Giáo hội Công Giáo hết được miễn thuế đất ở Ý


ROME (AFP) –
Bị khó khăn vì khủng hoảng tài chánh, nước Ý hôm Thứ Sáu thông qua dự thảo luật, bãi bỏ việc miễn thuế đối bất động sản của Giáo Hội Công Giáo, điều từng gây nhiều tranh cãi trước đây. Với quyết định này, chính phủ hy vọng kiếm được thêm 600 triệu Euro ($808 triệu) mỗi năm.

Một phòng ăn nằm bên trong nhà hàng “Eau Vive” của Giáo Hội Công Giáo Ý. Nhà hàng này nằm trong tầm nhắm thu thuế mới của chính phủ Ý. (Hình: Trang mạng chính thức của Eau Vive)

Hiện nay các cơ sở kinh doanh hoạt động bên ngoài cơ ngơi của Giáo Hội, như khách sạn, nhà hàng, đều không phải đóng thuế, miễn rằng cơ sở này có một vài chức năng về tôn giáo, như có một nhà nguyện hay một phụ nhánh của tu viện.

Trong tháng này chính quyền hứa hẹn sẽ rút lại sự miễn trừ nói trên, vì đa số dân Ý kêu ca đang phải chịu chính sách thắt lưng buộc bụng, gồm tăng thuế, và cắt giảm ngân sách để tránh tình trạng phá sản.

Bất động sản đặc biệt không có tính cách thương mãi như nhà thờ vẫn tiếp tục được miễn thuế.

Giáo Hội Công Giáo Ý, được xem là tách biệt với quốc gia Vatican, sở hữu khoảng 100,000 bất động sản trị giá tổng cộng 9.0 tỉ Euro ($12 tỉ), gồm nhà thờ, trường học, đại học và bệnh viện. Giáo Hội cũng sở hữu những bất động sản chỉ nhắm vào ngành du lịch như nhà hàng Pháp “Eau Vive” và khách sạn bốn sao “Ponte Sisto” ở Rome. (TP)

Dân California đồng ý tăng thuế người giàu


Thăm dò của Field Poll

 

 

 

SACRAMENTO (SF Chronicle) – Sau nhiều năm gặp khủng hoảng ngân sách và phải chịu nhiều bực bội của giới lập pháp đảng Dân Chủ vì không thành công trong việc tăng thuế, kết quả một cuộc thăm dò dư luận mới đây cho thấy đa số cử tri nay sẵn sàng tăng thuế giới giàu có nhất ở California.

Kết quả cuộc thăm dò Field Poll đưa ra các chỉ dấu khích lệ đối với những nhóm muốn tăng thuế trong cuộc bầu cử cuối năm nay, nhất là những người ủng hộ tăng thuế lợi tức đánh vào thành phần có thu nhập hơn $1 triệu mỗi năm.

Kế hoạch của Thống Ðốc Jerry Brown cũng có sự ủng hộ của đa số cử tri, theo cuộc thăm dò này, với 58% cho hay sẽ bỏ phiếu thuận.

Kế hoạch của ông Brown sẽ tăng thuế bán hàng tiểu bang thêm nửa cent và tăng thuế của thành phần có lợi tức cao nhất trong 5 năm. Biện pháp này dự trù sẽ đem về khoảng $35 tỉ cho ngân sách tiểu bang cho đến khi hết hạn.

Nếu đề nghị của Thống Ðốc Brown không được cử tri chấp thuận, điều này sẽ buộc có các cắt giảm ngân sách đối với bậc đại học và các trường trung học, theo dự trù ngân sách 2012-2013 của Brown. (V.Giang)

Việt Khang: Bước chân làm thành con đường

 

 

 

Nguyệt Quỳnh

 

Nhà văn Lỗ Tấn viết: “Mặt đất làm gì có đường, chỉ bước chân đi mãi mà thành đường”. Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người, có ai không nhớ những con đường làm bằng bước chân ấy.

Con đường đất dẫn đến trường có chỗ lồi, chỗ lõm, có những dây gai lắm lúc mẹ phải dừng lại dắt tay mình bước qua. Và cái đôi chân be bé xinh xinh kia chỉ biết nhảy chân sáo, cái bàn tay bụ bẫm kia với ra hái nụ hoa dại, cái đôi mắt trong veo đó ngó theo những cánh bướm chập chờn. Chỉ khi lớn lên một chút, chúng ta mới biết rằng cái con đường đất đơn sơ đó trước kia là những cánh rừng.

Ðể rồi khi ta bị ức hiếp, ta bị sỉ nhục, ta biết đau thương… ta mới chợt nhận ra rằng có những con đường mang trên mình cả một lịch sử máu xương của dân tộc. Khi viết hai bài hát “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu!” là lúc người nhạc sĩ trẻ Việt Khang vừa đặt bước chân của anh trên con đường gian nan này:

“Tôi không thể ngồi yên

Khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng

Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm

Một ngàn năm hay triền miên tăm tối

Tôi không thể ngồi yên

Ðể đời sau con cháu tôi làm người

Cội nguồn ở đâu?

Khi thế giới này không còn Việt Nam”

(Anh Là Ai?)

Anh tên thật là Võ Minh Trí, Khang là tên đứa con trai nhỏ bốn tuổi của anh. Anh ghép tên con vào tên đất nước và dùng nghệ danh này khi sáng tác hai bài hát trên. Việt Khang sinh ra trong một gia đình nghèo, học phổ thông trung học ở thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Anh yêu thích âm nhạc, sinh sống bằng nghề hòa nhạc và chơi trống trong các ban nhạc ở thành phố nhỏ nơi anh lớn lên. Ban đầu, người ta biết đến anh qua tên thật của anh là nhạc sĩ Minh Trí với hai bài nhạc khá thành công là “Bạn Thân” và “Bà má miền Tây”. Việt Khang yêu mẹ, chúng ta có thể đoán vậy vì anh lớn lên trong gia đình lao động, cha mẹ anh làm ăn lam lũ để nuôi con. Người ta đọc được tình yêu anh dành cho mẹ qua ca khúc “Bà má miền Tây”. Anh có một đời sống yên lành bên vợ con, làm chủ một cơ sở làm ăn nhỏ, với một số nhạc cụ để hòa nhạc và thu âm kiếm sống.

Chuyện Việt Khang bị bắt vì hai bài nhạc anh sáng tác làm người ta chợt nhận ra số phận nghiệt ngã của dân tộc mình. Kẻ cầm quyền đang muốn hủy diệt ý thức, nhân phẩm con người bằng sự sợ hãi. Trong một chừng mực nào đó họ đã thành công! Ðể được sống yên lành, nói như Bùi Chát: Con người phải tự đánh mất đi ký ức, mất đi tiếng nói bản thân, mất đi những cái thuộc về giá trị để chỉ còn sở hữu duy nhất một điều: Nỗi sợ. Bùi Chát tự mô tả chính mình trong cái thế giới mà anh và Việt Khang đang sống:

“Rồi tôi nhận ra tiếng nói từ bầy súc vật

Mơ hành vi của những con người.”

(Rồi, tôi)

Nếu lịch sử được đặt tên, thì sự thờ ơ của con người đang viết lên những trang ô nhục của lịch sử. Chúng ta ở đâu khi bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc không còn nằm phía trong những cột mốc của quê hương? Chúng ta ở đâu khi Ðiếu Cày, Phạm Thanh Nghiên bị bức hại? Hình ảnh một Nguyễn Cao rút ruột trước mặt quân thù là chuyện của một ngày rất xưa. Ngày nay phải biết sợ để được sống còn, Nguyễn Tuân bảo vậy!?

Nhưng Việt Khang không muốn thế, anh muốn đứa trẻ tên Khang bốn tuổi, anh muốn các thế hệ con cháu của anh phải được đứng thẳng làm người. Anh gia nhập Tuổi Trẻ Yêu Nước, một tập hợp gồm những sinh viên, thanh niên, những nghệ sĩ trẻ. Họ xuống đường khi người biểu tình bị vây bắt, bị đạp vào mặt, bị bắt bỏ vào trại giáo dục. Có lẽ đây là giờ khắc Việt Khang nhận rõ những con người đang có mặt trên đoạn đường anh vừa bước vào. Mười bảy thanh niên công giáo, từng người một, bị bắt đi mất tích vào những ngày cuối năm, họ đều trẻ như anh, nhiệt thành yêu nước, nhiệt thành trong các công tác xã hội. Những câu hỏi ray rức của Việt Khang vang lên ở thời điểm này làm nhức nhối trái tim rất nhiều người:

Xin hỏi anh là ai – Sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai? Xin hỏi anh là ai – Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay! Xin hỏi anh là ai – Không cho tôi xuống đường để tỏ bày. Tình yêu quê hương này, dân tộc này, đã quá nhiều đắng cay (Anh Là Ai).

Trước khi bị bắt, Việt Khang đang sống cùng vợ là chị Cao Thị Lan và con trai tại thành phố Mỹ Tho. Trước Giáng Sinh hai ngày, ngày 23/12/2011 bốn mươi công an đã được điều động tới nhà để bắt công dân Việt Khang. Căn nhà nhỏ của anh bây giờ bỏ trống. Người vợ nhớ thương chồng đã không dám quay về cái tổ ấm của chị, bởi đâu đâu chị cũng nhìn thấy hình ảnh của chồng. Về lại nhà, đứa con trai nhỏ cứ hỏi mãi về anh nên chị đành đem cháu về bên ngoại cho hai mẹ con đỡ hiu quạnh.

Tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước” lại được ghép cho Việt Khang; như đã từng được ghép cho những thanh niên đi làm công tác bảo vệ sự sống, đi cứu trợ đồng bào nghèo khổ. Những con người tha thiết với tha nhân đã bị bắt và đang tiếp tục bị bắt. Cái ác đang lộng hành, nó sẵn sàng đổ ập tai họa xuống đầu bất cứ một công dân bình thường nào, dù họ là những người sống lương thiện và muốn sống tốt lành. Edmond Burke, một chính khách người Anh bảo rằng: “Ðiều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả”.

