Lệ phí rút tiền ATM tiếp tục tăng cao

LOS ANGELES (AP) – Lệ phí trung bình khi sử dụng máy ATM ngoài hệ thống ngân hàng người rút tiền ký thác là $4.35 cho mỗi lần rút, theo kết quả một thăm dò của Bankrate.com vừa mới được công bố hôm Thứ Hai.

Lệ phí ATM và các loại phí ngân hàng khác đang ngày một lên cao. Hình minh họa. (Hình: Jean-Sebastien Evrard/AFP/Getty Images)

Lệ phí nói trên gồm $2.77 các ngân hàng tính đối với người không phải khách hàng và $1.58 các ngân hàng tính lên khách hàng khi họ sử dụng ATM ngoài hệ thống.

Tại Phoenix, lệ phí này cao nhất với $4.96, trong khi thấp nhất ở $3.75 tại Cincinnati.

Lệ phí đánh vào trường hợp rút tiền nhiều hơn số tiền ký thác trong ngân hàng (overdraft) cũng gia tăng, trung bình là $32.74 trong thời gian 12 tháng vừa qua. Ðó là con số cao kỷ lục liên tiếp lần thứ 16.

Ở Philadelphia, lệ phí overdraft cao nhất với $35.80, trong khi thấp nhất ở San Francisco là $26.74.

Lệ phí đối với trương mục chi phiếu (checking account) gia tăng khi các ngân hàng đang điều chỉnh cho phù hợp với các luật lệ và qui định của liên bang ban hành sau vụ khủng hoảng tài chính năm 2008.

Những thay đổi gồm việc giới hạn mức tính lệ phí của ngân hàng mỗi khi rút tiền qua ATM và thanh toán tiền bằng thẻ rút tiền debit card, và giảm lệ phí mà ngân hàng tính vào người bán khi người mua trả bằng thẻ tín dụng hay debit card.

Ðể đáp lại, các ngân hàng tăng lệ phí liên hệ đến overdraft và ATM, cũng như đưa ra điều kiện khách hàng phải duy trì một số tiền nào đó trong ngân hàng để khỏi bị tính lệ phí vào checking account.

Khoảng 76% các ngân hàng lớn nhất ở Hoa Kỳ miễn tính lệ phí trương mục checking account cho đến năm 2009, và hiện chỉ ở mức 38%.

Nay chỉ còn các ngân hàng thuộc nghiệp đoàn (credit union), ngân hàng cộng đồng, và online bank là không tính lệ phí checking account. Trong khi nhiều ngân hàng tính lệ phí hằng tháng, họ miễn trừ đối với người ký thác tiền lương trực tiếp.

Sử dụng ATM của ngân hàng khác thường phải chịu hai loại lệ phí. Một từ chính ngân hàng mà người rút tiền có trương mục ký thác. Hai từ chủ nhân của máy ATM, loại chi phí này vốn tăng đều đặn và nhanh nhất.

Trong 5 năm qua, chi phí trung bình khi rút tiền ATM ngoài hệ thống tăng 23%, một mức cao mới trong tám năm liên tục. (TP)

Đức Giáo hoàng Francis quan tâm thiết lập bang giao với VN

VATICAN (NV) .- Đó là một trong những nội dung được nêu tại thông cáo về kết quả cuộc đàm phán lần thứ năm của nhóm công tác hỗn hợp Vatican – Việt Nam, diễn ra hồi thượng tuần tháng 9, tại Hà Nội.









Tổng giám mục Leopoldo Girelli, đại diện không thường trú tòa thánh Vatiacan tại Việt Nam được đón tiếp ở giáo phận Thanh Hòa hồi cuối năm 2011. (Hình Giáo phận Ban Mê Thuột)


Theo Phòng Báo chí của Tòa thánh Vatican, Vatican vẫn cố gắng đạt tới mục tiêu là thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Vatican muốn cùng Giáo hội Công giáo Việt Nam đóng góp tích cực hơn trong việc phát triển trong các lĩnh vực vốn là điểm mạnh của Giáo hội Công giáo như: y tế, giáo dục, các hoạt động nhân đạo và từ thiện.


Việt Nam hiện có khoảng 93 triệu dân và người Công giáo hiện chiếm khoảng 8% dân số. Trong thông cáo vừa kể, cuộc đàm phán lần thứ năm của nhóm công tác hỗn hợp Vatican – Việt Nam được mô tả là đã diễn ra “thẳng thắn, chân thành và tôn trọng lẫn nhau”.


Theo dự kiến, nhóm công tác hỗn hợp Vatican – Việt Nam sẽ tiếp tục đàm phán lần thứ sáu tại Vatican nhưng thời điểm đàm phán chưa được xác định. Trước đó, cuộc đàm phán lần thứ tư đã diễn ra hồi tháng sáu ở Vatican.


Năm 2007, hai bên dự trù thiết lập quan hệ ngoại giao. Hai năm sau (2009), nhóm công tác hỗn hợp Vatican – Việt Nam được thành lập và bắt đầu đàm phán nhằm đề ra những biện pháp để thiết lập quan hệ ngoai giao toàn diện giữa hai bên, trong đó có việc giải quyết các vướng mắc liên quan đến quyền tự do tín ngưỡng tại Việt Nam.


Quan hệ ngoại giao giữa Tòa thánh Vatican và Việt Nam từng bị gián đoạn từ giữa năm 1975.


Năm 2011, tuy Việt Nam chấp nhận việc Tòa thánh Vatican cử Giám mục Leopoldo Girelli đến Việt Nam làm đại diện không thường trú, song tự do tín ngưỡng tại Việt Nam nói chung và sinh hoạt của người Công giáo tại Việt Nam nói riêng vẫn chưa được nhà cầm quyền CSVN tôn trọng đúng mức cần thiết.


Sự kiện gần nhất, xảy ra hồi giữa tháng này là việc nhà cầm quyền tỉnh Kon Tum sách nhiễu việc tổ chức cuộc Hành hương Đức Mẹ Măng Đen (thôn Măng Đen, xã Đak Long, huyện Kon Plông) : Sát ngày diễn ra cuộc hành hương, Sở Nội vụ tỉnh Kon Tum gửi một công văn, cấm Tòa Giám mục Kon Tum dùng chữ “hành hương” và không cho tổ chức quyên góp để giúp đỡ người nghèo.


Hồi tháng ba vừa qua, Đức Giáo hoàng Francis đã nêu vấn đề tự do tôn giáo khi tiếp ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam tại Vatican. Trước nữa, vào năm 2007, Thủ tướng Việt Nam từng đến thăm Vatican. Năm ngoái, Tổng Bí thư Đảng CSVN cũng đã làm như vậy.


Hồi tháng 8 năm nay, khi tham dự Ngày Thanh niên Công giáo Á Châu ở Seoul, Đức Giáo hoàng Francis tái khẳng định vai trò của Giáo hội Công giáo tại các quốc gia Á châu và đề nghị giới lãnh đạo các quốc gia này đừng sợ Tòa thánh Vatican.


Dịp đó, Đức Giáo hoàng Francis đã đề cập đến việc tổ chức “đối thoại  trong tình huynh đệ” với Việt Nam và Trung Quốc. (G.Đ)



 

Vụ tra tấn chết người, phó công an Tuy Hòa bị khởi tố


TUY HÒA (NV) .-
Áp lực dư luận đã buộc hệ thống tư pháp CSVN phải khởi tố thượng tá Lê Đức Hoàn, Phó Công an thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên vì “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”. 









Hồi tháng 7-2014, Thượng Tá Công An Lê Đức Hoàn tham gia phiên xử phúc thẩm với tư cách “nhân chứng”. (Hình: Người Lao Động)


Viên thượng tá vừa kể không bị tạm giam nhưng bị cấm rời khỏi nơi cư trú. Quyết định khởi tố do Cơ quan Điều tra của Viện Kiểm sát Tối cao công bố. Cơ quan Điều tra của Viện Kiểm sát Tối cao cũng đã yêu cầu Thành ủy thành phố Tuy Hòa “xử lý về mặt Đảng theo qui định của Điều lệ Đảng đối với ông Lê Đức Hoàn”.


Ông Lê Đức Hoàn được xem là nhân vật chính, phải chịu trách nhiệm về việc ông Ngô Thanh Kiều, sinh năm 1982, ngụ ở xã Hòa Đồng, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên, bị tra tấn đến chết hồi năm 2012.


Hồi tháng 5 năm 2012, một nhóm Công an thành phố Tuy Hòa bắt giữ ông Kiều vì cho rằng ông dính líu đến một vụ trộm cắp. Ngày hôm sau ông Kiều chết. Pháp y xác định trên người ông Kiều có 70 vết thương. Ngoài việc bị nứt sọ, chấn thương não, ông Kiều còn bị dập phổi gan, thận.


Sự kiện vừa kể khiến dân chúng thành phố Tuy Hòa nổi giận. Họ đòi công an phải điều tra, truy cứu trách nhiệm những kẻ đã tra tấn ông Kiều đến chết. Công an thành phố Tuy Hòa và Công an tỉnh Phú Yên chỉ giải tán được đám đông, sau khi Giám đốc Công an tỉnh Phú Yên hứa hẹn sẽ điều tra và xử lý những kẻ lạm quyền khi thi hành công vụ.


Không chỉ dân chúng thành phố Tuy Hòa mà dân chúng Việt Nam, báo chí Việt Nam cũng đòi hỏi như vậy. Tuy nhiên một năm sau, Viện Kiểm sát thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên mới công bố quyết định truy tố bốn sĩ quan công an của thành phố Tuy Hòa và một sĩ quan công an của tỉnh Phú Yên, đã “dùng nhục hình” với ông Ngô Thanh Kiều.


Cáo trạng xác định, các điều tra viên đã còng ông Kiều vào ghế và thay nhau dùng dùi cui tra tấn, buộc ông nhận tội. Khi ông Kiều lả đi, họ mới đưa ông đến bệnh viện nhưng ông Kiều đã chết trên đường đi cấp cứu.


Phải mất thêm gần một năm nữa, vào cuối tháng 3 – đầu tháng 4 năm nay, hệ thống tư pháp CSVN mới đưa năm sĩ quan tra tấn ông Kiều tới chết ra xử sơ thẩm. Tuy nhiên, chỉ có một sĩ quan cấp thấp nhất (thiếu úy) bị phạt 5 năm tù, một thiếu tá bị phạt 2 năm tù, một thượng úy bị phạt 18 tháng tù, còn một thiếu tá và một trung úy được hưởng án treo vì đã “dùng nhục hình”.


Bản án sơ thẩm vụ Ngô Thanh Kiều khiến công chúng Việt Nam nổi giận. Ngay cả thẩm phán của một số tòa án khác cũng cho rằng bản án không thỏa đáng. Theo họ, truy tố, xét xử năm sĩ quan này về tội “dùng nhục hình” là chưa chính xác, phải xem đó là “giết người”.


Đó là chưa kể việc điều tra, truy tố, xét xử có dấu hiệu bao che, đổ hết tội cho viên sĩ quan có cấp bậc thấp nhất (tại Tòa, viên thiếu úy này bảo rằng, ông ta cảm thấy xấu hổ khi phải đứng chung với những kẻ đã làm sai mà còn đổ tội cho người khác), bỏ qua trách nhiệm của ông Lê Đức Hoàn, thượng tá, Phó Công an thành phố Tuy Hòa, kẻ chỉ đạo bắt ông Kiều trái pháp luật.


Trước sự phẫn nộ của công chúng, nhiều viên chức, trong đó có Chủ tịch Nhà nước Việt Nam cũng đề nghị phải xem lại việc điều tra, xét xử vụ bắt giữ trái pháp luật, tra tấn – ép nhận tội khiến ông Kiều uổng tử.


Đến đầu tháng 7, Tòa án tỉnh Phú Yên đưa vụ ông Ngô Thanh Kiều bị tra tấn đến chết ra xử phúc thẩm. Bản án sơ thẩm bị hủy và tòa yêu cầu điều tra lại từ đầu. Việc khởi tố ông Lê Đức Hoàn, thượng tá, Phó Công an thành phố Tuy Hòa là diễn biến mới nhất trong tiến trình điều tra lại. (G.Đ)

Thuyết trình Medicare và những thông tin cập nhật


Nguyên Huy/Người Việt


WESTMINSTER (NV)
– Buổi thuyết trình “Medicare và những tin tức mới” do bà Ánh Tuyết thuộc tổ chức HICAP phụ trách được tổ chức vào cuối Tháng Chín tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, cập nhật các tin tức liên quan đến dịch vụ y tế quan trọng đối với người cao niên gốc Việt.

Quang cảnh buổi thuyết trình về Medicare và những tin tức mới do bà Ánh Tuyết, thuộc HICAP, phụ trách. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Trước khi vào những điểm chính trong buổi thuyết trình, bà Ánh Tuyết cho biết tổ chức HICAP là chương trình cố vấn và hỗ trợ Bảo Hiểm Y Tế cho mọi người. HICAP cũng lo miễn phí những dịch vụ giúp đỡ tối đa mọi quyền lợi của Medicare.

Bà Ánh Tuyết cho biết: “Cố vấn HICAP thuộc cơ quan Council On Aging của Quận Cam là những nhân viên và thiện nguyện viên cung cấp dịch vụ cố vấn khách quan cho từng cá nhân cùng các buổi hội thảo, thuyết trình cho cộng đồng về Medicare và những vấn đề sức khỏe.”

Trong chương trình sinh hoạt hôm nay, bà Ánh Tuyết giới thiệu bà Mỹ Hạnh, thuộc tổ chức Alzheimer tại quận Cam, trình bày về bệnh Mất Trí Nhớ.

