Như Mai thực hiện
Phỏng vấn cô Nguyễn Khoa Diệu Quyên, nhà giáo dục và là gương mặt quen thuộc trong hoạt động thiện nguyện của cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại, nhân kỷ niệm 25 năm thành lập khoá tu nghiệp sư phạm.
Như Mai (NM): Rất hân hạnh được Quyên nhận lời chia sẻ với quý đồng hương về cảm nghĩ của mình trong vai trò của một giáo sư trường trung học công lập, một cô giáo dạy Việt Ngữ cuối tuần, và là một xướng ngôn viên đài SBTN. Diệu Quyên có thể cho biết nguyên do nào đã dẫn dắt Quyên đến với ngành sư phạm và trở thành một cô giáo như hiện nay?
Nguyễn Khoa Diệu Quyên (NKDQ)-Ngày xưa khi còn nhỏ Quyên được học trường của mấy sơ, trường Thiên Phước, sau này là trường Hai Bà Trưng. Ở đó Quyên được các sơ dạy học, dạy hát rồi dạy đàn, Quyên rất thích. Và cũng từ đó Quyên ấp ủ niềm mơ ước sau này lớn lên được trở thành cô giáo như mấy sơ, sẽ dạy học, dạy đàn, dạy múa hát cho mấy em, được trở thành một ma sœur nữa!
NM– Thích làm cô giáo, vậy sao ngay từ đầu Quyên không ghi danh theo học ngành sư phạm mà lại chọn nghề kỹ sư?
NKDQ– Quyên vẫn muốn theo nghề dạy học đó chứ. Vì vậy sau khi tốt nghiệp trung học, Quyên có xin ý kiến mẹ, thì mẹ nói:”Con nít ở bên Mỹ không được lễ phép như trẻ em bên Việt Nam mình. Mình lại là dân Á Châu đầu đen, không khéo lại bị kỳ thị. Mẹ chỉ sợ con sẽ nản mà bỏ việc mất!” Nghe thế mình cũng thấy sợ, và nản lòng. Sẵn trong gia đình, mấy anh chị đi trước đều theo ngành kỹ sư, lương bổng cũng khá nên chiều lòng mẹ, Quyên ghi danh học ngành kỹ sư (Computer Science and Engineering). Quyên ra trường cùng một lúc hai ngành: kỹ sư điện toán và cử nhân Toán.
NM– Làm kỹ sư, một công việc tương đối nhàn và phù hợp với khả năng của mình, lương lại cao nữa. Vậy mà Quyên lại bỏ ngang, đến với nghề dạy học, một nghề được tiếng là cao quý nhưng đòi hỏi kiến thức tổng quát rất nhiều, mà lương thì ít hơn. Vì sao Quyên lại thay đổi nghề nghiệp của mình?
NKDQ– Quyên làm kỹ sư được bốn năm, nhận thấy công việc quá đơn điệu, ngày nào cũng như ngày nào, vùi mình trong bốn bức tường, chỉ tiếp xúc với toàn máy móc điện tử, và những đồng nghiệp của mình hầu hết lại là nam giới. Làm riết đâm chán, Quyên bỏ nghề kỹ sư. Lúc bấy giờ anh Hồ (ông xã Quyên) hỏi Quyên thích làm nghề gì. Quyên nói Quyên thích làm công việc gì mà được tiếp xúc trực tiếp với người, không phải với máy móc, vì dù sao mình cũng thấy thời gian nó qua mau hơn; và tiếp xúc với người thì thú vị hơn là với máy móc! Nghe thế Hồ liền bảo Quyên nên trở lại trường học thêm về sư phạm để mai mốt ra làm cô giáo dạy Toán. Khi trở lại trường, gặp counselor để ghi danh đi học, bà cố vấn học đường xem bảng điểm của Quyên, thấy Quyên có nhiều tín chỉ về môn Toán nên bà gợi ý Quyên nên theo ngành sư phạm Toán vì lúc bấy giờ các học khu đang thiếu, và rất cần giáo sư Toán. Ngẫm ra đó cũng là ước mơ của mình từ bấy lâu nay nên Quyên không ngần ngại nghe theo lời khuyên của bà. Chương trình sư phạm mất một năm cộng thêm nửa năm thực tập. Được chồng nâng đỡ và nuôi mình trong thời gian đi học, Quyên an tâm và đã trở lại trường để hoàn tất việc học đúng một năm rưỡi sau đó.

Cô giáo Nguyễn Khoa Diệu Quyên và chồng (nhạc sỹ Trúc Hồ). Nguồn: haisystem.com
NM- Nhưng đã làm cô giáo dạy Toán, rồi lại dạy Việt Ngữ. Phải chăng đó cũng là cơ duyên?
