Phó chủ tịch Hải Phòng chối, ‘chưa biết thủ phạm’ phá nhà anh Vươn

 


HẢI PHÒNG (NV)Sau Tết Nhâm Thìn, vụ gia đình ông Ðoàn Văn Vươn chống cưỡng chế đất ở Hải Phòng tiếp tục gây xôn xao dư luận khi Phó chủ tịch thành phố Hải Phòng, ông Ðỗ Trung Thoại, vừa lên tiếng chối rằng, chưa rõ ai là thủ phạm phá căn nhà của gia đình ông Ðoàn Văn Vươn.








Bà Nguyễn Thị Thương (thứ 3 từ trái), bà Phạm Thị Báu (thứ ba, từ phải) cùng với các con chụp ảnh chung với một số người ủng hộ trên đường phố Hà Nội trước khi đi đến chúc Tết cụ Lê Hiền Ðức. (Hình: Blog Nguyenxuandien)


Báo Tuổi Trẻ hôm 30 tháng 1, 2012, trích lời ông Thoại nói rằng: “Thành phố chưa khẳng định người dân bức xúc phá nhà hay chính quyền phá nhà dân mà theo báo cáo ban đầu của huyện Tiên Lãng là người dân phá.”


Lời nói này hoàn toàn ngược với những gì ông Thoại nói trong cuộc họp báo ở Hà Nội hôm 17 tháng 1, 2012, được VNExpress tường thuật, là “do nhân dân bất bình nên vào phá chứ lực lượng cưỡng chế của huyện, lực lượng công an không san phẳng nhà này.”


Trước đó, Lê Văn Liêm chủ tịch huyện Tiên Lãng, trong cuộc họp báo ngày 12 tháng 1, 2012 nhìn nhận việc chính quyền phá nhà của anh em ông Vươn vì “đây là vị trí kẻ gây án ẩn nấp.”


Vẫn báo Tuổi Trẻ ngày 30 tháng 1, 2012 nói rằng: “Phó Chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng Ðỗ Trung Thoại cho biết thanh phố đang chỉ đạo rà soát xem ai phá nhà dân. Ông Thoại khẳng định ai làm sai, ai ra lệnh sai trong việc phá nhà của ông Ðoàn Văn Vươn thì sẽ xử lý nghiêm trường hợp đó.”


Cũng trong bản tin này báo Tuổi Trẻ viết: “Trả lời Tuổi Trẻ về việc UBND huyện Tiên Lãng báo cáo lên cấp trên rằng người dân phá nhà ông Vươn, ông Lê Văn Hiền – chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng – cho rằng điều này phải tiếp tục điều tra, huyện chỉ biết hôm trước nhà ông Vươn vẫn còn nguyên trạng nhưng hôm sau không còn gì. Ông Hiền khẳng định phải điều tra chứ không thể nói oan cho người này, người khác và không trả lời về việc huyện có báo cáo sự việc như vậy.”


Bản tin mới của tờ Tuổi Trẻ cho thấy chỉ trong vòng hai tuần lễ, hai ông quan của thành phố và huyện đã nói khác trước. 


Gia đình ông Vươn tiếp tục tố cáo 


Báo VietnamNet trong ngày 30 tháng 1, 2012 đưa tin bà vợ của các ông Ðoàn Văn Vươn và Ðoàn Văn Quý đã từ Hải Phòng lên Hà Nội đưa đơn tố cáo ông Ðỗ Trung Thoại vu khống cho người dân địa phương. Lá đơn này còn có chữ ký của nhiều người địa phương.


Lực lượng cưỡng chế gồm nhiều thành phần cả công an, cảnh sát cơ động, bộ đội với đầy đủ súng ống hàng trăm người đã ngăn chặn người dân từ xa nên không có một người dân nào đến được khu nhà của ông Vươn. Hình ảnh được phổ biến trên một số blogs cho thấy xe xúc được đưa đến phá sập rồi san bằng nhà của anh em ông Vươn ngày buổi chiều 5 tháng 1, 2012.








Xe xúc được đưa tới để phá nhà ông Ðoàn Văn Vươn. (Hình: Blog Nguyễn Quang Vinh)


“…sau khi cưỡng chế, hội đồng cưỡng chế đã hủy hoại tài sản, đập phá nhà cửa… sau đó giao cho công an xã và một số người lạ mặt khác trông coi, quản lý, không cho ai ra vào khu vực đầm.” Bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Ðoàn Văn Vươn) và bà Phạm Thị Báu (tự Hiền) (vợ ông Ðoàn Văn Quý) viết trong đơn tố cáo mà họ mang đi Hà Nội.


Phóng ảnh bản báo cáo ngày 20 tháng 1, 2012 của “Liên chi hội Nuôi trồng Thủy sản Nước lợ” của huyện Tiên Lãng do phó hội trưởng Lương Văn Trong (hội trưởng là Ðoàn Văn Vươn) gửi tới các “Cơ quan đảng, quốc hội, nhà nước, chính phủ từ trung ương đến địa phương” trình bày chi tiết nguyên nhân dẫn đến vụ cưỡng chế ngày 5 tháng 1, 2012 là “quyết tâm chiếm đoạt và hủy hoại tài sản của công dân một cách có tổ chức” bởi ý đồ muốn cướp trắng công của người ta.


Thủ phạm chính trong vụ này, theo bản báo cáo là Bí thư Huyện ủy Bùi Thế Nghĩa và Chủ tịch huyện Lê Văn Liêm. 


‘Sẽ còn nhiều vụ Ðoàn Văn Vươn khác’ 


“Chừng nào ông Ðoàn Văn Vươn và những người thân của ông còn phải nằm trong vòng lao lý, còn chưa được bồi hoàn các quyền lợi về vật chất, tinh thần đã bị xâm phạm thì chừng đó tôi còn nhìn chính quyền trung ương của Việt Nam chỉ như là sự phóng to của chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng mà thôi.”


Bà cụ 81 tuổi Lê Hiền Ðức chống tham nhũng nổi tiếng ở Việt Nam viết trên mạng thông tin Dân Làm Báo ngày 30 tháng 1, 2012, “Và chừng đó, trên khắp đất nước Việt Nam này sẽ xuất hiện thêm nhiều Ðoàn Văn Vươn, kèm theo đó là hàng triệu, hàng triệu người ủng hộ, tôn vinh Ðoàn Văn Vươn…”


Trong bài viết này, bà Lê Hiền Ðức (từng được tổ chức Minh Bạch Quốc Tế vinh danh) cho hay “chỉ cần đọc các báo lề phải thôi, cũng đã biết lòng dân đang nghiêng về đâu.”


Vụ cưỡng chế khu đầm nuôi cua cá và vườn cây trái rộng hơn 40 ha của anh em ông Ðoàn Văn Vươn ngày 5 tháng 1, 2012 hiện vẫn còn là sự chú ý của dư luận trong ngoài nước.


Blogger Nguyễn Quang Vinh cho hay nhiều cơ quan, bộ ngành của nhà cầm quyền trung ương sẽ về Tiên Lãng “kiểm tra.” Tuy nhiên, mới chỉ là các đoàn kiểm tra của Bộ Tài Nguyên Môi trường và Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn.


Không thấy có dấu hiệu gì về sự điều tra đối của những bộ khác như Công An, Tư Pháp dù nhiều người gồm cả cựu chủ tịch nước, tướng lãnh, thứ trưởng đã lên tiếng chỉ trích sự sai trái của vụ cưỡng chế. Ít ngày trước tết, “Mặt Trận Tổ Quốc” cho một phái đoàn về huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang điều tra. Một luật sư thành viên của phái đoàn này đã phát biểu với báo chí rằng nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng hành động “bất tuân luật pháp,” theo tin báo Tuổi Trẻ ngày 28 tháng 1, 2012. (TN)


 

Việt Nam không dám theo Mỹ vì phải dựa Bắc Kinh

 


Nam Phương/Người Việt 


BẮC KINH (NV)Báo của đảng Cộng Sản Trung Quốc, tờ Hoàn Cầu Thời Báo, hôm Chủ Nhật, 29 tháng 1, có bài bình luận nói rằng nhà cầm quyền Việt Nam không dám theo Mỹ và quay lưng lại với Bắc Kinh, vì còn phải dựa vào họ để tồn tại.








Hàng trái cây, rau củ từ Trung Quốc chuyển về chợ bán sỉ nông sản Tam Bình (Sài Gòn) trước khi được phân phối bán lẻ khắp nơi. (Hình: Tuổi Trẻ)


Hoàn Cầu Thời Báo là một ấn bản bằng cả Anh ngữ và Hoa ngữ của Nhân Dân Nhật Báo ở Bắc Kinh.


Nội dung chính của bài viết có tựa đề “Make Phillipines pay for balancing act” (Bắt Phillipines gánh hậu quả cho trò đi dây” là bình luận và đe dọa Phillipines khi thấy nước này tăng cường hợp tác quân sự với Mỹ.


Hải quân và Không quân của Phillipines quá lạc hậu và nhỏ bé, không thể đối phó với các hành động lấn chiếm của Trung Quốc. Nếu muốn đối phó với Bắc Kinh, Phillipines phải dựa vào hiệp định tương trợ quốc phòng ký với Mỹ từ năm 1951 để yêu cầu Hoa Thịnh Ðốn hậu thuẫn.


Tin tức thời sự hồi tuần qua cho hay Phillipines đã đồng ý để Mỹ gia tăng sự hiện diện quân sự ở nước này cùng với sự gia tăng tập trận giữa hai nước.


Bắc Kinh, về chính thức thì ăn nói nhẹ nhàng, nhưng lại cho Hoàn Cầu Thời Báo đe dọa ra mặt.


Trong bài bình luận ngày 29 tháng 1, 2012, Hoàn Cầu Thời Báo không những nói sẽ trừng phạt kinh tế trực tiếp Phillipines mà gián tiếp còn dùng các nước ở Ðông Nam Á để đánh hội đồng.


Một mặt áp lực về kinh tế, Hoàn Cầu Thời Báo cũng nói Bắc Kinh sẽ gia tăng hiện diện quân sự tại Biển Ðông.








Hàng điện, điện tử Trung Quốc ở khắp Việt Nam. (Hình: Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam)


“…Trung Quốc có một số nguyên tắc. Họ không chấp nhận cho một nước nhỏ ở khu vực tạo ra các căng thẳng quân sự bằng chiến lược đu dây. Giá phải trả nếu vi phạm nguyên tắc này. Phillipines không phải là ngoại lệ.” Hoàn Cầu Thời Báo viết. 


“Rung cây dọa khỉ” 


Trong bài bình luận này, Hoàn Cầu Thời Báo nói rằng: “Phillipines và Việt Nam là hai nước chính yếu quậy cho sóng nổi lên ở Biển Ðông. Tuy nhiên Việt Nam cần sự hậu thuẫn chính trị của Trung Quốc (để tồn tại) nên sự hợp tác (liên minh) giữa Việt Nam và Hoa Kỳ rất khó đạt được.”


Cuối tháng 10, 2011, tờ Hoàn Cầu Thời Báo đã có bài bình luận đe dọa cả Việt Nam và Phillipines nên chuẩn bị tinh thần để “nghe tiếng đại bác” trong một bài viết về tranh chấp Biển Ðông.


Mới ngày 27 tháng 1, 2012, tờ South China Morning Post ở Hongkong có một bài phân tích về sự tăng cường quân sự của Việt Nam, từ mua máy bay chiến đấu Sukhoi SU-30MK2 đến tàu ngầm lớp Kilo của Nga, dự tính mua hỏa tiễn Brahmos của liên doanh chế tạo Nga-Ấn. Trong bài viết này, một chiến lược gia của quân đội Trung Quốc không thấy nêu tên nói rằng: “Dĩ nhiên, những sự tăng cường quân sự đó là bình thường trong một chừng mực nào đó. Sự quan tâm chính của chúng tôi trong đoản kỳ là Hà Nội trở nên quá tự tin và những kế hoạch như vậy dẫn đến sự hung hăng. Họ phải hiểu như vậy là làm mất ổn định.”


Bài viết của tờ Hoàn Cầu Thời Báo ngày 29 tháng 1, 2012 tuy chỉ có một câu ngắn đề cập đề Việt Nam nhưng cũng đủ để mô tả cho thấy Bắc Kinh nắm được tử huyệt của chế độ Hà Nội. Không có Bắc Kinh chống lưng, cái chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội không thể tồn tại.


Theo các con số được nêu ra trên báo Tuổi Trẻ ngày 24 tháng 3, 2011, sự lệ thuộc kinh tế của Việt Nam vào Trung Quốc ngày càng trầm trọng. Ít nhất 60% hàng hóa Việt Nam nhập cảng từ Trung Quốc là nguyên liệu và máy móc giá rẻ để phục vụ kỹ nghệ sản xuất xuất cảng và tiêu thụ tại Việt Nam.


Hàng hóa Trung Quốc rẻ hơn hàng hòa cùng loại sản xuất tại Việt Nam nên đủ mọi thứ từ nông sản phẩm đến máy móc, đồ điện tử quần áp từ Trung Quốc tuồn sang Việt Nam cả “chính ngạch” (chính thức) đến nhập lậu có mặt cả ở thành phố đến hẻm hóc thôn quê.


Ðến cuối năm 2010, Trung Quốc xuất cảng (chính ngạch) sang Việt Nam $20 tỉ USD trong khi Việt Nam xuất cảng sang Trung Quốc có $7.3 tỉ USD, thâm thủng mậu dịch tới $12.7 tỉ USD.


Trong mối quan hệ mậu dịch với toàn thế giới, Trung Quốc là nước duy nhất mà Việt Nam bị thâm thủng mậu dịch.


Tờ Hoàn Cầu Thời Báo đe dọa dùng kinh tế đánh Phillipines, chưa chắc đã làm nước này sợ vì không lệ thuộc nhiều vào Bắc Kinh như Việt Nam và còn có thể dựa vào các mối quan hệ thương mại khác, đặc biệt là Mỹ.


Trong năm 2010, Trung Quốc xuất cảng sang Phillipines một số lượng hàng hóa trị giá $16.2 tỉ USD trong khi nhập cảng $11.5 tỉ USD. Phillipines chỉ bị thâm thủng mậu dịch $4.7 tỉ USD.


Nếu Bắc Kinh giở võ kinh tế, Việt Nam sẽ khó tránh khỏi điêu đứng.


Nếu không có kế hoạch thay đổi đường lối kinh tế từ sản xuất đến mậu dịch, Việt Nam ngày càng lún sâu vào sự lệ thuộc kinh tế sẽ giúp Bắc Kinh gia tăng áp lực chính trị. Ðiều này có thể giúp giải thích tại sao các lãnh tụ Hà Nội đều rất tránh né làm phiền lòng phương Bắc.


“Về lâu về dài, Trung Quốc sẽ dùng lợi thế kinh tế để cắt các hoạt động giữa các nước ASEAN với Phillipines.”


Bài bình luận của Hoàn Cầu Thời Báo không cần giấu diếm dã tâm của họ khi muốn đạt các mục tiêu trong cuộc tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông với Phillipines, và cũng là bắn tiếng cho cả Việt Nam.


 

Bầy voi Donner và cuộc hành trình bi hài của đảng Cộng Hòa… – Nguyễn Xuân Nghĩa

 



 


Nguyễn Xuân Nghĩa


Trong lịch sử khai phá miền Tây Hoa Kỳ vào giữa thế kỷ 19, một biến cố đã để lại ấn tượng bi thảm được đời sau gọi là “The Donner Party.”


Ðó là khi gần chín chục người cùng ngựa xe xẻ núi vượt đèo từ Missouri đến California vào Tháng Năm năm 1846 và lại tìm đường tắt qua rặng Sierra Nevada nên bị kẹt trên hẻm núi. Kết cục là phân vân, tranh cãi rồi rã thành từng nhóm. Hơn phân nửa chết lần mòn trong tuyết giá.


“Ðường đi không tới” có thể là tên gọi cho cuộc hành trình, với sự kiện là đã có cảnh người ăn thịt người.


Trong vòng tranh cử sơ bộ của đảng Cộng Hòa, con voi như một biểu tượng của đảng như đang đi lại con đường ấy. Ðó là “Bầy voi Donner”…


***


Ta có một bên là ứng cử viên Barack Obama – không hành xử như một tổng thống mà kiên định là ứng cử viên tái tranh cử. Bên kia là 10 ứng viên Cộng Hòa. Tiến trình thanh lọc từ cơ sở lên khiến các ứng viên rơi rụng dần. Sáu người đã bỏ cuộc, phân nửa giã từ trước khi có vòng sơ bộ.


