Nỗi trăn trở mang tên nước sạch

 


Hoàng Thị Ngọt


 


Nước sạch đang trở thành một vấn đề trầm trọng ở Việt Nam. Ðặc biệt đối với các vùng nông thôn nghèo ở miền núi hoặc vùng sâu vùng xa, ước mơ được sử dụng nước sạch đang ngày càng trở nên xa vời khi điều kiện kinh tế thiếu thốn và nguồn nước sạch quá khan hiếm.










Ðỗ Anh Thư, VNHELP Executive Director, đang thăm một hộ đân được gắn nước sạch tại Tiền Giang.


Theo thống kê của Tổ Chức Y Tế Thế Giới năm 2008, gần 20% dân số ở cá vùng nông thôn ở Việt Nam sử dụng nước không hợp vệ sinh. Hàng năm, Việt Nam có có hơn 20 ngàn người chết do dùng nước bị ô nhiễm và chưa đạt chuẩn.


Rất nhiều các dự án đã được thực hiện ở Việt Nam để góp phần cải thiện tình trạng trên. Nhưng không phải mọi nỗ lực đều có thể giải quyết được vấn đề. Một loạt các báo cáo gần đây cho thấy dự án nước sạch nông thôn bị “đắp chiếu” sau khi khánh thành bởi những giải pháp đưa ra chưa phù hợp và thiết thực, gây lãng phí và tốn kém. Làm thế nào để mỗi hộ gia đình nghèo được trực tiếp sử dụng nguồn nước sạch hàng ngày với hiệu suất cấp nước cao nhất và chi phí thấp nhất luôn là trăn trở của rất nhiều các tổ chức phát triển, trong đó có hội thiện nguyện VNHELP.










Chuẩn bị lắp đặt ống nước.


Hơn 20 năm hoạt động tại Việt Nam với sứ mệnh hỗ trợ người nghèo, VNHELP đã giúp giải quyết rất nhiều các vấn đề bao gồm nước sạch, vệ sinh dịch tễ, y tế, giáo dục, v.v… Trong lĩnh vực nước sạch, VNHELP đã triển khai thực hiện các dự án cung cấp nước sạch cho các vùng nông thôn ở các tỉnh Bình Ðịnh, Tiền Giang, Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Nam. VNHELP kết nối đường ống trực tiếp từ từng hộ gia đình tới hệ thống lọc nước trung tâm. Ðiều này cho phép từng hộ dân được trực tiếp sử dụng nước sạch. Những hộ gia đình nghèo nhất sẽ được gắn ống nước miễn phí, những hộ gia đình khá giả hơn đóng góp tiền gắn ống nước. Từ năm 2007, hơn bốn ngàn hộ dân nghèo Việt Nam (khoảng 20 ngàn người) đã có cơ hội tiếp cận với nguồn nước sạch thông qua các chương trình tài trợ của VNHELP.


Trong lĩnh vực giáo dục, theo khảo sát và báo cáo vào tháng 3, 2008, có tới 50% số trường học ở vùng nông thôn thiếu nước uống an toàn cho học sinh; 5% trường học sử dụng nước sông, hồ và rạch để sinh hoạt; 20% số trường học không có nguồn nước và hơn 52% số trường không có nước uống cho học sinh trong ngày. Nằm trong nỗ lực cải thiện và nâng cao chất lượng giáo dục cho các cộng đồng khó khăn tại Việt Nam, VNHELP đã thực hiện chương trình xây dựng trường học từ năm 1999. Chương trình này đã xây dựng được 41 trường mẫu giáo và tiểu học, tạo điều kiện học tập an toàn và thích hợp cho hơn 10,000 học sinh tại ba miền đất nước. Ðồng thời với hoạt động xây dựng trường học, VNHELP đặc biệt chú trọng tới vấn đề nước sạch cho học đường để đảm bảo học sinh được tiếp cận nguồn nước sạch để sử dụng và để uống khi đến trường. VNHELP hướng tới công tác giúp xây dựng hệ thống cấp nước và lọc nước tại các trường tiểu học. Trong năm 2012, 30 trường tiểu học tại Quảng Ngãi đang nhận sự trợ giúp từ VNHELP để lắp đặt máy xử lý nước bằng tia cực tím UV nhằm cung cấp nước uống cho học sinh và thầy cô giáo tại trường. Chương trình này cũng được song hành với chương trình giáo dục thay đổi hành vi nhằm huấn luyện cho giáo viên và học sinh các vấn đề về nước sạch, vệ sinh, môi trường và vệ sinh dịch tễ tại học đường.










Hệ thống lọc nước xây dựng bởi VNHELP.


VNHELP quan tâm tới tính hiệu quả và bền vững của mỗi chương trình. VNHEP cố gắng cung cấp một giải pháp linh hoạt và toàn diện để giải quyết cho các vấn đề về nước sạch tại các trường học vùng nông thôn nghèo. Phương pháp lọc nước bằng đèn cực tím là phương pháp duy nhất diệt khuẩn mà không sử dụng hóa chất và nhiệt. Ðây là hệ thống thiết bị thân thiện môi trường vì nó dùng hóa chất nên không gây nguy hiểm, cũng không bị bất kỳ vấn đề gì nếu sử dụng quá mức. Hệ thống lọc đem lại hiệu quả cao, tiết kiệm và an toàn trong sử dụng.


Hội thiện nguyện VNHELP được thành lập từ năm 1991 tại vùng San Jose Bắc California. Hội đã thực hiện rất nhiều chương trình nhân đạo giúp đỡ trực tiếp người nghèo tại Việt Nam. Chương trình nhạc gây quỹ hàng năm của hội “Mùa Thu Cho Em” sẽ diễn ra tại Saigon Performing Arts Center (Fountain Valley) vào 3:00PM Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012 với ca sĩ Thu Phương, Hà Anh Tuấn, Quang Linh, ban nhạc The Brothers Band. Liên lạc VNHELP (714) 642-8866, www.vnhelp.org

Phóng sự Tết Trung Thu ở Utah





Lá thư chủ nhiệm

 


Hội Nghị Diên Hồng


 


Năm 1285, vua Trần Nhân Tông đã triệu tập một Hội Nghị Diên Hồng để hỏi ý kiến dân về quyết định chống hay hàng quân Mông Cổ.


Hội nghị thành công, nhân dân đồng thuận “quyết chiến.” Hiện nay trước hiểm họa xâm lăng của Tàu Cộng, chính quyền cộng sản làm ngơ, những người yêu nước hải ngoại cần tham khảo lòng người với một Hội Nghị Diên Hồng Hải Ngoại. Ðây không phải là một ý kiến mới nhưng việc làm này cần kíp hơn bao giờ.


Mục đích của Hội Nghị Diên Hồng Việt Nam Hải Ngoại 2012 là tìm giải pháp bảo vệ sự “Tồn vong của đất nước và dân tộc.” Hội nghị sẽ được tổ chức vào lúc 2 giờ chiều Thứ Bảy, 27 tháng 10 năm 2012, tại Westminster Civic Center, thành phố Westminster, California và trên hệ thống Internet Paltalk Toàn Cầu.


Liên lạc Ban Tổ Chức để biết thêm chi tiết qua điện thoại (714) 305-9025 hoặc email: [email protected]


Chúng tôi hy vọng quý độc giả theo dõi, tham gia để cùng nhau tìm được giải pháp thích nghi cho sự bảo toàn đất nước Việt Nam.


Trân trọng


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ nhiệm

Tết Trung Thu tại Mall Of America, Minnesota 2012

 



Biểu diễn múa Trung Thu tại Mall of America, ngày 22 tháng 9, 2012.



Biểu diễn thời trang dịp Tết Trung Thu.


 

Tản Mạn Thơ Văn

 


Thơm Quế


 


Thơ: Chân-Trời-Chân-Mây


 


Em về gió thoảng thơm mùi quế,


Lâu bạn thân tình,chẳng lẽ im…


Giọng Thơ thắm-thía vang từ cõi,


Thổn-thức khoanh vòng ngực…


Trái tim!!!


 


–––––––––-


 


Ðã Mây


 


Thơ: Hương Quế


 


Ðã mây chờ gió chân trời lạ


Lòng cứ mãi về bên góc xưa


Ðã Thu chờ nắng đừng phai lá


Người ở lại mùa vui nắng mưa


 


Ðã anh từ thuở rừng thơm quế


Thu đi Ðông tới ngọt tình quê


Ðã sương mà gió mừng bay tóc


Ðã tình dốc hết giọt đam mê HQ


–––––––––-


 


Thơ Không Tuổi


 


Thơ: Hương Quế


 


Thơ không hỏi tuổi người ơi


Chữ vần đẹp mãi chưa rời mùa xuân!


Ráng hồng mây đóa phù vân


Lửng lơ áo gió ân cần khách thơ


Gửi vào trăng mấy hạt mơ


Gửi vào gió mộng vô bờ sông mây


Thăm anh làm gió quạt đầy


Thăm em bên ấy nhớ cây cội nguồn


Ðọc thơ anh thấy mà thương


Cùng quê cùng xứ mà đường khác nhau!


Cầu thơ bắt nhịp nôn nao


–––––––––––-


 


Khép lòng!


 


Thơ: Hương Quế


 


Cũng buổi cơm chiều nồi canh lạt


Cá kho nước mắm mặn bờ môi


Em ngồi nhơi miết cho đến tối


Sụp bóng chiều đi gió lạnh về


 


Cũng những đêm về chăn không ấm


Ðàn con nheo nhóc đợi ba thăm


Không bánh không quà không viên kẹo


Ghé cửa qua loa bận bịu rằm


 


Cũng mấy hợt hờ trăng qua cửa


Ba đi tầm bóng khẩn vinh quy


Áo trăng vàng quá nên không nhớ


Áo mẹ con xa rách xuân thì


 


Vẫn đồng vẫn ruộng trăm năm ấy


Một kiếp mấy đời chết thơ ngây


Vẫn em lặng lặng thôi chờ cửa


Khép lại tình xưa vá hao gầy


 


Không dám mơ trăng rồi vô vọng


Thừ lừ nhạt thếch mấy dòng sông


Anh đi em chúc bằng câm lặng


Ngày đỗ trạng nguyên áo mão hồng


(09/06/2012)


––––––––––-


 


Ðá nứt… nẩy mầm ra hoa


 


Thơ: Chân-Trời-Chân-Mây


 


Ta tìm hồi nhớ con sông,


Mênh-mông nước lớn; nước ròng buồn hiu.


Nghĩa nhân rác nổi lều bều,


Thòi lòi nhảy nhót ra điều lợi-lanh.


Ai ơi! Bày vẻ linh tinh,


Những khuôn mặt nạ muôn hình nhức xương!


 


Nhân sinh vốn ảo, vô-thường,


Ghét, Yêu giản-dị tỏ-tường giùm nhau!


Ta khờ chưa hiểu vì sao,


Mượn danh, huyễn mộng, loạn màu chi đây?!


Giống như những đứa mặt dầy,


Tham tiền, hám lợi, giành tài gian manh!


 


Ta mơ được sống an-bình,


Ở nơi núi thẳm giữ-gìn tuyết băng!


Làm sao có chỗ an-toàn,


Ngồi bên Em, hát đàng hoàng tình ca!


 


Kiên-trì đá cũng nở hoa,


Hôn Em, tỏa sáng nguyệt ngà tháng năm.


Trung Thu, Chủ Nhật tròn rằm,


Yêu Em, đá nứt… nẩy mầm ra hoa!


 


Trong ánh Thu vàng, Trăng lồng lộng,


Em về thanh-lịch vest thiên nga.


Mắt mi mơ-mộng mượt-mà,


Mặt mày môi má hồng tòa thiên-nhiên!


Thơ cười ngửa cổ cơ-duyên,


Cho Anh rờ,… mặt dây chuyền ngực nâu!


 


Cuối cùng ta chỉ còn nhau,


Còn thơ tuyệt ái làm giàu thế-nhân!


 


(Vạn Hồ, Hồng Ân Tịnh Lầu, Maple Grove, 28 tháng 9, 2012)


Thái Văn


––––––––––––


 


<<Xin đóng khung mấy hàng cáo lỗi sau đây>>:


 


CÁO LỖI


Trong Tản Mạn Thơ Văn trên báo Người Việt Minnesota, số ra ngày 28 tháng 9, 2012, bài thơ “Số Kiếp Con Trai” của nữ Thi-sĩ Trần Tường Vi đã có lỗi kỹ thuật thiếu tên tác giả. Xin trân trọng cáo lỗi cùng nữ thi sĩ và bạn đọc.

Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ 2012-2014

Tân Ban Chấp Hành


 


 * Tâm Việt


 


Sau ba ngày cật lực làm việc (từ 21 tháng 9 đến 23 tháng 9, 2012), Nghị hội Toàn quốc Người Việt tại Hoa Kỳ, trong kỳ họp tại Washington, D.C., đã bầu xong những chức vụ chính trong Hội đồng Ðiều hợp Trung ương cũng như Ban Chấp Hành cho nhiệm kỳ 2012-2014.










Ban Tổ Chức và một số quan khách (từ trái qua phải):


Hàng đầu: Cựu Dân Biểu Lý Hiền Tài (Chủ tịch Cộng đồng Maryland), Ô. Phạm Văn Yến (Giám đốc Cơ quan Xã hội VN/MN), Cựu Tổng trưởng Dân vận Chiêu hồi Hoàng Ðức Nhã, Ô. Phạm Văn Vy (Chủ tịch HÐQT Cơ quan Xã hội VN/MN), GS Nguyễn Ngọc Linh, Cựu Ðại sứ Bùi Diễm và ông Paul Vân (Hội Cao Niên vùng DC).


Hàng sau: Ô. Huỳnh Sĩ Nghị (Phó Chủ tịch Nghị Hội), Dược sĩ Nguyễn Mậu Trinh (Tân Chủ tịch Nghị Hội), Bà Jackie Bông Wright (Phó chủ tịch Nghị Hội), GS Nguyễn Ngọc Bích (Chủ tịch Hội đồng Quản trị Nghị Hội), Ô.George J. Veith (tác giả Black April), Ô. Ðoàn Hữu Ðịnh (Nguyên Chủ tịch Tập thể Chiến Sĩ VNCH vùng DC).


Cùng lúc, Nghị hội cũng đã đưa ra một nghị quyết 9 điểm nhằm đưa tuổi trẻ vào một vài địa vị then chốt trong tổ chức và nhấn mạnh mấy công tác như phát hành phim “Hồn Việt” và tìm giải pháp cho vấn đề Biển Ðông.


Sang sáng Chủ Nhật, 23 tháng 9, hội nghị đã thông qua một nghị quyết 9 điểm (đính kèm) và xét lại vấn đề nhân sự để bầu ra cho nhiệm kỳ 2012- 2014 hai cơ cấu lãnh đạo Nghị hội như sau:


 


Hội đồng Ðiều hợp Trung ương


Chủ tịch: Nguyễn Ngọc Bích (VA)


Phó CT Miền Tây: Trương Vân Lan (CA)


Phó CT Miền Ðông: Ðoàn Ðức Phương (kiêm nhiệm chức vụ Tổng quản trị) (MA)


Phó CT Miền Bắc: Phạm Văn Vy (MN)


Phó CT vùng Thủ đô: Ðào Thị Hợi (VA)


 










Ðối thoại Thế hệ (Từ trái sang phải): GS Nguyễn Ngọc Bích Chủ tịch Nghị Hội, Lan Anh Nguyễn Tân Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Bắc Mỹ, Ðán Huỳnh Cựu Chủ tịch Tổng hội Sinh Viên Bắc Mỹ, Long Nguyễn
  Cựu Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Trung Ðại Tây Dương Hoa Kỳ và Stephen Nguyễn Tân Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Trung Ðại Tây Dương Hoa Kỳ.


