Dân Quảng Ninh lại vây trạm Đại Yên phản đối thu phí

QUẢNG NINH, Việt Nam (NV) – Đây là lần thứ hai trong vòng nửa tháng qua, người dân phường Đại Yên, thành phố Hạ Long, vây trạm thu phí Đại Yên phản đối việc thu phí bất hợp lý.

Theo báo Thanh Niên, khoảng 9 giờ sáng 20 Tháng Chín, nhiều người dân sống quanh khu vực đã kéo đến trạm thu phí Đại Yên của công ty cổ phần BOT Đại Dương trên quốc lộ 18A, đoạn qua phường Đại Yên (thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh), để yêu cầu miễn phí qua trạm đối với những hộ sống tại khu vực liền kề có xe hơi thường xuyên qua lại trạm này.

Nhiều người dân phường Đại Yên cho biết, trạm thu phí này suốt nhiều năm qua đã thu phí bất hợp lý đối với người dân trong khu vực.

Tại trạm thu phí Đại Yên, mỗi xe hơi dưới 12 chỗ phải mua vé với mức 30,000 đồng/lượt (khoảng $1.3). Trạm bắt đầu hoạt động từ Tháng Mười, 2014, các loại xe từ thành phố Uông Bí đến thành phố Hạ Long bắt buộc phải qua trạm này. Đáng chú ý, suốt ba năm hoạt động, đoạn đường này liên tục gây tai tiếng vì hư hỏng, mặt đường sụt lún, khiến người dân bất bình.

Ông Nguyễn Hoàng Phúc cho biết: “Nhà tôi ở cách trạm khoảng 1 cây số, mỗi ngày phải qua trạm 3-4 lần, tính ra tốn hơn 100,000 đồng (khoảng $4.4). Có lần vợ tôi nằm ở bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh rất gần nhưng phải đi về nhiều lần nên tốn rất nhiều tiền. Người dân gần trạm như chúng tôi không được miễn phí là bất hợp lý.”

Trạm thu phí Đại Yên (phường Đại Yên, thành phố Hạ Long). (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Ông Phạm Ngọc Diễm (người dân tổ 4 khu 2) nói với báo Tuổi Trẻ: “Nhà tôi cách trạm thu phí 200 mét, trong khi lối rẽ nằm trước đó 600 mét đến 700 mét. Bình thường tạnh ráo đi xe máy không sao, nhưng ngày mưa mang xe hơi đi đón cháu nếu không muốn vi phạm luật giao thông bắt buộc phải qua trạm hai lần, mất 60,000 đồng. Chúng tôi mong muốn các cấp chính quyền yêu cầu đơn vị đầu tư mở hai lối quay đầu ở đầu trạm để thuận tiện cho người dân.”

“Chúng tôi bất bình vì chỉ cần qua trạm sang bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh (cách trạm khoảng 2 km) là đã mất phí, khác nào trẻ sơ sinh đi khám bệnh cũng phải mất phí. Chưa kể nếu tính vào giá thực phẩm thì có khi mua mớ rau miếng thịt cũng mất đến hàng chục nghìn đồng. Nếu đơn vị đầu tư mở riêng đường mới, tách khỏi quốc lộ 18 thì chúng tôi đồng ý, nhưng đường này chỉ mở thêm một làn mà thu phí như vậy là không được vì chúng tôi đã đóng phí bảo trì đường bộ,” ông Trần Văn Huy bực tức nói thêm.

Theo báo Người Lao Động, trong khi cách đó không xa, tại Cẩm Phả, công ty BOT Đại Dương, đơn vị đầu tư nâng cấp, mở rộng tuyến quốc lộ 18, đoạn Hạ Long-Mông Dương, lại cam kết miễn phí xe dưới 12 chỗ cho người dân bảy phường xung quanh.

Đến chiều 20 Tháng Chín, ông Vũ Văn Diện, phó chủ tịch tỉnh Quảng Ninh, cùng lãnh đạo thành phố Hạ Long, Sở Giao Thông-Vận Tải tỉnh đối thoại với các hộ dân.

Với yêu cầu miễn phí qua trạm, ngày 19 Tháng Chín, ủy ban tỉnh Quảng Ninh đã có văn bản báo cáo Bộ Giao Thông-Vận Tải về việc miễn phí 100% qua trạm.

Theo đó, xe từ 12 chỗ trở xuống của các doanh nghiêp, cá nhân trên địa bàn hai phường Minh Thành (thị xã Quảng Yên) và Đại Yên (thành phố Hạ Long), xe buýt chạy tuyến cố định qua trạm, xe công vụ của các cơ quan chức năng có trụ sở đóng trên địa bàn hai phường Minh Thành và Đại Yên miễn phí 100%. (Tr.N)

Phản đối hướng dẫn viên Trung Quốc xuyên tạc lịch sử Việt Nam

Sinh hoạt trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt (1/2)

Người Việt trên đất Mỹ, thay vì phát triển những đức tính của con người Việt Nam và học hỏi những điều tốt đẹp của đất nước Hoa Kỳ, thì trong sinh hoạt hàng ngày lại có những hành động chưa được xem là văn minh, cần phải sửa đổi cho phù hợp với nếp sống của một đất nước văn minh.

Sinh hoạt trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt (2/2)

Người Việt trên đất Mỹ, thay vì phát triển những đức tính của con người Việt Nam và học hỏi những điều tốt đẹp của đất nước Hoa Kỳ, thì trong sinh hoạt hàng ngày lại có những hành động chưa được xem là văn minh, cần phải sửa đổi cho phù hợp với nếp sống của một đất nước văn minh.

Phi cơ không người lái phá vụ xử tử ở nơi cách xa 2,000 dặm

LONDON, Anh (NV) – Các giới chức quốc phòng Anh hôm Thứ Tư đưa ra hình ảnh video cho thấy một cuộc tấn công bằng phi cơ không người lái hồi Tháng Năm vừa qua, phá vỡ cuộc hành quyết của thành phần ISIS tại Syria.

Các nhân viên tại căn cứ không quân Waddington ở thành phố Lincolnshire điều khiển chiếc Reaper, bay cách đó 2,000 dặm tại vùng Abu Kamal, nằm về phía Đông Syria hôm 9 Tháng Năm.

Hình ảnh ghi nhận cho thấy các thành phần ISIS dẫn giải hai tù nhân bị còng tay ra khỏi chiếc xe van và đưa họ ra trước đám đông dân chúng.

Chiếc phi cơ không người lái bắn ra một hỏa tiễn Hellfire, trúng một tay bắn tỉa ISIS nằm trên mái nhà gần đó.

Các tay súng ISIS hốt hoảng bỏ chạy trước khi kịp thực hiện cuộc xử tử.

“Kẻ chúng tôi tiêu diệt là một tay bắn tỉa, có nhiệm vụ hạ sát những kẻ nào không chịu chứng kiến cuộc xử tử, ngoài việc bảo vệ các kẻ thi hành cuộc xử tử,” theo lời Tướng Johnny Stringer, chỉ huy không quân Anh ở Syria và Iraq.

Anh hiện có hơn 1,400 quân nhân có nhiệm vụ hỗ trợ cuộc chiến chống ISIS, gồm cả 600 người tại Iraq. (V.Giang)

Tiểu bang Illinois thiếu nợ tới mức kỷ lục $16 tỷ

Một lộ trình tâm lý đáng sợ!

Chúng ta, nói chính xác hơn là người dân Việt Nam đã hoàn toàn đánh mất khả năng cảnh giác cũng như đề kháng trước cái ác, cái xấu. Bởi cái ác, cái xấu đã được chính thống hóa suốt nhiều chục năm nay và nó luôn luôn được ưu tiên trong hành xử của nhà nước, đảng Cộng Sản đối với người dân bằng những lộ trình tâm lý.

Những lộ trình tâm lý làm tê liệt mọi khả năng phản kháng, càng lúc càng tinh vi. Câu chuyện Đoàn Ngọc Hải xuống đường giành vỉa hè với nhân dân, nhân danh nhân dân, và cả nước dành vỉa hè với nhân dân trên danh nghĩa “dành cho nhân dân,” sau đó là có những đội bắt chó, gọi là trật tự trị an chó do nhà nước tổ chức. Thực ra, đây là một công đoạn trong lộ trình tâm lý, mà đích đến của nó là vàng trong dân.

Cái lộ trình tâm lý này không phải chỉ diễn ra trong lần này mà nó vốn diễn đi diễn lại, người dân hình như không nhận ra hoặc mơ hồ nhận ra mà không dám nói. Bởi nó là đòn phép tâm lý, là lộ trình nên một khi đã dính phải lộ trình của nó thì mọi chuyện trở nên bất lực, mất khả năng đề kháng hoặc kháng cự một cách yếu ớt.

Những ngày mới thành lập đảng Cộng Sản đã khởi động lộ trình bằng tuần lễ gạo, gọi là “hũ gạo nuôi quân,” mỗi gia đình phải nhín một phần gạo khi nấu cơm để bỏ hũ, chiều đến hoặc cuối tuần thì người của đảng đến thu hoạch gạo. Đương nhiên không có nhà nào dám để hũ trống, bởi người dân hiểu được mức độ trừng phạt phía sau những chiếc hũ trống kia. Và đương nhiên có những bài học về sự trừng phạt này để “làm gương” cho nhân dân.

Và nhân dân cũng không hay biết, không ngờ được rằng hũ gạo nuôi quân chỉ là khởi động của một lộ trình, để người dân tập quen với tâm lý giao nộp, cống nộp cho đảng. Ít ai biết được đằng sau những hũ gạo nuôi quân là một cuộc tập dượt tâm lý để nhân dân quen và liệt kháng với sự mất mát. Sự liệt kháng này lặm vào vô thức, người ta vừa sợ trừng phạt, vừa chấp nhận mất đi một phần ăn (thời đó chuyện ăn uống hết sức khó khăn, mất một phần ăn đau còn hơn cả bị đánh) để được tồn tại dưới “ánh sáng của đảng.”

Và mục tiêu cuối cùng là khi khả năng đề kháng trong nhân dân xuống mức thấp nhất, một cuộc trưng thu vàng, tài sản của nhân dân để sung vào tập thể, để nuôi quân trên toàn miền Bắc dưới danh nghĩa xây dựng đất nước xã hội chủ nghĩa. Lúc này, hầu như chỉ nghe tiếng kêu than đau đớn của nhân dân nhưng hiếm thấy sự phản kháng, dường như không có sự phản kháng bởi nó bị dập tắt một cách công khai trong sự cam chịu và có chút gì đó thỏa mãn theo kiểu “tao mất thì mày cũng mất, tao mất ít thì mày mất nhiều, mèo nào hơn mưỡu nào!”

Chiêu bài lập lộ trình tâm lý vẫn chưa bao giờ cũ trong chính sách cầm quyền của đảng Cộng Sản, mỗi khi cần thiết “huy động” vốn trong nhân dân, họ lại thiết lập một lộ trình tâm lý. Lần này, lộ trình tâm lý có vẻ tinh vi hơn những lần trước, bởi thời đại toàn cầu, những trăn trở về dân chủ, dân quyền trong nhân dân đã mạnh hơn, nếu không tinh đảng Cộng Sản sẽ khó mà thành công trên lộ trình của họ. Dẹp vỉa hè, có thể nói đó là bước khởi đầu khá thuận lợi trong lộ trình tâm lý nhằm giảm thiểu tính đề kháng trong nhân dân.

