‘Da Vàng,’ ban nhạc rock Việt tại Nam California

 


Ðức Tuấn/Người Việt


WESTMINSTER (NV)Buổi ra mắt chính thức ban nhạc Rock “Da Vàng” diễn ra tại Q’s Lounge lúc 2 giờ trưa Thứ Bảy, 13 Tháng Tư, tại Westminster, California.

Da Vàng là tên nguyên thủy của ban nhạc rock được thành lập tại Việt Nam năm 1990. Lúc bấy giờ, thành viên của ban nhạc gồm có nhạc sĩ Lê Quang, Nguyễn Ðạt, guitarist Hoàng Tuấn và tay trống Hoàng Minh.









Ban nhạc Da Vàng. (Hình: Kỳ Phát cung cấp)


Anh Ðạt Nguyễn, trưởng ban nhạc Da Vàng hiện nay, cho biết anh định cư tại Hoa Kỳ cuối năm 2010. Sau hai năm tìm kiếm thành viên thích hợp, bây giờ anh đã có đủ nhạc sĩ, nhạc công để “ráp” lại thành ban nhạc cùng tên – Da Vàng – tại hải ngoại. Ðạt cho biết: “Hiện nay chúng tôi có một nhóm ‘cơ bản’ cho ban nhạc, gồm Khang đánh guitar, Sơn cũng phụ trách guitar, bass là anh Ty, Ross chơi trống, và ca sĩ là Chiêu Phương.”

Theo anh Ðạt, có hai loại nhạc rock thịnh hành mà hầu như các ban nhạc rock đều theo đuổi, là “progressive rock” và “heavy metal.” Thế nhưng, Da Vàng chọn hướng đi giữa của hai thể loại này.

“Thể loại rock mà chúng tôi đi theo có khuynh hướng phức tạp hơn heavy metal một chút, nhịp phách của thể loại này thay đổi liên tục, và chúng tôi dùng nhịp lẻ nhiều hơn,” Ðạt nói thêm: “Tuy là rock, phần lớn nhóm chúng tôi sử dụng nhạc Việt Nam hơn là ngoại quốc.”

Rock là một thể loại của pop mà nguyên thủy là “Rock and Roll,” ra đời tại Hoa Kỳ vào những năm của thập niên 1950s. Ðến thập niên 60s, tại Anh quốc và Hoa Kỳ, rock được biến tấu trở thành một thể loại nhạc khác.

Nhạc rock chịu ảnh hưởng nặng về tiết tấu của thể nhạc blues và nhạc đồng quê, bên cạnh đó còn có liên hệ với dòng nhạc blues và nhạc dân gian, tuy nhiên chúng không phải là người bạn đồng hành với nhạc Jazz, nhạc cổ điển cũng như các thể loại khác.

Cơ bản một ban nhạc rock chỉ gồm đàn guitar điện (lead), bass và trống.

Có lẽ đó cũng chính là lý do tại sao ban nhạc Da Vàng chỉ có những tay guitar và trống chứ không có organ như những ban nhạc thông thường khác.

Về các ca khúc tiêu biểu cho ban nhạc Da Vàng, anh Ðạt cho biết: “Những ca khúc được xem tiêu biểu cho ban nhạc Da Vàng gồm có Biển Tình Yêu, Vòng Tay Bạn Bè, Bạch Ðằng Giang và ca khúc mới nhất do anh sáng tác, Máu Của Ðất.”

Anh Ðạt nói trước khi có buổi “chào hàng” chính thức của ban nhạc Da Vàng chiều ngày Thứ Bảy, 13 Tháng Tư, ban nhạc từng có những biểu biểu diễn khác tại quận Cam như đại nhạc hội Cám Ơn Anh, chương trình ủng hộ nạn nhân bão Sandy và mới đây nhất là dịp hội chợ Tết Việt Nam.

Về chương trình biểu diễn trong những ngày sắp tới, người trưởng nhóm chia sẻ: “Ban nhạc tiếp tục tập dượt thường xuyên, có thể ‘cover’ một chương trình nhạc khoảng hơn 3 giờ đồng hồ với khoảng 1/3 nhạc phẩm là các sáng tác của riêng ban nhạc, còn lại là nhạc Mỹ.”

“Tôi đang cố gắng gia tăng mức độ sáng tác để một chương trình có thể có khoảng 50% các sáng tác nhạc Việt và 50% nhạc Mỹ.”

Câu hỏi: “Ngay tại Nam California này, nhạc thính phòng đang được xem là dòng nhạc được ưa chuộng, Da Vàng có đang lội ngược dòng nước không?” Ðạt cho biết: “Chính vì hiện tại nhạc thính phòng đang là mốt thời thượng nên việc ra mắt ban nhạc rock cũng là một điều hay, vì sở thích khán giả rất đa dạng. Tôi có thể nói trong 100 người nghe nhạc thích phòng thì có thể có 10 người chuộng nhạc rock, nhưng lại là rock Mỹ, nên bây giờ ra mắt ban nhạc rock Việt Nam sẽ là cơ hội để họ đến với chúng tôi, tìm hiểu và thưởng thức thêm.”

Anh Ðạt khẳng định các nghệ sĩ trong ban nhạc Da Vàng đến với nhau vì niềm đam mê nhạc rock; và “đối với những người đã từng nghe hay thích nhạc rock rồi thì không cần phải nói nhiều vì họ hiểu, còn đối với người chưa từng nghe nhạc rock, khi đến với các show diễn của chúng tôi, hy vọng sẽ có một tinh thần cởi mở, sẵn sàng chấp nhận một điều gì đó khác hơn với dòng nhạc đã từng thích.”

“Biết đâu quý vị sẽ khám phá ra một điểm mới, rất mới, bất ngờ, từ rock!” Ðạt Nguyễn tỏ bày.

Tay bass cừ khôi của ban nhạc Deftones qua đời ở tuổi 42

 


HOLLYWOOD (Y!MUSIC) Nhạc sĩ Chi Cheng, anh là nhạc sĩ nổi tiếng với tài sử dụng guitar bass trong ban nhạc rock Deftones, qua đời ngày Thứ Bảy, đó là theo sự thông báo của gia đình, vẫn chưa có lý do tại sao anh ta chết được đưa ra? Chi Cheng mất lúc 42 tuổi.









Nhạc sĩ Chi Cheng. (Hình: Brigitte Engl/Getty Images)


Trên trang mạng www.oneloveforChi.com, mẹ của anh đã viết thứ gửi cho những người hâm mộ, bà giải thích Chi Cheng được đưa và phòng cấp cứu sáng sớm Thứ Bảy, “Ðến 3 giờ sáng thì tim của con trai tôi ngừng đập” bà viết tiếp, “Anh ấy đã để lại một mình tôi ở thế giới này, với những tiếng ca mà anh ấy thích.”

Ðược biết trước khi lìa đời, tình trạng của Cheng là nửa tỉnh, nửa mê.

Nhớ lại năm 2008, sau tai nạn xe thảm khốc, Cheng đã đi vào hôn mê, nhưng rồi sau đó anh ấy đã ra khỏi sự hôn mê đó, và từ từ hồi phục với khả năng tự điều khiển chút ít cũng như nói được vài chữ.

Trang mạng www.oneloveforchi.com đã liên tục cập nhật những tin tức liên quan đến tình trạng sức khỏe của Chi Cheng, và đồng thời kêu gọi sự giúp đỡ về chuyện chi phí y tế cho Cheng.

“Tôi biết rằng tất cả các bạn sẽ luôn luôn nhớ đến anh ta như một người vĩ đại trên sân khấu, với sự yêu thương dành cho anh ấy.” bà mẹ của Cheng viết tiếp, “Con trai tôi đã chiến đấu không ngừng trong sự thử thách, các bạn đã đứng bên cạnh và gửi sự yêu thương cho Cheng, con trai tôi hiểu rằng nó luôn luôn nhận được tình yêu của mọi người và không bao giờ cô đơn.”

Mẹ của Cheng khẩn thiết mong muốn mọi người cầu nguyện cho anh ấy và nhất là cho con trai của Cheng là Gabriel.

Ban nhạc Deftones vẫn chưa lên tiếng về sự mất mát này, nhưng người đứng đầu của ban nhạc là Chino Moreno viết trên trang Facebook, “Sớm được yên nghỉ.”

Bên cạnh cộng tác với ban nhạc Deftones, trong đó bao gồm sự phát hành 5 tác phẩm đầu tiên của anh và ban nhạc, năm 2000 Cheng đã cho trình làng tác phẩm thơ ca mang tên: The Bamboo Parachute. (Ð.T.)

Số nhà mới xây ở Mỹ vượt 1 triệu trong Tháng Ba

 


WASHINGTON (AP)Nhà mới xây vượt qua con số một triệu lần đầu tiên trong Tháng Ba, tính từ Tháng Sáu, 2008. Đây là dấu hiệu cho thấy ngành này vẫn tiếp tục phục hồi mạnh mẽ.








Một căn nhà mới xây trong khu vực phát triển gia cư Norterra Skyline ở Phoenix, Arizona, hồi Tháng Ba. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)


Khu vực xây dựng chung cư vốn thường có khuynh hướng trồi sụt rõ rệt giữa mỗi tháng, nay dẫn đầu sự tăng vọt, với mức độ hằng năm là 417,000, tức tăng gần 31%, và được xem là nhanh nhất tính từ Tháng Giêng, 2006.


Ngược lại, việc xây dựng tư gia, vốn chiếm gần hai phần ba thị trường, nay sụt 4.8% xuống còn mức hằng năm là 619,000, so với 650,000 của Tháng Hai, tức tháng được xem là nhanh nhất tính từ Tháng Năm, 2008.


Đơn xin phép xây cất, một thước đo của việc xây dựng trong tương lai, bị giảm 3.9% xuống mức hằng năm là 902,000, so với 939,000 của Tháng Hai, tháng được xem là cao nhất trong gần năm năm.


Ông Scott Laurie, chủ tịch công ty Olson Homes, nói sự sụt giảm nhà tư nhân mới xây trong tháng trước không phản ảnh những gì đang xảy ra trên thị trường. Việc thiếu đất để xây nhà khiến công ty xây dựng phải làm việc với chính quyền địa phương để được chấp thuận đất mới để xây cất. Tiến trình này thường mất từ 12 đến 18 tháng. (TP)

Nhạc sĩ Tuấn Khanh tâm tình về đời sống và âm nhạc (phần 1)

 


Ðức Tuấn/Người Việt


GARDEN GROVE (NV)Một trong số những nhạc sĩ lão thành hiện đang sinh sống quanh vùng quận Cam, Nam California đó là nhạc sĩ Tuấn Khanh, ông là tác giả của rất nhiều những sáng tác nổi tiếng từ hơn nửa thế kỷ nay như Chiếc Lá Cuối Cùng, Hoa Soan Trên Thềm Cũ…

Phóng viên Người Việt đã có buổi trò chuyện với ông về cuộc đời và âm nhạc tại tư gia của ông.


1954-1975

Nhạc sĩ Tuấn Khanh quê ở Nam Ðịnh, ông theo gia đình vào Nam năm 1955 lúc ông được khoảng 22 tuổi.

“Khi tôi vào đến trong Nam, thì tôi có viết chung với nhạc sĩ Y Vân nhạc phẩm Ðò Ngang và đó cũng là sáng tác đầu tiên của tôi,” nhạc sĩ Tuấn Khanh nói tiếp, “Trước khi tôi vào Nam, tôi đã thi hát ở Hà Nội, và đoạt thủ khoa, bởi vậy khi vào Nam tôi được nhận vào làm đài phát thanh Sài Gòn, cũng từ nơi làm việc này tôi đã gặp nhạc sĩ Y Vân, và hình như giữa chúng tôi vì cùng tuổi, ngang tài nên hợp nhau và từ đó mới có ca khúc đầu tiên phối hợp với nhạc sĩ Y Vân.”









Nhạc sĩ Tuấn Khanh. (Hình: Ðức Tuấn/Người Việt)


Nhắc lại chuyện học nhạc, nhạc sĩ Tuấn Khanh, gợi nhớ: “Người thầy dạy nhạc đầu tiên của tôi là ông anh kế tôi, lúc đó là thời gian tôi theo gia đình đi tản cư ở Phát Diệm, Sau đó gia đình tôi hồi hương được và về lại Nam Ðịnh, rồi lại chuyển lên Hà Nội, tại Hà Nội tôi đã đi tìm thầy dạy nhạc ngay, ông thầy đầu tiền dạy nhạc tôi là ông Nguyễn Văn Diệp, tôi học thầy Diệp chỉ được một thời gian ngắn, rồi lại chuyển sang học 3 ông thầy người Pháp.”
Trong những tâm tình của ông về chuyện học nhạc, nhạc sĩ nói bởi vì ông học nhạc từ những ông thầy người Pháp, và lại học nhiều về nhạc cổ điển, nên ông nói, “Chắc chắn những sáng tác của tôi không ít thì nhiều ảnh hưởng nhạc của Tây!”

Nhạc sĩ Tuấn Khanh cho biết tính đến nay, ông có khoảng trên 100 nhạc phẩm, thế nhưng “sáng tác là sáng tác, còn chuyện những đứa con tinh thần của mình có nổi lên được hay không? Hoặc trong số trên 100 ca khúc đó, có bao nhiêu bài được quần chúng biết đến hay nói cách khác là nổi tiếng thì đó là chuyện khác,” bởi thế ông tâm tình ông có khoảng vài chục bài nổi tiếng là hay lắm rồi.

“Hầu hết những tác phẩm của tôi đều được viết lời và nhạc chung, tuy nhiên cũng có một vài ca khúc được sáng tác chung với Hoài Linh.” Nhạc sĩ Tuấn Khanh nhắc lại những bài tình ca đã đi vào lòng người từ nhiều thập niên như Chiếc Lá Cuối Cùng, Hoa Soan Bên Thềm Cũ, Mùa Xuân Ðầu Tiên, Nỗi Niềm, Nhạt Nhòa…

Riêng ca khúc “Chiếc Lá Cuối Cùng” theo nhạc sĩ Tuấn Khanh cho biết, ông viết bài hát này từ trước năm 1960, “Bài ‘Chiếc Lá Cuối Cùng’ là nhạc phẩm kể lại chuyện tình cảm có thật của tôi, đây là một chuyện tình rất dài, da diết, ngang trái.” Ông nói thêm “Ai cũng nghĩ rằng bài ‘Chiếc Lá Cuối Cùng’ không có happy ending, nhưng thật sự bài đó có kết thúc vui vẻ đấy chứ!”

Nhạc sĩ Tuấn Khanh khẳng định hầu như bất cứ nhạc phẩm nào ông sáng tác cũng đều phát xuất từ tình cảm, cảm xúc thật của chính ông đã trải nghiệm trong đời sống.

“Thông thường sau khi hoàn tất một nhạc phẩm thì động tác nào đầu tiên để bác sẽ nghĩ đến? tức là bác sẽ giữ tác phẩm lại làm kỷ niệm hay sẽ gửi đến các trung tâm sản xuất băng đĩa để giới thiệu và nhờ họ quảng bá sâu rộng trong quần chúng?”

“Bán hay không bán? Hai chuyện ấy có hai ý nghĩa khác nhau, không phải một bài nhạc mình muốn bán là mình muốn tiền, nhưng mà bài nhạc mà được phổ biến càng đi xa khắp nơi thì phải là bài nhạc mình bán được cho trung tâm, vì trung tâm là người có tiền, họ có phương tiện quảng bá tác phẩm của mình được, dĩ nhiên khi bài hát của mình được nhiều người yêu thích thì họ mới mua, vì họ là người làm kinh doanh mà, nên khi họ bỏ tiền ra mua bản quyền của mình để mang đi in ấn, sau đó tung ra giới thiệu khắp nơi, làm như thế họ mới kiếm được lời càng nhiều càng tốt, trong thực tế nhạc bình dân, nhạc đại chúng là dòng nhạc có số bán cao gấp mấy mươi lần một bài nhạc sang… Bởi vậy có khi mình không muốn bán nhưng vì mình muốn tác phẩm của mình được lăng xê, nên mình buộc lòng phải chạy đi tới các nhà sản xuất giới thiệu bài mới của mình, thành thử cái hành động rao bán một bài nhạc cũng bẽ bàng lắm, có khi họ mua, có khi họ chê bai, phê bình này nọ, trả giá rồi họ xem mình như một món hàng… Những lúc như thế người nhạc sĩ thấy buồn cho thân phận của mình lắm!” Nhạc sĩ Tuấn Khanh trải lòng.

“Có khi nào bác làm một bài nhạc theo ‘đơn đặt hàng’ của các nhà sản xuất không?”

“Không bao giờ! Và đó chính là sự thiệt thòi của mình, vì khi các trung tâm ca nhạc họ đặt hàng mình mà mình từ chối thì họ sẽ không thích, nhưng khổ nỗi vì hầu hết nhạc của Tuấn Khanh được ra đời đều phát xuất từ những cảm xúc, tâm sự riêng của ông mà thôi!” nhạc sĩ nói tiếp, “Chính vì nhạc của tôi có từ những tâm sự, tình cảm riêng tư trong đời sống của tôi, nên khi gửi ra ngoài có nhiều khi chưa chắc quần chúng chấp nhận vì họ đâu hiểu được tình cảm, cảm xúc của mình thế nào? Bởi vậy đã có thời gian tôi tự in ấn nhạc của mình rồi mang đi giới thiệu, trong lãnh vực này nhạc sĩ Lam Phương là người đi đầu.”

“Thế thì ca khúc nào của nhạc sĩ Tuấn Khanh trong gia tài âm nhạc mà bác đang sở hữu được xem có số bán cao, chạy nhất? và cảm xúc của bác ra sao?”

