Nassau, thủ đô Bahamas

Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel

Carribean là tên dùng để gọi một quần thể biển đảo trong khu vực biển Carribean Sea. Quần thể biển đảo này nằm về phía Ðông Nam tiểu bang Florida của Hoa Kỳ và phía Bắc của đất nước Venezuela của Nam Mỹ.

Bản đồ vị trí của quần đảo Bahanas trong khu vực Carribean. (Hình ATNT Tours & Travel)

Ðây cũng là một khu vực biển đảo có tên gọi khá rắc rối vì có đến 34 quần đảo mà các quần đảo này lại tạo thành các quốc gia độc lập hoặc tự trị riêng biệt. Quần đảo Bahamas hay còn gọi “The Bahamas” là một trong số 34 quần đảo nói trên và đây cũng là một địa danh du lịch nổi tiếng thế giới.

Bahamas có khoảng 700 đảo lớn nhỏ khác nhau, nhưng số đảo lớn được ghi trên bản đồ mà chúng ta dễ dàng nhận thấy chỉ chừng 15 đảo. Phía Bắc Bahamas là đảo Grand Bahama nằm về phía Ðông tiểu bang Florida của Hoa Kỳ và chỉ cách tiểu bang này khoảng 50 miles. Phía Nam Bahamas kéo dài đến tận đảo Great Inagua gần với biên giới của Haiti.

Atlantis Casino & Hotel Paradise Island nhìn từ bên Nassau. (Hình ATNT Tours & Travel)

Bahamas được độc lập vào ngày July 10, 1973 sau một thời gian dài do đế quốc Anh thống trị. Thành phố Nassau nằm trên đảo New Providence Island được chọn làm thủ đô cho Bahamas. Tuy không phải là đảo lớn nhất Bahamas nhưng New Providence Island (đảo lớn thứ 11) lại có một vị trí gần như là trung tâm của các đảo lớn. Hơn thế nữa phía Bắc của đảo lại được đảo Hog Island (sau đổi là Paradise Island) che chắn nên hải cảng Nassau hết sức thuận tiện và an toàn cho các tàu thuyền ra vào.

Atlantis Casino Royal Tower tại Atlantis Marina. (Hình ATNT Tours & Travel)

Nassau đã mau chóng thu hút các giới đầu tư cũng như người dân Bahamas đã đổ dồn về đây tìm công ăn việc làm. Ngày nay dân số đảo New Providence tăng lên rất nhanh, khoảng hơn 200,000 người đã chọn Nassau làm vùng đất đảo mới cho họ. Với những bãi biển rất đẹp, nước trong xanh biếc Bahamas đã lôi cuốn hấp dẫn các du khách từ xứ lạnh phương Bắc đổ dồn về các quần đảo Carribean ấm nóng để tránh mùa tuyết lạnh. Mùa Hè thì khách thập phương thế giới từ Âu Châu, Mỹ Châu, Á Châu cũng chọn Nassau nói riêng và Bahamas nói chung cho chuyến nghỉ Hè của mình.

Nhằm để phát triển thủ đô Nassau vào cuối thập niên 1960 và 1990 người ta đã cho xây hai cây cầu để nối hai đảo New Providence và Hog Island lại với nhau. Một trung tâm giải trí vừa cho người lớn vừa cho trẻ em được hoàn thành vào cuối thế kỷ 20 là Atlantis Casino & Hotel. Từ khi có trung tâm giải trí Atlantis Casino trên đảo Hog, người ta đã đổi tên Hog thành Paradise và từ đó Paradise Island trở thành một khu vực giải trí nổi tiếng của Bahamas. Hầu như khách du lịch đến Bahamas ai cũng phải ghé qua Atlantis Casino để xem thử không gian “đảo Thiên Ðàng” (Paradise Island) này như thế nào mà chính quyền Bahamas có vẻ “lộng ngôn” như vậy!

Festival Place tại Nassau Harbor. (Hình ATNT Tours & Travel)

Atlantis Casino Hotels gồm có Beach Tower, Coral Tower, và Royal Tower, the Cove Atlantis và Harborside Resort. Royal Tower đã có những năm đã được xếp vào loại khách sạn suite đắt thứ mười trên thế giới. Thí dụ như giá thuê phòng suite tại Bridge suite của Royal Tower sơ sơ cho một đêm chỉ có $25,000 USD. Tôi không biết bên trong Bridge Suite có những dịch vụ giường nệm êm ấm như thế nào! Phòng tắm tối tân ra sao! Sàn gạch có dát vàng hay không! Không gian chung quanh có là khung cảnh thần tiên như ở thiên đường hay không (dù chưa một ai thấy thật sự “thiên đàng” như thế nào!) Nhưng chỉ xem và nghe cái giá cả Atlantis hotel là mình hình dung ra ngay được thiên đường ở trước mặt rồi. Các bạn đừng quên là tôi đang nói đến giá của Bridge Suite của Atlantis Royal Tower đấy nhé! Còn giá cả của các Tower khác cũng không đến nỗi nào (chỉ chừng khoảng $500-700 USD/đêm thôi). Nhưng nếu bạn có các con còn nhỏ thì quả thực Atlantis Hotel là thiên đường cho chúng! Còn cho các bố mẹ thì đó là một thiên-đàng-hơi-méo-mặt.

Chỉ cần vượt qua cây cầu nối liền hai đảo là bạn đã vào đảo “thiên đường.” Bạn sẽ gặp ngay khu Atlantis Marina là con đường shopping nối liền từ ngoài vào khu vực Atlantis Casino Hotel. Không gian khu vực shopping này làm tôi chợt nhớ đến Fashion Island của Newport Beach Orange County Nam California. Ở đây cửa hàng nhỏ nhắn hơn Fashion Island nhưng giá cả thì lại hơn nhiều. Có lẽ giá cả này chỉ để dành bán cho những du khách “dám” ở Atlantis Royal Hotel.

Hình ảnh trong Festival Place Market. (Hình ATNT Tours & Travel)

Tuy nhiên, khi tôi gặp một cửa hàng bán nước uống “Daiquiri” thì tôi nhớ ngay đến hình ảnh một ly “Hemingway’s Daiquiri” mà tôi đã có dịp uống thử ở Havana. Daiquiri là một loại nước uống có pha chút rượu Rum (?) và chanh. Tôi không biết thưởng thức rượu vì sợ say, nhưng không hiểu sao tôi lại rất thích uống Daiquiri. Loại Daiquiri mà nhà văn Hemingway uống rất thơm nhẹ, tôi nhớ lại cảm giác ngồi trong tiệm uống daiquiri và ngắm tượng Hemingway; hình dung ra cũng không gian này mà cách đây mấy chục năm trước một vị khách to lớn cũng đã từng ngồi đây uống daiquiri ngắm nghía lại ý nghĩa cuộc đời. Chỉ chừng đó thôi cũng đủ cho mình một cảm khái nhè nhẹ trong tâm hồn.

Uống một ly daiquiri tại Atlantis Marina hương vị có phần nặng hơn và giá tiền cũng nặng hơn gấp hai lần.

Một ly Hemingway’ daiquiri tại Havana chỉ có $6 USD trong khi một ly daiquiri tại Atlantis Marina giá $12 USD. Tôi tham uống daiquiri nên thay vì mua một ly thường, tôi mua một ly lớn trông vừa đẹp mắt vừa đắt ($17.25 USD) vừa nhớ đến ông Hemingway vì daiquiri ở đây thua hẳn hương vị ly daiquiri của ông. Còn giá cả ăn uống ở Nassau thì quả thật không thua kém các đất nước Âu Châu là bao.

Tiệm bán thức uống Daiquiri tại Atlantis Marina. (Hình ATNT Tours & Travel)

Khí hậu khu vực Carribean nhất là vào mùa Hè từ tháng 6 đến tháng 11 là mùa giông bão, nhất là hai tháng 8 đến tháng 9 thường hay bị “hurricanes.” Ở đây, người ta phân biệt giông bão, bão nhiệt đới, và bão tố tùy theo nếu vận tốc di chuyển của gió bão. Nếu vận tốc chúng di chuyển trên 74miles/giờ thì được xếp vào loại “hurricanes,” nếu bạn sinh sống trong vùng này thì luôn được nghe chính quyền nhắc nhở làm đủ mọi cách để bảo vệ ngôi nhà của bạn. Khi gió bão nhẹ hơn, chỉ từ 40-74miles/giờ thì gọi là cơn bão nhiệt đới “tropical storm.” Còn vận tốc gió dưới 40 miles/giờ thì đó chỉ là cơn bệnh “trầm cảm” của giông bão thôi (tropical depressions). Mỗi năm hầu như khu vực Carribean lúc nào cũng có vài trận “hurricanes” thăm viếng. Có chuyến thần bão tố đến chơi cho vui nhưng cũng có lúc thần nổi giận không vui làm tan nát cửa nhà của những người dân nghèo. Thần mà chẳng biết thương người nghèo chút nào!

Ngoài Paradise Island đã được phát triển đầy đủ, hiện nay đảo Nassau-New Providence Island cũng đang được phát triển, bãi biển Cable Beach tận cùng đảo cũng đang có những công trình xây dựng các hotel rất lớn. Có lẽ sẽ được hoàn thành trong một hai năm tới.

Khu vực downtown của Nassau tuy không có những building cao tầng, nhưng cũng khá sầm uất buôn bán, có đủ mọi mặt hàng từ các loại hàng hiệu cho đến các loại hàng kỷ niệm dởm làm từ Tàu Cộng. Một khu Market tương đối lớn như Straw Market cũng khó mà tìm được món quà kỷ niệm giá trị. Cửa hàng nào cũng quảng cáo mình là “outlet“cả! Khi mua bạn đừng quên trả giá (vì có món hàng nào “made in China” mà không trả giá đâu). Mua rẻ hay đắt là tùy thuộc vào cái tài trả giá của bạn.

Tôi không chọn mua bán kỷ niệm, tôi chọn một quán café hai tầng, ngồi trên tầng hai uống một ly café đen, đặc sản Bahamas hương vị thật thơm ngon và thưởng ngoạn dòng người – dòng đời qua lại giữa lòng thủ đô Nassau Bahamas.

ATNT Tours tổ chức và hướng dẫn:
=> Escorted tour: South Africa & Zimbabwe Safari 2014 (14 days)
Johannesburg – Mpumalanga – Kruger National Park – Cape Town – Stellenbosch – Victoria Falls bên đất nước Zimbabwe.
(Big 5 là 5 loại thú hoang dã tại Phi Châu như sư tử, voi, tê giác, buffalo, beo đốm)
Du khách sẽ có cơ hội “Xem tận mắt, nghe tận tai” nhưng không được SỜ chúng!
– Cape Town là thành phố được Lonely Planet chọn là City “Best in Travel 2014“

Buy 2 Get $175.00 discount (valid 31 May 2014)
Tour 1: Sept. 14 – Sept. 28, 2014
Tour 2: Dec. 01 – Dec. 15, 2014

ATNT’s Tours Âu Châu:
=> (Western Europe #1) Tây Âu: Anh – Pháp – Thụy Sĩ -Monaco -Ý (15 ngày)
London – Paris – Zurich – Lucerne – Nice – Monaco Piza – Venice – Florence – Rome – Vatican
Tour code WEU#1B: July. 06 – July 20, 2014
Tour code WEU#1C: Aug. 17 – Aug. 31, 2014

=> (Western Europe #2) Tây Âu: Pháp – Thụy Sĩ – Monaco – Ý (13 ngày)
Paris – Zurich – Lucerne – Nice – Monaco – Piza – Venice – Florence – Rome – Vatican
Tour code WEU#2B: July. 08 – July 20, 2014
Tour code WEU#2C: Aug. 19 – Aug. 31, 2014

=> Tây Nam Âu Châu: Pháp – Tây Ban Nha – Bồ Ðào Nha (14 ngày)
Paris – Lourdes – Barcelona – Madrid – Toledo – Avila – Seville – Fatima – Lisbon
Tour code FSP#2: Sep. 10 – 24, 2014

=> Ðông Âu Poland – Hungary – Czech – Austria- Slovakia – Slovenia – Croatia – Germany (15 ngày)
Warsaw – Krakow – Salt Mine (Wieliczka) – Budapest – Zagreb – Ljubljana – Postojna Cave- Vienna – Prague –  Dresden – Berlin
Tour code ELXB: July 20 – Aug. 01, 2014
Tour code ELXC: Aug. 28 – Sep. 11, 2014

=> Escorted tour: Russia & Scandinavia
Russia – Sweden – Denmark – Norway – Finland (tour 13 ngày)
Du khách thưởng ngoạn các thắng cảnh và di tích lịch sử văn hóa các thành phố sau: Moscow – St. Petersburg –  Helsinki – Stockholm – Oslo – Copenhagen
Bao gồm:
-2 đêm Ferry Cruise: 1 đêm từ Helsinki đi Stockholm và 1 đêm từ Olso đi Copenhagen.
-Express Train from St. Petersburg to Helsinki, Finland.
-2 đêm nghỉ tại Stockholm Thụy Ðiển.
-Bonus tour Red Square By Night.
 Tour code RUS-Aug: Aug. 11 – Aug. 23, 2014




Lưu ý thông báo: ATNT Tours là công ty du lịch duy nhất do Trần Nguyên Thắng trực tiếp điều hành, không liên 
hệ với bất cứ công ty du lịch nào khác.
Xin vào website:
www.atnttravel.com / atnttour.com

=> Escorted tour: Japan – Ðài Loan – Nam Hàn Mùa Hè 2014
Giá tour đặc biệt. Số chỗ rất giới hạn, xin quý khách liên lạc văn phòng để giữ chỗ ngay.
Nhật bản: tokyo – Mt. Fuji – nagoya – nara – kyoto – kobe – osaka
Ðài Loan: Ðài Bắc – Nhật Nguyệt Ðàm – Lukang – Ðài Trung – Ðài Nam
Nam Hàn: Seoul – Nami Island, Phim Trường “Bản Tình Ca Mùa Ðông” – Vùng Phi Quân Sự “Dmz” – Cung Ðiện Gyeongbok – Dongdeamun Market
Tour khởi hành: July 12 – 28 July, 2014

=> Escorted tour: Japan – Ðài Loan – Nam Hàn Mùa Thu 2014
Nhật bản: Tokyo – Mt. Fuji – Nagoya – Nara – Kyoto – Kobe – Osaka
Ðài Loan: Ðài Bắc – Nhật Nguyệt Ðàm – Lukang – Ðài Trung – Ðài Nam
Nam Hàn: Seoul – Phim Trường “Bản Tình Ca Mùa Ðông” – Vùng Phi Quân Sự “Dmz” – Cung Ðiện Gyeongbok  – Dongdeamun Market
Tour khởi hành: Oct. 26 – Nov. 10, 2014

=>Escorted tour 2014: Nepal – Bhutan – India (Tour đến chân núi Hy Mã Lạp Sơn)
India: New Delhi – Agra – Taj Mahal
Bhutan: Paro – Thimphu – Gangtey – Punakha
Nepal: Kathmandu – Nagarkot – Pokhara
Tour khởi hành: Sep. 12 – Sep. 28, 2014

=> Escorted tour: Ðài Loan – Nam Hàn (Seoul & Jeju Island) 2014
Taipei – Hồ Nhật Nguyệt Ðàm – Ðài Nam – Cao Hùng – Seoul – Jeju Island.
Tour 2: Sep. 07 – Sep. 18, 2014
Tour 3: Oct. 12 – Oct. 23, 2014

=> Escorted tour: Jordan & Israel 2014
Jordan: Amman – Jarash – Madaba – Mount Nebo – Karak Castle – Petra – Dead Sea (tắm biển & nghỉ 1 đêm bên phía Jordan)
Israel: Narazeth – Sea of Galilee (Tiberias Lake) – Haifa – Bethlehem – Jerusalem – Qumran – Dead Sea (tắm biển bên phía Israel) – Jericho – Tel Aviv
Khởi hành: Nov. 12 – 22, 2014

=> Escorted tour: Dubai – Jordan & Israel 2014
Khởi hành: Nov. 09 – 22, 2014

=> Escorted tour: South America: Brazil – Argentina – Peru- Ecuador
Rio De Janeiro – Brazil Iguassu Falls – Argentina Iguassu Falls – Buenos Aires – Santiago – Valparaiso – Lima – Cusco – Sacred Valley – Machu Picchu
Tour 2: Oct. 03 – Oct. 19, 2014

=> Escorted tour: Úc – Tân Tây Lan
Du ngoạn New Zealand : Ðảo Bắc gồm Auckland – Bay of Islands
Du ngoạn nước Úc: Melbourne – Phillip Island – Thủ đô Canberra – Sydney
Tour 1: May 06 – 18, 2014
Tour 2: Oct. 05 – 17, 2014*
Tour 3: Nov. 16 – 28, 2014*

