Cùng quẫn, mẹ ôm con bại não gieo mình xuống sông Hậu

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Bế tắc trong cuộc sống nghèo túng, con bệnh tật, người phụ nữ ở huyện Chợ Mới gom góp hết tiền đưa cho chồng, rồi ôm con bị bại não đón đò ngang ra giữa dòng tự tử.

Theo báo Tuổi Trẻ, vào khoảng 0 giờ 40 phút ngày 26 Tháng Tư, bà T.T.L. (35 tuổi) ôm con trai N.P.N. (12 tuổi) đón đò Sơn Đốt từ xã Nhơn Mỹ đi Châu Thành. Khi đò vừa cách bờ không lâu, trong lúc người lái đò lo thu tiền của khoảng 20 người trên chuyến đò thì bất ngờ bà L. ôm con nhảy xuống sông.

Mọi người nhảy xuống để cứu nhưng không kịp. Do là người cùng xóm nên người thu tiền đò đến báo cho chồng bà L. biết chuyện để huy động nhiều người giúp tìm kiếm xác nạn nhân.

Ông D., chồng bà L., cho biết con trai bị bại não ngay từ lúc mới sinh ra. Mỗi lần con lên cơn bệnh là bà L. phải hết sức vất vả để chăm sóc vì bệnh kéo dài đến cả tuần mới qua khỏi, khiến gia đình kiệt quệ.

“Có lẽ vì bệnh tình của con trai và khó khăn trong cuộc sống mà vợ tôi cùng quẫn. Trước lúc ra đi, vợ tôi có nói cất nhà xong sẽ để lại cho tôi và con gái, còn hai mẹ con sẽ ra đi vĩnh viễn. Ai ngờ vợ tôi lại làm thiệt,” ông D. nói.

Chiều cùng ngày, ông Nguyễn Văn Bằng, phó trưởng công an huyện Chợ Mới, cho biết, “Sông Hậu nước lớn chảy liên tục nên đến giờ này lực lượng chức năng vẫn chưa tìm được hai nạn nhân.” (Tr.N)

Hà Tĩnh tịch thu hai tấn thực phẩm hết hạn tiêu dùng

Việt Nam, Cuba, Trung Quốc, Bắc Hàn vẫn đứng chót bảng tự do báo chí

PARIS, Pháp (NV) – Việt Nam vẫn là một trong những nước đàn áp quyền tự do báo chí thông tin của người dân tệ hại nhất trên thế giới, theo tường trình hằng năm vừa được tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) công bố.

Bản tường trình đi kèm với bản Chỉ Số Tự Do Báo Chí Thế Giới năm 2017 (2017 World Press Freedom Index) được tổ chức RSF công bố với những nhận định không mấy sáng sủa cho tự do báo chí, một quyền phổ quát mà tất cả các nước đã ký vào Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền nhưng lại làm ngược lại tại những nơi có chế độ độc tài đảng trị, quân phiệt hay tôn giáo cuồng tín.

Trong bản này, Việt Nam vẫn xếp hạng thứ 175 trên tổng số 180 nước được RSF khảo sát. Nước đứng chót bảng là Bắc Hàn không làm ai ngạc nhiên. Năm 2016, Việt Nam cũng xếp hạng 175.

Mười nước đứng chót bảng xếp hạng tự do báo chí thế giới gồm có: thứ 170 Lào, 171 Guinea, 172 Djibouti, 173 Cuba, 174 Sudan, 175 Việt Nam, 176 Trung Quốc, 177 Syria, 178 Turkmenistan, 179 Entrea, 180 Bắc Hàn.

Ngược lại, 10 nước đứng đầu thế giới về tôn trọng quyền tự do báo chí của con người là 1 Norway, 2 Thụy Điển, 3 Phần Lan, 4 Đan Mạch, 5 Netherland, 6 Costa Rica, 7 Thụy Sĩ, 8 Jamaica, 9 Bỉ, 10 Iceland.

“Quyền tự do báo chí trên thế giới chưa bao giờ thấy bị đe dọa như hiện nay,” bản tường trình của Phóng Viên Không Biên Giới viết như vậy và nói rằng sự tự do báo chí bị giới hạn và các sự vi phạm quyền tự do báo chí của các nhà cầm quyền trên thế giới đã gia tăng khoảng 14% trong vòng năm năm trở lại đây.

Riêng trong năm ngoái, đến hai phần ba các nước được RSF khảo sát có tình trạng đàn áp báo chí tệ hại hơn trước.

Trong bản tường trình năm nay, Việt Nam là một trong số rất ít nước trên thế giới đang cầm tù nhiều người cầm bút nhất, bên cạnh Trung Quốc.

Đầu năm 2017, tổ chức Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế (CPJ) ở New York tố cáo Việt Nam là nước bỏ tù nhiều người nhất ở Ðông Nam Á chỉ vì họ dùng mạng thông tin toàn cầu phát biểu ý kiến hoặc đưa thông tin ngược với chủ trương tuyên truyền của nhà cầm quyền độc tài đảng trị.

Theo CPJ, ít nhất tám người cầm bút bị chế độ Hà Nội đang cầm tù là Trần Huỳnh Duy Thức (bị bắt Tháng Năm, 2009), Ðặng Xuân Diệu (Tháng Bảy, 2011), Hồ Văn Hòa (Tháng Bảy, 2011), Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh (Tháng Năm, 2014), Nguyễn Thị Minh Thúy (Tháng Năm, 2014), Nguyễn Ðình Ngọc (Tháng Mười Hai, 2014), Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Tháng Mười, 2016), Hồ Văn Hải (Tháng Mười Một, 2016).

Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (bị cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 Luật Hình Sự) và Bác Sĩ Hồ Hải (cũng bị vu cho tội “Tuyên truyền chống nhà nước” theo điều này) hiện chưa biết ngày nào bị đưa ra tòa lãnh án trong khi những người khác đều bị áp đặt các bản án rất nặng. Nặng nhất là Trần Huỳnh Duy Thức với 16 năm tù, Ðặng Xuân Diệu và Hồ Văn Hòa với 13 năm tù.

CPJ không thấy nêu tên Luật Sư Nguyễn Văn Đài đã bị chế độ Hà Nội tống giam từ ngày 16 Tháng Mười Hai, 2015, đến nay, chưa biết số phận ra sao. Các chính phủ Tây phương và các tổ chức quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ, đã mạnh mẽ lên án chế độ Hà Nội bắt giam Luật Sư Đài dù ông chỉ thực hiện quyền công dân, vận động nhân quyền, dân chủ hóa đất nước.

Sau khi bắt Mẹ Nấm và Hồ Hải, ngày 6 Tháng Mười Một, 2016, công an Sài Gòn bắt ông Lưu Văn Vịnh, 46 tuổi, và ông Nguyễn Văn Đức Độ, 41 tuổi, cáo buộc hai ông này “Âm mưu lật đổ” chế độ Cộng Sản Việt Nam theo Điều 79 Luật Hình Sự khi nói hai ông lập một tổ chức chính trị có tên “Liên Minh Dân Tộc Việt Nam Tự Quyết.”

Ngày 14 Tháng Mười Hai, 2016, công an tỉnh Thanh Hóa bắt giam Nguyễn Danh Dũng, 29 tuổi, cáo buộc thanh niên này bỏ lên YouTube hơn 700 đầu clip “có nội dung phản động.” Ông Dũng bị giam giữ theo Điều 258 Luật Hình Sự “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” Riêng trong Tháng Giêng, 2017, Việt Nam đã bắt giam ba người gồm bà Trần Thị Nga ở Hà Nam, Nguyễn Văn Oai ở Nghệ An và Nguyễn Văn Hóa ở Hà Tĩnh.

Trong Tháng Ba, 2017, chế độ Hà Nội bắt giam bốn người sử dụng Internet “phát tán thông tin độc hại.”

Ông Vũ Quang Thuận, 51 tuổi, và ông Nguyễn Văn Điển, 34 tuổi, bị công an Hà Nội ập tới nhà họ thuê phía sau nhà thờ Thái Hà ở khu vực phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, khám xét và bắt giữ ngày 3 Tháng Ba, cáo buộc họ “phát tán nhiều clip có nội dung xấu lên mạng Internet.”

Sau dó, ông Bùi Hiếu Võ, 55 tuổi, có trang cá nhân “Hieu Bui” trên Facebook, và ông Phan Kim Khánh, 24 tuổi, vừa có trang cá nhân trên Facebook, vừa có một số “tài khoản” trên YouTube, bị khám xét nhà và “bị bắt khẩn cấp” vào các ngày 17 và 21 Tháng Ba, 2017, để điều tra tiếp tục về tội chống phá chế độ. Ông Bùi Hiếu Võ bị bắt ở Sài Gòn trong khi thanh niên Phan Kim Khánh bị bắt tại tỉnh Thái Nguyên.

Bản tường trình và bản Chỉ Số Tự Do Báo Chí Thế Giới được RSF bắt đầu thực hiện từ năm 2002 tại 180 nước trên thế giới gồm cả các mặt độc lập thông tin, sự tôn trọng quyền tự do hoạt động và sự an toàn của người cầm bút thông tin.

RSF dựa vào thống kê các cuộc phỏng vấn bằng 20 thứ ngôn ngữ khác nhau từ các chuyên viên trong lãnh vực thông tin báo chí trên khắp thế giới. Kết quả khảo sát và bản chỉ số của tổ chức này thường được viện dẫn trong các thông tin về tự do báo chí thông tin khắp nơi. (TN)

Một người mẹ ôm con trai bại não nhảy phà tự tử tại An Giang

Thơ Trần Văn Sơn

Dựng cờ

Em không còn nước mắt
Khóc ngày tháng đã qua
Tháng qua mưa biển Bắc
Ngày đến mịt mù xa

Ðêm đêm em thao thức
Chờ vô vọng tiếng đàn
Tận cùng trong đáy vực
Tìm đâu một nghĩa trang

Chập chờn cơn mộng dữ
Quỉ ám ngăn đường về
Hỗn mang bầy dã thú
Sâu bọ ngập đường quê

Khóc người còn kẻ mất
Trăm năm một sát-na
Kẻ mất hồn thương tật
Người còn như bóng ma

Em không còn nước mắt
Khóc rừng núi thảo nguyên
Bốn ngàn năm giữ nước
Tiền nhân khắc lời nguyền

Biển đảo thời thái bình
Rành rành dân tộc Việt
Thủy quái động đao binh
Ðâu anh hùng hào kiệt

Xưa thủy chiến Bạch Ðằng
Thất kinh quân xâm lược
Nay nước mất nhà tan
Nhơ danh loài bán nước

Hãy giữ vững niềm tin
Ngày vui rồi sẽ đến
Thủy mộ không tuổi tên
Thuyền xưa giờ cập bến

Ðêm đêm em thao thức
Mơ một đấng minh quân
Hiệp thông cùng trời đất
Dựng lại ngọn cờ vàng


Ðá khóc
(Tặng niên trưởng Lê Phi Ô)

Ðốt que diêm cuối cùng
Soi người quen kẻ lạ
Sống dù muốn hay không
Cũng dòng đời nghiệt ngã

Kẻ quen dần dần xa
Người lạ tình cờ đến
Ðêm về một mình ta
Thao thức cùng ngọn nến

Sống có gì để vui
Ngày vài ba điếu thuốc
Rượu uống càng ngậm ngùi
Hít thở toàn khí độc

Ta còn có vợ hiền
Chung niềm đau dân tộc
Bạn trơ trọi một mình
Suối cạn nguồn đá khóc

Bạn cùng ta tạ tội
Trang chiến sử ố vàng
Bạn cùng ta sám hối
Non nước một màu tang

Biết có ngày đổi thay
Nhưng bao lâu sẽ tới
Vận nước thịnh rồi suy
Nghĩa nhân không hề đổi

Hịch truyền ngày Ðại Cáo
Bình Ngô dậy Biển Ðông
Ải bắc diệt bá đạo
Non sông rực ánh hồng
(Nguồn: [email protected])

Sự thờ ơ đã giết chết chúng ta

Có thể nói rằng nếu chọn một tính cách nào để xét cho một đặc tính chung của người Việt lúc này, tôi không ngần ngại để chỉ ra ngay: Thờ ơ. Chưa bao giờ người Việt lại thờ ơ với đồng loại như lúc này. Và càng thờ ơ bao nhiêu, chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nhưng cũng thử đặt câu hỏi: Vì sao người Việt thờ ơ? Hậu quả của thờ ơ là gì?

Ở câu hỏi thứ nhất, vì sao người Việt thờ ơ? Xin thưa, sự thờ ơ hôm nay của đại bộ phận người Việt là nhờ hoàn toàn nhờ vào công lao của đảng Cộng Sản Việt Nam! Nhà nước Cộng Sản đã tạo ra một môi trường vô cùng tốt để sự thờ ơ nảy mầm, trong đó gồm cả giáo dục, văn hóa, ứng xử hành chính, ứng xử xã hội, đặc biệt là ứng xử của ngành công lực. Và đương nhiên, quan trọng nhất là những ông tổng bí thư đảng Cộng Sản, những mẫu mực về sự thờ ơ, gần đây nhất là Nguyễn Phú Trọng. Ông không ngần ngại bày tỏ sự thờ ơ mẫu mực của ông trước hàng triệu số phận ngư dân đau khổ.

Thời đại bây giờ, bạn ra đường, giả bộ nằm đau, vẫy tay cầu cứu, dường như người ta im lặng bỏ đi và không đoái hoài đến bạn, cả một con đường lạnh lùng và thờ ơ, hiếm gặp người tử tế, trừ khi đó là những người vô cùng bản lĩnh hoặc ngây ngô, chưa hiểu chuyện. Vì sao?

