Nói với bóng

 


* Hồng Vũ Lan Nhi


 


Quê tôi đó, vẫn chìm trong lửa đạn


Dân đói nghèo, gian khổ đã bao năm


Nỗi đau hận, tiếng hờn căm vang dậy


Bao oan khiên, cao chất ngất, ngút ngàn..


 


Nào ai thấu cho nỗi lòng xa xứ


Tuổi chất chồng mỗi lúc mỗi nhiều thêm


Ai cũng biết già sống về quá khứ


Hiện tại thì, khi nhớ lại khi quên!


 


Chẳng bao giờ quên Lưu Phương yêu dấu


Hàng tre xanh, dòng sông nước lững lờ


Con đường đất, vết chân trâu lồi lõm


Tiếng ru hờ hòa tiếng võng đong đưa.


 


Vẫn nhớ mãi chuông Thánh đường vang vọng


Mỗi sáng, chiều, nhắc nhở đám chiên ngoan


Giữ đức tin, giữ 10 điều răn giới


Sống làm sao cho xứng đáng dân lành.


 


Nắng chếch nghiêng chiếu lên hàng soan tím


Chiều hạ nồng, ròn rã tiếng trẻ thơ


Các bà mẹ ngồi bên nhau trò chuyện


Gái trai làng, vui lứa tuổi mộng mơ.


 


Vầng trăng sáng chiếu tràn lan khu xóm


Ðời dân nghèo, tuy vất vả, mà vui


Sống êm ấm, trong thanh bình, hạnh phúc


Tình quê hương hòa chung với tình người.


 


Cố hương đã chìm sâu trong quá khứ


Chẳng bao giờ ao ước trở về thăm


Bởi nơi đó, chỉ toàn là quân dữ


Bán linh hồn cho quỷ đỏ sa tăng.


 


Lại sắp đến Tháng Tư buồn, đau, hận


Ánh đèn đêm soi mờ ảo bóng hình


Vẫn thui thủi một thân già cô quạnh


Cứ nhớ quên trong sầu khổ riêng mình.


Ngày 18 tháng 3, 2012


(Nguồn: Quynhchau Hoang; [email protected])

Ngày nầy, năm 1975…


* Tiểu Tử


 


Năm nay tôi 80 tuổi. Vợ tôi thường nói với mấy con: “Ông bà mình nói người già hay sanh tật, đúng quá! Bây coi, ba bây bây giờ sáng nào uống cà phê xong cũng lại đứng trước tấm lịch tháng treo ở phòng khách, nhìn trầm ngâm một chút rồi lấy bút gạch chéo ô vuông đề ngày hôm qua!



Nguồn: [email protected]


Chi vậy hổng biết? Hỏi ổng thì ổng nói gạch để nhớ rằng đến ngày nầy tháng nầy mình vẫn còn trôi sông lạc chợ! Trời đất! Ðịnh cư ở Pháp từ hơn ba mươi năm chớ phải mới đây đâu mà đi gạch lịch từng ngày! Ổng còn nói gạch để coi chừng nào mình mới thôi gạch để về lại Việt Nam…”


Câu nói của tôi là sự thật nhưng vì vợ tôi không hiểu nên cho là tôi già sanh tật! Làm sao giải thích được mỗi lần tôi gạch chéo một ngày như vậy tôi có cảm tưởng như là tôi vừa nhích lại gần quê hương một chút – một chút thôi – đủ để nuôi hy vọng thấy một ngày nào đó mình vẫn còn sống mà trở về…


Sáng nay, cũng giống như mọi ngày, tôi cầm bút gạch chéo ô vuông ngày hôm qua. Ô vuông ngày hôm nay đập vào mắt tôi làm tôi giật mình: Ngày nầy, năm 1975! Tôi bỗng nhớ ra, nhớ rõ, những gì đã xảy ra ngày đó,nhớ như in. Rồi sợ “cái ngày đó” nó vuột khỏi ký ức vốn đã quá hao mòn của tuổi già, tôi vội vã lấy giấy bút ghi lại…


***


… Hồi thời trước 75, tôi làm việc cho một hãng dầu ở Việt Nam, phụ trách nhập cảng xăng dầu từ Singapore vào kho dầu Nhà Bè để cung ứng cho thị trường dân sự và quân sự miền Nam Việt Nam. Vì trong xứ có giặc nên thị trường quân sự chiếm 60%, trong đó xăng máy bay dẫn đầu. Các bạn tôi trong quân đội giải thích cho tôi biết rằng ở chiến trường miền Nam sự yểm trợ của không lực là quan trọng nhứt. Do đó, tôi luôn luôn theo dõi sát tình hình dự trữ xăng máy bay ở các kho dầu miền Nam, từ kho Nại Hiên Ðà Nẵng dẫn xuống kho Cần Thơ thông qua kho lớn ở Nhà Bè…


Vào cuối tháng 5 năm 1975, sau lịnh triệt thoái cao nguyên, tình hình quân sự trở nên ồ ạt. Sợ trở tay không kịp, tôi còm-măng Singapore một tàu xăng máy bay. Hay tin nầy, hãng bảo hiểm có hợp đồng với hãng dầu tôi làm việc đánh điện phản đối, không cho tàu dầu qua Việt Nam viện cớ tình hình bất ổn. Ðánh điện qua, đánh điện lại, cù cưa cả tuần họ mới bằng lòng cho tàu dầu qua, với điều kiện phải có hộ tống của Navy Mỹ họ mới cho tàu vào sông Sàigòn để cập kho Nhà Bè!


Tôi báo cáo với ban giám đốc vì lúc đó ở kho lớn Nhà Bè trữ lượng xăng máy bay chỉ còn đủ có bày ngày tác chiến của Không Quân. Ban giám đốc chấp thuận điều kiện của hãng bảo hiểm. Tôi vội vã gọi điện thoại lại cơ quan yểm trợ Mỹ để xin họp khẩn. Ông trưởng sở trả lời: “Tôi sẽ đến ngay văn phòng ông. Cho tôi mười phút!” Tôi quen ông nầy – tên W, thường được gọi là “Sếp” – nhờ hay đi họp chung. Ông ta dễ thương nhã nhặn, biết chút đỉnh tiếng Pháp nên lần nào gặp tôi cũng nói: “Bonjour! ça va?” (Chào ông! Mạnh hả?)


Xếp W đến văn phòng tôi với hai người phụ tá. Tôi đã làm sẵn hồ sơ nên sau khi mời ngồi, tôi trao ngay cho họ để họ dễ theo dõi những gì tôi sẽ trình bày. Mười phút sau, tôi kết luận xin can thiệp gấp để tàu dầu xăng máy bay của hãng tôi được hộ tống, không quên nhắc lại điểm chánh yếu là trữ lượng xăng máy bay chỉ còn đủ để chiến đấu trong vòng có bảy bữa!


Nghe xong, Sếp W xin phép bước ra ngoài gọi radio về trung ương. Một lúc sau, ông trở vào, nét mặt và giọng nói vẫn tự nhiên như chẳng có gì quan trọng hết: “Rất tiếc! Chúng tôi không giúp được! Thôi! Chúng tôi về!” Tôi đang nghe nghẹn ngang ở cổ thì ông W vỗ vai tôi nói nhỏ bằng tiếng Pháp: “Allez vous en!” (Ông hãy đi, đi!) Ra đến cửa phòng, ổng ngừng lại nhìn tôi, gật nhẹ đầu một cái như để chào nhưng tôi nghĩ là ổng muốn nhắc lại câu nói cuối cùng “Allez vous en!” (Ông hãy đi, đi!)…


Tôi ngồi bất động, nghe tức tràn lên cổ vì thấy mình bất lực quá và cũng nghe thương vô cùng cái quê hương nhỏ bé của mình,nhược tiểu đến mức độ mà khi cần nắm tay để kéo đi theo thì “họ” dán… đầy đường cái nhãn “hai bàn tay nắm lấy nhau” để chứng tỏ sự thật tình “khắng khít,” rồi khi không còn cần nữa thì cứ tự nhiên buông bỏ không ngượng tay giấu mặt, vì biết mười mươi rằng “thằng nhược tiểu đó không làm gì được mình”!


Tôi ráng kềm xúc động, bước qua phòng họp của ban giám đốc, chỉ nói được có mấy tiếng: “Chánh quyền Mỹ từ chối!” Sau đó, tôi đánh điện qua Singapore, cũng chỉ bằng một câu: “Không có hộ tống.” Họ trả lời ngay: “OK! Good Luck!” (Nhận được! Chúc may mắn!). Hai chữ cuối cùng, trong hoàn cảnh nầy và vào thời điểm nầy, nghe sao thật đầy chua xót!


Thấy mới có ba giờ chiều, nhưng không còn lòng dạ đâu để ngồi lại làm việc nên tôi lái xe về nhà. Tôi lái như cái máy, cứ theo lộ trình quen thuộc mà đi. Về đến trước nhà, tôi bỏ xe ngoài ngõ, đi bộ vô. Vợ tôi chạy ra, ngạc nhiên: “Sao về vậy anh?” Tôi không nói được gì hết, chỉ gục đầu vào vai vợ tôi rồi bật khóc. Vợ tôi chưa biết những gì đã xảy ra nhưng chắc nàng đoán được rằng tôi phải đau khổ lắm mới phát khóc như vậy. Cho nên nàng vừa đưa tay vuốt vuốt lưng tôi vừa nói, giọng đầy cảm xúc: “Ờ… Khóc đi anh! Khóc đi!”


Ngày đó, Tháng Tư năm 1975… Ðúng là ngày nầy!

Chuyện Tháng Tư buồn

 


* Lan Ðàm


 


Tôi gặp người thanh niên có đôi mắt buồn vời vợi đó ở trại Tỵ Nạn Galang, Indonesia, khi tôi làm công việc thông dịch cho phái đoàn JVA của Hoa Kỳ. Anh đã bật khóc khi phỏng vấn viên người Hoa Kỳ hỏi về tình trạng vợ con như thường hỏi những thuyền nhân khác.


  Và sau đó, vào một buổi chiều mưa rừng dày đặc bên ngoài barrack, anh kể cho tôi nghe về chuyện tình của anh; và tôi nhớ, mắt tôi cũng rưng rưng lệ cùng với những nghẹn ngào của anh suốt cuộc đàm thoại.


Bây giờ tôi nghĩ rằng, sống ở một tiểu bang heo hút nào đó, vào những đêm trăng sáng, chắc chắn anh nhìn trăng và nhớ về Vườn Trăng ngày xưa của anh nơi quận lỵ nhỏ bên dòng Tiền Giang xa cách nghìn trùng… (Tháng Tư, 2012)


 


Vườn Trăng


 


Ngày xưa anh đuổi bướm,


Bướm bay vào vườn em.


Ngày xưa em tóc bím,


Tròn mắt nai sau rèm.


 


Mười năm dài bè bạn,


Mình vẫn chỉ thân quen.


Vườn trăng không hò hẹn,


Mà mê mải trốn tìm.


 


Rồi anh lên tỉnh học,


Ðêm chia ly rất buồn.


Cầm tay, em muốn khóc,


Vội vàng nửa môi hôn.


 


Thư tình bao nhiêu lá,


Bấy nhiêu là sắt son.


Những mùa hè đoàn tụ,


Vườn trăng xây mộng tròn.


 


Quê hương vào khói lửa,


Anh xếp bút cùng nghiên.


Em sầu hơn cô phụ


– lỡ làng cả tình duyên.


 


Anh miệt mài gió cát,


Quê hương cuối không còn.


Hận thù nào chất ngất,


Mẹ Việt Nam héo hon.


 


Em lạc loài phố nhỏ,


Anh đập đá trên ngàn.


Trăm mùa trăng gọi nhớ,


Nghìn đêm lệ chứa chan.


 


Mười năm anh trở lại,


Chốn xưa sao điêu tàn.


Tìm em, hồn tê dại,


Biển Ðông đã vùi thân.


 


Anh khô dòng lệ máu,


Ðời trống như hoàng hôn.


Theo em vào giông bão,


Mặc sóng cả, gió dồn.


 


Trời thương – hay đầy đọa,


Anh vẫn sống, mòi mòn.


Chiều bâng khuâng đất lạ,


Một mình, mấy cô đơn.


 


Ơi vườn trăng, người cũ,


Giờ muôn trùng cách ngăn.


Người chìm sâu biển cả,


Mây thành khuất vườn trăng.


1981


___________


 


Nhớ chứ, Tháng Tư


 


Em còn nhớ chứ, Tháng Tư,


Nụ hôn vừa đủ giã từ ấm êm.


Lệ rơi ướt đẫm môi mềm,


Vòng tay ôm chặt sao thêm rã rời.


Trời hôm đó có sương rơi,


Ðã nghe cuối phố tiếng đời đổi thay.


Ðường mưa áo trận vương đầy,


Tiếng ai khóc, lạnh cuối ngày, xót xa.


Bàn tay nuối, mấy thiết tha,


Người đi, đâu chén quan hà tiễn nhau…


 


Em còn nhớ chứ, mai sau,


Tháng Tư, khi tóc nhuốm màu thời gian?


Tháng Tư, 2012


____________


 


Tháng Tư, ngậm ngùi


 


Em cúi mặt, Tháng Tư Buồn trở lại,


Tiếc thương đầy từ thuở lạc đời nhau.


Anh đất Bắc mồ hoang nơi xó núi,


Em bên này vò võ nén tim đau.


 


Ngậm ngùi nhớ ngày thăm lần cuối đó,


Em nghẹn ngào ôm nấm mộ chơ vơ.


Vùng cỏ úa ráng chiều như máu đỏ,


Lạy anh rồi, em quay bước, ngẩn ngơ


 


Không đường sống, em mang con bỏ xứ,


Biển cuồng điên, anh phù trợ, an lành.


Quê hương mới, em lại làm thân phụ,


Tháng năm buồn, nghìn giấc ngủ có anh.


 


Em cúi mặt, Tháng Tư Buồn mưa đổ,


Anh đâu còn – thôi xin mãi trung trinh.

Mẹ ơi!

                                                                                                       


* Hoàng Cao Cung


 


Ngày… tháng… năm 2012


Thưa Cô,


Con tên thật là Ðỗ Chí-Ái, thay vì Ðỗ Ái-Chi như con đã xưng với Cô trước đây. Tuy nhiên, con thích được gọi là Ái-Chi hơn. Bố đã đặt cho con cái tên này để kỷ niệm cho cuộc tình giữa ông và người đàn bà tên M. Con sinh ra đời là do mối tình giữa Bố và Mẹ con.


Người ta thì có Cha có Mẹ, còn con, từ khi có được chút trí khôn và nhận biết rằng con không có Mẹ, con đã thấy tủi thân và rất buồn! Trong suốt thời gian lớn lên này, con đã không ngừng hỏi Bố những câu như: “Mẹ con đâu?,” “Sao con lại không có Mẹ như những đứa trẻ khác?,” “Mẹ con chết rồi hả?,” “Nếu Mẹ chưa chết thì sao Mẹ lại không ở với Bố?,” “Bây giờ Mẹ ở đâu?.” Mặc dù con đã lớn khôn, Bố luôn luôn trả lời: “Mai mốt lớn lên rồi con sẽ hiểu,” rồi tìm cách lảng qua chuyện khác.


Bỗng nhiên một hôm, sau bữa cơm chiều, Bố gọi con vào phòng Gia Ðình bảo là có chuyện muốn nói với con. Thấy Bố có vẻ trịnh trọng, con “teo” quá vì không hiểu đã làm gì có lỗi! Con rụt rè lại gần, Bố trấn an: “Con có gì bận không?… Con ngồi xuống đây với Bố… Hôm nay Bố sẽ kể cho con nghe về Mẹ con.” Con nghe nhẹ hẳn người đi, rồi vì mừng và hồi hộp đã làm cho con muốn nín thở!


