WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Hai, 30 Tháng Ba, tuyên bố Mỹ sẽ “xóa sổ” cơ sở năng lượng Iran nếu nước này không mở lại Eo Biển Hormuz “ngay lập tức” và đạt thỏa thuận hòa bình “sớm,” theo CNBC.
“Mỹ đang thảo luận nghiêm túc với chính quyền mới và hợp lý hơn để kết thúc chiến dịch quân sự của chúng tôi ở Iran,” ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social.
Hình chụp cơ sở dầu mỏ trên đảo Khark của Iran hôm 12 Tháng Ba, 2017. (Hình: Atta Kenare/AFP via Getty Images)
“Chúng tôi thu được nhiều tiến bộ, nhưng nếu vì bất cứ lý do gì không đạt được thỏa thuận sớm, mà có thể sẽ đạt được, và nếu Eo Biển Hormuz không ‘mở ra để làm việc’ ngay lập tức, chúng tôi sẽ kết thúc ‘chuyến lưu trú’ đáng yêu ở Iran bằng cách cho nổ nung và xóa sổ toàn bộ nhà máy điện, giếng dầu và đảo Kharg của họ (và có thể toàn bộ nhà máy khử muối!), những nơi chúng tôi cố ý chưa ‘đụng tới,’” ông Trump thêm.
Tổng Thống Trump đưa ra lời cảnh cáo này giữa lúc cuộc chiến Iran bước qua tuần thứ năm và khi chính quyền ông đang tính đưa bộ binh tới chiếm đảo Kharg, nơi được coi là trung tâm kỹ nghệ dầu mỏ Iran.
Người ta ước tính khoảng 90% dầu thô xuất cảng của Iran đi qua đảo Kharg trước khi đi qua Hormuz, một trong những tuyến hàng hải vận chuyển dầu lớn nhất thế giới.
Iran chưa lên tiếng về lời đe dọa mới nhất của Tổng Thống Trump. Trước đó cùng ngày, ông Esmaeil Baghaei, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Iran, tuyên bố kế hoạch hòa bình gồm 15 điểm của Mỹ chứa “yêu sách hầu hết là quá đáng, phi thực tế, không hợp lý.” Trước đó, ông Trump cho hay Iran đồng ý với “phần lớn” yêu sách trong kế hoạch này, theo CNN.
Ông Baghaei cũng khẳng định hiện tại, Iran không đàm phán trực tiếp với Mỹ. Ông cho biết Mỹ chỉ gửi thông điệp cho Iran thông qua trung gian.
Giao thông ở Eo Biển Hormuz hầu như ngưng trệ từ khi Mỹ và Israel bắt đầu tấn công Iran hôm 28 Tháng Hai tới nay. Iran trả thù bằng cách tấn công tàu bè cố đi qua thủy lộ hệ trọng này.
Tuần trước, Tổng Thống Trump loan báo ông ra lệnh hoãn không kích cơ sở năng lượng Iran thêm 10 ngày, tới ngày 6 Tháng Tư, nêu lý do rằng hai bên đang đàm phán. (Th.Long) [dt]
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sau gần nửa năm bắt giữ, Viện Kiểm Sát TP.HCM ra cáo trạng truy tố hai bị can Lê Anh Điệp, tự TikToker “Tàng Keng Ông Trùm,” và Đoàn Quốc Việt, tự TikToker “Dù Bầu Trời,” về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”
Báo Tuổi Trẻ hôm 30 Tháng Ba dẫn cáo trạng cho biết, bị can Lê Anh Điệp, 31 tuổi, quê Ninh Bình, quản trị, sử dụng đã đăng tải nhiều video clip “có nội dung miệt thị, xúc phạm người dân miền Nam, kích động thái độ thù địch, gây kỳ thị, chia rẽ giữa các vùng miền trong nước.”
Bị can Lê Anh Điệp, tự TikToker “Tàng Keng Ông Trùm,” khi bị bắt giữ. (Hình: Tuổi Trẻ)
Bị can Điệp khai, vì thấy nhiều người trở nên nổi tiếng nhờ đăng video clip “chửi bới” trên TikTok do nền tảng này không kiểm duyệt nội dung trước khi đăng tải, nên nảy sinh ý định làm clip để “câu view.”
Vì thế, hôm 8 Tháng Mười, 2025, tại một căn nhà ở khu phố Long Khánh 3, phường Tam Phước, tỉnh Đồng Nai, bị can Điệp, dùng điện thoại quay hai video có lời thoại thô tục, mang tính chia rẽ vùng miền Bắc-Trung-Nam, công kích hoạt động cứu trợ đồng bào gặp thiên tai ở các tỉnh phía Bắc, gây ảnh hưởng tiêu cực đến công tác cứu trợ thiên tai.
Đặc biệt, bị can này còn quay clip có lời lẽ xúc phạm nghiêm trọng đến Tả Quân Lê Văn Duyệt, Vua Gia Long và nhà bác học Trương Vĩnh Ký, đồng thời “ngang nhiên lên tiếng thách thức, thể hiện sự coi thường pháp luật.”
Các video sau khi được đăng tải nhận được hàng triệu lượt xem, hàng ngàn lượt thích, bình luận và chia sẻ, gây bất bình trong dư luận, tạo nên làn sóng phẫn nộ, lên án mạnh mẽ.
Trong khi đó, với động cơ muốn “ăn theo” và bắt chước danh khoản “Tàng Keng Ông Trùm” để tăng tương tác, bị can Đoàn Quốc Việt, 23 tuổi, quê Hà Nội, cố ý đăng tải các video clip có nội dung chửi khắp nơi, gạ chấp tất cả dân miền Nam và dạy dỗ người miền Bắc “đừng bướng.”
Bị can Đoàn Quốc Việt (giữa), tự TikToker “Dù Bầu Trời.” (Hình: Công An TP.HCM)
TikToker này cũng mô tả dân Nghệ An là “cá gỗ” và còn dùng nhiều từ ngữ miệt thị phụ nữ miền Tây.
Trong một số đoạn clip, TikToker “Dù Bầu Trời” khoe rằng mình có cha “làm rất to, giang hồ cộm cán cả nước biết, nên không ai dám va chạm, công an cũng không dám bắt.”
Các clip của bị can Việt “thu hút hàng trăm ngàn lượt view, hàng ngàn lượt thích, bình luận và chia sẻ, gây bất bình trong dư luận xã hội, tạo làn sóng phản đối mạnh mẽ, ảnh hưởng đến an ninh trật tự trên không gian mạng.”
Viện Kiểm Sát đánh giá, hành vi của hai bị can Lê Anh Điệp và Đoàn Quốc Việt “tác động tiêu cực đến chính sách đại đoàn kết dân tộc, ảnh hưởng đến hoạt động thiện nguyện, khắc phục hậu quả thiên tai và an ninh mạng.” (Tr.N) [dt]
GIA LAI, Việt Nam (NV) – Nữ ca sĩ quê Hưng Yên bị dư luận chỉ trích dữ dội khi diện áo tắm, ngâm mình trong Giếng Tiên ở khu vực Eo Gió, phường Quy Nhơn Đông, tỉnh Gia Lai – một địa điểm có yếu tố văn hóa dân gian và là nơi cung cấp nước ngọt cho ngư dân trước khi ra biển.
Sự việc xôn xao khi ca sĩ Juky San, tên thật Trần Thị Dung, 28 tuổi, đăng tải hình ảnh lên trang cá nhân trong bộ bikini chấm bi hai mảnh, tạo dáng gợi cảm bên trong lòng Giếng Tiên. Loạt ảnh nhanh chóng thu hút lượng tương tác lớn nhưng đồng thời kéo theo nhiều ý kiến trái chiều, chỉ trích cho rằng cô làm ảnh hưởng đến cảnh quan lẫn giá trị văn hóa dân gian của địa phương.
Nữ ca sĩ Juky San tắm và chụp hình trong Giếng Tiên ở khu vực Eo Gió, phường Quy Nhơn Đông, tỉnh Gia Lai. (Hình: FBNV/VnExpress)
Nhiều khán giả cho rằng, Juky San thiếu ý thức vì tắm trực tiếp trong giếng, ảnh hưởng đến giá trị văn hóa của Giếng Tiên và trải nghiệm (uống nước) của nhiều du khách khác. Hành động này gây ảnh hưởng đến vệ sinh nguồn nước.
Sau làn sóng chỉ trích, báo VnExpress hôm 30 Tháng Ba dẫn lời đại diện của ca sĩ Juky San biện minh cho rằng “không thấy có bảng báo nào về điều không được làm khi đặt chân đến Giếng Tiên,” vì vậy nữ ca sĩ nghĩ rằng khu vực là “bối cảnh thiên nhiên thông thường.”
“Tôi xin lỗi vì làm phiền lòng mọi người và đã rà soát, gỡ bỏ các hình ảnh trên các nền tảng số. Đây là bài học đắt giá về sự cẩn trọng mà tôi sẽ khắc cốt ghi tâm về việc cần tìm hiểu kỹ về lịch sử, tín ngưỡng địa phương,” cô Juky San nói với báo chí trong nước.
Juky San cam kết “sẽ cẩn trọng hơn trong các hoạt động sắp tới.”
Nói với truyền thông về sự việc, ông Trần Việt Quang, chủ tịch phường Quy Nhơn Đông, cho biết địa phương đang xác minh sự việc.
Tuy nhiên, ông Quang thừa nhận từ trước đến nay phường “không ra thông báo cấm tắm tại Giếng Tiên,” nơi này chỉ có một tấm bảng giới thiệu về địa danh.
“Gần đây sau một trận bão, tấm bảng đã bị cuốn trôi. Phường sẽ cử người làm sạch sẽ lại toàn bộ khu vực, nguồn nước nơi nữ ca sĩ ngâm mình, đồng thời đề nghị đơn vị quản lý sớm lắp lại tấm bia đá để du khách dễ nhận biết, tránh những hành vi thiếu phù hợp trong quá trình tham quan, chụp hình,” ông Quang nói thêm.
Trước đó, tấm bảng đặt ở địa danh này có đoạn giới thiệu: “Vì là nước được trời đất ban tặng nên các bô lão tin rằng uống nước Giếng Tiên sẽ được ban tặng con cái, trẻ em mới sinh tắm nước giếng để được phù hộ, phụ nữ mang thai uống nước để mẹ tròn con vuông. Người đi thuyền cũng lấy nước uống để thuận buồm xuôi gió.”
Theo người dân địa phương, Giếng Tiên nằm giữa một vùng núi đá khô cằn, trơ trụi. Nguồn nước ngọt vô tận chảy liên tục sát biển hàng ngàn năm nay là điều bí ẩn, là sự ưu đãi tuyệt vời của tự nhiên.
Bộ ảnh Juky San diện bikini khoe dáng gợi cảm tại Giếng Tiên vấp phản ứng công luận. (Hình: FBNV/Dân Trí)
Người xưa đi biển ghé vào đây lấy nước ngọt. Ngày nay cũng vậy ngư dân vẫn xách can qua điểm này lấy nước trước khi lên thuyền.
Người già yếu cũng nhờ con cháu đến đây lấy nước về uống với niềm tin khỏe mạnh hơn.
“Thế rồi, có con nhỏ nào đó mặc bikini tung tăng trong Giếng Tiên, nhúng nh-ồn vào nguồn nước thiêng của các bô lão và bạn biển,” Facebooker Hoàng Linh bất bình bày tỏ trên trang cá nhân.
“Hổng phải tại em nó thiếu văn hoá ‘phóng nguyên body’ ngâm vô cái giếng nước uống đâu à nghen, tại cái bảng nà, đã ghi có chữ ‘tắm’ rồi còn ghi ‘thuận buồm xuôi gió’ làm chi, em nó hiểu là ‘thuận… giò xuôi… buốm’ nên… ứ ừ,” danh khoản “Nguyen My Khanh” châm biếm.
Juky San được khán giả chú ý tại The Voice VietNam 2019 với chất giọng trong trẻo. Cô từng gây sốt qua dự án thể hiện các bản nhạc Hoa lời Việt. Năm 2025, nữ ca sĩ tham gia “Em Xinh Say Hi,” vào đến chung kết. Đầu năm 2026, Juky San phát hành album đầu tay “Đẫm Tình” đánh dấu chặng đường hành nghề. (Tr.N) [dt]
QUẬN CAM, California (NV) – Toyota vẫn là một nhà sản xuất xe hơi bảo thủ, thận trọng. Không ngạc nhiên khi cho đến nay mảng xe điện của Toyota vẫn chưa phát triển mạnh mẽ. Các thông điệp truyền thông của Toyota luôn nhấn mạnh niềm tin vào công nghệ hybrid như một giải pháp hợp lý hơn trong giai đoạn hiện tại. Tuy nhiên, nhà sản xuất xe Nhật khổng lồ vẫn đang có những bước đi “chậm mà chắc” trong sản xuất EV.
Theo trang mạng xe điện https://insideevs.com, mẫu xe điện đầu tiên của Toyota là bZ4X ra mắt vài năm trước đây được đánh giá không mấy tích cực. Bước sang năm 2026, mọi thứ đang dần thay đổi. Một phiên bản bZ4X nâng cấp, nay chỉ có tên đơn giản là bZ, đã được bán ra với phạm vi di chuyển xa hơn, cùng cổng sạc NACS theo tiêu chuẩn Tesla. Các mẫu C-HR và bZ Woodland cũng sắp sửa gia nhập thị trường.
2027 Toyota Highlander EV sẽ có tính năng V2L. (Hình của nhà sản xuất Toyota)
Đặc biệt, Toyota đang lên kế hoạch điện hóa mẫu xe Highlander, một trong những mẫu SUV ăn khách nhất của hãng. Highlander sẽ có phiên bản chạy hoàn toàn bằng điện cho đời xe 2027. Hơn thế nữa, mẫu xe điện cỡ trung ba hàng ghế này sẽ là chiếc xe đầu tiên của Toyota được trang bị tính năng sạc hai chiều (bidirectional charging).
Tính năng này còn được gọi là “xe cấp điện cho thiết bị” (Vehicle-to-Load), hay V2L, cho phép chủ xe dùng điện cho máy pha cà phê, xem TV, nấu bếp trong những chuyến đi cắm trại dã ngoại. Tính năng V2L đang ngày càng trở nên phổ biến hơn trên thị trường xe điện. Điều này hoàn toàn có lý; khi đã có một khối bình điện khổng lồ và đắt đỏ, tại sao không tận dụng tối đa công năng của nó?