Bởi vì ngành công lực Việt Nam dường như họ bận quan tâm đến các vấn đề truy tìm người phản kháng, người có quan điểm trái chiều về chính trị của đảng Cộng Sản hơn là đi tìm thủ phạm. Và nếu có những đoàn công an đi tuần tra thì mục tiêu của họ hoặc là kết hợp với công an giao thông để truy lùng, bắt bớ các xe đi trên đường, vòi vĩnh tiền “mua ổ bánh mì” hoặc là đi dẹp những bà hàng rong, ông kẹo kéo. Giả sử có một vụ cướp gần đó thì họ cũng xem như không có gì, tiếp tục nhiệm vụ thiêng liêng của họ là dẹp bà hàng rong, ông kẹo kéo, xua người ăn xin hay bán vé số, truy đuổi người đi đường ngẫu nhiên…

Trong khi đó, tội phạm lộng hành, chúng giả dạng người gặp nạn, người tội nghiệp để lừa người đi đường vào bẫy. Chính vì vậy, khi thấy một người gặp nạn nằm bên đường, mặc dù trong sâu thẳm bạn muốn giúp người ta nhưng cơ chế phản ứng xã hội của bạn đã ngăn bạn lại, không thể để bạn cứu người. Bởi không chừng, cứu người đâu không thấy mà chỉ thấy hại mình. Ðó là sự thật, và khi cái sự thật này có tính phổ biến toàn xã hội thì nó cũng là một trong những mầm mống tạo ra sự thờ ơ tập thể.

Trong giáo dục, sự thờ ơ xuất hiện tràn lan, không phải ở vấn đề thầy cô đối xử với học sinh lạnh lùng hoặc ngược lại mà nó còn ghê gớm hơn nhiều, nó nằm ở sự thờ ơ về trách nhiệm nhà giáo, lương tri không bằng lương thực. Thử hỏi, còn được mấy giáo viên thời bây giờ quan tâm đến hoàn cảnh, tâm tính hay một chuyện gì đó trắc ẩn của học trò, thậm chí ngay cả những vùng nghèo khổ, học trò không đủ cơm ăn, đến trường với cái bụng đói tóp meo nhưng vẫn có nhiều thầy cô bày ra chuyện học thêm, dạy thêm để lấy tiền, kiếm thêm thù lao.

Ðó chỉ là chuyện rất nhỏ. Cái quan trọng nhất là ngành giáo dục, cấp quản lý tầm vĩ mô của giáo dục đã có tính thờ ơ, cơ hội, tham lam, giả dối và trơ trẽn nên cả ngành giáo dục đâm ra hỏng hóc. Thử tìm một bộ trưởng Giáo Dục cho đàng hoàng từ sau 1975 đến nay trong hệ thống giáo dục Cộng Sản tại Việt Nam. Thú thực là tìm không có, và nhìn phong thái cũng như các phát biểu và sách lược về giáo dục của ông bộ trưởng hiện tại, càng thấy đáng sợ hơn cho sự thờ ơ và trơ tráo của ngành giáo dục.

Sâu xa hơn, bản chất cai trị của nhà nước Cộng Sản đã đẩy đất nước đến chỗ thờ ơ tập thể. Và khi đất nước rơi vào thờ ơ tập thể cũng là lúc cần thiết và thuận lợi nhất để đảng Cộng sản triển khai hệ thống toàn trị của họ một cách tối ưu thông qua các chính sách mà căn cội của nó lại dựa trên tính thờ ơ trong nhân dân.

Thử nghĩ, liệu nhà nước Cộng Sản có dám ngăn cản tự do tôn giáo, bóp ngạt tự do báo chí, quấy nhiễu tự do phát biểu chính kiến cũng như thò tay điều khiển hàng loạt các cơ sở tôn giáo và các tờ báo nếu như đất nước, con người Việt Nam không có mức độ thờ ơ như hiện tại? Không, chắc chắn là không, bởi khi người Việt Nam biết quan tâm đúng mức đến cộng đồng, đến thế giới chung quanh cũng như quan tâm đến lương tri và nhân phẩm của chính mình, nhà cầm quyền sẽ không bao giờ dám làm điều mà họ đang làm. Vì làm như vậy, họ sẽ đụng phải phản ứng dữ dội từ phía người dân.

Nhưng thực trạng Việt Nam, không những thờ ơ với cộng đồng mà thờ ơ với những đối tượng, con người cụ thể trong mối liên đới về chí hướng và sứ mệnh. Thật là kinh hoàng khi nghĩ đến tình trạng của Mẹ Nấm, Thúy Nga và nhiều nhà đấu tranh khác đang ngồi tù chế độ Cộng Sản mà chúng ta, người trong nước, thậm chí người cùng chí hướng hoàn toàn thờ ơ, chẳng có một động thái nào để giúp gia đình các chị và bản thân các chị. Chúng ta quen vỗ tay (mặc dù rất gượng gạo) về những thành tích đấu tranh, hoạt động mà họ đạt được cũng như quan sát hoạt động dân chủ của họ giống như ngồi trong cầu trường xem quả bóng lăn qua chân các cầu thủ. Và khi vỡ trận, chúng ta lại ra về, xem như không có gì, cùng lắm thì mất một tấm vé.

Thực tâm mà nói, mọi hoạt động để giải cứu những tù nhân lương tâm đến từ bên ngoài nhiều hơn là trong nước. Các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự cô đơn ngay trên xứ sở của mình! Bởi do đâu mà nên nông nỗi như vậy? Bởi vì ý thức về quyền làm người cũng như giá trị tự do trong tư tưởng người Việt chưa bao giờ thắng thế hay đủ mạnh để đứng ngang với lòng sợ hãi chế độ. Dường như sự sợ hãi chế độ, sợ hãi đảng, sợ hãi những thủ đoạn của đảng đã làm cho hầu hết người dân thui chột mọi giá trị, trong đó cói giá trị làm người.

Công tâm mà nói, đại bộ phận người Việt chỉ có giá trị tồn tại chứ không có giá trị sống. Người ta tồn tại dựa trên những thứ vật chất đeo bám, xem việc hưởng thụ vật dục như một chuẩn mực về giá trị con người hay thể hiện đẳng cấp nhưng người ta chưa bao giờ thực sự sống. Bởi sống không phải là kiểu tồn tại vật dục mà phải gồm cả sự trưởng thành về tư tưởng cũng như sự suy tư về giá trị con người, chiêm nghiệm về thân phận con người để định vị chỗ đứng cá nhân thông qua những khế ước xã hội mà người ta nỗ lực đấu tranh, tu chỉnh, hoàn thiện để tạo thuận lợi cho việc phát triển sự sống cùng hệ giá trị của nó.

Rất tiếc, Việt Nam không có được điều này, và hơn hết, giới trí thức nhà nước Việt Nam lại chọn thái độ thỏa hiệp và cam chịu của heo cừu, trâu bò hơn là thái độ con người. Ðất nước ra nông nỗi hiện tại là do công lao của một bộ phận không nhỏ trí thức trâu bò, heo cừu này!

Và khi đất nước đã thành một bãi thờ ơ, một rừng vô cảm, một đám cơ hội hèn nhát thì cái giá cuối cùng phải trả không đơn giản là mất nước, chịu làm nô lệ cho kẻ ngoại xâm mà là diệt vong. Bởi có một qui luật dễ thấy nhất, trái đất chưa bao giờ nở ra, đất đai ngày càng chật hẹp vì dân số thế giới tăng, tài nguyên cạn kiệt… Và chắc chắn, việc một dân tộc lớn nuốt chửng một dân tộc nhỏ để tìm đất sống không phải là chuyện phim kinh dị mà là nhu cầu tiềm ẩn của những quốc gia có dân số đông, còn man rợ và đói nghèo. Nếu Việt Nam tiếp tục thờ ơ thì cái chết càng mau đến với dân tộc này, chắc chắn là vậy!

(Nguồn: Blog VietTuSaiGon (RFA), qua sangtao@org)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 4 năm 2017

Người lính già

LTS: Ngọc Cường tên thật là Nguyễn Tường Cường, tình nguyện nhập ngũ khóa 8/68 Võ Bị Thủ Ðức, từng phục vụ ở các đơn vị Chiến Tranh Chính Trị/ QLVNCH. Sau 1975 tác giả đi tù CS, vượt biên năm 1981 và đã cho xuất bản Bèo Giạt (2014), Hệ Lụy (2016). (QV)

Khanh lách qua dẫy bàn bên ngoài, bước vô quán, tới một bàn khuất bên trong ngồi chờ.

Hôm qua chàng có điện thoại cho Hải và nhờ người bạn này gọi thêm một số thân quen nữa ra đây uống cà phê.

Ðây là quán G. và là nơi tụ tập quen thuộc của giới văn nghệ sĩ và H.O. vùng Nam Cali, nằm trên đường Bolsa và cũng gần nhà Khanh đang tạm trọ ở Santa Ana.

Ðã hai năm rồi mới trở lại Cali, và cũng như mỗi lần, chàng mong được gặp lại số bạn tù cũ, mà số rất đông đang cư ngụ ở đây, nhưng nôn nóng nhất vẫn là được gặp lại Long, một người ơn, mà từ lâu bỗng bặt tin. Bạn tù, nếu là đã cùng ở chung một Ðội, thì thường tìm kiếm nhau để chia sẻ kỷ niệm vui buồn vì có lẽ quãng thời gian đó là những ngày tháng đáng kể nhất trong cuộc đời của họ.

Sáng nay, lúc ra khỏi nhà, bầu trời vừa sang Thu bỗng se lạnh, một cái lạnh nhẹ nhàng và mát mẻ như một buổi sáng ở Ðà Lạt,… nhưng bây giờ thì nắng đã lên cao, đang chiếu nghiêng vào trong quán, như sưởi ấm cảnh vật, khiến Khanh cảm thấy hân hoan trong lòng như mở hội, nhất là khi biết sắp được gặp lại các bạn cũ, hứa hẹn một cuộc vui vầy nho nhỏ…

Ngồi chờ, Khanh lơ đãng nhìn ra bên ngoài: ở chỗ đậu xe, chỉ mới có thưa thớt vài chiếc, nhưng toàn là loại xe mới, bóng loáng, khác hẳn bên miền Ðông nơi chàng cư ngụ, có nhiều chiếc như cái thùng sắt tây móp méo… Vào lúc nãy, trên đường lái xe đến đây, Khanh thấy nhiều khu thương mại, chợ búa mới mọc lên, khác hẳn hai năm trước đây, điều này chứng tỏ sự phồn vinh của người dân Việt ở địa phương này, quả là một điều đáng phục về khả năng phấn đấu thành công của người mình. Nhưng sao lạ vậy – chàng tự hỏi – khi nghĩ đến hoàn cảnh bên nhà, cũng người Việt mình mà sao lại chậm tiến đến độ phải hổ thẹn với thế giới? Có lẽ ở tại xứ này, chúng ta được thừa hưởng nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển hơn chăng?…

***

Rồi miên man thả hồn lạc vào trong ký ức Khanh nghĩ đến Long, một anh bạn già sống cùng đội trong suốt hai năm tù ở rừng núi Việt Bắc: Kỷ niệm những ngày tháng kinh hoàng đó, dù chàng có muốn quên đi nhưng lúc nào nó vẫn cứ hiện ra như không hề báo trước: chỉ có một nét ghi đậm mà rõ ràng nhất, khó phai mờ, như của vết xâm trên làn da: đó là cái đói, nó dai dẳng, và khủng khiếp; hay là cơn nhớ nhà, nhớ Sài-Gòn, da diết, những đêm khuya lạnh lùng… và nỗi tiếc nuối đau quặn của một thời hạnh phúc đã qua cùng vợ con mà không biết còn có thể trở lại được nữa.

Chỉ sau khi đã trải qua năm tháng đói rét lâu dài nơi rừng thiêng nước độc của miền Bắc, Khanh mới thấu hiểu những từ ngữ gắn liền đói với khổ hay đói với rét lại luôn nằm cạnh nhau. Ðó là hình ảnh mà chàng đã chứng kiến, đã từng trải qua ở các trại tù Yên Bái hay Lào Cai. Chỉ toàn là đói rét hay đói khổ… Bỗng, một cảm giác lâng lâng từ đâu đến xâm chiếm lấy Khanh… và như người đang trong cơn say, thường hoài nghi cảnh vật chung quanh, kể cả hiện tại, rồi băn khoăn suy nghĩ mông lung, tự hỏi “Tại sao mình lại có thể đang ở đây, hiện diện trên mảnh đất Cali nắng ấm này, yên lành ngồi uống cà phê mà không còn lo sợ đói rét gì nữa? Cả một trời vực khác xa với cảnh rừng tre nứa ở Nghĩa Lộ, như vừa chứng kiến, nhưng nay đã xa lắm rồi… và cả hiện tại hôm nay an lành, cũng như quá khứ khủng khiếp, tất cả đang có thật hay chỉ là trong một cơn mộng?”

Ra tù sớm, Khanh vượt biển rồi định cư ở Maryland, trong khi các bạn cùng đội phải chờ đến chương trình H.O. mới lục đục kéo nhau qua Mỹ. Ðặt chân đến đất tự do, chàng lạc quan vào tương lai và tự tin là sẽ vượt qua mọi khó khăn. Khanh cho là sau khi trải qua nhiều cảnh đoạn trường, như những năm tù đày, mình sẽ có đủ bản lãnh đương đầu mọi khó khăn nơi xứ lạ… Nhưng bây giờ, sau khi đã trải qua nhiều trở ngại và hội nhập khó khăn vào xã hội mới, chàng mới nhận ra là mình đã lầm: Tù đày chỉ là do bắt buộc, như một con cá nằm trên thớt, không còn làm được gì, còn có nghĩa là người tù chỉ đối diện với một vấn đề: đó là sinh tồn, sống sót và chịu đựng thời gian để có ngày về, không cần tài giỏi gì… Nhiều người bạn Mỹ của Khanh, mỗi khi nghe kể về chuyện trong tù, vẫn khen chàng về sức chịu đựng trong hoàn cảnh đặc biệt này. Nhưng riêng Khanh vẫn thường suy nghĩ người tù như chàng chỉ có thể hãnh diện ở một chỗ, là cần có sức chịu đựng cái đói lâu dài dai dẳng, cộng thêm sự chịu nhục của kẻ thua trận bị hành hạ, bị chửi bới mà đành ngậm miệng kiên nhẫn chờ đợi thời gian trôi cho hết ngày tháng lưu đày. Vấn đề chính là giữ vững được tinh thần, không khuất phục hay đầu hàng kẻ thù và cuối cùng là không bỏ cuộc… nhưng dù sao điều đó vẫn tùy thuộc vào nhận thức và ý chí riêng của mỗi cá nhân người tù?

