Dân Đà Nẵng đòi đường xuống biển

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Đà Nẵng cấp đất cho dự án du lịch bít hết lối xuống tắm biển ở khu vực phường Khuê Mỹ, Hòa Hải, quận Ngũ Hành Sơn, dân nhiều lần đề nghị mở đường xuống biển, chính quyền hứa nhưng chưa thực hiện.

“Sống ở thành phố biển nhưng không tiếp cận được với biển. Thời gian qua, chúng tôi nhiều lần nghe lãnh đạo thành phố hứa mở lối đi xuống biển nhưng chưa thấy,” ông Nguyễn Văn Thu, ở phường Khuê Mỹ, quận Ngũ Hành Sơn, bất bình nói.

Nói với báo Pháp Luật TP.HCM, ông Nguyễn Văn Lành, một người dân Khuê Mỹ, cho hay phường Khuê Mỹ có bờ biển dài hơn 3 cây số, nhưng người dân nơi đây không thể tắm được vì các resort, khách sạn xây chắn hết các đường xuống biển.

“Bây giờ, nhà đầu tư rào kín, dân muốn tắm biển phải đi rất xa. Chúng tôi phản ánh vấn đề này cả 10 năm nay, dân chờ đợi mãi mà không được giải quyết,” ông Lành nói.

Ông Vũ Quang Hùng, giám đốc Sở Xây Dựng Đà Nẵng, cho hay việc chậm trễ mở lối đi xuống biển là do: “Thành phố đã giao đất cho các chủ đầu tư dự án (các resort ven biển, trong đó có nhiều dự án treo) nên cần có thời gian để các đơn vị liên quan thực hiện thủ tục thu hồi đất theo đúng quy định.”

Theo ông, phải qua năm 2018 Đà Nẵng mới bắt đầu mở được những lối xuống biển đầu tiên trên tuyến đường Võ Nguyên Giáp-Trường Sa.

Trong khi đó, nhiều năm qua, người dân Đà Nẵng vô cùng bất bình khi toàn tuyến đường biển Võ Nguyên Giáp-Trường Sa bị các resort bịt kín. Bất bình hơn khi nhiều dự án được giao đất lại bỏ hoang, chủ đầu tư rào chắn lối xuống biển và “treo” luôn dự án trong thời gian dài. (Tr.N)

Whole Foods tiếp tục giảm giá mặt hàng thực phẩm

Amazon tiếp tục giảm giá thực phẩm Whole Foods

SEATTLE, Washington (NV) – Trong một thông báo đưa ra hôm Thứ Tư, hãng Amazon quyết định giảm giá một số thực phẩm thường dùng cho các ngày lễ tại Whole Foods như khoai, bí trong hộp và gà tây, theo báo mạng CNN Money.

Đối với khách hàng nào sở hữu tài khoản Amazon Prime, gà tây sẽ còn rẻ hơn nữa và chỉ trả $1.99 mỗi pound, thay vì giá $2.49 với những ai không có Amazon Prime. Đối với gà nuôi bằng thực phẩm thiên nhiên, giá chỉ có $2.99 thay vì $3.49.

Ưu đãi này chỉ dành cho thành viên của Amazon Prime, khách hàng chỉ việc in coupon rồi mang đến cửa hàng.

Ông John Mackey, CEO của Whole Food, cho biết: “Đây là chiến dịch hạ giá mới trong hướng đi mới của Amazon, và đây chỉ là những bước khởi đầu.”

Ngoài ra, Whole Food cũng giảm giá cho một số thực phẩm khác như ức gà, tôm, loại khoai Russet, salad trộn sẵn, bông cải xanh, trứng, và một số sữa từ hãng Organic Valley.

Đây là lần thứ nhì hãng Amazon quyết định giảm giá thực phẩm tại Whole Foods trong năm nay, sau khi Amazon mua lại Whole Foods vào Tháng Tám với giá $13.7 triệu. Sau đó, Amazon giảm giá cho gần 500 thực phẩm, khiến nhiều khách hàng nay mua sản phẩm tại đây hơn. (Kh.L.)

Bốn điều nên biết khi đi máy bay mùa lễ Tạ Ơn

Cẩm nang du lịch không thể thiếu

Một người bạn nói: Ông là người Việt, sống ở ngoại quốc, hiểu cả người Việt lẫn người nước ngoài, nên làm một cẩm nang cho những du khách muốn thăm viếng Việt Nam.

Mới đầu, thấy đó là một ý hay. Làm thử vài trang dưới đây, không biết có nên làm tiếp không, không biết có giúp gì cho du khách để hiểu Việt Nam hơn hay không.

-Nếu ăn tiệm, thấy ngon, đừng khen. Người ta sẽ tăng giá gấp hai.

-Mua hàng, phải trả giá. Trả giá bao nhiêu cũng hớ. Nhưng nên an ủi: có người còn hớ hơn mình.

-Để quên iPhone hay ví tiền, đừng quay trở lại, hỏi có ai lượm được không. Bạn đang ở Việt Nam, không ở Nhật.

-Đi đường, chỉ nên đeo nhẫn hay đồ trang sức giả. Có thể bị mất ngón tay, nhưng không mất nhẫn.

-Đừng lễ phép, chào hỏi, cám ơn, xin lỗi. Đó là dấu hiệu của người yếu. Không có chỗ sống cho người yếu trong một xã hội toàn những người hùng.

-Nếu mất giấy tờ, khi khai báo, phải biết điều. Người công chức ngồi trước mặt bạn đã tốn nhiều tiền mới được ngồi đó. Hãy giúp họ thu lại số tiền đã bỏ ra đầu tư. Đơn của bạn cũng chẳng có ai xét, nhưng nếu biết điều, đỡ mất công chờ đợi.

-Khi có người hỏi: Có biết bác Hồ không, đừng kể lể những điều bạn biết về ông Hồ qua Wikipedia. Khổ lắm, biết rồi, nói mãi. Người ta chỉ nhắc khéo bạn đã quên chi tiền.

-Gặp một người lần đầu, cứ nói: Chào tiến sĩ. Rất hiếm người không phải là tiến sĩ. Hay ít nhất phó tiến sĩ, nhưng người Việt không thích làm phó cho ai cả.

-Nếu gặp một ông tiến sĩ có trình độ thấp hơn học sinh tiểu học, đừng ngạc nhiên. Có thể ông ta chưa học xong tiểu học.

-Nếu người ta đưa một tờ giấy khổ lớn, chằng chịt những chữ, đừng nghĩ đó là một thực đơn. Đó là một danh thiếp, liệt kê bằng cấp, chức vụ.

-Đừng hỏi chức vụ này nghĩa là gì, bằng cấp kia của trường nào. Chính đương sự cũng không biết.

-Nếu muốn tơ lụa hay đặc sản Việt Nam làm kỷ niệm, đừng mua tại chỗ, vác nặng mệt xác. Chờ khi về, mua trong một tiệm Tàu cạnh nhà.

-Đừng làm gì, nói gì, nếu không muốn bị phiền phức. Nên nhớ ở nước bạn, người dân có quyền làm bất cứ điều gì luật pháp không cấm; ở Việt Nam chỉ có quyền làm những gì luật pháp cho phép.

-Đừng làm gì, ngay cả khi luật pháp cho phép. Nhiều người ở tù mọt gông vì tưởng luật pháp làm ra để áp dụng.

-Muốn biết ai thuộc giai cấp nào trong xã hội, nên nhìn móng tay họ. Câu nói nổi tiếng: Tôi làm thối móng tay mới xây được nhà cửa. Nếu thấy ai có móng tay thối, nên bày tỏ sự kính trọng. Đó ít ra là một chủ tịch xã, chủ một dinh cơ, lớn gần như dinh tổng thống Mỹ.

-Nếu bạn thấy một người diện complet, cà vạt trong khi trời nóng như lửa, nói những câu ngớ ngẩn khiến thiên hạ ôm bụng cười, đừng nghĩ đó là những anh hề. Đó là những đỉnh cao trí tuệ loài người, đang mô tả một thiên đường xã hội chủ nghĩa trong tương lai.