Ban Chấp hành Trung ương


Chủ tịch: Nguyễn Mậu Trinh (MD)


Phó CT Phát triển: Huỳnh Sĩ Nghị (MN)


Phó CT đặc trách Khoa học, Môi trường: Mai Thanh Chuyết (CA)


Phó CT đặc trách Tuổi trẻ: Long Nguyễn (VA)


Phó CT đặc trách Văn hóa Xã hội: Nguyễn Thị Thanh Bình (VA)


Tổng kiểm tra: Cụ Nguyễn Ðình Kỳ (VA)


Phụ tá đặc biệt cho Chủ tịch Chấp hành: Ðán Huỳnh (MN)

Giới thiệu thương mại

 


Mai Hoàng phụ trách


 


Tuyết Hương Café


 


Tuyết Hương Café là nơi hẹn hò lý tưởng. Tiệm nằm trên trục lộ giao thông chính nối liền 2 thành phố Minneapolis và St. Paul của tiểu bang Minnesota.



Chúng tôi xin được giới thiệu những đặc điểm của Tuyết Hương Café để quý độc giả có cơ hội thưởng thức.


Tiệm sẽ khai trương (Grand Opening) vào Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012.


Tuyết Hương Café là tên của cô chủ, ca sĩ Tuyết Hương, rất quen thuộc tại Song Thành. Tiệm được trang bị và tổ chức theo lối Café Á Ðông, cung cấp những món ngon ăn ngon và cà phê đầy hương vị quê hương.


Mỗi ngày có điểm tâm sáng, bánh mì , trà, cà phê. Ðặc biệt giảm giá 30% trong dịp khai trương từ 5-15 tháng 10, 2012.


Ðược hỏi đặc điểm của tiệm, ca sĩ Tuyết Hương cho biết: “Tiếp đãi nồng hậu, phục vụ tận tình, vui lòng khách đến và vừa lòng khách đi là bí quyết của tiệm.”


Ðịa điểm: Tuyết Hương Café


2422 University Avenue W.


St. Paul, MN 55114


ÐT: (651) 645-1595

Reading ‘Romeo and Juliet’ on an iPad?


Photo courtesy of www.usatoday.com


 


 


 


 


By CAIE KELLEY, New America Media


 


            ORINDA, Calif. ― “Go ahead and highlight that passage in green,” my teacher instructs the class, informing us it will link to an online explanation. My fingers slide across the screen. “Give me my Romeo,” declares Juliet, “And when I shall die/take him and cut him out in little stars.”


            Our class has been struggling through Shakespeare’s “Romeo and Juliet” for several weeks now, and it’s a relief to be able to understand the story. Someday, I think, these little gadgets will do all the teaching.


            Which is sort of the plan.


            “Over the next few years,” declared U.S. Education Secretary Arne Duncan, “textbooks should be obsolete.” Pointing to countries like South Korea, which plans to go fully digital by 2015, Duncan stressed the role of technology in ensuring American students remain competitive. “This has to be where we go as a country,” he said.


            My high school recently adopted a new pilot program, where incoming freshmen are handed their own iPad, containing textbooks, online materials and interactive educational games. The reasoning is simple: backpacks become lighter and the school saves money on books and other supplies. The iPads are returned at the end of the year, any damage must be paid for, and the machine can then be handed over to the next bunch of students.


            “You think I understand Shakespeare?” a classmate snorts. “I need these iPads! So yes, I may mess around and download apps and goof off. But when I need to focus, ‘Romeo and Juliet’ is there, and so are all the educational apps to help me understand it.”


            Online tools like “Sparknotes” and “No Fear Shakespeare” are there at your fingertips to help recount the story in simpler language, while YouTube videos offer varying interpretations of critical scenes, including new takes where Juliet loses cell phone service and can’t text Romeo about her plan.


            But even with the aid of these online tools and videos, I’ve struggled with much of the text. And while they have made understanding more convenient for some, they’ve also made me less willing to invest time in studying the actual text before submitting to the will of “No Fear Shakespeare.”


            “Fetch me my rapier, boy,” cries Tybalt as Romeo enters the scene. “What, dares the slave/come hither, covering with an antic face/to fleer and scorn at our solemnity?” After one read, I think I get the basics. Tybalt, a Capulet, is mad that Romeo, a Montague, is at the celebration. But what is a rapier, why is Romeo covered with an “antic face,” what does “fleer” even mean, and why is the party called a “solemnity”?


            No longer willing to struggle with the text, I Google “Romeo and Juliet Sparknotes,” which summarizes the scene in a couple of paragraphs. I learn that an “antic face” is in fact a mask, “fleer” means scorn, and the “solemnity” is indeed a party.


            With technology, I don’t even have to try to read much of the original. I miss the lines that foreshadow Tybalt’s eventual death and give the reader a glimpse into his easily angered personality.


            Ultimately, digital education is a part of our future. After all, we are the gadget generation, the ones who have been emailing and texting since elementary school. We are the emerging group of students for whom using Facebook, Twitter, and YouTube are practically second nature. To us, what question can’t be answered by Google?


            Research by the National Academy of Sciences suggests technology encourages learning through, among other things, greater access to information. Several studies have even indicated that the student achievement gap is narrowed when a school adopts these new digital programs.


            The response to the pilot program among teachers and students at my school has so far been positive. When a student doesn’t understand a math lecture, for example, she can click on an educational website or an interactive game that will explain the subject to her in a different way.


            “Students use the iPads for note-taking, research, writing and a host of other creative and productive tasks,” my teacher tells me. “We talk to the students about what it means to be a digital citizen and how technology is a great tool, but also how it must be used responsibly.”


            He says he has seen a jump in student interest since the iPads have been put into use, but he adds that because this is a trial program, if the tools don’t improve performance the school will return to more tried-and-true methods.


            I look around my classroom. The boy to my left is engaged in an intense battle of “Fruit Ninja,” his fingers deftly swiping across the glass screen. In front, one girl checks her email while another takes what must be the millionth “selfie” on her camera application.


            To my teacher, our iPads are in full use. Students appear engaged, even mesmerized by the pages in front of them.


            As I stare down at my own screen, I realize that I’ve developed a habit of submitting to my annoyances rather than accepting the challenge of trying to grasp what I can before turning to other sources. I have no lessons in patience, only a reliance on the here and now.


            As we’ve become faster and more connected, in society and in the classroom, it’s only natural that our technological prowess be reflected in our education. But in our rush to digitize Shakespeare, it’s worth keeping in mind that how we learn is sometimes as important as what we learn.


            Caie Kelley, 16, is a high school student in Orinda, Calif. She wrote this article under a New America Media youth-education reporting fellowship, a program supported by the California Education Policy Fund.


 


 


 

Giới thiệu sách: Truyện Kiều: tác giả, nhân vật và luân lý

 


Truyện Kiều: tác giả, nhân vật và luân lý


Ðặng Cao Ruyên


 


Ðây là sản phẩm của một đời nghiên cứu về Nguyễn Du và Kiều, cuốn sách công cụ này giới thiệu với chúng ta những tìm tòi lý thú nhất và mới mẻ nhất về 3 lãnh vực của phê bình văn học: tiểu sử tác giả ngắn gọn nhưng thật đầy đủ, phân tích nhân vật (cái làm nên cái lớn của truyện Kiều), và vấn đề luân lý, một đề tài từng được đem ra tranh cãi suốt từ khi tác phẩm ra đời, đặc biệt sôi nổi vào thập niên 1930 giữa Phạm Quỳnh và hai nhà thâm nho, Ngô Ðức Kế và Huỳnh Thúc Kháng. Ngoài ra còn tranh minh họa thật đẹp của họa sĩ Mai Lân, Lê Phổ, Mai Thứ, Lê Thị Lựu…


Trăng Vàng xin được hân hạnh giới thiệu đến quý bạn đọc tác phẩm của tác giả Ðặng Cao Ruyên với nhan đề: Truyện Kiều: Tác giả, nhân vật và luân lý. Tác giả Ðặng Cao Ruyên.


Sách dày 419 trang với 29 bức minh họa thật đẹp. Cỡ sách rộng 6×9. Bìa cứng, in năm 2006.


Ấn phí $25.


Tổ Hợp Xuất Bản Miền Ðông Hoa Kỳ và Cành Nam Publishers


(703) 525-4538

‘Chính trị hóa’ ca sĩ Khánh Ly để làm gì?

Phạm Trần


 


Tin Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn (Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch) của nhà nước Cộng Sản Việt Nam chấp thuận cho hai ca sĩ Khánh Ly và Bằng Kiều về Việt Nam biểu diễn từ nay đến hết tháng 12 năm 2012 đã gây chú ý và bàn cãi từ trong nước ra hải ngoại.


Khác với trường hợp của Bằng Kiều, người được phục hồi sau 8 năm bị tước quyền biểu diễn (từ năm 2004) vì đã có những lời nói và hành động bị chính phủ Việt Nam lên án “quay lưng lại với chế độ” sau khi đến Mỹ, dự kiến về Việt Nam trình diễn của Khánh Ly đã bị “chính trị hóa” bởi chính những người có trách nhiệm cấp phép, và ít nhất 2 báo Giáo Dục Việt Nam và Hà Nội Mới.


Thêm vào đó là những tin trái ngược nhau “về” hay “không về” của Khánh Ly càng làm cho câu chuyện về cuộc đời của bà rắc rối thêm.


Vậy sự việc này như thế nào và tại sao Khánh Ly đã trở thành “một phương tiện” cho nhà nước tuyên truyền mới là điều đáng nói.


Trước tiên, vì Khánh Ly có quan hệ mật thiết với nhạc sĩ Trịnh Cộng Sơn và dòng nhạc của ông. Hai nhân vật này đã đi vào lịch sử âm nhạc Việt Nam từ thời chiến sang thời bình và có thể sẽ mãi mãi gắn liền với nhau như thế.


Chính nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhìn nhận chỉ có giọng hát Khánh Ly mới giúp ông truyền tải được tâm tư của mình, và ngược lại Khánh Ly cũng thừa nhận nếu không có nhạc của Trịnh Công Sơn thì không mấy ai biết đến tên tuổi của bà.


Cũng giống như trường hợp của nhạc sĩ Phạm Duy và tiếng hát Thái Thanh. Chính bà Thái Thanh đã lưu lại trong lòng người nghe dòng nhạc của Phạm Duy từ hồi còn kháng chiến chống Pháp. Và cũng như Khánh Ly với nhạc Trịnh Công Sơn, hai tên tuổi Phạm Duy-Thái Thanh đã gắn liền với nhau để đi vào lịch sử âm nhạc Việt Nam và sẽ ở đó mãi mãi không ai có thể thay thế được.


Vì vậy, nếu trong chiến tranh ở trong miền Nam nhiều bản nhạc của Trịnh Công Sơn đã bị lên án có giọng điệu phản chiến làm nản lòng chiến sĩ ngoài chiến trường thì ở miền Bắc, chính quyền cộng sản đã ca tụng Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ yêu nước!


Vì vậy nhiều người miền Nam không ưa Trịnh Công Sơn và đã lên án nặng nề cho hành động ông đến đài phát thanh Sài Gòn điều khiển chương trình phát thanh và hát bài “Nối Vòng Tay Lớn” để ca tụng hòa bình đã đến với chiến thắng của bộ đội cộng sản trong ngày 30 tháng 4 năm 1975.


Trịnh Công Sơn đã bị nhiều người miền Nam lên án “thiên Cộng,” thậm chí còn có người gọi ông là “cán bộ địch vận của cộng sản” nhưng người cộng sản lại ca tụng Trịnh Công Sơn là người ái quốc có công lao đóng góp thu ngắn cuộc chiến đem lại chiến thắng cho đảng CSVN.


Tuy nhiên, cả người chống lẫn người không chống đều đồng ý ông là một nhạc sĩ tài hoa và ai cũng thích nghe Khánh Ly hát nhạc của ông, dù ở bên này hay bên kia chiến tuyến.


Vì vậy Khánh Ly, với nửa cuộc đời là Trịnh Công Sơn, cũng đã phải chịu nhiều “thương tích” bởi những “lằn đạn” của người chống Trịnh Công Sơn. Do đó khi có tin Khánh Ly được nhà nước CSVN chấp thuận cho về biểu diễn từ bây giờ đến cuối tháng 12, 2012 thì làn sóng vui mừng đã lan nhanh chen lẫn với tiếng xì xèo coi khinh tỏa rộng.


Tại sao vậy? Bởi vì Khánh Ly đã nhiều lần bị báo chí bên Việt Nam, do đảng kiểm soát và chỉ đạo, chỉ trích lập trường chống Cộng của bà vì đã đi hát yểm trợ những tổ chức chính trị, hay đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ và tự do ở Việt Nam.


Ngược lại ở nước ngoài, bà cũng đã bị nhiều người Việt chống đối vì đã đôi lần về Việt Nam và hát yểm trợ “bán chính thức” cho ca sĩ này, ca sĩ nọ, hay còn đưa ra những lời nói, theo một bài viết của báo Công An Nhân Dân năm 2006 được báo Hà Nội Mới đăng lại có nội dung nghe “không thuận tai” với lập trường của người tị nạn.


Nhưng hư, thực của chuyện về Việt Nam như thế nào?


Về phía chính quyền cộng sản thì Khánh Ly đã được chính thức cho phép về nước biểu diễn đến hết tháng 12, 2012 tại 3 nơi: Hà Nội, Ðà Nẵng và Sài Gòn do công ty TNHH & Giải Trí Ðồng Dao của ông Nguyễn Ngọc Sơn tổ chức.


Các lần biểu diễn của Khánh Ly sẽ dự trù trong tháng 11 và các ca sĩ Elvis Phương, Tuấn Ngọc và Hà Anh Tuấn sẽ tham gia chương trình.


Ðây sẽ là lần đầu tiên trong 37 năm, kể từ ngày rời Sài Gòn đi tìm tự do, Khánh Ly sẽ chính thức hát ở Việt Nam để kỷ niệm 50 năm ca hát từ tháng 11, 1962 đến tháng 11, 2012.


 


Tin hay không tin?


 


Nhưng phía Khánh Ly, xuyên qua người chồng của bà, cựu ký giả Nguyễn Hoàng Ðoan nói với tôi (tác giả bài này) thì họ “không biết gì về chuyện này.” Ông Ðoan nói rằng hiện nay Khánh Ly đang dồn mọi nỗ lực vào việc hoàn tất một đĩa nhạc Thánh Ca gồm 10 bài hát đạo để tạ ơn Ðức Mẹ và Thiên Chúa (Thánh Ca Dâng Mẹ) trong dịp kỷ niêm 50 năm ca hát của Khánh Ly. Một dĩa DVD-Karaoke cũng sẽ được phát hành trong vào tháng 11 cho nên rất bận rộn.


Khi được hỏi: “Như vậy là Khánh Ly sẽ không về Vệt Nam như tin báo chí bên Việt Nam nói?,” ông Ðoan đáp: “Tôi chỉ muốn nói là chúng tôi rất bận rộn với việc lo hoàn tất CD và DVD-Karaoke. Sau đó, cùng với một số ca sĩ trẻ, Khánh Ly sẽ đi đến nhiều nhà thờ và những nơi nào cần chúng tôi tới để hát và bán dĩa nhạc lấy tiền giúp cho các xứ đạo chứ không bán lấy tiền cho mình.”


Trong khi đó thì báo điện tử Giáo Dục Việt Nam (GDVN), trong số ra chiều ngày 26 tháng 9, 2012 đã chạy tin lớn: “Chắc chắn Khánh Ly sẽ về Việt Nam biểu diễn.”


