Travelers to Viet Nam to see visa fees to nearly double in 2013


Photo courtesy of www.spyghana.com


 


From WIRE REPORTS


 


            It will cost foreign and overseas Vietnamese visitors to nearly double to obtain visas to come to Viet Nam starting next year.


            Single-entry visas will cost $45, up from the current $25, according to a statement by the government.


            Viet Nam currently is issuing two types multiple-entry visas. A visa lasting six months currently costs $50 and one for a longer stay costs $100.


            But the new regulation will charge $95 for a six-month visa and $135 for the other. It also will offer another multiple-time entry visa for less than one month that will cost $65.


            The temporary residency card also will cost an additional $20, raising the price to $80 for a one-year card, $100 for one to two years, and $120 for two to three years.


 

Mùa Thanksgiving đầu tiên vắng má


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


(Ðể nhớ về má Nguyễn Ngọc Trơn)


 


Hung Le


 


Tại sao bà nội gọi ba bằng “mầy”?


Na và Cil, hai đứa cháu gái cưng của bà nội, sao con lại hỏi ba như vậy? Ba cũng không ngờ là hai con lại để ý chi chuyện như vậy.Chắc tại ở nhà mình, mẹ hay gọi hai con bằng tên, nên con thấy làm lạ, sao bà nội lại không gọi ba bằng tên được. Ừ, thì bà nội thường gọi ba như vậy mà, có gì quan trọng đâu.


Nói thì như vậy để cho hai con dễ hiểu và cho qua câu chuyện. Thật ra làm sao ba có thể cắt nghĩa tường tận cho hai con hiểu rõ được, nhưng ba sẽ cố gắng, với khả năng của ba để giải thích và giảng giải cho hai con hiểu được phần nào.


Hai con được sinh ra và lớn lên tại đây, thành ra hai con có thể tạm so sánh như thế nầy. Trong tiếp xúc hằng ngày với thầy, cô và bạn học của con ở trường, con thường dùng hai chữ “ you and me.” Trong tiếng Việt Nam của mình, thì “you and me” có nhiều nghĩa hơn, tùy theo trường hợp, nhưng một cách dễ hiểu nhất và thông dụng nhất thì có thể hiểu là “mầy và tao,” nhưng như vậy thì không có lễ phép trong cách xưng hô hay gọi như thế trong phong tục của người Việt Nam được, vì người Việt Nam có sự tôn kính lẫn nhau, biết kính trọng người lớn tuổi và phân biệt thứ bậc trong gia đình. Do đó, khi hai con về nhà của ba hay của mẹ để thăm viếng ông bà, hai con phải gọi bằng ông bà nội, ông bà ngoại, chú, dì, bác, cậu hay cô. Bây giờ thì hai con có thể hiểu được chút nào chưa và lý do tại sao phải gọi, xưng hô khác nhau như thế.


Tại sao bà nội gọi ba bằng “mầy”?


Na và Cil, có nhiều lúc bà nội cũng gọi ba bằng tên hay kêu ba bằng con, những lúc như vậy thì không có mặt hai con ở bên cạnh nên hai con không nghe và cảm nhận được tấm lòng thương yêu của bà nội, ba sẽ kể vài chi tiết để cho hai con hiểu thêm.


Nếu ba không báo trước cho bà nội hay ngày nghỉ của ba hay của mẹ, thì bà nội lo lắng không yên. Thường thường vào mỗi buổi chiều, lúc hai con sắp sửa tới giờ ra trường, trong khi ba đang làm việc thì ba luôn được bà nội gọi phone tới hỏi hay để lại lời nhắn trong máy. “Hùng ơi, ai rước Na Cil đây, con có đi được không, hay nhờ thằng T. (tức chú của con) đi rước giùm cho.” hoặc “Hùng ơi, chút nữa khi đi làm về con nhớ ghé lấy đồ ăn cho Na Cil nha.”


Bao nhiêu năm con đi học, từ tiểu học cho đến khi con lên trung học, bây giờ con đang học lớp 10, là bấy nhiêu ngày bà nội phải lo lắng cho hai con và cho ba.


Những khi ba mẹ có chuyện xào xáo trong gia đình, mẹ của con về méc lại với bà nội, hoặc khi ba nóng nảy la rầy hai con trước mặt bà nội, thì bà nội lại kêu ba về nhà mà rầy la, “Con à, con không được làm như vậy, Na Cil nó lớn rồi, phải nói nhẹ nhàng ,cắt nghĩa cho chúng nó hiểu,” hay là “Vợ con nói con thua hết tiền chơi stock rồi, thôi con đừng có chơi nữa, tiền nhà con đã trả được nhiều ít, gần hết chưa?”


Hoặc mỗi chiều Thứ Bảy thì bà nội lại gọi phone cho hai con, hỏi hay con có muốn ăn gì không để bà nội nấu cho. Và sáng Chủ Nhật, khi đi lễ xong, gia đình mình lại về nhà bà nội ăn sáng. Nhìn ba má và hai con ăn uống ngon lành , là lúc bà nội hạnh phúc nhất, lòng bà nội được bình yên không phải lo lắng cho ba thì đó là lúc hai con thường được nghe bà nội gọi ba bằng mầy nhiều nhất.


Như vậy hai con có thấy không? Khi bà nội phải buồn phiền, lo lắng cho ba, thì bà nội thường kêu ba bằng tên hay là con để mà dạy, khuyên bảo, sửa sai những việc làm sai trái của ba. Chứ đâu phải bà nội không biết kêu ba bằng tên hay là con đâu.


Bây giờ thì hai con sẽ không bao giờ còn nghe được bà nội gọi ba bằng “mầy” nữa, và ba thì cũng không còn bao giờ nhận được những cú phone với những lời nhắn, “Hùng ơi, con ơi” nữa.


Mùa Thanksgiving đầu tiên không còn có má ở bên cạnh chúng con nữa, con vẫn đi mua một một gói thịt ham ở tiệm Honeybaker về như mọi năm nào con cũng làm vì má thích, và lần nầy thì con sẽ không còn được nghe má nói, “Con mua chi gói thịt ham lớn vậy, có tốn nhiều tiền không? Lấy phân nữa đem về để dành ăn đi.”


Ngày Thanksgiving đến, khi chúng con về lại nhà thăm ba và các em, cùng nhau ăn một bữa tiệc nhỏ để cảm tạ tất cả những ơn phước mà gia đình mình đã được, thì lòng con chùng xuống, miếng thịt ham đã không còn vị ngon ngọt như năm nào và con phải kềm mình để cho ba và các em, hai đứa con của con không thấy những dòng nước mắt của con vì nhớ má. Con cám ơn má vì đã ở với chúng con hơn 50 năm. Ðã luôn hy sinh, chăm sóc cho đàn con đến ngày khôn lớn hôm nay. Nếu có kiếp sau, xin má hãy làm má của con 1 lần nữa và hãy gọi con bằng mầy như má vẫn thường gọi con.


Chúng con nhớ má nhiều lắm, má ơi.

17-year-old former brawler is now a champion for human rights


Photo courtesy of www.kansascity.com


 


My Nguyen, 17, recalls his middle school years. Angry. A fighter. A boy trying to hide the fact he realized he was gay from those who wouldn’t understand. A few years later, he found himself homeless, sleeping near graves in a cemetery. Fast forward a couple of years. Nguyen now fights for human rights and has won national recognition for his work with homeless teens and immigrants. Read the story  by Joe Robertson in The Kansas City Star.

Vui buồn chuyện mua sắm ngày Black Friday


Ngọc Lan


 


Ngày Black Friday đã qua. Ngày Cyber Monday cũng đã qua. Nhưng cái bill phải trả cho những ngày mà cái “credit card” cứ nhộn nhạo chạy ra chạy vô trong ví thì chưa hề qua.










Hình: latinospost.com


Người đời nói cũng có cái đúng, là, giá như đừng có ngày nào “seo xiếc” gì hết, đừng “buy one get one free” gì hết, đừng “mua 3 tặng 5” gì hết thì đời mình không khổ đến thế.


Nhưng nghĩ cho cùng, cái gì cũng có cái giá của nó, cho nên thú ham mua đồ cũng phải có giá mà thôi.


Thì kệ, trong bộn bề cái khổ, trong lổn nhổn những chuyện phải nghĩ, thì cứ dành ít giờ lang thang trong mall hay “trèo luôn” lên online mà shop cho nó quên cái sự đời, còn hơn ngồi đó mà tính coi một giờ làm được bao nhiêu tiền, đi shopping ngày Thứ Sáu Ðen hay Ngày Thứ Hai Ðỏ tiết kiệm được bao nhiêu tiền, có bằng số tiền giờ lao động bỏ ra không… thì đời sẽ “chán như con gián.”


Nhiều năm liền đi Black Friday ở outlet, năm nay đổi hướng, tôi chọn đi South Coast Plaza, vừa lớn vừa gần nhà hơn, vừa có cây Noel đẹp lộng lẫy.


12 giờ 5 phút sáng, trời mờ trong sương đêm dày đặc, chạy đến South Coast thì chu choa ơi, cái parking tổ bố ngoài trời của khu thương mại lớn nhất nhì California này không còn chỗ trống, làm như 7, 8 giờ tối họ đã vác ghế vác mền ra đó ngồi chờ sẵn rồi hay sao vậy. Phải chạy xe vô tầng 3 mới có chỗ đậu.


Vừa bước chân vào trong, ngay chóc cái tiệm Games Stop, thằng nhóc 11 tuổi thốt lên, “Oh man” vì một hàng dài sọc người đã chờ sẵn tự bao giờ. Thế là hai cha con đứng đó xếp hàng chung với hàng người lớn nhỏ trai gái ông bà đều có, cho thỏa cái trí tò mò đi shopping đêm ngày Black Friday là như thế nào.


Vào được bên trong tiệm, 2 cha con mua được 3 đĩa games với giá “mua 2 tặng 1.” Ra khỏi tiệm, thằng nhóc không dằn lòng được mở ngay ra xem. Ố ồ, chỉ có một hộp có đĩa, hai hộp kia trống lốc. Thế là quay vô đổi lại. Chẳng cần giải thích gì, chỉ nói hộp không có đĩa thì người bán đưa cho cái khác. Shopping ngày buôn bán đắt hàng nhất nước Mỹ của hai chàng đàn ông đến đó là xong, dắt nhau ra tiệm Mc Donalds “lủm” cái hamburger rồi ra xe ngủ trong lúc chờ giới nữ đi cà thẻ.


Qua khỏi Games Stop thì đến phiên con gái và con cháu tách ra, “Tụi con đi chỗ này, mẹ đi đâu thì đi, khi nào xong con gọi.”


Ừa thì đi. Trời ạ, đây là lần đầu tiên tui đi Black Friday “kiểu thân gái dặm mall” như vậy. Nó lãng lãng kiểu gì chả biết. Thôi thì cứ hướng Macy’s tui tiến vô. Ði lòng vòng cuối cùng đến nơi mua một thứ đồ “mua 2 tặng 1.” Ðến tính tiền, đưa thêm cái coupon mua $50 bớt $20, nàng tính tiền nói, “Giờ này là giờ bán giá đặc biệt nên không có cho xài thêm coupon,” ừ thì thôi.


Thế nhưng, sáng ra ở nhà, lên website của Macy’s thử order đúng y món hàng mình mua, rồi thử bấm số coupon vô, nó trừ lại $20 cho mình mới ghê chứ! Thế là lấy $20 đó mua thêm được một món, vừa đủ tiền “free shipping.” Ðồ kia hôm nào rảnh mang trả, coi như được hưởng thêm một ít giờ vui thú với đời.


Cũng trong Macy’s, nhỏ cháu gọi nhờ mua giùm hộp dầu thơm. Lúc bước chân vô thì thấy rõ ràng cái quảng cáo mua dầu thơm được tặng cái headphone đẹp ơi là đẹp (còn nghe được không thì không biết). Nhưng lúc tôi đến mua đâu chừng hơn 2 giờ sáng, chọn mùi xong rồi hỏi đong đưa “có được tặng gì không?” Nàng bán hàng xinh như chai nước hoa bảo, “Tặng cho bà cái giỏ và một chai lotion.” “Ủa, còn cái headphone đâu?” Nàng mở đôi mắt to tròn vo nói, “Sợ không còn đâu, vì mới mở cửa là người ta đã mua liền rồi. Nhưng để tui đi check lại cho bà.” Nàng đỏng đảnh bước đi vài phút quay lại nói, “Còn đúng ba cái.” Thế thì mua. Lúc tính tiền, thấy nàng chỉ cho vào túi cái hộp headphone, tôi hỏi hai món kia đâu. Nàng bảo tưởng đâu cái headphone hết rồi nên thế bằng cái kia. Không, tôi nghĩ là tặng cái đó luôn mới mua. Thế là nàng bỏ luôn vô trong túi cho tôi, nhưng mà nàng tươi như hoa chứ không có đanh đá kiểu mất gà như chợ Ðồng Xuân.


Chặp thứ ba, tôi lang thang vô tiệm Bath&Body Works. Mấy chai mấy ống lotion có giá $12/chai được rao “mua 3 tặng 3.” Rút kinh nghiệm chỗ Macy’s, tui móc cái coupon mua $30 bớt $10 ra hỏi có dùng được không. Lại một nàng đẹp đẹp trả lời “được.”


Mắt tôi ngay lúc đó chĩa vô những tuýp lotion nho nhỏ đẹp lung linh như đèn Noel mờ mờ trong sương khuya, được ghi giá $4/tuýp. Tôi hỏi cái này có “buy 3 get 3 free” không, nàng đẹp đẹp cũng trả lời “Yes.” Thế là tui lụm như lụm lon cho đủ 12 ống, mua thêm bình rửa tay hình con gấu dễ thương về cho thằng nhóc, nhẩm tính sau khi bớt này bớt nọ, mình chỉ trả có hơn $20 thôi.


Lon ton đi tính tiền. Nỡ lòng nào em gái tính tiền nói tổng cộng ngấp nghé $50. Gì kỳ vậy? Tui bảo mua 3 tặng 3 mà sao em quất hết giá 12 chai cho tôi dị? Em đó cầm mấy tuýp lotion lên ngó, tôi nói luôn, “Nàng đẹp đẹp kia nói là mua 3 tặng 3 mà.” Em gái ra vẻ phân vân và bước đến nói nhỏ gì với một nàng khác. Nàng đó gật đầu, xong, đích thân nàng tốt tướng này đến tính tiền lại. Vừa tươi cười đưa giỏ đồ cho tôi xong, thì nàng kêu ngay một em gái gần đó đi ra nói với mấy em gái kia là món đồ đó không có “mua 3 tặng 3” đâu!


Bước ra khỏi Bath&Body Works, lại lững thững đi lòng vòng. Người đâu là người. Có người hớn hở khoác tay nhau đi trong tiếng cười, trong tiếng nói tíu ta tíu tít. Có người ngồi bệt bên những túi đồ mới mua trước những cửa tiệm chưa mở, ngủ gà gật, có lẽ họ chờ người nhà, hoặc chờ những tiệm sắp mở cửa để vào mua trước. Mỗi tháng chỉ cần có một ngày thiên hạ đi mua sắm kiểu này thì chắc Mỹ chẳng bao lâu nữa lại được gọi là phục hồi kinh tế.


Quay trở lại trước cửa Macy’s ngồi chóc ngóc như con cóc, chờ đợi con gái và con cháu đang rong ruổi đâu đó trong rừng người tung tăng đi mua sắm vui như trẩy hội này, để quay trở về nhà trước khi mặt trời ló dạng.


Với tôi, thế là xong một mùa lang thang Black Friday.

