Dân biểu Mỹ đề cử LM Lý và HT Quảng Ðộ Nobel Hòa Bình 2013



 


WASHINGTON DC (NV) – Linh Mục Nguyễn Văn Lý và Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ vừa được hai dân biểu liên bang Hoa Kỳ đề cử giải Nobel Hòa Bình 2013 vì họ đã tận tụy cả đời đấu tranh bất bạo động cho quyền làm người tại Việt Nam.









Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị công an CSVN bịt miệng trong phiên tòa ngày 30 tháng 3, 2007 ở Huế. (Hình: AFP/Getty Images)


Dân biểu đảng Dân Chủ ở California, bà Zoe Lofgren và dân biểu đảng Cộng Hòa đơn vị New Jersey, Chris Smith, đã ca ngợi LM Nguyễn Văn Lý, 66 tuổi, là người đấu tranh nhân quyền tại Việt Nam không ngừng nghỉ và bất chấp bạo lực hay tù tội từ năm 1975.


Năm 2006, Linh Mục Lý là một trong những người thành lập Khối 8406, một tổ chức quần chúng gồm đủ mọi thành phần xã hội, thúc hối nhà cầm quyền CSVN trả lại cho người dân các quyền tự do tuy có trong Hiến Pháp nhưng lại không có trong thực tế.


Trước sự phát triển nhanh chóng của Khối 8406, cuối tháng 3, 2007, ông bị CSVN kết án tù 8 năm trong phiên tòa ở Huế không có luật sư và thân nhân cũng bị cấm chứng kiến. Tấm hình Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng được phổ biến khắp thế giới là bằng chứng hùng hồn cho các quyền con người bị tước đoạt tại Việt Nam.


Ðầu năm 2010, nhờ sự áp lực của Hoa Kỳ và các nước phương Tây, Linh Mục Lý được nhà cầm quyền Việt Nam tạm trả tự do vì bị tai biến mạch máu nhiều lần trong tù. Nhưng đến tháng 7, 2011, thì ông bị giam trở lại vì ngài tiếp tục chống gậy đấu tranh khi bị giam lỏng ở Nhà Hưu Dưỡng thuộc Tổng Giáo Phận Huế.


Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, 84 tuổi, nay là viện trưởng Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng đã từng bị chế độ Hà Nội lưu đày suốt 10 năm và bỏ tù 5 năm vì đi cứu trợ nạn nhân bão lụt hồi năm 1995.


Ngài từng viết nhiều lá thư kêu gọi CSVN bãi bỏ điều 4 Hiến Pháp vốn giành độc quyền cai trị cho đảng CSVN. Ðây là cái cốt lõi hiện đang biến đảng CSVN trở thành một tổ chức cầm quyền độc tài, tàn ác với dân và cực kỳ tham nhũng vì đảng viên bao che cho nhau.


Suốt nhiều năm qua, HT Quảng Ðộ bị giam lỏng ở Thanh Minh Thiền Viện, Phú Nhuận-Sài Gòn. Khách dù là người ngoại quốc đến thăm ngài cũng bị ngăn chận và hành hung. Các ngôi chùa trực thuộc Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất tại các địa phương cũng đều bị phong tỏa và cô lập.


Những năm gần đây chính khách Mỹ, Âu Châu đã từng nhiều lần đề cử HT Thích Quảng Ðộ và LM Nguyễn Văn Lý giải thưởng Nobel Hòa Bình. Khi hay tin hai vị lãnh tụ tôn giáo Việt Nam được đề cử năm nay, tổ chức Freedom Now ở thủ đô Hoa Thịnh Ðốn đã lên tiếng nhiệt liệt ca ngợi.


“Cả hai ngài đã hy sinh cá nhân mình, cống hiến suốt đời đấu tranh ôn hòa để cải cách chính trị và tôn trọng quyền tự do căn bản của người dân ở Việt Nam.” Giám đốc tổ chức Freedom Now là Maran Turner phát biểu. “Chúng tôi tin sự đề cử này là một bước quan trọng công nhận các hoạt động hợp đạo lý của họ. Thay vì trừng phạt thì phải tuyên xưng nên chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do tức khắc cho họ.


LM Nguyễn Văn Lý đang bị biệt giam ở nhà tù Nam Hà mà lâu nay không ai biết tình trạng sức khỏe của ông ra sao. Năm 2001, ngày đã cùng với giáo dân giáo xứ An Truyền, cách thành phố Huế khoảng 7 km, căng biểu ngữ ở trước nhà thờ: “Tự do tôn giáo hay là chết.”


Ông đã ra nhiều bản tuyên ngôn tố cáo chính sách bạo ngược, phi nhân của nhà cầm quyền CSVN cũng như viết sẵn di chúc cống hiến thi thể cho sinh viên y khoa nghiên cứu học tập khi ông qua đời. (TN)

Sửa bên ngoài có lợi nhất để bán nhà


Nói đến chuyện sửa sang nhà cửa, các chủ nhà muốn khoản đầu tư của họ có lợi nhất nên xem xét các dự án sửa chữa tân trang mặt bên ngoài. Trong bản tường trình dự báo năm 2013 về Phí Tổn Tân Trang so với Trị Giá (Remodeling Cost vs. Value), Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NAR) đánh giá những dự án tân trang bên ngoài như các dự án có lợi nhất về mặt tiền bạc cho chủ nhà.



Giới chuyên viên địa ốc biết rằng việc đầu tư vào các dự án tạo sự hấp dẫn khi nhìn từ ngoài đường có lợi nhất, bởi vì bề ngoài của một căn nhà là thứ mà những người có thể mua nhà nhìn thấy đầu tiên, theo chủ tịch của NAR, ông Gary Thomas, cũng là chủ nhân của công ty môi giới địa ốc Evergreen Realty ở Villa Park, California. “Các dự án như ốp lát bên ngoài (siding), thay cửa sổ và cửa ra vào, có thể thu lại hơn 70% phí tổn khi bán nhà. Các nhà địa ốc biết những đặc điểm nào của căn nhà quan trọng đối với người mua trong khu vực của bạn và có thể cung cấp những nhận định hữu ích khi xem xét các dự án tân trang.”


Theo bản báo cáo Phí Tổn so với Trị Giá, NAR đánh giá việc thay thế một cửa ra vào bằng sắt như dự án có thể thu về nhiều tiền nhất, với một tỉ lệ ước lượng 85.6% phí tổn được thu hồi khi bán lại căn nhà. Việc thay thế cửa ra vào bằng sắt là dự án ít tốn kém nhất trong bản báo cáo, trung bình chỉ tốn hơn $1,100 một chút. Trong số 10 dự án ít tốn kém nhất trên toàn quốc, khi xét về trị giá thu về, đa số là các dự án thay thế bên ngoài; tất cả những dự án này được ước lượng sẽ đem về hơn 71% phí tổn.


Ba dự án thay thế lớp ốp lát bên ngoài nằm trong số 10 dự án hàng đầu, kể cả việc ốp lát bằng xi măng sợi (fiber cement), có thể sẽ thu về 79.3% chi phí, ốp lát bằng nhựa (vinyl), có thể thu về 72.9% chi phí, và ốp lát bằng nhựa có chất xốp (foam) ở mặt sau, hy vọng sẽ thu hồi 71.8% chi phí. Hai dự án thay thế cửa khác cũng ở trong số các dự án thay thế bên ngoài đứng đầu. Việc thay cửa nhà xe loại trung và loại cao cấp đều có thể thu về hơn 75% chi phí.


Theo bản báo cáo, hai dự án tân trang bên trong nhà đặc biệt có thể thu hồi trị giá đáng kể khi bán lại nhà. Một dự án nhỏ để tân trang nhà bếp được xếp hạng năm và được dự trù sẽ thu hồi 75.4% chi phí. Trên toàn quốc, phí tổn trung bình cho dự án chưa tới $19,000.


Dự án tân trang bên trong thứ nhì, nằm trong 10 dự án đứng đầu, là phòng ngủ ở gác xép, được xếp hạng tám và ngang hàng với việc thay lớp ốp lát bên ngoài bằng nhựa, với 72.9% chi phí được thu hồi. Với một phí tổn trung bình trên toàn quốc chưa tới $48,000, dự án này thêm một phòng ngủ và phòng tắm ở gác xép, bên trong sơ đồ kiến trúc hiện hữu của một căn nhà. Dự án tân trang có thể sẽ thu về ít nhất là việc tân trang văn phòng tại nhà, được ước lượng thu về chưa tới 44%.


Báo cáo của NAR so sánh các phí tổn xây dựng với trị giá khi bán lại nhà đối với 35 dự án tân trang tầm trung và cao cấp, bao gồm việc làm thêm phòng, sửa sang và thay thế tại 81 thị trường trên toàn quốc. Các dữ kiện được thu thập trong chín vùng tại Hoa Kỳ, dựa theo sự phân chia của Phòng Kiểm Kê Dân Số Hoa Kỳ.


NAR cung cấp các nhận định về các thị trường địa phương và sở thích của người mua nhà trong các thị trường đó. Tỉ số phí tổn so với trị giá trung bình toàn quốc năm 2013 lên tới 60.6%, chấm dứt sáu năm sụt giảm liên tiếp. Tỉ số biểu hiệu một sự cải thiện gần ba điểm trong thời gian 2011-2012. Phí tổn xây dựng thấp hơn là yếu tố chính trong sự cải thiện, đặc biệt khi được đo lường so với trị giá nhà đang ổn định. Ngoài ra, tỉ số phí tổn trên trị giá đã cải thiện trên toàn quốc đối với mọi dự án trong báo cáo của năm nay và cao hơn so với tỉ số hai năm trước về cả hai loại dự án tân trang và thay thế.


Ông Thomas nói: “Một địa ốc viên là nguồn tốt nhất để giúp các chủ nhà quyết định xem những dự án cải thiện nào sẽ đem lại trị giá lớn nhất khi bán lại nhà trên thị trường. Mỗi khu phố đều khác nhau, và sự ưa chuộng và trị giá bán lại của một dự án tân trang thay đổi tùy theo nơi bạn sinh sống. Khi thực hiện một quyết định tân trang nhà, trị giá khi bán lại nhà chỉ là một yếu tố mà các chủ nhà nên xem xét. Hãy tham khảo một địa ốc viên thuộc NAR để bảo đảm bạn sẽ đưa ra quyết định tốt nhất.”


Hầu hết các vùng đều đi theo các khuynh hướng toàn quốc, tuy nhiên, vùng Thái Bình Dương, gồm Alaska, California, Hawaii, Oregon và Washington, một lần nữa lại dẫn đầu toàn quốc với một tỉ số phí tổn trên trị giá trung bình là 71.2%, phần lớn vì trị giá bán lại cao. Những vùng đạt thành quả tốt kế tiếp là vùng trung tâm Tây Nam, Nam Ðại Tây Dương, và trung tâm Ðông Nam. Những vùng này được xếp hạng cao nhờ phí tổn xây dựng thuộc loại thấp nhất trong nước. Trong khi vẫn ở dưới mức trung bình toàn quốc, hầu hết những vùng còn lại cho thấy sự cải thiện mạnh mẽ trong năm ngoái. Ðó là vùng Núi, New England, trung tâm Ðông Bắc, miền trung Ðại Tây Dương, và trung tâm Tây Bắc. (nn)

Thị trường địa ốc cải thiện đưa tới hậu quả gì?


Rất nhiều người đang reo hò về chuyện thị trường địa ốc đang cải thiện. Nhiều người tự hỏi liệu chúng ta đã thực sự chuyển hướng chưa và tình hình sẽ tốt đẹp hơn đến mức nào. Mặt khác, điều đó sẽ đưa tới hậu quả gì?



Theo báo cáo của Business Observer, ông Anthony Chan, kinh tế gia trưởng tại công ty quản trị tài sản tư J.P. Morgan ở New York, nhận xét: “Mọi chuyện đang trở nên tốt đẹp hơn bởi vì thị trường địa ốc đang tốt đẹp hơn.”


Giá nhà tăng tạo ra sự tin tưởng đối với nền kinh tế và đưa tới việc chi tiêu rộng rãi hơn. Ðiều này có nghĩa người bán có nhiều cơ hội hơn.


Một nhóm đặc biệt là “những người mua quay về” (boomerang buyers). Ðó là một từ ngữ đang được sử dụng để chỉ những chủ nhà đã mất nhà của họ trong một vụ bán dưới mức nợ (short sale) hoặc xiết nhà (foreclosure) trong thời gian mới đây và hiện nay đang tìm một căn nhà khác để mua.


Tuy nhiên, các điều kiện áp dụng cho những người mua này rất chặt chẽ. Có thể họ phải có ít nhất 20% tiền ký thác và phải đợi ít nhất hai năm sau vụ xiết nhà trước khi họ có thể mua nhà một lần nữa. Nhóm này ít hy vọng được cấp những món vay có rủi ro cao.


Người bán đang lưu ý tới thị trường nhà đất đang cải thiện và tiên đoán sang năm sẽ còn tốt đẹp hơn nữa. Một phần cảm nghĩ đó không những vì giá nhà đang tăng mà còn vì số nhà bán ít ỏi. Theo Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NAR), trong Tháng Mười Hai, 1.82 triệu căn nhà được rao bán trên thị trường, giảm 22% so với một năm trước. Số cung đã thấp như vậy kể từ năm 2005.


Mọi chuyện đều có vẻ như tin vui, ít ra đối với những người bán. Nhưng nếu giá nhà tăng vì thiếu nhà bán và lợi tức không bắt kịp đà tăng giá, rắc rối có thể xảy ra và có thể đưa tới tình trạng giá nhà tăng một cách giả tạo. Thị trường địa ốc ở trong tình trạng lý tưởng khi giá nhà tăng vì lợi tức và tuyển dụng tăng.