Với một giọng nhẹ, trầm và buồn buồn, Bố thuật lại những chi tiết và sự biến chuyển của cuộc tình giữa Bố và Mẹ. Con đã lắng nghe như một kẻ đang chết khát gặp được nguồn nước mát. Con “uống” vào từng câu, từng chữ, nhất là những chi tiết về Mẹ con, mà con thấy sao quá dấu yêu. Bây giờ con có thể hình dung ra Mẹ con ở cái ngày xa xưa ấy: Một cô gái thành thị, tuổi ở vào khoảng giữa hai mươi, có một thân hình mảnh khảnh, có một mái tóc ngắn đen mướt và hay mặc chiếc áo dài màu nâu (màu nâu? Theo như Bố, đó là màu thời trang đấy). Bố nói Mẹ có một điểm khác người mà lại rất giống con, là chân trái của Mẹ ngắn hơn chân phải một chút. Tuy không nhiều nhưng cũng đủ để làm cho Mẹ có một dáng đi, gặp một lần là không thể quên được, cái dáng ấy cứ lảng vảng mãi ở trong đầu.


Bố nhớ về cái thuở ban đầu, men tình sao quá say sưa và ngọt ngào. Bố chẳng còn thiết gì khác hơn là ngoài việc tìm đến với Mẹ. “Mẹ con là tất cả.” Rồi như có vẻ phân trần: “Mẹ con có lẽ chẳng bao giờ hiểu được như vậy, vì Bố vốn là người rất ít nói.” Những chiều tối, mặc dù thời giờ có hạn vì giới nghiêm, Bố vẫn phải tới gặp Mẹ con một chút rồi về ngủ mới yên. Một lần kia, Bố ở hơi trễ cho nên đã quá giờ giới nghiêm. Trên đường về đi qua cầu Tham Lương, Bố đã lao xe vào vòng dây kẽm gai giăng ngang đường. Rất may, Bố chỉ bị thương nhẹ, hình như Bố đã không hề nói cho Mẹ hay về chuyện này.


Bố nâng ly rượu vang nhấm một ngụm, rồi một ngụm nữa, gương mặt trầm ngâm. Thấy không có dĩa cheese ở trên bàn như thường lệ, con nhắc: “Bố không ăn cheese à?” “Bố nhịn một bữa, Bố đã ăn hơi nhiều rồi.” Bố bị mỡ trong máu cao nhưng rất thích uống rượu vang với cheese, tuy vậy Bố rất điều độ (Bố ưa Cabernet Sauvignon và Extra Sharp White Cheddar). Ngày xưa ở Việt Nam, Bố hay “nhậu” lắm. Bố nói là Mẹ rất “ghét” chữ “nhậu.” Một lần nọ Mẹ đã tỏ ra không mấy bằng lòng khi Bố dùng tiếng “nhậu” để mời người khác đi ăn. Con thấy sức khỏe của Bố ở vào khoảng mức trung bình, có điều, từ cái tuổi 65 trở về sau, mỗi một năm qua là Bố lại già đi thấy rõ. Con rất thương Bố.


“Chi à.” Bố chậm rãi tiếp “Có một chuyện thật bất hạnh đã xảy ra trong cuộc tình của Bố và Mẹ con. Số là chẳng bao lâu sau khi đính hôn với Mẹ con, Bố đã làm một việc rất là vô ý thức. Vì tổn thương nên Mẹ con có nói một câu, tuy thật ngắn gọn, nhưng đã đủ để lại một ảnh hưởng sâu đậm và lâu dài trong tâm tình của Bố. Từ đó, câu nói ấy đã trở thành một bức tường vô hình ngăn cách giữa Bố và Mẹ con. Dù vậy, Bố không bao giờ trách Mẹ con. “Lỗi là ở Bố.” Bố nói là sau đó Bố đã đêm ngày sống trong sự dằn vặt, giằng co giữa tình yêu và cái viễn tượng của một gia đình sẽ không có được hạnh phúc, chỉ vì câu nói của Mẹ. Vợ chồng rồi cũng có khi cơm không lành canh không ngọt, nếu lỡ Mẹ nhắc đến chuyện này, thì làm sao Bố có thể nuốt miếng cơm cho trôi! Dẫu cho không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vì Bố không chịu nói rõ, nhưng con cảm thấy muốn khóc!


“Chuyện hệ trọng như vậy sao Bố không nói với Mẹ?” Con hỏi. “Bố có định nói chứ. Nhưng Bố sợ nói ra là có sự tranh chấp, vì chuyện này rất nhạy cảm và tế nhị, Bố sợ rằng Mẹ con sẽ nói nặng hơn!” “Nhưng Bố không nói ra làm sao Mẹ biết là Bố đang có điều phiền lòng?” Con hỏi có ý bào chữa cho Mẹ. “Bố biết, Bố biết” Bố mau mắn trả lời. “Bố là người có lỗi và phải là người xin lỗi Mẹ con trước. Tuy nhiên, mỗi lần gặp Mẹ con, Bố không biết phải mở đầu ra sao rồi đành nín thinh.” Rồi Bố kể là trong lúc Mẹ đang theo học ở trên Ðà Lạt, đến mùa Noel, với tiếng nhạc Giáng Sinh vang vang vọng vọng, với làn gió lành lạnh trở về làm dịu cái nóng của Sàigòn, khiến cho Bố thấy cô đơn và nhớ Mẹ khôn cùng. Mặc dù không có cách nào để báo cho Mẹ kịp thời về cái ý định của mình, Bố đã tự nhủ: “Con bà nó! Nhớ quá bây giờ biết làm sao?!” Bố quyết tâm tìm lên Ðà Lạt để thăm Mẹ. Tội nghiệp, hồi đó họ không có cell phone Cô nhỉ.


Mẹ đã tỏ vẻ rất giận và lạnh lùng trách móc khi thấy Bố xuất hiện một cách đột ngột ở nơi Mẹ theo học. Trong lúc đó, Bố lại đang hí hửng mừng rỡ vì gặp được mặt người yêu sau bao nhiêu tháng ngày mong nhớ. Thái độ của Mẹ đã làm cho Bố cụt hứng, rồi lúng túng không biết phải cắt nghĩa làm sao với Mẹ. Con bật lên cười: “Sao lúc đó Bố không bảo với Mẹ là ‘Con bà nó! Nhớ quá bây giờ biết làm sao?’” Bố cười theo nhưng khựng lại ngay: “Thế mới ngu!” Từ lúc đó trở về sau, Bố giận ngược lại Mẹ. Bố thấy Mẹ đã quá cứng rắn với Bố. Dầu sao, sau đó Mẹ đã cùng Bố đi ăn Mì Quảng ở đường Phan Ðình Phùng, rồi hai người chở nhau đi thăm thắng cảnh. Mẹ đã dẫn Bố đến những nơi mà hầu như có rất ít người qua lại, nếu không muốn nói là không có ai qua lại.


Con nhớ ra trước đây Bố có sáng tác một bản nhạc nói về một cặp tình nhân giận nhau, dẫn nhau đi lang thang mà làm lành không xong. “Bố à… Vậy cái bản nhạc ‘Mình Ngồi Xuống Ði Em’ có dính dáng gì đến Mẹ không?” “Có chứ.” Sau một vài giây im lặng, Bố tiếp: “Thật ra bản hát ấy không hoàn toàn đúng như chuyện đã xảy ra ở trên Ðà Lạt.” Bố thở dài, con nghe như có một cái gì xót xa trong tiếng thở dài ấy. Bố nói tiếp: “Một phần vì quá cố chấp và vụng về, một phần vì bị ảnh hưởng bởi câu nói của Mẹ con trước đây, cho nên Bố đã không đáp ứng lại được trước những cử chỉ làm lành của Mẹ con.” Ngạc nhiên vì lời thổ lộ của Bố, con hỏi: “Chuyện ra sao Bố?” “Bố còn nhớ, sau khi ăn mì, Mẹ con chỉ đường cho Bố chở Mẹ con lên một khu nhà đồ sộ, hình như là một tu viện thì phải. Mẹ con dẫn Bố xuống một ven đồi có thông xanh rì, phong cảnh thật yên tịnh và thơ mộng. Ít phút sau khi ngồi bên nhau, thấy Bố chẳng nói năng gì, Mẹ con kêu lên: ‘Em lạnh quá hà!’ Bố vội vàng cởi chiếc áo choàng của mình phủ lên người Mẹ con. Bố biết ngay là đã làm sai! Ý của Mẹ con là muốn Bố ôm Mẹ con vào lòng để hai đứa làm hòa! Con biết không? Người ta bảo người tuổi Tuất thông minh và khéo léo, Bố thấy điều này rất đúng với Mẹ con.” Ôi! Tình yêu sao quá phức tạp! Nghe Bố nói mà con thấy nó tức lên anh ách!


Bố kể là trong lối vào một ngôi chùa ở trên đồi vắng, Mẹ bỗng la lên rồi ngã vồ xuống đất. Bố hết hồn đưa tay ra đỡ Mẹ dậy, nhưng chợt nhận ra là Mẹ đang giả bộ nên rút tay về! (Oops!) Hậu quả là Mẹ bắt đầu giận Bố trở lại, có lẽ còn hơn là Bố giận Mẹ! Sau này, Bố thường mường tượng cùng Mẹ đi lại trên những đoạn đường xa xưa ấy. Bố sẽ ôm Mẹ chặt vào lòng, không thả ra nữa, để rồi “Chung hơi ấm chúng ta đốt cháy thế gian này” (câu này ở trong bản “Mình Ngồi Xuống Ði Em”). Bố sẽ ân cần và lo lắng dìu Mẹ dậy, mỗi khi Mẹ ngã, hay bất cứ khi nào Mẹ muốn ngã, dẫu cho có biết rõ một ngàn phần trăm là Mẹ đang giả bộ! Với cái tâm tình đầy nuối tiếc và u uẩn này, Bố đã viết ra bản nhạc “Nếu Khi Xưa.” Con nhớ có những câu như: “Nếu khi xưa… và nếu khi xưa mình. Anh nghe như ngàn ngàn câu ‘Nếu khi xưa… ‘, dấy lên trong lòng, se thắt làm cho trái tim từng cơn đau quặn. Nếu khi xưa chỉ một tiếng dỗ nhau thêm, chắc nay ta còn, còn đây những ngày xưa ấy êm đềm.” Và trong bản “Tưởng Mình” có mấy câu là: “Tưởng mình về trên lối xưa. Dìu nhau dưới bóng sương mờ. Rộn ràng lòng anh… nghe lâng lâng ngây ngất… như bước trong Thiên Ðàng” và “Và giờ đây, nếu em có muốn ngã, anh sẽ lo lắng… sẽ đỡ em lên,” rồi “Rưng rưng lên khóe mắt, nức nở con tim. Tiếng khóc này cho tình chúng ta, chẳng được đỡ nhau một lần!” Ui da! Sao mà tình tứ và nhức nhối thế?! Con nhìn Bố: “Bố yêu Mẹ quá!” “Ừ.”


“Buồn ngủ không, cưng?” “Thưa Bố không” Bố là người miền Bắc, nhưng ngôn từ và phong cách có mang ít nhiều ảnh hưởng của người miền Nam. Con nhớ tới mấy câu cà rỡn và tưởng tượng ra cái cảnh Bố đang lui cui ở phía nhà trước, gọi vọng vào Mẹ lúc đó đang bận rộn ở trong bếp: “Cưng ơi! Cưng à!” Mẹ vội vã trả lời: “Cái gì đó anh?” “Cưng ăn cứt gà hông?!” Quê quá, Mẹ la lên: “Cà chơơớn!” Vô tình, con bật cười lên thành tiếng. Bố nhìn con, đôi mắt mở rộng, dò hỏi. Con lắc đầu cười: “Ô. Hổng có chi, Ba!” Bố kể tiếp câu chuyện tình của Bố với Mẹ con, mà hầu hết, toàn là những chuyện chẳng có mấy gì vui.


Sau khi chia tay với Mẹ, Bố vô cùng đau khổ, có lúc như muốn điên lên vì nhớ. Bố thấy mình là một người cô đơn, lẻ loi nhất trong nhân loại. Bi quan, Bố làm mấy câu thơ để tự an ủi, hay nói đúng ra là tự đánh lừa mình, nghe thật chán đời: “Thế gian này có chi tồn tại? Trời đất rồi cũng phải qua đi. Huống chi một ‘chút’ tình si. Sáng thương, chiều nhớ nghĩa gì hở C?.” “C” là chữ viết tắt của tên Bố con. Ðôi khi không dằn được lòng, Bố đã lấy xe chạy ngang qua nhà Mẹ một cách vô tích sự. Nếu có người nào đọc được tư tưởng và hành động của Bố lúc đó, chắc hẳn phải vừa buồn cười vừa tội nghiệp! Có khi Bố đậu xe xa xa ở nơi một góc đường, dưới bóng những cây gỗ sao cao chót vót, nhìn về hướng nhà Mẹ, bùi ngùi! Có một lần vào lúc chiều tối, Bố ngưng xe ở bên kia lề đường, xê xế đối diện nhà Mẹ, im lặng. Nhìn vào ánh đèn ấm cúng chiếu qua cửa sổ, thấp thoáng có bóng dáng Mẹ, Bố cảm thấy lòng buồn lên man mác, vì lúc ấy “Tình mặn nồng hôm nao nay đâu còn.” Nghe đến đây con biết ngay là câu này đã ở đâu ra, con vội vàng tiếp: “Giờ anh âm thầm lại thăm phố nhà em.” Bố gật đầu cười nhẹ, nụ cười có vẻ gượng gạo và khó khăn. A thì ra đây là tình tiết của bản nhạc “Anh Ðến Thăm Phố Nhà Em.”


Bố nói rất may mắn vì những hành vi của Bố đã làm hồi đó là ở Việt Nam, nếu xảy ở trên xứ Mỹ này, Bố có thể bị ghép vào tội theo dõi, rình rập và sẽ bị truy tố ra tòa! “Bộ ở Việt Nam không có cái luật đó sao, Bố?” Con thắc mắc. “Bố cũng không rõ nữa. Bố nghĩ nếu có thì chắc… chắc… không gắt gao cho lắm, nếu không, Bố đã ‘tiêu tùng’ rồi” “Bố nghĩ là Mẹ nỡ đối xử với Bố như vậy à?” “Mẹ con? A a a a… Ðiều này không biết được. Tuy nhiên, Mẹ con đã không có phản ứng gì cả. “Ô mà có…” Bố reo lên như bắt gặp một vật gì lạ: “Có… Có một lần Bố ngồi uống nước trong quán ở đầu đường Sương Nguyệt Ánh, gần nhà Mẹ con và dường như Mẹ con đã có biết Bố đang ở bên trong. Bố thấy Mẹ con chạy xe ngang qua, quay hẳn mặt ngó thẳng vào trong quán, ý muốn nói là ‘Cụ ơi! Tôi biết cụ đang ở trong đó đấy’. Hồi đó Mẹ con cứ hay gọi Bố bằng ‘Cụ’” Con cười nhẹ vì cái tiếng “cụ” của Mẹ. Bố ngưng một chút như thể để lấy sức: “Mà con có nghe cái câu người ta thường nói ‘Yêu nhau lắm cắn nhau đau’ không? Cái nguy hiểm là ở chỗ đó, đó con.” “Vậy thì khi yêu, người ta chỉ nên yêu vừa vừa thôi là an toàn!” Con cố tình chọc cho Bố vui, ông lắc đầu cười: “Chi à… Con cũng hiểu nếu mình có thể yêu ‘vừa vừa’ được thì đó đâu phải là tình yêu, phải không con?” “Dạ thưa Bố… con hiểu chứ.”


Bố kể là ở Nam Mỹ có hai dòng sông, một là sông “nước trắng” (Solimoes) mang chứa nhiều phù sa nên nước có màu như cà-phê sữa, hai là sông “nước đen” (Rio Negro) tuy trong nhưng nước có nhiều chất cây lá nên đậm như màu nước trà. Hai dòng sông khác cội nguồn này gặp nhau và tạo thành một dòng sông mới có tên là sông Amazon. Hai dòng nước khác màu lặng lờ chảy song song bên nhau, không pha trộn và cứ tiếp tục như vậy sau một vài chục dặm. Vì càng ngày càng có nhiều trở ngại trong lòng sông và hai bên bờ, dòng nước không còn bình thản và riêng biệt như xưa nữa, mà bắt đầu trở nên xáo trộn. Và một đôi khi giông tố kéo đến, lại còn mang thêm nhiều xáo trộn nữa. Nhưng nếu chúng ta cứ tiếp tục đi xuống phía dưới dòng sông, một hiện tượng xảy ra khiến cho ta không khỏi không suy nghĩ. Qua những trở ngại và sóng gió, dòng sông hai màu bây giờ đã trở thành dòng sông một màu. Hai dòng nước khác biệt đã trở nên một, quấn quít và hòa hợp! Bố đã tự ví Bố và Mẹ như hai dòng sông “đen” “trắng” này, và sau nhiều đêm thao thức suy nghĩ, Bố hiểu là Bố phải đi tìm lại Mẹ.


