2016 Toyota Prius phá kỷ lục tiết kiệm năng lượng trong loại hybrid


Tư Mỏ Lết

Khuynh hướng hiện nay của ngành công nghiệp xe hơi đang đổ dồn về xe điện. Như vậy liệu các loại xe hybrid có trở nên lỗi thời? Như để chứng minh rằng thời đại của hybrid vẫn chưa kết thúc cho dù các chiếc xe điện Tesla Model 3, Chevy Volt, Nissan Leaf,… có được sản xuất đại trà, chiếc Toyota Prius 2016 mới đây đã xác lập một kỷ lục mới về mức tiết kiệm nhiên liệu. Chiếc xe hybrid nổi tiếng nhất này lại một lần nữa lột xác hoàn toàn mới, đi tiên phong trong việc giữ vững chỗ đứng cho thị trường xe hybrid.


(Hình minh họa: Ishara S.Kodikara/AFP/Getty Images)

Tạp chí mạng Consumer Reports (www.consumerreports.com) vừa công bố kết quả xét nghiệm mức tiêu hao năng lượng của chiếc 2016 Prius. Theo đó, chiếc 2016 Prius đạt được mức 52 mpg. Ðây là một bước tiến dài so với đời Prius trước đó, với con số 44 mpg. Ðây cũng là mức tiết kiệm nhiên liệu cao nhất từ trước đến nay trong chủng loại xe hybrid. Kỷ lục trước đó là của chiếc Honda Insight, với 51 mpg. Tuy 2016 Prius chỉ phá kỷ lục với 1 mpg, nhưng Prius là loại xe gia đình, 5 chỗ ngồi, trong khi Honda Insight là loại xe nhỏ 2 chỗ ngồi.

Ðó là tính riêng trong chủng loại hybrid. Còn nếu nhìn chung cho tất cả các loại xe hiện nay, có chiếc xe nào tiết kiệm năng lượng nhiều hơn thế? Ðầu tiên phải kể đến đó là các loại xe điện. Tính theo một chỉ số tương đương (vì xe điện hoàn toàn không chạy xăng), chiếc Tesla Roaster đã đạt được mức 119 mpg từ năm 2011, còn chiếc Audi A3 hybrid xạc điện đạt 80 mpg. Nhưng những chiếc xe này cần phải xạc bình điện trong một thời gian dài, trong khi Prius thì đạt mức 53 mpg trong hầu hết các điều kiện thông thường, mà không đòi hỏi thêm một thiết bị xạc nào khác. Kế đến là các loại xe chạy bằng nhiên liệu hydrogen, mà tiêu biểu là chiếc Toyota Mirai, với chỉ số tương đương 67 mpg. Nhưng cái ngày mà các loại xe chạy hydrogen có thể được sản xuất đại trà xem ra vẫn còn xa, chắc còn xa hơn nhiều so với xe điện. Như vậy thì có thể yên tâm rằng các chiếc xe hybrid vẫn là loại xe có hiệu quả sử dụng nhiên liệu tốt nhất hiện nay.

Ðể đạt được con số 52 mpg, hãng Toyota đã phải đầu tư thiết kế lại, cải tiến chiếc 2016 Prius trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Thân xe được thiết kế lại, để cải tiến về mặt khí động học. Hộp số được cải tiến để hiệu suất cao hơn. Ðộng cơ xăng 1.8 lit được thiết kế lại để có hiệu suất cao hơn. Toyota tuyên bố rằng động cơ này đạt hiệu suất nhiệt tối đa 40%, mức cao nhất cho các loại động cơ xăng được sản xuất đại trà hiện nay. Toyota thiết kế lại để giảm trọng lượng của chiếc 2016 Prius. Toyota sử dụng bình điện loại lithium polymer thay cho loại nickle-metal-hydride trong hầu hết các chủng loại. Loại bình điện này nhẹ hơn, hiệu suất cao hơn trong việc lưu trữ và cung cấp điện năng, nhưng giá thành cũng đắt hơn. 2016 Prius sử dụng năng lượng bình thường xuyên hơn, đặc biệt là khi lái trong thành phố.

Một điểm đáng chú ý khác trong việc tái thiết kế toàn bộ chiếc 2016 Prius, đó là Toyota không chỉ nhắm vào việc cải tiến tính tiết kiệm năng lượng. Trước đây, Prius vẫn hay bị chê là “chiếc xe hiền lành không cá tính.” Với 2016 Prius, chủ nhân của nó đã có thể tìm thấy tính “thể thao” trong nó, với nhiều thú vị hơn khi lái. 2016 Prius điều khiển tay lái chính xác hơn, thắng đỡ giật hơn, nội thất đẹp hơn. Không gian bên trong xe cũng rộng rãi hơn, chỗ ngồi của tài xế và khách thoải mái hơn. Nhờ sử dụng bình điện thế hệ mới hiệu suất cao hơn, Prius có nhiều diện tích hơn để chứa hành lý ở phía sau. Prius sử dụng nhiều hơn các loại thép cường lực để làm thân xe, do đó tăng độ cứng vững, bảo vệ tốt hơn khi bị đụng. Bảng điều khiển sử dụng màn hình LCD màu.

Về tính năng an toàn, 2016 Prius cả kỹ thuật camera lẫn radar, cho nên có nhiều tính năng an toàn hiện đại, bao gồm hệ thống cảnh báo có khách bộ hành phía trước, khả năng giữ khoảng cách với xe phía trước, hệ thống hỗ trợ việc đậu xe,…

Với hàng loạt các ưu điểm kể trên, với giá trung bình khoảng $27,000, 2016 Prius xứng đáng lên ngôi là một chiếc xe lý tưởng dành cho gia đình, với giá cả phải chăng, mức tiện nghi, an toàn đáng khen ngợi, và đặc biệt nhất là mức tiết kiệm nhiên liệu dẫn đầu thị trường.

Hãy cùng điểm lại những cột mốc trên chặng đường phát triển của Prius:

1997-2003: Thế hệ đầu tiên. Mặc dù được giới thiệu ở Nhật từ năm 1997 như là loại xe hybrid xăng-điện đầu tiên trên thế giới được sản xuất đại trà, nhưng phải tới năm 2000 Prius mới có mặt tại thị trường Mỹ. Chiếc xe nhỏ chật chội, tăng tốc chậm này bắt đầu gây được sự chú ý của dân lái xe Mỹ bằng con số đáng nể về mức tiết kiệm năng lượng: 41 mpg. Ðặc biệt vào năm 2003, hình ảnh chiếc Prius trở nên nổi như cồn khi nó được sử dụng để đưa đón các ngôi sao màn bạc trong lễ trao giải Oscar năm đó.

2004-2009: Thế hệ thứ nhì. Kiểu dạng lớn hơn, với mẫu mã của một chiếc xe 5 cửa (hatchback) bắt đầu hình thành. Hệ thống bình điện nhỏ hơn, nhẹ hơn và mạnh hơn. Khi giá xăng tăng vọt, Prius bán chạy như tôm tươi với mức tiết kiệm nhiên liệu 44 mpg.

2010: chiếc Prius thứ 2,000,000 được bán ra trên thế giới.

2010-2015: Thế hệ thứ ba. Mặc dù mức tiết kiệm nhiên liệu vẫn giữ ở 44 mpg, nhưng thế hệ này có những cải tiến để xe mạnh hơn,bao gồm việc sử dụng động cơ 1.8 lit. Chủng loại hybrid plug-in được giới thiệu vào năm 2012, với khoảng cách chạy bằng điện thuần túy là 15 dặm.

2011: Prius V Wagon được giới thiệu.

2012: Chiếc Prius C nhỏ hơn được giới thiệu.

2016: Thế hệ thứ tư. Lập kỷ lục cho mức tiết kiệm nhiên liệu với 52 mpg.

Xin chúc mừng gia đình Prius. Thế giới xe sạch hôm nay đang có rất nhiều lựa chọn: xe hybrid, xe điện, xe hydrogen. Dân lái xe có thể yên tâm rằng cái ngày mà người Mỹ không cần đến nguồn dầu hỏa từ Trung Ðông sẽ không còn xa.

Liệu Sanders có tranh cử độc lập?


Nguyễn Văn Khanh

Ông Cộng Hòa Donald Trump đang tìm cách rủ rê ông Dân Chủ Bernie Sanders ra tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập.

Hồi đầu tuần, qua trang mạng xã hội, ông tỷ phú của thành phố New York cho mọi người biết cảm nghĩ của ông về chuyện này. “Bernie Sanders bị đảng Dân Chủ đối xử không công bằng,” ông Trump viết, “Tôi nghĩ đã đến lúc ông Sanders cần chứng tỏ cho họ (đảng Dân Chủ) biết mình là ai, và tranh cử với tư cách độc lập.” Ðến ngày Thứ Tư trong một cuộc phỏng vấn truyền hình, một lần nữa ông Trump nhắc lại điều đó, dõng dạc nhắn gửi điều ông muốn gửi đến ông Sanders: “Bernie, đảng Dân Chủ đối xử không công bằng với ông, từ cách họ chia phiếu đại biểu đến chuyện phiếu siêu đại biểu. Ðúng là một trò gian lận. Tôi nghĩ rằng (đã tới lúc) ông nên tuyên bố sẽ ra tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập, để cho đảng của ông biết là họ không thể làm trò bẩn đó với ông, họ không thể ăn cướp là phiếu cử tri dành cho ông.”


Ứng cử viên Bernie Sanders. (Hình: David McNew/Getty Images)

Trước những lời “khuyến khích” đó, ông Bernie Sanders chỉ cười, nói rằng “tôi nghĩ ông Trump chơi trò này chỉ để tạo thuận lợi (cho ông ta đắc cử tổng thống.” Trong cuộc phỏng vấn của chương trình Jimmy Kimmel Live, vị thượng nghị sĩ đại diện cho tiểu bang Vermont nói đùa, “Bộ ông Trump quan tâm đến tôi thật hay sao? Tôi biết ông ta muốn gì chứ. Tôi hy vọng sẽ ra tranh cử với tư cách ứng cử viên đại diện cho đảng Dân Chủ và nếu điều này xảy ra, tôi sẽ thắng ông Trump rất dễ dàng cho các bạn xem.”

Ðiều cần chú ý: ông Sanders vẫn tin tưởng sẽ được đảng chọn ra tranh cử tổng thống nên ngay lúc này, ông khéo léo để tránh trả lời câu hỏi mọi người đang muốn biết: liệu ông có ra tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập hay không. Câu hỏi này được đặt ra vì chỉ vài tuần lễ nữa các cuộc bầu cử sơ bộ sẽ hoàn tất, ngay lúc này ông đang thua bà Clinton khoảng 3 triệu phiếu cử tri, chừng 300 phiếu đại biểu, chưa kể đến số phiếu của khối siêu đại biểu Dân Chủ, lực lượng ngay từ ngày đầu đã công khai ủng hộ bà Hillary Clinton. Một viên chức yêu cầu không nêu tên của đảng Dân Chủ cho hay cánh cửa thành công của ông Bernie Sanders vẫn còn “nhưng hẹp lắm,” giải thích thêm “từ đầu cuộc đua đến giờ ông Sanders chỉ được 46% cử tri trong đảng ủng hộ, trong những tuần lễ tới ông phải thắng ít nhất 68% phiếu của cử tri ở những tiểu bang còn lại, lúc đó ông ta mới có thể lay chuyển khối siêu đại biểu để họ quay sang ủng hộ ông.”

Liệu điều này có thể xảy ra hay không?

“Tôi thấy ở cuộc tranh cử lần này mọi chuyện đều có thể xảy ra, nhưng hy vọng thành công của ông Bernie Sanders ngày một ít đi, đôi khi chính tôi nghĩ rằng ông ta đang nuôi ước mơ không tưởng.” Dù tin đó là “ước mơ không tưởng” của ông Sanders, nhưng chính viên chức Dân Chủ này cũng xác nhận “điều chúng tôi đang thắc mắc là quyết định chính trị của ông ta sẽ như thế nào, sẽ ủng hộ bà Clinton hay tự ý ra tranh cử với tư cách độc lập?”

Theo nhà phân tích Mike Feldman, thành viên ban điều hành của Ủy Ban Tranh Cử Al Gore 2000, “hồi đầu năm nay bên Cộng Hòa ồn ào chuyện liệu ông Trump có ra tranh cử với tư cách độc lập hay không, bây giờ đến lượt đảng Dân Chủ ở trong trạng thái hồi hộp đó.” Vẫn theo ông Feldman, “vài tháng trước đây phe Cộng Hòa la làng rằng nếu ông Trump ra tranh cử độc lập thì điều đó có nghĩa rằng đem ghế tổng thống giao cho bà Clinton, bây giờ đến lượt cánh Dân Chủ âu lo, sợ quyết định của ông Sanders sẽ dẫn đến chuyện nước Mỹ có Tổng Thống Trump,” tức đảng Cộng Hòa sẽ làm chủ Tòa Bạch Ốc.