Việt Khang muốn chấm dứt cái Ác; khi lương tâm con người lên tiếng, họ sẽ nhận được sự hồi đáp. Từ nửa vòng trái đất, bắt đầu bằng câu nói chân thành của nhạc sĩ Trúc Hồ – những người tốt đang hành động. Họ đang có mặt khắp nơi cho Việt Khang, cho những ước mơ của anh. Nhạc sĩ Trúc Hồ bảo: “Anh sẽ dùng tất cả những gì anh có được, ngay cả sinh mạng mình để tranh đấu cho sự tự do của Việt Khang”. Nhạc sĩ Trúc Hồ khởi xướng một chiến dịch lấy chữ ký gửi thẳng trực tiếp vào trang mạng của Tòa Bạch Ốc. Chiến dịch nhằm vận động tổng thống Hoa Kỳ tạo áp lực để Việt Nam trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm đang bị bắt giữ. Trong vòng ba mươi ngày, nếu con số chữ ký đạt được là hai mươi lăm ngàn, Tổng Thống Obama sẽ phải đích thân cứu xét và hồi đáp thỉnh nguyện thư. Một điều lạ lùng đã xảy ra: Chiến dịch chỉ mới bắt đầu vào lúc 0 giờ ngày 8 tháng 2 năm 2012, nhưng chỉ bốn ngày sau đó, đúng vào lúc 5 giờ chiều ngày 11 tháng 2, 2012 con số cần thiết đã đạt được. Có người gọi đây là thước đo lòng ái quốc của người Việt tị nạn. Riêng tôi, tôi nhìn thấy bước chân nhập dòng của Việt Khang đã nối tiếp làm thành con đường.

Con đường đất ngày xưa khi bạn và tôi đặt đôi chân nhỏ bé của mình đã từng là một cánh rừng. Không ai trong chúng ta đã không từng được bước những bước chân vững chãi tự hào khi vừa chớm có trí khôn. Những gian nan mà Việt Khang và biết bao người khác đang gánh chịu ngày hôm nay nhắc nhở tôi những chặng đường thăng trầm của lịch sử. Và lạ lùng thay, tôi lại nhìn thấy niềm hạnh phúc của riêng anh, niềm hạnh phúc có thể làm rơi nước mắt của bất cứ người Việt Nam nào khi đặt bước chân của mình trên con đường ấy. Việt Khang đã tìm được niềm tự hào mà dân tộc tôi đánh mất từ rất lâu, bước chân của anh đã ném lại đàng sau mọi tủi nhục.

Bạn đã nghe Việt Khang hát chưa? Tiếng hát của anh là tiếng lòng của biết bao người trong bóng tối của nhà giam đêm nay, và tiếng hát ấy đang nối những tấm lòng khắp nơi. Cám ơn Việt Khang, cám ơn nhạc sĩ Trúc Hồ, cám ơn những con người đang góp mặt.

Dân tôi đang cùng Việt Khang đặt bước chân mình trên con đường dẫn tới những ngày vinh quang cho quê mẹ.

Hiệp Ũớc Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương: Việt Nam có lợi nhiều nhất

 

HÀ NỘI (NV) – Việt Nam được hưởng lợi nhiều nhất trong số các nước thảo luận thành lập Liên Minh Tự Do Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương khi tăng xâm nhập được thị trường Hoa Kỳ đối với nhiều thứ hàng hóa, như hàng dệt may.

Tổng Thống Barack Obama (giữa) chụp hình chung với lãnh tụ 9 nước đang thương lượng thành lập Hiệp Ước Ðối Tác Chiến Lược Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương (TPP) nhân họp Diễn Ðàn Kinh Tế Á Châu Thái Bình Dương (APEC) ở Honolulu ngày 12 tháng 11, 2011. (Hình: Saul Loeb/AFP/Getty Images)

Demetrios Marantis, phụ tá đại diện thương mại Hoa Kỳ, phát biểu như vậy trong cuộc họp báo ở Hà Nội hôm Thứ Sáu. Hiện Hoa Kỳ và Việt Nam đang thảo luận các điều kiện để Việt Nam gia nhập Hiệp Ðịnh Ðối Tác Chiến Lược Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương (Trans Pacific Strategic Economic Partnership gọi tắt là TPP). Vòng đàm phán thứ 11 sẽ được họp ở Melbourne, Úc, từ ngày 1 đến 19 tháng 3, 2012.

Theo ông Marantis, giới đầu tư ngoại quốc sẽ đổ xô tới Việt nam khi thấy có nhiều cơ hội tốt đẹp hơn khi Việt Nam trở thành thành viên của TPP.

“Sự thử thách cho các chuyên viên đàm phán là có thể nhận ra những gì có lợi cho cả hai nước.” Marantis nói. “Chúng tôi nhìn thấy những khó khăn trong lãnh vực (thương thuyết hạn ngạch) hàng dệt may vốn là hàng xuất cảng quan trọng của Việt Nam, trong khi đối với Hoa Kỳ, đây là lãnh vực nhạy cảm.”

Kỹ nghệ dệt may Hoa Kỳ áp lực rất mạnh đối với chính phủ để hạn chế hàng dệt may từ Việt Nam để bảo vệ kỹ nghệ nội địa. Dù vậy, hàng dệt may của Việt Nam xuất cảng sang Hoa Kỳ hiện nay đứng hàng thứ hai chỉ sau có Trung Quốc.

Ðầu tư ngoại quốc trực tiếp vào Việt Nam hai tháng đầu năm 2012 chỉ đạt được $1.23 tỉ USD, giảm mất 54.5% so với cùng thời gian này của năm ngoái.

Chính phủ Obama đang thương thuyết với 9 nước trên thế giới với hy vọng thành hình được TPP trong năm nay. Khi mới khởi sự thương thuyết năm 2010, Hoa Kỳ chỉ dự trù có 4 nước là Brunei, Singapore, Chili và New Zealand. Sau hội nghị APEC ở Honolulu năm 2011, Hoa Kỳ mời thêm 5 nước nữa là Malaysia, Việt Nam, Úc, Peru và Nhật Bản.

Mậu dịch hai chiều giữa Việt Nam và Hoa Kỳ năm 2011 là $21.8 tỉ USD, theo thống kê của Bộ Thương Mại Hoa Kỳ. Theo một số nhà bình luận hiệp định TPP còn được coi như một hàng rào ngăn cản sự bành trướng của Trung Quốc.

Hiệp định TPP có mục đích hạ giảm hầu hết các loại thuế quan xuống bằng 0% trong giai đoạn 10 năm. Bản hiệp định này còn dự trù góp phần giải quyết các vấn đề như vai trò của các doanh nghiệp nhà nước trong thương mại, chính sách của các chính phủ, quản lý chuỗi cung cấp hàng hóa giữa các nước…

Trong khi Âu Châu đang bối rối với cuộc khủng hoảng nợ công, chính phủ Obama nhìn thấy khu vực Á Châu Thái Bình Dương là vùng có thể giúp Hoa Kỳ gia tăng xuất cảng và gia tăng việc làm. Tỉ lệ thất nghiệp những tháng gần đây ở Hoa Kỳ tuy giảm xuống nhưng còn rất cao. Một viên chức Tòa Bạch Ốc, Mike Froman, tin rằng Hoa Kỳ sẽ có những cơ hội tốt hơn để xuất cảng máy bay, trang bị kỹ nghệ, y tế, nông nghiệp và các ngành khác.

Một số nhà phân tích thời sự tin rằng nếu gia nhập TPP, Việt Nam và các nước ASEAN khác sẽ có lợi thế hơn, đỡ bị Trung Quốc khống chế. (TN)

Nông dân Nam Ðịnh biểu tình đòi đất


NAM ÐỊNH (NV) –
Nông dân Nam Ðịnh bị nhà cầm quyền cưỡng chế lấy đất bán cho các doanh nghiệp kiếm lời, đẩy họ vào vòng nghèo đói, tới biểu tình trước trụ sở Ủy Ban Nhân Dân tỉnh.

Nông dân Nam Ðịnh biểu tình trước trụ sở UBND tỉnh. (Hình: Nữ Vương Công Lý)

Theo một bản tin của Nữ Vương Công Lý hôm Thứ Sáu, suốt nhiều ngày qua, nông dân đã tụ tập ở trước trụ sở UBND tỉnh Nam Ðịnh đòi công bằng. Họ từng bị nhà nước cưỡng đoạt hết đất đai sản xuất với giá đền bù rẻ mạt. Sau đó, nhà cầm quyền bán lại cho các công ty, xí nghiệp với giá cao hơn gấp bội để kiếm lời trong khi nông dân thì gần như bị mất trắng.

Theo tin NVCL, họ yêu cầu gặp nhà cầm quyền để đối thoại nhưng bị từ chối. Những người biểu tình cho biết: “Họ sẽ tiếp tục biểu tình cho đến khi nhà cầm quyền chịu đối thoại với họ, hoặc trả lại sự công bằng cho họ.”

Cảnh sát đã tìm mọi cách ngăn cấm, không cho những người đi đường đứng lại xem hay chụp hình, với lý do: “Vì đây là vấn đề nhạy cảm.”

Ngày 23 tháng 2, 2012 , ông Nguyễn Ngọc Trìu, một phó thủ tướng kiêm bộ trưởng Nông Nghiệp thời thập niên 1980, phát biểu trên báo Tiền Phong rằng “một số người giàu nhanh nhờ chính sách đất đai.”

“Vừa qua, một số nơi thu hồi đất của nông dân giá rất rẻ, sau đó chuyển đổi mục đích sử dụng, cho doanh nghiệp chia lô, bán nền là giá tăng gấp 10-15 lần. Chính sách như vậy sẽ làm giàu cho một số người mà làm nghèo nông dân. Tôi về nông thôn, có nông dân nói tại sao lại lấy đất của nông dân chia cho người giàu. Ðến dự khởi công một công trình tại Hà Nội, trong khi bên trong là lễ khởi công, bên ngoài là những nông dân khiếu kiện.” Ông Trìu nói trong cuộc phỏng vấn. “Người nông dân chỉ biết làm ruộng chứ có biết đi buôn, tiền đền bù xây được cái nhà là hết. Ðô thị hóa, công nghiệp hóa là phải lấy đất nông nghiệp nhưng làm sao phải giải quyết hài hòa lợi ích của nông dân. Ðền bù không phải chỉ bằng tiền mà phải giúp nông dân có nghề để làm ăn. Khi tôi ở Thái Bình, làm dự án nhà máy điện lấy 300 ha đất lúa, bình quân ở Thái Bình 500 m2 đất/người, như vậy là 6,000 người già, trẻ, gái, trai không còn ruộng đất.”