Tin này viết: “Nguồn tin thân cận và rất đáng tin cậy phía ca sĩ Khánh Ly khẳng định với Giaoduc.net.vn vì nhiều lý do tế nhị nên mới có chuyện tờ báo tiếng Việt ở Mỹ (nhật báo Người Việt) đưa tin Khánh Ly không về Việt Nam biểu diễn…


Phóng viên Giaoduc.net.vn đã có cuộc trò chuyện với một ca sĩ nổi tiếng, hiện đang sống ở Việt Nam, thân với Khánh Ly như một người em gái. Ca sĩ này (đề nghị không nêu tên mình vì một số lý do cá nhân – pv) cho biết: “Tôi chắc chắn là chị Khánh Ly sẽ về Việt Nam hát trong tháng 11, 2012. Giấy phép đã được Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn cấp rồi, lịch diễn đã được lên, hợp đồng đã ký kết, không thể có chuyện không diễn được.”


Ca sĩ này tiết lộ: “Chị Ly đã có gọi về, giọng rất mừng rỡ vì sắp được biểu diễn ở Việt Nam, cách đây không lâu.”


Lý giải cho thông tin trên tờ báo tiếng Việt rằng Khánh Ly phủ nhận sắp về Việt Nam biểu diễn, ca sĩ này nói: “Có nhiều lý do tế nhị mà chị Ly phải nói như thế (với tờ báo kia – pv), vì muốn tránh những rắc rối không đáng có tại Mỹ. Chị ấy muốn đến ngày là bay về thẳng Việt Nam một cách âm thầm, không ai biết.”


Ca sĩ này cũng không quên “giải oan” cho ông Nguyễn Ngọc Sơn, chủ phòng trà Ðồng Dao: “Sơn là người đàng hoàng, rất cẩn trọng trong lời nói, giới nghệ sĩ đều biết. Vì vậy, tôi có thể khẳng định, nếu thủ tục cho Khánh Ly về Việt Nam biểu diễn chưa xong, Sơn sẽ không bao giờ công bố cho báo chí. Sơn là dân kinh doanh nên không cần phải nói, Sơn cũng biết đặt uy tín lên hàng đầu…”


 


Chắc chắn về biểu diễn tháng 12


 


Ðến chiều 27 tháng 9, theo nhiều báo ở Việt Nam thì công ty TNHH & Giải Trí Ðồng Dao đã lên tiếng giải đáp thắc mắc của khán giả trước những thông tin trái chiều này.


Thoại Hà của VNExpress viết, “Ông Nguyễn Ngọc Sơn, giám đốc công ty và đại diện ban tổ chức, cho biết: ‘Lúc này, chúng tôi vẫn đang xây dựng kế hoạch cho sự trở về của ca sĩ Khánh Ly, cùng những đêm diễn đặc biệt với chất lượng nghệ thuật cao để phục vụ đông đảo khán giả đã suốt bao năm qua yêu mến giọng hát và âm nhạc của ca sĩ Khánh Ly. Trên tinh thần đó, chúng tôi đang dành thời gian để chuẩn bị thật kỹ lưỡng về khâu tổ chức gồm địa điểm, sân khấu, nội dung nghệ thuật và những công việc khác liên quan đến những đêm diễn chính thức sắp tới. Chúng tôi sẽ công bố thông tin chính thức về những đêm diễn này (địa điểm, ngày giờ biểu diễn) vào một thời gian thích hợp.’


Thông cáo này khẳng định, ca sĩ Khánh Ly đang dành nhiều thời gian để chuẩn bị cho sự trở về biểu diễn lần đầu tiên tại Việt Nam sau 30 năm. Ngoài ra, nữ danh ca cũng dành thời gian cho những kế hoạch thu âm và quay hình cho CD và DVD Thánh Ca Dâng Mẹ, được phát hành trong Thánh lễ ‘Tạ Ơn – Kỷ Niệm 50 Năm Ca Hát’ trong tháng 11 này.”


Trong khi đó hãng VTCNEWS nói rõ Khánh Ly có khả năng trình diễn vào tháng 12, thay vì tháng 11. Bản tin viết: “Phóng viên đã liên lạc với ông Nguyễn Ngọc Sơn, chủ phòng trà Ðồng Dao cũng như công ty TNHH & Giải Trí Ðồng Dao để xác minh lại một lần nữa. Và theo ông Sơn khẳng định thì việc “người đàn bà hát nhạc Trịnh hay nhất” sẽ về biểu diễn ở Việt Nam là hoàn toàn chính xác.


“Thực ra, chúng tôi chưa xác định được thời gian cụ thể là vì còn chờ vào giấy phép. Sau khi được cấp phép rồi thì hiện chúng tôi đang liên lạc với chị Khánh Ly để lên lịch diễn. Nếu không có gì thay đổi thì chúng tôi sẽ thực hiện bốn chương trình tại Hà Nội, Ðà Nẵng và TP HCM như mọi người đã biết,” ông Sơn nói.


Cũng theo ông Sơn thì nhiều khả năng chương trình sẽ diễn ra vào tháng 12 chứ không phải là tháng 11 như báo chí đã đưa tin. Danh sách các ca sĩ khách mời “vẫn là Tuấn Ngọc, Elvis Phương và Hà Anh Tuấn.”


 


Ai dàn dựng?


 


Trước đó vào ngày 26 tháng 9, 2012, Ông Nguyễn Ngọc Sơn, chủ phòng trà- công ty Ðồng Dao, người đứng ra xin phép và tổ chức đã trả lời Báo Lao Ðộng ngày 26 tháng 9, 2012, theo tường thuật của Minh Thi như sau:


“Khi được hỏi, làm sao mà ông mời được ca sĩ Khánh Ly về nước biểu diễn (trước đó có nhiều lời mời, nhưng chị chưa chọn được thời điểm trở về), ông Sơn cười vui: ‘Không phải là mời, mà là chương trình chị Khánh Ly muốn làm ở quê hương. Ðược về VN biểu diễn là mơ ước từ lâu của chị Khánh Ly. Hơn ai hết, chị muốn kỷ niệm 50 năm ca hát của mình ở VN, chứ không ở đâu khác (Khánh Ly đi hát từ tháng 11, 1962). Chương trình này do chị biên tập về mặt âm nhạc, và do chị đặt hàng cho chúng tôi thực hiện. Thế nhưng, chúng tôi xin phép từ năm ngoái, mà đến ngày 24 tháng 9, chương trình mới được cấp phép.’”


Hỏi: Cơ duyên nào khiến nữ danh ca Khánh Ly chọn ông làm đối tác thực hiện chương trình?


Ðáp: Tôi từng gặp chị ở Mỹ cách đây hai năm. Chị em trò chuyện với nhau, và sau đó còn nhiều lần liên lạc qua lại nữa. Chị đã tin tưởng giao cho tôi việc này. Nhận là tôi rất vui, bởi từ trước tới nay tôi rất yêu giọng hát của chị. Nhưng từ trước đến giờ còn chờ giấy phép, đến lúc này tôi mới triển khai. Thế nên, chưa chọn được đạo diễn và ngay cả thời gian, địa điểm tổ chức đến giờ cũng chưa gút lại được. Giá vé cũng chưa thể công bố…


H: Trong chương trình, được biết, Khánh Ly sẽ hát 20 ca khúc, chủ yếu là của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Trong đó có ca khúc nào mới không, thưa ông?


Ð: Chủ yếu là những bài đã gắn bó tên tuổi của Khánh Ly với dòng nhạc Trịnh không ai có thể thay thế được. Những bài hát này chúng tôi sau khi xin cấp phép từ phía Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn (NTBD), sẽ trả tác quyền cho gia đình nhạc sĩ đầy đủ. Ngoài ra còn có 2 ca khúc của nhạc sĩ Vũ Thành An, trong đó có một bài mới do nhạc sĩ viết riêng cho chị.


Cũng nên biết báo Giáo Dục Việt Nam và báo Hà Nội Mới đã đăng một số bài viết chỉ trích “tư cách” và “lập trường chính trị” của Khánh Ly trước và sau khi có tin Khánh Ky sẽ về Việt Nam trình diễn.


Nhưng mục đính để làm gì hay chỉ cố tạo dư luận để chống việc Khánh Ly về nước, hoặc tạo nên một “phong trào quần chúng” để chuẩn bị hành động làm mất uy tín của Khánh Ly và phá các buổi trình diễn của công ty Ðồng Dao?


Tỷ dụ như trong bài viết ngày Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012, báo Giáo Dục Việt Nam đã chạy tít: “Khánh Ly có đáng được ‘hưởng hạnh phúc’ như Chế Linh?” (Ca sĩ Chế Linh mới hoàn tất một chuyến biểu diễn ở Việt Nam).


Trước đó báo này cũng bêu rêu: “Sự thật tài năng và nhân cách của Khánh Ly” (Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012) hay “Sự tráo trở của Khánh Ly” (Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012).


 


Tiếng nói kiểm duyệt


 


Trong khi chờ có sự giải thích (hy vọng) của báo GDVN thì cũng nên biết nhà nước CSVN đã “xem xét hồ sơ” của Khánh Ly như thế nào trước cho đồng ý cho về nước?


Báo Tuổi Trẻ viết ngày 26 tháng 9, 2012: “Thứ trưởng Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch Vương Duy Biên – Cục trưởng Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn và cũng là người đã “xem xét, nghiên cứu” rất kỹ hồ sơ xin cấp phép này.


H: Thưa ông, quyết định cho phép ca sĩ Khánh Ly và ca sĩ Bằng Kiều về biểu diễn chính thức trong nước vừa được công bố, nhưng phải chăng đã có một quá trình chuẩn bị trước đó khá lâu? Với tư cách một người đứng đầu Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn, ông có thể cho biết về quá trình này?


Ð: Ðúng là những trường hợp nhạy cảm như thế này không thể đưa ra quyết định chớp nhoáng trong thời gian ngắn. Với những nhân vật được công chúng biết đến nhiều như Bằng Kiều và đặc biệt là Khánh Ly, phải có một quá trình lâu dài xem xét các hoạt động nghệ thuật của họ để có thể đi đến những quyết định quan trọng như thế này.


Bằng quyết định này, chúng tôi muốn thể hiện chính sách cởi mở của nhà nước, tạo điều kiện cho những nghệ sĩ nay muốn hướng về Tổ quốc, có thể trở về biểu diễn cho đồng bào mình, ngay trên quê hương mình.


Nhưng tại sao Khánh Ly lại bị đặt vào diện “nhạy cảm” và “nhạy cảm” là cái chi chi? Chẳng lẽ người ca sĩ hát Nhạc Trịnh Công Sơn số 1 hơn bất cứ ai, từ trong nước ra ngoài nước lại thuộc thành phần “các thế lực thù địch” cần phải “coi chừng” hay sao, hay là sự có mặt của bà trên sân khấu hay tiếp xúc với người mến mộ ở Việt Nam có thể sẽ gây “phản xạ” cho nhà cầm quyền Việt Nam?


Vậy phải chăng khi đồng ý cho Khánh Ly về nước biểu diễn thì Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn đã thấy mình đạt được mục tiêu tuyên truyền cho điều được gọi là “chính sách cởi mở của nhà nước”?


Nếu thế thì nhà nước CSVN cần phải “soi gương nhìn lại mặt mình” xem người trong nước hay người ngoài nước đang cần được cởi trói để có tự do, dân chủ và quyền bình đẳng làm người?


Trả lời câu hỏi liên quan đến chuyện “kiểm duyệt” các bài hát trước, Vượng nói: “Vừa qua, chúng tôi mới đồng ý cho phép hai nghệ sĩ (Bằng Kiều, Khánh Ly) về Việt Nam biểu diễn, các đơn vị tổ chức biểu diễn sẽ có trách nhiệm xây dựng kịch bản chi tiết nội dung chương trình và báo cáo cơ quan cấp phép, sau khi hồ sơ công diễn chương trình được cấp phép, khi đó sẽ có những bài hát, tiết mục cụ thể.


Tuy nhiên, chắc chắn các bài hát được biểu diễn trong chương trình sắp tới sẽ không thể nằm ngoài danh mục bài hát được phép biểu diễn. Tất cả công chúng yêu âm nhạc đều có thể xem danh sách này tại website của Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn (cucnghethuatbieudien.gov.vn).”


Như vậy, việc kiểm duyệt các bài hát và chương trình biểu diễn của Khánh Ly, nếu bà về nước thực hiện, cũng như nhà nước đã làm đối với các ca sĩ hải ngoại khác về Việt Nam biểu diễn, cũng chỉ xác nhận điều đảng CSVN vẫn liên tục bác bỏ đó là “ở Việt Nam không có tự do tư tưởng.”


(Tháng 9, 2012)

Tin ngắn Song Thành

Khóa Huấn Luyện Báo Chí Kỳ 2


Viện Báo Chí Á châu (Asian Community Media Institute) trân trọng thông báo và mời tham dự Lớp Huấn Luyện Báo Chí đợt 2 với các chi tiết như sau:


Thời gian: 2 giờ chiều của 8 chiều Thứ Bảy và 1 giờ chiều Thứ Tư từ 6 tháng 10 đến 1 tháng 12 năm 2012.


Ðịa điểm: Trung Tâm Kỹ Thuật Á Châu (Asian Community Technology Center), 417 University Avenue W., St. Paul, MN 55103


Phone: (651) 224-0242, Fax: 651-224-7032, email: [email protected]


Xin vui lòng ghi danh trước ngày 5 tháng 10, 2012


 


Lớp Việt Ngữ


Hột Thánh Tin Lành Việt Nam tại Song Thành sẽ khai giảng trở lại các lớp dạy tiếng Việt từ ngày 9 tháng 9, 2012.


Chi tiết như sau:


– Thời gian: Từ 12g30 trưa tới 1:30 chiều mỗi ngày Chúa Nhật


– Ðịa điểm: Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Minnesota, 3100 Grand Avenue S., Minneapolis, MN 55408


– Các lớp học:


Lớp Thiếu nhi 1 (từ 6-8 tuổi)


Lớp Thiếu nhi 2 (từ 9-12 tuổi)


Lớp Thiếu nhi 3 (từ 13 tuổi trở lên)


– Liên lạc: Quốc Phạm- 651-338-2152 để biết thêm chi tiết hoặc vào mạng: http://www.tinlanhmn.org/ui/home/Programvietnameseclass.aspx


 


Ủy Ban Yểm Trợ Phim Tài Liệu Việt Nam


Qua 2 buổi thuyết trình của GS Nguyễn Ngọc Bích, chủ tịch nghị hội vào ngày 30 tháng 3, 2012 và đạo diễn phim Chu Lynh, giám đốc Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam vào ngày 3 tháng 5, 2012 tại Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN, Các thiện nguyện viên trong cộng đồng Việt Nam MN dã ủng hộ dự án phim tài liệu bằng cách thành lập Ủy Ban YTPTLVN với thành phần như sau:


Trưởng ban: Phạm Văn Vy, Phó TP: Vĩnh Ðại, Thủ quỹ: Lisa lan Thái, Thư ký: Trần An, Cố Vấn: Cha Minh


Ủy Viên; Phạm Văn Yến, Dương Văn Ngự, Bùi Ngọc Tuấn, Trần Phước, Phan Thanh Tâm, Nguyễn Minh Phan, Phạm Vinh, Phạm Ðễ, Nguyễn Văn Tom, Khánh Vân và Huỳnh Sĩ Nghị.


Phiên họp ngày 16 tháng 6, 2012 ủy ban đã được tường trình nhiều tiến triển khả quan từ Ủy Ban cũng như Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam như phim Quốc kỳ và Quốc ca Việt Nam Cộng hòa đồng thời bàn thảo nhiều vấn đề then chốt về sự liên hệ giữa Ủy Ban và Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam. Phiên họp 14 tháng 7, 2012 rất khích lệ cho các sinh hoạt tương lai.


Phiên họp kế là ngày Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012 lúc 11AM tại Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN với các tài liệu và phim bản đặc biệt.


Những chương trình sinh hoạt sẽ được chọn lựa vào phiên họp Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012 tại CQXHVN/MN.