Không phải Đoàn Ngọc Hải hoặc cán bộ đầu ngành ở các tỉnh ngu ngốc đến độ không có cách nào để lấy lại vỉa hè bị lấn chiếm một cách êm thắm nhất, bởi hiếm có chế độ chính trị nào giỏi công tác dân vận, giỏi tuyên truyền hơn chế độ Cộng sản. Họ chỉ cần dùng hàng triệu cái loa phường, hàng triệu cây bút của chế độ và hàng triệu tuyên truyền viên của họ trong vòng một tuần để “vận động, kêu gọi, cảnh báo và thông báo các biện pháp chế tài một cách hợp tình hợp lý,” sau đó các đội trật tự đi tác nghiệp, mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Chuyện bắt chó cũng vậy, họ có thể dùng biện pháp tuyên truyền trong vài ngày là xong. Nhưng họ đã không chọn phương án này và cố tình làm cho mọi chuyện trở nên rối rắm. Vì sao?

Trước nhất, phải xem lại thái độ của Đoàn Ngọc Hải cũng như hầu hết các cuộc đập phá vỉa hè trên toàn quốc, sau đó xét cách làm của đội bắt chó nhà nước. Họ có chung một hành trạng là làm quá mức cho phép. Đoàn Ngọc Hải không những đi lấy lại vỉa hè mà cố tình đập bỏ cả bốt gác của ngân hàng, đập bỏ cả tam cấp của New World và cả tam cấp hành lang một bảo tàng ở quận 1. Ở các tỉnh khác cũng vậy, các đội dọn vỉa hè tha hồ đập phá theo kiểu ruồng hơn là vãng hồi trật tự đô thị. Sau đó, các đội bắt chó nhà nước cũng gặp chó là bắt theo kiểu chụp giật. Cả hai, dẹp vỉa hè và bắt chó đều làm cho nhân dân cuốn quýt, vội vã cất bàn ghế, dẹp mái quay, nhốt chó,… để khỏi bị mất tài sản.

Cái tâm lý cuốn nhanh, cất nhanh không thì bị tịch thu, bị phạt diễn ra đều khắp, nó không giống với tâm lý của một người tự chủ, tự biết mình nên làm gì cho phù hợp với guồng máy hoạt động của một xã hội biết tôn trọng con người, có lòng yêu thương và có pháp luật thực sự, biết bảo vệ quyền con người. Ở đây, một kiểu tâm lý cuống quýt và trốn chạy của nhân dân xuất hiện trở lại sau thời gian tạm ngủ quên. Và người ta không kịp suy nghĩ ai đúng ai sai, cứ thấy đoàn nhà nước đến là lo chạy, lo nhốt chó, không dám nói lẽ phải, không dám đấu lý. Bởi có nói cũng không ai nghe, có nói cũng chẳng ai bảo vệ mình, thậm chí còn bị đánh đập.

Và thử tưởng tượng khi cả một cộng đồng dân cứ đứng trơ mắt nhìn các đoàn nhà nước làm việc sai trái, không rõ trắng đen, không đúng qui trình pháp luật và nhân danh tập thể (theo kiểu Đoàn Ngọc Hải tuyên bố “tôi làm là vì sáu triệu dân thành phố”) và nếu có người dân nào phản ứng thì người chung quanh không cần biết đúng sai, cũng chỉ đứng nhìn vì trong sâu thẳm tâm lý của họ có sự sợ hãi, mặc kệ nó. Bởi họ nghĩ rằng chuyện không liên quan đến bản thân họ, vả lại tịch thu cái bàn, cái ghế hay bắt con chó thì cũng chẳng đến nỗi đói khổ, mất trắng. Chính vì kiểu suy nghĩ này mà người ta không bao giờ hoặc hiếm hoi có hành động đồng cảm hay bảo vệ cái đúng, cái lý đang bị lẻ loi trước các đoàn cường quyền.

Về lâu về dài, cái tâm lý ai mất gì, bị bắt chó hay bị thu bàn ghế cũng không đến nỗi chết đói và cũng không phải chuyện của mình sẽ thành một phản ứng thường ngày trong xã hội. Đến mức này, nhà nước sẽ dễ dàng tịch thu nhà cửa hay vàng bạc của một gia đình nào đó bằng cách dùng lực lượng quân đội, công an, dân phòng phong tỏa, cách ly, sau đó trưng thu, mà thực chất là cướp trên danh nghĩa chính thống/chính nghĩa) trước hàng ngàn, hàng chục ngàn con mắt thờ ơ, bàng quan của nhưng người dân chưa đến lượt. Và cứ như vậy, cách ly, phong tỏa, làm từng gia đình, từng gia đình theo kiểu tằm ăn dâu.

Cuối cùng, muốn huy động bao nhiêu vàng hay tài sản trong nhân dân mà không được. Cướp xong, lấy xong lại cấp cho một cái giấy chứng nhận mượn tạm trên danh nghĩa xây dựng quốc gia, dân tộc. Những nhà khác thấy vậy thì co cụm, lại lo giấu diếm, coi như xong, chẳng ai đứng ra đấu tranh bảo vệ cho ai bởi tất cả đã rớt vào lộ trình tâm lý của nhà cầm quyền, đã bị tê liệt khả năng đề kháng trước cái sai, cái xấu. Và sự tê liệt này được an ủi bằng một cuộc cướp chính thống/chính nghĩa hóa từ phía nhà nước, xem như đó cũng là một kiểu ném cho một chai thuốc đỏ sau khi làm cho bị thương tập thể!

Hiện tại, nếu xâu chuỗi hành vi đầy tính hồng vệ binh của Đoàn Ngọc Hải cũng như hàng loạt các đội dẹp vỉa hè ở các tỉnh, rồi hành vi bắt chó cứ như cướp giật giữa thành phố của các đội bắt chó nhà nước, sau đó xét lại quá trình lấy tài sản của dân mà nhà nước Cộng Sản đã từng làm trong lịch sử cũng như động thái kêu gọi vàng trong dân, thành lập hợp tác xã kiểu mới bằng những con người bất hảo (thậm chí mất dạy như Võ Kim Cự) trong hệ thống đảng Cộng Sản thì thấy ngay mục tiêu sắp tới của họ là gì!

Có một luật chơi rất rõ, nếu anh thờ ơ trước bất công của người khác thì người khác sẽ bất công trước thờ ơ của anh. Nếu anh chấp nhận và cam chịu sự vô lý thì anh sẽ là kẻ nhận chịu sự vô lý nặng nhất. Và nếu người Việt Nam tiếp tục chấp nhận kiểu làm của Đoàn Ngọc Hải cũng như đám bắt chó nhà nước mà không có phản ứng hợp lý, cái giá phải trả không phải là nhỏ. Bởi ở đây, phản ứng đóng vai trò tỉnh thức và cộng hưởng lẽ phải. Quốc gia, dân tộc chỉ tồn tại khi lẽ phải còn hiện hữu!

Mời độc giả xem phóng sự “Cuộc sống trong những chung cư cũ nát ở Sài Gòn”

Mua cùng số trong 30 năm, một bà ở Colorado trúng độc đắc $133 triệu

DENVER, Colorado (NV) – Sự kiên trì của một phụ nữ ở Colorado được đền bù sau 30 năm mua cùng các con số khi chơi các cuộc xổ số, trúng độc đắc Powerball với số tiền là $133.2 triệu.

Bà Judy Finchum, 67 tuổi, mua vé Advance Play hôm Thứ Bảy, ngày sinh nhật của con chó cưng Tillie, và khi thức dậy bàng hoàng thấy mình có đủ 5 số trúng, và cả số Powerball, theo bản tin ABC News.

Sau khi nhìn thấy các số trúng trên điện thoại và xem lại vé của mình, bà Finchum chạy vào phòng ngủ để đánh thức ông chồng Mack.

Ông chồng bình tĩnh dò từng con số và xác nhận một lần nữa là bà Finchum trúng số, ABC News cho hay.

Bà nói rằng các con số lựa chọn là ngày sinh nhật của các người thân. Số 17 là của người anh quá cố, ngày sinh của bà là số 18, số 24 là ngày sinh của em gái, 25 là ngày sinh của chồng cũ, và 31 là của con gái.

Bà Finchum cho hay hiện vẫn còn suy nghĩ là số tiền này sẽ thay đổi cuộc đời của mình như thế nào.

“Thật là khó tưởng tượng,” bà nói.

Tuy nhiên, có một điều bà chắc chắn là bà nay chính thức nghỉ hưu, “kể từ lúc 6 giờ sáng ngày Chủ Nhật.”

Vé trúng được bán ở thành phố Grand Junction, trong một tiệm có tên Lucky Me trên đường Patterson Road.

Bà Finchum cho hay sẽ lấy số tiền mặt là $84,607,397 sau khi trừ thuế. (V.Giang)

Chính quyền TT Trump đơn giản thủ tục xuất cảng vũ khí

Điều tra đặc biệt đòi Tòa Bạch Ốc nộp hồ sơ liên quan đến tổng thống

WASHINGTON, DC (NV) – Ông Robert Mueller, điều tra viên đặc biệt, vừa yêu cầu Tòa Bạch Ốc nộp hồ sơ và thông tin liên quan đến nhiều sự kiện xảy ra, bao gồm hai vụ sa thải và một cuộc họp trong Phòng Bầu Dục, theo CNN trích dẫn nguồn tin riêng cho biết.

Các nhà điều tra làm việc cho ông Mueller đòi các hồ sơ và email liên quan đến vụ sa thải ông Michael Flynn, cố vấn an ninh quốc gia, và ông James Comey, giám đốc FBI.

Ngoài ra, một nguồn tin khác xác nhận với CNN là nhóm của ông Mueller muốn có thông tin liên quan đến cuộc họp của Tổng Thống Donald Trump và các giới chức Nga trong Phòng Bầu Dục, mà trong đó, ông Trump khoe là đã sa thải ông Comey, làm giảm sức ép trong Tòa Bạch Ốc.

Các yêu cầu này cho thấy, một phần cuộc điều tra của ông Mueller nhắm vào các hành động của chính tổng thống.

Hôm Thứ Ba, nhật báo The New York Times tường thuật rằng cuộc điều tra cũng đang nhắm vào cuộc họp trong Phòng Bầu Dục.

“Tôi mới sa thải người đứng đầu FBI. Ông ấy điên quá, ông làm việc điên rồ,” ông Trump được nghe nói đã nói như vậy với ngoại trưởng và đại sứ Nga trong lúc cả ba đang ở trong Phòng Bầu Dục hồi Tháng Năm, theo NYT. “Tôi bị sức ép ghê ghớm bởi vì nước Nga. Bây giờ nó biến mất rồi.”

Ông Ty Cobb, một luật sư của Tòa Bạch Ốc, nói với CNN rằng “tôn trọng điều tra độc lập và việc làm của ông,” Tòa Bạch Ốc sẽ không phát biểu gì cả.

Tòa Bạch Ốc hoàn toàn hợp tác với điều tra độc lập, ông Cobb cho biết thêm.

Ngoài ra, theo hai nguồn tin khác, ông Mueller cũng muốn nói chuyện với cựu nhân viên và nhân viên hiện tại của Tòa Bạch Ốc, những người mà các nhà điều tra coi là nhân chứng, trong đó bao gồm cả ông Reince Priebus, cựu chánh văn phòng; ông Sean Spicer, cựu phát ngôn viên; cô Hope Hicks, giám đốc truyền thông; ông Don McGahn, cố vấn Tòa Bạch Ốc; ông Josh Raffel, cố vấn truyền thông; và ông James Burnham, phụ tá luật sư.

Hiện các điều tra viên chưa xếp thời khóa biểu chất vấn những người này, theo nguồn tin trong Tòa Bạch Ốc.

