Why Jeremy Lin matters

Photo courtesy of NBA.com

 

 

By KY-PHONG TRAN

 

Since he burst into the national consciousness just a week ago, basketball sensation and New York Knicks guard Jeremy Lin has proved that he’s just not any old underdog story. His is a very specific one. It leads me to a scene in the film “White Men Can’t Jump” where Wesley Snipes tells Woody Harrelson, “You can listen to Jimi (Hendrix), but you can’t hear him.”

 

Because to “hear” the story of Jeremy Lin, you have to go back to 1984 ― four years before Jeremy was even born ― and a beloved film by John Hughes called “Sixteen Candles.” It’s a cutesy high school drama with quintessential 1980s actors Molly Ringwald and Anthony Michael Hall.

 

Except, for no reason other than as racist comic relief, Hughes inserts the nightmare image of an Asian male foreign exchange student from an un-named Asian country (and thus all of them). The character’s name is Long Duk Dong, and he alternates between being goofy, accented and clueless, but always, always, always lusting after “American” girls. 

 

To truly appreciate and understand the joy of what Jeremy Lin is doing right now, to know why so many of us Asian American males are wearing his jersey and chanting his name, you had to have cringed as that gong sounded whenever Long Duk Dong came into a scene. You had to be called his name at school and pretend it didn’t hurt and then laugh along with your “friends.” You had to let that shame burn inside you until it bordered on self-loathing.

You had to bear the cross of the “Donger.”

 

And what is that cross? Historically throughout American pop culture, it alternates between never being depicted and thus never existing OR being depicted in the most humiliating and emasculating light possible.

 

It means you can never be the lead but always the sidekick (Kato, Sulu, Mike Chang).

To create an import culture car and film franchise only to be relegated into a prop or a villain (The Fast and the Furious). 

To never front a band but maybe strum along at stage left (Smashing Pumpkins and Airborne Toxic Event).

It means to never be depicted as handsome or suave or a lady’s man. (Or a gentleman’s man for that matter). 

It means to never get to kiss the girl. (In “Romeo Must Die” Jet Li does not kiss Aaliyah and in “The Replacement Killers,” Chow Yun Fat does not kiss Mira Sorvino. I despised Hollywood for a very long time after those transgressions). 

 

Of late, there has been some breakthrough. In sports, we have Ichiro and Yao, but since they were still deeply entrenched in their Japanese and Chinese cultures, that distanced them from our American identity. Recently, the rap group Far East Movement has been the first Asian American pop music group to get consistent air play. And pretty much everyone now knows that many Asian American guys are talented dancers due to reality TV shows like “So You Think You Can Dance” and “America’s Best Dance Crew.” 

 

Of course, we do have one icon in popular culture ― probably the last Asian American guy who made us proud to be who we are and look how we do: Bruce Lee. I suspect that some of us deep down inside thought to ourselves, “Yeah, he’s great and all, but does it have to be at martial arts? That’s not exactly breaking stereotypes.” 

 

Before Jeremy, Asian American males were akin to vampires. We’d look into the mirror of popular culture and see nothing ― or negativity. Now 26 years after “Sixteen Candles,” Jeremy Lin arrives to play basketball on its biggest stage and in doing so, to declare that we not only do we exist but that we can succeed as a professional athlete in one of the big three glory ESPN sports. That’s the power of popular media, right? For all 300-plus million of us Americans to see one collective new image. 

 

And what an image that is. Through his play, Jeremy has already shattered some pretty heavy and burdensome stereotypes of Asian American males. He is neither short nor weak. He was born in the United States and does not speak with an accent (not that there is anything wrong with that). He is emotional and demonstrative. He has a swagger and flair to his game. He is at times flashy. He does not back down on the court.

 

He is a winner and best of all (and this is what makes sports so wonderful) he is a bonafide star strictly due to his abilities (not his looks, marketability, or pedigree).

 

In “White Men,” Snipes concludes his argument by saying, “Just because you’re listening to him doesn’t mean you’re hearing him.” And trust me when I write this: We Asian American males hear every single thing Jeremy Lin’s crossover dribbles, pinpoint passes and smooth swishes say about us ― and that’s that we too can be athletic, daring and heroic.

 

All are welcome on the Jeremy bandwagon, but there’s a VIP section for Asian American males. And since we’re a cool bunch, even Long Duk Dong can come along for the ride. 

 

This is Part 1 of Ky-Phong Tran’s thoughts on the current fad known as “Linsanity.” Stay tuned for Part 2.

 


 

The Jeremy Lin file

Born: Aug. 23, 1988, in Los Angeles

Education: Graduated from Palo Alto High School, where he was named to California’s all-state basketball team following the 2005-06 season; went to Harvard, where he majored in economics and graduated with a 3.1 grade-point average. He was undrafted by a National Basketball Association team after his college career.

Occupation: Guard, New York Knicks.

Height: 6 feet, 3 inches

Weight: 200 pounds

Career highlights (through Feb. 13): Played for the Golden State Warriors in 2010-11; signed by Knicks for the 2011-12 season after being released by the Houston Rockets. Scored his career-high 38 points against Kobe Bryant and the Los Angeles Lakers on Feb. 10. In his first three NBA starts, scored a combined 89 points – the most by an NBA player since it merged with the American Basketball Association in 1976.

Claim to fame: First American NBA player of Chinese or Taiwanese descent

On Twitter: @jlin7. As of Feb. 13, he had nearly 234,000 followers.

Where to see him: The Knicks will meet the defending NBA champion Dallas Mavericks on Feb. 19 in a game televised nationally on ABC.

Source: Nguoi Viet 2

 

Hồn Phở

 


Khương Diệp


 


Phở… Yum! Yum! Yum! Với tôi, phở không còn là món ăn nữa mà là Ðạo.


Trong nhà, tôi là Ông Ðạo phở. Tôi có thể ăn phở trừ cơm ngày này qua tháng khác mà không ngán chút nào. Ðây là nói phở bò phở gà chứ không phải thứ “chán cơm thèm phở” kia đâu nha!



(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Không nhớ là tôi mê phở từ lúc nào. Từ trước năm 75, mỗi lần đi ngang qua quán phở ở Dục Mỹ thì giống như có ai níu chân tôi lại. Lom lom nhìn vào thấy đông ơi là đông, và thơm ơi là thơm. Ðể ý thấy người ta xơi phở sao mà sành điệu quá chừng. Từ cách cho rau vào tô, xịt tương đen đỏ, vắt chanh cho đến cách cầm đũa muỗng sao mà nó bài bản, điệu đà. Tôi cũng có lần thấy một ông ăn phở cầm nguyên nhánh rau quế sũng nước, rảy xuống nền nhà làm nước văng lung tung tới ngay chân tôi, bây giờ vẫn còn cảm thấy mát… Tôi quên tuốt luốt là lúc nhỏ có được ăn phở thường xuyên không, vì vị phở như thế nào thì tôi chịu thua, chỉ nhớ mùi của phở thôi.


Sau tháng 4 năm 75, gia đình tôi tản cư về quê. Từ đó phở tuyệt tích giang hồ cả nghĩa bóng lẫn đen, ít nhất cho đến vài năm sau. Lúc đó, không chỉ có phở mà những thứ tôi đã được nếm qua như “bôm” (apple), cam Sunkist màu vàng tươi của Mỹ, hay Cô Ca Cô Hét cũng biến mất.


Vài năm sau, khi “Cửa Hàng Ăn Uống Quốc Doanh” mở ra, phở mới mon men trở về, rủ rê cả những quán phở tư nhân rón rén mở trở lại.


Có một lần tôi và thằng bạn chen vô xếp hàng để mua phở ăn. Lần đầu tiên nhìn tô phở “cách mạng,” tôi nản ơi là nản. Bởi đó là một thứ phở kinh hồn bạt vía, có tên là “phở không người lái.” Nghĩa là không có thịt thà hành ớt gì cả, bưng ra sao thì cứ vậy mà ăn, nếu bày đặt chê thì bầy heo của trại chăn nuôi hợp tác xã sẽ không ỏng eo gì đâu!


Nói thì cứ việc nói, chê thì cứ hồn nhiên chê, ăn vẫn cứ phải ăn chứ tiền đâu mà ra quán tư nhân cho đáng mặt phở! Chuyện tô phở chỉ có vậy mà tôi ủ rũ cả mấy ngày. Má tôi tội nghiệp thằng con mới tí tuổi đầu mà đã biết thất tình vì… phở. Hồi đó cái nghèo hình như phủ trùm thiên hạ. Cơm còn không đủ mà ăn, nói chi đến chuyện phở phiếc. Vậy mà lần nọ Má tôi đi chợ về, mua ít xương bò, Bà nói: “K., chiều nay má sẽ nấu phở cho con ăn.”


Tôi mừng muốn chết. Có lẽ nhiều người vẫn nhớ hồi ở Việt Nam đâu có cái màn nhà nhà nấu phở, người người ăn phở như bên này, muốn ăn thì chỉ có ra hàng, ra quán thôi. Cho nên cứ thử tưởng tượng, ở nhà quê nhà mùa mà được ăn phở nấu tại gia thì nó “đã” biết dường nào!


Tôi không biết Má tôi nấu bao lâu, nấu như thế nào nữa mà lúc cầm tô phở Má tôi đưa cho, vừa lua đũa đầu tiên, tôi ngừng ngang lập tức. Tôi nhìn Má tôi, Má tôi nhìn tôi. Hai Má con không nói một tiếng nào. Phở quốc doanh đã dở danh trấn giang hồ rồi mà phở Má tôi nấu còn rùng rợn hơn nữa. Nó không có thứ chi hết ngoài nước hầm xương cộng với bột ngọt và bún khô luộc lên.


Ðỗi sau Má tôi mới nói: “K. nè, nhà mình nghèo, chắc con cũng biết. Thấy con thèm phở Má chịu hổng được. Má đâu biết nấu phở, với lại mình đang sống dưới quê thì tìm đâu ra gia vị để nấu cho ngon được. Thôi ráng ăn đỡ đi, con!”


