Little Saigon: Westminster có nữ cảnh sát viên gốc Việt đầu tiên

WESTMINSTER, California (NV) – Lần đầu tiên Westminster có một nữ cảnh sát viên gốc Việt. Đó là cảnh sát viên Claire Trần, tên Việt là Trần Quỳnh Mai, 26 tuổi, cư dân thành phố Cypress, California.

Cảnh Sát Trưởng Westminster Ralph Ornelas cho biết: “Chúng tôi rất hãnh diện có cảnh sát viên Claire Trần là nữ cảnh sát viên người Mỹ gốc Việt đầu tiên. Cô can đảm gia nhập một nghề cao quý.”

“Tôi tốt nghiệp chương trình đào tạo cảnh sát trong 26 tuần lễ tại đại học Golden West College, Huntington Beach, vào Tháng Năm, 2015. Trước đó, tôi cũng đã tốt nghiệp đại học UC San Diego, năm 2012, với bằng cử nhân kinh tế học,” nữ cảnh sát viên cho nhật báo Người Việt biết một chút về cô.

Được biết, cảnh sát viên Phương Phạm hiện là “đàn anh,” tức là người dìu dắt, của cô tại sở cảnh sát.

Cô cho biết cô thích ngành cảnh sát sau khi được đi tuần trên xe cùng với một cảnh sát viên Cypress.

“Cho đến nay, tôi vẫn nhớ chuyến đi ấy, vì đó là lần đầu tôi được biết công việc của một cảnh sát tuần tra. Tôi học được cách điều hành xe cộ lưu thông, kiểm soát những người bị án treo, và thủ tục lục soát xe hơi,” cô kể.

“Sau khi mãn khóa học cảnh sát ở Golden West College, tôi được nhận làm tạm thời tại Sở Cảnh Sát Cypress. Sau đó tôi xin làm trong nhà tù của Sở Cảnh Sát Westminster, đến nay được một năm. Đó là thời gian thử thách và là một phần của chương trình huấn luyện cảnh sát Westminster mà tôi phải vượt qua,” nữ cảnh sát viên nói thêm.

Được hỏi cô ước mong gì trong những ngày tới, cô nói: “Tôi muốn hoàn tất thời gian 18 tháng thử thách và mong được làm việc trong các công tác đặc biệt (special assignment).”

Theo cảnh sát viên Phương Phạm “công tác đặc biệt” chỉ dành cho cảnh sát có ít nhất là ba năm kinh nghiệm, ví dụ như đi tuần tra, sau mới được làm điều tra, và làm cảnh sát lái xe mô tô.

Cô Quỳnh Mai và “đàn anh” Phương Phạm. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Tuy là phái nữ, cô Quỳnh Mai cho biết cô học hai năm võ Brazilian jiu-jitsu và tham dự các cuộc thi cử tạ “Clean and Jerk” nặng đến 81 kg (gần 180 lbs).

Cảnh sát viên Phương Phạm cho biết cô có thể cử tạ nặng 270 lbs, và vượt qua 15 tuần huấn luyện đi theo một cảnh sát viên khác; cũng như đã trải qua hai tuần “Ghost Ride,” có nghĩa là tuần tra một mình.

Westminster là thành phố tập trung đông người Việt, cô cho biết rất hãnh diện với di sản văn hóa Việt và sẵn sàng học tiếng Việt để có thể sử dụng khi cần.

“Mẹ tôi và bà ngoại nói tiếng Việt ở nhà, nhờ vậy tôi cũng học được chút chút tiếng Việt. Dù không nói được nhiều, nhưng tôi nghe và có thể hiểu được chút đỉnh rằng mẹ và bà nói gì,” cô nói.

Cô kể kinh nghiệm khi bắt giữ một người Việt vô gia cư.

“Ông ấy chửi thề bằng tiếng Việt và phân bua rằng ‘con đ-‘ đó nó bắt tôi. Tôi nghe, hiểu và giận lắm, vì không hiểu tại sao ông ấy dùng chữ ấy với tôi!” cô cười, kể lại.

Cô kể phản ứng của cha mẹ khi biết cô chọn ngành cảnh sát.

“Mẹ tôi im lặng, không nói gì. Cha tôi thì không quá ngạc nhiên, vì biết chương trình huấn luyện rất dài và cam go đối với phụ nữ Việt. Đa số cha mẹ người Việt thích con cái học làm bác sĩ, nha sĩ, kỹ sư, luật sư, chứ ít ai cho con theo đuổi ngành này. Nhưng tôi thích thì ông bà cũng chiều theo, vì chỉ có hai đứa con gái, một đứa con trai. Tôi là con gái út,” cô kể.

Cô cho biết mẹ cô người Bắc nhưng sinh trong Nam, và là một thuyền nhân tị nạn.

“Mẹ tôi đến Mỹ năm 1979 và làm thư ký hồ sơ cho Sở Cảnh Sát Cypress. Cha tôi làm thợ tiện,” cô kể.

Về thức ăn Việt, cô Quỳnh Mai cho biết rất thích bánh cuốn Lý Thái Tổ, bún bò Huế.

“Gần đây tôi có về Việt Nam một lần, đi chơi từ Hà Nội, Sapa, Đà Nẵng, Nha Trang, Huế, tới Sài Gòn. Tôi muốn tìm hiểu nơi cha mẹ tôi sinh ra và lớn lên,” cô nói.

Cô còn độc thân, cho biết ý định, nếu có học thêm, cô sẽ chọn chương trình cao học quản trị và lãnh đạo.

“Quỳnh Mai sẽ là thế hệ nối tiếp của người Mỹ gốc Việt, sinh ra tại Mỹ. Cô sẽ thành công. Hy vọng có nhiều người trẻ sẽ chọn cô làm gương cho con đường sự nghiệp trong ngành cảnh sát,” cảnh sát viên Phương Phạm tiếp lời.

“Cảnh sát Westminster hiện tuyển mộ cảnh sát thuyên chuyển từ khắp nơi, với 12% lương tăng trong ba năm, chưa kể $10,000 tiền thưởng, $5,000 khi bắt đầu và $5,000 khi hoàn tất thời gian thử thách,” ông Phương nói thêm. (Linh Nguyễn)

—————-
Liên lạc tác giả: [email protected]

Mời độc giả xem phóng sự “Đưa tiếng Việt vào chương trình tiểu học tại Little Saigon”

Anh em như tay chân

Hai anh em tôi sinh ra cùng một mẹ cha nhưng chúng tôi chỉ biết điều này khi anh tôi 17 tuổi và tôi 14. Hoàn cảnh éo le ấy là do bố tôi hiếm muộn, ngoài 50 vẫn chưa có mụn con nào.

Hai mẹ già tôi là vợ cả, vợ hai của bố tôi, giòng giõi trâm anh thế phiệt nhưng không biết tại sao không sinh được con cho nhà họ Bùi. Khi bà hai chính thức bước chân vào nhà bố tôi, bà nhất mà sau này chúng tôi gọi là Me già, cư xử rất phong cách và chững chạc, phù hợp với tư thế bề trên của mình. Bà dọn ra một cơ ngơi riêng và ngày càng ít can thiệp vào công việc của bố tôi. Tôi nghe nói rằng thời gian đầu, bố tôi dùng bữa trưa ở nhà me già và bữa tối ở ngôi nhà ông sống với me trẻ. Tuy vậy, khi sự nghiệp của bố tôi phát triển lớn với nhiều cơ sở từ Bắc vào Trung, bố tôi thường phải di chuyển, không còn giờ giấc cố định nên khi ông về nhà thì đây là ngôi nhà ông sống với bà hai.

Thời khoảng một phần tư đầu thế kỷ 20, không biết do đâu mà bà hai của bố tôi nảy ra ý định lập công bằng cách đi tìm người thay bà sinh con cho bố tôi. Ban đầu, bà nhòm ngó các cô mặt hoa da phấn ở thành thị. Tôi đoán các cô nhận vai trò này vì bố tôi vừa đẹp trai, tướng mạo uy nghi, quắc thước, lại tài năng, danh vọng, sản nghiệp đầy đù. Thế nhưng có lẽ số phận chọn mẹ tôi gánh vác sự bất công tủi cực này nên không ai sanh nở gì cả cho tới một ngày, bà hai của bố tôi nhân chuyến về Bắc Ninh thăm họ hàng và thu mua gạo, tình cờ nhìn thấy mẹ tôi đang xắn quần cấy mạ dưới ruộng, dáng vóc thôn nữ tươi mươi, khỏe mạnh, đúng tiêu chuẩn “tốt nái” bà săn tìm nên bà vào làng, tìm gặp, thương lượng với ông bà ngoại của tôi rồi đem mẹ tôi “về dinh.”

Định mệnh làm phép lạ nên mẹ tôi sớm cấn thai. Bố tôi có “tin mừng” nhưng mẹ tôi lãnh họa trước vì bà hai không vội tin ngay. Suốt ba tháng trời ròng rã, mẹ tôi vừa bỡ ngỡ chuyện thai nghén lần đầu, vừa phải làm lụng công việc nằm trong phận sự không khác gì tôi tớ trong nhà, vừa phải trả lời sự chất vấn cay nghiệt của bà hai hỏi xem mẹ tôi có lỡ dại với thầy thông/thầy ký nào dưới quyền bố tôi không? Câu hỏi lập đi lập lại của bà với hàm ý đe dọa là tại sao những cô ngàn lần đẹp hơn, thanh lịch hơn mẹ tôi đã không thể nào sinh nở mà mẹ tôi lại sớm mang thai với bố tôi? Câu trả lời của mẹ tôi cũng lập đi lập lại trước sau không sai một chữ là: “Thưa bà, con không biết ai ngoài ông cụ.”

Mẹ tôi trở dạ sinh chị Túy Sơn đúng ngày tháng bố tôi ghi trong sổ nhật ký. Thời đó chưa có thử nghiệm DNA để truy tầm phụ hệ, chỉ thấy chị giống bố như hai giọt nước và mẹ tôi được minh oan.

Sau lần đầu nhiều nghi nan và tủi cực ấy, mẹ tôi liên tiếp bỏ một anh, sẩy một lần trước khi sinh và nuôi được anh thứ tư. Là đứa con trai nối dõi tông đường hiếm muộn, lọt lòng mẹ, anh tôi lập tức được bà hai của bố tôi bế tắp lên nhà trên, khai sinh là con của bố tôi và bà, được bà thành kính sửa soạn lễ vật và thân chinh ẵm ra đền đức Thánh Trần, đội sớ bán khoán anh, nhận pháp danh cho anh là Minh Châu.