Ðảng Dân Chủ cũng trải qua trận đấu gay go như vậy trong các năm 2007 và 2008 trước khi câu chuyện ngã ngũ khi Nghị Sĩ Obama được hậu thuẫn của bộ máy đảng – và gia đình Kennedy ở miền Ðông Bắc – mà qua mặt Nghị Sĩ Hillary Clinton vào giờ chót để thành ứng viên chính thức trước đại hội đảng tại Denver Colorado vào cuối Tháng Tám năm 2008.


Nhưng bầy voi trong vòng sơ bộ Cộng Hòa bị “hội chứng Donner” khi mất phương hướng mà chia thành bốn nhóm đảo điên qua từng chặng vượt núi. Và hiện tượng “đồng chủng tương tàn” cũng đã xảy ra giữa các đồng chí.


Thật ra, nếu không theo dõi – tính tới nay – 19 cuộc tranh luận sơ bộ của đảng, dân Mỹ hết biết là bầy voi muốn đi đâu, hoặc sẽ dẫn đảng về đâu. May ra thì phải đợi đến đại hội đảng vào cuối Tháng Tám này tại Tampa, Florida.


***


Bây giờ, hãy nhìn vào bốn con voi đầu đàn trong rặng Sierra Nevada của vòng sơ bộ, hoặc bốn lộ trình vượt núi để đưa đảng tới vinh quang. Ðó là bốn mảnh bản đồ với những mũi tên chằng chịt… bắn vào nhau.


Xin nhắc lại vài con số về khảo sát dân ý để nhớ lại sự đảo điên của bầy voi:


Tháng Sáu năm ngoái, tại cửa ải South Carolina, cựu Thống Ðốc Mitt Romney là con voi già dẫn trước cựu Nghị Sĩ Newt Gingrich 15 điểm (27%-12%). Hai tháng sau, Thống Ðốc Rick Perry vọt lên trên với 26 điểm làm Gingrich xuống hạng ba. Hình như con đường qua núi phải vượt sa mạc Texas của Perry! Nhưng đến đầu Tháng Mười Hai, Gingrich lại dẫn trước, hơn Romney đến 13 điểm và sau đó thì Perry bỏ cuộc. Mà đấy mới chỉ là lộ trình qua ải South Carolina.


Hiểm lộ chính yếu nằm tại Florida, một tiểu bang lớn với 50 đại biểu cử tri đoàn.


Cuối Tháng Mười Một thì Gingrich dẫn trước Romney 30 điểm, giữa Tháng Giêng vừa rồi thì thua Romney 26 điểm – đảo 56 điểm trong sáu tuần – rồi một tuần sau lại thắng chín điểm. Hôm Thứ Năm, Romney thắng lại tám điểm, đến tối Chủ Nhật thì dẫn 11 điểm, trước vòng bỏ phiếu Thứ Ba này của Florida.


Nếu kể thêm kết quả tại các tiểu bang khác như Iowa hay New Hampshire và hai ứng cử viên còn lại là Dân Biểu Ron Paul và cựu Nghị Sĩ Rick Santorum, người ta hết biết là đảng viên Cộng Hòa dưới cơ sở muốn gì. Hoặc bốn con voi còn lại là Mitt Romney, Newt Ginrich, Ron Paul và Rick Santorum sẽ dẫn đảng qua ngả nào để thắng con lừa Barack Obama.


Lịch sử của các cuộc tranh cử sơ bộ chưa từng thấy sự thăng giáng thất thường như vậy. Và cũng chẳng thấy hiện tượng… voi ăn thịt voi.


Ở vòng sơ bộ, các ứng viên đều có thể đả kích lập trường quan điểm của đối thủ để thuyết phục cử tri. Ðấy cũng là bình thường và truyền thông phải có khả năng phán xét sự đúng sai của từng lập luận. Nhưng khi bốn con voi đầu đàn lại giương ngà đòi đâm qua đảng để xuyên thấu phổi đối phương, đảng Cộng Hòa mở ra cuộc tàn sát nội bộ.


Hoặc tự biến thành con lừa.


***


Một nguyên lý của vòng sơ bộ bên Cộng Hòa là khả năng minh chứng lập trường bảo thủ nhằm vận động hậu thuẫn của đảng viên dưới cơ sở. Lý do là đảng viên tích cực nhất lại thuộc khuynh hướng bảo thủ, đến cực đoan nếu xét tới quan điểm chung của cử tri Hoa Kỳ vào ngày bỏ phiếu. Bên đảng Dân Chủ cũng có hiện tượng đó, từ phe cực tả vào tới phía trung dung.


Nhưng thế nào là bảo thủ?


Về kinh tế thì có thể là quyền tự do trên thị trường và sự thu hẹp của vai trò nhà nước, tiêu chuẩn hóa ở mức bội chi ngân sách chẳng hạn. Về xã hội thì có thể là kỷ cương đạo đức, chống việc phá thai hoặc định chế hóa hôn nhân giữa người đồng tính. Về an ninh thì có thể là củng cố sức mạnh Hoa Kỳ và ngăn ngừa mọi nguy cơ tấn công quyền lợi của nước Mỹ. Những triết lý khái quát ấy phải được giải trình thành tiêu chuẩn cụ thể trong từng hồ sơ mà đảng viên coi là ưu tiên.


Tình trạng loạn chiêu đến bi hài là đảng Cộng Hòa không xác định nổi ưu tiên và ngần ấy ứng viên đều đả kích nhau là “không đủ bảo thủ.” Họ thi nói thách xem ai mới là người cực đoan nhất và ngần ấy người đều bị chụp mũ là là “RINO,” Republican In Name Only, Cộng Hòa giả hiệu! Toàn những con lừa đội lốt voi…. Chỉ có cặp ngà là rất sắc.


Quần chúng ở dưới thì hò reo cổ võ và đổi ý lung tung sau mỗi đợt quảng cáo.


Mitt Romney, doanh gia thành công trước khi tham gia chính trị, có thể là tiêu biểu cho giải pháp cứu nguy kinh tế thị trường. Nhưng thành tích đầu tư trong công ty Bain Capital năm xưa của ông lại bị chính đối thủ Cộng Hòa là Gingrich biến ra tội ác “làm thịt doanh nghiệp và sa thải công nhân.” Loại lý luận “tư bản chủ nghĩa độc ác” có thể khiến phe Dân Chủ và nhóm người đòi chiếm đóng Wall Street cứ như nằm mơ thấy tiên!


Và khả năng mơ mộng với viễn kiến kiểu John Kennedy – dùng kỹ thuật chinh phục không gian sau cơn bàng hoàng về vệ tinh Sputnik của Liên Xô – khiến sử gia và chính trị gia biến báo như New Gingrich được phong làm… “Ðại sứ Mỹ trên Nguyệt Cầu.”


Ông đề nghị lập ra khu thuộc địa trên cung trăng để giải quyết các bài toán của nhân loại. Nếu theo dõi tư tưởng của ông từ hai chục năm trước, người ta không ngạc nhiên về loại ý kiến táo bạo này khi cách mạng tín học mở ra chân trời viễn mơ cho nước Mỹ.


Còn Ron Paul, ứng cử viên lão thành ở tuổi 79, vẫn hồn nhiên ve vãn người già và con trẻ. Từ quần chúng tích cực trong phong trào Tea Party tới những tay kỳ cựu trong khuynh hướng tự do tuyệt đối “libertarian” đều mến mộ chủ trương thu hẹp vai trò nhà nước đến mức “vô vi” – bất can thiệp – và tháo chạy khỏi thiên hạ sự của thế giới để ưu tiên lo lấy việc nhà.


Trong quá khứ, đảng Cộng Hòa đã trải qua nhiều giai đoạn tranh luận nội bộ với các khuôn mặt lừng danh của nhiều xu hướng. Ôn hòa như Nelson Rockefeller, bảo thủ như Barry Goldwater, quốc gia cực đoan đến tự cô lập như Patrick Buchanan hay Ross Perot. Nhưng thực tế thì đảng này kiểm soát Hành pháp trong đa số nhiệm kỳ tổng thống sau Thế Chiến II. Ngoại lệ duy nhất là Bill Clinton khi ông tái đắc cử năm 1996.


Qua thế kỷ 21 và giữa hàng tấn bùn được tạt lên truyền hình để xuyên tạc đối phương – trong đảng – người ta nghĩ đến bản năng tự sát khá mạnh của đảng. Họ quên “điều răn thứ 11” của Ronald Reagan: trong đảng thì không nói xấu nhau.


Sau khi tự bắn vào chân, các ứng cử viên chống nạng tự vả vào miệng. Trong khi cử tri vẫn hàng tuần đổi ý, xem con voi nào sẽ dẫn họ ra khỏi hốc núi Sierra Nevada, để Hoa Kỳ tiếp tục lãnh đạo thế giới. Trong một kỳ sau, chúng ta sẽ nhìn qua thế giới đó sau khi kiểm lại vài con số về kinh tế… Lạnh mình!


 

Ăn Tết ở Little Saigon: ‘Thành công và thân thiện!’

 


Bài và hình: Huy Phương/Người Việt 


 


“Thành công và thân thiện!” Ðó là nhận xét của một đôi vợ chồng Mỹ-Việt mới về Little Saigon hơn 10 ngày để ăn Tết Việt Nam về cộng đồng người Việt tị nạn ở đây.

Trong khi người Việt khắp nơi trên thế giới, đua nhau“về quê ăn Tết,” thì cũng không thiếu những gia đình trên đất Mỹ, chọn một quê hương thu nhỏ là Little Saigon để có mấy ngày vui Xuân, có chợ hoa, diễn hành, hội chợ Xuân và nghe pháo nổ như những ngày xưa ở quê nhà.









Cô Tâm Trần và chồng tại chợ Tết Phước Lộc Thọ.


Cô Tâm Trần, nguyên là nhân viên Vietnam Airline theo chồng về Mỹ năm 2008. Hiện cô đang làm trong một siêu thị và chồng cô, Dave là một giáo sư trung học tại thành phố Albany, New York. Bốn năm bận rộn theo cuộc sống mới, năm nay cô và chồng chọn Little Saigon để “về quê ăn Tết” cho chồng hiểu thêm văn hóa và sinh hoạt của người Việt tại đây, và cũng để thăm viếng người anh ruột hiện là một giáo sư tại học khu Garden Grove. Ðây cũng là lần đầu tiên đến Little Saigon, nên cái gì cũng lạ lùng và hấp dẫn đối với cô. Từ phố xá, các nhà hàng đầy các thức ăn Nam Trung Bắc đến các các sinh hoạt văn hóa mà ngay ở Việt Nam cô cũng không tìm thấy. Trong máy ảnh của Tâm Trần chứa hằng nghìn tấm ảnh sinh hoạt của Little Saigon, nhiều nhất là chợ hoa, chùa chiền và sinh hoạt hội chợ Tết Sinh Viên Nam Cali. Chỉ tiếc gia đình Mỹ Việt này không tính trước dược, nên sáng Thứ Bảy khi cuộc diễn hành trên phố Bolsa diễn ra thì cô và chồng đã phải lên máy bay về New York.


Ðáp câu hỏi “điều gì cô thích nhất” trong chuyến đi này, cô Tâm cho biết chính là Hội Chợ Tết. Cô khâm phục tuổi trẻ ở đây, không chỉ lớp sinh viên lớn, mà các em nhỏ ở trung tiểu học tại đây cũng đã sinh hoạt trong hội chợ, tìm hiểu văn hóa Việt Nam và hình ảnh dễ thương nhất đối với cô là các em nhỏ tình nguyện làm công việc đi nhặt rác trong hội chợ, khách vô ý vứt rác ở đâu là các em theo nhặt ở đó.









Ông bà Lục Kiên rất thích thú với Hội Tết Sinh Viên.


Chợ hoa ở Little Saigon cũng đủ loại hoa, nếu so với chợ hoa Saigon thì tầm vóc nó chỉ nhỏ hơn mà thôi. Về thức ăn, vì đã lâu ngày ít ăn thức ăn Việt Nam nên bây giờ ăn cái gì cũng thấy ngon. Mặt khác ở Albany, NY. không có hàng quán Việt Nam như ở đây, ngay như muốn đi chợ Tàu mua thức ăn cũng phải mất hai tiếng lái xe.


Cô Tâm Trần cho rằng phở ở Little Saigon là ngon nhất, và cô cũng thử qua một nhà hàng chay, và cô không ngờ ở đây lại có nhiều nơi bán thức ăn chay như vậy.


Ðối với cộng đồng người Việt ở vùng này cô Tâm Trần cho rằng người Việt chúng ta ở đây rất thành công trong thương mãi cũng như trong học vấn. Cũng đồng ý với vợ về nhận xét này, ông Dave cho rằng cộng đồng người Việt ở đây phát triển và tốt hơn ở New York và nói thêm người Việt ở đây rất thân thiện hơn những nơi khác mà ông đã đi qua.


Chuyến đi “ăn Tết” này đối với đôi vợ chồng Việt Mỹ này để lại nhiều ấn tượng cho họ, nhất là đối với cô Tâm Trần, một người mới từ Việt Nam mới sang định cư tại Mỹ, sinh sống tại một vùng ít người Việt, đây là một dịp cho cô tìm hiểu sinh hoạt của cộng đồng người Việt hải ngoại, mà có thể lâu nay cô chỉ biết một cách phiến diện qua tin tức báo chí trong nước.


Ðể có thể gần gũi hơn với cộng đồng người Việt trên đất Mỹ, ông Dave cho biết hai vợ chồng định di chuyển về sinh sống ở Houston, nơi mà khí hậu ấm hơn New York, giá nhà không quá cao như ở Cali, và để cho vợ ông đi chợ… Việt Nam. 


“Lâu lắm mới được nghe lại tiếng pháo đêm Giao Thừa!”


Ông Lục Kiên, nguyên quân nhân Sư Ðoàn 23BB, vượt biên và định cư tại Mỹ từ năm 1982, từ thành phố Clear Water, Florida, có con trai ở Nam Cali, đã về chơi Little Saigon nhiều lần, thường là trong mùa Hè, nhưng đây là lần đầu tiên ông và gia đình đi Cali ăn Tết. Mười ngày ở Nam Cali, vợ chồng ông Lục Kiên ít khi có mặt ở nhà. Con trai ông đã xin nghỉ phép thường niên để đón cha mẹ về “ăn Tết” và suốt ngày ông dành thời giờ để thăm viếng nhiều nơi trong chuyến đi này.


Ông bà Kiên đã đi xem chợ hoa Phước Lộc Thọ ngày Tết ban ngày và cả ban đêm, viếng chùa Ðiều Ngự đêm ba mươi và đón giao thừa tại chùa Huệ Quang, xem diễn hành trên đại lộ Bolsa và đi hội chợ Tết Sinh Viên tới… hai lần. Gia đình này còn dành thời gian để đi biển, ghé thăm các tiệm nữ trang ở Phước Lộc Thọ, mua sắm ở phố Tàu và nhiều nhất là thưởng thức các món ăn Việt Nam tại Little Saigon. Mặc dầu đã 75 tuổi, ông Kiên nói rằng “vui quá quên cả mệt,” và “về đây, đi bộ nhiều cũng như tập thể dục,” “ăn nhiều hơn thường lệ,” thấy người như khỏe ra. Về các món ăn ở Bolsa, ít nhất là mỗi một lần, lần lượt ăn qua cho đủ món mà ở nơi ông bà ở, kiếm không ra, như trong các cửa hàng ăn tại Phước Lộc Thọ, có những món ăn như ốc luộc, chả ốc mà người ở xa đến rất thích.


Mười ngày với chương trình đày đặc, chuyến đi Little Saigon lần này, bà Kiên cho biết, quá vui, quá “đáng tiền,” mặc dầu cháu nội, cháu ngoại ở nhà đang trông ông bà về. Mười ngày bắt đầu bằng chợ hoa và kết thúc bằng xem diễn hành và hội chợ Tết Sinh Viên, một chuyến đi “ăn Tết” khá đầy đủ. Bà Lục Kiên nói: “Thích thú nhất, cũng như những ngày còn trẻ, là được nghe pháo đêm Giao Thừa nổ rộn rã, tại chùa Huệ Quang, người ta kéo nhau ra đường, tiếng pháo kéo dài gần một tiếng sau 12 giờ đêm. Ban ngày thỉnh thoảng còn nghe những trang pháo ở khắp mọi nơi, khai trương đầu năm của các cửa tiệm, nghe vui như những ngày tháng cũ ở Việt Nam.”