-Đừng ngạc nhiên khi thấy một người làm $100 mỗi tháng, xài iPhone trên một ngàn đô la, xe hơi trên trăm ngàn đô la. Tại sao không? Why not?

-Thấy hàng trăm người tụ tập ồn ào, đừng nghĩ họ biểu tình đòi nhân quyền hay tranh đấu cho môi sinh. Họ đang tranh nhau chỗ trong một tiệm McDonal’s, Starbucks.

-Thấy hàng ngàn người ngoan ngoãn xếp hàng cả buổi, đừng nghĩ họ chờ vào thư viện, coi triển lãm… Họ chờ giờ mở cửa H&M hay GAP.

-McDonald’s, H&M… đối với bạn là những tiệm bình dân, ăn cho mau, mặc cho tiện trong khi lao động tốt. Với người Việt, đó là những nơi sang trọng, dấu hiệu của thành đạt. Cái gì dính dáng tới ngoại quốc cũng sang trọng. Chụp được cái hình nằm chờ trước cửa H&M là bằng chứng bạn thuộc thành phần ưu tú trong xã hội.

-Nếu thấy một người quỳ gối, hôn chân một người khác, người quỳ gối là người Việt. Vì không thể có chuyện ngược lại. Đó là một hành động vinh quang, nếu người ngoại quốc là tỷ phú. Là một niềm hãnh diện, nếu người ngoại quốc là… người ngoại quốc.

-Thử nêu tên Mandela, Gandhi: Nhiều người trẻ nghĩ đó là một hiệu quần áo Tây, và hy vọng có ngày mở tiệm ở Việt Nam để được xếp hàng chầu chực. Nhưng họ sẵn sàng kể cho bạn tất cả những giai thoại về thần tượng Jack Ma, một thương gia Tàu trở thành tỷ phú nhờ cấu kết với nhà nước, bán hàng giả.

-Đi Air Việt Nam, nếu chờ quá một giờ trước WC, đừng nghĩ có người táo bón bên trong. Nhân viên hàng không đã khóa cửa để lấy chỗ chở đồ lậu.

-Tại sao nhiều người Việt, kể cả người có chức sắc, bị bắt vì ăn trộm ở các cửa hàng nước ngoài? Bởi vì họ biết xài, biết hàng hóa ngoại quốc có phẩm chất.

-Tại sao ở Nhật có những bảng lớn, viết bằng tiếng Việt, nơi công cộng: “Ăn cắp là xấu?” Bởi vì ngày nay tiếng Việt được dùng tại khắp nơi trên thế giới.

-Bạn thắc mắc: Tại sao phải để $10 vào sổ thông hành khi qua hải quan. Sự thực, không bắt buộc phải để $10. Người ta bịa đặt ra để nói xấu chế độ. Hai mươi đô la cũng được. Nhưng chuyện đó là chuyện giữa người Việt. Bạn không cần làm. Người Việt giỏi bắt nạt nhau, nhưng rất nể người ngoại quốc.

-Bạn nghe thường xuyên chữ “đéo.” Đừng tra từ điển. Chỉ nên biết đó là một chữ rất thơ mộng, rất lịch sự, trang nhã. Nếu không, tại sao họ xài trong bất cứ cơ hội nào?

-Muốn băng qua đường, đừng chờ xe cộ ngưng lại. Cứ nhắm mắt lao đầu đi. Nếu gặp tai nạn, biết ngay. Đây cũng nằm trong chiến dịch bôi xấu chế độ. Chuyện có người băng qua đường mà không bị thương tích hay mất mạng xảy ra mỗi ngày, tại sao không báo nào loan tin? Vả lại, theo triết lý Đông phương, chết sống là số mệnh.

-Tại sao ở Việt Nam có nhiều nơi dành cho Tàu, cấm người Việt? Bởi vì nếu cho người Việt vào, đâu còn là khu Tàu?

-Tại sao thí mạng hàng triệu người, nói là để tranh đấu cho độc lập, ngày nay nước Việt thành nước Tàu? Bởi vì, khi tranh đấu, không ai nói rõ là giành độc lập cho ai, cho người Việt hay người Tàu.

-Người ta nói nước Việt đang trở thành Tàu? Đó là tuyên truyền để chống phá chế độ. Trên thực tế, người Việt vẫn đông hơn người Tàu. Trên ti vi, thỉnh thoảng vẫn có những chương trình văn hóa Việt Nam. Lố lăng thực, lai căng thực, nhưng Việt Nam.

-Tại sao người Việt chặt hết cây, phá hết rừng để gây lũ lụt, nhà trôi, người chết ngập đồng? Bởi vì gỗ bán được giá.

-Tại sao khi đốn rừng, người ta không trồng cây để thay, như ở các nước khác? Bởi vì người Việt không ngu như thiên hạ. Trồng cây, mấy chục năm mới lớn. Đổ mồ hôi trồng cho thằng cán bộ phe khác nó chặt à? Nếu lúc đó, hết Cộng Sản, trồng cây cho phản động nó chặt à?

-Tại sao rừng núi Việt Nam có nhiều sinh vật quý, hiếm, ngày nay gần như tuyệt chủng? Bởi vì nhậu thịt bò, thịt chuột, thịt chó, thịt mèo mãi cũng chán.

-Tại sao người ta chặt cây, đốn rừng mà ít người phản đối? Bởi vì theo túi khôn của người Việt “ăn cây nào, rào cây đó.” Anh đã hái trái cây ở ngoài đường bao giờ chưa? Nếu có trái, thằng khác nó cũng hái trước rồi.

-Tại sao xúc cát… Thôi, đừng hỏi vớ vẩn nữa. Anh là bạn tôi hay bạn của cây, của rừng, của cát?

-Người bị tai nạn hay bị đả thương nằm chờ chết trên đường, tại sao không ai dừng lại? Bởi vì coi người bị xe cán chết hoài cũng chán. Nhân viên công lực? Bạn đã thấy có ai sắp chết rút tiền tặng công an, cảnh sát?

-Đừng thắc mắc tại sao người Việt hung bạo, tìm mọi cớ để đánh nhau vỡ đầu, bể trán. Suốt đời, họ bị những người có quyền đè nén, đánh giết nhau là một cách để xả hơi.

-“Những người con gái buồn không nói. Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì?” (Xuân Diệu). Họ tự hỏi sẽ được xuất cảng đi đâu: Trung Quốc, Đài Loan, Nam Hàn.

-Tại sao tàn nhẫn với trẻ con? Bởi vì khùng hay sao mà đi kiếm chuyện với thằng tàn nhẫn, khỏe, hung bạo, quyền thế hơn mình.

-Tại sao tàn nhẫn với đàn bà? Tại sao không? Bớp tai một cô bán hàng, không ai làm phiền, hôm sau nổi tiếng. Van Gogh bỏ cả đời vẽ tranh, chết mới nổi danh.

-Tại sao khi người Việt quét sân, hay xả rác ra đường hay đùn sang hàng xóm? Bởi vì nếu giữ rác trong nhà thì quét dọn làm gì?

-Tại sao có quán lấy nước rửa chân pha trà cho khách? Bởi vì mỗi người một sở thích. Có người thích trà hoa lài, trà sen, có người thích trà rửa chân.

-Tỷ số thất nghiệp chính thức ở Việt Nam là 2.3%, trong khi ở các nước tân tiến 5% hay 10%, có tin được không? Cố nhiên là phải tin, nếu không làm thống kê làm gì? Số thất nghiệp thấp, vì Việt Nam là một nước bình đẳng, nghề nào cũng được coi trọng, cũng được nhìn nhận. Đánh giầy là một nghề, ăn xin là một nghề, rước mối là một nghề. Đánh ghen mướn, đòi nợ thuê, đánh bả chó…

-Việt Nam đứng thứ 175 trên 180 nước về tự do báo chí? Luận điệu của phản động. Ở Việt Nam, trên lý thuyết cũng như trên thực tế, báo chí được hoàn toàn tự do ca tụng chế độ. Bạn đã thấy dư luận viên nào gặp khó dễ hay đi tù khi hành nghề chưa?