Tôi lót tót ra đời sau anh ba năm, lại là gái nên xem ra thừa, không ai đòi quyền sở hữu cả và mẹ tôi được… tự do nuôi tôi. Sau này tôi nghe mẹ kể mùa Đông ở Huế mưa dầm, mẹ không có đủ tã lót cho tôi nên chỗ ướt mẹ nằm, chỗ khô phần tôi, cứ thế thay qua đổi lại cả đêm. Do vậy, tuy anh em tôi cùng giòng giống cha, cùng bọc trứng mẹ sinh ra nhưng chúng tôi được nuôi dạy tinh thần và thể lý bằng hai nền giáo dục và hai chế độ dinh dưỡng khác nhau. Dưới mắt anh, tôi là con của cô S, người hàng ngày nấu cơm, dọn cơm cho anh ăn, giặt quần áo, bỏ màn buổi tối cho anh đi ngủ, vắt màn và làm giường buổi sáng khi anh thức dậy, v.v… Anh hay cậy quyền, bắt nạt tôi nên tôi rất sợ anh. Không chỉ một mình tôi sợ, né tránh anh tối đa mà đám con nít bạn học cùng lớp với tôi thỉnh thoảng đến chơi vì vườn nhà tôi nhiều cây ăn quả lắm, thoáng thấy anh là chúng dạt ra ngay.

Hoàn cảnh anh em tôi nhì nhằng như vậy cho tới một hôm, anh tôi không bằng lòng với những món ăn “cô S” dọn ra mâm và bưng lên bàn cho anh ăn trưa nên anh vung tay hất cả mâm cơm đổ xuống đất rồi chạy lên lầu mách bố tôi “cô S” ăn bớt tiền chợ, cho anh ăn đồ ăn dở. Có lẽ việc này là giọt nước cuối cùng làm tràn cái ly đã quá đầy nên ông quản gia lâu năm, rất mực trung thành của gia đình tôi không nhịn nữa, càng bất chấp bị bà hai của bố tôi đuổi nên ông tiết lộ bí mật với anh tôi: “Này cậu, ‘cô S’ là mẹ đẻ của cậu đấy, không phải bà L. đâu!” Tôi thấy anh tôi đứng ngây ra một lúc, không nói gì rồi lẳng lặng vào phòng riêng đóng cửa lại. Ít lâu sau, anh bỏ học và anh nói với bố tôi anh muốn tình nguyện vào trường Bộ Binh Thủ Đức. Ở tuổi 17, bố tôi phải cùng ký đơn với anh để anh hội đủ điều kiện nhập ngũ. Tôi hơi ngạc nhiên thấy bố tôi không phản đối đề nghị vào quân trường của anh vì tôi biết bố tôi đặt nhiều kỳ vọng và đầu tư nhiều vào anh trên con đường học vấn. Có lẽ vì thành tích học của anh không xuất sắc nên bố tôi hoặc hoài nghi về đường lối giáo dục gia đình áp dụng cho anh, hoặc muốn thấy anh được thử thách cách khác xem năng khiếu của anh là gì nên bố tôi không ngăn cản mà ủng hộ quyết định thoát ly của anh.

Anh khăn gói rời nhà. Đối với bà hai của bố tôi, anh đã tự nhổ cái gai trong mắt bà vì anh lạnh nhạt và xa lánh bà kể từ khi anh biết mình bị người lớn lừa dối, không những cư xử sai trái với người mẹ đã rứt ruột sinh ra anh mà còn khiến anh vô tình ăn ở như một kẻ vô đạo. Đối với mẹ tôi, không còn được nhìn thấy anh hàng ngày, âm thầm chăm nom anh dù chỉ với tư cách người hầu hạ thân tín, tệ hơn nữa, anh còn dấn thân vào chỗ hiểm nguy khi không ai bắt buộc, mẹ tôi đau đớn tận cùng trong câm nín, như phiến đá chảy mồ hôi dưới trời băng giá. Đêm đêm, mẹ thắp nhang khấn khứa. Ngày ngày, thỉnh thoảng mẹ chết sững, quên quên nhớ nhớ giữa bộn bề công việc, sợ anh tôi ăn không đủ no, sợ anh bị hiếp đáp và cuộc sống nhà binh vô cùng khắc nghiệt.

Nếu tấm lòng thương con của mỗi bà mẹ sẽ động tới ý Trời thì mẹ tôi đã được ơn phước này. Anh tôi ra trường, về qua nhà trong quân phục oai vệ, lon chuẩn úy mới tinh trên cầu vai, cao lớn, khỏe mạnh. Anh đã có đủ thời gian để nhai, nuốt, bỏ qua chuyện cũ, bắt đầu cái mới dưới mái nhà cha mẹ. Anh nhìn mẹ với ánh mắt đằm thắm, thương yêu, thậm chí bảo bọc nhưng anh không biết xưng hô với mẹ thế nào? Anh hỏi tôi: “Cả em nữa, chúng ta không thể tiếp tục gọi bà L. bằng me và gọi mẹ mình bằng chị. Mình phải làm sao?” Ở tuổi 15, tôi không có nhiều kinh nghiệm ứng xử nhưng tôi nhớ người Bắc quê mùa hay gọi mẹ bằng “Đẻ,” nghe gần gũi và dễ thương nên tôi trả lời anh: “Hay mình gọi mẹ bằng “Đẻ” nhé?”

Do ảnh hưởng giao tế rộng rãi của bố tôi, anh tôi được liên tục theo học các khóa huấn luyện chuyên môn và anh chọn phục vụ trong các đơn vị Công Binh chiến đấu. Đóng quân ở đâu chừng vài tháng, nếu vào mùa Hè tôi được nghỉ học, anh đem mẹ và tôi theo. Tôi với mẹ được trải qua một mùa Hè tuyệt đẹp với nắng gió lồng lộng và trời nước mênh mông ở Hà Tiên.

Kỷ niệm một thời niên thiếu và tuổi trẻ xanh tươi, ròn rã, lung linh hạnh phúc, chan chứa ước mơ tưởng như mới đâu đây nhưng tôi bây giờ đang trên chuyến bay trở lại quận Cam sau cuộc thăm viếng anh tôi vỏn vẹn năm ngày. Bây giờ, anh là một ông già tuổi ngoài 80, gầy guộc, lưng khòm, râu tóc bạc, một mình lui cui trong ngôi nhà anh giữ sạch như ly như lau, như nỗi quạnh vắng của anh khi chiều xuống không một tiếng động khắp xung quanh. Máy đo áp huyết, hộp dụng cụ đo đường mỗi sớm mai để ngay ngắn ở đầu bàn. Chiếc xe lăn mới tinh ở cửa ra vào. Cái gậy chống đầu tòe hoa thị dựng bên chiếc ghế trong phòng ăn. Suốt ngày anh điện thoại cho sở xã hội để khiếu nại về thái độ kỳ thị của case manager, để cãi nhau về các chương trình trợ giúp y tế dành cho người cao niên không còn khả năng tự lo cho mình một số việc. Suốt ngày anh điện thoại cho các văn phòng bác sĩ để theo dõi hay cự nự về giấy tờ referral/approval chậm trễ, khiến anh cứ phải chờ đợi mà không thực hiện được các thủ tục y khoa chẩn bệnh cần thiết.

Anh có một vườn hoa hồng và rau xanh, một hồ cá Koi với suối nhân tạo ở sân sau, hai con chó Chihuahua làm bạn với anh đã hơn mười năm. Trời mưa, anh cười, mắt nheo lại vì vui, bảo tôi: “Vừa mát, khỏi tưới cây, lại có nước dự trữ (trong dãy thùng phuy xếp hàng dưới hiên) đỡ phải trả bill cô ạ!” Nhìn anh lúc này, tôi biết ý nghĩ riêng trong tôi khi bay sang thăm anh, muốn anh về Cali để anh em có điều kiện thăm nom, tiếp trợ nhau khi cần, sẽ không thể thành sự thực. Anh như cái cây đã bắt rễ sâu vào cảnh thổ nơi này, mỗi mỗi đều gắn bó xương thịt với anh, hà hơi nuôi dưỡng anh. Từ cái góc nhà nơi anh ngồi một mình mỗi buổi tối dưới ánh đèn, thong thả ăn những món ăn anh yêu thích, xem một cuốn phim có những vai diễn thông minh, tàn bạo, luôn xoay chuyển hay làm chủ tình hình; từ cái sofa êm ái đôi khi anh thức ngủ chập chờn theo cách một người già, giữa tiếng người cười nói ồn ào hay tiếng nhạc phát ra từ cái TV to đùng ở phòng khách ít khi tiếp đãi ai. Dẫu sao, tôi vẫn xót xa thương anh, thương cái hình ảnh anh lọm khọm kéo cái túi rác tôi buộc sẵn ra lề đường để sáng sớm hôm sau xe rác tới mang đi tuy nhìn vào mắt tôi, anh biết tôi thắc mắc điều gì nên anh bảo tôi: “Anh còn chưa có thời giờ đề nghị thành phố phải cấp thùng rác như bên Cali của cô để có an toàn vệ sinh hơn.”

Anh em ruột như tay chân, giữ một phần thịt da của mẹ cha và cả quãng đời chung nhiều kỷ niệm. Đau một người là đau cả hai, cả ba,… Mỗi chuyến đi thăm anh về, tôi buồn rất lâu, nhớ anh và khóc một mình. Con gái tôi nói với tôi: “Mẹ sai rồi. Mẹ đừng nghĩ thay bác. Mẹ tự làm khổ mình khi hình dung bác bằng cảm xúc của mẹ. Tất cả những gì mẹ nên làm, có thể làm là cầu nguyện bình an cho bác, nghe bác nói nếu bác có nói, ngoài ra, mẹ chớ bao giờ vạch ra cho mình phải thế nào thì mới đúng cho bác?” Cháu làm tôi nhớ lại lời Linh Mục U. đã phê bên lề một bài viết của tôi khi Cha dạy môn cổ văn Pháp ở Đại Học Huế: “Cô nên thận trọng, đừng để tưởng tượng đưa cô đi quá xa.”

Tôi cũng biết người ta thường khổ vì chính những điều mình nghĩ hơn là sự thật. Bây giờ, tôi chọn ly nước đầy một nửa thay vì vơi một nửa để nghĩ và nhớ về anh tôi trong sự hài lòng riêng của anh với những gì anh đang có, thêm được niềm vui cho anh thì tốt nhưng đừng muốn anh phải thay đổi.

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cách làm nấu súp cua nhanh cấp kỳ”

Xôn xao biệt phủ của hai ‘quan’ về hưu ở Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hai căn biệt phủ đồ sộ, rộng hàng ngàn mét vuông nằm ở vùng ven Sài Gòn được xác định là của hai quan chức về hưu vừa được phát hiện đang khiến dư luận xôn xao không ngớt.

Theo báo Người Lao Động, một căn rộng gần 7,000 mét vuông, nằm cạnh bờ sông Sài Gòn, trước cảng An Sơn, xã Nhị Bình, huyện Hóc Môn, Sài Gòn, thuộc sở hữu của ông Bùi Cách Tuyến, cựu thứ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường.

Căn “biệt phủ” được xây dựng khá lớn, có nhà thủy tạ dùng để hóng mát, tiếp khách ngoài trời, bao quanh là thảm cỏ xanh mướt, có tường rào bao quanh, cổng cao hơn 2 mét và cửa ra vào đối diện bờ sông.