Tên chuyến bay trở về Florida, ông bà Lục Kiên có mang thêm một thùng quà đầy nem, chả và các thức ăn Huế như bánh bột lọc, tré… để làm quà cho các con. 


Trong buổi tưởng niệm nhạc sĩ Nhật Ngân tối Chủ Nhật tại nhật báo Người Việt, tình cờ tôi gặp lại anh Trần Kiên Dân, một cựu quân nhân trong ban nhạc của TTHL Quang Trung, làm việc chung cùng với NS Nhật Ngân ngày trước. Anh Dân định cư tại Anh Quốc từ năm 1981, Chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Tỵ Nạn tại Luân Ðôn, có mẹ sinh sống ở Mỹ, lần này cũng về Little Saigon ăn Tết. Chỉ buồn là trong dịp này, anh phải dự đám tang của người bạn thân cùng đơn vị ngày xưa, mới qua đời hai ngày trước Tết.


“Chưa về Saigon ăn Tết được thì ăn Tết ở Little Saigon cũng vui!” Ðó là ý nghĩ chung của nhiều người ở xa, ở khắp mọi nơi, về đây ăn Tết.


 

Tưng bừng lễ hội Xuân Quang Trung

 


Hội Ái Hữu Tây Sơn-Bình Ðịnh tổ chức


 


Nguyên Huy/Người Việt


SANTA ANA (NV) Trưa hôm Chủ Nhật nhằm ngày mùng Bẩy Tết Nhâm Thìn, hàng trăm đồng hương người Việt ở Nam California đã họp mặt đông chật nhà hàng Regent West trong thành phố Santa Ana để cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn-Bình Ðịnh tổ chức kỷ niệm năm thứ 223 năm ngày Ðại Ðế Quang Trung đại phá quân Thanh vào mùa Xuân năm Kỷ Dậu (1789).








Ông Nguyễn Công Lượng trong ban Tế đang đọc Văn Tế kể công đức Vua Quang Trung.


Năm nay, tổ chức lễ kỷ niệm Quang Trung Ðại Ðế cũng là ngày Hội Ái Hữu Tây Sơn-Bình Ðịnh kỷ niệm 25 năm tròn hội quy tụ được đồng hương Bình Ðịnh trong một tổ chức khá chặt chẽ và vững bền với những cơ cấu chấp hành, giám sát, cố vấn cùng là một Hội Tương Trợ Chung Sự. Ngoài ra còn có đại diện của hội trên 15 vùng trong tiểu bang California.


Theo truyền thống đã có từ hàng chục năm nay, kỷ niệm Ðại Ðế Quang Trung chiến thắng Ðống Ða, Hội Tây Sơn-Bình Ðịnh bao giờ cũng có cuộc rước Linh Vị của vua Quang Trung với đoàn tùy tùng nam nữ tướng tá nhà Tây Sơn trong những lễ phục cổ truyền oai nghi, lộng lẫy. Kiệu son với chiêng trống rộn rã trong suốt buổi lễ đã làm cho mọi người tham dự cảm thấy sự thiêng liêng bao trùm không khí. Một bức hình lớn của Vua Quang Trung được đặt ngay chính giữa sân khấu. Bức hình được họa theo những di chỉ mà Viễn Ðông Bác Cổ Ðông Dương đã mô phỏng lại qua những tài liệu viện sưu tầm được.


Ban Tế Lễ của hội đã cử hành những nghi thức cổ truyền trước bàn thờ với chiêng trống đổ hồi. Một bài văn tế nhắc tới những chiến công oai hùng của vị vua đã làm sáng danh thêm cho dân tộc. Một sử gia Pháp khi nghiên cứu về vua Quang Trung của VN đã phải so sánh, “Thời gian này (1789) ở Âu Châu có Napoleon thì ở Á Châu có Quang Trung Nguyễn Huệ.” Năm nay, trước tình thế Trung Cộng, giặc phương Bắc đối với dân tộc VN, lại đang tiến hành mộng xâm lược đất nước ta mà từ bao thế kỷ nay không làm được, càng là lúc chúng ta tưởng nhớ đến Ðại Ðế Quang Trung để noi gương người mà giữ nước. Bài văn tế kết thúc bằng lời nguyền rằng hội Tây Sơn-Bình Ðịnh sẽ cùng toàn dân Việt quyết lấy lại căn nhà Việt Nam mà nhà đương quyền CSVN đã dâng đất dâng biển cho kẻ thù truyền kiếp.








Cô Mai Phương trong số những bạn trẻ có mặt rất kiêu hãnh có tổ tiên như Vua Quang Trung.


Bài văn tế khi được đọc đến đây thì những hồi trống cái, trống con của ban tế đã cùng dồn dập đổ hồi như thúc giục lòng mọi người tham dự.


Trong không khí hào hùng đó, Hội Trưởng Bác Sĩ Nguyễn Chí Vỹ cũng đọc một bài diễn văn chào mừng và phân tích một điều rất có ý nghĩa. Bác Sĩ Vỹ thấy rằng cho đến năm 1911 sau cuộc cách mạng Tân Hợi nước Trung Hoa mới có danh xưng chính thức là Trung Hoa Dân Quốc. Trước đó đất nước chỉ được định danh tùy theo từng đời vua và thường gọi là nhà Hán, nhà Ðường, nhà Minh, nhà Thanh… Trong khi đó thì dân tộc VN từ thời lập quốc với những đời vua Hùng, nước đã có tên là Văn Lang, rồi Âu Lạc, Vạn Xuân (nhà Tiền Lý), Ðại Cồ Việt (nhà Ðinh) và sau cùng là Việt Nam. Nhưng sử Trung Hoa chỉ gọi đất nước chúng ta là Nam Việt, có ý chỉ là phần đất của dòng Việt Tộc của Trung Hoa ở phía Nam.


Bác sĩ hội trưởng cũng kể đến trong bài diễn văn này, hiện tình xâm lăng của Trung Cộng trên đất nước VN không chỉ là đã lấn đất (biên giới) và lấn biển mà còn âm thầm thẩm nhập qua các hình thức trúng thầu xây cất với hàng trăm ngàn nhân công trong các ngành điện, khai thác khoáng sản, khai thác bô xít, v.v… Số nhân công này đã ngang nhiên lập chợ riêng, làng riêng, khu vực riêng để sinh sống ngoài vòng pháp luật của nhà nước CSVN… Ðã đến lúc người dân Việt phải đứng lên dẹp bỏ chính quyền CS để cứu vãn lấy đất nước trước nguy cơ mất nước vào tay kẻ thù truyền kiếp ở phương Bắc mà Ðại Ðế Quang Trung đã viết sẵn bài học cho chúng ta.


Sau phần nghi thức trong buổi lễ, ban tổ chức đã mời mọi người tham dự một phần ăn trưa và cùng nhau thưởng thức một chương trình ca nhạc vui Xuân mà nhiều người tham dự gọi là “Mùa Xuân Quang Trung.”


Một bạn trẻ nữ, cô Mai Phương cùng cả gia đình mình từ Ventura về tham dự nói với chúng tôi: “Từ nhiều năm nay, không năm nào gia đình cháu không xuống đây để dự ngày kỷ niệm Ðại Ðế Quang Trung Nguyễn Huệ. Với cháu thì cháu rất kiêu hãnh khi dân tộc mình có được một vị anh hùng như thế. Lúc này tuổi trẻ chúng cháu rất tức giận khi đất nước mình cứ mất dần vào tay kẻ thù phương Bắc. Trong sở cháu làm, có người hỏi cháu về thời sự Trung Quốc đang bành trướng ở Biển Ðông, rồi VN sẽ mất vào tay họ. Cháu đã biện minh rằng VN không bao giờ mất được khi đất nước chúng tôi đã có những Lý Thường Kiệt, Bà Trưng, Trần Hưng Ðạo, và Quang Trung.”.


Bà phó ngoại vụ của hội, Trần Thị Mỹ Tuyết, khi được hỏi về sự tổ chức hàng năm kỷ niệm Ðại Ðế Quang Trung, hội có bao giờ nhận xét về ảnh hưởng với giới trẻ trong cộng đồng người Việt không thì được trả lời: “Như nhà báo cũng biết thế hệ chúng ta ai cũng biết đến Quang Trung với chiến thắng Ðống Ða, nhưng với tuổi trẻ hải ngoại, nếu chúng ta không nhắc tới, các em sẽ lãng quên các anh hùng của mình. Nên mục đích của hội khi tổ chức kỷ niệm Ðại Ðế Quang Trung hàng năm trước là để chúng ta nung nấu tinh thần yêu nước, sau chính là để nhắc nhở tuổi trẻ VN hải ngoại ghi nhớ đến lịch sử VN với những chiến công hiển hách của ông cha ta.”


 


Liên lạc tác giả: [email protected]

Ca sĩ Quang Lê gặp gỡ độc giả Người Việt Online


WESTMINSTER (NV) –
Ca sĩ Quang Lê, một trong những ca sĩ ăn khách nhất hiện nay, có buổi gặp gỡ  và chuyện trò với độc giả Người Việt Online vào lúc 4 giờ chiều (giờ California) Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012.



Quang Lê xin trân trọng kính chào quý độc giả của Người Việt và NVO.


Câu hỏi:  Nghe đồn anh Quang Lê là ca sĩ với số lượng đi show nhiều nhất. Ở hải ngoại thường chỉ có show vào cuối tuần. Vậy anh Quang Lê chắc phải đi hát luôn những ngày trong tuần mới được nhiều show hơn ca sĩ khác đó hả ? (Viễn Chi – Melbourne – Úc)

Trả lời:  show nhiều có nghĩa là mỗi cuối tuần đều được đi chứ không phải show nhiều là phải đi hát ngày thường vì ở Mỹ ngày thường có rất ít người làm show.


 


Câu hỏi:  Toi rat thich giong ca Quang Le.Quang Le va Tran Thai Hoa
trung tam Thuy Nga co lien he gi khong?.Chuc Quang Le nam moi doi dao suc khoe va may man.
 (Lang Tran – san diego)


Trả lời:  Thưa cô, cháu và Trần Thái Hòa là bà con cùng cha nhưng khác ông nội, cháu với anh Hòa cùng là người Huế nên có thể cô nhìn có một nét gì giống giống nhau… Cám ơn cô.



Câu hỏi:   Quang Le men,
Em la ngươi co nang khieu bam sinh ha! em hat hay qua! bai nao QL hat cung dat, chi rat thich nghe, nhat la nhung bai hat ve Hue.
Sap toi em se dien o dau? co khi nao em qua Nhat dien khong? mong dươc xem em hat, du chi mot lan.Vi chi toan xem liveshow hoac qua may Vi Tinh thoi.
Chuc em dat dươc nhieu ươc mo va mai mai dươc khan gia yeu thương tren con dương su nghiep.Xin on Tren gia ho cho em.
Mem, (le thi vui – Nagoyashi,Japan)


Trả lời:  Thật sự con chưa bao giờ được qua Nhật hát cả, nhưng trong các chuyến bay lưu diễn tại Á Châu đôi khi con được dừng chân tại Nhật vài tiếng đồng hồ để chuyển tiếp. Rất ước mong một ngày nào đó con được đến Nhật để hát cho cô và đồng bào nghe. À một câu hỏi ngòai lề, bên Nhật phóng xạ thế nào rồi hả cô? 🙂


 


Câu hỏi:  Chu mươn hoi that chau va ca si mai thanh van se cươi nhau,hay la chi la scandal lam tang them su yeu dong nhac que hương cua khan gia danh cho 2 chau .va sau nhung lan ve vn trinh dien ,chau co mươn ve vn song voi cai nghe ca si giong nhu dương trieu vu khong ? Nup bong dươi mot con ngươi nhu Mr.Dam khong giong ai! (Sang hoang nguyen – Sanjose/ca/usa.)

Trả lời:  Thưa chú, con và Mai Thiên Vân là một cặp song ca ăn ý trên sân khấu của TT Thúy Nga và chắc chắn hai cháu sẽ làm đám cưới trên sân khấu của Thúy Nga, còn ngòai đời con xin không trả lời…


 


Câu hỏi:  Quang Le co phai la con cua nghe si Hương Lan khong? (Tue Nguyen – Houston)

Trả lời:  Dạ con là con trai của nghệ sĩ Hương Lan. Hương Lan nhận con làm con nuôi cách đây 2 năm.


 


Câu hỏi:  Chao Quang Le.Coi Tren Online Nghe Noi Em Khong Con Hop Tac Voi Trung Tam Thuy Nga? Neu Dung Nhu The .Em Phai Can Than Tu Ton .Ong Ba Co Cau :
AN CAY NAO RAO CAY NAY -AN TRAI NHO KE TRONG CAY
Than Chao (Tan Tran – U.S.A)


Trả lời:  Cám ơn sự thắc mắc của chú, TT Thúy Nga mãi mãi là người ơn của cháu. Có TT Thúy Nga thì tiếng hát của cháu mới được bay xa đến như ngày hôm nay. Hai năm qua, cháu vẫn là ca sĩ độc lập và vẫn cộng tác với TT Thúy Nga thường xuyên trên mỗi chương trình DVD, chưa có thông tin nào nói là cháu không còn cộng tác với TT Thúy Nga. Ca sĩ không quay hình một chương trình không có nghĩa là không còn làm việc với TT đó nữa. Cám ơn những tình cảm và lời dặn dò chú dành cho con.


 


Câu hỏi:  co rat thich tieng hat cua QUANG LE va MAI THIEN VAN vatat ca CD cua hai co co du vay chung nao hai chau ra CD moi co rat trong chuc chau van su nhu y trong nam moi co TUYET (tuyet nguyen  – newyork)

Trả lời:  Thưa cô, cháu và Mai Thiên Vâ hiện tại chưa có CD nào mới nhất cả vì MTV bận rộn đi show rất nhiều, và cháu cũng không kém nên không có thời gian để thực hiện CD, bằng chứng là đã 3 năm rồi cháu không có cuốn CD solo nào cả nhưng trong năm nay cháu sẽ cố gắng giành nhiều thời gian ở nhà để thu CD hầu phục vụ những khán giả yêu mến tiếng hát QL.



Câu hỏi:  Chao Quang Le,
Quang Le co ngươi anh hay em trai cung dang di hat phai khong vi vi ngươi do nhin giong Quang Le lam. Chuc cho Quang Le hat hay va nho diet mot chut nha (LINH – GARDEN GROVE, CA)


Trả lời:  Thưa chị, dạ đúng, đó là Ca sĩ Nguyên Lê vừa xuất hiện trong chưong trình Paris by Night 104 và ngày 15 tháng 2, TT Thúy Nga sẽ phát hành cuốn CD đầu tay của hai anh em, mong được sự ủng hộ của chị.


 


Câu hỏi:  em sanh ra va lon o my me em la ngươi mt ba em la ngươi viet em rat thich nghe anh hat ca ba em cung vay anh co bao gio ve syracuse new york hat chua em hy vong se nhin dươc anh chuc anh vui khoe va hat hay (lynnnguyen94)

Trả lời:  Chào Lyn, em chỉ mới 16 tuổi, mẹ là người Mỹ trắng mà biết nghe dòng nhạc quê hương là một điều anh rất quý em. Hy vọng qua những ca khúc quê hương anh hát em sẽ tìm thấy một phần quê hương của mình trong đó. Anh cũng không biết lúc nào sẽ về Syracuse hát nữa, em ráng theo dõi nhé.



Câu hỏi:  Rat thich nghe giong hat cua chau, nhut la nhung ban nhac noi ve Hue ( chau hat hay nhut trong cac ca si ma bac da nghe) . Trong nhung du dinh sap toi , chau co the hat nhung ca khuc noi ve Hue MOI de bac co the thương them giong ca xu Hue dac biet cua chau ? (Le – New York)

Trả lời:  Chào bác gái, chính cháu cũng rất là yêu những bài nhạc Huế vì cháu là người Huế. Cháu đang cố gắng để thực hiện một CD về Huế cho riêng mình, hy vọng sẽ làm thỏa lòng mong đợi của cô


 


 Câu hỏi:  Muốn liên lạc với Anh qua địa chì nào ?
Chúc Anh Vui mạnh & May mắn thật nhiều trong năm Con Rồng (Tin Nguyen – San Francisco – CA/USA)


Trả lời:  Anh có thể gọi về cho TT Thúy Nga (714) 894-5811. Cám ơn anh.


