Đệ Nhất Phu Nhân Melania biết ‘tôn trọng nghi thức’ của Nhật

WASHINGTON DC (NV) – Trước khi tháp tùng Tổng Thống Donald Trump trong chuyến viếng thăm chính thức nước Nhật, đệ nhất phu nhân Melania lắng nghe lời cố vấn, chuẩn bị những y phục giản dị và thanh nhã, sao cho phù hợp khi gặp Hoàng Đế Akihito và Hoàng Hậu Michiko và các chính khách Nhật.

Theo nhật báo The Mercury News, nước Nhật tuy chạy theo thời trang nhưng trong môi trường kinh doanh, người ta lại tránh sự nổi bật, như y phục có màu sắc sặc sỡ hay phụ nữ mặc váy quá ngắn.

Trả lời phỏng vấn của đài truyền hình CNN, bà Stephanie Grisham, giám đốc truyền thông của đệ nhất phu nhân, nói: “Bà Trump luôn luôn quan tâm và tôn trọng truyền thống cũng như lễ nghi của những quốc gia mà bà thăm viếng.”

Bà Grisham nói thêm: “Bà ấy biết bà đang đại diện cho nước Mỹ nên muốn bảo đảm rằng mọi thứ phải sao cho thích hợp.”

Theo một trang mạng dành cho du khách Tây Phương, rằng văn hóa Á Châu đặt nặng tầm quan trọng nơi xã hội hơn là đối với cá nhân, điều có nghĩa là chớ nên phô trương thái quá để làm cho mình nổi bật hơn đồng nghiệp hay những người chung quanh.

Nhật là chặng dừng chân đầu tiên trong chuyến công du Á Châu kéo dài 12 ngày của Tổng Thống Trump và phu nhân Melania.

Trước khi họ đến nơi, cô Ivanka Trump, con gái lớn của Tổng Thống Trump, đã bị một số chỉ trích vì cô mặc chiếc váy ngắn màu hồng tươi khi đứng cạnh Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe trên sân khấu, tại hội nghị phụ nữ quốc tế do chính quyền Nhật tổ chức.

Cô Ivanka Trump, một cố vấn cao cấp của cha cô tại Tòa Bạch Ốc, có mặt tại Nhật để nói chuyện về phụ nữ trong doanh nghiệp. (TP)

Mời độc giả xem phóng sự “Red Beach – Đà Nẵng, nơi 63 năm trước Mỹ đổ quân vào Việt Nam”

Đảng Dân Chủ giành được ghế thống đốc tại Virginia và New Jersey

RICHMOND, Virginia (AP) – Cử tri tại hai tiểu bang Virginia và New Jersey đã dành cho ứng viên của đảng Dân Chủ chiến thắng lớn lao hôm Thứ Ba và đưa ra một thông điệp rõ ràng là họ không hài lòng với Tổng Thống Donald Trump.

Trong cuộc tranh cử gay go ở Virginia, Phó Thống Đốc Ralph Northam, thuộc đảng Dân Chủ, đánh bại ứng cử viên Cộng Hòa Ed Gillespie.

Tại New Jersey, ông Phil Murphy, cũng thuộc đảng Dân Chủ, đánh bại Phó Thống Đốc Kim Guadagno, thuộc đảng Cộng Hòa để thay thế Thống Đốc mãn nhiệm Chris Christie. Ông Christie, từng là ngôi sao sáng trong đảng Cộng Hòa, gặp nhiều tai tiếng chính trị trong vài năm trở lại đây và bị cử tri chán ghét.

Chiến thắng ở Virginia và New Jersey là sự khuyến khích lớn lao cho phía Dân Chủ, vốn cho đến nay chưa thành công trong việc biến tinh thần chống Tổng Thống Donald Trump thành thắng lợi ở phòng phiếu.

Trong thời gian tranh cử, ông Northam luôn tìm cách cho cử tri thấy rằng ông Gillespie, người từng là chủ tịch Ủy Ban Quốc Gia đảng Cộng Hòa (RNC), liên hệ chặt chẽ với Tổng Thống Trump.

Ông Gillespie trong khi đó không mời ông Trump đến giúp mình nhưng lại có nỗ lực nhắm vào những người ủng hộ ông Trump, một chiến lược được Steve Bannon, cựu cố vấn của ông Trump, khen là khôn ngoan trong tiểu bang từng bỏ phiếu cho bà Clinton trong kỳ bầu cử năm ngoái.

Cựu Tổng Thống George W. Bush và đương kim Phó Tổng Thống Mike Pence từng đến vận động cho ông Gillespie.

Tổng Thống Donald Trump trong các bản tweet gửi ra trước ngày bầu cử cũng kêu gọi cử tri Virginia bỏ phiếu cho ông Gillespie. Tuy nhiên, ngay sau khi biết ông này thất cử, ông Trump gửi tweet nói rằng đó là vì ông Gillespie không đứng sát với ông cùng với đường hướng của ông.

Tại New Jersey, chiến thắng của ông Phil Murphy trước Phó Thống Đốc Kim Guadagno, thuộc đảng Cộng Hòa, đưa quyền kiểm soát ghế thống đốc trở lại phía Dân Chủ sau tám năm cầm quyền của Thống Đốc Chris Christie thuộc đảng Cộng Hòa.

Điều này cũng có nghĩa rằng trong trường hợp Thượng Nghị Sĩ Bob Menendez, hiện đang bị ra tòa về tội tham nhũng, phải từ chức thì ông sẽ được thay thế bằng một nhân vật phía đảng Dân Chủ, duy trì con số hiện nay ở Thượng Viện. (V.Giang)

Hành khách phát giác chồng ngoại tình, phi cơ phải hạ cánh khẩn cấp

Tới năm 2020 Việt Nam vẫn cấp sổ hộ khẩu, chứng minh thư như cũ

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sổ hộ khẩu, chứng minh thư sẽ tiếp tục được cấp để nhà cầm quyền CSVN kiểm soát người dân ít ra đến năm 2020, chứ chưa bị bãi bỏ ngay như sự mừng rỡ của người dân.

Báo Dân Trí hôm Thứ Ba, 7 Tháng Mười Một, đưa tin: “Thượng Tá Trần Hồng Phú, phó cục trưởng Cục Cảnh Sát Đăng Ký Quản Lý Cư Trú và Dữ Liệu Quốc Gia Về Dân Cư (C72 – Tổng Cục Cảnh Sát, Bộ Công An), khẳng định trong khoảng thời gian từ nay đến năm 2019-2020, tất cả thủ tục hành chính liên quan đến sổ hộ khẩu hay chứng minh nhân dân vẫn tiến hành bình thường như cũ.”

Ông Phú nói với báo chí bên lề cuộc họp báo của Bộ Công An buổi sáng cùng ngày là “nếu bảo bỏ thì không thể nào bỏ được.”

Nhà cầm quyền trung ương giao cho Bộ Công An xây dựng “cơ sở dữ liệu dân cư quốc gia” rồi các ngành làm xong cơ sở dữ liệu chuyên ngành của mình thì “kết nối với nhau, người dân sử dụng mã số công dân trên thẻ căn cước thì khi đó bản thân cơ quan nhà nước không cần, công dân cũng không cần quyển sổ hộ khẩu nữa thì sẽ bỏ thôi.”

Trong cuộc phỏng vấn của báo Dân Trí, ông Trần Hồng Phú cho hay tới ngày 14 Tháng Mười Một, Bộ Công An sẽ “tổ chức hội nghị toàn quốc, sau đó sẽ tổ chức tập huấn ở các địa phương về nghiệp vụ cho đội ngũ cán bộ thu thập thông tin.”

Sau đó sẽ tiến hành phát phiếu cho các địa phương để “Công an phường, xã, thị trấn phát đến từng hộ gia đình, để người ta kê khai, ký xác nhận. Sau đó công an đối chiếu xác minh, xác thực rồi tiến hành nhập dữ liệu lên hệ thống.”

Qua lời ông Phú thì “15 trường thông tin cơ bản của công dân” được thu thập để xây dựng cơ sở dữ liệu quốc gia và đến năm 2018 thì nhà cầm quyền CSVN sẽ giao cho Tập Đoàn Viễn Thông Quân Đội (Viettel) ứng vốn ra để thực hiện, triển khai hạ tầng, đường truyền, phần mềm.

Trước đó, hôm Thứ Hai, 6 Tháng Mười Một, Bộ Trưởng Công An CSVN Tô Lâm nói với báo chí bên lề kỳ họp Quốc Hội mà ông cũng là một đại biểu rằng: “Bỏ sổ hộ khẩu nhưng chắc chắn các biện pháp quản lý dân cư như đăng ký thường trú, tạm trú, tạm vắng vẫn thực hiện nhưng theo hướng đơn giản hóa thủ tục, giấy tờ.”

Nói khác, chỉ đổi hình thức kiểm soát dân từ sổ hộ khẩu sang hình thức điện tử nhằm “đơn giản hóa thủ tục hành chính.” (TN)

Tìm thấy nhiều thi thể trên biển Khánh Hòa sau bão Damrey

Thủy điện xả lũ và bão khiến người nuôi cá, tôm ở Việt Nam trắng tay

THỪA THIÊN-HUẾ, Việt Nam (NV) – Thủy điện Hương Điền xả lũ khiến toàn bộ cá lồng bè nuôi ở hạ nguồn sông Bồ chết trắng sông. Còn tại Khánh Hòa, Phú Yên, bão Damrey làm người nuôi tôm trắng tay.

Chỉ sau một đêm, người nuôi cá lồng ở huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên-Huế đều gục ngã trước sự hung tàn của con lũ dữ và thủy điện còn xả lũ. Hàng trăm tấn cá bị cuốn trôi hoặc nổ mắt, rồi ngửa bụng chen nhau chết trắng. 

Hàng trăm tấn cá nuôi lồng ở Huế chết trắng

Tất cả cá trên các luồng bè trên sông Bồ đoạn chảy qua địa bàn xã Quảng Phú, huyện Quảng Điền, đều đã chết sạch, thiệt hại mỗi gia đình nuôi cá ước tính lên tới cả trăm triệu đồng, theo báo SGGP.

Bần thần nhìn cá chết chen nhau ngửa bụng trắng phếu, ông Lê Quang Huyễn, ở xã Quảng Phú, cho biết bình thường cá bán 50,000 đồng/kg (khoảng $2.2), nhưng giờ vớt lên chỉ bán cho người ta làm thức ăn gia súc với giá rẻ bèo.

“Tôi nuôi 10 lồng, mỗi lồng gần năm tấn cá, giờ đã chết sạch, tiền đầu tư cá giống, thức ăn đã tốn cả hàng trăm triệu đồng, giờ coi như đổ sông hết rồi. Biết lấy gì mà trả nợ đây,” ông nói.

Cạnh đó, ông Nguyễn Hải Tiều xót xa nói: “Nước trên sông Bồ đột ngột chảy về do thủy điện Hương Điền xả lũ, bà con không ai trở tay kịp. Nhiều chủ lồng cá chỉ biết đứng trên bờ nhìn xuống bè nuôi mà khóc không thành tiếng.”

Dọc hai bên bờ sông Bồ, người dân đau xót nhìn những lồng cá đang độ xuất bán trôi theo dòng nước lũ. Những lồng còn sót lại, cá trong lồng với trọng lượng gần 1 kg/con thì bị nước lũ đánh tróc vảy, nổ mắt chết trắng.

Trong cơn bĩ cực, nhiều người như gục ngã. Thế nhưng, gánh nặng cơm áo lại buộc họ phải căng mình lựa chọn và vớt ra khỏi lồng những con cá còn ngoi ngóp đưa ra bán dọc đường, nhờ vào sự mủi lòng của người đi đường mua giúp.

Ông Nguyễn Kim Tiến, phường Tứ Hạ, thị xã Hương Trà, nói: “Tối 4 Tháng Mười Một, mực nước trên sông Bồ vẫn ở mức bình thường. Nhưng từ khi thủy điện xả lũ, nước thượng nguồn đột ngột đổ về. Đến khoảng một tiếng sau thì lũ đã lên đến bờ, bà con không ai trở tay kịp.”

Những người nuôi cá khác cho biết, họ nuôi cá nhiều năm nay trên con sông này nhưng đây là lần đầu họ chứng kiến nhiều loại cá thi nhau chết hàng loạt như vậy.

Ngày 6 Tháng Mười Một, ông Nguyễn Xuân Ty, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thị xã Hương Trà, cho biết toàn thị xã có khoảng 120 tấn cá nuôi lồng trên sông Bồ bị cuốn trôi hoặc cá nổ mắt chết trắng do lũ sông Bồ đổ về quá mạnh. Hiện Phòng Kinh Tế thị xã đang phối hợp với các địa phương thống kê thiệt hại.

Tương tự, theo thống kê của ủy ban huyện Quảng Điền, có khoảng 200 tấn cá diêu hồng bị chết vì mưa lũ.

Trước đó, hồi Tháng Tư và Tháng Bảy vừa qua, do thời tiết hạn hán, người nuôi cá trên sông Bồ thuộc huyện Quảng Điền và thị xã Hương Trà cũng đã nhiều lần điêu đứng vì cá chết bất thường. 

Người nuôi tôm ở Khánh Hòa, Phú Yên trắng tay

Báo Tuổi Trẻ cho hay, sau cơn bão Damrey, những làng nuôi tôm hùm ở Phú Yên và Khánh Hòa trắng tay và lâm vào cảnh nợ nần.

Tôm hùm loại lớn được bán với giá rẻ. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Tại thôn Vịnh Hòa, xã Xuân Thịnh, thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, được xem là “vương quốc tôm hùm” của miền Trung sau bão hoang tàn, xơ xác. Những lồng tôm bị sóng đánh, quăng quật đang nằm chồng chất, lộn xộn lên nhau.

Ông Đỗ Thanh Dũng, trưởng thôn Vịnh Hòa, cho biết có 60 gia đình nuôi tôm, mỗi nhà hơn 100 lồng nuôi tôm, mỗi lồng khoảng 200 con, gần như mất trắng, thiệt hại ước tính khoảng 9.5 tỷ đồng (khoảng $418,945).

Cách làng tôm Vịnh Hòa khoảng 100 cây số về phía Nam, là một “vương quốc tôm hùm” khác ở thị trấn Vạn Giã, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa, còn bị thiệt hại khốc liệt hơn.

Nơi đây, có khoảng 281 gia đình nuôi thả tôm hùm và cá bằng lồng bè trên biển, sau bão có đến 99% người nuôi bị thiệt hại, khiến người nuôi tôm ở đây gần như mất trắng, người ít thì vài trăm triệu đồng, người nhiều thì lên tới hơn chục tỷ đồng.