Trong quá khứ, ông Sanders chỉ một lần nói sẽ không ra tranh cử độc lập. Tháng Bảy năm ngoái trong bài nói chuyện đọc trước Hội Nghị Các Ðại Biểu Hispanic, ông cho biết không được đảng đề cử “tôi sẽ không ra tranh cử với tư cách một ứng cử viên độc lập. Tôi cam kết với các bạn điều đó, và tôi sẽ giữ đúng lời tôi cam kết.” Lời hứa này được bà Jane Sanders, vợ ông, nhắc lại hồi giữa Tháng Tư năm nay trong cuộc phỏng vấn trên đài CNN, bảo “ngay từ đầu chúng tôi đã nói là sẽ không đóng vai trò phá bĩnh. Nhà tôi ra tranh cử vì chúng ta (đảng Dân Chủ) không thể để cho đảng Cộng Hòa nắm Tòa Bạch Ốc, chúng ta (đảng Dân Chủ) không thể để cho đảng Cộng Hòa đưa người vào Tối Cao Pháp Viện.” Vì thế, bà nhấn mạnh “nhà tôi sẽ không ra tranh cử với tư cách độc lập.”

Cả ông lẫn bà Sanders đều nói như thế, nhưng đến giờ đảng Dân Chủ vẫn âu lo, vì dù đã có dư luận chê bai ông Sanders “đang đóng vài trò phá bĩnh” nhưng ông nhất định không bỏ cuộc, cho dù chính ông cũng hiểu điều này “sẽ gây thêm khó khăn cho bà Clinton khi muốn xây dựng đoàn kết nội bộ.” Tin hành lang Quốc Hội cho thấy mới tuần trước, ông Sanders gặp một số đồng viện Dân Chủ, kêu gọi “nếu muốn chắc chắn nắm Tòa Bạch Ốc thì các bạn nên ủng hộ tôi, vì tôi là người chắc chắn thắng ông Trump của đảng Cộng Hòa.” Ði kèm theo lời kêu gọi đó là lời phát biểu với giọng cương quyết “tôi sẽ đi tới cùng, đánh tới đại hội đảng. Tôi không bỏ cuộc giữa đường. Cử tri Dân Chủ ủng hộ tôi không đồng ý để tôi bỏ cuộc giữa đường.”

Nếu cử tri “áp lực” ông không được bỏ cuộc, liệu ông có tranh cử với tư cách độc lập hay không? Xin nhắc lại: đến giờ ông Bernie Sanders vẫn khéo léo để tránh trả lời câu hỏi mọi người đang muốn biết.

Tìm hiểu luật chứng khoán liên bang và tiểu bang

Luật Sư LyLy Nguyễn

Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Ðịnh Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại (714) 531-7080. Website: www.lylylaw.com
  
Chứng khoán do bản chất tự nó không mang giá trị nào cả mà chỉ là biểu thị một đơn vị cổ phần của một nghiệp vụ. Ðiều này có nghĩa là xí nghiệp nào đặt ra loại chứng khoán ấy có thể phát hành một số lượng không giới hạn. Vì lý do đó luật pháp liên bang và tiểu bang đã phát triển một mạng lưới luật lệ phức tạp chi phối việc sử dụng cũng như mua bán chứng khoán để tránh các hành động lạm dụng.

Nghiệp vụ không đặc miễn muốn hợp lệ theo thủ tục đăng ký chứng khoán thì rất tốn kém. Các luật lệ chi phối vấn đề chứng khoán được đặt ra cho dù phức tạp nhưng có mục đích bảo vệ người đầu tư hay người mua chứng khoán tránh bị gian dối, lừa đảo. Vì thế những vụ bán chứng khoán không tuân thủ theo đúng luật lệ liên bang và tiểu bang đều bị phạt vạ rất nặng nề cả hai mặt hình sự lẫn dân sự, ngay cả những vụ vi phạm không do cố ý mà chỉ vì vì sơ suất hoặc do hậu quả của sự thiếu hiểu biết. Các điều luật về chứng khoán đều mang tính chất kỹ thuật rất cao cho nên nghiệp vụ nào muốn phát hành chứng khoán để tạo vốn nên tìm tham vấn với luật sư chuyên môn. Sau đây là khái niệm về những đạo luật chính của liên bang và của tiểu bang California về chứng khoán:

1. Luật chứng khoán liên bang: 

-“Ðạo Luật Chứng Khoán 1933” (The Security Act of 1933) – Ðạo luật này có mục đích chi phối các xí nghiệp mới phát hành chứng khoán ra công chúng lần đầu tiên. Một nghiệp vụ khởi sự bước vào thương trường khi bán cổ phần ra công chúng lần đầu gọi là “cống hiến công cộng sơ khởi” (“Initial Public Offering” gọi tắt là IPO). Ðây là lần thứ nhất công ty phát hành cổ phiếu ra thị trường với mục đích gây thêm vốn để phát triển cơ sở và hoạt động mà trước đó xí nghiệp này chưa từng có cổ phiếu xuất hiện trên thị trường. Mục đích của đạo luật nhằm vào việc ngăn ngừa mọi hành động lừa đảo hay dối trá trong việc bán chứng khoán bằng cách qui định cơ sở hay xí nghiệp trước khi phát hành cổ phiếu phải tiết lộ đầy đủ các yếu tố và sự kiện liên quan tới loại chứng khoán bán ra, cũng như tiết lộ tình hình nghiệp vụ và tài chánh của công ty phát hành.

-“Ðạo Luật Trao Ðổi Chứng Khoán 1934” (The Security Exchange Act of 1934) qui định các điều kiện giao dịch mua bán chứng khoán trên thị trường phụ (secondary market) tức là hoạt động của các hãng trung gian mua bán chứng khoán. Cũng tương tự như đạo luật 1933 ban hành trước đó, luật này bắt buộc hãng phải tiết lộ mọi chi tiết chung quanh loại chứng khoán cống hiến cho khách hàng. Chính đạo luật này đã thiết lập ra cơ quan “Ủy Ban Trao Ðổi Chứng Khoán” (Securities and Exchange Commission gọi tắt là ủy ban SEC) của chính phủ liên bang và đặt cho trách nhiệm chi phối và chủ chốt điều hòa thị trường chứng khoán toàn quốc. Ủy ban SEC cũng thiết lập một vài cấm điều đối với các công ty chứng khoán công cộng thí dụ như ấn định giới hạn số tiền tín dụng dùng để mua cổ phiếu. Ðồng thời đạo luật cũng bắt buộc các môi giới, cơ sở bán cổ phiếu hay các nghiệp vụ có liên quan đến chứng khoán đều phải đăng ký với SEC. Vào năm 1975, luật 1934 được tu chỉnh để gia tăng cho chính phủ quyền hạn rộng rãi hơn trong việc kiểm soát thị trường chứng khoán cùng cấu trúc của hệ thống thị trường.

-“Ðạo Luật Hợp Ðồng Tín Dụng 1939” (The Truth Indenture Act of 1939) điều hòa một số lớn các vấn đề phát hành chứng khoán cho công chúng. Ngoài ra còn có “Ðạo Luật Công Ty Ðầu Tư 1940” (The Investment Company Act of 1940) chi phối các nghiệp vụ công cộng có hoạt động chính yếu mua và bán chứng khoán. Thêm vào đó “Ðạo Luật Cố Vấn Ðầu Tư 1940” (The Investors Advisers Act of 1940) qui định những luật lệ về đăng lý và kiểm soát những người làm nghề cố vấn đầu tư tương tự như những luật lệ sử dụng trong “Ðạo Luật Trao Ðổi Chứng Khoán 1934” nêu trên. Sau hết là “Ðạo Luật Bảo Vệ Người Ðầu Tư Chứng Khoán 1970” (The Securities Investor Protection Act of 1970) thiết lập một cơ sở mệnh danh là “Công Ty Bảo Vệ Người Ðầu Tư Chứng Khoán” (Securities Investor Protection Corporation). Cơ sở này có thẩm quyền giám sát việc thanh toán nợ nần khi có hãng phát hành chứng khoán đóng cửa để chắc chắn hãng này trả dứt các món nợ cho khách hàng trước khi chính thức rút lui khỏi thị trường.

2. Luật chứng khoán California:

Ngoài các đạo luật liên bang kể trên còn có các luật chứng khoán của các tiểu bang được gọi chung bằng cái tên ngộ nghĩnh là “Luật Trời Xanh” (“Blue Sky Laws”). Cũng giống như luật liên bang, “Luật Trời Xanh” qui định các môi giới và người mua bán chứng khoán phải đăng ký với chính quyền tiểu bang và bắt buộc phải cung cấp các tin tức cùng dữ kiện liên quan tới loại chứng khoán liên hệ đang trao đổi mua bán trên thị trường công cộng. Luật này còn ra lệnh phạt vạ mọi hành vi gian lận hay lừa đảo trong việc trao đổi, mua bán chứng khoán.

Tại tiểu bang California “Luật Trời Xanh” do Bộ Xí Nghiệp (Department of Corporation) quản trị dưới quyền của một vị “Ủy Viên Xí Nghiệp” (Commissioner of Corporation) có trụ sở ở thủ đô Sacramento. Mọi vi phạm “Luật Trời Xanh” sẽ đưa đến hậu quả bị tòa án ra lệnh cấm chỉ hành nghề đồng thời còn phải đóng tiền phạt hành chánh (administrative fine) cùng tiền phạt dân luật (civil fine). Nếu vi phạm có cố ý thì người hay cơ sở phạm luật còn có thể bị truy tố theo hình luật.

Tiêu chuẩn chứng khoán hợp pháp (qualification of securities) – Luật California cung cấp một bản danh sách chi tiết các chứng khoán được miễn trừ, gồm có giao dịch của xí nghiệp phát hành, xí nghiệp tái phối trí vốn (recapitalization), xí nghiệp tái tổ chức (reorganization), và giao dịch của các xí nghiệp không phát hành (nonissuer transactions). Trừ phi được đặc miễn, mọi cuộc bán chứng khoán đều kể là bất hợp pháp ngoại trừ chứng khoán đó hội đủ tiêu chuẩn hợp lệ. Chứng chỉ xác nhận chứng khoán hợp lệ có hiệu lực trong vòng 12 tháng kể từ ngày ký, ngoại trừ được ấn định một thời hạn khác hoặc có lệnh hủy bỏ. Vị Ủy Viên Xí Nghiệp thường bắt buộc công ty phát hành phải có một bản ủy nhiệm của cổ đông làm điều kiện chính yếu để được chấp thuận cho phát hành chứng khoán. Ðơn xin công nhận chứng khoán hợp pháp phải theo cùng tiêu chuẩn cứu xét chung cho cả nghiệp vụ phát hành hay không phát hành chứng khoán. Ngoài ra còn có những điều kiện qui định tiêu chuẩn riêng áp dụng cho việc phát hành các loại chứng khoán nợ (debs securities) của các nhóm tôn giáo, các chương trình giao dịch bất động sản, đầu tư bất động sản, tài sản dầu lửa và khí đốt cùng các tiểu nghiệp vụ có phát hành chứng khoán. Ðể chứng nhận chứng khoán hội đủ tiêu chuẩn hợp lệ, vị ủy viên cứu xét đến nhiều yếu tố của chứng khoán kể cả sự thích ứng đầu tư, giá cả hợp lý, mức độ đầu cơ và tình trạng tài chánh của người hay cơ sở phát hành.

Ðiều kiện miễn trừ (exemptions) – Việc miễn trừ giảm thiểu khá nhiều giấy tờ bắt buộc trước khi thực hiện một vụ bán chứng khoán. Thí dụ như miễn trừ áp dụng cho các giao dịch của người phát hành lẫn người không phát hành đã giúp cho tiểu nghiệp vụ ngay lúc sơ khởi tìm được người cống hiến qua cáo thị mà không cần phải hoàn tất vụ mua bán. Ngoài ra còn có Hội Ðoàn Doanh Nghiệp Chứng Khoán Toàn Quốc (National Association of Securities Dealers viết tắt là NASD) dưới một vài trường hợp có thể nộp đơn xin niêm yết cáo thị. Bộ Chứng Khoán California sau đó sẽ chấp thuận mở một cuộc “duyệt xét cấp tốc” (“expedited review”) cho một vài cuộc tái tổ chức liên quan tới việc thay đổi chứng khoán có dính dấp đến sự sáp nhập, hợp nhất, hoặc bán tài sản của công ty liên hệ. Cuộc “duyệt xét cấp tốc” được dùng để xác định xem xí nghiệp phát hành chứng khoán có tuân hành đúng theo đề nghị tu chính cho việc sáp nhập, hợp nhất, hoặc bán tài sản của công ty hay không. Mọi khế ước liên hệ tới những đề nghị bán quyền đại lý cũng đều miễn trừ. Ðồng thời còn có loại miễn trừ cho “người mua chọn lọc” cho phép công bố vài cống hiến bán chứng khoán của xí nghiệp. Thêm vào đó mọi cống hiến bán đơn vị tín dụng đầu tư cũng được đặc miễn đăng ký theo một vài điều kiện rõ ràng. Hiển nhiên mọi diễn giải các luật lệ này đòi hỏi sự trợ giúp của luật sư chuyên môn giầu kinh nghiệm về luật chứng khoán.