 


Câu hỏi:  Quang Le con hat cho Trung Tam Thuy Nga nua Khong?, vi ba ngoai va co bay rat yeu thich nhung bai hat cua chau. nghe chau khong hat chương trinh 105 co rat buon, ba ngoai cung vay. Trung tam nao cung dươc mien co Quang Le la ba ngoai va co het long ung ho.  (co bay – california)

Trả lời:  Chào cô Bảy, cháu và TT Thúy Nga vẫn giữ một mối quan hệ rất tốt giữa hai bên, chuyện cháu vắng mặt một cuốn hay TT không mời cháu nữa cũng không có gì để cô suy nghĩ cả vì cô đã nói cháu ở đâu cô cũng luôn ủng hộ mà đúng khống!? Cám ơn những tình cảm mà cô và bà ngọai đã dành cho QL.


Câu hỏi:  ♥ Chào Quang Lê,Rất mến mộ giọng hát của em.. có nhiều tin đồn và câu hỏi hôm nay: ” Em có thể nói lý do tại sao Quang lê không có mặt trong lần thu hình tới của Trung tâm Thuý Nga? “. Chúc em nhiều thành công..♥

♥♥ Chị Bích Hà ♥♥ (Hà Bích Trần – San Francisco)


Trả lời:  Lý do thì có nhiều lý do lắm chị à, có thể là em bận một show nào đó không nhận lời TT Thúy Nga được hoặc ngược lại chương trình kỳ này không cần đến sự có mặt của Quang Lê vì em không phải là ca sĩ độc quyền của TT.


 


Câu hỏi:  Chào QL. Anh rất thich giong hát của em. Giáng sinh vừa qua, trên tờ quảng cáo có em hát ở Cloppenburg (Đức) vào ngày 25.12.2011. Thế nhưng ngày 24.12 anh đọc trên mạng thấy em vẫn ở VN. Tại sao vậy? do em hay do ban tổ chức. Nếu lần sau đến đức thì đừng để anh thất vọng nữa nhé. (Nguyen Quang – germany)

Trả lời:  Chào anh Nguyen Quang, chuyện em không xuất hiện ở Đức ngày 25 tháng 12 vừa qua là chuyện ngòai ý muốn và em cũng đã báo cho nhà tổ chức biết trước là em sẽ không tham gia được. Hy vọng năm tới em có thể về Đức để bù đắp sự vắng mặt lần trước, xin cám ơn anh. Nếu anh quý em, xin gửi cho em một chai xì dầu tỏi của Đức hiệu Maggie, gửi đến TT Thúy Nga giùm em nha, em sẽ cám ơn anh nhiều lắm.


 


Câu hỏi:  Minh va Gd rat la me giong hat cua Quang Le. Khong biet la ban co cươn Album nao sap sua ra nua hay khong ? Trong cươn Paris By Night Beginning trong Quang Le co ve la dang len can lam thi phai . Ban hay co gang giam can nhe vi neu len roi thi kho xương lam day … Chuc ban nhieu suc khoe … (Jimmy Nguyen – Atlanta Ga)

Trả lời:  Cám ơn sự quan tâm của anh và gia đình, vâng ngày 15 tháng 2 anh sẽ đón nhận chiếc CD mới nhất của em và Nguyên Lê. Kính thưa anh và gia đình, em biết mình đang lên cân nên hiện tại em đang theo một chương trình giảm cân và hy vọng trong thời gian ngắn sắp tới em sẽ lấy lại được dáng vẻ như ngày xưa.


 


Câu hỏi:  Là một ca sĩ nổi danh,xuất thân từ đất thần kinh Huế Quang dự định làm chi để giúp những đồng bào nghèo khổ, nơi đã từng nuôi Quang lớn lên?
Hoè
ĐHYK Huế (Hoè Võ – riverside,California)


Trả lời:  Cám ơn sư khen tặng của anh, em đang ước mơ làm một chương trình ca nhạc mang tính chất từ thiện tại Huế và tất cả số tiền thu được trong chương trình ca nhạc này em sẽ trao lại cho những hội người nghèo, người mù, trẻ em khuyết tật, trại mồ côi tại Huế và các vùng cần giúp đỡ. Đó là ước mong của em, hy vọng sẽ được thực hiện một ngày rất sớm.


Câu hỏi:  toi co ngươi ban mươn hoi quang le. luc quang le ve nươc
co mua hoa .khi ngươi thoi tien le cho quang le ,tai sao quang le lai lay . quang le tu 1 ca si co tieng ma sao khong cho tien le ngươi ban hoa. ngươi ta rat la ngheo do.cam on nhieu tony from milpitas ca (tony van – milpitas ca)


Trả lời:  Anh à, ông bà ta có câu “Ăn cho buông so”, em chỉ làm theo lời ông bà thôi. Ông bà còn dạy thêm một câu nữa “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”, biết đâu cho tiền người ta lại là một điều sỉ nhục rồi lúc đó mình lại mang tội, người ta nghèo người ta đi buôn bán mà chứ người ta đâu có đi ăn xin đâu?


 


Câu hỏi:  Chị rất hâm mộ giọng ca ngọt ngào của em. Em có thể tặng cho chị chữ ký & poster của em được không ạ? Lê Thị Thái Hường (Lê Thị Thái Hường – Sài Gòn, Việt Nam)

Trả lời:  Hôm nào chị đi xem show diễn của em đi rồi em sẽ tặng chị hình và chữ ký. Cám ơn chị rất nhiều


 


Câu hỏi:  Em la 1 trong nhung ngươi rat thich giong hat cua a Quang Le. chuc anh doi dao suc khoe nhe!!! anh cho e dươc hoi la: anh roi que hương nam 10 tuoi vay co duyen nao dua anh den voi ca hat, va anh co thương ve que hat phuc vu ba con que nha khong a? chuc a ngay cang dươc nhieu ngươi yeu thich nua nhe…!! em o An Giang va mong anh co dip ve An GIang hat phuc vu ba con an giang em nha!!!
 (TEO HUYNH – AN GIANG, VIETNAM)


Trả lời:  “An Giang miền quê hương của cây ngọt trái lành/
Ai ơi về An giang nhắn cho tôi bao tình”.
Chị ơi bây giờ em chưa về An Giang hát nhưng em xin gửi lời hỏi thăm đến tất cả bà con An Giang mình với tất cả tấm lòng của em.


Câu hỏi:  Ca si nu nao la nguoi Quang Le cam thay song ca hop nhat va truyen cam nhat doi voi minh? Dieu gi lam cho Quang Le tam dac nhat trong cươc song noi tieng hien nay cua minh (an le – dallas,tx)

Trả lời:  Câu này em xin trả lời thành hai phần được không?
Ca sĩ nữ hát truyền cảm nhất đối với QL là giọng ca của người con gái tài sắc vẹn tòan, nữ ca sĩ Như Quỳnh. Còn người hát chung với QL hợp nhất thì phải nói đến Ngọc Hạ và Mai Thiên Vân.
Nổi tiếng quả là một điều may mắn nhưng QL không hề xem nó là quan trọng và điều quan trọng nhất đối với QL là được hát và chia sẻ niềm đam mê âm nhạc của mình với mọi người. Đối với QL bấy nhiêu đó là hạnh phúc lắm rồi, vì âm nhạc là cả cuộc đời QL.


 


Câu hỏi:  Khi vấp ngã trong chuyện tình cảm hoặc cảm thấy bế tắc trong công việc, đâu là điểm tựa nơi anh???
Thân! (Hồng Hạnh – Việt Nam)


Trả lời:  Ngày xưa khi QL còn trẻ con vì chưa trải nghiệm trong cuộc sống này nhiều thì những lúc trắc trở trong cuộc sống hay công việc, điểm tựa duy nhất là gia đình. Bây giờ QL có khá nhiều kinh nghiệm để đối phó với những trắc trở trong cuộc sống hơn ngày xưa và Ql cũng nghĩ chỉ một điều đơn giản “cuộc đời có đó mất đó” “thành tựu họai không” là quy luật của vũ trụ, cho nên chuyện gì rồi thì QL cũng xem nhẹ hết. Đôi khi ở đời mình phải cần sống với hai chữ đó là chữ Tâm và thêm một chữ nữa cũng cần phải mang theo bên mình nữa đó là chữ Nhẫn. Sống ở đời mình phải “nhẫn tâm”…. 🙂 hihihi. Hy vọng câu nói này có thể làm anh và quý độc giả có một nụ cười hả hê vì nụ cười là mười thang thuốc bổ.


Câu hỏi:  Hiện giờ Quang Lê có dự định cho ra một vài CD DVD nào mới không ? Bác rất thích tiếng hát của Quang Lệ .  (Đông Nguyễn – Grand Prairie, TX)

Trả lời:  Thưa bác, năm nay vào khỏang trước Mùa Hè ngày lễ Mother’s Day, cháu dự định là cho ra mắt DVD live show đầu tiên của cháu mà cháu đã đầu tư không ít trong cuốn DVD này, ước mong được sự ủng hộ của bác. Cám ơn bác trai.



Câu hỏi:  QL biet nau “Bun Bo Hue” khong? ngoai nghe ca hat, QL con co nghe tay trai nua khong? Mai Thien Van co phai la ban gai that ngoai doi cua QL Khong? cam on QL va chuc suc khoe, tiep tuc thanh cong trong lanh vuc am nhac.

 (Hang Vu – Corona, CA)


Trả lời:  Chào chị, thật ra em nấu bún Bò Huế rất là ngon, có thể nói ngon lắm. Tô bún bò Huế của em nấu rất đầy đủ hương vị quê hương, ăn một miếng là nhớ Huế ngay, ăn miếng thứ hai là thấy một đòan nữ sinh Đồng Khánh, ăn hết một tô thì một vùng trời Huế hiện ra trước mắt của chị. Muốn ăn thử không? Chờ lúc nào em mở tiệm nhớ đến ủng hộ em, ngày nào Thúy Nga đóng cửa thì chắc em sẽ mở tiệm bún bò Huế. Cám ơn chị.


 


Câu hỏi:  Casy no~i tieng nho` khan’ thinh gia? yeu men…ung ho…
Nhung QLe to? ra khg vui va` coi mo? khi khan’ thinh gia? den chup hinh chung…vi` sao vay?
QLe co’ biet do’ la` hanh` dong xau khg?
Tuinhac nho? Ca sy Quang Le (not do do this again.)
Next time you will be beat up. (TAM – SAN JOSE)


Trả lời:  Con xin chào chú Tâm, sao chú hung dữ với con quá vậy? Con đâu làm gì nên tội đâu rồi còn đòi dánh con nữa. Chắc là hôm đó con có việc gấp nên không chụp hình đựoc hoặc đi phi trường vì trể máy bay. Con xin lỗi chú, mong chú thông cảm.Lần sau dù phải trễ máy bay, con cũng sẽ đứng lại chụp hình với chú. Cám ơn sự thưong mến và nhắc nhở của chú.


Quang Lê xin cám ơn quý cô bác, anh chị và các bạn đã đặt câu hỏi cho Quang Lê. Xin cám ơn Nhật Báo Người Việt đã tạo cho Quang Lê dịp gặp gỡ khán thính giả.









 



Với chất giọng truyền cảm, chuyên về giòng nhạc quê hương, Quang Lê chuyên chở rất “tới” những ca khúc của nhiều tác giả khác nhau như ‘Xuân Này Con Không Về’, ‘Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gẫy’, ‘Sương Trắng Miền Quê Ngoại’ hay ‘Trả Lời Thư Em’…


Quang Lê sinh ra và lớn lên tại Huế, anh sang Mỹ năm 10 tuổi, yêu thích ca hát từ nhỏ.


Sau khi được mời cộng tác với trung tâm Thúy Nga, tên tuổi anh cũng dần dần bay bổng từ đó.


Quang Lê có mặt trong rất nhiều những show nhạc lớn nhỏ khắp nơi trên thế giới.


Hiện nay anh là ca sĩ được xem là ăn khách, với số lượng đi show nhiều nhất, đồng thời những tác phẩm CD của anh cũng được giới thưởng ngoạn yêu thích.



Người Việt Online







GS Nguyễn Ngọc Bích giới thiệu ‘Lưu Hương Ký’ và ‘Ảnh Trường Kịch Giới’

 


Ðỗ Dzũng/Người Việt 


WESTMINSTER (NV) Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích có một buổi nói chuyện về hai tác phẩm “Lưu Hương Ký” và “Ảnh Trường Kịch Giới” vào lúc 7 giờ 30 tối Thứ Sáu tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster.


“Lưu Hương Ký” là tập thơ chữ Hán và chữ Nôm do nữ sĩ Hồ Xuân Hương viết ra cách đây gần 200 năm, và do Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích phiên âm và chú thích.


Còn “Ảnh Trường Kịch Giới” là của tác giả Hồ Trường An, nói về điện ảnh miền Nam Việt Nam từ khi mới bắt đầu hồi cuối thập niên 1930.


Cả hai tác phẩm “Lưu Hương Ký” và “Ảnh Trường Kịch Giới” đều do Tổ Hợp Xuất Bản Miền Ðông Hoa Kỳ xuất bản.








Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích ký sách “Lưu Hương Ký” cho một độc giả trước buổi nói chuyện về tác phẩm của Hồ Xuân Hương. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Về “Lưu Hương Ký,” theo vị giáo sư này, “tác phẩm cũng cổ bằng Truyện Kiều của Nguyễn Du, nhưng người ta mới tìm ra được cách đây chừng 60 năm.”


Theo ông, “Lưu Hương Ký” là cách chơi chữ của Hồ Xuân Hương.


Ông giải thích: “’Lưu’ tức là để lại. Còn ‘Hương’ có nghĩa là người phụ nữ tên Hương mà cũng có nghĩa để lại cái ‘hương.’ ‘Ký’ có nghĩa là tập bài thơ, lưu lại cho thế hệ sau này một chút hương thơm, của bà Hồ Xuân Hương.”


“Từ đó đến nay, cuốn sách được khai thác dần, nhưng mới được chừng 3/4 tổng số bài thơ,” Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích nói. “Nhưng lần này, tôi đã phiên âm ra được tất cả các bài thơ của Hồ Xuân Hương, gồm 44 bài thơ, gồm 15 bài chữ Hán và 29 bài chữ Nôm của bà. Trước giờ ai cũng biết bà là nhà thơ chữ Nôm, nhưng không ai biết bà còn là nhà thơ chữ Hán nữa. Trong ‘Lưu Hương Ký,’ chúng ta sẽ thấy bà làm thơ chữ Hán rất hay.”








Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích nói chuyện về tác phẩm “Lưu Hương Ký” tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Ông Bích cũng cho biết đây là lần đầu tiên, cả trong lẫn ngoài nước, có một cuốn sách phiên âm đầy đủ từ đầu đến cuối 44 bài thơ của Hồ Xuân Hương, có chú thích đầy đủ, bối cảnh, ghi lại “tất cả các cuộc tình lớn trong cuộc đời Hồ Xuân Hương.


“Có thể nói, nhờ quyển ‘Lưu Hương Ký’ chúng ta mới biết các chi tiết này,” Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích nói.


So với những công trình khảo cứu thơ Hồ Xuân Hương trước đây, “Lưu Hương Ký” có sự khác biệt rất nhiều.


“Năm 2000, chính tôi có cho ra cuốn ‘Hồ Xuân Hương Tác Phẩm.’ Cuốn đó chỉ liệt kê những bài thơ người ta gọi là truyền tụng, những bài thơ mà ai cũng biết, và cũng rất nổi tiếng,” ông Bích kể. “Bây giờ, 12 năm sau, tôi mới ra cuốn thơ chữ Hán của bà. Ở trong nước, họ cũng tìm đọc tập thơ này, nhưng lại diễn dịch nhiều chỗ sai quá.”


Tại buổi nói chuyện, giáo sư đưa ra một tờ giấy có chữ Hán với những chỗ gạch đỏ, và nói: “Ðây này, tôi đọc một bài trong nước diễn giải, chỉ có 268 chữ mà sai quá chừng, quý vị nhìn những chỗ gạch đỏ sẽ thấy.”


“Họ đọc sai, nên hiểu sai. Vì vậy, chúng ta cần phải có một cuốn sách tương đối vững vàng để người ta, gọi là, nhận diện chân mục, tức là bộ mặt thật của thơ chữ Hán và thơ chữ Nôm trong thời kỳ sơ thời của Hồ Xuân Hương,” giáo sư này giải thích tiếp.


Sau đó, ông Nguyễn Ngọc Bích đã phát cho người tham dự những tờ giấy này để tham chiếu.