“Không sao đâu, Má! Con ăn tô này chắc con no tới ngày mai quá.” Tui cố cà rỡn cho má tui vui. “Mà sao Má hổng ăn?” Tôi hỏi. “Thằng tía mày, giỏi nói tửng tửng quen mỏ. Má đâu có ăn được thịt bò đâu con.”


Tôi nghe đầu mình cứ gõ “ong ong.” Tôi cố nuốt cái cục nghẹn xuống đừng để cho nó trồi lên tập hai nữa.


***


Thời gian sau này tôi có dịp được vô Nha Trang, Sài Gòn để làm giấy tờ đi Mỹ, lúc đó đã rủng rỉnh tí tiền nhờ mấy anh chị gửi về, tôi lê la hết quán phở này đến tiệm phở khác. Công nhận phở nơi đó ngon thiệt. Nhất là mấy quán phở trong Chợ Lớn, thịt thà rau giá, tương đen tương đỏ, đâu ra đó đàng hoàng.


Nhưng nói đến thiên đường phở thì, với tôi, chỉ có quận Cam là vô địch.


Từ những quán phở ở đây tôi mới biết phở không chỉ có tiếng “phở” trụi lủi, mà còn kèm theo nhiều tên khác nữa. Nào tái nạm, tái chín, nào gầu, gân, sách bò viên, tái riêng… Tên rất là trữ tình, cứ như một bài thơ về phở.


Sau bao nhiêu lần thử đủ các thứ phở, trừ phở ngầu pín, tôi sáng tạo ra một kiểu để gọi Phở. Cứ vừa ngồi vào bàn là: “Chị/Cô/Chú/Bác cho tôi ‘xin’ tô xe lửa đặt biệt, không nạm, thêm bò viên nha!” là ngắn gọn nhất.


Thế nhưng có lần tôi bước vô một tiệm, một cô xinh ơi là xinh bước ra lấy order. Không hiểu tôi bị trúng cơn gió quái quỷ gì mà tôi cứ lúng búng lùng bùng như thằng khùng chơi pháo. Sau khi tôi order theo cách của mình, cô ta “kê” nguyên một cái tủ lẫn bàn ghế vào họng tôi luôn: “Chú ơi! Tiệm cháu chỉ bán chớ hổng có cho!” Từ đó tôi “thù” những người nào kêu tôi bằng chú và xưng cháu lắm lắm lận!


Nhiều năm tháng sau, tôi làm một chuyến trở về, tìm lại những chốn xưa mà tôi đã từng cầm đũa. Vẫn còn thấy ngon như thường. Tôi không nói đến chuyên vệ sinh ở đây, vì mỗi nơi mỗi khác. Nhưng ngon với tôi lúc đó nhiều nghĩa lắm. Có ai từng để ý vì sao các quán phở bên Việt Nam lại thơm nồng nàn hơn các quán phở bên này không? Vì bếp nằm trước tiệm. Bước vô là thấy đủ thứ liền. Nó kích thích thần khẩu, thần vị ngay lập tức vì được nhìn mãn nhãn trước khi ăn.


Người ta nói “ăn xưa, chừa nay,” thiệt không trật vào đâu được. Từ ngày rời Cali dọn qua tiểu bang xa, thì người tình phở của tôi cũng ra đi không mang va li thêm một lần nữa. Nơi tôi đang sống rất ít người Việt, thành thử hàng quán chả ra làm sao cả. Mỗi lần ghiền phở là phải xách xe chạy hơn tiếng đồng hồ mới có. Ðúng là cực hình.


“Phở họ bán ăn cho có thôi, chứ ở nhà mình nấu có lẽ cũng còn khá hơn.” Tôi rù rì với má xấp nhỏ như vậy. “Ừ,nấu thì nấu!” Thế là vợ chồng hì hục đi khuân xương, thịt về. Réo người này, hỏi người nọ về cách nấu. Cũng phở chan nước mắt mấy lần. Rồi cũng xong, cũng ra dáng người tình phụ của tôi lắm.


Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời. Tôi thì khác. Dù ai vô tình hay cố ý làm cho tôi đau, tôi cũng tìm mọi cách làm sao cho vết thương mau lành sớm chừng nào tốt chừng đó. Còn món ăn dẫu ngon hay dở, tôi cũng vẫn nhớ hoài nhớ hủy. Nhớ là nhớ đến tấm lòng người đã tạo ra món cho tôi có cái ăn. Tôi gọi đó là hồn, như hồn người tình phở của tôi. Như hồn tô phở của Má tôi.

Chuyện kể về con gái của Whitney Houston


HOLLYWOOD (STOP THE PRESSES!) –
Bobbi Kristina Brown, cô con gái duy nhất của nữ danh ca Whitney Houston, đã được phép rời khỏi bệnh viện sau khi người ta hối hả đưa cô vào trung tâm y khoa Cedars-Sinai sáng Chủ Nhật.









Bobbi Kristina Brown, con gái cố danh ca Whitney Houston. (Hình: Vittorio Zunino Celotto/Getty Images)


Theo như bản báo cáo cho biết người ta đưa cô rời khỏi khách sạn Hilton Beverly Hill để vào bệnh viện điều trị sự căng thẳng, mệt mỏi.


Theo nguồn tin đáng tin cậy cho tạp chí US Weekly biết: “Từ trước đến nay, Bobbi luôn luôn ở bên cạnh mẹ trong mọi lúc và mọi trường hợp.”


Hầu như ở bất cứ nơi đâu khi ca sĩ Whitney Houston xuất hiện cũng đều có Bobbi bên cạnh, một ngày sau hôm lễ Giáng Sinh vừa qua, trên mạng Twitter cô bé Bobbi Kristina Brown đã gửi ra những tấm ảnh, trong đó người ta nhìn thấy cảnh hai mẹ con đầm ấm ngồi bên nhau ở phía băng sau của chiếc xe và một tấm ảnh khác cho thấy hai mẹ con ôm nhau thắm thiết.


“Ðây là thế giới của riêng tôi, bạn sẽ không bao giờ hiểu được thế nào là tình yêu của tôi đối với mẹ tôi cả,” Bobbi tâm sự như thế trên mạng.


Thật là kinh khủng ca sĩ Whitney Houston qua đời sáng Thứ Bảy, ở tuổi 48.


Trong một lời bình khác, Bobbi Kristina đã mạnh dạn kể về dự định quay về nhà cùng với mẹ và cho biết Whitney đang giúp đỡ cô trong những dự án về âm nhạc.


Bobbi Kristina, năm nay 18 tuổi, được xem là người tiếp nối giọng hát của mẹ cô, và gần đây nhất cô đề cập đến chuyện cô đang tập dượt một mảng của ca khúc “Someone Like You” của tác giả Adele.


Theo cha của Bobbi Kristina là ông Bobby Brown cho biết con gái mình đang hướng tới trong lãnh vực giải trí và giọng hát của Bobbi được xem là hậu duệ của Whitney Houston.


“Như tôi đã từng nói với rất nhiều người rằng Bobbi có chất giọng của mẹ cô, thậm chí còn hay hơn mẹ cô nữa và con gái tôi còn có được cặp chân của tôi,” ông ấy nói thêm: “Ðấy thì bạn cứ chắp nối cả hai thứ đó vào chung với nhau” trên trang mạng Twitter, Bobbi tự miêu tả mình như một người với rất nhiều tài năng khác nhau như vũ công, diễn viên và nhạc sĩ, tất cả những thứ đó dường như đã có sẵn ngay sau khi cô được sinh ra trong lãnh vực giải trí.


Như hồi còn là một đứa trẻ, cô ta thường xuất hiện trong những chương trình trình diễn của cha mẹ “Being Bobby Brown” đó là tên gọi show của cha mẹ cô, và cô tiết lộ rằng cô đang bắt đầu thực hiện một chương trình riêng thật sự cho mình.


Quay trở lại với mối liên hệ rất gần gũi giữa cô và mẹ cô, theo như nhà báo Jawn Murray, người đã thực hiện cuộc phỏng vấn hai mẹ con họ trong suốt một năm vừa qua, cho biết: “Mối quan hệ gần gũi của hai mẹ con họ tương tự như tình cảm gắn bó giữa bà Whitney Houston với mẹ mình là bà Cissy Houston.” Murray nói tiếp: “Bobbi Kristina là đứa con duy nhất của Whitney Houston và cũng chính là niềm tự hào và hạnh phúc của bà.”


Sự ra đi của nữ danh ca Whitney Houston đã là một cú sốc rất lớn đối với giới làm nghệ thuật tại Hollywood, “Tôi gửi đến gia đình của Whitney lời chia buồn và đối với hàng triệu người đã yêu thích tiếng hát của Whitney trên toàn thế giới, Whitney Houston sẽ không bao giờ bị lãng quên bởi vì cô ta là một ca sĩ có giọng hát bất hủ mãi mãi ngự trị trong lòng mọi người trên hành tinh này,” ca sĩ Mariah Carey tâm sự. (Ð.T.)

Trung Tâm Thúy Nga phát hành CD ‘Ai Cho Tôi Tình Yêu’


WESTMINSTER (NV) –
Cuối tuần vừa qua, trong một dịp tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt, ca sĩ Nguyên Lê tiết lộ cho biết tác phẩm CD mang chủ đề “Ai Cho Tôi Tình Yêu” với hai tiếng hát Nguyên Lê và Quang Lê sẽ được Trung Tâm Thúy Nga phát hành vào ngày 25 Tháng Hai sắp tới.










Ca sĩ Quang Lê (trái) và ca sĩ Nguyên Lê. (Hình: HuyKhiem Photography)


“Ðây là CD đầu tiên của Nguyên Lê và Quang Lê thực hiện chung, nội dung của CD này gồm nhiều ca khúc đã từng được giới thưởng ngoạn yêu thích qua tiếng hát của Nguyên Lê và Quang Lê khi mà chúng tôi đi trình diễn khắp nơi trên toàn Hoa Kỳ cũng nhứ các quốc gia trên thế giới,” ca sĩ Quang Lê bộc bạch.