-Việt Nam bị xếp hạng trong những nước đội sổ về nhân quyền, tự do tôn giáo, về lương bổng… So what? Nếu ai cũng ngang nhau thì xếp hạng làm gì? Việt Nam cũng đứng đầu nhiều địa hạt. Thí dụ, tỷ số người bị ung thư, thành phố ô nhiễm. Sài Gòn là một trong những thành phố nguy hiểm nhất thế giới. Việt Nam là một trong ba nước có tiềm năng xuất cảng nô lệ, đàn bà mại dâm lớn nhất thế giới.

-Cùng với Trung Quốc, Việt Nam là một trong hai nước sản xuất và tiêu thụ nhiều phong bì nhất tính trên đầu người.

-Tại sao Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Anh Ba Sàm… nằm tù hàng chục năm? Bởi vì họ làm chính trị, chống nhà nước. Tại sao Việt Nam nói không có tù nhân chính trị? Bởi vì khi vào tù, họ trở thành thường phạm.

-Tự do tôn giáo? Việt Nam là nước tự do nhất thế giới. Cán bộ muốn thành sư, hôm sau cạo đầu thành sư. Ai không tin tôn giáo, cứ tự do vác súng đi hỏi tội linh mục.

-Tại sao ai cũng muốn dân chủ, nhưng Việt Nam vẫn là một nước độc tài? Bởi vì người nọ chờ người kia. Nếu anh làm, anh đi tù, người khác hưởng. Tiện nhất là chờ Tây, Mỹ nó làm giùm. Tây, Mỹ không hiểu sao nó thích buôn bán hơn là làm dân chủ. Khi nào Mỹ nó thay đổi, hết ham đô la, Việt Nam sẽ có dân chủ. Đó là vấn đề của Mỹ, không phải của người Việt. (Từ Thức)

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Bún cá salom vừa ngon miệng vừ đẹp mắt”

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 7)

Số là nơi trận tiền gặp mặt Hồ Nguyệt Cô thì Tiết Giao đã mê mẩn tâm thần, gặp người con gái quá đẹp nên hồn phách bay bổng không còn nhớ gì đến việc mình đang ra trận. Do vậy mà chàng ta chẳng ra tay gươm giáo gì hết, chỉ say sưa đắm đuối đứng nhìn người đẹp.

Thấy Tiết Giao ra trận mà cứ đứng nhìn nữ tướng giặc, một cận tướng chạy đến nhắc nhở rằng, ra trận gặp giặc mà không đánh thì khi về triều đình sẽ bị tội xử chém.

Giờ đây Tiết Giao mới tỉnh cơn mê và nghĩ bụng hay là ta cứ đánh với nàng một vài hiệp cầm chừng, rồi giả thua bỏ chạy đến một nơi vắng vẻ để tỏ tình, chớ là tướng mà lại giao tranh với một cô gái yếu đuối thì lòng mình đâu nỡ. Suy nghĩ như vậy nên Tiết Giao quơ binh khí đánh vài hiệp, rồi thúc ngựa cho chạy đến cánh rừng ở cách xa.

Về phía Nguyệt Cô ngàn năm tu luyện đến khi thành người, thì trong người Hồ Nguyệt Cô chứa đựng phép màu cao siêu, nơi trận mạc nàng có thể hạ được bao nhiêu tướng tài của phe đối nghịch. Do vậy mà Hồ Nguyệt Cô vừa là một cô gái yêu kiều diễm lệ, lại vừa là một một nữ võ tướng tài phép vô song. Nhưng khi thấy Tiết Giao đẹp trai, phong cách lại hào hoa phong nhã, nên trong dạ cũng muốn kết thân hầu đi đến cuộc giao tình với chàng ta. Do đó nàng cũng ngẩn ngơ không kém, cứ mãi đứng nhìn Tiết Giao và cố tìm ra phương kế để được gần gũi với tướng trẻ này.

Rồi thì nàng cũng dự tính đánh cầm chừng với Tiết Giao vài hiệp cho có lệ, sau đó chạy vô cánh rừng, nhưng chưa đánh thì Tiết Giao đánh trước một cách vụng về, và sau vài hiệp nàng chưa động thủ đến tài phép, kế thấy Tiết Giao quay ngựa chạy và nàng rượt theo.

Nguyệt Cô lấy làm lạ tại sao mới đánh vài hiệp chưa thấy gì hết mà Tiết Giao lại bỏ chạy, hay là có mưu kế gì đây chăng? Nghĩ vậy nên lúc chạy đến nơi hoang vắng nàng ra tay trước, làm phép làm cho Tiết Giao rũ riệt tay chân mà thôi, còn tất cả nội tạng trong con người, kể cả bộ phận sinh dục vẫn hoạt động bình thường, đầu óc vẫn minh mẫn vẫn hiểu biết. Đây là phép báu dùng để bắt sống kẻ đối nghịch, người bị trúng phép chỉ trong một khắc là tự nhiên phép tan mất, con người trở lại như thường. Ngày xưa thời gian được tính: Đêm năm canh, ngày sáu khắc. Như vậy một khắc tương đương với hai tiếng đồng hồ.

Tiết Giao bị phải phép của Nguyệt Cô thì tay chân rũ riệt không còn cử động được và nhẹ nhàng rơi xuống ngựa nằm bất động trên bãi cỏ. Lúc này Hồ Nguyệt Cô cũng dừng ngựa, đứng nhìn Tiết Giao một lúc rồi mỉm cười sung sướng. Lòng ham muốn trỗi dậy, tình dục dâng cao, nàng từ từ cởi bỏ bộ võ phục bên ngoài, cùng khăn yếm phụ nữ bên trong, quăng hết mọi thứ lên bụi cây, và thân thể của nàng giờ đây chẳng khác chi lúc mới vừa thành người.

Về phía Tiết Giao nằm một chỗ không cựa quậy được, mà lại nhìn thấy thân thể Hồ Nguyệt Cô đẹp như tiên giáng thế thì trong lòng ham muốn tột độ, dự định trỗi dậy ôm nàng cho thỏa dạ, nhưng khổ nỗi tay chân không cử động được thì làm sao đây? Cường lực lên cao mà tình trạng như vầy có khác chi là bất lực! Trong khi Hồ Nguyệt Cô tháo bỏ hết không còn vướng vào thân mảnh vải nào, mà chàng ta thì bộ võ phục còn ôm lấy thân thì làm ăn gì được chớ!

Nhưng rồi ý muốn của chàng ta đã được đáp ứng, Nguyệt Cô mau lẹ giúp chàng ta cởi bỏ trang phục cho giống với nàng. Giờ đây thì giữa nơi hoang vắng, thân thể cả hai không còn gì cản trở, Nguyệt Cô nhào mình xuống ôm Tiết Giao, rồi thì nàng chủ động chuyện ái ân hết cuộc này sang hiệp khác, Tiết Giao chỉ nằm yên tận hưởng lạc thú yêu đương mà Nguyệt Cô đem lại cho chàng ta. Lúc đầu thì cả hai đều sung sức, nhưng sau nhiều cuộc giao hoan thì Tiết Giao yếu dần rồi đi đến mất hết sinh lực.

Theo như trong truyện Tàu hoặc tuồng hát thì lúc này Hồ Nguyệt Cô bỏ Tiết Giao nằm đó, nàng về gặp chồng là Võ Tam Tư báo cáo rằng Tiết Giao đã chết. Và Tiết Giao thì được tiên ông Lý Tịnh xuống bỏ linh đơn vào miệng, tỉnh dậy, rồi sáng hôm sau ra trận gặp lại Nguyệt Cô…

Nhưng trong tài liệu này thì khác hẳn, mà sau khi giao hợp quá nhiều, có bao nhiêu tinh khí đều tuôn ra hết nên chàng ta đã thành “gà chết” rồi. Về phần Nguyệt Cô thì chưa được thỏa mãn, nàng đứng lên đi lại cánh rừng cạnh bên làm phép.