Trong khi đó, thử thách mới khi sống ở Mỹ là phải đương đầu với quá nhiều sự lựa chọn, và khó khăn ở chỗ nó thể hiện cá tính và khả năng của mỗi người. Cuộc tranh đấu với xã hội hỗn tạp trở nên khó khăn vô cùng so với hoàn cảnh trong rừng. Dường như khi đã sinh tồn rồi thì con người phải tranh đấu với xã hội và tha nhân… và cả với chính mình nữa?

Lần trước cuộc gặp gỡ bạn tù được tổ chức ở nhà Hùng, có cả chục người đến tham dự, trong đó có Long, tục danh là Long già, vì anh lớn tuổi và cấp bực cũng hơn các bạn. Vào năm 1976, khi lứa các đại úy như anh đang ở Long Giao bị đưa ra Bắc, riêng anh kẹt lại vì phải nằm bệnh xá do thương tích lao động nên lọt sổ ở lại, sau đó được đưa vào ở chung một Ðội với Khanh là tù nhân có cấp bậc trung úy và thiếu úy, nhiều người cũng vừa biên chế từ Long Khánh đến nhập với đám ở thành Ông Năm tới.

Thời gian đó, Khanh đến tá túc ở nhà Hùng, một người bạn cùng tổ, tuy không thân lúc trong tù, nhưng một khi định cư ở Mỹ Hùng lại rất có lòng với bằng hữu. Ngoài việc sắp xếp đưa đón bạn ở xa đến, Hùng còn ân cần mời đến nhà ăn nhậu và… có thể ngủ lại nếu thích. Năm ngoái, Hùng đột ngột qua đời sau nhiều năm tranh đấu với bệnh ung thư phổi, do vậy, lần này Khanh đành đến ở nhờ nhà một bà chị họ.

Khác hẳn mấy kỳ trước, lần này, vắng bóng Hùng, khi Khanh tới Cali thì không còn ai tình nguyện đứng ra tổ chức hội họp nữa, ai cũng nêu lý do bận hoặc nhà chật, hoặc ở xa Bolsa… bất tiện cho bạn bè… Dạo trước, nhờ vào lòng hiếu khách của vợ chồng Hùng và Mai mà anh em có nơi tụ họp: Sau khi đã thức khuya để bù khú, ăn nhậu hay ca hát, cả chục người còn ngủ lại chen chúc la liệt dưới đất, từ phòng ngủ sang đến phòng khách căn nhà nhỏ của Hùng. Kỳ hội ngộ đó quá vui, và đã để lại trong Khanh nhiều lưu luyến khi trở về miền Ðông giá buốt…

Nhà Hùng là một mobilehome nhỏ nhắn chỉ có hai vợ chồng già ở, nằm trong một khu vực cạnh Phước Lộc Thọ, bên hông nhà có mái hiên chìa ra và cây cối bao bọc, trồng giàn hoa mướp bao bọc che khuất một phía giáp với hàng xóm, luôn thoáng mát nên thuận tiện cho ai muốn hút thuốc lá, trong đó có cả gia chủ, trên tay luôn có điếu Craven’A, dù lúc đó đã mắc bệnh phổi. Bên trong phòng khách kê tấm bàn dài và được chủ nhà trang trí như của một quán cà phê; một bên bầy hai chậu hoa lan đất đang nở hoa tím trông như những con bướm đậu trên sợi dây. Trong góc bàn bầy hai cái điếu thuốc lào một làm bằng tre và một bằng nhôm do Hùng mang theo khi định cư; cái bằng nhôm Hùng làm từ cán của một băng ca nhà binh VNCH được cưa ra khi còn bị giam ở Trảng Lớn, còn điếu tre làm ở rừng Yên Bái, nơi chỉ có tre nứa bao la trùng trùng điệp điệp. Buổi sáng hàng hiên là quán cà phê ấm cúng, chiều tối lại biến thành quán nhậu trang nhã. Nơi đó luôn có khói từ mấy cái điếu cầy tỏa ra như đám sương mù miền núi…

Sau khi ra phi trường đón Khanh, Hùng gọi điện thoại rủ anh em đến nhà chơi. Mai, vợ Hùng, tuy bận rộn với tiệm nail mới mở, nhưng như phần đông các bà vợ Việt Nam, ăn nói ngọt ngào như mía lùi, chiều chồng hay ít ra trước mặt khách, tuy sau lưng có thể khác, mới giở giọng cằn nhằn lớn tiếng. Có thể vì lúc đó đã biết Hùng mắc phải bạo bệnh nên cố làm mọi thứ cho chồng vui với bạn, nhất là bạn tù, những người đã được lòng tin của nàng – không rõ tại sao – có thể vì Hùng luôn nhắc nhở và đề cao họ…

Bữa tiệc chiều hôm đó, khách ngồi chật cả cái bàn dài: Ngoài em trai của Hùng lúc trước là học sinh, còn tất cả đều là cựu sĩ quan cũ, bạn tù chung một trại hoặc một đội trải dài hơn 10 năm trời sống chung, quen nhau ở trong Nam, ở Trảng Lớn hay Long Giao, hoặc gặp nhau khi ra ngoài Bắc lúc còn bị bộ đội quản thúc như Yên Bái, rồi khi bị chuyển giao cho công an như trại Phong Quang ở Lào Cai, cuối cùng là trại Vĩnh Quang ở Vĩnh Yên.

Dù hoàn cảnh tài chánh có giới hạn, vợ chồng Hùng luôn vui vẻ, hết lòng đón tiếp tất cả bạn tù cũ. Và cứ như mọi lần, câu chuyện trong tù vẫn là đề tài chính mở màn bữa tiệc. Vừa bắt đầu ăn nhậu là đã có vài người nhắc lại mấy mẩu chuyện vui của tù. Dường như họ cũng tránh nhắc đến chuyện buồn khổ trước đám đông mà dành để cho khi tâm sự riêng cho một vài người thân… sau khi đã uống vài chai bia, như tiếng của dân nhậu là “đã sừng sừng,” Hải bạo dạn lớn tiếng kể về kỷ niệm ngày xưa ở Yên Bái, cái Tết lần thứ ba trong tù nhưng lại là Tết đầu tiên bị lưu đày ra miền Bắc xa lạ.

Vào chiều ba mươi, bọn tù được ở nhà nghỉ lao động, trong những lán nhà tre lạnh lẽo ở nơi sâu trong khu rừng miền núi thuộc tỉnh Yên Bái gần thị xã Nghĩa Lộ, bọn tù nhân vừa hồi hộp vừa lo lắng ngóng đợi bữa ăn Tết trong yên lặng… Không còn ai có sinh khí nói chuyện gì với nhau. Người nào cũng nặng trĩu trong lòng nỗi nhớ nhà và buồn bã nghĩ đến thân phận hẩm hiu như cảnh đưa đám ngồi ngóng năm cũ sắp đi qua…

Chợt có tiếng chân đùng đùng khua dậy từ đâu đến của mấy anh Ðội nhà bếp vang lên đến các lán, họ chạy hối hả đến các đội để phát khẩu phần thức ăn ngày Tết, khiến anh em ai cũng bắt đầu háo hức hỏi nhau: “Khẩu phần Tết các bạn ơi…Họ cho bọn mình ăn Tết…Nghe nói có cả thịt trâu nữa…”

Thế là anh em nhà bếp mang đến mỗi tù nhân hai cái bánh chưng nhỏ bằng nắm tay và một phần thịt heo luộc đầy cả cái bát nhỏ! Cả đội nhốn nháo vui hẳn lên, ai cũng tưng bừng như những đứa trẻ được quà… và chỉ trong một thoáng qua đó, họ có cảm tưởng được trở về với quá khứ, được hưởng chút hương vị ngày Tết trong Nam với gia đình.

Rồi bọn tù quây quần nhau, tụ năm tụ ba, ngồi ngắm thức ăn… Làm như chỉ nhìn thấy cũng đủ yên lòng, cần gì ăn nữa. Xem ra cái “yên lòng” trong tâm tư còn mãnh liệt hơn cả cái đói đã triền miên réo gọi trong bao tử của nhiều người: Có anh chỉ lấy khẩu phần ra nếm thử, rồi rung đùi vui thích. Có anh bày tất cả trên chiếu rồi chỉ ngắm… cho đã, cho đỡ thèm… Riêng Hải, một mình anh ăn ngấu nghiến hết ngay cả hai cái bánh chưng và khi phần thịt được chia ra, anh đớp luôn hết một lèo… tuy bụng đã căng, anh ách, nhưng sao Hải vẫn chưa thấy no cho lắm… đến giờ ngủ, khi nằm xuống chiếu, anh bỗng thấy khó chịu, hóa ra anh đang bị bội thực… cho đến khuya khi mọi người đã đi ngủ, Hải vẫn thấy bụng căng cứng. Ðó lần đầu tiên trong đời Hải bị như thế, bụng căng cứng và miệng lợm giọng, buồn nôn… và khi ấy chàng mới tiếc rẻ là đã không để dành lại ít nào thứ thức ăn quý giá ấy. Ðêm đó anh cũng không thể nằm xuống vì cứ sắp sửa ngả lưng là thức ăn muốn ọc ra… Cứ thế anh phải đi qua đi lại trong lán cho đến sáng mới chớp mắt được!

Những mẩu chuyện như vậy chỉ những người cùng cảnh ngộ mới thấu hiểu nhau… Cũng như Khanh đã không thể quên những ngày trong rừng sâu Yên Bái, chỉ gặp toàn là tre và nứa, trùng trùng điệp điệp từ ngọn đồi này qua đến tận chân trời, những cây bương (một loại tre rừng khổng lồ) to bằng bắp chân mà bọn quản giáo bắt mỗi tù nhân mỗi ngày phải đốn về 10 cây, Khanh không bao giờ đạt được tiêu chuẩn. Có vài lần trên đường về Trại, trông thấy Khanh uể oải vác chỉ có 7, 8 cây trên vai, Long đã gọi lại và cho chàng thêm một cây, rồi đến khi về. cả hai cùng bị kiểm điểm. Nhưng, ngày sau đó, Long vẫn thản nhiên không sợ quản giáo mà vẫn giúp Khanh.

Do bận tiệm nail, Mai chỉ nấu vài món ăn chính, còn lại Hùng kêu gọi mỗi người mang theo một món, cùng với rượu bia. Tới giờ, bạn bè lục đục kéo đến và căn nhà nhỏ trở nên ồn ào, náo nhiệt sôi động. Và dần dần, thức ăn-đồ uống đã bầy la liệt trên bàn… Tiếng hỏi thăm nhau, cười nói rồi tất cả ngồi vào bàn, khi khai mạc buổi tiệc, họ chạm ly chén tưng bừng và thưởng thức các món ăn cao lương mỹ vị, trái ngược với cảnh trong tù khi họ quen nhau như từ nơi địa ngục qua tơi thiên đàng…

Gần tiếng đồng hồ sau, vẫn chưa thấy Long đâu, Khanh quay sang bên cạnh hỏi Tuấn: “Anh Long đến chưa nhỉ? Ông có liên lạc được không vậy? ” Tuấn trước cùng đội với Long và khá thân khi cả hai qua Mỹ, đáp lời: “Long không có xe nên đi bằng xe buýt hay nhờ con chở, luôn luôn đến trễ.”

Lạ lùng là ngay lúc ấy, từ phía sau nhà, Long xuất hiện: Anh mặc bộ đồ trận nhà binh cũ, trên vai đeo cái ba-lô căng to như chứa nhiều thứ cần dùng, sẵn sàng để đi xa nhà vài ngày. Dáng người vẫn gầy và nước da đen sậm, khuôn mặt xương nhô gò má cao. Trời đã sập tối mà anh vẫn đeo cặp kính mát to và dầy, che đôi mắt vẫn còn lanh lợi nhưng đã nhuốm mệt mỏi. Khuôn mặt anh trông khắc khổ của một kẻ bụi đời, lang thang nay đây mai đó. Bước vào nhà, anh giơ tay chào mọi người rồi tự nhiên kéo ghế ngồi. Khanh đứng dậy chào hỏi: “Anh Long khỏe không? Ngồi đây cho gần em.” Long hỏi Khanh: “Gia đình cậu sao, mấy cháu rồi? Kỳ này bà xã không qua được hả?”

Long không mập ra được như các bạn, vẫn cao và gầy như trong tù. Hùng gọi vợ lấy thêm chén đũa rồi mời tất cả cụng ly với Long. Sau đó là chuyện trò lại rân ran ở mỗi góc vài ba người với nhau. Ở đầu bàn kia, nơi Hùng ngồi trụ trì, đang xôn xao về cơn sốt nhà cửa ở Cali, dường như có hai ý kiến tranh cãi nhau về việc nên mua nhà single house hay mobile home, một vấn đề mà cả Khanh lẫn Long đều không chú ý đến.