Thoạt nhìn vào tấm ảnh bìa album của CD “Ai Cho Tôi Tình Yêu” người ta thấy ngay hình ảnh của hai chàng trai trẻ, khôi ngô, chính nhờ gam màu cam hòa hợp chung với màu xanh nên tấm ảnh đã làm nổi bật sự tươi trẻ đó.


Mười bài hát của CD “Ai Cho Tôi Tình Yêu” là 10 món ăn tinh thần độc đáo, những ca khúc này là kết tụ của sự lựa chọn, quyết định rất kỷ lưỡng giữa Quang Lê và Nguyên Lê, những ca khúc như: Mưa Nửa Ðêm, Ai Cho Tôi Tình Yêu, Sương Lạnh Chiều Ðông, Về Ðâu Mái Tóc Người Thương, Chuyến Tầu Hoàng Hôn, Hai Lối Mộng, Ðịnh Mệnh, Ðêm Buồn Tỉnh Lẻ, Thói Ðời, Về Quê Ngoại, Thương Về Cố Ðô.


Người ta nói giọng hát của Quang Lê là giọng hát của Duy Khánh thứ hai và giọng hát của Nguyên Lê là biểu tượng của Tuấn Vũ. Cả hai tiếng hát đều mang nhiều chất nhựa, thứ nhựa như keo dán dính vào đời sống, như chất á phiện làm người nghe đâm ghiền và đẹp nhất vẫn là hai tiếng hát phát xuất từ sự đam mê, yêu nghề và quan trọng nhất là họ hát từ trái tim, vì chỉ có tiếng hát đến từ trái tim mới biểu lộ được sự nồng nàn, và chắc chắn người nghe sẽ cảm nhận được sự chân tình ấm áp đó.


Cuối cùng theo tin từ Trung Tâm Thúy Nga cho biết CD “Ai Cho Tôi Tình Yêu” sẽ được phát hành đúng vào ngày 25 tháng này, tức là lúc đó âm hưởng của ngày lễ tôn vinh tình yêu – Valentine – vẫn còn man mác đâu đây.


Mọi chi tiết xin liên lạc Trung Tâm Thúy Nga: (714) 894-5811 (Ð.T.)

Ðêm thơ nhạc ‘Hạnh Ngộ’ tại hội trường nhật báo Người Việt


WESTMINSTER (NV) –
“Cứ mỗi năm tôi lại tổ chức một chương trình ca nhạc một lần, mục đích của tôi là tạo một sân chơi cho riêng tôi cũng như một số bạn bè thân hữu đến tham gia ca hát với tính cách như gia đình,” chị Bảo Nam, trưởng ban tổ chức nói với nhật báo Người Việt về đêm thơ nhạc “Hạnh Ngộ” sẽ được bắt đầu vào lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy, 3 Tháng Ba, tại hội trường nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.










Ca sĩ Bảo Nam. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Danh sách ca sĩ tham gia đêm thơ nhạc “Hạnh Ngộ” gồm có: Bảo Nam, Kim Yến, Phạm Văn An, Ngô Quang Minh, Huy Hoàng, Thái Uy, Anh Tú, Huy Cường và Bá Cang.


Trong phần ca nghệ sĩ tham dự không thấy đề cập đến người dẫn chương trình là ai?


Theo người trưởng ban tổ chức cho biết những ca sĩ chính sẽ trình bày các tác phẩm của những nhạc sĩ trước 1975 như Ngô Thụy Miên, Nguyễn Ánh 9, Trường Sa,… và một số những bài tình ca nhạc ngoại quốc của Anh và Pháp.


“Những ca khúc họ chuyển tải đến khán giả của đêm thơ nhạc 3 Tháng Ba sẽ là những bài tình ca nổi tiếng, đã được rất nhiều khán giả yêu thích như Xin Còn Gọi Tên Nhau, Dốc Mơ hay Cô Ðơn,…”


Bên cạnh phần ca nhạc còn có phần ngâm thơ do chị Bảo Nam đảm trách, chị cho biết đêm đó chị sẽ ngâm một đôi bài thơ của thi sĩ Hàn Mặc Tử.


Ðược biết ngoài phần âm nhạc, thơ ca, ban tổ chức cho biết sẽ có cung cấp ẩm thực nhẹ và nước uống cho tất cả mọi người.


Giá vé: Ðồng hạng: $15.


Liên lạc để mua vé xin gọi: Bảo Nam: (714) 925-7126. (Ð.T.)

Hãy tìm cách thoát khỏi nợ nần


Hãy thoát khỏi nợ nần ngay hôm nay! Ðiều đó nghe như một quảng cáo thương mại giữa đêm khuya, nhưng sự thật là một lối sống không nợ nần có thể trong tầm tay của bạn và gia đình bạn.



Giảm gánh nặng nợ nần có thể là bước kế tiếp, và lớn nhất, hướng tới việc làm chủ một căn nhà của chính bạn. Ðó là vì bạn phải có một điểm tín dụng mạnh để mua nhà trong thị trường ngày nay, và một điểm tín dụng mạnh xuất phát từ các thói quen chi tiêu lành mạnh và tỉ số nợ nần so với lợi tức của bạn ở mức thấp.


Tín dụng thường hơi khác so với ngày nay. Vài báo cáo cho thấy rằng khối lượng những món vay để tiêu thụ tăng hơn gấp đôi trong thời gian từ 1990 đến 2000. Tuy nhiên, những thay đổi về tín dụng diễn ra trước thập niên này từ lâu. Trước đây người ta thường chỉ mua những gì mà họ có tiền mặt để sử dụng. Thời gian đã thay đổi.


Các sinh viên ngày nay tốt nghiệp với những món vay trung bình $25,000 để trả tiền học. Ðó là một con số gây choáng váng khi xét tới tỉ lệ thất nghiệp hiện nay. Người Mỹ trung bình mắc nợ $10,700 về nợ thẻ tín dụng (theo CNNMoney) và $59,000 về nợ tổng cộng của gia đình.


Ðó là một món nợ lớn.


Khi cuộc suy thoái năm 2009 diễn ra, có một sự trỗi dậy về con số những người Mỹ trả dứt nợ nần và chuyển tiền vào các trương mục tiết kiệm. Tỉ lệ tiết kiệm của Hoa Kỳ trên đà gia tăng. Ðiều này chứng tỏ rằng người Mỹ có thể thắt lưng buộc bụng khi được thúc đẩy. Trong khi có nhiều gia đình đang thực sự chật vật để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt và những người tìm cách vay tiền để có thực phẩm trên bàn ăn và trả tiền điện nước, có một tỉ lệ lớn người Mỹ giản dị quẹt thẻ plastic và sống bấp bênh.


Bạn có lỗi khi sống quá phương tiện của bạn hay không? – Trong khi bạn có thể tìm cách đi tới một lối sống không nợ nần và thực hiện giấc mơ làm chủ một căn nhà.


Sở hữu nhà là một đường lối tốt để tạo tài sản lâu dài và sự ổn định cho gia đình bạn. Tuy nhiên, những người mua nhà ngày nay cần có điểm tín dụng lành mạnh (bớt nợ) và dĩ nhiên ít nhất 20% tiền mặt để đặt cọc. Bạn hãy khởi sự hướng tới giấc mơ đó.


Công việc đầu tiên là nhìn thẳng vào mọi món nợ và những chi phí hàng tháng của bạn. So sánh nó với lợi tức gia đình hàng tháng của bạn. Bạn có đang chi tiêu nhiều hơn lợi tức bạn kiếm được hay không? Nếu vậy đã đến lúc có một sự can thiệp thực sự.


Sau khi bạn đã xem xét kỹ tình hình tài chánh của bạn, đã đến lúc suy nghĩ lại sự chi tiêu của bạn. Khởi sự bằng cách trước hết trả dứt những món vay và thẻ tín dụng có lãi suất cao nhất. Ðừng rơi vào cái bẫy chỉ trả số tiền tối thiểu. Hãy thảo ra một bản ngân sách về những khoản thanh toán bắt buộc hàng tháng: tiền thuê nhà, thực phẩm, xăng, tiền học và chi phí điện nước. Sau đó sử dụng các ngân khoản phụ trội để tiếp sinh lực cho việc trả dứt nợ nần bằng những món thanh toán lớn, đáng kể.


Lúc đầu đó sẽ là một sự điều chỉnh, nhưng rồi những đường lối chi tiêu mới của bạn sẽ trở thành thói quen. Tìm kiếm những giải pháp thay thế cho các hoạt động được bạn ưa chuộng và dẹp ngay những nghiện ngập mua sắm. Ðã đến lúc thay đổi những ưu tiên của bạn. Không phải mọi chuyện đều phải làm cho bạn vui. Ðôi khi chúng ta cần đóng vai những người trưởng thành có trách nhiệm và trả dứt nợ trước khi chúng ta đi nghỉ Hè, mua quần áo mới hoặc mua xe mới. Hãy biết trân trọng những gì bạn có, xa lánh việc mua những gì mà bạn không cần, và hãy ghi nhớ những mục tiêu của bạn. Làm chủ căn nhà là một mục tiêu rất xứng đáng. Hãy đặt việc thiết lập ngân sách và trả dứt nợ như ưu tiên hàng đầu của bạn và bạn sẽ đạt được mục tiêu đó. (n.n.)

Thỏa thuận đền $26 tỉ ảnh hưởng nhà bị xiết nợ ra sao



Ngô Ðồng


 


Giữa tuần trước, một sự thỏa thuận lớn nhất từ trước tới nay với hy vọng chấm dứt được những cáo buộc làm thị trường địa ốc khốn đốn, đã xong giữa 5 đại công ty tài trợ và ngân hàng lớn nhất nước với 50 tiểu bang.