NKDQ- Khoảng năm 2000, Quyên đã là cô giáo dạy Toán của trường trung học công lập được 5 năm và Lala, con gái đầu lòng mới được 6 tuổi. Quyên dắt cháu đi ghi danh học Việt Ngữ (mình là người Việt Nam nên cũng muốn con mình nói được tiếng Việt). Đó là trường Dũng Lạc ở thành phố Huntington Beach. Lúc đó trường đang thiếu thầy cô nên mấy thầy để nghị:”Thay vì đưa con đi học thì tại sao cô Diệu Quyên không ở lại dạy luôn?” Thấy lời đề nghị cũng có lý nên Quyên đồng ý ở lại dạy, một công đôi việc. Năm đầu tiên Quyên dạy lớp một, mẹ dạy lớp nào con học lớp đó. Sang năm mấy thầy hỏi Quyên có muốn dạy nữa không. Quyên nhận lời, dạy lớp hai, mục đích chính là để đi theo cô con gái.
NM– Đối với Quyên, đó là cơ duyên. Nhưng đối với ban giảng huấn của trường Việt Ngữ Dũng Lạc thì đây lại là một dịp may hiếm có không những cho trường, cho các em, mà còn cho cả các bậc phụ huynh nữa. Được biết sau này Quyên đã thôi dạy Việt Ngữ để làm việc cho ban điều hành các trung tâm Việt Ngữ. Quyên có thể chia sẻ chút ít về mục đích của công tác giảng dạy Việt Ngữ ở hải ngoại và những ích lợi cụ thể của việc làm này.
NKDQ– Quyên vẫn nghĩ đó chính là một cơ hội, một dịp may để mình đóng góp vào công tác bảo tồn văn hoá dân tộc. Dạy được một năm, Quyên ghi danh tham dự khoá tu nghiệp sư phạm ở Riverside. Khoá học gồm ba ngày, và Quyên học hỏi được rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm bổ ích từ cách soạn bài cho mấy em, cách chấm điểm, cách dùng từ cho đúng… Vì trước đó, khi dạy Việt Ngữ, Quyên vẫn thường tự hỏi không biết mình dạy các em có đúng không. Mức độ hấp thụ của các em tuỳ thuộc ở kiến thức và cách truyền đạt của mình rất nhiều, nên nếu dạy mà không có phương pháp, không nắm vững điều mình muốn dạy thì rất là tai hại cho các em.
Sau khi học xong khoá tu nghiệp sư phạm, Quyên tiếp tục dạy ở trường Việt Ngữ Dũng Lạc thêm vài năm nữa. Lúc bấy giờ (năm 2003) thầy Nguyễn Văn Khoa đang là chủ tịch ban đại diện các trung tâm Việt Ngữ miền Nam California, ngỏ ý mời Quyên làm phó chủ tịch ngoại vụ. Từ một cô giáo chuyển sang vai trò cố vấn điều hành bước đầu cũng có nhiều bỡ ngỡ lắm. Bởi vì mình không biết là có bao nhiêu trung tâm Việt Ngữ, bao nhiêu trường Công Giáo, bao nhiêu trường Tin Lành, Phật Giáo, bao nhiêu trường tư, cách tổ chức trường lớp như thế nào. Đến khi bắt tay vào việc mình mới hiểu biết được nhiều hơn về số lượng các em học sinh, đội ngũ giáo viên, về sách giáo khoa, tài liệu giảng dạy, và tầm quan trọng trong việc khuyến khích phụ huynh đưa con em mình đi học Việt Ngữ cuối tuần. Dạy Việt Ngữ chính là cách bảo tồn văn hoá nước nhà, bởi vì nếu các em đọc thông viết thạo tiếng Việt, các em mới có được động cơ tìm về nguồn cội của mình, và cha mẹ sẽ cảm thấy gần gũi hơn với con cái khi nghe các con nói chuyện với mình bằng ngôn ngữ mẹ đẻ.
NM- Nghề dạy học ít nhiều cũng tạo cho Quyên được sự tự tin khi đứng trước đám đông. Theo Quyên, để có được sự dạn dĩ khi giảng bài hay nói chuyện trước đám đông, cần những yếu tố nào?
NKDQ– Quyên nhớ hồi nhỏ mỗi lần thầy cô giáo kêu trả bài thì mặt đỏ bừng và tim đập thình thịch, tự nhiên quên bài! Đến khi đi làm, mỗi lần giơ tay phát biểu ý kiến trước các đồng nghiệp về một dự án mình cũng vẫn còn run lắm, mặt vẫn đỏ, trống ngực đánh ầm ầm. Quyên rất muốn kiềm chế, nhưng không biết làm cách nào. Đến khi trở lại trường để theo nghề dạy học, Quyên tiếp thu được rất nhiều ở các thầy cô và các bạn đồng môn. Quyên học được bài học là mình phải biết mình nói cái gì, và biết về cái điều mình muốn nói, và đừng nói quá ba đề tài. Điều này rất quan trọng vì nó sẽ giúp cho mình sự tự tin dạn dĩ cần thiết.
