Sản lượng kỹ nghệ Trung Quốc giảm 3 tháng liên tiếp

 


BẮC KINH (AFP)Mức sản xuất của kỹ nghệ Trung Quốc giảm trong Tháng Giêng, tháng thứ ba liên tiếp, theo các dữ kiện công bố hôm Thứ Sáu khiến các phân tích gia phải cảnh báo là còn có trì trệ hơn nữa cho quốc gia với nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới này.









Khu mua sắm ở Yichang, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Sản lượng kỹ nghệ nước này bị giảm 3 tháng liên tiếp, theo thống kê của ngân hàng HSBC. (Hình: STR/AFP/Getty Images)


Chỉ số về mua hàng (PMI) do ngân hàng HSBC thu thập cho thấy con số trong Tháng Giêng là 48.8, so với 48.7 hồi Tháng Mười Hai năm ngoái.


Theo các nhà phân tích, chỉ số trên 50 cho thấy có sự phát triển, trong khi chỉ số dưới 50 được coi là dấu hiệu của tình trạng co cụm.


Nguồn tin này được đưa ra ít ngày sau khi chính quyền Bắc Kinh công bố các dữ kiện của họ cho thấy nền kinh tế Trung Quốc phát triển ở mức 9.2% năm ngoái, thấp hơn con số 10.4% năm 2010, trong khi đa số các dự đoán về phát triển kinh tế Trung Quốc năm nay chỉ vào khoảng từ 8.0% đến 8.5%.


Tuy nhiên, một số nhà phân tích tin rằng kinh tế Trung Quốc còn có thể trì trệ nhiều hơn nữa trong ba tháng đầu năm nay, với mức phát triển xuống dưới 8%, con số được coi là phải duy trì để giữ công việc và tránh tình trạng bất ổn xã hội.


Hoạt động sản xuất kỹ nghệ của Trung Quốc chậm lại vào Tháng Mười Một, lần đầu tiên trong 33 tháng, theo các con số của chính quyền.


Tổng trị giá xuất cảng của Trung Quốc tăng 20.3% trong năm ngoái, giảm nhiều so với con số 31.3% trong năm 2010, xuống còn $1.899 ngàn tỉ. (V.Giang)

Blogger Ðiếu Cày vẫn bị giam, không cho gặp gia đình

 


Nam Phương/Người Việt





LTS:
 Blogger Nguyễn Văn Hải, bút danh Hoàng Hải, mở blog có tên là “Ðiếu Cày” nên mọi người quen gọi là ông blogger Ðiếu Cày. Ông tham gia đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước, chống Trung Quốc bá quyền nên bị nhà cầm quyền Việt Nam vu cho tội “trốn thuế” và bỏ tù 2 năm rưỡi. Ông mãn án ngày 20 tháng 10, 2010 nhưng đến nay, ông vẫn không được thả. Vợ con ông không hề được thăm gặp, tiếp tế ngay cả trong thời gian ông ở tù. Vợ cũ của ông đại diện pháp lý cho 2 người con của bà với ông Hải, bà Dương Thị Tân, hỏi tin tức thì không được cho biết một điều gì. Ngày 9 tháng 12 năm 2011, bà gửi đơn kêu cứu các tổ chức nhân quyền quốc tế vận động trả tự do cho ông Hải. Tháng 7 năm ngoái, bà gửi đơn cho Bộ Công An phản đối việc tiếp tục giam giữ ông Hải trái luật nhưng không hề thấy trả lời. Ngày 12 tháng 1, 2012 báo Người Việt phỏng vấn bà Dương Thị Tân, về sự trái luật, trái đạo lý của nhà cầm quyền đối với trường hợp Nguyễn Văn Hải. Sau đó, ngày 21 tháng 1, 2012 chúng tôi phỏng vấn tiếp theo để xem có thấy tin tức gì không khi ngày Tết Nhâm Thìn sắp tới.




 


Cuộc phỏng vấn ngày 12 tháng 1, 2012 


Nam Phương: Chị có đi hỏi thăm tin tức về anh Nguyễn Văn Hải thường xuyên không?


Dương Thị Tân: Mỗi tháng 4 lần, tôi đều tới cai nơi phát ra lệnh giam giữ ông Hải để mà gửi đồ tiếp tế và hỏi thăm tin tức về ông Hải nhưng người ta không cho biết thông tin. Ðồ tiếp tế thì người ta nhận.


NP: Vậy họ có nói với chị điều gì khi không cho biết thông tin về ông Hải?










Blogger Ðiếu Cày biểu tình trước nhà hát Thành phố Sài Gòn,
chống Trung Quốc bá quyền 3 tháng trước khi bị bỏ tù hồi năm 2008. (Hình: Internet)


DTT: Họ không nói gì hết. Tất cả những câu hỏi của mình về ông Hải họ đều né tránh hết. Họ chỉ nói ông Hải vẫn còn sống, khỏe mạnh, thế thôi. Còn khỏe mạnh thế nào, sống thế nào thì họ không cho mình biết. Họ không cho gặp. Trong khi đó, tất cả những người khác đều được thăm gặp.


NP: Và chị cũng không biết giờ này ông ấy bị giam giữ ở đâu nữa?


DTT: Chính xác là không biết.


NP: Chị có cho họ biết nếu bưng bít như vậy là trái pháp luật không?


DTT: Rõ ràng cái này là họ phải biết và tôi cũng đã nói nhiều rồi. Chưa kể là rất nhiều người nói chứ không phải một mình tôi. Tôi từng gửi đơn thư cho họ nói như vậy nhưng không được trả lời. Chưa có một câu trả lời chính thức nào cả. Họ chỉ cho một số người ra nói như thế thôi chứ không có văn thư thông báo gì cả. Nói bằng miệng khơi khơi chứ không ai chịu trách nhiệm gì cả.


NP: Gần đây, có một số bloggers viết thư cho ông chủ tịch nước đòi trả tự do cho anh ấy. Một số tổ chức quốc tế cũng vận động can thiệp đòi trả tự do cho anh ấy. Chính phủ Mỹ cũng đòi như vậy. Chị thấy phản ứng của phía chính phủ Việt Nam gì không?


DTT: Bao giờ mà họ dám phản ứng đối với những kêu gọi như vậy. Họ không có trả lời, phản hồi gì hết. Tất cả rơi vào hư vô, im lặng.


NP: Anh Hải đã hết hạn tù từ hơn một năm nay rồi.


DTT: Hết hạn hơn 15 tháng rồi.


 


Cuộc phỏng vấn tiếp theo, ngày 21 tháng 1, 2012 


NP: Bữa nay gần Tết rồi, chị có thêm tin tức gì về anh Hải không?


DTT: Vẫn như thế. Ngày hôm qua (20 tháng 1, 2012) tôi mới ở cơ quan an ninh điều tra Bộ Công An. Họ cũng không cho biết. Bảo rằng nếu muốn gửi đồ thì cứ gửi thôi. Còn những cái khác, họ không có trách nhiệm nói. Họ bảo với tôi là bây giờ họ hết trách nhiệm, cần phải liên hệ với Viện Kiểm Sát. Tôi đến đấy thì họ cũng nói chuyện chung chung lắm. Họ nói họ không thể làm việc mà không có văn bản giấy tờ gì cả. Bên công an chỉ nói miệng như thế thì họ không biết đường nào giải quyết. Viện Kiểm Sát thì chỉ về Cơ quan An Ninh Ðiều Tra, còn Cơ quan An Ninh Ðiều Tra thì chỉ sang Viện Kiểm Sát. Cơ quan An Ninh Ðiều Tra nói họ chỉ thông báo như thế thôi, còn phải liên hệ với Viện Kiểm Sát để người ta có cho gặp hay không.


Bốn ngày từ 17, 18, 19, 20 tháng 1 tôi liên tục lúc thì ở công an, lúc thì ở Viện Kiểm Sát.


NP: Họ vẫn chỉ đổ quanh cho nhau thôi?


DTT: Vâng. Bên này chỉ qua bên kia, bên kia chỉ qua bên này. Nói chung là họ chỉ gây khó khăn cản trở cho việc thăm nuôi ông Hải, cản trở cho biết tin tức về ông. Tôi có nói ở bên Viện Kiểm Sát, người ta hỏi là bao nhiêu lâu rồi chưa được thăm. Tôi nói 15 tháng thì chính cái người ở Viện Kiểm Sát người ta nói làm gì có cái chuyện này. Tôi bảo vâng. Anh cũng thấy là làm gì có chuyện này nhưng mà chuyện này đã xảy ra. Sau họ nghĩ là lỡ lời sao đó nên không nói gì thêm, chỉ nói tôi cho chị cái đơn này, về đi, ăn Tết xong, chúng tôi làm việc trở lại tức là vào ngày 30, 31 của tháng 1 thì có thể quay lại đây gửi cái đơn này và một tuần sau chúng tôi sẽ trả lời. Vậy có thể là quãng trung tuần tháng 2 mới hy vọng có thể có câu trả lời ra sao.


NP: Tóm tắt lại, liệu đây có thể là sự khất lần hay không?


DTT: Từ đầu tới giờ, luôn luôn là như thế. Hoặc trả lời là không biết, hoặc là chúng tôi không có quyền, và họ cũng che đậy cho nhau chuyện này chuyện kia.


NP: Công an phường và công an quận có sách nhiễu gì chị và các cháu không? Nhất là từ khi cô Tạ Phong Tần bị bắt?


DTT: Công an phường hay công an quận không có chuyện gì ở đây hết. Tất cả những gì xảy ra cho gia đình tôi, với các con tôi, với cô Tạ Phong Tần hay ông Nguyễn Văn Hải là từ cơ quan An Ninh Ðiều Tra Bộ Công An hết. Công an phường hay công an quận không có thẩm quyền gì trong những việc như thế này. Họ chỉ nhờ phường đưa một cái giấy ký tên trưởng phường mà khi tới nơi thì Cơ quan An ninh Ðiều tra làm việc. Họ luôn luôn nói rằng chị thông cảm, chúng tôi mượn trụ sở công an phường.


* NP: Xin cám ơn chị Dương Thị Tân về cuộc phỏng vấn này.

Tổng thống Myanmar: Cải cách sẽ không thụt lùi

 


YANGON, Myanmar (AP)Tổng thống Myanmar khẳng định rằng các cải cách dân chủ ở quốc gia này là điều không đảo ngược được và kêu gọi thế giới Tây phương hãy tháo gỡ các biện pháp trừng phạt. Ông còn đưa ra khả năng là sẽ cho lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi một chức vụ trong nội các.








Tổng Thống Thein Sein của Myanmar tại hội nghị thượng đỉnh sông Mekong hồi tháng 12. Trong một cuộc phỏng vấn trên Washington Post, ông khẳng định sẽ không thối lui trong cuộc cải cách dân chủ hóa Myanmar. (Hình: Soe Than Win/AFP/Getty Images)
“Chúng tôi đang trên đường đến dân chủ,” Tổng Thống Thein Sein cho hay trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ Washington Post, lần đầu tiên với giới truyền thông Tây Phương và được đăng tải trong số ra ngày Thứ Sáu.