Bà Kamela Harris, bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang California loan báo thỏa thuận với 5 ngân hàng về vấn đề bồi thường xiết nhà trái luật. (Hình: Huffington Post)


Bank of America, Wells Fargo, JPMorgan Chase, Citigroup và Ally Financial đã chấp nhận đền $26 tỉ đô la cho các tiểu bang vì đã xiết nợ nhà của người ta không theo đúng các quy định của luật pháp.


Vụ việc nổ tung ra cách đây hơn một năm khi có những lời tố cáo các ngân hàng đã ký hồ sơ xiết nợ nhà mà không nghiên cứu kỹ từng vấn đề. Người có trách nhiệm ký hồ sơ, thay vì xem xét từng tài liệu trước khi ký, thì nhắm mắt ký đại cho xong việc. Hậu quả, có thể có nhiều trường hợp con nợ đã xiết nợ oan ức.


Các tiểu bang đã dọa kiện và sau một thời gian dài thương thuyết đã dẫn đến kết quả như trên.


Tiểu bang California có nhiều nhà bị xiết nợ nhất nên đã được chia cho từ $12 tỉ đến $18 tỉ đô la.


Theo những tin tức sơ khởi từ văn phòng bà bộ trưởng Tư pháp tiểu bang Kamela Harris, số tiền trên được chia ra dựa trên số lượng nhà bị xiết nợ nhiều ít như sau:


Quận Los Angeles được nhiều nhất với $3.92 tỉ đô la. Quận Riverside được chia $1.59 tỉ. Quận San Bernadino được $1.13 tỉ. Quận Cam được $1.1 tỉ. Quận Sacramento được $820 triệu. Quận Stanislaus được $368 triệu. Quận San Francisco được $148 triệu.


Theo bản phân tích số tiền tiểu bang California được chia công bố trên bản thông cáo báo chí của bà Harris thì các ngân hàng nói trên thỏa thuận:


– Hơn $12 tỉ sẽ được dùng để giảm số tiền đang nợ (principal reduction) cho các con nợ có căn nhà với trị giá thấp hơn món nợ, hoặc giúp con nợ bán nhà dưới món nợ (short sale). Theo bà Harris, California có khoảng 2 triệu căn nhà có trị giá thấp hơn số tiền mà chủ nhà đang nợ.


– $849 triệu được dùng cho việc tái tài trợ khoảng 28,000 căn nhà mà chủ nhà vẫn đang trả nợ nhưng có trị giá nhà thấp hơn món nợ.


– $279 triệu sẽ được dùng để hoàn trả cho khoảng 140,000 chủ nhà đã bị xiết nợ mất nhà trong khoảng từ năm 2008 đến 2011. Ước tính mỗi người sẽ được khoảng $1,500 đến $2,000.


– $1.1 tỉ phân phối cho các trường hợp chủ nhà thất nghiệp được ngân hàng chủ nợ tha cho một phần nợ hoặc giúp chủ nhà một ít tiền dọn nhà nếu trao nhà lại cho chủ nợ, cũng như giúp một số thành phố sửa chữa những khu vực bị tàn phá vì có quá nhiều nhà bị xiết nợ. Chương trình nhắm tới khoảng 16,000 căn nhà bị xiết nợ gần đây nhất.


– $3.5 tỉ sẽ được sử dụng cho chuyện tha nợ cho khoảng 32,000 chủ nhà có căn nhà bị xiết nợ.


– $430 triệu liên quan đến các phí tổn và tiền phạt.


 


Những ai được hưởng?


 


Theo sự thỏa thuận, chỉ những chủ nhà từng là hoặc đang là con nợ của 5 ngân hàng và công ty tài trợ nói trên mới được chia phần thụ hưởng. Những ai vay tiền qua các công ty tài trợ rồi món nợ bán lại cho hai đại công ty Fannie Mae và Freddie Mac thì không được dính phần.


Muốn biết quý vị có là một trong những người được thụ hưởng, chia phần trong số tiền đền bù nói trên, quý vị phải tiếp xúc với các ngân hàng chủ nợ hay công ty dịch vụ thu nợ (loan servicers) của mình.

Vàng Ðen (Kỳ 7)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 8


 


-Cũng tại cái miệng em nói nhiều nên mọi người tưởng vậy. Em đang có công việc làm ăn ở đây, khách cũng đã quen, em nghĩ em không thể nào giúp được, mặc dù em rất quý ông ta.”


-Chị nên nhận lời, cô Lụa của chị đang cần chị ở bên Lào.


-Chị biết cô Lụa của em?


-Chúng em làm việc với cô Lụa.


-Buôn thuốc phiện?


-Gần như vậy, nhưng để tìm hiểu và chận đứng tệ trạng ma túy.


-Chị làm việc cho C.I.A.?


-Chị muốn nghĩ thế cũng vô hại. Cô Lụa của chị vừa bị một tai nạn, cả gia đình bị chết hết, em nghĩ cô có thể rất cần đến sự hỏi thăm hay giúp đỡ của chị.


-Trời ơi, sao vậy? Làm sao lại có thể chết hết cả một gia đình như vậy?


-Cô Lụa và gia đình vượt sông Cửu Long sang Thái bị Pathet Lào bắn…


-Sao chị biết? Cô Lụa hiện ở đâu? Cô có sao không?


Mất hẳn bình tĩnh, Phong Sương hỏi dồn một hơi.


-Cô Lụa hiện đã trở về Vạn Tượng bình yên, nhưng em nghĩ cô rất cần đến chị. Nếu chị nhận lời, Trung Tá Lone Star sẽ lo hết mọi chuyện tại Virginia cho chị, bán cái thương mãi này, để tiền vào trương mục của chị, lợi tức hàng năm của chị cứ coi như một trăm ngàn Mỹ kim, hơn cả lợi tức hiện chị đang kiếm được rất nhiều. Mọi sự di chuyển hoặc ăn ở đã có cơ quan đài thọ, chị chỉ giúp việc thông dịch.


-Mọi chuyện đều quá bất ngờ, chị cho em vài ngày suy nghĩ.


-Chị cứ nghĩ cho kỹ, nhưng cơ quan yêu cầu chị kín đáo, đừng nói cho ai biết, dù người thân. Trường hợp chị từ chối, câu chuyện ngày hôm nay kể như không có.


Câu chuyện chấm dứt tại đấy nhưng hình ảnh người đàn bà tên Diana cùng hai bàn tay sáu ngón ám ảnh Phong Sương dữ dội, cô ta làm việc cho tên Trung Tá Lone Star, có trụ sở ngay cạnh Bạch Ốc, người nổi tiếng với những vụ bán vũ khí lậu cho chính quyền Mỹ C.I.A là cái chắc.


Ðược mẹ sinh ra, nhưng Phong Sương sống bên nhà cô Lụa nhiều hơn sống với mẹ ruột, bố đã phải gởi con sang nhà cô Lụa vì sự dữ dằn của mẹ, cô Lụa chính là mẹ thứ hai của cô vậy, Phong Sương còn người cô nữa ở Sà Vằn, cô Hai, người cô này cũng thương Phong Sương vô cùng, nhiều khi giữ cháu lại nuôi cả năm.


Trước năm 75, gia đình cô Hai làm ăn, buôn bán tại Pặc Sề (Pakse), một tỉnh cực Nam của Lào, gần Căm Bốt, nơi những người Việt Nam nói hoàn toàn tiếng Nam. Cô Hai đã quyết định ở lại Lào như nhiều gia đình người Việt khác, cô có một niềm tin mãnh liệt về chủ thuyết cộng sản, cô cùng nhiều người Việt khác đã thờ ảnh sống của Hồ Chí Minh tại nhà; Nhưng rồi cô và mọi người đều thất vọng khi chủ nghĩa cộng sản thật sự được áp dụng tại Lào, nó hoàn toàn không giống những gì các cán bộ Bắc Việt khi xưa đã tuyên truyền.


Công việc làm ăn, chuyển hàng qua biên giới Căm Bốt không còn được suôn sẻ vì đám Khờ me đỏ, cô Hai dọn về Sà Vằn. Phong Sương lớn lên như cỏ hoang, hết tỉnh này sang tỉnh khác, nay cô này, mai cô kia. Nghịch và ăn hàng nhiều hơn đi học, lớn lên trông coi phụ các cô việc buôn bán, một công việc rất bình thường tại Lào, nhưng lại khác thường nơi những xứ khác: Revendre Opium (bán thuốc phiện).


Tuy sống khác tỉnh, hai cô vẫn có sợi dây liên lạc mật thiết, thứ nhất vì tình máu mủ, sau đó, đường dây thuốc phiện thật chặt chẽ, chặt chẽ đúng nghĩa của nó, chứ không phải mong manh như những làn khói thuốc phiện, vì môi hở răng lạnh. Nghĩ thật thương hai cô, hiện giờ với đời sống độc thân khá đầy đủ, Phong Sương thầm nghĩ, hay nhân tiện thử lấy nghỉ hè dài hạn một chuyến xem sao, vả lại số lương tương đối lớn, lại không phải đóng thuế; Nhỡ có gì trục trặc, vẫn còn số tiền bán tiệm để trong trương mục, chắc chẳng có gì đáng ngại.


Nhưng trước hết, có vài chi tiết cần phải hỏi thêm Diana; Người nữ với mười hai ngón tay cùng đôi cánh tay đầy lông măng đen mướt.


 


Chương 2


 


Mùa Ðông 1992.


Lưỡi dao giải phẫu sắc như nước rạch thẳng một đường trên lớp da bụng của một tử thi người da trắng, lưỡi dao kéo dài, kéo dài cho đến hết phần bụng dưới của tử thi rồi dừng lại. Máu từ vết cắt ứa tràn ra trên lớp da xám ngoẹt của tử thi, chảy dài xuống miếng vải nhựa lớn, đọng vũng trên ấy. Lưỡi dao vẫn tiếp tục theo nhịp bàn tay trong chiếc găng tay giải phẫu, thoăn thoắt đưa những vết cắt mỗi lúc một sâu.