Bà Mỹ Hạnh cho biết, Quận Cam có một chương trình giúp đỡ cộng đồng người Việt về những điều liên quan đến căn bệnh Alzheimer. Bà Hạnh nhận định, ở Việt Nam trước đây, người sống được đến 50, 60 tuổi đã gọi là…“già.” Nhưng nay, với nền y học tiến bộ, người ta sống đến 80, 90 là thường. Vào tuổi này, não bộ không tránh khỏi bị lão hóa mà nếu chúng ta không lưu tâm đề phòng chữa trị ngăn chặn sớm có thể đưa đến bệnh Alzheimer trầm trọng. Nên, theo bà Mỹ Hạnh, để ngăn chặn kịp thời, trước hết ta nên liên lạc với tổ chức Alzheimer Association (714-534-3700), càng sớm càng tốt, để biết 10 dấu hiệu cảnh báo của bệnh. Việc sớm tìm ra phương pháp điều trị và sắp xếp kế hoạch cho tương lai là một trong những yếu tố quyết định giúp đỡ cho người có nguy cơ bị bệnh.

Sự tìm biết các dấu hiệu cảnh báo cũng cho các chuyên viên phân biệt giữa bệnh mất trí nhớ với chứng suy giảm trí nhớ hoặc tính hay quên nơi người lớn tuổi.

Vẫn theo bà Mỹ Hạnh, bệnh Alzheimer có nhiều giai đoạn và cách điều trị. Cơ quan Alzheimer & Association là nơi cung cấp các dịch vụ và nguồn trợ giúp trong cộng đồng. Vào sáng Thứ Bảy, 27 Tháng Chín, từ 10 giờ sáng đến 11:30 tại trung tâm Y Tế Nhân Hòa (7761 Garden Grove Blvd., Garden Grove, CA 92841) sẽ có buổi thuyết trình về bệnh Alzheimer, tham dự miễn phí. Trong buổi này, nhân viên thiện nguyện sẽ giúp điền đơn xin vòng đeo tay Báo Ðộng Y Tế & Trở Về An Toàn cho những ai cần đến.

Phần thuyết trình của bà Ánh Tuyết thuộc HICAP nhắc lại, “Medicare là sự bảo hiểm sức khỏe cho những người sau đây: Người 65 tuổi trở lên, người chưa đến 65 tuổi có bệnh, người ở bất cứ tuổi nào mà mắc bệnh thận vào giai đoạn cuối, như hư thận vĩnh viễn cần được lọc máu hay thay thận.”

Bà Mỹ Hạnh, nhân viên giao tế cộng đồng Việt Nam của Alzheimer & Association, thuyết trình về sự cần thiết phát hiện sớm những dấu hiệu của Alzheimer. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Bà Ánh Tuyết đưa ra mẫu thẻ Medicare, giải thích những phần ghi trên thẻ, như tên người thụ hưởng, số An Sinh Xã Hội và các phần y tế được thụ hưởng của chính phủ (Phần A và Phần B). Bà Tuyết cho biết, “Medicare phần A giúp trả tiền điều trị cho bệnh nhân nội trú tại các nhà thương, giúp trả tiền cho cơ sở điều dưỡng chuyên môn, chăm sóc cho bệnh nhân gần qua đời, và chăm sóc sức khỏe tại gia. Nhưng Medicare chỉ chi trả tới 80% chi phí thôi. Medicare phần B giúp trả tiền dịch vụ cho các văn phòng bác sĩ, chăm sóc bệnh nhân ngoại trú nhận dịch vụ tại nhà thương và chăm sóc sức khỏe tại gia. Phần B cũng giúp trả tiền các dịch vụ phòng ngừa bệnh để duy trì sức khỏe và để ngăn ngừa một số bệnh trở nên nặng hơn.”

Một phần khác nữa là Phần D, giúp trả tiền thuốc theo toa bác sĩ. Người thụ hưởng có thể chọn mua từ các hãng bảo hiểm tư mà Medicare chấp thuận. Phần D, theo bà Ánh Tuyết, người thụ hưởng cũng phải trả một số tiền nhỏ (co-sign) và thường có những thay đổi trong năm.

Bà Ánh Tuyết cũng giải thích về trường hợp những người trên 65, còn đi làm, có benefit của nơi làm việc thì vẫn phải giữ bảo hiểm cũ. Với những ai tới hạn tuổi 65 mà không xin Medicare hay để quá hạn thì phải chờ tới sang năm, vào dịp đầu năm. Bà Ánh Tuyết cũng nhắc là Sở Xã Hội không phải là nơi cấp Medicare mà là chương trình Medicare nằm trong khuôn viên của sở xã hội. Nhân viên của Medicare không bao giờ trực tiếp gọi tới người thụ hưởng đề nghị chuyện này chuyện khác. Nếu có phải báo ngay cho Medicare biết qua chương trình SMP tại địa phương, ở California là 1-855-613-7080.

Một số điều cho người mới có Medicare cần nhớ là gìn giữ cẩn thận thẻ Medicare và thẻ an sinh xã hội. Tuyệt đối không đưa cho người lạ. Phải theo dõi những thông báo tổng kết thuốc men mua trong tháng, những lần đi gặp bác sĩ, làm xét nghiệm coi có đúng không. Nếu không hãy báo cho chương trình SMP địa phương.

Sau cùng, trước khi chấm dứt buổi thuyết trình, bà Ánh Tuyết với hai thiện nguyện viên là các bà Liên Chi và Ngọc Chi thu nhận ý kiến đóng góp và câu hỏi về Medicare liên quan đến từng người thụ hưởng. Bà Ánh Tuyết nhấn mạnh: “Chúng tôi sẽ trả lời tất cả những câu hỏi của quí vị, bất cứ giờ nào. Sau khi nhận câu hỏi của quí vị, chúng tôi sẽ tham khảo cặn kẽ để có được câu trả lời thích ứng nhất về trường hợp của quí vị. Ðiện thoại để liên lạc với HICAP là (800) 434-0222 (tiếng Anh), (714) 560-0035 (tiếng Việt).

Philippines và Mỹ tập trận ở Biển Ðông


MANILA, Philippines (AFP) – Hàng ngàn lính Thủy Quân Lục Chiến Philippines và Mỹ bắt đầu cuộc tập trận hôm Thứ Hai, gần khu vực có tranh chấp với Trung Quốc trên Biển Ðông.








Cuộc tập trận có cả việc bắn thử hỏa tiễn Tomahawk. (Hình: AP/Photo)


Cuộc tập trận đổ bộ kéo dài 12 ngày có sự tham dự của khoảng 3,500 lính TQLC Mỹ và 1,200 lính Philippines, được chính thức khai diễn từ đảo Palawan trong vùng phía Tây quốc gia này.Trung Quốc coi hầu hết khu vực Biển Ðông thuộc chủ quyền của họ. Thái độ ngày càng hung hăng hơn của Bắc Kinh trong các cuộc tranh chấp đã làm tăng sự căng thẳng với các quốc gia láng giềng, kể cả Philippines. Các giới chức quân sự Mỹ và Philippines cho hay cuộc tập trận không liên hệ gì đến tranh chấp với Trung Quốc.

“Mục tiêu chính của chúng tôi là tạo khả năng hoạt động chung và chuẩn bị các phương thức đối phó trong trường hợp có thiên tai,” theo lời chuẩn tướng TQLC Mỹ, Paul Kennedy, khi được hỏi là cuộc tập trận này có nhằm đối phó với trường hợp chiến tranh hay không. Một tướng tư lệnh vùng của Philippines, Ðô Ðốc Alexander Soria, nói rằng hai bên đang “cố thành lập một lực lượng hỗn hợp.”

Phát ngôn viên TQLC Philippines, Trung Úy Jeber Anthony Belonio, cho hay tại Manila rằng địa điểm khai diễn cuộc tập trận không liên quan gì đến cuộc đối đầu giữa quốc gia này với Trung Quốc.” Không hề có sự liên hệ nào cả. Ðây chỉ nhằm cho thấy khả năng của lữ đoàn TQLC mới thành lập của chúng tôi, vốn tình cờ là đặt căn cứ ở Palawan,” Trung Úy Belonio cho biết.

Quân đội Philippines trong thời gian gần đây đã tăng cường khả năng quân sự của mình trên đảo Palawan.

Manila cũng đang gia tăng mối liên hệ quân sự với các quốc gia đồng minh, đặc biệt là Mỹ, trước sự đe dọa ngày càng trầm trọng từ phía Trung Quốc.Cuộc tập trận năm nay bao gồm cả việc bắn đạn thật, cả súng cá nhân lẫn đại bác, đổ bộ bằng xe cơ giới và đổ bộ bằng xuồng cao su. Tàu đổ bộ có khả năng chở theo đủ loại phi cơ của Mỹ, chiếc USS Peleliu, cùng với hai tàu tiếp tế đã đến căn cứ hải quân Subic, nơi từng là một căn cứ lớn của Mỹ trước đây, để tham dự cuộc tập trận. (V.Giang)

Khi con người không khác con heo


Hoàng Ngọc Tuấn
(Blog RFA)


Tôi vừa tình cờ gặp lại một ông bạn học ngày xưa. K. đã từng ngồi chung lớp với tôi ở đại học Văn Khoa Sài Gòn trước 1975. Hồi đó K. là con nhà rất giàu, kiêu ngạo lắm, nhưng K. lại rất thích nhạc guitar, nên K. hay mời tôi đi uống cà-phê rồi chở tôi về nhà K. để tôi chơi vài bản nhạc với cây đàn guitar đắt tiền của K.









Hàng chục ngàn sinh viên, học sinh Hồng Kông xuống đường, đòi được quyền bầu cử tự do. Còn Việt Nam? (Hình: AP Photo/Vincent Yu)


Năm 1978, tôi có gặp lại K. một lần tại Sài Gòn trong một quán cà-phê cóc. K. than thở là gia đình đã bị “cách mạng” tịch thu tài sản và trấn lột cho đến mức khánh tận… Khi kể chuyện, giọng K. run run và đôi mắt long lên một nỗi căm hờn…

Thế rồi suốt 36 năm qua tôi không hề gặp K. lần nào nữa.


Ðạo đức suy đồi


Sáng hôm nay tôi tình cờ gặp lại K. trong quán cà-phê Sun Break ở Auburn. Trông K. rất bảnh bao, mập mạp. K. sang Úc để du lịch và trao đổi business với một số công ty xuất nhập cảng của Úc.

Tôi hỏi K. đã làm cách nào để trở nên giàu có như thế. K. tự hào kể lại những mưu mô và thủ thuật tinh vi và liều lĩnh mà K. đã thực hiện để có thể trở thành một đại gia, từ hai bàn tay trắng. Tất nhiên tôi chẳng thích nghe những chuyện toàn là mánh mung và đút lót như thế, nhưng vì lịch sự, tôi để cho K. nói thỏa thích…

Thế rồi tôi hỏi K. nghĩ thế nào về tình trạng nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam hiện nay. K. tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe tôi hỏi như thế.

K. nói Việt Nam không có vấn đề gì về nhân quyền và dân chủ cả.

Tôi nói với K. rằng Việt Nam khét tiếng là một trong những nước tệ hại nhất thế giới về nhân quyền và dân chủ.

K. nói, “Những đòi hỏi về nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam hiện nay là không thiết thực. Chỉ có một số nhà văn, nhà báo thích tranh cãi chuyện chính trị cao xa thì mới đòi hỏi nhân quyền và dân chủ, còn tuyệt đại đa số nhân dân thì không cần những thứ đó. Họ chỉ cần có công việc làm để kiếm ăn. Họ không cần tranh cãi về những chuyện cao xa đó.”

Tôi nói, “Nhân quyền và dân chủ không phải là những chuyện cao xa. Ðó là những chuyện vô cùng thiết thực cho đời sống của bất cứ ai có ý thức rằng mình phải sống như một con người trong xã hội của con người. Khi nhân quyền và dân chủ được tôn trọng, thì cuộc sống của người dân sẽ dễ dàng hơn, xã hội sẽ công bình hơn, giới cầm quyền sẽ không thể mặc tình vơ vét, bóc lột, đàn áp, bạc đãi nhân dân như hiện nay…”

K. nói, “Nghe mấy chuyện đó nhức đầu quá… Tôi chỉ muốn làm ăn kiếm tiền rồi đi chơi nước nọ nước kia cho vui. Chứ còn mấy cái chuyện nhân quyền, dân chủ, biển đảo, lãnh thổ, chính chị chính em gì đó thì tôi xin kiếu. Mấy chục năm nay tôi không cần nhân quyền dân chủ gì cả, nhưng tôi vẫn thành công phát đạt. Tôi thấy cuộc sống như vầy là đủ. Tôi không muốn nghĩ điều gì cao xa hơn nữa.”

Biết rằng có nói thêm hay có tranh luận thì cũng vô ích, tôi ngồi im lặng để giữ lịch sự.

Thế là K. lại bắt đầu say sưa tự hào nói về những sự “khôn ngoan” đã giúp K. trở thành giàu có. Tất nhiên tôi thấy rằng những sự “khôn ngoan” ấy chỉ là những hành vi điêu trá của con người trong một xã hội mà đạo đức đã bị ung rữa đến cùng tột.

Thình lình điện thoại của K. reo lên. Có người muốn bàn bạc chuyện làm ăn với K… Nhân cơ hội đó, tôi bắt tay từ giã K.

Bắt tay vĩnh biệt K. thì đúng hơn, vì tất nhiên tôi không bao giờ muốn gặp K. lại một lần nữa trong đời.