Nhóm của ông Mueller cũng muốn phỏng vấn các nhân viên đi trên chiếc Air Force One, nơi chuẩn bị bản thông cáo báo chí cho ông Donald Trump Jr., con trai tổng thống, liên quan đến chuyện ông gặp một luật sư người Nga trong Trump Tower, các nguồn tin trước đây cho CNN biết. (Đ.D.)

Tiểu bang Illinois thiếu nợ tới mức kỷ lục $16 tỷ

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 20)

Sau khi các nghi thức dạm hỏi cổ truyền vừa kết thúc, ông Tú, người cha trong tuổi ngũ tuần với gương mặt phúc hậu ẩn dưới mái tóc điểm sương, chân thành cất lời nhắn nhủ:

– Từ nay, con đã là dâu thì cũng kể như con cái ở trong nhà. Hãy xem bố và các em như bố ruột, em ruột của con nhé.

Hương chưa kịp ngỏ lời cảm ơn, ông Tú đột nhiên nhăn nhó, ôm bụng quằn quại. Trán vã mồ hôi, thần sắc nhợt nhạt, môi tím tái, ông từ từ quỵ xuống.

– Gọi xe cấp cứu, đưa bố vào bệnh viện gấp!

Thấy bố bị nguy kịch, Tuấn đang đứng gần đấy, hoảng hốt hét to, kịp thời lao tới đỡ bố dậy. Bầu không khí trang nghiêm của buổi lễ bỗng hóa thành náo loạn. Mọi người bỏ dở vị trí của mình, kẻ hối hả bấm điện thoại, người cuống quýt giúp chàng dìu tạm ông Tú đang bị cơn đau hành hạ đến mệt lả vào buồng nghỉ tạm. Hương và các cô em gái, nước mắt ngắn, nước mắt dài, xúm xuýt vây quanh bố, thoa dầu, xoa bóp cho đến khi có tiếng còi của xe cứu thương hú inh ỏi trước nhà.

Tại bệnh viện, ông Tú được chẩn đoán bị viêm ruột thừa cấp tính, cần mổ gấp. May mắn là ông được hưởng chế độ y tế miễn phí do lợi tức gia đình thấp và Kiều Mỵ vẫn còn ở bậc trung học. Vài ngày sau, Tuấn phải trở về Ottawa để làm việc. Hương nán lại thêm hai tuần, cùng với các em của Tuấn luân phiên nhau, thức khuya dậy sớm, chăm sóc ông tận tình chu đáo. Ngày tiễn nàng lên máy bay về lại Montréal cho kịp ngày nhập học, ông áy náy thở dài:

– Cảm ơn con đã vất vả chăm nom bố mấy ngày nay. Bố thật vô dụng quá, làm hỏng cả ngày vui của các con. Chả hiểu có phải là điềm không may…

Ông bỏ lửng câu nói, không dám nói toạc ra mối bận lòng. Hương vội lễ phép ngăn lại:

– Thưa bố, bố đừng nói thế. Sức khỏe của bố là mới là trên hết… Vả lại, con phải cảm ơn bố và các em đã dành cho con trọn tình thương mến mới phải…

Ba cô em gái xúc động không nói gì, chỉ lẳng lẳng thay phiên nhau ôm chầm lấy chị dâu, thay cho lời giã từ. Hai hàng mi rưng rưng, Hương chợt thấy cõi lòng mất mát của mình như được băng bó lại. Chúa vừa mới cất khỏi nàng người cha thân yêu nhưng nay đã rộng rãi đền bù cho nàng bằng một mái ấm gia đình mới thật bình dị, thật thân thương…

Riêng ông Tú vẫn bần thần đứng lặng tại chỗ, khuôn mặt hằn đôi vết chân chim, vương nét ưu tư xa vắng. Một linh cảm bất thường chợt chiếm hữu tâm hồn khiến ông cứ mãi phiền muộn, không yên…

CHƯƠNG 5: THẦY TRỢ GIẢNG

Montréal, Québec… Đầu mùa thu… Tại phân khoa Tin Học, Đại Học Concordia…

Một chàng trai trẻ bước ra giữa buồng máy vi tính, vỗ tay ra hiệu cho tất cả sinh viên im lặng. Đấy là một thanh niên trạc tuổi Tuấn, khá ấn tượng nhờ thân hình cân đối, mái tóc gọn gàng lịch lãm, dung mạo khôi ngô với vầng trán cao rộng, hàng lông mày rậm và cặp mắt sáng ngời như sao.

Đợi cho tất cả tiếng xì xào bàn tán lắng xuống, chàng hắng giọng, nói thật to bằng tiếng Anh:

– Chào tất cả các anh chị! Tôi tên là Bùi Thanh Tùng, sinh viên Cao học của phân khoa Tin Học. Tôi được giao làm trợ giảng cho lớp thực tập tin học này. Tôi sẽ hướng dẫn thực hành và chấm điểm bài tập.

(Còn tiếp)

Một Facebook công khai tài sản quan chức bị chụp mũ ‘phản động’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một group vừa hoạt động cách đây không lâu trên mạng xã hội với tôn chỉ công khai tài sản của quan chức bị Huyện Ủy Côn Đảo ra công văn yêu cầu công an “ngăn chặn, xử lý kịp thời.”

Facebook Group Lều Của Đầy Tớ hiện thu hút được hơn 50,000 thành viên, đăng tải tiêu chí: “Cập nhật về tình hình các ‘đầy tớ’ có biệt phủ, căn hộ ở khắp 63 tỉnh thành trong cả nước tới bạn đọc một cách nhanh nhất.”

Nhóm này cũng đề ra quy định “đăng nội dung tin bài, hình ảnh trung thực, không viết vu khống, không photoshop chế nhạo, không tính nhà công vụ.”

Một công văn của Huyện Ủy Côn Đảo do Bí Thư Nguyễn Hoàng Tùng ký được chia sẻ trên mạng xã hội ghi: “Thường Trực Huyện Ủy nhận được công văn mật của Thường Trực Tỉnh Ủy (Bà Rịa-Vũng Tàu) về việc chỉ đạo các biện pháp phòng ngừa, đấu tranh, ngăn chặn, vô hiệu hóa hoạt động của nhóm phản động Lều Của Đầy Tớ.”

“Phương thức hoạt động của nhóm này là thu thập hình ảnh, video về tải sản, sinh hoạt đời tư của các cán bộ, đảng viên các cấp nhằm tuyên truyền, xuyên tạc, hạ uy tín các đồng chí lãnh đạo đảng, nhà nước,” công văn này cho biết.

Công văn này cũng yêu cầu “định hướng dư luận, nhận thức của cán bộ và nhân dân, không theo dõi (follow), nhấn like hoặc comment trên group Lều Của Đầy Tớ.”

‎Hồi Tháng Bảy, nhà hoạt động Hoàng Dũng đăng thông tin trong nhóm: “Nhóm này cần thêm anh em thiện nguyện để ghi chính xác địa chỉ mỗi ‘căn lều,’ vẽ sơ đồ vị trí chính xác căn lều. Từ đó ta lập ra được bản đồ chi tiết các tỉnh thành có ‘lều.’ Rồi kêu gọi các anh em phịch phượt thủ đi ngang check-in, chụp hình selfie. Các ‘túp lều’ đó phải trở thành địa chỉ mà nhiều người muốn chứng kiến tận mắt thì nó mới thú vị.”

‎Hồi Tháng Sáu, công luận xôn xao chuyện Thanh Tra Chính Phủ tiến hành làm rõ nguồn gốc khối tài sản “khủng” gồm nhiều đất đai, dinh thự của ông Phạm Sĩ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái.

Truyền thông ở thời điểm đó ghi nhận khu biệt phủ gồm biệt thự, nhà thờ, hồ nước, bể bơi, cầu dây văng và sân vận động nằm trên khu đất 1.3 hécta tại phường Minh Tân, thành phố Yên Bái.

Trả lời báo chí, ông Phạm Sỹ Quý nói khu dinh thự của gia đình ông “được xây dựng từ tiền vay ngân hàng 20 tỷ đồng ($880,000), mượn của nhiều bạn bè, tiền tích cóp từ thời trẻ.”

Tuy vậy, báo Người Lao Động hôm 6 Tháng Chín cho hay, “hết lần này tới lần khác phải lùi thời gian công bố kết quả thanh tra tài sản gia đình ông giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái.”

Phản đối hướng dẫn viên Trung Quốc xuyên tạc lịch sử Việt Nam

“Việc tiến hành thanh tra khối tài sản lớn của gia đình ông giám đốc sở ở Yên Bái đúng vào lúc dư luận cả nước đang ‘dậy sóng’ được xem như là liều ‘thuốc thử’ niềm tin. Chưa biết kết quả thanh tra có đáp ứng niềm tin của người dân trong công cuộc phòng chống tham nhũng hay không nhưng cứ mỗi lần lùi công bố kết quả thanh tra là một lần sụt giảm niềm tin,” báo này viết.

Đề cập đến tài sản của quan chức, nhà báo Mạnh Quân, công tác tại báo điện tử Dân Trí, viết trên mạng xã hội: “Nếu quan chức có thu nhập chính đáng tốt, sao họ không được xây nhà to? Nhiều ông bộ trưởng, lãnh đạo tỉnh… vốn gia đình họ cũng đã giàu có từ trước, có người thân kinh doanh, buôn bán, thừa kế nhà, đất, tài sản… thì họ vẫn hoàn toàn có quyền xây nhà đẹp chứ? Chỉ là nếu ông phản ánh, chứng minh được nhà ông đó được xây dựng bằng tiền tham nhũng, ăn hối lộ thì hãy nói.”

“Ngay đám nhà báo, khối người cũng có biệt thự lớn mà. Có ông ở báo Quân Đội Nhân Dân có cả cái resort tuyệt đẹp ở bãi Sông Hồng đó, nhưng đó là do nhà ông ấy kinh doanh cây cảnh nhiều thế hệ mà có. Thế nếu như cách làm hiện nay của một số báo, cứ chụp, tương hết lên rồi đặt câu hỏi, có phải đúng không? Thời nay mà cứ bắt giới quan chức cứ phải ăn ở cần kiệm, nhà nhỏ có gì đó không xuôi tai nhỉ? Chỉ là ông phải chứng minh được thu nhập chính đáng trong bản kê tài sản thôi,” ông viết. (T.K)

Mát rượi mồng tơi

Con nít nhà quê, ngoài giờ đi học ở trường, thời gian còn lại thả rông đi tha thẩn hết vườn này qua ruộng nọ chơi, có khi đi chỉ một mình để trải nghiệm “cảm giác mạnh” tự khám phá, có khi kéo bầy kéo lũ ầm ĩ cho vui.

Cách nhà tôi khoảng một cây số, trên đầu xóm, có cái nghĩa địa Tàu xưa cũ lắm rồi. Nghĩa địa Tàu thường cái mả nào cái mả nấy bự cả công đất, lại trang trí hoa hòe hoa sói rồng phụng xanh đỏ tím vàng đủ màu như cung điện, tượng ông tướng này tướng nọ mặt trắng mặt đen vận giáp vác gươm cầm đao canh giữ mả nhìn hung dữ lắm. Từ ngoài vô trong nghĩa địa trồng rất nhiều cây dương (phi lao) mỗi lần gió thổi lá cây phát ra tiếng xào xạc vi vút, nhiều lúc hú rít lên từng chặp tùy theo gió lớn gió nhỏ. Người lớn hay nói cây phi lao kêu vì ở trong nghĩa địa ma nhập vô nó. Cái nghĩa địa này có đường mòn đi xuyên từ đường lộ ra sau ruộng vòng về cửa sau nhà tôi.