2027 Highlander EV có hai tùy chọn bình: loại bình nhỏ với dung lượng 77 kWh; loại bình lớn hơn 95.8 kWh. Theo Toyota, bình điện lớn hơn sẽ giúp chiếc SUV dẫn động bốn bánh (AWD) này đạt được phạm vi di chuyển lên tới 320 dặm.
2027 Highlander sẽ gia nhập vào danh sách các mẫu xe điện có tính năng V2L, bao gồm Hyundai Ioniq 9, Kia EV6, Tesla Model Y Performance, Chevrolet Silverado EV. Tính năng hữu ích này vẫn chưa được áp dụng rộng rãi. Cybertruck là mẫu xe điện Tesla đầu tiên được trang bị đồng thời cả V2L lẫn V2H (xe cấp điện cho nhà). Mẫu Tesla Model 3 không có tính năng này. Các mẫu Model S và Model X thuộc thế hệ cũ cũng không được trang bị. Ngay cả hầu hết các phiên bản của dòng Model Y cũng không có tính năng V2L.
Tính năng V2L và đặc biệt là V2H đã trở thành “vị cứu tinh” giúp nhiều người vượt qua khó khăn do hiện tượng thời tiết khắc nghiệt diễn ra trên khắp nước Mỹ trong những năm gần đây. Đây là một phần trong nỗ lực của các nhà sản xuất xe hơi mở rộng lĩnh vực sản phẩm năng lượng gia đình. Thí dụ như General Motors hiện đang bán các bộ bình lưu trữ cố định cùng hệ thống sạc hai chiều tương thích với các mẫu xe điện của hãng.
2027 Toyota Highlander EV dự kiến sẽ chính thức được tung ra thị trường vào khoảng cuối năm 2026. Giá cả và những thông tin cụ thể hơn sẽ được thông báo khi thời điểm ra mắt đến gần. Các chuyên gia đang đón chờ xem tính năng V2L của Highlander hữu dụng đến cỡ nào. (HD)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trong khi người dân đang cố gắng “vá” lại môi trường ở Việt Nam bằng nhiều cách, thì cán bộ môi trường lại “bắt tay” với doanh nghiệp tại nhiều tỉnh, thành can thiệp thiết bị để xóa bỏ mọi dữ liệu, biến chỉ số xả thải ô nhiễm xấu thành đạt tiêu chuẩn.
Hôm 29 Tháng Ba, Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm Về Môi Trường thuộc Bộ Công An đã khởi tố 74 bị can về mười tội danh trong các vụ án khác nhau liên quan đến sai phạm về quan trắc môi trường tại nhiều tỉnh, thành ở Việt Nam.
Bị can Lê Việt Cường, phó tổng giám đốc công ty Nhiệt Điện Quảng Ninh. (Hình: Tuổi Trẻ)
Theo báo chí trong nước, những bị can trên là lãnh đạo tại các cơ quan quản lý nhà nước về môi trường, và 59 doanh nghiệp có xả thải hoặc lắp đặt thiết bị quan trắc môi trường ở Việt Nam.
Khám xét hơn 300 trạm quan trắc môi trường từ các chủ nguồn xả thải (nước và khí thải), công an phát hiện có gần 160 trạm bị can thiệp, chỉnh sửa số liệu. Nguyên do khi chỉ số ô nhiễm vượt ngưỡng thì nơi xả thải (nhà máy, doanh nghiệp…) sẽ bị ngừng hoạt động sản xuất, nên các doanh nghiệp tìm mọi cách để giữ chỉ số cho đạt tiêu chuẩn.
Theo cơ quan điều tra, thiết bị quan trắc môi trường được lắp đặt trong các công ty, nhà máy… để giám sát nguồn nước thải và khí thải. Tuy chúng được dán niêm phong, có camera giám sát riêng, song thực tế hàng trăm trạm quan trắc môi trường bị các bị can cho điều chỉnh, can thiệp từ xa kết quả biến từ “đỏ thành xanh” (xấu thành tốt).
Điển hình tại các nhà máy lớn phát ra khí thải, nước thải như công ty Cổ Phần Nhiệt Điện Quảng Ninh, Nhiệt Điện Hải Phòng, hay Nhiệt Điện Thái Bình 2, đến các công ty nhôm, thép,… môi trường phát ra khí thải, rác thải tại đây đều bị chỉnh sửa chỉ số nhằm tạo ra một “bức tranh môi trường giả tạo,” hợp thức hóa hành vi xả thải trái phép trong thời gian dài.
Gần 160 trạm quan trắc bị can thiệp chỉ số môi trường. (Hình: Dân Trí)
Do vậy, khi kết quả quan trắc truyền về cơ quan quản lý là Sở Nông Nghiệp và Môi Trường thì dù bị vượt ngưỡng cho phép nhưng đều “đạt ngưỡng yêu cầu.”
Cụ thể, tại nhà máy Nhiệt Điện Quảng Ninh, cơ quan điều tra xác định nơi này có ba trạm quan trắc khí thải. Nhưng bằng thủ đoạn sử dụng phần mềm, các bị can đã can thiệp, giảm chỉ số đầu ra khí thải xuống còn một nửa hoặc còn 1/3, để dữ liệu truyền về cơ quan quản lý môi trường luôn đạt ngưỡng cho phép.
Vụ án đang được cơ quan công an tiếp tục điều tra mở rộng. (Tr.N) [dt]
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cục Hàng Hải và Đường Thủy Việt Nam (VIMAWA) đang hối thúc Bộ Xây Dựng phối hợp với Bộ Ngoại Giao cùng làm việc với các cơ quan chức năng Iran, nhằm bảo đảm cho các tàu và thuyền viên Việt Nam khi đi qua eo biển Hormuz an toàn, theo bản tin Thông Tấn Xã Việt Nam hôm Chủ Nhật, 29 Tháng Ba.
Hiện tại, có 19 tàu thuộc sở hữu của Việt Nam đang hoạt động tại Trung Đông, bao gồm bốn tàu treo cờ Việt Nam và 15 tàu treo quốc kỳ nước khác.
Hoạt động giao thông hàng hải qua eo biển Hormuz, nơi vận chuyển khoảng 20% lượng dầu khí của thế giới, hầu như ngưng trệ kể từ khi Mỹ và Israel tấn công Iran. (Hình: Elke Scholiers/Getty Images)
Trước những lo ngại về an ninh ngày càng gia tăng trong khu vực, VIMAWA nhấn mạnh sự cần thiết của việc tăng cường phối hợp với các đối tác liên quan để bảo vệ hoạt động hàng hải và an toàn của thuyền viên.
Chính quyền Việt Nam đã phác thảo một đề xướng ưu tiên cho hoạt động và quá cảnh an toàn của các tàu treo cờ Việt Nam, cũng như các tàu treo cờ ngoại quốc thuộc sở hữu của các công ty Việt Nam.
Mức ưu tiên thứ nhất sẽ dành cho các tàu treo cờ Việt Nam vận chuyển hàng hóa giữa Trung Đông và Việt Nam.
Mức ưu tiên thứ hai bao gồm các tàu treo cờ của quốc gia khác nhưng thuộc sở hữu của các công ty Việt Nam có thuyền viên Việt Nam trên tàu.
Mức ưu tiên thứ ba sẽ áp dụng cho các tàu treo cờ nước ngoài thuộc sở hữu của các công ty Việt Nam với thuyền viên nước ngoài tham gia vận chuyển hàng hóa ngoài biên giới Việt Nam.
Thêm vào đó, VIMAWA đề nghị Iran nên tạo điều kiện thuận lợi cho các tàu Việt Nam vận chuyển dầu thô và các sản phẩm dầu mỏ từ Trung Đông về Việt Nam được đi qua eo biển Hormuz. Lý do là điều này có ý nghĩa quan trọng trong việc duy trì nguồn cung cấp năng lượng ổn định cho quốc gia.
Cơ quan này cũng kêu gọi Iran ban hành các thông báo chính thức cho phép tàu và thuyền viên Việt Nam được quá cảnh qua eo biển Hormuz. Việc này sẽ giúp các công ty vận tải biển Việt Nam mua được bảo hiểm rủi ro chiến tranh, vì nhiều công ty bảo hiểm hiện đang từ chối cung cấp gói bảo hiểm nếu không có xác nhận chính thức từ phía chính quyền Iran.
Để cải thiện các biện pháp an toàn, VIMAWA đề nghị Bộ Xây Dựng yêu cầu Bộ Ngoại Giao chỉ đạo các cơ quan ngoại giao Việt Nam tại Trung Đông theo dõi sát các diễn biến trong khu vực. Các cơ quan này sẽ cung cấp những cập nhật kịp thời và hỗ trợ cho tàu cũng như thuyền viên Việt Nam trong các tình huống khẩn cấp.
Gần đây, VIMAWA đã triệu tập một cuộc họp với đại diện Bộ Ngoại Giao, Cục Lãnh Sự và tòa đại sứ các nước Trung Đông, cùng các doanh nghiệp vận tải biển Việt Nam đang hoạt động trong khu vực.
Tại cuộc họp, các doanh nghiệp kêu gọi các cơ quan nhà nước liên lạc với chính quyền Iran để bảo đảm các điều kiện thuận lợi và cam kết an toàn cho các tàu và thuyền viên thuộc sở hữu của Việt Nam, bảo đảm khả năng vận hành và quá cảnh an toàn của họ tại vùng Vịnh và eo biển Hormuz.
Theo tạp chí hàng hải Maritime Fairtrade nhận định, các sáng kiến của VIMAWA không chỉ nhằm nâng cao an toàn hàng hải mà còn thúc đẩy sự hợp tác giữa Việt Nam và Iran. Qua đó, nhấn mạnh vào việc tự do hàng hải và phúc lợi của các hoạt động hàng hải Việt Nam tại tuyến đường thủy có ý nghĩa chiến lược quan trọng này.
Trong một diễn biến có liên quan đến eo biển Hormuz, theo Reuters, hai chiếc tàu container Trung Quốc phải quay lại sau khi cố đi ra khỏi vùng Vịnh thông qua eo biển Hormuz hôm Thứ Sáu, 27 Tháng Ba, bất chấp Iran cho phép tàu Trung Quốc đi qua tuyến hàng hải hệ trọng này.
Trước đó, hôm Thứ Tư, công ty tàu biển COSCO của Trung Quốc thông báo với khách hàng họ bắt đầu nhận vận chuyển container hàng hóa trở lại từ Á Châu tới Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất (UAE), Saudi Arabia, Bahrain, Qatar, Kuwait, và Iraq.
Đó là lần đầu tiên tàu của một hãng lớn cố đi qua Hormuz từ khi chiến tranh bắt đầu, và vụ đó chứng tỏ không chiếc tàu nào “được bảo đảm đi qua an toàn,” bà Rebecca Gerdes, nhà phân tích của Kpler, cho hay.
Cũng theo Reuters, đến ngày Thứ Hai, 30 Tháng Ba, hai chiếc tàu của Trung Quốc được phép đi qua eo biển Hormuz. (K.L) [đ.d.]
ROME, Ý (NV) – Tòa Thánh Vatican vừa tổ chức hội nghị “Hồng Y Văn Thuận: Chứng Nhân Của Hy Vọng” tại Điện Tông Tòa Lateran ở Rome, Ý, hôm Thứ Tư, 25 Tháng Ba.
Theo cơ quan truyền thông EWTN News tường thuật, Vatican tổ chức hội nghị này nhằm tôn vinh di sản của vị hồng y gốc Việt quá cố. Hàng trăm người, bao gồm cả các thành viên trong gia đình của Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận có mặt tham dự.
Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. (Hình: Chụp từ YouTube Vatican News)
Trong thời gian bị chính quyền CSVN giam cầm vào những năm 1970 và 1980, Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, khi đó đang là tổng giám mục phó Tổng Giáo Phận Sài Gòn, viết một loạt những suy tư thiêng liêng trên những mẩu giấy vụn, rồi bí mật gửi ra bên ngoài cho các cộng đồng giáo dân đang bị bách hại.
“1,001 bài tĩnh tâm này được lưu truyền từ gia đình này sang gia đình khác, từ buồng giam này sang buồng giam khác, từ trại cải tạo này sang trại cải tạo khác. Và cuối cùng, chúng vượt đại dương cùng những thuyền nhân để đến nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới,” EWTN News trích lời bà Elisabeth Nguyễn Thị Thu Hồng, em gái đức cố hồng y, chia sẻ tại hội nghị.
“Trong tinh thần đức tin, niềm vui và lòng tri ân, tất cả chúng ta cùng chứng kiến quyền năng của sự hiện diện Thiên Chúa nơi câu chuyện về vị mục tử này, một người dù phải sống cách biệt khỏi đoàn chiên, vẫn luôn gắn kết mật thiết với tất cả mọi người thông qua lời Chúa,” bà Thu Hồng phát biểu.
Poster hội nghị “Hồng Y Văn Thuận: Chứng Nhân Của Hy Vọng” tại Điện Tông Tòa Lateran ở Rome, Ý. (Hình: Chụp từ YouTube Vatican News)
Đức Hồng Y Michael Czerny (tổng trưởng Bộ Cổ Võ Phát Triển Con Người Toàn Diện), Đức Hồng Y Lazzaro You Heung-sik (tổng trưởng Bộ Giáo Sĩ), và Đức Hồng Y Luis Antonio Tagle (tổng trưởng Bộ Truyền Giáo), đều phát biểu tại sự kiện này, chia sẻ những câu chuyện cá nhân cũng như những cảm nhận sâu sắc của họ về đức hồng y người Việt, người được Đức Giáo Hoàng Francis tuyên phong “Đấng Đáng Kính” (Venerable) năm 2017.
Đức Hồng Y Michael Czerny mô tả Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận không chỉ là một người đề xướng công lý và hòa bình mà còn là một hiện thân của “những giá trị này trong lời nói và hành động.”
Đức Hồng Y Lazzaro You Heung-sik mô tả Đức Hồng Y Văn Thuận là một người “hiền hậu, điềm đạm, mang một tâm hồn tự do.”
“Ngài là một mẫu mực đích thực về đời sống Kitô giáo vào đời sống linh mục,” vị hồng y tổng trưởng Bộ Giáo Sĩ nói. “Cuộc đời ngài trải qua những thử thách vô cùng khắc nghiệt, nhưng chính trong những thử thách ấy, sự cao cả của đức tin nơi ngài đã được tỏ lộ.”
Đức Hồng Y Lazzaro You Heung-sik nói thêm: “Mỗi ngày, ngài đều kín múc sức mạnh từ Thiên Chúa trong Bí Tích Thánh Thể. Khi còn ở trong tù, ngài cử hành Thánh Lễ theo cách thầm lặng với ba giọt rượu và một giọt nước ngay trên lòng bàn tay mình.”