‘Jen’ – nữ chỉ huy đội phục kích Osama bin Laden


Người có công lớn nhất trong vụ điều tra và ám sát Osama bin Laden là một phụ nữ. Tên tuổi của nữ nhân viên tình báo này hiện là một ẩn số được quan tâm đặc biệt, tuy nhiều tình tiết lý thú về cô được hé lộ bởi cuốn sách “No Easy Day” do cựu người nhái có bí danh “Mark Owen” xuất bản vào Tháng Chín vừa qua.









Nhân vật nữ tình báo Jen được diễn viên Jessica Chastain (trái) thủ vai trong phim Dark Zero Thirty. Tên tuổi của Jen vẫn là một bí mật của CIA. (Hình: Strdel/Getty Images)


Trong cuốn sách mô tả cuộc theo dõi và bố ráp Bin Laden, tác giả Mark Owen không tiếc lời khen tặng người nhân viên CIA có mật danh “Jen” này. Trả lời phóng viên đài truyền hình CBS, Mark Owen cho biết, “Tôi không thể mô tả hết tầm quan trọng của Jen. Cô ta gan lì, không ngại nêu ý kiến, và thông minh khủng khiếp.”


Mark Owen là một trong hai người nhái bắn những viên đạn cuối cùng mang đến cái chết của tên trùm khủng bố. Tuy thực hiện mật vụ nguy hiểm nhất, “nhóm người nhái chỉ chịu trách nhiệm 40 phút của chiến dịch bố ráp, còn các nhân viên tình báo CIA phải bỏ ra nhiều năm để tìm ra nơi trú ẩn của Bin Laden.” Trong số đó, người phụ nữ tên Jen có thể nói là nhân viên tình báo có vai trò quan trọng hàng đầu.


Ông Mark giải thích thêm về vai trò của Jen: “Mọi người lo lắng không biết những thông tin tình báo có đúng hay không, hay hỏi những câu như ‘Cô nghĩ sao?’ ‘Có chắc không?’ và cô ta lúc nào cũng đáp lại rằng ‘Osama bin Laden đang ở nơi đó, chính xác 100%.’”


Khi Tổng Thống Barack Obama và Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta chỉ dám nói “chắc 70%” về nơi ẩn nấp của Bin Laden, câu trả lời quyết đoán và những thông tin tình báo đáng giá của Jen là động lực mạnh mẽ để các chiến sĩ người nhái thi hành mật vụ. Họ đặt biệt danh cho cô là “Miss 100 Percent.”


Theo sách No Easy Day, Jen đến Afghanistan từ trước để điều tra và là người trực tiếp chỉ huy nhóm người nhái. Ông Mark Owen gặp mặt Jen ngay trước cuộc bố ráp Bin Laden, khi Jen bay cùng nhóm người nhái từ bờ biển Virginia đến Afghanistan. Tác giả mô tả Jen là “một phân tích viên trẻ và vô cùng cần mẫn” khi ông ngồi kế bên cô trong khoang máy bay.


Theo lời ông, Jen được tuyển vào CIA sau khi tốt nghiệp đại học và làm việc với nhóm điều tra trong năm năm trước khi CIA hạ sát Bin Laden. Không giống như nhiều nhân viên tình báo hay thay đổi công tác, Jen chỉ tập trung điều tra cho đến khi tìm ra giải đáp cho những câu hỏi CIA giao phó.


“Những lo ngại của các chiến sĩ người nhái được xoa dịu khi tất cả các thông tin của Jen đều đúng, một cách đáng ngạc nhiên,” Mark Owen nói với CBS. “Cô ấy có thể nói chính xác từng chi tiết nhỏ nhặt như cánh cửa phòng sẽ mở theo hướng nào, bật ra ngoài hay đẩy vào trong.”


Jen phát hiện Bin Laden ẩn trú trong một ngôi nhà nhỏ ngay gần thủ đô Islamabad chứ không phải tại vùng núi đồi hiểm trở nơi quân đội Taliban đóng giữa biên giới Pakistan và Afganistan. Cùng các nhân viên tình báo khác, Jen lên kế hoạch cho nhóm người nhái Team Six phục kích và ám sát trùm khủng bố Osama bin Laden.


“Cô bật khóc khi chúng tôi báo hoàn thành nhiệm vụ,” ông Mark Owen viết trong No Easy Day. Jen đợi các chiến sĩ mang thi thể của Bin Laden về trạm căn cứ để chính mắt xác thực cái chết của tay trùm khủng bố này.


Khoảng 27 tuổi, theo lời phỏng đoán của Mark Owen, Jen là một tiêu biểu cho nhân viên tình báo mới của CIA: mạnh mẽ, thông minh và là phụ nữ.


Không còn như những ngày trước khi đàn ông điều tra tình báo và phụ nữ chỉ được làm các công việc bàn giấy, hầu hết nhân viên cơ quan tình báo CIA ngày nay là phái nữ. Theo lời bà Jose Rodriguez, một cựu phó giám đốc điều hành của CIA, nói với The Daily Beast, “hầu hết các nhân viên điều tra tình báo hiện nay là nữ.”









Nhân viên tình báo có công đầu trong vụ bố ráp và ám sát Osama bin Laden là một cô gái khoảng 27 tuổi, bí danh “Jen.” (Hình: Mark Wilson/Getty Images)


Tuy tên tuổi của Jen vẫn còn trong bóng tối, nhưng giới làm phim Hoa Kỳ vẫn xây dựng được hình ảnh nhân vật này theo cách riêng cho tác phẩm của họ. Hai bộ phim về cuộc phục kích ám sát Bin Laden, Seal Team Six đã chiếu theo dạng phim tài liệu, Dark Zero Thirty sắp công chiếu trên màn ảnh rộng vào Tháng Mười Hai tới, đều có nhân vật chính là nữ nhân viên tình báo Jen. Dù có thể Jen sẽ không bao giờ lộ diện vì lý do quốc phòng, nhưng sự hiếu kỳ trong công chúng phần nào sẽ được thỏa mãn khi được ngắm Jen qua phim ảnh. (T.A.)

Chương trình ‘Ðêm Hội Ngộ Duy Quang’ tại vũ trường Blue


WESTMINSTER (NV) –
Tin ca sĩ Duy Quang lâm bệnh ung thư nặng đã được giới báo chí truyền thông lan truyền từ hơn một tháng nay.










Ca sĩ Duy Quang ( Hình: CD Kiếp Đam Mê)


Ca sĩ Duy Quang sau khi về đến Mỹ đã nhập viện Orange Coast Memmorial Hospital, nhưng anh chỉ nằm ở đó vài ngày và sau đó được về nhà, hiện ca sĩ Duy Quang đang nằm dưỡng bệnh tại nhà riêng của anh, được biết hiện nay anh đang uống thuốc để ngăn ngừa tế bào ung thư khỏi bị “chạy” sang những bộ phận khác.


Trong một cuộc tiếp xúc gần đây giữa phóng viên Ðức Tuấn với nhà báo Kỳ Phát, chủ nhiệm của bán nguyệt san Trẻ, ông cho biết ông và một số bạn bè thân đã đứng ra tổ chức đêm nhạc “Hội Ngộ Duy Quang.”


Chương trình sẽ được mở màn lúc 8:00 tối Chủ Nhật, ngày 2 Tháng Mười Hai, tại vũ trường Blue, 14160 Beach Ave., Westminster, CA 92683.


“Ðến với chương trình ‘Hội Ngộ Duy Quang’ bạn sẽ được nghe lại những ca khúc trữ tình, sâu lắng mà ca sĩ Duy Quang đã từng trình bày ngày trước như Thà Như Giọt Mưa, Rong Rêu,…” nhà báo Kỳ Phát cho biết “một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ” chính vì trong tinh thần tình bạn, tương thân, tương trợ như vậy nên ông cùng với một số bạn bè thân hữu đứng ra tổ chức chương trình này…


Khi bài viết này lên khuôn, người viết được biết đã có một số rất đông các anh chị em ca nghệ sĩ tên tuổi nhận lời tham gia và giúp cho đêm nhạc như nam danh ca Elvis Phương, Kiều Nga, Công Thành, Lyn, Phi Khanh, Hương Lan, Thái Châu… Cùng một số rất đông các nghệ sĩ thân hữu khác nhận lời đến giúp.


Giá vé: $25 đồng hạng


Vé bán tại: Tú Quỳnh: (714) 531-4284, Bích Thu Vân: (714) 897-4519.


Liên lạc ban tổ chức: Bảo Long: (714) 362-4242; (714) 222-2129; Duy Minh (714) 399-5714. (Ð.T.)

Sylvester Stallone: Nỗi bi thảm như vi trùng gậm nhấm


HOLLYWOOD ( WONDER WALL) –
Sylvester Stallone gần như gục ngã mỗi khi nhớ lại về cái chết của người con trai của ông, và nỗi buồn gậm nhấm này như “con vi trùng cứ tái đi tái lại hoài.”









Tài tử Sylvester Stallone rời khách sạn De Crillon ngày 23 Tháng Mười Một tại Paris, Pháp quốc. (Hình: Marc Piasecki/Getty Images)


Con trai người tài tử nổi tiếng ấy chính là Sage Stallone, hưởng dương 36 tuổi, anh ta được khám phá ra chết tại nhà riêng ở khu Hollywood Hill hồi Tháng Bảy, và sau khi giảo nghiệm xác, cảnh sát Los Angeles kết luận người tài tử, đạo diễn qua đời vì bị sốc tim.


Thảm họa này trút lên đầu của người tài tử chính trong bộ phim “Expendables” rất nặng, Stallone gần như kiệt quệ hẳn vì tin buồn xảy đến, ông thú nhận vẫn còn chưa “tỉnh hồn” sau 4 tháng người con trai mất.


Stallone nói với tạp chí Hello tại Anh quốc rằng, “Tôi ngã quỵ và như tan nát ra từng mảnh cứ mỗi lúc nhớ lại chuyện buồn đó, tôi chẳng còn biết làm thế nào hơn nữa… Cứ thế thôi, vì đó là một vòng quay và bạn phải đối diện với nó, nó giống như con vi trùng tái đi tái lại hoài.”


“Bạn phải đi qua thời gian này với sự chịu đựng trong từng suy nghĩ ‘điều ấy quá kinh khủng’ và bạn phải tìm cách thoát ra khỏi sự suy ngẫm ấy bằng một lối suy nghĩ khác, rồi đột nhiên bạn cảm nhận được dường như chẳng có cách nào khác hơn nữa để bạn có thể làm, và từ suy nghĩ ấy bạn sẽ tự tha thứ cho mình… Rồi bạn lại trải qua một vòng lẩn quẩn khác, ở đó bạn sẽ không tự tha thứ cho mình được, nhưng rồi mọi sự cũng trôi đi và mọi thứ cứ tiếp tục trôi… Và tôi không nghĩ tất cả những thứ mình đang nói sẽ rời xa đời sống chúng ta.” (Ð.T.)

Ðêm nhạc ‘Lễ Tạ Ơn in Little Saigon’ thành công rực rỡ


Ðức Tuấn/Người Việt


 


FOUNTAIN VALLEY (NV) –Ðêm ca nhạc thính phòng “Dạ Khúc Cho Tình Nhân 3” với chủ đề “Lễ Tạ Ơn in Little Saigon” đã chính thức mở màn lúc 3:00 chiều ngày Chủ Nhật, 25 Tháng Mười Một, tại rạp Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurst St., Fountain Valley, CA 92708.










Ca sĩ Quang Dũng (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Chương trình được chia làm hai suất, buổi trưa bắt đầu từ 2:30 đến 5:30 chiều và buổi tối từ 6:30 tối. Vé của cả hai chương trình đều đã “sold out” từ hơn hai tuần trước khi đêm nhạc bắt đầu.


Tham gia đêm nhạc gồm có các ca sĩ: Quang Dũng, Uyên Linh, Phạm Quốc Thái, Lệ Uyên, và Thu Phương.


Ông bầu Dũng Taylor mở màn bằng lối nói chuyện vui vẻ, dí dỏm, gây được sự thích thú, hứng khởi từ khán giả.


“Phần biên tập cho show nhạc ‘Lễ Tạ Ơn in Little Saigon’ coi như khó nhất so với các chương trình ca nhạc khác. Khó là vì tuần lễ tập dượt rơi đúng ngay vào dịp lễ Tạ Ơn, bởi thế việc tập hợp được các ca sĩ và ban nhạc quả là khó khăn vì các ca sĩ bận đi show khắp nơi, nhưng riêng mảng nội dung chương trình lại là dễ vì hầu như các ca sĩ đều muốn thể hiện một chút gì đó ấn tượng riêng cho mình trong dịp lễ Tạ Ơn này.” Ca sĩ Thu Phương, người biên tập chương trình cho biết.


Thật vậy, ngay từ bài hát đầu tiên “khai mạc” đêm diễn, từ cô ca sĩ Việt Nam Idol Uyên Linh đến Phạm Quốc Thái, Thu Phương và Quang Dũng đều gửi đến quý khán giả những ca khúc thay cho lời chào thân ái cũng như hai chữ “cảm ơn” hay “tạ ơn” chẳng hạn như Cám Ơn Em (Uyên Linh trình bày), Tạ Ơn Em (Phạm Quốc Thái), Cám Ơn Một Ðóa Xuân Ngời (Thu Phương-Quang Dũng).


Vẫn theo lề lối sắp đặt như những chương trình trước, mỗi ca sĩ trình bày mảng âm nhạc riêng cho mình như bước vào tiết mục thứ hai là phần trình diễn của Phạm Quốc Thái với Mộng Dưới Hoa (Slow) và Ghen (Twist).


Nhắc lại các vòng thi V Star vừa rồi, Phạm Quốc Thái là thí sinh khi vào đến hai vòng trong anh đều nhận được số điểm 25 từ ban giám khảo, người ta vẫn còn nhớ ca khúc anh trình bày ở vòng chung kết đó là “Bây Giờ Tháng Mấy?”, và cũng nhờ số điểm ấy anh nằm trong số 12 thí sinh được Trung Tâm Thúy Nga tuyển chọn là đặc biệt của cuộc thi V Star.


Ca sĩ Uyên Linh: Cô ca sĩ đoạt giả Việt Nam Idol, Uyên Linh có vóc dáng bé nhỏ nhưng cô sở hữu một chất giọng rất tốt, chất giọng mezzo soprano mạnh khi lên đến cao trào và mềm mại, uyển chuyển khi cần để diễn tả những giai điệu tình cảm nhẹ nhàng…


Uyên Linh gửi đến khán giả các ca khúc chọn lọc thật lắng đọng, trữ tình như Nơi Cuối Chân Trời, hay kể lể tâm tình với Chỉ Là Giấc Mơ, “Ðây là lần thứ hai, Uyên Linh sang Hoa Kỳ trình diễn cho cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại, Uyên Linh thật hạnh phúc khi nhận được nhiều tràng pháo tay cổ vũ và ủng hộ Uyên Linh,” cô ca sĩ Việt Nam Idol tâm tình như thế.


Sau phần trình diễn với ba ca khúc chính, khán giả vỗ tay yêu cầu cô quay trở lại hát tiếp, bài hát “Bài Không Tên Số 8” là nhạc phẩm ‘bonus’ đem đến cho khán giả sự hài lòng, thỏa mãn…


Bà Tâm Trần, cư dân Huntington Beach, cũng là fan của ca sĩ Uyên Linh cho biết, “Tôi yêu thích tiếng hát của ca sĩ Uyên Linh từ lâu, và hôm nay mới được ‘mãn nhãn’, được chiêm ngưỡng thần tượng của mình và được nghe cô ta hát live nữa thì còn gì bằng!”


Khi Uyên Linh quay trở ra để hát thêm bài hát “Bài Không Tên Số 8” thì lúc đó chàng Quang Linh tưởng rằng đã đến phiên mình theo như lịch xếp sẵn, nên anh cầm micro sửa soạn “ứng chiến” và signal với ban nhạc chuẩn bị cho phần biểu diễn của mình, nhưng rồi vẫn chưa đến lúc… Lúc ấy Quang Linh ngúng nguẩy quay đi vào bên trong phòng đợi… Miệng lẩm bẩm, “Lần nào cũng vậy, lại đợi nữa…” Nhìn kiểu cách đó của anh, tất cả mọi người bỗng cười ồ!!!