Năm tôi mười tuổi, mùa nắng, cứ chiều chiều gần chạng vạng là thỉnh thoảng tôi đi bộ một mình từ cửa trước theo đường lộ đất ngược lên đầu xóm, quẹo vô nghĩa địa Tàu, vừa đi vừa nhìn trời nhìn mây, nhìn cây, nghe chim hót cây kêu, nhìn ngó mấy cái mả xanh đỏ cho đến khi trổ ra ruộng vòng về nhà sau thì trời vừa sụp tối. Mỗi lần đi như vậy xong là cảm thấy mình “oai” lên một chút, khoe với đám bạn hàng xóm um sùm. Nói như bây giờ người ta kêu là thử cảm giác mạnh đó.

Cũng có khi, tôi rị mọ suốt ngày ở hàng rào mọc đầy dây mồng tơi ở sau nhà để hái trái mồng tơi chín đen thùi, hết hàng rào nhà tôi sang hàng rào nhà hàng xóm. Mồng tơi trái nào trái nấy mập mạp lớn hơn đầu đũa ăn cơm. Ðem về bóp ra lấy nước màu tím rịm cho vô cái hũ keo làm mực viết, màu vẽ. Màu tím mồng tơi, lúc tươi thì nó tươi đẹp lắm, nhưng lúc khô nó đổi thành màu nâu xám nhạt nhạt, xấu hoắc, dĩ nhiên là không bằng mực tím mua ngoài tiệp chạp phô của bà Hát Bội đầu đường, nhưng vẫn thích vì nó thỏa mãn cái tò mò, phá khuấy của con nít.

Lớn lên một chút, tôi bắt đầu đọc sách của nhóm Tự Lực Văn Ðoàn, đọc Thơ Mới:

“Hoa lá quanh người lác đác rơi/ Cuối vườn đeo giỏ hái mồng tơi/ Mồng tơi ứa đỏ đôi tay nõn/ Cô bé nhìn tay nhí nhảnh cười. Cách vườn tiếng gọi khẽ đưa sang/ Rẽ lá cô em trốn vội vàng/ Quên giỏ mồng tơi bên dậu vắng/ Tôi đem nhặt lấy gởi đưa nàng. Năm tháng ta vui chốn ngựa hồng/ Cảnh xưa gò ngựa một chiều đông/ Cây khô giậu đổ mồng tơi héo/ Cô bé nhà bên đã có chồng.” (Hái Mồng Tơi – Nguyễn Bính)

Hóa ra là ông nhà thơ khi còn nhỏ cũng hái mồng tơi giống như tụi tôi. Chỉ khác ở chỗ khi lớn lên rồi ổng không rời bỏ cái giậu mồng tơi mà vẫn vương vấn không rời:

“Nhà nàng ở cạnh nhà tôi/ Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn/ Hai người sống giữa cô đơn/ Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi/ Giá đừng có giậu mùng tơi/ Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng” (Cô Hàng Xóm – Nguyễn Bính).

Mồng tơi gắn bó với người Việt Nam trong Nam ngoài Bắc đều giống như nhau. Nó gắn với tuổi thơ hồn nhiên, gắn với cuộc sống của họ khi trưởng thành cho đến khi sắp sửa theo ông theo bà. Mùa Hè nắng nóng chói chang, có mồng tơi nấu cua đồng ăn cơm thì vừa giải nhiệt, thanh mát, vừa ngon không gì sánh kịp.

Nấu canh cua đồng mồng tơi dễ lắm. Lá mồng tơi rửa sạch, lấy dao cắt nhỏ vừa phải cỡ ngón tay, rửa sạch để ráo. Cua đồng lột bỏ cái mai, yếm, bẻ bớt một đoạn chân nhọn bên ngoài rồi xay, lọc bỏ bã, cho thêm vài hột muối rồi đổ vô nồi nấu sôi nhỏ lửa. Khi thấy thịt cua đóng thành mảng thì dùng cái dá lớn bằng lưới mịn vớt nhẹ nhàng ra cái tô lớn. Xong rồi cho lửa lớn lên để nước sôi sùng sục thì cho rau mùng tơi vô nấu vừa chín tới, nêm chút gia vị vừa miệng ăn. Tắt lửa, múc canh ra tô, cho mảng riêu cua lên trên là có tô canh mồng tơi cua đồng ngon tuyệt vời.

Canh cua mồng tơi ăn chung với tép đồng rang muối, tép kho tàu, tép chấy mỡ tỏi đều rất hợp, làm tăng thêm vị ngon của thức ăn.

Nói vậy chớ lúc nắng hạn khô rang, kiếm con cua đồng nấu canh không dễ, người ta chuyển qua nấu với tép ăn đỡ ghiền, cũng thơm ngọt, ngon không kém.

Nấu với tép có hai cách. Một là tép rửa sạch luộc vừa chín tới, đổ tép ra lột bỏ vỏ, lấy cây dao nhỏ khía nhẹ một đường trên lưng tép. Lấy cái nước luộc tép đó cho rau mồng tơi vô nấu canh luôn. Rau vừa chín tới đổ tép trở vô cho sôi lại rồi tắt lửa. Hai là lột tép tươi ra bỏ vỏ, rửa sạch để ráo rồi lấy tép để lên tấm thớt lớn, dùng con dao phay nặng đập tép cho hơi dập dập. Xong phi mỡ tỏi xào qua con tép cho săn và thơm, nêm gia vị, đảo qua vài lần rồi đổ nước vô nấu cho nước sôi lên mới cho rau mồng tơi đã cắt sẵn vô. Thấy nước sôi lên rau vừa chín tới thì tắt lửa.

Làm cách thứ nhất nhìn con tép rất đẹp mắt, nó đỏ au, cong tròn và nở loe trên đường lưng như cái bông, nước canh trong, đạt yêu cầu về thẩm mỹ, nhưng con tép khi ăn bị cứng, nhất là tép bự thì càng thấy cứng. Canh có mùi tép luộc đặc trưng, không thơm.

Làm cách thứ hai nhìn không đẹp, nhưng ăn cảm giác ngon hơn bởi thịt tép mềm hơn, ngọt lịm, nước canh không trong nhưng canh có mùi thơm nức mũi. Do đó, nếu nấu canh mồng tơi với tép thì tôi luôn nấu theo cách thứ hai ăn cho nó ngon miệng.

Có thể cắt nhỏ một trái mướp hương, thêm một nắm lá rau ngót vô nữa thì canh càng ngon ngọt, thơm mát hơn nữa. Thiệt quả là thiên nhiên ban tặng món quà vô giá cho người dân quê miền nhiệt đới.

Buổi trưa nắng nóng nực mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đi làm mệt mỏi bước vô nhà mà thấy mâm cơm có tô canh mồng tơi xanh dờn mát rượi điểm mấy miếng riêu cua tim tím hay con tép trắng hồng hồng, dĩa tép rang muối giòn tan, bảo đảm con mắt nhảy xuống mâm liền, thiệt bao nhiêu nóng bức bay đi đâu hết, chỉ muốn húp ngay một chén nước canh cho đỡ con khát đang cháy trong cổ họng.

Cơm trắng thơm phức, canh mồng tơi vừa thơm vừa mát con mắt lẫn mát cổ họng, tép rang mặn mặn, ngọt ngọt, giòn giòn, bọn con nít tụi tôi cứ muốn ăn hoài dù bụng đã no căng cứng.

Người miền Tây ăn canh cua mồng tơi đơn giản có vậy. Người miền Bắc ăn món này thường có thêm món cà ghém muối xổi.

Ăn như vầy, vua chúa cũng phải ganh tỵ, vậy mà không hiểu sao, người ta lại nói “nghèo rớt mồng tơi,” thiệt oan ức cho mồng tơi quá xá.

Rau mồng tơi chống được táo bón, nhuận tràng, thông tiểu tiện, giải nhiệt, lại trơn mềm, dễ nuốt nên người già ăn rất tốt, ăn đến khi nào hết ăn được nữa mới thôi.

Cơm nước xong rồi, leo lên cái võng lác treo dưới hai gốc cây xoài to đùng nằm đu đưa qua lại, gió mát hiu hiu thổi, mở cassette nghe danh ca Minh Cảnh ca bài tân cổ giao duyên “Mực tím mồng tơi” mới là “đúng bài” của dân miền Tây: “Nhà anh cách nhà em mấy nhịp cầu tre một dòng kênh nhỏ… Nhớ lúc còn thơ em hái mồng tơi pha làm mực tím anh dạy cho em hai chữ i… tờ…” thiệt nó mới ngọt ngào mùi mẫn làm sao.

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cá salmon và cơm chiên giòn tuyệt cú mèo”

Nghề cầm bút và dịch giả Nguyễn Hiến Lê

Ông Nguyễn Hiến Lê là một cây bút chuyên nghiệp thời 20 năm văn học miền Nam, nhiều người nói rằng ông “trước tác” được tới 120 bộ sách.

Chữ “trước tác,” tra Tự Điển Việt Nam, chí nghĩa là “soạn ra tác phẩm,” hơn là sáng tác ra tác phẩm.

Vì trước hết, chữ “sáng tác” thường dành cho các nhà thơ, nhà văn, hay họa sĩ, là những người khởi thủy viết ra một câu văn, một câu thơ không trùng lẫn với ai, chưa có ai từng viết, hay một họa sĩ, nhạc sĩ vẽ nên một bức tranh, một bản nhạc, trong đó đường nét và cung bậc không lặp lại của ai trước đó.

Còn “trước tác” có thể hiểu là vừa sáng tác, vừa biên soạn, công phu hơn, mất nhiều sức lực cần lao hơn là chỉ “vẩy bút thành thơ” hay thình lình có hứng viết ngay được một khúc nhạc, một câu văn.

Khi nói về những người chọn nghề cầm bút ở miền Nam, người ta không thể không nhắc đến Nguyễn Hiến Lê.

Ông biên soạn thơ văn rất nhiều, song dường như không ai gọi ông là nhà thơ, cũng ít ai gọi ông là nhà văn, mặc dù cuốn “Con Đường Thiên Lý” của ông là một cuốn truyện, hay “Bảy Ngày Trong Đồng Tháp Mười” của ông là một du ký khoa học, một chuyện kể; người ta thoải mái khi gọi ông là soạn giả. Sau này, dường như hai tiếng dịch giả được dùng nhiều hơn là hai tiếng học giả khi người ta nhắc đến Nguyễn Hiến Lê.

Trước khi đồng ý chọn một danh từ đúng nhất để gọi ông, người viết bài này lược kể dưới đây một số nhan đề trong các sách ông là tác giả:

-Tổ chức công việc theo khoa học, 1949.
-Luyện văn, 1953.
-Lịch sử thế giới, 1954.
-Thời mới dạy con theo lối mới, 1958.
-Gương danh nhân, 1959.
-Kiếp người, dịch văn S.Maugham, 1962.
-Hương sắc trong vườn văn, 1963.
-Chiến tranh và hòa bình, dịch văn Leon Tolstoy, 1968.
-Đại cương văn học sử Trung Quốc, 1955.
-Cổ văn Trung Quốc, 1966.
-Văn học Trung Quốc hiện đại, 1969.

Đó là những cuốn đầu tiên của ông, trong số hơn 100 cuốn ông đã soạn. Người viết bài không thể biết đích xác, và chưa bao giờ nhìn thấy tất cả những cuốn sách mà ông đã soạn, hay đã dịch. Sách dịch thì chắc chắn là cuốn chuyển ngữ phải chính xác từ nguyên tác Hán Văn, Pháp Ngữ hay Anh Ngữ ra Việt Ngữ.

