Chào kính

 


Khánh Vân


 


Tôi đã có dịp tham dự nhiều buổi hội họp cộng đồng có nghi lễ chào cờ và mặc niệm.


Khi quốc thiều VNCH cử lên thì mọi người đứng nghiêm, im lặng.


Khi quốc thiều Hoa Kỳ bắt đầu thì lác đác có người đưa tay lên ngực (chỗ quả tim), có người đưa tay nơi bao tử (kiểu Obama), cũng có người đứng yên, buông thõng hai tay.


Tôi không hiểu lại có sự khác biệt giữa thái độ của người tham dự, phân biệt giữa hai bài quốc ca như vậy? Có quy định nào cho việc để tay lên quả tim khi quốc thiều trỗi lên không?


Nếu tỏ lòng tôn trọng thì chúng ta phải để tay lên trái tim cho cả hai lễ chào cờ.


Nhưng phong tục Việt Nam lại không có chuyện này, vậy phải tính sao cho thống nhất, coi cho được mắt.


Ðề nghị của chúng tôi là người Việt Nam không có thói quen để tay nơi phía trái tim khi quốc ca trỗi lên, vậy thì Việt cũng như Mỹ, đứng nghiêm là đủ.


Nhưng ai nói, ai nghe bây giờ?

Bão, biểu tình, và đại hội đảng

 


 







TAMPA, FL – Người biểu tình đối mặt với cảnh sát tại Tampa, Florida, ngày 27 Tháng Tám, 2012. Cuộc biểu tình được tổ chức ngay trước khi có Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa để chính thức đề cử người đại diện đảng tranh cử tổng thống với ông Barack Obama. Ðại hội đảng đáng lý chính thức khai mạc ngày 27 Tháng Tám, nhưng phải dời lại một ngày vì cơn bão nhiệt đới Isaac đánh vào khu vực Tampa. (Hình: Tom Pennington/Getty Images)

Phạm Thanh Bình cùng 8 quan chức Vinashin ra tòa phúc thẩm

HẢI PHÒNG (NV) Ông Phạm Thanh Bình, cựu chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị (HÐQT) kiêm tổng giám đốc tập đoàn đóng tàu Vinashin, cùng 8 bị cáo khác sẽ ra tòa phúc thẩm vào ngày 28 Tháng Tám tại Hải Phòng.







Phạm Thanh Bình (thứ 3 từ trái qua, hàng đầu) cùng 8 quan chức trong tập đoàn đóng tàu Vinashin tại phiên tòa sơ thẩm ở Hải Phòng, Tháng Ba 2012. (Hình: TTXVN)


Truyền thông tại Việt Nam đồng loạt đăng tin này và cho biết, phiên tòa phúc thẩm sẽ kéo dài đến hết ngày 30 Tháng Tám.


Theo VNExpress, “phiên tòa có gần 20 luật sư tham gia bào chữa” và “8 trong số 9 bị cáo đều có đơn kháng cáo và xin giảm án”.


Cách đây 5 tháng, hôm 30 Tháng Ba, tại phiên tòa sơ thẩm cũng ở Hải Phòng, Phạm Thanh Bình bị tuyên mức án 20 năm tù giam. Tám bị cáo khác vốn là thuộc cấp của ông Bình, bị tuyên án từ 19 năm tù đến 10 năm tù. Tất cả đều bị truy tố theo khoản 3 điều 165 của Luật Hình Sự Việt Nam (gây thiệt hại từ 1 tỉ đồng trở lên hoặc gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng).


8 bị cáo này gồm ông Trần Văn Liêm, 57 tuổi, nguyên trưởng ban kiểm soát của Vinashin và nguyên tổng giám đốc công ty Viễn Dương bị kêu án 19 năm tù; Tô Nghiêm, 55 tuổi, nguyên chủ tịch công ty TNHH công nghiệp tàu thủy Cái Lân, nguyên tổng giám đốc công ty cổ phần đầu tư phát triển khu kinh tế Hải Hà (Quảng Ninh) bị 18 năm tù; Nguyễn Văn Tuyên, 50 tuổi, nguyên giám đốc công ty cổ phần công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh Vinashin, 16 năm tù giam; Trịnh Thị Hậu, 48 tuổi, nguyên tổng giám đốc công ty tài chính TNHH một thành viên CNTT, 14 năm tù giam; Ðỗ Ðình Côn, 60 tuổi, nguyên kế toán trưởng, phó tổng giám đốc công ty cổ phần CNTT Hoàng Anh Vinashin, 10 năm tù giam; Hoàng Gia Hiệp, 40 tuổi, nguyên phó tổng giám đốc VFC, 13 năm tù giam; Trần Quang Vũ, 54 tuổi, nguyên tổng giám đốc Vinashin, nguyên tổng giám đốc tổng công ty CNTT Nam Triệu, 11 năm tù giam.


Hiện nay, Hồ Ngọc Tùng, nguyên tổng giám đốc công ty tài chính TNHH một thành viên công nghệ tàu thủy, và Giang Kim Ðạt, 34 tuổi, nguyên trưởng phòng kinh doanh công ty vận tải Viễn Dương Vinashin, cũng bị truy tố nhưng đang trốn ở nước ngoài.


Vụ Vinashin bắt đầu được để ý tới từ cuối năm 2009 khi tập đoàn này nợ gần 19,900 tỷ đồng, gấp 11 lần vốn chủ sở hữu.


Sau đó, vào tháng 4 năm 2011, ông Phạm Thanh Bình bị bắt rồi thêm 8 quan chức cao cấp khác của tập đoàn bị bắt theo.


Tập đoàn đóng tàu Vinashin từng được nhà cầm quyền Việt Nam hậu thuẫn tối đa về mọi mặt trong chủ trương và tham vọng đưa kỹ nghệ đóng tàu của Việt Nam lên hàng thứ tư trên thế giới, sau Nam Hàn, Trung Quốc, và Nhật Bản. Nhưng đến năm 2010 thì gần như sụp đổ hoàn toàn với tổng số nợ trong ngoài nước lên hơn $4 tỉ USD không trả nổi.


Ðể tránh cho tập đoàn này sụp đổ, nhà cầm quyền Việt Nam đã xé tập đoàn Vinashin ra làm ba. Vinashin căn bản chỉ còn lại phần đóng tàu và được bơm cho một số tiền để trả lương cho mấy ngàn nhân viên trong suốt nhiều tháng.


Vì Vinashin sụp đổ, không trả nổi nợ, các tổ chức lượng giá tư vấn đầu tư quốc tế đã hạ thấp điểm đáng tin cậy của Việt Nam trên thị trường tín dụng quốc tế.


Tuy nhiên, tại phiên tòa này các bị cáo chỉ bị xử xung quanh số tiền thất thoát 910 tỷ đồng, khoảng $46 triệu USD, mà ông Bình và các thuộc cấp gây ra trong 3 dự án khác nhau.


Tháng Năm 2011, báo chí ở Việt Nam thuật lời Trần Văn Truyền, tổng thanh tra chính phủ, nói những người nói trên có “9 sai phạm,” ngoài chuyện “làm trái quy định” của nhà nước, còn có biểu hiện “móc ngoặc” để tư lợi và tham nhũng. Phiên xử cho thấy họ chỉ bị truy tối theo tội danh “cố ý làm trái…”


Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, người chịu trách nhiệm cao nhất của vụ sụp đổ Vinashin, từng bị một số đại biểu Quốc Hội đề nghị bỏ phiếu bất tín nhiệm. Tuy nhiên, vụ bỏ phiếu đã không diễn ra. Không những vậy, các đại biểu đề nghị bỏ phiếu còn không được “cơ cấu” tái cử trong kỳ bầu cử Quốc Hội năm 2011. Ông Dũng chỉ ra trước Quốc Hội tuyên bố nhận trách nhiệm.


Ngày 24 Tháng Mười Một năm 2010, khi ra trước Quốc Hội trả lời chất vấn về vụ tai tiếng Vinashin, ông Nguyễn Tấn Dũng nói ông “nhận trách nhiệm cá nhân” về sự sụp đổ của tập đoàn này. Không những vậy, ông còn nói “Thủ tướng, phó thủ tướng, các bộ trưởng, các thành viên chính phủ có liên quan đến việc quản lý nhà nước và quản lý của chủ sở hữu đối với vấn đề này đang kiểm điểm để làm rõ trách nhiệm. Kết luận kiểm điểm như thế nào, trách nhiệm cụ thể như thế nào chúng tôi sẽ công khai.”


Nay, không thấy có bản kiểm điểm, trách nhiệm cụ thể nào được nói đến, mà cả ông và các ông phó thủ tướng, các bộ trưởng đều thoát tội hết. Chỉ một vài lời nói suông của ông Nguyễn Sinh Hùng ở Quốc Hội nhân danh Bộ Chính Trị là giải quyết hết tội cho ông và toàn thể chính phủ. Chỉ còn các thuộc cấp của các ông ở tập đoàn từng được xưng tụng là “quả đấm thép” là bị truy tố.

Ðại sứ Mỹ ở Thái Lan: ‘Không áp lực Bangkok ký thỏa thuận thương mại’

BANGKOK (The Nation/ANN)Ðại sứ Mỹ ở Bangkok mới đây cho hay quyết định của Washington cho cựu Thủ Tướng Thaksin Shinawatra chiếu khán vào Mỹ không là hành động can dự vào nội tình chính trị Thái Lan và Mỹ cũng không có ý định áp lực Bangkok ký thỏa thuận thương mại gia nhập nhóm Trans-Pacific Partnership (TPP).


Trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ The Nation, nữ đại sứ Mỹ Kristie Kenney nói rằng Tòa Ðại Sứ Mỹ cấp khoảng 50,000 chiếu khán mỗi năm cho công dân Thái, hoàn toàn dựa theo luật pháp Mỹ chứ không vì muốn ảnh hưởng chính trị Thái Lan.


Ông Thaksin, anh ruột của đương kim nữ Thủ Tướng Yingluck Shinawatra, bị quân đội Thái Lan đảo chánh năm 2006 và phải lưu vong từ đó đến nay. Có lúc ông còn bị chính quyền đảng Dân Chủ Thái Lan tịch thu sổ thông hành và đe dọa ra trát nhờ Cảnh Sát Quốc Tế (Interpol) truy nã.


Trả lời câu hỏi là phải chăng Mỹ đang áp lực Thái Lan gia nhập nhóm TPP, hiện gồm Úc, Brunei, Chile, Malaysia, Tân Tây Lan, Peru, Singapore, Việt Nam và Mỹ. Nhật mới đây cũng loan báo ý định gia nhập TPP.


Việc Thái Lan gia nhập tổ chức này là điều gây sự tranh cãi trong nước vì liên quan đến vấn đề bảo vệ tác quyền, một điều được coi rất nhạy cảm ở Thái Lan. Bà Kenney cho hay chỉ có chính phủ Thái Lan mới biết là việc gia nhập này có lợi cho quốc gia mình hay không. (V.Giang)

Trực thăng Syria bị bắn rơi trong giao tranh ở Damascus

BEIRUT (AP) Một trực thăng võ trang của chính quyền Syria bị bắn rơi trong cuộc giao tranh ở thủ đô Damascus giữa lực lượng chế độ Assad và thành phần nổi dậy, theo tin từ một nhóm tranh đấu.







Một đoạn video phổ biến trên Internet cho thấy chiếc trực thăng bốc cháy trước khi đâm xuống đất. Sự kiện xảy ra ngay trong lúc cuộc giao tranh ở thủ đô Damascus giữa lực lượng chế độ Assad và thành phần nổi dậy đang diễn ra. (Hình: AP chụp lại từ News Network, SNN)


Các cơ quan truyền thông nhà nước Syria cũng xác nhận có trực thăng rớt ở Damascus nhưng không cho biết chi tiết. Một đoạn video phổ biến trên Internet cho thấy chiếc trực thăng bốc cháy trước khi đâm xuống đất.


SANA, cơ quan thông tấn nhà nước Syria, loan tin giới hữu trách hôm Thứ Hai đã thả 378 người bị bắt vì tham gia vào các vụ biểu tình trên đường phố. Bản tin nói rằng những người được thả không có hành vi bạo động. Họ được thả ra tại sở cảnh sát ở thủ đô Damascus và thành phố Homs.


Giới chức chính quyền Syria từng có hành động tương tự trước đây để cô lập thành phần nổi dậy và cho thấy sự khoan hồng của nhà nước.


Tổ chức bảo vệ nhân quyền Syria Observatory for Human Rights, với trụ sở đặt tại Anh, vốn cung cấp tin tức về vụ trực thăng võ trang quân đội Syria bị bắn rơi, cũng nói rằng có các cuộc đụng độ dữ dội giữa quân đội chính phủ có trực thăng võ trang yểm trợ và thành phần nổi dậy ở Jobar, khu vực Tây Damascus. (V.Giang)

Tổng thống Myanmar loan báo cải tổ Nội Các

 


YANGON, Myanmar (AP) Tổng thống Myanmar vừa loan báo một cuộc cải tổ quan trọng trong nội các quốc gia này, hành động được các quan sát viên quốc tế coi là củng cố nỗ lực cải cách ở Myanmar.








