-Hoa Kỳ chi 500 triệu đô la ngăn ngừa nguy cơ bạo lực trường học
-Một du khách Mỹ có thể bị phạt đến 10,000 euro vì tiểu nơi công cộng ở Italy
-Thầy giáo Ghana vẽ Microsoft Word lên bảng được Microsoft vinh danh
-Việt Nam đứng hạng 95 trên 156 quốc gia hạnh phúc
-Sản phụ và con chết vì ‘sinh tự nhiên’ ở Sài Gòn
Điểm tin buổi sáng ngày 15 tháng 3 năm 2018
Mỹ muốn Trung Quốc giảm $100 tỷ thâm thủng mậu dịch
WASHINGTON, DC (NV) – Chính quyền Tổng Thống Donald Trump đang muốn Trung Quốc cắt giảm $100 tỷ thâm thủng mậu dịch giữa hai quốc gia, bà Sarah Sanders, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, nói hôm Thứ Tư, xác nhận cú tweet của tổng thống gởi ra tuần trước, theo Reuters.
Hôm Thứ Tư tuần trước, ông Trump tweet ra rằng Trung Quốc được yêu cầu phát triển một kế hoạch giảm sự mất cân bằng thương mại với Mỹ $1 tỷ, nhưng nữ phát ngôn viên nói rằng ý của tổng thống là $100 tỷ.
Mỹ có mức thâm thủng mậu dịch kỷ lục $375 tỷ với Trung Quốc trong năm 2017, tương đương 2/3 tổng số thâm thủng mậu dịch $566 tỷ của Mỹ với thế giới hồi năm ngoái, theo dữ kiện của Thống Kê Hoa Kỳ.
Trong khi đó, Trung Quốc báo cáo là có thặng dư mậu dịch $276 tỷ với Mỹ trong năm 2017, cũng khoảng 2/3 tổng số thặng dư mậu dịch $422.5 tỷ của quốc gia này đối với thế giới.
Nữ phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc từ chối cho biết chi tiết chính quyền Mỹ muốn Trung Quốc thực hiện cắt giảm thâm thủng mậu dịch song phương ra sao – gia tăng nhập cảng sản phẩm của Mỹ như đậu nành hoặc máy bay, hoặc muốn Bắc Kinh thực hiện thay đổi lớn trong chính sách đối với các kỹ nghệ, cắt giảm trợ cấp sản phẩm đối với các xí nghiệp quốc doanh, hoặc giảm mức sản xuất thép và nhôm.
Yêu cầu này được đưa ra vào lúc chính quyền Donald Trump nghe nói đang chuẩn bị đánh thuế nhập cảng trị giá tới $60 tỷ đối với các sản phẩm thông tin kỹ thuật, điện thoại, và hàng tiêu dùng của Trung Quốc, như là một phần trong cuộc điều tra của Mỹ đối với hình thức kinh doanh sản phẩm trí tuệ của Trung Quốc.
Ngoài ra, người ta cũng không rõ yêu cầu giảm $100 tỷ này có giải quyết được phàn nàn của Mỹ về chính sách đầu tư của Trung Quốc, mà theo đó, buộc các công ty Hoa Kỳ phải chuyển giao công nghệ nếu hợp tác mở xí nghiệp sản xuất tại Trung Quốc.
Trong một bài xã luận đăng hôm Thứ Năm, tờ Hoàn Cầu Thời Báo, một phụ bản của tờ Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng Sản Trung Quốc, nói rằng Hoa Kỳ đang tìm cách đóng vai “nạn nhân” trong quan hệ thương mại giữa hai nước.
“Nếu Hoa Kỳ muốn giảm thâm thủng mậu dịch, quốc gia này phải làm cho người Mỹ làm việc siêng năng hơn và tiến hành cải cách theo yêu cầu của thị trường quốc tế, thay vì yêu cầu các nước còn lại của thế giới thay đổi,” tờ báo viết.
Bài xã luận tiếp tục: “Một khi chiến tranh thương mại nổ ra, các quốc gia có năng lực sẽ không chùn bước trước Hoa Kỳ. Trung Quốc lâu nay tìm mọi cách để tránh chiến tranh thương mại, nhưng nếu điều này xảy ra, chùn bước không phải là một lựa chọn.” (Đ.D.)
Ngân Hàng Trung Ương Mỹ có thể sắp tăng lãi suất
WASHINGTON, D.C. (NV) – Con số người Mỹ nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp đã giảm tuần qua, cho thấy thị trường lao động tiếp tục vững chắc, dù rằng mức phát triển kinh tế có vẻ chậm lại hơi sớm trong quý đầu tiên của năm 2018 này.
Các dữ kiện khác trong bản báo cáo do Bộ Lao Động Mỹ đưa ra tại Washington D.C vào sáng ngày Thứ Năm cho thấy có sự gia tăng về giá cả của hàng nhập cảng trong Tháng Hai do trị giá đồng đô la Mỹ giảm, làm tăng thêm mức trông đợi là lạm phát sẽ gia tăng trong năm nay. Thị trường lao động vững mạnh và sự gia tăng giá cả có thể khiến Ngân Hàng Trung Ương tăng lãi suất trong tuần tới, theo bản tin của hãng thông tấn UPI.
Báo cáo hôm Thứ Năm cho biết số đơn xin trợ cấp thất nghiệp giảm 4,000, xuống còn 226,000 cho tuần lễ chấm dứt vào ngày 10 Tháng Ba. Trước đó, vào tuần lễ chấm dứt ngày 24 Tháng Hai, số đơn xin trợ cấp giảm xuống còn 210,000, thấp nhất từ Tháng Mười Hai 1969.
Sự sút giảm hồi tuần qua diễn ra theo đúng sự trông đợi của các kinh tế gia. Đây là tuần lễ thứ 158 liên tiếp có con số đơn xin trợ cấp dưới ngưỡng 300,000, vốn được coi là chỉ dấu của một thị trường lao động tốt đẹp.
Các giới chức chính phủ liên bang Mỹ coi thị trường lao động hầu như ở mức hoàn toàn, nghĩa là ai muốn đi làm cũng có việc làm.
Nền kinh tế trong Tháng Hai vừa qua cũng tạo khoảng 313,000 việc làm. Các kinh tế gia tin rằng do điều kiện cạnh tranh của thị trường lao động, mức lương của công nhân sẽ tăng lên trong nửa năm sau của 2018, cũng theo UPI. (V.Giang)
Chiến đấu cơ F-18 rớt ở Florida, 2 phi công thiệt mạng
KEY WEST, Florida (NV) – Một chiến đấu cơ F-18 của Hải Quân Mỹ bị rớt trong vùng biển gần căn cứ tại Key West, Florida, chiều Thứ Tư, làm cả hai phi công thiệt mạng, theo Hải Quân Hoa Kỳ cho CBS News biết.
Ban đầu, cả hai phi công này bung ra khỏi máy bay và được cứu, nhưng đến tối Thứ Tư cả hai qua đời.
Chiến đấu cơ này thuộc VFA-123, một phi đội có căn cứ tại Oceana, Virginia, gần căn cứ Norfolk.
“Lúc đó máy bay đang đáp xuống, nhưng bất ngờ lật sang một bên, và tôi thấy một cục lửa,” bà Barbie Wilson, một nhân chứng thấy máy bay rớt, nói với CBS News. “Sau đó chiếc máy bay rớt từ trên trời xuống.”
Bà Wilson nói Hải Quân tập luyện tại căn cứ này “thường xuyên.”
Khi chứng kiến cảnh tượng, bà gọi 911 ngay, nhưng không thấy phi công nào bung ra khỏi máy bay cả.
Căn cứ Hải Quân tại Key West là căn cứ quân sự cực Nam nhất của nước Mỹ lục địa. (Đ.D.)
Chính phủ Trump thêm biện pháp trừng phạt Nga vì can dự bầu cử
WASHINGTON, D.C. (NV) – Chính phủ của Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Năm đưa ra thêm các biện pháp trừng phạt các tổ chức và cá nhân Nga, để trả đũa việc can dự vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 và các cuộc tấn công điện toán “đầy ác ý” khác. Đây là biện pháp đối phó với Moscow được coi là nặng nề nhất kể từ khi ông Trump lên cầm quyền.
Bản tin của tờ New York Times nói rằng các biện pháp trừng phạt được đưa ra vào thời điểm chính phủ Trump đang cùng các quốc gia đồng minh như Anh, Pháp và Đức hôm Thứ Năm cùng lên án Nga vì vai trò của Moscow trong cuộc tấn công bằng hơi độc nhắm vào một cựu nhân viên tình báo Nga và người con gái của ông ta trên đất Anh, gọi đây là “một sự vi phạm rõ ràng” công pháp quốc tế.
Loan báo trừng phạt đưa ra hôm Thứ Năm nhắm vào cùng các tổ chức và cá nhân Nga đã bị Điều Tra Viên Đặc Biệt Robert S. Mueller III nhận diện trước đây, khi đưa ra bản cáo trạng cho thấy có âm mưu loan truyền tin thất thiệt và các tài liệu tuyên truyền khác nhằm gây xáo trộn cho tiến trình dân chủ Mỹ và cũng để ảnh hưởng đến lá phiếu của người dân Mỹ, có lợi cho Tổng Thống Trump.
Các biện pháp trừng phạt lần này cũng là để đáp lại các cuộc tấn công điện toán, gồm cả một cuộc tấn công chưa hề được tiết lộ là nhằm xâm nhập vào hệ thống phân phối điện trên toàn nước Mỹ, bản tin New York Times cho biết.
Bộ Trưởng Tài Chánh Mỹ, ông Steven Mnuchin, cho hay trong một bản thông cáo gửi tới báo chí rằng “chính phủ hiện đang có biện pháp đối đầu và ngăn chặn các hoạt động tấn công điện toán của Nga.”