Nói chung tiểu bang California ấn định lệ phí chứng nhận tùy theo từng đơn xin. Giấy phép cho đơn xin của tiểu công ty là $250. Nếu chi phí thực sự trong việc cứu xét đơn xin này cao hơn lệ phí trên thì phải trả thêm $1000. Nếu là đơn xin chứng nhận chứng khoán của xí nghiệp lớn, lệ phí sẽ là $200 cộng thêm 1/5 của 1 phần trăm trị giá tổng số chứng khoán tới mức tối đa $2500. Ðối với các trường hợp khác nên nhờ luật sư chuyên môn giúp tính lệ phí một cách chính xác hơn.

Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.

Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở địa chỉ 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, CA 92708. Ðiện thoại (714) 531-7080, website: lylylaw.com

Ðiểm phim: Page Turner (Kỳ 2)

Trần Lãm Vi


Cha-shik vào trường Han Joo và đang cầu xin trong văn phòng cho anh ghi danh học nhưng chỉ nhận được lời từ chối. Ở phía bên kia văn phòng, giáo viên cho cô học trò Yoo Seul biết chưa có ai tình nguyện làm người trợ giúp em. Tốt nhất là để mẹ em giúp em. Yoo Seul nói cô sẽ hỏi nhờ bạn cô… Ðột nhiên Jin-mok bước vào nộp đơn tình nguyện cho cô giáo, anh nói “cô sẽ tính số giờ em làm tình nguyện viên, đúng không?” Yoo Seul bật dậy tuyên bố em sẽ tìm người khác, bất cứ ai ngoại trừ anh ta. Yoo Seul đôi co với Jin Mok về việc anh muốn trợ giúp, cho rằng “chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tôi muốn nôn mửa.” Rồi nói với cô giáo, em có thể tự đi học. Nhưng qua việc xảy ra trong bữa ăn trưa, cô giáo cho là em không thể tự sinh hoạt.








Ðột nhiên nổ ra một giọng nói, “Tôi có thể làm người hướng dẫn cậu không?” Cha-shik chạy vọt vào, Yoo Seul nhận ra giọng nói, chỉ ngón tay vào anh, “là cậu sân thượng phải không? kẻ nói dối và mỉa mai tôi.” Cha-shik đáp, “Ðúng! tôi chỉ điên khi đó thôi. Bây giờ tôi đang sống với mục đích mới, bây giờ tôi là một con người hoàn toàn khác, giống như con sâu biến thành con bướm vậy.” Cha-shik quỳ gối xuống trước Yoo Seul, nói, “Tôi quỳ xin cậu bỏ qua cho, tôi xin lỗi, hãy để tôi làm người dẫn dắt cậu. Tôi sẽ đọc bài cho cậu trong lớp và đưa đón cậu đi học.”


Ông thư ký nghe ồn ào tiếng cậu vừa bị tống xuất, chạy qua kéo tai anh lôi đi, Cha-shik chỉ vào cô mù, bảo tôi đang xin làm người giúp đỡ bạn ấy. Nàng hỏi tại sao anh giúp tôi? – Vì trường không nhận học sinh chuyển trường, nhưng tôi thực sự muốn học ở đây, nên hãy để tôi giúp cậu. Tôi sẽ bảo vệ cậu từng ly từng tí… Theo tôi thấy thì cậu rất ghét thằng ngốc này. Yoo Seul đáp, tôi ghét cả hai như nhau… Cha-shik lập luận rằng mẹ Yoo Seul không phải học sinh ở đây, tại sao tôi không thể chứ? Cô giáo không thể cãi được, thế là Cha Sik hỏi ngay cô mù, “Vậy cậu chọn đi, tôi hay là đầu đất?”… Yoo Seul cuối cùng tuyên bố cô sẽ có một lựa chọn.


Trong lớp học, Jin-mok nhìn chằm chằm về Yoo Seul trong khi Cha-shik với nụ cười chiến thắng ngồi cạnh Yoo Seul và nháy mắt ngạo anh ta. Cô giáo cho biết hôm nay học về Jean Sibelius, một tác giả Phần Lan, cô nêu ra nhạc phẩm “Symphony No. 2 First Movement”… Những lời đọc bài giúp cho cô mù chỉ ra Cha-shik không có trình độ về âm nhạc. Kiến thức dốt nát của anh bị cười nhạo khúc khích, anh cố gắng theo kịp bằng cách truy tìm trên màn điện thoại, nhưng Yoo Seul đã ngán ngẩm nhét vào tai hai ổ loa earphone, lờ anh hoàn toàn.


Cuối ngày đầu tiên, khi đưa Yoo Seul đến nơi phải từ giã, cô lạnh lùng cho Cha Suk biết, tôi cần lý do tránh mẹ tôi, còn cậu cần lý do để đến trường, vậy cậu chỉ tỏ ra giúp tôi ở trường là đủ, đừng làm gì vượt qua điều đó. Sau khi cô hất mái tóc bỏ đi với gương mặt khinh khỉnh, anh chàng bật miệng, “Wow, cậu ấy đã kích thích được sự hăng say mà bao lâu nay mình không có.”








Mẹ của Cha Sik sáng thức dậy vào nhà bếp, ngạc nhiên đứng nhìn cả trăm tờ note ghi chi chít chữ dán đầy trên mặt gương soi, tràn ra chung quanh có cả những bản kẽ nốt nhạc như của Tchaikovsky. Bà chạy ra nhà trước thấy cậu con đang xỏ giày vào chân, “Chủ Nhật mà con định đi đâu?” “Con đến thư viện, hôm nay con sẽ về trễ đấy.” Cậu chào mẹ rồi đi, bà nói, thế này thì thằng bé có thể vào trường Juilliard mất thôi!! Nơi thư viện, anh ngồi trước một lô sách. Cái này gọi là “upright Piano,” “alla marcia” nghĩa là “chơi giống hành khúc”… Và trên đường đi bộ đến trường cầm quyển sách trên tay, “Wolfgang Amadeus Mozar thuộc trường phái cổ điển.”..


Chỉ sau 2 ngày cuối tuần, sáng nay vào lớp, cậu đã làm ngạc nhiên mọi người, cậu đọc và giải thích về piano đôi, “Sonata in F major K.497 của Mozart,” “Italian Polka” của Rachmaninoff, “Sabre Dance” của Khachaturian và “La Valse của Ravel… làm những tiếng Ô vang lên kèm theo những nụ cười khen ngợi, cậu sung sướng đứng lên nắm hai bàn tay giơ lên mổ mổ cảm tạ. Bây giờ nàng Yoo Seul không còn buồn chán, lúc đưa nàng đi dạo quanh sân trường cũng được nghe anh dẫn đường kể chuyện về âm nhạc, nào là có 4 thành viên trong nhóm tác giả dân tộc Nga, họ là Balakirev, Rimsky Korsakov, Mussorgsky, Borodin và Cui.


Hôm nay đưa nàng về, nàng vẫn không muốn ngồi lên chiếc xe đạp mà anh tốn 30 đô chuốt lại. Từ giã, kẻ đi tới, người quay lưng, anh nói, “Còn một ngày nữa thì đủ một tháng,” rồi tự tin, “ngày mai, cậu ấy sẽ bắt đầu tìm kiếm mình nếu không thấy mình đâu, và sẽ hạnh phúc khi nghe tiếng nói mình.” Ðó là loại hương của hoa tình yêu trong trái tim đang hé nở. Còn đang bâng khuâng thì nghe tiếng hét sợ hãi của Yoo Seul, Cha Sik bỏ xe đạp chạy tới. Gậy dò đường của cô quơ trúng một chú chó bẹt-giê chạy dạo làm nó sủa lên và cô té bệt xuống đường… Ông chủ chó bỏ đi sau khi nghe Cha Sik chỉ lên cái máy thu CCTV sẽ làm chứng sự việc xảy ra với cảnh sát, anh định tiến tới thì chợt những ngón tay của nàng đan vào những ngón tay anh và nắm chặt, bảo thôi – Tín hiệu đã phát ra. Rồi hỏi anh có thể đưa nàng về nhà không? Cú ngã làm mắt cá chân nàng bị trặc, thế là chàng đèo nàng đi xe đạp. Ðây là lần đầu tiên cô gái này thưởng thức thú đi xe đạp nên lộ đầy vui sướng, chàng thì cho biết hôm nay lần đầu tiên cậu gọi thẳng tên tôi đấy nhé, rồi bảo ôm chặt vào, cánh tay nàng liền nghe theo, tuy nhiên sau đó đôi mắt chớp chớp e thẹn nên cánh tay giơ bàn tay ra đón gió.








Mẹ nàng đứng ngóng con trước cửa nhà, nhìn thấy con mình vòng tay ôm chặt cậu thanh niên cưỡi xe đạp chở nàng dừng lại trước nhà. Mẹ nàng lên tiếng làm chiếc gậy gấp rơi xuống đất, bà tiến đến hỏi đây là ai vậy con? chàng nhanh nhẩu gật đầu chào, cháu là Jeong Cha sik ạ, là người dẫn đường cho yoo Seul ở trường. Bà đáp có nghe và cảm ơn cậu đã giúp đỡ. Mẹ nàng dìu nàng vào nhà đóng cửa lại, anh nhìn thấy thanh gậy nên nhặt lên, bước tới cửa thì nghe bên trong tiếng bà mẹ mắng con gái đã dám đi xe đạp, còn cho cậu là một tay du côn dốt nát. Ðó là do mái tóc anh “high lines” vài nhúm tóc màu nâu tươi. Nàng chống đối, nói lời lẽ của mẹ còn độc ác và nông cạn hơn mọi thứ trên thế giới này. Thế là ăn ngay cái tát. Nàng khóc và diễn tả cảm giác tuyệt vời đi xe đạp lần đầu tiên… Có nhiều thứ con cảm thấy hối tiếc kể từ khi con không nhìn được nữa…. Mẹ nàng nhìn vào tủ đựng cúp, nói, từ bỏ những thứ kia để có được những chiếc cúp chiến thắng này… Nàng nói, con chưa bao giờ coi những thứ đó là của mình cả, chúng là của mẹ… Cuộc đời của con, con không nên đổ lỗi cho mẹ… cho nên con sẽ tự quyết định và sẽ tự đổ lỗi cho mình… Con đang cố gắng không muốn nổi loạn… Cây gậy gấp được Cha Sik dựng trước cửa và lẵng lặng đi về.