“Rồi Bố có gặp lại Mẹ không?” “Không” Tiếng “Không” của Bố thật yếu ớt. Con nhìn Bố lom lom, Ông quay nhìn đi hướng khác. Không tự chủ được trước câu trả lời bất ngờ của Bố, con hỏi với giọng bất mãn: “Cuối cùng rồi Bố Mẹ chia tay nhau một cách lãng nhách như vậy sao?” Bố quay lại nhìn con với nét mặt sửng sốt. Con nghĩ có thể câu hỏi của con đã nhắc nhở Bố về một điều gì mà ông đã cố tình che giấu hoặc lẩn tránh. Không trả lời, Bố nâng ly rượu vang lên uống một chút, bàn tay ông rung rung làm cho rượu như muốn sánh ra ngoài. Con vội vàng giữ lấy tay Bố, kêu lên: “Bố!” “Không sao con.” Bố có vẻ xúc động! Không cầm được lòng, con xích lại gần Bố, van lơn: “Bố ơi… Cho con xin lỗi Bố.” Bố đặt tay lên vai con, không nói gì. Bố cúi xuống một chút rồi ngẩng lên, nhìn con chậm rãi: “Không. Con không có gì phải xin lỗi cả. Bố nhận ra rằng những gì trong quá khứ, dù đó là những điều lầm lẫn hay tức giận, đều là những chuyện đã qua. Nếu ta có thể làm gì để giúp cho tâm hồn thoát khỏi những băn khoăn, u uất này, thì thật là phúc đức, vì ta sẽ có được sự bình an.” Bố xoay nhè nhẹ ly rượu trên bàn, mắt nhìn vào ly không chớp. “Chỉ ít ngày sau khi đã quyết định đi tìm lại Mẹ con, Bố nhận được một tin.” Bố nói lúc đó Bố đang mải mê tìm ‘đường’ để làm sao dỗ Mẹ, và mơ đến những giây phút sum vầy. Bố đã mất ngủ cũng chỉ vì nghĩ đến những ngày sắp tới, Bố và Mẹ sẽ không còn cô đơn và u sầu, và sẽ tìm mọi cách để đền bù cho nhau những đắng cay, mất mát từ lâu nay. Bố ngước mặt lên nhìn con, nói: “Bố đã không gặp lại Mẹ con vì Mẹ con đã có người khác!” Toàn thân con bỗng nhiên mềm ra như một sợi bún (tươi!). Con nhìn Bố rồi cảm thấy hoang mang, vì cứ theo như lời Bố kể thì Mẹ rất yêu thương Bố và là người có tâm hồn. Tại sao lại có chuyện Mẹ đi với người khác một cách dễ dàng như vậy? Nghĩ tới, nghĩ lui con thấy có cái gì không ổn nên buột miệng hỏi Bố: “Bố à… Bố có nghĩ là Mẹ đã cố tình ‘chọc’ cho Bố ghen không?” “Bố cũng đã nghĩ như vậy.” “Rồi làm sao, Bố?” “Nhờ ở cái ý tưởng đó, Bố đã tạm thời đè nén được lòng ghen tuông. Nhưng, như một kẻ bị thả ở giữa một rừng cây đầy gai góc, nhìn trước nhìn sau, Bố thấy là từ đây, lối thoát nào rồi cũng sẽ đem đến đớn đau.” Nghe Bố nói con nghĩ là con hiểu, rồi con lại thấy con không hiểu.


Bố mượn hai chữ “tin tưởng” và đem ra phân tích cho con nghe, thế nào là “tin lầm” và “tưởng lầm” trong tình yêu. Giả dụ như Bố “tin” ở tình yêu của Mẹ, rồi tìm về với Mẹ, nhưng Bố đã lầm, vì thật ra Mẹ đã thay đổi. Bố sẽ bị bẽ bàng và nhục nhã! Và giả dụ sau khi phân tích và đi đến một kết luận là Mẹ đã thay lòng đổi dạ. Bố lầm, hay đúng ra là “tưởng lầm,” vì thật ra đây chỉ là mục đích là làm cho Bố thức tỉnh. Còn về phía Mẹ, có lẽ bà cũng đã đụng chạm với hai tiếng “tin lầm” và “tưởng lầm.” Người đàn ông này có thể đã đề nghị và tình nguyện đứng ra làm con “cò mồi.” Trong lúc yếu đuối, Mẹ đã “tin” hắn. Hậu quả là đã bị hắn lừa và lợi dụng! Mẹ đã “tin lầm” người đàn ông này và “tưởng lầm” là Mẹ đã làm một việc đúng. Ở hoàn cảnh này, Bố vừa giận lại vừa thương cho Mẹ. Rồi Bố lại nghĩ dại: Biết đâu, đây chính lại là ý của Mẹ! Mẹ muốn làm cho Bố ghen, cho Bố đau khổ và nhục nhã để trả thù! Nếu đây thật sự là mục đích của Mẹ thì Mẹ đã thành công. Mấy lời sau của Bố làm cho con choáng váng. Con la lên: “Bố ơi! Bố làm con đau đầu quá à!” “Oh oh! Con ‘ok’ chứ? Bố quên là con cũng nhạy cảm giống Bố.” Bố im lặng một chút rồi nghển đầu ngó ra ngoài cửa sổ, con cũng ngó theo.


“Hình như ngoài trời đang có tuyết hở con?” “Dạ, hình như vậy. Họ nói có thể có từ 2 cho đến 4 in. đấy, Bố.” Với cách đánh trống lảng này và theo như lời Bố đã kể, con thấy Bố khéo hơn ở cái hồi mới gặp Mẹ. Nhưng cũng có thể hồi đó là tại vì tình, vì tình yêu thường làm cho con người ta “lú” đi! Với giọng nhẹ hẳn đi, Bố tiếp: “Con biết không?Với một trăm câu hỏi, Bố có cả ngàn câu trả lời, mà không một câu nào hoàn toàn cắt nghĩa được cái hành động của Mẹ con!” Bố ngưng một chút rồi tiếp: “Vì hành động của Mẹ con chỉ có thể giải thích nhưng không thể biện minh được! Cái khổ tâm nhất ở đây là không thể biết rõ được sự việc gì đã xảy ra! Rồi Bố tự hỏi: ‘Sự thật là sao?’, ‘Làm sao biết được thế nào mới đúng là sự thật?’, ‘Liệu cái điều mà Bố tin là sự thật có đúng là sự thật không? Hay là mặt trái của điều này mới đúng là sự thật?’” Bố trở nên mơ hồ, tiếp: “Nhưng làm sao ta có thể biết được mặt nào mới là mặt trái của sự thật chứ?” Ui da! Bà nội ơi! Keo này thì thật là hết thuốc chữa, vì con chẳng còn hiểu cái mô tê gì nữa cả, con kêu lên: “Chúa ơi! Bố lại làm khổ cái đầu của con rồi!” Bố khẽ vỗ lên vai con: “Bố cũng chẳng có khác gì con đâu. Về cái vụ này, hai bố con mình cùng chung một số phận!”


Cuối cùng, vì không thể làm ngơ được những gì đang diễn ra ở trước mắt, và cũng không thể bác bỏ được những mối nghi ngờ cứ càng ngày càng sâu đậm, “núi cao” tin yêu của Bố đã trở thành một “biển sâu” ngờ vực. Câu hỏi làm cho Bố tốn nhiều tâm sức nhất là tại sao Mẹ lại đi lại mật thiết với người đàn ông này, và chuyện gì đã xảy ra khi một người đàn ông và một người đàn bà ở trong một căn phòng riêng? Bố không dám phỏng đoán vì không muốn tự nhục mạ và hành hạ mình với những ý tưởng đau lòng. Bố nói dù có cho đây là một sự “tưởng lầm” đi nữa, chỉ nội cái hình ảnh của người mà Bố thương yêu, lặn lội tìm đến với người đàn ông này đã đủ là một điều sỉ nhục! Lòng tự ái của Bố đã bị xúc phạm một cách nặng nề. Có lẽ, nhờ cái lòng tự ái này mà Bố đã tìm ra được cứu cánh trong lúc về sau. Cuộc tình bỗng chốc đã trở nên vô nghĩa và chẳng còn có chút “giá trị” gì đáng kể để mà cứu vãn nữa! Bố hoàn toàn từ bỏ cái ý định trở lại với Mẹ. Quyết định này đã làm cho Bố rất đau đớn. Bố thấy như đã mất đi một phần của cơ thể, một mảnh của tâm hồn. Bố không còn phải là Bố nữa. Bố nói, xa người mình yêu là đi ngược lại với định luật của thiên nhiên, cho nên đây không phải là một việc dễ làm. Ở hoàn cảnh này, Bố đành phải nhẫn tâm với tình mình vì không còn có cách hoặc chọn lựa nào khác. Thà là xa nhau rồi khổ một đời vì yêu, còn hơn là gần nhau để khổ một đời vì thất vọng! Trong một thời gian ngắn Bố đã trở nên phóng túng, nhưng sau đó, Bố tìm ra được cứu cánh.


Bố hiểu là giữa Bố và Mẹ chẳng có gì ràng buộc ngoài tình yêu. Một khi mà Mẹ đã quyết định chọn đi con đường đó, có nghĩa là tình kia đã hết. Vậy thì tại sao Bố lại tự phá hoại thân mình? Có ai thương xót cho Bố đâu nếu một mai Bố chỉ còn là một kẻ thân tàn ma dại! Bố nói, ta có thể vì yêu mà quên mình, nhưng nếu ta quên yêu mình thì làm sao ta có thể yêu người khác? Bố đã trốn tránh tất cả những gì gọi là quen thuộc và có liên hệ đến Mẹ. Kể cả những con đường, những lối đi mà Bố nghi là Mẹ dùng để đi đến với người mới. Bằng phương cách này, Bố mong là có thể tìm lại được chính bản thân mình.


Bố nhìn con lo lắng: “Nếu con có đói bụng, Bố đi nấu tô mì rồi hai Bố con mình chia nhau?” “Cám ơn Bố. Con không đói” Như chưa yên tâm, Bố hỏi: “Mệt không con?” Con ngồi thẳng lên: “Thưa Bố không. Dư xăng mà.” “Ô, sáng mai khi nào con dậy, Bố con mình đi ăn phở?” “Ý kiến hay đó Bố. Con cũng đang thèm phở đây.” Nhớ lại cái thời còn trẻ, ngôn ngữ của Bố lúc đó có khác hơn bây giờ. Hồi đó, thay vì nói là còn có đủ tiền, còn có đủ thì giờ, và ngay cả đến còn có đủ nước mắm hay đồ chấm chả giò bò bía, Bố hay nói “Dư xăng”! Nghĩ cho kỹ ra, thấy nó thật khôi hài, nhất là nếu mình đem dịch sang tiếng Anh! Ô, nói đến bò bía con mới nhớ, Bố có nói Mẹ làm bò bía ngon lắm. Xin lỗi Mẹ nha, con đã nghĩ bụng “Có không ngon, bây giờ Bố cũng thấy ngon”!


Về sau này, khi nhìn lại những thay đổi của cuộc đời, Bố tự hỏi: Nếu khi xưa Bố không làm cái chuyện thiếu suy nghĩ ấy, và Mẹ không nói những lời đau lòng kia, biết đâu cuộc tình của Bố Mẹ đã đi theo một chiều hướng khác? Tuy nhiên, không ai có thể biết chắc được điều đó. Rồi, phải chăng là có số mệnh? Sự gì khiến cho Bố Mẹ đã làm những việc không nên làm hoặc nói những điều không nên nói? Sự gì đã đứng ra ngăn cản, không cho phép Bố Mẹ làm những chuyện đáng làm và nói những lời đáng nói? Theo như Bố, nếu thật sự là có số mệnh, thì tình yêu đã giữ một vai trò không kém quan trọng trong việc định đoạt số mệnh của con người. Không ai chối cãi được là tình yêu đem lại hạnh phúc, nhưng đồng thời cũng mang đến nhiều đau khổ. Và mỗi khi gặp thất bại, người ta thường nói đó là do số mệnh. Nếu chúng ta có thể đổ thừa được cho số mệnh, thật ra chúng ta đã làm giảm đi cho chính mình và cho nhau, một phần không nhỏ những cay đắng và hận sầu. Cuộc tan vỡ nào mà chẳng đau xót, như sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân giữa Bố và Mẹ. Tuy vậy, không nhất thiết ta phải coi sự đổ vỡ này là một điều bất hạnh. Rồi Bố đem chuyện “Tái Ông mất ngựa” kể cho con nghe để làm dẫn dụ. Bố nói, là con người, ta chỉ sống có một lần, nhưng ta có thể có nhiều lần để sống. Sự chọn lựa là ở chúng ta. Kết luận là trong cuộc tình này, sự tan vỡ hay thành tựu, mất hoặc còn, có thể đã được quyết định chỉ ở trong một khoảnh khắc, có khi chỉ ở trong đường tơ kẽ tóc! Dù vô tình hay hữu ý, một số những việc mà Bố Mẹ đã làm hoặc không làm, nói hoặc không nói, chẳng ít thì nhiều, đã đóng góp vào việc làm xoi mòn và hủy hoại mối ân tình này. Giấc mộng phu thê nồng ấm kia vì thế đã không còn có cơ hội biến thành sự thực. Và ở đây, có lẽ đó là số mệnh.


Bố có vẻ mệt mỏi. Không biết có phải vì đêm đã khuya, hay vì với mớ tuổi đời chồng chất? Hoặc vì tâm tình của ông đã bị dao động khi nhắc đến và sống lại một cuộc tình, tuy đã xa xôi nhưng đầy kỷ niệm và cảm xúc? Con thấy câu chuyện tình của Bố Mẹ con rất buồn. Nếu có cái gì đẹp ở đây thì cái đó lại chính là cái buồn, thật buồn. Buồn đến tức tối!


Như tìm được nguồn sinh lực mới, giọng Bố trở nên rõ ràng và thanh thản: “Chi à. Mãi cho đến hôm nay Bố mới kể cho con nghe về Mẹ con, là vì trong bao nhiêu năm qua, Bố không muốn hai bố con mình làm xáo trộn gia đình của Mẹ con. Bây giờ con đã hiểu là tại sao Bố đã trì hoãn, mong con tha thứ cho Bố. Bố nghĩ, phải chi có một phép lạ nào đó để Bố có dịp nói với Mẹ con ít lời. Nhưng ở tuổi này, Bố chẳng có mấy hy vọng. Dầu sao đi nữa, sau khi nói cho con nghe rồi, Bố đã cảm thấy yên tâm. Mong từ đây Bố sẽ tìm được sự bằng an trong tâm hồn cho quãng đời còn lại.”


Hai dòng lệ trào lên khóe mắt lúc nào mà con không hay. Con bâng khuâng tự hỏi: Không biết Mẹ con có nghĩ gì đến con không? Mẹ con có còn nhớ đến Bố không? Càng hỏi, con càng muốn biết Mẹ con bây giờ ra sao, ở đâu và làm gì? Con đứng lên, cúi xuống ôm lấy đôi bờ vai gầy guộc của Bố và hôn nhẹ lên cái đầu hói bóng lọng: “Bố ơi! Con cám ơn Bố nhiều lắm. Bây giờ thì con muốn đi tìm Mẹ!” Bố nhìn con, nháy mắt, mỉm cười và khẽ gật đầu.


Thưa Cô,


Sở dĩ con đã kể lể dài dòng như trên đây, là vì ở trên thế gian này, ngoài con và Bố con ra, Mẹ con là người duy nhất biết được những chi tiết thực hư của câu chuyện tình này. Con hy vọng sau khi Mẹ con có dịp đọc những dòng chữ này, Mẹ con sẽ nhận ra con. Con không những chỉ gởi thư cho Cô mà còn cho một số Cô khác, những người có thể là Mẹ con. Bố con đã nói đến hai chữ “phép lạ,” con nghĩ con cũng cần phép lạ, để cho lá thư này đến được nơi tay Mẹ con. Con đã tự hỏi, không biết đến bao giờ con mới có được cái diễm phúc gọi lên hai tiếng “Mẹ ơi!,” lần đầu tiên trong đời?


