50 năm, người Việt tại Canada

Sỏi Ngọc

Chiếc xe bon bon chạy qua mỗi ngả đường ở Montreal Canada, quê hương thứ hai thân yêu của tôi, tôi ngừng lại ở góc đường Laird và Jean-Talon, ngắm nhìn một chứng tích lịch sử và văn hóa của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản, nơi mà cộng đồng người Việt biểu dương sức mạnh, đoàn kết và ghi nhớ công ơn những người đã nằm xuống vì tự do của con em mai sau.

Bức tượng này mới xây dựng và khánh thành không lâu vào những năm dịch bệnh chưa hết hẳn, tháng 8-2021, người mẹ ngồi bên cạnh một em nhỏ, với quyển sách trên tay đang rộng mở ví như hình ảnh của người mẹ thế hệ trước dậy dỗ, truyền đạt nền văn hóa, lịch sử, truyền thống của 4000 năm văn hiến của nước Việt cho những thế hệ sau. Tượng hai mẹ con được đúc bằng đồng không rỉ xét theo thời tiết thay đổi từng mùa của xứ sở lá phong được đặt ngồi trên một bục hình ovale cao khoảng 60 phân, nền lót bằng đá granite, trên ấy những tấm bảng tên của những mạnh thường quân, những người vượt biên đã nằm xuống vì tương lai hậu thế. Bên cạnh hình hai mẹ con là một bia tam giác cao nhọn vươn lên bầu trời tự do, tượng trưng cho mũi con thuyền hướng tới tương lai, hy vọng tốt đẹp của những người Việt xa xứ.

Kể từ 30 tháng tư 1975 một cột mốc không thể nào quên của tất cả người tỵ nạn Việt Nam trên thế giới; 50 năm trôi qua, vết thương vẫn chưa lành hẳn mỗi khi nhắc tới, người Việt xa xứ vẫn phải băng bó lại để tiếp tục sống tiếp cho tương lai của con cái mình.

Cộng đồng người Việt khắp mọi tỉnh bang ở Canada nói chung, vùng Montreal nói riêng đã từng bước, kêu gọi nhau, cùng chung tay mở ra những shopping mall, hàng quán tại một nơi nhất định như trên đường Cote Des Neiges tụ tập những tiệm phở, café, tiệm nail, giặt ủi, tiêm vàng, đổi tiền, chợ Việt, quán karaoke, tất cả đều do người Việt làm chủ. Tôi bồi hồi nhớ lại những năm tháng mới chân ướt chân ráo qua tới Canada, muốn tìm một quán phở, một cái chợ nhỏ Việt Nam cũng không ra, nghe ai nói tiếng Việt là mừng lắm, vội vàng làm quen và lấy số phone để mời về nhà nói chuyện, nhắc lại kỷ niệm về quê hương xa xôi bên kia bờ Đại Dương; thế mà bây giờ, sau 50 năm nhan nhản những tiệm đề bảng hiệu Việt Nam mọc lên như nấm, tưởng tượng như mình đang đi giữa phố chợ Bến Thành, Sài-Gòn xa xưa vậy.

Người Việt toàn Canada khoảng 250 ngàn người, không nhiều như bên Mỹ, họ sống nhiều nhất ở Toronto -On, Vancouver- BC, nhưng riêng Montreal-Qc cũng có gần 50 ngàn người, tập trung nhiều nhất ở khu Cote Des Neiges, St Michel, Rosemont.

Tượng đài thuyền nhân Montreal-2021. (Hình: tác giả cung cấp)

Không xa nơi đây, ở góc đường Cote de Liesse, một nhà quàn do người Việt làm quản lý, những ngôi mộ của người Việt Nam được chôn cất ở đây. 50 năm không phải là ít, hơn nửa đời người, những quân binh VNCH trước 1975 khi mang vợ con qua bằng đường biển hay đi chính thức lúc ấy ở độ tuổi 40-50 thì nay đã lớn tuổi lìa trần, nên khi vào nghĩa địa, những nấm mộ đề tên người Việt chiếm một góc rộng. Những người xưa nằm xuống nhưng những người trẻ đã tiếp nối cha ông lớn lên, tiếp tay gầy dựng cơ đồ. Chùa chiền, nhà thờ của cộng đồng Việt cũng mở rộng đón tiếp đồng hương mỗi lần tết hay dịp lễ hội, không những thế mà họ lập những ca đoàn sinh hoạt vào cuối tuần. Dịch vụ nào cũng có, vậy Montreal có còn thiếu gì nữa đâu! Nơi đây chính là Sài Gòn thu nhỏ lại mà sạch sẽ, an ninh và tin tưởng nữa.

Những người Việt tỵ nạn đã thực sự “cắm dùi” ở đất nước Canada, tuy mùa đông băng giá như chiếc tủ đá, nhưng tình người thật sự rất nồng ấm, yêu thương và tương ái cho nhau. Có ai cho không ai điều gì, nhưng  chính phủ Canada lại mở cửa giang tay đón nhận người tỵ nạn khi con người ta sa cơ lỡ vận, cánh tay người giúp đỡ đưa ra đầu tiên mới làm người nhận mãi tri ân!

Người ta nói đất lành chim đậu, vợ chồng cô bạn chúng tôi từ khi qua Canada đã mở tiệm nail mặc dù tiếng nói ngôn ngữ chưa rành; dịch vụ này rất ăn khách, cứ là phụ nữ thì phải có bộ móng đẹp, mái tóc uốn chải, cặp lông mi dài. Mỗi lần tôi muốn mời cô đi đâu thật khó vì lúc nào cũng bận kể cả ngày thứ bẩy chủ nhật vì phải lo cửa tiệm, lo tiếp khách hàng và coi sóc nhân viên… Bù lại là hốt bạc không hết, còn giàu hơn cả nha sĩ hay bác sĩ nữa!

Một cửa tiệm không đủ, cô mở thêm vài cái nữa, bảo lãnh con cháu từ Việt Nam sang làm, dựng chồng gả vợ cho chúng và cấp cho mỗi cháu một cửa tiệm nail kinh doanh. Khi tôi đến thăm, cô khoe một dẫy nhà đều do vợ chồng cô làm chủ, mua cho các con cháu đã lập gia đình ở sát bên cạnh cô để chạy qua chạy lại dễ dàng.

Khi đã khá giả, vợ chồng cô đóng góp cho cộng đồng rất nhiều về hiện kim cũng như hiện vật để có thể mua được căn nhà chung, có chỗ cho lớp trẻ đến sinh hoạt, tạo điều kiện cho các cháu quen nhau từ lúc nhỏ, dẫn dắt học hỏi, vui chơi văn nghệ nói tiếng Việt hòng duy trì văn hóa; cũng là nơi cho các cụ già đến đánh cờ, tập dưỡng sinh.

Từ khi hai vợ chồng vượt biên đến nay, cô đã làm bà ngoại, nội rồi, mấy đời cháu nhưng nhìn vẫn tươi trẻ vì sau 50 năm tất cả đâu vào đấy như một guồng máy ăn khớp, nay cô có thì giờ đi du lịch, hưởng cuộc đời.

Người Việt siêng năng, chăm chỉ nên rất dễ thành công trên đất người. Nhiều người vì lớn tuổi muốn sống ở xứ ấm áp hơn, họ đi Mỹ chơi, trốn 6 tháng mùa đông rồi lại về, đất nước Canada thật tự do, nhân bản và bảo vệ quyền công dân nên không ai lo sợ.

Nói đến Canada, ai cũng phải biết và mang ơn thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, ông là một chính trị gia nổi bật, được thủ tướng Stephen Harper bổ nhiệm làm thượng nghị sĩ năm 2012 đại diện cho tỉnh bang Ontario trong thượng viện Canada. Ông từng là một nhà lãnh đạo cộng đồng tích cực trong việc bảo vệ quyền lợi của người tỵ nạn và thúc đẩy các hoạt động từ thiện và văn hóa của người Việt tại Canada. Ông cũng là luật sư và cố vấn về các vấn đề pháp lý và quốc tế, với nhiều kinh nghiệm làm việc trong các dự án quốc tế của chính phủ Canada.

Một trong những đóng góp đáng chú ý của ông là dự thảo- dự luật S219, gọi là luật hành trình đến tự do (journey to freedom Day Act) nhằm kỷ niệm 30 tháng tư hàng năm. Dự luật này nhằm tưởng niệm những người Việt tỵ nạn và vinh danh Canada đã mở cửa đón nhận những người tỵ nạn sau 1975.

Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải được xem là một biểu tượng của thành công và cống hiến cho người Việt ở Canada, không chỉ trong vai trò chính trị mà còn là một người bảo vệ các giá trị nhân quyền và tự do.

Những ngày Tết truyền thống, hai vợ chồng ông thường đi khắp các tiểu bang Canada để kêu gọi sự đoàn kết góp công sức của cộng đồng người Việt giữa các tiểu bang để chia sẻ những giá trị về nhân quyền và dân chủ; bản thân tôi đã gặp gỡ ông trong một lần gặp mặt ở hội chợ Tết Việt Nam, nói chuyện với ông về sự phát triển của ngành báo chí, văn nghệ của cộng đồng người Việt quốc gia vùng Montreal.

Sau bao nhiêu năm ở Montreal, đi học, đi làm, tôi cũng đã được mời giữ một chức vụ thủ quỹ của cộng đồng người Việt trong vòng 4 năm, tuy nói là thủ quỹ nhưng phải nói trong chăn mới biết chăn có rận, những việc không tên đeo bám tôi từ báo chí, văn nghệ, hội thảo, liên lạc với những đối tác v..v.. Có thể thời đó rất ít người làm công việc thiện nguyện không lương này nên một người phải gánh nhiều trọng trách. Còn bây giờ cộng đồng đã phát triển tốt, ai lo nhiệm vụ nấy, chỉ giúp nhau khi có những sự kiện quan trọng; ngoài ra còn có ban giám sát để mọi chi tiêu và quyết định đường hướng đều có ban này xem duyệt lại.

Vào thời tôi, ban lãnh đạo cộng đồng toàn những người lớn tuổi về hưu, sự sáng tạo không còn linh hoạt nữa, họ đặt để và giáo điều nhiều hơn thực hành; thời bây giờ giới trẻ năng động hơn, kiến thức rộng, ảnh hường của người ngoại quốc về cách suy nghĩ phóng khoáng nên cộng đồng ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Tiếp tục nói về sự thành công của cộng đồng người Việt ở Canada, một số người đã và đang tham gia vào các cấp địa phương và quốc gia như phó thị trưởng Nguyễn Đoan Trang của thành phố Cote st Luc, bộ trưởng y tế của British Columbia; người Việt ngày càng tham gia tích cực vào những hoạt động cộng đồng, từ thiện gây quỹ, giúp đỡ người cơ lỡ, vô gia cư, tổ chức những bữa cơm tình thương, những buổi sinh hoạt văn nghệ ngoài trời cho những người thiểu năng, các bác lớn tuổi, tham gia quyên tiền gây quỹ chống chiến tranh giữa Nga và Ukraine..

Điển hình là vụ xập lều ở khuôn viên tu viện Tây Thiên do thượng tọa Thích Pháp Hòa trụ trì gần Busby, Edmonton mới đầu tháng 8 năm 2024, cho dù không ai lên tiếng xin đóng góp cứu nạn mà cộng đồng người Việt ở khắp các tiểu bang khác trên đất nước Canada đều tự nguyện đóng góp qua việc chuyển ngân qua điện thư của chùa và gọi điện thoại hỏi thăm qua cộng đồng người Việt vùng Edmonton, cho thấy sự kết hợp, nối vòng tay lớn giúp đỡ nghĩa tình giữa những cộng đồng Việt trong cùng một nước.

Người Việt làm cho cộng đồng mình phát triển cũng chính là đóng góp vào xã hội Canada, điều này thì không thể kể xiết vì cha ông ta đã dậy “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, các sinh viên học sinh gốc Việt đã cố gắng học tập để đạt được thành tích cao, nhận giải thưởng và học bổng, làm mẫu cho những dân tộc khác noi theo, nhất là những ngành nghề nha y dược, hòng làm vẻ vang màu cờ, dân tộc Việt, cũng là một phần tri ân đất nước đã cưu mang bao thế hệ.

Ngoài ra một số nhà khoa học và giáo sư gốc Việt đã đóng góp cho các lĩnh vực nghiên cứu y học, kỹ thuật và công nghệ, ví dụ một số cá nhân đã được công nhận với những phát minh hoặc nghiên cứu tiên phong trong các lĩnh vực như công nghệ sinh học, trí tuệ nhân tạo và y tế.

Tôi nhẹ nhàng ngồi dưới gốc cây phong lá đỏ của mùa thu, bồi hồi nhớ lại kỷ niệm của gia đình mình; tôi muốn kể câu chuyện của chính gia đình để thấy sự giáo dục của cha mẹ từ khi con còn nhỏ ảnh hưởng thế nào đến suy nghĩ của con trẻ, cộng với lý tưởng cao đẹp đã hình thành trong đầu đứa trẻ từ khi nó có tư duy. Đây cũng nói lên sự đóng góp của một trong những cá nhân trong cộng đồng người Việt cho xứ sở Canada:

Năm 16 tuổi, bất ngờ con trai hỏi tôi:

-Mẹ ơi, hôm nọ có mấy người của quân đội Canada xuống trường, muốn triệu tập tuyển quân binh, trong đó có anh của bạn con mặc đồ lính bộ binh màu xanh rằn ri vào trường rất đẹp, trong quân đội có nhiều ngành nghề, con thích đi lính lắm!

