
Chỉ số Dow Jones lên mức kỷ lục, trên 24,000 điểm
-Việt Nam muốn bán phần lớn cổ phần nhà máy bia Sài Gòn
-Chỉ số Dow Jones lên mức kỷ lục, trên 24,000 điểm
-Thêm một thuyền Bắc Hàn chở 10 người trôi giạt vào Nhật
Một nữ công nhân ở Bình Dương đốt xưởng may
BÌNH DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Bất mãn với công việc, một nữ công nhân làm việc cho công ty may ở Bình Dương đã đốt nhà xưởng nơi mình làm việc, gây thiệt hại hàng trăm triệu đồng.
Ngày 1 Tháng Mười Hai, công an thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, bắt giam bà Nguyễn Thị Thúy (42 tuổi, quê Kiên Giang), công nhân công ty EXO (ở phường Phú Tân, Thủ Dầu Một), và đưa đến công ty để thực nghiệm hiện trường vụ “Hủy hoại tài sản công ty.”
Theo báo Thanh Niên, rạng sáng 24 Tháng Mười Một, trong lúc các công nhân khác nghỉ và đi ăn giữa ca (ca 3), bà Thúy lẻn vào xưởng may dùng bật lửa phóng hỏa, đốt những tấm vải và hàng thành phẩm.
Sau khi ngọn lửa bùng phát khoảng 15 phút, bảo vệ công ty và những công nhân khác dùng nước, bình chữa cháy để dập lửa và gọi công an phòng cháy chữa cháy đến hỗ trợ. Theo ước tính ban đầu, vụ cháy đã gây thiệt hại khoảng 260 triệu đồng (khoảng $11,444).
Thấy vụ cháy xảy ra bất thường, công ty EXO đã báo cho công an. Qua khám nghiệm hiện trường, xem lại hình ảnh camera an ninh, công an xác định người gây ra vụ cháy là bà Thúy.
Làm việc với cơ quan công an, bà Thúy đã thừa nhận và cho biết do bất mãn trong công việc nên đốt xưởng may rồi nghỉ việc. (Tr.N)
Trần Thanh Hiệp: ‘Sinh vật lưỡng cư?’
(Tiếp theo và hết)
Đề cập tới nhà văn Trần Thanh Hiệp mà bỏ quên con người làm chính trị của ông, tôi cho là một khiếm khuyết lớn. Bởi vì, tiểu sử của ông, ngay từ thời còn là sinh viên, đã cho thấy năng khiếu ông có là năng khiếu thiên về chính trị. Cụ thể là ông đã giữ vai trò “chủ nhiệm” đặc san “Lửa Việt,” tiếng nói của Hội Sinh Viên Hà Nội Di Cư, ngay những ngày đầu ở miền Nam.
Trước khi được chọn đại diện cho chính quyền VNCH, tham dự hội nghị Paris đầu thập niên 1970, nhà văn Trần Thanh Hiệp cũng đã từng là bộ trưởng Lao Động và dành nhiều thời gian cho những phong trào chính trị, đảng phái,…
Ở cả hai lãnh vực văn học và chính trị, ông đều cho thấy khả năng chuyên môn bén nhạy, khiến cho hơn một nhà văn đã phải nói rằng, nhà văn Trần Thanh Hiệp có khả năng bẩm sinh của sinh vật “lưỡng cư,” (sống được trên bộ cũng như dưới nước) – tức ở môi trường nào, ông cũng xuất sắc, cũng thích hợp và đạt được những điều mình muốn.
Thời gian sống ở hải ngoại, ông đã cống hiến cho lãnh vực chính trị, nhiều luận thuyết. Một trong những luận thuyết của ông, có tên “Vai trò biểu tượng của tri thức Việt Nam trước nền văn hóa thứ ba,” in trong tuyển tập “Việt Nam Trên Đường Dân Chủ Hóa” do nhà xuất bản Thái Bình Dương ở Paris ấn hành, cách đây trên dưới 10 năm.
Bài viết hay luận thuyết này của ông đã nhận được quan tâm, chia sẻ của rất nhiều độc giả. (6)
Theo tác giả luận thuyết này thì có ba ngộ nhận liên quan tới cụm từ “trí thức,” bao gồm cả trí thức Việt Nam quá khứ và, hôm nay.
-Về ngộ nhận thứ nhất, nhà văn Trần Thanh Hiệp chỉ ra rằng, phương Đông đánh đồng “trí thức” với ý niệm hay vai trò của “kẻ sĩ.” Ý niệm đó, từ nền văn hóa Trung Hoa, du nhập vào Việt Nam.