Con,


Ðỗ Ái-Chi


* Hoàng Cao Cung ([email protected])

Hoa Lòng

 


* Cao Ðắc Vinh


 


Tôi có đứa con gái tuổi vừa hai mươi. Nhà thường bất ngờ nhận được những bó hoa tặng. Nó cắt tỉa trưng bầy ở phòng khách hay trên bàn ăn trong cái lọ bằng pha lê. Những bông hồng đỏ sẫm, tím đậm có khi mầu phớt hồng như tên gọi. Trước cửa, đôi lần tôi thấy hoa nằm dài với tờ giấy nhỏ chờ đợi mang tin yêu vào nhà.



Nguồn: Google


Hoa tàn lại được nó phơi khô. Có lẽ chút tình gởi gấm chưa phai dù cánh hoa đã đổi mầu? Mặc áo nâu sồi, mầu của mùa Thu chết nhưng bó hoa vẫn tiếp tục sống giữa những con người cũ chung quanh. Nó treo trên tường hay trong bình khô nước. Hoa cũng có linh hồn, chết vỏ ngoài mà vẫn sống với mối tình bên trong…


Tôi ít khi ghé tiệm mua hoa về nhà.


Chẳng phải tiếc tiền bởi mỗi lần đi ăn tiệm đãi ngộ có khi phải chi gấp mười nhưng bây giờ tôi mới hiểu hoa mãi mãi là hoa! Chẳng nên so sánh với một vật gì trên đời huống hồ… một bữa ăn!


Hoa là hình ảnh của mỹ nhân. Hương sắc cũng mai một giống như người tôi yêu… Ở tuổi xuân thì, cả hai có thể gọi là kỳ quan vũ trụ! Trời cho cái mãnh lực chuyển hóa làm lòng người… ngây ngất với cả tình và sắc.


Tại sao không hay mua hoa? Tôi thiết nghĩ trong thế gian này không có bó hoa nào mua về đẹp bằng bông hoa lòng của tôi đối với nàng… dù bây giờ đang nhìn sắc đẹp nàng trải qua những tàn phai! Chiều nay, tôi sẽ ghé tiệm bán hoa để chọn một bông hoa hồng lộng lẫy nhất không thua gì đóa hoa lòng đã nở sẵn trong tim.


Tháng 10, 2011

(Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 29 tháng 4, 2012)


 


Huỳnh Long Thành, Westminster, CA $100


Bùi Mạnh Quỳnh c/o Việt Ðoàn, Albuquerque, NM $820


James Ngô, Fountain Valley, CA $100


Dan Lê, Garden City, KS $300


Dương Ngọc Dược, San Diego, CA $50


Uyên V. Hồ, Greenbelt, MD $50


Sandy Hoàng, Anaheim, CA $100


Dong Nguyễn, San Jose, CA $50


Hung Quốc Hoàng, Houston, TX $50


Joseph Cáp Tô, Santa Ana, CA $100


Nhi N. Cao, Hawthorne, CA $50


Mỹ Văn Bùi, Hickory, NC $20


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ V:


 


Thu Béo, $200


Ðông ÐPQ, $100


Bùi Thế Sơn, Westminster, CA $500


Cô Phạm An Hà Tina, Stanton, CA $50


Vị ẩn danh, $50


ÔB. Lê Bảo & gia đình, Pomona, CA $200


Phạm T. Cindy, Mission Viejo, CA $200


Vị ẩn danh, Walnut, CA $40


Nguyễn Thị Thư, Toronto, CAN $100


ÔB. Phạm Minh Mẫn, Long Beach, CA $50


Bà Station, Phoenix, AZ $1,000


Bà Phạm Thị Lý & Thân Hữu, Garden Grove, CA $248


Phạm Ðặng, Santa Ana, CA $30


Ðàm D. Bình, Tustin, CA $50


SVSQKQ K72A, Spring Valley, CA $1,000


Tôn Nữ Liên Hương, San Diego, CA $200


Cựu ÐT Tư Lệnh KQ, Lake Forest, CA $200


Vũ Quốc Kỳ, $20


Lê Thụy, Irvine, CA $200


Lưu Văn Mễ, La Puente, CA $100


Vị ẩn danh, $40


Ðỗ Thanh Phẩm, Santa Ana, CA $50


Hội An, Huntington Beach, CA $500


ÔB. Phạm Văn Ưng, Newhall, CA $200


ÔB. Bùi Henry, Hawthorne, CA $50


Sarah, Hawthorne, CA $20


Lê Hương Christine, Rorland, CA $100


Nguyễn Kim Sang, Midland, GA $50


Tiếng Gọi Tình Thương, Garden Grove, CA $100


Ngô Hoàng, Bakersfield, CA $100


Bà Hoàng Tiễn, Parker, CO $1,100


Phạm Xuân Hùng, San Gabriel, CA $100


Lê Xoa, Rosemead, CA $40


Ðỗ Tấn Tài, Rosemead, CA $100


ÔB. Trần Vệ, Baldwin Park, CA $100


ÔB. Nguyễn Hữu An, Anaheim, CA $100


Ali Khôi, Garden Grove, CA $100


Hội TÐ Trần Hưng Ðạo, Westminster, CA $500 (2 lần: $200+$300)


Trương Kim Anh, Gardena, CA $30


Nguyễn Bạc, $100


Nguyễn Thị Thức, Huntington Beach, CA $40


Võ Văn Châu, Montreal, CA $60


Phạm V. Lora, Montclair, CA $200


Nguyễn Văn Hùng, $50


Bà Nghiêm Xuân Dung, $200


Bà Ðặng Thị Trâm, $100


ÔB. Nguyễn Ð. Hiền, Corona, CA $100


Vị ẩn danh, $30


Nguyễn T. Thúy, Fullerton, CA $150


Bùi T. Diệu Tâm, Garden Grove, CA $100


Tống Thu Quế, $50


Nguyễn Thu, Anaheim, CA $100


1 khán giả, San Diego, CA $40


Nguyễn Duy Toàn, San Jose, CA $100


Trần Tiêm, CA $50


Mai Trúc Sơn, Los Angels, CA $50


Vị ẩn danh, CA $20


Gia đình ở Na Uy, $100


Trương Thị Kim Loan, Garden Grove, CA $50


Nguyễn Văn Cáp, $50


Sỳ Chính Tắc, $50


Lê Ðông, Corona, CA $20


Ô. Nguyễn Văn Huân, Fort Worth, TX $50


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Phạm Văn Hương, Sóc Trăng, B2 CLQ Sq:512.112. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Việt, Trà Vinh, NQ Sq:M01. 929. Cụt chân phải.


Ðoàn Văn Hai, Cần Thơ, HS CLQ Sq:500.573. Cụt chân phải.


Lê Văn Hiểu, Vĩnh Long, HS CLQ Sq:502.171. Cụt chân phải.


Lâm Chuol, An Giang, HS ÐPQ Sq:737.089. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Sáu, Trà Vinh, TQLC Sq:815.378. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Hùm, An Giang, B2 CLQ Sq:575.747. Bị thương ở 2 chân.


Nguyễn Quang Trạng, Cần Thơ, TS1 CLQ Sq:002.834. Cườm mắt trái.


Dương Văn Phước, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:126.073. MDVV loại 1.


Nguyễn Chí Huệ, An Giang, B2 CLQ Sq:512.513. MDVV loại 1.


Nguyễn Văn Ðệ, An Giang, HS1 ÐPQ Sq:205.362. MDVV 80%.


Nguyễn Văn Manh, Sóc Trăng, B2 CLQ Sq:502.533. Bị thương ở vai trái.


Lê Văn Sết, Ðồng Tháp, B1 ÐPQ Sq:590.911. Cụt chân trái.


Quách Văn Liêm, An Giang, HS CLQ Sq:520.866. Gãy 2 chân.


Ðặng Văn Mầu, TS1 CLQ Sq:502.691. MDVV loại 3.


Trần Hữu Thiện (Phiến), Kiên Giang, NQ Sq:402.626. Gãy tay phải.


Phạm Văn Hoài, Cà Mau, HS Sq:317.000. Cụt chân trái.


Trần Chập Lác (Lát), Cà Mau, HS ÐPQ Sq:434.029. Cụt chân phải.


Trương Văn Tư, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:120.574. Cụt chân phải.


Nguyễn Hoàng Huy, Kiên Giang, HS ÐPQ Sq:624.460. Cụt chân trái.


Ngô Văn Tâm, Tiền Giang, NQ Sq:804.988. Bị thương ở chân trái.


Hồ Văn Bé, Tiền Giang, NQ Sq:860.010. Bị thương ở nách trái.


Kim Binh, Vĩnh Long, Biệt Kích. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Thiên, Vĩnh Long, NQ Sq:480.994. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Mẫn, An Giang, B1 ÐPQ Sq:386.648. Cụt bàn tay phải.


Trần Dũng Tiến, Kiên Giang, NQ Sq:M01.308. Cụt tay trái.


Lê Văn Ðường, Cần Thơ, HS1 CLQ Sq:510.393.


Phạm Tấn Thành, Cần Thơ, Sq:389.716.??


Huỳnh Văn Thọ, An Giang, B2 Nhảy Dù Sq:524.196. Bị thương ở đầu.


Nguyễn Tấn Hùng, An Giang, B2 TQLC Sq:119.235. Phỏng nặng 2 bàn tay.


Lê Văn Yên, Cần Thơ, TU TQLC Sq:142.633. TPB??


Nguyễn Ngọc Thành, Cần Thơ, B2 CLQ Sq:512.592. Tù binh??


Phạm Văn Cuôi, An Giang, NQ Sq:871.925. Gãy 2 chân.


Huỳnh Mên, Cần Thơ, TrU CLQ Sq:142.623. Tù binh??


Nguyễn Nguyễnành Long, Vĩnh Long, ÐU CLQ Sq:152.003. Cụt chân trái.


Võ Thế Hùng, An Giang, B1 CLQ Sq:508.447. Cụt chân trái.


Phan Hoàng Cư, An Giang, B1 CLQ Sq:510.515. Cụt chân trái.


Nguyễn Thanh Tùng, An Giang, ThS CLQ Sq:286.896. Cụt chân trái.


Nguyễn Nguơn Ðáng, An Giang, TU CLQ Sq:501.851.??


Võ Văn Năm, Vĩnh Long, HS1 TG Sq:502.568. Cụt 3 ngón tay trái.


Nguyễn Văn Nguyên, An Giang, B2 ÐPQ Sq:597.811. Mù mắt phải.


Nguyễn Thanh Vân, Ðồng Tháp, HS1 CLQ Sq:100.800. Cụt chân phải.


Lê Văn Thanh, Châu Ðốc, B1 CLQ Sq:189.142. 0.6


Nguyễn Văn Bá, An Giang, B2 CLQ Sq:500.114. 0.2


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Lê Thị Hoa, Saigon, Quả phụ Cố NQ Ngô Văn Ðực. Tử trận năm 1967.


Dương Thị Nâu, An Giang, Quả phụ Cố B1 Ðào Văn Nghinh. Tử trận năm 1969.


Huỳnh Kim Lón, Châu Ðốc, Quả phụ Cố HS Phạm Văn Cung. Tử trận năm 1968.


Lê Thị Ánh, Châu Ðốc, Quả phụ Cố NQ Trần Văn Út. Tử trận năm 1972.


Võ Thị Nghinh, Khánh Hòa, Quả phụ Cố TS Trần Trâm. Tử trận năm 1962.


Nguyễn Thị Nhẫn, Khánh Hòa, Quả phụ Cố ChU Lê Văn Mười. Tử trận năm 1965.


Lê Thị Thẫm, Khánh Hòa, Quả phụ Cố B2 Cấp Thiết. Mất năm 1967 tại TTHL.


Nguyễn Thị Bình, Khánh Hòa, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Văn Một.??


Trần Thị Kính, Thừa Thiên, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Sanh. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Thắng, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS1 Trần Hiệp. Tử trận năm 1966.


Võ Thị Gái, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Nguyễn Hữu Thuyên. Tử trận năm 1968.


Trần Thị Lụa, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B1 ÐPQ Lê Dinh. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Sáng, Khánh Hòa, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Xanh. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Hơn, Saigon, Quả phụ Cố B1 CLQ Nguyễn Văn lạc. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Mai, Saigon, Quả phụ Cố ÐU Nhảy Dù Nguyễn Văn Ðương. Mất tích năm 1971.


Trần Thị Bé, Saigon, Quả phụ Cố TrT KQ Nguyễn Văn Ngân. Tử trận năm 1972.


Phan Kim Hoàng, Saigon, Quả phụ Cố ThT Thái Văn Lâm. Từ trần năm 1973.


Nguyễn Thị Tuyết Mai, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Nhảy Dù Phạm Tử Hoàng. Tử trận năm 1972.


Ðoàn Thị Tý, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 CLQ Nguyễn Mới. Từ trần năm 1972.


Bùi Thị Nụ, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B2 CLQ Tống Ðình Thuyết. Tử trận năm 1969.


Vũ Thị Còn, Bạc Liêu, Quả phụ Cố HS1 ÐPQ Trần Văn Ðược. Tử trận năm 1971.


Phan Thị Duyên, An Giang, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Văn Có. Từ trần năm 1973.


Nguyễn Thị Hai, Saigon, Quả phụ Cố TS1 CLQ Nguyễn Văn Hai. Từ trần năm 1971.


Nguyễn Thị Bật, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS Nhảy Dù Nguyễn Văn Nam. Tử nạn năm 1960.


Ðoàn Thị Quyên, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Trần Lương. Từ trần năm 1967.


Vũ Thị Quế, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 Nhảy Dù Phạm Văn Thanh. Từ trần năm 1970.


Nguyễn Thị Mỹ, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B2 CLQ Ngô Văn Kham. Từ trần năm 1969.


Võ Thị Mỹ, Quảng Nam, Quả phụ Cố B2 CLQ Phạm Hậu. Từ trần năm 1971.


Trịnh Thị Yên, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Trần Văn Bé. Từ trần năm 1972.


Quách Thị Cáp, Bình Dương, Quả phụ Cố ThS BK Dù Quang Văn Sinh. Từ trần năm 1998.


Nguyễn Thị Năm, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 CLQ Trần Văn Bung. Từ trần năm 1972.


Trần Thị Phùng, Tây Ninh, Quả phụ Cố B2 ÐPQ Nguyễn Văn Linh. Từ trần năm 1974.


Lê Thị Ba (Ba Ðầy), Tiền Giang, Quả phụ Cố B1 CLQ Lê Văn Ðược. Từ trần năm 1967.


Trần Thị Hậu, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS Quân Cảnh Nguyễn Văn Ngàn. Từ trần năm 1972.


Huỳnh Thị Bạch, Tiền Giang, Quả phụ Cố B1 CLQ Phạm Văn Mua. Từ trần năm 1967.


Phạm Thị Giêng, Tiền Giang, Quả phụ Cố TS Mai Văn Tốt. Từ trần năm 1970.


Quản Thị Hảo, An Giang, Quả phụ Cố B2 CLQ Nguyễn Văn Bao. Từ trần năm 1963.


Nguyễn Thị Kiên, Tiền Giang, Quả phụ Cố TrU Ðoàn Hữu Bình. Mất năm 1976.


Lê Thị Hai, Hậu Giang, Quả phụ Cố ÐPQ Nguyễn Văn Khanh. Tử trận năm 1972.


Lê Thị Rây, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS1 CLQ Nguyễn Văn Bé. Mất tích năm 1973.


Nguyễn Văn Le, Tiền Giang, Tổ phụ Cố HS1 ÐPQ Nguyễn Duy Trung. Tử trận năm 1974.


Ðỗ Thị Hát, Kiên Giang, Quả phụ Cố B1 Thiết Giáp Phạm Viết Miêng. Từ trần năm 1971.


Ðinh Thị Thơm, Kiên Giang, Quả phụ Cố TSV CSQG Ðinh Viết Bôn. Từ trần năm 1970.


Bùi Kim Hiền, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Thái Văn Út. Từ trần năm 1971.