Tại buổi nói chuyện, ông cũng đề cập đến lai lịch phát hiện thi phẩm “Lưu Hương Ký,” ông Trần Thanh Mại (người đầu tiên giới thiệu tác phẩm), những ngờ vực chung quanh tác phẩm, lịch sử khai thác cuốn “Lưu Hương Ký,” cụ Hoàng Xuân Hãn và tình sử Hồ Xuân Hương, và kết thúc một chặng đường nghiên cứu về “Lưu Hương Ký.”


Nhân dịp này, Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích cũng giới thiệu cuốn “Ảnh Trường Kịch Giới” của tác giả Hồ Trường An.


“Trước hết, Hồ Trường An là một nhà văn có lối viết đặc sắc miền Nam, mà chúng ta gọi là ‘miệt vườn.’ Ngoài ra, Hồ Trường An cũng là một nhà nghiên cứu, nghiên cứu nhà văn nữ, nghiên cứu những tiếng hát, tức là lịch sử âm nhạc Việt Nam. Riêng về cuốn này, anh viết về lịch sử điện ảnh miền Nam. Cuốn này chỉ dày 420 trang, nhưng ghi lại đầy đủ lịch sử điện ảnh là một chuyện chưa bao giờ có từ trước tới nay,” ông Bích giải thích.


Ông nói thêm: “Thông thường, khi nói về điện ảnh miền Nam, người ta chỉ viết được 10 hoặc 15 trang. Còn cuốn này, ngoài nội dung, chúng tôi còn đưa vào những hình ảnh xưa liên quan đến điện ảnh miền Nam, nói về các diễn viên nam nữ, đạo diễn, phim được đón nhận như thế nào và có các giải thưởng gì.”


“Khi xem cuốn này, chúng ta sẽ nhớ lại những phim nổi tiếng của miền Nam, như là ‘Chúng Tôi Muốn Sống,’ ‘Hồi Chuông Thiên Mụ,’ ‘Ðất Khổ,’ và ‘Chiều Tím’ cũng như nhiều phim khác nữa. Hồi thập niên 1970, miền Nam Việt Nam có rất nhiều phim, có khi tới cả trăm phim. Tất cả những sự kiện này đáng được coi là lịch sử. Từ trước tới nay chưa có ai làm chuyện viết lịch sử này, cho tới khi tác giả Hồ Trường An làm,” Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích cho biết.


Tại buổi nói chuyện, một số nhân vật trong cộng đồng cũng như bạn bè của giáo sư cũng lên phát biểu và chia sẻ với ông và Tổ Hợp Xuất Bản Miền Ðông Hoa Kỳ.


Ðược biết, buổi nói chuyện của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích có sự bảo trợ của nhật báo Người Việt, nhật báo Việt Báo và Viện Việt Học.


 


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Trung Quốc đưa thêm hàng ngàn công an tới Tân Cương

 


BẮC KINH (AP) Thêm hàng ngàn công an được Trung Quốc đưa đến tăng cường vùng Tân Cương để đối phó với tình trạng bất ổn nơi này, theo nguồn tin nhà nước cho hay hôm Thứ Hai.








Người Tây Tạng tại Dharamsala, Ấn Ðộ, trong trang phục quân đội Trung Quốc diễn lại cảnh một sinh viên Tây Tạng bị giết. Thêm hàng ngàn công an được Trung Quốc đưa đến vùng Tân Cương để đối phó với tình trạng bất ổn nơi này. (Hình: AP photo/Angus McDonald)


Giới hữu trách nói rằng họ dự trù đưa 8,000 công an tới để bảo đảm rằng mỗi ngôi làng ở Tân Cương có ít nhất một người đi tuần, theo Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc.


Nhiệm vụ chính của họ là “tuần tiễu bảo vệ an ninh, kiểm soát dân nhập cư và diệt trừ các hoạt động tôn giáo bất hợp pháp,” theo bản tin. Các công an này sẽ được sự trợ giúp của thành phần dân phòng địa phương, thường không võ trang.


Sự kiện phải tăng cường lực lượng công an là một chỉ dấu cho thấy Bắc Kinh đang lo ngại về tình trạng bất ổn ở Tân Cương, nơi các bất mãn lâu năm của dân chúng trước chính sách cai trị của chính quyền Bắc Kinh đã nổ bùng vào năm 2009 khi gần 200 người thiệt mạng trong các cuộc đụng độ giữa người thiểu số Uighur và người Hán tại thủ phủ Urumqi.


Hàng chục người đã thiệt mạng hay bị thương trong những tháng gần đây, và giới hữu trách đang ngày càng phải thường xuyên huy động các đơn vị công an và quân đội võ trang hùng hậu đến để ổn định tình hình. Chính quyền Bắc Kinh đổ lỗi cho các nhà tranh đấu ở ngoại quốc là đã tổ chức các cuộc tấn công khủng bố; đặc biệt là thành phần Hồi Giáo quá khích đặt căn cứ ở Pakistan.


Bạo động cũng trở nên trầm trọng hơn trong các vùng có đông đảo người Tây Tạng sinh sống ở phía Nam, tiếp theo sau các vụ tự thiêu của các tăng ni Phật Giáo. Công an đã nổ súng bắn vào các đám đông biểu tình, làm thiệt mạng và bị thương hàng chục người, trong khi ngăn cấm không cho người bên ngoài vào khu vực này. (V.Giang)

Du khách Nga ở Việt Nam ‘chưa có ngày về’

 


VIỆT NAM (NV) Ðại công ty du lịch Nga Lanta Tour Voyach phá sản làm hàng trăm du khách Nga ở Việt Nam “không có ngày về.”


Vì Lanta không trả tiền vé máy bay, cũng quịt luôn tiền khách sạn nên du khách Nga đang sống trong cảnh dở khóc dở cười. Không chỉ ở Việt Nam, du khách Nga ở nhiều nơi trên thế giới cũng đang lâm vào tình cảnh tương tự.









Du khách Nga trở thành nạn nhân của công ty du lịch. (Hình: VNExpress)


Theo báo Tuổi Trẻ, riêng tại các khu du lịch Mũi Né-Phan Thiết, khách hàng của công ty Lanta chiếm tới 20% số du khách Nga hiện diện tại đây. Những người này đã mua tour của công ty Lanta để đến nhiều nơi trên thế giới. Sự phá sản đột ngột của công ty đã gây ảnh hưởng đến cuộc vui chơi đầu mùa Xuân của hàng ngàn người Nga ở khắp nơi.


Theo ông Chủ tịch Hiệp hội Du lịch tỉnh Bình Thuận, Nguyễn Văn Khoa, hàng trăm du khách Nga đang có mặt tại các khu du lịch, khách sạn Mũi Né, Phan Thiết sẽ phải bỏ tiền ra đóng chi phí lưu trú. Sau đó, họ còn phải bỏ tiền mua vé máy bay quay trở về nước.


Ðây là hậu quả của việc ngừng hoạt động thình lình của công ty du lịch Lanta-tour trong khi chưa thanh toán tiền khách sạn và vé máy bay của du khách mà họ đưa đi đến nhiều nơi trên thế giới, không chỉ riêng tại Việt Nam.


Cũng theo báo Tuổi Trẻ, một số du khách Nga đã “tự giải quyết hậu quả” bằng cách bỏ tiền ra thanh toán tiền phòng, tiền ăn tại khách sạn đầy đủ cũng như mua vé máy bay về nước. Sau đó, những người khách này làm thủ tục để nhận lại số tiền hoàn trả của công ty bảo hiểm.


Tuy nhiên, trong cuộc họp ngày 30 tháng 1, Hiệp hội Du lịch tỉnh Bình Thuận cho biết hiện còn khá đông du khách Nga còn kẹt lại vì họ không đủ tiền trả chi phí ăn ở tại Phan Thiết, kể cả tiền đi xe đò về Sài Gòn để lên máy bay trở về Nga.


Báo Tuổi Trẻ cũng cho biết thêm, các viên chức ngoại giao Nga ở Sài Gòn đã bay đến Hà Nội yêu cầu sứ quán Nga can thiệp vụ này. Họ dự tính điều động một máy bay từ Nga đến Việt Nam để đưa số du khách Nga còn bị kẹt lại trở về nước.


Còn theo VNExpress, 120 du khách Nga đang lo lắng không biết “thân phận mình sẽ ra sao” vì không còn tiền để trả chi phí ăn ở tại các khu du lịch ở tỉnh Bình Thuận. Tuy nhiên, những người lãnh đạo các khu nghỉ mát này đều cam kết sẽ không cắt dịch vụ, cũng không nỡ biến những du khách này thành kẻ “lang thang, không nơi trú ngụ.”


VNExpress cũng cho hay, Lanta Tour Voyach là một trong những công ty du lịch lớn lâu đời ở Nga có 5 văn phòng tại Nga và hàng chục chi nhánh trên thế giới. Trung bình mỗi năm, công ty này đưa ít nhất 100,000 du khách Nga đi du lịch ở ngoại quốc.


Ngày 27 Tháng Giêng, công ty này đột ngột ra thông báo ngừng hoạt động và bỏ mặc 120 du khách Nga đang hưởng kỳ nghỉ tại các khu resort ở Bình Thuận. Tất cả đang lâm vào cảnh “ăn nhờ ở đậu” và không có cả tiền trở lại Sài Gòn.


Có khoảng 8,000 du khách Nga lâm cảnh khốn khổ khắp thế giới sau khi công ty Lanta Tour Voyach loan báo “mất khả năng chi trả.”


Tại Thái Lan có 1,500 du khách đang bơ vơ không biết nương tựa vào đâu.


VNExpress cũng cho biết, ngành du lịch lữ hành ở Nga lâm vào tình cảnh tồi tệ chưa từng có trong năm 2011. Các công ty du lịch mọc như nấm, giảm giá tour, chịu lỗ để cạnh tranh quyết liệt đến nỗi nhiều công ty phá sản mà Lanta Tour là một thí dụ điển hình. (PL)

Bán vàng giả, hai người Trung Quốc bị bắt

 


HÀ NỘI (NV) Với hành vi khéo léo, tinh vi, hai người Trung Quốc lừa bán “cổ vật bằng vàng ròng” cho một luật sư Việt Nam với giá 125,000 đô la. Tuy nhiên, khi chưa kịp nhận tiền thì hai kẻ lừa đảo bị bắt.


Vụ này xảy ra từ cuối tháng 10 năm rồi, nhưng mãi đến ngày 26 tháng 1 vừa qua, công an Việt Nam mới ra quyết định khởi tố hai người khách Trung Quốc lừa đảo.









Kẻ lừa đảo với các cổ vật giả. (Hình: VNExpress)


Cả hai ông đều đã bị bắt chờ ngày ra tòa vì đã thực hiện sắp hoàn tất một cú lừa ngoạn mục.


Theo báo mạng VNExpress, hai người Trung Quốc tên Zhong Tielin và Yang Faqing rao bán trên mạng Internet ba pho tượng Phật Di lạc và 38 thỏi hình thuyền mà họ cho là bằng vàng với giá 125,000 đô.


Hai người này thông qua một người trung gian cũng mang quốc tịch Trung Quốc tên A Linh bắt liên lạc với một luật sư Việt Nam tên Thành muốn mua ba pho tượng và các thỏi vàng.


Hai ông này sau đó xuất hiện tại văn phòng của ông Luật Sư Thành cùng với một pho tượng và 10 thỏi vàng. Ông Yang Faqing dùng một cái cưa sắt của thợ kim hoàn lẩy ra một mẩu nhỏ trên thỏi kim loại nói rằng để “đưa cho ông Thành mang đi thử để làm tin.” Lợi dụng lúc ông Thành không để ý, hai ông Trung Quốc này khéo léo bí mật đánh tráo mẩu kim loại vừa cưa ra.


Ông Thành sau đó cầm mẩu vàng thật đã được đánh tráo để đi thử. Kết quả cho thấy đó là vàng thật khiến ông Thành cầm chắc rằng ba pho tượng Phật và 38 thỏi vàng thật bán với giá 125,000 đô la là “quá hời.”


Ðôi bên hẹn gặp nhau sau đó để một bên trao “cổ vật” và một bên giao đầy đủ số tiền 125,000 đô la.


Tuy nhiên, cuối cùng thì ông Thành khám phá ra hành vi đánh tráo mẩu vàng của hai ông khách quý người Trung Quốc. Trong buổi trao “cổ vật” vàng giả để nhận tiền, hai ông Trung Quốc này bị bắt.


Cuộc kiểm nghiệm sau đó cho thấy ba pho tượng Phật và các thỏi kim loại có màu vàng được làm bằng hỗn hợp đồng, kẽm và nhôm. (PL)

Cậu học trò ‘căm ghét cái nghèo’ sang Mỹ du học

 


VIỆT NAM (NV) Cậu học trò lớp 11 ở Hà Nội từng viết bài luận văn “căm ghét cái nghèo” đã lên đường sang Mỹ du học sáng ngày 30 tháng 1, 2012.


Nguyễn Trung Hiếu, người từng gây chấn động dư luận ở Việt Nam vì bài luận văn khẩn khoản xin mẹ “gầy dựng sự thấu hiểu lẫn nhau để cả nhà sống yên ổn và không để đồng tiền đóng vai trò cốt yếu trong việc mưu tìm hạnh phúc gia đình.”









Nguyễn Trung Hiếu. (Hình: VNExpress)


Cậu bé Nguyễn Trung Hiếu đang học lớp 11 tại trường Hà Nội-Amsterdam là tác giả một bài luận văn kiểm tra làm tại lớp. Theo yêu cầu của cô giáo, các học sinh chọn một trong đề tài chính cho bài kiểm tra, gồm tiền bạc, tình yêu và quy định mặc đồng phục đi xe gắn máy.


Bài luận văn của Hiếu mô tả suy nghĩ của một đứa con trong bức thư gửi mẹ về giá trị của đồng tiền trong hoàn cảnh gia đình riêng của mình.


Trong bức thư này, Hiếu xin mẹ đừng la mắng và đồng ý để cho cậu được nhịn ăn sáng và làm giúp việc bếp núc.


Theo Hiếu thì khi nào mẹ của cậu không cằn nhằn, la mắng, dẫn đến sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì họ sẽ thật sự sống đầm ấm, hạnh phúc mặc dù đang rất túng quẫn.


Bức thư của Hiếu mô tả cảnh sống nghèo túng, bẩn chật đến thê thảm. Trong khi Hà Nội không thiếu những đại gia vung tiền để mua một tô phở giá vài chục đô la; đi xe hơi tiền tỉ… thì mẹ của Hiếu thoi thóp vì không có tiền ngồi xe ôm sau mỗi lần lọc thận.


Mẹ của Hiếu phải đi chạy thận mỗi tuần ba lần suốt tám năm qua. Bệnh nặng khiến bà không còn sức để làm việc. Bố của Hiếu nghỉ việc ở nhà trông nom ông nội của Hiếu đang ốm nặng.


Hiếu căm ghét đồng tiền chỉ vì những đồng tiền đó là một thứ xa xỉ trong khi mẹ cậu đang rất cần để đỡ đau đớn trong khi chữa bệnh thận; để cha cậu đỡ nhọc nhằn trong khi săn sóc ông nội già yếu. Cũng chỉ vì thiếu tiền mà Hiếu bị sút cân vì không đủ miếng ăn và đe dọa dang dở việc học hành.


Bài luận văn được tung lên mạng làm nhiều người sững sờ trước hoàn cảnh vất vả đến tột cùng của một cậu bé nghèo lớp 11 sống giữa lòng Hà Nội.


Bài luận được cô giáo đọc cho cả lớp nghe khiến cô và một số bạn của Hiếu không cầm được nước mắt.


Nhiều người còn nhìn xa hơn về hoàn cảnh “không lối thoát” của Hiếu. Sự giúp đỡ của người hàng xóm không thấm vào đâu so với cái nghèo thê thảm của gia đình cậu.


Mới đây, Hiếu được trường trung học Besant Hill ở miền Nam tiểu bang California, Hoa Kỳ đồng ý cấp học bổng theo học tại trường trong vòng hai năm rưỡi để lấy bằng tốt nghiệp trung học.


Dư luận hy vọng rằng khi đến được một xứ sở văn minh, Hiếu sẽ tự mình lý giải được nguyên nhân cũng như tìm cách thoát ra được cái nghèo, không chỉ riêng cho gia đình cậu mà cho cả hàng triệu người dân Việt khác. (PL)

Dân nghèo miền Bắc cày, bừa thay trâu

 


VIỆT NAM (NV) Không có đủ trâu bò và tiền thuê máy cày, nhiều người dân nghèo ở miền Bắc Việt Nam phải cày, bừa thay trâu.


