HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nhà cầm quyền CSVN vẫn chỉ ỡm ờ về chuyện sẽ “kiện Trung Quốc ở thời điểm phù hợp” trước áp lực của dân chúng đòi hỏi chế độ phải có thái độ dứt khoát.
“Bộ Quốc Phòng cũng cho rằng cần tích cực chuẩn bị, thu thập tài liệu, chuẩn bị sẵn hồ sơ đấu tranh pháp lý đưa ra quốc tế vào thời điểm phù hợp.” Bản tin trên tờ Thanh Niên hôm Thứ Bảy, 16 Tháng Năm, viết như thế khi đề cập đến “kiến nghị” của “đông đảo cử tri các địa phương” kêu gọi Bộ Quốc Phòng CSVN “nâng cao tiềm lực quốc phòng, xem xét kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế để bảo vệ chủ quyền biển đảo.”
Bản tin cũng dẫn lại ý kiến của Bộ Quốc Phòng CSVN nhìn nhận những tháng gần đây, đặc biệt từ giữa năm ngoái đến nay, “tình hình Biển Đông thời gian gần đây diễn biến phức tạp. Trung Quốc không từ bỏ tham vọng ‘độc chiếm Biển Đông’ bất chấp dư luận và luật pháp quốc tế, ngày càng củng cố sự hiện diện, khả năng kiểm soát trên thực địa.”
Suốt mấy tháng trời chiếc tàu khảo sát địa chất Haiyang Dizhi 8 (Hải Dương Địa Chất số 8) với các tàu hộ tống chạy lên chạy xuống, chạy ngang chạy dọc trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam, thậm chí vào cách bờ biển Việt Nam khoảng 80 km, Bộ Quốc Phòng CSVN vẫn thấy nín thinh. Tin tức quốc tế từng cho thấy nhà cầm quyền CSVN chỉ cho mấy tàu cảnh sát biển bám theo các nhóm tàu Trung Quốc.
Dù vậy, Bộ Quốc Phòng CSVN lại kể công rằng đã “bố trí các tàu trực, tuần tra, kiểm soát trên các vùng biển trọng điểm, sẵn sàng xử lý khi có tình huống xảy ra” trong khi nhìn nhận “Hành động của tàu khảo sát Hải Dương Địa Chất 8 đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam.”
Dư luận tại Việt Nam qua mạng xã hội chỉ biết tình hình tranh chấp Biển Đông rõ hơn qua báo đài quốc tế, đòi hỏi nhà cầm quyền phải phản ứng quyết liệt. Cử tri Đà Nẵng đòi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế thì Bộ Quốc Phòng CSVN lại trả lời vòng vo ỡm ờ rằng “những gì thuộc về độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ kiên quyết không nhân nhượng, song phải có đối sách phù hợp, vì truyền thống văn hóa giữ nước của chúng ta là hòa hiếu, hòa bình, giữ vững chủ quyền biển, đảo, nhưng phải ổn định chính trị, giữ vững môi trường hòa bình để phát triển đất nước.”
Bởi vậy đến nay, người ta vẫn thấy cái “thời điểm phù hợp” mãi chưa đến. Theo vu cáo của chế độ thì “đám thế lực thù địch” bên ngoài và “bọn phản động” đầy ở trong nước lúc nào cũng ám ảnh sự tồn vong của chế độ nên Bộ Quốc Phòng CSVN nhắc nhở “quần chúng nhân dân” là “kiên quyết phản bác các luận điệu xuyên tạc, lợi dụng tình hình phức tạp trên Biển Đông để kích động, lôi kéo gây mất an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội.”
Có vẻ như Hà Nội cho Bộ Quốc Phòng “trả lời kiến nghị cử tri” như kiểu muốn bắn tiếng thanh minh với Bắc Kinh về những đồn đoán là CSVN có thể cân nhắc việc kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế nhằm giải quyết các vùng biển tranh chấp trên Biển Đông.
Giáo dân tại giáo phận Vinh biểu tình chống hai luật “Luật Đặc Khu Kinh Tế…” và “Luật An Ninh Mạng” hồi Tháng Sáu, 2018. (Hình: Thanh Niên Công Giáo)
Theo một bài viết của ký giả David Hutt trên Asia Times ngày 7 Tháng Năm, 2020, đang có những nguồn tin không chính thức mà giới theo dõi phân tích thời sự tin rằng Việt Nam có thể tiến hành vụ kiện tương tự như Philippines đã làm và đã thắng khi Tòa Trọng Tài Quốc Tế tuyên bố hồi Tháng Bảy, 2016.
Tòa đã tuyên bố Trung Quốc không có cái gì gọi là “quyền lịch sử” trong phạm vi chín đoạn “Lưỡi Bò” chiếm đến 90% Biển Đông. Bắc Kinh biết là đuối lý nên đã tuyên bố không tham gia phiên tòa cũng như không công nhận phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế.
Tòa Trọng Tài Quốc Tế tuy ra phán quyết nhưng lại không có khả năng buộc các bên tranh tụng phải thi hành quyết định của tòa. Bởi vậy, Bắc Kinh cậy sức mạnh quân sự ăn hiếp các nước nhỏ phía Nam, vẫn ngày càng ngang ngược, lấn tới.
Một nguồn tin ngoại giao của Việt Nam nói với báo Asia Times, với điều kiện ẩn danh, rằng các cuộc bàn luận ở Hà Nội về một vụ kiện quốc tế bây giờ mạnh hơn trước đây nhiều.
Rất có thể, sợ Bắc Kinh phản ứng bất lợi, khó đối phó trong lúc nền kinh tế đang lao đao vì hệ quả của đại dịch COVID-19, người ta mới thấy Bộ Quốc Phòng CSVN ỡm ờ về chuyện kiện tụng vì “hòa hiếu, hòa bình.” (TN) [qd]
SEATTLE, Washington (NV) – Tổ chức từ thiện của vợ chồng tỷ phú Bill Gates đang điều đình với chính phủ cho phép tiếp tục chương trình tặng tận nhà miễn phí xét nghiệm COVID-19 cho cư dân Seattle, theo thông cáo từ Bill and Malinda Gates Fourndation hôm Thứ Bảy, 16 Tháng Năm.
Cơ quan theo dõi bệnh dịch của thành phố lớn nhất tiểu bang Washington là Seattles Coronavirus Assessment Network (SCAN) cho biết Cơ Quan Quản Trị Dược Phẩm (FDA) đòi phải ngưng chương trình này cho đến khi được chuẩn thuận khẩn cấp, theo cơ quan thông tấn Reuters.
“FDA không nêu lên bất kỳ lo ngại nào về sự an toàn và chính xác của mẫu thử nghiệm, nhưng đòi phải ngưng chương trình cho đến khi có thêm chuẩn thuận,” cơ quan SCAN tường trình.
Hồi đầu Tháng Ba, khi dịch bệnh bắt đầu bùng phát tại Seattle, ngoài việc hỗ trợ tài chánh cho SCAN, tổ chức từ thiện Gates Foundation lập chương trình gởi mẫu xét nghiệm tận nhà cho cư dân Seattle và mẫu thử nghiệm này được Bộ Y Tế tiểu bang chuẩn thuận.
Cơ quan SCAN cho biết đã đề cập về sử dụng mẫu thử nghiệm trên với FDA từ 1 Tháng Ba và gởi yêu cầu xin chuẩn thuận khẩn cấp vào ngày 23 Tháng Ba, sau đó nộp các dữ liệu ngày 13 Tháng Tư.
“Chúng tôi được thông báo rằng sự chuẩn thuận khẩn cấp đòi hỏi nộp các kết quả thử nghiệm tại nhà,” theo thông cáo của cơ quan SCAN cho biết.
Thứ Bảy vừa qua, FDA vừa chuẩn thuận một mẫu xét nghiệm tại nhà cho công ty Everlywell Inc, cũng tung sản phẩm xét nghiệm vào Tháng Ba.
Tổ chức từ thiện The Bill & Melinda Gates Foundation, do hai vợ chồng tỷ phú Bill và Melinda Gates sáng lập, thông báo cung cấp những bộ xét nghiệm COVID-19 tại nhà cho cư dân thành phố Seattle từ đầu Tháng Ba, vào thời điểm nơi này bị dịch bệnh tấn công nặng nhất tại Hoa Kỳ.
CBS News cho biết tổ chức Gates Foundation hy vọng bộ thử nghiệm tại nhà giúp phát hiện sớm ca nhiễm bệnh khiến việc theo dõi dễ dàng tình trạng lây lan dễ dàng hơn. Khi có đủ thông tin về tốc độ và chiều hướng lây lan, ngành y tế sẽ đưa ra phương án đối phó hiệu quả hơn.
Theo một thông cáo báo chí, tổ chức Gates Foundation cho biết kế hoạch này phối hợp với Sở Y Tế Seattle & King County, Bộ Y Tế tiểu bang Washington, và Trung Tâm Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC) nhằm mục đích chia sẻ bớt khối lượng công việc đối phó bệnh dịch và gia tăng khả năng phát hiện, cứu chữa kịp thời để chận đứng bệnh dịch.
Tổ chức Gates Foundation tuyên bố đóng góp $100 triệu nghiên cứu nhằm cải tiến các bước xét nghiệm, cách ly, và chữa trị cho các bệnh nhân COVID-19. Đồng thời, số tiền trên cũng dùng trong việc nghiên cứu và bào chế vaccine.
Hồi đầu Tháng Tư ông Gates tuyên bố “Phải đầu tư thật nhiều tiền để rút ngắn thời gian,” khi bỏ ra hàng tỷ đô la để tài trợ bảy nghiên cứu tạo vaccine chống COVID-19 trên toàn cầu.
Là nhà sáng lập tập đoàn Microsoft, đồng thời là nhà hoạt động từ thiện nổi tiếng, ông Bill Gates cùng vợ thành lập và quyên góp $36 tỷ vào quỹ Bill & Melinda Gates Foundation với mục đích nâng cao chăm sóc y tế, giảm nghèo đói, và thúc đẩy giáo dục trên toàn cầu. (MPL) [qd]
JERUSALEM, Israel (AP) – Tân đại sứ Trung Quốc ở Israel, Du Wei, 58 tuổi, đã bất ngờ thấy chết tại nhà riêng của ông ở phía Bắc thành phố Tel Aviv hôm Chủ Nhật, 17 Tháng Năm, theo tin từ Bộ Ngoại Giao Israel.
Hiện chưa có kết luận chính thức nào về cái chết của Du Wei, người chỉ mới đến Israel nhậm chức vào giữa Tháng Ba, trong lúc có đại dịch COVID-19. Trước đây Du Wei là đại sứ Trung Quốc tại Ukraine trong ba năm.