Số là một ngàn năm tu luyện dài đăng đẳng, hồ ly đã tiếp thu được nhiều phép báu của Tiên, lại còn luyện được thuốc linh đơn, trước khi thành người nàng đã cất giữ linh đơn ở một nơi gần động thiên thai. Giờ đây muốn cứu Tiết Giao trở lại bình thường mà còn sung sức gấp bội, Hồ Nguyệt Cô làm phép thu linh đơn về cho Tiết Giao uống.

Khi thuốc hồi sinh trở về, nàng đem bỏ vào miệng Tiết Giao, chẳng mấy chốc chàng ta khỏe mạnh trở lại, cường dương gấp trăm lần, rồi thì bắt đầu cuộc giao hoan, Tiết Giao hoàn toàn chủ động, còn Nguyệt Cô thì chỉ nằm yên tận hưởng giờ phút thiêng liêng êm đẹp nhất trên cõi trần, mà ở Bồng Lai tiên cảnh làm gì có được. (Ngành Mai)

(còn tiếp kỳ sau)



Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.

Đức Giáo Hoàng Francis bán đấu giá Lamborghini được tặng để làm thiện nguyện

Công ty dịch vụ, tài trợ, địa ốc ADK khai trương trụ sở mới

WESTMINSTER, California (NV) – Công ty dịch vụ, tài trợ, địa ốc ADK vừa chính thức khai trương trụ sở mới khang trang, rộng lớn, trên đường Magnolia, gần Hazard, sau 15 năm thành lập và phát triển ở Little Saigon vào chiều Chủ Nhật, 12 Tháng 11.

Ông Andrew Phan, một trong ba sáng lập viên của ADK, nói trong lời khai mạc, “Từ một công ty địa ốc nhỏ chỉ có 3 người đặt tại văn phòng chỉ rộng 400 sqft, giờ đây, ADK đã tạo được cơ ngơi rộng hơn 12,000 sqft, với 70 nhân viên.”

“ADK là một đại công ty lớn, chuyên về tài trợ, dịch vụ, địa ốc, real estate, escrow, và direct lender, ADK đáp ứng tất cả nhu cầu liên quan đến địa ốc, vay mượn, và thủ tục vay mượn. Châm ngôn của ADK là hết mình ủng hộ thân chủ trong các nhu cầu cần thiết liên quan đến gia cư địa ốc và góp phần cho sự phồn thịnh cho ngành địa ốc tại Hoa Kỳ,” ông nói tiếp.

ADK ra đời bởi sự hợp tác của những người trong cùng một gia đình, đó là ông Andrew Phan, ông Darren Nguyễn và bà Katelyne Nguyễn. ADK là tên viết tắt của các thành viên sáng lập này.

Những người sáng lập công ty dịch vụ, tài trợ địa ốc ADK, (từ trái) ông Andrew Phan, bà Katelyne Nguyễn và ông Darren Nguyễn trong ngày khai trương trụ sở mới. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Trong vai trò Tổng giám đốc ADK, ông Darren cho biết, “Sau 15 năm làm việc trong cộng đồng, chúng tôi nhận thấy tiềm năng mua bán nhà trong cộng đồng người Việt rất mạnh. Đồng thời qua việc khai trương trụ sở mới này, chúng tôi cũng muốn chứng minh cho người bản xứ tại đây biết rằng mình là người Việt Nam, là người thiểu số ở đây nhưng mình vẫn có thể dấn thân vào lãnh vực địa ốc và thành công ở lãnh vực này một cách ngang hàng với họ chứ không hề thua kém.”

Cũng theo ông Darren, “Điều đặc biệt mà công ty ADK mang lại cho khách hàng từ bao năm qua chính là uy tín của công ty và sự tận tụy của tất cả nhân viên.”

“Giờ đây, chúng tôi tiếp tục đem những gì mình đã học hỏi được từ 15 năm qua để chia sẻ, giúp đỡ cộng đồng trong các lãnh vực tài trợ và dịch vụ địa ốc. ADK muốn góp phần vào sự phồn thịnh cho ngành địa ốc tại Hoa Kỳ cũng như cho sự an cư lạc nghiệp của người dân nơi đây,” ông Darren bày tỏ. (LAN)

Dân Úc bỏ phiếu chấp nhận hôn nhân đồng tính

-Quốc Hội Mỹ: Nhiều dân cử và nhân viên có ‘hành vi sách nhiễu tình dục’
-Dân Úc bỏ phiếu chấp nhận hôn nhân đồng tính
-16,000 khoa học gia cảnh cáo ‘thay đổi nhiệt độ’ ảnh hưởng nhân loại
-Heo rừng quậy phá nhà dân ở California

Ông Trần Xuân Từ

Ông Phạm Bá Mạo

Bùi Giáng có điên không?

Mỗi bài thơ là một số phận. Tôi đã theo dõi một số những bài thơ riêng lẻ của một thi sĩ, nhiều khi chỉ còn nhớ đến bài thơ đó mà không còn thấy cần thiết phải tìm hiểu toàn bộ tổng số thơ mà một thi sĩ đã sáng tác trước hay sau bài thơ đó.

Số phận của một bài thơ không hẳn là số phận của thí sĩ làm bài thơ đó, song không nhiều thì ít, người ta có thể tìm thấy một điều gì đó liên hệ tới người làm ra bài thơ đó.

“Người điên cái bóng cũng điên
Người khùng cái bóng oan khiên cũng khùng”
(Bùi Giáng, “Chớp Biển”)

“Lúc xưa từng đã một lần
Nhìn con ngủ gục chín tầng sau sưa
Ông điên từ bấy đến giờ”
(Bùi Giáng, “Kể Từ Lúc…”)

“Tôi điên là bởi tôi điên
Cầm tay cô hỏi cho phiền lòng nhau
Tôi điên từ tr
ước đến sau…”
(Bùi Giáng, “Thơ Bùi Giáng, hải ngoại 1990”)

Đoạn thơ làm trong năm 1990, in trong cuốn thơ do nhóm Việt Thường ở Montreal Canada xuất bản; như thế nó được làm 15 năm sau ngày miền Nam Việt Nam thay đổi một bóng cờ; về khoảng thời gian rõ ràng này, chính Bùi Giáng đã ghi lại:

Mười lăm năm ngó triều dâng
Bóng trăng thánh thót ngọn gần ngọn xa
Ngọn cây ng
ười ở bên ta
Ngọn cây cối ở quê nhà thiên thu.

Mười lăm lăm ngọn tử phần
Mù sương cố quận chin tầng tầng rơi”
(Bùi Giáng, “Mười Lăm Lăm,” trang 145)

Cũng trong năm này, một lần nữa ông nói về cái điên của chính mình:

Ngu đần mà tưởng thông minh
Ồ vầng trăng ạ, bực mình làm sao
Đập đầu tự tử thế nào
Cảo th
ơm lần giở mai sau một tờ
Điên cuồng mà tưởng nên thơ

Cuồng điên mà tưởng làm thơ như thần
Cậy em, em có đỡ đần
Chút chi gắn bó cho phần tử nao?
Giờ đây chẳng biết chốn nào
Trần gian r
ướm máu
Điệu chào gãy xương.”
(Bùi Giáng, “Tặng Bạn Điên,” trang 173)

Thơ ấy đề “tặng bạn điên,” của một người điên hay một người đã tỉnh? Bùi Giáng có truân chuyên lắm cũng truân chuyên trong giới hạn của một nàng Kiều. Cũng năm 1990, anh viết:

Hết điên rồi! Hết điên rồi!
Bài th
ơ bất tận rạng ngời Việt Nam
Còn nguyên châu thổ hội đàm
Dòng sông bất tận
Huy hoàng Cửu Long.”
(trang 156)

Nhưng thực tế lại làm thi sĩ điên: có ai ngờ kiểu thơ đến thơ chua dưới đây là của Bùi Giáng:

Chào mừng xí nghiệp cao su
Huy hoàng hiền đức hức dù d
ương toa” (trang 56)

“Bài thơ xây dựng mộng người
Kỷ nguyên khắc phục vẹn mười cảo thơm
Xin chào lãnh tụ chon von
Nghìn thu lịch sử vuông tròn chữ 0
Chữ 0 chứa chất ngàn kho
Hình cong chữ S còn to h
ơn nhiều.” (trang 56)

Ai điên được như thế ở Sài Gòn năm 1990 mà không bị nhốt vào nhà tù dành cho người tỉnh? Như thế là tạm đủ rồi (để trả lời Bùi Giáng có điên không).