Theo báo Tiền Phong, trong khi không khí Tết vẫn còn bao trùm khắp nơi trong nước, nông dân các tỉnh ở miền Bắc bắt đầu ra đồng cày bừa cho vụ Xuân Hè những ngày qua.









Người dân miền Bắc đi cày thay trâu. (Hình: Báo Tiền Phong)


Tại tỉnh Hưng Yên, rất nhiều gia đình nông dân dùng người thay trâu cày ruộng vì không có trâu bò và cũng không đủ tiền để thuê máy cày.


Báo Tiền Phong cho biết, hai cha con ông Phạm Văn Khánh 47 tuổi, cư dân huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên cùng ra đồng cày ruộng từ sáng mùng 6 Tết tức ngày 28 Tháng Giêng.


Trên miếng ruộng nhỏ hẹp của ông Kháng, trước cái cày không phải là con trâu như hình ảnh thường thấy trên các cánh đồng ở nông thôn Việt Nam lâu nay. Thay vào đó, con trai của ông Kháng đứng trước cái cày với một sợi dây thừng vòng qua bụng, tay nắm chặt dây, dùng “hết sức bình sinh” của mình kéo cho được cái cày lết trên ruộng nhầy nhụa nước.








Phụ nữ cũng trở thành “công cụ” chính của việc đồng áng. (Hình: Báo Tiền Phong)


Ông Kháng tâm sự: “Không còn ai nuôi trâu, bò trong làng để mượn nên bố con tôi đành dùng sức người thay trâu bò vậy.”


Gần đó, trên mảnh ruộng nhà của một gia đình “không có đàn ông,” bốn phụ nữ cùng “dùng sức người cày vỡ ruộng ra.” Bà mẹ giữ lấy chiếc cày còn ba cô con gái dùng sức mình kéo cày thay trâu.


Bà mẹ tên Hòe và ông Kháng cùng xác nhận rằng họ không còn sự chọn lựa nào khác. Các con của họ là “công cụ sản xuất” độc nhất mà họ có được hiện nay để làm ra hạt gạo sinh tồn. (PL)

LIGHTHOUSE VIETNAMESE RESTAURANT

 

LXY, Vô cùng thương tiếc Ký giả Hoàng Phúc.

 


 




Tôi, và anh mới gặp nhau ở quán Mưa Rừng hôm Thứ Hai ngày đầu tuần năm mới. Năm Hai ngàn lẻ mười hai,


Vô, vàn uyên thuyên nói chuyện vòng quanh thế sự Cố quốc tình nhà trong ngoài.


Cùng, góp một ước mơ nhỏ để nói lên sự thật hào hùng cho trang sử Việt,


Thương, dân lành đang chìm đắm những khổ đau quằn quoại đêm ngày.


tiếc, cho lực người nhỏ bé không tài sức kinh ban,


,sự đôi giòng viết ra đâu đánh kể.


giả, tưởng nghìn chương cũng chưa đủ lệ nhân gian,


Hoàng, cương dâu bể nước non nay đà đô hộ hóa Tàu cọng!


Phúc, lợi chia nhau xé ngang xéo dọc từng mảnh nhỏ lương dân lầm than,


Hương, quê nặng trĩu trên vai gầy hành giả!


Nhân, duyên chưa tròn sao vội đi…


Nguyễn, gia mất mác một nhân tài đáng quí,


Văn, chương thơ phú mấy ai bì!


Hiến, dâng cho đời một nụ hoa tuyệt vời.


Cầu, nguyện ơn trên chóng đưa ký giả Nguyễn Văn Hiến, tức là n/thơ văn Hoàng Phúc về chốn an lành với tổ tiên,


Mong, cho gia quyến con cháu anh thăng hoa tiến bước.


Linh, thiêng về lại Cố Quốc phù hộ nước Việt chóng thoát cảnh khổ nghèo


Hồn, anh sưu thoát nhẹ gánh phong trần


Anh, mãi là anh Hoàng Phúc Hương nhân hiền hòa trong lòng lương dân


sớm, tối bên nhau bên bờ sông Thu Bồn vùng địa linh nhân kiệt


về, phố xưa Đà nẵng lưu luyến ấy một thuở tình mới lớn tháng năm


cảnh , đó người đây tôi bước thầm


tiên, tiễn anh đi… Anh đi… một chặng đường… Hết gánh bụi đời trần gian!


Lâm Xương Yên Kính điếu.

Tưởng Nhớ Cụ Cố Giuse Nguyễn Văn Chỉ

 


 




Một Thánh Lễ Đồng Tế đã dành cho Ông cố Giuse Nguyễn Văn Chỉ, vì ông đã có công nuôi dưỡng trưởng nam là Linh Mục Nguyễn Đức Hòa thuộc dòng Đa Minh, Việt Nam.




Ông là người được nhiều ơn phước, vì ngoài vị trưởng nam được tấn phong Linh Mục, những người con khác của ông cũng rất thành danh. Là người làng Ngọc Cục, huyện Xuân Trường, Tỉnh Bùi Chu. Thời trẻ ông buôn bán ở chợ Hành Thiện, chắc tên làng cũng ảnh hưởng ít nhiều đến cách ăn ở trong đời sống, suốt cuộc đời ông sống hiền lành nhân đức. Một người con, anh Nguyễn Văn Thuận kể rằng, khi nghe sắp tới tiền già được hưởng thêm 30 đồng mỗi tháng, ông cụ rất mừng vì: “Bố có thêm 30 đồng, Bố sẽ làm được rất nhiều việc”. “Việc” đây là giúp đỡ những người nghèo khó, giúp bạn bè khi túng nhỡ, giúp những hội từ thiện…




Ông hiền lành, ít nói, rất có trách nhiệm với gia đình. Ngày chia đôi đất nước, 1954, ông không cho vợ con ra đi. Một mình ông đi trước để dò đường. Ông thu gom của cải mang ra Hải Phòng, coi đường đi nước bước đâu đó an toàn. Đi về hai bận như thế mới yên tâm cho vợ con đi. Cũng may cuối cùng gia đình được lên đường bằng chuyến máy bay Dakota.




 


Vào Nam, gia đình định cư tại Hòa Hưng. Nhờ số của cải mang theo, ông tậu được một cửa hàng buôn bán chạp phô nho nhỏ. Ông sống êm đềm bên vợ con,. Với bản tính hiền lành, khép kín, ngoài việc phụ vợ buôn bán, phần lớn thì giờ ông dành cho việc đọc sách, báo. Ông không thích du lịch, chỉ muốn quanh quẩn với gia đình. Bởi thế ngày vợ mất, ông như không còn sức sống.


Ông quỵ ngã một cách nhanh chóng không vực dậy được. Cụ bà mất đã năm năm, thế mà hàng tuần ông đều đặn ra mộ, ngồi hàng giờ nói chuyện, kể lễ như những ngày còn vợ bên cạnh. Và lúc nào cũng nước mắt vắn dài thương nhớ. Hình như người đàn bà sống với ông mấy chục năm, khi ra đi, đã lấy hết phần hồn của chồng. Ông dặn các con, khi mất ông muốn được chôn cạnh bà, và muốn được có chung một bia mộ. Trên ấy là hình của hai vợ chồng chụp chung. Ông muốn kiếp sau và nhiều kiếp sau nữa, mãi mãi ông bà là đôi vợ chồng gắn bó không rời.


Nay ông mất đi, con cháu thương nhớ không muốn ông rời xa, dù biết rằng ông chỉ chờ đợi có thế để được bên cạnh người phối ngẫu mà ông đã thương nhớ bao năm.


Cầu xin Chúa lòng lành đem ông cố Giuse Nguyễn Văn Chỉ về bên người vợ thương yêu mà chắc chắn cũng đang ở trên nước Thiên Đàng.


tp

Thương nhớ Má Lê Thị Cứ

 



Con không biết điều gì khiến hai Má con mình cứ sát bên nhau. Là má-con, là chị-em, là tri kỷ…chữ gì cũng đúng với trường hợp Má con mình. Từ ngày con ra đời cho đến khi Má lìa đời, không biết sao Má con mình không một ngày rời nhau. Cũng thật là kỳ, bao nhiêu cô gái lấy chồng là phải theo chồng, đằng này chồng con phải theo về với Má con mình.


Nhớ cái ngày con còn bé lắm, cứ lẩm đẩm theo Má suốt ngày. Bà nội có la rầy rồi cũng đâu vào đấy, cứ như cái đuôi bám theo Má. Con đòi ngủ với Má, phải ôm Má, phải hít cái mùi quen thuộc của Má con mới ngủ yên.


Má xinh đẹp, không ai đẹp, giỏi bằng Má của con. Má là gái Long Xuyên, nước da trắng nõn nà, trong làng Má được mệnh danh là “Người đẹp Long Xuyên”. Ông bà ngoại nghèo, nên cho Má vào trường Dòng để học chữ. Má học sáng lắm, học đâu thông đó, tiếng Pháp má nói làu làu. Nhờ vậy mà ngày Má về làm dâu Bà Nội, Má trở thành tay hòm chìa khoá giúp Nội buôn bán, kinh doanh càng ngày càng lớn. Những chuyến hàng phải giao thiệp với Pháp, Má đối đáp thông thạo khiến mọi người nể vì. Bà Nội yêu và tin Má, buôn bán trong ngoài một tay Má cầm chịch. Bà Nội mở một nhà hàng trong phi trường Tân Sơn Nhất, không có Má làm sao Nội xoay xở. Về sau Nội khuếch trương buôn bán với Lào, Má cũng theo Nội sang Lào để điều hành công việc.

Con thật hãnh diện về Má, luôn luôn con nghe được tiếng khen, lòng thán phục cùng yêu quý của mọi người dành cho Má. Kể cả Nội, cũng thoát khỏi định kiến mẹ chồng nàng dâu, Nội tin yêu và thật sự quý trọng Má.

Nhưng rồi, mọi việc như đổ nhào, lật úp khi có chuyện không phải đạo lý xảy ra trong gia đình. Là người cứng rắn, mạnh mẽ, tự tin, không chịu được những điều trái lẽ phải, má bỏ lại hết đàng sau, đã ra đi tay không. Không một khuyên lơn nào làm xiêu lòng Má một khi Má đã quyết. Chỉ một bộ áo quần trên người Má dứt bỏ ra đi. Bà Nội biết không giữ được Má, đã bắt tụi con như một thứ con tin. Con dạo đó 8 tuổi đầu, cũng lờ mờ biết có chuyện không hay trong gia đình. Khi Nội cấm con theo Má, con đã rình khi không có nội, lôi xệch đứa em trốn theo Má. Mấy Má con thất tha thất thểu dắt díu nhau đi.

Má may mướn nuôi hai con. Từ chủ nhân nhà hàng, tiếp xúc hàng ngày với ngoại quốc, hàng ra hàng vào, tiền bạc như nước…vậy mà nay ngồi trên chiếc bàn máy cũ kỷ, may thuê vá mướn nuôi con. Nhưng Má hay lắm, không một lời than vãn, cặm cụi kiên trì làm lại từ hai bàn tay trắng. May vá dành dụm được chút tiền, Má mua một xe bánh mì, hai Má con thay nhau đứng bán.


Trời cũng thương người lành, gia đình khá lên, ngày con lấy chồng, Má nhất định đòi bắt rể. Cũng thật may mắn, chồng con là người tốt bụng, đã yêu thương, chăm sóc Má hơn cả con ruột. Chắc ông trời cũng ngó lại đã cho Má thêm đứa con trai.

Gia đình mình hạnh phúc, ấm êm, vậy mà Má nỡ lòng bỏ đi. Đã đành sinh ký tử quy nhưng khó quá để chấp nhận điều đó Má ơi!


tp (Viết theo lời của chị Nguyễn Thị Kim Lan)


 




 



Cụ Hương miền Nam

 


Mai Thanh Truyết 


 


Thưa quý vị,


Cụ Trần Văn Hương mất ngày 27 tháng 1 năm 1982 tại Sài Gòn. Cụ mất đi để lại cho chúng ta nhiều tiếc nuối. Hôm nay nhân ngày lễ tưởng niệm Cụ, tôi xin chia sẻ vài suy nghĩ về Cụ: 


Về sự nghiệp chánh trị 


Cụ Trần văn Hương đã hai lần được mời và bổ nhiệm đảm trách chức vụ Ðô Trưởng Saigon, đây là chức vụ đứng đầu quán xuyến điều hành bộ máy hành chánh thủ đô, bảo tồn bộ mặt của thể chế Việt Nam Cộng hòa đang trong giai đoạn củng cố xây dựng và phát triển với những khó khăn chồng chất về mọi mặt.


-Lần đầu vào năm 1955 sau khi Hiệp định Genève chia hai đất nước VN được ký kết, do cố Thủ Tướng Ngô Ðình Diệm;


-Lần thứ hai,, sau khi chánh quyền Ngô Ðình Diệm bị lật đổ vào năm 1963, cụ Trần Văn Hương lại được bổ nhiệm Ðô Trưởng Sài Gòn.


Tháng 11 năm 1964, cụ Trần Văn Hương được Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu bổ nhiệm làm Thủ Tướng Chánh Phủ và lập nội các.


Năm 1971, cùng đứng tên trong liên danh Nguyễn Văn Thiệu, cụ Trần Văn Hương đã đắc cử Phó Tổng Thống VNCH và đến 21 tháng 4, 1975, sau khi Nguyễn Văn Thiệu từ chức, cụ Trần Văn Hương đã đảm nhiệm chức Tổng Thống VNCH trong thời gian ngắn ngủi 7 ngày và trao quyền lại cho Tướng Dương Văn Minh đầu hàng Cộng sản.


Qua các tình huống được liên tiếp giao phó vào các chức vụ hàng đầu kể trên, xét ra, không phải thinh không mà cụ Trần Văn Hương đã được chiếu cố như vậy. Trong bối cảnh chánh trị miền Nam, cụ Trần Văn Hương đã lần lượt dấn thân vào sinh hoạt chánh trị đại chúng với danh nghĩa là một nhân sĩ miền Nam do nhu cầu của đất nước, có thể kể:


-Việc thành lập Ðảng Phục Hưng nhưng thực tế, không có nhân sự và phương tiện hệ thống hóa cơ cấu đảng, trong bối cảnh chánh, trị phần lớn các đảng phái hiện tồn còn với tính cách là đảng cách mạng, sinh hoạt thích ứng với nhu cầu đảo chánh, lật đổ, chưa đạt điều kiện hoạt động đấu tranh đối lập nghị trường như cố Giáo Sư Nguyễn Văn Bông chánh thức phác họa soi sáng về sau qua bài phát biểu tại Ðại học Luật khoa.


-Việc cùng 17 nhân sĩ hình thành Nhóm Caravelle, để phải chịu cảnh tù đày ngoài Côn Ðảo.


Việc phải chọn giải pháp vận dụng hậu thuẫn quần chúng miền Nam, cùng đứng chung liên danh với Nguyễn Văn Thiệu trong kỳ bầu cử Tổng Thống sau khi đã ở trong vị thế đối lập để tạo một lối thoát tích cực cho đất nước. 


Về mẫu con người và phong cách nhân sĩ miền Nam 


-Nhân cách con người miền Nam: Trong hoàn cảnh tù đày ngoài Côn Ðảo, Cụ Trần Văn Hương đã kiên trì nhận chịu xem thường những thiếu thốn và ràng buộc vật chất trong khi giữ vững tinh thần qua câu thơ bất hủ biểu tỏ thái độ bình thản bộc trực sắc thái miền Nam qua câu thơ bất hủ để đời ghi trong tập thơ “Lao trung lãnh vận” đọc lên ai cũng thấy thương cho ông già trong cảnh tù đày:


“Ngồi buồn gãi háng, dái lăn tăn”


Tính can trường về nhân cách của con người miền Nam của Cụ Trần Văn Hương còn được biểu lộ qua sự kiên trì dấn thân, không bỏ cuộc, mà trái lại, vẫn chấp nhận trách vụ được giao phó tiếp đó do nhu cầu của tình hình đất nước.