“Vì chúng tôi đi đúng hướng, chúng tôi chỉ có thể tiến tới, và chúng tôi không có ý tưởng trở lui.”


Ðảng Liên Ðoàn Quốc Gia Dân Chủ (NLD) của bà Suu Kyi cho hay hiện còn quá sớm để Mỹ và đồng minh rút các biện pháp trừng phạt kinh tế vì nỗ lực cải cách chưa hoàn tất. NLD cũng ca ngợi ý tưởng để bà Suu Kyi giữ chức vụ trong nội các, dù nói rằng còn quá sớm để thảo luận vấn đề này.


Chính phủ Thein Sein lên cầm quyền hồi tháng 3 năm ngoái, chấm dứt nửa thế kỷ chính quyền quân sự cai trị Myanmar. Kể từ đó đến nay, ông Thein Sein liên tiếp đưa ra các biện pháp cải cách làm ngạc nhiên ngay cả những người chống đối chế độ mạnh mẽ nhất.


Tổng Thống Thein Sein cho hay ông cảm thấy chính phủ của ông đã đáp ứng các điều kiện thế giới Tây phương đưa ra để tháo gỡ trừng phạt, qua việc thả tù chính trị, tổ chức bầu cử Quốc Hội vào ngày 1 tháng 4 tới đây và cho bà Suu Kyi cùng những người khác được quyền tham dự bầu cử.


“Ðiều các quốc gia Tây Phương cần phải làm hiện nay là thi hành phần vụ của họ,” ông Thein Sein nói.


Mỹ và khối Liên Âu ca ngợi các cải cách vừa qua nhưng cho hay sẽ theo dõi cuộc bầu cử tháng 4 tới đây, cũng như các lãnh vực khác, trước khi duyệt xét biện pháp trừng phạt. (V.Giang)


 

TT Obama dự tiệc gây quỹ $35,800 một vé

 


WASHINGTON (AP) Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Sáu đi gây quỹ tranh cử gần Tòa Bạch Ốc, trong một buổi tiệc mà truyền thông không được vào tường thuật.








Các giới chức đảng Dân Chủ cho hay khoảng 20 người đến tham dự buổi tiệc gây quỹ hôm Thứ Sáu, với giá khoảng $35,800 cho mỗi người. Số tiền có được sẽ sung vào Quỹ Chiến Thắng Obama, một quỹ chung của ủy ban vận động tranh cử của ông Obama và Ủy Ban Quốc Gia Ðảng Dân Chủ.


Phát Ngôn Viên Tòa Bạch Ốc Jamie Smith cho hay cuộc gặp gỡ thân mật này không dành cho truyền thông vào tham dự vì ông Obama không dự trù sẽ có phát biểu chính thức nào. Tổng Thống Obama đến tham dự tiệc gây quỹ với cố vấn cao cấp Tòa Bạch Ốc Valerie Jarrett. (V.Giang)

Bảo hiểm sức khỏe phải trả tiền thuốc ngừa thai

 


Các cơ sở liên quan tới tôn giáo được gia hạn 1 năm


 


WASHINGTON (Reuters)Chính phủ Obama hôm Thứ Sáu ra quyết định tất cả các chương trình bảo hiểm sức khỏe cho nhân viên phải trả tiền thuốc ngừa thai, nhưng cho phép các cơ sở liên quan tới tôn giáo, như bệnh viện và trường học, được thêm một năm để điều chỉnh chính sách.








Trong quyết định chắc chắn sẽ gây phản ứng bất bình từ các nhóm tôn giáo bảo thủ, Bộ Y Tế Mỹ đưa ra quyết định sau cùng theo đó buộc các nhóm bất vụ lợi có liên hệ đến tôn giáo phải trả tiền bảo hiểm cho nhiều hình thức ngừa thai, từ đặt vòng xoắn cho đến thuốc uống phá thai. Hiện đang có nhiều tổ chức không cung cấp quyền lợi này.


Quyết định trên không áp dụng cho các nhà thờ, đền thờ, chùa chiền cùng một số trường tiểu và trung học có liên hệ với tôn giáo.


Khi Bộ Y Tế mới loan báo kế hoạch cung cấp biện pháp ngừa thai hồi Tháng Tám năm ngoái, điều này đã gây ra các phản đối từ nhiều giới tôn giáo, kể cả Giáo Hội Công Giáo Mỹ, vốn đòi hỏi phải được miễn thi hành cho nhiều tổ chức.


Bộ trưởng Y Tế và Dịch Vụ Nhân Sự, bà Kathleen Sebelius cho hay quyết định này được đưa ra sau khi có sự suy xét kỹ càng.


Các tổ chức thiện nguyện có liên hệ với tôn giáo hiện không chi trả cho các biện pháp ngừa thai sẽ có được tới ngày 1 Tháng Tám năm 2013 để đáp ứng yêu cầu của luật mới. Các giới chủ nhân khác phải thi hành luật này từ ngày 1 Tháng Tám năm 2012.


 

Hạm Ðội Thái Bình Dương của Mỹ có tư lệnh mới

 


PEARL HARBOR, Hawaii (AP)Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ hôm Thứ Sáu có tư lệnh mới khi Ðô Ðốc Cecil Haney, cựu chỉ huy phó Bộ Chỉ Huy Chiến Lược Mỹ đến nhậm chức thay thế Ðô Ðốc Patrick Walsh về hưu.









Ðô Ðốc Cecil Haney, trái, tiếp nhận quyền chỉ huy Hạm Ðội Thái Bình Dương từ Ðô Ðốc Patrick M. Walsh trong buổi lễ tại Pearl Harbor, Hawaii. (Hình: AP Photo/US Navy,Mass Communication Specialist 2nd Class David Kolmel)


Ðô Ðốc Haney, cựu chỉ huy hải đội tàu ngầm, nói với khoảng 900 quan khách hiện diện trong buổi lễ bàn giao quyền chỉ huy rằng ông dự trù sẽ tiếp tục phát triển hạm đội dựa trên nền tảng Ðô Ðốc Walsh đã đề ra trong lãnh thổ trách nhiệm kéo dài từ bờ biển miền Tây nước Mỹ sang tới Ấn Ðộ Dương.


Ðô Ðốc Haney nói ông sẽ hợp tác với các quân chủng khác của Mỹ để hỗ trợ nhiệm vụ của Bộ Chỉ Huy Á Châu-Thái Bình Dương nhằm “tăng cường an ninh hàng hải và tự do hải hành,” theo một bản thông cáo do Hạm Ðội Thái Bình Duơng gửi tới báo chí.


Ðô Ðốc Haney trước đó là chỉ huy phó Bộ Chỉ Huy Chiến Lược đặt tại Omaha, Nebraska. Ðây là cơ quan có nhiệm vụ điều hành các lực lượng nguyên tử của Mỹ, kể cả hỏa tiễn tầm xa chở trên các oanh tạc cơ và tiềm thủy đĩnh cũng như từ các giàn phóng trên đất liền có khả năng tấn công các mục tiêu trên địa cầu.


Ông lãnh nhiệm vụ mới trong lúc quân đội Mỹ đang phải cắt giảm ngân sách nhưng lại muốn tăng cường sự hiện diện trong vùng Á Châu.


Hạm Ðội Thái Bình Dương gồm Hạm Ðội 3 và Hạm Ðội 7, có khoảng 180 chiến hạm, gần 2,000 phi cơ và 125,000 thủy thủ, TQLC và nhân viên dân sự. (V.Giang)

Ý giúp Libya bảo vệ biên giới, dầu hỏa

 


TRIPOLI (Reuters) Ý sẽ giúp giới chức Libya bảo vệ biên giới cũng như các cơ xưởng dầu hỏa của mình, theo lời Thủ Tướng Libya Abdurrahim al-Keib cho hay hôm Thứ Bảy.









Thủ Tướng Ý Mario Monti, trái, họp báo chung với Thủ Tướng Abdurrahim el-Keib của Libya. Ý cam kết bảo vệ biên giới và dầu hỏa cho Libya. (Hình: AP Photo/Abdel Magid al-Fergany)


“Hai bộ trưởng Quốc Phòng Libya và Ý đã ký một thỏa thuận nhằm thành lập một hệ thống kiểm soát biên giới do Libya điều hành và cung cấp dịch vụ huấn luyện, đặc biệt là về việc bảo vệ các cơ xưởng dầu hỏa,” ông Keib tuyên bố trong cuộc họp báo chung với Thủ Tướng Ý Mario Monti.


Ông Keib cũng cho hay chủ quyền của Libya sẽ được tôn trọng và không có sự hiện diện của lính Ý trên lãnh thổ Libya.


Ông Monti hiện đang cầm đầu một phái đoàn ngoại giao, kinh tế và quân sự Ý đến Libya nhằm mục đích đặt nền tảng cho các giao kèo ký kết liên quan đến các công trình tái thiết có thể trị giá nhiều tỉ dollars trong vài năm tới đây.


Các công trình này gồm cả việc mở rộng đường sá, tân trang các phi trường, hải cảng và huấn luyện quân đội, cảnh sát, cung cấp phương tiện bảo vệ an ninh biên giới. (V.Giang)

Người trẻ trong nước nhìn về năm cũ, ước mơ năm mới

 


 


Ngọc Lan/Người Việt


 1. Nguyễn Hoàng Mai, 40 tuổi, sống tại thành phố Vũng Tàu, làm việc tại Xí nghiệp Dịch Vụ-Liên Doanh Việt Nga


 







Nguyễn Hoàng Mai, 40 tuổi, “Cầu chúc cho tất cả chúng ta không những có đủ cơm ăn và áo mặc mà còn phải là ăn ngon và mặc đẹp.” (Hình: Facebook Hoang Mai Nguyen)


Năm 2011, cả thế giới kinh tế lại tiếp tục suy thoái. Việt Nam cũng thế. Mấy công ty giầy da, may xuất khẩu nợ lương công nhân sáu tháng trời, người lao động sống thật dặt dẹo… Cuối năm, một vấn đề nổi cộm ở Việt Nam là cả chính quyền huyện Tiên Lãng làm sai, dẫn đến người nông dân thật thà cũng phải tìm mọi cách để tự vệ, bảo vệ thành quả mà mình gầy dựng bao năm trời… Thủ tướng, bộ trưởng, thứ trưởng đã vào cuộc, công tội thế nào, ra sao chúng ta tiếp tục chờ, nhưng ít nhiều cũng tìm được tiếng nói của dư luận trong nước và quốc tế.


Trong gia đình thì mất mát quá lớn đến với gia đình tôi khi bố tôi qua đời. Nhưng tất cả đều là thiên định. Gia đình nhỏ của tôi thì đầy ắp tiếng cười. Chẳng còn nhọc nhằn cơm áo gạo tiền nữa, bọn trẻ cần nhiều thứ khác hơn là sự quan tâm vỗ về, những điều vụn vặt, tủi mủn, nhỏ nhặt trong cuộc sống.