“Số cung có hạn có vẻ như là yếu tố chính đang kềm hãm việc ký kết hợp đồng trong tháng vừa qua,” kinh tế gia trưởng của NAR, ông Lawrence Yun, nói trong một bản tin báo chí. “Sự quan tâm của người mua vẫn vững chắc, như một cuộc khảo sát khác của hiệp hội địa ốc cho thấy rằng người mua đi coi nhà vượt xa sự lui tới của người bán.”


Sự thiếu hụt nhà bán không nhất thiết xảy ra với mọi loại nhà. Số nhà bán thiếu nhiều trong nhóm nhà có giá dưới $100,000, phần lớn ở miền Tây.


Ông Yun nói: “Chúng tôi hy vọng số nhà bán sẽ tăng theo mùa vào mùa Xuân, nhưng một thị trường ưu đãi người bán có thể đang phát triển. Phần lớn miền Tây đã trở thành một thị trường ưu đãi người bán đối với những căn nhà có giá dưới một triệu, nhưng các điều kiện cân bằng hơn nhiều ở vùng Ðông Bắc.”


Mặc dù số cung hiện đang thiếu, ông Yun vạch rõ rằng hoạt động ký hợp đồng tiếp tục tăng trên một căn bản hàng năm trong 20 tháng liên tiếp. Ông hy vọng sẽ thấy giá nhà hiện hữu tăng 9% nữa như đã xảy ra trong năm 2012. (nn)

Vì sao ít nhà bán trên thị trường


Ngô Ðồng


 


Những người có nhu cầu ở quận Cam và một số khu vực khác ở California đang gặp khó khăn mua được căn nhà ở khu vực mình muốn và với giá mua mình muốn. Nhà vừa mới xuất hiện trên thị trường là hàng chục người hối hả tranh nhau trả giá, thậm chí trả cao hơn cả giá niêm yết mà chưa chắc đã mua được.









Một căn nhà đã đạt được hợp đồng mua bán ở thành phố Mount Lebanon, tiểu bang Pennsylvania, hồi Tháng Giêng 2013. (Hình: AP Photo/Gene J. Puskar)


Tin tức thời sự qua Hiệp Hội Ðịa Ốc Hoa Kỳ (NAR) cho biết số lượng nhà bán được trên thị trường trong Tháng Mười Hai 2012 đã giảm bớt 1% so với Tháng Mười Một trước đó. Một điều khá dễ hiểu vì thời tiết mùa Ðông vừa nhiều mưa vừa lạnh, lại vào dịp mọi gia đình bận rộn với mua sắm quà cáp, lễ lạt Giáng Sinh, năm mới sắp đến. Những thì giờ này chiếm quá nhiều của cuộc sống đã buộc những ai muốn mua nhà phải đợi tới Tháng Giêng trở đi.


Nhưng nếu so sánh số lượng nhà bán được của Tháng Mười Hai 2012 với Tháng Mười Hai 2011 thì vẫn gia tăng tới 13%. Số lượng nhà bán được trên thị trường nếu tính cho cả năm 2012, theo các con số do NAR đưa ra, đã lên cao nhất kể từ năm 2007 đến nay, với 4.65 triệu đơn vị gia cư đổi chủ sở hữu.


Không có dấu hiệu đặc biệt nào cho thấy số lượng nhà được tung ra thị trường để bán sẽ nhiều hơn, giúp người ta đỡ phải tranh nhau. Trước tình hình bất lợi cho những người có nhu cầu mua nhà, giới chuyên viên đưa ra một số lý do giải thích tại sao số lượng nhà bán trên thị trường lại giảm đi.


 


Còn nhiều chủ nhà nợ ngân hàng nhiều hơn trị giá căn nhà


 


Dù thị trường đã cải thiện và đẩy giá nhà lên cao hơn, nhưng trên cả nước vẫn còn hơn 10 triệu chủ nhà nợ ngân hàng số tiền còn nhiều hơn trị giá của căn nhà, theo các con số thống kê của công ty nghiên cứu thị trường CoreLogic ở Santa Ana, quận Cam. Tức là khoảng 22% các người chủ nhà còn đang nợ ngân hàng vẫn bối rối âu lo với trị giá căn nhà của mình. Những người này sẽ không thể bán được nhà với cái giá mình muốn (cao hơn hay ít nhất bằng số tiền đang nợ) và cũng không thể xin chủ nợ cho bán nhà dưới trị giá món nợ vì họ còn việc làm, còn khả năng trả nợ.


Chỉ khi nào họ gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng (thất nghiệp, ly dị, tai nạn hay bệnh tật) thì chủ món nợ mới chấp nhận cho bán dưới trị giá căn nhà.


 


Một số chủ nhà có ít phần trị giá nhà thuộc về mình để mua nhà khác


 


Một số người cũng muốn mua nhà khác cho hợp với nhu cầu, có thể nhà to hơn, trị giá cao hơn, hoặc ở khu vực mình muốn hơn. Tuy nhiên, phần trị giá của họ trong căn nhà (equity) lại quá ít nên không thể dựa vào đó để bán nhà đi và mua nhà khác.


Khoảng 20% các người chủ nhà trên cả nước có phần trị giá thuộc về mình ít hơn 20% trong căn nhà. Nếu bán nhà, trừ đi các chi phí cũng khá cao, họ cũng chẳng còn nhiều tiền để mua nhà khác với những điều kiện họ muốn. Ðây cũng có thể là nhóm người muốn bán nhà mà lưỡng lự.


 


Ai cũng muốn mua nhà rẻ nhất, và muốn bán nhà cao giá nhất


 


Không có gì để bàn cãi về lý do tại sao người ta lại muốn mua với giá rẻ nhất. Mua rẻ bán đắt là tâm lý, là sự khôn ngoan bình thường của mọi người.


Ngay cả những người có nhiều phần trị giá thuộc về mình trong căn nhà, họ cũng chần chừ không muốn bán vào lúc này vì tin rằng giá nhà còn lên cao hơn nữa trong tương lai. Ít nhất, nếu người ta tin rằng sang năm, giá nhà còn có thể lên cao hơn thêm 10% nữa, người ta sẽ đợi tới sang năm mới bán. Tỉ lệ 10% của căn nhà bán với giá $400,000 là $40,000 tức là một số tiền không nhỏ mà chẳng mấy ai không tính toán.


 


Giới đầu tư chen vào kiếm ăn


 


Từ khi thị trường địa ốc sụp đổ 6 năm trước, rất nhiều người mua nhà là giới đầu tư địa ốc. Những công ty đầu tư địa ốc lớn thì mua nhiều. Cá nhân những gia đình dành dụm được ít tiền thì cũng chen vào mua một căn để cho thuê, hoặc đợi khi giá nhà lên thật cao thì bán kiếm lời.


Những công ty hay cá nhân này có nhiều tiền mặt hay đổ ra mua tranh nên những ai muốn mua nhà để ở và có ít tiền trả trước thường khó đương cự. Người bán nhà thường ưa chuộng bán cho người trả tiền mặt vì chờ người mua đi vay ngân hàng, có thể không vay được, lỡ việc rất dễ xảy ra.


Rất nhiều căn nhà do tòa bán chỉ định hoặc bán đấu giá đã không ra tới thị trường vì giới đầu tư mua rồi cho thuê lại.


 


Tiến trình xiết nợ nhà của ngân hàng chậm lại


 


Thủ tục tiến hành xiết nợ nhà của các ngân hàng và các công ty dịch vụ thu nợ từ hai năm nay đã chậm hẳn lại sau các tai tiếng xiết nợ trái luật và các đòi hỏi cứu xét cho con nợ (chủ nhà) điều chỉnh món nợ trước các biện pháp khác.


Thời gian tiến hành xiết nợ lâu hơn vì qua nhiều giai đoạn hơn và phải cẩn thận hơn. Vì vậy mà số lượng nhà đã bị xiết nợ được tung ra thị trường ít hơn và chậm hơn.


 


Kỹ nghệ xây nhà mới cũng chậm hơn


 


Kỹ nghệ xây nhà mới thấy thị trường địa ốc sôi bỏng trở lại cũng hăm hở gia tăng xây cất để kiếm ăn. Tuy nhiên, rút kinh nghiệm từ những lần thị trường sụp đổ trước, họ cũng không vội vã xây cất quá nhiều để rồi phải phá sản khi nhà bán không được.


Một phần khác, những người thợ chuyên môn trong kỹ nghệ xây cất bị mất việc khi thị trường sụp đổ, đã tìm được việc trong các ngành kỹ nghệ khác. Hiện nhiều công ty xây cất đang kêu ca là họ tìm không được các thợ chuyên môn cần thiết cho các dự án đang chờ bắt đầu.

Trung Quốc sẽ tuần tra hàng ngày trên Biển Đông


QUẢNG CHÂU (NV) .-
Thay vì chỉ lâu lâu gửi một số tàu tới kiểm soát và mở các cuộc tập trận để dọa Việt Nam và Philippines, Trung Quốc loan báo sẽ cho các tàu “Ngư Chính” tuần tra hàng ngày để bảo vệ ngư dân và và vùng biển mà họ ngang ngược tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông trong năm 2014.









Một trong những bè nuôi cá của Trung Quốc ở khu vực bãi đá ngầm Vành Khăn của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa mà họ cướp năm 1995 rồi xây dựng căn cứ quân sự kiên cố, đổi tên lại là Mỹ Tế Tiêu (Meiji Jiao). (Hình: Tân Hoa Xã)


Tân Hoa Xã hôm Thứ Năm bắn tiếng như vậy khi thuật lời Ngô Tráng, giám đốc Sở Ngư Nghiệp Biển Đông của Bộ Nông Nghiệp Trung Quốc nói cho biết lịch trình tuần tra dựa vào khả năng gia tăng lực lượng của nước này.


“Một sự cải tiến đáng kể sẽ được nhìn thấy trong khả năng thực thi luật pháp của chúng ta trong hai năm tới khi mà sở chúng tôi ráo riết phát triển.” Ngô Tráng nói.


Mô tả năm 2012 là năm “có nhiều thử thách nhất”, ông Tráng nói Sở Ngư Chính Trung Quốc quyết liệt tuần tra nghề cá và bảo vệ ngư dân cũng như lợi ích của nước họ. Ông ta khoe rằng năm ngoái, các tàu “ngư chính” đã hoạt động trên biển trung bình 183 ngày, một kỷ lục.


“Nhờ sự tuần tiễu thường xuyên và phản ứng nhanh hơn, không có tàu đánh cá Trung Quốc nào hoạt động bình thường ở vùng biển Tam Sa mà lại bị các nước khác bắt giữ hồi năm ngoái”. Ngô Tráng nói.


Trung Quốc cướp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đầu năm 1974 sau một trận hải chiến với hải quân VNCH. Đến năm 1988 cho tới 1995, Trung Quốc đem lực lượng tới cướp thêm 4 bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa. Dù vậy, họ đã xây dựng các cơ sở quân sự kiên cố, trang bị hệ thống viễn thông tối tân và có chỗ còn có cả bãi đáp trực thăng.


Hiện nay, Trung Quốc đang có tàu Ngư Chính 302 túc trực ở khu vực Đá Vành Khăn của Việt Nam (mà họ gọi là Mỹ Tế Tiêu, Philippines gọi là Panganiban, tên quốc tế là Mischief Reef)  và tàu Ngư Chính 311 tuần tiễu khu vực Hoàng An đảo theo cách gọi của Trung Quốc, tên quốc tế là Scarborough Reef.


Ngoài lực lượng “Ngư chính”, Trung Quốc còn có lực lương “Hải giám” với các tàu lớn được biến cải từ chiến hạm tuần tiễu biển, chưa kể lực lượng hải quân hùng hậu.


Tân Hoa Xã nói hiện đang có hơn 400 tàu đánh cá của họ hoạt động trên Biển Đông.


Không chính thức và không được nước nào công nhận, Trung Quốc tuyên bố 80% Biển Đông nằm trong phạm vi “Lưỡi Bò” là biển nhà của họ.


Tháng 7-2012, Bắc Kinh tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa quản trị một khu vực biển rộng lớn bao gồm cả các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Trung Sa (tên quốc tế là Macclesfield Bank) nằm trong đường 9 đoạn hình “Lưỡi Bò” với diện tích hơn 2 triệu km2.


Họ đặt Bộ tư lệnh quân sự ở đảo Phú Lâm, xây dựng ráo riết các cơ sở gia cư, đường phố, phòng thủ và cầu cảng để có thể đồn trú một lực lượng cả chục ngàn người, khống chế toàn bộ Biển Đông.


Một phi trường ở đảo Phú Lâm cũng đã hoàn tất từ năm 1990 với phi đạo dài 2,700m mà các chiến đấu  cơ tối tân của Trung Quốc có thể đáp dễ dàng. (TN)


 

Khu Rừng Lau (Kỳ 65)


Khi nàng vừa gánh ống bương ra tới ngõ, nàng bỗng đứng sững, tựa như có lùi lại chút xíu. Có thật vậy không? Chỉ thoáng thấy bóng người ấy, cảm giác nóng bức bỗng nhường cho cảm giác dịu mát, thứ dịu mát mênh mông khiến Miên thấy như chính nàng được hòa biến vào trong đó.


Người đứng trước cửa là Hiển! là Hiển! Quả thực là một giấc mơ, nàng không sao thốt lên được một tiếng kêu vui.


Hiển cười thoạt buồn rầu chắc vì thấy nàng gầy và xanh rớt, nhưng rồi nụ cười tươi ngay lên. Miên sung sướng quá, anh nàng vẫn còn ở bên này của cuộc sống tình cảm, vẫn còn là… người.