Tin cho biết, hồ sơ đất đai của căn biệt phủ này do bà Trần Thị T., vợ ông Tuyến, sở hữu từ năm 2013, gồm năm thửa. Năm 2015, bà T. xin giấy phép xây dựng và cùng chồng đứng tên chung.

Khu biệt phủ thứ hai, nằm trên mặt tiền đường Nguyễn Hữu Trí, thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh, có quy mô rộng khoảng 3,000 mét vuông, kéo dài ra tận con sông chợ Đệm, với hàng rào cao 2 mét, được cho là của ông Nguyễn Phước Thanh, cựu phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, vừa về hưu.

Căn biệt thự được cho là của ông Nguyễn Phước Thanh, cựu phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước. (Hình: Báo Người Lao Động)

Nói với phóng viên báo Người Lao Động, ông Nguyễn Văn Phụng, bí thư Huyện Ủy Bình Chánh, cho biết: “Qua báo cáo sơ bộ từ Thanh Tra huyện và Phòng Quản Lý Đô Thị huyện, biệt thự này xây dựng đúng với giấy phép xây dựng và khu đất do con gái ông Nguyễn Phước Thanh, nguyên phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, sở hữu, tên là Nguyễn Phước Thiên Anh, 22 tuổi.”

“Tổng diện tích gần 3,000 mét vuông, nhưng trừ lộ giới còn 2,300 mét vuông,” ông Phụng nói.

Sau khi truyền thông rầm rộ loan tin, tối 25 Tháng Mười, từ Úc, ông Bùi Cách Tuyến đã chủ động gọi điện thoại đến báo Người Lao Động phản hồi vụ việc cho biết: “Tôi đang qua nước ngoài để thăm con thì nghe thông tin mình sở hữu biệt phủ nên phải lên tiếng để dư luận hiểu rõ. Nói thật, hồi trước đến giờ tôi đều lo làm việc nhà nước, còn về kinh tế đều do vợ đảm trách. Năm 2013, khi tôi còn làm tại Bộ Tài Nguyên-Môi Trường, vợ tôi mua khu đất này và có kê khai tài sản theo quy định pháp luật.”

“Năm 2015, tôi về hưu nên vào Sài Gòn tiếp tục giảng dạy tại trường đại học Nông Lâm. Lúc này, vợ chồng tôi bắt đầu bỏ tiền ra xây dựng căn nhà. Lúc bấy giờ là giáo viên thì không còn phải kê khai gì nữa. Vả lại hồi tôi chưa làm hiệu phó, hiệu trưởng trường thì kinh tế gia đình tôi cũng đã khá rồi. Nếu không tin, có thể tìm trường Nông Lâm hỏi sẽ rõ,” ông Tuyến nói.

“Tôi gốc là nhà giáo. Năm 1979, tôi tốt nghiệp trường đại học Nông Lâm rồi ở lại trường công tác. Sau đó, tôi là hiệu trưởng trường đến hết năm 2007. Tôi có chuyên môn và cũng có nguyện vọng là đào tạo thế hệ trẻ sau này. Năm 2008, bộ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường mời tôi ra bộ làm thì tôi có ra một thời gian rồi vô lại dạy học sau khi nghỉ hưu… Tôi là thầy giáo đứng đắn, trước giờ ai cũng biết. Tôi tự lo mọi thứ ngay từ đầu, từ hồi mới ra trường, tức là năm 1979 đến giờ,” ông nói thêm. (Tr.N)

Dân lo lắng qua cầu lún gần nửa mét ở Quảng Nam

Cảnh sát di trú ICE vào nhà ở Oregon bắt người mà không có trát tòa

PORTLAND, Oregon (NV) – Cả hai thượng nghị sĩ liên bang đại diện cho tiểu bang Oregon vừa lên tiếng đòi hỏi phải có giải thích rõ ràng sau khi cảnh sát di trú ICE, mặc thường phục, vào một căn nhà ở Portland mà không có trát tòa và bắt một người ở đây, nhưng sau đó thả ra.

Bản tin của tờ New York Times cho hay việc bắt giữ người đàn ông này hôm Thứ Năm tuần trước, lúc đó đang tân trang một căn nhà, được người bạn cùng làm việc với ông dùng điện thoại di động thu lại và đưa lên Facebook, có khoảng hơn 1 triệu lượt người vào xem.

Vụ này nhanh chóng loan truyền và hai thượng nghĩ sĩ Ron Wyden và Jeff Merkley, cả hai đều thuộc đảng Dân Chủ, nói rằng vụ bắt giữ này “có vẻ là một vụ vào nhà riêng bất hợp pháp.”

Trong đoạn video, người ta thấy người đàn ông tên Carlos Bolanos bị hỏi giấy, và khi ông Bolanos hỏi lý do, một nhân viên ICE trả lời rằng “vì tôi tin rằng ông không ở Mỹ hợp pháp.”

Người thu đoạn video, ông George Cardenas, nói đây là hành động xâm nhập gia cư bất hợp pháp, nhưng một nhân viên ICE cho hay đây là cơ sở thương mại, vì có hai người làm việc bên trong.

Ông Cardenas trả lời rằng hai vợ chồng chủ nhà ở tầng hầm và chỉ cho thấy xe của họ đậu bên ngoài, cảnh cáo các nhân viên ICE rằng họ đang vi phạm luật pháp, theo bản tin New York Times.

Sau vài phút nói qua lại, nhân viên ICE lấy điện thoại và cọ sơn khỏi tay ông Bolanos, còng tay và dẫn ra khỏi nhà.

Một giới chức liên lạc báo chí của ICE, bà Yasmeen Pitts O’Keefe, sau đó cho hay ông Bolanos được thả để chờ kết quả điều tra và nội vụ được chuyển sang văn phòng thanh tra của cả ICE và Bộ Nội An.

Hôm Thứ Hai bà O’Keefe cho hay cơ quan hữu trách vẫn còn đang duyệt xét vấn đề.

Trước đó ít ngày, ở Oregon cũng xảy ra vụ một cặp vợ chồng vừa từ tòa án đi ra thì bị nhân viên ICE mặc thường phục, không cho biết là nhân viên công lực, chặn lại đòi xét giấy, chỉ vì ông chồng giống người trong tấm hình mà họ có.

Cảnh sát trưởng Pat Garrett tại Washington County cho hay trong cuộc họp báo sau đó là các cảnh sát trưởng ở tiểu bang Oregon đang lo ngại tình trạng các nhân viên ICE không thông báo họ là ai hay đi trên các chiếc xe không dấu hiệu để chặn bắt người khác, theo tờ New York Times. (V.Giang)

Mỹ gửi hải đội hàng không mẫu hạm thứ ba tới Thái Bình Dương

Ông Phạm Văn Minh

Cụ Ông Phêrô Nguyễn Văn Luận

Nhân viên công nghệ thông tin sợ bị đuổi việc vì ‘quá già’

SAN FRANCISCO, California (NV) – Một thống kê gần đây cho thấy, hơn 40% dân công nghệ thông tin lo ngại mất việc vì vấn đề tuổi tác. Trang tìm việc Indeed cho biết, khoảng 18% nhân viên trong lĩnh vực công nghệ thông tin “luôn lo sợ” mất việc vì tuổi của họ, tháo báo mạng Silicon Beat.

Kết quả thống kê công bố mới đây cho thấy, trong khi có nhiều quan ngại, nhân lực trong lĩnh vực công nghệ thông tin thiếu đa dạng, nhất là với những người lớn tuổi.

Thống kê mà Indeed thu thập được cũng cho thấy đa phần nhân lực là người trẻ tuổi.

Cuộc khảo sát vào đưa ra vào Tháng Chín và có trên 1,000 người tham gia, trong đó có 46% người sinh vào thập niên 1980 và 1990.

Các công ty cho biết, 36% nhân viên của họ ở độ tuổi trung bình từ 31 tuổi đến 35 tuổi. Trong khi đó, một số khác cho biết, 17% nhân viên có tuổi trung bình từ 20 tuổi đến 30 tuổi.

Một số công ty cho biết, nhân viên từ 36 tuổi đến 40 tuổi chiếm 27%, và nhân viên từ 40 tuổi trở lên chiếm 26%.

Ông Raj Mukherjee, một nhân viên cao cấp của trang Indeed, chia sẻ nhận định trên mạng: “Theo dự đoán của Thống Kê Dân Số Hoa Kỳ, 25% nhân viên trong lĩnh vực công nghệ thông tin sẽ ở độ tuổi 55 trở lên vào năm 2019. Số liệu này cũng không phản ánh chính xác về mức độ đa dạng hóa nhân viên khi nói về tuổi tác.”

Vấn đề tuổi tác của người làm việc công nghệ thông tin là vấn đề thường được tranh cãi.

Báo USA Today ghi nhận, từ năm 2012 đến nay, có trên 90 vụ kiện những công ty công nghệ thông tin lớn vì kỳ thị nhân viên do tuổi tác của họ.

Trong mùa Hè vừa qua, một quyết định của tòa cho thấy gần 300 nhân viên ký vào một đơn kiện hãng Google vì kỳ thị tuổi tác nhân viên.

Ngoài Google, một số công ty khác cũng bị kiện gồm có Apple, Hewlett-Packard, Cisco, và một số công ty khác.

Thống kê từ trang Indeed cho thấy có một vài người tìm việc ngoài khu Silicon Valley và Bay Area, nhưng San Jose và San Francisco vẫn là hai thành phố mà mọi dân công nghệ thông tin muốn đến làm việc.

Điều này cũng cho thấy một khía cạnh khác của lĩnh vực này mà “giai cấp tuổi tác” khiến dân công nghệ thông tin phải tìm việc trong lãnh vực khác.

Thống kê cũng cho thấy một số thành phố khác thu hút dân công nghệ thông tin, gồm Seattle ở Washington, hay Huntsville ở Alabama. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Sáu, ngày 20 tháng 10 năm 2017

Cầu lún ở Quảng Nam, dân vừa đi vừa run

QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Cầu Hà Tân bắc qua sông Bàn Thạch bị sụt lún gần nửa mét khiến bề mặt uốn lượn chùng xuống như hình chữ V và đứt gãy nhiều đoạn lan can. Thế nhưng mỗi ngày, hàng ngàn người dân bất chấp nguy hiểm để qua lại.

Theo báo điện tử VNExpress, sáng 24 Tháng Mười, nhiều người dân ở xã Duy Vinh, huyện Duy Xuyên, và xã Cẩm Kim, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam, khi chạy xe trên cầu Hà Tân, bắc qua sông Bàn Thạch, dài 300 mét, rộng 5 mét với 18 nhịp đã dừng lại xem vết sụt lún gần nửa mét của nhịp cầu số 8 gần giữa cầu.