Vậy ông hẳn là người thành thạo ít ra là ba ngoại ngữ căn bản trên. Cộng với sách tự viết, tự soạn, người viết bài này tin rằng ông là một soạn giả văn chương chuyên nghiệp hàng đầu của miền Nam, và của Việt Nam.

Khi còn niên thiếu, người viết bài rất thích truyện ngắn “Mưa” ông dịch của S. Maugham. Danh từ “Mưa” đã dùng chung cho tập truyện ngắn quốc tế ông dịch của nhiều tác giả, in chung trong một tập.

Ông Nguyễn Hiến Lê sinh năm 1912 tại Hà Nội, chính gốc gia đình thuộc Sơn Tây. Ông học trường Bưởi (Chu Văn An sau này), ngoài 20 tuổi trở thành công chức và nhiệm sở lại ở Nam Kỳ, do đó ông vào Nam rất sớm, và ở luôn tại miền Nam và mất tại miền Nam vào năm 1984.

Năm 1969, Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa khởi sự đưa ra dự thảo thành lập Hàn Lâm Viện, rồi sau rút xuống, thu nhỏ lại thành dự án thanh lập Viện Văn Hóa, tờ Khởi Hành do người viết bài trông coi mở cuộc phỏng vấn các nhà văn và giới giáo dục về vấn đề văn hóa, người viết bài có dịp phỏng vấn ông Nguyễn Hiến Lê.

Sau đây xin trích dẫn một đoạn trong bài trả lời của ông, đăng trên trang nhất tuần báo Khởi Hành Tháng Bảy, 1969.

“Tôi xin vắn tắt trả lời mấy câu hỏi của Khởi Hành: Có người hiểu danh từ văn hóa theo một nghĩa rộng bao gồm mọi hoạt động của con người. Riêng tôi khi dùng danh từ đó thì chỉ cho nó một nghĩa hẹp, trỏ những hoạt động về tôn giáo, triết lý, giáo dục chính trị, văn học, triết học, nghệ thuật, khoa học.”

“Trước nữa thì không có gì đáng kể, nhưng trong khoảng 15 năm nay [tức là 1954-1969 lúc ông Nguyễn Hiến Lê viết những dòng này], tư nhân chúng ta chịu hoạt động về văn hóa đấy. Trường trung học mọc rất nhiều, phẩm còn kém nhưng lượng đáng kể đấy chứ? Sách báo ra rất nhiều vì số học sinh mỗi ngày một tăng…”

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 20 tháng 9 năm 2017

Ông Đặng Kim Sơn

Chưa tới 1/4 các nhà lập pháp Cộng Hòa ủng hộ ngân sách xây tường biên giới

WASHINGTON, DC (NV) – Chưa tới một phần tư các nhà lập pháp Cộng Hòa tại quốc hội liên bang Mỹ bày tỏ sự ủng hộ dành cho việc cấp ngân sách để Tổng Thống Donald Trump xây tường dọc theo biên giới Mỹ-Mexico, theo kết quả một cuộc thăm dò dư luận của tờ báo USA Today, được công bố hôm Thứ Tư.

Tờ USA Today hỏi tất cả thành viên Quốc Hội Mỹ rằng họ có đồng ý cấp số ngân khoản sơ khởi là $1.6 tỶ cho Tổng Thống Donald Trump khởi sự xây tường hay không.

Theo kết quả cuộc thăm dò, chỉ có 69 trong số 292 nhà lập pháp Mỹ trả lời là họ chấp thuận kế hoạch này. Có ba người là Thượng Nghị Sĩ Jeff Flake (Cộng Hòa-Arizona); Dân Biểu Steve Pearce (Cộng Hòa-New Mexico) và Dân Biểu Will Hurd (Cộng Hòa-Texas) trả lời họ chống lại việc này.

Những người còn lại không trả lời thẳng vào câu hỏi hoặc không trả lời.

Bản tin USA Today cho hay cuộc thăm dò được thực hiện bằng cách liên lạc với tất cả các văn phòng dân biểu và thượng nghị sĩ liên bang Mỹ.

Tài trợ để khởi sự xây bức tường được đưa vào trong một đạo luật về an ninh quốc gia, vốn gồm cả $658 tỷ cho Bộ Quốc Phòng và $78 tỷ cho Bộ Cựu Chiến Binh.

Đạo luật này được Hạ Viện thông qua hồi Tháng Bảy.

Chỉ có năm người phía Dân Chủ ủng hộ, và có năm người phía Cộng Hòa bỏ phiếu chống. Dự luật hiện chưa được chuyển sang Thượng Viện. Vấn đề xây tường, cũng như các ưu tiên chi tiêu khác của chính phủ Donald Trump, sẽ không được cứu xét cho tới Tháng Mười Hai này.

Sau cuộc họp hồi đầu tháng này với Tổng Thống Trump để thảo luận vấn đề DACA, Thượng Nghị Sĩ Chuck Schumer (Dân Chủ-New York), lãnh tụ khối thiểu số Thượng Viện, và Dân Biểu Nancy Pelosi (Dân Chủ-California), lãnh tụ khối thiểu số Hạ Viện, cho hay ngân khoản xây tường sẽ không được đưa vào ngân khoản tài trợ chương trình DACA, một điều ông Trump từng mong muốn.

Tổng Thống Trump sau đó nói hai bên không hề có thỏa thuận gì, dù rằng ông xác nhận rằng việc xây tường có thể trì hoãn.

Trong số 240 nhà lập pháp phía Dân Chủ tại Quốc Hội Mỹ, có 133 người trả lời cuộc thăm dò và tất cả đều khẳng định “không,” theo tờ USA Today. (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 20 tháng 9 năm 2017

Cảnh sát Anh bắt thêm 2 nghi can trong vụ khủng bố ở London

LONDON, Anh (NV) – Cảnh sát đô thành London vừa bắt giữ thêm hai người vào sáng sớm ngày Thứ Tư vì tình nghi liên quan đến vụ nổ bom trên xe điện ngầm tuần qua ở khu Parsons Green.

Bản tin của ABC News cho hay cảnh sát bắt giữ hai người đàn ông, 48 và 30 tuổi, ở Newport, Wales, vào lúc khoảng 5 giờ sáng, giờ địa phương.

Một thanh niên 25 tuổi cũng bị bắt tại Newport vào tối ngày Thứ Ba, nhưng ở địa chỉ khác.

Tổng số người bị bắt trong cuộc tấn công vừa qua nay lên đến năm người.

Cảnh sát không công bố danh tánh của bất cứ người nào trong số này.

Cơ quan chống khủng bố của cảnh sát Anh đưa ra bản thông cáo nói rằng cuộc điều tra vẫn đang nhanh chóng tiến hành.

Vụ nổ ngày 15 Tháng Chín vừa qua tại trạm xe điện ngầm Parsons Green ở London làm 30 người bị thương.

Cảnh sát cho hay nếu quả bom này phát nổ hoàn toàn như đã định thì sẽ có tổn thất nhân mạng lớn lao. (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 20 tháng 9 năm 2017

Little Saigon: Phụ tá bác sĩ gốc Việt cho toa lậu, làm chết 4 người, có thể bị 140 năm tù

SANTA ANA, California (NV) – Một phụ tá bác sĩ, làm việc tại phòng mạch ở Fountain Valley, hôm Thứ Ba bị tòa án liên bang ở Santa Ana buộc tội buôn bán ma túy, vì viết toa thuốc có chất gây nghiện mà không có mục đích y tế, theo nhật báo The Orange County Register.

Theo bản tin, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cho biết bồi thẩm đoàn liên bang hôm Thứ Hai nhận thấy cô Kaitlyn Phương Nguyễn, 32 tuổi, cư dân San Jose, phạm tội phân phối chất oxycodone, methadone, và alprazolam bất hợp pháp vào năm 2012.

Trong phiên tòa, bồi thẩm đoàn được nghe bằng chứng là bốn người thiệt mạng do dùng thuốc quá liều sau khi nhận toa thuốc của cô Phương, theo lời các công tố viên.

Bác Sĩ Victor Boon Huat Siew, 66 tuổi, cư dân Laguna Beach, bị kết án gần sáu năm tù trong tuần trước, sau khi nhận hai tội danh phân phối trái phép dược chất bị kiểm soát.

Bác sĩ thừa nhận phòng mạch đã kê toa oxycodone, methadone, và alprazolam bất hợp pháp từ năm 2009 đến năm 2015.

Các công tố viên cho biết bác sĩ và phụ tá của ông đã cho các toa thuốc không vì mục đích y tế, mà để lấy tiền mặt và tiền do bảo hiểm trả, mặc dù nhiều người trong số bệnh nhân có hồ sơ bệnh lý được khuyến cáo là lạm dụng ma túy.

Các công tố viên cho biết cô Phương “chỉ khám qua loa” trước khi kê toa thuốc gây nghiện.

Cô này phải đối mặt với bản án án tối đa 140 năm trong nhà tù liên bang khi bị kết án vào ngày 22 Tháng Giêng, cũng theo bản tin.

Trong khi đó, theo thông cáo báo chí của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, người thứ ba cũng liên quan đến vụ xử này là cô Thanh Nha T. Pham, 31 tuổi, cư dân Fountain Valley, đã nhận tội phân phối trái phép dược chất bị kiểm soát, và sẽ bị Chánh Án James Selna tuyên án vào ngày 29 Tháng Giêng, 2018. (L.N.)

Sách mới của bà Hillary Clinton bán trên 300,000 bản

Bí Thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh có thực sự nhận bằng tiến sĩ?

WESTMINSTER, California (NV) – Nhắc đến chương trình giáo dục tại Hoa Kỳ, chắc nhiều người nghĩ rằng chất lượng học vấn phải tuyệt vời lắm. Nhưng với việc Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh bị “vạch trần” sử dụng bằng cấp không đúng quy định, thì ngoài chuyện bằng cấp có thật sự giá trị, một số người cũng quan ngại rằng, liệu ông có thực sự là người từng đi học hay không?

Theo trang web của đại học California Southern University, Costa Mesa, trước đây có tên là Southern California University for Professional Studies (SCUPS), trường được thành lập năm 1978 và dạy trình độ cử nhân (Bachelor), cao học (Master), và tiến sĩ (Doctoral).

Ông Nguyễn Xuân Anh, bị báo trong nước cho là “mua” bằng đại học từ trường California Southern University.

Trường này chỉ yêu cầu học viên nộp đơn xin học trực tuyến và quá trình này chỉ cần làm “tích tắc” là xong. Sau đó, học viên gửi kèm bảng điểm của những trường từng theo học và một số giấy tờ theo yêu cầu của trường.

Đối với du học sinh, trường yêu cầu bổ sung thêm một số hồ sơ chứng minh trình độ tiếng Anh tối thiểu. Sau đó, sinh viên chờ trường xác nhận, rồi nhận được thư báo nhập học nếu đáp ứng đủ yêu cầu.

Cũng theo trang web này, trường đại học California Southern University hoàn toàn học trực tuyến (online), không cần theo giờ học cố định, và không cần làm bài theo nhóm. Điều này tạo điều kiện, thời gian, và tốc độ học phù hợp cho từng sinh viên. Vì thế, chứng chỉ tại đại học này tốn kém nhiều hơn, giao động từ $150 cho mỗi tín chỉ (unit) cho chương trình cử nhân y tá, lên đến $495 cho mỗi tín chỉ ở bậc cao học, tiến sĩ.

Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Theo thông tin mới nhất, trường đại học hiện được các tổ chức như Western Association of Schools and Colleges (WASC), Accreditation Council for Business Schools and Programs (ACBSP), Commission on Collegiate Nursing Education (CCNE), và Council for Higher Education Accreditation (CHEA) thừa nhận.

Bà Zitlaly Sanchez, một tư vấn tuyển sinh của trường, cho nhật báo Người Việt biết: “Chúng tôi được nhiều trung tâm công nhận, và đây là những trung tâm công nhận các trường như UCLA và UC Berkeley.”

Nhưng bà không nói có hiệp hội nào công nhận UCLA và UC Berkeley mà không công nhận California Southern University hay không.

Khi hỏi bà nếu học chương trình MBA tại đây, liệu một số nước khác có công nhận, bà cho biết: “Tựa của tấm bằng MBA ‘tự chứng minh.’”

Ngoài ra, nhiều người cũng thắc mắc rằng người học trực tuyến có đích thực là người hoàn tất khóa học hay không.

Phóng viên Người Việt cũng xác nhận xem liệu ông Nguyễn Xuân Anh có từng theo học trường này không, bà Zitlaly lục trong hệ thống máy tính nhưng không thấy tên của ông Anh, nhưng bà nói thêm: “Vì trường chúng tôi từng chuyển từ hệ thống giấy tờ qua hệ thống máy tính, cho nên, một số sinh viên từng học tại đây nhưng vì thất thoát hồ sơ nên không nằm trong hệ thống máy tính.”

Nhật báo Người Việt cũng liên lạc với văn phòng tiếp xúc cộng đồng của trường này, nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi. (Kh.L.)

Mời độc giả xem phóng sự “Đất của người chết trở thành nhà của người sống”

Báo chí Việt Nam dồn dập công kích bí thư Đà Nẵng

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Các báo Việt Nam hôm 20 Tháng Chín dồn dập công kích ông Nguyễn Xuân Anh, bí thư Đà Nẵng, từ chuyện bằng cấp, sử dụng nhà “trái quy định” đến chuyện “nói chưa đi đôi với làm.”

Tuy cùng bị công bố sai phạm một lượt với Chủ Tịch Huỳnh Đức Thơ của thành phố Đà Nẵng nhưng Bí Thư Thành Ủy Nguyễn Xuân Anh bị các báo Việt Nam “tổng tấn công” với nhiều bài cùng lúc về những “sai phạm” của ông này.

Báo Tuổi Trẻ hôm 20 Tháng Chín viết: “Theo đánh giá của hai chuyên gia về giáo dục đại học ở Mỹ khi trao đổi với Tuổi Trẻ, tấm bằng tiến sĩ từ trường Southern California University for Professional Studies (SCUPS) của ông Nguyễn Xuân Anh tuy không phải là bằng bất hợp pháp, nhưng có giá trị chất lượng rất thấp, nếu đối chiếu theo các tiêu chí đánh giá, xếp hạng của Mỹ.”

“Ngay cả ở Mỹ, tấm bằng tiến sĩ nói trên hầu như không có giá trị sử dụng, sẽ không có doanh nghiệp, tổ chức nào chấp nhận tấm bằng này trong tuyển dụng. Đơn giản, vì bằng cấp của một cơ sở giáo dục đại học không có chứng chỉ kiểm định thường bị coi là vô giá trị,” theo Tuổi Trẻ.

Cùng ngày, báo Người Lao Động dẫn lời ông Phạm Trọng Đạt, cục trưởng Cục Chống Tham Nhũng thuộc Thanh Tra Chính Phủ, cho biết: “Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương sẽ làm rõ tài sản (của ông Nguyễn Xuân Anh) được cho tặng như thế nào, mục đích của việc cho tặng để xác định mức độ vi phạm. Trong trường hợp tài sản cho tặng là tài sản hợp pháp, thì người nhận sẽ phải trả lại. Còn cơ quan thẩm quyền làm rõ nguồn gốc tài sản cho tặng không hợp pháp, thì sẽ kiến nghị giải quyết theo quy định của pháp luật, thu hồi tài sản.”

Báo này cũng cho hay, ông Xuân Anh “hiện đang ở cùng vợ con tại nhà số 43 Nguyễn Thái Học, Đà Nẵng. Ngoài nhà số 43, gia đình ông đang sử dụng hai ngôi nhà liền kề. Đó là số 45 và 47. Ai ở gần đó cũng thấy số nhà 45 đã được gỡ bỏ và số 43 được gắn vào vị trí giáp ranh giữa hai ngôi nhà.”

Báo điện tử Zing thì ghi ông Xuân Anh “nói chưa đi đôi với làm.” Tờ báo trích lời ông Hồ Việt, cựu chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng, cho rằng: “Ông Xuân Anh nói phòng chống tham nhũng không có vùng cấm nhưng lại bị phát hiện sử dụng hai căn nhà của doanh nghiệp.”

Báo này cũng tường thuật lời ông Trần Văn Lĩnh, cựu đại biểu Hội Đồng Nhân Dân thành phố Đà Nẵng, nói ông Xuân Anh “cũng làm được một số việc cho thành phố” nhưng “thiếu điềm tĩnh và kinh nghiệm,” “không chịu khó lắng nghe,” “không công bằng và có dấu hiệu lạm quyền trong công tác cán bộ.”

Cùng thời điểm, cựu Phó Chủ Nhiệm Văn Phòng Quốc Hội Nguyễn Sĩ Dũng được báo điện tử VTC News trích lời nhận định việc bổ nhiệm ông Nguyễn Xuân Anh làm bí thư Đà Nẵng “là rất chín non.”

“Nhiều lỗi ông phạm phải quả thực là hết sức ấu trĩ về mặt chính trị.”

“Việc có được quyền lực quá sớm và dễ dàng, ông Xuân Anh đã không thấy hết được toàn bộ trận đồ bát quái phức tạp, chằng chịt của công tác nhân sự trong bộ máy quyền lực. Ông đã tạo ra quá nhiều kẻ thù, trong một thời gian quá ngắn. Đáng ra, ông phải tìm cách thu phục nhân tâm và chứng minh cho mọi người thấy rằng ông xứng đáng với chức tước được trao, thì ông lại tìm cách ra oai.”

Trên mạng xã hội có những ý kiến tranh luận về việc báo chí Việt Nam tấn công ông Xuân Anh lúc ông này “ngã ngựa.”

Blogger Trọng Hiền, quản trị trang “Ngụy Biện – Fallacy” viết: “Đọc các tin báo chí được phép liền dồn dập đánh ông Xuân Anh, mà phát nản. Đúng là cái nền báo chí nô lệ. Chủ cho mới dám sủa.”

Luật Sư Trần Vũ Hải dẫn link bài “Bí Thư Nguyễn Xuân Anh ở nhà của ai?” đăng hôm 19 Tháng Chín và bình luận: “Nếu báo Tuổi Trẻ đăng bài này trước khi Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương vào cuộc, kết luận mới có ý nghĩa ‘báo chí.’ Rất đáng tiếc cho tờ báo mà tôi quý!”

Trước khi bước vào con đường chính trị, ông Nguyễn Xuân Anh từng làm phóng viên và sau đó được cất nhắc làm trưởng ban quốc tế của báo Thanh Niên.

Hiện chưa rõ ông Xuân Anh sẽ phải nhận hình thức kỷ luật nào và sẽ chuyển công tác về đâu. (T.K)

Cháy kho phân, thuốc nông nghiệp ở Tiền Giang, 1,500 học sinh nghỉ học

California kiện chính quyền Trump xây tường dọc biên giới

SAN FRANCISCO, California (NV) – Tiểu bang California vừa nộp đơn kiện chính quyền Donald Trump hôm Thứ Tư, vì dự định xây tường dọc biên giới với Mexico, làm trở ngại việc thực hiện lời hứa của ông Trump trong lúc tranh cử, theo tin hãng thông tấn Reuters cho biết.

Tổng Thống Donald Trump lâu nay nhất quyết rằng Mexico sẽ trả chi phí cho việc xây tường, mà các chuyên gia nói rằng có thể lên đến $22 tỷ, và mất hơn ba năm để hoàn tất.

Trong khi đó, Mexico cũng kiên quyết nói rằng họ sẽ không trả khoản tiền này.

Kể từ khi nhậm chức hồi Tháng Giêng, ông Trump nói rằng, ban đầu, Hoa Kỳ sẽ trả chi phí này, rồi sau đó ông sẽ tìm cách buộc Mexico phải trả lại.

Tuy nhiên, phe Dân Chủ tại Quốc Hội Mỹ dứt khoát chống lại dự án xây tường, và phải cần vài thượng nghị sĩ Dân Chủ đồng ý để có thể bao gồm khoản tiền này trong một dự luật.

Các bộ trưởng tư pháp tiểu bang thuộc đảng Dân Chủ, bao gồm cả ông Xavier Becerra của California, lâu nay nộp đơn kiện chính quyền Trump nhiều vụ.

Vụ kiện xây bức tường được nộp tại tòa liên bang ở San Diego nói rằng, bức tường của Tổng Thống Trump vi phạm tiêu chuẩn môi trường liên bang, cũng như một điều khoản trong Hiến Pháp liên quan đến quyền độc lập của tiểu bang.

Đại diện Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ từ chối giải thích khi được hỏi.

Đơn kiện yêu cầu một chánh án ra lệnh chính quyền liên bang ngưng xây tường cho đến khi chứng minh dự án được thực hiện phù hợp với luật môi trường. Ngoài ra, đơn kiện cũng yêu cầu tòa là án lệnh yêu cầu Bộ Nội An không được miễn theo hướng dẫn của liên bang để thực hiện dự án.

Hồi tháng trước, chính quyền Trump nói rằng họ đã chọn được bốn công ty xây tường cao 9 mét, và họ sẽ xây thử bức tường dài 9 mét ở San Diego. (Đ.D.)

Chính quyền TT Trump đơn giản thủ tục xuất cảng vũ khí

TT Trump và vùng Châu Á-Thái Bình Dương: Ngoảnh mặt thờ ơ? (Phần 1)

Đầu năm 2017, khi cột báo này trở lại báo Người Việt, người viết giới thiệu những nghiên cứu  năm trước của Giáo Sư Mark Beeson, chuyên gia về Châu Á và chính trị quốc tế, với chú trọng vào chính trị, kinh tế và an ninh vùng “Asia-Pacific/Châu Á-Thái Bình Dương.” Trước khi về viện Đại Học Western Australia, ông từng giảng dạy và làm khoa trưởng bang giao quốc tế ở một số đại học Anh, cùng làm việc tại trung tâm Nghiên Cứu Cao Đẳng, viện Đại Học Freiburg, Đức. Ông là tác giả 150 nghiên cứu và sách vở, sáng lập chuyên san Critical Studies of the Asia-Pacific. Gần đây ông đã xuất bản sáu công trình nghiên cứu thẩm quyền và viết cho báo Asia Times về bang giao quốc tế và khu vực Asia-Pacific.

Năm 2016 ông đã đưa ra năm nghiên cứu về chính trị và ngoại giao Trung Quốc. Công trình thứ sáu cuối năm đặt nhiều câu hỏi về bang giao Mỹ-Hoa và cố gắng đưa ra một số trả lời. Liên hệ giữa hai siêu cường thượng đỉnh (dựa trên kích thước kinh tế, quân sự, chính trị cùng ảnh hưởng văn hóa tràn ngập – và tham vọng bá chủ) là đề tài vô cùng quan trọng cho cả thế giới; hệ quả từ đây có thể nói là rất sâu đậm và lâu dài riêng trường hợp Việt Nam.