Tôi hoảng hồn khi nghe con nói đến chuyện lính tráng, tôi bị ám ảnh vì hồi còn ở quê hương đã bị bao nhiêu cuộc chiến tranh tàn khốc, bố mẹ tôi đã phải di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, rồi cuộc chiến Mậu Thân 1968 gia đình tôi đã phải tản cư, chưa hoàn hồn thì năm 1975 vượt biên tìm tự do, chưa đủ hãi hùng vì chiến tranh hay sao mà có con vào lính ở nước tạm dung này nữa chứ! Tôi vội vàng bác ngay:

-Không! không được đâu, con quên ngay việc vào lính Canada này đi nhé…

-Tại sao? Con rất muốn mà, đây là lý tưởng của con! Bạn con sẽ đi đó!

-Con phải học ra bác sĩ hay nha sĩ như đã hứa với ba mẹ, con không thể đi lính, nghe rõ chưa! Họ sẽ điều con đến Iran, Iraq hay Afghanistan thì sao? Đi đánh nhau hy sinh thân mình vì nước tạm dung sao?

-Mẹ! mẹ đã từng dậy con sống phải biết ơn đất nước nơi mình sanh ra, phải biết tri ân và trả ơn những người đã kiến thiết, xây dựng nên, tại sao bây giờ quê hương này cần những người như con, mẹ lại cấm không cho con đi?

-…Con có thể nào tập trung học thôi có được không? Đây không phải thật sự là quê hương dân tộc của mẹ…

-Mẹ sai rồi, mẹ đã bỏ người Cộng Sản của nước Việt Nam ra đi, Canada đã bao bọc mẹ từ mấy chục năm nay, con đã được sanh ra và lớn lên ở đây, đất nước này là quê hương chính của con, mẹ đang đi làm, đóng thuế cho đất nước này, có quyền dân chủ, được bao nhiêu lợi ích về y tế, xã hội … tại sao mẹ lại nói là nước tạm dung? Mẹ còn muốn bỏ để đi đến nơi đâu khác nữa hay sao? Con rất yêu nơi đây, thương quê hương này và con nhất định sẽ thực hiện ý định của mình!

Phúc nói rõ ràng rành mạch bằng tiếng Việt, tôi khô cứng cổ họng, không biết phải chống trả lại nó ra sao nữa, nhưng cũng ráng thuyết phục con trai bỏ ý định đi lính, tôi chỉ sợ cháu bị đưa đến những nước đang bị chiến tranh, để rồi bị ảnh hưởng đến đời sống và tinh thần sau này. Tôi càng nói thì hình như sự quyết định của nó càng rõ. Nó là một thằng bé có tinh thần trách nhiệm và thích sinh hoạt công đồng!

Sự lo lắng của tôi đã thành sự thật, khi con trai mang về nhà tờ đơn consent của phụ huynh cho phép con cái vào quân đội! Cầm tờ đơn, nước mắt chảy ướt mặt, tôi chỉ có mình con trai, ba nó vì công ăn việc làm rất thường xuyên vắng nhà, mà có hỏi đến thì thể nào ông cũng trả lời “con nó muốn thì để nó làm đi”. Tôi như người mẹ đơn thân, mọi quyết định, trách nhiệm đổ dồn vào đôi vai, tưởng tượng đến những trận đánh nhau tàn khốc ngoài mặt trận giữa hai bên tả hữu, súng đạn bay vèo vèo, con tôi sẽ là vật tế thân giữa hai lằn đạn!… Làm sao tôi chịu đựng nổi nếu con có làm sao!

Lòng thương con và sự lo lắng làm tôi không ngủ được cả tuần lễ, hai mắt quầng thâm, má hóp, tôi đi làm mặt mày ủ rũ, khách đến cũng không nhận ra người cố vấn đầu tư nhà bank của họ gặp phải chuyện gì mà thường ngày lịch thiệp, tươi cười tiếp đón với sự tự tin, nay thì nhìn như xác không hồn; khi nói chuyện về con cái gia đình với khách, nước mắt tôi đong đầy, lúc nào cũng chực trào ra như tâm sự đang uất nghẹn ngang cổ họng!

Ông khách hàng người bản xứ quen thân, trấn an tôi:

-Cô đừng lo, như cô biết đó, Canada là một nước rất yêu hòa bình, dân chủ, họ không thể nào đẩy dân hay quân đội của họ đi xâm lược một đất nước nào đâu, nhưng tham gia tích cực trong sứ mệnh gìn giữ hòa bình, hỗ trợ nhân đạo và liên minh quốc tế để bảo vệ an ninh toàn cầu. Việc gửi quân đội đi nước ngoài mà chúng ta thường nghe tv nói chỉ là giúp đỡ và bảo vệ dân thường, khắc phục hậu quả chiến tranh và thiên tai…Tôi cũng có một cháu đi quân đội, họ dậy dỗ thằng bé thật nên người, nói năng điềm đạm, có tinh thần trách nhiệm, không còn là thằng bé hay khóc nhè hồi xưa nữa, biết giúp đỡ mọi người chung quanh, nó lớn hẳn lên, vững chắc và trưởng thành, tôi và mẹ nó rất vui và hài lòng vì thành quả hôm nay. Cô có cuộc sống riêng của mình, nó cũng thế, phải có lý tưởng, hoài bão của tuổi trẻ của nó chứ, hãy để nó thực hiện mong ước của nó thì mới có kinh nghiệm!

Ông khách giải thích cho tôi 10 điều hay, tôi ráng chống cự lại, chỉ muốn tiếp thu một phần nhỏ mà thôi, tôi không thể chấp nhận được khi chính tôi đã cực nhọc nuôi con khôn lớn, xúc cho nó từng thìa cháo, muỗng cơm, nay vừa trưởng thành lại gởi đi một nơi có chiến tranh mà phần chết nhiều hơn phần sống!

Ông lại thuyết phục cho tôi bớt lo:

-Cô đừng nghĩ là ai họ cũng gởi đi đất nước xa xôi đó nhé! Chỉ những người nào làm phận sự về bộ binh, hải quân chiến đấu v..v.. thì mới bị gởi đi, còn nếu là nghiệp vụ dân sự thì khó có thể gởi đi xa, chỉ phục vụ cho quân đội trong nước thôi, ví dụ bác sĩ, nha sĩ, quân đội đang thiếu thốn, họ không gởi đi đâu!…Cô cứ để cho nó đi, sau này không những cô mà cả cộng đồng Việt Nam sẽ rất hãnh diện về lòng yêu nước, sự đóng góp hữu ích của nó đấy!

Buổi chiếu film Hành Trình Tự do 50 năm, đội văn nghệ Montreal. (Hình: tác giả cung cấp)

Nhìn tờ đơn vô tri trên bàn, lòng tôi xoắn lại, đau nhói, có ai cùng cảm giác mới hiểu được! Chả lẽ ngày nào nó đi học về tôi cũng phải trốn trong phòng để đừng gặp mặt nó, để đừng bị nó hỏi:

-Mẹ đã ký chưa?

Tôi trốn nó đến bao giờ đây? Đã 10 ngày trôi qua, tôi đã tránh nói chuyện với con, tôi phải đối đầu với sự thật chứ! Phải làm sao đây!

Cuối cùng, tôi đã… thua. Vì thương con, và để trả ơn đất nước tôi đang sống, tôi đã … ký vào tờ giấy giao con cho hoàng gia Gia Nã Đại!

Từ đây thân thể nó không thuộc về người mẹ này nữa, mà là con của đất nước mà nó đã được sanh ra và lớn lên, tôi chỉ là người giúp họ nuôi con trai nên người mà thôi. Chính tôi đã dậy dỗ nó phải sống cho thành người có ích cho xã hội, phải biết đóng góp cho cộng đồng, phải biết tri ân tổ quốc, phục vụ và bảo vệ dân tộc. Bây giờ nó đang thực hiện điều đó, tại sao tôi đau lòng đến thế? Tại sao tôi lại ích kỷ chỉ muốn nắm giữ tương lai của nó trong cái suy nghĩ thiển cận, nhỏ hẹp ích kỷ của tôi chứ!

Sau nhiều ngày tâm sự cùng bạn bè, tâm lắng dịu, hiểu cho “lý tưởng” của con trai…

***

Ngày con trai ra trường nha, chưa kịp hãnh diện, chưa kịp sung sướng hạnh phúc đủ đầy, cũng là ngày chia ly của mẹ con tôi; đã đến giờ tôi trả nó cho tổ quốc Canada, nó khoác trên người bộ đồ lính rằn ri màu xanh lá cây, thấy nó lớn hẳn, rắn rỏi và trưởng thành, đầu đội nón beret, mắt đeo kiếng đen, giống như tấm hình của ba mà nó đã từng mê từ hồi nhỏ lúc 3 tuổi. Nó nheo mắt cười với tôi:

-Mẹ có thấy con giống ai không?

-Biết rồi, con giống người lính BA chứ gì!

Nó nhoẻn cười với tôi:

-Mẹ ở nhà take care nhé, con sẽ không phone thường xuyên về nhà vì sẽ bận làm việc lắm! Mẹ về đi!

Tôi tần ngần đứng chờ con trai tay xách nách mang bao nhiêu hành lý, vẫy tay chào tôi, vô hẳn bên trong check in, nước mắt tôi không giữ được nữa, rơi ướt đẫm nhòe nhoẹt, lòng rối bời vì sẽ xa cách con không biết bao lâu; lần đầu tiên xa nhà đi đến base đóng quân ở tận Northbay cách Montreal đến 7 tiếng lái xe, đi máy bay chừng 2 tiếng rưỡi, tôi lo cho con, không biết con sẽ sống ra sao…

Vâng đến bây giờ, tôi đã chấp nhận và cảm động vì con tôi biết nghĩ đến hai chữ “tri ân” tổ quốc

***

Những tháng năm cả nước bị nhốt trong nhà, chính phủ cấm không cho tụ họp quá 3 người vì bệnh dịch covid-19 tràn lan, tôi lo lắng vì con không được về nhà sợ lây bệnh cho tôi, đã thế tv và báo đài còn cho biết tình hình trong quân đội có cả chục tân binh chết vì bệnh dịch và chưa quen với đời sống khó khăn thiếu thốn của trại vào lúc ấy!

Phúc bị cử đi làm thêm dịch vụ chuyển nhà thương cho những người lớn tuổi, vì ở nhà già hiện tại đang bị nấm mốc, các bác lớn tuổi thiếu sự chăm sóc về vệ sinh cũng như không ai đem cơm đúng giờ, y tá, bác sĩ làm việc quá tải, bệnh, mệt, xin nghỉ việc khá đông, thiếu nhân viên…nên rất nhiều người già bị chết vừa bệnh covid-19 lẫn bị nghẹt thở vì hít nhầm nấm mốc trên tường.

Cả năm trời chưa gặp con, nay con được cử về Montreal để làm nhiệm vụ giúp đỡ nhà già vì thiếu nhân viên, tôi vội vàng hẹn con ra park gần nhà thương vào buổi chiều sau khi xong việc; tôi khệ nệ khiêng đến cho con năm tô bún bò Huế, món nó rất thích ăn từ lúc nhỏ, dặn con nhớ chia sẻ cho các bạn cùng phòng, đặt lên chiếc băng đá ngoài park giỏ đồ ăn, hai mẹ con đứng nhìn nhau cách xa cả chục thước, thấy dáng con trong bộ đồ nhà thương màu xanh dương, bên ngoài bọc bằng lớp nylon to dài như chiếc áo mưa, đầu, tay chân được phủ kín như người đi trên mặt trăng vậy, nó vẫy tay chào mẹ, nụ cười chắc đã dấu kín trong chiếc mask chỉ thấy được hai con mắt híp lại sau làn bọc nylon, tôi lại chảy nước mắt dài bên trong chiếc mask, nhớ thương con vô cùng, nó đang làm nhiệm vụ, thực hiện lý tưởng cao cả mà nó mong muốn đó!

Trong thời buổi nhiễu nhương ấy, tôi cứ phải nghe ngóng tin tức, hễ thấy con về Montreal làm nhiệm vụ là cho dù có việc quan trọng cách mấy, cũng phải bỏ hết để làm bún bò Huế, phở đem đến tiếp tế cho nó, tôi sợ rằng sẽ không còn dịp để được gặp con nữa, mạng sống thật mong manh, cuộc đời vô thường quá! Tin tức người chết như rạ vì bệnh, vì ho, thiếu oxigen. Hai mẹ con tôi gặp nhau, không thể ôm lấy nhau mà chỉ đứng cách xa năm thước nhìn nhau trong ánh mắt, cố cười… một nụ cười méo xệch!

Cộng đồng người Việt vẫn yên ắng, đình chỉ mọi hoạt động, nhưng mọi người vẫn bên tôi! Biết tôi có con làm nha sĩ trong quân y nhưng vì nhà thương ở Montreal bị thiếu người nên nó mới bị triệu về làm việc một cách bất đắc dĩ, các anh chị trong cộng đồng  mỗi người một tay, người thì đem thịt, kẻ đem rau, bánh phở, bún đến để trước cửa nhà cho tôi; lúc ấy hãy còn bị covid, chợ đóng cửa, họ giúp tôi trong lúc tối lửa tắt đèn, có đồ để làm tạm vài tô phở, vài tô bún bò Huế đem ra cho thằng bé và các bạn trong đoàn nó. Họ phone tôi:

-Nhà chị có ít thịt trong tủ đá, em cứ lấy dùng cho cháu nhé; chị Huệ cũng gởi em ít bún khô đó…

-Em cám ơn chị quá, các chị thật tốt… làm em cảm động!

-Không phải đâu cô nương, chính là chị trả công cho em vì sự tích cực giúp đỡ cộng đồng trong những màn văn nghệ, những bài báo không công từ xưa đến giờ của em đó.

-Làm việc cho cộng đồng có gì mà kể công hả chị?

-Nhưng chị là phó chủ tịch thì bổn phận là phải nhớ ơn người giúp đắc lực đó em!

Vâng, cộng đồng người Việt Monreal thời tôi là thế đó, gần gũi, thân ái và tương trợ nhau.