Nói ngắn gọn thì “trí thức” hay “kẻ sĩ” theo quan niệm Việt Nam là một thứ giai cấp xã hội. Hoàn toàn không giống quan niệm về “trí thức” ở phương Tây. (7)
Còn từ ngữ intellectuel, tiếng Pháp hay intellectual, tiếng Anh, đã được dùng để chỉ những nhà văn, nhà giáo, nghệ sĩ nổi tiếng về học thuật, dám công khai phê phán hay lên án những xúc phạm trầm trọng tới nhân phẩm con người của giới cầm quyền… Do đó, nó trở thành trung tâm của ý thức xã hội đương thời. Nhưng trí thức Tây phương không mang ý nghĩa giai cấp xã hội, mà chỉ phản ánh tâm thái cá nhân cùng vai trò của mình trong xã hội. (8)
Tác giả Trần Thanh Hiệp nhắc nhở: “Bởi thế, khi bàn về trí thức ở Việt Nam, nên tránh đồng hóa “sĩ” với “trí thức.”
-Về ngộ nhận thứ hai, nhà văn Trần Thanh Hiệp cho rằng, người trí thức xuất phát từ chế độ chính trị nào, cũng đều là trí thức như nhau. Nhưng nếu căn cứ vào quan niệm về trí thức của Lênin trong bức thư trả lời nhà văn Maxim Gorky ngày 15 Tháng Chín, 1919, thì trí thức được đào tạo trong chế độ tư bản, trên thực tế “không phải là bộ não mà là cứt!” Sau này, Mao Trạch Đông cũng ví trí thức với phân người! (9)
Tới đây thì ông kết luận rằng, dưới chế độ Cộng Sản ở Việt Nam, đã không có những người “trí thức đúng như mẫu phương Tây.”
-Về ngộ nhận thứ ba, sau cùng là, một số ý kiến cho rằng ở Việt Nam đã có những nhà trí thức, hoặc là những người tiếp diễn, trong thời đại mới, nếp sống của những kẻ “sĩ” thời cổ đại ở Trung Hoa!? Nhà văn Trần Thanh Hiệp ghi lại cả hai quan điểm trong và ngoài nước, như sau:
Trí thức đầu tiên trong nước, được nhà văn Trần Thanh Hiệp dẫn chứng là Giáo Sư Chu Hảo.
Ông Hảo từng là cựu thứ trưởng Khoa Học, Công Nghệ và Môi Trường, hiện là ủy viên Hội Đồng Trung Ương Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam (Vusta) tuyên bố với đài phát thanh BBC nhân đầu năm mới 2012, rằng, theo quan niệm của ông thì, người trí thức phải có “…Khả năng độc lập tư duy, khả năng dám bảo vệ chính kiến của mình, khả năng dự báo và tạo ra dư luận lành mạnh trong xã hội…” Nhưng “chưa có nhiều.” Từ đó, ông Hảo kết luận, tầng lớp trí thức Việt Nam, chưa thành hình sau 1954 ở miền Bắc và sau 1975, ở miền Nam…”
Trước phát biểu của Giáo Sư Chu Hảo, ở hải ngoại, nhà văn Phạm Thị Hoài, một khuôn mặt văn nghệ nổi bật ở hải ngoại, cho rằng, những người mang danh là trí thức ở Việt Nam chỉ lo “phò chính thống.” Bà xếp ông Chu Hảo vào loại trí thức trung thành với đảng. Hay, ông ta (như nhiều trí thức khác), đã chỉ làm công việc mà bà gọi là “Giải phẫu thẩm mỹ cho một chế độ toàn trị, giúp nó tồn tại mỹ miều hơn,” để kiếm chút hư danh hoặc địa vị hão huyền mà thôi.
Qua một cách diễn tả khác, nhà toán học có tầm cỡ quốc tế, Ngô Bảo Châu, cũng xác nhận tình trạng ở Việt Nam không có trí thức kiểu phương Tây khi ông phát biểu rằng “Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm ‘trí thức’…”
Theo Giáo Sư Ngô Bảo Châu thì “giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.”
Nhà văn Trần Thanh Hiệp cũng trích dẫn một phát biểu của nhà văn Albert Camus khi nhà văn này nói, đại ý, không có trí thức phục vụ chế độ mà chỉ có trí thức “phục vụ con người.”
Trước khi bước vào nền “Văn Hóa Thứ Ba/ Third Culture,” nhà văn Trần Thanh Hiệp nhắc tới hiện tượng rồi đây, con người sẽ phải sống chung với máy (Cyborg-power society).
Ông nói, theo nhà tương lai học Edouard Cornish, sự thay đổi đầy đảo lộn này sẽ tạo ra những nhu cầu mới, gây nên những xung đột mới, khiến cho các cá nhân cảm thấy bất ổn trong đời sống. Nhưng không ai có thể “đứng ngoài cơn lốc đổi đời lịch sử này.”
Vì thế, muốn hay không muốn, nhân loại cũng phải tiếp tục xây dựng cuộc đời. Ở trường hợp này, Albert Einstein cho rằng, trí thức sẽ đóng vai trò đắc lực nhất.