Hiển nói, vẫn giọng nói ấm cúng và âu yếm của anh nàng khi xưa:


– Anh đến xin phép cho cô về nghỉ ba ngày.


Miên hỏi:


– Anh còn nghỉ nhà ba ngày?


Hiển mỉm cười:


– Ừ, ba ngày.


Miên theo anh tiến vào nói tiếp:


– Bà Quản bị cô lập anh biết chưa?


Hiển đáp nhanh:


– Anh chưa biết vì anh đã về làng đâu.


– Thế còn “ba lô” của anh?


– “Ba lô” của anh đã có một anh bạn ngồi ở đầu đường kia giữ hộ.


– Còn một anh bạn nữa hở anh?


Hiển không trả lời câu hỏi ríu rít đó vì đã đến bàn giấy cơ quan quân y. Anh cán bộ phụ trách còn nhớ Hiển là anh Miên. Việc xin phép cho Miên nghỉ ba ngày không có gì trở ngại, ai cũng biết Miên đã tận lực làm việc.


Khi ra ngoài sân Hiển bảo Miên:


– Cô gói hết quần áo về vì còn ở nhà ba ngày.


Miên ngoan ngoãn vâng lời. Năm phút sau nàng đã theo anh ra cổng, mắt sáng và đen láy, khuôn mặt vẫn gầy nhưng màu da tựa như có hồng hào lên nhiều.


– Ấy chết! – Miên kêu khẽ.


Hiển dừng vội lại:


– Gì thế, cô?


Miên cười chỉ hai cặp ống bương lăn lóc bên tường:


– Em vừa định ra suối gánh nước thì gặp anh, để em mang vào trả ông Lợi.


– Thôi, đi cho nhanh cô ạ.


– Không được, thế không tiện.


Miên cúi nhặt hai cặp ống bương vội vã tiến về phía nhà bếp. Khi nàng trở lại Hiển vừa rảo bước vừa nói khẽ:


– Phải tạt về thăm bà Quản cái đã.


Miên hỏi lại:


– Ô hay, chẳng về đấy thì đi đâu hở anh?


Hiển đã tới quãng quẹo đầu đường. Một người ngồi đấy đợi. Miên không chú ý tới người đó vì còn mãi nghĩ đến câu nói vừa rồi của anh.


Từ cơ quan quân y về làng Hạc Thủy đi thong thả mất một giờ đường, nhưng theo nhịp bước của Hiển như thế này chỉ mất nửa giờ hay hơn một chút. Miên bám sát lấy anh, “người kia” đi sau cùng. Dọc đường Hiển có hỏi Miên vài câu về bà Quản rồi lại suy nghĩ.


Khi qua làng Thạch Trục “người kia” cất giọng nói với Hiển:


– Hiển này, ngày xưa tôi học Luật ở đây.


– Trường Luật đóng ở đây à? – Hiển hỏi trong khi Miên đưa mắt quan sát “anh chàng.”


– Phải trường Luật trước đóng ở đây – “anh chàng” đáp.


Miên muốn quan sát “anh chàng” thế vì chợt nhớ đêm nào khi trở về cơ quan, nàng đi vào bóng thông dưới trăng và tiếng một sinh viên phê bình khẽ: “Nàng tiên đi dưới trăng.” Thoáng một chút suy nghĩ, Miên tung lời tìm hiểu với “anh chàng”:


– Ngày xưa tôi có chị bạn quen đi qua đây và có một anh gọi đùa là “nàng tiên đi dưới trăng.”


– Ấy chính tôi! – “anh chàng” nói như cướp lời. Miên giấu nụ cười đắc ý. Cả ba lại im lặng miết mải bước. Hiển luôn luôn dẫn đầu.

Saigon Trade Center: Trung tâm khai thuế



 


Tận tâm – Uy tín – Bảo vệ quyền lợi thân chủ nhận khai thuế trên khắp 50 tiểu bang


 


Bài & Hình: Thái Lâm


 


Năm nay quý vị khai thuế ở đâu?


 


Một vài câu hỏi đơn giản nhưng luôn làm đau đầu mọi người mỗi khi mùa thuế đến: “Năm nay quý vị khai thuế ở đâu?” hay “Giữa thời buổi kinh tế khó khăn này, tại sao quý vị phải trả bạc trăm, có khi lên cả ngàn đồng để làm hồ sơ thuế? Khi xui xẻo vẫn bị Sở Thuế audit, hoặc thậm chí phải tự mình loay hoay tính toán giữa một núi con số rối mù?”










Ông Quốc Phạm, cựu nhân viên IRS, Tư vấn Thuế vụ và Chuyên về Kiểm toán/Audit


Những rắc rối đau đầu đó sẽ biến mất hoàn toàn khi quý vị chọn đến với Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center. Tại đây có những chuyên viên đầy kinh nghiệm, tận tâm và một đội ngũ chuyên viên làm việc hữu hiệu, luôn sẵn sàng giúp khách hàng lấy về tối đa theo đúng luật định.










Phòng chờ.


Ông Quốc Phạm, cựu nhân viên IRS, hiện đang giữ chức Giám Ðốc Ðiều Hành và Tư Vấn Thuế Vụ và Chuyên về Kiểm Toán/Audit tại Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center, cho biết: “Hơn thế nữa, ngoài việc giúp khách hàng mới lập hồ sơ tại Trung Tâm Khai Thuế tại đây còn hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự an toàn của công việc trên các hồ sơ do văn phòng làm, chúng tôi còn đặc biệt nhận giải quyết những hồ sơ không may gặp trục trặc, do hậu quả từ sự nhầm lẫn trên hồ sơ của quý khách từ những cơ sở khai thuế khác, khiến cho quý khách bị audit. Ðối với những hồ sơ trục trặc đó, chúng tôi nhận tham khảo miễn phí hoàn toàn. Một khi ra trước IRS, chúng tôi sẽ điều đình với Sở Thuế hoặc giảm bớt số nợ, hoặc xóa trắng nợ tùy theo tình trạng của mỗi hồ sơ thuế , và chúng tôi giải quyết hồ sơ của quý vị đến nơi đến chốn kết quả mỹ mãn với lệ phí vừa phải.”










Khu vực Front Desk.

Ngoài ra, ông còn cho biết Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center nhận làm những hồ sơ thương mại nhiều khúc mắc, khó làm và những hồ sơ có thu nhập cao. Một khi đã nhận hồ sơ, dù dễ hay khó, Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm về hồ sơ của quý vị.


Một chuyên gia khác, ông Tee Nguyen, Master Tax Advisor, nhấn mạnh: “Với những hồ sơ của những cơ sở thương mại mang tính chất phức tạp, chúng tôi sẽ đồng thời tư vấn và cung cấp đầy đủ thông tin mới nhất về thuế, nhằm giúp khách hàng lập một hồ sơ hợp pháp để tránh mọi rắc rối phiền hà về sau. Bằng mọi giá, chúng tôi luôn đặt quyền lợi của khách hàng lên hàng đầu và để quý khách đến đây được nhiều quyền lợi, an tâm và ít tốn kém.”










Khu vực văn phòng.


Ngoài ra, ông Quốc Phạm còn cho biết thêm, “Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center đặc biệt nhận kiểm toán những hồ sơ trong vòng 3 năm để lần tìm xem còn những khoản tiền nào mà quý vị bỏ sót chưa lấy về. Sau khi kiểm tra và cân nhắc thiệt hơn, Trung Tâm Khai Thuế sẽ tư vấn cho khách hàng điều chỉnh. Chỉ khi khách hàng đồng ý thực hiện những điều chỉnh mới này, chúng tôi mới tính tiền mà thôi, phần kiểm duyệt lại hoàn toàn miễn phí.”










Phòng họp nhìn từ bên ngoài.


Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center đặc biệt ủng hộ những khách hàng lớn tuổi, đang bị thất nghiệp, hoặc kém thu nhập bằng cách chỉ thu $15 cho một Short Form Efile. Chủ trương của trung tâm là DO MORE, CHARGE LESS! Làm nhiều, tính tiền ít!


Hoạt động của Saigon Trade Center bao gồm:


Khai Thuế Cá nhân, Thuế Thương Mại, Corporation, LLC Partnership.
Giữ sổ sách kế toán.
Trả lương nhân viên 1099 – W2.
Báo cáo Sales Tax định kỳ, Audit/Kiểm toán.
Thành lập công ty, Corporation, LLC và khai thuế trên khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ
Giúp xin tất cả các giấy phép hành nghề để mở cơ sở thương mại từ A-Z.
Bảo hiểm nhân thọ định kỳ hoặc trọn đời, bảo hiểm mai táng, hậu sự .
Kiểm duyệt lại miễn phí các hồ sơ đã khai thuế trong vòng 3 năm để lấy thêm thuế về tối đa, nếu như chưa được khấu trừ đúng cách và đầy đủ.
Dịch Vụ Ðặc Biệt – VIP Business Service tại Saigon Trade Center còn cho thuê Conference Room, Private Office, Front Desk, và Full Service Office, bao gồm Receptionist, Internet, Phone, Fax với giá rất rẻ, chỉ $1.00 cho mỗi phút. Thời gian thuê tối thiểu là 30 phút.










Phòng họp.


Mọi chi tiết xin vui lòng liên lạc Trung Tâm Khai Thuế – Saigon Trade Center tại điện thoại (714) 891-1717.





SAIGON TRADE CENTER


Trung Tâm Khai Thuế


14082 Magnolia St., #214-215


Westminster, CA 92683


ÐT: (714) 891-1717







First Standard Capital, Inc

Tết Mậu Thân 1968: Hỏa ngục Huế (phần 6)


LTS –
Tiến Sĩ Uwe Siemon-Netto sinh năm 1936 và có 57 năm trong vai trò phóng viên quốc tế. Sinh trưởng tại miền Ðông nước Ðức, ông trốn khỏi chế độ cộng sản, và là một trong những phóng viên tường thuật việc xây dựng bức tường Bá Linh chia đôi nước Ðức năm 1961, trong vai trò phóng viên của hãng AP. Các đề tài lớn trong cuộc đời làm báo của Uwe Siemon-Netto có thể kể đến cuộc khủng hoảng hỏa tiễn Cuba (1962), vụ ám sát Tổng Thống Kennedy (1963), các phong trào dân quyền tại Mỹ, khủng hoảng Trung Ðông, và chiến tranh Việt Nam từ 1965 đến 1969, rồi 1972. Ông có mặt, và tận mắt chứng kiến chiến sự, tại cả Sài Gòn và Huế trong biến cố Mậu Thân 1968. Hiện ông đang viết hồi ký, và dành hẳn ba chương (13, 14, 15) kể lại những gì đã chứng kiến trong biến cố Mậu Thân. Hồi ký có tựa đề “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People.” Ông có bằng Cao Học về Thần Học tại Chicago và bằng tiến sĩ Thần Học, Xã Hội Học về Tôn Giáo từ Boston University. Ông hiện sinh sống tại Nam California. Người Việt đăng tải nhiều kỳ nội dung các chương 14 và 15, với sự đồng ý của tác giả và dịch giả, Lý Văn Quý và Nguyễn Hiền.



Tác giả: Uwe Siemon-Netto


Dịch giả: Lý Văn Quý & Nguyễn Hiền


 


Peter Braestrup thúc cùi chỏ trái vào tôi và chỉ tay vào một toán truyền hình Mỹ gồm một phóng viên, một tay quay phim và một nhân viên âm thanh đang đứng trước khu mồ chôn một cách ung dung không có hành động gì cả.









Hình bìa tác phẩm “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People” của Giáo Sư Uwe Siemon-Netto. (Hình: Tác giả cung cấp)


“Tại sao các anh không quay cảnh này?” Peter hỏi họ.


“Chúng tôi đến đây không phải để quay phim tuyên truyền chống Cộng,” gã quay phim đáp.


“Thật là điên khùng, Peter,” tôi nói, “Tôi đã chán ngấy cái thứ này lâu rồi.”


“Tôi không trách bạn đâu. Chúng ta đang thua trận chiến này sau khi đã thắng về mặt quân sự. Tất cả ở trong cái đầu mà thôi.”


Ngày hôm đó là một ngày hên của tôi tại Huế. Tôi tìm được một chuyến bay tại phi trường. Có một chuyến Air Vietnam DC-6 sắp cất cánh đi Sài Gòn và tôi có được một chỗ ngồi trên đó. Freddy Kemna nóng ruột chờ tôi tại Continental. Anh đã tỏ ra sốt sắng giữ chỗ và làm người nhận báo cáo cho tôi nhưng bây giờ anh cũng muốn đi ra ngoài chiến trường, tức khu châu thổ sông Cửu Long với một phóng viên Ðức khác. “Tôi thích đồng bằng vào khoảng thời gian này trong năm. Ấm áp hơn,” anh nói đùa.


Ðó là một ngày Thứ Năm và tôi không mong gì hơn là được đi dự buổi Stammtisch của Donald Wise, tức bữa ăn tối thường xuyên của các phóng viên Âu Châu tại quán Aterbea, nơi không một ai được phép nói về chiến tranh, về Việt Nam, về chính trị của Hoa Kỳ hay tất cả những vấn đề gì có liên quan dù mơ hồ nhất với toàn bộ sự việc.


Sau bữa ăn, Donald nói, “Bây giờ đã xong rồi và chúng ta được phép nói về chiến tranh trở lại, cho tôi đề nghị thế này: Hay là anh và tôi chia nhau một chiếc taxi để đưa chúng ta đến những mặt trận khác nhau ngay tại Sài Gòn vào mỗi buổi sáng? Cái này rất tốn kém vì tài xế tắc xi có thể gặp rủi ro là xe bị nổ tung. Tôi nghĩ cũng đáng làm lắm. Bọn Mỹ không quan tâm nhiều đến những trận chiến lẻ tẻ này vì chủ yếu thuộc hoạt động của Quân lực VNCH. Tuy nhiên điều này dù sao cũng rất quan trọng.”


