Hội sinh viên VCH tại UCLA tổ chức hội chợ y tế miễn phí

 


WESTMINSTER (NV)Hội sinh viên Vietnamese Community Health (VCH) tại UCLA sẽ tổ chức Hội Chợ Y Tế cho cộng đồng Việt Nam từ 9 giờ sáng đến 1 giờ trưa Chủ Nhật, ngày 20 Tháng Năm, tại tòa thị chánh Westminster, 8200 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683.







Sinh viên thuộc hội VCH của đại học UCLA giúp đồng hương tại một hội chợ y tế. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Những dịch vụ y tế miễn phí gồm đo huyết áp, nha khoa tổng quát, khám tiểu đường, cao mỡ, đo chỉ số cân nặng, đo mật độ xương và khám mắt. Ngoài các bác sĩ và dược sĩ tham dự, còn có sự tham dự của các sinh viên dược khoa và nha khoa của UCLA và 8 sinh viên của đại học Western, Pomona.


Hội VCH mong được phục vụ đông đảo đồng hương. Mọi chi tiết, xin liên lạc Lợi Mai tại điện thoại (714) 724-1540; Charleen Phạm (714) 837-0214, hay John Nguyễn (714) 890-2371.(L.N.)

Gia Ðình Cựu Tù Chính Trị Thanh Cẩm đại hội thế giới kỳ II

 


Ðỗ Dzũng/Người Việt


ORANG COUNTY (NV)Gia Ðình Cựu Tù Chính Trị Thanh Cẩm sẽ tổ chức đại hội thế giới kỳ II, trong hai ngày cuối Tháng Năm tại Orange County, gồm một buổi picnic và một dạ tiệc.








Sông Mã chảy qua trước trại tù Thanh Cẩm và núi non chung quanh. Ðây là nơi người tù Thanh Cẩm tắm mỗi ngày, nên hình ảnh này rất quen thuộc với họ. (Hình: Phạm Phú Minh cung cấp)


Buổi picnic sẽ được tổ chức lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy, 26 Tháng Năm, tại Garden Grove Park. Buổi dạ tiệc sẽ được tổ chức vào lúc 5 giờ chiều ngày hôm sau, Chủ Nhật, 27 Tháng Năm, tại nhà hàng Seafood Palace I, 11752 Beach Blvd., Stanton, CA 90680, điện thoại (714) 379-2338.


Trong bức thư đăng trên trang web www.giadinhthanhcam.org của Gia Ðình Cựu Tù Chính Trị Thanh Cẩm, ban tổ chức cho biết: “Thời gian càng trôi qua, các biến cố của năm 1975 và những năm tiếp theo càng trở nên xa mờ đối với chúng ta, các cựu tù nhân sau khi miền Nam thất trận. Ðiều đó cũng là theo luật tự nhiên…”


“Nhưng có một điều không phai với thời gian, đó là cái tình giữa những người đã cùng nhau chia sẻ hoàn cảnh tù tội sau biến cố 1975… Khi đã cùng nhau trải qua những năm tháng ấy, tự nhiên từ thâm tâm mỗi người nảy nở một tình cảm mới lạ đối với những người cùng hoàn cảnh với mình – một hoàn cảnh có một không hai, mà trong lịch sử một đất nước thường phải nhiều thế kỷ mới xảy ra một lần,” bức thư viết tiếp.







Mặt tiền trại tù Thanh Cẩm, Thanh Hóa, chụp từ xa. (Hình: Phạm Phú Minh cung cấp)


Bức thư cho biết những cựu tù chính trị này từng bị tập trung trong một nhà tù gọi là trại Thanh Cẩm, bên bờ sông Mã, Thanh Hóa. Từ đầu thập niên 1990, họ bắt đầu sang Mỹ theo chương trình HO, định cư tại nhiều nơi khác nhau, nhưng có lẽ đông nhất là quanh vùng Orange County, rồi đến San Diego, San Jose của California; vùng Houston, Dallas của Texas; thành phố Seattle của Washington; một số thành phố tại Florida, v.v…


Tại mỗi địa phương, theo bức thư, nhóm cựu tù này vẫn có những cuộc họp mặt gặp gỡ thăm hỏi nhau, nhưng mãi đến năm 2008 lần đầu tiên mới có một họp mặt lớn khắp các nơi quy tụ về, được tổ chức tại Little Saigon, Nam California.


Ðó là Gia Ðình Cựu Tù Chính Trị Thanh Cẩm kỳ I và năm nay là đại hội kỳ II.


Ông Nguyễn Ngọc Xuân, trưởng ban tổ chức, người từng bị 10 năm tù, chia sẻ thêm với nhật báo Người Việt: “Trại tù Thanh Cẩm nằm gần Hạ Lào, được hình thành từ năm 1976, mặc dù trước đó dùng để nhốt tù hình sự. Khi tình hình biên giới phía Bắc căng thẳng, một số anh em ở trại Cổng Trời và một số trại quân đội được đưa về Thanh Cẩm.”


“Chúng tôi bị tập trung về đó cho đến sau này, qua các giai đoạn. Sau đó, một số chúng tôi được chuyển về phía Nam qua hai đợt, năm 1982 và 1983. Sau đó, khoảng từ 1985 trở đi, chúng tôi mới được trả tự do,” ông Xuân nói tiếp.









Bức tường bao quanh trại Thanh Cẩm. (Hình: Phạm Phú Minh cung cấp)


Ông Lê Sơn, thư ký ban tổ chức, người từng ở trại Thanh Cẩm 8 năm, cho biết trại có khoảng hơn 600 người, có nhiều thành phần rất đặc biệt. Ngoài những người phục vụ trong chính quyền và quân đội VNCH, một số nắm chức vụ rất cao, còn có một số người tham gia các mặt trận phục quốc, có người mới chỉ 16 tuổi.


Nhắc đến lịch sử trại, ông Xuân cho biết có nhiều người tù rất can đảm, dám vượt trại mà không sợ hãi.


Ông cũng kể trường hợp ông Dương Văn Lợi, bây giờ đang ở Pháp. Sau khi được trả tự do, thay vì về Sài Gòn, ông Lợi lại ra Hà Nội. Rồi ông móc nối, cướp một chiếc trực thăng, bay sang Trung Quốc. Sau này, ông Lợi có viết cuốn “Hà Nội Báo Ðộng Ðỏ,” kể về sự kiện này.


Nói về nguyên nhân lập Gia Ðình Cựu Tù Chính Trị Thanh Cẩm, ông Lê Sơn cho biết: “Khi ra tù, tôi vượt biên, và sang đến Hoa Kỳ. Sau đó, tôi gặp một số nhỏ anh em trại Thanh Cẩm. Chúng tôi rất thân thiết với nhau trong trại, có rất nhiều kỷ niệm, nên khao khát gặp lại nhau, để chia sẻ những vui buồn mà chúng tôi trải qua. Nên chúng tôi cố gắng gặp từng người, hỏi thăm, dần dần đến năm 1991 thì gặp thêm nhiều hơn.”







Họp mặt Gia Ðình Cựu Tù Chính Trị Thanh Cẩm năm 2011. (Hình: Phạm Phú Minh cung cấp)


“Cho đến nay, trong danh sách chúng tôi có được chưa tới 200 người. Sau đó, một số đổi địa chỉ, nên không liên lạc được. Thành ra, cho đến nay, chính thức mà nói chúng tôi có khoảng từ 100 đến 150 người,” ông Sơn nói thêm.


Ông cũng cho biết mức đóng góp để tham dự hai ngày đại hội năm nay là $70/người, hoặc $100/hai người, hoặc $30/người đi thêm. Ngoài picnic và dạ tiệc, người tham dự còn được tặng một đặc san đại hội.


Ðược biết, thành phần ban tổ chức đại hội năm nay gồm Nguyễn Ngọc Xuân (trưởng ban), Lê Tinh Anh (phó nội vụ), Trần Tấn Mẫn (phó ngoại vụ), Lê Sơn (thư ký), Nguyễn Văn Huyến (thủ quỹ), Phạm Phú Minh (báo chí), Trần Hoàng Măng (nghi lễ), Nguyễn Hữu Phúc (văn nghệ) và Nguyễn Hoàng Oanh (vận chuyển).


Mọi chi tiết, xin vào trang web www.giadinhthanhcam.org, hoặc liên lạc Lê Sơn (tổ chức) email: [email protected], điện thoại (714) 525-5011, và Phạm Phú Minh (báo chí) email: [email protected], điện thoại (714) 839-8746.


 


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Child Status Protection Act – Phần 2

 


 


Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.


 


Luật di trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 232,000 luật sư nhưng chỉ có 167 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ. 


 


Child Status Protection Act – Phần 2


 


Kỳ trước tôi đã trình bày Ðiều Khoản 2 của Ðạo Luật Child Status Protection Act (CSPA) và kỳ này tôi xin trình bày tiếp theo Ðiều Khoản 3 của Ðạo Luật Child Status Protection Act.


Ðạo luật này có hiệu lực từ ngày ban hành (tức là ngày 6 tháng 8 năm 2002) và được áp dụng vào những hồ sơ như sau:


1. Những đơn bảo lãnh (đơn I-130) được chấp thuận mà đơn xin chiếu khán hoặc đơn xin thay đổi tình trạng di trú chưa được quyết định;


2. Những đơn bảo lãnh (đơn I-130) đang chờ đợi sự quyết định trước khi hoặc sau khi ngày đạo luật được ban hành;


3. Những đơn đang chờ đợi sự quyết định của Bộ An Ninh Nội Chính (tức là Sở Di Trú) hoặc Bộ Ngoại Giao (tức là Lãnh Sự Hoa Kỳ).


Nhưng trước khi trình bày những điều khoản đó tôi xin sơ lượt qua những diện bảo lãnh thân nhân. Diện bảo lãnh theo diện thân nhân gồm có 2 loại. Loại thứ nhất là Immediate Relative và loại thứ hai là Family Based Preference.


1. Diện Immediate Relative là diện bảo lãnh cho Vợ, Chồng, Con độc thân dưới 21 tuổi (con nuôi và con mồ côi cũng được lọt vào diện này), Cha hoặc Mẹ của công dân Hoa Kỳ, và diện này là diện bảo lãnh thân nhân mau nhất so với những diện bảo lãnh thân nhân khác.


2. Diện Family Based Preference được chia ra làm 5 Preferences (tức là 5 ưu tiên). Ưu tiên 1 được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ. Ưu tiên 2A được dành cho Vợ, Chồng, hoặc Con cái dưới 21 tuổi của thường trú nhân. Ưu tiên 2B được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của thường trú nhân. Ưu tiên 3 được dành cho những người con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ. Ưu tiên 4 được dành cho Anh, Chị hoặc Em của công dân Hoa Kỳ.


 


CSPA áp dụng cho diện Family Based Preference (diện ưu tiên):


 


Ðiều Khoản 3 của Child Status Protection Act (CSPA) được áp dụng để ngăn ngừa sự quá 21 tuổi của những người con được thừa hưởng (beneficiaries) của thường trú nhân, và con của người được bảo lãnh (trong những diện như là ưu tiên 3, ưu tiên 4, v.v…). Ðiều khoản này khác với Ðiều Khoản 2 là Sở Di Trú sẽ không dựa vào ngày đơn bảo lãnh nộp để xác định rằng một người dù đã trên 21 tuổi VẪN được coi như là con TRẺ dưới 21 tuổi để được hưởng quyền lợi di trú.


Tuổi của người thừa hưởng tính theo công thức của đạo luật Child Status Protection Act như sau: 1) Tuổi của người thừa hưởng vào ngày đầu tiên của tháng khi ngày ưu tiên đáo hạn hoặc. 2) Tuổi của người thừa hưởng vào ngày đơn bảo lãnh được Sở Di Trú chấp thuận nếu chiếu khán đã đáo hạn khi hồ sơ bảo lãnh được chấp thuận. Sau đó lấy tuổi của người thừa hưởng trừ đi số ngày từ ngày đơn bảo lãnh nộp tới ngày đơn bảo lãnh được chấp thuận, và đó sẽ là tuổi của thừa hưởng tính theo đạo luật Child Status Protection Act với điều kiện người thừa hưởng nộp đơn xin chiếu khán hoặc thay đổi tình trạng di trú trong vòng 1 năm khi ngày ưu tiên đáo hạn.


Ðể áp dụng công thức của đạo luật CSPA, trước tiên chúng ta phải tính tuổi hiện tại của người thừa hưởng trước khi trừ tuổi. Như tôi đã trình bày vừa rồi 1) tuổi của người thừa hưởng vào ngày đầu tiên của tháng khi ngày ưu tiên đáo hạng hoặc 2) tuổi của người thừa hưởng vào ngày đơn bảo lãnh được Sở Di Trú chấp thuận nếu ngày ưu tiên đã đáo hạn khi hồ sơ bảo lãnh được chấp thuận. Ðiển hình là ngày ưu tiên đáo hạng của hồ sơ bảo lãnh là tháng 6 năm 2008 thì chúng ta phải tính vào ngày 1 tháng 6 năm 2008 tuổi của người thừa hưởng là bao nhiêu vì đó là ngày đầu tiên của tháng khi ngày ưu tiên đáo hạng. Nhưng nếu chiếu khán đã đáo hạn vào tháng 6 năm 2008 nhưng hồ sơ chưa được Sở Di Trú chấp thuận cho khi tới ngày 10 tháng 7 năm 2008 thì chúng ta phải tính vào ngày 10 tháng 7 năm 2008 tuổi của người thừa hưởng là bao nhiêu. Sau khi tính được tuổi của người thừa hưởng thì chúng ta dùng tuổi của người thừa hưởng trừ đi số ngày từ ngày đơn bảo lãnh nộp tới ngày đơn bảo lãnh được chấp thuận và đó sẽ là tuổi của người thừa hưởng theo đạo luật CSPA.


Ðiển hình là người bảo trợ nộp đơn bảo lãnh cho người Anh (Diện Ưu Tiên 4). Dưới diện Ưu Tiên, thì gia đình (tức là Vợ hoặc Chồng và những người con dưới 21 tuổi) của người được bảo lãnh sẽ được hưởng chung một hồ sơ. Khi người Em nộp đơn bảo lãnh cho người Anh thì người Anh có vợ và một người con đúng 9 tuổi. Khi ngày ưu tiên đáo hạn, thì người con là 21 tuổi và 10 tháng. Thời gian từ ngày đơn bảo lãnh nộp tới ngày đơn bảo lãnh được chấp thuận là 12 tháng. Tuổi của người đó sẽ được thục xuống 12 tháng. Người con sẽ được xác định là 20 tuổi và 8 tháng và người đó sẽ được tiếp tục xác định rằng là dưới 21 tuổi và sẽ được tiếp tục chung một hồ sơ với người Cha.


Tuy nhiên quí vị cũng nên lưu ý là tuổi của người thừa hưởng theo đạo luật CSPA chỉ được áp dụng với điều kiện người thừa hưởng phải nộp đơn xin chiếu khán hoặc thay đổi tình trạng di trú trong vòng 1 năm khi ngày ưu tiên đáo hạn.


Ðiển hình là khi một công dân Hoa Kỳ bảo lãnh cho người con độc thân trên 21 tuổi và người cháu nội. Lúc nộp đơn bảo lãnh người cháu nội được 20 tuổi. Sáu năm sau, tức là người cháu nội được 26 tuổi, ngày ưu tiên đáo hạn nhưng hồ sơ bảo lãnh chưa được Sở Di Trú chấp thuận cho tới 1 năm 10 ngày sau khi ngày ưu tiên đáo hạn, lúc đó người cháu nội được 27 tuổi 10 ngày, thì Sở Di Trú mới chấp thuận hồ sơ bảo lãnh. Cho nên tuổi của người thừa là 27 tuổi 10 ngày trừ đi thời gian từ ngày đơn bảo lãnh nộp tới ngày đơn bảo lãnh được chấp thuận là 7 năm 10 ngày. Tuổi tính theo đạo luật CSPA thì người cháu nội chỉ có 20 tuổi thôi. Nhưng vì người cháu nội này không nộp đơn xin chiếu khán trong vòng 1 năm ngày ưu tiên đáo hạn vì hồ sơ bảo lãnh chưa được Sở Di Trú chấp thuận cho tới khi 1 năm 10 ngày sau cho nên người cháu nội này không được áp dụng đạo luật CSPA.