NM- Dạy trường công lập và đi dạy Việt ngữ, Quyên thấy cái nào dễ hơn? Có điều gì làm Quyên gắn bó với nghề dạy học, đặc biệt là công tác thiện nguyện dạy Việt ngữ cuối tuần?
NKDQ-Ở trường công lập, thành công của mình là khi các em hiểu bài, và biết áp dụng sự hiểu biết của các em để đạt kết quả tốt trong các kỳ thi và được lên lớp. Còn nếu mình giảng bài mà các em không hiểu mình nói gì, các em bị rớt bài kiểm thì đó là thất bại của mình chứ không phải của các em. Đi dạy Việt ngữ vẫn dễ hơn. Không phải em nào cũng muốn đi học Việt ngữ cuối tuần. Những em nào đã chịu đi học đa số đều rất dễ thương, coi cô giáo như là … bà tiên! Nói chung các em Việt Nam đều ngoan và dễ thương hơn các em học sinh Mỹ trắng. Không phải mình kỳ thị, nhưng các em da trắng được sinh ra và lớn lên ở đây, chúng có khuynh hướng “bình đẳng, thân thiện” quá đến độ thiếu hẳn đi cái lằn ranh giới giữa thầy với trò. Có những em học trò khi gặp Quyên từ xa đã khoanh tay cúi đầu chào, và khi đến gần mình nhận ra đó là những em học sinh Á Châu. Các em học sinh Việt Nam thấy mình vẫn khoanh tay:”Chào cô!” Những hình ảnh đó mình hiếm khi được gặp trong nghề dạy học ở xã hội Mỹ này. Quyên đi dạy học không phải chỉ vì đồng lương mà còn vì tấm lòng yêu mến các em và muốn các em đạt được thành công trên con đường học vấn của các em.
NM– Quyên có thể chia sẻ một kỷ niệm nào đó đáng nhớ của cô giáo Việt Ngữ?
NKDQ- Một lần Quyên ra câu hỏi cho lớp học, và em nào muốn trả lời thì phải giơ tay. Lala cũng giơ tay:”Mẹ, con muốn trả lời!” Nghe vậy Quyên liền đưa tay lên miệng:”Ở trong lớp con không được gọi mẹ là “mẹ”, mà phải gọi là “cô”!” Con bé ngây người ra, rồi bất thần đứng khóc ngon lành giữa lớp vì nó vẫn không hiểu tại sao nó không được gọi mẹ là “mẹ”! Đó là một kỷ niệm về tình mẹ con lẫn tình thầy trò trong thời gian Quyên dạy Việt Ngữ; vừa là mẹ, vừa là cô giáo của con gái mình!
NM- Hoàn cảnh nào đã đẩy đưa Quyên đến vai trò MC như hiện nay?
NKDQ– Tình cờ thôi. Sau này có một số hội đoàn nhờ Quyên làm MC cho các buổi văn nghệ gây quỹ. Quyên cũng mắc cở lắm. Nhưng rồi lại tự nhủ:”Thôi kệ, mình thử cố gắng xem sao, để khỏi phụ lòng bà con đã tin tưởng và giao phó nhiệm vụ đó cho mình. Từ đó, Quyên bắt đầu làm quen với nghề MC.
NM– Làm MC có khó quá không Quyên, vì đám đông trước mặt mình không phải là mấy trăm người mà là mấy ngàn người, và hơn thế nữa. Quyên hãy kể lại một kinh nghiệm đáng nhớ trong nghề MC của mình.
NKDQ– Có một năm Asia phụ trách phần văn nghệ giúp vui ở đại hội Thánh Mẫu Missouri. MC phụ trách chương trình bữa đó là anh Việt Dzũng và Lâm Quỳnh. Rủi thay anh Việt Dzũng tối đó bị bệnh không đến được, nên phút cuối chỉ còn mỗi Lâm Quỳnh lo việc điều khiển chương trình. Thấy cô quá lo lắng vì sợ sẽ không gánh hết được một mình, Quyên đâm liều nhảy ra phụ với cô, dù chính mình cũng đánh trống ngực! Mãi sau này Quyên cũng ngạc nhiên không biết làm cách nào mình lại có được sự dạn dĩ như thế trước một đám đông khán thính giả không dưới năm mươi ngàn người. Hồi hộp lắm, Quyên phải cầu nguyện, đọc kinh xin Chúa, Mẹ giúp sức. Có lẽ vì nhờ đọc kinh và thuộc bài mà khi bước ra sân khấu thấy khán giả thật gần gũi thân thương, nên Quyên đã lấy được sự tự tin để cùng với Lâm Quỳnh điều khiển chương trình suốt ba tiếng đồng hồ (từ 9-12 giờ đêm). Quyên thấy công việc MC không quá khó như mình tưởng. Cộng thêm cái duyên của mình với khán giả. Thế nào cũng có những lúng túng, nhưng chắc khán giả thương tình nên đã du di!

MC Diệu Quyên (trái) trong lễ Khánh thành Đài Tưởng niệm Thuyền nhân Việt Nam tại Quận Cam.