Vì vậy chúng tôi kiếm được một bác tài có kinh nghiệm chiến trận và một chiếc Buick có máy điều hòa không khí. Ông đến Continental mỗi sáng để đón chúng tôi đi từ một vùng giao tranh trong thành phố này đến một vùng khác. Một buổi sáng nọ chúng tôi rơi vào một khu giao tranh cận chiến vùng Ðông Nam ngoại ô Sài Gòn. Quân lực VNCH kiểm soát một bên đường và bên kia là Việt Cộng hay quân Bắc Việt. Có một căn nhà đang bị cháy phía tay trái chúng tôi. Chúng tôi nghe tiếng một phụ nữ thét lên, “Có một con nhỏ trong nhà! Cứu tôi với!”


Chúng tôi đang nằm dài dưới mặt đất. Donald đứng dậy, lênh khênh với chiều cao một mét chín. Vừa sửa cái nón sắt và tay phải lủng lẳng cái dù che mưa, anh ta thận trọng đi từng bước dọc theo con đường còn đang đánh nhau tới căn nhà đang cháy. Cả hai bên ngừng tiếng súng. Donald bước vào trong và trở ra với một bé gái trên tay, cái dù che mưa vẫn còn treo lủng lẳng. Anh mang cô bé đến một chiếc xe tải thương phía VNCH, trao nó cho anh tài xế và nói, “Ðưa nó đến bệnh viện, anh bạn à – Ðưa nó đi ngay bây giờ.”


Sau đó Donald lại phóng mình xuống núp dưới đất và tiếng súng lại nổi lên.


Chúng tôi quay về trung tâm thành phố ăn trưa tại Royal và lái đến vùng Tây Nam Sài Gòn mà theo như bác tài đang có cuộc giao tranh khốc liệt trong từng căn nhà giữa Việt Cộng và Biệt Ðộng Quân VNCH. Khi lái đến gần, chúng tôi thấy nhóm BÐQ đang lúng túng, sau này mới biết vì các sĩ quan và hạ sĩ quan đã bị tử trận rồi. Giữa cơn hỗn loạn đó thì anh bạn đồng nghiệp Hans von Stockhausen của chúng tôi, một phóng viên truyền hình Ðức lại đang đứng thẳng người không bối rối, cái đầu thì ngoẹo về một phía.


Câu chuyện cái đầu bị nghiêng của anh chàng bắt nguồn từ Thế Chiến Thứ Hai khi von Stockhausen là một thiếu tá trẻ tuổi đang ở trong lò luyện Stalingrad và anh bị bắn bể một nửa cái sọ. Anh là người thương binh cuối cùng được tản thương ra khỏi Stalingrad trên một chiếc máy bay của Không lực Ðức Luftwaffe trước khi thành phố này rơi vào tay Hồng Quân. Bác sĩ giải phẫu quân đội đã thay thế miếng xương sọ bị mất bằng một tấm kim loại bằng bạc làm cho cái đầu anh ta bị nặng cứ nghiêng về một bên. Ðiều này vẫn không ngăn cản anh chàng vui tính xuất thân từ một gia đình quân nhân lâu đời đi làm phóng sự tất cả mọi cuộc chiến tranh mà anh ta mò ra được với tư cách một phóng viên. Vì vậy Donald Wise đặt biệt hiệu anh là viên “Thiếu tá phi nước đại.”


“Ah, Herr Vise,” anh thiếu tá gọi to bằng tiếng Anh pha ngọng tiếng Ðức, “Zere is no system here, zere is no system here. You vere a field-grade officer, I vas a field-grade officer. Now let’s together bring some system into this mess.” (Ở đây chẳng có hệ thống gì, ở đây chẳng có hệ thống gì cả. Anh đã từng là sĩ quan cấp tá, tôi cũng đã từng là sĩ quan cấp tá. Nào chúng ta cùng nhau mang lại một ít hệ thống cho cái mớ hỗn độn này đi).


Do đó Donald Wise, cựu trung tá quân đội Hoàng Gia Anh và Hans von Stockhausen, cựu thiếu tá quân đội Ðức, lặng lẽ hướng dẫn các trung sĩ và hạ sĩ còn sống sót của một đại đội Biệt Ðộng Quân VNCH cách tổ chức phòng thủ trong tình huống chiến đấu trong thành phố và chẳng bao lâu sau thì cuộc đụng độ chấm dứt.


Nhiều năm sau, Donald Wise luôn nhắc với tôi, “Tôi mê cái tay thiếu tá phi nước đại này lắm rồi. Thật là một nhân vật kỳ diệu! Tôi rất mong được dịp bàn về ‘hệ thống’ với hắn ta lần nữa.”


Chúng tôi lái trở về Continental. Vài ngày sau tôi đáp chuyến Air Vietnam bằng phản lực Caravelle đến Hồng Kông. Gillian đã chờ tôi tại phi trường Kai Tak. Nàng trông rất tươi mát trong chiếc váy ngắn lộ ra đôi chân quần vợt tuyệt vời rám nắng, miệng nở một nụ cười ngọt ngào nhất. Nàng dắt theo một con chó Schnudel đặc thù của vùng New Territories, nửa giống chó chow Tàu nửa giống chó xù, màu trắng đầy lông với một cái lưỡi màu xanh. Tôi rất thích con chó nhỏ này vì cái tật kỳ cục hay chào mừng khách phụ nữ của chúng tôi – mà chỉ người đẹp thôi – bằng một cái cắn nhẹ vào mông họ.


“Chúng mình đến tiệm Peninsula để mừng ngày trở về của anh bằng một bữa ăn tối sớm đi anh,” Gillian đề nghị khi chúng tôi trèo lên chiếc Volkswagen màu đỏ, “Em biết anh đang thèm một miếng thịt bò Steak Tartare và một chai vang đỏ Úc.” Tính nết tuyệt vời nhất của Gillian là cá tính sôi nổi của cô. Nàng làm tôi thú vị với những mẩu chuyện vui nhộn của khung cảnh xã hội thuộc địa của Vương quốc Anh. Tôi không nghĩ có khi nào tôi vui thích nhiều hơn tối hôm đó với nàng sau nhiều tuần lễ bị chấn thương.


Nhưng khi chiều xuống chúng tôi đến căn chung cư trên đỉnh Victoria Peak thì nàng đột nhiên trở nên nghiêm trọng. Nhìn thẳng vào mắt tôi, nàng hỏi, “Chuyện gì xảy ra với anh vậy, anh yêu? Trông anh xa vắng quá. Anh chưa ôm em hay hôn em thật sự nữa. Mọi chuyện ổn cả chứ?”


Bây giờ tôi không thể nhớ đã kể sự thật cho nàng ngay lúc đó hay vài ngày sau nhưng rốt cuộc tôi cũng nói được với nàng câu trả lời đúng nhất: “Anh đã không ôm em trong lòng như đáng lẽ anh phải làm, và cũng không cho em một nụ hôn thích hợp nhất vì anh không muốn làm em bị ô uế. Từ ngày Tết Mậu Thân tại Huế đến nay anh cảm thấy đã bị nhiễm bẩn vô cùng.” Tôi bị ám ảnh bởi một cảm giác lơ là bổn phận mà tôi chưa từng bao giờ có. Hàng tuần lễ sau đó tôi không cưỡng nổi cái thôi thúc cứ phải nhảy vào vòi sen nóng để kỳ cọ thân thể nhiều lần trong ngày. Gần một nửa thế kỷ sau, thỉnh thoảng tôi nhận thấy cái tật này bị tái phát. Tôi chỉ biết gán những hồi ức này cho một sự kiện không thể chối cãi được, là tôi đang già đi rồi.

Tết Mậu Thân 1968: Hỏa ngục Huế (phần 5)


LTS –
Tiến Sĩ Uwe Siemon-Netto sinh năm 1936 và có 57 năm trong vai trò phóng viên quốc tế. Sinh trưởng tại miền Ðông nước Ðức, ông trốn khỏi chế độ cộng sản, và là một trong những phóng viên tường thuật việc xây dựng bức tường Bá Linh chia đôi nước Ðức năm 1961, trong vai trò phóng viên của hãng AP. Các đề tài lớn trong cuộc đời làm báo của Uwe Siemon-Netto có thể kể đến cuộc khủng hoảng hỏa tiễn Cuba (1962), vụ ám sát Tổng Thống Kennedy (1963), các phong trào dân quyền tại Mỹ, khủng hoảng Trung Ðông, và chiến tranh Việt Nam từ 1965 đến 1969, rồi 1972. Ông có mặt, và tận mắt chứng kiến chiến sự, tại cả Sài Gòn và Huế trong biến cố Mậu Thân 1968. Hiện ông đang viết hồi ký, và dành hẳn ba chương (13, 14, 15) kể lại những gì đã chứng kiến trong biến cố Mậu Thân. Hồi ký có tựa đề “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People.” Ông có bằng Cao Học về Thần Học tại Chicago và bằng tiến sĩ Thần Học, Xã Hội Học về Tôn Giáo từ Boston University. Ông hiện sinh sống tại Nam California. Người Việt đăng tải nhiều kỳ nội dung các chương 14 và 15, với sự đồng ý của tác giả và dịch giả, Lý Văn Quý và Nguyễn Hiền.



Tác giả: Uwe Siemon-Netto


Dịch giả: Lý Văn Quý & Nguyễn Hiền


 


Mãi đến ba giờ chiều tôi mới có dịp coi giờ trên cái đồng hồ của tôi trong một lúc tạm lắng giao tranh. Tôi nhìn chung quanh. Những người lính cùng chung lưng với tôi 12 tiếng đồng hồ trước đây đâu cả rồi? Tôi đếm được 10, có thể là 15.


 






Hình bìa tác phẩm “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People” của Giáo Sư Uwe Siemon-Netto. (Hình: Tác giả cung cấp)
Những người khác hoặc đã bị thiệt mạng hoặc bị thương. Một trung đội khác đến thay chúng tôi. Ðã đến lúc tôi phải ra khỏi nơi này thôi. Tôi xoay sở về lại được sông Hương. Kỳ lạ thay là bọn Cộng sản đã để lại cây cầu chính còn nguyên. Tôi đi bộ qua đó và đến một khu vực bãi đáp trực thăng đầy những người bị thương nặng, có đến hàng trăm người, nhiều người đang rên rỉ vì đau đớn. “Thưa thiếu tá,” tôi hỏi viên sĩ quan phụ trách bãi đáp, “Chuyện gì xảy ra ở đây vậy? Tại sao những người bị thương vong này chưa được tản thương đi?”


Hắn chỉ tay lên trời: “Ðiều kiện bay xấu!”


“Nhưng thưa thiếu tá, tôi đã từng thấy thời tiết tồi tệ hơn nhiều. Trần mây còn đủ cao mà,” tôi phản đối.


“Ðúng vậy nhưng anh thấy đó, TQLC chúng tôi không có đủ trực thăng.”


“Lục Quân thì sao? Tôi biết là cách đây 10 dặm ở Phú Bài có hai phi đoàn trực thăng của Lục Quân đang sẵn sàng tác chiến.”


“Thưa ông, TQLC chúng tôi không gọi nhờ Lục Quân bao giờ.”


Tôi nhớ đã tự nhủ trong lòng: một cái lá phong trên ve áo bộ quân phục thiếu tá rõ ràng không phải là giấy chứng nhận cho một chỉ số thông minh cao. Ðã đến lúc phải rời nơi đây thôi. Hí trường của sự phi lý đang biểu hiện dấu hiệu của sự điên rồ đây. Tôi đã thấy những mặt đẹp đẽ nhất cũng như những điều xấu xa nhất của nhân loại trong vài ngày vừa qua: sự hy sinh đầy thương tâm và lòng dũng cảm tương phản với sự ác độc không thể tưởng tượng nổi của Cộng sản và sự xuẩn ngốc của một thiểu số khờ khạo chứng nhận được mặc quân phục.


Tôi nhớ là nước mắt tôi đã ràn rụa khi nghĩ đến những người tôi thấy đã ngã xuống tại Huế, hầu hết là phụ nữ và trẻ em, và những thương binh trẻ Mỹ nằm trên cáng rên rỉ trong đau đớn cùng cực mà không có ai để báo cho họ biết nguồn tin an ủi là họ đã đánh bại quân thù. Hơn một nửa trong số 80,000 Cộng quân tham gia vào Tổng công kích Tết Mậu Thân đã bị thiệt mạng, hạ tầng cơ sở Việt Cộng hoàn toàn bị phá vỡ. Ðây là một chiến thắng quân sự lớn. Một chiến thắng cam go cho phe Ðồng minh, nhưng là chiến thắng hiển nhiên.


“Ich habe genug vom Tod,” tờ báo Chủ Nhật toàn nước Ðức Bild am Sonntag đã lên tựa cho bài tường thuật của tôi từ Huế như vậy, có nghĩa là “Tôi đã chán cảnh chết chóc đó lắm rồi.” Tôi rất nôn nóng thoát ra khỏi Huế. Nhìn thoáng qua bãi đáp trực thăng tôi đoán là tôi không có hy vọng gì mau mắn đáp được một chuyến trực thăng. Tuy nhiên tôi trông thấy một chiếc tầu đổ bộ LCU của Hải Quân Việt Nam gần đó. Tôi chạy đến chiếc tầu và gặp người chỉ huy là một trung úy với làn da sậm dầy như một thủ lĩnh da đỏ Comanche.