Một điển hình nữa là người bảo lãnh là thường trú nhân nộp đơn bảo lãnh cho người Con. Khi đơn bảo lãnh nộp, người con đó độc thân và mới có 15 tuổi (Diện Ưu Tiên 2A). Khi ngày ưu tiên tới hạn, thì người con đó là 21 tuổi và 10 tháng. Thời gian từ ngày đơn bảo lãnh nộp tới ngày đơn bảo lãnh được chấp thuận là 9 tháng. Tuổi của người đó sẽ được trừ đi 9 tháng. Người con sẽ được xác định là 21 tuổi và 1 tháng và người đó sẽ không được tiếp tục xác định rằng là dưới 21 tuổi và sẽ bị chuyển sang Diện Ưu Tiên 2B (diện ưu tiên cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân).


 


Bản tin chiếu khán


 


Theo yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 6 năm 2012.


Ưu Tiên 1 – priority date là ngày 22 tháng 6 năm 2005, tức là Ưu Tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu Tiên 2A – priority date là ngày 1 tháng 1 năm 2010, tức là Ưu Tiên được dành cho Vợ, Chồng, hoặc Con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu Tiên 2B – priority date là ngày 15 tháng 4 năm 2004, tức là Ưu Tiên được dành cho Con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu Tiên 3 – priority date là ngày 1 tháng 4 năm 2002, tức là Ưu Tiên được dành cho Con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu Tiên 4 – priority date là ngày 8 tháng 1 năm 2001, tức là Ưu Tiên được dành cho Anh, Chị hoặc Em của công dân Hoa Kỳ.


Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2012-6%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html


 


Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời quý vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm hiểu Luật Di Trú” và mục “Giải đáp Thắc Mắc” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Thứ Hai ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.


Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Dứa, sỏi thận, phèn chua

 


 


Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức


 


Mới đây có thân hữu hỏi ý kiến về bài thuốc chữa sỏi thận bằng dứa với phèn chua như sau:


“Mẹ tôi 52 tuổi, bị bệnh sỏi thận, có người mách chữa bệnh này bằng cách: lấy một quả dứa cắt một đầu rồi đục giữa quả xuống sâu 3cm, lấy 2 thìa cà phê bột phèn chua cho vào rồi đậy nắp lại. Ðun quả dứa đến khi chín nhuyễn lấy ra 2 ly, buổi tối uống 1 ly cho bàng quang mềm ra và sỏi vỡ ra. Ðến sáng hôm sau thức dậy uống ly còn lại cho sỏi tan ra, nằm nghỉ 30 phút sau đó đi tiểu, nước tiểu khai và đục như nước vo gạo. Xin cho hỏi có đúng như vậy không?”


Và cũng có hướng dẫn của một vị lương y là “Ðể chữa sỏi tiết niệu, người ta lấy 1 quả dứa gọt vỏ, khoét 1 lỗ và cho vào đó một ít phèn chua (0,3g) rồi cho nước vào đậy nắp lại ninh trong 3 giờ. Sau đó ăn các miếng dứa và uống cả nước. Dùng liên tục trong 7 ngày liền, nhiều trường hợp cho kết quả tốt.”


Trước khi góp ý, xin tìm hiểu về món ăn khá thông dụng này là trái dứa.


Dứa là trái cây của miền nhiệt đới, có nguồn gốc từ các quốc gia ở Trung và Nam Mỹ.


Khi Christopher Columbus thám hiểm Mỹ Châu, thấy dứa trồng ở quần đảo Guadeloup rất ngon, bèn mang về cống hiến Nữ Hoàng Tây Ban Nha Isabella Ðệ Nhất. Từ đó, dứa được đem trồng ở các thuộc địa của Tây Ban Nha, nhất là các quốc gia thuộc khu vực Thái Bình Dương.


Cây dứa thân ngắn, lá dài và cứng với gai mọc ở mép, quả có nhiều mắt; phía trên có một cụm lá.


Nông trại trồng dứa quy mô lớn đầu tiên trên thế giới được thiết lập ở Hawaii vào năm 1885. Quần đảo này dẫn đầu về sản xuất dứa trên thế giới cho tới năm 1960. Sau đó, Phi Luật Tân là nước trồng nhiều và xuất cảng nhiều nhất. Các quốc gia khác ở Ðông Nam Á Châu cũng sản xuất một khối lượng dứa khá lớn.


Nhờ kỹ thuật canh tác hàng loạt cho nên nhu cầu dứa được cung cấp đầy đủ với giá phải chăng. Dứa có quanh năm, nhưng nhiều nhất là vào tháng 6 tháng 7. Trung bình từ lúc trồng tới lúc thu hoạch là 18 tháng. Dứa thường được hái khi đã chín, sẵn sàng để ăn.


 


Dinh dưỡng


 


Dứa có nhiều sinh tố C, chất xơ pectin và chất gum.


Một ly dứa tươi cung cấp 25mg sinh tố C; 0.1mg thiamine; 16mcg folate; 0.15mcg sinh tố B6; 17mg magnesium; 0.5mg sắt; 2gr chất xơ và 80 calori.


Dứa còn có chất bromelain, một loại enzyme tiêu hóa giống như papain của đu đủ. Bromelain có tác dụng làm mềm và phân hóa chất đạm ra những phân tử nhỏ để cơ thể có thể sử dụng, cấu tạo tế bào đồng thời cũng tạo cho thịt hương vị thơm ngon. Bromelain có thể gây ra dị ứng da cho người tiêu thụ.


Dứa đóng hộp còn giữ được sinh tố C nhưng bromelain bị hơi nóng thiêu hủy.


 


Áp dụng y học


 


Theo American Cancer Society, dứa có chất Bromelain mà một số nghiên cứu cho là có công dụng hỗ trợ trong điều trị một số bệnh như:


-Có thể dùng Bromelain chung với thuốc điều trị ung thư để giảm thiểu tác dụng phụ của xạ trị, như là viêm cuống họng và miệng.


-Vì Bromelain là một enzyme chuyển hóa chất đạm cho nên có thể dùng thêm để hỗ trợ tiêu hóa cho những người thiếu enzyme này.


-Bromelain có tác dụng ngăn ngừa tiểu cầu dính với nhau, cho nên có thể dùng thêm để tránh tình trạng máu đóng cục.


-Nghiên cứu khác cho hay Bromelain có tác dụng chống viêm sưng trong bệnh viêm khớp, viêm xoang, vết thương do sâu bọ cắn hoặc chống nhiễm trùng khi da thịt bị phỏng.


Tuy nhiên, Hội Ung Thư Hoa Kỳ cũng nhấn mạnh là cần nhiều nghiên cứu khác nữa để xác định các công dụng này.


 


Ăn dứa


 


Dứa tươi có hương vị nồng ngọt, rất thích hợp để làm món tráng miệng kích thích tiêu hóa hoặc làm món ăn vặt.


Miếng dứa phía đít, gần phía gốc thường ngon hơn phần khác, vì như kinh nghiệm của ông cha ta là “dứa đằng đít, mít đằng cuống.”


Sau khi gọt vỏ, khía xéo để bỏ mắt, dứa được bổ dọc làm tám hoặc cắt khoanh tròn mỏng vừa phải, rắc thêm một nhúm đường, bỏ tủ lạnh độ 15 phút rồi mang ra ăn thì tuyệt hảo. Nước dứa hòa với đường ngọt húp vào lạnh mát cả người.


Nhiều người lại thích chấm dứa với tí muối ớt, ăn vào vừa ngọt, vừa mặn, hơi cay, rất thỏa mãn khẩu vị đồng thời làm bớt rát lưỡi.


Dứa còn dùng để xào nấu với thịt cá. Món canh chua cá lóc, dứa xanh thêm vài ngọn ngổ thì cơm ba nồi cũng hết.


Khi nấu, hơi nóng làm mềm dứa vì chất cellulose tan rã, dứa hút gia vị và chất ngọt của thịt cá.


Một đĩa xà lách trộn thập cẩm thêm vài miếng dứa thái nhỏ ăn càng ngon.


Năm 1892, một người Anh là Ðại úy John Kidwell lần đầu tiên sản xuất dứa đóng hộp. Dứa thường được hái khi đã chín mùi, mà phải chuyên trở xuất cảng đi xa, mau hư cho nên được đóng hộp cho dễ di chuyển. Dứa đóng hộp là dứa đã chín từ dưới cuống trở lên, do đó thường cần đến ba quả mới được một hộp dứa có phẩm chất tốt. Dứa hộp được cho thêm nước đường nên có nhiều calori.


Ngoài ra còn dứa sấy khô hoặc nước dứa ép cũng là những món ăn thức uống ngon, bổ.


 


Mua dứa


 


Mua dứa tươi lựa trái to, nặng nước, toát ra mùi thơm của dứa, lá trên cuống còn xanh. Khi gõ, dứa phát ra một âm thanh đặc, quả dứa cầm thấy chắc tay, không chỗ nào mềm. Vỏ dứa có thể hơi xanh hoặc vàng cũng không sao. Dứa lớn nhỏ đều có chung giá trị dinh dưỡng như nhau. Tránh dứa đã có mùi lên men vì quá chín bắt đầu ủng. Dứa có thể cất giữ trong tủ lạnh hoặc ở ngoài.


 


Lưu ý


 


Dứa rất lành. Ðôi khi dứa có thể gây dị ứng nhẹ ở da vì có chất Bromelain. Tại các tiệm bán “thực phẩm tốt” Health Food lại có bán viên Bromelain và được giới thiệu là chữa được bệnh tim, phong khớp và vài bệnh khác.


Dứa có chất tyrosine. Một vài u bướu hạch nội tuyến cùng tiết ra nhiều tyrosine. Vì thế, mấy ngày trước khi thử máu tìm u bướu này lại ăn dứa thì thử nghiệm có thể sai lệch, cho kết quả dương tính mà thực ra không có.


Một vài nghiên cứu khoa học cho hay là trên mắt vỏ dứa có một hóa chất không tốt cho sức khỏe. Vì thế, tốt nhất là nên tránh ăn mắt dứa.


 


Sỏi thận và dứa


 


Bây giờ, xin trở lại với sỏi thận và dứa cộng với phèn chua.


Sỏi thận là một vật rắn đặc thành hình từ nhiều hóa chất khác nhau trong nước tiểu:


-Sỏi calcium oxalate chiếm 80% các loại sỏi thận và đa số là do di truyền, calcium không dùng trong việc tạo xương và loại ra theo nước tiểu. Ngoài ra tiêu thụ quá nhiều thực phẩm chứa nhiều oxalate như rau spinach, cocoa, đậu phọng, các loại hạt, ớt, nước trà; ăn nhiều muối hoặc dùng bổ sung calcium viên cũng tăng tủi ro loại sạn này. Sạn calci rất cứng.


-Sỏi với chất struvite (Magnesium ammonium phosphate) thường thấy trong bệnh nhiễm trùng đường tiểu tiện, đặc biệt là ở nữ giới và được điều trị bằng cách tiêu diệt tác nhân gây bệnh.


-Sỏi với chất uric acit do tiêu thụ nhiều chất đạm động vật thịt, cá, gà gây ra vì các thực phẩm này cho chất purine, tiền thân của uric acit. Giới hạn các thực phẩm này và tăng độ kiềm của nước tiểu có thể giảm thiểu nguy cơ gây sạn.


-Sỏi với các chất amino acit cystine, rất hiếm. Ðây là bệnh bẩm sinh trong đó thận không tái hấp thụ được chất cystine. Chất này luân lưu trong nước tiểu và kết tụ thành sỏi. Chữa trị bằng cách uống nhiều nước để loại cystine ra ngoài đồng thời giảm độ acit của nước tiểu.


Nam giới bị sỏi thận gấp đôi nữ giới và thường thấy vào tuổi từ 30 tới 50. Một đời sống quá tĩnh tại, bệnh nhân cao huyết áp, tiểu đường và mập phì cũng tăng rủi ro bị sạn thận. Nghiên cứu mới đây cho hay tình trạng hâm nóng toàn cầu đưa tới khô nước cũng làm tăng rủi ro sỏi thận. Ngay cả các phi hành đoàn bay trong không gian cũng tăng rủi ro này vì họ ít uống nước


Hiện nay, y học thực nghiệm chữa sỏi thận bằng nhiều cách và căn cứ vào các chất kết tinh thành sỏi. Do đó, khi tiểu ra sạn cần cất giữ sạn và đưa cho phòng thí nghiệm để phân tích thành phần cấu tạo.


Nếu sạn còn nhỏ, uống nhiều nước để loại sạn qua nước tiểu là cách hữu hiệu nhất.


Với sỏi lớn, có thể đưa một dụng cụ nhỏ vào thận, nghiền sạn rồi gắp sạn ra hoặc đập vụn sạn với sóng nước (shock wave lithotripsy).


Nên nhớ có thể phòng tránh sạn bằng cách uống nhiều nước. Khi nước tiểu loãng thì sạn khó mà kết tụ với nhau. Khi nước tiểu đục vàng thì sạn sẽ kết tụ.


Cũng nên nhớ rằng loại sạn thận calcium oxalte rất cứng khó mà có chất nào có thể khiến chúng hóa nhỏ tiêu tan.


Về chữa sỏi thận với dứa và phèn chua, chúng tôi đã cố gắng tìm xem có kết quả nghiên cứu nào xác định hoặc hỗ trợ công dụng trị sỏi thận theo kinh nghiệm dân chúng hoặc theo lý luận của một số nhà y học cổ truyền với dứa và phèn chua, nhưng mà chưa có cơ duyên tìm ra.


Sách những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam của Giáo Sư Ðỗ Tất lợi có ghi là dân chúng còn dùng rễ cây dứa làm thuốc lợi tiểu, chữa tiểu tiện khó khăn, đái ra sỏi thận. Có lẽ là uống nhiều nước rễ cây dứa có thể đẩy các tinh thể tạo sỏi trong nước tiểu ra ngoài cơ thể.


Bệnh viện chuyên trị bệnh thận Devasya Kidney bên Ấn Ðộ khuyên dân chúng muốn giúp thận lành mạnh nên tiêu thụ các loại nước dứa, chanh, cà rốt, chuối… nhưng không giải thích tại sao. Cũng có lẽ là uống nhiều các loại nước này.


Tuy nhiên có nhiều ý kiến cho rằng thực phẩm có nhiều ảnh hưởng lợi và bất lợi đối với sự thành hình sỏi thận. Chẳng hạn:


-Với sạn calcium oxalate, nên giảm thiểu tiêu thụ món ăn có nhiều oxalate như chocolat, caffeine, các loại hạt, hạt tiêu đen, rau spinach, dâu, các loại đậu; đồng thời nên bớt muối, đường. Nên tiêu thụ chuối, gạo đỏ, oat, rye, bắp, cám, barley. nước trái cranberry, dứa, chanh cam. Bệnh nhân loãng xương cần bổ sung calci nên dùng loại calcium citrate. Dứa tương đối có ít oxalate calcium, một hóa chất của sỏi calcium.


-Với sạn uric acid, nên giới hạn tiêu thụ đạm động vật có nhiều purine/acit uric như thịt bò, thịt cừu, gà, cá sardine, gan và thực vật như nấm, pumpkins, cauliflower, các loại đậu, rượu bia, rượu vang để giảm uric acid.


-Với sạn cystine, giới hạn cá vì có nhiều methionine.


Về bài thuốc dứa-phèn chua, chúng tôi nghĩ là ta có thể dùng dứa. Uống nhiều nước dứa có thể khiến cho các tinh thể tạo sỏi tiết niệu loãng ra, không kết tụ với nhau và loại ra ngoài qua tiểu tiện. Nhưng cũng xin nhắc lại rằng nhiều loại sỏi thận là những tinh thể kết tụ với nhau, khá cứng, đập mạnh mới làm vỡ được.