Lãnh tụ đối lập Myanmar Aung San Suu Kyi (giữa), đi cùng với các thành viên của National League for Democracy khi bà đến thăm một tu viện ở thị trấn Kaw Hmu, nơi bà giành được một ghế Quốc Hội trong cuộc bầu cử tại Yangon, Myanmar. (Hình: AP Photo)


Từ mấy tháng này đã có nhiều tin đồn cho hay sẽ có cải cách nội các và chính Tổng Thống Thein Sein cũng tuyên bố thời gian gần đây là những ai chống cải cách sẽ bị gạt ra ngoài.


Tổng Thống Thein Sein loan báo việc thay đổi nhân sự vào chiều tối ngày Thứ Hai, qua một thông cáo đăng tải trên trang web của văn phòng tổng thống.


Bản thông cáo này nói rằng có 29 chức vụ trong nội các được thay đổi.


Trong số các bộ thay nhân sự mới gồm cả Tài Chánh, Thông Tin, Kỹ Nghệ và Kế Hoạch-Phát Triển.


Ðây là cuộc cải tổ nhân sự nội các lớn nhất từ khi chính phủ Thein Sein lên cầm quyền sau khi Hội Ðồng Quân Nhân Myanmar tuyên bố trao trả quyền hành cho chính phủ dân sự hồi Tháng Ba năm 2011. (V.Giang)

Phiến quân chặt đầu 17 người dân Afghanistan

 


KABUL, Afghanistan (AP)Phiến quân tấn công một tiệc lớn có đông người tham dự trong khu vực do Taliban kiểm soát ở vùng Nam Afghanistan và chặt đầu 17 người, theo giới hữu trách hôm Thứ Hai.







Tổng Thống Afghanistan Hamid Karzai cầm một hộp trong đựng cây bút trước đây thuộc về cựu Hoàng Afghanistan Shah Amanullah Khan, người đã cai trị đất nước từ 1919 đến 1929, trong một buổi lễ tại dinh tổng thống ở Kabul, Afghanistan, Thứ Hai, 27 Tháng Tám, 2012. Bút này sẽ được chuyển giao cho Bảo Tàng Viện Quốc Gia Afghanistan. (Hình: Ahmad Massoud/AP)


Nhân vật đứng đầu chính quyền địa phương nói rằng các nạn nhân là thành phần dân sự, bị giết khi tham dự một buổi tiệc vào tối ngày Chủ Nhật, có nhảy múa và ca hát, tại quận Qala thuộc tỉnh Helmand. Viên chức này, ông Neyamatullah Khan, nói rằng Taliban giết họ vì đi ngược lại những gì thành phần Hồi Giáo quá khích này ngăn cấm.


Tuy nhiên, một viên chức chính quyền tỉnh sau đó lại nói rằng đây là những người bị kẹt trong một vụ giao tranh giữa hai cấp chỉ huy Taliban vì giành gái. Phát ngôn viên tỉnh Helmand, Daoud Ahmadi, cho hay không biết phải chăng nhạc và nhảy múa gây ra vụ nổ súng và liệu các nạn nhân đều là thành phần dân sự hay cũng có các tay súng Taliban.


Ahmadi nói tất cả các xác đều bị chặt đầu nhưng không rõ là họ có bị giết trước đó hay không.


Trong một vụ bạo động khác, hai lính Mỹ bị một lính Afghanistan bắn chết ở tỉnh Laghman trong vùng phía Ðông, theo giới chức quân sự. Phía chính quyền Afghanistan cho biết đây chỉ là tai nạn, tuy nhiên NATO không bình luận gì về điều này. (V.Giang)

Pháp: ‘Phe chống đối lập chính phủ Syria sẽ được thừa nhận’

PARIS (AP)Tổng Thống Pháp Francois Hollande hôm Thứ Hai thúc giục phe chống đối nên lập chính phủ lâm thời, đồng thời hứa rằng Pháp sẽ thừa nhận, hy vọng rằng chế độ Tổng Thống Bashar Assad sẽ sớm ra đi, trong khi bạo động ở Syria đang ngày mỗi gia tăng.







Tổng Thống Pháp Francois Hollande nói chuyện trong buổi lễ kỷ niệm lần thứ 68, ngày Paris được giải phóng từ tay Ðức Quốc Xã vào năm 1944. Ông thúc giục phe chống đối ở Syria nên lập chính phủ lâm thời, đồng thời hứa Pháp sẽ thừa nhận. (Hình: AP/Michel Euler)


Nhà lãnh đạo Pháp tỏ ra phẫn nộ trước việc Nga và Trung Quốc ngấm ngầm ủng hộ chính quyền Syria qua sự gây khó khăn tại Liên Hiệp Quốc.


Ông Hollande kêu gọi phe chống đối sớm thực hiện điều mà giới ngoại giao quốc tế cho là cần thiết từ mấy tháng nay, đó là thành lập một chính phủ. Có vậy chế độ Assad mới sớm chấm dứt.


Trong khi đó, nội bộ phe nổi dậy vẫn còn lủng củng trầm trọng, khó biết được bao giờ một chính phủ lâm thời mới hình thành. Thông điệp của Tổng Thống Hollande được xem là tiếng nói đầu tiên thúc giục phe chống đối nên thực hiện việc được cho là cấp thiết.


Hiện nay, nhiều nước Tây phương lẫn các quốc gia Ả Rập tuy kêu gọi ông Assad từ bỏ quyền lực, nhưng thực chất chưa có ai chính thức công nhận phe chống đối.


Tổng Thống Hollande phát biểu: “Pháp yêu cầu phe chống đối Syria nên thành lập chính phủ lâm thời, để có đại diện hợp pháp cho một nước Syria mới.”


Tại Washington, giới chức Hoa Kỳ nói rằng, việc Pháp kêu gọi thành lập một chính phủ lâm thời chưa phải là một tiếng nói chung. Giới chức Hoa Kỳ cho rằng hãy còn quá sớm để bàn về chính phủ lâm thời, vì rằng phe chống đối thiếu hợp nhất chưa đồng ý về một kế hoạch chuyển tiếp nào. (T.P.)

Xe đại sứ Nhật bị tấn công ở Bắc Kinh

BẮC KINH (AFP)Một xe chở đại sứ Nhật tại Trung Quốc vừa bị tấn công và xé cờ ngay tại thủ đô Bắc Kinh hôm Thứ Hai, theo lời một giới chức Bộ Ngoại Giao Nhật.







Ðại sứ Nhật Bản tại Trung Quốc Uichiro Niwa rời khỏi Bộ Ngoại Giao sau khi một cuộc họp với Ngoại Trưởng Nhật Bản Koichiro Gemba tại Tokyo vào ngày 15 tháng 7 năm 2012. Nhật Bản triệu hồi đại sứ Trung Quốc của mình để tham vấn giữa lúc các cường quốc Châu Á đang âm ỉ việc tranh chấp lãnh thổ ở biển Ðông. (Hình: Jiji Press/GettyImages)


Ðại Sứ Uichiro Niwa không bị thương tích gì trong cuộc tấn công này, theo nguồn tin trên.


Chiếc xe chở đại sứ Niwa bị hai xe khác ép chặn lại. Một người đàn ông bước ra khỏi một chiếc xe và xé lá cờ Nhật, theo giới chức nói trên.


Tòa Ðại Sứ Nhật gửi công hàm phản đối với Bộ Ngoại Giao Trung Quốc và đòi hỏi phải có biện pháp để việc này không tái diễn, theo viên chức ngoại giao này.


Cuộc tấn công xảy ra trong lúc có các cuộc biểu tình ở Trung Quốc nhằm phản đối Nhật liên quan đến tranh chấp biển đảo tại Diaoyu/Senkaku giữa Trung Quốc và Nhật.


Quan hệ ngoại giao giữa Nhật và Trung Quốc căng thẳng hồi đầu tháng này sau khi năm người tranh đấu phía Bắc Kinh đổ bộ lên một đảo không người ở do Nhật kiểm soát, bị cảnh sát Nhật bắt giữ và sau đó bị trục xuất cùng với chín người khác trong nhóm đi theo thuyền. (V.Giang)

New Orleans nằm trong tầm nhắm của bão Isaac

NEW ORLEANS (AP)Bão nhiệt đới Isaac tiến vào Vịnh Mexico hôm Thứ Hai và đang tiến đến New Orleans, trùng hợp với thời gian bão Katrina đánh vào thành phố này cách đây bảy năm.







Tính đến trưa Thứ Hai, bão Isaac còn là một bão nhiệt đới, cách cửa sông Mississippi 310 dặm về hướng Ðông Nam và đang di chuyển về hướng Tây Bắc. Bão sẽ biến thành cuồng phong và dự trù chạm vào vùng duyên hải nội trong ngày Thứ Ba. (Hình: News 8’s video)


Cư dân ở dọc theo duyên hải Gulf Coast phải lo di tản cũng như tích trữ lương thực, trước khả năng bão trở thành bão cấp một khi tiến vào đất liền trong ngày Thứ Ba.


Bão Isaac thổi qua Florida Keys và xoáy về hướng Tây Bắc ngang qua vịnh Mexico hôm Thứ Hai. Trung Tâm Bão Quốc Gia tiên đoán bão sẽ biến thành cuồng phong với sức gió từ 74 đến 95 dặm/giờ và dự trù chạm vào vùng duyên hải dài 300 dặm nội trong ngày Thứ Ba, chỉ một ngày sớm hơn ngày mà bão Katrina gây nên sự tàn phá ghê gớm này cách đây bảy năm, vào năm 2005. Mặc dù Katrina mạnh đến cấp 5, với gió mạnh hơn 157 dặm/giờ, Isaac dự trù có gió mạnh đến 90 dặm/giờ khi vào đến đất liền.


Tính đến 11 giờ sáng Thứ Hai giờ Ðông Bộ Hoa Kỳ, Isaac vẫn còn là một bão nhiệt đới với gió mạnh chỉ 65 dặm/giờ. Tâm bão nằm cách cửa sông Mississippi 310 dặm về hướng Ðông Nam và đang di chuyển về hướng Tây Bắc với vận tốc 14 dặm/giờ.


Cơ Quan Quản Trị Thiên Tai FEMA cho biết, đê điều quanh thành phố New Orleans được thiết kế có thể chịu được bão mạnh hơn bão Isaac. Trước đây bão Katrina từng làm vỡ đê, gây nên thảm họa lụt lội cho New Orleans. (T.P.)

Người giàu ở Mỹ đóng thuế còn ít

WASHINGTON (AP) Trong khi hố cách biệt giữa giàu với nghèo ngày càng lớn, theo một thăm dò gần đây, đại đa số dân Mỹ tin rằng người giàu trả thuế còn ít.







Biểu tình phản đối người giàu đóng thuế ít bên ngoài địa điểm, nơi đảng Cộng Hòa dự trù khai mạc hội nghị vào hôm 28 Tháng Tám. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


Kết quả thăm dò của Pew Research Center mới được công bố hôm Thứ Hai, tạo một thách thức đối với ứng cử viên tổng thống thuộc đảng Cộng Hòa Mitt Romney, mà chủ trương của đảng ông bị số đông cử tri xem như bênh vực người giàu hơn giới trung lưu và nhà nghèo.


Thăm dò nhận thấy, nhiều dân Mỹ tin rằng người giàu thường thông minh (43%) và cần cù (42%) nhưng lại tham lam (55%) và thiếu chân thật (34%) hơn người Mỹ trung bình, chỉ 12% người được thăm dò nói người giàu là lương thiện.


Gần 6 trên 10, tức 58% dân Mỹ cho rằng, người giàu trả thuế còn ít, so với 26% cho như vậy là đủ, và 8% nói họ trả thuế quá nhiều.


Ngay cả trong giới cho mình thuộc tầng lớp “thượng lưu” hay “trung lưu cao cấp,” hơn phân nửa, hay 52%, nói người giàu ở Mỹ trả thuế còn ít; trong khi chỉ 10% cho là quá nhiều.


Thăm dò của tổ chức Pew được thực hiện qua phỏng vấn bằng điện thoại với 2,508 người lớn, trong thời gian từ 16 đến 26 Tháng Bảy, với sai số khoảng 2.8%.


Khám phá này đưa ra vào đúng thời gian có Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa bắt đầu trong tuần này, và ngay lúc cả ứng cử viên Mitt Romney lẫn Tổng Thống Barack Obama tìm cách lôi kéo số cử tri trung lưu và đang gặp khó khăn tài chánh. (T.P.)