“Chúng tôi sắp ra khơi đây,” anh ta nói, “Mình nên chào mừng cho sự tiến bộ: đây là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu Tổng công kích Tết có một chiếc LCU vận hành đến khúc sông này. Sẽ có rắc rối đấy!” Chúng tôi hướng về phía Ðông và lập tức bị hỏa lực súng nhỏ bắn tới từ hướng Bắc với loạt đạn đụng vỏ tầu dội ngược ra. Nhưng chiếc tầu vẫn tiếp tục đi về phía đầm phá Tam Giang, mặc dù tôi không ở trên tầu lâu lắm. Tiếng súng lắng dần khi chiếc tầu tăng khoảng cách với Huế. Tôi ngủ thiếp đi. Khoảng giữa đêm, viên trung úy lay tôi dậy nói, “Anh nên xuống chỗ này đây.” Anh đã đậu tầu lại tại bãi cảng của một căn cứ MACV nhỏ ở mạn Nam dòng sông.


Tôi không còn nhớ bằng cách nào từ đó tôi về lại Ðà Nẵng, có lẽ bằng trực thăng. Tôi chỉ biết là tôi đến doanh trại báo chí hoàn toàn như một cái giẻ rách. Tôi chưa cạo râu trong tám ngày trời. Hai bàn tay bẩn thỉu, những ngón tay vàng khè vì khói thuốc và mình mẩy hôi rình. Tôi không còn nhớ tôi có đói hay không nữa, bộ phận tiêu hóa của tôi đã hoàn toàn khép lại từ khi tôi rời khỏi trung tâm báo chí này hơn một tuần lễ trước đó.


Tôi mượn đồ lót và một bộ quần áo trận mới từ một sĩ quan Mỹ và xin một người phụ nữ làm việc quét dọn trong khu trại giặt quần áo cho tôi càng nhanh cành tốt. Lúc đi tắm, một làn nước màu đen xám chảy từ mái tóc và thân thể tôi xuống. Cạo sạch bộ râu lởm chởm là việc làm chính trong ngày. Sau đó tôi xuống hội quán uống hai ly Dry Martini nhưng không thể ăn được bất kỳ thứ gì. Do đó tôi nằm thẳng cẳng trên giường và ngủ một mạch bốn tiếng đồng hồ rồi dậy viết bài tường thuật và gọi điện thoại báo cáo cho Freddy ở Sài Gòn.


Cuối ngày hôm đó tôi ghé thăm chiếc Helgoland, cảm ơn thay, nó đã quay về bến. Tuy nhiên trên boong lại thông báo là chiếc tầu sắp rời cầu tàu và yêu cầu tất cả khách đến thăm hãy trở về. “Ở lại với chúng tôi đi,” các y tá và bác sĩ khẩn khoản, “Trông anh tiều tụy quá. Hãy ăn một bữa cho ngon, uống một vài ly rượu, quên chiến trận trong một đêm và nghỉ ngơi đi.” Còi tầu hụ lên. Tôi không thể nào nhấc mình nổi cho dù tôi có muốn đi chăng nữa. Những người bạn Ðức đã cho tôi một khoảng thời gian rất yên trên hải phận quốc tế.


Những giây phút hạnh phúc đó không kéo dài lâu. Buổi sáng hôm sau tôi quay về Trung Tâm Báo Chí. Quần áo tôi đã có lại và tôi may mắn đón được một chiếc trực thăng bay trở lại Huế. Trong doanh trại MACV tôi chạm trán với Peter Braestrup, trưởng phòng Washington Post tại Sài Gòn.


“Họ đã tìm thấy một mồ chôn tập thể,” anh nói, “chúng tôi đang định đi tới đó, vậy sao anh lại không muốn đi theo hả?” Một chiếc xe vận tải quân sự chở chúng tôi và các phóng viên khác đến một chỗ thuộc ngoại vi phía Tây Bắc của Huế mới giành khỏi sự kiểm soát của Cộng sản không bao lâu. Có hàng trăm phụ nữ, đàn ông và trẻ em trong nấm mồ đó, nhiều người rõ ràng bị chết cháy, nhiều người bị nện cho tới chết và nhiều người khác bị chôn sống, theo lời của một sĩ quan VNCH.


“Làm sao biết là họ bị chôn sống?” Tôi hỏi anh ta.


“Chúng tôi tìm thấy địa điểm này khi phát giác có những bàn tay mới làm móng chĩa ra khỏi mặt đất,” anh trả lời, “Những phụ nữ này đã cố bò ra khỏi mồ chôn họ.”


(Còn tiếp)

TINLUOT

Việt Nam


 



  • Giá của một ký cua Hoàng Ðế (king crab) được bán tại nhà hàng ở Hà Nội là khoảng 180 đô la.

 



  • Hàng ngàn người đổ về Xa Cảng Miền Ðông để đón xe về quê ăn Tết đã gây gây kẹt nhiều giờ đồng hồ tại cửa ngõ phía Ðông Sài Gòn.

 



  • Tài xế ngủ gật làm một chiếc xe chở 16 người về quê ăn Tết đâm vào lề đường ở Phú Yên làm 10 người bị thương phải vào bệnh viện cấp cứu.

 



  • Một quan chức tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc, bị truy nã vì tội tham nhũng trốn sang Việt Nam cùng người tình đã bị công an bắt giữ và trao lại cho phía Trung Quốc.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Hai vé số bán ở Orange County, một ở Mission Viejo và một ở Santa Ana. Mỗi vé trúng 5 số trừ số Mega nhưng mỗi vé vẫn trúng $254,064.

 



  • Phụ huynh trường tiểu học Skylark ở khu phố Buena Clinton thành phố Garden Grove phản đối chia số học sinh của trường này bị đóng cửa cho ba trường khác trong niên khóa tới.

 



  • Phát ngôn nhân Sở Cảnh Sát Orange County cho biết cặp vợ chồng sắp cưới Keith Lawrence và Monica Quan bị bắn chết vì nhiều phát đạn trong xe đậu ở Irvine. Tử thi đã được giảo nghiệm nhưng vẫn còn trong vòng điều tra.

 



  • Phúc trình do Thượng Nghị Sĩ Barbara Boxer (Dân Chủ-CA) và Dân Biểu Ed Markey (Dân Chủ-MA) trình bày cho biết công ty Edison biết máy hơi nước có vấn đề trước khi máy này được thiết trí cho nhà máy điện hạt nhân San Onofre.

 


Hoa Kỳ


 



  • Tới cuối năm nay trên thế giới sẽ có 1.6 tỷ smartphones, trong số đó 800 triệu dùng hệ Android, 300 triệu iPhone, 45 triệu Windows Phone và các hệ khác.

 



  • Hai trẻ em dưới 10 tuổi và một phụ nữ bị bắn chết, một em nhỏ khác bị thương nặng, trong căn nhà ở một khu công nghiệp thành phố Denver, Colorado, sáng Thứ Tư. Cảnh sát còn đang điều tra nguyên nhân và truy tầm thủ phạm.

 



  • Tổng Thống Obama hôm Thứ Tư đã chỉ định bà Sally Jewell, chủ tịch tổng giám đốc REI, công ty bán các loại hàng sinh hoạt ngoài trời có doanh số mỗi năm khoảng gần $2 tỷ, làm bộ trưởng Nội Vụ thay thế ông Ken Salazar từ nhiệm.

 


Thế Giới


 



  • Hôm Thứ Tư, Starbucks Coffee khai trương tiệm ‘A Tata Alliance’ tại New Delhi, một trong những tiệm đầu tiên của liên doanh mỗi bên 50% với Tata Global Beverages, Ấn Ðộ.

 



  • Một trận động đất mạnh 8.0 ngoài khơi, đã gây ra sóng thần tràn vào tàn phá nhiều làng mạc của quốc gia quần đảo Solomons ở Nam Thái Bình Dương, cho đến Thứ Tư tổng kết tổn thất chưa biết rõ vì khó khăn liên lạc và giao thông.

 



  • Người dân Bắc Hàn lén dùng smartphone có thể bị bắn chết nhưng lãnh tụ Kim Jong-un hiện có một máy HTC của Ðài Loan chứ không phải Samsung Nam Hàn hay Apple Hoa Kỳ, hai nước thù địch và người ta chưa biết ông ta có vào đọc các trang mạng xã hội hay không.

Tết Mậu Thân 1968: Hỏa ngục Huế (phần 4)


LTS –
Tiến Sĩ Uwe Siemon-Netto sinh năm 1936 và có 57 năm trong vai trò phóng viên quốc tế. Sinh trưởng tại miền Ðông nước Ðức, ông trốn khỏi chế độ cộng sản, và là một trong những phóng viên tường thuật việc xây dựng bức tường Bá Linh chia đôi nước Ðức năm 1961, trong vai trò phóng viên của hãng AP. Các đề tài lớn trong cuộc đời làm báo của Uwe Siemon-Netto có thể kể đến cuộc khủng hoảng hỏa tiễn Cuba (1962), vụ ám sát Tổng Thống Kennedy (1963), các phong trào dân quyền tại Mỹ, khủng hoảng Trung Ðông, và chiến tranh Việt Nam từ 1965 đến 1969, rồi 1972. Ông có mặt, và tận mắt chứng kiến chiến sự, tại cả Sài Gòn và Huế trong biến cố Mậu Thân 1968. Hiện ông đang viết hồi ký, và dành hẳn ba chương (13, 14, 15) kể lại những gì đã chứng kiến trong biến cố Mậu Thân. Hồi ký có tựa đề “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People.” Ông có bằng Cao Học về Thần Học tại Chicago và bằng tiến sĩ Thần Học, Xã Hội Học về Tôn Giáo từ Boston University. Ông hiện sinh sống tại Nam California. Người Việt đăng tải nhiều kỳ nội dung các chương 14 và 15, với sự đồng ý của tác giả và dịch giả, Lý Văn Quý và Nguyễn Hiền.


 


 


Tác giả: Uwe Siemon-Netto


Dịch giả: Lý Văn Quý & Nguyễn Hiền


 


Khi tôi đến khuôn viên trường, nó lại giống như một khu trại tỵ nạn nữa. Có ai nói với tôi là có khoảng 8,000 người tạm trú trong cái cơ sở đẹp đẽ đó, nhiều người run rẩy trong cơn giá lạnh chờ được phát thức ăn và nước. Mặc dù tôi không thể kiểm tra được con số đó nhưng thực tế là rất nhiều.









Hình bìa tác phẩm “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People” của Giáo Sư Uwe Siemon-Netto. (Hình: Tác giả cung cấp)
Trên đường quay về khu trại MACV tôi phát hiện ra hàng chữ vẽ nguệch ngoạc trên tường của một căn biệt thự lớn. Hàng chữ viết “Cắt đầu Mỹ.” Khi tôi nhìn kỹ hơn thì thấy chữ “Mỹ” chỉ mới thay chữ “Pháp” không lâu. Có lẽ tôi hơi nóng vội tiết lộ trước chương sau nhưng cái thông tin này phù hợp với chuyện vài tuần lễ sau, khi tôi đi thăm trở lại Huế thì cái khẩu hiệu này được đổi thành “Cắt đầu Cộng sản!” Ðiều này cho tôi biết là sự ghê tởm đối với hành vi của Việt Cộng đã làm thay đổi niềm ghét bỏ người ngoại quốc của dân Huế nếu có, cũng như đã thay đổi tư tưởng bài ngoại khá mạnh mẽ tại đây. Tư tưởng bài ngoại khiến người Mỹ cho tới Tết 1968 đã phải giữ một thái độ thật âm thầm trong cái thành phố này. 25 ngày đêm chiến sự tại Huế, sự bắn giết, đập đầu đến chết và chôn sống hàng ngàn cư dân, đưa đến 116,000 người mất nhà cửa trong một dân số vỏn vẹn 140,000 đã mang lại cái kết quả thất bại nặng nề nhất đối với Cộng sản: nếu có lúc nào Cộng sản được lòng dân chúng Huế thì nay chúng đã mất hết rồi.


Tôi đi nhanh về trại MACV để điện thoại tường thuật câu chuyện cho bạn đồng sự với tôi là Friedhelm Kemna ở Sài Gòn, cũng như để báo tin cho Nam Tước von Collenberg tại tòa Ðại Sứ tin tức cập nhật về các vị bác sĩ Ðức. Chỉ có một đường dây điện thoại ra ngoài mà có cả một hàng dài người đang chờ đợi để gọi đi. Hai tiếng đồng hồ sau mới tới phiên tôi. Lúc đó tôi phải làm việc thông qua một loạt các cuộc trao đổi quân sự với hy vọng là các điện thoại viên đều thông thạo công việc. Thực tế không phải như vậy.


Tôi lớn tiếng thét lên trong điện thoại dã chiến: “Huế đây, làm ơn cho tôi Phú Bài! – Phú Bài, cho tôi Ðà Nẵng! – Ðà Nẵng, cho tôi Nha Trang! – Nha Trang, cho tôi Qui Nhơn! Qui Nhơn, cho tôi Tân Sơn Nhất! – Tân Sơn Nhất, cho tôi Mãnh Hổ (trung tâm điện thoại quân sự Sài Gòn)! – Mãnh Hổ, cho tôi PTT – PTT, làm ơn cho tôi khách sạn Continental.”


Sau hai lần thất bại, sau cùng tôi gọi được khách sạn, trong lòng cầu nguyện là “kẻ thù” của tôi, cái gã Ấn Ðộ từ Madras lúc nào cũng say mùi thuốc phiện không trực điện thoại chiều hôm đó. Nhưng hắn đã có mặt!


“Siemon-Netto đây, làm ơn cho tôi nói chuyện với Kemna đi,” tôi nói bằng tiếng Pháp.