Cách đó khoảng 40 mét, nhịp số 3 lún xuống lòng sông khoảng 35 cm. Cây cầu bị biến dạng, bề mặt uốn lượn, chùng xuống như hình chữ V. Phần taluy đầu mố cầu cũng bị nứt toác, xuất hiện một hố lớn, thành cầu gỉ sét, bong tróc, đứt gãy nhiều đoạn lan can. Phía dưới nước mênh mông, sâu gần 10 mét.

Theo ông Phạm Văn Khánh, người dân xã Duy Vinh, cách đây một năm trụ cầu số 3 sụt lún. Người dân nhiều lần đề nghị lên chính quyền có giải pháp sửa cầu, nhưng nhà chức trách chỉ đầu tư sửa hai mố cầu, còn trụ, nhịp số 3 chưa được khắc phục, nay thêm nhịp số 8 hư hỏng.

Nhiều người dân hai bên đầu cầu cho biết, do cầu sụt lún, xe tải chở hàng không dám đi qua, người dân phải dùng xe ba bánh trung chuyển hàng hóa qua lại hai bên đầu cầu. Nhà chức trách cũng đã dựng barie cảnh báo người qua lại.

Nói với báo điện tử VNExpress, ông Nguyễn Sáu, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Duy Vinh, cho biết xã là ốc đảo trên hạ lưu sông Thu Bồn, muốn thông thương ra ngoài thì bắt buộc phải đi qua cây cầu này, vì vậy mỗi ngày có khoảng 8,000 đến 9,000 người qua lại cầu.

“Chúng tôi đã báo cáo với huyện để có giải pháp. Nếu không sửa chữa kịp thời thì cầu đổ xuống sông lúc nào không hay. Người dân bất an khi qua cầu, tuy nhiên đây là đường độc đạo vào xã Duy Vinh nên phó thác cho số phận,” ông Sáu nói.

Trong khi đó, ông Lê Trung Cường, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Duy Xuyên, nói với báo Thanh Niên: “Do kinh phí sửa chữa cầu cao, cần các cơ quan cấp tỉnh, trung ương nên huyện không thể gánh vác nổi và đã có văn bản kiến nghị lên Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Nam để xin kinh phí sửa chữa, nâng cấp lại cầu Hà Tân để người dân yên tâm đi lại.” (Tr.N)

Học sinh ở Tuyên Quang đánh chết bạn ngay tại trường

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 4)

Ôi mảng mê thanh sắc, may không ta đã vội quên mình, đã là thân chiến sĩ trên yên, dễ đâu dám trận tiền sơ sót.

Này Hồ Nguyệt Cô.

Ca Xuân Tình – Lớp 1

Tiết Giao:

Như thúc phụ ta, là Tiết Cương thật đúng con giòng.
Nàng nghe rành còn ta vốn Tiết Giao.
Vâng ý chú ta bắt sống cho đặng mi.
Để có đem về dinh phục lịnh.
Hầu có phân thây xẻ thịt bêu đầu.
Nay ta dốc chí báo thù.
Cho hai người bạn ta còn đang thọ nguy.
Đến đây ta quyết lòng tẩy hận.
Đường muôn tên giữa trận bao nài.
Tánh danh ta đã phân bày.
Vây nữ tặc hãy mau cùng ta tranh tài thấp cao.

Nguyệt Cô:

Việc giao binh bại thành do sức.
Hơn thua lẽ ấy quá thường.
Sao anh hùng đi thù oán bất công.
Lòng tôi thật chẳng nỡ ác tâm.
Nỡ đâu đang tay hại chàng đành dạ.
Bởi thấy đó vóc ngọc thân vàng.
Nghĩ thương chẳng nỡ bạo tàn.
Giết bỏ người động đào xinh tươi.
Thế em khuyên chàng nhẫn nại.
Mau trở về dinh trại.
Để truyền sai tướng khác.
Ra cùng em giao chiến đối chinh.
Lời khuyên em đã cạn lời.
Em xin chàng mau kíp trở yên.
Bằng không ưng ý quyết liều.
Chỗ tranh tài em khó thể nương tay.

Tiết Giao: Thôi đi chớ có nhiều lời bỡn cợt, nếu đã liệu kém tài, thì mau xuống ngựa lai hàng, ta đã quyết nàng đừng mong gì nài nỉ.

Nguyệt Cô: Than ôi, thiếp cũng muốn tạm dùng phép mọn bắt Tiết Giao đem nạp trước mặt chồng, ngặt vì thấy bóng ngọc chạnh lòng tơ tóc, xét phận hồng chí dốc cầu duyên. Người như vậy mà để cho chồng tôi là Võ Tam Tư đem đi sát hại thì oan uổng biết ngần nào. À à, chi cho bằng ta dùng lời trêu tức, lừa dụ chàng vào giữa truông xanh, dùng độc khí làm cho chàng mê muội, trước là để cho ta thỏa tình mơ ước, sau nữa ta được rảnh rang trở lại dinh trung. Bớ Tiết Giao.

Tiết Giao: Sao nữ tặc liệu thế nào?

Nguyệt Cô: Nếu đó là con nhà tướng thì theo ta đối chiến, bằng nhát gan ta bảo đó cứ lên ngựa trở về.

Tiết Giao: Bớ Hồ Nguyệt Cô, ta đố mi chạy đâu cho thoát (rượt theo tới giữa rừng bị Nguyệt Cô thổi độc khí).

Nguyệt Cô: (Kêu Tiết Giao) Bớ Tiết Giao hãy xem phép ta đây.

Tiết Giao: Trời ơi! Chết… chết tôi rồi còn chi (té).

Lý Tịnh ngâm:

Vân du đỉnh Giáp non Tần.
Thảnh thơi lưng hạt an nhàn động tiên.
Cõi thiền sớm đã nên duyên.
Hương Sơn tu luyện, tiêu diêu một bầu.

Nói: Ủa lạ này trên từng mây cao vọi sao lại có một luồng lạnh khí trôi ngang, làm bần đạo phải phân vân ái ngại.

Nam mô A di đà Phật, bần đạo là Lý Tịnh xin nhập định huyền cơ, toán diệu pháp thiên thơ lẽ hung tàn cho biết… A à, chốn mê trần lầm nữ kế nên Tiết Giao thọ hại, vậy ta mau giá hạ cứu nguy. Mô Phật, khá an hồn định phách bớ Tiết Giao con.

Tiết Giao: (vừa tỉnh) Này con yêu tặc Hồ Nguyệt Cô! (đợi)

Lý Tịnh: Khoan. Bớ Tiết Giao, thầy là Lý Tịnh xuống giải nạn cho con đây mà.

Tiết Giao: Dạ dạ, nhờ tiên ông cứu khốn nên mạng căn tiểu tử.

Ca Xàng Xê

Ngày nay mới được sinh tồn, vậy một lạy này xin đáp đền ơn phổ cứu.

Lý Tịnh:
Thầy đã hay con mắc mưu con Hồ tặc.
Nên mới đến đây cứu nàn và cho con một hoàn linh đơn.
Ngày mai lúc con ra tranh tài cùng Nguyệt Cô.
Thì con hãy uống vào để có phòng thân.
Rồi con nên giả ra như hình bệnh nặng rên la.
Miễn nài sao cho nó nhả ra hòn ngọc.
Thì lập tức con liền đoạt lấy mà nuốt đi.
Đó là con đã diệt trừ con nghiệt súc hồ ly.

Tiết Giao ca:
Dạ tiểu tử xin ghi lời tiên ông chỉ dạy.
Để ngày mai tiểu tử sẽ y kế thi hành.

Lý Tịnh nói: Thôi mấy lời thầy căn dặn, con khá trở về.

Tiết Giao nói: Mô Phật.

Võ Tam Tư: Hiền phụ! Hiền phụ nên uống với ta cho vui, vì thắng luôn ba trận vẻ vang, mà còn giết được Tiết Giao là một tướng tài của Cửu Diệm Sơn, tài của hiền phụ thật là đáng cho ta ca ngợi.

Nguyệt Cô: Chẳng những thế, vài hôm sau đây em sẽ bắt luôn cả bọn cho tướng công xem.

Võ Tam Tư: Có lẽ Đường tướng lại khiêu chiến nữa. Chúng tướng (dạ) bây khá lên thành xem thử coi Đường tướng là ai vậy.

Quân: Dạ có một tướng bạch giáp bạch bào đang diệu võ dương oai, nài cho được Hồ phu nhân ra trận.

Nguyệt Cô: Nó xưng danh là chi không?

Quân: Dạ Đường tướng tự xưng là Tiết Giao công tử, rõ ràng là tên tướng xuất trận hôm qua.

Võ Tam Tư: Cớ sao lại thế?

Nguyệt Cô: Chắc như vậy à?

Quân: Dạ thật vậy không sai.

Nguyệt Cô: Quái thật, âu là ta phải lên thành xem thử.

Tiết Giao: Bớ Hồ nữ lặc, mi có nhìn được ta là ai đây chăng?

Nguyệt Cô: Trời ôi! Rõ ràng là công tử Tiết Giao kia mà.

Tam Tư: Phu nhân! Lẽ nào Tiết Giao đã thác mà còn sống lại, sao phu nhân có biết tướng ấy chăng? (Ngành Mai)

(còn tiếp kỳ sau)


Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.


Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 25 tháng 10 năm 2017

Canh tàu cua trắng

Nếu như người miền Bắc gọi là bì đậu, người Sài Gòn gọi là đậu hũ, thì người Bạc Liêu kêu là tàu cua. Đậu nành xay vắt lấy nước cốt rồi nấu sôi lên sẽ là sữa đậu nành, nấu sôi nhiều hơn cho đóng màng trên mặt nồi rồi vớt màng lên phơi khô gọi là hồ ky. Cho thêm phụ gia là một chút thạch cao phi vô, nước đậu nành đặc lại như bột, lấy cái dá hớt từng lớp mỏng trên mặt cho vô chén ăn với nước đường thắng với gừng, cái này kêu là tàu hũ non. Tàu hũ non cho thạch cao phi vô hơi khá hơn một chút đổ vô khuôn có lót vải ép lại sẽ thành tàu cua trắng. Tàu cua trắng đem chiên dầu lại thì ra tàu cua chiên.

Ngày tôi còn nhỏ, trưa nào cũng có bà bán tàu hũ non gánh gánh tàu hũ đi ngang nhà, miệng rao: “Ai tàu hũ hông?” là mẹ tôi kêu lại, mua cho mỗi đứa một chén nhỏ xíu. Bà bán tàu hũ ngừng lại, để đôi gánh mây xuống đất, mở nắp cái nồi nhôm trắng bóng có bịt lớp vải trắng trên nắp cái nồi được đặt trên một đầu quang gánh. Cái nồi này được để trong một cái thúng tre, có đổ trấu dưới đáy nồi và xung quanh nồi cao lên khoảng tám phần nồi để giữ hơi nóng cho tàu hũ non trong nồi. Cái nắp nồi bọc miếng vải trắng dày cũng là để khi đậy nắp lại khít hơi nóng trong nồi không bay ra. Đầu gánh bên kia cũng có cái thúng đổ trấu giống y bên này, nhưng có cái nồi nhỏ hơn đựng nước đường thắng với mấy miếng gừng già giã nhỏ và năm sáu cái lá dứa trong nước đường cho nước đường thơm. Gánh bên này nồi nhỏ hơn nên kiêm luôn chổ để một mớ chừng hơn chục cái chén đá nhỏ xíu và muỗng nhôm nhỏ loại đầu tròn mà hơi lài lài để ăn tàu hũ non.

