













-Tấn công bằng vũ khí hóa học ở Syria: Hội Đồng Bảo An LHQ họp khẩn cấp
-Bắc hàn lại bắn hỏa tiễn, Ngoại trưởng Mỹ phản ứng khó hiểu
-Dự luật bảo hiểm y tế mới phương hại cho người có tiền sử bệnh
-Mỹ cắt $32 triệu đóng góp cho Quỹ Dân Số Liên Hiệp Quốc
-Thiếu niên âm mưu ám sát Đức Giáo Hoàng khi Vị Chủ Chăn thăm Mỹ năm 2015
-Công ty Thụy Điển gài chip điện tử vào cơ thể nhân viên
-Tesla qua mặt Ford, đứng nhì trong kỹ nghệ xe Mỹ
-California: Cùng việc làm, phụ nữ lương vẫn thấp hơn nam giới
-Giỡn mặt pháp luật: phi công say xỉn đáp máy bay xuống bãi đậu xe
WASHINGTON DC (NV) – Hơn 100 huấn luyện viên phi công Hải Quân Mỹ đang từ chối không chịu bay để phản đối điều mà họ cho là chỉ huy cao cấp không giải quyết trở ngại với hệ thống cung cấp dưỡng khí trên phi cơ huấn luyện, theo lời nhiều huấn luyện viên nói với Fox News.
Bản tin Fox News nói rằng việc từ chối không bay này khởi sự tuần qua và khiến hàng trăm phi vụ huấn luyện phải hủy bỏ.
“Các phi công không cảm thấy an toàn khi bay loại phi cơ này,” một huấn luyện viên cho Fox News hay.
Trong số hàng trăm khóa sinh phi công bị ảnh hưởng bởi việc này là Trung Úy TQLC Michael Pence, con trai của Phó Tổng Thống Pence—một yếu tố có thể tạo thêm áp lực lên Ngũ Giác Đài để nhanh chóng giải quyết vấn đề.
Phó Đô Đốc Mike Shoemaker, người đứng đầu lực lượng không quân của Hải Quân Mỹ, cho Fox News hay trong cuộc phỏng vấn đặc biệt rằng vấn đề phi cơ huấn luyện là “ưu tiên an toàn hàng đầu” trong lực lượng này hiện nay.
Tuy nhiên, ông cũng cho hay “Hiện nay chúng tôi chưa thấy trở ngại là từ đâu.”
Trong năm năm qua, các trường hợp phi công gặp trở ngại khi bay, một phần cũng vì các vấn đề liên hệ tới hệ thống cung cấp dưỡng khí, tăng gần gấp bốn lần trên các phi cơ huấn luyện loại T-45 Goshawk, theo tường trình của các sĩ quan Hải Quân cao cấp khi điều trần trước Quốc Hội tuần qua.
Hải Quân Mỹ đang tính tới việc ngưng bay tất cả phi cơ huấn luyện loại T-45 trong vài ngày tới, theo các nguồn tin thông thạo.
“Rõ ràng là các vấn đề này đang được che đậy,” theo lời Dân Biểu Mac Thornberry (Cộng Hòa-Texas).
Trong khi đó, Thượng Nghị Sĩ John McCain (Cộng Hòa-Arizona) cho hay trong thông cáo gửi tới báo chí rằng “Hải Quân Mỹ phải nhanh chóng và cương quyết giải quyết các vấn đề liên hệ đến an toàn.”
Hai huấn luyện viên phi công cho hay nay mức độ xảy ra trở ngại do hệ thống dưỡng khí đã lên tới trung bình 3 vụ mỗi tuần trên phi cơ huấn luyện T-45, được sử dụng từ 30 năm nay.
Cố vấn Steve Bannon ra khỏi Hội Đồng An Ninh Quốc Gia
Hồi tuần qua, một khóa sinh thuộc phi đoàn huấn luyện VT-86 ở Pensacola, Florida, đã phải được kéo ra khỏi phi cơ vì rũ liệt do hệ thống thở gặp trở ngại, theo hai huấn luyện viên.
Chỉ mới tuần qua, phu nhân Phó Tổng Thống Pence, bà Karen Pence, đến thăm con trai ở căn cứ Meridian, tiểu bang Missouri, nơi con bà đang được huấn luyện phi hành.
Một nguồn tin cho Fox News hay rằng bà nói với vị đại tá chỉ huy huấn luyện ở trường là “để ý tới con trai tôi”. Người này sau đó nói với một nhóm các huấn luyện viên phi công rằng ông sợ không làm được điều đó vì mối nguy hiểm của hệ thống cấp dưỡng khí.
Nguy hiểm đến từ hệ thống cung cấp dưỡng khí không chỉ thấy ở loại T-45. Các chiến đấu cơ F/A-18 Hornet của Hải Quân Mỹ cũng từng bị các trở ngại tương tự. (V.Giang)
HÀ NỘI (NV) – Thông tin trên được các chuyên gia của Viện Sức khỏe tâm thần Quốc gia loan báo tại Hội thảo “Vì ngày sức khoẻ thế giới” tổ chức chiều 4 tháng Tư tại Hà Nội.
Báo Tiền Phong dẫn phúc trình từ Viện này cho biết, ước tính Việt Nam có khoảng 30% dân số rối loạn tâm thần, trong số đó tỷ lệ mắc trầm cảm chiếm 25%.
Tại Viện Sức khỏe tâm thần Quốc gia, trong số 200 bệnh nhân đến khám tâm thần thì có khoảng 50 người khám, điều trị trầm cảm. Cụ thể, trong năm 2016, tại đây điều trị gần 19,000 lượt bệnh nhân trầm cảm và có tới 36.5% số bệnh nhân trầm cảm từ 45 tuổi trở lên có ý nghĩ định hoặc hành vi tự sát do cảm thấy mình vô dụng, tội lỗi, không xứng đáng sống. Ước tính mỗi năm Việt Nam có 36,000 – 40,000 người tự sát do trầm cảm.
Theo ông Nguyễn Doãn Phương, Viện trưởng Viện Sức khỏe tâm thần Quốc Gia, trầm cảm có thể xảy ra ở nhiều lứa tuổi nhưng phổ biến nhất là 18-45 tuổi, phụ nữ nhiều hơn nam giới. Bệnh nhân bị trầm cảm thường do các nguyên nhân như ly dị, sống độc thân, thiếu sự hỗ trợ chăm sóc từ xã hội, cộng đồng, lạm dụng rượu và các chất ma túy, thay đổi môi trường sống, thay đổi công việc, thất nghiệp, hoặc có các bệnh cơ thể mãn tính, bị lạm dụng thể chất, lạm dụng tình dục, xung đột cá nhân trong các mối quan hệ…
Mời độc giả xem điểm tin buổi sáng Thứ Tư, 5 Tháng Tư.
Các bác sĩ của Viện cho rằng, trầm cảm là một rối loạn rất phổ biến trong dân số Việt Nam nhưng chỉ có tỉ lệ thấp được phát hiện và điều trị theo đúng chuyên khoa. Trong khi đó, bệnh có thể chữa được để bệnh nhân ổn định và tái hòa nhập với xã hội. ( Tr.N
BEIRUT, Lebanon (AP) – Một cuộc tấn công bằng vũ khí hóa học xảy ra tại một thành phố do phe đối lập kiểm soát ở phía Bắc Syria hôm Thứ Ba làm hàng chục người thiệt mạng, trong đó có nhiều trẻ em, và làm cho cư dân bị ngộp thở phải chạy ra đường, các bệnh viện đầy ắp người.
Chính quyền Tổng Thống Donald Trump nói rằng chính phủ Syria phải chịu trách nhiệm vụ tấn công này, và nói những quốc gia đỡ đầu Syria phải “chịu trách nhiệm lớn” cho các vụ chết người này.
Tổ chức Syrian Observatory for Human Rights, có văn phòng tại London, Anh, nói ít nhất có 58 người chết, bao gồm 11 trẻ em, trong vụ tấn công vào buổi sáng ở thị trấn Khan Sheikhoun, phía Bắc tỉnh Idlib, mà các nhân chứng nói rằng do các chiến đấu cơ Sukhoi của Nga và Syria tiến hành.
Băng vidieo tại chỗ cho thấy các nhân viên cấp cứu phải dùng vòi cứu hỏa xịt nước cho sạch hóa chất trên người nạn nhân.
Một số em bé được để nằm trên sàn xe, xịt nước vào người như là đang tắm, trong khi người khác cởi quần áo.
Trong bệnh viện, một em bé nằm trên giường được gắn mặt nạ che miệng để thở oxy. Trên giường khác, một số người lớn cũng được chăm sóc như vậy.
Tại nơi khác, một em bé trần truồng, người đỏ, đang bò lồm cồm…
Hình ảnh trẻ em nằm bất động, chồng chất lên nhau, cho thấy mức độ của cuộc tấn công, làm người ta nhớ lại cuộc tấn công bằng vũ khí hóa học hồi năm 2013, làm hàng trăm người chết, và là hậu quả chiến tranh thảm khốc nhất trong cuộc nội chiến kéo dài sáu năm.
Vụ tấn công hôm Thứ Ba bị nhiều lãnh đạo thế giới chỉ trích, bao gồm Tổng Thống Donald Trump, mô tả đây là một hành động “ghê tởm” mà “thế giới văn minh không thể làm lơ.”
Tại Liên Hiệp Quốc, Hội Ðồng Bảo An sẽ triệu tập một cuộc họp khẩn cấp vào ngày Thứ Tư để phản ứng với vụ tấn công này, xảy ra một ngày trước khi hội nghị các nhà tài trợ quốc tế được tổ chức tại Brussels, Bỉ, để định đoạt tương lai của Syria và khu vực.
Trong một tuyên bố, Tổng Thống Donald Trump cũng đổ lỗi cho cựu Tổng Thống Barack Obama “yếu,” không phản ứng mạnh mẽ trong vụ tấn công hồi năm 2013.
“Những hành động ghê tởm này của chế độ Bashar al-Assad là hệ quả của sự yếu kém và không có giải pháp của chính quyền trước đây,” ông Trump nói. “Tổng Thống Obama nói hồi năm 2012 rằng ông sẽ vẽ ra ‘lằn ranh đỏ’ chống lại việc sử dụng vũ khí hóa học, nhưng sau đó chẳng làm gì cả. Hoa Kỳ cùng với các đồng minh khắp thế giới lên án hành động không thể tha thứ này.”
T.T Trump bãi bỏ luật bảo vệ quyền lợi nữ công nhân
Tuy nhiên, ngày 15 Tháng Sáu, 2013, vào thời điểm ông Obama vận động sự chuẩn thuận của Quốc Hội để giải quyết vấn đề Syria, ông Donald Trump tweet ra như sau: “Chúng ta không nên dính vào Syria, ‘phe nổi loạn’ tệ không kém gì chế độ hiện tại. CHÚNG TA SẼ ÐƯỢC GÌ NẾU HY SINH MẠNG SỐNG VÀ HÀNG TỶ ÐÔ LA? KHÔNG ÐƯỢC GÌ CẢ.”
Trong một tuyên bố, chính phủ Syria “cương quyết phản đối” các cáo buộc rằng họ tiến hành cuộc tấn công, cho rằng họ không thủ đắc vũ khí hóa học, chưa bao giờ sử dụng chúng trong quá khứ, và cũng sẽ không sử dụng loại vũ khí này trong tương lai. Syria cho rằng đây là kịch bản của phe nổi dậy, tạo ra cuộc tấn công này và đổ lỗi cho chính quyền Syria.
Phía Nga cũng bác bỏ tố cáo là họ có dính vào vụ tấn công này. (Ð.D.)
HÀ NỘI (NV) – Tỉ lệ người dân cho biết, họ phải chi hối lộ cho cán bộ công chức để làm xong giấy chủ quyền nhà đất; cho giáo viên tiểu học công lập để con em được quan tâm hơn tiếp tục tăng lên trong năm 2016.
Ðó là thông tin tại buổi công bố khảo sát chỉ số quản trị và hành chính công cấp tỉnh (PAPI) năm 2016, do Chương Trình Phát Triển Liên Hiệp Quốc tại Việt Nam (UNDP) phối hợp với Trung Tâm Nghiên Cứu Phát Triển và Hỗ Trợ Cộng Ðồng (CECODES) cùng Trung Tâm Bồi Dưỡng Cán Bộ và Nghiên Cứu Khoa Học của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam thực hiện vừa được công bố ngày 4 Tháng Tư.
Theo báo Thanh Niên, trong 6 chỉ số nội dung, chỉ số kiểm soát tham nhũng khu vực công năm 2016 bị giảm điểm. Cụ thể, tỉ lệ người dân cho biết, họ phải chi “lót tay” cho công chức để làm xong giấy chứng nhận chủ quyền nhà đất, và cho giáo viên tiểu học công lập để con em được quan tâm hơn vẫn tiếp tục tăng lên trong năm 2016.