=> Escorted tour: Fiji – Tân Tây Lan – Úc
-Du ngoạn Fiji Island: hải đảo nổi tiếng tuyệt đẹp tại Nam Thái Bình Dương
-Du ngoạn New Zealand : Ðảo Bắc gồm Auckland – Bay of Islands
-Du ngoạn nước Úc: Melbourne – Phillip Island – Thủ đô Canberra – Sydney
Tour 1: May 04 – 18, 2014
Tour 2: Oct. 05 – 19, 2014*
Tour 3: Nov. 16 – 30, 2014*

=> Escorted tour: Turkey & Greece (Thổ Nhĩ Kỳ & Hy Lạp)
-Greece: Athens – Patmos – Rhodes – Heraklion – Santorini
-Turkey: Istanbul – Cappadocia – Pamukkale – Ephasus – Kusadasi
Tour: Aug. 13 – 25 Aug, 2014

=> Escorted tour: Miến Ðiện – Lào – Thailand (15 ngày)
Yangon – Kyaiktiyo – Heho – Inle – BAGAN – Mandalay – Bangkok – Chiangmai – Chiang Rai – Tam Giác Vàng – Luang Prabang
Tour 3: Oct. 06 – Oct. 20, 2014
Tour 4: Nov. 06 – Nov. 20, 2014

=> Escorted tour: Miến Ðiện – Lào – Thailand – Campuchia (17 ngày)
Yangon – Kyaiktiyo – Heho – Inle – BAGAN – Mandalay – Luang Prabang – Chiangmai – Chiang Rai – Tam Giác Vàng – Siem Reap – Vietnam (optional)
Tour 3: Oct. 06 – Oct. 22, 2014
Tour 4: Nov. 06 – Nov. 22, 2014

=> Escorted tour: Thailand – Indonesia (13 ngày)
Bangkok – Phuket – Phang Nga Island – Hey Hey Island – Jakarta – Yogyakarta – Borobudur – Bali.
Yogjakarta – Borobudur – Bali Island là những thắng cảnh và di tích tuyệt vời của Indonesia.
Tour 3: Sep. 03 – Sep. 16, 2014
Tour 4: Nov. 24 – Dec. 07, 2014

=> Escorted tour: Singapore – Malaysia – Indonesia (13 ngày)
Singapore – Malacca – Kuala Lumpur -Batu Cave – Genting Highland – Yogjakarta – Borobudur – Jakarta – Bali
Tour 3: Sep. 07 – Sep. 19, 2014
Tour 4: Nov. 28 – Dec. 10, 2014

Các tours nội địa Hoa Kỳ: Xin liên lạc văn phòng để biết thêm chi tiết
Bus Tour: Las Vegas – Valley Of Fire – Zion National Park – Hoover Dam 3 ngày 2 đêm.
Tour: 01 – 03 June, 2014
Tour: 06 – 08 July, 2014
Giá $250.00/người.
– Tour guide nói tiếng Việt.
– Bao gồm 2 bữa ăn tối, 2 breakfasts nhẹ, nước uống trên xe 1 chai/day.
– Thăm Valley of Fire, Zion National Park & đập Hoover Giam (bao gồm vé vào thăm các thắng cảnh và đập thủy điện)
– Shopping tại North Premium Outlet, Primm Outlet, Barstow Outlet
 
=> Escorted tour: Seattle – Vancouver – Victoria (4 ngày): 
Buy 2 (1st & 2nd) Get $100.00 discount (valid 31 May 2014)
Tour 1: July 04 – July 07, 2014
Tour 2: Aug. 29 – Sept. 01, 2014
Giá tour: $895.00/người + vé máy bay

=> Escorted tour: Niagara Falls – Toronto – Thousand Island – Ottawa – Montreal – New York (6 ngày)
Buy 2 (1st & 2nd) Get $75.00 discount (valid 31 May 2014)
Tour 1: July 01 – July 06, 2014 
Giá tour: $845.00/người + vé máy bay
Tour 2: Aug. 28 – Sept. 02, 2014 
Giá tour: $895.00/người + vé máy bay

=> Escorted tour: Niagara Falls – Toronto – Thousand Island – Ottawa – Montreal – Quebec – Boston – New York (8 ngày)
New England Mùa Thu Lá Vàng
Buy 2 (1st & 2nd) Get $75.00 discount (valid 31 May 2014)
Tour: Oct. 23 – 30, 2014
Giá tour: $1,295.00/người + Airline Ticket

=> Escorted tour: Yellowstone – Mt. Rushmore ( 6 ngày)  
Buy 2 (1st & 2nd) Get $75.00 discount (valid 31 May 2014)
Tour 1: June 26 – July 01, 2014
Tour 2: July 24 – July 29, 2014
Tour 3: Aug. 21 – Aug. 26, 2014
Giá tour: $888.00/người + Airline Ticket
 
=> Tổ chức “Private Tour” đi khắp mọi nơi trên thế giới.
=> Nhận làm VISA nhập cảnh Miến Ðiện, Ấn Ðộ, Việt Nam, Russia, Brazil, Úc.
=> Renew passport Mỹ khẩn cấp và passport Việt Nam.

Xin liên lạc ATNT TOURS & TRAVEL
9106 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708.
Tel: (714) 841-2868 / (888) 811-8988
*Ðón nghe chương trình Radio VNR 106.3 FM mỗi tối Thứ Bảy từ 10:00PM-10:25PM



Cao ốc Montparnasse và vườn hoa Luxembourg


Ký Sự Du Lịch Paris Bài 7






Bài và hình: Trịnh Hảo Tâm


Rời lâu đài Versailles chúng tôi trở về thành phố Paris và tới cao ốc Montparnasse nằm ở vùng tam biên giữa 3 quận 6, 13 và 15 lúc 2 giờ trưa. Montparnasse là tên của một tòa buyn-đinh cao nhất ở Paris chỉ thấp hơn tháp Eiffel, Montparnasse cao 210m (689 ft) cho tới năm 2011 là tòa nhà chọc trời cao nhất nước Pháp nhưng sau đó bị tòa nhà Tour First cao 231m (758 ft) cũng ở Paris qua mặt.









Cao ốc Montparnasse chụp từ vườn Luxembourg


Tòa buyn-đinh Montparnasse nằm trên đại lộ Montparnasse nổi tiếng với những quán cà phê vỉa hè, tòa nhà này dùng làm văn phòng thương mại và tầng dưới là thương xá Galeries Lafayette bán hàng hiệu nổi tiếng trên thế giới. Trên sân thượng nóc tòa nhà dùng làm nơi ngắm cảnh thành phố Paris và là địa điểm du lịch được ưa chuộng mỗi khi thăm viếng Paris. Cao ốc chọc trời này khởi công xây dựng năm 1969 và hoàn tất năm 1973 có 59 tầng lầu với diện tích 88,400m2 nằm ở số 33 Avenue du Maine thuộc Quận 15. Nhiều dư luận cho cao ốc màu xám đen này là kiến trúc xấu nhất thành phố Paris vì kiểu dáng tân thời đơn điệu đâm lên nền trời giữa một vùng toàn là các kiến trúc cổ kính. Vì sự công kích này hai năm sau đó thành phố Paris ban hành lệnh cấm xây cất cao ốc quá 7 tầng ở khu trung tâm thành phố. Ða số các tòa nhà ở Paris xây cả trăm năm nay, thường là phố lầu cao 5, 6 tầng. Tầng cao nhất là căn gác xép (attic) dành cho người giúp việc ở.


Lên nóc tòa nhà Montparnasse


Chúng tôi được xe buýt của tour du lịch cho xuống trước buyn-đinh và hướng dẫn viên Mark đưa vào bên trong nơi phòng chờ đợi để lên thang máy đưa lên sân thượng. Cũng qua thủ tục an ninh khám xét nhưng rất nhanh, vì đã có vé sẵn (giá 10 Euros) nên chúng tôi đi thẳng vào phòng chờ thang máy. Trong thang máy chứa khoảng 10 người, có video chiếu quang cảnh ở nhà hàng, trên sân thượng và cảnh nhìn xuống thành phố. Khi thang bắt đầu lên, đến tầng lầu thứ mấy là có đồng hồ nhảy số và cho biết độ cao ở tầng đó bao nhiêu mét. Thang máy chạy rất nhanh chỉ mất 38 giây là lên tới tầng 56 là nhà hàng “Le Ciel de Paris.” Ðây là tầng cuối của tòa nhà, tài liệu nói có 59 tầng chắc là kể luôn 3 tầng hầm để đậu xe. Thay vì vào nhà hàng để uống nước, mua đồ kỷ niệm và ngắm cảnh, Mark nói rằng lên sân thượng ngắm cảnh sẽ thoáng mát và đẹp hơn. Nghe lời anh chàng chúng tôi dùng thang bộ để lên sân thượng trên nóc của tầng thứ 56. Trên sân gió thổi lồng lộng, nhìn xuống thành phố Paris trông như bàn cờ, xe chạy trên đường giống như kiến bò. Du khách đứng quanh sau hàng rào bằng song sắt, phía bên trên là kính dầy trong suốt để chắn gió nhưng cũng có những phần trống để du khách đưa máy lên chụp hình. Ở nơi đứng ngắm cảnh này phía trên có mái che mưa bằng nhựa trong suốt, cạnh rào sắt có những ống dòm phải bỏ tiền mới mở ống kính và một tấm ảnh thành phố bên dưới tại vị trí đó với chú thích cho những danh thắng “landmark” quan trọng để du khách đối chiếu giữa cảnh và hình, biết đó là tòa nhà gì?







 

Thành phố Paris với tháp Eiffel nhìn từ nóc cao ốc Montparnasse


Trưa hôm nay trời quang mây tạnh, nhà cửa phố xá Paris nhìn xa tít tận chân trời, được biết có thể nhìn xa đến 40 km có thể thấy phi cơ lên xuống ở phi trường Orly ở về hướng Nam. Trên sân thượng “Top of Paris” này trống trải, nhìn toàn cảnh thành phố Paris phía dưới bao quát 360 độ mà không bị bất cứ vật gì che chắn tầm nhìn. Hướng Bắc là những cây cầu bắc qua sông Seine, quảng trường Concorde có cột tháp Ai Cập, viện bảo tàng Louvre và vườn hoa Tuileries màu xanh. Ngược theo chiều kim đồng hồ hướng Tây Bắc nhìn gần có đền Invalides vòm mái mạ vàng, xa nữa có Khải Hoàn Môn, tháp Eiffel. Hướng Nam ngay dưới chân cao ốc là ga xe lửa Montparnasse với những đường rầy, nghĩa trang Montparnasse với những hàng ngàn ngôi mộ màu trắng. Về hướng Ðông Bắc là công viên Luxembourg màu xanh cây cối, nhà thờ Ðức Bà và xa hơn nữa là nhà thờ Thánh Tâm trên đồi Montmartre. Hai khu rừng chấn hai đầu của Paris ở đây cũng nhìn thấy rõ: rừng Boulogne ở phía Tây và rừng Vincennes ở phía Ðông. Phải nói thành phố Paris tuy xưa cũ cả ngàn năm nhưng phố xá toàn nhà lầu, tu bổ khang trang không có những khu ổ chuột, nhà tôn vách ván, hẻm hóc ngoằn ngoèo. Khắp thành phố không biết bao nhiêu cung điện, đền thờ uy nghi hùng tráng, mỗi kiến trúc mang nét đẹp riêng và có bề dầy lịch sử ghi lại trong hàng trăm quyển sách. Người ta nói cả thành phố là viện bảo tàng ngoài trời cũng là chính xác không cường điệu chút nào.


Ngắm cảnh Paris trên nóc cao ốc Montparnasse rất là tuyệt diệu nhất là về đêm, nhìn cả thành phố lên đèn như hàng triệu hạt kim cương lấp lánh. Nhất là tháp Eiffel cứ mỗi đúng giờ là đèn pha tắt hết, hàng vạn đèn màu lung linh lấp lánh trên ngọn tháp, khung cảnh huy hoàng này kéo dài trong 10 phút rất đẹp. Lên cao ốc Montparnasse ngắm cảnh khỏi phải sắp hàng chờ đợi hàng giờ như ở tháp Eiffel, giá vé lại rẻ hơn.







 

Du khách trên cao ốc Montparnasse.


Những chuyện quanh cao ốc Montparnasse là năm 1995 người nhện nổi tiếng của Pháp là Alain “Spiderman” Robert chỉ dùng tay không và chân trần, không một sợi dây an toàn nào đã trèo lên phía bên ngoài cao ốc được xây dựng bằng kính và thép này. Người nhện Pháp đã trèo lên tới chóp cao ốc sau một lần suýt chút nữa là bị trượt chân ngã xuống! Hôm nay trên sân thượng này tôi thấy có một nhân viên an ninh trật tự trông coi, cô ta lại là một cô gái người Việt Nam, bảng tên mang họ Nguyễn nhưng cô ta nói toàn tiếng Pháp. Cô ngồi trong một căn phòng nhỏ như một bót gác trên sân thượng để làm việc.


Ngoạn cảnh nơi đây độ nửa giờ thì chúng tôi đi xuống, dự định sẽ đi bộ tới vườn Luxembourg xem cho biết vì chưa bao giờ đặt chân tới nơi đó. Trong chuyến đi viết quyển “Tây Âu Cổ Kính” vào năm 2008, đêm cuối định viếng vườn thì trời lại đổ mưa nên đành phải ở lại khách sạn. Vì gấp gáp nên khi đi thang bộ xuống tầng nhà hàng lại quên ghé vào xem bên trong nhà hàng như thể nào? Ðược biết tầng này có khu ngắm cảnh rất tiện lợi khi trời mưa gió hay tuyết lạnh hoặc nóng bức vào mùa hè vì nơi đây có máy điều hòa nhiệt độ. Có quày bán đồ kỷ niệm, có quán cà phê bán xăng quít, bánh ngọt, có nhà hàng sang trọng mở cửa đến 1 giờ khuya nhưng phải gọi đặt chỗ trước.


Sau khi đi thang máy xuống chúng tôi vào thương xá Galeries Lafayette trang trí theo kiểu tân thời như thương xá bên Mỹ, không có nét gì đặc biệt nên đi luôn tìm ra đường lớn là đại lộ Montparnasse. Ðại lộ này nổi tiếng với những quán cà phê vỉa hè nơi tụ tập của văn nhân, thi họa sĩ vào những thế kỷ trước nhất là trên đoạn đại lộ nằm giữa hai con đường Rue de Reinnes và Boulevard Raspail. Những quán cà phê nổi tiếng như Le Dôme, La Closerie des Lilas, La Rotonde, Le Select, La Coupole,… những quán này đến ngày nay vẫn còn. Thời xưa khoảng năm 1910 đến 1920 có những nghệ sĩ nghèo ra đây ngồi cả ngày chỉ tốn tiền cà phê vài chục xu, nhiều khi không có tiền trả, nhà hàng tịch thu tranh vẽ, khi nào có tiền thì mang đến chuộc tranh về. Nhiều nghệ sĩ ra đây tranh luận đủ mọi vấn đề, nếu có hăng máu so tài cao thấp cảnh sát cũng không thèm can thiệp. Chúng tôi đi ngang qua nhà thờ Notre Dame des Champs xây theo kiểu Tân Gothic với một tháp chuông cao ở bên cạnh khác với những nhà thờ kiểu Gothic 2 tháp chuông đối xứng nhau như nhà thờ Ðức Bà Paris, nhà thờ Ðức Bà Sài Gòn.









Nhà thờ Notre Dame des Champ trên đại lộ Montparnasse.


Trên đại lộ Montparnasse rất đông đảo khách bộ hành ăn mặc chỉnh tề đứng đắn, chiều Thứ Sáu sắp cuối tuần nên mọi người trông thơ thới hân hoan. Ði hoài nhưng chưa thấy bóng dáng vườn Luxembourg hiện ra nên cũng hơi sốt ruột. Thấy một cặp vợ chồng đứng tuổi trông giống người Việt Nam nên tôi chận lại hỏi bằng tiếng Việt. Hai người có vẻ không hiểu nên tôi hỏi bằng tiếng quốc tế, “Where’s the Jardin du Luxembourg?” Cả hai cũng không hiểu! Hỏi có phải người Việt không? Họ trả lời bằng tiếng Pháp là người Campuchia.


Ði thêm một đoạn nữa thì gặp một ngã tư rất lớn, theo bản đồ đinh ninh là ngõ vô vườn Luxembourg nên rẽ trái lên hướng Bắc. Vào đây tuy vỉa hè nhưng cây cối khá nhiều, nơi bồn hoa bằng xi măng tôi thấy một người đàn ông trẻ độ 40 đang ngồi nói điện thoại bằng tiếng Việt giọng miền Bắc. Lần này không sai chạy, đúng là người Việt Nam rồi! Chờ cho ông ta dứt điện thoại, tôi bước tới gần lên tiếng hỏi:









Thương xá La Fayette cạnh cao ốc Montparnasse.