Năm 2011 là năm có biến cố lớn trong công việc của tôi: Dám bỏ hết công việc 15 năm làm cho nhà nước để sang một công ty khác, cũng trăn trở lắm, cân nhắc lắm nhưng tôi nghĩ quyết định đó thật đúng đắn. Thu nhập tốt, môi trường làm việc lành mạnh, nhiều thời gian để vào blog của bạn bè, nhiều thời gian để quan tâm hơn đến ngôi nhà và những đứa trẻ. Nhiều khi ngồi ngẫm nghĩ thấy trời cũng cho mình nhiều thứ, may mắn.


Năm mới Nhâm Thìn, hy vọng người Việt mình ở khắp năm châu bốn biển nhìn về cố quốc một cách độ lượng nhân ái hơn, khép lại quá khứ. Chúng ta bước lên từ trong chiến tranh, đất nước loạn lạc, tránh sao khỏi những sai lầm.


Chúc tất cả các bạn đón năm mới tràn ngập niềm vui, hạnh phúc. Cầu chúc cho tất cả chúng ta không những có đủ cơm ăn và áo mặc mà còn phải là ăn ngon và mặc đẹp. 


2. Ðàm Hà Phú, 39 tuổi, sống tại Sài Gòn, hiện là tổng giám đốc công ty Không Gian Ðẹp (www.khonggiandep.com.vn)
 







Ðàm Hà Phú, 39 tuổi, “Tôi mong ước thì nhiều lắm, nhưng gần nhất vẫn chỉ cầu mong tình hình kinh tế được cải thiện hơn, để mọi người có cuộc sống tốt hơn, có nhiều cơ hội thay đổi hơn.” (Hình: Facebook Ðàm Hà Phú)


Năm 2011 là một năm khó khăn đối với tình hình kinh tế xã hội ở Việt Nam nói chung và đối với công việc kinh doanh của tôi nói riêng. Khó khăn là khó khăn chung nên tôi cũng như mọi người cũng tìm được cách xoay sở và tồn tại. Ðối với các vấn đề khác như con cái, chuyện học hành thì cũng như các năm trước, còn rất nhiều âu lo và trăn trở.


Năm 2012 dự báo cũng chưa hết khó khăn nên chắc là vẫn cố gắng xoay xở tiếp. Các chính sách kinh tế vĩ mô của chính phủ vẫn chẳng thấy hiệu quả gì. Tôi mong ước thì nhiều lắm, nhưng gần nhất vẫn chỉ cầu mong tình hình kinh tế được cải thiện hơn, để mọi người có cuộc sống tốt hơn, có nhiều cơ hội thay đổi hơn. Ðối với gia đình thì chỉ cầu mong sức khỏe. 


3. Trần Ðức Nhã, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp Ðại Học Ngân Hàng, sống tại Sài Gòn









Trần Ðức Nhã, 23 tuổi, “Hy vọng năm mới có công việc ngày càng ổn định, mà có phiêu lưu chút chút cũng hay.” (Hình: Trần Ðức Nhã)


Trong năm 2011, điều em quan tâm nhất là công việc làm ăn của mọi người nói chung khó khăn hơn do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế. Ða số người dân ngại đầu tư, buôn bán hơn vì không nhận định được xu hướng kinh tế sẽ như thế nào trong thời gian tới. Thường thường là họ mua vàng cất cho chắc ăn. Do đó, người ta cũng hạn chế mua sắm hơn trước phần vì giá cả đắt đỏ, phần vì kiếm tiền cũng khó, và hiện tại là dân Sài Gòn ăn Tết không có “xôm” như mọi năm với tâm lý “kệ, quấy quá rồi cũng qua”… Nói chung, năm qua có nhiều thử thách đối với mọi người.


Sang năm, em mong là mọi chuyện suôn sẻ hơn, nhẹ nhàng hơn về mọi mặt, cuộc sống xung quanh bớt thị phi để bản thân còn thấy vui. Về dự định thì em vừa tốt nghiệp đại học xong, nhưng thấy đi làm cũng không ưng lắm trong thời gian này nên cũng phụ gia đình kinh doanh rồi thi cao học, đợi cơ hội tốt rồi tính tiếp. Hy vọng năm mới có công việc ngày càng ổn định, mà có phiêu lưu chút chút cũng hay…


 


4. Trần Minh Tuấn, 26 tuổi, kỹ sư công nghệ, TT Trung Tâm Thẻ ACB quận Thanh Xuân, Hà Nội.









Trần Minh Tuấn, 26 tuổi, “Trong năm 2012, tôi mong muốn đất nước mình được bình an, kinh tế mình sẽ sớm vượt qua khủng hoảng, bởi có như thế đời sống của mọi người dân mới nâng cao lên được.” (Hình: Facebook Tuan Tong)


Năm vừa qua là năm thứ 3 đi làm của tôi. Tôi đã trưởng thành hơn trong công việc và trong suy nghĩ. Qua đó, tôi đã đóng góp được nhiều hơn cho trung tâm nơi tôi đang làm việc. Năm 2011 cũng là 1 năm bận rộn của tôi. Hiện tại buổi tối tôi đang học cao học với một niềm hy vọng là những kiến thức học được sẽ có thể giúp tôi thăng tiến hơn trong công việc. Ðó cũng là cơ hội cho tôi có thêm những mối quan hệ với các bạn học của mình từ nhiều doanh nghiệp và ngành nghề khác nhau.


Năm 2012, tôi mong muốn đất nước mình được bình an, kinh tế mình sẽ sớm vượt qua khủng hoảng, bởi có như thế đời sống của mọi người dân mới nâng cao lên được. Về bản thân, tôi dự định sẽ hoàn thiện khả năng tiếng Anh của mình để có cơ hội được ra nước ngoài học tập thêm.


Và tôi cũng mong trong năm tới sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình.


Năm mới chúc báo Người Việt tiếp tục được nhiều độc giả quan tâm, theo dõi và tin tưởng.


5. Lê Ðình Huỳnh Như, 22 tuổi, đang học đại học ngành quảng trị kinh doanh năm cuối, hiện sống tại Quận 6, Sài Gòn.









Lê Ðình Huỳnh Như, 22 tuổi, “Em không ao ước có công việc với mức lương ổn định trong văn phòng, mà em muốn theo đuổi và thực hiện ước mơ kinh doanh riêng của mình.” (Hình: Lê Ðình Huỳnh Như)


Năm qua, em thấy ý thức tiết kiệm của người dân tăng. Giờ mọi người đắn đo nhiều hơn khi mua một vật dụng nào đó về cho gia đình. Mức lương và mức sống cũng tăng, nhiều sinh viên vừa tốt nghiệp mức lương căn bản đã 4, 5 triệu là chuyện bình thường.


Bên cạnh cũng có một số ít mặt trái của xã hội, một vài cán bộ tham tiền của dân, tham ô, em thấy tận mắt mà vẫn không có cách lên tiếng. Nhưng giờ tác phong làm việc của nhà nước mình cũng dần chuyên nghiệp hơn rồi, chăm sóc và hỗ trợ dân tận tình hơn.


Em hiện đang làm sinh viên năm cuối. Ðến khi ra trường, em không ao ước có công việc với mức lương ổn định trong văn phòng mà em muốn theo đuổi và thực hiện ước mơ kinh doanh riêng của mình. Vì mục đích cuối cùng của em không những mình sống trong cảnh sung túc, hạnh phúc mà khi nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh, mình có tài chính dư dả để giúp họ.


Với gia đình, em chỉ muốn mang lại cho ba mẹ em vì thật nhiều hạnh phúc. Em cũng hy vọng có đủ khả năng để ba mẹ tận hưởng cuộc sống lúc về già đúng nghĩa.

Trung Quốc cảnh cáo Iran về võ khí nguyên tử


BEIJING (NYT)
Thủ Tướng Ôn Gia Bảo (Wen Jiabao) chấm dứt cuộc công du kéo dài sáu ngày ở Trung Ðông tuần qua với lời chỉ trích mạnh mẽ hơn bình thường nhắm vào thái độ cứng rắn của Iran trong chương trình nguyên tử của họ. Ông nói điều này sau khi ký kết các thỏa thuận năng lượng trị giá hàng tỉ dollars cho thấy Trung Quốc không còn phải trông cậy quá nhiều vào Tehran để đáp ứng nhu cầu năng lượng lớn lao của mình.









Thủ Tướng Ôn Gia Bảo tại Doha, Qatar, trong chuyến công du Trung Ðông. Trong ngày cuối chuyến đi này, ông cảnh cáo Iran đừng chế tạo võ khí nguyên tử. (Hình: AP Photo/Osama Faisal)


Lời chỉ trích của ông Ôn Gia Bảo làm hài lòng các quốc gia ông đến thăm ở vùng Vịnh Ba Tư, vốn muốn có sự ngăn chặn khả năng nguyên tử và sự bành trướng ảnh hưởng của Iran. Trong khi Mỹ gia tăng áp lực lên Trung Quốc và các quốc gia Á Châu khác để giảm bớt nhập cảng dầu từ Iran, Saudi Arabia, quốc gia cung cấp dầu hàng đầu cho Trung Quốc, nói rằng sẽ gia tăng sản xuất để bù vào việc cắt giảm này.


Tuy nhiên, trong suốt cuộc viếng thăm, ông Ôn Gia Bảo lập lại rằng mối quan hệ thương mại với Iran, hiện là quốc gia cung cấp dầu đứng hàng thứ ba cho Trung Quốc, là điều tách biệt với lãnh vực ngoại giao cùng các biện pháp trừng phạt liên quan đến vấn đề nguyên tử.


Dù vậy, lời phát biểu của Ôn Gia Bảo quá rõ ràng so với những gì thường thấy ở giới lãnh đạo Trung Quốc. Ở Doha, thủ đô Qatar, ông nói “Trung Quốc nhất quyết chống lại việc Iran phát triển và chế tạo võ khí nguyên tử.”


Ông cũng nói thẳng ra là Iran không được phong tỏa Eo Biển Hormuz, cho hay hành động này sẽ bị coi là có thái độ thù nghịch với phần lớn các quốc gia trên thế giới.


Michal Meidan, một phân tích gia về Trung Quốc trong nhóm Eurasia Group ở London, nói rằng thông điệp của Bắc Kinh rất rõ ràng: “Chúng tôi không hỗ trợ chương trình nguyên tử của Iran, nhưng làm ăn là làm ăn.” (V.Giang)

Dân biểu Cộng Hòa bàn cách đối đầu TT Obama

 


BALTIMORE (NYT) Trong cuộc vận động tranh cử, Tổng Thống Barack Obama tìm cách quy lỗi cho các dân biểu Cộng Hòa là đã cản trở nỗ lực cứu nguy tình hình kinh tế và việc làm, nhưng phía Cộng Hòa cũng sẽ không ngồi yên để bị tấn công.









Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner, trái, và Dân Biểu Cathy McMorris Rodgers, cả hai thuộc đảng Cộng Hòa, trong một cuộc họp báo ở Washington D.C. Phe Cộng Hòa tại Quốc Hội tụ tập ở Baltimore vạch ra một chiến lược cụ thể để đối đầu với Tổng Thống Barack Obama. (Hình: AP Photo/J. Scott Applewhite)


Trong cuộc hội thường niên để bàn định đường hướng tương lai tại thành phố Baltimore, các dân biểu Cộng Hòa đưa ra những điểm đại cương cho một chương trình khá giống những gì đã thi hành trong năm đầu ở thế đa số tại Hạ Viện. Theo đó, phía Cộng Hòa sẽ thúc đẩy các dự luật nhằm sửa lại chương trình Medicare, tháo gỡ các luật lệ bị coi là cản trở doanh nghiệp và vận động xây dựng đường ống dẫn dầu từ Canada vừa bị Tòa Bạch Ốc bác bỏ.


“Tôi hỏi mọi thành viên trong các ủy ban Hạ Viện hãy nhìn lại chính sách của tổng thống,” theo lời Chủ Tịch Hạ Viện John A. Boehner, “và giúp người dân Mỹ hiểu và trợ giúp, và cả những thành viên khác trong Quốc Hội, hiểu về ảnh hưởng tai hại của các chính sách này đối với nền kinh tế của chúng ta”.


Phía Cộng Hòa nói rằng họ sẽ tiếp tục nêu rõ những khác biệt trong chính sách của họ với chính sách của ông Obama để đối đầu với tổng thống, người từng loan báo là sẽ dùng thời gian tranh cử để vạch rõ những điều ông cho là sai lầm của phía Cộng Hòa.


Việc cải sửa chương trình Medicare sẽ là một ưu tiên hàng đầu của các dân biểu Cộng Hòa và cũng sẽ dùng việc xây đường ống Keystone XL để làm lá bài thương thảo trong các cuộc điều đình liên quan đến thuế trong năm nay.


Cuộc họp năm nay của các dân biểu Cộng Hòa nhắm phá vỡ nỗ lực đổ tội của ông Obama, hoàn toàn khác với năm 2010 khi họ mời ông đến dự nhằm chứng tỏ tinh thần đoàn kết. (V.Giang)

Nhạc sĩ Nhật Ngân qua đời

 


LITTLE SAIGON (NV)Nhạc sĩ Nhật Ngân qua đời lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy, 21 tháng 1, hưởng thọ 70 tuổi, theo lời nữ sĩ Quỳnh Giao, cháu gọi nhạc sĩ này bằng cậu họ, xác nhận với báo Người Việt.










Cố nhạc sĩ Nhật Ngân. (Hình: RFA)


Nhật báo Người Việt có tìm cách liên lạc với gia đình người quá cố, nhưng không được.


Nhạc sĩ Nhật Ngân, tên thật Trần Nhật Ngân, là tác giả nhiều nhạc phẩm nổi tiếng trước và sau năm 1975, như “Xuân Này Con Về, Mẹ Ở Ðâu,” “Xuân Này Con Không Về” và “Qua Cơn Mê” (hai bài này viết chung với Trần Trịnh và Lâm Ðệ), “Lính Xa Nhà,” “Ðêm Nay Ai Ðưa Em Về,” “Một Mai Giã Từ Vũ Khí” (lấy tên tác giả Ngân Khánh, tên con gái ông)…


Một bài hát sáng tác sau 1975 cũng nổi tiếng một thời là “Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh”.


Ông sáng tác hơn 200 ca khúc, gồm nhiều thể loại, từ nhạc tình cảm, thiếu nhi, lính và quê hương. Ông cũng phổ thơ và đặt lời Việt cho nhiều bản nhạc ngoại quốc.


Trong một lần trả lời phỏng vấn đài phát thanh RFA năm 2008, nhạc sĩ cho biết bài “Tôi Ðưa Em Sang Sông” cũng do ông sáng tác, và là tác phẩm đầu tay, có sự đóng góp của nhạc sĩ Y Vân.


“Khung cảnh bản tình ca này là bến đò An Hải trên sông Hàn, Ðà Nẵng. Năm 1960, danh phận chưa có, chàng trai đành ngậm ngùi khi nghe tin người yêu phải theo lời gia đình, đi lấy chồng. Ghi lại tình cảm của mình qua nhạc bản này, viết xong Nhật Ngân gửi vào Sài Gòn nhờ một nhạc sĩ đã có tên tuổi là Y Vân phổ biến giùm. Y Vân sửa đổi vài câu cho hợp với đường lối của Bộ Thông Tin khi đó, rồi ghi tên người em là Y Vũ vào chung với Nhật Ngân,” theo tường thuật của RFA.


Nhạc sĩ Nhật Ngân là người gốc Bắc, theo ông cho RFA biết. Cha ông hồi xưa là công chức, đến năm 1952 đổi vào Huế và đưa cả gia đình vào. Thành ra, nhạc sĩ Nhật Ngân lớn lên ở Huế, rồi vào Ðà Nẵng học trung học.


Ông kể: “Cái gắn bó của tôi với Quảng Nam-Ðà Nẵng thì hơi nhiều, và cứ mặc nhiên là những người nào ở Quảng Nam-Ðà Nẵng họ quý mến mình, họ gắn cho mình là dân xứ Quảng thì tôi nghĩ cái đó cũng chẳng thành vấn đề gì, tại vì cả một cái thời tuổi trẻ của tôi ở trung học cũng như là đi vào văn nghệ, thành tôi rất yêu mến xứ Quảng Nam-Ðà Nẵng.”


Nhạc sĩ cũng cho biết số bản nhạc ông sáng tác ở hải ngoại nhiều hơn thời kỳ trong nước trước năm 1975.


“Bài tôi viết ở hải ngoại nhiều hơn số bài tôi viết ở trong nước tại vì từ năm 1975 thì tôi đâu có được viết đâu. Tới năm 1982 ra khỏi nước, tôi mới bắt đầu viết lại, thành ra là số bài ở ngoài này tính ra có thể gấp ba lần những bài tôi đã viết ở Việt Nam,” nhạc sĩ nói với RFA.


Năm 1992, nhạc sĩ bị bệnh, phải đi mổ, cắt đi 2/3 bao tử bị ung thư.


Trước khi qua đời, ông vẫn tập thể dục mỗi sáng vài giờ với khí công, dưỡng sinh và quần vợt.


Ngoài sáng tác, ông cũng là giám khảo nhiều cuộc thi tuyển lựa ca sĩ do các cơ quan truyền thông vùng Little Saigon tổ chức.


Hồi cuối năm 2011, ông đã không thể tham gia làm giám khảo cuộc thi Giọng Ca Vàng do đài truyền hình SBTN và Trung Tâm Asia tổ chức, vì bị bệnh nặng vào phút chót. (Ð.D.)

Cây mai 100 tuổi, trị giá 1.2 tỉ đồng

 


VIỆT NAM (NV)Xin mua mãi vẫn không được, cuối cùng thì lòng ngưỡng mộ của ông chủ quán cà phê đã lay động được chủ nhân của cây mai vàng hơn 100 năm tuổi.










Cây mai vàng 100 tuổi. (Hình: VNExpress)


Người chủ của cây mai “đại thụ” là một nghệ nhân sưu tầm cây quý sinh sống tại thành phố Cần Thơ. Ông cụ nay 84 tuổi cho biết chính ông đã tự tay săn sóc, vun trồng gốc mai cổ này suốt 60 năm qua từ tay ông cha trao lại. Lúc đó cây mai đã hơn 40 năm tuổi.


Gốc mai cổ này có đường kính 6 tấc, cao hơn 5 thước, chi chít những nụ xanh vào những ngày giáp Tết. Cây mai được một lực lượng lên tới 20 người vận chuyển từ Cần Thơ về đến thị xã Thủ Dầu Một. Người ta phải dùng xe cẩu mới đưa cây mai này về đến “nhà mới” an toàn, đặt trong chậu có đường kính 2m.


Người chủ mới của cây mai này là ông Phùng Minh Tâm quyết định đặt cây mai “đại thụ” trong một quán cà phê để công chúng có thể đến thưởng lãm trong những ngày đầu Xuân.


Theo báo mạng VNExpress, ông Phùng Minh Tâm đã lặn lội tìm đến tận nhà của ông lão nghệ nhân 84 tuổi để chiêm ngưỡng gốc mai đại thụ. Mê mẩn trước vẻ đẹp uy nghi của gốc mai 100 năm tuổi, ông Tâm năn nỉ lão nghệ nhân nhượng lại nhưng ông lão một mực từ chối.


Ông Tâm vẫn không nản lòng, lên xuống Cần Thơ nhiều lần để nhìn ngắm gốc mai vàng có một không hai này. Cuối cùng, sự đam mê của ông đã làm ông lão nghệ nhân xúc động và đồng ý trao tặng lại cây mai đại thụ của dòng họ cho ông Phùng Minh Tâm.


Ông Tâm cũng cho biết, ngay khi cây mai vàng bề thế được đưa về đến thị xã Thủ Dầu Một, một số thương lái lại thương thảo xin mua lại với giá 1.2 tỉ đồng, tương đương 60,000 đô. Dĩ nhiên là người chủ mới của cây mai đại thụ lập tức chối từ.


Theo ông Tâm thì ông có phận sự gìn giữ “nét đẹp của thiên nhiên để mọi người được thưởng lãm, như là một phần thưởng vô giá của thiên nhiên ban tặng cho mình”. (P.L.)


 

Mỗi năm, Việt Nam chỉ có một bằng sáng chế

 


VIỆT NAM (NV) Sau 36 năm sống dưới “hào quang” của đảng cộng sản, nước Việt Nam từng hãnh diện là quốc gia “rừng vàng biển bạc” cuối cùng phải chấp nhận một kết quả khiêm nhường trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật: năm năm chỉ có… năm bằng sáng chế được thế giới công nhận.










Chiếc siêu xe buýt – phát minh mới của loài người. (Hình: Tài liệu của Bee.net)


Theo báo mạng Bee.net.vn, trong 5 năm qua kể từ 2006 cho đến 2010, Việt Nam chỉ cho ra đời năm bằng sáng chế, đứng hàng thứ sáu trong khối Hiệp Hội các nước Ðông Nam Á (ASEAN). Cũng theo Bee.net, nước đứng hàng thứ năm của khối ASEAN là Indonesia, đứng trên Việt Nam một bậc, có tới 74 bằng sáng chế được công nhận theo mẫu hình sáng chế của Hoa Kỳ, nhiều gấp 15 lần.


Quốc gia đứng đầu khối ASEAN về số lượng bằng sáng chế được công nhận là Singapore thì có tới 2,496 bằng sáng chế, nhiều gấp 500 lần so với Việt Nam, trong khi chỉ có 4.8 triệu dân, bằng 5.3% dân số của nước Việt Nam.


Xét về bình diện thế giới, quốc gia đứng đầu số bằng sáng chế được công nhận là Hoa Kỳ với 1,000,900 bằng sáng chế. Theo tỉ lệ này thì Việt Nam chỉ bằng 0.0005% số bằng sáng chế của Hoa Kỳ được quốc tế công nhận.