Năm phút sau, phần bụng của tử thi đã được mổ banh dưới ánh đèn trắng xanh của một phòng giảo nghiệm tử thi vô thừa nhận của thành phố San Fransisco. Bên ngoài, hai người da trắng, một người ăn mặc rất thanh lịch, mái tóc vàng cắt ngắn, gọn, để lộ ra đôi tai vểnh trông khá buồn cười, nhưng người ấy không lộ vẻ tươi cười chút nào, hắn đang chăm chú dí mũi vào tấm kính cửa phòng để nhìn vào trong, nơi người bác sĩ đang giải phẫu phần bụng của tử thi.


Người còn lại, thiểu não ngồi trên một băng ghế trước cửa phòng. Chiếc quần Jean được cắt bỏ hai ống để nhường chỗ cho những hình ảnh quái dị, đầy mầu sắc và thật khéo léo được xâm đầy hết hai ống chân, chiếc áo T shirt cũng tự nó giới hạn để những hình xâm chạy dài từ cần cổ, chui qua áo, rồi ngoằn ngoèo chạy khắp hai cánh tay, để dừng lại ngay tại hai cườm tay, nơi chiếc còng sắt số tám đang nối liền hai tay lại một. Mái tóc vàng dài được bó túm ra sau, buộc bởi một sợi cao su nhỏ, biến thành một chiếc đuôi ngựa vàng óng. Mái tóc vén ra sau cũng để lộ một đôi tai, nhưng đôi tai này lại hơi khác đôi tai của người đang đứng chăm chú nhìn vào phòng mổ tử thi. Hai con rắn nhỏ bò từ hai vành tai xuống đến đuôi tai, cả hai đều há miệng đớp hai khuyên vàng lủng lẳng nơi trái tai, chừng như muốn nuốt chửng. Bộ ria mép vàng óng thiếu sự vén khéo, cộng thêm những gì trên người hắn đã tạo ngay cho mọi người cái nhìn đầu tiên, hắn là dân lang bạt, kỳ hồ; Một gã giang hồ, dù hắn đang ở trong tình trạng thiểu não với chiếc còng trên hai cườm tay.


-Oh, God. (Trời ơi).

Cựu học sinh kỷ niệm húy nhật 720 Chu Văn An

 










WESTMINSTER (NV) – Gần 500 người tham dự mừng Tết Nhâm Thìn và đại lễ kỷ niệm húy nhật thứ 720 của Cụ Chu Văn An do Hội Cựu Học Sinh Bưởi-Chu Văn An Nam California long trọng tổ chức, tối Chủ Nhật 12 Tháng Hai, tại nhà hàng Seafood Palace, Westminster. Trong hình là ông Nguyễn Huy Hiền (trái), một cựu học sinh, trong vai Cụ Chu Văn An, bất khuất và hùng hồn đọc “Thất Trảm Sớ” và ông Nguyễn Mạnh Hiền, cựu học sinh, trong vai Vua Nhà Trần. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Thỉnh nguyện thư cho nhân quyền Việt Nam: 35,350 chữ ký



Sau 6 ngày, thỉnh nguyện thư đã có 35,350 chữ ký


 


Huy Phương/Người Việt


Tính đến 6:00 PM ngày Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012, sau khi nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc đài SBTN, khởi xướng một chiến dịch bắt đầu từ ngày 8 tháng 2, 2012, vận động đồng bào tại Mỹ, viết thỉnh nguyện thư, yêu cầu Tổng Thống Barack Obama đình chỉ việc mở rộng thương mại với Việt Nam khi nhân quyền không được tôn trọng, số chữ ký trong thỉnh nguyện thư gửi đến Tòa Bạch Ốc đã lên đến con số 35,350. Những nhà tranh đấu được nêu tên trong thỉnh nguyện thư gồm có: LM Nguyễn Văn Lý; hai vị được đề cử giải Nobel Hòa Bình là Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ và BS Nguyễn Ðan Quế, blogger Ðiếu Cày, và nhạc sĩ Việt Khang là người đã bày tỏ lòng yêu nước qua các nhạc phẩm “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Ðâu?”



Ðể được Tòa Bạch Ốc chính thức trả lời trực tiếp, theo quy định, một thỉnh nguyện thư phải đạt được 25,000 chữ ký trong vòng 30 ngày.Tuy nhiên cho đến nay, sau 5 ngày, thỉnh nguyện thư này không những đã đạt được con số cần thiết, mà còn tiếp tục tăng dần trên cả sự mong muốn của những người vận động cho thỉnh nguyện thư ban đầu và còn tạo sự phấn khởi cho toàn thể đồng bào hải ngoại. Hiện nay rất nhiều đoàn thể và tổ chức tại hải ngoại đã vào cuộc, tiếp tay vận động cho thỉnh nguyện thư đạt con số chữ ký tối đa.


Từ sáng Thứ Tư, 8 tháng 2, hơn 30 thiện nguyện viên đủ mọi tuổi tác đã có mặt tại phòng họp rộng lớn của đài SBTN, ngồi làm việc bên những dãy bàn kê dài, chăm chú trên những laptops của mình để ghi danh cho hàng ngàn người. Những người tình nguyện không có laptop đã phụ trách tiếp nhận điện thoại của đồng bào khắp nơi trên nước Mỹ gọi và cung cấp những chi tiết cá nhân để ghi danh vào thỉnh nguyện thư.


Một thiện nguyện viên là cô Bích Phước ở Westminster, mặc dầu sắp đến giờ đi đón con, vẫn ghé qua đài SBTN để xem mình có thể đóng góp được gì cho chiến dịch. Cô cho biết khi đã tiếp nhận phone gọi vào, người bắt phone không nỡ gác máy, vì người gọi vào liên tục, mỗi người gọi và ghi danh cho toàn gia đình có khi lên 7, 8 người. Ðiện thoại reo không dứt, lúc đó đã là buổi chiều của ngày Thứ Hai, có 5 người nghe phone mà ghi không kịp. Cảm tưởng của cô là: “Rất vui, vui vì khẳng định được bằng mắt thấy tai nghe rằng có rất nhiều đồng bào mình xót xa cho quê hương đọa đày, họ hành động theo lương tri, theo lẽ phải khi cơ hội đến chứ không làm thinh vô cảm trước điều sai quấy. Vui vì chúng ta, người Việt ở hải ngoại tỏ ra rất đoàn kết khi hữu sự.”


Cô Linh Trương, chuyên viên điện toán ở thành phố Garden Grove, đến Mỹ theo diện kết hôn cách đây 5 năm. Cô cho biết, theo lời kêu gọi của nhạc sĩ Trúc Hồ, cô đã đến đây mấy ngày hôm nay để giúp hướng dẫn các thiện nguyện viên, phân phối người nhận điện thoại gọi vào hay giúp các bạn trẻ sử dụng laptop. Ðối với những người ở xa, đang lên trang web rồi, mà gặp trở ngại về kỹ thuật thì cô cũng sẵn sàng hướng dẫn. Mấy hôm nay, điện thoại gọi vào quá nhiều nhưng người nhận điện thoại không đủ, nên cô cũng xin gửi lời xin lỗi các cô chú ở xa thông cảm cho tình trạng này và xin vui lòng gọi lại. Mặc dầu chúng ta đã được mục tiêu 25,000 chữ ký – lời cô Linh – xin cố gắng vận động bà con tiếp tục, để cho chính phủ Mỹ cũng như Hành pháp biết đến sức mạnh của cộng đồng chúng ta.


Bản thân tôi khi bước vào căn phòng lớn này của SBTN, cầm máy lên để tiếp nhận phone gọi vào của đồng bào, lòng xúc động vì sự sốt sắng, vui vẻ của mọi người. Một vị cao niên ở tận thành phố Sringfield, Virginia, ông Nguyễn xin ghi tên cho gia đình 4 người, gồm ông bà và hai con trai. Bà Bùi ở Milpitas, Bắc Cali, sốt sắng mở cuốn sổ địa chỉ và điện thoại của các con, ghi danh trong thỉnh nguyện thư 6 người. Cảm động nhất là bà Tuyết Nguyễn, 86 tuổi, ở thành phố San Francisco, giọng nói còn rõ ràng, đích thân gọi vào đài, nhờ ghi danh cho bà. Tôi còn nhớ câu nói của bà: “Làm sao lúc này mà mình ngồi yên được!” Trong khi chúng tôi đang nói chuyện với một gia đình đang gọi vào thì trên máy hiện lên những số điện thoại khác, có khi đến 5 missed calls, không làm sao có thể chuyển máy để trả lời. Hy vọng là đồng bào thông cảm gọi lại lần khác và chúng tôi cũng hy vọng độc giả Người Việt có lòng với đại cuộc xin tình nguyện giúp cho đài SBTN để tiếp nhận điện thoại ghi danh, hay nếu bạn có laptop xin mang đến để ghi danh giúp đồng bào trong website của Tòa Bạch Ốc.



Ông Lê Phú Nhuận từ Texas, cựu nhân viên Việt Nam Thông Tấn Xã đề nghị với đồng bào: “Sau khi đạt đến con số 25,000, một mặt tiếp tục vận động lấy thêm chữ ký, đồng thời đề nghị tiến hành những bước kế tiếp, để duy trì hào khí đấu tranh ít khi có được này, không để cho nó im lặng chìm xuồng, uổng lắm.” Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng cho biết con số kỷ lục trong lịch sử thỉnh nguyện qua trang mạng của Tòa Bạch Ốc hiện nay là 43, cho vụ Anti-counterfeiting Trade Agreement (ACTA). Nhạc sĩ Nam Lộc kêu gọi: “Với những biến động ở quê nhà cùng một số quốc gia khác có người tỵ nạn VN sinh sống, cộng với sự chú tâm đặc biệt của giới truyền thông Hoa Kỳ, xin quý vị cố gắng tiếp tay để chúng ta vượt qua con số 100 ngàn.”