***

Tôi đã sống hết mình với xứ sở lá phong, nơi đã đón nhận người tỵ nạn, bắt đầu từ con số không, tôi cũng đã hết mình với gia đình, giáo dục con cái phải biết đóng góp, tri ân, trả ơn nghĩa đó; tôi đã sống 40 năm bên cộng đồng người Việt, xây dựng đóng góp từ khi còn thô sơ cho đến hôm nay vẫn…cứ chung tay góp sức vào mọi hoạt động như sự động viên mong muốn của những bậc tiền bối, điển hình là thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải.

Cộng đồng càng lớn mạnh thì tiếng nói của dân Việt ở hải ngoại càng có sức thuyết phục trong và ngoài nước. Điều mong muốn của con trai tôi là sẽ lấy thêm những khóa học cao hơn về ngành y, để đào sâu thêm sự hiểu biết, rút kinh nghiệm qua những nghiệp vụ để khi hết hạn trong quân y, sẽ cùng tiếp tay với những chuyên gia nha y dược của cộng đồng người Việt để giúp đỡ và mở rộng kiến thức trong cộng đồng Việt Nam.

Nếu thế hệ thứ ba thành công trong việc thành lập những doanh nghiệp, từ công nghiệp, thời trang đến ẩm thực tại Canada hay những nước khác trên thế giới, tức là họ đang góp phần phát triển kinh tế và tạo công ăn việc làm cho cộng đồng.

Trách nhiệm tôi đã hoàn tất! Tôi thầm cám ơn đất nước Canada, cám ơn con trai của thế hệ trẻ thứ ba đã rất kiên trì bền bỉ thuyết phục tôi trong mọi vấn đề, chính thế hệ này đang đóng góp tích cực vào sự phát triển của cộng đồng người Việt thông qua nhiều lãnh vực khác nhau. Họ không chỉ gìn giữ phát huy văn hóa Việt mà còn tạo ra những thay đổi tích cực về giáo dục, kinh tế, môi trường và nhân quyền. Nhờ sự kết hợp giữa bản sắc truyền thống và tư duy hiện đại, họ đang xây dựng một cộng đồng người Việt ngày càng vững mạnh và gắn kết trên toàn cầu.

Cuộc đời như mới… sáng hôm nay
Đôi chân chưa hề biết mỏi
Chân ơi! Mang ta tận cùng thế giới
Vẫy cờ hồng, say khúc hát thanh xuân (Em thời gian, ngừng tay-Lưu Trọng Lư)

Trung Quốc ‘bắn đạn thật’ ở vịnh Bắc Bộ, dằn mặt Việt Nam

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ngày 21 Tháng Hai, Cục Hải Sự Tỉnh Hải Nam Trung Quốc bất ngờ thông báo một cuộc tập trận “bắn đạn thật” tại vịnh Bắc Bộ kéo dài từ ngày Thứ Hai, 24 đến Thứ Năm, 27 Tháng Hai tại khu vực có tọa độ 20-06.0N/109-10.0E, 20-06.0N/109-18.0E, 19-58.0N/109-18.0E và 19-58.0N/109-10.

Trung Quốc mở hàng chục cuộc tập trận tại Biển Đông mỗi năm, đưa cả hàng không mẫu hạm tham dự nhưng thường diễn ra ở những khu vực giữa đảo Hải Nam và quần đảo Hoàng Sa. Nhiều phần, cuộc tập trận này nhằm phản ứng lại bằng súng đạn cho bản tuyên bố của nhà cầm quyền CSVN ngày 22 Tháng Hai về các điểm tọa độ vẽ đường cơ sở, xác định lãnh hải, phân chia vịnh Bắc Bộ, một năm sau khi Trung Quốc đưa ra tuyên bố của họ.

Trung Quốc tập trận bắn đạn thật tại vịnh Bắc Bộ ngay sau khi CSVN đưa ra tuyên bố về các đường cơ sở xác định lãnh hải mới. (Hình: CCTV)

Theo bản tin Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) hôm Thứ Bảy, nhà cầm quyền CSVN đưa ra tọa độ 14 điểm dùng làm căn cứ để tính chiều rộng lãnh hải trong khi Trung Quốc chỉ nêu bảy điểm trong bản tuyên bố của họ Tháng Tư năm ngoái. Ở đầu phía Bắc là cửa sông Bắc Luân, đảo Bạch Long Vĩ. Phía cực nam là đảo Cồn Cỏ thuộc tỉnh Quảng Trị và quãng giữa có 12 đảo nhỏ dường như tên hòn đảo hiếm khi được nhắc đến.

Khi Bắc Kinh đưa ra tuyên bố bảy điểm tọa độ dùng làm căn cứ để vẽ đường cơ sở cho lãnh hải trong vịnh Bắc Bộ phân chia với Việt Nam, một số nhà phân tích quốc tế cho rằng Trung Quốc đã tham lam quá mức.

Ông Carl Thayer, chuyên viên các vấn đề Việt Nam và Đông Nam Á của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc cho rằng điều đó sẽ dẫn đến những chồng lấn lớn hơn của vùng biển đặc quyền kinh tế của Trung Quốc với đường trung tuyến và khu vực đánh cá chung mà họ đã thỏa thuận với Việt Nam.

Hà Nội tuy có vẻ không bằng lòng nhưng chỉ cho Bộ Ngoại Giao ra một bản thông cáo nói Bắc Kinh nên “tôn trọng thỏa hiệp phân định lãnh hải trên biển, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước tại vịnh Bắc Bộ như đã ký năm 2000 cũng như Công Ước về Luật Biển của Liên Hiệp Quốc 1982 (UNCLOS).”

Việt Nam đã ký hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ với Trung Quốc cuối năm 2000 sau nhiều năm đàm phán. Nhưng nhiều vấn đề gồm cả hợp tác khai thác thủy sản, nghiên cứu đại dương, tìm kiếm và khai thác dầu khí… vẫn chưa đạt được dù thường xuyên họp hàng năm. Trở ngại chính vẫn là các vạch tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ngang ngược nối lại giống hình “lưỡi bò.” Nhiều khu vực lấn sâu vào các vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Cục Hải Sự Trung Quốc nói rằng cuộc tập trận bắn đạn thật bắt đầu từ ngày 24 Tháng Hai, 2025 nằm gần hơn trong khu vực chủ quyền lãnh thổ của họ, gián tiếp cho hiểu là chẳng ảnh hưởng gì tới Việt Nam. Nhưng khi anh đem súng ra hàng rào giữa hai nhà để bắn lên trời thì người ta hiểu ngay anh muốn nói cái gì với hàng xóm không phải bằng lời mà bằng vũ khí.

CSVN với Trung Quốc là hai nước cộng sản láng giềng “núi liền núi sông liền sông.” Mỗi khi lãnh tụ hai bên gặp nhau thường đem những khẩu hiệu “4 tốt” và “16 chữ vàng” ra để nhắc nhở. Mấy năm gần đây, Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình luôn luôn lập lại cái bánh vẽ “cùng chung vận mệnh,” “chia sẻ tương lai” để chèo kéo các lãnh tụ CSVN.

Tuy CSVN bề ngoài vẫn hoan hỉ tuyên bố đi theo cái “tương lai” ấy, nhưng hai bên vẫn có những bất đồng về chủ quyền lãnh thổ trên biển. Hà Nội vẫn lập đi lập lại tuyên bố chủ quyền “có những bằng chứng lịch sử và thực tế không thể tranh cãi” đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong khi Bắc Kinh vin vào những vạch “lưỡi bò” tưởng tượng chiếm đến 90% Biển Đông.

Tàu Hải Cảnh Trung Quốc xịt vòi rồng xua đuổi tàu Kiểm Ngư Việt Nam khi lực lượng hai bên đối đầu ở phía Nam quần đảo Hoàng Sa hồi năm 2014. (Hình: VNA/AFP/Getty Images)

Trước khi CSVN đưa ra tuyên bố tọa độ các điểm xác định lãnh hải, Trung Quốc đã cho phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng chống lại các hoạt động bồi đắp, xây dựng của Việt Nam tại rạn san hô Thuyền Chài hiện đã trở thành đảo nhân tạo rộng hơn 2km2 với phi đạo dài 3,000. Việt Nam cũng đã nạo vét kênh dẫn vào đảo này sâu hơn 11m mà Bộ Tài Nguyên Thiên Nhiên Trung Quốc nói đủ sâu cho các chiến hạm cỡ lớn sử dụng.

Ngày 6 Tháng Hai, 2025, tổ chức AMTI ở Washington cho hay lực lượng Hải Cảnh và Dân Quân Biển Trung Quốc tuần tiễu quanh năm ngày tháng tại các khu vực tranh chấp chủ quyền với các nước nhằm ngăn chặn các vụ dò tìm, khai thác dầu khí trong phạm vi “lưỡi bò.”

Các cuộc đối đầu giữa Trung Quốc và Philippines vẫn diễn ra căng thẳng cả trên mặt nước cũng như trên không ở các khu vực tranh chấp mà Manila công bố công khai cho dư luận thế giới biết. Trong khi đó, thỉnh thoảng cũng có những căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc nhưng hai bên không công bố để giữ mặt cho Bắc Kinh. (NTB) [kn]

LM Paul Văn Chi mừng ‘50 năm phục vụ Chúa, quê hương, và dân tộc’

Đỗ Dzũng/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Linh Mục Nhạc Sĩ Paul Văn Chi vừa cử hành Thánh Lễ mừng Kim Khánh, 50 năm linh mục, tại Nhà Thờ Chính Tòa Chúa Kitô, Giáo Phận Orange, ở Garden Grove hôm Chủ Nhật, 23 Tháng Hai.

Linh Mục Văn Chi cùng các linh mục đồng tế tiến vào Thánh Đường chuẩn bị cử hành Thánh Lễ mừng 50 năm linh mục của ông hôm Chủ Nhật, 23 Tháng Hai. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

“Tôi rất vui được đánh dấu 50 năm phục vụ Chúa, quê hương, và dân tộc, nhân dịp Kim Khánh,” Linh Mục Paul Văn Chi chia sẻ với phóng viên nhật báo Người Việt trước giờ cử hành Thánh Lễ. “Tôi sẽ tiếp tục yêu mến Mẹ Maria, anh chị em, và tiếp tục phục vụ Chúa qua tình yêu tha nhân, quê hương, và dân tộc Việt Nam.”

Thánh Lễ có sự tham gia của các linh mục Thái Quốc Bảo (viện trưởng Nhà Thờ Chính Tòa), Mai Khải Hoàn (Giáo Phận Orange), Nguyễn Ngọc Chuẩn (Giáo Phận Orange), Hoàng Cao Thăng (Dòng Ngôi Lời, Riverside, California), Nguyễn Văn Trung (Dòng Cát Minh, New York), và Thầy Phó Tế Quốc Anh (giáo xứ Thánh Linh).

Mở đầu Thánh Lễ, Linh Mục Thái Quốc Bảo nói: “Con xin đại diện Đức Cha Kevin Vann, là giám mục của giáo phận và là chánh xứ Nhà Thờ Chính Tòa, cùng giáo dân, chào đón nồng nhiệt sự trở lại của Cha Văn Chi, nhân dịp cha kỷ niệm 50 năm Hồng Ân Chúa.”

Linh Mục Văn Chi gặp gỡ những người thân quen sau Thánh Lễ. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

“Linh Mục Văn Chi là một người rất đam mê âm nhạc. Cha sáng tác rất nhiều, và một trong những ca khúc nổi tiếng của cha là ‘Con Đường Chúa Đã Đi Qua.’ Cha rất khiêm nhường. Mặc dù hôm nay kỷ niệm 50 Hồng Ân Chúa, cha chỉ xin một Thánh Lễ mà thôi. Xin mọi người tặng ngài một tràng pháo tay thật nồng nhiệt,” Linh Mục Bảo nói.

Cả nhà thờ vỗ tay vang rền.

Linh Mục Văn Chi đáp: “Xin cảm ơn Cha Bảo. Xin mọi người hiệp ý cầu nguyện cho con, một con người nhỏ bé, đủ sức để tiếp tục phục vụ Chúa và quê hương.”

“Nhân dịp này, con cũng xin cảm ơn những người ‘dệt nên’ con người của con trong 76 năm qua, trong đó có 50 năm mục vụ với đầy Hồng Ân Chúa,” vị linh mục 76 tuổi nói thêm.

Thánh Lễ kết thúc với bài “Con Xin Dâng Mẹ,” một sáng tác của Linh Mục Văn Chi.

“Mẹ ơi! Trước nhan Mẹ con dâng về Mẹ. Một tràng hoa Mân Côi và ngàn lời ca chan chứa tình yêu. Lời con tiếng ca hòa dâng lên Mẹ hiền. Tựa ngàn hoa thắm tươi, xin dâng lên Mẹ thương yêu…”

Hàng trước, từ trái, Linh Mục Mai Khải Hoàn, Linh Mục Văn Chi, và Linh Mục Nguyễn Ngọc Chuẩn. Hàng sau, từ trái, Thầy Phó Tế Quốc Anh, Linh Mục Thái Quốc Bảo, Linh Mục Nguyễn Văn Trung, và Linh Mục Hoàng Cao Thăng trong Thánh Lễ mừng Kim Khánh. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Nhiều giáo dân tham dự Thánh Lễ là những người thân thiết hoặc biết Linh Mục Văn Chi từ lâu, nhất là qua các bài Thánh Ca do ông sáng tác, được nhiều ca đoàn hát vang hàng chục năm qua, cũng như tính cách rất khiêm nhường của ông.

Bà Lan Nguyễn, giáo dân giáo xứ Thánh Linh, Fountain Valley, cho biết: “Tôi biết cha từ rất lâu, khi cha sang đây dự phong trào Cursillo năm 1989. Cha nói chuyện rất ‘ngọt,’ dịu dàng với mọi người, và rất khiêm nhường. Tôi rất thích bài ‘Gần Nhau’ và ‘Con Đường Chúa Đã Đi Qua’ của cha.”