Khi rời khỏi quán và đi dọc theo đường phố, tôi cứ lẩm nhẩm trong óc một ý nghĩ mà đáng lẽ tôi phải nói với K.:

“Cuộc sống của con người – đúng nghĩa là Con Người – thì không chỉ sống để kiếm ăn và khi có nhiều đồ ăn thì hả hê mãn nguyện, bất chấp công lý, bất chấp đạo đức. Con heo chỉ cần có nhiều đồ ăn trong cái máng của nó. Con người khác con heo vì con người có ý thức và lương tâm. Với ý thức và lương tâm, con người không thể chỉ sống như con heo…”


Hoàng Ngọc Tuấn, Australia 26 tháng 9, 2014

Lãnh tụ al-Qaeda dọa trả thù Mỹ và đồng minh


BEIRUT, Lebanon (AP) – Lãnh tụ một nhóm phiến quân có liên hệ với al-Qaeda hôm Chủ Nhật lên tiếng đe dọa sẽ trả thù “bằng mọi cách” các cuộc không kích của liên minh quân sự do Mỹ chỉ huy nhắm vào lực lượng IS.








Mỹ coi nhóm phiến quân “Mặt Trận Nusra” là một nhóm khủng bố. (Hình: Getty Images)


Lãnh tụ nhóm phiến quân mang tên Mặt Trận Nusra này cảnh cáo rằng cuộc chiến sẽ lan tới các quốc gia Tây phương tham gia vào liên minh này.

Chính phủ Mỹ coi nhóm phiến quân “Mặt Trận Nusra” là một nhóm khủng bố. Tuy nhiên phía nổi dậy ở Syria từ lâu nay vẫn coi nhóm này là một đồng minh để chống lại cả nhóm IS, cũng là mục tiêu của liên minh Tây phương, và chính phủ của Tổng Thống Bashar Assad.

Các nhóm nổi dậy Syria, giới tranh đấu và các phân tích gia về Syria đều cảnh cáo rằng tấn công vào Mặt Trận Nusra sẽ tạo thêm sự hỗn loạn trong cuộc chiến ở Syria và gián tiếp giúp Assad bằng cách tấn công một đối thủ lợi hại của ông ta.

Phía chính phủ Mỹ nhấn mạnh rằng họ muốn Assad phải từ bỏ quyền lực, nhưng không tấn công vào quân đội của ông ta.

Trong phần phát biểu được ghi âm, dài khoảng 25 phút, lãnh tụ Mặt Trận Nusra, Abu Mohammed al-Golani, gọi liên minh do Mỹ chỉ huy là một “liên minh Thập Tự,” để chống lại giáo phái Hồi Giáo Sunni và thề sẽ đánh tới cùng.

“Chúng ta sẽ sử dụng tất cả những gì có được để bảo vệ người dân Syria trước liên minh Thập Tự,” al-Golani nói. “Và chúng ta sẽ dùng tất cả những gì có được để đạt kết quả này,” al-Golani cảnh cáo nhưng không cho biết thêm chi tiết.

Sau đó al-Golani quay sang cảnh cáo các quốc gia Tây phương không được tham gia vào liên minh này, dùng các từ ngữ giống như kẻ sáng lập al-Qaeda, Osama bin Laden, từng dùng trước đây.

“Ðây là lý do khiến chiến trường sẽ chuyển vào trong phần đất nhà của các người, vì người Hồi Giáo không đứng yên nhìn người Hồi Giáo khác bị thả bom và bị giết ở quốc gia họ, trong khi các người được yên lành trong đất nước của các người. Cái giá của chiến tranh sẽ không chỉ trả bởi giới lãnh đạo của các người. Các người sẽ phải trả giá đắt nhất.”

Nhân vật lãnh đạo Mặt Trận Nusra cũng cảnh cáo các nhóm nổi dậy khác không được phối hợp với liên minh do Mỹ chỉ huy. Washington đã hứa hẹn sẽ võ trang và giúp huấn luyện thêm các tay súng nổi dậy ở Syria để giúp chống thành phần IS. (V.Giang)

Úc không gửi bác sĩ sang Tây Phi ngăn chặn Ebola


CANBERRA, Australia (AP) – Chính phủ Úc hôm Thứ Hai quyết định không gửi bác sĩ sang Tây Phi để giúp ngăn chặn dịch Ebola.








Dịch Ebola ở Tây Phi đã giết hơn 3,000 người. (Hình: Getty Images)


Lý do được Úc đưa ra là vấn đề chuyển vận khó khăn sẽ gây trở ngại cho việc đưa bất cứ công dân Úc nào bị nhiễm virus này về nước.

Tổ chức Các Bác Sĩ Không Biên Giới (Medecins Sans Frontieres), cũng như đảng đối lập ở Úc đã kêu gọi chính phủ hãy gửi một phái đoàn y tế sang trợ giúp tình trạng thiếu hụt bác sĩ trầm trọng ở Tây Phi, nơi đang xảy ra dịch Ebola trầm trọng nhất từ trước đến nay, làm thiệt mạng hơn 3,000 người.

Tuy nhiên ngoại trưởng Úc, bà Julie Bishop, cho hay cả Bộ Y Tế và Bộ Quốc Phòng Úc đều khuyến cáo là Úc không thể di tản an toàn những nhân viên y tế của mình về lại Úc nếu họ nhiễm bệnh.

“Chính phủ Úc không thể chấp nhận rủi ro cho sức khỏe của các công dân Úc vì không có các kế hoạch di tản hữu hiệu để đem họ về lại Úc,” bà Bishop tuyên bố với báo chí.

Trong khi đó, một bác sĩ Mỹ bị nhiễm virus Ebola trong khi đang hoạt động tình nguyện tại Sierra Leone đã được đưa vào một bệnh viện thuộc Viện Y Tế Quốc Gia (NIH) gần Washington D.C., hôm Chủ Nhật, theo cơ quan này.

Có bốn nhân viên y tế Mỹ khác bị nhiễm Ebola trong khi hoạt động tình nguyện ở Tây Phi đã được điều trị ở Georgia và Nebraska. Một người vẫn còn trong bệnh viện trong khi những người khác đã bình phục.

Úc loan báo hai tuần trước đây là sẽ trợ giúp ngay lập tức số tiền 7 triệu Úc kim (khoảng $6.4 triệu) để giúp đối phó với dịch Ebola. (V.Giang)

Ăn chưa kịp chùi mép

Lê Diễn Ðức

Sáng 21 tháng 9, 2014 tại Lào Cai, với cờ và băng đỏ sặc sỡ, ông Nguyễn Tấn Dũng đã phát lệnh thông xe tuyến đường cao tốc Nội Bài-Lào Cai và tuyên bố “tuyến đường này có ý nghĩa rất quan trọng trong việc phát triển kinh tế xã hội, an ninh quốc phòng, giảm tai nạn giao thông cho khu vực Tây Bắc nói riêng và cả nước nói chung.”

Còn ông Lê Kim Thành, phó tổng giám đốc tổng công ty Ðầu Tư Phát Triển Ðường Cao Tốc Việt Nam (VEC), chủ đầu tư, nói, “Dự án này thuộc hành lang đường bộ Côn Minh (Trung Quốc) -Hải Phòng, nằm trong chương trình hợp tác giữa 6 nước tiểu vùng sông Mê Kông, trực tiếp phục vụ phát triển kinh tế-xã hội, an ninh quốc phòng, thúc đẩy khu vực Tây Bắc phát triển và tạo đà chuyển dịch kinh tế của đồng bào các dân tộc.”

Nhưng bẽ bàng và bôi bác thay, chỉ hai ngày sau khi thông xe, đường cao tốc bị nứt một đoạn dài hơn 70 mét.

Tuyến cao tốc Nội Bài-Lào Cai có tổng vốn đầu tư gần 1,5 tỷ USD, dài 245km, được cho là hiện đại nhất Việt Nam.

Ngày 24 tháng 9, sau khi kiểm tra trực tiếp tại hiện trường, các chuyên gia của Hội Ðồng Nghiệm Thu Nhà Nước đã khẳng định, “Công trường đã thực hiện đầy đủ theo yêu cầu, kết quả khoan kiểm tra cho thấy điều kiện địa chất bất khả kháng là nguyên nhân gây lún nứt mặt đường cao tốc.”

Không biết sao mà Hội Ðồng Nghiệm Thu Nhà Nước có thể kết luận “điều kiện địa chất bất khả kháng là nguyên nhân gây lún nứt mặt đường cao tốc” và “bị lún nứt là điều đã được tiên lượng”!

Khi khảo sát, thiết kế, nếu biết điều kiện địa chất khó khăn, đất yếu, thì phải đưa ra giải pháp thi công cần thiết để xử lý kỹ thuật, ngăn chặn hậu quả.

Có ai trên thế gian này ngoài Việt Nam, biết đất yếu mà vẫn cứ làm liều, lại làm bừa, làm ẩu, đến khi đường bị lún nứt thì đổ lỗi cho “điều kiện địa chất bất khả kháng” và thời tiết!

Không có quốc gia nào trên thế giới khi thông xe đường cao tốc lại phải chờ lún? Trong thực tế, nếu khả năng đường có thể bị lún trong biên độ cho phép thì mọi thứ đã phải được tính toán trước và nếu có xảy ra thì sẽ lún tự nhiên, đồng bộ, không làm tổn hại mặt đường, gây ảnh hưởng đến an toàn giao thông. Trên đường cao tốc Nội Bài-Lào Cai, không những bị lún mà còn bị nứt toác, dài và sâu thảm hại!

Chắc chắn sự cố nứt, lún này sẽ còn tiếp diễn trên những đoạn khác của con đường cao tốc, bởi vì Bộ Giao Thông Vận tải dự tính 9 vị trí khác cũng sẽ xảy ra sự cố lún, nứt tương tự.

Căn bệnh “lún, nứt đường cao tốc” nan y này không phải chỉ đối với con đường Nội Bài -Lào Cai, nó đã thường xuyên xảy ra, trên khắp ba miền, trên mọi con đường cao tốc mà tổng công ty Phát Triển Ðường Cao Tốc Việt Nam (VEC) chịu trách nhiệm đầu tư. Có thể đưa ra một số ví dụ.

Tuyến cao tốc Cầu Giẽ-Ninh Bình có tổng chiều dài 50 km, với mức đầu tư giai đoạn đầu là 3.734 tỷ đồng 8.974 tỷ đồng đã tăng lên thành 8.974 tỷ đồng (tương đương 420-430 triệu USD), được báo chí cho là thiết kế đạt chuẩn loại A1, có 6 làn xe, tốc độ thiết kế 100-120 km/giờ, cũng thuộc loại “hiện đại nhất Việt Nam.”

Ðường mới thông xe được hơn một năm nay, nhưng đã xuất hiện những điểm lún mang tính “tử thần,” có nơi mặt đường trông như mặt ruộng mới cày xong. Dân chúng gọi đây là đường “cao tróc.”

Tuyến cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây dài 55km tổng vốn đầu tư 20.630 tỷ đồng, gần 19 triệu USD/1 km, cũng mang đầy “thương tích” tương tự.

Tuyến cao tốc Pháp Vân-Cầu Giẽ có tổng chiều dài khoảng 29 km, với vốn đầu tư 6.731 tỉ đồng, hiện xuống cấp trầm trọng, mặt đường bị nứt, lún dường như trên toàn tuyến.

Khi tôi viết “ODA là Ôi Dễ Ăn” trên RFA thì đường cao tốc Nội Bài-Lào Cai vẫn trong quá trình hoàn thành giai đoạn cuối. Lúc bấy giờ tôi đặt vấn đề “chưa biết tuyến Nội Bài-Lào Cai sẽ ra sao nhưng đã có những than vãn về chất lượng và những bê bối trong quá trình thi công.”

Giờ thì rõ, cháy nhà ra mặt chuột hay là ăn vội chưa kịp chùi mép!

Dẫn đến tình trạng bê bối này chỉ có thể là thi công kém, cẩu thả, đồng thời công trình bị rút ruột, nên vật liệu sử dụng không đúng tiêu chuẩn. Ðây là một nhận định hoàn toàn có cơ sở.

Hầu hết các công trình xây dựng công của Việt Nam đều bị xẻo thịt, ngay từ lúc lên kế hoạch đầu tư, xin duyệt vốn, cấp giấy phép và chọn đơn vị thi công.

Không phải ngẫu nhiên mà Kiểm Toán Nhà Nước Việt Nam đã phải thú nhận rằng, “Mặc dù chưa có một cơ quan, tổ chức nào đưa ra được tỷ lệ và số liệu chính xác về thất thoát, lãng phí trong đầu tư xây dựng cơ bản là bao nhiêu (10, 20 hay 30% như nhiều chuyên gia nhận định) nhưng thất thoát, lãng phí là có thực và nó xảy ra ở tất cả các khâu, giai đoạn của quá trình đầu tư, từ chủ trương đầu tư, chuẩn bị đầu tư, thực hiện đầu tư, cấp phát vốn đầu tư, đến khâu nghiệm thu bàn giao đưa công trình vào sử dụng và quyết toán vốn đầu tư xây dựng công trình.”

Lún, nứt đường đã trở thành một đại dịch không thuốc chữa vì quy mô quá lớn và tính chất phổ biến của nó trong hệ thống chính trị độc quyền lãnh đạo của Ðảng Cộng sản Việt Nam.

Hệ thống này tước bỏ mọi cơ hội kiểm soát của xã hội đối với các dự án do công ty quốc doanh thực hiện. Chính hệ thống này tạo ra những đặc quyền, đặc lợi, sinh sôi và nuôi dưỡng tệ nạn tham nhũng và thói tham lam, sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi.

Nếu không rút ruột thì lấy đâu ra tiền để bù vào các chí phí bôi trơn để được thực hiện dự án và bỏ túi riêng, mua sắm xe hơi, nhà lầu, cho con đi du học!

Ðổ lỗi cho xe quá tải chạy nhiều là cách bao biện, bởi vì tuyến đường Sài Gòn-Biên Hòa và xa lộ Ðại Hàn ở Sài Gòn cũ do Mỹ và Hàn Quốc xây dựng, sau 50 năm sử dụng vẫn không bị lún cho dù xe quá tải vẫn thường chạy.