Bên cạnh đó, khoảng 54% số người dân cho rằng, cần phải đưa hối lộ mới xin được việc làm trong khu vực nhà nước, tăng 3% so với năm 2015 và 9% của năm 2011. Ðồng thời, chỉ số cán bộ chính quyền các địa phương biển thủ công quỹ cũng tăng mạnh.
Phúc trình cũng cho biết, các tỉnh trong nhóm điểm thấp nhất tập trung phần lớn ở khu vực miền núi phía Bắc và cực Nam. Yên Bái, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang và Lai Châu có tên trong nhóm đạt điểm thấp nhất cùng với Cà Mau, Bạc Liêu, Trà Vinh và Kiên Giang.
Chỉ số PAPI thể hiện đánh giá của người dân thông qua trải nghiệm và cảm nhận của họ về hiệu quả quản trị, hành chính công và cung ứng dịch vụ công của bộ máy chính quyền các cấp. Trong đó, PAPI 2016 được thực hiện với hơn 14,000 người ở tất cả 63 tỉnh thành qua phỏng vấn ngẫu nhiên. (Tr.N)
Hơn 200,000 người tự kỷ ở Việt Nam đang bị bỏ rơi
SANTA ANA, California (NV) – Một chánh án liên bang vừa đảo ngược phán quyết của bồi thẩm đoàn trong vụ công ty thực phẩm Quốc Việt Foods, Inc. thắng kiện VV Foods, LLC “vi phạm thương hiệu” hồi năm ngoái.
Phán quyết được Chánh Án Cormac Carney, thuộc tòa liên bang ở Santa Ana, California, đưa ra hôm 27 Tháng Hai, nói rằng “VV Foods, LLC là bên thắng, dựa theo đơn kiện và đơn kiện ngược lại, và nên được bồi thường phí tổn,” hồ sơ tòa cho hay như vậy.
Ngoài ra, theo phán quyết, “tất cả 16 thương hiệu mà Quốc Việt Foods, Inc. nói đã được đăng ký bản quyền là vô giá trị và không được bảo vệ.”
Sự việc bắt đầu hôm 18 Tháng Ba, 2016, khi một bồi thẩm đoàn ở Santa Ana bỏ phiếu 8-0 tuyên bố Quốc Việt Foods, Inc. thắng kiện công ty VV Foods, LLC trong vụ “vi phạm bảy thương hiệu” qua một phiên tòa kéo dài sáu ngày.
Sau đó, hôm 14 Tháng Sáu, 2016, VV Foods, LLC nộp đơn kiện ngược lại vì cho rằng Quốc Việt Foods, Inc. thiếu bằng chứng trong vụ kiện.
Trong một vụ kiện do bồi thẩm đoàn xử, chánh án có thể đưa ra phán quyết trái với quyết định của bồi thẩm đoàn, nếu xét thấy, dựa trên bằng chứng và luật, bồi thẩm đoàn hợp lý không thể đưa ra phán quyết như vậy.
Ðơn kiện ngược lại (Judgment as a Matter of Law-JMOL) của VV Foods, LLC được Chánh Án Cormac Carney chấp thuận, và sau khi xem xét, ông đưa ra phán quyết đảo ngược quyết định của bồi thẩm đoàn.
Sau đó, vào ngày 19 Tháng Mười Hai, 2016, VV Foods, LLC xin tòa hủy luôn chín thương hiệu khác mà Quốc Việt Foods, Inc. nói là đã đăng ký bảo vệ, vì VV Foods, LLC có thể sử dụng các thương hiệu này trong tương lai, vẫn theo hồ sơ.
Trong đơn kiện lần đầu, Quốc Việt Foods, Inc. tố cáo VV Foods, LLC vi phạm bảy thương hiệu: Cốt Phở Bò, Cốt Phở Gà, Cốt Bún Bò Huế, Cốt Súp Heo, Cốt Súp Chay, và Cốt Lẩu Thái Lan, theo hồ sơ tòa.
Chín thương hiệu của Quốc Việt Foods, Inc. mà VV Foods, LLC muốn tòa ra lệnh hủy sự bảo vệ là: Cốt Hủ Tiếu, Cốt Canh Chua, Cốt Bún Riêu, Cốt Súp Bò, Cốt Súp Hoành Thánh, Cốt Súp Cà Ri, Cốt Phở Chay, Cốt Sinh Tố, và Cốt Bò Kho.
Khi được hỏi về chuyện này, Luật Sư John Trần, thuộc tổ hợp luật Rhema Law Group ở Irvine, đại diện Quốc Việt Foods, Inc., cho biết qua email rằng: “Tôi không đồng ý là VV Foods, LLC ‘thắng’ vụ kiện. Vụ này còn lâu mới chấm dứt vì chúng tôi kháng án. Bồi thẩm đoàn đã ra phán quyết đồng ý với chúng tôi rằng chữ ‘Cốt’ được đăng ký là có giá trị và được bảo vệ, và VV Foods, LLC phải chịu trách nhiệm trong việc vi phạm thương hiệu.”
“Mới đây, chánh án không đồng ý với kết luận của bồi thẩm đoàn. Chúng tôi đương nhiên không đồng ý với phán quyết của chánh án và tin rằng bồi thẩm đoàn đưa ra phán quyết đúng ngay lần đầu. Chúng tôi sẽ kháng án và chờ đợi phán quyết của bồi thẩm đoàn được phục hồi,” Luật Sư John Trần cho biết.
Về phía VV Foods, LLC, công ty này cho biết, họ chưa thể trả lời gì trong lúc này.
Qua một email, ông Vũ Viết Thanh, đồng chủ nhân VV Foods, LLC, cho nhật báo Người Việt biết: “Cám ơn nhật báo Người Việt gọi cho công ty VV Foods về việc kiện cáo của Quốc Việt và VV Foods, xin lỗi, chúng tôi đã không tiếp chuyện được với nhật báo vì chưa thuận tiện, khi đúng lúc, chúng tôi sẽ liên lạc với quý vị sau.”
Vụ kiện giữa hai công ty này liên quan đến chữ “Cốt” mà người tiêu thụ vẫn thường thấy trong các sản phẩm “Cốt Phở Bò,” “Cốt Phở Gà”…
Theo hồ sơ tòa, Quốc Việt Foods, Inc. nói rằng riêng chữ “Cốt” làm thay đổi cách mô tả bình thường của sản phẩm, nên phải được bảo vệ.
Trong khi đó, VV Foods, LLC lại cho rằng “Cốt” có nghĩa là “làm đặc lại,” “cô đặc,” hoặc “dựa theo,” và vì thế, trong ngữ cảnh của các sản phẩm của Quốc Việt Foods, Inc., chữ “Cốt” đơn giản mô tả nước súp cô đặc lại của một sản phẩm nào đó.
Quốc Việt Foods, Inc. cho rằng riêng chữ “Cốt” có nhiều nghĩa trong tiếng Việt, bao gồm “cốt người chết,” và không thể có nghĩa là “cô đặc” mà không đó một từ bổ nghĩa đi theo, vẫn theo hồ sơ tòa.
Theo hồ sơ tòa, vị chánh án cho rằng, chữ “Cốt” trong bảy thương hiệu mà Quốc Việt Foods, Inc. kiện VV Foods, LLC chỉ là “mô tả” trong khi chưa bao gồm luôn “nghĩa thứ nhì,” để được bảo vệ. Có nghĩa là, nó phải nổi tiếng đến mức khi nói đến, thì một người, với mức độ hiểu biết trung bình, cũng biết đó là sản phẩm của một cá nhân hay công ty.
Ngược lại, nếu chữ “Cốt” không mô tả một cách rõ ràng bảy sản phẩm này, điều đó có thể “cho thấy” những thương hiệu này vốn đã không được bảo vệ.
Quốc Việt Foods, Inc. tọa lạc tại Orange, California, là công ty sản xuất thực phẩm đa dạng và có nhiều mặt hàng bán tại nhiều chợ Việt Nam và một số hệ thống chợ của Mỹ.
Theo trang web của VV Foods, LLC, công ty tọa lạc tại Haltom City, Texas, vừa sản xuất vừa phân phối các loại sản phẩm để làm các món mì sợi hoặc súp. Mục đích của công ty là giữ gìn truyền thống Việt Nam đối với các thế hệ trẻ qua việc giới thiệu đến thế giới các món ăn Việt Nam phổ biến và truyền thống. (Ð.D.)
Mời độc giả xem phóng sự “Mùa hoa dại hiếm hoi ở Riverside”
MNAM, Musée national d’Art moderne tại Centre Pompidou ở trung tâm Paris, mỗi năm tiếp đón hơn 3 triệu người tới coi, không bằng MoMA ở New York hay Tate Modern ở London, gần 5 triệu người.
Thế nhưng, trung tâm này còn nhiều chuyện khác. Tòa nhà cao 42 thước, trông như là một nhà máy, còn có thư viện, nhiều phòng triển lãm đủ loại, một rạp chớp bóng và nhiều cuộc trưng bày đặc biệt. Kỷ niệm 40 năm, rất đáng cho chúng ta dành thì giờ tới thăm.
Ước vọng của Tổng Thống Georges Pompidou, người sáng lập 40 năm trước ngày nay còn hơn vậy nữa.
681 đề án xây cất
Là người say mê nghệ thuật tân thời, Tổng Thống Pompidou muốn để lại cho hậu thế một trung tâm dành cho bộ môn này. Ông chọn khu vực Beaubourg, gần khu chợ Halles, một vùng đất hồi đó bỏ hoang cạnh một khu đậu xe rộng.
Gọi thầu năm 1971, tòa nhà của hai kiến trúc sư trẻ, Renzo Piano và Richard Rogers, được chọn trong số 681 đề án. Mới nhìn, nhiều người nhăn mặt: trông kỳ cục với những ống lớn trong vắt, vây quanh tòa nhà như là một công xưởng.
Thì cũng tới thăm
Ngày khánh thành trung tâm, lúc đó Tổng Thống Pompidou đã từ trần, Tổng Thống Valéry Giscard d’Estaing, tiếp đón 5,000 khách mời, trong đó có Công Nương Grace của xứ Monaco, bà hoàng Fabiola của nước Bỉ, tổng thống Senegal, Sédar Senghor, và cả tổng thống Zaire, Mobutu…
Những cuộc triển lãm tranh bắt đầu, đặc biệt là của Salvador Dali, hai lần, thu hút 840,000 người đến xem, lần đầu trong hai năm 1979-1980, 790,000 người lần thứ hai, 2012-2013.
Lần đầu, họa sĩ tài danh này không được vào phòng triển lãm vì nhân viên đình công, cấm cửa. Buổi khai trương phải hủy bỏ.
Người tới thường xuyên một dạo là ông Jacques Chirac, lúc còn là thị trưởng Paris. Từ tòa thị chính qua đây chỉ có mấy bước. Câu nói của ông với nhân viên: “Vous ai-je dis bonjour?”
Từ dưới lên trên
Tầng hầm sous-sol ngoài rạp xi nê còn có những cuộc triển lãm tranh. Tầng gác lửng mezzanine dành cho những bộ sưu tập.
BPI, Bibliothèque publique d’information, thư viện công cộng, chiếm ba tầng lầu, vào cửa tự do. Nơi đây còn dành chỗ triển lãm. Hai tầng trên là MNAM, Musée national d’Art moderne. Nơi đây có 120,000 tác phẩm từ 1905 đến 1965, nhiều bức phải vào phòng kho để nhường chỗ.
Tầng thứ sáu, lại triển lãm, và một quán ăn sang trọng.
Chez Georges
Chez Georges, quán ăn đứng nơi đây nhìn ra rất ngoạn mục. Paris nằm ở dưới chân, bao la. Chỉ phiền một nỗi là quá đắt: Chai nước Badoit 8 euro, đĩa salad 24 euro, trứng tráng 15.50 euưo…
Ăn tối có rượu phải trả tới vài trăm euro, không đáng phải tiêu ra như vậy. Hẹn nhau nơi khác đi, Paris thiếu gì tiệm ăn ngon!
Học tiếng Zoulou hay Navajo?
Ít người để ý: Trung tâm có phòng thực nghiệm ngôn ngữ, dạy 250 thứ tiếng và thổ âm. Chương trình mở rộng cho tất cả những ai ưa thích, học miễn phí, theo thời biểu do mình tính lấy.
Tiếng Anh, tiếng Ðức, tiếng Việt, tiếng Nhật, tiếng Triều Tiên… và cả thổ âm Zoulou hay Navajo, muốn chọn thứ tiếng nào?