Ông Nguyễn Ngọc Ý, trưởng Phòng Kinh Tế huyện Vạn Ninh, cho biết toàn huyện có 12,400 lồng bè nuôi thủy sản và sau cơn bão số 12 gần như toàn bộ đều mất trắng. Ước tính về thiệt hại nuôi trồng thủy sản là 27,280 tỷ đồng (khoảng $1.2 tỷ).

“Đây là tài sản người dân cầm cố vay mượn ngân hàng, nên giờ hoàn toàn trắng tay,” ông nói.

Để tự cứu mình, một số người nuôi tôm hùm, cá chẽm, cá chim… tại tâm bão Khánh Hòa phải mang vào Sài Gòn, vừa khóc vừa bán giá rẻ để vớt vát những gì còn lại sau cơn bão Damrey.

Theo báo Tuổi Trẻ, gần trưa 7 Tháng Mười Một, tại điểm bán “dã chiến” ở đường số 1, phường 3, quận Gò Vấp, Sài Gòn, chị Nguyễn Thị Bích Ngân, thị trấn Vạn Giã, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa, cùng với sáu thùng xốp đựng tôm, cá, nước mắt lưng tròng, cho biết đây là ngày thứ hai chị chở tôm, cá “chạy bão” vào Sài Gòn tiêu thụ, vì bán ngay tại Khánh Hòa bị “ép giá.”

Chị cho biết, giá của tôm hùm loại lớn, mỗi con từ 600 gr đến 1 kg, bán 800,000 đồng/kg (khoảng $35), còn loại nhỏ hơn giá chỉ 500,000 đến 600,000 đồng/kg (từ $22 đến $26). Giá này chỉ bằng phân nửa, thậm chí bằng một phần ba, nếu so với giá lúc bán đủ tháng.

Ngoài tôm hùm, tại đây hàng chục ký cá chẽm và cá chim trắng, nhiều con có trọng lượng nặng trên dưới 1 kg, với giá bán chỉ 60,000 đến 90,000 đồng/kg (khoảng $3 đến $4), thấp hơn khoảng một nửa so với bình thường. (Tr.N)

Tìm thấy nhiều thi thể trên biển Khánh Hòa sau bão Damrey

Thời đại Mặt Dày

Một độc giả Người Việt góp ý rằng ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, có bộ óc tốt nhất trong hàng ngũ lãnh đạo đảng. Bộ não của ông còn rất mới. Bởi vì, sau khi tốt nghiệp Trường Đảng với bằng tiến sĩ, môn Xây Dựng Đảng, ông Trọng không bao giờ cần dùng đến nó nữa.

Các đảng viên Cộng Sản may mắn hơn người ta như vậy. Vì họ thường không cần dùng đến óc. Thay vì phải suy nghĩ như các “homo sapiens” khác, họ chỉ cần hô khẩu hiệu, hô như máy, không làm mệt một cái nơ rôn nào trong não bộ.

Với thói quen hô khẩu hiệu đã huân tập suốt đời, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng mới lên tiếng ca ngợi cách mạng Tháng Mười ở Nga đã làm cả thế giới rung động và “mở ra thời đại mới cho lịch sử nhân loại!” Hầu như ông đã quên rằng cả chế độ Cộng Sản Liên Xô đã bị ném vô thùng rác lịch sử gần ba chục năm rồi! Điều này không có nghĩa là ông lú lẫn, hay quên. Ông chỉ nói theo thói quen hô khẩu hiệu mà thôi.

Khi chứng kiến cảnh những người cầm đầu đảng Cộng Sản Việt Nam kéo nhau vào một hội trường tưởng niệm một cuộc cách mạng làm đổ máu và kìm hãm không cho nhân loại tiến lên, nhà báo Nguyễn Thông, trên Facebook, đã lắc đầu phán: “…kể ra cũng mặt dày!”

Mặt phải dày lắm thì bây giờ, năm 2017, mới tiếp tục huênh hoang ca ngợi cuộc cách mạng Nga năm 1917! Facebook Nguyễn Thông nói cho rõ: “Đó là thời đại nghèo đói, bị bóc lột, bị kìm hãm kiểu mới!”

Ngày 25 Tháng Mười năm 1917 (sau khi Liên Xô đổi lịch, ngày đó thành 7 Tháng Mười Một), đảng Bôn Sơ Vích (Bolsheviks) với khoảng 10 ngàn đảng viên do Vladimir Lenin cầm đầu đã cướp chính quyền tại thành phố St. Petersburg, Nga Hoàng đã thoái vị từ Tháng Hai, chế độ tư sản dân quyền đang suy yếu, Lenin nhắm tiêu diệt phe Cộng Sản ôn hòa. Đầu năm 1918, Bôn Sơ Vích mới đổi tên thành Cộng Sản.

Trong lúc đó, 120 triệu nông dân Nga tự động nổi loạn, chia nhau ruộng đất của các đại điền chủ. Lenin chấp nhận thực trạng này, chỉ lo Cộng Sản hóa công kỹ nghệ tại các thành thị. Tới năm 1928, chỉ có 1% ruộng đất ở Nga bị tập thể hóa, Stalin đã thanh toán nốt các trung nông, kulaks để đạt mục tiêu cuối cùng. Chương trình tập thể hóa của Stalin khiến 5 đến 7 triệu người chết đói thời 1931-1933. Bây giờ mà còn ca tụng đó là “Thời Đại Mới” thì cũng “mặt dày” thật!

Mao Trạch Đông đã theo gương Stalin, mang “Thời Đại Mới” cho 700 triệu dân Tàu. Bước Nhảy Vọt với khẩu hiệu “Ba năm gian khổ – Ngàn năm phồn vinh” (三年的艰苦 – 千年的繁荣) đã giết chết khoảng 30 triệu người, cũng chết đói. Hồ Chí Minh dốc lòng học tập Mao chủ tịch, đón các cố vấn đem “Thời Đại Mới” vào nước ta. Nước Việt Nam nhỏ và đang lo chiến tranh, cho nên chưa giết được nửa triệu người đã phải ngừng. “Thời Đại Mới” ở nước Cambodia thành công hơn, Pol Pot tiêu diệt hai triệu dân, xương sọ người chất thành núi. Nhưng thành tích đó vẫn chưa cao bằng ba thế hệ cha con họ Kim cai trị Bắc Hàn, sang thế kỷ 21 vẫn có hàng triệu dân sẵn sàng chết đói.

“Thời Đại Mới” mà Cộng Sản đem tới có cái gì mới? Từ Lenin qua Mao, Hồ, Pol Pot cho đến Nguyễn Phú Trọng, khẩu hiệu là “Tiến Lên Chủ Nghĩa Xã Hội.”

Nhưng Chủ Nghĩa Xã Hội là cái gì? Tháng Ba năm 1918, Lenin công nhận: “Chủ Nghĩa Xã Hội khi hoàn tất sẽ như thế nào, chúng ta không biết được, tôi không thể nói gì hết.” Gần trăm năm sau, ông Nguyễn Phú Trọng cũng thú nhận giống hệt như vậy, chứng tỏ ông đã học thuộc lòng kinh điển Lenin, không cần nghĩ ngợi.

Các đảng Cộng Sản muốn tiêu diệt hệ thống kinh tế tư bản, dựa trên quyền sở hữu các phương tiên sản xuất trong tay tư nhân và quyền tự do cạnh tranh và trao đổi giữa mọi người. Thay vào đó là một bộ máy nhà nước làm chủ nhân và điều khiển mọi hoạt động kinh tế.

Sau khi Lenin và Stalin lấy danh nghĩa nhân dân tập thể hóa các nhà máy rồi tới ruộng đất, nhân dân muốn có miếng ăn, thức uống, cũng phải được đảng Cộng Sản phát tem phiếu. Guồng máy nhà nước trong tay đảng ngày càng mạnh hơn, ngày càng phải tàn bạo hơn.

Guồng máy thống trị của Lenin và Stalin được các học trò đem về áp dụng ở Đông Âu, Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn, Cambodia, cho tới Cuba và các nước Trung Á bị Liên Xô chiếm đóng. Trong thế kỷ 20 đã có khoảng 65 triệu người chết khi được các đảng Cộng Sản đưa vào “Thời Đại Mới.”

Trong khi đó, các đảng viên và cán bộ Cộng Sản nắm độc quyền sử dụng các phương tiện sản xuất và tài người quốc gia tự nhiên trở thành một giai cấp thống trị mới.

Cảnh tan rã của các chế độ Cộng Sản khắp thế giới đã chứng minh một điều được các nhà kinh tế học và triết gia tiên đoán từ thời 1940: Xóa bỏ quyền tư hữu tài sản và thị trường cạnh tranh tự do là con đường chắc chắn dẫn tới cảnh nô lệ hóa tất cả mọi người, sinh ra những bạo chúa độc tài toàn trị (The Road to Serfdom, Friedrich von Hayek, 1940-1943).

Loài người không thể sống mãi như vậy! Con người chỉ phát triển khi được tự do hành động và suy tưởng. Xã hội chỉ tiến bộ được khi mọi người tự do theo đuổi những khát vọng trong đời sống riêng tư, trong sinh hoạt xã hội công dân và trong đời sống chính trị.

Nhiều nước Cộng Sản đã may mắn phá tan được thứ gông cùm kinh tế và chính trị đó, nhưng một số đảng Cộng Sản đã khôn khéo “tự chuyển hóa” để thay đổi kinh tế nhưng vẫn nắm chặt quyền hành chính trị.

Trong kinh tế, họ bắt đầu học các nước tư bản, nới lỏng cho quyền tư hữu và thị trường trao đổi tự do. Nhưng trong chính trị, nhu cầu bảo vệ quyền hành và lợi lộc buộc họ phải duy trì chế độ kiềm chế, kiểm soát dân chúng bằng bất cứ giá nào. Trung Cộng đang dẫn đầu trong nỗ lực đó, và Việt Cộng líu ríu học theo từng bước, không khác gì ngày xưa Hồ Chí Minh bắt toàn dân “Học tập Mao chủ tịch.”

Ông Nguyễn Phú Trọng nhắc đến những chữ “Thời Đại Mới” rất đúng lúc. Chắc chắn được sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội cho điểm son. Vì ở Bắc Kinh người ta vừa mới trân trọng ghi vào cương lĩnh đảng “Tư tưởng Xã Hội Chủ Nghĩa thời đại mới của Tập Cận Bình.”

Ba chữ “Thời Đại Mới” ở bên Tàu là để báo trước một thời đại vinh quang, đưa Trung Quốc lên hàng đại cường quốc chia quyền thống ngự thế giới với Mỹ – chờ tới năm 2050 có thể sẽ chiếm độc quyền.

Còn đối với nước ta, cái “Thời Đại Mới” này sẽ ra sao? Không cần suy nghĩ nhiều cũng thấy, là khi Trung Cộng bành trướng thì đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ càng ngày càng bị họ khống chế. Nhân dân ai cũng biết điều đó. Chỉ có bon mặt dày mới làm như không biết.

Tổng Thống Mỹ Donald Trump sắp qua Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình. Nhiều chính khách Á Châu đang lo rằng Trump và Tập có thể bắt tay nhau thương lượng, trao đổi quyền lợi trong vùng Á Đông. Tập có thể hứa hẹn sẽ giúp Trump giải quyết vụ bom nguyên tử của Kim Jong Un; sẽ hứa mở rộng nước Tàu cho tư bản Mỹ vô làm ăn. Tập đang vuốt ve Trump đủ mọi đường: Ngoài 9 tỷ đô la thương mại lại còn đóng cửa Quảng trường Thiên An Môn để dành riêng cho quốc khách! Đổi lại, Tập sẽ yêu cầu Trump cho mình rộng tayhoạt động, lấn chiếm từ từ trong vùng biển Đông Nam Á và biển Nhật Bản.

Ngày 3 Tháng Mười Một vừa rồi, Trung Cộng mới hạ thủy chiếc tàu vét biển (dredger) Thiên Côn (Tiankun, 天鯤) 17,000 tấn, dài 140 mét, với khả năng mỗi giờ đào đáy biển được một thể tích bằng ba hồ bơi lớn cỡ Thế Vận Hội. Con tàu này, họ gọi là cái “Máy dựng đảo thần kỳ,” mở ra một “Thời Đại Mới” trong chương trình bành trướng của Trung Cộng ngoài biển khơi.

Dân Việt Nam phải lo lắng trước viễn tượng con tàu Thiên Côn sẽ tiến vào Biển Đông nước ta. Người Việt Nam dám biểu tình phản đối hay không? Nếu dân ta biểu tình, công an Cộng Sản sẽ đánh ai, đánh dân mình hay đánh giặc? Thắc mắc lớn khác là gián điệp Trung Cộng sẽ làm gì?

Đạo quân nằm vùng này đã từng thuê côn đồ đi đốt phá các cơ xưởng của Đài Loan, Nam Hàn, khi người Việt biểu tình phản đối Trung Cộng đưa chiếc tàu dò tìm dầu và hơi đốt vào Biển Đông. Chúng “hóa phép” biến những hành động chống Trung Cộng thành ra chống người nước khác! Đúng là con cháu Chư Cát Lượng! Chúng đang đứng đằng sau bọn côn đổ mang tên “Hội Cờ Đỏ” đang tấn công giáo dân ở Nghệ An. Chỉ vì tội đụng tới Formosa. Ở đâu cũng có bàn tay lông lá của Cộng Sản Trung Quốc!

Người Việt Nam ai cũng thấy. Chỉ có bọn mặt dày mới làm như không thấy.

“Thời Đại Mới” của Lenin và Stalin đã đẻ ra những đảng cộng sản khắp nơi. Nhưng “Thời Đại Mới”  đã hạ màn từ năm 1990 ở Nga rồi. “Thời đại mới” ở vùng Á Đông bây giờ là thời của Tập Cận Bình. Bản Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Trung Quốc mới ghi thêm 16 chữ “Tư tưởng Tập Cận Bình Chủ nghĩa Xã hộ Đặc sắc Trung Quốc Thời đại mới” (习近平新时代中国特色社会主义思想). Các báo, đài bên Trung Quốc mới được lệnh phải nhắc đến ba chữ “Tân Thời Đại” càng nhiều càng tốt. Không biết họ làm ăn ra sao nhưng ông Nguyễn Phú Trọng đã “làm tốt” nhiệm vụ này.

