọi khía cạnh để làm sao cho đúng. Sau đây là một vài điều nhằm giúp bạn tránh xa những sai lầm tai hại khi bán nhà:

1-Định giá bán theo tình cảm thay vì theo các dữ kiện

Thường thường người ta sống trong nhà mình một thời gian dài trước khi căn nhà đó có giá cao hơn – và người bán thường ra giá nhà mình cao hơn giá trung bình trên thị trường. Khi người bán quá ràng buộc tình cảm với căn nhà, điều đó cản trở việc bán căn nhà ấy.

Định giá đúng một căn nhà ngay từ đầu là điều quan trọng, vì nếu định giá quá cao, người mua sẽ không rớ tới – và căn nhà càng nằm lâu trên thị trường, nó càng có vẻ như một món hàng bị ế ẩm.

Ngay cả người bán nhà sau đó hạ giá xuống, cũng không thành công lắm trong thương vụ đó.

Do đó hãy loại tình cảm ra khỏi chương trình và hãy định giá bằng cái đầu của bạn, không phải là trái tim. Hãy nghiên cứu giá bán của những căn nhà tương tự, được bán mới đây trong vùng của bạn và định giá căn cứ theo đó.

2-Vẫn giữ mọi món lặt vặt trong nhà

Một số đồ tạp nhạp của bạn cần dẹp đi.

Nên nhớ rằng căn nhà quá bừa bộn khiến nó thành chật chội. Do đó hãy bắt đầu bằng cách dẹp bỏ mọi món đồ cá nhân, và bất cứ món nào có tính cách chính trị hoặc tôn giáo (vì nó có thể gây khó chịu cho một số người mua).

3-Không thèm tô điểm cho căn nhà

Nhiều chủ nhà không muốn bỏ thêm tiền để căn nhà họ trông đẹp đẽ trước khi đưa ra thị trường. Điều dễ thông cảm là người bán thường không muốn có nhiều thứ cần sửa chữa trước khi quảng cáo bán nhà. Nhưng bạn nên xem xét điều này: Một vài sửa chữa nhỏ không tốn kém bao nhiêu nhưng có thể đem lại lợi lớn. Chẳng hạn, theo nghiên cứu, một lớp sơn mới có thể làm tăng giá bán khoảng 15%.

Cũng nên nhớ rằng những “khuyết điểm nhỏ” khác – như sàn nhà kêu cọt kẹt hoặc cửa ra vào khó đóng mở – sẽ khiến người mua lưu ý và hạ giá bán của bạn xuống. Do đó đừng quá thiển cận. Đôi khi bạn phải bỏ tiền ra mới kiếm được tiền.

4-Sử dụng những hình ảnh quảng cáo không nổi bật

Hình ảnh chuyên nghiệp là một điều khác mà bạn cần bỏ tiền ra để thực hiện. Một cách lý tưởng, bạn hoặc địa ốc viên của bạn nên mướn một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Trông cậy vào những bức hình chụp bằng điện thoại của bạn là một điều tai hại.

5-Cho rằng bạn chỉ cần liệt kê căn nhà trên thị trường, người mua sẽ tới

Bán một căn nhà đòi hỏi nhiều thứ hơn là chỉ đặt một quảng cáo và chờ người mua tới. Với những người bán và địa ốc viên của họ, việc quảng bá rộng rãi – qua các tờ truyền đơn, bảng bán nhà, lời truyền miệng, và trên Internet, là những công việc cần thực hiện.

Ngay cả trong các thị trường nóng bỏng, điều rất quan trọng là phải quảng cáo căn nhà một cách rộng rãi.

6-Giờ coi nhà không linh động

Bạn đã bỏ ra nhiều tuần lễ làm sạch, sửa chữa, sơn lại, dọn dẹp bừa bộn và sẵn sàng mọi thứ để người mua tới coi nhà, nhưng không biết khi nào người mua sẽ gọi để tới. Điều quan trọng là bạn phải bảo đảm căn nhà luôn sẵn sàng để người mua tới coi, nghĩa là bạn phải giữ nhà luôn luôn ngăn nắp và có lịch trình uyển chuyển. Nên để khách hàng tới coi nhà ngay khi họ muốn. Một vài tuần lễ đầu là thời gian rất quan trọng, đừng bỏ lỡ.

7- Bác bỏ những đề nghị giá rẻ

Bạn gắn bó về tình cảm với nhà mình, và một người mua đề nghị một giá rẻ có thể khiến bạn cảm thấy như bị tát vào mặt. Nhưng bạn đừng vội loại họ ra.

Một người mua có thể bắt đầu với một giá thấp. Nhưng nếu đề nghị của họ bị bác bỏ một cách khiếm nhã, họ có thể cảm thấy là họ không nên hợp tác với bạn để tiếp tục thương lượng. Đôi khi, một cuộc thương lượng thành công lại khởi sự từ một đề nghị giá thấp.

Điểm then chốt: Cho tới khi kết thúc vụ mua bán, bạn nên cởi mở và sẵn sàng thảo luận với mọi đề nghị. (N.N.)

Thám tử nghỉ hưu giúp kiếm nghi can bắn chết sáu người ở Arizona

Nên thận trọng khi chưa kết hôn mà vẫn mua nhà chung

(Realtytimes.com) – Có một khuynh hướng đang gia tăng về việc các cặp vợ chồng trẻ mua một căn nhà trước khi kết hôn. Điều này hoàn toàn không có gì sai – và không trái với luật pháp. Nhưng có một vài điều họ cần xem xét trước khi làm như vậy.

Cũng giống như hôn nhân, việc mua một căn nhà là một quyết định lớn. Những cặp vợ chồng không hôn thú cần những biện pháp để bảo vệ chính họ và khoản đầu tư của họ, vì họ không được luật pháp bảo vệ nhiều như những cặp đã kết hôn. Sau đây là những gì bạn nên làm:

Nói chuyện với một nhà môi giới thế chấp

Đối với những người mua nhà có tiềm năng – bất kể tình trạng hôn nhân của họ – việc đầu tiên trước khi mua một căn nhà, là luôn luôn nói chuyện với một nhà môi giới thế chấp độc lập. Với hơn 16,000 nhà cho vay thế chấp tại Hoa Kỳ, các nhà môi giới thế chấp là những chuyên viên tại địa phương và có thể khảo giá, nhân danh người vay tiền để tìm kiếm những điều kiện vay tốt nhất, phù hợp với hoàn cảnh cá nhân của mỗi người. Họ sẽ giúp bạn được chấp thuận trước một món vay, để bạn biết bạn đủ sức mua một căn nhà với giá bao nhiêu, và rồi vận động vay tiền nhân danh bạn.

Những nhà môi giới cũng hướng dẫn bạn về bất cứ điều gì có thể gây phức tạp với hoàn cảnh của bạn, như chọn giải pháp chung nhau mua một căn nhà, hay nêu tên một trong hai người với tính cách chủ nhà. Điều này đóng một vai trò quan trọng, bởi vì sau khi vụ mua nhà xong xuôi, bạn không thể giản dị thêm một người vào món thế chấp, mà không tái tài trợ món vay. Điều đó khác với những cặp vợ chồng đã kết hôn, bởi vì chỉ cần một trong hai người đứng tên. Nhưng bạn có thể chọn một trong hai giải pháp. Đối với những cặp có hôn thú, trong đa số các nước, cả người phối ngẫu kia cũng cần phải ký tên, dù căn nhà chỉ do một người đứng tên.

Tìm cố vấn pháp lý

Hãy yêu cầu nhà môi giới thế chấp giới thiệu cho bạn một luật sư địa ốc có kinh nghiệm, người có thể giúp bạn hoạch định mọi khía cạnh tài chánh liên quan đến việc mua, làm chủ và bảo trì một căn nhà. Bạn nên đặt mọi thứ bằng giấy tờ – từ những khoản thanh toán thế chấp và bảo hiểm hàng tháng, tới khoản tiền mặt trả trước, việc bảo trì và những sửa chữa có thể xảy ra. Không ai muốn nghĩ tới việc chấm dứt mối quan hệ, nhưng đó là một thực tế mà bạn phải xét tới, nhất là khi bạn không được luật pháp bảo vệ giống như những cặp vợ chồng có hôn thú. Hãy tự bảo vệ ngay từ đầu.

Nói chuyện cởi mở về tài chánh

Tiền bạc là một trong những lý do hàng đầu trong các vụ ly dị – và bạn vẫn chưa kết hôn – hãy nói chuyện thẳng thắn về các vấn đề tài chánh, có thể ảnh hưởng tới việc vay tiền của bạn – những vấn đề như tiểu sử tín dụng xấu, phá sản và nợ nần hiện hữu. Nên nhớ rằng những cặp không hôn thú được đánh giá như những người độc thân, do đó nếu có điểm xấu về tiểu sử tài chánh của một người, nó sẽ gây khó khăn đáng kể.

Mở một tài khoản chung

Trong khi bạn không phải kết hợp mọi vấn đề tài chánh của hai người, bạn nên mở một trương mục vãng lai thứ nhì để trả tiền thế chấp, bảo hiểm, các khoản thuế và chi phí sửa nhà. Hãy thu xếp để một số tiền nào đó được tự động ký thác vào trương mục này hàng tháng, nhằm thanh toán tiền thế chấp, cộng với một ít tiền để thanh toán bất cứ chi phí bất ngờ nào có thể xảy ra.

Hôn nhân và gia đình đã thay đổi nhiều trong 25 năm qua. Việc mua nhà cũng vậy. Hãy dành công việc đó cho các nhà chuyên môn, để họ giúp bạn hoàn tất việc mua nhà và cuối cùng giúp bạn trên con đường đi tới hạnh phúc sau này. (N.N)

Cựu chủ tịch ủy ban tranh cử TT Trump bị cáo buộc tìm cách khuynh đảo nhân chứng

Ba trong tám ứng cử viên gốc Việt ở Orange County thắng bầu cử sơ bộ

Nhóm Phóng Viên Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Kết quả sơ khởi cuộc bầu cử sơ bộ hôm Thứ Ba, 5 Tháng Sáu cho thấy, trong số tám ứng cử viên gốc Việt tại Orange County, có ba người thắng. Đó là Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, Phó Thị Trưởng Westminster Tyler Diệp, và Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn.

Theo luật bầu cử sơ bộ hiện hành, đối với các chức vụ liên bang và tiểu bang, hai người được nhiều phiếu nhất – bất luận là được bao nhiêu, thuộc đảng phái nào – sẽ vào tranh chung kết vào ngày Thứ Ba, 6 Tháng Mười Một. Lúc đó, ai nhiều phiếu hơn người đó thắng.

Đối với các cuộc bầu cử cấp quận hạt, ứng cử viên nào đạt được trên 50% số phiếu thì sẽ thắng luôn, không phải tranh vòng chung kết. Nếu không ai đạt được trên 50% số phiếu, hai người nhiều phiếu nhất sẽ tranh vòng chung kết vào Tháng Mười Một. Lúc đó, ai nhiều phiếu hơn, người đó thắng.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được một người bắt tay chúc mừng trong đêm bầu cử. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Tính đến 10 giờ tối Thứ Ba kết quả tạm thời của các ứng cử viên gốc Việt tại Orange County, Nam California như sau:

1. Bác Sĩ Mai Khanh Trần, ứng cử dân biểu liên bang, Địa Hạt 39 của California, đứng hạng tám, được 1,183 phiếu (4.5%).

2. Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, tái tranh cử chức thượng nghị sĩ California, Địa Hạt 34, đứng hạng nhất, được 25,623 phiếu (63.3%).

3. Tiến Sĩ Phạm Kim Long, ứng cử dân biểu tiểu bang California, Ðịa Hạt 72, đứng hạng tư, được 2,808 phiếu (9%).

4. Phó Thị Trưởng Westminster Tyler Diệp, ứng cử dân biểu tiểu bang California, Ðịa Hạt 72, đứng hạng nhì, được 10,411 phiếu (33.2%).

5. Ông Ryan Tạ, ứng cử dân biểu tiểu bang California, Ðịa Hạt 74, đứng hạng năm, được 2,321 phiếu (6.5%).

6. Ông Duke Nguyễn, ứng cử chức cảnh sát trưởng Orange County, đứng hạng nhì, được 52,984 phiếu (31.3%).

7. Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn, tái tranh cử chức chánh lục sự Orange County, đứng hạng nhất, được 134,006 phiếu (81.8%).

8. Ông Matt Nguyễn, ứng cử chức ủy viên Hội Đồng Giáo Dục Orange County, đứng hạng ba, được 8,876 phiếu (23.8%).

Tiến Sĩ Phạm Kim Long (bìa phải) cùng một số ủng hộ viên. (Hình: Trúc Linh/Người Việt)

Như vậy, nếu tỉ lệ kết quả này không thay đổi nhiều, ông Hugh Nguyễn coi như tái thắng cử chức chánh lục sự tối Thứ Ba, vì ông được trên 50% số phiếu, nên không phải tranh cử vào Tháng Mười Một.

Qua điện thoại, ông Hugh Nguyễn nói: “Tôi rất vui vì kết quả hơn 80%. Tôi hy vọng kết quả này không thay đổi để tôi có thể tiếp tục công việc tôi làm trong bốn năm qua, đó là giữ hồ sơ cho tất cả mọi người, với chi phí thấp nhất. Tôi cũng xin cảm ơn đồng hương Việt Nam tiếp tục tin tưởng tôi.”

Tại nhà hàng Azteca trên đường Main, Garden Grove, khoảng 60 người có mặt ủng hộ vị thượng nghị sĩ đại diện Địa Hạt 34.

“Trước hết, Janet xin chân thành cảm ơn tất cả đồng hương vẫn tin tưởng chọn Janet. Mỗi lần Janet té, đồng hương lại đỡ lên. Chiến thắng tối nay là nỗ lực của tất cả chúng ta. Tuy nhiên, đây mới chỉ là bước đầu. Chúng ta còn phải tiếp tục một cuộc vận động nữa vào Tháng Mười Một,” Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn nói, sau khi biết mình thắng cuộc bầu cử sơ bộ.

Khi bà Janet bước vào, mọi người cùng hoan hô, và bà đến bắt tay từng người.

Nhà hàng này là nơi bà Janet thường tổ chức ăn mừng thắng cử kể từ cuộc bầu cử giám sát viên Orange County đầu tiên của bà hồi năm 2007.

Tại văn phòng tranh cử của mình, Phó Thị Trưởng Westminster Tyler Diệp nói: “Tôi rất vui mừng và xin cám ơn những đồng hương đã ủng hộ cho tôi. Đối với các vị đã bỏ phiếu cho một ứng cử viên khác, tôi hy vọng sẽ có được sự tín nhiệm của quí vị để chúng ta có được sự đoàn kết và mang tiếng nói của cộng đồng trở lại Hạ Viện California.”

Ông Richard Nguyễn, một tình nguyện viên cho ông Tyler, nói: “Kết quả hôm nay, ông Tyler về nhì, là bằng chứng những gì chúng tôi đóng góp trong thời gian qua, đã mang lại sự thành công.”

Tại văn phòng tranh cử của Tiến Sĩ Phạm Kim Long trên đường Westminster, Garden Grove, vào khoảng 7 giờ 40 tối, chúng tôi thấy có khoảng hơn 10 cử tri cùng với ông ngồi trước màn hình tivi chờ đợi kết quả.

Khi chúng tôi hỏi ông Long Phạm có hồi hộp hay không, ông trả lời: “Cũng có nhiều người hỏi tôi như vậy nhưng ngay bây giờ, tôi rất thoải mái”.

“Chúng tôi đã làm hết sức nên cho dù kết quả thế nào, chúng tôi cũng thoải mái đón nhận. Ngay cả chuyện tôi hứa ủng hộ toàn bộ lương, nếu các cử tri không xem đó là quan trọng, không phải là những gì họ mong đợi, có những cái khác quan trọng hơn đối với họ, thì có lẽ đó không phải là môi trường để mình đóng góp vào. Có lẽ mình không làm tốt như mong đợi của các cử tri. Hoặc các cử tri ngày hôm nay có nhu cầu khác, những hy sinh của mình không phải là những gì các cử tri mong đợi, nên không có gì lấy làm tiếc cả”, ông Long cho biết.

Phó Thống Đốc Gavin Newsom bế con đi bầu. (HÌnh: Justin Sullivan/Getty Images)

Trong cuộc bầu cử thống đốc California, kết quả sơ khởi cho thấy, Phó Thống Đốc Gavin Newsom (Dân Chủ) đang dẫn đầu, kế đến là ông John Cox (Cộng Hòa).

Như vậy, cuộc bầu cử thống đốc vào Tháng Mười Một sẽ là một cuộc đối đầu giữa cựu thị trưởng San Francisco, người được coi là cấp tiến, với một doanh gia cho rằng California ngày càng trở thành quá cấp tiến. (Nhóm Phóng Viên Người Việt)

16 phim sẽ chiếu trong thời gian tới của Disney

LAS VEGAS, Neveda (NV) – Tại sự kiện hằng năm dành cho giới mê điện ảnh CinemaCon diễn ra ở Caesars Places, Las Vegas vừa qua, hãng phim Disney và công ty con là Marvel vừa công bố toàn bộ thông tin phát hành các phim từ đây đến cuối năm 2019, theo trang mạng Pop Sugar.

Ngoài “Incredibles 2” và “Toy Story 4” là hai dự án người hâm mộ mong chờ nhất sau hơn nhiều năm chờ đợi phần tiếp theo của phim. Các dự án khác, “live-motion” người đóng được chuyển thể từ các bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Disney cũng được kỳ vọng sẽ làm “nức lòng” người xem.

Tuy nhiên, một số bộ phim từng công bố sản xuất lại không thấy dấu hiệu phát hành. Chẳng hạn như bộ phim “Mulan,” chuyển thể từ bộ phim hoạt hình cùng tên của Disney, do nữ diễn viên Trung Quốc Lưu Diệc Phi đóng vai chính, bị dời công chiếu đến năm 2020. Ngoài ra, các bộ phim của Marvel mà người hâm mộ hy vọng sẽ có là phần phim riêng về nữ điệp viên Black Widow hay phần hai của “Black Panther” không được đề cập tới.

Sáu phim sẽ công chiếu trong năm 2018 gồm Incredibles 2 (ngày 15 Tháng Sáu), Ant-Man and the Wasp (6 Tháng Bảy), Christopher Robin (3 Tháng Tám), The Nutcraeker and the Four Realms (2 Tháng Mười Một), Ralph Breaks the Internet (21 Tháng Mười Một), Mary Poppins Returns (25 Tháng Mười Hai).

Mười phim sẽ chiếu trong năm 2019 gồm Captain Marvel (9 Tháng Ba), Dumbo (29 Tháng Ba), Penguins (19 Tháng Tư), Avengers 4 (3 Tháng Năm), Aladdin (24 Tháng Năm), Toy Story 4 (21 Tháng Sáu), The Lion King (dự trù Tháng Bảy), Artemis Fowl (19 Tháng Tám), Frozen 2 (27 Tháng Mười Một), Star Wars Episode IX (19 Tháng Mười Hai). (N.A)

Triển lãm hội họa “Giòng Đời ” của 11 họa sĩ

“Giòng Đời” là một cơ duyên lớn đưa 11 họa sĩ đến hội ngộ với nhau vào hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật, 2 và 3 Tháng Sáu, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster, từ 9 giờ sáng đến 6 giờ chiều. Một không gian đa sắc màu và đa trường phái gặp gỡ đã dành cho người thưởng ngoạn thật nhiều cảm xúc về tài năng của các họa sĩ Việt Nam ở hải ngoại. Triển lãm hội họa “Giòng Đời” có được những nét lung linh đó.

Chuyện kể về một chiến sĩ anh hùng của QLVNCH, Trung Tá Lê Hằng Minh

Ðất nước Việt đang thời binh biến, Tổ quốc lâm nguy, vang dậy núi sông những lời hiệu triệu anh hào. Khi tôi chưa chào đời thì vào giữa năm 1954, theo đoàn người trai quyết xếp bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi non sông, làm tròn trách nhiệm người công dân trong thời quê hương khói lửa. Người thanh niên tên Lê Hằng Minh đã từ giã người mẹ hiền, rời bỏ cuộc sống gia đình ấm êm nơi Hàng Keo, Gia Ðịnh, từ giã mái trường Huỳnh Khương Ninh & Trương Vĩnh Ký sau khi tốt nghiệp Tú Tài để cùng người anh Lê Minh Ðảo (Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo gia nhập khóa 10 trường Võ Bị Liên Quân Ðà Lạt, là một trong số những tướng lãnh của quân đội Việt Nam Cộng Hòa), lên đường nhập ngũ. Ông theo học khóa 5 Liên Trường Võ Khoa Thủ Ðức (Khóa Vì Dân) và sau khi ra trường vào đầu năm 1955 với cấp bậc thiếu úy Trừ Bị, người chiến sĩ Lê Hằng Minh đã cùng bao chiến hữu khác ngược xuôi khắp nẻo đường đất nước, xông pha vào những trận tuyến ngăn giữ bước quân thù xâm lăng, hầu mong mang yên vui cho mảnh đất miền Nam Tự Do thân yêu. Ðầu năm 1957, vì muốn vẫy vùng ngang dọc hơn cho thỏa chí tang bồng, ông rời khỏi Sư Đoàn 4 Bộ binh dã chiến (sau này là Sư Đoàn 7 BB) để tình nguyện gia nhập Thủy Quân Lục Chiến, Lực Lượng Tổng Trừ Bị nòng cốt của quân đội VNCH và lần lượt đảm trách các chức vụ: Trưởng ban 5 TQLC, trung đội trưởng (Tiểu Đoàn 1), đại đội trưởng (Tiểu đoàn yểm trợ), (Tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 4), chiến đoàn phó (Chiến Đoàn A) và tiểu đoàn trưởng (Tiểu Đoàn 2 TQLC).