Ông Đinh Thành, giáo dân giáo xứ Chính Tòa, Garden Grove, chia sẻ: “Cha là con người bình dị, thân thiện. Tôi biết cha từ hồi còn ở Đại Chủng Viện Thánh Giuse ở Sài Gòn. Cha học trên tôi bốn lớp.”

Chị Phan Anh Đào, giáo dân giáo xứ St. John the Baptist Catholic Church, Costa Mesa, cho biết chị là người từng ở trại tị nạn với linh mục hồi năm 1988.

“Tôi còn nhớ, lúc ở đảo Palawan, Philippines, cha là người tổ chức và dạy ca đoàn chúng tôi hát,” chị Đào kể. “Cha lúc nào cũng nhiệt tình, rất mê âm nhạc. Không những dạy chúng tôi hát, cha còn luyện giọng cho mọi người.”

“Hồi Ký Một Người Việt Nam” của Linh Mục Nhạc Sĩ Văn Chi. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Được biết, hôm Thứ Sáu, 21 Tháng Hai, hàng trăm giáo dân tham dự một buổi tiệc tạ ơn kỷ niệm Kim Khánh của linh mục tại nhà hàng Diamond Seafood Restaurant 3 ở Westminster.

Nhân dịp này, Linh Mục Văn Chi cũng ra mắt “Hồi Ký Một Người Việt Nam” (Memoirs of a Vietnamese) dày 470 trang, kể về cuộc đời của ông từ lúc sinh ra, lớn lên, trải qua biết bao khó nhọc, bị tù đày, và cuối cùng định cư tại Sydney, Úc, và là linh mục tuyên úy cộng đoàn Việt Nam thuộc Tổng Giáo Phận Sydney.

Theo “Hồi Ký Một Người Việt Nam,” Linh Mục Paul Văn Chi, tên thật là Paul Văn Chi Chu, sinh ngày 14 Tháng Chín, 1949 tại Ninh Bình. Ông là con út trong một gia đình có sáu người con, ba trai và ba gái. Ngoài bút hiệu Văn Chi, linh mục còn có hai bút hiệu khác nữa là Văn Uyên và Thu Văn.

Theo Oregon Catholic Press (OCP), Linh Mục Văn Chi chịu chức tại Sài Gòn năm 1975. Ông là một nhạc sĩ sáng tác Thánh Ca nổi tiếng người Việt Nam. Sau khi bị Cộng Sản Việt Nam bỏ tù nhiều năm vì đấu tranh cho tự do tôn giáo, ông vượt biên trên một con thuyền nhỏ năm 1988 và định cư tại Úc cho tới ngày nay.

Linh Mục Văn Chi (trái) và Linh Mục Phan Tấn Khởi, phó xứ giáo xứ Chính Tòa. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Sách “Thánh Ca Việt Nam Giai Đoạn 1945-1975” của ông thảo luận và phân tích rõ ràng những ảnh hưởng về chính trị và xã hội đối với thay đổi của âm nhạc. Dựa theo Thánh Kinh, âm nhạc do ông sáng tác rất thích hợp để hát trong ca đoàn, Thánh Lễ, cũng như tại các buổi cầu nguyện.

Năm 1996, Hồng Y Edward Clancy, tổng giám mục Tổng Giáo Phận Sydney, gởi linh mục sang California học nhạc.

Ngày 12 Tháng Sáu, 1999, Linh Mục Văn Chi tốt nghiệp cao học âm nhạc đại học Cal State Los Angeles.

Hiện tại, ngoại công việc mục vụ, Linh Mục Văn Chi đang học để lấy bằng tiến sĩ nghiên cứu âm nhạc đại học New South Wales University, Úc.

Những bài hát tiêu biểu của Linh Mục Nhạc Sĩ Văn Chi là “Con Đường Chúa Đã Đi Qua,” “Con Xin Dâng Mẹ,” “Như Lời Dấu Yêu,” “Tình Hồng Dâng Mẹ…”

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Giới truyền thông Little Saigon nhận bằng vinh danh của GSV Janet Nguyễn

Văn Lan/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Đông đảo giới truyền thông tại Little Saigon và Giám Sát Viên Orange County, Địa Hạt 1, vừa có buổi gặp gỡ thú vị, hôm Thứ Năm, 20 Tháng Hai, tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Little Saigon, Garden Grove.

Các nhà truyền thông và hoạt động cộng đồng chụp hình chung với Giám Sát Viên Janet Nguyễn (hàng ngồi, thứ nhất). (Hình: Văn Lan/Người Việt cung cấp)

Giám Sát Viên Janet Nguyễn cho biết bà rất vui khi được gặp giới truyền thông đông vui như thế này.

Bà chia sẻ rằng đáng lẽ ra bà đã gặp gỡ giới truyền thông từ cuối năm qua nhưng vì quá nhiều việc cho bầu cử, nhất là ở Địa Hạt 1 có nhiều phức tạp, nên những bằng vinh danh đã chuẩn bị cho ngày gặp gỡ để trao tặng giới truyền thông nhưng chưa thực hiện được.

Đến hôm nay vì đã nhận nhiệm vụ mới nên bà trao tặng thêm một bằng vinh danh nữa, trong vai trò mới của bà, giám sát viên Orange County.

Bà tiếp: “Chúng tôi đã nói rằng phải có một ngày dành để vinh danh giới truyền thông trong cộng đồng Việt Nam của chúng ta. Điều này rất quan trọng, vì nhờ quý vị mà cộng đồng gồm người dân, cử tri Địa Hạt 36 của Thượng Viện California và Địa Hạt 1 của Orange County biết về sự thật của đời sống của mình trong mỗi ngày. Tất cả đều nhờ quý vị truyền thông lên tiếng, không chỉ riêng cộng đồng chúng ta mà còn cho cả nước Mỹ nữa.”

Phóng viên Văn Lan của nhật báo Người Việt, một trong những người vừa được Giám Sát Viên Janet Nguyễn vinh danh. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

“Ở Mỹ trong 50 năm qua, chúng ta có quyền bỏ phiếu, con cái chúng ta đã thực hiện được ‘Giấc Mơ Mỹ,’ và cũng nhờ giới truyền thông người Việt chúng ta 50 năm qua mới có Little Saigon. Chúng tôi mong muốn hôm nay có cơ hội vinh danh quý vị nhà báo, xin quý vị tiếp tục giúp cho cộng đồng biết nhiều những tin tức trung thực hơn nữa, và khi cần chúng ta phải biết đứng lên, đoàn kết và tranh đấu cho tương lai của cộng đồng.”

Lần lượt những người trong giới truyền thông được trao tặng bằng vinh danh từ cựu Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn và nay là Giám Sát Viên Janet Nguyễn gồm có ông Phạm Gia Đại (đài VCAL TV), ông Phan Đại Nam (đài SBTN), ông Thanh Phong (báo Viễn Đông), ông Thanh Huy (Việt Báo), bà Tâm An Nguyễn (đài VietLife TV), ông Đoàn Trọng (VCAL TV), ông Lưu Phát (phóng viên cộng đồng), ông Đỗ Thanh (nhà hoạt động văn hóa cộng đồng), ông David Minh (chủ nhiệm CLB Báo Chí Little Saigon), ông James Đinh (phóng viên tự do), và ông Văn Lan (nhật báo Người Việt).

Ông David Minh chia sẻ: “Hôm nay chúng tôi rất hân hạnh và vinh dự nhận được những bằng khen từ bà Janet Nguyễn, cựu thượng nghị sĩ và đang là giám sát viên. Điều này cho thấy cộng đồng của chúng ta với sức mạnh của truyền thông qua suốt thời gian dài có mặt tại Hoa Kỳ, miền Nam California, và nhất là tại Little Saigon, đã khẳng định được sức mạnh của giới truyền thông.”

Giám Sát Viên Janet Nguyễn giới thiệu hai bằng vinh danh được trao tặng giới truyền thông vùng Little Saigon. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông tiếp: “Đó là sự đoàn kết của chúng ta để đưa đến sức mạnh tạo nên những thắng lợi ngày hôm nay, để tiếp cận với sức mạnh của dòng chính tại Hoa Kỳ trên nhiều phương diện. Một lần nữa, xin thay mặt các anh chị em, cám ơn bà Janet Nguyễn.”

Buổi lễ vinh danh giới truyền thông Little Saigon được hân hạnh tiếp đón bà Nguyễn Thanh Thủy, hội trưởng Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH, và ông Bùi Đẹp, đại diện Trung Tâm Điều Hợp Tây Nam Hoa Kỳ, thuộc Tập Thể Chiến Sĩ VNCH.

Mọi người tham dự đều mong muốn tiếp tục sự đoàn kết khăng khít hơn nữa trong cộng đồng, qua những thông tin ngày càng vững mạnh hơn.

Ngoài bà Janet Nguyễn còn có một số phụ tá của bà tham dự buổi lễ như Dược Sĩ Nguyễn Đình Thức, cô Michelle Đỗ, cô Diane Nguyễn, và cô Nellie Trần.

Sự kiện này do ông Thức và ông David Minh cùng phối hợp tổ chức. [đ.d.]

Các nhà hoạt động chống ICE tình nguyện báo động cho cư dân Nam California

ALHAMBRA, California (NV) – Các nhà hoạt động vì quyền nhập cư cùng nhau tập hợp tham gia tuần tiễu khắp các cộng đồng tại Los Angeles, và trong một số trường hợp, họ còn ngăn chặn các cuộc đột kích nhắm vào các di dân.

Liên Minh Tự Vệ Cộng Đồng nói với KTLA rằng cho tới nay họ ngăn chặn được hai cuộc đột kích, một ở Alhambra và một ở San Fernando.

Hàng ngàn người biểu tình phản đối lệnh trục xuất của chính quyền Trump gần Tòa Thị Chính Los Angeles hôm 2 Tháng Hai, 2025. (Hình minh họa: Mario Tama/Getty Images)

Vào sớm Chủ Nhật, 23 Tháng Hai, Liên Minh Tự Vệ Cộng Đồng báo động cho cư dân trong cộng đồng rằng các đặc vụ Cơ Quan Thực Thi Di Trú và Quan Thuế ICE xuất hiện tại Alhambra.

“Bọn họ tới rồi, ICE đó, ICE tới Alhambra rồi,” một nhà hoạt động nói trong đoạn phim quay lại khung cảnh một nhóm tình nguyện viên lái xe tới khu vực đột kích.

Liên Minh Tự Vệ Cộng Đồng gồm có hơn 100 tình nguyện viên và tham gia tuần tiễu trên đường sá Los Angeles để báo cho cư dân về hoạt động thực thi luật nhập cư.

“Chúng tôi lên án [ICE] và báo động cho cộng đồng bằng loa phóng thanh,” tình nguyện viên Rob Gochez nói với KTLA. “Chúng tôi ở yên tại đó rồi chờ cho tới lúc các đặc vụ bỏ đi. Và thế là hôm nay họ không bắt cóc được ai cả.”

Nỗ lực chống đối ICE diễn ra vào thời điểm chính quyền Tổng Thống Donald Trump tăng cường trấn áp tình trạng nhập cư bất hợp pháp.

Hôm Thứ Bảy, Trump tiếp tục quả quyết với lập trường cứng rắn tại Nghị Hội Hành Động Chính Trị Bảo Thủ.

“Chúng tôi đã khởi sự chiến dịch trục xuất lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ trong vài tuần qua, thậm chí còn lớn hơn cả chiến dịch của cựu Tổng Thống Eisenhower,” Trump cho biết.

60 tổ chức tập hợp thành một liên minh tự vệ chống ICE trục xuất di dân, cùng tuần hành hôm 17 Tháng Hai, 2025, ở Los Angeles, California. (Hình: Community Self-Defense Coalition)

Đầu tháng này, Los Angeles Times thu thập được một bản ghi nhớ liên quan tới các chiến dịch vây bắt hàng loạt do ICE lập kế hoạch cho Tháng Hai, trong đó cho biết chiến dịch này sẽ tập trung vào những người không có tư cách pháp lý tại Hoa Kỳ hoặc những người đã nhận được lệnh trục xuất đang chờ giải quyết.

Đó là lý do vì sao các nhà hoạt động cho biết họ cũng đang phát những tấm thẻ thông tin để những người không có giấy tờ biết được quyền lợi của họ. (TTHN)

‘Khéo léo’ Trump tiếp tục quậy cho nước Mỹ banh càng

‘Khéo léo’ Trump tiếp tục quậy cho nước Mỹ banh càng
Tổng Thống Donald Trump tiếp tục có những quyết định gây tranh cãi, thâu tóm quyền lực, chắc chắn tạo tiền lệ cho một nước Mỹ hỗn loạn.

Điều hiển nhiên – Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Điều hiển nhiên 

Tôi thử viết về nắng/ Nhưng trời hôm nay xám xịt (Hình: Nguyễn Đức Cung)

Tôi muốn làm bài thơ
Một ngày buồn như giấy tờ tùy thân
Vắn tắt.
Lật qua lật lại cũng chỉ có
Tên họ, ngày sinh, và một tấm hình
Chụp lúc chưa kịp chải tóc

Tôi thử viết về nắng
Nhưng trời hôm nay xám xịt
Viết về mưa
Mưa lại rơi theo kiểu… chẳng có gì đặc sắc

Tôi thử viết về tình yêu
Nhưng chợt nhớ tin nhắn chưa được rep
Viết về tuổi trẻ
Thì lưng đau, đầu gối kêu cọt kẹt

Tôi muốn viết về lũ chó
Vì ít ra tụi nó chân thành hơn khối người tôi biết
Mà nghĩ lại
Con chó nhà bên cũng vừa rượt theo tôi hôm qua
Chỉ vì tôi lỡ đi ngang mà không thèm chào

Rốt cuộc, điều hiển nhiên là:
Làm thơ khó hơn làm người lớn

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

Nữ Việt kiều Mỹ lãnh 8 năm tù vì ‘lừa đảo chiếm đoạt tài sản’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Bà Trần Thị Kim Thoa, 54 tuổi, Việt kiều Mỹ, cựu chủ tịch công ty Địa Ốc Á Châu, hôm 24 Tháng Hai bị tòa án thành phố Sài Gòn tuyên bản án tám năm tù về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Tòa án cho biết bị can Hoàng Tiến Dzũng, người tình của bị cáo Thoa, là người “có vai trò chủ mưu,” đang trốn lệnh truy nã nên cơ quan điều tra đã tách vụ án, khi nào bắt được sẽ xử sau.