Ông Nguyễn Ðăng Lương, cư dân quận 7, Sài Gòn – có hai bằng sáng chế trong tay -buồn vì bằng sáng chế về tàu lặn của ông không ai ngó tới. (Hình: Bee.net.vn)




Dư luận cho rằng số bằng sáng chế của một quốc gia được quốc tế công nhận thể hiện sự thành tựu của nền khoa học quốc gia đó. Tại các nước dẫn đầu số bằng sáng chế, người ta không thấy có sự rêu rao thuyết giảng về vai trò của nền khoa học kỹ nghệ. Còn tại Việt Nam từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, sách vở dùng để giảng dạy tại các trường trung và đại học vẫn phô trương về nền giáo dục “tiên tiến” hầu như chỉ là những giáo điều rỗng tuếch.


Cũng theo Bee.net, sự tiến bộ của nền khoa học kỹ thuật thế giới đầu thế kỷ XXI đánh dấu nhiều bước tiến mới qua hàng loạt phát minh mới như siêu xe buýt, kính chống lóa, gương y tế v.v… Chiếc siêu xe buýt thế hệ mới có thể chở được 1,200 người, bề rộng bằng một con đường để các loại xe du lịch có thể di chuyển phía dưới gầm của nó và tiết kiệm rất lớn chi phí vận hành nhờ sử dụng quang năng. (PL)


 

Sài Gòn vào Xuân

 


Dân Huỳnh/Người Việt 


SÀI GÒN (NV) – Hàng triệu người Sài Gòn, bắt đầu náo nức đón Xuân Nhâm Thìn trong ngày hôm nay, mồng 1 Tết. Vài hình ảnh của người Sài Gòn đón Xuân qua ống kính của phóng viên Dân Huỳnh của báo Người Việt.










Hai thiếu nữ Sài Gòn đi hội hoa Xuân trên đại lộ Nguyễn Huệ.










Hàng ngàn người đi hội hoa Xuân trên đường Nguyễn Huệ, Quận Nhất










Trẻ em vui chơi với các con rối trên đường phố Sài Gòn.









Một thiếu nữ trong tà áo dài tha thướt trước trụ sở của ngân hàng Mỹ Citi Bank trên đường Nguyễn Huệ.










Nghệ thuật trang trí bàn thờ tổ tiên có mặt trong các cuộc thi Hoa Xuân năm nay.


 

Trò chuyện đầu năm với blogger Người Buôn Gió

 


Nhà cầm quyền ‘biết nhân dân nghĩ gì’ và ‘luôn có cách đối phó’


 


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt 


Người Buôn Gió, tên thật là Bùi Thanh Hiếu, viết blog tại địa chỉ nguoibuongio1972.multiply.com và được biết đến nhiều nhất qua loạt bài Ðại Vệ Chí Dị. Blogger Người Buôn Gió cũng vào tù vài lần vì tham gia biểu tình Trường Sa Hoàng Sa và vì những bài viết của ông. Năm 2010, Người Buôn Gió được trao giải thưởng Hellman/Hammett của tổ chức bảo vệ nhân quyền thế giới Human Rights Watch.


Nhân dịp đầu năm mới Nhâm Thìn, blogger Người Buôn Gió trao đổi với báo Người Việt về sự kiện năm qua và nhìn vào năm tới.
 







Blogger Người Buôn Gió với chiếc áo phản đối “đường chữ U” hay “đường lưỡi bò” của Trung Quốc. (Hình: Facebook Người Buôn Gió)


Vũ Quí Hạo Nhiên (NV): Chúc mừng năm mới anh Gió. Xin cho hỏi ngay vào vấn đề. Theo anh, trong năm qua biến chuyển quan trọng nhất ở Việt Nam là gì?


Người Buôn Gió: Thưa anh nhân dịp năm mới, xin cho tôi gửi lời chúc an bình, hạnh phúc, may mắn đến với anh và ban biên tập cũng như các độc giả của báo và bà con trong ngoài nước. Năm vừa qua ở tại Việt Nam sự kiện đáng nói nhất là 11 cuộc biểu tình của người dân phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc đối với chủ quyền lãnh hải Việt Nam, những cuộc biểu tình này xảy ra tại hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Ðặc biệt là tại Hà Nội các cuộc biểu tình đã được duy trì hàng tháng trời cho đến khi Ủy Ban NDTP Hà Nội ra văn bản cấm.


Những người tham gia biểu tình có gặp nhiều khó khăn, nguy hiểm như bị mất công ăn việc làm, bị thay đổi chỗ ở và thậm chí là bị bắt giữ… những khó khăn đó không phải là những người tham gia biểu tình không thấy trước, điều đó càng nói lên sự quan tâm đến vận mệnh đất nước ở người dân Việt Nam ngày một được cải thiện rõ rệt, vượt qua được những sợ hãi đến với bản thân mình. Ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước bằng nhận định của lý trí bản thân và tình cảm con tim, không phải kiểu ý thức theo chỉ định của thế lực nào áp đặt.


NV: Anh thấy những cuộc biểu tình này để lại ảnh hưởng gì lớn nhất cho tương lai?


Người Buôn Gió: Tôi cho đó là chuyển biển lớn trong nhận thức người dân Việt Nam hiện nay, và nó là nền tảng để tương lai người dân Việt Nam có bản lĩnh, kiến thức thực thi quyền làm chủ đất nước, cải tạo xã hội theo những hướng tích cực hơn.


NV: Năm qua cũng là năm những “Ðại Vệ Chí Dị” của anh có người in lại thành sách. Anh có gặp rắc rối gì vì chuyện này không?


Người Buôn Gió: Ðến nay tôi chưa gặp rắc rối gì về sách Ðại Vệ Chí Dị, cuốn sách này được in tại Hoa Kỳ, tôi không rõ việc in ấn, phát hành thế nào. Trước đó anh Tưởng Năng Tiến một người tôi rất quý mến có hỏi tôi về việc ra sách. Tôi có nói là về bản quyền hay mọi việc tùy anh Tiến quyết định. Và giờ tôi hài lòng về những gì anh Tiến đã làm với cuốn sách Ðại Vệ Chí Dị.


NV: Trong năm qua, tin tức về biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội được độc giả quan tâm rất nhiều. Nhiều người biểu tình bị gọi lên làm việc với công an, nhưng cô Bùi Thị Minh Hằng thì bị bắt đi cải tạo 2 năm. Nhận định của anh?


Người Buôn Gió: Chị Bùi Minh Hằng là một người biểu tình nổi bật nhất trong những người biểu tình. Chị nổi bật vì tinh thần vững vàng, can đảm không màng đến nguy hiểm cho bản thân. Những gì chị Hằng thể hiện cũng là tâm tư của rất nhiều người dân trong đó có tôi và các bạn tôi. Việc công an đưa chị Hằng đi cải tạo gây nhiều kinh ngạc cho người dân Việt Nam.


Hành động biểu tình phản ứng hành vi xâm lấn của Trung Quốc đối với chủ quyền của Việt Nam là một hành động thiêng liêng của những người dân nước Việt có lương tri. Ðể thể hiện lương tri này có nhiều cách, biểu tình thể hiện lương tri đó là một trong những hành động có thể nói là tiến bộ, đáng khen ngợi. Thế nhưng người có quyền ở Việt Nam lại cho rằng chị ấy gây rối trật tự để đưa đi cải tạo thì thật bất bình.


Ở Việt Nam khi xét một hành vi người ta thường tính đến các yếu tố như mục đích, hành vi, hậu quả, người bị hại để làm căn cứ xử lý một cá nhân. Riêng trong trường hợp chị Bùi Mình Hằng người ta chỉ xét đến hành vi trong khi đó mục đích của chị Hằng tốt đẹp cho đất nước, hậu quả là người dân thêm yêu nước, người bị hại không có ai.


Trên những căn cứ đó, nhất là vì mục đích cao cả mà chị Hằng đã làm, tôi nghĩ chính quyền Việt Nam sẽ sớm xem xét lại việc cải tạo chị và thả chị trong thời gian sớm nhất là ngay trong năm 2012 này.


NV: Anh có nghĩ là nhà cầm quyền Việt Nam có biết là nhân dân đang bất bình với họ, hay họ vẫn tin rằng những người bất đồng chỉ là một thiểu số nhỏ không ăn thua?


Người Buôn Gió: Nhà cầm quyền Việt Nam có một bộ máy khổng lồ để theo dõi tâm tư, suy nghĩ của nhân dân, từ trước đến nay họ luôn biết nhân dân nghĩ gì, khả năng người dân thực hiện được suy nghĩ đó đến đâu. Bởi vậy họ luôn có cách đối phó như trấn áp, bắt giữ hoặc cải thiện, cởi mở hơn một số thứ. Ðó là điều mà chúng ta có thể hiểu vì sao có những người vẫn bị bắt và có những điều lại được nới lỏng hơn.


NV: Trong năm tới, theo anh, người ta có thể mong tin tức gì lạc quan từ Việt Nam?


Người Buôn Gió: Tôi không dám nghĩ tới điều gì xa xôi quá, liệu tôi mong được tin tức gì lạc quan, trong khi bản thân tôi cũng không dám chắc mình có bị bắt đi tù hoặc cải tạo vì tội gì đó. Nhưng tôi nghĩ rằng năm tới, những thái độ cửa quyền, hống hách, quan liêu ở cấp hành chính nhỏ như xã, phường sẽ giảm bớt đi dân nhiều vì sự tiến bộ trong tư duy của người dân. Và khi người dân đã có những nhận thức, tư duy tiến bộ thì các đơn vị hành chính cấp dưới thường phải thay đổi đầu tiên. Vì chính những đơn vị này tiếp xúc trực tiếp với nhân dân trong đời sống hàng ngày.

Lạm phát tại Việt Nam xuống còn 17.27%

 


HÀ NỘI (NV) Lạm phát tại Việt Nam tiếp tục giảm thêm được phần nào dù còn khá cao nhưng cũng là dấu hiệu để Ngân Hàng Nhà Nước CSVN cảm thấy quyến rũ hơn để cắt lãi suất căn bản.









Hai bà bán hàng rong ở Hà Nội với hai gánh trái cây vào những ngày cận Tết Nhâm Thìn ở Hà Nội. Lạm phát giảm thêm chút ít nên càng có cớ để nhà nước cắt lãi suất căn bản. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Theo bản phúc trình của Tổng Cục Thống Kê trực thuộc Bộ Công Thương Hà Nội, giá tiêu thụ tức lạm phát trong Tháng Giêng 2012 là 17.27% so với cùng thời kỳ này năm ngoái. Lạm phát của Tháng Mười Hai 2011 là 18.13%. Tháng Tám 2011 lạm phát là 23.20% cao nhất của năm ngoái.


Ngân Hàng Nhà Nước CSVN bắn tiếng trong tháng này là có thể sẽ cho cắt lãi suất căn bản vào cuối quý thứ nhất hay sang đầu quý thứ hai theo mức độ “phù hợp”.


Trong khi các nước trong khu vực như Thái Lan và Phi Luật Tân đã cắt lãi suất tín dụng để kích thích tăng trưởng kinh tế, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) và Ngân Hàng Thế Giới (WB) hồi tháng trước đã khuyến cáo Hà Nội không nên hạ lãi suất sớm khi lạm phát còn nghiêm trọng.