Riêng phèn chua thì nên cân nhắc một chút.


Phèn chua là muối kép của nhôm và potassium. Ðây là chất mà dân chúng thường dùng để làm cho nước có vẩn đục trở thành trong: muối nhôm kết tụ các vẩn đục này, lắng xuống đáy, nhờ đó nước trở thành trong và dùng được. Tìm kiếm, chúng tôi chưa thấy ý kiến nào nói đến công dụng của phèn chua đối với sỏi thận, ngoại trừ một số thân hữu cho hay họ cũng đã dùng dứa với phèn chua và có kết quả. Tuy nhiên, theo Giáo Sư Nguyễn Lân Dũng, Việt Nam, thì phèn chua không có công dụng gì trong việc làm tan sỏi tiết niệu (Sách Hỏi Gì- Ðáp Nấy). Ðồng thời có người thắc mắc là liệu phèn chua có làm cho các chất calci trong nước tiểu dễ dàng kết tụ với nhau để đưa tới sạn.


Ngoài ra, một số nghiên cứu cho hay muối nhôm, tuy không độc, nhưng nếu tiếp xúc lâu ngày với lượng quá cao trong nước uống có thể gây ra rối loạn cho sự sinh đẻ, cho hệ thần kinh. Mới đây, vài nghiên cứu sơ khởi cho rằng chất nhôm có thể là rủi ro gây ra bệnh Alzheimer.


Cho nên, để an toàn, có lẽ cũng chẳng nên dùng phèn chua với hy vọng “bàng quang mềm ra và sỏi vỡ ra.”


Mong nhận được ý kiến của quý vị có nhiều hiểu biết.


 


Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức


Texas- Hoa Kỳ.


www.bsnguyenyduc.com


 

Thụ tinh nhân tạo có thể sinh con dị tật

 


 


ADELAIDE, Úc (AP) Hài nhi ra đời bằng phương pháp ống nghiệm có nhiều rủi ro bị dị tật, điều mà từ lâu giới y sĩ vẫn thường thắc mắc: phải chăng do một vài cách điều trị về thụ tinh hay do chính bản thân của sự vô sinh? Một nghiên cứu mới nhất từ Úc cho thấy cả hai đều có thể có vai trò trong đó.









Hội Ðồng Giải Nobel công bố ông Robert Edwards của Anh được trao giải
Nobel Y Học nhờ công phát triển phương pháp thụ tinh nhân tạo IVF.
(Hình: Jonathan Nackstrand/AFP/Getty Images)


So với trường hợp thụ thai tự nhiên, hài nhi ra đời bằng phương pháp IVF hay in vitro fertilization, theo đó tinh trùng và trứng nhập chung trong một ống nghiệm, nếu người mẹ cao tuổi và hút thuốc đều mang lại rủi ro con bị dị tật ngang nhau.


Tuy nhiên, sinh con dị tật thông thường hơn nếu điều trị bằng cách chích một tinh trùng vào trong một trứng, vốn là phương pháp khá thịnh hành bây giờ, đặc biệt nếu người đàn ông bị vô sinh. Nghiên cứu cho thấy chừng 10% hài nhi ra đời theo phương pháp này bị dị tật, so với 6% theo cách tự nhiên.


Lý do có thể do sự xô đẩy của trứng với tinh trùng khiến gây nên hư hại. Hoặc yếu tố di truyền của tinh trùng có khuyết điểm nhưng lại dùng để ép cho trứng phải thụ tinh.


Michael Davies thuộc trường Ðại Học Adelaide ở Úc và cũng là trưởng nhóm nghiên cứu nói: “Tôi không muốn làm cho mọi người hoảng sợ,” vì tuyệt đại đa số các em bé ra đời đều mạnh khỏe cả.


Các cặp vợ chồng có thể sử dụng phương pháp IVF đơn giản mà không cần phải chích tinh trùng, đông lạnh phôi rồi đem cấy mỗi lần một hoặc hai phôi.


Nghiên cứu này được tạp chí New England Journal of Medicine công bố trên mạng hôm Thứ Bảy và được trình bày tại một hội nghị về thụ tinh ở Barcelona, nước Tây Ban Nha. Các cơ quan y tế ở Úc chịu chi phí cho cuộc nghiên cứu.


Mỗi năm có hơn 3.7 triệu hài nhi ra đời qua phương pháp sinh sản nhân tạo. Thụ tinh bằng điều trị chiếm 4% mức sinh sản ở Úc và 8% ở Ðan Mạch. Tại Hoa Kỳ, hơn 60,000 em bé ra đời trong năm 2009 từ phương pháp IVF, trong đó hết hai phần ba sử dụng phương pháp ICSI, hay intracytoplasmic sperm injection. ICSI được phát triển vì tính vô sinh nơi phái nam.


Chi phí cho IVF từ $10,000 đến $12,000, cộng thêm $2,000 cho thủ thuật chích tinh trùng.


Nghiên cứu qua hồ sơ của gần 303,000 em bé ra đời tự nhiên và 6,163 bằng phương pháp nhân tạo ở Úc, trong thời gian từ 1986 đến 2002, cùng với tài liệu về trẻ em dị tật trước tuổi lên 5, gồm khuyết tật ở tim, cột sống hay đường tiểu tiện, dị dạng chân tay và sứt môi.


Hài nhi ra đời nơi phụ nữ bị vô sinh nhưng được giúp để mang thai tự nhiên thường có tỷ lệ sinh con dị tật cao. Ðiều này cho thấy vô sinh tự nó đóng một vai trò quan trọng.


Bác Sĩ Glenn Schattman, chủ tịch tổ chức Society for Assisted Reproductive Technologies và chuyên gia về thụ tinh ở trường Ðại Học Cornell, xác nhận phương pháp IVF thông thường là an toàn. (TP)

‘Ông Thiện’ IRS

 


Luật Sư LyLy Nguyễn


 





LTS
Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Bảo Vệ Tài Sản, Luật Thương Mại cho các công ty hoặc tiểu thương, cố vấn điều hành tài sản, bênh vực thân chủ trong những vụ rắc rối khi bị kiểm tra thuế, kế hoạch địa ốc, và khai phá sản. Luật Sư LyLy còn thay mặt cho thân chủ trong các vấn đề liên quan đến Thuế Lợi Tức Cá Nhân (Income Tax), Thuế Trả Nhân Công (Employment Tax), Thuế Mua Bán (Sale And Use Tax) Và Thuế Tài Sản (Estate Tax), ở cả hai cấp liên bang và tiểu bang, cũng như đã nhiều lần diễn thuyết về các vấn đề giao dịch thương mại, ngân hàng, thuế và điều hành tài sản tại nước ngoài. Ngoài ra LyLy Nguyễn còn rất giàu kinh nghiệm về luật khánh tận với Chương 7 hay Chương 13. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.




Ở thôn quê Việt Nam ngay hai bên cổng đình làng thường có tượng của hai vị thần, một vị có nét mặt hiền từ và một vị nét mặt hung dữ mà dân làng thường gọi là ông Thiện và ông Ác. Theo truyền thuyết dân gian ông Thiện hay cứu giúp người hiền lương và ông Ác trị tội những kẻ gian tà, ma quỉ.


Thời nay ở Mỹ tại Sở Thuế Vụ Liên Bang IRS (Internal Revenue Services) cũng có thành phần được coi như ông Thiện đó là giới chức thuộc Ban Giải Quyết Vấn Ðề (IRS Problems Resolution Officers gọi tắt là PRO) được đặt ra để giúp những người bị rắc rối vì thuế, và thành phần khác là ông Ác là giới chức thuộc Ðơn Vị Ðiều Tra Hình Sự (Criminal Investigation Division gọi tắt là CID) để xử lý những người có bằng chứng gian lận thuế.


Ví von ông Thiện, ông Ác của IRS chỉ để cho vui câu chuyện chứ sự thực hoàn toàn khác nhau vì cả PRO lẫn CID đều thuộc thành phần tổ chức của IRS, mà nhiệm vụ tối hậu của IRS là thu cho bằng được tiền thuế mọi công dân phải đóng góp theo luật định. Do đó không bao giờ có chuyện ông Thiện IRS ra tay miễn hay giảm thuế cho một người, có thế chính phủ mới đủ tiền điều hành chính sự hay làm các công ích cho nhân dân. Cũng chẳng bao giờ có chuyện ông Ác truy tố mạnh tay với những người vô tình khai báo sai nên bị hàm oan trốn thuế.


Khi bị rắc rối nợ thuế quí vị đã cố gắng đủ điều mong giải quyết cho xong, hết gọi điện thoại rồi gởi thư tới IRS nhưng chẳng ai thèm nghe hay để ý đến giúp đỡ trong khi đó những chuyên viên truy thu đang hăm he ra tay tịch biên tài sản thì chính là lúc phải cầu cứu đến PRO. PRO sẽ là cứu tinh khi tất cả các cửa ải IRS đã đóng không còn lối thoát. Họ đóng đô tại các Trung Tâm Thuế Vụ IRS và tại các quận hạt, là những giới chức được Quốc Hội ban cho quyền có thể vượt qua tất cả các hệ thống IRS thường lệ để giúp người bị rắc rối.


Theo IRS có đến 46% số người cầu cứu PRO được giải quyết êm thấm trong thời gian kỷ lục trung bình là bốn ngày rưỡi so với 30 ngày theo thủ tục bình thường của IRS. Mục tiêu của PRO là bảo đảm cho người đóng thuế được một hệ thống hoàn toàn độc lập giúp giải quyết các rắc rối về thuế mà đã thất bại qua các thủ tục thường lệ. Ngoài ra các PRO được chỉ định đứng ra bênh vực người đóng thuế cho có tiếng nói của người dân trong các quyết định của IRS.


Nói như vậy không phải bất cứ trường hợp nào cũng được PRO giúp giải quyết. PRO chỉ cứu xét những vấn đề như không nhận được tiền thuế hoàn lại, thí dụ cô Hai nộp tờ khai thuế tu chính để lấy tiền trả dư vào khoảng 15 Tháng Bảy năm 2011 nhưng không thấy. Cô liên lạc khiếu nại với Trung Tâm Phục Vụ IRS, nơi đây cho biết sẽ gởi tiền hoàn trả trong vòng ba tuần lễ. Ðợi mãi đến đầu Tháng Mười Một cũng vẫn không có nên cô gọi lại cho IRS thì nơi đây trả lời không biết tiền hoàn trả cho cô bị thất lạc ở đâu.


Trường hợp khác khi liên lạc với IRS nhưng không được đáp nhận hoặc bị IRS gởi nhiều thư đòi một món tiền đã thanh toán xong, thí dụ như anh Năm nhận được liên tiếp hai phiếu đòi của IRS trong vòng một tháng trong khi đó anh đã gởi thư xác nhận cả hai lần đã gởi tiền trả có bản sao chi phiếu làm bằng cớ. Một trường hợp có tính cách khẩn cấp hơn như bà Tư được ngân hàng gọi cho hay có giấy báo của IRS dự định tịch thu trương mục để trả một món nợ thuế mà bà không hề hay biết.


Thí dụ khác, bác Chín có ngày nọ được một sĩ quan thuế vụ đến tìm gặp ở sở làm. Viên chức này đã hạch hỏi lung tung về một khoản tiền thuế thiếu trước mặt thượng cấp của bác cùng một vài khách hàng. Bác sợ bị mất việc nên đã yêu cầu viên chức này ra khỏi sở nhưng bị từ chối. Bác Chín gọi điện thoại đến IRS để khiếu nại với cấp trên của sĩ quan kia nhưng không được trả lời.


Những vụ điển hình trên đều được PRO giải quyết thỏa đáng ngay, cũng như thí dụ khác như chú Sáu có lần bị buộc nợ thuế vào tài sản, sau đó dù chú đã thanh toán được hết nhưng IRS không gởi giấy giải tỏa nên khi đi mua xe mới đã bị từ chối tài trợ, chú Sáu bèn liên lạc ngay PRO xin giúp đỡ tức khắc trong việc phục hồi lại tín dụng.


PRO từ chối những trường hợp không theo thủ tục ấn định của IRS thí dụ như không khiếu nại theo hệ thống hay không thỏa mãn với trả lời của IRS cùng những vấn đề không liên hệ trực tiếp tới thuế má như việc than phiền hành động của nhân viên IRS, hay những vấn đề hoàn toàn không dính dáng tới việc thâu thuế như góp ý kiến hay phản đối luật thuế là những việc nên hỏi các nhà lập pháp như nghị sĩ hay dân biểu chẳng hạn.


PRO cũng từ chối không giúp những người đang bị điều tra hình sự, các người có thành tích chống đối chính phủ về thuế má, hay người không có khả năng trả nổi thuế cùng không muốn đóng thuế. Văn phòng của PRO thường được đặt ở các Trung Tâm Thuế Vụ và IRS Quận Hạt. Nếu ai đang ở trong tình trạng khẩn cấp thí dụ như nhà sắp bị bán đấu giá thì nên điện thoại hoặc đến xin gặp PRO tại nơi nào gần nhất hay cũng có thể gọi số 1-800-829-1040 xin gặp nhân viên Ban Giải Quyết Vấn Ðề yêu cầu giúp đỡ. Cách tốt nhất là viết thư nêu rõ vấn đề nhờ giải quyết, trong thư đừng quên ghi tên họ, địa chỉ, số An Sinh Xã Hội cùng số điện thoại. Nếu hội đủ điều kiện để được trợ giúp thì IRS sẽ chỉ định một viên chức đến liên lạc và giải quyết ngay nội vụ cho người đó.


Luật bảo vệ người đóng thuế có ấn định giới chức Bênh Vực Người Ðóng Thuế (IRS Taxpayer Advocate) cho trường hợp người nợ thuế bị khó khăn lâm vào đường cùng. Vị này làm việc ở Washington D.C. nhưng cũng có đại diện ở các địa phương ngay tại các văn phòng PRO. Giới chức này có thẩm quyền can thiệp tìm giải pháp thích đáng hoặc nếu cần sẽ ra Lệnh Giúp Người Nộp Thuế (Taxpayer Assistance Order gọi tắt là TAO) cho ngưng ngay những hành động truy thu của IRS nếu thực sự đã gây ra tình trạng khó khăn cho người nợ thuế. Ðiển hình là có thể xin lệnh TAO khi một người bị tịch thu hết tiền trong trương mục ngân hàng đến nỗi không có tiền trả tiền nhà, gia đình sẽ bị trục xuất không nơi trú ngụ hay bị tịch thu xe không có phương tiện đi làm, hoặc bị truất lương quá nhiều không đủ tiền sinh sống.


Theo tài liệu IRS số 1546, từ ngữ “khó khăn (hardship)” được định nghĩa là không đủ khả năng cung ứng những nhu cầu thiết yếu cho bản thân và gia đình, do đó sự giúp đỡ tùy thuộc vào nhận định của PRO về mức độ trầm trọng của sự khó khăn đó. Ngay đến việc bị tịch thu tài sản hay truất lương bổng cũng chưa hội đủ yếu tố để được tự động coi như một nỗi khó khăn. Cần phải có thêm chứng minh rằng việc xiết nợ thuế đã gây ảnh hưởng trầm trọng đến mức sinh sống như không đủ cơm ăn, nhà ở, áo quần cho tất cả mọi người trong gia đình, phương tiện di chuyển để đi làm ăn, công ăn việc làm, nhu cầu y tế, cản trở học hành.


PRO được chỉ thị cân nhắc kỹ lưỡng những bằng chứng khó khăn vì thuế gây ra cho người xin giúp đỡ. Nếu muốn được giúp đỡ giải tỏa khó khăn thì phải làm đơn xin như đã giải thích ở trên. Quí vị có thể yêu cầu bằng cách gọi điện thoại cho PRO địa phương hay gọi điện thoại số 1-800-829-1040. Thường thì vài ngày sau PRO sẽ điện thoại tới cho biết lời yêu cầu xin giúp đỡ có được chấp thuận hay không.


 


Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần phải thảo luận với luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.

Break-In cho xe mới: Có phải là việc nhất thiết cần làm?