Luật sư của ban nhạc nữ Pussy Riot chống án

MOSCOW (AP) Luật sư đại diện ba nữ ca sĩ ban nhạc Pussy Riot, hôm Thứ Hai cho biết, họ vừa nộp đơn chống án hai năm tù dành cho ba cô, về tội hát nhạc punk rock trong một thánh đường lớn ở Moscow, chế nhạo Tổng Thống Vladimir Putin.







Ba cô trong ban Pussy Riot ngồi trong lồng kính ở phiên tòa, khoe bản án họ vừa nghe tuyên đọc hôm 17 Tháng Tám. Hôm Thứ Hai, luật sư đại diện họ nộp đơn chống án lên tòa ở quận Khamovniki. (Hình: AP/Mikhail Metzel)


Việc làm táo bạo của họ khiến Giáo Hội Chính Thống Giáo Nga nổi giận, nhưng phiên xử và bản án dành cho họ cũng gây bất mãn đối với các nhà hoạt động nhân quyền cũng như những người khác, khi họ tố cáo cả điện Kremlin lẫn giáo hội đã thông đồng để bóp nghẹt mọi tiếng nói chỉ trích Putin.


Biểu tình ủng hộ ba nữ ca sĩ được tổ chức ở nhiều quốc gia, và nhiều người nổi tiếng, trong đó có Paul McCartney cũng kêu gọi trả tự do cho họ.


Nhà lãnh đạo Nga đang đối diện với sự chống đối đang ngày mỗi gia tăng, đồng thời ông cũng tăng cường bóp nghẹt các chỉ trích kể từ khi ông mới lấy lại được ghế tổng thống hồi Tháng Năm.


Ba thành viên ban Pussy Riot bị tuyên án vào hôm 17 Tháng Tám, và luật sư của họ là Violetta Volkova cho biết đã nộp đơn chống án tại tòa án thuộc quận Khamovniki vào hôm Thứ Hai. Ðồng thời ban nhạc thêm rằng, ít nhất hai trong số các thành viên đã trốn khỏi nước Nga để tránh bị bắt.


Cùng ngày, lãnh đạo Giáo Hội Chính Thống Giáo Nga kết án việc những người ủng hộ ban Pussy Riot đã đốn ngã các thánh giá bằng gỗ ở Nga và nước láng giềng Urkraine.


Ông bầu ban nhạc là Pyotr Verzilov tuần trước cũng lên tiếng là ban nhạc không tán đồng việc phá thánh giá. (T.P.)


 

Mưu sự tại Trump, thành sự tại trời

 


 


Nguyễn Văn Khanh


 


Nếu xem đại hội đảng Dân Chủ lẫn Cộng Hòa là một “kịch bản chính trị” được soạn sẵn, thì đây là những gì phải xảy ra vào tối ngày Thứ Hai, ngày đầu tiên khi các đại biểu Cộng Hòa gặp nhau ở Tampa, Florida để bàn chuyện bầu cử tổng thống.


Trưa hôm đó ông tỷ phú Donald Trump sẽ đáp máy bay riêng từ New York về quận Saratoga, Florida để nhận giải thưởng Nhà Lãnh Ðạo Tài Ba Nhất Trong Năm (The Stateman of the Year Award) do các thành viên Cộng Hòa của quận trao tặng, buổi tối ông sẽ tình cờ ghé qua đại hội, được các đại biểu vỗ tay reo hò nghe ông nói bằng mọi giá phải lấy lại ghế tổng thống, không cho đảng Dân Chủ cơ hội -hay nói đúng hơn không cho ông Barack Obama cơ hội- làm chủ Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa. Xen kẽ giữa 2 buổi gặp gỡ với các thành viên của đảng là một loạt các cuộc phỏng vấn, để giới truyền thông có dịp nghe ông Trump trả lời tại sao cử tri Hoa Kỳ nên chọn ông Mitt Romney, và những cuộc tiếp xúc với giới nhà giàu của đảng, kêu gọi họ nên bỏ thêm tiền giúp ông Romney vận động.


Ðiều đáng buồn là “kế hoạch” đã lên khung, nhưng không thể nào thực hiện được. Lý do: Trận bão Isaac thổi vào ngay tiểu bang Florida trước khi quét sang những tiểu bang khác, buộc ban điều hành đại hội phải thay đổi toàn bộ chương trình: Thay vì kéo dài 4 ngày bây giờ rút gọn chỉ còn có 3. Trưa Thứ Hai, đại hội chính thức khai mạc cho đúng với thủ tục, nhưng cuộc họp chỉ kéo dài đúng 10 phút đồng hồ thay vì 9 tiếng. Tất cả những gì đã được định trước, tất cả những khách mời danh dự và những bài phát biểu của khách đều bị hủy bỏ, một số vị thống đốc Cộng Hòa cũng sẽ không tới dự vì phải ở nhà lo chuyện giúp dân tránh bão.


Trong số những người nhận được tin không vui này, có ông Trump.


Ông Trump không vui nhưng nhiều đại biểu Cộng Hòa đang có mặt ở Florida lại mừng ra mặt. Lý do vì trong 2 năm gần đây ông tỷ phú lúc nào cũng thắc mắc không biết đối thủ Dân Chủ Barack Obama có sinh ở Mỹ hay không, ngay cả khi Tòa Bạch Ốc cho công bố giấy khai sinh do tiểu bang Hawaii cấp, ông cũng chẳng ngần ngại đưa ra lời phát biểu với đại ý cho rằng không biết giấy này thật hay giả, khiến mọi người không hài lòng, cho rằng ông Trump tài ba về thương mại nhưng có vẻ nhỏ mọn trong chính trường. Chuyện lại còn phiền phức hơn nữa vì mới tuần trước khi đến Michigan vận động kiếm phiếu, chính ông Mitt Romney cũng nói “chẳng ai hỏi giấy khai sinh của tôi cả”. Ai cũng hiểu rằng ông Romney nói đùa, lỡ lời, nhưng những người ủng hộ ông cựu thống đốc Massachusetts âu lo, e rằng câu nói đùa này sẽ gây ảnh hưởng bất lợi trên đường đua tiến về Tòa Bạch Ốc.


Người đầu tiên lên tiếng bày tỏ nỗi vui khi nghe tin bão táp khiến ông Trump không có cơ hội xuất hiện ở diễn đàn của đảng là ông John Sununu, cựu thống đốc New Hampshire, cũng từng có thời làm chánh văn phòng tổng thống. Ông Sununu nói thẳng với mọi người rằng ông “rất rầu” khi nghe tin bên ông Romney dàn xếp để ông Trump bất ngờ xuất hiện ở đại hội, đã thế lại còn được mời “phát biểu nữa”. Theo ông Sununu, “để yên cho ông Trump muốn phát biểu ở đâu cũng được” nhưng “để ông ta xuất hiện ở đại hội không thôi đã là điều không nên”.


Trước những phát biểu nặng ký như thế, dàn tham mưu của ông tỷ phú vẫn tỉnh như sáo sậu, cho biết ông sẽ không đi Tampa nhưng vẫn ghé Saratoga để nhận giải thưởng. Trong email gửi cho giới truyền thông, ông phát ngôn viên Michael Cohen bảo rằng sự kiện chính trị lớn nhất trong ngày Thứ Hai là việc ông Trump nhận giải thưởng trao tặng cho “Nhà Lãnh Ðạo Tài Ba Nhất Trong Năm” và các nhà báo sẽ đổ dồn về đây để đưa tin.


Nhưng ai là người đưa ý kiến nên sắp xếp để ông Trump “tình cờ” xuất hiện trước đại hội? Giới thạo tin trong đảng Cộng Hòa nói nghe được tin từ phía ông Trump là ý kiến được bên ông Romney đưa ra vì 2 ông “thường xuyên nói chuyện với nhau” về rất nhiều đề tài, từ kinh tế cho đến tạo việc làm, từ chuyện Trung Quốc cho tới OPEC và Mexico. Mối thân tình đó đủ để phe bên ông Romney nghĩ là không thể bỏ sót ông Trump, và để tránh những trở ngại mang tính tế nhị chính trị, cách hay nhất là dàn xếp cho ông Trump xuất hiện “bán chính thức”. Từ “bán chính thức” đó phải được hiểu là ông “bất ngờ” có mặt trong khu vực, được mời ghé thăm, cho dù hầu như ai cũng hiểu đó là chuyện “được xếp đặt trước”.


Phía ông Obama không bỏ lỡ cơ hội, tìm ngay cách gắn liền Mitt Romney và Donald Trump là một. Từ Chicago, phát ngôn viên Ben La-Bolt của Ủy Ban Vận Ðộng Tái Ứng Cử Obama nói rằng không ai có thể chấp nhận được khi ông Romney đã đi quá đà khi mời một người ưa phát biểu linh tinh như ông Trump xuất hiện, đã thế “lại còn tạo cơ hội cho ông ta phát biểu trước công chúng”.


Bên ông Romney phản pháo ngay qua lời của bà phát ngôn viên Andrea Saul. Bà bảo rằng chẳng có gì phải nói, cũng chẳng có gì phải lo, cho tới khi nào bên Dân Chủ “xem lời nói đùa ông Romney quan trọng như chuyện giải quyết tình trạng của 23 triệu người thất nghiệp”.


Buồn nhất chắc phải là ông tỷ phú Trump. Sửa soạn mọi chuyện xong rồi, bỗng đâu bão tới. Ðúng là mưu sự tại Trump, thành hay không là ý của Trời.

Chết lâm sàng

 


 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Bài viết này sẽ ngắn gọn tổng hợp một số dữ kiện về kinh tế, nhưng để nói về vụ khủng hoảng chính trị tại Việt Nam.


Sau cả chục năm gần như mỗi ngày có mặt trên trang nhất của thời sự quốc tế, vì một cuộc chiến có sự tham dự của Hoa Kỳ, Việt Nam đã trôi vào lãng quên đến hai chục năm, từ 1975 đến 1995. Năm 1995 là khi Hà Nội tái lập bang giao với Hoa Kỳ. Ðấy cũng là khi Việt Nam thật sự đổi mới kinh tế sau những dọ dẫm và cố gắng nửa vời. Nhìn lại thì 10 năm đầu sau chiến tranh là 10 năm lãng phí và khủng hoảng do sự hoang tưởng của ý thức hệ nên lãnh đạo Hà Nội mới phải cải cách về kinh tế mà chưa biết thế nào là đúng là sai. Hai chục năm sau thì mới khác, từ 1995.


Việc Việt Nam ký kết Hiệp định Thương mại Song phương với Hoa Kỳ cuối năm 2001 rồi gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO năm 2007 đánh dấu một giai đoạn tăng trưởng ngoạn mục so với quá khứ của Việt Nam. So với các quốc gia khác, đà tăng trưởng khoảng 7% một năm chỉ là sự thường khi kinh tế chuyển hướng theo quy luật thị trường, hãy hỏi người dân Ðông Á thì biết. Nhưng cũng từ năm 2007, Việt Nam bắt đầu trôi vào giông bão.


Và tuần qua, nếu thời sự quốc tế lại nhắc đến Việt Nam thì chẳng là về thành tích kinh tế mà vì một vụ khủng hoảng chính trị. Ðó là việc bắt giữ một đại gia nhiều thế lực…


Năm 1995 là khi tổng sản lượng Việt Nam vượt qua dấu mốc đáng nhớ là 20 tỷ Mỹ kim một năm, lên gấp đôi vào năm 2003, rồi gấp đôi tức là 80 tỷ vào năm 2007, và đạt mức trăm tỷ vào năm 2009. Hiện nay, tổng sản lượng xứ này ở gần 130 tỷ đô la, chia cho dân số là 90 triệu thì người dân thật ra vẫn còn thuộc loại nghèo. Nhưng đà tăng vọt từ hai chục tỷ lên gấp sáu trong khoảng thời gian từ 1995 đến nay là điều đáng mừng. Sau quá nhiều hoạn nạn vì chiến tranh và cách mạng, người dân xứng đáng được hưởng một cuộc sống khác.


Khi hỏi các kinh tế gia, họ cho biết là từ 1996 đến năm 2000, Việt Nam đạt tốc độ tăng trưởng trung bình là 6.9% một năm, tức là mỗi năm lại sản xuất thêm được một lượng sản vật bằng 6.9% của năm trước. Qua giai đoạn 2001-2005 thì đà tăng trưởng còn lên tới 7.5% một năm với viện trợ và đầu tư nước ngoài được ồ ạt trút vào trong sự hồ hởi chung. Ðấy cũng là một đòn bẩy đã tạo nên sức bật huy hoàng này.


Nhưng ngẫm lại thì Việt Nam có hy vọng khởi phát tương tự Ðài Loan hay Nam Hàn nửa thế kỷ về trước. Qua giai đoạn 2006-2010 thì mức bột phát ấy đã khựng, còn khoảng 7.1% một năm và tới năm 2011 thì chỉ còn 5.9%. Tình hình năm nay sẽ là đáng ngại, chỉ ở khoảng 4.3-4.5% mà thôi.