-Phong cách xử lý tình huống trong sáng của con người miền Nam: Ðảm nhiệm chức vụ Tổng Thống VNCH sau khi Nguyễn Văn Thiệu từ chức, cụ Trần Văn Hương đã vì quyền lợi đất nước thực hiện thủ tục trao quyền cho Tướng Dương văn Minh, nhưng vẫn tôn trong quy định của Hiến Pháp Việt Nam Cộng Hòa qua việc triệu tập buổi họp khoáng đại lấy quyết định của Quốc Hội. Nhân dịp này, Cụ Trần Văn Hương đã có những lời phát biểu sâu sắc xác định lập trường giữ vững căn bản pháp lý của quyền lực trên cơ sở Hiến Pháp. Với đôi chút mỉa mai về Tướng Dương Văn Minh, cố TT Trần Văn Hương đã xác định quyền lực lãnh đạo quốc gia “không phải là cái khăn mouchoir,” “đây không phải là một tờ giấy bạc từ trong tay tôi, tôi móc ra đưa cho đại tướng.”


Vô cùng tiếc nuối, do trùng hợp với một sinh hoạt cộng đồng đã sắp xếp trước nên không đến dự buổi lễ giỗ tại San Jose được, tôi là Mai Thanh Truyết, xin cùng ban tổ chức và quý anh chị tham dự chia sẻ một số cảm nghĩ soi sáng ghi trên về cụ Trần Văn Hương cùng phát huy niềm tự hào về một nhân sĩ miền Nam để cùng nắm tay nhau xông tới nhằm đúng mục tiêu đấu tranh diệt Cộng sản bạo tàn trên đất nước Việt Nam thân yêu.


Thưa quý vị,


Mỗi năm, nhân mùa Tết đến, hình ảnh Cụ Hương lại về, hình ảnh của một ông già gân miền Nam, bình dị, nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát trong quyết định và hành động.


Cụ Hương đã sống trọn vẹn cho Ðất và Nước, từ buổi giao thời sau thời thực dân cho đến Ðệ Nhứt và Ðệ Nhị Cộng Hòa. Cụ sống và thể hiện tròn trách nhiệm của người con Việt trong những giai đoạn nghiệt ngã nhứt của đất nước.


Ngay từ thuở thiếu thời và xuân thời, làm giáo viên, rồi làm Ðô Trưởng, Cụ luôn bình dị với chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần kaki xanh bên cạnh chiếc xe đạp cũ kỹ. Nhiều đối thủ chánh trị Bắc kỳ và Trung kỳ đàm tiếu rằng hành động của Cụ nhằm mục đích làm dáng, phô trương tánh liêm khiết và che mắt thiên hạ. Nhưng Cụ chẳng cần cải chánh, vì con đường Cụ đi… thẳng băng. Ðó là con đường phục vụ dân tộc bằng tất cả tâm và sức của mình.


Cụ không cần được xưng tụng là… kẻ sĩ Nam kỳ. Cụ cũng không màng đến danh lợi, vật chất… và khi nào thấy không còn có thể hợp tác được với “chánh quyền” ở thời điểm nào đó… Cụ ngang nhiên phủi áo ra đi, chấp nhận ngồi tù hay bị trù dập.


Trong giai đoạn cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, cũng có nhiều người trách Cụ tại sao ham quyền cao chức trọng mà nhận lãnh nhiệm vụ Tổng Thống hiến định khi cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thoái vị. Ðứng trước cơn hồng thủy của dân tộc, tôi cho rằng đây là một động can đảm nhứt của Cụ, nghĩa là chấp nhận hy sinh sanh mạng cá nhân để hy vọng mưu tìm một lối thoát cho quê hương.


Và hành động của kẻ sĩ Nam kỳ cuối cùng của Cụ là không chấp nhận quyền công dân do bạo quyền trao trả khi mà Quân Dân Cán Chánh còn kẹt trong lao tù cộng sản.


Xin đan cử một vài ước muốn cuối đời của Cụ:


Ước nguyện của Cụ Hương vào năm 1974 là cố gắng xây dựng Ðại Học Long Hồ tại Vĩnh Long. Nhiều giáo sư gốc gác địa phương được mời phụ trách chức vị viện trưởng như GS NVT, GS TKN… nhưng việc thực hiện không thành vì những biến động thời cuộc dồn dập trong giai đoạn nầy. Có lẽ đây là một tiếc nuối của Cụ nhiều nhứt.


-Khi Cụ qua đời, đám tang được tổ chức tại nhà do chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cấp trong hẻm 210 đường Phan Thanh Giản bên cạnh trường Marie Curi. Có một sự kiện thú vị cũng cần nên kể ra nơi đây nhân ngày giỗ của Cụ. Số là anh con trai trưởng của Cụ là thượng tá CS đi ra phường để xin phép mua một cai hòm quốc doanh, nhưng bị người tài xế trung thành của Cụ chận ngang, và anh nầy chạy vào Chợ Lớn mua một cổ quan tài gỗ với giá 10,000 Ðồng (tiền VC bấy giờ). Anh Tàu nghe nói là mua cho Tổng Thống VNCH cho nên bớt xuống còn 5,000 mà thôi.


Một trong những ước nguyền của Cụ là khi chết được chôn ở Nghĩa Trang Quân Ðội với lễ nghi quân cách của một binh nhì; nhưng việc nầy cũng không thành. Tuy nhiên một an ủi cho Cụ là Cụ được hỏa táng tại Lò thiêu Thủ Ðức, xéo bên cạnh bức tượng Tiếc Thương, trước sự hiện diện đông đủ của học trò cùng hầu hết thân hào nhân sĩ miền Nam không quản ngại mạng lưới công an chằng chịt chung quanh lò thiêu.


Hôm nay, nhân ngày giỗ Cụ Trần Văn Hương, cúi xin đốt một nén hương lòng tưởng niệm một người con Việt chân chánh miền Nam.


Tuổi trẻ miền Nam chắc chắn sẽ tiếp nối bước đường Cụ đi và chắc chắn sẽ thành công trong công cuộc dành lại quê hương từ tay bạo quyền.


Thành kính mong Cụ phò hộ cho tuổi trẻ miền Nam.


Mai Thanh Truyết


Người con Việt miền Nam


 

Hội Chợ Tết cộng đồng Minnesota

 


 


Mai Hoàng 


Cộng đồng người Việt Minnesota đã tổ chức hội chợ Tết Nhâm Thìn rất thành công vào ngày Thứ Bảy, 21 tháng 1 năm 2012, tức ngày 28 Tháng Chạp năm Quý Mão. Ngoài các quan khách thường lệ, Thống đốc Tiểu bang Minnesota Mark Dayton đã tham dự và đưa ra nhiều đề nghị với cộng đồng người Việt thuộc tiểu bang nhà.


Trên 2,500 người tham dự Tết năm nay Mọi người được thưởng ngoạn nhiều tiết mục vui Xuân độc đáo. Có 4 đội lân múa mừng Xuân. Bên cạnh những màn vũ của hai nhóm Hoàng Anh và Mê Linh còn có cả hai nhóm từ Mankato và Rochester. Nhiều bài ca về Xuân được trình bày rất ư chuyên nghiệp. Trên 27 gian hàng Tết trưng bày nhiều sản phẩm, dịch vụ còn có các gian hàng thức ăn đầy hấp dẫn.


Sau phần chào đón, cảm tạ của anh Chủ tịch Cộng đồng Từ Hiếu, Thống Ðốc Mark Dayton đã chúc Tết cộng đồng người Việt Nam với nhiều đề nghị đặc biệt. Ông thống đốc đã cảm ơn các cựu chiến binh Việt Nam Cộng Hòa và hứa sẽ đưa ra các chính sách cựu chiến binh (Veteran Affairs) của tiểu bang có phục vụ đến cựu chiến binh Việt Nam. Ông cũng muốn được gặp gỡ đại diện cộng đồng Việt Nam vào tháng 3 năm nay để tìm hiểu nhu cầu và giải pháp phục vụ hữu hiệu. Ông thống đốc cũng hoan nghênh đề nghị luật “Công Nhận Cờ Vàng” và sẽ tiếp tay với lập pháp để hoàn tất sớm.


Ðược hỏi về cảm tưởng trong tư cách chủ tịch và trưởng ban tổ chức Hội Chợ Tết, anh Từ Hiếu cho biết: “Rất vui vì hội chợ thành công và nhất là được nhiều người yểm trợ, ngoài đại diện những hội đoàn còn có cả trên 128 thiện nguyện viên giúp đỡ.”


 

Ca dao thời đổi mới

Nhìn Việt Nam hiện nay qua lăng kính ca dao



 Lê Hoàng Long sưu tầm


Ở Việt Nam có quá nhiều hiện tượng xảy ra. Tốt có, xấu có. Tuy vậy, điều xấu xảy ra nhiều hơn. Gom góp những dữ kiện tiêu cực do người ta nêu ra, người viết cô đọng theo tinh thần khách quan và vô tư trên nền tảng dữ kiện (người viết có thể đã trải qua vài dữ kiện khi còn ở Việt Nam).


Văn chương không khác gì mầu sắc các họa sỹ dùng trổ tài vẽ những bức tranh diễn tả tâm tư mình qua nét cọ. Ngoài những truyện, bài viết phác họa bức tranh xã hội, ca dao dân gian cũng góp phần ghi những đặc nét của xã hội người ta đang sống. Những câu ca dao ví tựa những bức tranh thủy mạc với vài nét chấm phá để nói lên khía cạnh nào đó trong nếp sinh hoạt xã hội.
Sưu tầm được những câu ca dao xuất phát từ những người dân đen sống dưới chế độ cộng sản hiện nay ở Việt Nam, chúng tôi xin góp lại và phổ biến để quý độc giả hình dung được nếp sống hiện tại ở Việt Nam. Qua ca dao, người dân đen đã dùng để phơi bầy tư duy của họ khi nhìn thấy những cảnh trái tai gai mắt trong mọi mặt của đời sống từ chính trị, kinh tế, xã hội, v.v. Dân đen chiếm đa số, nên những lời oán thán của họ đủ vẽ được bức tranh sống động của xã hội Việt Nam hiện thời.


Về mặt kinh tế, nước ta lấy nông nghiệp làm căn bản. Gạo là những viên ngọc quý nuôi sống dân tộc. Người dân phải dãi nắng dầm mưa, phơi mình dưới ánh nắng gay gắt trên cánh đồng lúa với con trâu đi trước cái cầy theo sau để cầy sâu mảnh ruộng và gieo trồng hạt lúa. Ðáng lẽ, ngành canh nông phải được ưu tiên phát triển và cơ giới hóa để tăng hoa lợi làm cho người dân no đủ hàng ngày, nhưng người cộng sản xao lãng vì chỉ lo vun đầy túi tham.
Dân ơi ta bảo dân này,
Dân ra ngoài ruộng, dân cầy mình dân!
Cấy cần bổn phận con dân,
Quốc Hội bận họp bán dần nước non!
(Sưu tầm)


Quan điểm tiến lên xã hội chủ nghĩa chỉ là điều hoang tưởng. Sau thời gian dài theo kinh tế do nhà nước chỉ huy, tình trạng đất nước lâm vào túng thiếu. Thậm chí gạo không có ăn. Do vậy, dân ta đã có thời ăn lúa làm rượu (có người gọi “bo bo”) do Thủ Tướng Phạm Văn Ðộng đi xin Ấn Ðộ. Ở ngoài đời, người dân có phương tiện để trả vỏ “bo bo” và thêm thắt các thực phẩm khác để tạo món ăn sống qua ngày. Ngược lại, các tù “cải tạo” chẳng có thêm được món gì khác để pha chế; trong cảnh “cải tạo,” các tù viên “vật lộn” với “bo bo.”
Việt-Ấn Kết Tình
Bo bo Việt-Ấn kết tình.
Tay trà, chân đạp, vặn mình ghiền cơm!
Ra tay dân Ấn làm ơn,
Làm cho cả trại nặc “thơm” mùi hèm!!!
Trời cao ngó xuống mà xem!
Ðồ ăn súc vật sao đem cho người!!!
(Lê Hoàng Long)


Bắt chước giặc Tàu, người cộng sản đành đổi mới. Họ cũng viết Hiến Pháp để ra vẻ dân chủ. Từ đó, các cán bộ và các đảng viên được phép “tham gia kinh tế.” Do vậy, nạn tham nhũng đã hoành hành. Người dân lún sâu trong vũng lầy nghèo đói!
Tuổi thơ cháu trót nghe lời.
Ðánh cho Mỹ, ngụy đầu rơi, máu trào!
Lơn lên, “Ðộc Lập” tràn vào,
Cháu “ngoan” cả nước ào ào xin ăn!!
Ngày xưa chống Mỹ, chống Tây,
Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm!
(Sưu tầm)


Trước “giải phóng,” dù trong thời lạm phát do nội chiến gây ra, người dân vẫn mua được thịt, cá, tôm, v.v. để ăn. Nhưng sau giải phóng người dân được “giải phóng” khỏi ăn thịt cá vì không đủ tiền mua. Thậm chí, đồ đạc trong nhà, dân mang bán sạch vì túng thiếu.
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
Ðồ đạc bán trước, cửa nhà bán sau!
Ăn cơm chỉ có mắm, rau.
Chớ ăn thịt cá mà “đau” dạ dầy!
(Sưu tầm)


Trong cảnh túng thiếu, người mẹ đào đâu ra tiền để mua sữa cho con mình. Người mẹ đành phải sử dụng “cây nhà lá vườn” vì những lời hứa hẹn từ ngày chưa giải phóng đến nay rỗng tuếch!
Tiền đâu mua sữa cho con.
Thôi đành vạch vú thay lon sữa bò!
Con ơi! Ðảng hứa đảng “no.” (*)
Trăm điều hứa hẹn, con bò trắng răng!


(*) Ở ngoài Bắc, có làng nói lầm “lo” thành “no” và “no” thành “lo.” Dần dà, sự đọc lầm thành thói quen. Ðiều này dẫn đến hiểu lầm “tại hại.”
Ðảng rằng đảng giữ phần “no”!
Phú cường tổ quốc, dân “lo” cả đời!
(Lê Hoàng Long)


Thiếu đồ ăn, hụt đồ uống, và không chất bổ dưỡng, vẻ đẹp của các nàng kiều nữ Việt trở nên héo úa, tàn lụi chả khác những cánh hoa tả tơi trong bão táp.
Da em thơm như mùi cơm mậu dịch. (*)
Má em hồng như vỏ củ khoai lang.
Mặt em trắng như khoai mì lột vỏ.
Môi em thâm như cà tím “dái dê.”
(Sưu tầm)
(*) Cơm nấu có mùi hôi.