“Lạm phát chậm lại sẽ cho Ngân Hàng Nhà Nước CSVN thêm tin tưởng để hạ lãi suất.” Trinh Nguyen, một kinh tế gia của ngân hàng đầu tư HSBC Holding Plc., ở Hongkong phát biểu. “Nhưng họ sẽ nhìn vào diễn tiến của lạm phát ngoại trừ giá thực phẩm và nhiên liệu trước khi quyết định khi nào thì hạ lãi suất.”


Trị giá đồng bạc của Việt Nam giảm 0.15% ngày Thứ Sáu 20 Tháng Giêng 2012 với 20,900 đồng ăn một đô la. Chỉ số chứng khoán Việt Nam tuột dốc mất 0.1% trong ngày này, mức giảm đầu tiên của 2 tuần lễ qua. Hồi đầu tháng, Nguyễn Văn Bình, thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, dự báo đồng bạc của Việt Nam có thể mất giá thêm trong năm nay. Năm 2011, đồng bạc Việt Nam đã mất giá 7.4% so với đô la Mỹ.


Tháng Bảy 2011 Ngân Hàng Nhà Nước CSVN cắt lãi suất tái chiết khấu từ 15% xuống còn 14% sau một số lần tăng lãi suất để đối phó với lạm phát.


Lạm phát tại Việt Nam tệ hại nhất trong số 17 quốc gia Á Châu Thái Bình Dương được tổ chức tư vấn đầu tư Bloomberg theo dõi. Năm ngoái, tăng trưởng tín dụng của Việt Nam chỉ có 11%, Ngân Hàng Nhà Nước loan tin nói vậy cho thấy khá thấp so với dự báo tới 19% của IMF hồi giữa năm.


Chỉ số giá tiêu thụ năm 2012 có thể thấp hơn 12% ở mức độ tệ nhất và có thể khoảng 8.5% đến 9% ở mức khả quan nhất, Thống Ðốc Nguyễn Văn Bình dự báo ngày 11 Tháng Giêng 2012 vừa qua. Nếu giá xăng dầu trên thế giới leo thang bạo theo các biến động ở Trung Ðông, nhà cầm quyền bắt buộc tăng giá điện, giá xăng dầu trong khi xuất cảng bị ảnh hưởng trầm trọng, những tiên đoán đó có thể sẽ rất sai. Hàng trăm các vụ đình công lại sẽ xảy ra vì giới lao động không chịu nổi áp lực giá thực phẩm và các nhu cầu thiết thực khác gia tăng trong khi đồng lương còm cõi vẫn vậy. (T.N.)

Tiền bạc càng ngày càng đóng vai trò quan trọng trong bầu cử

 


Super PAC – người khổng lồ trong cuộc tranh cử tổng thống


Hà Tường Cát/Người Việt


Trong những tháng đầu của cuộc tranh cử nội bộ đảng Cộng Hòa, nhiều người tin tưởng cựu Thống Ðốc Mitt Romney cuối cùng sẽ là ứng cử viên của đảng Cộng Hòa đương đầu vói Tổng Thống Barack Obama trong cuộc tổng tuyển cử tháng 11.









Một quảng cáo đả kích Romney, do Super PAC mang tên “Winning our Future” tung ra để ủng hộ cựu Chủ Tịch Hạ Viện Newt Gingrich. (Hình: Salon)


Một yếu tố quan trọng là ông Mitt Romney gây quỹ được $24 triệu cho cuộc tranh cử, vượt xa các đối thủ. Căn cứ trên tiền bạc ứng cử viên thu được, người ta có thể đánh giá chính xác về tầm mức ủng hộ của cử tri và sự tín nhiệm của các giới tài phiệt ảnh hưởng đến cuộc bầu cử. Vì vậy, theo một thăm dò, các ứng cử viên đã phải sử dụng từ 1/4 đến 1/2 thời gian cho việc gây quỹ.


Vận động tranh cử ai cũng hiểu là cần rất nhiều tiền, bao gồm tốn kém về di chuyển của ứng cử viên, tiền đài thọ nhân viên ban tranh cử và trả cho các dịch vụ tư vấn, chi phí về quảng bá đến các cử tri như bích chương, quảng cáo trên báo chí, truyền thanh, truyền hình và nhiều chi tiêu hợp pháp khác. Ở Anh, quảng cáo vận động truyền hình là miễn phí cho các đảng nhưng tại Hoa Kỳ đây là chi phí lớn nhất, đặc biệt trong phạm vi tranh cử toàn tiểu bang hay toàn quốc.


Làm lệch cán cân trong chuyện tiền bạc, là sự ra đời của các Super PAC, tạm dịch là Siêu ủy Ban Vận Ðộng Chính Trị. Trong khi một ứng cử viên bị giới hạn mức tối đa tiền nhận từ mỗi người ủng hộ, Super PAC là những tổ chức có quyền vận động tài chính vô giới hạn và chi dụng cho việc ủng hộ ứng cử viên một cách gián tiếp. Theo định nghĩa Super PAC là “Ủy ban chi dụng độc lập” và chỉ được phép gián tiếp ủng hộ ứng cử viên.


Super PAC không được phép trực tiếp phối hợp ứng cử viên hay đảng của ứng cử viên trong công tác gây quỹ và không được dùng tiền gây quỹ đóng góp hay chi tiêu cho ban vận động. Nhưng điều ấy không ngăn cản các phụ tá của ứng cử viên tách khỏi ban vận động để thành lập các Super PAC “độc lập”. Super PAC phải báo cáo chi thu cho FEC nhưng nếu nguồn tài chính là không hợp pháp để đóng góp thì cũng vẫn có thể tìm một cách chuyển qua những tổ chức bất vụ lợi vô danh để vào Super PAC.


Super PAC ra đời là do kết quả từ hai phán quyết của Tối Cao Pháp Viện năm 2010. Phán quyết thứ nhất về vụ Citizen United v. FEC (Citizen United kiện Ủy Hội Bầu Cử Liên Bang), đảo ngược việc cấm sử dụng ngân quỹ công ty và công đoàn vào chính trị, mở cửa cho sự sử dụng những khoản tiền này cho quảng cáo chính trị nghĩa là bao gồm loại hình thức quảng cáo truyền hình tốn tiền nhiều nhất. Phán quyết thứ hai, SpeechNow.org v. FEC (SpeechNow.org kiện Ủy Hội Bầu Cử Liên Bang) nói rằng cấm ủng hộ tiền cho những tổ chức chi dụng độc lập (Super PAC) là vi hiến.


Ðây là kỳ bầu cử tổng thống đầu tiên Super PAC đóng một vai trò quan trọng. Một trường hợp điển hình, Super PAC mang tên ‘Restore Our Future’ đã chi khoảng $3 triệu để chạy những quảng cáo truyền hình nhằm đề cao Mitt Romney và đánh phá Newt Gingrich tại Iowa. Kết quả Gingrich từ chỗ đang lên đã mất uy tín và sút giảm mức ủng hộ nặng nề vào thời gian cuối trước bầu cử. Trong ‘Restore Our Future’ có nhiều cựu phụ tá trong ban tranh cử của Romney và chính Romney không bị tai tiếng vì phải ra mặt tấn công đối thủ bằng hình thức tiêu cực.


Và ngược lại, sau New Hampshire, Super PAC “Winning Our Future” ủng hộ Newt Gingrich nhận được $5 triệu của tỷ phú sòng bài Sheldon Adelson. Super PAC này dồn tiền vào quảng cáo chống Romney, và kết quả là Romney bị lung lay rồi thua ở South Carolina.


Michael Beckel thuộc tổ chức phi đảng phái Center for Reponsive Politics ở Washington nói rằng Super PAC là một thứ “kỵ binh” hỗ trợ cho ứng cử viên, một phương tiện của giới giầu và có lợi ích đặc biệt can thiệp vào bầu cử, tự do hành động và đồng thời cũng quảng bá cho chính mình. Theo ông nhiều Super PAC đã tập trung được, hoặc sẽ thu góp được, hàng chục thậm chí hàng trăm triệu dollars. Cho đến nay đã có 150 tổ chức đăng ký là Super PAC và ứng cử viên nào không có hai hay ba Super PAC lớn ủng hộ sẽ rất thua thiệt trong cuộc tranh cử.


Trong hoàn cảnh đó, nhiều ý kiến cho rằng Super PAC là điều sẽ tác hại cho nền sinh hoạt dân chủ vì ảnh hưởng của tiền bạc, ngoài ra cụ thể sẽ có nhiều đánh phá bẩn đối với ứng cử viên. Nhưng cũng có ý kiến bênh vực cho là Super PAC có thể có những hiệu quả tích cực như thêm nhiều quảng cáo sẽ khiến cử tri chú ý hơn, quan tâm đến chính trị hơn và đi bầu đông hơn.


 

Ba người Việt thoát chết kể chuyện tàu chìm ở Ý

 


SÀI GÒN (NV)Ba người Việt Nam làm việc trên du thuyền Costa Concordia lâm nạn ngoài khơi nước Ý đã về đến Tân Sơn Nhất đêm 20 Tháng Giêng, kể lại chuyện thoát chết thần kỳ.










Mai Thy ngồi tại nhà ở Sài Gòn kể chuyện tàu chìm. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Cô gái Việt duy nhất trong số họ là Mai Thị Phương Thy 29 tuổi, cư dân Sài Gòn cho biết chỉ giữ lại được thẻ nhân viên và một chiếc nơ để làm… kỷ niệm. Còn tất cả tài sản cá nhân của cô gồm laptop, máy ảnh, điện thoại di động… đều đã chìm theo tàu.


Mai Thy làm việc ở tầng 3 còn hai nam đồng nghiệp người Việt Nam của cô là Danh Oanh Di 21 tuổi, cư dân Kiên Giang và Trương Ðình Duy 30 tuổi, trú ngụ tại Sài Gòn đều làm việc tại tầng 7.


Trong số họ, Mai Thy là người may mắn bước lên tàu cứu sinh ngay từ đầu và được đưa thẳng vào bờ. Di lẫn Duy phải phóng xuống biển để thoát thân và Duy thoát chết trong sự thần kỳ.


Báo mạng VNExpress cho biết, du thuyền Costa Concordia đi vòng quanh Ðịa Trung Hải rời bến khoảng 7 giờ tối 13 Tháng Giêng.


Theo Di, tàu đi được chừng hai tiếng thì bắt đầu có dấu hiệu rung lắc. Khoảng nửa đêm 14 Tháng Giêng, tức 5 tiếng đồng hồ sau khi xuất bến, Costa Condordia nghiêng mạnh và lật.










Du khách trên tàu trong giờ lâm nạn. (Hình tài liệu)


Kể chuyện với báo Tuổi Trẻ, Mai Thy cho biết cô đang làm việc tại khu nhà hàng lúc tàu gặp nạn. Cô kể: “Tôi vừa bưng thức ăn cho khách, và mới bưng chồng đĩa lên cao ngang mặt thì nghe một tiếng rầm lớn. Nhiều chồng đĩa rơi khỏi bàn vỡ loảng xoảng.”