“Tôi nghĩ bài ‘Quán Nửa Khuya’, sau đó là bài ‘Vì Lỡ Thương Nhau’, sung sướng, hạnh phúc vì khi bài nhạc của mình được giới yêu nhạc chấp nhận như thế thì dĩ nhiên số doanh thu, lợi nhuận sẽ cao gấp bao nhiêu lần một bài nhạc thường.”

“Thời hoàng kim của nhạc sĩ Tuấn Khanh là thời gian nào?”

“Nếu kể lại thời gian còn ở Việt Nam thì không phải là bài Ðò Ngang viết chung với nhạc sĩ Y Vân mà là bài Hoa Soan Bên Thềm Cũ, rồi đến Chiều Biên Khu, Vườn Ðời, Dù Thương Không Nói, Dưới Giàn Hoa Cũ, Ðêm Này Nghỉ Ðỡ Chân, Hai Kỷ Niệm Một Chuyến Ði, Quán Nửa Khuya, Tại Vắng Anh, Nhạt Nhòa, Nỗi Niềm, Một Chiều Ðông, Kiếp Sầu Ðau, Kiếp Sau… Nhiều lắm, đó là những bài nổi đấy!”


30 Tháng Tư, 1975

“Bác nhớ lại cảm xúc ngày 30 Tháng Tư năm 75 ra sao?”

“Buồn lắm, vì tôi bị kẹt lại do bạn bè không tìm được mình để đón mình đi trên những chiếc chiến hạm lớn của hải quân, bị kẹt lại tại Việt Nam, điều tôi lo lắng nhất là không biết số phận của mình ra sao? Con người lúc đó giống như một cục đất sét, không biết sẽ bị họ nhào nặn vuông, tròn hay méo?”

“Sau 30 Tháng Tư, bác ở lại Việt Nam làm gì?”

“Tôi im lặng trong 7 năm, những nhạc sĩ, nghệ sĩ khác đã đi đăng ký để xin được hành nghề trở lại, nhưng tôi chỉ ‘làm thinh’, tôi làm nghề gõ đầu trẻ, dạy nhạc tại gia; thế nhưng cứ mỗi năm sau giao thừa, tôi khai bút, viết một câu nhạc duy nhất, để xem nhạc của mình có cỏn nghe được hay không? Thì thấy vẫn chưa đến nỗi khô!”

“Chuyến đi vượt biên của bác như thế nào?”

“Tôi đã năm lần bảy lượt, gian truân, đi rồi lại về, mỗi lần đi là một lần hao tốn, mỗi lần đi là một lần may mắn được trở về an toàn, dĩ nhiên là mình bị người ta cứ liên tục lừa gạt, đến nỗi cuối cùng hết tiền, tôi còn nhớ lần cuối cùng phải bán cả chiếc đệm cũ, rách để gom góp tiền được chút nào hay chút ấy để đóng trước, rồi xin họ (những nhà tổ chức vượt biên) cho mình đi, khi sang đến bến bờ tự do sẽ góp tiền trả lại cho họ, vậy đó mà mình vẫn bị lừa, vẫn không thể đi được,” nhạc sĩ Tuấn Khanh nói tiếp, “Ðến chuyến cuối cùng, sau khi trở về tôi hoàn toàn thất vọng và nghĩ rằng ‘Thôi, chắc đành ở lại đây mãi mãi’, thế là tôi tìm gặp nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 để rủ ông đi đánh ‘nhạc vàng chui’, cũng nhờ cơ hội đó mà tôi gặp được một người, cũng là khán giả ngồi nghe mình đánh đàn, và họ tìm đến mình nói là họ sẽ cho mình đi không mất tiền, lúc đó mình cũng chẳng còn gì để mất nên cứ ‘nhắm mắt đưa chân’ để đi theo họ.”

Nhạc sĩ Tuấn Khanh kể lại chuyến đi của ông giống như một truyện phim, ly kỳ hấp dẫn nhất là lúc ra đến bến chuẩn bị lên tầu thì không ngờ chỗ mà ông đã từng bị gạt lừa cũng chính là chỗ ông ra đi lần cuối cùng, ông nói đã từng ngâm mình dưới nước, giữa biển gần nửa giờ đồng hồ, đến lúc tầu nhổ neo thì họ quên ông đang chơi vơi một mình dưới nước, và thế là họ bỏ lại ông, nhưng cũng nhờ những người con của ông nhìn thấy, la lên và nhờ vậy chiếc tầu mới quay trở lại vớt ông lên…


Cuộc sống tại Mỹ

“Có điều kỳ lạ lắm, trong suốt 5 ngày lênh đênh trên biển trong chuyến đi vượt biên, thì bên tai tôi cứ nghe văng vẳng những tiếng cầu kinh của ca đoàn nhà thờ, rồi lại tiếng tụng kinh gõ mõ của các vị sư, cao tăng… Bởi thế khi sang đến Mỹ, tình cờ may rủi sao đó tôi được một nhà thờ Tin Lành mời giúp đỡ, làm nhạc thánh ca, và tôi đã phục vụ ở đó tất cả 100 bài thánh ca, rồi sau đó tôi ngừng không làm nữa.”

Ông nói sau sáu tháng đầu ở San Jose, ông được nhạc sĩ Phạm Duy kêu xuống ở Nam California vì nơi đây là thủ phủ của người tị nạn và dễ dàng sinh hoạt văn nghệ hơn, và khi ông về quận Cam thì được nhạc sĩ Duy Cường đưa đến phòng thu để thu đĩa, sau đó ông bắt đầu quen với các trung tâm ca nhạc và ông sáng tác trở lại rồi bán nhạc của ông cho họ.

Trung Tâm Thúy Nga Paris By Night đã từng mời nhạc sĩ Tuấn Khanh tham gia trong một tác phẩm nhạc thính phòng, cùng với hai nhạc sĩ khác đó là nhạc sĩ Từ Công Phụng, nhạc sĩ Vũ Thành An.

Trong cuốn video nhạc thính phòng đó, riêng về phần nhạc sĩ Tuấn Khanh, Trung Tâm Thúy Nga đã mua 10 bài, và mở đầu chương chương trình là ca khúc Hoa Soan Bên Thềm Cũ, kết thúc cũng là Hoa Soan Bên Thềm Cũ.


(Ðón xem phần hai: Nhạc sĩ Tuấn Khanh với văn hóa ẩm thực)

Năm thành phố gian lận thuế nhất Hoa Kỳ

 


WASHINGTON, DC – Hạn chót để khai thuế đã qua và Sở Thuế Liên Bang (IRS) đang truy lùng những người gian lận thuế. Hãy coi chừng, IRS biết rõ năm khu đô thị lớn nơi tập trung nhiều người gian lận thuế nhất nước Mỹ, theo ABC News.








Los Angeles bị IRS đặt trong tầm nhắm, là một trong năm đô thị lớn tập trung nhiều dân gian lận thuế nhất ở Hoa Kỳ. (Hình: Colnav Nguyễn/Người Việt)


Qua phân tích các dữ kiện mật của IRS do tổ chức National Taxpayer Advocate (NTA) thực hiện và được AP loan tải, năm đô thị lớn đó là Los Angeles, San Francisco, Houston, Atlanta và Washington DC.


Một số đô thị lớn trong đó có những thành phố thời thượng như Beverly Hills và Newport Beach ở California cũng bị chú ý. Những nơi khác gồm những khu vực của giới trung lưu như College Park nằm ở bên ngoài Atlanta.


NTA khám phá thấy những người gian lận thuế tập trung ở 350 cộng đồng thuộc 24 tiểu bang, trong đó California chiếm hết một phần ba, mà phần lớn tập trung quanh vùng Los Angeles và San Francisco. Các nơi tập trung khác nằm quanh Houston, Atlanta và Washington DC. Theo NTA, đối tượng bị IRS nhắm tới nhiều nhất là sở hữu chủ duy nhất (sole proprietor) của các doanh nghiệp trong ngành xây cất và cho thuê bất động sản.


Khi được phỏng vấn, người thọ thuế cho biết họ ít tin tưởng vào chính quyền lẫn IRS. Họ cho rằng sở thuế đối xử bất công với họ và miêu tả cách làm việc của IRS là xấc xược. (TP)

Động đất tại Iran, 40 người chết, hàng trăm bị thương

TEHRAN (Bloomberg) – Một trận động đất lớn vừa xảy ra ở vùng Đông Iran, gần biên giới với Pakistan, và có thể cảm thấy được ở các nơi xa như Dubai và Delhi.









Người dân Pakistan đổ ra đường sau trận động đất. (Hình: AP)


Trận động đất khởi sự lúc 3 giờ 14 phút giờ địa phương hôm Thứ Ba và được Cơ Quan Đo Đạc Địa Chất Mỹ (USGS) ước tính vào khoảng 7.8  Richter.


Hãng thông tấn Fars News Agency của nhà nước Iran cho hay các khoa học gia của họ đo được mức địa chấn là 7.6, với tâm điểm là Saravan trong tỉnh Sistan và Baluchistan, khu vực núi non ở về phía Đông Iran.


Mehdi Zareh, một giới chức thuộc trung tâm địa chấn Iran, cho hay đây là trận động đất lớn nhất xảy ra ở quốc gia này trong 56 năm qua.


Có ít nhất 40 người được báo cáo là thiệt mạng, theo lời Hedayatollah Mir-Moradzehi, một dân biểu đại diện vùng Saravan, cho đài truyền hình nhà nước Iran hay.


Mahmoud Mozafar, một giới chức thuộc Hội Lưỡi Liềm Đỏ Iran, cho hay các toán cấp cứu đã được gửi đến khu vực thiên tai. Giới hữu trách cho hay số tổn thất nhiều phần sẽ còn lên cao hơn nữa vì có nhiều làng mạc ở nơi hẻo lánh chưa báo cáo tổn thất. (V.Giang)

Chạy cùng con


La Quốc Tâm




Sáng Thứ Bảy hàng tuần, tôi thường thức dậy sớm hơn mọi người. Làm cho mình ly cà phê và một lát bánh mì nướng ăn với peanut butter dằn bụng, tôi bắt đầu chạy bộ. Tôi thích chạy vào những buổi sáng sớm, khi mọi người còn ngủ, mọi sinh hoạt của đường phố còn lắng động.


Đang cúi xuống cột giày, tôi nhìn thấy Emily, đứa con gái lớn đang học high school của tôi, từ phòng ngủ đi ra, cũng đã mặc sẵn quần áo đi chạy. Emily hỏi tôi liệu nó có thể chạy với tôi hôm nay được không.


Tôi vừa mừng vừa lo cho câu hỏi vừa rồi của Emily. Nhiều người thường khuyên và nhắc tôi rằng “có con gái lớn trong nhà như là có bom nổ chậm.” Tôi ngẫm nghĩ “không lẽ Emily có boyfriend, muốn lấy cơ hội đi chạy với tôi để dễ dàng xin phép cho được danh chánh ngôn thuận? Emily sợ mommy nó biết được la thì còn có tôi che chở dùm?…” Trong tích tắc, bao nhiêu là câu hỏi xảy ra trong đầu. Tôi nói, “Muốn chạy với ba cũng được, nhưng hôm nay là ngày ba chạy đường dài, con phải chuẩn đi lấy cái gì ăn rồi đi.”


Emily đi nướng cho mình lát bánh mì rồi ăn vội vàng để tôi không phải chờ đợi lâu. Hai cha con khoá cửa, rời nhà khi mặt trời vừa lên. Gió lành lạnh của buổi sáng sớm thổi làm cho tụi tôi phải khởi động chạy chầm chậm cho bớt lạnh.


Hai cha con chạy đồng đều như vậy được một mile thì tôi bắt đầu “vô vấn đề” hỏi sao mọi cuối tuần tôi đi chạy, thì Emily còn ngủ nướng, hôm nay sao lại thức sớm còn đi theo tôi chạy. Có chuyện gì không? Việc học hành ra sao rồi? Emily trả lời là “không có gì đâu.” Nó muốn đi chạy với tôi là vì tuần tới đội chạy Track và Field mà Emily là một thành viên, sẽ thi chạy với trường khác. Nó không muốn là người chạy cuối cùng trong đội, nên muốn cùng tôi tập dợt thêm. Thế thôi.


Tôi thở ra nhẹ nhõm.


Lâu rồi, từ ngày con tôi bước vào tuổi teen, khoảng thời gian để cho cha con có thời gian với nhau chả là bao. Emily không như những ngày còn bé đòi đi Disneyland, Sea World hay Zoo mỗi dịp cuối tuần, rồi lại đòi leo lên vai tôi ngồi để xem pháo bông cho rõ hơn. Con tôi nay đã lớn, tôi nhận ra điều đó và muốn dành cho Emily có khoảng không gian riêng tư cần thiết và cơ hội tìm ra hướng đi cho chính mình.


Chạy được vài miles, đến chân của ngọn đồi, tôi nói Emily có sức thì chạy nhanh và ráng chạy đến đỉnh đồi. Từng bước chân vững chắc, con tôi tiến lên ngọn đồi, tôi nhìn theo với niềm vui sướng và tự hào.


Tôi có cảm nghĩ cuộc đời này như cuộc hành trình của một con tàu với nhiều sân ga. Những người thân yêu của tôi chỉ đến rồi đi vào một đoạn trong cuộc sống của tôi và chỉ có thể đồng hành đi chung cùng một đoạn đường.


Ngày trước, tôi thương yêu ba tôi và hy vọng ba sống lâu trăm tuổi. Tuy nhiên, trong lúc tôi đang đền đáp công ơn sinh thành của ba chưa được bao nhiêu thì ba tôi đã rời xa chúng tôi. Tôi được đi cùng ba chỉ một đoạn đường. Nhưng những gì ba chỉ dạy, tôi luôn nhớ và đó là hành trang để tôi tiếp bước trong cuộc đời này.


Ngày nay, tôi yêu thương con tôi và mong rằng mình có thể vì chúng mà ngăn mưa, chắn gió, bảo bọc cuộc đời con luôn được bình an. Dù tôi biết, tôi chỉ có thể cùng đi với các con tôi trên một đoạn đường mà thôi.


Nghĩ miên man rồi tôi cũng leo lên được đến đỉnh đồi. Nắng vàng trải trên những mái nhà.


Hít thật sâu không khí trong lành của buổi sáng, uống một ngụm nước nữa, hai cha con tôi từ từ thả dốc chạy về.


Trên đường về, Emily ra vẻ tự tin hơn khi đánh nhẹ vào vai tôi, nói “Let’s go old man” rồi chạy nhanh chân hơn.


Nếu Emily chạy về nhà trước và nói với mommy nó rằng tôi chạy chậm như ông già thì còn gì mặt mũi nữa. Tôi gắng cái earbuds nghe nhạc vào tai, và cố gắng chạy bắt kịp với nhịp chân của Emily.


Nếu chỉ còn một ngày để sống,


Người cho tôi một khúc kinh cầu


Người tôi thương êm ấm môi cười,


Cho con tôi bước đời yên vui.


(Nhạc: Hoài An)

4 bước để vẽ đuôi mắt đẹp


1. Dùng tay kéo nhẹ một góc mắt hướng chếch lên trên và mắt nhìn xuống gương.


2. Dùng chì nước (a liquid eyeliner) vẽ một đường từ cạnh ngoài đuôi mắt ra với độ dài mà bạn muốn, vuốt nhọn nơi đuôi.


3. Sau đó, bắt đầu từ khóe mắt, vẽ đường viền mí sát với lông mi, vẽ đường mảnh trước, nếu muốn đường viền dày hơn thì vẽ thêm đường nữa


4. Cuối cùng là tô lại những khoảng bị trống/hở giữa những đường viền. Muốn đường viền dày thêm thì lại vẽ thêm. (NL)

Những giờ phút chót cuối Tháng Tư 1975 tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân VNCH

 


(Nhớ lại mỗi Tháng Tư – Những giờ phút tê dại: Xa Sài Gòn… di tản về miền Tây… và hy vọng)


* Phạm Kim


1. Tư lệnh HQ, đáp ứng tình hình di tản

Lễ nhậm chức và bàn giao của tân tư lệnh Hải Quân diễn ra vào trưa ngày 24 Tháng Ba 1975 có khoảng 7 tư lệnh các vùng đứng một hàng ngang trước bàn có cờ 3 sao tư lệnh. Sĩ quan báo chí hiện diện góc cử bên cạnh Trung Tá Khanh để quan sát và tường thuật, trong văn phòng tư lệnh nhỏ nhắn trên lầu hai nằm bên tay mặt của trụ sở Bộ Tư Lệnh trông ra bến Chương Dương.

Phó Ðô Ðốc Chung Tấn Cang lúc đó đang là tư lệnh Biệt Khu Thủ Ðô, một trong vài “chỗ” sáng giá, quan trọng nhất chung quanh Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông được đổi về gấp nhậm chức tư lệnh Hải Quân lần thứ nhì sau khi đã rời Hải Quân trên 10 năm về trước. Ðiều này cho thấy kế hoạch “di tản và lui binh” là mối quan tâm nhất của Tổng Thống Thiệu trong việc bổ nhậm chức vụ này. Ông Cang thổ lộ rằng, “nếu còn ở vị trí tư lệnh Biệt Khu Thủ Ðô trực thuộc Bộ TTM, thì ông sẽ ở lại Sài Gòn tử thủ.”