Nông dân Dương Nội, Văn Giang và tỉnh Ðắc Nông biểu tình trước 35 Ngô Quyền, Hà Nội sáng 21 tháng 2, 2012. (Hình: Nữ Vương Công Lý)

Vụ cưỡng chế trái luật của nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng hiện vẫn là đề tài bàn luận sôi nổi khắp nơi. Hồi đầu tuần này, hơn trăm nông dân ở tỉnh Ðắc Nông, Dương Nội (Hà Ðông) Văn Giang (Hưng Yên) đã kéo nhau về Hà Nội biểu tình tập thể phản đối chính sách cướp đất của họ. Hàng đoàn nông dân từ các tỉnh trên cả nước từng kéo về Hà Nội hy vọng khiếu kiện ở trung ương sẽ được “đèn trời soi xét.” Nhưng tất cả đều bị đuổi ngược trở về hoặc nằm vạ nằm vật ở một vài công viên, hay thuê phòng trọ ở tạm từ năm này sang năm khác, theo đuổi khiếu kiện trong vô vọng. (TN)

Mùa Ðông lạnh, người Nga ào ạt tới Việt Nam

 


Thanh Tú


 


Lượng du khách Nga năm nay đến Việt Nam tăng đột biến so với những năm trước. Ðiều này có được là do các công ty du lịch tại Việt Nam đã biết khai thác nguồn khách Nga cần tránh cái lạnh của Mùa Ðông. Nha Trang và Mũi Né (Phan Thiết) là hai địa danh được du khách Nga đặc biệt ưa thích.









Bên cạnh tiếng Việt, tiếng Anh thì tiếng Nga đã trở thành một điểm mới trong câu chúc mừng năm mới trong năm 2012, với lượng du khách Nga ngày càng cao. (Hình: Thanh Tú)


Ða phần du khách Nga đến từ 9 thành phố vùng Viễn Ðông của Nga là: Novosibirsk, Ekatarinburg, Krasnoyarsk, Kemerovo, Irkusk, Surgut, Vladivostok, Khabarovsk, Samara. Sân bay Cam Ranh trở thành sân bay quốc tế nhưng thực tế chỉ đón nhận những chuyến bay từ Nga và Hàn Quốc. Du khách Nga đến Nha Trang từ trong khoảng tháng 11 đến tháng 4 năm sau.


Theo một nhân viên hải quan làm công tác xuất-nhập cảnh cho biết: “Tối thiểu mỗi ngày có 2 chuyến xuất-nhập cảnh. Ðặc biệt có ngày đến 6 chuyến. Tụi em làm việc căng thẳng và mệt mỏi lắm. Có những khi có chuyến bay lúc 3-4 giờ sáng cũng phải thức để làm việc”. Mỗi chuyến bay trung bình mang đến Việt Nam trên dưới 180 du khách Nga.


Theo những con số của nhân viên hải quan sân bay Cam Ranh, lượng khách năm nay tăng lên rất nhiều so với cùng kỳ năm ngoái. Nếu từ đầu tháng 11 đến cuối tháng 12 năm 2010, sân bay Cam Ranh chỉ có 1,648 du khách Nga đáp xuống tại đây, thì từ đầu tháng 11 đến cuối tháng 12 năm 2011 đã có đến 17,601 du khách đáp xuống sân bay này.


 


Du khách Nga làm Nha Trang bát nháo


 


Chị Quỳnh, một người điều hành cho một công ty du lịch và đồng thời cũng là hướng dẫn viên inbound cho chúng tôi hay: “Du khách Nga có điều gì đó rất giống với những người miền Bắc. Họ ăn uống, nói năng rất bổ bã, xả rác khắp trên đường rất bất lịch sự. Họ chẳng tuân theo bất cứ quy tắc nào cả.” Ðiều này rất dễ bắt gặp tại Nha Trang, trên con đường Trần Phú, đường Trần Quang Khải hay đường Tuệ Tĩnh, Hùng Vương, Nguyễn Thiện Thuật… những con đường có đông đảo du khách Nga lưu trú là sự bát nháo. Họ uống rượu, hò hét và đánh nhau thường xuyên. Rượu là mặt hàng được người Nga đặc biệt ưu thích. Họ không những mang rượu từ Nga sang mà còn mua rất nhiều rượu từ các cửa hàng bán rượu trong thành phố Nha Trang. Nhân viên Hải quan đã buộc du khách Nga phải bỏ lại sân bay không biết bao nhiêu rượu khi họ mang quá số lượng rượu cho phép.


Một người chạy xe ôm cho tôi biết, từ khi lượng du khách Nga đến Nha Trang thì ông kiếm được rất nhiều tiền. Số tiền mà ông kiếm được đa phần là nhờ vào việc chở khách Nga đi kiếm gái làng chơi, chứ không phải là chở khách Nga đi thăm thú. Những nhà thổ trên đường Hùng Vương từ sau 7 giờ tối đến gần sáng lúc nào cũng rôm rả tiếng Nga. Bà Thảo, một người dân sống lâu năm ở trong một con hẻm trên đường Hùng Vương ở phường Lộc Thọ cho biết, trước đây con hẻm của bà vốn đã không yên ả, khách làng chơi thường xuyên tập trung về đây từ lúc chạng vạng tối đến tận sáng. Nhưng từ khi khách Nga ồ ạt sang Việt Nam thì khu nhà bà ở trở nên lộn xộn hơn. Những du khách Nga với giọng nói sang sảng, họ cười đú đởn, quát tháo rầm trời mỗi khi bước từ khách sạn chứa gái làng chơi ra.


Khi được hỏi chính quyền có hành động gì trước những việc gây mất trật tự công cộng trên, bà chỉ tay vào khách sạn 6 tầng to đùng cho biết: “Chủ khách sạn này là em của một ông công an to đùng ở đây (Nha Trang-PV). Từ khi nó (khách sạn-PV) thành lập đến bây giờ chỉ thấy toàn chứa gái nhưng có bao giờ thấy công an hay này nọ đến đâu. Tụi nó (Công An-PV) ăn chia với nhau hết rồi.”










Cầu Xóm Bóng nhìn từ Tháp Bà Po Nagar. (Hình: Thanh Tú)


Khai thác nguồn khách du lịch Nga là công ty Ánh Dương kết hợp với công ty Pegas của Nga. Theo chị Nguyên, một nữ tiếp tân ở khách sạn Long Beach trên đường Nguyễn Thiện Thuật cho biết: “Phòng của khách sạn đã được book cho khách Nga đến tháng 4. Chỉ còn khoảng 40-50% là dành cho khách vãng lai lưu trú mà thôi.” Không chỉ có khách sạn Long Beach mà hầu như rất nhiều khách sạn từ 2 sao trở lên ở Nha Trang đều đặt phòng cho khách Nga, khách sạn tối thiểu cũng khoảng 40% số phòng dành cho khách Nga. Chị Nguyên còn cho biết thêm: “Rất nhiều du khách nước ngoài là người Mỹ, Pháp, Úc và cả người Việt cứ than phiền du khách Nga họ uống rượu trong phòng rồi hò hét ầm ĩ làm huyên náo, không để cho người khác ngủ. Tụi em cứ phải nhắc nhở họ hoài thôi.”


 


Kỳ thị


 


Du khách Nga đến Nha Trang là những người ở vùng Viễn Ðông, nên họ gặp rắc rối với ngôn ngữ. Ðại đa số họ không thể nói tiếng Anh mà chỉ sử dụng duy nhất tiếng Nga. Ban đầu, giới làm du lịch tại Nha Trang gặp rất nhiều khó khăn khi tiếp xúc với khách Nga vì họ không thể kiếm đâu ra người biết nói tiếng Nga để trao đổi với du khách. Ðể giải quyết vấn đề này, họ buộc phải mướn những người biết nói tiếng Nga ở Hà Nội hoặc các tỉnh miền Bắc khác. Rất nhiều công ty, văn phòng du lịch ở Nha Trang trước đây chỉ toàn là tiếng Anh hoặc tiếng Việt thì nay lại thêm tiếng Nga hoặc toàn chữ Nga trên những bảng thông tin dịch vụ. Thực đơn trong nhà hàng, hay thông tin trong khách sạn cũng bổ sung thêm phần tiếng Nga để du khách Nga dễ tiếp xúc và giao tiếp. Song, không phải nhân viên nào cũng biết nói tiếng Nga nên xem ra để giao tiếp với một lượng lớn du khách Nga vẫn còn là bài toán nan giải cho các công ty du lịch.


Sailing Club là một night club bãi biển nổi tiếng ở Nha Trang. Rất nhiều du khách khi đến đây không bỏ qua việc tận hưởng không khí náo nhiệt tại club này. Ðây là night club duy nhất ở Nha Trang được phục vụ cho tới sáng mà không bị sự o ép của chính quyền. Ðương nhiên, đứng phía sau cho sự hoạt động của night club này là một ông sếp bự. Và mỗi lần cơ quan công quyền đi kiểm tra luôn được nhận một sấp phong bì dày cộm.


Trước đây vài năm, khách thường xuyên của night club này đa phần là khách nước ngoài. Song, một số năm trở lại đây đón nhận thêm rất nhiều khách Việt và gần đây là khách Nga. Trong một lần đến đây tôi đã chứng kiến một Tây balo Ðức sau khi được một du khách Nga hiếm hoi biết nói tiếng Anh mời một chai bia, họ nói chuyện với nhau. Nhưng sau khi du khách Ðức biết người tiếp chuyện với mình là người Nga, anh ta liền xua tay “not good, not good” rồi đi qua một nơi khác. Vị khách Nga thắc mắc với tôi, vì sao nhiều người có vẻ không thích người Nga? Tôi trả lời đại rằng có thể đó là do vấn đề lịch sử chính trị để lại.


Không chỉ có du khách phương Tây không thích người Nga, mà rất nhiều người Việt cũng không thích người Nga mặc dù người Việt đã rất quen với người Nga trước đây. Tại Mỹ Ca từ trước năm 2002, trên con đường dẫn vào bán đảo Cam Ranh, hàng quán hai bên đường chằng chịt những biển hiệu tiếng Nga. Thế nhưng, người dân ở đây thường xuyên có những xung đột với binh lính Nga.


Cô Thủy Tiên, quản lý một nhà hàng có tiếng ở Nha Trang cho biết, người Nga chẳng phải ai cũng xấu, nhưng số người tốt dường như họ ẩn đâu mất, mà phô ra ngoài chỉ toàn người xấu. Cô còn nói thêm, dường như lịch sử chính trị Cộng Sản đã làm cho người Nga trở nên xấu đi. Họ trở nên phàm ăn, nói năng tục tĩu, tranh giành, đánh lộn và rất dễ nổi nóng.


Người Nga xem ra chỉ có thiện cảm đối với những người dân có xuất xứ từ miền Bắc, hoặc những người miền Bắc dành tình cảm cho người Nga nhiều hơn. Nhưng, ở Nha Trang, người Nga không được người dân tại đây thiện cảm cho dù chính họ mang lại lợi nhuận cho thành phố này.