– Xin lỗi cho hỏi vườn hoa Luxembourg ở đâu thưa ông?


Ông ta mắt sáng lên có vẻ vui mừng như gặp được người quen:


– Hai bác ở đâu tới vậy?


– Chúng tôi ở Cali qua chơi, muốn tìm vườn Luxembourg xem cho biết vì nghe nói vườn này đẹp lắm!


Người đàn ông mau mắn đáp:


– Ngay nơi đây bác ạ. Ðể từ từ sẽ đưa hai bác vào thăm vườn. Hai bác đến Paris hôm nào, có ở lâu không và đi những nơi nào rồi?


– Tụi tôi đã đi xem nhiều nơi và tối mai sẽ trở về Ðức để về lại Mỹ. Ngày hôm qua đi xe điện bị móc túi mất chút đỉnh tiền bạc và thẻ ngân hàng!


Nghe vậy ông ta móc trong túi ra một xấp vé xe điện và đưa cho chúng tôi 4 vé:


– Hai bác cầm 4 vé xe điện này mà dùng.


Tôi ngần ngại:


– Cám ơn nhưng không sao, chúng tôi còn tiền.


Thấy tôi ái ngại, ông ta nói tiếp:


– Thưa thật với bác, cháu là linh mục thuộc dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn sang đây tu học. Trụ sở dòng nằm gần đây nên cháu ra đây chơi, thời may lại gặp hai bác, rất mừng! Cháu tên là Hồ Quang Lâm.









Vườn Luxembourg gần khu La Tinh nơi có các đại học nổi tiếng.


Tôi cũng kể lại chúng tôi cũng là người có đạo, sang Ðức tham dự Ðại Hội Công Giáo vì em rể là chủ tịch Liên Ðoàn Công Giáo Việt Nam ở Ðức, chúng nó cứ mời hoài. Năm nay mới đi được, sau đó mới vừa đi Cruise Ðịa Trung Hải về rồi đi tour xe buýt sang thăm Paris xem có gì lạ không? Chưa gì lại bị tụi nó móc túi, rầu quá phải gọi về Mỹ báo ngân hàng mất thẻ Visa vì sợ tụi nó dùng thẻ mình mua sắm lung tung mà mình phải trả tiền!


Linh Mục Hồ Quang Lâm sinh trưởng ở miền Nam, song thân là người Bắc di cư, quê quán Ban Mê Thuột. Cha cho biết sang Pháp tu học đã được 2 năm và sắp sửa trở về nước. Tôi quảng bá về Cali. nơi chúng tôi sinh sống, cha Lâm cho biết rất mong được sang thăm nước Mỹ và ông đã thực hiện được ý định đó vì vài tháng sau cha đã đi một vòng Hoa Kỳ từ Ðông sang Tây. Khi ghé thăm Little Saigon chúng tôi đã gặp nhau và đưa cha đi viếng các nhà thờ ở Quận Cam như Nhà Thờ Kiếng, La Vang và Trung Tâm Công Giáo Việt Nam.


Cha Lâm có ý định đưa chúng tôi đi ăn ở khu phố Việt Quận 13 sau khi viếng vườn Luxembourg nên cha gọi về nhà dòng xin phép và cho biết sẽ không dùng cơm tối chung ở nhà dòng. Cha nói tiếng Pháp và dù tiếng Pháp bỏ lâu nhưng nghe qua cũng hiểu.


Viếng vườn hoa Luxembourg


Rồi vừa hàn huyên vừa rảo bước vô vườn, vườn Luxembourg là công viên lớn thứ hai ở Paris rộng 22.5 hécta tọa lạc ở Quận 6. Công viên ngày xưa là vườn hoa của tòa lâu đài cổ Luxembourg Palace xây từ năm 1611 dùng làm hoàng cung của hoàng hậu Marie de Médici vợ của vua Henri 4. Hiện nay tòa lâu đài Luxembourg Palace dùng làm trụ sở của Thượng Nghị Viện Pháp. Khu vườn rất nổi tiếng vì rộng rãi hoa lá xanh tươi, có nhiều ao hồ, tượng đá, băng ghế cho du khách dừng chân để thư giãn nghỉ ngơi, sinh viên, công chức đến ăn trưa, trẻ con chơi đùa. Nằm trong khu phố La Tinh, gần các trường đại học nổi tiếng, khu vườn từng là nơi lai vãng của nhiều nhà thơ văn nổi tiếng ở thế kỷ 19 như Victor Hugo, Baudelaire, Balzac, Verlaine…cho đến những tên tuổi lớn thế kỷ 20 như Hemingway, Jean Paul Sartre, Simone de Beauvoir…







 

Cung điện Luxembourg Palace dùng làm Thượng Nghị Viện Pháp.


Khu vườn rất đẹp theo kiểu Ý với nhiều cây cao bóng mát, đầu Xuân hoa lá đâm chồi nẩy lộc rất xanh tươi. Có nhiều chiếc ghế đơn đặt xung quanh hồ nước để khách du ngồi đọc sách báo nghe nhạc hay ăn trưa rất thoải mái. Hôm nay có một ban nhạc đang hòa tấu trong một căn nhà tròn ở gần cổng vào trên đại lộ Saint Michel, khán giả đứng xem rất đông. Chúng tôi đi vào để thưởng thức một bản, ban nhạc gồm những người lớn tuổi, chắc là không chuyên nghiệp nhưng đồng phục tuxedo rất trịnh trọng. Tới hàng rào sắt mạ vàng của cung điện Luxembourg nằm ở hướng Bắc khu vườn, chúng tôi dừng lại chụp hình và lui bước trở ra, tìm ga métro để đi Phố Tàu Việt Quận 13.


Thế là hôm nay đã đặt chân tới vườn Luxembourg còn được gọi là vườn Lục Xâm Bảo, Luxembourg là tên của khách sạn Hotel du Luxembourg mà Hoàng Hậu Marie de Médici đã mua lại để xây cất cung điện riêng cho bà. Nay khách sạn vẫn còn là tòa nhà Petit Luxembourg Palace. Vườn Luxembourg từng là nơi lui tới của sinh viên Việt Nam du học, nhiều người chọn nơi đây làm nơi hẹn hò, nhiều người ra đây đọc sách ôn bài, cũng có người ra đây vì thất tình, vì cạn túi gặm bánh mì, chờ tiền từ trong nước gởi sang. Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu (1935-1998) người miền Nam từng du học Paris đã sáng tác ca khúc nổi tiếng “Mùa Thu Không Trở Lại” với lời nhạc buồn da diết áo não:


Ngày em đi
Nghe chơi vơi não nề
Qua vườn Luxembourg
Sương rơi che phố mờ
Buồn này ai có mua?”


Buồn ơi ta xin chào mi, chứ có ai mua làm gì?




Sách du lịch Trịnh Hảo Tâm đã xuất bản 8 quyển ký sự du lịch:

1. Trên Những Nẻo Ðường Việt Nam
2. Miền Tây Hoa Kỳ
3. Ký Sự Du Lịch Trung Quốc
4. Mùa Thu Ðông Âu
5. Tây Âu Cổ Kính
6. Miền Ðông Nước Mỹ Và Canada
7. Hành Hương Thánh Ðịa Do Thái
8. Nhật Bản, Hồng Kông-Macau, Thái Lan.


Ðã có bán trên NGUOI VIET SHOP (www.nguoi-viet.com).

Tất cả mỗi quyển đồng giá 15 USD (bao cước phí) hay liên lạc: Trịnh Hảo Tâm 3683 Hawks Dr. Brea, CA 92823.
Ðiện thoại (714)528-1413. Email:
[email protected]





Thủ đoạn mập mờ


Ngô Nhân Dụng



Một bạn đọc, ký tên Dang Nguyen , đã góp ý kiến về bức công hàm Phạm Văn Ðồng 1958 như sau: “Ðiểm khác biệt cần làm rõ là chế độ chính trị ở hai miền Nam-Bắc và cả hai đều được quốc tế công nhận là hai nước. Vì thế, nó không như lập luận của tác giả (Ngô Nhân Dụng) rằng ông Phạm Văn Ðồng nhân danh nước Việt nam – có lãnh thổ từ ải Nam Quan đến Cà Mau. Sự toàn vẹn lãnh thổ và chế độ chính trị là hai khái niệm riêng biệt – trong thời điểm lịch sử của Việt Nam.” Một độc giả khác, ký tên Tran, nhận xét: “Bức công hàm của Phạm Văn Ðồng làm người đọc cảm thấy không rõ ràng, mập mờ khó hiểu, nhất là không đề cập gì tới Hoàng Sa và Trường Sa…”

Trong bài trước, ký giả không bàn đến dư luận hay ý kiến của thế giới đối với bức công hàm Phạm Văn Ðồng gửi Chu Ân Lai năm 1958. Tranh chấp pháp lý về chủ quyền lãnh hải giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ dựa trên ý nghĩa bức công hàm đó trong tương quan giữa hai đảng cộng sản, và giữa hai quốc gia do họ đang cai trị vào thời điểm họ trao đổi văn thư này.

Về điểm thứ nhất, vào năm 1958, chính quyền Cộng Sản Việt Nam tự coi họ làm làm chủ cả hai miền Nam, Bắc (hiến pháp Việt Nam Cộng Hòa cũng theo quan niệm này). Trong việc giao thiệp giữa hai bên, Cộng Sản Trung Quốc (Trung Cộng) chấp nhận quan điểm này của Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng). Trung Cộng chỉ lập bang giao với miền Bắc. Họ không công nhận chính quyền miền Nam, dù trong thời gian Hội Nghị Genève 1954, Chu Ân Lai đã tỏ ra muốn bắt cá hai tay, chính phủ Ngô Ðình Diệm từ chối.

Vì vậy, khi Phạm Văn Ðồng viết cho Chu Ân Lai, ông ta nhân danh toàn thể nước Việt Nam, không riêng miền Bắc. Bây giờ đảng Cộng Sản Việt Nam muốn “nói lại,” rằng ông Ðồng không thể đem tặng Trung Cộng những quần đảo mà ông ta không có quyền quản lý, lý luận này không thể đứng vững vì mâu thuẫn với điều Việt Cộng chủ trương năm 1958.

Chúng tôi đồng ý với vị độc giả ký tên Tran, là văn thư của Phạm Văn Ðồng có vẻ mập mờ, tính chất mập mờ này chắc là do cố ý. Ðúng là bức công hàm không nhắc đến tên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa, Nam Sa). Tuy nhiên, bản văn đã viết rằng: “Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc.”

Nói như vậy tức là tán thành cả văn bản lẫn ý nghĩa tổng quát trong bản tuyên bố của Trung Cộng. Mà trong bản tuyên bố đó, Bắc Kinh nêu rõ ràng tên các quần đảo trên như thuộc quyền của họ. Tán thành bản tuyên bố tức là đồng ý họ làm chủ Hoàng Sa, Trường Sa, không thể nào chối bỏ hay giải thích đã hiểu lầm được.

Trong bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ Bắc Kinh đoạn mang số một nói rõ ràng là các hòn đảo và chu vi quanh các đảo Ðài Loan, Bành Hồ, các quần đảo Ðông Sa, Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa, đều thuộc Trung Quốc.

Văn thư của Phạm Văn Ðồng viết mập mờ, không nói gì đến những tên Hoàng Sa, Trường Sa. Nhưng nội dung cả bức thư viết rõ ràng là chính quyền Cộng Sản Việt Nam công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên các quần đảo này. Phạm Văn Ðồng còn viết rằng chính phủ ông ta “tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể.” Bây giờ, những người thừa kế Phạm Văn Ðồng tìm cách giải thích bằng cách dẫn chứng riêng một đoạn “tôn trọng hải phận 12 hải lý,” để nói rằng bức thư trên chỉ nói về chủ quyền 12 hải lý do Bắc Kinh nêu ra thôi, chứ không đồng ý Hoàng Sa hay Trường Sa thuộc Trung Quốc. Nhưng nói như vậy chỉ là cắt lấy một đoạn nói về một vấn đề kỹ thuật (hải phận 12 dặm biển chứ không phải 14, 15 hoặc 120 dặm). Trung Cộng sẽ nhắc Việt Cộng không nên “đoạn chương thủ nghĩa,” chỉ cắt một câu mà bỏ quên những câu quan trọng hơn trong văn thư của Phạm Văn Ðồng. Họ sẽ vạch ra ông Ðồng đã “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958;” mà nội dung đầy đủ như đã nêu trên. Không những thế, ông Ðồng nói sẽ ra lệnh cấp dưới “tôn trọng quyết định ấy,” “trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt bể.”

Viết những chữ “trong mọi quan hệ … trên mặt bể” này là ký một “văn tự bán nước.” Bây giờ, Trung Cộng ngang nhiên đem giàn khoan HD-981vào hải phận nước ta, họ nói chỉ là thể hiện câu văn “tôn trọng quyết định ấy … trong mọi quan hệ với nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể.” Tóm lại, Việt Cộng không thể nào “cãi chày, cãi cối với Trung Cộng về bức công hàm năm 1958 được, dù Phạm Văn Ðồng đã cố ý viết một cách mập mờ.

Mập mờ là một thủ đoạn chính trị, đã được các đảng cộng sản sử dụng triệt để, nhất là khi nói với dân. Một câu nói mập mờ được ghi vào lịch sử là câu viết trong lời kêu gọi các cựu sĩ quan, công chức Việt Nam Cộng Hòa đi trình diện “học tập cải tạo;” trong đó mập mờ nói rằng họ hãy đem theo đồ dùng cá nhân và lương thực “đủ trong 30 ngày.” Nghe vậy, ai cũng tưởng thời gian “cải tạo” chỉ kéo dài 30 ngày là dài nhất. Mấy trăm ngàn người đã bị mắc lừa vì câu nói mập mờ này. Nhưng trong nghề nói mập mờ thì Việt Cộng chỉ là học trò của Trung Cộng.

Trong điều kiện nào thì thủ đoạn nói mập mờ sẽ thành công? Khi kẻ nói mập mờ cũng là kẻ nắm dao đằng chuôi. Một câu mập mờ, nước đôi hay nước ba, có thể giải thích bằng nhiều lối khác nhau. Khi đó, anh nào đeo khẩu súng to hoặc nắm còng số 8 trong tay, anh ấy sẽ bắt anh yếu phải chấp nhận nghe theo lối giải thích của mình.

Năm 1975, 76, các tù binh “cải tạo” đã vào trong hàng rào kẽm gai rồi thì không thể đòi hỏi Việt Cộng hiểu câu “đủ trong 30 ngày” theo lối mình, hiểu rằng chỉ đi tù 30 ngày. Năm 2014 bây giờ Việt Cộng cũng không thể bắt Trung Cộng hiểu bức thư của Phạm Văn Ðồng không nói đến tên Hoàng Sa, Trường Sa tức là không dâng cùng Hoảng Sa, Trường Sa cho Bắc Kinh. Họ quên rằng trong các thủ đoạn lưu manh thì Trung Cộng vẫn chỉ là thày của Việt Cộng. Học được thói nói năng mập mờ, đem áp dụng để đánh lừa dân chúng trong nước mình thì dễ. Nhưng không thể đánh lừa cả tên “đồng chí anh em” đã dạy trò gian trá đó cho mình; trong khi nó viện trợ cho từng cây kim, từng hạt gạo, và súng, đạn, mìn, bẫy, để theo đuổi cuộc chiến tranh “chống Mỹ tới người Việt cuối cùng!”

Trong việc bang giao, khi nào thì người ta hay dùng thủ đoạn nói mập mờ? Thường người ta nói với nhau những điều không rõ ràng khi cả hai bên đều bị kẹt, không ai muốn nhường ai nhưng không ai muốn quyết liệt nói thẳng. Người lãnh đạo nhiều nước vẫn hay nói mập mờ để đánh lừa người nước khác. Chúng ta vẫn còn nhớ đặc sứ của ông Richard Nixon khi dụ chính phủ miền Nam tham dự hội nghị Paris đã hứa hẹn những gì với ông Nguyễn Văn Thiệu. Trong quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa thời đó, ai cũng biết bên nào mạnh hơn, có khả năng để nói mập mờ, sau thành tráo trở. Ngày nay, ông Karzai, tổng thống Afghanistan chọn một cách đối xử khác đối với chính phủ Mỹ. Ông đòi hỏi các thỏa thuận phải viết theo ý của mình, viết rõ ràng, không thể hiểu lầm được. Ðịa vị của ông Karzai, đối với chính phủ Mỹ, cũng không mạnh hơn bao nhiêu so với ông Nguyễn Văn Thiệu thời 1970, hoặc ông Phạm Văn Ðồng đối với Trung Cộng vào năm 1958.
Nhưng tại sao Karzai dám tỏ thái độ cứng rắn như vậy? Bởi vì ông ta không sợ, và tin rằng việc ông làm mang lại lợi ích cho dân ông. Tại sao chính phủ Mỹ phải chiều theo ý ông Karzai và người lên kế nhiệm ông?