Hồi đảo chính Tháng Mười Một năm 1963, lần đầu ông Cang được giao nắm chức vụ tư lệnh Hải Quân cũng là vì được lòng tin cậy của nhóm tướng lãnh đối với ông. Và lần đầu ông làm tư lệnh Hải Quân kéo dài khoảng 16 tháng. Còn lần thứ nhì này với cấp bậc cao hơn và giao tiếp khẩn cấp rộng lớn hơn hẳn trước. Rồi vận nước ông cũng chỉ được ở lại chức vụ khoảng trên một tháng, với một kế hoạch “di tản Quân Lực VNCH và các công nhân viên chức chánh phủ khi có nguy biến, để về Miền Tây, tập trung tại Côn Sơn hoặc dẫn đoàn tầu đi tị nạn…”

Lễ Bàn Giao trầm lắng, căng thẳng đó gồm cả những người đã có bất hòa trước đây với cá nhân tân tư lệnh cũng hiện diện còn có mặt khoảng 10 vị sĩ quan chỉ huy cao cấp trong đó có: Phó Ðề Ðốc Nghiêm Văn Phú (từ Ðồng Tâm-Mỹ Tho), Phó Ðề Ðốc Ðặng Cao Thăng (từ Cần Thơ)…, một vài vị khác như Phó Ðề Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại rối bời tại BTL-HQ vùng I không về được…

Chỉ vài ngày sau ngày nhậm chức ông đã thành lập đơn vị Lực Lượng Ðặc Nhiệm 99 bao gồm những giang đoàn ngăn chặn và nhiều căn cứ hải quân do Ðại Tá Lê Hữu Dõng là tư lệnh, với sự đóng góp đáng kể của Phó Ðề Ðốc “Phú Già,” là minh chứng cho sự xóa bỏ những dị biệt bất hòa thời “âm mưu đảo chánh trong quân chủng năm xưa.”

Tân Tư Lệnh Chung Tấn Cang lúc đó có cấp bậc cao nhất quân chủng, và ngang cấp với các tư lệnh quân-binh chủng khác, dễ dàng nói chuyện với Dinh Ðộc Lập và Bộ Tổng Tham Mưu. Trong những ngày giờ dầu sôi lửa bỏng đó, quả ông đã quan tâm thực sự đến kế hoạch “Di Tản” một cách chặt chẽ, với tiêu chuẩn phải mang đi được nhiều tướng lãnh, quân nhân của các quân binh chủng khác và Hải Quân, dĩ nhiên.

Và ông thường xuyên có mặt trong Trung Tâm Hành Quân thuộc Bộ Tư Lệnh Hành Quân Lưu Ðộng Biển, trong tầng 3 một cao ốc tân kỳ mới xây vài năm. Ông có phong thái bề thế chỉ huy oai nghiêm như một tổng tham mưu trưởng chiến trường Lục Quân. Phó Ðô Ðốc Cang liên lạc hàng ngang với tổng thống và giới chức cao cấp nhất của Tổng Tham Mưu, cũng như bên Biệt Khu Thủ Ðô.


2. BTL/HQ và cuộc di tản QK1 & Tướng Trưởng

Tư Lệnh Chung Tấn Cang theo dõi giải quyết cuộc di tản và tình hình trận liệt ngoài Quân Khu 1, và Ðà Nẵng. Ông biết từng bước đi của tướng bộ binh, tướng không quân và các đơn vị tác chiến với những khi tạm trú trong căn cứ HQ Ðà Nẵng hoặc TTHQSÐ/TQLC, hoặc với Phủ Tổng Thống. Trung Tá Khanh sĩ quan Chánh Văn Phòng Tư Lệnh, gọi sĩ quan báo chí của Hải Quân lúc đó cũng được chỉ định ngồi không xa những hải bàn chỉ huy của vị tướng hải quân ba sao này.

Tướng Trưởng, Tướng Lân, Tướng Khánh, Phó Ðề Ðốc Thoại… thường xuyên họp tham mưu tại TTHQ/Sư Ðoàn TQLC hiện đóng tại Non Nước (Ðà Nẵng). Trong khoảng thời gian này hai sĩ quan của BTL Sư Ðoàn TQLC vừa trúng pháo của VC khi đang trên mặt nước để lên chiến hạm, đó là Trung Tá Nguyễn Xuân Phúc và Trung Tá Ðỗ Hữu Tùng, theo như lời thổ lộ của Trung Tâm Trưởng TTHQ/ SÐ/TQLC Trần Vệ và sĩ quan TQLC, Tô Văn Cấp.

Vào phút chót Trung Tướng Trưởng đành bó tay, đã rời bỏ Quân Khu I… Nếp đạo đức, khôn ngoan và thói quen chịu đựng đau đớn cho thấy ông tướng danh tiếng này, vượt thắng hơn sự tính toán của TT Thiệu… Theo lời một sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến kể lại sau này viết lại trên trang Báo Ða Hiệu của Hội Cựu SVSQ Võ Bị Ðà Lạt: “Những chi tiết này cũng phù hợp với lời Tướng Thoại kể lại.Tướng Trưởng ngồi lẻ loi trên ghế bố cùng với Ðại Tá TLP/ TQLC Nguyễn Thành Trí và độc nhất một anh lính truyền tin Bộ Binh, chờ ôm poncho lội nước để lên Hải Vận Hạm 404 vào lúc 10 giờ sáng ngày 29 Tháng Ba, thay vì tin theo lời hứa hẹn của Sài Gòn là: “Cứ ở yên trong đó không lội ra khơi chờ đến khi HQ 404 vô đón.” Và ông đã mặc bộ quân phục vải xám của Hải Quân để mặc trong suốt thời gian tạm trú trên tầu.”

Dù theo dõi chặt chẽ, nhưng thực ra Trung Tâm Hành Quân HQ ở Sài Gòn không nắm vững được phương vị di chuyển của Tư Lệnh Quân Ðoàn 1, Tướng Ngô Quang Trưởng: Khi ông ra tới chiến hạm, thì Tướng Hồ Văn Kỳ Thoại vẫn còn đang thất lạc ở bờ biển chờ tiểu đỉnh vào đón. Và trước đó, một vài viên chức người ngoại quốc đã được sắp xếp lên HQ-5 rồi.

Em trai của Phó Ðề Ðốc Thoại là Thiếu Tá Hồ Văn Kỳ Tường, hạm phó HQ-5, đã cầm tận tay công điện mật của chính tổng thống giao cho Tướng Trưởng và nói: “Tổng thống muốn trung tướng theo tiểu đĩnh trở lại đất liền để tiếp tục chỉ huy.” Sau khi đọc công điện một lúc khá lâu, Tướng Trưởng đã xin với Sài Gòn để được cùng với TQLC “tiếp tục chỉ huy trên Bộ Tư Lệnh Nổi tại Hải Vận Hạm HQ 404”… (Thực ra không ai rõ ngày giờ ấy: Tướng Trưởng đang ở chiến hạm nào? Những chi tiết này cũng được chính Tướng Thoại xác nhận.)

Những quyết định từ trung ương sau một khoảng thời gian chờ đợi, đồng ý cho Tướng Trưởng được theo chiến hạm xuôi về Nha Trang, Phan Rang về đến Sài Gòn. Buổi chiều cùng ngày, tin từ Ðà Nẵng gọi về Trung Tâm Hành Quân (thuộc Khối Hành Quân-Hải Quân cho Tư Lệnh Chung Tấn Cang biết “một oanh tạc cơ không rõ của Không Quân VN hay Hoa Kỳ đã bắn lầm một chiến hạm.” Cũng khoảng thời gian này vào khoảng sau 5 giờ chiều có tin chiến hạm trên đường xuôi Nam HQ 503 bị trúng đạn, gây cho khoảng 4 sĩ quan cùng với nhân viên, thủy thủ trúng thương và tử nạn.

Một sĩ quan trẻ tôi nghe qua máy truyền tin báo cáo tử nạn là “HQ Trung Úy Chiến Binh Nguyễn Ðộ,” cũng là người bạn cùng đơn vị của tôi trong Hải Quân vài năm trước. Tin chiến sự này cứ ám ảnh trong lòng tôi như chưa nguôi quên…

Không đầy một tuần sau, cái ngày Hải Quân và TQLC rời bỏ Ðà Nẵng hỗn loạn. Khi chiến hạm có Tướng Trưởng về đến cầu tầu Tư Lệnh HQ, Phòng Báo Chí cũng theo ra đón Tướng Trưởng, chứng kiến cảnh tượng Tướng Chức thay mặt Tổng Thống Thiệu tỏ rõ sự bất bình. Có tin “đồn” là Tướng Trưởng bị quản thúc cùng với một số tướng khác qua lệnh của Tướng Trần Văn Ðôn. Sau này gặp lại Tướng Chức, ông không muốn xác nhận lại chuyện cũ. Tướng Thoại thì kể rằng “ông Trưởng là sĩ quan cao cấp hơn, làm sao tôi ‘dám’!”


3. Tuyến Thép Phan Rang và Phó Ðề Ðốc Minh

Chỉ vài ngày sau khi Ðà Nẵng thất thủ, Bộ Tư Lệnh Hải Quân đã muốn Phòng Báo Chí chuẩn bị các bài diễn văn soạn sẵn của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Ðại Tướng Viên và tư lệnh Hải Quân nhằm nêu cao vai trò “Tư Lệnh Tuyến Thép” và một sĩ quan báo chí theo ra Nha Trang giao trực tiếp để trao tận tay và đề cao chiến dịch mới: “Tuyến phòng thủ cuối cùng dự định tại Nha Trang, mang tên Tuyến Thép, do PÐÐ Hoàng Cơ Minh là Tư Lệnh Chiến Trường-là vinh dự cho HQVN,” nhưng lễ nghi quân cách và lệnh chưa kịp chính thức loan tải và phát thanh thì lãnh thổ kiểm soát của VNCH đã phải cắt thêm về tới Tuyến Thép Phan Rang. Rồi cũng từ Phan Rang, chưa kịp thực hiện những nghi lễ mang tính tuyên truyền, tử thủ và bảo vệ Tuyến Thép thì Tư Lệnh Hoàng Cơ Minh, lẫn sĩ quan báo chí BTL-HQ đã phải theo chiến hạm chạy dọc theo bờ duyên hải để đón người di tản từ Phan Rang và các thành phố khác nữa xuôi Nam. Tôi, sĩ quan báo chí HQ, có dịp rút lui khỏi Nha Trang, đi chung chiến hạm với Phó Ðề Ðốc Hoàng Cơ Minh, cùng gặp gỡ trong phòng ăn sĩ quan chiến hạm cùng những lúc chen chân giữa quân nhân tác chiến, và heo gà trên chiến hạm kêu oang oác, ồn ào.

Ðây là dịp tôi có giờ trò chuyện riêng tư với Tướng Minh. Chúng tôi kể lại thời ăn cơm chung giữa chúng tôi với nhà văn HQ Trung Úy Chu Sĩ Lương từng là sĩ quan báo chí BTL HQ khoảng thời gian với Trung Úy Trần Trọng Thức (sau này rời quân đội nhờ có Kim Cương), sau này Chu Sĩ Lương về phụ trách báo chí cho Tướng Minh, chúng tôi nhắc nhắc đến HQ Trung Úy Lê Rĩnh; HQ Trung Tá Lê Công Bình (người có mối liên hệ chặt chẽ với ông Chơn, sau này cả hai đều đi tù cải tạo nhiều năm); Thiếu Tá Phi Ðoàn Trưởng Thần Trùy 211; Nguyễn Kim Hườn, với Thiếu Úy KQ Trần Thụy Chi thường chở ông trên trực thăng, những ngày tôi được quan sát cuộc hành quân thủy bộ, ông tiếc cho buổi triển lãm tranh ở Hội Việt-Mỹ khai mạc đầu Tháng Tư sẽ không có nhân vật chính là tôi về kịp tham dự…. Chúng tôi ngậm ngùi chung về những mất mát… Và chúng tôi lênh đênh như thế trên biển hơn 3 ngày, chen lẫn trong số hàng ngàn chiến binh tướng tá di tản, trên cả 3 soái hạm, HQ 2, HQ 3, HQ 5 và bao gồm cả Dương Vận Hạm HQ 500


4. Hải Quân họp tiết lộ chi tiết: di tản

Bộ Tư Lệnh Hải Quân và Ðại Tá Nguyễn Xuân Sơn, tư lệnh hạm đội đã họp với khoảng 100 hạm trưởng các loại chiến hạm lớn nhỏ vào chiều ngày 26 Tháng Tư, ông Sơn tuyên bố rằng “lấy quyền-tư lệnh hạm đội thông báo đến quý vị hạm trưởng rõ 3 chuyện: ‘Vũng Tầu, Phan Rang và Bộ Tổng Tham Mưu đã tan rã, địa điểm Sư Ðoàn 3 Không Quân đang bị giội bom, trong khi Hạm Ðội HQ còn an toàn và nguyên vẹn, chúng ta chuẩn bị tinh thần có thể di chuyển về Phú Quốc.’”

Chỉ vài ngày sau hôm 28 Tháng Tư, Ðại Tá Sơn bị “cách chức,” người thay thế là Ðại Tá Khuê. Ông Khuê tuyên bố trong buổi họp đầu tiên để trấn an và đánh lạc hướng: “Di tản không còn là vấn đề phải đặt ra nữa vì Hoa Kỳ đã giúp ta thả bom CBU ở Xuân Lộc,… ta sẽ thắng…”

Vào sáng sớm ngày 29 Tháng Tư lại có một cuộc họp tham mưu cao cấp cho biết: “Nếu không có một phản lệnh nào khác, thì toàn bộ hạm đội sẽ rời Bộ Tư Lệnh Sài Gòn vào lúc ‘Không Giờ’- Khuya 29 rạng 30, các hạm trưởng cứ thế mà tuân hành.”

Trong khi đó thì Phó Ðề Ðốc Nguyễn Thanh Châu cũng có mặt gần Sài Gòn, ông thường xuyên có mặt tại “nút chặn” Căn Cứ Hải Quân Cát Lái, cùng với toán Quân Cảnh và toán nhân viên làm một nút chặn ngay tại ngoài tuyến đường lộ gần căn cứ, nơi được đặt là trại tị nạn cho quân nhân và đồng bào về từ Phú Quốc. Trong lúc đó có tin không chính thức “HQ Ðại Tá Trần Văn Triết điều khiển kiểm soát vòng đai Hải Quân Sài Gòn?”

Thiếu Tá Trần Khánh Liễm bị ngăn cản vào “Nút Chặn-Trại Sĩ Quan Cửu Long” đã kể lại sau này. Thiếu Tá Liễm “giờ thứ 25” vào lúc 9 giờ tối 29 Tháng Tư, còn gặp Ðại Tá Ðỗ Kiểm vẫn chưa lên tàu, có mặt trong Hải Quân Công Xưởng – Ðại Tá Kiểm hỏi, “tại sao anh chưa đi?” và cho biết, “Bộ Tư Lệnh HQ đã được lệnh giải tán từ 2 giờ chiều (ngày 29 Tháng Tư).” Thiếu Tá Liễm, người chỉ huy cuối cùng của Biệt Ðội Văn Nghệ Hải Quân, trước đó cũng không được biết bất cứ một tin tức, không được ai kể cả Phan Minh Hồng hứa liên lạc khi có biến chuyển và lệnh “tan hàng.” Ông Liễm vẫn bám trụ với 4 đơn vị bao gồm Nút Chặn Trại Cửu Long và NewPort. May cho ông vừa đúng lúc, kịp phút chót vào lúc nửa đêm, còn kịp xuống HQ 801 – trong lúc HQ 801 còn phải kéo theo Soái Hạm HQ-1 bị “ủi bãi,” mắc cạn trước đó vì lý do không công bố. Cũng rất khó hiểu khi chính hạm trưởng soái hạm Trần Hưng Ðạo HQ1, Nguyễn Ðịch Hùng (khóa 4 Brest) bị “bỏ rơi” ở lại?

Riêng Hạm Trưởng Ðinh Mạnh Hùng của HQ2 – mang tên Trần Quang Khải – còn nhớ lại: “Vào lúc 5 giờ 30 chiều 29 Tháng Tư, 1975, cơn mưa chiều vừa tạnh, khi chuẩn bị xuống chiến hạm, chuẩn bị công tác chiến dịch ‘Di Tản-Lui Binh,’ có nhìn thấy vài sĩ quan từng quen thuộc trước đây ở tại Bộ Tư Lệnh.” Theo lời kể lại của Hạm Trưởng Hùng thì: “Ông Ưng Văn Ðức cùng một thiếu tá nói với Hạm Trưởng Hùng ‘thi hành lệnh của Ðại Tá Triết không cho hạm trưởng và nhân viên, hoặc bất cứ ai được xuống tầu di chuyển nếu không do chính Ðại Tá Triết cho phép.’”

Hạm Trưởng Ðinh Mạnh Hùng cũng thuật lại “chính tôi đã bị cản lại không được xuống tầu, tôi đã phải dùng máy liên lạc cho một tiểu đỉnh đón ông trước nhà hàng Majestic, và lên tầu phía tả hạm, bằng thang dây…”


5. Tổng Thống Dương Văn Minh đồng ý cho di tản về miền Tây

Cũng khoảng 4 giờ chiều hôm ấy, trong cơn mưa nhỏ và mây xám, Phó Ðề Ðốc Nguyễn Hữu Chí, tư lệnh Hành Quân Lưu Ðộng Biển đã cùng với gia đình Phó Ðề Ðốc Hoàng Cơ Minh xuống HQ3. Trong khi Phó Ðề Ðốc Hoàng Cơ Minh đứng trên một chiếc PCF, đậu ngay cầu tầu tư lệnh để dàn xếp mọi diễn biến. Ông nói như ban lệnh rất lớn chỉ về hướng tôi còn đang ngơ ngác hướng mắt nhìn ông: “Anh sĩ quan nhờ sĩ quan trực liên lạc gấp với tư thất tư lệnh Chơn ngay bây giờ…”

Từ giờ phút ấy Tướng Minh trở lại chiến hạm. Từ đó có lệnh từ chiến hạm “Nội bất xuất, ngoại bất nhập.” Và cho đến chiều tối mới chuyển qua HQ5, chiến hạm này “được chọn làm soái hạm chỉ huy” cùng với Tư Lệnh Chung Tấn Cang.