Người điên ta đã gặp người
Người không điên, cũng là người gặp ta.” (Viên Linh)

Whole Foods tiếp tục giảm giá mặt hàng thực phẩm

Bà Trần Thị Mua

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 76)

Thanh và Lan lo âu phụ họa theo. Từ đầu đến cuối, Thắng chỉ im lặng lắng nghe, sau cùng mới chép miệng góp vào một câu:

– Nhỏ Hương hôm nay dòm cứ như cái mền rách vậy. Hổng biết lát nữa có làm bài nổi không?

Montréal, Québec… Một tuần sau… Trưa Thứ Sáu…

Vừa tan giờ học, xóm nhà lá nhộn nhịp đến chào Tùng. Thanh kín đáo ghé tai chàng bỏ nhỏ:

– Thưa thầy… Hình như chị Hương đang có chuyện buồn mà chưa chịu tâm sự với ai… Thầy an ủi giùm tụi em nghennn…

Đủng đỉnh kéo dài chữ “nghen” ngọt ngào êm ái như thường lệ, Thanh tinh tế kéo cả bọn lủi mất dạng, nhường không gian riêng tư cho Tùng và Hương. Xăm xăm đi về phía chỗ ngồi quen thuộc của nàng ở cuối lớp, chàng nghiêm mặt, ngắn gọn lấy giọng “thầy” ra dặn dò:

– Sau giờ ăn trưa, Hương nhớ đến gặp anh ở văn phòng nhé. Anh cần nói chuyện về kết quả bài kiểm tra vừa rồi của Hương.

– Thưa thầy, vâng.

Cúi đầu, ngoan ngoãn đáp, Hương lầm lũi rời khỏi lớp với dáng dấp cô độc vô tận. Dọ dẫm từng bước như kẻ mất hồn, nàng leo lên cầu thang cuốn, lần về phía nhà ăn, len lỏi giữa đám đông lố nhố. Đây đó, sinh viên từ các quốc gia khác nhau túm tụm lại thành từng nhóm, vô tư tán gẫu cười đùa bằng tiếng mẹ đẻ. Cả trăm thứ ngôn ngữ khác nhau hòa lại trong căn buồng kín, tạo thành một thứ âm thanh nhí nhố nghe rất lạ tai. Vừa nhận ra dãy bàn quen thuộc của nhóm sinh viên gốc Việt, nàng vội vã lách qua lối đi khác hòng tránh mặt. Ngó quanh quất tìm một nơi kín đáo trong góc, nàng lặng lẽ ghé vào ngồi, mò tay vào túi sách đeo lưng, lôi hộp cơm ra ăn một mình. Xong bữa, nàng gục đầu bừa xuống bàn, định bụng sẽ chợp mắt một lát, nhưng ngủ thiếp một giấc say sưa lúc nào không hay.

Khi nàng vào đến văn phòng của Tùng, chiếc đồng hồ lớn trên tường đã điểm hai giờ trưa. Gọi là “văn phòng” cho oai, chứ thật ra chỉ là một gian phòng học rộng lớn dành riêng cho các sinh viên Cao học của Phân khoa Tin học. Mỗi người có bàn học riêng, có ngăn tủ riêng để chứa sách vở, tài liệu, giáo án và các bài tập, bài kiểm tra của học trò bậc cử nhân. Chàng niềm nở kéo ghế mời Hương ngồi bên cạnh chiếc bàn được sắp xếp khá ngăn nắp, ôn hòa hỏi:

– Hương có xem lại bài kiểm tra anh đã chấm và phát lại chưa?

– Thưa thầy, em xem rồi.

Hương ơ hờ gật đầu. Tùng đặt hai tay lên ghế, nghiêm túc vào đề:

– Hương có biết rằng với sức học như vậy, Hương không thể đỗ khóa này không?

– Thưa thầy, em biết.

Hương vâng dạ một cách máy móc. Xoay ghế cho đối diện với nàng, Tùng chống một khuỷu tay lên bàn rồi chiếu thẳng vào mặt nàng ánh mắt nghiêm nghị:

– Vậy Hương dự định thế nào đây?

– Thưa thầy, em chưa biết nữa.

Hương tiếp tục lễ phép đối đáp với giọng điệu hoàn toàn vô cảm. Tùng gác chéo hai tay vào nhau, thở dài kết luận:

– Anh rất muốn giúp Hương, nhưng cũng đành bó tay vì anh đã hết cách rồi. Thôi thì anh đề nghị thế này. Hương hãy hủy bỏ tất cả các lớp trong học kỳ này đi, vì vẫn còn trong thời hạn bỏ lớp, hơn là để đến cuối học kỳ, bị điểm F vào học bạ. Chỉ hơn một tháng nữa là lễ cưới rồi. Hãy tạm ngưng học rồi tìm cách để vợ chồng chung sống với nhau. Tuấn không về Montréal được thì Hương dọn lên Ottawa. Với đồng lương kỹ sư, Tuấn thừa sức nuôi vợ, nuôi con mà. Anh tuy chưa có gia đình, nhưng qua sách báo, anh được biết, phụ nữ khi mang thai, tâm sinh lý hoàn toàn thay đổi, rất cần sự có mặt và nâng đỡ của chồng.

(Còn tiếp)

Mắc bệnh lạ, một ông ở Hà Nội bị vi khuẩn ‘ăn’ tim

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Không có tiền chữa trị sau khi bị té ngã, ông Triệu Văn Luyễn (29 tuổi) lại bị loét ở vùng cùng cụt, từ đó vi khuẩn tụ cầu vàng xâm nhập, ăn thủng van tim dẫn đến hở hai lá, suy tim rất nặng.

Theo báo Pháp Luật TP.HCM, gia đình ông Luyễn cho hay, cách đây sáu năm, ông bị ngã khi đang trèo lên cây cọ cắt lá về lợp mái nhà nên chân bị tật. Ông được đưa đi cấp cứu và phẫu thuật nhưng vì không có tiền điều trị tiếp nên sau đó phải về nhà. Từ đó ông không đi lại được như trước nữa, nằm nhiều nên bị loét sâu vùng sau lưng.

Tiếp đó, ông bị vi khuẩn ăn thủng van tim dẫn đến hở hai lá, suy tim rất nặng, tràn dịch màng phổi hai bên nhưng vẫn phải cắn răng chịu bởi vì không có tiền. Khi biết ông Luyễn mắc bệnh và cần phải mổ với chi phí khoảng 70 triệu đồng (khoảng $3,082), dù cố gắng hết sức nhưng gia đình vẫn không thể vay mượn được ở đâu.

Dáng vẻ quắt queo, yếu ớt, hai chân teo lại không thể đi lại được nữa, hai cánh tay cũng khẳng khiu rặt những xương cùng phần tổn thương sâu hoắm phía cùng cụt tại bệnh viện khiến Luyến vô cùng đau đớn.

Điều trị trực tiếp cho bệnh nhân, Bác Sĩ Doãn Hữu Linh (phòng C6, khoa Tim Mạch, Viện Tim Mạch, bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội) cho biết: “Bệnh nhân bị loét ở vùng cùng cụt, từ đó vi khuẩn tụ cầu vàng xâm nhập gây nhiễm trùng van tim. Vi khuẩn ăn thủng lá trước của van hai lá làm hở van hai lá nhiều, tràn dịch màng phổi hai bên và suy tim nặng. Mặc dù sau điều trị tình trạng nhiễm trùng có phần giảm xuống nhưng điều chúng tôi lo lắng là bệnh nhân nằm lâu có nguy cơ lây nhiễm chéo các con vi trùng ở bệnh viện. Hiện tại bệnh nhân còn bị suy thận và viêm phổi nặng hơn.”