Hình: Trương Tuấn. Nguồn: saigontimesusa.com
NM– Như Quyên đã từng chia sẻ, khi mình khớp quá, mình sẽ quên hết những điều mình muốn nói. Vậy có cách nào để cho mình khỏi quên không hả Quyên?
NKDQ- Rút kinh nghiệm từ chuyện “càng nói nhiều càng sai” nên khi giới thiệu một bài hát Quyên luôn sắp sẵn trong đầu ba điều cần nói: tên ca sĩ, tên bài hát, và tên tác giả bài hát. Rồi sau đó mình muốn nói thêm về ca sĩ hay nhạc sĩ đó cũng không muộn. Nhưng ba điều chính kia thì không thể quên được. Cứ áp dụng nguyên tắc nhắm vào không quá ba điểm chính, nhưng vững chắc như kiềng ba chân. Giống như người ta chỉ dùng tripod cho dụng cụ kê máy ảnh chứ không ai dùng quadpod.
NM– Quyên vừa có duyên, vừa có tài, lại vừa có cái may mắn được tiếp cận với giới văn nghệ và khán thính giả trong khi bản thân mình không phải là một nghệ sĩ. Thế còn khoảng cách từ một cô giáo đến một xướng ngôn viên đài truyền hình Việt Ngữ, đoạn đường ấy như thế nào?
NKDQ– Cách đây khoảng mười hai năm, đài truyền hình SBTN có khởi xướng một chương trình Việt Ngữ kéo dài 24 tiếng một ngày, bảy ngày một tuần. Thời gian đó chưa có một đài truyền hình hải ngoại nào có chương trình dài quá một tiếng một ngày. Bước đầu cũng rất cam go vì phải làm thế nào để có đủ chương trình lấp đầy 24 tiếng. Thêm vào đó mình phải tuyển lựa nhiều xướng ngôn viên, thông tín viên, phóng viên có đủ kinh nghiệm trong lĩnh vực truyền thông. Lúc bấy giờ anh Trúc Hồ tính mời một số người làm chuyên nghiệp trong ngành truyền thông như anh Việt Dzũng và chị Minh Phượng về cộng tác. Nhưng rồi suy đi nghĩ lại thấy trước mắt tiền lương tháng cho họ phải cao, và nếu trong tương lai nếu xảy ra bất đồng ý kiến hoặc họ đổi ý không muốn làm việc với mình nữa thì lại mất thời gian huấn luyện cho người mới. Do đó Hồ quyết định mời một số những cộng sự viên trẻ gồm mười người tham dự một khoá huấn luyện để đưa vào ngành truyền thông. Quyên là một trong số những người này, chủ yếu là vâng lời…ông xã!
NM– Ai đã huấn luyện Quyên trở thành xướng ngôn viên? Và Quyên đã học hỏi được những kinh nghiệm gì trong vai trò này?
NKDQ– Khoá huấn luyện này do anh Việt Dzũng đứng ra dạy. Điều kiện tiên quyết là phải đọc thông viết thạo tiếng Việt. Trong số những xướng ngôn viên đầu tiên lúc bấy giờ có Đỗ Phủ, Nguyễn Anh Tuấn, Tố Uyên, Quế Trang, và cả Diệu Quyên. Tụi Quyên được hướng dẫn cách đọc prompter (màn chữ nhắc tuồng) thế nào cho trôi chảy trong khi con mắt phải tự nhiên. Nếu không quen con mắt mình sẽ chạy theo hàng chữ, và nếu ngưng không đúng chỗ thì chữ mình đọc sẽ bị sai nghĩa đi nên khi đọc hàng trên con mắt mình đã phải liếc xuống hàng thứ hai, thứ ba rồi. Ngoài chuyện học làm xướng ngôn viên, Quyên còn được học cách đặt các câu hỏi cho một cuộc phỏng vấn, học cách điều hợp chương trình. Nói chung, Quyên học được tất cả những kỹ thuật cơ bản mà một xướng ngôn viên cần phải có. Thêm vào đó, Quyên còn được học cách đi lấy tin tức để làm phóng sự. Những công việc này đã cho Quyên được cơ hội va chạm với tiếng Việt rất nhiều và có dịp nhìn lại mình, thấy được những lỗi của mình khi đọc tin tức cũng như biết điều chỉnh tư thế của mình khi chủ tọa một cuộc phỏng vấn.
NM– Phải đọc thông viết thạo tiếng Việt thì mới mong được làm xướng ngôn viên. Vậy thì các thầy cô giáo dạy Việt Ngữ có cơ hội rồi! Ngoài cô Diệu Quyên ra, còn có xướng ngôn viên nào xuất thân từ trung tâm Việt Ngữ mà Mai không được biết?