Ðô Ðốc Cang muốn bảo toàn đơn vị đến giờ chót hoặc lên đường ra Phú Quốc hoặc Miền Tây. Những điều này khi trình bày với TT Dương Văn Minh đều được tổng thống gật đầu và không phản đối điều gì. Chủ trương của ông Cang cùng với các vị tướng tham mưu là không chấp nhận liên hiệp. Xung quanh ông là những tướng lãnh chủ trương chống Cộng, chống Liên Hiệp với CS… như Phó Ðề Ðốc Hoàng Cơ Minh, Phó Ðề Ðốc Ðinh Mạnh Hùng, Phó Ðề Ðốc Ðặng Cao Thăng, Phó Ðề Ðốc Nguyễn Hữu Chí… Và Phó Ðề Ðốc Nghiêm Văn Phú, là một sĩ quan chỉ huy mà trước đây từng có những bất hòa riêng với tư lệnh, nhưng chính cuộc chiến đấu và di tản cuối cùng gay go này đã đưa những người có những bất đồng ngồi lại gần nhau… cùng hữu hiệu làm việc.

Họ thường xuyên liên lạc với Ðại Tướng Minh, Ðại Tướng Minh đã bày tỏ rõ ý muốn ở lại của riêng ông, và mệt mỏi đồng ý cho các đơn vị quân đội và HQ được quyền tự giải quyết hoặc đưa quân nhân các cấp “di tản & lui binh,” sau khi ông cảm thấy đã tuyệt vọng và bị lừa.

Phó Ðề Ðốc Nguyễn Hữu Chí, tức nhà thơ Hữu Phương lại là vị tướng độc nhất trong BTLHQ (?)theo như lời ông kể lại, “Muốn phá hủy cơ sở Trung Tâm Hành Quân để bảo mật. Trong lúc rời nhiệm sở, ông nói ra ý định muốn dùng lựu đạn lân tinh để tiêu hủy hồ sơ theo mục đích bảo vệ những người còn kẹt lại và ngăn chặn khi VC tới.”

Phó Ðề Ðốc Chí sau đó xuống chiến hạm bằng tiểu đỉnh và lên bằng thang dây vì cầu tầu đã bị kiểm soát nghiêm nhặt, như lời ông kể lại khi đến Hoa Kỳ.

Các phòng sở khác êm ắng như nhà hoang cửa trống,ai cũng túa ra về vì tất cả họ tâm trạng đều rối bời, không ai tiếc nuối gì hoặc có một hành động gì khác, ngoài nhóm người thân cận với tân Tổng Thống Dương Văn Minh thì vẫn cố vớt vát tìm giải pháp… chiến đấu (?)…Có lẽ vì vậy vài sĩ quan Hải Quân giờ chót chưa đi, người được anh em tưởng là thân cận với ông Dương Văn Minh khi ở lại, vẫn bị trên 16 năm tù “cải tạo” thế mà còn bị mang tiếng là đặc công nằm vùng! như Ðại Tá Nguyễn Văn Tấn. Ông Tấn đã kể lại và xác nhận “được khẩu lệnh của Tổng Thống Dương Văn Minh hành xử quyền tư lệnh Hải Quân.” Hai sĩ quan phòng Tâm Lý Chiến là HQ Trung Tá Lê Như Linh (người dành cho tôi những ưu ái – mà tôi không quên), Trưởng Phòng Tâm Lý Chiến Bộ Tư Lệnh Hải Quân và HQ Thiếu Tá Trần Bá Hạnh, phó trưởng phòng là những người tôi được biết không bỏ đơn vị trước như một số sĩ quan khác. Chính vào lúc 10 giờ sáng 30 Tháng Tư, Trung Tá Linh còn vì nể tình tôi nhờ cậy, đã đón gia đình Giáo Sư ÐH Luật Khoa, Lê Ðình Chi vô phòng làm việc của ông ngồi chờ, hứa sẽ giúp nếu có phương tiện.

Tôi “tin chắc” trong suốt bao nhiêu năm trong Hải Quân (mãi đến 4 năm sau mất SàiGòn) tôi chỉ thấy có một người đó là Trung Sĩ Tâm Lý Chiến Huỳnh Thanh Vân, cũng là tài tử điện ảnh, là cán bộ nằm vùng sau 1975 đã trở thành thủ trưởng phòng Tài Chánh và Ngân Hàng Quận Tân Bình, là dân nằm vùng mà thôi, như lời xác nhận của Trung Úy Tài Chánh Nguyễn Văn Hưng. Còn những tiếng đồn khác về như nhà văn Chu Sinh (Chu Sĩ Lương) và những người khác ở lại, hoặc không đi được gọi họ là “nằm vùng” thì tôi không bao giờ tin được và thật là oan ức cho họ!

Phó Ðô Ðốc Cang, theo sát an ninh vào những giờ cuối cùng. Ông liên lạc với Bộ Tổng Tham Mưu, cũng như Ðại Tá TQLC Cổ Tấn Tinh Châu, chỉ huy trưởng Ðặc Khu Rừng Sát và Thủy Trình sông Lòng Tảo, Vàm Cỏ-Soài Rạp… để giữ an ninh cho đoàn chiến hạm có khả năng di chuyển trên sông Sài Gòn trong vòng vài giờ ra khơi, cùng hướng về điểm hẹn đặt dưới quyền chỉ huy toàn diện của chính ông, không trở thành mục tiêu của VC sẽ trải dài hai bên bờ sông. Ông Cang là vị tướng đã thu gọn quân nhân dưới quyền tập hợp di tản nhẹ nhàng nhất mà chắc rằng không ai có khả năng điều động rộng lớn và khó khăn được như thế.

“Nếu không có lệnh đầu hàng, và nếu không có lệnh khác thì một khối lượng lớn tướng lãnh, sĩ quan, quân nhân các quân binh chủng và Hải Quân đã có mặt tại Miền Tây” (?), như chính lời Ðô Ðốc Cang cho biết như vậy, qua các bài phỏng vấn và tin tức chính thức sau này.

Lực Lượng Ðặc Nhiệm 99 cũng là con đẻ của ông, một tổ chức cần thiết để giữ an ninh giờ chót cho Sài Gòn. Có lẽ chính vì thế mà nhiều người còn rời Sài Gòn được trong ngày 30 Tháng Tư, như cụ thể trường hợp nhà thơ Nhất Tuấn, và nhiều người khác còn cơ hội lên được Quân Vận Ðỉnh 9604 ra khỏi sông Sài Gòn từ Nhà Bè hoặc Tướng Trung và Tướng Vĩnh Lộc rời Sài Gòn trong khoảng 4 giờ trên sông mà không bị VC bắn từ hai bên bờ sông.
Tới trưa 30 Tháng Tư, những vụ hôi của dọc kho Trịnh Minh Thế và Khánh Hội gây ra những vụ nổ súng và khói lửa trong khi VC vẫn chưa xuất hiện dọc đường như nhiều người lo âu.


6. Hải Quân ra khơi

Tư Lệnh HQ Chung Tấn Cang đã không ra đi bằng phương tiện hàng không. Mặc dù cũng giống như Phó Ðề Ðốc Chí, Ðề Ðốc Chơn, Ðại Tá Tấn – Khối An Ninh HQ đều được cơ quan DAO dành chỗ sẵn để họ lên máy bay.
Trước đó một ngày, đề đốc hồi hưu Trần Văn Chơn “ra Vũng Tầu đón cha mẹ về cùng đi, chờ lên máy bay của Quân Ðội HK, nhưng cuối cùng tôi đã quyết định ở lại. Con trai, là hạm trưởng HQ601, HQ Ðại Úy Trần Minh Chánh, cũng từ chối di tản trong chiều tối 29 Tháng Tư, để rồi phải chịu đi tù nhiều năm. Ðề Ðốc Trần Văn Chơn đã kể lại trong buổi thăm viếng tại San José sau năm 2000, cùng hồi tưởng về năm tháng trước 1975, và những ngày cuối cùng tại BTL-HQ).

Trong cơn mưa chiều 29, “vài tướng lãnh bị tạm giam trong khu vực BTL Hải Quân như: Trung Tướng Lâm Quang Thi, Lâm Quang Thơ, Nguyễn Bảo Trị, Nguyễn Ðức Thắng, Phạm Quốc Thuần, Chuẩn Tướng KQ Nguyễn Ðức Khánh… được các sĩ quan Hải Quân nhanh chóng mời đón lên chiến hạm HQ2 cùng di tản chiến đấu.” Như sự chứng kiến và giúp cho xuống chiến hạm theo lời kể lại của Hạm Trưởng HQ2 Ðinh Mạnh Hùng.”

Phó Ðề Ðốc Lâm Nguơn Tánh vừa rời chức vụ tư lệnh Hải Quân tháng trước, ngày đó cũng mới từ xa về, được hướng dẫn xuống Soái Hạm HQ1, đậu ở vị trí 1 gần sát đường lộ mặt tiền BTLHQ. Vì HQ1 rời bến đầu tiên và sau đó lại mắc cạn phải chờ kéo đi .Ở vị trí số 2 cặp chính giữa là HQ3 Phạm Ngũ Lão, ngoài cùng vị trí số 3 là HQ2 Trần Quang Khải do HQ Trung Tá Ðinh Mạnh Hùng là hạm trưởng kể lại: “Ðã tuân theo kế hoạch rời bến gần giữa đêm” “giờ Zéro.” Có các chiến hạm khác kể cả các chiến hạm PCF trong nhóm tầu của Phó Ðề Ðốc Hoàng Cơ Minh chỉ huy đã rời bến từ sớm. Mỗi khi có một chiến hạm tách bến lại có vài người trên bờ nổ súng… Và nhiều trực thăng bay lượn xa gần vòng quanh Bộ Tư Lệnh càng lúc càng nhiều như muốn được nhảy xuống nước để được HQ vớt.

Khi chiến hạm rời bến, người ta nhìn thấy ngọn lửa đang bốc cao từ kho đạn Thành Tuy Hạ và kho xăng Nhà Bè. Mặc dù trước đó cũng có nhiều người rời Sài Gòn từ khu vực Quân Cảng vùng Cát Lái hướng về Phú Quốc. Trong lúc này phi trường Tân Sơn Nhất và Bộ Tư Lệnh Không Quân đã là trọng điểm của những đợt pháo kích, nhiều cấp tướng và cấp tá đã cho biết họ không còn tìm được máy bay để rời Sài Gòn. Hình ảnh Bộ Tư Lệnh Hải Quân và sông Sài Gòn bị pháo kích cũng trong tầm tiên liệu và lo âu như phi trường, nhưng làn sóng người vẫn kéo về thật đông.

Sáng sớm ngày 30 Tháng Tư, theo lệnh từ trung ương chính phủ, HQ Trung Tá Lê Như Linh cho phát ra lời kêu gọi các chiến hạm đừng rời bến trên hệ thống truyền tin nội bộ. Riêng HQ Ðại Tá Nguyễn Văn Tấn, quyền Tư Lệnh BTL/HQ, sau khi đi họp với Tướng Vĩnh Lộc từ 7 giờ 30 sáng, có cả ông Vanuxem cựu tướng lãnh Pháp trong buổi họp này. Tướng Vĩnh Lộc đã ra lệnh Hải Quân phải cung cấp chiến hạm cho ông. Trở về BTL/HQ ngay sau đó, Ðại Tá Tấn đã ra lệnh cho sĩ quan báo chí viết các lời kêu gọi của TL/HQ “ban hành lệnh cho anh em chiến sĩ tiếp tục giữ vững tay súng” và không đi đâu cả. Sĩ quan báo chí HQ lúc ấy đã không viết hoặc đọc được lời kêu gọi này.

Cựu trưởng khối CTCT BTL-Hải Quân là Ðại Tá Trần Văn Triết đã rời nhiệm sở, để nắm quyền kiểm soát, cho phép từng người xuống chiến hạm. Theo lời Tướng Chí cho biết: “Ông Triết đã rời bến nhanh chóng và có mặt ở Phi đầu tiên, mà không đi theo 3 phân đội di tản của HQVN…”

Lúc bấy giờ đi ra đi vào phòng làm việc ở Bộ Tư Lệnh HQ, tôi còn gặp HQ Thiếu Tá Trần Bá Hạnh là người có tin đồn rằng ông rất thân cận với vài tổng trưởng mới, thân tín của Tổng Thống “Big Minh.” Tôi thấy Thiếu Tá Hạnh còn đi ra đi vào nói năng, lệnh lạc với anh em đoàn viên, nét mặt trầm tĩnh. Lúc ấy ở ngay Tiểu Ban Ðiện Ảnh, tôi nghe bản tin đặc biệt qua radio lập đi, lập lại cách 5-10 phút, loan tin: “Tân nội các Vũ Văn Mẫu đòi trục xuất cơ quan DAO và lực lượng Hoa Kỳ…”

Anh em làm ở BTL-HQ đều biết, “Thực sự Tướng Cang, là người lâu nay thường xuyên liên lạc chặt chẽ với Tổng Tham Mưu, Dinh Ðộc Lập, với ông Thiệu… Ông nổi danh từ khi tham gia đảo chánh 1-11-63 thành công. Nhưng giờ phút này ông Cang để cho Phó Ðề Ðốc Diệp Quang Thủy có HQ Thiếu Tá Phước (định cư tại Tacoma-WA) đi cùng, thay mặt ông là ‘con thoi’ với ông Dương Văn Minh khi cần…” Thiếu Tá Phước đã kể lại sau này.

Các chức vụ xung quanh Tướng Cang như: Phó Ðề Ðốc Nguyễn Hữu Chí, tư lệnh Hành Quân Lưu Ðộng Biển; HQ Ðại Tá Nguyễn Xuân Sơn, tư lệnh hạm đội; Ðại Tá Ðỗ Kiểm, tham mưu phó hành quân; Ðại Tá Luân, chỉ huy trưởng khối tiếp vận; Ðại Tá Phạm Mạnh Khuê, tân tham mưu trưởng hành quân biển, thế chỗ Ðại Tá Sơn vào ngày chót; Phó Ðề Ðốc Diệp Quang Thủy, tham mưu trưởng Hải Quân; Phó Ðề Ðốc Ðinh Mạnh Hùng, tư lệnh hành quân lưu động sông; Ðại Tá Dõng, tư lệnh Lực Lượng Ðặc Nhiệm 99. Những cách biệt cá nhân không còn nữa, cuộc di tản mang họ lại gần nhau.

Riêng trường hợp cá nhân tôi, là một sĩ quan rất trẻ, lúc ấy mang cấp bậc trung úy, và phục vụ trong lãnh vực Thông Tin-Báo Chí. Tôi là trưởng Tiểu Ban Báo Chí còn có ba thượng sĩ-phóng viên báo chí Hải Quân và một thượng sĩ-báo chí (được tu nghiệp từ Hoa Kỳ) nhưng không phải là phóng viên hoặc không có nhiệm vụ viết tin.

Tiểu Ban Báo Chí còn có hai đoàn viên và hai nữ nhân viên dân chính. Chúng tôi thuộc Ban Thông Tin BTL/HQ do HQ Trung Úy Nguyễn Tất Ứng là trưởng ban thông tin, còn có hai tiểu ban khác nữa, một người bạn cấp bậc trung úy là trưởng tiểu ban ấn loát hội họa, có “Thượng Sĩ Tư Cầu” là phụ tá và Vũ Thái Hòa cũng là nhạc sĩ kiêm họa sĩ trong Ban Ấn-Họa, trong ban này có một đoàn viên tên Hào (cùng định cư tại WA) có người anh là nhà văn nổi tiếng của BTL-KQ. Trung Úy Chương An Hòa là trưởng Tiểu Ban Ðiện Ảnh, với phụ tá là Thượng Sĩ Sủng chuyên lo về hình chụp, quay phim (rất gần gũi trực tiếp với các vị tư lệnh), tiểu ban này còn có vài đoàn viên phụ tá. Tôi muốn nhắc đến một chút về sự quan tâm chọn sĩ quan về làm ngành thông tin báo chí, Nguyễn Tất Ứng là một thí dụ. Trước 1968 Ứng quen biết và hoạt động với Cha Hoàng Quỳnh, chỉ qua một buổi gặp gỡ giữa linh mục và Tư Lệnh Trần Văn Chơn, Cha Quỳnh chỉ thố lộ: tôi có một giáo dân có lý tưởng tốt là Nguyễn Tất Ứng, không ngờ chẳng bao lâu sau, Tư Lệnh Chơn đã cho lệnh thuyên chuyển Trung Úy Ứng về làm báo chí. Ðó cũng là trường hợp Trần Trọng Thức, vì tôi là bạn cùng học với Ứng, nên mọi người vẫn nghĩ, Trung Úy Ứng đã xin tôi về làm việc chung.