Cũng theo Bác Sĩ Linh, ông Luyễn cần phải phẫu thuật thay van tim nhân tạo với chi phí hết khoảng gần 70 triệu đồng. Với diễn biến bệnh như hiện tại, nếu mổ sớm càng có cơ hội sống cao. Nếu không thì dù sau này có tiền đi chăng nữa có thể cũng sẽ không cứu được.

Bà Nguyễn Thị Hạ, nhân viên Phòng Công Tác Xã Hội của bệnh viện, cho biết hiện tại khoa, phòng và bệnh viện hỗ trợ ăn uống cho ông Luyễn và người nhà, bởi vì đến tiền ăn bệnh nhân cũng không có. (TS)

Núi sạt lở tan hoang, dân Quảng Nam bỏ làng tìm nơi ở mới

Ông An Tôn Phạm Văn Công

Anh Phạm Bá Mạo

Bánh mì ‘Trạm’ Tân Định, Sài Gòn

SÀI GÒN (NV) – Xe bán bánh mì mang tên “Trạm” đặt tại số 11A đường Bà Lê Chân, Tân Định, quận 1, do Nguyễn Huỳnh Nam Khoa, cháu nội cố danh họa Thái Tuấn lập nên. Chiếc xe gọn gàng ở góc quán cà phê nhỏ của gia đình, với bánh mì giá rẻ mà chất lượng, được nhiều khách hàng chiếu cố, từ người uống cà phê tại quán, tới bà con hằng ngày đi chợ Tân Định.

Quán cà phê nguyên là một phần chái nhà thuộc khuôn viên đình Phú Hòa, ngôi đình cổ xưa được thành lập từ cuối thế kỷ XIX, triều nhà Nguyễn. Chúng tôi đã tới quán cà phê này từ những năm 1990, lúc đó nhà thơ Huy Tưởng phụ trách quán. Ngày ngày quán cà phê nhỏ xíu ở đường Bà Lê Chân rộn ràng bằng hữu thân quen của nhà thơ Huy Tưởng, ngồi chật bàn ghế sắp đặt cả một khoảng dài trên vỉa hè.

Về sau, khi họa sĩ Thái Tuấn ở Pháp lâu năm trở lại quê nhà, nhà thơ Huy Tưởng đã nhượng lại quán cho gia đình họa sĩ; vợ chồng anh Nguyễn Thái Kỳ – thứ nam của họa sĩ Thái Tuấn, phụ trách quán. Chúng tôi gặp họa sĩ Thái Tuấn thường xuyên tại quán, mấy năm sau thì ông qua đời. Cũng từ thời gian nhà thơ Huy Tưởng nhượng lại, trong phạm vi diện tích nhỏ hẹp của quán, chỉ sắp đặt được hai, ba chiếc bàn nhỏ phục vụ khách uống cà phê, do quy định của nhà nước về trật tự lòng lề đường.

Với lượng khách ít ỏi, thường là khách quen ngồi lâu tại quán, nên doanh thu của quán cà phê nhiều lúc không đủ chi phí cho buổi đi chợ hàng ngày. Thứ nam của anh Nguyễn Thái Kỳ, Nguyễn Huỳnh Nam Khoa đã lập nên hệ thống xe bánh mì mang tên “Trạm,” đặt một xe trước quán cà phê cho cha mẹ có thêm doanh thu.

Chúng tôi được biết, hệ thống xe bánh mì “Trạm” hiện nay đã có tới 11 xe. Ngoài xe bánh mì đặt trước quán cà-phê, 10 xe còn lại đặt tại các địa điểm trong thành phố, mỗi điểm do bằng hữu thân quen của Nguyễn Huỳnh Nam Khoa phụ trách bán hàng. Riêng Nguyễn Huỳnh Nam Khoa phụ trách cửa hàng cung cấp các sản phẩm da như giày dép, dây lưng, túi du lịch, ví xách tay, porte-feuille… tại thành phố Thủ Dầu Một.

Xe bánh mì “Trạm” được khách hàng chiếu cố mua ăn hàng ngày, do sản phẩm đạt chất lượng, giá cả được xem là rẻ so với các xe bán bánh mì nói chung tại Sài Gòn. Bánh mì “Trạm,” một ổ bánh mì gà hoặc bánh mì bì, giá 15 ngàn đồng, nhưng chất lượng hơn hẳn những xe bánh mì khác cũng với giá như vậy. Thịt gà trong ổ bánh mì gà của xe bánh mì “Trạm” do gia đình chế biến là những sợi thịt gà dày lớn, đậm đà. Thịt gà được chế biến tương tự chế biến ruốc (chà bông), nhưng là những sợi dày lớn, nên khi ăn dễ nhận ra hương vị của thịt gà. Bánh mì “Trạm” có nhân bì cũng vậy; bì được chế biến, tẩm ướp gia vị, ngon hơn bì của các xe bánh mì khác.

Ổ bánh mì gà.

Chúng tôi từng ăn bánh mì bì của một xe bán bánh mì nổi tiếng đông khách tại khu vực phố Tây Phạm Ngũ Lão-Bùi Viện, nhận thấy bánh mì bì của xe bánh mì “Trạm” cũng đặc sắc không thua kém. Ổ bánh mì của xe bánh mì “Trạm” khá lớn, ăn đủ no một bữa ăn, là thứ bánh mì được lấy từ một cơ sở sản xuất “bánh mì đặc ruột thơm bơ,” vỏ bánh không bị rơi vỡ lả tả như bánh mì thường thấy, của các lò sản xuất bánh mì tại Sài Gòn và nhiều tỉnh, thành trong cả nước.

Vừa qua, khi tới quán cà phê của anh Nguyễn Thái Kỳ, chúng tôi gặp lại ông Maurice Guérin, người quen họa sĩ Thái Tuấn từ khi hai người còn ở Pháp. Ông Maurice Guérin tới quán, vừa uống cà phê để nhớ họa sĩ Thái Tuấn, vừa thưởng thức ổ bánh mì của xe bánh mì “Trạm” do cháu nội cố danh họa lập nên. Ăn xong ổ bánh mì, ông Maurice Guérin đặt tay lên bụng, và nói rằng, đây là một món “casse-crout” mà ông thấy rất ngon, và thuận tiện cho một ngày của một người. Hồi ở Pháp, ông cũng từng được thưởng thức món “casse-crout” tương tự như vậy.

Chúng tôi cũng cảm nhận như ông Maurice Guérin, mỗi khi tới quán cà phê của anh Nguyễn Thái Kỳ. Cái quán nhỏ xíu, trên con đường cũng nhỏ xíu, dẫn tới chợ Tân Định cổ kính của Sài Gòn xưa. Đường Bà Lê Chân vừa hẹp vừa ngắn, gặp đường Mã Lộ bên hông chợ Tân Định, cũng là con đường nhỏ xíu. Dọc theo đường Bà Lê Chân, là những “hàng bệt,” đa số là những hàng rau củ hoa trái, được bày trên vỉa hè của con phố nhỏ. Ông Maurice Guérin, và vài người phương Tây khác, cư ngụ tại những căn nhà nhỏ trong hẻm đường Bà Lê Chân.

Chúng tôi tới quán cà phê của anh Nguyễn Thái Kỳ cũng để nhớ lại một thời, với nhà thơ Huy Tưởng cùng nhiều bạn hữu khác, đặc biệt là nhà thơ Thành Tôn, nhà thơ Chân Phương, nay đã biền biệt ở phương trời xa. Nhớ cố danh họa Thái Tuấn và những chuyện ông kể về nhạc sĩ Đặng Thế Phong, bạn đồng khóa thân thiết của ông, khi hai người theo học ở Trường Mỹ Thuật Đông Dương.

Những ngày này, chúng tôi ngồi tại quán thật sớm, thưởng thức ổ bánh mì của xe bánh mì “Trạm” trước khi nhâm nhi tách cà phê, ngó con đường nhỏ xinh, người người qua lại chợ Tân Định, cũng là những thời khắc để thương để nhớ trong đời.