Bà bán tàu hũ mở nắp nồi, lấy cái dá có đầu tròn cạn lòng đã được mài phần đầu mỏng như lưỡi dao, kề vô lớp mặt tàu hũ mà hớt từng lớp mỏng tàu hũ đổ vô cái chén bà đang cầm trên tay. Hớt chừng vài lát là được nửa chén, bà ngưng lại quay qua múc một dá nhỏ nước đường vàng sánh như mật ong chan lên chén tàu hũ, bay mùi thơm của lá dứa, mùi cay nóng của gừng hòa với vị nóng của tàu hũ, nhìn vô là thấy quyến rũ với mấy người lớn rồi. Bà đưa cái chén tàu hũ cho khách, thêm cái muỗng nhỏ. Tôi thấy ai cũng vui vẻ, hí hửng đón chén tàu hũ vừa ngồi xổm xuống quanh gánh hàng của bà vừa múc từng muỗng nhỏ tàu hũ cho vô miệng ăn như sợ múc nhiều quá ăn mau hết, vừa hít hà ra vẻ thích thú lắm.

Chén tàu hũ, bay mùi thơm của lá dứa, mùi cay nóng của gừng hòa với vị nóng của tàu hũ, nhìn vô là đã thấy quyến rũ. (Hình: monanthuviblogspot.com)

Mẹ tôi nói trời nắng nóng ăn cái này cho mát. Nhưng mà hỡi ơi, lúc đó tụi con nít có thấy mát cái gì đâu, đã nắng nóng muốn chết luôn mà còn ăn tàu hũ nóng nóng chan thêm nước đường thắng với gừng nóng nóng cay cay nữa, thiệt chẳng thấy ngon chút nào, lúc đó chỉ có nước đá bào xịt xi-rô xanh đỏ vàng mới là ngon bá chấy. Đòi ăn nước đá bào mà mẹ tôi không cho ăn, nói nước đá bào ăn nóng. Nước đá người ta mát lạnh mà kêu nóng, thiệt là hiểu không nổi mấy người này luôn á.

Tàu cua trắng, tàu cua chiên của mấy ông Chệt xứ tôi làm ra mùi vị khác với đậu hũ các vùng khác, hình thức cũng khác. Nếu như miếng đậu hũ nơi khác làm có hình chữ nhật, các cạnh sắc bén, vuông góc, không thơm mùi đậu nành, thì miếng tàu cua xứ tôi hình vuông, các cạnh tròn đều và bay mùi đậu nành thơm phức. Còn một loại tàu cua nữa mà không biết họ làm cách nào, bên trong vẫn là tàu cua trắng, nhưng bên ngoài áo một lớp mỏng dính màu vàng nghệ, kêu là tàu cua vàng.

Bà bán tàu cua ngoài chợ đặt một khay lớn tàu cua trắng, chén muối tiêu rang gói sẵn thành từng gói nhỏ xíu, với cái chảo lớn đầy dầu ăn đang sôi sùng sục, vừa bán loại trắng vừa chiên bán tại chỗ. Tàu cua trắng hay tàu cua vàng đều chiên được hết. Khách đi chợ mua tàu cua chiên còn nóng hôi hổi trên cái giá kim loại đặt trên miệng chảo (để nhỏ dầu xuống chảo), xé ra chấm muối tiêu ăn tại chổ, mùi vị vừa thơm mùi đậu nành vừa béo vừa giòn giòn ở các cạnh miếng tàu cua chiên, ngon vô cùng. Ăn xong còn mua một mớ trắng, vàng đem về nhà nấu món ăn khác nữa.

Người ta hay nấu canh bằng tàu cua trắng hay tàu cua vàng ăn cho mát. Tàu cua vàng cắt miếng ra nấu canh nhìn đẹp hơn tàu cua trắng nhưng khi ăn thì thấy chất lượng ngon giống như nhau. Tôi đi nhiều nơi, Sài Gòn, miền Trung, miền Bắc nhưng không thấy các nơi đó có bán tàu cua vàng như ở Bạc Liêu.

Thời tôi còn là sinh viên trường Luật, cái chợ Bình Triệu nhỏ xíu đối diện trường học có lẽ chỉ bán món tàu cua là rẻ nhất, nên bếp ăn sinh viên ngoài trường, trong trường, quán cơm bình dân, sinh viên tự nấu ăn… đều thường xuyên túc trực món tàu cua chiên.

Ngày đó, bọn tôi thường mua tàu cua trắng nấu canh ăn cho mát mà lại dễ nấu, rẻ tiền. Nấu canh tàu cua trắng rất dễ, chỉ cần một trái cà chua ta, một cái trứng vịt tươi, một nắm hẹ xanh, một miếng tàu cua trắng là nấu được nồi canh ăn cả ngày.

Cà chua phải lựa trái lớn hơn trái chanh một chút, vừa chín tới để nó có vị chua đậm, cà chua chín quá ít chua mà ngọt nhiều nấu canh không ngon. Trước hết bắc cái xoong lên bếp, đổ vô đó khoảng một tô rưỡi nước, cà chua rửa sạch bỏ vô luộc cho đến khi mềm thì lấy đũa giẽ nó tan ra trong nồi nước. Hẹ lặt rửa sạch bỏ gốc cắt khúc dài chừng ba phân, tàu cua cắt miếng bằng ngón tay cái. Khi thấy trái cà chín mềm tan trong nồi nước sôi rồi thì bỏ tàu hũ vô xoong canh, chờ nó sôi lại tiếp tục cho hẹ vô nhận xuống cho chín đều, chờ nước sôi lên lần nữa đập cái trứng vịt vô xoong canh. Dùng đôi đũa quấy đều cho trứng tan ra trong nồi canh thành sợi dài dài. nêm gia vị (muối, bột ngọt) vô vừa miệng ăn thì nhắc xuống. Nấu canh này không được nêm đường vô ăn mất ngon.

Múc canh ra cái tô vừa đủ ăn, chờ cho canh nguội bớt một chút thì chan canh vô cơm ăn với nước mắm, hay tương hột là đủ ngon và xong bữa cơm sinh viên nghèo rồi, không cần thêm thịt cá gì nữa hết. Vị canh bùi bùi, béo béo, dai dai nhờ tàu cua, vị ngọt của hẹ, vị chua của cà chua, vị ngọt béo của trứng. Ăn hoài không ngán. Ai thích ăn kiêng giảm béo cứ ăn món này, thanh mát, nhẹ nhàng, không dầu mỡ.

Ngày xưa đi học không có tiền ăn chỉ một món canh. Bây giờ không cần phải ăn như vậy, thêm món mặn là tép rang muối, tép chấy thịt ba rọi hay thịt ướp hơi mặn mặn một chút rồi chiên ăn với canh tàu cua trắng đều rất ngon.

Chợ bên Nam Cali này tôi thấy có bán tàu cua trắng đóng gói của Hàn Quốc, Nhật Bản, Việt Nam được làm tại đây, rờ vô thấy miếng tàu cua còn ấm nóng. Gói lớn khoảng nửa ký lô, đem về nấu canh ăn ngon giống tàu cua trắng ở Bạc Liêu, cũng dai, thơm, béo, không bị bở khi nấu trong nước. Nếu một người ăn thì nấu một góc tư miếng tàu cua đó là vừa, nhiều hơn sẽ bị dư. Bên này cà chua không được chua, luộc trái cà chua dầm ra là để “tạo màu” cho tô canh có trắng, đỏ, xanh, vàng nhìn vô mướt con mắt mà thôi, cho nên phải thêm một muỗng canh me chín ngâm nước nóng dầm lấy nước me, hoặc thêm vắt nước một trái chanh xanh đổ thêm vô canh thì canh mới ngon. (Tạ Phong Tần)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cách làm nấu súp cua nhanh cấp kỳ”

Nữ hoàng Anh kiếm hơn $8.8 triệu nhờ thắng đua ngựa

LONDON, Anh (NV) – Các con ngựa đua của Nữ Hoàng Elizabeth Đệ Nhị của Anh giúp bà thắng khoảng $8.8 triệu trong ba thập niên vừa qua, theo các con số mới nhất do Cơ Quan Điều Hành Đua Ngựa tại Anh cung cấp.

Các con ngựa đua thuần giống của Nữ Hoàng chiến thắng 451 lần trong tổng số 2,815 lần đua kể từ năm 1988 tới nay, vốn là thời điểm mà các con số về đua ngựa được cung cấp dễ dàng.

Như vậy, mức độ chiến thắng của ngựa nữ hoàng là 15.9%.

Năm ngoái là năm thắng lớn nhất của nữ hoàng trong vài thập niên trở lại đây, khi các con ngựa đua của bà mang về khoảng $731,413.

Và 2017 cũng có vẻ là năm thắng lợi, với 20 chiến thắng, mang tổng số tiền thắng giải khoảng $542,531.

Nói chung, các chiến thắng này giúp vị nữ hoàng, năm nay 91 tuổi, đứng ở hàng thứ 11 trong giới chủ nhân ngựa đua thành công nhất ở Anh trong thời gian 30 năm qua. (V.Giang)

Bị nghi ném đá xuống xa lộ, năm thiếu niên không được tại ngoại hầu tra

Orange County sẽ ít việc làm trong vài năm tới

WESTMINSTER, California (NV) – Mức tăng trưởng việc làm tại Nam California tăng chậm trong vài năm tới, nhật báo The Orange County Register trích báo cáo dự đoán kinh tế của trường đại học Cal State Fullerton.

Mức lương tăng cho nhân viên tại khu vực Orange County, Los Angeles County, và khu Inland Empire tăng ở mức 1.6% năm nay, 1.7% năm sau, và 1.9% năm 2019, theo bảng thống kê hàng năm công bố hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười.

Trong khi đó, mức tăng trưởng việc làm vào năm 2016 tăng 2.6%.

“Dù càng có nhiều người có việc làm, mức tăng trưởng việc làm tại Orange County và của California có chiều hướng chậm lại trong vài tháng qua. Nhất là tại miền Nam California, cụ thể hơn tại Orange County, tình trạng gia tăng việc làm tại khu vực địa phương đang trong thời kỳ suy thoái,” bản báo cáo cho biết.

Bản báo cáo cho biết không thấy dấu hiệu cần tuyển thêm nhân viên, “tỷ lệ thất nghiệp hiện ở mức thấp, và tình hình kinh tế cho thấy nhiều công ty hiện gần đủ, hoặc dư thừa, nhân viên.”