Quang Linh, giọng hát đã là thần tượng của bao nhiêu triệu khán giả, biệt tài của anh là chuyển tải những ca khúc dân ca ngọt ngào, những bài tình ca mang giai điệu quê hương, Ngoài chất giọng đặc biệt ấy anh còn thêm biệt tài giao lưu với khán giả, lối nói chuyện nửa đùa-nửa thật nhưng pha một chút hài hước đã làm cho khán giả bên dưới như bớt căng thẳng với một chương trình dài hơn 3 giờ đồng hồ…


Lúc Quang Linh đang hát bên ngoài sân khấu thì danh hài Hoài Linh ngồi bẹp xuống sàn, vừa thưởng thức mà cũng là nhắc tuồng cho đồng nghiệp của mình…


“Một năm tôi về Mỹ trình diễn cho bà con mình ở đây 4 lần, cứ mỗi lần như thế tôi đều mang những kịch bản mới của mình đã viết để cống hiến cho khán giả những tiếng cười sảng khoái,” nghệ sĩ hài Hoài Linh tâm tình, phần trình diễn đêm nay của anh với nghệ sĩ Chí Tài đã mang đến cho khán giả những trận cười nghiêng ngả, thoải mái…


Hoài Linh hiện đang là chủ nhân của hãng phim Ðại Cồ Việt, anh cho biết sang đầu năm 2013 anh sẽ cho trình chiếu bộ phim dài 33 tập mang tên “12 Bến Nước,” “Có lẽ cuối năm tới tôi dự định sẽ thực hiện live show ở đây để kỷ niệm 20 năm từ ngày tôi bắt đầu bước lên sân khấu cho đến bây giờ và cũng nhân tiện kỷ niệm 15 năm diễn chung giữa anh Chí Tài và tôi.” Hoài Linh nói về những hoạt động tương lai của anh.


Người ta vẫn nói về ca sĩ Thu Phương như “cô sếu vườn” hay giọng hát “đặc trưng cho Hà Nội” bởi bao giờ cũng thế trong tim người con gái ấy Hà Nội là điều gì đó thiêng liêng lắm, nơi chốn có đầy ắp kỷ niệm thân thương…


Hôm nay Thu Phương gợi nhớ về Hà Nội qua ca khúc Biển Cạn, Thu Phương có lối nói chuyện đẩy đưa, dịu dàng, lối giao lưu như tâm tình, rủ rỉ vào tai người nghe… Chỉ nhớ có một lần trong một chương trình nhỏ, buổi tối ấy có hai tiếng hát Thu Phương và Trần Thu Hà thôi, đêm hôm đó thay vì hát nhiều thì hai cô gái Hà Nội đã “buôn chuyện” nhiều hơn, thế mà hơn 400 khách ngồi dưới cứ như bị họ “bỏ bùa” mê mẩn tâm thần, có một vị khách cũng ngồi tham dự chương trình đó kể, “Tôi ngồi đó, nghe họ đấu chuyện mà như quên tất cả… Các cô gái Hà Nội nói chuyện hay quá anh ạ!”


Thu Phương kể lại câu chuyện hôm vừa rồi cả đoàn đi xe từ Orange County lên San Jose, giữa đường cô chứng kiến chiếc xe BMW chạy trước bị tai nạn và một người trong chiếc xe đó bị văng ra khỏi xe, rồi các xe chạy phía sau trờ tới cán “bẹp dí” lên người nạn nhân đó… Thu Phương nói nhìn thấy tai nạn xảy ra trước mắt mà cô chợt nghĩ đến hai chữ “số mạng” của mỗi người và như thế cô mới hiểu tại sao cần phải nói Tạ Ơn với Chúa Phật hay đấng thiêng liêng nào đó đang che chở cho mỗi chúng ta.


Lệ Quyên, người ca sĩ có vóc dáng mảnh mai, cao ráo… Thoạt nhìn cứ ngỡ cô là người đẹp hoa hậu nào chứ, “Tôi sang Mỹ đã rất nhiều lần, trong suốt 7 năm nay… Vậy mà lần này được bà con, khán giả ủng hộ nhiều, tôi cảm động với tấm chân tình của cộng đồng việt Nam tại đây dành cho tôi.” Cô ca sĩ Bắc kỳ chia sẻ.


Phần trình bày của Lệ Quyên đậm đà với 4 ca khúc Tình Lỡ, Biển Cạn (hát chung với Thu Phương), Sao Em Nỡ Vô Tình, Hiu Hắt Ðời Nhau. “Sở trường của Lệ Quyên là trình bày những nhạc phẩm ‘nhạc vàng’ đó anh” ca sĩ Lệ Quyên nói như thế.


“Trong năm tới trung tâm D&D sẽ làm live show cho Lệ Quyên và Thu Phương tại đây,” ông bầu Dũng Taylor nói về dự định tương lai.


“Tôi đã cộng tác với trung tâm D&D được 9 năm, đã đi hát rất nhiều nơi với sự tổ chức của anh Dũng Taylor nhưng lần này chương trình được bố trí ngay trong tuần lễ Tạ Ơn nên cảm giác có hơi khác, vì tôi hiểu lễ Tạ Ơn là dịp lễ quy tụ gia đình, để mọi người tỏ lòng tri ơn đất nước đã cưu mang cộng đồng chúng ta,” ca sĩ Quang Dũng tâm tình những suy nghĩ của anh về buổi diễn hôm nay.


Phải nói phần trình bày của Quang Dũng là rất đặc biệt, cả khán phòng im lặng như tờ, sự im lặng để được thưởng thức tài nghệ của người ca sĩ, được uống từng nốt nhạc, cử chỉ của anh khi anh đang chuyển tải các bài hát rất nhẹ nhàng, chuyên nghiệp.


Có ít nhất 3 lần khán giả đã vỗ tay, hò hét yêu cầu Quang Dũng trở lại hát tiếp cho họ nghe. “Bởi vì cho dù anh có hát thêm 3 bài hay 10 bài đi nữa chúng tôi vẫn thấy chưa đủ,” ông Nam Nguyễn, một trong hàng triệu fans của Quang Dũng nói với phóng viên Người Việt như thế.










Ca sĩ Thu Phương (Hình: Dan Huynh/NguoiViet)


Trong số 4 ca khúc Quang Dũng trình bày, bài hát “Tình Ðầu Tình Cuối” đã làm cho một vị khán giả phải đi ra ngoài đứng khóc, khi người viết đến gần hỏi ông lý do tại sao ông khóc? Ông chia sẻ vì khi ông nghe Quang Dũng hát nhạc phẩm này, ở đoạn điệp khúc, “Em ơi, em ơi em đâu rồi? Mộ bia đề tên em đó sao?” làm ông nhớ đến người vợ vừa mới mất cách đây mấy tháng trước…


Vậy đó, lễ Tạ Ơn năm nay quả thật là đầy đủ ý nghĩa, ý nghĩa nhất là được hưởng trọn vẹn một chương trình ca nhạc có một không hai…


Cảm ơn trung tâm D&D đã luôn mang đến cho giới thưởng ngoạn những giây phút thư giãn, thoải mái-hạnh phúc bên người thân và hòa mình vào với dòng sông âm nhạc.

Thị trường ít nhà bán, loại nhà bị xiết không còn giảm giá nhiều


Với số nhà bán trên thị trường hiện ở mức thấp chưa từng thấy, sự khác biệt về giá cả giữa loại nhà bán bình thường và loại nhà do ngân hàng làm chủ hầu như không còn nữa.



Vào tuần này, dịch vụ đánh giá địa ốc Zillow nói rằng sự giảm giá trung bình trên toàn quốc đối với các bất động sản bị xiết đã giảm chỉ còn 7.7%. Trong vùng Inland Empire của Califronia (vùng đô thị thuộc miền Nam California, nằm về phía Ðông Los Angeles và thuộc các quận Riverside, San Bernardino và Ontario), nơi thị trường đang nóng, việc giảm giá chưa tới 2%.


“Việc giảm giá thấp nhất trong loại nhà bị xiết được thấy ở những nơi mà sự cạnh tranh để mua nhà ở mức cao, đến độ người ta sẵn sàng mua một căn nhà bị xiết bằng giá với một căn nhà không bị túng quẫn, chỉ vì muốn lợi dụng tình trạng dễ mua nhà nhất từ trước tới nay,” kinh tế gia trưởng của tổ chức tiếp thị địa ốc Zillow, ông Stan Humphries, nói trong một bản tin báo chí. “Hơn nữa, trong những vùng như Phoenix và Las Vegas, nơi trước đây không lâu cứ hai căn nhà được bán ra thì có một căn được bán vì bị xiết, việc mua một căn nhà bị xiết không còn chỉ dành cho các nhà đầu tư.”


Theo Zillow, loại nhà bị xiết giảm giá thấp nhất ở Las Vegas (0%), Phoenix (0%), Sacramento (0.7%), Riverside (1.8%), San Diego (2.4%), Miami-Ft Lauderdale (2.9%), Los Angeles (4.2%) và San Francisco (4.7%).


Mức giảm giá cao nhất vẫn ở Pittsburgh thuộc Pennsylvania (27.8%), Cleveland (25.8%), Cincinnati (20.2%), Baltimore (20%), New York City (15.5%), Detroit (15.2%), Charlotte, North Carolina (15.1%), Boston (15.1%), Philadelphia (14.4%) và Minneapolis-St. Paul (13.9%).


 


số cung giảm 64%


 


Tình trạng thiếu nhà để bán đang thúc đẩy nhu cầu và gia tăng giá cả.


Theo các con số của Dịch Vụ Quảng Cáo MLS vùng California, có 6,272 căn nhà trên thị trường vào cuối Tháng Mười tại 51 cộng đồng ở Inland Empire thuộc địa hạt hoạt động của Hiệp Hội Ðịa Ốc Inland Valleys. Căn cứ vào nhu cầu, con số đó chỉ tương đương với số cung đủ cho một tháng. Trong Tháng Mười năm 2011, con số là 17,470 căn nhà trên thị trường, một số cung đủ cho 3.2 tháng.


Giá bán trung bình (average sales price) trên khắp các cộng đồng đó là $246,509, tăng 11.14% so với Tháng Mười 2011. Nhưng giá cả đã gia tăng 15.6% kể từ Tháng Giêng năm nay, khi giá bán trung bình là $213,197.


Các kinh tế gia và các chuyên viên thị trường không đồng ý với nhau về tương lai sắp tới. Trong hội nghị và cuộc triển lãm hàng năm của Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NAR) vào tuần trước, kinh tế gia trưởng của NAR, ông Lawrence Yun, tiên đoán một tỉ lệ gia tăng 5.1% trong giá nhà ở giữa (median home prices) cho năm 2013.


Ông Mark Vitner, kinh tế gia cao cấp tại Wells Fargo, so sánh những căn nhà bị túng quẫn với một vụ bán rẻ sau lễ Giáng Sinh, trong đó hầu hết những món tốt nhất đã được người ta chọn mất rồi.


Những người khác lý luận rằng chúng ta tưởng lầm giá cả đã xuống tới mức chót khi thấy giá cả gia tăng, bị thúc đẩy bởi tình trạng thiếu nhà bán và những người mua xếp hàng dài, hy vọng chộp được những căn nhà trong khi lãi suất thấp.


 


Thị trường mong manh


 


Theo ông Yun, sự hồi phục của thị trường nhà đất vẫn “mong manh,” và có thể nghiêng về phía này hay phía kia tùy theo những gì xảy ra cho thị trường tín dụng và nguy cơ ngân sách lao xuống vực đang đe dọa – tình trạng được gán cho ngày 31 Tháng Mười Hai năm nay, khi những cắt giảm tạm thời về thuế lương bổng, cắt giảm thuế kinh doanh và cắt giảm thuế lợi tức của người tiêu thụ theo dự trù sẽ chấm dứt, và các khoản thuế mới liên quan đến đạo luật săn sóc sức khỏe của Tổng Thống Obama bắt đầu có hiệu lực.


Các quy luật kinh tế căn bản đã đóng góp vào việc tăng giá nhà, và chúng sẽ tiếp tục gây ảnh hưởng lên thị trường. Lãi suất tăng, số nhà bán tăng vọt, hay một sự sụt giảm về nhu cầu tiêu thụ vì thuế tăng có thể chặn đứng sự hồi phục của thị trường địa ốc. (nn)

Nhân sĩ, trí thức phản đối ‘hộ chiếu lưỡi bò’

SÀI GÒN (NV) –Hơn 150 nhân sĩ, trí thức hàng đầu ở cả trong lẫn ngoài Việt Nam vừa ký tên vào bản tuyên bố ‘Phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc in hình ‘lưỡi bò’ lên hộ chiếu công dân.’









Một người Trung Quốc cầm tấm hộ chiếu của nước này. Hơn 150 nhân sĩ trí thức cả trong và ngoài Việt Nam vừa ký tên vào bản tuyên bố phản đối loại hộ chiếu in bản đồ Trung Quốc bao gồm cả vùng biển “Lưỡi Bò” chiếm 80% biển Ðông. (Hình: AP Photo)


Bấm vào đây để tham gia Diễn đàn về ‘hộ chiếu lưỡi bò’


Bản tuyên bố viết ngày 25 tháng 11, được phổ biến trên nhiều trang mạng, với nội dung ‘cực lực phản đối hành động khiêu khích mới của nhà cầm quyền Trung Quốc cho in đường 9 đoạn bao trùm hầu hết Biển Đông (thường gọi là đường “lưỡi bò”) lên hộ chiếu cấp cho công dân nước mình.’


Trong danh sách 151 người ký tên, có các tên tuổi hàng đầu như nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu, Giáo sư Hoàng Tụy, Linh mục Huỳnh Công Minh, Giáo sư Tương Lai, ông Lê Hiếu Đằng, Giáo sư Lê Xuân Khoa (Hoa Kỳ), Giáo sư Trần Văn Thọ (Nhật Bản), Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, nhà báo Huy Đức, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh…


Những người ký tên trong bản tuyên bố gọi việc ban hành ‘hộ chiếu lưỡi bò’ là ‘Hành động được tính toán’ và ‘cho thấy nhà cầm quyền Trung Quốc ngoan cố tiếp tục thực hiện mọi thủ đoạn nhằm thôn tính Biển Đông, mở đường cho những bước leo thang mới của Trung Quốc trực tiếp xâm phạm chủ quyền quốc gia của các nước có liên quan trên Biển Đông, uy hiếp nghiêm trọng hòa bình và ổn định trong khu vực.’


Bản tuyên bố nhấn mạnh, ‘Bước đi mới này bóc trần sự giả dối của các nhà lãnh đạo Trung Quốc khi nói tại Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng như tại Hội nghị cấp cao Đông Á lần thứ 7 mới đây về hòa bình, hữu nghị và hợp tác với các nước, đặc biệt là các nước ven Biển Đông.’


Bản tuyên bố nói thêm, ‘Chúng tôi ủng hộ tuyên bố ngày 22-11-2012 của người phát ngôn Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN, trong đó nêu rõ: “Việc làm trên của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển liên quan đến Biển Đông”. Chúng tôi đồng tình với những việc làm của các nước trên thế giới lên án bước leo thang mới này của Trung Quốc trong việc thực hiện mưu đồ bành trướng.’


Những người ký tên đòi hỏi nhà cầm quyền Trung Quốc phải:’ Tôn trọng luật pháp quốc tế và chủ quyền của các quốc gia có liên quan trên Biển Đông, từ bỏ mọi âm mưu “bẻ từng cái đũa trong bó đũa” chia rẽ các nước ASEAN trong vấn đề Biển Đông cũng như mọi việc làm cản trở sự thông qua Quy tắc ứng xử (Code of Conduct – COC) mà tất cả các quốc gia liên quan phải tôn trọng trên Biển Đông.’