Ông Du Wei hoạt động trong ngành ngoại giao Trung Quốc được 31 năm. Ông có vợ và một con trai. Cả vợ và con đều không ở Israel khi ông này qua đời.
Cái chết của đại sứ Du Wei xảy ra chỉ hai ngày sau khi ông lên án các phát biểu của Ngoại Trưởng Mỹ Mike Pompeo khi viếng thăm Israel và báo động các đầu tư của Trung Quốc tại Israel là nguy hiểm cho an ninh nước này, cũng như cáo buộc Bắc Kinh che giấu tin tức về dịch bệnh COVID-19.
Trong bài viết đăng tải trên tờ báo The Jerusalem Post hôm 14 Tháng Năm, tòa đại sứ Trung Quốc nói rằng Mỹ nên nhận trách nhiệm về những gì xảy ra ngay trên đất nước của mình và chớ nên đổ lỗi cho quốc gia khác.
Theo bài viết của tòa đại sứ Trung Quốc thì: “Hiện nay Mỹ đang là tâm điểm của dịch bệnh… Nhưng tình hình hiện nay ở Mỹ không do Trung Quốc gây ra, mà bởi sự thiếu phản ứng của một số chính trị gia Mỹ, bỏ lỡ cơ hội kiểm soát virus. Do vậy, thảm kịch ở Mỹ không chỉ là một thảm họa thiên tai mà còn là kết quả của sự điều hành sai trái.”
Đại sứ Trung Quốc Du Wei (trái) phát biểu trong một buổi lễ ở Kiev, Ukraine. (Hình: Sergey Starostenko/Xinhua via AP)
Đài truyền hình Channel 12 TV của Israel, trích thuật lời phát biểu của các giới chức y tế, nói rằng điều tra sơ khởi cho thấy ông Du chết trong lúc ngủ, vì “các nguyên nhân tự nhiên.” (V.Giang) [qd]
ĐIỂM TIN TRONG NGÀY 17/05/2020
-Quan chức ngân hàng Mỹ: Kinh tế chỉ phục hồi hoàn toàn nếu có vaccine
-Chủ tịch Vĩnh Long lấp liếm: ‘Xây bảo tàng $17 triệu là ý của Võ Văn Kiệt’
-Người Trung Quốc đầu tư nhiều lô đất vị trí trọng yếu ở Đà Nẵng
GENEVA, Thụy Sĩ (NV) – Việc phun thuốc tẩy trùng trên đường phố, như đã thấy làm tại một số quốc gia, không tiêu diệt được COVID-19 mà còn có thể gây nguy hại cho sức khỏe, theo khuyến cáo của Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) hôm Thứ Bảy, 16 Tháng Năm.
Theo bản tin của hãng thông tấn AFP hôm Chủ Nhật, trong một tài liệu về giữ sạch sẽ và tẩy trùng các bề mặt để chống lại virus, tổ chức WHO nói việc phun xịt thuốc tẩy trùng có thể không hiệu quả.
“Việc phun xịt thuốc tẩy trùng ở những nơi công cộng, như trên đường đi hoặc khu chợ… không là cách được khuyến khích để diệt virus hay các loại vi sinh vật khác vì thuốc diệt trùng bị đất hay các chất bẩn khác làm vô hiệu,” theo cơ quan WHO.
Cũng theo WHO thì “Ngay trong trường hợp không có các chất hữu cơ, việc xịt chất hóa học thường không bao phủ đủ diện tích cần thiết, trong khoảng thời gian cần thiết, để diệt các vi sinh vật.”
Cơ quan WHO giải thích thêm: “Mặt đường và vỉa hè không là nơi tập trung của virus gây lây nhiễm và việc xịt thuốc tẩy trùng, dù là ở bên ngoài không khí, cũng có thể gây hại cho sức khỏe con người.”
Tài liệu của WHO nhấn mạnh rằng dùng thuốc diệt trùng để phun vào người “là điều không được khuyến khích dù trong bất cứ trường hợp nào.”
“Điều này có thể gây nguy hại, cả về mặt thể chất và tâm lý, nhưng lại không làm giảm nguy cơ lây nhiễm của một cá nhân qua các hạt nước nhỏ li ti hay qua sự đụng chạm,” theo tài liệu WHO.
WHO nói rằng việc phun chất chlorine hay các chất hóa học độc hại khác có thể gây ngứa mắt, da cũng như ảnh hưởng tới phổi và đường ruột.
WHO khuyến cáo rằng nếu dùng thuốc tẩy trùng thì nên dùng khăn nhúng vào thuốc tẩy trùng rồi chùi lên các mặt phẳng cần được lau cho sạch. (V.Giang) [qd]
MANILA, Philippines (NV) – Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông hầu tránh xung đột võ trang vì các tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa các nước khu vực với Trung Quốc không biết đến bao giờ mới có.
Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông (Code of Conduct – gọi tắt là COC) đàm phán suốt nhiều năm qua giữa tổ chức 10 nước Đông Nam Á (ASEAN) với Trung Quốc dự trù hoàn tất vào năm 2021 nhưng không thấy các bên liên quan thảo luận gì suối nửa năm qua. Nay với tình hình dịch bệnh COVID-19 bao trùm khắp nơi, các cuộc thảo luận lại càng bị mượn cớ để tránh né.
Ông Nguyễn Hùng Sơn, viện trưởng Viện Biển Đông thuộc Học Viện Ngoại Giao CSVN, cho hay hôm Thứ Sáu, 15 Tháng Năm vừa qua, trong cuộc thảo luận trực tuyến về những thách đố trong vùng Đông Nam Á do Tòa Đại Sứ Mỹ tổ chức, là triển vọng về một bộ COC đạt thỏa thuận vào năm 2021 có vẻ xa vời hơn.
ASEAN và Trung Quốc muốn hoàn tất bộ COC vào năm 2021. Bản thảo duy nhất cho bộ COC để đàm phán được đọc lần đầu tiên hồi năm ngoái tại Penang, Malaysia. Philippines là phối trí viên cho các đối thoại ASEAN-Trung Quốc và là đồng chủ tịch với Trung Quốc trong các cuộc đàm phán về COC.
Trong khi các bên liên quan không thương thuyết hay đàm phán gì với nhau, lại xảy ra nhiều biến cố trên Biển Đông. Tàu Hải Cảnh Trung Quốc đâm chìm tàu đánh cá Việt Nam ở Hoàng Sa. Chiến hạm Trung Quốc khóa radar bắn tàu hải quân Philippines. Trung Quốc loan báo thành lập các huyện hành chính tại các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Việt Nam vẫn tuyên bố chủ quyền. Đồng thời, Việt Nam phản bác các công hàm của Trung Quốc tuyên bố chủ quyền “Lưỡi Bò” trên Biển Đông.
Theo ông Nguyễn Hùng Sơn trình bày trong cuộc thảo luận trực tuyến nói trên, Bắc Kinh cần phải chứng tỏ thiện chí chính trị và tạo ra bầu khí thích hợp cho việc theo đuổi một bộ COC, chứ không phải dọa nạt các nước tranh chấp chủ quyền biển đảo với họ qua các hoạt động quân sự hoặc bán quân sự.
“Để cứu vãn tiến trình đàm phán COC, Trung Quốc cần phải nhìn lại thái độ cũng như hành động của họ trên Biển Đông và họ chứng tỏ sẵn sàng, thiện chí chính trị để tạo ra một bầu khí thuận lợi cho ASEAN hầu thuyết phục là một bộ COC vẫn là một sự đầu tư đứng đắn mà ASEAN cần có,” ông Sơn nói.
Dân chúng tại Hà Nội ngày 19 Tháng Giêng, 2017, tưởng niệm những người lính đã hy sinh khi bảo vệ biển đảo Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Các cuộc thảo luận về bộ COC dự trù trong năm nay, năm Việt Nam làm chủ tịch luân phiên tổ chức ASEAN, đã bị đình hoãn vì hệ quả của dịch bệnh COVID-19. Cho nên, đến bao giờ các cuộc đàm phán tái tục trở lại, hiện chưa thấy có chỉ dấu cụ thể.
Tuy nhiên, theo ông Jay Batongbacal, giám đốc Đại Học Philippines về Hàng Hải và Luật Biển, trong tương lai, các bên có thể nối lại các cuộc đàm phán, nhưng nếu các nước ASEAN liên quan tới tranh chấp có thể lợi dụng thời gian này để liên lạc với nhau, tìm sự đồng thuận hầu đạt một lập trường chung, trình bày cho Bắc Kinh biết.
“Bắc Kinh có thể chống lại vì họ thấy các nước ASEAN chia rẽ. Nếu các nước ASEAN đoàn kết lại trong một lập trường duy nhất về Biển Đông và bắt đầu hành động trong cung cách phối hợp có lớp lang, tôi tin rằng Trung Quốc sẽ phải điều chỉnh vì họ biết không thể có các láng giềng thù nghịch ở mặt biển phía Nam,” ông cho hay.
Điều mà ông Batongbacal khuyến cáo cũng đã từng thấy xảy ra trong những phiên họp ASEAN-Trung Quốc liên quan tới COC những năm trước. Trung Quốc mua chuộc một số nước bằng đầu tư kinh tế, viện trợ quân sự để họ “hùa” theo quan điểm của Bắc Kinh trong khi bất lợi cho các nước liên quan đến tranh chấp.
Việt Nam muốn bộ COC có ràng buộc pháp lý trong khi Trung Quốc với sự hậu thuẫn của một số nước đã kịch liệt chống lại. Bản Tuyên Bố Ứng Xử trên Biển Đông (Declaration of Conduct) đã thỏa thuận từ năm 2002, mãi đến năm 2018 mới thỏa thuận được một cái sườn đàm phán cho một bộ COC nay lại đang nằm giữa những căng thẳng và dịch bệnh. (TN) [qd]
WESTMINSTER, California (NV) – Bắt đầu từ Thứ Hai, 18 Tháng Năm, chương trình “Từ Thủ Đô Với Nguyễn Văn Khanh” sẽ được chiếu trực tiếp trên kênh YouTube và Facebook của “Người Việt TV” vào lúc 6 giờ chiều, giờ California, thay vì 12 giờ 30 trưa như trước đây, theo yêu cầu của số đông khán giả.
Ngày chiếu chương trình vẫn là từ Thứ Hai đến Thứ Sáu hàng tuần.
Đây là chương trình bình luận và phân tích tin thời sự nóng bỏng liên quan đến Hoa Kỳ, thế giới, cộng đồng…
Nhà báo Nguyễn Văn Khanh từng là giám đốc Ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do (RFA), và từng cộng tác với đài truyền hình SBTN và đài phát thanh Radio Bolsa.
Ngoài ra, ông cũng từng là trưởng văn phòng đại diện của nhật báo Người Việt ở Washington, DC. (Đ.D.)