Bà Elisabeth Nguyễn Thị Thu Hồng (bìa trái), em gái Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, chia sẻ tại hội nghị. (Hình: Chụp từ YouTube Vatican News)
Đức Hồng Y Tagle nhớ lại lần đầu gặp Đức Hồng Y Văn Thuận tại một hội nghị của Liên Hội Đồng Giám Mục Á Châu ở Manila, Philippines, vào năm 1995. Ngài chia sẻ rằng sự nhân hậu và tấm lòng của Đức Hồng Y Văn Thuận thật sự làm ngài ấn tượng.
“Nơi ngài không hề vương chút cay đắng hay hận thù nào. Tôi cứ mãi ngắm nhìn gương mặt rạng rỡ và luôn nở nụ cười của ngài,” vị hồng y người Philippines chia sẻ. “Trước khi chia tay, ngài bảo tôi rằng: ‘Từ nay về sau, cứ gọi tôi là chú đi nhé!’”
Tin từ Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cho hay, hội nghị “Hồng Y Văn Thuận: Chứng Nhân Của Hy Vọng” do Ủy Ban Phong Chân phước cho ngài phối hợp với Bộ Phục Vụ Phát Triển Con Người Toàn diện, cùng với sự hợp tác của Bộ Giáo Sĩ, Giáo Phận Roma, và nhà xuất bản Citta Nuova tổ chức, nhân kỷ niệm 50 năm ngày Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận hoàn tất cuốn sách “Đường Hy Vọng,” gồm 1,001 suy tư do ngài viết trong tù. Cuốn sách được ngài dành tặng cho các tín hữu của mình.
Ngoài các hồng y, hội nghị còn có sự tham dự của nhiều giám mục, trong đó có Giám Mục Nguyễn Thái Thành (giám mục phụ tá Giáo Phận Orange, California), nhiều linh mục và tu sĩ, giới báo chí, và đặc biệt là sự hiện diện của các linh mục, tu sĩ và giáo dân người Việt.
Bức tượng Đức Cô Hồng Y Nguyễn Văn Thuận tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Santa Ana. (Hình minh họa: Văn Lan/Người Việt)
Tại nhà thờ chính tòa Chúa Kitô, Garden Grove, California ngày Thứ Sáu, 27 Tháng Hai vừa qua, đêm Thánh Nhạc “Đường Hy Vọng” được tổ chức để tưởng nhớ và vinh danh Đấng Đáng Kính-Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận. Đêm Thánh nhạc thay lời kể về một cuộc đời đã biến khổ đau thành lời cầu nguyện, và biến đời sống riêng tư thành quà tặng cho nhân loại.
Hồng Y Nguyễn Văn Thuận sinh tại Phủ Cam, Huế, ngày 17 Tháng Tư, 1928. Ngài là anh cả trong một gia đình có tám anh chị em. Thân phụ là ông Nguyễn Văn Ấm, mẹ là bà Ngô Ðình Thị Hiệp, em ruột Giám Mục Ngô Ðình Thục và Tổng Thống Ngô Ðình Diệm.
Ngài theo học tại Tiểu Chủng Viện An Ninh, Quảng Trị, và Ðại Chủng Viện Kim Long, Huế. Ngày 11 Tháng Sáu, 1953, ngài được thụ phong linh mục và ngay sau đó được bổ nhiệm làm cha phó xứ tại họ đạo Phanxicô.
Năm 1960, ngài được cử làm bề trên Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện, Huế, sau khi đậu bằng tiến sĩ giáo luật tại Ðại Học Urban, Roma. Từ năm 1963 đến năm 1967, ngài đảm nhận chức vụ tổng đại diện Giáo Phận Huế.
Tháng Sáu, 1967, ngài được tấn phong giám mục tại Huế, và nhậm chức giám mục chính tòa Giáo Phận Nha Trang.
Các giám mục, linh mục, ca sĩ, và nhạc trưởng, trong đêm thánh nhạc tưởng nhớ và vinh danh Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận hôm Thứ Sáu, 27 Tháng Hai, vừa qua. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Ngày 23 Tháng Tư, 1975, ngài được tòa thánh bổ nhiệm làm tổng giám mục hiệu tòa Vadesi, tổng giám mục phó Tổng Giáo Phận Sài Gòn với quyền kế vị. Ngài đến Sài Gòn ngày 7 Tháng Năm, 1975 để nhận nhiệm vụ mới, nhưng không được chính quyền mới lúc bấy giờ chấp nhận. Ngài bị bắt bỏ tù 13 năm.
Ngài đến Roma vào Tháng Tư, 1990 để điều trị bệnh. Trong thời gian này, nhà nước Việt Nam tuyên bố không cho ngài trở lại Việt Nam nữa. Tại Roma, ngài được mời làm thành viên Ủy Ban Quốc Tế về Di Trú và Di Dân.
Năm 1994, Tòa Thánh bổ nhiệm ngài làm phó chủ tịch Hội Ðồng Giáo Hoàng về Công Lý và Hòa Bình.
Năm 1998, ngài được bổ nhiệm làm chủ tịch Hội Ðồng Giáo Hoàng về Công Lý và Hòa Bình, thay thế Đức Hồng Y Y. R. Etchegaray nghỉ hưu.
Ngày 21 Tháng Giêng, 2001, Đức Giáo Hoàng John Paul II công bố tuyển chọn ngài vào Hồng Y Ðoàn, tước hiệu Hồng Y nhà thờ Santa Maria della Scala.
Thời gian này, dư luận Công Giáo trên thế giới đặc biệt chú ý đến ngài. Trong số phát hành ngày 21 Tháng Hai, 2001, nhật báo The Los Angeles Times có bài viết nhan đề “The Men Who Would Be Pope?” (Người có thể lên ngôi giáo hoàng?) dự đoán danh sách 14 vị hồng y có nhiều khả năng kế vị Đức Giáo Hoàng John Paul II, trong đó có Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.
Ngày 16 Tháng Chín, 2002, ngài qua đời tại Roma do bệnh ung thư ruột. (K.L) [đ.d.]
ORANGE COUNTY, California (NV) – Một báo cáo mới đây từ Consumer Policy Center cho rằng các chương trình giới thiệu khách hàng thông qua những công ty như Zillow, Realtor.com và Redfin đang góp phần khiến mức hoa hồng môi giới địa ốc duy trì ở mức cao và ảnh hưởng đến chất lượng dịch vụ mà chuyên viên địa ốc cung cấp cho người tiêu dùng, theo USA Today.
Báo cáo có tiêu đề “Commission-Based Home Referral Services: Consumer Impacts and Proposed Reforms”, do Stephen Brobeck và Wendy Gilch của Consumer Policy Center thực hiện. Nghiên cứu cho thấy khoảng 80% các giao dịch mua bán nhà có liên quan đến hình thức giới thiệu khách hàng.
Một phiên giao dịch với chuyên viên địa ôc (Hình: Storryblocks.com)
Báo cáo phân tích nhiều dạng phí giới thiệu, bao gồm cả việc chuyên viên địa ốc giới thiệu khách hàng qua lại cho nhau. Trong đó, nghiên cứu cho rằng các chương trình giới thiệu dựa trên hoa hồng thông qua các nền tảng địa ốc lớn, nơi có thể thu tới 40% thu nhập của chuyên viên địa ốc khi giao dịch hoàn tất, đặc biệt gây bất lợi cho cả người mua và người bán.
Theo báo cáo, khi chuyên viên địa ốc phải trả tới 40% tiền hoa hồng cho phí giới thiệu, họ khó có động lực thương lượng để giảm mức hoa hồng môi giới.
Báo cáo cũng cho rằng một số chuyên viên địa ốc có thể có động lực khuyến khích người mua trả giá cao hơn cho căn nhà để tăng hoa hồng của mình. Trong các giao dịch giá trị thấp hơn, họ cũng có thể cung cấp dịch vụ kém hơn.
Ngoài ra, nghiên cứu cho rằng khi người tiêu dùng nhấn vào nút “contact agent” trên một số cổng thông tin địa ốc, họ thường được kết nối với chuyên viên địa ốc đại diện người mua mà không được thông báo rõ ràng về mối quan hệ giới thiệu này. Theo báo cáo, điều đó có thể khiến các công ty và chuyên viên địa ốc vi phạm nghĩa vụ ủy thác đối với khách hàng.
Ông Stephen Brobeck cho biết điều khiến ông bất ngờ là mức độ rủi ro và chi phí mà người tiêu dùng phải gánh chịu khi sử dụng các dịch vụ giới thiệu thu phí từ 30% đến 40% hoa hồng của chuyên viên địa ốc.
Ông nói rằng Consumer Policy Center không phản đối việc thu phí giới thiệu, nhưng cho rằng mức tỉ lệ phần trăm như hiện nay là quá cao.
Báo cáo xác định Zillow là công ty nổi bật nhất trong số các nền tảng có chương trình giới thiệu dựa trên hoa hồng. Theo nghiên cứu, chương trình Premier Agent của Zillow kết nối hơn 1.4 triệu người mua nhà với chuyên viên địa ốc mỗi năm và chiếm khoảng 10% tổng giao dịch mua bán nhà thông qua nền tảng này.
Một người phát ngôn của Zillow đã phản bác báo cáo, cho rằng nghiên cứu này thiếu bằng chứng thuyết phục và dựa nhiều vào các bình luận ẩn danh trên internet thay vì các nguồn dữ liệu được xác minh.
Zillow cho biết phí giới thiệu là một khoản chi phí kinh doanh và tiếp thị mà chuyên viên địa ốc phải trả, tương tự như việc chi tiền cho bảng quảng cáo, quảng cáo in ấn hoặc các công cụ tiếp thị khác.
Công ty cũng cho rằng báo cáo không đưa ra bằng chứng cho thấy phí giới thiệu thực sự làm tăng mức hoa hồng môi giới.
Zillow khẳng định trải nghiệm của người mua nhà không bị ảnh hưởng tiêu cực khi làm việc với chuyên viên địa ốc cộng tác với công ty, vì nền tảng này kết nối khách hàng với những chuyên viên địa ốc có hiệu suất cao.
Báo cáo cũng nhắc đến các nền tảng lớn khác như Realtor.com và Redfin, cùng nhiều công ty giới thiệu địa ốc khác như Ramsey Trusted Agent, HomeLight, Sold.com, Home and Money và Agent Pronto.
Đây không phải lần đầu tiên tác động của phí giới thiệu dựa trên hoa hồng được đưa ra tranh luận.
Hồi Tháng Mười Một năm ngoái, một đơn kiện tập thể đã được nộp để chống lại Zillow, cáo buộc công ty này khiến người mua hiểu nhầm để làm việc với các chuyên viên địa ốc liên kết với Zillow và che giấu các khoản phí giới thiệu lớn.
Báo cáo đề xuất cần bắt buộc công bố rõ ràng phí giới thiệu ngay từ đầu và khuyến khích người tiêu dùng cân nhắc kỹ trước khi sử dụng các dịch vụ giới thiệu.
Ông Brobeck cho rằng chuyên viên địa ốc đại diện người mua nên phải công khai cho biết họ đang trả phí cho Zillow, Realtor.com hoặc một công ty giới thiệu khác, đồng thời cho biết mức phí này chiếm bao nhiêu phần trăm.
Theo ông, vì mức hoa hồng môi giới vốn đã phải công bố minh bạch, việc tiết lộ phí giới thiệu cũng sẽ giúp người tiêu dùng dễ hiểu hơn về các yếu tố tài chính trong giao dịch mua nhà. (Ng.Tr) [t.c.]
WASHINGTON, DC (NV) – Theo dữ liệu cuối ngày của ban tổ chức, cuộc biểu tình “No Kings 3” vào Thứ Bảy, 28 Tháng Ba ước tính có khoảng 9 triệu người tham dự, tại hơn 3,000 địa điểm trên khắp 50 tiểu bang nước Mỹ. Các cơ quan truyền thông gọi đây là “cuộc biểu tình lịch sử diễn ra trong một ngày,” ôn hòa, không bạo lực, với thông điệp không chấp nhận ý tưởng bất kỳ một cá nhân nào cai trị vượt trên pháp luật hay Hiến Pháp.
Và giờ đây là câu hỏi không thể tránh khỏi, như sự tĩnh lặng trong không gian sau những màn trình diễn pháo hoa lộng lẫy: Tiếp theo là gì?
Khoảng 200,000 người Minnesota tham dự cuộc biểu tình No Kings 3 ngày Thứ Bảy, 29 Tháng Ba. (Hình: Kerem YUCEL / AFP via Getty Images)
Những con số
Một nhân viên cao cấp của ACLU (đề nghị không nêu tên) nói với Người Việt: “Chiến lược của chúng ta là trì hoãn, dàn trải và giữ gìn, trong lúc huy động để lật ngược thế cờ và thực thi pháp luật ở tất cả các cấp chính quyền.”
“Đây là một trận chiến dài với những kết quả không lường trước được,” viên chức này nói thêm.
Hàng triệu người, đủ sắc dân, từ người về hưu ngồi trên chiếc ghế gấp dọc theo những con đường trung tâm của các thành phố lớn, đến sinh viên đại học cầm bảng hiệu tự làm, đã xuống đường tuần hành.
Theo dữ liệu từ tổ chức “No Kings”: Washington, D.C. đã thu hút hơn 200,000 người. Thành phố New York có khoảng 100,000 người. Los Angeles chứng kiến hơn 100,000 người bày tỏ sự tức giận. Chicago vượt quá 200,000 người. Philadelphia có hơn 80,000 người.
Tại Little Saigon, Nam California, thủ phủ của người Việt tị nạn, gần cả trăm người tụ tập ngay lề đường của khu thương mại Asian Village Plaza đối diện thương xá Phước Lộc Thọ trên đại lộ Bolsa để biểu tình No Kings. Thông điệp của họ là phản đối các hoạt động đàn áp người nhập cư và quyết định tấn công Iran của Tổng Thống Donald Trump, cùng nhiều vấn đề khác.
Và không ở đâu rõ ràng hơn ở Minnesota. Tại Twin Cities, cảnh sát và các nhà tổ chức cùng ước tính khoảng 200,000 người lấp đầy các con phố từ tòa nhà Quốc Hội tiểu bang đến cây cầu Stone Arch Bridge và dọc con sông dẫn vào St. Paul. Tờ Minnesota Star Tribune bình luận, đây là cuộc biểu tình tôn vinh sự kiên cường của người dân Minnesota và phản đối chính sách của Tổng Thống Donald Trump.