CENTRE POMPIDOU, Plazza Beaubourg, Paris IV. Mở cửa mọi ngày trong tuần, trừ Thứ Ba, từ 11 giờ đến 21 giờ. Thứ Năm, tới 23 giờ. Giá 11.14 euro. Nhiều phòng trưng bày miễn phí.
Chương trình có trong Centrepompidou40.fr
Cuộc thi kỷ niệm 40 năm
#CentrePompidou40
Mỗi lần kỷ niệm là có cuộc thi, ở đây lấy tiếng hơn là lấy tiền. Vì giải thưởng chỉ là một đêm khách sạn Paris giá 300 euro và vé vào cửa Centre miễn phí trong hạn kỳ một năm.
Người dự thi tự chọn một hình chụp, gởi lên máy trong hạn kỳ sáu tháng từ 21 Tháng Tư đến 21 Tháng Chín. Ai được nhiều người ưa thích (ghi chú j’aime hay likes) thì đoạt giải.
Vậy thì lần này, ngoài viện bảo tàng Louvre hay viện bảo tàng Guimet, MNAAG (Musée national des Arts asiatiques), mời bạn ghé qua Centre Pompidou.
Nơi đây có tranh đưọc gởi tới từ khắp thế giới và nhiều chương trình đặc biệt cho người lớn và trẻ em.
WASHINGTON, DC (NV) – Ông Ted Osius, đại sứ Mỹ tại Việt Nam, vừa gặp Dân Biểu Alan Lowenthal (Dân Chủ-California) tại Washington, DC, hôm Thứ Ba, để cập nhật một số vấn đề và sự kiện liên quan đến Việt Nam, thông cáo báo chí của văn phòng vị dân cử này cho biết.
Theo thông cáo, nội dung cuộc gặp gỡ bao gồm nhiều vấn đề, từ ô nhiễm môi trường tại Việt Nam, do nhà máy Formosa gây ra, cho tới tình trạng nhân quyền, cho tới việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa.
Dân Biểu Lowenthal và Ðại Sứ Osius cũng nêu ra quan tâm về các tù nhân lương tâm như Luật Sư Nguyễn Văn Ðài, Mục Sư Nguyễn Công Chính, và Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, theo thông cáo.
“Chúng ta may mắn có một người như Ðại Sứ Osius, luôn quảng bá không những quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam mà cả luôn các quan tâm của cộng đồng người Mỹ gốc Việt khắp Hoa Kỳ, những người vẫn còn liên hệ với Việt Nam,” Dân Biểu Lowenthal được trích lời nói.
Dân Biểu Alan Lowenthal đại diện Ðịa Hạt 47, bao gồm một phần hoặc toàn bộ các thành phố và cộng đồng như Long Beach, Lakewood, Signal Hill, Avalon, Los Alamitos, Rossmoor, Cypress, Westminster, Garden Grove, Buena Park, Anaheim, và Midway City. (Ð.D.)
Dự luật tăng thuế xăng ở California gặp chống đối
Không bao giờ chúng ta có thể ngờ được có ngày 30 Tháng Tư 1975 và không bao giờ, trước đó, chúng ta nghĩ rằng ngày 30 Tháng Tư 1975 chính là ngày vành khăn tang phủ lên đầu Bà Mẹ Việt Nam.
Ðơn vị chúng tôi đang đùa giỡn với địch quân tại vùng ngoại ô Sài Gòn, khu xa lộ Ðại Hàn nối liền từ ngã tư Quân Vận (Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung) đến xa cảng Phú Lâm. Ðược lệnh nguyên tiểu đoàn phải về phòng thủ dọc theo Quốc lộ 1 từ ngã tư Quân Vận đến ngã ba Bà Quẹo trong đêm 27 Tháng Tư 1975.
Thưa quý vị độc giả vì vài lý do riêng mà lý do chính vẫn là anh em đồng ngũ của chúng tôi, một số đông vẫn còn trong vòng kiềm tỏa của bọn Cộng Sản khát máu, vậy những tên tuổi trong cốt truyện này chỉ là tên giả cũng như tên của đơn vị chúng tôi xin được tạm quên, trong câu chuyện đầy đau thương thống khổ, cười ra, mà nước mắt lại là máu huyết của chúng tôi, vì chúng tôi tan hàng trong lúc địch quân đang bạt vía kinh hồn không hiểu chúng tôi đang ở đâu, không hiểu chúng tôi còn hay rã, nên bước chân vào Sài Gòn mà vẫn còn run rẩy. Nếu không được bọn ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản chỉ lối đưa đường thì chúng cũng chưa có hoàn hồn khi bước chân vào Dinh Ðộc Lập.
Và sau đó nhân loại đâu có ngờ được những sự dã man, tắm máu khô, khủng khiếp đang bao trùm lên dân tộc tôi, những đơn vị Mũ Ðỏ, những đứa con chỉ biết sống chết cho vinh quang của đất nước, chết để bảo vệ quê hương “Quê Mẹ Việt Nam” đành phải gạt nước mắt tan hàng trong ngỡ ngàng, trong đau đớn tột cùng, trong tiếng cười khan pha lẫn máu bạn bè, đồng đội.
Với 15 tiểu đoàn tác chiến (chắc có người lấy làm lạ): Vâng đúng như vậy, 15 tiểu đoàn tác chiến, 4 tiểu đoàn pháo binh, 4 đại đội Trinh sát, 15 đại đội đa năng với kỷ luật cao độ, tác phong đứng đắn, lúc nào cũng hiên ngang đùa giỡn với tử thần, và châm ngôn “Thân dân, bảo vệ dân và giúp đỡ dân” được chúng tôi ghi khắc trong tâm hòa khẩu hiệu “Cố Gắng” để hoàn thành mọi vấn đề khó khăn trầm trọng.
Chúng tôi không sao quên được những cánh tay gầy guộc của bà mẹ Trị Thiên đã ôm chúng tôi run run dâng lệ vì sung sướng khi thấy chúng tôi trở lại Trị Thiên năm 1972. Các bà mẹ, các em gái đón chúng tôi tại đầu đường, không do chính quyền tổ chức mà do tình cảm của con người đối với con người: của các bà mẹ, của các em gái đón những đứa con yêu, những người anh can trường mang thân mình để bảo vệ đồng bào, quê hương đọa đầy. Ôi những em bé Huế dưới làn mưa đạn của quân thù đã đem đến cho chúng tôi những nắm cơm sấy trong biến cố Mậu Thân. Những vòng hoa chiến thắng của nữ sinh Quảng Ngãi đã choàng cho chúng tôi trong dịp Xuân 1966 sau Liên Kết 81, miền Trung đậm đà, miền Nam thương yêu, ở bất cứ chiến trường nào chúng tôi cũng tôn trọng kỷ luật của quân đội và kỷ luật sắt thép của binh chủng là phải tôn trọng dân được dân mến, dân thương thì chiến thắng quân thù chỉ còn là bước chân nhẹ nhàng để đón nhận vinh quang. Tại những vùng tiền tuyến, đi đâu dân cũng mến, dân cũng thương đoàn quân Mũ Ðỏ.
Tại chiến trường cam go Quy Nhơn, Bình Ðịnh đoàn quân nào ngoại quốc tới đó cũng khựng lại, nhưng đoàn quân Mũ Ðỏ dễ dàng lấn chiếm các mật khu mà chúng tự cho là đời đời bền vững. Tại miền Ðông chiến khu D, tam giác sắt trở thành những vùng quang đãng, thanh bình sau khi những cánh Thiên Thần lướt qua. Tại miền Tây Cầu Kè đến U Minh, Ðông Tháp, nơi nào ngập lụt, nơi nào khó khăn nhất, chúng tôi ít nhất cũng qua đó một lần trong vinh quang.
Vậy mà năm 1975, chúng tôi phải tan hàng, phải tù tội phải chịu đựng mọi sự trả thù thấp hèn, đón mạt dã man mà loài người không tưởng tượng nổi. Chúng tôi không một oán hờn với những người lầm đường lạc lối, nhưng nay đã thức tỉnh. Chúng tôi không một ngạo mạn với những bạn bè cùng chung chí hướng, những ân tình của dân chúng đã vun đắp chúng tôi thành một ý chí sắt đá nguyện đem tấm thân còn lại trở về quê hương.
Xin hãy đừng vơ đũa cả nắm, xin hãy dành một ý niệm tốt cho những thanh niên miền Nam Việt Nam, những người đã dâng hiến cả cuộc đời thanh xuân của mình cho Quốc gia Dân tộc, quyết không bao giờ lừa dối, man trá được. Xin hãy dùng tất cả mánh lới thủ đoạn, dù lớn hay nhỏ, dù hời hợt hay sâu xa cho quân thù. Xin linh hồn bạn bè hãy soi sáng cho đường đi lối về của những người con yêu của đất nước, xin hãy bỏ bớt những trò múa may quay cuồng, để gồm thâu tình nghĩa gần lại với quê hương dân tộc, xin hãy lấy tâm gan cộng tác với nhau, xin đừng gièm pha xấu xa, con đường trở về Thiên nan, vạn nan, đầy dẫy những chướng ngại của quân thù. Xin đừng giúp quân thù cài thêm chướng ngại cho chiến hữu, bạn bè.
***
Ðúng 10 giờ sáng ngày 30 Tháng Tư 1975, tôi nhận được lệnh rút lui, lúc đó đại đội của tôi là tuyến đầu của tiểu đoàn tại vùng ngã tư Quân Vận đến cầu Tham Lương cách hãng dệt Vinatexco 300 mét về hướng Hóc Môn. Cùng lúc đó đứa con đầu đàn của tôi báo cáo đoàn xe địch đang di chuyển vào phòng tuyến xin lệnh tôi. Tôi xin lệnh trên, được lệnh vắn tắt (“Tiêu diệt xong rút về Lăng Cha Cả chờ lệnh kế tiếp. Không thu chiến lợi phẩm, bảo toàn lực lượng”). Tôi cũng xin một nói thêm tiểu đoàn chúng tôi rải quân như sau: Ðại đội thứ 4 của tôi từ ngã tư Quân Vận đến cầu Tham Lương, đại đội thứ 3 khu Bình Thới đến ngã ba Bà Quẹo, đại đội thứ 2 từ ngã ba Bà Quẹo đến ngã tư Bảy Hiền, đại đội thứ 1 từ ngã tư Bảy Hiền đến Lăng Cha Cả và Trương Minh Ký.
Tôi cho lệnh chi tiết cho Chuẩn Úy Nhiên, trung đội trưởng Trung Ðội 1 của tôi, Nhiên nhanh nhẹn trả lời, “Hiểu và thi hành.”
Ðoàn xe địch dẫn đầu bằng 3 chiếc PT 76 thư thả tiến vào Sài Gòn không gặp một sức kháng cự nào, qua ngã tư Quân Vận, qua Khu gia binh của Liên Ðoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù. Tôi đưa ống nhòm theo dõi từng vết xích của chiến xa dẫn đầu đang nghiền nát quê hương tôi. Hai cột khói nâng bổng hai chiến xa dẫn đầu kèm theo tiếng nổ của mìn chống chiến xa, một loạt hỏa tiễn M72 phóng ra, 3 chiến xa dẫn đầu tan nát, kèm theo 10 xe vận tải chở đầy bộ đội Bắc Việt bị lật nghiêng. Ðoàn xe sau đụng nhau dồn cục gây thêm một số thương vong cho chúng. Những Cán Ngố chĩa súng bắn loạn xạ, nhưng chúng không thấy chúng tôi. Chúng tôi rút về tới ngã ba Bà Quẹo, một giờ vất vả và vô sự. Ðúng lúc đó địch quân cũng đã hoàn hồn và tiếp tục di chuyển, lần này chúng thận trọng di chuyển thật chậm, vừa đi vừa bắn những chỗ chúng khả nghi. Ðơn vị chúng tôi tiếp tục di chuyển về ngã tư Bảy Hiền.
Một số phóng viên ngoại quốc bu lấy tôi hỏi đủ chuyện. Lúc đầu tôi trả lời bằng tiếng của họ “Tôi không biết,” nhưng sau đó một phóng viên ngoại quốc hỏi tôi bằng tiếng Việt:
– Anh thuộc đơn vị nào?
– Nhảy Dù
– Tôi muốn hỏi anh thuộc tiểu đoàn nào?
– Anh cứ biết một tiểu đoàn Nhảy Dù đủ rồi.
Thấy tôi không muốn trả lời họ không hỏi nữa. Họ thi nhau chụp hình đơn vị đang rút của tôi rồi bỏ đi về hướng tiền quân.