Vì chính quyền Mỹ phải hành sử theo cung cách một chế độ tự do dân chủ, với lối sống dựa trên tính chất minh bạch, công khai. Sau thời ông Nixon, Quốc Hội Mỹ đã làm nhiều thứ luật hạn chế quyền quyết định của các vị tổng thống; trong đó có những quyền thương thuyết và thỏa hiệp trong vòng bí mật. Ở các nước khác, dù họ không làm ra những đạo luật bắt người cầm quyền phải làm mọi việc công khai, nhưng dư luận dân chúng, báo chí, các nhà chính trị đối lập, cũng có giá trị ngăn cản hoặc ràng buộc như những đạo luật.

Cũng vậy, chính quyền các nước dân chủ tự do rất khó dùng lối nói mập mờ đối với người dân của họ. Chúng ta có thể thông cảm rằng con người hay tránh không nói thẳng, không nói rõ ràng, nếu không bị bắt buộc. Vì người ta muốn tránh không quả quyết nói về bổn phận, trách nhiệm của mình đối với người khác cho rõ ràng; vì làm thế là bị ràng buộc. Các nhà chính trị trên thế giới đều thực hành câu tục ngữ của người Việt: “Làm trai cứ nước hai mà nói.”

Cho nên, trong chế độ tự do dân chủ các đại biểu của người dân phải làm ra những luật lệ bắt buộc bên hành pháp phải nói rõ ràng, chính sách của nhà nước thì không được mập mờ. Người ta tự nhiên làm như vậy vì những người nắm quyền, hành pháp cũng như lập pháp đều chịu trách nhiệm trước dân, do dân cử ra bằng lá phiếu tự do.

Ngược lại, thủ đoạn nói mập mờ chuyên được đem áp dụng trong các chế độ độc tài chuyên chế. Kẻ cầm quyền nói nước đôi, nước ba, rồi đến lúc cần đem giải thích theo một ý nghĩa phù hợp với quyền lợi của phe đảng họ nhất. Bọn lãnh tụ độc tài chuyên chế quen thói đánh lừa dân như thế mãi cũng được; vì họ có còng số tám. Nhưng khi tính đem áp dụng mưu mẹo lừa bịp đó với những kẻ mạnh hơn mình thì cuối cùng chỉ thiệt. Thiệt hại cho riêng họ không nói làm gì, họ còn gây tai hại cho cả nước Việt Nam nữa!

Ðừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn…


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


Ở Việt Nam hầu như ai cũng nghe, ít nhất một lần, câu này trong bài hát Khát Vọng Tuổi Trẻ của Vũ Hoàng: “Ðừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay.”


Thật ra, ý này đã có nhiều người nói. Một trong những người ấy là Hồ Chí Minh tại trường Ðại Học Nhân Dân Việt Nam vào ngày 19 tháng 1, 1955: “Nhiệm vụ của thanh niên không phải là hỏi nước nhà đã cho mình những gì. Mà phải tự hỏi mình đã làm gì cho nước nhà?”


Ý ấy cũng lại được Tổng Thống Mỹ John F. Kennedy phát biểu trong bài diễn văn nhậm chức năm 1961: “Ðừng hỏi tổ quốc có thể làm gì cho bạn. Hãy hỏi: Bạn có thể làm được gì cho tổ quốc.” (Ask not what your country can do for you – ask what you can do for your country).


Ðọc thoáng qua, chúng ta có thể nhận ra ngay, hai câu nói của Hồ Chí Minh và Kennedy rất giống nhau. Dĩ nhiên không phải Kennedy bắt chước Hồ Chí Minh. Một số nhà nghiên cứu Mỹ, gần đây, phát hiện Kennedy được gợi hứng từ câu nói của một hiệu trưởng trường Choate ở Connecticut từ thập niên 1930, nơi Kennedy theo học lúc nhỏ: “Những bạn trẻ yêu trường học của mình đừng bao giờ hỏi ‘Trường ấy làm được gì cho tôi?’ mà nên hỏi ‘Tôi có thể làm được gì cho trường ấy?’”


Xuất phát từ miệng tổng thống của một siêu cường quốc số một phe tư bản thời Chiến Tranh Lạnh, lại nằm ngay trong bài diễn văn nhậm chức long trọng được cả thế giới theo dõi, câu nói của John F. Kennedy nhanh chóng trở thành danh ngôn và được mọi người yêu thích cũng như nhắc nhở. Ở khắp nơi, người ta dùng câu ấy để giáo dục giới trẻ, để động viên tinh thần xả thân của họ cho những mục đích khác nhau.


Tôi nghe câu nói ấy, từ tiếng Việt và tiếng Anh, đã lâu lắm, không chừng từ những năm còn ngồi ghế trung học. Nhưng thú thật, tôi không thích và cũng không đồng ý. Hơn nữa, còn thấy nó rất dễ bị lạm dụng, do đó, trở thành rất nguy hiểm.


Ðiểm then chốt trong câu nói ấy là “đất nước” hay “tổ quốc.” Nhưng tổ quốc là gì? Nói một cách tổng quát, đó là một cộng đồng cùng sống trên một mảnh đất và cùng chia sẻ một lịch sử chung, một văn hóa chung, và, ở một mức độ nào đó, một hệ thống kinh tế và một ngôn ngữ chung. Hai yếu tố sau chỉ có giá trị tương đối và càng ngày, cùng với xu hướng toàn cầu hóa, càng tương đối, ví dụ, ở Châu Âu, rất nhiều nước có một hệ thống kinh tế chung nhưng vẫn là những quốc gia độc lập; hoặc ở nhiều nơi trên thế giới, có khá nhiều quốc gia song ngữ hoặc đa ngữ, v.v…


Còn những cái gọi là chung ở trên thì hoàn toàn không có tính chất tự nhiên. Nguyên nhân của hiện tượng những người sống trên những mảnh đất rất xa nhau, có những hoàn cảnh, đặc điểm và những kinh nghiệm rất khác nhau mà cảm thấy có sự liên hệ chặt chẽ với nhau chủ yếu là từ văn hóa với những huyền thoại chung (ví dụ, ở Việt Nam, chuyện trăm trứng trăm con), những ký ức tập thể chung (ví dụ các truyền thuyết lịch sử, và sau đó, lịch sử) và cuối cùng, những tưởng tượng chung (ví dụ, một nước Việt Nam độc lập với Trung Hoa cũng như các quốc gia khác kể cả chủ nghĩa thực dân). Tất cả những cái chung ấy, thời gian, được lan rộng nhờ phương thức truyền khẩu, sau đó, bằng văn hóa in ấn với những sách và báo. Chính vì vậy, Benedict Anderson gọi tổ quốc hay đất nước chỉ là một “cộng đồng tưởng tượng” (imagined community).


Cái cộng đồng tưởng tượng ấy không biết nói; hoặc nếu có, nó chỉ thì thầm, sâu thật sâu, trong tâm hồn của mỗi người. Nhưng phải ai cũng nghe được những tiếng nói ấy. Hầu hết đều nghe tiếng nói của tổ quốc qua các lời tuyên truyền của chính phủ. Nhưng chính phủ không những không phải là tổ quốc mà có khi còn là những kẻ lợi dụng tổ quốc cho các lợi ích của cá nhân, dòng tộc hay đảng phái của mình .


Câu nói của Kennedy và của Hồ Chí Minh chỉ đúng với một điều kiện: Tổ quốc và chính phủ là một. Tuy nhiên, sự đồng nhất ấy hoàn toàn không chính xác. Ðồng nhất chính phủ và tổ quốc là một điều gian lận. Tổ quốc vĩnh cửu trong khi chính phủ chỉ tạm thời. Tổ quốc là đối tượng để phục vụ trong khi chính phủ là một phương tiện để phục vụ tổ quốc. Tổ quốc bao gồm tất cả mọi công dân, cả người sống lẫn người đã chết, không những trong hiện tại mà còn cả trong quá khứ và tương lai, trong khi chính phủ chỉ bao gồm một số người, trong trường hợp may mắn nhất, đại diện cho những người đang sống. Không ai chọn được tổ quốc, nhưng người ta có thể chọn được chính phủ. Tổ quốc, vốn là nguồn suối của tình yêu và chân lý, bao giờ cũng đúng, trong khi đó, chính phủ, do điều hành bởi những con người cụ thể, rất dễ sai lầm. Trong trường hợp chính phủ sai lầm, việc phê phán những sai lầm ấy là trách nhiệm đạo đức của mỗi công dân. Nếu chính phủ không lắng nghe, mỗi công dân yêu nước cần phải chống lại chính phủ để bảo vệ tổ quốc. Người ta có thể hy sinh chính phủ cho tổ quốc, nhưng bất cứ người nào hy sinh tổ quốc cho chính phủ cũng đều là tội phạm: tội phản quốc.


Với chính phủ, chúng ta không cần tự hỏi là chúng ta đã làm được gì cho chính phủ. Ðiều đó đã quá hiển nhiên: Ngay cả khi tôi không làm được điều lớn lao, tôi cũng đã làm một vài điều vô cùng cần thiết: Ðóng thuế và hoàn tất tất cả các nghĩa vụ khác của mình với tư cách một công dân. Với chính phủ, tôi là chủ nợ hơn là con nợ. Tất cả các dịch vụ do chính phủ cung cấp cũng như lương hướng của tất cả các nhân viên công quyền, kể cả của các lãnh tụ cao nhất cũng đều do tôi và các công dân khác đóng góp. Không có cái gì là miễn phí cả.


Bởi vậy, với chính phủ, câu hỏi hợp lý và quan trọng nhất là: Chính phủ làm được gì cho tôi cũng như bao nhiêu người dân khác? Chính phủ đã hoàn tất các bổn phận được dân chúng phó thác để xứng đáng với những quyền lực và quyền lợi mà chính phủ đã có hay chưa?

Cựu TGĐ Microsoft trả giá $2 tỷ mua đội bóng rổ Clippers

LOS ANGELES, CA. (AP)Steve Ballmer, cựu Tổng Giám Đốc Microsoft, thắng cuộc trả giá mua đội bóng rổ Los Angeles Clippers với số tiền khổng lồ  $2 tỷ, kỷ lục từ trước đến nay trong NBA (Hiệp Hội Bóng Rổ chuyên nghiệp Quốc Gia)









Steve Ballmer (Trái) và NBA Commissioner Adam Silver dự xem một trận  NBA playoff giữa Oklahoma City Thunder và  Los Angeles Clippers tại sân Staples Center,  Los Angelen,  tối 11 tháng 5 vừa qua.  (Photo by Noel Vasquez/GC Images)


Nhóm đầu tư Tony Ressler và Bruce Karsh ở Los Angeles trả giá $1.2 tỷ. Một nhóm khác gồm David Geffen và những giám đốc Guggenheim Group ở Chicago, chủ nhân đội bóng chày Los Angeles Dodgers, trả $1.6 tỷ.


Đây là giá mua một đội bóng đắt vào hàng thứ nhì trong ngành thể thao Hoa Kỳ, năm 2012 đội Dodgers được bán với giá $2.1 tỷ.


Shelly Sterling, bà vợ của Donald Sterling, thỏa thuận giá cả chiều Thứ Năm. Nhưng Bobby Samini, một luật sư của Donald Sterling nói rằng: “Chưa có chuyện mua bán. Việc mua bán không thể làm được nếu Donald không ký”.


Donald và Shelly là đồng chủ nhân L.A. Clippers. Vì bị phát hiện dùng ngôn ngữ kỳ thị chủng tộc, NBA đã phạt Donald $2.5 triệu và không cho tham gia các hoạt động của đội Clippers, đồng thời thúc đẩy bán đội bóng cho người khác. Bà Shelly với tính cách là đồng chủ nhân đề nghị được mua lại đội bóng nhưng NBA không chấp thuận vì cho rằng như thế trên thực tế Donald Sterling vẫn là chủ đội bóng.


Sau nhiều nỗ lực tự bào chữa và đề nghị xin nhận lỗi không có kết quả, tuần trước Donald đồng ý để vợ bán đội bóng. Tuy nhiên thương vụ này cần được sự chấp thuân của ¾ trong số 30 chủ nhân các đội NBA.


Steve Ballmer được coi là có tài sản khoảng $20 tỷ. Trở ngại lớn nhất còn lại là NBA muốn Ballmer phải cam kết không dời căn cứ của đội Clippers từ Los Angeles về Seattle, nơi Ballmer cư ngụ. (HC)


 

Tàu Trung Quốc hành xử như côn đồ trên biển Đông


QUẢNG NGÃI (NV)
Tàu QNg 90045 bị hư hại do tàu Trung Quốc tấn công vừa về đến Quảng Ngãi. Ngày hôm trước, mười ngư dân trên tàu ÐNa 90152 bị tàu Trung Quốc đâm chìm cũng đã được đưa vào bờ.


Tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90045 do ông Võ Bá Nha, 29 tuổi, ngụ ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi làm thuyền trưởng.









Một ngư dân trên tàu đánh cá QNg 90045 với rổ đá được lượm lại sau khi tàu kiểm ngư của 306 của Trung Quốc ném vào. (Hình: Tuổi Trẻ)


Con tàu này nhổ neo rời cảng Tịnh Kỳ ngày 4 tháng 5. Ðến 9 giờ tối ngày 16 tháng 5, khi đang ở cách đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam khoảng 4 hải lý thì tàu tàu kiểm ngư mang số hiệu 306 của Trung Quốc xuất hiện. Thuyền trưởng tàu đánh cá QNg 90045 ra lệnh cho năm ngư dân đang lặn dưới nước lên tàu. Tàu đánh cá QNg 90045 tắt đèn, tăng tốc nhưng vẫn bị tàu kiểm ngư 306 bám theo.


Cuộc rượt đuổi kéo dài khoảng một tiếng thì tàu kiểm ngư 306 bắt kịp tàu đánh cá QNg 90045. Nhân viên trên tàu kiểm ngư 306 dùng đá ném bể tất cả các cửa kính trên tàu đánh cá QNg 90045, sau đó dùng vòi rồng xịt vào tàu đánh cá QNg 90045. Nhiều ngư cụ bị thổi bay xuống biển, các thiết bị trong khoang lái bị hư hỏng.


Tuy nhiên ông Võ Bá Nha vẫn không giảm tốc độ mà tiếp tục cho tàu đánh cá QNg 90045 chạy hình chữ chi. Tàu kiểm ngư 306 của Trung Quốc thì tìm mọi cách để húc tàu đánh cá QNg 90045. Trong khi đó, các ngư dân trên tàu đánh cá QNg 90045 vừa ẩn núp để tránh đá, tránh vòi rồng, vừa sử dụng tất cả các thứ sẵn có trên tàu để bịt các cửa kính bị vỡ. Cuối cùng, sau ba giờ bị rượt đuổi, theo ông Võ Bá Nha, “nhờ may mắn và nhờ anh em trên tàu dũng cảm nên chúng tôi thoát được.”


Tàu đánh cá QNg 90045 cập cảng Tịnh Kỳ hôm 30 tháng 5 trong tình trạng toàn bộ kính cửa bị vỡ, phần lớn thiết bị (liên lạc, định vị) bị hư hỏng, phần lớn ngư cụ bị mất.


Trước đó, vào chiều 29 tháng 5, mười ngư dân của tàu đánh cá ÐNa 90152 bị tàu Trung Quốc đâm chìm hôm 26 tháng 5 cũng đã được đưa vào bờ.


Chiều 26 tháng 5, khoảng 40 chiếc tàu đánh cá của Trung Quốc đã vây tàu đánh cá ÐNa 90152 của Việt Nam ở khu vực cách giàn khoan 984 khoảng 17 hải lý, rồi một trong 40 tàu đánh cá của Trung Quốc đã đâm chìm tàu đánh cá ÐNa 90152. May mắn là cả mười ngư dân trên tàu đánh cá ÐNa 90152 đã được các tàu của Việt Nam vớt kịp, không có ai thiệt mạng.









Tàu vận tải VT57 kéo xác tàu đánh cá ÐNa-90152 về đảo Lý Sơn. (Hình: Tuổi Trẻ)


Theo ông Ðặng Văn Nhân, thuyền trưởng đánh cá ÐNa 90152 thì lúc đầu tàu đánh cá của Trung Quốc đâm vào mạn phải tàu của ông. Sau đó vòng qua bên trái đâm tiếp vào mạn trái, khiến tàu đánh cá ÐNa 90152 bị đắm.