VĨNH LONG, Việt Nam (NV) – Nhằm đáp lại phản ứng bất bình của công luận về việc chi tiền thuế dân đến 400 tỷ đồng ($17.14 triệu) để xây Bảo Tàng Nông Nghiệp, ông Lữ Quang Ngời, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Vĩnh Long, hôm 17 Tháng Năm lấp liếm rằng đây là “ý tưởng” của một cố thủ tướng CSVN.
Theo báo Lao Động, ông Ngời nói như sau: “Việc xây dựng Bảo Tàng Nông Nghiệp Đồng Bằng Sông Cửu Long là ý tưởng của cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt đã có từ rất lâu, chứ không phải tỉnh Vĩnh Long ngẫu hứng làm. Bảo tàng không phải xây ra cho hoành tráng, tốn kém. Đề án này là vì cộng đồng, để quảng bá hình ảnh, quảng bá sản phẩm của người nông dân từ xưa đến nay.”
Do ông Kiệt qua đời năm 2008 nên người ta khó có thể kiểm chứng thực hư phát ngôn của ông Ngời.
Mặt khác, dù ông Kiệt có muốn xây bảo tàng nông nghiệp thì chưa chắc ông ấy có ý định tiêu tốn một khoản lớn từ tiền thuế dân như lớp lãnh đạo “hậu sinh” của mình.
Theo các báo nhà nước, bảo tàng nêu trên sẽ được xây dựng trên khu đất rộng hơn 11 hécta tại huyện Vũng Liêm, “nhằm tôn vinh sự cần cù, sáng tạo, vai trò to lớn của nông dân.” Công trình này dự trù hoàn thành vào năm 2027.
Đáng lưu ý, một số báo nhà nước cũng dẫn ý kiến chuyên gia bày tỏ sự bất bình về vụ Vĩnh Long xây bảo tàng nông nghiệp trong lúc nông dân đồng bằng sông Cửu Long đang phải khốn đốn với nạn hạn mặn xâm nhập chưa có giải quyết được.
Đồng bằng sông Cửu Long. (Hình minh họa: Lao Động)
Báo điện tử Dân Việt dẫn lời ông Đặng Kim Sơn, cựu viện trưởng Viện Chính Sách và Chiến Lược Phát Triển Nông Nghiệp Nông Thôn, nói: “Đề xuất xây Bảo Tàng Nông Nghiệp 400 tỷ đồng của Vĩnh Long chưa đúng thời điểm, cần thận trọng. Việc xây dựng bảo tàng nông nghiệp của một vùng thì nên đặt ở Cần Thơ, và phải có sự tham gia của các tỉnh, thành trong khu vực, chứ không phải ở Vĩnh Long.”
Ông Sơn cũng bình luận thêm rằng hiện có rất nhiều “câu hỏi bất lợi cho dự án này” như xây dựng như thế nào, tiền đầu tư công hay tư, cộng đồng hay quốc tế, cách thức phối hợp, mức độ đầu tư ra sao.
Cùng thời điểm, tờ Người Lao Động dẫn lời ông Nguyễn Văn Huy, cựu giám đốc Bảo Tàng Dân Tộc Học Việt Nam, nói: “Khi tôi thấy bốn giai đoạn lịch sử mà Bảo Tàng Nông Nghiệp mà Vĩnh Long muốn làm thì tôi cảm thấy họ đang đi theo lối mòn, không nghĩ đến câu chuyện về nông nghiệp mà người nông dân ở đây phải đối mặt và giải quyết, những vấn đề và câu chuyện như thế sẽ làm cho bảo tàng thu hút được khách. Việc làm theo tiến trình lịch sử ở những thế kỷ xa xưa thì lấy đâu hiện vật mà nói.”
Cho đến nay, việc xây bảo tàng với kinh phí tối thiểu hàng trăm tỷ đồng rồi bỏ hoang được cho là cách “rút ruột ngân sách” phổ biến và mang tính chính danh của lãnh đạo các tỉnh thành, chủ yếu là ở miền Bắc và miền Trung. Thậm chí, việc này được chính quyền trung ương “bật đèn xanh” để các địa phương thực thi.
Tờ Lao Động hôm 17 Tháng Năm trích dẫn một chỉ thị của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc, theo đó, “mỗi tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương cơ bản có một bảo tàng cấp tỉnh (giai đoạn đến năm 2021) và tiếp tục duy trì một bảo tàng cấp tỉnh cho giai đoạn đến năm 2030.” (N.H.K) (đ.d.)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Tờ Tuổi Trẻ hôm 17 Tháng Năm tiết lộ, chỉ tính trong ngày đầu tiên của “đợt ra quân” chặn xe suốt một tháng, lực lượng công an giao thông trên toàn quốc xử phạt gần 9,000 trường hợp, nhờ đó thu được 5.9 tỷ đồng ($252,924). Như vậy, nếu triển khai đúng một tháng như kế hoạch ban đầu, từ ngày 15 Tháng Năm đến 14 Tháng Sáu, công an Việt Nam dự trù đạt “doanh thu” gần $7.6 triệu.
Con số nêu trên khiến cư dân mạng nửa đùa nửa thật rằng chiến dịch “tổng kiểm soát phương tiện giao thông đường bộ” thực chất là cách nhà cầm quyền CSVN trợ giúp ngành công an bù đắp việc họ bị “thất thu,” do trước đó người dân được lệnh “cách ly xã hội” nên hạn chế ra đường trong khoảng ba tuần.
Nhằm hạn chế phản ứng của công luận, báo nhà nước tuyên truyền rằng việc tổng kiểm tra các loại xe trên đường ở các địa phương từ Bắc chí Nam là “nhằm tiếp tục thực hiện nghiêm, có hiệu quả Luật Phòng Chống Tác Hại Của Rượu Bia, nghị định về phòng chống đua xe trái phép.”
Công an có toàn quyền moi lỗi để phạt người đi đường bằng mọi giá. (Hình: Nam Trần/Tuổi Trẻ)
Báo Tuổi Trẻ dẫn lời biện hộ của ông Khuất Việt Hùng, phó chủ tịch Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia, rằng chiến dịch này “rất cần thiết, giúp người dân nâng cao ý thức tuân thủ các quy định pháp luật về an toàn giao thông và các quy định về an ninh, trật tự xã hội khác.”
Trên lý thuyết, trong chiến dịch này, công an được dừng xe đại trà, nếu không phát hiện lỗi vi phạm thì công an “xin lỗi” và mời người dân đi tiếp.
Thực tế, theo báo VietNamNet hôm 16 Tháng Năm, chỉ trong 30 phút, phóng viên ghi nhận, công an ở Sài Gòn “mỏi tay” ghi phiếu phạt, trong lúc những người vi phạm đứng tràn ngã tư. Bởi vì, tùy là đối với người đi xe máy hoặc xe hơi, công an có quyền bắt bẻ hàng chục lỗi, chủ yếu là vặn vẹo về việc người đi đường có mang theo giấy đăng bộ xe, giấy kiểm định an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường, hoặc các loại giấy bảo hiểm “thích hợp.”
Đáng nói là ngay cả báo nhà nước cũng bày tỏ sự hoài nghi về “hiệu quả” của việc công an dừng xe vô tội vạ.
Báo điện tử InfoNet dẫn lời bà Trần Thị Quốc Khánh, một đại biểu quốc hội, cho biết: “Bao nhiêu năm ngành công an không tuyên truyền, thực hiện thường xuyên để người dân có ý thức, thói quen thực hiện cho tốt. Nay tự nhiên ngày 14 Tháng Năm ra lệnh tổng kiểm tra từ ngày 15 Tháng Năm, không cho người dân kịp chuẩn bị thì quản lý kiểu này gọi là ‘giật cục.’”
Bà Khánh nói thêm rằng trong lúc chính phủ đang thúc đẩy cải cách thủ tục hành chính thì công an lại yêu cầu người dân phải mang đầy đủ các loại giấy tờ bên người.
“Cách quản lý điều hành gây cuống cuồng cho người dân như thế này có lợi cho ai, có ý kiến cho rằng làm lợi cho đơn vị bán bảo hiểm,” bà Khánh được tờ báo của Bộ Thông Tin và Truyền Thông dẫn lời. (N.H.K) (đ.d.)
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Dường như để tránh bị công luận chỉ trích “lãng phí,” tất cả bài tường thuật về buổi lễ khánh thành đền Chung Sơn trên báo nhà nước đều “không đề cập” khoản kinh phí đầu tư công trình bề thế không kém một lăng tẩm vua chúa như ở kinh thành Huế.
Theo tờ Thanh Niên, đền thờ được khởi công xây dựng từ năm 2012 trên núi Chung, thuộc xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, và là nơi thờ tự gia tộc ông Hồ Chí Minh, người sáng lập nhà nước CSVN.
Công trình gồm 18 hạng mục như đền thờ chính, nhà chuông, nhà trống… được mô tả là “nơi thờ tự tôn nghiêm” cho cha mẹ và anh chị em ruột ông Hồ.
Còn theo báo điện tử của Đài Tiếng Nói Việt Nam, đền Chung Sơn được Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Bắc Á cùng tỉnh Nghệ An đầu tư và khởi công xây dựng từ năm 2012, trên khoanh đất có tổng diện tích lên đến 83.6 hécta.
Ngân Hàng Bắc Á cùng với thương hiệu sữa TH True Milk thuộc sở hữu của “đại gia” Thái Hương. Bà Hương cũng được ghi nhận đứng gần Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc trong buổi lễ khánh thành đền Chung Sơn nhằm đánh dấu 130 năm ngày sinh ông Hồ.
“Đại gia” Thái Hương (bìa trái) tại lễ khánh thành đền Chung Sơn. (Hình: Báo điện tử Chính Phủ CSVN)
Do bà Hương, người Nghệ An, là “nhà tài trợ” chính việc xây đền Chung Sơn, báo điện tử Chính Phủ CSVN viết rằng Thủ Tướng Phúc “hoan nghênh, đánh giá cao Ngân Hàng Bắc Á đã thực hiện tốt chủ trương xã hội hóa tham gia đóng góp tích cực với trách nhiệm cao để cùng tỉnh Nghệ An hoàn thành công trình.”
Cũng như nhiều “đại gia tư bản đỏ” khác ở Việt Nam, bà Hương được ghi nhận làm giàu nhờ dựa hơi quan chức CSVN trong việc hình thành “nhóm lợi ích.” Do vậy, các doanh nghiệp của bà rất cần có danh hiệu, huân chương do nhà cầm quyền trao tặng để làm truyền thông, quảng bá thương hiệu.
Theo báo Dân Sinh, hồi giữa Tháng Chín, 2019, Ngân Hàng Bắc Á đón nhận Huân Chương Lao Động hạng ba – một danh hiệu mà theo thông lệ thì doanh nghiệp phải chi tối thiểu hàng chục tỷ đồng để được trao.