Câu hỏi nhiều người muốn biết là vì sao Việt Nam đã ôm viễn ảnh rồng cọp kinh tế rồi lại như kỳ nhông cắc ké? Câu trả lời đơn giản là “kinh tế cũng là chính trị”.


Thật ra, lãnh đạo Việt Nam không phát minh ra cây đũa thần kinh tế để thay thế chủ nghĩa Mác-Lênin đã phá sản. Việt Nam chỉ áp dụng chiến lược Ðông Á như Nhật Bản, Ðài Loan, Nam Hàn rồi Trung Quốc, là lấy xuất cảng làm đầu máy tăng trưởng.


Dù là một quốc gia có nhiều tài nguyên, ít ra là hơn ba nước Ðông Á dẫn đầu nói trên, Việt Nam vẫn chủ yếu nhập cảng nguyên nhiên vật liệu, tái chế biến với một số trị giá gia tăng để bán ra ngoài. Như vậy, nền kinh tế này chỉ làm gia công và nhập cảng vẫn là chủ yếu, thường xuyên. Nhưng lại tăng vọt trong năm năm gọi là ngoạn mục nhất, từ 2006, nên hàng năm vẫn bị nhập siêu, nhập nhiều hơn xuất, trung bình mỗi tháng một tỷ đô la.


Muốn kinh tế tăng trưởng, người ta phải tiết kiệm tiêu thụ mà dùng tài nguyên đó đầu tư cho sản xuất với hy vọng tạo thêm tài nguyên của cải cho sau này. Việt Nam phải đầu tư rất nhiều để có mức tăng trưởng ngoạn mục đã qua. Từ khoảng 35% tổng sản lượng trong các năm 1996-2000, tỷ lệ đầu tư của Việt Nam đã vượt 43% trong các năm 2006-2010. Nếu nhớ lại thành tích vừa trình bày ở trên, khi Việt Nam phải đầu tư nhiều nhất thì cũng là lúc đà tăng trưởng giảm sút.


Nghĩa là gắng sức đầu tư mà kém hiệu năng, tức là một vấn đề về chính sách.


Các sinh viên kinh tế nhập môn đều biết đến tỷ số ICOR: phải đầu tư cỡ nào để gia tăng được một đơn vị sản xuất? Các nước Ðông Á đầu tư ba phần thì ăn được một, Việt Nam phải mất gấp đôi, với tỷ số ICOR là 6.


Người ta có thể tìm lý do châm chước là vụ tổng suy trầm kinh tế toàn cầu trong các năm 2008-2009. Nhưng lý do chính sách ở đây là tín dụng. So với năm 2000 thì lượng tín dụng đã tăng gần 14 lần vào năm 2010 với kết quả là nâng gấp đôi sản lượng trong 10 năm đó. Xin hãy nhớ đến tỷ số 14/2 như một cách tính nhẩm về sự phi lý tại Việt Nam.


Thật ra, lý do chính sách ở đây chỉ là chính trị.


Vì đấy là lúc mà các đại gia ngân hàng tung hoành. Họ có thể vay tiền mua đất, chơi stock và sát nhập công ty để bành trướng thế lực như trong một bàn cờ Monopoly của trẻ nít. Nền kinh tế có năng suất kém vì phải đầu tư nhiều, với hiệu năng quá thấp, lại sản sinh ra một thành phần thiểu số cực kỳ giàu có, họ còn trơ trẽn phô trương sự giàu có này như những tấm gương thành công! Thế hệ trẻ mà nhìn vào đó như mẫu mực thì xã hội lâm nguy, là điều đã xảy ra. Sa đọa xã hội đã bùng nổ.


Ngày nay, mọi người đều thấy các “trung tâm sản nhập” là tập đoàn kinh tế nhà nước kiểu Vina, như Vinashin hay Vinalines. Sản nhập vì thu vào một nhập lượng cực lớn để cho ra một suất lượng thấp hơn. Phần sai biệt mà kế toán gọi là lỗ lã thì chảy vào trong túi một thiểu số. Ở vòng ngoài là các đại gia có quan hệ với đảng viên cán bộ cao cấp để mở ra thị trường “tư doanh nhập nhằng” và kiếm tiền vô tội vạ. Tư doanh nhập nhằng vì chỉ là của tư nhân trên danh nghĩa, về thực chất thì đấy là mạng lưới kinh doanh của lãnh đạo.


Việt Nam đã định chế hóa sự tham ô qua chính sách quản lý quái gở đó.


Khi người dân công phẫn về nạn cướp đất của đám cường hào ác bá và bất mãn về tình trạng tham nhũng tràn lan, lãnh đạo bắt đầu nói đến chỉnh đảng và giải trừ tham nhũng. Với kết quả là hai hệ thống truy lùng tham nhũng song hành – của đảng và của nhà nước, do viên thủ tướng vẫn đòi lãnh đạo. Khi những người tham ô nhất nước mà cầm đầu việc diệt trừ tham nhũng trong hàng ngũ bên kia thì người ta biết kết quả sẽ ra sao.


Việt Nam đã đạt năng suất tham ô tới hạng siêu phàm nên đang lâm vào khủng hoảng chính trị.


Chi tiết hình sự hữu duyên là kẻ bị bắt có khi đang được bảo vệ để khỏi bị phe phái của chính anh ta “tự tử”, hoặc lặng lẽ thủ tiêu để khỏi thành thật khai báo nhiều quá!


Nhưng còn đời sống kinh tế của người dân? Xin hãy nhìn lên núi nợ khó đòi và sẽ mất của hệ thống ngân hàng. Nợ thối là bao nhiêu, bao giờ sẽ ụp xuống đầu, không ai biết! Hoặc liếc qua chuyện doanh nghiệp phá sản, sống chết ra sao và bao nhiêu còn ngáp ngáp, cũng chẳng ai biết!


Cuộc khảo sát hồi Tháng 6 vừa qua của tổng cục thống kê có cho thấy một phần của sự quái đản ấy. Có 9,331 doanh nghiệp nhà nước, tư nhân và có vốn nước ngoài được phỏng vấn về tình hình kinh doanh trong 15 tháng trước, tính đến trung tuần tháng 5 vừa qua. Kết quả là 8.4% trong số này đã phá sản hay âm thầm đóng cửa. Bị thiệt hại nhất là tư doanh với tỷ lệ sập tiệm là hơn 9%. Lý do nghiêm trọng nhất là bị lỗ vì kém năng suất, thiếu vốn kinh doanh và không thể cạnh tranh nổi! Ðấy chỉ là một “dân số mẫu” của thống kê.


Thực tế thì trong 623 ngàn doanh nghiệp có khai báo vào cuối năm 2011, có hơn 200 ngàn cơ sở đã tiêu vong. Còn lại, “chết lâm sàng” như người ta nói thì chẳng ai rõ là có bao nhiêu. Phải chăng “chết lâm sàng” là… bệnh hay lây và đã lên tới não bộ của đảng?


 

Lời tri ân của một thương binh VNCH từ An Giang


Huy Phương/Người Việt


 









Lê Phước Tứ và người cháu
đẩy xe ngày trước 2008.
(Hình: Gia đình anh Lê Phước Tứ
cung cấp)

TPB Lê Phước Tứ, sinh năm 1956. Số quân: 56/852.203. Ðơn vị: Tiểu Ðoàn 441 ÐPQ, thuộc tiểu khu Sa Ðéc. Ðịa chỉ hiện tại: 98 ấp Mỹ Hóa 3, xã Tân Hòa, huyện Phú Tân, tỉnh An-Giang (xưa kia là Thánh Ðịa Hòa Hảo), và điện thoại liên lạc: (84) 76-370-4810.


Anh gia nhập Tiểu Ðoàn 441 ÐPQ- Tiểu khu Sa Ðéc. Ngày 1 tháng 1, 1974 đơn vị anh được tăng phái cho Chi Khu Cai Lậy, Ðịnh Tường, và trong cuộc hành quân ngày 15 tháng 8, 1974, khi tiến chiếm mục tiêu, một quả mìn Việt Cộng nổ tung: Hai đồng đội của Tứ tử vong, và Tứ bị thương trầm trọng. Tất cả đồng đội trong đại đội kể cả đại đội trưởng của Tứ là Thiếu Úy Thạch Lựu nghĩ rằng Tứ không thể sống. Nhờ chuyển kịp đến Tổng Y Viện Cộng Hòa, và các bác sĩ, y sĩ tận tình cứu chữa nên Tứ vẫn sống, nhưng kết quả thương tật vĩnh viễn: Mù (2) mắt hoàn toàn, cụt hai (2) cánh tay, cụt hai (2) chân với chân trái ngang đầu gối và chân phải ngang bắp chuối. Sáng 1 tháng 5 năm 1975, tất cả thương binh VNCH đều bị Cộng Sản Bắc Việt đuổi ra khỏi Tổng, Quân Y Viện ở khắp nơi trên đất nước dù vết thương chưa lành hẳn còn rỉ máu, hay ruột còn để ra ngoài… Lê Phước Tứ được gia đình mang về Thánh Ðịa Hòa Hảo mà không có một y chứng nào của Tổng Y Viện Cộng Hòa. Song thân anh Lê Phước Tứ đã nuôi Tứ như nuôi một đứa trẻ thơ bệnh tật. Cô em gái của Lê Phước Tứ, Diệu Hiền, năm 1975 khi đem Tứ về nhà, chỉ mới lên 10 tuổi, và từ ngày cha mẹ qua đời mọi sự chăm sóc cho Tứ đều do một tay cô em gái ở chung nhà này.


Người thương binh mù mắt, mất cả tay lẫn chân này kiếm sống bằng nghề bán vé số. Một phần vì mặc cảm vì thân phận, một phần nơi phố chợ anh ở là chốn quê mùa, Lê Phước Tứ phải đi xe đò sang thị trấn Rạch Giá, mất gần ba giờ xe, sống lây lất ở nhà trọ, một hai tháng mới trở lại nhà. Những năm về trước anh nhờ một người lối xóm lành mạnh giúp đẩy xe cho anh đi bán vé số và trả công cho họ, nhưng trong mấy năm gần đây, đứa cháu gọi bằng cậu ruột, là Nguyễn Văn Ðồng, mười ba tuổi, cha mẹ nghèo, không đủ tiền cho con đi học, thôi thì theo đẩy xe cho cậu, đỡ đần giúp cậu, vừa khỏi lo cái ăn cái mặc. Từ đó cậu cháu theo nhau, đói no có nhau.


Trong kho hồ sơ thương binh của Hội H.O. Cứu Trợ TPB& QP/VNCH, trường hợp Lê Phước Tứ là một trong những trường hợp thê thảm khó khăn nhất, nên vào ngày 23 tháng 5, 2012 chúng tôi (HP) có viết một bài trong mục “Chuyện Xa-Chuyện Gần” nói lên tình trạng của anh Lê Phước Tứ, nhất là trong thời gian này số tiền của các ân nhân gửi về cho Lê Phước Tứ bị những người giao tiền của các dịch vụ nhẫn tâm ăn chặn. Sau bài báo này, động lòng thương xót, độc giả Người Việt khắp nơi đã tự động gửi tiền trực tiếp giúp cho thương binh Lê Phước Tứ. Cũng từ bài báo này, một phụ nữ tên Thùy Dương ở Mỹ (gần như ẩn danh vì không để lại địa chỉ) đã nhờ thân nhân nhân của bà ở Sadec đến tận nhà anh Lê Phước Tứ để tìm hiểu hoàn cảnh của anh và sau đó đã vận động quyên góp bạn bè được một số tiền $1,400 gửi về giúp Tứ. Số tiền này đã giúp cho em gái vợ chồng em gái anh Lê Phước Tứ sửa sang lại ngôi nhà, mở một quán bán tạp hóa (hình kèm theo) để giúp cho anh Tứ từ nay được ngồi nhà, không phải sang tận chợ Long Xuyên bán vé số xa xôi vất vả như những năm trước. Cháu Ðồng đẩy xe cho anh nay đã 17 tuổi, đi làm thợ hồ mỗi ngày được 70,000 tiền Việt, dành dụm đem về cho má mỗi ngày 40,000 “để dành tiền cưới vợ (!)”


Theo lời cô Diệu Hiền, mỗi sáng cô dậy từ 3 giờ sáng, nấu một nồi cháo, bán cho bà con trong xóm và tiệm tạp hóa của gia đình mở cửa mỗi ngày cung cấp các nhu yếu phẩm gạo muối mè đường, bia, nước ngọt cho bà con. Số tiền lời giúp cho gia đình anh Lê Phước Tứ từ nay có được một cuộc sống thoải mái. Không có gia đình riêng, anh Lê Phước Tứ ngày nay lo cho gia đình em gái và các cháu, những người trước đây đã vất vả chăm lo tấm thân tàn phế của anh.
 Sau đây là bức thư của anh gửi qua e-mail của người cháu ngày 5 tháng 8, 2012:


“Kính gởi: Anh Huy Phương và các quý ân nhân.