Nhưng “Thời Đại Mới” của Tập Cận Bình là mối đe dọa lớn nhất đối với dân Việt Nam. Con Rồng cháu Tiên phải sẵn sàng học lại bài học của tổ tiên, lo đối phó với kẻ thù truyền kiếp. Bọn Mặt Dày nhắm mắt không nhìn, ngậm miệng không nói đến mối đe dọa đó. Họ đang chuẩn bị xếp hàng chào đón hoàng đế đỏ và đồng thanh ca ngợi Thời Đại Mới của thiên triều! Nhục nhã! (Ngô Nhân Dụng)

Vài chỗ cần làm sạch trước khi bán nhà

(realtytimes.com) – Sạch sẽ là một đặc điểm giúp căn nhà dễ bán, và đó là cách tốt nhất để bán được một giá cao hơn. Do đó, có những chỗ bạn cần làm nhiều hơn, thay vì chỉ dọn dẹp sự bừa bộn và lau chùi các cửa sổ. Bạn sẽ cần làm sạch thật kỹ, đặc biệt tại những nơi hiểm hóc trong nhà của bạn.

Một trong những thứ đầu tiên mà những người mua tương lai sẽ lưu ý khi họ bước vào nhà bạn là các quạt trần và các ổ đèn ở trần nhà. Những ổ điện này nổi tiếng là những nơi tích tụ bụi bặm và không được lau chùi thường xuyên, lý do là chúng hơi khó với tới.

Khi một người mua nhìn thấy một lớp bụi dày tích tụ ở phía trên những cánh quạt trần hoặc những ổ đèn ở trần nhà, họ nghĩ ngay rằng chủ nhà không chăm sóc cẩn thận căn nhà của mình. Nếu những cánh quạt bẩn và các ổ đèn chứa đầy xác những con bọ, tình trạng của phần còn lại của căn nhà sẽ như thế nào? Điều đó hiện ra trong trí những người mua khi họ nhìn thấy những ổ đèn và quạt trần bẩn thỉu.

Hãy đánh bóng hoặc thay các vòi nước và đồ kim loại

Một cách để tạo cảm tưởng tốt cho một người mua là có những đồ kim loại sáng loáng mới hoặc trông như mới ở nhà bếp và các phòng tắm. Các tay nắm của tủ chén ở nhà bếp cần phải sạch sẽ và sáng loáng. Người mua sẽ chú ý tới điều này.

Các vòi nước ở nhà bếp và phòng tắm còn được lưu ý nhiều hơn. Nhiều người bán nhà nhận thấy rằng việc lắp đặt những vòi nước mới là một trong những khoản đầu tư tốt nhất mà họ có thể làm để tăng trị giá cho căn nhà. Do đó, nếu bạn không thể đánh bóng vòi nước ở bồn rửa chén, hãy xem xét việc thay mới.

Chùi rửa thật kỹ các phòng tắm

Khi người ta mua một căn nhà, một trong những điều đầu tiên mà họ tân trang là phòng tắm. Đó là vì rất khó mua một căn nhà cũ với một phòng tắm đẹp và sạch. Nếu bạn muốn gây cảm tưởng tốt đối với một người mua nhưng không thể tân trang, việc làm sạch thật kỹ các phòng tắm là một trong những công việc tốt nhất mà bạn có thể làm để bảo đảm một giá bán cao hơn.

Do đó hãy đánh bóng mọi món đồ bằng kim loại, kể cả các vòi nước, và kỳ cọ mọi thứ từ trên xuống dưới. Bạn nên làm cho phòng tắm đó trông không có tì vết nào.

Dọn sạch phía sau tủ lạnh và bếp lò

Giống như các quạt trần, tủ lạch và bếp lò có thể cũng khó giữ sạch. Đó là lý do tại sao bạn phải cố gắng nhiều hơn để làm sạch thật kỹ, không những chính các dụng cụ này mà còn cả những vùng chung quanh và phía sau chúng. Hãy kéo tủ lạnh và bếp lò ra khỏi vị trí của chúng và làm sạch khu vực chung quanh. Có thể bạn cần một hóa chất làm tan chất mỡ để làm cho những khu vực đó sạch sẽ.

Khi bạn bán nhà, một trong những cách tốt nhất để nhận được một giá cao là chú trọng vào những vùng khó làm sạch như phòng tắm, các ổ điện ở trần nhà và những khu vực phía sau tủ lạnh và bếp lò. Ngoài ra, hãy bảo đảm rằng mọi món đồ bằng kim loại như các các tay nắm của tủ chén dĩa và vòi nước trông sáng loáng, mới. Việc làm sạch những khu vực này có thể tạo một cảm tưởng đầu tiên tốt đẹp đối với bất cứ người mua nào. (N.N.)

Mời độc giả xem phóng vấn từ Việt Nam “Doanh nhân Đà Nẵng tìm kiếm cơ hội từ APEC”

Mỹ: 2017 là năm nhiều người chết nhất do thảm sát trong thập niên qua

MCLEAN, Virginia (NV) – Năm 2017 là năm có nhiều người chết nhất tại Mỹ do các vụ thảm sát gây ra trong một thập niên qua, theo báo mạng USA Today News.

Sau vụ thảm sát tại nhà thờ First Baptist Church tại Sutherland Springs, Texas, làm 26 người chết, khiến tổng số người chết từ các vụ thảm sát lên 208 người, thông dữ kiện của USA Today.

Đứng ngay sau là năm 2016 khi tổng cộng 188 người chết do thảm sát.

Kể từ năm 2006, có tất cả 1,883 người chết do 358 vụ thảm sát gây ra. Các hung thủ dùng nhiều vũ khí khác nhau để bắn, đâm, đốt, dùng vũ lực, và nhiều biện pháp khác trên 45 tiểu bang và tại District of Columbia.

Thông tin thu thập được tính từ ngày 1 Tháng Giêng, 2006, khi một người đâm bốn người chết tại Richmon, Virginia, đến vụ thảm sát tại nhà thở ở Texas vào hôm Chủ Nhật vừa qua.

Trong vài năm qua, những vụ thảm sát khác tại Sutherland Springs; Las Vegas; và Orlando, Florida cướp đi tổng cộng 133 tính mạng.

USA Today dựa vào những dữ kiện của FBI, khi một vụ thảm sát được tính với ít nhất bốn người chết, không kể nghi phạm.

Theo những thống kê ghi nhận, súng là hung khí được dùng nhiều nhất, với 77% vụ thảm sát liên quan tới súng. Tuy nhiên, hung thủ cũng dùng bất kỳ thứ gì để giết người, từ lưỡi cưa, đến gậy bóng chày, lửa, và thậm chí tay không.

Ngoài ra, cứ một trong ba hung thủ không sống sót khi rời khỏi hiện trường; một trong bốn hung thủ tự sát trong khi những người khác chết dưới tay cảnh sát. Đa số hung thủ đều bị xem là mắc bệnh tâm thần.

Theo USA Today, trung bình cứ mỗi hai tuần thì một vụ thảm sát xảy ra. Tuy vậy, những vụ thảm sát được công chúng và truyền thông nhắc tới thường xuyên là tại các chốn công cộng lớn như Sutherland Springs; Las Vegas; Orlando; San Bernardino, California và Newtown, Connecticut.

Ngoài ra, 57% nạn nhân biết về hung thủ, dù rằng họ có là mục tiêu chính của hung thủ hay không. Thống kê cũng cho thấy, cứ một trong bốn nạn nhân là thân nhân – vợ chồng, anh chị em, cha mẹ, hay con cái. Hơn thế, cứ một trong ba nạn nhân dưới 18 tuổi. (Kh.L.)

Nhiều tướng Hải Quân Mỹ bị điều tra vì quan hệ quyền lợi với nhà thầu Á Châu

Hàng chục xác chết trên biển Khánh Hòa sau bão Damrey

KHÁNH HÒA, Việt Nam (NV) – Chỉ trong ngày 7 Tháng Mười Một, Bộ Chỉ Huy Lính Biên Phòng tỉnh Khánh Hòa cho biết tìm thấy 15 thi thể nạn nhân trong cơn bão Damrey bị trôi dạt trên vùng biển của địa phương.

Theo báo Lao Động, trong số 15 thi thể này có 12 nạn nhân tại Vịnh Vân Phong, huyện Vạn Ninh; ba nạn nhân trên đầm Nha Phu, thị xã Ninh Hòa. Đa số họ là người trên các lồng bè ở lại bám trụ giữ tài sản khi bão đổ bộ bị cuốn chìm. Hiện các địa phương báo về vẫn còn khoảng tám người mất tích.

Trước đó, ngay trong bão, lính biên phòng phối hợp với các lực lượng đã huy động hết toàn bộ tàu thuyền ra biển ứng cứu 464 người trên các lồng bè bị sóng đánh trôi.

Tối 6 Tháng Mười Một, ông Lê Mạnh Tiến, phó chánh văn phòng Ủy Ban Quốc Gia Tìm Kiếm Cứu Nạn, cho biết các lực lượng cứu hộ gồm hải quân, cảnh sát biển, biên phòng… và ngư dân, phối hợp tìm kiếm dọc bờ biển, tìm thấy năm thi thể. Cùng ngày, ngư dân tỉnh Phú Yên tìm thấy một thi thể.

“Trong số 84 thuyền viên trên tám tàu bị chìm tại vùng biển Quy Nhơn, đến nay đã xác định được 71 người sống và tìm kiếm được 10 thi thể nhưng mới chỉ nhận dạng được năm thi thể là thuyền viên các tàu hàng,” ông Tiến cho biết.

Theo ông Lê Đức Vinh, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa, bão số 12 ở tỉnh này đã làm 39 người chết. Trong đó, riêng thị xã Ninh Hòa có đến 17 người thiệt mạng do bão.

Cùng ngày, nhiều tin đồn xuất hiện ở thị xã Ninh Hòa như “tìm thấy gần 40 người chết,” “vỡ đập Đá Bàn”, “sập chợ Ninh Hòa” do mưa bão… Tuy nhiên, ông Trần Văn Minh, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thị xã Ninh Hòa, cho rằng “các thông tin trên đều là tin đồn thất thiệt.” (Tr.N)

Việt Nam vẫn cấp sổ hộ khẩu và chứng minh thư cũ tới năm 2020

Viet TV24, một ứng dụng coi truyền hình miễn phí

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Viet TV24 Media Network vừa ra mắt sản phẩm mới do người gốc Việt thực hiện, đó là ứng dụng điện toán (app) cho các loại điện thoại di động để coi truyền hình. Ứng dụng điện toán này tên “Viet TV24” và rất dễ lấy xuống (download) điện thoại.

Đây là sự hợp tác của ba công ty Galaxy Ott, Viet TV24, và Randian. Buổi họp báo vừa tổ chức vào trưa Thứ Hai, 6 Tháng Mười Một, tại Café & Té, Fountain Valley.

Điểm đặc biệt là người ta không những có thể coi TV trên điện thoại mà chỉ cần nhấn một nút là chương trình đang coi trên điện thoại được lập tức chuyển qua truyền hình hay màn ảnh rộng (projector) với độ sắc nét như đài Mỹ.

Ông Hải Trần, tổng giám đốc, cho biết: “Ứng dụng này hoàn toàn miễn phí và rất dễ lấy xuống. Sau khi đã có trong điện thoại, mọi người có thể coi tất cả mọi chương trình của Viet TV24 rõ ràng hơn Direct TV hay cable tv nhiều.”

“Một khi đã chuyển chương trình lên truyền hình thì điện thoại di động trở thành cái ‘remote control’ để dễ dàng và thuận tiện đổi đài,” ông nói.

Bà Thu Thảo, trưởng ban thương vụ, cho hay: “Miễn là truyền hình có dụng cụ hỗ trợ như ‘Chromecast, Roku hay Amazon Fire Stick’, chỉ cần nhấn vào nút ‘Casting’ của chương trình đang coi trên điện thoại là chương trình được chuyển vào truyền hình hay ‘projector.’ Nếu là truyền hình mới thì không cần phải gắn thêm dụng cụ hỗ trợ này.”

Ông Nguyễn Ngọc Chấn, cố vấn kỹ thuật, nói: “Máy cũ thì phải gắn dụng cụ này, giá chỉ chừng $20 thôi.”

Ứng dụng Viet TV24 cho phép mọi người ở mọi nơi trên thế giới coi truyền hình vào mọi lúc mà không bị hạn chế vào điện thoại hay màn hình. “Tuy nhiên khán giả ở Việt Nam không thể sử dụng cái ‘app’ này,” bà Thu Thảo báo tin. “Ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới cũng xài được.”

“Trong lúc đang coi chương trình, quý vị vẫn có thể vào Facebook, coi email hay sử dụng điện thoại một cách bình thường,” bà cam kết.

Bà Thu Thảo cũng cho biết việc đổi từ Viet TV24 qua bất cứ đài truyền hình khác chỉ là một cái bấm.

Theo bà, hiện giờ Viet TV24 đã có hơn nửa triệu (500,750) khán giả trung thành theo dõi thường xuyên trên điện thoại di động hay iPad hằng ngày.

Kỹ thuật mới mẻ của ứng dụng Viet TV24 hữu hiệu đến nỗi được tổng đài truyền hình của Mỹ là Galaxy OTT, Inc. thương lượng mua ngay. Đạt được công nghệ hiện đại này, là do nhiều nỗ lực không ngừng của trí tuệ và ý chí của nhóm kỹ sư Viet TV24. Từ cuối năm 2012, nhóm kỹ sư này đã có cùng hoài bão và tầm nhìn xa, hướng về công nghệ phát sóng trực tuyến, miệt mài khám phá và nghiên cứu siêu công nghệ này.

Viet TV24 Media Network là nhà cung cấp dịch vụ truyền hình trực tuyến quy mô, qua mạng Internet của người gốc Việt có trụ sở tại thành phố Garden Grove, California, và là chi nhánh của Galaxy OTT, Inc..

Viet TV24 Media Network có trên 15 đài truyền hình. Viet TV24 Media Network được thành lập năm 2013. (Đằng-Giao)

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Mời độc giả xem phóng vấn từ Việt Nam “Doanh nhân Đà Nẵng tìm kiếm cơ hội từ APEC”

Thẩm phán ra tòa vì chỉa súng vào tài xế xe khác

NUECES COUNTY, Texas (NV) – Một thẩm phán quận hạt tại Texas bị hai tội hình sự, sau khi ông này chỉa súng vào một tài xế khác khi hai người cãi lộn trên đường, theo hãng thông tấn UPI.

Thẩm phán quận hạt Guy Williams, 67 tuổi, thường giải phán quyết các phiên tòa tại khu vực Corpus Christi, Texas, không thừa nhận hai tội hình sự, sau khi ông dọa tấn công với vũ khí chết người hôm Thứ Sáu, 3 Tháng Mười Một.