Việc nhà cầm quyền Trung Quốc ban hành loại hộ chiếu có in hình đường lưỡi bò tiếp tục gây xôn xao dư luận cả trong lẫn ngoài nước Việt Nam.


Theo Hoàn Cầu Thời Báo, Trung Quốc đã phát hành hơn một triệu hộ chiếu mới từ tháng 5 năm 2012 có kèm theo một cái chip điện tử giá trị 10 năm. Cái hộ chiếu dày 48 trang này không những có in hình thắng cảnh Trung Quốc mà còn có cả bản đồ với khu vực biển tranh chấp đánh dấu với cái “Lưỡi Bò” trên biển Ðông.


Ðối phó với chính sách mới của Trung Quốc trong tranh chấp biển đảo, giới chức biên phòng tại các cửa khẩu quốc tế của Việt Nam trong thời gian qua đã từ chối đóng dấu thị thực nhập cảnh cho người Trung Quốc nếu họ mang hộ chiếu in hình “Lưỡi Bò” biển Ðông.


Báo Tuổi Trẻ của Việt Nam hôm Thứ Bảy 24 tháng 11, 2012 nói tại cửa khẩu quốc tế giữa hai nước ở tỉnh Lào Cai, có 111 hộ chiếu Trung Quốc đã bị coi là không có giá trị. Tuy nhiên, các du khách người Hoa vẫn có thể tiếp tục hành trình nhập cảnh Việt Nam khi được phát một tờ chiếu khán rời với lệ phí là 50,000 đồng.


Theo tờ Tuổi Trẻ, hành động tương tự cũng được áp dụng tại cửa khẩu Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh. (KN)

An toàn nhà cửa trong dịp nghỉ lễ


Mùa nghỉ lễ phải là một thời gian để vui chơi với gia đình và bạn bè. Chúng ta rời khỏi nhà lái xe ra khỏi thành phố mình sống để được gần gũi với những người mà chúng ta coi như thân thiết.



Tuy nhiên, mùa vui này cũng là thời gian phải cẩn thận hơn bình thường. Thời tiết khắc nghiệt và những cạm bẫy khác có thể thực sự làm bạn mất vui vào dịp lễ này trong năm.


Sau đây là một vài điều cần phải để mắt tới.


Chúng ta có thể bị cám dỗ trong việc đưa các dự tính tương lai của chúng ta lên địa điểm truyền thông xã hội. Chẳng hạn như, “Nóng lòng tới bà ngoại tối nay để thưởng thức món bánh táo nổi tiếng của bà,” hay “Chúng tôi mới tới khách sạn. Tôi không thể tin là chúng tôi sẽ có hai tuần lễ nhìn ra biển!”


Chúng ta ai cũng muốn nói lên sự xúc động của chúng ta về kỳ nghỉ và những chuyến đi sắp tới! Tuy nhiên, các chuyên viên về an toàn khuyến cáo không nên chia sẻ loại tin tức này.


Cho mọi người biết các kế hoạch di chuyển của chúng ta có thể làm cho bạn và nhà bạn dễ bị trộm. Những kẻ trộm có thể coi đó như đèn xanh để chúng tiến tới. Bạn có tin tưởng tất cả những người nằm trên danh sách “bạn” của bạn hay không? Những người bạn này có thể đáng tin, nhưng “bạn của những người bạn” có thể không đáng tin cho lắm.


Bạn có thể khó cưỡng lại việc bày tỏ niềm vui mà bạn đang hưởng, nhưng bạn hãy để dành những bức hình, tin nhắn (tweets), và cập nhật tình trạng khi bạn trở về. Nếu bạn chỉ giản dị cần cho biết về kỳ nghỉ lễ của bạn, hãy cố làm cho tin nhắn có vẻ mơ hồ, khiến người đọc không biết là bạn có đi xa thật hay không!


Bây giờ có phải là lúc để bạn đầu tư vào một hệ thống an ninh điện tử cho căn nhà hay không? Hiện nay có nhiều sản phẩm trên thị trường có thể giúp các chủ nhà an tâm một chút khi ra khỏi nhà. Nếu ngân sách của bạn cho phép, bạn có thể cho lắp đặt một hệ thống theo dõi để báo động cho một cơ sở chuyên nghiệp và họ báo ngay cho cảnh sát khi có dấu hiệu bất bình thường. Ngân sách eo hẹp hơn có thể có nghĩa bạn cần sáng kiến. Nhiều chủ nhà thấy rằng họ có thể thiết lập hệ thống máy ảnh của chính họ để theo dõi từ xa.


Bạn cũng có thể sử dụng sự trợ giúp của các sinh viên đại học để coi nhà cho bạn vào dịp nghỉ lễ. Nhiều sinh viên thích cơ hội nghỉ ngơi và thư giãn trong yên lặng đồng thời kiếm thêm một ít tiền.


Với tính cách một biện pháp cuối cùng, đừng quên nói với một người láng giềng mà bạn tin cậy về các kế hoạch đi xa của bạn. Họ có thể giúp coi chừng chỗ ở của bạn và sẽ biết có điều gì đó không ổn khi có khi chiếc xe van dọn nhà đậu trên lối xe cộ ra vào ở nhà bạn!


Tuy nhiên, vấn đề an toàn cho nhà cửa vượt ra ngoài việc bảo vệ các vật dụng của bạn. Nó còn có nghĩa bảo vệ sức khỏe của bạn. Mùa lễ có nghĩa bạn sẽ giăng những dây đèn và đồ trang trí đẹp đẽ, nhưng nó cũng có thể gây ra hỏa hoạn và rủi ro bị điện giật.


Những bóng đèn trang trí trong dịp Lễ Giáng Sinh là để ăn mừng ngày lễ và tạo hấp dẫn, nhưng phải cẩn thận. Bạn luôn luôn nên làm từ từ khi đứng trên thang hoặc di chuyển trên mái nhà. Hàng ngàn chủ nhà (theo các con số thống kê, khoảng 12,500 người) được điều trị tại các bệnh viện mỗi năm vì những thương tích khi lắp đặt hệ thống đèn!


Ngoài ra, nên cẩn thận để đừng làm các ổ cắm điện quá tải vì quá nhiều đèn. Ðây là một cách chắc chắn để gây một đám cháy, hoặc ít ra làm cháy một mạch điện. Hãy kiểm tra cẩn thận mọi dây điện nối dài và các dây bóng đèn để tìm chỗ dây bị sờn, tróc, điều cũng có thể gây hỏa hoạn.


Cuối cùng, hãy cẩn thận để tránh rủi ro trợt ngã vì nước đá. Hãy sẵn sàng một bao muối hoặc cát để trải lên các bậc thềm và hàng hiên đóng đá. Nên đặt những tấm thảm lên các lối ra vào, nơi nước có thể làm cho gạch trơn trợt. Hãy lắp đặt loại đèn phát hiện sự chuyển động để giúp khách khứa tìm được lối đi an toàn tới các vỉa hè và cửa trước.


Ngày lễ là một thời gian vui vẻ! Chỉ cần bảo đảm bạn vẫn tiếp tục vui khi mùa lễ chấm dứt! (nn)

Thơ Trần Vấn Lệ


Sương mù và ai trong tương tư


 


Em đi đường sương buổi sáng này


Sương bay và tóc của em bay


Lòng em có nghĩ chi Ðà Lạt


Sao mắt em hình như có ai?


 


Em đi đường sương sương nắng thơm


Tóc em gió thoảng cũng thơm đường


Mùa ni Ðà Lạt hoa quỳ nở


Nắng bắt người ta thêm nhớ thương…


 


Anh giữa đường sương một ngã ba


Thường anh hay đợi chỗ em qua


Nhìn em đi cạnh lề hoa cỏ


Lát nữa anh về nâng niu hoa…


 


Em đi đường sương xa sương mù


Tóc vàng nửa mái tóc mùa Thu


Nhớ ơi Ðà Lạt mênh mông nắng


Sương đọng cạnh thông mượt ý thơ…


 


Em là tình yêu em là thơ


Chỉ anh định nghĩa thế bao giờ


Ðể khi buồn vuốt trăm tờ giấy


Ðể ngó ra đường sương như xưa…


___________


 


Từ một câu đến cả bài


 


Hồi chiều có chút mưa thôi, mà em có biết bầu trời ra sao? Mờ. Như con mắt muốn trào. Muốn quên. Ðừng nhớ. Buồn sao là buồn!


Hồi chiều mà mưa lớn hơn, chắc chi mà núi mà non vững vàng? Rừng thông Ðà Lạt bạt ngàn, mưa bay thôi cũng tưởng làn tóc em!


Hồi chiều, anh nhớ, không quên, may mưa đếm hạt như duyên tình cờ… để anh có một câu thơ và bài thơ sắp sẽ vừa lòng chăng?


Hồi chiều mưa tạnh, rồi trăng / mới lên, đẹp lắm, một vầng trăng Thu! Nhẹ nhàng gió thoảng vi vu,em nghe không tiếng là vù vù rơi…


Anh nghe em tiếng em ời. Thương sao muôn dặm em hồi âm nhanh. Còn ba tháng nữa Xuân xanh, mai anh hứng nắng cất dành sưởi Ðông!


Em về không biết kịp không? Nhớ nhau chưa đủ, nhớ nhung cho hiền… Ôi em mà gặp nhãn tiền, xinh sao cái miệng em duyên dáng cười…


_________________


 


Thoang thoảng


mùi hương dạ lý hương


 


Trời trở mình thôi. Trời không mưa.


Một đêm khô ráo đã trôi qua


Sáng, tôi thức dậy, nhìn hoa nở


Rất mỏng sương mù. Mưa không sa!


 


Cali rồi lại thêm ngày nắng


Tôi cũng thêm lòng thương nhớ ai.


Sống để mà thương. Thương để sống


Tới ngày không có nửa… ngày mai!


 


Bỏ nước nhà đi hăm mốt năm


Bao nhiêu trăng khuyết với trăng Rằm


Nhìn trăng so sánh lòng chung thủy


Rồi nghẹn ngào, ta, một thế nhân!


 


Là thế nhân là Ta với Ta


Là không tri kỷ cạn chung trà


Không tri âm để thơ còn gợi


Những ý tình xa, rất xót xa!


 


Chờ một đêm mưa. Không có mưa.


Ðường sương, cỏ lơt, nói sao giờ?


Nghiêng hoa để nhẹ tình yêu quý


Câu đó, em à, “Có Phải Thơ?”


 


Em không là mưa, không là sương


Nhớ nhau thê thiết gió đêm trường


Trăng sao có lẽ buồn theo gió


Thoang thoảng mùi hương Dạ Lý Hương…

Thơ Nhược Thu


Em giấu thu vàng trong lá bay


 


Em giấu thu vàng trong lá bay


Làm anh nhìn cứ ngỡ thu say.


Không say vì rượu em vừa chuốc


Say áo vàng chanh rực chốn này.


 


Có phải em gom hết mùi hương


Pha trong hơi thở nhẹ như sương


Mà sao mê đắm bao ong bướm


Ðang nhởn nhơ bay lượn khắp vườn…?


 


Có phải em gom hết mây trời


Kết vào trong tóc thả buông lơi?


Bỗng dưng anh ước là mây trắng


Ðáp xuống vai mềm để nghỉ ngơi…


 


Có phải em thu hết kim cương


Giấu vào đôi mắt sáng như gương?


Nhìn anh bối rối làm sao ấy


Khiến nửa hồn anh lạc mất đường…


_________


 


Ðổi lá thu vàng lấy nhớ nhung


 


Em về chốn ấy nắng hay mưa,


Có tiếc màu hoa giữa độ mùa?


Cánh kiến chở buồn pha sắc phượng


Tô dày thêm mãi khối sầu xưa.


 


Em về miền gió cát xa xôi


Nắng nứt chân chim khắp nẻo đồi.


Em nhé những ngày yêu dấu cũ


Xem như mạng nhện vắt ngang đời…


 


Em về cầu nắng chẳng cầu mưa


Lệ đẫm từ thơ cũng đã vừa.


Ðâu chỉ mình em sầu tiễn biệt


Mà còn se thắt cả người đưa…


 


“Mai mốt có còn gặp nữa không?”


Ðường xa không ngại chỉ e lòng.


Chia em một nửa vầng trăng cũ,


Ðổi lá thu vàng lấy nhớ mong…

Cuộc tình thơ dại


* Người Phương Nam


 


Trong ký ức em có người tên Thọ


Tên Thọ nhưng hưởng dương thật ngắn ngày


Khi cầu vai áo lấp lánh bông mai


Anh tử trận lúc vừa lên trung úy


 


Ngày xưa thuở ấy em còn nhớ rõ


Tuổi chúng mình mười bốn với mười ba


Chơi với nhau tình hàng xóm lại qua


Em ngày ấy là nụ hoa chưa nở


 


Mỗi dịp bãi trường anh đi thư viện


Mượn sách thật nhiều chia đọc với nhau


Mỗi người một quyển, chẳng nói câu nào


Em đong đưa võng, anh ngồi dựa cột


 


Buổi trưa, anh chạy về ăn vội vã


Rồi trở qua em ngồi đọc tiếp theo


Như người cận vệ đã ký giao kèo


Suốt mấy tháng hè ngày nào cũng thế


 


Qua đệ tam, em vào trường anh học


Tuổi mười lăm nụ hàm tiếu chớm hương


Ong bướm vờn quanh mỗi buổi tan trường


Anh từ đó bỗng hết thân vô cớ


 


Em vô tư nên cũng không tìm hiểu


Với em, anh là người bạn láng giềng


Tình cảm như anh em, chẳng ý riêng


Nếu anh nghỉ chơi thì em đành chịu


 


Xong tú tài, anh đi khóa Thủ Ðức


Anh chẳng giã từ, em chẳng bận tâm


Thản nhiên vì chúng ta chẳng nợ nần


Trôi theo dòng đời, đường ai nấy bước


 


Từ anh nhập ngũ đến lên trung úy


Ðời chiến binh không ngừng nghỉ quân hành


Em chẳng còn cơ hội gặp lại anh


Cho đến một ngày nghe anh tử trận


 


Anh chết đi em chỉ buồn năm phút


Buồn như buồn kẻ vắn số không thân


Không hiểu sao lúc ấy em vô tâm


Với người anh đã một thời gắn bó


 


Có những chuyện lúc xảy ra không thấy


Khi về chiều hồi tưởng thấy thương sao


Ðến nay em cũng chẳng hiểu thế nào


Tình anh đối với em ngày xưa ấy


 


Có phải anh biết số anh không thọ


Sợ em thành góa phụ nửa chừng xuân


Nên để em tự tìm ý trung nhân


Ðể khỏi ân hận làm em dang dở


 


Xin cám ơn anh những gì anh đã


Làm cho em lúc vừa tuổi dậy thì


Từ những mảnh giấy nhỏ viết li chi


Ðến quyển sách dày kèm ảnh Ðức Mẹ


 


Anh tặng em ảnh “Mẹ hằng cứu giúp”


Nên đời em được Mẹ cứu giúp luôn


Quá khứ không may hay hiện tại buồn


Em lúc nào cũng cậy trông nơi Mẹ


 


Lòng em lúc nào cũng có anh mãi


Như bức hình Ðức Mẹ ở bên em


Nửa thế kỷ rồi em vẫn chưa quên


Xin gởi anh nén hương lòng thương nhớ


(Nguồn: www.chshoangdieudhauchau.com)

Thơ Du Yên


Hà Nội niềm nhớ không nguôi


 


Kính tặng những người xưa Hà Nội


 


Chợt quay cuồng cùng trăm ngàn nỗi nhớ


Trong từng tế bào già nua


Thăng Long thành


Một thuở


Nghi Tàm, Quảng Bá những ngày thơ


Từng trái ổi chín mọng


Ðợi chờ


Ngọt lịm môi em


Nụ hôn ngày cũ…


Nồng nàn mùi trái thơm ngây ngất


Như ly rượu trào chưa uống đã say


Qua từng tháng ngày


Những ngày xưa Hà Nội


Ðếm nỗi cách xa


Bằng từng năm dài tháng đợi


Mịt mù sương phủ núi cao


Ðốt dần đời bằng những ly rượu ngọt ngào


Giọt rượu cuối cùng trong chai vắt cạn


Vẫn khề khà ngất ngưởng


Chưa say!