Sài Gòn – Tháng Sáu

 


Nguyễn Ðiền Lăng


(Hòa Lan-Âu Châu)


 


Người bạn ngoại quốc từ Sài Gòn gởi thư về cho biết: Sài Gòn đang mưa. Những cơn mưa lớn và dai dẳng kéo về hàng ngày… chợt nhớ đến câu thơ của Nguyên Sa “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt…” quả thật ở một chốn ai trong chúng ta cũng mang nhiều kỷ niệm, có tên Sài Gòn bây giờ đang chìm dưới cơn mưa, cơn mưa Tháng Sáu…


Sài Gòn, một thời là Thủ đô hoa lệ của Miền Nam Việt Nam và qua hai nền Ðệ Nhất, Ðệ Nhị Cộng Hòa, còn được biết đến qua tên Hòn Ngọc Viễn Ðông.


Nhắc đến Sài Gòn có lẽ không có gì đủ và thấm thía hơn câu “Sài Gòn ơi! Ta mất Người như Người đã mất tên…” lời thơ Nguyễn Ðình Toàn được phổ nhạc với tựa đề Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên. Qua đó để thấy Sài Gòn được nhân cách hóa, được thi vị hóa trong nỗi đau đắng ngắt của những kỷ niệm, dĩ vãng, tiếc nuối đã qua và mãi mãi không bao giờ trở lại.


Khi nói đến Hà Nội, như vùng đất nghìn năm văn vật, tên Thăng Long được dùng với âm hưởng của sự tự hào.


Khi nhắc về Huế, như biểu tượng của trâm anh và đài các, người ta gọi Huế là đất Thần Kinh với tất cả niềm kiêu hãnh.


Riêng Sài Gòn, thành phố chính thức bị xóa tên chiều 30 Tháng Tư 1975, hàng ngày vẫn dược nhắc đến, được kêu tên với tất cả trìu mến và thiết tha. Quả thực có được bao nhiêu thành phố đã mất tên nhưng vẫn sống trong tiềm thức và nỗi quyến luyến của bao người như thành phố Sài Gòn?.


Tháng Sáu với Ngày Quân Lực 19/6 – cũng để tưởng nhớ một quân đội bị bức tử. Lệnh đầu hàng, giải tán chính phủ và chính quyền các cấp ban ra sau khi chiến xa số 390, thuộc Lữ Ðoàn Thiết Giáp 203 của Bắc Quân ủi sập hàng rào dinh Ðộc Lập lúc 12 giờ 15 trưa 30 tháng 4, 1975.


Mặc lệnh buông súng, cuộc chiến đấu trong tuyệt vọng tiếp tục diễn ra với những đơn vị tác chiến thuộc các quân binh chủng ở Rừng Lá, Long Khánh kéo dài đến năm 1976. Lực lượng Bảo An thuộc Phật Giáo Hòa Hảo cầm cự trong âm thầm suốt tháng năm. Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn và quân bản bộ thuộc Tiểu khu Chương Thiện vùng vẫy trong cô đơn đến 11 giờ sáng ngày 1 tháng 5.


Nghi lễ hạ kỳ được thực hiện lần cuối cùng bởi những Thiếu Sinh Quân Vũng Tầu lúc 2 giờ chiều 30 tháng 4. Trận chiến đầu đời không cân xứng với những Trần Quốc Toản của thế kỷ 20 trong lứa tuổi 15, 16. Chiều Vũng Tầu gió lặng, nắng buồn và ba sọc đỏ đậm thêm mầu máu. Máu của quân và dân miền Nam trong ngày tận chết với quê hương.


Miền Nam uất nghẹn, Sài Gòn câm nín. Những tiếng nổ sắc gọn phát đi từ nòng súng đâm thủng thái dương, xuyên thẳng từ cằm trổ lên trên óc, tiếng lựu đạn bùng lên chát chúa cùng những xác người ngã xuống. Núi sông thêm một lần gầm vang lời uất hận. Những tấm gương trung liệt chọn cái chết để bảo toàn khí phách và danh dự. Danh dự của mầu cờ sắc áo. Phương Nam bừng lên hào khí Kẻ Sĩ Phương Ðông. Phảng phất anh linh của Hai Bà Trưng, Trần Bình Trọng, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, Nguyễn Thái Học, Nguyễn Thị Giang trong ngày người Lính và Dân VNCH chết cùng Miền Nam.


Ðịnh mệnh nào trao lá cờ vào tay người Thiếu Sinh Quân hay đó là lời gởi gấm? Hôm nay, 32 năm sau, lá cờ kia ngạo nghễ tung bay trên khắp các nẻo đường theo bước chân người Việt và hào khí bất tử của một quân đội bị bức tử kia hằng sống mãi. Trong quân sử thế giới có bao nhiêu quân đội bị tước súng và mang tiếng thua trận mà vẫn sống trong sự trân trọng, quý mến của người dân?

Cách trồng cây

 


Trong những ngày đầu của những người Việt Nam sống ở hải ngoại, nhiều loại nhu cầu đã được đặt ra, thiết thực nhất trong đời sống hằng ngày là thực phẩm, sau đó đến văn hóa, thi ca và dần đến những bộ môn nghệ thuật, cây cỏ cũng được xen vào một góc nhỏ trong những nhu cầu hàng ngày.










Cây hồng dòn. (Hình: tp/Người Việt)


Khi rời bỏ quê nhà, mọi người đã mất hết, mất cả một quê hương. Ðời sống hàng ngày tại một xứ sở đầy vội vã, không còn nhớ đến ngày tháng tạo cho nhiều người những hiện hữu phiền nhược, những ngấm ngầm tiềm thức nhớ nhà, nhớ quê. Mỗi người có một cách giải tỏa khác nhau. Giữa một trưa hè yên tĩnh, ngồi nhìn những con cá vàng lặng lờ trong hồ sen, súng tự tạo, tự nhiên tâm hồn rơi vào một nhẹ nhàng tĩnh lặng kỳ lạ, ngôn ngữ của thi sĩ gọi đó là ngư thiền. Yêu cây cỏ, yêu thiên nhiên, khi nhìn qua song cửa hè sau, thấy thấp thoáng bóng cây xoài với trái xuyên cành lá, bụi chuối sứ lá rách tua sau cơn gió lớn, cây mận đỏ ửng những chùm trái, những tưởng như đang ở quê nhà. Ðôi khi tiềm thức nhớ nhà của vài người khá mãnh liệt, muốn có hết tất cả những loại cây trái quê nhà tại vườn sau, trồng kín mít hết sân sau rồi lấn ra sân trước. Bộ sưu tầm cây trái khá đầy đủ những kết quả không được như ý vì khởi điểm đã trồng không đúng. Vậy làm sao trồng cây cho đúng?


Tại Hoa Kỳ chỉ có miền Nam của hai tiểu bang Florida và California tương đối có thời tiết khá nhiệt đới, có thể trồng nhiều loại cây, hoa và cây ăn trái nhiệt đới cũng như cây ôn đới, tất cả những tiểu bang còn lại chỉ thích hợp cho những loại cây ôn đới. Cây ôn đới là những loại cây chịu được lạnh và có nhiều loại rụng lá vào mùa Ðông, cây nhiệt đới là những loại cây chúng đã từng có chúng quanh quẩn trong sân nhà tại Việt Nam.


Niềm mơ ước của những người Việt Nam sống tại hải ngoại là có được một căn nhà của chính mình và biến nó thành một không gian, một thế giới riêng theo sở thích của từng cá nhân, từ trang hoàng, sơn sửa nhà cửa đến đặt để, sắp xếp cây cỏ theo cảm quan riêng. Khi ước mơ thành tựu, tâm lý chung của mọi người đều muốn hoàn tất trong nhà lẫn ngoài sân cho xong ngay để còn vào ở, do đó từ thợ sơn, thợ điện, thợ xây cất, thợ làm màn cửa, thợ làm ống nước bên ngoài cùng thợ trồng cây hỗn loạn giẫm chân nhau. Khi công việc hoàn tất, có thể có nhiều việc không được ưng ý. Việc trồng cây ăn trái hoặc hoa cỏ quanh nhà là việc cuối cùng để làm cho một căn nhà mới.


Sau khi bên trong nhà đã ổn định, trước khi mua cây về để tự trồng hay giao khoán cho người làm vườn, cũng nên chụp ít ảnh chung quanh nhà cùng thước tấc diện tích của sân trước cũng như sân sau, rồi tìm một vườn cây nào có kiến thức cùng hiểu biết chuyên môn để tham khảo. Ðiều quan trọng đầu tiên phải tự hợp lý với chính mình, đừng vì quá thích nhiều loại cây rồi biến vườn nhà thành một rừng cây chằng chịt không lối đi, phải tham khảo với vườn cây có kinh nghiệm để làm sao sau khi trồng, không mất quá nhiều công sức chăm sóc, cả vườn trước cùng vườn sau vẫn ngăn nắp, khang trang, sạch sẽ, cây cỏ mọc tươi tốt và không bị nhiều cỏ dại, đồng thời phải được biết cây nào lớn nhanh, cây nào chậm lớn, trồng cách xa bao nhiêu, khu nào phải tưới nhiều và chỗ nào nên thưa tưới, v.v…










Chanh. (Hình: tp/Người Việt)

 


Trả lời câu hỏi


 


Câu hỏi của độc giả Duong San Anyonio TX:


Thưa nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, tôi có trồng hai cây hồng giòn, đã được 3 năm, không biết tại sao cây cứ èo uột không lớn được. Cứ vào đầu mùa Xuân cây trổ mầm non và cành độ chừng 2, 3 tấc thì cành không phát triển nữa và đọt non bị teo lại, hơn nửa lá cây chỉ xanh ở 2/3 cây kể từ gốc cây, còn 1/3 tên ngọn lá cây không tươi và bị quăn lại. Chúc nhà văn nhiều sức khỏe.


 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời:


Thưa ông, cây hồng giòn là cây dễ trồng nhất nhưng cũng khó nhất, cây hồng giòn là loại cây đi vào trạng thái ngủ trong mùa Ðông, khi cây rụng lá, nhựa đã không còn luân chuyển, chất dinh dưỡng hay còn gọi là chất đường dồn xuống khối rễ, khi mùa Xuân đến, khối rễ sẽ bắt đầu làm việc, hút nước và đẩy chất đường lên biến thành chồi, lá mới, đồng thời cành lá mới đó sẽ cho trái. Khi cây ngủ, cả mùa Ðông, chúng ta cũng không cần nghĩ đến việc tưới nước cho cây vì lúc đó, khối rễ hầu như ngưng hoạt động, vài cơn mưa của mùa Ðông cũng đủ giữ cho cây sống. Ở Việt Nam, chỉ có miền cao nguyên lạnh mới có thể trồng cây hồng giòn, nhiều người ở miền Tây cũng chưa từng bao giờ thấy cây hồng giòn, do đó có sự hiểu lầm về cách tưới. Khi đến Hoa Kỳ và biết đến sự ngon ngọt của trái, nhiều người đã trồng, nhưng khi mùa Thu đến, lá đổi vàng, nhiều người hoảng sợ, cho rằng mình đã làm gì sai, khiến cây sắp chết, vội bỏ thêm phân bón và tưới nhiều hơn, khối rễ sẽ mất chất đường và thối, mùa Xuân đến, cây thành cành củi khô. Trường hợp cây của ông cũng vì hiểu lầm về cách tưới nên cây không phát triển và èo uột, những cành lá non ra yếu ớt, lá chưa kịp lớn đã đen đầu và rụi dần. Trồng cây hồng giòn rất dễ với điều kiện: tưới thật đẫm và quên luôn, tuần lễ hoặc mười ngày tưới lại một lần, cây sẽ mọc sởn sơ, cái khó trồng của cây hồng giòn là vì mọi người hiểu lầm, tưới quá thường xuyên và quá nhiều. Tóm lại, trong mùa nóng, tưới cây thật đẫm, để khô mới tưới lại, mùa Ðông coi như khỏi tưới. Chúc ông thành công.


 


Câu hỏi của độc giả Hao Phan:


Thưa ông Nguyễn Dũng Tiến, vườn nhà tôi ít đất để trồng cây nên tôi phải trồng cây ăn trái trong chậu 15 galon, nhưng có nhiều cây như chanh, cam, tắc có nhiều hoa bị rụng và lá bị vàng. Tôi không biết tại sao, xin ông vui lòng hướng dẫn giùm cách chăm sóc và tưới những cây trồng trong chậu. Xin cảm ơn ông.










Chanh dây. (Hình: tp/Người Việt)

 


Nhà văn Nguyễn Dũng Tiến trả lời:


Thưa ông, cam, chanh, bưởi, tắc là những cây cùng họ (citrus family), họ cây này không chịu được cách tưới nước thường xuyên, nếu trồng dưới đất, cây non cứ khoảng năm ngày tưới đẫm một lần, riêng trong chậu, cây đòi hỏi phải được tưới cách ngày trong mùa nóng, ba đến năm ngày trong mùa mưa, nhiều khi thấy mưa lớn, có người nghĩ, chắc không cần phải tưới, nhưng cây có tàn lá lớn, lá hứng nước như một cái dù và nước chẩy ra ngoài, trong chậu không được bao nhiêu nước cho khối rễ. Nhiều nước quá, hoa bị rụng, ngược lại cây để quá khô, hoa cũng bị rụng và lá bị vàng. Một yếu tố khá quan trọng để trồng cây trong chậu, đất phải là loại đất tốt (potting soil), họ cam, chanh , bưởi đòi hỏi một loại đất thoát nước tốt, (potting soil) trong thị trường mua về, có thể trộn thêm với hai chục phần trăm cát để bảo đảm sự thoát nước tốt. Trường hợp cây bị vàng như ông kể, ông kiểm soát lại từng chi tiết như chúng tôi vừa trình bày và làm theo như vậy, đồng thời tỉa bỏ bớt cành, giặm thêm chút phân bón, ba tuần sau, cây sẽ xanh trở lại. Xin ông lưu ý, họ cây này không thể ở trong chậu cùng cỡ hơn ba năm, sau ba năm, ông phải sang một chậu lớn hơn một chút, cỡ 20 galon. Chúc ông thành công làm cây xanh trở lại.


 


* Khi gửi câu hỏi, quí vị có thể kèm thêm hình và xin ghi chú nguồn hình.

Bún chả cá Thăng Long

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


* Nguyên liệu:


– 3lbs cá bông lau phi lê: cắt khúc.


– 1 củ hành tây: cắt dọc làm 8.



– 1/2 vĩ thì là: cắt bỏ phần dưới, rửa sạch, cắt khúc.


– 1 củ riềng (bằng ngón tay cái): giã nhỏ.


– Bột me, bột nghệ, bột nêm (hoặc bột ngọt), mắm ruốc (hoặc mắm tôm).


– 1 cup đậu phộng rang vàng, lột vỏ.


– 1 gói bún: luộc chín, xả qua nước lạnh, để ráo.


– Rau sống: 1 bó xà lách, 1 bó tía tô, 1 bó húng nhủi: rửa sạch, để ráo.


 


* Cách làm:


– Ướp cá với 1 muỗng cafe nước mắm + 1 muỗng cafe mắm ruốc + 1 muỗng cafe đường + 1 muỗng cafe bột me + 1 muỗng súp dầu ăn + 1 muỗng súp bột nghệ + riềng. Dễ khoảng 1, 2 tiếng cho gia vị thấm vào cá.



– Mắm ruốc (khoảng 1 muỗng súp) pha với chanh, đường, ớt, & nước, quậy đều, nêm vừa ăn theo khẩu vị


– Cho cá vào khay, cho vào lò nướng (350 F) khoảng 30 phút (nhớ trở mặt cá) khi thấy cá vàng là được


– Bắc chảo nóng + 1 ít dầu, cho hành tây, cá vào xào qua, cho thì là lên mặt.


– Cho cá ra dĩa, dọn kèm bún, rau sống, đậu phộng, bánh tráng và mắm ruốc pha sẵn.



 

Vài điều khiến da bị xấu đi

 


1. Không tẩy trang khi đi ngủ



Hình: yushveda.com


Ði ngủ với khuôn mặt còn đầy son phấn dễ đưa đến việc bị nhiễm trùng da, lỗ chân lông bị tắc nghẽn, dễ gây ra mụn trứng cá. Ngoài ra son phấn dính vào gối cũng là nguyên nhân làm bạn dễ bị bệnh.