Ðể biết thêm chi tiết về sinh hoạt của nhóm, Xin liên lạc: Huỳnh Sĩ Nghị (651) 755-6864, [email protected]


 


Chương trình ca nhạc gây quỹ trợ giúp thương phế binh QLVNCH


Thời gian: 18 giờ Thứ Bảy, ngày 20 tháng 10 năm 2012.


Ðịa điểm: Nhà hàng Hoa Biển, 1105 University Avenue W, St. Paul, MN 55104.


Chương trinh: Ca nhạc, ẩm thực và khiêu vũ.


Vé ủng hộ: $25.00.


Liên lạc: Ông Ngô Trọng Phục (952) 457-0365 Hội Cựu Chiến Sĩ QLVNCH/MN


 


Chích ngừa Cúm miễn phí


Thời gian & Ðịa điểm:


Từ 10:30am-12:30pm, ngày 26 tháng 10, 2012, Chùa Phật Ân, 475 Minnesota Ave., Roseville MN 55113


Từ 10 am- 12:30 pm, ngày 4 tháng 11, 2012, Nhà thờ St. Columba, 1327 Lafond Ave., St. Paul, MN 55104


Từ 10:30am-12:30 pm, ngày 11 tháng 11, 2012, Nhà thờ St. Adalbert, 265 Charles Ave., St. Paul, MN 55103


Từ 2:00pm-4:00pm, 13 tháng 11, 2012, Cơ quan Xã hội VN/MN, 277 University Ave., St. Paul MN 55103


Liên lạc: Dung Phạm hoặc Pauline Phượng Nguyễn (651) 641-7270 hoặc (651) 917-2945


 


Lễ ra mắt/phát hành phim Hồn Việt


Thời gian: 5PM, Thứ Bảy, ngày 17 tháng 11 năm 2012


Ðịa điểm: Nhà hàng Hoa Biển, 1105 University Ave., St. Paul, MN 55103


Chương trình: Tiếp tân, dạ tiệc, giới thiệu chiếu phim (trích đoạn)… phát hành phim, văn nghệ.


Có sự tham gia của GS Nguyễn Ngọc Bích từ Hoa Thịnh Ðốn (WDC)


Vé ủng hộ $25, vé VIP $40


Liên lạc giữ chỗ/mua vé: Vĩnh Ðại (612) 532-9396, Huỳnh Sĩ Nghị (651) 755-6864, Trí Tang (612) 501-3613 và Phạm Ðễ (952) 281-3612.

Từ Bình Ngô Ðại Cáo đến ‘Việt Nam Tôi Ðâu’

Ðỗ Quyên


 


Lời nói đầu


Trong một vài bài trước chúng tôi đã có dịp bàn về tinh thần yêu nước chống ngoại xâm của tiền nhân ta, để từ đó có một cái nhìn đối chiếu với hoàn cảnh chính trị hiện nay tại Việt Nam. Chúng tôi cũng đề cập đến ảnh hưởng của tinh thần yêu nước chống ngoại xâm ấy qua văn thơ Việt Nam, cụ thể là Văn học chữ Hán… Việc làm này không ngoài mục đích chia sẻ cái nhìn, phản ảnh mối quan tâm cá nhân cũng như với những ai vẫn thao thức với tương lai của dân tộc, ở Việt Nam cũng như nơi hải ngoại… Gọi là:


-để tỏ lòng biết ơn tiền nhân đã dày công gây nên sự nghiệp xây dựng đất nước, mở mang bờ cõi.


-một chút ý kiến đóng góp vào công cuộc chung: Chống TC xâm lăng và VC bạo tàn đối với dân, lơ là đối với đất nước và chỉ lo thủ lợi, từ trên xuống dưới.


-để thấy rằng tình trạng đất nước VN hiện nay làm chúng ta liên tưởng đến tình trạng ngoại thuộc dưới ách hộ của Trung Hoa xưa; nhưng là một hình thức đô hộ kiểu mới, dưới hình thức mới.


-để thấy cảnh “tang thương ngẫu lục” bày ra trước mắt ở VN ngày nay quả là một “Lò cừ nung nấu sự đời, bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương.”


Thiết nghĩ trong hoàn cảnh hiện nay, nếu có dịp tìm về một chút hoàn cảnh xã hội xưa qua thơ văn cũ hẳn cũng không phải là việc làm phi lý. Tuy nhiên, trong khi trân trọng những giá trị của người xưa, mở lại trang sử cũ, người viết không có ý định đi sâu vào phân tích từng câu, từng chữ như việc làm trong một lớp học, vì như thế không phù hợp với mục đích và “khung cảnh” của bài này. Vả lại, việc phân tích hay bình luận văn chương trong khuôn khổ bài viết này có thể làm cho độc giả cảm thấy…. nặng nề (?).Vả lại, ở một lúc nào đó, khi cần tìm hiểu thêm chi tiết, cũng đã có sách giáo khoa đáp ứng. Do đó, người viết chỉ xin nêu lên một vài khía cạnh tiêu biểu qua bài BNÐC.


 


Bình Ngô Ðại Cáo, bản tuyên cáo về tội ác giặc Minh


 


Như lịch sử đã chứng tỏ, ngày xưa dân ta từng nhiều năm sống dưới ách đô hộ của Trung Hoa, đã nhiều lần vùng lên chứng tỏ tinh thần quật khởi, thì văn chương chữ Hán cũng đã góp phần không nhỏ trong công cuộc tranh đấu chống ngoại xâm ấy. BNDC là một ví dụ cụ thể.


Là một áng văn hùng tráng – đã để lại tiếng vang trong lịch sử đấu tranh của dân tộc, Bình Ngô Ðại Cáo ra đời trong hoàn cảnh nước ta bị Tàu đô hộ, dưới sự khiếp nhược của triều đại nhà Hồ, khoảng thế kỷ 15. BNÐC đã vẽ ra cảnh tượng nhân dân lầm than khốn khổ để đánh dấu thời kỳ độc ác của quân nhà Minh; đồng thời, biểu dương ý chí chiến đấu và tinh thần nhẫn nại của Bình Ðịnh Vương Lê Lợi trong khi tìm phương kế cứu nước khỏi ách đô hộ. Sau mười năm gian khổ, Lê Lợi đã bình định xong giặc Minh và lên ngôi hoàng đế. Bình Ngô Ðại Cáo do đó, mang giá trị lịch sử còn được lưu truyền cho đến đời sau. Và, Nguyễn Trãi, một bậc khai quốc công thần, từng là linh hồn của cuộc kháng chiến chống quân Minh, chính là tác giả của áng văn chương bất hủ này.


Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, người viết cũng như bao nhiêu bạn bè cùng thời, cùng trang lứa, đã vô cùng cảm kích. Ðem ứng dụng với hoàn cảnh đất nước ngày nay thật không còn gì chính xác cho bằng! Từ cảnh dân oan bị tước đoạt nhà đất, chùa chiền nhà thờ bị tịch thu, người dân uất ức biểu tình thì bị đánh đập chẳng khác nào thời kỳ đô hộ quân Minh xưa. Thật chẳng khác nào đem:


“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn,


Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ”


Nếu ngày xưa trong hoàn cảnh điêu đứng của đất nước, trước sự tham bạo của người Tàu, vẫn có kẻ hèn hạ, khiếp nhược mong được hưởng phú quý, vinh hoa như đã được vạch rõ trong “Bình Ngô Ðại Cáo” (BNÐC): “Quân cuồng Minh đã thừa cơ tứ ngược, bọn gian tà còn bán nước cầu vinh.” Thì ngày nay nhìn cảnh “người lầm than đói khổ nghèo nàn, kẻ quyền uy giàu sang dối gian” mô tả trong bài hát “Việt Nam Tôi Ðâu,” cũng tương tự cảnh lầm than thuở trước, thì ai mà không khỏi chạnh lòng? Và không khỏi hình dung ngay cái ách đô hộ của Tàu ngày xưa. Còn hy vọng nỗi gì về tương lai của đất nước? Ai có lòng đối với đất nước mà không thắc mắc “Việt Nam còn hay đã mất?” như một Việt Khang?


Có thể trả lời ngay rằng: Nước “Việt Nam còn (mà) như đã mất.” Người Việt Nam “sống” mà như đã “chết” (Chết cả tâm hồn). Trong khi đó thì “giặc Tàu lan tràn trên quê hương ta.” Rõ ràng là cả một tiếng kêu ai oán cho tình cảnh quê hương, đất nước, dân tộc. Có khác gì thủa xưa? Ai làm ra nông nỗi này, và hỏi ai mà không xót xa, căm phẫn? Hơn thế nữa, những hành vi “bại nhân nghĩa nát cả càn khôn” thì đầy dẫy. Hiện nay chẳng cần nêu lên, chính người dân đã là nhân chứng rõ rệt nhất của hoàn cảnh này.


Nếu Bình Ngô Ðại Cáo lên án “bọn gian tà còn bán nước cầu vinh” thì khi nhìn vào thực trạng đất nước hiện nay, sao mà giống thế? Thân phận người dân cũng lầm than không kém.


Ðiều khác biệt là ngày xưa từ vua đến dân đều cũng một lòng diệt giặc. Ngày nay, người dân xem ra không có quyền yêu nước. Hễ yêu nước nói lên tiếng nói thẳng thắn thì bị bỏ tù, mà bỏ tù bởi chính người cùng dòng máu. Còn “đau” hơn thủa trước!


Ðiều khác biệt là ngày xưa, người dân chỉ lo một kẻ thù chung là giặc Tàu xâm lăng. Ngày nay thì dân một mình phải chịu đựng, chống trả, dưới hai tầng áp bức.


Và điều khác biệt, đáng mỉa mai hơn cả, là ngày xưa nhân dân ta sống dưới chế độ quân chủ, nhưng lại được vua quan xử sự công bằng, dân được coi trọng và hỏi han ý kiến. Trong khi đó, ngày nay, người dân Việt “được” sống dưới chế độ “dân chủ” – lại còn gọi là “Dân Chủ Cộng Hòa” nữa – mà người dân lại không có quyền làm chủ, không được quyền nói năng, dù là ý kiến xây dựng!


Ðiều đáng mỉa mai nữa là ngày xưa cha ông ta mở mang bờ cõi, một tấc đất là một tấc vàng, còn thời buổi “dân chủ” ngày nay ở nước ta thì đất nước bị cắt, xén, nhượng bộ cho lân bang, coi kẻ ngoại xâm như ruột thịt, còn người cùng nước phản kháng thì bị bắt ngồi tù.


Ðiều quái lạ nhất là, nếu ngày xưa cha ông ta oanh liệt chống ngoại xâm, thì ngày nay, khi bọn Trung Cộng xâm lấn Biển Ðông, sách nhiễu ngư dân, thì không thấy chống trả… Bọn Trung Cộng làm những điều “bại nhân nghĩa, nát cả càn khôn,” ngư dân Việt Nam bị đánh đập thì không ai bênh vực. Người dân nghèo khổ, hiền lành, thấp cổ bé miệng chỉ biết van lạy, xin tha. Nhìn cảnh tượng ấy, liên tưởng đến thời kỳ đô hộ xưa lòng người không khỏi cảm thấy bất nhẫn.


Còn đâu là niềm tự hào dân tộc? Còn đâu thái độ bất khuất trước ngoại bang? Còn đâu những tấm gương xây dựng đất nước vẻ vang do tiền nhân để lại có còn chút nào không?


Nếu ngày trước người dân Việt cảm thấy hãnh diện bao nhiêu, thì ngày nay đi đến đâu ta không khỏi cảm thấy nhục nhã khi nghe hỏi tới Việt Nam. Còn gì là tự hào khi những tệ đoan xã hội, nạn buôn người, bán cô dâu, nô lệ trẻ em, “xuất khẩu” lao động vẫn nhan nhản xảy ra, chưa kể nạn tham nhũng đang hoành hành khủng khiếp?


Tự hào thế nào được khi mà, trên hết cả, và nổi bật nhất, khi phương thức đối phó với ngoại bang là thái độ khiếp nhược trước kẻ xâm lăng, là hành vi bán đất cho láng giềng hòng mưu cầu danh lợi ? Những việc làm tồi tệ ấy “trúc rừng không ghi hết tội.”


Còn gì mà không buồn?


– Một điểm rất đáng lưu ý là nếu xã hội quân chủ ngày xưa là lấy nhân nghĩa làm nền tảng. Cha ông ta, từng căm hờn khi đất nước bị đô hộ, nhưng một khi đất nước đã giành được độc lập thì lại đối đãi với kẻ bị thất trận bằng cả tấm lòng Nhân. Khi còn dưới ách thống trị thì “quên ăn vì giận.” Nhưng đến khi chiến thắng, thì lại tỏ lượng khoan hồng:


“Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn; lấy chí nhân mà thay cường bạo…”


Chứ có đâu đem người dân – cùng màu da, cùng dòng máu – nhốt vào những nhà tù lớn, nhỏ ngay từ khi nước nhà đã được “độc lập”? (độc lập theo kiểu XHCN?)


Càng uất nghẹn hơn khi giới trẻ yêu nước nói lên tiếng nói thương nòi, đau lòng trước cảnh quốc phá gia vong, thì bị bắt cầm tù. Nếu BNÐC nói lên nỗi uất ức của tiền nhân thì ngày nay “Việt Nam Tôi Ðâu” người dân cũng “đau từng cơn” khi nhìn dân tình “lầm than đói khổ nghèo nàn.”


Không lẽ cả một đất nước như vậy để những nhà tranh đấu như: Tạ Phong Tần, Blogger Ðiếu Cày, anh Ba Sài Gòn, hay như người nhạc sĩ trẻ tuổi kia phải chịu “riêng oan một mình”?


 


Một cái nhìn khai phóng


 


Trên đây người viết đã trình bày một cái nhìn sơ lược về nền văn học chữ Hán, một bộ phận trong Văn Học Yêu Nước chống ngoại xâm của dân tộc. Văn học ấy của ông cha ta ngay trước, được sử dụng trong hoàn cảnh đặc biệt, khi nước nhà chưa được độc lâp, nhất là khi ta chưa có chữ viết riêng. Nhắc đến chỉ để chứng tỏ một điều:


– Chúng ta không phủ nhận giá trị tư tưởng xưa của tiền nhân.


– Chúng ta trân trọng và gìn giữ văn học này, cần cho việc nghiên cứu những tài liệu xưa. Vì tất cả nhũng tư tưởng tình cảm của người xưa được gói ghém trong nền văn học này.


– Tuy nhiên kể từ khi có chữ quốc ngữ, nhân dân ta không phải mượn thứ chữ Hán của người Tàu nữa. Thật là đáng mừng khi ta đã thoát ly khỏi ảnh hưởng của họ về phương diện này.


– Quốc ngữ là chữ nước ta, là tiếng nước ta. Bao lâu nay ta không phải lệ thuộc người Trung Hoa nữa. Do đó ta cũng không có nhu cầu cần phải tiếp tục học thứ chữ này, trừ trường hợp người muốn học để khảo cổ. Nhất là ta không thể dửng dưng trước hoàn cảnh đất nước đang cơn dầu sôi lửa bỏng như hiện nay tại quê hương ta. Chuyện “áp đặt” có thể xảy ra, nhưng dân ta có quyền cự tuyệt, bởi lẽ ngày nay ta đã có chữ Quốc ngữ. Sẽ rất vô lý, nếu ta bị ép buộc học tiếng Tàu. Người cầm quyền Việt Nam nếu khôn ngoan thì không bắt dân phải làm việc này để vừa lòng bọn quan thầy phương Bắc như đã từng làm lắm điều nghịch lý trong quá khứ. Nếu không thì sẽ “tức nước, vỡ bờ.”