 


Có lần qua Hà Nội năm tám hai *


Buổi chiều tháng năm trời mưa lất phất


Cây cầu sắt qua sông run lên bần bật


Ðôi tay an phận trong cùm!


Ôi! Hà Nội điêu tàn


Mái xưa rêu phủ


Vách tường loang lở


Con đường xưa


Từng hàng cây cúi mặt


Ngậm ngùi nhớ lại bước chân đan


Của ngày xưa còn bé


Cõi sầu nứt nẻ


Nhớ thương về một thuở mộng mơ


Ngày tháng tuổi thơ Hà Nội!


Cõi già cằn cỗi


Ðếm từng nỗi nhớ


Bây giờ


 


Lại nhớ về những buổi trưa Văn Miếu


Ngồi trên lưng rùa


Cứ tưởng mình là sĩ tử xa xưa


Trăm năm ngày tháng cũ


Vinh quy bái tổ


Áo mão xênh xang


Rộn rã xóm làng


Nhưng chỉ là giấc mơ lãng đãng


Của tuổi thơ ngày tháng


Dại khờ


 


Sân trường Lý Thường Kiệt


Vang tiếng ve thảm thiết


Ðón phượng về dáng đỏ màu phai


Sân Septo quần thảo mệt nhoài


Mặc ống chân sưng vù


Vẫn hẹn ngày mai


Tranh tài


Bằng banh trái bưởi…


Vườn bách thảo bóng râm mát rượi


Mẹ cho tiền ăn dĩa “thịt bò khô”


Năn nỉ ông già tàu xin thêm nước xốt


Ớt đỏ cay sè


Nghe ve buồn than thở


Buổi chia tay quyến luyến sân trường


Giờ mẹ chẳng còn


để lại nhớ thương


Và sân trường xưa cũng đành cách xa


Ðành ôm nỗi nhớ mong


Từng hè qua nơi xứ lạ


 


Những trái sấu dầm Hà Nội


Vị chua ngọt cay tê đều lưỡi


Nhai thật ròn như tiếng trống tan trường


Ríu rít đàn chim non bay khắp ngả đường


Mầm non nước việt


Cuối cùng chia đôi chém giết


Ðau lòng cho Quốc Tổ Hùng Vương


Nhìn những đứa con tuyệt vọng trong sóng vỗ


Vùi thây giữa lòng đại dương


Lang thang khắp nẻo đường


Vẫn nhớ về quê hương bỏ lại


Những hận thù tham vọng đảng phái cá nhân


Trăm ngàn khổ lụy đổ xuống đầu dân


Biết cùng ai than thở !


 


Tôi nhớ về Hà Nội của tôi


Một thuở


Trên nửa thế kỷ trôi qua


Oằn vai gánh nặng


Những đau thương của cả quê hương


Giờ đây lầm lũi bước


Ðếm nỗi buồn lưu xứ


Trong từng ngày tháng cuối


Một đời…!


 


*Ngày chuyển từ trại tù Vĩnh Quang về trại tù Z 30A Xuân Lộc


vào đầu tháng 5 năm 1982, xe chạy qua Hà Nội


______


 


Vẫn nhớ về Hà Nội


 


Cứ mãi hẹn


Một ngày trở về thành phố tuổi thơ


Nhưng mãi hẹn cho ngày chờ tháng đợi


Ngày về vẫn chỉ là ước mơ


Ước mơ không với tới


 


Năm năm tư trong ngày hấp hối


Tôi vội vã ra đi


Lúc vừa xuất hiện


Những gương mặt trâng tráo lầm lì


Ðầu đội nón cối


Ngôn từ xa lạ


 


Thành phố của tôi rũ buồn cây lá


Thưa dần từng bước chân quen


Vì tất cả đang bỏ đi


Thật vội vã


 


Rời Hà Nội trên chuyến xe lửa


Ở ga Hàng Cỏ


Vào một buổi chiều hình như


Trời lất phất mưa


Từng con đường quen đưa tay vẫy


Tiễn đưa


Những người đi


Không hẹn ngày trở lại


 


Lòng buồn đến tê dại


Khi bánh sắt nghiến trên cầu Paul Doumer


Năm mươi bốn năm dường vẫn còn nghe


Tiếng sông hồng hò hẹn


Một ngày về


 


Mờ mờ xa Nhà Bác Cổ


Có những bộ xương người trong quan tài gỗ


Hình tròn


Những giờ trốn học


Ra những đụn cát ven sông


Chia hai phe


Ngọn cờ lau tập trận


Từng phút xa dần


Nghẹn ngào nuối tiếc


 


Giã từ tuổi thơ


Cùng nước Hồ Tây xanh biếc


Hè về rộn rã tiếng ve


Ðường Cổ Ngư quen lối đi về


Rợp bóng hoa phương đỏ


 


Tiếng xe điện leng keng ngày đó


Nhảy xe lên tận Bờ Hồ


Còn vô tư nào hơn được tuổi học trò


Chân sáo nhảy


Cuộc đời hoa mộng


 


Ðến nay gần tròn cuộc sống


Vẫn chẳng sao quên


Ðêm đêm chong đèn


Viết những giấc mơ


Về ngày xưa Hà Nội!


DuYên


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Ði một đoạn đường cùng anh ‘Ngọc Toét’

 


* Ý-Yên


 


Kỷ niệm 49 ngày ra đi của anh Ngọc Toét Ðoàn Xuân Ngọc, mời quí bạn chia sẻ một đoạn văn trong hồi ký của nhà văn Ý Yên (mpd.)


 


Anh không “toét” đâu anh. Chẳng biết vì đâu, trong trường hợp nào, Văn Quang và bạn bè đã gán cho anh cái hỗn danh ấy. Trái lại, đôi mắt anh có tầm nhìn thẳng vô người đối thoại, hiền hòa, và giọng nói nhẹ nhàng so với tầm vóc cao lớn của anh.


Toét, Ngọc Toét? Thôi thì để dễ nhớ tới một người mang cái tên khá đẹp là Ðoàn Xuân Ngọc, gần như trang lứa với những Bảo Trị, Ngọc Loan, Nguyên Khang, Cao Kỳ… của một thời Hà Nội, những cậu học sinh mới lớn tinh nghịch, ngông nghênh, dám đánh lộn với cả những lính Lê Dương thứ dữ của đoàn quân viễn chinh Pháp…


Người viết không nghe không biết anh từ trước, cho tới một buổi sáng nơi vũ đình trường Trường Ðồng Ðế, vào năm1959, cótiếng gọi, “Ê, Ngọc Toét, đi đâu thế, mày?” Hai ba ông trung úy niềm nở chạy đến bao vây Ngọc Toét cao lênh khênh hơn họ chừng nửa cái đầu. Một khẩu súng lục đeo chéo ngang ngực anh chàng có dáng dấp một Clint Eastwood, so ra một chín một mười. Họ kéo nhau vô câu lạc bộ. Anh Ngọc có lối đi lừng khừng, như theo một vũ điệu chậm, chân bước nhẹ nhàng.


Có lẽ anh Ngọc thuộc thành phần ban giám khảo cho một khóa nào đó thuộc quân trường. Vào những năm 1958-1960…, trường Ðồng Ðế, Nha Trang, KBC 4311, phụ trách huấn luyện các khóa tu nghiệp hạ sĩ quan, các khóa thể dục thể thao quân đội, khóa biệt đồng đội, các khóa biệt động quân tàn phá sắc đẹp đời trai, và các khóa sĩ quan đặc biệt da đen rắn chắc như đồng đế. Liên đoàn Quan sát, ẩn danh của Biệt Cách Dù, chiếm ngụ một khu vực trong quân trường. Trường Ðồng Ðế nổi tiêng về môn dây kinh dị và tử thần… đu dây tử thần đùa với gió núi… trăng sao… vung gươm lên quyết chiến thắng gian lao, chiến công rực rỡ trong nắng đào (nhạc Minh Chánh)…


Có những hình ảnh khó quên. Anh Ngọc thuộc về thành phần đó. Nói tới anh Ngọc, mấy sĩ quan đồng nghiệp trong văn phòng cán bộ khề khà kể chuyện không hết về anh, như con người cùng quân ngũ, là người lính, nhưng có tác phong kỳ bạt giang hồ, nhưng vẫn là lính. Anh xuất thân khóa 4-phụ Thủ Ðức, mang tên khóa Cương Quyết. Mới vừa đây, 2012, anh Ngọc tham dự một buổi họp, có mặt một vị cựu đại tá cùng khóa Thủ Ðức với anh. Ông đại tá đùa cợt tí: “Ê, Ngọc, mày chậm như rùa, còn đeo lon thiếu tá hả mày?” Anh Ngọc chậm rãi bắn từng phát một: “Ê mày, giờ mà còn lon với lá khoe mẽ, đ.m mày!” Biết tính Ngọc, vị cựu đại tá sính văn chương, tránh voi chẳng xấu mặt nào, đánh bài chuồn êm.


Năm 1960, người viết tham dự cuộc hành quân an ninh cấp liên đoàn tại Ninh Hòa, Vạn Giả, phía Bắc Nha Trang, gồm mấy địa danh để nhớ, như Hòn Khói, Ninh Chữ ven biển, mật khu Ba Hồ, Ðá Bàn vùng cận sơn. Cuộc hành quân nhằm bảo vệ chương trình bầu cử toàn quốc diễn ra hoàn hảo. Viên trung úy quận trưởng tổ chức liên hoan ăn mừng thành công. Các viên chức xã ấp, ban ngành thuộc quận được sắp xếp chỗ ngồi khá dễ chịu nơi một hội trường lớn, trong khi các sĩ quan hành quân, mang cấp bậc tương đương hay cao hơn ông trung úy, bị dồn vô mấy góc tối om, cho có lệ. Không rõ do nhiệm vụ gì, anh Ngọc cũng có mặt trong buổi họp mặt. Anh ta lừ đừ tiến lên phía cái bục sau lưng viên quận trưởng, phán rằng: “Kính… thưa… nhằm giúp vui cho ông quận và quý vị, tôi xin có chút tài mọn…” Nói rồi, Ngọc đặt bảy chai la-de cách quãng nhau, và từ cự ly chừng 20 mét, cứ mỗi phát súng từ tay Ngọc là một cái chai vỡ tung…. Ngọc đi ra khỏi cửa. Cánh sĩ quan hành quân cũng bỏ dở… cuộc vui, không một lời từ giã ngó ngàng tới ông quận. Chẳng rõ viên trung úy người nhà nước, sau đó có bẩm trình gì về Saigon chăng…, và đời quân ngũ của anh Ngọc có bị trầy trật gì chăng. Dường như là có đấy.


Từ Tháng Sáu 1975, người viết cùng đi với anh Ngọc Toét một đoạn đường thập giá. Chúng tôi… trình diện tại trường Nguyễn Tri Phương trong Chợ Lớn, mang theo13,620 đồng để “ăn học” trong một tháng. Thông cáo nhắc, nhớ mang theo áo lạnh, là chúng tôi dư đoán ra cái thời gian thiên thu theo lối cộng sản rồi. Buổi tối, có lệnh… hành quân. Ðoàn xe bít bùng chạy chậm qua phố phường Sài gòn của ta xưa, vòng vo quanh co đến sáng tinh sương thì tới nơi, thì đó là thành Ông Năm, Hóc môn, trên đoạn đường chừng 15 cây số. Gã cán bộ Bắc Kỳ hỏi đểu: “Các anh có biết đây là đâu không?”


Mưa trái mùa tới sớm hơn mọi năm, cho chúng tôi những vũng nước đọng trong sân trại công binh cũ dùng làm nước uống. Chừng mười phút sau, gã cán bộ kêu ba người tới gặp. Hai anh bạn, tuổi 30, đẹp trai, cao lớn, tiểu đoàn phó Lê, Thủy Quân Lục Chiến và phi công Xuân, C. 130. Người viết chưa hết dáng học trò, khai báo thuộc sư đoàn X. Sư đoàn tại Xuân Lộc, qua Tháng Tư vừa qua, chạm nặng với một quân đoàn đối phương, và gây cho họ những tổn thất cấp sư đoàn; điều đó làm người viết hơi e ngại khi bị chỉ định làm“đội trưởng.” Trong đội có anh Ngọc. Buổi tối sinh hoạt đầu tiên dưới ánh đèn dầu, tân đội trưởng bất đắc dĩ thưa với chiến hữu, đại ý: Thời gian tới sẽ là những thử thách; xin nhắc anh em không quên bảo vệ cho nhau, lấy thí dụ về một đàn trâu ngủ đêm ven rừng tự lập một vòng tròn bên nhau mà phòng ngăn thú dữ, những con nghé đều nằm chính giữa an toàn… Có lẽ anh Ngọc chú ý tới người viết từ đó chăng, bởi sau này, mỗi khi gặp mặt bên chai la-ve là anh kêu“ông đội” hay bút hiệu nhỏ nhoi của người viết một cách thân tình.


Một tối, gần nửa đêm, anh Ngọc khều khều chân người viết: “Ê, ông đội, liên hoan!” Không biết bằng cách nào mà ngay giữa doanh trại cộng sản, anh Ngọc tóm được một con ngan; cũng không rõ bằng cách nào anh đã nấu nướng đàng hoàng, lại có kèm theo một chai Johny Walker đủ bộ… Bữa tiệc có thêm anh Phan Phước Thìn, gốc Biên Hòa, trên nền đá lạnh, góc phòng. Hôm sau, anh em đi khai giếng nước, thấy anh Ngọc ngó ngó theo đàn ngan bên khu trại cộng sản. Thôi ông ơi, một con ngan béo là đủ rồi.


Tháng đầu tiên, người tù được thong thả, đi cà nhỏng qua lại hai trại kêu là Ðông Ðức, Tây Ðức, chơi bài, thể thao, tối tối cầu cơ, nhặt nhạnh vật dụng do Công Binh để lại… Anh Ngọc đi một vòng, tha về những mảnh, ống nhôm, ngồi hí hoáy đẽo gọt, chốc chốc đưa thanh sáo lên miệng, nghiêng đầu chúm môi thả ra những Ðàn Chim Việt… về đây khi gió mùa… ôi lũ chim giang hồ, tha thiết não lòng. Anh Ngọc làm ống sáo rất cừ, thổi sáo một cây, lại khắc hình ảnh mỹ nữ trên khung nhôm, chẳng khác gì những tác phẩm trưng bày trong tiệm. Bên khu nhà khác cũng vang vang lời sáo điệu nghệ của Tường, tiểu đoàn trưởng quân y Nhảy Dù. Xa hơn chút, hướng Ðông Ðức, Tô Kiều Ngân ngồi ngắm trăng ngoài hiên cùng một thiếu tá… đệ tử, nấu cà phê từ miếng cháy khô xin dưới bếp, rít thuốc lào, và cứ như ngày trước… đây là chương trình Dạ Lan, tiếng sáo họ Tô vang vọng qua màn đêm.


Trong thời gian chờ đợi vào đi vào… nền nếp, tù có lệnh vác cuốc ra phía sau, cuốc cuốc một chút cho giãn gân. Ðây là dịp cho anh Quách Hồng Quang và Nguyễn Văn Thịnh quan sát địa hình địa vật chuẩn bị cho cuộc trốn trại, không thành và bị xử bắn, trước khi chừng hai chục ngàn tù bị lưu đầy ra miền Bắc… xã hội chủ nghĩa.