Cũng cần nói thêm, việc nhà cầm quyền CSVN dành đến 84 hécta xây dựng đền Chung Sơn diễn ra trong bối cảnh báo nhà nước ghi nhận đa phần người dân Nghệ An do thiếu đất canh tác, làm nông nên phải chọn cách đi xuất cảng lao động để “thoát nghèo.”
Trong vụ 39 thi thể bị phát hiện trong thùng xe tải đông lạnh ở Anh hồi cuối Tháng Mười Một, 2019, truyền thông cho hay có đến 21 nạn nhân là người Nghệ An.
Thời điểm đó, báo Zing dẫn lời một cán bộ xã Đô Thành, huyện Yên Thành, cho biết từ hơn 15 năm trước, nhiều người địa phương vay mượn tiền để tỏa đi các nước Châu Á, Châu Âu tìm cơ hội đổi đời.
Chỉ tính riêng xã Đô Thành hiện có gần 1,500 người đi xuất khẩu lao động, nhiều người trong số này “đi chui,” tờ báo ghi nhận nhiều gia đình ở xã Đô Thành và một số xã lân cận hiện chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ em ở nhà do đàn ông đã ra nước ngoài mưu sinh. (N.H.K) (đ.d.)
ĐIỂM TIN BUỔI SÁNG 17/05/2020
-Thêm 8 thủy thủ trên mẫu hạm Roosevelt dương tính COVID-19 lần thứ nhì
-Nổ lớn ở trung tâm Los Angeles, nhiều tòa nhà bị cháy, 11 lính cứu hỏa bị thương
-Phía Dân Chủ điều tra việc TT Trump giải nhiệm chánh thanh tra Bộ Ngoại Giao
-Đa số các quốc gia khối ASEAN đứng ngoài, không dám đối đầu với Trung Quốc ở Biển Đông
WASHINGTON, DC (AP) – Có thêm tám thủy thủ trên hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt bị dương tính COVID-19 trở lại, nâng tổng số các thủy thủ có vẻ như bị nhiễm COVID-19 lần thứ nhì lên 13 người, khi đang phục vụ trên chiến hạm đang phải đậu tại bến này, theo bản tin AP hôm Thứ Bảy, 16 Tháng Năm.
Tất cả các thủy thủ nói trên trước đây đều đã thử nghiệm âm tính với virus và đã phải trải qua ít nhất là hai tuần lễ cách ly trên đảo Guam. Trước khi được phép quay trở lại chiến hạm, họ đều phải có thử nghiệm âm tính hai lần liên tiếp, cách nhau một hoặc hai ngày.
Hôm Thứ Bảy, một giới chức Hải Quân Mỹ xác nhận có thêm tám thủy thủ thử nghiệm dương tính lần thứ nhì. Ngày trước đó, Hải Quân Mỹ ra thông cáo nói có năm thủy thủ dương tính lần nữa.
Sự việc có các thủy thủ dương tính sau khi đã thử nghiệm âm tính khiến các giới chức y tế Hải Quân ngạc nhiên và cũng tạo ra sự lo ngại về việc đưa những người từng nhiễm virus quay trở lại phục vụ, nếu việc nhiễm virus lần thứ nhì là điều có thể xảy ra.
Một vấn đề khác cũng được đặt ra là sự chính xác của việc thử nghiệm. Trong một số trường hợp, mức độ lây nhiễm quá thấp khiến không thấy được khi thử nghiệm, nghĩa là không có sự tái nhiễm.
Ổ dịch trên chiến hạm Roosevelt được phát giác hồi Tháng Ba. Chiến hạm sau đó vào đậu tại đảo Guam, đưa hơn 4,000 trong tổng số khoảng 4,800 người trong thủy thủ đoàn lên bờ cách ly. (V.Giang) [qd]
WASHINGTON, DC (AP) – Phía đảng Dân Chủ hôm Thứ Bảy, 16 Tháng Năm, đòi Tòa Bạch Ốc phải giao tất cả hồ sơ liên quan đến việc Tổng Thống Donald Trunp giải nhiệm thêm một chánh thanh tra liên bang nữa, lần này là ở Bộ Ngoại Giao.
Các giới chức phía Dân Chủ ở Quốc Hội Mỹ cho rằng Ngoại Trưởng Mike Pompeo có trách nhiệm về việc này và đây có thể là “hành động trả thù bất hợp pháp.”
Chủ tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện cùng với thượng nghị sĩ đại diện phía đảng Dân Chủ trong Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện gửi thư đến Tòa Bạch Ốc loan báo cuộc điều tra của họ, nói rằng: “Chúng tôi hoàn toàn chống lại hành động có tính cách chính trị khi giải nhiệm chánh thanh tra và việc Tổng Thống loại bỏ các vị trí kiểm soát quan trọng này.”
Tổng Thống Trump vào chiều tối ngày Thứ Sáu loan báo ông giải nhiệm Chánh Thanh Tra Steve Linick, người trong thời gian qua đã chỉ trích điều mà ông thấy rằng có tinh thần phe phái chính trị trong cách điều hành Bộ Ngoại Giao.
Việc giải nhiệm này là thêm một hành động nữa của tổng thống nhắm vào các chánh thanh tra liên bang, những người từ trước tới nay vẫn làm việc tinh thần độc lập, khi họ tìm thấy những sai trái trong chính phủ của ông.
Dân Biểu Eliot Engel ở New York và Thượng Nghị Sĩ Bob Menendez ở New Jersey gởi thư đến Tòa Bạch Ốc, Bộ Ngoại Giao và văn phòng Chánh Thanh Tra, đòi giới hữu trách nơi này giữ lại mọi hồ sơ liên quan đến việc giải nhiệm ông Linick và cung cấp cho các Ủy Ban Quốc Hội trước Thứ Sáu, 22 Tháng Năm tuần tới.
Một giới chức cao cấp Bộ Ngoại Giao nói ông Trump giải nhiệm ông Linick hôm Thứ Sáu nhưng không cho biết lý do. Trong thư gửi Quốc Hội, ông Trump nói ông Linick, giữ nhiệm vụ chánh thanh tra từ năm 2013, không còn có được sự tin tưởng của ông và việc giải nhiệm sẽ có hiệu lực trong vòng 30 ngày.
Ông Engel nói rằng ông Linick có thể bị cho nghỉ việc để trả thù việc mở ra cuộc điều tra sau khi có đơn tố cáo nhắm vào ông Pompeo.
Các nguồn tin từ Hạ Viện nói rằng ông Pompeo có thể đã bị điều tra về các tố cáo nói rằng ông có hành động đối xử sai trái với nhân viên dưới quyền. Văn phòng của ông Linick trước đó cũng nhận được các đơn tố cáo nói những người được bổ nhiệm vào Bộ Ngoại Giao khi ông Trump lên làm tổng thống, đã có hành động trả thù đối với các công chức nơi này, là những nhân viên ngoại giao chuyên nghiệp.
Một nguồn tin Tòa Bạch Ốc hôm Chủ Nhật cũng xác nhận rằng ông Pompeo đã yêu cầu ông Trump giải nhiệm Chánh Thanh Tra Linick. (V.Giang) [qd]
ATLANTA, Georgia (NV) – Vũ Uyên Giang tức Nguyễn Quang Vinh, cựu ký giả tại Sài Gòn nhưng rồi ông xin gia nhập vào ngành Quân Báo sau khi tốt nghiệp Khóa 6/68 Thủ Đức. Tháng Sáu, 1972, tại chiến trường Tây Ninh, ông Vinh bị thương ở quận Khiêm Hanh. Năm 1973 ông xin giải ngũ, cấp bậc cuối cùng là trung úy.
Sau ngày mất nước năm 1975, ông Vinh phải đi “trình diện” và được cấp giấy miễn đi “học tập cải tạo” vì đã giải ngũ năm 1973, nên ở nhà. Nhưng sau đó ông lại bị bắt vì lý do là “chuẩn úy cố vấn nhân dân tự vệ” trong khu cư xá Ngân Hàng Quốc Gia Nhà Bè.
Trốn tù “cải tạo,” vượt biển, làm việc tại Tòa Đại Sứ Mỹ trên đất Thái
Ông bị đưa vào trại Thành Ông Năm, Hóc Môn, chuyển sang trại T3 vì khai là sĩ quan văn thư. “Việt Cộng gọi quân bưu, tức người đưa thư,” ông nói và kể ông ở đó đến cuối năm 1975 thì bị đưa ra đảo Phú Quốc. Khi quân Cambodia đánh vô đảo, ông lại bị đưa vào đất liền, nhốt ở trại Long Giao.
Đầu năm 1981 ông Vinh bị giam ở trại Suối Máu. Lợi dụng đêm tối, ông chui qua ống cống từ nhà bếp ra tới ngoài mương, đón xe lam từ Biên Hòa về Sài Gòn. Cũng may ông gặp được người tài xế tốt bụng là lính VNCH chở về.
Sau đó ông làm họa sĩ trong Xưởng Phim Tổng Hợp Thành Phố, được vài tháng sau thì bị lộ tung tích, ông phải thay đổi chỗ ở liên tục cho đến khi vượt biên.
Chuyến đi từ Cà Mau ông bị chủ ghe lừa mất sạch tiền và bị hải tặc tấn công ba lần nữa, cướp sạch trên biển không còn gì. Rồi may mắn ông cũng đến được Thái Lan, chuyển vào trại Songkhla.
“Ngay lập tức, tôi viết thư cho sếp của mình là ông Walter McIntosh, Đệ Tam Tham Vụ tại Tòa Đại Sứ Mỹ ở Bangkok, và được đem về làm sĩ quan an ninh tại đó, với nhiệm vụ thanh lọc người trong các trại tị nạn được phép đi định cư ở các nước. Từ đây có nhiều việc phải làm, ghi lại nhiều kỷ niệm nhất trong đời khi tôi đã làm việc đúng với lương tâm và nghề nghiệp của mình để giúp những người tị nạn được mau chóng đi định cư,” ông Vinh kể.
Thư của ông Lê Văn Tống, tức Lý Tống, gửi cho ông Nguyễn Quang Vinh từ trại Galang, Indonesia, 1983. (Hình: Nguyễn Quang Vinh cung cấp)
Cứu phi công Lý Tống bị giam
Từ năm 1980-1983 có nhiều trại tị nạn được lập ra trên đất Thái Lan để tập trung khoảng 300,000 người Việt vượt biển hoặc vượt thoát bằng đường bộ trốn chạy Cộng Sản, nếu tính cả người tị nạn Lào và Cambodia thì con số này còn cao hơn nhiều.