Các biện pháp trừng phạt, nhắm vào 5 tổ chức và 19 cá nhân Nga, sẽ ngăn không cho họ đến Mỹ, phong tỏa tài sản của họ ở Mỹ, nếu có, đồng thời cũng không cho cá nhân và doanh nghiệp Mỹ làm ăn với họ.
Trong số các cơ quan bị nêu tên lần này có cả Sở An Ninh Liên Bang Nga (FSB), hậu thân của KGB, và cơ quan tình báo quân đội GRU, dù rằng hai cơ quan này đã từng ở trong danh sách bị trừng phạt trước đây vì Nga can dự vào Ukraine. (V.Giang)
‘Tám Hói’, quán cháo bò viên nổi tiếng Sài Gòn
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Quán Cháo Tám Hói, ở số 008 Lô B, chung cư Lê Hồng Phong, đường Phan Văn Trị, thuộc phường 2, quận 5, nổi tiếng trên hai mươi năm nay tại Sài Gòn, là quán cháo bò viên đặc biệt thơm ngon, được đông đảo thực khách chiếu cố.
Cháo là món ăn thuận tiện bất cứ lúc nào trong ngày. Trước 30 Tháng Tư, 1975, tại Sài Gòn có nhiều quán cháo tầm tầm, chuyên bán cháo huyết; nhiều người còn lưu luyến “thuở cháo huyết Sài Gòn” đơn sơ ấy, dễ ăn, rẻ tiền mà ngon miệng. Sau này, những quán cháo huyết thuần túy không còn thấy nữa, thay vào đó là đủ thứ cháo, như : cháo gà, cháo vịt, cháo sườn, cháo cá, cháo giò heo, cháo lòng heo, cháo lòng bò,…
Chúng tôi thường tới thưởng thức tô cháo bò viên tại quán Cháo Tám Hói. Phụ trách quán hiện nay, con trai chú Tám Hói, cho biết.

“Chúng tôi bán cháo theo đúng truyền thống cháo huyết thuở xưa của Sài Gòn. Rồi biến chế thành cháo bò viên, vẫn gồm huyết heo, bì heo, thêm vào những viên bò viên thứ thiệt, không pha trộn bột hay gì khác vào thịt bò viên.”
Thưởng thức tô cháo bò viên tại quán Cháo Tám Hói, thấy cháo sánh đúng mức, không loãng cũng không đặc, ăn thơm ngon, có vị cay của những miếng gừng thái nhỏ, hạt tiêu đen xay nhuyễn. Tô cháo có mấy viên bò viên, để nguyên viên chứ không xắt nhỏ như ở các quán tiệm hủ tiếu-hủ tiếu mì bò viên, hoặc cháo bò viên những nơi khác. Đúng như lời người chủ quán trẻ tuổi, bò viên do quán chế biến từ chỗ ngon nhất của thịt bò, không pha trộn thêm gì khác, ăn nghe tiếng sựt sựt, thơm giòn. Trước khi ăn, chấm những viên thịt bò viên ấy vào chén tương đen đặt trên bàn ăn cạnh tô cháo, và chén đựng những miếng chanh, chén ớt xắt nhỏ. Cũng như các hàng quán cháo khác tại Sài Gòn, cháo bò viên của quán Cháo Tám Hói cũng thả vào tô cháo những khúc dầu cháo quẩy vàng hượm, thơm giòn, đặt mua tại nơi sản xuất dầu cháo quẩy-bánh tiêu nổi tiếng, ở chân cầu Nhị Thiên Đường, quận 8.

Bữa qua, khi chúng tôi tới quán Cháo Tám Hỏi vào lúc 11g, quán vừa mở cửa. Thưởng thức xong tô cháo, ra khỏi quán, thấy nhiều khách quen khác bắt đầu vào quán. Thường ngày, từ khoảng hơn 11 g, thực khách vào quán Cháo Tám Hói liên tục, và quán đông khách tới chập tối, trước khi quán đóng cửa. Thực khách thường xuyên vào quán Cháo Tám Hói thường là khách quen, gồm đủ mọi thành phần, nhiều nhất là giới sinh viên học sinh, giới lao động. Tính bình quân, giá một tô cháo bò viên tại quán Cháo Tám Hói là 25 ngàn đồng, một giá cả phù hợp túi tiền đại chúng tại Sài Gòn. Ngoài cháo bò viên, quán Cháo Tám Hỏi còn có cháo giò heo, cũng đặc sắc. Nhiều thực khách còn vào quán Cháo Tám Hỏi để thưởng thức món gỏi cuốn tôm thịt. Món gỏi cuốn do quán Cháo Tám Hói chế biến cũng hấp dẫn, nhiều thực khách “ghiền” món gỏi cuốn, gồm thịt heo, tôm luộc, bún, rau hẹ,… Những chiếc gỏi cuốn chặt bằng lớp bánh tráng mềm mại, chấm những chiếc gỏi cuốn ấy vào chén mắm nêm ngon ngọt và se se chua cay.
Quán Cháo Tám Hói với những món ăn chất lượng, giá cả phải chăng, chỗ ngồi trong quán và những chiếc ghế nhựa trải dọc theo vỉa hè trước quán, thật thoải mái. Đấy là lý do quán Cháo Tám Hói đông khách từ trên hai mươi năm nay. (Nguyễn Đạt)
Biểu tình chống Trung Tâm Thúy Nga Paris và ViệtFace TV







Hội Ái Hữu Bưởi-Chu Văn An Nam California mừng Xuân Mậu Tuất
GARDEN GROVE, California (NV) – Buổi họp mặt mừng Xuân Mậu Tuất do Hội Ái Hữu Bưởi-Chu Văn An (Hội AHB-CVA) vừa tổ chức vào tối Chủ Nhật, 11 Tháng Ba, tại nhà hàng Seafood Place, Garden Grove, với đông đảo các cựu học sinh của trường, cựu giáo sư và thân hữu tham dự trong không khí trang trọng, thắm tình đồng môn, tình thầy trò và cũng không kém phần vui tươi trong năm mới.
Đặc biệt trong chương trình đêm nay là ra mắt giai phẩm Xuân Mậu Tuất 2018 với chủ đề “Tương Lai Việt Nam-Từ Biển Đông đến Little Saigon” được giới thiệu ra mắt mọi người như một món quà Xuân đầy ý nghĩa.
Sau phần khai mạc là lễ thầy đầu năm, một nghi thức long trọng không thể thiếu được của các học sinh Bưởi-Chu Văn An, để kính nhớ vị Vạn Thế Sư Chu Văn An, người thầy lỗi lạc đã để lại tấm gương sáng ngời cho hậu thế với tinh thần “Thất Trảm Sớ,” không khiếp nhược trước bạo quyền.
Sau ba hồi trống vang rền là nghi thức rước hiệu kỳ Chu Văn An tiến lên sân khấu, sau đó là lễ thầy, với các cựu học sinh Bưởi-Chu Văn An trong trang phục áo dài khăn đóng, khấu đầu phủ phục trước hương án Đức Tổ Phụ Vạn Thế Sư, bậc thầy mẫu mực của muôn đời để đọc lời văn tế, trong đó có đoạn: “Nhờ khí thiêng sông núi, phúc đức tiền nhân/Bốn ba năm theo giòng lịch sử/ Hôm nay chúng con cựu học sinh Trường Bưởi-Chu Văn An/ Trùng phùng hội ngộ, nhớ Thất Trảm Sớ xưa/ Nguyện không để Hán hóa quê hương, Tàu lai tiếng Việt/ Biển Đông nổi sóng, Trung Cộng mang dân/Lấn chiếm giang san, từng gang từng tấc…Trước hương án các bậc tiền nhân/ Chúng con quyết một ngày hồi cố hương/ Muôn nhà hợp nhất yêu thương.”

Sau nghi thức lễ thầy, ông Nguyễn Địch Hà, hội trưởng Hội Ái Hữu Bưởi-Chu Văn An, trưởng ban tổ chức ngày hội ngộ Tân Niên, có đôi lời phát biểu chào mừng quan khách và nói lên cảm nghĩ của mình, sau đó là một phút lắng lòng cầu nguyện cho tương lai quê hương Việt Nam.
Tiếp theo, tất cả các cựu học sinh, ban tổ chức, Ban Chấp Hành Hội trong đồng phục áo trắng quần đậm màu, hợp ca bài “Chu Văn An Hành Khúc,” đã vang lên trong sân trường qua bao thế hệ học trò. Sau đó cùng tất cả các trường khác hợp ca nhạc phẩm “Ly Rượu Mừng” sáng tác Phạm Đình Chương, để thay lời chúc đầu năm đến quý vị giáo sư, và thân hữu các trường bạn.
Giáo Sư Dương Minh Kính, cựu hiệu trưởng Trung Học Chu Văn An được mời lên có đôi lời chúc Tết đến mọi người, và chiếc bánh Tân Niên được các giáo sư chia sẻ mừng năm mới trong tiếng vỗ tay hân hoan chúc mừng.
Đến đây là phần giới thiệu giai phẩm Xuân Mậu Tuất với chủ đề “Tương Lai Việt Nam-Từ Biển Đông đến Little Saigon,” quyển giai phẩm Xuân thật phong phú dày hơn 300 trang, nội dung gồm nhiều bài viết, nghiên cứu lịch sử về Biển Đông, về âm mưu Hán hóa của Trung Cộng đối với Việt Nam, của các vị Giáo Sư Phạm Cao Dương, Trần Huy Bích, Mai Thanh Truyết, Phạm Gia Đại, cả những tài liệu mới nhất liên quan đến Biển Đông do các viên chức cao cấp Hoa Kỳ soạn thảo.