Hôm 28 Tháng Tư, cảnh sát tại Corpus Christi cho biết, ông Williams cố đẩy một chiếc xe khác khỏi làn giao thông rồi chỉa súng vào những người trong chiếc xe này, theo tờ Corpus Christi Caller Times.

Trong một thông báo gửi đến đài truyền hình KRIS-TV, luật sư bào chữa cho ông Williams không thừa nhận mức án đưa ra với thân chủ mình, và cho biết “thẩm phán mong đến ngày trình diện trước tòa.”

“Ông Williams dành cả đời đấu tranh cho công bằng dựa trên Hiến Pháp Hoa Kỳ, và nhận thấy những cống hiến này sẽ được đề cập trong phiên tòa sắp tới và công lý sẽ làm sáng tỏ sự việc,” luật sư đại diện cho biết.

Ông Williams phải giao nộp tất cả vũ khí ông có đến khi nhận được kết quả từ phiên tòa kế tiếp vào ngày 19 Tháng Ba, 2018. Hiện ông đã kháng án.

Ông Sid Harle, một thẩm phán tại quận hạt Bexar County và là người chủ tọa phiên tòa kế tiếp, cho biết đây là thủ tục hành chánh cho bất kỳ nghi phạm liên quan đến sở hữu vũ khí. (Kh.L.)

Hung thủ nổ súng Texas bắn cả trẻ nhỏ đang khóc

Cảnh sát mua bánh mừng sinh nhật bé trai đi học không ai đón về

GREEN BAY, Wisconsin (NV) – Cảnh sát viên Darryl Robinson ăn mừng sinh nhật của một cậu bé 8 tuổi, sau khi không có thân nhân đến đón cháu tại trường, theo CBS News loan tin.

Theo tin này, cháu bé ngồi trong văn phòng nhà trường chờ người thân đến đón. Nhưng sau khi trường cố liên lạc với người thân nhưng không được, nhà trường gọi đến Sở Cảnh Sát Green Bay nhờ giúp đỡ.

Sau đó, Cảnh Sát Viên Darryl Robinson có mặt tại trường và lập tức nhận ra cháu bé vì ba mẹ của cháu hiện bị tống giam, Cảnh Sát Trưởng Keith Knoebel cho CBS News biết, nhưng không cho biết thông tin chi tiết về vụ việc.

Trong buổi thông cáo báo chí hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười, ông Robinson nói: “Dường như cháu bé đang vui về điều gì. Khi ấy cháu đang chơi đùa và hứng khởi vì hôm nay là sinh nhật của cháu.”

Sau đó, ông tình nguyện chở cháu đi vòng quanh trên xe cảnh sát.

“Cháu rất thích thú khi được đi trên xe cánh sát,” ông Robinson nói. “Tôi mua cho cháu một bánh sandwich tại McDonald’s. Cháu rất vui khi chơi với đồ chơi trong phần ăn Happy Meal.”

Ông dành 45 phút chơi đùa, nói chuyện, và đưa cháu đi thăm thành phố. Sau khi liên lạc được với ông của cháu, ông Robinson đưa cháu về nhà.

Sở cảnh sát chia sẻ câu chuyện của ông Robinson trên mạng xã hội Facebook, và câu chuyện nhận hàng ngàn lượt thích và chia sẻ.

Theo CBS News, ông Robinson chỉ làm tròn bổn phận của một cảnh sát viên, và không nghĩ rằng câu chuyện này được nhiều người quan tâm.

“Tôi nghĩ đây là điều tuyệt vời, không những cho cộng đồng, mà còn cho cơ quan chúng tôi khi tạo được quan hệ thân mật với người dân trong thành phố,” Cảnh Sát Trưởng Keith Knoebel nói.

Hàng trăm người cảm ơn cảnh sát viên này vì hành động chăm sóc một trẻ nhỏ khi cháu cần sự quan tâm nhất.

Một tài khoản Facebook viết rằng: “Thật là một cảnh sát viên đáng ngưỡng mộ và không ai tận tụy với cộng đồng hơn Cảnh Sát Viên Darryl Robinson. Cháu bé sẽ nhớ kỷ niệm này mãi mãi.”

Ông Robinson cũng cho biết, dù là sinh nhật hay không, ông cũng hành xử tương tự với cháu bé.

“Không chỉ cảnh sát, mà nhiều nhân viên công lực khác cũng làm việc tương tự như thế mỗi ngày. Tất cả chúng tôi đều làm việc này, đây không phải là gì mới lạ,” ông Robinson nói. “Tôi nghĩ nhiều hành động tương tự vẫn chưa được nhiều người biết đến.”

Ông cũng cho biết, ông hy vọng sẽ gặp lại cháu trong tương lai và hy vọng tình cảnh gia đình của cháu khi ấy sẽ tốt hơn. (Kh.L.)

Hung thủ nổ súng Texas bắn cả trẻ nhỏ đang khóc

Tài liệu bí mật tiết lộ nơi giấu tiền của giới giàu có thế giới

BERLIN, Đức (NV) – Vào năm 2015, xảy ra vụ tiết lộ tài liệu bí mật, gọi là “Panama Papers”, với hơn 11 triệu hồ sơ tài chánh của hơn 200,000 công ty được giới giàu có dùng để giấu tiền ở ngoại quốc.

Mới đây, hai nhà báo Đức, nhận được tài liệu trước đây, lại nhận thêm một đợt khác từ nguồn cung cấp ẩn danh, và lần này chắc chắn cũng sẽ gây nhiều chấn động như trước đó, theo bản tin của tờ báo USA Today.

Ký giả Frederik Obermaier của tờ Suddeutsche Zeitung, một trong hai ký giả của tờ báo, xác nhận là họ có thêm đợt tài liệu mới, lần này gọi là “Paradise Papers”, cho biết chi tiết về việc giấu tiền trong khoảng 25,000 công ty đặt ở những hòn đảo xa xôi nhằm mục đích trốn thuế, gồm cả Cayman Islands, British Virgin Island, Bermuda và Isle of Man.

Các tài liệu này gồm cả chi tiết về việc đầu tư của Bộ Trưởng Thương Mại Mỹ, Wilbur Ross, và cũng cho thấy đầu tư của ông có liên hệ tới các cá nhân thân cận với Tổng Thống Nga Vladimir Putin, theo tờ USA Today.

Ông Obermaier nói rằng đây là điều trái ngược quyền lợi.

“Nếu ông, là bộ trưởng thương mại, lại kiếm lời qua những hành động làm ăn của một công ty do con rể của Vladimir Putin làm chủ một phần, thì điều này sẽ tạo ra các câu hỏi về sự độc lập của ông,” Obermaier cho hay, cũng theo tờ USA Today. (V.Giang)

Giá nhà tăng vọt ở bờ Tây nước Mỹ khiến vô gia cư tăng cao

Ca sĩ Beyonce tham gia phim người đóng ‘The Lion King’

HOLLYWOOD, California (NV) – Hãng Disney mới đây cho biết, nữ ca sĩ Beyonce sẽ tham gia phần phim người đóng “The Lion King,” theo trang CNN.

Nữ ca sĩ sẽ vào vai Nala, nhân vật người yêu của chú sư tử Simba.

Một số nghệ sĩ khác cũng tham gia dự án phim này gồm Donald Glover trong vai Simba, James Earl Jones, người từng lồng tiếng cho nhân vật Mufasa năm 1994.

Ngoài ra, bộ phim còn có sự tham gia của các diễn viên Chiwetel Ejiofor, John Oliver, Seth Rogen và Alfre Woodard.

Hãng Disney cho biết, bộ phim được đạo diễn Jon Favreau điều khiển, được dàn dựng với “góc nhìn mới” và sử dụng những “kỹ xảo điện ảnh tân tiến.”

Dàn diễn viên trong phim người đóng “The Lion King.” (Hình: Twitter Disney)

Bộ phim sẽ ra mắt vào ngày 19 Tháng Bảy, 2019.

“The Lion King” là một trong những bộ phim mà hãng Disney quyết định để “người thật” đóng và “làm mới” lại những bộ phim kinh điển của hãng này.

Trước đây, những bộ phim mà hãng Disney để người thật đóng gồm “Cinderella,” “The Jungle Book,” và gần đây nhất là “Beauty and the Beast,” thu về $1.2 tỷ khắp thế giới.

Phần phim người đóng sẽ có ca khúc “Circle of Life,” một ca khúc thường được trình diễn trên sân khấu Broadway, và thu về $968 triệu lợi nhuận khi bộ phim “The Lion King” công chiếu tại nhiều nước. (Kh.L.)

Đại Học Harvard tuyên dương Elton John vì các chiến dịch chống HIV và AIDS

HOLLYWOOD, California (NV) – Đại Học Harvard tuyên dương ca sĩ Elton John vì đóng góp xã hội trong việc chống lại bệnh HIV của ông, theo báo mạng Billboard.

Nam ca sĩ Elton John, nay 70 tuổi, được đại học này trao giải “Harvard Foundation’s Peter J. Gomes Humanitarian Award.”

Sự kiện diễn ra vào trưa Thứ Hai, 6 Tháng Mười Một.

Một số nhân vật từng nhận được giải thưởng này gồm Tổng Giám Mục Desmond Tutu của Nam Phi, và một số cựu tổng thư ký Liên Hiệp Quốc như ông Ban Ki-moon, ông Kofi Annan, ông Boutros Boutros-Ghali, và ông Javier Perez de Cuellar.

Ông Elton John mở một tổ chức phi lợi nhuận chống lại bệnh AIDS. Ông cho biết mình cảm thấy “vinh dự và cảm thấy khiêm tốn khi được trao danh dự này.”

Ông cho biết: “Tôi muốn tiếp tục và tiếp tục quá trình xóa bỏ những kỳ thị xã hội với những ai mắc căn bệnh này, và chặn đứng sự lây lan của bệnh HIV/AIDS.” (Kh.L.)

Mời độc giả xem tường trình APEC 2017 – “Việt Nam muốn là đối tác kinh doanh tin cậy”

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 68)

Thanh vội vàng rụt đầu, le lưỡi, vờ vĩnh ra vẻ sợ sệt. Thắng đang đứng gần đấy, bỗng xáp lại gần, thân mật vỗ cái độp lên vai Tùng. Thấy Thắng có vẻ muốn tiếp tục cà kê buôn chuyện, Thanh vội khuỳnh một khủy tay về phía Hương còn ngồi gật gù ở cuối lớp, tay kia ngoắc Phương và Lan rồi lôi Thắng xềnh xệch về phía cửa:

– Hô biến, bà con! “Thầy” đang muốn tâm sự với “trò” kìa.

– Nhớ nha Tùng. Chiều nay tao ghé qua văn phòng mày đó.

Dùng dằng chưa muốn dời chân, Thắng ngoan cố ngoái cổ lại, nói với theo. Tùng tươi cười vẫy tay chào:

– Yên chí. Tao nhớ rồi.

Nhân tiện, Tùng nhướng mắt về phía Thanh, Lan và Phương, vui vẻ dặn với theo:

– Các cô có phần nào chưa hiểu thì tạt vào luôn thể nhé.

– Cám ơn thầy. Chào tạm biệt.

Ba cô ríu rít thay nhau chào Tùng, đoạn kéo nhau lỉnh mất. Vừa ra khỏi cửa lớp, Thanh nhăn nhó nhéo một phát vào hông Thắng, dài giọng chì chiết:

– Trời ơi! Cái anh này! “Mày tao” với thầy. Hổng có tôn ti trật tự gì hết trọi à. Thiệt tình! Học trò như anh, có một không hai đó nghen.

– Oái! Oái! Ai biểu hồi trước “nó” là bạn thân của anh làm chi. Gọi “thằng” quen rồi, giờ đổi qua gọi “thầy,” ngượng miệng quá à.

Thắng vừa kêu oai oái, vừa cười hềnh hệch, viện lý lẽ chạy tội. Ở hàng ghế cuối cùng, Hương vẫn tiếp tục ngồi im lìm tại chỗ, úp mặt xuống bàn, chìm vào giấc ngủ vật vờ. Bao nhiêu tiếng động huyên náo xung quanh dường như không khuấy động được nàng. Có tiếng chào của ai loáng thoáng bên tai làm nàng choàng tỉnh, ngẩng lên.

Vừa nhận ra Tùng, nàng đáp trả một cách máy móc theo thói quen:

– Chào thầy!

– Hương không sao chứ? Vì sao ngủ gật suốt cả giờ học hôm nay?

Thần sắc mệt mỏi bơ phờ của Hương không lọt ra khỏi tầm quan sát tinh tế của Tùng nhưng nàng thờ ơ ngó sang hướng khác như thể muốn né tránh ánh mắt quan tâm của chàng:

– Thưa thầy, em… không sao.

– Tuần tới có bài kiểm tra rồi đấy.

Tùng ôn tồn nhắc nhở thêm nhưng Hương lơ đễnh gật gù, chẳng có vẻ gì chú ý lắng nghe. Nàng uể oải gục đầu xuống bàn, dợm ngủ tiếp, thì… Ọe! Ọe! Một cảm giác buồn nôn dâng ngập yết hầu khiến nàng không cưỡng nổi, nôn thốc, nôn tháo ra. Cũng may, nàng nhanh tay bụm miệng che lại. Chàng nghiêm giọng, gắt nhẹ:

– Như vậy mà còn bảo là không sao!

Hương chạy vội ra nhà vệ sinh gần đấy, rửa ráy tay chân mặt mũi. Tùng kiên nhẫn chờ đến khi nàng trở vào lớp học thu dọn cặp sách. Chàng vẫy tay ra hiệu cho nàng đi theo, nói gọn lỏn như ra lệnh:

– Đi, Quỳnh Hương!

Hương ngơ ngác đảo mắt ngó quanh:

– Đi đâu hở thầy?

– Đi gặp bác sĩ!

Tùng trả lời ngắn gọn. Hương xua tay lia lịa nhưng nàng chưa kịp thốt lời từ chối, chàng đã trừng mắt thị uy:

– Này, “trò” không được phép cãi “thầy” đấy nhé.

Hương không còn cách nào hơn là lẽo đẽo theo sau Tùng cho đến khi vào ô tô. Chàng đưa nàng đến văn phòng bác sĩ gần nhà mình vì chàng không có thời gian đi lùng danh sách các phòng khám chịu nhận bệnh nhân không lấy hẹn trước.

(Còn tiếp)

Sửa nhà để thích ứng với tuổi già

(realtytimes.com) – Khi bạn hoặc những người thân yêu già đi, căn nhà của bạn cần được sửa sang để thích ứng với những thay đổi trong lối sống, việc đi lại trong nhà và một đời sống độc lập. Trên 41% các chủ nhà dự tính sẽ ở lại trong căn nhà của họ cho tới tuổi 81 hoặc hơn.