Tôi, Lê Phước Tứ và em gái tôi Lê Thị Diệu Hiền, gởi anh Huy Phương và các quý ân nhân đọc báo Người Việt, lời tri ân của chúng tôi. Số tiền của quý ân nhân tặng tôi vừa qua tôi rất biết ơn, tôi bảo em gái tôi mở tiệm bán cà phê bán cháo buổi sáng và bán tạp hóa. Sau khi xây quán xong số tiền hao hơn phân nửa còn lại mua hàng tạp hóa tuy không đủ hàng nhưng tạm sống đủ, không còn cực khổ như trước nữa.







Thương binh Lê Phước Tứ và cửa hàng tạp hóa hôm nay (chụp hôm 5 tháng 8, 2012). Người đứng phía sau anh Tứ là cô em Lê Thị Diệu Hiền trong câu chuyện. (Hình: Gia đình anh Lê Phước Tứ cung cấp)


Thưa anh Huy Phương và các quý ân nhân, tôi đã làm khổ cho gia đình em gái tôi là Diệu Hiền, vì lúc nào cũng cần người thường xuyên giúp đỡ tôi sinh hoạt, ăn uống, giặt quần áo thì em gái, tắm rửa đại, tiểu tiện thì em rể. Vì đó mà hai đứa em tôi không đi làm xa được, chỉ làm gần nhà, ở quê không có việc làm nhiều thường xuyên thất nghiệp, thu nhập ít chi phí lại cao. Nhưng gần đây nhờ số tiền của anh và các quý ân nhân giúp đỡ nên cuộc sống của tôi và gia đình em gái được muôn vàn hạnh phúc.


Nhân đây xin nhờ anh Huy Phương gửi lời cám ơn đến ân nhân Thùy Dương và các quý ân nhân mà từ lâu chúng tôi không thể nào liên lạc được, có nhiều sức khỏe, hạnh phúc và vạn sự như ý.” (Lê Phước Tứ) (*)


Cũng tuần trước đây, anh Mai Hoàng Tổng ([email protected]) gốc Long Xuyên, nguyên Phân Chi Khu Trưởng An Hảo, Chi Khu Tri Tôn, Tiểu Khu Châu Ðốc, cũng là một cựu tù nhân “cải tạo” biết đến trường hợp của anh Lê Phước Tứ đã gửi thư kêu gọi đồng đạo và bạn bè giúp đỡ thêm cho anh Tứ, một chiến hữu thương gốc tín đồ P.G.H.H, nguyên quán và đang sinh sống tại Thánh Ðịa Hòa Hảo. Lời kêu gọi của anh Tổng đã được đáp ứng, và các anh đã tổng kết để gửi một số tiền nữa về giúp cho thương binh Lê Phước Tứ. Trong thư kêu gọi chiến hữu Mai Hoàng Tổng đã dùng thành ngữ “kết cỏ ngậm vành” để ghi tạ ơn thâm sâu của các ân nhân.


Một thương binh cụt hết tay chân, mù hai mắt, lê lết thân phận suốt 37 năm nay đáng cho chúng ta thương xót giúp đỡ. Với những trường hợp khác, nếu mỗi thương binh được một gia đình hải ngoại bảo trợ, giúp đỡ, chăm sóc thường trực thì cuộc sống của họ chắc chắn sẽ được an ủi, hạnh phúc rất nhiều. Xin gọi Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH: (714) 359-5345.


 


(*) Vì chúng tôi cũng không biết địa chỉ của ân nhân Thùy Dương nên tiện đây xin chuyển lời tri ân của anh Lê Phước Tứ đến bà và gia đình của bà.

Giới thiệu các làn điệu cổ truyền miền Bắc

 


 


Nguyên Huy/Người Việt


 


Chiều Chủ Nhật 26 tháng 8 vừa qua, Viện Việt Học và ban nhạc cổ truyền Lạc Hồng đã có một buổi giới thiệu các làn điệu nhạc cổ truyền miền Bắc tại Viện Việt Học trên đường Brookhurst thuộc thành phố Westminster.







Ðồng ca Dân Ca Quan Họ của hai cặp Thái Mỹ-Hiền Trần và Thanh Vân-Bá Toàn cùng ban nhạc Thiếu Nhi Lạc Hồng mở màn chương trình giới thiệu nhạc dân ca Bắc tại Viện Việt Học. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Ðây là một chương trình văn nghệ định kỳ nhằm lần lượt giới thiệu các làn điệu ca nhạc miền Bắc, Trung và Nam của Việt Nam. Chương trình này nhằm “gửi đến các du khách đến thăm viếng Little Saigon, các bạn ngoại quốc, các sinh viên thuộc các đại học quanh vùng và phụ cận Little Saigon, các bạn trẻ và đồng hương người Việt,” theo như lời ban tổ chức cho biết.


Nội dung chương trình với 15 tiết mục chọn lọc qua các làn điệu ngâm thơ, dân ca Quan họ, Trống quân, Ca Trù, Hát Xẩm, Hát Chèo, Chầu Văn được biên soạn và dàn dựng bởi Giáo Sư Nguyễn Châu. Trình diễn trong chương trình đặc sắc này gồm những nghệ sĩ tên tuổi trong làng ca nhạc cổ truyền dân tộc như cặp Nga Mi-Trần Lãng Minh, Thúy Anh, Ngọc Quỳnh, Lâm Dung, Thanh Vân, Bá Toàn và Lê Ðào, đặc biệt là hơn 10 em trong ban nhạc cổ truyền Lạc Hồng với sự dìu dắt của Giáo Sư Nguyễn Châu, Nguyễn Thị Mai.


Châu Giang, một trong những em trong ban Lạc Hồng, cho biết: “Cháu theo học đàn tranh từ 10 năm nay. Nhờ sự chỉ bảo của thầy Nguyễn Châu nay cháu có thể hòa điệu được với hầu hết các làn điệu dân ca Bắc Trung Nam. Mới đầu thì cháu cũng học nhiều thứ như sáo, đàn nguyệt nhưng sau cháu thấy thích đàn tranh hơn cả nên chỉ chăm chú vào thứ đàn này thôi”.


Châu Giang, một thiếu nữ mới chưa đầy 16 tuổi còn biết đàn dương cầm nữa. Hỏi về ý thích của em về các nhạc cụ Ðông Tây, em cho biết: “Mỗi loại đàn, cháu thấy nó có một sự lôi cuốn riêng cho người nghe cũng như người chơi nhạc. Nếu như dương cầm thể hiện được hoàn hảo mọi cung bực trong âm thanh thì đàn tranh qua ngũ âm cũng diễn tả được hết từ cái vui cho đến cái buồn”.








Khán thính giả ngồi chật phòng hội của viện không ngớt vỗ tay ca ngợi các nghệ sĩ lớn nhỏ trong buổi văn nghệ giới thiệu các làn điệu dân ca Bắc. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Trong 15 tiết mục ban Lạc Hồng trình diễn thì thấy tiếng đàn hòa trộn vui nhiều hơn buồn. Cái nét ủ ê của nhạc cổ truyền Việt Nam mà có người cho rằng nó thể hiện cái tâm trạng đau buồn mất nước (thời Pháp thuộc) nhưng đó chỉ là cái nhìn phiến diện. Với Giáo Sư Nguyễn Châu, có thể những nét ủ ê nếu có trong nhạc cổ truyền Việt Nam cũng đã được biên soạn lại để các làn điệu phát ra vui tươi hơn, ríu rít hơn do từ khai thác được những tinh hoa của nhạc khí cổ truyền Việt Nam.


Trong buổi trình diễn này phải nói là ban tổ chức đã có sự chọn lựa khá kỹ càng không chỉ trong chương trình trình diễn mà từ các em trong ban Lạc Hồng. Các nghệ sĩ nhỏ tuổi này đã có được một tài năng khá vững nên sự trình tấu các tiết mục đều hoàn hảo một cách xuất sắc. Trong suốt chương trình, Giáo Sư Nguyễn Châu luôn luôn đứng trên sân khấu, khi thì trình diễn chiếc đàn đáy (mà MC Thúy Anh dí dỏm giới thiệu là cái đàn không có đáy nhưng lại được gọi là đàn đáy), khi thì theo dõi chỉ huy ban nhạc thiếu nhi Lạc Hồng trình tấu.


Mở đầu chương trình là màn đồng ca Trống Quân và hát Cò Lả với hai cặp Thái Mỹ-Hiền Trần và Thanh Vân-Bá Toàn đã gợi lên ngay được nét sống văn hoa thanh tú, tình tứ của người dân miền Bắc Việt Nam. Ðến màn thứ hai, 4 nhạc sĩ nhỏ của ban Lạc Hồng đã làm cho hơn 100 khán thính giả ngồi chật phòng hội Viện Việt Học phải nổ ra những tràng pháo tay thích thú. Nhạc sĩ “tí hon” Cody Trần với chiếc đàn bầu một dây và sự phụ đệm của ba nhạc sĩ trẻ khác David Phạm với tiếng Trống Ðế, Tường Vi xen kẽ Phách và Emily điểm thêm Phách Tiền làm không khí rộn rã hẳn lên với hai khúc Ðào Liễu và Bèo Dạt Mây Trôi.


Qua sang mục kế tiếp, anh chàng ca sĩ tí hon Ðức Khang đóng vai Lý Toét thật là tự nhiên không gượng ép tí nào từ cử chỉ của một nhân vật “bắng nhắng” nhưng lại “quê mùa” lúc nào cũng ra vẻ “ta đây” cho đến giọng hát dân ca Quan Họ qua bài Cây Trúc Xinh có thể được coi như một tiết mục ăn khách.


Hát Huê Tình, một lối hát tỏ tình của trai gái được Ngọc Quỳnh làm nổi bật lên cùng Giáo Sư Nguyễn Châu phụ họa đàn đáy và tiếng Phách của Lam Dung.


Ðến tiết mục Hát Xẩm thì khán thính giả phải phục lăn lối diễn tả vừa ý nhị vừa cảm động của đôi nghệ sĩ Thúy Anh và Lily Nguyễn trong bài Lỡ Bước Sang Ngang thơ của Nguyễn Bính. Hát xẩm là một lối hát của những nghệ sĩ hát rong mà giới hành khất lấy sử dụng trong việc sinh nhai. Thời Pháp thuộc khi giao thông trên vùng sông nước được thực dân Pháp cải tiến bằng những chiếc ca nô hay tàu nhỏ “síp phê” thì cũng xuất hiện đông đúc những nghệ nhân hát xẩm trên những chuyến “đò dọc” này. Hát xẩm là lối hát pha trộn nhiều làn điệu khi thì cò lả khi thì như hát nói, ngâm thơ có khi còn đá sang cả quan họ… nên hát xẩm thu hút được nhiều người nghe nhất là trong những phút lênh đênh sông nước hay mòn mỏi chờ tàu ở những nhà ga.


Một màn nhạc cổ truyền nhiều người mong đợi, đó là Ca Trù được nữ nghệ sĩ Nga Mi với sự phụ đệm đàn đáy của Giáo Sư Nguyễn Châu và tiếng trống Ðế của Lãng Minh đã làm cho nhiều người thích thú bởi Ca Trù là lối hát của những “Ả Ðào” trong thú chơi văn chương tao nhã của các nhà nho, giới có học ngày xưa. Cặp nghệ sĩ Nga Mi và Trần Lãng Minh còn cống hiến xuất sắc các tiết mục Chầu văn, thường gọi là hát Lên Ðồng cũng làm cho người nghe say sưa đê mê như cũng cảm thấy trong người có máu đồng cốt.


Gần 3 tiếng đồng hồ với 15 tiết mục các làn điệu dân ca cổ truyền miền Bắc đã làm cho hầu hết khán thính giả được trọn hưởng một chiều văn nghệ đầy lạc thú và hữu ích.


Nói chuyện với Người Việt, Giáo Sư Nguyễn Thị Mai vui vẻ kể: “Ðoàn Văn Nghệ Dân Tộc Lạc Hồng chúng tôi nay đã được hơn 23 năm giúp cho hàng ngàn em biết đến văn hóa cổ truyền của dân tộc mình. Các em nay đã lớn thường quay về trường sinh hoạt có khoe khi còn ở trung học các em đã nhiều lần trình bày cũng như trình diễn giới thiệu nét văn hóa cổ truyền Việt Nam với nhà trường và các bạn học thuộc nhiều dân tộc khác. Nay các em ra đời làm việc khắp mọi nơi, khắp mọi ngành, các em cũng vẫn tranh thủ giới thiệu nền văn hóa cổ truyền Việt Nam khi có dịp, có thời cơ. Ðây là điều mà chúng tôi cảm thấy sung sướng nhất, hãnh diện nhất nên cứ còn loanh quanh với Ðoàn Văn Nghệ Dân Tộc Lạc Hồng chưa về hưu được”.