NKDQ– Có chứ! Quyên vẫn nhớ trong khoá tu nghiệp sư phạm của Quyên, vào ngày cuối cùng trước khi chia tay, có một anh chàng trẻ tuổi lên phát biểu cảm tưởng của mình về khoá học. Lối nói chuyện của anh ta thật lưu loát làm Quyên nhớ mãi. Sau này khi Hồ cần tuyển thêm xướng ngôn viên, Quyên nhờ ban đại diện lần tìm manh mối thì được biết anh chàng kia là Đỗ Tân Khoa, giáo viên thiện nguyện của trung tâm Việt Ngữ Liên Hoa. Quyên có liên lạc mời Khoa làm xướng ngôn viên, và Khoa đã nhận lời!
NM– Là một gương mặt quen thuộc trong cộng đồng Việt Nam, với danh nghĩa MC điều khiển chương trình của trung tâm Asia kiêm xướng ngôn viên đài truyền hình SBTN, dĩ nhiên Quyên được nhiều bà con đồng hương biết đến. Có những đồng hương ở các tiểu bang xa trên đất Mỹ này từng theo dõi tin tức của SBTN, và đã yêu mến Diệu Quyên. Vậy thì Quyên có cảm nhận được tình thương của khán thính giả dành cho mình, và phản ứng của Quyên ra sao nếu tình cờ đi đến một nơi nào mà đồng hương nhận diện được mình?
NKDQ– Có những câu chuyện dễ thương lắm. Có lần Quyên đi ăn phở với mấy anh chị em, gặp một bác ngồi xoay lưng lại hỏi:”Cô Diệu Quyên đó phải không?” Bác ở bên Michigan qua đây thăm con cháu. Bác nói bác xem đài mỗi đêm, không bỏ đêm nào! Thấy cảm động quá, vì biết khán giả thương mến và quan tâm lo lắng cho mình. Một lần đi mua sắm trong shopping mall, khi trả tiền cô bán hàng cứ săm soi cái bằng lái xe và cái credit card của mình. Đang ngạc nhiên thì cô hỏi:”Phải cô là cô Diệu Quyên không? Mẹ con thích cô lắm! Không ngờ con được serve cô bữa nay!” Cô bé còn xin chữ ký của mình về cho mẹ. Rồi một lần đi Las Vegas trời nắng chang chang, Quyên cột tóc thật cao và đeo kiếng râm, có một bác đi sau hỏi, “Diệu Quyên đó hả con? Mặt của con ở ngoài tròn vo, nhìn là biết liền!” Mình nghĩ khán giả phải xem mình kỹ lắm, nên dù mình cột tóc cao và đeo kiếng râm mà vẫn nhận ra!
NM– Các chương trình của SBTN càng ngày càng phong phú đa dạng để phù hợp với mọi lứa tuổi. Vậy thì có chương trình nào đặc biệt dành riêng cho các em thiếu nhi không Quyên?
MC Diệu Quyên trong một chương trình của Đài SBTN. Hình chụp lại trên Youtube.
NKDQ– Mấy năm gần đây có một chương trình mang tên “Tiếng Việt Mến Yêu” do SBTN phối hợp với ban đại diện các trung tâm Việt Ngữ tổ chức những cuộc thi đua văn nghệ múa hát, nhạc cảnh, nhạc kịch. Mục đích của chương trình là để cho các em tập nói tiếng Việt. Qua những cuộc thi đua vừa rồi, có nhiều phụ huynh rất là vui mừng khi thấy các em bé năm, sáu tuổi mà nói tiếng Việt giỏi hơn ngày xưa rất nhiều. Trước kia phụ huynh thường có khuynh hướng muốn con cái nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt. Còn bây giờ có lẽ nhiều phụ huynh trẻ đã nhận ra được tầm quan trọng của việc gìn giữ tiếng Việt nên đã ghi danh cho các em học ở các trung tâm Việt Ngữ và tham gia các cuộc thi văn nghệ để các em có tinh thần thi đua và tự trau giồi tiếng Việt nhiều hơn. Với mức độ khả quan như hiện giờ Quyên hy vọng thế hệ tới con em mình vẫn còn giữ được tiếng Việt. Đó cũng là niềm mong ước của các thầy cô của ban đại diện các trung tâm Việt Ngữ.
NM- Có bao giờ Quyên nghĩ rằng mình nên mở một chương trình dạy tiếng Việt trên tivi để phát hình không những trên toàn nước Mỹ, mà còn cho các nước có đông cư dân người Việt mình chẳng hạn Anh, Pháp, Canada, Úc…để đồng hương mình ở các nơi xa xôi hẻo lánh có thể giúp con em học tiếng Việt. Quyên có dự án gì cho một chương trình đại loại như thế này không?