Tham dự nhiều chiến dịch quan trọng cùng những trận đánh hào hùng trên khắp các mặt trận chiến trường đất nước từ: Ðồng Xoài, U Minh, Bời Lời, Ðầm Dơi, Bến Cát, Ðức Cơ, Plei-me, Bình Ðịnh, Bồng Sơn-Tam Quan, Quảng Ngãi, Thừa Thiên, Huế, Phù Lưu, Quảng Trị, v.v… Với những thành tích chiến đấu dũng cảm, Lê Hằng Minh được thăng cấp trung úy sau hai năm ra trường và được gởi đi du học khóa Sĩ Quan TQLC ở Quantico, Hoa Kỳ năm 1959-1960.

Ðầu năm 1959, Lê Hằng Minh đưa Ðại Đội Trinh Sát TQLC/Tân Lập về Sài Gòn tham dự khóa học nhảy dù ở Trung Tâm Huấn Luyện Hoàng Hoa Thám tại Bà Quẹo. Trong thời gian huấn luyện này, ông chứng tỏ sự gan dạ và là một cấp chỉ huy gương mẫu, xứng đáng làm gương và hướng dẫn quân nhân thuộc quyền noi theo không nề hiểm nguy. Yêu thích đường bay trên những nấc thang mây thênh thang của người lính Nhảy Dù, Lê Hằng Minh luôn hãnh diện khi chỉ cho mọi người xem huy hiệu “Cánh Dù” luôn gắn trên túi áo ngực mà ông đã đạt được sau khóa huấn luyện. Trong biến cố 11 Tháng Mười Một, 1960, ông cùng Ðại Ðội Chiến Ðấu/TQLC về giải vây cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Ðình Diệm. Sau đó, năm 1960 ông giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn Yểm Trợ Tiếp Vận/Thủy Quân Lục Chiến. Và rồi nổi trôi theo vận hạn quốc gia cùng tình hình đất nước rối ren, thêm một lần nữa, vị tiểu đoàn trưởng Lê Hằng Minh của TÐ4/TQLC lại là một trong những đơn vị tham gia cuộc đảo chánh tổng thống vào ngày 1 Tháng Mười Một, 63. Những biến cố đất nước cùng những thăng trầm của cuộc đời binh nghiệp vẫn không làm mất đi tinh thần quả cảm của một người chiến sĩ với bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng tinh thần trách nhiệm đối với đồng bào Tổ quốc, ông vẫn cùng với bao lớp người thanh niên chiến hữu luôn giữ vững sự cang cường chiến đấu như ánh thép gươm đao vẫn lóe sáng mỗi khi lâm trận ngoài địa đầu giới tuyến. Sau khi tu nghiệp khóa AWS ở Hoa Kỳ về (1964-1965), đầu Tháng Mười Một, 1965, Thiếu Tá Lê Hằng Minh được bổ nhiệm làm tiểu đoàn trưởng TÐ2/TQLC và tên tuổi ông đã gắn liền với danh hiệu “Trâu Ðiên,” một tiểu đoàn lừng danh của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến nói riêng và của quân đội Việt Nam Cộng Hòa nói chung từ trận đánh An Quý vào Tháng Hai, 1966 ở Bồng Sơn-Tam Quan. Từ tư thế bất ngờ bị phục kích khi tiến chiếm mục tiêu ấp chiến lược này, dù bị bao vây tứ phía bởi sự bố trí sẵn bên ngoài lẫn sự phòng thủ rất mạnh của VC bên trong, bị bắn phá nã đạn như mưa vào các toán quân, nhưng điều đó không làm chùn bước được của những người lính luôn luôn trong tư thế chuẩn bị, sẵn sàng xung phong nên ngay giữa cánh đồng trống, không nơi ẩn nấp, vị TÐT đã cùng với tất cả các chiến sĩ lúc ấy vẫn hiên ngang tràn vào và tiến lên dũng mãnh đến nỗi VC phải khiếp sợ với khí thế hăng như trâu điên của TÐ2 quyết băng mình phá tan lằn lửa đạn, dù phải đối chọi với tử sinh chạm gần trong gang tấc. Kết quả TÐ2/TQLC toàn thắng chiếm hẳn được mục tiêu tuy phải chịu sự tổn thất vừa chết vừa bị thương mất gần một trung đội, trong số đó có Trung Úy Nguyễn Ngọc Ðiệp (khóa 17/VBÐL), v.v…

Với chiến tích “phản phục kích” vẻ vang này, tiểu đoàn do Thiếu Tá Lê Hằng Minh chỉ huy và yêu cầu sự đề đạt danh hiệu, đã được Bộ Tư Lệnh TQLC chấp thuận cho mang danh xưng Trâu Ðiên (Crazy Buffalo) biểu tượng sự Cảm Tử, Hy Sinh và Dũng Mãnh. Ngoài ra còn được tuyên dương công trạng trước quân đội lần thứ tư và được mang dây biểu trưng màu xanh Quân Công Bội Tinh. Bắt đầu từ đó, các tiểu đoàn khác cũng được đặt tên để có những danh hiệu riêng như: Quái Ðiểu, Sói Biển, Kình Ngư, Hắc Long, Thần Ưng, Hùm Xám, Ó Biển, Mãnh Hổ.

Người lính Lê Hằng Minh như chúng ta đã thấy là một chiến sĩ rất gan lì và quả cảm khi xông pha ngoài mặt trận, bởi ông luôn đặt trọng trách hi sinh vì Tổ quốc lên hàng đầu. Nhưng bên trong con người của ông lại là một nghệ sĩ giàu cảm tính và nhân hậu. Ông sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo gồm 10 anh chị em. Người mẹ đã tần tảo một mình lo bảo bọc các con khi người cha đã qua đời năm ông 17 tuổi. Sống và lớn lên từ ngôi nhà cổ kính giữa vườn cây bóng mát xum xuê nơi Hàng Keo nằm trên đường Chi Lăng nối dài, gần chợ Bà Chiểu cạnh đền Lăng Ông nổi tiếng hiển linh, khói trầm nghi ngút quanh năm bên mộ Tả Quân Lê Văn Duyệt vẫn tỏa sáng uy linh của bậc trung thần đại nghĩa, phải chăng đã ảnh hưởng phần nào đến tâm tình con người Lê Hằng Minh từ thuở nhỏ. Thích sống đời trai oai phong dũng mãnh nhưng cũng là người yêu văn nghệ, đàn nhạc, thơ văn. Ðôi khi cũng rất ủy mị, ướt át. Tình cảm của ông cũng rất dạt dào đối với anh chị em trong gia đình cùng sự kính trọng, hiếu thảo đối với bậc sinh thành và nhất là tình yêu quê hương đất nước được thể hiện rất rõ nét trong những vần thơ mộc mạc được viết ra từ đáy tâm hồn thiết tha:

Quê Tôi
Thuận Thành đất của ba
Rạch Kiến quê hương má
Quê nội quận Cần Ðước
Bên ngoại làng Long Hòa.
Sinh tại miền Gia Ðịnh
Việt Nam vạn nẻo đường
Vì sống cuộc đời lính
Tôi có lắm quê hương.
Pleiku xuống Sóc Trăng
An Giang về Vũng Tàu
Nha Trang ra Ðà Nẵng
Bến Hải xuôi Cà Mau…
Gia Ðịnh đất linh thiêng
Lăng Ông ôi nhiệm màu!
Xa gần đều biết tiếng
Cầu tài lẫn rể, dâu…
Pleiku miền đất đỏ
Thần sống chốn rừng núi
Người Thượng đeo cung, nỏ
Vai mang nặng chiếc gùi
Sóc Trăng thơm ruộng lúa
Những cô gái gốc Miên
Nắng cháy da đen đúa
Ðôi mắt thật mơ huyền…
An Giang xứ mắm ruốc
Thánh địa đạo Hòa Hảo
Câu kinh buồn não ruột
Thất Sơn huyền bí sao!
Danh lam đất Vũng Tàu
Tuyệt vời ơi Bãi Sau
Bãi Trước đông du khách
Bể rộng với trời cao
Xứ dân gầy cát trắng
Cô gái miền Nha Trang
Tháp Bà đến cầu Ðá
Tóc thề những cô nàng
Vượt qua đèo Hải Vân
Lòng luống những bâng khuâng!
Thương não nề Ðà Nẵng
Hải cảng của Trung phần
Chia đôi bờ đất nước
Bến Hải thuộc Ðế Ðô
Xứ Huế ngàn năm trước
Thành Nội lắm nhiều mồ…
Cà Mau là xứ cá
Ðỉa nhiều tợ bánh canh!
Muỗi độc ôi nhiều quá!
Cuộc đời thật mỏng manh!
Trìu mến đất Thần Kinh (Huế)
Sài Gòn sao dễ thương!
Gia Ðịnh tôi yêu kính!
Ðất nước là quê hương!
(LMH viết vào ngày 25 Tết, kỷ niệm ngày giỗ ba. Kính tặng các bà mẹ vạn nẻo đường con đã gặp)

Trên con đường rong ruổi nghiệp binh đao, ông cũng mang nặng tình thương yêu đối với các chiến hữu, những người cùng chí hướng lên đường nối gót chinh nhân. Cuộc đời của những người chấp nhận đời lính chiến với tất cả những vui buồn gian khổ:

Cánh Chim Trời
Anh, tôi và chúng ta
Thuộc đoàn quân thiện chiến
Sinh tử siết tình ta
Chiến thắng cùng chia, thù quyết trả!
Những buổi dừng quân nơi thôn lạ
Anh đứng gác,
Anh vá áo,
Anh ngủ say,
Anh nấu nướng,
Máy thu thanh với tuồng cải lương
…muôn thuở!
Tôi viết thư bên ngọn đèn dầu
…ngàn thương!
Các em bé, quây quần bên đàn anh xa lạ
Khẽ vuốt lên nòng súng: Anh ơi súng tên gì?
Cô em gái, rộn ràng, nhà vui quá…
cảm giác lạ!
Bà mẹ già, thương xót đàn con muôn phương
…“ôi tội nghiệp”!
Tay ngoáy trầu liên miên
Những cánh chim trời, mai về đâu
…nào ai biết?
…lại giết giặc
…lại cơm vắt với xì dầu
…lại lên đường!
(LHM thân tặng các chiến sĩ vô danh không vụ lợi và để tang cho cố Thiếu Tá Nguyễn Văn Nho và những chiến hữu TÐ4/TQLC đã hy sinh trong trận chiến Bình Giả cuối Tháng Mười Hai, 1964)

Những lời ấy là tất cả những tâm tình của ông trên bước đường hành quân xuôi ngược đó đây. Qua những trận đánh ác liệt và sau những tiếng súng, người lính trẻ lại trở về với những nỗi niềm cô đơn trăn trở trong những phút giây nhớ nhung và trống vắng:

Lạc mẹ chim nức nở
Thổn thức chi ve sầu
Khúc nhạc buồn muôn thuở
Cuộc đời là bể dâu…!
Lá vàng rơi rụng mãi
Mưa thu dài lê thê
Kiếp sống đầy ngang trái
Tình yêu đâu chẳng về…?

Và trong những ngày mùa Đông rét mướt ở Washington trong thời gian du học, ông trải rộng niềm thương nhớ đến người mẹ hiền và cô em gái út ở quê nhà:

Hoa tuyết triền miên phủ núi đồi
Nhẹ nhàng rơi mãi rụng không thôi
Những cô gái Mỹ hây đôi má
Tuyết phới qua mi, đậu cánh môi
Ngập lối vài xe không chạy nổi
Trẻ thơ “đấu tuyết” ném liên hồi
Lão bà run rẩy lê thê bước
Bóng dáng thanh gầy giống mẹ tôi!
(Tặng em Ánh Tuyết. Ghi một ngày nhớ má 15 Tháng Giêng, 1965. Mùa Đông Washington. LHM)

Cuộc sống ông cũng rất chí tình gắn bó với bạn bè đồng đội:

Nhớ Soạn, thương Thông, lại mến Tâm*
Dakbla than vãn gió thì thầm
Ðêm đông gối súng, sương nhiều quá!
Dế khóc đêm dài… tôi lặng câm!
(LHM. Kontum – Dakbla ngày 14 Tháng mười Hai, 1965. Một đêm nhớ Soạn và trước khi đi hành quân. *Thiếu Tá Tôn Thất Soạn, Thiếu Tá Hoàng Tích Thông và Trung Úy Tâm).

Và người thanh niên ấy cũng có những phút giây mơ mộng say đắm về tình yêu:

Em là… ly rượu đắng
Ðốt cháy con tim này
Em là… hoa tư tưởng
Khiến lòng anh vấn vương
Em là nàng chim én
Mang mùa xuân nhớ thương…!

Hoặc thương nhớ về những hình bóng xa xôi nơi đất lành ông đã đi qua:

Phong Dinh có bến Ninh Kiều
Có dòng sông đẹp với nhiều giai nhân
Cuộc đời luống những phù vân
Trở về chốn cũ cố nhân xa rồi!
Thân em như cánh hoa trôi
Thương em như cánh chim trời bơ vơ
Yêu em lỡ cả cuộc đời
Nhớ thương chỉ gởi mây trời từ đây…
(Bài thơ “Về Phong Dinh” của LHM đã được nghệ sĩ Hồ Ðiệp diễn ngâm trong chương trình Thi Văn Tao Ðàn năm 1966).

Cuộc đời gian khổ của người lính chiến rày đây mai đó, luôn cận kề bên những sống chết hiểm nguy, làm sao dám nghĩ đến chuyện tình yêu và mộng ước mai sau. Nhưng tình cảm đó vẫn không thể thiếu trong trái tim người lính trẻ, vẫn có những nỗi niềm u ẩn, vấn vương, mộng mơ và nhung nhớ…

Người em gái Dakbla
Dừng quân nhặt cánh hoa hồng
Nhớ người em gái trên dòng Dakbla
Xuân sang rồi đến đông tàn
Quan san cách trở đôi đàng ngàn thương
Tôi đi chinh chiến muôn phương
Môi em vẫn mọng vẫn hường ấy chăng?
Vì tôi là lính áo rằn
Ra đi nào biết mấy trăng mới về!
Bởi vì em quý hoa hồng
Nên trời bắt phải chờ trông
Vì hồng nhiều gai lắm
Hợp rồi vẫn là không
Kontum mấy dặm sơn khê
Lều khuya rét mướt gió về chơi vơi
Nhớ em đếm tiếng sương rơi
Sương bao nhiêu giọt buồn ơi là buồn…

Ngoài sự yêu thích thơ văn, ông còn là người rất tài hoa về âm nhạc. Học đàn năm 12 tuổi, ông đánh thành thạo tất cả các loại đàn dây và điêu luyện nhất là Tây Ban Cầm với những nhạc khúc cổ điển Tây Ban Nha. Trong thời gian còn đi học, ông thường đệm đàn cho ban nhạc của trường Petrus Ký, ban Khuyến Nhạc của Ðài Phát Thanh Pháp Á và ban nhạc Ðồng Nai (đàn và hát chung với người anh là Lê Minh Ðảo và người em gái kế là Mộng Huyền, một chi tiết nhỏ để nói lên con người hiền lành hiếu thảo của ông là dù mê đánh đàn ca hát tới đâu, xong việc là ông lo sớm về nhà để phụ giúp mẹ việc nhà và săn sóc các em).

Qua hai lần sang Mỹ du học, ông cũng trau dồi thêm về kiến thức âm nhạc với các danh tài ngoại quốc và đã sáng tác một số ca khúc như: Hoa Cài Trên Súng (1959), Bơ Vơ (1960), Người Anh Chinh Chiến (1964), Em Là Mùa Thu (1965), Sao Buồn (1966), v.v… Có lẽ, Lê Hằng Minh cũng là người lính duy nhất, dù ở hậu cứ hay bất cứ tuyến đầu trận địa nào, đi đâu cũng mang theo bên mình cây đàn guitare yêu quý, hễ có dịp dừng quân hay nghỉ ngơi là ông lại ôm đàn thay cho tay súng, đánh lên những tiếng đàn du dương trầm bổng cùng những ca khúc tuyệt vời cho bạn bè binh lính thưởng thức, tạm quên những gian khổ quân hành, vơi bớt nỗi nhớ nhà, cô đơn. Ông luôn lấy sự hào hiệp, tử tế vui vẻ của mình để đối đãi và cư xử với mọi người chung quanh. Trong chỉ huy, ông nguyên tắc mực thước, sống đời thường lại nhân ái giản dị nên ông được hầu hết các bạn bè chiến hữu dành cho tình cảm thương mến tốt đẹp.

Trong bài viết những cảm nghĩ về một vị chỉ huy khả kính của mình (ÐSST), Thiếu Tá Lâm Tài Thạnh đã viết đôi dòng hồi tưởng như sau: Trong những ngày cuối năm 1965 về dưỡng quân tại hậu cứ Thủ Ðức (Tam Hà), hôm đó là một buổi chiều thứ bảy, tôi và Quang chẳng biết làm gì cho qua “chiều cuối tuần cạn túi” trong phòng ngủ độc thân vì cả hai nguyên quán đều ở xa, bà con họ hàng ở Sài Gòn cũng chẳng mấy thân thích gần gũi, còn em gái hậu phương thì cũng chẳng quen biết nhiều với lại điều kiện “đầu tiên” bó buộc. Thôi thì nằm nhà cho ăn chắc mặc bền. Chúng tôi mang quân dụng ra lau chùi đánh bóng để qua thời giờ giữa buổi trưa quá tĩnh lặng, bỗng nghe vang lên tiếng Tây Ban Cầm réo rắt với bản Panama (Cánh buồm xa xứ) khi thì như sóng vỗ lúc chẳng khác cơn gió heo may. Tôi nói nhỏ với Quang: “Ông cũng ở nhà như mình,” Quang trả lời: “Ông chưa có lập gia đình” rồi chúng tôi lại tiếp tục công việc còn dang dở. Khoảng 30 phút sau, tiếng đàn ngưng hẳn và vào lúc chúng tôi không chuẩn bị để chào kính thì: “Chiều Thứ Bảy mà không đi bát phố à? Sĩ quan trẻ mà nằm nhà, dở vậy?” Chúng tôi lúng túng chào tay và cùng trả lời: “Tiền lính tính liền thưa Th/T, với lại chả biết đi đâu.” Ngắn gọn, dứt khoát như khi ban lệnh hành quân: “Mặc quân phục vào, đi với tôi ra hồ tắm ‘Ngọc Thủy’ uống nước giải khát.” Năm phút sau, chúng tôi đã có mặt trên xe do chính tiểu đoàn trưởng làm tài xế với tôi ngồi kế bên (Quang là khóa đàn em nên cố tình nhường tôi ngồi trước với Ðại Bàng hoặc vì e ngại sơ suất khi nói chuyện nên bán cái cho tôi?). Trước khi rời trại, người còn nói nhỏ: “Mình đi gần đây khỏi gọi HS Danh (tài xế) làm chi, cho chú ta ở nhà với vợ con.” Trong tự nhiên đối xử như một người anh cả trong gia đình sau khi gọi nước uống cho chúng tôi, NT Minh hỏi thăm về nguyên quán, gia đình, học vấn, quân trường v.v… Từ dè dặt, ngần ngại như lệ thường của bất cứ một sĩ quan cấp trung đội trưởng nào khi phải trực tiếp tiếp xúc với đơn vị trưởng ở cấp cao mà thường khi “chạm mặt” thì chỉ có “từ chết tới bị thương,” chúng tôi đã vui vẻ trao đổi trả lời các câu hỏi. Dần đà câu chuyện trở nên thân tình có tính cách đời thường thực tế và tươi mát hơn. Trước khi ra về, tôi còn nhớ rõ: “Các sĩ quan trẻ nhiều năng nổ, chịu khó, kỷ luật, ham học hỏi là xương sống và chìa khóa thành công của đơn vị. Các em cố gắng nhé, thôi mình về.” Lời nói chân tình, tha thiết có giá trị động viên cao của cố niên trưởng Lê Hằng Minh đã làm cho tôi và Quang thực sự xúc động và cảm mến vị chỉ huy đầy đức độ, nghiêm nhưng không “quan liêu,” oai nhưng không “khắc nghiệt.” Gần 10 năm sau có lần tôi đã lặp lại câu nói đó của người cùng toàn thể sĩ quan TÐ 9 trong ngày tôi nhận chức vụ TÐT.

Nơi hậu cứ Thủ Ðức-Tam Hà là nơi Tiểu Ðoàn 2/TQLC thường về đây dưỡng quân, sau này còn được gọi là hậu cứ Lê Hằng Minh sau năm 1966.
Trở lại với người chiến sĩ Lê Hằng Minh, khi chiến trường miền Trung càng lúc càng sôi động thì Tiểu Đoàn 2/TQLC cùng những đơn vị bạn càng đi sâu vào những gian lao chiến đấu với tất cả mọi căng thẳng hiểm nguy rình rập từng phút từng giây. Từ đầu mùa Hè năm 1966, họ phải điều động và tham dự nhiều trận hành quân liên tiếp suốt ba tháng không ngày về thăm nhà, nghỉ phép. Ðánh Bình Ðịnh, Quế Sơn vừa xong, lại bay vào Quảng Ngãi, rồi về Ðà Nẵng, Huế…

Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa được chính thức thành lập và công bố là ngày 19 Tháng Sáu, năm 1966. Ðể tưởng thưởng những phần tử ưu tú có công trong sứ mạng diệt Cộng tại tiền tuyến, một số cấp chỉ huy đơn vị chiến đấu được thăng cấp đặc cách tại mặt trận vào ngày lễ trọng đại này, trong đó có Thiếu Tá Lê Hằng Minh. Vừa được thăng cấp trung tá vào ngày 19 Tháng Sáu, 1966, Lê Hằng Minh đã cùng Tiểu Đoàn 2 và một số đơn vị tác chiến khác lại lao vào mặt trận Lam Sơn 283 ở Gia Ðặng-Phù Lưu (21/6 đến 23/6), tiếp thêm những trận thắng vẻ vang với sự chiến đấu rất gan lì dũng cảm của họ. Trong một bài phóng sự, ký giả Dzoãn Bình đã viết về chuyến gặp gỡ bất ngờ với Tr/T LHM như sau: “Chúng tôi ghi vào sổ tay và tự nhủ sẽ khai thác về cái chết oai hùng của Thiếu Úy Bằng, Ðại Đội 3 thuộc TÐ Trâu Ðiên. Hỏi về sự anh dũng của Đại Úy Sứ, tung hoành đè bẹp VC bằng đoàn Cọp Bay M-113. Và lòng tự nhủ sẽ phải “vớ” được con người chỉ huy Trâu Ðiên mà khi nói về cá nhân xuất sắc, phần đông đã khuyên chúng tôi nên đi tìm hai ông Trung tá Lê Hằng Minh và Tôn Thất Soạn. Họ nói: “Hai ông này mới có 31 tuổi nhưng đánh đấm lì lợm ‘chì’ lắm. Cả hai đều là Cọp Biển. Trận Phù Lưu-Gia Ðặng, cả hai đều đứng khơi khơi đánh xung phong như đi biểu diễn.” Thế rồi, chiều 24 Tháng sáu, 1966, Huế… buồn xa vắng, mưa lất phất… như trời khóc sụt sùi. Chúng tôi đi “lô ca chân” tạt vào văn phòng triển lãm ngó anh em đang bày biện SKZ và súng Nga vừa thu được. Thình lình, chúng tôi đụng đầu với hai ông quan Cọp Biển. Nhìn vào ngực thấy cái lon bạc trắng, chẳng rõ là cấp gì. Ngó lên nón “bê rê” thấy hai cái bông bạc: cấp trung tá.