“Với tình trạng hiện nay, tăng trưởng việc làm sẽ chậm lại, nhưng dù ít sai sót trong thống kê ghi nhận, hiện vẫn chưa có giải thích cụ thể về tình trạng này,” hai tác giả Anil Puri và Mira Farka của bản báo cáo cho biết.

Nhưng bản báo cáo cũng cho biết một điều tích cực là giới kinh doanh địa phương vẫn chú trọng đến tình hình kinh tế tại khu vực của họ khi giá thuê nhà ngày càng tăng cao.

Các chuyên gia kinh tế dự đoán Inland Empire là khu vực có mức tăng trưởng việc làm cao trong thời gian tới, dù thống kê cho thấy mức tăng trưởng chậm hơn so với năm trước.

Khu vực Riverside County và San Bernardino County có tỷ lệ việc làm tăng 3.1% trong năm nay, 2.9% trong năm 2018, và 3% năm 2019.

Trong khi đó, tại Los Angeles County, mức phát triển việc làm giảm 1.3% năm nay, tăng 1.6% trong năm 2018 và 1.9% năm 2019.

Theo ghi nhận vào Tháng Chín, tỷ lệ thất nghiệp tại Orange County hiện là 3.6%, một con số khá thấp so với khu vực lân cận, nhưng lại kém về việc tạo thêm việc làm cho người dân.

Khi so sánh giữa các quận hạt, việc xây thêm nhà mới là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc chậm tăng trưởng việc làm.

“Ít người xây cất thêm nhà cửa tại Orange County, nhưng điều này lại trái ngược với những khu vực khác tại Nam California,” bản báo cáo cho biết.

Ngoài lĩnh vực xây cất, lĩnh vực chế tạo, bán lẻ, những lĩnh vực chuyên môn, dịch vụ y tế và xã hội, cùng giới công lực khu vực tại Orange County có chiều hướng đi xuống.

“Các dịch vụ y tế, lĩnh vực chuyên môn, và bán lẻ ngày càng đi xuống và được nhận thấy rõ ràng nhất vì đây chính là nguồn thu hút nhân lực tại Orange County trong nhiều năm qua,” các chuyên gia kinh tế cho biết.

Có một dấu hiệu đáng lo ngại khác cho Orange County, đó là, việc mở những cơ sở kinh doanh nhỏ ngày càng ít đi và nhân lực trung bình của từng ngành nghề cũng giảm theo.

“Nhiều công ty trong nhiều lĩnh vực thậm chí cắt giảm nhân viên,” các chuyên viên kinh tế cho biết. “Dù việc giảm bớt nhân viên xảy ra trước và tăng mạnh trong Thời Kỳ Khủng Hoảng Kinh Tế, nhưng các tác động vẫn còn kéo dài đến thời điểm hiện tại.”

Số lượng nhân viên trung bình làm việc tại các doanh nghiệp ở Orange County giảm từ 17 người (2003) còn 15.6 người (2015). Xu hướng này cũng xảy ra với tình trạng nhân công toàn quốc, bản báo cáo cho biết.

Đến nay, chỉ có ba lĩnh vực, và cũng là nguồn thu hút nhân lực chính, tăng mạnh tại Orange County.

Từ năm 2003 đến 2015, nhân lực tăng mạnh trong lĩnh vực nghệ thuật; dịch vụ y tế và các dịch vụ xã hội; khách sạn và nhà hàng. (Kh.L.)

Mỹ gửi hải đội hàng không mẫu hạm thứ ba tới Thái Bình Dương

Cư dân Huntington Beach có con chết trong vụ Las Vegas kiện khách sạn và các nơi liên quan

HUNTINGTON BEACH, California (NV) – Cha của một phụ nữ chết trong vụ thảm sát tại Las Vegas vừa đâm đơn kiện khách sạn Mandalay Bay Resort and Casino, ban tổ chức đại nhạc hội, và hãng sản xuất những phụ tùng bán tự động cho súng, theo nhật báo The OC Register.

Nạn nhân là cô Andrea Castilla, 28 tuổi, cư dân Huntington Beach, tham dự nhạc hội Route 91 Harvest Festival cùng bạn trai, chị gái, và một người bạn.

Cô là một trong số nạn nhân bị hung thủ Stephen Paddock từ tầng 32 của khách sạn Mandalay Bay bắn chết, cùng với 57 người khác.

Hồ sơ tòa mô tả sự kiện như “một trận mưa phẫn nộ,” và bao gồm “xảy ra trong 11 phút và không chừa bất kỳ màu da nào, và bắn liên tiếp vào đám người đông đúc tại sự kiện âm nhạc ngoài trời.”

Chân dung cô Andrea Castilla (Hình: AP)

Luật sư đại diện của gia đình nạn nhân, ông Richard Bridgford, trong một phiên tòa tại Tòa Thượng Thẩm Los Angeles, nói rằng khách sạn, nhân viên an ninh của khách sạn và sự kiện, cùng ban tổ chức đại nhạc hội, và hãng sản xuất phụ tùng súng bán tự động phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cô Castilla.

“Thật đau thương khi biết rằng chúng ta có thể tránh sự việc này,” ông Bridgford nói. “Lẽ ra, hung thủ không được vào khách sạn với lượng vũ khí ông mang theo và không nổ súng vào đám đông. Tại đêm xảy ra đại nhạc hội, an ninh thiếu chặt chẽ ‘biến’ nơi đây thành một khu giết người.”

Hồ sơ tòa cũng cho biết, nguyên đơn cũng cáo buộc nhân viên an ninh của khách sạn không phản ứng kịp thời khi hung thủ nổ súng.

Một phát ngôn viên của MGM Resorts International, công ty sở hữu khách sạn Mandalay Bay, cho biết “nhằm bày tỏ sự tôn trọng với những nạn nhân, chúng tôi không thể công bố hướng giải quyết của công ty đến công chúng, và chúng tôi đang áp dụng những biện pháp pháp lý phù hợp…”

“Sự kiện đau thương diễn ra hôm 1 Tháng Mười được dàn xếp một cách kỹ càng, và đây là một hành động ác tâm và vô nhân đạo,” phát ngôn viên khách sạn cho biết. “Hiện công ty và thành phố đang trong tiến trình khôi phục sau thảm họa này, chúng tôi hiện chú tâm vào việc đưa ra những hành động thích hợp để ủng hộ những ai liên quan và hợp tác với nhân viên công lực.”

Trong khi đó, đại diện của Live Nation, ban tổ chức của nhạc hội Route 91 Harvest Festival, và của Slide Fire, hãng sản xuất thiết bị súng bán tự động, vẫn chưa phản hồi hay đưa ra bình luận nào.

Hồ sơ tòa cũng cho biết, nguyên đơn đòi bồi thường $50,000 thiệt hại sơ khởi, trên $50,000 thiệt hại về tài chính, nhưng lại không nêu rõ giá cả cụ thể về chi phí y tế, tang lễ, và một số chi phí khác.

Hung thủ Stephen Paddock giết 58 người và khiến trên 500 người bị thương khi ông nổ súng từ tầng 32 tại khách sạn Mandalay Bay. Sau đó, ông tự sát trước khi cảnh sát ập vào phòng. Cảnh sát cũng cho biết họ tìm được hàng chục khẩu súng khác tại khách sạn, và tại nhà hung thủ. (Kh.L.)

Bốn cảnh sát viên Orange County đòi bồi thường vụ thảm sát Las Vegas

Sinh viên Phan Kim Khánh bị 6 năm tù vì cáo buộc ‘chống nhà nước’

THÁI NGUYÊN, Việt Nam (NV) – Tòa Án Nhân Dân tỉnh Thái Nguyên hôm 25 Tháng Mười tuyên phạt sinh viên Phan Kim Khánh 6 năm tù và 4 năm quản chế “vì vi phạm Điều 88 Bộ Luật Hình Sự.”

Ông Khánh, 24 tuổi, sinh viên sắp tốt nghiệp Khoa Quốc Tế, Đại Học Thái Nguyên, bị bắt hồi Tháng Ba với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88.

Theo báo điện tử VietNamNet, từ cuối năm 2015 đến khi bị bắt, ông Khánh “lập và quản trị hai blog “Báo Tham Nhũng” và “Tuần Việt Nam,” ba trang trên Facebook “Báo Tham Nhũng,” “Tuần Báo Việt Nam” và “Dân Chủ TV”; hai kênh YouTube “Việt Báo TV” và “Việt Nam Online” và “liên tục đăng nhiều thông tin có nội dung bịa đặt, xuyên tạc nhằm chống nhà nước XHCN Việt Nam, phần lớn được lấy từ các trang mạng phản động khác.”

Luật Sư Hà Huy Sơn, người bào chữa cho ông Khánh trong phiên tòa sơ thẩm, cho hay: “Tòa nhận định Khánh sử dụng Internet để tuyên truyền tư tưởng đa nguyên, đa đảng, phi chính trị quân đội, bầu cử tự do, tự do báo chí… Giám định viên Bộ Thông Tin Truyền Thông kết luận đó là (hành vi) tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam và nói Khánh có liên lạc với người của Việt Tân. Khánh thừa nhận các hành vi của mình và cho rằng nó là kết quả nhận thức.”

“Tòa án hôm nay đã làm trái với tinh thần xét xử của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự Việt Nam, không khoan dung, thiếu nhận đạo (nếu cho rằng Khánh phạm tội) để tuyên một mức án rất nặng nề cho thanh niên Phan Kim Khánh,” luật sư nói thêm.

Tòa án tỉnh Thái Nguyên hôm xử ông Phan Kim Khánh. (Hình: Facebook Nguyễn Thúy Hạnh)

Hôm 25 Tháng Mười, nhà vận động Lê Văn Sơn, cựu tù nhân lương tâm, nói với Người Việt: “Đối với tôi, ‘bản án bỏ túi’ 6 năm tù giam và 4 năm quản chế đối với sinh viên yêu nước Phan Kim Khánh là một sự thất bại thảm hại về tất cả mọi mặt của nhà cầm quyền CSVN. Nó cho thấy một sự thất bại về lòng tin của nhân dân đối với nhà cầm quyền nhất là trong giới trẻ, sinh viên và tri thức. Mặt khác, với bản án nặng nề này mà (ông) Khánh phải gánh chịu khi nhà cầm quyền cố gắng gởi thông điệp đến giới đấu tranh và nhất là sự tỉnh thức của sinh viên. Họ muốn dập tắt hết mọi ý chí, sự nhiệt huyết của tuổi trẻ bằng bản án nặng nề.”

“Tuy nhiên, tôi lại cho rằng nhà cầm quyền sẽ không ngăn chặn và kiềm tỏa được tư tưởng, suy nghĩ và hành động của giới trẻ, sinh viên Việt Nam dành cho quê hương đất nước. Họ càng xử tù người yêu nước thì họ chỉ đang tự tố cáo trước công luận về những vi phạm quyền con người và những nỗi sợ hiện hữu trong cơ cấu tổ chức của đảng CSVN,” ông Sơn cho biết thêm.