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cá salmon kho khóm hộp”

Sò huyết muối chanh

Quê tôi nhiều sò huyết lắm. Sò huyết rộ mùa vào Tháng Hai đến Tháng Tư âm lịch. Ngày xưa sò huyết thiên nhiên, người ít, sản vật nhiều, con sò sinh sôi nảy nở con người ăn không hết. Bây giờ đất chật người đông, lại còn xuất khẩu, nên sò không đủ cung cấp, phải nuôi thêm. Phàm con gì nuôi cũng đều phải nhốt lại, không nhốt nó đi mất, con sò huyết cũng không ngoại lệ. Nhưng hễ nhốt lại thì thịt nó không ngon nữa, gà vịt nuôi nhốt, cá nuôi nhốt, heo nuôi nhốt… tất cả đều không ngon bằng loại nuôi thả rông. Tuy nhiên, bây giờ mà đòi ăn sò thiên nhiên kiếm đâu ra, cho nên phải ăn sò nuôi, theo nguyên tắc trong những cái tệ đành phải chọn cái nào đỡ tệ hơn thôi.

Nhớ hồi thập niên 1990, tôi đi chợ, mua sò huyết loại con nhỏ bằng ngón tay cái, loại này nhỏ nên rẻ tiền, mua một lúc hai ký lô luôn. Đem về rửa sạch rồi luộc chấm muối tiêu chanh ăn cơm, ngồi ăn một mình hết sạch hai ký lô sò huyết với ba chén cơm, bụng căng đứng dậy không nổi, nhưng cái miệng vẫn còn thèm. Giá sò bằng ngón chưn cái lúc đó có mười tám ngàn đồng một ký lô, sò nhỏ hơn bằng ngón tay cái dưới mười ngàn đồng, tại mình ít tiền mua thứ nhỏ. Sò nhỏ ăn đau lưng, không phải thịt con sò ăn đau lưng mà con sò nhỏ quá, ngồi gỡ miệt mài ăn một lúc hai ký lô sò mất hơn một tiếng đồng hồ nên ngồi lâu quá đau lưng.

Sò huyết loại ngon bây giờ bán tại Sài Gòn tùy lớn nhỏ, có giá từ một trăm hai chục ngàn đồng một ký lô đến một trăm năm chục ngàn đồng một ký lô.

Mua sò huyết phải lựa sò mới bắt, con sò cầm lên nặng chĩu, lớp vỏ ngoài còn dính đất cát, sò lè lưỡi bò lổm ngổm trong cái thau đựng sò của người bán thì đó mới là sò ngon. Có khi người bán mới nhận sò về là bán liền, chưa kịp rửa hết đất cát bên ngoài, nhưng thường thì người bán sẽ vừa bán vừa rửa sò tại chỗ luôn cho thúng sò nhìn mát con mắt. Cũng có khi sò cũ nhưng người “bán ma giáo tà đạo” trộn thêm đất sét nhão vô giả làm sò mới, nhưng thật ra sò chết hoặc sò chưa chết cũng ốm nhách, thịt không ngọt nữa. Cũng có khi họ đem sò cũ trộn với sò mới để lừa khách hàng. Cho nên, muốn mua được sò huyết ngon khâu đầu tiên khi ra gian hàng bán sò là phải đi tới đi lui “địa” sò coi hàng nào bán sò lè lưỡi bò ra lung tung. Hàng nào số lượng sò lè lưỡi nhiều là con sò sống mạnh khỏe nhiều, nên mua. Thứ hai là khi chọn gian hàng để mua rồi thì bốc sò lên hửi coi có mùi thúi hay không, coi con sò có nặng tay không, để biết họ có trộn sò cũ vô không. Con sò mới khi hửi có mùi vị biển đậm đà hơn, cái này thuộc về kinh nghiệm của người thường xuyên ăn sò biển, không thể nói rõ cái mùi biển là mùi gì và nó như thế nào được. Có thể là mùi tanh tanh, nồng nồng, mặn mặn hổng chừng.

Sò này luộc vừa chín tới thịt sò không bị teo, mở vỏ ra bên trong nhìn thấy thịt tràn đầy vỏ sò, có màu vàng ánh lẫn với huyết sò đỏ au chảy ra, đừng luộc chín quá thịt sò bị teo mà huyết trong con sò đổi thành màu tím tái giống như huyết heo luộc là hết cả ngon.

Lựa được sò ưng ý rồi, đem về ngâm nước vo gạo chừng một giờ đồng hồ cho sò nhả hết cát trong miệng ra, bỏ sò vô cái rổ tre, đặt cái rổ tre trong cái thau, đổ nước vô rồi lấy bàn chải chà vòng vòng cho sạch đất cát bám bên ngoài vỏ sò. Rửa sạch lại bằng nước lã rồi đổ vô rổ cho sò ráo nước rửa đi. Xong đổ sò vô cái nồi lớn, đổ thêm chừng một chén nước sạch, đậy nắp nồi lại cẩn thận. Cho lửa trên bếp thiệt to, bắc nồi sò lên, chuẩn bị sẳn cái dá bằng cây có cán dài dài cầm sẵn trên tay, chờ cho nước trong nồi sôi bùng lên là mở nắp nồi, dùng cây dá đảo qua một lượt để trộn sò lớp dưới lên trên, lớp trên xuống dưới rồi tắt lửa, nhắc nồi xuống khỏi bếp. Chuẩn bị sẵn cái rổ đặt trong cái thau, đổ sò luộc từ nồi ra rổ, nhấc cái rổ lên đổ bỏ nước luộc sò dưới thau đi, đừng cho nước luộc đọng lại trong con sò, để xuống cái thau đó rồi bưng ra ăn liền lúc sò còn bốc khói nghi ngút mới ngon. Sò luộc như vầy là vừa chín tới, nó không hả miệng ra nên hơi khó mở vỏ ra một chút. Con nào ngậm miệng cứng quá không mở bằng tay được thì lấy cây dao nhỏ mà chẻ vỏ nó ra.

Mùa nóng này, không gì ngon bằng rang muối cục cho nổ mịn với chút bột ngọt, trộn thêm tiêu sọ hơi nhiều một chút, nặn thêm trái chanh da xanh vỏ mỏng nhiều nước vô, rồi luộc một nồi sò huyết vừa chín tới. Trải cái chiếu bên hông nhà, vừa có bóng mát, vừa có gió hiu hiu thổi, để thau sò huyết còn nóng bốc khói với chén muối tiêu chanh xuống chiếu rồi cùng nhau ngồi bẹt xuống gỡ từng con sò.Trước tiên là kê miệng vô húp cái nước huyết đỏ au của nó đi, rồi mới chấm cái thịt con sò vô muối tiêu chanh cho thật đẫm muối tiêu lẫn chanh rồi tách thịt sò bỏ vô miệng nhai, hết con này đến con khác. Mùi vị nó ngon không thể tả hết được. Nước huyết tanh tanh, mặn mặn, ngọt ngọt, thịt sò vừa dai, vừa giòn, vừa ngọt hòa với vị mặn, ngọt, chua, cay của muối tiêu chanh, tuy đơn sơ, mộc mạc, hoang dã mà những món ăn nấu cầu kỳ đầy đủ gia vị, dầu mỡ không bao giờ sánh được. Ăn hoài không biết chán. Thích ăn cơm thì bới thêm tô cơm nóng để kế bên, vừa ăn sò vừa lấy muỗng múc cơm ăn, ta nói nó ngon vô cùng. Cơm ngọt, sò ngọt, mà hình như muối tiêu chanh cũng ngọt nữa.

Hôm nọ tôi đi chợ Việt bên Nam Cali mua sò huyết đông lạnh đóng thành vỉ, mỗi vỉ nửa ký lô. Đem về cũng làm muối tiêu chanh, rửa sò sạch rồi luộc, háo hức quá đi, nghĩ bụng chắc là ngon lắm. Ăn rồi mới thấy, con sò đông lạnh mất hết hương vị biển dù luộc ra nó vẫn còn cái nước huyết màu đỏ, nhưng mà nó không thơm, không ngọt, không mặn cái vị biển, nhai nó dai dai như nhai cao su thôi. Thiệt là thất vọng quá chừng, tự nhủ về sau thôi không ăn sò huyết đông lạnh nữa.