Một buổi trưa, gã quản giáo kêu“ông đội” ra điều tra, tập trung vô anh Ngọc. Câu hỏi loanh quanh về anh Ngọc, là tiểu khu phó hẳn là nắm quân cấp trung đoàn…, là tiểu khu thì hẳn phải là CIA?… “Ông đội” vừa u ơ trả lời theo lối… trì hoãn chiến, don’t know don’t talk, không biết không nói, vừa đoán xem vì lý do nào gã quản giáo lại cần biết về anh Ngọc. Sự giải đoán giản dị, là vì anh Ngọc vốn dân Hà Nội với những Nguyễn Ngọc Loan, Nguyễn Cao Kỳ… cùng là những học sinh ngày nào. Gã quản giáo dường như hỏi có lệ theo lệnh trên, rồi bỏ qua. Người viết không thuật chuyện lại cho anh Ngọc, ngại làm anh bận tâm. Không biết bên họ có hỏi han gì với anh Ngọc nữa chăng. Cùng ngày, đám cộng sản cũng hỏi cung nhiều bạn tù khác, đều là những nhân viên tình báo trung ương, thứ dữ bên phe mình. Những cán bộ CS hỏi cung, là những người đến từ ngoài trại, từ Saigon, những nhân viên phản gián chuyên môn. Tình báo cộng sản điều tra, là để biết về mạng lưới mà bên ta gài lại trong hàng ngũ CS, đặc biệt là phe MTGPMN. CS có điều tra là để tìm biết về chính hàng ngũ CS bên họ.


Ngày ngày từ hướng Lái Thiêu, An Sơn vang lại những hồi súng lớn, nhỏ dồn dập, kéo dài hàng tháng trời. Cán bộ CS nói, các anh muốn nghĩ sao thì nghĩ. Báo chí CS đăng tin về mật khu kháng chiến tại Long Khánh bị ăn bom. Thời gian đầu, tù còn được giữ Radio, nên thường trực nghe Bột Bích Chi (BBC) và Vân Oanh (VOA) loan nhiều tin phấn khởi, cứ như ngày tổng phản công tới nơi rồi!… Khá nhiều anh em tù ta bắt đầu tập chạy vòng quanh trại, tập tạ, hy vọng gì đó… cho một ngày… Những đoàn xe từ bên ngoài vô trại, xúc hết chiến cụ, vật dụng công binh chở đi đâu mất. Tài xế thường là lính ta cũ, cũng loan nhiều tin mừng… Lại có thư từ bên ngoài tuồn qua đám tài xế, viết: Thiên thần Micae quỳ chầu bên hang đá Be Lem, ngụ ý người Mỹ (Micae) vẫn tôn trọng Hiệp định Ba lê…


Anh em tù ta tuy có đoán biết được những gian khổ ngày mai, nhưng mưa lúc nào mát mặt lúc ấy, ta vui chơi cho quên sự đời. Thoắt một cái, những chiếc mandolins, banjos, kể cả violons… được tù chế biến từ vật dụng săn nhặt. Tài thiệt. Tối tối ca vang nhạc vàng. Bên CS chưa để tâm, tạm làm ngơ. Lã Quý Trang, lính Nhảy Dù, có giọng rất mạnh và cao, ngự trên cái thùng phuy đựng nhựa đường, nghêu ngao cho cả đội bên Quốc Cộng cùng nghe. Bỗng một hôm, chen với lời ca tiếng nhạc, vang lên một giọng Trương Phi: Nghe đây! nghe đây! (Im lặng một lát), Ngọc Toét thông báo, tôi Ngọc đây, Ngọc đây, xin xung phong đi bộ đội cụ Hồ (ngưng một tí) tôi xin đi bộ đội, nhưng chỉ muốn xuống bếp… làm anh nuôi thôi!


Rồi một ngày kia cũng xảy đến, phải đến thôi. Ðợt thứ hai của con tàu Thương Tín trong đêm mùng 7 Tháng Sáu 1976 nuốt trọn hàng ngàn “cải tạo viên” và sau gần tuần lễ, nhả họ ra tại bến cảng Hải Phòng, trước khi bị đóng hộp trong các toa xe lửa theo hướng Yên Bái vùng cao. Chuyến đi ra Bắc thiệt là rợn rùng xét theo phương tiện chuyên chở và cách thức tổ chức cộng sản. Có mấy tù bỏ mình theo chuyến đi, chết té ngã, chết ngộp hơi. Nghĩ, mà thấy lạ đời. Một ông vua bên nhà, dồn hết lính tráng dưới trướng mình vô chân tường không lối thoát, để ông vua kế vị mở cửa cho đối phương tràn vô. Ngon ơ. Và người xâm lăng từ miền Bắc lên án những người giữ nhà miền Nam là… kẻ thù, đền tội khi không một cách oan ức, đến của cải sạch trơn, mang thân vô chốn lao tù chẳng biết ngày về.


Buổi chiều, nắng thắp sáng những đỉnh đồi chơ vơ Yên Bái. Ðoàn xe qua bến Âu Lâu trực chỉ Sơn La. Giữa đường, tối đêm, xe chạy chậm hẳn lại. Từ hai bên con tỉnh lộ, một hàng dài người ta lố nhố trong ánh đèn vàng vọt, đồng loạt lên cơn sốt chửi bới và ném đá lên xe. Ngọc Toét là người đầu tiên có phản ứng; cánh tay dài ngoằng của anh tung từng cục đá nhọn xuống. Có tiếng kêu đau, la ơi ới phía dưới. Anh bộ đội dẫn giải, bị viên đá trúng lưng, bực bội ra lệnh, các anh cứ ném xuống cho bỏ bố chúng nó đi. Nhưng, chỉ vài tháng sau, cảnh tiếp đón các “chú miền Nam” diễn ra khác hẳn cái cảnh đêm đen này. Một đoàn tù đi gánh củ mì bo bo về trại. Các em bé và các bà các cô chờ sẵn hai bên đường núi, các anh các chú nhớ gìn giữ sức khỏe nhá. Nắm ớt, mấy trái cam, chanh, trái ổi… làm quà mọn trao tù. Ðó là con cái những nạn nhân của phong trào đấu tố, cải cách ruộng đất năm xưa, bị chỉ định cư trú lên vùng núi.


Từ Sơn La, “cải tạo viên” bị phân phối đi các lán, các trại xa xôi khác nhau. Anh Ngọc cũng biệt tăm tích từ đó, Tháng Sáu 1976. Nhưng cái nhìn chung của tù vô màn đêm hoang dã, vô những rặng núi răng cưa xám tựa chì, trăng hồng hoang, loài chim bìm bìm lanh lảnh kêu mùa nước lên… đều như nhau. Cùng nhai thứ củ mì T. 34 diệt chủng, do “bà chị Gandhi” đánh đổi, cứ ba ký sắn Ấn độ lấy một ký gạo trắng VN. “Bà chị Gandhi” là lời xưng tụng của Thủ tướng Phạm Văn Ðồng. Mấy tháng sau khi Tù ra miền Bắc, Tháng Chạp 1976, Thủ tướng Ðồng tiếp đón ông Cao Ủy Hồng Thập Tự Liên Hiệp Quốc. Trong những ngày hiếm hoi đó, khẩu phần lương thực của tù thuộc đoàn 776 Hoàng Liên Sơn tăng gấp đôi, trang phục mới, tóc hớt gọn gàng, tắm… nước nóng… oai quá, nhân đạo quá… Sự có mặt sớm sủa của ông Cao Ủy HTT Liên Hiệp Quốc vào cuối năm 1976 cũng là một tín hiệu, một hơi sưởi ấm, một hy vọng mong manh cho thân phận tù.


Mười năm sau, 1985, tù tăng thêm mười tuổi, trung bình giữa khoảng 30-50, còn trẻ chán. Nơi “Công viên Hoàng tử “ tức Vườn hoa Ông Thượng cũ, trước Dinh Ðộc Lập và Sở Ngoại Vụ thành phố mang tên… người, các hoàng tử tù tụ tập nghe ngóng tin tức ra đi… Mỹ. (Chuyện này phong phanh đã nghe từ khi vô tù, mới ra miền Bắc, 1977, được chính thức xác nhận qua Hội nghị quốc tế tại Genève, Tháng Ba 1979 về tị nạn chính, trong đó là tù cải tạo, thuyền nhân, và con lai). Hoàng tử? Khi trong tù, các đội văn nghệ tù trình diễn vở kịch “Hoàng tử và bọn cướp “được tù ta hoan nghênh, vỗ tay rần rần. Ta hiểu ý ta; nhưng bên phía cai tù đâu có biết chăng là, cũng vỗ tay. Giấy rách giữ lấy lề. Tù tự xem mình là hoàng tử đối lại với… cai tù, thật ra cũng không quá đáng. Kết quả “học tập” mười năm, mười bảy năm, hai bên cùng hiểu nhau, chỉ là công cốc, vẫn là chuyện nín thở qua sông… Cai Tù thì giữ tù, đâu có cầm giữ được khát vọng tự do con người. Mấy vần thơ nhỏ diễn tả niềm mơ ước khôn nguôi của tù:


 


Buổi sáng leo sương tới Cổng Trời,


Chặt vầu, đốn gỗ, ngắm muôn nơi


Giờ trưa vẳng tiếng khua cạo chảo


Biết chén khoai khô đợi dưới đồi


 


Chiều đi kiếm củi ven bờ suối


Gặp mấy cô xin hát nhạc vàng.


Bỗng kẻng thu quân rền inh ỏi


Một ngày lao động rất vinh quang


 


Ðêm tối như bưng trời Nghĩa Lộ


Chui vô mền với chén bo bo


Nhâm nhi từng hạt, từng hạt nhỏ


Gửi mộng xanh đi khắp bến chờ…


 


Ðôi khi người viết lên bưu điện gởi thơ “quay tem,” cũng lê la vô đám đông. Bạn bè nhận ra nhau, lặng lẽ cảm thông. Loáng thoáng có hoàng tử mặc áo phi hành ngày nào; có hoàng tử mang nón bê rê với cánh dù và cọp dữ; chen lẫn có cô nữ quân nhân nhìn ra qua chiếc áo veste ngắn màu xanh lơ…., có phải là Thiên Nga đó chăng? Người viết không nhớ có gặp lại anh Ngọc nơi công viên… Hoàng Tử một lần nào, nhưng chắc chắn anh có đến nhà chơi, trà lài, thuốc lá phì phèo. Anh ở mãi bên Tân Thuận, đạp xe tới khu nhà thờ Ba Chuông, cũng khá xa, trời nắng Saigon nhưng không còn áo lụa Hà Ðông. Chỉ còn nỗi nhớ. Mười năm qua, anh Ngọc vẫn thế, lời nói nhẹ nhàng, nhẹ nhàng khi chàng ta pha trò vui tếu. Tếu, là nghề của chàng nhưng không bao giờ xô bồ quá trớn. Không biết vì lẽ gì, anh Ngọc tỏ ra quý mến… người viết, vẫn là “ông đội” với anh, tuy dáng thư sinh lẫn phong trần, khác hẳn dáng nét gồ ghề Django nơi anh. Thật tình, có một niềm hãnh diện khi giới thiệu anh cùng thân nhân hay bè bạn: đây là anh Ngọc Toét. Bằng thừa, vì ai ai cũng từng nghe đến tên anh, con nhà… chả cá Lã vọng Thăng Long Hà nội xưa… trong đám học sinh nghịch ngợm đánh Tây, như Bảo Trị, Cao Kỳ…


Thung lũng hoa vàng. Không rõ qua phone hay hỏi ai, anh Ngọc lại đôi lần đến thăm kẻ hèn này. Dĩ nhiên tình bạn đã hơn xưa. Không bao giờ người viết coi anh cùng trang lứa, cách nhau mấy tuổi, anh vẫn có cái gì ở trên một bực, có cái gì mà mình không có, tuy tình bạn chẳng đổi thay, từ ngày gặp anh nơi Nha Trang là miền quê hương cát trắng, năm 1959 xa vời. Từ ngày anh đặt bảy cái chai la-de cách xa 20 mét, và từng phát súng đập vỡ tan từng cái chai trước mặt viên trung úy quận trưởng Ninh Hòa… thiếu kém lễ nghi.


Mới gần đây, mà đã tám năm rồi. Ðó là vào mùa Xuân 2004. Bạn bè họp nhau chừng 10 người nơi tư gia của chàng TMK, Phi đoàn trưởng Ó Ðen ngày xưa. Từ hai đầu bàn, anh Ngọc ngồi đối diện với một người Sơn Tây ngày ấy. Ðôi mắt người Sơn Tây là bài ca đầy cảm khái. Hôm đó anh Ngọc nói có lớn tiếng hơn thường lệ, “Ông ơi, ông chấp nê to tiếng chửi bới cái cộng đồng này làm chi vậy? Có được gì không?” Hai người Hà Nội lừ lừ nhìn nhau, tưởng chừng như sắp có một màn tóe khói đến nơi. Chẳng ngờ anh Ngọc Toét nghĩ sao nói vậy thẳng thừng. Lạ thay, người bạn Sơn Tây kia cũng có giọng nói nhẹ nhàng, nhấn nhấn từng chữ, trả lời anh, rồi huề. Tất cả cùng nhau nâng ly rượu vang. Ðến khi xem xong dĩa DVD do một vị tướng Mỹ ghi lại buổi nói chuyện của “người Sơn Tây” trước Bộ Ngoại Giao Việt Nam, lời lẽ thẳng thắn, có đoạn gay gắt thì mới thấy rõ đôi lời phê phán mấy ông tướng lãnh Saigon xưa đi đầu quân cho một cái đảng “cầu may” ngoài này, từ huênh hoang dần sang lụi tàn, thật là chẳng oan chút nào…


Người Sơn Tây chợt ra đi, vĩnh viễn. Một ngôi sao khuất nẻo trùng dương, bí ẩn, khó nói ra lời. Anh Ngọc vội xuống Los Angeles dự lễ tang cho đến ngày cuối. Khi đủ 49 ngày, anh Ngọc vẫn tiếp xuống dự lễ cầu siêu. Một năm sau, thân nhân, bạn hữu tổ chức tưởng niệm người quá cố, anh Ngọc không còn trong tình trạng di chuyển được nữa nên không xuống miền Nam Cali. Anh dự một nghi thức đơn giản tại một ngôi chùa bên đường McLaughlin, San Jose. Anh đi trên chiếc xe lăn, do người bạn – anh Trí – từng là tùy viên vị tư lệnh Không Quân, giúp anh. Cao lớn, ngồi thẳng băng trong bộ complet bleu-noir, chiếc nón feutre, cứ như một nhà trinh thám về hưu, như một chính khách, hơn là một anh Ngọc Toét thân tình vui đùa ngày nào. Sau lễ, tôi đến bám vô vai anh, gầy guộc xương bọc da, anh đang phải thở bằng ống dưỡng khí. Anh kêu lên bút hiệu nhỏ nhoi của tôi, xin số điện thoại, mà anh chẳng còn bao giờ sử dụng nữa.


Sau buổi tiễn đưa người xưa quê cũ, anh Ngọc xuống sức hẳn. Bạn bè nói, anh bị chấn động tinh thần quá nặng. Cũng có thể là do cao tuổi, theo lẽ tự nhiên đời người. Anh Ngọc có nhớ, là nhớ bạn nhớ bè, nhớ quê, nhớ mái trường mẹ Chu Văn An, nhớ Hà Nội trước 1954. Nhớ bỏ quê di cư vô Nam. Nhớ đời quân ngũ, có nét ngang tàng. Cùng đi một đoạn đường với anh Ngọc Toét, không một lần người viết nghe anh phê phán một ai, không bao giờ nói chuyện chính trị chính em, không đả động gì đến tôn giáo, thì anh thương nhớ người đồng hương núi Tản sông Ðà, chỉ là tình nghĩa con người.