Nhảy Dù! Không hiểu ai đặt ra cái luật khắt khe, “Không được tự ý trả lời phóng viên dù là tên của mình.” Quý vị thấy những đơn vị bạn có những tên thật đẹp như Cọp Vằn, Hắc Báo, Kình Ngư… Nhưng Nhảy Dù có những tên vô cùng đẹp như: Con Gà tử mị, Sư Tử mắc nước, Con Cù lần, v.v… Còn tên các tiểu đoàn trưởng như: Trưởng ấp, Xã trưởng, Bồi bàn, Cao bồi… Ðại Ðội Trưởng: T… sốt rét, N. Lai H… ghẻ,… Có một đại đội trưởng may mắn hơn có cái tên đẹp Út Bạch Lan. Thường những tên như vậy cấp dưới biết nhưng không ai dám gọi cả.
Mặc dầu địch quân tiến thật chậm, và thận trọng nhưng chúng tôi nhất định không tha, nếu chúng nắm vững tình hình tiến chậm hai giờ nữa để đơn vị chúng tôi rút lui xong, thì chắc chắn chúng sẽ vào Dinh Ðộc Lập như vào chỗ không người. Khi tới gần Vinatexco, 2 thiết giáp đi đầu bắn xả vào những “Lô cốt” trong phi trường, nhưng các lô cốt này đã bỏ trống, đơn vị phòng thủ phi trường đã bỏ ngõ từ lúc trưa ngày 29 Tháng Tư 1975. Các loại súng trên thiết giáp thi nhau nhả đạn vào những chỗ chúng nghi ngờ. Chúng đâu có ngờ một pháo đội ngụy trang kín đáo tại vị trí vãng lai của TÐ 1 PB đang sẵn sàng tiêu diệt chúng, 4 viên đạn chống chiến xa ra khỏi nòng súng 105 ly các pháo thủ đầy kinh nghiệm chiến trường rang muối thêm 2 con cua sắt và 2 vận tải. Lần này chúng có kinh nghiệm, chúng không bị dồn cục, nên không bị tổn thất thêm, nhưng đau cho chúng là chúng không biết từ đâu để bắn lại trả thù. Xong nhiệm vụ các pháo thủ Mũ Ðỏ cũng rút lui sau khi phá hủy súng.
Ðối với chúng tôi, đánh giặc phải tiêu diệt chúng xong, chiếm mục tiêu, thu chiến lợi phẩm thì đơn vị mới có tổn thất, còn diễn trò như hôm nay, gây cho chúng tổn thất rồi mình chạy làng, thì không bao giờ anh em chúng tôi phải hy sinh. Nhưng trò đùa này của chúng tôi cũng làm chúng điên đầu nhức óc, mỗi lần như vậy, chúng lại phải điều quân lại, tổ chức lại đội hình thật lâu chúng mới dám dè dặt tiến quân tiếp. Chúng bắn tứ tung, mất tinh thần thấy rõ, chính vì vậy mà những đơn vị của chúng ta trước đây mỗi khi đi hành quân bảo vệ đồng bào, nếu không cẩn thận dễ bị tổn thất, vì địch không đương đầu chống lại, chúng vừa đánh vừa rút, hoặc phải đương đầu với ta là vì chúng không còn ngõ để chạy nữa. Nhất là những vùng rừng núi rộng rãi chỗ cho chúng chạy thì: Kỹ thuật tác chiến yếu, tinh thần suy sụp là đơn vị hành quân rất dễ bị nướng lắm.
Từ ngã ba Bà Quẹo dân chúng còn lại, hối hả chạy dọc theo đường hướng về phía Sài Gòn, sự sợ hãi, hốt hoảng lộ ra trên nét mặt, không còn một nu ỳcười trên môi các thiếu nữ, không còn tiếng nô đùa trên miệng các em bé vui tươi. Nhìn những khuôn mặt ngây thơ đầy u uất, lòng tôi se lại trong đớn đau nát da, đứt ruột. Ðồng bào tôi đây, đang cần sự che chở của quân đội, của chúng tôi, nhưng chúng tôi lại “Khiếp nhược” rút lui! Không thể được, việc trước mắt như cứu lửa, phải bảo vệ đồng bào như một phản ứng tự nhiên. Có bao giờ chúng tôi phải rút lui cay đắng như thế này đâu? Có bao giờ đồng bào nhìn chúng tôi xong lặng lẽ chạy tiếp đâu? Bây giờ giặc đã đến ngõ cụt của thủ đô. Những giọt mồ hôi quái ác làm mắt tôi cay cứng lấy tay áo quệt mồ hôi; mặc dù chưa rõ tình hình chung, nhưng tôi biết đây là trận chiến cuối cùng để dân tộc này, quê hương này sẽ đi vào con đường u tối miên man, không một ánh sáng cuối đường hầm.
Chúng tôi cố tình trì hoãn rút lui để đồng bào chúng tôi đi được một khoảng cách xa an toàn, tôi cho lệnh rút lui tiếp tục, đứa con đầu của tôi, trước cổng Hoàng Hoa Thám chậm chạp di chuyển về phía sau đồng bào. Tôi đang từ Trung Ðội 4 trước Hội Ðồng Xã Tân Sơn Hòa lướt qua Trung Ðội 3, những anh em chiến hữu của tôi đã xả thân tại khắp các chiến trường đất nước, từng làm quân thù bạt vía kính hồn từ trận nhỏ đến trận lớn. Tôi nhìn vào tận mắt của từng người như cầu van tha thứ cho tôi, “Vì đã cho lệnh họ rút lui trước quân thù”; nhưng những ánh mắt nhìn tôi như oán hờn, như trách móc. Tôi cúi mặt tránh những ánh mắt thân thương, lầm lũi bước đi trên đường Lê Văn Duyệt quen thuộc, trước cổng trại Thạch Văn Thịnh (TÐII Nhảy Dù) con đường rộng thênh thang, không còn bóng người dân di chuyển, chỉ còn lại chúng tôi và một số phóng viên ngoại quốc. Tới cổng Hoàng Hoa Thám tự nhiên chân tôi chùn lại, tưởng như một khối chì nặng nề níu chân lại.
Ðứng lại trong thế nghiêm tự nhiên, cay đắng nhìn cổng trại thân yêu, cách đây 10 năm tôi vui mừng rạng rỡ bước qua để chính thức trở thành một quân nhân Mũ Ðỏ, chiếc cổng vô tri này nhưng ma lực của nó đã có sức hút vô cùng mạnh mẽ đối với biết bao thanh niên anh hùng ở lứa tuổi đôi mươi. Hình ảnh chiếc cổng hoang tàn với hàng rào Concertina ngổn ngang như hoang phế lâu ngày, nhìn sâu vào trong trại, tôi thấy thấp thoáng những bạn bè, chiến hữu chúng tôi đang vội vã di chuyển trong đó. Tôi không hiểu tôi đang là một thứ người gì, nhưng tôi đang đứng sững nghiêm chỉnh trước chiếc cổng như đại diện cho đơn vị, đơn vị tôi tôn thờ như thánh thần trong tâm khảm. Những ngày tung hoành ngang dọc nào có mơ ước gì hơn là tiêu diệt kẻ thù để đồng bào được yên ổn làm ăn.
Tôi đưa tay chào chiếc cổng thân yêu, các phóng viên muốn thu hình này nhưng quá muộn, tôi lững thững bước đi như xác không hồn. Nước mắt tôi giàn giụa xen lẫn mồ hôi cay đắng, cơn nấc nghẹn ngào làm tôi nghẹt thở. Giã từ Hoàng Hoa Thám, giã từ đơn vị thân yêu, đơn vị đã được chúng tôi dâng trọn cuộc đời thanh niên cho Hoàng Hoa Thám, dâng trọn cho đoàn quân Mũ Ðỏ.
Bây giờ với cái thân tàn tạ, hèn nhát này, dẫn đơn vị rút lui, dù theo lệnh trên, nhưng trước sức tấn công ào ạt của địch quân vào thủ đô. Ôi những chiến tích nức lòng dân như: A Châu, A Lưới, Tân Cảnh, Quảng Ngãi, Chương Thiện, Tây Ninh, Kiến Phong, Bình Long, Kom Tum, Quảng Trị, v.v… có chăng chỉ còn là một cơn gió thoảng qua trong cơn nóng nung lửa của tâm hồn. Sự dằn vặt tột cùng của sự tháo lui. Ôi cấp chỉ huy của tôi ơi! Ôi bạn bè của tôi ơi! Ôi những chiến hữu Mũ Ðỏ kiêu hùng của tôi ơi! Chúng ta đã chạy thật hay sao đây? Ðồng bào của chúng ta kia! Quê hương của chúng ta đó! Doanh trại của chúng ta đây! Hồn thiêng của bạn bè ẩn hiện đâu đây có ai cảm thông nỗi thống khổ này? Những khuôn mặt của Hiền, Ðược, Khiêm, Nhượng, Tống, Hùng, Hòa và hàng ngàn các chiến hữu Mũ Ðỏ đã ra đi giận dữ nhìn tôi.
Tôi nhắm mắt bước đi theo đoàn quân chậm chạp rút lui như tử tội nặng nề bước chân lên bực thang máy chém.
Tôi cố gắng im lặng để thanh thản bước đi nhưng hình ảnh anh em bạn bè, họ là những Chiến sĩ vô danh cứ soi mói nhìn tôi như oán trách, như căm hờn. Bảy điều tâm niệm khi mới bước chân vào quân ngũ tôi vẫn còn thuộc lòng từng câu từng chữ:
Luôn nêu cao danh dự của quân đội
………
Phải thân dân bảo vệ dân và giúp đỡ dân.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 4 tháng 4 năm 2017
Nhưng giờ đây lúc này không phải một điều nào chúng tôi cũng giữ được, thế hệ sau sẽ nguyền rủa. Chúng tôi không phủ nhận, xin nhận tất cả tội lỗi nhưng phải làm gì khác hơn đây. Từ ngày bước chân vào quân ngũ là đã sẵn sàng chấp nhận tấm poncho gói ghém thân mình, hay vinh hạnh hơn nữa là “lá Quốc kỳ phủ lên thân,” sống chết chẳng qua là cuộc đổi đời, quan niệm như vậy nên sự sống, sự chết đối với những người Mũ Ðỏ thật cụ thể và nhiệm vụ quân đội, nhân dân giao phó mới đáng kể, nhưng bây giờ nhiệm vụ của quân đội giao phó là rút lui hay sao đây? Lằn tên nào cản được bước chân chúng tôi, bom đạn nào làm chùn chân chúng tôi, quân thù nào ngang cấp số với đơn vị dám đương đầu. Thân xác chúng tôi ai mà chẳng có vết tích của chiến tranh để lại trên thân thể. Thương xót cho bạn bè, cho đồng bào, cho dân tộc không biết sẽ phải đi về đâu đây?
– Thưa Ðích Thân “Ba” vừa đánh cháy thêm hai chiến xa nữa. Tiếng của Hòa người mang máy cho tôi. (Hiện nay Hòa đang ở Úc Châu.)
– Ở đâu? Tôi hỏi vắn tắt.
– Ngã ba Bà Quẹo.
Tôi vừa băng qua Ðại Ðội 1 của đơn vị, được lệnh trực chỉ theo đường Trương Minh Giảng về hướng Sài Gòn đến ngã ba Trương Tấn Bửu chờ lệnh.
Dọc theo bên đường dân chúng ngơ ngác nhìn chúng tôi, người chạy theo lên hướng Sài Gòn, người ngơ ngác đứng nhìn. Tôi vừa dừng chân tại Trương Tấn Bửu, trước bót cảnh sát.
– “Hai” đánh cháy 1 chiến xa và 3 xe vận tải tại ngã tư Bảy Hiền, “Ba” đã qua Lăng Cha Cả, cùng Bộ Chỉ Huy tiểu đoàn. “Một” còn nằm tại chỗ.
Tôi im lặng nghe Hòa báo cáo.
– Thưa Ðích Thân, “Hai” đã qua Lăng Cha Cả.
Cùng lúc đó tôi nhận được lệnh kiếm chỗ trống trải để tập họp cả tiểu đoàn. Trung Ðội 4 của Hạnh cho biết có sân trường Ðại Học Vạn Hạnh có thể tập họp được. Năm phút sau Hạnh báo cáo có một xe Jeep mang huy hiệu Biệt Ðộng Quân, nhưng do bọn mang băng đỏ bên tay trái lái. Tôi cho lệnh chận xe đó lại khai thác tin tức.
Trung Ðội 4 báo cáo xe đó là của một trung tá BÐQ nhà gần đó bị bọn mang băng đỏ (Sau này đồng bào gọi là bọn 30-4 ) cướp sử dụng, trên xe có 6 tên đa số là sinh viên của Ðại Học Vạn Hạnh. Chúng sử dụng súng của Nhân Dân Tự Vệ.