Long ăn ngấu nghiến như thể đã đói lâu ngày… Một chập sau anh mới lại quay hỏi Khanh: “Này, ngày Quân Lực sắp tới cậu đi dự lễ ở Tượng Ðài Chiến Sĩ, nghe…” Vừa nói anh vừa chán nản lắc đầu nhìn một vòng quanh bàn ăn: “Cái đám này chả ma nào đoái hoài đến nữa cả. Ðứa nào cũng kiếm cớ là bận. Bận kiếm tiền thì có… Hay bận ôm vợ!”

Bỗng từ đầu bàn đối diện, có người hướng về Long nói lớn: “Này ông Long già, trong khi tất cả chúng tôi đã giã từ vũ khí từ lâu, mà ông cứ vẫn như còn tại ngũ, lúc nào cũng mặc đồ nhà binh… Ông bây giờ phải là đại tá mới đúng, đâu còn đại úy mãi được, nếu không thì tôi xin đặt tên mới cho ông là người lính già nhe… Mọi người đồng ý không?” Tiếng cười to và có ai đó nâng ly thúc giục: “Ðồng ý một trăm phần trăm… Dô dô…một trăm phần trăm nhe!” Mọi người như chỉ mong có dịp rượu vô, lời ra, càng thêm tiếng cười đùa ồn ào, náo nhiệt. Họ uống rượu như chỉ để cho say chứ không cần biết đến ngon. Thực khách khi đến, mang theo nhiều thứ đắt tiền: nào là Martell, XO!

Khanh như hòa vào đám đông và lẫn trong không khí vui nhộn, vì ít khi có được cuộc họp mặt đông như vậy, một cảnh tượng khác hẳn khung cảnh nơi chàng đang ở rất ít người Việt và không có bạn nhiều. Hơn nữa, lâu bạn tù gặp lại nhau: họ có biết bao câu chuyện cũ để nhắc lại, tâm sự và chia sẻ… Rượu ngon, uống nhiều, Khanh cũng bắt đầu choáng váng, lâng lâng như sắp sửa say… Anh chưa kịp chuyện trò gì nhiều thì bỗng dưng Long đứng dậy xin kiếu, nói là con gái đến đón nên không thể ở lại lâu hơn. Khanh lấy làm lạ khi không có bạn nào cố giữ anh ở lại, hay ngỏ ý tình nguyện đưa anh về sau.

Hùng và Khanh đứng dậy tiễn đưa người lính già ra cổng. Tới ngoài đường, Long bắt tay Hùng xong quay sang Khanh, hai người siết chặt tay nhau một lúc mới buông ra. Long giục: “Hai cậu vô tiếp anh em đi, mình gặp nhau sau.” Bóng dáng Long cao lêu nghêu, bước đi vất vưởng, một vai nghiêng một bên như phải gánh sức nặng của cái ba lô. Người lính già lặng lẽ biến dần trong đêm tối… Bước vào nhà, ngồi lại bàn nhậu, Khanh mới nhớ ra là đã quên không kịp hỏi số điện thoại và địa chỉ của Long.

***

Từ phía cửa bên hông của quán, Hải bỗng xuất hiện, gọi to: “Khanh!Tới hồi nào vậy?”

Giật mình trở về với hiện tại, Khanh ngước nhìn lên thấy khuôn mặt xám đen có nhiều vết nhăn của Hải đã sát gần. Chàng đứng dậy, hai người nắm tay rồi kéo lại gần như muốn ôm nhưng lại buông nhau ra. Tiếng nói và cười lớn của hai người khiến khách bàn bên cạnh quay đầu nhìn họ. Cô gái hầu bàn từ đâu đã đến bên bàn chờ lấy order. Khanh khoác tay: “Ông có gọi thêm được tay nào ra không. Mình gọi cà phê hay chờ?” Hải lắc đầu: “Hôm nay Thứ Hai ai cũng bận chuyện gia đình cả…”

Thất vọng không có ai đến, trái với sự mong đợi của mình vì Khanh cứ ngỡ bạn tù cũ sẽ gắn bó nhau hơn, nhưng thật sự bây giờ, tình cảm giữa anh em có phần phai nhạt đi, thời gian khiến họ từ từ xa cách nhau như thác nước đổ mòn dần mặt đá, khiến ai cũng trở nên “thay lòng đổi dạ…” Phải chăng định cư lâu ở nước ngoài , mỗi cuộc đời dần dà trôi giạt theo chiều mỗi hướng khác, như nhánh sông, một khi đã tách riêng ra mỗi ngày đi mỗi xa nhau, hoàn cảnh thay đổi thì tâm tính con người cũng phải thích nghi theo? Hay chính vì ở một số người, họ cũng muốn quên đi những ngày buồn thảm cũ mà mỗi khi gặp lại nhau chỉ khiến họ thêm buồn tủi và hổ thẹn? Cuộc đời phức tạp và mong manh, từ khi sinh ra con người đã vốn là nạn nhân của hoàn cảnh, cha mẹ, gia đình và xã hội. Nào có ai được độc lập trong cuộc sống và không ai thoát ra khỏi cái hệ lụy…

Cô hầu bàn đứng chờ đã lâu lên tiếng: “Hai chú ăn sáng không, có món bánh mì bò kho ngon lắm?” Thấy Hải chần chừ, Khanh có linh tính là bạn ngại tốn tiền, bèn lên tiếng trấn an: “Ông cứ tự nhiên, bà chị tôi vừa cho ăn sáng nhiều quá rồi… Ở đây có bánh mì thịt nguội ăn được lắm.”

Khanh lật tờ thực đơn rồi chỉ cho Hải. Bấy giờ Hải mới chịu gọi món ăn, thêm một ly cà phê to go như mọi lần. Khanh không hiểu tại sao, lần nào đi uống với nhau, Hải cũng đều gọi ly cà phê to go? Có thể anh dự trù mang về nếu uống không hết, hoặc anh đã uống ở nhà rồi mới ra quán nên một lúc không sao uống hết… Bất chợt Khanh nghĩ đến câu “trông mặt bắt hình dong” khi thấy khuôn mặt khổ sở của Hải: trên trán nhiều vết nhăn như những đường song song rõ nét, do tuổi già một phần, mà cũng do một đời lính phong sương, nghèo khổ chật vật. Thoáng qua chàng thấy thương người bạn, như thương chính mình nữa: Cả thời trai trẻ bị đánh mất trong chiến tranh, sau đó là tù đầy. Ðến nay, tuy đã tạm yên nhưng kiếp tha hương vẫn còn nhiều gay go tranh đấu với cuộc sống mới đầy khó khăn và luôn bị đe dọa bị đẩy ra rìa cái xã hội thị trường tiên tiến này!

Gặp nhau, câu chuyện bạn tù tuần tự diễn ra như một thủ tục khoa học thực-nghiệm, rành mạch: Trước tiên là thăm hỏi về gia đình, công ăn việc làm, chỉ ngắn gọn thôi; rồi sau đó là đến tin ai còn ai đã mất; cuối cùng bao giờ cũng trở về với kỷ niệm trong tù mà tất cả đều muốn nhắc đến, dù đã nhắc lại nhiều lần cùng nhau, như thể đối với họ không thể chia sẻ với ai hơn ngoài những kẻ đồng cảnh ngộ mới hoàn toàn cộng hưởng được. “Ðoạn trường ai có qua cầu mới hay. ”

Nhìn Hải bẻ mẩu bánh mì quét pa-tê xong còn kẹp thêm miếng thịt dăm bông rồi ăn ngấu nghiến ngon lành, Khanh ngờ rằng bạn chưa dùng bữa sáng nên đang đói. Chờ cho Hải ăn gần xong, Khanh hỏi: “Ông có tin gì về anh Long già không… Tôi đã hỏi quanh mà chẳng ai biết…Có lẽ trong tù chỉ ông gần Long nhất nên vẫn liên lạc thường hơn?”

Với lấy cái khăn giấy lau miệng, xong Hải trả lời: “Anh ta dọn đi Fresno theo con gái mới sang được tiệm nail trên đó nên chưa có điện thoại liên lạc.” Cầm ly cà phê lên uống một hơi dài xong ra vẻ thỏa mãn như lâu không được thưởng thức đồ ăn Tây, Hải tiếp: “Từ ngày qua Mỹ, Long không có đi làm gì, chỉ trông cậy vào tiền già và ở chung với đứa con gái duy nhất. Nghe nói anh ấy không hợp với thằng con rể nên ít ở nhà. Khi mấy đứa cháu còn nhỏ, anh còn săn sóc giùm để tụi nó đi làm nail, nhưng bây giờ cháu ngoại đã lớn cả, anh thường sinh hoạt hội đoàn này nọ cả ngày…”

Tự nhiên Khanh cảm thấy cần chia sẻ thêm kỷ niệm của mình cho Hải nghe: “Ông có ở Phong Quang không nhỉ?” “Không!” Hải trả lời, xong nói thêm: “Tôi từ Yên Bái chuyển qua Vĩnh Quang B.” “Ồ nếu vậy xin kể ông nghe về chuyện anh Long cứu tôi ở đó…” Khanh hớp một ngụm cà phê, đôi mắt trầm ngâm, hắng giọng như câu chuyện chàng sắp kể là tâm tình quan trọng:

Là đàn anh ở quân trường Thủ Ðức và hơn Khanh cả chục tuổi. Trước ngày mất nước, Long to khỏe, cân nặng trên 70 ký, vào trong tù anh chỉ còn 42 ký nhưng nhờ có sức chịu đựng cao; hơn nữa, do từng trải kinh nghiệm sống, anh có khả năng sinh tồn rất mạnh, nhất là luôn giữ vững được tinh thần bất khuất trước mặt kẻ thù.

Ðó là thời gian Khanh bị giam ở Phong Quang, một trại tù nổi danh khắc nghiệt, nằm sát biên giới với Tàu, cũng là nơi tù sĩ Nguyễn Chí Thiện từng bị giam giữ và có để lại nhiều bài thơ mà sau này khi đọc qua khiến chàng rợn tóc gáy vì gợi cho nhớ lại những hình ảnh tàn nhẫn nhất về tù đầy.

Khanh còn nhớ ngày đầu khi biên chế, tụi công an đổ bọn tù binh từ các xe Molotova xuống và bắt tập họp trước cổng điểm danh và chia về đội. Nhìn bức tường cao năm sáu thước đứng sừng sững bao quanh trại bên cạnh ven đồi mà phía sau là núi rừng trùng trùng điệp điệp, như mọi tù nhân lạc đến trước một thành lũy xưa thời Trung Cổ, một cảm giác mơ hồ như hiện tại lúc đó là không có thật: Chẳng lẽ địa ngục hiện diện thật sự lại là đây này! Khanh được biên chế vào đội trồng rau ở khu nhà lá nằm ngay sát cổng, hàng ngày đi ra khỏi trại tới một khu trồng rau muống, cải thìa hay bắp cải dành cho cả trại ăn. Vào mùa Ðông lạnh giá, có khi cả hai tuần không tắm nổi… Nhưng một buổi sáng Chủ Nhật, thời tiết bỗng bất thường ấm hẳn ra, anh em ùa nhau ra bể nước (xây sâu ba bốn thước dưới lòng đất, dùng cho cả trại, có thể gọi nó là cái giếng cũng được) để múc nước lên tắm cho đã… Nhìn xuống phía dưới mặt nước óng ánh, ham quá, Khanh bèn cởi quần áo nhẩy ào xuống: Ôi chao, vừa dầm mình dưới nước, cái lạnh ập vào người khiến chàng choáng váng bất tỉnh… Trong giây lát mất tự chủ và thăng bằng, ngụp xuống đáy, chàng sợ quá, tay quơ quơ mà không nổi lên được… Thoáng chốc Khanh đang nghĩ là mình phải chết đuối… Bỗng tay chàng nắm được cái gáo ai vừa quăng xuống…Thì ra Long cùng vài người nữa chung sức lôi chàng ra khỏi miệng giếng…

Sau này nghe kể lại, Khanh được biết rằng nhờ mấy người đứng gần đó la lên, Long vội nhanh trí quăng ngay cái gầu xuống đúng chỗ chàng đang chới với… mà Khanh thoát chết: Long đã cứu sống chàng!

Ngừng kể, Khanh hạ giọng nói: “Mỗi khi qua đây chơi tôi đều mong gặp lại Long.”

Hải nghe xong, tỏ vẻ ngạc nhiên: Một người đã sống hiên ngang và tử tế với bạn hữu trong tù mà nay ở cái xứ ổn định nhất thế giới này, các bạn khác đều có nhiều cơ hội thành công nhưng riêng Long thì cuộc sống lêu bêu bất ổn…Khanh tò mò hỏi tiếp: “Ủa vậy chị Long đâu ?”

Nét mặt buồn bã, Hải kể: “Sau hơn 10 năm tù, về đến Sài Gòn anh và chị sống chật vật lắm, họ làm đủ thứ nghề lao động để sinh tồn. Vốn ốm yếu, suốt bao năm lăn lưng ra nuôi cả chồng lẫn con nên chị Long sức lực hao mòn, lâm bệnh và qua đời vừa khi anh có tên đi HO. Ðưa con gái qua đây, hai bố con sống tạm ổn với tiền trợ cấp. Lao vô thương trường, kẻ hiền lành như con anh Long không đủ kinh nghiệm đương đầu. Ế khách, họ phải bán tháo tiệm cho tụi đầu nậu…”

Hải chợt yên lặng, hai người bạn cùng trầm ngâm nhìn ra đường…

Ðến giờ hẹn bác sĩ, đứng dậy từ giã bạn, Hải hứa sẽ kêu gọi anh em gặp nhau vào chiều ngày hôm sau tại nhà chàng để cùng nhậu một bữa trước khi Khanh trở về miền Ðông. Ra quầy trả tiền, Khanh nhìn theo Hải đi khuất sau bức tường của quán… Bất chợt hình ảnh Long cách đây hai năm bước đi thất thểu tan dần vào bóng tối ở nhà Hùng lại hiện ra trong ký ức khiến Khanh nhớ đến lời trong một hành khúc xưa của trường võ bị West-Point: Những người lính già không bao giờ chết… họ chỉ phai mờ dần…(1)

Ra đến chỗ xe đậu, Khanh ngẩn ngơ chưa biết mình sẽ đi đâu giờ này…

–––––
Chú thích:
(1) Diễn văn đọc trước lưỡng viện sau khi bị bãi chức của Ðại Tướng Hoa Kỳ Douglas McArthur, trong đó ông trích dẫn lời của bản quân hành xưa khi ông còn là SVSQ trường Võ Bị West Point.