Nhạc sĩ Trúc Hồ cho rằng: “Thời gian này là thời gian chúng ta có sức mạnh và tạo sức mạnh. Sẽ có 200,000 người Mỹ gốc Việt đứng về phía Tổng Thống Obama nếu Obama chận đứng được việc mở rộng thương mãi với VC và đòi hỏi được tự do, nhân quyền cho người dân Việt. Trong vòng một tháng, chúng ta hy vọng sẽ đạt đến con số 200,000. Hiện nay, đài SBTN có 80,000 gia đình khán giả, chỉ cần mỗi gia đình có ba người ký vào thỉnh nguyện thư, chắc chắn chúng ta sẽ có con số trên 200,000. Nhạc sĩ Trúc Hồ cũng nói những lời nhắn gởi đanh thép đến Tòa Bạch Ốc: “Sức mạnh của người Việt tại Hoa Kỳ thuộc quyền tổng thống, nếu tổng thống đi với chúng tôi.”


Xin mỗi người trong chúng ta gọi vào để ghi danh cho mình và gia đình, bạn bè khoảng 5 người thì chúng ta đạt đến con số 200 ngàn chữ ký không có gì là khó, có thể gây một “kỷ lục” và tạo ra một khí thế đấu tranh của người Việt ở hải ngoại.


Số điện thoại gọi vào cho toàn nước Mỹ để ghi danh: 1.888.339.8247


Từ cell phone bạn có thể gửi text cho số: 55678 (Hoa Kỳ), 70734 (Canada).



Ngoài ra Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BPSOS) của TS Nguyễn Ðình Thắng cũng đã lập những văn phòng tại những thành phố sau đây để giúp đỡ đồng bào ghi danh vào thỉnh nguyện thư. Bạn chỉ cần gọi những số sau đây và sẽ có người giúp nếu gặp trở ngại kỹ thuật hay không biết dùng máy điện toán hay Internet:


-Atlanta (GA): 770-458-6700; Camden (NJ): 856-486-7770; Falls Church (VA): 703-538-2190; Houston (TX): 281-530-6888; Louisville (KY): 502-368-1491; Orange County (CA): 714-897-2214; Philadelphia (PA): 215-334-1500; Silver Spring (MD): 301-439-0505; Bayou La Batre (AL): 251-824-7004; Biloxi (MS): 228-436-9999


Bắt đầu hôm nay các thiện nguyện viên của SNTN sẽ có mặt trước các khu chợ ABC, Phước Lộc Thọ, Thuận Phát… để ghi danh giúp đồng bào.

Rao bán cổ phiếu tòa nhà Empire State Building

 

 

NEW YORK (AP) Công ty điều hành tòa nhà Empire State Building dự tính bán cổ phiếu lần đầu tiên cho công chúng, nhằm thu về tối đa đến $1 tỉ.

Empire State Building, một trong những tòa nhà biểu tượng nhất thế giới. Công ty sở hữu nó vừa nộp cáo thị với ủy ban trao đổi chứng khoán Securities and Exchange Commission, dự tính bán cổ phiếu lần đầu tiên cho công chúng. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)

Ngoài tòa nhà này, công ty Empire State Realty Trust, Inc. hiện đang sở hữu và điều hành 12 bất động sản ở Manhattan và các khu vực kế cận New York.

Trong bản khai nộp với cơ quan quản trị cổ phiếu, công ty này chưa tiết lộ tổng cộng có bao nhiêu cổ phiếu liên hệ đến IPO hay giá mỗi cổ phiếu là bao nhiêu. Ngay cả $1 tỉ cũng chưa phải là con số cuối cùng mà còn tùy thuộc vào sự đòi hỏi của giới đầu tư.

Công ty Empire State Realty Trust nói họ dự tính sử dụng số tiền bán được để trả cho một số nhà đầu tư, hoàn trả nợ, trang trải chi phí của IPO và sự thành lập công ty hồi Hè qua, và cho cả các mục đích chung.

Empire State Building được xếp hạng là tòa nhà cao nhất thế giới, từ năm 1931 đến 1972. Tòa nhà này có 102 tầng, hoàn tất vào năm 1931, nổi tiếng với hình chóp nhọn ở trên đỉnh và được làm bối cảnh trong phim “King Kong,” quay vào năm 1933, trong đó có đoạn một con vượn khổng lồ leo lên tòa nhà này.

Empire State Realty Trust, Inc. dự trù bán cổ phiếu trên sàn New York Stock Exchange dưới ký hiệu “ESB.” (TP)

Rohrabacher muốn cho bác sĩ giúp tìm bin Laden vô quốc tịch Mỹ

 

 

WASHINGTONBác sĩ người Pakistan từng giúp CIA truy tầm dấu vết và sau đó hạ sát được bin Laden hồi mùa Xuân năm ngoái, nên được cho vào quốc tịch Mỹ, Los Angeles Times trích thuật lời tuyên bố của ông Dana Rohrabacher, dân biểu đơn vị Costa Mesa.

Cảnh sát và lính Pakistan chận các ngả đường dẫn vào nơi từng là chỗ ẩn nấp của bin Laden. Bác sĩ người Pakistan có công giúp CIA truy tầm và tiêu diệt trùm khủng bố này, được DB Dana Rohrabacher đề nghị cho vào quốc tịch Hoa Kỳ. (Hình: Aamir Qureshi/AFP/Getty Images)

Dân Biểu Rohrabacher đưa ra đề nghị luật, công nhận thành tích đóng góp của Bác Sĩ Shakeel Afridi, bác sĩ trưởng của bệnh viện Jamrud ở Pakistan.

Theo báo Daily Beast, BS Afridi đang trực diện với bản án tử hình, sau khi một ủy ban đặc biệt của chính phủ Pakistan đề nghị truy tố ông về tội phản quốc, vì trợ giúp hoạt động tình báo của nước ngoài.

Qua một văn bản được soạn sẵn, Dân Biểu Rohrabacher nói: “Thật xấu hổ và không thể tha thứ được khi BS Afridi, người từng đóng góp cho cuộc trừ khử trùm khủng bố bin Laden, lại bị Pakistan, được xem như là đồng minh của chúng ta, lại kết tội ông ta phản quốc. Hoa Kỳ cần sát cánh bên những ai giúp đỡ chúng ta. Chúng ta không bao giờ quên ơn BS Afridi.”

Gần đây Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta cũng xác nhận ông Afridi đã giúp CIA truy tầm được nơi ẩn náu của bin Laden, ở Abbottabad, một tòa nhà nằm không xa các trường huấn luyện quân sự cao cấp của Pakistan.

BS Afridi lập chương trình chích ngừa trong địa phương, để lấy mẫu DNA của trẻ em sống bên trong tòa nhà mà giới quân sự Mỹ tin là tương tự với của bin Laden.

Ba tuần sau khi bin Laden bị hạ sát, chính quyền Pakistan bắt giữ BS Afridi, và cả gia đình ông bị mất tích.

Dân Biểu Rohrabacher tiếp, “Công nhận BS Afridi vào quốc tịch của chúng ta là một thông điệp hùng hồn, gửi thẳng đến chính quyền và quân đội Pakistan, những kẻ đã che chở cho kẻ chủ chốt vụ 11 Tháng Chín trong những năm qua. Nay lại đi trả thù người giúp đưa bin Laden ra trước công lý.”

Dân Biểu Rohrabacher cũng là người năm ngoái từng đề nghị dự luật nhằm ngưng hằng tỉ dollar tiền viện trợ cho Pakistan. (TP)

Hải tặc giết thuyền trưởng tàu hàng

 


LAGOS, Nigeria (AP)Hải tặc tấn công một tàu vận tải ngoài khơi Nigeria hồi sáng sớm Thứ Hai, bắn chết thuyền trưởng và cơ khí trưởng, biến vùng Vịnh Guinea trở nên ngày càng nguy hiểm hơn đối với các thương thuyền.








Bản đồ Vịnh Guinea, nơi vừa xảy ra ba vụ hải tặc tấn công trong một tuần. Vụ mới nhất xảy ra vào sáng sớm Thứ Hai ngoài khơi Nigeria, một thuyền trưởng và một cơ khí trưởng bị trúng đạn chết. (Hình: Wikipedia)


Văn Phòng Hàng Hải Quốc Tế cho biết, vụ sát hại xảy ra sau khi một tàu khác bị tấn công vào cuối tuần và hải tặc cũng cướp một tàu dầu ở ngoài khơi quốc gia lân cận Benin hôm Thứ Năm.


Vụ tấn công hôm Thứ Hai xảy ra cách bờ biển Lagos 110 hải lý. Lagos là thủ đô thương mãi và cũng là hải cảng lớn nhất của Nigeria. Theo tổ chức theo dõi hải tặc, hầu hết thủy thủ trên tàu, ngoại trừ nhân viên trong đài chỉ huy, đều trốn vào một phòng an ninh trong khi súng nổ ở bên ngoài. Hải tặc xả súng bắn bừa khiến thuyền trưởng và cơ khí trưởng tử thương.


Tổ chức theo dõi hải tặc cho biết chưa có thêm thông tin nào mới về số phận của con tàu và thủy thủ đoàn, kể cả chưa rõ tên của con tàu là gì.


Hôm Thứ Bảy, hai tàu nhỏ cướp một tàu vận tải ở vùng biển cách thủ đô Lagos 70 hải lý. Thủy thủ đoàn trốn bên trong một phòng an ninh khi hải tặc bắn vào con tàu rồi bỏ đi sau đó 25 phút.


Trước đó vào ngày Thứ Năm, một tàu dầu bị hải tặc cướp ở ngoài khơi Benin, cách thủ đô Cotonou chừng 80 hải lý. Tổ chức chưa có thêm thông tin mới về vụ này.