Cột báo xin trình bày công trình nghiên cứu mới nhất của ông năm nay, với những ý chính của tác giả, thêm những giải thích cần thiết và góp ý nhỏ bé của người viết. 

Những nét tổng quát

Ông Beeson mở đầu với cái nhìn về những điểm nay đã là kiến thức phổ thông về Tổng Thống Donald Trump: như nhiều người đi trước, ông Trump tranh cử với hứa hẹn đặt quyền lợi quốc gia trước hết; khác với họ, ông mang theo khẩu hiệu thời tranh cử “America first/Nước Mỹ trước hết” vào tòa Bạch Ốc. Khẩu hiệu này như có ma lực lôi cuốn nhóm “base/ủng hộ trung kiên” của ông, gồm những người da trắng lớn tuổi hoặc trung niên, vùng thôn quê, bình dân, không bằng cấp đại học, thiếu hiểu biết, thêm kỳ thị chủng tộc. Hiện ở mức 24%  cử tri, ông phóng đại nhóm “base” lên thành “silent majority/đa số thầm lặng” – theo chữ của Tổng Thống Cộng Hòa Richard Nixon trước khi bị bãi nhiệm năm 1974 vì xì-căng-đan Watergate.

Cái nhìn khác theo khoa “xã hội học chính trị/political sociology” đi xa hơn. Cách đây hơn 60 năm, với học vấn trung học hoặc thấp hơn, giới thuộc “silent majority” có thể kiếm việc dễ dàng, đi làm cần cù rồi gia nhập tầng lớp trung lưu Mỹ. Theo lý tưởng “tư bản Mỹ” (“good worker and good consumer/công nhân làm việc giỏi rồi tiêu thụ giỏi” không suy nghĩ gì mấy, và ích lợi cho phát triển kinh tế), họ sống trong xã hội dồn dập tiêu thụ vật chất nhưng tương đối giản dị, và tinh thần thoải mái với những giá trị da trắng (WASP: White, Anglo-Saxon, Protestant) trung lưu. Họ sống trong môi trường an toàn với người da mầu (nhất là da đen) và phụ nữ dù bị ngược đãi, bóc lột và kỳ thị vẫn ngoan ngoãn “biết vị trí mình,” không đòi hỏi công bằng, tự do và dân chủ – những điều Washington rao giảng khắp thế giới trong cuộc chiến ý thức hệ dài và đẫm máu nửa sau thế kỷ 20, khi Hoa Kỳ thành đế quốc giầu mạnh nhất.

Thập niên 1960 và sau này, với thay đổi văn hóa lớn trong xã hội, những thức tỉnh và tranh đấu bình đẳng “dân quyền/civil rights” của người thiểu số (da mầu và phụ nữ) và cuộc chiến Việt Nam chia rẽ gia đình, thế hệ gộp lại như phá đổ trật tự “thời hoàng kim 1950” sau Thế Chiến II (1939-1945). Những người này, không hội nhập nổi với thay đổi và thấy như “bị bỏ quên” bởi chính quyền, đâm ra bi quan và “bất mãn” với những nhóm thiểu số (nhất là tổng thống da đen đầu tiên Barack Obama), người di cư cả hợp lẫn không hợp pháp (như mọi đế quốc da trắng khác, Hoa Kỳ không thể tránh việc dân da mầu đến định cư và mang theo văn hóa từ các nước trong quỹ đạo đô hộ của mình). Nặng nề hơn là đe dọa về mặt kinh tế, với những hệ quả từ “globalization/toàn cầu hóa kinh tế và chính trị” – mà vì không thể tham gia vào, họ chỉ thấy mặt tiêu cực như “cạnh tranh không ngưng nghỉ, mức sống đi xuống và ước vọng thu hẹp.”

Mặt trận tranh cử Trump đưa ra khẩu hiệu ngược dòng lịch sử “Make America Great Again/Trở Lại Thời Hoàng Kim” lôi cuốn người da trắng bị “bỏ quên” (“forgotten men and forgotten women,” chữ của ông Trump; nhưng “Make America Great Again” là chữ của tổng thống thần tượng Cộng Hòa Ronald Reagan, gần bị bãi nhiệm năm 1987 vì xì-căng-đan Iran-Contra) qua các “tín hiệu hiểu ngầm với nhau/dog whistle,” “tuýt/tweet” và “tập hợp xách động/rally” hướng nội và bài ngoại, đầy phẫn nộ, chia rẽ, và nhiều khi bạo hành. Lịch sử cho thấy tiền lệ trong những tuyên truyền và “rally” kiểu độc tài phát-xít Adolf Hitler (Đức), Benito Mussolini (Ý) và “Thống Chế/Generalissimo” Franco (Tây Ban Nha) đưa đến Thế Chiến II tàn phá Châu Âu, rồi Hoa Kỳ dựa vào đây lên hàng bá chủ trong trật tự thế giới mới.

Nhìn theo hai hướng trên ông Beeson đã khẳng định đúng: Chính những thành phần này đưa ông Trump vào tòa Bạch Ốc – và cũng không mấy ngạc nhiên khi đám “base” kỳ thị tìm thấy một “đồng minh” hay “người bạn” ở đây. Tuy nhiên, khi giương cao ngọn cờ kỳ thị và tinh thần quốc gia chật hẹp, thử thách lớn cho tổng thống là làm sao thực hiện những khẩu hiệu nặng mặt xách động tuyên truyền nhưng sơ sài về chính sách rõ ràng và kế hoạch để tiến hành. Ông Trump huênh hoang xem mình như “kẻ đứng ngoài/outsider” chính trị với “khả năng độc nhất/unique ability” nhận diện và giải quyết những vấn đề “bị bỏ bê” từ trước. Ông Beeson đặt câu hỏi: ông có thể vừa giữ lời hứa sửa đổi “sai lầm ghê gớm” về cai trị trong nước và ngoại thương của những người đi trước, đồng thời bỏ qua những mục tiêu trong chiến lược lớn của chính quyền Obama trong “Chuyển trục về Châu Á/Pivot” chăng? Câu trả lời sau tám tháng đầu của chính quyền Trump có lẽ là phủ định. Càng “tweet” và “rally” với cái “silent majority” không có thật, ông Trump càng tránh đối diện với những vấn đề ông không nhận ra và không thay đổi nổi. Trong bối cảnh “power vacuum/lỗ trống quyền lực” ở vùng này Bắc Kinh xúc tiến việc đi lên như cái thế lực thật sự đe dọa vùng Asia-Pacific, và xa hơn nữa như mở căn cứ đầu tiên ở Ethiopia và ve vãn Sri Lanka/Tích Lan – hai nước trấn giữ Ấn Độ Dương/Indian Ocean với đường dầu khí huyết mạch và kênh Suez đi vào Địa Trung Hải/Mediterranean Sea nguyên nam Châu Âu và Bắc Phi, ra Đại Tây Dương/Atlantic Ocean. Đây chưa kể chiến lược “Một vòng đai, Một con đường/One belt, One road” Tây tiến trên đường bộ.

Tám tháng qua ông Trump không giữ được một lời hứa mà đám “base” ước vọng, nhưng họ vẫn  không hoặc chưa vỡ mộng chút nào. Mới đây, cây bút tiêu biểu cho đa số Cộng Hòa bảo thủ truyền thống và ôn hòa (Establishment Republican) ông Jonah Goldberg đưa ra nhận xét: ông Trump “không hiểu biết mấy nhưng lại hưởng lợi rất nhiều từ những người chỉ nhìn thấy cái gì họ muốn thấy.” Hai tuần qua ông bỏ quên giới Establishment Republican và “đi đêm” với phe Dân Chủ trong Quốc Hội về giữ hoặc tăng mức chính quyền có thể “vay mượn/debt limit” cho những chi tiêu trong nước. Theo “tín điều” Cộng Hòa và nhất là “base” của ông Trump, đây là chuyện không thể chấp nhận được (vì vay thì phải lệ thuộc, và yếu về kinh tế, nhất là chủ nợ lớn lại là Tầu). Đa số giới truyền thông ủng hộ và ca ngợi hành động “lưỡng đảng hợp tác đề huề/bi-partisanship” này. Ông Trump một mặt thóa mạ giới truyền thông (gọi họ là “fake news media/truyền thông tin vịt,” vừa lòng đám “base”) một mặt vui vẻ, mừng rỡ vì đây có lẽ là lần đầu tiên giới “fake news” thân thiện với ông (ngược ý đám “base”). Điều này cho thấy ông Trump “yếu đuối” và “mâu thuẫn” với chính mình (ông chỉ thóa mạ “fake news” khi họ không khen ông) và người ủng hộ; nhưng đám “base” lại hồ hởi xem đây như bằng chứng ông “thắng lớn/win bigly” như ông vẫn huênh hoang – nhất là khi họ ghét cay đắng giới lãnh đạo Establishment Republican “nhơ bẩn chuộng globalization” và “cố tình hủy hoại thắng cử 2016.” Và họ muốn ông Trump “win bigly” nữa!

Chính quyền TT Trump đơn giản thủ tục xuất cảng vũ khí

Ông Beeson nhận xét, tuy những vấn đề tiêu cực nội bộ ảnh hưởng nhiều vào thành công và tuổi thọ của chính quyền Trump, có thể nói đây không quan trọng bằng đấu trường ngoài nước, “nơi mà những chính sách từ Washington tiếp tục ảnh hưởng – với cả xấu lẫn tốt – vào cả thế giới. Và không đâu bằng vùng Asia-Pacific, nơi gồm những điểm nóng chiến lược sẵn sàng nổ bùng, những thế lực kinh tế hàng đầu, cùng một đối thủ ngang ngửa và hung hăng của Hoa Kỳ dưới  dạng Cộng Hòa Nhân Dân Tầu.”

Ông Beeson kết luận, “Dĩ nhiên những ràng buộc phức tạp, đa dạng, chặt chẽ giữa Hoa Kỳ và vùng Asia-Pacific sẽ uốn nắn chính sách ngoại giao và nội trị của các nước then chốt trong vùng… Dù không thuộc Đông Á – tuy nhỏ hơn nhưng hiện là trọng tâm của những sinh động kinh tế lẫn đe dọa chiến lược nguyên vùng Asia-Pacific-Hoa Kỳ tiếp tục ảnh hưởng vào những tiến hóa ở đây. Triển vọng hòa bình và phồn thịnh đều thành hình từ những hành động bởi Washington, ngay cả khi những hành động này có vẻ xuất phát từ những động lực nội bộ. Mặt khác, nguyên vùng này cũng có thể ảnh hưởng ngược vào Hoa Kỳ, với kế hoạch rõ rệt hoặc qua những tình cờ ngẫu nhiên.”

(Còn tiếp)

Những góc phố lạ

Sau cả tuần lễ nóng dội, trời California trở mát vào buổi chiều gió hiu hiu lạnh. Các cháu ngoại muốn đi ăn bánh mì ở tiệm Pandor, tuốt bên thành phố Orange. Thật ra đây là chi nhánh thứ tư của tiệm. Ba địa điểm kia nằm ở Newport Beach, Long Beach, và Anaheim.