Thơ Trần Yên Thảo

Hình sương bóng khói

1.
Muốn quay lại cõi ban đầu
không vui lúc hợp không sầu lúc tan
thì chan hòa với thiều quang
trộn cùng cát bụi thênh thang đường về.
2.
Bước từ hạt bụi bước ra
ăn tro mò trấu cũng qua một thời
góp vui về với chợ đời
ta xin làm lá cho người đơm hoa.
3.
Như Lai đâu cách phàm trần
tưởng mau hóa chậm tưởng gần hóa xa
trong mê lầm chợt vỡ ra
vào đất Phật lại nhờ Ma dẫn đường.
4.
Còn lem luốc giữa thực hư
thong dong tự tại mà như tù đày
được thua còn mỗi cuộc này
hất tung kinh sử về cày ruộng tâm.
5.
Gởi thân đừng chọn bến bờ
đừng mong tiếp đón, đừng chờ tiễn đưa
hiềm gì nắng lóe trong mưa
thế gian nhân ngọt quả chua sự thường.
6.
Chập chùng núi oán sông ân
cần chi tách bạch Kính Tâm-Thị Mầu
quyết không sót một tơ hào
ta đem mai táng hết vào cõi ta.
7.
Chẳng qua động chút lòng trần
trăm năm công đức đâu cần tạc bia
bây giờ dù phải cách chia
hãy tin mốt nọ mai kia trùng phùng.
8.
Hò reo giữa cuộc sinh ly
không màng cơ nghiệp sá chi lời thề
sắc thân hết chỗ dựa kề
tâm không chỗ trụ đi về dọc ngang.
9.
Từ muôn năm cũ người về
chẳng may vận hội tứ bề phong ba
đâu còn cá lặn chim sa
dung nhan ngày trước đã pha bụi hồng.
10.
Đuối theo tầm mắt trông xa
tưởng chừng tâm niệm hóa ra cưỡng cầu
núi sông dù đã tâm đầu
cuộc vui chưa tới, cõi sầu chưa qua.
11.
Lạc trong biển thẳm trời mù
không quên lời Phật không từ đất Ma
đường về dù cách bao xa
đếm từng bước một cũng qua ngàn trùng.
12.
Đem lòng trải khắp mười phương
tự thân ngoảnh lại còn đơn chiếc hoài
những mong về với muôn loài
mà duyên nợ cứ rớt ngoài muôn sinh.
13.
Trăm năm chừng đã về chiều
cuộc sinh cơ tựa cánh diều đong đưa
phớt lờ tội lỗi khi xưa
coi như kiếp trước mình chưa làm người.
14.
Mãn đời vẫn tấm áo rơm
quanh đi quẩn lại còn ôm mối ngờ
cái nhân nào có tình cờ
hạt gieo đời trước bây giờ trổ bông.
15.
Còn bơi trong cuộc nổi chìm
bỏ rơi thời vận mà tìm thời cơ
hình hài dù đã xác xơ
ôm thân sâu bọ nằm mơ thánh thần.
16.
Người về núi cũ chân mây
núi mờ dáng núi, người phai bóng người
cuộc tình xưa đã qua đời
còn nghe trong đá tiếng cười tri âm.
17.
Trăm sông dù chẳng chung nguồn
không hò hẹn cũng tìm đường xuống xuôi
làm người từ độ lìa nôi
ba ngàn thế giới còn trôi nổi hoài.
18.
Từ nơi đất đỏ rừng xanh
khoác y cầm bát dạo quanh phố phường
hiền nhân ác quỉ chung đường
vó câu họa-phúc có nhường nhau đâu.
19.
Chim quyên ghẹo khách phong trần
đường lên chừng đã tới gần đỉnh non
bỏ ngoài một tấc lòng son
xác thân bụi bặm có ngon lành gì.
20.
Quê nhà biền biệt nơi đâu
vướng trong tục lụy lỗi câu sấm thề
sẩy chân đánh mất phương về
còn lưu lạc mãi bên lề tử sinh.
21.
Trời u ám tận chân trời
thân tâm lay động rối bời sắc-thanh
trông lên núi chẳng còn xanh
mới hay rêu đã phủ quanh mặt trời.
22.
Chuông chùa động giấc chiêm bao
cuộc vui chưa tận, chí cao chưa thành
tỉnh ra mất dấu ngọn ngành
giạt trôi bèo nước tan tành gấm hoa.
23.
Trời không chân, đất không bờ
đôi ba ngọn cỏ vật vờ gió đưa
hồi đầu chẳng thấy người xưa
ngoảnh trông phía trước còn thưa thớt người.
24.
Bến này hết chỗ buông neo
thì ta gác mái trôi theo số phần
thủy chung về với phàm trần
chen chân chỗ thấp lọ cần chỗ cao.
25.
Khổ công tâm niệm mãn đời
trang kinh ẩn mật thác lời dụ ngôn
đâu bằng về hỏi cháu con
tìm trong chỗ dại, cái khôn bình thường.
26.
Một thời lánh tục cầu tiên
bỏ ngu tìm trí đảo điên trăm bề
áo khăn tìm tới bồ đề
đường trăm lối rẽ quay về tay không.
27.
Lên non, chờ kẻ đưa đường
đầu hai thứ tóc hãy còn đứng trông.
Qua đò bến bãi vắng không
bó tay làm khách bên sông ngóng đò.
28.
Lặng nhìn đất cũ rêu phong
kẻ qua người lại khuất trong sương mờ
đời xê dịch đến không ngờ
hôm qua lở núi bây giờ lấp sông.
29.
Dạo quanh bóng cả cây già
khách tăng ngơ ngác như là đất quê
trải lòng từng dặm sơn khê
hóa ra chuyện ngộ với mê tầm phào.
30.
Cõi này tạm kết uyên ương
hình đi mỗi bước, bóng luôn cận kề
trăm năm khó vẹn câu thề
bóng tan theo khói hình về với sương.
(Nguồn: sangtao@org)

Little Saigon: Quán Phượng Mai về chợ T&K

Sáng Thứ Ba, đang lái xe lang thang khu Little Saigon kiếm gì bỏ bụng trước khi vào tòa soạn, ghé vào khu chợ T&K trên đường Bolsa, bỗng ngạc nhiên thấy Hủ Tiếu Phượng Mai, ngay kế bên chợ.

Ủa, quán về đây hồi nào vậy ta? Tôi tự hỏi.

Thế là ghé vào ăn ủng hộ, gặp nhà báo Trần Nhật Phong, phu quân của nghệ sĩ Phượng Mai, mới được anh cho biết: “Tui về đây từ đầu Tháng Tư rồi ông ơi! Anh em và đồng hương vẫn ủng hộ, bà con mình thương lắm.”

À, té ra là quán về đây gần tháng trời mà tôi không biết, dù ngày nào cũng lái xe trên đường Bolsa.

Tôi có đến ăn khi quán mới khai trương ở khu chợ Saigon Supermarket, góc Westminster và Brookhurst, Garden Grove. Nhưng kể từ đó, do quá bận bịu, tôi không đến ăn, nên không biết quán dời về chỗ mới.

Ai từng thưởng thức món hủ tiếu của Phượng Mai chắc là biết ra sao rồi, tôi khỏi cần quảng cáo.

Hỏi thăm thêm, được nhà báo Trần Nhật Phong thổ lộ: “Bắt đầu từ Tháng Năm, chúng tôi sẽ có thêm món cháo vịt và cháo gà vào buổi tối, bán tới khuya. Sẽ bán thử Thứ Năm, Thứ Sáu, và Thứ Bảy. Nếu đắt hàng, sẽ bán luôn mỗi ngày.”

“Thấy bà con mình hay đi chơi về khuya, nhiều khi cần tô cháo gỏi vịt, có dầu cháo quẩy, cho ấm bụng. Thế là tui nói Phượng Mai ‘trổ tài đi em,’” nhà báo Trần Nhật Phong cho biết thêm.

Khu chợ T&K là một khu có nhiều tiệm ăn ngon nổi tiếng trong vùng Little Saigon, với đủ món ăn mặn, ngọt, cay, chay… giờ có thêm quán Phượng Mai nữa thì chắc chắn khu này phải nhộn nhịp thôi. (Đ.D.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 4 năm 2017

Chuẩn Tướng Lương Xuân Việt được đề cử lên thiếu tướng

WASHINGTON, DC (NV) – Chuẩn Tướng Lương Xuân Việt nằm trong danh sách vừa được Tổng Thống Donald Trump gởi qua Thượng Viện Mỹ đề cử lên thiếu tướng hôm 24 Tháng Tư, theo danh sách đăng tại trang web của cơ quan lập pháp liên bang.

Ông được vinh thăng chuẩn tướng ngày 6 Tháng Tám, 2014, và hiện là sĩ quan gốc Việt cao cấp nhất trong quân đội Hoa Kỳ, và cũng là người Mỹ gốc Việt đầu tiên mang lon cấp tướng.

Tướng Lương Xuân Việt, con trai cố Thiếu Tá Thủy Quân Lục Chiến VNCH Lương Xuân Đương, cùng gia đình đến Hoa Kỳ năm 1975, lúc 10 tuổi, và định cư tại Mountain View, California.

Sau khi tốt nghiệp cử nhân sinh học và cao học khoa học quân sự tại đại học USC, ông tình nguyện vào quân đội, mang cấp bậc thiếu úy Bộ Binh năm 1987, và được chọn vào danh sách sĩ quan hiện dịch, đóng tại tiểu bang Colorado.

Sau đó, ông lần lượt giữ các chức vụ trung đội trưởng rồi đại đội phó.

Vài năm sau, ông lên trung tá, tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 505, Lữ Đoàn 3, Sư Đoàn 82 Nhảy Dù.

Rồi ông lên đại tá, làm lữ đoàn trưởng Lữ Đoàn 3, Sư Đoàn 101 Nhảy Dù.

Khi được thăng chuẩn tướng, ông là tư lệnh phó Sư Đoàn 1 Thiết Kỵ.

Sau đó, ông làm tư lệnh Bộ Tư Lệnh Huấn Luyện và Trợ Giúp Miền Nam (TAAC South) tại Afghanistan, rồi làm chỉ huy Phòng 8, Phòng Tham Mưu Phó, Bộ Tham Mưu Lục Quân.

Hiện nay, ông là tham mưu trưởng Bộ Tư Lệnh Lục Quân Trung Ương Hoa Kỳ. (Đ.D.)

Chiến đấu cơ F-35 của Mỹ bay huấn luyện gần biên giới Nga

Bên Tây…lắm chuyện: Dì, cháu Le Pen

Marion Le Pen, 28 tuổi, dân biểu tỉnh Vaucluse, một tỉnh ở Đông Nam nước Pháp. Marion là con bà Yann Le Pen, chị của bà Marine Le Pen, cựu chủ tịch Front National. Như vậy, cô Marion kêu bà Marine bằng dì. Dì Út.

Hai dì cháu lâu lâu lại có chuyện lục đục, nói qua nói lại công khai cho cả nước nghe. Bình loạn cả lên.

Cũng vì cháu giỏi không thua dì. Là dân biểu trẻ nhất nước Pháp, dáng người cao ráo, hấp dẫn, học luật, lanh lợi, không thua dì Út. Từ nhỏ, cháu ở bên ngoại, ông ngoại nuôi mà. Vậy mà lâu lâu lại bị bà dì chê mà không buồn. 

Lập chính phủ

Trả lời báo, một lần, dì Marine nói sẽ không thể trông cậy vào cô cháu để lập chính phủ. Làm như sắp lập chính phủ đến nơi!

Vì rằng cô nầy đang còn thiếu kinh nghiệm.

Ủa, tại sao bỗng dưng nói vậy. Cô Marion đọc báo (Femme Actuelle) cũng chưng hửng.

Dân biểu trong bốn năm, nghị viên hội đồng vùng trong hai năm. Có kinh nghiệm lắm chớ!

Cũng trên báo, ngày hôm sau, cô Marion phản pháo. Nói đúng đó. Tôi có xin xỏ chi đâu hè! Cô Marion nói thêm: “Ministre, je m’en fous…bộ trưởng, em cóc cần. Nhưng nói thiếu kinh nghiệm, xin lỗi, bả nói hơi quá. Kinh tởm, tôi làm phận sự của tôi mà.”

Lời qua tiếng lại trên báo, lẽ dĩ nhiên là thế nào cũng có người nhào vô khuyên nhủ. Nơi nào và lúc nào, quân sư cũng nhiều.

Trên truyền hình, mấy hôm sau, bà dì hạ giọng. “Con nhỏ giỏi lắm lắm, hết sức là tài ba, lo chuyện dân biểu đặc biệt là hay. Tôi nghĩ cháu sẽ còn đắc cử trong nhiều nhiệm kỳ tới.” 

Bỏ hết, bỏ hết

Thế nhưng, cháu không thích nữa. Hết muốn lo việc bao đồng rồi. Hai vợ chồng ly dị, cô Marion nay đem con về nhà mẹ ở Parc Montretout ở đỡ rồi tính tiếp. Báo lá cải giải thích rằng chồng không muốn em suốt ngày lo chuyện bao đồng. Anh đi đường anh. Hay là trong lúc em đi lo việc nước, anh đi đường anh với ai khác?