Ðồng bào thấy chúng tôi mồ hôi nhễ nhãi, người tiếp tế nước đá lạnh, người mang ra bình trà, có người mang cả đồ ăn. Lúc đó mặc dầu khát dữ dội nhưng cầm ly nước lạnh, không sao tôi có thể nuốt trôi được; Tôi đang căm tức bọn băng đỏ, bọn đê tiện phản bội. Ý tưởng thịt bọn chúng lẩn quẩn trong đầu tôi, nhưng tôi nghĩ sau này có thể bị xuyên tạc và dân chúng sẽ hiểu lầm đơn vị, hiểu lầm Binh chủng. Một điều chúng tôi tối kỵ, làm gì cũng được, nhưng nếu danh dự binh chủng bị xúc phạm, dù có chiến thắng hay lợi lộc mấy đi chăng nữa, chúng tôi cũng phải suy xét lại. Tôi nhớ Tết Mậu Thân, đơn vị chúng tôi trên đường về giải cứu cố đô Huế, tiểu đoàn của tôi bị tiểu đoàn VC bố trí trên Cổ Thành Huế chận lại; trong khi chúng tôi ở dưới thấp lại còn vướng một dẫy lạch sâu trồng sen chung quanh Cổ Thành này.
Thành cao không thể leo lên dễ dàng, khó khăn không thể nào vượt qua, nhưng vị chỉ huy của chúng tôi cầm chiếc “nón đỏ” và nói: “Ðây là lần đầu tiên nón đỏ này bị ô nhục.” Ðơn vị nghe thấy máu nóng bừng bừng ai cũng tưởng như mình thêm cánh, thêm sức. Không đầy 30 phút sau sức lực huyền bí dũng mãnh của tinh thần bảo vệ danh dự đơn vị bùng lên, những thiên thần sát Cộng đã hiên ngang bay qua từng chốt của địch diệt trọn phòng tuyến chính để vào Thành nội Huế. Chính nhờ vậy chúng tôi tiếp cứu được Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn I BB trong trại Mang Cá Huế.
Cùng lúc đó Hòa báo cáo “1 vừa đánh cháy một chiến xa tại Lăng Cha Cả và 2 xe vận tải.”
Vào khu Ðại Học Vạn Hạnh, tôi cho lệnh đứa con thứ tư của tôi đóng chốt giữ an ninh chung quanh khu đại học và từng đơn vị vào sân Ðại Học Vạn Hạnh tập họp chờ lệnh. Tôi thấy bọn băng đỏ lố nhố trong khuôn viên ÐHVH, chúng có vũ khí nhưng không một tên nào dám nhố nhăng, vì sau chúng có anh em của tôi kềm súng sẵn sàng hỏi tội chúng. Ý tưởng phải thanh toán hết bọn này lại hiện ra trong trí. Nhưng vị anh cả của chúng tôi im lặng, lầm lì quan sát, tôi thấy môi anh mím chặt, cặp mắt giận dữ nhìn chúng nhưng chưa một phản ứng, thì một tên mặc áo tu hành Phật Giáo tay cầm loa đưa ngang miệng dõng dạc trong câu nói điên rồ: “Ðất nước đã thống nhất, yêu cầu các anh em Nhảy Dù hãy buông súng trở về với cách mạng, cách mạng sẽ khoan hồng cho anh em.”
Phản ứng tự nhiên, tôi rút súng chĩa về phía hắn, hắn thụt lùi vào trong hành lang, và hàng trăm cây súng sẵn sàng nhả đạn. Nhìn lên những anh em trên cao ốc, tôi thấy anh em đều chĩa súng sẵn sàng chờ lệnh. Tôi biết rằng nếu tôi siết cò súng là súng nổ rền trời ngay lập tức, để đưa bọn Cộng con về với thiên đường Cộng sản. Nhưng thấy chúng cụp đuôi khiếp vía chạy trốn tôi cho súng vào bao, thầm nghĩ may mắn cho chúng gặp tôi, chứ gặp đơn vị khác thì hẳn là ÐHVH này chắc chắn phải trở thành ÐH “Bất Hạnh” ngay lập tức…
Anh cả của chúng tôi im lặng, đứng sững như trời trồng, sau đó anh cho lệnh Ðại Ðội 1 tìm bãi đất trống trải để tập họp tiểu đoàn, và cả đơn vị rút ra khỏi khu ÐHVH. Ðơn vị tôi là đơn vị sau cùng ra khỏi khu Vô Hạnh này. Tôi không thể hiểu nổi ngay tại nơi huấn luyện đào tạo ra lớp người Tổ Quốc mong cho mai sau lại có đuôi chồn đỏ như thế này hay sao? Thua địch quân không đau, buông súng không tủi bằng phải thua ngay những người mình hằng quý mến. Người tình lang mất người yêu chắc cũng chỉ đau đớn thấm thía như chúng tôi lúc này.
Quê hương ơi! Tổ quốc ơi! Ðồng bào ơi! Lỗi tại ai đây? Tại chúng tôi hèn nhát? Tại chỉ huy tồi? Tại vận nước suy đồi? Hay nó đã ruỗng ra từ bên trong…! Chúng tôi chỉ còn là cái vỏ mỏng bên ngoài làm sao chống đỡ nổi đây? Ðại đội tôi đi sau cùng và vừa ra khỏi khu phản bội được 3 trung đội, trung đội sau cùng và tôi rút ra khỏi khu Vô Hạnh mà phải đi giật lùi như trong vùng địch, cẩn tắc biết đâu chúng giở trò cắn trộm. Tâm hồn tôi chùng xuống xen lẫn cơn giận vô bờ. Bọn chồn đỏ lại ló đầu ra, tôi định cho đơn vị khai hỏa, vì cơn giận trong tôi lại bừng lên, nhưng cùng lúc đó danh dự của đơn vị trồi lên lấn át, tôi cho súng vào bao cho lệnh đơn vị tiếp tục rút lui ra vùng tập trung mới.
May cho bọn chúng nếu không nghĩ đến danh dự có thể sẽ bị hiểu lầm, bị nguyền rủa thì chắc chắn chúng phải đền tội. Nếu không thì tôi, phải chính tôi, vì căm hận chắc chắn không thù hằn, nhưng vì uất ức trước sự phản bội phũ phàng, một phút không kềm hãm được sự nóng giận, tôi chỉ cần nhẹ nhàng vẫy tay thôi bọn chúng sẽ phải theo Cáo Hồ của chúng. Ôi danh dự của đơn vị sao cao siêu quá, sao dũng mãnh quá, chế ngự được tất cả. Tôi không hiểu bọn chúng có biết rằng chúng vừa thoát chết hay không? Chúng có hiểu rằng nếu danh dự của đơn vị không chế ngự được chúng tôi thì hậu quả sẽ đến với chúng như thế nào?! Những dòng chữ này chắc chắn sẽ được một hay nhiều tên trong bọn chúng tại chốn Vô Hạnh hôm đó đọc được, để chúng hiểu rằng hôm đó không may súng nổ: Chính là vì chúng đã không khôn ngoan, đã phản bội trắng trợn, đã ngoại tình đê tiện hèn hạ trước mặt người yêu thương quý mến mình.
Bước ra khỏi khu đê hèn, hai trung đội trưởng của tôi có ý trách móc tại sao tôi không giết bọn chúng. Tôi im lặng, tôi muốn anh em giãi bày để vơi đi niềm uẩn ức của những anh em đang bị phản bội trắng trợn đê hèn. Bọn vô lương tâm đó ngày nay không hiểu chúng có còn được như Trịnh Công Sơn hay đang lần mò trong những trại giam cầm cho đáng đời bọn xảo trá gian manh.
Vùng tập họp mới của chúng tôi ngay tại ngã tư Yên Ðỗ và Trương Minh Giảng. Chúng tôi vừa vào hàng ngũ, đơn vị nghiêm chỉnh trình diện anh cả của đơn vị.
Huynh trưởng của đơn vị gương mặt thiểu não nói trong nghẹn ngào. Tôi có cảm tưởng như tiếng nói của anh bị đứt đoạn nhiều lần vì tiếng nấc đau thương: “Tôi xin chào tạm biệt các anh em. Xin báo cho các anh em biết chúng ta đã nhận được lệnh buông súng đầu hàng từ cấp chỉ huy tối cao của chúng ta. Cấp chỉ huy trực tiếp của chúng ta hoàn toàn mất liên lạc từ ngày hôm qua. Nhưng chúng ta không thể đầu hàng chúng được, vì danh dự của đơn vị tôi điều động anh em đến đây để bảo với anh em một lệnh cuối cùng: Chúng ta chào tạm biệt nhau tại đây ai về nhà nấy; tất cả quân trang, quân dụng tùy anh em định liệu; quyền chỉ huy của tôi đến đây đã chấm dứt.”
Cả đơn vị im lặng không một tiếng xì xào bàn tán.
Chúng tôi lặng người trong ngỡ ngàng tột độ, những lời lẽ thiếu mạch lạc của vị huynh trưởng phát ra từ xúc động. Tiếng nói của anh chấm dứt sau 5 phút đơn vị vẫn đứng im, từ trên xuống dưới không ai muốn xa nhau, không ai muốn tan hàng. Cái im lặng xa vắng, cái im lặng khủng khiếp. Tôi cũng đã biết giờ phút này phải đến, nhưng không ngờ nó đến trong bẽ bàng thế này! Nhìn hàng quân oai hùng, súng đạn còn đủ dùng, mặt mũi âu sầu. Cặp mắt mọi người đỏ hoe, tất cả đều gục mặt như mặc niệm bạn bè, mặc niệm đơn vị. Cơn đau đớn ê chề xâm chiếm dần dần như làn hơi thổi vào chiếc bong bóng tới độ không chịu được phải phát nổ. Sự phản bội từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài như cơn lốc bạt ngàn tạt vào mặt chúng tôi, cả hàng quân đang im lặng; vị huynh trưởng vẫn còn đứng đó, anh đang cúi mặt chận cơn đau đại nạn.
Tôi biết hàng ngày anh ăn nói rất văn hoa, nhưng hôm nay làm sao lời anh cộc lốc. Anh còn muốn nói nhiều, có lẽ anh còn muốn nói thật to, gào thét thật lớn, để một lần, một lần thôi rồi không bao giờ được tâm sự nữa. Thình lình Trâm một trung đội trưởng của tôi, nước mắt giàn giụa nhảy ra ngoài hàng quân. Trâm dơ cao trái lựu đạn quát to: “Xin các vị huynh trưởng kính mến của tôi hãy ra về. Các anh em của tôi hãy tan hàng, để một mình Trâm ở lại thôi. Tôi đã thề không đội trời chung với bọn vô thần, chúng vào đây thì tôi phải đi.” Trâm vừa nói xong khoảng 10 anh em vừa bước tới chỗ Trâm vừa nói: “Ðể tụi tao (tụi em) chơi chung với. Chúng ta không đầu hàng và cũng không tan hàng. Nhảy Dù chỉ có tiến không có lùi.”
Hoàng, đại đội trưởng đại đội thứ nhất la lớn:
– Ðể tao chơi chung với tụi bay.
Vị huynh trưởng cũng chạy lại chỗ Trâm. Tiếng Trâm sang sảng nhưng nghẹn ngào đứt quãng:
– Không được Ðích Thân còn nhiều việc phải lo, còn nhiều việc phải làm, nhất là gia đình của Ðích Thân.
– Ai cũng có gia đình tao chỉ biết có Gia Ðình Mũ Ðỏ, Gia Ðình của Mũ Ðỏ là gia đình của chính tao.
Một số anh em khác từ từ rời bỏ hàng ngũ, súng đạn, quân phục vứt ngổn ngang. Nhất là những anh em lớn tuổi, từ từ rời bỏ bãi tập họp mỗi người một phương, tôi không biết họ có mang theo vũ khí hay không, hay bỏ lại những gì? Còn lại từng tốp một ôm nhau nói chuyện. Tôi không biết họ đang nói gì nhưng nhìn khuôn mặt ai ai cũng chứa đựng đầy uất hận hiện rõ ràng trên khóe mắt đỏ ngầu rực lửa. Trên bãi súng đạn, ba lô, nón sắt nằm ngổn ngang và trải dọc theo bốn hướng ngã tư. Con phố hiền hòa của Ðô Thành nay lại chứng kiến cảnh tan hàng của một đơn vị. Tôi chắc rằng đây là một đơn vị lớn nhất và là đơn vị sau cùng của Biệt Khu Thủ Ðô giã từ vũ khí, đi theo mệnh lệnh của dân tộc. Ðơn vị đã tan hàng có trật tự và kỷ luật của đơn vị thực sự bãi bỏ sau tiếng nói nghẹn ngào của một huynh trưởng đơn vị. Tôi quyết định phải khuyên Trâm và anh em chúng tôi đang bu lại quanh Trâm. Tôi linh cảm thấy, chậm trễ sẽ xảy ra hậu quả không lường được. Tôi chen vào đám đông và la lớn:
– Chúng ta đàng nào cũng chết, nhưng phải chết cho xứng đáng mới được. Chúng ta hãy liên lạc với nhau trở về Long Khánh. Lâm Ðồng rồi cùng chiến đấu. Trâm đưa trái lựu đạn cho anh.