Luật tu chính thuế vụ

 


Luật Sư LyLy Nguyễn


 


LTS – Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Bảo Vệ Tài Sản, Luật Thương Mại cho các công ty hoặc tiểu thương, cố vấn điều hành tài sản, bênh vực thân chủ trong những vụ rắc rối khi bị kiểm tra thuế, kế hoạch địa ốc, và khai phá sản. Luật Sư LyLy còn thay mặt cho thân chủ trong các vấn đề liên quan đến Thuế Lợi Tức Cá Nhân (Income Tax), Thuế Trả Nhân Công (Employment Tax), Thuế Mua Bán (Sale And Use Tax) Và Thuế Tài Sản (Estate Tax), ở cả hai cấp liên bang và tiểu bang, cũng như đã nhiều lần diễn thuyết về các vấn đề giao dịch thương mại, ngân hàng, thuế và điều hành tài sản tại nước ngoài. Ngoài ra LyLy Nguyễn còn rất giàu kinh nghiệm về Luật Khánh Tận với Chương 7 hay Chương 13. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.


 


Luật Thuế Vụ (Tax Laws) do Quốc Hội soạn thảo dùng làm căn bản cho Bộ Ðiều Lệ Thuế cho IRS (Internal Revenue Code hay IRC, gọi tắt là Tax Code).


  IRC được tu chính hàng năm với các thay đổi vì nhiều mục đích khác nhau như chính trị, kinh tế hay xã hội mà phần lớn do áp lực của một số phe nhóm có ảnh hưởng mạnh với Quốc Hội hay chính phủ.


Quốc Hội đã dành cho Sở Thuế Vụ Liên Bang (Internal Revenue Services viết tắt IRS) nhiều quyền hạn trong việc thi hành luật thuế bằng cách ấn định hàng loạt điều lệ để IRS thích ứng áp dụng vào hầu hết mọi trường hợp hay vào bất cứ hoàn cảnh nào liên quan đến việc thu thuế. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn có hàng ngàn kẽ hở mà luật thuế không phân minh rõ ràng nên thường vẫn thấy những vụ tranh luận gay go giữa IRS và các luật sư biện minh cho người đóng thuế, cuối cùng phải đưa lên tòa án cấp liên bang phân xử.


Tòa Án Thuế (Tax Court) là một trong những tòa án liên bang cùng nằm chung một hệ thống với các tòa liên bang tại quận hạt (district court), nơi có quyền hạn để phân xử theo căn bản từng vụ như Quốc Hội đã ấn định. Bất luận IRS hay người đóng thuế nếu không thỏa mãn với phán quyết ở tòa án thuế đều có quyền kháng cáo lên Tòa Kháng Án (Circuit Court of Appeals) hay trong vài trường hợp hiếm hoi có thể kháng cáo lên Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ (US Supreme Court).


Hệ thống thuế lợi tức (income tax) dựa trên căn bản tự khai (self-assessment) có nghĩa là mọi người có trách nhiệm tự báo cáo cho chính phủ biết số lợi tức kiếm được và tự xác định lấy số tiền thuế phải đóng. Mỗi năm, từ đầu Tháng Giêng tới 15 Tháng Tư, mọi người phải khai thuế cho năm vừa qua. Việc tự ấn định lấy số thuế theo lợi tức kiếm được không có nghĩa là ai cũng có quyền muốn khai hay không khai. Trái lại, theo luật, mọi người nếu kiếm đến một mức lợi tức tối thiểu đã ấn định đều bắt buộc phải khai thuế.


IRS có trách nhiệm xác định xem dân chúng có thi hành đứng đắn những hành động tự khai như:


Báo cáo đúng tất cả lợi tức kiếm được trong năm.


Khai đúng số tiền thuế phải đóng.


Trả đúng số tiền thuế phải đóng.


Nếu IRS nghi ngờ một người không khai thành thật thì người ấy sẽ bị IRS mời đến để kiểm thuế (tax audit). Nếu ai không chịu khai thì IRS sẽ làm giùm bản khai thuế theo luật định. Do đó quí vị nên coi việc khai thuế là quan trọng đừng coi thường để tránh rắc rối nhiều khi bị mất tài sản hay bị tù tội.


Chúng tôi xin kể sau đây là một trường hợp điển hình. Vài năm trước đây ông Ba bị rắc rối với IRS sau một lần khai thuế không chính xác khiến ông bị IRS nghi ngờ rồi kiểm thuế. Kết quả ông không chứng minh được nhiều khoản miễn trừ nên bị đóng thêm $7,000 tiền khai thiếu gồm cả tiền phạt lẫn tiền lãi. Ông kháng cáo qua nhiều chặng nhưng không có kết quả, cuối cùng lên đến Tòa Án Thuế nhưng cũng bị thua kiện luôn.


Khi IRS gởi giấy đến đòi chung cuộc ông vẫn ương ngạnh nhất định không đóng mặc kệ án tòa vì cứ khăng khăng cho mình là đúng. Ðến lúc nhận được giấy báo của IRS cho lệnh tịch thâu căn nhà đang ở đem bán đấu giá thì ông mới biết sợ và tìm đến một luật sư nhờ can thiệp nhưng đã quá muộn vì chỉ còn một ngày nữa là căn nhà sẽ bị bán đấu giá. Luật sư của ông Ba bèn gọi lên IRS xin hoãn tịch biên trong 30 ngày để ông đi cầm thế nhà lấy tiền đóng thuế.


Ông Ba đến vay nhiều ngân hàng nhưng chẳng nơi nào chịu cho vay cả. Luật sư xin IRS gia hạn thêm nhưng IRS không thuận, vẫn cho tiến hành bán đấu giá căn nhà được $150,000, số tiền này quá thấp so với giá thị trường $240,000. Sau khi IRS thanh toán tiền vay (mortgage) còn thiếu $120,000, khấu trừ $14,000 tiền thuế (dĩ nhiên gồm lãi và tiền phạt cùng án phí), cuối cùng IRS đưa cho ông Ba phần $16,000 còn lại. Và ông Ba cùng gia quyến cũng được lệnh khăn gói dọn ra khỏi nhà để giao cho chủ mới.


Chuyện đáng buồn của ông Ba đến đây lại gặp hồi vui. Luật sư chỉ cho ông Ba một cơ hội cuối cùng để lấy lại căn nhà. Chiếu theo điều lệ IRC, những người bị tịch thu nhà cửa bán đấu giá trả nợ thuế có quyền được ưu tiên mua lại căn nhà bị mất trong thời hạn 180 ngày với điều kiện phải trả ngay trọn số tiền theo giá vừa bán. May thay lúc đó ông Ba vừa tìm được một công ty tài trợ địa ốc bằng lòng cho vay $150,000 để đóng lại cho người mới mua được trong cuộc đấu giá vừa qua. Kết cuộc thật đáng buồn cho ông Ba vì bị mất nhiều tiền quá.


Giá ông chịu dàn xếp với IRS ngay từ đầu thì chỉ mất có $7,000 thôi, cũng chỉ vì không nắm vững luật thuế nên ông suýt bị mất hẳn căn nhà mà lại bị tốn mất $25,000 (ông đã đóng $9,000) chưa kể thêm vào tiền lãi của mortgage mới. Ngoài ra ông còn mất biết bao thời giờ lo lắng mất ăn mất ngủ và phải hầu tòa lui tới hao công tốn của.


Thực ra nếu ông Ba chỉ cần hiểu vài điều căn bản về luật thuế ngay từ đầu thì chắc chắn đã tránh khỏi rắc rối với IRS. Những điều căn bản nên tránh nhất là không bao giờ coi thường mà bỏ qua không trả lời IRS, không theo đúng hạn định, hoặc là không thành thật với nhân viên IRS. Tóm lại chúng ta cần nên biết những chi tiết căn bản chung quanh việc khai thuế sao cho dễ dàng, giản dị và đúng.


Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần phải thảo luận với luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.

Requiem cho một nhà báo – Lê Phan

 

Lê Phan

 

Tôi chưa bao giờ được gặp Marie Colvin nhưng được nghe nói rất nhiều về phóng viên huyền thoại của tờ London Times. Marie là một công dân Mỹ nhưng từ một phần tư thế kỷ nay, Marie làm phóng viên chiến trường cho tờ Times Chủ nhật. Marie qua đời trong khi đang làm phóng sự về một cuộc chiến tàn bạo nữa.

Nhà báo Marie Colvin trong quảng trường Tahrir ở Cairo, Ai Cập. (Hình: AP Photo/Ivor Prickett Sunday Times)

Tôi chưa bao giờ gặp Marie vì khi chị đang lăn lộn ở chiến trường Nam Tư cũ thì tôi còn mải mê ở Á Châu, nhưng chúng tôi có nhiều bạn đồng nghiệp chung. Lần đầu tiên tôi nghe chuyện về Marie là tại phi trường Dili của Ðông Timor hồi cuối thập niên 1990. Lúc đó Ðông Timor còn là một phần nổi loạn và lạc hậu của Indonesia. Chúng tôi, một đám nhà báo đủ quốc tịch, đủ quốc gia đã túm tụm ở một hangar của phi trường vì thành phố Dili đang trong cơn biến loạn.

Chúng tôi đến nơi khi khu tổng hành dinh của phái bộ Liên Hiệp Quốc mới bị phá hủy, và nơi duy nhất còn có chút an toàn là phi trường. Ban ngày, với sự hộ tống của lực lượng Liên Hiệp Quốc chúng tôi tìm cách tường thuật câu chuyện của Ðông Timor. Ðêm đến, chẳng có việc gì để làm, trong ánh trăng, chỉ có nước ngồi kể chuyện. Hôm đó chúng tôi mới mất một người bạn đồng nghiệp, Sander Thoenes, thông tín viên Jakarta của tờ Financial Times. Sander là một “thổ công” ở Timor. Anh không những thông thạo tiếng nói mà còn hiểu rõ ngọn ngành của những phe phái ở Timor lúc đó. Vừa xuống phi cơ anh đã bỏ chúng tôi, kiếm một anh lái xe ôm nhờ chở đi tìm một nguồn tin. Theo người tài xế xe ôm trốn thoát thì anh đã bị chính cảnh sát Indonesia bắn hạ chỉ vì anh muốn tìm cách liên lạc với những người lúc đó là phiến quân Fretilin. Sanders chết vì muốn nói lên tiếng nói của lực lượng Ðông Timor tự do.

Câu chuyện lan man sang những bạn đồng nghiệp khác và một anh bạn kể lại cho tôi nghe về Marie.