Quan hệ Việt-Trung đã trở nên căng thẳng hơn sau khi tàu đánh cá ÐNa 90152 bị tàu đánh cá của Trung Quốc đâm chìm hôm 26 tháng 5, Phía Việt Nam lên tiếng đòi Trung Quốc phải “chấm dứt ngay những hành động vô nhân đạo như vậy” vì chúng “xâm hại nghiêm trọng đến tính mạng, tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam.” Ðồng thời đòi Trung Quốc phải “xử lý nghiêm những kẻ có liên quan, không để tái diễn những hành động tương tự và bồi thường thỏa đáng cho các ngư dân Việt Nam.” Bộ Ngoại Giao Việt Nam cũng đã triệu tập đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội đến trụ sở để trao công hàm phản đối.


Phía Trung Quốc giải thích, con tàu đánh cá ÐNa 90152 bị chìm vì đã “quấy nhiễu” rồi “tự đâm vào một con tàu đánh cá của Trung Quốc.” Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc tuyên bố Việt Nam phải chịu toàn bộ trách nhiệm vì “tiếp tục quấy phá hoạt động bình thường của Trung Quốc.”


Trả lời VOA, ông Nhân mô tả, tất cả tàu đánh cá của Trung Quốc là tàu sắt. Tàu của ông bằng gỗ, nhỏ hơn nhiều, làm sao có thể đâm vào tàu Trung Quốc. Ông Nhân lên án Trung Quốc ngang ngược vì vào biển của Việt Nam, đâm chìm tàu của Việt Nam, cố tình giết ngư dân Việt Nam.


Cũng theo lời ông Nhân, cả ông lẫn 9 ngư dân trên tàu đánh cá ÐNa 90152 không “sợ Trung Quốc” chỉ sợ có anh em nào đó mất mạng. Khi tàu chìm, họ đã cố gắng tìm nhau, đến khi đã đủ cả mười người thì mới tính xem cần làm thế nào.


Ngoài việc đưa mười ngư dân vào bờ, một tàu vận tải của Việt Nam đã kéo xác tàu đánh cá ÐNa 90152 vào bờ. Ông Nhân hy vọng ông được giúp đỡ để khôi phục tàu đánh cá ÐNa 90152 nhanh, có thể ra biển sớm. (G.Ð)

Thủ tướng Nhật tuyên bố sẽ ủng hộ ASEAN tối đa


SINGAPORE (NV)
Nhật sẽ ủng hộ tối đa cho nỗ lực bảo đảm an ninh vùng biển và bầu trời, duy trì tự do hàng hải và tự do hàng không của các quốc gia ASEAN.


Ðó là tuyên bố của ông Shinzo Abe, thủ tướng Nhật tại Hội nghị Thượng đỉnh về An ninh Châu Á, diễn ra tại Shangri-la, Singapore, nên quen được gọi tắt là Ðối thoại Shangri-la.









Loại tàu tuần duyên mà giới quan sát thời sự tin rằng Nhật sẽ sớm cung cấp hàng loạt cho Việt Nam. (Hình: Japan Daily Press)


Ðối thoại Shangri-la lần này diễn ra trong ba ngày từ 30 tháng 5 đến 1 tháng 6. Phía Việt Nam cử ông Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Quốc Phòng dẫn đầu một phái đoàn gồm 20 viên chức tham dự Ðối thoại Shangri-la lần này.


Ở vị trí một diễn giả chính, ông Abe, thủ tướng Nhật nhấn mạnh, tất cả các quốc gia phải tôn trọng luật pháp quốc tế. Ðồng thời thẳng thắn cho biết, Nhật có kế hoạch giữ vai trò lớn hơn và chủ động hơn so với thời điểm hiện nay để bảo đảm cho Châu Á và thế giới hòa bình hơn.


Ông Abe tóm tắt luật pháp quốc tế thành ba nguyên tắc liên quan đến chủ quyền trên biển. Theo đó, các tuyên bố về chủ quyền trên biển phải dựa vào luật lệ quốc tế. Không quốc gia nào có thể dùng vũ lực hay hăm dọa để khẳng định chủ quyền. Và tranh chấp về chủ quyền trên biển phải được giải quyết bằng các biện pháp hòa bình.


Ông Abe đề nghị tất cả các quốc gia khu vực Châu Á-Thái Bình Dương phải tuân thủ những nguyên tắc này.


Theo ông Abe, trên thực tế Indonesia và Philipppines đã làm đúng như thế khi ký với nhau Hiệp định Phân định Ranh giới Vùng Ðặc quyền Kinh tế. Ông Abe nói đó là “một ví dụ tuyệt vời về việc tôn trọng luật lệ trên biển.”


Ông Abe nhấn mạnh, Nhật ủng hộ nỗ lực của Philippines để xác lập một nghị quyết đối với các tranh chấp tại biển Ðông sao cho việc giải quyết những tranh chấp đó tuân thủ ba nguyên tắc vừa kể.


Nhật cũng ủng hộ Việt Nam khi nỗ lực giải quyết tranh chấp thông qua đối thoại. Thủ tướng Nhật khuyên ASEAN và Trung Quốc sớm hoàn tất bộ Quy tắc ứng xử tại biển Ðông.


Tuy không chỉ trích trực tiếp Trung Quốc nhưng ông Abe cho rằng, các hành động nhằm củng cố việc thay đổi hiện trạng, bằng cách tạo ra việc đã rồi cần bị lên án mạnh mẽ, bởi đó là điều đi ngược lại với tinh thần của ba nguyên tắc mà ông Abe xem là nền tảng của luật pháp quốc tế.


Ông Abe nhấn mạnh, đây là lúc phải cam kết chắc chắn rằng phải tôn trọng tinh thần và các điều khoản của Tuyên bố các Quy tắc ứng xử trên Biển Ðông năm 2002 (DOC), mà các quốc gia có liên quan trên biển đã thỏa thuận sẽ tuân thủ và không thực hiện các hành động đơn phương làm thay đổi thực trạng một cách lâu dài.


Do Ðối thoại Shangri-la lần này chưa kết thúc, phải tiếp chờ xem các tuyên bố của thủ tướng Nhật sẽ tạo hiệu ứng như thế nào.


Trước Ðối thoại Shangri-la lần này, báo giới Trung Quốc từng dự đoán rằng ông Abe sẽ “tiếp tục khiêu khích Trung Quốc,” sau khi có tin ông sẽ có bài phát biểu ở Ðối thoại Shangri-La lần này.


Quan hệ Nhật-Trung vốn đã căng thẳng do tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Senkaku, trên biển Hoa Ðông, nay thêm căng thẳng khi Nhật công khai bày tỏ sự ủng hộ một số quốc gia ASEAN, trong đó có Việt Nam, khi những quốc gia này có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc trên biển Ðông.


Nhân Dân Nhật báo xem việc ông Abe đến dự Ðối thoại Shangri-la lần này là “đang ở trên con đường làm loạn cả Châu Á” và chỉ trích ông Abe đang “xúi giục một số quốc gia Ðông Nam Á chống lại Trung Quốc, biến họ thành công cụ để kiểm soát Trung Quốc.” (G.Ð)

Bệnh sốt xuất huyết tăng vọt ở Sài Gòn


SÀI GÒN (NV)Mới bắt đầu mùa mưa, số bệnh nhân sốt xuất huyết tử vong đang dẫn đầu, vượt khỏi các chứng bệnh nguy hiểm khác như sởi, tay-chân-miệng bùng phát thời gian qua tại Sài Gòn.


Báo mạng VietNamNet cho biết, thống kê mới nhất của Cục Y Tế Dự Phòng thuộc Bộ Y Tế Việt Nam xác nhận rằng, bệnh sốt xuất huyết đang dẫn đầu số tử vong tại Sài Gòn, thành phố lớn nhất-nhì Việt Nam. Ðây là tình hình đáng lo ngại vì Việt Nam chỉ mới bước vào đầu mùa mưa, chưa phải ở giữa mùa như tháng 7 và 8 sắp tới.









Trẻ bị sốt xuất huyết được điều trị tại bệnh viện. (Hình: vcmedia.vn)


Theo phúc trình của Cục Y Tế Dự Phòng, từ đầu năm 2014 đến nay, Việt Nam có đến gần 9,500 trường hợp mắc bệnh sốt xuất huyết tại 42 tỉnh, thành. Có 6 bệnh nhân tử vong, gồm 3 người ở Sài Gòn, một người ở Bình Dương và một người ở Bình Phước.


VietNamNet cũng cho biết, từ đầu năm 2014 đến nay, bệnh viện Nhi Ðồng 1 hầu như quá tải vì đã tiếp nhận gần 1,400 bệnh nhân sốt xuất huyết, trong đó có 800 người phải nằm lại bệnh viện điều trị dài ngày. Tính ra, mỗi ngày trung bình có từ 50 đến 70 bệnh nhân sốt xuất huyết nhập viện để điều trị bệnh sốt xuất huyết.


Trong khi đó, số người lớn mắc bệnh sốt xuất huyết được đưa vào bệnh viện Bệnh Nhiệt Ðới Sài Gòn để điều trị lên tới gần 1,700 người từ đầu năm 2014 đến nay. Bệnh viện Nhi Ðồng 2 cũng đã tiếp nhận khoảng 700 bệnh nhân nhỏ tuổi bị sốt xuất huyết cần nằm lại bệnh viện để điều trị.


Theo ông Nguyễn Trí Dũng, giám đốc Trung Tâm Y Tế Dự Phòng Sài Gòn, bệnh sốt xuất huyết đã tăng 30% trong thời gian qua so với bình thường. Ông cũng nói rằng, dịch sốt xuất huyết lan tràn ở các tỉnh miền Nam Việt Nam. Người ta còn ước tính, trung bình mỗi năm có chừng 100,000 người mắc bệnh sốt xuất huyết và khoảng 100 người bị thiệt mạng tại Việt Nam vì dịch này.


Vẫn theo các chuyên viên y tế, bệnh sốt xuất huyết hiện chưa có thuốc điều trị, cũng chưa có vaccine chích ngừa. Vì vậy, theo giới này, người dân cần áp dụng các biện pháp phòng bệnh, bằng cách diệt lăng quăng ở nhà và khu vực chung quanh. Người dân Sài Gòn được khuyến cáo mắc mùng khi ngủ để tránh bị muỗi cắn. (PL)

Bắt 10 kg mắm tôm trộn ma túy định đưa sang Úc


SÀI GÒN (NV)Hôm 28 tháng 5, 2014 vừa qua, nhân viên Chi Cục Hải Quan Sài Gòn đã tịch thu hai hũ “mắm tôm” lỏng sệt có màu nâu đỏ nặng tới 10 kg, gửi sang Úc làm quà biếu cho người thân. Thấy hũ mắm có “mùi lạ,” nhân viên thẩm quyền lập tức gửi đi giám định trước khi cho chuyển sang Úc theo yêu cầu.


Sáng ngày 30 tháng 5, theo thông báo của Chi Cục Hải Quan Sài Gòn, kết quả xét nghiệm cho thấy chất đặc sệt màu nâu đỏ đó là “tiền chất” ma túy, tức là Pseudoephedrine – được dùng để sản xuất ma túy đá.









Ma túy ngụy trang trong hũ mắm tôm, định gửi sang Úc. (Hình: báo Tuổi Trẻ)


Báo Tuổi Trẻ dẫn phúc trình của Hải Quan Sài Gòn cho biết, đó là lô hàng được gửi từ Sài Gòn sang Úc theo dạng chuyển phát danh. Tài liệu lưu trữ cho biết hai hũ mắm tôm trên là của một cư dân quận 6, Sài Gòn gửi cho thân nhân đang sinh sống tại Úc.


Sau nhiều thủ thuật giấu ma túy, từ trong quần lót, trong ống kem dưỡng da, mỹ phẩm, nay các ổ buôn lậu tìm cách biến ma túy thành mắm tôm, loại thực phẩm ít người muốn đến gần. Hải Quan Sài Gòn cho biết, trị giá số ma túy nói trên lên đến 7 tỉ đồng, tương đương 350,000 đô la.


Báo Tuổi Trẻ cũng cho biết, trong vòng 8 tháng qua, Hải Quan Sài Gòn đã khám phá và tịch thu hơn 70kg ma túy tại phi trường Tân Sơn Nhất, định chuyển đi nước ngoài, phần lớn là Úc.


Cũng theo báo Tuổi Trẻ, hai tháng trước đây, Hải Quan Sài Gòn cũng đã phát giác hai hộp đựng “tiền chất ma túy” ngụy trang hai hộp trà, nặng đến 2.9 kg. (PL)

Bắt 14 người cá độ túc cầu cả triệu đô la


ÐÀ NẴNG (NV)
Công an thành phố Ðà Nẵng cho hay, đã bắt và khởi tố 14 người dính líu đến một đường dây tổ chức cá độ đá banh và đánh bạc.


Báo Công An Việt Nam dẫn phúc trình của phòng Cảnh Sát Ðiều Tra của công an thành phố Ðà Nẵng nói rằng, đường dây cá độ đá banh này do ông Trần Ðình Hải, 33 tuổi, ngụ tại quận Cẩm Lệ, Ðà Nẵng cầm đầu. Trước đó, bốn cộng sự viên đắc lực của ông này là các ông: Trần Châu Ðức, 28 tuổi; Ðinh Hoàng Việt, 29 tuổi; Nguyễn Ngọc Toàn, 28 tuổi và Hồ Thăng Phước, 20 tuổi đã nhận tội thường xuyên tổ chức đánh bạc và cá độ đá banh qua mạng Internet.









Tang vật tịch thu tại nhà của thành viên tổ chức cá độ đá banh tại Ðà Nẵng. (Hình: báo Tiền Phong)


Theo dõi hoạt động của băng nhóm này suốt từ 2 tháng qua, công an đã lục soát nhà của ông Trần Châu Ðức, tịch thu số tiền 40 triệu đồng, tương đương 2,000 đô la và một máy tính xách tay có chứa nhiều dữ liệu liên quan đến việc tổ chức đánh bạc và cá độ. Các ông Việt, Toàn, Phước đã nhận tội. Tuy nhiên, trùm đường dây cá độ này là ông Trần Ðình Hải đã bỏ trốn, đang bị công an truy nã.


Cho đến ngày 29 tháng 5, 2014, tin của công an thành phố Ðà Nẵng nói đã bắt thêm 9 người nữa và đã làm thủ tục truy tố về tội “tổ chức đánh bạc.” Tất cả 9 người này đều là cư dân Ðà Nẵng, trong độ tuổi từ 23 đến 34 tuổi, thuộc nam giới.


Tính tổng cộng đến nay, đã có 14 người dính líu đến đường dây cá độ đá banh nói trên bị khởi tố. Cũng theo nguồn tin này, trị giá số tiền cá độ đá banh do đường dây này tổ chức lên đến bạc triệu đô la.


Theo dư luận, đây chỉ mới là hoạt động bề nổi của các tổ chức cá độ đá banh, được coi là “khúc dạo đầu,” chuẩn bị cho mùa World Cup thế giới sắp mở màn. (PL)

Nguyễn Bắc Sơn: ‘Người sống sót nâng ly mời kẻ khuất!’


Du Tử Lê


(Tiếp theo và hết)

Là tiếng thơ nặng tính thời sự, nên tùy tâm cảnh, quan niệm thời cuộc, chiến tranh mà, mỗi người có một ghi nhận riêng, về thơ Nguyễn Bắc Sơn. Nhưng dù đứng ở góc độ nào, từ quan điểm nào, thì thi phẩm “CTVN&T” của họ Nguyễn, vẫn là tập thơ được nói tới nhiều nhất trong những năm đầu thập niên 1970s. Và, hiển nhiên thi phẩm “CTVN&T” của Nguyễn Bắc Sơn đã không được thành phần quá khích, cực đoan ở cả hai phía tả/hữu mở rộng vòng tay đón nhận (như đa số độc giả bình thường).









Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn. (Hình: nhathonguyentrongtao.com)


Với thành phần phản chiến, nghiêng về cánh tả thì, chẳng những họ không chấp nhận tiếng thơ của Nguyễn Bắc Sơn vì, chẳng những ông không cao giọng lên án chế độ miền Nam mà, ông còn giễu cợt những… “chiến sĩ cách mạng” các anh du kích, bộ đội miền Bắc qua những câu thơ như:


“Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất
Dừng quân đây nói chuyện tiếu lâm chơi
Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời
Hãy tưởng tượng mình đang đi picnic
Kẻ thù ơi các ngài du kích
Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo” (6)
Hãy tránh xa ra ta xin tí điều
Lúc này đây ta không thèm đánh giặc
Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc
Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh
Kẻ thù ta ơi những đứa xâm mình
Ăn muối đá mà điên say chiến đấu
Ta vốn hiền khô ta là lính cậu
Ði hành quân rượu đế vẫn mang theo
Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo
Xem cuộc chiến như tai trời ách nước…”


Và, tác giả nhìn cuộc chiến như một thứ “tai trời ách nước” chứ không phải vì lý tưởng…“giải phóng” miền Nam, tiêu diệt “Mỹ-Ngụy”:


“Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
Vì căn phần ngươi xuôi khiến đó thôi
Chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
Suy nghĩ làm chi cho lao tâm khổ trí
Lũ chúng ta sống một đời vô vị
Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau
Mượn trời đất làm nơi đốt hỏa châu
Những cột khói giả rừng thiêng uốn khúc
Mang bom đạn chơi trò chơi pháo tết
Và máu xương làm phân bón rừng hoang”
(7)


Ngược lại phe hữu hay phe chống Cộng cực đoan, cũng không thể chấp nhận một Nguyễn Bắc Sơn với những câu thơ làm…“nản lòng chiến sĩ” như:


“Mày gửi một chân ngoài trận mạc
Mang về cho mẹ một bàn chân
Mẹ già khóc đến mù hai mắt
Ðời tàn trong lứa tuổi thanh xuân”


Hay hình ảnh người lính không mấy… hào hùng trong ghi nhận của Nguyễn Bắc Sơn, như:


“Ngày trước mày hiền như cục đất
Giờ mở miệng ra là chửi tục
Hà hà ra thế con nhà binh
Ngôn ngữ thơm tho như mùi cứt”

(…)

“Giờ tối nằm mơ chỉ thấy tiền
Nhân nghĩa gì gì quên tuốt luốt”
(8)


Với tôi, lý do tiếng thơ Nguyễn Bắc Sơn được đông đảo quần chúng, bằng hữu đón nhận nồng nhiệt, trước nhất, ông không làm thơ để đáp ứng quan điểm hoặc, thỏa mãn một lăng kính chính trị nào! Ông viết vì nhu cầu, thúc bách nội tâm của chính ông, trước những vô lý và, vô nghĩa của một cuộc chiến giữa những đứa con cùng một giống nòi, cùng nói một thứ tiếng, cùng tha thiết một tình yêu quê hương.


“Buổi chiều uống nước dòng Ma Hý
Thằng Xuân bắn chết thằng Mang Khinh
Hỡi ơi sống chết là mưa nắng
Gió tối mưa đêm chớ lạnh mình
Ðốt lửa đồi cao không thấy ấm
Lính Chàm giận ghét Chế Bồng Nga…”
(9)


Với tôi, thơ Nguyễn Bắc Sơn đi ra từ tâm thức trước nhất của một người Việt Nam. Kế đến cũng là tâm thức của một thi sĩ, phải đối mặt với cuộc chiến mà máu xương hai bên, dù nhân danh chủ nghĩa nào, thì máu, xương kia cũng vẫn là máu xương Việt Nam. Và có người Việt Nam nào không khao khát, không ước mơ một đời sống thanh bình, êm ả?


“Cởi áo trận và hoa mai ném tuốt
Xin giã từ đời vũ khí, huy chương
Xin trở về như một kẻ hoàn lương
Xin vứt hết xin bắt đầu lại hết…”
(10)


Trong tâm thức thi sĩ của Nguyễn Bắc Sơn, ông mơ ước, ông hình dung một ngày Việt Nam khác. Một ngày Việt Nam không chiến tranh. Một ngày Việt Nam gặp gỡ những Việt Nam:


“Lạng quạng ra bờ sông ngó nước
Trên bờ dưới nước gặp ông câu
Ta câu con đú ngươi con đẽn
Chung một tâm hồn tất gặp nhau”
(11)


Tinh thần thi sĩ của một Nguyễn Bắc Sơn còn mơ ước tìm kiếm chân dung đích thực, ý nghĩa sau cùng một kiếp người. Nói cách khác, thơ ông muốn mở tới những chân trời tâm linh rốt ráo:


“Người sống sót nâng ly mời kẻ khuất
Lại gần đây trên bãi cỏ bờ sông
Soi mặt mình trong dòng nước xanh trong
Ðể nhìn thấy hình bản lai diện mục…”
(12)


Tôi trộm nghĩ, tìm kiếm kể trên nơi tâm thức của họ Nguyễn cũng nhằm đem đến cho chính ông câu hỏi ông sớm có từ những năm đầu thập niên 1960s khi ông viết xuống trong bài thơ “Những điều cần nói khi thôi học 1963”:


“Khi ta thôi học
Người khách trú bán ve chai già đã chết
Y đã hát cho ta nghe
Những buổi trưa buồn rầu
Trong ngôi trường đầy vết tích chiến tranh
Những bài hát làm nhớ hoài một nước cổ Trung Hoa
Một nước Trung Hoa loạn lạc
Thiếu cơm và thừa nước mắt
Ôi giấc mộng anh hùng Lương Sơn Bạc

 
“Khi ta thôi học
Các giáo sư dạy cho lũ học trò những điều họ không tin
Và chúng ta tin những điều họ không dạy
 
“Khi ta thôi học
Ta không biết con người sinh ra để làm gì
Và ta mải miết
Ði tìm câu trả lời
Ðể sống yên tâm.”
(13)
 
Tôi tin, hôm nay, khi cuộc chiến Việt Nam chấm dứt đã lâu, thời thế đã có cho nó một chương sách khác, nhưng thơ Nguyễn Bắc Sơn, dù là tiếng thơ gắn liền với thế sự thì, chúng vẫn lồng lộng trong tâm hồn, ký ức, chí ít, cũng nơi những người lính, cùng thời với ông. (14)

Và, tôi cũng tin, ông đã và đang “sống yên tâm” những ngày còn lại, nơi quê nhà?

Du Tử Lê
(Calif., Tháng Ba 2014)






Chú thích:

(6) “Bắn nheo” = bắn sẻ hay bắn tỉa (chú thích của Nguyễn Ngọc Thuận).
(7), (8), (9), (10), (11), (12), (13) Nđd.
(14) Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn tên thật Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1944 tại Phan Thiết. Sau 1975, đến nay, ông vẫn cư ngụ tại thành phố này.

Bộ trưởng Cựu Chiến Binh Mỹ từ chức


WASHINGTON (AP)
Bộ trưởng Cựu Chiến Binh, ông Eric Shinseki, từ chức hôm Thứ Sáu sau khi chính thức xin lỗi công chúng về những bê bối tràn lan trong hệ thống điều hành dịch vụ y tế của bộ này.


Tổng Thống Barack Obama cho hay ông chấp nhận đơn xin từ chức của vị cựu tướng bốn sao “với nhiều hối tiếc” trong cuộc họp ở Văn Phòng Bầu Dục, tòa Bạch Ốc.









Bộ Trưởng Eric Shinseki. (Hình: Getty Images)


Ông Shinseki trong những ngày qua đã bị nhiều giới chức Quốc Hội Mỹ đòi phải từ chức, nhất là sau khi bản báo cáo kết quả điều tra nội bộ được công bố, theo đó cho thấy có những vấn đề tồn tại từ lâu nay và tràn lan khắp hệ thống cung cấp dịch vụ y tế rộng lớn tại các bệnh viện cựu chiến binh, cho khoảng 6.5 triệu người mỗi năm.


Ông Obama nói ông Shinseki đã phục vụ hết khả năng của mình nhưng vị bộ trưởng này cảm thấy bộ cần có thành phần lãnh đạo mới và không muốn tạo phiền hà cho ông Obama.


Tổng Thống Obama đề cử ông Sloan D. Gibson, hiện là phụ tá bộ trưởng Cựu Chiến Binh, tạm thời điều hành cơ quan này.


Trong bài diễn văn đọc trước đó vào sáng ngày Thứ Sáu trong cuộc họp của một nhóm cựu chiến binh, ông Shinseki nói rằng các vấn đề nêu ra trong bản báo cáo “không thể nào chấp nhận” và “làm mất lòng tin” không thể nào bào chữa.


Ông cho hay sẽ có một loạt các biện pháp giải quyết, kể cả cho nghỉ việc các giới chức cao cấp ở bệnh viện cựu chiến binh tại thành phố Phoenix, tiểu bang Arizona, nơi khởi sự của cuộc điều tra.


Các giới chức điều hành bệnh viện này bị tố cáo là giấu giếm tình trạng cựu chiến binh phải chờ đợi lâu ngày mới có được hẹn khám bệnh. Thời gian chờ đợi trung bình vào khoảng 115 ngày, thay vì là 24 ngày như báo cáo của bệnh viện này. (V.Giang)

Former Cowboys Dat Nguyen: What the Cowboys can do at LB


From Dallas News



Former Cowboys linebacker Dat Nguyen joined KRLD-FM earlier this week. Here are some highlights from the interview:







Sean Lee




A look at some options the Cowboys will likely explore to replace the injured Sean Lee at middle linebacker. Vernon Bryant/Dallas News.


On hearing his thoughts after hearing Sean Lee went down on the first day of OTAs:
“I was devastated for a guy that has a lot of doubters up there. … You work so hard in the off-season and preparing yourself and setting that foundation to go out there and compete and try to prove people wrong. Everybody put that label on him as an injury-prone player. That was devastating to me.”
 
On where the Cowboys go from here:
“A couple years ago when Sean went down Bruce Carter came in and played. I don’t know if they’re going to look at that position. It might be a chance for Bruce to rebound from a year ago. But I think you’ve got to see what you have there. You have DeVonte Hollimon who played real well at the end of the year last year. He has one year under his belt. He’d be a natural fit just to move back in. I know we drafted Anthony Hitchens. He’s still young. I don’t know if you want to throw a rookie in the fire yet. Then you have Justin Durant. So you’ve got a couple guys you can maneuver and see what’s the best fit. … Is there a package there? Maybe you have somebody who plays first and second down and on third down you have to get somebody else in to take away that position.”

Read the full story from Dallas News.

Ðội tuyển Hoa Kỳ đá bại Azerbaijan 2-0


Ðường đến Brazil: Trận ‘hâm nóng’ đầu tiên







TỔNG HỢP
Ngày 12 tháng 6 tới đây tại Brazil chính thức khai diễn giải vô địch bóng tròn lớn nhất hành tinh – World Cup 2014. Với thời gian còn lại không quá hai tuần lễ, 32 đội tuyển trên thế giới tham dự giải đấu này đều có những trận cầu giao hữu “hâm nóng” nhằm chuẩn bị phong độ tốt nhất cho các tuyển thủ của mình trước khi đáp máy bay đến quốc gia Nam Mỹ này. Và đội tuyển Hoa Kỳ cũng không nằm trong ngoại lệ.









Ðội tuyển Hoa Kỳ trước trận đấu giao hữu với Azerbaijan diễn ra trên sân Candlestick Park, San Francisco, California, ngày 27 tháng 5, 2014. (Hình: Ezra Shaw/Getty Images)


Trước khi đến Brazil, Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ đã tổ chức ba trận cầu giao hữu “hâm nóng” được gọi là Send-Off Series lần lượt với các đội tuyển Azerbaijan; Thổ Nhĩ Kỳ (Turkey) và Nigeria.


Trước ngày trận Send Off đầu tiên với Azerbaijan diễn ra, giới truyền thông báo chí cũng như trong làng bóng tròn Mỹ đồng loạt lên tiếng phản ứng, chỉ trích, gây nhiều tranh cãi trước việc huấn luyện viên đội tuyển Hoa Kỳ Jurgen Klinsmann quyết định loại bỏ tiền đạo Landon Donovan và sáu cầu thủ khác.


Landon Donovan 32 tuổi, từng tham dự ba kỳ World Cup 2002, 2006, 2010, và là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất của Hoa Kỳ. Nhưng theo Klinsmann, sở dĩ ông có quyết định này bởi vì Landon Donovan tuy nổi tiếng và có thành tích chói sáng trong quá khứ nhưng hiện tại, cầu thủ này có thể lực kém hơn một số cầu thủ trẻ khác khi ra sân đối đầu với những đối thủ mạnh tại vòng bảng World Cup như Ghana, Bồ Ðào Nha và Ðức.


Thế nên trận Send Off Series đầu tiên gặp Azerbaijan – một đội tuyển Châu Âu hiện đứng thứ hạng 85 trên thế giới, nhưng từng thủ hòa Nga, Israel, đá bại North Ireland trong vòng loại World Cup khu vực Châu Âu – cũng nhằm giảm bớt những đả kích và áp lực lên Klinsmann vì quyết định nói trên.









Tiền vệ tấn công Mix Diskerud số 10 của tuyển Hoa Kỳ sút tung lưới Azerbaijan trong trận cầu giao hữu giữa hai đội diễn ra trên sân Candlestick Park, San Francisco, California ngày 27 tháng 5, 2014. (Hình: Ezra Shaw/Getty Images)


Ðúng như dự đoán, thầy trò Klinsmann ra quân trận đầu tiên tuy không tạo nhiều ấn tượng tốt nhưng cũng không làm thất vọng người xem khi đá bại đội khách 2-0 trong trận đấu diễn ra trên sân Candlestick Park, San Francisco, California vào đêm Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014 vừa qua trước sự chứng kiến của 24,688 khán giả.


Kiểm soát banh đến trên 70% cũng như làm chủ tình hình phần lớn trận đấu nhưng suốt hiệp đầu, các cầu thủ Hoa Kỳ không có cơ hội đưa banh vào lưới đối phương dù trong 15 phút đầu, tiền đạo Chris Wondolowski có hai cơ hội đánh đầu vào lưới nhưng một lần lại trúng chân thủ môn dội trở ra và lần thứ hai đội banh chính xác vào góc thượng trái nhưng thủ môn Azerbaijan xuất sắc phóng người dùng tay phá banh ra ngoài cứu bàn thua trông thấy.


Vào hiệp hai, năm phút sau khi vào sân, phút 75, một trong ba tiền vệ tấn công vào thay thế là Chris Diskerud (gốc Norway), có cơ hội không thể nào tốt hơn từ quả banh sút của tiền vệ Michael Bradley bị một hậu vệ Azerbaijan cản phá ngay trước lằn vôi khung thành dội trở ra, tung ngay cú dứt điểm chính xác đưa banh vào lưới mở tỷ số đầu tiên cho Hoa Kỳ.


Bàn thắng này là lần tung lưới thứ ba của Chris Diskerud, mang áo số 10 mà tiền đạo Landon Donovan mặc từ năm 2007, khi thi đấu cho đội tuyển Hoa Kỳ. Tuy nhiên Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ vẫn chưa tuyên bố ai sẽ chính thức mang áo số 10 này tại World Cup 2014.


Chỉ sáu phút sau đó, phút 81, từ quả đá phạt góc phải của Brad Davis, tiền đạo Aron Johannsson, (sinh trưởng Hoa Kỳ nhưng sinh sống tại Iceland và hiện thi đấu cho đội AZ Alkmaar) chạy đúng vị trí banh rơi, trống trải một mình, dễ dàng dùng đầu đưa banh bay vào góc thượng phải khiến thủ môn đối phương bó tay ấn định tỷ số chung cuộc lên 2-0. Ðây cũng là bàn thắng thứ hai của cầu thủ này trong màu áo đội tuyển Mỹ.









Tiền vệ tuyển Hoa Kỳ, Mix Diskerud số 10, nằm trên sân cỏ vui mừng cùng các đồng đội Aron Johannsson số 9, Matt Besler số 5 và Omar Gonzaler số 3 sau khi đội đầu đưa banh vào lưới Azerbaijan trong trận cầu giao hữu giữa Hoa Kỳ và Azerbaijan diễn ra trên sân Candlestick Park, San Francisco, California ngày 27 tháng 5, 2014. (Hình: Ezra Shaw/Getty Images)


Trận thắng này là trận thắng đầu tiên trong ba trận “hâm nóng” của Klinsmann. Ðội tuyển Hoa Kỳ sẽ thi đấu trận thứ hai gặp Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 1 tháng 6, 2014, trên sân Red Bull Arena, Harrison, New Jersey trước khi kết thúc loạt Send Off Series với trận đối đầu Nigeria vào ngày 7 tháng 6 tại Jacksonville, Florida.


Ðối đầu với Azerbaijan, Klinsmann áp dụng đội hình 4-4-2, đưa Chris Wondolowski vào sân đá cặp với Jozy Altidore ở hàng tiền đạo vì thủ quân Clint Dempsey không thể ra sân vào phút chót do bị thương phần bụng dưới (groin strain).


Ngay giữa khu trung tuyến Jermaine Jones chơi phía sau Michael Bradley với vai trò tiền vệ tấn công cùng với Alejandro Bedoya chạy cánh phải và Graham Zusi cánh trái.