Trâm đưa trái lựu đạn cho tôi sau một hồi giằng co. Chúng tôi cùng thỏa thuận hãy tan hàng rồi kiếm kế sau. Bất chợt hai tiếng lựu đạn nổ chát chúa ở gần bức tường cuối bãi. Chúng tôi chạy vội lại quan sát. Tổng cộng 11 anh em đã ôm nhau từ giã, mắt người nào cũng mở như gửi lại những thông điệp bất khuất, không đội trời chung với Cộng Sản. Trong số 11 anh em cấp bậc lớn nhất là thiếu úy trung đội trưởng, người cấp bậc nhỏ nhất là binh nhì khinh binh. Không có thì giờ cùng địa điểm để chôn cất họ,chúng tôi chỉ còn biết sắp xếp họ nằm ngay ngắn, cùng nhau nghiêm chỉnh chào họ. Anh em đã tự chọn con đường vinh quang cho mình, tôi thầm khấn nguyện trước mặt anh em: “Chúng tôi cần phải sống, vì chắc chắn chúng tôi vẫn còn phải tranh đấu với bọn quỷ hại nước hại dân.”
Sau này tôi được tin Trâm về Bảo Lộc hoạt động nhưng bị nội phản, bị xử tử tại đó. Hoàng về Xuân Lộc hoạt động cũng bị tử thương, còn tôi lưu lạc khắp nơi, nhất quyết không trình diện bọn chúng, tôi vượt biên bằng đường bộ qua Khe Sanh, Lao Bảo, Hạ Lào. Hỡi các bạn trong Gia Ðình Mũ Ðỏ Việt Nam; Thưa các bạn quân nhân QLVNCH; Bạn bè chúng ta đã chết, một số đang bị đầy đọa cực hình, Quê hương chúng ta còn trong tay bọn quỷ đỏ. Xin các bạn đừng vì xe hơi, nhà cao cửa rộng, ham chơi phù phiếm, mà quên đi những người thân yêu, những vong hồn bạn bè đã khuất, những cô nhi tử sĩ đang đón chờ từng giờ từng phút, mong mỏi bước chân nhịp nhàng của quý bạn tiến về quê hương. Hỡi các bạn thanh niên, lịch sử 4,000 năm văn hiến không lúc nào, không thời đại nào dân tộc chúng ta khiếp vía trước móng vuốt tàn ác của quân thù, không khi nào thanh niên Việt Nam lại đê hèn, quên đi gông cùm đỏ dã man đang siết chặt dân tộc ta. Xin hãy cùng nhau bước lên tiến tới và đừng bao giờ quên bọn quỷ đỏ đang lẩn khuất đâu đây đang ra sức ngăn cản bước chân oanh liệt của chúng ta.
Nghiêm ơi, Trâm ơi, Hoàng ơi, linh hồn các bạn có linh thiêng hãy soi sáng bước chân chúng tôi, máu của các bạn đã chảy, thân xác của các bạn đã nằm xuống, nhưng tấm gương can đảm của các bạn sẽ còn mãi mãi. Trận chiến vừa qua chúng ta tạm lùi, tạm thua giặc. Nhưng chúng ta không đầu hàng giặc, đơn vị chúng ta không buông súng để qui hàng giặc. Tinh thần chúng ta còn đó, chúng ta bỏ nước ra đi bằng áp lực của ma quỷ. Xin hãy hứa cùng nhau “Chúng Ta Sẽ Trở Về.”
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 4 tháng 4 năm 2017
SEOUL, South Korea (AP) – Bắc Hàn vừa bắn một hỏa tiễn đạn đạo ra biển phía Ðông của họ hôm Thứ Tư, các giới chức Nam Hàn nói, trong một vụ được coi là phản ứng giận dữ của Bình Nhưỡng đối với cuộc tập trận giữa quân đội Mỹ và Nam Hàn.
Hỏa tiễn này được bắn từ thành phố biển Sinpo, phía Ðông Bắc Hàn, vào buổi sáng, và bay khoảng 60 cây số, thông cáo của Bộ Tổng Tham Mưu Nam Hàn cho biết. Thông cáo không cho biết các chi tiết khác, như hỏa tiễn này thuộc loại nào.
Ngay lập tức, Ngoại Trưởng Rex Tillerson của Mỹ đưa ra tuyên bố: “Bắc Hàn lại bắn hỏa tiễn đạn đạo tầm trung. Hoa Kỳ đã nói quá đủ về Bắc Hàn rồi. Chúng tôi không muốn nói thêm nữa.”
Sáu mươi cây số là khoảng cách ngắn so với tầm bắn của các hỏa tiễn khác của Bắc Hàn.
Cách đây hai tuần, quân đội Nam Hàn và quân đội Mỹ nói họ theo dõi được một vụ bắn hỏa tiễn thất bại của Bắc Hàn.
Hồi đầu Tháng Ba, Bắc Hàn bắn bốn hỏa tiễn đạn đạo đi xa tới 1,000 cây số, trong đó có ba hỏa tiễn rớt vào vùng biển của Nhật.
Vụ bắn hỏa tiễn lần này xảy ra một ngày trước khi Tổng Thống Donald Trump của Mỹ gặp Chủ Tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc để bàn về một số vấn đề song phương và thế giới, trong đó có liên quan đến Bắc Hàn.
Trung Quốc là đồng minh thân cận và là quốc gia đỡ đầu Bắc Hàn từ trước tới nay.
Hôm Chủ Nhật, trả lời phỏng vấn nhật báo The Financial Times, ông Trump nói rằng “nếu Trung Quốc không giải quyết vấn đề Bắc Hàn, Hoa Kỳ sẽ giải quyết.” (Ð.D.)
California thông qua dự luật biến cả tiểu bang thành “khu an toàn di dân”
Ông Dương Khiết Trì đã làm xong nhiệm vụ: Donald Trump sẽ bắt tay Tập Cận Bình tại khu sân cù Mar-a-Lago do ông tổng thống Mỹ làm chủ tại Florida. Ðầu Tháng Mười Hai năm ngoái, Dương Khiết Trì (Yang Jiechi, 杨洁篪) đã tới Trump Tower ở New York của vị tổng thống Mỹ tân cử, rồi phải ra về tay không, chỉ gặp Tướng Michael Flynn, ông cố vấn an ninh, nay đã mất chức. Mới tuần lễ trước đó, ông Donald Trump đã nói điện thoại với Tổng Thống Ðài Loan Thái Anh Văn.
Hai ngày sau khi Dương Khiết Trì âm thầm ra về, ông Trump còn lên tiếng tố cáo Trung Cộng cố tình hạ giá đồng tiền để cạnh tranh bất chính với Mỹ, đả kích Trung Cộng xâm lấn các nước láng giềng ở Biển Ðông, rồi đặt câu hỏi tại sao nước Mỹ phải công nhận “Một nước Trung Hoa?” Nhưng ông Trì (tên ông có nghĩa là một loại sáo 8 lỗ) vẫn kiên trì. Hơn hai tuần sau khi nhậm chức, ông Trump đấu dịu, ngày 10 Tháng Hai, gọi điện thoại cho Tập Cận Bình để xác nhận chỉ có một nước Trung Hoa mà Ðài Loan vẫn là một tỉnh của nước đó. Ngày 27 Tháng Hai, Dương Khiết Trì bay qua gặp tổng thống Mỹ tại Tòa Bạch Ốc, xếp đặt cuộc họp mặt giữa Trump và Tập trong tuần này.
Ông “quốc vụ ủy viên, ngoại sự biện” của Trung Cộng không phải là người nổi tiếng khiêm nhường. Năm 2010, trong một cuộc họp các ngoại trưởng Ðông Nam Á tại Hà Nội, Dương Khiết Trì lúc đó chỉ là ngoại trưởng, đã chỉ mặt ngoại trưởng Singapore nói lớn tiếng: “Ngộ” là nước lớn, “Nị” là một nước nhỏ – trước mặt bà Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton.
Tập Cận Bình cần gặp Donald Trump, càng sớm càng tốt. trước đại hội thứ 19 của đảng Cộng Sản, vào mùa Thu năm nay. Cần gặp sớm, giống như năm 2013, họ Tập đã qua Mỹ gặp Barack Obama. Chỉ cần bắt tay với ông tổng thống Mỹ tại Sunnylands, California, họ Tập ghi một thành tích ngoại giao, nhờ đó củng cố thêm uy thế trong nội bộ đảng, cắt tỉa bớt vây cánh của Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Ðào vẫn ngồi đầy trong guồng máy. Năm nay, họ Tập cần trấn an dân chúng và các đảng viên rằng dù ông Trump nói gì thì nói, chỉ cần “lãnh đạo” qua bắt tay là mọi xung đột sẽ nguội dần. Trong năm tháng sắp tới, Tập Cận Bình có thể chú tâm chỉ lo “bố trí” nhân sự trong guồng máy lãnh đạo mới. Dương Khiết Trì đã lập được một công trạng với Tập Cận Bình, hy vọng đến cuối năm ông vẫn giữ được địa vị, dù đã tới tuổi về hưu.
Tập Cận Bình có thể tin rằng cuộc họp thượng đỉnh trong không khí thân mật, ở một nơi nghỉ mát không cần nghi lễ, sẽ đưa tới không khí hòa dịu. Ông Trump đã cho thấy là một người rất “biết điều.” Ông có thể thay đổi ý kiến, nói ngược lại những lời đã phát biểu. Nếu biết vuốt ve tự ái của ông, biết ca tụng ông đúng chỗ, ông có thể là một người rất dễ thương. Nhất là khi nhìn thấy các sự thật khách quan cho thấy hòa hoãn là con đường có lợi nhất, chắc ông Trump sẽ đồng ý.
Một vấn đề Tổng Thống Donald Trump công kích Trung Cộng nặng lời nhất là tình trạng khiếm hụt thương mại giữa hai nước. Ông kết tội Bắc Kinh “ăn gian,” gây ra tình trạng người tiêu thụ ở Mỹ “gánh vàng đi đổ sông Ngô” bao nhiêu năm qua. Trong năm 2016, Mỹ thâm thủng mậu dịch 347 tỷ đô la khi mua bán với Trung Quốc. Ông Trump đã dọa sẽ tăng thuế nhập cảng hàng Trung Quốc lên 45%, sẽ kết án Trung Quốc lũng đoạn tiền tệ để có lý do trừng phạt, vân vân. Nếu ông Trump thực hiện các lời đe dọa đó, hai nước không tránh được một cuộc chiến tranh mậu dịch, bên này đánh thuế hàng bên kia, cuối cùng cả hai sẽ làm cho cả thế giới cùng suy thoái.
Ông Tập Cận Bình có thể trình bày với ông Trump một sự thật khách quan là Bắc Kinh không tìm cách ghìm giá đồng tiền của họ xuống nữa, đó là chuyện quá khứ xa xôi! Từ 10 năm trở lại đây, đồng nhân dân tệ đã tăng giá 40% so với đồng tiền các nước lớn. Ba năm nay, Ngân Hàng Trung Ương Tàu đã tìm mọi cách giữ cho đồng nguyên không xuống giá khi đô la Mỹ tăng giá khắp thế giới. Bắc Kinh đã bỏ ra gần ngàn tỷ Mỹ kim dự trữ để mua đồng tiền của mình để thúc giá lên.
Tập Cận Bình có thể khiêm tốn thú nhận rằng nếu hai nước “gây chiến” về mậu dịch thì nước Tàu sẽ thiệt hại nặng hơn, ông Trump nghe sẽ hài lòng. Một phần năm hàng xuất cảng của nước Tàu bán qua Mỹ, giá trị lớn bằng 4% tổng sản lượng nội địa. Trong khi đó chưa tới 10% hàng xuất cảng của Mỹ bán sang Tàu, chưa tới 1% của GDP.