Sau đó, điện bị cúp, rồi có điện trở lại. Theo Mai Thy, lúc đó chưa ai hay biết biến cố khủng khiếp sắp xảy ra. Phải 45 phút sau thì con tàu mới thình lình nghiêng sang một bên và người ta nghe còi báo động khẩn cấp. Hỗn loạn kinh hồn xảy ra từ lúc đó.


Mai Thy kể tiếp: “Tiếng la hét, kêu cứu tứ phía, nhiều người xỉu, nhiều người khóc vang…”


Theo Mai Thy, sự bình tĩnh giúp cô biết làm những điều đúng và cần thiết giữa khung cảnh hỗn loạn. Cô chạy lên khu vực cuối tầng 7 hò hét dòng người đang khóc lóc vừa chen lấn, xô đẩy nhau cùng chạy xuống tầng 4 để lên tàu cứu sinh.


Tất cả 16 tàu cứu sinh lần lượt đưa khách vào bờ. Mai Thy cho rằng áo phao ở hành lang tầng 4 trong giờ phút khẩn cấp cũng chỉ đủ cho khoảng 2,100 người, trong khi số hành khách có mặt trên tàu lúc đó khoảng 4,000 người. Ða số họ là người Ý, còn lại là người Pháp và Ðức.


Thy cho rằng mỗi phòng ở đều có áo phao nhưng hầu hết mọi người đều quên đi yếu tố quan trọng đó trong lúc hỗn loạn. Có người sợ hãi không dám xuống tàu cứu sinh vì lạnh và tối làm chậm đi hoạt động cứu nạn.


Trong khi đó, báo mạng VNExpress thuật lời của Di kể nói rằng anh và một số người nhảy xuống nước thoát thân sau khi đưa được một số hành khách lên tàu cứu sinh và khi tàu bắt đầu lật nghiêng.


Theo Danh Oanh Di, tàu lắc nhẹ rồi bị cúp điện hai tiếng đồng hồ trước khi lật chìm. Vì ông thuyền trưởng đã vội rời tàu để thoát thân, việc di tản du khách bằng tàu cứu sinh không được tổ chức chu đáo mới gây thiệt hại lớn.


Anh Di cũng cho rằng tín hiệu báo động được phát ra chậm một tiếng đồng hồ sau hiện tượng bất thường và không từ mệnh lệnh của thuyền trưởng mà của một nữ nhân viên nào đó. Di tận mắt nhìn thấy một số du khách bị đạp chết tại chỗ và người chết vì nhảy xuống nước lạnh dưới 0 độ C.


Cho tới lúc thấy tàu bị nghiêng mạnh, Di quyết định nhảy xuống tàu thoát thân.


Còn Duy thì mất 10 phút mới rút được chân bị kẹt dính tại giải phân cách trên tàu trong lúc hỗn loạn. Sau đó anh cũng nhảy xuống nước. Duy bị sóng nước dâng cao đánh chìm lúc tàu bị lật. Anh níu được một chiếc phao, nhưng chỉ 20 phút sau thì phao lại bị sóng đánh chìm vì chở quá đông người. Cuối cùng anh dùng hết sức lực để bơi vào một hòn đảo gần đó.


Tâm sự với báo Người Lao Ðộng, Duy cho rằng sự sống sót của anh quả là thần kỳ.


Du thuyền Costa Concordia dài 290m, nặng 114,500 tấn xuất bến vào đêm Thứ Sáu 13 Tháng Giêng đụng vào bãi đá ngầm ngoài khơi nước Ý, gần đảo Giglio.


Người ta ước tính khoảng 11 người thiệt mạng và 28 người mất tích trong tai nạn kinh hoàng được coi là một Titanic thứ hai đúng 100 năm sau. (P.L.)


 

Tết trong tôi: Xưa và nay

 


Trăng Quê (Nguồn: Nguyenthithanhhang.blogspot.com) 


Chỉ còn có hai ngày nữa là sang một năm mới.


Tết lại về rồi. Thêm một cái Tết nữa xa Việt Nam. Giờ này bên nhà mọi người chắc là bận bịu lắm. Ðúng rồi, năm hết Tết đến mà. Người Việt mình có câu: năm có một lần mà. Bởi vậy cái gì cũng dành cho ngày Tết.










(Hình: STR/AFP/Getty Images)


Bên này mình cũng bận rộn. Ðây là năm đầu tiên mình chuẩn bị xôm tụ cho Tết. Chẳng phải mọi năm mình không muốn mà là vì không có thời giờ. Năm nay thanh thản hơn thành ra làm được vài món này nọ. Có lẽ vì năm nay mình “đem” Tết vào nhà, hay đúng hơn vào lòng hơi sớm nên năm nay mình không có cái cảm giác buồn vời vợi trong những ngày Xuân này. 12 cái Tết ở Mỹ là mười hai cái nhung nhớ, bồi hồi.


Có lẽ bất cứ người Việt nào xa quê đều có tâm trạng bồi hồi khi Tết đến bên nhà. Ờ đúng rồi, chúng ta là những kẻ bỏ đất nước ra đi. Vì bất kỳ lý do gì, không cần bàn cãi, chúng ta là những kẻ lưu vong không hơn không kém. Mình cho rằng, giờ phút thiêng liêng này, bất cứ người nào có chút lương tri, đều cảm thấy chạnh lòng và nghĩ về những ngày tháng còn ở quê hương.


Ðối với mình, nhũng ngày tháng đón Xuân ở ngoài Trung bao giờ cũng là những kỷ niệm đáng nhớ nhất. Mùa Xuân quê mình ở trong mình quang cảnh cánh đồng xóm Chợ lúa xanh đang thì con gái. Ðồng lúa quê mình mùa Xuân đẹp đến lạ lùng. Bởi vì nhà mình nhìn ra đồng lúa. Ngày Xuân có biết bao nhiêu người khoe áo mới qua lại trên còn đường trước nhà, làm rực rỡ một góc trời quê.


Những năm đón Xuân ở quê còn lại trong mình là hương vị của Tết. Tết của tuổi thơ mình là mùi hành hương, mùa ngò rí mà chị làm cho rổ rau ngày Tết. Chẳng hiểu tại sao mình lại nhớ đến Tết khi ngửi hương vị hành ngò. Cái Tết quê nghèo đơn sơ mà đáng nhớ làm sao. Gia đình mình thì không có phong tục lì xì cho đến khi chị Hai về làm dâu , rồi kế đến là Huy ra đời. Nhưng chuyện lì xì trong nhà chỉ là qua loa lấy lệ. Bởi vậy, ngày ấy mình trông đến Tết không phải là để được tiền lì xì hay là được mặc quần áo mới. Mình trông đến Tết là để tụ họp gia đình và có khách khứa đến nhà.


Nghe ra thật buồn cười vì một đứa con nít thì biết gì về chuyện đoàn tụ gia đình. Nhưng sự thật là như vậy. Mẹ không còn, ba và chị hầu như ngày nào cũng vất vả trên đồng ruộng, anh Hai thì đi dạy xa. Chỉ có ngày Tết là gia đình có mặt đầy đủ. Mẹ mất rồi, các dì chỉ thỉnh thoảng mới ghé. Còn các bà bác, bà cô thì cả năm mới ghé nhà mình một lần, tất nhiên là ngày Tết. Không có ai biết rằng mình là đứa con nít cô đơn và khao khát có người đến nhà hỏi thăm. Có lẽ vì vậy mà trong ký ức mình bây giờ, quê hương chỉ là những bờ tre mái rạ, là con sông nhỏ chảy đằng sau xóm nghèo, là con đường đến trường có hàng phượng vĩ. Có lẽ những người anh chị con chú bác của mình cho là mình hơi nhợt nhạt về tình cảm với họ. Nhưng ngày xưa, hình như mình gắn bó với con bò và cánh đồng nhiều hơn là với họ. Con nít mà, cái gì gắn liền với nó thì nó quí hơn.


Lớn hơn một chút, Tết với mình mở ra rộng hơn là những phong tục tập quán ở vùng quê nghèo, là những vần thơ, bài nhạc mà mình học được. Tết từ từ đi vào tâm hồn mình và từ từ đóng cho mình một cái khuôn mà mình mang cho tới bây giờ.


Tết gắn với những đòn bánh Tét, những đĩa mứt dừa, mứt gừng. Tết gắn vào trái tim mình màu vàng của những nhánh mai, chậu vạn thọ, chậu cúc vàng. Tết trong mình là rộn ràng tiếng pháo lúc Giao thừa và sáng mùng Một Tết. Tết là những tập tục “mùng Một Tết cha, mùng Ba Tết thầy,” là những kiêng cữ trong những ngày đầu năm mà bây giờ mỗi lần nhớ lại mình cười một mình đến sặc sụa. Nhưng mình biết những tập tục đó giờ này vẫn còn thịnh hành ở quê mình. Còn bây giờ?


Tết bây giờ của mình là sự níu kéo và hồi tưởng tất cả những gì đã sắp khuôn cho mình trong suốt mấy chục năm trời. Có lẽ đối với bất cứ người nào, Tết của tuổi thơ là cái Tết đáng nhớ nhất. Bởi tuổi thơ là những năm tháng “khép” mỗi người vào trong cái khuôn cố định mà họ mang cho đến hết cuộc đời.


Mấy ngày nay lang thang trên mạng, vào nhà (blogs) của bạn bè để coi họ ăn Tết thế nào, thì mình thấy những gì mình chiêm nghiệm là đúng. Nhất là những người sống xa quê hương như mình thì Tết là cả một khung trời kỷ niệm. Ai cũng nói là chuẩn bị Tết, ăn Tết là “để cho tụi nhỏ nó biết Tết,” nhưng thật sự đây chỉ là một cách nói. “Ðể cho tụi nhỏ biết Tết” thật ra là hướng cho tụi nhỏ đi về cái cội cái nguồn mà các bậc tiền bối đã và đang cố gắng bấu víu và gìn giữ.


Vậy cái mà họ và mình đang cố bấu víu và gìn giữ là cái gì?


Cho dù người Việt mình có đi nơi đâu và sống ở nơi đâu, Tết là lúc mà làm cho chúng mình cảm thấy gần nhau hơn. Xem tờ báo Xuân, mình thấy nơi nơi mọi người cùng nhau chuẩn bị cho năm mới. Nói chi xa, mấy người bạn già của mình đây không hẹn trước mà cũng có một đêm họp nhau gói bánh Tét. Ðiều lạ là chẳng có kế hoạch gì trước mà lại làm được.


Mình và mọi người xa quê hương đang cố gắng bấu víu một cái quá khứ, đang cố gắng gìn giữ một cái nguồn cội mà không ai nói với ai cũng biết là chúng ta cùng sẻ chia. Mình dám chắc rằng bất cứ người Việt nào có chút lương tri đều cảm thấy xót xa khi hay tin những ngư dân Việt Nam bị tàu “lạ” làm chìm thuyền. Mình xót xa dù mình không hề biết họ là ai, đến từ đâu. Chỉ biết rằng mình và họ cùng sẻ chia một nguồn gốc.


Cũng kỳ lạ. Tự dưng hôm nay sao mình viết lên nhiều điều giống như triết lý thế này. Hình như mình già thiệt rồi. Bởi vì già mới có những suy nghĩ như thế này.