Còn hàng thủ, Klinsmann cho cặp Geoff Cameron và Matt Besler trấn giữ khu trung tâm trong khi Fabian Johnson thủ cánh phải và giao cho DaMarcus Beasley hậu vệ trái.


Lẽ dĩ nhiên trong khung thành là thủ môn số một Hoa Kỳ hiện nay Tim Howard. Do Clint Dempsey không ra sân nên Tim Howard mang băng thủ quân cho trận đấu này.


Sang hiệp hai, như đề cập ở trên, Klinsmann lần lượt tung sáu cầu thủ dự bị vào sân và chính hai trong số sáu cầu thủ này đã tạo nên chiến thắng của tuyển Hoa Kỳ.


Ngay từ đầu hiệp hai Klinsmann cho Omar Gonzaler vào thế Cameroon; Timmy Chandler thế Beasley và Brad Davis thay Zusi.









Tiền đạo Aron Johannsson số 9 và Matt Besler số 5 ăn mừng sau khi Johannsson đội đầu đưa banh vào lưới Azerbaijan, ghi bàn thắng thứ hai cho đội tuyển Hoa Kỳ trong trận cầu giao hữu giữa tuyển Hoa Kỳ và Azerbaijan diễn ra trên sân Candlestick Park, San Francisco, California ngày 27 tháng 5, 2014. (Hình: Ezra Shaw/Getty Images)


Vào sân, Brad Davis chơi rất bùng nổ, kết hợp với Johnson liên tục khuấy đảo vùng cấm địa đối thủ trong lúc tiền đạo Altidore tiếp tục bế tắc.


Sau đó, Klinsmann tiếp tục thay thế người, đưa Johannsson vào thế Wondolowski; Diskerud thay Bedoya, và hậu vệ trẻ DeAndre Yedlin cũng vào chơi vị trí của Johnson. Chính sự thay thế lần cuối này mang đến kết quả tốt cho tuyển Hoa Kỳ với hai bàn thắng vào lưới Azerbaijan.


Chỉ có ba cầu thủ không ra sân là tiền đạo trẻ 18 tuổi Julian Green, hậu vệ trung tâm John Anthony Brooks và tiền vệ Kyle Beckerman.


Klinsmann cho biết là ông hy vọng Dempsey sẽ bình phục và ra sân trong hai trận kế tiếp. (TTC)





Kết quả những trận giao hữu khác


Cũng trong thời gian vừa qua, một số đội tuyển dự vòng chung kết World Cup cũng có một số trận giao hữu với kết quả như sau:



  • Pháp đá bại Norway 4-0 trong trận đấu diễn ra tại Paris. Cả bốn bàn thắng đến từ Paul Pogba, Olivier Giroud và Loie Remy. Trong số bốn bàn này có đến ba đường chuyền của Mathieu Valbuena. Huấn luyện viên đội tuyển Pháp, Didier Deschamps cho biết: “Ghi đến bốn bàn thắng là không bao giờ dễ dàng ở các trận đấu quốc tế, đây là điểm tốt cho sự tự tin của cầu thủ chúng tôi.”
  • Nhật thắng Syprus 1-0 do công của cầu thủ Atsuto Uchida trước sự chứng kiến của 59,000 khán giả. Trong trận đấu giao hữu này đều có sự hiện diện của các ngôi sao Nhật như Shinji Kagawa, Yoichiro Kakitani và Keisuke Honda… Huấn luyện viên đội tuyển Nhật, Alberto Zaccheroni cho biết ông bằng lòng với tình trạng thể lực và mức độ thi đấu của các cầu thủ Nhật.
  • Nga hơn Slovakia 1-0 trong trận đấu diễn ra tại St. Petersburg với tiền đạo Alexander Kerzhakov ghi bàn thắng duy nhất ở phút thứ tám.
  • Úc hòa Nam Phi 1-1
  • Bỉ đè bẹp Luxembourg 5-1
  • Cameroon thắng Macedonia 2-0
  • Iran hòa Montenegro 0-0
  • Mexico đè bẹp Israel 3-0
  • Honduras thua Turkey 0-2.






China, Vietnam must solve maritime spat themselves


By Ling Chang Hong, Straits Times



SINGAPORE – China and Vietnam have to find a way out for themselves and there is no room for the United States in their maritime spat, a senior Chinese official said.







Fu Ying




Ms Fu Ying, chairman of the Chinese Parliament’s Foreign Affairs Committee, speaking in a debate on Friday, May 30, 2014, on the sidelines of the Shangri-La Dialogue, a forum that brings together defence and security experts and officials from Asia, the United States and Australia. — ST PHOTO: LING CHANG HONG


Ms Fu Ying, chairman of the Chinese Parliament’s Foreign Affairs Committee, made this strong statement on Friday in a debate on the sidelines of the Shangri-La Dialogue, a forum that brings together defence and security experts and officials from Asia, the United States and Australia.


Senator Ben Cardin, a member of the US Senate Foreign Relations Committee, who was among the panelists, had said the US was concerned about any unilateral provocation by China even as he stressed that Washington does not side any country in the dispute.


“I don’t think Ben can go there and solve it for us. China and Vietnam will have to find a way out,” responded Ms Fu.

Read the full story by Ling Chang Hong from Straits Times.

10 of the world’s most underrated cities


By Jini Reddy, CNN



Editor’s note: CNN first published this story in May 2012. We’ve updated it and added comments from our readers. We invite you to comment again, on what cities you think deserve more recognition from travelers.







Queens, New York




It might lack the glamour of Manhattan, but it’s still one of the most diverse places on the globe. “Queens is definitely overlooked … I’m glad that it’s not nearly as visited … as Manhattan or Brooklyn. I’d like it to stay as is,” says CNN commenter BuildingMyBento. Photo from CNN.


Perhaps because of their proximity to better-known locales, travelers too often neglect legitimately interesting cities.


Call us sentimental, but it’s an oversight we want to correct.


These places are livable, creative hubs, championed by locals, worth more than a quick stop before you head elsewhere.


Queens, New York


OK, officially it’s a part of NYC, but this borough has a population of 2.3 million and virtually qualifies as a city in itself.


It might lack the glamour of Manhattan, but it’s still one of the most diverse places on the globe.


“Queens is definitely overlooked … I’m glad that it’s not nearly as visited (save for it being the location of two major airports) as Manhattan or Brooklyn. I’d like it to stay as is …” says CNN commenter BuildingMyBento.


More than 170 languages and dialects are spoken in the borough — residents say it’s like going around the world without ever leaving.


First stop? Jackson Heights gives a sub-continental vibe. It’s the place for saris and gold jewelry and South Asian restaurants.


Then there’s Flushing, home to the U.S. Open Tennis Championships as well as the second largest Chinatown in New York, and Jamaica, with its jazz heritage.


Other “musts” include the Museum of the Moving Image and the Bohemian Hall & Beer Garden, a relaxed neighborhood park and watering hole serving Czech beer and food with live music — perfect in warmer months.


Queens has beaches and forested parks, including Rockaway, a surfing beach, and Flushing Meadows Corona, with a zoo, lake and theater.


Editor’s note: An earlier version of this story incorrectly identified Shea Stadium as home of the New York Mets baseball team. The Mets play at Citi Field.


Bergen, Norway


Surrounded by mountains and the gateway to the Norwegian fjords, this pretty city on Norway’s west coast is the ideal destination for cruise fans and nature lovers.


By European standards it’s compact, and locals are proud of Bergen’s small town charm and laid-back atmosphere.


Attractions include the old quarter of Bryggen, a UNESCO World Heritage Site, with picturesque alleyways and harbor buildings.


Music lovers will be drawn to the Edvard Grieg Museum, once home of Norway’s most famous composer, while foodies will want to sniff out the Bergen Fish Market.


There’s also a funicular to the top of Floien Mountain to catch views of the city and a selection of hikes on well-marked trails.


That said, it’s not an idyllic holiday destination, as CNN commenter Mentat57 attests: “Bergen is a nice city all right, but it does have the slight drawback of 275 days of rain per year.”


Still, as American writer William Author Ward famously said: “A cloudy day is no match for a sunny disposition.”


The locals have plenty of that, too.


San Juan, Puerto Rico


Given Puerto Rico’s stunning beaches and coastal highlights, including the Bioluminescent (phosphorescent) Bays and El Yunque Rainforest, people sometimes assume the capital doesn’t have much to offer.


They’re wrong.


There’s the dramatic El Morro Fortress, high above the sea, and the cobbled streets of Old San Juan, with their 16th- and 17th-century Spanish colonial buildings.


But the city is also in the throes of a revival.


From chic new hotels to nightspots, boutiques, dance venues (salsa rules here) and art galleries, urban sophisticates will find much to whet their appetites.


For starters, there’s the newly revamped Museo de Arte, featuring Puerto Rican artists, a two-hectare garden and theater.


Night owls will love the sleek San Juan Water Beach Club Hotel, with its waterfalls, blue-lit rooms, bars, restaurants and minimalist decor, and the Nyuorican Café, which has a live salsa orchestra.


There’s good midnight curry at the Latino-Hindu fusion restaurant, Tantra.


“[The] old city is a gem, though a tiny fraction of the city, which is otherwise plain bland,” says CNN commenter Oushen.


Darwin, Australia


In the shadow of big sibling Sydney, Darwin is a balmy, tropical city, with a relaxed vibe.


It’s just four hours by air from Singapore, and two from Bali.


Of course, there’s no pleasing some people.


“Darwin??!?! Really??! I grew up there and couldn’t wait to leave! I now reside in Melbourne and nothing could drag me back!” spits CNN commenter Prasad Gunatunga.


But for others, the likes of Robbie Mills, a traditional Larrakia guide (his people are the traditional owners of Darwin) who offers cultural walking tours along the city’s esplanade, make it a worthwhile stop.


You’ll learn about aboriginal history and culture, bush tucker and plants.


Mindil Beach has some great open-air markets, open from April to October, from sunset till late.


Here you’ll find a range of food stalls serving global fare and everything from indigenous art to pottery. There’s live music, too.


Harbor cruises and, if you’re a fan of the late Steve Irwin, the Cage of Death (an underwater crocodile viewing cage) at Crocosaurus Cove, are parts of the experience.


Isfahan, Iran


Isfahan is one of Iran’s great treasures, breathtakingly elegant, located at the foot of the Zagros mountains.


Its star attraction is Imam Square.


It’s one of the world’s largest, dominated by the Imam Mosque complex, which twists toward Mecca, though it’s the smaller Sheik Lotfollah mosque with its stunning dome that stuns visitors.


The covered bazaar, just off the square, is great for miniatures and decorative tiles and chaikhanas, or teahouses, offering fresh brews and flavored shisha pipes.


After dark belongs to the courtyard café and tearoom at the Abbasi, a five-star hotel and former caravanserai. It’s a magnet for city’s professionals, who are eager to practice their English on the all-too-rare tourists in their midst.


Final mention must go to the Zayandeh River and its exquisitely pretty, arched Khaju Bridge (pictured in gallery).

Read the full article by Jini Reddy from CNN.

Tết Đoan Ngọ của người Việt

Ama Tây Nguyên

 

Tết Đoan Ngọ, diễn ra vào ngày mùng 5 tháng 5 Âm lịch (năm nay là ngày 2 tháng Sáu-TS), người miền Bắc Việt Nam thường gọi là tết diệt trừ sâu bọ, vì trong giai đoạn chuyển mùa, chuyển tiết, dịch bệnh dễ phát sinh.



Người ta quan niệm, trong ngày này, các loài sâu bọ đều hoảng hốt, trốn chạy vì nhà ai cũng có bữa ăn ‘giết sâu bọ’ vào buổi sáng, với hoa quả đầu mùa.



Sáng sớm mọi người ăn trái đào, trái mận đủ mùi chua ngọt hoặc chuối, dứa dưa, dưa hồng, dưa hấu…, và đương nhiên không thể thiếu món rượu ‘Ba trăng’ (rượu làm bằng cơm nếp vo tròn như ngón tay cái ủ men đúng 100 ngày, bằng 3 mùa trăng). Bởi người ta quan niệm cơm rượu làm cho sâu bọ (vi trùng) trong người bị say, phải ngoi lên, trái cây là kết tinh của cây, cũng là các vị thuốc làm tiệt trừ mọi sâu bọ. Sau đó thì làm đồ cúng chuẩn bị cho cúng đúng giữa giờ Ngọ (12 giờ trưa), một tiếng sau mới dọn xuống ăn uống.








Ăn rượu nếp và các loại quả có vị chua, chát để cho bệnh tật tiêu trừ, trùng độc, sâu bọ sẽ chết…Hình minh hoạ. Nguồn: phongthuy365.com



Người miền Trung và miền Nam hơi khác một chút, sáng sớm ngày mồng 5, người ta cho trẻ ăn trứng luộc, bánh tráng nướng, uống nước dừa… chứ không cho trẻ ăn đồ chua, sau đó trẻ còn nhỏ được bôi hồng hoàng vào thóp đầu, vào ngực, vào rốn để giết sâu bọ; trẻ đã biết đi rồi thì hòa tam thần đơn hoặc bôi phẩm hồng vào ngực, vào rốn để trừ trùng.



Nhiều sách viết rằng tết Đoan Ngọ có nguồn gốc từ cái chết của Khuất Nguyên, một vị quan nước Sở bên Trung Quốc do chán chường vì khuyên can vua Sở không nên tin vào nước Tần không thành và bị đầy đi xa xứ, ông đã ôm đá nhảy xuống sông Mịch La (một nhánh sông Tương ở Hồ Nam, Trung Quốc) tự vẫn vào ngày mùng 5 tháng 5. Đời các vua sau tiếc thương nên làm đồ cúng tế đúng ngày này.



Thế nhưng ông nội tôi kể rằng mùng 5 tháng 5 là ngày giỗ quốc mẫu Âu Cơ, bởi dân Nam có câu “Tháng năm là tết Đoan Dương/ Nhớ ngày Giỗ mẹ Việt thường Văn Lang”. Chữ ‘’Đoan Dương’’ ông nội tôi giải thích rằng khởi đầu lúc khí dương đang thịnh, giữa trưa sắp mâm cơm cúng mẹ Âu Cơ và làm lễ tạ cầu trời đất cho mưa thuận gió hòa để làm mùa vụ được thắng lợi. Như vậy, có thể nói ngày này là ngày đặc trưng của nền văn hóa lúa nước của miền Tây Nam bộ.



Theo quan niệm của người Nam bộ ngày 5 tháng 5 giỗ quốc mẫu Âu Cơ thì người Việt hoàn toàn có thể tự tin rằng tết Đoan Ngọ (hay Đoan Dương) hoàn toàn là tết truyền thống của dân tộc Việt mình bởi tết có từ trước thời Khuất Nguyên cả nghìn năm chứ không phải dân Việt ăn tết Đoan Ngọ là theo Trung Quốc, thêm nữa việc tự tử của một cá nhân không thể trở thành lễ hội của một quốc gia được.



Có lẽ bắt nguồn từ hiện thực tết Đoan Ngọ sản sinh từ trí tuệ của truyền thống nông nghiệp phương Nam, về sau tại nhiều địa phương khác nhau lại gắn vào nhiều điển tích khác nhau. Như ở tỉnh Bến tre người ta coi tết Đoan Ngọ là ngày tết cúng Thần làng (vị thần cai quản trong làng thường được thờ ở lối vào làng, ấp) nên họ tổ chức cúng tập thể ở các miếu làng.



Ở tỉnh Đăk Lăk nhiều dân tộc thiểu số cũng cúng tết mùng 5 tháng 5 gọi là tết cúng đa thần mà gọi chung là Thần linh, tết này tất cả mọi hộ gia đình nghỉ làm ngay từ hôm trước để gói các loại bánh để ăn vào sáng mùng 5 và đến trưa thì đem cơm dẻo, thịt, rượu cần ra những cây to nhất trong làng mà họ cho rằng có Thần linh trú ngụ để cúng rồi đem về sân nhà Rông ăn uống tập thể.


Ông chủ Facebook tặng $120 triệu cho trường học Bắc California

MENLO PARK, CA. (AP)Tổng Giám Đốc Facebook, Mark Zuckerberg và vợ Priscilla Chan, sẽ hiến tặng cho các trường công lập vùng Vịnh San Francisco $120 triệu  trong vòng 5 năm tới.










Mark Zuckerberg và Priscilla Chan, khi chưa lập gia đình, tham gia một cuộc hội thảo của Allen and Co. ở Sun Valley, Idaho, năm 2011. (AP Photo/Julie Jacobson)


Đây là phần tiền lớn nhất được quyết định cho đến nay trong ngân khoản $1.1 tỷ bằng cổ phiếu Facebook mà vợ chồng Zuckerberg đã hứa hẹn dành cho quỹ Silicon Valley Community Foundation.