Các con anh – Ðoàn Thi Ngọc Thanh và Ðoàn Xuân Giang – tổ chức mừng thượng thọ cho Cha. Bạn bè khá đông, không nhớ hết danh tính, có H.C. Long, có Thanh Thương Hoàng và phu nhân, cụ cậu Bùi Thanh Tùng người linh hoạt trong các lễ nghi sinh hoạt cộng đồng; cô Ngọc Bích MC có hạng vốn dòng Sơn Tây, cô Phương Nam của Không Quân, Ngọc Thủy talk-show… không nhớ hết những bạn xưa Hà Nội. Chúng tôi sắp hàng lần lượt mừng tuổi anh Ngọc. Tôi nắn vai anh gầy, nghe nho nhỏ anh gọi bút hiệu ngày nào rơi rớt của tôi… Về hai cô cậu con anh, đều lớn con đẹp đẽ khác người, đã thể hiện một tinh thần, phong cách đáng bực con nhà. Nhìn cô Ngọc Thanh cúi khom múc chút nước cháo cho cha, mím môi, nước mắt chảy ròng, thật khó ai mà cầm lòng.


Hai ngày sau, Thứ Ba, 25 Tháng Chín, 2012, lúc 0 giờ 55 sáng, anh Ðoàn Xuân Ngọc-anh Ngọc Toét -từ giã cõi hồng trần. Tình yêu đã hoàn thành, mà đường đi còn dang dở. Nhớ anh, gởi theo anh vài lời thơ mọn:


 


Con biết có một linh hồn trong xác


Khi xác con tàn, hồn sẽ phiêu diêu.


Không hóa kiếp, hãy làm mây tản mác


Cùng đời đời ẩn ức nỗi niềm yêu.


 


Thưa, rồi ngày nào đó, ai ai cũng ra đi theo anh. Tôi xin chưa vội về trời, hãy làm mây lãng đãng trên quê hương Việt Nam, và trên những người thương yêu một đời gắn bó…


(Nguồn:macphuongdinh.blogspot. com)

“Nixon và Kissinger Bán Ðứng Ðồng Minh”


Sách mới


 


Biên khảo, tác giả Trọng Ðạt


 


(dầy 311 trang, giá 18 Mỹ Kim


Người Việt Dallas xuất bản)


“…Cũng như hai cuốn biên khảo về chiến tranh Việt Nam của cùng tác giả xuất bản năm 2008 và 2010 trước đây mấy năm, cuốn sách này có mục đích phục vụ quí độc giả về phương diện kiến thức phổ thông và để chúng ta có cái nhìn khách quan hơn đối với giai đoạn lịch sử cận đại vừa qua.



Nội dung được giới hạn trong khoảng thời gian của thập niên 1970 khi mà Hoa Kỳ bắt đầu rút khỏi Ðông Dương để thực hiện Việt Nam hóa chiến tranh cho tới khi Ðông dương sụp đổ vào Tháng Tư năm 1975. Khác với hai cuốn trước, ở đây tác giả nghiêng về phương diện chính trị nhiều hơn là quân sử. Ngoài ra tác giả chú trọng về hòa đàm Paris, quan điểm nhìn từ phía Mỹ nhiều hơn, người Mỹ chủ động cuộc chiến tranh Ðông Dương nên họ nắm giữ nhiều sự thật bí mật.


Nay cuộc chiến Ðông Dương đã trôi qua ba mươi bẩy năm, các nhà chính khách, tướng lãnh Hoa Kỳ đã tiết lộ hầu hết bí mật về giai đoạn máu lửa này. Các nhà học giả Mỹ đứng đắn nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam cũng đã làm sáng tỏ mọi nghi vấn với tinh thần vô tư, công trình biên khảo sưu tầm và sự diễn tả trung thực của họ có thể khiến chúng ta tin tưởng được… Nay cuộc chiến tranh Việt Nam đã trở thành quá khứ, đã diễn ra từ nửa thế kỷ qua thì không thể nghe theo tin đồn vì mọi bí mật đã được bạch hóa. Phía người Mỹ, những bí mật dần dần đã được tiết lộ nhờ giải mật, có lẽ chỉ còn những chi tiết chưa được bạch hóa, còn về đại thể đã được các nhân vật chính trong cuộc kể ra hết rồi…


Những cuộc chiến tranh lớn trong lịch sử Mỹ trước đây như Thế Chiến Thứ Nhất, Thế Chiến Thứ Hai, cuộc chiến tranh Triều Tiên không thấy có sự phản kháng cũng như sự can thiệp của người dân. Sang thập niên 60, người dân Mỹ đóng vai trò then chốt một cách rõ rệt trong cuộc chiến và ảnh hưởng trực tiếp tới những quyết định quan trọng như đem quân vào Việt Nam năm 1965 cũng như rút khỏi nơi đây năm 1973. Những quyết định căn bản về cuộc chiến Việt Nam của Hoa Kỳ không phải chỉ là hành động của một người. Trên thực tế không ai có thẩm quyền kết thúc cuộc chiến dù là Nixon, Kissinger, Gerald Ford… mà chính là người dân đã có quyết định sau cùng.


Tìm hiểu quá khứ, chúng ta không suy diễn theo ý kiến cá nhân mà cần tôn trọng sự thật lịch sử. Khác với các chế độ độc tài, lịch sử chỉ là một công cụ tuyên truyền, nhưng tại phần đất của thế giới tự do quá khứ được diễn tả, làm sống lại gần như nguyên trạng. Niềm hoài vọng của tác giả cuốn biên khảo này chỉ là cố gắng tới gần sự thật nhất mà tác giả có thể thực hiện được.


Arlington Texas- Mùa bầu cử, cuối tháng 9 năm 2012.


(Trích: Lời nói đầu của cuốn “Nixon và Kisinger Bán Ðứng Ðồng Minh”)

Bài học từ người thi sĩ cô đơn Nguyễn Chí Thiện

 


* Nguyễn Văn Sâm


Bài đọc trong buổi lễ cầu siêu cho nhà thơ Nguyễn Chí Thiện


(Thứ Bảy, 10 tháng 11 năm 2012, tại chùa Bát Nhã, Orange County, CA, USA)


 


Sau khi một người nào đó từ giã cõi trần thì thân nhân đến chùa tổ chức lễ cầu siêu cho hương linh người quá vãng được lên cõi Tịnh Ðộ. Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện ở vào trường hợp đặc biệt: Ông không có thân nhân ở cạnh và nhứt là ông là một thi sĩ có tâm hồn cương dũng, đã đóng góp tích cực cho tiếng nói chống lại bạo quyền nên chùa Bát Nhã có buổi lễ cầu siêu hôm nay.










Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, thi sĩ Trần Văn Nam, nhà văn Nguyễn Văn Sâm (tháng 5, 2012).


Ðây là việc làm hơi mới một chút nhưng là điều mới rất đáng quí, thể hiện lòng từ bi của người theo Phật đạo và thể hiện sự ngưỡng mộ một thi sĩ có công với thơ văn và với tư tưởng tranh đấu kiên cường chống lại cường quyền áp bức người dân trong nước.


Tôi không được hân hạnh quen thân với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và tôi vẫn lấy làm tiếc về điều đó. Chỉ là biết gặp nhau trong vài ba lần ở những buổi sinh hoạt có tính cách văn hóa mà thôi, chẳng hạn như lễ mừng sinh nhật 100 năm của Giáo Sư Nguyễn Khắc Kham ở San Jose năm 2007 hay lễ Ra Mắt Sách tác phẩm Nhân Văn Giai Phẩm của nhà văn Thụy Khuê ở Quận Cam gần đây, hay qua một hai buổi mời ăn thân tình của một người bạn quen biết cả hai đàng…


Tôi thích sự nhỏ nhẹ của thi sĩ, sự nhỏ nhẹ gần như là rụt rè. Cặp mắt và cử chỉ như muốn nói với ta điều gì đó, rồi lại thôi, như là ông cân đo sự thân tình của hai đàng đạt chưa đến mức độ có thể thố lộ điều sâu ẩn trong đáy lòng. Tuy nhiên trong những lần nói chuyện ngoài những câu trao đổi sơ giao mưa nắng trời trăng tôi được biết thêm đôi điều về ông.


Trước đây tôi chỉ biết qua tác phẩm rằng ông là một người có dũng khí, dám công khai bày tỏ lòng yêu nước bất chấp tù đày và cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Tôi muốn nhắc đến nội dung tập thơ Tiếng Vọng Từ Ðáy Vực nổi tiếng của ông. Tuy rằng chuyện ông là tác giả của tập thơ nầy còn nhiều khúc mắc khi có nhiều người phủ nhận nhưng phải công tâm mà nói chưa ai đưa ra được lý chứng đủ thuyết phục. Chỉ là những giả thuyết và rất nhiều suy luận gián tiếp không dựa trên khoa học. Trong văn học Việt Nam những giả thuyết không công nhận tác giả đã có quá nhiều: Bài thơ Khóc Thị Bằng đầy nước mắt, “đập cổ kính ra tìm thấy bóng, xếp tàn y lại để dành hơi,” của vua Tự Ðức hay của Thượng Tân Thị? Bản dịch Chinh Phụ Ngâm thiên cổ kỳ bút “Trống Trường Thành long lay ánh nguyệt, khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây” là của Ðoàn Thị Ðiểm hay của một người nào khác như sự cho biết của Giáo Sư Hoàng Xuân Hãn? Bài Văn Tế Trận Vong Tướng Sĩ “buổi chinh chiến hoặc là oan hay chẳng, cũng chớ nề kẻ trước người sau” làm rơi lệ biết bao thế hệ con người sau cuộc chiến tương tàn Nguyễn Ánh-Tây Sơn có phải là của Tổng Trấn Nguyễn Văn Thành hay của một nho sĩ dưới trướng chấp bút giùm chủ tướng như ta thấy từ kim cổ, qua Ðông Tây. Gần đây hơn những bài thơ tục của Hồ Xuân Hương phải chăng chỉ có một phần nhỏ là của người con gái đầy tình cảm tác giả tập thơ ướt át tình yêu là Lưu Hương Ký?


Không thể nào tìm ra manh mối được. Thôi đành bỏ qua vấn đề nghi vấn, công nhận theo truyền thống, áp dụng nguyên lý của luật pháp: Khi còn nghi ngờ chưa có bằng cớ cụ thể thì phải coi như nghi can vô tội. Tôi chấp nhận tập thơ có nhiều giá trị tư tưởng nhưng mang chút ít nghi vấn về tác giả là của ông, của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và tôi quí cái hào hùng mà tác giả đã phả vào tập thơ đó.


Tôi trọng tấm chân tình của ông dành cho quê hương, cái lập trường kiên định của ông trong cuộc chiến chống cái xấu, chống cái ác của chế độ đàn áp con người, chế độ không chấp nhận tiếng nói ôn hòa của đối lập, của phê phán, của góp ý xây dựng.


Ra đến hải ngoại, trước áp lực của cuộc sống thực tế khi tuổi đời quá cao ông không còn bươn chải bán buôn làm ăn gì được, sức khỏe sút kém do hậu quả của 27 năm tù đày trong quá khứ, với những lời ra tiếng vào của những nghi kỵ ông rút mình trong cô đơn và bóng tối. Tôi thường thấy ông thẫn thờ với những đối đáp ngắt khoảng như thả tâm trí mình chìm trong suy tư bất tận. Có lần ông than thở với tôi: “Ðời sống chán quá. Chỉ muốn chết đi cho xong.”


Tôi nhìn con người trước mặt: cao lêu khêu, mặt xương xẩu, cương nghị, cái nón nỉ luôn luôn trên đầu mà nhớ đến những hào hùng xưa của ông.


Có một buổi chiều, sắp tối, gió thổi se se da, chúng tôi đứng sau lan can trên lầu Viện Việt Học, bỗng nhiên thi sĩ nói: “Trời lành lạnh khiến nhớ không khí quê tôi quá đi mất. Nhớ không nguôi. Nhớ quay quắt. Ông biết không, ở vùng Orange nầy mà nhìn mưa lất phất, tuy không ra đường nhưng cũng cảm thấy những hạt mưa như muôn vàn ngọn roi nhỏ quất vào da thịt mình. Nhớ da diết thời trẻ ở quê nhà.”


Tôi hỏi:“Anh có buồn vì những bất hạnh ngày xưa?”


Lâu lắm, chừng 5, 7 phút thi sĩ mới hỏi lại tôi: “Ông giáo sư có đọc thơ của Tô Thùy Yên?”


Tôi bối rối. Ðọc thì có đọc, nhưng biết người đối diện thích đoạn nào, câu nào trong vô số câu ý hay ho của tác giả Ta Về. Và tôi ngó ông, hỏi bằng ánh mắt.


Cũng lại lâu lắm, 5, 7 phút nữa, thi sĩ đọc nho nhỏ:


Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp,


Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu,


Mười năm mặt sạm soi khe nước,


Ta hóa thân thành vượn cổ sơ


(Ta Về – Tô Thùy Yên)


Tôi hiểu ý ông. Bỏ qua. Vĩnh biệt những chuyện đã trở thành quá khứ nên quên, nên bỏ dầu thời gian đó ông bị người ta đày đọa khiến cho sống không ra con người. Quên, chưa chắc là chịu thua, cũng không có nghĩa là tha thứ cho bạo quyền, quên để nhẹ tâm một con người về già thấy mình cần trút bỏ những sân si hờn giận, những tình cảm không còn đáng cho mình phải đeo đẳng, bận bịu. Có lẽ trong tư tưởng nầy, vào những ngày cuối đời, ông đã ngỏ ý với một hòa thượng rằng mình muốn qui y và xin được ban pháp danh…


Người nào làm trọn vai trò đời với tổ quốc mình khi sống thì lúc qui tiên cũng là lúc đi vào một chỗ nào đó trong bản giá trị cao trọng của người đồng chủng. Nhà văn nhà thơ thiệt sự thì đi vào văn học sử. Ta chẳng có gì mà buồn cho họ, ta chỉ nên từ cuộc đời họ rút ra những bài học cho chính mình. Bài học của tôi từ nhà thơ Nguyễn Chí Thiện là kiên dũng với bạo quyền, coi nhẹ để tha thứ những chỉ trích tấn công của người cùng phía, chấp nhận sự thất bại của cuộc đời và quên đi những bất công mình từng gánh chịu để nhẹ tâm.


Có lẽ chính sự lựa chọn triết lý sống phức tạp nầy nên đến cuối đời, ông vẫn thấy mình vừa cô đơn vừa thanh thản. Nay, ở bên kia cõi u minh khói sương mờ mịt, tôi mong rằng ông thanh thản hơn lúc còn ở chốn ta bà dung thân tạm bợ này.


Hôm nay chúng ta làm lễ cầu siêu cho ông, để tỏ lòng thành quí mến đối với một thi sĩ đã làm trọn vai trò mình.


Trong tương lai tôi chắc rằng sẽ có nhiều cuộc cầu siêu tương tợ như thế nầy cho những nhân vật đáng kính nể khác của Việt Nam thuộc về những phương diện khác như chánh trị, văn chương, nghệ thuật, nhân quyền, dấn thân… Công việc mà các hội đoàn gần đây thường làm. Sự kiện nầy tôi cho là quá tốt, quá hay: Con đường đi của giới tu hành hải ngoại không thu hẹp lại trong các chùa chiền, tu viện mà nở bung ra với cộng đồng, thể hiện sự song đôi cần thiết của Ðạo-Ðời.


Vĩnh biệt Nguyễn Chí Thiện, con người sanh ra lầm nơi, lầm thế kỷ… Vĩnh biệt anh, người bạn sơ giao nhưng tôi kính mến, vĩnh biệt nhà thơ viết bằng máu của con tim can trường.