Tôi còn nhớ trong những giây phút hoang mang ấy chúng tôi những người bạn thân quen ngoài Ứng, còn có HQ Trung Úy Phạm Vĩnh Xuân (Hà Thúc Sinh), và HQ Ðại Úy Ðặng Phú Thiệt (trưởng ban Nghiên Cứu Kế Hoạch-và ban Tuyên Vận cùng phòng Tâm Lý Chiến) tốt nghiệp từ Ðại Học Chiến Tranh Chính Trị được chính Tư Lệnh Chân “kéo” về phục vụ trong cùng Khối CTCT Hải Quân. Nay sau bao năm chúng tôi ở cùng một thành phố, vẫn còn thân thiết… Tháng Tư 1975, Ðặng Phú Thiệt (nay rất thành công về tài chánh tại Seattle) cũng từng bàn với tôi, “mình chiếm đoạt một tầu loại nhỏ càng sớm càng tốt rời Sài Gòn ra đi khi bị bỏ rơi…” Thân hơn nữa, tôi còn sát cánh với HQ Trung Tá Trịnh Tiến Hùng, ông cũng là “cánh tay mặt” của Ðại Tá Sơn, sau khi lo cho người thân và nhân viên thuộc cấp, chính ông cũng muốn tôi mang gia đình tôi lên tầu HQ với ông (nếu không có phương tiện di tản khác). Sau này tôi được biết ông Hùng thay vì di tản cùng chiến hạm, đã có phương tiện máy bay đi vào ngày cận chót.

Như phóng viên báo chí Hải Quân-Thượng Sĩ Nguyễn Viết Kim tức nhà văn Người Khăn Trắng, trong ngày 29 Tháng Tư, nhân việc đi săn tin tức, chở tôi trên chiếc xe Honda đàn ông đỏ của anh, tâm sự với nhau những lời từ giã, vì vợ con anh đã ra Vũng Tầu và chờ ra khơi rồi. Anh đang tìm đường gấp rút ra đi. Chúng tôi nói những lời chia tay từ đó. Trong cơn hỗn loạn ngày 29 Tháng Tư, tôi còn gặp Lara (cựu trưởng ban Báo Chí Gia Long), gặp Nick Út, Ðệ, Ba Lê, Huỳnh (của các hãng thông tấn Hoa Kỳ)… tất cả đều bối rối… như tôi.

Như nhà văn Võ Hà Anh, vừa là thượng sĩ phóng viên báo chí và cũng là nhà văn nổi tiếng thời ấy tên Dung-Võ Hà Anh, thì rất chu đáo và lo cho anh em “trong phòng Báo Chí chúng tôi, còn có thượng sĩ phóng viên Triều Dương, Thượng Sĩ Báo Chí Hà Minh Trung, và cô dân chính Cẩm Vân để có những giấy tờ lên máy bay đặc biệt do cơ quan DAO cấp cho thân nhân người Hoa Kỳ. Vợ chồng nhà văn Dung-Võ Hà Anh, vài năm lặn lội ngược xuôi rồi cũng định cư tại Pháp.”

Như HQ Thiếu Tá Nguyễn Ðình Sài, tác giả của vài bài thơ mới, thường cho tôi đọc thời ấy vẫn rất nghiêm chỉnh cùng với nhóm sĩ quan BTL-HQ vào doanh trại kiểm soát các toán sĩ quan và đoàn viên trực gác canh phòng mỗi đêm cho đến hết những đêm cuối… tới khuya 29 Tháng Tư…

Và chúng tôi vẫn gặp bạn cũ, HQ Ðại Úy Lê Rĩnh, sĩ quan tùy viên của Phó Ðề Ðốc Ðinh Mạnh Hùng (là người chí thiết với Tướng Hoàng Cơ Minh tại vùng Bắc-Mỹ Châu); Nhà thơ Hà Thúc Sinh say mê làm thơ và dịch sách từ đó, là trung úy đơn vị trưởng Hải Tiếp Vụ tại Hải Quân Công Xưởng. Tuy nhiên Hà Thúc Sinh giống như Võ Hà Anh, Nguyễn Tất Ứng và trường hợp của nhiều người khác, họ cũng không liên lạc được với máy bay của DAO, (dù có chủ đích) với con số người quân đội cần bốc khỏi Sài Gòn ngày càng tăng, nhiều quân nhân và giới chức Hoa Kỳ vẫn chưa kịp lên máy bay rời Sài Gòn được…

Và dù biết danh sách các địa điểm trực thăng đón và có danh sách được đón đi, tôi cũng chẳng màng “chờ nghe bài hát White Christmas sẽ phát trên làn sóng phát thanh quân đội Hoa Kỳ,” được cho biết mật từ một tuần trước.. như phóng viên báo chí Thượng Sĩ Võ Hà Anh đã căn dặn, như lời dặn của một cô dân chính (thông dịch viên tại Phòng 2 thuộc Khối Hành Quân) có liên hệ với Phó Ðề Ðốc Nguyễn Hữu Chí. HQ Ðại Úy T. trước từng ở Phòng 2 trước năm 1970, vào khoảng 9 tới 10 giờ sáng 30 Tháng Tư trở lại nhìn lạ Phòng 2 “vô BTL coi thế nào” theo yêu cầu của Phó Ðề Ðốc Nghiêm Văn Phú, và cũng cảm xúc từ giã phòng làm việc năm xưa lần cuối. Ðại Úy Tạo đang gác cổng BTL- HQ vì là bạn thân thiết cho Ðại Úy T. biết “theo lệnh nghiêm ngặt của Ðại Tá Tấn ‘nắm quyền’ tư lệnh HQ, ra lệnh không cho ai vô cao ốc mới” nơi có Phòng Hai, nhưng Ðại Úy T*. đã trở về nhìn lại Phòng 2 trong những giờ phút mong manh cuối cùng của đời quân ngũ.

Tôi không còn gặp một bạn hữu hoặc nhân viên nào của Phòng Thông Tin Báo Chí nữa, như phóng viên Hải Quân-Triều Dương, Nguyễn Tất Ứng, phóng viên Hà Minh Trung, Dân Chính Cẩm Vân (nhân viên Dân Chính bị cho nghỉ việc thời gian này vì lý do ngân sách không còn để trả lương dân chính)… từ chiều 29 Tháng Tư, 1975.

Ðêm 29 Tháng Tư, vào lúc tôi còn bận tìm người thân trong gia đình, tại Bộ Tư Lệnh, sĩ quan và đoàn viên họ gọi nhau ơi ới, mở lối đi về hướng cầu tầu cho quân nhân “Xuống tầu đi kìa, gấp lên tầu rời bến đêm nay…” Chiếc TV để giữa cổng ra vào từ đêm 21 Tháng Tư, ông Thiệu đọc diễn văn từ chức vẫn chớp hình mà không ai muốn nhìn. Tôi lại rời BTL, lái xe về nhà với ý định mang gia đình xuống chiến hạm ra đi theo bạn bè, đồng đội.


7. Chi tiết di tản của hải quân và ông Armitage

Lúc này có một sĩ quan liên lạc cấp tốc từ Hoa Thịnh Ðốn cử tới là cựu Thiếu Tá Richard Armitage, là tùy viên viên quân sự Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ. Nay là thứ trưởng Bộ Ngoại Giao. Ai cũng có thể hiểu ông đã đóng vai trò theo dõi, đôn đốc cuộc “Di Tản-Lui Binh” êm thấm và bí ẩn theo ý muốn của chánh phủ Hoa Kỳ chứ không hẳn là theo ý của Tư Lệnh Cang. Tuy vậy Phó Ðô Ðốc Cang cho biết “ông Armitage cũng không làm điều gì to tát và không tỏ lộ là người có quyền chỉ huy trong cuộc di tản như những lo ngại”… khi nhắc tới vai trò sĩ quan Hoa Kỳ này. Tôi cũng được có những lời kể khác nhau về những điều mà tôi ghi nhận được.

Ðối với chính phủ Hoa Kỳ, ông Armitage mới là người đích thực lãnh trách vụ trong chiến dịch mang quân nhân, viên chức Hoa Kỳ liên quan đến HQ còn lại, toàn thể quân nhân HK tại Sài Gòn lúc ấy chỉ còn khoảng 900 người cần mang ra khỏi VN càng sớm càng tốt.

Phó Ðề Ðốc Ðinh Mạnh Hùng đã hướng dẫn sĩ quan liên lạc Armitage thăm vùng cầu Bình Lợi, quan sát khu Quân Cảng và HQCX sau đó đi xuống Chiến Hạm HQ3 rồi chuyển qua HQ 5, và sau đó đón Tướng Cang và Tướng Diệp Quang Thủy từ một tiểu đĩnh lên soái hạm, thay vì xuống chiến hạm từ Bộ Tư Lệnh như bao nhiêu người khác để bảo mật.


8. Ai là quyền tư lệnh cuối cùng trên đất liền?

Chiều hôm 29 Tháng Tư 1975, Phòng Báo Chí Hải Quân nhận lệnh theo dõi các diễn biến đi họp tại Tổng Tham Mưu, như lời kêu gọi. Khuya 29 và rạng sáng ngày 30 Tháng Tư lại được lệnh từ Ðại Tá Tấn, hành xử như nhân vật số 1 của HQ; Ðại Tá Tấn cũng mời Phó Ðề Ðốc Ðặng Cao Thăng từ Miền Tây về cùng ông chỉ huy, Tướng Thăng nói, “Chờ tôi lấy trực thăng và sẽ có mặt tại BTL.” Và đến gần trưa 30 Tháng Tư vài giờ trước khi Tổng Thống Minh chính thức đọc lời đầu hàng lại có sự xuất hiện của Ðại Tá Trần Bình Phú, trưởng khối nhân viên Bộ Tư Lệnh được Tư Lệnh Cang (hay ông Tấn) chuyển lại quyền ra mặt, ở lại kiểm soát, chỉ huy Hải Quân.

Nhiều người gọi ông Ðại Tá Tấn là Tư Lệnh cuối Tháng Tư, và ông cũng ra lệnh cho vài hạm trưởng trong ngày 29 Tháng Tư – “nhân danh tư lệnh” (dù không nói rõ tư lệnh tên gì), nhưng không xác định tư lệnh là chính ông hay không? Người ta thấy trong ngày 29 Tháng Tư, ông Tấn trong quân phục đại lễ HQ, có hai xe Jeep Quân Cảnh hộ tống vào Bộ Tư Lệnh HQ.

Người ta tin rằng Ðại Tá Tấn đã được Tổng Thống Dương Văn Minh bổ nhậm bằng khẩu lệnh ngay sau khi biết ý định của Tư Lệnh Hải Quân Chung Tấn Cang xin có kế hoạch di tản. Ông Minh nói,”Các anh cứ việc đi và cho mang theo hai người thân cũng là sĩ quan cao cấp VNCH,” đồng thời từ chối lên một chiến hạm chuẩn bị chu đáo “dành riêng để nghinh đón Nội Các và di tản các giới lãnh đạo quốc gia.”

Sau 16 năm tù “cải tạo” cay đắng nhục nhằn, đi Hoa Kỳ tị nạn, Ðại Tá Tấn có ý định định cư tại thành phố Seattle cùng với Ðại Tá Dũ (Cơ Khí), sau đó ông Tấn di chuyển về Cali. Khi liên lạc lại được nhau tại Hoa Kỳ, khi tôi hỏi ông “có phải là quyền tư lệnh ngày 30 Tháng Tư không?” Ðại Tá Tấn “giữ thái độ yên lặng với quá khư Ô- trải qua 16 năm tù khổ nhục mà…!” và ông đã xác nhận vai trò của ông vào “chỉ huy giờ phút chót trong nỗ lực tuyệt vọng này là đúng.” Sau vài lần trò chuyện qua điện thoại, ông Tấn cho biết ông không có dịp giao tiếp trong cộng đồng nhiều…

Bấy giờ nhiều cánh quân VC đã vào tới Sài Gòn, xe tăng T-54 đã nghiến lòng đường phố Sài Gòn tới góc đường Ðinh Tiên Hoàng, Hiền Vương, Hai Bà Trưng và nhiều nơi khác. Mặt khác đoàn quân CS Bắc Việt cũng trên đường tiến tới ủi sập cổng sắt Dinh Ðộc Lập và đòi chánh phủ VNCH phải đầu hàng.

Trong khi đó HQ Ðại Tá Trần Bình Phú, trưởng khối nhân viên BTL-HQ cũng được các sĩ quan tham mưu và nhân viên có mặt lúc ấy xác nhận ông là người ra mặt chỉ huy tại Bộ Tư Lệnh. HQ Trung úy Ðỗ Anh Tuấn em vợ của Ðại Tá Trần Bình Phú cùng với HQ Trung Tá Phan Ngọc Xuân chỉ huy trưởng Tổng Hành Dinh BTL/HQ tiếp tục cầm súng chỉ huy những vị này và vài sĩ quan, hạ sĩ quan thuộc Khối An Ninh đi theo Ðại Tá Tấn là những người cuối cùng tôi gặp và từ giã ở vòng vây rào kẽm gai chằng chịt.


9. BTL/HQ bỏ ngỏ từ lúc tổng thống ban hành lệnh buông súng – chờ bàn giao

Giờ phút ấy tôi không nghĩ được phải làm gì, bỏ chạy ra xe về đón gia đình xuống tàu hay ra vài điểm hẹn “chờ trực thăng”? Không hiểu tại sao giờ phút đó chúng tôi còn đủ bình tĩnh, không sợ pháo kích và T-54 càn nát người và tiến vào vòng rào Hải Quân không chừng?

Trong giờ phút căng thẳng tôi nghe theo lời yêu cầu của người bạn, chỉ biết Trung Úy Ðỗ Anh Tuấn là người thân tín, anh rất có kỷ luật, bạn học trường Taberd, gia nhập vào cùng quân chủng giao súng, khẩn khoản mong tôi đứng trong đội ngũ bảo vệ cuối cùng Bộ Tư Lệnh dưới quyền chỉ huy của Ðại Tá Phú. Tôi làm theo yêu cầu, cho đến khi biết rằng: Thật sự tuyệt vọng rồi, như lời anh Ðệ thông tấn viên truyền hình ABC, anh Nick Út của hãng thông tấn AP, hai anh hôm trước đến chia tay tôi tại BTL/HQ và muốn rủ cô em Bình Minh cùng theo anh lên máy bay Hoa Kỳ. Họ đưa tôi bản tin từ tờ New York Times từ ngày 24 Tháng Tư 1975 viết về sự thất thủ đã là sự thực không chối cãi được khi viện trợ Hoa Kỳ cho VNCH đã bị ngưng. Chấm dứt bao nhiêu năm sát cánh: với 58,000 người lính Hoa Kỳ tử vong có lúc quân số lính Mỹ ở VN lên tới trên nửa triệu người, cũng như tổng cộng gần 200 tỷ đô la đã tiêu pha cho cuộc chiến tranh VN, với khoảng 500 triệu cho tài khóa năm cuối, viện trợ không bằng hiện kim mà viện trợ bằng thuốc lá dự trù cho tài khóa sau 1975 cũng bị cắt đứt. Hải Quân lúc ấy có quân số trên 40 ngàn chiến sĩ… nhưng viện trợ nay thực sự bị cắt ngang rồi!

“Hãy rời Sài Gòn ngay hôm nay đi – không thể là ngày mai!” Phóng viên AP, Nick Út, và Ðệ của hệ thống truyền hình Hoa Kỳ ABC và ông Ba Lê của truyền hình Nhật NHK cùng nói như vậy, “Ðừng để quá muộn!”

Cũng vào gần buổi trưa, Trung Tướng Vĩnh Lộc rời Bộ TTM và Trung Tướng Trần Văn Trung cũng đi vào Bến Bạch Ðằng gặp Ðại Tá Tấn tìm tầu ra đi. Lúc này thì công trường Bạch Ðằng cũng vẫn còn nhiều người chen lấn. Trước đó một giờ Giáo Sư Lê Ðình Chi, cùng với gia đình ông có Lê Ðình Cẩm, Nguyễn Hữu Phúc (Puyallup-WA), Huyên… là những người thân cũ trên một chiếc xe van đến kiếm chúng tôi tìm đường ra đi, nhưng tôi cũng đang trong trạng thái vô cùng bối rối nên không thực hiện được lời hứa: cùng đi với họ trên chuyến tàu của Trung Úy Ðỗ Anh Tuấn, nếu giờ phút đau lòng tuyệt vọng xảy ra.

Lúc ấy Thiếu Tá Trần Thiện Hiệp trong một may mắn bất ngờ sau khi chờ đợi được đi theo cựu Tư Lệnh Trần Văn Chơn, đã nhẩy xuống chiếc tầu nhỏ đậu gần HQCX, mang theo được hai vị tướng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vào giờ chót: Tướng Trung và Tướng Vĩnh Lộc lúc ấy là Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực theo lời yêu cầu của Ðại Tá Tấn, ông Tấn kể lại: “Tôi giúp Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Vĩnh Lộc rời Sài Gòn, đúng vào lúc Tướng Nguyễn Hữu Hạnh lên thay.”

Tướng Vĩnh Lộc trước đó cũng đã từng kêu gọi giữ vững tay súng, Tướng Lộc cũng miệt thị Ðại Tướng Viên về hành động đào tẩu. “Nhưng vào sáng ngày 30 Tháng Tư, ông Vĩnh Lộc đã nhờ Trung Úy Hùng lái xe Jeep ‘chở tới Ðài Phát Thanh Sài Gòn để gửi đi thêm một thông điệp mới.’ Thay vì tới đài phát thanh, ông đã đi đón ca sĩ Minh Hiếu và chia tay với Hùng ở Bộ Tư Lệnh Hải Quân” theo lời Trung Úy Hùng cay đắng kể lại thời đi tù “cải tạo” Suối Máu. Trong khi đó Ðại Tá Tấn kể rằng Tướng Vĩnh Lộc đã đến BTL-HQ tìm đường ra đi vì ông đã có giấy tờ chính thức sẽ bàn giao (đầu hàng) của Ðại Tướng Dương Văn Minh.