Đặc biệt trong giai phẩm này là hàng loạt những bài nghiên cứu về lịch sử hình thành và phát triển Little Saigon, hoặc những hình ảnh của Little Saigon xưa và nay,… Ngoài ra còn có những bài viết về chủ đề “Trường Xưa, Bạn Cũ” nói về tình thầy trò, những kỷ niệm dấu yêu về Sài Gòn xưa, và những suy tư về hiện tình đất nước.
Trong giai phẩm, cũng có những ý kiến đóng góp phải làm sao phát triển không ngừng cho Little Saigon về các mặt xã hội, kinh tế chính trị, văn hóa nghệ thuật, học đường, mọi người cùng chung tay gìn giữ, để Little Saigon mãi mãi vẫn là Thủ Đô Tinh Thần của người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới.
Nói với nhật báo Người Việt, ông Nguyễn Địch Hà, hội trưởng Hội AHB-CVA cho rằng: “Riêng tại Little Saigon, cộng đồng người Việt chúng ta phải hiểu rõ, Cộng Sản đang lén lút xâm nhập vào đây, phải hô hào cho mọi người biết qua những lần hội thảo, nhất là người Việt hải ngoại phải tẩy chay Cộng Sản ngay tại Việt Nam, bằng cách không đi du lịch Việt Nam, không gởi tiền về Việt Nam, chúng ta đã mắc những sai lầm này từ những năm 1980, phải dừng lại ngay. Nhất là người Việt tỵ nạn phải giữ vững lập trường chống Cộng, đã mất Sài Gòn một lần rồi, xin đừng vô cảm thờ ơ, quyết không để Cộng Sản xâm chiếm Little Saigon một lần nữa.”

Ông Bùi Đức Uyên, cựu hội trưởng Hội AHB-CVA nêu rõ quan điểm: “Biển Đông coi như đã mất, không biết khi nào lấy lại được. Việt Nam thì hiện nay chổ nào cũng thấy sự hiện diện của người Tàu di dân ào ạt qua. Little Saigon nếu không giữ vững cũng sẽ bị Cộng Sản xâm chiếm, người Việt chúng ta sẽ không còn chổ để cho các thế hệ con cháu tiếp tục phát triển. Đó chính là ý nghĩa của chủ đề ‘Tương Lai Việt Nam-Từ Biển Đông đến Little Saigon’ trong giai phẩm Xuân Mậu Tuất 2018 của chúng tôi vừa ra mắt.”
Chương trình văn nghệ thật hào hứng với sự góp mặt của các ca sĩ CLB Hùng Sử Việt, các trường Gia Long, Trưng Vương, Quốc Gia Nghĩa Tử, Văn Hóa Quân Đội, Nguyễn Đình Chiểu-Lê Ngọc Hân, Hội Bà Triệu, Tập Thể Chiến Sĩ Nam Cali, những ca sĩ Chu Văn An, nhất là tiết mục ngũ ca AVT nổi đình đám, làm mưa làm gió trong các dịp văn nghệ, và màn sớ táo quân mang lại những giây phút vui tươi trong dịp mừng năm mới.
Phần dạ vũ với những điệu nhạc tưng bừng trong năm mới, mọi nguời tay trong tay cùng hòa nhịp sôi nổi, hào hứng say sưa trong những điệu luân vũ đến 11 giờ tối cùng ngày. (Văn Lan)
Học sinh toàn nước Mỹ biểu tình chống bạo động súng
WASHINGTON, DC (AP) – Từ Maine cho tới Hawaii, học sinh dự trù bước ra khỏi trường học trong ngày Thứ Tư để biểu tình chống bạo động súng trong một hành động lớn nhất từ trước tới nay trong học đường, để phản ứng sau vụ xả súng tại trường trung học Stoneman Douglas High School ở Parkland, Florida, hôm 14 Tháng Hai, làm 17 người thiệt mạng.
Trong gần 3,000 cuộc biểu tình khắp quốc gia, học sinh từ mẫu giáo cho tới trung học cho tới sinh viên đại học, đang kêu gọi mọi người bày tỏ quan điểm bằng nhiều cách.
Một số dự trù tập họp trên đường phố để vinh danh các nạn nhân chết vì súng, và phản đối bạo lực.
Một số khác tổ chức biểu tình trong phòng tập thể dục, hoặc trong sân vận động, của trường.
Tại Massachusetts, Georgia, và Ohio, học sinh nói rằng họ sẽ đến quốc hội tiểu bang để vận động ban hành luật kiểm soát súng.
Các cuộc biểu tình này được Empower, một nhóm trẻ của tổ chức Women’s March, phối hợp thực hiện.
Women’s March là nhóm từng tổ chức cuộc biểu tình thu hút hàng ngàn người tham dự ở Washington, DC hồi năm ngoái.
Empower kêu gọi học sinh bước ra khỏi lớp lúc 10 giờ sáng, giờ địa phương, và ở bên ngoài 17 phút, tượng trưng cho 17 nạn nhân chết ở Florida, và đề nghị yêu cầu các nhà lập pháp cấm sử dụng súng trường, kiểm tra lý lịch người mua súng kỹ hơn, và cấm sử dụng “bump stock,” bộ phận gắn vào báng súng làm cho khẩu súng thành súng liên thanh khi bắn.
“Các giới chức dân cử của chúng ta phải làm nhiều hơn là tweet và cầu nguyện, để phản ứng lại vụ bạo động này,” nhóm Empower tuyên bố như vậy trên trang mạng của họ.
Tuy nhiên, mỗi cộng đồng đều kêu gọi mọi người tổ chức biểu tình theo cách riêng của mình, và trong khi phụ huynh và giáo viên tại nhiều học khu phối hợp với nhau để tổ chức các hoạt động này một cách đúng mức, các giới chức giáo dục có phản ứng khác nhau.
Một số hoan hô học sinh, nhưng một số khác đe dọa có hành động kỷ luật đối với học sinh tham gia biểu tình. (Đ.D.)
Lại thêm nhân viên Eximbank chiếm đoạt hơn $2.2 triệu của khách hàng
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Trong tuần này, ngân hàng xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank) sẽ phải phản hồi cách giải quyết với đại diện 6 khách hàng số tiền gửi tiết kiệm hơn 50 tỷ đồng tại đây bị nhân viên chi nhánh Đô Lương chiếm đoạt.
Báo Thanh Niên dẫn kết luận của cơ quan điều tra công an tỉnh Nghệ An cho hay, từ ngày 1 Tháng Ba, 2011 đến ngày 7 Tháng Tư, 2016, bà Nguyễn Thị Lam, nhân viên ngân quỹ Phòng Giao Dịch Eximbank Đô Lương, “được giao nhiệm vụ thu, chi tiền mặt; quản lý kiểm tra hồ sơ thế chấp vay vốn của khách hàng; huy động vốn và cho vay theo chỉ tiêu.”
Để đạt được chỉ tiêu, bà Lam tự nâng lãi suất cho khách hàng cao hơn quy định của ngân hàng từ 2 đến 6%. Nhờ vậy mà bà Lam đã mời gọi được nhiều khách hàng gửi vào số tiền lớn.
Trong thời gian từ năm 2012 đến Tháng Tám, 2016, bà Lam đã lừa dối để khách hàng ký vào các lệnh chi, ký khống ủy nhiệm chi, cũng như một số chứng từ bà Lam giả mạo chữ ký khách hàng, lừa dối nhân viên ngân hàng để rút khỏi hệ thống hơn 50 tỷ đồng (hơn $2.2 triệu) trong số tiết kiệm của 6 khách hàng gửi tại Eximbank.
Chưa hết, bà Lam còn nhận 570 triệu đồng của một khách hàng để mở sổ tiết kiệm nhưng lại chiếm đoạt. Số tiền này, bà Lam khai dùng để chi trả phần lãi suất tự kê cho những khách hàng của mình huy động, dùng mua đất, đầu tư, cho người khác vay lãi suất cao, làm nhà…
“Căn cứ kết luận điều tra, nhân viên kiểm soát viên, giao dịch viên, thủ quỹ phòng giao dịch Eximbank Đô Lương và nhân viên phòng giao dịch khách hàng Eximbank chi nhánh Vinh đã có lỗi cố ý làm trái những quy định rút và gửi tiền của Ngân Hàng Nhà Nước và Eximbank nên bà Lam đã rút tiền tiết kiệm trong hệ thống Eximbank của 6 khách hàng mà không có sổ.” Do đó cơ quan cảnh sát điều tra, công an tỉnh Nghệ An đề nghị Eximbank giải quyết yêu cầu của 6 khách hàng (trả tiền gốc và lãi), buộc bà Lam bồi thường lại toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt cho Eximbank.
Vụ án được khởi tố vào năm 2016, đến 2017 cơ quan cảnh sát điều tra có kết luận nhưng đến nay, phía Eximbank vẫn chưa trả lại số tiền trên cho 6 khách hàng. Do vậy đầu tuần này, luật sư đại diện của 6 khách hàng đã làm việc với ban lãnh đạo Eximbank và yêu cầu phía ngân hàng trả lại tiền cho khách hàng có liên quan đến vụ án.
Đại diện 6 khách hàng mất tiền cho hay: “Ban lãnh đạo Eximbank sẽ họp trong tuần này và có công văn phản hồi đến khách hàng. Chúng tôi đang chờ hướng giải quyết từ phía ngân hàng. Dự kiến phiên tòa xét xử vụ án mất tiền tại Phòng Giao Dịch Eximbank Đô Lương sẽ được xét xử vào Tháng Tư tại Nghệ An.”