– Ủa! Sao hai ông trung tá này trẻ quá. Nếu phỏng đoán bạo lắm cũng chỉ nghĩ họ tới 26 tuổi là cùng.

Dù Trung Tá Minh để râu mép, nhưng nét mặt tràn đầy nhựa sống, hồn nhiên yêu đời của họ đã giúp chúng tôi mạnh dạn làm quen. Sau màn tự giới thiệu, chúng tôi cùng bước vào một quán nước bên đường trò chuyện. Trung Tá Soạn giơ tay giới thiệu: “Ðây, kể về trận đánh ác liệt tại Phù Lưu, tôi xin nhường lời lại cho Tr/T Minh.” Cho đến phút này, con người mang tên Minh mới bắt đầu lên tiếng. Ông cao giỏi lắm là một thước 55, nặng lối 47 ký là tối đa. Khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt hơi ốc nhồi, miệng cười rất có duyên, nhờ điểm thêm bộ râu mép đã làm tăng thêm vẻ “bô trai” của Tr/T họ Lê. Nhìn ông có thể nhận ra ngay qua hình ảnh của người anh ruột là Thiếu Tá Lê Minh Ðảo ở phòng 3 của QÐ 4. Hai anh em Minh giống nhau như khuôn đúc. Chúng tôi hỏi: “Tại sao lại đặt tên là Trâu Ðiên?”

“Vì tụi tôi hăng và xung phong đánh Cộng như Trâu Ðiên, chỉ biết húc tới. Có thể nói chưa hề ‘thất’ trận nào. Tiểu đoàn 2 TQLC được kể là đơn vị nổi nhất và đứng đầu sổ về công trạng.”

Ngừng một lát, ông kể tiếp: “Kỳ này mệt chớ phở, mới đi đánh nhau sơ sơ gần 3 tháng chưa về Sài Gòn. Khi hành quân ‘cú’ Lam Sơn 283, tiểu đoàn Trâu Ðiên mệt – hết muốn đi – vì vác nặng gần trọn ngày. Thế mà tới 5 giờ chiều, khi gần tới đầu làng Gia Ðặng, đơn vị tôi đã bị dồn cục vì mới vượt qua cái cầu. Anh em xúm sát gần nhau. Tôi vội lướt lên hàng đầu để ra lệnh cho họ trở về theo cự ly đã định người này cách người nọ 10 thước. Ði xúm xít bị nó ‘đớp’ thì chết cả đám. Ấy thế rồi, tôi vừa lướt lên đầu thì… thoáng bắt gặp phía trước cách lối 10 thước, 3 cái đầu vội thụp xuống. Linh cảm rất bén nhạy, tôi ra dấu cho toán quân tiên phong nằm ngay xuống, bố trí về phía có địch vừa phát hiện. Tôi cho nổ một loạt đạn trung liên vào cái hố có 3 VC, một tên có thượng liên, hai tên có tiểu liên AK50. Thì ra chúng là tổ viễn tiêu. Nếu không kịp phát giác thì tụi tôi đã lọt vào ổ quỉ. Bắn loạt đầu, VC trả lời như pháo Tết, may mà chiến sĩ Trâu Ðiên đã nắm chiếm ưu thế và ở ngoài tuyến bố trí của địch. Suốt ngày đi ‘lô ca chân’ mệt mỏi phờ người, thế mà gặp địch, lính lại hò hét xung phong như trâu điên và tất cả quên đói, đánh địch suốt từ năm giờ chiều cho đến chín giờ tối. Bọn chúng rút khỏi trận địa để lại hơn bảy mươi xác chết. Tiểu đoàn Trâu Ðiên lại được lệnh quay về mục tiêu Phù Lưu, cách Gia Ðặng 10 cây số. Vì tiểu đoàn 808 VC đêm trước đã từ Gia Ðặng luồn một lèo ‘lĩnh’ về Phù Lưu. Không thể tưởng tượng được, liền ba đêm ba ngày đi liên miên. Ðánh nhau tơi bời tới 21 Tháng Sáu, 1966, suốt đêm đó mắt thao láo nằm vây địch, thế mà sáng hôm 22 Tháng Sáu lại ‘tỉnh bơ’ đi đuổi địch về Phù Lưu, lại xung phong đánh chiếm từng hầm, diệt từng hố, phải băng suối đánh xáp lá cà với VC suốt từ 4 giờ chiều đến 2 giờ đêm mới khóa tắc họng súng địch….”

Sau khi kể những chi tiết hấp dẫn về trận đánh, Tr/T Minh nhún vai nói tiếp: Từ nay đến 30 Tháng Sáu, cậu chịu khó ra Huế, chúng tôi sẽ mời cậu đi theo hành quân ngay từ lúc mới mở màn, có thế mới viết kỹ và sống động hơn là đánh đấm xong từ khuya rồi mới lò dò ra viết theo kiểu “nghe đồn rằng…” Tr/T Minh hẹn sẽ khao chúng tôi một chầu khi tái ngộ tại Thanh Thế khi về tới Sài Gòn. Chúng tôi chia tay hai ông tá và về Sài Gòn viết loạt bài phóng sự, đặc biệt viết thêm chuyện về Lê Hằng Minh trên nhật báo Sống. Chúng tôi chân thành viết vì yêu mến người chiến sĩ Cọp Biển, đánh giặc hay như chơi đàn. Ra trận đánh nhau bằng súng đạn, xong rồi lại… thản nhiên gảy đàn vui nhộn trước ba quân. Dù đã 31 cái xuân xanh mà… Trung Tá Minh vẫn cô độc. Ông vui với đời Cọp Biển và chịu ế vợ có lẽ vì… tự linh cảm thấy ngày mai… của đời chiến sĩ, thuộc đơn vị đã lẫy lừng danh tiếng về tài xung phong diệt địch…

(Bài phóng sự chiến trường của Dzoãn Bình.)

Từ trận chiến thắng Lam Sơn vang dội này, báo chí từ Sài Gòn bay ra mặt trận quan sát và phỏng vấn Tr/Tá Lê Hằng Minh. Buổi lễ chiến thắng được tổ chức trọng thể tại Huế. Vòng hoa chiến thắng và huy chương lại một lần nữa ngập trên vai người anh hùng mũ xanh, chỉ huy tiểu đoàn Trâu Ðiên.

Từ Huế, những cánh quân chia ra để xuôi Nam ngược Bắc. TÐ1 (Th/T Phan Văn Thắng) theo Chiến Đoàn B (Tr/T Tôn Thất Soạn) di chuyển vào Quảng Ngãi. TÐ2 ở lại An Hòa (phía Bắc thành phố Huế) để nhận tăng phái cho SÐ1/ BB với đoàn quân xa GMC nằm chờ từ chiều ngày 28 Tháng Sáu, 1966, để chuẩn bị di chuyển vào sáng sớm hôm sau.

Sau đây xin được trích phần tường thuật ngắn của vị đại úy cố vấn thuộc TÐ2/ TQLC là Thomas E. Campbell về những diễn biến của trận đánh: “27 xe GMC, khởi hành từ An Hòa lúc 7 giờ 30 sáng ngày 29 Tháng Sáu với 573 TQLC. Khi đoàn xe cách Huế khoảng 30 cây số và còn 20 cây số thì đến Quảng Trị theo Quốc lộ số 1, lúc này vào khoảng 8 giờ 30 sáng, di chuyển với tốc độ khoảng 30-35 KPH. Hai xe bị bắn bởi đạn 75 ly và bị cháy phải tấp vào lề đường, từ đồi ở phía Tây bắn ra với khoảng cách 400 mét. Ðoàn xe phải ngừng lại, Trung Tá Minh ra lệnh cho Bộ Chỉ Huy/TÐ di chuyển đến gần đường xe lửa cách lộ khoảng 60-75 mét. Việt Cộng từ đường rầy bắn ra rất mạnh. Sau một lúc giao chiến, ông Minh bị thương bởi hai viên đạn trúng ngực. Tôi thấy ông bị thương nặng. Một quả lựu đạn nổ làm tôi bị thương vào tay, cổ nhưng nhẹ. Khi tôi trở lại chỗ Trung Tá Minh thì thấy ông đã chết, có lẽ vì trúng miểng lựu đạn vào đầu.”

Tiếp theo xin được trích lại bài viết của ký giả Dzoãn Bình đăng trên nhật báo Sống về “Trận phản kích tuyệt vời cuối cùng của Trung Tá Lê Hằng Minh” sau đây:

“Theo đúng lời hẹn, chúng tôi ra Huế đúng ngày 29 Tháng Sáu, 1966. Ðến Phú Bài lúc 15 giờ chiều, gặp loáng thoáng một đoàn quân nhạc có sĩ quan Cọp Biển đứng chỉ huy. Bên cạnh, có chiếc phi cơ ở phía sau, chúng tôi thấy một quan tài phủ Quốc kỳ. Cũng như lần trước, khi xuống sân bay, chúng tôi cũng gặp cảnh tương tự. Vì thế, lòng chỉ thấy buồn lâng lâng… tay cầm tờ báo Sống, bụng nóng ruột mong téléphone gọi Tr/T Minh để khoe bài báo viết về khí phách của Trâu Ðiên và tiểu đoàn trưởng Trâu Ðiên. Nhưng… chúng tôi giật mình khi có tiếng la của một trung sĩ ra lệnh:

“Này, trung đội 2 sửa soạn chào quan tài trung tá.” Các tiếng xì xào tự nhiên lọt vào tai tôi: “Tiểu đoàn Trâu Ðiên vừa đánh bại trận phục kích kinh khủng của VC ở quốc lộ 1.” Chúng tôi lật đật vớ lấy người nói câu này rồi hỏi hấp tấp: “Có ai chết không?” “Có, trung tá tiểu đoàn trưởng chết rồi!” “Có phải Trung Tá Minh không?”

Không đợi trả lời, chúng tôi chạy như bay ra phía có chiếc quan tài và… quả đã rõ ràng – đúng là vị trí cuối cùng của Trung Tá Lê Hằng Minh. Dường như… chúng tôi có chảy nước mắt trong phút giây đó. Cái sự khóc xảy ra thật kỳ dị. Tôi không có ý thức về cái khóc bất thần này. Nhưng… đó là điều ở trong đáy lòng tôi. Cảm thấy bồn chồn, tự nhiên tôi thấy tất cả đều phi lý và trong giây phút như mê ấy, tôi vẫn chưa định thần để nhớ cho kỹ lại, liệu mình đang làm gì? đang ở đâu? và có chuyện chi đang xảy tới. Cảm giác nghẹn ngào xâm chiếm và đè nặng trĩu. Tôi bùi ngùi nói bâng quơ như khấn vái: “Trung Tá Minh ơi! Tôi viết bài đề cao tiểu đoàn Trâu Ðiên và viết về trung tá đây này.” Tôi trịnh trọng trải tờ báo lên nắp quan tài và lấy cái nón bê rê xanh đè chặn lên cho gió khỏi bay. Tôi tưởng như Lê Hằng Minh đang tủm tỉm cười với tôi, một nụ cười ma quái xuyên qua nắp chiếc áo quan… vô lý ấy.
Lòng không định mà tôi đột nhiên đứng nghiêm rất thẳng người để chào anh lần cuối, nước mắt lại ứa ra. Tôi khấn vái lần nữa: “Anh Minh hãy phù hộ cho tôi có nhiều cơ hội đi với các bạn đồng đội của anh, để viết thật nhiều, viết thật đều, để cho triệu người ở phần đất này thông cảm được sự gian khổ của những người lính chiến hôm qua còn đây, hôm nay đã ra người thiên cổ. Có trông thấy cảnh này mới thương đến người chiến binh.”

Tôi cố tưởng tượng và hình dung lại con người anh rồi đột ngột hỏi thăm một Tr/Úy Cọp Biển đứng gác quan tài rằng: “Trung Tá bị… vào đâu?.” Chẳng hiểu tôi là cái “thống chế” gì mà hỏi dồn dập và hơi có vẻ “vô lễ” như vậy, người sĩ quan lắc đầu đáp giọng bùi ngùi: “Ông bị hai phát vào ngực. Tụi nó còn quất thêm một tạc đạn, miểng tạc đạn phá bể sọ.” Tôi rùng mình liên tưởng đến phút giao tranh ác liệt, Tr/Tá Lê Hằng Minh tả xung hữu đột giữa đám cuồng tín như thú dữ. Ông đã bắn đến viên đạn chót và đã gục ngã anh dũng như tất cả các chiến sĩ Cọp Biển từng hi sinh tô thắm cho lá cờ binh chủng, ngày thêm nổi bật truyền thống oai hùng của đoàn quân Cọp Biển.”

“Nói Về Một Người Chết” là những cảm xúc của nghệ sĩ Tô Kiều Ngân trong bài tạp ghi đăng trên báo năm 1966: “Ðêm văn nghệ đã tàn, anh em TQLC dừng quân tại Kontum tỏ ra hả hê, thoải mái với một chương trình ca vũ hào hứng. Trong ánh sáng mờ mờ, chen giữa những tiếng nhạc dặt dìu, bỗng xuất hiện một người: mắt to, tóc ngắn, quần áo cọp biển, chiếc lon thiếu tá gắn nơi ngực, bộ râu mép rất xanh, ông ta tới gần ban nhạc, cầm lấy cây lục huyền cầm. Hình ảnh đó chẳng có gì đẹp, vì dáng dấp, quần áo của con người đó đi kèm với chiếc đàn lục huyền quả thật là một cuộc hôn phối không cân xứng. Nhưng tôi giật mình, trước mắt tôi bỗng hiện ra một chân trời chói chang nắng vàng, rồi tiếng hát của bọn du mục giang hồ, những trái cam mọng đỏ, gió của sa mạc, rồi những cuộc đấu bò rừng, tiếng castagnettes reo đều trong tay cô gái Tây Ban Nha quay đều lả lướt.”

Mọi người đều ngồi im, hướng về người chiến sĩ đang đàn kia. Ðầu anh hơi cúi thấp, đôi mắt anh ban nãy to và sáng, bây giờ bỗng trở nên dịu hiền. Anh như không chú ý đến mọi người, năm ngón tay lướt trên cần đàn, năm ngón kia búng vào sáu dây gợi lên những tiếng sóng vỗ, mưa sa.

Thật là “thế gian bất hiểu tài hoa khách.” Ðất Kontum giá lạnh, heo hút này đã mang đến cho tôi một bất ngờ. Sau đêm đó, tôi biết anh ta là Hằng Minh, Thiếu Tá Lê Hằng Minh, chiến đoàn phó Chiến Đoàn A/TQLC.

Trở về Sài Gòn, tôi gửi sách lên tặng Minh, Minh viết thư về cho tôi nói rằng rất nhớ “tiếng sáo ru hồn” và Minh gởi cho tôi mấy bản nhạc để trình bày ở đài phát thanh. Yêu cầu đó đã được đáp ứng. Một chiều hành quân nào đó, Minh đã được nghe vọng ra tiền tuyến tiếng hát của Mai Hương trình bày bài nhạc của anh.

Ít lâu sau, tôi được tin Minh đi đánh giặc ở Bồng Sơn, Phú Yên rồi mới đây, tôi gặp Minh ở Ðà Nẵng trong những ngày khó khăn nhất của tình hình đất nước. Vẫn mớ tóc ngắn, đôi mắt to, bộ râu mép xanh rì, nụ cười hiền hậu. Thì ra Cọp Biển bơi hoài, nay Kontum, mai Bồng Sơn, ngày kia đã dạt ra Ðà Nẵng. Gặp nhau ngắn ngủi, chia tay không kịp hẹn hò thì hôm qua đây, Huy Phương đột ngột báo tin cho tôi: “Anh ơi! Ông Hằng Minh chết rồi.”

Tôi sửng sốt, người lặng đi, gai ốc nổi cùng mình. Hằng Minh chết rồi ư? Tôi sững sờ như chưa khi nào nghe tin có người chết mà sững sờ như thế, kể cả lúc tôi nghe tin hai bà má tôi kế tiếp nhau qua đời trong vòng một tháng. Bà mẹ tôi như lá vàng, Hằng Minh là chiếc lá đương xanh.

Buổi chiều ngồi trong quán nước đường Lê Lợi, hai người bạn nói chuyện với nhau về lẽ sống chết ở đời. Có những người bạn vừa cụng ly với ta chiều nay, sáng mai lại đã vĩnh viễn nằm yên, giã từ tất cả. Chuyện đó bây giờ xảy ra như cơm bữa.

Tôi chợt nhớ tới Hằng Minh, người chiến sĩ vừa đánh giặc vừa đánh đàn. Lê Hằng Minh là chiến sĩ, chiến sĩ thì sống chết là chuyện thường nhưng giá Hằng Minh đừng có ngón đàn tuyệt diệu, đừng có một tâm hồn tràn đầy yêu thương thì khi nghe tin anh chết, sự ngậm ngùi cũng không đến nỗi nhiều như thế!

Sau ngày cố Tr/T Lê Hằng Minh tử trận, Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị có cho phát thanh một số chương trình “Thơ và nhạc Lê Hằng Minh,” trích từ những bài thơ và nhạc phẩm do ông sáng tác về tình yêu, tình bạn và đời quân ngũ trên làn sóng Ðài Phát Thanh Quân Đội ở Sài Gòn để tưởng niệm đến một anh hùng mũ xanh đã nằm xuống vì Tổ quốc và dân tộc Việt Nam.

Dẫu cũng là người trai trong thời ly loạn, đã là chiến sĩ cầm súng giữ biên cương, tất cả đều xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, sẵn sàng chấp nhận tử sinh bất cứ giờ phút nào xảy đến với mình nhưng Thiếu Tá Lê Minh Ðảo lúc ấy không thể nào ngăn được lòng xót đau khôn cùng trước sự ra đi vĩnh viễn của người em trai thân yêu. Ông đã khóc bằng những giọt lệ đau lòng khi viết nên những dòng chữ hết mực thương yêu:

Minh,

Anh ghi lại cuộc đời em trong khi em đã nằm yên nghỉ dưới lòng đất nước Việt Nam thân yêu, điêu linh và tang tóc này.”Vì quốc vong thân,” em để lại cho quốc gia này bao nuối tiếc, cho thế hệ 1966 một gương sáng soi chung cùng với một sự thiệt thòi to tát. Quân lực VNCH mất đi một chiến hữu oai hùng, một cán bộ chỉ huy ưu tú, lỗi lạc và gan lì… Văn nghệ Việt Nam mất đi một nhân tài có ngón đàn tuyệt diệu, một thi nhân với những dòng thơ đa cảm tràn đầy yêu thương.

Gia đình chúng ta, lúc em còn sống, tình thương của em, em ban hết cho tất cả mọi người, sự hi sinh của em vô bờ bến. Cho nên, mất em, gia đình mất tất cả, những người còn ở lại không còn đủ nghị lực để tin tưởng vào ngày mai. Riêng anh, sự mất mát thật quá ư lớn lao và tàn nhẫn. Anh mất một đứa em hiền hòa, hiếu thảo, một chiến hữu anh hùng tài ba, một “Bá Nha của Tử Kỳ,” một người tri kỷ… Thật vậy, không ai hiểu anh bằng em, cũng như không ai biết rõ em bằng anh.

Em giã từ thế gian giữa tuổi “hoa niên” đầy mộng mơ, huy hoàng. Bao nhiêu người hướng về em, tin tưởng ở tương lai rực rỡ của em. Thế mà đành phải khóc em, khóc cho con người tài hoa bạc số!

Em như một vì sao. Sáng quá! Rực rỡ quá! Ánh sáng làm lóa mắt mọi người. Tất cả đều hướng nhìn em đang vượt thẳng tít lên cao và tan biến trong vũ trụ bao la để cho mọi người phải bàng hoàng, ngẩn ngơ, tiếc rẻ. Em đã tự tạo cho em một sự nghiệp vĩ đại làm hãnh diện cho gia đình, cho gia tộc họ Lê. Những đời sau này chưa chắc gì con cháu chúng ta sẽ làm được như em.

Hầu hết nhân vật trọng yếu của Quốc Gia mến tiếc em, phúng điếu và đưa linh cữu em đến nơi an nghỉ cuối cùng. Báo chí ngoại quốc và Việt Nam ca tụng em, dành cho em những hàng Tít lớn. Ðài phát thanh dành những chương trình đặc biệt ca ngợi và thương tiếc người chiến sĩ anh hùng, người nghệ sĩ tài hoa. Nhưng anh nghĩ rằng: “Nói đến Lê Hằng Minh mà chỉ nói đến phương diện ái quốc và nghệ thuật không chưa đủ. Lê Hằng Minh còn có nhiều đức tính cao quý khác. Cuộc sống nội tâm của Hằng Minh chứa đầy những u ẩn, dồn ép của một con người đa sầu đa cảm, quảng đại và vị tha, đem tình thương của mình ban cho tất cả mọi người…”

Ðó là những lời xúc cảm với muôn vàn đau đớn tiếc thương của Th/Tá Lê Minh Ðảo khi ông chợt nghe tin em trai mình vừa anh dũng hy sinh.
Và trên những tờ nhật báo Sống, Tiền Tuyến… với những tin tức đang sôi bỏng ngoài chiến trường trong thời điểm đó, đã ghi lại bài phóng sự tường thuật: Trận phục kích Thần Sầu Quỷ Khốc của T.Ð. Trâu Ðiên như sau:

“Chúng tôi đến thăm trận địa giữa lúc xác địch máu đỏ còn bốc hơi, nằm ngổn ngang dọc đường rầy xe lửa, lẫn bên tử thi của các chiến sĩ Cọp Biển thuộc T.Ð. Trâu Ðiên gục ngã kế bên thân địch, điều đó chứng tỏ quân ta đã đánh cận chiến với quân xung phong của VC cho tới phút thở hơi cuối cùng.