Vào sáng ngày này, hệ thống vô tuyến có rất nhiều lời gọi máy của các tướng tá, sĩ quan Bộ Binh thiết tha kêu gọi: “Các anh Hải Quân ơi, chờ chúng tôi đi với, hãy cứu lấy chúng tôi vì phi trường Tân Sơn Nhất cũng đã tan nát rồi. Ðâu còn ngả nào để tránh CS đâu? VC đã vào tới. HQ đừng đi vội kiên nhẫn chờ cứu chúng tôi.” Trung Tá Hùng kể lại với lòng ngậm ngùi sau bao năm đã trôi qua…

Nhưng bây giờ là trưa 30 Tháng Tư – quá muộn thật rồi”… Các nẻo đường đã rền tiếng xe tăng, và tiếng đạn pháo kích thi nhau rền vang rất gần, và súng đã cùng với quân phục mũ nón vung vãi chất đống khắp nẻo đường từ BTL/HQ về tới Phú Nhuận nơi tôi đang cư trú tạm.

Khác với Ðại Tá Tấn ở lại và đi tù trên 16 năm, Ðại Tá Phú cũng xuất hiện như chớp nhoáng trong ngày 30 Tháng Tư, nhưng Ðại Tá Phú cùng Trung Úy Tuấn “đã kịp rời Bến Bạch Ðằng ra biển ngay vào giờ phút ông Minh đọc lời đầu hàng trên radio.” Tuấn đã kể lại sau này khi định cư ở miền Ðông Hoa Kỳ.

Và giờ phút ấy đã xảy ra thật. Nhanh chóng như một chớp mắt. Từ đó radio đã nhiều lần đọc lời kêu gọi buông súng và đầu hàng. Thôi thế là hết tất cả, không theo tầu di tản về Miền Tây, không ra Phú Quốc, và cũng không được theo tầu ra khơi đi tị nạn – Thôi… Thôi.

Tôi rời Công Trường Bạch Ðằng có tượng đài Ðức Thánh Trần, cổng vào Bộ Tư Lệnh, tìm Tuấn, tìm Trung Tá Linh, sau đó lái xe lách xe qua những tốp người đang hôi của tại khách sạn và căn cứ Mỹ tại các cao ốc xung quanh Bộ Tư Lệnh Hải Quân, để về nhà đón người thân yêu ra đi.

Tôi cùng với gia đình trở lại Bến Bạch Ðằng và chạy tiếp tới Ðặc Khu Rừng Sát để tìm tàu rời Sài Gòn thì bến bờ đã hoang vắng… Vô phương trong lúc tiếng pháo kích nổ vang.

Lòng cảm thấy như ông Dương Văn Minh đã mở “Lỗ Lù” (*) của chiến hạm đời tôi… Lúc ấy tôi cảm thấy như đã quá muộn, tôi như lặng lờ chết chìm, chìm dần… khoan thai xuống lòng biển.

Như từ đáy biển sâu, tôi cầu mong cho vài chục chiến hạm và vài chục ngàn quân nhân và dân chúng miền Nam đi thoát được, khai mở ra những đợt thuyền nhân kế tiếp, Nếu họ không tập trung chiến đấu ở Miền Tây được, thì cũng tiếp tục “khai phá mở mang bờ cõi sơn hà theo bước chân tiền nhân” bằng hình thức “mang Việt Nam ra khơi tới khắp năm châu, tận cuối chân trời và trên toàn cõi địa cầu.”


Chú thích:

“Lỗ Lù”: Van đắm tàu, dùng để mở cho nước vào để tự đánh chìm tàu.

(*) Một số tên chức vị chiến hạm không nhớ rõ, và một số nhân chứng không muốn ghi rõ tên, hoặc chỉ viết tên tắt.

Phụ nữ muốn ảnh hưởng luật súng và di dân nhiều hơn đàn ông

  


Tổng hợp (Wall Street Journal)-Phụ nữ vượt hẳn nam giới trong tỉ lệ ủng hộ việc siết chặt luật về súng và cải tổ di dân bất hợp pháp, theo thống kê mới nhất của Wall Street Journal.









Phụ nữ tại Mỹ vượt hẳn nam giới trong việc vận động thay đổi luật về súng và di dân. (Hình: MICHEL KRAKOWSKI/Gettyimages)


Phần lớn phụ nữ muốn số lượng súng giảm đi, cũng như muốn chính phủ thay đổi cách làm việc khi cấp giấy nhập cư hay nhập tịch.Thống kê này được thực hiện trong thời điểm Quốc Hội hiện soạn thảo nhiều điều luật mới về kiểm soát súng và dân nhập cư.


Sự khác biệt giữa hai giới thể hiện rõ nhất trên quan điểm về súng, theo bản thống kê. 65% phụ nữ, khi được phỏng vấn, nói muốn luật pháp khắt khe hơn trong việc mua bán súng. Con số này trong nam giới là 44%. Ngược lại, chỉ có 5% phụ nữ nói hãy nới lỏng luật kiểm súng, so với 14% ở nam giới. Những người còn lại cho rằng luật hiện tại đã ổn, không cần thay đổi. Đặc biệt, cứ mười bà mẹ có con nhỏ thì có đến 7 người nói các hoạt động súng ống cần thu hẹp lại.


Tuy không có nhiều khác biệt giữa quan điểm hai giới, phụ nữ tỏ ra “khó” hơn đàn ông trong vấn đề khi phán xét cách chính phủ làm việc với người nhập cư lậu. 36% phụ nữ muốn người ở Mỹ bất hợp pháp sẽ được cấp giấy tờ để có thể làm việc, sinh hoạt một cách công khai. 67% phụ nữ nói muốn Quốc hội viết luật mới nới lỏng, hoặc tạo điều kiện sinh sống cho người bất hợp pháp. Đàn ông cũng thể hiện quan điểm tương tự phụ nữ, nhưng với tỉ lệ thấp hơn.


Sau khi ban thực hiện buổi thống kê giải thích quá trình nhập tịch cho các di dân bất hợp pháp sẽ bao gồm việc trả tiền phạt, đóng các phần thuế chưa đóng, kiểm tra lý lịch…, thì phần lớn phụ nữ cũng như đàn ông đều đồng ý với cách cải tổ trên, với tỷ lệ 78% ở phụ nữ, và 74% trong nam giới. (T.A.)


 

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967
Email:
[email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 7 Tháng Tư, 2013)


Lê Thị Hương, Westminster, CA, $50
Anh Vũ, $100
Hien Lê, Westminster, CA $200
Tuan Ðinh Tạ, Cypress, CA $300
Beti Nguyễn (Betty), Estero, FL $100
Phương Mai, Reading, PA $100
Lê Xuyên Sơn, Orange, CA $100
Tony Nguyễn, Westminster, CA $100
Ngọc Nguyễn, Anaheim, CA $100
Bác Sĩ Hiep Lê, Loma Linda, CA $100
Sơn Ðỗ, Chicago, IL $100
Trần Ngọc Quân, Germany $50
Nghiêm Lan, Westminster, CA $50
Nguyễn Thị Ngọc Hội $50 và Nguyễn Thị Lựu $20, Reseda, CA $70
Tina Võ, Westminster, CA $50
Phạm Hoạt, Fountain Valley, CA $20
Thu & Ngọc Hung Lý, Westminster, CA $30
Ut Văn Lê, Spokane Valley, WA $20
Tú Anh Lê, Spokane MA $30
Bùi Thị Bé, Huntington Beach, CA $25
Phước Ðặng & Ðức Trần, Burnsville, MN $20
Tuan Van Nguyễn, Arlington, VA $20 (còn tiếp)


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6:


Lê Bùi Xuân Mai, Westminster, CA $100
Hà Y Ngọc Nhi, Santa Ana, CA $200 (2 lần)
Diệp Ái Khanh, Westminster, CA $100
Anh Em Nhà Vũ Minh, Garden Grove, CA $200
Lê Thị Hằng Nga (Biệt Ðoàn Mê Linh), San Jose, CA $200
ÔB. Ðinh Paul, Burke, VA $200
Nhân viên Chợ Thuận Phát, El Monte, CA $200
Thuận Phát Supermarket, Garden Grove, CA $500
Hồng’s Pharmacy, Garden Grove, CA $1,000
SVSQ KQ K73F Trần Ngọc Hàn, Garden Grove, CA $2,450
Tổng Hội Ái Hữu Cựu SVSQ ÐH/CTCT Dalat, Cypress, CA $4,300
Cô Bích Bạn của Nghệ sĩ Tú Trinh Việt Nam, Westminster, CA $200
Bà Liễu, $50
Lý Huy, Garden Grove, CA $100
ÔB. Tô Quốc Văn, San Diego, CA $512
Phí Chủ Tịch Ban Giám Sát Hoàng Lê Ngọc Tảo, Irvine, CA $100
Lê Văn Quyền, Irvine, CA $100
ÔB. Lê V. Bút PÐ211 SÐ4KQ, Fountain Valley, CA $100
Hội Ái Hữu Nha Trang Khánh Hòa, $500
OB. Bùi Ty, San Diego, CA $200
Thanh Siêu, Los Angeles, CA $100
Nguyễn Ngọc Luật, $30
Nguyễn Tân Danh, $50
Nguyễn Ðình Hồng, Los Angeles, CA $100
Chủ Tịch Cố Vấn Võ Hữu Chánh, $100
M.D. Phạm Quang Tố, $100
Vị ẩn danh, $100
Trần Thị Xuân Hoa, San Diego, CA $120
Phạm Thị Cúc, Anaheim, CA $100
Trương Thị Trọng, Garden Grove, CA $100
Tô Quốc Việt, Garden Grove, CA $100
Hội Ái Hữu Bạc Liêu, $200
Hồ Nguyệt, South Carolina $100
Gia đình Tạ Toàn, CA $50
ÔB. Trần Văn Phi, Orlando, FL $100
Lư Tấn Phát, Torrance, CA $20
Nguyễn Ngọc Khai, Torrance, CA $100
Nguyễn Ðức Huệ SÐ1BB, Fountain Valley, CA $100
Hoàng Hưng, Anaheim, CA $1,200
Loan & Bình, Canada $100
Quang & Lan, Canada $100
Sơn & Nga, Canada $100
Ô. Long, $135
Hồ Minh Châu, Garden Grove, CA $20
Mai Phán, Houston, TX $100
Chị Tuấn, San Jose, CA $200
Chị Ngà, Westminster, CA $50
Chị Ngọc, Westminster, CA $50
Nguyễn Deon, Santa Ana, CA $100
Trần Văn Trình, Northridge, CA $100
Vị ẩn danh, Garden Grove, CA $100
Nguyễn Anthony SÐ21BB, Los Angeles, CA $100
Hội Ái Hữu SQTB Vì Dân K.5 TÐ, Orange, CA $100
(còn tiếp)


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


Phạm Văn Em, Thừa Thiên, Sq:115.034. Mù 2 mắt.
Lê Ớt, Thừa Thiên, Sq:208.295. Cụt 2 chân.
Nguyễn Quyền, Thừa Thiên, Sq:105.738. Mù 2 mắt. Liệt toàn thân.
Trương Thất, Thừa Thiên, Sq:?80.746. Cụt 2 bàn chân.
Trần Ðình Ân, Thừa Thiên, Sq:296.718. Cụt 2 chân.
Ðỗ Vọng, Thừa Thiên, Sq:523.739. Mù mắt trái. Mờ mắt phải.
Hà Ngọc Hòa, Thừa Thiên, Sq:703.458. Mù 2 mắt. Liệt toàn thân.
Trần Hữu Ða, Thừa Thiên, Sq:??? Cụt chân phải.
Trần Bài, Thừa Thiên, Sq:369.462. Mù 2 mắt.
Nguyễn Duy, Vẫn, Thừa Thiên, Sq:643.737. Cụt chân trái. Gãy bàn chân phải.
Nguyễn Thừa, Thừa Thiên, Sq:201.361. Mù mắt phải. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Ðức Viên, Quảng Nam, Sq:523.348. Mù 2 mắt.
Võ Soạn, Quảng Ngãi, Sq:645.111. Cụt chân phải. Liệt tay phải.
Chung Tấn Nhung, Quảng Ngãi, B1 ÐPQ Sq:534.171. Cụt chân trái. Mù 2 mắt.
Ðinh Muộn, Quảng Ngãi, NQ Sq:125.728. Mù 2 mắt.
Lê Văn Diên, Quảng Ngãi, Sq:??? Cụt các ngón tay trái. Cụt bàn chân phải.
Bùi Văn Hiền, Quảng Nam, Sq:206.552. Liệt 2 chân.
Nguyễn Ðại, Quảng Ngãi, Sq:488.494. Cụt 2 chân.
Lê Viết Cíc, Quảng Nam, Sq:211.38? Cụt chân phải. Cụt bàn chân trái.
Lê Khì, Quảng Nam, Sq:466.018. Cụt chân trái. Mù mắt trái.
Bùi Phúc, Quảng Nam, Sq:185.363. Mù 2 mắt. Gãy chân trái.
Trần Hùng, Quảng Ngãi, Sq:110.711. Mù 2 mắt.
Trà Văn Nam, Quảng Nam, Sq:215.054. Cụt tay phải. Mù mắt phải.
Dương Tấn Sung, Quảng Ngãi, Sq:126.028. Mù 2 mắt.
Huỳnh Văn Ðô, Quảng Ngãi, Sq:127.586. Mù mắt trái. Mờ mắt phải. Liệt chân phải.
Lê Ðình Phùng, Quảng Ngãi, Sq:115.701. Liệt 2 chân. Liệt tay trái.
Nguyễn Nỡ, Quảng Ngãi, Sq:103.53? Mù mắt phải. Mờ mắt trái. Bị thương ở chân phải.
Trần Dư, Lâm Ðồng, Sq:411.212. Cụt 2 chân. Cụt tay phải.
Ðỗ Văn Chiểu, Lâm Ðồng, Sq:125.193. Mù 2 mắt.
Nguyễn Quốc Chính, Lâm Ðồng, Sq:203.708. Cụt 2 chân.
Vy Văn Hiền, Lâm Ðồng, Sq:407.635. Mù 2 mắt.
Bùi Ngọc Quang, Daklak, Sq:326.458. Mù 2 mắt.
Vũ Khắc Quán, Lâm Ðồng, Sq:203.168. Liệt 2 chân. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Tý, Lâm Ðồng, Sq:308.121. Mù 2 mắt. Cụt chân phải.
Võ Ngọc Dũng, Daklak, Sq:132.49? Mù 2 mắt.
Vũ Xuân Anh, Daklak, Sq:468.32? Cụt 2 chân.
Lê Văn Nhơn, Lâm Ðồng Sq:409.37? Mù 2 mắt.
Mai Út, Daklak, Sq:200.511. Mù mắt phải. Ðiếc. Gãy chân phải.
Trương Văn Bụi, Pleiku, Sq:173.01? Mù 2 mắt.
Phan Văn Lãng, Lâm Ðồng, Sq:127.874. Bị thương ở sọ. Loạn trí.
Phùng Văn Chiểu, Bến Tre, Sq:412.681. Liệt 2 chân.
Ðặng Cao Thuyên, Tiền Giang, Sq:628.793. Liệt bán thân.
Phạm Văn Quang, Long An, Sq:509.999. Cụt 2 chân.
Trần Văn Giang, Bến Tre, Sq:916.257. Cụt 2 chân.
Trần Văn Sánh, Long An, Sq:539.282. Cụt 2 chân.
Nguyễn Như Hòa, Long An, Sq:108.955. Cụt 2 chân.
Ðinh Văn Lớn, Long An, Sq:701.188. Cụt tay trái. Bị thương ở mặt.
Trần Văn Bình, Tiền Giang, Sq:421.515. Cụt chân phải. Gãy chân trái.
Võ Văn Tòng, Long An, Sq:135.074. Cụt tay phải. Bị thương ở gối trái.
Nguyễn Văn Xiêm, Long An, Sq:199.115. Mù 2 mắt.
Hà Văn Thẫm, Bến Tre, Sq:812.244. Cụt chân trái. Cụt 2 bàn tay.
Bùi Văn Lạc, Bến Tre, B2 ÐPQ Sq:542.481. Cụt 2 chân.
Thạch Hồ, Vĩnh Long, NQ Sq:835.567. Mù 2 mắt.
Nguyễn Ngọc Sanh, Vĩnh Long, Biệt Kích Sq:306.698. Bị thương ở sọ. Liệt toàn thân.
Nguyễn Văn Hoàng, Sóc Trăng, B2 CLQ Sq:403.527. Mù 2 mắt. Cụt tay phải.
Trần Văn Phát, Tây Ninh, B1 ÐPQ Sq:569.172. Mù 2 mắt.
Ðặng Văn Thân, An Giang, Sq:501.98? Cụt 2 chân.
Võ Văn Nu, Vĩnh Long, Sq:?? 6.852. Cụt 2 chân.
Phạm Văn Tâm, Ðồng Tháp, NQ Sq:M01.718. Cụt 2 chân. Cụt tay trái.
Nguyễn Minh Hùng, An Giang, Sq:684.331. Cụt chân trái. Liệt bàn chân phải.
Ðặng Văn Xén, Vĩnh Long, Sq:146.263. Mù 2 mắt.
Nguyễn Văn Bảo, Vĩnh Long, Sq:736.57? . Liệt 2 chân.
Huỳnh Văn Dương, Kiên Giang, NQ Sq:M01.276. Cụt 2 chân.
Huỳnh Văn Tơ, Kiên Giang, Sq:461.238. Mù 2 mắt. Cụt tay phải.
Trương Văn Ngài, Kiên Giang, Sq:506.191. Mù mắt phải. Cụt chân trái.
Danh Houl (Riềng), Kiên Giang, Sq:861.791. Liệt 2 chân.
Lê Văn Bé, Vĩnh Long, Sq:423.405. Cụt tay trái. Cụt chân phải.
Thái Văn Của, Kiên Giang, Sq:518.743. Cụt tay trái. Mù mắt phải.
Võ Văn Ưu, An Giang, Sq:503.91?. Cụt 2 chân.
Lê Văn Hơn, Cần Thơ, Sq:230.006. Cụt 2 chân.
(Còn tiếp)


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


Nguyễn Thị Kia, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Dương Tấn Quang. Tử trận năm 1972.
Huỳnh Thị Lợi, Kiên Giang, Quả phụ Cố ThS Thạch Sen. Tử trận năm 1975.
Nguyễn Thị Châu , Thừa Thiên, Quả phụ Cố B2 Lê Tịnh. Tử trận năm 1966.
Nguyễn Thị Thi, Quảng Trị, Quả phụ Cố TS1 Trần Thanh Trưng. Tử trận năm 1966.
Phan Thị Lanh, Quảng Trị, Quả phụ Cố Tử sĩ Lê Văn Hiệp. Tử trận năm 1972.
Ngô Thị Bùi, Tây Ninh, Quả phụ Cố TS1 Dương Văn Lợi. Tử trận năm 1971.
Nguyễn Thị Nân, Long An, Quả phụ Cố B1 ÐPQ Phạm Văn Khoa. Tử trận năm 1972.
Nguyễn Thị Ngọc, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Trần Văn Hào. Tử trận năm 1967.
Trần Thị Mười, Saigon, Quả phụ Cố B2 Dương Hòa Thương. Tử trận năm 1968.
Trần Thị Bưởi, Bạc Liêu, Quả phụ Cố TS1 TQLC Thạch Sim. Tử trận năm 1968.
Lê Thị Thu Cúc, Bạc Liêu, Quả phụ Cố TS Lê Văn Xiếu. Tử trận năm 1969.
Nguyễn Thị Kiệm, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Bình. Tử trận năm 1965.
Nguyễn Thị Huệ, Saigon, Quả phụ Cố ThS Nguyễn Văn Xứng. Tử trận năm 1969.
Trần Thị Út, Long An, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Văn Tài. Tử trận năm 1968.
Nguyễn Thị Ngộ, Long An, Quả phụ Cố TS1 Phùng Văn Lợi. Tử trận năm 1970.
(Còn tiếp)

Thế giới tăng cường an ninh sau vụ nổ ở Boston

 


LONDON (AP) Sau vụ nổ bom trong cuộc chạy marathon ở Boston hôm Thứ Hai, các biện pháp an ninh được gia tăng tại khắp các thành phố ở Hoa Kỳ và các nước  trên thế giới.