Nước Mỹ rộng mênh mông, mạng lưới đường cao tốc hiện đại được xây dựng từ giữa thập niên 50 và tiếp tục hoàn thiện, mở rộng đến nay có độ dài 75.440 km chạy ngang dọc theo bốn hướng Ðông-Tây, Nam-Bắc, nối liền 209 trong số 237 thành phố có dân số từ 50 ngàn người trở lên, xuyên qua nhiều tiểu bang với những khu vực có địa lý phức tạp, đầm lầy, sông ngòi… nhưng chẳng đâu thấy có hiện tượng lún, nứt và cắm biển “Ðường chờ lún”?

Giá thành xây dựng đường cao tốc của Nội Bài-Hà Nội được cho là mức thấp nhất hiện nay cũng đã tới 6 triệu USD/km, đắt hơn giá thành trung bình ở Mỹ khoảng 5 triệu một cây số dành cho khu vực khó, tức là có núi cao, vực thẳm phải đào hầm, bắc cầu. Ðược biết VEC cũng là đơn vị thi công đường cao tốc Bến Lức-Long Thành có chiều dài 57,1 km với tổng mức vốn đầu tư giai đoạn 1 hơn 1,6 tỷ USD, tương đương 28 triệu USD/km, đắt tới gần 10 lần tại Mỹ!!!

Trong một đất nước, mạng lưới giao thông công cộng được cho là biểu tượng của sự văn minh và hiện đại, nó cũng thể hiện mức sống và sự phát triển của một nền kinh tế.

Ðầu tư vào đường sá, cầu cống ở Việt Nam là đầu tư công cộng, tiền vốn thường lấy từ ngân sách, các nguồn vốn phát triển ODA, bán trái phiếu chính phủ. Việc ưu tiên xây dựng cơ sở hạ tầng là một chủ trương đúng đắn. Tuy nhiên với kiểu có làm thì mới có “ăn,” một hiện tượng phổ cập ở Việt Nam, đã làm hao kiệt ngân sách, kéo theo những món nợ khổng lồ đè lên các thế hệ tiếp nối. Trong khi đó các sản phẩm ra đời với phẩm chất tệ hại, phải mất thêm nhiều tiền bạc để sửa chữa, khắc phục.

Khi cái nền móng của con đường bị xử lý kém, làm ăn gian dối, thì chỉ còn nước phá đi làm lại từ đầu, mọi việc đắp vá, trám trét chỉ là cách giải quyết mang tính tạm thời, hình thức. Nó cũng giống y chang chuyện hô hào chống tham nhũng trong một hệ thống mà tất cả mọi giá trị đều được đếm bằng tiền.

Lòng đau như muối xát

 

Tố Nga


 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]








Một buổi sáng tôi gặp chị Nam-Du ở trước sân nhà. Chị Du hỏi tôi “Tối hôm qua chị có xem tivi không? Con bé 16 tuổi thôi mà đánh bản nhạc Serenade hay quá!”


Tôi ngạc nhiên nhìn chị. Đã 5, 6 năm nay, tôi hầu như quên hẳn những thú tiêu khiển hàng ngày. Còn chị Du tuy không nói ra, nhiều người đều biết, cỡ nửa năm trở lại đây, anh chị đã mất đi 3 cậu con trai, cháu lớn 16 tuổi, nhỏ nhất 13 tuổi. Các cháu đều học giỏi, đàn hay. Đặc biệt cháu lớn luôn được danh dự về dương cầm.


Sau phút im lặng, chị Du kéo nghiêng vành nón, hai vai chị rung lên, chị cúi xuống, nước mắt ràn rụa. Tôi dìu chị vào nhà. Vừa ngồi xuống ghế, chị ôm mặt khóc nức nở. Qua làn nước mắt, chị nói trong nghẹn ngào, “Mỗi lần nghe đàn những bản nhạc quen thuộc, lòng tôi như muối xát.”


Tôi ngồi bất động, nước mắt tôi cũng âm thầm chảy không ngừng. Tôi cảm thông với chị, tôi kính trọng sự đau thương của người mẹ mất con. Trong lần vượt biên vừa qua, tàu các cháu đã mất tích luôn, tất cả mọi người đi chung tàu không một ai đưa tin tức về.


Sau ngày mất miền Nam, đời sống người dân đều bị xáo trộn, “ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông.” Mỗi gia đình đều có một hoàn cảnh riêng. Chồng chị Nam-Du là bác sĩ quân y, anh phải đi ở tù. Gia đình tôi cũng không ngoại lệ. Chồng, anh, em trai út của tôi cũng lên đường vào tù. Mẹ tôi đã già cũng có một hoàn cảnh đau thương. Bên cạnh 3 người con vào tù, mẹ tôi còn đau khổ vì mất một đứa con, đi tù, trốn trại và không có tin tức cho đến nay.


Em tôi là một sĩ quan hải quân. Đó là một thanh niên cao lớn, nhã nhặn và yêu đời. Sau hai năm trong tù ở Trảng Lớn, một hôm em gửi thư về khẩn khoản mẹ tôi vào thăm một chuyến. Lá thư viết “Mẹ nay đã nghèo, cố gắng vào thăm con một lần, không cần nhiều thức ăn tốn kém. Mẹ chỉ cho con xin nhiều muối, đường là đủ.”


Lần ấy mẹ tôi không đi thăm nuôi được, một lần đi một lần khó. Chúng tôi cần thời gian để gom đủ thực phẩm đem đi. Hai tháng sau chúng tôi được biết em đã trốn trại, không bị bắt lại nhưng không tin tức từ đó. Chúng tôi không muốn gây đau khổ lẫn nhau nên luôn tránh né nhắc đến tên người bất hạnh.


Tôi biết mẹ tôi rất đau khổ, bà cũng “lòng đau như muối xát” khi nghĩ đến nắm xương tàn của con nay nằm vất vưởng ở đâu, trong nước Việt Nam đầy oán hận hay bìa rừng xứ Campuchia.

Huge potential for India-Vietnam textile trade


From Fibre 2 Fashion



There is immense potential for India-Vietnam textile trade, speakers said at a business event organized by the Vietnam Chamber of Commerce and Industry (VCCI), in association with the Indian Embassy in Vietnam, the Indian Business Association in Vietnam, the Ministry of Trade and Industry of Vietnam, and the People’s Committee of Nam Dinh.







Huge potential for India-Vietnam textile trade




Huge potential for India-Vietnam textile trade

 
The event, held last week in Nam Dinh City, was attended by about 160 businessmen from the two countries, who shared information on opportunities for cooperation between the textile industries of both countries.
 
At the conference, Do Huu Huy, Deputy Head, Department of Africa and South West Asia, Vietnam’s Ministry of Industry and Trade, said diversification of supplies to the Vietnamese garment industry is essential for sustainable development of the Vietnamese apparel industry, and also to reduce its dependence on a single supplier.
 
In view of the Trans-Pacific Partnership (TPP) agreement, which is currently being negotiated between 12 nations including Vietnam and the US, Vietnamese clothing industry must meet ‘certificate of origin’ requirements, said Pham Quang Thinh, an official from the VCCI.

Read the full story HERE.

Sacramento engineer follows her passion to teach math and English


From CBS Sacramento



Jenny Tran has always had a love of math so it made sense for her to obtain her bachelor’s degree in electrical engineering with a minor in chemistry from California State University. She also enjoyed teaching others and would tutor while attending high school and college to help them develop an understanding and appreciation of math.







Sacramento engineer follows her passion to teach math and English




Jenny Tran has always had a love of math so it made sense for her to obtain her bachelor’s degree in electrical engineering with a minor in chemistry from California State University. She also enjoyed teaching others and would tutor while attending high school and college to help them develop an understanding and appreciation of math. (CBS Sacramento)


“After I graduated from college, I worked for a couple different companies and I was the senior engineer for Intel,” she said. But after becoming a mother, Tran wanted to take time off to raise her family. While living in San Jose, her children attended Best in Class Education Center, a supplemental education tutoring center for English and math. “The results were wonderful. My daughter’s comprehension in math is two grades ahead. My youngest son skipped one grade in math after attending for six months.”


When Tran moved to Sacramento from San Jose, there was no Best of Class Center in the area. Tran decided to become a franchisee and combine her passion for math, English and education for children in the area.

Read the full article HERE.

Biểu tình chống Bắc Kinh, đòi dân chủ, lan rộng ở Hồng Kông


HONG KONG (AP) —
Các cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Hồng Kông lan rộng hôm Thứ Hai, một ngày sau khi người dân xuống đường để bày tỏ sự bất bình trước việc Bắc Kinh giới hạn các cải cách bầu cử, bất chấp hơi cay của cảnh sát cũng như lời kêu gọi của đặc khu trưởng Hồng Kông là hãy về nhà.


Và cũng vì có nhiều tin đồn khắp nơi, Đặc Khu Trưởng Hồng Kông, ông Leung Chun-ying, cũng phải trấn an dân chúng rằng không hề có việc quân đội Trung Quốc sẽ tham dự cuộc đàn áp người biểu tình.









Hàng ngàn sinh viên, học sinh Hongkong tham gia cuộc biểu tình. (Hình: Getty Images)


“Tôi hy vọng mọi người hãy bình tĩnh. Đừng nghe theo các tin đồn. Cảnh sát sẽ cố giữ trật tự xã hội, kể cả bảo đảm giao thông không bị trở ngại và an toàn cho công chúng,” theo ông Leung, người được Bắc Kinh hậu thuẫn nhưng gặp sự chống đối gay gắt của người dân Hồng Kông.

Vào sáng sớm ngày Thứ Hai, các giới chức cảnh sát tìm cách thương thảo với người biểu tình đang tụ tập trên một con đường xa lộ thường rất bận rộn gần tòa nhà hành chánh, nơi xảy ra các cuộc tấn công bằng hơi cay đêm hôm trước.

Một cảnh sát viên cầm loa phóng thanh kêu gọi người biểu tình dẹp đường cho những người sắp sửa đi làm. Một người phía biểu tình, dùng loa phóng thanh của họ, đáp trả rằng họ muốn ông Leung và chính quyền của ông ta “làm điều tốt cho Hồng Kông. Chúng tôi muốn dân chủ thật sự.”

Người biểu tình cũng chiếm đóng đường phố một số nơi khác ở Hồng Kông, kể cả khu thương mại sang trọng tại Causeway Bay, khu vực vui chơi ban đêm Wan Chai cũng như khu Mong Kok ở bán đảo Kowloon. Cơ quan chuyển vận thành phố nói rằng giao thông ở các khu vực này đã bị gián đoạn.

Hơn 200 lộ trình xe buýt cũng bị hủy bỏ hay chuyển sang hướng khác trong thành phố mà đa số dân chúng trông nhờ vào phương tiện di chuyển công cộng. Các lối ra vào trạm xe điện ngầm gần những nơi có biểu tình cũng bị đóng.

Cuộc biểu tình lớn lao, vốn có sự tham dự của các thành phần học sinh nhỏ tuổi cho đến người cao niên, là sự thách đố lớn nhất từ trước đến nay đối với Bắc Kinh.

Các cuộc biểu tình khởi sự bằng việc sinh viên và học sinh Hồng Kông bãi khóa, xuống đường đòi Bắc Kinh phải để cho vùng đất này có được các cải cách dân chủ thực sự.

“Đây là cuộc tranh đấu lâu dài. Tôi hy vọng việc bao vây sẽ tiếp tục sang ngày mai để tất cả những điều chúng tôi đang làm thực sự có ý nghĩa,” theo Edward Yau, 19 tuổi, một sinh viên luật và thương mại.

Khi nhận lại Hồng Kông từ Anh vào năm 1997, Bắc Kinh đã đồng ý chính sách “một quốc gia, hai hệ thống” theo đó cho phép nơi này có được sự tự trị và được giữ các quyền tự do căn bản mà người dân lục địa không có. (V.Giang)



 

Điểm phim: Ðóa hoa ước vọng (kỳ 1)

Bài và hình: Trần Lãm Vi


“Thế giới luôn có những điều tốt đẹp. Vì vậy cô hãy mạnh mẽ lên. Hãy nhớ! Thậm chí dù trong tim mang nhiều đau khổ cho đến lúc chết đi cũng không thể xóa bỏ hết được. Hãy sống thật kiên cường để không phải hối tiếc. Hãy luôn luôn nhớ! Ðừng quên!”

Tựa phim “Door tonight: Flower of Desire” tạm dịch “Ðóa hoa của lòng khao khát ở bên trong cánh cửa đêm nay,” ở Việt Nam dịch bay bướm ngắn gọn “Ðóa hoa ước vọng.” Ðây là một truyện phim hay, mang tính triết lý đời sống chứ không phải giống những phim cảnh đưa ra để quảng cáo nhằm đánh vào trí tò mò của khán giả, cố tình phô diễn những hình ảnh nhục thể có thể dẫn trí tưởng đi xa như tình yêu loạn cuồng của một cô gái đôi mươi với ông già khoảng tuổi 65, hay màn làm tình cuồng nhiệt toát mồ hôi của cô gái này với một thanh niên để tăng thêm hiếu kỳ. Những cảnh táo bạo của nữ diễn viên Bae Seul Gi và nam tài tử gạo cội Kang Shin Sung Il trong quảng cáo của phim đã gây chấn động người dân xứ sở kim chi chỉ vì mức chênh lệch tuổi của cặp vai chính này quá cao.