NKDQ– Quyên cũng suy nghĩ lâu lắm rồi. Quyên đã ngỏ ý mời một thầy giáo hiện đang dạy Việt Ngữ cho một trường đại học ở gần đây để xin thầy phụ trách một chương trình dạy Việt Ngữ trên tivi, nhưng thầy đã từ chối vì quá bận rộn. Sau đó Quyên cũng đã mời một trung tâm Việt Ngữ rất thành công và có uy tín ở vùng Nam Cali này nhưng họ cũng chưa nhận lời vì không biết có làm được hay không. Quyên rất muốn cộng đồng Việt Nam mình có một đài tivi, đài nào cũng được, để dạy cho các em học mỗi ngày, từ cách phát âm đến cách viết, từ lớp vỡ lòng cho đến các lớp lớn. Nói thì dễ nhưng làm rất khó, vì chương trình phải thật hấp dẫn và lôi cuốn với nhiều hình ảnh minh họa, và thầy/cô phụ trách chương trình phải là là một người có kiến thức sư phạm về tiếng Việt cũng như về ngôn ngữ học để có thể viết giáo trình giảng dạy cho chương trình của mình. Ước mong khi đọc bài chia sẻ này sẽ có một cá nhân, hội đoàn, hoặc một trung tâm Việt Ngữ nào đó đồng ý cộng tác với mình vì lợi ích chung của con em chúng ta. SBTN rất mong được sự giúp đỡ của quý đồng hương trong cùng một mục đích phát huy và bảo tồn văn hoá Việt, mà cụ thể là tiếng Việt mến yêu!
NM– Nhân nói về chuyện bảo tồn văn hoá và ngôn ngữ Việt, thỉnh thoảng khi đọc một bài báo hoặc nghe một mẫu quảng cáo trên đài phát thanh, mình rất là khó chịu vì lối dùng từ không đúng cách mà có lẽ do ảnh hưởng của nền giáo dục sau năm 1975. Quyên nghĩ sao về vấn đề này?
NKDQ- Mình phải rất cẩn thận, nhất là trong giới truyền thông báo chí. Những từ ngữ như “ấn tượng”, “hoành tráng”, “xử lý”, “quản lý”, “bức xúc”, “liên hệ”, “cơ quan”… Nhiều lắm, không kể hết được. Có những chữ không hề được dùng dưới thời Việt Nam Cộng Hoà, có những chữ không phải là không đúng, nhưng mình không nên dùng, và cũng có những chữ nằm trong tự điển tiếng Việt nhưng đã bị lạm dụng đến mức gây ác cảm cho người nghe! Chẳng hạn như: “ấn tượng” là danh từ đã bị lạm dụng như một tĩnh từ. “Cái áo này mặc lên trông thật “ấn tượng”!” Người ta nói “non sông hoành tráng” chứ không ai nói một sân khấu hay một bữa ăn “hoành tráng”! Thay vì nói “toà Nhà Trắng” thì mình phải gọi là “toà Bạch Ốc” nghe mới thanh tao. Khi làm xướng ngôn viên Quyên đã được học hỏi rất nhiều từ các cộng sự viên, các đàn anh đàn chị trong giới truyền thông, và ngay cả rất nhiều khán thính giả xa gần đã thương mình mà góp ý mỗi khi mình đọc hay dùng sai một chữ nào đó. Quyên luôn ghi ra một tờ giấy và lưu lại như cẩm nang của chính mình vậy. Nhân đây Diệu Quyên cũng xin cảm ơn các quý vị khán thính giả đã quan tâm giúp đỡ Diệu Quyên rất nhiều bằng những ý kiến đóng góp và xây dựng để Diệu Quyên có thể đứng vững và phục vụ đồng hương trong vai trò xướng ngôn viên của mình. Và cũng xin lưu ý với các thầy cô dạy Việt Ngữ là mình nên cẩn thận trong cách dùng từ khi dạy các em học để tránh được tình trạng lạm dụng từ ngữ như đã nói trên.
NM- Trong quá trình dạy Việt Ngữ, và với tư cách là một thành viên của ban đại diện các trung tâm Việt Ngữ miền Nam California, Quyên có thể nêu lên những kinh nghiệm cũng như những khó khăn, thiếu sót mà các trung tâm Việt Ngữ đang gặp phải.