Cảnh sát Pháp tuần tra gần tháp Eiffel, Paris, hôm Thứ BA. (Hình: AP/Remy de la Mauviniere)

Tại Washington, người ta trông thấy 2 người lính có mang súng đứng gác ở lối vào một vài trạm xe điện ngầm. Phát ngôn viên Marc Magliari của  Amtrak cho biết an ninh đã được tăng cường  ở tất cả các nhà ga. Cảnh sát dẫn theo chó tuần tiễu Union Station ở Chicago.

Chính quyền  Anh đang thực hiện những công tác chuẩn bị an ninh cuối cùng trước tang lể của cựu Thủ tướng Margaret Thatcher vào ngày Thứ Tư. Những địa điểm trọng yếu từ trụ sở Quốc Hội đến tháp chuông Big Ben và công viên Trafalgar đều có cảnh sát dẫn chó đi tuần và nhân viên an ninh khám xét mọi vật xung quanh. Tuy nhiên nhà chức trách nói rằng đây là những biện pháp đã được dự liệu từ trước chứ không phải do vụ Boston.

Nhưng công tác khó khăn nhất đối với nhà chức trách là thành phố London  tổ chức chạy Marathon ngày Chủ Nhật cuối tuần này với 37,000 vận động viên tham dự. Hơn 30 thành phố khác trên toàn thế giới từ Hamboug – Đức, Madrid – Tây Ban Nha đến Nam Phi cũng sẽ có những cuộc chạy marathon trong hai Chủ Nhật sắp tới và những biện pháp đề phòng an ninh đã được nghiên cứu thi hành.

Nhà cầm quyền Nga cho biết đang xem xét các biện pháp an ninh cho những sinh hoạt thể thao lớn bao gồm cuộc thi điền kinh quốc tế và Thế Vận Hội Mùa Đông 2014.

Tại Pháp, bộ nội vụ ra lệnh  cho các địa phương phải gia tăng công tác đề phòng an ninh, vốn đã được thi hành chặt chẽ kể từ khi quân đội Pháp can thiệp vào Mali hồi tháng 1. (HC)

Khu Rừng Lau (Kỳ 133)

Kỳ 133


Rồi đến mấy ông chú, mấy ông anh họ, ông nào cũng để râu dài bằng ông Toán hay gần bằng ông Toán. Khả rẽ và một ngõ xóm thăm bà Quân – em ruột mẹ chàng. Ông Quân chết đã lâu, bà ở vậy nuôi ba con, đứa con trai lớn tên là Ty đã trưởng thành và đã dạm vợ; Thơ, cô gái thứ mới lên mười (năm bố chết cậu còn ẵm ngửa).

Vừa bước qua cổng vào tới sân cỏ, mùi rơm ẩm, mùi phân lợn, phân bò quyện lấy Kha như một lời chào đón vô hình. Kha thấy dì cởi trần, vấy và yếm màu nước dưa, đang cho lợn ăn, Kha biết là dì vẫn nghèo như xưa.

Thấy Kha vào, bà Quân cười ra nước mắt. Kha chạy ngay đến bên chuồng lợn. Bà Quân vừa lấy dải yếm chấm nước mắt vừa nói hết nỗi niềm dì mong cháu, em (bà Quân) thương chị (mẹ Kha). Kha cũng không cầm được nước mắt khi nghĩ đến cảnh mẹ góa con côi mà khi mẹ chàng chết cũng không được gặp con.

Chàng mở cặp lấy ra bọc nhật trình:

-Thưa gì cháu mua được mấy thước the La-Cả biếu dì để may áo dài.

-Cháu ơi, cháu còn mua làm gì, cháu mới hồi cư đã phong lưu đâu. Có hết mới về, ai cũng vậy. Về mà dì cháu còn được gặp nhau, còn thấy nhau mạnh cả là mừng rồi.

Không muốn để dì băn khoăn về chuyện biếu xén này, Kha hỏi sang chuyện khác, Kha hỏi thăm bà ngoại còn sống, Bà Quân nói:

-Bây giờ bà già lắm cháu ạ. Khổ, thế mà cụ vẫn cứ thích nuôi lợn, ai lại Tháng Chạp năm ngoái, giời rét căm căm mà cụ dậy từ năm giờ sáng ta chợ xin bã rượu và nước chua về nấu cám cho lợn.

Thấy và Quân lại băn khoăn cúi nhìn bọc nhật trình, Kha vội xin phép dì đi thăm cụ ngoại ngay.

Kha đi sâu vào ngõ xóm, rẽ vào cổng bên phải, chàng gặp ngay ông cậu ngồi trên thềm và bà mợ đứng dưới sân.

Ông cậu vuốt râu, ông cũng mới để râu dài, nói:

-Cậu được tin anh về định ra thăm nhưng ông Hạo cho biết anh sẽ về, bà con đừng ai phải ra thăm cả, thành thử cậu lại thôi. Cậu ít ra Hà Nội, giá mà đi tìm được chỗ anh ở cũng vất vả lắm.

Tiếp chuyện cậu mợ được mấy câu, Kha nhìn quanh và hỏi:

-Dạ thưa cậu mợ, bà đâu ạ?

Bà mợ đáp:

-Ấy cụ đang ngắm lợn ở sau vườn. Cụ ngắm con lợn nái của cụ cả ngày. Chả ngày nào cụ không nhắc đến cháu đâu.
Kha ra sau vườn.

Bà ngoại chàng quả đã già lắm.

-Mày về đấy ư con – cụ vừa giữ lấy cả hai bàn tay Kha vừa nói – làm sao hôm nay mới về, bà mong mãi.


-Tại cháu chưa có giấy.

Thấy bà ngơ ngác Kha biết cụ già, tai nặng, chàng ghé thấp xuống nói lớn hơn, ngắt câu thành từng quãng ngắn:

-Cháu chưa có thẻ căn cước! Hôm nay cháu cũng chưa có thẻ căn cước. Nhưng nhớ bà cháu cứ về. Chiều cháu lại ra phố sớm!

Cụ gật gật đầu:

-À… à…

Kha mở cặp lấy ra gói nhật trình khác, vẫn ghé xuống nói lớn:

-Cháu mua biếu bà mấy thước the La-Cả để bà may áo dài, mấy thước vải trúc bâu đã nhuộm nâu để bà may áo cánh và một chiếc khăn nhiễu.

-Ồ… mua làm gì nhiều thế con, bao nhiêu tiền cả thảy?

-Ðộ hai trăm rưởi thôi bà ạ.

Cụ cười:

-Giá mày cứ đưa bà hai trăm rưởi, bà nuôi đôi lợn con, ngoảnh đi ngoảnh lại có nghìn bạc con ạ. Mày về mạnh khỏe thế này bà mừng, cứ như cậu mày thì đến chết cũng không quên được thằng Nam.

Nam là con giai trưởng của ông cậu Kha. Nam chết vì bị máy bay bắn khi cùng gia đình tản cư từ Bắc Ninh lên Bắc Giang. Ngày nay dưới Nam chỉ còn Bắc là giai, mười ba tuổi và Ðông là gái mười một tuổi cùng theo học trường làng.

Kha chào bà, chào cậu mợ, nói là còn về thăm nhà cũ của cha mẹ.


Ra đến đường cái chính, Kha gặp ông tư Hi cũng vào vai chú họ chàng, người làng vẫn hay gọi ông là ông “Tư Cửu Văn,” có lẽ vì ông gầy lại lộ hầu, trong người lúc đi, lúc đứng, lúc ngồi đều dài ngoẵng như chữ “cửu văn” trên con bài tổ tôm. Lẽ cố nhiên ông “Tư Cửu Văn” cũng để râu dài. Trong lúc nói chuyện ông luôn luôn cúi sát xuống tai Kha nói thầm, thành thử câu chuyện có vẻ quan trọng tuy sự thực chẳng có gì quan trọng cả. Khi câu chuyện hàn huyên giữa hai chú cháu có bề ngoài quan trọng đó xong, Kha xin phép chú rẽ sang ngõ bên trái. Chàng phải đến thăm một nhà cuối cùng nữa, nhà ông cả Bê, ông bác họ nhưng lại là chỗ thân tình, gần gũi chẳng khác gì bác ruột.

Khi gặp cụ bà thân sinh ra ông cả Bê ở ngay ngõ. Cụ cũng già bằng bà ngoại chàng, nhưng tai thính hơn. Cụ khoe với Kha, cụ có bốn trăm bạc vốn đưa cho ông cả Bê, tháng tháng ông cả Bê cứ giữ bốn trăm để khi cụ “nằm xuống” lấy đó mà mua quan ván, thiếu bao nhiêu thì bù.

Trong khi tiếp chuyện với cụ, ông bà cả Bê, nhận biết là Kha bèn ra tận ngõ đón chàng. Cả hai ông bà cùng mừng lắm.

Làm sao biết khi nào thì chồng bệnh thật?


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


Thưa cô Nguyệt Nga, cháu viết thư này không phải hỏi chỉ cho cháu mà hỏi cho nhiều người phụ nữ chung quanh cháu. Số là ba cháu, tuy lớn tuổi nhưng người to lớn, khoẻ mạnh, trong khi đó má cháu lại ốm yếu, tướng người chỉ bằng nửa ba cháu. Nhìn vào ai cũng nghĩ má cháu phải nương tựa vào ba, nhưng thực tế không phải vậy mà ngược hẳn lại.


Má cháu làm hầu hết việc trong nhà, từ việc nặng cho đến việc nhẹ, má cháu còn đi làm ở công sở nữa, về nhà là xắn tay áo làm hết việc này đến việc kia. Trong khi ba cháu thì hơi chút là than, hơi chút là trùm mền rên hừ hừ. Sao kỳ vậy? nhiều khi không biết ông đau thật hay đau giả, chỉ biết trở trời thì ba ho trước má, nhức mình trước má… mà hễ ho một tiếng là lo lấy thuốc uống rồi vào phòng nằm, ai mà gọi đến thì ông hào hển trả lời phone từng tiếng một làm như bệnh ghê gớm lắm.


A mà lạ lắm! Chồng cháu cũng y chang như vậy, người thì to như con khủng long, nhưng hay nói mình nhức đầu quá (không biết thật hay giả), tối thì nằm rên hừ hừ, còn nói: “Hồi tối anh ngủ không được vì đau quá, anh rên cả đêm em có nghe không?” Cháu tức lắm nói: “Không nghe” thật ra cháu có nghe, nhưng cháu biết là bệnh giả đò, nên cháu lơ đi coi như không nghe, do đó anh lại càng trở qua trở lại cho cháu nghe, cuối cùng cháu ngủ không được, mai lại phải đi làm sớm, bực cả mình.


Thưa cô Nguyệt Nga, bạn của mẹ cháu cũng kể như vậy, cũng có ông chồng, hay than đau lưng, nhức mỏi, cao huyết áp, tối ngày cứ thấy có mặt vợ con là bày đồ đo huyết áp ra đo, rồi lấy kim chích máu ra thử, một ngày không biết đo bao nhiêu lần, đòi đi bác sĩ xin thuốc uống, nhà thuốc để tùm lum… mà thích nói mình có bệnh lắm, ít thì xít ra cho nhiều, đau sơ sơ thì làm như gần chết đến nơi.


Sao vậy thưa cô Nguyệt Nga? Có cách nào cho họ đừng làm bộ làm tịch như vậy không? Rồi làm sao mình biết khi nào họ bệnh thật khi nào thì họ bệnh giả đây?


Linh Chi



Cô Nguyệt Nga góp ý
:


Thật ra số ông chồng hay “làm bộ làm tịch như vậy” nhiều lắm đó Linh Chi. Phần lớn họ là những người có ít nhiều máu nghệ sĩ trong người, nói chung họ là “quan văn”. Họ cần “khán giả”, họ cần “fans”, cần người thương họ, vì lúc nào họ cũng thấy thiếu tình thương. Họ thường phóng đại những “cơn đau” của mình. Nếu họ nhức đầu, họ sẽ tưởng tượng đang có một khối u trong não. Nếu đau bụng, họ sẽ tưởng sưng ruột thừa, loét bao tử, nếu da hơi vàng thì nghĩ đang bị ung thư gan, nếu ho sẽ tưởng tượng có thể đang bị ung thư phổi…và cái tưởng tượng lớn nhất của họ là nghĩ rằng vợ con không thương mình, cả nhà không chú ý đến mình, vì thế phải làm ra vẻ tội nghiệp để được thương hơn, hơn nữa và hơn mãi.


Tất cả những điều đó cũng vô hại thôi cháu ạ. Cứ cho họ nhõng nhẽo đi, làm cho người khác hạnh phúc mình cũng có vui mà, huống chi đó là người thân. Tuy nhiên nếu cháu bực mình quá thì tìm cách đi chỗ khác cho khỏi nghe thấy. Cái cần quan tâm và cần để ý là làm sao để biết họ đang bệnh thật để kịp thời giúp. Theo kinh nghiệm của cô (người cũng có chung số phận như cháu và mẹ) thì những ông chồng “quan văn” này thường họ rất yếu bóng vía. Khi nhức đầu sổ mũi sơ sơ thì họ hay khuếch đại cho to tác. Nhưng một khi họ bệnh thật, ý cô nói bệnh phải gọi 911, thì họ lại làm ngược lại. Tuy nhiên nhìn sắc diện thì dù họ có cố che dấu bao nhiêu mình cũng phát hiện ra.


Về cái màn bệnh giả, trị cũng không khó lắm đâu. Hôm nào ba cháu than bệnh, cháu cứ thêm vào là bệnh này nặng lắm, nếu ngày mai ba vẫn còn bệnh thì phải đưa ba đi nhà thương. Cô cam đoan với cháu Ba cháu sẽ lành bệnh mà không cần tốn một viên thuốc.

‘Đặc Sản Y Tế Việt Nam’


LGT: Trang Ng. là một phụ nữ mới ngoài 30. Cô tốt nghiệp thạc sĩ tại Hoa Kỳ và trở về Việt Nam làm việc. Cuộc sống của cô là niềm mơ ước của nhiều bạn bè đồng trang lứa và mọi người xung quanh. Đùng một cái, cô cảm thấy đau buốt bên hông mình trong một lần bồng đứa cháu lên…

Cô vào bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán cô bị ung thư vú và cắt bỏ chúng đi. Thế nhưng trớ trêu một điều là sau đó cô không phải bị ung thư vú, mà là ung thư hạch bạch huyết.


Mục Viết Cho Nhau xin được phép đăng tải những bài viết ngắn ghi lại những gì diễn ra xung quanh Trang Ng. khi cô đang từng ngày đối diện với căn bệnh này. Tòa soạn cũng giữ nguyên cách hành văn của tác giả.


Mọi chia sẻ của quý độc giả đến với Trang Ng. có thể gửi về tòa soạn theo email: [email protected]



Trang Ng.


January 7, 2012



Những ngày cuối năm 2011 và cận Tết 2012.