Năm mới đến rồi. Trong thời khắc giao hòa giữa năm cũ và năm mới, mình ngồi một mình ghi lại những suy nghĩ về Tết. Suy nghĩ ngày xưa và hôm nay là hai mảng rã rời, nhưng suy nghĩ ngày xưa và ngày nay là những chất liệu sẽ mãi mãi đi bên mình mỗi khi Xuân về.


 

Rồi sẽ có những ‘Vụ Ðoàn Văn Vươn’ khác

 


Song Chi/Người Việt 


Suốt nửa tháng nay sự kiện sôi sục nhất trên các trang báo trong và ngoài nước cũng như trên các diễn đàn độc lập, các trang blog cá nhân… vẫn là vụ nổ súng ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, mà nhiều người gọi tắt là “vụ Ðoàn Văn Vươn.”









Phái đoàn đại diện những người hảo tâm từ Hà Nội đi tặng quà cho đại gia đình ông Ðoàn Văn Vươn ngày 18 tháng 1, 2012. Bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Vươn, đứng thứ hai từ bên phải. (Hình: Blog Nguyễn Xuân Diện)


Lâu lâu mới lại có một vụ mà hầu hết báo chí của nhà nước (chỉ trừ vài ba tờ như báo Công An TP.HCM, Công An Nhân Dân hay An Ninh Hải Phòng…), và báo chí ngoài luồng của nhân dân lại đồng thuận như vậy. Báo chí trong nước càng ngày càng khui ra nhiều “chi tiết thú vị.”


Vụ việc đã lan rộng đến mức một ông quan to đã về vườn như Nguyên Chủ tịch nước Lê Ðức Anh cũng phải lên tiếng. Một số tướng lĩnh quân đội như Trung Tướng Nguyễn Quốc Thước, Trung Tướng Phạm Xuân Thệ, Thiếu Tướng Huỳnh Ðắc Hương… Giáo sư Ðặng Hùng Võ – Nguyên thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi Trường…, ông Ðỗ Quý Doãn – Thứ trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông, và nhiều nhân vật chức sắc, giới trí thức, luật sư… cũng đã lên tiếng.


Ông thủ tướng phải chỉ đạo yêu cầu Hải Phòng làm rõ vụ cưỡng chế đất và báo cáo. Theo báo Người Lao Ðộng, ông Trung Tướng Phan Văn Vĩnh, tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm (Bộ Công An) cho biết Bộ Công An cũng rất quan tâm và sẽ vào cuộc. Một đoàn giám sát của Ủy Ban Trung Ương MTTQ Việt Nam đã được thành lập để về tận Tiên Lãng tìm hiểu vụ việc…


Ðể đối phó lại, các ông lãnh đạo huyện Tiên Lãng, lãnh đạo thành phố Hải Phòng cũng liên tiếp đăng đàn để giải thích, biện minh cho sự việc đã xảy ra. Còn người dân cũng lẳng lặng làm cái việc mà họ cho là cần làm – giúp đỡ gia đình anh Ðoàn Văn Vươn. Con số hàng trăm triệu đồng của mọi người gửi đến blogger, Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện để giúp đỡ cho gia đình anh Vươn là câu trả lời cho nhà nước, lòng dân đứng về phía ai, tin vào ai.


Nghĩ cho cùng, sự việc lại hóa hay. Nói như bà Phạm Thị Hiền, em dâu ông Ðoàn Văn Vươn khi trả lời phỏng vấn của đài BBC ngày 20 tháng 1 rằng:


“Gia đình em chấp nhận mất để xã hội được. Có nghĩa là thứ nhất là về Ðảng của Việt Nam, Ðảng và Nhà nước Việt Nam sẽ loại bỏ được những u nhọt đứng trong hàng ngũ của Ðảng.


“Thứ hai là nếu nhà em không chịu mất, không chấp nhận hy sinh thì tất cả bà con trên cả nước này, những người dân thấp cổ bé họng mà đang bị áp bức như nhà em không có chỗ nào để kêu cứu.


“Và cái được thứ ba nữa là các hộ nuôi trồng thủy sản của Tiên Lãng, họ sẽ được rất nhiều vì họ sẽ không bị chịu cái cảnh như gia đình em nữa.”


Nếu gia đình ông Vươn không làm liều, nổ súng vào lực lượng cưỡng chế, chấp nhận bị tù đày, mà im lặng chịu mất tất cả hoặc cứ vác đơn từ huyện lên đến trung ương kêu van thì sự việc đã không đánh động cả nước và ra cả báo chí nước ngoài như vậy. Khi sự việc bị vỡ lở bung bét cả ra, ngay cả những ai còn cố bênh vực cho chế độ cũng phải thấy rõ cái bản chất lật lọng, tham lam, tàn ác, dối trá, coi dân như rác, coi luật pháp chả ra gì của một tầng lớp cường hào ác bá thời nay.


Nhiều người bảo so với thời phong kiến thực dân Pháp, quan chức tư bản đỏ các cấp bây giờ còn tham, ác và vô liêm sỉ hơn nhiều.


Thật ra, những vụ cướp đất, cướp trắng mồ hôi xương máu của người dân không hiếm trên đất nước này kể từ khi Ðảng và Nhà nước Cộng sản lên nắm quyền. Khi nào luật đất đai vẫn chưa sửa đổi, quyền sở hữu đất đai vẫn thuộc về toàn dân một cách chung chung nhưng do nhà nước quản lý, thì những vụ việc như anh Vươn đã, đang và vẫn tiếp tục xảy ra.


Chỉ có vụ nào người dân bức xúc nổi dậy cách này cách khác, báo chí đồng thanh lên tiếng, dư luận xôn xao, thì lúc đó nhà nước này mới vội vàng tìm cách sửa chữa, bịt lỗ rò kẻo đắm cả con thuyền. Vụ anh Vươn, gia đình anh thì chắc chắn không thoát khỏi tù tội, nhưng trước sức ép của dư luận, cùng lắm nhà cầm quyền sẽ hy sinh vài con chốt thí là lãnh đạo huyện Tiên Lãng, hay có thể một hai con chốt cao hơn ở thành phố Hải Phòng. Còn mọi chuyện sẽ vẫn đâu vào đó.


Từ vụ tự thiêu của anh thanh niên bán hàng rong Mohamed Bouazizi ở Tunisie vào tháng 10, 2010, chế độ độc tài ở Tunisie và hàng loạt chế độ độc tài khác ở các nước Ả Rập sau đó đã phải sụp đổ. Nếu so với vụ tự thiêu “nổi tiếng” này, thì ở VN nhiều vụ việc còn kinh khủng hơn, cho thấy sự tàn ác, phi nhân của nhà cầm quyền hơn nhiều.


Chẳng hạn, hàng loạt cái chết oan ức của người dân do bị công an bạo hành quá tay chỉ vì quên đội mũ bảo hiểm hay đang trong quá trình tạm giữ để điều tra. Mà điển hình là cái chết của anh Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang tháng 7, 2010, anh Nguyễn Công Nhựt ở Bình Dương, tháng 5, 2011 hay ông Trịnh Xuân Tùng, Hà Nội, tháng 3, 2011.


Còn nói đến những vụ án oan sai, bắt và xét xử không công bằng hay cưỡng chế đất đai để “giải phóng mặt bằng” thì hàng hà sa số, không kể hết. Cũng như “cải cách ruộng đất,” “cải tạo tư sản mại bản,” “thuyền nhân”… trước kia, cụm từ “giải phóng mặt bằng” rồi sẽ đi vào lịch sử VN như một thời của những chính sách sai lầm mà học phí phải trả bằng nước mắt, máu và những nỗi oan khuất thấu trời xanh của người dân VN.


Nhưng vì sao người VN vẫn chịu đựng được, vẫn không có một cuộc nổi dậy, một cuộc cách mạng nào xảy ra?


Dù có lý giải thế nào đi nữa, thì cũng không thể không đặt lại câu hỏi về những nhược điểm trong tính cách của người VN chúng ta.


Bởi với một đảng cầm quyền đã phạm quá nhiều sai lầm, đã thực sự trở thành lạc hậu, là lực cản đất nước tiến lên con đường tự do dân chủ giàu mạnh, thậm chí còn là nguyên nhân đưa đến nguy cơ mất nước vào tay ngoại bang… như đảng cộng sản VN, mà vẫn tồn tại được đến nay đã 82 năm. Thì người VN chúng ta chỉ có thể tự trách mình chứ không thể đổ lỗi cho bi kịch, số phận của dân tộc, đất nước.


Cái thời mà Liên Xô sụp đổ, Internet còn chưa phát triển, người dân Liên Xô còn ít biết thông tin bên ngoài hơn người VN bây giờ. Cũng chẳng có đảng phái đối lập nào hoạt động được ở Liên Xô lúc ấy. Còn nếu nói đến lòng dân, thì dạo qua hàng trăm hàng ngàn các trang blog cá nhân sẽ thấy đa số người Việt hiểu thấu và chán ngán nhà cầm quyền ra sao. Nhưng chỉ đến thế.


Nhìn chung chúng ta vẫn trông chờ vào một sự tự thay đổi của nhà cầm quyền, mong chờ một Gorbachev, Boris Elsin của VN. Hay thậm chí, một nhân vật như Thein Sein, tổng thống của Miến Ðiện, biết “nghĩ lại” và đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên quyền lợi của cá nhân, phe nhóm và sự tồn vong của chế độ.


Sự chờ đợi này có vẻ vô vọng, vì những ông lãnh đạo hiện nay của VN chẳng có vẻ gì như thế cả. Trí thức VN thì còn đang bận rộn với nhiều giấc mơ con khác. Những bất công phi lý, những bi kịch không thể tin nổi vẫn tiếp tục tồn tại.


Và trong khi VN vật lộn mãi vẫn là một nước nghèo nàn lạc hậu không thể “hóa rồng,” đất nước tiếp tục bị bỏ ngỏ cho nạn tham nhũng, nội xâm hoành hành, là miếng mồi ngon béo bở cho ngoại xâm dòm ngó, gặm nhấm dần dần đất đai, biển đảo, thì các quốc gia khác tiếp tục vượt lên rất xa.


Ngay cả Miến Ðiện nếu tiếp tục hành trình cái cách chính trị dẫn đến thế giới xóa bỏ cấm vận, đất nước phát triển vững chắc trên cả hai chân: cải cách kinh tế đi đôi với cải cách chính trị, mươi, mười lăm năm nữa cũng sẽ vượt qua VN.


Cho nên vụ Ðoàn Văn Vươn, trong cái nhìn của người viết, dù có sự tác động của dư luận – cùng lắm chỉ cứu được mức án nhẹ xuống cho gia đình anh Vươn, và cách chức, kỷ luật được vài ba con chốt thí. Như dư luận đã cứu được bà Ba Sương vừa qua.


Nhưng khi cái thể chế chính trị này vẫn tồn tại thì chẳng có gì bảo đảm sẽ không có những bà Ba Sương, Ðoàn Văn Vươn, Trịnh Xuân Tùng hay Cù Huy Hà Vũ khác… cả.


 

Tin mới cập nhật