Bị cáo Trần Thị Kim Thoa tại phiên tòa. (Hình: Dương Trang/Thanh Niên)

Theo ghi nhận của báo VNExpress, trong lúc điều tra và xét xử, bị cáo Thoa kêu oan, cho rằng không đứng tên công ty hay ký biên bản họp Hội Đồng Thành Viên để vay tiền ngân hàng Agribank.

Tuy nhiên, Hội Đồng Xét Xử bác quan điểm này và xác định, cáo trạng truy tố bị cáo Trần Thị Kim Thoa là “đúng người đúng tội.”

Theo tòa, tài liệu trong hồ sơ thể hiện bị cáo Thoa ký nhiều biên bản của Hội Đồng Thành Viên; nhiều lời khai ban đầu của hai ông Phạm Văn Chính và Trần Đức Hạnh (anh ruột bà Thoa, thành viên công ty) đều xác nhận bị cáo Thoa “có tham gia điều hành công ty.”

“Mức án tòa áp dụng đối với bị cáo Thoa là dưới khung hình phạt, sau khi xem xét ghi nhận cho bị cáo nhiều tình tiết giảm nhẹ như: có vai trò giúp sức cho Dzũng; không được chiếm hưởng tiền chiếm đoạt; có hai con chung với Dzũng nên bị phụ thuộc người tình; thời điểm phạm tội bị hạn chế về nhận thức; nhân thân tốt…,” Hội Đồng Xét Xử cho hay.

Báo Thanh Niên dẫn cáo trạng cho biết, bị cáo Thoa cặp bồ và có hai đứa con với bị can Hoàng Tiến Dzũng. Tuy giấy phép kinh doanh năm 2006 do bị cáo Thoa làm chủ tịch Hội Đồng Thành Viên, nhưng mọi hoạt động của công ty đều do bị can Dzũng điều hành.

Bên cạnh đó, bị can Dzũng còn lập hàng loạt công ty rồi thuê người quen, người trong gia đình (trong đó có anh ruột Thoa) đứng tên làm giám đốc.

Hồi cuối năm 2009, các công ty này làm ăn thua lỗ, đến hạn trả nợ cho ngân hàng Agribank, chi nhánh Mạc Thị Bưởi, quận 1.

Bị can Dzũng bàn với Phạm Thị Mai Toan, giám đốc chi nhánh Agribank Mạc Thị Bưởi, về việc sử dụng công ty Á Châu lập dự án địa ốc để vay 90 tỷ đồng ($3.5 triệu) nhằm trả nợ.

Bị can Dzũng chỉ đạo các thành viên công ty lập, ký khống các chứng từ tài liệu trong bộ hồ sơ vay vốn ngân hàng với tài sản đảm bảo là khu đất của dự án khu phức hợp căn hộ và thương mại tại quận 9, nay là thành phố Thủ Đức, Sài Gòn, dù dự án này chưa được cấp phép.

Do công ty Á Châu không triển khai dự án, năm 2013, Sở Tài Nguyên và Môi Trường ở Sài Gòn thông báo chấm dứt dự án.

Trụ sở công ty Địa Ốc Á Châu. (Hình: Địa ốc Á Châu)

Đến năm 2014, công ty Á Châu đã trả nợ ngân hàng được một phần, còn nợ 21.3 tỷ đồng ($834,476).

Bị cáo Thoa, Dzũng và một số người của công ty Á Châu đã xuất cảnh khỏi Việt Nam.

Năm 2017, bị cáo Thoa từ Mỹ về thăm quê hương thì bị bắt giữ.

Tại phiên tòa, bị cáo Thoa khai rằng: “Tuy có quan hệ tình cảm và biết Dzũng có nhiều công ty nhưng không phải việc gì ông ấy làm bị cáo cũng biết. Nếu bị cáo [tôi] phạm tội thì không lý gì bị cáo về nước để bị bắt. Tôi bị oan, nhiều lần đã muốn tự sát trong trại giam.”

Bị cáo Thoa thêm rằng mình “bị truy tố mà không biết lý do vì sao” trong lúc các con bà “vừa học vừa đi khắp nơi kêu gọi giúp đỡ cho mẹ.”

Đại diện Viện Kiểm Sát khẳng định do sở hữu 80% vốn góp và giữ chức chủ tịch công ty, nắm quyền hạn cao nhất nên bị cáo Thoa “phải chịu trách nhiệm với tư cách người đứng đầu.” (Tr.N) [kn]

Đắk Lắk: Cặp vợ chồng lừa đảo $3.9 triệu bằng chiêu ‘tu thành tiên’

ĐẮK LẮK, Việt Nam (NV) – Hôm 24 Tháng Hai, Công An Tỉnh Đắk Lắk đã khởi tố, bắt giữ hai bị can là vợ chồng Nguyễn Anh Tuấn và Nguyễn Thị Nhớ ở thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Báo Pháp Luật TP.HCM dẫn điều tra từ công an cho biết, năm 2021, hai vợ chồng ông Tuấn, 39 tuổi, và Nhớ, 37 tuổi, có học chút ít về Phật pháp và truyền đạt lại cho những người tham gia tu hành.

Bị can Nguyễn Anh Tuấn (trái) nghe đọc lệnh khám xét nhà. (Hình: Cao Nguyên/Người Lao Động)

Trong lúc tu tập, vợ chồng ông Tuấn thấy nhiều người khá giả có mong muốn thực hiện nhanh việc tu tập để sớm “đắc đạo thành tiên” nên nảy sinh ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Hai vợ chồng ông Tuấn mua 6 hécta đất tại huyện Ea H’leo, tỉnh Đắk Lắk, và yêu cầu các bị hại nộp tiền xây dựng nhà thờ tổ và sáu tịnh thất để tu hành. Đồng thời, hai vợ chồng Tuấn-Nhớ không quên giới thiệu các vật phẩm có tác dụng “hỗ trợ cho việc tu tập” nhanh được “đắc đạo thành tiên.”

Những vật phẩm này được bày bán nhiều trên thị trường với giá cao nhất chỉ 250,000 đồng ($9.8) nhưng vợ chồng ông Tuấn lại thổi phồng là “rất hiếm có, rất khó tìm” được nhiều sư tăng trên thế giới “làm phép” và bán ra từ 1-5 tỷ đồng ($39,260 tới $196,300).

Để tạo thêm lòng tin, bà Nhớ còn lập nhiều email giả các “sư phụ, sư mẫu” đã tu hành “đắc đạo,” có khả năng “tách phần hồn đi khắp thế giới,” hoặc “di chuyển đồ vật bằng phép thần thông” để nhắn tin dẫn dụ, ép buộc bị hại mua các đồ vật phục vụ cho việc tu tập.

Ngoài ra, vợ chồng ông Tuấn còn thuê người chôn nhiều đồ vật vào nhiều vị trí khác nhau tại khu đất của mình rồi nói dối với bị hại là do “sư phụ dùng phép di chuyển đến,” và thuê người đóng giả sư mẫu “Hoàng Milan” đến giảng Phật pháp.

Do tin tưởng, nhiều người đã bỏ ra tiền tỷ để mua các đồ vật của vợ chồng ông Tuấn về tu tập.

Một trong những đồ vật được vợ chồng ông Tuấn chôn dưới đất nhằm mục đích lừa đảo. (Hình: S.Đ/Pháp Luật TP.HCM)

Một nữ nạn nhân bị vợ chồng ông Tuấn hù rằng trước cửa nhà luôn có nhiều “vong nhi” và sẵn sàng nhập vào người. Tin lời, người phụ nữ này đã bỏ ra 800 triệu đồng để mua đồ “trấn yểm.” Ngoài ra, tin lời vợ chồng ông Tuấn sẽ được “đắc đạo thành tiên,” bà này còn bị lừa hàng chục tỷ đồng.

Tương tự, một nạn nhân khác tin lời tu tập đã bán ba căn nhà, hai công ty ở Hà Nội để mua một “la bàn trấn yểm” với giá 5 tỷ đồng ($196,300) của vợ chồng ông Tuấn, giờ trắng tay do thiệt hại hơn 50 tỷ đồng ($1.9 triệu).

Qua khám xét, công an đã thu giữ 10 “sổ đỏ” (giấy quyền sử dụng đất), ba thẻ tiết kiệm với trị giá gần 12 tỷ đồng ($471,120); một xe hơi trị giá 2.7 tỷ đồng ($106,002); hơn 100 triệu đồng ($3,926) tiền mặt; nhiều trang sức bằng vàng cùng hàng trăm đồ vật để tu tập.

Bước đầu, công an đã làm rõ vợ chồng bị can Tuấn đã dùng thủ đoạn tu tập “đắc đạo” để lừa ba bị hại, chiếm đoạt gần 100 tỷ đồng ($3.9 triệu). (Tr.N) [kn]

Trung Quốc tăng kiểm định phẩm chất sầu riêng, Việt Nam lại gặp khó

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Rau quả, ngành xuất cảng “bùng nổ” trong thời gian qua của Việt Nam đang gặp khó khăn trong năm 2025 khi thị trường chính Trung Quốc lại cho kiểm tra chặt chẽ việc xuất cảng sầu riêng.

Báo VNExpress hôm 23 Tháng Hai dẫn tin từ Hiệp Hội Rau Quả Việt Nam cho biết tổng giá trị xuất cảng rau quả của Việt Nam ước tính đạt $677 triệu, giảm 17% so với cùng kỳ năm ngoái.

Nhà vườn ở miền Tây lo lắng giảm thu khi Trung Quốc liên tục tìm cách ngăn xuất cảng. (Hình: Mạnh Khương/VNExpress)

Đặc biệt, sầu riêng – loại trái cây chủ lực, chiếm gần một nửa giá trị xuất cảng toàn ngành tính đến giữa Tháng Hai, chỉ đạt 3,500 tấn, giảm 80% so với cùng kỳ năm 2024.

Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này là do các thị trường nhập cảng siết chặt quy định kiểm dịch và an toàn thực phẩm. Trong đó, Trung Quốc, thị trường tiêu thụ lớn nhất đã áp dụng chính sách kiểm tra 100% lô hàng sầu riêng nhập cảng từ Việt Nam.

Chưa hết, Trung Quốc còn yêu cầu các lô hàng hàng phải có giấy kiểm định chứng minh không chứa chất vàng O, một hợp chất có nguy cơ gây ung thư.

Điều này khiến quy trình thông quan kéo dài, làm gia tăng nguy cơ hư hỏng hàng hóa, buộc nhiều doanh nghiệp phải quay đầu đưa hàng về tiêu thụ nội địa.

Trục trặc trong xuất cảng sầu riêng đã khiến giá loại trái cây “vua” này lao dốc ngay thời điểm trái vụ khiến giá chỉ bằng lúc chính vụ với mức mua xô tại vườn khoảng 50,000-65,000 đồng ($1.9 tới $2.5)/kg tùy loại.

Ông Đặng Phúc Nguyên, tổng thư ký Hiệp Hội Rau Quả Việt Nam, thừa nhận cho biết việc kiểm tra 100% lô hàng và yêu cầu “Giấy kiểm định chất vàng O” khiến xuất cảng sầu riêng sang Trung Quốc bị đình trệ, nhiều doanh nghiệp tạm ngưng để chuẩn bị thủ tục đầy đủ.

Không chỉ Trung Quốc, các thị trường khác như Đài Loan, EU, Mỹ… cũng gia tăng rào cản, gia hạn lệnh kiểm tra các lô hàng sầu riêng nhập cảng từ Việt Nam sau khi phát hiện một số lô hàng không đạt tiêu chuẩn vào Tháng Tám năm ngoái.

Sầu riêng xuất cảng sang Trung Quốc chuyển về bán cho thị trường nội địa Việt Nam. (Hình: Ngọc Ánh/Người Lao Động)

Do nắm bắt thông tin trễ, nhiều doanh nghiệp xuất cảng đã mua sầu riêng và mang đến cửa khẩu trong khi chưa có giấy tờ kiểm nghiệm vàng O, thậm chí là chưa kiểm soát vàng O nên bị thiệt hại nặng nề bởi một container có giá 2-3 tỷ đồng ($78,520 tới $117,780).

Trước những khó khăn trên, doanh nghiệp xuất cảng Việt Nam buộc phải chủ động giảm lượng hàng xuất cảng trong Tháng Giêng để hoàn thiện các thủ tục đáp ứng yêu cầu mới.

Để phục hồi xuất cảng, Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam cho biết chung chung đang “tích cực đàm phán nhằm tháo gỡ rào cản kỹ thuật, mở rộng thị trường tiêu thụ, bảo đảm sự phát triển bền vững cho ngành xuất cảng rau quả.” (Tr.N) [kn]

Mưa ‘dị thường’ ở Phú Yên, hàng ngàn hécta lúa, hoa màu bị ngập nặng

PHÚ YÊN, Việt Nam (NV) – Mưa lớn gây ngập lụt giữa mùa Xuân khiến nhiều con đường ở thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, bị ngập nước. Một số huyện lân cận cũng bị ngập sâu làm thiệt hại hàng ngàn hécta lúa, hoa màu.

Theo phúc trình hôm 24 Tháng Hai của Ban Chỉ Huy Phòng Chống Thiên Tai và Tìm Kiếm Cứu Nạn Tỉnh Phú Yên, tình hình mưa lụt giữa mùa Xuân bất thường ở tỉnh này còn “diễn biến phức tạp.”