Cựu nhà báo, tác giả Laurie Hertzel, cư dân của Minnesota, nhắn tin với nhật báo Người Việt: “Cuộc biểu tình hôm nay lớn hơn rất nhiều so với những “No Kings” trước. Thật tuyệt vời khi nhìn thấy điều này.”
Hình ảnh và các những đoạn phim chia sẻ tràn ngập mạng xã hội cho thấy có những gia đình đẩy xe nôi bước đi bên cạnh những cựu chiến binh trong bộ quân phục bạc màu giơ cao những tấm biển chỉ vỏn vẹn dòng chữ: “Lời Thề Với Quốc Gia.”
Tại Twin Cities, Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders phát biểu: “Người dân Mỹ đã bị lừa dối về cuộc chiến tại Việt Nam. Chúng ta đã bị lừa dối về cuộc chiến tại Iraq… và ngày hôm nay, chúng ta đang tiếp tục bị lừa dối về cuộc chiến tại Iran.”
“Trong kỳ bầu cử vừa qua, Donald Trump đã chỉ ra khoản tiền khổng lồ bị lãng phí vào các cuộc chiến tranh, số tiền lẽ ra phải được dùng để tái thiết nước Mỹ. Ông đã tranh cử với tư cách là một ứng viên vì hòa bình, đã hứa sẽ chấm dứt những cuộc chiến tranh dai dẳng không hồi kết.
Ông ta đã nói dối” – Thượng Nghị Sĩ Sander nói trước toàn dân Minnesota.
Bên cạnh phu nhân của mình, Thống Đốc Tim Walz nhấn mạnh những lời đanh thép: “Chúng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ những người dân Minnesota gốc Somalia của mình. Đây là lời cam kết của chúng tôi gửi đến các bạn. Những người dân Minnesota gốc Somalia: con cháu đời thứ tư của các bạn vẫn sẽ hiện diện nơi đây, ngay cả khi gã hề màu cam kia đã bị vứt vào sọt rác của lịch sử.”
Nhạc sĩ, ca sĩ Bruce Springsteen biểu diễn trong cuộc biểu tình “No Kings” lần thứ ba bên ngoài Tòa Quốc Hội tiểu bang vào ngày 28 Tháng Ba, năm 2026 tại St. Paul, Minnesota. (Hình: Adam Bettcher/Getty Images for No Kings)
Ca sĩ Bruce Springsteen phát biểu ngay tại khán đài trước Tòa Quốc Hội tiểu bang: “Đúng, vào mùa Đông vừa qua, quân đội liên bang đã gieo rắc chết chóc và nỗi khiếp đảm xuống các đường phố Minneapolis. Họ đã chọn sai thành phố. Chính sức mạnh và sự kiên định của các bạn đã khẳng định với chúng tôi rằng: đây vẫn là nước Mỹ. Và cơn ác mộng phản động này, cùng những cuộc xâm lấn vào các thành phố Mỹ, sẽ không thể nào tồn tại được.”
Sau đó ông đã trình diễn ca khúc đấu tranh “Streets of Minneapolis” do ông sáng tác.
Ở New York là tiếng nói của tài tử Robert De Niro: “Đã đến lúc phải nói KHÔNG với các ông vua. Đã đến lúc phải nói KHÔNG với Donald Trump. Chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi. Không thể chấp nhận một kẻ lãnh đạo thối nát chỉ biết vơ vét làm giàu cho bản thân và đám chiến hữu thuộc tầng lớp Epstein. Trump phải bị chặn đứng. Hắn không thể ngang nhiên thực hiện những hành động khốn nạn bỉ ổi như bấy lâu nay nếu không có sự tiếp tay của Quốc Hội và đám tay sai trong chính quyền của hắn.”
Người Mỹ cần bao nhiêu lần hiệu triệu?
Trong lịch sử biểu tình, đấu tranh của thế giới, những con số, những lời phát biểu, chỉ kể một phần câu chuyện. Bản thân Cách Mạng Mỹ không phải là một ngày vinh quang duy nhất mà là một thập kỷ không nản lòng. Phong trào nữ quyền mất 72 năm. Đến nay, vẫn còn non trẻ. Các cuộc diễu hành dân quyền những năm 1960 đã gặp phải đòn roi, ám sát và bế tắc lập pháp trước khi tạo ra Đạo Luật Quyền Bầu Cử. Cho đến nay, luật này đang có nguy cơ trở về nơi bắt đầu.
Các cuộc biểu tình “No Kings” chỉ là chương mới nhất trong câu chuyện có nhiều trường đoạn đó. Chúng bắt đầu Tháng Sáu, năm 2025, giữa các cuộc tranh luận về lạm quyền hành pháp, độc lập tư pháp và sự xói mòn của những chuẩn mực từng có vẻ không thể phá vỡ. Mỗi hành động tiếp theo đã thu hút thêm người tham gia mới: những người ôn hòa ngoại ô từng tin “chuyện đó không thể xảy ra ở đây”; những chủ doanh nghiệp nhỏ bị chính sách đảo chiều siết chặt; những người trẻ đơn giản từ chối thừa kế một tương lai độc tài.
Ông Marcus Rivera, giám đốc điều hành cấp quốc gia của liên minh No Kings, cũng bày tỏ cùng một tinh thần thực tế ấy trong một cuộc họp qua Zoom vào cuối buổi chiều cùng các lãnh đạo cấp tiểu bang. “Chúng ta vừa thiết lập một kỷ lục,” ông nói, “nhưng những kỷ lục sẽ trở nên vô nghĩa nếu chúng chỉ nằm đó và phủ bụi. Cuộc biểu tình đầu tiên vào năm 2025 tựa như một phát súng cảnh cáo. Cuộc biểu tình thứ hai mang lại cảm giác về một phong trào đang dần tìm được chỗ đứng. Còn ngày hôm nay, đó là hình ảnh một đất nước kiên quyết từ chối quỳ gối, cúi đầu.”
Tháng Sáu, năm 2025, cuộc biểu tình No King đầu tiên diễn ra ở Mỹ, khoảng 5 triệu người. Ngày 18 Tháng Mười, năm 2025, “No Kings 2” với khoảng 7 triệu người xuống đường ở 2,500 – 2,700 địa điểm.
Đến Thứ Bảy, 28 Tháng Ba, năm 2026, là cơn sóng cuồn cuộn chứa đầy sự giận dữ, tuôn chảy khắp các đường phố của 50 tiểu bang nước Mỹ, với khoảng 9 triệu người biểu tình ở hơn 3,000 địa điểm.
Trong một đoạn video trên mạng xã hội của người dân Twin Cities, cô Sarah Thompson, một giáo viên trung học – người đã hỗ trợ điều phối cuộc biểu tình tại Minnesota – đứng trên bậc thềm của Tòa Quốc Hội. Giọng cô khản đặc nhưng mạnh mẽ: “Ngày hôm nay không phải là chuyện của riêng một cá nhân hay một đảng phái nào,” cô nói. “Ý nghĩa của nó nằm ở việc nhắc nhở mỗi người dân Mỹ rằng cụm từ ‘Không Vua’ không chỉ là một khẩu hiệu suông. Đó chính là nguyên tắc nền tảng đầu tiên mà đất nước này được xây dựng nên. Chúng ta đã hiện diện với số lượng đông đảo đến mức không ai ngờ tới, đặc biệt là ngay tại nơi đây – vùng trung tâm của đất nước. Câu hỏi đặt ra lúc này là: liệu chúng ta sẽ coi đây như một vòng ăn mừng chiến thắng, hay xem đó là phát súng hiệu mở màn cho một chặng đường dài hơi phía trước?”
“Chúng tôi đã từng làm điều này rồi,” một người tổ chức tại địa phương nói với truyền thông, “và chúng tôi sẽ còn làm lại, cho đến khi bài học này thực sự thấm thía.”
Theo lời ông Rivera, điều diễn ra tiếp theo chính là phần mà sẽ không máy ảnh nào ghi lại được. Đó là những người tổ chức, các chiến dịch vận động cử tri, những chương trình giám sát tòa án, các cuộc đua vào hội đồng trường học. Hàng ngàn quyết định nhỏ sẽ định đoạt xem liệu nền dân chủ sẽ tiếp tục là một hành động sống động, hay chỉ còn là một ký ức.
Cuối ngày, mặt trời khuất bóng sau dòng Mississippi. Khán đài di động được tháo dỡ. Washington, DC chuẩn bị đón những tin thời sự khác, khi Tổng Thống Donald Trump sẽ quay lại thủ đô sau buổi đánh golf cuối tuần ở Florida như thường lệ.
Cuối ngày Thứ Bảy, tổ chức Indivisible, một trong những đơn vị tổ chức chủ chốt tổ chức cuộc biểu tình “No Kings”, thông báo cuộc tổng đình công toàn quốc có tên “May Day Strong.” Liên minh “May Day Strong” đang kêu gọi thực hiện khẩu hiệu “Không làm việc, Không đến trường, Không mua sắm” vào ngày 1 Tháng Năm này.
Và chúng ta, hôm nay ngồi xem lại những hình ảnh của “ngày biểu tình lịch sử,” sẽ tự hỏi: Liệu chúng ta có để hôm nay trở thành chỉ một con số ấn tượng khác, hay chúng ta sẽ biến nó thành một ngày của sự đổi mới thực sự bắt đầu?
Ngài Benjamin Franklin, một thành viên trong nhóm lập quốc Hoa Kỳ, để lại câu nói lưu danh muôn thưở: “Một nền cộng hòa ư? Nếu các bạn có thể gìn giữ được nó.” (K.L)
ORANGE COUNTY, California (NV) – Mùa Xuân năm ngoái, người bán nhà tại San Francisco gặp khó: người bán muốn bán nhưng người mua không mấy mặn mà. Nhưng chưa đầy một năm sau, tình thế lại đảo chiều.
Nhiều chuyên viên địa ốc cho biết ngày càng phổ biến cảnh nhân viên công nghệ và nhà đầu tư, hưởng lợi từ làn sóng trí tuệ nhân tạo, cạnh tranh với cả chục người khác để mua được một căn nhà ở thành phố này, theo San Francisco Chronicle.
Những khu nhà ở San Francisco, California. (Hình minh họa: Storyblocks:com)
Tuy nhiên, bảng “nhà rao bán” lại ngày càng hiếm. Dữ liệu mới nhất từ công ty địa ốc Redfin, thành phố San Francisco, cho hay, có dưới 1,000 căn đang rao bán trong Tháng Giêng. Dù thị trường thường có chậm lại vào mùa Đông, tuy nhiên con số này vẫn thấp bất thường, giảm so với hơn 1,300 căn vào Tháng Giêng năm 2025 và là mức thấp nhất kể từ Tháng Giêng năm 2020.
Số lượng nhà rao bán bắt đầu giảm từ mùa Thu năm ngoái, trong bối cảnh làn sóng mua nhà kéo dài sang đầu mùa Đông. Xu hướng này khiến San Francisco trở thành ngoại lệ so với phần lớn nước Mỹ, nơi nguồn cung nhà rao bán đã tăng nhẹ trong những năm gần đây, quay về mức trước đại dịch.
Trong khi đó, San Francisco từng chứng kiến nguồn cung tăng trong đại dịch khi người dân di chuyển ra vùng ngoại ô. Nay nhu cầu quay trở lại nhưng nguồn cung lại co hẹp, tạo tiền đề cho khả năng giá nhà tăng mạnh tại một thành phố vốn đã nổi tiếng đắt đỏ.
Không chỉ là số người mua tăng, mà còn vì người bán không chịu rao bán nhà ra thị trường. Năm 2025, thành phố ghi nhận 5,500 giao dịch nhà chờ bán, tăng 6% so với năm 2024. Nhưng số nhà rao bán mới gần như không đổi, giữ ở mức khoảng 6,700 căn trong cả hai năm.
Điều này khiến cạnh tranh giữa người mua gia tăng, đặc biệt ở phân khúc nhà cao cấp, theo chuyên viên địa ốc Nina Hatvany của Compass. Một căn nhà mà bà rao bán đầu tháng với giá chào bán $4.5 triệu tại khu Pacific Heights đã được bán chỉ sau một tuần, nhận được 6 đề nghị mua, với giá bán thực tế nằm trong khoảng từ $5 triệu đến $6 triệu.
“Tình hình hết sức căng thẳng,” Hatvany nói. “Bây giờ đang có 5 người, rất thất vọng, vẫn đang đi tìm nhà.”
Khoảng cách này, doanh số tăng nhưng nguồn cung không tăng, chỉ xuất hiện ở một vài thành phố khác trong Bay Area như Oakland và Antioch. Ở hầu hết các thành phố vừa và lớn khác, số nhà rao bán mới vẫn tăng nhanh hơn số giao dịch.
Vì sao người bán không tận dụng cơ hội để bán lúc này? Theo một số chuyên viên địa ốc, lý do đơn giản là họ đang chờ giá tăng cao hơn.
“Tôi nghĩ nhiều người nhận ra một ‘cơn sóng lớn’ đang đến,” chuyên viên địa ốc Arrian Binnings của Christie’s International Real Estate nói. Ông chỉ ra rằng các công ty công nghệ tăng trưởng nhanh như OpenAI, Anthropic và Databricks – đều đặt trụ sở tại San Francisco – có thể niêm yết công khai trong vòng một đến ba năm tới, mang thêm dòng tiền lớn chảy vào thị trường địa ốc.
Eric Janson, một chuyên viên địa ốc của Compass, dự đoán nguồn cung nhà rao bán sẽ tăng dần sau mùa Xuân khi tin tức về các cuộc cạnh tranh giá mua nhà lan rộng. Tuy nhiên, nhiều người bán vẫn có lý do cá nhân để giữ nhà. Dù ngành AI đang bùng nổ, nhiều tập đoàn công nghệ khác vẫn tiếp tục cắt giảm nhân sự khiến một số chủ nhà do dự.
Nói cách khác, giữ nhà lúc này mang lại cả sự ổn định lẫn cơ hội thu lợi lớn hơn trong tương lai.
“Nếu họ lo mất việc, họ sẽ ở lại căn nhà hai phòng ngủ của mình,” Janson nói.
Ngoài ra, nhiều chủ nhà tại San Francisco đã mua nhà trước khi lãi suất vay mua nhà tăng mạnh vào năm 2022, đồng nghĩa rằng nếu chuyển nhà, họ sẽ phải chịu khoản thanh toán hàng tháng cao hơn đáng kể. “Hiệu ứng khóa chặt” này làm giảm số nhà rao bán mới, theo kinh tế gia Daryl Fairweather của Redfin. Đồng thời, lãi suất cao cũng mang lại lợi thế cho những người mua nhà giàu có có thể trả tiền mặt.