Lấy nhau từ năm 2014, được một bé gái, Olympe, chưa đầy 2 tuổi. Nhờ bà ngoại tạm thời trông coi dùm. Rồi sẽ ở nhà nuôi con, không muốn rằng sau này con gọi mẹ là madame, madame, không tình nghĩa mẹ con chi cả!

Có phải cô Marion sẽ không ra tranh cử Tháng Sáu tới đây không? Cũng sẽ không còn là nghị viên vùng PACA (Province-Alpes Cote d’Azur) nữa? Báo tranh nhau hỏi “Sans commentaire?”

Cũng có thể vì dì được vào vòng hai của cuộc bầu cử, cháu bỏ ý cũ? Front có bao nhiêu người đâu cháu!

Chuyện hồi hộp: Để coi, dì nhé! 

Thành công vượt bực?

Đêm 23 Tháng Tư, hai dì cháu ăn mừng. Tay trong tay, giang lên, mừng thắng lợi, bước một. Cháu tươi miệng cười hở 10 cái răng thiệt trắng, như dì, nói: “Mười lăm năm nay, đây là lần đầu ứng cử viên chủ trương bảo vệ chủ quyền của nước và dân Pháp được vào vòng hai của cuộc bầu cử tổng thống. Chào mừng thành công của ý thức hệ Front National.”

Mừng cho hai dì cháu mà lo lắng cho nước Pháp. Vì rằng nước Pháp có thể bị cuốn hút vào một truyện dài phiêu lưu ký. Kéo theo một lô nước khác. Một đi là đi luôn, không còn trở lại được những ngày an bình hôm nay.

Kỳ tới: Chuyện người Macron

Chiến đấu cơ F-35 của Mỹ bay huấn luyện gần biên giới Nga

Tòa liên bang chặn sắc lệnh TT Trump cắt ngân sách các ‘thành phố trú ẩn’

SAN FRANCISCO, California (AP) – Một chánh án liên bang ở San Francisco hôm Thứ Ba ra lệnh chặn sắc lệnh của Tổng Thống Donald Trump trong việc cắt ngân sách các “thành phố trú ẩn” vì những nơi này giới hạn hợp tác với giới chức Bộ Nội An trong việc áp dụng luật di trú.

Chánh Án William Orrick, thuộc Tòa Sơ Thẩm Liên Bang miền Bắc California, đưa ra án lệnh này, có nghĩa là sắc lệnh của tổng thống bị tạm thời ngưng thi hành cho tới khi tòa giải quyết xong đơn kiện.

Vị chánh án bác bỏ lập luận của chính quyền rằng, sắc lệnh này chỉ áp dụng đối với một khoản ngân sách nhỏ, và nói rằng, Tổng Thống Trump không thể đưa ra điều kiện mới liên quan đến chi tiêu do Quốc Hội chuẩn thuận.

Ngay cả tổng thống có thể làm điều này, những điều kiện này phải liên quan đến các khoản cắt ngân sách một cách rõ ràng, chứ không phải mang tính ép buộc, như tinh thần của sắc lệnh đưa ra, Chánh Án Orrick nói.

“Ngân khoản liên bang không có liên hệ thật sự đối với việc áp dụng luật di trú không thể bị đe dọa chỉ vì một chính quyền địa phương chọn một chính sách áp dụng luật di trú mà tổng thống không thích,” vị chánh án nói.

Đây là lần thứ ba một sắc lệnh của Tổng Thống Donald Trump liên quan đến chính sách di trú bị tòa liên bang chặn lại.

Ông Reince Priebus, chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc, mô tả án lệnh này là một ví dụ “điên khùng khác giống như của Tòa Kháng Án Khu Vực 9.”

Phía hành pháp lâu nay thường chỉ trích tòa kháng án này.

Ông Orrick không phải là chánh án của Tòa Kháng Án Khu Vực 9.

Tuy nhiên, tòa án sơ thẩm của ông lại nằm dưới thẩm quyền của tòa này, một tòa từng đưa ra phán quyết chống lại sắc lệnh di trú đầu tiên của Tổng Thống Donald Trump.

“Chuyện một cơ quan chính quyền không thể đưa ra những quy định hợp lý về việc chi tiêu các ngân khoản này như thế nào cuối cùng sẽ bị đảo ngược, và chúng tôi sẽ thắng tại Tối Cao Pháp Viện vào một lúc nào đó,” ông Priebus nói.

Ông Dennis Herrera, luật sư thành phố San Francisco, khen ngợi án lệnh này, và nói rằng tổng thống bị “buộc phải thối lui.”
“Đó là tại sao chúng ta có hệ thống tư pháp – để ngăn chặn một tổng thống và một bộ trưởng tư pháp, những người hoặc không hiểu Hiến Pháp, hoặc cố tình làm lơ Hiến Pháp,” ông Herrera nói qua một thông cáo báo chí.

Ông James William, luật sư của Santa Clara County, nói rằng án lệnh của tòa cho phép các quận hạt và thành phố khắp Hoa Kỳ chuẩn bị ngân sách mà không bị “đe dọa rằng chính quyền liên bang có thể cắt tiền của họ.”

San Francisco County và Santa Clara County, hai nơi nộp đơn kiện chính quyền Donald Trump, cho rằng sắc lệnh này có thể làm họ mất hàng tỷ đô la ngân sách.

Tuy nhiên, ông Chad Readler, một luật sư đại diện Bộ Tư Pháp, nói rằng một số cuộc điều trần tại tòa án mới đây cho thấy ngân sách các thành phố bị cắt là không nhiều.

Ông Readler nói Santa Clara County có thể bị mất chưa tới $1 triệu, trong khi San Francisco có thể không mất đồng nào.

Dù vậy, vị chánh án nói rằng, sắc lệnh của Tổng Thống Trump được viết với tính cách được áp dụng rộng rãi đối với tất cả mọi ngân khoản của liên bang và có thể làm cho San Francisco và Santa Clara bị mất hàng trăm triệu đô la.

Ông Orrick dẫn chứng phát biểu của Bộ Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions là bằng chứng cho thấy mức độ của của sắc lệnh, và nói rằng bản thân tổng thống từng nói đây là “vũ khí” chống lại các thành phố cứng đầu cứng cổ.

Cho tới nay, chính quyền liên bang chưa cắt bất cứ ngân khoản nào hoặc tuyên bố bất cứ địa phương nào là “thành phố trú ẩn.”
Tuy nhiên, hồi tuần trước, Bộ Tư Pháp có gởi một lá thư ra, nhắc nhở các thành phố phải chứng minh là họ tuân thủ theo sắc lệnh của tổng thống. California được thông báo cho biết là có thể bị cắt khoảng $18.2 triệu.

“Thành phố trú ẩn” (sanctuary city) là từ ngữ ám chỉ các địa phương không hợp tác với cảnh sát di trú trong việc lùng bắt di dân bất hợp pháp hoặc thường trú dân trong diện bị trục xuất.

Ngay sau khi tuyên thệ, Tổng Thống Donald Trump ký một sắc lệnh di trú, tạm thời cấm di dân của bảy quốc gia có đa số dân Hồi Giáo nhập cư vào Mỹ, nhưng bị tòa sơ thẩm ở Seattle và Tòa Kháng Án Khu Vực 9 chặn lại.

Sau đó, ông Trump ký một sắc lệnh khác, có điều chỉnh, và chỉ còn cấm di dân sáu quốc gia, nhưng lại bị một tòa sơ thẩm ở Hawaii chặn lại.

Cả ba tòa ở Seattle, Hawaii, và San Francisco, đều thuộc thẩm quyền Tòa Kháng Án Khu Vực 9, nơi có một chánh án gốc Việt, bà Jacqueline Nguyễn.

Chánh Án William Orrick được Tổng Thống Barack Obama đề cử vào năm 2012 và được Thượng Viện chuẩn thuận năm 2013. (Đ.D.)

Ivanka Trump tới Berlin dự hội nghị tạo khả năng kinh tế cho phụ nữ

Ông Lâm Hớn Kiệt

untitled

Ông Mai Đình Bảng

untitled

Bà Ngô Minh Chánh

untitled

Bà Quả Phụ Lý Nhựt Hướng

untitled

Bà Quả Phụ Lý Nhựt Hướng

untitled

Thơ Nhược Thu

Tháng Tư
Thơ Viết Bơi Trong Lệ

Tháng Tư em có thấy gì không?
Kìa nắng nằm phơi rốn giữa đồng
Lũ gió tìm dê loài lá mục
Và đời ru tóc trắng như bông

Tháng Tư anh vẫn ở phương xa?
Có định về thăm lại xứ nhà
Thăm chiến trường xưa bè bạn cũ
Hay đồng nõn cỏ mướt thơm hoa?

Tháng Tư cứ mỗi mùa quay lại
Bè bạn thưa dần như khói loang
Ðưa tiễn nghe hồn rưng rức buốt
Sầu xưa rực cháy đóm điêu tàn

Tháng Tư thơ ướt bơi trong lệ
Không khóc đời ta, khóc núi sông
Tủi nhục mấy nghìn năm nhược tiểu
Mai này sông núi vẹn toàn không…?
(22.4.2016)
(Nguồn: http://www.bentrang-nhuocthu.com/)

Người đã đi nhưng người vẫn ở bên ta

Tôi vừa vào nhà thương thăm chị Hạnh Nhơn, trên đường về tôi khóc. Mẹ tôi mất 20 năm, đây là lần đầu tiên tôi khóc. Tôi thương chị Hạnh Nhơn lắm, cách đây hơn một tuần tôi có hỏi chị Hạnh Nhơn:

-Chị có khỏe không?

Chị nói:

-Cả tuần này mình không ăn được Duyên à, mình không cãi được số trời!

Giọng nói của tôi trùng xuống, tôi an ủi chị Hạnh Nhơn:

-Chị còn sống lâu mà, thương phế binh, cô nhi, quả phụ cần đến chị, nhất định chị phải sống lâu.

Một ngày tôi gọi cho chị Hạnh Nhơn, cho đến khi con gái chị ấy trả lời:

-Mẹ cháu mệt lắm không nói chuyện được.

Sau đó, tôi được cho biết chị Hạnh Nhơn được đưa vào nhà thương ngày Thứ Tư, cho đến hôm nay là bốn ngày, giải phẫu xong máu cứ chảy, sạn trong thận, lâu quá không chữa.

Chị Hạnh Nhơn làm việc nhiều quá quên cả chính mình, chị hiền lành, phúc hậu. Cuối tuần chị tham gia sinh hoạt cộng đồng, có nhiều khi buổi sáng đi hội đoàn này, buổi tối đi hội đoàn khác, bao giờ cũng đến sớm về muộn, không bao giờ đến muộn về sớm, chị ấy rất lịch sự, ai cũng thương.

Có nhiều lúc tôi nói: “Chị Hạnh Nhơn ơi, chị phải nghỉ ngơi chứ đi nhiều quá có hại cho sức khỏe của chị, nhất là chân của chị bị đau.”

Chị nói: “Nhiều hội đoàn giúp cho thương phế binh, bây giờ người ta mời mình không đi không được.”

Và bây giờ chị nằm ở ICU, các con, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, ở phòng chờ đợi, người nào mặt mày cũng hốc hác, khi tôi vừa vào tới cửa thì một anh cựu quân nhân nói:

-Tôi ở đây từ sáng đến giờ.

Khuôn mặt anh buồn bã.

Tôi không viết tiếp được nữa rồi, cầu Trời khẩn Phật cho chị thoát khỏi cơn nguy kịch này và trở về nhà sống vui vẻ với bốn thế hệ con cháu chít.

Cầu xin quý vị lãnh đạo tinh thần cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn. 

Ngày hôm sau

Không biết bài hát ngọt ngào nào vẫn văng vẳng đâu đây có câu: “Người đi nhưng người vẫn còn ở bên ta.”

Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đã đi rồi, thật sự đã đi rồi, nhưng những người thương chị vẫn nghĩ chị vẫn còn ở đâu đây, vẫn tươi cười với mọi người.

Chiều Thứ Năm, 20 Tháng Tư, ở chùa Bảo Quang, Santa Ana, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh làm lễ cầu siêu cho chị, trước một tuần chúng tôi đọc thông báo là lễ cầu an, lúc đó chị còn đang nằm trong bệnh viện Fountain Valley, nhưng sau đó vài ngày thì chị qua đời, nên lễ cầu an trở thành cầu siêu, mong linh hồn của chị sớm tiêu diêu nơi cõi Niết Bàn.

Buổi lễ bắt đầu 6 giờ chiều nhưng 5 giờ, bà con đã đến rất đông ở sân chùa, ở phòng tiếp tân, mọi người im lặng không một tiếng nói, chỉ gật đầu chào nhau. Bàn thờ của chị Hạnh Nhơn trong chánh điện, hoa lan màu tím, màu trắng cũng buồn như đưa tiễn người đi không bao giờ trở lại.

Các con của chị Hạnh Nhơn, con trai, con gái, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, không ai khóc, có lẽ hết nước mắt vì khóc mấy ngày qua. Hòa Thượng Quảng Thanh bận rộn chuẩn bị cho buổi lễ, cùng các anh chị em trong Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH. Ðại Úy Nguyệt khóc nức nở kể:

-Những ngày cuối của chị, em vào nhà thương một ngày ba lần.

Thoa, Nguyệt, mang một chậu hoa thật to vào chùa. Chị Hoa mắt cũng đỏ hoe, chắc khóc quá nhiều, anh Nguyên Văn Ức, Nguyễn Phán, anh Nhựt….

Tất cả đều im lặng, có lẽ nỗi đau đớn bất ngờ đến với anh chị em nên anh chị không còn cất tiếng nói.

Tôi còn nhớ những lần họp đại hội nữ quân nhân thế giới thì các chị, dù có người làm bà nội, bà ngoại nhưng nói chuyện vui đùa như lúc còn trẻ thơ, riêng chị Hạnh Nhơn thì thường cười chứ không nghịch như các chị khác.