Ông kể, trong cuốn sách “Văn Hóa Thứ Ba” (The Third Culture), xuất bản năm 1963, nhà tương lai học John Brochman cho biết các nhà trí thức của nền văn hóa thứ ba có khuynh hướng tránh né lớp người trung gian (middleman). Vì họ muốn tự chính họ tìm được cách biểu thị tư tưởng thâm hậu của mình, sao cho lớp trí thức bình dân có thể bắt kịp đà chuyển hóa đã tới cực đỉnh và khoa học trong đời sống con người, đã giữ một vai trò rất quan yếu…
Tóm lại, trí thức biểu tượng cho nền văn hóa thứ ba phải là nhân vật có khả năng gắn liền với quần chúng, hay đại chúng gồm đủ mọi tầng lớp của toàn thể dân tộc.
Nhà văn Trần Thanh Hiệp nhấn mạnh: Muốn trở thành biểu tượng trí thức của dân tộc thì con người trí thức phải gắn liền với lịch sử dân tộc, mang trong mình dấu ấn “tiêu thức sơ nguyên” (archetype) tức là những vang vọng đời sống tâm linh của dân tộc trong quá trình sống còn, nối tiến hóa trải qua sinh hoạt thăng trầm của cộng đồng.
Ông kết luận bài viết của mình trong niềm tin và hy vọng rằng, lịch sử, cũng như dân tộc, đang chất vấn trí thức Việt Nam. Và thời đại cũng đang đặt tầng lớp này trước những thử thách gay go. Nhưng theo họ Trần thì: “Đó lại chính là cơ hội cho trí thức Việt Nam triển khai tài năng và phẩm hạnh để mở đường phục hưng và tiến hóa cho dân tộc vậy.” (Du Tử Lê)
Chú thích:
(6) Dẫn theo VanhoamagazineOnline.com
(7) Nhà văn Trần Thanh Hiệp đã dẫn chứng bằng hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ: “Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt, dân hữu tứ sĩ vi chi tiên” (tước có năm bậc thì sĩ cũng dự vào; dân có bốn nghề thì sĩ đứng đầu tiên).
(8) Phân đoạn này, nhà văn Trần Thanh Hiệp dựa theo một bài phân tích của tác giả Chức Sa Mộng, bài viết bằng Hoa Ngữ đăng trên mạng Internet, bản dịch của Quốc Trung.
(9) Tác giả trích dẫn Nguyễn Đình Đăng, Lênin Toàn Tập, tái bản lần thứ 5, nhà xuất bản Văn Học Chính Trị, 1978, tập 51, trang 48, 49).
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Oh My Dak Nong
Miền Nam là một vùng đất mới nên nhiều địa phương được gọi theo ngôn từ của người dân bản địa: Phan Rí, Phan Rang, Nha Trang, Tha La, Bưng Môn, Cà Bây Ngọp, Chắc Cà Đao, Mặc Cần Dưng, Lấp Vò, Sa Đéc, Cà Mau, Kon Tum, Pleiku, Đà Lạt.
Với thời gian, một số địa danh “bị” Việt hóa và trở nên quen thuộc hơn tên gốc: B’lao/Bảo Lộc, Langbiang/Lâm Viên, Dak Nong/Gia Nghĩa…
Tôi sống hơi nhiều năm ở Cao Nguyên Lâm Viên, và bị giam rất nhiều tháng ở trại Tân Rai (Bảo Lộc) nhưng chưa bao giờ có dịp đặt chân đến Gia Nghĩa cả – chỉ được nghe nhà văn Võ Phiến nói qua thôi nhưng cũng thấy… thương quá xá rồi:
“Về hơn một phương diện, Đà Lạt với Gia Nghĩa là hai đô thị anh em: Gia Nghĩa cũng đồi cũng dốc, cũng khí hậu mát, cũng phong cảnh đẹp, cũng muốn là một thành phố du lịch như Đà Lạt. Nhưng Gia Nghĩa muốn mà chưa thành.
Một người địa phương tiết lộ, đầy hãnh diện:
-Hồi đó, khu này đâu được phép cất nhà? Cả cái thung lũng này tính biến thành một cảnh hồ đó, ông ơi. Xây cái đập chận ngang quãng sông Dak Nong này lại, thế là có một hồ nước lớn ở giữa thành phố. Lớn và sâu hơn hồ Vịt bên kia nhiều, ông tưởng tượng coi, đẹp chớ: trên hồ thì du thuyền, quanh bờ hồ cho cất mấy cái khách sạn, sớm chiều sương tỏa…
-Thế thì đẹp lắm.
-Ấy, đâu phải chỉ có vậy? Ông đã đi thác Bukhol chưa? Chưa hả? Phải, đáng tiếc, bây giờ không mấy an ninh. Hồi đó, thác Bukhol cũng có chương trình chỉnh trang. Thác Bukhol, tôi cam đoan với ông không thua bất cứ thác nào khác…
-Tôi tin.