 


 


Phạm Ðình


Bạn mới mua được một cái xe mới, cái xe láng coóng, nhìn thôi mà tưởng đã ngửi thấy mùi thơm. Nhưng mở cửa ra thì cái xe thơm thực, cái mùi thơm nhẹ nhàng ngan ngát từ trong lòng xe phả ra sao lại hấp dẫn thế. Mấy người hàng xóm cũng chạy đến để chúc mừng và nhân thể góp một vài lời khuyên. Người thì nói, “Phải break-in cho cẩn thận! không nên đi quá 30 dặm một giờ trong 1,000 dặm đầu tiên.” Người khác chen vào, “Bậy nào, phải phóng nhanh như ăn cướp! Có như thế thì sau này xe mới dọt nhanh được!”







Tachometer là một trong những đồng hồ trước mặt tài xế. (Hình: Matt Cardy/Getty Images)


Bạn ngơ ngác trước hai ý tưởng đối nghịch, mà ý tưởng nào cũng khó thực hiện. Ðúng vậy, làm sao có thể chỉ lái ở vận tốc 30 dặm một giờ? Một đằng khác, cái xe mới như anh sinh viên vừa tốt nghiệp làm sao gánh vác ngay được những việc nặng nề mà bảo rằng nên phóng nhanh như ăn cướp?


Như vậy thì phải hiểu sao về công tác “huấn luyện” đầu máy mới, cái công việc mà ngày xưa có nhiều người gọi là “rô đa” và dân lái xe ở Mỹ bây giờ gọi là break-in?


 


Break-in là gì?


 


Ðó là công tác huấn luyện cho một đầu máy mới làm quen với chuyển động, cụ thể là cho piston và các vòng bạc (piston rings) khớp với thành xi lanh. Trong sự hình dung của chúng ta, các chi tiết máy mới ra lò chắc chắn còn những gai kim loại, chưa được mài mòn để ăn khớp 100% với nhau. Vì thế, sự cọ xát ban đầu giữa piston và xi lanh phải được coi là quan trọng.


Sau nữa, cái luồng nhớt bôi trơn những hoạt động ban đầu đó chắc chắn đã hứng nhiều cặn kim loại thải ra, nên thoái hóa nhanh và cần được thay sớm – có thể là sau 500 miles đầu tiên, chứ đừng chờ đến 3,000 dặm, hoặc 5,000 dặm, để có thể làm việc hiệu quả hơn.


Sự hình dung như vậy dưới lăng kính của “người trần mắt thịt” có vẻ hợp lý. Hoặc ít ra nó cũng hợp lý đối với hoạt động sản xuất ngày xưa. Ðó là thời kỳ mà sự chế tạo còn dựa phần lớn vào “thủ công.” Nhưng với những kỹ thuật điện toán bây giờ, sự tính toán trở nên chính xác đến từng chi tiết nhỏ mà mắt thường không thể hình dung được. Có thể nói rằng những cái “gai” kim loại thực ra không hiện hữu. Và những chuyển động ban đầu của piston trong xi lanh cũng khít khao, nhịp nhàng chẳng khác gì như hàng ngàn chuyển động sau này khi mà hai “anh chị” đã quen hơi bén tiếng với nhau rồi.


Chính vì thế, những thủ tục “làm quen” được coi là cần thiết đúng theo sự khôn ngoan cổ truyền trong thực tế lại không còn được coi trọng nữa. Từ ngữ “rô đa” hay “break in” tuy không hoàn toàn thất truyền, nhưng dần dần trở nên ít người nhắc nhở tới. Thậm chí nó còn không được nhấn mạnh bằng việc “thay nhớt sau mỗi 5,000 dặm” hoặc “luôn luôn phải check nước coolant để xem có hao hụt gì không.” Sau đây là quan điểm về break-in của một vài giới liên quan:


 


A. Lời khuyên của nhà sản xuất


Sách cẩm nang của những đời xe Toyota từ năm 2000 đổ về sau dành ra ít hàng như sau về những chuyện phải làm trong thời gian break-in:


“Cái xe của bạn không cần phải break-in một cách cầu kỳ. Tuy nhiên, trong 1,000 dặm (tương đương 1,600 km) đầu tiên, bạn nên theo những lời khuyên sau đây để làm tăng hiệu quả nhiên liệu (tức là đỡ hao xăng) và đầu máy chạy bền hơn:


1) Ðừng chạy nhanh hơn 55 dặm/giờ (tương đương 88 km/giờ).


2) Quan sát vòng quay của máy trên đồng hồ Tachometer, và điều khiển cho máy di chuyển trong khoảng 2000 rpm tới 4,000 rpm là tối đa.


3) Ðừng thắng gấp, dừng vội (hard stop) trong vòng 200 dặm đầu tiên (300 km).


4) Tránh đạp gas trong lúc đề máy (full throttle starts).


5) Ðổi vận tốc luôn luôn, có nghĩa là đừng di chuyển lâu với cùng một vận tốc không thay đổi, dù là nhanh hay chậm. Và như vậy không nên dùng cruise control (bộ phận giữ vận tốc đều đặn khi đi trên freeway).


6) Ðừng kéo rờ moọc trong 500 dặm (800 km) đầu tiên. Ðiều này cũng có nghĩa là đừng chở nặng tới trọng tải tối đa, tốt nhất là tài xế lái xe một mình trong 500 dặm đầu tiên đó.


Những việc làm như thế quả là không khó khăn hoặc quá cầu kỳ, nhưng cũng không thể nói là không cần thiết.


Vai trò của nhớt trong thời gian break-in:


Về việc thay nhớt, nhà sản xuất Toyota nhận xét như sau: “Công dụng của nhớt là làm trơn các chi tiết máy khi chúng va chạm với nhau trong lúc làm việc. Trong khi luân lưu, nhớt để lại một màng mỏng trên thành xi lanh, và bị đốt cháy trong tiến trình cháy nổ. Chính vì thế nhớt bị hao ngót theo thời gian. Ðối với những đầu máy mới, nhớt lại còn hao nhiều hơn nữa vì điều kiện của các chi tiết máy còn nhiều “ráp rúa.” Tuy nhiên, những xe chạy trên những con đường thành phố trong tình trạng “chạy chạy ngừng ngừng” thì lại thấy dường như nhớt không hao. Là vì, số nhớt hao đi được bù lại do xăng hoặc chất lỏng ngoại lai thấm vào.” Mặc dầu công nhận nhớt có thoái hóa, và thoái hóa hơn bình thường, nhà sản xuất không khuyên ở quãng nào thì phải thay nhớt cho xe break-in, cũng như chẳng bao giờ đề cập đến việc thay nhớt cho xe đã chạy bình thường.


 


B. Quan điểm của giới bảo trì


Xin trưng dẫn một quan điểm tiêu biểu, đó là của ông Mike Allen đăng trên trang mạng Popular Mechanics (www.popularmechanics.com). Nhà bảo trì này đồng quan điểm với nhà sản xuất về những điểm cần lưu ý khi lái xe break in, nhưng ông còn cụ thể hơn trong nhiều lời khuyên khác.


Về việc thay nhớt, ông không nói chung mà đưa ra một thời biểu rõ ràng: “Trong thời gian break-in, tôi thay nhớt khi mới đi được 20 dặm, sau đó thay ở mức 1,000 dặm, trước khi đi vào chu kỳ bình thường.” Chắc hẳn bạn nghĩ rằng, nhớt thay sau 20 dặm đầu tiên thì có khác gì như nhớt mới. Nhưng trái lại, ông Allen cho biết, “Sai! Bạn sẽ thấy nhớt lợn cợn đầy những vẩy, trông như vẩy sơn, nhưng thực ra là vẩy kim loại rơi ra từ những chi tiết máy, như vòng bạc (piston rings), camshaft, lifter, và bạc đạn.”


Cũng vậy, đối với dầu hộp số, ông cho rằng phải thay mới dầu hộp số sau 1,000 dặm đầu tiên.


 


C. Quan điểm của đại lý?


Ðây là điều chúng tôi quan sát được sau một vài lần tháp tùng bạn bè đi mua xe mới: Khi lái chiếc xe mới từ sân đại lý ra, bạn mang theo trong đám giấy tờ vừa ký kết một tờ lịch bảo trì. Ðại lý dặn chúng ta khá chi tiết về thời biểu mang xe trở lại để làm các công tác bảo trì. Cái hẹn gần nhất là thay nhớt và kiểm tra một số chi tiết sau khi xe đã chạy được 3,000 dặm; Mặc dầu không có dịch vụ nào là miễn phí, đại lý cũng không hề nói gì về việc thay nhớt sau 20 dặm, 500 dặm, hoặc thậm chí 1000 dặm đầu tiên. Ðiều này chứng tỏ đại lý không hề đặt vấn đề break-in, như khuyến cáo của nhiều chuyên gia bảo trì, hoặc như khuyến cáo tuy rằng rất đơn sơ của nhà sản xuất.


Trong tình trạng như vậy, chúng ta phải đối xử cái xe mới của mình như thế nào cho xứng đáng?


(Còn tiếp)


 


Phạm Ðình


[email protected]


Xe lột dên, xe kêu lóc cóc, xe rỉ nhớt….? Xin xem Cẩm Nang Bảo Trì Tập III đã phát hành. Cùng với Tập I, Tập II, mỗi tập $6.00+$2.00 cước phí. Money Back Guarantee 3 tháng. Gửi cheque hoặc tiền mặt cho Phạm Ðình, PO Box: 9255, Fountain Valley, California 92728-9255. Tel: 714-837-1935. Cho biết điện thoại và email, nếu có. Có thể hỏi tại nhà sách Tú Quỳnh 714-531-4284; hoặc Tự Lực 714-531-5290.

Vàng Ðen (Kỳ 96)

 





“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.




 


Kỳ 96


 


Ngạc nhiên nhìn Phong, nhưng hắn vẫn để yên cổ tay cho Phong nắm không một phản ứng. Khuôn mặt chữ điền của hắn gần sát mặt Phong. Ðôi lông mày lớn, thưa nhíu lại nhìn Phong. Chiếc mũi to. bóng loáng của một kẻ bị mồ hôi dầu. Một bên của đôi trái tai lớn, dài, chẩy thòng xuống, có những thoáng giật nhè nhẹ.


-Anh nói rõ mục đích đến đây của anh.


-Tôi đến đây không ngoài mục đích ám sát ông.


-Vậy bây giờ anh muốn gì?


-Tôi đổi ý, tôi muốn đem ông về cho thượng cấp của tôi quyết định, vì cái hiểu biết của ông cũng đáng kể.


-Giản dị như vậy thôi à? Chứ không phải anh muốn bắt cóc tôi để lấy tiền chuộc mạng?


-Không.


Bỏ tay hắn ra, Phong thầm phục Khun Sa là một tay đởm lược, cứng cỏi. Cú thử độ vừa rồi không làm hắn xao xuyến chút nào. Hắn chỉ ngạc nhiên.


-Tiền thuế thu được từ thuốc phiện ông đã làm gì với nó? Ông nói ông là người yêu dân tộc của ông, hy sinh cho dân tộc, nhưng tôi thấy cả một thị trấn, dân của ông toàn người nghèo.


-Pong, anh thử điều hành một quân đội với hơn mười ngàn lính, kể cả quân trang, quân dụng, vũ trang với một hỏa lực đáng kể, một quân trường, một trường học miễn phí, một bệnh viện miễn phí trong một ngày thôi, với con số zero về tài chánh. Anh có thể làm được không?


-Ông có đến mười ngàn quân?


-Trong đó, hơn hai ngàn thật sự thiện chiến. Hai ngàn thiện chiến này đã phá hỏng ngay từ trong trứng nước những cuộc đột kích của người Mỹ do D.E.A. gởi đến. Anh đã hiểu tôi dùng tiền vào việc gì chưa? Tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó, bên Mỹ sẽ bật đèn xanh công nhận chúng tôi là một tiểu quốc, nên tôi đã chuẩn bị một kế hoạch kinh tế mới cho mai này. Tôi đang khai thác hồng ngọc và lam ngọc tại xứ Chan của chúng tôi. Như vậy, khi Mỹ chấp nhận tôi với quốc tế, chúng tôi sẽ từ bỏ hẳn thuốc phiện và chuyển sang khai thác mỏ đá quý.


-Ông dùng thuốc phiện để áp lực Mỹ công nhận ông?


-Chưa hẳn. Nhưng đó cũng là một yếu tố vô cùng quan trọng trong việc mà cả. Cả nước Mỹ đang dẫn dắt nhau vào con đường tự hủy bằng ma túy. Ma túy đang gậm nhấm dần xương tủy thế hệ kế tiếp của Mỹ. Cái gì sẽ xẩy ra cho thế hệ tới của Mỹ, xương sườn của nước Mỹ sẽ tự hoại. Ðó là cái quả chúng sắp phải chịu từ cái nhân xấu chúng gieo tại đây.


-Ý ông muốn nói, Mỹ đã tạo nên chiến tranh tại chỗ khác, gây xáo trộn tại Ðông Dương. Vắt chanh, bỏ vỏ những bộ lạc thiểu số tại những cao nguyên. Xương chất thành núi. Nên chúng phải gánh lại cái nghiệp chúng đã gây nên?


-Không sai. Chúng đang trả một giá rất đắt cho những điều đó.


-Nhưng hiện giờ ông cũng đang tạo nghiệp chướng?


-Không. Chính quyền Mỹ đang tạo thêm nghiệp chướng qua hình thức chưa chấp nhận dân tộc của tôi. Chỉ cần Mỹ bật đèn xanh, tôi sẽ chấm dứt ngay ma chướng này. Ðối với những người nghiện ngập, tự họ chọn con đường đó. Chính họ làm chủ bản thân của họ. Cho rằng tôi gián tiếp làm khổ những người chung quanh của kẻ nghiện, tôi tạo nên những nghiệp chướng ghê gớm đi nữa, tôi vẫn sẵn sàng tạo thêm nhiều ngàn lần hơn thế nữa, tôi chấp nhận mọi hậu quả cho chính bản thân tôi không lời than vãn, nhưng tôi sẽ hài lòng vì nhờ cái nghiệp của tôi mà dân chúng của tôi có được một đời sống tự do, độc lập, không phải chịu cảnh trên đe, dưới búa.


-Ông vẫn còn cần thêm vũ khí?


-Ðương nhiên, không phải chỉ có quân đội của Miến Ðiện chúng tôi mới có vấn đề. Những sắc tộc khác cũng tạo cho chúng tôi nhiều trở ngại. Như sắc tộc Hoa, sắc tộc Karen, sắc tộc Kareni, cùng nhiều sắc tộc nhỏ khác nữa, như Mán, Mèo, Thái trắng, Hmong.


-Họ đụng chạm ranh giới của ông?


-Không hẳn, chúng tôi tự biết mình đang giẫm chân nhau, nhưng chưa thể nào giải quyết một sớm, một chiều. Chuyện đầu tiên khó giải quyết vẫn là chuyện ảnh hưởng thuốc phiện. Tại đây, không phải chỉ một mình tôi là trùm thuốc phiện, những sắc tộc khác cũng phải sống còn bằng thuốc phiện, nên họ cũng có một ông trùm vậy. Lại nữa, người Anh đã chia rẽ chúng tôi, đã gây mầm mống hận thù quá nặng trong anh em chúng tôi, để khiến chúng tôi khó có thể nhìn mặt nhau hoặc ngồi lại nói chuyện với nhau.


-Ảnh hưởng sâu xa đến như vậy à?


-Chích sách thuộc địa của các nước Tây phương thật thâm độc, nó ảnh hưởng đến nhiều thế hệ về sau này nữa, nếu không có được một người lãnh đạo tài giỏi để có thể lãnh đạo tổng quát hầu hóa giải những ngộ nhận ấy, anh em chúng tôi còn chém giết nhau nữa.


-Sắc tộc của ông cùng những sắc tộc khác đều sống bằng nghề trồng cây thẩu, đều chống lại chính phủ Miến Ðiện, như vậy các ông cùng một thuyền. Tại sao không thể ngồi lại với nhau để tạo sức mạnh?