Nhìn chung quanh là những dãy đồi trọc chập chùng bát ngát chạy dài tới vùng Cận Sơn. Ðịch chém vè tẩu thoát về phía núi nhưng binh lực TQLC Mỹ, Thiết giáp và các thiên thần mũ đỏ thuộc Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù đã được trực thăng vận cấp kỳ nhảy xuống trận địa và tiến sâu vào lòng núi để chận đường rút của địch.

VC phục kích hai mặt dồn ta lọt vào tầm súng địch.

Phòng tuyến bố trí của VC dài 3 cây số. Nơi được chọn làm chiến trường nằm gần ranh giới Quảng Trị-Thừa Thiên, cách Huế 34 cây số. Ðịch nằm ôm lấy con đường số 1. Chúng phục cả hai bên đường. Bên tay mặt, chúng ẩn nấp sau bụi rậm, bố trí SKZ và súng thượng liên khai hỏa bắn ngay vào quân xa gồm 27 chiếc chuyên chở toàn bộ T.Ð. Trâu Ðiên xuất phát từ Huế khoảng 7 giờ sáng 29 Tháng Sáu, 1966.

Tiểu đoàn này có nhiệm vụ ra Ðông Hà dự cuộc hành quân hỗn hợp với Ðồng Minh (T.Ð. này cũng vừa tạo thành chiến tích Phù Lưu đè bẹp T.Ð. 808 VC).

Khi súng địch nổ bùng, các chiến sĩ Trâu Ðiên phản ứng tự nhiên bằng cách nhảy khỏi xe, tràn qua tay trái băng qua đồng trống lối vài chục thước để chiếm lãnh cao địa VC là dãy đường rầy xe lửa.

Nhưng địch đã nằm đầy nhóc tại phía này và quân ta đã chạy thẳng vào đúng tầm súng của quân xung phong VC. Trong trường hợp thất thế này chỉ một phút lúng túng là toàn T.Ð. sẽ tan rã trong nháy mắt. Khi mà SKZ nổ từng loạt bắn cháy ngay trong 5 phút đầu 14 xe ngút lửa, khi mà phía địch quét ra hàng loạt thượng liên bắn như mưa rào. Chạy qua phía trái thì đụng vào lưới lửa tập trung hỏa lực của địch đã nắm ưu thế địa hình chọn lựa từ trước.

Nhưng Tr/T Lê Hằng Minh, tiểu đoàn trưởng T.Ð. Trâu Ðiên đã tỉnh táo nhận rõ lối mai phục của địch bố trí cả 2 bên đường. Như vậy tầm súng của địch phía đường rầy có thể bắn vào đồng chí của chúng phía bên kia mặt đường sau bụi rậm. Quả đã rõ ràng là VC chỉ bắn thật sự khoảng 5 phút mở màn trận đánh và khi ta nhào qua phía đường rầy xe lửa, thì bọn VC bên này chỉ bắn với mục đích dùng tiếng nổ uy hiếp tinh thần quân ta, xua quân ta chạy về phía bố trí hỏa lực chính của địch. Nhận định tổng quát toàn bộ chiến trường với phản ứng chớp nhoáng, Tr/T Lê Hằng Minh ra lệnh cho Ðại Úy Tiểu Đoàn Phó Nguyễn Văn Hay mang toán quân thoát hiểm sau đợt SKZ phủ đầu dồn toàn lực băng qua đường vượt qua đám lửa khét lẹt mùi xăng và thịt người chết cháy, để xung phong đánh thốc vào phòng tuyến của VC nằm phía bụi rậm. Nếu VC thật sự bắn theo đường bắn thẳng thì chúng sẽ quạt vào quân của chúng đang rời khỏi đường rầy xe lửa để xông vào đánh cận chiến với các chiến sĩ Cọp Biển từ trên đoàn xe bốc cháy nhảy xuống xáp chiến giữa làn sóng biển người của đối phương.

Bên cạnh Tr/T Lê Hằng Minh còn có một trung đội cảm tử có nhiệm vụ bảo vệ cho Ban Chỉ Huy TÐ, nhưng các chiến sĩ cảm tử này đã bị hàng trăm quyết tử VC cố ý nhắm vào bộ phận đầu não của ta để lao vào tiêu diệt dù phải đổi giá đắt. Trung Tá Lê Hằng Minh, người chiến sĩ Cọp Biển, anh cả của TÐ2/TQLC với 31 tuổi xuân tràn đầy nhựa sống ấy đã oanh liệt gục ngã sau khi điều động toàn tiểu đoàn lật ngược thế cờ phản kích địch và giật lại thế chủ động chiến trường.

Ðể giúp bạn đọc có một khái niệm tổng quát về trận phản kích của VC trên quốc lộ 1 ngày 29 Tháng Sáu, 1966, chúng tôi xin lược thuật vài nét chính như sau:

Lực lượng VC gồm có tiểu đoàn chính quy 800 được tăng cường thêm Ð.Ð. Phòng không C-15 gồm súng nặng 12 ly 7 và đại liên 50 có bánh xe, tăng cường thêm Ð.Ð. C-16 gồm súng cối 82 ly, SKZ 57 ly và 2 cây đại bác 75 ly. Ðơn vị này nhắm đánh xe tăng và yểm trợ cho quân xung phong khi tiến cũng như lúc giải quyết chiến trường. Tăng cường thêm Ð.Ð. C-13 gồm bộ phận truyền tin, điện thoại… Quân số VC tham dự trận phục kích gồm 700 người cộng thêm quân du kích địa phương thuộc đơn vị H99 trang bị các võ khí như carbin garant M1 FM 24×29 v..v… Trận phục kích vận động chiến của VC áp dụng theo kế hoạch chặt đứt đầu (Ð.Ð.1 của Ðại Úy Trần Kim Hoàng & Ð.Ð.3 của Trung Úy Ðinh Xuân Lãm), cắt làm đôi, rồi khóa chặt đuôi (Ð.Ð.2 của Ðại Úy Nguyễn Văn Hay & Ð.Ð.4 của Ðại Úy Nguyễn Xuân Phúc) để tiêu diệt bộ phận giữa (Bộ Chỉ Huy & tiểu đoàn trưởng TÐ2).

Trận phục kích này, TÐ. Trâu Ðiên đã phản phục kích thật dữ dội kinh hoàng. Ðánh hết sức mình nhưng sức người có hạn, Tr/T Lê Hằng Minh cùng một số chiến sĩ anh dũng khác như Chuẩn Úy Cầu v.v… đã gục ngã sau khi chọc thủng phòng tuyến địch và kịp điều động các chiến sĩ Cọp Biển còn sống sót tập trung binh hỏa lực đánh thốc ngược trở lại phòng tuyến thứ hai của VC. Chắc chắn là cho tới giờ nhắm mắt, Tr/T Minh cũng còn đủ trí minh mẫn để… chết trong niềm hãnh diện vì thế chiến thắng đã lật ngược được ngay sau 15 phút giao tranh và Tr/T Lê Hằng Minh đã oanh liệt đền nợ nước vào phút thứ 30.

Chính vì phản ứng mau lẹ, nhận định tổng quát trận địa và nắm được ý của địch, nên trận phục kích mà VC đã công phu mai phục từ 2 giờ sáng với quân số đông đảo, hỏa lực hùng hậu, chúng tin chắc chỉ sau 10 phút phát hỏa là hơn 400 chiến sĩ Cọp Biển sẽ rơi vào lưới lửa của VC. Kết quả sẽ là phân nửa bị hạ ngay đợt súng đầu tiên và một phân nửa bị lùa đi vì lọt vào giữa “tổ ong” trùng điệp ngập quân thù và… đơn vị tiếp ứng nếu kịp lên tới trận địa thì nhiệm vụ của họ là đi lượm xác đồng đội và lo dập tắt đám cháy của đoàn GMC trúng SKZ 57 ly.

Nhưng kết quả trái lại. Ðại Tá Ngô Quang Trưởng, tư lệnh Sư Đoàn 1, đã phải nói thành thật rằng trong đời binh nghiệp của ông, kể cả hồi Pháp, chưa hề thấy trận phục kích nào lại biến thành trận phản kích tuyệt vời như trận đánh trên cây số 34, tại quốc lộ 1 ngày 29 Tháng Sáu, 1966 vừa qua.

Dù đã bị thất thế, trong lúc VC mai phục ở vị trí do chính địch chọn lựa. Quân ta ngồi trên xe, SKZ bắn loạt mở đầu bên ta đã bị trúng đạn 14 xe. Tuy vậy, ai gục thì… đành chịu, còn lại tỉnh táo dựa lưng vào nhau tác chiến ngay…”

(Trích ghi từ phần phóng sự chiến trường)

Vì thế với sự phục kích đại quy mô, lực lượng hùng hậu là một trung đoàn VC với sự chủ động chọn lựa địa hình mọi ưu thế nắm chắc cùng khẩu hiệu “phải chuẩn bị thật chắc ăn mới đánh” không ngờ gặp sự xung phong chiến đấu dũng mãnh của các chiến sĩ Trâu Ðiên TÐ2/ TQLC cùng sự tài tình đảm lược của vị tiểu đoàn trưởng khét tiếng đã biến thành trận phản kích lẫy lừng lần thứ nhất tạo thành trên chiến địa Việt Nam.

Khi TÐT Lê Hằng Minh vừa gục ngã cũng là lúc bại quân VC đang cố tìm đường tháo chạy về hướng núi Hồ Bơi, Cánh Dơi v.v…. Nhưng Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù đã kịp thời bám sát truy lùng, chận đường tẩu thoát của địch. Giữa lúc trận đánh đang tiếp diễn các cánh quân của Nhảy Dù, Trung đoàn 3, Thiết quân vận M 113, Thủy quân lục chiến Mỹ đang rượt địch thì Tướng Walt, tư lệnh Cọp Biển Hoa Kỳ đã ngồi trực thăng đi quan sát chiến trường. Mặt khác Tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh Quân Đoàn I cũng cùng với Ðại Tá Ngô Quang Trưởng, tư lệnh Sư Đoàn I ngồi trực thăng theo sát trận địa. Tướng Walt từ trên nhìn xuống ở ven sông thấy có hai xác VC nằm chết gục bên cây đại bác 75 ly khổng lồ, Tướng Walt thận trọng cho gọi một đơn vị Cọp Biển, có thêm đoàn quân khuyển trực thăng vận xuống bao quanh khu vực này. Sau đó chính Tướng Walt đã hạ cánh xuống nơi có cây đại bác 75 và tịch thu mang về Bộ Chỉ Huy.

Chỉ trong vòng một tuần lễ với ba chiến thắng Lam Sơn 283 (Phù Lưu-Gia Ðặng); 284 truy kích tiểu đoàn 808 VC và 285 là trận phản phục kích thần sầu của Tiểu đoàn Trâu Ðiên tại mặt trận miền Trung đã vang dội khắp các chiến trường. Ðể viết nên những trang sử xanh này, Trung tá Lê Hằng Minh cùng một số các chiến sĩ oai hùng khác… đã vĩnh viễn ra đi từ chốn tử sinh!

Ðến đây, tôi cố hình dung ra buổi sáng kinh hoàng và đầy máu lệ hôm ấy. Một buổi sáng mai còn tươi đẹp ánh nắng vàng rực rỡ. Trên con đường quốc lộ số 1 chạy dài từ Huế ra đến Quảng Trị-Ðông Hà, khói lửa đã bùng lên nơi đoạn đường Cầu Phò Trạch, Phong Ðiền-Thừa Thiên trên cây số 34. Trận chiến diễn ra thật khốc liệt chỉ hơn nửa tiếng thời gian nhưng đã lấy đi bao mạng sống con người và gây ra bao cảnh tang thương, từng ngày từng giờ trên quê hương điêu linh khốn khổ Việt Nam. Ðã bao nhiêu chiến sĩ anh hùng đã nằm xuống như những người vừa ngã xuống nơi đây. Dòng máu thanh xuân của họ đã chảy thắm trên mảnh đất cằn khô quê mẹ cho mạch sống tương lai được thêm phần tốt tươi. Những giờ phút kinh hoàng đau thương ấy chỉ diễn ra ngoài trận địa. Hậu phương, thành phố nơi tôi đang yên vui cắp sách đến trường, chỉ biết hồn nhiên với khung trời tuổi nhỏ, sống cuộc đời êm ả trong mái ấm gia đình. Làm sao có thể biết rõ và thấu hiểu hết được sự hi sinh như thế nào của những người lính chiến và những tàn phá khổ đau trên quê hương khói lửa triền miên ngày ấy.

Người chiến sĩ Lê Hằng Minh đã hiên ngang chiến đấu dưới màu cờ cùng đồng đội, chiến hữu. Và trong buổi sáng đẹp trời hôm đó, anh đã ra đi, dũng cảm và liệt oanh khi tuổi đời thanh niên của anh đang tràn đầy sức sống mạnh mẽ, trẻ trung. Chiếc đàn guitare yêu quý mà anh luôn mang theo bên mình cũng đã vỡ tan trước mũi súng quân thù. Cuối Tháng Sáu, gió Hạ Lào đang thổi về như tiếng mẹ ru buồn bay lướt trên những dãy đồi trọc trống vắng quạnh hiu. Hồn anh du nhập theo bóng núi Trường Sơn trùng trùng ngạo nghễ, để lại xác thân bên ven bờ quốc lộ 1 những niềm đau nuối tiếc sống cuộc đời chưa phỉ, chưa đành đoạn xa rời những người thân yêu quý, xin cho trôi ra dòng biển lớn bao la trước mặt, rửa sạch hết những hờn đau của một kiếp người. Nắng vàng tươi của buổi sớm mai đang trải rộng mênh mông trên mảnh đất cằn khô sỏi đá, tiễn đưa những người chiến sĩ đã sống và vừa chết cho quê hương. Những người con của Mẹ đã ra đi và nằm xuống, nhưng khí hùng bất tử của các anh vẫn là những giọt nắng vàng tươi lấp lánh và chiếu sáng trong hồn dân tộc, trong lòng những người còn lại hôm nay và mãi đến muôn đời sau. Trung Tá Lê Hằng Minh đã anh dũng đền xong nợ nước vào lúc 8 giờ 50 phút sáng tại chiến trường miền Trung năm 31 tuổi, ngày 29 Tháng Sáu năm 1966, trong bao niềm tiếc thương của bạn bè, thượng cấp và đồng đội chiến hữu khắp các đơn vị.

Chiều hôm sau, chiếc quan tài phủ lá cờ Tổ quốc đã đưa người chiến sĩ Lê Hằng Minh về Sài Gòn. Chiều hôm ấy mưa rơi tầm tã, gió lạnh tơi bời như những niềm đau cắt ruột của những người thân trong gia đình vừa mất đi một người con, người em, người anh thương yêu. Người mẹ đã cho đi bốn người con trai (Lê Minh Ðảo, Lê Hằng Minh, Lê Hằng Nghi, Lê Quang Thạch) vào trong quân ngũ. Sau này đã khóc trước sự ra đi vĩnh viễn của 2 người con (Tr/T LHM & T/S LQT) cùng năm tháng mòn mỏi đợi chờ 2 người con còn lại trong lao tù Cộng Sản mười mấy năm dài sau biến cố lịch sử 30 Tháng Tư, 1975 (Thiếu Tướng LMÐ & Ðại Úy LHN). Chiếc quan tài buồn đã được đưa về ngôi nhà mà Tr/T LHM đã được sinh ra và lớn lên ở Hàng Keo-Gia Ðịnh.

Người mẹ đã một thân cò nuôi dưỡng một đàn con với bao dòng nước mắt đau khổ chảy xuôi. Hôm nay thêm một lần chảy xuống thành dòng máu lệ trong trái tim của người mẹ hiền già nua héo hắt! Mọi người trong gia tộc đều thương tiếc và yêu thương LHM đến nỗi cho sơn chiếc quan tài màu trắng là màu ông rất ưa thích lúc sinh thời. Họ đều không được nhìn mặt ông lần cuối mà chỉ biết ôm lấy chiếc quan tài đã phủ kín xác thân, than khóc tiếc thương. Ðám tang của ông được cử hành trọng thể, trang nghiêm với các lễ nghi quân cách, Tổ quốc ghi công, và an táng tại nghĩa trang Mạc Ðỉnh Chi, Sài Gòn. Cố Tr/T Lê Hằng Minh được ân thưởng: Ðệ Ngũ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương, Ðệ Tứ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương, với nhiều Anh Dũng Bội Tinh, Nhành Dương Liễu, Ngôi Sao Vàng, Bạc và nhiều huy chương khác của QLVNCH.

Trên mộ là bức hình cố Trung Tá Lê Hằng Minh mặc quân phục, đội nón sắt (do một phóng viên người Mỹ chụp và đăng hình trên báo Marine Corps Gazette & Time News) cùng khắc hai câu thơ “Vì tôi là lính áo rằn. Ra đi nào biết mấy trăng mới về.” Bởi ông đã chọn đời binh nghiệp, hiến cuộc đời cho Tổ quốc, sẵn sàng chấp nhận hy sinh nên đã không dám nghĩ đến tình riêng, sợ vướng khổ cho cuộc đời cô nhi quả phụ nên khi chết vẫn còn độc thân, chưa lập gia đình. Cái chết của Tr/T Lê Hằng Minh đã là một cái tang xót đau lớn cho gia đình, ngờ đâu 6 tháng sau lại thêm sự ra đi vĩnh viễn của người em gái kế là Lê Mộng Huyền đang là một cô giáo hiền hòa tươi trẻ (dạy học trường Quốc Gia Nghĩa Tử), vì không chịu nổi sự buồn đau trước cái chết đột ngột của người anh ruột mà cô hết lòng yêu kính.

Là một sĩ quan ưu tú của quân đội, là một nghệ sĩ vui tính với ngón đàn tuyệt diệu. Tr/T Lê Hằng Minh còn là một người con rất hiếu thảo với mẹ. Dường như ông biết đời lính chiến của mình có thể ra đi bất cứ lúc nào nên ông đã viết một lá thư tỏ bày sự kính yêu cùng một khoản tiền dành dụm được lúc du học ở Hoa Kỳ, để lại cho mẹ sau ngày ông mất đi. Và đây là những dòng hồi ký ông đã ghi lại những cảm xúc và tâm tình lúc bé thơ, thể hiện một con người đa cảm và nhân ái:

“Ngày… tháng… năm…
Bệnh viện Nguyễn Văn Học tục gọi là bệnh viện nhà nước hay nhà thương thí cũng thế. Anh em mình lớn lên bên bệnh viện này, liên hệ mật thiết với nó như bóng với hình. Mình chào đời vào lúc 8 giờ tối ngày 18 Tháng Năm, 1935 tức (16/4 năm Ất Hợi) trong khu Bảo Sinh, phòng dành cho công chức, do bà sáu Nhiều đứng đỡ…
Hầu như mình thuộc nằm lòng vị trí của bệnh viện, nào là phòng khám bệnh, phát thuốc, trại 1, trại 2, trại 3, trại 4, trại 5, trại 7, trại Bùi Văn Lố và trại bảo sanh. Sở dĩ mình nhớ như vậy vì bao lần má sinh các em, nào lúc ba bệnh, những khi mình ốm đau đều nhờ nó cả!
Mình lớn khôn, đi xa, thấy rộng, mình có cảm tưởng càng ngày bệnh viện càng nhỏ hẹp lại, cằn cỗi, già… theo má mình vậy!
Mỗi lần đi xa trở về, đi ngang bệnh viện, mình trìu mến nhìn, có ý thưa: “Con mới về đây.”
Ngoài má ra, bệnh viện này là bà mẹ thứ hai có công ơn nuôi dưỡng anh em mình khôn lớn khỏe mạnh đến ngày nay!”