-Vả lại ở nơi nào giữa thành phố có được mấy chục mẫu cam, quýt, nhãn, xoài như ở đây? Hả? Toàn giống chọn lọc. Vườn Ương bên kia con suối Dak Ut đó. Bây giờ tan hoang, nhưng hồi đó…
-Hồi đó là?
-Hồi ông Ngô Đình Diệm. Ông Ngô hứa hẹn sẽ xây dựng Gia Nghĩa thành ra một trung tâm du lịch. Như Đà Lạt.
-Như Đà Lạt?
-Nghĩa là đại khái thế, nhưng không hẳn thế. Đà Lạt dành cho du khách tư bản, ngoại quốc; Gia Nghĩa dành cho khách trung lưu, quốc nội. Công tư chức chẳng hạn, mỗi kỳ nghỉ phép có thể lên đây chơi. Khí hậu dễ chịu lắm ông ơi…
Gia Nghĩa bây giờ chỉ là cái phần nổi lên trước mắt của một băng sơn. Đừng chê là nhỏ đấy nhé: phần lớn nhất của nó, khối mênh mông đó nằm trong… dự ước. Nằm nguyên trong dự ước, trong những câu chuyện trò nhắc nhở hàng ngày của dân chúng địa phương từ, ‘hồi đó’ đến giờ, nằm nguyên không hao mòn suy suyển.”

Ông Diệm từ trần vào năm 1963. Hơn nửa thế kỷ đã qua. Cái “dự ước hồi đó” của người dân Gia Nghĩa (ngó bộ) đã “hao mòn” và “suy suyển” nặng. Bây giờ, chỉ cần lướt qua mấy cái tiêu đề của những bản tin – nhan nhản hằng ngày trên báo chí – cũng đủ khiến cho độc giả phải lấy làm ái ngại:
-Báo An Ninh Thủ Đô: Gái mại dâm quá “đát” tụ về dưới chân cầu Đắk Nông.
-Báo Tiền Phong: Đắk Nông, Đắk Lắk, hoạt động mua bán dâm đêm đêm diễn ra lộ liễu.
-Báo Tin Tức: Đắk Nông: Bắt hai đối tượng mua bán số lượng lớn ma túy.
-Báo Tài Nguyên & Môi Trường: Đắk Nông: Bắt một giáo viên lừa hàng trăm triệu đồng để chạy việc.
-Báo VTC News: Đắk Nông: Lãnh đạo trường mầm non cắt xén phần ăn của trẻ.
-Báo Công Lý & Xã Hội: Đắk Nông: Bắt “mỹ nữ lừa đảo” chiếm đoạt hàng chục tỷ đồng của người dân.
-Báo Người Lao Động: Bắt giám đốc và phó giám đốc để mất hàng ngàn ha rừng.
-Báo Gia Lai: Đak Nông: Phó chánh thanh tra giao thông bị bắt.
-Báo Việt Nam Plus: Đắk Nông: Bắt khẩn cấp nguyên phó công an thị xã Gia Nghĩa.
-Báo VietNamNet: Đắk Nông: Truy bắt hai sát thủ thanh toán người theo hợp đồng.
-Báo Người Đưa Tin: Đắk Nông: Bắt trùm ma túy trong biệt phủ ở nơi “thâm sơn cùng cốc.”
Giữa “thâm sơn cùng cốc” mà có “biệt phủ của trùm ma túy,” cùng đĩ điếm tụ tập từng đoàn, và “sát thủ thanh toán theo hợp đồng” thì cái “dự ước hồi đó” (về một Gia Nghĩa thơ mộng với “du thuyền” và “sớm chiều sương tỏa) coi như là tiêu tán thoòng!
Niềm hy vọng duy nhất của Dak Nong về công nghiệp bô xít cũng thế, cũng kể như “rồi” – theo bản tin của báo Công An Nhân Dân, số ra ngày 13 Tháng Ba, 2017: “Kết luận thanh tra về việc thanh tra tài chính Tập Đoàn Than, Khoáng Sản Việt Nam mới được công bố đã cho thấy một bức tranh không hề tươi sáng về tập đoàn này khi có 48 dự án với tổng vốn đầu tư gần 100,000 tỷ đồng đang chậm tiến độ. Cùng với đó là lỗ vượt dự kiến hàng nghìn tỷ đồng cũng như chậm tiến độ nhiều năm của các dự án bauxit.”
Tờ Đất Việt, số ra ngày 21 Tháng Mười Một, 2017, còn thêm: “Số tiền đã đầu tư vào dự án coi như mất trắng, đó là chưa kể chi phí hoàn nguyên môi trường và thu dọn nhà xưởng nói trên.”
Gia Nghĩa vốn đã nghèo, nay lại “mắc” cái eo nên cơ hàn thê thảm:
-Báo Một Thế Giới: Đắk Nông: Cảnh người dân qua suối chỉ bằng hai sợi dây cáp.