-Trâu bò ở với nhau được, người ở với nhau không thể được. Trừ phi một người nào đó thật siêu việt mới có thể làm được chuyện đoàn kết như anh vừa nói. Chúng tôi cũng đã cố thử ngồi lại với nhau, nhưng cuối cùng không ai đồng ý với ai về bất cứ vấn đề gì.


-Ông mua vũ khí từ đâu đến?


-Tôi dùng nhiều vũ khí của Mỹ.


-Lý do.


-Dễ mua.

Ông Hoàng Tăng Tùng

 

Tội ngu

 


 


“Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân mà thay cường bạo!”
(Nguyễn Trãi)


Cho đến hôm nay, nhiều người vẫn oán trách, lên án cộng sản chuyên lật lọng, nói một đường làm một nẻo. Câu chuyện mà chúng ta nhắc nhở nhiều nhất là chuyện sau ngày 30 tháng 4, cộng sản thông báo sĩ quan cấp úy “đi học tập” một tuần, và sĩ quan cấp tá 15 ngày, nhưng sau đó đày đọa Quân, Cán, Chính VNCH trong các trại tập trung ở các vùng thâm sơn cùng cốc đến mười năm, hai mươi năm và đã biết bao nhiêu người kiệt lực phải chết ở trong tù!


Tuy nhiên, nếu chúng ta chịu khó nhớ lại và đi tìm, thì không có văn bản nào của Ủy Ban Quân Quản VC thời đó thông báo hay ấn định thời gian học tập là một tuần hay mười lăm ngày. Họ chỉ nói lập lờ là sĩ quan cấp úy đem theo tiền ăn cho “một tuần,” và sĩ quan cấp tá “15 ngày.”


Hiền lành, hiểu biết nông cạn, hay phỏng đoán và suy luận hời hợt, tôi, là người viết bài này, một sĩ quan cấp úy vội hiểu rằng cộng sản tập trung chúng tôi lại để học tập chính sách mới trong vòng một tuần. Là một sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị trung cấp (cứ xem như vậy đi), đã biên tập nhiều bài vở, phỏng vấn nhiều tù binh CS, viết nhiều slogan chống Cộng trên sách báo và đài phát thanh mà ngây thơ, hoàn toàn không hiểu gì về cộng sản. Buổi trưa ngày 24 tháng 6, theo thói quen, tôi vẫn có một giấc ngủ trưa, thức dậy vào khoảng ba giờ chiều, hẹn một người bà con cùng cấp bậc ở chung trong cư xá khăn gói cùng đi trình diện. Trong ba lô cá nhân có một cái mền dù, một cuốn sách không nhớ tên, hai bộ áo quần, một đôi dép, một số tiền để đóng tiền ăn cho một tuần và đúng bảy gói mì ăn liền “Hai Con Cua” cho bảy buổi sáng. Như mỗi lần đi công tác, ra đi, tôi nói với vợ: “Anh đi một tuần về!” Cũng không hôn vợ hay xoa đầu con trước khi ra đi.


Theo thông cáo của chính phủ Lâm Thời Miền Nam (tức là MTGPMN) thì sau cuộc chiến, sĩ quan và binh sĩ (Ngụy) được cho trở về nơi quê quán làm ăn, đó là trên văn bản, nhưng trong thực tế, một cuộc trả thù quy mô đã thực sự bắt đầu.


Ðến nơi trình diện, chưa đóng tiền ăn thì ngay buổi chiều đã có những chiếc xe của những nhà hàng Tàu nổi tiếng Chợ Lớn như Soái Kình Lâm, Ðồng Khánh… mang thức ăn đến với những món như cơm chiên Dương Châu, Cá Chua Ngọt, Mì Xào… chia cho anh em theo từng toán, phòng dùng bữa. Nếu như có bà vợ nào lo lắng cho số phận của chồng, đứng lấp ló bên kia đường, thấy vậy cũng yên tâm, tối nay về ngủ yên. Người nào đang còn nghe ngóng, hồ nghi chưa chịu đi trình diện thì cũng “hồ hởi” hăng hái vào rọ. Ai cũng cho rằng “Cách Mạng” chu đáo, bảy ngày “tẩm bổ” như thế này, đi “học”về chắc lên cân.


Sau một tuần lễ trôi qua, rồi sau một tháng, khi đã bị sập bẫy, trong một lần chuyện trò với những người bạn tù cùng hoàn cảnh, tôi bày tỏ ý kiến về chuyện chúng ta có thể bị tập trung, giam giữ lâu dài chứ không phải một hai tuần như nhiều người đã tin tưởng. Trong số bạn tù, có người đã không đồng ý với nhận định của tôi, tin tưởng vào lời hứa hẹn ỡm ờ của bọn cai tù, y cho là tôi đã làm mất tinh thần anh em, hung hãn bước tới và toan đánh tôi, vì tôi là người đã nói ngược lại những điều mà họ tin tưởng: “học tập” vài tháng rồi về!


Nhà tù cộng sản nêu khẩu hiệu và đoan chắc: “Học tập tốt, lao động tốt” sẽ được sớm về sum họp với gia đình. Do đó đám tù khi lên lớp “học tập,” kiểm thảo thì đấm ngực mình nhận tội, sẵn sàng đấu tố bạn bè, đồng ngũ chưa thành khẩn khai báo, lúc “lao động” thì làm việc trối chết, tranh thủ để được bầu làm “tiên tiến,” nhưng cuối cùng về hay ở là do chuyện ở đâu đâu! Nếu có năm bảy chục lượng vàng đút lót ở cấp trung ương thì may ra.


Ở ngoài nhà tù lớn thì gia đình, vợ con những người tù “cải tạo” được phường khóm hứa hẹn, khuyến khích bồng bế nhau đi vùng kinh tế mới cho chồng mau về sum họp gia đình, nhưng cuối cùng mất nhà, mất tiền, thân tàn, ma dại, lâm vào cảnh khốn cùng.


Ði làm thủy lợi thì chia toán, phân lô, cán bộ hô hào “làm sớm nghỉ sớm,” toán nào làm xong, đạt chỉ tiêu thì được về nhà trước. Ai cũng làm việc trối chết vì mẹ già con dại ở nhà, nhưng làm xong phần mình thì được “điều” sang làm cho toán khác, “đoàn kết để cùng nhau tiến bộ!”


Ở trong trại tù, có tin đồn là tù sắp chuyển trại, thì trước hàng tù tập họp, cán bộ trại thề sống thề chết là không bao giờ chuyện đó có thể xẩy ra, nhưng ngay tối hôm đó thì trại tù được lệnh chuẩn bị khăn gói… lên đường.


Ở trong nhà tù “cải tạo” cũng với trò này, anh nào làm sớm được nghỉ sớm, nhưng xong chỉ tiêu thì sẽ có việc khác làm tiếp, “nước sông công tù,” biết bao giờ cho hết việc làm.


Tết Mậu Thân ở Huế, Việt Cộng kêu gọi viên chức VNCH ra trình diện, lần thứ nhất tuyên truyền qua loa xong cho về nhà, lần thứ hai học tập sơ sài lại cho về. Do vậy, những người còn ẩn náu trốn tránh gọi nhau ra trình diện, nhưng lần thứ ba cũng là lần cuối cùng, và là lần về… mồ chôn tập thể!


Ông Nguyễn Văn Thiệu đã có một câu danh ngôn để đời: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói…” tuy ai cũng khen ngợi câu nói này, nhưng lại thật thà, mau quên, nhớ được một lần, nhưng những lần sau lại không nhớ! Cuối cùng chúng ta đều là những “cô bé choàng khăn đỏ” ngây thơ, cả tin, thiếu kinh nghiệm trước con cáo già cộng sản!


Những gì mà cộng sản nói thì phải hiểu ngược lại hay hiểu một cách khác. Hiệp định ký chưa ráo mực trên bàn thương thuyết thì ngoài mặt trận chúng đã vi phạm. Lệnh hưu chiến mới có hiệu lực thì lực lượng cộng sản đã nổ súng tấn công. Mậu Thân là một bài học lịch sử trả bằng máu quá đắt.


Phát ngôn viên chính phủ trong các cuộc họp báo thì nói ngược để che giấu sự thật một cách trơ trẽn. Năm 2008, phóng viên AP ở Hà Nội, Ben Stocking, 49 tuổi khi đến chụp hình chuyện tranh chấp đất đai giữa giáo dân và chính phủ cộng sản, đã bị “đánh đấm, bóp cổ và đập vào đầu, tịch thu máy ảnh,” có chứng cớ bằng hình ảnh và những đoạn phim thu hình, nhưng phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam vẫn chối phăng là không hề có vụ hành hung này.


Trong vụ Văn Giang, hai ký giả bị đánh tàn nhẫn thì chính quyền cho đó là những đoạn phim giả tạo được ghép vào! Mô tả một vụ máy bay cháy, thì chúng nói có khói bốc lên nhưng không phải cháy! Ngay người đại diện chính phủ còn ăn gian nói dối mà không hề biết ngượng nên xã hội ngày nay đã mất hết đạo lý. Chân thật, ngay thẳng luôn luôn phải chịu thiệt thòi, nên con người phải chạy theo gian trá, lươn lẹo để sống còn.


Chúng ta thua vì chúng ta sống có đạo lý, ngay thẳng.


Chúng ta cứ hô hào “Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo,” nhưng rút cuộc hung tàn, cường bạo đè bẹp chuyện đại nghĩa, chí nhân. Dương Thu Hương đã từng cho rằng: “Chế độ chiến thắng cuộc chiến chẳng qua chỉ là một thể chế man rợ!”


Ðến hôm nay tôi vẫn chưa quên được chuyện khăn gói mang theo bảy gói mì “Hai Con Cua”dành cho bảy ngày “học tập,” trở thành bảy năm tù của tôi.


Sau bảy năm tù, tôi đắng cay nhận ra cái tội của mình: tội ngu!

Thống đốc California kêu gọi ủng hộ tăng thuế

 


SACRAMENTO (AP)Thống Ðốc Jerry Brown hôm Thứ Năm đích thân đưa ra lời kêu gọi cử tri California hãy ủng hộ dự luật tăng thuế, một biện pháp tối cần thiết trong tình trạng ngân sách tiểu bang đã “khốn quẫn” từ hàng thập kỷ.







Trụ sở Quốc hội tiểu bang California ở Sacramento. Hình minh họa. (Hình: AP)


Ông đệ nạp lên Quốc Hội một xấp chữ ký ủng hộ kiến nghị này tại Sacramento. Ban vận động đã lấy được 1.5 chữ ký trong khi chỉ cần có khoảng 807,000 chữ ký hợp lệ là đủ quy định để đưa dự luật vào lá phiếu trưng cầu dân ý trong kỳ bầu cử tháng 11.


Xuất hiện trước công chúng tại Sacramento cùng với bà vợ Anne Gust Brown và con chó Sutter, Thống Ðốc Brown nói rằng ông tập trung nỗ lực vào việc quân bình ngân sách, bảo vệ trường học và an ninh lợi ích công cộng. Ông mong mỏi là dự luật sẽ được cử tri bỏ phiếu chấp thuận.


Ban vận động cho dự luật đã gây quỹ được tổng cộng khoảng gần $14 triệu trong đó hơn một nửa từ các công đoàn.


Theo kế hoạch của ông Brown, trước hết California sẽ tăng thuế bán hàng thêm 25 cents và thuế thu nhập cho những người kiếm được trên $250,000 một năm. Với những biện pháp ấy, ngân sách California sẽ có thêm $9 tỷ. Tuy nhiên theo tính toán của một văn phòng phân tích độc lập thì sẽ chỉ được $6.8 tỷ cho tài khóa 2012-2013.


Hồi tháng 1, tiểu bang đã ước lượng thiếu hụt $9.2 tỷ nghĩa là khoảng 10% ngân sách. Nhưng mùa thuế năm nay thu nhập kém, ít hơn $3.5 tỷ so với mức mong đợi. (HC)


 

Ra mắt sách Lược Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


Hơn 300 cựu quân nhân QLVNCH và gia đình đến tham dự buổi ra mắt cuốn sách “Lược Sử Quân Lực VNCH” của ba tác giả Trần Ngọc Thống, cựu Ðại Tá Hồ Ðắc Huân, cựu Trung Tá và Cố Trung Úy Lê Ðình Thụy, tổ chức chiều Thứ Bảy tại phòng hội của thành phố Westminster.







Quang cảnh lễ chào Quốc kỳ Việt Mỹ trong buổi Ra Mắt Sách “Lược Sử Quân Lực VNCH.”


Giới thiệu về cuốn sách này, cựu Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị nhận định: “Tôi hết sức ngưỡng phục các tác giả đã dầy công để soạn thảo nên cuốn sách này. Nội dung của sách đã làm cho tôi ngạc nhiên và quá thích thú khi thấy các tác giả đã trình bày được rất nhiều tài liệu, hình ảnh, sơ đồ vừa phong phú vừa chính xác và chi tiết từng sự tổ chức của Bộ Tổng Tham Mưu cho đến các đơn vị, binh chủng, nghĩa quân, địa phương quân một cách khúc chiết và rõ ràng.”


Cựu Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị, người đã từng có thời gian ở vị thế chỉ huy trưởng ngành Chiến Tranh Chính Trị cũng cho biết là cách đây 9, 10 năm có gặp gỡ với cựu Ðại Tá Trần Ngọc Thống, đồng khóa I Nam Ðịnh, vốn phục vụ trong Phòng Tổng Quản Trị Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH trước 1975, đã mang theo được nhiều tài liệu khi di tản đồng thời cũng được đọc nhiều bài viết của cựu Trung Tá Hồ Ðắc Huân nên đã gợi ý với các vị này nên soạn thảo một cuốn quân sử về QLVNCH để cho các thế hệ sau được hiểu rõ hơn về sự hy sinh của thế hệ cha ông. Cựu trung tướng kết luận: “Hôm nay chúng ta thật vui sướng xiết bao khi có được cuốn sách Lược Sử Quân Lực VNCH của ba tác giả.”


Có lẽ không có một cựu quân nhân QLVNCH nào không mong ước có được một cuốn sách ghi nhận lại một quân đội đã được hình thành từ những phức tạp, rối ren của lịch sử VN trong giai đoạn vừa thoát khỏi sự đô hộ của thực dân Pháp lại phải đối diện ngay với một đế quốc khác, hùng mạnh hơn và tàn bạo hơn lại được che dấu dưới vỏ bọc “giải phóng dân tộc,” đó là đế quốc cộng sản Xã Hội Chủ Nghĩa.







Cựu Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị nhận định về tác phẩm giữa hai đồng tác giả Hồ Ðắc Huân (trái) và Trần Ngọc Thống.


Trước năm 1975, Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu cũng đã có một bộ phận soạn thảo một cuốn Quân Sử VNCH và ra được 5 số từ thời lập quốc cho đến những năm 60. Tập 5 của bộ Quân Sử này đề cập đến Quân Lực VNCH, nhưng so với hiện thực của QLVNCH thì còn nhiều thiếu sót vì chưa cập nhật kịp mặc dầu cả một bộ phận hàng chục nhà văn nhà báo, học giả làm việc dưới sự điều động của sử gia Ðại Tá Phạm Văn Sơn. Nay cuốn sách của ba tác giả Trần Ngọc Thống, Hồ Ðắc Huân và Lê Ðình Thụy đã như một tài liệu bổ sung và tiếp nối vào cuốn 5 Quân Sử VNCH của Phạm Văn Sơn.