Điều quan trọng là cần thực hiện những thích ứng dần dần cho căn nhà của bạn để cho phép việc hoạt động dễ dàng hơn khi bạn già đi. Khi tân trang căn nhà để sống tới già tại nhà, bạn hãy bắt đầu một cách sớm sủa để mỗi lần chỉ thực hiện những tân trang nhỏ, thay vì sửa sang lớn toàn thể căn nhà trong một thời gian ngắn.

Các tay vịn

Việc lắp đặt các tay vịn có thể giảm thiểu đáng kể những vụ trượt ngã và bị thương. Chúng nên được lắp đặt tại những nơi sàn nhà có thể bị ướt hoặc khi cần bước lên một tầng khác. Các tay vịn nên được một nhà thầu chuyên nghiệp lắp đặt bởi vì chúng đòi hỏi phải tăng cường sự chắc chắn. Nếu một tay vịn không được lắp đặt đúng cách, nó có thể bị kéo ra khỏi vách tường và gây thương tích.

Những nơi nên được lắp đặt tay vịn:

-Phòng tắm vòi sen.

-Gần các bồn cầu.

-Các cầu thang.

-Những nơi căn phòng có những thay đổi (như sàn cao hoặc thấp hơn).

Lối vào nhà

Việc đi vào tầng chính mà không cần sử dụng các bậc thang là một thay đổi mà bạn có thể thực hiện cho căn nhà mà không thay đổi sự hấp dẫn tổng quát khi nhìn từ bên ngoài. Điều này đòi hỏi việc hoạch định trước. Một lối đi thoai thoải có thể được thiết kế bằng gỗ hoặc bê tông nhằm cung cấp một bề mặt cao dần đưa tới cửa trước.

Bằng cách hoạch định trước, bạn có thể nhờ một nhà thầu thiết kế một bờ dốc phù hợp với vẻ đẹp của căn nhà mà không làm giảm giá trị của nó. Bờ dốc này giúp việc đi lại dễ dàng hơn cho các xe lăn, khung chống cho người đi bộ và những người không thể sử dụng các bậc thang.

Nới rộng lối vào ở cửa chính

Nới rộng các khung cửa là một cách giản dị để làm cho việc sinh sống tại nhà dễ dàng hơn cho những người phải sử dụng khung chống hoặc xe lăn. Việc nới rộng một khung cửa là một dự án chỉ cần một nhà thầu làm trong một ngày.

Thay đổi sơ đồ phòng ốc

Việc thiết lập phòng để hoạt động là điều quan trọng. Có thể có những lúc bạn cần không gian để sử dụng một xe lăn. Một xe lăn đòi hỏi một khoảng không gian 5 foot vuông để di chuyển dễ dàng. Việc thiết lập một sơ đồ phòng trống trải là một cách tốt để mở rộng không gian giúp di chuyển loanh quanh. Điều này có thể được thực hiện bằng cách loại bỏ những bức tường ngăn cách, xếp đặt lại bàn ghế và các dụng cụ để bảo đảm các lối đi rộng rãi và trống trải.

Khi già đi tại nhà, có thể bạn cần phải giới hạn việc sinh sống ở một tầng duy nhất để không gặp khó khăn trong việc lên hoặc xuống cầu thang. Điều quan trọng là bạn cần bảo đảm có một nhà bếp, phòng tắm và một khoảng không gian cho một phòng ngủ ở tầng chính của căn nhà.

Nếu không có một phòng tắm đầy đủ ở tầng dưới, một nhà thầu có thể xây một phòng tắm đầy đủ bằng cách thêm một phòng tắm hoa sen cho phòng tắm có sẵn, hoặc xây một phòng tắm hoàn toàn mới. Theo HomeAdvisor, một phòng giặt ở tầng chính có thể cũng gia tăng giá trị của căn nhà.

Loại bỏ các ngưỡng cửa

Loại bỏ những ngưỡng cửa giữa các căn phòng có thể tránh trượt ngã – một nguyên do hàng đầu gây thương tích cho người già. Nhiều căn nhà có một ngưỡng cửa giữa những phòng khi sàn nhà thay đổi độ cao. Bạn có thể giảm bớt sự rủi ro bằng cách loại bỏ ngưỡng cửa hoặc lắp đặt một bờ dốc để cho phép họ di chuyển dễ dàng hơn.

Chuyển đổi thành phòng tắm vòi sen

Phòng tắm có thể là một nơi nguy hiểm vì sàn trơn trượt và các nguy cơ trợt ngã khác. Dù với sự trợ giúp của các tay vịn và các tấm thảm bám sàn, bạn vẫn cần loại bỏ những rủi ro trượt ngã. Một giải pháp thông dụng là chuyển đổi một phòng tắm với bồn tắm thành một phòng tắm vòi sen mà không có bậc phải bước qua. Sự tân trang này có thể cho phép tạo dễ dàng cho việc lui tới nhất là đối với những người phải sử dụng xe lăn. (N.N.)

Giá nhà tăng vọt ở bờ Tây nước Mỹ khiến vô gia cư tăng cao

Kevin Hart hoàn tất cuộc đua NYC Marathon, ‘Đây là điều tôi muốn làm từ lâu’

NEW YORK CITY, New York (NV) – Nam diễn viên Kevin Hart hoàn thành cuộc đua New York City Marathon sau khi tập luyện thể lực cho sự kiện này. Anh thậm chí về đích sớm hơn cả cựu thành viên Tiki Barber của đội bóng bầu dục New York Giants, theo báo mạng Billboard.

Diễn viên kiêm danh hài Kevin Hart sau đó chia sẻ một video lên mạng xã hội Instagram và nói rằng: “Hoàn thành cuộc đua marathon. Tôi nhận được huy chương vàng và đây là một cảm giác tuyệt vời. Cuối cùng, tôi có thể gạch điều này khỏi những gì mình muốn làm lâu nay.”

Nam nghệ sĩ hoàn thành phần thi trong 4 tiếng, 5 phút, 6 giây. Kevin Hart về nhanh hơn cựu cầu thủ Tiki Barber, nay là một bình luận viên, 33 phút.

Kevin Hart, 38 tuổi, cho biết, anh bị “chuột rút sau khi chạy 30 dặm.” Nhưng anh cũng nói rằng anh muốn tiếp tục tham gia chạy marathon trong thời gian tới.

Trong khi đó, bà Kathrine Switzer, 70 tuổi, người đạt hạng nhất vào năm 1974, cũng tham gia cuộc thi và hoàn tất với thành tích 4 tiếng, 48 phút, 21 giây. Bà cũng là người phụ nữ đầu tiên tham gia cuộc thi Boston Marathon năm 1967, nhưng dùng tên tắt (initials) để ghi danh tham dự vì phụ nữ không thể tham dự vào thời điểm đó. (Kh.L.)

Mời độc giả xem phỏng vấn từ Việt Nam “Tình nguyện viên APEC thích giáo dục Hoa Kỳ”

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-449949
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 553-3714, (714) 553-4270, (714) 553-5790, (714) 553-3478, (714) 553-5391
Email: [email protected]; [email protected];
Website: http://www.CAmonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(ghi đến ngày 30 Tháng Mười 2017)

Thomas & Trang Nguyễn, Fountain Valley, CA $200
Hậu Nguyễn , San Diego, CA $100
Thuan Lê, Houston, TX $100
Nguyễn Thị Ngọc Hội, c/o Luân Văn Nguyễn, Reseda, CA $50
Tam Minh Châu, San Jose, CA $20
Ô. Don Cao, Wealthy Investments Inc., Pearland, TX $500
Robert & Linda Hua, Houston, TX $300
An Văn Trương, Torrance, CA $30
Trịnh Ttọng, Bristow, VA $10
Hoan Phan, Tanzana, CA $600

Danh sách ân nhân ĐNH ‘Cám Ơn Anh’ Kỳ 11:

Kevin Hieu Trần (Lovely Nails Inc.), Culver City, CA $300
Annie H. Nguyễn (3 người), Alhambra, CA $200
T4, Norcross, GA $200
GĐ Từ Phan Uyển Vi, Buena Park, CA $200
Denie Ngọc Lai, San Diego, CA $200
Thu Diệp Nguyễn Đỗ, Corona, CA $200
Thanh Văn Trịnh, Montclair, CA $200
Khai Duy Võ (Thu Anh Nguyễn) Houston, TX $200
Dương T. Nguyễn, Brea, CA $200
Khoa D. Lê, Portland, OR $200
ÔB. Phùng Văn Tống, Garden Grove, CA $200
Tam Nguyễn, Haltom City, TX $200
Trang M. Lê, Bowling Green, KY $140+$70 (2 lần)
Thi Lợi Bezotte, Madison, AL $100
Liêm Thanh Trần, Saint Paul, MN $100
ÔB. Tho P. Nguyễn, Silver Spring, MD $100
Hai Lê, High Point, NC $100
ÔB. Minh V. Nguyễn,Santa Ana, CA $100
Khâu Muội, San Diego, CA $200
Liên Hoa Lý, San Diego, CA $2,000
Trương Văn Ẩn (HQV Sông), Torrance, CA $1,960
Đặng Tiêu LHCCSVNCH/GA Lawrenceville, GA $1,314
Kim Chi Williams, Garden Grove, CA $1,000
Dat, M. Lê, c/o Giác Duy Lê, Fountain Valley, CA $1,000
Trịnh Ngọc Phát (HQCC Raleigh), Raleigh, NC $600
Vân Thu Larson, Huntington Beach, CA $400
Nguyễn Chi Co, Glendale, AZ $300
Tri & Liên Lê, San Diego, CA $200 (In memory of Mrs. Võ Thị Hồng Trang)
Nga Tuyết Huỳnh, Santa Clara, CA $100
Tôn Thất Ngọ, San Francisco, CA $100
Son Đỗ, Chicago, IL $100
Thủy Bích Nguyễn, Westminster, CA $100
Bửu Túc, Reseda, CA $100 (Còn tiếp)

Danh sách TPB VNCH đã được giúp đỡ:

Hồng Lương Cơ, Saigon, SQ:71/123214/B2/BĐQ. Cụt chân phải.
Trần Tuyển, Saigon, SQ:70/152201/B1/ ND. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Nhỏ, Saigon, SQ:47/801732/B2/ĐPQ. Cụt chân phải.
Lê Sự, Saigon SQ:57/206326/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Ba, Saigon, SQ:55/774424/B2ĐPQ. Cụt chân trái.
Phan Thanh Liêm, Saigon, SQ:75/134931/CLQ. Cụt chân trái.
Trịnh Hớn Mén, Saigon, SQ:70/133909/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Quang Sở, Saigon, SQ:73/212216/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hồng Đức, Saigon, SQ:68/136690/TU/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Cương, Saigon, SQ:71/103271/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Quốc Tựu, Saigon, SQ:70/158371/CLQ. Cụt chân trái.
Gíp Cún Sáng, Saigon, SQ:70/144565/HS/TQLC. Mù mắt phải. Bị thương cùi chỏ trái.
Lê Văn Lớn, Saigon, SQ:73/120173/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Tấn Mỷ, Saigon, SQ:70/000844/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Dương Văn Tài, Saigon, SQ:72/002766/HS/CLQ. Cụt chân phải.
La Văn Đính, Saigon, SQ:55/775449/B2/ĐPQ. Cụt chân phải.
Tạ Văn Bảy, Saigon, SQ:300280/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Tài, Saigon, SQ:75/109488/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Lắng, Saigon, SQ:65/150268/B2/CLQ. Cụt tay phải.
Trương Anh Tuấn, Saigon, SQ:160879/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Lưu Văn Hùng, Saigon, SQ:63/126913/TS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn kim Điệp, Saigon, SQ:69/125870/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Đặng Văn Tèo, Saigon, SQ:43/105182/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Ngô Quang Chiêu, Saigon, SQ:73/009047/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Thịnh, Saigon, SQ:56/104650/TS/ND. Cụt hai tay.
Trần Lý, Saigon, SQ:201517/TS/CLQ. Mù hai mắt. (Còn tiếp)

Danh sách quả phụ VNCH đã được giúp đỡ:

Huỳnh Thị Xanh Khánh Hoà, QP Cố HS1 Trần Danh SQ:54/403.453 Tử 15/11/69.
Phan Thị Thu Bến Tre, QP Cố B2 Bùi Văn Tường SQ:41b/131.853 Tử 09/09/63.
Trần Thị Mai, Bình Thuận, QP Cố HS Nguyễn Xuân Đàn SQ:31/236.712. Tử 17/01/69.
Nguưễn Thị Nây, Huế, QP Cố TS1 Nguyễn Quang Quế SQ:47/207.613. Tử 05/02/68.
Trần Thị Bé, Vũng Tàu, QP Cố HS1 Nguyễn Văn Nghé SQ:57/322.871. Tử 17/04/72.
Lê Hoàng Anh, Vũng Tàu, QP Cố TU BĐQ Lưu Kim Vân SQ:Xx/170.845. Tử 28/09/65.
Nguyễn Thị Tư, Vĩnh Long, QP Cố NQ Đặng V. Nghi SQ:NQ/479.355. Tử 09/05/71. (Còn tiếp)

Mời độc giả xem tường trình APEC 2017 – “Việt Nam muốn là đối tác kinh doanh tin cậy”

Thơ tình của người lính VNCH viết từ chiến trường trước Tháng Năm 1975

Cuộc chiến Việt Nam kéo dài gần ba mươi năm (1945-1975) nay xem như đã kết thúc nhưng đâu đó dường như vẫn còn những tiếng rên nghẹn ấm ức của những người lính già miền Nam thua trận đã may mắn được sống sót sau một cuộc đổi đời. Tất cả như một màn kịch có nhân vật, thời gian và địa điểm, được đạo diễn cho mở màn và kết thúc sân khấu một cách tài tình. Có điều màn kịch được các diễn viên hay nói đúng hơn đó là những người lính trận mà hầu hết đang ở cái tuổi “xuân thì đầy mộng mơ hoa bướm” ghi lại qua những “Tình Khúc” được viết từ mặt trận đang còn nghi ngút khói, bên xác của bạn lẫn thù, đã làm cho những người xem sửng sốt tới rơi lệ vì không mấy ai tin là sự thật.

băng đạn cuối chìm rơi khi qua sông
người lính mệt nhoài nằm ngủ
đầu dựa góc đa
hàng bình vôi trắng răng cười cợt
thép súng khô dầu bụi nước hoen
có phải hòa bình vừa nở một bông hoa
nở giữa tình yêu và tiếng hát…
(Thi Vũ tháng 1.1973 – Thơ Tình Của Người Lính)