-Báo Dân Trí: Đắk Nông: “Cô ơi! Em đã nhịn đói từ hôm qua tới nay rồi.”
-Báo Dân Trí: Đắk Nông cấp phát 600 tấn gạo cứu đói.
Ở một địa phương mà giám đốc lâm nghiệp, phó thanh tra giao thông, phó công an thị xã… đều bị bắt tuốt luốt vì “ăn không từ một thứ gì” mà dân không đói thì mới là chuyện lạ. Điều khiến thiên hạ lạ lùng hơn nữa là “đề xuất với thủ tướng xin 900 tỷ đồng xây quảng trường” của ông Nguyễn Bốn (chủ tịch UBND tỉnh Dak Nong) theo tin như bản tin của báo Tuổi Trẻ, phát hành hôm 14 Tháng Mười Một, 2017: “Hiện nay cả Gia Nghĩa không có chỗ nào để vui chơi, khi có lễ hội hay mittinh cũng không có chỗ nào để tổ chức. Vì vậy tỉnh xin chính phủ đồng ý, hỗ trợ vốn để xây dựng quảng trường.”
Chưa biết thủ tướng và chính phủ sẽ trả lời sao nhưng dư luận thì xem chừng không được đồng tình gì cho lắm:
-Facebook Nhân Thế Hoàng: Xây cái mả mệ tụi bây chứ xây, mới lũ lụt xong đồng bào đang đói khát, dân khổ lắm chứ không sung sướng gì đâu mà suốt ngày tượng đài với quảng trường.
-Facebook Mui Tep: “Xây cái mả mệ tụi bây” haha
-Facebook Đặng Phước: Daknong quyết tâm xây quảng trường bởi trong dự án to có hiệu quả nhỏ, hiệu quả nhỏ thì phong bì to… vậy thôi!
-Facebook Le Van Quy: Xây quảng trường để tế ông nội tụi mày hay sao? Người dân khổ sở, học sinh không có cầu để đi, không có trường để học, không có bệnh viện để chữa bệnh… tại sao không làm!
-Facebook Nguyễn Văn Hiền: Cho đi mà, có 900 chứ mấy. Cho luôn 9,000 để nhanh về đích. Ta lại làm lại từ đầu, kkk
-Facebook Nguyễn Phương: Xây mả cha tụi bây chớ 900 tỷ.
Tôi tận tình chia sẻ sự bất bình của công luận nhưng vẫn không khỏi có đôi chút băn khoăn vì sự phẫn nộ (hơi quá mức cần thiết) của khá nhiều người. Ông chủ tịch UBND tỉnh Dak Nong, nói nào ngay, đâu có đòi hỏi gì quá đáng.
Những năm qua, giới lãnh đạo cấp cao ở trung ương đã “tiêu” rất nhiều tỷ Mỹ kim cho những dự án Vinashin, Vinaline, Vinacomin, PVN, TKV… Mãi đến nay địa phương Gia Nghĩa mới đề nghị có vài chục triệu đô la để xây quảng trường mà chả lẽ lại bị chối từ? Không thể ăn đồng, chia đều (đã đành) nhưng cũng phải san sẻ qua lại – ít nhiều – chớ bộ, đúng không?
Liên quan đến sự kiện này, tác giả Phương Trạch có nhận xét như sau:
“Ngày nay, việc ra giá cho các chức vụ từ trung ương đến địa phương diễn ra hầu như công khai. Chức càng lớn thì giá càng cao. Một khi đã phải bỏ tiền ra mua để có chức quyền địa vị, thì việc tiếp theo là phải tìm mọi cách để thu hồi vốn, và sau đó là tìm mọi cách vơ vét để ‘tái đầu tư.’ Một cái ghế chủ tịch tỉnh, bí thư tỉnh lên đến ghế thứ trưởng và bộ trưởng có giá vài trăm tỷ…”
Bởi vậy, ông Nguyễn Văn Bốn có “đề xuất” để tìm cách “thu hồi vốn” và “tái đầu tư” thì cũng là chuyện bình thường – hoàn toàn không có gì sai quấy, và rất đúng quy trình – thôi. Vả lại, đây là chuyện nội bộ (chuyện riêng của đảng) chả liên quan gì đến chuyện dân sinh, như dư luận ngộ nhận. Chợ đã chiều. Tuồng sắp vãn. Ai cũng phải có phần, và lo cho phần của mình chớ. (Tưởng Năng Tiến)
Kết quả rút thăm phân bảng World Cup 2018
Mexico, Costa Rica và Panama khó lòng qua khỏi vòng bảng
TỔNG HỢP – Buổi lễ rút thăm phân bảng World Cup 2018 đã diễn ra tại Moscow, Nga vào ngày Thứ Sáu, 1 Tháng Mười Hai, 2017. Tất cả 32 đội có mặt tại vòng chung kết giải vô địch bóng tròn lớn nhất hành tinh, được chia ra làm bốn “pot” dựa theo vị trí trên bảng xếp hạng thế giới của FIFA trong Tháng Mười, 2017. Đội tuyển quốc gia tổ chức giải là Nga được ưu tiên nằm trong pot 1 và ở bảng A (group) cho dù đội tuyển này có vị trí thấp trên bảng xếp hạng.