“Ông Siemon-Netto không có ở đây,” gã nghiện thuốc phiện nói và cúp điện thoại cái rụp!


Cảm ơn Chúa, người đồng nghiệp Mỹ đằng sau đuôi tôi cũng ở khách sạn Continental và có một người nhận tin đang chờ sẵn tại đó. Anh ta đọc xong bản báo cáo và nói phía bên kia giữ đường đây để chạy qua gọi Freddy cũng ở cùng tầng lầu với nhau. Do đó, sau cùng tôi cũng xoay sở gởi bài tường thuật cho Freddy xong và yêu cầu anh chuyển lời nhắn qua cho Nam Tước Collenberg.


Sau đó thì tôi cảm thấy thèm rượu. Cảm ơn Chúa, tôi có mang theo một bình whisky mỏng trong ba lô. Sau những kinh nghiệm rùng rợn của ngày hôm đó, một vài ngụm từ cái bình đó cộng thêm vài lát bánh mì pumpernickel thật là một niềm hạnh phúc hoàn hảo. Bây giờ tôi phải chờ quân đội Mỹ di hành.


Cổ thành Huế và pháo đài vẫn còn nằm trong tay của khoảng 10,000 quân Bắc Việt. Chúng tôi được nghe là Sư Ðoàn 1 Bộ Binh VNCH mặc dù chiến đấu dũng mãnh vẫn chưa vào được mạn Tây Bắc sau khi cố gắng tái chiếm pháo đài và đang chờ các đơn vị của Sư Ðoàn 1 TQLC Hoa Kỳ tấn công từ mạn Ðông Nam. Nếu chuyện này xảy ra, tôi dự định sẽ bám theo một trong những trung đội đó.


Những gì xảy ra tiếp theo đó quá kinh hoàng khiến tôi chỉ còn nhớ lại trong đầu những mảng rời rạc của cái ngày tôi tháp tùng một trung đội TQLC vượt qua con sông Hương vào lúc ba giờ sáng. Tôi còn nhớ là trung đội đó đông hơn bình thường, quân số khoảng 53 người. Tôi cũng nhớ là các cấp chỉ huy có bản lĩnh hơn nhiều đám chỉ huy trung đội tôi đã gặp trong căn chung cư của Krainick. Ðau buồn thay là tôi chứng kiến hầu hết trong số họ bị thương hay thiệt mạng trước khi ngày hôm đó chấm dứt.


Tôi nhớ chúng tôi đã giao tranh trong từng căn nhà gần như bắt đầu từ thời điểm đặt chân lên mạn Nam bờ sông. Bọn Bắc Việt cố thủ hết sức chặt chẽ bắn về phía chúng tôi từ khắp các cánh cửa sổ. Tôi tìm lại được câu chuyện tôi viết về trận chiến này trong tờ nhật báo Amsterdam De Telegraaf, một chi nhánh của Springer Foreign News Service. Bài báo tập trung vào cái kinh nghiệm đau đớn nhất của tôi ngày hôm đó, một trong nhiều chuyện mà tôi chỉ còn nhớ một cách mơ hồ. Tôi chạy bên cạnh một tay hạ sĩ da đen. Chúng tôi bị ghìm chặt bởi lằn đạn bắn tỉa từ một cửa sổ phía trên một căn lầu nên vội vàng nhào xuống đất. Viên hạ sĩ bắn từng loạt M.16 tưới lên cửa sổ để áp đảo kẻ địch. Nhưng rồi khẩu súng anh bị kẹt đạn, dường như tất cả loại súng đó thường hay bị kẹt hoài như vậy tại Việt Nam. Tay súng bắn tỉa lập tức nã đạn vào chúng tôi. Tay hạ sĩ ném một quả lựu đạn vào trong cửa sổ. Ngay lập tức tiếng súng ngừng lại và anh hạ sĩ reo hò lên.


Tiếp theo đó một người phụ nữ bước ra khỏi nhà bồng xác một đứa trẻ đẫm máu đi về hướng anh hạ sĩ. Anh ta phát hoảng. “Ôi trời đất ơi! Ôi trời đất ơi, tôi đã làm gì vậy? Tôi đã giết một đứa bé! Cứu con với Chúa ơi! Trời ơi, trời ơi!!!” Anh hét lên quay cuồng như mắc cơn động kinh trong khi đó thì Việt Cộng tiếp tục bắn tỉa về phía chúng tôi từ các cánh cửa sổ khác. Tay trung sĩ trung đội phải dùng sức kềm chặt anh ta lại và sau đó dẫn anh ra khỏi vùng chiến đấu.


(Còn tiếp)

Việt Nam phải bảo lãnh cho Vinashin món nợ $600 triệu


HÀ NỘI (NV) –
Tập đoàn tài chính Credit Suisse Group AG nhiều phần sẽ chấp nhận một kế hoạch tái cấu trúc lại món nợ khó đòi $600 triệu mà “quả đấm thép” Vinashin ỳ ra từ hai năm trước với sự hậu thuẫn cam kết của nhà cầm quyền Hà Nội.









Con tàu Hoa Sen của Vinashin chuyển sang cho Vinalines cũng chỉ nằm phơi nắng gió chờ mục nát. Tổng công ty Vinalines cũng đang lỗ nặng nên đòi trả lại các tài sản của Vinashin bị ép gánh vác. (Hình: VNExpress)


Hãng tin tài chính Bloomberg cho hay như vậy theo các nguồn tin riêng hôm Thứ Ba về một kế hoạch nhằm giải quyết món nợ mà Vinashin vay của hơn hai chục nhà tài trợ do Credit Suisse làm đại diện.


Credit Suisse đã gửi thư cho các chủ nợ của món nợ nói trên, cho biết họ chấp thuận đề nghị của phía Vinashin và đề nghị họ cũng nên chấp nhận, theo một nhân vật không được nguồn tin nêu danh tính.


Theo kế hoạch tái cấu trúc món nợ, số tín dụng $600 triệu mà Vinashin vay năm 2007 cộng với tiền lời chưa trả sẽ được bảo đảm bởi trái phiếu do Bộ Tài Chính CSVN phát hành.


Tháng 12, 2010, Vinashin đã không có tiền để trả kỳ trả nợ đầu tiên $60 triệu. Dịp này, bùng lên những tin tức cho thấy “quả đấm thép” này có tài sản rất ít trong khi nợ ngang dọc trong ngoài nước lên hơn $4 tỉ không có gì để trả. Ðến lương của hàng ngàn công nhân tại nhiều nhà máy cũng bị ỳ ra không trả.


Chủ tịch tổng giám đốc Vinashin là Phạm Thanh Bình, cùng một số ông lớn khác trong tập đoàn hồi năm ngoái đã bị kết án “cố ý làm trái gây thiệt hại nghiêm trọng.” Từ đó, người ta mới được biết những tội lỗi tày trời của kẻ cầm đầu tập đoàn kỹ nghệ từng được coi là mũi nhọn để đưa Việt Nam trở thành một nước kỹ nghệ tiên tiến trên thế giới.


Cho đến đầu năm 2010 người ta vẫn thấy Vinashin “báo lãi.” Ðiều này cho thấy quan chức quốc doanh nhà nước CSVN chuyên môn dối trá tình hình kinh doanh thực tế.


Hãng tin Bloomberg gọi điện thoại cho ông Trương Văn Tuyển yêu cầu ông bình luận về tin nói trên nhưng không thấy trả lời. Phát ngôn viên cho Credit Suisse ở Hongkong là Josephine Lee cũng từ chối trả lời.


Sau khi món tín dụng $600 triệu được cho vay, chủ nợ đã thay đổi một số vì được các công ty kinh doanh tài chính mua qua bán lại. Khoảng phân nửa tín dụng do một số công ty nhỏ ở Á Châu làm chủ.


Theo bản tin Boomberg, tập đoàn Vinashin đề nghị chuyển món nợ hiện nay thành món nợ đáo hạn 12 năm, lãi suất 1% sẽ được trả khi đáo hạn, cùng với vốn cũ và khoảng $22 triệu tiền lời chưa trả.


Chi phí pháp lý có thể lên đến $2.5 triệu có thể phải trả khi bắt đầu tái cấu trúc món nợ. Món nợ hoàn toàn được Bộ Tài Chính CSVN bảo lãnh. (TN)

One American’s take on Viet Nam


Photo courtesy of www.travelsense.asia


From
WIRE REPORTS


            Aaron
Joel Santos has lived in Ha Noi for five years now.

            If
5 1/2 years ago someone had told him he would have ended up living in Viet Nam,
the American documentary and travel photographer says he would have laughed.

            He
had been living out of his car for a few months, travelling across his country.
He could not even have pointed out Viet Nam on a map then.

            Yet,
on a whim, he left for that very country.

            “I
moved to Viet Nam directly after attending photography school in Boston. I
thought I would live here for a few months, take some travel photos, and return
to the U.S. to start a photography career.”

            But
when has life followed the script? Santos ended up living and pursuing a
photography career in Viet Nam.

            “As
we all know, literature majors end up waiting tables,” he says tongue-in-cheek,
referring to the U.S. job market and his earlier literature and writing degree.

            Wait
tables is what he did after graduation. He also was going to photography school
then.

            “I
would have never been able to afford my first camera without my job as a
fine-dining waiter in Boston.  “I also
wouldn’t have been able to afford my trip to Viet Nam without that job.”

            Having
picked up his first camera pretty late in life, circa 2005, there is no
romantic story here about a kid who fell in love with pictures and went on to
become a successful photographer. 

            “I
achieved what I have achieved through hard work and long hours and a kind of
insane obsession with and fear of failure. Sometimes I felt like I was in the
right place at the right time.”

            In
Ha Noi, he landed a job as host for a televised travel show for six months. At
various times he worked as a subeditor for several local English publications,
then as art director for a lifestyle magazine.

            It
was a while before Santos became a full-time freelance photographer. He is now
represented by Novus Select in the U.S. and NOI Pictures in Southeast Asia. He
is also part of the agency roster at the Philadelphia-based Wonderful Machine.

            His
works have been bought by The New York
Times
, The International Herald
Tribune
, The Wall Street
Journal
and The Financial
Times,
among others.

            He
has set up Esian, a studio that shoots wedding photographs, while his works
have been exhibited in large gallery shows.

In Ha Noi

            Santos
finds Ha Noi a great place to take pictures.

            “One
of my favorite things about living in Ha Noi is the seemingly endless supply of
secrets it provides. After years here, I feel as if I have barely scratched the
surface of any and everything. And when I get called to photograph some
hitherto unknown location, well, that is always exciting.”

            He
enjoys speaking English with those he meets.

            “Try
to speak English to almost any Vietnamese kid and I bet you they know the words
‘hello’ and ‘beautiful’ or ‘handsome’.

            “They
learn two words: one a greeting and the next a compliment. I’ve always enjoyed
that. It’s ridiculous and kind of amazing and I think it says a lot about the
place.”

            It
is this kind of thing that started to grow on him, encouraging the newbie to
stay and make a name for himself in photography far away from home.

            “It
almost felt like cheating, choosing to stay in Viet Nam. Not that the support
network here was or is any larger. But on a very basic level, I knew that it
would be easy to be poor and get by.

            “I
would not have to wait tables and get burnt out while still trying to find time
to take pictures. I wouldn’t have to assist anyone. I wouldn’t need to live on
the outskirts of some major city for cheaper rent.”

            He
is busy, traveling all over the country, around Southeast Asia, and the U.S.,
for photo assignments. Besides commercial work, he also works with NGOs for
social causes.

            “I
am extremely happy with how I have grown as a photographer in the five years
since I moved to Viet Nam. [But] I still have doubts about this every month. Making
it as a professional is a difficult thing to assess. I have been lucky enough
to support myself solely through photography, so in the most simple of
definitions, I guess that I’ve ‘made it.’

            “But
still, every month I kind of wonder how I got here, how I got so lucky. I think
this helps me to continue pushing myself forward.”

Love affair

            Santos’s
literature and storytelling background seems to deeply influence his
photography. He loves documentary photography, telling a story.

            “I
try to think of every image as a story, and every series of photographs as a
kind of narrative that can be deciphered in different ways.”

            He
is also drawn to images that are emotional, though not necessarily overtly.
Often, the emotions in his works are beneath the surface, something that he
knows instinctively when he sees them in a subject, or, ideally, when he has
captured them.

            “I
want people to see my photos as accessibly exotic, full of movement and
character and color and maybe this kind of simmering magic just under the
surface.

            “I
hope people see my photos and then want to research more about the place or
subject I’m photographing. I want my photos to make people curious.”

            Equally
important is to strive for balance. He says it is a constant struggle, either
between what clients want and creativity for the photographer himself or
following the beaten path.

            His
favorite assignments are ones that take him outside major cities and into the
countryside in Viet Nam because, he says, there are so many facets to
Vietnamese life, and it is easy to forget about the distant villages in the
northern mountains or riverside towns in the Mekong Delta.

            Since
he has had many memorable assignments, it is difficult for him to choose just
one as the “most memorable.”

             “I try to never overlook the simple, quirky
things that make Viet Nam such a great place. I’ll never fully understand Viet
Nam, but that’s part of its magic.”

Miền Bắc Việt Nam lo hứng khói bụi từ Trung Quốc


HÀ NỘI (NV) –
Tin nói khói bụi mù mịt một phần tư lãnh thổ Trung Quốc lan tới Nhật Bản và hướng xuống phía Nam đã làm hàng chục triệu cư dân miền Bắc Việt Nam lo sợ.