Họ là lính nên ai cũng viết rất chân thật về tâm trạng của mình qua sự lo âu, thương xót, phẫn nộ, bi ai và chán đời trong lúc đang đối mặt với tử thần từng phút từng giây vì tình hình bất ổn tại hậu phương và cảnh chiến tranh loạn lạc hầu như khắp bốn vùng chiến thuật mà người lính trận nào cũng phải đặt chân tới. Tất cả đã trở thành những sự kiện có tính chất lịch sử qua những tiếng khóc thực dù không dám khóc to trước mặt bạn bè đồng đội. Mà dù có khóc to thì cũng chẳng để làm gì vì ai biểu chúng ta sinh ra làm trai hùng nước Việt?

em mắt nghìn thu xanh cỏ biếc
ta lên rừng thắm ngủ chiêm bao
vòng tay thần thánh xa biền biệt
ta gặp nhau mà vẫn nhớ nhau
*em nhớ ta hay ta nhớ em?
từng đêm lặn lội giữa bưng biền
ta qua Hậu Nghĩa ngày mưa xám
róc vỏ thân chàm ta viết tên
năm tuổi chiến trường xuôi vạn lý
núi sông biết mặt đứa phong trần
yêu em ta bổng thành thi sĩ
thơ lính hào hoa vỗ súng ngâm…
(Chiêm Bao – Tôn Nữ Kim Phượng)

Ðó là cái đỉnh cao của thơ văn do lính viết qua suốt cuộc chiến từ 1960-1975. Cho dù nay phần lớn những tác giả đã không còn nhưng kỷ niệm ngày xưa vẫn cứ ngổn ngang trong tâm trí mọi người, một phần bởi tiếng thơ đầy nước mắt tuy rất cởi mở và ấm áp tình người. Ðó cũng là lý do xuân tết xưa nay luôn được thi nhân ưu ái trong thi ca nhưng với lính thì ngày nào cũng như mọi ngày, vất vả cơ cực tới cái mức không còn ai khổ hơn. Cho nên với họ lấy gì vui để mà Xuân hay Tết như người lính Vũ Hoàng qua bài thơ “Mưa Xuân Ngoài Biên Khu” viết tặng Lâm Hảo Dũng:

hãy uống cạn cho lòng vơi nỗi nhớ
rượu chất đầy: nón sắt bình đông
người lấy rượu đốt men xuân càng nồng
ta say khướt để quên đời dưới đó

dẫu là xuân hay hạ đông gì cũng thế
bởi quanh năm ta với rượu: đôi bạn già
(tiễn thằng bạn vừa mất ta nốc đầy cốc rượu
mừng kẻ nhập đàn ta lại cụng ly)…

bó gối trong căn hầm tránh đạn
chia nhau một cốc cà phê đen
hít dăm ba điếu quân tiếp vụ
ấy tết cô đơn của lính quèn

rừng vẫn viễn miên buồn ủ rũ
gục đầu tắm đạn pháo thương đau
chim rừng cũng bỏ đàn về núi
để mặc chinh nhân vạn cổ sầu…
(Xuân Chiến Ðịa – Phong Nhân Hoài)

Thân phận và hiện hữu là hai mộng ước mà người lính trận nào cũng canh cánh bên lòng. Vì vậy nó đã chắp cánh thành thơ đậu trên đầu súng, đầy ắp trong chiếc ba lô và chan chứa khắp mặt đất. Nhờ vậy mà người lính mới phần nào phôi pha cái ranh giới tử sinh trước mắt. Nỗi nhớ của người lính khác hẳn với những tình cảm thừa mứa nơi chốn hậu phương vì ở đây con người có nhiều thời gian để mà yêu hờn ghét giận như Thanh Tâm Tuyền đã viết “ôm em trong tay mà nhớ em những ngày sắp tới” hay cùng lắm thì “vất mẩu thuốc cuối cùng xuống dòng sông mà lòng phơi trên kè đá.” Ngược lại người lính Trần Văn Sơn thì tự mình kể chuyện trong một đêm kích ở Dốc Ðồn Ðền làm cho những người một thời trong cuộc, đọc tới thấy thật là gần gũi thân thương và hối tiếc vì nó đã không còn:

Ðêm nằm nghe vượn hú
ba lô, súng gối đầu
mắt mở trừng không ngủ
rừng tiếp rừng âm u

gió lòn qua kẽ lá
cuốn tròn trong ba lô
rét rừng cơn mệt lả
đồi tiếp đồi bao la
hay:
dẫu nước mắt mọi người có vỗ về hy vọng
ta vẫn cười khan nhìn bạn bè say
có phải không em dù mây vẫn cứ bay
và mai mốt ta có nằm yên trong lòng đất
em hãy giữ trong lòng những điều thành thật
ta đã cho em và chưa vội mang theo
giữa đời ta không phân biệt bạn thù
chuyện sinh tử là chuyện từng giây phút
(Khi Xa Bình Tuy)

Phần lớn những bài thơ của lính là loại thơ “Tự Sự” được viết như những “tình khúc chiến trường” vì tự nó có đủ tầm vóc của môn thi ca chứa đựng các phần ngôn ngữ, nhạc điệu, cảm xúc và sự gợi cảm. Sự đồng điệu ngẫu hứng giữa thơ lính và những nhạc khúc được Nhật Trường Trần Thiện Thanh, Dũng Chinh Nguyễn văn Chính… sáng tạo trước Tháng Tư 1975, phải chăng đó là tâm cảnh của đời lính, nên ai cũng đều có sự suy nghĩ giống nhau cho dù xa cách muôn trùng. Nhưng yếu tố tạo nên sự đồng cảm đo , trước hết cũng là do tình yêu quê hương của mọi người. Có yêu nước thương dân mọi người mới hy sinh đời mình để chấp nhận tử sinh thua thiệt. Chân thành trong câu chuyện kể đã làm rung cảm một cách sâu sắc tới người đọc, nhất là những em gái hậu phương, vì yêu lính bằng lời, nên đã cất giữ những hình bóng cũ, nhờ vậy mà nó đã trở thành bất tử tới ngày nay, cho dù anh có hiên ngang hay đã trở thành tàn phế:

Rừng thưa dạt gió Hạ Lào
đêm nằm phục kích nhìn sao, nhớ nhà
tháng tư thương nụ hoa cà
hồn quê gởi ngọn mây xa cuối trời
(viết ở căn cứ Tiên Sa)

Phất phơ áo lụa trên cầu
nắng nghiêng cổ tháp ngả màu thời gian
gió xao sóng nước mênh mang
thương em, nhớ mẹ ngập tràn nhánh sông
(Chiều Qua Sông)

Ba mươi tuổi bóng tôi về hối hả
đàn em nhìn như người lạ quây quanh
chân khập khễnh đứng trên bờ đất lở
tuổi ngày xuân theo lá rụng tan tành…
(Trần Vạn Giả – Tình Cảnh Người Về)

Bạch Cư Dị là một trong những nhà thơ cổ Trung Hoa được nổi tiếng khi ông viết “Tỳ Bà Hành” kể lại số phận hẩm hiu của người ca kỹ về chiều trên bến Tầm Dương. Trong xã hội Miền Nam VN thời chinh chiến, số phận của người lính cũng thương đau chất chứa hằng hằng, cho dù là người đã chết hay bị thương tật tàn phế như Phế Binh Trần Quang Thiếu đã ghi lại trong bài thơ “Buổi Nhớ Núi”:

mới hôm nào dừng chân ven núi
bè có bè có đứa còn vui
anh có anh, chúng ta đời lính
còn lúc này tay nắm môi cười

đêm nằm ngủ cay hơi khói đạn
chân co tìm giấu mất chân xưa
ta bỏ quên bên ngoài biên trận
tặng cho rừng ướt lá thêm mưa

Buổi đến rừng cây cao nhớ núi
gió nhớ đời ta nhớ anh em
giờ một chân, tật nguyền đau dại
mưa móc người, ơn núi nghĩa sông

Ðời ai mà không có bạn nhưng đậm đà thắm thiết hơn vẫn là tình lính sống chết có nhau, chính cái thâm giao huynh đệ chi binh đó, đã làm bén lửa trong hồn những con người mà ai cũng tưởng là chai đá nhưng thật sự có ai sướt mướt trữ tình bằng họ?

Chợt nhớ xuân nào trên chiến địa,
Tao mày hiu hắt đón xuân chơi
Một thằng lính bộ đời như bỏ
Một đứa nhảy dù cũng tả tơi…

Bốn câu thơ của người lính Phong Nhân Hoài viết cho bạn năm nào, đã làm cho người lính gia tha hương càng thêm trơ trọi, lạc lõng giữa tối ba mươi lạnh lẽo nơi chốn quê người… Trong quán khách bên đường, ta một mình sóng đôi với ngọn đèn hiu hắt, qua đêm lại một năm buồn. Rượu chưa nhắp mà môi dã muốn cay sè, ngoài trời con chim kỷ niệm vẫn như thiết tha giục giã dù khói lửa đã ngưng trên chiến địa, bạn bè cũng không còn quan hà cạn chén ly bôi, sau những tiếng tỳ bà nhặt khoan nức nở. Tan tác, chia xa,giờ đây chúng ta đang lang thang như mây chiều, sau những năm tháng đã dốc ngược đời mình cho quê hương.

Tội nghiệp đời trai chưa thỏa chí
sa trường dung ruổi đã phơi thây
đoàn quân hùng liệt nay về đất
hồn vẫn quanh co giẫm lối gầy
Chiều chiều đứng ngóng ngàn mây nổi
mà khóc quê hương khuất bến bờ
đêm hát vang lừng nơi chiến địa
mộng hoàng hôn khép giữa hư vô…

Thời gian trôi đi tưởng có thể làm vơi phần nào nỗi đau của thân phận nhưng ai có thể làm ngơ khi được đọc qua những lời thơ viết của Trần Dzạ Lữ, của Tô Thùy Yên, của Trần Ðức Uyển… những người lính được sống sót sau chiến trận, đã gởi vào gió đất những tiếng thầm thì, để cố níu lại thời gian để mình được sóng với đồng đội vừa gục ngã:

giặc đánh lớn, mùa mưa đã tới
mùa mưa như một trận mưa liền
châu thổ mang mang trời sát nước
hồn chừng hiu hắt nổi không tên
tiếp tế khó, đôi lần phải lục
trên người bạn gục đạn mười viên
di tản khó, sâu dòi lúc nhúc
trong vết thương người bạn nín rên
người chết mấy ngày chưa lấy xác
thây sình, mặt nát lạch mương tanh…
(Qua Sông)

bốn năm thằng lơ láo
áo quần rách tả tơi
ăn cơm bên xác người
tay bốc tay cầm súng
lòng nhớ mẹ phương tây
ý thương em chạy giặc
xóm làng sầu khôn khuây
ăn xong múc nước ruộng
uống đại cho qua ngày
quê nhà em có biết
chinh chiến thân lưu đày

ăn được là điều may
có khi hai ba ngày
không ăn chẳng có uống
ta nằm với cỏ cây…
(Trần Dzạ Lữ – Bữa Cơm Ngoài Chiến Trường)

Tự hỏi về đâu, đâu chả được?
hãy tìm bên suối ngủ đêm nay
gối đầu lên đá nhìn trăng sáng
rừng núi sương mù ướt chẳng hay…
(Trần Ðức Uyển – Buổi Chiều Ngồi Trên Ðá)

Cuộc chiến đã khuất dần trong quá khứ hơn một phần tư thế kỷ nhưng dư âm của nó vẫn còn phảng phất khắp nơi nơi, in đậm trên từng khuông mặt héo gầy của những chàng trai Việt một thời ngang dọc, đã bỏ lại chiến trường một phần cơ thể của mẹ ban cho. Nhưng xương máu của chúng ta tới nay cũng vẫn là những đóng góp cao quý trong công cuộc ngăn chống giặc thù bảo vệ quê hương miền Nam suốt hai mươi năm chinh chiến.

Trên non năm bảy thằng tuổi trẻ
buổi chiều thu uống rượu không cười
ôi người tuổi trẻ sầu trong mắt
đêm trong rừng mộng gởi quê xa

quê xa ta có em và mẹ
nhớ ao bèo xanh bông tím thiết tha
nhớ người con gái bên hàng xóm
chiều thả thuyền vớt mộng nở hoa.
(Vũ Hữu Ðinh viết cho Trần Dzạ Lữ)

Trên đường mênh mang đi tìm đồng đội cũ khắp miền yêu thương trong ký ức, qua hàng ngàn bài thơ được viết từ chiến trường lửa đạn, nơi chòi canh đồn vắng, trong giao thông hào hay nơi quán lẽ bên đường những lúc người lính tạm dừng chân. Cao Thoại Châu một người lính trẻ, hồi tưởng lại thời gian theo học tại Trường Bộ Binh Thủ Ðức với tâm trạng thương nhớ em nên chỉ muôn cho mau tới kỳ đi phép hay mãn khóa để chúng mình lại tương ngộ:

thứ hai này nhớ em buồn vỡ mắt
ước làm chim bay qua cổng quân trường
qua cánh đồng có lúa mạ xanh non
những mái nhà đỏ tươi ngói mới
muốn bay lên từ tối tăm hiện tại
phải qua cổng nào em chọn cho anh?
ký ức anh phai mờ như bụi đóng
áo ngả màu ba lô mũ sắt
và giấc ngủ vẫn rình trên mắt
và tương lai như một góc phòng
mà bóng đêm đã lấp dần ánh sáng
như tận cùng ước muốn đời ta
(Cao Thoại Châu viết trong cánh cửa quân trường)

Ðời lính gian lao cực khổ nên đâu sá gì chuyện đổi thay của trời đất. Nhưng thật tình mà nói mỗi khi tới mùa mưa làm nhớ không chịu được, dù là mưa bụi lất phất từng hạt nhẹ hay những cơn mưa đầm đìa nước mắt rơi lộp độp trên nón sắt hay những tấm poncho. Bởi vì mỗi mùa mưa là những mùa kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò.