Trong chế độ cộng sản hiện nay, chỉ thiểu số chức quyền kiếm tiền dễ dàng qua lòng tham nhũng vô lương. Họ thi nhau khoe giầu khoe sang qua những hành động ngông cuồng phí phạm. Có kẻ chơi xế hộp hạng sang, xây nhà thờ phượng tông môn lộng lẫy. Có người ăn sáng một tô phở giá vài trăm ngàn đồng. Ðể là tay chơi có hạng, người đeo “đổng,” kẻ chơi “di động” cả ngàn đô không run tay! Ngược lại dân đen khó nhọc trong nợ áo cơm và không thoát khỏi Thần Nghèo để một ngày đẹp trời nào đó gởi xác nghĩa trang.
Ði làm ngày nắng.
Cố gắng ngày mưa.
Làm trưa không đủ.
Tranh thủ làm đêm.
Làm thêm Chủ Nhật.
Mửa mật… nghĩa trang!
(Sưu tầm)


Mải mê làm giầu, bọn quyền thế chẳng có thì giờ “săn sóc” đám dân đen nghèo hèn. Nếu khiếu nại hay than thở, họ chỉ nhận được những lời đắng cay, phũ phàng! Thật tội nghiệp! Thượng Ðế nổi giận vì cục ngu của những kẻ nghe lời dụ dỗ.
Thượng Ðế hỡi! Bao giờ con hết khổ?!
Tổ cha ngươi! Còn khổ mãi nghe không!
Ai bảo quyết chí chung lòng,
Ði theo cộng sản vót chông diệt thù.
Bây giờ ngươi biết ngươi ngu,
Hối tiếc đã muộn; lưng gù đã chưa!!!
Hỏi Ta, Ta chửi cho chừa
Ðời sau chớ có bị lừa Việt gian!
(Thêm 4 câu sau)


Về mặt xã hội, đói khổ làm cho xã hội không còn kỷ cương luân lý. Thần Ðói xúi giục dân nghèo đi vào đường tội lỗi, không biết giữ nhân phẩm bởi các cụ thường nói “Phú quý sinh lễ nghĩa; bần cùng sinh đạo tặc.” Với lòng tham vật chất, các cán bộ, đảng viên thi nhau cướp đất của dân và đẩy dân vào cảnh ăn mày, hay làm đĩ điểm, trộm cắp. Thậm chí đất chùa, đất nhà thờ chúng chẳng tha; điển hình là thánh địa Thái Hà. Các cha xứ đành phải dẫn con chiên xuống đường phản đối.
Ðảng ta cướp đất dân đen,
Cho ngoại thuê mướn, nhiều phen kiếm tiền.
Kêu oan, kêu ức thêm phiền,
Công an ập tới, chúng xiềng chân tay.
Thôi đành chịu kiếp ăn mày,
Kẻo thân tù tội biết ngày nào tha!
(Lê Hoàng Long)


Ở những thành phố, đám cái bang xuất hiện mọi nơi. Họ không ngần ngại xin tiền khách qua đường, nhất là khách ngoại quốc hay Việt kiều khúc ruột vạn dặm.
Cái bang khắp chốn lang thang,
Vai bị, tay gậy hành trang ăn mày.
Ðảng ơi đảng hỡi có hay;
Nhờ Ðảng dẫn dắt, ăn mày đời tôi.
Ðảng từng róng mỏ khua môi.
Cứu dân thoát cảnh tôi đòi ngoại bang.
Giờ đây Ðảng chẳng ngó ngàng,
Bận rộn tham nhũng, đo gang đếm tiền!
(Lê Hoàng Long)


Hố sâu ngăn cách giữa thiểu số phong lưu và đa số bần lưu càng ngày càng rộng! Lời hay ý đẹp của Bác kính yêu: chí công vô tư, vô sản chuyên chính, v.v. đã bay xa bởi làn gió tư bản đỏ. Do hiến pháp, cán bộ và đảng viên mặc sức làm giầu. Dân đen được xem là công cụ lao động sản xuất, là máy người. Họ bị bóc lột hơn thời Ðế Quốc Pháp.
Nhà ai giầu bằng nhà cán bộ?
Hộ ai sang bằng hộ đảng viên?
Trong khi dân khổ triền miên,
Bọn giầu vung vãi bạc tiền chơi ngông!
(Sưu tầm)


Nạn quan liêu cửa quyền vẫn còn tồn tại trong chế độ Cộng Sản. Nó lan tràn từ Bắc vô Nam, từ thành phố, tỉnh lỵ, quận hạt, làng tới xã. Ðâu đâu, người dân phải biết “thủ tục đầu tiên” khi xin giấy tờ. Thời vừa cải tạo về, tôi phải chịu thời gian quản chế một năm. Mỗi lần xin chữ ký, tôi phải mời nhỏ “thầy ký,” sau khi ký xong, ra nhâm nhi ly cà phê “cái nồi ngồi trên cái cốc” và phì phèo vài điếu thuốc “có cán.” Có lần, tôi mất cả “cơ nghiệp” kiếm được trong nghề kèm Anh ngữ lang thang tạm sống. Lúc bấy giờ, phong trào học Anh ngữ còn “rụt rè e thẹn.” Tôi cố gắng đạp xe đi kèm kiếm tiền độ nhật. Như mọi đầu tháng, tôi mời nhỏ hắn ta; rồi ra trước ngồi chờ. Mười lăm phút sau, hắn đi với ba tên bạn. Tôi thầm hiểu mình đã mắc thế “ăn chùa hội đồng.” Thế là cả tháng lương kèm trẻ tiêu tan. Tôi đành khất bà chủ quán để ngày kế tiếp tôi ghé trả. Lòng tôi quặn lại. Bà chủ quán thông cảm tình cảnh và lắc đầu thở dài ngao ngán. Ngày nay, tôi vẫn còn nghe nói màn “ăn chùa hội đồng” ngày càng phát triển mạnh mẽ trong giới cửa quan!
Muốn vợ, phải có trầu cau,
Muốn xin chữ ký mau mau thuộc lòng.
“Ðầu tiên thủ tục” phải thông,
Ngơ ngơ, ngáo ngáo, chẳng xong đơn từ!
Bởi
Việc quan đâu phải việc chơi
Muốn quan ấn ký, vài lời với quan.
Lệ này phải biết lo toan,
Nhớ đừng xao nhãng, kẻo quan bất bình!
(Lê Hoàng Long)


Ngoài cướp đất dân đen, Ðảng dâng đất, biển cho giặc Tàu truyền kiếp qua văn thư ngoại giao Thủ Tướng Phạm Văn Ðồng ký gởi để đổi lại cho cuộc sống an thân phì da của đám nô tài cộng sản.
Cắt đất dâng Trung Hoa,
Bởi nghèo, bởi yếu; mù lòa Ðảng ta.
Vô lương bán đất ông cha,
Cho thân béo trục, làn da căng phồng!
(Sưu tầm)


Ngoài ra, cộng sản khai thác tình ruột thịt kẻ ngoại người nội để kiếm đô-la qua đường dây chuyển tiền hay lợi dụng những chuyến Việt kiều về thăm quê hương sau bao năm xa cách thân nhân. Ngày xưa, nhớ lại, kẻ vượt biên chúng rủa là vong quốc; ngày nay, chúng âu yếm tặng cho mỹ từ “khúc ruột ngàn dặm.” Thật mỉa mai! Lòng con người đổi thay không mấy chốc! Vô hình trung, sống dưới chế độ cộng sản, một số người dân vô tình tiêm nhiễm thói xấu này. Nặng vật chất; nhẹ tinh thần; thiếu chữ tín. Hiện nay, đối với cộng sản, đô-la là kim chỉ bắc. Bất chấp mọi hành động, miễn có nhiều đô-la để chuẩn bị dông!
Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều
Trong ba Việt ấy, Ðảng yêu Việt nào?
Việt Minh tuổi tác đã cao.
Việt Cộng ốm yếu, xanh xao, gầy mòn.
Việt kiều như gái còn son,
Ngu sao lại bỏ gái non chọn già!!
Lại thêm có lắm đô-la
Việt vong vội vã đổi ra Việt kiều!!!
(Thêm 4 câu sau)


Thiểu số dư tiền; đa số thiếu hoặc không tiền. Nạn trộm cướp, giựt đồ, lừa đảo, mãi dâm tung hoành. Biết bao người con gái “cho thuê” thân xác để kiếm sống và giúp gia đình trong thời gạo châu củi quế. Biết bao tổ chức giới thiệu hôn nhân móc nối người mua kẻ bán bằng mọi thủ đoạn miễn sao có tiền. Do vậy, ngọn gió mới “lấy chồng ngoại” đã thổi mạnh. Số may mắn thời ít; số hẩm hiu thời nhiều.
Từ “lấy chồng” mất hẳn ý nghĩa. Nó chỉ là hình thức để che giấu hành động bậy bạ của kẻ ngoại đến Việt Nam “mua” vợ. Biết bao cảnh đau lòng xảy ra do báo chí trong và ngoài nước đăng tải. Tiền trên hết biến con người thành nô lệ. Do vậy, đã có màn hàng loạt gái Việt trần truồng để kẻ “mua vợ” sờ nắn kiểm nhận “hàng xịn hay dởm” trước khi rước “nàng dâu mua” về quê nội. Qua những hình ảnh Sài Gòn, Hà Nội ăn chơi, chúng nói lên tinh thần đạo đức, hành động tự trọng không được nêu cao như thời trước 1975. Có lẽ sau 30 năm nội chiến, người ta lo hưởng thụ kẻo uổng đời khi tận thế gần kề.
Vũ trường là chốn ăn chơi.
Chí Hòa là chỗ nghỉ ngơi giang hồ.
Ðồng quê ruộng lúa bỏ khô
Gái quê ập đến thành đô “kiếm tiền”!
(Sưu tầm)
 
Thân gái tha phương
Ðau thương phận gái bỏ quê nhà!
Lấy chệt chồng hờ cứu mẹ cha!
Vị hiếu trinh nguyên đành phải bán!
Xuân xanh nát úa chốn trời xa!
Vùi hoa dập liễu đời ô nhục!
Nghiệt ngã thân tàn gặp quỷ ma!
Vấn hỏi trời cao ông có thấu?
Dân tôi thống khổ lệ chan hòa!
(Lê Hoàng Long
Thương cảm các kiều nữ Việt tại Ðài-Loan)



Về mặt giáo dục, việc học hành không được thi hành đúng đắn và nghiêm chỉnh. Nạn mua bằng bán cấp xẩy ra. Ðã có lần báo chí trong nước nêu lên. Kẻ có tài không được trọng dụng. Người không học, có chức vụ, có tiền, lo mua bằng cấp để “lộng kiếng”! Giá trị trí tuệ không được tôn trọng. Do vậy, học sinh tìm đủ cách để có bằng dắt lưng giành việc làm.
Trăm năm Kiều vẫn là Kiều,
Muốn đậu tốt nghiệp phải… liều cóp-pi!
Lãnh đạo cũng thế huống chi,
Học hành, ôn luyện làm gì cực thân!
Thật thà nên chẳng có phần,
U mê, dốt nát, nên thần nên quan!!
(Sưu tầm)
 
Ðại học ngày này có ích gì!
Học hành đúng đắn để mà chi!
Xì tiền có được ngay bằng cấp.
Tội vạ gì đâu phải dự thi!
(Lê Hoàng Long)
 
Bác Ðỗ nhà ta quả có tài!
Vô bưng “kháng chiến” cả đời trai.
Văn chương, chữ nghĩa đâu cần biết!!
Chủ tịch oai phong há sợ ai!!!
(Lê Hoàng Long)



Về mặt chính trị, guồng máy chính trị có nhiều vết nứt rạn to lớn do đầu óc bè phái: kẻ thân Nga, người thân Tàu. Hoàng Văn Hoa bỏ đảng sống ở Trung Quốc trong thời Lê Duẩn tại chức. Võ Nguyên Giáp thất sủng bị bổ nhiệm coi “xưởng đẻ” (mỹ từ thời Việt Cộng mới cướp miền Nam).


Ngày xưa đại tướng oai hùng.
Ngày nay đại tướng ngập ngừng phân vân.
Cầm quân rồi lại cầm quần.
“Xông pha xưởng đẻ” có phần oai hơn!!!
(Sưu tầm)



Nào ai bảo Giáp (*) không oanh liệt!
Bởi thế giờ đây đành bị triệt.
|Xưởng đẻ giam mình nỗi hẩm hiu.
Canh “đồn” nữ chủ; đời cay nghiệt!!!
(Lê Hoàng Long)


(*) Giáp: Tướng Võ Nguyên Giáp vang bóng một thời. Bị hất cẳng sau 1975 trong chế độ cộng sản.
Việc tướng Võ Nguyên Giáp bị “hạ bệ” cho thấy Việt Cộng chuyên vắt chanh bỏ vỏ. Chẳng thế, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã biến dạng. Những thành phần lợi dụng thời cơ để tìm đường công danh từ Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Hữu Thọ, v.v. đã bị “đá ra biên.” Ngay cả một số trí thức miền Nam trước 75 có “cảm tình” với cộng sản bị trở mặt thẳng tay. Những lời hứa hẹn của cộng sản đã bay xa. Ngày nay, họ làm ngược 180 độ.



Về mặt đối ngoại, đảng hèn nhát cúi đầu nhận làm nô lệ để sống hưởng thụ bằng cách cắt xén đất đai do cha ông để lại sau quá trình lập và dựng nước cam go đầy xương máu.
Ðất đai xương máu ông cha.
Vinh thân, phần đất Ðảng ta nhượng Tàu.
Nam Quan, Bản Dốc còn đâu!
Trường, Hoàng, biển rộng cúi đầu ngậm tăm!
(Sưu tầm)
Ðối với Việt Cộng, người phải hiểu rằng
Ðộc Lập là Nô Lệ
Tự Do là Ðộc Tài
Hạnh Phúc là Ðói Khổ



Những hiện tượng xảy ra ở Việt Nam hiện nay đã minh chứng 3 nghĩa trên! Những người hy sinh cho đảng nay giác ngộ. Họ thức tỉnh mình đã lầm đường và tỏ ra hối hận và chán chường trước bức tranh vân cẩu.
Về vườn tôi chả có chi!
Giấy khen một đống làm gì được đây?!
Giờ đây có nước ăn mày.
Công lao theo Bác qua cầu gió bay!
Giờ đây thức tỉnh mới hay
Vắt chanh bỏ vỏ thằng tay không tình!
Uổng công tôi đã hy sinh
Thành công, phú quý một mình đảng xơi!
Giậm chân đạp đất, kêu trời.
Ổng bèn chửi mắng đáng đời nghe con!!
(Lê Hoàng Long)



Người dân cả ba miền Bắc, Trung, và Nam thấy được sự thực phũ phàng. Giải phóng được “Mỹ, Ngụy” để nô lệ Tàu! Ðất nước thu hẹp. Dân tình đói khổ. Tệ nạn tham ô, cướp đất của dân lan tràn đất nước. Vụ mới xảy ra gần đây nhất là vụ cướp đất của ông Ðoàn Văn Vươn. Vì uất ức, ông ta chống lại bọn cường hào phường quận. Ðiều này nói lên lòng dân bất mãn, tức giận, và căm thù.
Ngày xưa Mỹ thối, Ðảng thơm.
Ngày này Ðảng quậy thối om cõi bờ!
(Sưu tầm)
 
Ngày xưa dân Ðảng một lòng.
Giờ đây Ðãng đã thay lòng hại dân.
Ðất đai tấn chiếm dần dần.
Ðưa dân vào cảnh túng bần, khổ đau.
Dân bèn vùng dậy bảo nhau.
Ðập tan bè lũ làm giầu bất lương!
(Lê Hoàng Long)



Giữa công an và dân là hố sâu ngăn cách. Thay vì bảo vệ dân, chúng đàn áp dân theo lệnh bọn chủ chốt. Do vậy, dân căm phẫn đám công an này.
Bộ đội buông súng dân tha.
Công An dân phải chặt ba khúc liền.
Bọn này bảo vệ cửa quyền.
Ðang tâm đánh đập tật nguyền dân đen.
(Sưu tầm)



Người dân có chính nghĩa và có sức mạnh tinh thần, nhưng thiếu vũ lực. Do vậy, họ mong bộ đội hỗ trợ để lật đổ chế độ thối nát này.
Hỡi anh bộ đội thương binh.
Chắc anh đã thấy dân mình ra sao!
Công lao, xương máu năm nào.
Vào sanh, ra tử biết bao nhiêu lần.
Vì dân, chung sức góp phần.
Nêu cao đại nghĩa, diệt dần sói lang!
(thêm 3 câu sau)



Nói tóm lại, ca dao là phương tiện để người dân phơi bày ý kiến, suy nghĩ, thái độ, cảm xúc, và ước mơ chân thật trước những hiện tượng xấu hay đẹp xảy ra trong xã hội. Ca dao được coi như những nét chấm phá đa mầu vẽ bức tranh xã hội. Ngắm bức tranh ca dao, người ta hiểu được hiện tình Việt Nam ra sao.


Wisconsin, 16 tháng 1, 2012

Giới thiệu sách ‘Nhìn Lại Sử Việt – Tự chủ 2’

 


 Trăng vàng 


Nhìn Lại Sử Việt – Tự chủ 2: Từ thuộc Minh đến thống nhất – Lê Mạnh Hùng 


Mục Giới Thiệu Sách trong số báo trước, Trăng Vàng đã giới thiệu đến quý độc giả tập 2 của bộ thông sử Nhìn Lại Sử Việt của tác giả Lê Mạnh Hùng. Số báo kỳ này, Trăng Vàng xin được giới thiệu tiếp bộ sử nhiều tập Nhìn Lại Sử Việt Tập 3 của Lê Mạnh Hùng. Sách có nhan đề: Nhìn Lại Sử Việt – Tự chủ 2: Từ thuộc Minh đến thống nhất – Lê Mạnh Hùng.


Bộ sử tập 3 này là giai đoạn lịch sử kéo dài từ kháng chiến chống Minh đến thành lập nhà Hậu Lê, nhà Mạc-Trịnh Nguyễn-Lê Trung Hưng-Tây Sơn thống nhất đất nước – thành lập nhà Nguyễn.


Sách là tài liệu lịch sử quý, được xem là hành trang tri thức của người dân Việt trong thế hệ hôm nay.


Sách dày 292 trang, có nhiều bản đồ và hình minh họa. Ấn phí 18 Mỹ kim. Muốn mua sách hoặc biết thêm chi tiết, liên hệ với:
2607 Milytary, Rd.
Arlington, VA, 22207 – USA
Tel: 703-525-4538


 

Tin mới cập nhật