Dân Hà Nội lo bị “hít” khói độc từ Trung Quốc lan xuống như cảnh ở Bắc Kinh hiện nay. (Hình: báo Tiền Phong)


Báo Tiền Phong dẫn lời của ông Hoàng Dương Tùng, phó tổng cục trưởng Tổng Cục Môi Trường thuộc Bộ Tài Nguyên-Môi Trường cộng sản Việt Nam xác nhận rằng “rất khó để xác định liệu khói bụi Trung Quốc có ảnh hưởng đến Việt Nam hay không.”


Hiện nay, dư luận miền Bắc Việt Nam đang xôn xao lo ngại gió mùa Ðông Bắc sẽ đưa khối không khí ô nhiễm từ Bắc Kinh tràn xuống Việt Nam. Ông Tùng hứa hẹn sẽ xem xét cẩn thận các chỉ tiêu về nồng độ chất ô nhiễm trong không khí ở các tỉnh miền Bắc. Theo ông này, “rất khó xác định chính xác nguy cơ ảnh hưởng của tình trạng ô nhiễm tại Trung Quốc đối với Việt Nam.”


Tuy nhiên, cuối cùng thì ông Tùng cố trấn an dư luận khi tuyên bố rằng “kết quả quan trắc của Trung tâm Quan trắc Môi trường thuộc bộ này chưa khám phá ra dấu hiệu bất thường về nồng độ bụi trong không khí ở Việt Nam mấy ngày qua.”


Báo Tiền Phong trích dẫn nhiều nguồn tin trước đó nói rằng 1/4 lãnh thổ Trung Quốc hiện đang chìm trong màn ô nhiễm, đe dọa sức khỏe của 600 triệu người dân nước này.


Tin nói làn khói bụi làm ô nhiễm bầu không khí ở Trung Quốc lan đến Nhật đã được giới chức của Bộ Môi Sinh Nhật xác nhận. Theo các viên chức Bộ Môi Sinh Nhật, nước này đang bị ảnh hưởng của khói bụi độc hại từ Trung Quốc lan sang.


Cùng vì tình trạng này, hàng triệu cư dân Nhật Bản hầu như phải theo dõi tin tức trên trang mạng của Bộ Môi Trường Nhật Bản mỗi ngày để chuẩn bị phương cách đối phó.


Tình trạng ô nhiễm không khí ở Trung Quốc, theo báo mạng Dân Trí, đã được báo động trước đây không lâu qua các phương tiện thông tin đại chúng ở Việt Nam. (PL)

Quà Tết tặng sếp vài chục ngàn đô chỉ là ‘chuyện nhỏ’


HÀ NỘI (NV) –
Nội tháng đầu năm nay, một công ty có văn phòng đặt tại quận Ðống Ða, Hà Nội đã bán được tổng cộng 2 kg “đông trùng hạ thảo,” với giá xấp xỉ 2 tỉ đồng một ký, tương đương 100,000 đôla.










Ðông trùng hạ thảo khô. (Hình: Internet)


Nhân viên phân phối của công ty này còn “bật mí” tin nói rằng đó là những khách hàng “đặc biệt,” mua đông trùng hạ thảo để biếu sếp lớn, quan trên.


Báo Tiền Phong dẫn lời ông Nguyễn Văn Ðương, làm việc tại công ty X. ở quận Ðống Ða, Hà Nội cho biết công ty ông chuyên phân phối sản phẩm đặc biệt hiếm có: đông trùng hạ thảo tươi. Ông này nói: “Ðó là loại biệt dược thần kỳ giúp tăng cường sức khỏe, bổ thận khỏe tỳ.” Ông Ðương cho biết, có hai loại đông trùng hạ thảo, giá thấp nhất là 1.2 tỉ đồng, tương đương 60,000 đô một ký; đắt nhất là 1.8 tỉ đồng một ký, tương đương 90,000 đô. Mỗi ký đông trùng hạ thảo đếm được từ 1,500 “con” cho đến 2,500 “con” tùy theo lớn, nhỏ.


Ông này còn cho biết, công ty ông chỉ đủ tiền nhập cảng khoảng 3 ký đông trùng hạ thảo của Tây Tạng. Và chỉ trong thời gian ngắn, từ cuối năm 2012 cho đến nay, đã bán được 2/3 số lượng. Theo ông, khách mua đông trùng hạ thảo thuộc giới có tiền, sẵn sàng chi ít nhất 300 triệu đồng, tương đương 15,000 đô để mua đông trùng hạ thảo làm quà biếu sếp. Ông còn khẳng định rằng chỉ có các cán bộ lãnh đạo cao cấp mới “thích” và cần loại quà biếu đặc biệt này, để bồi bổ sức khỏe mà không muốn chi ra một số tiền khổng lồ.


Báo Tiền Phong cho biết thêm, cửa hàng chính của công ty nói trên đặt tại thị trấn Mễ Trì, có bán đông trùng hạ thảo tươi cũng như khô. Chủ một số cửa hàng khác thì nhập cảng đông trùng hạ thảo từ Trung Quốc cũng quả quyết rằng đó là loại hàng Tết bán chạy nhất và bán sạch trong một thời gian ngắn.


Không chỉ có đông trùng hạ thảo, báo Tiền Phong cho biết, nhiều người còn săn lùng nhung hươu, nhung nai, yến sào… bán ở các phố Kim Mã, Ðội Cấn, Hà Nội… dùng làm quà biếu “thượng hạng.”


Theo một chủ tiệm bán yến sào nổi tiếng ở đường Kim Mã, quận Ba Ðình, Hà Nội, giá một hộp yến sào huyết có trọng lượng chừng 1 kg lên tới 190 triệu đồng, tương đương 9,500 đô. Riêng tiệm của bà này đã bán sạch 20 kg yến sào huyết với giá nói trên trong vòng hai tuần lễ qua. Bà còn quả quyết rằng, chỉ có giới cán bộ cao cấp mới có thể “sờ” được các loại hàng hóa cao cấp nói trên, nhờ… các cộng sự “dâng tặng.”


Theo dư luận, tình hình thực tế trên cho thấy không có dấu hiệu đẩy lùi được nạn tham nhũng tại Việt Nam. (PL)

Viet Nam comes to life in the American southeast


Photo courtesy of www.dpbanhmi.com

            An
outsider looking in at Vietnamese New Orleans walked away impressed. Read Seth
Kugel’s
story
about what he learned in the city from The New
York Times.

Hơn 90% dân Việt thắt lưng buộc bụng mùa Tết


VIỆT NAM (NV)
Kết quả từ cuộc nghiên cứu của tổ chức quốc tế Niesel đầu năm nay nói rằng có đến 91% dân chúng Việt Nam nói sẽ “thắt lưng buộc bụng” vì lợi tức kém cỏi.










Ðắn đo khi mua sắm, tâm lý chung của đa số người dân ở Việt Nam. (Hình: AFP/Getty Images)


Phúc trình của tổ chức này nói rằng đại đa số người dân Việt Nam nay chấp nhận “thay đổi thói quen mua sắm, tiêu thụ vì lý do cần tiết kiệm, một phương cách đối phó với tình hình khủng hoảng kinh tế ngày càng trầm trọng ở trong nước.”


Cũng theo phúc trình, chỉ số niềm tin của người tiêu thụ ở Việt Nam giảm sút vì họ cho rằng Việt Nam là quốc gia đang lâm vào cơn khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Số người lo ngại về tình hình kinh tế tồi tệ trong nước từ 76% tăng lên 79% chỉ trong vòng ba tháng qua.


Tổ chức thăm dò dư luận cũng nói rằng sự bất ổn của nền kinh tế; giá sinh hoạt đắt đỏ và tình trạng thiếu việc làm hiện nay là ba vấn đề lớn khiến người dân Việt lo lắng. Một số người nại lý do của sự sụt giảm niềm tin là tình trạng tăng giá xăng liên tiếp 5 lần trong vòng ba tháng đầu năm 2012.


Trong số 91% xác nhận sẽ thắt lưng buộc bụng, đặc biệt trong mùa Tết này vì không tin vào sự ổn định của nền kinh tế cho rằng, sẽ giảm mạnh mọi việc mua sắm, đặc biệt là quần áo mới. Họ cũng nói rằng sẽ không chú ý đến việc tiêu xài để giải trí đồng thời với việc bớt xài gas, điện, cũng như “cố quên đi việc nâng cấp máy móc, đồ dùng điện tử nay đã trở nên cũ kỹ, lỗi thời.”


Cũng theo báo mạng VNExpress, một cuộc khảo sát khác của Niesel nói rằng có đến 66% người dân nói rằng sẽ bỏ tiền tiết kiệm vào ngân hàng để kiếm lời, thay vì chi phí cho các chuyến du lịch. Kết quả này cho thấy du lịch nay trở thành việc chi tiêu xa xỉ, không cần thiết đối với đa số người dân Việt Nam. (PL)

Busting the online homework racket


Photo courtesy of www.ecologyofeducation.net

By
ANDREW LAM, New America Media


            SAN
FRANCISCO ― “Dear Mr. Lam. I loved your essay, ‘The Palmist,’ but I can’t
figure out what the main theme is. Is it dying and being all alone? My teacher
suggests I read more of your writing… I’m glad I found you online…. Thank you
very much for your help.”

            The
email from ― let’s call him “Evan” ― is not atypical. Students assigned my work
sometimes reached out to me for help. “The Palmist,” however, is not an essay
but a short story in my new collection, “Birds
of Paradise Lost
.” Its claim to fame is that it was read on PRI’s
Selected Shorts a few years ago by not just one but two well-known actors:
David Strathairn, who played journalist Edward R. Murrow in “Good Night, and
Good Luck,” and later by James Naughton of “Gossip Girl” fame.

            But
never mind all that, for Evan it is immaterial. What’s more important is to
have the answer, the main theme, since his paper is due. And who better than
from the author himself?

            While
it flatters me to know that some of my work is being taught in high schools and
colleges, and that I have done my share in confounding the mind of students
near and far, it never fails to astound me what some of these young people
would do to avoid thinking.

            A
classic email I got some years ago was from a young woman named Dao. Her
message came with the word “HELP” in caps in the subject line.

            “Dear
Mr. Lam,” it says, “My name is Dao and I am having difficulties with
my essay in my English class. I am reading one of your short stories for class
assignment called ‘Grandma’s Tales.’ It is a really good story but I can’t seem
to find the REAL theme of the story. Can you please help me?”

            “Grandma’s
Tales,” too, is collected in “Birds of
Paradise Lost
.” But to be perfectly honest, I didn’t have a theme in
mind when I wrote that tongue-in-cheek story about a Vietnamese grandmother who
dies, comes back to life and goes to a party with her grandson.

            I
once suggested a possible theme to another student but his teacher apparently
didn’t like the answer. She told him he had best find a more serious theme and
rewrite his paper if he wanted to receive a better grade.

            The
whole situation reminded me of Rodney Dangerfield as wealthy Thornton Melon,
who went to the source with style in the 1986 movie, “Back to School.” Mr.
Melon, deciding to go back to school in his 50s, hired the great Kurt Vonnegut,
Jr. (who played himself in the movie) to write a paper about his own books, but
the scheme backfired. Melon’s English professor, Diane Turner, was disappointed
with the result. “Whoever wrote it didn’t know the first thing about Kurt
Vonnegut,” she told him curtly, no pun intended. But at least, Vonnegut got
paid.

 

Old homework for sale

            Still, going to the source is admittedly rare. Students
don’t usually email writers to help with their homework. No, increasingly, it
would seem that they’d go online to look for other people’s homework instead.

            “NEED HELP ASAP ENG/125,” was
posed by a student on StudentofFortune.com last July 30. “Has anyone read the
non-fiction stories?” the student asked. The “non-fiction stories,” also known
as essays, are: “Who Will Light Incense When Mother’s Gone,” by Andrew Lam,
(yours truly), Langston Hughes’ “Salvation,” Gretel Ehrlich’s “About Men,” and
Joan Didion’s “On Going Home.”

            While
it is as flattering as anything even to be mentioned in the same sentence with
these great writers, let alone having one’s work compared and contrasted with
theirs, it is distressing to know that students are offering between $1 and $10
for someone else’s work, so as to avoid thinking.

            The
assignment? “Select two of these four writers and write a 1,400-1,700 word
paper that would answer some of these questions: ‘What makes each of the
selections non-fiction?’ and, ‘How is imagination required for writing and
reading nonfiction? Why or why not?’”

            What
the student would do with the $10 tutorial after it is paid for is up to him,
of course, but I suspect most likely he’d be busy rearranging sentences and
punctuations in hope to escape software programs that catch plagiarism. But it
seems the only imagination required here is not the literary kind and the bulk
of critical thinking is used for anything but literature. It is spent in good
part on methods that garner good grades ― be it finding and emailing the
authors or buying old homework online ― without having to think about the work
itself.

            And
if the student is still dissatisfied with the website’s offerings? There’s
always Studymode.com, which advertises to inspire “better grades” – a kind of eBay
for old homework assignments, I suppose. On Studymode you can “supplement your
classroom learning and boost your grades with help from our powerful site
features.” After all, it’s where ― egad! ― “6 million students reference us
every month!!!”

            Studymode.com
offers some old homework that compared Langston Hughes’ “Salvation” and my
essay, “Who Will Light Incense When Mother’s Gone.” But since I didn’t pay, I
only got a partial glimpse of some of them, and though not greatly instructed,
I remain oddly jealous. Had I gotten half of the help the new generations are
accessing, I would have flown through my English courses, instead of failing
them at UC Berkeley, and ― to my shame — had to take Subject A, a remedial
course that remains a sore point surely for any published author.