Thời tao loạn, mấy đứa con trai tới tuổi lớn đã không còn được cắp sách đến trường, đã xa rồi một cuộc tình thương nhớ. Năm 1966, từ chiến trường Bùi Khiết đã viết gửi về em những niềm thương nhớ:

Vào đêm em ngủ chưa em?
Trong mơ có gặp ưu phiền nhiều không?
Ðèn xanh thành phố xa trông
Hoang vu anh đứng mà lòng chiêm bao
Mưa rừng tiếng lá xôn xao
Tay ôm súng lạnh buồn sao là buồn…
(Thơ Bùi Khiết viết trong Ðêm Mưa Hành Quân 1966)

Nhận được tin con đầy tháng, Vũ Trọng Quang người lính Sư Ðoàn 2 Bộ Binh rất vui nhưng rồi buồn vì đang hành quân đâu có phép để về thăm con vợ. Cùng một tâm trạng, Tô Nhược Châu cũng viết những lời thơ rất nồng nàn trìu mến gửi lại cho vợ con trước giờ hành quân:

Hay tin con đầu vừa tròn một tháng
vui thì vui nhưng lòng cũng thật buồn
vui vì con hiện hữu trên đời sống
buồn bởi ta không được phép về thăm

Ta còn phải lội vượt sông trèo núi
đường vào Ba Gia trăm nẻo hiểm nguy
sáng pháo Sa Huỳnh lửa chiều Mộ Ðức
đêm nằm Trà Bồng xôi đậu phân ly…
(Ðầy Tháng Con – 1973)

Hãy ngủ ngoan đừng kinh hoàng nghe con
dù đêm nay thật nhiều súng nổ
hãy ngủ yên đừng đợi chờ nghe em
dù đêm nay anh đi ra trận
dù đêm nay anh đi không về…
(Tô Nhược Châu – Lời dặn vợ con trước giờ hành quân)

Buồn quá đời lính thú đã kéo chúng ta ra khỏi cuộc gối chăn, tất cả những con đường ngắn dài của tuổi thơ đã trở thành những nẻo đường trong trí nhớ nên chỉ còn biết vui với rừng sâu mưa núi qua cuộc rượu những lúc dừng chân bên quốc lộ đêm nhớ ngày mong:

rượu pha xá xị đầy nón sắt
dăm thằng chuyền nhau uống
vòng vòng đuổi bắt nhau như ngày với tháng
như khoanh tròn tựa một số không
(Lính Thú – 1973)

Ðà Lạt mù sương với những đồi thông và muôn ngàn cỏ hoa nõn nưởng khoe hương sắc, Ban Mê Thuột, PleiKu, Kon Tum cát bụi mịt mù, những địa danh đến và đi của người lính biên trấn Quân Khu II một thời oanh liệt, những chiến sĩ Lôi Hổ, Biệt Ðộng Quân, Nhảy Dù, Sư Ðoàn 22 và 23 Bộ Binh một thời vẫy vùng ngang dọc, đã được người lính Vũ Hữu Ðịnh ghi lại qua nhiều tình khúc rất nồng nàn. Tiếc thay Anh đã qua đời quá sớm vào năm 1980 khi mới có 34 tuổi (1980-1946):

phố núi cao phố núi đầy sương
phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
anh khách lạ đi lên đi xuống
may mà có em đời còn dễ thương

em Pleiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc em ướt
da em mềm như mây chiều trông

xin cám ơn thành phố có em
xin cám ơn một mái tóc mềm
mai xa lắc trên đường biên giới
còn một chut1 gì để nhớ để quên…
(Còn Một Chút Gì Ðể Nhớ)

cũng có khi nào anh trở lại
phố xưa đường cũ mùa mưa bay
mưa như gió ướt nên lòng lạnh
gió thổi sầu sương đậu tóc bay

phố không đèn điện con đường lặng
những ánh đèn cây sáng chập chờn
anh gặp em ngồi đang rẽ tóc
mái tóc dài xanh những ngón tay

và anh yêu lấy sầu chẳng nói
mình anh ở lại quán mù mù
tưởng bao năm trước ta là bạn
chỉ nhìn nhau mà cảm được nhau.
(Cũng Có Khi Nào)

Thật là cảm động biết bao những người lính sau cuộc chiến may mắn được sống sót, ngồi hồi tưởng lại những đêm say cùng bạn trong “Quán Cô Hồn” với bữa tiệc nơi quán xếp bằng xị rượu nồng, miếng khô nai cứng ngắc nhai trong miệng mà ta cứ tưởng như đang nhai cả cuộc đời lận đận đắng cay của kiếp lính, cho nên uống vào như ta uống cả niềm đau sầu cháy long đong. Buồn quá đỗi lại càng buồn thêm khi chạnh nhìn cô quán trẻ vừa mới làm quả phụ khi cuộc tình chưa quá một mùa Ðông. Sau đó bạn ra đi và đã gãy cánh tại Kon Tum năm 1974, được Tiếp Sĩ Trường một phi công ở Phi Ðoàn 218 ghi lại qua bài thơ “Nửa Mảnh Phi Bào” khóc bạn cố Trung Úy Nguyễn Văn Phú:

cởi mảnh phi bào anh để lại
trao về quê mẹ một trời xuân
mai đây nếu có ai thương tiếc
xin đốt cho người một nén hương

ngày xưa anh đứng bên song cửa
nhìn áng mây trời ngó cánh bay
giờ đây mây trắng anh xây mộng
lại biến vành tan buổi sum vầy…
(Nửa Mảnh Phi Bào)

Lính là thế đó, buồn nhiều vui ít, với một chút nhun nhén tình cờ bắt gặp, trên các nẻo đường hành quân vô định, qua dăm ba ngày Tết dưỡng quân hay canh giặc chốn tiền đồn, lẻ loi ngoài quan tái. Ai đã từng là lính, mới cảm thông cho lính, sống thật cô đơn lếch thếch và chết cũng rất hiu hắt ngậm ngùi. Thời gian và không gian đời lính cũng chẳng qua chỉ là một cái mốc vô tình để biết ta hiện hữu. Nhưng thôi tiếc làm gì ai biểu ta sinh ra làm trai hùng đất Việt ? nên phải chấp nhận kiếp lính “ôm yên gối trống đã chồn, nằm vùng cát trắng ngủ cồn rêu xanh” để rồi thui thủi “đêm từng đêm ngó mông lung, vỗ bờ kiếm thép hát rừng mà nghe.” Nỗi buồn của lính đã được Yên Bằng viết trong một bức thư gửi về cho người vợ lính của Sư Ðoàn 21 Bộ Binh, đọc sao mà thảm thiết quá:

Nghe ta chết ở một nơi nào trong rừng U Minh
em rót rượu uống mừng nhau nhé
hỡi người vợ lính Sư Ðoàn 21 Bộ Binh
có nhìn thấy mặt trời mỗi khi lặn khuất
là cuộc tình ta đó
trên tháng ngày chờ ôm tấm mộ bia
nên mỗi sáng ngồi uống chum cà phê
ta bổng thấy tim hồng rớm máu

Em hãy nhận giùm ta tấm thẻ bài
ở đó có số quân cùng loại máu
vì máu ta đã chảy
trong khu rừng vàng úa cỏ vô tâm
chẳng biết rằng khi chết có vui không?
nhưng chắc hẳn em buồn quá đỗi
vì ở Ðầm Dơi có nhiều chuyện lạ
người chôn người như thể thù nhau…
là nỗi đau thương của người vợ lính…

quyển sổ dầy mở rộng
tôi ghi gì nữa đây?
từng đốt tay tê cóng
máu trong tim đã đầy…

Với lính thì tết nào cũng tết tha hương, xuân nào cũng xuân lữ thứ. Ðêm trừ tịch giữa tối ba mươi, cái khoảnh khắc năm cũ sắp tàn, khi mà mọi nhà chặt then kín cửa, để sửa soạn đón giao thừa, trong niềm hạnh phúc của gia đình, thì lính cũng đón chào năm mới trong chiếc hầm trốn đạn hay mái chòi canh giặc đen tối lạnh lùng. Nhớ từ đâu bổng kéo tới, vây kín cái không gian nhỏ hẹp. Chu Trầm Nguyên Minh, tác giả của “Cuộc Tình Người 1969” cũng là một người lính trẻ, viết thư gởi về cho người yêu trong một phiên gác đêm:

Súng kê giấc ngủ mơ hồ
đêm nghe tiếng nhảy ngựa thồ đổi phiên
xin cho em ý ngoan hiền
biển sương rơi đọng trên miền dung thân
anh nhìn anh những phân vân
đời trai giờ chỉ có ngần ấy sao?
(Chu Trầm Nguyên Minh viết trong Phiên Gác Ðêm tại đồi 182)

Ngoài trời mưa xuân đến sớm nhưng sao buốt lạnh quá chừng, khiến cho ta thêm buồn rầu trong bóng tối một tết tha hương. Dường như có ai đang hát ru Những Tình Khúc Chiến Trường giúp ta nhắp một chút men nồng để thấy lại ngày xưa, để ta dìu ta trở về trong kỷ niệm buồn vui của đời lính với những tết không bao giờ quên được dù nay bạn bè người còn kẻ mất, trong đó có rất nhiều anh em đã gục chết ngay giữa tuổi thanh xuân mộng thắm tràn đầy.

Giữa đồi sương và gió
Tình cờ ta ghé qua
Ngu ngơ nhìn ngọn cỏ
Quanh mộ đời phôi pha

Giun dế đọc giùm ta.
Tên một loài dễ vỡ
Chim một bầy gọi nhỏ
Tên một loài hư vô

Người ôm bờ huyệt lạnh
Ngủ cùng đất ngàn năm
Ta ôm đời lẽ bạn
Mang mang sầu quanh quanh…
(Chinh Yên một chiều viếng mộ bạn)

Ngày đầu tiên về đơn vị cũng là ngày cuối năm, nên khi xe lửa tới Ðà Lạt, cũng là lúc thiên hạ đang rộn rịp đón giao thừa. Cao nguyên Lâm Viên mùa Tết, nên trời rét căm căm. Chúng tôi tất cả là dân miền biển và miền Nam, nên chịu không thấu với cái lạnh miền núi, cắÔt da tím thịt, trong bộ đồ trận mỏng manh, qua đêm đầu tiên tại nhà vãng lai của Tiểu Khu Tuyên Ðức. Viết sao cho hết nỗi buồn rầu của bọn lính xa nhà trong đêm Tết? Dù đêm Xuân Ðà Lạt thật tuyệt vời, khiến ta cứ ngỡ như mình đang lạc lối đào nguyên, giữa hoa và người đẹp, cả hai sắc hương đường như cùng với mây trời ngạt ngào trong sương giá. Ðà Lạt đêm xuân thú vui không kể xiết, khắp phường phố thiên hạ quần áo là lượt hạnh phúc, gắn bó từng cặp, từng đôi trong muôn màu đam mê rực rỡ nhưng với bọn lính mới đầu đời, Ðà Lạt lại vô tình hờ hững.

Xin chào mi, hỡi núi rừng Trung Việt
Ta đã qua và ta đã dừng chân
Ta đã nhiều đêm giấc ngủ chập chờn
Những tối trăng sao không buồn ló dạng
Những tối nghe mưa lòng buồn vô hạn
Những hạt mưa như nước mắt mẹ già
Những hạt mưa lạnh buốt cõi hồn ta
(Hạ Ðình Thao giã từ)

Không dưng mà lạnh thật đầy
với hồn thương tích với thây ma người
chiều lên ôm súng nhìn trời
bâng quơ ngó xuống cuộc đời buồn tênh
rượu đâu mà uống cho quên
người đâu mà họp đủ phiên chợ nghèo
lá rừng ai đốt đen thui
chim về ngơ ngẩn ngày vui năm nào
hỡi em tình thoảng chiêm bao
giờ không khí đó đã vào cổ sơ
(Giang Hữu Tuyền viết ở biên giới Việt Miên)

Bởi vậy cả bọn đều mong mau sáng, để sớm trả lại cái thiên đường hạnh phúc mà trời trót dành cho những giai nhân tài tử. Rồi thì chia tay, dăm đứa gọi là kém may mắn khi về TD 3/43 gần mặt trời. số còn lại bổ sung cho TD 1 và 2/43. Một cuộc hành quân mở ra vào ngày mùng ba tết nguyên đán, mục đich khai thông quốc lộ 12, đưa lính mới và quân trang quân dụng bổ sung cho hai đơn vị tại Bình Thuận. Nhờ vậy mới có dịp hưởng được một cái tết núi rừng vui nhộn với người Koho, quanh bếp lửa hồng.

Những chiều Trường Sơn gió cao, gió nhớ
Sao người không về theo gió chiều nay
Cho em tình ấm vui hồn nhỏ
Ðợi chờ nhiều, em giận cả mây bay
Những chiều buồn đường lên dốc thẳng
Em ngỡ chừng đang về cửa trời cao
Mây đệm trắng êm đềm thân thể mới
thông rừng xanh gọi gió nhớ lao xao
Thôi Anh rượu đắng thôi đừng rót
Sương khuya chùng lạnh xuống vai em
Như đời băng giá trong đáy cốc
Người đi làm rượu đổ nghiêng nghiêng…
(Nẻo Cao – thơ Hoàng thị Bích Ni)

Ðược vui Tết với người Koho là một thích thú tột cùng. Ở đây hoa nhiều không đếm hết nhưng cũng không có hoa gì đẹp hơn hoa mai làm đêm thêm ngát, làm cho lính đã ngây ngất bên ché rượu cần, lại càng ngẩn ngơ hóa bướm vì tiếng hát ngây thơ hồn nhiên của các cô gái vùng cao,khiến cho mấy chục năm qua rồi, mà trong hồn mỗi lần chợt nhớ, như muốn khựng vì mùi chua của rượu cần và mùi hương của núi rừng Tây Bắc. Sáng tới lính lại lên đường, không được như người Koho, sung sướng tiếp tục cuộc vui Tết quanh các gia đình, cho đến hết tháng giêng mới chấm dứt khi cả buôn không còn rượu và thịt:

Ớ chàng trai lính ơi,
đùng quên đêm nay bên vũ điệu Lam Tơi,
đôi ta tình cờ quen nhau ngắn ngủi,
nhưng em nguyện chờ chàng trở về…

Mai mốt em về em về đâu?
Con sông nước chảy trắng chân cầu
Tiếng hát già nua người bạn cũ
Ðêm dài muôn thuở buộc lòng nhau
Ngoài kia buồn buồn không em?
Xa hỡi ngàn xa bóng nhạn chìm
Thương ai ái ngại tìm đôi mắt
Chưa biết đêm nào thức trắng đêm…
(Cõi Nghìn Trùng – Hoàng Trúc Ly)

Ðón giao thừa một phiên gác đêm
chào xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên bán súng..
ngỡ pháo tung bay, ngỡ tóc em vương…

Bài hát cũ của nhạc sĩ Nguyễn văn Ðông, mấy chục năm về trước, nay sao vẫn nhớ như niềm nhớ về một cái tết xa xưa rất tình cờ với đồng bào Thái Trắng, khi tiểu đoàn nằm tiền đồn, giữ an ninh ngoài vòng đai Tùng Nghĩa.