Là viên chức thuộc Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Bangkok, Thái Lan, ông Vinh, tên Mỹ là Victor, năm 1982 được lệnh đến vùng biên giới quận lỵ Aran Prathet, thuộc tỉnh Prachin Buri nằm về phía Đông Bắc Thái Lan. Tại đây, nhiệm vụ của ông là thanh lọc một số bộ đội Việt Cộng mới bị bắt trong các trận đánh với quân đội Thái, hoặc lực lượng Việt Cộng đào ngũ bỏ đơn vị trốn sang Thái Lan, hay bị bắt ngoài chiến trường khi đánh vào Cambodia. Tất cả đều bị giữ trong nhà giam của đơn vị 506 Tình Báo Biên Giới thuộc Quân Đội Hoàng Gia Thái Lan do Đại Tá Tong Den làm chỉ huy trưởng. Tại đây ông Vinh làm việc chung với sếp Larry, người ở Bangkok, và Thomy.
Thomy tên thật là Thạch Thom, người Việt gốc Cambodia, cựu đại úy phục vụ tại Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn I VNCH ở Đà Nẵng. Sau năm 1975, ông Thomy cũng bị đi tù “cải tạo” một thời gian dài. Sau khi ra tù, ông Thomy vượt biên tìm tự do qua ngã Cambodia năm 1980. Khi tới Thái Lan, ông Thomy được làm việc tại văn phòng của đơn vị 506 cho đến khi gặp ông Vinh năm 1982.
Có lần ông Thomy hỏi ông Vinh có biết một trung úy phi công VNCH hiện đang bị giam trong trại Aran Jail, không được tiếp xúc với bất cứ ai khoảng chín tháng nay, vì người Thái cho rằng trung úy phi công là gián điệp cho Cộng Sản Việt Nam nên biệt giam ở khu đặc biệt, bị “đeo kiềng” (cùm chân trong vòng có đeo một cục sắt rất nặng) 24 trên 24 giờ.
Ông Thomy cho biết người phi công này trong hồ sơ lý lịch chỉ vỏn vẹn có tên, cấp bậc nhưng không có số quân. Kết quả sưu tra từ Washington gửi về báo rằng “Trong Quân Lực VNCH và Không Quân VNCH không có ông đại úy nào tên Lý Tống mà không có số quân.”
“Tôi xem qua Bản Cung Từ Tù Binh do đơn vị 506 thiết lập, dịch sang tiếng Anh thì thấy quả đúng như vậy, có bút phê bằng tiếng Thái của Đại Tá Tong Den. Tôi suy nghĩ bằng mọi cách phải cứu người này, qua sự quen biết với nhiều sếp lớn của mình ở Bangkok mới được,” ông Vinh cho hay.
Thư tri ân của ông Lý Tống gửi cho ông Nguyễn Quang Vinh khi ở trại Phanom Samet, Thái Lan. (Hình: Nguyễn Quang Vinh cung cấp)
Lúc đó đa số bộ đội Việt Cộng bỏ ngũ bị giam ở trại đều thuộc thành phần con em miền Nam có cha anh bị tù “cải tạo.” Sau 1975 khi bị bắt đi nghĩa vụ quân sự, sang đến vùng biên giới Thái-Miên, các bộ đội này đã đào ngũ xin tị nạn ở Thái với hy vọng sẽ được các nước tự do cho định cư.
“Trong việc thanh lọc bộ đội, sau khi thẩm vấn Hạ Sĩ Bùi Văn Tranh, thuộc đơn vị súng cối 82 ly của Sư Đoàn 5 Việt Cộng (công trường 5) trú đóng tại Sisophon, tôi nhờ anh ta mang về trại giam một lá thư căn dặn thật kỹ là phải đưa tận tay Lý Tống, yêu cầu Tống viết một bản lý lịch đầy đủ chi tiết, xong giao lại cho Tranh chuyển lại cho tôi, nhất là phải tuyệt đối giữ kín không để người Thái biết tôi đang tìm cách cứu Tống,” ông Vinh kể.
“Hôm sau tôi nhận được thư của Lý Tống nhờ Tranh bí mật mang ra, với bản lý lịch đầy đủ của Tống. Cẩn thận hơn nữa, tôi nhờ các sếp lớn của tôi tại Tòa Đại Sứ Mỹ tại Bangkok, cả vị tướng chỉ huy trưởng Quân Báo Thái Lan can thiệp xuống trại 506 của Đại Tá Tong Den để xin một hình chụp của Lý Tống. Đích thân tôi cầm tấm hình này đến các trại tị nạn Sikiew, Phanat Nikhom để hỏi, nơi có những bạn học thời học sinh, hoặc nhiều quân nhân VNCH vượt biên ở trong trại tị nạn, hoặc bạn cùng tù, cùng khóa Không Quân học bên Mỹ. Mọi người đều xác nhận Lý Tống chính là Lê Văn Tống, trung úy phi công hoa tiêu A.37 trong Không Quân VNCH,” ông Vinh kể thêm.
Ông Vinh thở phào nhẹ nhõm nói: “Tất cả hồ sơ lý lịch của Lý Tống được hoàn tất với chứng từ của các nhân chứng, gửi qua văn phòng Di Trú Bangkok, cơ quan JVA, Bộ Tư Lệnh Quân Đội Thái, Đơn Vị 309 Quân Báo Thái. Coi như đi gần tới đích rồi.”
Khi về tới Bangkok, ông Vinh nhận được bản kết quả sưu tra từ Washington cho thấy lý lịch Lê Văn Tống đúng 100%. Nhưng một chuyện phức tạp khác lại xảy ra. “Thay vì chuyển Lý Tống qua trại Phanat Nikhom để làm thủ tục định cư như lời hứa, Đại Tá Tong Den lại tráo đổi giấy tờ và đưa Lý Tống qua trại Phnom Samet thuộc quyền kiểm soát của quân kháng chiến Miên, định mượn tay họ giết Tống, vì với tính bướng bỉnh, cứng đầu như Tống rất dễ bị những người kháng chiến Miên sát hại,” ông Vinh nhớ lại.
“Tôi gọi điện thoại khắp nơi để khiếu nại về trường hợp của Tống, về sự vô kỷ luật của Đại Tá Tong Den, nhưng chẳng ai quan tâm, phần lúc đó tôi bận bù đầu suốt ngày để phỏng vấn và thanh lọc người đi theo chương trình ODP và con lai, mỗi ngày khoảng 300 hồ sơ. Càng lúc càng lo lắng bồn chồn thấp thỏm không yên cho trường hợp của Tống,” ông Vinh nói.
Ông Vinh kể tiếp: “Giữa Tháng Hai, 1983, khi đang ăn sáng để chuẩn bị đi làm, tôi đã nhảy nhỏm người lên khi đọc bài viết trên tờ Bangkok Post, với tựa đề ‘Vietnamese Refugee Flees To Singapore the Hard Way’ của Barry Wain. Bài này được đăng trên tờ The Asian Wall Street Journal và tờ Bangkok Post đăng lại.”
“Bài báo như có luồng điện làm tê cứng cả người, nỗi mừng vui choáng ngợp khiến tôi vụng về luống cuống, vội gọi điện thoại thông báo cho mấy người cùng làm trong Tòa Đại Sứ mà tôi đã từng kể cho họ nghe về Tống trong thời gian ở trại Aran Prathet, đồng thời viết vài dòng báo tin cho các bạn của Tống còn ở trại Sikiew biết tin,” ông Vinh hào hứng kể lại.
Ông Nguyễn Quang Vinh (giữa) làm việc tại trại tị nạn Sikiew Thái Lan, 1983. (Hình: Nguyễn Quang Vinh cung cấp)
Sau này ông Vũ Uyên Giang, tức Nguyễn Quang Vinh, mới biết nguyên nhân là vì: “Lý Tống khi vào trại Aran Jail thuộc đơn vị 506 trên đất Thái, được một thượng sĩ đến phỏng vấn, Lý Tống không chịu, đòi phải được gặp giới chức thẩm quyền cao hơn, và đích thân Đại Tá Tong Den đã đến phỏng vấn. Ông ta là người quen thói hống hách, đập bàn quát tháo vì có vài điểm nghi ngờ trong lời khai, và Lý Tống cũng nổi nóng không chịu hợp tác, hai người cãi nhau khiến Tong Den để tâm thù ghét, từ đó ông đã giấu tung tích Lý Tống, không cho ai tiếp xúc.”
Cuối cùng khi bị giao qua trại Phanom Samet, ông Lý Tống lại trốn trại, vượt biên tìm tự do lần nữa, và đã bơi qua eo biển Johor Strait để vào được Singapore an toàn, đúng như tờ Bangkok Post đã tường thuật.
“Tôi rất vui mừng khi nghe tin một người bạn sơ giao nhưng tưởng chừng như tri kỷ, đã trở thành người tị nạn đường bộ có cuộc hành trình bằng chân dài nhất, vượt qua hơn 2,500 cây số, vượt ngục ba nhà giam và bơi qua eo biển để vào Singapore. Tôi tin rằng con người như Tống chắc chắn sẽ không nằm yên chịu thúc thủ trong những vòng rào thép gai của trại Phanom Samet,” ông Vinh nói.
“Cuối Tháng Sáu, 1983, tôi nhận được thư của Tống viết từ đảo Galang, Indonesia, trên một tờ giấy màu xanh, ở mặt kia có bài thơ ‘YOUR KINDNESS’ mà Tống viết tặng tôi trong đêm chia tay ở trại Aran Prathet. Những dòng chữ quen thuộc của Tống khơi lại trong tôi những kỷ niệm lãng đãng ở vùng đất nắng cháy khô cằn, với tình thân của một người đồng hương, một bạn tù, một tình huynh đệ chi binh. Tất cả phải chăng là cái duyên với nhau trên phần đời lưu lạc xứ người!” ông Vinh bồi hồi cảm xúc.
Đập tan “Kế Hoạch Ba Bước” theo chân người đi xuất cảnh của Cộng Sản
Tại Việt Nam khi chương trình xuất cảnh theo diện H.O hoặc O.D.P (Ra Đi Có Trật Tự) được xúc tiến theo thứ tự, ông Vũ Uyên Giang đang làm việc tại Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan, với nhiệm vụ thanh lọc hồ sơ cá nhân, ông có cơ hội điều tra một số hồ sơ được Việt Cộng bố trí cài người.
Mục đích của Việt Cộng là cài người ra hải ngoại hoạt động trong những chương trình O.D.P, con lai, hoặc thuyền nhân, bộ nhân… theo “Kế Hoạch Ba Bước” với khẩu hiệu “Đánh Mỹ Ngay Trong Lòng Nước Mỹ” và đã có những trường hợp bị phát giác trong lúc phỏng vấn, nhưng cũng có thể có những trường hợp lọt lưới.