Nhiều đường phố ở thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, bị ngập nước trong tối 23 Tháng Hai. (Hình: Minh Chiến/Tuổi Trẻ)

Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, trận mưa lớn kéo dài cả ngày 23 Tháng Hai khiến nhiều con đường nội thị thành phố Tuy Hòa như Nguyễn Du, Mậu Thân, Lê Lợi, Lê Thành Phương… bị ngập nước lênh láng.

“Mưa sầm sập từ sáng tới tối. Cống bị nghẹt, nước rút không kịp. Nhà tôi nền cao, nước cũng lém bậc thềm. Còn mấy nhà thấp hơn hoặc ở trong hẻm thì đều bị nước vô. Qua Tết tưởng nắng, ai dè mưa ngập thế này,” bà Lê Thị Hoa, 51 tuổi, ở đường Nguyễn Du, nói.

Tương tự, ông Nguyễn Trang ở đường Mậu Thân, cho biết: “Nước lớn lên từ chiều. Cứ xe lớn chạy ngang là nước tràn vô nhà.”

Hiện ở tỉnh Phú Yên có 51 hồ chứa thủy lợi, trong đó có bốn hồ thủy lợi hơn 10 triệu khối với dung tích từ 78%-100%, gồm: Mỹ Lâm, Đồng Tròn, Phú Xuân và Suối Vực đã đầy nước và đang điều tiết xả nước qua tràn.

Trong khi đó, hồ thủy điện Sông Hinh đang xả lũ về hạ lưu sông Ba với tổng lượng nước 355 khối/giây.

Theo phúc trình từ các huyện Tây Hòa, Phú Hòa, Tuy An, và thị xã Đông Hòa, thì nước lụt làm hư hỏng gần 4,000 hécta lúa vụ Đông Xuân và sắn mì.

Tại huyện Tây Hòa, các xã Hòa Mỹ Đông, Hòa Thịnh, Hòa Mỹ Tây, Hòa Tân Tây là khu vực bị thiệt hại nặng nhất.

Nước lũ làm ngập các ruộng trồng sắn mì ở huyện Tây Hòa. (Hình: Minh Chiến/Tuổi Trẻ)

Ông Trần Minh Trí, chủ tịch huyện Tây Hòa, cho hay ngoài xã Hòa Thịnh ước khoảng 150 hécta sắn mì mới trồng hơn chục ngày của nông dân bị nước lũ gây ngập, khả năng hư hại, dân phải trồng lại thì nhiều hecta sắn mì ven sông cũng xã Hòa Mỹ Tây, cũng bị ngập nặng.

Theo Trung Tâm Dự Báo Khí Tượng Thủy Văn Quốc Gia, đây là đợt mưa lớn hiếm gặp tại khu vực miền Trung, Tây Nguyên và Nam Bộ trong mùa khô.

Ngoài Phú Yên, cùng ngày khu vực từ Huế đến Bình Thuận cũng có mưa rào, cục bộ có nơi mưa vừa, mưa to và dông.

Hệ thống đo mưa tự động toàn quốc Vrain cũng ghi nhận lượng mưa lớn ở nhiều tỉnh miền Trung, Nam Bộ và Tây Nguyên, chẳng hạn như Khánh Hòa 114.6mm, Quảng Ngãi 79.4mm, Đắk Lắk 65.8mm… (Tr.N) [kn]

Nghệ An: Con trai cầm dao đâm mẹ ruột rồi tự tử nhưng bất thành

NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Hôm 24 Tháng Hai, Công An Tỉnh Nghệ An đã cử cán bộ tới bệnh viện để lấy lời khai của nghi can Dương Tấn Đức, 36 tuổi, ở xã Đông Thành, huyện Yên Thành, để điều tra về tội “cố ý gây thương tích” hoặc “giết người.”

Nghi can Đức bị cáo buộc cầm dao đâm mẹ ruột là bà LTT, 69 tuổi, do mâu thuẫn.

Mẹ con bà LTT được người dân đưa đi bệnh viện cấp cứu trong tình trạng bị thủng bụng. (Hình: Ngọc Tú/Tiền Phong)

Báo Dân Trí dẫn điều tra ban đầu cho hay, nghi can Đức đi làm ăn tại miền Nam, mới trở về quê trước Tết Ất Tỵ. Còn bà T. bị tai biến ngồi một chỗ ở nhà.

Khoảng 6 giờ chiều 23 Tháng Hai, tại nhà riêng ở xã Nhân Thành, huyện Yên Thành, nghi can Đức và bà T. xảy ra mâu thuẫn.

Trong lúc to tiếng cãi vã, Đức đã cầm dao đâm mẹ gục tại giường, sau đó tự đâm vào bụng mình hai nhát.

Nghe tiếng la hét thất thanh tại nhà bà T., người dân chạy qua thì thấy nạn nhân cùng con trai quằn quại, trên người có vết dao đâm nên vội băng bó vết thương đưa tới bệnh viện cấp cứu.

“Thời điểm xảy ra sự việc chỉ có hai mẹ con bà T. ở nhà. Nguyên nhân ban đầu được cho là do mâu thuẫn gia đình. Hai mẹ con đang được cấp cứu tại bệnh viện và may mắn qua cơn nguy kịch,” một lãnh đạo xã Đông Thành cho biết.

Cùng ngày, trong một vụ mâu thuẫn về tiền bạc, một bà cao niên ở Hà Tĩnh đã ra tay giết người.

Theo báo VNExpress, hôm 24 Tháng Hai, Tòa Án Tỉnh Hà Tĩnh đã tuyên phạt bị cáo Hoàng Thị Canh, 75 tuổi, 19 năm tù về tội “giết người và cướp tài sản.”

Theo cáo trạng, bị cáo Canh và bà Thảo (nạn nhân) quen nhau trong lúc làm thuê tại tỉnh Bình Dương.

Tháng Năm, 2024, bị cáo Canh rủ bạn về Hà Tĩnh để xin vào viện dưỡng lão. Bà Thảo sau đó đưa cho bà Canh 42 triệu đồng ($1,648) để chi tiêu chung và làm hồ sơ thủ tục xin vào viện dưỡng lão.

Bị cáo Hoàng Thị Canh tại tòa, sáng 24 Tháng Hai (Hình: Đức Hùng/VNExpress)

Một tháng sau, bà Thảo đổi ý không vào viện dưỡng lão nữa, yêu cầu bị cáo Canh trả lại tiền để mình đi vào Bình Dương sinh sống. Tuy nhiên bà ta không đồng ý trả tiền, bảo đã tiêu hết hơn 7 triệu đồng ($274) do đó hai người sau đó xảy ra mâu thuẫn, to tiếng.

Nhà chức trách cáo buộc, bị cáo Canh đã dùng chiếc búa đinh dài 20 cm đánh nhiều phát vào vùng đầu của bà Thảo khiến nạn nhân gục bên đường, cướp hơn 34 triệu đồng ($1,334) cùng một chiếc điện thoại rồi bỏ trốn.

Bà Thảo sau đó được người dân phát hiện đưa tới bệnh viện Đa Khoa Tỉnh Hà Tĩnh cấp cứu nên thoát chết, chỉ bị tổn hại sức khỏe 45%.

Tòa án nhận định hành vi của bị cáo Canh là “côn đồ, nguy hiểm.” Việc bị hại không chết nằm ngoài ý thức chủ quan của bị cáo, cần tuyên bản án nghiêm để răn đe. (Tr.N) [kn]

Vũ Quang Thuận

Tưởng Năng Tiến

“Một đêm Vũ Thư Hiên ngủ ở nhà tôi. Sáng hôm sau, tung chăn dậy, nhìn ra cửa sổ, nghe tiếng loa từ Ngã Sáu vọng vào, Hiên nhíu mày bảo:

– Hình như tao đã gặp buổi sáng như thế này ở đâu rồi.

Đúng là tiếng loa đã có từ lâu lắm rồi. Nó đã ngấm vào máu thịt, như là tiền kiếp vậy. Bao nhiêu năm chúng tôi đã nghe những bản nhạc hiệu ấy, những giọng nói đanh thép mở đầu ấy và cả những giọng điệu trong nội dung người viết người đọc nữa. Nó đã biến thành một phần của chúng tôi.” (Bùi Ngọc Tấn. Viết Về Bè Bạn. Hà Nội: Nhã Nam & NXB Hội Nhà Văn, 2012).

Cứ nghe ra rả cả ngày lẫn đêm (đảng ta, nhà nước ta, xã hội ta, nhân dân ta, quốc hội ta, bộ đội ta, sứ quán ta, người phát ngôn của bộ ngoại giao ta…) suốt “bao nhiêu năm” nên “nó biến thành một phần của chúng tôi” là… phải. Tất nhiên, đây không phải là chuyện ngẫu nhiên hoặc tình cờ – theo nhận xét của nhà bình luận La Thành:

“Trải qua nhiều chục năm thực hành và thực hành rất thành công, ngành tuyên truyền của Đảng Cộng sản đã đạt đến trình độ chuyên nghiệp và tinh vi vượt xa mọi lĩnh vực còn lại của thực tiễn cầm quyền. Để thí dụ, trong khi đã cân nhắc loại bỏ đi các thuật ngữ ‘ngụy quyền’, ‘ngụy quân’ trong sách giáo khoa lịch sử, các sử gia của chế độ vẫn tiếp tục sử dụng các thuật ngữ ‘Đảng ta’, ‘Nhà nước ta’, ‘quân và dân ta’, v.v. với dụng ý đánh đồng các thành phần trong hệ thống chính trị của Đảng Cộng sản với toàn thể quốc dân và xã hội – một phép nguỵ biện về lô-gích và một sự trâng tráo về hành xử.”

Tuy “trâng tráo” nhưng hiệu quả. Nạn nhân của cách tuyên truyền lì lợm và thô bạo này, với thời gian, có thể biến thành… thủ phạm (dễ) như chơi. Thử nghe đạo diễn Nguyễn Đình Nghi, trưởng nam của thi sĩ Thế Lữ, nói về bằng hữu của thân phụ ông (trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn) nha:

– Ta ngặt lắm… Khái Hưng là ta… thịt mà. Bác Tam không trốn kịp thì cũng bị.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Cũng trong tác phẩm thượng dẫn, chương 44, tác giả viết tiếp:

“Báo Nhân Dân năm nay đặc biệt kỷ niệm báo ra hàng ngày nên tổ chức một buổi riêng ôn lại thành tích tuyên truyền chiến tranh chống Mỹ… Nguyễn Sinh, xưa phóng viên thường trú Vĩnh Linh, Vĩnh Mốc lên nói… anh đã chứng kiến những người ở phía bên Nam kia bị ta bắt sang chôn sống kêu rất lâu dưới huyệt, tôi lại thấy mọi người lạnh mặt lại.”

Ta thịt người này, ta chôn sống kẻ khác… nhưng chả ai áy náy hay phải chịu trách nhiệm gì ráo trọi về những việc làm tàn bạo đến độ vô nhân tính như thế vì đây là sự tàn ác của cả tập thể mà. Vô số người dân Việt đã vô tình dùng chung căn cước với Đảng CSVN (cái tập đoàn hiếu sát, hiếu chiến, bất nhân, tham lam, ác độc, giảo hoạt …) một cách hết sức hồn nhiên và vô tư: Đảng ta, nhà nước ta, quốc hội ta, bộ đội ta, sứ quán ta, người phát ngôn của bộ ngoại giao ta … Cũng không ít kẻ hễ mở miệng ra là cũng ba hoa (“ta/ta”) cứ y như loa đài của Nhà Nước vậy.

Dù vậy, Nhà Nước vẫn chưa yên tâm nên cả hệ thống truyền thông (gần trăm năm qua) luôn luôn nhắc nhở cho mọi người nhớ “con đường mà Bác Hồ, Đảng và nhân dân ta đã chọn!” Kiểu đánh đồng rất mất dậy và vô cùng trắng trợn này, tuy thế, hầu như đã không gặp phải bất cứ một sự chống đối công khai nào ráo.

Mãi cho đến đầu thế kỷ XXI, vào hôm 24 tháng 7 năm 2016, mới có một công dân Việt Nam – Trần Thị Thảo – đứng giữa phố phường, nói rõ (và nói to, to hơn cả tiếng loa phường) rằng mình hoàn toàn và tuyệt đối không có liên hệ chi với với tập đoàn lãnh đạo của chế độ hiện hành: “Tiên sư cha chúng mày chứ! Lịch sử sẽ lên án chúng mày, cả một chế độ thối nát, từ trên xuống dưới!

(Hình: tác giả cung cấp)

Vài tuần sau nữa, vào ngày 17 tháng 9, trong một cuộc phỏng vấn dành cho biên tập viên Mặc Lâm (RFA) giáo sư Tương Lai cho biết thêm là cái “chế độ thối nát” mà bà Trần Thị Thảo vừa đề cập đến (theo thứ tự từ dưới lên trên) gồm những “thằng” sau:

“Từ ông thôn ông ấy bảo thằng xã nó ăn được thì tại sao tao không ăn được? Thằng xã bảo thằng huyện nó ăn được thì tại sao tao không ăn được? Thằng huyện bảo thằng tỉnh nó ăn được thì tại sao tao không ăn được? Thằng tỉnh bảo Bộ chính trị nó còn ăn, thằng Tổng bí thư nó còn ăn tại sao tao không ăn…”

Giáo sư Tương Lai thản nhiên gọi TBT của Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh bằng “thằng” khiến không ít người phải lấy làm ái ngại. Họ quan ngại rằng (cũng như bà Trần Thị Thảo) ông đã đi hơi xa trong việc biện biệt giữa “chúng ta” và “chúng nó.”