Như vậy hiện nay Eximbank đang phải giải quyết cùng lúc hai vụ mất tiền từ sổ tiết kiệm của khách hàng. Trong vụ mất 245 tỷ đồng của “nữ đại gia” Chu Thị Bình ở Eximbank chi nhánh Sài Gòn, ngân hàng này quyết chờ phán quyết của tòa án rồi mới có trả lại tiền cho khách hay không. (Tr.N)
Nhớ lại món ngon Sài Gòn ngày trước
Có nhà văn nào đó cho rằng khi viết về ẩm thực bụng phải đói mới “lột tả” hết cái ngon của món ăn. Tôi rất tâm đắc với ý kiến này. Hồi còn trong trại tù cải tạo, cái bụng lép kẹp lúc nào cũng sôi ùng ục, tôi và vài người bạn tù có “tâm hồn ăn uống” vẫn thường kể cho nhau nghe những món khoái khẩu của mình. Ăn “hàm thụ” sao mà ngon thế. Phải nói ngon gấp nghìn lần ăn… thực thụ!
Thời cải tạo qua đi nhưng thời điêu linh lại kéo tới. Vào thời đó, cái để đút vào mồm chỉ toàn khoai mì chạy chỉ với bo bo, còn được mệnh danh là… cao lương. Ngồi nhấm nháp cao lương mà cứ tức anh ách. Ai đó đã khéo chơi chữ mà đặt tên, mỉa mai không khác gì cái món “mầm đá” của ông vua ngày xưa! Nhưng rồi cũng qua đi cái thời ăn để mà sống, người ta bỗng nhớ đến thời… sống để mà ăn ở Sài Gòn hoa lệ ngày nào.
Theo tôi, một trong những món ngon đó phải kể đến phở. Mặc dù phở có xuất xứ từ miền Bắc nhưng phở Sài Gòn thường ăn kèm với giá, ngò gai, húng quế vẫn ngon hơn phở Hà Nội thiếu hẳn các loại rau thơm mà lại không có giá. Vào đến Sài Gòn ngày xưa có con đường tên Turc (Thổ Nhĩ Kỳ), một đầu là đường Tự Do (Catinat), đầu kia là đường Hai Bà Trưng (Paul Blanchy). Tiệm Phở Bắc được bán trong khuôn viên nhà thờ Hồi Giáo này, nên có tên là Phở Turc. Sài Gòn 1954, lúc người Bắc mới vào Nam, những tiệm Phở Bắc hãy còn đếm được trên đầu ngón tay. Ðó là mấy tiệm Phở Thịnh đường Gia Long, Phở Turc đường Turc, Phở Minh đường Pasteur và Phở 79 ở đường Frère Louis (sau này đổi tên thành đường Võ Tánh và đến1975 lại đổi thành Nguyễn Trãi thuộc quận 1). Ngay bên hông rạp Casino có một hẻm nhỏ, đi vào hẻm đó là một dãy nhà, đa số là nhà dân Bắc Kỳ di cư sớm, từ những năm 1920. Tiệm Phở Minh nằm ở dãy nhà đó. Phở Minh có cả phở bò lẫn phở gà nhưng đặc biệt hơn cả còn có bài thơ do thi sĩ Trần Rắc đề tặng. Bài thơ được cắt chữ, đóng khung kính, treo trên tường. Bài thơ Ðường Luật có 4 câu đầu như sau:
Nổi tiếng gần xa khắp thị thành,
Trần Minh Phở Bắc đã lừng danh
Chủ đề: tái, chín, nạm, gầu, sụn,
Gia vị: hành, tiêu, ớt, mắm, chanh.
Thi sĩ Trần Rắc chính là ông chủ tiệm giày Trần Rắc đường Lê Thánh Tôn, gần Khám Lớn Catinat năm xưa. Tiệm giầy Trần Rắc, và cả mấy tiệm giầy ở đường này, đều có cửa sau đi vào hẻm “ẩm thực” Casino. Việt Nam ta đúng là… ra ngõ gặp nhà thơ. Ðến như ông chủ tiệm giày cũng có thể làm thơ về phở chứ chưa dám nói đến Tản Ðà là người viết nhiều về nghệ thuật ăn uống!
Trên đường Mạc Ðĩnh Chi (Massiges), gần bên hông Tòa Ðại Sứ Mỹ, còn có phở Cao Vân, dù tiệm phở này không nằm trên đường Trần Cao Vân (Larclause) cách đó không xa. Theo tôi, phở Cao Vân (25 Mạc Ðĩnh Chi) chỉ thuộc loại “thường thường bậc trung”nhưng được nhắc tới cùng với phở Minh vì Cao Vân cũng có một bài thơ ca tụng phở của thi sĩ Tú Mỡ được viết bằng sơn ngay trên tường. Trong các món ăn Quân Tử Vị. Phở là quà đáng quý trên đời. Chủ của phở Cao Vân ngày nay là một ông cụ Bắc Kỳ hom hem theo năm tháng. Ông không còn đứng ra nấu phở nhưng chiều chiều thường ngồi nhậu lai rai với các “chiến hữu” để hưởng nhàn!
…Trên đường Pasteur có Phở Hòa, khá nổi tiếng. Ban đầu, lúc khai trương năm 1960, tiệm phở này mang tên Hòa Lộc. Có lẽ sau này khách ăn cứ gọi tắt là Hòa nên Hòa Lộc biến thành Hòa theo kiểu gọi tên một chữ cho dễ nhớ thường thấy ở các tiệm phở (?). Phở Hòa chỉ chuyên loại phở bò, nếu vào đây mà tìm tô phở gà thì không có. Khách phải chịu khó ra đường Hiền Vương, đến tiệm Hương Bình, “chuyên trị” phở gà.
Nói đến phở Sài Gòn tại khu vực trung tâm, phải nói đến tiệm Phở 79, ngay tại số nhà 79 trên đường Võ Tánh. Khoảng năm 1952, tiệm Phở 79 mở cửa, khi đó nền nhà của tiệm còn thấp hơn mặt đường. Chỉ vài năm sau tiệm phát đạt, chủ nhân mua hai nhà bên cạnh, mở lớn thành tiệm Phở 79 khang trang và có thể nói là một trong những tiệm phở sạch nhất Sài Gòn thời đó.
Trường sinh ngữ quân đội có chi nhánh ở đường Nguyễn Văn Tráng rất gần với Phở 79 tại khu vực Ngã Sáu Sài Gòn. Ðám giảng viên chúng tôi thường xuyên ăn sáng, ăn trưa và cả ăn tối mỗi khi “ứng chiến” tại trường. Phở tại đây được đánh giá là… “ăn được.” Nếu ai “ăn không được” thì chịu khó đi thêm vài bước ra Ngã Sáu, nơi đây có đủ các món ăn chơi thuộc loại bình dân, từ phở, hủ tíu cho đến mì và có cả xe… bánh mì mua về trường nằm gặm trong những đêm ứng chiến!
Gần ngã tư Phú Nhuận có phở Quyền trên đường Võ Tánh (thuộc quận Phú Nhuận), cách cổng phụ của Tổng Tham Mưu chừng 100 mét. Tôi thường ghé ăn nơi đây mỗi khi về trụ sở chính của trường sinh ngữ trong Tổng Tham Mưu. Nước phở ở đây rất đậm đà, vị ngọt là của xương ống chứ không phải vì bột ngọt. Phở Quyền còn có cả món “tái sách tương gừng” được xếp vào loại… trứ danh.
Con cháu của một số gánh phở nổi tiếng HàNội đã vào Nam lập nghiệp năm1954, trong cơ hội lịch sử này có phở Tàu Bay. Vốn là quán phở do ông nội mở vào 1950 ở HàNội, khi di cư vào Nam, ông chủ quán được người bạn thân tặng cho chiếc mũ bay. Ông thường xuyên đội nó, khách thấy lạ, gọi ông “Tàu Bay” rồi chết tên thành tên quán
Phở Tàu Bay ở đường Lý Thái Tổ ngày nay vẫn bán và khách quen ngày nào vẫn chịu khó mò đến đây để tìm lại hương vị đặc thù. Phải nói Phở Tàu Bay rất… hiếu khách. Gọi thêm nước béo, nhà phở đem ra cả tô chứ không bằng chén nhỏ như những tiệm khác. Tô đặc biệt của Tàu Bay lại là tô “Xe Lửa,” bánh và thịt trên mức hậu hĩnh.
…Kể từ khi người Bắc di cư vào Nam, tiệm phở đánh bạt các tiệm hủ tíu, vốn là món “đặc sản” của miền Nam. Các tiệm hủ tíu nổi tiếng Sài Gòn phải kể đến hủ tíu Thanh Xuân đường Tôn Thất Thiệp (gần chùa Chà Và), hủ tíu Phạm Thị Trước ở đường Lê Lợi (khúc gần Pasteur), hủ tíu Gà Cá ở đường Hàm Nghi gần khu Ngân Hàng Quốc Gia và hủ tíu Thanh Thế trên đường Nguyễn Trung Trực…
Có người đến hủ tíu Phạm Thị Trước gọi thêm bánh pâté chaud ăn kèm, cũng giống như hủ tíu Gà Cá. Tuy nhiên, mỗi tiệm hủ tíu đều có hương vị riêng khiến một khi khách đã “kết” thì khó đi ăn nơi khác. Hủ tíu Sài Gòn sáng nào cũng đông người đến thưởng thức, không cần đợi đến những ngày cuối tuần.