Nam Mô Ai Di Ðà Phật.


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Những bà mẹ cô đơn

 


* Khuyết Danh


 


Trong giờ lễ Chủ Nhật, nhằm ngày Lễ Mẹ, tại nhà thờ Saint Columban, Linh Mục T. đã làm nhiều người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người Mẹ đã nuôi cả mười đứa con thành công về tài chánh, đứa bác sĩ, đứa kỹ sư, dược sĩ, nhưng rồi cả mười đứa con ấy không nuôi nổi một bà Mẹ già.



Ðứa nào cũng có lý do để từ chối mà không muốn ở với Mẹ. Linh Mục T. cũng kể lại lúc ông còn ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, ông đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, vì hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Ðiều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà Mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn giá cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi thì bà Mẹ cho biết là không dám vì sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là “tốn tiền điện quá!” Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến ngày Lễ Mẹ thì đưa mẹ ra ăn tô phở hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: “I love you, mom!” Họ cho như vậy là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của mình.


Những bà Mẹ ở đây hiện thân của Mẹ Việt Nam đau khổ: đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái, nhưng khi con cái phụ rẫy, bỏ bê thì họ cũng im lặng chấp nhận cho đến hết cuộc đời.


Có biết bao nhiêu trường hợp như thế trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại? Biết bao nhiêu bà mẹ âm thầm, lặng lẽ chịu đựng tất cả những đau khổ từ khi lấy chồng, sinh con, rồi ráng nuôi dạy con nên người, sau đó lại chấp nhận những đứa con bất hiếu như một định mệnh, không hề thốt lời than vãn?


Một bà mẹ đã dành dụm bao năm buôn gánh bán bưng để cho con vượt biên một mình; sau đó, khi qua đến Mỹ, thằng con sợ vợ quá, không dám để mẹ ngủ trong phòng mà bảo mẹ phải ngủ dưới đất trong phòng khách! Một lần, con chó xù của hai vợ chồng đứng đái ngay vào đầu mẹ. Bà mẹ kêu lên thì đứa con dâu cười ha hả trong khi thằng chồng đứng yên, chẳng dám nói gì.


Bà mẹ khác, không được ở chung với con trai, phải ở thuê phòng của người bạn, vì sức khỏe yếu, lúc nào cũng lo là chết không có ai chôn. Khi nghe nói về bảo hiểm nhân thọ, bà có năn nỉ thằng con trai đứng tên mua giùm để bà bớt chút tiền già và đóng hàng tháng để mai sau, con có tiền lo hậu sự cho bà, nhưng đứa con dâu nhất định không chịu, cho rằng “tốn tiền vô ích, chết thì thiêu, liệng tro xuống biển là xong, chôn làm quái gì cho mất thời giờ đi chăm sóc.” Bà cụ uất quá, phát bệnh và qua đời. Không biết rồi bà có được chôn cất đàng hoàng theo ý muốn, hay lại bị cô con dâu vứt tro ra biển.


Không thiếu những bà mẹ khi đến thăm con trai, phải ngồi nhìn vợ chồng chúng nó ăn uống ríu rít với nhau, vì con dâu không chịu dọn thêm một chén cơm mời mẹ. Một bà mẹ nhớ con nhớ cháu quá, đến thăm con, nhưng sợ con dâu sẽ nhiếc móc thằng chồng, nên vừa vào tới cửa đã vội thanh minh: “Mẹ không ăn cơm đâu! Mẹ vừa ăn phở xong, còn no đầy bụng. Mẹ chỉ đến cho thằng cháu nội món quà thôi!”


Không thiếu những bà mẹ vì lỡ đánh đổ một chút nước trên thảm mà bị con nhiếc móc tơi bời.“ Trời đất ơi! Cái thảm của người ta cả vài ngàn bạc mà đánh đổ đánh tháo ra thế thì có chết không?” Có bà mẹ bị bệnh ung thư, biết là sắp chết, mong được con gái đưa về Việt Nam, nhưng con đổ thừa cho chồng không cho phép về, rồi biến mất tăm, sợ trách nhiệm. Mẹ phải nhờ người đưa ra phi trường, nhờ người dưng đi cùng chuyến bay chăm sóc cho đến khi về tới nhà. Từ lúc đó đến lúc mẹ mất, cả con gái lẫn con rể, cháu chắt cũng chẳng hề gọi điện thoại hỏi thăm một lần.


Một bà mẹ già trên 70 tuổi rồi, có thằng con trai thành công lẫy lừng, bốn năm căn nhà cho thuê, nhưng bà mẹ phải lụm cụm đi giữ trẻ, nói đúng ra là đi ở đợ vì phải lau nhà, rửa chén, nấu cơm, để có tiền tiêu vặt và để gộp với tiền già, đưa cả cho… con trai, một thanh niên ham vui, nhẩy nhót tung trời, hai, ba bà vợ. Mỗi khi gặp bà con, chưa cần hỏi, bà đã thanh minh: “Ấy, tôi ngồi không cũng chả biết làm gì, thôi thì đi làm cho nó qua ngày, kẻo ở nhà rộng quá, một mình buồn lắm!”


Trong một cuộc hội thoại, một bà mẹ đã khóc nức nở vì chỉ đứa con gái phụ rẫy, bỏ bà một mình cô đơn. Bà chỉ có một đứa con gái duy nhất, chồng chết trong trại cải tạo. Trong bao nhiêu năm, bà đã gồng gánh nuôi con, rồi cùng vượt biên với con, tưởng mang hạnh phúc cho hai mẹ con, ai ngờ cô con chờ đúng 18 tuổi là lẳng lặng sắp vali ra đi. Nước mắt bà đã chẩy cho chồng, nay lại chẩy hết vì con.


Tại những nhà dưỡng lão gần trung tâm Thủ Ðô Tị Nạn, có biết bao nhiêu bà mẹ ngày đêm ngóng con đến thăm nhưng vẫn biệt vô âm tín. Một bà cụ suốt ba năm dài, không bao giờ chịu bước xuống giường, vì biết rằng chẳng bao giờ có đứa con nào đến thăm. Bà đã lẳng lặng nằm suốt ngày trên giường như một sự trừng phạt chính mình vì đã thương yêu con cái quá sức để đến tình trạng bị bỏ bê như hiện tại. Sau ba năm, bà mất vì các vết lở, vì nỗi u uất mà những người chăm sóc bà vẫn không biết gia cảnh bà như thế nào, vì bà không hề nhắc đến. Có điều chắc chắn là khi bà còn là một thiếu nữ, bà phải là một mẫu người làm cho nhiều người theo đuổi, quyến luyến, tôn sùng. Chắc chắn bà đã trải qua bao năm tháng thật tươi đẹp, vì cho đến khi mất, khuôn mặt bà, những ngón tay bà, và dáng dấp bà vẫn khoan thai, dịu dàng, pha một chút quý phái. Nhưng tất cả những bí ẩn đó đã được bà mang xuống mồ một cách trầm lặng.


Một buổi chiều tháng 5, tại một tiệm phở Việt Nam, một mẹ già đứng tần ngần bên cánh cửa. Khi được mời vào, mẹ cho biết mẹ không đói, nhưng chỉ muốn đứng nhìn những khuôn mặt vui vẻ, để nhớ đến con mình, đứa con đã bỏ bà đi tiểu bang khác, để mẹ ở với đứa cháu là một tên nghiện rượu, đã hăm dọa đánh mẹ hoài. Hắn đã lấy hết tiền trợ cấp của mẹ, lại còn xua đuổi mẹ như cùi hủi. Hôm nay, hắn lái xe chở mẹ đến đầu chợ, đẩy mẹ xuống và bảo mẹ cút đi! Mẹ biết đi đâu bây giờ?


Trong một căn phòng điều trị tại bệnh viện ung thư, một bà cụ đã gào lên nức nở khi người bệnh nằm bên được chuyển đi nơi khác. “Bà ơi! Bà bỏ tôi sao? Bà ơi! Ðừng đi! Ðừng bỏ tôi nằm một mình! Tôi sợ lắm, bà ơi!” Những tiếng kêu, tiếng khóc nấc nghẹn đó lặp đi lặp lại làm người bệnh sắp chuyển đi cũng khóc theo. Người y tá cũng khóc lặng lẽ. Anh con trai của người sắp đi xa, không cầm được giọt lệ, cũng đứng nức nở. Cả căn phòng như ngập nước mắt. Mầu trắng của những tấm trải giường, mầu trắng của tấm áo cánh của bà cụ như những tấm khăn liệm, tự nhiên sáng lên, buồn bã. Bà cụ nằm lại đó đã không có đứa con nào ở gần đây. Chúng đã mỗi đứa mỗi nơi, như những cánh chim không bao giờ trở lại.


Trên đại lộ Bolsa, thỉnh thoảng người ta thấy một bà mẹ già, đẩy chiếc xe chợ trên chứa đầy đồ linh tinh. Mẹ chỉ có một cái nón lá để che nắng che mưa. Khuôn mặt khắc khổ của mẹ như những đường rãnh bùn lầy nước đọng, đâu đó ở chợ Cầu Ông Lãnh, Thủ Thiêm, gần bến Ninh Kiều, Bắc Mỹ Thuận hay ở gần cầu Tràng Tiền, Chợ Ðông Ba?


Mẹ đi về đâu, hỡi Mẹ? Những đứa con của mẹ giờ chắc đang vui vầy trong nhà hàng nào đó, đón mừng ngày Lễ Mẹ.


(Nguồn: [email protected])

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 117)


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 117


 


Hắn nhẩy lên không, tay chân hắn như mọc cánh. Hắn càng nhẩy vút lên không, trên cái bối cảnh trời đất non nước này, hắn càng giống một thượng đẳng thiên sứ nổi loạn. Bởi vũ khúc của Zorba đầy thách đố, bướng bỉnh và nổi loạn.


Dường như hắn đang la hét với trời: “Mi không làm gì được ta hết ngoài việc giết ta. Ðược rồi, giết ta đi, ta bất cần. Ta đã cho nỗi phiền muộn của ta tuôn ra rồi, ta đã nói tất cả những gì ta muốn nói rồi: ta đã có thì giờ nhẩy múa và ta không cần mi nữa!”


Trong khi nhìn Zorba nhẩy múa, lần đầu tiên tôi hiểu nỗ lực chiến thắng trọng lực dị thường của con người hắn. Tôi khâm phục sức chịu đựng bền bỉ của hắn, sự khéo léo và niềm kiêu hãnh của hắn. Những bước chân hùng hổ và khéo léo của Zorba viết lại trên sỏi đá lịch sử quỉ quái của nhân loại.


Hắn ngừng lại, ngắm đường dây cáp treo đổ thành những đống nối tiếp nhau. Mặt trời đang lặn, bóng đổ dài ra. Zorba quay sau tôi, và với cử chỉ quen thuộc của hắn, che miệng bằng lòng bàn tay.


– Ô! Là! Là! Ông chủ, ông có trông thấy những tia lửa từ của quỉ đó tóe ra như mưa không?


Chúng tôi phá lên cười.


Zorba chồm lên tôi, ôm chầm lấy tôi và hôn tôi. Hắn dịu dàng nói:


– Ông cũng đùa giỡn nữa à? Ông cũng đùa giỡn nữa à, ông chủ? Hoan hô, ông bạn!


Chúng tôi lăn lộn cười, vật nhau vui vẻ một lúc lâu. Rồi, cả hai chúng tôi buông mình xuống đất, nằm dài trên sỏi, ôm nhau ngủ.


Sáng sớm, tôi thức dậy và rảo bước đi dọc theo bờ biển về phía làng. Tim tôi đập rộn ràng. Trong đời tôi, ít khi tôi cảm thấy vui như vậy. Ðó không phải là một nỗi vui thông thường, đó là một sự khoan khoái phi phàm, phi lý và không thể chứng minh được. Lần này tôi mất hết tất cả tiền bạc, thợ thuyền, đường dây sắt treo, xe chở quặng! Chúng tôi đã thiết lập một hải cảng nhỏ để xuất cảng than và bây giờ chúng tôi không có gì để xuất cảng. Mất hết tất cả.


Vậy mà chính vào giây phút đó, tôi có một cảm thức bất ngờ về giải thoát. Như thể trong mê lộ tối tăm và buồn thảm của tất yếu, tôi đã khám phá ra tự do đang nô giỡn một mình trong góc. Và tôi nô giỡn với nó.


Khi tất cả đều đi ngược ý mình, còn có nỗi hân hoan nào lớn hơn mang tâm hồn mình ra thử thách xem nó đủ sức chịu đựng và can đảm? Một kẻ thù vô hình và toàn năng – kẻ gọi là Thượng Ðế, người kêu là ma quỉ – dường như lao vào tấn công chúng ta; nhưng chúng ta vẫn đứng vững. Mỗi lần khi trong thâm tâm chúng ta là những kẻ chiến thắng, mặc dù bên ngoài thảm bại hoàn toàn, con người đích thực cảm thấy một niềm kiêu hãnh và hân hoan vô tả. Tai họa ngoại tại biến thành một diễm phúc tối thượng và vững vàng.


Tôi nhớ có một buổi chiều Zorba kể với tôi:


-Một đêm, trên một ngọn núi tuyết phủ ở Macedonia, một trận cuồng phong khủng khiếp nổi lên. Nó lay chuyển cái lều nhỏ nơi tôi trú và muốn lật úp nó. Nhưng tôi đã làm cho nó trở nên vững chắc. Tôi ngồi một mình bên bếp lửa. Tôi cười cợt và la lên thách thức cơn gió: “Mi không vào lều của ta được, ta không mở cửa cho mi đâu, mi không dập tắt ngọn lửa của ta được, mi không lật úp lều của ta được đâu!”


Với những lời nói đó của Zorba, tôi hiểu con người phải cư xử cách nào và hắn phải dùng ngôn ngữ nào với tất yếu quyền năng và mù quáng.


Tôi đi nhanh trên bãi biển, tôi cũng nói với kẻ thù vô hình, tôi la: “Mi không vào tâm hồn ta được, ta không mở cửa cho mi đâu, mi không dập tắt ngọn lửa của ta được, mi không lật nhào ta được đâu!”


Mặt trời chưa nhô lên khỏi núi. Mầu sắc pha trên nước – xanh da trời, xanh lá cây, hồng và sắc xà cừ; sâu trong nội địa, giữa những cây ô-liu, những con chim nhỏ thức giấc và hót ríu rít, ngây ngất vì ánh sáng ban mai.


Tôi đi men theo mé nước để gửi lời từ biệt bãi biển cô liêu này, để ghi khắc nó vào tâm trí tôi và mang nó đi theo với tôi.


Tôi đã biết nhiều nỗi hân hoan trên bãi biển này. Cuộc sống của tôi với Zorba đã mở rộng lòng tôi; một đôi lời của hắn đã khiến tâm hồn tôi lắng dịu. Người đàn ông này với bản năng không thể sai lầm và cặp mắt nguyên thủy sắc như diều hâu, đã đi bằng những con đường tắt chắc chắn và đã đến chóp đỉnh của nỗ lực – vượt qua cả nỗ lực, mà không hụt hơi.


Một đám đàn ông, đàn bà đi qua, mang những giỏ đầy thực phẩm và những chai rượu vang lớn. Họ tới vườn để tổ chức ngày lễ mồng một tháng năm. Một thiếu nữ cất tiếng hát và giọng nàng trong như nước suối. Một cô bé, ngực non sớm nhú, hổn hển chạy vượt qua tôi và ẩn trên một tảng đá cao. Một người đàn ông râu đen, xanh xao và tức giận, đuổi theo cô bé…


– Xuống ngay, xuống ngay…, ông ta hét bằng một giọng khàn khàn.

Tin mới cập nhật