***


Cha Sik đưa đón bằng xe đạp nên chở Yoo Seul đến đường hầm để giới thiệu cây dương cầm, anh ngỏ lời muốn nàng đánh đàn cho anh nghe thay vì xin lỗi về mẹ nàng. Nàng buộc phải trả món nợ, một tay lướt nhanh thử tiếng đàn rồi kết luận giống y hệt cậu, rẻ tiền và ngu ngốc. Nàng dặn đừng nói với ai là tôi đã đánh đàn ở đây, “Tôi sẽ đem chuyện này xuống mộ.” Ðó là chàng kể tiếp câu chuyện cho mẹ nghe, bà bắt bẻ, đem xuống mộ mà lại bép xép kể cho mẹ nghe, vậy mẹ là mộ à? Anh bị quê nên giận mẹ, bà đổi chiêu, thế cô bé chơi đàn ra sao? Bà sờ trúng đóa hoa tình yêu đang nở trong tim cậu con, cậu sống động lên ngay, “Cậu ấy rất tuyệt. Con nghĩ cậu ấy chỉ sau bố thôi,” rồi nhắm mắt thả hồn mơ màng khi mẹ hỏi cô ấy chơi tốt thế à? “Mẹ có biết cái cảm giác đó không?” rồi anh tưởng nhớ lại lúc nàng đàn, diễn tả “Như một chiếc cầu vồng phát ra những âm thanh hay tuyệt vậy. Nó đẹp một cách khó tin, và có thể biến con người thành những thiên thần. Và khiến cho thế giới này hóa thành thiên đường. Nó là loại cầu vồng đó đấy. Chỉ nhìn thôi, con đã thấy hạnh phúc rồi… Con không bao giờ muốn nó biến mất…”








Người cha của Jin Mok cũng là một loại áp lực đặt lên con, chỉ là cách khác của người có học thức. Anh đánh một bạn cùng lớp vì bắt gặp hắn định quay lén qua khung kính cửa khi Yoo Seul thay đồ trong phòng ở trường, nên bàn tay bị thương, không tấu dương cầm được cho buổi tiệc hẹn của ba anh. Trên bàn cơm, anh đưa bàn tay bị thương ra, bảo “ba không lo cho con bị thương mà chỉ sợ mất lòng khách mời vì con không đánh đàn.” Người cha hỏi, “Jin Mok, có phải là do con không tự tin với đàn piano không? Thường thì sự hèn nhát được bộc lộ từ sự thiếu hiểu biết. Họ cầu xin sự chú ý và rên rỉ vì tình cảm, giống như con bây giờ đấy. Con lừa dối bản thân và bắt đầu chơi piano rồi nghĩ là con không hề tệ chút nào. Nếu con vẫn tiếp tục lừa dối bản thân, con sẽ càng tổn thương thêm thôi. Con sẽ mất lòng tin vào chính mình. Cuối cùng con sẽ lại càng than vãn.” Sự tấn công bằng lý lẽ trí thức của người cha làm tăng thêm cường độ tự ti thầm kín của con mình, cậu vào phòng đàn trút nỗi niềm lên những phím đàn, bàn tay bị thương tuột ra lớp băng bó nhưng vết thương sâu kín thì không tuột ra khỏi lòng cậu.


***


Trường Han Joo dán bích chương thông báo 3 tháng nữa sẽ có cuộc thi tấu dương cầm đôi. Cha Sik sờ tay vào tấm bích chương rồi bảo giống như giấc mơ, quay lại hỏi nhóm học sinh đang đứng, Này, tôi cần phải làm gì để được tham gia? – Sinh ra lần nữa. Tiếng cười rộ lên. Anh ngần ngừ rồi tiết lộ, bố tôi là Hyun Myung Se. Anh móc phone trưng ra tấm hình nền chụp mẹ anh với thiên tài dương cầm này, “Nhìn đi, đây là bức ảnh mẹ tôi đã chụp 20 năm trước đấy.” Một nữ sinh nói, “nếu đây là sự thật thì có hàng triệu đứa trẻ gọi Hyun Myung Se bằng bố! Ông ấy lúc nào chẳng chụp ảnh với fan sau buổi trình diễn chứ!”… Anh vẫn mạnh mẽ tuyên bố “nếu tôi thắng giải nhất thì đủ chứng minh không?” “Chưa chắc cậu qua được vòng loại, đừng có hòng!”








Anh ấm ức bỏ đi tìm Yoo Seul để đề nghị. Cô nói, “Cậu điên à! Cậu hoàn toàn mất trí rồi. Ði gặp bác sĩ đi!” “Còn những ba tháng, nếu tôi tập luyện như điên thì có thể chứ!” “Không được! Ngay cả con trai của Mozart cũng không được. Nếu cậu tin là con trai của ông ta thì đi thử DNA còn hơn là mơ mộng! Ngay tôi có luyện tập nhảy cực đi nữa, sau 3 tháng tôi có thể chiến thắng ư? Không! Ðây là cuộc thi mà các nghệ sĩ piano đã chơi 10 năm tham gia. Nghĩ đến cậu tập luyện trong vòng 3 tháng, không những vô lý mà còn là một thái độ vô lễ nữa.” Nàng nói đến thế thì chàng mới chịu đầu hàng, đáp, “Tôi thật thô lỗ, tôi xin lỗi.”


Anh không phải là con người nói dối, đó là bí mật có thực của anh, trên đường đạp xe chở Yoo Seul về, anh hồi tưởng lại giấc mơ hằng đêm anh thấy mình tấu dương cầm cùng Yoo Seul, mà anh không tiết lộ với mẹ anh. Trong giấc mơ ấy anh giống như một nghệ sĩ tuyệt vời và Yoo Seul không khiếm thị. “Cậu ấy thỉnh thoảng nhìn tôi mỉm cười và nụ cười của cậu ấy vô cùng đẹp.” Ðó là giấc mơ hóa bướm của một con sâu. Ðể chứng minh, chỉ còn một cách duy nhất. Anh chở Seul ghé lại cây piano trong đường hầm, rồi hỏi, Seul à, cậu còn nhớ bản nhạc cậu đàn hôm trước chứ? Nếu tôi có thể chơi, không có nghĩa là tôi có khả năng sao? – Sao cậu có thể đánh được? – Nếu tôi đánh được, thì cậu chấp nhận đề nghị của tôi, được không? Nàng bỗng bị chàng bế nhấc lên mang đến đặt ngồi xuống ghế dương cầm, đặt bàn tay nàng lên bàn tay chàng, nếu chú ý sẽ nhận ra vài đầu ngón tay của chàng quấn băng keo cứu thương. Và chàng bắt đầu tập trung gõ những phím đàn vang lên những nốt nhạc.








Vì giấc mơ kia, anh mang về nhiều sách dạy tự học đàn dương cầm, quyết tâm tập luyện, và đã âm thầm tự học đánh đàn ngày đêm nơi cây đàn đường hầm. Ông bán trái cây ngồi gần phải đeo cái headphone để khỏi bị nhức óc, còn anh thì tập đến rướm máu các đầu ngón tay đến phải băng lại. Hôm nay ông trái cây gỡ cái headphone ra vì bản nhạc được tấu lên hấp dẫn, vài người đi xe đạp dừng lại thưởng thức. Nhưng sững sờ nhất là nàng mù, lòng dũng cảm của chàng dường như đã đánh động vào cái thiên phú của nàng bị chôn cất từ sau khi lòa mắt. Nàng mỉm cười chấp nhận đề nghị một cuộc chơi mới với chàng thanh niên này.


***


Tại biệt thự của nghệ sĩ dương cầm Hyun Myung Se, ông đang ngồi đàn trong phòng, anh thư ký phải chờ dứt đàn mới mang mấy gói bưu phẩm vào, trong đó một gói từ Cha Sik gửi đến được ông vui vẻ mở ra ưu tiên và tiết lộ với anh thư ký, tôi đã không biết, nhưng tôi có một người con trai, thằng bé ở Hàn Quốc. Lá thư gửi kèm theo, báo tin, “Bố à, con đã quyết định tham gia cuộc thi piano đôi. Mọi người đều nói không thể, nhưng con nhất định sẽ biến nó thành có thể. Yoo Seul mà con đã nhắc đến trong thư trước, chúng con sẽ cùng nhau dự thi đấu…” Ông Hyun Myung Se đọc xong lá thư đầy tâm trạng của cậu thanh niên gọi ông bằng bố, ông bảo thư ký xem lịch trình trong Tháng Hai, và ông quyết định làm giám khảo cho cuộc thi vì ông rất tò mò về người “con trai của ông,” ông gắn lá thư thứ 10 vào gấp thư trước mặt trên bàn viết ông.








Ðó cũng là lúc Cha Sik vừa đánh cho Yoo Seul nghe xong bản nhạc tại đường hầm, nàng mỉm cười chấp nhận hợp tác nhưng cũng cho tỉ lệ thắng của anh là 0.00001 phần trăm… Nàng cảnh cáo, “Vì cậu, nhưng tôi chỉ dạy cậu cơ bản, vì chúng ta không thể thắng được.” Từ đó hai thầy trò này ngày đêm cùng nhau kẻ dạy, người tập, học trò ăn nhéo thường xuyên. Ông bán trái cây đem cái hít sưởi ấm nhỏ của ông đặt sau lưng ghế hai cô cậu. Có một đêm trong đường hầm, mẹ của Yoo Seul lặng lẽ đứng một khoảng xa nhìn cảnh con mình tươi cười – là điều chưa bao giờ bà nhìn thấy ở nhà, ngồi cạnh cậu thanh niên dẫn đường, bốn bàn tay nhịp nhàng trên phím dương cầm. Ông trái cây gục gặc cái đầu theo nhịp nhạc. Cô gái nở một nụ cười mà Cha Sik diễn tả với mẹ là “đẹp vô cùng” sau khi hai người tấu dứt bản nhạc.


Hôm nay cô giáo trong lớp thông báo là hạn cuối ghi danh cho cuộc thi dương cầm đôi. Seo Jin Mok không tham dự. Tuyết mùa Ðông rơi lất phất. Yoo Seul đứng ngoài cửa trường, trên đầu đội quyển sách to che tuyết vì tin tức gần đây báo tuyết có chất acidic gây hói đầu… Cha Sik cầm dù chạy tới. Sau khi hai người đi một quãng dưới trời đổ tuyết, khi biết không có ai chung quanh, Seul nắm ngực áo của Sik ghì mạnh và gằn giọng, với nhịp độ này, hai chúng ta sẽ thành kẻ ngốc trên sân khấu, tôi không muốn làm trò cười trước Jin Mok.” “Tôi sẽ không để cậu bị mất mặt đâu.” Họ quyết định sẽ tập thêm vào 10 giờ tối trong trường lúc không còn ai thực tập. Cậu mặc áo dạ đen trùm kín đầu đến đón Seul vào giờ ấy thì gặp bà mẹ ó đâm đứng ngoài cửa đang lúi húi dán tờ thông báo, anh thưa là chúng cháu đi trong giờ muộn chỉ làm việc trong sáng thôi… Bà hỏi “cháu dùng bí quyết gì vậy? Yoo Seul chưa bao giờ mỉm cười khi chơi piano cả, nhưng khi chơi cùng cháu, cô đã nhìn thấy nó cười rạng rỡ.” Nàng mù ra cửa, không biết có mẹ đứng đó, Sik hỏi và nàng đáp nếu mẹ tôi biết tôi chơi lại thì bà sẽ kỳ vọng, còn tôi sẽ bị áp lực và rối trí.” Bà mẹ giữ im lặng, ngay cả về sau lặng lẽ đến dự cuộc thi. Bà ra dấu cho Sik dắt con bà đi.








Tại trường, trong phòng tập đàn không phải không còn ai, Jin Mok cũng âm thầm luyện tập, vừa gục mặt trên bàn phím thì nghe tiếng của Ấu trùng đưa Seul đến, anh vội núp kỹ và chứng kiến họ tập một nhạc phẩm có đoạn rất quan trọng ở tốc độ cực nhanh, chắc chắn Sik không thể nào thực hiện được, vì còn phải chơi nó bằng cảm xúc nữa. Seul đưa ra thí dụ để Sik hình dung, “chúng ta đang ở ngoài đường, có một thanh chắn rất cao trước mặt cậu, cậu rất sợ hãi vì không chắc có thể vượt qua được. Nhưng mọi thứ bỗng trở nên bình thản, cậu có cảm giác rất tốt, nghĩ mình có thể làm được, tim cậu đập nhanh hơn. Rồi rất nhẹ nhàng, cậu cố hết sức để nhảy lên, và cậu đã nhảy qua.” Sik nhắm mắt thả hồn lắng nghe, hình dung lại cảnh cậu nhảy sào vượt qua độ cao 5 mét 30 trước kia. Seul sau khi giảng bí kiếp, nàng đánh lên đoạn nhạc tuyệt vời này. Còn Jin được nghe giải thích cùng biểu diễn của nàng mù mà hoát ngộ để từ nay về sau tài năng anh vượt qua nỗi ám ảnh tự ti mặc ảm. Sik bị buộc phải đánh đoạn nhạc nhanh này với tốc độ khoảng 135 BPM trên một nhịp. Khuya đó, Sik mò tới cây đàn đường hầm. Tốc độ này không thể nào chỉ luyện trong vòng 3 tháng mà có thể đạt được! Jin Mok xuất hiện, nói lời gần như khẳng định như thế. Sik bảo nếu cậu không chịu giúp tôi thì hãy làm tôi nổi cáu cùng cực sôi máu lên thì tôi sẽ có năng lượng đánh được tốc độ 135 đấy.