Điều này cũng giúp các nhà đầu tư mua thêm nhiều nhà tại San Francisco. Phân tích gần đây của Redfin cho thấy lượng giao dịch mua nhà của nhà đầu tư tại San Francisco và quận San Mateo tăng 24% từ năm 2024 đến 2025, một trong những mức tăng mạnh nhất trong số các khu đô thị lớn tại Mỹ. Những nhà đầu tư này kỳ vọng cải tạo các căn nhà cũ thành các nhà cao cấp và bán lại.
Tuy nhiên, những kỳ vọng này không phải lúc nào cũng chính xác. Năm ngoái, các lo ngại về thuế quan đã làm chững lại thị trường địa ốc Bay Area, và thêm những căng thẳng liên quan đến Iran cũng có thể tạo tác động làm thị trường hạ nhiệt, dù các chuyên viên địa ốc cho rằng còn quá sớm để kết luận.
“Tôi làm nghề này đã 35 năm rồi, và mọi thứ có thể thay đổi rất nhanh,” Hatvany nói. “Chỉ cần một trận động đất hoặc một cuộc chiến” là khiến mọi thứ thay đổi hết. (Ng.Tr) [t.c.]
SACRAMENTO, California (NV) – Hạ Viện California vừa thông qua Nghị Quyết ACR 141 hôm Thứ Năm, 26 Tháng Ba, ghi nhận ngày Vesak Day (Ngày Phật Đản Sanh), do Dân Biểu Trí Tạ đệ trình, thông cáo báo chí của văn phòng vị dân biểu gốc Việt đại diện Địa Hạt 70 cho biết.
Đây là lần đầu tiên Hạ Viện California thông qua một nghị quyết công nhận Lễ Phật Đản, và ACR 141 hiện được chuyển sang Thượng Viện bỏ phiếu.
Dân Biểu Trí Tạ (phải) và Đức Lạt Lai Lạt Ma. (Hình: Văn Phòng Dân Biểu Trí Tạ cung cấp)
Theo thông cáo, trong bài phát biểu khi đệ trình nghị quyết, Dân Biểu Trí Tạ nhắc đến con đường Trung Đạo mà Đức Phật tìm ra để giúp con người giác ngộ.
Ông cũng chia sẻ với các đồng viện là từng có vinh dự đón tiếp Đức Đạt Lai Lạt Ma cách đây đúng 10 năm tại thành phố Westminster.
Cách đây gần hai tháng, Dân Biểu Trí Tạ cũng bay qua tiểu bang North Carolina để vinh danh 19 vị sư trong đoàn bộ hành Walk for Peace.
Tiểu bang California sẽ trở thành tiểu bang thứ ba tại Hoa Kỳ công nhận Ngày Phật Đản, sau hai tiểu bang Massachusetts và Texas.
Địa Hạt 70 do ông Trí Tạ đại diện bao gồm một phần hoặc toàn bộ các thành phố Fountain Valley, Garden Grove, Huntington Beach, Los Alamitos, Midway City, Rossmoor, Santa Ana, Seal Beach, Stanton, và Westminster, trong đó có vùng Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại. [đ.d.]
PALM BEACH, Florida (NV) – Các chiến đấu cơ F-16 của Bộ Tư Lệnh Phòng Không Bắc Mỹ (NORAD) vào trưa ngày Chủ Nhật, 29 Tháng Ba, được lệnh xuất kích khẩn cấp để ngăn chặn một phi cơ dân sự xâm phạm vùng cấm bay tạm thời (TFR) gần khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago của Tổng Thống Donald Trump tại Palm Beach, Florida, theo Reuters.
Sự việc xảy ra vào khoảng 1 giờ 15 phút chiều (giờ miền Đông). Chiếc máy bay dân sự đi vào vùng không phận đang cấm do có sự hiện diện của tổng thống tại khu vực này.
Khu nghỉ mát Mar-a-Lago. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)
Các phản lực cơ F-16 tiếp cận và bắn pháo sáng (flare) để thu hút sự chú ý của phi công dân sự sau khi liên lạc vô tuyến bị gián đoạn. Những vệt sáng này có thể được nhìn thấy rõ từ dưới mặt đất tại khu vực Palm Beach.
Sau khi thiết lập được liên lạc, các chiến đấu cơ hộ tống chiếc phi cơ này ra khỏi vùng cấm bay một cách an toàn.
NORAD xác nhận chiếc máy bay không gây ra mối đe dọa nào và các pháo sáng được sử dụng chỉ là biện pháp liên lạc tiêu chuẩn, không gây nguy hiểm cho cư dân dưới đất.
Tòa Bạch Ốc xác nhận Tổng Thống Trump và máy bay Air Force One không gặp nguy hiểm trong suốt thời gian xảy ra sự việc.
Phi trường quốc tế Palm Beach cũng phải tạm dừng các hoạt động trên mặt đất trong thời gian ngắn để phục vụ việc ngăn chặn phi cơ dân sự.
Đây là một trong số hàng chục vụ xâm phạm vùng cấm bay kể từ khi ông Trump nhậm chức, thường do các phi công dân sự không kiểm tra kỹ Thông Báo Cho Phi Hành Đoàn (NOTAMs) trước khi cất cánh.
Chỉ tính riêng trong năm đầu nhiệm kỳ, đã có hơn 20 vụ tương tự xảy ra tại khu vực này. (MPL) [đ.d.]
DOHA, Qatar (NV) – Hơn 1,100 người Afghanistan từng hỗ trợ quân đội Hoa Kỳ trong cuộc chiến kéo dài 20 năm đang bị mắc kẹt tại một trại tị nạn do Mỹ điều hành ở Qatar. Họ phải sống trong các container không cửa sổ, nóng như thiêu ở sa mạc, và đối mặt với nguy cơ bị đuổi đi trước hạn chót cuối Tháng Ba này.
Đây là những cựu quân nhân lực lượng đặc biệt Afghanistan, những thông dịch viên từng che chắn cho lính Mỹ khỏi lằn ranh sinh tử, và gia đình của chính những quân nhân và cựu quân nhân Mỹ.
Cảnh người tị nạn Afghanistan được đưa vào một nhà kho trong trại As Sayliyah, ở Qatar, hồi năm 2021. (Hình: Sgt. Jimmie Baker/U.S. Army via Getty Images)
Tuy nhiên, Tổng Thống Donald Trump đã đình chỉ chương trình tiếp nhận người tị nạn và đang tiến hành đóng cửa trại Camp As Sayliyah, nơi được xem là trại tị nạn cuối cùng do chính phủ Mỹ trực tiếp quản lý dành cho người Afghanistan, theo NBC News cho hay ngày Chủ Nhật, 29 Tháng Ba.
Bây giờ, các đồng minh sát cánh chiến đấu cùng quân đội Mỹ đang đứng trước một tối hậu thư tàn khốc từ chính quyền Trump: Hoặc đi đến một quốc gia thứ ba chưa xác định, hoặc nhận một khoản tiền nhỏ để quay về Afghanistan, nơi kẻ thù Taliban đang cai trị chờ sẵn với giá treo cổ và trả thù.
Nhà tù giữa sa mạc và cái giá làm đồng minh
Trại As Sayliyah, từng được coi là “trạm dừng chân hy vọng,” giờ đây chẳng khác nào một trại tập trung những thân phận vô thừa nhận. Theo bản tin từ NBC News, chính quyền Trump đã ra lệnh đóng cửa trại này vào ngày 31 Tháng Ba, cắt đứt mọi hy vọng định cư tại Mỹ của những người đã được thẩm định kỹ lưỡng.
Đây là trại duy nhất dành cho người tị nạn Afghanistan do chính phủ Hoa Kỳ trực tiếp vận hành, trong khi hàng ngàn người khác đang bị mắc kẹt tại Afghanistan, Pakistan, và nhiều nơi khác kể từ khi ông Trump trở lại nắm quyền và đình chỉ chương trình tái định cư người tị nạn. Những người trong trại cho biết họ gần như không nhận được bất kỳ thông tin nào về tương lai của mình.
Những người Afghanistan này bị cấm rời khỏi trại, sống trong những thùng container sắt không cửa sổ nóng như thiêu đốt giữa sa mạc. Trên đầu họ, hỏa tiễn từ cuộc xung đột Iran vẫn thường xuyên xé toạc bầu trời, khiến những đứa trẻ Afghanistan phải run rẩy trong tiếng nổ của hệ thống phòng không.
Sinh mạng thân phận đồng minh hết thời
Chính quyền ông Trump hiện đang chào mời từ $1,000 đến $4,500 cho mỗi người để họ tự nguyện quay về “nộp mình” cho Taliban. Ông Mohammad, một cựu thông dịch viên từng bị thương nặng khi phục vụ quân đội Mỹ, cay đắng nói: “Dù là $1 triệu hay $1 tỷ, tôi cũng không thể đem mạng sống của cha, anh hay em gái mình ra đánh đổi.”
Một nữ luật sư tên Salimi cho biết, cô từng đại diện cho phụ nữ bị bạo hành tại Afghanistan, nhiều người trong số đó có chồng là thành viên Taliban. Khi Taliban trở lại nắm quyền, cô nhận được lời đe dọa sinh mạng.
Sau nhiều tháng kiểm tra, cô được chấp thuận sang Mỹ và bay đến Qatar năm 2025, tin rằng tương lai đã được bảo đảm. Nhưng chỉ trong vòng hai tuần sau khi ông Trump trở lại Toà Bạch Ốc mọi thứ bị đảo ngược.
“Chúng tôi không biết tương lai sẽ ra sao,” Luật Sư Salimi than thở.
Phụ nữ là nhóm chịu thiệt hại nặng nề nhất dưới chế độ Taliban, với các lệnh cấm học tập, hạn chế xuất hiện nơi công cộng, và xóa bỏ luật bảo vệ chống hiếp dâm và hôn nhân cưỡng ép.
Chính quyền Trump gọi chương trình tái định cư này là “di sản sai lầm của thời Biden” và cáo buộc rằng nhiều người chưa được thẩm định kỹ. Nhưng thực tế cho thấy, chính Tổng Thống Trump là người đưa ra quyết định số phận của đồng minh Afghanistan
Nhìn lại dòng lịch sử chưa đầy một thập niên, nước Mỹ dưới thời ông Trump hai lần “đâm sau lưng” chính quyền Afghanistan do chính Washington dựng lên và bảo trợ:
-Đàm phán bỏ rơi đồng minh:Tại Doha năm 2020, chính quyền Trump thực hiện một hành động vô tiền khoáng hậu là đàm phán trực tiếp với Taliban mà không có sự hiện diện của chính phủ Kabul. Hành động này không khác gì một bản án tử hình ký sẵn cho một quốc gia đồng minh, làm suy yếu tính chính danh của chính phủ Afghanistan và mở đường cho sự sụp đổ chóng vánh của Kabul vào năm 2021.
-Đẩy vào tuyệt lộ: Giờ đây, khi họ đã mất nước, Tổng Thống Trump lại một lần nữa chối bỏ quyền tị nạn của họ. Sau vụ nổ súng của một cá nhân người gốc Afghanistan tại Washington DC, ông Trump viện cớ để đình chỉ toàn bộ chương trình tị nạn cho người Afghanistan, dồn những người từng chiến đấu bên cạnh lính Mỹ và gia đình họ vào tuyệt lộ.
Nếu năm 1975 có một Donald Trump?
Đối với cộng đồng người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ, thảm cảnh của người Afghanistan gợi lại những ký ức kinh hoàng của Tháng Tư, 1975. Khi Sài Gòn sụp đổ, hàng trăm ngàn người lính Việt Nam Cộng Hòa và gia đình được Mỹ đón nhận như một nghĩa vụ đạo đức với những đồng minh cùng chiến tuyến.
Thế nhưng, hãy thử đặt một câu hỏi nhức nhối: Nếu ông Donald Trump là tổng thống vào năm 1975, số phận của người tị nạn Việt Nam sẽ đi về đâu?
Thực tế nhắc nhở mọi người rằng ông Donald Trump, người năm lần tìm cách né tránh quân dịch trong cuộc chiến Việt Nam bằng những lý do sức khỏe mập mờ “bị gai xương gót chân,” cũng là người chỉ trích cuộc chiến Việt Nam bằng lập luận “Nước Mỹ trên hết” đầy vị kỷ.
Nếu một tổng thống coi đồng minh Afghanistan từng cứu mạng lính Mỹ là “gánh nặng” và muốn tống khứ họ về cho kẻ thù, thì liệu ông ấy có mở cửa đón nhận hàng trăm ngàn “đồng minh Việt Nam Cộng Hòa” cùng chiến đấu trong một cuộc chiến mà ông chỉ trích và tránh né không tham gia hay không?
Câu trả lời dường như đã quá rõ ràng qua chính sách hiện tại ở trại As Sayliyah. Những người lính đặc nhiệm Afghanistan đổ xương máu cùng quân nhân Mỹ giờ đây đang lang thang trên những con đường mang tên các tiểu bang Hoa Kỳ ngay trong trại tị nạn để “học về một quê hương mà họ sẽ không bao giờ được đặt chân tới” phải đối diện cảnh bị ép vào chỗ chết hoặc đi về một phương trời vô định đổi lấy vài ngàn đô la.
Thảm cảnh của Afghanistan là lời nhắc nhở đau xót rằng trong chính trị, lời thề đồng minh đôi khi chỉ mỏng manh như một tờ giấy, và đối với những người lãnh đạo khinh miệt sự hy sinh của đồng minh khác chủng tộc thì lòng trung thành là một món hàng có thể mặc cả bằng vài ngàn đô la để đẩy người khác vào chỗ chết. (MPL) [đ.d.]
WESTMINSTER, California (NV) – Dr. Kimberly Hồ, ứng cử viên thị trưởng Westminster, tổ chức buổi gặp gỡ cộng đồng để chia sẻ thực trạng và tương lai của thành phố vào trưa Chủ Nhật, 29 Tháng Ba, tại trung tâm cao niên Westminster.
Buổi gặp gỡ cộng đồng của Dr. Kimberly Hồ. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)
Đông đảo giới truyền thông, cư dân, cùng nhân sĩ cộng đồng tham dự buổi gặp gỡ của Dr. Kimberly Hồ, cựu nghị viên Westminster.