Poster phim “Ðóa hoa ước vọng”

Bae Seul Gi xóa tan sự chỉ trích xung quanh những cảnh quay nhạy cảm, cô nói cô không hối hận việc nhận lời tham gia Bông hoa ước vọng. “Ðây là một thử thách với một ca sĩ lấn sân điện ảnh như tôi, lần đầu tiên đóng cảnh nóng, tôi muốn diễn tả tâm lý của nhân vật một cách trọn vẹn hơn là cảnh thoát y.” Ðúng thế, xem trọn cuốn phim, câu chuyện không mang chút khiêu dâm tình dục nào, chỉ là vài khía cạnh của đời thường cần phải lột trần câu chuyện của một cô gái thực hiện việc trả thù vì tình yêu với chính cha ruột của người mình yêu, vì cô bị ông này sắp đặt cho cô bị một cuộc hãm hiếp tập thể nhục nhã trước mặt người yêu, đến nỗi làm cho người yêu cô đau đớn cuồng trí, băng qua đường để cho xe tông chết. Chuyện phim tóm gọn như sau:

Sau khi vợ mất, Stuart một lão gia giàu có danh giá ở Kang Nam, sống cùng người con trai duy nhất. Cậu con bất ngờ chết vì tai nạn xe hơi. Không lâu, ông phát hiện ông bị ung thư ruột giai đoạn cuối. Ðể giảm đơn độc trong cuộc sống, để có người chăm sóc, ông được trung tâm môi giới giới thiệu cô Joo Mira đang tuổi đôi mươi, xinh đẹp đến giúp việc. Sự chăm sóc dịu dàng của cô gái làm mềm lòng người đàn ông già khô cứng này. Tình cảm nảy sinh trong trái tim ông cùng với dục vọng thèm khát nổi dậy sau thời gian dài ông chôn kín từ khi vợ ông qua đời. Cô giúp việc quyến rũ đáng yêu nhưng tình cảm lại rất sắt đá. Khi bày tỏ sự thèm muốn cô, ông buộc phải đối mặt với câu chuyện thực tế ngỡ ngàng vô cùng nghiệt ngã, là những gúc mắc liên hệ trong vòng 3 năm trở về trước. Người viết sẽ không theo trình tự của cuốn phim, hãy bắt đầu từ một phân cảnh áp chót của phim:

Lão gia Stuart trong bộ veston tươm tất bước đến cây đà ngăn giữa phòng khách và phòng ăn, nơi cột một sợi dây thòng lọng để treo cổ tự tử. Ông tuột giày bước lên chiếc ghế đặt dưới sợi dây. Trước khi tra đầu vào vòng dây, ông nói, “Kết thúc rồi. Ba thực sự rất tiếc!”

Trong cánh cửa một phòng ngủ gần đó, cô gái mặc chiếc áo màu vàng úa mùa thu với chiếc váy dài màu dương đậm, im lặng ngồi nơi mép giường ngủ, căng thẳng và chờ đợi. Vài giây sau, cô nghe một tiếng động, đó là tiếng của bàn chân ông Stuart đạp bỏ chiếc ghế cho thân hình ông sụp xuống treo tòn ten đúng theo cách thức. Cô bật khóc, giống như cô giải quyết xong một nỗi hận lòng, mãn nguyện đã hoàn thành xong một món nợ hận thù.

Buổi sáng ngày hôm đó, cách không bao lâu trước màn tự tử, người chủ nhân yêu cầu cô chăm sóc tắm rửa cho ông ta. Trong khi tắm rửa, ông nói ông sai rồi, xin cô tha thứ, và cuối cùng là lời xin lỗi cô. Cô dừng tay kì cọ ông trong một giây do bất ngờ nghe ông Stuart thốt lời tạ lỗi, nhưng rồi cô im lặng, tiếp tục tắm rửa cho ông.

Ðêm hôm qua, trời mưa giông to, cô đi ra ngoài trở về đúng lúc ông chủ đang ói vào bồn cầu, tống ra cái đùi gà mà ông nuốt hồi sáng vì ruột ông không cho phép ăn thịt cá. Hai người ra ngồi tại bàn ăn nhà bếp, ông van xin cô hãy cho ông một lần thôi. Nhục dục thèm khát đã dằn vặt ông hết kiềm chế được nữa. Cô trả lời cô không đồng ý, tôi không muốn. ông hỏi vậy cô muốn thế nào, chỉ một lần thôi mà, tôi sẽ cho em căn nhà này. Cô đáp tôi muốn một việc khác, sợ nói ra ông sẽ không đồng ý. Tôi muốn giết ông! Ông có đồng ý cho tôi điều này không? Tôi muốn anh ấy… tôi muốn lấy tất cả những thứ ông đã lấy đi mất… Ông nghe xong, bỗng sợ hãi té xuống đất vì chuyện này quá bất ngờ đối với ông, ông đẩy cánh tay thẳng về phía cô gái với bàn tay xòe ra như chặn lời cô lại, một ánh sét ngoài trời mưa nháng qua khung cửa sổ hiện rõ nét kinh hoàng trên gương ông, ông ấp úng hỏi, “Cô là…?” Mặt cô đanh lại, đôi mắt cô giống như cặp mắt của con rắn ác độc chiếu vào ông, hỏi, “Ông thực sự không nhớ sao?”

Cô chiêu đãi nói trong nước mắt ràn rụa: “Sao ông có thể làm như vậy chứ? Tôi thực sự yêu anh ấy!”

Thế rồi cô kể lại cuộc điện đàm 2 năm về trước mà ông gọi đến cho cô chiêu đãi viên trong một bar rượu, cô ấy hỏi qua điện thoại cầm tay: “Vậy ông là ai?” Ông nói cho biết ông là ba của Stuart, ông thuê bọn xã hội đen đến bar này để hãm hiếp tập thể cô chiêu đãi viên trước mặt người con ông để cho cô ta không thể nào gần được con ông nữa. Cô chiêu đãi nói trong nước mắt ràn rụa: “Sao ông có thể làm như vậy chứ? tôi thực sự yêu anh ấy!” “Vậy thì sao? Cuối cùng cô cũng chỉ là con điếm thôi. Cô đáng bị vậy đấy” Lý do, gia đình ông là một gia tộc danh giá ở Kang Nam, không thể nào ông chấp nhận cho con trai duy nhất của ông lại có thể yêu và cưới một người là cô hầu rượu bán bar làm vợ. Bọn băng đảng đã đánh đập cô rồi thay phiên hiếp cô trước sự chứng kiến đau khổ của người yêu cô, làm cho anh ta cuồng trí, băng qua đường bị một xe hơi tông chết tại chỗ. Cô chiêu đãi ấy chính là tôi.

Bây giờ ông chủ hiểu rõ ràng tại sao cô muốn giết ông. Cô lạnh lùng kết luận: “Chính ông đẩy con trai mình vào địa ngục.” Rồi cô đi vào phòng cô. Cả đêm đó ông lăn lộn, vật vã khóc kể trước mấy khung hình trưng ảnh vợ và con ông. Lương tâm ông đã quất vào trí não ông những roi vọt tàn khốc. Ông nhìn thấy chiếc nhẫn xoàn hồi sáng ông đeo vào ngón tay cô đang nằm dưới đất gần ngạch cửa.

***

Hai năm về trước, cô Joo Mira này là hoa khôi tiếp viên tại bar rượu, nơi đây cô quen biết thanh niên đến mua vui cùng bạn bè. Một người trong bọn nói đây là quý tử của ông Stuart nhà giàu nổi tiếng trong vùng, cô hãy hẹn hò đi. Anh chàng này đang ngồi bên cạnh Joo Mira, cho thấy anh có tư cách, không đụng chạm sờ mó gì cô hoa khôi ngồi sát bên phục dịch. Hết giờ làm, Jo Mira đi về, giữa đường bị nhức đầu do uống nhiều rượu, cô ngồi xuống vệ đường, bỗng anh công tử xuất hiện, đưa cho cô một lọ thuốc nước để cô uống giảm cơn nhức đầu, rồi anh quay lưng bỏ đi sau khi lúng túng dúi nhanh lọ thuốc vào lòng tay cô. Cô bật cười, buột miệng nói thật là hành động dễ thương. Câu phát biểu làm cho anh chàng quay lại, nắm tay cô lôi đi, bảo đừng sợ, tôi sẽ đưa cô đến một nơi. Anh đưa cô vào một quán nhỏ, gọi một ly mì lạnh cho cô ăn giải rượu, hát nhỏ một bài hát mẹ anh thường hát ru anh ngủ khi còn bé. Thế mà những hành động ngu ngơ của anh đã thu phục trái tim cô hoa khôi này. Hai người yêu nhau từ đó.

Một hôm, chàng công tử này thú nhận với cha là anh yêu một cô gái bán bar. Anh đàn đúm với bạn bè và thường ngày la cà đến các quán bia ôm vì anh bất mãn cha anh, cho rằng cái chết của mẹ là do lỗi của cha anh. Cha anh tát tay và đuổi anh ra khỏi nhà. Tuy nhiên, ông sau đó lên kế hoạch thuê bọn xã hội đen đến làm nhục cô gái bán bar mà con ông phải lòng, với mục đích làm cho cô gái này không còn thể diện để tiếp tục tình yêu với con ông. Không ngờ, chính ông xô con ông xuống tuyền đài. Ngày đám ma con ông tại nhà quàn, anh chàng cảnh sát điều tra vụ tai nạn có mặt tại đó, anh nhìn thấy một cô gái khoanh tay bó gối gục mặt trong mái tóc dài che phủ ngồi bên cạnh những tràng hoa phúng điếu dựng theo lối đi bên ngoài, anh phê phán bọn trẻ ngày nay chỉ biết ăn chơi trác táng. Joo Mira sau khi đến tang nghi quán, cô bỏ quán bia ôm nơi cô bị hạ nhục.

Một năm sau, qua giới thiệu của trung gian tìm việc, cô đến nhà đại gia Stuart để nhận việc chăm sóc cho người chủ nhân bệnh hoạn già nua, ông tóc bạc trắng, râu ria xồm xoàm nhưng trông còn đầy nghị lực nhưng nghiêm khắc. Ông bảo cô làm việc tại gia đình Stuart thì phải triệt để tuân theo quy tắc của ông một cách nghiêm khắc, trước hết không được ngắt lời ông nói, không được đánh thức khi ông ngủ. Bữa cơm đầu tiên cô dọn cho ông, chiếu theo bệnh trạng ông, cô nấu những thức ăn rau quả đơn giản và nêm vị nhạt. Ông hất thức ăn đổ vỡ vì cô đã không nêm muối, vị mặn ông ăn quen miệng dù có hại đến chứng bệnh ruột của ông.

Giữa đêm ông chủ giật mình thức dậy, thấy cô chăm sóc ngồi ngủ gục bên chân giường, ông tát ly nước vào mặt cho cô tỉnh thức rồi khuyến cáo cô không được phép ngủ tại đây. Ông đi đứng khó khăn nên yêu cầu mỗi sáng cô tắm rửa cho ông, trong lúc tắm, ông đọc cho cô nghe vài câu trong Tam Tự kinh: … Tính tương cận, Tập tương viễn… Nhân bất học bất tri lý… Rồi ông phát biểu, “Ham muốn dục vọng là đầu mối của tính ác. Sách sử của Trung quốc đều có cả. Ta đã luôn thích thú những điều đó, những nội dung của nó mang lại nhiều giá trị cho cuộc sống.” Ý ông muốn nói cho cô biết là ông cũng người phàm xác thịt, nhưng là người có học sách thánh hiền nên ông không làm việc ham muốn nhục dục như kẻ vô học.

Nhưng ông đã sờ vào bàn tay cô lần thứ nhất. Ðó là ngày ông đưa cô đi theo trong một bữa tiệc tại một hàng sang trọng. Quý bô lão ngồi cùng bàn nói ông thật có phúc có một cô tuyệt vời bên cạnh, rồi họ giới thiệu cô lên hát một bản nhạc góp vui. Cô lên hát bản nhạc mà người yêu cô đã hát trước đó cho cô nghe và bảo đó là bài hát mẹ thường hát ru anh ngủ lúc thiếu thời. Giọng hát ngọt ngào bản nhạc quen thuộc này đối với ông chủ, dù là ngẫu nhiên, nhưng gợi lại hình ảnh của người vợ và đồng thời làm thức dậy con lợn ngủ say bao năm trong lòng ông.

***

Thật ra, ông Stuart đang bị ung thư ruột vào giai đoạn cuối, thứ thuốc giúp cho ông uống thay trà hằng ngày là một loại thảo dược có tên là cỏ lưỡi rồng, loại cỏ này được người bị ung thư dùng để làm giảm đau, nhưng nếu uống nhiều lâu ngày sẽ bị nghiện, và nó sẽ trở thành độc dược có thể làm chết người. Một đêm, căn bệnh bất trị này hành hạ ông, nhưng ông vẫn giữ bí mật với cô chăm sóc, tuy nhiên ông đã có một quyết định.

Không cách nào hơn, Joo Mira tu một ngụm nước rồi vạch miệng ông ra để chuyền nước cho ông chủ uống để tỉnh lại.

Sáng đó, ông chủ bảo cô hầu ủi cho ông chiếc áo vest, ông muốn lưu lại hình tượng của ông, rồi sai cô đến tiệm chụp ảnh lấy tấm hình ông đặt rửa to. Cô đến tiệm lấy hình, nhận ra tiệm này chuyên làm hình thờ người chết. Linh cảm có chuyện không lành, cô tức tốc ôm khung hình chạy về, trên đường đi, cô té ngã làm bể kính khung hình, vào nhà may kịp cứu được ông vừa trồng đầu vào dây treo cổ. Bằng hết sức lực, cô mang ông đến nằm trên ghế sofa, không cách nào hơn, Joo Mira tu một ngụm nước rồi vạch miệng ông ra để chuyền nước cho ông chủ uống để tỉnh lại. Phim cảnh này được đưa vào quảng cáo, làm cho khán giả lầm tưởng cô gái hôn môi ông già. Ông chủ mở mắt ra, Joo Mira bảo, “Thưa ông, sống lại rồi.”