 Hãy chịu khó dùng khăn ướt tẩy hết lớp trang điểm trước khi đi ngủ để không làm xấu đi làn da của mình


 


2. Nặn mụn



 Hình: ginsengveronica.com


Hầu hết những người có mụn trên mặt đều có sở thích đưa tay lên nặn! Ðây là lý do càng khiến da mặt càng lúc càng tệ đi bởi việc nặn mụn như vậy chỉ góp phần đưa thêm vi trùng vào sâu trong lỗ chân lông mà thôi. Hãy cố gắng đừng đặt tay sờ lên những mụt mụn ở mặt nữa.


 


3. Tắm vòi sen



Hình: theregjoe.blogspot.com


Nhiều người thích tắm dưới làn nước thật nóng chảy ra từ vòi sen, và tắm thật lâu. Tuy nhiên, điều này lại chính là lý do khiến cho lớp da bị khô tróc đi. Khi nhìn thấy da mình bắt đầu chuyển sang đỏ và ngứa trong khi tắm thì biết là đã đến lúc tắt vòi sen đi rồi đó.


 


4. Thử mỹ phẩm


Khi bạn thích những mặt hàng mới như phấn, kem dưỡng da, lotions, sữa rửa mặt,… bạn có thể thử dùng chúng. Nhưng hãy cố tránh tạo cơn ác mộng cho da mình bằng cách hãy thử lên những vùng da như trên cánh tay chẳng hạn để tránh chuyện dị ứng bất ngờ trên mặt, nếu sản phẩm mới không hợp với mình.


 


5. Thiếu nước



 Hình: flexlifestyles.blogspot.com


8 ly nước một ngày sẽ giúp những nếp nhăn của bạn biến mất! Uống nước đủ mỗi ngày không chỉ giúp bạn chống lại sự lão hóa mà còn mang lại cho bạn làn da sáng và khỏe. Thiếu nước, da bạn sẽ thô ráp và teo tóp đi.


 


6. Tán gẫu bằng điện thoại



Hình: professionalimagemgt.com


Việc bỏ ra hàng giờ để tán gẫu trên cell phone cũng có thể là nguyên nhân dẫn đến việc sinh ra mụn dọc theo quai hàm và má của bạn. Bởi chiếc điện thoại vẫn thường được chúng ta bỏ trên bàn, trên kệ, hay cất trong giỏ, nơi vi trùng không thiếu. Do vậy, việc chùi sạch điện thoại cũng là điều góp phần bảo vệ làn da cho bạn. (NL)

Chứng tỏ là dân “sành điệu”

 


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


 


 Thưa anh Vân Tiên và cô Nguyệt Nga, em theo gia đình qua Mỹ cũng hơn 10 năm. Vì gia đình cũng không khá giả nên em lo học hành, đi làm để xây dựng cuộc sống. Em không có thì giờ để nghĩ đến chuyện hôn nhân. Mới đây người bạn thuở nhỏ qua định cư.


Tụi em gặp lại nhau, rồi yêu nhau. Anh ấy tính tốt, biết lo cho gia đình. Em có khuyên anh ấy nên đi học lại để tương lai khá hơn, nhưng anh ấy viện cớ, lớn tuổi, mà có lớn gì cho cam, anh ấy chỉ gần 40. Nhưng thôi em cũng không nói nữa. Anh ấy đi làm công cho một hãng điện tử.


Tụi em cuối tuần nào cũng gặp nhau, kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong tuần. Em thương anh ấy vì tính chịu khó, lúc nào sở gọi overtime là cũng đi, dù cho ngày ấy đã làm 8 tiếng và quá mệt nhọc. Anh ấy nói với em, kiếm được đồng nào hay đồng đó, năng nhặt thì chặt bị. Có khi anh ấy đã hẹn đưa em đi chơi, nhưng sở gọi làm thêm là anh ấy cũng sorry em để đi làm. Anh ấy nói với em, anh ấy không muốn tương lai hai đứa u ám, anh muốn khi cưới em về hai đứa sẽ không phải bận tâm về tiền bạc. Có một người chồng như vậy thật là an tâm. Nhưng anh ấy có một tính mà em không ưa, nhiều khi em thấy như không phải là anh mà là ma nhập vào ảnh.


Trong lúc làm lụng cực khổ, dành dụm cho tương lai, thì anh có những lúc xài tiền phung phí đến khó chịu. Thí dụ trong sở quyên góp cái gì đó, thì bao giờ ảnh cũng đóng tiền bằng hay hơn người đóng nhiều nhất. Thí dụ tổ chức mừng sinh nhật cho 1 nhân viên trong sở, ai cũng góp $10- $20, ông giám đốc góp $50, thì anh góp $50 giống ông giám đốc vậy. Hay trong sở rủ nhau hùn tiền ăn, thì bao giờ anh cũng hô lên là sẽ chịu 1/2, phần còn lại mọi người chia nhau trả. Nhiều khi em tức lắm thì anh nói em không hiểu gì cả.


Em nghĩ tiền ảnh đi làm over time đã xài hết vào những trò vô lý đó. Em không muốn ảnh như vậy, em phải làm sao?


Hạnh Thôn Trang


 


Cô Nguyệt Nga góp ý:


Thật ra em cũng chẳng cần làm gì cả, ảnh của em tự động sẽ không như vậy nữa sau một thời gian. Thứ nhất là ảnh sẽ không có tiền nhiều để hoang phí hoài như vậy. Thứ hai là lâu dần ảnh sẽ không còn mặc cảm là người mới qua, cần chứng tỏ cho chung quanh biết mình cũng là dân “sành điệu.”


Tuy nhiên, để đẩy nhanh hơn việc làm cho anh bớt dần đi những xài phí vô lý, có thể em nên giả bộ kể cho ảnh nghe, dạo này em cũng bắt chước anh, em cũng vừa bao cả phòng đi ăn. Em vừa góp $100 cho tiệc mừng nhà mới của cô bạn cùng sở. Em cũng đang không biết mua gì tặng sinh nhật bạn cho xứng đáng… Bản tính tiết kiệm, ảnh sẽ thấy em xài hoang phí và Nguyệt Nga tin nhân đó em dễ nói chuyện hơn, cần nhất là em nên nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ. Lạt mềm buộc chặt, đàn ông thường không biết là đang bị buộc.


 


Trả lời của Vân Tiên:


Vân Tiên cho rằng anh ấy xử sự như vậy là vì sợ bị mang tiếng kẹo. Có thể ngoài mặt anh ấy không biết đâu, và có hỏi thì anh ấy cũng không cho là mình suy nghĩ vậy đâu, nhưng sự thật thì đúng là vậy.


Ðúng ở cả 2 điều: (1) Anh ấy sợ bị mang tiếng kẹo, và (2) Anh ấy không nghĩ vậy.


Anh ấy sợ mang tiếng kẹo, nên phải xùy tiền ra để chứng minh mình không kẹo. Nếu giám đốc bỏ ra $50 được, tại sao anh không bỏ ra $50 được? Bộ anh kẹo hay sao?? Những người như anh ấy rất sợ bị đặt câu hỏi đó. (Ngược lại, những người như vậy thì Vân Tiên rất thích rủ đi ăn chung vì luôn luôn được bao. Rất có lợi cho Vân Tiên…)


Nhưng nếu Hạnh thôn trang hỏi thẳng anh ấy là “bộ anh sợ người ta chê anh kẹo sao?” thì anh ấy sẽ chối. Vì, về mặt nhận thức, anh ấy không hề suy nghĩ như vậy.


Nói theo tâm lý học Freud tức phân tâm học, cái “ego” của anh ấy không hề lên tiếng rằng “mình nên góp $50 để không bị mang tiếng kẹo” – nhưng trong vô thức (tiếng Ðức gọi là das Unbewusste) thì cái “id” nó thúc anh ấy xùy tiền ra. Mà cái “id” thì nó ghê lắm, nó bảo gì là anh ấy nghe à, mình không dùng lời để cãi được cái “id” đâu.


Ðể đối phó cái “id” thì có cái “super ego” cãi được. “Super ego” tạm coi như xấp xỉ tương đương với lương tâm. Chỉ có sự cắn rứt hối hận – mình bỏ đưa bạn gái đi chơi để làm overtime, vậy mà tiền chạy vào bao tử bạn đồng nghiệp hết, bạn gái mình không được gì – mới chặn được cái “id” mà thôi.


Cái “id” thì bị ảnh hưởng của những sự việc xảy ra cho anh ấy thời đang lớn, Vân Tiên không có mặt ở đó nên không biết được. Phải có bác sĩ tâm lý – clinical psychologist – làm việc với anh ấy, mới lôi được cái lý do tiềm ẩn đó ra mà chữa.


Còn nếu không, thì Hạnh thôn trang phải suy nghĩ kỹ: Nếu không ai chữa được anh ấy, thì Hạnh Thôn Trang có sống được với một người chồng như thế không?


Cũng có một giải pháp tạm thời, là yêu cầu anh ấy bỏ hết credit card, và mỗi ngày ra khỏi nhà chỉ mang theo $30 tiền mặt thôi. Thử xem kéo dài được bao lâu.

Nhớ Má


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email:
[email protected]


 


 


 


Trùm Sò


 


Tôi nhớ Má tôi. Tôi không có kỷ vật nào của Má để lại, nhưng tôi có kỷ niệm cuối cùng giữa hai Má con mà tôi nhớ mãi…


Má tôi già lắm, những năm cuối cuộc đời má bị Alzheimer’s, thần trí không minh mẫn. Mỗi năm anh chị em chúng tôi về thăm má một hai lần, có lúc rủ nhau về chung, có lúc chia nhau mà về, khi thì Hè, khi thì Tết, khi thì giỗ ba.


Mùa Hè 2010, như những lần trước, cả gia đình tôi về quê thăm nhà, vừa đi đây đi đó vài nơi, vừa kết hợp sống những ngày hè ngắn ngủi bên Má tôi.


Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Ba tuần qua rất lẹ, kỳ nghỉ Hè đã hết. Trước ngày về Mỹ, tôi tới ngồi trầm lặng bên Má tôi. Tôi cầm bàn tay gầy guộc của bà, vân vê làn da nhăn nheo cằn cỗi, cảm thấy xót xa tội nghiệp cho cuộc sống cuối đời của người già. Tôi thương Má quá. Tôi muốn nói những lời ấy nhưng tôi lại ngập ngừng. Tôi không quen mở lòng mình như vậy, ngay từ lúc nhỏ hiếm khi nào tôi thủ thỉ với má. Tôi chỉ nói được rằng tụi con chuẩn bị đi, sang năm con lại mang vợ con về thăm Má nữa. Tôi không biết Má tôi có hiểu không, nhưng tôi cảm thấy bà gục gặc đầu.


Tôi ngồi với Má một hồi lâu. Trong không gian tĩnh mịch chỉ có hai mẹ con, tôi nhìn Má, Má lại chậm rãi quan sát tôi trong yên lặng. Tôi buồn buồn, cái buồn buồn nghẹn ngào của một cuộc chia tay. Ðột nhiên tôi cảm thấy hình như Má muốn làm cái gì đó; Má muốn kéo bàn tay tôi gần hơn. Tôi đưa tay lên theo ý Má thì thấy bà kéo tay tôi từ từ ấp vô mặt bà mà hôn. Người tôi như sụm xuống. Mối xúc động tràn lên vỡ òa. Nước mắt tôi nãy giờ lấp ló trên khóe mắt thì nay sẵn dịp túa ra lăn dài xuống gò má. Một tay để nguyên cho Má nắm, tay kia quẹt nước mắt, tôi ngửng đầu nhìn lên nóc nhà, rồi quay ra nhìn góc cửa, cố giằng hơi thở, cố giấu cảm xúc mà lòng thổn thức. Tôi tự an ủi là năm tới mình cũng về ngồi đây với Má nữa mà.


Nhưng tôi không có cơ hội ngồi bên Má tôi lần nữa. Bốn tháng sau, Má mất. Chỉ một lời nói con thương Má lần cuối ấy thôi mà tôi không thốt nên lời. Ngay lúc này tôi lẩm nhẩm những lời trong bài hát “Bông Hông Cài Áo” mà cảm thấy lòng day dứt. Tôi hối hận là mình đã có rất nhiều dịp để nói con yêu Má mà lần lữa hoài nói không xong.


Rồi một chiều nào đó anh về


Nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu


Rồi nói, nói với mẹ rằng


Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ có biết hay không


Biết gì, biết là, biết là con thương mẹ không


Bây giờ giữa lúc đêm khuya ngồi một mình nhớ Má, tôi nói thầm tự mình nghe “con thương Má,” nhưng Má đâu có còn trên cõi đời để nghe những lời nói muộn màng này nữa đâu?

Của hồi môn

 


 


Ngọc Lan/Người Việt


 


Là quà tặng của cha mẹ cho con gái lúc theo chồng.


Của hồi môn của tôi ngày cưới là một tờ giấy bạc $100. Chỉ có vậy. Nhưng tôi đã tặng món tiền đó cho hai đứa em gái mình, trước ngày tụi nó đi xuất ngoại cùng ba má, 3 tháng sau khi tôi đi lấy chồng.










Hình: Dân Huỳnh/Người Việt


Thành ra, cái tôi mang về nhà chồng, và tôi xem là của hồi môn, chính là con dao bào tay trái của má tôi.


Tôi không biết con dao bào đó đã có mặt trong nhà tôi từ lúc nào. Chỉ biết khi tôi lớn lên, biết cầm đến con dao để bào vỏ củ này củ kia thì tôi đã thấy nó.


Tôi giống má tôi, là người thuận tay trái nhưng viết bằng tay phải. Hầu hết đồ dùng của người thuận tay phải, tôi đều dùng được, ngoại trừ cái dao bào.


Tôi nhớ có một lần tôi cầm dao bào tay phải và bào ngược, bắt buộc phải như vậy, thế là nó bào luôn của tôi một miếng da. Tôi sợ kiểu bào ngược từ đó.


Thế nên khi đi lấy chồng, trong số đồ dùng má tôi cho mang theo, tôi chọn ngay cái dao bào tay trái, như hành trang không thể thiếu.


Trải qua bao nhiêu lần dọn nhà, từ nhà chồng ra nhà riêng. Từ nhà cũ sang nhà mới. Từ Việt Nam sang tới Mỹ. Từ nhà thuê sang nhà mua. Bao nhiêu thứ tôi phải vứt đi, riêng cái dao bào tay trái cũ kỹ vẫn theo tôi, khiêm nhường, lặng lẽ. Ðể tôi không phải lúng túng. Không phải ngập ngừng. Không phải khó khăn mỗi khi bước vào bếp. Nó quen thuộc đến đỗi nó như là một lẽ tất yếu phải có trong cuộc sống của tôi. Dù nó cũ đến không thể cũ hơn, vẫn chưa một lần tôi nghĩ đến chuyện thay nó, như tôi từng thay biết bao nhiêu nồi niêu xoong chảo, dao thớt, muỗng nĩa trong nhà… Cũng chưa một lần tôi nghĩ, đến một lúc nào đó cái dao bào tay trái không còn dùng được nữa, thì tôi phải làm sao.


***


Lần gần nhất tôi cầm đến cái dao bào tay trái là hôm Thứ Tư rồi. Cũng là ngày Má tôi về Việt Nam thăm dì tôi sắp mất.


Cái cán dao bằng gỗ mòn đến mức muốn bóng lên. Và lưỡi dao nó cùn, đôi chỗ mẻ như nhiều thêm, theo năm tháng. Tôi phải cầm cán dao gõ gõ xuống đất cho lưỡi dao dính chặt vào cán, trước khi dùng.


Tự dưng tôi nhớ Má. Nỗi nhớ khiến tôi cay mắt.


Không hiểu lý do gì, từ ngày một đứa bạn tôi cứ hay post cái này cái kia, mà nó gọi là kỷ vật của má nó lên blog, sau khi má nó qua đời, tôi cứ hay thẫn thờ mỗi lúc cầm đến cái dao bào tay trái này.


Không phải nó là món đồ duy nhất Má cho tôi. Tôi nhớ lúc Má mới sang Mỹ, cuộc sống còn khó khăn, má dành dụm mua gửi về cho những đứa còn ở Việt Nam mỗi đứa một sợi dây chuyền có mặt trái tim với hạt kim cương bé xíu xiu, như tình thương Má muốn dành cho những đứa con không được ở gần Má.