“Nên bầu cho người có tâm, có tầm, và có khả năng”
Buổi gặp gỡ gồm phần thuyết trình của nữ ứng cử viên và phần hỏi-đáp cùng người tham dự.
Bài trình bày tập trung vào “ba sự thật tài chính” – thuế sẽ hết hạn, không thể tăng thêm thuế, và chi phí tiếp tục leo thang – qua đó đặt ra câu hỏi lớn về tương lai tài chính của thành phố và kêu gọi cộng đồng cùng lựa chọn hướng đi dài hạn.
“Đây không phải là chính trị, chúng tôi không đến đây để chỉ trích ai, mà đây là tương lai của chính chúng ta, của gia đình mình và của thành phố Westminster,” bà Kimberly nói.
Theo bà, dù bề ngoài thành phố vẫn vận hành bình thường, câu hỏi cốt lõi là liệu hệ thống tài chính có đang “trì hoãn một vấn đề lớn hơn” hay không.
Ba thách thức chính được bà nêu ra gồm: Nguồn thu từ thuế bán hàng 1% sẽ hết hạn, thành phố không thể tiếp tục tăng thuế do đã đạt mức tối đa theo luật, và sức chịu đựng của người dân, trong khi chi phí vận hành ngày càng tăng.
Bà dẫn lại “hành trình thuế 1%” – được thông qua năm 2016 và sau đó gia hạn đến năm 2043 – như một minh chứng cho việc thành phố chưa giải quyết được gốc rễ vấn đề.
Từ đó, bà đặt câu hỏi then chốt: Nếu không thể dựa vào thuế, nguồn tiền cho ngân sách sẽ đến từ đâu?
Bài học từ thành phố Orange cũng được đưa ra, nơi cư dân từ chối tăng thuế, khiến chính quyền rơi vào tình thế ít có lựa chọn khác.
Bắt đầu từ 1 Tháng Bảy, 2024, thuế thương mại ở Westminster tăng từ 8.25% hiện nay lên tới 9.25%, và đây là kết quả cuộc bỏ phiếu do cử tri Westminster thực hiện trong cuộc bầu cử hôm 5 Tháng Ba năm đó.
Trở lại với phần thuyết trình, thay vì tiếp tục trì hoãn, bà Kimberly kêu gọi chuyển sang hành động: “Giải pháp không phải là tăng thuế. Giải pháp là phát triển kinh tế, thu hút đầu tư và có kế hoạch dài hạn.”
Dr. Kimberly Hồ tuyên bố ứng cử thị trưởng Westminster cuối năm 2025. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)
Bà ước tính nếu bắt đầu ngay, thành phố Westminster có thể tạo ra khoảng $25 triệu mỗi năm trong 10 đến 15 năm tới, tương đương nguồn thu từ thuế 1% hiện nay.
Bài phát biểu cũng nhấn mạnh vai trò của lãnh đạo, với ba yếu tố cốt lõi là “có tâm,” “có tầm,” và “có khả năng thực hiện.”
“Người lãnh đạo phải có tâm, tức là đặt lợi ích cộng đồng lên trên hết. Người lãnh đạo phải có tầm, tức là tầm nhìn 10 đến 15 năm… và có khả năng biến kế hoạch thành hiện thực,” bà tuyên bố.
Dr. Kimberly Hồ kêu gọi cử tri không chỉ chọn một cá nhân mà chọn một hướng đi cho thành phố.
“Điều quan trọng nhất không phải là ai đúng ai sai, mà là thành phố của chúng ta sẽ đi về đâu. Tương lai không tự nhiên mà tốt đẹp hơn… nó là kết quả của những lựa chọn đúng,” bà nói.
Hướng đến tương lai
Phần hỏi-đáp xoay quanh các lo ngại cụ thể của cư dân về thuế, dịch vụ công cộng, và năng lực điều hành của Westminster.
Trả lời câu hỏi liệu không tăng thuế có dẫn đến cắt giảm dịch vụ hay không, bà Kimberly thừa nhận đây là khả năng có thật nếu thành phố không có nguồn thu mới, nhưng nhấn mạnh cần chuẩn bị từ sớm để tránh kịch bản xấu.
Về nguồn thu, bà cho rằng thành phố không thể tiếp tục dựa vào thuế và phải ưu tiên giữ các dịch vụ thiết yếu, đặc biệt là lực lượng cảnh sát.
Liên quan đến tình trạng hỗn loạn trong Hội Đồng Thành Phố (HĐTP) hiện nay, bà kêu gọi cử tri sử dụng lá phiếu để thay đổi nhân sự lãnh đạo, cho rằng quyền quyết định nằm trong tay người dân.
“Quý vị có quyền trong tay, hãy dùng lá phiếu để không bầu những người đó nữa,” bà nói.
Dr. Kimberly Hồ nói cư dân không chỉ lựa chọn một người thị trưởng, mà hãy bầu cho các đồng viện “có tâm,” “có tầm” để cùng làm việc trong HĐTP.
Trả lời câu hỏi vì sao không chờ đến khi thuế hết hạn vào năm 2043 mới hành động, bà nhấn mạnh việc chuẩn bị phải bắt đầu ngay từ bây giờ vì cần nhiều năm để tạo nguồn thu thay thế.
Dù thừa nhận ngân sách hiện tại vẫn ổn định, bà cảnh báo nguy cơ thâm hụt trong tương lai nếu không có chiến lược dài hạn, qua đó kêu gọi cộng đồng quan tâm và tham gia vào các quyết định sắp tới.
Ông Nguyễn Đại Ngữ, thuộc Hội Đồng Quốc Dân Việt Nam, cho biết ông hoan nghênh bà Kimberly Hồ ở hai điểm rằng bà nói không phải làm chính trị mà tập trung phục vụ cộng đồng.
Điểm thứ hai là bà Kimberly tránh công kích và phê bình cá nhân mà chỉ mổ xẻ tương lai.
“Nếu chúng ta cứ lẩn quẩn ở quá khứ mà không hướng đến tương lai thì không có lợi cho cư dân của thành phố. Tôi tuy không phải cư dân của Westminster nhưng hoạt động lâu năm trong cộng đồng nên tôi biết tương đối khá nhiều về Westminster,” ông Ngữ nói với nhật báo Người Việt.
Quang cảnh buổi gặp gỡ cộng đồng của Dr. Kimberly Hồ. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)
Ông Nguyễn Hồng Phúc, ở Westminster cũng hơn mười mấy năm, cho hay: “Tôi đồng ý với những điều bà Kimberly Hồ nói là không chỉ trích những gì Westminster không làm được trong quá khứ mà nhìn đến tương lai.”
“Thành phố đang khủng hoảng về tài chính. HĐTP lại không hợp nhất để phát triển Westminster. Tôi hy vọng với kinh nghiệm làm nghị viên và làm kinh doanh trong nhiều năm của bà Kimberly thì nếu bà đắc cử thị trưởng, thành phố sẽ đổi khác,” ông Phúc nói.
Hiện thị trưởng Westminster là ông Chí Charlie Nguyễn và nhiệm kỳ của ông sẽ kết thúc vào cuối năm 2026. Vào Tháng Tám, 2025, ông tuyên bố ứng cử dân biểu liên bang, Địa Hạt 45.
Phó Thị Trưởng Carlos Manzo của Westminster cũng tuyên bố tranh cử chức thị trưởng thành phố này, hồi Tháng Mười Hai năm ngoái.
Vào Tháng Mười Một năm nay, cư dân Westminster sẽ dùng lá phiếu của mình để bầu cho ba vị trí trongHĐTP là thị trưởng, và hai nghị viên của Địa Hạt 1 và Địa Hạt 4.
Westminster là thành phố trong vùng Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại. Tỉ lệ người Việt cư ngụ ở Westminster là khoảng 40%, được coi là cao nhất hải ngoại.
Hiện HĐTP có bốn trong số năm thành viên là người gốc Việt.
Tiểu sử Dr. Kimberly Hồ
Bà Kimberly Hồ thắng cử nghị viên Westminster lần đầu năm 2016, với nhiệm kỳ bốn năm, trở thành nữ dân cử gốc Việt đầu tiên của thành phố.
Năm 2020, bà tái thắng cử thêm một nhiệm kỳ nữa. Bà cũng từng được các đồng viện bầu làm phó thị trưởng.
Vào Tháng Sáu, 2022, bà tuyên bố tranh cử thị trưởng Westminster, chỉ tám ngày sau cuộc bầu cử sơ bộ tranh chức dân biểu California, Địa Hạt 70, mà bà là một trong sáu ứng cử viên.
Năm 2024, bà ứng cử chức giám sát viên Orange County, Địa Hạt 1.
Bà Kimberly Hồ là tổng giám đốc công ty mỹ phẩm Apogee.
Dr. Kimberly Hồ trả lời trong phần hỏi-đáp. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)
Về tiểu sử, bà Kimberly Hồ cho biết bà qua Mỹ cùng gia đình năm 1975 khi mới 11 tuổi.
Bà tốt nghiệp cử nhân môn Sinh Hóa đại học UCLA, cao học quản trị kinh doanh đại học UCI năm 2007, được học bổng theo học tiến sĩ dược khoa tại đại học University of the Pacific, và tốt nghiệp tiến sĩ dược khoa đại học USC.
Bà từng làm cố vấn cho The Beall Center for Innovation and Entrepreneurship của đại học UCI và từng là giáo sư thỉnh giảng tại đại học USC.
Trước khi đắc cử nghị viên, bà là ủy viên quy hoạch, ủy viên giao thông, và phục vụ trong Ban Đặc Nhiệm Tài Chánh Westminster.
Hồi Tháng Mười Hai, 2021, The Orange County Register, nhật báo địa phương lớn nhất Orange County, chọn bà là một trong 125 người có ảnh hưởng nhất quận hạt. [đ.d.]
Bản kế hoạch 15 điểm của Mỹ – về cơ bản là yêu cầu Iran đầu hàng vô điều kiện – bị Tehran bác bỏ. Cả Washington lẫn Tehran đều nói cuộc chiến chỉ chấm dứt khi nào họ muốn. Tuy nhiên, kết thúc cuộc chiến hiện tại không hề đơn giản. Trừ khi hai bên nhượng bộ và phải nhượng bộ rất nhiều, bế tắc sẽ tiếp tục và Mỹ thậm chí có thể bị cuốn vào một cuộc xâm lược trên bộ với những hậu quả thảm khốc hơn cả thời chiến tranh vùng Vịnh 2003.
Căn cứ Prince Sultan Air Base ở Al Kharj, Saudi Arabia, nơi Iran vừa phóng hỏa tiễn làm 10 binh sĩ Mỹ bị thương và một phi cơ tiếp xăng KC-135 bị hư hại. (Hình minh hoạt: Richard M Heileman/DOD/AFP via Getty Images)
Đàm phán gì khi không ai tin ai?
Khi Tổng Thống Donald Trump tấn công Iran vào Tháng Sáu, 2025, chiến dịch quân sự được thực hiện chớp nhoáng và chỉ tập trung vào việc làm suy yếu chương trình nguyên tử Iran. Thông điệp của Washington tương đối rõ: Tòa Bạch Ốc bị kéo vào cuộc chiến một cách bất đắc dĩ bởi vì cuộc tấn công bất ngờ của Israel, và để chấm dứt xung đột, Mỹ chỉ phá hủy các địa điểm nguyên tử quan trọng. Phần mình, Iran đáp trả bằng cuộc tấn công vào căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ trong khu vực, ở Qatar; tuy nhiên, màn trả đũa được tính toán cẩn thận để tránh gây thương vong cho người Mỹ và để bảo toàn mối quan hệ của Tehran với các nước láng giềng.
Với cuộc chiến lần này, Mỹ và Israel hợp tác ngay từ đầu. Mức độ phản ứng của Iran dữ dội hơn. Bởi vì cuộc xung đột mở rộng và liên quan nhiều bên với những lợi ích khác nhau, việc thương lượng ngừng bắn chắc chắn rất phức tạp. Một lệnh ngừng bắn bền vững đòi hỏi một quy trình đàm phán dài hơi và không thể bị áp đặt một cách đơn phương dựa trên những điều kiện đòi hỏi tối đa từ một phía. Mỹ khó có thể ép Iran hạn chế năng lực hỏa tiễn, trong bối cảnh mà vũ khí này chứng minh được vai trò là công cụ trả đũa chủ chốt. Phần mình, Tehran không thể làm cho người Mỹ cảm thấy nhẹ nhõm nếu không chấp nhận loại bỏ hoàn toàn các mối đe dọa quân sự đối với hoạt động tại eo biển Hormuz.
Hơn nữa, việc đàm phán chắc chắn không đi đến đâu nếu Iran đòi Mỹ bồi thường tổn thất chiến tranh. Nếu vấn đề bồi thường được đưa lên bàn đàm phán, có thể các nước láng giềng cũng yêu cầu tương tự đối với Tehran. Hơn nữa, Iran không thể buộc Mỹ cắt giảm sự hiện diện quân sự hay đóng cửa các căn cứ Mỹ trong khu vực. Tóm lại, gần như không có điểm nào mà bên này đưa ra thì bên kia sẵn sàng nhượng bộ – ít nhất ở thời điểm hiện tại.
Cục diện càng bế tắc càng trông giống cuộc chiến Ukraine mà Nga đang sa lầy. Cách cầm cự của Iran không khỏi không liên tưởng đến cách mà Kiev chống trả Moscow bằng chiến thuật tiêu hao. Tất nhiên, cuộc xâm lược của Nga đối với quốc gia láng giềng Ukraine khác hoàn toàn so với mục tiêu của Washington là kiềm chế mối đe dọa bành trướng cũng như hiểm họa bom nguyên tử của Iran.
Dù vậy, cả Mỹ lẫn Nga đều gặp khó khăn như nhau trong việc dung hòa các mục tiêu cuối cùng với những phương tiện hiện có để đạt được. Nga muốn thôn tính Ukraine như một quốc gia chư hầu. Trong khi đó, mục đích của Mỹ là triệt tiêu mối đe dọa Iran tại khu vực. Tuy nhiên, cả Washington lẫn Moscow đều không thể vạch ra rõ ràng mức tối thiểu cần đạt được để hiện thực hóa mục tiêu mà họ cần. Và đó chính là yếu tố khiến việc giằng co kéo dài dẫn đến nguy cơ sa lầy.
Đêm dài lắm mộng
Mục tiêu chiến lược hiện tại của Iran là buộc Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh phải gánh những tổn thất nặng nề đến mức ông Trump phải lựa chọn một thỏa thuận ngừng bắn. Về bản chất, Iran muốn ép ông Trump phải chọn giữa lợi ích an ninh của Israel và sự ổn định của thị trường toàn cầu. Tựu trung lại, cuộc chiến do ông Trump châm ngòi không hề dễ dàng kết thúc “theo cách của mình,” huống hồ có một kết cục tốt đẹp.