Ông chủ mở mắt ra, Joo Mira bảo, “Thưa ông, sống lại rồi.”

Tại sao ở phần để kết thúc câu chuyện, cô để mặc cho ông treo cổ chết, còn ở lúc này lại cứu ông? Có thể nhà biên tập muốn cho thấy “lòng dạ đàn bà.” Bỗng dưng cô nổi lên lòng thương xót mà cứu mạng ông chăng? Phim cảnh này là một kỹ xảo tài tình của nhà biên kịch để không làm lộ ra cái ý trả thù, rất hợp lý, vì ông chủ chưa biết được cô gái là ai, chưa biết được nguyên nhân cái chết của cậu con của ông là do chính kế hoạch hại cô mà ra! Ông ta không có quyền chết một cách dễ dàng như thế! Cô phải hành hạ ông, phải cho ông nếm mùi đau khổ tột cùng trước khi phải tự sát.

(Còn 1 kỳ)

Hồi ký của một người Hà Nội

Tự Do

Ông Hòa là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, bị Cộng Sản bắt đi tù năm 1975, sang Mỹ theo diện HO. Tôi gặp ông tại một tiệc cưới, trở thành bạn, thường gặp nhau bởi cùng sở thích, nói chuyện văn chương, thời thế, dù trong quá khứ ông sống tại miền Nam, tôi ở xứ Bắc.

Một lần tới thăm, cháu Thu Lan, con ông Hòa, hỏi tôi:

“Bác ở Hà Nội mà cũng đi tị nạn à…?”

Nghe hỏi tự nhiên nên tôi chỉ cười: “Cái cột đèn mà biết đi, nó cũng đi,…nữa là bác!”

Thực ra tôi đã không trốn thoát được từ lần đầu “vượt tuyến” vào miền Nam. Rồi thêm nhiều lần nữa và 2 lần “vượt biển,” vẫn không thoát.

Chịu đủ các “nạn” của chế độ Cộng Sản trong 27 năm ở lại miền Bắc, tôi không “tị nạn,” mà đi tìm tự do, trở thành “thuyền nhân,” đến nước Mỹ năm 1982.

Sinh trưởng tại Hà Nội, những năm đầu sống ở Mỹ, tôi đã gặp nhiều câu hỏi như cháu Thu Lan, có người vì tò mò, có người giễu cợt. Thời gian rồi cũng hiểu nhau.

Tôi hằng suy nghĩ và muốn viết những dòng hồi tưởng, vẽ lại bức tranh Hà Nội xưa, tặng thế hệ trẻ, và riêng cho những người Hà Nội di cư.

Người dân sống ở miền Nam trù phú, kể cả hàng triệu người di cư từ miền Bắc, đã không biết được những gì xảy ra tại Hà Nội, thời người Cộng Sản chưa vận com-lê, đeo cà-vạt, phụ nữ không mặc áo dài.

Hiệp Ðịnh Geneve chia đôi nước Việt. Cộng Sản, chưa lộ mặt là Cộng Sản, tràn vào miền Bắc tháng 10 năm 1954. Người Hà Nội đã “di cư” vào miền Nam, bỏ lại Hà Nội hoang vắng, tiêu điều, với chính quyền mới là Việt Minh, đọc tắt lại thành Vẹm. Vì chưa trưởng thành, tôi đã không hiểu thế nào là…Vẹm!

Khi họ “tiếp quản” Hà Nội, tôi đang ở Hải Phòng. Dân đông nghịt thành phố, chờ “tàu há mồm” để di cư. Trước Nhà Hát Lớn, vali, hòm gỗ, bao gói xếp la liệt. Lang thang chợ trời, tôi chờ cha tôi quyết định đi Nam hay ở lại. Hiệp Ðịnh Geneve ghi nước Việt Nam chỉ tạm thời chia cắt, hai năm sau sẽ “tổng tuyển cử “ thống nhất. Ai ngờ Cộng Sản miền Bắc “tổng tấn công” miền Nam!

Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hà Nội học.

Chuyến xe lửa Hà Nội “tăng bo” tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa. Người xuống Hải Phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam, người đi Hà Nội là con buôn, mang “xăng” về bán. Những toa tàu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tàu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn …

Tới cầu Long Biên tức là vào Hà Nội.

Tầu lắc lư, người va chạm người.

Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi: “Ðề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng..!” Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung Quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu, để rồi phải “học tập” suốt 20 năm, “ngoại ngữ Cộng Sản”: đấu tranh, cảnh giác, căm thù và …tiêu diệt giai cấp! (Thứ ngôn ngữ này ghi trong ngoặc kép).

Hà Nội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hà Nội e dè nghe ngóng từng “chính sách “mới ban hành. “Cán bộ” và “bộ đội” chỉ khác nhau có ngôi sao trên mũ bằng nan tre, phủ lớp vải mầu cỏ úa, gọi là “mũ bộ đội,” sau này có tên là “nón cối.” Hà Nội “xuất hiện” đôi dép “Bình Trị Thiên,” người Bắc gọi là “dép lốp,” ghi vào lịch sử thành “dép râu.”

Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của thiếu nữ Hà Nội được coi là “biểu hiện” của “tư sản, phong kiến,” biến mất trong mười mấy năm sau, vì “triệt để cách mạng.” Lần đầu tiên, “toàn thể chị em phụ nữ” đều mặc giống nhau: áo “sơ mi,” quần đen. Hãn hữu, như đám cưới mới mặc sơ mi trắng vì “cả nước” không có xà phòng.
Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam.

Tôi phải học năm cuối cùng, tú tài 2, cùng một số “lớp chín hậu phương,” năm sau sẽ sát nhập thành “hệ mười năm.” Số học sinh “lớp chín” này vào lớp không phải để học, mà là “tổ chức hiệu đoàn,” nhận “chỉ thị của thành đoàn” rồi “phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!” Họ truy lùng…đốt sách! Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, hiệu đoàn “kiểm tra,” lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang “tập trung” tại thư viện phố Tràng Thi, để đốt. Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm “phấn khởi,” lời hô khẩu hiệu “quyết tâm,” và “phát biểu của bí thư thành đoàn”: tiểu thuyết của Tự Lực Văn Ðoàn là …” cực kỳ phản động!” Vào lớp học với những “phê bình, kiểm thảo…cảnh giác, lập trường,” tôi đành bỏ học.

Chiếc radio Philip, “tự nguyện “ mang ra “đồn công an,” thế là hết, gia tài của tôi!

Mất đời học sinh, tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì “thành phần giai cấp,” “sổ hộ khẩu,” “tem, phiếu thực phẩm,” “lao động nghĩa vụ hàng tháng.” Ðây là chính sách dồn ép thanh niên Hà Nội đi “lao động công trường,” miền rừng núi xa xôi. Tôi chỉ bám Hà Nội được 2 năm là bị “cắt hộ khẩu,” …đi tù!

Tết đầu tiên sau “tiếp quản,” còn được gọi là “sau hòa bình lập lại,” Hà Nội mơ hồ. Những bộ mặt vàng võ, áo quần nhàu nát, xám xịt, thái độ “ít cởi mở,” từ “nông thôn” kéo về chiếm nhà người Hà Nội di cư. Người Hà Nội ở lại bắt đầu hoang mang vì những tin dồn và “chỉ thị”: ăn Tết “đơn giản, tiết kiệm.” Hàng hóa hiếm dần, “hàng nội” thay cho “hàng ngoại.”

Âm thầm, tôi dạo bước bên bờ Hồ Gươm, tối 30 Tết. Tháp Rùa, Cầu Thê Húc nhạt nhòa, ảm đạm, đền Ngọc Sơn vắng lặng. Chỉ có Nhà Thủy Tạ, đêm nay có ca nhạc, lần cuối cùng của nghệ sĩ Hà Nội. Ðoàn Chuẩn nhớ thương hát “Gửi người em gái miền Nam,” để rồi bị đấu tố là tư sản, rạp xinê Ðại Ðồng phố Hàng Cót bị “tịch thu.” Hoàng Giác ca bài “Bóng ngày qua,” thành “tề ngụy,” hiệu đàn nhỏ phố Cầu Gỗ phải dẹp, vào tổ đan mũ nan, làn mây, sống “tiêu cực” hết đời trong đói nghèo, khốn khổ. Danh ca Minh Ðỗ, Ngọc Bảo, nhạc sĩ Tạ Tấn, sau này làm gì, sống ra sao, “phân tán,” chẳng ai còn gặp nhau, sợ thành “phản động tụ tập.”

“Chỉ thị Ðảng và Ủy Ban Thành” “phổ biến rộng rãi trong quần chúng” là diệt chó. “Toàn dân diệt chó,” từ thành thị đến “nông thôn.” Gậy gộc, giây thừng, đòn gánh, nện chết hoặc bắt trói, rồi đầu làng, góc phố “liên hoan tập thể.” Lý do giết chó, nói là trừ bệnh chó dại, nhưng đó là “chủ trương,” chuẩn bị cho đấu tố “cải tạo tư sản” và “cải cách ruộng đất.” Du kích, công an rình mò, “theo dõi,” “nắm vững tình hình” không bị lộ bởi chó sủa. Mọi nơi im phăng phắc ban đêm, mọi người nín thở đợi chờ thảm họa.

Hà Nội đói và rách, khoai sắn chiếm 2 phần tem gạo, 3 mét vải “cung cấp” một năm theo “từng người trong hộ.” Mẹ may thêm chiếc quần “đi lao động “ thì con nít cởi truồng. Người thành thị, làm cật lực, xây dựng cơ ngơi, có ai ngờ bị quy là “tư sản bóc lột”? nhẹ hơn là “tiểu tư sản,” vẫn là “đối tượng của cách mạng.”

Nông dân có dăm sào ruộng đất gia truyền vẫn bị quy là “địa chủ cường hào!” Giáo Sư Trương Văn Minh, hiệu trưởng trường Tây Sơn, ngày đầu “học tập,” đã nhày lầu, tự tử.

“Tư sản Hà Nội” di cư hết, chẳng còn bao nhiêu nên “công tác cải tạo được làm “gọn nhẹ” và “thành công vượt mức,” nghĩa là mang bắn một, hai người “điển hình,” coi là “bọn đầu xỏ” “đầu cơ tích trữ,” còn thì “kiểm kê,” đánh “thuế hàng hóa,” “truy thu,” rồi “tịch thu” vì “ngoan cố, chống lại cách mạng!”

Báo, đài hàng ngày tường thuật chuyện đấu tố, kể tội ác địa chủ, theo bài bản của “đội cải cách” về làng, “bắt rễ” “bần cố nông,” “chuẩn bị thật tốt,” nghĩa là bắt học thuộc lòng “từng điểm”: tội ác địa chủ thì phải có hiếp dâm, đánh đập, bắt con ở đợ, “điển hình” thì mang thai nhi cho vào cối giã, nấu cho lợn ăn, đánh chết tá điền, hiếp vợ sặc máu …! Một vài vụ, do “Ðảng lãnh đạo,” “vận động tốt,” con gái, con dâu địa chủ, “thoát ly giai cấp,” “tích cực” “tố cáo tội ác” của cha mẹ. Cảnh tượng này thật não nùng! Lời Bác dạy suốt mấy mươi năm: “Trung với đảng, hiếu với dân …” là vậy!

“Bần cố nông” cắm biển nhận ruộng được chia, chưa cấy xong hai vụ thì “vào hợp tác,” “làm ăn tập thể,” ruộng đất lại thu hồi về “Cộng Sản.”

“Toàn miền Bắc” biết được điều “cơ bản” về XÃ hội chủ nghĩa là… nói dối! Mọi người, mọi nhà “thi đua nói dối,” nói những gì đảng nói. Nói dối để sống còn, tránh
“đàn áp,” lâu rồi thành “nếp sống,” cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được “rèn luyện” trong xã hội ngục tù, lấy “công an” làm “nòng cốt” chế độ.

Ở Mỹ, ai hỏi bạn: “How are you?”

Bạn trả lời: “I’m fine, thank you.”

Ở miền Bắc, thời đại Hồ Chí Minh, “cán bộ” hỏi: “công tác” thế nào, dù làm nghề bơm xe, vá lốp, người ta trả lời: “…rất phấn khởi, ra sức thi đua, lập thành tích chào mừng… các nước anh em!”

Bị bắt bên bờ sông Bến Hải, giới tuyến chia hai miền Nam Bắc, năm 19 tuổi, tôi bị giong về Lệ Thủy bởi “bộ đội biên phòng,” được “tự do” ở trong nhà chị “du kích” hai ngày, đợi đò về Ðồng Hới. Trải 9 trại giam nữa thì về tới Hỏa Lò Hà Nội, vào xà lim. Cảnh tù tội chẳng có gì tươi đẹp, xã hội cũng là một nhà tù, không như báo, đài hằng ngày kêu to: “Chế độ ta tươi đẹp.”

Cơ hàn thiết thân, bất cố liêm sỉ, người tù “biến chất,” người tứ chiến kéo về, nhận là người Hà Nội, đói rét triền miên nên cũng “biến chất!” Ðối xử lọc lừa, gia đình, bè bạn, họ hàng, “tiếp xúc” với nhau phải “luôn luôn cảnh giác.” Hà Nội đã mất nền lễ giáo cổ xưa, Hà Nội suy xụp tinh thần vì danh từ “đồng chí!”

Nằm trong xà lim, không có ngày đêm, giờ giấc, nghe tiếng động mà suy đoán “tình hình.” Ánh điện tù mù chiếu ô cửa sổ nhỏ song sắt, cao quá đầu, tôi đứng trên xà lim, dùng ngón tay vẽ chữ lên tường, “liên lạc” được với Thụy An ở xà lim phía trước.