Các ký giả đến rất sớm có lẽ vì thương mến chị Hạnh Nhơn như Thanh Phong của báo Viễn Ðông. Ký giả Thanh Phong nói:

-Khi được tin chị Hạnh Nhơn ở nhà thương, tôi vội vã vào thăm không ngờ là lần cuối.

Ký giả Thanh Phong nói với giọng ngậm ngùi, thương tiếc.

Ký giả Lâm Hoài Thạch của báo Người Việt đến chùa thật sớm, và nhắc về những kỷ niệm với chị Hạnh Nhơn.

Ông Bùi Bỉnh Bân mang máy thu hình, khuôn mặt buồn hiu.

Ký giả Thanh Huy của Việt Báo không nói nên lời vì thương tiếc một người chị kính yêu đã qua đời.

Hòa Thượng Thích Chơn Thành đứng trước chánh điện, bà con thỉnh an thầy, thầy vui vẻ trả lời. Có Giám Sát Viên Andrew Ðỗ và Luật Sư Lê Công Tâm. Có lẽ là những người quen nên những câu chuyện về chị Hạnh Nhơn có nhiều kỷ niệm để nói lắm. Có lần chị Hạnh Nhơn nói với tôi sau một buổi lễ ở chùa Bảo Quang:

-Giám Sát Andrew Ðỗ rất lịch sự, Hòa Thượng Quảng Thanh mời giám sát viên và mình lên trước chánh điện, lúc đó tổ chức lễ ngoài trời, khi bước ra lối đi, thì ông nhường cho mình, mình nhường cho ông cuối cùng không ai chịu đi trước, cho nên mình phải đi trước vậy.

Ông bà mình thường nói: “Vô tri bất mộ.”

Hiểu nhau mới quý nhau.

Hôm nay mọi người tề tựu ở đây, để cầu siêu cho chị Hạnh Nhơn, gồm gia đình chị, Phật tử chùa Bảo Quang, những người quen biết quý mến chị như Mục Sư David Huỳnh của Câu Lạc Bộ Tình Yêu Không Biên Giới, có người đạo Công Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Ðài cũng có mặt, người già, người trẻ… chánh điện có thể chứa được 332 người, nhưng số người ngồi, và người đứng rất nhiều.

Chị Hạnh Nhơn trước khi qua đời đã trăng trối với gia đình rằng, thỉnh Hòa Thượng Thích Quảng Thanh lo tang lễ cho chị và sau khi hỏa táng sẽ để tro cốt của chị ở chùa Bảo Quang, Hòa Thượng Quảng Thanh nhắc lại những lời trăng trối của chị. Hòa thượng cũng đã vào bệnh viện tụng kinh cho chị trước ngày chị ra đi.

Hòa Thượng Chơn Thành nói về chị Hạnh Nhơn và cuộc đời vô thường, về triết lý của nhà Phật, rất thâm thúy, Giám Sát Viên Andrew Do ca ngợi công đức của chị Hạnh Nhơn, với Bắc Ðẩu Huân Chương, và Báo Quốc Huân Chương trong quân lực VNCH, và ông cũng nhấn mạnh tuổi trẻ theo gương của chị Hạnh Nhơn.

Hòa thượng viện chủ mời đại diện các hội đoàn, nhà báo lên phát biểu, hay các ca sĩ lên hát tặng cho chị Hạnh Nhơn nhưng tất cả đều im lặng, cho đến giờ tụng kinh.

Trên bàn thờ chị, hình của chị tươi cười như đang ngồi đây để chứng kiến mọi người tỏ lòng thương yêu chị, tiếc thương chị. Mấy ngày nay đồng bào ở khắp nơi trên thế giới, kể cả ở Việt Nam cầu nguyện cho chị sớm tiêu diêu nơi cõi Niết Bàn.

Hòa Thượng Thích Minh Dung, viện chủ chùa Quang Thiện, và Phật tử đêm đêm tụng kinh cầu siêu cho chị Hạnh Nhơn, chúng tôi ở đây 42 năm chưa bao giờ thấy một người ra đi mà được nhiều người cầu nguyện như thế.

Khi nhắc đến chị Hạnh Nhơn, mọi người đều nhớ đến Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH đã 10 lần, tất cả tiền thu được đều gởi về tặng cho thương phế binh và cô nhi quả phụ ở quê nhà, chị Hạnh Nhơn làm việc miệt mài không ngừng nghỉ.

Chị Hạnh Nhơn ra đi để lại bao nhiêu tiếc thương cho nhiều người, tôi nghe tiếng nức nở ở trong chùa, có người vừa tụng kinh vừa khóc, một cư sĩ cầm tay chị vừa tụng kinh vừa khóc ở nhà thương, và cư sĩ này cũng vừa tụng kinh và nước mắt rơi ở trước chánh điện của chùa Bảo Quang.

Hòa Thượng Quảng Thanh rất chu đáo trong lễ cầu siêu này, thầy mời mọi người dùng cơm trước khi vào chánh điện vì thầy biết nhiều người đi làm xong đi thẳng về chùa, đâu có ăn trước khi tụng kinh. Thầy mời mọi người nhiều lần nhưng không ai chịu ăn tối, đợi sau khi tụng kinh một số người mới dùng cháo vào buổi tối và một số người ra về.

Có người từ các quốc gia khác về đây thăm người nhà hoặc du lịch đến chùa gặp lúc tụng kinh chị Hạnh Nhơn, họ cùng cầu nguyện cho chị.

Một buổi lễ cầu siêu mà đầy đủ thành phần hiếm lắm. Trước khi vào nhà thương, trong một cuộc điện đàm chị nói với tôi:

-Duyên ơi, mình yếu rồi, phái đoàn đến Arizona với Trúc Hồ để gặp Thượng Nghị Sĩ John McCain, nhờ ông ấy vận động với Quốc Hội Hoa Kỳ làm luật để đưa các anh thương phế binh VNCH sang định cư ở Hoa Kỳ, mình không đi được.

Nhiều lần chị tâm sự nguyện vọng của chị là đưa anh em thương phế binh sang Hoa Kỳ, chị tha thiết với vấn đề này.

Và trước Tết chị cũng nói với chúng tôi, chị muốn Giám Sát Viên Andrew Ðỗ và Tổng Hội Sinh Viên ngồi lại làm việc với nhau vì tuổi trẻ có sức mạnh. Ðiều chị nói, tôi đã có tâm tình với một số người thân của chúng tôi.

Chị Hạnh Nhơn đã ra đi nhưng anh chị em trong hội sẽ tiếp tục làm việc, đại nhạc hội Cám Ơn Anh vẫn tiếp tục được tổ chức ở San Jose mùa Hè này. Chị Hạnh Nhơn ở cõi vĩnh hằng chắc chắn sẽ phù hộ cho anh chị em, và phù hộ cho các anh thương phế binh, các chị quả phụ và các cháu cô nhi ở quê nhà, và hy vọng nguyện vọng của chị Hạnh Nhơn đưa được các anh em phế binh sang Hoa Kỳ định cư.

Ðồng hương thương chị Hạnh Nhơn chắc chắn sẽ tiếp tục giúp đỡ cho hội.

Chị Hạnh Nhơn làm việc cho đến khi được đưa vào nhà thương, 91 tuổi, 67 vào Hướng Ðạo, suốt cuộc đời giúp người, có bao nhiêu người làm việc ở tuổi này? Chị Hạnh Nhơn ơi, mọi người thương chị, chị mỉm cười trên cõi Niết Bàn chị nhé. Xin đồng hương ở trong nước cũng như nước ngoài cầu nguyện cho chị.

Ngày thứ hai, Như Hảo và tôi đến thăm chị Hạnh Nhơn, một cư sĩ đang cầu nguyện cho chị, vừa đọc kinh vừa nắm tay chị, giọng của họ nức nở, đau đớn làm cho mọi người xúc động. Như Hảo nắm tay chị Hạnh Nhơn một cách thân thiện, Như Hảo đưa cho tôi xem một tấm hình của chị Hạnh Nhơn, và nói:

-Chị Hạnh Nhơn mới tặng cho em một tấm hình em và chị ấy chụp chung trong ngày đại hội kỷ niệm 120 năm Quốc Học, và 100 Ðồng Khánh, hai người cười rất tươi.

-Em cũng học Ðồng Khánh, chị Hạnh Nhơn cũng học Ðồng Khánh.

Tôi tụng kinh trong lúc y tá vào, gỡ bịch máu, và gắn bịch khác vào, giải phẫu xong thì máu chảy ra nhiều. Ðó là lý do đưa chị đến tử vong.

Như Hảo khóc ngay trong phòng ICU, ra khỏi phòng bệnh Như Hảo nói:

-Khuôn mặt chị Hạnh Nhơn hồng hào không có vẻ gì là người bệnh, vẫn còn đẹp như thường ngày.

Như Hảo khóc cho đến khi đi ra, và cho xe chạy vẫn còn nức nở, trước mắt là đèn đỏ, Như Hảo nhấn ga thêm, tôi la lên thắng, thắng, thắng, tôi không muốn chết trong lúc còn nhiều việc chưa hoàn tất.

Tôi định ngày hôm sau đi thăm chị Hạnh Nhơn trước khi đến sở làm nhưng buổi sáng vừa thức dậy thì được tin chị đã qua đời, tôi vội vàng viết tin gởi đi cho tất cả mọi người để những người thân cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn được siêu thoát.

Chị là cây cổ thụ, là bóng mát của nhiều người, không ngờ chị ra đi sớm quá, ai cũng nghĩ chị còn làm việc ít nhất chục năm nữa. Chị đẹp, nụ cười thật tươi, dù tóc bạc trắng, như bà tiên trong truyện cổ tích.

Tôi muốn gào lên:

-Chị Hạnh Nhơn ơi, chúng em thương chị lắm, sao chị nỡ bỏ chúng em mà đi? Nguyện cầu chị sớm về cõi Niết Bàn và phù hộ cho thương phế binh, cô nhi tu sĩ và phù hội cho mọi người thương yêu nhau chị nhé!

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 4 năm 2017

Cư dân Long Beach và quan điểm trái ngược về ‘rent control’

LONG BEACH, California (NV) – Một ngày đầu tháng Tư, bà Kathy Nguyễn, một độc giả của nhật báo Người Việt, gọi vào cho tòa soạn “báo động” là thành phố Long Beach, nơi bà cư ngụ và có một vài căn nhà cho thuê đang bị “đe dọa,” vì theo bà, “Long Beach đang sắp sửa có ‘rent control,’ giống y như ở Los Angeles.”

“Tôi thấy báo chí cần phải để ý đến việc này để lên tiếng, vì ‘rent control’ chắc chắn không có lợi cho ai cả, mà chỉ làm giầu cho những cơ quan thanh tra nhà cửa mà thành phố phải mướn thôi.”

“Rent control” là gì?
Một cách tổng quát, luật “rent control” (kiểm soát việc cho thuê nhà) của mỗi thành phố ấn định người chủ có thể tăng tiền thuê nhà lúc nào và tăng ở mức bao nhiêu. Luật này cũng không cho phép chủ nhà ngang nhiên đuổi người thuê nhà, trừ khi họ vi phạm luật.

Tuy nhiên, ngay cả ở những thành phố có “rent control,” luật này chỉ áp dụng cho một số nhà nhất định. Thí dụ, tại Los Angeles, chỉ những căn nhà cho thuê có tối thiểu hai đơn vị và được xây trước Tháng Mười Một, 1978, mới bị luật “rent control” của thành phố này chi phối.

Với những giới hạn như thế, rất dễ hiểu khi chẳng có người chủ nhà nào thích cho thuê nhà ở một thành phố có “rent control.”

Nhìn một cách khác, giá cho thuê nhà của một thành phố không có “rent control” thường cao hơn những thành phố bị luật này chi phối. Theo một bản tường trình cuối năm 2016 của thị trường cho thuê nhà trực tuyến Apartment List, giá thuê trung bình cho một căn nhà hai phòng ngủ ở Long Beach là $2,100, đắt thứ sáu trên toàn tiểu bang California, và tăng gần 6% so với năm trước.

Tiếp xúc với báo Người Việt qua điện thoại, bà Kathy cho biết bà đang hợp tác với một số bạn bè để tổ chức những nỗ lực phản đối “rent control,” trong trường hợp giới chức thành phố này có ý định quay sang chiều hướng ấy.

Bà Athena Paquette, một nhà môi giới bất động sản có văn phòng ở Torrance, nhưng có nhiều khách hàng ở Long Beach, chia sẻ nỗi ưu tư của chủ nhà Kathy Nguyễn. Bà Paquette viết trong website của mình về đề tài này, cách đây không lâu: “Liệu rồi Long Beach sẽ có ‘rent control’ hay không? Nhiều khách hàng hỏi tôi như thế, và câu trả lời của tôi là có thể và có lẽ. Hội Đồng Thành Phố Long Beach vào Tháng Sáu, 2016 đã bỏ phiếu thuận cho luật thanh tra định kỳ và luân phiên tất cả những căn nhà cho thuê có ít nhất là bốn đơn vị, giống y như thành phố Los Angeles đang làm. Câu hỏi được đặt ra là mức tiền tối đa chủ nhà có thể tăng mỗi năm là bao nhiêu? 1% hay 3% và luật “rent control,” nếu được ra đời, sẽ áp dụng cho loại nhà cho thuê nào? Duplexes, fourplexes hay cả nhà chỉ có một đơn vị duy nhất?”

Bà Paquette kêu gọi: “Nếu bạn là chủ nhà trong vùng này, hãy theo dõi và góp sức vận động chống luật này nếu không muốn phải đối diện với một bất ngờ khó chịu.”

Xung đột quyền lợi?