Thường thì hủ tíu có bánh mềm, chỉ riêng hủ tíu Thanh Xuân hay Mỹ Tho thì thêm bánh dai, nấu khô hay nước, tùy theo ý thích của khách. Chỉ nhìn dĩa rau dọn lên trước thì cũng thấy bắt mắt: giá, hẹ, rau cần tàu, tần ô và vài cọng xà lách. Thêm vào đó, mùi nước lèo xông lên như đập vào khứu giác thực khách làm cho bụng cứ gào thét…
Người bồi bàn bưng mâm ra để tô hủ tíu trên bàn, mùi nước lèo xông lên mũi, nếm thử “nghe” được mùi thơm của nước lèo, thêm chút gia vị vào và cầm đũa ngay. Hủ tíu Thanh Xuân thì phải có rau tần ô, rau cần tàu, giá sống. Hủ tíu Phạm Thị Trước hay Thanh Thế cũng thế, nhưng không có rau tần ô. Riêng hủ tíu Gà Cá thì chỉ có giá sống. Tuy nhiên, các thứ hủ tíu nếu thiếu vài miếng tóp mỡ và cải bắc thảo thì hình như thiếu mất cái gì đó. Nước lèo vừa ngọt của xương, vừa béo của chất tủy từ ống xương, thoang thoảng chút mùi của con mực, tôm khô, hào khô và củ cải. Những thứ ấy quyện vào nhau thành một thứ nước lèo hấp dẫn. Hủ tíu bình dân thì có những xe hủ tíu bán dạo. Từ mờ sáng cho đến khi màn đêm buông xuống, nghe tiếng rao… lòng thấy nao nao!
***
Đối với tôi, một món cũng thuộc loại “khoái khẩu” ở Sài Gòn là… bánh mì thịt nguội, trong đó có cả jambon, xúc xích, patê ăn kèm với sốt mayonaise và đồ chua! Bánh mì thịt nguội ăn sẽ ngon hơn nếu bạn có thì giờ ngồi nhẩn nha tại tiệm: các loại thịt bày trên đĩa trắng tinh kèm thêm một cục xốt bên cạnh dao, nĩa sạch bóng. Bẻ một miếng bánh mì còn nóng, trét sốt lên trên rồi một lớp patê, sau đó cắt một miếng jambon… đưa vào miệng. Tuyệt cú mèo!
Một trong những tiệm bán bánh mì thịt nguội có tiếng ở Sài Gòn từ năm1954 và còn tồn tại đến ngày nay là Hòa Mã. Tiệm Hòa Mã nằm trên đường Cao Thắng, gần khu vực Bàn Cờ, nơi có những địa điểm nổi tiếng như Kỳ Viên Tự, Tam Tông Miếu, Trường Aurore, Cư Xá Ðô Thành, Nhà Bảo Sanh Ðức Chính…
Ngày nay, Hòa Mã không khác xưa là mấy. Hòa Mã cũ kỹ, bảng hiệu phai màu theo năm tháng vì đã tồn tại hơn 50 năm kể từ ngày mở cửa. Nhiều người nói chủ nhân Hòa Mã là người đầu tiên bán những ổ bánh mì thịt kiểu Sài Gòn… Tiệm Hòa Mã gọi ổ bánh mì thịt của mình là cát-cút, dùng theo tiếng Pháp cassecroute, bữa ăn lót dạ, bữa ăn nhẹ. Những năm 60, giá bán một ổ bánh mì Hòa Mã là 3 đến 5 đồng, ổ lớn có bơ tươi thì 7 đến 10 đồng.
.. Xe bánh mì Tám Lự gần chợ Bàn Cờ chỉ bán từ sẩm tối đến đêm khuya. Một ổ bánh mì Tám Lự dài cỡ 4 tấc, hai gang tay, tối ăn vào no đến sáng. Bánh mì ngon, ngoài pâté chả lụa, pâté foie, bơ Bretel còn thêm dưa leo, ngò, hành lá, nước tương, muối tiêu, ớt xắt. Ngày xưa khách chỉ cần nói: “Cho một tàu lặn hay một tiềm thủy đĩnh đi, anh Tám!” là khách sẽ có ngay một ổ bánh mì nóng giòn, thơm phức.
Nếu muốn sang hơn thì lên bánh mì Pâté Tòa Ðô chính trên đường Nguyễn Huệ hoặc tiệm bánh Hương Lan trên đường Tự Do hay ngồi Thanh Bạch đường Lê Lợi (gần bệnh viện Sài Gòn). Chỉ cần gọi đĩa bánh mì thịt nguội kèm theo một ly cà phê sữa đá là đủ no cho đến trưa. Thanh Bạch vẫn là nơi lý tưởng để vừa ăn sáng vừa ngắm cảnh người Sài Gòn sửa soạn cho một ngày mới.
… Sài Gòn xưa có hai tiệm Thanh Bạch, một ở đường Lê Lợi, bên rạp xi-nê Vĩnh Lợi. Tiệm Thanh Bạch thứ hai ở đường Phạm Ngũ Lão, trong dãy phố trệt dưới tòa soạn nhật báo Sài Gòn Mới năm xưa. Ngoài bánh mì ốp-la, ôm-lết, thịt nguội, Thanh Bạch có bánh mì bò kho, hủ tíu và đặc biệt là món suông. Bún suông dùng xương heo để nấu nước lèo, và đặc biệt ở đây là dùng tôm tươi lột vỏ, bỏ đầu, bằm nhuyễn sau đó vo lại thành sợi dài (như sợi bún). Nước lèo ở đây rất trong, ăn kèm với rau sống… Nhà hàng Tài Nam trên đường Ohier (Tôn Thất Thiệp) nổi tiếng với món đuông chà là chiên bơ rất ngon nhưng cũng rất mắc tiền. Theo nhà văn Sơn Nam, vua chúa cũng còn thèm“con đuông chà là,” tên chữ là“hồ đa tử.” Hồ đa là cây dừa rừng, tức cây chà là hoang thường mọc miền nước mặn Nam bộ, giống như cây cau kiểng. Cây dừa rừng có “củ hũ,” tức đọt non, đến mùa sau Tết thường xuất hiện con đuông, giống như con nhộng. Ðuông ăn đọt dừa non nên to, mập và thường được bắt trước khi nở thành bướm. Sơn Nam viết: “Ðem đuông nướng trên vỉ sắt, cho héo rồi ăn, chấm với nước mắm nhĩ nguyên chất. Con đuông béo ngậy vì tăng trưởng, ăn ròng củ hũ cây chà là”… Vùng Thanh Ða (Bình Thạnh) nổi tiếng khắp Sài Gòn với món cháo vịt, gỏi vịt. Vào buổi tối người Sài Gòn hay ra bán đảo Thanh Ða trước là để đón những luồng gió mát từ sông Sài Gòn thổi vào và khi về, ghé mấy quán cháo vịt, gọi thêm đĩa gỏi vịt ăn kèm. Nếu là “bợm nhậu” thì gọi thêm chai bia Con cọp BGI để… đưa cay. Nếu ngại ra Thanh Ða thì trên đường Hồng Thập Tự cũng có khu bán cháo vịt thuộc loại… “ăn được.” Thịt vịt tại đây khá mềm, nhai kỹ thấy ngọt và đặc biệt không thấy mùi hôi vốn có của thịt vịt. Có thể họ tuyển loại vịt chạy đồng nên không hôi (?).
Ðinh Công Tráng là một con đường nhỏ gần nhà thờ Tân Ðịnh nhưng cũng đi vào lịch sử ăn uống của Sài Gòn với món bánh xèo. Bí quyết của bánh xèo nằm ở kỹ thuật pha bột, sao cho khi chiên lên, bánh giòn tan khiến người ăn có thể cảm được cái thú nghe miếng bánh đang được nhai dưới hai hàm răng. Lớp bột gạo pha chút nghệ khi đổ vào chảo dầu tạo nên một tiếng “xèo” khiến ta hiểu được tại sao lại gọi là… bánh xèo! Ngày nay, đường Ðinh Công Tráng trở thành “đường bánh xèo” nhưng người sành ăn thì chọn quán bên tay trái, nếu đi từ đường Hai Bà Trưng vào. Quán không tên nhưng người ăn vẫn nhớ vì nó đã đi vào “bộ nhớ” của người Sài Gòn từ bao năm nay. Những quán đối diện bên kia đường trông có vẻ lịch sự hơn, sạch sẽ hơn nhưng vẫn chịu cảnh vắng khách vì là kẻ… hậu sinh.
Khu Ða Kao có tiệm bánh cuốn Tây Hồ (127 Ðinh Tiên Hoàng), gần chợ Ða Kao, quận1, nổi tiếng. Tại đây, mỗi bàn có để sẵn một thẩu nước mắm và một chồng chén nhỏ để khách tùy nghi sử dụng, thêm nhiều hay ít ớt bằm theo sở thích riêng của từng người. Tuy nhiên, có khách lại thích chan luôn nước mắm vào đĩa để bánh cuốn thấm nước mắm, đậm đà hơn. Chả quế và giò lụa được cắt thành miếng lớn, để riêng trong một đĩa nhỏ. Khách có thể chỉ ăn bánh cuốn nhân thịt mà không đụng tới đĩa giò chả, như vậy người phục vụ nhìn vào đĩa chả còn nguyên mà không tính tiền. Nếu cần, có thể gọi thêm đĩa bánh tôm hoặc bánh cuốn không nhân.
Sài Gòn cũng có bánh cuốn Thanh Trì kiểu Bắc, mỏng như tờ giấy, ăn với “ruốc” (chà bông) và nước mắm phải kèm với vài giọt cà cuống mới là “sành điệu”! Còn bánh ướt là kiểu bánh cuốn bình dân ở Sài Gòn, cũng ăn kèm với bánh tôm chiên, giò, chả và rau, giá. Những xe bánh ướt được đẩy đi khắp Sài Gòn, có cả nồi hấp nên lúc nào bánh cũng nóng và người bán bao giờ cũng chan nước mắm vào đĩa thay vì chấm kiểu “thanh cảnh” như bánh cuốn Thanh Trì.