“Kế Hoạch Ba Bước” của Cộng Sản gồm có: 1/Gây dựng cơ sở bằng nhiều hình thức: móc nối, tuyên truyền, dụ dỗ, hăm dọa… bằng mọi cách để các đối tượng mắc mồi chấp nhận hoạt động cho Cộng Sản. 2/Huấn luyện và đào tạo các đối tượng về tình báo do trường đảng phụ trách, người thường học ba tháng và đảng viên, đoàn viên Thanh Niên Cộng Sản học sáu tháng. 3/Cài cắm, điều lắng, xâm nhập, và hoạt động.
-Trường hợp 1: Trịnh Văn Kim, trung úy Việt Cộng vượt biển bằng thuyền. Cuối năm 1981, trại tị nạn Sikiew trên đất Thái có ngôi trường trung tiểu học Our School (Trường Của Chúng Ta) từ lớp 1 đến lớp 9, dạy đủ các môn Toán, Lý Hóa, Khoa Học, Văn Chương, Anh, Pháp văn căn bản, để khi đi định cư, các em có thể học tiếp mà không bị dở dang, bỡ ngỡ.
Thuyền nhân Trịnh Văn Kim đi vượt biển cùng vợ và hai con. Con gái Kim học lớp 1 trường này, trong một lần nghịch phá, bị cô giáo phạt khẻ tay. Thay vì ôn tồn giải quyết một cách nhẹ nhàng, ông Kim lại chạy đến trường hung hăng mắng nhiếc cô giáo thậm tệ. Trong lúc nóng giận, ông ta đã nói “Chúng mày đừng tưởng sang đây mà không ai làm gì được chúng mày!”
“Chính vì câu nói này mà đương sự bị lộ tung tích, khi ban an ninh của trại đã báo cáo lên cấp trên ở Bangkok. Bằng nghiệp vụ chuyên môn, chỉ vài ngày sau khi chúng tôi đến điều tra, phát giác ra Kim là trung úy Việt Cộng giả danh là người vượt biển tìm tự do. Trên thuyền còn có hai người cùng đồng bọn với Kim khai giả là người được Kim cho đi theo mà không lấy tiền. Tuy Kim đã khôn ngoan tạo dựng kịch bản rất khéo nhưng đều không qua được cuộc điều tra. Trịnh Văn Kim, trung úy Trạm Hải Quan Cảng Nhà Rồng Sài Gòn, được bố trí vượt biển theo Nghị Quyết 42/Trung Ương Đảng theo ‘Kế Hoạch Ba Bước,’ cài người vào các nước tự do để chờ thời cơ hành động,” ông kể.
-Trường hợp 2: Nguyễn Minh Hiếu, y sĩ trung úy Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, chương trình O.D.P do vợ bảo lãnh đi Mỹ. Nguyễn Minh Hiếu làm việc tại Bệnh Viện 3 Dã Chiến Sài Gòn, đã bị móc nối gài ra nước ngoài trong “Kế Hoạch Ba Bước.” Sau khi vòng vo khai không đúng sự thật, phải xin khai lại khi bị phát giác, với lời khuyên phải thay đổi số điện thoại khi đến định cư ở Mỹ do vợ bảo lãnh, cũng không xuất đầu lộ diện ở những nơi công cộng và chuyển địa chỉ nhà đi nơi khác để khỏi bị phiền phức.
Ông Nguyễn Quang Vinh (thứ hai, trái, hàng đầu) cầm biểu ngữ biểu tình trước Tòa Bạch Ốc đòi nhân quyền cho Việt Nam, 1986. (Hình: Nguyễn Quang Vinh cung cấp)
-Trường hợp 3: Nguyễn Xuân Bằng, cán binh Việt Cộng vượt biển bằng thuyền. Giữa Tháng Mười Một, 1981, chiếc ghe của Đoàn Văn Sáng, chủ nhiệm Hợp Tác Xã Mây Tre Quận 4, chở hơn 20 người công nhân cập vào miền Nam Thái Lan, quận Hua Sai, tỉnh Nakhon Si Thammarat, được chuyển lên Trại Songkhla. Tất cả mọi người đều khai được ông Sáng cho đi không lấy tiền, trong đó có Nguyễn Xuân Bằng, khai là giáo dân Công Giáo, là giao liên trong vụ án nhà thờ Vinh Sơn tại Sài Gòn nên được chấp thuận cho đi Mỹ.
“Nếu Bằng cứ sống yên như vậy chờ đúng ngày giờ đi định cư ở Mỹ, thì mọi việc sẽ êm xuôi, nhưng anh ta đã viết một bức thư gửi về người chú, báo tin hồ sơ đã được chấp thuận, chờ ngày đi định cư, nhân đó y xin ông chú gửi qua cho một ‘Đôi Dép Màu Trắng.’ Chính đó là điểm tự tố cáo và sau khi điều tra lại, y chính là cán binh Việt Cộng do ông chú là Tỉnh Ủy Viên tỉnh Thái Bình sắp xếp cài vào để đi Mỹ theo ‘Kế Hoạch Ba Bước.’ ‘Đôi Dép Màu Trắng’ chính là mật mã để ông chú gửi số điện thoại cho Bằng để liên lạc với người của tổ chức khi vào đất Mỹ,” ông Vinh cho biết.
Sang Mỹ trở lại nghề báo
Kể về quãng đời của mình, người chiến sĩ Quân Báo Nguyễn Quang Vinh năm xưa cho hay, thời gian qua mau, mới đó mà đã gần nửa thế kỷ, khi người Việt đã bỏ xứ ra đi tìm tự do nơi xứ người. Có người đã quyết chí học hành, làm việc cật lực để đóng góp cho quê hương mới, nhưng cũng có những thành phần được cài vào, mong chờ thời cơ để hoạt động cho quyền lợi của mình.
“Ngồi kể những chuyện về ông Ba Mai (xem lại nhật báo Người Việt số ra ngày Chủ Nhật, 10 Tháng Năm), tôi cũng không khỏi ngậm ngùi thương cho một bậc tiền bối rất chân thật và toàn tâm hợp tác với an ninh của VNCH, khai hết tất cả những gì ông biết mà không giấu giếm quanh co… Chính vì thế ông đã được cải danh thành người Hồi Chánh Viên, có cơ hội hợp tác trong phái đoàn Hòa Đàm Paris của chính phủ VNCH. Xin thắp nén hương lòng để tưởng niệm người cán bộ trung cấp hoạt động lâu năm trong hàng ngũ Cộng Sản, khi thức tỉnh quay về với chính nghĩa quốc gia đã hoạt động tận tụy trong chức năng được giao phó. Đến khi bị bắt trong lao tù Cộng Sản ông vẫn kiên quyết sống kiêu hùng, không khuất phục,” ông Vinh xúc động nói.
Quân Báo Vũ Uyên Giang tên thật là Nguyễn Quang Vinh, cựu ký giả ở Sài Gòn (1966-1968).
Sĩ Quan Trừ Bị Quân Lực VNCH phục vụ trong ngành Quân Báo (1968-1973).
Nhân viên Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ở Sài Gòn (1973-1975).
Tù nhân trong các trại “cải tạo” của Cộng Sản (1975-1981).
Vượt biển tìm tự do, đến Thái Lan năm 1981, trở thành nhân viên Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Bangkok, Thái Lan.
Sang Mỹ, ông học trường Đại Học Cộng Đồng Wilbur Wright College, Chicago, Illinois (1983-1986).
Học xong, ông trở lại nghề báo, làm chủ bút Chicago Việt Báo (1986-1987), chủ nhiệm/chủ bút Nguyệt San Thời Việt Chicago (1987-1992).
Tiếp theo ông làm chủ nhiệm/chủ bút Tạp Chí Đất Sống tại Charlotte, North Carolina và San Leandro, California (1993-2007), chủ trương Nhà Xuất Bản Đất Sống 2006.
Nguyễn Dương Quang sinh năm 1945 tại Dran, Đồng Nai Thượng.
Từ 1968 đến 1975 ông là sĩ quan Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Sau 1975 đi cải tạo và trở về sống tại Đà Lạt.
Tập thơ duy nhất của ông, “Đêm Ôm Đàn Uống Rượu Một Mình,” được nhà xuất bản Thư Ấn Quán (Hoa Kỳ) ấn hành năm 2015.
Ông qua đời vào ngày 29 Tháng Tư, 2020, tại Sài Gòn và được an táng tại nghĩa trang Du Sinh, Đà Lạt.
Tranh Bé Ký.
Đêm cuối năm viết cho má
đêm nay con ngồi một nơi rất xa má đếm tuổi con bằng nước mắt má đong trong đêm thoảng giọng hiền má gọi con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng
ở làng này không ai đốt pháo đêm thật buồn như bước đông đi con còn có ít giờ hưu chiến biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi mấy năm nay con không có Tết hình như năm chỉ có ba mùa con không buồn xuân chê đời lính buồn xa má như trời mưa từ xa má con làm con nhiều mẹ lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn có kẻ vui luôn, người buồn mãi mình con của má cười rưng rưng con nghe những dòng sông kể chuyện biển xa năm họp mặt một lần chuyện những xác cầu xác người chìm nổi chuyện đồng loại như là phù vân hình như cây súng con lạ lắm sao nó run lên khi đạn lên nòng tâm hồn nó như tâm hồn con vậy một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?
trước mặt con: những ngọn đồi cát máu đêm thì thầm cùng những nấm xương ôi, trái tim con mãi tôn thờ má đã dạy con hai tiếng yêu thương từ má lòng bàn tay dìu dắt con bơ vơ giữa cuộc phù sinh dòng nước nào xa nguồn mà không đục sợ một mai con lạc dấu chân mình thôi, má ngủ đêm nay ngon giấc con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà đạn vòng cầu đừng đi trong đêm tối lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa
Nguyễn Dương Quang
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
NEW YORK CITY, New York (NV) – Mang thai và sinh con là cả một quá trình chín tháng trải qua nhiều cung bậc của người làm mẹ. Bên cạnh việc giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy dưỡng chất thì việc chú ý dùng mỹ phẩm không có hóa chất độc hại gây ảnh hưởng cho em bé cũng cần được các bà bầu lưu ý.
Dưới đây là những thành phần mỹ phẩm không nên sử dụng khi đang mang thai mà các bác sĩ khuyên, theo trang mạng Byrdie.
1-Benzoyl peroxide
Theo Bác Sĩ Cedar Sinai, chủ nhân trang mạng ACOG và mothertobaby, cho biết phụ nữ mang thai có thể đối mặt với việc bị mụn ẩn và mụn trứng cá, nhưng tuyệt nhiên đừng sử dụng sản phẩm trị mụn có benzoyl peroxide. Mặc dù benzoyl peroxide có tác dụng trị mụn rất tốt nhưng nó có thể ảnh hưởng đến thai nhi.