Bên Mỹ này tôi chưa thấy chợ nào bán sò huyết Mỹ, thôi thì đành nhịn thèm. Mơi mốt đi chợ mua càng cua Mỹ đông lạnh về luộc chấm muối tiêu chanh ăn thay cho sò huyết luộc cho nó đỡ ghiền mùi vị biển. “À ơi… Ví dầu tình bậu (sò) muốn thôi/ Bậu gieo tiếng dữ (thèm) cho rồi bậu ra…

Chớ bây giờ ai có về Việt Nam cũng đố dám ăn hải sản nữa, nhiễm độc dài dài bờ biển từ Nam ra Bắc hết rồi. Đừng tưởng chỉ có bờ biển bốn tỉnh miền Trung là mới bị nhiễm, chổ khác vô can. Hổng phải đâu, các nhà máy nhiệt điện từ Cà Mau ra Lạng Sơn dùng công nghệ xử lý chất thải của Trung Quốc, mà cái công nghệ này không nói ra ai cũng biết, có khác gì cái nhà máy của Formosa ở Vũng Áng đâu, nó đổ thải ra sông, rồi sông chảy ra biển, cuối cùng thì “trăm dâu đổ đầu tằm.” Sông biển Việt Nam chổ nào cũng ô nhiễm hết. Thôi cải biên bài này hát cho nó đỡ ghiền: “Biết đến bao giờ/ gặp lại món ngon thuở ấu thơ. Để đón tin mừng/ mỗi ngày ra khơi về quá ngon.” Than ôi sò huyết, nghêu, mực, cá lù đù, cá nục, cá khoai của tui ơi…! (Tạ Phong Tần)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cá salmon kho khóm hộp”

Thơ Thích Tánh Tuệ

Vội

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời…

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
“Đáy nước tìm trăng” mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai Giác lộ bàn chân vội
“Hỏa trạch” bước ra, dứt não nề…

Bodhgaya mùa Tipitaka 2012.
(Nguồn: Nhu Nguyet, [email protected])

Mời độc giả xem chương trình dạy tiếng Anh “Các câu hỏi thông dụng trong tiếng Anh”

Thơ Trần Vấn Lệ

Đếm Sao

Đêm nay trăng không tròn
vì đang là cuối tháng…
năm nay trời khô hạn
đêm nhiều sao… sáng trưng

Sao sáng đến tận lòng
nhớ em nhiều vô tận
đếm hoài… sao lấp lánh
em lấp lánh hay sao?

Nhớ em, nói thế nào?
Trăng có vài ngôi rụng
gió không gió lồng lộng
sao bay như chim bay…

Sao đậu trên ngọn cây
sao tàn trong bóng tối
em đang đâu, anh hỏi:
em nhớ anh bao nhiêu?

Chắc em sẽ đáp liều:
“Nhớ anh bằng trăng đó!”
Trăng khuyết rồi trăng vỡ
đêm của anh đầy sao!

Em ơi tình chiêm bao
nói cách nào cũng khóc
suốt đời anh đò dọc
mình như sao trên sông!


Đêm Qua Chớp Bể Mưa Nguồn

Người bạn đưa tôi câu hỏi, thắc mắc về sự cô đơn
đối với đứa bé lớn khôn và với người lớn… chưa lớn.

Tôi có đọc Cao Hành Kiện, lòng không một ấn tượng nào.
Chắc tại tôi ghét bọn Tàu, hễ thấy đến Tàu là ghét!
Do đó tôi không thể viết hồi âm gửi cho bạn tôi.
Cô đơn là sự lẻ loi… Lẻ loi thì đâu có bạn?

Có khi tôi cũng cố gắng nói gì cho bạn tôi vui,
mà nghĩ bạn đang “lẻ loi,” tôi nói gì cũng “đụng chạm”?
Cho nên bao nhiêu cố gắng tôi rồi… vẫn rất cô đơn!
Cô đơn sẽ thành “văn chương,” hay thành những giọt nước mắt?

Sao người ta lìa Tổ Quốc… tại vì người ta “bơ vơ”?
Sao người ta thích đọc thơ… những câu thơ vô nghĩa?
Chẳng hạn “mưa nguồn chớp bể, ai người quân tử buồn không?”
Chẳng hạn khi ngắm hoa hồng… sao cứ nghĩ môi người đẹp?

Hỡi ơi đôi mắt xanh biếc, gom lại thế gian này, chăng?
Tôi mơ ước gặp giai nhân để chỉ kìa hoa quỳ nở…
Ôi chao hoa rừng hoa rú, hoa mọc trên những đồng hoang.
Hoa mọc từ nỗi cô đơn, nở khắp mà đâu là bạn?

Tôi thật tình có cố gắng, thật tình muốn mình thoát ra,
chắp cánh và bay thật xa hai chữ cô đơn quạnh quẽ…

Nhưng cuối cùng đành lặng lẽ,thưa người: “Tôi quá cô đơn!”
Tôi biết bạn tôi sẽ buồn, thở dài mà thành bão tố?
Tôi chép lại câu hỏi đó,tôi coi như sự để dành…
biết đâu tôi hết “một mình,” biết đâu rồi chim có bạn?

Anh nghĩ sao về điều này:
“Chỉ khi một đứa trẻ đối diện với cô đơn, nó mới bắt đầu trở thành một người lớn;
và chỉ khi một con người đối diện với cô đơn, y mới trưởng thành.
Cô đơn thì rất cần thiết cho người đến tuổi thành niên.
Nó khuyến khích sự độc lập, và tất nhiên,
để làm tăng sức mạnh nhân cách trong những hoàn cảnh xã hội
thì khả năng chịu đựng cô đơn là điều không thể thiếu.”(Cao Hành Kiện)


Anh sống với nỗi cô độc của anh như thế nào?

***

Bạn tôi hỏi tôi thế nào, tôi để nguyên văn như thế…
Coi như mưa nguồn chớp bể, đêm qua quân tử bâng khuâng…


Xin Em Nhẹ Kéo Màn Nhung Lại

Sẽ có một ngày anh chẳng viết
câu chào Ngày Mới gửi cho em
thì em sao nhỉ em yêu quý
có để từng ngày thương nhớ thêm?

Có để mặt trời rơi trước cửa
có chờ gió nổi trận mưa qua
có nhìn trăng vỡ tan ngoài biển
có thấy buồn như bướm nhớ hoa?

Nhắc bướm nhắc hoa thương lạ lùng
là anh đang nhớ Trác Văn Quân
đường xưa lối cũ ai ghìm ngựa
bụi cuốn mờ xa những dấu chân…

Ngựa mới dừng đây ngựa đã xa
ngàn năm cổ sử bóng sương nhòa
để lầu Hoàng Hạc rêu phong phủ
mỗi một dòng thơ nước mắt pha…

Ờ nhỉ tự dưng anh lỡ bước
lỡ làng lỡ cuộc một đời trai
soi gương gương vỡ hay lòng nát
còn ước mơ gì non nước ơi!

Những người lính trẻ khi bồng súng
là nghĩ mình bồng cả mỹ nhân
mà mỹ nhân là trang giấy trắng
chờ ngày đang tới đón mừng Xuân…

Những ngày đang tới coi như mất
ở cuối chân mây ở cuối trời
những cánh ngựa bay trong gió bão
bay về đâu trải tấm lòng phơi…

Ngày Mới hỡi ơi là thế đó
bút cùn mực cạn gãy đôi gươm
thì mong chi nữa câu hò hẹn
tạ lỗi mai chiều cũng khói sương!

***

Tưởng tượng đời anh ánh nguyệt tàn
mặt trời trước cửa rụng rồi tan
xin em nhẹ kéo màn nhung lại
đừng đợi chi ngày nữa mới sang…

Mời độc giả xem chương trình dạy tiếng Anh “Các câu hỏi thông dụng trong tiếng Anh”

Ông Trần Văn Sửu

Tin mới cập nhật