Trong nhiều trường hợp, luật “rent control” chắc chắn mang một vài lợi ích lớn cho người thuê nhà. Thí dụ, bất kể giá thuê trên thị trường là bao nhiêu, chủ nhà chỉ có thể tăng tiền thuê theo tỷ lệ do luật định mỗi lần hợp đồng thuê nhà được gia hạn, và cũng không thể bất ngờ tăng giá, vì đa số luật rent control đòi hỏi chủ nhà phải cho người thuê biết trước 30 ngày là có định tăng tiền nhà khi gia hạn hợp đồng hay không.

Luật “rent control” đặc biệt có lợi cho người thuê tại những thành phố mà tiền thuê quá cao, như ở Manhattan (New York) hay San Francisco, nơi tiền thuê nhà trung bình là $3,000 một tháng, thì người thuê không còn cách nào khác là phải đi thuê những căn nhà bị luật “rent control” chi phối.

Ngoài việc giá nhà được kềm giữ, nếu bạn là một người thuê tốt, tức trả tiền đúng hạn, không làm ồn ào khiến hàng xóm phải than phiền, hay không biến nhà bếp thành nơi chuyên nấu thức ăn bỏ mối, thì người thuê nhà còn được bảo vệ bằng cách khi hợp đồng hết hạn, có quyền gia hạn, và chỉ bị đuổi vì những lý do luật định. Người chủ không thể hứng lên từ chối không cho bạn thuê nữa, chỉ vì muốn cho thuê căn nhà bạn đang ở với giá cao hơn.

Quan trọng không kém, “rent control” bảo vệ người thuê ở chỗ chủ nhà phải bảo trì căn nhà cho thuê cho đúng phép vệ sinh, nếu không sẽ bị phạt. Đây có lẽ là yếu tố mà người đi thuê ở vùng được xem là xập xệ cần được giúp đỡ nhất.

Tiếp xúc với phóng viên báo Người Việt, ông Dave Robinson, thuê một chung cư hai phòng ngủ ở một khu cho thuê lớn ở Linden Avenue, gần trung tâm thành phố, cho biết ông dọn vào căn nhà này cuối năm ngoái, và trong suốt sáu tuần lễ đầu hệ thống nước trong nhà bị hỏng. Bồn tắm luôn luôn bị ứ nước, thoát rất chậm, và mỗi lần dùng máy xay rác thì bồn rửa chén trong bếp cũng ngập ứ luôn.

“Vợ tôi rất khó chịu khi phải nấu ăn, vì tình trạng mất vệ sinh, nhưng chúng tôi gọi chủ yêu cầu sửa thì cứ bị hẹn lần hẹn lữa mãi.”

Ông Robinson cho biết cuối cùng ông phải gọi thành phố để than phiền. Và may có luật thanh tra vừa mới ban hành, nên chủ nhà rồi cũng gọi thợ đến sửa, nhưng cách đây hai tuần ông nhận được thư báo là giá nhà sẽ lên 10% trong vòng 30 ngày nữa.

“Nhà tôi thuê giá $1,900, lên một lúc gần $200 thì không biết làm sao tụi tôi chịu nổi,” ông tâm sự.

Bà Champei Im, người Cambodia, thuê nhà ở một căn fourplex ở gần góc Anaheim Avenue và đường 10th Street, cho biết khu nhà bà ở gần đây có gián, nhưng than phiền đã hơn hai tuần lễ rồi mà vẫn chưa thấy chủ có biện pháp gì.

“Chồng tôi nói để ổng gọi thành phố khiếu nại, nhưng tôi ngăn ông ấy nói chờ thêm một thời gian vì sợ chủ nhà họ trả đũa, đòi tăng giá thì chắc phải dọn nhà quá,” bà tâm sự. “Ổng xã tôi ổng nói, lo gì, kỳ này đi thuê ở khu nào có ‘rent control’ cho chắc ăn!”

Trở lại với giới chủ nhà, chẳng riêng gì bà Kathy Nguyễn, mà hình như bất cứ chủ nhà nào ở thành phố này cũng nhìn luật “rent control” bằng cặp mắt thiếu thiện cảm.

Bà Nicoleta Robinson, một nhà môi giới bất động sản có văn phòng và có ba căn nhà cho thuê ở Long Beach, nói với nhật báo Người Việt: “Tôi không ủng hộ việc điều khiển quá đáng một thị trường tự do. Giá thuê nhà phản ánh thực tế của cung và cầu. Nếu ‘rent control’ được thông qua, có thể các chủ nhà sẽ tăng giá hàng loạt để tìm cách đền bù cho việc tăng giá thuê trong tương lai sẽ bị chậm lại. Là một người có nhà cho thuê, ‘rent control’ sẽ khiến tôi ngần ngại không muốn tu bổ nhà cho thuê ngoại trừ những gì bắt buộc phải sửa chữa, và thành phố Long Beach, nói chung sẽ dần dà trở thành nơi có nhiều căn nhà không được bảo trì đúng mức.”

Bà khẳng định: “Tôi không ủng hộ ‘rent control’ tí nào. Đây là một cách giữ giá thuê nhà rẻ một cách quan liêu và không hữu hiệu, vì nó chỉ khiến chủ nhà không đầu tư đúng mức vào việc bảo trì nhà cho thuê, hoặc khiến người có vốn không muốn đầu tư vào nhà cho thuê, và vì thế sẽ biến Long Beach thành nơi khiến người thuê khó có thể tìm được chỗ ở với giá phải chăng.”

Ông Ricardo Garcia, thuộc Long Beach Residents Empowered, một tổ chức đấu tranh cho quyền lợi người đi thuê cho rằng Long Beach cần phải có “rent control,” phát biểu: “Nhiều việc đang dồn dập xẩy ra khiến chúng tôi tin rằng Long Beach cần phải có ‘rent control.’”

Ông vạch ra: “Với tình trạng các nhà đầu tư mua những khu nhà lớn, sửa cho đẹp lên, rồi tăng cao giá thuê, với tỷ lệ nhà trống rất thấp, người đi thuê sẽ khó lòng tìm được căn nhà vừa túi tiền để mướn. Tình trạng này tạo nhiều khó khăn cho những người lợi tức không cao trong thành phố.”

Ông Garcia cho biết tổ chức Long Beach Residents Empowered ủng hộ luật “rent control,” nhưng hiện đang tập trung nỗ lực vào việc bảo vệ người đi thuê và thúc đẩy việc bảo trì nhà cửa. Ông nhận định: “’Rent control’ là một trong những công cụ chúng ta có thể dùng, và rất cần cho việc bảo vệ giới đi thuê, nhưng đó không phải là một giải pháp nhiệm mầu có thể giải quyết được mọi vấn đề.”

Câu trả lời không đơn giản

Nếu “rent control” là câu trả lời cho người đi thuê, và nếu muốn thành phố mình ở có “rent control” thì người đi thuê (đông hơn giới có nhà cho thuê rất nhiều) chỉ việc tụ họp lại rồi cùng nhau xin chữ ký vận động các thành viên trong hội đồng thành phố, thì dần dà sẽ được toại nguyện thôi.

Nếu sự việc đơn giản thế thì tại sao chỉ có 15 trong hơn 480 thành phố tại California có “rent control?”

Theo ông Thomas Sowell, một chuyên gia nghiên cứu kinh tế, tác giả cuốn “Basic Economics,” mọi việc không đơn giản như trắng với đen.

Tác giả Thomas Sowell giải thích trong cuốn “Basic Economics:” “Trong một thị trường tự do, giá cả thay đổi theo nhu cầu. Giá tăng lên khi số cung ít hơn số cầu. Nói một cách đơn giản, khi có nhiều người cần thuê nhà hơn số nhà trống, giá thuê nhà sẽ tăng lên. Và người đi thuê, dù muốn dù không, đều vô hình chung cạnh tranh với những người cùng muốn mướn căn nhà mình muốn ở khu mình muốn.”

Ông lập luận: “Giá nhà cho thuê bị ép ở mức thấp không tự nhiên tại một thành phố có ‘rent control,’ dần dà sẽ tạo tình trạng số người muốn đi thuê đông hơn nhà cho thuê, khiến nhà khan hiếm. Khi nhà hiếm, chủ nhà sẽ tăng giá lên mỗi khi có người di chuyển. Điều này dễ hiểu, vì luật ‘rent control’ chỉ cấm chủ nhà tăng giá quá cao với người đang thuê, chứ không kiểm soát giá cho người thuê mới. Như vậy, trước sau giá nhà cũng tăng giảm tùy theo luật cung cầu.”

Nếu về lâu về dài “rent control” không có lợi cho chủ nhà mà cũng không có lợi cho người đi thuê, thì ai là giới được hưởng lợi?

Theo ông Sowell, “rent control” “hơn tất cả, là công cụ của những chính trị gia,” ông giải thích: “Trên lý thuyết, ‘rent control’ có vẻ giúp được người nghèo, đó là câu chính trị gia nào cũng thích rêu rao, nhưng khi xét kỹ hơn, luật này không giúp được người nghèo, mà còn khiến các thành phố tốn tiền mướn nhân viên cho công việc thanh tra và kiểm soát. Và cuối cùng thì đâu cũng vào đấy!”

Sự thật có thể đúng như ông Sowell nói, nhưng hai giới chủ nhà và người đi thuê có lẽ muôn đời sẽ nhìn “rent control” ở hai quan điểm trái ngược.

Tuy nhiên, có lẽ ít nhất là ở trong thời điểm này, chủ nhà ở vùng Long Beach không cần phải quá lo lắng vì giới chức của thành phố này có vẻ đang đồng ý với tác giả cuốn “Basic Economics.”

Trả lời phỏng vấn với tờ Long Beach Press Telegram, ông Rex Richardson, phó thị trưởng Long Beach, cho biết thành phố “phải cân bằng quyền lợi của giới chủ nhà với người thuê nhà, mặt khác người đi thuê cũng phải có những nẻo đường pháp lý để nêu ra những quan ngại chính đáng của họ.”

Ông Richardson ủng hộ việc tạo ra điều kiện để người dân thuê được nhà với giá phải chăng, và duy trì được tình trạng này quan trọng hơn áp đặt luật “rent control.”

Ông nói: “Tôi hoàn toàn ủng hộ việc cung ứng cho dân cư trong thành phố nhà cho thuê với giá phải chăng. Nhưng chúng ta phải bảo đảm việc người có tiền đầu tư tiếp tục đầu tư vào nhà cho thuê. Hơn nữa, thành phố Long Beach phải đối diện với nhiều việc quan trọng hơn là thúc đẩy luật ‘rent control’ trong lúc này.”

Liên lạc tác giả: [email protected]

_______________________________

Những thành phố có luật “rent control” ở California: Berkeley, Beverly Hills, Campbell, East Palo Alto, Fremont, Hayward, Los Angeles, Los Gatos, Oakland, Palm Springs, San Francisco, San Jose, Santa Monica, Thousand Oaks, West Hollywood.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 4 năm 2017

Jennifer Lopez sẽ trình diễn tại lễ trao giải 2017 Billboard Latin Music Awards

HOLLYWOOD, California (NV) – Nữ ca sĩ Jennifer Lopez sẽ trình diễn tại lễ trao giải Billboard Latin Music Awards vào hôm 27 Tháng Tư và cô cũng được trao tặng giải thưởng Telemundo’s Star Award cho những thành quả đạt được trong lĩnh vực âm nhạc, theo trang Billboard loan tin.

Nữ ca sĩ sẽ trình diễn tại Watsco Center thuộc trường đại học University of Miami và trình bày ca khúc mới nhất trong album tiếng Tây Ban Nha của cô.

Ngoài ra, các ca sĩ như Daddy Yankee, Luis Fonsi, J Balvin, Nicky Jam, Gente de Zona, Zion y Lennox, Alejandro Fernández và Morat cũng trình diễn vào đêm trao giải này.

Nữ diễn viên gốc Tây Ban Nha Kate del Castillo và nữ ca sĩ Carlos Ponce là người dẫn chương trình trong lẽ trao giải.

Lễ trao giải Billboard Latin Music Awards quy tụ những nghệ sĩ có thành quả nổi bật nhất tại đại hội Billboard Latin Music và được diễn ra từ ngày 24 đến 27 Tháng Tư tại khách sạn Ritz Carlton, Miami Beach, Florida, và được truyền hình trực tiếp trên kênh Telemundo. (Kh.L.)

Danh ca Elton John vào ICU, hủy show diễn tại Las Vegas

LONDON, Anh (NV) – Danh ca Elton John vừa hủy tất cả các show diễn tại Las Vegas, Nevada, trong Tháng Tư và Tháng Năm sau khi bị nhiễm một loại virus lạ và phải vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), theo tạp chí Time loan tin.

Theo một thông báo từ phía nhà quản lý, ca sĩ này vừa bị nhiễm một loại bệnh “chết người” sau chuyến bay về từ Santiago, Chile.

Ca sĩ phải nhập viện hai ngày và được phép rời viện vào Thứ Bảy sau khi được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt tại một bệnh viện ở Anh.

“May thay, nhân viên y tế của ông chẩn đoán bệnh kịp thời và chữa trị thành công căn bệnh,” theo thông báo từ công ty quản lý. “Hiện ông Elton John đang trong giai đoạn hồi phục.”

Trong khi đó, ca sĩ này nói: “Tôi thật may mắn khi có những người hâm mộ tuyệt vời và trung thành và tôi xin lỗi vì làm các bạn buồn. Tôi rất biết ơn nhóm bác sĩ tận tình chăm sóc tôi.”

Các show bị hủy gồm có “The Million Dollar Piano” tại Ceasars Palace, Las Vegas, và một show diễn ngày 6 Tháng Năm tại Bakersfield, California. Hiện nay, show diễn vào Tháng Sáu tại Anh vẫn dự trù diễn ra bình thường. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 4 năm 2017

Tin mới cập nhật