Đi đâu, gặp ai người ta cũng thảng thốt: Trời ơi… dạo này làm gì mà gầy dữ vậy? Nửa đùa nửa thật, người hỏi bí quyết giảm cân, người bộc lộ sự lo lắng (coi chừng bệnh), người mừng thay cho tôi bởi bỗng dưng đạt được “thành tựu” mình-hạc-xương-mai thế này.


Quả thật, trong ba tháng qua, tôi sụt từ 60kg xuống chỉ còn 52kg mà không hề tiêu tốn một giây tập thể dục hay chật vật vì nhịn ăn. Bình thường tôi đã ít ăn, thời gian qua thì không ăn được gì vì lúc ăn không thấy ngon chút nào. Có vẻ như là rất có vấn đề nhưng chẳng ai (ngay cả tôi) biết rõ đó là vấn đề gì. Kết quả khám sức khỏe tổng quát đều tốt, các chỉ số máu bình thường, không có bất cứ dấu hiệu đáng ngại nào. Bởi vậy tôi không có lo chuyện bệnh tật và tận hưởng cảm giác có một cơ thể… siêu mẫu.


Rồi, cái chân đau. Rồi, trên ngực nổi cục u. Rồi, cơ thể cứ thế mà tiều tụy mệt mỏi.


Cao của ông Lang Yến cho đã không có tác dụng gì với cái chân đau. Niềm hy vọng về một cái phép ma mị nào đó tắt ngúm. Tôi bắt đầu đi khám và chờ đợi kết quả.


Bắt đầu với STO Phương Đông của chú Quán (bạn Mẹ). Chụp X-Quang phổi, X-Quang ngực, MRI xương đầu gối. Mọi thứ sạch sẽ, không có dấu hiệu gì ngoài khối u thấy rõ trên ngực phải. Làm thêm món siêu âm màu để xác định khối u trên ngực. Không rõ kết quả, bác sĩ đề nghị làm sinh thiết (FNA).


Chú Quán gọi bác Phước (Chợ Rẫy) ra nhờ vả. Bác xem phim MRI và các phim X-Quang thì bảo không có triệu chứng gì cả. Khi thấy tôi đi cà-nhắc, bác bảo đau đến đi dị dạng như vậy thật không bình thường. Bác Phước ghi giấy cho tôi sang chụp CT cắt lớp cái xương đầu gối ở bệnh viện Vạn Hạnh và chụp nhũ ảnh (mammography) ở Chợ Rẫy.


Ngay buổi trưa hôm đó tôi sang bệnh viện Vạn Hạnh, đưa giấy của bác Phước, bác sĩ cho tôi vào chụp liền rồi đưa ngay cho 1 đĩa CD sang gặp bác Phước. Tương tự như vậy, sang Chợ Rẫy đưa tờ giấy của bác, người ta cho tôi chụp nhũ ảnh ngay.


Không xếp hàng. Không chờ đợi. Sang đến Chợ Rẫy, tôi mới biết bác là trưởng khoa chuẩn đoán hình ảnh. Bác xem phim của tôi và khẳng định xương đầu gối không có tổn thương gì. Nghe vậy tôi cũng yên tâm. Bác cho thông tin để tôi liên hệ với bác sĩ Q. bên ung bướu để tiến hành làm sinh thiết khối u trên ngực.


Hiển (em rể) chở tôi đến liên hệ với bác sĩ Q. trong một buổi chiều trễ, ngoài giờ làm việc. Ổng chích một cái kim dài thòng vào khối u, đau nhói. Làm sinh thiết xong rồi ổng nói tôi… về nhà ăn Tết đi rồi tính. Tôi hỏi có nghiêm trọng không, khối u đó là gì thì ổng bảo 2 tiếng sau quay lại lấy kết quả.


Thế là 2 chị em tôi chị ăn.


Đúng hẹn, tôi quay về phòng khám của bác sĩ Q. thì ổng đã đi về mất tiêu. Y tá phòng khám bảo tôi sang gặp bác sĩ L. ở một địa chỉ khác để lấy kết quả. Hiển lại chở tôi lọt tọt đi qua phòng khám lân cận đó. Kết quả cũng không có gì rõ, cũng không có phương án điều trị gì cả.


Mẹ điện thoại cho bác Hợp, than thở về tình hình sức khỏe của tôi. Bối rối về kết quả không-không của đợt khám bệnh vừa rồi, Mẹ đã cảm thấy mất phương hướng. Bản thân tôi, cái đau ngày càng nặng, sức ì của mệt mỏi khiến tôi chẳng muốn bước chân đi đâu cả.


Bác Hợp lấy làm ngạc nhiên bởi vì không nghĩ tôi sẽ đau bệnh gì hết. Thế là chiều hôm đó, bác Hợp đích thân dẫn tôi đi gặp cô Thư (khoa cơ xương Chợ Rẫy) ở phòng khám của cô bên Nguyễn Trãi và gặp bác Bùng (Ung Bướu Sài Gòn) bên phòng khám của bác ở tuốt Quận 8. Cô Thư cho một vốc thuốc về uống trong mấy ngày Tết rồi qua Tết quay lại tái khám. Bác Bùng xem khối u thì bảo rằng khối u to như vậy, sinh thiết sẽ không cho kết quả chính xác, giải pháp là sau Tết thì vào Ung Bướu Sài Gòn để mổ.


Vẫn là kết quả không-không.

NASA phóng thử nghiệm hỏa tiễn Antares lên quỹ đạo

 


DULLES, Virginia (Los Angeles Times) Một hỏa tiễn Antares do hãng Orbital Sciences Corp. ở Dulles, Virginia, chế tạo, sẽ được phóng thử nghiệm lần đầu tiên ngày Thứ Tư 17 tháng 4.









Hỏa tiễn Antares được đặt lên giàn phóng ở Wallops Flight Facility. (Hình NASA)


Theo dự trù, Antares sẽ rời khỏi giàn phóng Wallops Fight Facility trên một hải đảo 6 dặm vuông ngoài bờ biển Virginia lúc 2 giờ chiều giờ California. Căn cứ Wallops đã có từ 1945 nhưng trước đây chỉ dùng để phóng những hỏa tiễn nhỏ, và mới được xây dựng thành một căn cứ không gian như Cape Canaveral, Florida hay Vandenberg AFB, California.

Hỏa tiễn hai tầng Antares dài 130 feet, trong tương lai có khả năng đưa 14,000 pounds hàng lên quỹ đạo. Chuyến bay thử nghiệm đầu tiên chỉ chở 8,600 pounds bì, và một ít dụng cụ khoa học để thu thập dữ kiện trên quỹ đạo cao khoảng 160 dặm, trong ít tháng trước khi sức hút của Trái Đất làm vệ tinh xuống thấp dần rồi cháy tiêu trên thượng tầng khí quyển.

NASA đầu tư khoảng $288 triệu cho 2 chuyến bay thử nghiệm trong năm nay và nếu thành công sẽ ký hợp đồng $1.9 tỷ để thực hiện 8 chuyến đưa hàng lên Trạm Không Gian Quốc Tế trong những năm tới. Hiện nay NASA vẫn muốn giao các công tác này cho các công ty thương mại, như đã làm với Space Exploration Technologies Corp. trước đây bằng phi thuyền SpaceX.

Theo kế hoạch, trong chuyến thử nghiệm thứ nhì vào giữa năm nay,  hỏa tiễn Antares sẽ đưa khoang chở hàng Cygnus lên Trạm Quốc Tế.  Nhưng khác với phi thuyền SpaceX, Cygnus không có khả năng trở về mặt đất và sẽ cháy tiêu trên không gian. Hãng Orbital Sciences Corp. chưa có dự án phát triển phi thuyền chở người,  nhưng nói rằng hỏa tiễn do họ chế tạo giá rất rẻ so với thế hệ hỏa tiễn hiện nay. (HC)

Chè Đậu Trắng


Người hướng dẫn: Ngọc Vân





Nguyên liệu:


Cho khoảng từ 6 đến 8 chén chè:


-3 lon đậu trắng 15 oz (black eye peas)


-1 cup nếp


-1/2 đến 3/4 cup đường cát trắng tùy theo khẩu vị thích ngọt nhiều hay ít


-1/4 muỗng cà phê muối


-1/2 muỗng cà phê vani


-1 lon nước cốt dừa 14 oz


-1 muỗng canh bột bắp



1 muỗng canh = 1 muỗng tablespoon


1 muỗng cà phê = 1 muỗng teaspoon




Cách nấu:


-Nếp vo sạch, cho vào nồi, cho vào 2 1/2 cup nước, nấu trên bếp lửa lớn, khi nếp sôi, hạ lửa nhỏ nhất, đậy nắp, nấu thêm khoảng 15 phút cho nếp vừa nở như cơm, nhưng vẫn còn nguyên hạt.


-Đậu trắng đổ ra rổ, xả nước vài nước cho đậu sạch.



-Cho đậu, đường, muối, vani, và 1 1/2 cup nước nóng vào nồi nếp, dùng đũa khuấy nhẹ cho đều. Vặn lửa lớn cho chè sôi, khi chè vừa sôi đều thì hạ lửa nhỏ, đậy nắp, nấu thêm 5 phút. Tắt lửa, bắt nồi chè ra khỏi bếp.


-Cho nước cốt dừa vào nồi nhỏ, cho vào 3 muỗng canh đường, 1/4 muỗng cà phê muối. Khuấy tan bột bắp với 1 muỗng canh nước lạnh, cho vào nồi nước cốt dừa, bắt lên bếp, để lửa vừa, khuấy nhẹ đều tay cho đến khi nước cốt dừa sôi, tắt lửa, bắt khỏi bếp.



Chè đậu trắng ăn ấm với nước cốt dừa. Chè đạt yêu cầu khi nếp và đậu chín mềm nhưng không bị bể.

Mất kinh, trễ kinh

 
LTS: Bắt đầu từ Tháng Ba, 2013, Trang Phụ Nữ nhật báo Người Việt sẽ có mục mới với tên gọi “Bác Sĩ Ơi” do Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh phụ trách.

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh, được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848.


Quý vị độc giả có câu hỏi, ý kiến liên quan đến các chứng bệnh về phụ nữ, hiếm muộn xin thư về [email protected]




Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh




Một chu kỳ kinh nguyệt dài trung bình 28-29 ngày, hoặc từ 25 đến 35 ngày, nếu đều đặn, vẫn kể là bình thường.


Chu kỳ kinh nguyệt là hệ quả của sự cộng tác giữa hệ thống trung ương: tuyến yên (pituitary gland ở dưới bộ não) và địa phương: buồng trứng. Nếu có trục trặc của một trong hai cơ phận hay mất liên lạc của hai bên sự mất kinh sẽ xảy ra.




Những lý do gây ra mất kinh



Có thai: Phôi đã bám vào lớp nội mạc, sản xuất ra hormone HCG (human chorionic gonadotropin). Hormone này báo với trung ương tạm ngưng cơ chế rụng trứng, đồng thời kích thích “xác vàng” tiếp tục làm cho lớp nội mạc dày thêm, nuôi dưỡng phôi thai.


– Cho con bú: Khi cho con bú cơ chế rụng trứng của tuyến yên trung ương tạm ngưng hoạt động dưới sự ảnh hưởng của hormone sanh sữa prolactin. Tuy nhiên tín hiệu prolactin khi nhiều khi ít, sự rụng trứng có thể xảy ra cho dù kinh không tới. Phụ nữ có thể cấn thai trong thời gian cho con bú.


– Stress: Những căng thẳng thần kinh có thể ảnh hưởng tạm thời đến tuyến yên trung ương, làm ngưng trễ sự rụng trứng và làm mất kinh.


– Thuốc men: Ngoài thuốc ngừa thai, một số các loại thuốc an thần, thuốc chữa bệnh tâm thần, chữa bệnh tuyến giáp trạng, thuốc corticosteroid, và thuốc chữa bệnh ung thư có thể làm mất kinh.


– Bệnh tật: Một số bệnh kinh niên, đưa đến tình trạng stress về tinh thần và thể xác.


– Hội chứng đa nang buồng trứng: Phụ nữ có hội chứng polycystic ovary syndrome này, mất cân bằng giữa hai loại hormone LH, FSH ở tuyến yên trung ương dẫn đến sự tăng cao hormone nam, androgen, so với hormone nữ estrogen. Hệ quả là sư rối loạn về rụng trứng và kinh nguyệt: kinh khi có, khi không.


– Mất cân bằng về sức nặng lý tưởng: Phụ nữ quá ốm hay quá mập, hay gầy khi béo bất thường làm ảnh hưởng đến các loại hormone trung ương và địa phương, làm ngưng trệ sự rụng trứng và làm mất kinh. Một loại hormone, leptin, tiết ra từ trong tế bào mỡ báo cáo cho trung ương biết tỉ lệ mỡ của cơ thể. Tỉ lệ mỡ có một chỉ số lý tưởng cho mỗi người. Cao quá hay thấp quá, hoặc cao thấp bất thường cũng làm cho cơ chế trung ương bực mình. Rối loạn về hormone leptin chính nó cũng gây ra hiện tượng béo phì, ăn không biết no. Phụ nữ có vấn đề về ăn uống, nhịn ăn, ăn nhiều rồi tự làm ói mửa thường bị tắt kinh. Phụ nữ tập thể thao quá độ với tỉ số mỡ quá ít cũng bị mất kinh.


– Dùng thuốc ngừa thai: Một số phụ nữ có thể mất kinh trong khi hoặc sau khi dùng thuốc ngừa thai. Thuốc ngừa thai có hai tác dụng: thứ nhất, tạo một chu kỳ kinh giả với lớp nội mạc khô cằn để phôi thai khó bám vào; thứ nhì, đưa tín hiệu giả đến trung ương ngừng kích thích trứng rụng. Vì hiệu ứng thứ nhất, số ngày hành kinh sẽ ngắn đi với thể tích máu ít lại, có khi chỉ vài giọt. Vì hiệu ứng thứ hai, sau ngừng uống thuốc thì sau từ 3-6 tháng, phụ nữ vẫn chưa có kinh vì trung ương “đi nghỉ mát” chưa về kịp. Ngoài ra, vì là chu kỳ giả, nếu phụ nữ có kinh nguyệt bất thường vì 2 lý do trên, dùng thuốc ngừa để điều kinh, sau khi ngưng, sự mất kinh sẽ trở lại như cũ.


– Bệnh suy tuyến giáp trạng: Hypothyroidism, có thể làm tăng hay giảm hormone prolactin làm cơ thể tưởng lầm là đang cho con bú, đưa đến rối loạn về rụng trứng mà mất kinh.


– U nang tuyến yên: U nang tuyến yên thường là bướu lành có thể làm cho hormone prolactin được sản xuất quá nhiều, như trình bày trên đây, làm mất kinh.


– Nghỉ kinh sớm: Tuổi nghỉ kinh trung bình của phụ nữ là 51-52. Một số phụ nữ có thể nghỉ kinh vĩnh viễn sớm hơn ở độ tuổi 20, 30, 40…


Một số lý do đưa đến mất kinh có thể ngăn ngừa được như tránh có thai nếu chưa muốn có, ăn uống điều độ để cơ thể có sức nặng lý tưởng. Sống vui vẻ, tránh stress, áp lực đời sống. Không dùng các loại thuốc tâm thần nếu không cần.


Cơ thể có thể trễ kinh vài ngày, hay mất kinh vài ba tháng nếu những lý do gây ra hiện tượng trễ kinh hay mất kinh tự điều chỉnh lấy. Nếu không có thai khi trễ kinh, sau hai tháng không thấy kinh trở lại, phụ nữ nên tham khảo với bác sĩ ngay để truy tìm những lý do hay nguy cơ để chữa trị kịp thời.

Cụ Bà Maria Nguyễn Thị Quyền

Bắc Hàn đưa tối hậu thư đòi Nam Hàn ‘xin lỗi’

 


BÌNH NHƯỠNG, Bắc Hàn (AP)Sau một ngày êm ả của lễ kỷ niệm 101 năm sinh nhật Kim Nhật Thành, nhà lãnh đạo đầu tiên của nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên;  hôm Thứ Ba giới lãnh đạo Bắc Hàn lại tiếp tục những lời lẽ khoa trương châm chọc Hoa Kỳ và Nam Hàn.










Biểu tình đốt hình nộm Kim Jong-un tại Seoul, Nam Hàn (Hình: AP/Kim Cheung)


Truyền thông nhà nước Bắc Hàn cho biết  bô tư lệnh quân sự tối cao của quân đội nhân dân Triều Tiên đã gởi tối hậu thư cho Nam Hàn yêu cầu xin lỗi về những hành động thù nghịch. Bắc Hàn nói sẽ bác bỏ mọi đề nghị hội đàm hai bên, chừng nào Nam Hàn chưa xin lỗi, và đe dọa có hành động trả đũa bất cứ lúc nào.

Đáp lại lời lẽ hăm dọa do thông tấn xã KCNA loan báo, khoảng 250 người dân Nam Hàn đã biểu tình đốt hình nộm Kim Jong-un và ông bố Kim Jong-il,  ở trung tâm thủ đô Seoul. Những cuộc biểu tình như vậy vẫn thấy nhiều lần ở Seoul,  nhưng cuộc biểu tình hôm Thứ Ba chứng tỏ dân chúng Nam Hàn xem thường lời đe dọa mới của Bắc Hàn.

Tuy nhiên điều đáng chú ý là những lời lẽ khoa trương của Bắc Hàn ít khi nhân danh bộ Tư Lệnh Quân Sự tối cao. Các quan sát viên tin rằng bằng việc tiếp tục tỏ thái độ khiêu khích, Bắc Hàn đang chuẩn bị phóng thử nghiệm một hỏa tiễn tầm xa bất chấp mọi sự phản đối và lời cảnh cáo từ quốc tế.  (HC)

Tin mới cập nhật