Cũng như Sander, Marie cũng có một thúc đẩy có khi không thể nào cưỡng được để đi đến những nơi mà những chuyện xấu xa đang xảy ra, mà mục đích chỉ để nói lên cho thế giới biết về chuyện ở nơi đó. Dĩ nhiên hầu hết nhà báo, nếu thực sự yêu nghề, đều có ước muốn đó. Nhưng họ khác hơn ở chỗ họ cảm thấy cần phải đi ở những nơi mà những người khác sợ không dám đến.

Trong làng báo Việt Nam, cố phóng viên chiến trường của báo Chính Luận trước năm 1975, ký giả Nguyễn Tú, cũng vậy. Ông Tú không chịu ngồi làm tin ở bộ tổng hành dinh vì ông muốn đến tận chiến trường, chứng kiến tận mắt. Làm nhân chứng, dầu là làm nhân chứng cho một chiến bại cũng là một điều ông không từ chối.

Cũng như Marie, ông Nguyễn Tú, sau khi theo chân đoàn quân rút lui khỏi Pleiku trên con đường máu lệ về Tuy Hòa, đã trở lại Pleiku, chỉ vì muốn tận mắt chứng kiến xem kẻ thù đã tràn vào thành phố như thế nào. Hồi còn sinh thời, ông vẫn thường buồn rầu kể, “Mình rút đi nhanh quá đến nỗi họ không tới kịp. Hai ba ngày sau mà thành phố vẫn trống trơn, bọn họ chưa tới.”

Marie Colvin cũng có sự bức bách phải chứng kiến tận mắt như vậy. Marie biết là mình không phải bất tử. Khi tường thuật về cuộc nội chiến ở Sri Lanka hồi năm 2001, Marie đã bị lọt giữa hai lằn đạn, bị thương nặng và mất một mắt. Trong một cử chỉ bất cần đời, người phụ nữ mà ai cũng bảo cũng rất thích làm đẹp như những người phụ nữ khác, đã đeo một cái miếng vải đen che con mắt bị mù. Tôi đã thấy khi đi ăn tiệc, chị đã đeo tấm vải đó viền kim tuyến như một thách thức đối với vết thương không để nó làm ảnh hưởng đến niềm vui sống.

Nhưng không phải là Marie không mang thương tích đó ngay cả trong tâm linh. Sau đó nhiều tháng Marie đã phải vào bệnh viện vì vết thương tâm lý. Thành ra sự can đảm của Marie không phải là liều lĩnh của kẻ tưởng mình là bất khả xâm phạm. Nó là sự kiên tâm trầm lặng của một người biết mình phải làm những gì mà mình tin là nhiệm vụ của mình, biết rủi ro và hậu quả mà có thể đến cả mạng sống của mình. Nhưng nhiệm vụ đó, nhiệm vụ làm nhân chứng, kể lại câu chuyện, và nói lên tiếng nói của những người không có tiếng nói, vượt cái lo cho bản thân.

Bài tường thuật vào ngày cuối của Marie, khi chị tả lại trên đài BBC cảnh chứng kiến cái chết của một em bé mà mảnh đạn đã vào phổi “Các bác sĩ bó tay không làm gì nổi. Em bé nằm, cố gắng thở, ưỡn ngực lên thở, cố gắng hết sức rồi thì sau cùng thua cuộc trút hơi thở cuối cùng. Nó chỉ mới là một đứa bé sơ sinh. Nó chỉ là một baby.” Lời nói đầy xúc động đó đã nhân tính hóa những con số mà Liên Hiệp Quốc đưa ra. Hơn 5,000 người nghe không có ý nghĩa gì cả, nhưng cái chết thảm của một đứa bé sơ sinh đã làm nhiều người nhỏ lệ. Một vị quân nhân cao cấp của quân đội Anh đã được một phụ tá kể lại là nghe xong ông đã gọi cho một người bạn đồng nghiệp bên kia bờ Ðại Tây Dương, chơi lại đoạn âm thanh đó rồi bảo ông bạn “For God’s sake. Do something!”

Một ông bạn đồng nghiệp cũng chuyên về Trung Ðông kể lại với tôi là ngay trước khi Marie đi sang Syria, anh gặp chị ở Beirut. Bạn bè khuyên đừng đi, nhưng Marie không nghĩ là mình có thể đừng đi. Marie bảo với anh bạn tôi, “Họ đang làm những chuyện kinh tởm ở đó. Chúng ta phải có mặt tại đó.”

Cũng có thể như ông Rupert Murdoch, chủ nhân của tờ báo mà Marie là phóng viên chiến trường, đã nói: Chính quyền Assad đã cố tình nhắm bắn vào căn nhà mà Quân Ðội Syria Tự Do đã dùng làm trung tâm báo chí dã chiến để tiếp đón những nhà báo Tây phương liều mạng đi qua con đường buôn lậu vào Homs. Hẳn chính quyền tin là hạ sát được Marie và Remi Ochlik sẽ làm cho các phóng viên khác không dám vào để tường thuật nữa.

Nhưng họ không hiểu những người như Marie. Nếu cái mà anh bạn đồng nghiệp của tôi gọi là “một bộ lạc vượt biên giới quốc gia” của những người theo đuổi cái sự nghiệp kỳ quái của một nhà báo làm nghề thông tín viên, có một đức tính thì đó hẳn là cái bướng bỉnh của sự từ chối chấp nhận khi người ta không cho phép mình tường thuật. Nhất là khi như Marie đã nói “Họ đang làm những chuyện kinh tởm. Chúng ta phải có mặt tại đó.”

Nay cái chết của Marie và Remi Ochlik, trẻ hơn nhiều và cũng tài ba và can đảm không kém, sẽ tập trung thêm chú ý về những gì đã xảy ra ở đó. Nó có thể tạo thêm áp lực để có một hành động nào đó nhằm phá hủy vòng bao vây và cho phép cấp cứu cho khoảng 28,000 thường dân mà Marie nói đang bị mắc kẹt trong đó trong tình trạng ngày càng nguy ngập. Nếu quả chuyện đó xảy ra thì hẳn Marie cũng ngậm cười nơi chín suối.

R.I.P. người bạn đồng nghiệp mà nhà báo nào cũng tự hào được có.

Thụy Sĩ chế vệ tinh dọn rác không gian


GENEVA (AP) –
Các khoa học gia Thụy Sĩ loan báo, dự tính phóng một vệ tinh đặc biệt dùng vào việc dọn rác không gian, những mảnh vỡ được xem là gây hư hại nghiêm trọng và tốn kém cho các vệ tinh quí giá và ngay cả cho các phi thuyền có người điều khiển.

Hình minh họa do Trung Tâm Không Gian Thụy Sĩ cung cấp cho thấy khái niệm vệ tinh dọn rác đang thu hồi các vật thể trong không gian. (Hình: AP/Swiss Space Center)

Vệ tinh CleanSpace One trị giá $11 triệu, kiểu thử nghiệm, đang được Trung Tâm Không Gian Thụy Sĩ chế tạo tại viện kỹ thuật Swiss Federal Institute for Technology, ở Lausanne.

Chương trình dự trù sẽ phóng lên không gian trong vòng từ 3 đến 5 năm tới, và công tác đầu tiên của vệ tinh sẽ là thu hồi hai vệ tinh của Thụy Sĩ, từng được phóng lên vào hai năm 2009 và 2010, nhưng sắp hết hạn sử dụng.

NASA cho biết trên quỹ đạo trái đất hiện có hơn 500,000 mảnh vỡ của tầng hỏa tiễn phế thải, vệ tinh bị hư hỏng và các mảnh vụn khác. Các vật này di chuyển với vận tốc gần 28,000 cây số mỗi giờ, đủ nhanh để phá hủy hay gây hư hại một vệ tinh hay phi thuyền. Sự va chạm này lại tạo thêm nhiều mảnh vỡ khác bay lơ lửng trong không gian.

Rác không gian đã từng va chạm với vệ tinh ít nhất hai lần. Năm 1996, một vệ tinh của Pháp bị hư vì bị đụng phải mảnh vỡ của một hỏa tiễn bị phế thải. Năm 2009, một vệ tinh thuộc sở hữu của công ty Iridium Communications ở Hoa Kỳ, bị hư hại hoàn toàn sau khi một vệ tinh vô thừa nhận của Nga đụng phải.

Theo các khoa học gia, vệ tinh dọn rác phải được thiết kế làm sao để có đường bay trùng hợp với vật thể muốn thu hồi, nắm bắt được các mảnh vỡ khi đang bay ở tốc độ cao. Sau đó làm thế nào để đưa các mảnh vỡ đã thu hồi rơi trở về bầu khí quyển trái đất, để rồi tự thiêu hủy.

Năm 2007, Trung Quốc cố ý phá hủy một vệ tinh của mình khi thử nghiệm với một hỏa tiễn, tạo ra thêm 150,000 mảnh nhỏ trong không gian, trong đó 3,000 mảnh đủ lớn có thể quan sát được bằng radar từ mặt đất.

Ngoại Trưởng Hillary Clinton tháng rồi cảnh cáo môi trường không gian đang bị rác không gian đe dọa, và nói rằng Hoa Kỳ sẽ họp bàn với Liên Âu để định ra tiêu chuẩn để giới hạn rác không gian. (TP)

Gia đình Tướng Ngô Quang Trưởng đưa ông về với quê hương



Hà Giang/Người Việt

 

Với biết bao đồng hương và cựu chiến sĩ cùng đồng đội đã đến dự tang lễ của cố Trung Tướng VNCH Ngô Quang Trưởng, được long trọng cử hành vào ngày 25 Tháng Giêng, năm 2007, tại Falls Church Virginia, miền Ðông Hoa Kỳ, sự tiễn đưa vị tướng nổi danh là “tài và thanh bạch” đã hoàn tất sau lễ di quan cùng ngày.

  Thân quyến của Tướng Ngô Quang Trưởng khấn vái trên ngọn đèo Hải Vân trước khi rải tro của ông. (Hình: Người Việt, từ video do bà quả phụ Ngô Quang Trưởng cung cấp)

Nhưng, nhân một chuyến viếng thăm tòa soạn, bà quả phụ Ngô Quang Trưởng tâm sự với phóng viên Người Việt rằng, việc tiễn đưa chồng và cha về nơi yên nghỉ cuối cùng, chỉ được bà và 4 người con thực hiện một năm sau đó, khi tro cốt của ông được đưa về rải trên ngọn đèo Hải Vân, Việt Nam, theo ước nguyện cuối cùng của ông.

Bà Trưởng tâm sự rằng thuở ông còn sinh thời, hai người đã “mua sẵn hai lô đất cạnh nhau,” nhưng một hôm Tướng Trưởng lại nói với bà rằng có lẽ sau khi qua đời, ông muốn “được thiêu và mang về Việt Nam.”