Chữ Hán, có thể coi như là một “tử ngữ” đối với người Việt Nam, vì nhiều lý do: Giá trị phổ biến không được bao nhiêu. Người học chỉ học chữ nào biết chữ đó. Vì thế các nhà Nho xưa phải văn hay chữ tốt lắm, học vấn uyên thâm “thiên kinh vạn quyển,” mới dám tự tin để trổ tài văn chương, chữ nghĩa. Dù học đến cả mười (10) ngàn chữ cũng mới chỉ có thể gọi là đọc được, viết được thứ chữ cầu kỳ này. Trong khi đó thì đại chúng bình dân, những người nghèo không được đi học. Chữ viết thì phức tạp, nhiều nét tương tự mà người mới học, chưa nắm vững thì sẽ dễ bị lầm lẫn.


Như vậy, học chữ Hán có lắm cái bất tiện. Phải thích thú thì mới học được. Ðối với thời buổi văn minh hiện nay, làm gì cũng nhanh như điện, người ta đâu cần phải khổ công như thế


Nếu đem so sánh với chữ Quốc ngữ thì thấy giản dị hơn nhiều. Chỉ cần 24 chữ cái, dùng mẫu tự La tinh, là ta có thể diễn đạt hàng triệu, triệu từ, nên phổ biến dễ dàng, dễ đọc và dễ nhớ.


Là người Việt, chúng ta dùng tiếng Việt chính là một hình thức “ta về ta tắm ao ta.” Và, một điều đáng mừng là tiếng Việt (chữ Quốc ngữ, tiếng nói) ngày nay ở hải ngoại cũng vẫn được phát triển ngày càng sâu rộng.


Chắc chắn rằng, song song với việc học tiếng Anh là chính, con em chúng ta cũng được cha mẹ cho đi học thêm tiếng Việt ngoài giờ ở trường. Ðây là một điều rất quý, vừa là đề gìn giữ tiếng mẹ đẻ, vừa giữ gìn văn hóa dân tộc nữa.


Trong khi đó để vun xới lòng yêu nước, các em vẫn được phụ huynh hướng dẫn cho biết những gì đang xảy ra trong nước, để khi lớn lên các em có sẵn một vốn kiến thức về quê hương và hoàn cảnh đất nước mình. Sau này khi lớn lên, các em sẽ có dịp sử dụng tiếng Anh để diễn tả và phổ biến cho người nước ngoài biết. Ðó cũng là một hình thức “truyền thông đại chúng” ở trong lứa tuổi và “thế giới học sinh” của các em.


Vì thế, thay vì cổ võ học tiếng Hán, chúng ta cổ võ học tiếng Việt, và tiếng Anh cho thật giỏi vì đó là điều cần thiết trong vấn đề giao tế thường nhật, trong công ăn việc làm; trong việc học hỏi cầu tiến và nhất là trong lãnh vực vận động ngoại giao (ngoại trừ nhũng em người Việt gốc Hoa).


Tương lai của tuổi trẻ đầy hứa hẹn, mà việc bồi đắp cho các em về văn hóa bắt đầu từ bây giờ là điều cần thiết. Tiếng Anh, tiếng Pháp từ lâu vốn là ngôn ngữ phổ biến nhất thế giới hiện nay. Nhất là tiếng Anh. Và thế hệ trẻ đang đi trên con đường ấy. Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là khuyến khích và yểm trợ. Riêng tiếng Việt thì hy vọng là các em sẽ được nhắc nhở. Những bài ca như “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu” mà các em “ngân nga,” là những bài học nhắc nhở cho các em, cả về chữ viết, tiếng nói cũng như tinh thần chống ngoại xâm.


(Dĩ nhiên, người viết không phủ nhận giá trị của chữ Hán về mặt ý nghĩa. Nếu biết được chữ Hán thì cũng dễ “mê” chữ này, vì mỗi chữ đều có ý nghĩa, ghép lại rất hay và rất thi vị. Nhưng đó không phải là một nhu cầu bắt buộc đối với dân ta).


Tóm lại,


Trân trọng giá trị chữ Hán, tôn quý văn học chữ Hán, kho tài sản quý của dân tộc, ghi nhận tinh thần yêu nước của người xưa qua thơ văn, để có thể hiểu và tự hào về giá trị tinh thần của dân tộc, là điều chính đáng. Nhưng không có nghĩa là ta cứ phải “khư khư” bám lấy những gì không còn nữa. Chúng ta luôn luôn cầu tiến để không giậm chân tại chỗ. Chúng ta không hoài niệm quá khứ hay nuối tiếc những gì đã qua, mà ngậm ngùi than tiếc. Trái lại, ta luôn luôn hướng về tương lai với ý nghĩ lạc quan và niềm tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng của dân tộc. Ngày ấy chắc chắn phải tới. Và chắc chắn ra không thể quên rằng:


“Người Việt còn thì tiếng Việt còn. Tiếng Việt còn, thì Tình Yêu Nước còn.”


Hơn nữa, còn ngoại bang xâm lấn, thì Tinh Thần Chống Ngoại Bang sẽ còn tiếp tục, và chương trình “Chống Trung Cộng, Diệt Việt Cộng” sẽ phải còn mãi mãi…


Vancouver, một ngày đầu Thu

Tales from the kitchen


Photo courtesy of www.crownpublishing.com


 


 



Charles Phan. Photo courtesy of www.asianfairsf.com


 


 


You might not be able to get a table at Charles Phan’s restaurant, The Slanted Door in San Francisco, but at least you can sample his recipes. Phan has written his debut cookbook, “Vietnamese Home Cooking,” and he recently shared his insights into food and other topics in an interview with Mary Ladd of Bay Area Bites, a food website.

Người lưu giữ bản đồ Hoàng Sa, Trường Sa lớn nhất Hải Ngoại

Người Việt Đông Bắc


Tại một thành phố nhỏ trong một tiểu bang nhỏ như Connecticut, nơi cộng đồng người Việt cũng rất nhỏ so với các thành phố khác của vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ. Nhưng ít ai biết được rằng, một trong số người Việt ở đây lại có một ngôi nhà được thiết kế như một viện bảo tàng có quy mô rất lớn so với một tư gia.









Anh Trần Ðình Thắng đang chụp hình trong “bảo tàng thất” tại tư gia. Trên tay anh là cái thạp gốm Việt Nam có niên đại 2000.


Với sự đam mê đồ cổ và tình yêu đối với văn hóa Việt Nam, anh Trần Ðình Thắng đã sưu tầm được rất nhiều cổ vật, đồ gốm của Việt Nam từ các thế kỷ. Gần đây khi những thông tin về bản đồ Trung Quốc từ thời nhà Thanh và Dân Quốc sơ kỳ đều không bao gồm vùng Hoàng Sa và Trường Sa tạo nên dư luận về chứng cớ về mặt quốc tế. Anh Trần Ðình Thắng là người lưu trữ và đưa ra các chi tiết về các tấm bản đồ này một cách thuyết phục nhất.

Chương trình phỏng vấn anh trên đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) đang thu hút bạn độc khắp nơi. Ký giả Người Việt Ðông Bắc đã từng đến nhà anh Thắng và thấy được “bảo tàng thất” này. Xin giới thiệu với độc giả bài phỏng vấn anh Trần Ðình Thắng về chủ đề: Lãnh thổ Trung Hoa trong bản đồ thế giới.


 (NVÐB): Anh xúc tiến sưu tầm các bản đồ liên quan đến Hoàng Sa & Trường Sa nhân cơ duyên nào?


Trần Ðình Thắng (TÐT): Tôi xúc tiến tìm tài liệu về Hoàng Sa & Trường Sa khoảng dịp Hè 2010 khi người bạn TS. Trần Ðức Anh Sơn, viện phó Viện Phát Triển Kinh Tế Xã Hội Ðà Nẵng, nhờ tôi tìm kiếm tài liệu tại các thư viện New York City. Sau khi tìm được một ít thông tin, rồi tôi chỉ dừng tại đó và quên luôn.


Khoảng cuối tháng 7, khi tôi đọc tin trên báo Tuổi Trẻ về bản đồ nhà Thanh (Trung Hoa) do TS Mai Hồng tại Viện Hán Nôm công bố, tôi thấy phần cuối bản đồ chỉ đảo Hải Nam là điểm cuối cùng của đất Trung Hoa. Ðang trên Ebay tìm mua đồ cổ Việt Nam, tôi thấy vài bản đồ Indochina có đảo Hải Nam tương tự như bản đồ nhà Thanh, thế là tôi tập trung tìm kiếm. Tôi tìm ra khoảng 10 bản đồ và sau đó hỏi ý kiến của Sơn và TS Nguyễn Nhã, mọi người cảm nhận tốt.


Tôi quyết định mua các bản đồ này, và tiếp tục mở rộng tìm kiếm online, tôi tìm được khoảng 100 bản đồ Trung Hoa có kích thước từ 18cmx26cm cho đến 58cmx85cm, nơi bán là tại Mỹ, Anh, Canada, Úc. Và tôi chọn mua 80 bản đồ với giá thấp, mỗi bản đồ trung bình là $25. Các bản đồ này có thời gian từ 1626 cho đến 1980 do các nhà xuất bản tại Anh, Mỹ, Ðức, Pháp, Hà Lan in ấn và phát hành. Trong 80 bản đồ sưu tầm, có 10 bản đồ được in lại từ file, còn lại là 70 bản đồ gốc.


Trong quá trình tìm bản đồ, tôi phát hiện 2 sách Postal Atlas Map of China và 1 sách Atlas of the Chinese Empire. Ðây là điều bất ngờ lớn nhất đối với tôi vì tôi không tin những sách toàn đồ (atlas) cổ của Trung Hoa tồn tại đến ngày nay. Tôi kêu gọi sự đóng góp của bạn bè và quyết định mua 2 sách và xem đây như là cái duyên có được sách toàn đồ cổ Trung Hoa. Trên nguồn cảm hứng này, tôi đang kêu gọi thêm bạn bè để mua luôn sách toàn đồ thứ 3.


Sách Atlas of the Chinese Empire in vào năm 1908 tại London do China Inland Mission in ấn và phát hành với sự giúp đỡ của Chinese Imperial Post Offices và chuyên gia Edward Stanford. Sách có 23 bản đồ, kích thước bản đồ là 31cmx41cm. Ðây là cuốn sách toàn đồ đầu tiên về Trung Hoa. Sách này có nguồn từ London với giá $1000.


Sách thứ hai in vào năm 1919, gọi là Trung Hoa Bưu Chính Dư Ðồ, do Tổng Cục Bưu Chính thuộc Bộ Giao Thông Trung Hoa biên soạn & phát hành tại Nam Kinh. Sách có 49 bản đồ, kích thước bản đồ là 61cmx71cm. Sách có 3 ngôn ngữ là Anh, Pháp, Trung Hoa. Ðây là cuốn sách toàn đồ đầu tiên của Trung Hoa có kích thước lớn và do chính phủ Trung Hoa phát hành. Sách này có nguồn từ Ba Lan với giá $5000.


Sách thứ ba in vào năm 1933, gọi là Trung Hoa Dân Quốc Bưu Chính Dư Ðồ, do Tổng Cục Bưu Chính thuộc Bộ Giao Thông Trung Hoa biên soạn & phát hành tại Nam Kinh. Sách có 29 bản đồ, kích thước bản đồ là 61cmx71cm. Sách có 3 ngôn ngữ là Anh, Pháp, Trung Hoa. Sách này có nguồn từ New York City với giá $3000.


Trong gần 2 tháng là thời gian tôi tập hợp các bản đồ, chụp hình, mã số, ghi chú và làm khung hình.


NVÐB: Những bản đồ này có ý nghĩa như thế nào về chủ quyền biển đảo Việt Nam?


TÐT: 80 bản đồ do nhiều nhà xuất bản khác nhau tại Anh, Mỹ, Pháp, Ðức, Hà Lan in ấn đều xác định cực Nam của Trung Hoa là đảo Hải Nam.


Người Tây phương làm việc gì cũng dựa trên vấn đề khoa học và tất nhiên phải có sự chấp thuận của nhà Thanh – đất của người Trung Hoa ở phương nào thì các nhà địa lý vẽ bản đồ bao gồm phương đó và hải đảo nơi đó. Thời xưa, người phương Tây thiết lập bản đồ để thuận tiện trong ngoại giao, giao thương buôn bán và đường hàng hải giữa các quốc gia trong khu vực Châu Á-Châu Âu, vì thế bản đồ phải thể hiện tính chính xác & trung thực về địa lý của các nước trong khu vực.


Các bản đồ phương Tây xác định rõ ràng lãnh thổ và hải đảo của Trung Hoa, trong 25 hải đảo liệt kê có nhiều đảo nhỏ hơn những đảo thuộc Hoàng Sa & Trường Sa, nhưng chúng ta không thấy tên Paracel hay Spratly trong danh sách. Vậy các bản đồ phương Tây xác nhận Hoàng Sa & Trường Sa không thuộc về Trung Hoa.


Bản đồ Dầu khí & Năng lượng trong sách “The People’s Republic of China – A new industrial power with a strong mineral base” do Cục Tài Nguyên Hoa Kỳ xuất bản năm 1975 và bản đồ Dầu khí & Khí đốt do Petroleum News tại Hong Kong xuất bản năm 1979 đều không có Hoàng Sa & Trường Sa.


Hai sách bản đồ Bưu Chính là do chính phủ Trung Hoa in ấn. Trong phần mục lục ghi địa danh và hải đảo Trung Hoa, có chính quyền địa phương, có đường giao thông đường bộ và đường thủy, để vận chuyển bưu chính. Các sách Trung Hoa Bưu Chính Dư Ðồ không đề cấp đến Hoàng Sa & Trường Sa, có nghĩa là 2 quần đảo này nằm ngoài lãnh thổ Trung Hoa.


Bản đồ của nhà địa lý H. Moll do nhà xuất bản Macmillan Company in vào năm 1736 tại London, vẽ Hoàng Sa & Trường Sa nằm sát Việt Nam. Sử liệu Việt Nam khẳng định rằng thờ Lê & Nguyễn có những đội cai quản Hoàng Sa & Trường Sa.


Bản đồ “The East Indies & Indochina: Industries & Communications, Harmsworth Universal Atlas” do nhà xuất bản London Geographical Institute in vào năm 1906 tại London và bản đồ “Asie Politique, Atlas Universel de Geographie” do nhà xuất bản Librairie Hachette in vào năm 1937 tại Paris chỉ các tuyến hàng hải trọng điểm từ các nơi như Ấn Ðộ, Bangkok, Singapore, Saigon đến Hongkong đều đi ngang qua Hoàng Sa nơi mà Pháp quản lý vùng biển và đảo của Indochina. Ngoài ra, Hoàng Sa có thể là nơi dừng chân cho các tàu bè di chuyển trên tuyến hàng hải Nam-Bắc của Châu Á. Sau hiệp định Geneva 1954, Pháp trao trả “toàn vẹn lãnh thổ” cho Việt Nam, tất nhiên phải có Hoàng Sa trong đó.


NVÐB: Vấn đề tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam-Trung Quốc có thể dẫn đến xung đột quân sự trên biển. Anh đánh giá vấn đề này như thế nào?


TÐT: Tranh chấp lãnh thổ và hải đảo dẫn đến xung đột quân sự là điều khó xảy ra hiện nay. Trung Quốc có lợi gì khi phát động cuộc chiến tranh?


Một khía cạnh khác, trong các trận đánh truyền thống từ trước đến nay trên thế giới, người ta không sợ đối phương có quân hùng tướng mạnh, người ta chỉ sợ đối phương có “khí thế.” Mặc dù ngày nay công nghệ vũ khí đã làm thay đổi nhiều về thế trận, nhưng cơ bản vẫn thuộc về con người. Trung Quốc thừa hiểu Việt Nam không phải là đối thủ của họ, nhưng họ sợ khí thế của người Việt Nam. Lịch sử Việt Nam-Trung Quốc ngàn năm qua nói với họ điều này.