Hải tặc vùng Tây Phi ngày càng bạo động hơn khi tấn công các tàu hàng, thay vì bắt cóc thủy thủ đoàn như ở ngoài khơi Somalia. Các nhà phân tích tin rằng hải tặc đến từ Nigeria, nơi chính quyền tham nhũng, khiến tội phạm ngày càng lộng hành. (TP)


 

Bà Quả Phụ Ngô Bá Tân

 






Tổng thống Obama công bố ngân sách năm 2013

 


Giảm chi, giảm thuế lương, tăng thuế giàu, đầu tư hạ tầng




WASHINGTON (AP)Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Hai công bố ngân sách $3.8 ngàn tỉ cho năm 2013, trong đó mức thâm thủng giảm bớt được $4 ngàn tỉ cho thập niên sắp đến. Tuy nhiên kế hoạch của tổng thống ít hạn chế các chương trình y tế, món chi phí có thể dẫn đến thâm thủng trong tương lai.









Nhân viên Sở In Ấn Chính Phủ đem giao các bản ngân sách liên bang tài khóa 2013 đến Ủy Ban Ngân Sách Hạ Viện, ở Capitol Hill tại Washington DC, hôm Thứ Hai, 13 Tháng Hai, 2012. (Hình: AP/J Scott Applewhite)


Phe Cộng Hòa lập tức công kích dữ dội, cho là đi theo vết xe cũ của đề nghị từng bị bác bỏ trước đây. Trận chiến về ngân sách có vẻ như là một đề tài chính trong chiến dịch vận động tranh cử tổng thống vào mùa Thu.


Tổng thống sẽ giảm được thâm thủng chừng $1.5 ngàn tỉ nhờ tăng thuế đánh vào giới giàu có, kể cả bãi bỏ trừ thuế cho một số doanh nghiệp lớn. TT Obama phủ nhận sự tố cáo của Cộng Hòa cho đây là cuộc đấu tranh giai cấp. Trong thông điệp về ngân sách, tổng thống nói: “Ðây không phải là đấu tranh giai cấp mà chính là vì phúc lợi quốc gia.”


Thông điệp của tổng thống giống như điều ông đã nhắc đến trong Thông Ðiệp Thường Niên Toàn Quốc, khi bênh vực đề nghị tăng thuế đánh vào người giàu. Tổng thống thêm rằng, kiểm soát được sự thâm thủng ngân sách là gánh nặng trách nhiệm ai ai cũng cần phải chia sẻ. Tổng thống tiếp:


“Ðây tôi muốn nói về sự chọn lựa công bằng, có lợi không những chỉ cho những ai đã thành tựu tuyệt vời trong vài thập niên qua, mà còn có ích cho cả giai cấp trung lưu, những người đã vật lộn để leo được vào hạng trung lưu và kinh tế nói chung.”


Trong khi giới chức chính phủ bênh vực toàn thể kế hoạch như là một sự tiếp cận kinh tế có cân bằng, phe Cộng Hòa lại tấn công, cho đó là sự thất bại do không kiểm soát được thâm thủng ngân sách, như TT Obama đã từng hứa vào năm 2009, rằng sẽ cắt mức thâm thủng xuống còn phân nửa vào cuối nhiệm kỳ.


Lãnh tụ Cộng Hòa Thượng Viện Mitch McConnell, tiểu bang Kentucky nói: “Ðây chẳng phải là ngân sách gì cả mà là một hồ sơ vận động tranh cử. Tổng thống đang trốn tránh trách nhiệm dìu dắt và đang dùng ngân sách để gây phân hóa.”


Dân Biểu Cộng Hòa Paul Ryan, chủ tịch Ủy Ban Ngân Sách Hạ Viện nói, TT Obama đã tránh né “trách nhiệm nắm bắt vấn đề ngân sách thực sự của đất nước.”


DB Ryan đang chuẩn bị một đề nghị ngân sách thay thế đề nghị của TT Obama, đề nghị này tương tự với đạo luật từng được Hạ Viện chấp thuận hồi năm ngoái nhưng thất bại ở Thượng Viện, nơi nhiều dân cử chống lại phần thay đổi quan trọng của Medicare.


Phe Cộng Hòa thách thức con tính vạch ra trong đề nghị ngân sách của TT Obama, nói rằng ngân sách đó hai lần được kể là làm giảm thâm thủng, vốn đã được chấp thuận trong cuộc mặc cả ngân sách hồi Tháng Tám, đồng thời cũng nhận tiết kiệm được $848 tỉ nhờ chấm dứt cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, dù rằng số tiền này sẽ không được đem ra chi tiêu.


Kế hoạch chi tiêu mới của tổng thống dự liệu ngân sách năm nay thâm thủng khoảng $1.33 ngàn tỉ, đánh dấu bốn năm liên tiếp thâm thủng nằm ở trên mức $1,000 tỉ.


Kế hoạch chi tiêu dự liệu làm giảm thâm thủng xuống còn $901 tỉ trong năm 2013, bắt đầu vào ngày 1 Tháng Mười. Ðiều này phản ảnh mức chi tiêu $3.8 tỉ cho năm tới, tăng 0.2% so với năm nay, và một sự gia tăng thu nhập cho chính phủ chừng 17.5% từ tiền thuế.


Mức thâm thủng dự liệu được đưa xuống dần dần còn $575 tỉ trong năm 2018, được xem là cao hơn mọi thâm thủng nào khác trước khi TT Obama nắm nhiệm sở. Mức thâm thủng này có thể thấp hơn tổng số nền kinh tế khoảng 3%, tuy nhiên, nằm ở mức mà các kinh tế gia xem là có thể cầm cự được.


Ðề nghị ngân sách của TT OBama được cắt xén sít sao với phương pháp tiếp cận kinh tế ông từng vạch ra hồi Tháng Chín, khi trình lên “siêu ủy ban” của Quốc Hội nhưng không được chấp thuận về khoản ít nhất $1.2 ngàn tỉ chi tiêu thêm, để duy trì cho những cắt giảm chưa trở nên hiệu lực vào Tháng Giêng tới.


Dự thảo ngân sách của TT Obama gắn liền với mức giới hạn của biểu quyết ngân sách hằng năm, đã được chấp thuận hồi Tháng Tám, được vạch ra nhằm tiết kiệm $1,000 tỉ trong thập niên tới. Ngân sách mới của tổng thống cũng hướng đến mức thuế $1.5 tỉ cao hơn, chủ yếu là cho phép việc giảm thuế có từ thời TT Bush hết hiệu lực vào cuối năm nay đối với gia đình kiếm được $250,000 mỗi năm trở lên.


Trong quá khứ, TT Obama cũng từng đề nghị bỏ việc giảm thuế cho người giàu, đồng thời đem áp dụng qui tắc của tỉ phú Warren Buffett, đòi hỏi gia đình làm được trên $1 triệu mỗi năm phải đóng thuế lợi tức ít nhất 30%.


TT Obama cũng áp đặt một mức thuế mới trị giá $61 tỉ trong thời hạn 10 năm đối với các ngân hàng lớn, nhằm thu hồi lại phí tổn của việc cứu nguy tài chánh (financial bailout), đồng thời bỏ tiền ra để giúp chủ nhân những căn nhà đang đứng trước tình trạng bị ngân hàng xiết nợ. Ðề nghị của tổng thống cũng giúp thu thêm được $41 tỉ trong mười năm, bằng cách chấm dứt giảm thuế đối với các công ty khai thác dầu hỏa, khí đốt và than đá, đồng thời nhận đã tiết kiệm đáng kể từ sự chấm dứt cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan.


Ngoài ra cũng tiết kiệm được $25 tỉ qua việc cắt giảm chi phí trong ngành Bưu Ðiện, gồm việc ngưng giao thư vào ngày Thứ Bảy.


Trong số những khu vực nhắm đến để tăng chi tiêu, TT Obama để nghị tiêu thêm $476 tỉ vào các dự án giao thông, gồm nỗ lực mở rộng dịch vụ hỏa xa trong các đô thị.


Ðể tạo công ăn việc làm trong ngắn hạn, TT Obama đề nghị đầu tư “ứng trước” $50 tỉ cho khu vực giao thông, $30 tỉ cho việc tân tiến hóa ít nhất 35,000 trường học, và $30 tỉ để giúp các tiểu bang mướn thêm giáo viên và cảnh sát, nhân viên cấp cứu và cứu hỏa. Phe Cộng Hòa ở Quốc Hội chống lại chi tiêu thêm để kích thích kinh tế, điều mà họ đã từng cản trở trong quá khứ.


Về Medicaid, chương trình săn sóc y tế của chính phủ dành cho người nghèo và tật nguyền, số tiền sẽ tăng gấp đôi từ $225 tỉ trong năm nay lên đến $589 tỉ vào trước năm 2022. (TP)

Bà Quả Phụ Ngô Bá Tân

 






Ông Nguyễn Quý Nhiều

 






Tổng Thống Obama muốn gia tăng huấn nghệ tại đại học cộng đồng

 

 

ANNANDALE, Virginia (AP) Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Hai kêu gọi Quốc Hội hãy cấp số tiền $8 tỉ để giúp huấn nghệ các sinh viên đại học cộng đồng để đáp ứng nhu cầu của các ngành kỹ thuật cao; đồng thời tạo khuyến khích tài chánh cho các trường có nhiều sinh viên tốt nghiệp kiếm được việc làm.

Tổng Thống Barack Obama bắt tay khán giả sau khi nói chuyện về việc khuyến khích dạy nghề trong các đại học cộng đồng, tại Northern Virginia Community College ở Annandale, Va. (Hình: AP Photo/Susan Walsh)

Quỹ này là một phần dự thảo ngân sách năm 2013 của Tổng Thống Obama. Ngân sách này cũng nhằm mục đích đạt được mức giảm thiểu thâm thủng ngân sách khoảng $4 ngàn tỉ trong thập niên tới bằng cách giới hạn chi tiêu chính phủ và tăng thuế đánh vào người giàu, cùng lúc gia tăng tiền chi vào một số lãnh vực, kể cả giáo dục.

Ông Obama cảnh cáo Quốc Hội rằng ngăn cản đầu tư vào giáo dục và các đề nghị khác trong ngân sách của ông sẽ là sự “ngăn cản phục hồi của nước Mỹ.”