NKDQ-Hiện nay các trung tâm Việt Ngữ đang rất cần nhiều giáo viên thiện nguyện vì số lượng các em học sinh đi học tiếng Việt đã gia tăng rất nhiều trong những năm gần đây. Tuy nhiên, việc tuyển lựa đội ngũ giáo viên cũng phải được cẩn trọng. Có những trung tâm vì thiếu giáo viên nên đã thiếu chọn lọc khi thâu nhận giáo viên Việt Ngữ. Điều này đã khiến cho các em chán nản và bỏ cuộc. Có em đã than phiền với phụ huynh rằng em không muốn đi học nữa. Hỏi ra mới biết trong lớp học cô giáo đã sử dụng tiếng Anh rất nhiều, và vốn liếng tiếng Việt của cô giáo trẻ này không hơn các em là bao nhiêu. Lại cũng có một số thầy cô giáo trẻ, có thể là sang Mỹ cách đây không lâu nên đã vô tình có thói quen dùng từ ngữ theo kiểu “lạm dụng” mà ngay chính họ cũng không nhận ra! Khi sự việc đến tai các phụ huynh thì có nhiều vị đã gọi điện thoại vào trường, và thay vì góp ý, một số phụ huynh hơi nóng tánh nên đã mắng vốn nhà trường. Kết quả là vì tự ái mà các thầy/cô giáo đó đã bỏ dạy khi bị khiển trách hay sửa sai. Và như thế đã xảy ra tình trạng thiếu giáo viên, mất học sinh. Ngược lại khi các em được học với một thầy/cô giáo dễ thương, tận tụy thì sẽ xảy ra tình trạng các em không muốn lên lớp vì chỉ thích học với thầy hoặc cô giáo dễ thương đó. Hoặc giả như thầy/cô đó có lên lớp trên thì các phụ huynh cũng đều cho con em mình ghi danh để tiếp tục học với thầy cô mình thích. Trung tâm Việt Ngữ vừa muốn chiều lòng phụ huynh, vừa không muốn mất học sinh; và hậu quả là có lớp số em học sinh ghi danh lên tới bốn mươi em, trong khi có lớp chỉ có mười em.
NM– Thế mới biết được lý do và sự cần thiết trong việc thành lập khoá tu nghiệp sư phạm cho các thầy cô muốn làm công tác thiện nguyện để bảo tồn văn hoá Việt. Mới đó mà khoá tu nghiệp sư phạm đã thành lập được 25 năm. 25 năm nhìn lại, Quyên thấy những thay đổi gì kể từ khoá tu nghiệp mà Quyên đã tham dự?
DQ- Năm Quyên tham dự, khoá được tổ chức ở Riverside (2000). Quyên nhớ mỗi người mang theo một cái túi ngủ (sleeping bag) và một cái gối. Các thầy cô ngủ trong phòng thể dục (gym); có hai phòng riêng biệt cho nam và nữ. Sáng sớm Quyên phải dậy từ 5 giờ để xếp hàng đi tắm gội. Ban tổ chức mướn một trường học. Phòng học không có máy lạnh nên nóng lắm! Khoá học gồm ba ngày, bắt đầu từ tối thứ sáu cho đến chiều chủ nhật. Ăn uống thì toàn đồ Mỹ. Quyên nhớ sau bốn bữa liền ăn đồ ăn Mỹ, đến sáng sớm chủ nhật tự dưng thèm một tô phở nên Quyên rủ thầy Bằng phóng xe chạy xuống Little Saigon ăn tô phở rồi chạy về. Bây giờ các học viên được phục vụ toàn thức ăn Việt Nam, nào là bún chả giò, cháo, phở… Ngủ thì đã có phòng riêng gắn máy lạnh. Lớp học cũng có máy lạnh, sướng ghê!
NM- Là người Việt Nam, nhất là đã sinh trưởng và lớn lên ở quê nhà, cha mẹ nào cũng muốn con cái mình học và nói được tiếng Việt. Vậy mình có nên bằng mọi cách thuyết phục hoặc bắt ép con mình đi học tiếng Việt nếu như nó cảm thấy chán nản và không muốn đến trường Việt Ngữ nữa?
NKDQ– Việc học ngoại ngữ nhanh hay chậm còn do năng khiếu của từng em. Có những em có năng khiếu trổi bật về ngoại ngữ, bất kể là tiếng Anh, tiếng Pháp , tiếng Mễ hay tiếng Việt. Những em này khi muốn học các em sẽ học rất mau. Nhưng không phải em nào cũng có khả năng ngoại ngữ vượt trội. Theo Quyên nghĩ mình chỉ nên nhẹ nhàng khuyến khích các em, chứ không nên bắt ép. Vì nếu mình ép, các em sẽ đi học vì “bị” đi chứ không phải “được” đi, và lẽ dĩ nhiên sẽ không tiếp thu được kết quả như lòng mong muốn của cha mẹ. Hãy để cho các em một thời gian nữa, và tìm dịp thuận tiện cho đến một lúc nào đó các em có cơ hội sống và làm việc trong một môi trường cần tiếng Việt, khi đó các em sẽ tự động học, và các em sẽ học rất nhanh. Quyên lấy thí dụ từ cô con gái, cháu Lala. Một hôm cháu kể với Quyên cháu có thông dịch giúp một cặp vợ chồng Việt Nam khi order hamburger ở tiệm In-n-Out. Cô bán hàng hỏi khách:”Do you want onion?” Cháu cố tìm trong mớ từ vựng tiếng Việt của mình, “onion” là gì, và quay sang người khách hàng, “Cô có muốn hành không?” No, không hành nha cháu! Cô bán hàng hỏi tiếp:”Do you want animal-style sauce?” Người khách hàng kia không hiểu. Vậy là cháu nói ngay:”Cô có muốn sauce kiểu thú vật không?” Sauce kiểu thú vật là gì hả cháu? “Là … là animal style đó!” Lala giỏi quá! Dịch sát nghĩa ghê!