***


Tờ thông báo dán trên cửa trường dạy piano Yoo Seul là “tại đây bán một dương cầm đang dùng,” mẹ của Cha Sik đi qua đọc thấy nên dừng lại. Bà đoán đây là nhà của cô mù nên muốn gặp bà “Ó đâm” từng chỉ trích con trai yêu dấu của bà. Thế là đại bàng gặp ó diều, rồi hai người mẹ này có cuộc hàn huyên. Bà muốn mua nói với bà muốn bán, con trai tôi mới tập đàn nhưng tiến bộ nhanh lắm nên tôi tìm cây đàn không dành cho người mới chơi… Nghe bà mua nói sẽ dùng hết số tiền tiết kiệm để đầu tư cho con mình, bà bán khuyên đừng làm như vậy, đừng dồn hết cuộc đời mình vào đứa con trai. Bà đang cô độc ngồi uống rượu vang trắng, tu một ngụm, nói tiếp, tôi đã từng như thế. “Và giống như tưới nước và một đứa trẻ đang lôi ra một cái chăn bông. Tôi đã lo con mình phải chịu khổ nên đã để dành hết số nước của mình cho nó. Nhưng sau khi cái chăn bông hút cạn hết nước, thì nó sẽ thành ra rất nặng. Chắc hẳn con bé đã thấy rất khổ sở… khi phải gánh trên vai sức nặng như thế. Tôi không biết điều đó và càng tưới nước cho nó. Cái chăn bông mềm mại và ấm áp đã trở thành điều kinh khủng…, người mẹ thì chịu khát, đứa con thì phải vác nặng.” Bà mua lắng nghe và nâng chai rót rượu vào cái ly cạn của bà bán. Bà bán nói “tôi sẽ tặng đàn miễn phí cho chị. Chị đừng lấy tiền tiết kiệm ra và cũng đừng sống cả đời vì nó. Nó sẽ chết vì chính cái áp lực đó. Con cái chúng ta đang tràn hy vọng, chúng ta không nên biến điều đó thành ra ác mộng.”








Cha Sik luyện suốt từ sẩm tối tới sáng bét chưa về. Seul đến lớp học một mình, nhờ cô bạn nhắn tin cho Sik, cảnh cáo nặng lời nếu không đến tập 10 giờ tối đêm nay. Ngày mai đã là cuộc thi rồi mà Sik vẫn không đạt được tốc độ 135. Jin Mok sáng nay trước khi ra khỏi nhà gặp ba anh, thông báo con đi đến trung tâm luyện thi đại học. Mok muốn bỏ ngành âm nhạc. Ông bố phán, “Con quyết định đúng, kể cả con chơi đàn có giỏi cũng chỉ đi dạy đàn kiếm tiền thôi. Còn vất bỏ tất cả để trở thành thầy dạy đàn thì không xứng.”


10:10 tối đêm đó, Seul ngồi chờ Sik trong phòng tập đàn ở trường. Sik đã có mặt nhưng còn đứng im ngoài cửa nhìn vào và cuối cùng mở cửa bước vô sau khi nghe nàng nói chỉ chờ thêm 5 phút ân huệ. “Cậu đã luyện tập xong chưa?” Cái đó… anh gãi tai.. thì Jin đầu đất bước vào phòng không gây tiếng động, ra dấu cho Sik đừng lộ sự xuất hiện của anh. Cuộc tập dợt cuối cùng này, Jin thay Sik đánh đoạn giao hưởng nhanh 135 BPM cho nàng nghe. Sau khi dứt, nàng khen ngay “hoàn hảo lắm.” Jin lần đầu tiên trong đời nghe cô nàng khen mình đàn, cô tiếp, “Hoàn hảo vô cùng. Cảm giác quá mạnh mẽ. Ðến cả tôi cũng không chơi được như thế… Tôi nghĩ quyết định trở thành nghệ sĩ piano của cậu là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời cậu đấy.” Lời xác định này làm Jin rớm lệ, nỗi tự ti không còn, nỗi mặc cảm với Seul cũng chấm dứt, anh từ đây tự tin vào ngón đàn của mình.








Sik biết bố mình đến dự cuộc thi với tư cách giám khảo, anh chạy ùa vào phòng ông Hyun Myung Se để gặp, tiếc thay ông đã quá vội với lời minh xác “Cậu đã nhầm tôi với bố của cậu.” Tất cả sụp đổ tan tành. Anh yêu cầu ông can thiệp với ban tổ chức để cho Jin thế anh chơi đôi piano trong cuộc thi; một mặt đến yêu cầu Jin, bảo, màn trình diễn này là cơ hội có một không hai trong đời cậu đấy. Tôi đã xin thay tên cậu được rồi, vì đây là vòng sơ bộ. Vấn đề là Jin không thuộc làu bản nhạc. Bà mẹ của Seul choàng kín khăn che mặt ngồi cạnh nghe tất, bà lên tiếng tình nguyện làm người lật trang nhạc cho cậu, bà nói, bản nhạc này sáng tác bởi Beethoven, sắp xếp bởi Liszt. Là bản nhạc tuyệt vời để phô diễn tài năng.


Sik sau khi rơi nước mắt trách mẹ đã lừa dối về người bố, bảo đây là điều xúc phạm lớn nhất đối với cậu… “Mẹ đi theo con,” cậu lôi tay mẹ mình rời khỏi hội trường. Trên sân khấu giới thiệu cặp đôi dự thi mang số 17, hai thí sinh này sẽ trình tấu một sáng tác của 2 nghệ sĩ pianno… Beethoven của “Bản giao hưởng thứ 9 cung rê thứ.” Cặp đôi này đã chơi tuyệt vời ở vòng sơ kết. Khi về nhà, với đầy tự tin, Jin tuyên bố với cha, “Ba có thể đúng, nhưng con quyết định tiếp tục chơi đàn…. để trở thành một nghệ sĩ hướng dẫn chơi đàn piano trung bình sau 10 năm nữa… Cuộc sống 10 năm đó của con sẽ rất đáng sống vì những gì con làm là những thứ con yêu thích. Trở thành nghệ sĩ thành công… sẽ rất tuyệt, nhưng nếu không được thì cũng không sao.”


Hai mẹ con đến nơi cây piano trong đường hầm, cậu nói, “Mẹ hỏi con có thấy thoải mái hơn không… nếu mẹ nói con giống ai, đúng không? Ðây là câu trả lời của con.” rồi anh ngồi xuống ghế đàn. Anh nói to, “Con là con trai của mẹ, không phải là của Hyun Myung Se.” Anh hít một hơi thở mạnh, tập trung, và tiếng đàn rung lên. Bà mẹ đứng sau lưng anh. Trong cuộc thi nơi hội trường có 4 bàn tay chơi một bản nhạc, ở đây chỉ 2 bàn tay, Sik dồn hết tâm tư vào đó, làm bùng vỡ âm nhạc của toàn bài giao hưởng thứ 9. Tiếng đàn của cậu con làm cho bà mẹ nhiều lần đưa đôi bàn tay chận lại tiếng bật khóc. Ông trái cây mút mạnh que kẹo, dán mắt sang tiếng đàn. Một thanh niên dừng xe đạp im lặng lắng nghe. Thêm hơn chục người bộ hành vây quanh. Bản nhạc dứt, ông trái cây bật miệng “Bravo!” rồi vỗ tay và tất cả tiếng vỗ tay cùng hòa theo.


Tại nơi hội trường cũng đồng thời tiếng vỗ tay dưới hàng ghế khán giả cũng như nơi bàn giám khảo vang dội. Bà mẹ làm việc lật trang nhạc rớm lệ nhìn con gái bà nở cười trong nước mắt, rồi bà khẽ nói với cậu học trò ngày xưa, “Làm tốt đấy Jin Mok à.” Và trong chiếc tủ trưng cúp của Yoo Seul cho thấy 4 chiếc cúp: đồng, đồng, bạc, bạc, của giải thưởng cuộc thi hai đàn piano. Mẹ của Seul lau xong đặt lại trên đầu tủ khung hình chụp con gái bà cười rạng rỡ ôm bó hoa và khối thủy tinh cúp dành cho kẻ chiến thắng.

California: Bị bạn cán chết sau khi văng khỏi xe

PENNGROVE, California (AP)Một cô gái ở vùng Bắc California vừa thiệt mạng sau khi bị văng ra khỏi xe mình rồi sau đó bị người bạn lái xe chạy theo phía sau cán phải.

 

 


(Hình minh họa: Julian Stratenschulte/AFP/Getty Images)

 

Cảnh sát tiểu bang California (CHP) cho hay một cô gái 27 tuổi ở thành phố Petaluma phóng xe rất nhanh trên đường trong thành phố Penngrove mà không cài dây nịt an toàn, đã lạc tay lái chiếc xe Toyota Rav 4 của cô hồi sáng sớm Thứ Bảy.

Chiếc xe bị lật và cô gái văng ra khỏi xe.

Giới hữu trách cho biết, một người bạn, uống rượu trong quán với cô trước đó ở Petaluma rồi sau đó lái xe theo cô về nhà, cán lên cô này.

Cảnh sát bắt giữ anh Kyle Turek, 28 tuổi, về tội ngộ sát, say rượu lái xe và lái xe với bằng lái bị treo.

Hiện chưa rõ là cô gái kia chết vì bị văng từ trong xe ra đường hay vì bị chiếc xe Honda Fit của người bạn cán lên. (V.Giang)

Mất 12 ngày mới tìm ra hộp đen của phi cơ EgyptAir

CAIRO, Ai Cập (NV)Các điều tra viên vụ phi cơ EgyptAir bị rơi sẽ cần thêm ít nhất 12 ngày nữa để thu hồi hộp đen trong khi chờ đợi một chiếc tàu có trang bị dụng cụ cần thiết để tìm và lấy các hộp đen này từ lòng biển Ðịa Trung Hải, theo giới chức trách nhiệm hôm Chủ Nhật.








Thân nhân của hành khách chiếc máy bay bị nạn cầu nguyện. (Hình: Khaled Desouki/AFP/Getty Images)


Chiếc Airbus A320 rơi xuống Ðịa Trung Hải với 66 người trên phi cơ này trong chuyến bay hôm 19 Tháng Năm từ Paris tới Cairo, sau khi biến mất trên màn ảnh radar.


Bản tin của AFP cho biết các điều tra viên nay đang trong cuộc chạy đua với thời gian để tìm các hộp đen vì chỉ có đủ điện để phóng ra các tín hiệu loan báo vị trí từ bốn đến năm tuần lễ.


Những gì ghi nhận trong các hộp đen này có thể giúp xác định nguyên do xảy ra tai nạn.


Chiếc phi cơ chở theo hành khách từ một số quốc gia, trong đó có 40 người Ai Cập , kể cả phi hành đoàn và 15 công dân Pháp.


Cơ quan hàng không chính phủ Ai Cập trước đây nói rằng có nhiều khả năng đây là vụ khủng bố hơn là trở ngại kỹ thuật.


Cơ quan an toàn hàng không Pháp nói rằng phi cơ gửi ra tín hiệu cho biết có khói trong khoang máy bay và có trở ngại với hệ thống lái chỉ ít phút trước khi mất liên lạc.


Hai chiếc tàu thuộc hai công ty Pháp được ký giao kèo tìm kiếm hộp đen sẽ mất khoảng 12 ngày mới đến được khu vực phi cơ lâm nạn.


Hai hộp đen có thể ở lòng biển sâu tới 10,000 mét, nằm cách bờ biển Ai Cập chừng 290 km về phía Bắc. (V.Giang)

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 59)


1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam





Tạ Phong Tần


Trại này cho tù nhân được mua nước mắm ăn thêm, có hai loại là Chinsu và Nam Ngư, Chinsu ngon hơn nhưng mắc tiền hơn, thành ra đa phần tù mua nước mắm Nam Ngư chan cơm ăn, giá hai mươi sáu ngàn đồng hay hai mươi hai ngàn đồng chai nửa lít, tùy theo giá chợ Bà Chiểu bán lên hay xuống. Căn-tin nó bán không lấy tiền lời, mà nó tính phí phụ thu công đi mua 5% trên tổng số trị giá tiền hàng hóa người tù mua. Mà nó ở ngang chợ Bà Chiểu là chợ bình dân nhưng lớn nhất nhì Sài Gòn, thành thử nó không cần mua hàng hóa dự trữ, tù mua món gì đăng ký nó ghi sổ rồi lấy tiền đi mua, xong trừ sổ của tù lại, vừa tiện lợi, phong phú chủng loại hàng mà không bao giờ sợ bán ế. Nước mắm, bột nêm mua vô để ngoài cửa phòng giam, lúc nào ăn thì đưa cái ca ra thằng Bình nó rót cho một ít đem vô phòng chớ không cho đem cả chai, cả bịch vô. Nói là vậy, chớ thằng Bình thường rót vô ca của tôi hay ca con Lan một lần nữa chai nước mắm. Bột nêm cũng vậy, nếu thấy cán bộ không để ý, nó tống vô một lúc cả bịch, chớ xé bao ra rồi để ở ngoài bột nên chảy nước hết làm sao mà ăn.


Tôi mua vài chai nước suối nửa lít, uống xong súc cho sạch, lau khô chai rồi đựng nước mắm, đựng bột ngọt, bột nêm vào đó đầy chai. Cán bộ trại nó vô kiểm phòng giam hằng ngày, chúng nó thấy mà cũng làm thinh không nói gì.