Ðúng như nhận định của cựu Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị, độc giả đã tìm thấy trong cuốn “Lược Sử QLVNCH” tất cả những gì mà mình muốn biết về một quân đội đang hùng mạnh mà phải bị bức tử, chịu những tiếng thị phi từ khắp chốn cho mãi tới hơn 30 năm sau, những bí mật chiến tranh VN được giải mã, cái quân đội ấy mới dần được trả lại danh dự. Người lính VNCH xưa cũng như nay đều mong mỏi QLVNCH phải được trả lại những gì của Cesar phải trả lại cho Cesar. Bởi vì QLVNCH không phải chỉ là những hàng tướng lãnh, sĩ quan cao cấp mà là cả một thế hệ thanh niên miền nam đã đem máu xương để bảo vệ cho miền nam được tự do, cho dân chúng được sống an bình, no ấm. Thời cuộc đổi thay, quân đội ấy đã bị bức tử vì sự chia chác quyền lợi giữa hai thế lực tự do và cộng sản. Không ai có thể rửa được những vết bùn nhơ trên thân thể QLVNCH ngoài chính những quân nhân trong quân lực ấy. Ðiều ấy người lính VNCH đã làm. Những trận chiến oai hùng khiến quân xâm lăng cộng sản Bắc Việt phải kéo dài tới gần 20 năm, chờ đến khi thế cuộc thế giới thay đổi, cuộc mua bán đổi chác đã xong, thì quân CSVN đã được khối cộng dồn tổng lực tiến chiếm miền Nam trong khi người bạn thiết thân Hoa Kỳ lại tuyệt tình cắt đứt mọi viện trợ quân sự.


Truyền thông phản chiến Mỹ và thế giới đã không hề nhắc tới sự thật bi thảm này thì những người lính VNCH nay còn lại phải nỗ lực mà làm sáng tỏ sự thật đã bị che giấu. Các tướng lãnh Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ… các sĩ quan cao cấp như Nguyễn văn Long, Ðặng Xuân Thoại và biết bao sĩ quan cấp nhỏ cũng như hạ sĩ quan và binh sĩ kể cả Nghĩa Quân và Ðịa Phương Quân đã tự sát trong ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã rửa nhục cho QLVNCH và nay thì các tác giả Trần Ngọc Thống, Hồ Ðắc Huân và Lê Ðình Thụy cũng vừa đóng góp vào công việc ấy.


Sách được trình bày dưới dạng khổ lớn và dầy tới trên 900 trang, bìa cứng và giấy quí.


Cựu quân nhân QLVNCH được kêu gọi tiếp tay với các tác giả này đón nhận cuốn “Lược Sử Quân Lực VNCH” giá bán 50 Mỹ kim.


Ðể có sách, độc giả có thể liên lạc với Hồ Ðắc Huân (714) 898-0929 hay nhà xuất bản Hương Quê (408) 573-1988.


 

Lật tẩy một kịch bản – Người tính không bằng trời tính

 


Lương Kháu Lão
(Nguồn: luongkhaulao.wordpress.com)


Theo tinh thần nghị quyết 4 TW, mình “nghiêm túc kiểm điểm” thấy quá ấu trĩ khi cho rằng “một tỉnh nhỏ như Hưng Yên ở đồng bằng sông Hồng sao lại có thể huy động cả ngàn công an và cảnh sát cơ động để trấn áp dân ba xã Văn Giang đòi đất?”


Câu hỏi này đã được phó chủ tịch thường trực Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hưng Yên báo cáo ông Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc họp trực tuyến của thủ tướng với đại diện 63 tỉnh thành phố về việc tiếp công dân và giải quyết khiếu kiện tố cáo đặc biệt trong lĩnh vực đất đai.


Trong báo cáo dài 10 phút về chuyện cưỡng chế ở Văn Giang, ông Hào nói “như sách” rằng tỉnh đã làm đúng luật, đúng chủ trương xây dựng cơ sở hạ tầng để công nghiệp hóa hiện đại hóa theo đúng tinh thần nghị quyết của Ðảng, rằng tỉnh đã đền bù thỏa đáng, rằng không có thương vong, nhân dân đã ổn định, rằng kẻ địch lợi dụng tuyên truyền xuyên tạc từng giờ thậm chí làm video giả, và không quên cám ơn Bộ Công An đã hỗ trợ có hiệu quả.


Tất cả đã bị lật tẩy ở câu cám ơn này.


Thì ra lực lượng đội mũ sắt “đông như quân Nguyên” là cả một trung đoàn cảnh sát cơ động của Bộ Công An tăng cường giúp Hưng Yên đề phòng có chống đối bằng vũ lực trong ngày giải tỏa 24 tháng 4 vừa qua.


Và một kịch bản về vụ cưỡng chế này có thể đã diễn ra như sau:


Sau vụ Ðoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, mấy chú Hải Phòng chủ quan nên ăn đòn. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ghi điểm khi kết luận Hải Phòng sai nhiều thứ, sai từ khâu giao đất đến khâu thu hồi đất và cưỡng chế.


Tất nhiên để cấp dưới làm sai thì ông thủ tướng cũng có phần trách nhiệm và ông lường trước phản ứng dây chuyền của vụ “Tiếng súng Ðoàn Văn Vươn” sẽ phát động chuyện khiếu kiện đông người kéo dài.


Vì thế phải làm cái gì đó ra tay. Và Văn Giang Hưng Yên được chọn.


Sau vụ Hải Phòng, không phải ngẫu nhiên tỉnh Hưng Yên quyết định cưỡng chế sau 8 năm chịu đựng sự khiếu kiện của người dân. Dự án Ecopark do chính tay ông Dũng khi đó làm phó tướng cho ông Phan Văn Khải ký phê duyệt. Chắc chắn họ đã được bật đèn xanh từ ông thủ tướng và cả Ban Bí Thư và Bộ Chính Trị nơi chiến hữu Lê Hồng Anh làm thường trực. Vì thế không có gì lạ khi Bộ Trưởng Bộ Công An Trần Ðại Quang sẵn sàng cử quân đến chi viện, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Ðinh Thế Huynh ra chỉ lệnh cấm các báo đài đưa tin về vụ cưỡng chế này. Công tác chuẩn bị tư tưởng được làm tới cả các công thần như Lê Ðức Anh, Nguyễn Quốc Thước, Ðặng Hùng Võ, Nguyễn Văn Pha (phó chủ tịch đương nhiệm Mặt Trận Tổ Quốc) nên các vị này cũng im như thóc hoặc đều nói hay nói phải cho phía chính quyền.


Có hai nhà báo là trưởng phòng thời sự Ngọc Năm và phóng viên Phi Long của Ðài Tiếng Nói Việt Nam “vượt rào” đến đưa tin thì bị đánh hội đồng phải đi cấp cứu và khốn thay cái clip mà ông Hào, phó chủ tịch Hưng Yên, nói là giả lại chính là cái clip đánh hội đồng hai nhà báo này. Không biết rồi Hội Nhà Báo Việt Nam có lên tiếng không hay lại cũng im như thóc, còn ông Ngọc Năm chắc chắn là đảng viên sẽ phải kiểm điểm vì vi phạm quy định của tỉnh “yêu cầu các nhà báo không đến hiện trường để đảm bảo an toàn” như lời răn đe của viên chánh văn phòng ủy ban tỉnh.


Sự việc tưởng như bị chìm xuồng thì chiều nay VOV đã chính thức lên tiếng về việc hai nhà báo của họ được nhà đài phân công đi lấy tin đã bị hành hung dã man. Và chính quyền Hưng Yên không có cách gì hơn là lại giữ im lặng và tìm cách xoa dịu.


Cuối cùng cuộc cưỡng chế đã thành công. Nhân dân đã thua, chính quyền “của dân – do dân – vì dân” đã thắng.


Nhiều quan chức tỉnh Hưng Yên sẽ có vài xuất đất của dự án Ecopark với giá cho không, bán đi kiếm vài chục tỉ đầu tư cho tương lai khi chuẩn bị nghỉ hưu.


Chính quyền của ông Thủ Tướng Dũng thì rút ra được bài học để tiếp tục cho cưỡng chế ở các tỉnh khác mà lãnh đạo các tỉnh có dự án trắc trỏ vì dân khiếu kiện đang há miệng chờ sung rụng.


Họ còn được tiếng là đã thực hiện sáng tạo nghị quyết của Ðảng về xây dựng cơ sở hạ tầng thực hiện công nghiệp hóa và hiện đại hóa đất nước trong bối cảnh có rất nhiều khó khăn. Họ hy vọng bài học “thành công” ở Văn Giang sẽ giúp cho các địa phương khác giải được bài toán khiếu kiện đất đai mà có nơi còn e dè vì sợ mất chức là mất tất cả.


Nhưng người tính không bằng trời tính.


Luật Sư Trần Vũ Hải, người bảo vệ quyền lợi cho nhân dân Văn Giang trong vụ kiện chính quyền cướp đất, trong khi nghiên cứu hồ sơ vụ án đã phát hiện ra một chi tiết động trời. Ðó là chỉ trong 3 ngày từ 28 đến 30 tháng 6 năm 2004, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hưng Yên, Bộ Tài Nguyên Môi Trường và Phó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký các văn bản giao đất cho nhà đầu tư để thực hiện dự án Ecopark. Tại sao lại có một quyết định được thực hiện một cách nhanh kỉ lục như vậy? Ðằng sau những con chữ được ký chớp nhoáng như vậy là những màn lobby hoành tráng của chủ đầu tư mà người đọc có thể dễ dàng đoán nhận.


Cũng theo ông Hải trong thư đề nghị ông Ðặng Hùng Võ, người giữ chức thứ trưởng phụ trách đất đai hồi đó tranh luận để xem có đúng là “Hưng Yên giao đất đúng luật” như ông Võ trả lời BBC hay không. Nhưng ông Võ đã giữ yên lặng. Lý do để các thủ tục ký giao đất được làm nhanh một cách kỉ lục như vậy được cho là để người ta né Luật Ðất Ðai mới sẽ có hiệu lực sau đó ít ngày. Nói theo cách nói dân gian là “cưới chạy tang.”


Luật Sư Hải còn phát hiện việc Phó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ký văn bản giao đất cho Ecopark cũng trái luật vì theo Luật Tổ Chức Chính Phủ, việc ký các quyết định giao đất để xây dựng cơ sở hạ tầng là việc của Chính phủ chứ không phải là việc của thủ tướng. Thủ tướng hay phó thủ tướng chỉ kí khi được nội các gồm thủ tướng, các phó thủ tướng, các bộ trưởng thảo luận đồng ý và ra một nghị định hay một quyết định. Trong trường hợp Văn Giang vì tốc độ kính chuyển công văn và ký nhanh đến chóng mặt thì làm gì có chuyện xin ý kiến nội các và như thế chữ ký của phó thủ tướng là trái luật.


Việc giao đất ở Văn Giang là trái luật và hệ quả là việc cưỡng chế thu hồi đất ngày 24 tháng 4 cũng là trái pháp luật.


Ðể chắc ăn, Luật Sư Hải có thư gửi ông Vũ Ðức Ðam, bộ trưởng, chủ nhiệm Văn Phòng Chính Phủ đề nghị làm rõ tính pháp lí của chữ ký của Phó Thủ Tướng Dũng. Rằng có họp nội các và có quyết định gì không mà sao không đăng công báo và không lưu trên cổng thông tin điện tử của chính phủ. Ôi! Luật Sư Hải đã làm khó cho văn phòng chính phủ mất rồi.


Trung ương đang họp và sẽ ra nghị quyết 5 về sửa đổi Hiến Pháp. Chẳng có hy vọng gì về chuyện sửa đổi này vì Ðảng vẫn ở trên Hiến Pháp và pháp luật. Chẳng có hy vọng gì các ủy viên Trung ương mà hầu hết là bí thư tỉnh ủy sẽ rút ra được bài học “mất lòng dân” trong vụ Văn Giang vì nghị quyết của Ðảng và các lợi ích bản thân thu được từ các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng đã dán băng kéo vào miệng họ và đóng đinh vào tư duy giáo điều của họ. Họ đã quên mục tiêu của làm cách mạng xã hôi chủ nghĩa là “người cày có ruộng” thay vào đó là quan chức có nhà cao cửa rộng. Cái đó to hơn nhiều, quan trọng hơn nhiều và át đi tiếng chửi của người dân mà có bao giờ họ tiếp xúc với dân để phải nghe.


Những người mất đất phải ra các thành phố tham gia vào đội quân thất nghiệp, thất học lang thang đầu đường xó chợ, đứng ngồi lam lũ tại các chợ lao động ở vườn hoa chờ người đến thuê làm lao động khổ sai kiếm bữa ăn hàng ngày.


Noi gương người dân Văn Giang xin bà con nông dân đừng tranh đấu nữa. Gần Hà Nội còn bị bóp chết chứ xa như Vụ Bản Nam Ðịnh và các nơi khác thì chả ai thương bà con mình đâu. Chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là như thế đó. Hãy ráng chờ khi xong giai đoạn quá độ khoảng một vài trăm năm nữa khi Ðảng ta xây dựng xong thế giới đại đồng hưởng theo nhu cầu, bà con sẽ có đầy đủ nhà lầu xe hơi suốt ngày ăn diện chả phải lo làm ăn gì cả. Nghĩ đến tương lai tươi sáng đó mà bỗng muốn khóc hu…hu…vì lúc đó tôi và các ủy viên Trung ương, ủy viên Bộ Chính Trị đều chết ngóm từ đời tám hoánh nào rồi.


Nhưng họ đã và đang chuẩn bị một thế hệ “thái tử đỏ” kế cận để thực hiện tiếp cái định hướng mà cha anh chúng mơ mộng. Song tấm gương phản diện Bạc Hy Lai đang sờ sờ ra đó.

Mẹ là Ca Dao

 


 


Diệp Bảo Khương


 


Xin kính tặng hương hồn Má tôi, người đã đi về chốn vĩnh hằng hôm 13 tháng 4. Ngày Lễ Mẹ năm nay rơi vào ngày 13 tháng 5, là lần đầu tiên tôi cài hoa trắng lên ngực áo.






Chúng ta ai ai cũng một lần được mẹ cha sinh ra. Và chúng ta ai ai cũng sẽ có một lần mồ côi cha mẹ. Ðó là điều tất nhiên không ai tránh khỏi.


Tôi cũng vậy. Má tôi đã mất vào một ngày tôi không thể nào quên trong đời. Ngày 13 Tây Thứ Sáu, một ngày định mệnh, một ngày xui xẻo nhất mà hồi nào tới giờ tôi không hề tin vào điều nhảm nhí ấy. Trước đó một tuần, tin từ Việt Nam cho biết là Má tôi trở bệnh nặng. Tôi cuống cuồng lo tìm mua vé máy bay, hầu có thể về kịp nhìn Má mình lần cuối.


Vé mua gấp quá nên phải chờ được cấp visa. Những ngày chờ đợi đó là những ngày dài nhất. Dài là vì trong lúc lòng tôi như lửa đốt, tôi vẫn phải đi làm, làm mà hồn vía tôi ở đâu đâu. Nỗi lo âu canh cánh bên lòng, lỡ mình về không kịp thì sao! Trời ơi…


Giờ lunch hôm đó, tôi cầm hộp cơm đi như người mộng du đến bàn ăn. Vừa ngồi xuống, từ đâu có con quạ bay xẹt tới đậu ngay cạnh hàng rào gần chỗ tôi ngồi. Nó nghiêng nghiêng đầu, rồi nhìn thẳng vào tôi buông lên 3 tiếng não lòng. Tôi bất giác rùng mình và liên tưởng đến điều đứt ruột nhất mà tôi cố tránh không dám nghĩ đến.Tôi nhớ như in hôm đó là 10 tây Thứ Ba.


Ngày có vé máy bay và visa trong tay, tôi lên văn phòng tìm sếp để trình bày mọi việc. Sếp đồng ý cho tôi lấy vacation hai tuần. Ngày đi chưa tới nên tôi hứa với sếp tôi sẽ đi làm cho hết những ngày còn lại.


11 giờ khuya ngày Thứ Năm, trong khi tôi còn chuyện trò với các bạn tôi trong Blog, tôi nhận được tin dữ: Má tôi không còn nữa. Tôi nghe lùng bùng trong đầu, trạng thái hụt hẫng hãi hùng như vừa sảy chân lao xuống vực sâu hun hút. Tôi không thể nào tin được dù biết rằng đó là sự thật.