Đã lâu lắm, tôi không có dịp về qua Orange. Vài người bạn thân ở đây đã dời về các thành phố gần cộng đồng Việt Nam hơn vì tuổi già, ngại lái xe hoặc không còn lái xe nữa. Những con phố nhỏ, chật, có chỗ vòng vèo chạy quanh một bùng binh, từng quen thuộc với tôi một thời nào dưới ánh nắng mặt trời ban ngày, trông khác lạ trong buổi tối với những ngọn đèn đường kiểu cổ soi sáng vừa phải hè phố, hàng quán và các lối đi. Chỗ đậu xe hiếm hoi khiến tôi nghĩ lẩn thẩn chắc thế kỷ trước, khi thành phố này được thành lập, người Mỹ ở đây không mấy khi có nhu cầu đi mua sắm, ăn uống hay vui chơi bên ngoài gia đình, cũng ít nhà có xe hơi, giống như thành phố Huế của tôi khi tôi khôn lớn. Cuộc sống êm ấm phía sau ngưỡng cửa những ngôi nhà trông sạch sẽ, ngăn nắp và xinh xắn như đồ chơi.

Con đường Glassell tối nay quãng giáp ranh khu phố cổ Santa Ana, có một vẻ nhàn nhã đáng yêu ở các cửa hàng bán những kỷ vật vụn vặt thu góp từ một quá khứ tản mát; ở các cửa hàng ăn bàn ghế gỗ, có một hành lang rộng sát lề đường; ở khách bộ hành đi từng đôi, vài ba người hay lẻ loi một mình, phục sức thoải mái và lạ mắt; ở những bàn “nhậu” lộ thiên với đồ ăn, thức uống thanh lịch và tửu đồ không ồn ào, vài người còn mang theo những con chó cưng giống quý, buộc ngay bên cạnh chủ bằng sợi dây thật đẹp. Nói tóm lại, một góc phố an bình, của nghỉ ngơi và có chút lãng mạn, không hề có TV màn hình lớn nhỏ nhắc nhở những điều không thích hợp với những ai tìm đến đây.

Từ 7 giờ tối trở đi, tiệm Pandor lũ lượt khách xếp hàng trước quầy nhận “order.” Một đĩa bánh mì với khoai tây chiên hay xà lách, gồm hai miếng vuông vức nhỉnh hơn lòng bàn tay một người tầm vóc trung bình, nhân thịt gà nướng, jambon gà tây, ham, bacon, tuna hay veggie, giá từ $10 đến $14 chưa tính nước, nghĩa là… không bình dân nhưng bên trong tiệm trang trí rất sơ sài, đúng như quảng cáo: Artisan Boulangerie & Café.

Tiệm là một căn phố sâu nhưng hẹp ngang, hơi nhỏ so với lượng khách hâm mộ vào giờ cao điểm: sáng, trưa, và chiều tối. Trần nhà từ ngoài vào đến chỗ quầy tiếp khách có hai ngọn đèn treo kiểu chandelier xoàng xĩnh. Vách tường một bên gắn chừng bảy hay tám ngọn đèn cốt lấy ánh sáng. Phía tường đối diện là tủ bán nhiều loại cà rem chưa thấy ở đâu khác tại Orange County. Sát bên cạnh và phía ngoài là những kệ gỗ đầy ập bánh mì đủ loại, có ổ to bằng cái gối ôm nhỏ và sandwich lớn gấp bốn lần sandwich của Pháp thường thấy bán ở Little Saigon. Ngoài một ít bàn ghế gỗ nhiều chỗ ngồi tiện cho gia đình hay bạn bè, bàn ghế của Pandor một phần bằng sắt và một phần bằng những dây nhựa hai màu nâu/trắng bện lại, kiểu cọ không giống ai. Tôi nghĩ không phải chủ nhân ít vốn hay quá sơ sài trong phong cách tiếp khách nhưng cái vẻ đơn giản của Pander thật ra không đơn giản mà tựa như một phụ nữ vừa đẹp, vừa biết cách trang điểm không lộ liễu, không cho thấy phấn son để toát ra nét tươi mát dễ thu hút người nhìn.

Chủ nhân Pander là một người (hay một gia đình) di dân từ Vienna, Áo, đến Mỹ, mang theo nghệ thuật ẩm thực với nét văn hóa tiêu biểu cho một Âu Châu cổ kim hòa điệu, nổi tiếng qua nhiều thề kỷ và gói gọn trong chỉ một chữ, mạnh mẽ, chắc nịch, in trên danh thiếp: Viennoiserie.

Tôi có người bạn đi du lịch nhiều. Mỗi khi có dịp chuyện vãn, anh thường nhắc đến tách cà phê uống ở một cái quán nhỏ ở Vienna và anh đoan chắc với tôi rằng phải được uống một tách cà phê như thế, trong một khung cảnh như thế mới gọi là nếm trải hạnh phúc của cái thú uống cà phê. Tôi chẳng biết ất giáp gì về cà phê, về những cái “như thế, như thế” mà anh kể với lòng say mê, càng ít có hy vọng đặt chân đến Vienna nhưng cứ nhìn đôi mắt ngày thường hơi nhỏ của anh chợt sáng lung linh như hai vì sao lạc, khuôn mặt anh nở nang và thư giãn trông thấy, tôi cũng phần nào hình dung ra và vui lây điều anh mô tả. Đối với tôi, Vienna gợi nhắc dòng sông Danube trong bản nhạc tuyệt vời của Johann Strauss, lời Việt của Phạm Duy. Không mông mênh, không rộn rã bằng Danube nhưng sông Hương của tôi cũng xanh không kém, cũng duyên dáng uốn mình chảy qua thành phố có “những cô em tươi môi ngồi giặt yếm yên vui, thả ý thắm cho người chở gió về xuôi” khiến người đi xa thật xa rồi vẫn nhớ thương khôn nguôi.

Bánh mì nhân tuna của Pandor rất ngon, đặc biệt vỏ bánh mỏng, dòn nhưng không cứng và sauce mayonnaise càng tuyệt vời với người sợ chất béo như tôi, nghe mùi thơm song không thấy nó trên bánh. Tuy nhiên, thức ăn tối nay ở Pandor không là tất cả vì thiếu dòng sông và âm nhạc gộp chung vào cái chữ Viennoiserie đầy tự hào của nhà hàng nhưng mà tôi rất yêu cái không gian thân tình, tự do, nhiều màu sắc ở khu phố này. Tôi cảm nhận hạnh phúc thật ra có rất nhiều trong cuộc sống, dễ dàng và gần gũi chứ không quá khó khăn hay hão huyền như nhiều khi tôi tưởng.

Một bà áng chừng ngoài 50 tuổi, vóc vạc hơi thừa cân. Bà đội cái nón đan bằng sợi cói, hình dáng giống cái sừng, nằm ngang đầu như nón của Napoleon nhưng vành nón nhỏ và thân nón kết những chùm hoa trông rất vui mắt. Bà ngồi một mình, ăn uống thong thả, thỉnh thoảng đi tới đi lui lấy vài thứ phụ tùng bà cần, vui vẻ chào hỏi hay trả lời người này người kia, xem ra bà rất bằng lòng mọi thứ, quan trọng nhất, bằng lòng chính mình. Nếu tôi biết vẽ, chắc đã có được bản vẽ phóng họa chân dung hạnh phúc đầu tiên. Mỗi thực khách bước vào tiệm có một kiểu y phục khác nhau và có vẻ như không ai quan tâm đến ý kiến của người xung quanh. Tiệm như cái sân khấu nhỏ, các kịch sĩ nói bằng một ngôn ngữ riêng để tự giới thiệu mình trong vở diễn độc thoại không có khán giả, chỉ có những người đồng diễn qua lại như những cái bóng không chạm nhau. Thú vị chi lạ! Một cô ốm nhom, cao lênh khênh mà lại mặc ngoài cái áo khoác mỏng không tay dài quá gối. Đâu có sao, thích thì mặc thôi mà!

Đặc biệt nhất là hai cô ngồi ở bàn ngay trước mặt tôi. Một cô da màu, tóc quăn từng chùm, mập quá so với tuổi của cô. Phải nói ngay là cô không có tí nhan sắc nào nếu không huỵch toẹt ra là cô xấu xí hơn tất cả những người con gái xấu xí thường thấy. Có thể do buồn thân phận nên cô ăn để tìm vui, khiến cô thừa cân quá mức. Vì cô ngồi đối diện tôi, cô bạn cùng đi với cô đối diện cô nên tôi chỉ thấy lưng của cô bạn ấy. Phiến lưng nhỏ nhắn đủ làm bức tường chắn, tôi không nhìn rõ mặt cô bạn, không nghe cô ấy nói gì nhưng tất cả những gì cô ấy làm, tôi đọc được ở người đối diện cô ấy. Cô đội cái mũ beret bằng len đỏ, hai cánh tay và bàn tay vung vẩy khi cô cần diễn tả. Chẳng biết cô kể chuyện gì mà khuôn mặt cau có tự nhiên của cô bạn da màu ngồi trước mặt đang nhăn nhúm, lông mày, mắt, mũi, miệng dồn hết vào giữa như một cái túi bị rút giây buộc, bỗng mở ra cho một nụ cười phô đủ hai hàm răng trắng nõn. Khuôn mặt ấy cứ tươi lên dần dần với nụ cười càng lúc càng rộng. Bây giờ, lông mày, mắt, mũi, môi cô tựa như những nét cọ của bức tranh lụa kéo căng trên khung, cho một dung nhan khác của một cô gái khác, không xấu/đẹp mà linh động và đầy sức sống. Tôi lại tiếc không có được tài chụp ảnh và cơ hội chụp cô để làm ví dụ kiểu “before and after,” quảng cáo cho ý nghĩa và công dụng nhiệm mầu của tình bạn. Cái mũ beret đỏ nói liên tục, nói không ngừng, hai tay làm công việc của người nhạc trưởng hướng dẫn ban nhạc riêng trong lòng cô trong buổi tấu nhạc tối nay chỉ có một thính giả trước mặt, một khán giả sau lưng. Hình như tôi đã không sai khi tin rằng tình bạn quả thật rất đẹp và bình an, là bầu trời không bão tố, là tháng ngày không mưa trên rặng sầu đông và không lệ nhòa trên mắt, biệt ly chỉ để lại nhớ nhung.

Trở lại Bolsa của tôi trong bóng đêm bắt đầu loàng nhoàng trên các đầu cây và những con đường không còn đông đầy xe cộ, không còn bóng bộ hành, đèn màu chớp nháy tự động trên các bảng tên cửa hàng/tiệm buôn, tôi vừa cảm nhận sự thân thiết của một nơi chốn mình thuộc về, của một cộng đồng đan kết chặt chẽ đến nỗi không những mỗi sự khác biệt với chung quanh trở thành một cái tội mà giống nhau quá ở cùng một mô hình như khuôn đúc cũng tạo một không gian ngột ngạt, bực bội, thiếu gió, thiếu dưỡng khí, thiếu sáng kiến, thiếu sự đa dạng đáng yêu của cái góc phố Orange tôi vừa từ đấy bước ra với sự thú vị lâu lắm tôi đã quên bẵng nó trong bộ óc cùn mòn của tôi.

Nhanh như một tia chớp, tôi nhớ lại lời nói tình cờ nghe được trong một buổi họp mặt mới đây, một sinh viên trong nước đến Hoa Kỳ theo diện thân nhân bảo lãnh, đã thốt lên với tất cả hào hứng về tình yêu của cô với nước Mỹ: “Em tới đây chưa bao lâu nhưng yêu xứ sở này cực kỳ.”

Tối hôm nay, tôi hiểu được cảm xúc của người sinh viên trẻ và hiểu luôn thế nào là cơ hội của nước Mỹ, những cơ hội mở ra cho mọi người cánh cửa hạnh phúc với tự do tư duy, chọn lựa và phát triển theo khả năng cao nhất của mỗi người. Tất cả vấn đề còn lại là thể hiện mình và chịu trách nhiệm về sự thể hiện ấy.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 20 tháng 9 năm 2017

Tin mới cập nhật