NM- Dù sao Lala cũng đã cố gắng! Cháu sẽ không bỏ lỡ cơ hội để học và thực hành tiếng Việt với mẹ Quyên đâu. Trong câu chuyện thường ngày với các con, Mai vẫn cố gắng nói chuyện với các cháu bằng tiếng Việt, trừ lúc nào đó phải tâm sự về những đề tài sâu xa và trừu tượng thì bắt buộc phải dùng tiếng Anh.
NKDQ- Quyên hiểu. Với con cái của mình thì sự suy nghĩ của chúng gồm bốn phần năm tiếng Anh và chỉ một phần năm tiếng Việt. Trong khi mình muốn nói tiếng Anh với chúng thì mình lại không đủ từ để nói. Thế là mình nói tiếng Việt. Khi nói chuyện bằng tiếng Việt, Quyên cảm thấy rất thoải mái, và mình lại nói năng thật lưu loát. Nói chuyện với các cháu Quyên vẫn cố gắng nói tiếng Việt. Những lúc như thế Quyên cảm thấy mình gần gũi với các cháu hơn. Chỉ khi nào phải dùng đến từ ngữ mà mình biết nếu nói ra các cháu sẽ không hiểu lúc bấy giờ Quyên mới nói tiếng Anh. Mình biết rằng giữa mình với con cái vẫn có một sự giới hạn về ngôn ngữ, đó là điều không thể chối cãi.
NM- Có lẽ vì thế mà Quyên tình nguyện dấn thân vào các hoạt động xã hội trong cộng đồng Việt Nam mình, nhất là về lãnh vực bảo tồn văn hoá và duy trì tiếng mẹ đẻ. Quyên có lời khuyên nào với các thầy cô, các bạn trẻ có lòng dấn thân vào công việc thiện nguyện dạy Việt Ngữ, cũng như đến quý phụ huynh và các em học sinh?
NKDQ– Mình là những di dân tỵ nạn cộng sản, bất đắc dĩ phải sống xa quê hương. Nhưng dù ở bất cứ nơi đâu và làm gì đi nữa, mình vẫn là người Việt Nam. Thế hệ mình rồi đây cũng sẽ qua đi. Chỉ mong mỏi con em chúng ta là những thế hệ nối tiếp vẫn duy trì được cái hay cái đẹp của giống nòi. Từ đó mới sản sinh ra câu ngạn ngữ rất hay:”Tiếng Việt còn, nước Việt còn. Nước Việt còn, người Việt còn!” Mong các thầy cô khi đứng lớp dạy các em, hãy dạy bằng cả trái tim và lòng đam mê, đừng coi đó là một công việc để kiếm tiền. Có như vậy, việc dạy dỗ các em mới mang lại nhiều kết quả. Sẽ có những em học sinh bướng bỉnh, sẽ có lúc mình cảm thấy phũ phàng với những hy sinh của mình. Xin các thầy cô đừng nản lòng mà bỏ cuộc. Nghề dạy học đòi hỏi sự yêu nghề, một sự hy sinh vô vị lợi, và một tấm lòng đối với các em. Hãy mở lòng đón nhận các em. Phần thưởng lớn nhất của thầy cô giáo là sự tiến bộ của các em. Điều này đòi hỏi sự hợp tác không nhỏ của các bậc phụ huynh. Ước mong quý phụ huynh luôn tiếp tay với thầy cô bằng cách nhắc nhở, giúp các em làm bài tập ở nhà nếu cần, tạo cơ hội cho các em thực hành tiếng Việt ngay trong gia đình. Đừng chỉ chở các em đến trường rồi giao phó trọng trách cho các thầy cô. Sự tiến bộ của các em đòi hỏi cố gắng từ ba phía không thể tách rời. Đó chính là thầy cô, phụ huynh, và học sinh. Khi thấy kết quả học tập của các em đi xuống, đừng vội trách các thầy cô là tại sao không dạy dỗ các em, nhưng hãy xét mình trước, xem mình đã làm đủ bổn phận chưa. Mình tiếp tay với các thầy cô trong công tác giảng dạy tiếng Việt tức là mình đã giúp con em mình rồi. Khi nào các em biết đọc, biết viết, hiểu, và nói được tiếng Việt là khi giấc mơ của mình đã thành sự thực. Diệu Quyên mong rằng sẽ có một sự thông cảm và hỗ trợ từ quý phụ huynh học sinh.
Đối với các em học sinh, có thể lúc này các em cắp sách đến trường Việt Ngữ cuối tuần chỉ để chiều lòng cha mẹ. Cô rất cám ơn các em đã hy sinh chút thời gian ít ỏi cuối tuần để đến trường với các bạn và các thầy cô. Mong rằng những hy sinh của các em, cùng với tấm lòng biết ơn cha mẹ, và sự quý mến các em dành cho các thầy cô giáo sẽ được đền bù trong một tương lai thật gần.
NM– Cám ơn Diệu Quyên về cuộc trò chuyện này!