Nhà hoạt động Nguyễn Hồ Nhật Thành nói: “…Có lẽ sau thời gian hoạt động năng nổ tại Đoàn Thanh Niên Đại Học Thái Nguyên với chức chủ tịch Hội Sinh Viên Khoa Quốc Tế, Khánh đã nhận ra sự thối nát của cơ chế Đoàn Thanh Niên, nếu muốn thăng tiến thì phải trở nên hèn hạ và dối trá, còn không thì chỉ làm con rối cho đám con cái quan chức lợi dụng hoạt động để tiến thân nên Khánh đã chọn cách khác. Đó là tham gia vào phong trào ngoài hệ thống đảng để tác động vào sự thay đổi dân chủ thông qua việc điều hành các website ‘Báo Tham Nhũng,’ ‘VietnamWeek,’ ‘Dân Chủ TV’ như báo Nhân Dân đã đưa tin. Bản án này có thể củng cố thêm lý do để chọn thái độ im lặng, bàng quan của những kẻ xu thời và cơ hội. Nhưng nó cũng làm rõ thêm bộ mặt tàn bạo của chế độ bóc lột này, và đó là động lực để những người như Khánh phải tiếp tục đấu tranh.”

Ông Brad Adams, giám đốc Ban Á Châu của Tổ Chức Theo Dõi Nhân quyền (HRW), được dẫn lời trong thông cáo của cơ quan này phát đi hôm 24 Tháng Mười: “Tội duy nhất của sinh viên Phan Kim Khánh là đã thể hiện quan điểm chính trị trái ý chính quyền. Tội danh ngụy tạo tuyên truyền chống nhà nước được thiết kế để dập tắt những tiếng nói ôn hòa phê bình chính quyền Việt Nam. Việt Nam cần hủy bỏ những điều luật này và chấm dứt đàn áp sinh viên cũng như những người dân thường chỉ vì họ nói về những vấn nạn của đất nước trên Internet.”

HRW cũng cho hay, tính đến nay, có hơn 100 nhà hoạt động đang phải thụ án tù vì “thực thi các quyền cơ bản như tự do ngôn luận, tự do nhóm họp, tự do lập hội và tự do tôn giáo.” (T.K.)

Mời độc giả xem phóng sự “Chợ âm phủ Đà Lạt”

Pala Casino Spa & Resort bắt đầu dự án mở rộng trị giá $170 triệu

PALA, California (NV) – Các viên chức Pala Casino Spa & Resort vừa long trọng tổ chức nghi lễ động thổ khởi công chương trình mở rộng và khuếch trương trị giá $170 triệu của sòng bài.

Chủ Tịch Robert Smith của Bộ Tộc Pala Band of Mission Indians có bài phát biểu chính trong nghi lễ động thổ, cử hành tại khu hồ tắm ngoài trời.

Nghi thức động thổ chính thức diễn ra khi ông Smith lái một xe máy xúc xuyên qua một kiosk xây bằng gạch kích thước 15’x 17’. Tiếp theo nghi lễ động thổ là phần quan khách tham dự vào trong dùng các món ăn và giải khát tại CAVE Lounge của Pala.

“Khả năng mở rộng mạnh mẽ và tu sửa mới lại Pala Casino Spa & Resort của chúng tôi là một bằng chứng thực sự không chỉ cho sự phát triển của Pala, mà còn cho nền kinh tế đang phát triển và sức mạnh ngày càng cao của ngành kỹ nghệ chơi bài ở California,” ông Smith nói. “Đây là một dấu chỉ ý nghĩa và rất quan trọng cho bộ tộc chúng tôi, và chúng tôi dự tính tiếp tục hoàn tất tốt nhất mong đợi của những vị khách quý và trung tín của mình.”

Công trình mở rộng và khuếch trương gồm việc xây dựng thêm một khu khách sạn mới 348 phòng.

Khu khách sạn hiện đang có của khu nghỉ dưỡng cũng sẽ được tân trang lại hoàn toàn.

Khi hoàn tất, khách sạn Pala sẽ có tới 853 phòng gồm 104 suite độc đáo và 749 phòng sang trọng, trông ra khung cảnh tuyệt đẹp của một quần thể nhiều hồ tắm và khu giải trí, khu bãi cỏ sinh hoạt rộng rãi và rặng núi Palomar Mountain Range đẹp tuyệt vời.

Để phục vụ được thêm nhiều khách đến nghỉ ở khách sạn, khu vực đậu xe của khách sạn sẽ được nới rộng thêm 420 chỗ đậu. Việc sửa hồ tắm khu nghỉ dưỡng đang có thành một quần thể nhiều hồ tắm và khu giải trí sẽ cống hiến cho khách cơ hội tận hưởng bốn hồ tắm, hai bồn tắm nước nóng xoay quanh “whirpool,” một quầy bar cạnh hồ tắm mới, một nhà hàng cạnh hồ tắm mới, và nhiều “lounge” ngoài trời với những lò sưởi để uống cocktail vào buổi tối.

Diện tích khu chơi bài của Pala cũng sẽ được nới rộng thêm 12,000 sq ft. Không gian mới thêm này sẽ có thêm 500 máy kéo mới, nhiều bàn bài mới và một “bar & lounge casino” mới. Phần bên trong của toàn thể khu chơi bài rộng 100,000 sq ft sẽ được tân trang. Khu ăn uống hiện đang có của Pala sẽ được sửa thành một quần thể nhà hàng phục vụ thật nhiều món ăn, bao gồm các món Á Châu, một nhà hàng sushi thượng hạng, và một nhà hàng loại “sport bar” có chương trình giải trí “live” và khiêu vũ mỗi đêm Thứ Sáu và Thứ Bảy.

Ngoài ra, khu ăn uống còn có những nhà hàng mới bổ sung cho nhà hàng Choices the Buffet đặc trưng của Pala, nhà hàng beefsteak Oak Room Steakhouse thanh lịch, hầm rượu vang ngầm phong phú với nhà hàng bình dị kiểu Cali Bar-Meets-Grill mới, sẽ mở cửa vào Tháng Giêng, 2018.

“Pala lâu nay là một láng giềng tuyệt vời cho những cộng đồng chung quanh trong quận hạt chúng ta,” Dân Biểu Marie Waldron nói. “Sòng bài và khu nghỉ dưỡng sử dụng hàng ngàn cư dân trong quận hạt và tạo một tác dụng lớn lao đối với sự phồn thịnh kinh tế.”

Công cuộc khuếch trương và mở rộng của Pala sẽ tạo thêm 400 việc làm ngành xây dựng và một khi hoàn thành, sẽ cộng thêm hơn 200 việc làm mới vào lực lượng nhân viên của 2,000 người hiện đang làm việc ở Pala.

Hoa gạo cuối thôn

Đi tìm những bài thơ có nói đến hoa, ta thấy rất nhiều loại hoa trong thơ, nhiều nhất là mai lan cúc huệ và không thiếu là hoa hồng, hoa sen, hay bình thường thì “mùa nào hoa nấy,” như mùa Xuân hoa đào, mùa Hạ hoa sen, mùa Thu hoa cúc và cúc là loài hoa có nhiều loại, như cúc vạn thọ, và cúc như là thứ hoa bốn mùa, dân dã nhất.

Hoa gạo đầy trên lối mòn
Bàn tay anh đầy hoàng hôn
Tháng Giêng anh về một bận
Lau trắng mù bên ấy sông
Tháng Giêng anh về một bận
Nghe xao xác buồn trong lòng
Nghe xao xác buồn nửa giấc
Như thuyền ai sắp sang sông
Chiều đỏ một trời mới trổ
Hồn mình tha hồ nhớ mong
Lau trắng tha hồ trắng lối
Thuyền ấy bây giờ theo giòng.
(Hoa Gạo, Viên Linh)

Có một thành ngữ nhiều người đã nghe đã đọc là “trong thơ có họa,” họa ở đây là tranh vẽ, là hội họa, song họa ở đây cũng có thể chấm biếm cho là tai họa, không ít những bài thơ đã đưa tác giả vào tù. Như thế trong thơ có hoa mà trong thơ cũng có họa.

Đoạn thơ trên tác giả làm từ giữa thập niên 50, khoảng 1955, hay 56, lúc chưa tới tuổi hai mươi, một người bạn mới gửi cho, chứ tác giả không giữ được bài thơ này.

Hoa gạo không phải là cây cảnh vì thứ nhất cây gạo rất cao rất to, không thấy ai trồng cây gạo trong chậu cảnh bao giờ, đặc điểm của hoa gạo là nó thường thấy ở miền Bắc Việt Nam, người viết bài này có tìm hỏi, hình như miền Nam hay miền Trung không thường thấy hoa gạo. Tra sách Cây Cỏ Việt Nam của Giáo Sư Đỗ Tất Lợi (tôi xin lỗi nếu nhớ sai, vì lúc đang viết bài này không có cuốn sách bên mình – cuốn sách được nhờ một người bạn mua từ Việt Nam, không thấy bán ở tiệm sách hải ngoại như ở quận Cam. Khi thấy sách, người bạn thích quá, giữ lấy dùng, và không trao lại cho người gửi mua là tôi, chỉ cho mượn một thời gian).

Lúc làm bài thơ trên nửa thế kỷ trước, không hiểu sao tác giả lại viết “Hoa gạo đầy trên lối mòn.” Tại sao lối mòn lại liên hệ xa gần với hoa gạo?  Gần đây tìm hiểu mới thấy một tài liệu viết: cây gạo là thảo mộc vùng nhiệt đới, và vào thế kỷ thứ hai trước Công Nguyên, Triệu Đà vua nước Nam Việt đã tặng vua nhà Hán một cây gạo: như thế Nam Việt có cây gạo mà Trung Hoa không có cây này. Vua một nước tặng vua nước khác một cái cây, thì ắt hẳn cái cây ấy phải có đặc thù.

Hoa gạo đầy trên lối mòn
Bàn tay anh đầy hoàng hôn
Tháng Hai anh về chốn cũ
Dáng em hờ hững cuối thôn
Nhị rơi hoa tàn xác đỏ
Chim kêu lặng ngắt trên cành.
Tháng Hai anh về chốn cũ
Bóng em không còn bên anh
Ngườ xưa có còn một thuở
Nhìn hoa nhặt xác hoa tàn.