Tất cả các đội tuyển được xếp hạt giống hàng đầu đều năm trong Pot 1. Những đội có thứ hạng tiếp theo nằm trong Pot 2 và cứ tiếp tục cho đến những đội xếp thứ hạng thấp nhất năm trong Pot 4.
Không thể có hơn hai đội tuyển từ Châu Âu và không có hai đội tuyển ở các khu vực bóng tròn khác nằm chung một bảng.
Trong quá trình rút thăm có những điều chỉnh diễn ra nhằm tránh các đội tuyển trong cùng một khu vực bóng tròn nằm chung trong một bảng.
Qua cuộc rút thăm cho thấy không có bảng nào được đánh giá là “Bảng Tử Thần” thật sự. Tuy nhiên Bảng D và F được xem là bảng khó khăn nhất.
Bảng D gần như là bảng Bảng Tử Thần với đội tuyển Argentina, Croatia, Iceland và Nigeria trong khi bảng F có Đức, hiện là đội tuyển số một thế giới; Mexico, Thụy Điển (đội đứng đầu Pot 3) và Nam Hàn.
Trong khi đó, bảng A, được mô tả như là bảng dễ thở nhất “Group of Life” bởi không có đội nào thực sự có sức mạnh thống trị đối với ba đội khác trong bảng. Đội tuyển Nga, như đề cập ở trên, đương nhiên nằm ở Pot 1 và bảng A, không nằm chung với bất cứ đội nào trong top 20 của bảng xếp hạng FIFA, chỉ có một đội duy nhất nằm trong top 30 là Ai Cập (Egypt) còn Saudi Arabia xếp hạng thứ 63.

Sau đây là 32 đội tuyển nằm trong 4 pot, căn cứ theo bảng xếp hạng FIFA Tháng Mười, 2017:
Pot 1: Russia, Germany, Brazil, Portugal, Argentina, Belgium, Poland, France
Pot 2: Spain, Peru, Switzerland, England, Colombia, Mexico, Uruguay, Croatia
Pot 3: Denmark, Iceland, Costa Rica, Sweden, Tunisia, Egypt, Senegal, Iran
Pot 4: Serbia, Nigeria, Australia, Japan, Morocco, Panama, South Korea, Saudi Arabia
Kết quả cuộc rút thăm 32 đội trong 4 pot này nằm trong 8 bảng A, B, C, D, E, F, G, H như sau:
BẢNG A: Nga (Russia), Uruguay, Ai Cập (Egypt), Saudi Arabia
BẢNG B: Bồ Đào Nha (Portugal), Tây Ban Nha (Spain), Iran, Morocco
BẢNG C: Pháp (France), Peru, Đan Mạch (Denmark), Australia
BẢNG D: Argentina, Croatia, Iceland, Nigeria
BẢNG E: Brazil, Thụy Sĩ (Switzerland), Costa Rica, Serbia
BẢNG F: Đức (Germany), Mexico, Thụy Điển (Sweden), Nam Hàn (South Korea)
BẢNG G: Bỉ (Belgium), Anh (England), Tunisia, Panama
BẢNG H: Ba Lan (Poland), Colombia, Senegal, Nhật Bản (Japan)
Tất cả các đội trong mỗi bảng lần lượt gặp nhau theo thể thức vòng tròn tính điểm. Sau ba lượt đấu, hai đội đứng đầu mỗi bảng sẽ bước vào vòng đấu loại trực tiếp.

Những đội nào có thể vào vòng 16?
Nhìn qua tám bảng cũng như dựa theo thành tích và thứ tự trên bảng xếp hạng FIFA Tháng Mười 2017, có thể điểm mặt 16 đội có khả năng lọt vào vòng 16 sau đây:
Như đề cập ở trên, với tư cách đội chủ nhà, đội tuyển Nga có nhiều ưu thế hơn hẳn khi được nằm trong bảng A cùng với các đội không được đánh giá quá mạnh là Uruguay, Ai Cập (Egypt), và Saudi Arabia. Nga có thể vượt qua các đội bóng Ai Cập của Châu Phi cũng như Saudi Arabia của Châu Á. Nếu vượt qua hai đối thủ này, nhiều phần trăm Nga cùng Uruguay lọt vào vòng trong.