“Về Việt Nam? Thế anh không muốn ở cạnh bên em sao?” Bà Trưởng kể đã hỏi chồng như thế.

Tướng Trưởng lúc đó đã trầm ngâm không nói, rồi thấy vợ buồn buồn, ông an ủi, “Thôi thế anh sẽ ở lại đây cạnh em.”

Ðã yên trí như thế, nhưng sau khi ông nằm xuống, bà Trưởng vẫn không ngạc nhiên, khi Mai Trinh, cô con gái đầu lòng bảo rằng “bố dặn kỹ là mang tro cốt bố về rải trên đèo Hải Vân.”

Thì ra, sợ vợ buồn, Tướng Trưởng đã không tâm sự với bà mà chia sẻ tâm tư với cô con gái lớn.

Không chỉ tâm sự, ông còn tả tỉ mỉ về ngọn đèo ấy, tả rõ, sống động và đầy ấn tượng đến nỗi, theo lời bà Trưởng, một người bạn thân của Mai Trinh đã nhờ lời tả của ông mà vẽ lên bức tường đằng sau bàn thờ và hài cốt của ông, một bức tranh về cảnh đèo ngoạn mục này.

“Lạ lắm,” người họa sĩ “nghiệp dư” này chưa bao giờ đặt chân đến đèo Hải Vân, mà không hiểu làm sao lại vẽ ra cảnh đèo “hình dáng rất giống chỗ rải tro sau này.” Bà Trưởng kể.

Khi xe đi đến Huế thì trời mưa tầm tã, bà Trưởng đã lo là “thế này thì làm sao mà trải được” rồi lâm râm cầu nguyện.

Bỗng dưng trời tạnh mây quang.

Thoạt tiên bà Trưởng chỉ cho rằng lý do Tướng Trưởng muốn được nằm rải rác trên ngọn Hải Vân là vì ông gắn bó với dân chúng ở miền Trung, nhưng khi xe leo lên đến đỉnh đèo, bà mới thấy là cảnh ở đây hùng vĩ quá, ngoạn mục quá, không hổ danh là nơi đã được vua Lê Thánh Tông đặt cho tên “Ðệ Nhất Hùng Quan,” và nếu muốn ở tại quê hương thì có lẽ khó chọn nơi nào lý tưởng hơn.

Nằm cheo leo trên dẫy Trường Sơn, bên là núi, bên là biển, gió mạnh và mây lúc nào cũng bay là đà, đèo Hải Vân dài 21 kilô mét, là ranh giới giữa tỉnh Thừa Thiên, Huế ở phía Bắc, và thành phố Ðà Nẵng phía Nam. Với đỉnh cao nhất là 496 mét so với mực nước biển.

Ði qua một vùng biển với những chiếc tầu nhỏ nằm yên trên ven bờ, qua một rừng thông cao che khuất những rặng núi xa mời, ông Tín, người tài xế rất thân quen với Tưởng Trưởng ngày xưa, cho biết bắt đầu ra cửa biển Ðà Nẵng.

Chiếc xe tiếp tục chạy ngoằn ngoèo trên ngọn đèo vừa đẹp vừa nguy hiểm. Biển không xanh lơ mà là màu xanh lá non của những ngày không có nắng, trên bầu trời, xen lẫn tầng mây trong xanh lẫn những làn mây xám, một bên đường vài cây lau đùa trong gió vật vờ, sóng biển vỗ vào bờ ném lên những làn sóng trắng.

“Ðúng chỗ này rồi anh!” Một người con gái của bà kêu lên.

“Có con sông nữa nè.” Người con khác nói.

Sao giống chỗ vẽ trong bức tranh quá, bà Trưởng nghĩ thầm, có cảm tưởng ông đang ở quanh đây, rất gần.

Xe dừng bên một cái miếu bên đường.

Trời lạnh, và gió phần phật. Bà Trưởng tay cầm bó hoa huệ, tay cầm bó nhang, đứng co ro trước ngôi miếu. Bốn người con, và cả ông tài xế chia nhau hoa, nhang rồi lâm râm khấn vái.

Một người con trai tay run run mở bọc tro, bà và những người con mỗi người một nắm tro, đứng tựa vào thành sắt trên đường đèo, rồi thay phiên nhau mở rộng tay ra.

Nhưng kìa, sao gió mạnh thế mà tro vẫn vón lại thành một khối vấn vương rồi mới tan ra, tung bay theo gió.

Trên đèo Hải Vân, gió mạnh thế mà từ tay bà Trưởng, tro vẫn vón lại thành một khối vấn vương rồi mới tan ra, tung bay theo gió. (Hình: Người Việt, từ video do bà quả phụ Ngô Quang Trưởng cung cấp)

“OK, con đưa ba về.” Một người con gái nói trong tiếng thở dài.

“Ba happy rồi đó, thôi goodbye nhe ba, lâu lâu ba về thăm gia đình.” Người con khác dặn dò.

Rải tro xong, bà Trưởng tần ngần nhìn cảnh đèo. Những hạt tro như còn vướng vất trên tóc trên áo bà. Gió thổi vi vu, những gì còn lại của thể phách của cố Trung Tướng Ngô Quang Trưởng đã được bay vào thinh không, rơi xuống từng ngọn đồi, bám vào từng lá cây, hòa tan trong lòng biển Thái Bình Dương, mãi mãi quấn quýt với đất nước Việt Nam, bên cạnh những người dân miền Trung nghèo nàn, và mảnh đất mà ông và bao chiến sĩ đã xả thân bảo vệ.

Bà hơi buồn nhưng nhẹ nhàng, như đã làm xong được một việc canh cánh bên lòng.

“Tôi thấy anh đã quyết định đúng, và thấy thanh thản cho anh ấy!” bà chia sẻ.

Rồi bà mơ màng như nói cho một mình nghe:

“Chế độ nào thì rồi cũng phải qua đi, nhưng đất nước muôn đời vẫn là đất nước mình. Cuối cùng anh đã về được với quê hương.”

 

––––––-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Washington Post giảm thu 22%


WASHINGTON (AP) –
Công ty Washington Post Co. hôm Thứ Sáu loan báo bị thất thu 22% trong tam cá nguyệt thứ tư.

Trụ sở trung ương của báo Washington Post ở Washington DC. (Hình: Daniel X O’Neil/Wikipedia)

Công ty chuyên kinh doanh về truyền thông và giáo dục này báo cáo, doanh thu từ tháng 10 đến tháng 12 xuống còn $61.7 triệu hay giá mỗi cổ phiếu là $8.03; trong khi một năm trước đó, thu nhập là $79 triệu và mỗi cổ phiếu có giá $9.42.

Lợi nhuận giảm 10% từ $1.18 tỉ xuống còn $1.06 tỉ. Lợi nhuận sụt ở mọi bộ phận, ngoại trừ cable TV, vốn không thay đổi.

Ngoài tờ báo mang cùng tên, công ty Washington Post Co. còn là chủ nhân công ty luyện thi Kaplan. Một thời là động cơ hoạt động mạnh, Kaplan ngày nay chỉ tiếp nhận được số sinh viên ít ỏi.

Bộ Giáo Dục Mỹ từng điều tra Kaplan cùng các đại học cộng đồng hoạt động để thu lợi nhuận khác, về cáo buộc họ thu nhận toàn sinh viên không có khả năng tốt nghiệp hoặc kiếm được việc làm, khiến những sinh viên này phải ôm một đống nợ lớn. (TP)

Trung Quốc bắt, tịch thu ngư cụ tàu cá Việt Nam


QUẢNG NGÃI (NV)
Một tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam hoạt động ở khu vực gần quần đảo Hoàng Sa đã bị tàu Trung Quốc bắt giữ, tịch thu hết ngư cụ.










Tàu cá của ông Tằm đang cập bến Sa Kỳ. (Hình: Bee.net)


Tin tức cho hay chiếc tàu đánh cá của ông Ðặng Tằm, thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi, đã bị một tàu tuần Trung Quốc rượt đuổi, bắt giữ rồi tịch thu hết ngư cụ.


Theo lời kể của các ngư dân, vụ việc xảy ra khi họ đang hoạt động ở gần khu vực quần đảo Hoàng Sa khoảng 15 giờ chiều ngày 22 tháng 2, 2012. Sau khi bị lấy mất hết ngư cụ, ông Ðặng Tằm và 11 ngư dân đã được tàu Trung Quốc thả và đã về đến bến cảng Sa Kỳ, Quảng Ngãi ngày 24 tháng 2, 2012.


Ðây là biến cố bắt giữ tàu đánh cá của Việt Nam đầu tiên trong năm 2012 ở khu vực quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam vẫn tuyên bố chủ quyền không thể tranh cãi. Quần đảo này đã bị Trung Quốc xâm chiếm từ tháng 1, 1974.


Ngày 23 tháng 2, 2012, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam lên tiếng phản đối một chuỗi vụ việc Trung Quốc thực hiện ở khu vực quần đảo Hoàng Sa.


“Việt Nam có chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động ở khu vực hai quần đảo này mà không được sự đồng ý của Việt Nam là xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, làm phức tạp và căng thẳng thêm tình hình trên Biển Ðông, trái với Thỏa thuận Các nguyên tắc Cơ bản giải quyết vấn đề trên biển đã ký giữa hai nước, không phù hợp với Tuyên bố Ứng xử của Các bên ở Biển Ðông (DOC), cũng như các cam kết duy trì ổn định, hòa bình trên biển,” Lương Thanh Nghị, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam nói trong cuộc họp báo.


Tháng trước, Trung Quốc loan báo sẽ cấm đánh cá trên biển Ðông từ giữa tháng 6 đến đầu tháng 8, 2012 vào đúng mùa đánh cá chính vụ của ngư dân Việt Nam. Trung Quốc đã bắt giữ hoặc đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam hoạt động gần khu vực Hoàng Sa những năm gần đây. (TN)

Khoa học gia Mexico chế thuốc ngừa heroin


MEXICO CITY (Reuters) –
Trong khi Mexico đang phải đối phó với tình trạng bạo động đẫm máu liên hệ với cuộc chiến ma túy, một nhóm khoa học gia Mexico đang tìm cách chế tạo một loại thuốc chủng ngừa có thể giảm bớt tình trạng nghiện một trong những loại ma túy ghê gớm nhất thế giới là heroin.

Heroin và bia rượu lậu bị đốt ở Pakistan. Các khoa học gia Mexico đang sáng chế thuốc ngừa heroin. (Hình: Asif Hassan/AFP/Getty Images)

Các nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên Cứu Tâm Thần Quốc Gia cho hay họ đã thành công trong việc thử nghiệm trên chuột và chuẩn bị các cuộc thử nghiệm trên con người.