Lại nói thêm, đường Albert (vào thời Ðệ Nhất Cộng Hòa đổi tên thành Ðinh Tiên Hoàng) khá dài nên dọc theo con đường này có nhiều địa chỉ ẩm thực nổi tiếng. Tiệm ăn Chez Albert (lấy tên theo con đường), Cà phê Hân, Mì Cây Nhãn (tên đặt theo cây nhãn hồi đó còn trồng trước sân), Thạch chè Hiển Khánh (nơi sưu tầm rất nhiều thơ ca tụng thạch chè)… Tôi chắc chắn còn bỏ quên khá nhiều điểm ăn uống khác nữa trên con đường này.
Ở góc đường Tôn Thất Ðạm và Hàm Nghi, trước kia vào thập niên 30 có một quán cháo cá nổi tiếng một thời. Buổi chiều cho đến gần khuya, khách đến ăn rất đông, nhất là khi cải lương, hát bội, hát bóng vãn hát. Theo Vương Hồng Sển trong Sài Gòn Tạp Pín Lù, quán cháo cá này của người Tàu, gốc Quảng Ðông, “cha truyền con nối suốt bốn năm thế hệ, trót trăm năm chớ không phải chơi… ” Cháo tại đây nấu bằng gạo tấm hầm với cá, xương heo và thịt tôm hùm để thành một thứ hồ sền sệt khiến “người đau mới mạnh dùng không sợ trúng thực, người mệt mỏi ăn vào cảm thấy nhẹ bụng, mau tiêu. Tô cháo cá Chợ Cũ quả là một ‘tô thuốc tráng thần’…” Cháo nóng hổi bốc hơi nghi ngút. Vừa thổi vừa húp xì xụp mới thấy được cái thú vị của món cháo cá Chợ Cũ. Thịt cá giòn, thơm, lẫn lộn hương vị của hành, tiêu, gừng và có thể ăn với “dầu chá quẩy.” Thú thật, tôi là người thích thịt hơn cá nhưng thỉnh thoảng được thưởng thức món cháo cá vẫn thấy ngon đến toát mồ hôi!
Có một tiệm cháo giò heo khá nổi tiếng trong ngõ đường Phan Ðình Phùng (ngày nay là Nguyễn Ðình Chiểu). Tiệm không có tên, chuyên bán cháo từ 6 giờ tối tới một, hai giờ sáng. Khách của tiệm này đa số là khách chơi đêm, khách đi nhảy, khuya về đói bụng đến ăn tô cháo nóng.
Tôi lại nhớ đến món phá lấu ở góc đường Lê Lợi-Pasteur, nơi đây còn có xe bò bía và nước mía Viễn Ðông. Bán phá lấu là một chú Tàu và “cửa hàng” của chú chỉ vỏn vẹn một cái khay tròn, trên đó bày đầy đủ nội tạng heo: lòng, dồi, gan, bao tử, ruột non, ruột già, tim, phèo, phổi… Trông thật hấp dẫn, ngửi thơm phức và ăn vào thì giòn tan. Phá lấu nói chung có vị hơi ngòn ngọt, gan thì bùi bùi, lòng thì hơi dai dai nhưng khi nhai kỹ mới thấy ngon… thấu trời xanh! Nghệ thuật làm phá lấu chắc chỉ mấy chú ba mới đáng hàng sư phụ. Phá lấu làm tại nhà cũng ướp húng lìu, ngũ vị hương nhưng không thể nào so sánh với phá lấu góc nước mía Viễn Ðông. Từng miếng phá lấu được ghim sẵn bằng tăm, chấm với tương đỏ trộn tương đen. Khách ăn xong chú Ba chỉ nhìn tăm mà tính tiền nhưng tuyệt không bao giờ sai. Quá bộ vài bước là xe nước mía tươi mát đang chờ… để kết thúc một chuyến ăn hàng bên lề đường. Gần nước mía Viễn Ðông có xe thịt bò khô của ông Năm (theo tên gọi của khách quen) và sau 1975 ông dời về đường Tự Ðức (nay đã đổi tên là đường Nguyễn Văn Thủ) thuộc khu Ða Kao. Dân chơi Sài Gòn thường xếp hạng: “Ăn quận 5, nằm quận 3, xa hoa quận 1” nên viết về món ngon Sài Gòn mà bỏ qua khu vực Chợ Lớn là cả một thiếu sót lớn. Dọc đường Trần Hưng Ðạo nối với đường Marins (Ðồng Khánh) thuộc địa phận quận 5 có những nhà hàng, tửu lầu nổi tiếng một thời như Arc-en-Ciel, Ðồng Khánh, Á Ðông, Bát Ðạt.
Theo tôi, Chợ Lớn nổi tiếng hơn cả là đường Lacaze mà người Việt hay gọi trại là La Cai, tức đường Nguyễn Tri Phương sau này. Khu La Cai có mì vịt tiềm hầm thuốc bắc, một trong những món “tủ” của người Hoa. Bên cạnh đó còn có những tiệm hủ tíu mang tên Mỹ Tiên, Cả Cần và tiệm bánh bao Bà Năm Sa Ðéc. Ðêm đến có các quán sò huyết dọc theo lề đường. Khách bình dân ngồi ăn nhậu thoải mái giữa dòng xe cộ ồn ào bên ánh đèn nê-ông từ các nhà hàng, vũ trường sang trọng của Chợ Lớn “by night”!
…Thôi thì đời người có lúc hưng lúc tàn, cũng như vận nước có khi thịnh khi suy. Viết lại món ngon Sài Gòn chỉ để thỏa mãn kiểu “ăn hàm thụ” như đã nói ở trên. Giờ có cho ăn thực thụ chắc cũng chẳng thấy ngon như thời còn trai trẻ.
Tất cả bây giờ chỉ còn là… hoài niệm!
(Nguồn: Trích “Hồi ức một đời người” qua truc le trucle9@yahoo. com; [K3HH])
Giáo sư ở Baltimore chi $19,000 thay thận cho mèo cưng
BALTIMORE, Maryland (NV) – Với $19,000, những người khác có thể nghĩ đến việc mua xe, đặt cọc mua nhà, hay đi du lịch. Nhưng một nữ giáo sư ở đại học University of Baltimore, tiểu bang Maryland, dùng số tiền này để cứu mạng con mèo cưng của mình, và bà cho hay đây là cách dùng tiền rất xứng đáng.
“Con mèo đã cùng tôi trải qua những giờ phút khó khăn nhất của cuộc đời,” chủ con mèo Stanley, bà Betsy Boyd, cho đài truyền hình WJZ hay.
“Con mèo của tôi 17 tuổi, già lắm rồi, nó không còn có thể di chuyển nhiều như trước,” theo bà Boyd.
Khi con mèo đau yếu vì bị hư thận, bà Boyd không ngần ngại để chi trả cho việc điều trị cho khỏe mạnh trở lại.
Giáo sư Boyd giải thích với đài WJZ rằng “đối với tôi, con mèo này cũng giống như người. Nó là bạn của tôi, và tôi tin rằng bạn của mình muốn sống, do đó tôi trả tiền cho cuộc giải phẫu.”
Phí tổn của cuộc giải phẫu thay thận này là gần $20,000.
Bà Boyd cho hay bà và chồng dùng số tiền dành dụm ít ỏi của mình để chi trả thuốc men cho con mèo cưng. Họ phải bỏ ý định mua xe mới.
Bà mẹ có hai con nhỏ này viết lại việc này trên mạng và được nhiều chú ý.
Nhưng không phải ai cũng đồng ý. Bà Boyd cho biết có nhiều lời phê bình chỉ trích nặng nề.
“Đó là quyền của họ,” bà Boyd nói.
Bà cũng cho đài WJZ hay rằng họ cũng nhận nuôi con mèo đã cho Stan trái thận. (V.Giang)
Thời gian qua những văn bản cũ
I- Chim ưng lại sư tử lên
Viết một bài cho báo Đất Mới số xuân Bính Thìn (1976), nhận lời anh Vũ Đức Vinh rồi tâm trí tôi vẫn chưa có một chút gì để sẵn sàng viết. Đây sẽ là Tết đầu tiên ở xứ người cho dân tị nạn Việt Nam ở Hoa Kỳ ra đi từ Tháng Tư 1975. Tất cả còn quá mới, tất cả như chưa xong, tất cả như đang diễn tiến…
Viết? Xúc cảm không có, hay như chưa có, làm sao để viết? Khi còn sống trong nước tôi luôn luôn mong có dịp xuất ngoại, ra khỏi Việt Nam đi đâu đó, từng nói với bạn bè một cách bạc bẽo rằng dù là qua Lào qua Miên qua Xiêm La Miến Điện gì cũng được, chứ sống mãi trên mảnh đất này thì nản quá, giờ này mới thấy mong ước ấy là sai lầm. Mong ước ấy không biện minh được dù trên phương diện vật chất, càng sai về mặt tinh thần; người ta sống quả không phải chỉ cần có cơm có bánh, đời sống cần cả ánh sáng lẫn bóng tối. Ắt hẳn nhiều người trong chúng ta, qua thời gian ngắn ngủi có mặt trên lục địa này (bài này đang được viết trong tháng 12.1975), cũng đã nhận ra thế mới biết ở Sài Gòn là sướng. Khi nói ra được ý nghĩ đó thì mọi sự đã muộn rồi.
Sài Gòn hôm nay không còn là Sài Gòn cũ nữa. Không phải chúng ta đã mất Sài Gòn, những người bạn chúng ta đang ở Sài Gòn cũng đã mất Sài Gòn. Trong một bài báo trên tờ Le Point, Jean Larteguy chấm dứt bài viết của ông về thủ đô miền Nam bằng hai chữ “Adieu Saigon.” Vĩnh biệt Sài Gòn. Ngay cả một người ngoại quốc yêu Sài Gòn, trong hai chục năm qua thiên về Hà Nội, nay cũng đã thấy Sài Gòn không còn nữa. Ông ta, tác giả “Le Mal Jaune,” đã ngậm ngùi một cách khác thường, nỗi ngậm ngùi của một nhân chứng giác ngộ, bơ vơ, nguồn thương yêu sa sảy kia đã không thể nào còn níu lại được, có chăng là vớt vát một vài rơi rớt, tàn phai.