Suốt nhiều năm bị cấm vận, bị cắt đứt khỏi thị trường tài chính quốc tế, bị đóng băng tài sản, bị kìm hãm doanh thu dầu mỏ…, Iran đã xây dựng một chiến lược đối phó và bây giờ là lúc họ áp dụng. Việc bị loại khỏi hệ thống tư bản toàn cầu, vô hình trung, giúp Iran bảo tồn cấu trúc hệ thống riêng để phản ứng lại các mối đe dọa từ bên ngoài.
Iran đang làm chính xác những gì họ rút ra trong suốt những năm tháng bị phong tỏa, khi phóng hỏa tiễn phá hoại các cơ sở hạ tầng năng lượng trong khu vực; bắn phá cảng biển, ngân hàng, phi trường…; và đặc biệt phong tỏa eo biển Hormuz. Đó không phải là hành động leo thang ngẫu nhiên mà là một chiến dịch có hệ thống nhằm chống lại nền tảng kinh tế của trật tự khu vực do Mỹ dẫn đầu – một trật tự được xây dựng, phần lớn, để kiềm chế Iran.
Còn nữa, yếu tố quan trọng trong chiến lược Iran là gây ra sự chia rẽ giữa Mỹ và các đối tác vùng Vịnh. Từ năm 1979, Washington xây dựng và duy trì một mạng lưới an ninh khắp Trung Đông, về cơ bản được thiết kế để kiềm hãm sức mạnh của Iran. Các căn cứ quân sự mà Washington ban đầu thiết lập tạm ở Bahrain, Kuwait, Qatar, Saudi Arabia và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống nhất (UEA), trong và sau cuộc chiến vùng Vịnh 1990-1991, dần trở thành những công trình cố định. Thỏa thuận mà Mỹ đạt được với các quốc gia này rất rõ: Các quốc gia vùng Vịnh khi liên minh an ninh với Washington sẽ nhận được bảo đảm an ninh từ Mỹ và cơ hội phát triển trong trật tự do Mỹ dẫn đầu.
Với Iran, họ hiểu mối quan hệ trên không đơn thuần là cách phòng thủ tập thể mà còn là một liên minh mà ngày nào đó nhắm vào họ. Tehran cũng hiểu điểm yếu của hệ thống này: Nó nằm ở việc phụ thuộc vào sự ủng hộ của các nước vùng Vịnh; mà yếu tố này lại liên đới với việc Mỹ thực hiện các cam kết an ninh. Năm 2019, niềm tin các nước vùng Vịnh dành cho Mỹ rạn nứt, khi Mỹ không bảo vệ Saudi Arabia trước các cuộc tấn công của Iran vào các cơ sở dầu mỏ nước này. Với khu vực Trung Đông, Mỹ thật ra chỉ bảo vệ Israel.
Chẳng phải tự nhiên mà từ khi cuộc chiến nổ ra, Iran bắn phá quyết liệt các nước vùng Vịnh. Họ muốn nhắc rằng, các nước này, chưa bao giờ bằng lúc này, cần phải nghiêm túc đặt câu hỏi về giá trị của sự liên minh với Washington. Nói cách khác, với Tehran, an ninh lâu dài của họ không phụ thuộc vào việc đánh bại Mỹ về mặt quân sự mà là làm cho chi phí hiện diện của Mỹ ở vùng Vịnh trở nên cực kỳ đắt đỏ về mặt chính trị.
Ngày 27 Tháng Ba, Ngoại Trưởng Marco Rubio của Mỹ nói rằng Hoa Kỳ không cần đến bộ binh và cuộc chiến sẽ kết thúc trong vòng vài tuần. Trong thực tế, Trung Đông đang chuẩn bị đối mặt một cuộc xung đột dữ dội hơn, với những hệ quả kinh tế có thể vô cùng tàn khốc.
“Sự ngờ vực sâu sắc giữa tất cả các bên khiến cho một lệnh ngừng bắn ngay lập tức trở thành điều gần như bất khả thi,” Giáo Sư Hamad Althunayyan (Đại học Kuwait) nhận định. Tại Yemen, lực lượng dân quân Houthi – đồng minh thân cận của Iran hiện kiểm soát phần lớn lãnh thổ Yemen – bắt đầu tham chiến khi bắn hỏa tiễn vào Israel ngày 28 Tháng Ba – cột mốc đúng một tháng từ ngày Mỹ-Israel mở chiến dịch tiêu diệt Iran. Trước đó một ngày, Iran cũng tấn công một căn cứ quân sự Mỹ ở Saudi Arabia, làm bị thương 10 binh sĩ Mỹ.
Một cách tổng quát, thùng đạn mà ông Trump (cùng Thủ Tướng Benjamin Netanyahu) mang đến Trung Đông tiếp tục nổ tung tóe một cách không thể kiểm soát, ngày càng lan rộng khi ảnh hưởng của nó tác động đến toàn bộ khu vực. UAE, nơi hứng những đòn tấn công dữ dội nhất bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái từ Iran, không hề ảo tưởng về khả năng đạt được một giải pháp thương lượng với Tehran. UAE cho rằng trọng tâm không nên đặt vào việc đạt được một lệnh ngừng bắn mà phải hướng tới một “kết quả dứt khoát” nhằm giải quyết toàn bộ các mối đe dọa mà Iran gây ra cho khu vực, từ vấn đề nguyên tử, kho hỏa tiễn cho đến các lực lượng ủy nhiệm.
Cần nói rõ rằng không phải tất cả các quốc gia vùng Vịnh đều có cùng thái độ tương tự UAE. Ngoại Trưởng Badr Albusaidi của Oman nói rằng các cuộc tấn công của Iran vào những thành phố như Dubai, Manama, và Doha là “lựa chọn hợp lý duy nhất” nhằm đáp trả chiến dịch ném bom của Mỹ và Israel. Oman là quốc gia duy nhất trong sáu nền quân chủ vùng Vịnh từ chối ký vào bản tuyên bố chung được đưa ra ngày 25 Tháng Ba. Đó là văn bản lên án các cuộc tấn công do Iran và các lực lượng ủy nhiệm thực hiện.
Trong khi đó, Qatar, dù ký vào tuyên bố chung, lại sử dụng ngôn từ mang tính hòa giải. Ngày 24 Tháng Ba, ông Majed Al Ansari, cố vấn của thủ tướng Qatar, phát biểu rằng Iran vẫn sẽ là một láng giềng, và do đó cần phải tìm một phương thức để cùng tồn tại; chính vì thế, việc tìm kiếm một giải pháp thông qua thương lượng là điều vô cùng quan trọng.
Nói cách khác, “không nghi ngờ gì nữa, khu vực này đang bước vào một giai đoạn đầy bất định về tương lai của chính nó” – như nhận định của ông Mohammed Al Nuaimi, tổng giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu và Chiến Lược Emirates – “Quỹ đạo của diễn biến dường như đi theo một trong hai hướng: Hoặc là tiến tới leo thang quân sự mạnh hơn, hoặc tiếp tục các cuộc đàm phán đầy khó khăn nhưng có rất ít khả năng đạt được những kết quả như mong chờ.” [đ.d.]
BRYAN, Texas (NV) – Ẩn mình trong một khu dân cư yên tĩnh với những ngôi nhà gỗ nhỏ và hàng cây phượng tím rực rỡ, Nhà Tù Nữ Phạm Nhân Liên Bang Bryan (FPC Bryan) tại Texas không giống một nhà tù truyền thống, không có tháp canh, không có dây thép gai bọc kín. Đây là nơi giam giữ những nữ phạm nhân “cổ cồn trắng” nổi tiếng, từ Elizabeth Holmes, cựu CEO Theranos, đến “tú bà ấu dâm” Ghislaine Maxwell.
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài thanh bình ấy là một bí mật đen tối đang bị phanh phui: Tệ nạn lạm dụng tình dục được dung túng có hệ thống, nơi những nhân viên cai tù liên bang biến tù nhân thành công cụ giải trí và trừng phạt những ai dám lên tiếng, theo phóng sự điều tra của tổ chức The Marshall Project và NBC News cho hay hôm 28 Tháng Ba.
Bên ngoài nhà tù liên bang dành cho nữ phạm nhân Federal Prison Camp in Bryan, Texas. (Hình: Mark Felix / AFP via Getty Images)
Những tiếng kêu cứu trong tuyệt vọng
Theo hồ sơ điều tra và lời kể của các nhân chứng, sự lạm dụng tình dục tại nhà tù Bryan không chỉ là những vụ đơn lẻ mà là một nếp “văn hóa” được dung túng. Những nữ tù nhân, vốn đã mất đi quyền tự do, nay phải đối mặt với sự xâm hại thân thể từ chính những người có nhiệm vụ bảo vệ họ.
Các phóng viên điều tra đối diện với những câu chuyện về một người phụ nữ bị dồn vào góc phòng tắm, bàn tay của cai tù luồn vào bên trong quần áo của cô. Một người khác bị sờ mó khi đang bị còng tay giữa hành lang không camera. Có người bị dẫn vào phòng chứa đồ, nơi không có ai chứng kiến, rồi bị ép buộc phải “chiều theo” dục vọng đê hèn của cai tù để giữ lấy những ngày tự do ít ỏi còn lại.
Một cựu tù nhân, được gọi bằng bí danh Marie, bàng hoàng kể lại những tháng ngày đen tối dưới tay một tuyên uý tại trại giam tên là Ross. Marie cho biết Ross đã sử dụng quyền lực của mình để ép buộc cô vào những hành vi tình dục ngay trong khuôn viên trường học của trại giam. Khi cô cố gắng phản kháng, viên tuyên uý đe dọa sẽ báo cáo kỷ luật để cô không được giảm án hoặc không được gặp con cái.
“Họ lấy đi mọi thứ của bạn, rồi họ lấy luôn cả phẩm giá của bạn,” Marie viết trong một lá thư đầy nước mắt từ nhà tù.
Không chỉ có Marie, nhiều phụ nữ khác tố cáo rằng các cai tù thường xuyên dùng đặc quyền như đồ ăn ngon, mỹ phẩm hoặc đơn giản là việc không bị biệt giam để đổi lấy sự “phục vụ” tình dục.
Một nạn nhân khác mô tả việc bị dồn vào góc tối trong kho thực phẩm, nơi camera giám sát không bao giờ chạm tới, đó những “điểm mù” được tạo ra một cách cố ý.
Những nhân viên tố cáo bị trả thù
Điều đau xót nhất không chỉ là hành vi lạm dụng, mà là sự im lặng đáng sợ của hệ thống. Những nhân viên y tế và cai tù có lương tâm khi cố gắng báo cáo sự việc đã phải đối mặt với sự trả thù tàn khốc từ phía ban quản trị nhà tù.
Một y tá tại trại giam cho biết sau khi bà báo cáo về việc một tù nhân bị lạm dụng tình dục dẫn đến có thai, thay vì được điều tra, bà lại bị cô lập, bị thay đổi ca trực bất thường và cuối cùng bị ép phải nghỉ việc. Những nỗ lực báo cáo lên cấp cao hơn thường rơi vào hư không, hoặc tệ hơn, thông tin bị rò rỉ ngược lại cho kẻ bị tố cáo, khiến nạn nhân càng bị vùi dập hơn.
Hệ thống “omerta” (luật im lặng) này đã biến Nhà Tù Bryan thành một ốc đảo của sự vô luật pháp, nơi những kẻ săn mồi đội lốt nhân viên liên bang có thể thỏa sức lộng hành mà không sợ bị trừng phạt suốt nhiều thập niên.
Nguyên Nhân: Quyền lực quản giáo không bị kiểm soát
Tại sao một nhà tù liên bang lại có thể mục nát đến thế? Các nhà điều tra đưa ra những lý do như sau:
– Sự mất cân bằng quyền lực tuyệt đối: Trong môi trường nhà tù, lời nói của một tù nhân gần như không có giá trị so với một nhân viên cai tù. Sự kỳ thị đối với tội phạm khiến công chúng và các cấp quản lý dễ dàng lờ đi những lời tố cáo.
– Thiếu sự giám sát độc lập: Các cuộc kiểm tra định kỳ thường được thông báo trước, giúp nhà tù có thời gian “dọn dẹp” hiện trường. Các camera giám sát thường xuyên bị hỏng hoặc đặt ở những vị trí chiến lược để che giấu hành vi phạm tội.
– Văn hóa bao che: Các nhân viên thường có tâm lý bảo vệ lẫn nhau (blue wall of silence), coi việc tố cáo đồng nghiệp là hành động phản bội.
Cần một cuộc cách mạng công lý
Sự thật tại Nhà Tù Bryan là một vết nhơ đối với hệ thống tư pháp Hoa Kỳ. Để chấm dứt thảm kịch này, không thể chỉ dừng lại ở việc sa thải vài cá nhân mà phải tạo ra cơ chế kiểm soát nghiêm ngặt, hiệu quả.
– Hình sự hóa tối đa: Các hành vi lạm dụng tình dục trong tù phải được giải quyết như trọng tội với mức án nghiêm khắc nhất, không có ngoại lệ cho nhân viên công vụ.
– Cơ chế báo cáo độc lập: Cần thiết lập một đường dây nóng và cơ quan điều tra nằm ngoài tầm kiểm soát của Cục Nhà Tù Liên Bang (BOP) để bảo đảm nạn nhân và nhân viên tố cáo được bảo vệ tuyệt đối.
– Sử dụng công nghệ cao: Lắp đặt hệ thống camera giám sát toàn diện, không có điểm mù, với dữ liệu được lưu trữ và giám sát bởi một bên thứ ba.
Nghề cai tù hay bất kỳ nghề nghiệp nào nắm giữ quyền lực trên tay, nếu thiếu đi sự kiểm soát và đạo đức, đều có thể bị dung túng trở thành công cụ ma quỷ cho những kẻ ác.
Câu chuyện tại Nhà Tù Bryan không chỉ là lời cảnh tỉnh về sự an toàn của phụ nữ trong tù, mà còn là bài học về việc bảo vệ phẩm giá con người trước bóng tối của quyền lực tuyệt đối.