Tôi thẫn thờ mở cửa bước ra ngoài sân, bầu trời đêm lấm tấm sao, tôi cố dõi tìm ngôi sao mà ngày xưa lúc còn nhỏ Má tôi thường chỉ cho tôi biết đó là ngôi sao bổn mạng, giờ hình như nó đã đổi ngôi.


Cố gắng làm cho hết ngày Thứ Sáu, tôi nén lòng tới gặp sếp để báo tin buồn. Sau những cái siết tay thật chặt, tôi lủi thủi ra về chuẩn bị ngày về gặp Má lần cuối.


Lang thang trên Blog, tôi sững sờ khi thấy Entry Ca Dao Mẹ của các bạn hữu đã post lên cho riêng tôi cùng với những lời phân ưu đầy tình thương mến. Từ hôm Má tôi mất, lòng tôi trống trải một cách lạ thường. Nỗi đau đớn tột cùng khiến lòng tôi như chai lại, tôi nghĩ không một xúc động nào lớn hơn khiến tôi rơi được nước mắt. Chăm chú đọc từng dòng từng chữ của các bạn bè thân thương gởi những lời chia buồn đến, tôi bỗng bật khóc ngon lành. Nước mắt cứ giàn giụa chảy hoài vì nỗi buồn, nỗi đau đã vượt quá sức chịu đựng.


Sau 36 tiếng ngất ngư từ phi trường này đến phi trường khác, từ máy bay này đổi qua máy bay nọ, cuối cùng tôi cũng đã về đến quê hương, về đến với Má.


Nhìn Má tôi nằm im lìm trong hòm lạnh, nét mặt như còn trông ngóng những đứa con từ phương xa về. Tôi thấy mặt đất bỗng như chao đảo, quay cuồng. Tôi như bị ai hút hết sinh lực ra khỏi người. Tôi thấy hồn tôi là đà bay, bay theo Má tôi.


Má ơi! Con về với Má rồi nè, Má ơi!


Rồi mọi chuyện cứ tuần tự trôi. Trước giờ nhập quan, anh chị em tôi quây quanh Má để vuốt mặt Má lần cuối. Ôi! Khuôn mặt hiền từ của người sinh ra mình, từ khi khôn lớn tới giờ tôi không còn được mân mê, sờ sẫm như khi còn bú mớm nữa! Chiếc nốt ruồi quen thuộc của Má cồm cộm trong lòng bàn tay. Tôi bịn rịn, cứ muốn nấn ná lại với Má hoài. Những lời thầm thì của một đứa con đang đứng rất gần với Má, nhưng cũng rất gần với giờ vĩnh viễn chia tay.


Tôi như người mất hồn khi nhìn người ta liệm Má tôi. Những vật tùy thân khi còn sinh thời nay được bỏ vào quan tài từng chiếc một. Ðây là chiếc áo dài Má tôi đã mặc trong ngày cưới vợ cho tôi. Kia là chiếc khăn choàng còn mới tinh Má tôi chưa xài qua một lần vì sợ nó cũ uổng! Má tôi bản tính rất tiết kiệm. Cả một đời ít khi nào dám phung phí hay xài sang cho riêng mình. Không biết bên kia thế giới, những món đồ gửi theo, Má tôi sẽ dùng hay là lại để dành để dụm nữa…


Tất cả các anh chị tôi bật khóc khi nắp chiếc quan tài được đóng lại. Tôi ôm vai vỗ về từng người đừng có khóc, hãy để cho Má đi được thanh thản. Tuy nhiên chính tôi lại là người khóc nhiều nhất! Lúc thì nước mắt trào ra lặng lẽ, lúc thì thút thít cố nuốt ngược vào lòng.


Ôm di ảnh Má, tôi đứng trước huyệt mộ nhìn mọi người làm lễ hạ quan, đầu óc tôi cứ bần thần như người say nắng. Ai bảo sao thì tôi làm vậy, tôi không còn biết mình là ai, đang làm gì hết. Tôi chỉ có cảm giác một nỗi đau ngút trời, mãi mãi từ nay tôi không còn được nhìn thấy Má nữa rồi! Hành trang đem về chịu tang cho Má tôi có bài Hồn Phở. Bài mà tôi đã viết trước khi Má tôi về Việt Nam. Tôi nghẹn ngào thủ thỉ trước mộ Má tôi. Tôi tin là Má tôi vẫn nghe được nỗi lòng của đứa con đang nhớ mẹ đến tê tái cả hồn.


Má ơi! Con viết bài này với mục đích làm cho Má vui. Ðã rất nhiều lần con muốn nói cám ơn Má đã sinh con ra, nuôi con nên người. Và cũng rất nhiều lần con cũng muốn nói lên thành lời mấy chữ, “Con thương Má lắm,” nhưng không hiểu sao con không thể nào thốt ra được. Nay con nhờ bài viết của con, như một lời ăn năn đến với Má, của một đứa con chưa một lần nói tròn chữ “Má Yêu.”


Ngọn lửa ngập ngừng cháy lặng lẽ trên những trang giấy. Tôi bùi ngùi nhìn Hồn Phở từ từ trở thành tro bụi mong manh. Làn gió mát lành từ đâu len tới, cuốn nhẹ đám tro tàn bay về cõi xa xăm…


Lời ca của Ca Dao Mẹ chợt đến với tôi thật nhẹ nhàng “…Mẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hương…”


Ôi, Mẹ là ca dao hay ca dao là Mẹ?


Má ơi! Bây giờ Má cũng đã trăm năm về nằm lại quê hương rồi. Má an lòng nha Má! Má ngủ cho thật ngon nha Má.


Tôi ngồi bệt xuống đất ngơ ngác nhìn quanh. Chiều xuống rồi, mây trời ngẩn ngơ khăn tang trắng, tôi biết rằng mình cũng trắng khăn tang.

Mẹ

 







Vài mẩu chuyện 


Vì công ăn việc làm và có gia đình riêng, tôi đã dọn xa mẹ tôi hàng ngàn miles. Hàng năm mẹ con mới có dịp gặp mặt hai hay ba lần gì đó thôi. Mỗi đầu tuần sáng Thứ Hai, tôi đều gọi điện thoại về hỏi thăm. Coi như đây là cuộc hẹn giữa mẹ và tôi. Qua những cuộc nói chuyện với mẹ, tôi học hỏi về kinh nghiệm sống sao cho đúng với đời với người. Nhiều lúc tôi nhớ mẹ đột xuất, gọi về thì lại thêm lo cho mẹ. Mẹ sợ là tôi có chuyện xào xáo trong gia đình nhỏ của tôi hay là mấy đứa cháu không được khỏe hay sao đó. Tôi cảm nhận qua giọng nói và lời hỏi thăm tới tấp từ mẹ. Suốt đời mẹ lúc nào cũng lo cho anh, chị em tôi. Khi tụi tôi khôn lớn lập gia đình, mẹ chỉ mong sao tụi tôi được hạnh phúc là mẹ tôi vui. Tuổi mẹ ngày một chồng chất, tôi rất là sợ một ngày nào đó tôi không còn được nghe tiếng nói của mẹ.


La Quốc Tâm


 


Trong gia đình, có lẽ tôi là đứa có thời gian sống gần Ba Má tôi ít nhất, nhưng lại là đứa nói chuyện với Má tôi nhiều nhất. Tuần nào tôi cũng gọi cho Má tôi ít nhất hai lần. Nhiều khi nói đến phone nóng hổi, từ chuyện bữa nay nấu cái gì ăn cho đến chuyện anh chị em, bà con họ hàng. Nhiều lúc mấy anh chị em nói tui sao nhỏ này ở xa mà cái gì nó cũng biết. Khi trong nhà có chuyện gì, Má tui hay nói cho tui nghe.


Tui không có kỷ niệm đặc biệt về Má của tui, chắc có lẽ là vì từ nhỏ cho đến lúc lấy chồng, lúc nào tui cũng sống quấn quít bên Má, phụ buôn bán, phụ nấu ăn, phụ việc nhà, cuộc sống hàng ngày của tui gắn liền với Má. Tui nhớ lúc tui được 5 tuổi, Má tui về Ðà Nẵng thăm ông Ngoại tui sau nhiều năm xa nhà, trong đám con 7 đứa, Má tui dẫn mình tui đi, Má tui nói tại vì khi đi thì tui là đứa nhớ Má nhiều nhất. Tui cũng không biết tại sao nữa, tui nhớ từ nhỏ cho đến lúc tui đi lấy chồng, tui ít nói, phải nói là tui câm như hến, Ba Má nói gì thì tui nghe, kể gì thì tui nghe, dặn gì thì tui làm theo, Má khóc thì tui nhìn, hỏng biết an ủi hay nói gì ráo trọi. Tui nhớ Má tui nói, “Con gái thì hay tâm sự với mẹ, còn con con hổng khi nào nói gì.”


Trong cuộc đời của Má tui, nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Má tui con nhà nghèo, nghèo rớt mồng tơi, làm lụng cực khổ từ nhỏ, bà Ngoại tui mất sớm, ông Ngoại có gia đình khác, rồi Má tui lấy chồng, rồi cái nghèo, cái lo, cái khổ, cái buồn, cứ tiếp nối cuộc đời Má tui.


Ðến giờ con cái đã lớn, nhưng những cái buồn phiền thì cứ theo đuổi Má tui, đó là điều làm tui buồn nhất, và đó cũng là điều làm tui thấy khó chịu nhất vì tui không có cách nào thay đổi được điều đó.


Cũng như nhiều người, chưa khi nào tui nói “Con thương Má,” không biết sao câu đó khó nói quá, nhưng tui biết mặc dù tui không nói nhưng Má tui biết là tui thương Má tui nhiều lắm!


Vân Nguyễn


 


Một vài năm sau 1975, nhà tôi nằm trong một xóm lao động, gần nhà của Chương Còm và Thiện Mông Cổ. Mỗi ngày, má tôi giặt đồ xong thì mang ra phơi ở sân trước nhà, và sau khi tan trường, vào buổi trưa, nhiệm vụ của tôi là ngồi canh cái sào đồ đó. Tại sao phải canh? Vì sau 75, cả nước đều đói nên trộm cắp như rươi. Thường thì má tôi bắt tôi vừa coi chừng đồ, vừa học bài. Nhưng hôm đó, tôi lại lén má tôi, lấy cuốn truyện chưởng ra đọc. Ðang mê man với quyển truyện thì trời mưa, tôi lật đật chạy ra lấy đồ vô. Khi ấy, tôi mới khám phá ra cái quần tây và áo sơ mi của ba tôi đã không cánh mà bay. Nếu ai ở Việt Nam vào thời ấy thì biết giá trị của những món đồ đó, có người làm việc cả năm không sắm nổi một cái quần mới. Lúc đó, tôi rất sợ bị đòn vì tôi biết ba tôi đi làm cực lắm. Thấy tôi sợ, nên má tôi cũng không nỡ la, nhưng má tôi sợ tôi bị ba đánh đòn vì tội mê coi truyện chưởng làm mất đồ. Cho nên, mặc dù trời mưa bên ngoài, má tôi cũng đạp xe ra chợ BC, may ra tìm lại được đồ của ba tôi. Thời đó, người ta hay ăn cắp đồ rồi mang ra bán lại ở những khu chợ trời. Má tôi đi rồi thì mưa đổ thật to. Tôi ở nhà, lòng vô vàn hối hận, chảy nước mắt, thương cho má, và ước gì có thể kêu má trở lại, mình bị đòn cũng không sao. Khoảng hai tiếng sau, má tôi trở về, ướt từ đầu tới chân, nhưng cười tươi rói, khoe là đã tìm mua lại được đồ của ba tôi. Ðã vậy, sẵn ở chợ, má tôi còn mua thêm bánh trái cho mấy anh em tôi nữa. Giống như quý anh trong blog, lúc đó, tôi muốn nói thương má rất nhiều, nhưng chỉ líu ríu được mấy câu xin lỗi và cám ơn má.


Sơn Phạm (M&M)


 


Kể từ khi ông xã tui ăn trúng món phở tái bò viên của Má tui nấu, thì ổng đâm ra mê mẩn món này. Cứ mỗi hai tuần, Má tui lại nấu nước phở, múc vô container, đông lạnh rồi cho tui đem về để dành ăn. Suốt hai năm như thế. Mỗi lần tui năn nỉ ỉ ôi xin Má bí kíp nấu phở, Má tui đều nói, “Nấu phở nặng nề cực lắm, để Má nấu cho con.” Người ta nói, “Có chí thì nên,” cuối cùng thì Má tui cũng bị tấm lòng thành của tui thuyết phục. Má tui hỏi: “Nấu phở mất nhiều thời gian lắm, con có kiên nhẫn được không?” “Dạ được.” “Nấu phở khó nhọc lắm, con có chịu đựng nổi không?” “Dạ được.” “Nấu phở nhiều dầu mỡ dơ lắm, con chịu được sao?” “Dạ được.” “Ðược rồi, để Má chỉ cho. Con đi qua bên chợ ABC, mua gói bột nêm nấu phở, đem về, cứ theo cách đó mà nấu!” Tui la làng, “Con ăn trúng phở của Má rồi, bây giờ Má chỉ con nấu phở kiểu đó làm sao con nuốt cho vô được. Má có thương thì thương cho trót, dạy cho con cách nấu của Má đi.” Cuối cùng thì Má tui cũng động lòng, truyền cho tui bí kíp nấu phở, lại chỉ vẽ rành rõi cách bỏ xương vô nồi, cách hớt bọt, cách nướng gừng. Biết rõ tài nghệ bếp núc của tui, ngày tui đắc đạo hạ sơn, Má tui ân cần dặn dò: “Nếu có ai hỏi, thì đừng nói là Má dạy con nấu, nghe chưa.” “Dạ.” Tối đó ông xã tui được thưởng thức món phở gia truyền của Má tui do chính tay tui nấu. Sau khi ăn xong, tui hồi hộp hỏi, “Có giống phở không anh?” Ổng gật đầu. Tui mừng quá gọi cho Má, “Con nấu được món phở rồi!”


Bây giờ Má tui không còn phải nấu phở rồi đông lạnh cho tui để dành ăn nữa. Khi nấu phở tui không cần nhìn công thức nữa, nhưng tui vẫn giữ bí kíp nấu phở của Má tui. Chỉ là một tờ giấy xé ra từ một cuốn sổ. Nét chữ xiêu vẹo không đều đầy lỗi chính tả. Và tui nhớ lời Má tui nói, “Nấu phở nặng nề cực lắm, để Má nấu cho con.”


Yen Price (Black)


 

Chelsea gặp PSG trên sân mới Yankee Stadium

 


 Du đấu tại Hoa Kỳ mùa Hè này


TỔNG HỢPHuấn luyện viên Carlo Ancelotti của đội Paris Saint-Germain của Pháp sẽ cùng học trò đến Hoa Kỳ cho trận cầu giao hữu với đội Câu Lạc Bộ Chelsea của Anh diễn ra trên sân vận động Yankee Stadium mới vào ngày 22 Tháng Bảy tới đây.







Ðội bóng Chelsea trước trận đấu bán kết lượt đi Champions League với Barcelona diễn ra trên sân Stamford Bridge, London, Anh quốc ngày 18 Tháng Tư, 2012. (Hình: Michael Regan/Getty Images)


Ðây là trận đấu đầu tiên trên sân vận động mới này.


Sau khi đá bại đội Liverpool 2-1 trong trận chung kết giải FA Cup, đội Chelsea sẽ đi đến Munich để tranh danh hiệu vô địch Champions League 2011-12 với đội chủ nhà Bayern Munich diễn ra vào ngày 19 Tháng Năm tới đây với hy vọng lần đầu có được chiếc cúp vô địch của giải bóng tròn lớn nhất Châu Âu cấp câu lạc bộ.


Trước đây, khi được Chelsea thuê mướn để dẫn dắt đội trong Tháng Sáu 2009, Ancelloti đã đưa đoàn quân the Blues đoạt hai cúp vô địch Premier League và FA Cup ngay trong mùa bóng đầu tiên của mình, nhưng sau đó bị sa thải chỉ hai giờ sau khi đội Chelsea đứng thứ nhì trong bảng xếp hạng Premier League vào Tháng Năm 2011. Nhưng sau đó PSG kéo Ancelloti về ngồi trên chiếc ghế huấn luyện viên đội này vào ngày 30 Tháng Mười Hai, 2011.