Thuốc chủng ngừa này, trước đã được cấp bằng sáng chế ở Mỹ, giúp cơ thể con người chống lại ảnh hưởng của heroin, để người sử dụng không còn cảm giác khoái lạc khi dùng ma túy.

Các nhà khoa học trên toàn thế giới từ lâu nay đã tìm cách chế tạo thuốc chủng ngừa ma túy nhưng chưa hề đưa ra thị trường.

Một nhóm tại cơ quan chống nghiện ma túy ở Mỹ cũng báo cáo có các tiến triển tương tự như ở Mexico về việc chế tạo thuốc chủng ngừa cocaine. (V.Giang)

Ðà Nẵng mở chiến dịch bắt ăn mày


Thưởng tiền cho kẻ chỉ điểm


 


ÐÀ NẴNG (NV) – Nhà cầm quyền thành phố Ðà Nẵng đưa ra một kế hoạch 2 tháng nhằm dứt điểm đối phó với những người nghèo khổ xin ăn hoặc những người bán hàng rong, trẻ em đánh giày.









Một người bán hàng rong ở Ðà Nẵng. Tin cho hay nhà cầm quyền sẽ “đối thoại với người ăn xin, bán hàng rong.” (Hình: VNExpress)


Trong một “chỉ đạo” gửi đến tất cả các ban, ngành, đoàn thể, quận huyện… của thành phố hôm Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012, “Ủy Ban Nhân Dân” Ðà Nẵng ra lệnh càn quét tình trạng xin ăn, bán hàng rong, trẻ đánh giày trong thành phố.


Chiến dịch này dự trù diễn ra từ ngày đầu tháng 3 đến hết ngày 30 tháng 4 với mục tiêu “kiên quyết với nạn xin ăn trước thềm lễ hội pháo hoa.”


“Lễ hội pháo hoa” là bắn pháo hoa mừng ngày nhuộm đỏ được cả nước, đưa cả nước vào gông cùm cộng sản độc tài đảng trị.


Theo kế hoạch này, các “đối tượng” sẽ bị lùa trở lại địa phương hoặc đưa vào “trung tâm bảo trợ xã hội.”


Cuối tháng 12, 2011, nhà cầm quyền Ðà Nẵng siết chặt vấn đề người ngoại thành nhập cư bằng cách “tạm dừng đăng ký mới nhập cư vào thành phố” lấy cớ đang gặp tình trạng “quá tải.” Ðiều này đã bị đả kích là trái luật. Hiến Pháp công nhận người dân có quyền tự do cư trú, tự do đi lại.


Theo báo Dân Trí, nhà cầm quyền Ðà Nẵng sẽ “vận động các cơ sở tôn giáo không tổ chức các hoạt động công đức ban phát từ thiện (quà, lương thực, tiền,…) tại nơi thờ tự; phối hợp tuyên truyền cho các tín đồ không mua hàng, cho quà, tiền cho các đối tượng biến tướng xin ăn; tổ chức treo các bảng quy định cấm không cho tụ tập đánh giày, bán hương, sách báo trong khu vực chùa, nơi thờ tự.”


Ðối với những người nghèo khổ xin ăn, nhà cầm quyền Ðà Nẵng “lập đường dây nóng, thông báo trên phương tiện thông tin đại chúng để người dân phát hiện người ăn xin báo cho lực lượng chức năng đến xử lý. Mỗi người dân khi phát hiện, báo tin được thưởng nóng 200,000 đồng.”


Ði xin ăn là những người cùng khổ trong xã hội, không còn phương cách nào tự mưu sinh. Nó không phải là một “nghề” và không ai hãnh diện khi phải ngửa tay xin tiền hay miếng ăn từ người khác.


Nhiều làng quê Việt Nam, nhất là sau những đợt mưa bão làm trôi nhà, ruộng vườn bị tàn phá, không ít người phải chạy ra các thành phố xin ăn.


Báo điện tử VNExpress khoe rằng “Với các biện pháp mạnh, thành phố (Ðà Nẵng) không còn người xin ăn.”










Trẻ đánh giày. (Hình: Thanh Niên)


Tuy nhiên, vì đánh giày, bán hàng rong, bán vé số không kiếm ra tiền, những người này trở thành người xin tiền mà nhà cầm quyền địa phương gọi là “biến tướng” nên cũng sẽ bị càn quét quyết liệt.


Theo VNExpress, “gần đây tình trạng này tái diễn. Họ đa phần đến từ các tỉnh Thanh Hóa, Quảng Bình, Thừa Thiên-Huế,…, mượn cớ bán hàng rong, đánh giầy, bán vé số để xin tiền của khách. Tại nhiều chùa lớn còn xuất hiện nhóm người già yếu, tàn tật hoặc giả tàn tật để ăn xin.”


Báo điện tử VNExpress nói rằng nhà cầm quyền Ðà Nẵng “sẽ đối thoại với người xin ăn” trong khi báo Dân Trí thì nói nhà cầm quyền “tổ chức gặp mặt người ăn xin, đánh giày.” (TN)

Cựu ngoại trưởng tranh cử chống thủ tướng Úc


CANBERRA (Reuters) –
Cựu Ngoại Trưởng Úc Kevin Rudd hôm Thứ Sáu cho hay ông sẽ ra giành quyền lãnh đạo đảng Lao Ðộng với đương kim Thủ Tướng Julia Gillard trong cuộc bỏ phiếu nội bộ tới đây, tạo sự đối đầu trực tiếp trong cuộc tranh giành quyền lực đã có từ nhiều tháng nay.

Cựu Ngoại Trưởng Kevin Rudd loan báo ý định giành chức lãnh đạo đảng Lao Ðộng từ tay Thủ Tướng Julia Gillard. (Hình: AP Photo/Tertius Pickard)

Ông Rudd, người bị bà Gillard bất ngờ loại khỏi chức vụ thủ tướng hồi Tháng Sáu năm 2010, cho hay ông là người có khả năng nhất để lãnh đạo đảng vào cuộc bầu cử dự trù diễn ra cuối năm 2013.

“Julia đã làm mất sự tin tưởng của người dân Úc và bắt đầu từ ngày Thứ Hai tôi muốn lập lại sự tin tưởng đó,” ông Rudd tuyên bố với báo chí tại Brisbane.

“Tôi muốn hoàn tất công việc mà người dân Úc đã bầu tôi lên để làm khi họ bầu tôi làm thủ tướng.”

Bà Gillard đã yêu cầu có cuộc bỏ phiếu bầu lãnh đạo đảng Lao Ðộng hôm Thứ Hai tới đây sau khi ông Rudd bất ngờ từ chức ngoại trưởng lúc đang công du ở Mỹ.

Bà hy vọng là cuộc bỏ phiếu sớm sủa sẽ giúp bà tạo thế lực với đảng và không cho ông Rudd có thời giờ huy động sự hỗ trợ. (V.Giang)

Lạm phát tại Việt Nam vẫn tăng nhưng chậm lại


HÀ NỘI (NV) –
Lạm phát tại Việt Nam chậm lại phần nào, theo bản thống kê của Tổng Cục Thống Kê Việt Nam. Chỉ số giá tiêu thụ tăng 16.44% trong Tháng Hai 2012 so với một năm trước, Tổng Cục Thống Kê loan báo như vậy.









Một phụ nữ bán hàng rong ngay trên chiếc xe đạp của mình ở trung tâm thủ đô Hà Nội. Tin cho hay lạm phát chậm lại nhưng có nhiều yếu tố bất định như giá xăng dầu thế giới, giá than gia tăng có thể ảnh hưởng nhiều đến lạm phát tại Việt Nam. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)


Trong khi đó, đầu tư ngoại quốc trực tiếp vào Việt Nam cũng giảm mất 54.5%, chỉ đạt cam kết $1.23 tỉ USD cho hai tháng đầu năm nay so với cùng thời gian này của năm ngoái, theo phúc trình của cục đầu tư ngoại quốc thuộc Bộ Kế Hoạch và Ðầu Tư Việt Nam.


Nhìn thấy lạm phát chậm lại, Ngân Hàng Nhà Nước đã bắn tiếng từ tháng trước là sẽ giảm lãi suất tín dụng ở mức “phù hợp”. Trước sự hối thúc của các định chế tài trợ quốc tế, năm ngoái, Hà Nội ra nghị quyết số 11 nêu một số chương trình chống lạm phát gồm ngăn chặn tăng trưởng tín dụng bừa bãi, ổn định trị giá đồng bạc.


Theo một chuyên viên kinh tế ở Ngân hàng HSBC tại Hongkong, có thể nhà cầm quyền Hà Nội sẽ cho lệnh cắt giảm lãi suất vào cuối quý một sang đầu quý hai năm nay.


Dù lạm phát tăng chậm lại, Việt Nam vẫn là nước có tỉ lệ lạm phát cao nhất tại Á Châu. Lạm phát Tháng Hai gia tăng 1.37% so với Tháng Giêng 2012.


“Sự đe dọa trực tiếp với viễn ảnh lạm phát của Việt Nam vẫn trong mức độ trung bình, nhưng có một yếu tố mới xuất hiện gần đây là giá xăng dầu lên cao hơn.” Tai Hui, kinh tế gia trưởng của chi nhánh ngân hàng đầu tư Standard Chartered tại Singapore, phát biểu. Ông cũng tin rằng Hà Nội sẽ cắt lãi suất ở cuối quý một nhưng có thể trì hoãn sang đầu quý hai nếu áp lực về giá cả gia tăng vẫn cao.


Ngân Hàng Thế Giới và Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế nhiều lần khuyến cáo Hà Nội cần đề cao cảnh giác và không nên nới lỏng chính sách tiền tệ quá sớm để có thể đối phó với lạm phát.


Trong khi giá xăng dầu thế giới leo thang mạnh mẽ thời gian gần đây, các công ty nhập khẩu quốc doanh phải mua vào với giá cao hơn nhưng Hà Nội không giám tăng giá theo thị trường vì sợ lạm phát phóng theo. Chính vì vậy, ngày 21 tháng 2 năm 2012, VNExpress loan tin Bộ Tài Chính Hà Nội ra văn bản “cho phép miễn thuế nhập khẩu đối với mặt hàng xăng”. Trong khi đó, thuế suất đối với dầu diesel cũng được điều chỉnh từ mức 5% xuống 3%.


Theo thông tư số 25/2012 vừa được Bộ Tài Chính ban hành, thuế suất đối với hầu hết các mặt hàng xăng dầu nhập khẩu đều được điều chỉnh theo hướng giảm kể từ ngày 21 tháng 2. Cụ thể, các mặt hàng xăng động cơ nhập khẩu (bao gồm cả xăng pha chì, không pha chì, xăng máy bay…) sẽ được áp thuế 0%, thay vì mức 4% vốn được áp dụng từ đầu năm 2012.”