“Ngày… tháng… năm…
Ðến trường
Sáng hôm ấy,
vào năm 1940, mình được má đưa đến trường Mac Ferrando-Gia Ðịnh.
Ðêm trước, mình thấy nao nao, cảm giác là lạ khi nghe ngày mai mình phải đi học. Mình thấy ba má, chị Hai, chị Ba, anh Tư đều bận rộn việc đi học của mình. Nhứt là anh Tư*, anh vỗ tay dí vào mũi mình, vừa nhảy cà tửng vừa chộ mình: “Ê, mai mày đi học rồi. Ê, ê….” Mình nghĩ có lẽ vì ảnh đi học mà mình ở nhà đi chơi với anh Xái nên ảnh tị, bây giờ nghe mình đi học ảnh khoái lắm!
Sáng sớm, bị ba đánh thức rất sớm, mình ăn lót lòng cháo trắng với đường, ba cho mình “hai đồng nửa xu” mới tinh, tay ôm cuốn dầu “con thỏ và con rùa,” tay phải nắm tay má rụt rè tới trường… thỉnh thoảng mình buông tay má vạch túi xem hai đồng nửa xu còn không.
Ðến cổng trường, trời… học trò sao mà đông thế. Những đứa lớn đùa giỡn, la lối, rượt bắt nhau như ong vỡ tổ. Mặt mình lúc ấy hình như mếu rồi, mình sợ quá nắm tay má thật chặt, mặt cứ rúc vào tà áo dài bằng hàng trắng thật mới của má, mình ngửi mùi hàng thấy ngọt ngào làm sao! Có những tên lạ cũng mếu, ngơ ngác theo ba má chúng đi xin học như mình!
Trước căn phòng hiệu trưởng, nhiều người dìu con đi học nên có sự chen lấn xảy ra. Có một tên chèn mình vì bị ba nó kéo lên phía trước… Suýt chút bị sút tay khỏi tay má, mình sợ lạc má nên vội thúc vào hông nó thật mạnh khiến hắn khóc ré lên..
Ðến phiên mình vào, trời khiếp, ông Ðốc Mão sao to béo thế. Ông cầm đơn xin học của mình đoạn nhướng mắt nhìn mình qua làn kính trắng, giọng oang oang hỏi má: “Trò Minh chưa đủ tuổi mà học cái gì?” Má vội đưa tấm danh thiếp giới thiệu của ông Dournot, thanh tra người Pháp, ông này quen với ba sao đó. Bấy giờ ông Ðốc Mão “dịu giọng” ngay: “Thôi được” và ra lệnh người tùy phái dẫn má và mình đến lớp năm A gặp thầy Phước làm mình thất vọng quá. Ðang hy vọng trở về vì chưa đúng tuổi! Mặt méo xẹo, riu ríu theo má đi gặp thầy Phước, tay ông đang cầm cây thước nhịp nhịp vào không khí, mình thấy ông ta nghiêm quá, vội rúc vào lòng má, ôm chân má thật chắc. Thầy Phước khẽ cười, cúi đầu đáp lễ má và nói: “Dạ, bà giao em cho tôi,” tay thì nắm lấy tay mình kéo đi, mình khóc rú lên “má ở đây má ơi!,” má cười gượng, gỡ tay mình đang ôm đùi má và an ủi mình: “Không sao đâu con, má phải về còn đi chợ nữa chớ.” Mình cố gào thét nhưng vô hiệu!
Má đi rồi, thầy Phước vừa dỗ vừa dọa, tay ông cầm cây thước dọa dọa. Không còn má, mình thấy bơ vơ trong thế giới của học đường và sợ hãi trước ông giáo xa lạ, mình hết dám khóc. Thầy Phước dìu mình đến ngồi bàn thứ hai.
Mình lấy tay áo mới, chùi mắt và mũi, khẽ liếc chung quanh, thấy các bộ mặt “mếu” chẳng khác gì mình, chúng đang lấm lét nhìn ông thầy. Mình thấy dường như vừa mất mát cái gì to lớn lắm!
(*) (Anh Tư: Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo)

Ngày… tháng… năm…
Ngày bãi trường đầu tiên
Mình làm quen thế giới học đường được một năm rồi, sau kỳ thi tất cả 52 đứa đều được lên lớp tư. Không biết thông lệ từ hồi nào, ngày bãi trường là học sinh đóng tiền liên hoan đãi thầy do các tên lớn đề xướng và tổ chức.
Hôm ấy, từ lớp tư trở lên đều liên hoan rầm rộ. Còn lớp mình im ru buồn hiu vì toàn là bé con. Chẳng có tên nào lãnh đạo, thành lớp mình buồn hơn đám ma!
Có lẽ cảm thấy nỗi buồn ấy, hơn nữa sắp xa đám học trò, các tác phẩm do chính tay mình gầy dựng cả năm trời… bất thần có tiếng leng keng của người Tàu già bán kẹo đục đi qua. Thầy Phước vội kêu vào bảo đục 53 phần kẹo, mỗi phần một xu!
Năm mươi ba phần kẹo được đục xong, thầy Phước móc bóp đếm cẩn thận năm tờ giấy một cắc và ba đồng xu, trả tiền kẹo, tay run run…
Lúc ấy, mình hết nhìn người bán kẹo lại nhìn thầy Phước, xong lại nhìn 53 phần kẹo, miệng nuốt nước bọt. Mình thấy thương thầy Phước quá, bao nhiêu lần bị phạt, bị đòn trong năm đều tiêu tan hết…
Thầy Phước tay chắp sau đít, đi qua đi lại như bao ngày, ông ho gằn mấy tiếng có lẽ vì cảm động, đoạn nói: “Các em, hôm nay ngày bãi trường, thầy trò mình bắt đầu xa nhau… Hôm nay, thầy đãi các em một xu kẹo đục, bắt đầu trò Ẩn đi lên lần lượt lãnh kẹo.” Tụi mình lãnh hết, còn lại một phần, ông cầm lấy và ra lệnh ăn. Ðứa nào đứa nấy mặt hớn hở nhìn thầy đầy trìu mến!
Trong đời mình, có lẽ không có bữa tiệc nào quý và cảm động bằng một xu kẹo đục của thầy Phước…”

Tâm hồn Lê Hằng Minh giàu cảm tình và nhân hậu là thế, nên khi hồi tưởng lại giây phút tôi gặp chú lúc đi lạc giữa súng ống và binh lính ngổn ngang, sợ hãi đứng khóc một mình trong ngày biến cố đảo chánh ở thành Cộng Hòa. Ðang là vị sĩ quan chỉ huy và cũng chắc rất đang bận rộn với những trách nhiệm của mình, vậy mà chú cũng đến bên tôi, dỗ dành cho nín khóc và đưa về tận nhà. Ðó là hình ảnh tôi không quên qua nghĩa cử của một người có tấm lòng nhân ái đối với trẻ em. Và cũng từ cơ duyên đó, 38 năm sau tôi mới có dịp viết, vẽ lại chân dung người lính Việt Nam Cộng Hòa cao đẹp qua hình ảnh cố Trung Tá Lê Hằng Minh.

Chú Minh ơi, sau khi cánh cổng rào nhà cháu khép lại, là từ đó cháu không bao giờ còn gặp lại chú nữa. Nhưng hôm ấy, cháu còn giữ lại nơi chú một nụ cười trìu mến vỗ về, dù cháu đã hết sợ và nín khóc từ lúc mới gặp chú. Cả ngày hôm đó, con bé tám tuổi vẫn nhớ tới chú vì còn giữ mấy cánh hoa sứ trắng trong túi áo mà chú đã nhặt và hái cho. Cháu đã đem ép vào những cuốn sách mà cháu yêu thích nhất vì nghĩ hương thơm hoa sứ sẽ còn hoài trên những trang sách đó. Thỉnh thoảng qua hồ tắm Nguyễn Bỉnh Khiêm chơi và đi lượm hoa sứ rụng, cháu vẫn còn nhớ tới chú với lời hẹn hôm nào gặp lại sẽ được chú đàn cho nghe như lời chú hứa.. Mà chẳng biết tới bao giờ đây (?).Hơn một năm sau, nhà cháu dọn ra khỏi cư xá đi nơi khác và chút kỷ niệm thân ái bé nhỏ ấy cũng dần nhạt nhòa theo những ngày tháng cháu lớn khôn thêm. Một đôi lần cháu theo mẹ vào Tổng Y Viện Cộng Hòa thăm ba cháu những lúc ông bị thương, cháu lại nhìn thấy những hàng bông sứ trắng được trồng dọc theo mấy dãy hành lang bệnh viện trắng toát u buồn, làm những cánh hoa rơi khẽ chỉ lặng lẽ tỏa hương để không gian nhẹ bớt phần thê lương của những người thương binh. Cháu lại thoáng nhớ đến chú rồi lại quên trong cái tuổi hồn nhiên vô tư lự. Vài năm sau, có một lần cháu sang nhà hàng xóm chơi, thấy sân nhà bác Thiếu Tá Nhàn mới nở mấy cây hoa sứ kiểng rất đẹp. Cháu hỏi xin, bác từ chối, cháu cố năn nỉ: “Cháu chỉ xin bác một bông thôi, bác xem có bông nào xấu nhất, bác cho cháu nhé!.” Bác Nhàn bật cười: “Hoa nào cũng đẹp, chỉ có mỗi bác Nhàn là xấu thôi, không có hoa nào xấu cả, cháu ơi.” Bác Nhàn nói thế để lờ đi đấy mà (dĩ nhiên là không rồi, vì đó là hoa kiểng của bác mới nở được có mấy bông). Nhưng lúc ấy cháu còn trẻ con, nên nghĩ bụng, bác Nhàn xấu thật, mình xin có mỗi một hoa nào xấu nhất, vậy mà bác cũng không cho. Rồi cháu chợt nhớ tới chú, tới những bông sứ trắng nơi hàng cây bóng mát tuổi thơ của cháu ngày nào mà đã có lần được chú hái cho bỏ đầy hai túi áo ngày xưa.

Năm tháng trôi qua với biết bao đổi thay, biến động của cuộc sống và tình hình đất nước, cháu đâu còn có dịp nào để nhớ lại câu chuyện bé nhỏ ngày xưa ấy.. Cho đến một hôm, trước Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu vài ngày, cháu tìm hiểu và liên lạc với một số vị chỉ huy của những trận chiến oai hùng của quân đội VNCH để phỏng vấn trong chương trình phát thanh “Tiếng Việt Mến Yêu” nhân dịp kỷ niệm Ngày Quân Lực VNCH. Tình cờ cháu nhìn thấy hình của chú trên bìa đặc san Sóng Thần-2002 trong văn phòng làm việc, cháu thấy khuôn mặt và nụ cười của người lính này sao nhìn quen quá, rất quen, rồi… không sao nhớ thêm được tí nào nữa. Cháu vẫn nhớ chú tên Minh nhưng không biết nguyên tên họ chú là Lê Hằng Minh. Ngay lúc đó cháu cũng đang đọc cuốn bút ký “Cuộc Chiến Dang Dở” của Chuẩn Tướng Trần Văn Nhựt (cũng là bạn học với chú) vừa gửi tặng. Ðến đoạn viết về cuộc đảo chánh ngày 1 Tháng Mười Một, 1963 với sự tham dự TÐ4/TQLC của chú, cháu mới chợt nhớ ra như dòng suối đã được khơi nguồn. Câu chuyện và những hình ảnh đã lãng quên, nay giật mình nhớ lại thì đã 36 năm trôi qua. Cháu cũng không biết rằng sau lần gặp chú thì chỉ hơn hai năm sau, chú đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến ở miền Trung, và cũng không hề biết chú là em của Th/Tướng Lê Minh Ðảo dù đã trò chuyện với ông vài lần qua một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh. Thêm một tình cờ ngẫu nhiên khi cháu nhớ ra chú và muốn tìm hiểu thêm về trận đánh ngày 29 Tháng Sáu, 1966, lúc tiếp chuyện với Ðại Tá Ngô Văn Ðịnh là người thay thế chức vụ tiểu đoàn trưởng TÐ2/TQLC ngay buổi chiều chú vừa hy sinh, cháu nhắc với ông: “Hôm nay là ngày giỗ của chú Lê Hằng Minh, ngày 29 Tháng Sáu.” Ông cũng bùi ngùi nói: “Ðó là người chiến hữu thân của tôi đã mất cách đây đúng 36 năm, không ngờ hôm nay còn có người nhắc nhớ và viết đến. Cám ơn cô Ngọc Thủy!”

Rồi ông liên lạc ngay với người bạn rất thân của ông từ nhiều năm qua và cũng là một người bạn rất thân mến từng sát cánh cùng chú trong nhiều năm binh nghiệp hiện đang định cư ở Iowa là Ðại Tá Tôn Thất Soạn, và bất ngờ trong một cuộc điện đàm, Ð/T Tôn Thất Soạn có cho cháu biết ông đã nghe được câu chuyện này cách đây hơn ba mươi năm về trước: “Trong ngày 1 Tháng Mười Một, 1963, TÐ4/TQLC chia ra làm 2 cánh quân. Lúc đó tôi là tiểu đoàn phó TÐ4/TQLC giữ cánh B đóng ở Nha Cảnh sát, còn Tiểu Đoàn Trưởng Lê Hằng Minh thì đưa cánh quân A qua thành Cộng Hòa. Sau ngày đảo chính, có một lần, anh ngồi cười kể cho tôi nghe chuyện gặp một cô bé đi lạc, anh đã đến dỗ dành và đưa cô bé ấy về nhà. Tôi nghe anh Ðịnh kể về nguyên nhân câu chuyện của cô muốn đi tìm chi tiết để viết về anh Minh là tôi nhớ lại ngay cũng câu chuyện này đã từng được nghe Lê Hằng Minh kể, tôi không ngờ cô bé đi lạc hồi đó là cô Ngọc Thủy bây giờ.” Và sau đó ông đã gởi ngay cho cháu một bài viết về một số những trận đánh ông từng tham dự sát cánh với chú, trong đó có đoạn: Trong những ngày diễn tiến của biến cố 1 Tháng Mười Một, 1963, Tiểu Đoàn 4/TQLC đã hoàn thành nhiệm vụ giao phó mà không gây thiệt hại gì cho đơn vị đối phương hoặc dân chúng địa phương. Ðiều này đã nói lên được tinh thần kỷ luật của đơn vị rất cao cũng như tình Quân Dân Như Cá Nước của các chiến sĩ Kình Ngư (TÐ4/TQLC) mà điển hình là một câu chuyện kể của người anh cả Kình Ngư (TÐT Lê Hằng Minh) một ngày sau đó (1/11/63): “Với quân phục rằn ri cọp biển, đi đứng hiên ngang hùng dũng, nón sắt chiến trận nặng nề, chụp trên đầu của khuôn mặt sạm nắng, cặp mắt quầng thâm thiếu ngủ, với bộ ria mép rậm rạp như trong phim “cow boy” Mexico, với dây súng gắn dài đạn đồng đeo chéo ngực v.v… khiến ai nhìn mà không khiếp đảm, huống hồ là một em bé gái bé bỏng 8 tuổi của đô thành hoa lệ Sài Gòn, nào có biết chiến tranh là gì; nên khi Ð/U Minh và các binh sĩ từ trên xe GMC nhảy tràn xuống đường gần thành Cộng Hòa để chiếm các vị trí bố phòng dọc theo nhà dân hai bên vệ đường, khiến em bé gái này sợ hãi quá, khóc thét lên… Tuy với vóc dáng bên ngoài “gồ ghề” là thế, vậy mà bên trong chứa ẩn một trái tim nhân hậu và đầy tình cảm. Ð/U Minh người anh cả Kình Ngư, đã quỳ một chân xuống bên cạnh em bé gái đó, để đưa tay vuốt tóc em bé cho đỡ sợ và nói những lời an ủi dịu ngọt để cho em vững tâm mà nín khóc…

Sau đó em bé đã hiện nét mặt vui mừng, trò chuyện và anh đã đưa cô bé về nhà gần đó…” Ðại Úy Minh đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện này vừa xảy ra hôm qua với nét mặt hân hoan của một người nhân hậu vừa làm được việc tốt lành. Tôi có nghe nhưng rồi cũng bỏ qua, nhưng không ngờ sau 38 năm, lại được em bé gái đó, bây giờ là một nữ văn sĩ hiện định cư ở San Jose, Cali… lúc đọc được ÐSST-2002, đã bất ngờ nhìn thấy lại hình cố Tr/Tá Lê Hằng Minh trên trang bìa sách của đặc san. Một kỷ niệm trong sáng của một thời thơ ấu đã gợi lại hình ảnh một anh hùng mũ xanh của năm nào! Nhưng thật đáng buồn, vì bây giờ người anh hùng đó đã thành người thiên cổ!”

Nghe ông Ð/T Soạn nhắc lại cháu rất cảm động, nên viết thành mấy câu thơ:

Sao người không tặng cho tôi
một bông sứ trắng cho đời thơm hương
Tặng chi tôi một giọt sương
Trên bông hồng đỏ, dễ thường không khô?
Biết đời như một giấc mơ
Thì tôi xin một phút chờ cho vui!
Nhớ bông sứ trắng một thời
Có con bướm trắng bay rồi, đã bay…
(Thơ N.T.)

Chú Minh ạ, cháu thật sự xúc động bởi chú không những là người lính có tình người nhân hậu và trái tim nghệ sĩ năm xưa cháu đã gặp, mà qua chú sống dậy trong lòng cháu những hình ảnh thật kiêu hùng cùng những hi sinh quả cảm của những người trai thời loạn đã dành cho Tổ quốc Việt Nam: sự sống và tuổi trẻ cùng tấm lòng yêu dân tộc quốc gia. Hơn nữa, chú và hàng trăm vạn người lính trẻ khác đã chiến đấu và đã chết cho quê hương. Ðó là những anh hùng không tên tuổi. Nhưng Tổ quốc và lòng người dân Việt không bao giờ quên họ. Trong dòng cảm xúc này cùng sự hỗ trợ từ những người thân của chú, cháu mong được nhắc nhớ lại hình ảnh của một chiến sĩ Lê Hằng Minh, cũng là hình ảnh của muôn ngàn người anh hùng không tên tuổi mà cháu rất kính phục và biết ơn họ đã dâng hiến cuộc đời cho tổ quốc non sông và đã “vị quốc vong thân,” đem lại yên vui êm ấm cho bao người trong đó có cả những tháng ngày thơ ấu, tuổi trẻ của cháu đã hưởng được sự an lành tốt đẹp.

Chú Minh biết không, nhìn những bức hình của chú trước mặt, cháu thấy lại nguyên vẹn hình ảnh của người đại úy trẻ đã nhìn cháu với nụ cười trìu mến vỗ về và cháu vẫn là cô bé tám tuổi đi lạc ngày nào, không có thời gian cách biệt. Nhưng có một điều, cháu sẽ chẳng bao giờ gặp lại để chú đánh đàn cho nghe, và những cánh hoa sứ ép khô cùng hương hoa ngày cũ trên những trang sách đẹp ngày xưa của cháu đã trôi lạc theo dòng đời bể dâu đã từ lâu lắm rồi… không tìm thấy nữa.

Sau ngày chú ra đi, ngủ yên trong lòng đất mẹ, chín năm sau, miền Nam tự do thân yêu của chúng ta đã rơi vào tay Cộng Sản. Ðã 27 năm qua, quê hương vẫn lầm than tăm tối. Bây giờ cháu đang sống ở xứ người, lòng vẫn nhói đau mỗi khi đọc những mẩu tin tức ở quê nhà, bao nhiêu là thảm cảnh và tệ trạng, bao nhiêu là bất công phi lý, cuộc đời những người dân nghèo Việt Nam vẫn triền miên đọa đày trong đói khổ lầm than. Ðó là những tiếng kêu như rên xiết, xé ruột trong lòng mà cháu không biết mình phải làm sao! Cháu biết chú cũng buồn như cháu và mọi người khi thấy quê hương thân yêu mình qua bao năm vẫn điêu linh khốn khổ, chưa có được ngày đẹp tươi của ánh sáng tự do-giàu mạnh cho mọi người được hưởng cuộc đời văn mình, ấm no chung.

Thôi để cháu nói qua chuyện khác cho chú nghe nhé. Bây giờ cũng đang là mùa Hạ ở xứ Mỹ này, ở đây không có hàng cây bông sứ trắng như ở quê nhà, nhưng có một loài hoa khác rất đẹp cũng rộ nở vào mùa Hè, đó là hoa Magnolia, còn được gọi là hoa Thiết Mộc Lan. Hoa màu trắng, nở to như hoa sen làm mát rượi cả một mùa Hè, mát cả con đường cháu vẫn đi qua hàng ngày. Với cánh hoa tươi đẹp này cháu xin gởi tặng chú trong ngày giỗ thứ 36 của chú hôm nay. Và cũng xin kính tặng hai bài thơ nhỏ để tưởng nhớ đến chú cùng dâng lên anh linh các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh cho Tổ quốc Việt Nam:

Sau Cuộc Chiến
Người lính đó không về sau cuộc chiến
Phố vẫn đông trong những ngày cuối tuần
Ngôi Giáo đường rung hồi chuông cầu nguyện
Nửa cho chàng, nửa cho khắp Việt Nam!
Ngọc Thủy

Người Chiến Sĩ Mũ Xanh
Hồi năm tám tuổi tôi đi lạc
Người dẫn tôi về: Lê Hằng Minh!
Ba tám năm rồi, tôi vẫn nhớ
Người gọi tôi là cô bé xinh!
Trong tôi hình ảnh người không mất
Mãi mãi anh hùng của Việt Nam
Người lính dễ thương và lẫm liệt
Khiến tôi yêu mãi Nước cùng Non.

Ba tám năm rồi, người đã mất *
Giang sơn buồn quá… cũng như người!
Tôi và triệu triệu người xa xứ
Buồn quá cứ nhìn mây trắng trôi!
Tôi lật từng trang buồn ký ức
Từng trang nước mắt đọng bao giờ!
Một lần tháng sáu ngày hai chín
Tôi gởi về người: thân ái xưa!

Ba tám năm rồi, tôi mấy tuổi?
Người ơi… tôi biết người thiên thu!
Lê Hằng Minh hỡi, trên sông núi
Hồn xác người đâu? đang ở đâu?
Có thể đã tan cùng cát bụi?
Hay là đang quyện khói hương đây?
Trên đường trận mạc, người đi tới
Áo trận bao lần mưa nắng phai…

Ba tám năm rồi như giấc mơ!
Non sông Tổ quốc… chuyện không ngờ!
Có người nhắc Huế rồi lau mắt
Nhắc những anh hùng, thôi, đủ chưa?
Lê Hằng Minh ở trong lòng Huế
Cùng bạn bè đi vào sử xanh
Một nén hương thơm mà ấm nhỉ
Tôi đi khép lại cửa mông mênh!

Hồi năm tám tuổi, tôi đi lạc
Không gặp người thì tôi ra sao?
Nhiều lúc giật mình tôi nhớ lại:
Tuổi thơ là một giấc chiêm bao!
Người mất, tuổi tôi còn bé lắm
Bây giờ vẫn bé đến muôn năm
Nếu người còn sống tôi còn lạc
Lại được người dìu mỗi bước chân?

Lê Hằng Minh hỡi! thương mến chú!
Những giọt lệ từ “cô bé xinh”
Xin rót xuống đây – lòng biển cả
Lòng người chan chứa một niềm tin
Rằng mai đất nước mình tươi thắm
Huế dựng uy nghi một tượng đài
Trong khói nhang thơm trùm quá khứ
Bao người vị quốc đã vong thân!

*(Trung Tá Lê Hằng Minh đã anh dũng hy sinh lúc 31 tuổi tại mặt trận miền Trung, Vùng I Chiến thuật ngày 29 Tháng Sáu năm 1966).