NVÐB: Việc chứng minh chủ quyền của một quốc gia là việc làm của chính phủ. Tại sao anh làm việc này như là việc của cá nhân?


TÐT: Khi nhìn một loạt bản đồ Tây phương về lãnh thổ Trung Hoa là tôi suy nghĩ ngay đến việc thu thập các bản đồ này để chứng minh chủ quyền lãnh thổ cho Việt Nam. Một công việc rất nhẹ nhàng! Tôi không xem việc này là của chính phủ hay việc kia là của người dân. Tôi thấy việc nào có lợi cho xã hội cho cộng đồng là tôi làm.









Một tấm bản đồ Trung Quốc do anh Trần Ðình Thắng sưu tập không có vùng biển Ðông và quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Anh Trần Ðình Thắng đang có tới 80 tấm bản đồ tương tự khi đảo Hải Nam là một phần của tỉnh Quảng Ðông. Thời đó, đất Việt Nam tiếp giáp với Khâm Châu của Quảng Ðông. Thời CS lên, Khâm Châu cắt cho Quảng Tây. Hải Nam thành tỉnh riêng và tuyên bố chủ quyền luôn cả vùng biển “Nam Trung Hoa.”


Tổng số tiền mua các tài liệu này là $6,000, tôi kêu gọi bạn bè trong nước và tại Mỹ đóng góp để có thể hoàn thành bộ sưu tập bản đồ này. Tôi nhận thấy nhiều bạn bè của tôi ở Việt Nam rất nhiệt tình đóng góp tiền và họ có nhiều cảm xúc như cùng tôi làm chung dự án này. Nhân đây, tôi chia sẻ niềm hân hoan của dự án đến cùng các bạn bè đã đóng góp tiền bạc.


NVÐB: Anh là một tay chơi đồ cổ có hạng dẫn đến những đam mê tìm hiểu về chủ quyền biển đảo, những món đồ này có niên đại như thế nào?


TÐT: Ðây là những món đồ gốm lưu lạc trên thế giới có những thứ có niên đại tới 2000 năm. Chúng ta cần có nhiều người biết trân quý những văn vật này như là một căn cước của văn hóa lịch sử Việt Nam.


NVÐB: Xin cám ơn anh đã trả lời cuộc phỏng vấn và các giải thích tường tận về các tấm bản đồ.

Ngày Hội Cao Niên Ở Philadelphia

 


Ngày Người Việt Cao Niên của Hội Người Việt Cao Niên Phila và Phụ Cận đã được tổ chức tại Hội Quán của hội vào ngày 30 tháng 9, 2012 với hơn 100 thành viên và thân hữu tham dự. Hội Cao Niên cũng là hội đoàn có lịch sử sinh hoạt lâu năm tại thành phố Philadelphia và có uy tín lớn với cộng đồng người Việt tại đây.


 







Họa sĩ Từ Nguyên Huệ (phải) và ông Chín Do ở câu lạc bộ lính tại hội quán Người Việt Cao Niên.

 
Ông hội trưởng Hứa Văn Bé cũng là người được thống đốc tiểu bang Pennsylvania bổ nhiệm là cố vấn trong Ủy Ban Á Châu Sự Vụ. Do đó về mặt diện mạo, Hội Cao Niên còn đóng một vai trò quan trọng trong quá trình hội nhập vào dòng chính của người Việt trong vùng.


Sau nhiều năm hoạt động, Hội Cao Niên dần dần thu hút rất đông hội viên và thân hữu. Thân hữu thường là trong hàng con cháu với những thiện chí nhằm giúp đỡ ông bà cha mẹ có niềm vui sinh hoạt xã hội lúc tuổi già. Ðây cũng là những sinh hoạt lành mạnh nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống mà hội đã đóng góp cho cộng đồng Việt Nam trong xã hội Hoa Kỳ.


Hội viên Nguyễn Văn Tư cho biết hầu hết thành viên hội cao niên đều là cựu quân nhân do đó trong hội quán này còn có một câu lạc bộ lính hoạt động rất sôi nổi. Ðây cũng là niềm vui của ông khi nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa.


Trước năm 75, ông Nguyễn Văn Tư là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Bây giờ ở tuổi hưu, ông Tư vẽ tranh theo trường pháp 3D với nghệ danh Từ Nguyên Huệ. Nghệ thuật này ông đã học hỏi được qua những khám phá về nghệ thuật đương đại ở Hoa Kỳ.


Cũng theo ông Từ Nguyên Huệ mỗi năm Hội Cao Niên có tới 6-7 chương trình sinh hoạt gặp gỡ hội viên. Có khi đó là một cuộc picnic nướng thịt BBQ ngoài trời hay là chương trình quy mô hơn – cùng nhau tổ chức đi một chuyến du thuyền cả tuần ở Caribbean hoặc Nam Mỹ. Tất cả những chương trình này đều làm cho người già như ông cảm thấy vui vẻ, yêu đời và cuộc sống càng thêm giá trị.


Hội Cao Niên cũng thường tổ chức các chương trình ca nhạc tạo nên những không gian kỷ niệm cho văn hóa Việt Nam Cộng Hòa xưa cũ. Trong không gian sinh hoạt này, tất cả mọi người đều toát lên những vẻ hoạt bát tươi trẻ. Tuổi già như được níu lại. Những người như ông Từ Nguyên Huệ tìm được không gian sáng tác và có người thưởng thức.


Khi đến các nhà hàng Việt Nam ở khu vực Philadephia, có khả năng mọi người sẽ thấy các bức tranh quê hương rất lạ có nhiều lớp chất liệu chồng chéo lên nhau để khi ánh sáng chiếu vào tạo nên những bóng hình lay động đó là tranh của Nguyễn Văn Tư-Từ Nguyên Huệ.









Ông chủ tịch Hội Cao Niên Hứa Văn Bé (phải) cùng ông Phùng Xuân Vinh trong ban tổ chức trong Ngày Người Việt Cao Niên được tiểu bang Pennsylvania và thành phố Philadelphia tuyên xưng.


Cũng trong ngày hội cao niên này, một người nổi tiếng đến từ California là xướng ngôn viên radio Ngụy Vũ trong chương trình văn nghệ. Ông Ngụy Vũ đang đến Philadelphia để thành lập đài phát thanh và tỏ rất có ấn tượng với cộng đồng tại đây.


Theo ông Hứa Văn Bé, tiểu bang Pennsylvania và thành phố Philadelphia đều đã tuyên bố chọn ngày 26 tháng 9 hàng năm làm Ngày Của Người Việt Cao Niên.


Người Việt Ðông Bắc

Lá phiếu Việt ở một tiểu bang ngang ngửa: Virginia

Tâm Việt


 


Trong cuối tuần vừa qua, tôi được dự mấy sinh hoạt thật đặc sắc trong cộng đồng người Việt ở Virginia nhân cuộc tổng tuyển cử sắp tới đưa người vào Tòa Bạch Ốc. Thứ Bảy, 29 tháng 9, sáng chúng tôi được dự buổi khai mạc Ðại hội Hưng Ca kỳ XI, đánh dấu 10 năm tung ra chiến dịch “Trả Ta Sông Núi” ở khách sạn Herndon Hilton.


  Chiều cùng ngày, cũng Hưng Ca tổ chức buổi sinh hoạt “Vote for Freedom” (“Bỏ Phiếu cho Tự Do”) ở James Lee Community Center (Falls Church, VA).


Ngày hôm sau, Chủ Nhật 30 tháng 9, chúng tôi lại có người cho đi quá giang xe xuống Virginia Beach để tham dự và chứng kiến sinh hoạt “ghi danh đi bầu” (“voters registration”) do Cộng đồng VN vùng Hampton Road tổ chức với sự tiếp tay hùng hậu của SBTN và Asia Entertainment của anh Trúc Hồ. Gần 1000 người ngồi chặt phòng họp lớn trong Philippines Cultural Center, một cơ sở thật khang trang của người Phi Luật Tân tại đây.


Như vậy, trong có hai ngày chúng tôi được chứng kiến cả sinh hoạt ở Bắc Virginia và Nam Virginia, hai vùng rất khác nhau của tiểu bang này, thậm chí người ta còn gọi Virginia là một tiểu bang nhị trùng nhân cách: phía Bắc gần Washington nên có nhiều chuyên gia làm việc trong chính quyền hay cho những cơ sở có liên hệ đến chính quyền liên bang, phía Nam thì nặng về nông nghiệp hay các ngành quốc phòng như Hải quân v.v…


 


Sinh hoạt khởi sắc


 


Sở dĩ có hai sinh hoạt rầm rộ trên là vì năm nay, SBTN và Vietnam Human Rights PAC (Ủy ban Hành động Chính trị về Nhân quyền) ở Cali đã phát động trên toàn quốc chiến dịch “Vote for Freedom” nhằm ảnh hướng chính sách của Mỹ về VN. Cùng lúc, Hưng Ca cũng tham gia chiến dịch để đẩy mạnh mục tiêu đòi “Trả Ta Sông Núi” của phong trào âm nhạc đấu tranh này, đã phát động từ hơn 10 năm nay.


Sự bừng tỉnh của cộng đồng VN ở Mỹ năm nay cũng là sự tiếp nối của chiến dịch thỉnh nguyện thư hồi tháng 3 đầu năm, chiến dịch đã thu hút được hơn 150 nghìn chữ ký gởi vào Tòa Bạch Ốc trong vòng không đầy 1 tháng.


Thêm vào đó còn có cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc của hai ứng cử viên, ông Mitt Romney của đảng Cộng Hòa và đương kim Tổng Thống Barack Obama. Thành thử cuộc tranh đua càng cận ngày bầu cử càng nóng lên và sôi nổi.


Bởi Virginia là một trong mấy tiểu bang có thể quyết định thắng bại của ông Obama hay Romney nên cả hai đảng tập trung vào tranh phiếu ở đây, với cả hai đảng gần như bỏ quên hẳn những tiểu bang như Cali hay Texas mà người ta đoán chắc được là một sẽ vào tay đảng Dân Chủ (CA) và một sẽ vào tay đảng Cộng Hòa (TX). Còn lại có 5-6 tiểu bang mà hai đảng phải tranh thủ để cho số phiếu cử tri đoàn (electoral votes) ngả về mình, trong đó 4 tiểu bang quan trọng nhất là Ohio, Florida, Pennsylvania và Virginia.


Những tiểu bang này tiếng Anh kêu là “swing states,” những tiểu bang mà tôi xin tạm gọi là “ngang ngửa,” có nghĩa là nếu chúng ngả về bên nào là đảng ấy thắng trong cuộc đua vào Tòa Bạch Ốc. Chính đó làm cho cuộc tổng tuyển cử năm nay đặc biệt hấp dẫn, lôi cuốn cả một cộng đồng hãy còn tương đối mới mẻ trong trò chơi này là cộng đồng VN.


 


“All politics is local” (“Chính trị nào thì cũng là chuyện địa phương”)


 


Mặc dầu chuyện chính trị quốc gia của xứ này là hệ trọng, liên hệ đến những chuyện to lớn như hòa bình chiến tranh trên thế giới, kinh tế toàn cầu, cạnh tranh Trung Mỹ (trong có có vấn đề Biển Ðông) v.v… song người dân thường không quan tâm mấy đến những chuyện đó, họ cho rằng những chuyện đó quá cao siêu, không nằm trong tầm hiểu biết của họ hoặc có lo lắng thì cũng không làm được gì, do vậy mà một chính trị gia người Mỹ (ông Huey Long) đã định nghĩa: “All politics is local,” nghĩa là “Chính trị nào thì cũng là chuyện địa phương.” Tóm lại, đối với người dân, khi họ đi bầu họ thường để ý đến những chuyện gần gũi với cuộc sống của họ hơn, như vấn đề công ăn việc làm, chuyện túi tiền có đủ sống không, chuyện giáo dục cho con em mình, chuyện tiền xăng tiền nhà không cao quá…


 


Lập trường Cộng Hòa


 


Có lẽ bởi thế mà khi cô Bích Ngân, một người trẻ đại diện cho Ðảng Cộng Hòa, được mời lên nói chuyện, cô đã nói đến những chuyện thiết thân hơn là những chuyện xa vời. “Như một người Việt Nam và như một phụ nữ, tôi cảm thấy gần gũi với lập trường của Ðảng Cộng Hòa ở Hoa Kỳ vì những giá trị bảo vệ gia đình của họ. Ðó là những giá trị gọi là ‘family values’ quen thuộc với người Á Ðông, không đi đến những tự do quá đáng như một vài người chủ trương ở xứ này về nạo thai hay đồng tính luyến ái.


“Về mặt này, tôi có cảm tưởng số lớn người Việt chúng ta cũng nghĩ giống tôi. Mà người Mỹ cũng không ít người nghĩ giống chúng ta. Như Giáo hội Công Giáo ở Hoa Kỳ cũng không ủng hộ phá thai một cách bừa bãi, mà người Công Giáo là 42 phần trăm của dân số Hoa Kỳ.”


“Tôi còn là một nhà tiểu thương,” cô nói tiếp, “với một chồng và hai con nhỏ. Trong số 1 triệu 600 nghìn người Mỹ gốc Việt ở Hoa Kỳ thì có tới trên 220 nghìn cơ sở tiểu thương như của chúng tôi. Những người như chúng tôi lấy công làm lời và chúng tôi khá chật vật để có một cuộc sống yên lành. Nếu bây giờ chúng tôi lại phải mua thêm bảo hiểm bắt buộc thì trên 80 phần trăm các cơ sở tiểu thương đó sẽ gặp vô cùng khó khăn.”


Ðến lượt ông Nguyễn Ngọc Bích lên tiếp lời cô Bích Ngân, ông nêu ra những điểm như “Tối cao Pháp viện Mỹ đã định nghĩa Obamacare là như một thứ thuế và Nhà nước có quyền đánh thuế: nếu bạn không mua bảo hiểm thì Nhà nước sẽ phạt bạn. Tôi không cần biết bạn có khỏe hay không. Bạn khỏe mà không mua bảo hiểm y tế thì bạn vẫn bị phạt như thường. Tóm lại, bạn không có lựa chọn. Mà lựa chọn chính là một quyền căn bản của con người tự do, sống trong một nền dân chủ.”


Ông cũng còn nhắc đến hiện tượng là “hiện có 24 triệu người đang thất nghiệp trên toàn quốc. Những người này khó khăn lắm mới nuôi sống nổi gia đình, họ đâu muốn bị áp đặt thêm một thứ thuế nữa về sức khỏe.”


“Chúng ta may mắn sống trong một tiểu bang mà mức thất nghiệp chỉ khoảng 6% so với tỷ lệ trên toàn quốc là hơn 8%,” ông Bích tiếp. “Ðó là vì đảng Cộng Hòa ở đây là một đảng bảo thủ về mặt chi tiêu và ông Thống đốc Tiểu bang Bob McDonnell biết làm việc với cả hai đảng để tạo ra công ăn việc làm, đem những công ty lớn về đây. Mặc dầu vậy, chính phủ Mỹ hiện đang dự tính đôi ba chuyện có thể làm cho Virginia và nhất là vùng Virginia Beach Newport News Hampton Norfolk sẽ mất khá nhiều công ăn việc làm, đó là việc đóng một xưởng xây dựng tàu ngầm nguyên tử, làm suy yếu hẳn khả năng tương lai của Hải Quân Mỹ khi những tranh chấp như ở biển Ðông cần hơn bao giờ sự hiện diện của Hải Quân Mỹ gần nước chúng ta.


“Chính phủ Obama cho đến giờ này cũng cấm Virginia khai thác dầu ngoài khơi, một điều vừa đẻ ra công ăn việc làm vừa giải quyết được sự lệ thuộc của ta vào dầu hỏa của Trung Ðông hay các nước sản xuất dầu như Venezuela, một nước hiện đang có một lãnh tụ không thân thiện với ta, với Mỹ.