Nói khác, xăng dầu tại Việt Nam đang được nhà nước trợ giá bằng cách miễn thuế. Trong khi đó, cũng đang có những bàn tính “cân nhắc điều chỉnh giá bán than cho điện”.


Nếu giá xăng và giá than tăng ở “đầu vào”, hệ thống điện quốc doanh khó lòng giữ giá điện mà không tăng. Vật giá sẽ leo thang vùn vụt.


Năm 2011, lạm phát trung bình cả năm là 18.12%. Nhà cầm quyền trung ương dự tính kéo lạm phát xuống “một chữ số” năm nay trong nhiều khó khăn bất trắc. (T.N.)

Biểu tình tiếp diễn tại Afghanistan dù TT Obama xin lỗi


Sau khi kinh thánh Hồi Giáo bị đốt trong căn cứ Mỹ

 

 

 

KABUL, Afghanistan (NYT) – Các cuộc biểu tình phản đối tiếp tục bùng ra ở Kabul và các thành phố khác tại Afghanistan sau giờ cầu nguyện buổi trưa Thứ Sáu, và có tin cho rằng ít nhất 10 người biểu tình bị giết ở Herat.

Người biểu tình phá hủy một xe cảnh sát tại Herat, Afghanistan hôm Thứ Sáu, trong cuộc biểu tình sau khi kinh thánh Hồi Giáo bị đốt ở một căn cứ Mỹ. (Hình: AP Photo/Hoshang Hashimi)

Các cuộc bạo động bùng nổ sau khi xảy ra sau khi xảy ra việc vô tình đốt kinh Koran ở căn cứ không quân lớn nhất của NATO tại Afghanistan vào tối ngày Thứ Hai khiến sau đó tư lệnh quân đội Mỹ ở nơi đây và cả Tổng Thống Obama phải ngỏ lời xin lỗi.

Tại Kabul, vào khoảng 4,000 người võ trang bằng gạch đá và gậy gộc tràn ra con đường dẫn từ Kabul đi Jalalabad ở về phía Ðông thành phố và tiến tới khu trung tâm. Có ít nhất bảy xe cảnh sát đã phải rút lui khi đám đông ném gạch đá vào họ.

Một số ít người trong đám đông này giương cờ trắng của thành phần Taliban, và một số khác cột băng vải trên đầu với hàng chữ sẵn sàng hy sinh.

Tuy nhiên, sau đó giới hữu trách đã biểu dương lực lượng bằng cách đưa tới khoảng 300 cảnh sát viên và 40 xe chặn đường của người biểu tình khiến họ phải quay trở lại.

Người biểu tình cũng tràn qua một nút chặn cảnh sát, đốt nơi này khiến bốn cảnh sát viên phải chạy vào nhà dân ẩn náu. Khoảng 100 người biểu tình có võ khí sau đó bao vây căn nhà, khiến cảnh sát bên trong phải bắn cảnh cáo làm một người bị thương.

Một cuộc biểu tình gần đền thờ Eid Gah cũng bị giải tán sau khi có nổ súng và cảnh sát chống bạo động được đưa tới. (V.Giang)

California Baking School

 

Nhiều người Mỹ ghét California


44% không ưa, cao nhất nước Mỹ


 


SAN FRANCISCO (SF Chronicle) –California có quá nhiều điều để được ưa thích. Có biển, có núi, có tuyết, có Disneyland, có cầu Golden Gate… Vậy thì còn có gì để mà không thích?









Chỉ có 27% dân Mỹ nói họ thích California trong khi 44% không ưa. (Hình: Donald Miralle/Getty Images; Khoa Vũ/Người Việt)


Nhưng đối với nhiều người Mỹ thì dường như có nhiều điều để người ta không ưa California. Theo kết quả một cuộc thăm dò dư luận được viện nghiên cứu Public Policy Polling công bố tuần này, California là tiểu bang ít người ưa nhất trong Liên Bang Mỹ. Chỉ có 27% dân chúng Mỹ cho hay họ “thích” (“favorable”) California, trong khi có tới 44% nói rằng “không thích” (“unfavorable”) tiểu bang này.


“Người dân California có thái độ ngạo mạn,” theo lời Patrick Dorinson, một người điều khiển chương trình talk show ở California. “Người dân California vẫn hãnh diện coi mình là ngôi sao sáng. Ngay lúc này họ là ngôi sao đã lu mờ.”


Với khoảng cách biệt 17 điểm, tiểu bang California bị xếp hạng phía dưới Illinois (19% thích, 29% ghét) và New Jersey (25% thích, 32% ghét), và là tiểu bang bị nhiều người ghét nhất nước Mỹ.


“Tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy California bị sắp hạng tệ như vậy,” theo lời Albert M. Camarillo, một giáo sư Sử tại đại học Stanford University. “Tôi nghĩ rằng công chúng khắp nước Mỹ biết về tình trạng khó khăn ngân sách của chúng ta, mức thất nghiệp cao hơn trung bình toàn quốc và thị trường nhà cửa vẫn còn quá mắc mỏ của chúng ta.”


Tiểu bang California cũng có một nét đặc thù khác trong cuộc thăm dò này-đó là có nhiều người có ý kiến về tiểu bang bị coi là “khuynh tả” này hơn là bất cứ tiểu bang nào khác-chỉ có 28% người được hỏi cho hay họ không biết là thích hay ghét California.


“Chẳng ai biết gì về Delaware. Chẳng ai biết về Wyoming-nhưng ai cũng biết về California,” theo lời Dowell Myers, giáo sư về hoạch định chính sách và dân số ở đại học University of Southern California (USC).


Cuộc thăm dò cho thấy thành viên đảng Dân Chủ thường thích California trong khi phía Cộng Hòa lại rất ghét. Ðối với tiểu bang Texas thì điều này ngược lại.


Nhưng cho dù là người ở các nơi khác thích hay ghét vì lý do gì, đa số người dân California không quan tâm lắm về việc bị coi là tiểu bang đáng ghét nhất. “Họ chỉ ganh tị mà thôi,” theo lời Roger Salazar, một nhà cố vấn chính trị ở California. (V.Giang)

Tiền đạo Fernando Torres bị gạt bỏ khỏi đội tuyển Tây Ban Nha


Lần đầu tiên trong hơn 5 năm


 


 


 


MADRID – Tiền đạo Fernando Torres, kể từ khi gia nhập vào đội bóng câu lạc bộ Chelsea với mức chuyển nhượng kỷ lục, đã “không gặp vận may,” thi đấu mờ nhạt, không tạo được chút ấn tượng nào nên lần đầu tiên trong hơn 5 năm, bị “lọt sổ” trong danh sách triệu tập các cầu thủ vào thành phần tuyển Tây Ban Nha của huấn luyện viên Del Bosque.









Tiền đạo Fernando Torres của Chelsea dẫn banh trong trận đấu giải Premier League giữa Chelsea và Everton diễn ra trên sân Goodison Park, Liverpool ngày 11 Tháng Hai, 2012. (Hình: Alex Livesey/Getty Images)


Torres bị huấn luyện viên Del Bosque gạt bỏ khỏi danh sách đội tuyển Tây Ban Nha vào ngày Thứ Sáu vừa qua cho trận cầu giao hữu gặp Venezuela vào tuần tới đây.


Trận đấu ngày Thứ Tư tới là trận giao hữu cuối cùng trước khi Del Bosque chính thức chọn ra các cầu thủ trong thành phần đội tuyển Tây Ban Nha tham dự Euro 2012 diễn ra từ ngày 8 Tháng Sáu đến 1 tháng 7, 2012 để bảo vệ danh hiệu vô địch giải đấu này.


Del Bosque tuyên bố: “Torres hiện có phong độ thi đấu không tốt và chúng tôi tin rằng trong trường hợp này tốt hơn là anh không ra sân. Nhưng điều này không có bất cứ ý nghĩa nào. Ðây không phải là danh sách chính thức cho giải Euro của tuyển Tây Ban Nha.”


Torres là tiền đạo chính thức của tuyển Tây Ban Nha kể từ 2004, ghi bàn thắng quyết định trong trận đấu với tuyển Ðức ở trận chung kết Euro 2008 đưa đội này lên ngôi vô địch lần đầu tiên trong suốt 44 năm chờ đợi.


Tiền đạo 27 tuổi này thường xuyên có mặt trong thành phần đội tuyển kể từ tháng 11, 2006, nhưng bàn thắng cuối cùng của anh cho tuyển Tây Ban Nha là trong trận đấu vào Tháng Chín 2010. Torres đã ghi được 27 bàn thắng trong 91 lần ra sân trong thành phần tuyển Tây Ban Nha nhưng anh đã không ghi được bàn thắng nào cho đội bóng câu lạc bộ Chelsea kể từ Tháng Mười vừa qua.


Del Bosque cũng gạch bỏ tiền đạo đội Barcelona là Pedro Rodriguez, từng có mặt ở giải World Cup 2010.


Torres được thay thế bởi tiền đạo đội Valencia là Roberto Soldado và tiền đạo trẻ tuổi Iker Muniain của Athletic Bilbao lần đầu tiên được chọn.


Cầu thủ dưới 21 tuổi đầy hứa hẹn của Tây Ban Nha là trong số bốn cầu thủ đội Bilbao bao gồm tiền đạo Fernando Llorente và hai hậu vệ Javi Martinez và Andoni Iraiola.


 


Thành phần tuyển Tây Ban Nha:


Thủ môn: Iker Casillas (Real Madrid), Pepe Reina (Liverpool, England), Victor Valdes (Barcelona).


Hậu vệ: Jordi Alba (Valencia), Alvaro Arbeloa (Real Madrid), Andoni Iraiola (Athletic Bilbao), Javi Martinez (Athletic Bilbao), Gerard Pique (Barcelona), Carles Puyol (Barcelona), Sergio Ramos (Real Madrid).


Tiền vệ: Thiago Alcantara (Barcelona), Xabi Alonso (Real Madrid), Sergio Busquets (Barcelona), Santi Cazorla (Malaga), Cesc Fabregas (Barcelona), Xavi Hernandez (Barcelona), Andres Iniesta (Barcelona).


Tiền đạo: Fernando Llorente (Athletic Bilbao), Juan Mata (Chelsea), Iker Muniain (Athletic Bilbao), Jesus Navas (Sevilla), Alvaro Negredo (Sevilla), David Silva (Manchester City, England), Roberto Soldado (Valencia).

Tin mới cập nhật