2-BPA
Bác Sĩ Dendy Engelman ở trung tâm Manhattan Dermatology and Cosmetic Surgery cho biết BPA là hóa chất không ổn định cao, có thể xâm nhập vào bất cứ thứ gì chứa trong đó, có thể phá hệ thống nội tiết, dẫn đến bị ung thư vú, tuyến tiền liệt, vô sinh và tiểu đường. Khi thai nhi tiếp xúc với BPA có thể bị các vấn đề chậm phát triển hành vi.
3-Hydroquinone
Đây là chất thường được hay dùng trong các sản phẩm serum làm sáng da và dùng để chữa những vết thâm và nám. Các nghiên cứu chỉ ra rằng 45% thành phần hydroquinone hấp thụ vào da sau khi bôi, và nó ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến thai nhi do cấu trúc nhiều hóa chất. Tốt nhất, bạn nên tránh sử dụng để ít bị rủi ro cho em bé.
4-Formaldehyde
“Formaldehyde là hóa chất có liên quan đến ung thư cũng như các vấn đề về hệ thần kinh khác như đau ngực, ho, và khó thở,” Bác Sĩ Dendy Engelman nói. “Một số phương pháp làm thẳng tóc dùng formaldehyde hay ngay cả các lọ móng tay bạn hay dùng cũng có sự xuất hiện của chất này. Vì vậy, muốn làm thẳng tóc hay làm đẹp móng, bạn nên chọn loại thân thiện hơn, tự nhiên hơn và không chứa hóa chất.
5-Parabens
Các cuộc nghiên cứu vẫn đang được thực hiện để tìm hiểu sự kết nối giữa hóa chất parabens, ung thư vú, sinh sản và một số kết quả cho thấy rằng, parabens chỉ nên dùng khi thật sự cần thiết và khuyến cáo không nên dùng có bầu.
6-Botulinum toxin
Botulinum toxin có mặt trong các quá trình làm đẹp như tiêm botox và bạn không nên thực hiện nếu như đang mang thai. Không một chuyên gia da liễu, thẩm mỹ hay bác sĩ nào cho phép bạn tiêm botox trong thời gian mang thai vì botulinum toxin đóng vai trò tê liệt các cơ xung quanh nhằm làm mờ các nếp nhăn. Điều này có thể làm tê liệt luôn cả các cơ khác trong cơ thể và ảnh hưởng đến sự phát triển thai kỳ.
7-Oral salicylic acid
Arielle N.B. Kauvar, giám đốc trung tâm New York Laser & Skincare, cho biết sử dụng sản phẩm có oral salicylic acid khi mang thai có thể làm tăng nguy cơ chảy máu ở thai nhi. (K.D) [qd]
Nghe người kể chuyện quê hương Lòng ta tan nát trăm đường dao đâm Nhớ chiều mưa đổ lâm râm Sài Gòn ướt lệ, tay cầm hành trang Ra đi chân bước bàng hoàng Ra đi bỏ lại ngỡ ngàng quê hương
Trần Thu Miên
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
HARLAN, Iowa (AP) – Một ông ở Kansas xin tòa ở Iowa cho đấu kiếm với vợ cũ vì tranh cãi quyền nuôi con.
Ông David Ostrom, cư dân thành phố Paola, Kansas, gửi đơn cho tòa án Iowa hôm 3 Tháng Giêng xin phép được đấu kiếm với vợ cũ của ông là bà Bridgette Ostrom, đang sống ở Harlan, Iowa, và cả luật sư của bà là ông Matthew Hudson.
Ông Ostrom nói ông muốn đấu kiếm để “chém” cho họ “hồn lìa khỏi xác.”
Thời gian qua, hai vợ chồng tranh cãi gay gắt về quyền thăm và nuôi con, cũng như trả tiền thuế nhà.
Phản hồi đơn của ông Ostrom, chánh án ở Iowa quyết định tạm ngưng cho phép ông thăm con, đồng thời, ra lệnh đưa ông đi khám tâm thần.
Kết quả khám nghiệm xác nhận ông không bị điên, mà chỉ quá tức giận.
“Kết quả khám nghiệm rõ ràng nói tôi không bị điên. Tôi chỉ không muốn bị ngăn thăm con cái,” ông Ostrom nói với tờ Des Moines Register.
Ông cũng yêu cầu tòa án ra lệnh đưa vợ cũ và luật sư của bà đi khám tâm thần, theo đơn thỉnh nguyện mà ông gửi Thứ Sáu tuần trước.
Ông còn yêu cầu được cho thăm con, và bồi thường $4,765 án phí, cộng với $2,200 tiền khám tâm thần. Ngoài ra, ông còn đòi bồi thường $255,000 vì bị tổn thương cảm xúc.
Bà Bridgette Ostrom và luật sư chưa có ý kiến gì về những yêu cầu của ông Ostrom.
Trước đó, ông Ostrom nói với tờ Des Moines Register rằng ông gửi đơn xin đấu kiếm để khiến báo chí chú ý đến vụ của ông. (Th.Long) [qd]
GRAHAM, North Carolina (NV) – Một ông ở North Carolina cho hay ông lời lớn trong chuyến đi mua đồ ăn vặt mới đây, hãng tin UPI cho hay hôm Thứ Sáu, 15 Tháng Năm.
Ông Stephen Howell, cư dân thành phố Graham, nói với Cơ Quan Xổ Số North Carolina rằng, mới đây, ông đến tiệm Fairview One Stop ở Haw River để mua vài chai nước uống và đồ ăn vặt cho gia đình. Nhân tiện, ông mua luôn vài tờ vé số cào giá $10 trong tiệm.
Sau đó, ông cào những tờ vé số này ở nhà và nhìn thấy một tờ của Red Hot Millions trúng $1 triệu.
Ông Howell liền chạy ào qua phòng kế bên nói cho mẹ biết.
“Tôi đưa cho mẹ tờ vé số,” ông kể. “Và mẹ nói, ‘Con trúng một triệu đô la!’”
Ông cho hay cả nhà reo lên vui mừng.
“Ai cũng đòi chia phần,” ông Howell kể. “Tôi hơi khó xử.”
Ông nói ông dự tính mua cho mỗi người một chiếc xe hơi mới.
“Mọi người đều lựa sẵn xe cho tôi rồi,” ông nói. (Th.Long) [qd]
SANTA ANA, California (NV) – Các sĩ quan cố vấn Mỹ nhận định trận Ấp Bắc thuộc tỉnh Định Tường (nay là Tiền Giang) hồi Tháng Giêng, 1963, là thất bại nghiêm trọng của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Họ cho rằng các lực lượng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Hoa Kỳ đang thiếu kinh nghiệm chiến đấu trước các lực lượng chính quy dày kinh nghiệm chiến trường của Cộng Sản Bắc Việt.
Bối cảnh
Sáu năm sau khi VNCH từ chối không tham gia cuộc tổng tuyển cử để thống nhất đất nước vào năm 1956, như được dự liệu trong Hiệp Định Geneva chia đôi hai miền Nam và Bắc Việt Nam hồi năm 1954, Cộng Sản Bắc Việt, tức Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, lập ra Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam vào ngày 20 Tháng Mười Hai, 1960, để làm bình phong che đậy cuộc chiến tranh xâm lược của họ tại miền Nam Tự Do.
Cuộc Chiến Tranh Việt Nam, tức là Cuộc Chiến Tranh Dông Dương Lần Thứ Hai, bắt đầu từ đó, với nhiều đơn vị quân chính quy từ miền Bắc xâm nhập vào miền Nam để mở các các cuộc tấn công vào những đồn bót và làng mạc hẻo lánh của VNCH.
Trong khi đó, các đơn vị chủ lực quân của Quân Đội VNCH – mà sau cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm vào năm 1963 đổi tên là Quân Lực VNCH – cùng với các lực lượng Bảo An (tiền thân của Địa Phương Quân và Nghĩa Quân sau này) thì mở các cuộc hành quân tiến đánh các mật khu và căn cứ địa của Cộng Quân tại các khu chiến thuật từ Bến Hải đến Cà Mau để ngăn chặn những cuộc tấn công của đối phương vào các đồn bót, thôn xóm và quận lỵ thiếu phòng bị của chính quyền quốc gia.
Vào cuối năm 1962, các lực lượng Cộng Sản đã thiết lập một đài truyền tin quan trọng tại Ấp Tân Thới, ở phía Tây Bắc Ấp Bắc và do các lực lượng thuộc Tiểu Đoàn 514 chủ lực tỉnh Định Tường và Tiểu Đoàn 263 chủ lực miền – tức là quân chính quy Cộng Sản Bắc Việt cải danh – cùng với dân quân du kích địa phương, với quân số khoảng 400 người bảo vệ.
Một chiếc thiết quân vận M113. (Hình: en.wikipedia.org)
Ngày 29 Tháng Mười Hai, Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội VNCH chỉ thị cho Sư Đoàn 7 Bộ Binh tổ chức hành quân tiêu diệt địch và triệt hạ đài truyền tin nói trên. Đài truyền tin đó nằm giữa vùng đồng lầy ngập nước, có nhiều kinh rạch quanh co, đáy sâu và đầy bùn, là những chướng ngại vật đáng gờm cho các chiếc thiết vận xa M113 và ngay cả cho bộ binh nữa.
Đại Tá Bùi Đình Đạm, tư lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh, đã quyết định mở cuộc hành quân Đức Thắng 1, khai diễn vào ngày 2Tháng Giêng, 1963, với ý định bao vây, triệt hạ cơ sở và tiêu điệt địch trong vùng Ấp Tân Thới và Ấp Bắc.
Diễn tiến cuộc tấn công của Quân Đội VNCH vào Ấp Tân Thới và Ấp Bắc
Vào lúc 7 giờ sáng ngày 2 Tháng Giêng, 1963, tức là trễ hết nột ngày so với kế hoạch dự định ban đầu vì trở ngại tiếp vận, một đại đội thuộc Trung Đoàn 11 Bộ Binh đã được các trực thăng CH-21 của Lục Quân Mỹ thả xuống phía Bắc Ấp Tân Thới. Đại đội này vừa rời khỏi trực thăng thì đã bị địch quân phục kích sẵn nổ súng tấn công ngay tại bãi đáp, làm trì chậm tiến trình đổ quân.
Vào khoảng 10 giờ sáng, các thành phần còn lại của tiểu đón bộ binh tiếp tục nhảy xuống bãi đáp. Nhưng khi các toán quân tiền phong của Tiểu Đoàn 11 tiến vào mục tiêu thì liền bị Cộng Quân đóng chốt tại hướng Bắc và Tây Bắc Ấp Tân Thới xông ra ngăn chặn và cầm chân tại đâỵ
Về phía Nam Ấp Bắc, cũng vào lúc 7 giờ sáng cùng ngày, hai tiểu đoàn Bảo An tỉnh Định Tường tiến từ phía Nam lên phía Bắc, băng qua các cánh đồng ngập nước nhằm chận địch tháo chạy về hướng này. Nhưng các thành phần quân Bảo An tiến vào mục tiêu từ phía Đông lại lọt vào ổ phục kích của Việt Cộng tại khu Cống Lương.