Có ở tù mới biết, những thứ ngoài xã hội là đồ giẻ rách, không ai thèm lượm, không ai thèm xài, ở trong trại giam nó trở thành hàng quý hiếm. Bọn tù có thể vì những thứ ấy mà trở nên hèn hạ, tự hủy hoại danh dự, nhân phẩm của mình. Kiểu như con Lan, con Nga, vì vài gắp rau luộc, cái muỗng nhựa, cái chai nhựa không, cái bịch ni-lông xốp, rót thêm một chút nước mắm, bột nêm… mà hạ mình nịnh bợ, đong đưa với thằng Bình. Loại gái như con Nga chuyên đi bar uống rượu mạnh, xin tiền đàn ông, nếu nó chưa bị bắt vô tù thì cỡ thằng Bình dễ gì nó ngó tới mặt.


Con Lan và con Nga ngày nào cũng nói qua nói lại với nhau xiên xỏ tôi, tôi nghe mắc cười cho cái sự ngu của nó. Tỷ như con Nga nói: “Chồi ơi, luật sư gì mà chưa đi nước ngoài. Tao hổng phải luật sư mà tao còn đi nước ngoài rồi,” “Ngày nào tao cũng ăn có một món, tao thấy người khác ăn tao chết thèm quá mày ơi.” Nói xong thì tụi nó sợ tôi chửi, nên lại bỏ thòng thêm câu “Tao nói mày đó Nga ơi, là tao nói mày đó.” Con kia lại hùa theo: “Đúng rồi, chị nói em, chớ đâu có nói ai đâu.” Hoặc là con Lan nó hăm dọa tôi, nó lặp đi lặp lại câu: “Hai đánh một không chột cũng què.” Tôi biết con Lan không dám động đến tôi, nó bị tôi đánh tức quá muốn lôi con Nga vô lấy thịt đè người. Con Nga sức mấy mà dám tham gia đánh đấm gì, nó chỉ hùa theo con Lan nịnh bợ để kiếm ăn thôi.


Tôi cũng mặc kệ nó, nó không dám nói ngay tôi thì thôi, lúc nào mày nói ngay tao thì mày biết.


Trong tù ngày Tết cũng như ngày thường, chỉ có hơn ngày thường ở chỗ có thêm miếng thịt kho mà thôi. Và liên tục mấy ngày được nghe đi nghe lại duy nhất có mỗi một bài không biết ca sĩ nào hát từ hội chợ bên Lăng Ông Bà Chiểu vọng sang ông ổng: “Trên đường đi lễ Xuân đầu năm. Qua một năm ruột rối tơ tằm…” từ sáng sớm cho đến khuya lắt khuya lơ mới ngưng. May là có nhạc từ Lăng Ông phát qua, nếu không đã phải nghe tiếng nhậu nhẹt, khua ly khua chén, dô dô ầm ĩ ngoài phòng trực của cán bộ trại tạm giam.


Con Nga suốt từ lúc sáng mở mắt ra cho đến khi đi ngủ, lúc nào cũng oang oang kể chuyện “ngày xửa ngày xưa” tiếc nuối “thời oanh liệt nay còn đâu” của nó khi còn ăn Tết ở nhà. Nó liệt kê ra hàng dây hàng dọc những món ăn ngon mắc tiền Tết năm nào ở nhà nó cũng nấu nướng hay mua về chất đầy nhà. Mà con Nga này khoe giàu khoe sang cũng khó tin lắm. Giàu có như vậy sao không có quần áo sẵn ở nhà, nhà nó ở ngay quận 5 Sài Gòn mà lúc bị bắt chị nó phải dáo dác chạy qua chợ Bà Chiểu mua ba bộ quần áo loại đồ mặc trong nhà bằng vải thun trắng in bông lốm đốm bằng nước sơn rẻ tiền vài chục ngàn đồng một bộ gởi vô cho nó. Và coi cái kiểu nó ham ăn hốt uống thiệt hổng tin nổi nhà có của ăn của để.


Con Nga còn làm ra vẻ tiểu thư quý tộc, không uống nước đun sôi để nguội của trại giam phát. Nó nói với con Lan: “Ở nhà em không có uống nước, lâu lâu mới uống, mà uống nước đóng chai không hà.” Nó đặt căn-tin trại mua một chai nước suối loại một lít rưỡi để uống… trong nửa tháng, vì căn-tin nó bán hàng nửa tháng một lần. Con Nga “làm hàng” được một ngày, uống hết chai nước suối rồi, bèn uống nước trại phát như không có chuyện gì xảy ra.


(Còn tiếp)

Công ty bột giặt Trung Quốc xin lỗi vụ quảng cáo kỳ thị chủng tộc

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) Một công ty sản xuất bột giặt ở Trung Quốc đã xin lỗi về một quảng cáo trong đó cho thấy một người đàn ông da đen bị đẩy vào một máy giặt và biến đổi thành một người Á Châu với nước da trắng trẻo hơn, chỉ một ngày sau khi cho rằng các lời chỉ trích là quá đáng.


Một đoạn quảng cáo của công ty bột giặt “Qiaobi.” (Hình chụp qua youtube)

Quảng cáo của công ty có tên Shanghai Leishang Cosmetics đã tạo sự phản đối mạnh mẽ trên các trang mạng ở Mỹ, với nhiều bình phẩm cho rằng đây là một thí dụ điển hình của thái độ đối với người da đen ở Trung Quốc.

Trong quảng cáo cho bột giặt “Qiaobi,” một người đàn ông da đen huýt gió và nháy mắt với một cô gái trẻ Trung Quốc.

Cô này gọi anh đến gần, nhét một bịch thuốc giặt vào miệng và đẩy anh vào máy giặt.

Cô đóng nắp lại trong lúc người kia kêu la. Chẳng bao lâu sau đó, một thanh niên Á Châu bước ra, với quần áo sạch sẽ và cô gái nhoẻn miệng cười.

Công ty này sau đó ngỏ lời xin lỗi, nói rằng “vì thiệt hại gây ra cho người Phi Châu do sự lan truyền của quảng cáo này và cũng vì sự thổi phồng của giới truyền thông, chúng tôi bày tỏ sự xin lỗi.”

Công ty nói tiếp là ngưng quảng cáo nói trên và xóa mọi đường dẫn trên mạng đến quảng cáo này.

Quảng cáo của nhãn hiệu “Qiaobi” đã không gây nhiều chú ý ở Trung Quốc, vốn có rất ít người gốc Phi Châu sinh sống. (V.Giang)

Ðức tháo ngòi nổ bom Mỹ thả từ Thế Chiến 2

BERLIN, Ðức (AP) Một quả bom Mỹ thả từ thời Thế Chiến 2 đã được tháo ngòi nổ ở phi trường tại thành phố Hanover ở Ðức, khiến hàng chục chuyến bay phải bị chuyển hướng hay trì hoãn.


Phi trường Hanover, Ðức. (Hình minh họa: Ronny Hartmann/AFP/Getty Images)

Giới hữu trách địa phương hôm Chủ Nhật quyết định tìm kiếm xem còn có bom nơi đây hay không sau khi máy dò cho thấy có sự khác lạ ở hai nơi.

Một khu vực với đường bán kính khoảng 1,000 mét đã bị cô lập và 54 chuyến bay phải chuyển hướng sang các phi trường khác.

Hội Ðồng Thành Phố Langenhagen, nơi có phi trường, cho hay các chuyên viên chất nổ tìm thấy và tháo ngòi nổ quả bom nặng 250 kg của Mỹ.

Ðịa điểm thứ nhì chỉ tìm thấy có ống nước bằng sắt thường.

Hơn 70 năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, các quả bom chưa nổ vẫn thường xuyên được tìm thấy tại các công trình xây cất lớn ở nhiều thành phố tại Ðức. (V.Giang)

Giải cứu người bị kẹt 3 ngày trong xe ở Arizona

JEROME, Arizona (AP) Một người đàn ông bị lật xe và bị kẹt bên ở trong khu vực đồi núi vùng Trung Bộ tiểu bang Arizona trong ba ngày đã có thể không bao giờ được cứu nếu không có người chụp hình phong cảnh thiên nhiên, theo giới hữu trách hôm Thứ Bảy.








Bản đồ thành phố Jerome, Arizona, nơi một người đàn ông được cứu sau ba ngày kẹt trong xe. (Hình minh họa: Google Map)


Cảnh sát trưởng thành phố Jerome, ông Allen Muma, nói rằng chiếc xe SUV màu hồng của người đàn ông 50 tuổi này được một cặp vợ chồng nhìn thấy hồi trưa Thứ Sáu sau khi họ ngừng lại bên đường trong khu vực núi Mingus Moutain, cách Jerome chừng 10 dặm về phía Nam.


Ông Muma nói rằng người lái xe kia rất may mắn vì có cặp vợ chồng tình cờ ngừng lại và chụp hình phong cảnh.


“Nếu không có họ, chắc chắn ông sẽ chết,” ông Muma khẳng định.


Khi chụp hình, người phụ nữ để ý thấy có các mảnh vỡ của một chiếc xe trong bụi rậm, và khi đến gần, họ nhìn thấy người bên trong.


Cảnh Sát Trưởng Muma cho biết mui chiếc xe Toyota FJ Cruiser bị móp xuống và các nhân viên cứu nạn phải mất một giờ đồng hồ với dụng cụ đặc biệt mới đưa được nạn nhân ra ngoài.


Giới hữu trách cho biết người này không có thân nhân do đó không ai báo cáo ông mất tích. (V.Giang)

Hơn 700 di dân có thể chết vì chìm tàu ở Ðịa Trung Hải

POZZALLO, Ý (AP)Hơn 700 di dân có thể đã thiệt mạng trong ba vụ tàu chìm ở Ðịa Trung Hải, trong khu vực phía Nam nước Ý vài ngày qua, khi cố tìm cách tới Âu Châu trên các chiếc tàu ọp ẹp của thành phần buôn người, theo Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) hôm Chủ Nhật.








Di dân bị cảnh sát Libya bắt. (Hình minh họa: Mahmud Turkia/AFP/Getty Images)


Các vụ tàu chìm trong ba ngày qua có vẻ đã gây tổn thất nhân mạng cao nhất ở Ðịa Trung Hải kể từ Tháng Tư, 2015, khi một chiếc tàu chìm với khoảng 800 người bị kẹt bên trong.


Bà Carlotta Sami, phát ngôn viên của UNHCR, cho báo chí hay là có khoảng 100 người mất tích khi một chiếc tàu của thành phần buôn người bị lật hôm Thứ Tư ngoài khơi bờ biển Libya.


Bà Sami nói rằng có khoảng 550 di dân khác bị mất tích khi một tàu buôn người bị lật sáng ngày Thứ Năm sau khi rời cảng Sabratha ở Libya một ngày trước đó.


Những di dân thấy chiếc tàu chìm cho UNHCR hay rằng tàu này chở khoảng 670 người, không có máy và đang được một tàu khác cũng chở đầy người kéo theo trước khi bị lật.


Có khoảng 100 người được cứu và 15 thi thể được thu hồi.


Trong vụ chìm tàu hôm Thứ Sáu, bà Sami cho hay có 135 người được cứu, 45 thi thể được tìm thấy và nhiều người khác còn bị mất tích. (V.Giang)

Sở thú Ohio đóng cửa chuồng khỉ sau vụ bé trai rơi xuống

CINCINNATI, Ohio (AP) Sở thú thành phố Cincinnati ở tiểu bang Ohio vừa có quyết định tạm thời đóng cửa nơi triển lãm khỉ đột sau khi một toán phản ứng đặc biệt của sở thú này bắn chết một con khỉ đột 17 năm tuổi do nắm kéo một bé trai 4 tuổi khi em này rớt xuống hào nước trong chuồng.


Các em nhỏ đi ngang chuồng khỉ nơi một con khỉ đột 17 năm tuổi bị bắn chết. (Hình: AP Photo/John Minchillo)

Các giới chức sở thú nói rằng em nhỏ rơi xuống sau khi trèo qua một rào cản ở khu triển lãm vào trưa ngày Thứ Bảy.

Con khỉ đột lôi em nhỏ ra khỏi hào nước, sau đó nắm kéo lê trong khoảng 10 phút.

Giới hữu trách nói rằng em nhỏ rơi ở độ cao từ 3 đến 4 mét.

Em được đưa đến bệnh viện nhi đồng Cincinnati và các bác sĩ cho biết em sẽ phục hồi.

Ông Thane Maynard, giám đốc sở thú, nói rằng toán phản ứng đặc biệt của nơi này quyết định rằng em nhỏ trong “hoàn cảnh bị đe dọa tới tính mạng” và do đó phải nổ súng bắn chết con khỉ đột nặng 400 pound, có tên là Haramble.