Có kẻ đã chết lặng khi cảm thấy cây cối đường xá Sài Gòn chênh vênh trong một tầm nhìn soi ngược hiện tại là nhìn vào lòng mình, tâm trí mình, quá khứ mình. Đó là cái nhìn hấp hối tử sinh, đó là cái nhìn tâm linh bên trong và cả bên ngoài xương thịt, dưới chân tóc, trong làn da, cắt đứt cuộc sống thân thuộc. “Người ta chỉ sống với một số hình ảnh,” Thanh Tâm Tuyền đã viết thế. Qủa thật người ta không thể sống như cũ với những hình ảnh mới khác.
Tưởng tượng người Sài Gòn không nhớ Sài Gòn?
Tưởng tượng người Việt Nam không nhớ Việt Nam?
Chúng ta sẽ chẳng cần gặp nhau làm gì. Chúng ta sẽ chẳng cần viết cho nhau làm gì nữa. Nếu còn gặp nhau khi buổi chiều rực rỡ ánh nắng, nếu còn gặp nhau khi buổi sang sầm sập mưa rơi, vì chúng ta còn có Sài Gòn là của chung, chúng ta còn có những khắc khoải hai mùa mưa nắng chúng ta còn có đen nhánh mái tóc bên vai chúng ta còn có phơ phất những tà áo dài đôi khi lam lũ nhưng thân thiết làm sao, chúng ta còn nghiêng những vành nón trên đầu, mưa hay nắng, những của chung muôn đời ấy của chúng ta, đời đời kiếp kiếp..
II- Tháng Ba nhớ Lê Xuyên
Trong văn học cận đại nước ta có một số ít tác giả đã bị nhân vật của mình một sớm một chiều chiếm đoạt mất tên mình, chẳng hạn nhà văn Vũ Trọng Phụng bị (hay được) độc giả gọi là Xuân Tóc Đỏ, sau 1954 nhà văn Lê Xuyên thành Chú Tư Cầu, tên nhân vật và cũng là nhan đề tác phẩm nổi tiếng của ông.
Ai đó, thường là bạn văn, thấy Lê Xuyên đi đến, nói: Kìa, Chú Tư Cầu. “chú Tư” chỉ cười. Văn chương Việt Nam kể từ thời tiền chiến đến nay (có thể dùng thời điểm 1922 là năm Tản Đà cho xuất bản truyện “Thề Non Nước,” trong có bài thơ cùng tên Thề Non Nước, số nhân vật “sống” cùng với tác giả, và sống sau khi tác giả đã qua đời, rất hiếm. Chí Phèo sống mãi dù tác giả Nam Cao đoản mệnh (1917-1951), Anh Vọi còn như tượng đồng trên bãi biển dù tác giả Khái Hưng (1896-1947) đã bị dìm chết trên Châu Giang, Phủ Lý (một lúc nào đó có dịp tôi sẽ viết về sông Châu ở Phủ Lý, nơi năm 1955, 56 tôi học Quốc Văn với ông thầy Chu Thiên tác giả “Bút Nghiên” tại lớp Hè Trung Học Phủ Lý). Tương tự, người ta gọi Nhất Linh là Dũng, coi Phi Lạc là Hồ Hữu Tường, gọi Vũ Khắc Khoan là thần Tháp Rùa hay một cách khác, Trần Đức Lai là Cậu Chó của văn chương nhật báo Sài Gòn. Nhân vật dính liền với tác giả, mặc dù trong nhiều trường hợp, nhân vật không giống tác giả, nhân vật chỉ sống thôi, linh động thôi, hay, một cách nào đó, người thưởng ngoạn muốn dán cái danh tính kia lên trán của kẻ tạo ra nó, như một lời chế diễu, hay như một cách tán dương, rằng ông đó là người đã tạo ra nhân vật đó, dù tác giả có cãi lại rằng “nhân vật đó là… nhân vật, nhân vất đó không phải là tôi!”
Chú Tư Cầu là nhan đề một truyện dài đăng báo từng kỳ, và cũng là nhân vật đáng yêu của Lê Xuyên. Tình ái chan hòa đấy, nhưng nhân vật ấy lại là một chàng trai ôm sung nằm ngoài ruộng phụ kích Pháp quân. Có đọc kỹ tiểu sử của tác giả Chú Tư Cầu, tác phẩm đầu tay của Lê Xuyên, 1965, mới thấy ông đã tham dự những việc nhân vật của ông từng tham dự: cầm sung đi kháng chiến nơi đồng quê miền Nam, nơi có những Rặm (Trâm Bầu), Kinh (Cầu Muống), Nguyệt (Đồng Xoài), ít ai biết Lê Xuyên (Lê Bỉnh Tăng) là tay tham gia đảng Đại Việt cùng lớp với Phạm Thái, Hoài Sơn Ung Ngọc Nghĩa, ở cùng một lều, và rất ít nói. Theo bạn đồng chí thời chống Pháp là Hoài Sơn thuật lại hồi đầu Tháng Ba, 2004, ít ngày sau khi bạn ông từ trần, thì ông có hai người bạn cùng lều, được các bạn khác đặt cho hai cái hỗn danh trái ngược: Phạm Thái là “máy nói,” còn Lê Xuyên là “máy câm.”
Người viết bài này đã nhiều lần phỏng vấn Lê Xuyên, những câu trả lời của anh đã đăng trên Khởi Hành trước 1975 tại miền Nam, và cũng được anh mời viết truyện dài đăng trên nhật báo Quật Cường, khi anh làm tổng thư ký tòa soạn nhật báo này (cả 3 chưa có dịp in thành sách).
Trong hồ sơ Lê Xuyên tới nay còn giữ được, tôi đã 3 lần phỏng vấn anh, một về thành phố chúng tôi đang sống (Sài Gòn), một về phụ nữ Việt Nam, một về nhà văn và tác phẩm đầu tay (Chú Tư Cầu). Bài này đã đăng trên Tuần báo Khởi Hành của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội (chủ nhiệm nhạc sĩ đại tá Anh Việt Trần Văn Trọng), số ra ngày 3 Tháng Chín năm 1970. (Viên Linh)
Muôn sự tại tâm
Qua điện thoại, tiếng nói của người bên kia đầu dây gọi vào chương trình phát thanh cho phép đoán tuổi của bà khoảng trên dưới 70. Bà khóc nức nở, tức tưởi, mếu máo, như có nỗi uất ức không kềm hãm được, phải bung ra. Lẫn trong tiếng khóc khàn đặc, người nghe lõm bõm câu chuyện bà kể: “Tui đã năn nỉ nó, con ơi, lấy ai thì lấy, đừng bao giờ lấy Mỹ đen nha con, cả đời má, má quá sợ Mỹ đen, má sợ lắm, tội nghiệp má, con đừng… Vậy mà bây giờ nó ưng một thằng Mỹ đen, nó đem thằng đó về nhà cô ơi!”
Tiếng khóc của bà vút cao, mỏng như tiếng vĩ cầm trên thang âm rồi đứt. Tiếng người điều khiển chương trình vừa dịu dàng, vừa dứt khoát: “Thưa bác, chúng tôi hết sức thông cảm với hoàn cảnh gia đình bác vừa chia sẻ nhưng đây là giờ hội luận thời sự, xin lỗi bác và hẹn bác trong chương trình thư tín cuối tuần bác nhé! Kính chúc bác sức khỏe.”
Tâm sự của những bà mẹ nệ cổ trong các cuộc hôn nhân của con cái không thuận theo mong đợi của quý bà khiến tôi nhớ lại một chuỗi những phiền muộn nát lòng kiểu này tôi từng nghe qua hay chứng kiến cách nay gần 30 năm, thời tôi mới tới Mỹ và đi làm ở một công ty có đông công nhân người Việt mình cũng như các sắc tộc khác.
Một bà mẹ người Hoa nhất định phản đối, không cho con gái kết hôn với người cô yêu là một thanh niên Việt, tuyên bố: “Tôi nói thẳng là cậu đừng mất công theo đuổi con gái tôi nữa. Dầu cậu có đi tới đi lui cho mòn cả chục, cả trăm đôi giày lẫn gạch lót đường thì tôi vẫn không gả nó cho cậu.” Cô khóc hết nước mắt với tôi nhưng rồi cũng đành chia tay người tình để rồi ba năm sau mới kết hôn với một thanh niên đồng hương ở tuổi 32 cho mẹ vui lòng. Cô hối hả sanh hai con trong vòng ba năm, trước khi “trứng của người mẹ không còn tốt nữa” như bác sĩ cảnh báo. Hú vía! Trời thương ban cho một cháu là con trai!
Một cô khác cương quyết hơn, nhất định lấy người yêu là một thanh niên người Mễ dù cái giá cô phải trả là bị mẹ từ chối, không tổ chức hôn lễ, cô được tự do khăn gói ra khỏi nhà, nói cách khác, tự do “theo trai” và không bao giờ được về nhà cha mẹ nữa. Chưa hết, sau khi cô đi rồi, thân phụ cô đổ bệnh, bị bán thân bất toại. Mẹ cô quá buồn, đóng cửa tiệm kim hoàn để ở nhà săn sóc chồng và chính bà cũng cần “dưỡng thương.” Cô không về thăm nom cha mẹ được, khiến cô không bao giờ có niềm vui trọn vẹn trong cuộc đời riêng. Ngay cả khi các con cô lớn lên, cô vẫn không có câu trả lời nào nghe được khi chúng hỏi: “Con có ông bà ngoại không vậy mẹ?”