Chút Hương Trong Gió
Sáng, em nhìn một đám mây
Trời xanh, mây trắng, chút này đủ thương!
Gió như còn chở chút hương
Của hoa sứ trắng trong vườn mộng xưa…

Sáng mà sao em còn mơ
Ai kia trong đám lá chưa nhuộm vàng?
Nghĩ hoa sứ chắc giờ tan
Như mây trắng lát bay ngang mặt trời…

Ơi hoa sứ một thời ơi
Buồn trong con mắt cuối đời không chao?
Ai kia trong đám lá chào?
Không đâu! Gió động cành đào xuân duyên…

Trả cành hoa sứ cho em*
Trả luôn những bước chim chuyền bình minh!
Hỡi ơi em nói một mình
Cành xuân gió động, giọt tình… là sương!
(N.T.) *(Hoa Sứ còn được gọi là hoa Ðại)

Anh Hùng Vô Danh
Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mông mênh
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước.

Họ là kẻ tự nghìn muôn thuở trước
Ðã phá rừng, xẻ núi lấp rừng sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một dải sơn hà gấm vóc…

Họ là những anh hùng không tên tuổi
Trong loạn ly như giữa lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cảm chí hy sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch.

Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên
Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật

Nhưng máu họ đã len vào mạch đất
Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông
Và anh hồn chung với tấm tình trung
Ðã hòa hợp làm linh hồn giống Việt.
(Ðằng Phương)

Vì tôi là lính áo rằn
Ra đi nào biết mấy trăng mới về
(LHM – thơ khắc trên mộ)

1- Ðọc quyển sách nhỏ 50 trang này, quý vị và các bạn sẽ cảm động.

Cô bé Ngọc Thủy 8 tuổi ngày xưa ở cư xá Thành Tín, thích nhặt bông sứ trắng, “chưa hiểu biết gì nhiều về chiến tranh.” Bỗng một hôm, cô bé đi lạc vào biến cố đảo chánh Tổng Thống Ngô Ðình Diệm ngày 1 Tháng Mười Một, 1963.

“Một mình bé nhỏ lạc lõng bên cạnh những người lính mặc áo trận rằn ri chung quanh. Chẳng biết cơ duyên nào mà chú Minh lại xuất hiện lúc ấy, đến vỗ về trấn an cho tôi nín khóc. Chú hỏi nhà tôi ở đâu để dắt tôi về hộ.”

2- “Chú Minh” chính là Cố Trung Tá Lê Hằng Minh, Tiểu Ðoàn Trưởng, Tiểu Ðoàn 2 “Trâu Ðiên,” đơn vị lừng danh của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến.

Ông Minh nổi tiếng gan lì và dũng cảm. Cùng các đồng đội, ông tung hoành trên nhiều chiến trận hiển hách, xông pha lửa đạn, anh dũng ra vào chốn sinh tử.

Ông Quan Cọp Biển Lê Minh Hằng là em trai của Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo, vị tướng oai hùng trên mặt trận Xuân Lộc trong những giây phút tử thủ cuối cùng, trước khi miền Nam sụp đổ năm 1975.

Anh Cả Kình Ngư Lê Minh Hằng được mô tả như sau: tóc ngắn, mắt to sáng dịu hiền, bộ râu mép rất xanh, nét mặt tràn đầy nhựa sống, hồn nhiên, yêu đời, đánh giặc hay như chơi đàn, giầu cảm tình và nhân hậu, miệng cười rất có duyên, nụ cười hiền hậu, đi đứng hiên ngang hùng dũng.

“Có lẽ Lê Hằng Minh là người lính duy nhất, dù ở hậu cứ hay bất cứ tuyến đầu trận địa nào, đi đâu cũng mang theo bên mình cây đàn guitar yêu quý. Hễ có dịp dừng quân hay nghỉ ngơi là ông lại ôm đàn thay cho tay súng, đánh lên những tiếng đàn du dương trầm bổng cùng những ca khúc tuyệt vời cho bạn bè binh lính thưởng thức.”

Trung Tá Lê Hằng Minh cũng là thi sĩ, nhạc sĩ, tác giả các ca khúc “Hoa Cài Trên Súng (1959), Bơ Vơ (1960), Người Anh Chinh Chiến (1964), Em Mùa Thu (1965), Sao Buồn (1966).

Thuận Thành đất của Ba
Rạch Kiến quê hương Má
Quê nội quận Cần Ðước
Bên ngoại làng Long Hòa

Sinh tại miền Gia Ðịnh
Việt Nam vạn nẻo đường
Vì sống cuộc đời lính
Tôi có lắm quê hương
Lê Hằng Minh
(Quê Tôi)

3- “Thế gian bất thiểu tài hoa khách,” Ôi người xưa đã khuất mà thiên thu vạn tuế danh. 36 năm sau, cô bé Ngọc Thủy lưu lạc ở hải ngoại, cơ duyên đưa đẩy, bổng nhận ra “khuôn mặt sạm nắng,” “bộ ria mép rậm rạp,” nụ cười thân ái quen thuộc của vị đại úy TQLC ngày xưa:

“Chú Minh biết không, nhìn những bức hình của chú trước mặt, cháu thấy lại nguyên vẹn hình ảnh của người đại úy trẻ đã nhìn cháu với nụ cười trìu mến vỗ về.

Và cháu vẫn là cô bé tám tuổi đi lạc ngày nào. Không có thời gian cách biệt. Nhưng có một điều, cháu sẽ chẳng bao giờ gặp lại để chú đánh đàn cho nghe, và những cánh hoa sứ ép khô cùng hương hoa ngày cũ trên những trang sách đẹp ngày xưa của cháu đã trôi lạc theo dòng đời bể dâu đã từ lâu lắm rồi… Không tìm thấy nữa.”

“Trung Tá Lê Hằng Minh đã anh dũng đền xong nợ nước vào lúc 8 giờ 50 phút sáng tại chiến trường miền Trung năm 31 tuổi, ngày 29 Tháng Sáu năm 1966, trong bao niềm tiếc thương của bạn bè, thượng cấp và đồng đội chiến hữu khắp các đơn vi.” “Những người con của mẹ đã ra đi và nằm xuống, nhưng khí hùng bất tử của các anh vẫn là những giọt nắng vàng tươi lấp lánh và chiếu sáng trong hồn dân tộc, trong lòng những người còn lại hôm nay và mãi đến muôn đời sau.”
Người lính đó không về sau cuộc chiến
Phố vẫn đông trong những ngày cuối tuần
Ngôi giáo đường rung hồi chuông cầu nguyện
Nửa cho chàng, nửa cho khắp Việt Nam
(Ngọc Thủy)

4- 36 năm sau, cô bé 8 tuổi ngày xưa trở thành văn sĩ, thi sĩ, xướng ngôn viên khả ái, giám đốc của chương trình phát thanh Tiếng Việt Mến Yêu trên làn sóng Radio AM 1430, tại Thung Lũng Hoa Vàng San José. Chị Ngọc Thủy cũng là chủ biên tạp chí văn học nghệ thuật Suối Văn.

“Bố tôi là người trong quân đội, nên suốt đời thơ ấu của tôi lớn lên gắn liền với mầu áo xanh và sự hào hùng của các bác các chú chiến binh. Tôi yêu đời lính thật gần gũi và tự nhiên. Vì họ là những hình ảnh quen thuộc hiện diện chung quanh đời sống tôi từ lúc bé thơ.”

Chỉ trong vòng một tuần lễ, có cái gì thiêng liêng mãnh liệt thôi thúc chị Ngọc Thủy hoàn tất nhanh chóng tập sách Một Thời Ðể Nhớ. Vói cánh hoa tươi đẹp này, cháu xin gởi tặng chú trong ngày giỗ thứ 36 của chú. 50 trang gom góp các hình ảnh chiến tích oai hùng, với nhiều tài liệu chi tiết “kính dâng anh linh các anh hùng tử sĩ đã vị quốc vong thân, và anh linh người anh hùng mũ xanh Lê Hằng Minh.”

“Cuối Tháng Sáu, gió Hạ Lào đang thổi về như tiếng mẹ ru buồn bay lướt trên những dãy đồi trọc trống vắng quạnh hiu. Hồn anh du nhập theo bóng núi Trường Sơn trùng trùng ngạo nghễ. Ðể lại xác thân bên ven bờ Quốc Lộ 1 những niềm đau nuối tiếc sống cuộc đời chưa phỉ, chưa đành đoạn xa rời những người thân yêu quý. Xin cho trôi ra dòng biển lớn bao la trước mặt, rửa sạch hết những hờn đau của 1 kiếp người.”

Cố Trung Tá Lê Hằng Minh là biểu tượng của những người thanh niên cuồng nhiệt yêu nước, gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo. Họ đã đứng lên đáp lời sông núi, tiếc gì thân sống. Họ là những người lính Việt Nam Cộng Hòa rạng danh muôn thuở.

Bây giờ đã hết thời chinh chiến
Nghe khúc quân hành bỗng nhớ xưa
Ai đó bỏ thân ngoài chiến địa
Nghìn thu còn ấm những bài thơ
(Ngọc Thủy)


Dọc Ðường Quảng Trị (Bút Ký Ngọc Thủy)

Phò Trạch – Phong Ðiền
những người chiến sĩ, trên sông núi
hồn xác giờ đâu? đang ở đâu?
có thể đã tan cùng cát bụi?
hay là đang quyện gió mây đây?
(n.t.)

Ra khỏi thành phố Huế là con đường dài ngút mắt màu xanh của đồng ruộng núi non. Con đường quốc lộ I thênh thang đã từng ôm dấu chân những người lính chiến, chuyên chở bao linh hồn đã khuất từ chiến cuộc hôm qua. Lòng tôi bỗng dưng nao nao hồi hộp như nghe có tiếng ai gọi bên đường, nhưng nhìn quanh quất chỉ thấy cát bụi đang cuốn vồng sau lưng, phía trước là dãy Trường Sơn nhập nhòa màu lam tím thẫm xa xa. Tầm mắt tôi đi qua những khu vườn cây lá đang đứng lặng buồn cùng đất nghèo sỏi đá với vẻ hiền hòa an phận. Hóa ra con đường này dẫn đến Quảng Trị, một nơi tôi chưa từng đặt chân đến bao giờ nhưng vẫn thấy rất gần gũi thân quen với những địa danh, bởi nơi đây từng là địa đầu hỏa tuyến với những trận đánh ác liệt để đương đầu chặn đứng cuộc xâm lăng của Cộng quân Bắc Việt cách đây hơn ba mươi năm về trước. Lúc ấy tôi còn nhỏ, được sống an lành nơi thành phố Sài Gòn. Vòng đai an ninh được che chắn bảo bọc bằng sự chiến đấu và hy sinh dũng cảm của những người lính Quốc Gia miền Nam. Tôi không được biết gì nhiều về chiến cuộc thời gian lửa đạn đó, nhưng tôi có nghe qua để thuộc nhớ và yêu quý những cái tên Ðông Hà-Quảng Trị-Thừa Thiên-Ái Tử-La Vang-Mỹ Chánh-Cam Lộ-Gio Linh… với biết bao sự khốc liệt, oai hùng mà tôi cảm thấy rất xúc động và hãnh diện về những địa danh ghi lại những chiến công lừng lẫy ấy như tôi từng hãnh diện tự hào về những bài Quốc sử thời Lý-Trần-Lê-Nguyễn…có những trận Bạch Ðằng-Ðống Ða-Mê Linh-Vân Ðồn-Chi Lăng-Nhật Tảo-Ba Ðình…

Từ Huế ra Quảng Trị theo dọc đường quốc lộ I năm xưa cũng đã ghi lại những trận đánh hào hùng của Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa như: Hạ Lào-Lam Sơn, A Lưới-Khe Sanh, Cổ Thành Quảng Trị, A Shau, Mỹ Chánh-Hải Lăng…

Mắt tôi vừa chạm đến hai chữ Phong Ðiền khi xe vừa tiến vào thị xã này, tôi liền nhớ ngay đến câu chuyện Một Thời Ðể Nhớ mà tôi đã viết về trận phản phục kích lẫy lừng của Tiểu Ðoàn 2 Trâu Ðiên Thủy Quân Lục Chiến đã xẩy ra ở cầu Phò Trạch năm 1966.

Trên xe, ngoài một số người đang ngắm cảnh hai bên đường như tôi, một số đang ngủ gà ngủ gật vì sáng thức sớm để khởi hành nhanh, trong đó có Vũ là người hướng dẫn viên cho đoàn. Tôi vội đứng dậy, đi xuống cuối lòng xe lay lay Vũ, anh chàng bừng mắt dậy ngơ ngác, tôi liền hỏi: Vũ ơi, đoạn đường này có đi ngang qua cầu Phò Trạch không vậy? Vũ nhíu mày suy nghĩ: Ơ… Vũ cũng không biết, chị Thủy có cần gì không? Tôi nói mau: Nếu có đi ngang qua cầu Phò Trạch, Vũ vui lòng ngừng xe cho chị xuống để chụp ở đó một tấm hình. Chị cần chuyện đó, em giúp được không? Vũ suy nghĩ vài giây rồi trả lời: Ðược chứ, Vũ sẽ nói anh Thành ngừng lại chỗ nào chị muốn xuống. Chị đã có sẵn máy chụp hình chưa? Như cái máy, tôi bước lên vài hàng ghế, chỗ anh chị Phương-Nhẫn ngồi, hỏi ngay: Một lát nữa, xe ngừng, anh Phương có thể chụp giúp hộ tôi mấy tấm hình được không? Những người bạn đồng hành của tôi sốt sắng nhận lời ngay khiến tôi mừng quá vì không ngờ hôm nay lại có dịp đi ngang những nơi chốn mình đã từng viết qua nhưng thực sự chưa lần nào được đặt chân tới bao giờ. Tôi vội vàng đi nhanh lên hàng ghế trên, ngồi sau lưng Thành, người tài xế trẻ tuổi lúc nào cũng sẵn nụ cười hiền lành trên môi. Vừa chăm chú theo dõi hai bên đường vì thực sự, cả tôi lẫn Thành đều không ai biết cầu Phò Trạch nằm ở đâu, có trên đoạn đường sắp đi tới hay không, vừa chuyện trò mưa nắng với Phi Nga, người bạn ở Pháp về kinh đô ánh sáng Ba Lê.

Quận lỵ Phong Ðiền khá rộng với nhiều ấp xã, thôn Ðại Lược, làng Ðồng Xuyên, Mỹ Xá…. Những lũy tre xanh vươn mình trong nắng vẫn không che giấu được vẻ cằn khô của miền Trung nắng cháy, khó nghèo dù có phá Tam Giang chảy xiết dòng nước đổ dài từ bờ biển phía Ðông. Tôi phóng tầm mắt qua bên kia dòng phá Tam Giang, nhớ tới những câu thơ của thi sĩ Tô Thùy Yên mà mường tượng đến bước quân hành của những người lính chiến đã từng gian khổ nơi đây:

chiếc trực thăng bay là mặt nước
như cơn mộng nhanh
phá Tam Giang, phá Tam Giang
bờ bãi hỗn mang, dòng bát ngát
cát hôn mê, nước miệt mài trôi
ngó xuống cảm thương người lỡ bước
trời nước mênh mông, thân nhỏ nhoi
phá Tam giang, phá Tam Giang
nhớ câu ca dao sầu vạn cổ:
Phá Tam Giang ngày rày đã cạn!
(Tô Thùy Yên)

Xe chạy bon bon trên đường trường quốc lộ. Qua nhiều xóm làng, kênh rạch, cánh đồng xanh cùng những bãi cát dài trơ trụi. Ðây rồi, cây cầu dài phía trước có lẽ là cầu Phò Trạch. Tôi khẽ đập vai Thành: Thành ơi, xem kỹ có phải cây cầu này là Phò Trạch thì ngừng cho tôi xuống nhé. Tới gần, tấm biển xanh lớn kẻ chữ trắng nổi: Cầu Phò Trạch. Lý Trình KM 794+394. Chiều Dài: 124.8m. Chiều Rộng: 12m. Xe ngừng lại ngay đầu cầu. Tôi gọi anh Phương nhờ đem máy hình theo rồi nhẩy xuống xe vì biết tất cả các loại xe không được phép ngừng nơi đây nên phải vội vàng. Tôi đưa mắt ngó quanh. Ðây là chiếc cầu đúc mới, được xây ngoài mặt lộ sau này. Còn chiếc cầu sắt cũ phía trong, nơi Tiểu Ðoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến Trâu Ðiên bị Việt Cộng phục kích với một lực lượng và kế hoạch quy mô gồm một Tiểu đoàn 800 chính quy cùng du kích địa phương thuộc đơn vị H99 trang bị nhiều vũ khí đại bác, đại liên, súng cối v.v… bố trí dài 3 cây số, mai phục sẵn hai bên đường từ nửa đêm trước vì biết tin Tiểu Ðoàn 2 TQLC sẽ khởi hành từ Huế ra tăng phái cho Sư Ðoàn I Bộ Binh ngoài Quảng Trị-Ðông Hà vào rạng sáng ngày 29 Tháng Sáu, 1966. Thế là tôi cũng từ Huế vượt qua ba mươi cây số trên dọc đường số I để đến được nơi xẩy ra trận đánh kinh hoàng nhưng cũng thật lẫy lừng ngay bên cầu Phò Trạch cách đây đúng ba mươi tám năm, cũng vào một buổi sáng đầy ánh nắng vàng tươi như hôm nay. Thật không ngờ, với những cảm xúc đang dâng cao đến nghẹn ngào trong tôi. Cách hai năm về trước cũng vào khoảng thời gian này, tôi bắt đầu đặt bút viết nên câu chuyện tưởng nhớ về vị Tiểu Ðoàn Trưởng TÐ 2 TQLC Lê Hằng Minh đã anh dũng hy sinh tại nơi này (29/6/66). Giờ đây trước mặt tôi, chiếc cầu sắt cũ kỹ rỉ sét nằm chơ vơ bên con rạch nhỏ, không người, xe qua lại từ nhiều năm qua.

Lặng lẽ âm thầm. Nhưng đó là dấu tích đã ghi lại chiến công cùng những cái chết oai hùng mà thời gian không bôi xóa được. Cảnh vật còn nguyên như đang sống dậy từng phút giây hùng tráng. Lùm cây cổ thụ cao che bóng mát bên đường cũng đã thấm bao dòng máu đổ. Không biết ngày đó chú Minh đã ngã xuống bởi viên đạn xé nát lồng ngực nằm ở đoạn đường nào. Chắc chú chẳng ngờ, có một đứa bé chú gặp lúc tám tuổi nay đã lớn lên với gần bốn mươi năm sau, đang đứng đây tìm lại hình ảnh chú hiên ngang chiến đấu cùng quân giặc năm nào. Trong một thoáng ngắn, những hình ảnh tôi đã dựa vào các lời kể của những người trong cuộc hoặc liên quan, tài liệu báo chí để viết dựng lại những diễn tiến trận đánh trong câu truyện ‘Một Thời Ðể Nhớ’ chợt hiện lên rõ từng chi tiết. Kìa, đường rầy xe lửa phía bên kia, nơi giặc chờ sẵn để phục kích, đoàn xe của Tiểu Ðoàn Trâu Ðiên vừa tới, đạn từ trong bắn ra xối xả như tên. Nhưng vị tiểu đoàn trưởng TÐ 2 đã cùng với các đồng đội chiến hữu không hề nao núng, quyết tiến xung phong, hàng hàng lớp lớp như vũ bão, người và đạn phản công lại chớp nhoáng như gươm bay. Quân địch rơi rụng thảm thương, vội chém vè chạy lui về phía núi Cận Sơn. Nhưng các lực lượng TQLC Mỹ, Thiết Giáp và Tiểu Ðoàn 5 Nhẩy Dù đã kịp thời truy quét sạch. Dãy đồi trọc phơi mình trước mắt tôi, hóa ra cũng có lúc là sự thật để đối diện thật gần. Ai đi ngang đoạn đường này có còn nhớ và biết chăng, vùng đất xám hoang vu kia đã từng thấm trộn bao xương máu của những người chiến sĩ đã đổ xuống cho quê hương dân tộc được tự do yên vui.

Dòng nước dưới chân cầu vẫn lặng lờ trôi chảy. Cảnh bỗng trở nên buồn hiu hắt trước ánh nắng soi chiếu quá tỏ tường lên mảnh đất nghèo cằn khô chưa đủ sức nuôi dưỡng ruộng đồng tươi tốt phì nhiêu.

Gió im lìm không lay động nổi hàng cây rung tiếng lá. Nhưng sao lòng tôi quá đỗi xao động, bàng hoàng. Tôi ngó tới ngó lui, mắt muốn thâu nhìn tất cả. Nhưng rồi cũng phải bước nhanh lên xe, sợ mọi người phải chờ lâu dù biết tất cả đều kiên nhẫn dành cho tôi nhiều thông cảm.

Thôi từ biệt những người chiến sĩ đã ở lại nơi này năm xưa. Ðất thiêng sẽ giữ lại hồn linh các vị để sớm có một ngày cùng muôn dân nước Việt dựng lại lá cờ Tổ Quốc thân yêu rạng rỡ bay trong ánh nắng huy hoàng tự do.

Lòng dấy lên bao cảm xúc đến nghẹn ngào, tôi nhớ đến những câu thơ đã viết tặng vị tiểu đoàn trưởng Tiểu Ðoàn 2 Trâu Ðiên TQLC cùng những vị anh hùng đã hy sinh tuổi trẻ cùng xương máu cho xứ sở Việt Nam:

xin rót xuống đây lòng biển cả
lòng người chan chứa một niềm tin
rằng mai đất nước mình tươi thắm
Huế dựng uy nghi một tượng đài
trong khói nhang thơm trùm quá khứ
bao người Vị Quốc đã Vong Thân!
(n.t.)

The Bun Bo Hue chay, healthy and homey Vietnamese vegetarian dish with stylish taste

Titi Mary Tran/ Nguoi Viet English

The way to my heart? Bun Bo Hue, of course

Vietnamese spicy beef noodle soup, or Bun Bo Hue chay, gets me every time.

During the summer, when it’s hot, humid or dry, I eat this tasty soup to raise my body temperature and be in sync with the weather. During the winter, I eat it to keep warm. In other types of weather, I eat it to satisfy my craving for comfort and home.