“Họ đã có một quyết định khó khăn nhưng chính xác vì họ đã cứu được mạng sống bé trai kia,” theo ông Maynard. “Tình thế đã có thể rất tệ hại.”

Tuy nhiên, ông Maynard cũng bày tỏ sự thương tiếc đối với con khỉ đực Haramble, vốn được đưa tới Cincinnati năm 2015 từ sở thú Gladys Porter Zoo ở thành phố Brownsville, tiểu bang Texas.

Ông Maynard nói rằng con khỉ đột không có vẻ tấn công đứa nhỏ, nhưng cũng nói đây là một con vật “cực kỳ khỏe mạnh” và trong tình trạng giận dữ.

Ông cho hay bắn thuốc mê sẽ không làm nó ngất đi ngay lập tức, khiến gây nguy hiểm cho đứa bé. (V.Giang)

Ông Ngô Ngọc Ẩn

Bà Tạ Văn Phúc

Putin dọa trả thù chương trình phi đạn của NATO

MOSCOW, Nga (NV)Tổng Thống Nga Vladimir Putin nói, Nga sẽ trả thù việc NATO cho đặt các phi đạn của Mỹ tại các nước láng giềng mình như Romania, CNN trích nguồn tin của hãng thông tấn TASS của Nga.

 
 Tổng Thống Nga Vladimir Putin hăm hệ thống phi đạn NATO đặt ở Romania và Ba Lan. (Hình: Getty Images/Bloomberg)

Washington nói, Hoa Kỳ thiết lập một hệ thống phi đạn phòng thủ trên mặt đất tại Romania hồi đầu tháng này, nhằm che chở Âu Châu tránh khỏi sự đe dọa của các quốc gia bất trị như Iran nhưng không có chủ ý chống lại Nga.

Ông Putin đưa ra lời đe dọa trong cuộc họp báo hôm Thứ Sáu, sau khi gặp Thủ Tướng Hy Lạp Aleksis Tsipras.

Tại đây ông nói: “Nếu hôm qua người dân Romania chưa hiểu thế nào là đang nằm trong tầm nhắm thì hôm nay chúng tôi sẽ buộc phải tiến hành một vài biện pháp nhằm bảo vệ an ninh cho chúng tôi.”

NATO nói, các phi đạn không dùng trong việc tấn công mà chỉ để bắn hạ các mục tiêu từ trên bầu trời.

Bà Oana Lungescu, phát ngôn viên của NATO, nói: “Mọi đe dọa đến từ phía Nga đều là vô trách nhiệm và phi lý. Nga thừa biết rằng hệ thống phi đạn của chúng tôi chỉ để phòng thủ chứ không hề nhằm chống lại nước Nga.”

Hệ thống phi đạn được đặt tại một cơ sở yểm trợ hải quân Hoa Kỳ ở Deveselu, Romania, nằm trong căn cứ quân sự của Romania.

Một hệ thống khác cũng dự trù được thiết lập ở Ba Lan.

Ông Putin cảnh cáo thêm: “Trường hợp ở Ba Lan cũng tương tự. Chúng tôi đợi đến khi Ba Lan có một vài động thái. Chúng tôi sẽ không có hành động gì đến khi nào chúng tôi thấy có hỏa tiễn xuất hiện tại những khu vực cận kề với chúng tôi.”

Trung Tá hồi hưu Rick Francona, phân tích gia quân sự, nhận định: “Tôi không nghĩ ông Putin muốn đối đầu với NATO nhưng dĩ nhiên Washington cần suy xét kỹ. Ông Putin là người có cá tính điên cuồng và chúng ta không thể biết chắc ông ấy sẽ có phản ứng ra sao.”

Tổng Thư Ký NATO, Tướng Jens Stoltenberg, sẽ viếng thăm Ba Lan vào Thứ Hai tới và sẽ gặp Tổng Thống Andrzej Duda.

Cơ sở phi đạn ở Romania là hệ thống phi đạn phòng thủ phóng từ mặt đất đầu tiên ở Âu Châu, một phần trong hệ thống lá chắn phòng thủ lớn hơn của NATO, bao gồm trung tâm chỉ huy đặt tại Căn Cứ Không Quân Ramstein ở Đức, một cơ sở radar ở Thổ Nhĩ Kỳ và bốn tàu chiến có khả năng nhận diện hỏa tiễn địch và khai hỏa các hỏa tiễn SM-3 đặt tại Rota, Tây Ban Nha. (TP)

Ông Nội

 

Châu Huỳnh




LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]






Ông nội một mình máy bay rồi xe lửa lên Seattle chơi với gia đình. Mới lên có hai ngày, ông lấy xe bus một mình tung hoành downtown Seattle. Xe bus số mấy số mấy đi đâu, ông rành hơn mình luôn. Ăn cái gì, ở đâu, quán nào bán cái gì, mới có hai ngày, ông nói vanh vách.



Hôm qua dẫn ông đi ăn phở Bắc, quán tủ của mình. Trước giờ lên đây chưa có ăn gì ngoài Phở Bắc (ngay ngã ba Rainier). Mình quảng cáo là ngon nhất rồi đó Ba. Ông bước vô, oang oang, “Sao vắng teo thế này?” Phở bưng ra. “Ăn được không ba?” – “Được, nhưng không xuất sắc bằng Phở 54.” Phở 54 dưới Cali chỗ ông hay ăn hình như là tiệm phở đầu tiên hết thảy của người việt hải ngoại. Ông ăn phở đó trung thành lưu luyến gần 30 năm, nên ăn phở nào ở đâu ông cũng chê ráo.



Nhà mình không TV nên vặn tin tức… “Tuổi Trẻ” trên mạng cho ông coi. Ông coi một hồi, “Tắt đi. Nói tầm bậy không à. Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam. Hạm đội của Việt Nam làm sao so sánh được với hạm đội Trung Quốc. Nó vặt mình như vặt lông gà!”



Rồi mình ngồi hầu chuyện ông về “tình hình chính trị và kinh tế” của Việt Nam. Chủ yếu để nghe ông nói xấu Việt Nam, như thường lệ. Lâu lâu ông lên, ông nói tiếng Việt, làm mình đỡ stress và bớt nhức đầu ghê. Nên ông nói gì cũng không sao hết.



Sáng nay thấy mình bới cơm cho Bánh Xèo ăn trưa. Ông hỏi, “Sao Bánh Xèo không ăn trưa trong trường?” Bánh Xèo trề mỏ, lắc đầu. Mình giải thích, “Ăn trưa trong trường quá dở. Nên tụi nhỏ không có ăn.”



Ông ngồi im một hồi. Hỏi, “Tại con mình Việt Nam nên nó không ăn, chứ mấy đứa kia có ăn phải không?”



“Thì đứa nào không có cha mẹ bới cơm cho ăn mà không muốn chết đói thì phải ăn trong trường. Đồ ăn trong trường lạnh, chứ không có hâm nóng. Mùa Đông ăn làm sao nổi.”



Mình nghĩ nói vậy là xong rồi. Nhưng ông lại hỏi, “Đồ ăn dở nhưng rất hợp vệ sinh đúng không?”



“Chắc tụi nó ướp lạnh nên không có vi trùng nào sống được đâu Ba.”



Lúc này ông mới nói, “Vậy mới được. Tụi Mỹ mà làm đồ ăn không vệ sinh, học sinh ăn vô đau bụng là bị kiện chết luôn. Ai đâu như Việt Nam, nấu ăn cho công nhân ăn rồi trúng độc.”



Giờ mới hiểu. Cái gì của Mỹ cũng đèm đẹp hết. Cái gì của Việt Nam cũng xí hết.



Thế hệ những người như ông, sẽ, không bao giờ thay đổi.



Nhưng lần nào cũng vậy. Ông lên là hai đứa nhỏ vui. Mình vui. Là được rồi.

Mẹ ung thư kỳ cuối được con trai mời làm partner dạ vũ ‘prom’

TWIN FALLS, Idaho (NV)Với đêm dạ vũ prom nhân lễ tốt nghiệp trung học sắp đến nơi, Dylan Huffaker, 17 tuổi, biết rõ chỉ có một cô gái duy nhất xứng đáng quàng tay sánh bước với em trong đêm ấy không ai khác hơn chính là mẹ mình.

 
 Dylan hôn mẹ, bà Kelly Huffaker, trong ngày lễ prom. (Hình: Jeni B with Brink Studio)

Theo Inside Edition, Dylan đi thẳng đến bệnh viện, nơi bà Kerry đang được điều trị bệnh ung thư não ở thời kỳ cuối và đang trong thời gian chịu xạ trị.

Trước mặt mẹ, Dylan mở hộp bánh doughnut trên mỗi bánh có ghi chữ bằng kem, nội dung viết: “Mẹ có bằng lòng cùng dự lễ prom với con không?”

Theo tập quán ở Mỹ, lễ prom được tổ chức cho học sinh tốt nghiệp trung học, và trong đêm dạ vũ đó người nam sinh chọn người nữ mà họ hãnh diện nhất để cùng đi cặp.

Trước hành động bất ngờ như vậy của đứa con trai, bà Kerry chỉ biết cảm động chấp nhận và cám ơn sự ngọt ngào của con trai.

Thế là ngay sau khi hay tin về lời thỉnh cầu của cậu con trai bà Kerry, cả cộng đồng thị trấn Twin Falls bắt đầu chuyển động.

Dylan quay sang bà cán sự xã hội Melissa Rowe của Viện Ung Bướu Mountain States nhờ giúp đỡ.

Bà Rowe liên lạc với đại lý bán xe địa phương, Middlekauff Ford Lincoln, mà chủ nhân là ông Gregg Middlekauf, không những đồng ý cung cấp một chiếc xe mà còn bỏ tiền trả cho bà Kelly mua chiếc áo dài, kể cả buổi ăn tối.

Tiệm móng tay Lovely Nails ở Twin Falls đề nghị làm miễn phí một bộ tay chân nước, trong khi đó cô Jeni Boisvert ở tiệm ảnh Brink Studio đồng ý chụp ảnh cho cặp đôi.

Vào đêm 30 Tháng Tư, sau khi chụp hình xong, hai mẹ con được ông Mike Fenello, tổng giám đốc ST Luke’s Magic Valley Hospital, đích thân chở đến buổi dạ vũ prom ở trường Canyon Ridge High School.

Trong đêm prom, sàn nhảy đặc biệt dành trống để riêng hai mẹ con khiêu vũ, trong khi người hoạt náo viên cho chạy bản “The Dance” của Garth Brooks.

Hồi Tháng Hai, bà Kelly được biết bà chỉ còn sống được từ 9 đến 20 tháng. (TP)

Chùa Phổ Đà mừng Đại Lễ Phật Đản


Quốc Dũng/Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – “Chùa Phổ Đà trang nghiêm thiết kế khung cảnh của một vườn Lâm Tì Ni, một lễ đài đức Phật thị hiện đản sanh, tứ chúng đồng tu hội, cùng hân hoan kính mừng kỷ niệm đản sanh đức Phật, thành kính lắng đọng tâm tư, chiêm ngưỡng hình tượng cao vợi của Đấng Chí Tôn trong ba cõi, đón nhận ngày vui muôn thuở, kính mừng Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2560, Dương Lịch 2016.” 

Đó là lời Đại Đức Thích Chánh Định, trụ trì chùa Phổ Đà, Santa Ana, giới thiệu về Đại Lễ Phật Đản tổ chức vào Thứ Bảy, 28 Tháng Năm, và đọc câu thơ: “Kính lạy ngài đấng cha lành trong nhân loại/Đức từ bi tắm gội khắp năm châu/Ưu đàm nở cho ngàn năm thơm mãi/Phật ra đời cho ba cõi tựa nương.”

Cung nghinh chư tôn thiền đức quang lâm lễ đài. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Đại đức nói về sự ra đời của đức Phật: “Vào một buổi sáng Tháng Tư cách đây 2,640 năm, trong giờ phút thiêng liêng đất trời giao cảm, nhạc thiêng vang lừng, địa cầu tinh tú ngừng chuyển động, bầu trời trong lành tỏa ngát hương thơm cúng dường, hoa tươi khoe sắc e ấp nâng niu đôi chân một bậc vĩ nhân vào đời với bao điềm lành viễn lộ. Một chúng sinh duy nhất, một con người phi thường, đã xuất hiện trên thế gian này, vì lợi ích cho số đông, vì lòng bi mẫn, vì sự tốt đẹp, vì lợi ích và hạnh phúc cho chư thiên và loài người.”