Tòa Bạch Ốc nói rằng quỹ Ðại Học Cộng Ðồng này sẽ huấn luyện khoảng 2 triệu người cho các công việc trong những ngành nghề có khả năng phát triển mạnh như lưu trữ hồ sơ y tế điện tử và an ninh mạng trong những lãnh vực như y tế, giao thông và sản xuất.

Một yếu tố chính trong kế hoạch gia tăng tài trợ cho đại học cộng đồng là khuyến khích các trường này cải thiện khả năng huấn nghệ, nghĩa là sẽ ưu tiên hỗ trợ tài chánh cho các trường đào tạo sinh viên có khả năng, dễ kiếm được việc sau khi tốt nghiệp.

Tổng Thống Obama nói rằng các trường đại học cộng đồng cần có nguồn tài nguyên để trở thành trung tâm đào tạo sinh viên có khả năng để ngay lập tức đáp ứng nhu cầu của doanh nghiệp. (V.Giang)

Tường Chinh Nguyễn


Cô Tường Chinh Nguyễn tốt nghiệp cử nhân báo chí tại đại học California State University Fullerton năm 2003 và có bằng Cao Học Thương Mại đại học Vanguard, Costa Mesa, năm 2006.


Cô từng có kinh nghiệm dạy kèm học sinh từ lớp 1 đến lớp 12 và cố vấn các vấn đề về du học tại Hoa Kỳ. Cô nói có khả năng ngoại giao và có thể đại diện công ty trong các dự án thương mại. Cô thông thạo Anh Việt ngữ và cần tìm việc làm hợp với khả năng nhưng gần nhà để có thể lo cho gia đình. Chủ nhân có nhu cầu tìm người với khả năng vừa kể, xin vui lòng liên lạc với cô Tường Chinh Nguyễn bằng email về địa chỉ: [email protected]

‘Ðình chỉ công tác’ hay ‘ném đá ao bèo’?

 


Tư Ngộ/Người Việt


Tiếp theo quyết định tạm “đình chỉ công tác” với hai ông chánh và phó chủ tịch huyện Tiên Lãng, ông Bí thư Ðảng ủy Phạm Ðăng Hoan và Chủ tịch UBND xã Vinh Quang Lê Thanh Liêm cũng bị tạm “đình chỉ công tác” 15 ngày.


Theo TTXVN, hai ông này chỉ bị ngừng công việc hai tuần lễ, theo quyết định đọc cho các ông nghe ngày 13 tháng 1, 2012, để “tiến hành kiểm điểm” liên quan tới việc cưỡng chế khu đầm nuôi thủy sản của gia đình anh em ông Ðoàn Văn Vươn ngày 5 tháng 1, 2012 vừa qua.








Chủ tịch xã Vinh Quang Lê Thanh Liêm (trái) và bí thư đảng ủy xã Phạm Ðăng Hoan (phải). (Hình: Người Lao Ðộng)


“Kiểm điểm” chỉ là hình thức trừng phạt nhẹ nhất trong hệ thống đảng và guồng máy công quyền CSVN. Sau khi viết bản “kiểm điểm” nhận lỗi qua quýt là có “sơ sót” hay “nhận thức hạn chế” thì có thể mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Ném đá ao bèo.


Hai ông quan huyện Tiên Lãng và hai ông quan xã Vinh Quang sau 15 ngày “đình chỉ công tác” có thể được phục hồi chức vụ và quyền sinh sát, bổng lộc vẫn giữ nguyên hay có thể bị truy tố gì không, không hề có một dấu hiệu gì.


Ðiều tra về việc phá nhà ông Vươn, ông Quý thì hiện đang do ông Ðại tá Công an Ðỗ Hữu Ca cầm đầu. Ông Ca là người có mặt ở cuộc cưỡng chế, chỉ huy cán bộ, thuộc cấp. Sau cưỡng chế, ông còn khoe kế hoạch cưỡng chế thực hiện “hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay,” có thể làm thành “giáo án” để dạy những lần cưỡng chế khác sau này.


Không thấy ông bị nêu tên trong số những người phải “kiểm điểm” ở cấp thành phố Hải Phòng.


Ðã có nhiều lời âu lo trên một số blog đòi hỏi các cuộc điều tra cũng như chỉ huy thi hành “quyết định của thủ tướng” phải do cấp trung ương làm mới hy vọng tránh lạm quyền bao che lẫn nhau. Nhưng tới giờ thì người ta chỉ thấy các ông quan ở Hải Phòng ra lệnh đồng sự “kiểm điểm” lẫn nhau, ra lệnh cho huyện Tiên Lãng “kiểm điểm” rồi huyện xuống xã Vinh Quang ra lệnh “kiểm điểm.”


Ông Ca khi bị vặn về chuyện phá nhà dân bất hợp pháp đã tuyên bố rằng, “Hiện không biết ai phá nhà dân, chỉ biết không có lệnh phá.”


Khi có lệnh từ trung ương là vụ cưỡng chế hoàn toàn trái luật, công an Hải Phòng bắt buộc phải “khởi tố vụ án phá nhà ông Ðoàn Văn Vươn,” anh em ông Vũ Văn Kết, người có chiếc xe xúc phá nhà anh em ông Vươn, vội vàng xuất hiện khai ra những lời đầu tiên để chạy tội. Anh em ông khai chỉ là người được thuê phá lấy 1.5 triệu đồng cho 3 giờ làm công. Trong lúc phá, có sự hiện diện của ông Bí thư xã Phạm Ðăng Hoan và Chủ tịch xã Lê Thanh Liêm chỉ huy. Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền chạy xe máy tới xem rồi đi.


Cuối cùng ai sẽ bị truy tố việc phá nhà trái pháp luật, đợi xem ông Ðỗ Hữu Ca vạch vẽ ra sao. Hay cuối cùng tài xế lái xe xúc sẽ chỉ là người duy nhất phải viết “kiểm điểm”?


Nếu sau cái án treo ghế 15 ngày, anh em ông Liêm ông Hiền, ông Khanh, ông Hoan vui vẻ về nhận lại chỗ ngồi thì gia đình anh em ông Vươn sẽ tiếp tục bị đì “tới bến.” Muốn sống cũng chưa chắc sống nổi đâu, cho dù những cái quyết định sai trái của ông chủ tịch huyện Tiên Lãng bị thu hồi.


Ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên chủ tịch UBND tỉnh An Giang, em ông Nguyễn Minh Triết, viết một bài trên báo Người Lao Ðộng ngày 13 tháng 2, 2012 bình luận rằng cái lệnh truy tố anh em ông Ðoàn Văn Vươn tội “chống người thi hành công vụ,” rằng “về hình thức thì rõ ràng là có tội, nhưng về bản chất thì là chống người làm sai, cướp phá tài sản của công dân thì lại là có công. Luật pháp được đặt ra để bảo vệ quyền lợi công dân và trật tự xã hội. Luật pháp quy định những việc nhà nước phải làm và công dân không được làm. Xét theo tinh thần này thì chính quyền nhà nước huyện Tiên Lãng và TP Hải Phòng đều sai. Từ cái sai có tính mở đường dẫn đến cái sai của anh em ông Ðoàn Văn Vươn: “Chống người thi hành công vụ.”


Chính vì vậy ông đặt dấu hỏi là: “Thử hỏi, không có tiếng nổ do gia đình ông Vươn gây ra thì ai nghe để mà vạch trần những việc làm sai trái của chánh quyền Hải Phòng? Ðó chính là tình tiết giảm tội, tăng công. Còn tội danh ‘Giết người’ là quy chụp theo lối suy diễn tất yếu: Có nổ vũ khí tự chế có thể gây thương vong. Vậy lực lượng cưỡng chế có cả bộ đội, trang bị vũ khí và phương tiện hiện đại, có cả chó bẹc-giê chực xé xác người để làm gì, nếu không nói là để chuẩn bị ‘giết người’? Chưa kể sau đó còn phá hoại tài sản công dân – phá nhà người ta trước ngày Tết cổ truyền thiêng liêng thì có gọi là quá ác?”


Chính vì kẻ cầm quyền cố tình trái luật để cướp tài sản của dân, Luật Sư Trần Ðình Triển, trong một cuộc phỏng vấn của đài FRI hôm Thứ Bảy cho rằng “không thể xem ông Ðoàn Văn Vươn là chống người thi hành công vụ.” Bởi vì hành vi của anh em ông Vươn là “chống lại hành vi trái pháp luật.”


Theo ý kiến LS Triển, việc ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh quan quyền các cấp của Hải Phòng “kiểm điểm” là sai, là “chưa hợp lòng dân, chưa đúng pháp luật.”


LS Triển đòi hỏi phải truy tố những người thực hiện quản lý đất đai (bất chấp luật pháp) không kể những người phá hủy tài sản công dân.


Sau cái “kết luận của thủ tướng,” nhiều báo vội vàng tung hô ba Dũng rầm rĩ từ “Quyết định của thủ tướng thấu tình, đạt lý” (báo Dân Trí” hoặc như TTXVN: “Người nuôi trồng thủy sản phấn khởi với kết luận vụ Tiên Lãng,” và nhiều nhiều nữa đồng một nhịp “mẹ hát con khen hay.”


Nhưng hãy đợi đó. Người ta mới chỉ được coi màn một (chống cưỡng chế), màn hai (kết luận và thi hành kết luận) của vở tuồng. Ðể xem màn ba, màn bốn, sắp tới ra sao. Ðừng mừng vội.


Hàng ngàn, hàng chục ngàn vụ cưỡng chế đã xảy ra trên cả nước, những cuộc biểu tình chống đối có khi hàng ngàn người, khiếu kiện từ năm này sang năm khác, nhưng chưa có vụ nào người dân thắng được bọn cướp ngày. Chỉ có những người “chống người thi hành công vụ” hay cầm đầu biểu tình là bị bỏ tù. Tất cả đều chìm xuồng.

Tin mới cập nhật