Tôi thích sợi dây chuyền đó. Nhưng sao cái dao bào tay trái vẫn là hình ảnh của Má tôi. Tôi không hiểu tại sao lại là như vậy. Tôi nắm cán dao mòn bóng trong tay, nhìn lưỡi dao muốn cùn, muốn gỉ lên, mà vẫn bén ngọt, tự dưng tôi như thấy cuộc đời má tôi. Nhọc nhằn. Ðắng cay. Ðầy nỗi buồn. Và đau đáu những niềm thương. Của sự nhẫn nhịn, chịu đựng, cam khổ. Vì chồng, vì con.


Má tôi không có tuổi thơ đến trường.


Chỉ có những ngày đi lụm củi, đứng bên cửa lớp học trường làng, nghe ông cha dạy chữ, mà học lóm.


Má tôi không có tuổi hoa niên.


Chỉ có những ngày đi ở cho người quen để lấy tiền mua thuốc cho mạ.


Má tôi không có tuổi mộng mơ.


Chỉ có tiếng chì tiếng bấc của chủ, của những đêm khóc vì nhớ nhà, nhớ mạ.


Và Má lấy chồng, khi ngoại mất, bắt đầu cuộc đời làm mẹ ở tuổi 16 tuổi, trong cảnh nghèo không thể nghèo hơn.


Ðể từ ngày đó, cứ quay quắt trong những nỗi lo. Lo cho con còn nhỏ. Lo khi nó lớn lên. Con lấy chồng lấy vợ, học bằng người này người kia, Má vẫn không ngớt những niềm lo. Nỗi lo tự dưng của người mẹ. Ðôi khi không cần thiết. Nhưng không thể cất đi được, không vứt đi được.


Má kể tôi nghe tuổi thơ Má. Tôi chỉ nghe, chưa một lần cất tiếng hỏi thêm. Bởi chẳng bao giờ đó là câu chuyện vui. Tôi cứ hay giấu nước mắt khi nghe. Tôi không thích khi cổ tôi cứ nghèn nghẹn.


Tôi gom những mẩu chuyện đó, cất riêng một góc trong tim mình.


Ðể lần đầu tiên tôi tự tìm về quê ngoại, đầu năm 2011, tôi lần theo ký ức Má kể, dù chẳng được bao nhiêu. Tôi tìm về An Cựu. Tôi đến chợ Ðông Ba. Tôi tìm đường lên thăm mộ bà ngoại.










Hình: Dân Huỳnh/Người Việt


Tôi ngồi bẹt bên gánh bán hột vịt lộn, mua lấy có, để nhìn những mệ, những mạ người Huế ăn, để hình dung ngày xưa Má tôi dành dụm tiền đi ở để mua hột vịt lộn, mua thuốc lá Cẩm Lệ về cho mạ, cho mệ trong đêm được chủ cho về thăm nhà là như thế nào.


Tôi qua hàng bánh bột lọc. Tôi nhớ câu chuyện mỗi đêm bà ngoại thức làm bánh bán, thèm không dám ăn, vì ăn mất vốn. Tôi ngó những người xung quanh, như tìm một ký ức.


Tôi nhìn con đường lên núi, tôi cố hình dung hình ảnh Má và cậu đi kiếm củi ngày xưa…


***


Tôi không hiểu vì sao cứ nhìn cái dao bào tay trái cũ như không thể cũ hơn, là tôi lại nhớ Má.


Nhớ dáng đi Má bắt đầu khập khiễng nhiều bởi cái chân lệch khớp, di chứng của những ngày mới sinh phải còng lưng đi gánh nước mướn, gánh nước đá.


Nhớ tiếng Má sụt sùi, ánh mắt thẫn thờ, đau cho đứa này, buồn cho đứa kia, dù chẳng đứa con nào cầu mong Má như thế.


Nhưng, nỗi lo tự dưng của người mẹ. Ðôi khi không cần thiết. Nhưng không thể cất đi được, không vứt đi được. Má là như vậy.


Tôi ngắm cái dao bào tay trái. Có lẽ nó không thể cũ hơn thế này nữa. Nhưng tôi chưa bao giờ tính đến, nếu một ngày tôi không còn nó…

Tôn Nguyễn được yêu chuộng qua ‘Chiều Về Trên Sông’



Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) –Tôn Nguyễn, giọng ca trẻ, mang chất thính phòng, tổ chức thành công đêm nhạc chủ đề “Chiều Về Trên Sông” vào Thứ Sáu qua tại hội quán Lạc Cầm, Westminster, California.









Tôn Nguyễn và Hằng Ny trong đêm “Chiều Về Trên Sông” tại Lạc Cầm Hội Quán. (Hình: Tôn Nguyễn cung cấp)


Trên 70 khách từ khắp nơi tề tựu đầy gian phòng nhỏ, ấm cúng của căn quán nhỏ, dễ thương, mang tên Lạc Cầm.


Chương trình “Chiều Về Trên Sông” chia làm hai phần với tất cả 17 ca khúc, trong đó có 4 ca khúc Tôn Nguyễn hát chung (duet) với hai ca sĩ Thụy Mi và Thái Uy, cả hai khuôn mặt đều là những tiếng hát “trụ” tại Lạc Cầm trong một thời gian dài.


“Ðêm nay tôi sẽ trình bày tổng cộng 13 bài hát,” ca sĩ Tôn Nguyễn nói về nội dung của đêm nhạc.


Phần đầu là 5 bài hát, gồm Riêng Một Góc Trời (Ngô Thụy Miên), Tình Tự Mùa Xuân (Từ Công Phụng), Autum Leave, Em Về Mùa Thu (Ngô Thụy Miên), When I Fall In Love, Hương Xưa (Cung Tiến).


Chất giọng nam trung (baritones), đẹp nhất vẫn là lúc Tôn Nguyễn bắt đầu cất tiếng hát một cách mạnh mẽ nhưng đầy tinh tế. Tôn Nguyễn biết cách sử dụng một cách nhẹ nhàng làn hơi rất mạnh. Ðây chính là điểm mạnh của kỹ thuật mà người ca sĩ trẻ học được từ trường lớp chính quy.


Bản nhạc được thính giả đặc biệt yêu thích, qua kỹ thuật trình bày của Tôn Nguyễn, là bản “Tình Tự Mùa Xuân.” Anh đã hát bằng cả tình cảm, chuyển tải dịu dàng, điêu luyện. Có thể nói, khán giả dù khó tính đến đâu cũng phải gật gù khen ngợi. Nhạc sĩ Từ Công Phụng cũng đã từng đắc ý khi nghe Tôn Nguyễn trình bày những nhạc phẩm của ông.


“Tôi đánh giá rất cao tiếng hát của Tôn Nguyễn vì ở anh là giọng hát trẻ, chất giọng mượt mà nhưng đầy tính cổ điển, dĩ nhiên kỹ thuật luyến láy của Tôn Nguyễn là vững chãi, trường lớp.” nhạc sĩ Sĩ Dự, chủ nhân Hội Quán Lạc Cầm, nói thêm về tiếng hát Tôn Nguyễn.


“Tôi cho rằng con đường nghệ thuật của Tôn Nguyễn sẽ còn đi xa lắm, phải nói chất giọng đẹp đó của anh hoàn toàn thích hợp với thể loại nhạc xưa.”


Vẫn theo Sĩ Dự, anh “hoàn toàn tin tưởng người ca sĩ trẻ này sẽ mang lại cho khán giả một buổi nhạc thính phòng mỹ mãn.”


Tuy nhiên, vẫn theo Sĩ Dự: “Ðể thuyết phục được khán giả yêu thích giọng hát Tôn Nguyễn thì quả là khó khăn vì anh là khuôn mặt mới, nhưng chắc chắn sau khi giới thưởng ngoạn nhìn và nghe Tôn Nguyễn trình bày trên sân khấu, tôi nghĩ họ sẽ hài lòng và bắt đầu yêu thích tiếng hát của anh.”


Khán giả Huân Bùi, cư dân Garden Grove nhận định: “Giọng hát Tôn Nguyễn quả thật là điêu luyện và chững chạc quá, vì anh được huấn luyện trường lớp đàng hoàng. Tôi rất thích anh trình bày các ca khúc Ngô Thụy Miên, nếu như dàn nhạc của nhạc sĩ Sĩ Dự có thêm đàn violin nữa thì hay hơn và người đánh trống nên giảm bớt tiếng đệm cho nhỏ xuống một chút.”


Hoa hậu Hằng Ny, người dẫn chương trình đêm nay, nói cô “rất yêu thích nhạc thính phòng cũng như ngưỡng mộ tiếng hát Tôn Nguyễn, do chất trẻ, khỏe.”

Nguyễn Tiến Dũng giới thiệu ‘Thành Phố Buồn’ và ‘Nếu Có Yêu Tôi’

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – “Nếu có thương má thì nên có hiếu lúc má sống chứ đừng đợi lúc má ‘đi’ rồi làm giỗ lớn…” ca sĩ Nguyễn Tiến Dũng giải thích lý do tại sao anh chọn CD thứ hai mang chủ đề “Nếu Có Yêu Tôi” – một chủ đề liên hệ đến kỷ niệm giữa anh và thân mẫu.










Ca sĩ Nguyễn Tiến Dũng. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Ngoài ra, CD thứ ba – “Thành Phố Buồn” – cũng là kỷ niệm ngày xưa lúc anh còn nhỏ. Lúc ấy anh chỉ 5 tuổi, và vì thân mẫu anh quá thích bài hát này, bà đã dạy anh hát thuộc lòng “Thành Phố Buồn,” để mỗi khi khách đến nhà may quần áo, má anh đều “ẵm anh lên bàn máy, cho hát, biểu diễn cho khách xem.”


Ca sĩ Nguyễn Tiến Dũng, tên thật Trần Tiến Dũng, anh nói: “Họ Nguyễn là họ của má tôi. Khi sang đây tên tôi bị trùng hợp với nhiều người nên phải đổi sang Nguyễn Tiến Dũng.”


Ca sĩ Tiến Dũng định cư tại Hoa Kỳ năm 2003, hồi còn ở Việt Nam từng là dancer, đoạt huy chương vàng 3 năm liền về bộ môn khiêu vũ tại Việt Nam từ năm 88, 89, 90.


Nguyễn Tiến Dũng bắt đầu chính thức đi hát từ năm 1992. Anh kể, từ lúc sang đến Mỹ tới giờ, anh có thu hình 1, 2 cuốn DVD, trong đó có tác phẩm “Tự Tình Quê Hương” do Trung Tâm Thúy Nga phát hành. Trong tác phẩm này, anh hát chung với nữ nghệ sĩ Bạch Tuyết một số bài.


Tác phẩm CD đầu tiên – “Anh Sẽ Về” – theo Tiến Dũng, được “trình làng cuốn số 1 ở vũ trường Majestic, khoảng thời gian 2008.”


Lần này, sau 15 năm ca hát, anh cho ra mắt hai CD cùng một lúc.


CD “Nếu Có Yêu Tôi” gồm 10 bài hát, trong đó có Nếu Có Yêu Tôi, Tình Yêu Như Cây Cà Rem, Ðời Tôi Chỉ Yêu Một Người, Tình Ðời Nghệ Sĩ, Một Mai Em Ði, Chờ Mong Em Mãi, Chiếc Lá Cuối Cùng, Nói Với Tôi 1 Lời, Nắng Có Còn Xuân, Mai Tôi Ði.


Ðây là khu vườn tổng hợp nhiều loại “hoa thơm cỏ lạ,” những loài hoa đượm sắc hương được mang ra từ những tác giả như Nguyễn Ðức Huy, Việt Dũng, Nguyễn Ngọc Thạch, Trường Sa, Quốc Vũ, Tuấn Khanh, Diệu Hương, Ðức Trí, Anh Bằng.


Tác phẩm CD số hai mang chủ đề “Thành Phố Buồn.” Ðiểm đặc biệt ở cuốn CD này là 10 ca khúc nhưng chỉ thuộc về hai nhạc sĩ: Quốc Dũng và Lam Phương.


“Thành Phố Buồn” gồm các nhạc phẩm Cho Em Ngày Nắng Xanh, Mưa Lệ, Em Ðã Thấy Mùa Xuân Chưa?, Một Mình, Nụ Tình Phai, Thành Phố Buồn, Nỗi Ðau Ngọt Ngào, Ðường Xưa, Xót Xa, Ngại Ngùng.


Chất giọng của Nguyễn Tiến Dũng là tenor, nhưng là giọng trung.


Tiến Dũng tâm tình: “Cả hai CD tôi đều tâm đắc cả, riêng hai bài ‘Nếu Có Yêu Tôi’ và ‘Thành Phố Buồn’ là hai nhạc phẩm tôi yêu thích vì gợi lại kỷ niệm của mẹ.”


Ðời sống thường của người ca sĩ độc thân vui tính này là “gà trống nuôi con,” một mình chăm sóc hai đứa con trai.


Anh kể tiếp: “Chăm sóc con cái là một nghệ thuật.” Ðiều này “đòi hỏi người cha phải biết hi sinh, lúc nào cũng đặt con mình lên hàng đầu,” giống như có một dạo anh phát hiện mình bị bệnh ung thư: “Thời gian ấy tôi buồn và lo lắng lắm. Lo vì nếu ngày nào đó mình đi khỏi thế gian này thì ai sẽ chăm sóc hai đứa nhỏ đây?” rồi qua nhiều kỳ khám kỹ càng, cuối cùng bác sĩ khuyên nên mổ, “nhưng ông bác sĩ đó nói thêm là có thể sẽ có biến chứng xảy ra sau khi mổ, tốt hay xấu không ai biết trước được!”


Anh tâm sự: “Nghe mà phát rầu,” nhưng rồi cũng phải can đảm hẹn ngày giải phẫu. Trước đó, anh quyết định lái xe vòng quanh nước Mỹ, chở hai con đi chơi, “như chuyến đi chơi lần cuối với chúng, trước ngày mình ra đi.”


Thế rồi phép mầu xảy ra. “Một đêm tôi nằm mơ thấy Ðức Phật hiện về và ngài cầm cây bút dài lắm gõ vào phía sau vai tôi. Kể từ đó, tôi hết bệnh luôn.”


Bây giờ người cha, người bạn, người ca sĩ đang bắt đầu những bước chân quay trở lại với nghệ thuật, sân khấu.


Với nụ cười đôn hậu, anh nói: “Tôi chỉ muốn có thật nhiều sức khỏe để hát và hát cho khán giả, fans thế thôi.”

Kristin Cavallari và Jay Cutler sắp có em bé

 


HOLLYWOOD (USMAGAZINE) – Minh tinh Kristin Cavallari, 25 tuổi, được đồn đoán là đang mang thai và sẽ có con trai. Con trai của cô và hôn phu Jay Cutler, 29 tuổi.










Kristin Cavallari tại một chương trình biểu diễn thời trang ở New York, ngày 14 Tháng Hai, 2012. (Hình: Jason Kempin/Getty Images for Mercedes-Benz Fashion Week)


Tin này do Earl Bennett, đồng đội của Cutler trong đội Chicago Bear, tiết lộ với đài WSCR-AM670 trong chương trình “The Boers & Bernstein.”


“Thêm một món đồ chơi nữa, một em bé đang sắp sửa chào đời – Cutler sắp có một bé trai – tôi mừng cho Jay,” Bennett, 25 tuổi, nói: “Thật là một dịp may!”


Ðó cũng là lần đầu tiên cả cha và mẹ đều xác định giới tính của đưa bé, nữ tài tử của tập phim “Laguna Beach” Cavallari gần đây đã hé mở với tạp chí Glamoholic về sự bất ngờ thai nghén của cô: “Chúng tôi không cố gắng để có em bé và cũng không tránh né vấn đề đó.”


Cô giải thích: “Chúng tôi để tất cả tùy thuộc vào định mệnh, tôi hiểu chuyện con cái là điều luôn có thể xảy ra và tôi thật sự phấn khởi mỗi khi nghĩ đến vấn đề ấy, thật ra ngay cả khi bạn cố gắng để có em bé cũng thế, kết quả tốt vẫn là điều gây sốc cho mọi người!”


Cặp đôi, gần đây đã dời lại ngày đám cưới chỉ vì họ muốn chờ sự ra đời của em bé trai.


“Chúng tôi bàn luận về chuyện sẽ có thêm cháu bé nữa ngay sau đó và đám cưới sẽ diễn ra. Lúc ấy mình đã có hai đứa con và chúng ở gần tuổi nhau.” Cavallari nói thêm: “Tổng cộng là bốn đứa con, đó là điều tôi muốn. Bởi vậy tôi và Cutler bàn tính về chuyện có thêm một cháu bé, rồi đám cưới và thêm hai đứa nữa, nhưng mà để xem đứa con đầu ra đời thế nào đã.” (Ð.T.)