____


Liên lạc tác giả: [email protected]

10 cách để tiết kiệm tiền bill hằng tháng

 


Trang mạng MSN trong cột Inspired Life đề nghị một số mẹo nhỏ, nhằm giúp độc giả có thể tiết kiệm được tiền bill hằng tháng.


Tiền hấp tẩy áo quần: Ðối với áo quần mắc tiền cần phải dry clean, thay vì đem ra tiệm giặt ủi, nên sắm bộ đồ dry clean tại gia, kèm với một cây bút xóa vết dơ trên vải.










Hình minh họa. (Hình: Triệu Phong/Người Việt)


Ðối với tiền bill thẻ tín dụng ngân hàng trung ương Fed bắt đầu hạ thấp tiền lời từ năm 2008, bởi vậy bây giờ là lúc nên gọi cho ngân hàng cấp thẻ tín dụng yêu cầu họ giảm tiền lời cho thẻ của bạn. Ngoài ra, thêm một cách tiết kiệm nữa là hãy gắng giảm bớt chi tiêu.


Về bill trả tiền sưởi ấm trong mùa lạnh, trước tiên nên giữ kín nhà để khi mở lò sưởi, nhiệt không thoát ra ngoài. Kế đến thay vì dùng central air để sưởi ấm khắp nhà, chỉ mở sưởi ở phòng nào bạn có sinh hoạt mà thôi. Nếu bạn ngồi xem TV ở phòng khách lúc ban chiều, nên dùng một tấm chăn điện để đắp hoặc dùng một lò sưởi di động để sưởi một khu vực hay ở phòng nào bạn sử dụng. Lò sưởi này có hai loại, radiant heater dùng cho một hoặc hai người và convection heater rất tốt cho đông người hơn.


Tiền nhà hằng tháng: Tiền lời nhà băng đang tiếp tục đi xuống, vì vậy bạn nên làm tái tài trợ nếu bạn đang có lãi suất thả nổi AMR, vì rằng đến khi tiền lời tăng trở lại thì bạn sẽ không thể kham nổi. Nên nghĩ đến việc lock một tiền lời cố định trong vòng sáu tháng tới.


Nên có kế hoạch hợp đồng cho Internet chung với các dịch vụ khác, như Internet chung với cable và phone. Các công ty ở địa phương bạn thường có một giá đặc biệt chung cho cả ba, nhờ đó bạn tiết kiệm được nhiều hơn thay vì hợp đồng với từng khoản một. Nếu bạn đang sống trong một chung cư hay condo, tốt nhất là nên xài chung với hàng xóm.


Tiền xăng hằng tháng cũng có thể tiết kiệm được nếu bạn ngưng bơm loại premium, nhờ vậy ít nhất cũng bớt được 30 cent mỗi ga-lông. Tuy xe của bạn có thể đòi hỏi phải dùng loại octan cao nhưng bạn vẫn có thể xài loại thấp hơn mà vẫn chẳng hại gì cho máy xe.


Về tiền nước, nếu nhà bạn có hệ thống đường ống chạy ngầm dưới đất hoặc chạy lộ ở bên ngoài, nên bọc lại để nhiệt khỏi thoát ra. Ngoài ra thay vì mua nước vào chai mang về nhà dùng trong việc ăn uống, bạn nên mua đồ lọc gắn ngay ở vòi nước.


Ðối với bill bảo hiểm các thứ, nên nghiên cứu trên mạng xem ở đâu giúp bạn tiết kiệm nhiều nhất cho bảo hiểm xe cộ, nhà cửa, sức khỏe và trường thọ. Ðể giảm tiền bảo hiểm xe, bạn nên lái cẩn thận để khỏi gây tai nạn cũng như tránh đừng để bị giấy phạt.


Ðể tiết kiệm tiền điện, hằng tháng nên chùi sạch hay thay đồ lọc cho mọi dụng cụ làm nóng cũng như làm lạnh ở trong nhà. Tại sao vậy? Vì nếu chúng bị bụi đóng thì chúng sẽ hoạt động kém hiệu năng. Dùng máy hút bụi để hút sạch những ống hình ruột gà nơi tủ lạnh. Luôn giữ sạch đồ lọc ở máy sấy áo quần mỗi lần sấy và tốt nhất nên bớt dùng máy sấy vào mùa nóng vì bạn có thể phơi áo quần trên dây.


Tránh phải trả cell phone bill cao bằng cách đừng để bị tính thêm tiền vào những khoản như bấm vào 411, vì mỗi lần xài bạn bị tính $1.99. Thay vì vậy bạn có thể tìm thông tin tương tự ở Google. Nên hợp đồng theo family plan nếu bạn sống chung với trên một người, tránh nói chuyện quá số phút giới hạn hằng tháng để khỏi bị tính thêm tiền cho mỗi phút phụ trội. (T.P.)

Trước rằm Vu Lan ở Sài Gòn: Chữ hiếu thời nay!

 


Phùng Thức/Người Việt


 


Người Sài Gòn từ lâu đời chọn Tháng Bảy Âm lịch để ăn chay và đi chùa. Người ta hiểu tập tục này có xuất phát từ tinh thần văn hóa Phật Giáo. Nhưng ngày nay, cái cớ ăn chay đi chùa còn có nguyên nhân xa lánh thế tục hệ lụy.







Cảnh chùa Phật Cô Ðơn ở Sài Gòn trong mùa Vu Lan năm Nhâm Thìn. (Hình: Phùng Thức/Người Việt)


Một nữ diễn viên điện ảnh tên A. ngồi trong bàn nhậu, tán chuyện thời sự cùng dân văn nghệ, cô giữ mình không đụng vào bia và mồi. Khi được hỏi là cô ăn chay để giữ dáng hay tu tâm. Cô cho biết cả hai và nói thêm, “ăn chay còn tốt cho chuyện giữ mồm và giữ cái đầu trước vấn nạn thế sự Việt Nam lúc này”.


Thời trước, chuyện ăn chay đi chùa trong Tháng Bảy thường có giá trị là báo hiếu trong mùa đại lễ Vu Lan.


Vì sao người Sài Gòn lúc này ít ai mở miệng minh định giá trị báo hiếu như người xưa thì chẳng ai biết. Có một anh bạn trẻ làm nghề nhà báo ‘lề phải’ mời chúng tôi ra góc đường uống cà phê để nói chuyện bầu Kiên bị bắt và những ai tiếp theo sẽ bị bắt, rồi anh mời chúng tôi đi ăn trưa ở quán cơm chay cũng chỉ để nói chuyện bầu Kiên sẽ khai gì và lời cung khai sẽ tạo nên biến động gì…


Chúng tôi hỏi. “Thế T. ăn chay cả Tháng Bảy để báo hiếu à?” Anh T. nói. “Tháng cô hồn loạn lắm, bố mẹ em bảo chẳng cần em báo hiếu gì, con nên ăn chay mà giữ lấy thân.”


Với những người trẻ, có lẽ tinh thần ăn chay thanh tâm báo hiếu trong mùa vu lan đã thay đổi. Không thay đổi sao được khi mà chuyện cắt cổ bà để lấy vài phân vàng, mê trai giết mẹ ruột, chém cha vì phê thuốc… nhan nhản trên các trang báo.







Bà Bảy Cỏ Ống ở tuổi 92 vẫn hàng ngày mua bán mưu sinh ở chùa Phật Cô Ðơn. (Hình: Phùng Thức/Người Việt)


Hội chứng ‘cướp, giết, hiếp’ từ gia đình đã trở thành phổ biến thì với một số người trẻ mất căn cơ, hẳn nhiên đạo hiếu nghĩa chỉ còn là chuyện tuồng tích cổ lỗ xỉ.


Dạo một vòng Sài Gòn trong Tháng Bảy ăn chay và mùa đại lễ Vu Lan, sẽ bắt gặp một sự thật hiển nhiên đến mức có nhắm mắt cũng thấy đó là; chưa có thời đại nào mà người già, người tàn tật bán vé số, bán hàng rong nhiều bằng thời đại cộng sản thị trường. Có cảm giác như tất cả những vùng quê nghèo trên khắp đất nước này đang ném người già vào cuộc mưu sinh ở Sài Gòn.


Ở bất cứ quán cà phê, quán ăn, vỉa hè… chỉ cần 5 phút là bạn có thể được ít nhất một người già mời mua vé số hay mời món hàng rong nào đó. Nếu tìm hiểu về số tuổi của các vị cao niên lang thang kiếm sống này, hẳn sẽ được các cụ tăng thêm vài tuổi để động lòng thương cảm, đa số đều ở tuổi ngoài tám mươi. Người không đi được thì ngồi xe lăn, xe tự chế để con cháu kéo đi, có người được cõng, được ẵm. Người chân chất thì mời mua hàng lịch sự, người lanh lợi thì dựng một màn diễn khổ nạn đau lòng để hút khách.


Một bà nội trợ cho biết. “Tôi ở quận 10, trước có thấy hai bà già ăn mặc tươm tất ngồi ôm nhau ở góc đường, nhìn hai cụ neo đơn, nghe gia cảnh hai cụ bị con cháu hất hủi, bất nhẫn nên có giúp đỡ vài lần, sau mới biết rằng hai cụ này giả bộ. Thôi cũng chả trách hai cụ, thời buổi khốn khổ quá mà, con cháu ném hai cụ ra đường thế này chắc cũng gặp cảnh khổ lắm.”


Nói về chuyện người già nghèo khổ mà không nói chuyện người già giàu mà khổ thì cũng thiếu sót. Người già giàu ở đây vốn là những người nghèo cắm dùi ở các vùng đất ngoại thành Sài Gòn trước 1975. Nay làn sóng đô thị hóa ập tới, những thửa đất phèn chua, nước mặn hoang vu bỗng biến thành vàng, vậy là bi kịch cũng ập tới. Chồng già thì biến thành ‘tay chơi’, bồ nhí, bia ôm, cá độ đá banh. Con cái thì xâu xé đòi chia đất, chia tiền…


Có một bà bán rau ở Chợ Lớn, có ba công đất vừa bán vừa bị qui hoạch được ít tiền chia cho con 5 đứa. Hai vợ chồng già còn lại một nền nhà với một ít tiền gởi ngân hàng, vậy mà tới tháng đi lãnh tiền lãi cũng bị con theo dõi phải nói dối là đi đám, đi khám bệnh để con khỏi biết có tiền gởi ngân hàng.


Bà kể “Tui nói với ông chồng là mình không biết chữ. Tụi nó mà âm mưu bán căn nhà từ đường này thì mình ra đường bán vé số chớ chống đỡ gì được.”


Có một chuyện khác về người già có của còn thê thảm hơn là chuyện một bà mẹ ở quận 6 vì giận con trai lớn tham lam muốn ôm hết của cha để lại nên bà tuyệt thực đến chết. Khi người hàng xóm qua khuyên bà nên ăn, bà mẹ đau khổ này nói. “Ðể tôi chết khuất mắt rồi tụi nó bán nhà, bán xác tôi cho hả dạ tham lam.”


Nhân mùa Vu Lan, chúng tôi ghé qua một ngôi chùa nổi tiếng ở khu Lê Minh Xuân, chùa Phật Cô Ðơn. Có một thời, ngôi chùa heo hút này là điểm hành hương nhộn nhịp của giới lao động Sài Gòn. Nhưng giờ đây khu đồng chua nước mặn, vốn là khu kinh tế mới vào những năm sau 1975, đã bắt đầu trở thành thị tứ, ngôi chùa Phật Cô Ðơn cũng khang trang hơn, không còn có cái vẻ là ngôi chùa có “ông Phật nghèo cô đơn”.


Hình ảnh quen đầu tiên mà chúng tôi bắt gặp trên con đường đầy hàng quán dẫn vào chùa là những người già, rất nhiều người gia đang mưu sinh.


Các cụ bán các thẻ nhang đốt cúng và những món linh tinh khác, trong đó món linh tinh mà không ai nghĩ bán được như rau đọt chạy (một loại cây họ dương sĩ, mọc hoang) rau chùm bao, rễ hà thủ ô…


Trò chuyện với bà cụ bán những thứ “đặc sản bưng biền” ấy; bà cho biết, trong mùa đi chùa ăn chay này mỗi ngày bà vừa bán vừa được người động lòng cho tiền cũng được bảy tám mươi ngàn.


Mỗi sáng người con rể ẵm bà ra đây, bà đã 92 tuổi chân yếu không đi được, nên người con rể hái những thứ rau này cho bà bán.


Bà nói: “Tui đại phước mới có được thằng con rể như nó. Ðau ốm gì cũng một tay nó lo, bệnh hoạn nó ngồi một bên năn nỉ đút má từng muỗng cháo. Nó nghèo nhưng có hiếu lắm. Tui không có con trai, nhưng thời buổi này có nó còn hơn có chục thằng con trai.”


Ðược biết quê bà cụ ở Rạch Giá, lên Sài Gòn đã được hơn 11 năm. Khi hỏi tên, bà nói: “Ông nhà tôi chết lâu rồi, người ta kêu theo ổng là bà Bảy Cỏ Ống.”