Trong khi đó tại bảng B, nhìn qua bốn đội, gần như chắc chắn hai đội tuyển Bồ Đào Nha với siêu sao tiền đạo Ronaldo và Tây Ban Nha sẽ góp mặt vòng 16. Còn hai đội Iran và Morocco nếu đi tiếp là một bất ngờ lớn tại giải đấu này.
Bảng C với Pháp tuy đứng thứ 7 trên thế giới nhưng là một trong ứng cử viên cho chức vô địch World Cup lần này, chắc chắn sẽ có mặt ở vòng 16 cùng với một trong hai đội khác là Peru và Đan Mạch trong khi Australia chưa đủ sức để đi tiếp khi đội tuyển này chỉ đứng thứ 5 tại Châu Á và phải đá playoff với Honduras, đứng thứ tư của khu vực CONCACAF mới góp mặt tại World Cup.
Với bảng D, chiếc vé đầu tiên có mặt ở vòng trong không ai ngoài Argentina với siêu sao Lionel Messi. Đội tuyển xứ Nam Mỹ mặc dù trầy trật ở vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ và suýt ở nhà xem World Cup qua màn ảnh nhỏ, nhưng ở những trận đấu cuối cùng, thiên tài Messi đã góp công lớn đưa Argentina có mặt tại Nga năm tới và được xem là một trong những ứng cử viên sáng giá đăng quang chức vô địch. Chiếc vé còn lại là cuộc chạy đua giữa ba đội Croatia, Iceland và Nigeria. Tuy nhiên Croatia vẫn là đội được đánh giá cao hơn so với Iceland và Nigeria.
Ba đội ở khu vực Bắc Trung Mỹ và vùng Caribbean (CONCACAF) góp mặt tại Nga 2018 lần này là Mexico, Costa Rica và Panama thì Costa Rica nằm trong bảng E cùng với Brazil, hiện đứng đầu khu vực Nam Mỹ cũng như chiếm vị trí số 2 trên thế giới, chắc chắn là đội mạnh nhất không những tại bảng E này mà còn nhiều hy vọng đăng quang danh hiệu vô địch thế giới lần thứ sáu; Thụy Sĩ (hạng thứ 11) và Serbia (hạng thứ 38).
Chiếc vé đầu tiên không lọt qua khỏi đội tuyển Brazil, thế nên Costa Rica chỉ còn hy vọng lọt vào vòng trong khi phải đối đầu với hai đội bóng mạnh khác là Thụy Sĩ và Serbia. Tuy nhiên lần này Costa Rica dù đứng thứ nhì ở vòng Hex nhưng với sức mạnh hiện tại vẫn không đủ sức khi đương đầu với Thụy Sĩ cũng như Serbia nên khó lòng tái lập kỳ tích trước đây có mặt ở vòng 16. Chiếc vé thứ hai còn lại nhiều hy vọng là Thụy Sĩ.

Cho dù ở thời điểm hiện tại, Mexico là một đội tuyển đang lên rất mạnh với thế hệ vàng của quốc gia này, nhưng điều không may cho Mexico lại nằm trong bảng F cùng với Đức, đội tuyển số một thế giới, Thụy Điển từng loại đội tuyển Italy khỏi World Cup qua hai trận playoff, và Nam Hàn một trong những đội bóng hàng đầu Châu Á.
Đội tuyển Đức gần như cầm chắc vào vòng 16 trong khi Mexico muốn vượt qua vòng bảng rất khó khăn khi phải đối đầu với Thụy Điển và Nam Hàn. Khả năng Mexico lọt vào vòng trong rất thấp nếu không nói là không có cửa.
Đội tuyển Panama, nằm trong bảng G cùng với Bỉ, Anh và Tunisia được đánh giá như là đội tuyển lót đường bảng này, dự World Cup cho vui. Panama may mắn đến Nga 2018 nhờ Hoa Kỳ thi đấu bạc nhược thất bại trước Trinidad and Tobago 1-2 ở trận đấu cuối cùng của vòng Hex trong khi Costa Rica vì lý do nào đó đã để thua ngược Panama 1-2 với bàn thắng ở phút 88 của trận đấu sau khi dẫn trước 1-0 ở phút 36. Trong khi đó đội tuyển Tunisia (thứ 27) đứng thứ hai tại châu Phi nên vẫn được đánh giá là cửa trên khi đối đầu với Panama.
Hai đội tuyển mạnh nhất và gần như cầm chắc đi tiếp là Bỉ và Anh. Cả hai đội tuyển này từng đứng đầu bảng ở vòng loại World Cup Châu Âu và chưa hề nếm mùi thất bại.
Tương tự như bảng A, bảng H gồm bốn đội không có đội nào được xem như thống trị bảng này, Mạnh nhất có thể là Colombia, kế đến Ba Lan, Senegal và Nhật Bản.
Nếu như Colombia nhiều hy vọng lọt vào vòng 16 thì khả năng đội tuyển đại diện Châu Á là Nhật Bản vượt qua Ba Lan cũng như Senegal để đi tiếp cũng được tính đến.