Nhưng nếu nước Mỹ mất 10% hàng xuất cảng đang bán sang Tàu thì nhiều xí nghiệp cũng khốn đốn. Chính các xí nghiệp này cũng đang vận động ông Trump đừng “gây chiến!” Trong tuần qua, chủ tịch các công ty “đại bàng” như Exxon Mobil và General Electric đã công khai yêu cầu tổng thống Mỹ đừng gây chiến tranh mậu dịch, cả thế giới sẽ gánh họa. Họ nhấn mạnh vào tương lai, khi tầng lớp trung lưu Trung Hoa trở thành một thị trường tiêu thụ đủ sức mua các sản phẩm đắt tiền của Mỹ. Hầu như họ đã bắt đầu rồi. Trong năm 2016, tiền do hãng Apple thu của khách hàng Tàu lục địa chiếm 22% tổng số thu trên toàn thế giới (dân Tàu chi gần 49 tỷ Mỹ kim). Tỷ số hàng bán cho nước Tàu của hãng Intel là 24%, thu gần 15 tỷ; Qualcomm 53%, Broadcom 54%, Texas Instruments 45%, Nike 12%, DuPont 9%, Procter and Gamble 8%, vân vân. Những công ty này chắc đều đang “lóp bi” với Quốc Hội và Tòa Bạch Ốc xin tránh gây chiến! Công ty Boeing (11% số thu là bán cho Trung Quốc) đã bán hơn 60 tỷ đô la máy bay cho nước Tàu kể từ năm 2000, trong khi chi dưới một tỷ mua đồ phụ tùng và góp vốn qua bên Tàu. Các nhà sản xuất dầu, khí ở Texas, xe hơi ở Michigan, các nhà máy giấy ở Georgia, và đặc biệt là các nhà nông ở vùng Trung Tây (đậu nành và bắp) sẽ được những đại biểu Quốc Hội cùng các vị thống đốc tiểu bang của họ giúp nói với chính phủ liên bang. Thị trường Trung Quốc đứng hàng thứ ba trong số các nước nhập cảng của 33 tiểu bang ở Mỹ. Một nửa số trái cây và hạt giống nước Mỹ xuất cảng được bán sang nước Tàu!
Ông Tập Cận Bình có thể chứng minh người Tàu đang ủng hộ ông Trump tạo thêm công việc làm cho công nhân Mỹ, đúng lời hứa hẹn khi ông tranh cử. Những tiểu bang đang được các nhà đầu tư bên Tàu chiếu cố chắc chắn cũng khuyên Tổng Thống Trump đừng gây chiến. Các di dân từ lục địa Trung Hoa đã đầu tư 200 triệu đô la vào địa ốc và các công nghiệp khai thác dầu ở Texas. Trong năm 2015, các công ty Tàu đầu tư 16 tỷ vào nước Mỹ, năm 2016 đã tăng gấp ba, lên 46 tỷ – trong khi người Mỹ chỉ đầu tư 13 tỷ đô la vào lục địa. Thành phố Lancaster, California là nơi được công ty BYD lập nhà máy sản xuất xe hơi chạy điện, đang sử dụng 500 công nhân, và dự trù sẽ tăng lên gấp ba trong ba năm tới.
Nếu ông Trump thúc đẩy các công ty Mỹ bỏ Trung Quốc, về mở nhà máy trong nước thì sao? Ngân hàng đầu tư Goldman Sachs đã tính rằng nếu Target mua quần áo may ở Mỹ thì giá sẽ tăng lên ít nhất 46%; nếu Apple ráp điện thoại di động ở Mỹ thì giá sẽ tăng lên 37%, mà chắc những smartphones đó khó đem bán ra ngoài thế giới, dân Tàu cũng khó mua!
Nhưng khi người ta nói nước Tàu bán hàng hóa nhiều vào nước Mỹ gây cảnh khiếm hụt khổng lồ, thì không phải chỉ có nước Tàu được lợi. Bởi vì trong các món hàng “ma ze in China” đó có rất nhiều thứ đem từ nước khác vào ráp lại. Trong “dây chuyền tiếp liệu” quốc tế phức tạp này, bao nhiêu quốc gia khác cũng đang “bán hàng” cho dân Mỹ, những thứ nho nhỏ được chứa trong món hàng ráp ở nước Tàu.
Dự luật tăng thuế xăng ở California gặp chống đối
Khi phân tích kỹ thì sẽ thấy số khiếm hụt mậu dịch của Mỹ đối với Tàu chỉ bằng hai phần ba con số chính thức, còn một phần ba đã chạy đi các nước khác. Nếu có chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ và Tàu thì nhiều nước cũng lâm nạn, không bán được hàng, từ Nhật Bản, Nam Hàn, Mã Lai đến các nước Châu Âu! Trong giá một cái iPhone của Apple bán ở Mỹ, chỉ có vài ba phần trăm thực sự trả cho người Trung Hoa, một phần tư qua các nước khác, còn một nửa đến hai phần ba là công ty Mỹ thâu vào.
Ông Trump là một nhà kinh doanh cho nên sẽ hiểu ngay các con số, và dư biết rằng khiếm hụt mậu dịch không phải là một đại nạn. Một tí dụ, từ 15, 16 năm nay năm nào cán cân thương mại Singapore cũng khiếm hụt đối với Mỹ. Năm 2000 họ thâm thủng 1,415 triệu đô la, năm 2014 tăng gấp 10 lần, thiếu hụt 13,811 triệu! Ông Tập Cận Bình có thể giải thích với ông Trump rằng: Dân Singapore mua được nhiều hàng hóa của Mỹ vì họ giầu; ngược lại dân Trung Hoa lục địa chưa đủ tiền mua hàng Mỹ như họ mong muốn vì họ nghèo quá! Hãy nán chờ đợi mươi năm coi! Nước Singapore không thể sản xuất nông phẩm rẻ bằng bên Tàu, không thể làm xe hơi rẻ hơn Nhật, hay chế tạo máy bay như Mỹ. Cho nên cán cân thương mại của họ luôn luôn khiếm hụt với cả ba nước này. Nếu họ cố làm cả ba thứ đó, hiệu năng sẽ rất thấp; trong khi người Singapore có thể làm nhiều việc khác với hiệu năng cao hơn nhiều nước khác. Năng suất của người Mỹ thì hơn người Tàu trên rất nhiều lãnh vực, tội gì đi làm những công việc người Tàu đang làm?
Tóm lại, Tổng Thống Donald Trump có đủ lý do để quyết định không gây một cuộc chiến tranh mậu dịch với nước Tàu. Ông Tập Cận Bình sẽ chỉ cần tuyên bố những lời hứa hẹn với ông Trump: Trung Cộng sẽ “không hạ giá đồng nguyên” (đằng nào đó cũng là chính sách của nước Tàu)! Sẽ ký kết hiệp ước đầu tư mới với Mỹ! Sẽ mua thêm hàng hóa, nông phẩm của Mỹ (khi có tiền), vân vân. Lời hứa không mất tiền mua!
Ông Trump sẽ tuyên bố thắng lợi! Ông đủ thông minh để “tuýt” cho những người ủng hộ ông, chứng minh rằng ông thắng 100% Trump 1 – Tập zero! Ông Trump đã hứa hẹn nhiều điều với cử tri, bây giờ Tập Cận Bình lại cam kết với ông, nếu cử tri đã tin ông thì cũng phải tin Tập Cận Bình! Tất nhiên, ông không thể viết nhiều qua những thông điệp twitter ngắn gọn (dưới 140 chữ) để giải thích đầy đủ thắng lợi của ông! Nhưng theo kinh nghiệm thì các cử tri của Tổng Thống Trump chỉ cần nghe những lời hứa hẹn ngọt ngào là đủ!
Còn Tập Cận Bình, ông cũng có thể hướng về nước Tàu tuyên bố phe mình đại thắng. Ông đã hóa giải được những lời đe dọa om sòm của tổng thống Mỹ! Hai nước sẽ hợp tác, không đối đầu nữa, như Ngoại Trưởng Rex Tillerson mới nói ở Bắc Kinh. Tập Cận Bình sẽ biểu dương tinh thần hòa hiếu, sẽ không nói, không làm cái gì gây chuyện với nước Mỹ, ít nhất cho tới Tháng Mười năm nay. Từ nay tới đó, ông Tập sẽ yên tâm chỉ lo việc bố trí nhân sự trong đại hội đảng thứ 19! Ngoại sự biện Dương Khiết Trì chắc sẽ được thưởng công.
(money.cnn.com) – Theo Ellie Mae, một công ty nhu liệu chuyên phân tích các dữ kiện thế chấp, thế hệ trẻ – thường được định nghĩa như những người sinh trong khoảng từ 1980 đến 1995 – là nhóm người mua nhà lớn nhất. Nhưng họ đang phải đương đầu với rất nhiều yếu tố cạnh tranh.
Trong Tháng Giêng, những người thuộc thế hệ trẻ đại diện khoảng 45% mọi món vay mua nhà, tăng từ 42% trong cùng Tháng Hai, 2016.
Và nhiều người dự đoán sẽ có thêm người săn lùng nhà thuộc thế hệ trẻ nhảy vào thị trường vào mùa Xuân, là thời gian thị trường mua bán nhà bận rộn nhất.
Nhưng con đường của họ dẫn tới việc sở hữu nhà sẽ không dễ dàng.
Thế hệ trẻ phần lớn là những người mua nhà lần đầu và họ đang phải cạnh tranh với những người mua nhiều lần, những người có nhiều kinh nghiệm và đòn bẩy để mua, theo ông Javier Vivas, giám đốc về nghiên cứu kinh tế cho Realtor.com. Ông nói thêm rằng thế hệ trẻ mới đây đã trở nên nhóm đứng đầu những người sử dụng Internet để tìm nhà.
Những người mua mới trong mùa Xuân này cũng sẽ phải chống lại những người đã khởi sự tìm kiếm vào năm ngoái, nhưng vẫn chưa mua được một căn nhà.
Sự thiếu hụt nhà bán trên thị trường đã đẩy giá nhà lên, đặc biệt trong số những căn nhà khởi đầu thường nằm trong giới hạn ngân sách của những người mua nhà lần đầu.
Theo một báo cáo mới đây của Zillow, số nhà bán trên thị trường trong Tháng Hai ít hơn 3% so với một năm trước, trong khi trị giá nhà tăng gần 7%.
Ðiều đó đã đưa tới những cuộc chiến tranh giá cả và cạnh tranh gay gắt, nhất là đối với những căn nhà có giá thấp trên thị trường.
Giá nhà và giá thuê tăng có thể gây khó khăn cho nhiều người mua nhà lần đầu và những người trẻ vẫn đang gây dựng sự nghiệp của họ để tiết kiệm cho một món tiền đặt cọc.
Ðối với những người mua lần đầu đang tìm cách trở thành chủ nhà trong năm nay, các chuyên viên khuyên họ nên thực hiện việc chuẩn bị: Xác định ngân sách, đặt ưu tiên cho các đòi hỏi và được chấp thuận trước một món vay.
Theo lời khuyên của ông Vivas, bạn nên cố tiến lên hàng đầu, khởi sự cuộc tìm kiếm sớm sủa, hình dung ngân sách của bạn ngay từ đầu.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 4 tháng 4 năm 2017
Những người thuộc thế hệ trẻ cũng đang đứng trước một môi trường cho vay khó khăn so với một thập niên trước đây giữa lúc các ngân hàng thắt chặt các đòi hỏi về tín dụng.
Nhưng mặc dù các trở ngại mà họ gặp phải, những người mua thuộc thế hệ trẻ quả thật có một lợi thế lớn: lãi suất thấp.
Thế hệ trẻ vay tiền dễ dàng hơn nhiều so với các thế hệ trước họ, bởi vì thế hệ trước phải chịu lãi suất cao hơn và khi đó không có những chương trình trợ giúp tiền đặt cọc, theo ông Joe Tyrrell, phó chủ tịch điều hành của Ellie Mae. (N.N.)
FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Vào lúc 1 giờ trưa Chủ Nhật, 2 Tháng Tư, Hội Cao Niên Á Mỹ (Hội CNAM) long trọng tổ chức Đại Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương 2017, Việt lịch 4896, tại hí viện Saigon Performing Art Center, Fountain Valley, với đông đảo đồng hương tham dự.
Nghi thức khai mạc long trọng diễn ra với phần chào cờ do Hội Hải Quân Cửu Long, ban tế nữ quan Hội Cao Niên Á Mỹ, cùng các hội đoàn, đoàn thể.
Điều hợp chương trình gồm có MC Nhất Phương, Vũ Hùng và Hồng Vân.
Trong lời giới thiệu về Lễ Giỗ Tổ, MC Nhất Phương nói, “Mỗi người Việt lưu vong đều đầy ắp tình thương trong lòng, nhờ đó chúng ta có thể lấp sông dời núi được. Hội Cao Niên Á Mỹ hàng năm cố gắng tổ chức Lễ Giỗ Tổ, để chúng ta còn có một mái nhà Việt Nam, để cho các thế hệ mai sau vẫn nhớ và gìn giữ được nguồn gốc ‘Con Rồng Cháu Tiên’ của mình.”

Tiếp theo, ban tổ chức kính mời các vị bô lão trong Hội lên lễ đài thắp hương thỉnh Tổ về chứng giám Lễ Giỗ Tổ.