Buổi cà phê cuối cùng
Thôi rời trường Thủ Ðức
ta lên đường lên đường
tiếng ca buồn ở lại

Bốn đứa nhìn bàn ăn
đĩa thịt bò kỷ niệm
những bãi nắng khô cằn
bước chân buồn xa lạ

Chung quanh anh toàn là dây cháy chậm
ô vuông bản đồ sao toàn màu rừng man thiên
nhìn một bận bóng thiết tha nhòa bóng tối
anh giật mình kinh rạch nhện đan luôn

Anh trằn trọc từng nằm đêm nhẩm từng tọa độ địch
màu bút chì xanh đỏ đứng nghênh nhau
nghe một thoáng tên em nhòa tiếng súng
anh đứng nhìn hoa lửa cháy trăng sao…
(Thư gởi người phương cũ của Hoàng Yên Trang cũng là Trần Như Liên Phượng tử trận tại Chương Thiện năm 1965 mới 29 tuổi)

“Chốn biên thùy này xuân tới chi, tình lính chiến khác chi bao người,” nên đêm tiền đồn được vui ké với bản làng một cái tết vui nhộn từ đầu thôn tới cuối ấp, nơi nào cũng vang vang tiếng pháo, khiến người lính trẻ xa nhà chạnh lòng để rơi nước mắt, khi nhớ về những ngày xuân cũ, nhớ màu hoa cúc hoa mai, tết đến nở tròn như mắt môi em một thời tuổi học “tay anh ghì nhẹ trên báng súng, cứ ngỡ cùng em sóng bước xuân.”

Dưới chân đồi Xích Thổ này có con sông
Con sông có cây cầu bắc qua
Bên này là vườn táo là nghĩa địa là ruộng hoang
Là lô cốt là hầm chông là bãi mìn
Buổi sáng anh ở nơi đây
Ðu đưa lời tình bên khóm táo
Với bầy te te với tiếng gió sang mùa
Anh phải ngủ thật hiều vào ban ngày
Ðể đêm từng đêm ngồi ôm súng gác
Anh phải cười nơi đây thật to
Ðể khỏi nghe tiếng súng
Mỗi khi đài quân đội đưa lời ‘em yêu lính’
Anh phải văng tục nơi đây cho đã
Vì thiếu bóng đàn bà suốt tháng…
(Huỳnh Hữu Võ viết nơi đồn trú dưới chân Ðồi Xích Thổ)

Ðâu đâu cũng là chiến trường, nơi nào cũng chết chóc đau thương kể cả những ngày Tết đến. Bởi vậy chỉ mong gặp nhau một lần thôi để lòng bớt vấn vương thương cảm, rồi thì cứ phó mặc cho số phận đẩy đưa bởi chiến trận đâu phải là trò đùa:

…sau những đợt xung phong ào thác lũ
còn lại gì vườn trống cạnh nhà hoang
và hoa cỏ im lìm nghe đón gió
bầy gà con vừa lạc mẹ kêu đàn

trên sân nắng nhiều quân thù phơi xác
thanh AK Tiệp Khắc lỏng tay gầy
ngoài bờ lúa nhiều anh em nhắm mắt
vuông đất hồng làm gối lạnh từ đây

khi tôi đến quê xa chìm tiếng hát
chiều hành quân vai nặng túi cơm rời
để nép bóng tòa bin đinh cao ngất
trên đường về nghe đắng mặn đầy vơi…
(Sau Chiến Trận – Ý Yên)

Chiến tranh tàn nhẫn, oan nghiệt khiến suốt đời lính không quên được hình ảnh chết chóc của những người dân lành vô tội, giữa nhang đèn bánh mứt… chờ đón xuân về.

thằng Vũ chết rồi trong trận Pleime đó em
khủng khiếp và khốc liệt
những lần về phép sau này em ra cửa đón anh
sẽ không bao giờ thấy nó
nó chết rồi
nó chết cho quê hương đó…
(Phan Huy Mộng – Người chết ở Pleime)

Cố nhân xa rồi nên đâu còn ai thương nhớ ai, khiến cho người lính trận thêm cô đơn lạc lõng nơi chốn thị thành khi nhớ lại những ngày còn tóc bồng còm em mười sáu thơ ngây, để ngày ra đi người lính trẻ chỉ còn có môi em gói lại làm hồn nhớ bâng khuâng:

mai ta trở về với núi cao
có mây xanh ngắt lá reo sầu
đêm chờ đạn nổ ngày tạp dịch
ta còn lúc nào để nhớ thu

mai ta trở về cùng khói núi
tình mình còn chăng sợi khói bay
nhớ thu ta đứng trên triền dốc
mà lối đi về mây xám bay

đã lỡ một đời thân lính thú
còn mơ ước gì chuyện tương lai
tuổi trẻ cháy dần trong khói súng
ta lấy đời mình đánh cuộc chơi…
(Vũ Hoàng – Với Thu Như Một Giã Từ)

Một thời đại chinh chiến bao lớp người nối tiếp ra đi vì nước non nên chỉ biết giã từ tất cả mà Hoàng Trọng đã gom lại để viết thành một ca khúc rất nổi tiếng ngay từ năm 1962:

biết đến bao giờ gặp lại người em thời thơ ấu
để báo tin rằng cuộc đời từ nay đã khác xưa
một phút gần nhau rồi tình mãi mãi lìa xa
quà nghèo chỉ có lời ca
tặng nàng trước khi từ giã
(Giã Từ)

Em yêu hãy hôn anh một lần trước khi anh đi lính
giữa thời đại chiến tranh cái gì cũng vội vã hết
phải không em
nhưng nhớ hôn anh một lần này thôi
vì không chừng anh sẽ ra đi
hoặc trong mười năm mười lăm năm
hay vĩnh viễn
bây giờ anh còn tay bây giờ anh còn chân
bây giờ anh còn mắt
bây giơ anh chưa đui mù
chưa câm điếc chưa què quặt
nhưng biết mai anh còn đủ không
và cả trái tim anh nữa
biết còn rung động hay im lìm ngừng đập
nhiều lúc anh tự hỏi chiến tranh để làm gì?
(Trần Uyên Phương – Trước Khi Ði Lính)

tao để tiểu đoàn 6 cho mày
trạm cứu thương
có thằng Khiên mù
có thằng Nhu ngọng
tao để Vũng Tàu lại cho mày
bãi trước bãi sau
gió biển ngây ngây mùi gái
hỡi thằng Y Sĩ Dù bé nhỏ của chúng tao ơi
đi chưa bao giờ biết mệt
chiến đấu chưa bao giờ biết nằm
Ðêm Gio Linh xác địch chất bên miệng hầm
Chiều Cao Lãnh đạn ghìm sâu vào gối
và Dakto mãnh sướt bờ vai
để một sớm mai buồn chúng tao thức dậy
lặng người đau đớn
nghe tin mày hy sinh…
(Trang Châu – Một Bài Thơ Cho Tuấn)

Hình như giao thừa sắp đến, trong mông mênh cùng tận, như những năm nao, tôi lại âm thầm lâm râm cầu nguyện cho mẹ già, em gái, cho ngươi yêu cũ, bạn bè, đồng đội, đồng bào… được may mắn an bình trong buổi hỗn mang dâu bể… Kỷ niệm xưa từng mảng lại trôi bềnh bồng trên mắt, lén lút đẫn dắt hồn người lính trẻ về thuở hoa niên, khi những cánh hoa phượng đỏ ối nối hàng, dọc theo con đường Nguyễn Hoàng dẫn vào lớp học, đã bắt đầu rụng rơi lả tả giữa các trang lưu bút, trên từng rèm mắt ô môi, cũng là lúc bọn học trò nghỉ hè làm gã giang hồ lãng tử, trên những chuyến tàu hỏa chui Phan Thiết-Sài Gòn rồi Sài Gòn-Phan Thiết, đi hoài vẫn không thấy chán. Nhưng em đã đi rồi từ khi tôi vào lính:

năm năm rồi không gặp
từ khi em lấy chồng
anh dặm trường mê mải
đời chia hai nhánh sông

phong thư tình ngây dại
đường xưa quen lối về
trong mịt mùng gió cuốn
nghe nhạt nhòa mưa qua

ngày nhà em pháo nổ
anh cuộn mình trong chăn
như con sâu làm tổ
trong trái vải cô đơn

năm năm rồi ly biệt
một màu tang ngút trời
chúa buồn trên thánh giá
nằm chơ vơ gác chuông…
(năm năm rồi không gặp của Phạm Văn Bình)

Rồi những ngày dài chinh chiến, định mệnh lại đẩy đưa đời lính về chốn cũ Long Khánh-Bình Tuy-Phan Thiết. Tuy tàu hỏa đã bị gián đoạn nhưng suốt con đường sắt từ Mường Mán về Gia Ray, con đường mòn Võ Xu tới Suói Kiết, kể cả những suối rạch, bãi đá ven sông La Ngà, đều là những lối lại qua quen thuộc, đã cùng tôi chắt chiu suốt đoan đường tuổi trẻ. Làm sao quên được những ngày dừng quân ở Văn Phong, Mường Mán? ngày ngày ngồi ngâm nga tách cà phê đen ngon tuyệt nơi quán lẽ ven sông, ngó nhìn các chuyền tàu xuôi ngược.

quê cũ mười năm mây lớp lớp
mười năm mưa khóc buổi sang mùa
dưới trời sương lạnh rơi tan tác
rét mùa đông cũ rét lê thê

đường tôi đi có bom và đạn
có hận thù trên mỗi dấu chân
ai thả vào hồn tôi mới lớn
những mùa xương máu ngập tang thương…
(Ði Giữa Chiến Tranh – Phạm Cao Hoàng)

Những người tuổi trẻ như chúng ta một thời chinh chiến đã lần lượt rủ nhau đi trong lửa đạn, làm kiếp lang thang mây chiều, cũng vì ai mà xương máu ngất núi trên quê hương hận thù. Tan tác, chia ly kẻ còn người mất, kỷ niệm chỉ còn vương lại một hớp rượu cay mà ta cố giữ lại trên đầu lưỡi.

Hồn ta nay đã mất, có còn chăng là dư ảnh của ngày xưa, của đồng đội bạn bè… như những giọt nước mắt cứ chảy dài của những người góa phụ trẻ mà Lê Xuân Hảo đã viết cho chồng là cố Thiếu Tá Pháo Binh VNCH Nguyễn Tấn Hưng thuộc Tiểu Ðoàn 155 ly Pháo Binh, đã mất tích tại Kon Tum vào mùa hè đỏ lửa 1972:

Ngày anh lên thiếu tá
với chữ cố đứng đầu
em trở thành góa phụ
trầm mình trong vực sâu

ngày anh lên thiếu tá
sao chẳng có rượu nồng?
ngoài năm vành khăn trắng
nay dật dờ cô đơn
(Ngày Vinh Thăng của Anh)

25 tuổi đầu, tôi làm góa phụ
bốn đứa con thơ tỉnh yêu chưa tròn
10 năm chiến chinh vai đời pháo thủ
chồng tôi bây giờ nằm xuống cô đơn

25 tuổi đầu tôi làm góa phụ
má đỏ môi hồng còn gì nữa đâu
thu đến đông sang xuân qua hè lại
màu trắng khăn sô: tôi chít trên đầu
(Góa Phụ 25)

Trong số phát hành vào ngày Chủ Nhật, 28 Tháng Tám năm 1994, nữ ký giả Lily Le Diron của tờ Los Angeles Times đã đăng bài “A Viet Nam Odyssey” được Lê Xuân Hảo dịch ra tiếng Việt “Ði tìm cha tôi: một cuộc hành trình vô vọng.” Ðây là một câu chuyện có thật do cô Nguyễn Tấn Băng Phương, tức là nữ ký giả trên, ghi lại cuộc hành trình đi tìm xác người cha đã mất tích từ năm1972 trong cuộc chiến “Mùa Hè Ðỏ Lửa.” Ông là Cố Thiếu Tá PB/VNCH Nguyễn Tấn Hưng mà vợ là Lê Xuân Hảo đã nhắc tới trong bài thơ “Ngày anh vinh thăng cố thiếu tá và tôi là góa phụ,” đã được Phó Tổng Thống VNCH Trần Văn Hương trao tặng giải nhất trong cuộc thi thơ năm 1973.

Gọi là cuộc hành trình vô vọng dù cô Băng Phương đã ròng rã suốt hai tháng trường, đi khắp lãnh thổ Miền Nam, từ Nghĩa Trang Quân Ðội tai Biên Hòa ra tới miền Bắc, lên tận Pleiku, Kon Tum… nhưng tin tức của người cha yêu dấu vẫn biền biệt phương ngàn. Thật là cảm động biết bao về tấm lòng hiếu thảo của một người con chí hiếu, xin chân thành dâng lên một nén hương lòng lên các anh: Những người lính oai hùng của VNCH một thời lửa đạn, người có tên, người còn mồ hay người đã biệt tích. Tất cả đều xứng đáng được hậu thế tôn vinh, sử xanh ghi công rạng rỡ:

mai về nẻo ấy chiều sương khói
ta biết tìm đâu bước bạn hiền
vượt thác Mé Kông qua cầu khỉ
Paské héo hắt bóng trăng đơn

mai về quê mẹ qua biên giới
thăm lại Trường Sơn thuở kiếm cung
rừng núi vẫn xanh màu khát vọng
chỉ ta hờn tủi kiếp tha hương
(Phong Nhân Hoài – Thì Thôi Hãy Khóc Ðể Quên Ðời 1972)

Có ai còn nhớ lối xưa để tìm về mà có tìm chăng nữa thì cũng chỉ thấy những thành mộ chí hoang vu, cỏ lau xưa hiu quạnh, khiến cho những người lính già cứ ngẩn ngơ hóa bướm dù bàn tay vẫn ấp trên những trang báo ngày nào. Ngoài đêm bây giờ hình như tiếng ngựa vẫn còn lao xao hí hoài những hồi thúc giục, đời vẫn mỡ ra trước mắt như đang gọi hồn người lính đi vào cõi mông lung muôn trùng.

còn ba năm nữa anh sẽ về
anh biết chắc không còn quê hương để ở
em gắng sắm cho anh một cây đàn bầu
làm bằng nắp hòm người lính nghèo
chết ngoài mặt trận
anh sẽ đàn cho mọi người cùng nghe
mà không xin tiền
chỉ tìm lại những đôi mắt trâng tráo
những bước chân đi qua vỉa hè
với nụ cười
mà nhiều năm anh đã mất…
(Khi Giải Ngũ – thơ Hà Nguyên Dũng)

Mời độc giả xem tường trình APEC 2017 – “Việt Nam muốn là đối tác kinh doanh tin cậy”

Ông Nguyễn Trọng Liệu

Tin mới cập nhật