Trong mùa Vu Lan báo hiếu, thật mừng cho trường hợp của bà Bảy Cỏ Ống và những người già còn lang thang kiếm được ít tiền để còn nhận được sự báo hiếu.


Nhưng với những người già Việt Nam trong gia cảnh đói khổ khác, liệu giá trị đạo hiếu được vun bồi nghìn đời của người Việt có cứu giúp đỡ đần được gì cho họ trong một thời đại mà thể chế cầm quyền đang mở cửa cho một thứ chủ nghĩa tư bản hoang dã, cắn xé không thương tiếc mọi giá trị truyền đời của dân tộc.

Hoa Kỳ không nên bán rẻ nhân quyền tại Việt Nam

 


 


Allen S. Weiner
Lê Quốc Tuấn X-CafeVN
chuyển ngữ


 


Tháng trước, Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố tại Hà Nội rằng cuối năm nay, Hoa Kỳ sẽ ký một thỏa tuận mới về thương mại trong khu vực, Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương, với Việt Nam. Mong muốn thúc đẩy phát triển kinh tế thông qua việc mở rộng thương mại của Việt Nam là dễ hiểu, và quyền lợi của Hoa Kỳ trong việc hỗ trợ phát triển kinh tế cho Việt Nam là đáng khen ngợi. Nhưng ngay cả khi Việt Nam tìm cách tiến lên phía trước bằng kinh tế, hệ thống chính trị của họ vẫn còn sa lầy trong một quá khứ độc tài và áp bức.


Thật vậy, tuyên bố của bà Clinton đến ngay trước kỷ niệm một năm giai đoạn mở màn việc chính phủ Việt Nam giam giữ các nhà hoạt động, những nhà đấu tranh mà “tội ác” của họ từng là sự bênh vực trên một phạm vi rộng lớn các quyền con người và các vấn đề công bằng xã hội, bao gồm sức khỏe, môi trường, những quan ngại về pháp lý, chính trị, đất đai và tham nhũng từ chính phủ Việt Nam. Hơn một năm sau, hầu như tất cả các nhà tranh đấu này vẫn còn bị giam giữ, một người bị quản thúc tại gia. Các tiến bộ thực sự tại Việt Nam sẽ chỉ đến khi cải cách chính trị và việc tôn trọng các quy định của pháp luật được đi kèm với tiến bộ kinh tế.


Trong năm qua, chính phủ Việt Nam đã bắt giữ các thành viên của một mạng lưới các nhà hoạt động xã hội và chính trị. Những người bị bắt giữ này là những người có liên hệ với Dòng Chúa Cứu Thế của Giáo Hội Công Giáo La Mã tại Việt Nam – một phản ánh của mô hình phân biệt đối xử chống lại các tôn giáo thiểu số ở quốc gia này.


Mười một người kiến nghị bị cáo buộc là thành viên của Việt Tân, một đảng ủng hộ dân chủ cho Việt Nam. Những người bị bắt đã phải chịu một loạt các vi phạm về nhân quyền, bao gồm các hành vi vi phạm các quyền cơ bản của họ như quyền bày tỏ, quyền tụ tập và lập hội.


Ngoài ra, các vụ bắt bớ và giam giữ các nhà hoạt động đã vi phạm các quyền về xét xử công bằng và đúng thủ tục theo Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị cùng các thỏa thuận về luật quốc tế khác; các vi phạm tiêu chuẩn quốc tế bao gồm việc bắt giữ không có trát tòa và giam giữ kéo dài không quy kết tội trước khi xét xử. Sau khi bị bắt, người bị giam đã bị biệt giam trong nhiều tháng. Một số thậm chí còn bị kết án qua các “phiên tòa xét xử” mà họ không được phép có một luật sư. Ngày nay, hầu hết những người khiếu kiện đang tiều tụy trong tù mà không được liên lạc bên ngoài hoặc không được hiểu biết cơ bản gì đến việc tại sao họ đã bị bắt và bị giam giữ. Họ đã bị giới hạn liên lạc với người thân, hoặc trong một số trường hợp, hoàn toàn không được tiếp xúc với thân nhân.


Trong một mô hình gia tăng về sự lạm dụng quyền con người của chính phủ Việt Nam, các nhà hoạt động này đã bị bắt vì phạm luật hình, vốn ngăn cấm các “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, “phá hoại đoàn kết quốc gia” và tham gia “tuyên truyền chống lại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.


Tất cả những người bị giam cầm đều là các nhà báo trực tuyến, người viết blog hay những người khác đã tham gia vào các hoạt động đào tạo liên quan đến báo chí công dân. Họ đã viết bài đăng trên blog, ký kiến nghị và tham gia các cuộc biểu tình bất bạo động liên quan đến một loạt các vấn đề, bao gồm cả những lời kêu gọi dân chủ đa đảng và chống lại quy mô lớn của dự án khai thác bauxite vốn có thể gây ra những thiệt hại không thể khắc phục được về môi trường và nơi sinh sống của người dân địa phương. Tóm lại, họ đang tham gia vào các hình thức hợp pháp của quyền bày tỏ chính kiến.


Những biểu hiện về chính trị ấy được bảo vệ theo Hiến pháp Việt Nam và pháp luật quốc tế về quyền con người, vốn được cung cấp trong Ðiều 53 rằng công dân “có quyền tham dự trong việc quản lý nhà nước và xã hội và trong việc tranh luận về các vấn đề chung của cả nước hoặc địa phương. “Ðiều 69 của Hiến pháp Việt Nam quy định rằng các công dân” có quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí “và có “quyền hội họp, lập hội và biểu tình theo quy định của pháp luật”. Nhưng, thay vì bảo vệ các quyền này, chính phủ Việt Nam đã sử dụng luật pháp để ngăn cấm quyền tự do cơ bản về hội họp và lập hội.


Bằng ảnh hưởng của mình, trong chuyến đi gần đây, bà Clinton đã nêu ra mối quan ngại về thành tích nhân quyền của Việt Nam, bao gồm cả việc bắt giam các nhà hoạt động, các luật sư và các blogger mà tội duy nhất của họ là bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa. “Tôi biết có một số người cho rằng để phát triển kinh tế cần phải ưu tiên về kinh tế trước khi lo lắng đến cải cách chính trị và dân chủ, nhưng đó là một tính toán thiển cận”, bà nói.


Hoa Kỳ phải đi xa hơn khỏi việc bảo vệ có tính hoa mỹ về nhân quyền ở Việt Nam. Ðất nước chúng ta không nên đóng góp vào cuộc “tính toán thiển cận” mà bà Clinton đã cảnh báo qua việc thúc đẩy quan hệ thương mại sâu hơn mà không đồng thời nhấn mạnh rằng Việt Nam cần phải tôn trọng các nghĩa vụ quốc tế về nhân quyền. Các quan chức Mỹ nên yêu cầu Việt Nam khởi sự bằng cách trả tự do cho các nhà hoạt động bị bắt năm ngoái và những người khác từng bị giam giữ chỉ vì muốn lên tiếng về tương lai của đất nước. Hoa Kỳ không nên ban thưởng cho Việt Nam bằng cách đặt họ trong quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương trong khi chính phủ ở Hà Nội sử dụng hệ thống pháp luật của mình để bóp nghẹt giới bất đồng chính kiến và thực hiện các quấy nhiễu, vi phạm về nhân quyền.


Tác giả, Allen Weiner là một giảng viên cao cấp tại trường Luật Stanford, nơi ông là giám đốc Chương trình Luật Quốc Tế. Ông đã đệ đơn kiến nghị với Ủy ban Ðiều tra về Giam giữ tùy tiện của Liên Hiệp Quốc về việc bắt giữ và tạm giam 17 nhà hoạt động Việt Nam hồi năm ngoái.


Nguồn: Washington Post

Tính chính trị của ngôn ngữ trong phạm vi quốc gia

 


 


Nguyễn Hưng Quốc (VOA)


 


Trong phạm vi quốc gia, việc hình thành ngôn ngữ chính thức bao giờ cũng đi liền với việc hình thành quốc gia. Tinh túy của quốc gia bao giờ cũng là ý niệm về một bản sắc chung. Ý niệm về bản sắc ấy được xây dựng từ nhiều yếu tố như một lịch sử chung, một truyền thống chung, một thị trường chung hoặc thậm chí, một huyết thống chung.


Tất cả những cái gọi là chung ấy, thật ra, không hẳn đã là chung: Chúng trở thành chung, nghĩa là được phổ cập rộng rãi và trở thành niềm tin của quần chúng, từ đó, hình thành nên cái Benedict Anderson gọi là “cộng đồng tưởng tượng” (imagined community), chủ yếu nhờ ba yếu tố chính: Một, sự phát triển của kỹ thuật xuất bản và báo chí; hai, sự thịnh phát của văn hóa bình dân; và ba, tiềm ẩn đằng sau cả hai yếu tố vừa kể, là vai trò của một ngôn ngữ chung, thường được gọi là ngôn ngữ chính thức, hoặc đơn giản hơn, quốc ngữ (national language). “Tiếng Anh ở Anh, tiếng Pháp ở Pháp cũng như các ngôn ngữ ở các quốc gia Âu Châu khác đều được chuẩn hóa, hợp thức hóa và trở thành ngôn ngữ thống trị trong xã hội cùng lúc với quá trình hình thành quốc gia ở những nơi ấy.” (1)


Xin lưu ý: Ngôn ngữ chính thức của quốc gia là một chọn lựa. Quốc gia nào cũng là sự kết hợp của nhiều bộ tộc và nhiều sắc tộc với những văn hóa và ngôn ngữ khác nhau, do đó, quốc gia, tự bản chất, bao giờ cũng có tính chất đa chủng tộc, đa văn hóa và đa ngôn ngữ. Ví dụ, ai cũng biết, ở Việt Nam hiện nay, có trên 50 sắc tộc với trên 50 ngôn ngữ khác nhau, tuy nhiên, chỉ có văn hóa và tiếng nói của người Kinh mới được xem là chính thức và chính thống (2).


Mà không phải chỉ ở Việt Nam. Ở đâu cũng thế. Ở Trung Quốc có đến 292 ngôn ngữ khác nhau nhưng chỉ có tiếng Hán được xem là ngôn ngữ quốc gia. Ở Mỹ có đến khoảng 337 ngôn ngữ khác nhau nhưng chỉ có tiếng Anh được xem (một cách mặc nhiên) là ngôn ngữ chính thức (3). Ở Úc cũng vậy, cũng chỉ có tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức trong khi hàng trăm thứ tiếng khác, trong đó có khoảng 70 thứ tiếng của người thổ dân (nguyên thủy, trước thế kỷ 20, là khoảng 400), những người sinh sống trên quốc gia – lục địa này cả mấy chục ngàn năm trước khi người da trắng đến lập nghiệp.


Không hoài nghi gì cả, quá trình từ một trong nhiều ngôn ngữ trở thành một ngôn ngữ chính thức duy nhất trong cả nước là một quá trình tranh giành quyền lực gay gắt và dai dẳng.


Gay gắt: Ở một số nơi, cuộc tranh giành quyền lực ấy có thể dẫn đến nạn kỳ thị chủng tộc, hoặc có khi, họa diệt chủng: Ở Mỹ và ở Úc trước đây, có một thời gian khá dài, trẻ em thổ dân không được sử dụng tiếng mẹ đẻ của họ trong các trường nội trú. Từ năm 1940, sau khi sát nhập ba nước Estonia, Latvia và Lithuania vào khối Liên bang Xô Viết, với bạo lực và các biện pháp hành chính, Nga biến tiếng Nga thành ngôn ngữ chính thức trong cả ba nước này. Nửa thế kỷ sau, khi hệ thống xã hội chủ nghĩa bị sụp đổ và khối Liên bang Xô Viết bị tan rã, cả ba nước trên trở thành độc lập: Một trong những việc họ làm đầu tiên là tuyên bố ngôn ngữ truyền thống của họ mới là ngôn ngữ chính thức chứ không phải tiếng Nga dù lúc ấy trong xã hội số người nói tiếng Nga rất nhiều (4).


Không những gay gắt, cuộc đấu tranh để thành một ngôn ngữ chính thức còn vô cùng dai dẳng, đầy khúc khuỷu, ở nhiều nơi, cơ hồ không hứa hẹn kết thúc sớm. Ở Sri Lanka, sau khi giành được độc lập từ Anh, hầu hết các chính khách đều đồng ý sử dụng một ngôn ngữ bản địa để thay thế tiếng Anh với tư cách một ngôn ngữ chính thức trong cả nước. Nhưng ngôn ngữ bản địa nào?