Thụy An là người Hà Nội ở lại, “tham gia hoạt động “Nhân Văn Giai Phẩm, đòi tự do cho văn nghệ sĩ, sau chuyển lên rừng, không có ngày về Hà Nội. Bà đã dùng đũa tre chọc mù một mắt, nói câu khí phách truyền tụng: “Chế độ này chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt!”

Người du lịch Việt Nam, ít có ai lên vùng thượng du xứ Bắc, tỉnh Lào Cai, có trại tù Phong Quang hà khắc, có thung sâu heo hút, có tù chính trị chặt tre vầu theo “định mức chỉ tiêu.” Rừng núi bao la, tiếng chim “bắt cô trói cột,” nấc lên nức nở, tiếng gà gô, thức giấc, sương mù quanh năm.

Phố Hàng Ðào Hà Nội, vốn là “con đường tư sản,” có người trai trẻ tên Kim, học sinh Albert Sarreaut. Học trường Tây thì phải chịu sự “căm thù đế quốc” của đảng, “đế quốc Pháp” trước kia và “đế quốc Mỹ” sau này. Tù chính trị nhốt lẫn với lưu manh, chưa đủ một năm, Kim Hàng Ðào “bất mãn” trở thành Kim Cụt, bị chặt đứt cánh tay đến vai, không thuốc, không “nhà thương” mà vẫn không chết.

Phố Nguyễn Công Trứ gần Nhà Rượu, phía Nam Hà Nội, người thanh niên đẹp trai, có biệt danh Phan Sữa, giỏi đàn guitar, mê nhạc Ðoàn Chuẩn, đi tù Phong Quang vì “lãng mạn.” Không hành lý nhưng vẫn ôm theo cây đàn guitar. Chỉ vì “tiểu tư sản,” không “tiến bộ,” không có ngày về…!

Ba tháng “kỷ luật,” Phan Sữa hấp hối, khiêng ra khỏi cổng trời cao vút, gió núi mây ngàn, thì tiêu tan giấc mơ tình nghệ sĩ !

Người già Hà Nội chết dần, thế hệ thứ hai, “xung phong,” “tình nguyện” hoặc bị “tập trung” xa rời Hà Nội. Bộ Công An “quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động,” nên chỉ còn người Hà Nội từ “kháng chiến” về, “nhất trí tán thành” những gì đảng …nói dối!

Tôi may mắn sống sót, dù mang lý lịch “bôi đen chế độ,” “âm mưu lật đổ chính quyền,” trở thành người “Hà Nội di cư,” 10 năm về Hà Nội đôi lần, khó khăn vì “trình báo hộ khẩu,” “tạm trú tạm vắng.” “Kinh nghiệm bản thân,” “phấn đấu vượt qua bao khó khăn, gian khổ,” số lần tù đã quên trong trí nhớ, tôi sống tại Hải Phòng, vùng biển.

Hải Phòng là cơ hội “ngàn năm một thuở” cho người Hà Nội “vượt biên” khi chính quyền Hà Nội chống Tàu, xua đuổi “người Hoa” ra biển, khi nước Mỹ và thế giới đón nhận “thuyền nhân” tị nạn.

Năm 1980, tôi vào Sài Gòn, thành phố đã mất tên sau “ngày giải phóng miền Nam.” Vào Nam, tuy phải lén lút mà đi, nhưng vẫn còn dễ hơn “di chuyển” trong các tỉnh miền Bắc trước đây. Tôi bước trên đường Tự Do, hưởng chút dư hương của Sài Gòn cũ, cảnh tượng rồi cũng đổi thay như Hà Nội đã đổi thay sau 1954 vì “cán ngố” cai trị.

miền Nam “vượt biển” ào ạt, nghe nói dễ hơn nên tôi vào Sài Gòn, tìm manh mối. Gặp cha mẹ ca sĩ Thanh Lan tại nhà, đường Hồ Xuân Hương, gặp cựu sĩ quan Cộng Hòa, anh Minh, anh Ngọc, đường Trần Quốc Toản, tù từ miền Bắc trở về. Ðường ra biển tính theo “cây,” bảy, tám cây mà dễ bị lừa. Chị Thanh Chi (mẹ Thanh Lan) nhìn “nón cối” “ngụy trang” của tôi, mỉm cười: “Trông anh như cán ngố, mà chẳng ngố chút nào!”

“Hà Nội, trí thức thời Tây, chứ bộ…! Cả nước Việt Nam, ai cũng sẽ trở thành diễn viên, kịch sĩ giỏi!”

Về lại Hải Phòng với “giấy giới thiệu” của “Sở Giao Thông” do “móc ngoặc” với “cán bộ miền Nam” ở Sài Gòn, tôi đã tìm ra “biện pháp tốt nhất” là những dân chài miền Bắc vùng ven biển. Ðã đến lúc câu truyền tụng “Nếu cái cột điện mà biết đi….,” dân Bắc “thấm nhuần” nên “nỗ lực” vượt biên.

Năm bốn mươi tư tuổi, tôi tìm được Tự Do, định cư tại Mỹ, học tiếng Anh ngày càng khá, nhưng nói tiếng Việt với đồng hương, vẫn còn pha chút “ngoại ngữ “ năm xưa.

Cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã đến “mức độ” khốn cùng, nên tan nát, thương đau. Khi đã lang thang “đầu đường xó chợ” thì mới đủ “tiêu chuẩn” “xuống thành phần,” lý lịch có thể ghi là “dân nghèo thành thị,” nhưng vẫn không bao giờ được vào “công nhân biên chế nhà nước.”

Tôi mang nhẫn nhục, “kiên trì” sang Mỹ, làm lại cuộc đời nên “đạt kết quả vô cùng tốt đẹp,” “đạt được nguyện vọng” hằng ước mơ!

Có người “kêu ca” về “chế độ tư bản” Mỹ tạo nên cuộc sống lo âu, tất bật hàng ngày, thì xin “thông cảm” với tôi, ngợi ca nước Mỹ đã cho tôi nhân quyền, dân chủ, trở thành công dân Hoa Kỳ gốc Việt, hưởng đầy đủ “phúc lợi xã hội,” còn đẹp hơn tả trong sách Mác Lê về giấc mơ Cộng Sản.

Chủ nghĩa Cộng Sản xụp đổ rồi.

Cộng Sản Việt Nam bây giờ “đổi mới.”

Tiếng “đổi” và “đổ” chỉ khác một chữ “i.” Người Việt Nam sẽ cắt đứt chữ “i,” dù phải từ từ, bằng “diễn biến hòa bình.” Chế độ Việt Cộng “nhất định phải đổ,” đó là “quy luật tất yếu của lịch sử nhân loại.”

Ôi!

“Ðỉnh cao trí tuệ,” một mớ danh từ…!

Cách làm hành phi

 

Người hướng dẫn: Ngọc Vân


 



Nguyên Liệu:


-2 pound hành hương (củ hành đỏ)


-6 cup dầu ăn


-1 củ tỏi lớn






Cách Làm:


 


-Củ hành lột vỏ, rửa sạch, bào mỏng


-Tỏi lột vỏ, bằm nhuyễn


-Cho 6 cup dầu ăn vào một nồi lớn, bắt lên bếp, để lửa lớn.


-Khi dầu nóng, cho từ từ hành vào cho đến khi hết phần hành, đảo đều.


-Tiếp tục để lửa lớn. Khoảng 20 phút, khi hành vừa hơi ngã vàng thì cho tỏi vào.


-Khi hành vừa chuyển sang màu vàng lợt thì tắt lửa, tiếp tục đảo cho hành vàng thật đều.


-Để một cái rổ lên một nồi khác, trút hành ra rổ, cho dầu chảy xuống nồi.


-Dùng muỗng ấn mạnh hành xuống rổ hoặc dùng đồ vắt vắt hành cho ráo dầu, để nguội


-Cho hành vào lọ, đậy kín.


-Dầu phi hành để dành xào đồ ăn hoặc ướp thịt, cá rất thơm.




Poll: Asian voters support affirmative action


By DAVID OLSON, OC Register



A new poll, one of the first to use languages other than English to track attitudes among Asian American voters in California, found unexpectedly strong support for affirmative action, among other trends.










Voting booths. (Photo by Scott Olson/Getty Images)


In all, nearly seven out of 10 (69 percent) of Asian American voters in California support affirmative action.


The result is viewed as surprising because a recent push to revive affirmative action in school admissions died in legislation after opposition from Asian American groups.


The Field Poll of 1,280 voters, paid for by a $35,000 grant from UC Riverside, also showed that Vietnamese Americans are trending less conservative than they have in the past and that Asian American voters overall are less likely than other voting groups to respond to pollsters.


The nonpartisan poll, released earlier this month, is one of the biggest ever to survey Asian American voters, and among the first to use languages other than English to track opinions. Interviews were conducted in Mandarin, Cantonese, Korean and Vietnamese as well as English.


Karthick Ramakrishnan, a professor of public policy and political science at UCR and director of the National Asian American Survey, said it’s vital to collect reliable data on the opinions of California’s Asian Americans, who comprise 13.4 percent of the state’s residents and more than 10 percent of its electorate.


“If we don’t, we don’t have an accurate picture of California voters,” Ramakrishnan said.


An analysis of Asian American attitudes on key issues in the Field Poll – including specific findings for voters of Chinese, Korean and Vietnamese ancestry – was released early Thursday.


Among the key results:


• Sixty-nine percent of Asian Americans and Pacific Islanders support affirmative action in jobs and education.


• Asian Americans were more likely to not give their opinions on a range of questions than Latinos, whites or African Americans.


• Vietnamese American voters, who in the past were among the most conservative Asian American voters, were more likely than people of Chinese or Korean ancestry to approve of the job President Barack Obama is doing and to back affirmative action.


Affirmative action in state government institutions has been illegal in California since voters approved a ban in 1996. In January, the state Senate voted to put a constitutional amendment on the November ballot to repeal part of that initiative and allow public colleges and universities to consider race, ethnicity and gender as factors in admissions decisions.


But some Asian American organizations, grass-roots activists and Chinese-language newspapers mobilized against the bill and were a key reason the bill never came to a vote in the Assembly.


Karin Wang, vice president of programs and communications for Los Angeles-based Asian Americans Advancing Justice, said the poll’s finding that nearly 7 in 10 Asian American voters support affirmative action is consistent with years of surveys that show majority backing among Asians for affirmative action.

Read the full article HERE.

Danh sách Ân Nhân cứu trợ TPB


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967, (714) 590-8534, (714)721-0758
Email:
[email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề : Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH

Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội (tính đến ngày 21 tháng 9, 2014):

Tôn Nữ Khánh Duy, Huntington Beach, CA $200
Thuận Lê, Houston, TX $200
Hoàng Trọng Thảo, Stockton, CA $100
Khâu Muội, San Diego, CA $100
Thuận Lý (99 Discount Variety), Tucson, AZ $100
Hào Phạm, Lilburn, GA $50 (kèm 2 hồ sơ TPB Nguyễn Hữu Ðức & Nguyễn Hữu Thanh)
Trà Nguyễn c/o Long Thành Nguyễn, Santa Clara, CA $50
Thiên P. Phạm, San Rafael, CA $50
Thinh Huỳnh & Long Nguyễn, Chandler, AZ $50
Lieng Su Phạm, Winter Haven, FL $50 (kèm hồ sơ TPB Nguyễn Tấn Phát, An Giang)
Julie’s Nails & Spa, Inc., Seminole, FL $20
Khải Trần, Garden Grove, CA $20
Thuận Dương, Houston, TX $6
 
Danh sách ân nhân đại nhạc hội “Cám ơn anh” kỳ 8:

Lâm Phạm, Westminster, CA $200
Long Vũ, Garden Grove, CA $200
Ðào John Viên, San Jose, CA $200
Ðệ Văn Hồ, Hershey, PA $200
Thanh Ðỗ, Long Beach, CA $200
Tuyên Trần, Memphis, TN $200
Lương & Khải Ðỗ, Needham Heights, MA $200
Kien Trần (Tân Võ), Winter Park, FL $100
Jenny Nguyễn, Orange, CA $100
Mai Hồ, Rosemead, CA $100
Tăng N. Lê, San Diego, CA $110
Thịnh Ngô, Garden Grove, CA $150
Hồ Thúy Anh (Stacey Hồ), Simi Valley, CA $100
Hiệp Ðào, San Francisco, CA $100
Tâm Tư, Garden Grove, CA $100
Thanh Thủy Nguyễn, Glendale, CA $100
Luyện Phạm, Milpitas, CA $100
Frank Nguyễn, Anaheim, CA $100
Kimberly Nguyễn, Westminster, CA $100
Châu Nguyễn, (Phương Hoàng), Sacramento, CA $100
Sáu Nguyễn, Stockton, CA $100
Dược Võ, Oakland, CA $100
Peter Lê, Highland, CA $100
Liên Nguyễn, Baltimore, MD $100
Steven Ðỗ, Howel, MI $100
Kent Vũ, Garden Grove, CA $100
Tuệ Lai, San Jose, CA $100
Vũ Trần, Worcester, MA $100
Vương Nguyễn, Escondido, CA $100
Ann Lu, San Diego, CA $100
Tron’s Autobody, San Jose, CA $200
William Pho, Winter Springs, FL $200
De Lê, Syracuse, NY $200
Lương Trương, Mentor, OH $200
Cam Nguyễn, Brentwood, TN $200
Thảo Lê, Debary, FL $100
Anh Diệp, Salt Lake City, UT $100
Vương Quang Hoàn cùng gia đình và thân hữu, gồm:
 – Vương Quang Hoàn, Redondo Beach, CA $100
 – Mary N. Vương, Houston, TX $100
 – Christian T. Vương, Houston, TX $10
 – Albert Quang T. Nguyễn, Manhatten Beach, CA $100
 – Michael Lê (DBA Best Nails), Los Angeles, CA $150
 – Tri Minh Võ MD, El Monte, CA $125
 – Carolyn Việt Châu Nguyễn & Mark V. Francisco, Manhattan Beach, CA $100
 – Nhung C. Trần, Manhattan Beach, CA $300
 – Henry H. Trần, Lawndale, CA $100
 – Kim Cúc Trần, Redondo Beach, CA $100
 – The Beauty Nails & Hair, Wilmington, CA $100
 – Ngọc & Lan Ðài c/o The Beauty Nails & Hair, Wilmington, CA $200
 – MJC Plaza LLC, Lakewood, CA $200
 – The Dental Spot, Redondo Beach, CA $1,000
Thọ Nguyễn, c/o Hue Vương, Garden Grove, CA $50
Andy Vương, Garden Grove, CA $50
Lan Như Trương, San Jose, CA $100 )
Hung Minh Ðỗ, Los Angeles, CA $40 ) do Ngọc Minh chuyển
Hùng Trương, Kent, WA $50 )
Huệ T. Nguyễn (NQN), Belleries Hall, WA $50 )
HQ Thảo Trần, Lawrenceville, GA $50
Ngo Anh Phan, Hampton, GA $100
Ðỗ Trọng Hùng, Fountain Valley, CA $100
Bang Lâm, Irvine, CA $100
ASAP Sign & Trophy, Garden Grove, CA $500
Gia Ðình Sư Phạm Saigon Hải Ngoại c/o O. Quách Vĩnh Trường, Huntington Beach, CA $1,200
 gồm: Quách Phú Minh Lê $1,120, Nguyễn Thị Am $30, Quách Vĩnh Trường $50.
Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England c/o Nguyễn Nữ Như Nghĩa, Worcester, MA $500
Thảo N. Phạm c/o Brian Thanh Phạm, Garden Grove, CA $400
Hieu V. Nguyễn, Westminster, CA $300
OB. Ðinh Nguyễn & Hạnh Lê cùng các con, Houston, TX $300
BS Bùi Xuân Dương (Orange County Advantage Medical Group, Inc.), Santa Ana, CA $1,000
BS Việt Văn Ðặng, Westminster, CA $200
Vinh Nguyễn, Union, NJ $200
Tu Trần, Sacramento, CA $300
Thu Trần, Palmdale, CA $100
Lợi Vũ, Succasunna, NJ $100
Ðẹp Nguyễn, Gainesville, GA $100
Thoại Lê & Anh Trương, Warrenton, OR $100
Cương Trần, Tigar, OR $100
Khanh Ái Diệp c/o Ronald Phan, Westminster, CA $100
Lương Thanh, Lancaster, PA $100
Kim Chi Bùi, Hillsboro, OR $100
Truy V. Nguyễn, Memphis, TN $100
Thiều Nguyễn, Victorville, CA $100
Phạm H. Tân c/o Quang Huỳnh, Sunnyvale, CA $100
Kiên Văn Nguyễn, San Francisco, CA $100
Mạch Thông, Columbus, OH $100
Hồng Lê, Seattle, WA $100
Liên Nguyễn, Atamonte Springs, FL $100
Quy N. Phạm, Lexington, KY $100
Tâm Công Lê, Portland, ME $100. (Còn tiếp)
 
Danh sách thương phế binh/VNCH đã được giúp đỡ:

Bạch Trung Quý, Quảng Ngãi, Sq:66/205782 HS CLQ. Cụt chân trái. Gãy chân phải.
Ngô Vững, Quảng Nam, Sq:46/531549 B2 ÐPQ. Mổ bụng 5 lần. Gãy tay phải.
Nguyễn Xuân Khanh, Quảng Nam, Sq:59/203776 TS CLQ. Cụt tay phải.
Bùi Trưu, Quảng Ngãi, Sq:211751 B2 CLQ. Mù hai mắt. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Thịnh, Ðà Nẵng, Sq:165827 NQ. Liệt 2 chân. Co rút tay phải.
Nguyễn Ngọc Chí, Quảng Nam, Sq:66/209985 CLQ. Cụt hai chân. Cụt ngón tay trái.
Ðoàn Ngọc Hoa, Quảng Nam, Sq:39/137272 HS ÐPQ. Liệt chân tay. bị thương ở đầu.
Tăng Bảy, Ðà Nẵng, Sq:42/348143 CLQ. Mù hai mắt.
Trần Lai, Quảng Nam, Sq:46/234012 HS ÐPQ. Cụt hai chân.
Ngô Ðình Chỉ, Quảng Ngãi, Sq:45/511553 B1 ÐPQ. Liệt hai chân.
Ung Văn Ty, Quảng Nam, BKQ. Cụt 2 chân.
Phùng Ða, Ðà Nẵng, Sq:34/531703 B1 ÐPQ. Liệt toàn thân.
Nguyễn Như Ba,Quảng Nam, Sq:71/113360 TQLC. Cụt chân trái, bàn tay trái. Mù mắt phải.
Trần Ngọc Thanh, Quảng Nam, Sq:135121. Cụt 2 chân.
Phan Trọng Thái, Quảng Ngãi, Sq:50/111212 HS1 CLQ. Mù 2 mắt.
Ngô Ðình Thanh, Quảng Nam, Sq:118788 NQ. Phỏng mặt. Mù 2 mắt. Cụt 2 bàn tay.
Nguyễn Còn, Quảng Nam, Sq:118462 NQ. Mù 2 mắt. Cụt 1 tay.
Nguyễn Luận, Ðà Nẵng, Sq:64/201628 TS1 CLQ. Mù mắt trái. Cụt chân phải.
Nguyễn Chước, Ðà Nẵng, Sq:703014 B2 ÐPQ. Cụt 2 ngón tay trái. Liệt tay phải. Gãy chân phải.
Nguyễn Thọ, Quảng Ngãi, Sq:70/149569 HS CLQ. Mù hai mắt.
Nguyễn Hiệp, Ðà Nẵng, Sq:172240 NQ. Cụt chân phải. Mờ mắt trái.
Trần Hoạch, Quảng Nam, Sq:112806 NQ. Cụt tay trái.
Hoàng Bá Dũng, Ðà Nẵng, Sq:71/200280 BÐQ. Cụt hai chân.
Phạm Luốc, Quảng Nam, Sq:165754 NQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Huấn, Quảng Ngãi, Sq:127173 NQ. Liệt 2 chân. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Ngọc Bang (Ðường), Quảng Nam, Sq:136716 NQ. Mù 2 mắt.
Trần vàng, Quảng Nam, Sq:132420 CLQ. Cụt 2 chân, tay trái. Mờ mắt trái.
Trương Văn Quang, Quảng Nam, Sq:42/348571 HS1 ÐPQ. Cụt 2 chân.
Trần Cảnh Trương, Quảng Nam, Sq:350142 NQ. Cụt chân phải. Cụt tay phải.
Lê Viết Cúc, Ðà Nẵng, Sq:211.38. Cụt chân phải và bàn chân trái.
Châu Hải, Quảng Nam, Sq:65/202205 HS CLQ. Cụt chân trái. Gẫy chân phải, teo cơ.
Trần Trọng Hồng, Huế, Sq:72/211695 CU TQLC. Cụt 2 chân. Bị thương ở tay phải.
Trần Lưu Lủy, Thừa Thiên, Sq:70/200576 HS1 TG. Mù hai mắt.
Trần Thiết,Bình Ðịnh, Sq:50/403238 HS CLQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Văn Mót, Ninh Thuận, Sq:51/653602 B2 ÐPQ. Cụt tay phải, chân phải.
Nguyễn Chơi, Bình Ðịnh, Sq:37/431855 B2 CLQ. Mù 2 mắt. Cụt chân trái.
Phạm Trọng Truật, Khánh Hòa, Sq:67/400321 TU CLQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Khách, Khánh Hòa, Sq:54/203387 HS CLQ. Cụt chân trái. Gẫy chân phải.
Huỳnh Nghiêm, Bình Ðịnh, Sq:242.919. Mù hai mắt.
Lê Diên, Khánh Hòa, Sq:257725 NQ. Cụt 2 tay. Mù mắt trái.
Lê Xuân Phương, Bình Ðịnh, Sq:201903 NQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Thanh Vân, Nình Thuận, Sq:192734 NQ. Mù hai mắt.
Trần Văn Câu, Khánh Hòa, Sq:65/170242 HS ND. Mù hai mắt.
Ðoàn Văn Ba, Bình Ðịnh, Sq:52/640758 B1 CLQ. Cụt chân. Liệt bàn tay trái.
Nguyễn Văn Hùng, Nình Thuận, Sq:72/512792 HS SÐND. Mù hai mắt. Cụt chân trái.
Ngô Văn Chánh, Phú Yên, Sq:420023 TS CLQ. Cụt chân phải. Gãy chân trái.
Nguyễn Xuân Liễu, Bình Ðịnh,Sq:67/407818 B1 SÐ2 BB. Cụt tay trái, 1/2 bàn tay phải .
Ngô Ngó, Khánh Hòa, Sq:59/400308 B1 CLQ. Gãy chân phải.
Phạm Văn Nhơn, Bình Ðịnh, Sq:70/410393 TrU. Nhảy Dù. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Thây, Phú Yên, Sq:206240 NQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Luận, Khánh Hòa, Sq:64/200921 TG. Cụt hai tay. (Còn tiếp)

Danh sách quả phụ/VNCH đã được giúp đỡ:

Nguyễn Thị Tới, Ðồng Nai, QP Cố B1 CLQ Nguyễn Văn Lân Sq:148.695. Tử trận năm 1971. Nguyễn Thị Vinh, Thừa Thiên, QP Cố TS Lê Khắc Hỷ Sq:60/402.290. Tử trận năm 1968. Nguyễn Thị Vui, An Giang, QP Cố HS CLQ Nguyễn Phú Hội Sq:504.215. Tử trận năm 1968. Nguyễn Thị Nguyễn, Ðồng Tháp, QP Cố CBXDNT Trần Văn Thoi. Tử trận năm 1975.
Phan Thị Cầm, Thừa Thiên, QP Cố HS1 Hà Anh Sq:64/212.984. Tử trận năm 1968.
Tăng Thị Sum, Tiền Giang, QP Cố B1 NQ Lê Văn Công Sq:205.574. Tử trận năm 1967.
Trần Thị Hiền, Saigon, QP Cố TS1 Sơn Kết Sq:52/115.263. Tử trận năm 1962. (Còn tiếp)

Autistic 5-year-old expresses herself through art


From Twisted Sifter



In December of 2011, Iris Grace Halmshaw was diagnosed with Autism. Iris’ parents say she rarely speaks and that interacting with others can be challenging, but is able to expresses herself through movement and art. Iris lives with her parents and cat, Thula, in Leicestershire, England.







Autistic 5-year-old expresses herself through art




Iris Grace Halmshaw painting a picture in the family’s studio. (Twisted Sifter)


Her parents say painting is one of Iris’ favourite activities and that it relaxes her. She is able to spend hours at a time on her extraordinary watercolour paintings and Thula, her Maine Coon cat, can be found right alongside her. Iris’ parents say Thula has helper her in ways they could have never imagined.

Read the full article HERE.

Catholic journalists expose persecution in Vietnam


From UCA News



In a church compound in the bustling heart of Saigon, journalists and editors upload the latest online edition of Redemptorist News in a secret backroom bureau. First established in 1935, the Catholic newspaper was shut down by the ruling Communist Party in 1975 after consolidating its control over the country’s once divided northern and southern regions.









Catholics march in procession at the opening ceremony of the Holy Year celebrations at So Kien church, in the northern province of Ha Nam, Vietnam (AFP Photo/Hoang Dinh Nam)


Redemptorist News was resurrected and re-launched as an online multi-media platform in 2009 by a group of Catholic priests and activists. Their editorial inspiration: to provide news about the church’s activities and social issues, with a special emphasis on the plight of the country’s persecuted Catholic minority, which receives scant, if any, coverage in the state-dominated mainstream media.


Redemptorist News is the only local news organization that operates outside of the Communist Party’s strict media controls and editorial diktats. With a staff of six editors and 15 reporters, the small-scale news group uploads a local and English language news site, online radio broadcasts, and a 15-minute daily TV program on YouTube.


English language reporting on the site frequently spotlights human rights issues that would be banned in Vietnam’s state-controlled media. In June, Redemptorist News ran a profile story of a Vietnamese Catholic priest who is trying to advance religious freedoms through the use of technology, including evangelism apps for smart phones and tablets. A harder-hitting piece in August reported on the outcry among civil society organizations over the trial of three pro-democracy activists facing alleged charges of anti-state crimes.


“We are the voice of the persecuted and poor who have no voice,” said Ly Ngoc Thanh, a Catholic priest and editor-in-chief of Redemptorist News. “That’s the reason we’re in conflict with the government…We want a better country where human rights are accepted.”


Many of his news group’s reporters and bloggers have become martyrs for that editorial cause. On January 9, 2013, five bloggers who contributed regularly to Redemptorist News were given prison sentences ranging from three to 13 years on charges of subversion, including penalties outlined in the penal code’s Article 79 for “activities aimed at toppling the government,” and for “undermining national unity.”


The group included prominent Redemptorist News blogger Paulus Le Van Son, who was also arrested and detained in August 2011 after trying to cover the appeal trial of a well-known human rights lawyer convicted of anti-state crimes. Ho Duc Hoa, Dang Xuan Dieu, Nong Hung Anh, and Nguyen Van Duyet were the other Redemptorist News contributors or bloggers sentenced that day.

Read the full story HERE.

Tin mới cập nhật