Trong cuộc phỏng vần của AP hôm Thứ Năm tại trụ sở trung ương Facbook ở Menlo Park, bà Chan nói “Giáo dục là công tác tốn kém và đây chỉ là một giọt thêm vào thùng nước. Điều chúng tôi cố gắng làm là tạo xúc tác cho việc thay đổi thăm dò và thúc đẩy phát triển những mô thức tham gia đóng góp mới”.


$5 triệu đầu tiên trong số tiền $120 triệu sẽ chuyển đến các học khu San Francisco, Ravenswood và Redwood City và tập trung vào việc huấn luyện và giúp các học sinh từ lớp 8 lên lớp 9.


Chan, 29 tuổi, và Zuckerberg, 30 tuổi, lấy công tác từ thiện làm lý tưởng chính cho cuộc sống chung. Năm ngoái, Forbes xếp Zuckerberg đứng hàng thứ 21 trong những người giầu nhất thế giới với chứng khoán Facebook trị giá $27 tỷ.


Bốn năm trước, Zuckerberg đã cho hệ thống trường công lập ở Newark, New Jersey, $100 triệu, nhưng sau đó có nhiều chỉ trích về việc sử dụng không hiệu quả.


Zuckerberg và Chan nói rằng họ được gợi hứng của Biil và Melinda Gates cùng những người khác , tin rằng nhiệm vụ làm từ thiện không phải chỉ cho tiền xong rồi thôi mà cần phải có thực hành.  (HC)

Bụi và Rác (Kỳ 92)

Kỳ 92


Nguyễn Xuân Hoàng


Buổi chiều đang xuống. Trời còn sáng nhưng mưa lất phất. Tôi nghe Quỳnh nói tên. “Xin anh chị chờ.” Tiếng sỏi khua dưới chân lạo xạo. Một đỗi lâu tiếng bước chân trở ra, cánh cổng mở. “Mời anh chị vào.” Tôi dắt chiếc Honda đi sau Quỳnh.


Con đường rải sỏi. Sân trước rộng. Một hồ nước lớn có thả sen. Những bụi hoa dọc theo đường. Tường cao. Tôi nhớ ngôi biệt thự của ông Phan mà tôi đã đến, đã ở, đã quen. Ông Mười Tân và ông Phan. Tại sao có những trùng hợp kỳ lạ? Tôi luôn luôn là kẻ đứng mấp mé bên cạnh những người quyền lực và những người giàu sang. Tôi có phải là kẻ ưu thích tiền bạc và quyền lực không? Tôi biết tận trong thâm tâm tôi câu trả lời là không. Tại sao tôi phải ưu thích những thứ mà nếu không có nó tôi vẫn tồn tại. Mà tồn tại để làm chi? Nhiều khi tôi tự hỏi như vậy. Tôi lớn lên trong chiến tranh và tôi đang thấy mình sắp chết trong một cuộc chiến. Bao nhiêu người cầm súng chiến đấu cho bên này, bao nhiêu người cầm súng chiến đấu cho bên kia. Những ông Phan và ông Mười Tân, không ai nghĩ kẻ khác yêu nước hơn mình. Trong cái ánh mắt lấp lánh tia nắng quyền lực của hai ông, tôi thấy phản chiếu thứ bóng tối của sự chết. Người ta làm việc tranh đấu và hy sinh là đi tìm cái sự sống, sự sống, chứ đâu thể là đoạt cho được cái chết, sự chết. Bàn tay luôn luôn ướt rịn mồ hôi của ông Phan và cái vết sẹo lớn trên trán kéo xuống tận mắt trái chẻ ngay đường chân mày của ông Mười Tân là những điều làm tôi sợ. Có lẽ họ cũng bằng tuổi nhau. Mái tóc ông Phan lốm đốm bạc khi tôi gặp ông lần đầu – có lẽ bây giờ đã bạc trắng như mái tóc của ông Mười Tân.


Có lẽ hai người đã có lần gặp nhau, đã cùng đi với nhau trên một con đường, và sau đó họ chia tay nhau mỗi người một ngả. Một người bên này, một kẻ bên kia. Và đó là đời sống sao? Tôi không muốn hiểu nữa. Mặc kệ.


“Có cậu Thăng ở nhà không?”


Ai như tiếng bác Ngô hàng xóm. Tôi chồm dậy.


“Cậu Thăng! Cậu Thăng!”


Tôi mở chốt cửa. Bác Tư gái đứng trước sân, tay cầm lá thư, sững sờ nhìn tôi.


“Trời ơi! Cậu Thăng, sao cậu ra nông nỗi này!”


Bà làm tôi ngạc nhiên. Tôi có làm sao. Sao tôi lại ra “nông nỗi này” là thế nào.


“Cậu như một người chết đuối mới vớt lên vậy?”


“Mời bác vào chơi!” Tôi sực nhớ mình vẫn đứng chận cửa.


“Ờ! Tôi có tin mừng, tôi muốn cho cậu hay tôi có tin mừng.” Bà Tư giơ lá thư trước mặt tôi. “Hai đứa nó tới được bình an rồi.”


“Mừng hai bác!” Tôi ngó lá thư trên tay bà Tư.


“Ðây cậu đọc đi, cậu Thăng!” Bà Tư đưa lá thư cho tôi và ngồi xuống ghế.


Tôi với tay mở cửa sổ. Ánh sáng rọi vào, căn phòng xông lên một mùi ẩm mốc. Thư viết khá dài, chữ chi chít, kể lại chuyến đi hãi hùng và những hành động dã man của bọn hải tặc Thái.


“Mừng hai em đã đến!” Tôi đưa trả bà Tư cái thư.


“Cậu xanh quá đi. Mà cậu đi đâu biệt tăm biệt tích bấy lâu nay vậy?”


“…”


“Mấy tuần rồi tôi nhìn sang nhà cậu thấy cửa đóng im ỉm. Mà ban đêm cũng không thấy ánh đèn. Tôi tưởng cậu đã đi được rồi. Tôi mừng…” Ngừng một lát, bà tiếp “Mà cậu có được tin tức gì của mẹ con cô Quỳnh chưa?”


Tôi nhìn bà Tư, lắc đầu. Chắc hồi nhỏ bà phải là một cô gái đẹp. Hai con mắt bà trong và to, nụ cười, nước da và cử chỉ khoan thai của bà làm tôi nhớ đến mẹ tôi.


Mẹ tôi đã qua đời, mẹ Quỳnh cũng vậy. Bà Tư có lẽ cùng tuổi với mẹ Quỳnh và có lẽ nhỏ hơn tuổi mẹ tôi. Nhưng tôi kính yêu bà như kính yêu mẹ tôi. Cái vẻ từ mẫu nơi bà làm tôi ấm áp và an toàn. Tất cả những căn nhà trong con hẻm lầy lội này chỉ một nơi tôi có thể đặt chân được là căn nhà của ông bà Tư. Những lo âu của Quỳnh, những sợ hãi của tôi, chúng tôi không biết nói với ai ngoài ông bà. Có lẽ nếu cha mẹ tôi còn sống tôi cũng không tận tình phơi ruột phơi gan như đã làm như vậy với ông bà Tư.


“Thưa bác, chưa.”


“Ờ, mà để coi. Mới có ba tuần. Chắc chưa đâu!” Bà an ủi tôi.


“…”


“Mà thôi. Chút cậu qua nhà ăn cơm với tụi tôi. Tụi nhỏ đi rồi nhà vắng quá!”


“Cám ơn bác. Cháu còn no lắm. Nhưng chút nữa cháu sẽ qua.”

Một đối phương quá xấu

Gs Nguyễn Văn Tuấn (Úc)



Tôi nghĩ trong tất cả các đối thủ của Việt Nam trong quá khứ, China là một kẻ thù xấu nhất. Đối với Pháp và Mỹ, đối phó với họ không quá khó khăn vì họ vốn là những nước văn minh, sòng phẳng, quân tử, và tôn trọng những điều lệ và qui ước quốc tế. 



Nhưng với China thì hoàn toàn khác: từng là một kẻ thù nham hiểm, tráo trở, tiểu nhân, và lưu manh. Những sự việc xảy ra trong thời gian gần đây càng minh chứng cho điều đó, và cho thấy đối phó với một đối phương như thế trong thế giới văn minh là một điều rất nan giải.



Về tính nham hiểm của China thì không nói ra có lẽ tất cả người Việt đều biết. Họ chọn thời điểm bất lợi nhất của Việt Nam để xâm lấn Việt Nam vào năm 1979. Lợi dụng Việt Nam đang kết thúc chiến tranh, họ xua quân xâm chiếm Hoàng Sa vào năm 1974. Đến lần này, họ chọn thời điểm mà thế giới đang bận tâm đến tình hình bên Ukraina, họ đem giàn khoan đến vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam để xâm lấn. 



Ngoài biển thì vậy, còn trong đất liền thì chúng ra sức chiếm các hợp đồng xây dựng, cho thương lái vào mua vét nông sản, hải sản của Việt Nam. Họ còn cho công nhân của họ sang Việt Nam dưới danh nghĩa làm việc, nhưng sau đó thì định cư luôn, thành hôn với phụ nữ Việt Nam và sinh con đẻ cái để tạo nên một thế hệ người China mới ở Việt Nam. Chúng ta đã từng chứng kiến, một khi có chính biến, đây là một lực lượng nội địa đáng kể của họ. 






Thương lái Trung Quốc ‘vơ vét’ thuỷ, hải sản của Việt Nam. Nguồn: kienthuc.vn



Sự nham hiểm của China dĩ nhiên đều được tính toán cẩn thận. Mặc dù giới trí thức Việt Nam đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo, nhưng chính quyền không lắng nghe. Đến khi sự việc xảy ra thì đã quá muộn. 



Tính tráo trở của China thì phải nói là quán quân trên thế giới. Họ là những kẻ có thể biến đen thành trắng, và trắng thành đen. Họ cho tàu quân sự núp bóng bán quân sự húc thẳng vào tàu dân sự Việt Nam, thế nhưng họ lên báo chí tuyên bố rằng tàu Việt Nam đâm vào tàu họ! Mặc dù có những video clip chứng minh phát biểu của Việt Nam là đúng với thực tế, nhưng các quan chức China vẫn nói ngược lại! Còn nhớ trong cuộc chiến 1979 China xâm lược và tàn phá các tỉnh biên giới của Việt Nam, vậy mà họ nói đó là chiến tranh tự vệ! 



Thật chưa thấy một chính quyền nào trên thế giới mà tráo trở, trơ mặt như chính phủ China.  Sự trơ tráo và đổi trắng thay đen của họ làm cho cả thế giới phải lắc đầu khinh bỉ.  Nhưng hình như họ chẳng còn biết khinh bỉ có nghĩa là gì. 



Tính tiểu nhân của China thì quá nổi tiếng. Giới quan sát quốc tế xem China là một nước lớn, nhưng chính quyền China là một chính quyền tiểu nhân. Hành động tiểu nhân hiển nhiên nhất là việc cho tàu vào biển Việt Nam để cắt cáp tàu Việt Nam đang thăm dò dầu khí. Cách China cộng đối xử với ngư dân Việt Nam ngoài biển (như húc vào tàu, đập phá, đánh đập ngư dân không có vũ khí trong tay, v.v.) chỉ có thể mô tả là hành động của những tên cướp biển. Thật ra, ngay cả cướp biển cũng không thấp kém và tiểu nhân như các lực lượng kiểm ngư của China.



Hành động cho tàu đâm vào tàu người khác cũng là việc làm của kẻ tiểu nhân và lưu manh. Trên thế giới, ít thấy lực lượng kiểm ngư của một nước chính thống nào mà dùng tàu đâm vào tàu của người khác! Hành động đó nằm ngoài các qui ước ứng xử có văn hoá (chứ chưa nói đến pháp luật). Nó giống như hành động của một kẻ bắt nạt.



  




Mạn tàu QNg 90917 TS bị vỡ toác sau khi bị tàu Trung Quốc đâm. Nguồn: dantri.com.vn



Oái ăm một điều là văn hoá Trung Hoa đề cao tính quân tử, nhưng trong thực tế Nhà nước và đảng cộng sản China hành xử rất tiểu nhân, đặc biệt là tiểu nhân với Việt Nam. Tính tiểu nhân làm cho China mãi mãi là một tiểu quốc.

 

Tính lưu manh của China đã trở thành nổi tiếng khắp thế giới. Các quan chức China hầu như không có văn hoá trong giao tiếp quốc tế, nên họ dùng những ngôn ngữ không thuộc thế giới văn minh nào cả. Chẳng hạn như trong Hội nghị về An ninh Biển Đông diễn ra ở Washington vừa qua, một học giả Trung Quốc tên là Chu Hạo hỏi một diễn giả Việt Nam rằng có phải do có Mỹ mà đoàn Việt Nam ‘mạnh miệng’ hay không?



Chính phủ Philippines từng cấm cửa một quan chức ngoại giao Trung Quốc không được tham dự vào những đàm phán về vấn đề Biển Đông. Lý do chính phủ Philippines đi đến quyết định mạnh như thế là vì viên quan chức ngoại giao trên tỏ ra quá mất lịch sự. Sau đó, trong một cuộc họp báo ở Hàn Quốc, một viên tướng họ Trần của Trung Quốc dành ra gần 15 phút trong bài diễn văn của mình để… nói xấu Mỹ, làm cho giới báo chí Hàn Quốc và quốc tế ngỡ ngàng trước thái độ hằn học và thiếu ngoại giao của kẻ mang hàm đại tướng tổng tham mưu trưởng quân đội của một nước đông dân nhất thế giới tự xưng mình là trung tâm của vũ trụ! 








Tàu Việt Nam bị ‘kẹp’ giữa hai tàu Trung Quốc. Nguồn: teckz.vn



Trước cuộc chiến 1979 xảy ra, Đặng Tiểu Bình tuyên bố một cách cực kì vô giáo dục rằng “Việt Nam là một côn đồ,  phải dạy cho Việt Nam bài học”. Thử hỏi, một lãnh tụ cao nhất mà còn ăn nói như thế, thì chúng ta không thể kỳ vọng tính văn hoá nào của các quan chức cấp thấp hơn.  



Tính thô lỗ của các quan chức China hình như mang tính … di truyền. Thử đọc qua những văn bản vua chúa China viết cho vua chúa ta thì sẽ thấy các vua chúa China đều tỏ ra cực kỳ vô lễ, xấc xược, và hỗn láo với vua chúa Việt Nam, họ dùng những ngôn ngữ rất ư là ngạo mạn, trịch thượng. Những kẻ cầm quyền hiện nay cũng chỉ thừa hưởng cái gien đã có từ thời ông cha của họ trong các triều đình phong kiến. Các quan chức China công khai bàn về cuộc chiến với những lời lẽ (như thường lệ) rất… vô giáo dục. Cái gien kẻ cả, với đặc tính lưu manh vô giáo dục này đã qua cả ngàn năm mà vẫn chưa đột biến.



Điều trớ trêu là dù China nham hiểm, tráo trở, tiểu nhân, và lưu manh như thế, vậy mà vẫn có không ít người Việt Nam vẫn dựa vào China, thần tượng China và thậm chí thần phục China. Những người này bằng mọi cách và mọi cơ hội sẵn sàng bao biện cho những hành động xâm lược của China. Họ vẫn tin vào ‘thiện chí’ của China, dù người Việt đã đổ máu ở Biển Đông.  



Nhà thơ Trần Đăng Khoa nhận xét rằng Việt Nam thật là không may mắn vì định mệnh địa lý phải ở bên một kẻ hàng xóm xấu tính. Xấu tính là nói nhẹ, phải nói đúng là nham hiểm, tráo trở, tiểu nhân, và lưu manh. Đối phó với một đối phương như thế là một vấn đề nan giải. Trong thế giới văn minh, chúng ta không thể hành xử như họ (như húc vào tàu của họ, hay tỏ thái độ thô lỗ trong hội nghị quốc tế).  Nếu Việt Nam dùng ngôn từ có văn hoá thì kẻ tiểu nhân có thể không hiểu hay không muốn hiểu. Cái khó khăn trong việc đối phó với đối phương là ở chỗ đó. Nhưng càng khó khăn hơn khi ngay trong Việt Nam vẫn còn không ít người sẵn sàng bảo vệ kẻ láng giềng lưu manh đó. 



Những hành động xâm lược mới đây của China là cơ hội để chúng ta tự nhìn lại mình. Định mệnh địa lý chúng ta không thể thay đổi được. Nhưng chúng ta vẫn có thể chọn tương lai. Chúng ta có câu ‘gần mực thì đen, gần đèn thì sáng’. China là cạm bẫy, là mực đen, không xứng đáng để chúng ta học và theo đuổi. Chúng ta phải dứt khoát thoát khỏi mực đen và chọn con đường ánh sáng.



Từ Blog


Tin mới cập nhật