Một cô nữa có hai bằng cử nhân giáo dục và sử học, yêu một người đàn ông Latino ly dị vợ có hai con, thề sẽ không lấy ai nếu cha mẹ phản đối. Vì cha mẹ cô là tín đồ Công Giáo thuần thành, dù không vui nhưng sống thuận theo ý Chúa, sợ con cái lỗi đạo nên đành cắn răng chấp thuận cho cô chu toàn bí tích hôn phối. Không hiểu vì sao, cô không sanh con, lúc nào trong hạnh phúc riêng mình cũng có chút ngậm ngùi đã làm cha mẹ buồn lòng.
Trải qua hơn bốn thập niên ở xứ người, tôi nghĩ giờ đây những cuộc hôn nhân dị chủng đã không còn là vấn đề cấm kỵ quá nghiêm trọng về mặt tâm lý, văn hóa, ngay cả luân lý cho các bậc cha mẹ và con cái đến tuổi trưởng thành của họ nữa. Tôi thực sự không biết những kết hợp như thế có còn gây ra ít nhiều khiên cưỡng cho người trong cuộc hay không cho tới vừa mới đây, một nữ thính giả luống tuổi ở Atlanta gọi vào đài và khóc lóc rất bi thương, gần như hoảng loạn hay mê sảng.
Có một lý thuyết cho rằng cha mẹ người Việt thường dạy con bằng kinh nghiệm bản thân. Nếu tin điều này thì chúng ta phải nghĩ có thể bà mẹ trong trường hợp nêu trên không do kỳ thị chủng tộc mà do bà bị ám ảnh từ một biến cố nghiêm trọng nào đấy đã xảy ra cho bà hoặc thân nhân của bà, liên quan đến người da đen, lâu nhất từ cuộc chiến tranh thập niên 40 thế kỷ trước khi đội quân đánh thuê cho Pháp gọi là lính lê dương (hay Tây đen rạch mặt) hiếp đáp các cô thôn nữ ở những làng mạc chúng đi qua. Trường hợp này, bà nên đi gặp bác sĩ tâm lý để được giúp đỡ hầu lấy lại sự an vui trong tuổi già mà bà xứng đáng được hưởng ở đất nước Hoa Kỳ.
Tuần qua, cộng đồng mạng được xem một live stream phổ biến rộng rãi trên YouTube, cho thấy cuộc sống riêng tư của một cặp đôi, chồng Trung Quốc, 43 tuổi, vợ Phi Châu, 27 tuổi. Chỉ một thời gian thật ngắn, đã có 20,000 người ghi danh theo dõi và đặt nhiều câu hỏi hiếu kỳ, quan tâm muốn tìm hiểu sự thật phía sau cuộc hôn nhân của họ. Phải nói là trong mắt tôi, họ là một đôi uyên ương xứng hợp, dễ thương, không thấy ra một lý do nào khiến nghĩ là họ không thể là một đôi vợ chồng. Hơn thế nữa, họ là một đôi vợ chồng hạnh phúc, đứa con trai đầu lòng bốn tháng tuổi của họ là trái quả của hạnh phúc ấy, khôi ngô, tuấn tú, bụ bẫm, là sự pha trộn hài hòa, đáng yêu của cả hai nguồn gốc đã phối hợp sản sinh ra bé.
Cuộc hôn nhân của hai người không chỉ nói lên hạnh phúc đương nhiên của họ mà còn nói lên một điều quan trọng hơn, đó là sự mở rộng tầm nhìn đưa tới mở rộng trái tim và vòng tay trong một nhân sinh quan mới, làm cho đời sống đẹp hơn vì con người biết tôn trọng nhau và yêu quý sự khác biệt, thể hiện yếu tính cốt lõi của một nền văn minh cao nhất trên hành tinh của loài người. Nghĩ cho cùng, lột bỏ lớp vỏ bọc ngoài (ngôn ngữ, làn da, mái tóc, đôi môi dầy, mắt nâu, mắt xanh, v.v…) cấu trúc sinh học của con người bất cứ thuộc sắc tộc nào là một, cảm giác của cơ thể con người là một, tâm hồn bên trong mỗi con người buồn/ vui, yêu/ghét như nhau, hy vọng/thất vọng, giận hờn/nhung nhớ như nhau, có gì khác? Những dị biệt nhỏ là vấn đề điều chỉnh, “khi thương trái ấu cũng tròn.”
Zou Qianshun, 43 tuổi, là một ngư phủ Trung Quốc làm việc trên tàu đánh cá. Cô Sandra, gốc Phi Châu, cách đây ba năm, làm chủ một tiệm cắt tóc trong khu vực ven biển của Châu Phi. Có lẽ nhân một chuyến Zou ghé bờ, hai người gặp nhau và đem lòng yêu nhau. Tháng Ba năm ngoái, 2017, họ cử hành hôn lễ tại Cameroon, quê hương của cô dâu. Sandra mặc áo cưới, đội vòng hoa, khuôn mặt hiền hậu, tươi tắn, đứng giữa họ hàng. Chú rể mặc sơ mi thêu hoa hai vạt trước, hân hoan đứng cạnh vị mục sư chủ hôn.
Tiễn chân cô dâu về nhà chồng ở mãi tận ngôi làng gần Dandong, phía Bắc tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, thân nhân cô dâu rất lo lắng, sợ cô không được đối xử tốt, sợ cô khó thích nghi với cuộc sống mới theo văn hóa mới, giữa một cộng đồng nói thứ ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ. Thế nhưng, thực tế đã có câu trả lời tích cực nhiều lần hơn: Sandra chuyện trò với chồng bằng tiếng Pháp và đang bập bẹ nói đôi chút tiếng địa phương, cô cũng học cách nhóm lò thổi nấu theo truyền thống quê chồng. Cô may mắn hơn so với cô bạn đồng nghiệp người Hoa của tôi cách đây ba chục năm, bị mẹ ruột cấm cản kết hôn với ý trung nhân Việt Nam và người yêu của cô bị hăm họa đi mòn nhiều đôi giày, mòn cả sân nhà bà thì cậu vẫn không bao giờ cưới được cô, mẹ của Zou hết lời “khen Sandra thông minh, xinh đẹp và có tấm lòng nồng ấm.”
Đọc bản tin đến đây, tôi hết sức ngạc nhiên thấy một bà mẹ quê nghèo ở Trung Hoa lục địa, cuộc sống khép kín, ít cơ hội giao tiếp với thế giới bên ngoài, lại vốn được coi là bị ràng buộc sâu đậm với phong tục tập quán lâu đời của dân tộc, ấy vậy mà cách nào bà có cái nhìn rất nhân hậu về cô con dâu dị chủng như thế? Tôi không mảy may tin vào cái kết luận dễ dãi của một số người cùng xem cái live stream này, cho rằng Trung Quốc đang có khủng hoảng dân số trai thừa, gái thiếu, là hệ quả của chính sách một con trước đây và vì gia đình nào cũng cần con trai nối dõi tông đường khiến con gái không được phép ra đời nên giờ đây đàn ông Trung Quốc rất khó tìm được vợ. Muốn có vợ, họ phải “vượt biên” đến các quốc gia khác. Điều này có thể đúng nhưng không nhất thiết rơi vào trường hợp vợ chồng anh Zou một khi anh “không đi mua nái để gây giống cho lợn” mà họ là hai con người yêu nhau và đợi chờ ba năm mới cưới, hệt như con đường của mọi cặp đôi khác yêu nhau và trở thành vợ chồng khi cuộc tình đã chín.
Vì hàng xóm láng giềng xôn xao khi anh Zou đưa “cô Thắm” về làng nên anh nảy ra ý định quay video phóng lên mạng chuyện tình của mình cho mọi người được thỏa lòng, mãn nhãn. Anh trả lời mọi câu hỏi, nhiều nhất là câu “Anh chị có thật lòng yêu nhau không?” Trả lời thì không khó nhưng để chiêm nghiệm được sự thật trong lời anh nói thì chỉ khi nào “thấy ta trong người và người trong ta,” may ra mới “ngộ.” (Bùi Bích Hà)
Đài Fox bị kiện vì ‘khai thác’ cái chết của người khác
-Anh trục xuất 23 nhà ngoại giao Nga
-Philippines rút khỏi Tòa Án Quốc Tế sau khi tổng thống bị điều tra
-Đài Fox bị kiện vì ‘khai thác’ cái chết của người khác
California: Giáo viên vô ý nổ súng trong lớp, học sinh bị thương
SEASIDE, California (NV) – Một giáo viên trung học ở vùng Bắc California vô ý để súng nổ trong lớp vào trưa ngày Thứ Ba khiến ít nhất một học sinh bị thương.
Bản tin của tờ báo địa phương Mercury News cho hay ông Dennis Alexander, giáo viên và cũng là một cảnh sát viên trừ bị làm việc cho sở cảnh sát thành phố Seaside, đang giảng về an toàn súng tại trường trung học Seaside High School thì vô ý bóp cò khiến súng nổ.
Cảnh sát nói rằng đạn bay lên trần rồi dội lại khiến một học sinh bị thương nơi cổ, nhưng không trầm trọng.
Ông Alexander sau đó cho hay ông chĩa súng lên trần để xem súng có đạn hay không, nhưng khẩu súng cướp cò.
Tờ báo Monterey County Herald cho biết các lớp học sau đó trở lại bình thường nhưng cảnh sát đang mở cuộc điều tra.
Học khu Monterey Peninsula gửi thư đến nhà các học sinh để thông báo với phụ huynh về vụ này và nói rằng ông Alexander đang được cho tạm nghỉ để chờ kết quả điều tra.
Thành phố Seaside nằm trong quận Monterey và cách San Francisco chừng 116 dặm về phía Nam. (V.Giang)