Lại thêm người chết vì điện thoại di động


HÀ NỘI (NV) –
Trong vòng chưa đầy 3 tuần lễ có đến hai người chết vì điện thoại di động tại Việt Nam.










Chiếc điện thoại di động bị cháy đen. (Hình minh họa của VNExpress)


Vụ mới nhất xảy ra hôm 5 tháng 5 tại huyện Ðông Anh, Hà Nội. Nạn nhân là một người đàn ông 35 tuổi được tìm thấy nằm chết trên giường tại nhà riêng, bụng đè úp lên chiếc điện thoại di động.


Tin của báo Công An cho biết nạn nhân là ông Nguyễn Xuân Phục, nghi chết vì chiếc điện thoại di động của ông đang xài bị nhiễm điện. Bụng của nạn nhân bị cháy đen.


Trước đó là vụ một thanh niên tên Kiều Thế Bắc 20 tuổi bị thiệt mạng trong khi trò chuyện bằng điện thoại di động đang sạc pin. Ông này là cư dân huyện Ðơn Dương, tỉnh Lâm Ðồng.


Tai nạn xảy ra vào ban đêm ngày 16 tháng 4 nhưng đến sáng hôm sau cha ruột của nạn nhân mới khám phá sự việc. Ông Bắc cũng nằm chết trên giường và tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại di động với sợi dây sạc pin còn dính vào ổ điện.


Tin này khiến người dân nghèo lo lắng vì theo các chuyên viên viễn thông, điện thoại di động loại rẻ tiền dễ bị hở mạch, biến dòng điện thành 220 volt thay vì 3 volt dẫn đến chết người.


Báo ‘Bee.net.vn’ dẫn lời ông Nguyễn Quốc Trung của trường Ðại Học Bách Khoa Hà Nội cảnh báo người dân không nên sử dụng điện thoại di động trong lúc đang sạc pin hoặc đang ở trạm xăng.


Hồi cuối năm ngoái xảy ra vụ cháy điện thoại di động tại một trạm xăng tọa lạc ở quận Long Biên, Hà Nội. Nạn nhân là một người đàn ông tên Cao 34 tuổi vừa bật chiếc điện thoại di động trong phòng vệ sinh trạm xăng thì lửa bốc cháy dữ dội. Ông Cao bị phỏng khắp mặt, chân, tay… được đưa vào bệnh viện cứu chữa, suýt nữa thì không toàn tính mạng.


Theo VNExpress, đây là vụ cháy điện thoại di động đầu tiên tại Việt Nam. Tai nạn này ngày càng có vẻ không còn hiếm hoi tại Việt Nam. (PL)

Thương lái Trung Quốc tranh mua gỗ lậu ở Phong Nha


Về Năm Căn mua hàng quịt nợ


 


VIỆT NAM (NV) – Thương lái Trung Quốc nay không chỉ len lỏi về đồng ruộng Việt Nam lùng mua cua, mua cá mà còn hiện diện trong cuộc đấu đá dành mua gỗ lậu của Việt Nam tại tỉnh Quảng Bình.










Thương lái Trung Quốc gom mua nông sản Việt Nam. (Hình: Internet)


Theo báo Tiền Phong, nhóm thương lái ba người Trung Quốc lần đầu tiên xuất hiện tại rừng Phong Nha thuộc tỉnh Quảng Bình dưới sự “bảo kê” của một băng nhóm giang hồ người Hải Phòng. Nghe đâu các tay anh chị Hải Phòng nổi tiếng “quậy,” sẵn sàng ra tay đốt luôn khách sạn để thị uy chỉ vì nhân viên khách sạn “bất tuân thượng lệnh” của họ.


Cuộc điều tra của báo này còn cho biết, các thương lái Trung Quốc cùng đi với hai người thông dịch kiêm tài xế Việt Nam gồm một nam và một nữ với hành tung rất lạ. Họ chỉ “xuất phát” vào ban đêm còn ban ngày thì giấu mặt, ở lì trong các khách sạn.


Báo Tiền Phong còn khẳng định rằng ban ngày thì họ ngủ, chờ màn đêm buông xuống mới ra đi và trong vòng bốn ngày đã đổi đến ba khách sạn khác nhau trước khi đến Phong Nha.


Một đầu nậu buôn lậu gỗ ở rừng Phong Nha, Kẻ Bàng tiết lộ tin nói rằng ba thương lái Trung Quốc nhập cảnh Việt Nam qua cửa biên giới Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh hồi đầu tháng 5 qua. Họ đã liên lạc với tay đầu nậu này để hỏi mua gỗ sưa với giá hậu hĩ trong vụ buôn lậu gỗ đang gây chấn động dư luận tại Việt Nam hiện nay.


Tay đầu nậu này còn cho biết vụ thương lái Trung Quốc xuất hiện tại tỉnh Quảng Bình là “không bình thường.” Lâu nay, theo người này, thương lái Trung Quốc chỉ đón mua hàng hóa tại cổng biên giới chứ ít khi có mặt tại “gốc” như hiện nay.


Mặt khác, theo báo Thanh Niên, có một nhóm thương lái Trung Quốc khác hiện đang có mặt tại tỉnh Cà Mau với hộ chiếu du lịch.


Ông Huỳnh Thúc Bình, trưởng phòng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn huyện Năm Căn, Cà Mau sáng ngày 7 tháng 5 cho biết, thương lái Trung Quốc len lỏi đến tận các vùng hẻo lánh để mua cua và cá đồng, cá biển…


Cũng theo báo Thanh Niên, những người Trung Quốc này không ngại len lỏi, vào sâu các làng mạc để thuê nhà, mở địa điểm thu mua thủy sản với hộ chiếu du lịch. Họ còn mang theo dây lạt để cột cua.


Nông dân Cà Mau đã lập tức báo cho chính quyền địa phương biết tin hoạt động ngang nhiên của số thương lái người Trung Quốc nói trên. Tuy nhiên, chính quyền tỉnh Cà Mau chỉ mới hứa hẹn “sẽ cho kiểm tra” lại.


Báo Thanh Niên còn cho hay mới đây một nhóm thương lái Trung Quốc đến huyện Năm Căn mua hàng của nông dân, sau đó bỏ trốn mất.


Tin của báo Tuổi Trẻ chiều ngày 7 tháng 5 nói rằng số thương lái này đã “quịt” của nông dân huyện Năm Căn số thủy sản trị giá trên 10 tỉ đồng, tương đương nửa triệu đô la.


Công an Năm Căn cũng cho hay, hiện có trên 15 người Trung Quốc đang trú ngụ tại hai khách sạn ở thị trấn Năm Căn để thu mua hàng hóa của người Việt Nam. (PL)

Sửa sang, căn nhà sẽ tăng giá trị


HOA KỲ –
Khi nói tới giá trị căn nhà, bỏ ra một chút công sức có thể giúp tiến tới một bước rất dài, theo cuộc khảo sát toàn quốc mới đây của website địa ốc HomeGain.



Cuộc nghiên cứu thăm dò 500 địa ốc viên trên toàn quốc để nhận diện 10 dự án tự sửa sang nhà với phí tổn thấp, nhưng có thể giúp một căn nhà dễ bán hơn.


Ðược xếp ở năm hạng đầu là: làm sạch và dọn dẹp sự bừa bộn; làm cho căn nhà sáng sủa hơn; sửa chữa điện, nước; trang trí vườn tược; và dàn cảnh căn nhà. Nhưng bạn có thể mong đợi những loại tu bổ này mang lại lợi ích tới đâu?


Theo cuộc nghiên cứu, việc tu bổ nhà đứng đầu (kể từ năm 2003) vẫn là chuyện phải làm sạch và dọn dẹp sự bừa bãi trong căn nhà của bạn. Chuyện đó có thể tốn kém cho bạn khoảng $400 để việc sửa sang này đạt kết quả tốt nhất. Nhưng những người bán bỏ tiền ra để sửa sang có thể có lợi khi giá bán căn nhà tăng lên hơn $2,000. Ðó là một khoản tiền lời về đầu tư (ROI: return on investment) hơn 400%.


Ðứng vị trí thứ nhì là làm cho căn nhà của bạn sáng sủa hơn. Ðiều này hoàn toàn hợp lý. Nếu một căn nhà tối tăm và khó quan sát, nhiều người mua sẽ không nán lại dù chỉ vài phút. Người mua muốn có thể khám phá căn nhà, nhìn thấy mọi chi tiết. Ngoài ra, những căn nhà tăm tối cũng thường biểu hiện một vẻ buồn thảm và có thể làm cho người mua nghi ngờ rằng có thể có những hư hại trong nhà bị che giấu.


Thật đáng lưu ý, việc dàn cảnh căn nhà rơi vào vị trí thứ năm. Trong năm 2011, cuộc nghiên cứu xếp nó ở hạng ba. Tuy nhiên, đối với năm nay, những công việc tự làm lấy chẳng hạn như sửa chữa các vấn đề liên quan đến điện và nước, và chăm sóc vườn tược, được xếp hạng cao hơn.


“Trong một thị trường ưu đãi người mua, người bán cần chải chuốt căn nhà của họ trước khi đưa chúng lên thị trường,” theo lời ông Louis Cammarosano, tổng giám đốc tại HomeGain.


Ðiều có thể là một dấu hiệu nhất thời, khi các dự án tự sửa sang nhà đang đem lại ROI nhiều hơn. Với nhiều căn nhà rơi vào tình trạng bị xiết hoặc đang được đưa lên thị trường với tính cách một vụ short sale (bán với giá dưới mức mà chủ nhà còn nợ khi vay tiền mua nhà), rất nhiều nhà trên thị trường đang thiếu một chút chăm sóc ưu ái.


Những người bán đang liệt kê căn nhà của họ trên thị trường nên nhìn kỹ thị trường cạnh tranh và rồi nhìn căn nhà của họ qua con mắt của một người có thể mua nhà. Nói khác đi, hãy kiểm điểm những khiếm khuyết và sửa chữa những khiếm khuyết đó.


Nên nhớ, người mua không có một thời gian sống trong căn nhà của bạn, Họ không nhất thiết bị gắn bó và sẵn sàng bỏ qua khuyết điểm của căn nhà.


Hãy thiết lập một danh sách các công việc mà bạn tự làm lấy và nhắm vào những vùng cần phải làm. Sau đó thuê mướn các chuyên viên để làm công việc bảo trì và sửa chữa cần tới khả năng chuyên môn. Ðầu tư thêm một ít để gia tăng khả năng bán nhà có thể không những được thêm tiền mà còn làm cho việc bán nhà nhanh chóng hơn.


Bao gồm trong 10 dự án sửa sang hàng đầu trong cuộc nghiên cứu toàn quốc của HomeGain.com là việc giặt thảm hoặc thay thảm; sửa chữa sàn nhà; sơn mặt trong vách tường; cải tiến nhà bếp và phòng tắm; và sơn bên ngoài nhà. Ðể biết thêm chi tiết về cuộc nghiên cứu và đọc một bản phân tích đầy đủ về phí tổn so với lợi lộc thu về, hãy viếng thăm HomeGain.com

Mua bán nhà chậm lại trong Tháng Ba


HOA KỲ –
Thời tiết tốt và sự sụt giảm trong tỉ lệ thất nghiệp chẳng giúp được gì cho ngành xây dựng. Theo con số mới nhất của Bộ Gia Cư (HUD) và Bộ Thương Mại Hoa Kỳ, những vụ mua bán loại nhà dành cho một gia đình, mới xây dựng, giảm khoảng 7.1% trong Tháng Ba.



Sự sụt giảm này tiếp theo những vụ mua bán mạnh mẽ hơn dự đoán trong tháng trước. Tháng Hai đã chứng kiến nhịp độ mua bán nhà mới nhanh nhất kể từ khi chấm dứt tín thuế dành cho người mua nhà.


“Vài vụ mua bán nhà mới đáng lẽ diễn ra trong Tháng Ba này có thể đã được thực hiện sớm hơn vì điều kiện thời tiết cực kỳ tốt trên hầu hết nước Mỹ trong Tháng Hai, khi chúng tôi ghi nhận nhịp độ mua bán nhanh nhất kể từ khi chấm dứt tín thuế dành cho người mua nhà,” theo lời ông Barry Rutenburg, chủ tịch của Hiệp Hội Xây Dựng Nhà Toàn Quốc (NAHB) và cũng là một người xây dựng nhà ở Gainesville, Florida. “Ðiều căn bản là những người xây dựng trên nhiều thị trường đang báo cáo có thêm nhiều người muốn mua nhà, với những khó khăn chính cho việc mua bán hiện nay là vấn đề vay tiền của những người xây dựng và những người mua nhà, và các khó khăn liên quan đến việc nhận được những đánh giá nhà đúng.”


Hoạt động theo vùng có tính cách lẫn lộn. Cả vùng Ðông Bắc lẫn miền Nam đều chứng kiến những gia tăng với một tỉ lệ lành mạnh là 7.7% và 3.1%, trong khi vùng Trung Tây và miền Tây báo cáo những sụt giảm đáng kể. Trung Tây giảm khoảng 20% và miền Tây giảm khoảng 27%. Theo NAHB, “danh sách nhà mới được rao bán tiếp tục giảm bớt trong Tháng Ba, tới một mức thấp kỷ lục mới là 144,000 đơn vị, đó là một mức cung 5.3 tháng với nhịp độ mua bán hiện nay.”


“Những vụ mua bán trong Tháng Ba sụt giảm nếu so với nhịp độ mua bán mạnh hơn dự đoán trong Tháng Hai, và nhìn vào toàn thể tam cá nguyệt thứ nhất, những vụ mua bán tăng 3.7% so với tam cá nguyệt cuối của năm 2011,” theo nhận xét của ông David Crowe, kinh tế gia trưởng của NAHB. “Ðây đúng là loại phát triển vừa phải, nhưng cụ thể, mà chúng ta muốn nhìn thấy trong năm tới cùng với nền kinh tế và thị trường việc làm dần dần trở nên vững chắc.”


Những vụ mua bán nhà hiện hữu cũng giảm bớt trong Tháng Ba. Theo báo cáo của Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NAR), những vụ mua bán giảm 2.6%.


Tuy nhiên, trong một nhận định lạc quan về tin tức này, nhịp độ những vụ mua bán nhà hiện hữu như vậy vẫn cao hơn – khoảng 5.2% – so với những mức một năm trước đây.


Giá ở giữa trên toàn quốc trong Tháng Ba của loại nhà hiện hữu là $163,800. Giá này tăng 2.5% so với Tháng Ba năm ngoái và là tin tức được nhiều người bán nhà hoan nghênh.


Những căn nhà bị túng quẫn vẫn chiếm một phần đáng kể trong thị trường, khoảng 29% mọi vụ mua bán. Con số này cũng sụt giảm so với tỉ lệ 34% trong Tháng Hai và 40% một năm trước đây.


Những nhà đầu tư vẫn đang tiếp tay thúc đẩy thị trường, mua 21% mọi nhà bán ra trong Tháng Ba. Những nhà đầu tư chiếm một phần lớn những giao dịch bằng tiền mặt. Những vụ mua bán hoàn toàn bằng tiền mặt giảm đôi chút trong Tháng Ba, chiếm 32% mọi giao dịch.


Ông Lawrence Yun, kinh tế gia trưởng của NAR, nói sự hồi phục đang ở trong tiến trình ổn định tới một mức mua bán nhà cao hơn. “Sự hồi phục đang diễn ra mặc dù không ở một nhịp độ tăng vọt, nhưng chúng ta đã nhìn thấy chín tháng gia tăng liên tiếp trong những vụ mua bán khi so sánh theo năm,” ông nói. “Những vụ mua bán nhà hiện hữu đang trồi sụt trong một tầm tương đối hẹp, và cao hơn đáng kể so với mức hoạt động trong nửa đầu của năm ngoái. Với sự phát triển việc làm, lãi suất thấp, giá nhà rẻ và một nền kinh tế đang cải thiện, nhu cầu lâu nay bị đè nén đang trở lại thị trường và chúng ta hy vọng thị trường nhà đất sẽ tốt đẹp hơn đáng kể trong năm nay.” (nn)

Tin mới cập nhật