Công lý cho những người phụ nữ tại Bryan đã bị trì hoãn quá lâu, và giờ là lúc ánh sáng phải được soi rọi vào những góc tối nhất của bức tường trắng nhà tù Texas. (MPL)
Giữa thập niên 2000, Việt Nam khởi công nhà máy lọc dầu đầu tiên ở Dung Quất (Quảng Ngãi). Đến cuối thập niên 2010, nhà máy lọc dầu Dung Quất (Dung Quất) bắt đầu cung cấp xăng, dầu thành phẩm (các loại xăng RON92 và RON95, diesel, nhiên liệu bay Jet A1, LPG, polypropylene…) cho thị trường nhiên liệu trong nước.
Nhà máy lọc dầu Nghi Sơn. (Hình minh họa: Thanh Niên)
Chi khoảng $3 tỷ để đầu tư vào Dung Quất, Việt Nam có một nhà máy lọc được chừng 50% lượng dầu thô khai thác hàng năm, thỏa mãn 30% đến 35% nhu cầu nội địa, giảm một phần rủi ro do những biến động của thị trường dầu thế giới đối với kinh tế, xã hội. Nếu chủ động chi thêm khoảng $5 tỷ để mở rộng hoạt động của Dung Quất, giúp nhà máy có thể lọc thêm gần như toàn bộ lượng dầu thô khai thác hàng năm, Việt Nam sẽ chỉ cần nhập thêm khoảng 30% xăng dầu thành phẩm, đạt mức tự chủ tối ưu về kinh tế và chiến lược năng lượng (khoảng 70% nhu cầu).
Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam không chọn hướng vừa kể mà quyết định tham gia một liên doanh bốn bên: Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), công ty dầu khí quốc tế Kuwait (KPI), công ty Idemitsu Kosan (Nhật), và công ty hóa chất Mitsui (Nhật) để xây dựng nhà máy lọc dầu Nghi Sơn (Nghi Sơn) ở Thanh Hóa.
Lúc đầu, suất đầu tư vào Nghi Sơn dự trù khoảng $6 tỷ, sau đó tăng thành $9 tỷ. Phía Việt Nam chỉ góp 25% tổng vốn. Nghi Sơn được thiết kế để lọc dầu nặng nên phải nhập nguyên liệu từ Kuwait. Việt Nam vừa phải xuất lượng dầu thô mà Dung Quất không kham hết, vừa nhập cả dầu thô cho Nghi Sơn có nguyên liệu vận hành, lẫn lượng xăng dầu thành phẩm khiếm hụt so với nhu cầu.
Nghi Sơn không những không giúp Việt Nam giảm sự phụ thuộc vào thị trường dầu thế giới mà còn trở thành gánh nặng tài chính lớn nhất trong lĩnh vực năng lượng. Cả chuyên gia lẫn báo giới từng nêu ra hàng loạt thắc mắc về việc phê duyệt thỏa thuận đầu tư vào Nghi Sơn nhưng từ 2018 đến nay, chưa có cá nhân, cơ quan hữu trách nào tìm kiếm câu trả lời cho những thắc mắc như:
-Tại sao những cá nhân hữu trách dám dùng danh nghĩa chính phủ, cam kết giảm 50% thuế thu nhập doanh nghiệp (TNDN) cho Nghi Sơn đến khi liên doanh này ngừng hoạt động, dù ai cũng biết việc giảm thuế TNDN từ 20% xuống còn 10% khiến thất thu cho công quỹ tăng dần theo thời gian, từ vài ngàn tỷ đồng đến vài chục ngàn tỷ đồng? Tương tự, dựa vào đâu mà những cá nhân hữu trách dám dùng danh nghĩa chính phủ, cam kết giảm 50% thuế thu nhập cá nhân cho những người làm việc tại Nghi Sơn?
-Tại sao những cá nhân hữu trách dám dùng danh nghĩa chính phủ cam kết với Nghi Sơn sẽ duy trì thuế nhập cảng xăng dầu là 7% trong 10 năm, bất chấp cam kết đó trái với những hiệp định thương mại tự do (FTA) mà Việt Nam muốn đạt được với ASEAN, Nam Hàn, Nhật, EU? Vì cam kết này, khi thuế nhập cảng xăng dầu phải theo các FTA, nghĩa là phải giảm, chỉ còn 0% đến 5%, Việt Nam phải chi hàng trăm ngàn tỷ đồng nhằm “bù đắp thiệt hại” cho Nghi Sơn.
Những cá nhân hữu trách còn dám dùng danh nghĩa chính phủ cam kết bao tiêu toàn bộ sản phẩm của Nghi Sơn theo giá cố định nên khi giá dầu trên thị trường thế giới giảm, giá nhiên liệu tại Việt Nam không những không thể giảm tương ứng mà chính quyền Việt Nam còn phải trích công quỹ để bù cho liên doanh Nghi Sơn phần chênh lệch giữa giá cam kết bao tiêu và giá thực tế.
Cách nay bốn năm, Nghi Sơn giảm sản lượng, dọa “ngưng hoạt động” vì “khó khăn tài chính” do chính phủ Việt Nam không thực hiện nghĩa vụ “bù lỗ” như đã cam kết. Cả kinh tế lẫn sinh hoạt xã hội tại Việt Nam lập tức trở thành hỗn loạn vì thiếu hụt nhiên liệu. Khi ấy, một số chuyên gia và đại biểu quốc hội tiếp tục mổ xẻ những thỏa thuận giữa chính phủ Việt Nam với Nghi Sơn, xác định đó là “lỗi đàm phán,” là “thiếu thông minh,” có người như ông Trần Quang Chiểu (ủy viên thường trực Ủy Ban Tài Chính và Ngân Sách Quốc Hội khóa 15) ví von những cam kết vừa đề cập giống như thỏa thuận “nuôi con nghiện.” Đáng nói là không có cá nhân hữu trách nào phải chịu trách nhiệm khi đẩy Việt Nam vào thế phải gánh chịu toàn bộ rủi ro cho Nghi Sơn.
Năm 2022, ông Trần Quang Chiểu xem quyết định cho phép đầu tư vào Nghi Sơn là “thiệt hai lớn nhất từ trước đến nay về kinh tế.” Dựa trên những số liệu được công bố, thiệt hại do thua lỗ khi vận hành, bù thuế, bù giá bao tiêu, các ưu đãi trái quy định, nghĩa vụ tài chính của PVN, thiệt hại gián tiếp do rủi ro về nguồn cung được ước đoán khoảng từ 100,000 tỷ đồng đến 150,000 tỷ đồng. Những thiệt hại đó sẽ còn tiếp tục tăng bởi vì GGU (Government Guarantee and Undertaking – Bảo Lãnh và Cam Kết mà chính phủ Việt Nam ký với các bên trong liên doanh Nghi Sơn) vẫn còn hiệu lực trong suốt thời hạn thực hiện dự án, nghĩa là các nghĩa vụ về thuế, tài chính, bao tiêu sản phẩm, bảo lãnh ngoại tệ vẫn còn tiếp tục cho đến khi Nghi Sơn ngưng hoạt động.
***
Tuy biết rất rõ, giống như an ninh quốc phòng và an ninh lương thực, an ninh năng lượng là nền tảng của an ninh quốc gia, dẫu hiểu tường tận, thiếu điện, thiếu nhiên liệu, hoặc để năng lượng phụ thuộc quá nhiều vào nhập cảng, kinh tế có thể đình trệ, lạm phát có thể gia tăng, sinh hoạt xã hội có thể hỗn loạn, quốc phòng sẽ suy yếu, dân chúng sẽ phải gánh chịu toàn bộ hậu quả, sẽ đói khổ, bất an, song chính quyền Việt Nam vẫn thản nhiên để cho một số cá nhân, một số nhóm lũng đoạn an ninh năng lượng và không hề bận tâm đến việc truy cứu trách nhiệm, rút kinh nghiệm.
Thay vì đầu tư thỏa đáng để bảo vệ và duy trì an ninh năng lượng, một mặt, chính quyền Việt Nam chọn những giải pháp vừa phiêu lưu, vừa tự nguyện lãnh nhận những thua thiệt hết sức khó hiểu như dự án Nghi Sơn, mặt khác tiếp tục phung phí nội lực quốc gia vào những dự án mà hiệu quả chỉ tạo ra tranh cãi, gia tăng nghi ngại về hiệu quả đối với kinh tế, xã hội như khai thác bauxite tại Tây Nguyên, xây dựng cảng hàng không quốc tế Long Thành. Sự hỗn loạn và những thiệt hại khó đo đếm đối với kinh tế, xã hội khi thị trường dầu thế giới biến động không chỉ như đã biết và đang thấy mà còn tiếp tục kéo dài. Đó là giá phải trả cho việc loại trừ đối trọng, kiểm soát việc sử dụng quyền lực, khăng khăng bảo toàn sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của đảng CSVN. [đ.d.]
ISLAMABAD, Pakistan (NV) – Pakistan hôm Chủ Nhật, 29 Tháng Ba, loan báo không lâu nữa, nước này sẽ tổ chức đàm phán giữa Mỹ với Iran, mặc dù chưa có thông tin gì từ Washington hay Tehran, và không rõ cuộc đàm phán sẽ diễn ra gián tiếp hay trực tiếp, theo AP.
“Pakistan rất mừng vì cả Iran lẫn Mỹ đều bày tỏ tin tưởng Pakistan làm trung gian đàm phán. Pakistan sẽ vinh dự tổ chức và hỗ trợ cuộc đàm phán có ý nghĩa giữa hai bên trong mấy ngày tới,” ông Ishaq Dar, ngoại trưởng Pakistan, phát biểu sau khi nhà ngoại giao hàng đầu của Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập và Saudi Arabia họp ở thủ đô Islamabad hôm Chủ Nhật. Theo dự trù, họ sẽ gặp nhau một lần nữa vào Thứ Hai.
Cảnh sát đứng gác bên ngoài Bộ Ngoại Giao Pakistan ở thủ đô Islamabad hôm Chủ Nhật, 29 Tháng Ba. (Hình: Aamir Qureshi/AFP via Getty Images)
Bộ Ngoại Giao Pakistan chưa trả lời câu hỏi của báo chí về thông tin này.
Pakistan đang trở thành trung gian giữa Mỹ với Iran nhờ có mối quan hệ khá tốt với hai quốc gia này. Gần đây, giới chức Pakistan tiết lộ họ công khai trở thành trung gian sau nhiều tuần âm thầm làm ngoại giao.
Trước đó cùng ngày, ông Mohammad Bagher Qalibaf, chủ tịch Quốc Hội Iran, tuyên bố cuộc đàm phán ở Pakistan chỉ là bình phong, sau khi Mỹ đưa khoảng 2,500 lính Thủy Quân Lục Chiến tới Trung Đông.
Ông Qalibaf nhấn mạnh quân đội Iran “đang chờ lính Mỹ đổ bộ để thiêu rụi và trừng phạt vĩnh viễn đối tác của họ ở vùng này,” theo báo chí nhà nước Iran. (Th.Long)
LOS ANGELES, California (NV) – NBA chính thức khởi động lộ trình mở rộng giải đấu đến Las Vegas và Seattle, lập tức cái tên được nhắc đến nhiều nhất là huyền thoại Magic Johnson, người sắp trở thành chủ sở hữu chính của đội bóng tại Las Vegas, theo Daily Mail ngày 28 Tháng Ba.
NBA vừa đạt bước đi lịch sử trong kế hoạch mở rộng giải đấu khi hội đồng quản trị chính thức thông qua quy trình xem xét thành lập các đội bóng mới. Theo đó, định giá phí gia nhập mỗi đội có thể đạt kỷ lục từ $7 tỷ đến $10 tỷ.
Huyền thoại Magic Johnson (trái), người lấn sân sang nhiều lĩnh vực và chuẩn bị ngồi lên ghế chủ sở hữu chính của đội bóng rổ mới Las Vegas sẽ gia nhập NBA. (Hình: Kevin Winter/Getty Images)
Trong các hồ sơ dự thầu, Las Vegas và Seattle được xác định là hai thị trường mục tiêu hứa hẹn nhất đáp ứng gia tăng lợi nhuận thương mại của NBA.
Với phí gia nhập kỷ lục trên, các chủ sở hữu của đội bóng sẽ trở thành những người nắm giữ các khối tài sản giá trị cao nhất trong lịch sử thể thao chuyên nghiệp.
Song song với lộ trình của NBA, cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong nỗ lực thâu tóm ghế chủ sở hữu chính của một đội bóng mở rộng tại Las Vegas không ai khác là huyền thoại bóng rổ Magic Johnson.
Thông tin từ giới bóng rổ cho biết, gần đây, ngôi sao từng có năm chức vô địch NBA trong suốt sự nghiệp bóng rổ của mình trong màu áo Los Angeles Lakers đã có cuộc gặp gỡ với Thống Đốc Joe Lombardo của Nevada, cùng các giới chức khác để bàn thảo việc có thể sở hữu đội bóng rổ tại đây. Cùng với đó là việc phát triển một nhà thi đấu hiện đại trên đại lộ Las Vegas Strip sầm uất.
Giới bóng rổ cũng xôn xao bình luận rằng huyền thoại Magic Johnson quá tham khi đã và đang nắm giữ cổ phần tại hàng loạt đội bóng lớn như Washington Commanders, Los Angeles Dodgers, LA Sparks, Los Angeles FC, và Washington Spirit…, thế mà vẫn quyết giành ghế chủ sở hữu chính của đội bóng mới sắp gia nhập NBA.
Rõ ràng một đội bóng rổ chuyên nghiệp “mọc lên” ở trung tâm giải trí Las Vegas có sức hấp dẫn lớn được xem là “miền đất hứa” tiếp theo của bóng rổ Mỹ.
Huyền thoại bóng rổ kiêm tỷ phú Magic Johnson không bỏ qua cơ hội ở “miền đất hứa” lại là trong lĩnh vực bóng rổ mà ông đã gắn bỏ cả đời vận động viên chuyên nghiệp tại đó.
Với huyền thoại Magic Johnson, việc đội bóng mới NBA dưới quyền sở hữu chính của ông được xây dựng văn hóa chiến thắng ngay từ đầu là điều hiển nhiên. Giới bóng rổ thì phân tích tham vọng của Magic Johnson không đơn thuần là sở hữu một đội bóng mà là giấc mơ tạo ra một “đế chế mới” giữa “miền đất hứa” Las Vegas, nơi thể thao, giải trí và kinh doanh luôn tương tác với nhau.
Hãy chờ xem khi NBA gia tăng lên 32 đội thì cái tên Las Vegas gắn với huyền thoại bóng rổ Magic Johnson có sớm trở nên một thế lực mới của bóng rổ Mỹ nói riêng và thế giới nói chung hay không. (Yến Nhi) [đ.d.]