Trong tiếng chiêng trống vang rền và tiếng lễ nhạc, Ban Tế Nữ Quan Hội CNAM do Hoa Hậu Bích Trâm chánh tế, và các hoa hậu, á hậu trong lễ phục truyền thống, phủ phục tế Tổ theo đúng nghi lễ cổ truyền, trong không khí trang nghiêm.
Sau khi phần tế lễ hoàn mãn, trong tiếng chiêng trống vang rền, ban tổ chức và các bô lão ra trước lễ đàn với nghi thức bái ba lần phụng tống tiễn đưa tổ.
Võ sinh các võ đường Võ Kinh Vạn An, Võ Cổ Truyền Việt Nam trong các thế võ giao đấu, song đấu binh khí, trình diễn những màn võ thuật tuyệt đẹp để cúng tổ, làm sống dậy tinh thần chiến đấu chống ngoại xâm, giữ gìn bờ cõi.

Trong diễn văn khai mạc, Luật Sư Đỗ Đức Hậu, trưởng ban tổ chức Lễ Giỗ Tổ, cố vấn Hội Cao Niên Á Mỹ, phát biểu: “Trong suốt 26 năm qua, Hội luôn theo đúng truyền thống ‘Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn’ của dân tộc Việt Nam, hàng năm đã đem tất cả lòng thành và nhiệt huyết để tổ chức Lễ Giỗ Tổ.”
“Đặc biệt năm nay có sự tham dự của đông đảo lớp trẻ hải ngoại. Đó cũng là mong ước của Hội,” Luật Sư Hậu nói tiếp.
Dược Sĩ Nguyễn Đình Thức, đại diện Văn phòng TNS Janet Nguyễn, Phó thị trưởng Garden Grove Phát Bùi, Luật Sư Từ Huy Hoàng, chủ tịch Hội Thương Mại Little Saigon, cũng trao tặng Hội bằng tưởng lục để vinh danh công sức đã giữ gìn và phổ biến văn hóa Việt Nam tại hải ngoại.
Các em thiếu nhi CLB Tình Nghệ Sĩ, Đoàn Văn Nghệ Dân Tộc Lạc Hồng, Ban vũ của Hội Cao Niên Á Mỹ, CLB Hùng Sử Việt San Diego, Ban múa Cộng Đồng Việt Nam Nam California mang đến cho chương trình những tiết mục văn nghệ đặc sắc.

Trong sự xúc động khôn cùng, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên đọc bài thơ dâng lên quốc tổ, có đoạn: “Từ quá khứ đến vị lai vĩnh cữu. Đất trời Nam còn mãi đấng hùng uy. Một buổi sáng tự bình minh lịch sử. Người hiện thân trên vạn đỉnh uy nghi. Vẫn còn đó đất trời Nam tổ quốc, dù thời gian suy thạnh đã bao lần. Sẽ còn mãi hồn thiêng quốc tổ. Những anh hùng liệt nữ, sẽ hộ trì con cháu, tô điểm sơn hà đất tổ suốt ngàn năm…”
Bà Phan Thị Hòa, cư dân Fountain Valley, nhận xét “chương trình năm nay quá đặc sắc, phải nói hơn hẳn những chương trình Lễ Giỗ Tổ ở Việt Nam mà tôi được con cháu cho xem trên mạng. Mong Hội Cao Niên Á Mỹ cùng đồng hương làm sao phổ biến những chương trình giỗ tổ này ra khắp thế giới cho mọi người Việt cùng xem.”
Nhạc phẩm “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” của cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, hòa với tiếng vổ tay rầm rập khắp khán phòng đã khép lại chương trình Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 4 tháng 4 năm 2017
LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
***
Cách đây hơn 20 năm ngày đặt chân đến nước Đức vào Mùa Đông. Tuyết trắng tinh tươm rơi phủ kín nóc nhà, khu rừng, từng nhánh cây oằn mình dưới lớp tuyết phủ dày.
Phố xá im vắng, chẳng thấy một bóng người khi chiều đến. Đang ở Sài Gòn nhộn nhịp hàng quán, sinh hoạt gia đình, bạn bè, hàng xóm, đi dạy học rồi đi làm. Qua định cư một thân một mình xứ người mọi thứ khác lạ, nhìn quanh không một người da vàng.
Có những buổi lòng nhớ điên cuồng, nhớ quay quắt cha mẹ, chị em. Ở nhà tôi cưng hai thằng em trai Hải và Hà lắm. Nhớ cái giọng hai đứa em hay gọi chị cứu bồ “Ngọc ơi, cho em tiền em dắt bạn gái đi ăn kem nhe”. Vậy là nửa đêm đó bật dậy chong đèn thức trắng đêm chờ trời sáng, nhớ Sài Gòn đến ngẩn ngơ. Lẩm bẩm câu ca dao khi xưa bà ngoại giọng Bắc đọc nhấn nhá “Chiều chiều ra đứng ngõ sau, trông về quê mẹ ruột đau chín chiều” lòng tôi nhói đau.
****
Hôm qua thức giấc nửa đêm, theo thói quen với tay lấy điện thoại đọc tin nhắn. Mấy chị em đang viết với nhau qua lại, giờ giấc bên Mỹ và Đức cách nhau 9 tiếng nên 2 giờ sáng bên đây, là 5 giờ chiều bên Cali.
“Ngọc khoẻ không?”
Viết lại cho em vẫn gọi em bằng cái tên như thuở nào “Chị khoẻ, bé Hà làm ít thôi, giữ gìn sức khoẻ nhe cưng” dù là “bé Hà” giờ có một vợ và hai con, thế mà không hiểu sao vẫn luôn yêu thích gọi cậu em út bằng cái tên nghe trìu mến đó.
Nhớ lúc làm cho chị Sơn ở công ty Legamex , giờ nghĩ trưa văn phòng tôi hay tạt qua trường dạy trẻ em mù, mồ côi. Lớp dạy nhạc nho nhỏ cho các em nằm cuối đường Ngô Gia Tự, về nhà tôi hay kể cho em trai nghe và dắt Hà đến để em sinh hoạt giúp các em. Một buổi trưa thấy em cởi trần đạp xe về mồ hôi nhễ nhại, hỏi em “Ủa đôi sandal của bé Hà đâu? sao mang chân đất vậy và áo đâu?”
Hà trả lời tỉnh rụi “Em tháo áo và giầy cho tụi nhỏ rồi vì thấy thương các em quá!”
Bé Hà của chị luôn vậy, rất dễ thương theo cách của Hà và tiếu lâm vô cùng với những câu pha trò duyên dáng, cậu Hải nghiêm nghị hơn nhưng rất tình cảm.
Học xong đại học, có việc làm ổn định ở công ty Cisco, Hà lập gia đình. Ngày em xúng xính trong bộ đồ vest thơm phức mùi vải mới cùng bạn bè qua nhà gái rước dâu, bà chị vẫn nhanh nhẩu đoảng cất tiếng gọi “bé Hà, cô dâu ra kìa” họ hàng, bạn bè cười rần nói vang “ý trời chị Ngọc, Hà nó lấy vợ, nom già rồi, còn bé Hà cái nỗi gì nữa!”

*****
Những năm tháng đầu ở Đức nhất là lúc chiều tối vào Mùa Đông tôi hay nhớ về quê nhà, nhớ em út. Nhớ đôi ba lần xách xe đổ xăng đầy bình rồi cùng Hồng Vân, Hồng Trang, vài người bạn rủ nhau chạy từ Sài Gòn về Thủ Đức. Chạy ngang qua cánh đồng thơm nức mùi mạ non.
Cô đơn, tôi bắt đầu tập tành vẽ dù vẽ chẳng giống ai, vẽ theo nỗi nhớ quê, nhớ cái chộn rộn của hàng quán họp chợ. Vẽ để quên thì giờ và lấp đầy khoảng trống trải tâm hồn. Tấm đầu tiên tôi họa hình cô gái đội nón lá và viết chữ Việt Nam to tướng bên cạnh như thể vỗ về mình quê hương rất gần đấy thôi
****
Sáng nay dậy trễ, nhấn máy cà phê, từng giọt espresso màu nâu sẫm nhỏ đều vào cái tách sứ trắng. Một mùi thơm dễ chịu, quen thuộc kích thích khứu giác và bừng tỉnh xua tan uể oải. Ngoài vườn nắng đầu Xuân như cô thiếu nữ nhẹ nhàng e ấp một nét đẹp tươi tắn. Nắng soi rọi vào góc phòng, dừng chân nán lại bên khung cửa sổ sau tấm màn vải lụa màu xanh lam viền hoa cúc trắng.
Mùa Đông dài lê thê đã qua, Mùa Xuân chạm ngõ bằng một ngày bừng nắng chan hoà. “Hôm nay mình phải dọn dẹp, lau chùi và quẳng bớt đồ lỉnh kỉnh”, tôi tự nhủ.
Lôi từ trong góc chồng tập vở, sách báo cũ. Vài tấm vẽ bụi và nhện giăng tơ bám đầy, nhẩm tính năm, ồ đã cách đây 15 năm rồi. Thời gian nhanh thật! Bỗng nhớ quãng đời mình đã đi qua, thấy mình đã vô tình vất xó, bỏ lửng mấy bức vẽ nguệch ngoạc này, một dạo đã vực tinh thần mình qua bao thăng trầm bằng cách trải lòng giữa khuya yên vắng với cây bút chì, tờ giấy trắng. Biết vẽ chẳng giống ai nhưng tôi vẫn cứ vẽ để trấn áp nỗi nhớ thuở ấy. Lau lớp bụi, đuổi vài con nhện đang vương tơ, lòng mừng như tìm gặp lại bạn tri kỷ mà mình nỡ vô tâm vất xó vào một góc.
Mới đây thật tình cờ nói chuyện lại với một người quen, tôi đọc được nỗi đơn độc của bạn. Nó làm tôi gợi nhớ đến hình ảnh của mình lay hoay, lanh quanh đi tìm an bình cho tâm hồn.
Tôi gợi ý với bạn hãy đàn lại hoặc vẽ vời theo cách rất riêng của mình. Cho dù vẽ chưa khéo, chưa có hồn hoặc tiếng đàn còn vụng. Có sao đâu bạn, miễn rằng đó là cứu cánh vực tinh thần mình, tâm hồn mình vượt qua những thất bại, khó khăn tạm thời… khi mà tâm vẫn còn động vọng chưa ngồi yên nghe câu kinh kệ, trí vẫn chưa đủ sáng suốt để thấm nhuần lý thuyết Đạo Phật hay bình tâm nghe tiếng gõ mõ, tiếng chuông chùa mà chiêm nghiệm triết lý nhân bản đầy sâu xa đó.
Tôi khi xưa ấy đã chọn đàn, vẽ vời để trút lòng mình qua những giây phút chông chênh vô định lúc sang Đức.
Và tôi đã theo cách rất riêng của mình đấy thôi.
“Ô mê ly đời sống với cây đàn
Tình tình tang dạo phím rồi ca vang
Chiều êm êm nhìn phía xa mây vàng
Giục lòng ta dạo khúc ca với đàn
Một chiều mưa ta hát vang mưa rơi
Rồi cùng ta mưa đáp cho tươi đời
Một ngày nắng ta hát vang nắng tươi
Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui
(Nhạc và lời: Văn Phụng)
Mời độc giả xem phóng sự “Mùa hoa dại hiếm hoi ở Riverside”
PHNOM PENH, Cambodia (NV) – Một đơn vị công binh Hải Quân Mỹ đang làm công tác dân sự vụ ở Cambodia vừa được lệnh phải rời khỏi quốc gia này, theo nguồn tin từ tòa đại sứ Mỹ, trong chỉ dấu mới nhất cho thấy Cambodia nay nới lỏng mối quan hệ với Mỹ trong lúc tiến gần hơn với Trung Quốc.
Việc tiểu đoàn công binh Hải Quân, vẫn thường được gọi là Seabees, phải ra đi cũng có nghĩa là hủy bỏ 20 dự án, gồm cả việc xây trường học và bệnh viện, theo tòa đại sứ Mỹ ở Cambodia hôm Thứ Hai.
Nguồn tin này cho hay tuần qua chính phủ Cambodia cho tòa đại sứ Mỹ hay là chương trình Seabees nay bị đình hoãn vô hạn định. Lực lượng Seabees đã hoạt động tại Cambodia từ chín năm qua.
Phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Cambodia, ông Chhum Socheat, cho hay ông không hề hay biết việc này.
Hồi Tháng Giêng, Cambodia loan báo hủy bỏ cuộc tập trận chung với Mỹ, dự trù diễn ra vào Tháng Sáu.
Phía chính quyền Phnom Penh giải thích rằng lý do là vì bận rộn tổ chức bầu cử chứ không do áp lực từ phía Trung Quốc. (V.Giang)
Nghi can đục trần, trốn khỏi sở cảnh sát Florida