Ở Sri Lanka, có hai ngôn ngữ bản địa chính: Tiếng Tamil và tiếng Sinhala. Trong mấy chục năm, từ đầu thập niên 1940 đến nay, Quốc Hội Sri Lanka thông qua nhiều đạo luật khác nhau, với những nội dung khác hẳn nhau, lúc thì thiên về tiếng Sinhala, lúc thì thiên về tiếng Tamil, tùy theo tương quan lực lượng chính trị từng thời kỳ. Cuối cùng, chính phủ phải tìm cách thỏa hiệp: Tất cả các văn kiện hành chính quan trọng đều được viết bằng ba thứ tiếng: Tamil, Sinhala và tiếng Anh!


Ở Ireland, mặc dù tiếng Anh là ngôn ngữ thống trị hầu như toàn bộ đời sống xã hội nhưng trên nguyên tắc, được Hiến pháp công nhận, ngôn ngữ chính thức của quốc gia gần năm triệu dân này vẫn là tiếng Irish, một thứ tiếng chỉ phổ cập trong khoảng 40% dân số, chủ yếu là những người sống ở thôn quê. Lý do: Ðó là ngôn ngữ truyền thống, yếu tố tạo nên bản sắc của dân tộc.


Ở Nam Phi, một nước có 50 triệu dân, thường xuyên bị chia rẽ bởi các vấn đề sắc tộc, đã tìm sự thỏa hiệp bằng cách công nhận đến 11 ngôn ngữ chính thức khác nhau: Afrikaans, Ndebele, Bắc Sotho, Sotho, Swazi, Tswana, Tsonga, Venda, Xhosa, Zulu và tiếng Anh. Trên nguyên tắc, tất cả 11 ngôn ngữ này đều bình đẳng với nhau, dù, đóng vai trò chủ đạo, trong lãnh vực thương mại và khoa học, vẫn là tiếng Anh; trong sinh hoạt gia đình, vẫn là các tiếng Zulu, Xhosa và Afrikaans.


Ngay ở một nước phát triển giàu mạnh và có nền dân chủ cao như Canada, cuộc tranh chấp giữa tiếng Anh và tiếng Pháp với tư cách ngôn ngữ chính thức trong địa phương, đặc biệt ở Quebec, vẫn còn dằng dai, có lúc có nguy cơ dẫn đến những phân hóa trầm trọng về chính trị, đặc biệt về cơ chế: Không ít người dân ở Quebec từng lên tiếng đòi quyền độc lập, hoặc ít nhất, quyền tự trị.


Ở mỗi quốc gia, ngoài sự chọn lựa ngôn ngữ chính thức, ở một số ngôn ngữ chính thức còn có vấn đề lựa chọn giữa các văn tự.


Ở Ấn Ðộ, sau khi độc lập, ngoài tiếng Anh, người ta chọn tiếng Hindi làm ngôn ngữ chính thức. Nhưng tiếng Hindi lại có ít nhất 13 phương ngữ khác nhau. Quan trọng hơn, tiếng Hindi lại có đến hai văn tự: Một, được viết dựa trên chữ Sankrit (gọi là chữ Devanagiri) và một, dựa trên chữ Ả Rập (thường được gọi là Urdu, phổ biến chủ yếu trong cộng đồng người Hồi Giáo).


Cuộc tranh giành ngôi vị chính thức giữa hai kiểu chữ viết này không những gắn liền với các cuộc tranh giành quyền lực giữa các địa phương trên lãnh thổ Ấn Ðộ mà còn với cuộc tranh giành ảnh hưởng của những người Hồi Giáo và những người theo các đạo khác – chủ yếu là Ấn Ðộ Giáo, cuối cùng, dẫn đến những tranh chấp khốc liệt giữa Ấn Ðộ và Pakistan (nơi có nhiều người Hồi Giáo và quyết định chọn hẳn thứ chữ Urdu).


Tiếng Séc và tiếng Croat, thật ra, chỉ là hai biến thái của một ngôn ngữ duy nhất, thường được gọi chung là tiếng Serbo-Croatian. Sự khác biệt chủ yếu là ở văn tự: Tiếng Séc được viết theo mẫu tự Cyrillic – giống như tiếng Nga – trong khi tiếng Croat thì được viết theo mẫu tự Latin – như tiếng Anh hay tiếng Việt hiện nay. Ðằng sau sự lựa chọn ấy là lịch sử và tôn giáo: Quốc gia sử dụng tiếng Séc theo Chính Thống Giáo trong khi quốc gia sử dụng tiếng Croat lại theo Thiên Chúa Giáo. Và đằng sau cả vấn đề lịch sử và tôn giáo ấy lại là vấn đề chính trị: Mỗi quốc gia đều muốn khẳng định bản sắc của mình bằng một ngôn ngữ riêng.


Ở Việt Nam cũng vậy.


Ngày xưa, cha ông chúng ta đối diện với hai lựa chọn chính về văn tự: Chữ Hán và chữ Nôm. Tất cả các triều đại đều quyết định chọn chữ Hán. Lý do cũng vì chính trị: Chữ Hán gắn liền với Nho giáo trong khi Nho giáo lại gắn liền với các học thuyết chính trị có lợi cho nhà cầm quyền, trong đó, có hai điểm quan trọng nhất là: Tư tưởng thiên mệnh và đạo trung hiếu. Với chữ Hán, các triều đình Việt Nam có một yếu tố thiết yếu để được “thiên triều” Trung Quốc xem là “đồng văn”, do đó, nhìn nhận là một vũ khí đắc lực để giữ khoảng cách với dân chúng – khoảng cách giữa học thức và mù chữ; và với khoảng cách ấy, giới cầm quyền tiếp tục được linh thiêng hóa, một điều kiện quan trọng để làm nảy nở và duy trì huyền thoại và, từ đó, quyền lực.


Từ đầu thế kỷ 20, chính quyền thực dân Pháp quyết định chọn chữ quốc ngữ thay vì chữ Nôm hay chữ Hán cũng lại vì chính trị nữa: Với chữ quốc ngữ, người ta, một mặt, tách đất nước Việt Nam ra khỏi quỹ đạo của Trung Quốc, tách người Việt Nam ra khỏi sự ràng buộc của truyền thống vốn kéo dài cả hàng ngàn năm và được kết tinh chủ yếu qua chữ Hán, và cô lập hóa giới trí thức Nho học vốn vừa quật cường vừa bảo thủ, vừa sùng bái Trung Quốc vừa khinh ghét người Tây phương; mặt khác, kéo Việt Nam lại gần hơn với Pháp. Gần về văn tự: Cả chữ quốc ngữ lẫn tiếng Pháp đều sử dụng mẫu tự La Tinh.


Gần cả về phương diện lịch sử: Thứ chữ quốc ngữ ấy là do người Tây phương, trong đó có rất nhiều người Pháp, tạo nên.


Hầu hết các nhà cách mạng và các trí thức tân học, kẻ sớm người muộn, đều đồng ý với việc chọn chữ quốc ngữ làm văn tự chính thức của tiếng Việt. Sự lựa chọn ấy cũng lại là một lựa chọn mang tính chính trị: Nó gắn liền với chủ nghĩa quốc gia (nationalism). Xin lưu ý: Mặc dù Việt Nam có lịch sử cả mấy ngàn năm, nhưng khái niệm quốc gia, và đặc biệt, chủ nghĩa quốc gia chỉ ra đời từ đầu thế kỷ 20 khi người Việt thoát khỏi ý thức trung quân, ở đó, khái niệm nước bị đồng nhất với khái niệm vua, và khi người Việt chớm có ý thức công dân, tự xem mình như một chủ thể của đất nước, ở đó, họ có trách nhiệm trực tiếp đối với vận mệnh của đất nước.


Yếu tính của đất nước, thoạt đầu, nằm ở “hồn nước” vốn gắn liền với huyền thoại (dòng giống Lạc Hồng, con Rồng cháu Tiên); sau, ở ngôn ngữ; và sau nữa, ở chữ quốc ngữ (Nhóm Ðông Kinh Nghĩa Thục: “Chữ quốc ngữ là hồn trong nước / Phải đem ra tính trước dân ta”). Ðó là lý do tại sao Phạm Quỳnh lại đồng nhất hai khái niệm nước và tiếng: “Tiếng Việt còn, nước ta còn” và cũng là lý do tại sao Nguyễn Văn Vĩnh lại xem tương lai của Việt Nam lại nằm ở chữ quốc ngữ: “Nước Nam ta mai sau này, hay dở cũng ở chữ Quốc ngữ.”


Sau năm 1945, chính quyền Việt Minh cương quyết loại trừ tiếng Pháp, chỉ sử dụng tiếng Việt, và trong tiếng Việt, chỉ sử dụng chữ quốc ngữ trong hệ thống hành chính và học đường cũng là vì lý do chính trị: Thứ nhất, thực hiện chiêu bài dân tộc hóa họ đã đặt ra ngay từ thời Văn hóa Cứu quốc; thứ hai, lực lượng của họ chủ yếu đến từ công nhân và đặc biệt nông dân, những người ít học và có vốn văn hóa thấp. Ðể tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ của các tầng lớp ấy, ngay sau Cách mạng tháng Tám, họ tung ra ngay hai chiến dịch: Một, xóa nạn mù chữ một cách gấp rút (5); hai, chủ trương nói và viết một cách nôm na, đơn giản, thật dễ hiểu đối với mọi người. Cả hai đều nhắm đến một mục tiêu duy nhất: Làm sao cho đông đảo quần chúng có thể đọc được cái tờ truyền đơn tuyên truyền của đảng Cộng sản.


Cuối cùng, ở phạm vi liên cá nhân, ngôn ngữ cũng có tính chính trị rõ rệt. Lý do: Mọi giao tiếp liên cá nhân đều gắn liền với văn hóa. Mà văn hóa, tự bản chất, là một thứ quyền lực. Thứ nhất, văn hóa nào cũng được xây dựng trên truyền thống; truyền thống nào cũng được xây dựng trên quán tính; quán tính nào cũng được xây dựng trên sự sùng bái cái cũ và sự kế thừa: Tính sùng bái là một quyền lực. Thứ hai, về mục đích, văn hóa nào cũng nhằm, trước hết, xây dựng và củng cố sự hài hòa và trật tự trong xã hội. Cả sự hài hòa lẫn trật tự đều mang tính đẳng cấp. Do đó, ngôn ngữ cũng có tính đẳng cấp. Ngày xưa, vua chúa và giới quý tộc có những kiểu nói riêng, dân chúng có kiểu nói riêng. Trong quan hệ giao tiếp giữa vua chúa – quý tộc và dân chúng, ngôn ngữ, một mặt, được nghi thức hóa; mặt khác, phản ánh quyền lực – hoặc không quyền lực – của từng thành phần.


Ngày xưa, cha ông chúng ta hiểu rất rõ điều đó. Ca dao và tục ngữ Việt Nam cung cấp cả một kho tàng triết lý về việc nói năng. Chẳng hạn, xem ngôn ngữ như một thứ quyền lực: Miệng nhà quan có gan có thép, có ảnh hưởng trực tiếp đến số phận con người: Lời nói đọi máu. Do đó, càng ít nói bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu: Lời năng nói năng lỗi. Trước khi nói nên suy nghĩ chín chắn: Có miệng thì cắp, có nắp thì đậy; kẻ thất thế càng nên nói ít: Khó nhịn miệng, bồ côi nhịn lời. Nếu phải nói, nên nói, đừng viết: Lời nói gió bay, bút sa gà chết. Nếu viết, nên chọn hình thức phù du nhất: Khôn văn tế dại văn bia. Không nên nói thật: Lời thật mất lòng. Và chỉ nên nói khéo: Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau, v.v.


Nói một cách tóm tắt, ở cả ba phạm vi: Quốc tế, quốc gia và liên cá nhân, bao giờ ngôn ngữ cũng gắn liền với ý niệm về quyền lực, do đó, đều có tính chính trị. Giới làm chính trị hiểu rõ điều đó và không ngừng tận dụng ngôn ngữ như một thứ vũ khí để giành giật, và sau đó, bảo vệ quyền lực.


(Còn tiếp)


Chú thích:


1. Jurgen Jaspers, Jan-Ola Ostman & Jef Verschueren (2010), Society and Language Use, Amsterdam: John Benjamins Publishing Company, tr. 180.


2. Ở Việt Nam, khái niệm “ngôn ngữ chính thức” chỉ được sử dụng lần đầu tiên trong Luật giáo dục tiểu học ngày 10/12/1998 (“Tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức dùng trong nhà trường”), tuy nhiên, trên thực tế, việc này đã được áp dụng một cách mặc nhiên ngày từ sau năm 1945.


3. Hiện nay, vào tháng 8, 2012, Quốc Hội Mỹ, lần đầu tiên, mới bàn thảo về đạo luật (H.R. 997) xem tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức trong cả nước. Xem bài “English can unify America” trên báo Politico: http://www.politico.com/news/stories/0812/80054.html


4. Catrin Norrby & John Hajek (2011), Uniformity and Diversity in Language Polity: Global Perspectives, Bristol (England): Multilingual Matters, tr. 37-52.

Tin mới cập nhật