            In
my defense, however, I did think for myself; I just wrote badly, due to
the fact that English is my third language and I was still wearing donated
jackets from Camp Pendleton, the Vietnamese refugees processing center in
Southern California where my humble American life began. (On the other hand, I
wonder if I would’ve even cared to think at all if I had access to a treasure
trove of mediocre writing and ready-made homework online at a click of a
mouse.)

 

Trouble for everyone

            But
I digress. Let’s get back to the main theme here, which seems to be the trouble
for everyone involved.

            There
is something endearingly naïve about students’ search for easy answers in
literature and how some approach literature as they would math problems. What
Evan wanted is a clear-cut answer. He wanted to know “The Palmist’s” main
theme, and assumed that if I were to hand it over, he would instantly get that
much-coveted “A.”

            If
x=5 and y=3 and 10/x + 4 – y= Z, which is really the main theme of “The Palmist,”
then what is Z? The answer is 3, or y, but, for all practical purposes, Z might
as well equal aging and dying all alone.

            On
wiki.answer, too, someone I assume to be a student asked: “Can you
answer this question? What is the definition of Andrew Lam’s Who will light
incense when mothers gone?”

            Alas,
the problem with literature is that “the definition” or the “real”
theme never is obvious, if they exist at all. If a story is any good, be it
fiction or nonfiction, it leaves a deep impression from which the reader
reflects and discerns experiential meanings. The reader’s sensibilities play a
strong role in coming up with a theme or two, if he or she were to think
critically at all about the work. And, surely, it involves the reader’s own
imagination.

 

A clear answer ― at a cost

            But
why use imagination or critical thinking when you can use a credit card?
According to paperdue.com, there’s a clear theme to “Who Will Light
Incense When Mother’s Gone?” It is “an attempt to reflect on the cultural
changes which take place in people’s lives when they immigrate to the United
States… ” paperdue.com offers. “This question is not only about one
particular cultural ritual, but is actually a discussion about how people’s
lives, and their cultural beliefs change when they immigrate to America.”

            It
actually sounds good enough, and there’s more but, alas, you’ll have to sign up
to be a member before you can read the rest.

            So

            “Dear
Evan: It may not occur to you that there might be more than one theme to any
story, and that, more often than not, there are no wrong answers in literature,
only well-argued propositions. May I suggest that, as I suggested to others who
came before you asking for ‘main’ or ‘real’ themes, you go sit under a tree and
read ‘The Palmist’ aloud to a few friends who can listen well? They’ll probably
have a better answer than I do. And once you figured out what that theme is, do
put it up in paperdue.com or some such websites. And when I can afford
membership, I’ll be sure to log in and read it.”

 ____________________________________________________________________________________________________________

            New
America Media editor, Andrew Lam is the author of “Perfume Dreams:
Reflections on the Vietnamese Diaspora” (Heyday Books, 2005), which won a
Pen American “Beyond the Margins” award and where the above essay is
excerpted, and “
East
Eats West: Writing in Two Hemispheres

where the above essay was excerpted. His latest book, “
Birds
of Paradise Lost
” is
due out March 1. He has lectured and read his work widely at many universities.

 

Tết Mậu Thân 1968: Hỏa ngục Huế (phần 3)


LTS –
Tiến Sĩ Uwe Siemon-Netto sinh năm 1936 và có 57 năm trong vai trò phóng viên quốc tế. Sinh trưởng tại miền Ðông nước Ðức, ông trốn khỏi chế độ cộng sản, và là một trong những phóng viên tường thuật việc xây dựng bức tường Bá Linh chia đôi nước Ðức năm 1961, trong vai trò phóng viên của hãng AP. Các đề tài lớn trong cuộc đời làm báo của Uwe Siemon-Netto có thể kể đến cuộc khủng hoảng hỏa tiễn Cuba (1962), vụ ám sát Tổng Thống Kennedy (1963), các phong trào dân quyền tại Mỹ, khủng hoảng Trung Ðông, và chiến tranh Việt Nam từ 1965 đến 1969, rồi 1972. Ông có mặt, và tận mắt chứng kiến chiến sự, tại cả Sài Gòn và Huế trong biến cố Mậu Thân 1968. Hiện ông đang viết hồi ký, và dành hẳn ba chương (13, 14, 15) kể lại những gì đã chứng kiến trong biến cố Mậu Thân. Hồi ký có tựa đề “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People.” Ông có bằng Cao Học về Thần Học tại Chicago và bằng tiến sĩ Thần Học, Xã Hội Học về Tôn Giáo từ Boston University. Ông hiện sinh sống tại Nam California. Người Việt đăng tải nhiều kỳ nội dung các chương 14 và 15, với sự đồng ý của tác giả và dịch giả, Lý Văn Quý và Nguyễn Hiền.


 


Tác giả: Uwe Siemon-Netto


Dịch giả: Lý Văn Quý & Nguyễn Hiền


 


Vừa run rẩy trong cơn mưa phùn lạnh lẽo, chúng tôi vừa đi bộ về hướng Tây đường Lê Lợi. Cái đại lộ từng là một con đường lịch sự giờ đây vắng ngắt và trông hết sức tiều tụy.









Hình bìa tác phẩm “Ðức: A Reporter’s Love for a Wounded People” của Giáo Sư Uwe Siemon-Netto. (Hình: Tác giả cung cấp)


Những căn biệt thự lỗ chỗ vết đạn, cây cối đổ nát hay bị gãy cành hết sống nổi. Khi chúng tôi đến gần Câu lạc bộ Thể thao, nơi mà thỉnh thoảng tôi vẫn ăn tối với các giáo sư Ðức và cũng là nơi mà bà Elisabetha Krainick thường đến bơi, tôi mơ màng hy vọng là một người hầu bàn trung thành sẽ có mặt để pha cà phê cho chúng tôi nhưng đó chỉ là một ý tưởng điên rồ. Không còn một ai nữa, không có ai ngoại trừ lính TQLC Hoa Kỳ vượt qua mặt chúng tôi trên xe jeep và thiết vận xa. Trong một lúc bầu trời mây che phủ sáng ra và chúng tôi nhìn qua phía bên kia sông Hương. Chúng tôi thấy lá cờ Việt Cộng màu đỏ xanh với một ngôi sao vàng ở giữa đang bay trên pháo đài và nghe cả tiếng giao tranh ác liệt nữa.


Khu chung cư gia đình Krainick đang ở nhìn qua kinh Phú Cam. Một chiếc xe tăng Mỹ cũng đậu ở mạn Bắc của khu vực này. Ðùng! chiếc xe tăng nã một phát đạn đại bác qua bên kia con kinh. Ðùng đoàng! Cả căn chung cư rung chuyển khi chúng tôi đang leo lên chỗ ở của gia đình Krainick trên lầu bốn. Có cả một trung đội TQLC đang đóng tại chỗ đó và căn phòng trông hoang tàn khủng khiếp. Quần áo, sách vở, tài liệu khoa học và giấy tờ riêng tư bị ném bừa bãi khắp nơi. Tôi hết sức bực mình thấy Peter Neuhauser lục lọi đống giấy tờ và lén bỏ vào túi một số hình ảnh của gia đình Krainick.


“Mày không mắc cỡ hả?” Tôi hỏi anh ta.


“Phải làm vậy thôi nếu anh làm việc cho một tạp chí hình ảnh,” hắn lạnh lùng trả lời tôi và bỏ đi.


Tay trung đội trưởng là một thiếu úy 23 tuổi dáng dấp chắc nịch quê tại New Mexico. Nhìn thoáng qua, tôi biết ngay hắn là một gã ngốc và cách ăn nói cũng đúng như vậy. Anh ta giương oai diệu võ trong một chiếc áo thun trắng, chẳng chịu mặc áo giáp hay đội nón sắt gì cả. Ðùng! Chiếc xe tăng bắn thêm một quả nữa.


“Xe tăng bắn vào cái gì vậy?” Tôi hỏi anh ta.


Viên thiếu úy dắt tôi đến một cánh cửa kính mở trông ra ban công và chỉ vào một căn biệt thự xây theo lối Tây bên kia con kinh:


“Bọn Việt Cộng bắn tỉa,” anh ta nói. “Tụi nó đang bắn về phía chúng ta.”


“Tại sao anh lại đứng đây với cái áo thun trắng, để làm mục tiêu tuyệt vời cho tụi nó sao?”


“Thưa ông, tôi là TQLC, được huấn luyện để chiến đấu và để chết.”


“Có phải là dân đóng thuế bên Mỹ tốn cả nửa triệu bạc để đào tạo một sĩ quan chuyên nghiệp không?” Tôi thách thức anh ta. “Mặc dù anh không thiết mạng sống anh, bộ anh thật sự nghĩ là anh có quyền đặt cái vốn đầu tư đó một cách cẩu thả như vậy hay sao? Và tạo cơ hội để lính tráng mất người chỉ huy?” Anh ta nhìn tôi chẳng hiểu gì cả.


Khi tôi bước ra khỏi cửa chính đi xuống cầu thang thì tôi nghe thấy một tiếng thét hãi hùng như chưa từng nghe thấy bao giờ. Tiếng hét không mang giọng người. Tôi quay lại. Viên thiếu úy loạng choạng tiến về phía tôi tay ôm ngực bên trái máu phun ra có vòi. Anh lảo đảo ngã xuống, lăn nhào xuống cầu thang và chết tức tưởi. Bọn bắn tỉa đã lấy mạng sống của anh.


Tôi đi ngang qua bệnh viện trường đại học mà Giáo Sư Horst-Gunter Krainick, Bác Sĩ Raimund Discher và Bác Sĩ Alois Altekoster từng làm việc. 75 phần trăm cơ sở đã bị phá hủy trong cuộc xung đột. Nhìn thấy quân phục tôi, hầu hết những thường dân Việt Nam tránh ánh mắt tôi. Họ quá sợ bị trông thấy đang kết thân với một “người Mỹ,” mặc dù bảng tên trên nón sắt của tôi xác định tôi là một phóng viên người Ðức, Tây Ðức giống như các bác sĩ đã thành lập nên cái trường Ðại Học Y Khoa. Rõ ràng là họ ngại rằng bọn Cộng sản có thể trở lại và trả thù những người mà họ thấy đã hợp tác với kẻ thù – những người như tôi.


Một người đàn ông lớn tuổi lặng lẽ kéo tôi sang một bên để kể lại những câu chuyện kinh hoàng của những phiên tòa khôi hài được gọi là tòa án nhân dân. Nó được bọn Bắc Việt dựng lên để xét xử các cư dân thuộc tầng lớp quý tộc cũ, thành phần tư sản, các công chức VNCH, những người ngoại quốc, người Công Giáo tòa thánh La Mã, các linh mục, nói chung tất cả những ai bị nghi ngờ không đồng lòng với “cách mạng.”


“Họ không bị bắt một cách tình cờ đâu, thưa ông,” ông ta nhấn mạnh, “Tên tuổi của những người đó nằm trên danh sách mà bọn cán bộ Cộng sản mang theo. Tại những phiên tòa như vậy, họ không có cơ hội để tự bào chữa. Họ bị tuyên án, mang đi và bị bắn bỏ.”


“Có bao nhiêu người?”


“Làm sao biết được? Hàng trăm, hàng ngàn?”


Cho đến ngày hôm nay vẫn không có con số chính xác bao nhiêu nạn nhân. Những con số ước đoán vào khoảng từ 2.500 đến 6.000 người.


“Phần tệ hại nhất của cuộc tấn công này là khi giao tranh lan đến khu điều trị bệnh tâm thần,” ông già tiếp tục câu chuyện. Ông không cho tôi biết tên tuổi hay chức nghiệp nhưng trông ông có vẻ là một người có học qua trường Tây. “Các bệnh nhân trở nên điên cuồng, họ chạy khắp nơi, đánh lẫn nhau trong cơn hoảng loạn. Ông không thể nào tưởng tượng được nó như thế nào. Nhiều người bị mất mạng vì họ không thể chạy khỏi lằn đạn hai bên bắn nhau. Thật giống như một cảnh tượng trong vở kịch ‘Hỏa Ngục’ của Dante.”


“Lúc đó thì ông đang ở đâu?


“Tôi trốn trong đám bệnh nhân, thưa ông, và làm bộ cũng là bệnh nhân vậy tuy thật sự không phải, và điều này đã cứu sống tôi.”


Ông khuyên tôi nên đi qua thính đường chính của trường đại học lúc đó đang chật cứng hàng trăm người vô gia cư, tất cả vẫn ăn mặc chỉnh tề, còn đang ở các trạng thái bàng hoàng với những nét mặt không còn cảm xúc gì nữa. Nhiều người bị thương và có rất ít, nếu có, các y tá và bác sĩ để chăm sóc họ. Không có nước máy, không có điện và không có cả phương tiện vệ sinh.


“Hãy qua bên trường Quốc Học nữa,” ông già nói với tôi và đây là một lời khuyên đúng. Ngôi trường trung học tuyệt đẹp này nằm trên mạn Nam của dòng sông Hương là một trong những cơ sở tráng lệ nhất trong cả nước. Ðược thành lập bởi Ngô Ðình Khả, phụ thân của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm vào năm 1896 như là một viện giáo dục quốc gia ưu tú để dạy dỗ cho các hoàng tử và con cái các đại thần có được một nền giáo dục hỗn hợp Pháp và Viễn Ðông. Danh sách học sinh giống như danh sách “Who’s Who” (Danh nhân) của nền chính trị Việt Nam, miền Bắc cũng như miền Nam. Ngô Ðình Diệm đã từng học tại đó, Hồ Chí Minh cũng vậy dưới cái tên cúng cơm Nguyễn Sinh Cung, đồng thời có cả Tướng Võ Nguyên Giáp cũng như Phạm Văn Ðồng, con của một vị quan nhất phẩm triều đình.


(Còn tiếp)

Tin mới cập nhật