I can eat it any time in any place.

But there’s a problem with the meat-based version of Bun Bo Hue: It can be very fatty. Since pig’s trotters, beef bones and beef shank are simmered for hours to extract the flavor of those meats, the final broth is hearty and sumptuous.

I always opt for the vegetarian Bun Bo Hue, however.

Bún Bò Huế vegetarian styles at Mai’s kitchen. (Photo: Titi Mary Tran)
Bun Bo Hue vegetarian at Au Lac. (Photo: Titi Mary Tran)
Bun Bo Hue vegetarian at Bo De Tinh Tam Chay. (Photo: Titi Mary Tran)

This style of the soup is made from different roots, fruits and herbs. And the flavor can vary depending on the region of Vietnam from which the cook originates.

But basic ingredients such as lemongrass, apples or pears, carrots and red pepper flakes are musts. Keep in mind that the soup isn’t Bun Bo Hue if it isn’t spicy and lemon-grassy. And it’s easy to find since it has become a staple dish in Vietnamese vegetarian restaurants in Little Saigon.

Here are some Vietnamese vegetarian restaurants in Orange County that serve my favorite Bun Bo Hue soup:

Mai’s kitchen, Westminster

An Lac Duyen, Garden Grove

Au Lac, Fountain Valley

Bo De Tinh Tam Chay, Westminster

Bo De Vegetarian Food, Garden Grove

Golden Flower Veggie, Westminster

Hoa Nguyen, Westminster

Lotus Vegetarian Restaurant, Garden Grove

Nhan Duc Hanh, Westminster

Pho Veggie, Anaheim

Quan Long Hoa, Westminster

Thien Dang Vegetarian, Garden Grove

Happy dining!

Cựu nhân viên Gym giết sếp cũ bằng rựa bị truy lùng

NASHVILLE, Tennessee (NV) – Một cuộc truy lùng đang được tiến hành để tìm bắt một cựu nhân viên phòng tập thể dục ở thành phố Nashville, Tennessee, tình nghi dùng rựa chém chết sếp cũ của mình.

Theo bản tin ABC News, giới hữu trách tin là nghi can Domenic Micheli, 36 tuổi, quay trở lại nơi làm việc cũ là Balance Training Gym sáng 4 Tháng Sáu và dùng cây rựa giết người sếp trước đây là ông Joel Paavola, 46 tuổi, theo cảnh sát thành phố Nashville.

Nguồn tin này cho biết thêm là ông Paavola cho Micheli nghỉ việc vào đầu năm 2017.

Trong bản tweet gửi ra, sở cảnh sát Nashville cung cấp hình ảnh gần đây nhất của nghi can Domenic Micheli và cho hay người này có thể lái chiếc xe Toyota Yaris màu vàng, theo ABC News.

Nghi can mới gần đây bị nhân viên Mật Vụ Mỹ bắt giữ hôm 27 Tháng Tư khi định đi vào khu vực cấm và không chịu tuân lệnh đi ra nơi khác.

Hiện chưa rõ là trong vụ này nghi can Micheli có bị truy tố hay không, cũng theo ABC News. (V.Giang)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Những ‘chuyện lạ’ quanh ngày bầu cử sơ bộ 5 Tháng Sáu

Đảng Dân Chủ chi tiền cho ứng cử viên Cộng Hòa

Ban vận động tranh cử Hạ Viện của đảng Dân Chủ hồi tuần trước đã chi $110,000 để vận động cho ứng cử viên Cộng Hòa John Gabbard, theo nguồn tin từ Center for Responsive Politics.

Việc vận động cho Gabbard nhằm chia phiếu của Rohrabacher Dân Biểu 14 nhiệm kỳ trong cùng đơn vị 48 California (Huntington Beach, Seal Beach, Sunset Beach, Midway City, một phần Westminster, Fountain Valley, Garden Grove, Santa Ana, San Juan Capistrano, Newport Beach, Costa Mesa, Irvine, Laguna Beach,…)

Dân Biểu Cộng Hòa Scott Baugh đơn vị 67, năm nay cũng ứng cử ở đơn vị 48.

Đảng Dân Chủ lợi dụng tranh chấp giữa hai nhân vật cỡ lớn như vậy, hy vọng sẽ chia được phiếu Cộng Hòa để hy vọng có ít nhất một ứng cử viên Dân Chủ chiếm được một trong hai vị trí dẫn đầu tại Orange County, thành trì lâu năm của Cộng Hòa.

70 nữ ứng cử viên Dân Chủ ở Alabama

70 phụ nữ da đen, phấn khởi với kết quả của kỳ bầu cử đặc biệt vào Thượng Viện năm 2017, ghi tên tranh cử vào nhiều chức vụ trong cuộc bầu cử sơ bộ ngày 5 Tháng Sáu ở Alabama. Ứng cử viên Dân Chủ Doug Jones thắng cuộc bầu cử đặc biệt Tháng Mười Hai năm 2017 tại Alabama – tiểu bang mà đảng Cộng Hòa chiếm ưu thế tuyệt đối. Kết quả đó là nhờ các cử tri nữ da đen. Thành phần này chỉ chiếm 17% tổng số cử tri Alabama nhưng 98% đã bỏ phiếu cho Doug Jones đánh bại Roy Moore, ứng cử viên Cộng Hòa bảo thủ lúc đầu đượcTổng Thống Donald Trump ủng hộ.

Tại sao Dân Chủ chú ý bầu cử sơ bộ California?

Đảng Dân Chủ mong lấy lại 23 ghế Hạ Viện đã mất trong cuộc bầu cử năm 2010. California đem đến cho họ hy vọng thêm 6 ghế vào Tháng Mười Một. Đó mới chỉ bằng 1/4 số ghế cần có để chiếm đa số nhưng kết quả đạt tại California sẽ đem nguồn sinh khí cho những nơi khác trên toàn quốc.

Giành lại 6 ghế không phải là đơn giản nhưng California là tiểu bang duy nhất có thể cung ứng điều kiện ấy, California có cả thảy 53 dân biểu Liên Bang. Các đơn vị bầu cử mới được phân định lại khiến một số dân biểu đương nhiệm bị giảm sự ủng hộ vững chắc.

Thể thức bầu sơ bộ ở California hiện nay được gọi châm biếm là “jungle primary” (sơ bộ rừng rú), tất cả tên các ứng cử viên chung trên một lá phiếu cho cử tri chọn lựa và bầu sơ bộ coi như vòng đầu để lấy hai người cao phiếu nhất vào vòng chung kết Tháng Mười Một.

“Jungle primary” tạo ra nhiều điều kiện bất ngờ như chiến tranh du kích nhưng đồng thời cũng đưa đến những chuyện không tính trước được như tình trạng chia phiếu nếu có nhiều ứng cử viên trong cùng một đảng. Ngoài ra sẽ gặp khó khăn về tiền bạc, gây quỹ, phân phối và sử dụng tài nguyên sao cho cuối cùng chỉ tập trung vào ứng cử viên nào xứng đáng nhất. (HC)

Tổng Thống Trump lo lắng về cuộc bầu cử sơ bộ 5 Tháng Sáu

LOS ANGELES (Tổng Hợp) – Khác với nhiều vị tiền nhiệm, Tổng Thống Donald Trump trực tiếp can dự vào cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, thể hiện sự lo lắng về tương lai của ông nếu đảng Cộng Hòa không tiếp tục nắm giữ được đa số sau năm 2018.

Hôm Thứ Ba, 5 Tháng Sáu, có 8 tiểu bang tổ chức bầu cử sơ bộ gồm: California, Montana, Albama, Iowa, Mississippi, New Jersey, New Mexico, South Dakota.

Bầu cử California tất nhiên quan trọng hơn hết vì đây là tiểu bang lớn nhất và thắng lợi của một đảng có ảnh hưởng quyết định trên toàn bộ.

Trong ba thập niên gần đây đảng Dân Chủ đã chiếm được ưu thế tuyệt đối tại tiểu bang ngoại trừ Nam California vẫn còn tiếp tục là thành trì của Cộng Hòa. Trong kỳ bầu cử 2016, bà Hillary Clinton chiếm được số phiếu gần gấp hai lần ông Donald Trump 8.7 triệu/4.4 triệu (61.7%/31.6%), và thắng ở 7 đơn vị Dân Biểu Liên Bang do đảng Cộng Hòa nắm giữ.

Tuy nhiên đảng Dân Chủ cũng có nhiều rủi ro trong bầu cử ngày 5 Tháng Sáu do thể thức bầu sơ bộ của tiểu bang California năm nay.

Trong quá khứ California đã áp dụng nhiều thể thức bầu sơ bộ như bầu riêng trong từng đảng, bầu cử mở rộng cho cử tri ghi danh đảng này có thể bỏ phiếu qua đảng khác (close primary, open primary, blanket primary,…).

Thể thức bầu cử sơ bộ tại California hiện nay là “Statewide Direct Primary,” tên tất cả các ứng cử viên có trên cùng một lá phiếu và kết quả là hai người dẫn đầu, bất kể tỷ lệ bao nhiêu, sẽ được cử tri bỏ phiếu quyêt định qua vòng nhì ở kỳ tổng tuyển cử Tháng Mười Một. Với thể thức này, hai người dẫn đầu có thể là khác đảng hay cùng đảng.

Đương kim Thống Ðốc Jerry Brown đã hết nhiệm kỳ tái cử và có tới 14 ứng cử viên tranh chức vụ này trong đó có nhiều người Dân Chủ cũng như Cộng Hòa. Phía Dân Chủ, hai ứng cử viên sáng giá nhất là Phó Thống Ðốc Gavin Newsom và cựu thị trưởng Los Angeles, ông Antonio Villaraigosa. Phía Cộng Hòa, doanh gia John Cox hy vọng có thể chiếm được một trong hai vị trí đầu nhờ sự chia phiếu của các ứng cử viên Dân Chủ.

Tổng Thống Donald Trump vào giờ chót gởi đi một tweet thúc giục cử tri Cộng Hòa: “Ở tiểu bang California thuế cao và lắm tội phạm, hãy đi bầu cho ứng viên Cộng Hòa John Cox vào chức thống đốc. Ông này sẽ mang đến sự khác biệt lớn.”

Ứng cử viên thống đốc California đảng Cộng Hòa John Cox. (Hình: AP/Photo)

Tranh cử Thượng Viện Liên Bang, đảng Cộng Hòa khó có hy vọng giành được một trong hai vị trí dẫn đầu và không có triển vọng thắng bà Diane Feinstein, 84 tuổi, thượng nghị sĩ 4 nhiệm kỳ.

Tại California, đảng Dân Chủ cũng đã chi hơn $7 triệu để cố gắng hạn chế tổn hại do các ứng cử viên cùng đảng tấn công lẫn nhau trong cuộc tranh cử Hạ Viện Liên Bang. Những đơn vị của các Dân Biểu Cộng Hòa Ed Royce và Darrell Issa không tái ứng cử là nơi ứng viên Dân Chủ hy vọng chiếm được. Dân Biểu Cộng Hòa Dana Rohrabacher phải đương đầu với cả cánh hữu cũng như cánh tả và đơn vị Huntington Beach/Westminster ông đã giữ vững từ nhiều năm có thể mất cho Dân Chủ.

Tổng Thống Donald Trump cũng thúc giục cử tri ủng hộ ứng cử viên Cộng Hòa vào Hạ Viện, mặc dầu trên toàn quốc đảng Dân Chủ không dễ có thể chiếm thêm 23 ghế của Cộng Hòa để có đa số trong 435 ghế dân biểu. Ông gởi đi tweet: “Hãy giữ cho đất nước chúng ta không rơi vào tay thuế nặng, tội phạm cao Nancy Pelosi.” Bà Nancy Pelosi, dân biểu đơn vị San Francisco, là trưởng khối thiểu số Hạ Viện Liên Bang.

Cuộc bầu cử năm nay sẽ là trắc nghiệm về mức tín nhiệm Tổng Thống Donld Trump và khả năng tái cử của ông hơn hai năm nữa. Chiến lược gia Dân Chủ Jesse Ferguson nhận định: “Vùng ngoại ô các thành phố lớn ở California sẽ là nơi cử tri từ bỏ Cộng Hòa trong thời đại Trump.” Bà Sue Regan, 66 tuổi, y sĩ tâm thần về hưu ở Sacramento cho rằng “đây là lúc California phát biểu ý kiến về chính quyền Trump.”

Kịch tính trong bầu cử cũng sẽ thấy ở những tiểu bang khác như New Jersey, Montana, Alabama.

Tại New Jersey, Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Bob Menendez có lẽ sẽ được cử tri bầu làm ứng cử viên nhiệm kỳ thứ ba mặc dầu có chuyện tai tiếng tham những nhưng tòa án không buộc tội.

Tại Montana, Jon Tester là người dễ bị đánh bại nhất trong số các thượng nghị sĩ Dân Chủ tái tranh cử.

Ở Alabama, Dân Biểu Cộng Hòa Martha Roby cũng là người dễ thất bại vì không có sự hỗ trợ của Tổng Thống Donald Trump. Năm 2016, bà đã tuyên bố rút bỏ sự ủng hộ ông Trump sau khi vụ tai tiếng với phụ nữ “Access Hollywood” bị tiêt lộ.

Các cuộc bầu cừ sơ bộ hôm 5 Tháng Sáu, nhất là ở California, sẽ còn phải nhiều ngày mới có thể biết kết quả đầy đủ. (HC)

Little Saigon và bầu cử sơ bộ: ‘Người Việt bầu cho người Việt’?

ORANGE COUNTY, California (NV) – Xế trưa Thứ Ba, 5 Tháng Sáu, mặc dù không đông đảo nhưng số người gốc Việt ở Little Saigon và vùng phụ cận đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử sơ bộ cũng “lai rai” và đều đặn. Các cử tri đi bầu muốn dùng lá phiếu để thể hiện tâm tư và nguyện vọng.

Không hài lòng lắm với cách các vị dân biểu gốc Việt cư xử với nhau trong thời gian gần đây, nhưng người ta vẫn có khuynh hướng “người Việt bầu cho người Việt.”

Tại phòng phiếu trong nhà thờ Westminster Christian Assembly, một trong những phòng phiếu đông cử tri gốc Việt nhất trong khu Little Saigon, người thì chở mẹ đi bỏ phiếu, người khác, một mình đi bộ làm bổn phận công dân.

Ông Phil Trần, cư dân Westminster, trầm ngâm suy nghĩ rồi mới cho biết: “Thấy mấy ‘người’ (các vị dân biểu) cãi nhau hoài, tôi chán lắm. Lần này tôi bầu cho cả hai vị là bà Janet Nguyễn và ông Tyler Diệp, nhưng nếu họ không ngưng cãi nhau, có lẽ Tháng Mười Một năm nay, tôi sẽ nghĩ lại. Tôi mong mọi người dân biểu gốc Việt cùng làm việc với nhau cho cộng đồng.”

Ông Phil Trần: “Tôi mong mọi dân biểu gốc Việt cùng làm việc với nhau cho cộng đồng.” (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Bước ra từ phòng phiếu tại trường tiểu học Morningside, Garden Grove, ông Lê Cao Hãn, ở Garden Grove, cho biết, ông và cả gia đình ông bầu cho Phó Thị Trưởng Tyler Diệp vì thấy rằng ông Tyler Diệp làm được nhiều điều có ích cho cộng đồng người Việt.

Ông vui vẻ nói: “Ông ấy làm được nhiều việc cho cộng đồng như đổi tên đường Saigon và Trần Hưng Đạo. Ngoài ra, nhờ giảm thuế cho giới tiểu thương, ông giúp cho rất nhiều cơ sở thương mại phát triển trong thành phố Westminster.”

Cũng tại đây, một cặp vợ chồng trung niên, không muốn nêu tên, cho biết ông bà ủng hộ Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn vì dự luật đưa lịch sử Việt Nam vào trường học. “Chúng tôi quan tâm nhất là dự luật lịch sử của bà Janet Nguyễn. Đó là lý do chúng tôi ủng hộ bà ấy. Con cháu chúng ta sinh ra lớn lên ở đây đâu biết gì về lịch sử Việt Nam. Nếu được đưa vào trường học, tụi nhỏ sẽ dễ dàng học và nhớ hơn,” người vợ nói.

Lê Cao Hãn: “Ông Tyler Diệp làm được nhiều điều có ích cho cộng đồng người Việt.” (Hình: Trúc Linh/Người Việt)

Trước phòng bỏ phiếu trong khuôn viên nhà thờ Reformation Lutheran, Ông Dương Đức Quảng, cư dân Fountain Valley, nói: “Tyler Diệp, dĩ nhiên. Tuổi trẻ, đầy năng lực và đầy nhiệt huyết. Ông này nóng tính, tôi biết. Nhưng còn trẻ mà nóng tính thì tốt chứ không hại gì cả. Từ từ, ông ấy sẽ chín chắn và khôn ngoan dần.”

Làm xong bổn phận, dường như người ta cảm thấy thoải mái và cởi mở hơn.

Trên phố Bolsa, bà Lương Thanh Điệp, ở Westminster, cười thật tươi và nói: “Tôi tin là cô Janet Nguyễn sẽ tiếp tục đại diện cộng đồng. Vợ chồng tôi hoàn toàn ủng hộ những gì cô ấy làm. Lần cô ấy bị người ta dẫn ra ngoài vì không đồng ý với chồng bà tài tử gì (Jane Fonda), chúng tôi ‘lên ruột’ cả tuần. Bây giờ tới dự luật SB 895 này, dĩ nhiên mình phải ủng hộ tiếp tục thôi.”

Ông Toàn Nguyễn, chồng bà, góp chuyện: “Không phải vì cô là người Việt mà chúng tôi bầu đâu. Nhưng chẳng lẽ là người Việt thì mình không bầu? Janet Nguyễn là người làm phải.”

Ông Đinh Tiến Vinh, ở Westminster, nói: “Tôi bầu cho ông Tyler Diệp. Ông bị đánh phá từ nhiều hướng nhưng ông vượt qua tất cả. Ông sẽ thắng hôm nay. Tháng Mười Một ông sẽ loại luôn ông Lowenthal ‘con’ (Josh Lowenthal) cho mà xem.”

Em George Nguyễn, sinh viên Santa Ana College, cho biết: “Em vừa chở ba em đi bầu. Em không hỏi ba bầu cho ai nhưng em bầu cho Tyler Diệp. Tại sao? Tại vì khi có người nói anh phá cộng đồng mà anh không trả lời gì hết. Em thấy anh đúng là người đàn ông. Em thích người ít nói.”

Có những người lại bỏ phiếu cho một ứng cử viên ít người chú ý đến là ông Phạm Kim Long.

Cô Trương Kiều Hướng, sinh viên Golden West, chia sẻ: “Mấy lần làm thiện nguyện trong cộng đồng, tôi gặp chú Long và thấy chú cũng có lòng với cộng đồng. Sau khi hỏi ra, tôi mới biết là chú cũng có công trong việc giảng dạy tiếng Việt ở đây từ nhiều nay trong âm thầm. Đó là lý do tại sao tôi chọn chú kỳ này. Hy vọng sẽ được bầu cho chú vào Tháng Mười Một.”

Cô Jasmine Nguyễn, bạn cô Hướng, cũng bầu cho ông Long. “Chú giúp cho giới tiểu thương gốc Việt, làm nhiều diều tốt cho họ,” cô nói. (Trúc Linh & Đằng-Giao)

—————-
Liên lạc tác giả: [email protected], [email protected]

Nữ minh tinh kỳ cựu Dolly Parton có phim riêng trên Netlfix

NEW YORK CITY, New York (NV) – Bộ phim nhạc kịch dài tập kể về đời sống của nữ ca sĩ và diễn viên kỳ cựu Dolly Parton, sắp sửa được quay và chiếu trên trang phim Netflix, theo trang mạng Pop Sugar.

Theo báo Hollywood Reporter, bộ phim chưa có tên chính thức được Netflix đặt hàng các nhà viết kịch bản nổi tiếng khác nhau viết tám tập, mỗi tập sẽ có nội dung dựa trên các bài hát nổi tiếng của nữ minh tinh.

Hai bạn diễn của Dolly Parton trong bộ phim “9 to 5” là Lily Tomlin và Jane Fonda trước đó vô tình tiết lộ về bộ phim mới của Parton trong buổi họp mặt với người hâm mộ tại hội nghị Netflix.

“Nó sẽ là một chương trình đặc sắc,” nữ diễn viên Lily Tomlin cho biết. “Đối tác của Parton là Sam Haskell đang soạn thảo với nhà sản xuất để dựng phim dựa trên các ca khúc của Parton, giống như bộ phim ‘Coat of Many Colors’ từng làm. Và dĩ nhiên, Parton cũng sẽ xuất hiện trong bộ phim này,” bà Tomlin hóm hỉnh nói.

Hãng Warner Bros. TV, từng sản xuất hai bộ phim của Parton trước, sẽ tiếp tục đảm nhận công việc sản xuất cho bộ phim mới này. Trong một lần phỏng vấn với báo chí, nữ diễn viên Dolly Parton từng nói: “Là một nhạc sĩ, tôi lúc nào cũng thích kể các câu chuyện qua lời nhạc. Tôi cảm thấy rất vinh dự và hân hạnh khi các ca khúc của mình là nguồn cảm hứng để tạo nên bộ phim trên Netflix. Tôi hy vọng bộ phim dài tập sắp tới sẽ tạo nguồn cảm hứng và đem lại tiếng cười giải trí cho mọi người thuộc mọi thế hệ khác nhau và tôi cũng rất cám ơn Netlfix và Warner Bros với dự án này.”

Dolly Parton sinh năm 1946, là nữ ca sĩ, nhạc sĩ, nhà sản xuất, diễn viên, nhà văn, nhà từ thiện và doanh nhân thành đạt. Bà nổi tiếng với dòng nhạc đồng quê, tiêu biểu là các nhạc phẩm trong album “Hello, I’m Dolly” phát hành năm 1967.