Nỗi lo ngại chính đáng này (bỗng) trở thành viển vông khi một công dân Việt Nam khác, ông Vũ Quang Thuận, đột nhiên xuất hiện như một “dàn đại bác” – theo lời tiên tri của blogger Bà Đầm Xoè:

“Với tôi, dù Vũ Quang Thuận là ai thì sự lên tiếng của anh có giá trị khai sáng rất cao cho dân trí Việt Nam. Nó đã như một dàn đại bác liên tục nả vào đầu giới chóp bu cộng sản Việt Nam không trừ một ai, kể cả ‘linh hồn bất khả xâm phạm’ Hồ Chí Minh. Với tôi, những gì Vũ Quang Thuận đã ‘bắn ra’ đã đưa anh vào thế anh có thể biến mất bất kỳ lúc nào trước họng súng của chế độ CSVN đã bủa vây anh từ bốn phía.”

Quả nhiên, Vũ Quang Thuận và thân hữu của ông trong Phong Trào Chấn Hưng Nước Việt đã bị bắt giam vào hôm 3 tháng 3 năm 2017 vừa qua.

Theo blogger Huỳnh Ngọc Chênh thì “việc bắt giữ hai công dân Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển là vi phạm nhân quyền, là dùng biện pháp bạo lực để dập tắt và chà đạp lên quyền tự do ngôn luận của công dân.” Ông bạn đồng nghiệp của tôi nói không sai nhưng e chỉ đúng phân nửa mà thôi.

Quả thực là nhà đương cuộc Hà Nội đã “dùng bạo lực chà đạp lên quyền tự do ngôn luận của công dân” nhưng “dập tắt” được công luận thì vô phương, hay nói chính xác hơn là vô vọng. Trên mặt trận truyền thông, ĐCSVN đang phải đối mặt với một cuộc chiến tranh nhân dân mà Vũ Quang Thuận (và Nguyễn Văn Điển) chỉ là hai cảm tử quân ở tuyến đầu thôi!

Ông chóp bu cầm đầu đảng CSVN Tô Lâm mị dân

Chuyện Vỉa Hè

Đặng Đình Mạnh

Trong một video đã bị gỡ ra khỏi các trang truyền thông chính thức của chế độ, trong đó, ông Tô Lâm đã ca ngợi Sài Gòn, thủ đô của chính thể Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam từ trước năm 1975, nơi mà bây giờ đang mang một danh tính khác.

Tổng Bí Thư Đảng CSVN Tô Lâm biểu diễn “trải nghiệm Metro số 1” Bến Thành-Suối Tiên hôm Thứ Bảy, 22 Tháng Hai, 2025, đeo đồng hồ Patex Philippe giá hàng trăm ngàn đô la. (Hình: Người Lao Động)

Ông ta cho rằng vào thập kỷ 60 của thế kỷ trước, khi Singapore vẫn chỉ đang là một làng chài nghèo nàn thì họ đã nhìn về Sài Gòn với sự trầm trồ ngưỡng mộ và nếu bệnh tật, họ mong được đến bệnh viện Chợ Rẫy để chữa trị. Nhưng giờ gió đã đổi chiều, nếu người Việt có bệnh tật, được chữa trị tại Singapore sẽ là điều may mắn.

Tôi chợt nghĩ, miền Nam đã may mắn xiết bao khi Hiệp Định Genever 1954 đã không giao miền Nam, trong đó có Sài Gòn, thủ đô của miền Nam cho chế độ Cộng Sản quản lý.

Vì lẽ, ngay sau thời điểm ấy, khi quản lý miền Bắc từ vĩ tuyến 17 trở lên, chế độ Cộng Sản đã cho xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội. Mở đầu bằng việc thực thi chính sách cải cách ruộng đất “chấn động địa cầu.” Qua đó, với khẩu hiệu “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ,” chế độ Cộng Sản đã hủy hoại trọn vẹn nền tảng kinh tế thị trường, nền tảng tôn giáo, văn hóa dân tộc lẫn đạo đức xã hội, đẩy cả miền Bắc vào sự bần cùng hóa.

Cái giá phải trả khi ấy vô cùng lớn. Miền Bắc bị xóa bỏ hoàn toàn nền kinh tế tư nhân, thay vào đó là nền kinh tế tập thể, lấy hợp tác xã làm nền tảng. Các nhà thờ, đình, chùa, miếu mạo đều bị đập phá, hoặc bỏ phế, hay trở thành những kho chứa, nơi sinh hoạt tập thể. Tôn giáo, tín ngưỡng bị cấm đoán. Các lễ hội văn hóa dân tộc bị xóa bỏ. Các giềng mối lễ nghi trong gia đình, công việc cũng như ngoài xã hội đều bị đảo lộn. Con cái đấu tố cha mẹ, ông bà. Người làm công đấu tố chủ… Khiến cho cả một xã hội tan hoang.

Thế nên, nếu năm 1954 được giao quản lý miền Nam, chẳng phải Cộng Sản đã thực hiện tất cả những điều đó lên trên lãnh thổ miền Nam hay sao? Thế thì lấy đâu ra một Sài Gòn “Hòn Ngọc Viễn Đông” để các quốc gia lân bang, trong đó có Singapore phải trầm trồ ngưỡng mộ trong thập kỷ 60 thế kỷ trước? Và lấy đâu ra một danh tiếng Sài Gòn để bây giờ ông Tô Lâm bày tỏ sự tiếc nuối?

Chắc chắn, ông Tô Lâm thừa biết sự phát triển phồn thịnh tại miền Nam hoàn toàn là nhờ sự quản lý của một chính thể tự do, trong đó, các quyền tự do của người dân được tôn trọng.

Do vậy, nếu lúc này ông Tô Lâm biết thốt lời ca ngợi Sài Gòn của thập kỷ 60 và mong muốn như là khuôn mẫu để xây dựng lại đất nước, thì giải pháp đơn giản nhất là hãy quản lý đất nước theo cách mà chính thể Sài Gòn khi ấy đã áp dụng, đã thành công, đã khiến cho Singapore phải trầm trồ ngưỡng mộ! Không chỉ chính thể Sài Gòn, mà tất cả các quốc gia văn minh, phát triển trên thế giới cũng đã áp dụng, đã thành công… Là cải tổ chính thể độc tài hiện tại trở thành một chính thể tự do!

Phần lớn đám quan chức CSVN đều nhà cao cửa rộng, xe sang, quần áo hàng hiệu trong khi đại đa số quần chúng vẫn nghèo khó, kiếm miếng ăn khó khăn. (Hình: Nhạc Nguyễn/AFP/Getty Images)

Nếu không thực hiện điều đó, một mặt ca ngợi Sài Gòn, nhưng mặt khác vẫn duy trì một chính thể độc tài, đàn áp, tước đoạt tự do của nhân dân, thì khác gì ông Tô Lâm chỉ thuần túy là kẻ mị dân mà thôi. Thật ra, lúc này cũng chẳng còn được mấy người dân ngây thơ đến mức giành lòng tin để hy vọng cho một sự thay đổi gì đó từ chế độ Cộng sản trong nước.

Vì lẽ, người dân vẫn còn nhớ như in bài học mị dân từ ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng một thời khi ông ấy đã từng mạnh miệng tuyên bố: “Không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông” trong sự kiện Trung Cộng đưa giàn khoan khổng lồ Hải Dương 981 ngang nhiên xâm phạm vào vùng biển Việt Nam để tìm dầu khí, phía Nam đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Trong thực tế, đằng sau câu nói bộc phát đầy tính “hào nhoáng” ấy, hữu nghị viển vông vẫn nghiễm nhiên tồn tại hàng ngày trong chính sách đối ngoại của chế độ Cộng Sản Việt Nam đối với Trung Cộng cho đến tận ngày nay.

Dân Canada ‘rần rần’ ký thỉnh nguyện đòi Trudeau tước quốc tịch Elon Musk

Dân Canada ‘rần rần’ ký thỉnh nguyện đòi Trudeau tước quốc tịch Elon Musk
Hơn 150,000 người Canada đã ký vào một thỉnh nguyện thư chính thức kêu gọi chính phủ tước bỏ quốc tịch Canada của Elon Musk

Nguyễn Thanh Nghị, con trai Nguyễn Tấn Dũng, thêm quyền lực ở Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 24 Tháng Hai, sau khi nhận chức bí thư đảng bộ các cơ quan đảng thành phố, trực thuộc Thành Ủy Sài Gòn, ông Nguyễn Thanh Nghị, phó bí thư thường trực Thành Ủy Sài Gòn, con trai cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, lại vừa được Ban Thường Vụ Thành Ủy Sài Gòn phân công làm trưởng Ban Chỉ Đạo Kiểm Tra, Giám Sát, Đôn Đốc Giải Quyết Các Vụ Việc Tồn Đọng, Vướng Mắc, Khiếu Kiện Đông Người (Ban Chỉ Đạo 902) ở Sài Gòn.

Ban Chỉ Đạo 902 được Thành Ủy Sài Gòn thành lập vào Tháng Tám, 2022, nhằm “chỉ đạo xử lý các vấn đề tồn đọng trên nhiều lĩnh vực như trật tự giao thông, mĩ quan đô thị, giải ngân trong đầu tư công, cả về kinh tế, thu hút đầu tư, cải cách hành chính, và sau đó là tỉ lệ hài lòng của người dân, các nhà đầu tư, du khách… của Sài Gòn được nâng lên.”

Ông Nguyễn Thanh Nghị, phó bí thư thường trực Thành Ủy Sài Gòn. (Hình: Ngô Tùng/Tiền Phong)

Theo các báo đài trong nước, ông Nghị, 49 tuổi, giữ chức vụ này thay cho ông Nguyễn Hồ Hải, cựu phó bí thư thường trực Thành Ủy Sài Gòn, đã được Bộ Chính Trị điều động giữ chức bí thư Tỉnh Ủy Cà Mau.

Chỉ dấu này cho thấy, với nhiệm vụ mới nhận, càng nhiều phần ông Nghị sẽ được “cơ cấu” để thay ghế ông Nguyễn Văn Nên, bí thư Thành Ủy Sài Gòn, trong thời gian tới.

Theo báo Tuổi Trẻ, trước đó hôm 3 Tháng Hai, Thành Ủy Sài Gòn đã tổ chức hội nghị công bố các quyết định thành lập, kết thúc, giải thể tổ chức đảng CSVN theo “kế hoạch số 427” của Ban Thường Vụ Thành Ủy và chỉ định ông Nguyễn Thanh Nghị làm bí thư đảng ủy.

Việc này diễn ra chỉ hơn một tuần sau khi ông Nghị trở về với Sài Gòn giữ chức phó bí thư thường trực Thành Ủy Sài Gòn, hôm 25 Tháng Giêng, khi Bộ Xây Dựng của ông này bị sáp nhập với Bộ Giao Thông Vận Tải.

Cái ghế phó bí thư thường trực cho ông Nghị được hiểu là do ông Tô Lâm, tổng bí thư đảng CSVN, sắp đặt để “tri ân” ông Nguyễn Tấn Dũng và đánh dấu thời ảnh hưởng của cựu thủ tướng đã quay trở lại, dù ông Dũng từng bị ông Nguyễn Phú Trọng, cố tổng bí thư, kỷ luật.

Ông Lê Minh Hưng, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương (phải) và ông Nguyễn Văn Nên (trái), bí thư Thành ủy Sài Gòn, tặng hoa chúc mừng ông Nguyễn Thanh Nghị. (Hình: Việt Dũng/Sài Gòn Giải Phóng)

Trước đó, báo Thanh Niên cho biết hôm 2 Tháng Hai, ông Nghị đi cùng ông Nguyễn Văn Nên, bí thư Thành Ủy, dâng hương tại đền tưởng niệm khu lịch sử truyền thống cách mạng Sài Gòn-Chợ Lớn-Gia Định.

Tại đây, ông Nghị được dẫn phát biểu nói người dân Sài Gòn “luôn khắc ghi và tự hào về truyền thống cách mạng” và rằng thành phố “cùng cả nước bước vào kỷ nguyên mới – kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.”

Phát ngôn này được hiểu là cách ông Nghị “nịnh ngầm” ông Tô Lâm, tổng bí thư CSVN, người sắp đặt ghế cho ông Nghị để “tri ân” ông Nguyễn Tấn Dũng và đánh dấu thời ảnh hưởng của cựu thủ tướng đã quay trở lại, dù ông Dũng từng bị ông Nguyễn Phú Trọng loại bỏ sau đại hội đảng lần thứ 12. (Tr.N) [kn]

Treo cờ Mỹ lộn ngược trong công viên Yosemite phản đối hành động giảm nhân lực liên bang

MARIPOSA, California (NV) – Tháng Hai năm nào cộng đồng yêu mến thiên nhiên cũng đổ xô tới công viên Yosemite National Park để chiêm ngưỡng ​​”thác lửa” hùng vĩ, nhưng năm nay, họ lại tận mắt nhìn thấy ​​một cảnh tượng khác: quốc kỳ Mỹ treo ngược trên đỉnh núi nhằm phản đối việc chính quyền Tổng Thống Donald Trump giảm bớt nguồn nhân lực tại Cơ Quan Công Viên Quốc Gia NPS, NBC đưa tin hôm Thứ Hai, 24 Tháng Hai.

Tối Thứ Bảy, một nhóm gồm có các nhân viên đầy phẫn uất làm việc tại công viên Yosemite treo quốc kỳ trên đỉnh núi El Capitan trứ danh, một vách núi thẳng đứng cao 3,000 foot (914.4 mét) tọa lạc ở Quận Mariposa, California.

Theo truyền thống, khi quốc kỳ Mỹ bị treo ngược, đó là dấu hiệu của “nỗi thống khổ tột cùng,” theo Bộ Luật Quốc Kỳ Hoa Kỳ.