Hiện thời đội bóng thuộc League Pháp chỉ còn hai trận đấu là kết thúc mùa giải, và đang cạnh tranh ráo riết với đội Montpellier cho chức vô địch league. Kết thúc vòng 36, Montpellier được 76 điểm chiếm ngôi số một bảng xếp hạng và tạm thời đứng trên PSG với khoảng cách biệt 3 điểm và hai trận đấu còn lại.







Các cầu thủ đội Seattle Sounders trước trận đấu với Philadelphia Union diễn ra trên sân CenturyLink Field, Seattle, Washington ngày 5 Tháng Năm, 2012. (Hình: Otto Greule Jr/Getty Images)


Trong khi đó Chelsea mở đầu chuyến du đấu tại Hoa Kỳ với trận đầu tiên gặp đội Seattle Sounders trên Seattle vào ngày 18 tháng Bảy. Sau trận đấu với Paris Saint Germains, đoàn quân Blues sẽ so tài với đội MLS All-Stars (đội tuyển các ngôi sao của Major League Soccer, Hoa Kỳ) vào 25 Tháng Bảy tại Chester, Pa.


Ðối với Seattle Sounders, đây là lần thứ hai trong vòng ba năm qua mà Sounders đón tiếp Chelsea. Trận đầu tiên diễn ra trong mùa đầu tiên Sounders góp mặt giải MLS, trước sự chứng kiến của 65,289 khán giả, Chelsea thắng 2-0.


Giám đốc điều hành Chelsea, Ron Gourlay cho biết Seattle là nơi hoàn hảo nhất cho Blues bắt đầu những trận cầu giao hữu trong thời gian nghỉ ngơi chờ mùa giải mới.


Seattle tuyên bố sẽ sử dụng toàn bộ khán đài của sân vận động cho trận cầu với Chelsea và ba trận đấu của MLS: ngày 5 Tháng Tám gặp Los Angeles, ngày 18 Tháng Tám với Vancounver và ngày 7 Tháng Mười gặp Portland.


Khán đài giới hạn cho đa số các trận bóng tròn của MLS chỉ có sức chứa vào khoảng 38,000 chỗ mà thôi.







Các cầu thủ đội bóng câu lạc bộ Pháp Paris Saint Germain FC trước trận đấu với AC Milan diễn ra trên sân Al-Rashid Stadium, Dubai, United Arab Emirates, ngày 4 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Claudio Villa/Getty Images)


Riêng với trận đấu MLS All-Stars sẽ diễn ra vào ngày 25 Tháng Bảy. Trước đây trong năm 2006, đội tuyển MLS từng có chiến thắng gây shock 1-0 trước Chelsea tại Chicago. Lần này trận đấu sẽ diễn trên sân PPL Park, sân nhà của đội Philadelphia Union.


Huấn luyện viên của đội các ngôi sao MLS sẽ là Peter Nowak cũng là huấn luyện viên của Philadelphia Union.


Trước đây vào năm 2004, Chelsea cũng từng thi đấu trên sân này gặp AC Milan.


Ngoài Chelsea, một số đội bóng câu lạc bộ khác của Premier League cũng sang Hoa Kỳ dừa thi đấu giao hữu kiếm tiền bỏ túi vừa đi du lịch như Tottenham, Liverpool và Aston Villa. (TD)


 

Vincent Kompany, cầu thủ xuất sắc nhất trong mùa bóng

 


Premier League: 


TỔNG HỢP Thủ quân đội bóng câu lạc bộ Manchester City, Vincent Kompany vừa được trao giải thưởng Cầu thủ Xuất Sắc Nhất của Premier League trong mùa bóng 2011-12.







Hậu vệ Vincent Kompany (thứ hai từ phải) của đội Manchester City đánh đầu ghi bàn thắng duy nhất vào lưới Manchester United trong trận derby giữa hai đội của Premier League diễn ra trên sân The Etihad, Manchester, ngày 30 Tháng Tư, 2012. (Hình: Paul Ellis/AFP/Getty Images)


Hậu vệ 26 tuổi của đoàn quân áo xanh City, là một trong những cầu thủ trụ cột làm hồi sinh lại phong độ của đội kể từ khi bị đánh bại bởi Arsenal vào đấu Tháng Tư vừa qua.


Kể từ trận thất bại 0-1 trước Arsenal này, lúc bấy giờ nhiều người tưởng như Manchester City sẽ bị loại khỏi cuộc chạy đua giành danh hiệu vô địch Premier League vì kém đội đứng đầu Manchester United đến những tám điểm. Nhưng không ngờ ngay sau trận đấu này, đoàn quân của huấn luyện viên Mancini đứng trở dậy mạnh mẽ, chơi thật hay với 5 trận thắng liên tiếp, tung lưới 15 lần và chỉ để lọt 1 bàn.


Trước đó, cũng sau trận đấu đè bẹp Manchester United đến 6-1 vào ngày 23 Tháng Mười, 2011, ngay trên sân Old Trafford, khiến nhiều người tin rằng thầy trò Mancini có thể trở thành tân vô địch Premier League năm nay.


Sau này Manchester City thu ngắn khoảng cách dần và nhờ vào trận Everton cầm chân Manchester United 4-4, khoảng cách này chỉ còn 3 điểm và với trận chiến thắng không thể nào bào chữa của đoàn quân áo xanh trước Man United 1-0, đã quân bình điểm giữa hai đội cùng thành phố Manchester nhưng City đứng đầu nhờ hơn ở hiệu số bàn thắng bại.


Chiến thắng 1-0 với cú đánh đầu tuyệt vời vào lưới của hậu vệ Kompany từ quả đá phạt góc ngay trước khi hiệp đầu chấm dứt.


Ngày hôm nay, gặp Queens Park Rangers, đội đang có nguy cơ xuống hạng, ngay trên sân nhà, nếu đạt được chiến thắng, Manchester City sẽ lần đầu tiên đoạt danh hiệu vô địch Premier League sau thời gian dài chờ đợi kể từ 1968.


Kompany, tuyển thủ của đội tuyển Bỉ, nhận được giải thưởng Players’ Player of the Year and Supporters’ Player of the Year trong buổi lễ kết thúc mùa bóng của đội bóng này.


Ðược biết Vincent Kompany sinh ngày 10 Tháng Tư, 1986, hiện là hậu vệ của đội Manchester City và là cầu thủ của đội tuyển Bỉ.


Thi đấu trên sân Kompany có khả năng chơi hai vị trí hậu vệ trung tâm (centre back) và tiền vệ phòng thủ (defensive midfield). Trong mùa bóng 2011-12 anh được chọn là thủ quân đội Manchester City.


Kompany bắt đầu nghề nghiệp cầu thủ của mình tại Anderlecht, chơi ba mùa bóng cho đội bóng câu lạc bộ Bỉ trước khi đến Ðức đầu quân cho đội Hamburger SV vào năm 2006. Vào mùa hè 2008, với tuổi 22, Kompany được chuyển đến Manchester City cho đến nay. (TD)

7 trường trung học vùng vịnh được xếp Top 100 trên toàn quốc

 


Trung Cang/Người Việt San Jose


 


BAY AREATrong một bài viết, tác giả Sharon Noguchi thuộc nhật báo Mercury News cho biết bảng xếp hạng hàng năm các trường trung học tốt nhất trên toàn quốc, do tạp chí US News và World Report đảm trách, đã liệt kê 7 trường trung học thuộc vùng Vịnh được xếp trong số 100 trường có chỉ số (college readiness index) cao nhất. Danh sách các trường này như sau:


– Pacific Collegiate School, Santa Cruz, xếp hạng 8,


– Dublin High School, Dublin, xếp hạng 12,


– Lowell High School, San Francisco, xếp hạng 51,


– Mission San Jose High, Fremont, xếp hạng 67,


– American Indian Public High, Oakland, xếp hạng 71,


– Summit Preparatory High, Redwood City, xếp hạng 81 và


– Monta Vista ở Cupertino xếp hạng 97.


Ðược biết, trong số gần 22,000 trường trung học, tạp chí này đã xem xét trên tổng thể học sinh, bao gồm các học sinh thuộc một nhóm thiểu số, để biết xem các em đã đạt thành tích học tập ra sao so với những đòi hỏi của thống kê. Sau đó, tạp chí hệ thống lại thành “chỉ số” dựa trên việc các trường có các em tham gia vào các lớp AP và International Baccalaureate (IB), đồng thời cũng dựa trên kết quả điểm thi của các em tham gia vào các lớp này. Việc đánh giá này chỉ dựa trên các học sinh thuộc lớp 12 trong niên khóa 2009-2010.


Những trường thuộc trong số 4,877 trường hàng đầu sẽ được liệt kê theo thứ tự hạng vàng, bạc và đồng.


Trường trung học Pacific Collegiate High và Dublin High, cùng với 24 trường khác đã đạt được chỉ số tối đa 100.


Ðể xem danh sách và bảng xếp hạng trên toàn quốc, hãy vào trang nhà: http://www.usnews.com/education/best-hig


 

San José công bố Tháng Năm là Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương (gọi tắt là APA)

 


Nghị Viên Kansen Chu cử hành Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương


 


SAN JOSE Hôm Thứ Ba, ngày 8 tháng 5, năm 2012, Nghị Viên Kansen Chu, cùng với Thị Trưởng Chuck Reed, Nghị Viên Ash Kalra, và Hội Ðồng Thành Phố đã ra tuyên bố Tháng Năm là Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương thuộc thành phố San José.







Thị Trưởng Chuck Reed (trái), Nghị Viên Kansen Chu (phải) cùng các em trong Hiệp Hội Học Sinh Trường Independence High trong buổi lễ công bố Tháng Năm là Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương tại San Jose. (ảnh của thành phố San Jose)


Tháng Năm được toàn quốc dành riêng kỷ niệm Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương để tôn vinh vô số những đóng góp và di sản văn hóa của gần 16 triệu người gốc Châu Á Thái Bình Dương đã đóng góp để giúp xây dựng một nước Hoa Kỳ hùng cường và sôi động.


Nghị Viên Kansen Chu cho biết: “Người Mỹ gốc Châu Á Thái Bình Dương đã thực hiện vô số những thành tựu đối với sự tiến bộ của cộng đồng chúng ta. Những giá trị và cống hiến của họ cho gia đình và cộng đồng đã góp phần định dạng và tăng sức mạnh cho thành phố San José nói riêng cũng như cho toàn đất nước nói chung.”


Vào Tháng Sáu năm 1977, đại diện Norman Y. Mineta thuộc California đã giới thiệu một nghị quyết của Hạ Viện chọn 10 ngày đầu tiên của Tháng Năm làm Tuần Lễ Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương. Vào năm 1990, Quốc Hội đã bỏ phiếu để mở rộng trong suốt tháng. Kể từ đó, nhiều tổ chức trong Vùng Vịnh và cả nước đã kỷ niệm và ghi nhớ những thành đạt của Cộng Ðồng Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương.


Ðể vinh danh Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương năm 2012, Nghị Viên Kansen Chu đã mời Hiệp Hội Học Sinh Trường Trung Học Independence thay mặt cho tất cả Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương đang sinh sống tại San Jose chấp nhận lời tuyên bố này của thành phố.


(Người Việt San Jose)

Oracle kiện Google: Phán quyết phần một của vụ án

 


Tri Le/Người Việt San Jose tổng hợp


Vụ kiện Oracle và Google đã đến tuần lễ thứ ba. Phần bàn bạc về việc Google có vi phạm bản quyền bảo vệ công nghệ Java của Oracle hay không đã hoàn tất vào cuối tuần trước. Hôm Thứ Hai vừa qua, bồi thẩm đoàn đã đúc kết và đưa ra một phán quyết hỗn hợp về phần này; qua đó, bồi thẩm đoàn cho rằng khi phát triển phần mềm điện thoại di động Android, Google đã sử dụng giao diện lập trình ứng dụng Java của Oracle.








Phán quyết này vẫn còn lấp lửng vì chính Google cũng đã xác định như vậy. Vấn đề đặt ra là việc sử dụng này có được coi là hợp pháp hay chấp nhận được không?


Bồi thẩm đoàn tìm thấy Google đã vi phạm một số mã của Java khi phát triển hệ điều hành Android. Tuy nhiên, theo kết quả giám sát qua các trường hợp, Thẩm Phán William Alsup cho biết Oracle sẽ chỉ nhận được phần bồi thường thiệt hại theo luật định, chứ không phải chia sẻ một phần lợi nhuận của Google khi nhận được từ Android.


Sự thiệt hại theo luật định trong trường hợp này vẫn không rõ ràng mặc dù theo dự kiến, việc bồi thường chỉ là một phần nhỏ của khoảng $1 tỷ mà Oracle cho là đã bị thiệt hại do việc Google vi phạm bản quyền và bằng sáng chế.


Luật sư của Google cho biết ông đang sửa soạn điều mà ông gọi là ngộ phán dựa trên sự bất lực của bồi thẩm đoàn khi đưa ra phán quyết về việc sử dụng các giao diện Java của Oracle, mà theo ông đã được Google sử dụng một cách hợp pháp và chấp nhận được.


Một phát ngôn viên của Google cho biết trong một tuyên bố rằng, “Chúng tôi đánh giá cao những nỗ lực của bồi thẩm đoàn, và biết rằng việc sử dụng đúng đắn và vi phạm chỉ là hai mặt của một đồng tiền.” Ông cũng nói thêm rằng vấn đề chính là liệu Oracle có thể bảo vệ được quyền tác giả đối với các giao diện lập trình ứng dụng Java dựa trên việc cho phép sử dụng các giao diện này một cách hợp lý hay không. Ông nói: “Chúng tôi hy vọng sẽ chiếm ưu thế về vấn đề này và các khiếu tố khác của Oracle.”


Phát ngôn viên của Oracle đã không trả lời gì khi được yêu cầu cho biết ý kiến.


Sau khi bồi thẩm đoàn đọc phán quyết, luật sư của Oracle đề nghị thân chủ họ nên được hưởng nhiều hơn là chỉ bồi thường thiệt hại theo luật định như là kết quả của việc vi phạm bản quyền, và sẽ nhận được một phần lợi nhuận của Google. Thế nhưng Thẩm Phán William Alsup đã phản đối đề nghị này.


 


Ðiều cốt lõi vẫn chưa được giải quyết


 


Mặc dù bồi thẩm đoàn đã đưa ra phán quyết về việc liệu Google có vi phạm bản quyền bảo vệ công nghệ Java của Oracle hay không, nhưng phán quyết này vẫn chưa giải quyết vấn đề cốt lõi là liệu các giao diện lập trình ứng dụng của Java (API) có được bảo vệ bởi luật tác quyền hay không. Về vấn đề này, tòa án Âu Châu đã có một phiên xử tương tự giữa SAS Institute Inc. và World Programming Ltd., qua đó, phán quyết của tòa Âu Châu cho rằng chức năng của chương trình máy tính và cả định dạng các dữ liệu tập tin đều không đủ ý nghĩa để nhận sự bảo vệ bản quyền.


Hôm Thứ Năm tuần trước, trước khi kết thúc phần đầu của vụ án, ông Tyler Ochoa, nguyên giáo sư thuộc Viện Luật Công Nghệ Cao tại Ðại Học Santa Clara, qua một cuộc phỏng vấn bằng phone, đã cho biết rằng Oracle đã thừa nhận ngôn ngữ lập trình Java không có bản quyền, nhưng các giao diện lập trình ứng dụng (API) thì có. Ông cho biết: “Hầu hết các lập trình viên mà tôi đã nói chuyện với đều cho rằng các API là một phần không thể tách rời của Java.” Ông cũng bày tỏ hoài nghi rằng ngôn ngữ Java được miễn phí sử dụng trong khi các hướng dẫn cách sử dụng ngôn ngữ này, tức các API, lại được bảo vệ!?

Tin mới cập nhật