“Sang lãnh vực an ninh quốc phòng và ngoại giao, thái độ làm lành của ông Obama không những đã không mua được thiện chí của các nước Ả Rập mà còn đem lại sự khinh khi của dân chúng các nước ấy. Ðiều này không thể đem lại sự nể trọng cần thiết phải có đối với một cường quốc hàng đầu của nhân loại.”


 


Lập trường Dân Chủ


 


Ðối nghịch với lập trường của đảng Cộng Hòa, anh Lý Trương Bình, một thanh niên 22 tuổi, đã lên trình bày những quan điểm của đảng Dân Chủ mà anh cho là cử tri người Mỹ gốc Việt có thể nhận ra dễ dàng.


Về mặt nhân quyền, anh cho rằng dưới thời ông Obama bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã nêu ra một cách thẳng thắn những trường hợp thiếu sót về nhân quyền của Hà Nội trong những vụ nổi tiếng như: vụ xét xử anh Ðiếu Cày, can thiệp cho cha Nguyễn Văn Lý, lên tiếng đòi thả Việt Khang.


Anh cũng nhắc đến kinh nghiệm gia đình của anh là đi tỵ nạn từ Việt Nam để rồi phấn đấu trở thành công dân Mỹ với một đời sống yên lành nên ngày nay anh có thể tham gia trong đời sống chính trị chính mạch tại Mỹ.


Về an ninh quốc phòng, anh Bình cho rằng ông Obama đã diệt trừ được Osama Bin Laden và đang rút quân khỏi Á Phú Hãn.


Cuối cùng, anh cho rằng nếu được cơ hội làm tổng thống thêm bốn năm nữa thì ông Obama sẽ có thể vực nền kinh tế của Mỹ dậy.


Phải nói là sự hiện diện của hai thành phần trẻ tuổi, cô Bích Ngân bên đảng Cộng Hòa và anh Bình bên đảng Dân Chủ, đã cho chúng ta một cảm tưởng rất phấn khởi về tuổi trẻ VN ở xứ này. Cảm tưởng này được củng cố khi thấy cả hai người nói tiếng Việt khá trôi chảy cũng như rất chững chạc trong những bộ đồ “business suits” thật thẳng thướm và gọn ghẽ. Lời lẽ họ dùng cũng rất ôn tồn và tôn trọng nhau, không có chuyện lớn tiếng cãi vã hay đôi co, chỉ trích nặng nề nhau.


Bước ra ngoài phòng họp thì mỗi đảng có một bàn trưng tài liệu để cho ai muốn có thể ghé xem và nhận những tài liệu hay biểu ngữ của đảng nào hạp ý mình. Bên bàn Cộng Hòa cũng còn có một tình nguyện viên địa phương, cô Tâm và con trai cô, tham gia phân phát tài liệu.


 


Ghi danh đi bầu gần 300 người


 


Buổi sinh hoạt ở Virginia Beach được xem là rất thành công bởi mục đích chính không phải là để nghe tranh luận đôi bên mà là để ghi danh đi bầu với những ai chưa có phiếu cử tri hay lần đầu có quyền đi bầu. Về mặt này, buổi sinh hoạt đã đặc biệt mang lại kết quả là ghi danh được gần 300 người cử tri mới.


Theo thống kê chính thức năm 2010, dân số người Việt ở Virginia lên đến 53,529 người. Trong số này ít nhất cũng phải có trên 25,000 là công dân Mỹ trên 18 tuổi, nghĩa là có quyền đi bầu. Nếu 4/5 chúng ta đi bầu thì chúng ta sẽ có tới 20 nghìn lá phiếu để ảnh hưởng kết quả cuộc đua vào Tòa Bạch Ốc. Trong khi đó có khi chỉ cần vài nghìn lá phiếu là đủ quyết định về chuyện này. Vậy chúng ta hãy tỏ ra sức mạnh của lá phiếu VN bằng cách đi bầu tối đa hôm mồng 6 tháng 11 tới đây.

Diễn Ðàn Bạn Ðọc

Tòa soạn Người Việt Ðông Bắc vừa nhận được một số ý kiến về bài phóng sự cộng đồng “Sinh Khí Mới Tại Giáo Xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam ở Arlington, Virginia.” Trong tinh thần xây dựng góp ý, diễn đàn độc giả xin mở rộng cho mọi ý kiến. Xin chân thành cám ơn quý vị.


 


Ý kiến thứ 1 – Trần Hùng Sơn – [email protected]


 


Tôi là một giáo dân có mặt tại giáo xứ CTTDVN Arlington Virginia ngay từ thời cha Nhất. Tôi biết rõ ông trùm nhà thờ và gia đình. Theo tôi biết thì cô con gái ông có về VN khi cô làm việc cho hãng Johnson & Johnson trong thập niên 90.


Cô đã đưa các bác sĩ Mỹ về VN để chữa môi xẻ cho trẻ em trong Operation Smile. Cô có ra Hanoi để giúp một người VN tại Hoa Kỳ thiết lập Hanoi IB School trong giai đoạn đầu. Ðó là lần cuối cùng cô về VN. Ông chủ Trường IB sau đó bị chính quyền bắt giam và nhà trường bị chiếm hữu. Tin đồn cô làm việc cho tòa đại sứ cộng sản là tin đồn thất thiệt. Cô hiện giờ làm cho hãng Robert & Haft ở San Francisco. Trước đó cô có làm việc với Johnson & Johnson ở Hawaii, và hai hãng khác tại San Francisco: Capital Venture và Tatum LLC. Mong tòa soạn cho kiểm chứng tin này. Không nên chụp mũ CS khi không biết hư giả ra sao. Tin đồn này đã được đăng tải mấy lần trong 20 năm qua, nhưng không có ai lên tiếng cải chính giùm.


Tôi đồng ý là cha Thiên có tinh thần chống Cộng và yêu quê hương Việt Nam. Cha cũng đã bị đi tù cải tạo 4 năm. Những ai là cựu quân nhân và nhất là những người đi diện HO như cha thì đều mang một tâm sự và một tâm huyết như cha.


 


Ý kiến thứ 2 – Trần Thị Tuyết – [email protected]


 


Kính ông Trần Ðông Ðức/Người Việt Ðông Bắc


Tôi Trần Thị Tuyết, giáo dân thuộc giáo xứ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam từ những ngày đầu khi giáo xứ mới được thành lập bởi cha cố Trần Duy Nhất như ông đã biết. Tuy nhiên, thưa ông có vài điều sau đây trong bài viết của ông, theo sự hiểu biết của tôi không được vô tư và đúng cho lắm:


1. Trước hết “Việc cha Nhất đột ngột qua đời…” Thưa ông, ai qua đời chúng tôi đều thương tiếc chứ không riêng gì chỉ cha Nhất và mặc dù ngài đã qua đời không có nghĩa là những khát vọng cho một Việt Nam tốt đẹp cũng bị chết theo, trái lại nó vẫn được tiếp tục nuôi dưỡng và hành động ngày một hiệu quả và lớn mạnh hơn tại giáo xứ này. Còn riêng với cháu ruột cha Nhất, ông Hùng nào đó có lẽ những hoạt động của giáo xứ không đáp ứng nổi đòi hỏi của ông ta chăng!


Thứ đến “Sau khi cha Nhất qua đời…. hoạt động ở giáo xứ này.” Thưa ông, tôi phải thưa rõ là ông đã quá lầm lẫn (vô tình hoặc cố ý) về sự điều hành cũng như sinh hoạt của một xứ đạo tại đất nước này. Trước hết trông coi một xứ đạo là hoàn toàn do vị linh mục chánh xứ lo liệu, ngài được bổ nhiệm bởi Ðức Giám Mục và phải điều hành sinh hoạt trong giáo xứ về mọi mặt như tôn giáo, xã hội và cả tài chánh… luôn luôn phải tuân theo mọi quy luật của địa phận cũng như được phép của vị Giám Mục bản quyền và trực tiếp chịu trách nhiệm với ngài.


Cho nên, ông viết là “tất cả công việc trị sự của nhà thờ từ sau khi cha Nhất chết đều về tay một ông trùm…” thưa ông, hoàn toàn sai sự thật, trước hết giáo xứ không có ông trùm nào cả, chỉ các hội đoàn, trong đó có hội đồng mục vụ, đứng đầu là ông chủ tịch. Hội đồng mục vụ cũng như các hội đoàn khác thi hành nhiệm vụ được cha xứ giao phó có thể cố vấn các ngài nếu cần chứ hoàn toàn không có quyền quyết định gì về công việc điều hành giáo xứ cả.


Tiếp theo ông viết, “Nghịch cảnh thay… đã không có đất hoạt động ở giáo xứ này.” Vì đây là vấn đề cá nhân nên tôi phải thưa rõ là tôi với ông trùm nào đó mà ông nói tới (tôi đoán biết người mà ông ám chỉ) hoàn toàn không có dây mơ rễ má gì cả mà chỉ quen biết mà thôi. Chắc chắn ông cũng như tôi chúng ta đều biết rất nhiều trường hợp ghen tương vì thua tài kém đức hoặc vì tư thù mà sẵn sàng ngậm máu phun người. Ai không cùng chính kiến với mình là tặng ngay cho cái nón cối chẳng biết gì trái phải.


Sau hết vì thư đã quá dài, ông viết, “Không lạ gì là các hoạt động… không có đất hoạt động ở giáo xứ này.” Thưa ông, ông lại sai nữa rồi, rất nhiều giáo dân trong giáo xứ rất là hăng say hoạt động sát cánh với cộng đồng vì chúng tôi cũng là thành phần của cộng đồng. Còn trong phạm vi thánh đường hoàn toàn dùng để sinh hoạt về tôn giáo vì thế mới gọi là THÁNH ÐƯỜNG. Rất tiếc thánh đường không phải là trung tâm tranh đấu, hoạt động xã hội này khác.


Còn nhiều sai lầm nữa mà vì thư đã dài tôi sợ NV không chịu đăng nên xin phép ông tạm ngưng.


Tôi sẵn sàng thưa chuyện thêm cùng ông về vấn đề này nếu ông muốn.


Email của tôi là: [email protected]


Kính


Trần T. Tuyết

Hương Sắc Cộng Ðồng Tại New Jersey

Người Việt Ðông Bắc


Vượt qua cầu Ben Franklin, người lái xe không những ra khỏi thành phố Philadelphia mà đi qua luôn một tiểu bang khác, bang New Jersey. Khu vực có tên trong địa lý hành chánh là South Jersey.










Chủ nhà hàng Thái Sơn trong Ngày Khai Trương Nhà Hàng (Hình của Ðại Kỷ Nguyên Thời Báo – Hoa Ngữ)


Cách đây 20 năm, những gia đình sang Mỹ theo đợt vượt biên cuối cùng, gia đình con lai hoặc diện tù nhân chính trị đã tụ về đây sinh sống rồi từ từ hình thành một cộng đồng Việt Nam. Với quy mô tương đối nhỏ, mọi người đều mặc nhận đây là cộng đồng Việt Nam phụ cận của thành phố Philadelphia. Hầu như tất cả các hoạt động cộng đồng và những sinh hoạt đời sống như đi chợ, nhà hàng, giải trí đều phải qua sông.


Tuy Philadelphia có đời sống văn hóa đô thị cao, đặc biệt là ưu thế nổi bật về hệ thống giáo dục đại học nhưng do chính sách độc lập về kinh tế giáo dục của hai tiểu bang cho nên người nào đến New Jersey đều thường trụ lại ở đây.


Camden, thành phố đối diện bên kia sông với Philadelphia vào thời đó được xem là khu vực nguy hiểm nhất của nước Mỹ nhưng bù lại, Camden có những chương trình giúp người tỵ nạn như trợ cấp cao, chính sách dễ dàng với người thiểu số, các trường đại học đều có chương trình hợp lý cho quá trình hội nhập. Không bao lâu sau, nhiều người qua Mỹ theo diện HO đều rủ nhau về đây sinh sống.


Dần dần, khi người ta ăn nên làm ra, có điều kiện sống tốt thì mọi người tản sang các thành phố phụ cận của Camden như Cherry Hill, Pennsauken sinh sống. Cộng đồng Việt Nam ở South Jersey lan tỏa, trở thành thực thể sống động.


Thật vậy, ở trong khu vực này có một người Việt Nam theo cha qua Mỹ theo diện HO, học hành thành đạt và tranh cử vào được học khu Pennsauken của tiểu bang New Jersey. Ðiều này thật cũng không phải là điều dễ dàng xảy ra cho các cộng đồng Việt Nam khác. Ngay cả Philadelphia cũng chưa có nhân vật dân cử gốc Việt nào. Ủy viên học khu Pennsauken, anh Dũng Nguyễn từng được đài CNN tường trình xem như là thành tựu đặc biệt trong quá trình hội nhập.


Ngày nay kinh tế cộng đồng Việt Nam ở South Jersey đã phát triển tốt. Trung tâm thương mại Việt Nam đã mọc lên khiến người Việt ở South Jersey không phải qua sông mua hàng hóa cho các nhu cầu sinh hoạt bình thường nữa.


South Jersey lại có phần vượt trội ở một số đặc điểm là sạch sẽ và tinh tươm hơn vì mọi thứ đều đang rất mới. Nếu mọi người ở đây và chứng kiến sự thay đổi trong 20 năm qua thì sẽ thấy rõ nhịp sống xã hội phát triển như thế nào.


Nhà hàng Việt Nam mang tên Thái Sơn nằm ở trung tâm thương mại mới dựng trên đường 38 là một đặc điểm cho sự thay đổi lớn về kinh tế cộng đồng. Anh Thụy Ðỗ, chủ nhà hàng từng là một người theo cha sang Mỹ diện tù nhân chính trị. Nhà hàng do anh tạo dựng từng được báo chí Hoa ngữ điểm danh là một trong những nhà hàng Việt Nam chính thống và kinh điển nhất tại South Jersey.


Anh Thụy Ðỗ hiện nay còn là làm chủ những nhà hàng tiệm phở, có phần hùn tới 4-5 cơ sở ở trong khu vực. Thành tựu của gia đình này được xem là nổi bật trong số những gia đình đến New Jersey cách đây 20 năm.


Khi hỏi đến bí quyết thành công trong một cơ ngơi rộng lớn như nhà hàng Thái Sơn là gì? Anh Thụy Ðỗ cho biết rằng đó là sự bén nhạy với thời cuộc và tìm ra những thế đặc hữu. Không cần nhìn vào những thứ quá to lớn mà từ những quan sát nhỏ nhất mà ít ai nghĩ tới. Chỉ vào món cá bông lau (catfish da trơn) nướng trình bày theo lối ăn uống của người miền Nam, anh Thụy cho biết đây là món cá nướng ngon nhất ở đây – da giòn thịt dai của món cá này là điều không ai có thể làm được món này ở bếp nhà. Bí quyết thành công của món cá này là sự đầu tư cái lò để nướng cá để tạo nên khẩu vị giòn dai nổi tiếng của nhà hàng Thái Sơn mà các nhà hàng Philadelphia cũng còn không có được. Món này không những hấp dẫn người Việt mà còn thu hút thực khách người Mỹ ở New Jersey.










Món Cá Nướng Ðặc Biệt của nhà hàng Thái Sơn như là một hương vị đặc biệt của Việt Nam trong khu vực South Jersey.


Cách đây 20 năm, các bạn đồng trang lứa lao vào học đại học, anh Thụy chợt bỏ ngang tìm cơ hội làm ăn và hiện nay cũng trở thành người thành công về kinh tế nhất trong số bạn bè học trường Ðại Học Rowan ở Camden, New Jersey.


So với nền kinh tế nhỏ hẹp trong cộng đồng Việt Nam của 20 năm về trước thì bây giờ sức phát triển kinh tế lan khắp các khu vực người Mỹ. Cộng đồng Việt Nam ở đây có cả dân cử, chuyên viên cao cấp, thương gia gốc Việt không thua gì các nơi khác.