Quốc kỳ Hoa Kỳ treo ngược ở núi El Capitan thuộc công viên quốc gia Yosemite nhằm phản đối chính quyền Trump cắt giảm nhân viên liên bang trông coi tài sản quốc gia. (Hình: @brittanycolt / Instagram)

Đợt biểu tình diễn ra vào thời điểm du khách kéo tới đỉnh núi để chiêm ngưỡng thác lửa, một hiện tượng diễn ra vào Tháng Hai khi Thác Horsetail, một thác nước hoạt động theo mùa ở phía Đông đỉnh núi El Capitan, chuyển qua màu cam. Khi hoàng hôn buông xuống, trông thác nước như dòng dung nham. Cảnh tượng này lôi cuốn rất nhiều nhiếp ảnh gia nhẫn nại hàng giờ đồng hồ để chụp được tấm hình ưng ý.

Chính quyền Tổng Thống Trump cho 1,000 nhân viên NPS thôi việc vào đầu tháng này trong nỗ lực thay đổi hệ thống hành chánh và ngân sách liên bang. Một khi nguồn nhân lực bị giảm bớt, du khách sẽ phải xếp hàng lâu hơn, phòng tắm thì dơ dáy, địa hình đi bộ đường dài cũng như khu vực cắm trại tại các vùng đất công cộng quý giá ở Hoa Kỳ cũng không an toàn, nhân viên NPS và viên chức quản lâm chịu ảnh hưởng cho biết. Nhiều người cho biết, dù dây là công việc có mức lương không hậu hĩnh, nhưng bù lại họ được chiêm ngưỡng danh lam thắng cảnh và hoàng hôn ngoạn mục.

“Thực sự mà nói điều này cũng ảnh hưởng tới chính bản thân tôi. Tôi có vài người bạn mất việc chỉ sau một đêm, bỏ lại tài sản đất đai quốc gia không ai trông coi. Công việc của những người này đem lại rất nhiều giá trị, chẳng hạn như Tìm Kiếm và Cứu Nạn cũng như giữ gìn công viên luôn luôn sạch đẹp. Nếu mất đi những người phục vụ công chúng, thì chuyện du ngoạn trong công viên sẽ trở nên khó khăn hơn và nguy hiểm hơn,” nhiếp ảnh gia Brittany Colt viết trên Instagram.

Alex Wild, từng là nhân viên trong công viên Yosemite và là viên chức quản lâm duy nhất có giấy chứng nhận thuộc Đơn Vị Y Tế Khẩn Cấp EMT tại Di Tích Quốc Gia Devils Postpile ở California, nói với NBC vào tuần trước: “Tôi là người duy nhất có thể giải cứu ai đó, thực hiện hô hấp nhân tạo, cõng họ ra khỏi đường mòn nếu bị thương.”

Chính quyền Trump cho biết sẽ tuyển mộ lại ít nhất 50 vị trí chịu trách nhiệm bảo trì và dọn dẹp công viên, đồng thời chiêu mộ thêm gần 3,000 công nhân làm việc thời vụ sau khi bị lên án dữ dội trong việc giảm bớt nguồn nhân lực, AP đưa tin. (TTHN)

Bác sĩ Pháp ấu dâm suốt ba thập niên, 299 nạn nhân, nay hầu tòa

VANNES, Pháp (NV) – Một người đàn ông từng là bác sĩ phẫu thuật bắt đầu hầu tòa tại Pháp vào Thứ Hai, 24 Tháng Hai vì cáo buộc hiếp dâm hoặc lạm dụng tình dục 299 nạn nhân, phần lớn là trẻ em và cũng là bệnh nhân của ông. Các tình tiết trong sổ tay của bị cáo cùng kết quả từ các nhà điều tra cho thấy, đây là một hình thức bạo lực kéo dài hơn ba thập niên.

Joël Le Scouarnec, hiện 74 tuổi, đứng trước hàng trăm nạn nhân trong phiên tòa kéo dài bốn tháng tại Vannes, Brittany. Bị cáo phải đối diện với mức án lên tới 20 năm tù nếu bị kết tội, ngoài 15 năm tù bị cáo từng thọ án sau khi bị kết tội hiếp dâm và xâm hại tình dục trẻ em năm 2020.

Bị cáo công nhận từng hãm hiếp và tấn công tình dục các nạn nhân. Một số nạn nhân không có ký ức gì về các vụ lạm dụng, vì lúc đó họ bất tỉnh.

Người biểu tình trước nơi diễn ra phiên tòa xử bác sĩ giải phẫu Joel Le Scouarnec ở Vannes, Pháp ngày 24 Tháng Hai, 2025 (Hình: DAMIEN MEYER/AFP/Getty Images)

Phiên xét xử Le Scouarnec diễn ra trong bối cảnh các nhà hoạt động đang kêu gọi triệt tiêu những điều cấm kỵ có từ lâu đời liên quan tới tình trạng lạm dụng tình dục tại Pháp. Vụ án tai tiếng nhất dính líu tới Gisèle Pélicot, bị chồng cũ và hàng chục người đàn ông khác đánh thuốc mê rồi cưỡng hiếp, sau đó những kẻ phạm tội bị kết án và lãnh án từ ba tới 20 năm vào Tháng Mười Hai vừa qua.

Các tổ chức bảo vệ trẻ em và quyền phụ nữ cùng các hiệp hội cộng đồng y khoa khởi xướng một cuộc biểu tình vào Thứ Hai trước tòa án, nơi xét xử bị cáo.

Vụ án mở màn năm 2017, khi một cô bé hàng xóm lúc bấy giờ 6 tuổi nói rằng bị Le Scouarnec thò tay qua hàng rào rồi chạm vào người.

Sau đó, trong một chiến dịch lục soát nhà của bị cáo, cảnh sát tìm được hơn 300,000 tấm hình, 650 đoạn phim có nội dung ấu dâm, động vật và phân, cũng như vài cuốn sổ tay trong đó bị cáo tự mô tả mình là một kẻ ấu dâm và chỉ ra các hành động chi tiết, theo hồ sơ điều tra.

Năm 2020, Le Scouarnec bị kết tội hiếp dâm và tấn công tình dục bốn đứa trẻ, gồm có hai bé gái và bị kết án 15 năm tù.

Bị cáo thừa nhận hành vi lạm dụng trẻ em từ 1985 tới 1986, nhưng một số trường hợp không bị truy tố vì hết thời hạn.

Luật sư đại diện cho Le Scouarnec, Thibaut Kurzawa, nói với tờ Sud-Ouest rằng thân chủ của ông sẽ “trả lời các câu hỏi của thẩm phán” sau khi quyết định “đối diện với thực tế.”

Le Scouarnec từng bị kết án năm 2005 vì tội sở hữu và tàng trữ phim ảnh liên quan tới lạm dụng tình dục trẻ em và bị kết án bốn tháng tù treo. Nhưng kể cả khi bị kết án, bị cáo vẫn được bổ nhiệm làm bác sĩ bệnh viện vào năm 2006.

Một số tổ chức bảo vệ trẻ em tham gia tố tụng trên cương vị dân sự cho biết họ mong rằng nhà chức trách sẽ kiểm soát khuôn khổ pháp lý nghiêm ngặt nhằm ngăn chặn tình trạng lạm dụng tương tự. Phiên tòa xét xử Vannes sẽ xem xét các trường hợp hiếp dâm cũng như các hành vi lạm dụng khác được cho là xảy ra từ 1989 tới 2014 liên quan tới 158 nam giới và 141 phụ nữ, vào thời điểm đó tuổi trung bình của họ là 11.

Bị cáo lạm dụng tình dục cả bé trai lẫn bé gái khi nằm viện một mình, theo hồ sơ điều tra.

Thông tấn xã AP không nêu tên các nạn nhân bị tấn công tình dục trừ phi đồng ý tiết lộ danh tánh hoặc công khai kể lại câu chuyện của họ. (TTHN)

Hàng chục người đánh nhau loạn xạ ở phi trường Atlanta

ATLANTA, Georgia (NV) – Một đoạn phim đang lan truyền mau chóng quay lại một trong những vụ ẩu đả rùm beng nhất trong phi trường từng xảy ra tại Atlanta.

Vào tuần trước, hàng chục hành khách xúm lại đánh nhau tại Phi Trường Quốc Tế Hartsfield-Jackson Atlanta. Đoạn phim cho thấy cảnh tượng ẩu đả diễn ra tại khu vực cổng ra phi cơ thuộc hãng hàng không Spirit Airlines.

Đoạn phim thu hút được 2 triệu lần xem từ lúc đăng lên X hôm Thứ Sáu, 21 Tháng Hai, trong đó một nhóm người đấm đá nhau loạn xạ trước tấm bích chương của Spirit Airlines.

Hành khách phi trường Atlanta ẩu đả trong tuần qua. (Hình: Instagram/@atlantauncensored)

Một người phụ nữ leo lên ghế tham gia cuộc hỗn chiến, còn một nhóm đàn ông xúm lại đánh một hành khách khác trong góc tường.

“Xấu hổ quá chừng,” một chứng nhân nói trong đoạn phim.

Nhóm người này cũng phớt lờ lời can ngăn của người xung quanh, vẫn tiếp tục la hét và gây ra cảnh náo loạn trong phi trường.

“Thôi, bỏ đi!” một chứng nhân nói liên tục.

“Này anh bạn, coi chừng, có con nít! Ê, ê, ê, ê!” một người đàn ông nói đi nói lại.

Trong một đoạn phim khác cũng quay lại cảnh đánh nhau, người ta thấy ai nấy cũng hốt hoảng bỏ chạy.

Chưa rõ vụ ẩu đả kéo dài bao lâu hoặc nguyên nhân dẫn tới vụ hỗn loạn.

“Ủa, sao họ đánh nhau vậy?” một chứng nhân hỏi trong một đoạn phim khác.

Cảnh sát nói với Fox 5 Atlanta rằng tất cả đã giải tán khi cảnh sát có mặt.

Dường như không ai bị bắt giữ, Fox 5 Atlanta đưa tin.

Sở Cảnh Sát Atlanta, các viên chức phi trường và Spirit Airlines chưa lập tức trả lời yêu cầu bình luận từ Fox News. (TTHN)

Thương hiệu nào thống trị phân khúc SUV cỡ trung về độ tin cậy?

QUẬN CAM, California (NV) – SUV cỡ trung vẫn là một trong những phân khúc xe hơi phổ biến nhất tại Hoa Kỳ. Trên thị trường hiện nay có những mẫu xe SUV gia đình với ba hàng ghế, những chiếc xe vượt địa hình mạnh mẽ.

Theo trang mạng xe hơi autoblog.com, việc tìm được một chiếc SUV cỡ trung đời 2025 đáng tin cậy có thể giúp người mua tiết kiệm khá nhiều tiền. Với mức giá xe mới vẫn cao, người mua muốn những chiếc xe bền bỉ nhất, trong khi vẫn có hiệu suất cao và sự thoải mái.

Toyota Highlander là sự lựa chọn hàng đầu về độ tin cậy. (Hình của nhà sản xuất Toyota)

Dựa trên một nghiên cứu mới của iSeeCars, phân tích giá cả và thời gian sử dụng của hơn 3.8 triệu xe mới, Auto Bolg đưa ra danh sách những chiếc SUV cỡ trung đời 2025 xứng đáng với số tiền bỏ ra nhất. Không có gì ngạc nhiên khi năm vị trí đứng đầu thuộc về tập đoàn Toyota, bao gồm thương hiệu cao cấp Lexus.

1. Toyota Highlander
Toyota Highlander là chiếc SUV hạng trung đáng tin cậy nhất về giá cả vào năm 2025. Giá MSRP trung bình là $48,481, thời gian sử dụng dự kiến ​​là 13.9 năm, tương chi phí sở hữu chỉ là $3,489 mỗi năm, thấp hơn đáng kể so với mức trung bình của phân khúc. Với giá trị bán lại cao và chất lượng ổn định, Highlander tiếp tục là lựa chọn hàng đầu cho các gia đình cần xe SUV có độ tin cậy cao.

2. Toyota 4Runner
Đối với những người mua xe ưu tiên độ bền, Toyota 4Runner vẫn là một trong những chiếc SUV bền bỉ và chắc chắn nhất trên thị trường. Với kết cấu thân trên khung, khả năng vượt đường hiểm trở, 4Runner có thời gian sử dụng trung bình là 14.6 năm, thuộc hàng cao nhất trong phân khúc. Mức giá MSRP trung bình là $52,056, 4Runner có chi phí sở hữu $3,557 mỗi năm, là sự lựa chọn nổi bật cho những người thích những chuyến đi phiêu lưu dã ngoại.

3. Toyota Highlander Hybrid
Phiên bản hybrid của Toyota Highlander có thời gian sử dụng dự kiến cũng ​​là 13.9 năm giống như phiên bản xe xăng, nhưng có hiệu suất nhiên liệu cao hơn. Với giá MSRP trung bình là $52,565, chi phí sở hữu mỗi năm là $3,773, vẫn thấp hơn nhiều so với mức trung bình của phân khúc. Đối với những người muốn tiết kiệm xăng, Highlander Hybrid là một lựa chọn thông minh.

4. Lexus RX 350h
Sang trọng và độ bền cao không phải lúc nào cũng đi đôi với nhau, nhưng Lexus RX 350h chứng minh mình làm được điều này. Chiếc SUV hybrid này tự hào có thời gian sử dụng lên đến 15.7 năm, có giá trung bình là $60,857, tương đương chi phí mỗi năm là $3,865.

5. Lexus RX 350
Đối với những ai thích động cơ xăng truyền thống, Lexus RX 350 cũng có thời gian sử dụng tương đương người anh em hybrid là 14.9 năm. Với mức giá trung bình $57,838, chi phí mỗi năm là $3,892. Với danh tiếng về độ bền của Lexus và nội thất sang trọng, trang bị nhiều công nghệ hiện đại, RX 350 là sự lựa chọn mạnh mẽ đối với những người mua SUV hạng sang ưu tiên độ tin cậy. (HD)

Tin mới cập nhật