Cây gạo làng tôi mọc ở ven đường dẫn tới một ngôi miếu cổ, thân mộc to mà không ai có thể trèo được, vì từ gốc tới ngọn, xung quanh lớp vỏ cây gai mọc tua tủa, gai to như chiếc tăm vót nhọn và cứng, sắc như kim khí, hoa năm cánh sắc đỏ rực rỡ, nhị hoa trắng như loại dưa giá

Và đầu nhị hoa có cái chúm màu vàng. Phải làm sao đó ta mới có câu phương ngữ “Thần cây đa, ma cây gạo.” Còn nhớ lúc nhỏ, thấy đàn sáo đen bay ào tới đậu trên ngọn cây gạo ấy, tôi sẵn trạc súng cao su trong tay, đã nhắm bắn một con. Lạ thay là sau khi hòn đá bay lên, một trong những con sáo bị bắn sượt trúng, chỉ sượt trúng thôi, vì nó rớt khỏi cành cây nhưng nửa chừng, nó xòe được hai cánh ra và thay vì rớt xuống mặt đường chỗ gốc cây gạo, nó bay ngang ra và đáp xuống được ở một cái bụi gần đó. Cây gạo cao lắm, viên đá làm đạn cây súng cao su bay lên tới đỉnh cây thì đã nhẹ hều, không giết được con sáo. Và may mắn làm sao sau này nhớ lại, cậu nhỏ đã không giết được con sáo, và nó đã bay mãi trong trí nhớ ngày một phai mờ của tôi, con sáo có bộ lông đen nhánh. Nhưng đàn sáo – “Chim kêu lặng ngắt trên cành,” đã kêu thảng thốt khi cả bầy bay vụt lên vì một con lìa cành rơi xuống. Mỗi mùa Hè, cuối Xuân sang Hè, tôi lại hình dung ra cây gạo, lá rất nhỏ rất thưa, nhưng hoa to là nhiều, đứng dưới trông lên chỉ thấy thân cây trơ trụi và hoa đỏ rung rinh, không thấy lá.

Thập niên ’80 tôi được nghe mấy câu thơ của mình thời niên thiếu qua giọng hát của một nam ca sĩ trẻ tuổi. Hỏi ra được biết trên một chiếc đò ngang từ bờ sông bên này Sài Gòn qua Thủ Thiêm, một người đọc lên những câu thơ của bài Hoa Gạo, và người kia đang ngồi cùng thuyền là Trịnh Công Sơn, đã sẵn cây đàn Tây Ban Cầm trong tay, liền phổ nhạc ngay bài thơ Hoa Gạo. Nhắc đến Sơn người viết bài này lại nhớ tới một ngày một đêm ở Đà Lạt, chúng tôi cùng tới nhà hàng L’Eau Vive – nhớ mang máng cái tên như thế — một nhà hàng do các tu sĩ Dòng Tên góp phần phụ trách, các cô nữ tu với sự có mặt của hai bà sơ nhiều tuổi, đã trình bày và múa hát bài “Trên Đường Emmau,” nghe ngờ ngợ như thế, không tin là chính xác lắm. Emmau là phiên âm một danh từ ngoại quốc, không phải tiếng Việt. (Viên Linh)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 25 tháng 10 năm 2017

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 55)

Mặt Tuấn bất giác nhăn nhúm như con khỉ ăn ớt trước hai tiếng “đêm qua.” Chàng lùi lại, né tránh sự va chạm đã bắt đầu khiến chàng bực tức, khó chịu. Rốt cuộc, chàng cũng đã có dịp thưởng thức thứ lạc thú tột đỉnh của thiên đàng hạ giới mà chàng lãng tử Khôi mơ màng mãi vẫn chưa có được. Chàng đã được nâng niu, o bế từ nhà bếp cho đến tận buồng ngủ, nhưng chẳng hiểu sao, tất cả dư âm còn lại của cái gọi là “đêm qua” hoan ái ấy chỉ là một cảm giác vô hồn, trống trải, thiếu vắng, chán chường, không cách gì diễn tả được. Chàng lắc đầu ngán ngẩm, nhớ lại lời nhận xét xác đáng của Thiện: “Tình yêu không có thì dầu hợp nhãn kiểu gì cũng chỉ được đêm bảy ngày ba, rồi sẽ chán chê nhau thôi”…

Tuy nhiên, suy cho cùng, nghĩ cho tận, sự tình vỡ lỡ cho đến hôm nay, lỗi nào phải duy chỉ mình Diễm. Não nề thở dài, cố đè nén nỗi chán ghét tràn ngập khó nói thành lời, Tuấn nhẹ nhàng đẩy nàng ra, dịu giọng ngắt lời:

– Đừng nhắc lại chuyện… đêm qua. Từ nay, hãy buông tha cho anh đi.

– Vì sao?

Diễm ngoan cố bắt bẻ. Những lời hứa hẹn với Hương ban nãy lại trồi lên ám ảnh tâm trí, Tuấn thống khổ giang tay, thổn thức bộc bạch nỗi lòng:

– Vì… anh không thể… lừa dối vợ anh mãi. Anh và cô ấy tuy chưa có hôn thú nhưng đã đính ước và được gia đình nhìn nhận. Chỉ có cô ấy mới là người anh thật lòng yêu thương…

Hứ! Từ nãy giờ, cứ mở mồm ra là vợ này, vợ nọ! Gớm! Cứ như thể vợ là… mẹ ấy! Xuống nước mãi không được, bao nhiêu ghen hờn, tự ái không thể đè nén được nữa bắt đầu ngùn ngụt bốc lên cao trong lòng một cô gái vốn biết rõ ưu thế sắc đẹp của mình. Tính hiếu thắng trỗi dậy, Diễm cao ngạo hất mặt, đôi mắt to tròn đanh lại, lóe lên những tia căm tức sắc bén khi vô tình chạm tia nhìn vào khung ảnh đính hôn của Tuấn và Hương treo trên tường:

– Cô ta chỉ là vợ chưa cưới. Nếu anh không dám nói sự thật, thì để đấy cho em…

Thái độ thách thức của Diễm chỉ khiến Tuấn đùng đùng nổi cơn thịnh nộ. Chàng nhoài người tới, lắc mạnh thành ghế, nóng nảy quát lớn:

– Đừng dọa anh, không ăn thua đâu! Nên nhớ rằng tất cả mọi chuyện xảy ra đều do em chủ động đấy nhé!

– Em chủ động mà anh không hưởng ứng thì liệu có việc gì được hay sao? Bọn đàn ông các anh tồi lắm! Chỉ giỏi đạo đức giả và đổ tội cho người khác thôi!

Diễm cũng không vừa, đáo để chống hai tay ngang hông, chanh chua trả miếng. Lý luận sắc bén không cãi vào đâu được có khác nào giọt nước làm tràn ly. Nó đã đào khoét, xoáy sâu vào vết thương lòng âm ỉ nhức nhối của Tuấn. Chàng hận nàng đã câu dẫn chàng. Chàng hận chính bản thân vì không sao cưỡng nổi sự quyến rũ xác thịt đầy ma lực từ một nữ “yêu quái” có bản lĩnh hơn người. Bao nhiêu lần, chàng hạ quyết tâm, phải lẩn tránh thật xa. Nhưng rồi nàng ta lại ráo riết tìm đến và đeo bám lấy chàng không buông.

(Còn tiếp)

Thơ Nguyễn Văn Gia – Tôi không thích xem phim The Vietnam War

Tôi không thích xem phim The Vietnam War

Con sông
hiền hòa
không rộng lắm
Chỉ dăm bảy phút
bước sang cầu

Mà bao năm tháng
xa thăm thẳm
Tình người chết lặng
dưới sông sâu

Bao nhiêu trai trẻ
không về nữa
Gái trai cái tuổi
chớm yêu nhau

Mộng lớn mộng con
vùi trong lửa
Hồn oan vất vưởng
khắp nơi nơi

Còn bao nhiêu nữa
người vô tội
Chết vội vàng
chẳng hiểu tại sao

Có phải lời nguyền nào
thuở trước
Mà nay đành chịu
cảnh binh đao

Rõ ràng nước Mỹ
rồi nước Đức
Lịch sử
có lần cũng chia đôi

(Lòng không kiêu ngạo
khi chiến thắng
Nên chẳng nỡ nào
đày đọa nhau)

Tay nắm lấy tay
ngày thống nhất
Dâng trào nước mắt
buổi trùng lai

Cùng chung một mẹ
dân một nước
Kẻ thắng
rồi ra cũng như thua

Thắng thua
khi đã hiểu ra được
Mọi chuyện trên đời
cũng… thường thôi

(Tội dân đứng giữa
hai lằn đạn
Trúng đạn bên nào
cũng chết thôi!)

Bao năm đất nước
im tiếng súng
Lòng người còn đó
mãi chia phôi

Chỉ thương
bao kẻ không về nữa
Mồ hoang
giờ vất vưởng
nơi đâu…
(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cá salmon và cơm chiên giòn tuyệt cú mèo”

Hai học sinh ở Tuyên Quang đánh chết bạn ngay tại trường

TUYÊN QUANG, Việt Nam (NV) – Chỉ vì mâu thuẫn, hai học sinh lớp 12 ở xã Mỹ Bằng, huyện Yên Sơn, đã lao vào tấn công bạn học đồng hao chết ngay tại trường.

Ngày 24 Tháng Mười, ông Nguyễn Minh Tiến, trưởng công an xã Mỹ Bằng, huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang, xác nhận với báo Thanh Niên: Công an tỉnh Tuyên Quang đã bắt giam hai học sinh Dương Minh Long, đã bỏ học, và Nguyễn Văn Vượng, học sinh lớp 12A5 Trường Trung Học Phổ Thông Tháng 10, đánh chết em Lý Hồng Ngọc, lớp 12A4 cùng trường.

Tin cho biết, khoảng 10 giờ 50 phút sáng 23 Tháng Mười, khi các học sinh trường Tháng 10 đang ra chơi, Long và Vượng đến trước sân trường và hỏi lớn: “Có ai là Ngọc không?”

Sau khi Ngọc trả lời “Có tao,” thì bất ngờ Long và Vượng lao vào đánh khiến Ngọc ngã gục. Nạn nhân được đưa đi cấp cứu tại trạm xá nhưng đã chết sau đó.

Ông Tiến cho hay, qua điều tra ban đầu cho thấy, nguyên nhân là do các học sinh mâu thuẫn với nhau. Hai hung thủ chỉ đánh bạn bằng tay chân, không may đúng vào chỗ hiểm khiến nạn nhân chết. Vụ việc tiếp tục được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.

Theo báo điện tử Dân Trí, ông Đỗ Văn Dậu, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Mỹ Bằng, cho biết thời điểm gây án, hai nghi can không sử dụng hung khí mà chỉ đánh bằng chân, tay. Sau khi gây án, Long và Vượng đã bỏ trốn xuống Hà Nội. Sau đó, gia đình đã xuống bắt về và đưa ra cơ quan công an trình diện.

Cũng theo ông Dậu, hai nghi can đều trú tại xã Mỹ Bằng. Ở địa phương, hai nghi can này mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng tính tình có phần nghênh ngang, ăn chơi hơn so với các bạn cùng tuổi. (Tr.N)

Dân lo lắng qua cầu lún gần nửa mét ở Quảng Nam

Tin mới cập nhật