Trên đây chỉ là nhận định chung dựa theo con số và thành tích trong quá khứ, trên sân cỏ vốn có nhiều bất ngờ xảy ra không thể nào đoán trước được và chỉ khi nào tiếng còi trọng tài kết thúc trận đấu các vòng bảng mới biết 16 đội nào tiếp tục sân chơi World Cup và 16 đội nào xách vali về nước sau khi vòng bảng kết thúc. Tất cả là chờ xem… (TTC)
Cựu cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn nhận tội nói dối FBI
Cựu cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn hôm Thứ Sáu nhận tội trước tòa là đã nói dối với cơ quan điều tra liên bang FBI, trở thành giới chức đầu tiên từng phục vụ trong Tòa Bạch Ốc của ông Donald Trump bị truy tố tội hình sự và nhận tội, trong cuộc điều tra rộng lớn của điều tra viên đặc biệt Robert Mueller liên quan đến cuộc bầu cử năm 2016.
Dân Quảng Nam phát hiện “tàu ma” Trung Quốc vật vờ trên biển
Một tàu sắt không có số hiệu, không có người, dài 27 mét, rộng khoảng 8 mét nghi là “tàu ma”của Trung Quốc trôi dạt đến bờ biển Điện Dương, thị xã Điện Bàn vừa được cơ quan chức năng tỉnh Quảng Nam lai dắt vào bờ.
Giáo viên ở New Hampshire khuyến khích học sinh hút cần sa, bị bắt
Cảnh sát tiểu bang New Hampshire vừa truy tố một giáo viên chuyên đi dạy thế ở các trường trung học, với cáo buộc là khuyến khích học sinh hút cần sa và còn cho một học sinh dụng cụ để hút thuốc lá điện tử.
Westminster bị buộc công khai vụ kiện của cựu cảnh sát trưởng
WESTMINSTER, California (NV) – Westminster phải công khai hồ sơ vụ cựu Cảnh Sát Trưởng Kevin Baker kiện thành phố, theo một phán quyết do Chánh Án Walter Schwarm đưa ra hôm Thứ Tư, theo tin báo mạng Voice of Oc.
Phán quyết này được đưa ra sau khi trang báo mạng này nộp đơn kiện, đòi thành phố phải cho coi hồ sơ, nhưng bị từ chối.
“Người dân rõ ràng có quyền biết thành phố có bị kiện hoặc vi phạm điều gì không. Đơn kiện của cảnh sát trưởng là một tài liệu tối quan trọng và người dân có quyền được biết,” nhà báo Norberto Santana, Jr., chủ bút báo mạng Voice of OC, được trích lời nói.
“Chúng tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng khi Chánh Án Schwarm đồng ý với chúng tôi và giữ nguyên quyền của công chúng được biết những gì thành phố làm,” ông Santana nói.
Hội Đồng Thành Phố Westminster, hiện chưa họp kín để thảo luận về phán quyết này, có thể quyết định khiếu nại lên tòa cao hơn.
“Thành phố không đồng ý một cách tôn trọng đối với phán quyết của tòa và đang cân nhắc tất cả mọi lựa chọn liên quan đến khiếu nại,” ông Tarquin Preziosi, luật sư của thành phố, cho biết.
Luật Sư Kelly Aviles là người đại diện cho Voice of OC.
Đây là lần thứ ba Voice of OC thắng kiện các vụ liên quan đến chuyện đòi chính quyền công khai hồ sơ.
Hồi năm 2014, Voice of OC thắng một vụ kiện đối với Orange County, trong đó đòi xem hồ sơ liên quan đến ông Carlos Bustamante, một nhân viên điều hành của quận hạt, bị tố cáo vi phạm nhiều tội tính dục đối với những phụ nữ làm việc dưới quyền ông.
Hồi Tháng Ba năm nay, Voice of OC lại thắng một vụ kiện khác, đòi xem hồ sơ của Giám Sát Viên Todd Spitzer, trong vụ ông này còng tay một khách hàng tại tiệm Wahoo’s Fish Taco.
Hiện chưa biết bao giờ thành phố Westminster sẽ công khai hồ sơ bị ông Baker kiện.
Trong hơn một năm trời, thành phố nhất định không công khai hồ sơ kiện dài 14 trang, được nộp vào Tháng Tư, 2016.
Trong hồ sơ này, các thông tin về nội dung vụ kiện, và tại sao ông Baker kiện, đều không được công bố.
Sau đó, thành phố dàn xếp với ông Baker, đền ông $500,000, yêu cầu ông ký một thỏa thuận không được công khai các chi tiết này.
Ông Baker làm cảnh sát trưởng Westminster từ năm 2012, sau đó ông âm thầm rời khỏi chức vụ, sau khi đâm đơn kiện hồi Tháng Năm, 2016. (Đ.D)