Sau ba hồi chuông trống Bát Nhã, Hòa Thượng Thích Trí Tuệ, chủ tịch Hội Đồng Điều Hành Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ, viện chủ chùa Phổ Đà, phát biểu: “Hôm nay, chùa trong khung cảnh nhỏ hẹp, cũng hòa nhịp theo những tâm tư, những trí tuệ, những lòng từ bi để cùng thắp sáng lên ngọn đèn chánh pháp, để cùng cúng dường đức Phật, đó là để biết ơn và báo ơn đức Phật. Chúng ta hãy cố gắng làm sao phát bồ đề tâm, đem ánh sáng trí tuệ của chính mình vào ngày kỷ niệm đản sanh của đức Phật, bởi đây là lúc tâm Phật của chúng ta phát khởi, để làm một Phật tử tốt đẹp.”

Hòa thượng cho hay, lời tuyên ngôn của đức Phật lúc ngài vừa đản sanh “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn,” nghĩa là “Trên trời dưới trời, chỉ có ta là tôn quý,” phát đi một nguồn sáng lương tâm cho nhân loại. Lời tuyên ngôn này không hề mang ý nghĩa tự tôn, cao hạ. Ngoài sự khẳng định và xác chứng quả vị giải thoát tối hậu, sự khám phá và chinh phục tự ngã đồng thời đó là biểu hiện từ bi vô lượng nhằm độ thoát chúng sanh.

Tiếp theo, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh, thuộc tu viện Lộc Uyển, cho biết: “Không phải vô duyên vô cớ mà Liên Hiệp Quốc có một thông báo lấy ngày Phật Đản là ngày vô cùng trọng đại cho những người con Phật, và những người không phải con Phật được dịp ghi nhớ về sự có mặt của đức bổn sư Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni.”

“Đạo Phật có mặt trên hành tinh này sớm nhất so với những truyền thống tâm linh khác. Sự có mặt của đạo Phật mang đến hòa bình, an lạc. Và rộng hơn, đạo Phật như một mảng văn hóa lớn, đóng góp được cho nền phát triển rất nhân văn của hành tinh. Tuy vậy, có những lúc sự có mặt của đạo Phật dường như chìm lặng do điều kiện chính trị của những quốc gia rất kỳ thị Phật Giáo. Thế nhưng, không phải vì lý do đó mà dòng chảy tuệ giác của Đức Thế Tôn bị chấm dứt,” hòa thượng nói.

Phật tử trong nghi thức lễ tắm Phật sơ sanh. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Hòa thượng nói tiếp: “Dù cho hành tinh này phát triển đến ngần nào, nhưng không thể nhìn đạo Phật như một tôn giáo chậm tiến, không cùng song hành với thế giới văn minh. Trong quá khứ, lúc Đức Thế Tôn thành đạo, tuệ giác của ngài đã rất hiện thực. Do vậy xã hội càng phát triển thì vẫn tìm ra rất nhiều điều trong nền tảng giáo lý Phật dạy rất nhân văn, rất tiến bộ. Thậm chí dù khoa học có vươn đến chiều cao đến dường nào, thì cũng tìm ra trong giáo lý đạo Phật có vô vàn điều để học, để đặt nền tảng cho sự phát triển khoa học.”

“Xin gửi gắm đến các vị Phật tử, chúng ta phải tự hào rằng mình đã thừa hưởng được gia tài tuệ giác của Đức Thế Tôn, tự hào rằng dòng chảy đạo Phật cho tới hôm nay dù có qua nhiều vùng văn hóa khác biệt, dù có bị kỳ thị, thậm chí nhiều lúc bị loại trừ và tàn sát, nhưng dòng chảy đạo Phật chưa hề có một cuộc bạo động để dành ưu thế thắng bại trên hành tinh này. Người Phật tử hãy tự hào rằng, trong tự tâm thức của chúng ta có hai phẩm tính vô cùng tuyệt vời cống hiến được cho hành tinh này, đó là từ bi và trí tuệ,” hòa thượng nói.

Tiếp đến là nghi thức lễ tắm Phật sơ sanh. “Đây là giây phút thiêng liêng và mong đợi nhất của mọi người con Phật. Đó là khoảnh khắc lấy nước chiên đàn tắm lên kim thân của đức Từ Phụ,” Đại Đức Thích Chánh Định nói.

Mọi người không ai bảo ai, tuần tự xếp hai hàng trang nghiêm, tiến về phía Đức Phật sơ sinh, múc ba gáo nước tắm trên mình Đức Phật. Tắm Phật, để quán tưởng rằng, ba gáo nước này sẽ trôi đi tất cả những phiền não khổ đau, tiêu trừ mọi cấu uế trong tâm, đưa thân, khẩu, ý trở về thanh tịnh.

Tắm Phật cũng là cơ hội để gội rửa những cấu bẩn trong hành động, lời nói và ý nghĩ. Tắm Phật cũng là lúc để tĩnh thức rằng, cuộc đời này quá vô thường, biến hoại, khổ đau, cần quay về nương tựa vào chánh pháp, cũng chính nơi đây, đấng từ bi đã bỏ mọi trần cấu, chứng quả vị Bồ Đề.

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Lỡ cuộc gặp mặt phút chót với TT Obama

Việt Hùng/Người Việt


SÀI GÒN (NV)
– Hoạt động cuối cùng của Tổng Thống Barack Obama ở Sài Gòn là tham dự buổi nói chuyện với các thanh niên trong nhóm Sáng Kiến Lãnh Đạo Trẻ Đông Nam Á (YSEALI) do ông sáng lập. Thế nhưng có một bạn trẻ, Trần Hoàng Phúc, sinh năm 1994, sinh viên năm 4 đại học ở Sài Gòn, đã có vé mời tham dự buổi gặp gỡ này, lại bị An Ninh Việt Nam ngăn chặn, bắt đi. Phóng viên Người Việt gặp gỡ Trần Hoàng Phúc để được nghe kể lại câu chuyện dưới đây.

Trần Hoàng Phúc khi trả lời phỏng vấn của Người Việt. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)


Việt Hùng (Người Việt):
Bạn có thể tường thuật lại sự việc bị An Ninh bắt khi đang chuẩn bị vào tham dự buổi nói chuyện của Tổng Thống Obama?

Trần Hoàng Phúc (THP): Sáng ngày 25 tháng 5 năm 2016, tôi đến tòa nhà GEM số 8 Nguyễn Bỉnh Khiêm, Phường ĐaKao, Quận 1, Sài Gòn, để tham dự buổi nói chuyện của tổng thống Hoa Kỳ, Barack Obama, với các thành viên của nhóm YSEALI mà tôi là một thành viên chính thức.

Sau khi đã trình tấm vé mời phía ngoài cổng vào và đứng xếp hàng cùng nhiều bạn trẻ khác, khi làm thủ tục cuối cùng là trình tấm vé để vào bên trong tòa nhà GEM thì một nhân viên An Ninh Việt Nam tới kéo tôi ra trước sự ngỡ ngàng của các nhân viên An Ninh Hoa Kỳ và nhiều bạn trẻ khác.

Họ đưa tôi lên xe, chở về Sở Ngoại Vụ ở số 6 Alexandre De Rhodes, Quận 1, Sài Gòn. Tại đây họ đổi xe và đưa tôi về Công An Phường 15, Quận Tân Bình. Họ tước hết điện thoại và tài liệu trong cặp hồ sơ của tôi.

Tại đây họ bắt đầu thẩm vấn tôi với các câu hỏi như: Nguyên nhân vì sao có vé mời? Thuộc tổ chức nào? Lý do vì sao có mặt ở đoàn người xếp hàng vào gặp tổng thống? Nói chung, họ muốn biết về mối quan hệ giữa tôi và các thành viên ở lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn.

Tuy nhiên tôi nói với họ là, chuyện tôi tham dự buổi nói chuyện của tổng thống chỉ mang tính cá nhân, vì tôi là thành viên của tổ chức YSEALI do Tổng Thống Obama sáng lập. Còn mối quan hệ của tôi với các thành viên lãnh sự quán Hoa Kỳ là mối quan hệ hợp pháp, nên tôi không có gì phải trình bày với họ về những điều này, vì nó xâm phạm đời tư của tôi.

Mãi đến 3 giờ chiều họ mới thả tôi ra sau khi thu giữ tất cả tài liệu cùng vé mời tham dự buổi hội thảo với Tổng Thống Obama.

Tấm vé vào cổng của Trần Hoàng Phúc. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)


NV:
Phía cơ quan An Ninh có cho biết lý do vì sao họ bắt anh không?

THP: Họ không cho biết lý do gì hết. Khi mà tôi hỏi thì họ chỉ nói những lý do rất chung chung. Kiểu như là “tôi không có ở nhà trong vòng 4 ngày qua mà không có lý do, nên phải có mặt để trình chính quyền,” (vì để đến được tòa nhà GEM tôi đã phải ra khỏi nhà trước đó mấy ngày). Ngoài ra, họ nói là tôi là người nguy hiểm cho… an ninh quốc gia. Tuy nhiên họ không đưa ra được bất cứ một bằng cớ nào chứng minh cho việc đó.

Đó chỉ là ngụy biện của họ mà thôi. Theo tôi nghĩ, lý do chính là gần đây tôi có tham gia một số sinh hoạt về dân chủ, bảo vệ quyền con người và có các công tác xã hội giúp đỡ người khó khăn, yếu thế trong xã hội. Những việc làm này bị chính quyền quy vào “sinh hoạt chính trị” và họ cố tình ngăn cản.

NV: Nếu lọt vào được hội trường để tham dự buổi nói chuyện với Tổng Thống Obama. Anh muốn đặt câu hỏi gì với ông ấy?

THP: Tôi biết là rất khó để có nhiều thời gian trình bày với ngài tổng thống, nên tôi đã soạn sẵn một thỉnh nguyện thư, trình bày những vấn đề về chính sách công, tham nhũng và vấn đề giáo dục tại Việt Nam. Tôi mong sẽ trao tận tay ngài tổng thống.

Ngoài ra tôi còn muốn hỏi tổng thống về vụ cá chết ở các tỉnh miền Trung vừa qua. Vì cách đây một tháng đã có một thỉnh nguyện thư với hơn 100,000 chữ ký gửi tới Tòa Bạch Ốc về vụ liên quan tới ô nhiễm môi trường do nhà máy thép Formosa gây ra.

Tôi mong muốn Tổng Thống Obama đưa ra một lời khuyên cho việc giải quyết các tình trạng do ô nhiễm môi trường gây ra, những kinh nghiệm của ông trên cương vị tổng thống khi giải quyết những vấn đề liên quan đến môi trường ở Mỹ, để các lãnh đạo Việt Nam có thể làm theo.

Trần Hoàng Phúc trong đoàn người xếp hàng chuẩn bị vào buổi nói chuyện của Tổng Thống Obama. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)


NV:
Với những thông điệp rõ ràng mạnh mẽ như vậy, nhưng tiếc là anh đã không thể vào được phía trong hội trường. Anh nghĩ như thế nào về hành động ngăn chặn của cơ quan An Ninh Việt Nam?

THP: Tôi nghĩ đây là một hành động phi pháp. Cụ thể là vi phạm quyền tự do hội họp của công dân. Việc làm này cần phải bị lên án và xử lý theo đúng quy định của pháp luật.

Nhà nước Việt Nam cần tôn trọng các luật lệ quốc tế mà mình đã ký kết, cũng như luật lệ do chính mình ban hành. Bởi một nhà nước chỉ tồn tại bền vững khi dựa trên tinh thần thượng tôn pháp luật.

Xin mời xem thêm video: Tổng thống
Obama thăm Hiroshima, khẳng định “không lập lại điều
ma quỷ

NV: Câu hỏi cuối. Anh có hy vọng gì qua chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama?

THP: Tôi nghĩ là các nguyên thủ quốc gia đều phải ưu tiền hàng đầu cho lợi ích của nước họ. Tổng thống Mỹ thì phải ưu tiên cho lợi ích của nước Mỹ. Bởi vậy tôi không đặt hy vọng vào sự thay đổi từ phía tác động nhiều của Hoa Kỳ.

Khi tôi muốn trao thỉnh nguyện thư cho ngài tổng thống, tôi chỉ muốn đưa được tiếng nói của một công dân Việt Nam cho tổng thống hiểu được sự quan tâm, khao khát tự do thực sự của người Việt Nam. Tất nhiên như trong lời phát biểu của Tổng Thống Obama ở Hà Nội: “không nước nào có thể áp đặt, quyết định số phận Việt Nam.”

Bởi vậy tôi vẫn luôn tâm niệm, chuyện của Việt Nam phải do người Việt Nam giải quyết. Cụ thể ở đây là người dân Việt Nam. Chúng ta phải tự tìm lấy tự do cho chính mình, chứ đừng đợi ai tới ban phát.

NV: Cảm ơn Trần Hoàng Phúc rất nhiều.

Tin mới cập nhật