Bà sáng tác hơn 3,000 nhạc phẩm, trong đó có ca khúc “I Will Always Love You” làm nên tên tuổi của nữ ca sĩ Whitney Houston. Bà từng xuất hiện trong các bộ phim như “9 to 5,” “Steel Magnolias” hay “Straight Talk,” và từng xuất sắc được đề cử giải Quả Cầu Vàng với vai diễn trong bộ phim “The Best Little Whorehouse in Texas.” (N.A)

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH ghi đến ngày 4 Tháng Sáu, 2018

Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
Non Profit Corporation No. 3141107 EIN: 26-4499-492
PO Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Ðiện thoại: (714) 837-5998, (714) 842-7656, (714) 788-4753, (714) 371-7967, (714) 702-4725
Email: [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com

Mạnh thường quân:
Khâu T. Núi, San Diego, CA $20
Morgan Thị Gái, St. Louis, MS $20
Nguyễn Thanh Hằng, Austin, TX $50
Ô.Trương N. Lam, Arlington, TX $50
Trần Thu Bích, Portland, OR $50
Lê Ngọc Huệ, Raleigh, NC $50
Ô. Đàm Quang Hoàng, Salt Lake City, UT $100
Ô.B. Bửu Túc,.Reseda, CA $100
Cô Trần Lê Lan, Belmont, NC $100
Trần Đông, Forest Park, GA $100
Ô.B. Nguyễn V. Huệ, Garland, TX $100
Cô Trương Thị Loan, Raleigh, NC $100
Nguyễn Nga, Hagerstown, MD $100
Bà Nguyễn Thị Phi Nga, VA $100
Bà Mè Thị Lương, Raleigh, NC $150
Ô. Đoàn Van Bach, Marrero, LA $200
Bà Lê N. Julie, Lilburn, GA $200
Ô.B. Huỳnh Hương An, Santa Clara, CA $200
Bà Nguyễn Thị Mai Lan, Richmond, TX $200
Hoàng Q. Dan, Fountain Valley, CA $250
Ô.B. Trần D. Lương, Garden Grove, CA $300
Ô.B. Hồ Phillip, Brocton, MA $300
Chùa Thiền Quang, $300
The employee of Datron World, Vista, CA $3,000 (Còn tiếp)

Ân Nhân ĐNH ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 11:
Michael & Caroline Nguyen, Stafford, TX $1,500
Thang N. Le & Amanda Ton, Houston, TX $1,500
Nguyen Quế Huong-Huong Thuy Nguyen & Trong Van Ma, Westminster, CA $1,500
Nhom cuu tu Tien Lanh Khu Hoi Cu Tu Nhan Houston, Houston, TX $1,650
Nancy Bui & Trien Bui/Vietnamese American Heritage Foundation, Austin, TX $1,800
Diana c. Hsung, PC -Chicago Title -Caryn Tran, Houston, TX 2,000
Lena Ngoc Nguyen Tax Audit PLLC, Houston, TX $200
Tri Hoai Tran, Houston, TX 2,800
Christopher Pham Law Group-Harvard 1031 Exchange, Houston, TX $3,000
Dr. Giep Tung & Michell Ngo- Realm Realty, Houston, TX $3,000
Thoa K. Nguyen/Precious Realty, Spring, TX $3,000
Montessorie Learning Institute Nguyen My Le & Vo Phuong Dang, Houston, TX $3,000
Golden Mountain LP & VTL Partner/Kim Son & MaMa La’s Kitchen, $4,000
Great Land Investment- Stephen & Hellen Le, Houston, TX $5,000
Nutrition Depot 7/Suremeal-Joe Tran, Houston, TX $11,830
Hội Võ Bị Ðà Lạt, $300
Hong dua tiep tan (Ho Đắc Trong), $2,950
Cau Lac Bo Linh, Pasadena, TX $100
Chị Tuyet Hong, $230
Trung Palawan, $100
Kim Anh Tai, $100
Tuan City,$60
Lisa Le Nguyen, Houston, TX $100
Hội Thủ Ðức, $300
Hội Quảng Nam, $300
Hội Quảng Ngãi, Richwood, TX $200
Ẩn danh, $50
Thu Ha Tran & Phong T Tran, Houston, TX $200
Giang V Nguyen, Houston, TX $500
Hung & An Lam Nguyen, 80
Anh Ty -Pho Tau Bay, $50
Mrs. Louise Pham, Houston, TX $100
Hieu Q Tran & Phuc Tran, Houston, TX $50
Perfect Vision Associates, Sugarland, TX $100
Tinh Tien Trinh & Bau Trinh, Houston, TX $1,000
Truong Nguyen Do, Houston, TX $150
Hai Thanh Tran, Houston, TX $150
Hong thuy Pham, Houston, TX $1,820
Linda Dang DBA Forever Young skin care, Missouri city, TX $150
Loc T.Vu & Thuy T. Vu Trustees, Sugarland, TX $200
River Oak Nails & Spa II -Phuc Do, Houston, TX $500
Hung Nguyen & Bich Nguyen, Houston, TX $250
Trung H Le & Kieng K Huynh, Sugarland, TX $400
Oanh T Vu & Vi Vien Le Pham, Sugarland, TX $50
Nen v Tran & Dung T Tran, Pearland, TX $50
Thanh Vo, $100
ViVian Vu, Sugarland, TX $150
Y Hanh Nguyen, Houston, TX $100
Lien H Pham, Houston, TX $300
Long V Tran, Cypress, TX $500
Ngoc Hung Thi Tran, Houston, TX $300
Cuong Thach Nguyen, Houston, TX $300
V & T Properties, LLC-Pham Minh Tan, Houston, TX $500
Vien Khac Ma & Vanessa Luu, Richmond, TX $1,000
Anh Kim Do & Hieu T Do & Sanh Thi Truong, Houston, TX $1,500
Ha Thai Lu, Ambeler, PA $250
Thuong Ngo-Linh Van Pham & Hoa Thi Pham, Houston, TX $220
Thinh Nguyen, Sugarland, TX $200
Thanh Tran, Pearland, TX $200
Huong Nguyen, Richmond, TX $150
Tan Nguyen & Thuy Nguyen, Houston, TX $150
Thanh Tung Tran, $100 (Còn tiếp)

TPB VNCH đã được giúp đỡ:
Nguyễn Văn Minh (Tư Tích), Bình Định, SQ:74/412367/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Ngô Vĩnh Lại, Bình Định, SQ:202346/NQ. Cụt 1/3 chân phải.
Võ Đình Nguyện, Bình Định, SQ:71/102261/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Trương Văn Hồng, Bình Thuận, SQ:74/408018/BĐQ. Cụt tay phải.
Đỗ Đình Tha, Bình Thuận, SQ:54/665008/B1/ĐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Lý, Bình Định, SQ:56/412154/ĐPQ. Cụt 1/3 chân phải.
Nguyễn Văn Khoa, Khánh Hòa, SQ:66/405328/CLQ. Cụt chân trái. dưới gối.
Lê Trình, Ninh Thuận, SQ:214293/NQ. Cụt tay trái.
Phan Văn Cường, Bình Định, SQ:48/431113/ĐPQ. Cụt chân trái.
Thái Văn Quốc, Bình Định, SQ:56/723578/B1/ĐPQ. Gẩy chân phải.
Đặng Mây, Bình Định, SQ:76/126527/ĐPQ. Cụt chân trái.
Bùi Tâm, Ninh Thuận, SQ:73/157838/B2/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Hàng (Hoàng) Tuấn Em, Khánh Hòa, SQ:76/412227. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Chưởng, Bình Định, SQ:57/412849/TS/CLQ. Cụt 1/3 chân phải.
Trần Dai, Bình Thuận, SQ:xxx/Biệt Kích Quân. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Sỷ, Khánh Hòa, SQ:52/514324/HS1/ĐPQ. Cụt chân trái.
Đinh Văn Năm, Bình Thuận, SQ:39/453101/ĐPQ. Cụt chân trái.
Võ Hùng Việt, Bình Thuận, SQ:201579/BĐQ. Cụt tay phải.
Nguyễn Văn Hải, Ninh Thuận, SQ:53/755458/ĐPQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Hào, Phú Yên, SQ:37/669940/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Chí Phúng, Bình Thuận, SQ:37/094308/HS/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Tá, Ninh Thuận, SQ:48/407055/B1/ĐPQ. Cụt 1/3 chân trái.
Hồ Sĩ Khánh, Bình Thuận, SQ:304xxx/CSQG. Cụt 1/3 chân trái.
Trương Kiêm, Bình Thuận, SQ:66/206536/CLQ. Cụt chân phải.
Văn Chất, Bình Định, SQ:205419/NQ. Cụt chân trái.
Phùng Ngọc Châu, Khánh Hòa, SQ:61/400690/B2/CLQ. Cụt tay trái. Bị thương ở ruột.
Đặng Văn Bưng, Khánh Hòa, SQ:60/801046/TQLC. Cụt chân phải.
Bùi Văn Khánh, Ninh Thuận, SQ:47/535857/ĐPQ. Cụt 1/3 chân phải.
Trịnh Thiển, Khánh Hòa, SQ:68/406898/TrU/ĐPQ. Gảy xương quai xanh.
Hồ Văn Định, Khánh Hòa, SQ:60/402109/TS/CLQ. Cụt 1/2 bàn chân phải.
Nguyễn Ngọc Quí, Khánh Hòa, SQ:63/411755/TS1/CLQ. Gãy chân trái.
Dương Công Tỉnh, Khánh Hòa, SQ:63/201123/TS/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Khắc Can, Khánh Hòa, SQ:54/664622/ĐPQ. Gãy chân phải.
Đinh Đắc, Khánh Hòa, SQ:113323/NQ. Gãy tay trái, gãy chân phải.
Lê Nhỏ, Khánh Hòa, SQ:75/408949/TS/ĐPQ. Cụt bàn chân phải.
Đỗ Trọng, Bình Định, SQ:241588/NQ. Cụt chân trái.
Phan Văn Cư, Ninh Thuận, SQ:45/357853. Cụt chân phải.
Kiều Văn Thân, Ninh Thuận, SQ:68/121748/HS/ND. Cụt chân phải.
Lưu Xuân Trường, Bình Định, SQ:245460/NQ. Cụt 1/3 chân trái.
Trần Văn Thế, Khánh Hòa, SQ:63/400584/B1/CLQ. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Đoàn Văn Chợ, Phú Yên, SQ:74/514777/CLQ. Cụt tay trái.
Huỳnh Văn Thấy, Phú Yên, SQ:206240/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Ngọc Quang, Bình Định, SQ:64/408395/CLQ. Cụt 1/3 chân phải.
Trịnh Thuấn, Phú Yên, SQ:59/408424/B2/CLQ. Cụt tay phải.
Đặng Tỏn, Khánh Hòa, SQ:71/412429/HS/ND. Cụt chân trái.
Huỳnh Nghỉa Thân, Ninh Thuận, SQ:45/747984/B1/ĐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Vân, Bình Định, SQ:71/146267/TU/CLQ. Cụt chân trái..
Trần Văn Keo, Ninh Thuận,SQ:52/535566/B1/ĐPQ. Cụt 2/3 chân trái.
Lê Văn Xuân, Ninh Thuận, SQ:46/303917/ĐPQ. Cụt chân phải.
Phan Công Thành, Bình Thuận, SQ:69/149416/TU/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Viết Hảo, Khánh Hòa, SQ:55/748803/B2/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Hải ,Phú Yên, SQ:44/325600/HS1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Chánh, Bình Định, SQ:56/408853/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Bảy, Khánh Hòa, SQ:65/105876/TQLC. Cụt chân phải.
Nguyễn Vân, Khánh Hòa, SQ:50/405482/HS/ĐPQ. Cụt chân phải, bàn chân trái.
Nguyễn Văn Thâu, Bình Định, SQ:57/D01017/ĐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Mỹ, Ninh Thuận, SQ:72/403419/B2/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Nguyễn Văn Tốt, Bình Dương, SQ: 63/129376/B2/CLQ. Bị thương ở bụng. (Còn tiếp)

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Ảnh hưởng của kích thích tố lên sự phát triển của con người

Kích thích tố, tiếng Anh gọi là Hormone có nhiều loại khác nhau và đây là những chất rất cần cho cơ thể. Xin cùng tìm hiểu về chất này.

1- Khi nào con người bắt đầu sản xuất kích thích tố?

Sự sản xuất ra estrogens của phụ nữ và androgens của nam giới bắt đầu khoảng mấy tuần lễ sau khi thụ tinh và giới tính bắt đầu từ ngày đó.

Androgens kích thích sự lớn lên của dương vật và bìu dái từ những tế bào đã định trước là sau này sẽ thành cơ quan sinh dục nam hoặc nữ. Nếu không có androgens, cơ quan sinh dục phụ nữ sẽ được tạo ra từ những mô bào nguyên thủy. Một điều hơi lạ, là mặc dù cơ quan sinh dục nam tạo ra androgens cần thiết cho sự phát triển một nam giới, nhưng chức năng của noãn sào hình như không cần thiết để thành nữ giới.

Trước khi sinh, kích thích tố sinh dục có thể ảnh hưởng tới nhiều cơ quan khác, chứ không phải chỉ có cơ quan sinh dục. Ngày nay, nhiều nhà chuyên môn cho rằng kích thích tố sinh dục cũng khiến noãn của thai nhi hóa nam hoặc hóa nữ và do đó có thể góp phần cho sự khác nhau giữa nam và nữ.

Cơ thể sản xuất các kích thích tố sinh dục, kích thích đời sống thai nhi bằng các kích thích tố của nhau thai, xuống thấp đáng kể sau khi sinh. Hình như cơ quan sinh dục của đứa trẻ có thể tiết ra kích thích tố, nhưng tuyến dưới đồi có thể chưa tiết ra kích thích tố cần thiết, để tuyến yên tiết ra các kích thích tố sinh dục và lý do tại sao thì chưa có lời giải đáp. Chỉ khi tới tuổi dậy thì, buồng trứng của người con gái mới bắt đầu tiết ra một số lớn estrogens và ngọc hành của trẻ nam mới sản xuất nhiều androgens.

2- Tại sao trẻ em lại mau lớn như vậy?

Trẻ em phát triển nhanh nhưng tới tuổi thanh niên lại xuống hạng. Vào tuổi này, thiếu niên nam cao rất nhanh, khoảng 10.2 cm mỗi năm, còn nữ thì độ 8.3cm vào 10 tuổi rưỡi và cao nhất vào lúc 14.

Mỗi phần của cơ thể thanh niên lớn lên theo mức độ khác nhau. Đầu, tay và chân đạt mức độ của người trưởng thành sớm nhất và từ đó lớn một cách không cân bằng trong một thời gian. Chân lớn mau hơn lưng rồi ngưng lại, trong khi đó lưng lại tiếp tục to ra.

Sự lớn nhanh của thanh niên tùy thuộc nhiều vào kích thích tố sinh dục, hơn là somatrotopin, một loại kích thích tố tăng trưởng.Trong giai đoạn này, androgens sản xuất từ nang thượng thận của cả hai giống và trong ngọc hành của giới trẻ tăng lên rất nhanh.Và các buồng trứng cũng sản xuất ra estrogens.

3- Người lớn có cần kích thích tố không?

Cách đây mấy năm, một số các nhà sinh lý học cho rằng cơ thể ngưng sản xuất kích thích tố tăng trưởng, sau khi con người tới giai đoạn thanh niên.

Ngay cả khi họ đạt tới chiều cao nhất, thì tuyến yên vẫn tiếp tục sản xuất ra kích thích tố như khi còn trẻ. Ở mọi lứa tuổi, sản xuất lên xuống tùy theo hoàn cảnh: chẳng hạn chúng lên nhanh khi vận động, rơi vào giấc ngủ hoặc sắp được giải phẫu.

Khi trưởng thành, hình như công dụng của kích thích tố tăng trưởng không quan trọng lắm.

Cũng nên nhớ rằng kích thích tố tăng trưởng còn có nhiều công dụng khác, như là ảnh hưởng tới sự biến hóa căn bản, bằng cách tạo ra chất đạm cho cơ thể, tích trữ chất béo để làm nhiên liệu và xử dụng chất tinh bột trong kho của cơ thể. Như vậy ta thấy người trưởng thành không cần kích thích tố để lớn nhưng có thể họ có lợi vì tác dụng chuyển hóa của các chất này.

4- Liệu đàn ông có sản xuất kích thích tố đàn bà?

Ngày xưa, khi các khoa học gia bắt đầu nghiên cứu kích thích tố sinh dục, họ đã cho rằng sự khác biệt giữa người nam và người nữ là tuyệt đối: nam tiết ra một loại kích thích tố, còn nữ lại sản xuất một loại kích thích tố khác.

Nhưng ngày nay họ đã biết rằng cả hai đều tiết ra cùng một loại kích thích tố sinh dục. Sở dĩ có sự khác biệt giữa hai giống là tỷ lệ mỗi loại sinh dục nam hoặc nữ. Ở người nam thì androgens nhiều hơn nữ và tỷ lệ này lại ngược lại ở người nữ, ảnh hưởng của estrogens cũng mạnh hơn. Khi các sự kiện trên được khám phá, thì androgens đã được coi là kích thích tố nam và estrogens là kích thích tố nữ. Dân chúng quen với cách gọi đó rồi mặc dù không đúng lắm.

Nang thượng thận của cả hai giống đều sản xuất một số rất nhỏ estrogens và một số lớn androgens.

Ở nữ giới androgens cũng tiết ra từ buồng trứng. Nam giới không những tiết ra androgens, mà còn tiết một lượng rất nhỏ progesterones, là kích thích tố sửa soạn cho phụ nữ sẽ có thai.

Các ngọc hành cũng tiết ra estrogen, mà 1/5 do phụ nữ không có thai sản xuất.

Một điểm rất quan trọng là ở cả hai giới, estrogens đều do kích thích tố testosterone tạo ra một phần.

5- Điều gì làm giọng nói nam giới trầm xuống?

Vào thế kỷ thứ 17, giọng ca hay nhất của nhà thờ và nhạc kịch là đàn ông. Đó là những thiếu niên bị thiến, để giữ nguyên giọng của thuở thiếu thời.Việc này được bắt đầu vào thế kỷ thứ 16, khi những người nữ bị cấm không được hát ở nhà thờ cũng như trên sân khấu và rất phổ biến cho tới thế kỷ thứ 18, khi đa số nam giới hát ở nhà thờ được thiến. Sức mạnh của giọng, đều do hai dung tích của lá phổi và do con người của họ được thiên nhiên cấu tạo to con.

Câu chuyện về thiến, đã nêu ra sự quan trọng của kích thích tố nam testosterone ở tuổi còn trẻ. Chính chất testosterone đã mang lại giọng trầm, qua sự lớn của thanh quản và chiều dài gấp đôi của dây phát thanh.

6- Bằng cách nào mà kích thích tố nam lại ảnh hưởng tới người nữ?

Dù có một số không đáng kể estrogens, có thể tìm thấy trong máu và nước tiểu, đặc biệt là khi ở tuổi thanh niên và cao tuổi, nhiệm vụ của kích thích tố đó vẫn chưa được biết rõ. Và ngay cả việc tại sao đàn ông lại tiết ra prolactin và progesterone là những kích thích tố của sự có thai và cho con bú.

Vai trò của androgens ở người phụ nữ đã được biết rõ hơn. Kich thích tố nam gây ra ảnh hưởng chính lên nữ ở tuổi dậy thì. Chúng kích thích sự phát triển lông nách và lông mu; ảnh hưởng tới sự thành hình của âm hộ và cũng một phần nào đó chịu trách nhiệm về sự lớn nhanh.

Ngoài ra, androgens còn gây ra giọng nói trầm hơn của nữ giới và nếu giới này lại bị mụn trứng cá thì cô ta đổ tội cho androgens.

7- Thiếu kích thích tố tăng trưởng.

Khi đứa bé thấp hơn so với số tuổi thì có thể là do di truyền nhưng cũng có thể là do một vấn đề nào đó. Thí dụ như các bệnh về máu, về gan, vì dinh dưỡng kém, thiếu tình thương hoặc do không đủ kích thích tố tăng trưởng của tuyến yên.

Sau đây là cách giải thích khoảng giữa lúc lên 3 và lên 9, trung bình trẻ lớn lên độ 5.1 cm mỗi năm. Chậm lớn nữa là có vấn đề trầm trọng, cần được các nhà chuyên môn xem xét. Và gặp trường hợp này phải chích kích thích tố tăng trưởng. (Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 5 tháng 6 năm 2018

Ngũ Giác Đài điều tra cựu bác sĩ Tòa Bạch Ốc Ronny Jackson

WASHINGTON, D.C. (NV) – Văn phòng Chánh Thanh Tra Bộ Quốc Phòng Mỹ hôm 4 Tháng Sáu chính thức mở cuộc điều tra các cáo giác về hành động sai trái của cựu bác sĩ Tòa Bạch Ốc Ronny Jackson.

Các giới chức Ngũ Giác Đài phải mở cuộc điều tra sau khi có các cáo buộc rằng bác sĩ Jackson uống rượu trong khi làm việc, viết toa và cấp thuốc có chứa ma túy không hợp lệ, đồng thời cũng cho thấy có hành động thô lỗ đối với cấp dưới, theo nữ phát ngôn viên văn phòng chánh thanh tra Dwrena K. Allen.

Hãng thông tấn UPI cho biết, các cáo buộc nói trên được đưa ra sau khi Tổng Thống Donald Trump đề cử ông Jackson vào chức vụ Bộ Trưởng Cựu Chiến Binh. Ông Jackson sau đó tự ý xin rút tên khỏi việc đề cử và sau đó trở về Văn Phòng Y Tế Tòa Bạch Ốc, nhưng không còn là bác sĩ riêng của ông Trump.

Cuộc điều tra sẽ tìm hiểu xem có nên có biện pháp trừng phạt nào đối với ông Jackson liên quan đến những gì bị cáo giác, theo UPI.

Hồi Tháng Tư, Thượng Nghị Sĩ Jon Tester (Dân Chủ, Montana) đưa ra một tài liệu theo đó nêu chi tiết về các cáo buộc từ những người đã và đang làm việc với ông Jackson.

Cả Tòa Bạch Ốc và cá nhân bác sĩ Jackson đều bác bỏ những cáo buộc này, cho rằng “hoàn toàn sai và bịa đặt,” cũng theo UPI. (V.Giang)

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Tin mới cập nhật