Hỏa lực địch đã làm cho vị đại úy tiểu đoàn trưởng cùng 13 quân nhân Bảo An bị thương, trong khi một đại đội trưởng cùng bảy binh sĩ khác bị tử thương. Thiếu Tá Lâm Quang Thơ, tỉnh trưởng Định Tường, liền xin Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh điều động lực lượng trừ bị đến tăng cường. Trước khi quân tiếp viện đổ bộ, pháo binh sư đoàn đã bắn phá gắt gao hai mục tiêu Ấp Tân Thới và Ấp Bắc, nhưng Cộng Quân đã phân tán mỏng, ẩn nấp kín đáo dưới những lùm cây ngoài bìa làng hướng về phía đồng ruộng.
Vào lúc 10 giờ rưỡi sáng cùng ngày, khi 10 trực thăng CH-21 chở đại đội bộ binh tiếp viện thả xuống bãi đáp cách Ấp Bắc về hướng Tây khoảng hơn 300 thước thì một trực thăng CH-21 bị trúng đạn, phải đáp vội xuống ruộng lúa, nhưng không có thương vong. Ngay sau đó, một trực thăng võ trang UH-1 xông đến để tiếp cứu, nhưng đã bị bắn hạ. Kế đó, một trực-thăng CH-21 lại bay đến với ý định cứu hai máy bay lâm nạn, cũng bị bắn rơi. Tính đến trưa, về phía quân bạn có năm trực thăng bị rớt, trong đó có một chiếc bị rơi vì trục trặc máy móc và một chiếc khác vì gặp trở ngại kỹ thuật nên phải hạ cánh khẩn cấp xuống ruộng lúa.
Trong suốt cuộc hành quân, cũng như trong thời gian đổ quân xuống vùng Ấp Bắc, các đơn vị hành quân của VNCH và các trực thăng đổ bộ của Hoa Kỳ không có ưu tiên không yểm, bởi vì vào thời điểm đó, các oanh tạc cơ và khu trục cơ của Không Quân Hoa Kỳ cũng như các khu trục cơ của Không Quân Việt Nam đang bận yểm trợ hỏa lực cho hơn 1,200 binh sĩ Nhảy Dù và một tiểu đoàn bộ binh được trực thăng vận nhảy xuống tấn công vào chín cơ sở Cộng Quân trong Chiến Khu C ở Tây Ninh.
Khi được tin chiếc trực thăng đầu tiên bị rớt, Trung Tá John Paul Vann, cố vấn trưởng Sư Đoàn 7 Bộ Binh, đã liên lạc với Đại Úy James Scanlon, cố vấn Đại Đội 7 Cơ Giới (gồm các thiết quân vận M113), để yêu cầu Đại Úy Lý Tòng Bá, đại đội trưởng Đại Đội 7 Cơ Giới, tiến ngay vào Ấp Bắc.
Nhưng vào lúc này, Đại Đội 7 Cơ Giới còn đang ở hướng Tây, cách xa Ấp Bắc khoảng gần 2 dặm và chưa vượt qua được Cống Bà Ký, tức Kinh Lạn, thì xa đội M113 của Đại Úy Bá đã phải từng bước mò mẫm dọc bờ kinh toàn là bùn và sâu thẳm.
Trong lúc 12 chiếc thiết quân vận M113 của Đại Đội 7 còn đang dò dẫm tiến vào mục tiêu ở mé làng trước khi mở rộng đội hình hàng ngang thì Cộng Quân, từ các hầm hố dưới những lùm cây dọc ven bờ kinh, chờ cho xe M113 tiến tới gần khoảng từ 15 đến 20 thước, đồng loạt khai hỏa, khiến một sĩ quan thuộc trung đội 1/7 và một thượng sĩ đứng trên xe chỉ huy của đại đội cơ giới bị tử thương. Sáu xạ thủ đại liên 50 thuộc các trung đội khác cũng lần lượt gục ngã, vì vào những năm đầu của cuộc chiến, các ổ đại liên 50 trên xe M113 không có lá chắn để che chở khi xạ thủ tác xạ.
Bản đồ Trận Ấp Bắc, với các cuộc đụng độ tại Ấp Tân Thới và Ấp Bắc. (Hình: en.wikipedia.org)
Cuối cùng, vào khoảng 1 giờ trưa, Đại Đội 7 Cơ Giới cũng đã vượt qua Kinh Lạn. Trên đường tiến vào mục tiêu, đại đội thiết vận xa đã bắt tay được với vị sĩ quan bộ binh chỉ huy cánh quân nhảy xuống Ấp Bắc. Với mục đích truy đuổi tới cùng Cộng Quân còn đang lẩn khuất trong vùng, Thiếu Tướng Huỳnh Văn Cao, tư lệnh Quân Đoàn 4, bèn xin Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội VNCH tăng phái ngay một đại đội Nhảy Dù nhảy xuống khu vực Đại Đội 7 Cơ Giới đang chiếm giữ vào lúc 1 giờ trưa để giải quyết chiến trường trước khi trời tối.
Nhưng mãi cho tới 6 giờ chiều cùng ngày, hai đại đội thuộc Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù mới chính thức nhảy xuống Ấp Bắc vào lúc trời sắp tối. Lợi dụng màn đêm buông xuống, đồng thời thừa lúc tiểu đoàn Dù đang bận đáp xuống phía Tây khu vực hành quân, Cộng Quân đã tháo chạy về hướng Đông Ấp Bắc, băng qua một cánh đồng hoang và cũng là một lỗ hổng của trận chiến mà các lực lượng hành quân của Sư Đoàn 7 Bộ Binh đang bỏ ngỏ.
Theo Đại Tá Hà Mai Việt, trong bài viết nhan đề “Trận Ấp Bắc,” tính đến chiều ngày 3 Tháng Giêng, ngoài các thiệt hại vật chất như bốn trực thăng chuyển quân và một trực thăng võ trang của Hoa Kỳ bị rớt và toàn bộ đài truyền tin của Việt Cộng bị phá hủy, số thương vong của các đơn vị bạn và địch tham chiến tại Trận Ấp Bắc được ghi nhận như sau:
-Quân Đội VNCH có 66 tử thương và 109 bị thương.
-Lực lượng Mỹ tham chiến có ba chết và sáu bị thương.
-Cộng Quân có 18 tử trận, 36 bị bắt sống, với khoảng 50 thương binh và một số tử thi được đem theo trên đường rút lui.
Nhận định về Trận Ấp Bắc
Khác với nhận định của phía Cộng Sản và báo chí Mỹ thời bấy giờ, Quân Đội VNCH không coi đây là một thất bại đáng kể, mặc dù số thiệt hại về nhân mạng của quân bạn cao hơn là số thương vong của quân địch. Bởi vì, dẫu sao, mục tiêu phá hủy một đài phát thanh quan trọng của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã đạt được rồi, và mọi chiến thắng, dù lớn, dù nhỏ, cũng đều có cái giá của nó.
Các lý do sau đây giải thích thêm về nhận định nói trên của phía Quân Đội VNCH:
-Yếu tố bất ngờ của cuộc hành quân trực thăng vận vào Ấp Bắc bị mất đi khi thời điểm bắt đầu cuộc hành quân bị lùi lại một ngày vào giờ chót, khiến Cộng Quân có dịp tổ chức phục kích chống trả.
Trực thăng CH-21 của Lục Quân Mỹ. (Hình: en.wikipedia.org)
-Quân Đội VNCH, vào những ngày đầu của cuộc Chiến Tranh Việt Nam (1960-1975), quả thật không có nhiều kinh nghiệm chiến trường bằng các lực lượng chính quy Cộng Sản Bắc Việt. Bởi vì các lực lượng này đã dạn dày chiến trận qua cuộc Chiến Tranh Đông Dương với quân đội Liên Hiệp Pháp từ năm 1946 tới lúc xảy ra Trận Ấp Bắc năm 1963, kể cả Trận Điện Biên Phủ, là trận họ đã chiến thắng quân đội Liên Hiệp Pháp, trong đó có lực lượng Nhảy Dù của Quân Đội Quốc Gia Việt Nam – tiền thân của Quân Đội VNCH – do Trung Úy Phạm Văn Phú chỉ huy.
-Vào thời điểm diễn ra Trận Ấp Bắc, các lực lượng Quân Đội VNCH được trang bị yếu kém so với các lực lượng chính quy Cộng Sản Bắc Việt về súng cá nhân, khi lính bộ binh chỉ được trang bị súng trường Garand M1 bắn từng phát một, trong khi Cộng Quân đã được trang bị bằng súng tiểu liên Tiệp Khắc AK-47. Súng cá nhân của các lực lượng Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến, vào thời điểm đó, cũng chỉ là các súng tự động Carbine M2 mà thôi.
-Trong khi các thiết vận xa M113 của Quân Đội VNCH, vào lúc tham dự Trận Ấp Bắc, không hề có tấm chắn đạn để che chở cho xạ thủ khỏi bị hỏa lực địch bắn hạ, các trực thăng chở quân CH-1 và trực thăng UH-1 của Lục Quân Hoa Kỳ dùng trong trận Ấp Bắc tương đối chậm chạp và võ trang yếu kém.
-Để giữ thể diện và cũng lo sợ bị báo chí phản chiến Mỹ chê trách, các cố vấn Mỹ tại chiến trường, nhất là John Paul Vann, có khuynh hướng đổ lỗi cho các lực lượng bộ binh và thiết giáp của Quân Đội VNCH là thiếu kinh nghiệm chiến đấu, mặc dù phía lực lượng Mỹ cũng thiệt hại nặng về số máy bay trực thăng bị bắn hạ (năm chiếc) trong cuộc hành quân trực thăng vận này, chứng tỏ các phi công Mỹ cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm chiến trường gì hơn.
-Dẫu sao, khi không chịu trang bị hùng hậu cho Quân Lực VNCH thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Hoa Kỳ đã có dụng ý tạo nên một cái cớ để đưa quân chiến đấu Mỹ vào Việt Nam, bởi vì vào thời điểm ấy, các tướng lãnh Mỹ vẫn còn tự tin quá mức rằng hỏa lực hùng hậu của họ có thể dễ dàng đè bẹp Cộng Quân. Trong khi đó, các chính trị gia Mỹ, kể cả Tổng Thống John F. Kennedy, lại không tính toán tới sự thể là nhân dân Mỹ, từ sau cuộc Chiến Tranh Triều Tiên khốc liệt và tổn hại (1950-1953), chẳng hề muốn thấy có một cuộc phiêu lưu nào nữa tại những vùng đất cách xa nước Mỹ tới nửa vòng trái đất, như Việt Nam, Lào và Cambodia. (Vann Phan) [qd]