South Jersey đúng là một nơi đất lành chim đậu.



Bệnh thống phong (gout)

Bác Sĩ Ðặng Trần Hào


 


LTS. Bác Sĩ Ðặng Trần Hào tốt nghiệp bác sĩ y khoa Ðông Phương tại Samra University, Los Angeles, năm 1987, và được mời tham dự hội đồng State Board về Châm cứu và Ðông dược. Mục này giúp cho ai muốn tìm hiểu về Ðông dược và muốn góp ý cho kho tàng đông dược phong phú hơn để phục vụ bệnh nhân. Quý vị có thể liên lạc bác sĩ tại điện thoại: (714) 531-8229 hoặc email: danghao@sbcglobal. net.


 


Thống phong là một bệnh có triệu chứng giống phong thấp hay viêm khớp, nguyên nhân do rối loạn chuyển hóa, làm tăng lượng a-xit uric trong máu, gây ra những cơn đau nhức cấp thời kịch liệt và dai dẳng, nhưng có nhiều điểm khác biệt với phong thấp về dấu hiệu, cường độ nặng hơn, dị chứng, biến dạng những ngón tay, chân và có thể đưa tới tật nguyền suốt đời.


Bệnh thống phong thường xẩy ra ở khớp xương ngón chân, ngón tay, đặc biệt là khớp ngón chân cái. Tuy nhiên nó có thể tác động lên các khớp xương khác như; khớp gối, khớp mắt cá chân, khớp cổ tay, khớp bàn chân v.v…


Bệnh thống phong gây đau khổ cho nam giới gấp 10 lần hơn nữ giới và 90% bệnh nhân là đàn ông ở tuổi trên 30.


 


Thống phong cấp tính


 


Cơn đau cấp tính là triệu chứng đầu tiên của bệnh thống phong, thường gây viêm, sưng đỏ, nóng rát như phỏng lửa, không dám đụng vào vì đau khủng khiếp.


Sau cơn đau cấp tính, bệnh chuyển sang mãn tính ở nhiều cấp độ khác nhau. Tuy nhiên bệnh giảm dần, không còn sưng đau, khiến bệnh nhân lầm tưởng rằng bệnh đã hết, nhưng bệnh có thể trở lại trong vòng vài tuần, vài tháng và có khi cả năm. Nếu bệnh tái phát nhiều lần có khuynh hướng càng ngày càng nặng thêm.


Khớp xương có dấu hiệu cứng, khó co duỗi, đồng thời bị tàn phá trở thành dị dạng, cong queo, mất thẩm mỹ. Lâu ngày, khớp xướng mất hẳn tính co giãn, không cử động được, trở thành phế nhân.


Trong trường hợp này khớp chân cái bỗng sưng đỏ, đau, sốt, nhức đầu, sợ lạnh, miệng khô, khát nước, tiểu vàng. Lưỡi đỏ, rêu dầy vàng. Mạch phù sác.


Bài thuốc


Bạch thược 12 grs


Mộc thông 9 grs


Xích thược 9 grs


Hải đồng bì 9 grs


Tri mẫu 12 grs


Thạch cao 18 grs


Quế chi 9 grs


Phòng kỷ 9 grs


Ðộc hoạt 9 grs


Tần giao 9 grs


Tục đoạn 9 grs


Sinh địa 15 grs


Cam Thảo 3 grs


-Sinh địa, thạch cao, tri mẫu: Bổ huyết, thanh nhiệt, trừ thấp.


-Xích thược, hải đông bì: Giảm sưng đau.


-Phòng kỷ, độc hoạt, tần giao, tục đoạn: Khu phong, trừ thấp.


-Quế chi: Giải biểu, tán hàn và chỉ thống.


 


Thống phong mãn tính do hàn thấp


 


Ðau toàn khớp, đau dữ dội, sưng tấy, nhưng không đỏ như thể cấp tính, co duỗi khó khăn, khớp biến dạng cong queo, tê dại, chườm nóng hay cứu trị cảm thấy dễ chịu. Rêu lưỡi dầy trắng. Mạch trầm, huyền.


Bài thuốc


Ðương quy 12 grs


Mộc thông 9 grs


Xích thược 9 grs


Uy linh tiên 9 grs


Thổ phục linh 9 grs


Ngưu tất 9


Tỳ giải 12 grs


Ý dĩ nhân 15 grs


Tế tân 9 grs


Chế xuyên ô 6 grs


Quế chi 9 grs


-Ðương quy, xích thược: Bổ huyết và thông huyết.


-Thổ phục linh, uy linh tiến, ngưu tất: Trừ thấp, đưa thuốc xuống dưới chân.


-Mộc thông, tùy giải, ý dĩ nhân: Lợi tiểu,


-Tế tân, quế chi, chế xuyên ô: Bổ khí, Khai thông kinh mạch, tán hàn.


Nếu


Ðau như dùi đâm và đau dữ dội là do huyết ứ gia Ngô công hai con, Toàn yết hai con để phá huyết ứ và thông huyết, giảm đau.


Ðau lưng, mỏi gối, đàn ông liệt dương, đàn bà lạnh cảm, chân tay lạnh, sợ lạnh. Mạch trầm, vô lực là do thận dương suy.


Gia


Phá cố chỉ 12 grs, nhục thung dung 12 grs, phụ tử chế 9 grs. Quế bì 9 grs để bổ thận dương, tạo khí lực, ôn kinh mạch và chỉ thống.


 


Thống phong do táo thấp


 


Khi đi đến trị liệu, bệnh nhân thường đang trong trường hợp đau đớn cực độ, đi phải chống gậy và phải có người đỡ, xương ngón chân cái, mắt cá chân và đầu gối sưng đỏ như tôm luộc, nóng, nước tiểu vàng đỏ. Rêu lưỡi dầy vàng và đen. Mạch vi sác.


Chẩn đoán do thấp nhiệt hạ chú.


Bài thuốc


Thương truật 12 grs


Hoàng bá 9 grs


Ý dĩ nhân 15 grs


Ngưu tất 12 grs


Mộc qua 12 grs


Hoạt thạch 15 grs


Tri Mẫu 9 grs


Kê huyết đằng 20 grs


Ðương quy 20 grs


Xích thược 15 grs


Tỳ giải 12 grs


Cương tàm 30 grs


Thanh đại 9 grs-


-Thương truật, kê huyết đằng, đương quy, xích thược, thanh đại: Bổ huyết, thông huyết, thanh nhiệt, trừ thấp.


-Hoàng bá, hoạt thạch, tri mẫu, tỳ giải: Thanh nhiệt, tiêu thấp vùng hạ tiêu.


-Ý dĩ nhân, ngưu tất, mộc qua: Dẫn thuốc xuống chân, thư cân, hoạt lạc, giảm đau.


-Cương tàm: Giải phong.


Trường hợp thống phong này thuộc phạm vi thấp nhiệt tý trong Y Khoa Ðông Phương, mà y khoa hiện đại xem thống phong là một bệnh dị thường do chuyển hóa không kiện toàn, gây ra lượng a-xit uric thặng dư trong cơ thể.


Các thầy thuốc Ðông y đã định bệnh và chữa bệnh thống phong này nhiều ngàn năm qua, mà qui về đau do thấp nhiệt và máu ứ, kèm theo những triệu chứng như nóng đỏ, sưng tấy, đau nhức thuộc phạm vi dương chứng, mà dương khí thì hay gây bệnh ở phần thượng tiêu như đầu, chỉ có thấp nhiệt mới có đặc tính trầm xuống phần dưới hạ tiêu như chân và đầu gối. Thêm vào rêu lưỡi vàng dầy và đen thì rõ ràng là do thấp nhiệạt và huyết ứ. Bài thuốc trên vốn trị táo thấp, thanh nhiệt, kèm theo tính hoạt lạc, giảm đau và thư giãn gân cốt, nên đã trị từ gốc tới ngọn đưa tới kết quả rất mỹ mãn.


 


Phòng ngừa bệnh tái phát


 


Nên ăn nhiều rau trái thay vì thịt đỏ, tôm, cua, mắm tôm, cà pháo, cà tím, đồ cay nóng.


Dùng hạn chế caffeine, bông cải, trứng gia cầm, đậu hòa lan, rau mùng tơi Mỹ và những thực phẩm có dùng men rượu.


Năng tập thể dục nhẹ nhàng, tập Thái cực quyền, và ăn uống làm sao cho giảm cân. Vì nếu cân giảm thì mức a-xit trong máu cũng giảm theo.

Cúm

Bác sĩ của bạn


 


 Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng


 


LTS. Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe có tính cách tổng quát. Cho các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp. Các tin tức trong mục này và nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài New Saigon Radio1480AM ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ Nhật từ 8 giờ 15 đến 8 giờ 45 trong chương trình Câu Chuyện Sức Khỏe Sáng Chủ Nhật với Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng. Ngoài ra, Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng còn có mục “Ðiểm Tin Sức Khỏe” mỗi Thứ Sáu trên tuần báo Việt Tide.


 


Hỏi:


-Cảm cúm có phải là một bệnh không? Và thuốc ngừa mỗi năm ngừa cả cảm và cúm hay chỉ một bệnh cảm hay cúm? Tôi vẫn nghĩ là cảm cúm là hai bệnh khác nhau, và chỉ có thuốc ngừa cúm, tuy nhiên một số người lại gọi là thuốc chích ngừa cảm cúm, khiến tôi hơi bị bối rối, lẫn lộn.


-Cách chữa bệnh cảm và cúm có gì khác nhau và giống nhau? Có cần trụ sinh không? Khi nào cần? Và những ai cần chích ngừa cúm? Khi nào nên chích? Chích ngừa cúm sớm có sợ miễn nhiễm mau hết và khi mùa dịch cúm đến trễ thì mình bị giảm sức đề kháng hay không?


 


Ðáp:


Như đã trình bày, dù có một số triệu chứng giống nhau, thật ra cảm và cúm là hai bệnh khác nhau. Nói chung, cảm thường nhẹ hơn cúm, và thường gặp hơn cúm rất nhiều.


Những điều cần biết về cảm đã được trình bày kỳ trước (có thể tìm lại báo cũ Thứ Sáu tuần rồi, hoặc đọc Người Việt online). Hôm nay, ta sẽ tìm hiểu đôi điều cần biết về cúm.


Cúm (tiếng Mỹ gọi là “flu” hay “influenza”), cũng là bệnh nhiễm trùng đường hô hấp, tuy nhiên nó thường nặng hơn cảm. Nó thường xảy ra trong các cơn dịch địa phương, và thường lên đến cao điểm vào mùa Ðông, hầu như hàng năm. Khi lan tràn toàn thế giới, nó có thể tạo thành đại dịch. Hiện nay, ở Mỹ, nó là nguyên nhân gây ra khoảng ba mươi sáu ngàn tử vong và hơn hai trăm ngàn trường hợp phải nhập viện hàng năm.


Cúm cũng gây ra nhiều triệu chứng như cảm, có thể nhẹ hay nặng, tùy theo loại vi rút và sức đề kháng của bệnh nhân. Dù là vi rút đường hô hấp, cúm có thể ảnh hưởng các hệ thống khác của cơ thể. Các triệu chứng của cúm thường là sốt cao, ớn lạnh, rêm, ê ẩm mình mẩy, nhức đầu, đau họng, sổ mũi, kiệt sức, ho, tiểu chảy, chóng mặt… Bệnh nhân có thể bị vài hoặc tất cả các triệu chứng kể trên.


Cúm có thể dẫn tới các biến chứng nguy hiểm, bị bội nhiễm bởi vi trùng. Người trên 50 tuổi, trẻ em nhỏ, những người bị bệnh mạn tính hay bị suy giảm miễn dịch, là những thành phần dễ bị các biến chứng nguy hiểm nhất.


Một số bệnh cũng có một số triệu chứng gần giống cảm cúm là viêm mũi dị ứng, viêm mũi do co giãn mạch máu ở mũi, các hội chứng do nhiễm các loại vi rút khác.


 


Chẩn đoán cúm


 


Tương tự như cảm, cúm cũng thường được chẩn đoán bằng thăm khám. Thăm khám thường đủ để bác sĩ quyết định chẩn đoán cúm và bắt đầu điều trị. Sốt cao, ớn lạnh, ho, đau rêm mình mẩy vào mùa cúm, thường là các triệu chứng điển hình của cúm.


Có một số xét nghiệm (mà một trong những cách tương đối đơn giản, lẹ làng nhất, là thử chất tiết ra ở cổ họng) có thể giúp xác định cúm. Tuy nhiên, nó thường hữu ích hơn trong việc kiểm soát dịch (hơn là trong việc điều trị). Các xét nghiệm khác như quang tuyến, cũng chỉ thường để phát hiện các biến chứng của cúm.


 


Nguyên nhân của cúm


 


Vi rút cúm chỉ có ba nhóm khác nhau là A, B và C. Cúm A là loại thường gặp nhất, sau đó là cúm B, cúm C thường chỉ gây bệnh nhẹ với các triệu chứng mà chính bệnh nhân nhiều khi cũng không ghi nhận được.


Ðiều đặc biệt của vi rút cúm, là chúng có thể thay đổi cấu trúc di truyền rất nhanh. Chính vì thế mà mỗi năm người ta đều phải chế ra các loại thuốc chích ngừa cúm mới nhằm thích hợp nhất với các chủng cúm được khảo sát là có nhiều khả năng gây ra dịch trong năm đó.


 


Diễn tiến và các biến chứng của bệnh cúm


 


Cúm có thể kéo dài chỉ 24 tiếng đồng hồ, hoặc có thể một tuần hay hơn. Trung bình, cúm kéo dài khoảng bốn đến năm ngày. Giống như cảm, khi nào còn có triệu chứng thì bệnh nhân còn có thể lây bệnh sang người khác.


Biến chứng thường gặp nhất của cúm là viêm phổi. Các biến chứng có thể gặp khác của cúm là viêm cơ (bắp thịt), bị hội chứng Reye, viêm cơ tim, viêm màng cơ tim, và các biến chứng trên hệ thống thần kinh.


Viêm phổi thường gồm các triệu chứng sốt, rét, khó thở, đàm, đau ngực. Viêm phổi có thể do chính vi rút cúm gây ra, do bội nhiễm vi trùng, hoặc do kết hợp cả hai. Viêm phổi do chính vi rút cúm gây ra thường ít gặp, nhưng thường nặng hơn do vi trùng. Những người dễ bị viêm phổi là người đã bị các bệnh tim phổi, bị các bệnh kinh niên như tiểu đường, bệnh thận, suy giảm miễn dịch, những người sống trong các viện chăm sóc, điều dưỡng, những người lớn tuổi.


Viêm bắp thịt thường xảy ra ở trẻ em hơn, gây ra đau nhức bắp thịt kinh khủng, thường gặp nhất ở chân. Ðau rêm bắp thịt là triệu chứng rất thường gặp trong bệnh cúm. Tuy nhiên, viêm bắp thịt thật sự ít gặp hơn rất nhiều.


Hội chứng Reye, cũng thường gặp ở trẻ em, thường bắt đầu bằng buồn nôn, ói mửa, sau đó tổn thương gan, tổn thương thần kinh với các triệu chứng như co giật, hôn mê. Hội chứng này dễ gặp hơn ở trẻ em dùng aspirine. Do đó, nên tuyệt đối tránh dùng aspirin ở trẻ em bị cảm, cúm hoặc các bệnh có triệu chứng tương tự như vậy.


Một số bệnh của hệ thống thần kinh khác, cũng có thể là biến chứng của cúm, như viêm não, viêm tủy sống…


Viêm cơ tim và viêm màng cơ tim là các biến chứng ít gặp của bệnh cúm.


Thân mến


Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng


nguyentranhoang.com


(còn tiếp)

Tin mới cập nhật